CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 911 - Chương 915

Quyển 5 - Chương 166: Tâm cảnh

Đại Quốc Chủ vừa mở miệng bản thân Lý Thương Hải đã không biết làm cách nào để cãi đối phương, không biết dùng cách gì bẻ lý lẽ của đối phương nhưng mà với tính cách của Lý Thương Hải thì sao nàng lại có thể chịu đối phương áp chế như vậy.

Đối mặt với Đại Quốc Chủ, Lý Thương Hải nhíu chặt hai hàng lông mày sau đó nói.

"Ngươi nói ngươi là thần linh nhưng ngươi giống thần linh chỗ nào?, đừng nói với ta sử dụng thủ đoạn bất tử gì gì đó, đừng nói với ta là ngươi không thể chết ". 

"Ngươi tạo nên vô số quái vật nơi Bồng Lai, ngăn cản cùng chi phối cuộc sống của người dân Ám Tộc, đến cả tương lai của bọn họ đều do ngươi quyết định, vây có chỗ nào giống thần linh? ".

Trên long ỷ bản thân Đại Quốc Chủ nhẹ cười, thản nhiên mà đáp.

"Ngươi dùng con mắt của chính mình thay thế cho con mắt của những người Ám Tộc vậy sao biết ta không phải thần linh? ".

"Thần linh tồn tại với vai trò tín ngưỡng, là thứ làm con người tin vào, chỉ có bảo vệ tín ngưỡng, tin tưởng vào tín ngưỡng con người như có một cây nhiên đăng trong lòng, cây nhiên đăng xóa đi bóng tối, soi sáng con đường sau này ".

"Người dân Ám Tộc tôn thờ ta, tin tưởng ta, coi ta như nhiên đăng soi đường vậy cớ gì ta không phải là thần linh? ".

"Thế gian nếu thật sự có thần vậy vạn vật trên đời có phải do thần linh tạo ra hay chăng?, thần linh đạt đến ngưỡng tối cao chính là sự sáng tạo, sự sáng tạo tối cao chính là sinh mệnh, ta có thể sáng tạo sinh mệnh thì sao có thể không phải là thần linh đây? ".

"Con người thật ra rất yếu đuối, nếu đẩy con người vào môi trường nguyên sơ nhất của tự nhiên thì có mấy ai sống được?, không thiếu những sinh vật như hổ – lang – báo – sư tử có thể lấy đi tính mạng con người, vậy những sinh vật này từ đâu mà sinh ra?, nếu những sinh vật này cũng là do bàn tay thần linh tạo nên thì cớ gì ta không thể tạo những sinh vật thuộc về Bồng Lai đây ".

Nói đến đây Đại Quốc Chủ bỗng đướng lên, lần đầu hắn rời khỏi long ỷ, hai tay để sau lưng, dùng ánh mắt trên cao nhìn xuống Lý Thương Hải.

"Ngươi cảm thấy ta là tà ma ngoại đạo, ngươi cảm thấy không tin được ta là thần linh, là tiên nhân đơn giản vì ta đi ngược với suy nghĩ của ngươi mà thôi, đơn giản vì ngươi không tin ta ".

"Thế gian không rõ có thần linh hay không, không rõ có tiên nhân hay không nhưng nếu có thì ta chính là thần linh, là tiên nhân ".

"Chỉ cần ngươi tin ta, mở lòng với ta vậy trong mắt ngươi ta chính là thần linh, là tiên nhân ".

"Tin vào ta, đi theo ta, ta liền lấy thân phận thần linh mở ra một thế giới mà ngươi chưa bao giờ nhìn thấy, chưa bao giờ tưởng tượng ra, một thế giới của thần linh khác hẳn với thế giới dung tục của cõi phàm nhân ".

Giờ khắc này không biết tại sao Lý Thương Hải thấy run sợ, nàng từ trong chân tâm run sợ.

Giờ khắc này không biết vì sao hình ảnh của Đại Quốc Chủ trở nên to lớn vô cùng, to lớn như cổ thần, to lớn như chân tiên.

Lý Thương Hải là Nguyệt Chủ của Bái Nguyệt Giáo, đối với nàng mà nói trên đời đã chẳng có gì có thể lay chuyển được lòng của nàng thậm chí hấp dẫn nàng, nói võ công nàng đạt đến thành tựu xưa nay hiếm có mà nói địa vị nàng cũng chẳng thua người nào nhưng mà giờ khắc này ánh mắt của nàng trở nên mộng mị, nàng như thấy một con đường ở sau lưng Đại Quốc Chủ, một con đường mà nàng chưa bao giờ tưởng tượng ra.

Phải nói thế nào về con đường này?, một con đường có lẽ không thuộc về phàm nhân.

Phái Tiêu Dao từ xưa tới nay vốn khác người, vốn một mực cảm thấy mình giống tiên nhân, siêu việt người khác nhưng mà tiên nhân thật sự sẽ có bộ dạng ra sao?, cái này Lý Thương Hải không biết.

Tiên nhân có thể đạp không, tiên nhân có thể ngự phong nhưng nào chỉ là như vậy?. 

Những việc trên Bồng Lai này không phải con người có thể sáng tạo ra, bất cứ một sinh vật nào ở Bồng Lai cũng nằm ngoài suy nghĩ của con người, nằm ngoài khả năng của con người.

Đại Quốc Chủ thật ra nói đúng lắm, giới hạn của thần linh là gì?, có lẽ đỉnh cao nhất cũng chỉ dừng lại ở sáng tạo sinh mệnh mà thôi.

Lý Thương Hải không hẳn là người tin thần nhưng mà cũng không hẳn không tin.
Nàng từ nhỏ đã là người của Tiêu Dao Phái, từ nhỏ đã đi theo sư phụ, học được nhiều nhất cũng biết được nhiều nhất, nàng không rõ thế gian có tiên nhân hay không nhưng sư phụ nguyện ý tin thì nàng cũng sẽ nguyện ý.

Sau này Lý Thương Hải trở thành Nguyệt Chủ của Bái Nguyệt Giáo, giáo phái tôn thờ Nguyệt Thần, giáo phái có đến vài vạn giáo đồ, cũng bởi đứng đầu một giáo phái như vậy mà Lý Thương Hải phải tự huyễn hoặc bản thân, để trở thành Nguyệt Chủ hợp cách thì bản thân nàng càng phải tin vào Nguyệt Thần, càng phải tin vào tín ngưỡng.

Ngày quay ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, chính Lý Thương Hải cũng không phân định rõ ràng đâu là thực đâu là mộng, là nàng thực sự tin vào thần linh hay chính bản thân nàng ép nàng phải tin.

Giờ khắc này đối mặt với Đại Quốc Chủ, mộng cùng ảo như hòa làm một, hình ảnh thần linh trong mắt nàng dần dần thay đổi, dần dần hợp lý hóa, trong mắt nàng Đại Quốc Chủ thật sự là thần linh.

May mắn cho Lý Thương Hải nàng không tới cái cung điện này một mình, có một cơn gió bao phủ lấy nàng, một cơn gió thổi qua khiến cả cơ thể nàng run lên, cái lạnh như làm đầu óc của nàng thanh tỉnh hơn, như làm nàng thoát ra khỏi cơn mộng mị.

Lý Thương Hải dù có mạnh thế nào, dù có bao nhiêu tuổi thì ở trong mắt Vô Hà Tử bản thân Lý Thương Hải cũng là một đứa bé, một đứa bé cần sự che chở, cần bảo vệ.

Giờ khắc cuối cùng là Vô Hà Tử bảo vệ Lý Thương Hải, khi Lý Thương Hải một lần nữa mở mắt ra đã thấy Vô Hà Tử đứng trước mình, một bộ tiên phong đạo cốt đối mặt cùng Đại Quốc Chủ.

"Đạo hữu, ngươi nói ngươi là thần linh thật ra lão đầu ta tin tưởng, tin tưởng hoàn toàn ngươi là thần linh nhưng mà cũng có liên quan gì tới lão đầu ta đâu ".

"Ngươi đi thần linh đường, lão đầu ta đi phàm nhân đường, hai bên cũng không quan hệ gì nha ".

Vô Hà Tử nói rất thản nhiên cứ như đang nói chuyện với bằng hữu của mình, hoàn toàn tỏ ra không quan tâm nhưng mà lại làm Đại Quốc Chủ híp mắt lại.

Đại Quốc Chủ nhìn kỹ Vô Hà Tử một cái sau đó lại nói.

"Thần linh có thần linh đường, phàm nhân có phàm nhân đường nhưng mà thần linh có thể đưa phàm nhân ra khỏi khổ hải, có thể soi sáng đường cho phàm nhân các ngươi ".

"Tin tưởng vào thần linh, tin tưởng vào ta bản thân ta liền chỉ cho ngươi con đường sáng, liền chỉ cho ngươi nên đi về đâu ".

"Đã đến thực lực của ngươi chẳng nhẽ chưa nhìn ra sứ mệnh của mình, thế giới này không hoàn thiện, thế giới này đang làm ra lựa chọn, thân là thần linh ta có thể chỉ cho các ngươi một con đường sáng, ví dụ như đến thần giới ".
Đến địa vị của Vô Hà Tử đúng là phải biết rất nhiều điều chỉ là chính ông cũng không nghĩ ra thế giới không hoàn chỉnh là cái gì, chính ông cũng không hiểu thế giới đang lựa chọn cái gì.

Đế vị nghĩa là gì?, cái này Vô Hà Tử từ lâu đã hiểu, là những người được thế giới này thừa nhận, trong người sẽ mang theo một loại đại thế, có một loại cảm quan mật thiết đối với thiên địa, như hòa một phần của mình vào trong thiên địa, đây là thứ chỉ có đế vị mới dễ dàng làm được.

Ví như ở trước cảnh giới này không phải ai cũng sẽ ngộ ra Vực nhưng mà nếu ở đế vị việc ngộ ra Vực không khó, Đế vị cao thủ đều bước ra một đường riêng, mài dũa một thân sở học lại thêm cảm nhiễm thiên địa thì việc ngưng tụ ra Vực mới là thuận lý thành chương, đến cái đẳng cấp này đã không ai còn quan tâm tới Vực hay không phải Vực, cường giả đế vị đều sẽ nhắm tới Giới.

Khi ngộ ra Giới thì sự kết hợp với thiên địa càng thêm thắt chặt, Vô Hà Tử biết khi Giới tới một mức độ nào đó sẽ đạt được thăng hoa để rồi lột xác, sự lột xác này hoàn toàn cải biến một đế vị cường giả, khi đó sẽ biết một số thứ gì đó, nhận ra một số thứ gì đó.

Năm xưa đại ca Tiêu Dao Tử nói cho ông, năm xưa Tiêu Dao Tử thật sự cảm nhận được cái gì đó chỉ là Tiêu Dao Tử ngã xuống quá sớm không thể đi đến cuối đường, việc này từ đó đến thế là thôi, Vô Hà Tử căn bản cũng không biết gì cả bất quá không biết gì cả thì sao?, Vô Hà Tử hướng về phía Đại Quốc Chủ mà cười cười.

" Lão phu sứ mệnh là gì? Cái này lão phu thật sự không biết nhưng mà nếu có ai cho lão phu một cái sứ mệnh thì lão đại khái sẽ không làm, đang rảnh rang tiêu dao tự tại, thích ăn thì ăn thích ngủ thì ngủ, hà cớ phải tiến thêm bước nữa, hà cớ chịu quản thúc đây? ".

"Như vừa nãy ngươi nói, Thương Hải không nên dùng ánh mắt người ngoài để nhận xét hộ Ám Tộc thì thần linh như ngươic cũng không nên dùng ánh mắt thần linh để chỉ đường sáng cho phàm nhân chúng ta đúng không? ".

Lần này Đại Quốc Chủ thật sự có chút không ngờ, sau đó cũng không mở miệng.

Đại Quốc Chủ không mở miệng không phải vì hắn không có gì để nói mà hắn biết nói cái gì cũng thế.

Đại Quốc Chủ không thể biết Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh là ai, hắn chỉ biết hai người này không yếu tuy nhiên còn chưa đáng để Đại Quốc Chủ để vào mắt.

Đại Quốc Chủ chỉ có thông tin của Lý Thương Hải, chỉ biết Lý Thương Hải đồng thời cũng chỉ cần Lý Thương Hải.

Nếu hôm nay không có Vô Hà Tử thì hắn hoàn toàn tự tin có thể tẩy não Lý Thương Hải, sinh sinh tẩy não một đế vị cường giả bởi vì Lý Thương Hải có dục vọng.

Làm người ai không có dục vọng?, Đại Quốc Chủ tu luyện một môn sở học gọi là Nhân Đạo Chí Tôn, một thứ không thuộc về thế giới này.

Đương nhiên với xuất thân của Đại Quốc Chủ thì thứ không thuộc về thế giới này trên người hắn nhiều lắm nhiều lắm bất quá muốn mang cái gì ra so sánh với Nhân Đạo Chí Tôn cũng khó.

Nhân Đạo Chí Tôn có một đặc điểm chính là tẩy não người khác, dùng ngôn từ vô hạn khuếch đại dục vọng cùng dã tâm của một người sau đó dần dần mị hóa bản thân đối phương.

Nhân Đạo Chí Tôn bất kể ở Âm Giới hay Thiên Giới đều là thứ không thể tưởng tượng tuy nhiên ở đây thì cũng không phải muốn dùng là dùng bởi vì Đại Quốc Chủ quá yếu, yếu hơn hắn ở kiếp trước nhiều lắm, Nhân Đạo Chí Tôn tuy bá đạo vô cùng nhưng hắn cũng không có cách nào sử dụng được toàn bộ, chỉ có thể dùng một phần.

Ngay cả như thế Đại Quốc Chủ dựa vào dược vật, dựa vào hương khí, dựa vào đạo lý của chính hắn cùng với nhạc âm liền có thể có tin tưởng tẩy não được Lý Thương Hải bất quá không thể tưởng được là tự nhiên Vô Hà Tử bước ra.

Đại Quốc Chủ rất ít dùng Nhân Đạo Chí Tôn nhưng mà lần nào dùng liền thành công lần đó chỉ có lần này vậy mà thất bại, thất bại không phải bởi vì Lý Thương Hải dù sao chính Lý Thương Hải cũng bị công hãm, Đại Quốc Chủ thất bại bởi Vô Hà Tử.

Lúc nãy hắn cố tình dùng Nhân Đạo Chí Tôn với Vô Hà Tử vậy mà một chút phản ứng cũng không có.

Điều đáng nói nhất là một khi Nhân Đạo Chí Tôn không thể trường kỳ mị hoặc Lý Thương Hải, không thể hoàn toàn đánh gục nàng thì rất nhanh ánh mắt của Lý Thương Hải hóa thành tinh minh, ánh mắt nàng lại có hồn cũng đồng nghĩa với Nhân Đạo Chí Tôn dùng trên người Lý Thương Hải cũng thất bại.

Nhân Đạo Chí Tôn thất bại một lần... muốn thành công ở những lần tiếp theo khó vô cùng thậm chí phải nói là không thể thành công.

Sắc mặt Đại Quốc Chủ hiện tại tốt mới là lạ.

Quyển 5 - Chương 167: Động thủ

Lý Thương Hải thực sự hợp mắt với Đại Quốc Chủ, hợp mắt vô cùng.

Đại Quốc Chủ không có tình cảm nhưng mà như một lẽ dĩ nhiên hắn cũng tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết, trong mắt Đại Quốc Chủ thì Lý Thương Hải chính là bạn phối tốt nhất.

Mỹ mạo cùng thân thể của Lý Thương Hải thì không cần nói nữa nhưng đây chỉ là thứ yếu.

Lý Thương Hải nguyên âm no đủ, nàng một đời chưa trải qua bất cứ nam nhân nào, càng đáng nói hơn nàng cực mạnh, mạnh đến mức khắp thiên hạ cũng không tìm ra được nữ nhân nào cường hãn hơn mà cho dù nam nhân thì cũng chẳng có mấy người mạnh hơn nàng.

Có thể thu phục được Lý Thương Hải để nàng làm bạn phối với mình thì hoàn toàn là làm ít công to, Đại Quốc Chủ chỉ biết càng ngày càng mạnh.

Đương nhiên đây không phải là tất cả, kể cả không liên quan tới song tu thì Lý Thương Hải không chỉ có thực lực kinh thiên mà địa vị cũng siêu nhiên vô cùng, nữ tử này tồn tại hoàn toàn có thể trợ giúp đại nghiệp của Đại Quốc Chủ hay nói đúng hơn là đại nghiệp của Đế Thích Thiên.

Hai lão nhân đi theo Lý Thương Hải cùng vào nơi này thú thật Đại Quốc Chủ không để vào mắt.

Đến cái trình độ của hắn đã không cần phải để ý đến quá nhiều người phải biết hiện tại Đại Quốc Chủ có thể coi là một trong bốn cường giả mạnh nhất thiên hạ, trong ba người còn lại có hai người Đại Quốc Chủ biết không thể thắng, có một người Đại Quốc Chủ không nghĩ mình sẽ thua, ngoại trừ ba người này ra Đại Quốc Chủ thực sự không cần phải chú trọng quá nhiều người.

Dĩ nhiên trong số ba người kia thì không có Lý Thương Hải, Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh.

Trừ Lý Thương Hải ra bản thân Đại Quốc Chủ thấy Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử chỉ ở dạng tạm coi là được, Vô Hà Tử một bộ cà lơ phất phơ còn Thiên Thánh thì khí huyết đã sớm khô cạn, hai người này vốn không cần đế Đại Quốc Chủ hạ thủ mà chỉ cần đám Thất Phúc Thần ra tay là đủ.

Đại Quốc Chủ thật ra đã bắt đầu tẩy não Lý Thương Hải từ sớm, từ khi nàng bước chân vào Thạch Thành thì hắn đã dùng thủ đoạn, đến khi ba người vào đại điện, Thiên Thánh căn bản không có dấu hiệu tỉnh lại khiến cho Đại Quốc Chủ càng thêm yên tâm thậm chí càng thêm bỏ qua Thiên Thánh, đã bỏ qua Thiên Thánh đương nhiên cũng bỏ qua Vô Hà Tử.

Đại Quốc Chủ ở lại Bồng Lai quá nhiều năm hơn nữa hắn là thần linh, ánh mắt càng ngày càng cao, trong lòng mang theo một loại tự tin vô địch nhưng mà không thể ngờ ngày hôm nay lại lật thuyền trong mương, ngày hôm nay dĩ nhiên thất bại bởi một "tiểu bối" mà chính hắn coi thường?.

Giờ khắc này Đại Quốc Chủ đã nổi lên sát tâm, Vô Hà Tử căn bản không thể sống. 

Trên đời này Đại Quốc Chủ ghét nhất hai loại người, loại người thứ nhất là loại tự bôi đen chính mình, tự biến mình đi vào tử lộ.

Dạng người thứ hai đương nhiên là dạng người như Vô Hà Tử, vô dục vô cầu, không cầu tiến mà cũng chẳng nghĩ đến lùi.

Dạng người thứ nhất tạm thời không nói đến nhưng dạng người thứ hai cơ hồ rất đáng sợ, là dạng người thoạt nhìn làm cho người ta khinh bỉ không có trí cầu tiến nhưng ở một trình độ nào đó lại có thể đạt được một chữ "Trung" trong đạo giáo cùng phật giáo.

Trung ở đây là trung bình, nằm giữa tạo nên sự bình ổn, sự cân bằng tại bản tâm.Một đời có mấy ai làm được vô dục vô cầu, không vui không buồn, tiêu dao tự tại đây?.

Đừng nói là phàm nhân mà cho dù tiên nhân, chân thần, ma quân... tất cả bọn họ đều có thứ phải hướng đến, rất nhiều kẻ chinh chiến cả đời giết chóc cả đời cũng chỉ cầu bốn chữ "tiêu dao tự tại", bản tâm tiêu dao tự tại giữa thiên địa thì hà tất cầu thứ khác?.

Đại Quốc Chủ cũng không nói câu nào, hắn biết không cần nói nữa, nói cái gì cũng vô ích, hắn bước ra một bước.

Một bước bước ra như cả tòa cung điện di chuyển theo hắn, bỗng chốc đã xuất hiện trước mặt Vô Hà Tử, bàn tay đưa ra thành hình long trảo, hướng thẳng về phía Vô Hà Tử.

Đại Quốc Chủ thực sự khiến cho Vô Hà Tử không thể phản ứng kịp nhưng mà ở đây cũng không chỉ có Vô Hà Tử, chỉ thấy sau lưng Vô Hà Tử có một bàn tay mềm mại đưa ra, bàn tay vì lão đầu chặn một chưởng của Đại Quốc Chủ.

"Bái Nguyệt Thần Trảo – Nguyệt Chi Thủy "

Lý Thương Hải không phải phàm nhân, nàng là một nhân vật cực kỳ kinh khủng, giờ khắc này nàng không nhận ra Đại Quốc Chủ vừa tính làm gì với mình thì cũng uổng công sống bao nhiêu năm, trong lòng Lý Thương Hải vừa sợ vừa giận, sợ ở đây chính là vì thủ đoạn quá mức quỷ dị của đối phương còn giận... thật ra nàng giận bản thân mình vậy mà không cách nào chống lại đối phương.

Đã đến cái trình độ của Lý Thương Hải thì gần như nàng tự cảm thấy nhục nhã vậy, lúc này khi Đại Quốc Chủ xuất thủ thì nàng cũng xuất thủ, dùng đến 12 thành lực lượng, toàn tâm toàn ý ngăn cản đối phương.

Một thức Nguyệt Chi Thủy đánh ra, trên người Lý Thương Hải xuất hiện một đoàn khí lãng, bàn tay mềm mại không xương đưa ra cản lại Đại Quốc Chủ.

Trảo pháp nhẹ nhàng vô cùng không có một chút lực lượng nhưng mà một chiêu của Đại Quốc Chủ vậy mà cũng trở nên không có lực lượng, toàn bộ bị hút hết vào trong thứ khí lãng kia, hai bên căn bản không phải như đang đọ chiêu mà giống với Đại Quốc Chủ muốn đưa tay bắt lấy ánh trăng, bắt lấy ánh trăng dưới nước vậy, lực đạo đưa vào bao nhiêu cũng thành hư vô.Đại Quốc Chủ bị Lý Thương Hải cản tay ánh mắt lập tức lóe lên, mũi chân lại động.

Rõ ràng cánh tay của hắn đang bị giữ trong đoàn khí lãng do Lý Thương Hải tạo ra nhưng không rõ vì cái gì cánh tay kia lại dễ dàng thoát ra ngoài cứ như một người đưa tay khỏi mặt nước vậy.

Rút tay ra, biến trảo thành quyền, một quyền đánh xuống.

Quyền này vừa ra Lý Thương Hải biến sắc, Vô Hà Tử cũng biến sắc.

Quyền này không cần tụ khí, không cần đế khí, tốc độ quyền ra cực nhanh nhưng mà quyền như có thiên uy.

Quyền này nếu Vô Song ở đây nhìn thấy thì tuyệt đối cảm thấy khó mà tưởng tượng được, Đại Quốc Chủ vậy mà sử dụng Thái Tổ Trường Quyền nhưng mà càng thêm hoàn thiện, càng thêm tinh tế.

Thái Tổ Trường Quyền là mượn thiên địa uy, lấy uy của thiên địa hòa vào tự thân, quyền này uy lực mạnh khủng khiếp nhưng điểm yếu của nó là cần thời gian tụ lực, tốc độ xuất chiêu không cao hơn nữa còn phải dùng ba chiêu đề lên nhau theo thứ tự lần lượt nhưng mà Đại Quốc Chủ cơ hồ bỏ qua tất cả các điều luật trên, một quyền này của hắn là Thái Tổ Thiên Nộ.

Quyền này vừa ra, Lý Thương Hải lập tức mở Bắc Minh Hạo Hãn, không chỉ Lý Thương Hải mà Vô Hà Tử cũng mở Bắc Minh Hạo Hãn, hai người căn bản không có thời gian nói câu gì liền song song xuất thủ, chưởng pháp đồng dạng là Bạch Hồng Chưởng Lực.

Bạch Hồng Chưởng Lực tới lui tại tâm, tùy ý biến ảo nhưng uy lực không quá cao bất quá nếu kết hợp cùng Bắc Minh Hạo Hãn lại khác.

Bắc Minh Hạo Hãn như biển, Bạch Hồng Chưởng Lực như cơn gió, Bạch Hồng theo gió mà đến, từ biển mang theo nước từ đó ắt sinh vòi rồng.

Lý Thương Hải với Vô Hà Tử đồng loạt xuất thủ, lấy Bạch Hồng Chưởng Lực đối kháng cùng Thái Tổ Thiên Nộ.

Một bên là uy thế của thiên địa một bên lại như cơn bạo nộ của tự nhiên, hai bên vừa xuất thủ liền trở thành khó phân thắng bại, dư chấn lập tức sinh ra, dư chấn tạo thành lực lượng khủng bố bắn ngược cả hai bên lùi lại.

Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải đều tự động vận dụng Lăng Ba Vi Bộ hơn nữa Vô Hà Tử còn không quên kéo Thiên Thánh trong trạng thái mê loạn lùi về phía sau – về phần Lý Thương Hải nàng trực tiếp vận dụng Bắc Minh Ngự Phong tạo thành tường khí, lấy tường khí chắn toàn bộ dư lực thủ hộ cho hai lão nhân lùi lại.

Ở bên kia Đại Quốc Chủ lại càng bá đạo, một bước không lùi mặt cho dư chấn đánh lên bản thân mình, hắn như một cây định hải thần châm giữa biển vậy, hoàn toàn bất biến.

Đại Quốc Chủ cũng không động, ánh mắt của hắn như xuyên qua dư chấn quan sát lấy hai vị cao thủ Tiêu Dao Phái, cũng không biết hắn đang nghĩ gì.

Quyển 5 - Chương 168: Cửu Tiểu Ngự Phong - U Minh Thập Điện

Đại Quốc Chủ tự tin thiên hạ này chỉ có hai người trên hắn , một người có khả năng bằng hắn .

Với Đại Quốc Chủ mà nói hắn cũng đã gặp nhiều kẻ khó lường , những kẻ có thể leo đến vị trí kia , những kẻ có thể đuổi kịp bước chân của hắn đáng tiếc những người này không ai có thể đi đến cuối , giữa đường đều vong mạng .

Đại Quốc Chủ đương nhiên nhận ra Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử là người Tiêu Dao Phái , đối với phái Tiêu Dao thì Đại Quốc Chủ không lạ gì , năm đó Đại Quốc Chủ từng gặp qua Tiêu Dao Tử chỉ là hắn không thể xuất quan , không thể tự mình lưu lại Tiêu Dao Tử trên Bồng Lai mà thôi .

Tiêu Dao Tử rất mạnh , phi thường mạnh , nếu Tiêu Dao Tử có thể sống đến thời điểm hiện tại thì Đại Quốc Chủ quả thật còn có ba phần ái ngại Tiêu Dao Phái bất quá hiện tại Đại Quốc Chủ còn không để Tiêu Dao Phái vào mắt .

Hắn đứng giữa trung tâm của dư lực bắn ra nhưng mảy may không chịu bất cứ ảnh hưởng gì , thời khắc này Đại Quốc Chủ đang đánh giá một chút , đánh giá hai 'tiểu bối' Tiêu Dao Phái .

Thời gian dư lực bạo chấn thật sự trôi qua rất nhanh , khi mà Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử vừa an toàn lùi lại thì dư chấn cũng vừa vặn tán đi sau đó từ trong dư chấn thân ảnh của Đại Quốc Chủ hiện ra , lần này hắn đã lướt đến trước người Lý Thương Hải , cơ hồ chỉ cách nàng chưa đến 10 bước chân .

Ngón tay của hắn chỉ thẳng về phía Lý Thương Hải , nàng chỉ cảm thấy một cỗ kiếm khí bức thẳng đến trước mặt mình , kiếm khí sắc bén vô cùng .

Lý Thương Hải rất nhanh làm ra phản ứng , ống tay áo của nàng mở rộng , trong trạng thái Tiêu Dao Ngự Phong nàng chém ra Đại Thiên Phong Trảm .

Giờ khắc này không phải là lúc quyết đấu với Ebisu , nàng không có thời gian tọa vọng trên cao mà chém xuống từng đường Đại Thiên Phong Trảm , trong ống tay áo của Lý Thương Hải lần này tổng cộng chỉ có gần 60 đạo Đại Thiên Phong Trảm .

Đại Thiên Phong Trảm của Lý Thương Hải nhanh vô cùng như cắt qua không gian , từng đường Đại Thiên Phong Trảm như đao khí hòa vào nhau , cho dù chỉ có 60 đường Đại Thiên Phong Trảm nhưng uy lực của nó vẫn cứ khủng khiếp vô cùng .

Chém ra Đại Thiên Phong Trảm , Lý Thương Hải đương nhiên không nghĩ mình có thể gây tổn thương cho Đại Quốc Chủ dù sao cái này Ebisu cũng đỡ được bất quá nàng chỉ cần cản chân hắn là được rồi , nàng cần một lần nữa chiếm quyền chủ động trong trận chiến này .

Đáng tiếc cho Lý Thương Hải , 50 đường Đại Thiên Phong Trảm chém tới căn bản không khiến Đại Quốc Chủ có nổi một cái nhíu mày .

Đại Quốc Chủ động thân mà tới , hai ngón tay của hắn sinh ra kiếm khí , đương nhiên kiếm khí thì ai cũng làm được nhưng kinh khủng nhất là mỗi đường kiếm khí của Đại Quốc Chủ lại như tơ .

Kiếm khí hóa hình thì Lý Thương Hải đã thấy nhiều lắm nhưng mà kiếm khí hóa tơ thì nàng nghe còn chưa nghe bao giờ .

Kiếm khí hóa hình sau đó ngưng thực ngoài cơ thể chỉ là bước đầu của Kiếm Giới , đối với Lý Thương Hải căn bản không có gì nhưng mà khi nhìn đến động tác của Đại Quốc Chủ thì nàng phải hít vào một hơi lãnh khí .

50 tia kiếm khí ép lại thành tơ sau đó đâm xuyên qua 50 đạo Đại Thiên Phong Trảm của nàng , càng đáng sợ chính là khi những tia kiếm khí này cắt qua Đại Thiên Phong Trảm thì lại như không chịu bất cứ ảnh hưởng gì , nó dễ dàng đâm vào Đại Thiên Phong Trảm sau đó phá tan Đại Thiên Phong Trảm .


50 tia kiếm khí phá nát Đại Thiên Phong Trảm của Lý Thương Hải nhưng chưa dừng ở đó , tơ kiếm dần dần ngưng tụ lại , xoắn các đầu với nhau tạo thành một đường hắc khí , đâm thẳng vào cổ Lý Thương Hải .

Lý Thương Hải lập tức vận Lăng Ba Vi Bộ mà lùi lại , có Lăng Ba Vi Bộ đúng là Đại Quốc Chủ không thể chém trúng nàng nhưng mà Đại Quốc Chủ cũng xoay người một cái , kiếm khí lượn nguyên một vòng , kiếm khí của hắn như có linh hồn như một con rắn uốn lượn trên không , kiếm khí liền cắt qua người Vô Hà Tử .

Mọi thứ thay đổi quá nhanh , Vô Hà Tử không thể tin được Đại Quốc Chủ có thể bẻ đường tấn công sang hướng mình nhưng mà Vô Hà Tử cho dù không kịp tránh thì cũng chẳng phải là thịt cá trên thớt , chỉ thấy bàn tay ông đưa ra , nội lực khủng khiếp trên người Vô Hà Tử xuất hiện , một chưởng oanh kích về phía trước .

"Tiêu Dao Ngự Phong – Cửu Tiêu Tật Phong ".

Nội lực của Vô Hà Tử lúc này như bão tố quét qua không gian , cũng trong trạng thái Tiêu Dao Nhập Tiên bản thân Vô Hà Tử dồn lực của Phong Giới mà đánh ra một chưởng . 

Một chưởng này nghiền nát hắc kiếm khí của Đại Quốc Chủ nhưng mà Vô Hà Tử cũng bị mạnh mẽ đẩy lùi , trên tay của ông thậm chí còn xuất hiện cả một lỗ máu , dĩ nhiên Vô Hà Tử bị thứ kiếm khí khủng bố kia xuyên qua .

Một lần nữa Vô Hà Tử bị đánh lui về phía sau , thời khắc này Lý Thương Hải chỉ mới vừa vặn động thân tránh một kiếm mà thôi , khi nàng kịp phát hiện ra sư thúc bị tấn công thì cũng đã có chút muộn .

Lý Thương Hải căn bản không cần nghĩ nhiều nàng mở Phong Giới .

Phong Giới của Lý Thương Hải mạnh hơn Vô Hà Tử nhiều lắm , Phong Giới một khi mở ra liền lấy nàng làm trung tâm mà mang phong lực quét qua bốn phương tám hướng , phong lực khủng khiếp thậm chí đẩy bật Đại Quốc Chủ lùi lại .Lấy Lý Thương Hải làm trung tâm nàng đạp không mà đứng , gió trên đầu nàng tụ thành bão đánh xuyên lên phía trên , đục thủng mái vòm của cung điện , ánh mắt nàng tràn ngập uy thế .

Kiếm chỉ giang sơn , sau lưng Lý Thương Hải chín thanh đại kiếm lại hiện ra .

"Dám đụng tới sư thúc của ta ? , muốn chết ".

Nàng hiện tại không quản cái gì là thần hay không thần , thần linh dám đụng tới sư thúc của nàng cũng nhất định phải chết .

"Cửu Tiêu Ngự Phong Kiêm – Phong Vũ Quân Thiên Kiếm ".

Như một kiếm chém xuống Ebisu lúc trước , kiếm này là nộ kiếm , nộ mà không phát .

Phong Vũ Quân Thiên Kiếm thuộc tính vốn là nén , uy mà không lộ , nộ mà không hiện , chỉ có khi trực tiếp chém tới địch nhân mới biết kiếm này khủng bố ra sao .

Hiện tại Lý Thương Hải đang ngập tràn nộ khí , kiếm này đã mạnh lại càng mạnh .

Nhìn thấy một kiếm của Lý Thương Hải bản thân Đại Quốc Chủ vậy mà chỉ cười , hắn cười có chút thoải mái .

Tiếp theo bỗng thấy sau lưng Đại Quốc Chủ hiện ra một thanh kiếm , một thanh kiếm hư ảo màu trắng bạc từ chuôi đến lưỡi , một thanh kiếm dài quá nửa cơ thể của Đại Quốc Chủ .

Kiếm này không phải thực kiếm , kiếm này là kiếm tâm , là tâm của Kiếm Giới .

Đại Quốc Chủ có thể hóa kiếm làm tơ , trình độ dùng kiếm của hắn không đạt tới Kiếm Giới thì ai có thể đạt tới đây ? .

Mở ra Kiếm Giới , ánh mắt của Đại Quốc Chủ mang theo nồng đậm hứng thú , vẫn là hai ngónt ay điểm ra một kiếm .

Theo ngón tay của Đại Quốc Chủ điểm ra , thanh kiếm màu trắng bạc hư ảo biến mất sau đó khi nó hiện ra bỗng hóa thành khổng lồ , trực tiếp chém vào Phong Vũ Quân Thiên Kiếm của Lý Thương Hải .
Dưới một kiếm này dĩ nhiên Phong Vũ Quân Thiên Kiếm bị chém đứt , uy thế chưa ra , kiếm khí chưa phát liền sinh sinh bị diệt .

Đại Quốc Chủ ánh mắt càng ngày càng hứng thú , hắn cũng không động thủ mà chắp hai tay về phía sau , khóe miệng cong lên .

"Ngươi có cửu tiêu trên trời bản thần lại có thập điện diêm la , kiếm vừa rồi chính là U Minh Thập Kiếm – Chuyển Luân Kiếm ".

Nói xong cầu này thân ảnh Đại Quốc Chủ lùi lại , hắn trở về bên long ỷ , căn bản cũng không đứng lên nữa .

Đại Quốc Chủ đang nghĩ đến một việc thú vị , hắn nhớ tới khoảng thời gian ở Âm Giới .

Đại Quốc Chủ đương nhiên quen thuộc Độc Cô Cầu Bại thậm chí hắn cùng Độc Cô còn ngồi với nhau , cộng đồng nghiên cứu cùng sáng tạo Ma Võ .

Kiếp này Đại Quốc Chủ đương nhiên cũng dùng Ma Võ nhưng mà với hắn mà nói Ma Võ cũng chia thành nhiều loại , Đại Quốc Chủ không có thời gian mà tu luyện toàn bộ Ma Võ mà hắn biết , Đại Quốc Chủ chỉ tu luyện duy nhất một loại Ma Võ gọi là Độc Cô Cửu Kiếm .


Độc Cô Cửu Kiếm đương nhiên thuộc về Độc Cô Cầu Bại , thân là chiến hữu của Độc Cô hắn không thể không biết Độc Cô Cửu Kiếm dĩ nhiên đây không phải Độc Cô Cửu Kiếm mà giới võ lâm có thể so sánh được .

Thời điểm ở Âm Giới , Độc Cô Cầu Bại cùng Đại Quốc Chủ hay nói đúng hơn là Đế Thích Thiên cộng đồng thay thế Độc Cô Cửu Kiếm , cộng đồng biến nó thành loại Ma Võ bá đạo nhất của Âm Giới , từ Cửu Kiếm biến thành Thập Kiếm , từ Độc Cô Cửu Kiếm đổi thành U Minh Thập Kiếm .


Đương nhiên việc làm Đại Quốc Chủ cảm thấy thú vị không phải là việc này , thú vị ở chỗ U Minh Thập Kiếm có thể coi là đỉnh cao của kiếm thuật Độc Cô còn Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm lại là đỉnh cao cả đời của Tiêu Dao Tử .

Tiêu Dao Tử cùng Độc Cô . . . nghĩ đến hai người này Đại Quốc Chủ không thể không gật đầu .

Ở thế giới Phật Sơn , Tiêu Dao Tử vì muốn thành tiên , muốn đi theo bước chân của Từ Phúc mà gặp thứ không nên gặp , Tiêu Dao Tử không cầu được trường sinh như tiên nhân trái lại tráng niên mất sớm chẳng thể đến đỉnh cao .

Cũng ở thế giới Phật Sơn , Độc Cô vì vô địch , vì tịch mịch mà rốt cuộc đi theo bước chân của Tiêu Dao Tử , dưới cơ duyên xảo hợp mà có thể thành công nhập Âm Giới trở thành một trong Thập Điện của địa phủ .

Lúc sinh thời Tiêu Dao Tử chẳng thể sáng tạo Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm mà Độc Cô thì cũng chẳng thể sáng tạo U Minh Thập Kiếm , giờ khắc này trong mắt Đại Quốc Chủ hắn như là người thay thế Độc Cô , mang U Minh Thập Kiếm tới thử so Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm của Tiêu Dao Phái , việc này không thú vị sao được ? .


Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ , hắn nhà nhạt mà mở miệng .

"Cửu Tiêu trên thiên giới , thập điện dưới hoàng tuyền ".

"Thú vị , thú vị , bản thần vốn muốn giải quyết các ngươi nhưng hiện tại lại muốn biết Cửu Tiêu cùng Thập Điện bên nào lợi hại hơn ? , đáng tiếc ngươi cho dù đủ tài năng nhưng chẳng thể sánh bằng sư phụ ngươi năm đó , cũng không thể nào tái hiện đủ uy lực của Cửu Tiêu ".

"Bản thần liền ngồi đây chấp các ngươi một chút , ngươi cùng lão già kia đều có thể sử dụng Cửu Tiêu Ngực Phong Kiếm vậy cả hai cùng động đi , xuất Cửu Tiêu Kiếm cho bản thần xem , nếu các ngươi có thể phá được U Minh Thập Kiếm của bản thần ta liền lấy danh nghĩa thần linh mà thả các ngươi khỏi Thánh Thành ".


Thiên Hạ Ngũ Đế , cái thuyết pháp này ai cũng biết .

Thiện hạ là một khái niệm mơ hồ , ví dụ thiên hạ của Trung Hoa chỉ là Trung Nguyên , thiên hạ của Phù Tang cũng chỉ dừng ở địa giới Phù Tang , thiên hạ của Đông Hải cũng chỉ trong phạm vi Đông Hải , tại thế giới này không ai có thể gói gọn hai chữ thiên hạ lại cả .

Đã đến cái vị trí Thiên Hạ Ngũ Đế thật ra đều là quái vật bất quá trong mắt Đại Quốc Chủ hiện tại một Lý Thương Hải vốn ngồi vững vị trí Đông Hải Ngũ Đế cùng một Vô Hà Tử vốn chẳng kém ai . . . cứ như trò trẻ con vậy .

Quyển 5 - Chương 169: Thiên Địa Đại Thế (1)

Đại Quốc Chủ cuồng ngạo vô cùng, sự tự tin cùng cuồng ngạo của hắn đến hiện tại Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử đã được chứng kiến.

Dĩ nhiên nếu Đại Quốc Chủ đã định lấy một địch hai thì cả Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử sẽ không giữ lại, sẽ không giả vờ hiệp nghĩa gì gì đó mà lựa chọn quyết đấu một đối một, cả Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử đều cảm nhận được Đại Quốc Chủ cực mạnh, vô cùng mạnh.

Hai người mở ra trạng thái Tiêu Dao Nhập Tiên, hai thân hình đều chậm rãi bay lên, đều mở ra Phong Giới, đều vận lên Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm, khác biệt duy nhất là sau lưng Lý Thương Hải có cửu kiếm còn sau lưng Vô Hà Tử chỉ có lục kiếm, bằng vào một điểm này có thể hiểu giữa hai người ai cao ai thấp.

Hai người cộng đồng mở ra Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm, cũng không ai nói với ai câu gì, kiếm đầu tiên điểm ra.

Kiếm đầu tiên vẫn là Quân Thiên Kiếm.

Lần đầu tiên Quân Thiên Kiếm bị Đại Quốc Chủ đánh tan, đánh đến mất dạng nhưng mà lần thứ hai thì khác, hai thanh Quân Thiên Kiếm chém xuống, lấy Quân Thiên Kiếm của Vô Hà Tử làm xác, Quân Thiên Kiếm của Lý Thương Hải làm hồn, mượn vỏ bọc bên ngoài mà che dấu cái bên trong, bằng vào sự phối hợp của hai người lại mang uy thế nén đến cực hạn, mang Quân Thiên Kiếm mạnh lên không chỉ một cấp bậc.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, hai ngón tay hóa thành kiếm, lần này hắn không sử dụng thanh hồn kiếm màu trắng hư ảo sau lưng mình nữa mà chân chính điểm ra một kiếm.

Kiếm này không có chuôi mà chỉ có lưỡi, một thanh kiếm khổng lồ màu đen tuyền được cấu trúc bằng vô số tia ma khí, lấy ma khí làm xác, mượn kiếm ý làm hồn, đây chính là kiếm trong tay Đại Quốc Chủ.

Kiếm đã xuất, kiếm chiêu tất nhiên cũng phải ra, đối mặt với Quân Thiên Kiếm của Tiêu Dao Phái, Đại Quốc Chủ cũng chém ra kiếm của mình.

U Minh Thập Kiếm – Tần Quảng Chiến Kiếm.

Kiếm đầu tiên trong U Minh Thập Kiếm hơn nữa là kiếm cực mạnh trong Thập Kiếm.

Khác với Quân Thiên Kiếm mang uy nén lại, nộ mà không phát thì Tần Quảng Chiến Kiếm lại mang theo kinh thiên uy thế, cứ như hủy thiên diệt địa, kiếm này chém ra mang theo thế không thể đỡ, như viễn cổ ma thần xuất hiện khiên chiến toàn bộ thiên địa, phách lối vô cùng.

Hai bên lần đầu giao thủ, một bên nén uy thế nộ mà không phát một bên lại mang theo kinh thiên uy thế, hai thanh đại kiếm đâm thẳng vào nhau sau đó Quân Thiên Kiếm mới mang uy thế khủng bố của mình bạo nộ hơn nữa không chỉ một lần, khi mà xác kiếm đầu tiên nổ tung ra thì phần hồn kiếm thứ hai cũng theo tới, uy này chưa qua uy khác đã tới, đè lên nhau mà ép về phía Chiến Kiếm của Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ bình tĩnh quan sát tất cả, quan sát Chiến Kiếm dần dần rơi vào hạ phong nhưng trên mặt không có một tia biểu tình.

U Minh chưa diệt, chiến hồn bất tử.

Một kiếm này nói thật là kiếm Đại Quốc Chủ thích nhất.Chiến Kiếm rõ ràng bị đè ép những vĩnh viễn không bị diệt thậm chí càng bị ép thì càng mạnh, khí thế càng cường để rồi nếu Quân Thiên Kiếm như Quân Thiên thì lúc này Chiến Kiếm như xuyên thủng một thiên trong Cửu Tiêu Thiên, chém xuyên qua Quân Thiên Kiếm, mang Quân Thiên Kiếm cắt làm đôi.

Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử đều quá sợ hãi, căn bản không thể tin vào mắt mình, hai người vội lùi lại nhưng mà lùi nhanh nữa thì cũng không bằng thế kiếm công tới, cả hai cũng chỉ có cách vận nội công, lấy lực lượng Phong Giới mạnh mẽ ngăn cản thanh kiếm kia.

Hai người cộng đồng mở Phong Giới đương nhiên có thể cản được kiếm của Đại Quốc Chủ nhưng sau một chiêu sắc mặt Vô Hà Tử liền không tốt mà sắc mặt Lý Thương Hải cũng dần dần trở nên căng thẳng.

Kiếm vừa rồi Lý Thương Hải không làm sao nhưng nàng biết sư thúc nhất định chịu ảnh hưởng.

Hai người lúc này cũng không có thời gian nói chuyện với nhau bởi vì Đại Quốc Chủ ngồi trên ghế đã điểm một kiếm.

"Trước là các ngươi công, giờ đển bản tọa ".

"U Minh Thập Kiếm – Tần Quảng Chiến Kiếm ".

Lại là một kiếm này chém ra, giống y như đúc nhưng mà cả Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử đều nhận ra kiếm này mạnh hơn hẳn, mạnh hơn nhiều lắm.

Tần Quảng Chiến Kiếm vốn là sát phạt chi kiếm, nó là chiến kiếm chuyên dùng để chém giết trong U Minh Thập Kiếm, nó vốn không nên dùng để phòng thủ.Chiêu đầu tiên Đại Quốc Chủ mượn kiếm để thủ đương nhiên không phát huy được hết sự bá đạo của kiếm này, chiêu thứ hai hắn liền dùng kiếm này để công, liền khiến nó phát huy cực hạn.

Kiếm này nhanh kinh khủng hơn nữa cứ như không giết người không thể, không chém đầu Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử thì tuyệt không dừng, giờ khắc này Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải hoàn toàn là bị ép ra chiêu.

Một lần nữa hai người động thủ, kiếm thứ hai trong Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm – Phong Vũ Thương Thiên Kiếm.

Kiếm này mới chính là khắc tinh của Chiến Kiếm, bền bì vô cùng, kéo dài vô cùng vô tận, liên miên bất tuyệt.

Chiến Kiếm dám chiến đến cuối cùng thì Thương Thiên Kiếm đương nhiên cũng dám.

Hai loại chiêu thức có một cỗ ý tương tự nhau, thắng bại liền xem uy lực người sử dụng.

Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử cộng đồng xuất kiếm đối phó với Đại Quốc Chủ... đáng tiếc kiếm thứ hai vẫn là bại, hai người một lần nữa bị đẩy lùi, may mắn duy nhất tuy bị đẩy lùi nhưng Chiến Kiếm tựa hồ cũng không dư lực, rất nhanh tán đi.

Hai bên mới giao thủ hai lần, sắc mặt Vô Hà Tử đã dần dần đỏ lên.

Lần đầu ông chỉ cảm thấy khó chịu nhưng lần thứ hai bắt đầu thấy tức ngực.

Kiếm đầu tiên là có chuẩn bị mà chém tới sau đó bị động phòng ngự, kiếm thứ hai trong lúc bị động phòng ngự mà bị ép xuất kiếm, kiếm này lực lượng không thể toàn vẹn mới khiến Thương Thiên Kiếm thua bởi Chiến Kiếm, càng vì thế Vô Hà Tử lại càng chịu thêm tác động.

Hiện tại trong lòng Vô Hà Tử thực sự có chút bi ai, ông biết mình không theo nổi bước chân Lý Thương Hải, bước chân của những người trẻ thế hệ sau nhưng Vô Hà Tử tuyệt không ngờ có ngày mình lại làm gánh nặng cho Lý Thương Hải, hai bên mới chỉ "dạo đầu" Vô Hà Tử đã biết chỉ cần càng đánh bản thân Vô Hà Tử liền càng kéo chân sau của Lý Thương Hải.

_ _ _ __ _ _ _

P/S: Đợi mình chút, tẹo nữa còn 1 chương.

Quyển 5 - Chương 170: Thiên Địa Đại Thế (2)

Lý Thương Hải cũng không biết sư thúc nàng hiện tại đang nghĩ gì, nàng hiện tại cũng còn đang hoài nghi Đại Quốc Chủ rốt cuộc là thần thánh phương nào, rốt cuộc mạnh bao nhiêu.

Lý Thương Hải đến địa vị này tự nhiên có một cỗ đại thế thuộc về chính mình, có sự tự tin cực lớn về bản thân mình hay thậm chí là cuồng ngạo.

Đến cái đẳng cấp như bọn họ đương nhiên sẽ có một loại cảm giác này, cho dù như Giác Viễn cũng có sự cuồng ngạo của chính mình, sự kiêu ngạo bởi thực lực của chính mình, cái này căn bản không có gì sai, nếu ngay cả thực lực của mình còn không cho nó đủ tự tin thì sao có thể thành cường giả?.

Lý Thương Hải chưa bao giờ nghĩ mình đánh không lại ai, nàng chưa gặp qua Trường Sinh Chân Nhân nhưng nàng tin tưởng chỉ cần có thời gian nhất định cũng có thể vượt qua Trường Sinh Chân Nhân, nàng cảm thấy thiên hạ này nếu nàng cùng sư thúc hợp sức nhất định có thể vô địch nhưng mà hôm nay gặp Đại Quốc Chủ thì nàng mới biết trời cao bao nhiêu, thế gian còn có con quái vật mạnh cỡ này.

Giờ khắc này chỉ có kẻ ngu mới không nhìn ra Đại Quốc Chủ mạnh hơn cả nàng cùng sư thúc hợp lại nhiều lắm nhưng mà Lý Thương Hải tuyệt đối không cam tâm, ánh mắt nàng hừng hực chiến ý, theo câu nói của đối phương, trước là đối phương công kích sau đương nhiên là đến nàng cùng sư thúc, lần này nàng lại chém ra một kiếm.

"Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm – Động Huyền Hạo Thiên Kiếm ".

Kiếm sáng như nhật nguyệt tinh thần, bàng bạc đại thế như trời cao hơn nữa nó còn có vô số kiếm mang bao quanh như muôn vàn tinh tú hiệu lệnh dưới vầng mặt trời, một thanh hư kiếm nhưng mà rực rỡ vô cùng.

Kiếm này là cương kiếm, là kiếm nhanh nhất cũng là kiếm sắc nhất.

Lý Thương Hải cũng không biết giờ khắc nàng dùng một kiếm này cũng là lúc Vô Hà Tử thở dài.

Vô Hà Tử biết tại sao Lý Thương Hải lại dùng một kiếm này, đơn giản bởi vì Vô Hà Tử cũng chỉ có thể dùng được một kiếm này là cao nhất, đây cũng là giới hạn của Vô Hà Tử.

Chỉ có hai bên dùng chiêu thức giống nhau mới có thể bổ trợ cho nhau, ít nhất trong hoàn cảnh hiện tại là thế, Vô Hà Tử không mạnh được như Lý Thương Hải để mà chân chính bổ trợ cho nàng, chân chính tạo thành tổ hợp hoàn mỹ, ông chỉ có thể coi như hỗ trợ, bản thân Vô Hà Tử chỉ có thể cố giúp Lý Thương Hải mạnh lên nhưng đây là Lý Thương Hải mạnh lên chứ không phải hai người mạnh lên.

Vô Hà Tử thực lực không được nhưng ánh mắt tinh minh vô cùng, giờ khắc này Vô Hà Tử cũng bắt đầu làm ra quyết định.

Hai người cộng đồng sử dụng Động Huyền Hạo Thiên Kiếm, lần này phối hợp lại càng thêm đáng sợ, kiếm của Lý Thương Hải xuất ra đâm thẳng về phía Đại Quốc Chủ còn kiếm của Vô Hà Tử dĩ nhiên lại phóng tới sau lưng, kiếm của Vô Hà Tử kích thẳng vào kiếm Lý Thương Hải lập tức làm Động Huyền Hạo Thiên Kiếm trở nên nhanh như kinh hồng nhanh không gì đỡ được.

Thời điểm này nếu Vô Song đối mặt với một kiếm này, trong tình trạng không mở ra ma hóa hắn nhất định sẽ bị chém chết ngay lập tức.

Dĩ nhiên Đại Quốc Chủ không phải Vô Song, cho dù hắn không có một chút thực lực nào thì kiếm này cũng chẳng đủ vượt qua tầm nhận thức của hắn, ánh mắt của Đại Quốc Chủ khắp thiên hạ không ai sánh nổi kể cả Trương Tam Phong.

Kiếm dù nhanh đến đâu nhưng nếu không thoát ra được khỏi tầm mắt của Đại Quốc Chủ thì vẫn còn thường lắm.

Lần này Đại Quốc Chủ xuất thủ, đây là kiếm thứ năm trong U Minh Thập Kiếm.

Kiếm này gọi là Yếm Thế Diêm La Kiếm.

Kiếm này kì dị vô cùng, kiếm xuất như không xuất, không cảm giác được kiếm của Đại Quốc Chủ tồn tại nhưng mà nếu để ý kỹ thì có vô số vô hình kiếm khi tụ lại xung quanh Đại Quốc Chủ.

Động Huyền Hạo Thiên Kiếm nhanh không gì cản nổi nhưng mà Yếm Thế Diêm La Kiếm lại có diệu dụng, một kiếm này mạnh ở chỗ làm suy yếu điểm mạnh trong chiêu thức của địch nhân, suy yếu đến cực hạn.

Địch mạnh ở đâu thì suy yếu điểm đó, một kiếm siêu nhanh của Lý Thương Hải khi dính phải "yểm thế" liền rất nhanh chậm lại dĩ nhiên tốc độ làm suy yếu của Yếm Thế Diêm La Kiếm không đủ, không đủ để biến Động Huyền Hạo Thiên Kiếm thành chậm nhưng lại đủ để cho Đại Quốc Chủ có thể phản ứng.

Đại Quốc Chủ như một tuyệt thế cường nhân trọng sinh làm lại từ đầu, ánh mắt của hắn đủ nhưng thân thể không đủ, hắn nhìn ra một kiếm kia nhưng thân thể hắn né không nổi.
Trường hợp này như Lệnh Hồ Xung khi lên Hắc Mộc Nhai vậy, rõ ràng bằng vào Độc Cô Cửu Kiếm nhìn ra điểm yếu của Đông Phương Bất Bại nhưng mà thân thể không phản ứng nổi thì cũng bằng thừa.

Yếm Thế Kiếm chỉ có tác dụng duy nhất là làm chậm Động Huyền Hạo Thiên Kiếm, làm chậm đủ để Đại Quốc Chủ phản ứng.

Chỉ thấy kiếm của Lý Thương Hải chém tới, Đại Quốc Chủ khẽ nghiêng đầu, dùng góc độ không thể tưởng mà né qua kiếm này, kiếm của Lý Thương Hải chỉ khẽ lướt qua cổ hắn sau đó chém thẳng lên long ỷ sau lưng.

Một kiếm tựa kinh hồng cứ như thế trôi qua, Đại Quốc Chủ trên cổ có một tia máu xuất hiện nhưng long ỷ sau lưng lại hoàn hảo vô khuyết, ngồi trên long ỷ Đại Quốc Chủ nhếch miệng mà cười.

"Kiếm rất tốt nhưng mà chưa đủ ".

Nghe Đại Quốc Chủ nói vậy Lý Thương Hải cũng không biết nói gì mới đúng, nàng đang dùng ánh mắt kinh dị mà nhìn đối phương, biểu hiện của Đại Quốc Chủ thực sự quá mức khủng bố.

_ _ _ _ _ _ __ _

Thời gian chậm rãi trôi qua, cảnh tượng trong đại cung lúc này thật sự khó mà tin được.

Hai bên cũng không có quá nhiều điều để nói với nhau, đương nhiên là toàn lực quyết chiến bất quá người ngoài nhìn vào thì đều sẽ không thấy được một điểm phần thắng của hai người Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử.

Lý Thương Hải hiện tại quả thực không thua kém gì Tiêu Dao Tử năm đó, nàng đã chạm tới cảnh giới Tiêu Dao Nhập Tiên Cảnh hơn nữa sử dụng tới mức lô hỏa thuần thanh tùy tâm tùy ý nhưng Vô Hà Tử thì không, Vô Hà Tử đến tận bây giờ vẫn chỉ ở trạng thái Bán Tiên Cảnh, thực lực không có cách nào so sánh với Lý Thương Hải.

Dĩ nhiên thực lực của Vô Hà Tử cho dù có không bằng Lý Thương Hải đi chăng nữa thì dõi mắt khắp toàn bộ võ lâm Trung Nguyên ông cũng có thể vào top 10, nếu lại thêm Lý Thương Hải thì hai người hoàn toàn đủ khả năng mang theo môn đồ Tiêu Dao công kích Nam hoặc Bắc Thiếu Lâm hơn nữa tỷ lệ thắng còn cực cao.

Bằng vào Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải liên thủ chỉ sợ đã mạnh hơn cả Vô Danh Thần Tăng của Bắc Thiếu Lâm chứ đừng nói Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn tuy nhiên hai người hiện tại lại không có bất cứ một chút thượng phong nào khi đối mặt Đại Quốc Chủ thậm chí còn có cảm giác bị Đại Quốc Chủ coi thường.

Bất kể Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải tấn công ra sao thì Đại Quốc Chủ vẫn bình tâm ngồi trên long ỷ, ngón tay nhè nhẹ điểm ra, dùng tay ngự kiếm, hóa kiếm làm tơ, chỉ điểm giang sơn bình thiên hạ.Mượn Nhập Tiên Cảnh lại thêm hai người phối hợp thiên y vô phùng dù sao Vô Hà Tử không khác gì sư phụ của Lý Thương Hải thậm chí không khác gì phụ thân Lý Thương Hải, một thân bản lĩnh của nàng đều học từ Vô Hà Tử, hai người cùng phối hợp tuyệt không có vấn đề thậm chí càng mạnh bất quá càng đánh nội tâm Vô Hà Tử càng trùng xuống.

Rốt cuộc hơn 10 chiêu đi qua, Vô Hà Tử lập tức chuyển thân lùi lại.

Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm tổng cộng có mười thức, Vô Hà Tử lĩnh ngộ được cả mười thức nhưng thực lực lại không đến, Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm ông chỉ có thể dùng được sáu thức, căn bản rất khó tiếp tục đánh xuống, rất khó phối hợp cùng Lý Thương Hải.

Vô Hà Tử lùi lại, trên người nổi lên tường khí, sau đó toàn bộ nội lực của ông đều thoát ra khỏi cơ thể, nội lực như sóng biển cuộn trào tạo thành một dòng xoáy mà hướng về phía Lý Thuơng Hải.

Lần này Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ mới hơi nhướng mày bất quá Đại Quốc Chủ đúng là không ngăn cản.

Vô Hà Tử vận ra Bắc Minh Thần Công, ở một bên Lý Thương Hải lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ, nàng nhìn về phía sư thúc mà nói.

"Sư thúc, người không cần làm vậy ".

Lý Thương Hải vừa nói xong đã nghe âm thanh của Đại Quốc Chủ từ trên long ỷ vọng tới, âm thanh đầy cuồng ngạo.

"Bản Thần đã nói lấy một địch hai, các ngươi muốn làm gì cũng được, trước khi đánh bại ngươi bản thần lười đụng tới tiểu bối kia ".

Lý Thương Hải ánh mắt hồ nghi nhìn về phía Đại Quốc Chủ bất quá rấ nhanh nàng đã cảm nhận được nội lực của sư thúc truyền vào người mình.

Lý Thương Hải cắn răng một cái, nàng cũng mở ra Bắc Minh Thần Công.

Bắc Minh Thần Công đương nhiên có thể dùng để truyền cho người khác như cái cách Vô Nhai Tử truyền cho Hư Trúc hơn nữa Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử là đồng mạch với nhau, nội công hoàn toàn tương tự đều là chính tuyến nội lực của Tiêu Dao Phái, khi truyền công căn bản không gặp trở ngại.

Vô Hà Tử vận Bắc Minh Thần Công, ở một bên Lý Thương Hải cũng sử dụng, hai người cộng đồng mở ra Bắc Minh Thần Công thì sẽ tạo thành một trạng thái khác, một trạng thái gọi là Bắc Hải Cộng Minh.

Bắc Hải Cộng Minh chính là kết nối nội lực của hai cao thủ cộng đồng sở hữu Bắc Minh Thần Công, hơn nữa thời điểm này Vô Hà Tử khoanh chân ngồi xuống, không tiếp tục chiến đấu mà vận dụng Bắc Minh Hồi Quy, tại thời điểm này Vô Hà Tử như trở thành một bể chứa nội lực, trở thành một đan điền thứ hai cho Lý Thương Hải vậy.

Thấy diệu dụng của Bắc Minh Thần Công ngay cả Đại Quốc Chủ cũng âm thầm gật đầu.

Nếu hai người Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử lúc trước chỉ có lượng mà chất không đủ thì hiện tại trong mắt Đại Quốc Chủ bản thân Lý Thương Hải đã đủ về chất, như vậy mới có tính khiêu chiến.

_ _ _ _ _ _ _

P/S: Truyện đang đến khúc cao trào nhưng thật sự mình không có thời gian viết ToT.

Chắc phải tạm thời sau mùng 8 mình mới cố viết tiếp được, tạm thời mục tiêu là không ngày nào không có chương là tốt lắm rồi, mọi người thông cảm giúp mình nha ToT.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau