CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 916 - Chương 920

Quyển 5 - Chương 171: Thiên Địa Đại Thế (3)

Bắc Minh Thần Công thật sự có rất nhiều diệu dụng, là cái gốc, là cái hồn của Tiêu Dao Phái, nếu không có Bắc Minh Thần Công chỉ sợ võ công của phái Tiêu Dao căn bản không có uy lực đến cái trình độ này.

Việc Vô Hà Tử mang nội lực của mình theo Bắc Minh Thần Công hòa vào nội lực của Lý Thương Hải thực sự làm Lý Thương Hải trở nên đáng sợ vô cùng.

Võ công của Tiêu Dao Phái vốn dựa vào nội lực, một khi nội lực càng mạnh thì chiêu thức võ công lại càng mạnh, càng thêm phần bá đạo, thởi điểm này nội lực của Lý Thương Hải đã đến một trình độ khủng bố để hình dung.

Điều duy nhất mà Lý Thương Hải lo lắng chí là nàng sợ Đại Quốc Chủ sẽ công kích Vô Hà Tử bởi tại thời điểm này sư thúc của nàng không có lực hoàn thủ, chỉ cần chịu không kích của Đại Quốc Chủ thì chắc chắn sẽ chết bất quá một khi Đại Quốc Chủ đã mở miệng thì Lý Thương Hải liền an tâm rất nhiều.

Đến cái trình độ của bọn họ một lời nói mang theo trọng lượng rất lớn, một lời nói đều có giá trị đảm bảo cực cao.

Lý Thương Hải đã không còn gì phải lo lắng liền toàn lực ra tay, Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm tiếp tục vũ động.

Vừa nãy nàng chỉ có thể sử dụng tới kiếm thứ sáu trong Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm – Động Huyền Hạo Thiên Kiếm bởi Vô Hà Tử căn bản không thể theo được nhưng hiện giờ Lý Thương Hải có thể mặc sức mà đánh.

Phong Giới của nàng mở ra, Phong Giới của nàng dưới sự giúp đỡ của Vô Hà Tử lập tức bành trướng cơ hồ lớn hơn gấp đôi, phải biết nội lực của Vô Hà Tử không kém hơn Lý Thương Hải chỉ là mặt chất lượng không cách nào so sánh với nàng mà thôi, Vô Hà Tử gần giống như trường hợp của Lý Thu Thủy, nội lực không hề thua kém ai nhưng thủy chung bị vây lại trong một cái vực của chính mình không thể thoát ra ngoài, đây mới là yếu tố tiên quyết khiến Vô Hà Tử khó mà bước ra một bước.

Lại nói tới Phong Giới của Lý Thương Hải, Phong Giới của nàng hiện tại căn bản không giống "gió" mà càng giống "bão", cơn bão khủng khiếp quét qua thiên địa như muốn xé rách cả mảnh không gian, cảm nhận được uy lực mới của Phong Giới chính Lý Thương Hải cũng có chút khiếp đảm, đây là lần đầu tiên Lý Thương Hải được trải nghiệm thế nào là Bắc Hải Cộng Minh.

"Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm – Phạn Phụ Chu Thiên Kiếm ".

Kiếm thứ 7 trong Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm, kiếm đỏ như máu, kiếm này là hung sát chi kiếm, kiếm có thể chu thiên.

Trong cửu kiếm của Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm thì đây là kiếm có sức sát thương mạnh nhất, kiếm thuần sát.

Lần này Lý Thương Hải xuất thủ quả thật đã có thể làm Đại Quốc Chủ động dung, kiếm này vừa ra Đại Quốc Chủ biết Lý Thương Hải có khả năng kích thương mình, hắn hiện tại mới chân chính phải cẩn thận, chân chính xuất thủ.

Thay vì là một tay như trước thì hai tay của Đại Quốc Chủ đưa ra, hai cùng điểm về phía trước, từng tia kiếm khí liền đan lại thành vòng, đan lại thành một tấm lưới chắn trước người người hắn, thứ này được Đại Quốc Chủ gọi là kiếm võng.

"U Minh Thập Kiếm – Địa U Thái Sơn Kiếm ".

Kiếm này cũng là kiếm thứ 7 của U Minh Thập Kiếm, kiếm nặng nhất, kiếm mang theo uy lớn nhất.

Đại Quốc Chủ muốn mang uy áp chế lực không kích kinh khủng khia, muốn mang cái "nặng" để đè lên cái "sắc" của Chu Thiên Kiếm.

Vô số kiếm tơ đan thành kiếm võng, kiếm võng như một tấm lưới khổng lồ bao lấy Chu Thiên Kiếm.

Nếu Chu Thiên Kiếm như một đầu cá mập trên biển thì Địa U Thái Sơn Kiếm lại như tấm lưới sắc muốn phong tỏa cá mập, muốn bọc con cá mập này lại.

Lần này hai bên đã không bình ổn như trước, lần đầu tiên hai bên lộ ra thế giằng co sau đó chỉ thấy kiếm võng thắt lại, hoàn toàn xâm nhập vào bên trong Chu Thiên Kiếm rồi kéo thẳng Chu Thiên Kiếm xuống.

Chu Thiên Kiếm ở bên kia thì lại toát ra uy lực kinh người, mang thứ uy lực khủng khiếp cắt xuyên qua từng đường kiếm võng như muốn đâm thủng tất cả.

Rốt cuộc toàn bộ kiếm võng bị chém nát nhưng mà Chu Thiên Kiếm cũng không có cách nào xuyên qua kiếm võng, nó đâm nát được Địa U Thái Sơn Kiếm nhưng cũng bị chấn nát vụn có điều kình lực bắt đầu xuất hiện, kiếm khí của cả hai chiêu kiếm nổ tung bắn ra bốn phương tám hướng.

Lý Thương Hải chân đạp hư không, nàng có Phong Giới, nàng căn bản không cần lùi lại, mở ra Phong Giới phiên bản nâng cấp, nàng có thể ngăn cản toàn bộ kiếm khí ập đến.

Đại Quốc Chủ vẫn ngồi trên long ỷ nhưng hai tay đã phải xuất thủ, một lần nữa tạo thành kiếm võng, dùng kiếm võng chặn lại toàn bộ kiếm khí cắt tới, lần này hai bên rốt cuộc lộ ra thế hòa.

Đứng từ trên cao nhìn xuống, nhìn Đại Quốc Chủ căn bản không đứng lên sắc mặt của Lý Thương Hải càng ngày càng ngưng trọng.

Nàng không biết đối phương có bao nhiêu quân bài tẩy nhưng nàng biết đối phương chưa sử dụng Bất Tử Thân, nàng đã có sự giúp đỡ của sư thúc ấy vậy mà vẫn không cách nào kích thương đối thủ, ép Đại Quốc Chủ phải dùng tới Bất Tử Thân thậm chí là đứng rời khỏi long ỷ cũng không làm được, trận chiến này còn đánh thế nào?.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, ánh mắt ngẩng đầu lên nhìn Lý Thương Hải, khóe miệng khẽ nhếch.

Trước là Lý Thương Hải xuất kiếm, sau đương là hắn xuất kiếm.

Lần này sau lưng Đại Quốc Chủ thanh hư kiếm khổng lồ kia lại biến mất, hắn rốt cuộc lại lấy hư kiếm ra công kích.

Kiếm thứ chín trong U Minh Thập Kiếm – A Tỳ Địa Ngục Kiếm.
A Tỳ Địa Ngục Kiếm là sát kiếm, chân chính sát kiếm.

Nó không giống Chiến Kiếm mang theo tuyệt cường chiến ý, A Tỳ Địa Ngục Kiếm thực sự rất bình thường, nó đơn giản chỉ là một kiếm chém ra nhưng mà một kiếm này lại làm cho Lý Thương Hải cảm thấy dựng tóc gáy.

Lý Thương Hải vốn nghĩ mình tuy không thể kích thương Đại Quốc Chủ nhưng vẫn phải có khả năng đánh với kẻ này một trận có điều giờ phút này nàng mới cảm nhận được mình cùng Đại Quốc Chủ kém xa lắm, xa xa lắm.

Thời điểm Đại Quốc Chủ chém ra A Tỳ Địa Ngục Kiếm thậm chí Lý Thương Hải còn không có phản ứng gì, kiếm này cắt thẳng vào Phong Giới của nàng sau đó hoàn toàn xuyên qua Phong Giới của nàng, chém Phong Giới ra làm đôi, kiếm nhè nhẹ cắt qua cổ của Lý Thương Hải.

Giờ khắc này Lý Thương Hải cảm thấy mình như chết đi, đầu như lìa khỏi cổ vậy.

Thân hình Lý Thương Hải vốn đang đạp không mà đứng bỗng chốc hạ xuống đất, cả người run rẩy, bàn tay mờ mịt đưa lên cổ họng mình, nơi đó có một vết hằn nhè nhẹ nổi lên đồng thời Lý Thương Hải cũng cảm thấy đầu mình nhẹ đi, mái tóc đen dài chấm lưng của nàng vậy mà bị đứt đoạn, vậy mà bị cắt đi để lại một đầu tóc ngắn đến gáy.

Lý Thương Hải như vừa trải qua sinh tử, vừa trải qua cái chết vậy, trong một sát na nàng rõ ràng bước một chân vào quỷ môn quan.

Ánh mắt nhìn Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, chiến ý của Lý Thương Hải hoàn toàn tán đi, không còn lại một chút gì, nàng hiểu kẻ trước mặt khủng bố như thế nào.

Kết quả trận chiến này ai cũng nghĩ Đại Quốc Chủ có thể thắng Lý Thương Hải nhưng tuyệt đối không ngờ chỉ một kiếm, một kiếm duy nhất là có thể định thắng thua.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, nhàn nhạt mỉm cười.

"Đi theo bản Thần đi, ngươi còn có không gian phát triển rất lớn chỉ là không ai có thể vì ngươi mở ra, chỉ có đi theo Thần linh, nhập vào đạo ta thì mới có thể tiến thêm một bước, mới có thể hiểu thiên địa đại thế, sau này ta ngồi thần vị, nhập thiên giới thì thiên hạ liền thuộc về ngươi ".

"Nếu ngươi nhập đạo ta liền là tín đồ của ta, liền là một phần bên trong đạo ta như vậy ta còn có thể tha cho hai kẻ theo ngươi nếu không hôm nay ai cũng không ra được khỏi Thánh Thành ".

"Nhập đạo ta liền được vĩnh sinh bất tử, liền tận hưởng thế gian lạc thú, nhân sinh hoan hỉ hơn nữa bản thần giúp ngươi mở mắt, giúp ngươi nhìn thấy trời này cao bao nhiêu, rộng bao xa ".

Đại Quốc Chủ không mở miệng thì thôi một khi mở miệng hắn nói rất nhiều bất quá âm thanh tràn ngập từ tính, lúc này Đại Quốc Chủ lại vận dụng Nhân Đạo Chí Tôn, đương nhiên Nhân Đạo Chí Tôn chỉ là phụ vấn đề là Đại Quốc Chủ có thể dùng an nguy của Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh uy hiếp Lý Thương Hải.

Chỉ cần Lý Thương Hải nhập Thánh Thành, trải qua một thời gian dài tẩy não bản thân Đại Quốc Chủ tuyệt đối có niềm tin khiến nàng ngoan ngoãn nghe lời, cũng như Biện Tài Thiên trở thành bạn phối của hắn, cùng hắn nghiên cứu âm dương đại đạo.

Về phần Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh?, thật ra có cũng được mà không có cũng được.

Đại Quốc Chủ cũng không ngại thả Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh rời đi, trong mắt hắn hai người chỉ là tiểu nhân vật mà cho dù là đại nhân vật thì cũng không có tác dụng gì, đại thế đã đến không ai có thể ngăn cản hắn.

Giờ khắc này kể cả Trương Tam Phong biết được xứ Bồng Lai tồn tại, cho dù Trương Tam Phong muốn diệt Bồng Lai thì Đại Quốc Chủ cũng không sợ.Bồng Lai xuất thế là một loại báo hiệu, báo hiệu rằng Đế Thích Thiên cũng theo đó mà ra.

Bản thể chỉ cần có thể xuất thế bằng vào Đế Thích Thiên cùng Đại Quốc Chủ hợp lực thì Trương Tam Phong cũng chẳng lật được trời.

Giờ khắc này Lý Thương Hải hoàn toàn bị đình trụ, ánh mắt nàng có mê mang, có sợ hãi, có do dự bất quyết.

Lần này không giống lần trước bị Nhân Đạo Chí Tôn ảnh hưởng, nàng hiện tại phi thường thanh tỉnh nhưng mà càng thanh tỉnh thì nàng càng phải suy nghĩ thiệt hơn, giờ phút này nàng thực sự nghĩ sẽ đi theo Đế Thích Thiên sau đó tính gì thì tính.

Nàng biết chỉ cần rơi vào tay đối phương thì rất khó thoát ra được bất quá tính mạng sư thúc đang bị uy hiếp, nàng có thể không cúi đầu sao?, cho dù nàng không cúi đầu cũng không được, giờ khắc vừa rồi rõ ràng Đại Quốc Chủ tha nàng một mạng.

Ở sau lưng Lý Thương Hải, Vô Hà Tử là người rõ nhất nàng đang nghĩ gì, giọng nói của Vô Hà Tử cũng biến thành khàn khàn.

"Thương Hải, không cần ".

Nghe thấy âm thanh của Vô Hà Tử, Lý Thương Hải nhẹ quay đầu lại, nàng nhẹ cắn môi.

Sư thúc nói không cần nhưng mà nàng sao có thể không cần?.

Vô Hà Tử nhìn thấy ánh mắt của Lý Thương Hải thì trong lòng liền run lên, ông thậm chí quyết định tự sát ngay tại đây, chỉ cần bản thân Vô Hà Tử chết đi thì Lý Thương Hải liền không có gì phải lo.

Vô Hà Tử có tự sát không?, đáp án đương nhiên là có, vì Lý Thương Hải bản thân Vô Hà Tử dám làm bất quá đây là trường hợp chỉ có hai người ở đây, chỗ này rõ ràng có ba người.

Vô Hà Tử thở ra một hơi, chẳng để Lý Thương Hải mở miệng, ông lại nói.

"Thương Hải, ngươi là phận tiểu bối cũng không cần cái gì cũng ôm hết vào người, theo sư thúc, sư thúc mang ngươi ròi khỏi cái nơi này ".

Vô Hà Tử nói ra một câu làm cả Lý Thương Hải cùng Đại Quốc Chủ đều cảm thấy bất ngờ sau đó Vô Hà Tử dĩ nhiên nắm tay Lý Thương Hải như nắm lấy tay một đứa bé, trong sự thất thần của nàng mà mang nàng hướng thẳng ra cổng chính.

"Sư thúc... người làm gì? ".

Lý Thương Hải có chút hốt hoảng lên tiếng nhưng mà Vô Hà Tử không đáp, cứ thế kéo tay Lý Thương Hải đi ra ngoài.

Đương nhiên Đại Quốc Chủ sao có thể để Lý Thương Hải rời đi, sắc mặt lập tức âm trầm.

"Muốn chết? ".

Đại Quốc Chủ lập tức xuất thủ, kiếm võng xuất hiện hướng về phía hai người, kiếm võng đương nhiên không thể kích thương Lý Thương Hải nhưng muốn giết Vô Hà Tử thì dễ vô cùng, Vô Hà Tử hiện tại làm gì còn nội lực?.

Lý Thương Hải thấy được Đại Quốc Chủ công kích lập tức tái mặt, nàng mở ra Phong Giới muốn bảo hộ sư thúc nhưng mà nàng rất nhanh phát hiện kiếm võng này cực kỳ quỷ dị.

Kiếm này là kiếm thứ sáu trong U Minh Thập Kiếm – Biện Thành Diêm Vương Kiếm.

Kiếm này là biến kiếm, biến ảo khôn cùng, kiếm tuy không phải mạnh nhất nhưng là biến hóa nhất, lấy kiếm này chém ra Lý Thương Hải bảo vệ mình dư sức nhưng muốn bảo hộ Vô Hà Tử thì khó vô cùng.

Đương nhiên Đại Quốc Chủ không muốn giết Vô Hà Tử, hắn hiện tại chỉ muốn không chế Vô Hà Tử bởi Đại Quốc Chủ biết nếu giết Vô Hà Tử thì sẽ cực kỳ phiền phức thậm chí không thể nào hàng phục được Lý Thương Hải nữa.

Cảm nhận được sự bá đạo của kiếm này, mặt Lý Thương Hải liền trở thành trắng bệch, nàng tưởng đối phương sẽ giết chết sư thúc vội hét lớn.

"Dừng tay cho ta, ta theo... ".

Chữ còn chưa nói xong, câu còn chưa nói hết bỗng thấy Biện Thành Diêm Vương Kiếm xuất hiện dị biến, chỉ thấy từng tia sáng nhàn nhạt bao phủ thiên địa, toàn bộ không gian đều tràn ngập sinh mệnh sau đó không rõ vì sao từng tia kiếm tơ của Đại Quốc Chủ liền bị đốt cháy, kiếm tơ bị đốt kiếm võng không đánh mà cũng tán đi.

Nhìn thấy dị tượng này Đại Quốc Chủ lần đầu tiên đứng bật dậy khỏi long ỷ, hắn đã không thể quan tâm tới Lý Thương Hải nữa rồi.

Quyển 5 - Chương 172: Thiên địa đại thế (4)

Đại Quốc Chủ sợ nhất chính là trường sinh khí.

Về một mặt nào đó trường sinh khí khắc chế ma khí đương nhiên thế gian vạn vật đều có tương sinh tương khắc, nói ma khí khắc chế trường sinh khí thì cũng đúng, chẳng thể nói cái gì hơn cái gì tuy nhiên trường sinh khí lại là đại diện cho một tồn tại, một tồn tại vô địch thiên hạ – Trương Tam Phong.

Đại Quốc Chủ đã không có thời gian mà nghĩ tới Lý Thương Hải nữa bởi vì hiện tại trên người Thiên Thánh tràn ngập trường sinh khí, trường sinh khí bao phủ toàn bộ đại điện.

Đại Quốc Chủ thật sự không biết Thiên Thánh là ai cả, thế gian cũng chẳng có mấy người biết Thiên Thánh tồn tại huống hồ Đại Quốc Chủ không bước chân ra ngoài một bước?.

Đại Quốc Chủ nhìn Thiên Thánh đồng thời lúc này Thiên Thánh cũng mở mắt nhìn Đại Quốc Chủ.

Tất cả ký ức của Đại Quốc Chủ về Trương Tam Phong đều dừng lại ở trận chiến năm đó, trận chiến giữa bản thể Đế Thích Thiên cùng Trương Tam Phong ngoài ra cái gì cũng không quá rõ ràng.

Năm đó Trương Tam Phong thực sự rất trẻ, nhìn chỉ như thanh niên 19-20 tuổi đương nhiên đây là tạo nghệ võ học của Trương Tam Phong đem lại, Đại Quốc Chủ cũng không cảm thấy bất ngờ tuy nhiên Đại Quốc Chủ biết Trương Tam Phong sau trận chiến đó cũng trọng thương, thương thế cực kỳ nặng.

Ai biết cái thương thế kia ảnh hưởng thế nào tới Trương Tam Phong?, ai biết liệu có phải vài chục năm qua đi Trương Tam Phong khuôn mặt liền giống với một lão nhân hay không?.

Giờ khắc hai người nhìn nhau, Đại Quốc Chủ không rõ có phải vì bóng ma tâm lý hay không vậy mà lộ ra yếu thế, âm thanh như gầm lên từ trong cổ họng.

"Ngươi rốt cuộc là ai? ".

Ở phía đối diện Thiên Thánh nhìn Đại Quốc Chủ đồng thời bình tĩnh đáp.

"Cùng câu hỏi, lão phu muốn biết ngươi rốt cuộc là ai? ".

Thiên Thánh ngay từ khi tiến vào cung điện này liền không động, từ đầu đến cuối không hề thoát khỏi mê huyễn nhưng không phải vì Thiên Thánh không thể thoát ra mà chỉ là không muốn thoát ra.

Thiên Thánh là một nhân vật vô danh, thiên hạ này có người nói Thiên Thánh mạnh mà cũng có người nói Thiên Thánh yếu, mạnh yếu ra sao không ai có thể giải đáp được có chăng chỉ có Thiên Thánh chính mình tự biết.

Thiên Thánh xuất đạo rất sớm, là đại đệ tử đầu tiên của Trường Sinh Chân Nhân, phải biết khi Trường Sinh Chân Nhân gặp Thiên Thánh thì Thiên Thánh đã lên 8 còn Trường Sinh Chân Nhân mới 40.

Thiên hạ này ai cũng nói Trường Sinh Chân Nhân là quái vật có thể trường sinh bất lão nhưng hiếm người biết Thiên Thánh cũng là quái vật, có thể một mực sống theo Trương Tam Phong.

Một đời Thiên Thánh không có nhiều bằng hữu, nếu nói người bạn thân nhất của Thiên Thánh thì cũng chỉ có Vô Hà Tử nhưng ngay cả Vô Hà Tử thực ra cũng không biết Thiên Thánh sâu bao nhiêu, Thiên Thánh ẩn đi bao nhiêu thực lực.

Trong mắt người không hiểu chuyện Thiên Thánh hiện tại còn đang bế tử quan ở Võ Đang, còn đang cố gắng đột phá đế vị.

Trong mắt người hiểu chuyện như Lý Thương Hải đương nhiên biết Thiên Thánh mạnh nhưng chính Lý Thương Hải còn cảm thấy Thiên Thánh không mạnh bằng mình dù sao huyết khí của Thiên Thánh đã khô cạn, có thể chiến được bao lâu cũng không ai rõ.

Sự tồn tại của Thiên Thánh cực kỳ đặc biệt, người biết Thiên Thánh tồn tại rất nhiều, người hiểu về Thiên Thánh có lẽ cũng không ít nhưng rốt cuộc Thiên Thánh mạnh bao nhiêu thì không ai rõ ràng, có lẽ đánh giá chung của các tuyệt thế cao thủ về Thiên Thánh sẽ đều như Lý Thương Hải, trong mắt bọn họ Thiên Thánh có thể coi là tuyệt thế cường nhân nhưng khí huyết đã cạn từ đó chiến lực giảm mạnh.

Khắp thế gian này ngoài Trương Tam Phong cùng tự thân Thiên Thánh thì có lẽ chỉ có Vô Hà Tử hiểu Thiên Thánh nhiều nhất, Võ Đang Đệ Nhị Nhân sao có thể coi thường?.Thiên Thánh một đời bình bình vô danh chẳng có chiến tích nào đáng nói nhưng Vô Hà Tử biết Thiên Thánh sâu không thể lường, vì hiểu Thiên Thánh, vì tin Thiên Thánh bản thân Vô Hà Tử mới mặc kệ tất cả mà kéo Lý Thương Hải ra ngoài, mới tin tưởng mình cùng Lý Thương Hải có thể rời khỏi Thạch Thành.

Lại nói giờ khắc này cơ thể Thiên Thánh dần dần chuyển thành khô đét, làn da đầy tàn nhan, sống lưng càng ngày càng gù xuống, ánh mắt ngập tràn tử khí.

Giờ khắc này Thiên Thánh trong phút chốc như một lão nhân đã đặt một chân vào quan tài nhưng mà càng vì thế trường sinh khí ở bên ngoài càng mạnh, trường sinh khí càng khủng bố ép đến mức Đại Quốc Chủ cảm thấy khó thở.

Đại Quốc Chủ đứng trên ngôi cao, ma khí cũng tràn ra, đây là lần đầu tiên Đại Quốc Chủ chính thức tràn ra ma khí của chính bản thân mình, lấy ma khí xâm chiếm mảnh không gian này.

Trong đại điện dần dần hiện ra một cảnh tưởng kỳ dị, một nửa ngập tràn ma khí màu đen một nửa ngập tràn trường sinh khí màu trắng bạc, hai bên ấy vậy mà không ai hơn ai, không ai có thể chân chính ép được đối phương.

Đại Quốc Chủ lúc này biết mình gặp được kình địch, một kình địch mà hắn chẳng có chút thông tin nào nhưng mà trong lòng Đại Quốc Chủ thật ra lại thở nhẹ một hơi, Đại Quốc Chủ biết đối phương đã không phải Trương Tam Phong.

Chỉ cần đối thủ không phải Trương Tam Phong bản thân Đại Quốc Chủ liền lại có lòng tin của chính mình, thiên hạ này trừ bản thể Đế Thích Thiên cùng Trương Tam Phong thì hắn sợ ai?.

Thời khắc Đại Quốc Chủ đang thả lỏng tâm tình thì lại một lần nữa bị Thiên Thánh dọa sợ, chỉ thấy sau lưng Thiên Thánh hiện lên hư ảnh, một cây nhiên đăng đồng thời trên thân nhiên đăng lại có từng sợi cây thường xuân cuốn lên, hư ảnh sau lưng Thiên Thánh đầy vẻ tang thương cùng cổ lão.

Ảo ảnh sau lưng là dấu hiệu của Giới, dĩ nhiên Thiên Thánh có thể tạo ra Giới thì chẳng phải điều bất ngờ, bất ngờ là tại cung điện của Đại Quốc Chủ xuất hiện từng vết nứt không gian sau đó như có cái gì đó vỡ vụn như âm thanh tấm kính bị đánh nát vậy.

Khi cái âm thanh này vang lên, cả đại điện như thay đổi một loại không gian khác, cảnh vật tuy không đổi nhưng rõ ràng đã có cái gì đó không giống như trước.

Trước đây cả tòa cung điện như đi theo Đại Quốc Chủ, như trở thành một phần của Đại Quốc Chủ nhưng mà hiện tại mối liên kết kia cứ như bị phá hủy, cả tòa cung điện này cũng không còn gắn kết với Đại Quốc Chủ, không còn là một phần của Đại Quốc Chủ.
Giờ khắc này Thiên Thánh mới hướng về Đại Quốc Chủ mà nói.

"Đấu với tiểu bối mà thôi, có cần phải dùng tới cả Thiên Địa Đại Thế hay không? ". 

Đại Quốc Chủ lần này gần như đã không tin vào những gì xảy ra trước mắt, Đại Quốc Chủ sao mà ngờ được lão già lụm khụm sắp chết trước mặt mình dĩ nhiên lại luyện ra được Thiên Địa Đại Thế?.

"Ngươi rốt cuộc là ai?, chẳng nhẽ ngươi là Hoàng Thường? ".

Hoàng Thường... đây là hai chữ duy nhất mà Đại Quốc Chủ có thể nghĩ tới.

Hoàng Thường khác với đại đa số cường giả trong thiên hạ bởi Hoàng Thường có khí vận gia thân, có đại thế gia trì đây là lý do vì sao tại Trung Nguyên bản thân Hoàng Thường là bá chủ.

Cái gọi là khí vận gia thân nói trắng ra là theo thời mà tới, tại cái thời đại này lấy Đại Thanh cùng Mông Cổ vi tôn, Hoàng Thường thân là thái sư của Đại Thanh, chịu toàn bộ khí vận của Đại Thanh gia trì, bản thân Hoàng Thường không mạnh cũng phí.

Đại Quốc Chủ chưa từng gặp Hoàng Thường lại càng không có quá nhiều thông tin về Hoàng Thường nhưng nếu ngoài tứ đại cao thủ đứng đầu toàn bộ thế gian ra thì cũng chỉ có Hoàng Thường có thể chạm tới Thiên Địa Đại Thế, ít nhất trong mắt của Đại Quốc Chủ là vậy.

Thiên Thánh cũng không che đậy thân phận của mình, nhàn nhạt hướng về Đại Quốc Chủ mà nói.

"Lão phu ngu độn không phải đại nhân vật gì, một thân bản lãnh đều học của sư phụ, so với sư phụ của ta bản thân ta không là gì cả, chỉ là nhất giới phàm phu tục tử nhưng mà phàm nhân cũng có thể thí thần, lão phu lần này quả thật muốn xem Bồng Lai Quốc Chủ mạnh yếu ra sao? ".

Càng nói tử khí trên người Thiên Thánh càng mạnh nhưng mà tử khí càng mạnh thì sinh khí bao phủ cung điện này càng cường hãn.

Sinh tử vốn một đường, tận cùng của tử chính là sinh.

Nhân Thánh chủ tu Nhân Đạo, Địa Thánh chủ tu Tự Nhiên Đại Đạo về phần Thiên Thánh chính là tu Sinh Tử Đại Đạo.

Ý hóa niệm, ngưng niệm mà thành vực.

Vực có hồn, thuế biến mà thành giới.

Giới hợp Đạo liền tu ra Thiên Địa Đại Thế.

Thế giới này thiên đạo không hoàn thiện nhưng nó vẫn là thiên đạo, thiên đạo giới này cũng đang lựa chọn.

Nếu có đế vị cường giả đều có tư cách được thiên đạo lựa chọn thì đế vị cường giả ngưng tụ ra vực mới có tư cách được thiên đạo ghé mắt, ngưng tụ ra giới có thể cảm ngộ thiên đạo mà, chỉ có những người vượt ra khỏi phạm trù của giới, vượt qua cái gọi là cảm ngộ thiên đạo tu thành Thiên Địa Đại Thế mới chân chính được thiên đạo công nhận, thế gian không có cách gọi chính xác của những cường giả này bởi cảnh giới của bọn họ vượt ngoài tầm hiểu biết của thế nhân nhưng nếu muốn dùng từ chính xác nhất để miêu tả những con người này thì chính là Hợp Đạo Cảnh.

Hợp Đạo cường giả quả thực có tư cách viễn siêu đế vị.

Quyển 5 - Chương 173: Chia đường

Giờ khắc Đại Quốc Chủ đối đầu với Thiên Thánh trong cung điện thật ra không có người biết.

Bồng Lai do Đại Quốc Chủ đứng đầu, xếp dưới Đại Quốc Chủ chính là Thất Phúc Thần, là những người cuồng tín nhất với Đại Quốc Chủ.

Là những tín đồ cuồng tín với Đại Quốc Chủ thì Thất Phúc Thần không có bất cứ ai lo lắng Đại Quốc Chủ sẽ lật thuyền trong mương, từ đầu tới cuối chưa từng ai hoài nghi, vì chưa từng ai hoài nghi nên mọi kế hoạch mà Đại Quốc Chủ đặt ra đều được thực thi, toàn bộ kế hoạch đều đang triển khai.

Thời điểm Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân lên đảo là lúc kế hoạch bắt đầu được thực thi, đám người Thất Phúc Thần rời khỏi Thạch Thành chỉ để lại Đại Hắc Thiên cùng Biện Tài Thiên ở lại.

Trong Thạch Thành là một quần thể kiến trúc chia thành ngoại thành cùng nội thành, trong nội thành lại chia thành ngoại cung cùng nội cung.

Khu vực ngoại thành có rất nhiều ngôi nhà bằng đá, gần giống với một Ám Tộc khác nằm ngay trong Thạch Thành vậy, nếu nhìn từ bên ngoài sẽ có cảm giác đây như một thôn làng, một thôn làng đã tồn tại hàng ngàn năm.

Ngoại trừ những ngôi nhà đá này thì tại khu vực ngoại thành có rất nhiều cây cối, cây cối gần như mọc thành rừng cực kỳ bắt mắt, cứ cách vài chục mét lại có một rặng cây trồng gắn với nhau bất quá loại cây này là cây gì thì không ai biết, ít nhất ở ngoại giới không có thứ cây này.

Vượt qua khu vực ngoại thành chính là nội thành, Cổ Tế Đàn mà Vô Song tới nằm ở ngoại cung thuộc nội thành còn nơi mà nhóm người Lý Thương Hải đặt chân dĩ nhiên là nội cung, tại Thạch Thành thì nội cung được gọi là A Phòng.

Tại cung A Phòng hiện tại vốn không có người nào, toàn bộ đều rời ra ngoài ngoại cung, thứ nhất đây là lệnh của Đại Quốc Chủ, thứ hai những kẻ tại Thạch Thành chuẩn bị tiếp đón mục tiêu của toàn bộ Bồng Lai.

Thạch Thành vốn là một nơi ngập tràn khí tức tang thương cùng cổ lão, cho dù nơi này mới hoàn thành được hơn trăm năm nhưng trong mắt người ngoài thì Thạch Thành chỉ sợ phải có vài ngàn năm lịch sử, cái cảm giác tang thương cùng cổ lão này khiến cho bất cứ ai chân chính nhìn thấy Thạch Thành đều có một cỗ kính ý nổi lên trong lòng.

Cái công trình đầy tang thương cùng cổ lão này hiện tại dưới sự chiếu sáng của Thiên Giới, của Thiên Thành liền tràn ngập khí tức thần thánh, thứ khí tức chỉ thuộc về thần linh, chỉ thuộc về thiên giới.

Giờ khắc này toàn bộ Thạch Thành như khoác lên mình một tấm áo mới, một tấm áo được tạo nên bởi thần linh, cả toàn Thạch Thành dần dần chuyển đổi thành một tòa Thánh Thành như cái cách người dân Bồng Lai dùng để chỉ về nơi này.

_ _ _ _ _ __

Nhóm người Lý Thương Hải xuất hiện trên Bồng Lai có thể coi là dị biến mà không ai ngờ tới, cái gọi là khách nhân trong mắt Đại Quốc Chủ chỉ có bản thân Lý Thương Hải bởi sẽ không ai quan tâm hai lão già Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử, khách nhân thật sự mà những người trong Thánh Thành chờ đợi chính là Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân.

Vào thời điểm này đoàn thuyền của Đại Tướng Quân – Tokugawa Yoshimune cùng đoàn thuyền của Anh Đinh Thiên Hoàng đều dừng lại khi chỉ còn cách bờ Bồng Lai không xa.

Bọn họ không thể không dừng lại bởi vì trước mặt đoàn thuyền là xác tàu, rất nhiều xác tàu của Phù Tang, dĩ nhiên cũng chẳng khó để những người nơi đây hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn những xác tàu này thì có thể biết hạm đội chịu trách nhiệm tiên phong được gửi đến Bồng Lai đã hoàn toàn thất bại.

Hạm đội Phù Tang lần này có tổng cộng 20 chiến thuyền lớn trong đó lấy chiến thuyền của Anh Đinh Thiên Hoàng làm mẫu thuyền, tại mẫu thuyền lúc này Đại Tướng Quân Yoshimune đang sóng vai mà đứng bên cạnh Anh Đinh Thiên Hoàng.

Khác với vẻ trẻ trung tràn ngập sức sống của Anh Đinh Thiên Hoàng thì Đại Tướng Quân già nua vô cùng, trên mặt đã không che dấu nổi sự tang thương của năm tháng nhưng mà khắp cõi Phù Tang cũng sẽ không có ai vì Yoshimune già mà coi thường Yoshimune, nhân vật mang theo quyền lực không hề kém cạnh Thiên Hoàng Phù Tang.

Yoshimune dùng ánh mắt già nua mà nhìn mặt biển, nhìn những xác thuyền đánh nát, lúc này không khỏi hướng về Anh Đinh Thiên Hoàng mà nói.

"Cảnh tượng trước mắt đúng là làm cho ta không ngờ nổi, biết rằng toán tiên phong kiểu gì cũng sẽ gặp nguy hiểm nhưng mà ngay cả Konno cũng không thể toàn thân trở ra thì hơi quá sức tưởng tượng của ta ".

Konno ở đây chính là Fujiwara Konno – người chịu trách nhiệm tối cao của hành động tiên phong lên Bồng Lai Tiên Đảo, có thể ngồi vào vị trí này tuyệt không phải nhờ xuất thân từ gia tộc Fujiwara của hắn.

Ở bên cạnh Yoshimune vị Thiên Hoàng trẻ tuổi rõ ràng không vui vẻ gì, sống chết của Konno cực kỳ quan trọng bởi nhà Fujiwara vốn thân với Thiên Hoàng tức là Konno chẳng khác gì cánh tay đắc lực của Anh Đinh Thiên Hoàng cả.

Thấy Anh Đinh Thiên Hoàng không nói gì, Yoshimune lại mở miệng."Lão xem ra nơi này có một con thủy quái rất lớn xuất hiện, một con thủy quái vượt ngoài tầm nhận thức của con người, chỉ có sinh vật cỡ này mới tạo nên thảm trạng hiện tại ".

"Mang tên Bồng Lai lại chẳng khác gì tử địa, chào đón chúng ta bằng thảm trạng kinh khủng bậc này đã nói lên sự nguy hiểm nơi đây, Thiên Hoàng còn trẻ hay người cú trở về trước, nơi đây đã có lão thần lo liệu, Thiên Hoàng có mệnh hệ gì chẳng khác nào Phù Tang chúng ta không có ngày bình yên ".

Lần này Anh Đinh Thiên Hoàng rốt cuộc chẳng nghe nổi những lời này nữa, giọng nói có chút lạnh lẽo vang lên.

"Không cần Đại Tướng Quân nhọc lòng, Đại Tướng Quân đã già nên nghỉ sớm mới phải dù sao người cũng là trụ cột của Phù Tang ta, Đại Tướng Quân mà ngã ở đây thiết tưởng mới không chịu được ".

"Konno là do đích thân bản hoàng lựa chọn, ta tin tưởng hắn nhất định còn sống, nhất định đang đợi ta tới đây để báo cáo nhiệm vụ, Bồng Lai đang ở trước mặt, Konno liền ở đó đợi bản hoàng tới, ta sao có thể quay về? ".

Nghe Anh Đinh Thiên Hoàng nói bản thân Đại Tướng Quân chỉ nhếch miệng, hai bên dù sao quá hiểu rõ nhau, có cái gì xa lạ nữa đâu?.

"Thiên Hoàng, đã đến đây lẽ ra lão không nên hỏi bất quá lão muốn biết liệu Thiên Hoàng người có thật sự tin vào cái gọi là trường sinh bất lão hay không? ".

Anh Đinh Thiên Hoàng đứng trên khoang thuyền nghe câu hỏi này liền không biết trả lời ra sao.

Bản thân Anh Đinh Thiên Hoàng không tin vào sự bất tử nhưng mà chính bản thân hắn lại được chứng kiến sự bất tử rõ ràng nhất.

Trong mắt nhiều người nữ tử Mikami kia bị nhốt trong đại lao nhưng thực chất Mikami đã sớm là nữ nhân của Anh Đinh Thiên Hoàng.

Nữ tử này không thể nói nhưng nàng xinh đẹp tuyệt trần, vẻ đẹp khiến Anh Đinh Thiên Hoàng siêu lòng, càng đáng nói hơn ở trên người Mikami bản thân Anh Đinh Thiên Hoàng cảm nhận được thứ gọi là bình yên cùng thoải mái, nếu ban đầu chỉ là muốn chiếm đoạt mỹ mạo của nàng thì hiện tại Anh Đinh Thiên Hoàng thực sự mê luyến Mikami.

Bản thân Anh Đinh Thiên Hoàng đã lên giường với Mikami không ít lần, bộ dạng hiện tại của hắn cũng chính là vì ngủ với Mikami mà ra, từ quan hệ xác thịt mà đạt được, Anh Đinh Thiên Hoàng có thể cảm thấy mình như trẻ lại 10 tuổi, mạch máu như sôi trào, toàn thân khỏe khoắn tràn ngập khí tức thanh xuân.

Anh Đinh Thiên Hoàng năm nay đã ngoài 30 nhưng hiện tại chỉ như một người 20, đây chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Chỉ cần ngủ với Mikami đã như thế vậy nếu ở Bồng Lai thật sự có trường sinh đan há chẳng phải thật sự trường sinh bất tử?, cho dù không thể trường sinh thì cũng có thể sống rất lâu rất lâu.

Anh Đinh Thiên Hoàng giờ phút này liền hỏi lại Yoshimune.

"Vậy Đại Tướng Quân người có tin vào trường sinh không? ".

Yoshimune nghe vậy liền cười cười rồi chẳng ngại gì gật đầu.

"Không tin cũng phải tin, lão đã gần đất xa trời nay nghe được trường sinh đan cũng không nhịn nổi muốn thử một phen, cho dù đây là tử địa cũng vậy ".

Anh Đinh Thiên Hoàng nghe vậy ánh mắt lóe lên một tia sáng rồi nói.

"Nếu Đại Tướng Quân nói thật thì bản hoàng cũng nói thật, trường sinh có hấp dẫn quá lớn, cho dù không tin thì cũng phải thử, ít nhất phải xác nhận nó có hay không, không làm rõ được việc này bản hoàng cả đời cũng chẳng yên lòng ".

Yoshimune nghe vậy liền âm thầm cười lạnh, trong mắt hắn Anh Đinh Thiên Hoàng căn bản không có câu nói nào là thật.

Trường sinh đan có hay không vốn không quan trọn, quan trọng là nó không thể rơi vào tay Yoshimune cùng gia tộc Tokugawa mới đúng.

Về phần Anh Đinh Thiên Hoàng có tin trường sinh đan, có muốn trường sinh đan hay không thì Yoshimune biết thừa là có, Anh Đinh Thiên Hoàng hiện tại cố giả trang cho mình già đi nhưng mà sao qua mắt được Yoshimune?, việc của Thiên Hoàng cùng Mikami thì bản thân hắn lại càng rõ.

"Thiên Hoàng vậy thế này đi, lão phu dẫn người của gia tộc Tokugawa đi một đường lên đảo, Thiên Hoàng tự đi một đường không biết thế nào? ".

Anh Đinh Thiên Hoàng nào ngờ Yoshimune lại muốn tách đội lập tức muốn phủ quyết dù sao chỉ cần nhìn thảm trạng của bãi biển này liền biết Bồng Lai nguy hiểm ra sao bất quá chưa đọi Thiên Hoàng mở miệng Yoshimune đã nói tiếp.

"Lão phu đã già, trước mặt nếu thật sự là trường sinh đan chỉ sợ lão chẳng nhịn nổi, sống đến cái mức độ này còn gì quan trọng hơn tính mạng? ".

"Mạc phủ cùng Thiên Hoàng minh tranh ám đấu bao nhiêu năm cũng chẳng cần nói nói cười cười làm gì, nếu trước mặt thật sự là trường sinh đan thì Thiên Hoàng người có dám chắc sẽ không xảy ra tranh đấu với lão hay không đây? ".

"Trường sinh đan, thứ này vốn không nên tồn tại, nếu nó tồn tại thì cũng chỉ có thể là thế gian nhất tuyệt, nếu chỉ có một viên trường sinh đan liệu Thiên Hoàng người có nhường lão già này hay không? ".

Đại Tướng Quân nói tới đây Thiên Hoàng liền im lặng, Thiên Hoàng thực sự không dám đồng ý, bản thân Anh Đinh Thiên Hoàng hiểu nếu chỉ có một viên trường sinh đan thì hai bên tất nổi lên chém giết lẫn nhau.

Anh Đinh Thiên Hoàng lúc này nhìn về phía Đại Tướng Quân, ánh mắt mang theo sự uy nghiêm cùng khí thế nhiếp người mà nói.

"Chia quân hai đường, nếu Trường Sinh Đan chỉ có một viên, ai đoạt được trước thì là của người đó, Đại Tướng Quân người có dám gật đầu? ".

Yoshimune cười phá lên sau đó lập tức gật đầu.

"Có gì không dám? ".

Ở địa vị của hai người lời nói liền cực nặng, căn bản cũng không cần giấy tờ minh ước hơn nữa một khi quyết định bội tín thì giấy tờ minh ước cũng chẳng có giá trị gì, một cái gật đầu của Đại Tướng Quân lúc này liền là dấu hiệu, dấu hiệu cho hạm đội 20 chiến thuyền của Phù Tang từ từ tách ra, chia làm hai đường mà đặt chân lên Bồng Lai.

Quyển 5 - Chương 174: Quan tài cổ

Bất kể Đại Tướng Quân hay Thiên Hoàng đều có toan tính của mình.

Trong hai người thì ai cũng biết Bồng Lai không an toàn nhưng đừng quên lần này bước lên Bồng Lai chẳng phải là người yếu, chẳng phải đội do thám có thể so sánh được bởi vì lần này có đế vị xuất thủ.

Phía Thiên Hoàng, Anh Đinh Thiên Hoàng có một bí mật mà không ai biết hoặc chí ít Anh Đinh Thiên Hoàng nghĩ không ai biết, bí mật về Mikami.

Mikami không phải cái gì cũng không nhớ, cái gì cũng không hiểu, bản thân Mikami thực sự biết Trường Sinh Đan ở đâu.

Mikami không thể nói, chữ nàng viết không ai hiểu nhưng khi mà Anh Đinh Thiên Hoàng chiếm lấy thân thể của Mikami liền nghe được tiếng lòng của nàng, hai người như có một sự kết nối kỳ diệu, chính vì vậy Anh Đinh Thiên Hoàng mới càng mê luyến với nữ tử gọi là Mikami này.

Anh Đinh Thiên Hoàng biết Bồng Lai là gì, theo những gì Thiên Hoàng tìm hiểu được từ Mikami thì Bồng Lai chính là nơi Từ Phúc ở ẩn.

Cái tên Từ Phúc ban đầu Anh Đinh Thiên Hoàng không biết là gì, Thiên Hoàng phải mất một đoạn thời gian tìm hiểu ngược lại từ văn hóa người Hán mới tra ra được Từ Phúc là ai.

Theo những gì Mikami báo cho Thiên Hoàng thì Từ Phúc ra biển Đông đi tìm biện pháp trường sinh bất lão cho Tần Thủy Hoàng, thởi điểm ban đầu Từ Phúc thất bại nhưng năm tháng trôi qua Từ Phúc thật sự tìm được nơi trú ngự của tiên nhân, nơi được gọi là Xuất Vân Quốc trong truyền thuyết Phù Tang.

Xuất Vân Quốc vốn do Đại Quốc Chủ đứng đầu, Đại Quốc Chủ thân là thần linh chí cao vô thượng nhưng cũng không thoát khỏi quy tắc thế gian, không thoát khỏi những suy nghĩ bình thường của phàm nhân, Đại Quốc Chủ cực kỳ ấn tượng với tài năng của Từ Phúc liền giao cho Từ Phúc một nhiệm vụ khiến Từ Phúc tới Phù Tang mang kiến thức của mình giúp đỡ người dân xứ Phù Tang cổ.

Từ Phúc đương nhiên hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao từ đó Đại Quốc Chủ thu Từ Phúc làm đồ đệ, dạy Từ Phúc phép trường sinh, Xuất Vân Quốc cũng đổi tên thành Bồng Lai Tiên Đảo.

Từ Phúc gia nhập Xuất Vân Quốc – Bồng Lai Đảo trở thành tiên nhân, luyện phép trường sinh sau đó nghiên cứu trường sinh đại đạo, tìm hiểu trường sinh đan.

Thế gian không phải ai cũng có thể là tiên nhân, muốn thành tiên thành thần phải có quy củ nhất định, Từ Phúc không thể đưa phàm nhân thành tiên nhân vì vậy muốn mang trường sinh thuật nghiên cứu thấu triệt giúp cho phàm nhân đạt được trường sinh, có thể thọ tựa tiên nhân, đây chính là lời hứa của Từ Phúc với Tần Thủy Hoàng, lời hứa mà trước đây Từ Phúc không làm được.

Năm tháng trôi qua, trải qua hơn ngàn năm Từ Phúc rốt cuộc thành công, rốt cuộc bắt đầu thấu hiểu trường sinh, đám người Mikami chính là minh chứng tốt nhất về việc trường sinh thuật tồn tại.

Toàn bộ những điều trên đều là Mikami nói với Anh Đinh Thiên Hoàng hơn nữa Anh Đinh Tiên Hoàng còn mơ hồ tin tưởng bởi trong cổ sử quả thật Từ Phúc cũng cùng tới Phù Tang, mang rất nhiều loại "hạt" đến xứ Phù Tang giúp người Phù Tang phát triển nông nghiệp, Từ Phúc hoàn toàn là nhân vật có thật được ghi chép lại trong lịch sử.

Tiếp theo về Xuất Vân Quốc bản thân Thiên Hoàng không thể nào xác minh nhưng chớ quên Anh Đinh Thiên Hoàng là người cuồng tín với Thần Đạo, là người cực kỳ ủng hộ Thần Đạo, nếu không phải vì vậy chính trị Phù Tang đã không căng như dây đàn, đã không đến mức Thần Đạo cùng Bái Nguyệt Giáo suýt nữa công khai đánh nhau.

Là một người cuồng tín với Thần Đạo, Thiên Hoàng không thể xác minh Xuất Vân Quốc tồn tại thật sự hay không nhưng mà từ bản tâm Thiên Hoàng đã tin, phải biết Đại Quốc Chủ có địa vị cực lớn trong Thần Đạo, nếu phủ định Xuất Vân, phủ định Đại Quốc Chủ thì khác gì đi ngược lại quan điểm Thần Đạo?.

Từ rất nhiều mặt ảnh hưởng, thởi điểm này Thiên Hoàng thực sự có 9 phần tin tưởng lời nói của Mikami vì vậy Thiên Hoàng càng mong muốn tách đoàn mà đi, càng không cần sự hiện hữu của Đại Tướng Quân.

Mikami là người Bồng Lai, nàng hiểu xu xát tịnh hung.

Mikami tự nhận mình là môn đồ của Từ Phúc Đại Tiên, nàng biết trường sinh đan ở đâu, có cách để Thiên Hoàng thu được trường sinh đan, vậy hà cớ gì phải đi cùng Đại Tướng Quân đây?.

Mang theo quan điểm này Thiên Hoàng cực kỳ tự tin đi lên Bồng Lai hơn nữa số lượng người lên đảo cũng không nhiều, ngoại trừ Thiên Hoàng cùng Mikami thì chỉ vèn vẹn có 8 người.Nơi ở của thần linh há để cho phàm nhân muốn tới là tới, muốn đi là đi?.

Nơi ở của thần linh há để cho phàm nhân có thể khinh nhờn hơn nữa đây là vấn đề liên quan tới trường sinh, càng ít người biết càng tốt, người đi theo Thiên Hoàng chỉ có thể là thân tín đắc lực, ngoài ra không thể có người khác.

Hơn ai hết Anh Đinh Thiên Hoàng hiểu nếu thông tin về trường sinh đan lộ ra ngoài, theo gió đông mà tới trung nguyên cùng bắc cương thậm chí tây vực... khi đó không ai còn bình tĩnh nổi, khi đó Phù Tang sẽ chịu ngập trời tai ương.

_ _ _ _ __ _ _

Nhóm người Anh Đinh Thiên Hoàng lên đảo thì ở một phía khác nhóm người Đại Tướng Quân cũng lên đảo.

Nhóm người Đại Tướng Quân cũng không nhiều, Đại Tướng Quân bỏ lại toàn bộ quân lính trên thuyền chỉ mang theo khoảng 14 người lên đảo, đội ngũ 15 người này một đường đi thẳng về phía trước, nếu Quỳnh Hương ở đây thì nàng có thể nhận ra đội ngũ Đại Tướng Quân lúc này rõ ràng đang hướng về Quỷ Lâm.

Đội ngũ tuy chỉ có 15 người nhưng thực lực cực kỳ cường hãn, ngoại trừ Đại Tướng Quân là đế vị cao thủ thì còn có 2 chuẩn đế cường nhân, đến Luha còn có thể độc thân mà tiến vào Quỷ Lâm thì đội ngũ nhà Tokugawa càng không thể bị ngăn cản.

Điều duy nhất kỳ lạ ở cái đội ngũ này chính là bọn họ đang khiêng một cổ quan tài bằng đá, cổ quan tài nặng vô cùng thậm chí khiến 10 người mới khiêng được nó hơn nữa tốc độ còn không nhanh.

Nếu Anh Đinh Thiên Hoàng có bí mật là Mikami, một bí mật mà Anh Đinh Thiên Hoàng không muốn chia sẻ với bất cứ ai thì nhà Tokugawa cùng Đại Tướng Quân cũng có bí mật là quan tài đá, một bí mật càng không thể để cho bất cứ ai biết.

Đội ngũ không gặp bất cứ vấn đề gì ở rìa ngoài, cho dù thấy Baku hay Oni thì đều không coi là quái sự, chỉ cần giết là được, chỉ cần mở đường là được, sẽ không có vấn đề gì.

Đội ngũ cứ thế đi về phía trước, mãi đến khi thấy một đội ngũ cách đó không xa đang đợi sẵn thì Đại Tướng Quân – Yoshimune mới ra lệnh ngừng lại.
Chỉ thấy đội ngũ trước mặt phải đến hơn 50 người, đi đầu là một trung niên nhân đã ngoài 60 tuổi nhưng ánh mắt tinh minh vô cùng, trên người mặc một bộ quần áo bằng vải thô màu nâu, quần áo rộng hơn cơ thể không ít, từ bộ quần áo khó mà nhìn ra cơ thể người này rốt cuộc là như thế nào.

Sau lưng trung niên nhân này là nguyên một đội ngũ mặc hắc y, bộ dạng nửa giống quan văn nửa không giống, trên đầu đều đội một chiếc mũ hình đầu chim bằng xương lớn che kín toàn bộ dung mạo. 

Trung niên nhân thì cũng thôi đi nhưng mà đám người mặc hắc y đằng sau thực sự kỳ dị một cách khó tả, ít nhất Đại Tướng Quân cảm thấy phi thường ngứa mắt.

Đại Tướng Quân cùng trung niên nhân rốt cuộc đối mặt với nhau, nhìn trung niên nhân thực sự quá mức bình thường, Đại Tướng Quân không khỏi trầm giọng.

"Ngươi là Từ Phúc? ".

Trung niên nhân nghe vậy mỉm cười, nụ cười cực kỳ hiền lành như một lão nông vậy.

"Tại hạ đúng là Từ Phúc, gặp qua Đại Tướng Quân ".

Từ Phúc vừa dứt lời thân ảnh Đại Tướng Quân biến mất, Đại Tướng Quân đã lướt qua người Từ Phúc, chặt bay một cánh tay của hắn.

Đại Tướng Quân – Yoshimune được coi là nhân vật rất gần với Lý Thương Hải hơn nữa trên tay hắn có thần binh, một thanh thần binh đủ để làm Nguyệt Chủ – Lý Thương Hải cẩn thận vạn phần.

Nói là thần binh thật ra không quá đúng mà phải nói là yêu binh, trong tay Đại Tướng Quân Yoshimune chính là thanh yêu binh trú danh – quỷ kiếm Muramasa.

Thanh kiếm này thật sự chém rất ngọt, lưỡi kiếm cắt đứt cả xương không để lại một phần thừa nào bất quá kẻ tự nhận là Từ Phúc căn bản không cảm thấy đau đớn cứ như cánh tay phải bị chặt không phải tay của hắn vậy.

Từ Phúc lúc này nhoẻn miệng cười mà nói.

"Đại Tướng Quân, người làm rơi vật này rồi ".

Lúc này Đại Tướng Quân ánh mắt co rút lại, bao kiếm vốn đeo bên hông hắn chẳng biết từ bao giờ đã nằm trong tay trái của đối phương, dĩ nhiên sự việc chưa dừng ở đây, phần cánh tay bị chặt của Từ Phúc vậy mà bắt đầu sinh ra thịt, thịt lúc nhúc đắp lên nhau như vô số con dòi chuyển động, cảnh tượng làm người ta cảm thấy buồn nôn vô cùng.

Cũng không bao lâu cảnh tượng này liền kết thúc, cánh tay phải của Từ Phúc đã mọc lại nguyên dạng như chưa có việc gì xảy ra.

Nhìn thấy toàn bộ những điều xảy ra trước mặt bản thân Đại Tướng Quân trong lòng tràn ngập kiêng kị đối với Từ Phúc bất quá khí thế không thể thua đối phương, Đại Tướng Quân thản nhiên tiến về phía trước, đưa tay đoạt lại vỏ kiếm chậm rãi đeo vào bên hông rồi nói.

"Dẫn đường đi ".

Từ Phúc mỉm cười xoay đầu lại, theo động tác xoay đầu của hắn toàn bộ 50 hắc y nhân cộng đồng xoay người, cứ thế đoàn người chậm rãi hướng về Quỷ Lâm.

Quyển 5 - Chương 175: Nội thị cung

Thạch Thành nhìn như cường đại vô cùng nhưng mà thời điểm này khi mà hai bút cùng vẽ thậm chí ba bút cùng vẽ thì Thạch Thành lại lộ ra chút đơn bạc.

Lực lượng của Thạch Thành phải chia quân hai đường, một bên tới Ám Tộc chuẩn bị đón tiếp Thiên Hoàng còn một bên thì rời khỏi Quỷ Lâm đến tiếp đón Đại Tướng Quân.

Từ Phúc xuất hiện mang theo 50 đạo tu từ Thạch Thành hướng ra ngoài, số lượng người này thực sự rất lớn hoàn toàn không có khả năng che ánh mắt của người khác, thời điểm Tử Phúc gặp mặt Đại Tướng Quân quả thật không thể qua được ánh mắt của Vô Song. 

Vô Song không biết Thiên Hoàng đang ở đâu, Thiên Hoàng đang làm gì nhưng mà hắn có thể xác định Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân tách đoàn với nhau, gia huy của nhà Tokugawa bản thân Vô Song không lầm được.

Vô Song cũng chỉ dám quan sát từ xa chứ không dám lại gần đám người này, tỷ lệ bị phát hiện quá cao khiến hắn không thể mạo hiểm nhưng mà khi nhìn thấy quan tài cổ bằng đá mà nhà Tokugawa mang đến bản thân Vô Song bất giác nhớ về quan tài đá ở sâu trong thác nước, quan tài đá chứa xác của Nobunaga.

Ở trên một cành cây cao, cả người Vô Song ở trong trạng thái bế khí, người hắn như hòa vào thiên địa, ngoại trừ ánh mắt đang lặng lẽ quan sát ra thì không còn bất cứ bộ phận nào trên cơ thể chuyển động, thời điểm này Vô Song đang muốn xác định, xác định cái đám người này sẽ đi đến đâu.

Nếu Vô Song suy đoán không lầm chỉ sợ mục tiêu của bọn họ là thác nước lớn, nơi địa cung cất chứa xác của Nobunaga bất quá đây chỉ là suy đoán của hắn, thực hư ra sao thì Vô Song không quá rõ ràng.

Nếu khoảng 1 tuần trước đây bản thân Vô Song chỉ sợ không cách nào ẩn mình được, không cách nào che sự tồn tại của mình với hai kẻ bên dưới nhưng chỉ sau 1 tuần Vô Song như hoàn thành lột xác, hắn tồn tại ở nơi này vậy mà không ai biết, không ai có thể cảm ứng được.

Vô Song không dám loạn động, mãi cho đến khi đám người này toàn bộ rời đi khỏi khu vực Vô Song đứng thì hắn mới chuyển thân mà hạ xuống mặt đất.

Mang ánh mắt dõi theo đoàn người rời đi trong nội tâm của Vô Song càng ngày càng cảm thấy hắn nên vào trong Thạch Thành một chuyến.

Vô Song có thể bảo Quỳnh Hương ẩn nhẫn, có thể bảo nàng chờ đợi, bảo nàng mang theo mọi người lẩn trốn nhưng Vô Song lại không thể bảo mình làm như vậy, không thể thuyết phục mình ngồi im một chỗ.

Đối với Vô Song thì lão đầu cực kỳ quan trọng, hắn coi lão đầu như phụ thân của mình, an nguy của lão đầu sao Vô Song có thể bỏ mặc?.

Vô Song không phải người tốt, nếu chỉ có Lý Thương Hải cùng Thiên Thánh tiến vào Thạch Thành thì Vô Song thậm chí chưa chắc đã nghĩ đến việc xuất thủ cứu giúp, chưa chắc đã tính độc xông hiểm địa nhưng lão đầu thì khác, rất khác.

Thời điểm đám người nhà Tokugawa rời đi, Vô Song lập tức di chuyển theo hướng ngược lại, tiến vào hồ nước nơi hạ nguồn, hắn muốn một lần nữa tiến nhập Thạch Thành.

Bất kể thế nào Vô Song đều cảm thấy đây là cơ hội, cơ hội không thể bỏ qua.

_ _ _ _ _ _ _

Một lần có thể không quen, hai lần có thể còn đang bắt đầu làm quen nhưng quá tam ba bận, Vô Song đã không ít lần theo thủy đạo tiến ngược về phía Thạch Thành, thời điểm này hắn trở về Thạch Thành, trở về Cổ Tế Đàn đã nhanh hơn không ít.

Trở về Cổ Tế Đàn, Vô Song cũng không tiến vào Cổ Tế Đàn mà muốn quan sát xung quanh, đây là lần đầu tiên hắn dám tiến sâu vào quan sát Thạch Thành, lần đầu tiên Vô Song cảm thấy mình có cơ hội hiểu rõ Thạch Thành đến vậy.

Tuy trong bút ký của Thọ Lão Nhân cũng có ghi chi tiết về Thạch Thành nhưng mà quyển bút ký cùng lắm chỉ coi là một quyển sách địa lý hoặc một tấm bản đồ trong khi Vô Song đang ở thực địa, hắn chỉ có thể tham khảo bút ký chứ không thể tin toàn bộ.

Vô Song rất nhanh chóng vượt qua khu vực ngoại cung mà tiến vào nội cung.

Sự khác biệt lớn nhất giữa ngoại cung cùng nội cung chính là kiến trúc được thể hiện rõ ràng tại tường thành.Khu vực ngoại cung là những mảng kiến trúc riêng lẻ nằm trên nhiều khu vực khác nhau, Cổ Tế Đàn mà Vô Song từng tới cũng là một công trình như thế, tại ngoại cung vốn là nơi thờ cúng cùng thực hiện các hoạt động lễ bái của Thạch Thành cùng toàn bộ cõi Bồng Lai.

Ngoại cung nằm trong nội thành được bao quanh bằng tường đá cổ kính, bức tường thành vây bốn mặt đông – tây – nam – bắc chính là thứ ngăn cách nội thành cùng ngoại thành, ngăn cách nơi sinh sống của các thuật sĩ xuất thân Ám Tộc hay còn gọi là Đạo Tu.

Vượt qua ngoại thành là nội thành, nội thành chia làm ngoại cung cùng nội cung.

Ngoại cung là một mảnh diện tích rộng lớn với hàng loạt công trình kiến trúc riêng lẻ và không có những bức tường thành ngăn cách có điều mỗi kiến trúc lại cách tương đối xa nhau.

Nội cung còn được gọi dưới cái tên A Phòng, nó hoàn toàn được xây dựng theo kiểu cách một cung điện bình thường, bốn bức tường của nội cung toàn bộ đều được xây bằng đá thạch anh, dĩ nhiên thân là người xuyên không thì Vô Song cũng hiểu cái chữ A Phòng này nghĩa là gì.

Cung A Phòng bao gồm rất nhiều điện nhưng được phân ra thành 7 điện chính.

Đầu tiên là Đại Điện hay còn gọi là Đại Cung.

Thứ hai là vườn thượng uyển hay gọi là Uyển Cung.

Thứ ba là Đan Cung.

Thứ tư là Nhạc Cung.

Thứ năm là Long – Phượng Cung.

Thứ sáu là Võ Cung.Thứ bảy là Nội Thị Cung.

Thọ Lão Nhân chỉ liệt kê ra 7 đại cung lớn nhất của Cung A Phòng về phần giới thiệu tường tận các cung thì Thọ Lão Nhân cũng không làm, nếu Vô Song muốn tiến nhập vào Cung A Phòng thì chỉ có thể tự mình bước đi, tự mình tìm kiếm.

Trong số bảy cung này thì chẳng khó để Vô Song đoán ra Đại Cung để làm gì, với Vô Song nơi này chỉ sợ là nơi Đại Quốc Chủ tiếp đón khách nhân, cụ thể ở đây là ba người Lý Thương Hải – Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh.

Vô Song có thể tự tin bước vào Thạch Thành một phần vì hắn cảm thấy binh lực nơi này rõ ràng đang tự chia mỏng đi nhưng một phần quan trọng nữa là Vô Song biết Đại Quốc Chủ không rảnh tay.

Đại Quốc Chủ không thể mạnh bằng Đế Thích Thiên mà cho dù có mạnh bằng Đế Thích Thiên chăng nữa thì trong lúc nhất thời nửa khắc hắn cũng không thể nào giải quyết được ba vị siêu cường nhân.

Trừ Vô Hà Tử ra thì Thiên Thánh hay Lý Thương Hải đều là siêu cường nhân, là cường giả có thể định phong vân một cõi, Vô Song thực sự không nghĩ Đại Quốc Chủ có thể dễ dàng giải quyết cả ba người từ đó hắn liền tranh thủ thởi gian hành động, mục tiêu của Vô Song chính là Đại Điện hay còn gọi là Đại Cung.

Đáng buồn là Vô Song sẽ không biết Đại Cung ở đâu vì thế hắn chọn đi thẳng vào khu vực trung tâm, cứ chính giữa mà đi, với Vô Song mà nói thì hắn tin tưởng Đại Cung nằm ở trung tâm Cung A Phòng, chỉ có như thế mới lộ ra được khí thế của nó, mới hợp với giá trị của chính nó.

Vô Song cứ theo ý mình mà đi, trên đường hắn cũng gặp phải một vài Đạo Tu đi tuần bất quá muốn né qua sự phát hiện của cái đám Đạo Tu này thực sự không khó, cũng không có bất cứ Đạo Tu nào cảm nhận được sự tồn tại của Vô Song.

Một đường không hề gặp trở ngại nhưng cũng có lúc Vô Song phải dừng lại, ánh mắt dần dần lộ ra vẻ khó hiểu.

Dọc một đường đi Vô Song không gặp quá nhiều Đạo Tu, số lượng Đạo Tu tồn tại cực kỳ thưa thớt nhưng mà thởi điểm hắn dừng lại thì hắn phát hiện một tòa lầu các rất lớn, Vô Song cũng không rõ đây có phải Đại Cung hay không nhưng mà tòa lầu các này không ngờ có rất nhiều Đạo Tu thủ hộ, số lượng ít cũng phải có 30 người.

Lượng Đạo Tu này quả thực rất nhiều, phải biết suốt quá trình Vô Song tiến vào nơi này chỉ thấy tổng cộng 12 tên Đạo Tu phân bố khắp nơi, một hơi tập hợp đến 30 Đạo Tu thủ hộ khu vực này tuyệt đối không phải chỉ cho vui.

Từ một góc khuất, Vô Song nhìn về phía tấm biển trên cửa tòa cung điện bất quá chữ trên đó hắn cũng không đọc được, Vô Song chỉ có thể thở dài mà động thân, hắn không nghĩ nhiều mà hướng về tòa cung điện này.

Nơi này là Đại Cung đương nhiên tốt nhất bất quá nếu nó không phải thì chỉ sợ cũng có một địa vị cực kỳ quan trọng.

Vô Song không mất bao lâu để vượt qua toàn bộ đám Đạo Tu bảo hộ tòa cung điện này, dù sao đối phương chỉ có 30 người, muốn chia ra vây kín cả toàn cung điện là việc không thể, số lượng Đạo Tu như vậy căn bản không có cách nào làm khó Vô Song.

Rất nhanh vượt qua khu vực rìa ngoài, Vô Song tiến vào toàn kiến trúc bên trong, lúc này trước mặt hắn là một cánh cổng sắt lớn, tấm cửa sắt còn lớn hơn ở Cổ Tế Đàn đồng thời bên ngoài cửa sắt đang có hai Đạo Tu song song mà đứng, một thân hắc y trùm kín người lộ ra vẻ âm u vô cùng.

Nhìn thấy tấm cửa sắt, nhìn hai tên Đạo Tu bản thân Vô Song trong lòng mang theo vài phần hụt hẫng, hắn hiểu nơi này chỉ sợ không phải Đại Cung.

Phim cổ trang Vô Song xem không nhiều nhưng cũng chẳng ít, hắn biết nơi vua chúa tiếp bá quan văn võ là cái dạng gì, vốn không nên âm trầm như công trình trước mặt Vô Song.

Ẩn trong góc khuất Vô Song bắt đầu đắn đo một chút tuy nhiên rất nhanh hắn liền động thủ.

Không cần biết thế nào, trước tiến vào nói sau 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau