CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 906 - Chương 910

Quyển 5 - Chương 161: Thiên Quốc Hiện

Hốt Tất Liệt thực sự là một kẻ khó hiểu, ít nhất đến khi hắn rời đi thì Vô Song cũng không hiểu việc gì xảy ra, cũng không thể hiểu con người này đang nghĩ cái gì.

Hốt Tất Liệt rời đi, ở đây chỉ còn lại Nhậm Doanh Doanh cùng Hướng Vấn Thiên, bản thân Hướng Vấn Thiên thì vẫn đang nằm trên mặt đất, cả người bị điểm huyệt không có cách nào cử động được còn Nhậm Doanh Doanh thì lại như người cõi trên, nàng lúc này vẫn đang cảm thấy tất cả những chuyện vừa rồi không thực.

Đương nhiên Nhậm Doanh Doanh rất nhanh có thể "hoàn hồn", sau khi Hốt Tất Liệt rời đi, nàng sợ hãi nhìn theo phương hướng của hắn sau đó mới hướng về Vô Song mà nói.

"Doanh Doanh đa tạ cô nương cứu giúp ".

Vô Song cũng không muốn ở lại đây quá lâu dù sao nàng đã tốn nhiều thời gian ở đây lắm rồi, nàng còn phải trở về Cổ Mộ gặp Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ bất quá nàng cũng không thể không làm một chút giao tế với Nhậm Doanh Doanh.

"Cũng không cần cảm tạ, ta cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo có giao tình, nếu ta không thấy thì thôi, nếu thấy cũng không thể không giúp ".

Dứt lời Vô Song lại hỏi.

"Ta tuy chưa từng gặp ngươi nhưng mà lại biết Nhật Nguyệt Thần Giáo có một Thánh Cô gọi là Nhậm Doanh Doanh, thân là Thánh Cô dĩ nhiên rời khỏi Nhật Nguyệt Thần Giáo đi tới tận nơi đây? ".

Đây vốn là bí mật của Thiên Hành Giáo, bí mật của Nhậm Doanh Doanh nhưng mà Vô Song lại là ân nhân của nàng, Nhậm Doanh Doanh suy nghĩ một chút rồi đáp.

"Hiện tại Nhật Nguyệt Thần Giáo quá loạn, giáo chủ đã lâu không xuất hiện, Nhật Nguyệt Thần Giáo không có người cầm lái, rất nhiều đại nhân vật của Nhật Nguyệt Thần Giáo đều bị cuốn vào vòng tranh đấu, người không bị cuốn vào tranh đấu thì đều lựa chọn rời khỏi Hắc Mộc Nhai tìm kiếm chút bình yên, Doanh Doanh cũng là lựa chọn như vậy ".

Nghe Nhậm Doanh Doanh nói.. Vô Song căn bản không tin, ẩn sau lớp mặt nạ Vô Song nhẹ cười nhưng mà chung quy cũng không nói gì, nàng cùng Nhậm Doanh Doanh vốn là bèo nước gặp nhau thì có gì để nói đây?.

Nhậm Doanh Doanh kể cả không nói thì Vô Song cũng nhận ra được nhiều lắm.

Nếu Vô Song đoán không lầm chỉ sợ Nhậm Ngã Hành cũng sắp xuất thế hoặc ít nhất là Hướng Vấn Thiên đang muốn cứu ra Nhậm Ngã Hành.

Đông Phương Bất Bại mất tích thì còn cơ hội nào tốt hơn nữa chăng?, đấy là chưa kể một khi không có Đông Phương Bất Bại tồn tại thì khả năng rất lớn Nhậm Ngã Hành có thể làm chủ được Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng mà đây cũng là lúc một đợt gió tanh mưa máu thanh tẩy toàn bộ Hắc Mộc Nhai, đây là điều Vô Song không muốn.

Nhậm Ngã Hành quan trọng hay không?, kẻ này thật ra không quan trọng.

Cái tên này Vô Song từ lâu đã không để trong đầu nhưng mà nếu đối phương một lần nữa xuất hiện trên giang hồ... Vô Song cũng không ngại tiễn Nhậm Ngã Hành đi một đoạn.

"Được rồi, ta đơn giản chỉ tò mò mà thôi cũng không có hứng thú biết rõ việc Nhật Nguyệt Thần Giáo các ngươi, à đúng rồi nơi này gọi là gì?, cái đám người ở nơi này lại đến từ thế lực nào? ".

Doanh Doanh có chút bất ngờ với câu hỏi của Vô Song bởi vì nàng còn tưởng đây vốn là thường thức tuy nhiên nàng rất nhanh mỉm cười nói.

"Nơi này gọi là Ngũ Bá Cương, trên Ngũ Bá Cương có một đám tam giáo cửu lưu gọi là Thiên Hành Giáo, cái đám người này hiện tại do Doanh Doanh làm chủ, không biết Doanh Doanh có thể mời Tây Thi cô nương tới Thiên Hành Giáo làm khách hay không? ".

Vô Song đương nhiên sẽ không đồng ý, quá tốn thời gian.

Nàng hướng về Nhậm Doanhh Doanh khẽ lắc đầu.

"Hiện tại không thể rồi, ta còn có tục sự quấn thân, nếu có dịp thì hẹn ngày khác sẽ tới Thiên Hành Giáo một chuyến ".Nhậm Doanh Doanh nghe vậy cũng không níu kéo Vô Song, ôn nhu mỉm cười.

"Vậy Doanh Doanh liền đợi Tây Thi cô nương hạ giá tới Thiên Hành Giáo, Doanh Doan nhất định sẽ làm tận lễ chủ nhà ".

Cứ thế... lần gặp mặt đầu tiên giữa Nhậm Doanh Doanh cùng Cơ Vô Song kết thúc nhưng mà Nhậm Doanh Doanh nào biết được cuộc trò chuyện này lại khiến Cơ Vô Song nghĩ ra bao nhiêu điều?.

Đầu tiên, Vô Song nhất định phải về tra một chút Thiên Hành Giá rốt cuộc là cái thế lực gì, nàng cũng sẽ không tin lời của Nhậm Doanh Doanh nói hơn nữa Thiên Hành Giáo có một chữ tương tự với Nhậm Ngã Hành liền nói rõ rất nhiều điều.

Cái giáo này chỉ sợ là một phần của Nhật Nguyệt Thần Giáo tách ra, là những kẻ trung thành với Nhậm Ngã Hành không phục Đông Phương Bất Bại lên làm chủ nhưng mà lại lo sợ Đông Phương Bất Bại chém giết liền rũ nhau đi tới phương Bắc, chiếm Ngũ Bá Cương mà thành Thiên Hành Giáo.

Vô Song vốn đã coi Nhật Nguyệt Thần Giáo là vật trong túi của mình, nàng há lại để cho cái đám Thiên Hành Giáo này bàn ngày đông sơn tái khởi, làm ảnh hưởng tới cơ đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo?.

Từ biệt Nhậm Doanh Doanh, Cơ Vô Song rất nhanh rời khỏi Ngũ Bá Cương mà trở về Chung Nam Sơn, chuyến đi này của nàng đã rời khỏi Chung Nam Sơn tương đối lâu, bản thân Vô Song có chút nhớ Long nhi cùng Quá nhi rồi.

_ _ _ _ __ _

Thời điểm Cơ Vô Song rời khỏi Ngũ Bá Cương, Vô Song cũng trở về thuyền lớn với Thanh Thanh.

Ngày hôm nay có thể nói Vô Song thu được đại kỳ ngộ, cánh cửa Thất Long hiển hiện ngay trước mắt hắn, nếu không có gì bất ngờ Vô Song chỉ cần thêm từ một đến hai ngày trong Cổ Tế Đàn thì sẽ chạm được đến cảnh giới Thất Long.

Vô Song không rõ Thất Long rốt cuộc cường đại ra sao nhưng mà nếu cứ nhìn Lục Long mà đoán... Vô Song có tự tin trở thành thiên hạ đệ tam.

Tại sao lại là thiên hạ đệ tam?, Vô Song quả thực còn chưa chắc có thể thắng được Trương Tam Phong cùng Đế Thích Thiên.
Hôm nay Vô Song đương nhiên cũng rất mệt thế là hắn lại ngủ bất quá khi bình minh còn chưa lên Vô Song đã bật dậy, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía Bồng Lai Đảo.

Ngày hôm nay Bồng Lai Tiên Đảo thay đổi, có một thứ ánh sáng từ trung tâm Bồng Lai Tiên Đảo bắn thẳng lên không trung, sau đó Vô Song gần như không thể tin vào mắt mình, hắn thấy từng đám mây di chuyển rồi tụ lại, toàn bộ mây xung quanh Bồng Lai đều bị kéo về phái cột sáng sau đó như tạo thành một mảnh không gian riêng trên trời.

Từng đám mây tụ lại cột sáng khổng lồ kia, nó như khiến người ta cảm giác phía trên Bồng Lai là một hòn đảo mây, một hòn đảo thuộc về tiên nhân.

Mọi việc càng khó tin ở chỗ sau khi rất nhiều đám mây tập kết rồi gắn lại với nhau thì một hư ảnh mờ mờ ảo ảo hiện lên, một hư ảnh cung điện, một hư ảnh của thiên giới.

Thiên giới rõ ràng là ảo ảnh nhưng theo thời gian nó bắt đầu ngưng thực, trở nên sống động vô cùng thậm chí trên Thiên Giới còn xuất hiện bóng ảnh của các thiên thần vờn quanh, những thiên thần được dân gian Phù Tang gọi là Thiên Cẩu.

Tất cả mọi sự biến đổi đều rất nhanh, trước sau chưa tới nửa tiếng đồng hồ.

Trời chưa sáng hẳn vẫn còn trong trạng thái tờ mờ nhưng mà hiện tại Bồng Lai Tiên Đảo lại như mang ánh sáng chiếu khắp không gian.

Thiên quốc hiện lên, thiên hạ cộng bái.

Tại Bồng Lai có hàng loạt âm thanh vang lên, có tiếng chuông chùa, có tiếng gõ mọ niệm phật, có cả những âm thanh của tiếng đàn réo rắt vang vọng hư không.

Vô Song nhìn sự thay đổi của Bồng Lai liền hiểu giờ khắc đã đến.

Bồng Lai thay đổi là bởi nó muốn đón người, Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân chỉ sợ đã đến gần lắm rồi, chỉ sợ khi trời tờ mờ sáng liền xuất hiện ở hải vực Bồng Lai Tiên Đảo.

Vô Song cũng không nghĩ nhiều nữa, hắn vội ôm lấy Thanh Thanh còn đang say ngủ, ôm lấy túi lương khô rồi lập tức tiến vào Bồng Lai, nếu Vô Song còn ở ngoài biển thì chỉ cần gặp hạm đội hoàng thất Phù Tang khi đó sẽ cực kỳ phiền phức.

_ _ _ _ __ _ _

Thời điểm Vô Song rời khỏi thì ở một nơi khác cách xa vài chục hải lý, cả một đại hạm đội tàu đều dừng lại, ở chỗ bọn họ không thể thấy được dị tượng rõ như Vô Song nhưng hoàn toàn có thể thấy được Thiên Quốc, đắm chìm trong thứ ánh sáng đầy thần thánh của Thiên Quốc.

Giờ khắc này trong nội thuyền có một cặp nam nữ đều đang nhìn về phía thiên không, cả hai người đều không có một mảnh vải che thân.

Nam tử rất trẻ, nhìn kiểu gì cũng chỉ như thanh niên 20 nhưng ánh mắt đã tràn ngập uy quyền bất quá thứ uy quyền kia khi nhìn về Thiên Quốc cũng trở nên mông lung, đầy vẻ chờ mong.

Về phần nữ tử, cả người cuộn tròn trong lòng nam tử, ngón tay dài nhẹ mân mê lồng ngực của nam nhân, ánh mắt cũng hướng về bầu trời xa xa.

Nữ tử này chỉ có một đặc điểm đó là xinh đẹp, xinh đẹp không bút nào tả xiết, nếu Vô Song ở đây mà nhìn thấy dung mạo của nàng lập tức sẽ kinh hồn táng đảm, nữ tử này có dung mạo giống hệt Ngu Mỹ Nhân tại mộ địa cũng đồng nghĩa với việc nữ tử này có khuôn mặt giống hệt Tây Thi ở thế giới kia.

Bằng cái dung mạo này... điên đảo nhân thế có gì khó?.

Quyển 5 - Chương 162: Lời mời từ thạch thành

Thiên Giới xuất hiện ở Bồng Lai thực sự có rất nhiều rất nhiều người thấy, không chỉ ngoài Bồng Lai mà ở trong Bồng Lai cũng như vậy, tất cả các sinh vật của Bồng Lai đều đang nhìn thấy Thiên Giới.

Bất kể sinh vật nào ở Bồng Lai đều đang hướng về Thiên Giới sau đó trong ánh mắt tràn ngập cung kính, ánh mắt đầy nhân tính hóa thậm chí còn thủ phục trên mặt đất như đang quỳ bái thần linh.

Tất nhiên đã nói tới các sinh vật trên Bồng Lai thì không thể không nói tới Ám Tộc, lúc này hàng ngàn tộc nhân Ám Tộc đều chạy ra khỏi nhà mà quỳ bái với Thiên Quốc, liên tục hướng về trời cao mà dập đầu. 

Tại Ám Tộc có lẽ chỉ có đám người Lý Thương Hải không hề dập đầu trước Thiên Quốc, trước thứ kỳ quan của thần linh kia.

Lý Thương Hải, Vô Hà Tử, Quỳnh Hương cùng Thiên Thánh lúc này đều đang nhìn nhau, cả bốn người không thể giải thích được việc này là như thế nào nhưng cả bọn họ cũng như Vô Song đều biết một khi Thiên Quốc xuất hiện đồng nghĩa với Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân đã tới Bồng Lai, đây là lúc toàn bộ bức màn của Bồng Lai đều được vén ra.

Khoảng thời gian này đoàn người Lý Thương Hải đều ở trong Ám Tộc nhưng một chút thông tin cũng tìm không ra, không thể phát hiện bất cứ thứ gì, tại Ám Tộc thậm chí còn không có văn tự để lại, tất cả kiến thức mà người Ám Tộc được dạy đều là truyền miệng, đều là người khác trực tiếp truyền dạy.

Nếu nói là sách thì tại Ám Tộc không phải không có nhưng mà tất cả đều là thứ sách dành cho các tín đồ, dạy dỗ người Ám Tộc cung bái thờ phụng Thạch Thành, thờ phụng Đại Quốc Chủ.

Ba chữ "Đại Quốc Chủ" cũng là thông tin đáng giá duy nhất mà đoàn người Lý Thương Hải tìm được, với người khác Đại Quốc Chủ là bậc thần linh, là một tồn tại thuộc dạng tâm linh nhưng mà Lý Thương Hải tuyệt không nghĩ thế.

Thất Phúc Thần ở Bồng Lai có địa vị thế nào?, Đại Quốc Chủ còn có địa vị cao hơn Thất Phúc Thần, là chủ nhân của xứ Bồng Lai, là tồn tại tối cao của Bồng Lai, không cần phải nói cũng biết Đại Quốc Chủ là kẻ đứng sau Bồng Lai, là kẻ đứng sau Thất Phúc Thần.

Ngoài những điều này ra còn một vấn đề khác, vấn đề liên quan tới Đại Quốc Chủ.

Thạch Thành trong miệng người Ám Tộc gọi là Thánh Thành, Thánh Thành là nơi sinh sống của các vị thần, của Thất Phúc Thần cùng những Ám Giả – những kẻ cung phụng cho thần linh bất quá ở trên Thánh Thành còn có Thiên Giới, Thiên Giới là nơi Đại Quốc Chủ nghỉ ngơi.

Trước đây đoàn người Lý Thương Hải không có cách nào hiểu được Thiên Giới ở nơi nào, Đại Quốc Chủ sẽ ẩn thân ở đâu trên Bồng Lai nhưng giờ phút này bọn họ hiểu ra một thứ, bọn họ hiểu ra Đại Quốc Chủ rốt cuộc muốn xuất thế.

Cũng trong thời điểm này ở bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, tiếng bước chân rất nhẹ nhưng mà trong căn phòng đều là tuyệt thế cao thủ thì sao không phát hiện ra?.

Cảm nhận được tiếng bước chân tới, Lý Thương Hải – Vô Hà Tử – Thiên Thánh cùng Quỳnh Hương đều nhìn nhau sau đó Lý Thương Hải liền đứng ra mở cửa.

Thời điểm Lý Thương Hải mở cửa ánh mắt nàng liền nhíu lại, không chỉ Lý Thương Hải mà cả ba người còn lại đều nhìn chằm chằm thân ảnh bên ngoài.

Bên ngoài xuất hiện hai người một nam một nữ, nữ xinh đẹp tựa thiên tiên còn nam lại lộ ra vài phần bá khí, vài phần hoang dại đồng thời làn da của hắn cùng nữ tử có đối nghịch rất lớn.

Nữ tử có làn da trắng bóc còn nam tử lại có làn da ngăm đen, hai người đứng cạnh nhau đều tự tôn lên màu da của chính nhau.

Thấy Lý Thương Hải mở cửa, nữ tử liền mỉm cười mà nói.

"Biện Tài Thiên gặp qua Nguyệt Chủ cùng các vị đương gia ".

Giọng nói của nàng phi thường dễ nghe, nàng nói mà như hát vậy. 

Lý Thương Hải cũng không lạ việc đối phương nhận ra nàng dù sao "bằng hữu" của nàng cũng đang ở trong Thạch Thành, không biết nàng là Nguyệt Chủ mới là lạ, bất quá Lý Thương Hải cũng có chút bất ngờ với thái đội của Biện Tài Thiên, nữ tử này căn bản không có một chút chút ý thù hận nào, căn bản không giống Ebisu.

Đối phương tươi cười mà đến, Lý Thương Hải cũng không muốn xé rách da mặt đối phương, phải biết hiện tại tình thế không hề tốt đẹp.

Lý Thương Hải rõ ràng việc Thất Phúc Thần biết bọn họ ở trong Ám Tộc, đáng lẽ chỉ có thể ở Ám Tộc một ngày nhưng mà hiện tại nhóm người Lý Thương Hải đã ở Ám Tộc gần 5 ngày, người Ám Tộc căn bản không có ý mời bọn họ rời đi, việc này tất nhiên là nhận lệnh của Thất Phúc Thần.
Đoàn người Lý Thương Hải muốn ở trong Ám Tộc tìm hiểu thông tin, tìm hiểu càng nhiều thông tin càng tốt còn với Thất Phúc Thần bọn họ lại muốn giữ "khách không mời" trong tầm mắt, chí ít như thế còn có thể yên tâm một chút.

Cả hai bên đều không có ý định xé rách da mặt của nhau, không có ý định đánh một trận, với nhóm người Lý Thương Hải thì rõ ràng gặp phải vấn đề quân số còn với Thất Phúc Thần bọn họ cũng chẳng nguyện mở trận chiến này, trận chiến này mà nổ ra chỉ sợ những sự kiện sau này làm không tốt.

Ebisu xuất thủ gần như chỉ là thăm dò, thăm dò sâu cạn của Lý Thương Hải, một khi đã biết Lý Thương Hải cường hãn thì Thất Phúc Thần liền lựa chọn hòa hoãn.

Cái sự hòa hoãn này cả hai bên đều đang muốn duy trì, cả hai bên đều muốn đợi Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân lên đảo nhưng mà hiện tại tình thế không đúng, Biện Tài Thiên tới đây đồng nghĩa với Thất Phúc Thần không muốn đợi nữa.

Lý do tại sao Thất Phúc Thần không muốn đợi nữa?, Lý Thương Hải rõ ràng vô cùng, lý do lớn nhất chỉ sợ liên quan tới Đại Quốc Chủ, chỉ sợ Đại Quốc Chủ xuất thế.

Một người đứng trên Thất Phúc Thần thì ngay cả Lý Thương Hải cũng không tưởng tượng ra được đối phương là loại tồn tại nào.

Lại nói Lý Thương Hải hiện tại, nàng mỉm cười với Biện Tài Thiên rồi nói.

"Hóa ra ngươi là Biện Tài Thiên, vậy kẻ bên cạnh ngươi có phải Đại Hắc Thiên? ".

Đại Hắc Thiên ở bên cạnh Biện Tài Thiên không nói gì, Biện Tài Thiên lại ở một bên mở miệng.

"Nguyệt Chủ tuệ nhãn hơn người, bên cạnh ta đúng là Đại Hắc Thiên ".

"Lần này Biện Tài Thiên cùng Đại Hắc Thiên muốn mời Nguyệt Chủ cùng các vị đương gia tới Thánh Thành một chuyến, thăm thú phong cảnh Thánh Thành, không biết ý Nguyệt Chủ cùng các vị đương gia ra sao? ".

Biện Tài Thiên cùng Đại Hắc Thiên không ngờ lại muốn mời tất cả mọi người tới Thạch Thành, đây chẳng khác gì ép đám người Lý Thương Hải vào trong địa bàn của bọn họ, vào trong Thạch Thành thì khác gì cá nằm trong rọ?, dĩ nhiên với người tài cao gan lớn như Lý Thương Hải thì lại là việc khác.

Với một số người có thể là cá nằm trong rọ nhưng với Lý Thương Hải nàng lại cảm thấy không vào trong hang hổ sao bắt được hổ con?.

Lý Thương Hải thực sự muốn tới Thạch Thành nhưng mà nàng cũng không dám tự quyết, dù sao nàng cũng không thể quyết định cho tất cả mọi người bất quá toàn bộ bốn người ở đây thật ra đều hiểu nếu bọn họ không tiến vào trong Thạch Thành chỉ sợ Thất Phúc Thần sẽ lập tức động thủ.Lý Thương Hải quay lại nhìn Thiên Thánh, nàng biết ở đây Thiên Thánh là người duy nhất có thể so sánh với nàng.

Thiên Thánh từ lúc lên đảo chưa bao giờ là người chủ sự nhưng hiện tại Thiên Thánh cũng nên làm ra quyết định, cũng nên nói chút gì đó, Thiên Thánh không mở miệng thì thôi nhưng nếu Thiên Thánh mở miệng thì cả Quỳnh Hương cùng Vô Hà Tử nhất định sẽ nghe. 

Thiên Thánh lúc này cũng bước ra một bước, một bộ già cả vô hại hướng về Đại Hắc Thiên cùng Biện Tài Thiên mà nói.

"Hai vị, thứ cho lão hủ có chút thắc mắc, chúng ta đã ở trong Ám Tộc một thời gian cũng không thấy mời chúng ta tới Thánh Thành, vậy sao hiện tại lại mời chúng ta đi Thánh Thành? ".

Câu hỏi này phi thường trực tiếp thậm chí Lý Thương Hải còn có cảm giác sau khi Thiên Thánh nói xong câu này thì hai người Đại Hắc Thiên cùng Biện Tài Thiên sẽ lập tức động thủ bất quá Biện Tài Thiên vẫn mỉm cười, một bộ ôn nhu mà trả lời.

"Vị đương gia này người cũng không biết, chúng ta là thần linh cai trị xứ Bồng Lai nhưng chung quy cũng chỉ có quyền lực trong xứ Bồng Lai mà thôi, Thánh Thành là nơi linh thiêng, chúng ta cũng không có quyền mời người khác tới Thánh Thành ".

"Lần này Thiên Quốc hiện thế, là Đại Quốc Chủ muốn mời các vị đương gia tới Thánh Thành, Đại Quốc Chủ muốn gặp các vị đương gia mà đàm đạo, không có lệnh của Đại Quốc Chủ thì Biện Tài Thiên cũng sao dám mời người khác vào Thánh Thành chứ ".

Nhắc tới Đại Quốc Chủ, ánh mắt Biện Tài Thiên lộ ra vẻ thành kính vô cùng.

Nhắc tới Đại Quốc Chủ, sống lưng của Thiên Thánh vốn có chút còng vậy mà bắt đầu có chút thẳng lên.

Không nhắc tới Đại Quốc Chủ có thể Thiên Thánh sẽ không muốn tới Thánh Thành nhưng mà hiện tại thì khác, Thiên Thánh nguyện ý tới Thánh Thành, Thiên Thánh thực sự muốn gặp mặt Đại Quốc Chủ một lần.

Người khác có thể không hiểu nhưng mà ở sau lưng Thiên Thánh bản thân Quỳnh Hương hiểu.

Nàng không rõ Đại Quốc Chủ là ai nhưng mà chắc chắn không phải Đế Thích Thiên nhưng mà ở cái nơi Bồng Lai này quyền lực của Đại Quốc Chủ không thể đo lường, Đại Quốc Chủ cho dù không phải Đế Thích Thiên thì cũng là đệ nhất chiến tướng của Đế Thích Thiên.

Nói một câu công đạo, Thiên Thánh có lẽ cũng là đệ nhất cao thủ của Võ Đang Phái, chỉ có duy nhất Trường Sinh Chân Nhân có thể siêu việt Thiên Thánh.

Giờ khắc này Quỳnh Hương đột nhiên không muốn Thiên Thánh tới Thánh Thành, nàng vội mở miệng.

"Trương lão...".

Đáng tiếc Thiên Thánh lúc này không để nàng mở miệng, Thiên Thánh lập tức cắt lời nàng.

"Hương nhi, mấy cô bé kia ở Ám Tộc đã lâu, cũng không nên làm phiền Ám Tộc khoản đãi nữa, ngươi mang mấy cô bé rời khỏi Ám Tộc đi thôi ".

Đại Hắc Thiên nghe thấy lời của Thiên Thánh, hắn lập tức nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn làm ra biểu hiện thậm chí hắn còn định nói gì đó có điều Biện Tài Thiên lại đưa tay ra, nhẹ kéo lấy ống tay áo của Đại Hắc Thiên, Đại Hắc Thiên mới bình thường trở lại.

Đại Hắc Thiên bình thường trở lại, liền không ngăn cản Thiên Thánh nói gì nữa.

Có lẽ mục tiêu của bọn họ hôm nay cũng chỉ là Lý Thương Hải, về phần những người khác?, có chút không quan trọng, dù sao ở đây cũng không phải ai đều nhận ra Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử, đặc biệt là Quỳnh Hương.

Quỳnh Hương ở đâu có thể coi là mạnh nhưng ở Bồng Lai thì không, tại Bồng Lai nàng rất khó gây ra được sóng gió gì.

Quyển 5 - Chương 163: Trở về

Thiên Thánh có thể quyết định để Quỳnh Hương rời đi nhưng mà không thể quyết định hộ Vô Hà Tử.

Vô Hà Tử chỉ cần muốn đi thì không ai cản được cho dù chính Lý Thương Hải cũng không muốn Vô Hà Tử tới Thánh Thành nhưng mà có thể làm sao?, nàng cũng không biết mở miệng như thế nào cả.

Đoàn đội lần này bắt đầu thực sự tách đoàn, Lý Thương Hải – Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh liền theo Biện Tài Thiên cùng Đại Hắc Thiên hướng về Thạch Thành hay còn gọi là Thánh Thành về phần Quỳnh Hương liền mang Huân cùng Dương rời khỏi Ám Tộc, ba người cứ thế hướng về khu vực rìa ngoài mà đi.

Quỳnh Hương cho dù muốn tới Thánh Thành nàng không yên tâm Thiên Thánh nhưng mà nàng hiểu Thiên Thánh càng không yên tâm nàng, trong mắt Thiên Thánh chỉ cần nàng an toàn, chỉ cần nàng có thê rời đi nơi này thì mọi việc đều dễ nói, đối với Thiên Thánh quan trọng nhất là an nguy của Quỳnh Hương, những thứ còn lại không là gì cả.

Quỳnh Hương mang theo Huân cùng Dương rời đi bất quá khi nàng rời khỏi Ám Tộc, ánh mắt liền nhìn xuống bên dưới, nàng như đang cố gắng lưu giữ hình ảnh của Thiên Thánh, đáng tiếc nàng không nhìn thấy Thiên Thánh, không nhìn thấy gì cả.

Ở bên cạnh Quỳnh Hương, Huân căn bản không nói gì, nàng chỉ im lặng đứng một góc, về phần Dương không khỏi vỗ vai Quỳnh Hương nhè nhẹ mà nói.

"Cô nương.. ".

Dương nói đến bên miệng cũng không biết nói gì, nàng cảm giác lòng của Quỳnh Hương không yên nhưng mà nàng có thể nói cái gì đây?.

Từ đầu đến cuối cả nàng cùng Huân đều không có cách nào tiến nhập vào đoàn người, không có một chút quyền phát biểu, đến cả việc ngày hôm nay nàng cũng không hiểu gì, nàng chung quy chỉ là kẻ yếu, là người được bảo vệ, nàng có quyền gì lên tiếng đây?.

Quỳnh Hương nghe thấy giọng nói của Dương, cảm nhận bàn tay của Dương nhẹ vỗ vào vai mình, nàng liền thở dài một hơi.

Trong phút chốc nàng cũng hiểu... nàng cùng Dương thật ra chẳng khác gì nhau, nàng quá yếu, nàng chỉ là người được bảo vệ mà thôi, có quyền gì lên tiếng đây?.

Nàng là người đứng ra mời mọi người tới Bồng Lai, nghĩ tới việc này bàn tay của Quỳnh Hương nắm thật chặt.

Nàng gọi mọi người lên đảo bởi vì nàng có tự tin, nàng có bản bút ký của Tiêu Dao Tử.

Năm đó Tiêu Dao Tử có thể tung hoành Bồng Lai, tuy không thể diệt Bồng Lai nhưng vẫn có thể coi là tới lui tự nhiên, an toàn lui ra, thời điểm nàng cùng đội ngũ tới Bồng Lai phải biết nàng tự tin vô cùng.

Quỳnh Hương – Vô Hà Tử – Thiên Thành cùng Lý Thương Hải, tổ hợp chặp bốn này chẳng nhẽ không mạnh hơn Tiêu Dao Tử?, nói thẳng ra là mạnh hơn nhiều lần, Tiêu Dao Tử có thể làm được thì sao tổ đội bọn họ không làm được?.

Nàng mang theo cái tự tin đó mà kêu gọi mọi người tới Bồng Lai nhưng mà hiện tại chính nàng lại đẩy mọi người vào bờ vực nguy hiểm sau đó... nàng lại toàn thân trở ra, cái kết quả này chính Quỳnh Hương cũng không chịu được, tâm trạng của nàng tuyệt đối không tốt.

Quỳnh Hương hiện tại chỉ biết một điều, nàng phải đi gặp Thiên Hoàng, ít nhất phải để cho Thiên Hoàng rõ nhưng việc xảy ra trên Bồng Lai này bất quá vấn đề lúc này liền lộ ra... nàng căn bản không thể xuất hiện trước mặt Thiên Hoàng.

Nàng là người Trung Nguyên, trong mắt Thiên Hoàng thì nàng là người Hán, nàng tới Phù Tang chỉ là đại diện cho Nhật Nguyệt Thần Giáo vì vậy được coi là thượng khách nhưng cũng chỉ thế mà thôi.Bồng Lai hiện tại gần như là bí mật không thể công bố của Phù Tang, nàng là người ngoài lấy tư cách gì biết?, lấy tư cách gì xuất hiện trên đây?, chỉ cần nàng xuất hiện chỉ sợ sẽ bị gán cho cái tội danh mật thám thậm chí là cố tình tung tin đồn phá hủy "thiên đại cơ hội " của Phù Tang, lúc đó căn bản chẳng thể thuyết phục được Thiên Hoàng mà chính nàng cũng trở thành kẻ thù của Phù Tang, an nguy không thể đảm bảo.

Quỳnh Hương lúc này bỗng nhớ tới Huân, nàng lập tức nhìn về phía nữ tử Phù Tang mà nàng rất ít giao tiếp kia.

"Ngươi gọi là Thiên Vũ Huân đúng không? ".

Thiên Vũ Huân vốn không nghĩ Quỳnh Hương để ý tới mình, nàng rõ ràng khựng lại một chút nhưng rất nhanh gật đầu.

"Phải, ta gọi là Thiên Vũ Huân, không biết Quỳnh Hương tiểu thư có gì muốn nói ".

Quỳnh Hương cũng không che giấu ý định của mình, nàng lập tức nói ra tất cả với Thiên Vũ Huân cùng Dương.

Thiên Vũ Huân là người Thiên Vũ gia, là người chịu trách nhiệm theo lệnh Đại Tướng Quân mang theo tội nhân tới do thám Bồng Lai, tội nhân ở đây đương nhiên là Dương, bằng vào hai người hoàn toàn có tư cách đi du thuyết Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân, ít nhất cũng cho Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân có chuẩn bị.

Đến tận thời điểm này Quỳnh Hương thật ra còn mang theo hoài nghi rất lớn, nàng không hiểu Bồng Lai lấy đâu ra tự tin để răng bẫy toàn bộ cao tầng của Phù Tang dù sao lần này đi theo Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân ít nhất cũng phải có 4 đế vị cao thủ, nếu cộng thêm đám người Lý Thương Hải thì số lượng cùng chất lượng tất nhiên đã không kém Thất Phúc Thần ở Thánh Thành.

Theo Quỳnh Hương, chỉ cần Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân có chuẩn bị thì bọn họ tuyệt đối không thể thất lợi ở Bồng Lai.

Thiên Vũ Huân cùng Dương nghe Quỳnh Hương nói, hai nữ nhân nhìn nhau sau đó rất nhanh đồng ý.Cả hai người đều cảm thấy Bồng Lai quá mức nguy hiểm, cũng không thể để cao tầng Phù Tang gặp nguy hiểm ở nơi này, chỉ cần nghĩ tới Đại Tướng Quân hay Thiên Hoàng gặp chuyện tại đây thì hậu quả thiết tưởng không chịu được, chỉ sợ một thời đại Chiến Quốc nữa sẽ nổ ra, Phù Tang mới an bình được trăm năm lại bắt đầu tiến vào thời loạn thế.

"Quỳnh Hương tiểu thư yên tâm, Huân biết phải làm gì, chỉ cần tiểu thư đưa Huân cùng Dương tỷ tới gặp Thiên Hoàng hoặc Đại Tướng Quân, Huân nhất định sẽ mang mọi việc nói rõ ràng với Thiên Hoàng, nói cho ngài biết ở Bồng Lai rốt cuộc là cái dạng gì ".

Quỳnh Hương lập tức gật đầu, ánh mắt nàng lại xuất hiện sự tự tin nhưng mà trước khi nàng mang theo nhị nữ rời đi thì bàn tay liền cách không đánh ra một chưởng.

Một chưởng này đánh ra cả Dương cùng Huân đều bất ngờ vô cùng, đến khi hai nàng nghe "bịch" một tiếng mới kịp phản ứng mà quay đầu lại.

Chỉ thấy sau lưng hai nàng một thân ảnh cứ thế ngã xuống, bộ dáng có chút thảm.

Người bị dính một chưởng của Quỳnh Hương chính là Luha, một chưởng này tuyệt không dễ chịu gì, Luha đỡ một chưởng này cảm giác lục phủ ngũ tạng còn trào ra ngoài.

Nhìn thấy Luha rơi xuống, Quỳnh Hương không khỏi nhíu chặt lông mày.

"Là ngươi? ".

Nàng đương nhiên nhận ra Luha dù sao Luha cũng là người truyền tin cho mọi người, gửi lời của Vô Song đến mọi người.

Luha cắn răng nhìn Quỳnh Hương rồi gật đầu, Luha vốn mất sức chín trâu hai hổ mới tới được Ám Tộc, bản thân Luha căn bản không muốn theo đường cũ đi ngược lại dù sao cũng quá mức đáng sợ thế là trực tiếp chọn ẩn thân ở phụ cận nơi này, cũng không ngờ lại bị Quỳnh Hương đánh một chưởng.

Nhìn thấy Luha khiến cho Quỳnh Hương liền tương đối vui vẻ, nàng không nhịn được mở miệng hỏi.

"Ngươi gọi là Luha đúng không?, ngươi biết Vô Song ở đâu không, ta có chuyện muốn nói với hắn? ".

Luha dính một chưởng đau gần chết, tâm tình đã không tốt nay nghe hỏi đến Vô Song tâm tình càng thêm không tốt dù sao từ đầu đến cuối Luha vẫn ngứa mắt với Vô Song.

"Ta nào biết chứ, hắn tới đánh cho ta một trận, để cho ta làm một cái nhiệm vụ khó vô cùng rồi biến mất, hai bên căn bản không liên lạc ".

Luha vừa dứt lời đột nhiên dựng tóc gáy, chỉ thấy một cơn gió thổi tới sau đó một thân ảnh mà Luha tuyệt không muốn gặp lại vậy mà xuất hiện.

Vô Song rốt cuộc trở về rồi bất quá khi thấy một mình Quỳnh Hương ở đây hắn cũng thực bất ngờ 

Quyển 5 - Chương 164: Tính toán.

Vô Song trở về thấy một mình Quỳnh Hương cùng nhị nữ ánh mắt không khỏi nhíu lại.

Hắn từ khi thấy Thiên Quốc liền lập tức mang theo Thanh Thanh chạy về phía Bồng Lai, chạy về Ám Tộc cốt để gặp mọi người, với tốc độ của Vô Song không bao lâu liền có thể mang Thanh Thanh trở lại nhưng mà có vẻ vẫn không kịp, vẫn không kịp hành động của Thánh Thành.

Vô Song ngồi trên một tảng đá bình tĩnh nghe Quỳnh Hương kể lại mọi việc, đến khi nghe thấy Vô Hà Tử tiến vào Thánh Thành hắn lập tức đứng bật dậy.

Thanh Thanh vốn đang nằm bên cạnh Vô Song, thấy Vô Song bật dậy nàng cũng dùng cả tứ chi mà bật dậy, một mặt nhìn xung quanh có chút sợ hãi.

"Lão đầu vậy mà cũng tới Thạch Thành? ".

Quỳnh Hương ở một bên gật đầu đồng thời ánh mắt cũng liếc về phía Thanh Thanh, cặp lông mày của nàng nhíu lại.

Quỳnh Hương không thích Vô Song, nàng cùng Vô Song chưa từng hợp nhau nhưng mà không hiểu vì sao nhìn thấy Thanh Thanh gần gũi Vô Song như vậy nàng lại có chút không thoải mái.

Mang cái sự không thoải mái này cất thật sâu trong lòng, Quỳnh Hương khẽ nói.

"Vô Hà Tử tiền bối đúng là tới Thạch Thành, bây giờ ngươi có tính toán gì không hay làm theo tính toán của ta? ".

"Lý Thương Hải đã phỏng đoán đại khái thực lực của đám cường nhân nơi Thạch Thành, cho dù bọn họ cường hãn thế nào cũng không thể lấy sức một mình dẹp được Phù Tang chưa kể còn có Vô Hà Tử tiền bối cùng Trương lão, hiện tại chỉ cần có thể thuyết phục được Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân liền có thể chống lại Thạch Thành ".

Nghe Quỳnh Hương nói vậy Vô Song đơn giản chỉ khẽ cười, hắn biết nhiều hơn nàng nhiều lắm.

"Ngươi thật sự nghĩ đám người Thất Phúc Thần không nhận ra điểm này? ".

Quỳnh Hương nghe vậy nàng liền nhíu mày, nàng đương nhiên không hiểu lời Vô Song nói.

"Cứ cho là Thất Phúc Thần cùng Bồng Lai có đủ thực lực để chống lại Phù Tang nhưng mà sự xuất hiện của chúng ta trên đảo là dị số, bọn họ căn bản cũng không biết, chẳng nhẽ ngươi tin tưởng Thạch Thành vừa có thể chống lại được lực lượng từ Phù Tang cùng với nhóm người chúng ta? ".

Vô Song cười cười, ánh mắt hơi lóe lên.

"Luha, ngươi dẫn Huân cùng Dương ra ngoài một chút, để cho chúng ta có không gian riêng ".

Luha ở một bên vốn đang tự coi mình là bình vôi chợt nghe Vô Song nói vậy sắc mặt liền nhíu lại nhưng mà Luha cũng sẽ không muốn chống lại Vô Song đặc biệt trong thời điểm này.

Cũng chẳng đợi Luha dẫn nhị nữ ra ngoài, Dương cùng Huân nghe Vô Song nói thế liền nhìn nhau rồi tự giác rời khỏi nơi này, tự giác theo Luha rời đi.
Đối với Dương cùng Huân, hai nữ không có cái bản sự của Quỳnh Hương căn bản đều sẽ không dám cãi lời Vô Song, lời Vô Song nói hai nữ rất khó không nghe.

Dương – Huân cùng Luha rời đi chỉ còn lại Vô Song cùng Quỳnh Hương, lúc này Vô Song mới nói.

"Đúng, ta cũng tin tưởng thực lực của Thạch Thành hay cả Bồng Lai không đủ sức để chống lại Phù Tang cùng nhóm người chúng ta nhưng ngươi lấy cái gì chắc chắn toàn bộ Phù Tang sẽ chống lại Bồng Lai? ".

"Toàn bộ cao thủ của Phù Tang lên Bồng Lai Tiên Đảo... chắc gì đã chịu xuất thủ? ".

Quỳnh Hương quả thật chưa từng nghĩ tới cái vấn đề này, nàng tuy biết Phù Tang hiện tại đang có "nội ưu", thế lực của Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng đều đang tranh đấu rất gay gắt nhưng mà bất kể thế nào đối mặt với thế lực bên ngoài thì Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng đều phải bắt tay nhau mới đúng.

Tuy Vô Song không nhìn thấy dung mạo của Quỳnh Hương nhưng mà từ ánh mắt của nàng khiến Vô Song biết nàng có chút bàng hoàng, có chút không thể tin.

Vô Song thở ra một hơi, hắn nhẹ đứng lên vỗ vai Quỳnh Hương, thân thể nàng hơi khựng lại sau đó cũng hiểu ý Vô Song mà ngồi xuống bên cạnh hắn, lúc này hai người mới thực sự như đang bàn công chuyện.

"Việc này khó giải thích tường tận với ngươi, khoảng thời gian này mọi người ở Ám Tộc còn ta ở bên ngoài lại tìm được vài thứ, biết được vài thông tin ".

"Ngươi có nghe thấy cái tên Đại Quốc Chủ? ".

Vô Song nói ra ba chữ Đại Quốc Chủ, Quỳnh Hương lập tức gật đầu.

Thấy nàng biết Đại Quốc Chủ bản thân Vô Song liền có thể dễ nói hơn nhiều."Ngươi đã biết Đại Quốc Chủ thì tốt, người này đã sống rất lâu rất lâu, tính về tuổi tác có lẽ không dưới Thiên Thánh thậm chí càng lâu, Đại Quốc Chủ mạnh ra sao thì ta không rõ nhưng mà khoảng gần trăm năm trước cũng đã là bậc đế vị cao thủ ".

"Đương nhiên cái này chưa phải ý chính, vấn đề là Đại Quốc Chủ có liên quan mật thiết tới thời đại Chiến Quốc ở Phù Tang, chính Đại Quốc Chủ là người gián tiếp mở ra đồng thời cũng là kẻ gián tiếp kết thúc cái thời đại này ".

"Ta biết được một việc liên quan đến Đại Quốc Chủ, năm đó chính Đại Quốc Chủ là người ra tay giết Nobunaga tạo điều kiện cho Toyotomi Hydeyoshi thống nhất Phù Tang đồng thời khép lại thời kỳ Chiến Quốc ".

"Ngươi chắc hẳn cũng biết Hydeyoshi chẳng phải là người được lợi nhất của việc này bởi người cười cuối cùng vẫn cứ là Ieyasu, là gia tộc Tokugawa ".

"Câu hỏi đặt ra là... việc Đại Quốc Chủ tự mình ra tay giết Nobunaga sẽ vì ai?, sẽ mang lại lợi ích cho ai?, một kẻ sống lâu như vậy, kinh doanh ở Phù Tang lâu như vậy liệu có thật sự ra tay không mục đích?, nhà Tokugawa là đại gia tộc được lợi nhiều nhất vậy bọn họ vì cái gì được lợi? ".

Quỳnh Hương cũng không phải ngu ngốc trái lại nàng cực kỳ thông minh, ngồi bên cạnh Vô Song, nghe từng lời Vô Song nói sống lưng của nàng liền run lên sau đó nói.

"Ý ngươi là nhà Tokugawa có liên hệ mật thiết với Bồng Lai?, chẳng nhẽ đám người Bồng Lai nhắm tới Thiên Hoàng?, nhắm tới thôn tính toàn bộ Phù Tang? ".

Cái đáp án này thực sự rất khủng bố bởi vì chỉ cần lời này là đúng thì cán cân thực lực lập tức thay đổi, phải biết gia tộc Tokugawa mang theo lực lượng lên Bồng Lai không dưới Thiên Hoàng, nếu có một trận chiến nổ ra thì liên minh Tokugawa cùng Bồng Lai tuyệt đối chiếm thượng phong.

Ở một bên Vô Song khẽ gật đầu bất quá Quỳnh Hương không biết là Vô Song hiện tại gật đầu chỉ để cho nàng vui mà thôi, mọi việc rối hơn nhiều tuy nhiên có một điều Quỳnh Hương nói đúng, nhà Tokugawa có thiên ti vạn lũ quan hệ cùng Đại Quốc Chủ.

Dĩ nhiên Vô Song trong thời điểm này cũng không có cảm thấy áp lực như Quỳnh Hương, hắn thậm chí nhìn thấy vô tận tương lai.

Vô Song từng nghĩ đến Phù Tang chỉ để mang Thiên Vương Bảo Khố về gây dựng Thăng Long Hội nhưng mà bây giờ hắn nghĩ khác rồi.

Việc này chỉ cần hoàn thành thì Thiên Vương Bảo Khố không là gì cả, Thăng Long Hội sẽ tiếp đón một lần tẩy lễ, một lần hoàn toàn lột xác, phát triển đến mức không ai có thể ngờ được, nội trong vài năm Vô Song thậm chí sẽ có đế quốc kinh tế của chính mình.

Từ thời điểm trở lại Bồng Lai lần thứ hai Vô Song đã mang theo suy nghĩ này, hắn thực sự không hy vọng Quỳnh Hương đánh rắn động cỏ, không hy vọng Quỳnh Hương tiếp xúc cùng Thiên Hoàng vì vậy hắn nhất định ngăn cản nàng.

Sự xuất hiện của Vô Song ở trên Bồng Lai là biến số, bằng cái biến số này Vô Song biết mình chỉ cần đợi, đợi đến khi Đại Quốc Chủ hiện thân lật bài.

Kế hoạch Vô Song đã nghĩ tốt chỉ có điều hắn căn bản không nghĩ được Thạch Thành ra tay nhanh thế, không nghĩ ra được đám người Lý Thương Hải lại tới Thạch Thành, hắn thực sự lo cho an nguy của lão đầu dù sao Đại Quốc Chủ tuyệt đối không phải kẻ dễ chọc, kẻ này Vô Song chưa từng gặp mặt nhưng hắn hiểu Đại Quốc Chủ mạnh đến mức khủng khiếp, chỉ tính thực lực chắc chắn không dưới Tiêu Dao Tử, đấy là chưa kể Đại Quốc Chủ còn có Bất Tử Thân, thiên hạ này có mấy người đủ sức cản lại hắn đây?.

Quyển 5 - Chương 165: Đại Quốc Chủ

Ở Thạch Thành có một đặc điểm hoặc ít nhất hiện tại có một đặc điểm đấy chính là thời gian cùng không gian.

Cái cảm giác này rất khó để nhận định một cái chính xác nhưng đúng là tại Thạch Thành rất kỳ dị.

Đầu tiên tại nơi này không nhìn thấy bầu trời, không biết là sáng hay là đêm, khi Thiên Quốc hiện lên thì bầu trời Thạch Thành tràn ngập ánh sáng thần linh, thứ ánh sáng có thể mị hoặc nhân tâm.

Nhìn vào không gian xung quanh Thạch Thành tuyệt đối không thể phân biệt được bầu trời ngoài kia thế nào hơn nữa chuyện càng kinh khủng hơn là bốn hướng Đông – Tây – Nam – Bắc ở Thạch Thành.

Không gian ở Thạch Thành rất dị, nó như được bao bởi một bức màng vô hình, tấm màng vô hình này che phủ từng mảng không gian ở Thạch Thành, khi bước đi như có cảm giác cả Thạch Thành đi theo bản thân mình vậy chưa kể mỗi bước như bước ra một không gian khác, mỗi bước lại như xác định lại phương hướng từ đầu.

Lúc này Biện Tài Thiên là người chịu trách nhiệm dẫn đường cho ba người Lý Thương Hải – Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử đến chỗ Đại Quốc Chủ, mỗi bước đi của Biện Tài Thiên đều khiến ba vị cường giả sau lưng nhíu chặt lông mày.

Bọn họ đủ cường đại để cảm nhận được dị trạng xung quanh, có rất nhiều chỗ thậm chí không thể xác định được, rõ ràng chỉ đi theo đường thẳng, chỉ bám theo Biện Tài Thiên mà đi nhưng mà lại như rẽ qua hàng chục cung đường, lúc này nếu bảo bất cứ ai trong tam đại cao thủ tìm đường ra ngoài chỉ sợ không ai làm được.

Chặng đường bọn họ đi là đường thẳng nhưng nếu quay đầu nhìn lại cứ như vượt qua một cái đại mê cung, nếu không phải có Biện Tài Thiên đi trước thì còn không biết bước thế nào cho đúng.

Càng bước, không gian càng biến động.

Ban đầu chỉ là mất khả năng xác định phương hướng tiếp theo cảnh vật trở nên siêu siêu vẹo vẹo như bị bóp méo vậy, từng đường thẳng bị bẻ cong, từng đoạn gấp khúc lại biến thằng thẳng, cảnh vật xung quanh trở nên mơ hồ, không thể xác định sự vật sự việc, thời điểm này ánh mắt Lý Thương Hải hoàn toàn trở nên mông lung, ánh mắt như vô hồn.

Cũng không biết qua bao lâu, ba người căn bản không thể xác định được thởi gian, lúc này Biện Tài Thiên đã biến mất, khi mà Biện Tài Thiên biến mất thì cảnh vật lại trở lại bình thường, chí ít có thể nhìn rõ nhưng thứ xung quanh, nhìn rõ mình rốt cuộc ở nơi nào.

Ba người chỉ thấy mình đứng ở một khoảng sân rộng, phía trên là từng bậc từng bậc cầu thang nối lên cung điện.

Trước mặt ba người có ba tòa lầu các cực cao hay nói đúng hơn là ba tòa cung điện lớn, phía sau ba tòa cung điện lớn ở chính giữa là từng tòa lầu các ẩn hiện trong mây mờ, từ dưới mặt đất bước lên cầu thang đi về phía đại điện đều không có người, một khoảng không phi thường trống trải nhưng dọc từ mặt đất tới cầu thang lại có rất nhiều tượng đồng, những tượng đồng này nhìn cực kỳ bình thường, tượng đồng chia làm hai hàng, hàng bên phải đều khắc họa các lão nhân trên người mặc quan phục còn bên trái nhìn trẻ hơn nhiều lắm, từ quần áo toàn bộ đều là chiến bào của bậc chiến tướng.

Lý Thương Hải nhìn về nhị lão sau đó thấy nhị lão gật đầu, cả ba người đều bước về phía trước, đi thẳng trên đại lô, vượt qua trăm bậc cầu thang mà vào đại sảnh.

Cửa mở lớn, bên trong lại là một sảnh đường khác, xung quanh có rất nhiều vật trang trí, toàn bộ đều là những bức tượng bằng đồng đủ các loại hình dạng.

Hai bên sảnh đường cũng có tượng nhưng là tượng vàng, cũng chia làm hai bên, một bên quan văn cùng một bên quan võ, hai hàng tượng vàng đều đang cúi đầu cung kính hướng về phía trước.

Dõi mắt theo hướng nhìn của những bức tượng lại là từng bậc thềm bằng vàng loáng lên thứ ánh kim, tổng cộng có khoảng 10 bậc, vượt qua 10 bậc vàng này thì là nguyên một vùng cấu trúc bằng vàng, đáng chú ý nhất long ỷ, long ỷ của bậc củu ngũ chí tôi.

Trên long ỷ không có người, hai bên long ỷ có hai cái lò lớn cỡ một người trưởng thành, đây là hai vật duy nhất không làm bằng vàng, về phần nó là chất liệu gì thì không ai đoán được.

Hai cái lò này giống với lò đan, trong lò có hương khí nhẹ dịu bay lên, hương khí nhàn nhạt tỏa khắp đại sảnh,

Nơi này thực sự không khác gì nơi Hoàng Thượng lên triều, phía dưới là bá quan văn võ.

Thời điểm này Lý Thương Hải cùng nhị lão đầu cảm thấy nhức đầu, ánh mắt hoa lên, gần như không có cách nào tập trung cả, ánh mắt trĩu nặng.

Khi mà ánh mắt trĩu nặng thì âm nhạc vang lên, tiếng đàn nhẹ dịu như ru ngủ cả linh hồn người khác, như làm con người như si như mê.

Tiếng đàn cất lên, trong lúc mơ mơ hồ hồ trên long ỷ lại xuất hiện người, một người mặc long bào, trên người ngập tràn hoàng khí, thứ khí thể của bậc củu ngũ chí tôn.

Người này sống lưng thẳng dựng vào long ỷ, hai tay đặt sang hai bên, dáng ngồi bễ nghễ vô cùng, chỉ tiếc không có cách nào nhìn được dung mạo của hắn, dung mạo của hắn cũng mơ mơ hồ hồ vô cùng cứ như... bất cứ ai nhìn dung mạo của hắn đều là phạm thượng vậy.Đại Quốc Chủ rốt cuộc hiện thế, trong bộ long bào hắn dùng ánh mắt bễ nghễ thiên hạ quan sát Lý Thương Hải cùng nhị lão, ánh mắt mang theo vẻ coi thường.

Lúc này... gió nổi lên.

Cơn gió nhè nhẹ thổi qua, cơn gió đáng lẽ không nên xuất hiện ở cái nơi này nhưng nó vẫn xuất hiện.

Chỉ thấy lấy Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử làm hai cực, hai cơn gió dựa lưng vào nhau sau đó tản ra bốn phương tám hướng, nơi nào cơn gió quét qua thì lập tức trở lại như bình thường, quang cảnh thảnh tỉnh rất nhiều, không hề còn cái vẻ mơ mơ hồ hồ.

Toàn bộ hương khí nhẹ dịu kia đều bị thổi tan.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ nhìn Lý Thương Hải cùng nhị lão.

Ở bên dưới, Lý Thương Hải bước ra một bước, tóc đen tung bay, mũi chân cách không bước đi, cả người nàng như tiên nhân hạ thế, ánh mắt của nàng cũng thản nhiên đối mặt với Đại Quốc Chủ.

Gió nổi lên, trường bào của Vô Hà Tử theo gió mà căng lên, cả người đầy vẻ tiên phong đạo cốt thậm chí Vô Hà Tử như sinh ra một loại tiên khí, mái tóc trắng cùng bộ râu lại càng khiến ông như có tiên vận, cơ thể Vô Hà Tử cũng từ từ bay lên, song song mà đứng với Lý Thương Hải, ánh mắt vốn đục của Vô Hà Tử bất giác trở lên minh mẫn, ánh mắt như vì sao chiếu sáng màn đêm, xuyên thủng bóng tối, ánh mắt xoáy thẳng về phía Đại Quốc Chủ.

Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải bước ra, hai người lấy khí thế của mình, mở ra Nhập Tiên Cảnh đối kháng với hoàng khí của Đại Quốc Chủ, hai bên căn bản không ai làm gì được ai.

Lúc này Vô Hà Tử là người đầu tiên mở miệng, trong giọng nói có chút khinh thường.

"Nơi này vốn là lừa mình dối người, không ngờ đến cả Thánh Thành đầy thần thánh trong miệng các ngươi cũng chỉ là cái dạng này, dùng thủ đoạn bàng môn tà đạo đi mê hoặc chúng sinh ".

Vô Hà Tử mở miệng khiến Đại Quốc Chủ cười cười, lúc này hắn cũng không phải mơ mơ hồ hồ nữa rồi, khuôn mặt của hắn đã lộ ra trước mặt hai người.

Kẻ này thực sự rất kỳ dị, hắn có một khuôn mặt non choẹt, một khuôn mặt của đứa bé chỉ 5-6 tuổi nhưng mà thân thể lại là của người trưởng thành, thực sự rất khó giải thích.
Khi che mặt đị long bào trên người hắn đầy hoàng uy nhưng khi khuôn mặt trẻ con kia hiện ra thì lại cho người khác cảm giác không hòa hợp.

"Nếu một chút cái này cũng không nhìn ra thì làm sao có tư cách được ta mời tới đây, bất quá trong các ngươi hình như có người vẫn chưa tỉnh hồn? ".

Trong ba đại cao thủ, Thiên Thánh vẫn đứng im nơi đó, ánh mắt dại ra, khuôn mặt đây mơ hồ thậm chí cứ như linh hồn mạnh mẽ bị người khác rút ra vậy.

Tình trạng của Thiên Thánh không cần Đại Quốc Chủ nói thì Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử cũng biết, Lý Thương Hải lúc này cười lạnh hướng về Đại Quốc Chủ.

"Đối với phường giả thần giả quỷ cần mình ta là đủ, cần gì người khác đây? ".

Trong mắt nàng Đại Quốc Chủ thực sự là phường giả thần giả quỷ, phải biết toàn bộ Bồng Lai được tạo ra là để mị hoặc người khác, là một Bồng Lai Tiên Đảo trong truyền thuyết nhưng lại được tạo nên từ người khác, lại được bàn tay con người làm ra.

Đại Quốc Chủ vẫn ngồi trên long ỷ, hắn đối với lời nói của Lý Thương Hải không cho là đúng, ngón tay cứ thể chỉ lên trời.

"Theo ngươi ta là giả thần giả quỷ vậy thần linh thật sự sẽ thế nào? ".

Câu hỏi của Đại Quốc Chủ khiến Lý Thương Hai khẽ khựng lại, nàng không ngờ Đại Quốc Chủ lại hỏi như vậy.

Thấy Lý Thương Hải không trả lời được, Đại Quốc Chủ lại cười.

"Thần linh vốn từ tâm linh mà ra, tâm nghĩ thế nào thì thế đó, tâm mỗi người khác nhau thì thần linh khác nhau, có kẻ tin vào thần có kẻ không tin vào thần ".

"Trong mắt ngươi ta là bàng môn tà đạo còn trong mắt ta bản thân ta chính là thần ".

"Thần của Bái Nguyệt Giáo các ngươi trong mắt Thánh Hỏa Giáo đều là bàng môn tà đạo, thần của Thánh Hỏa Giáo trong mắt Bái Nguyệt Giáo cũng là bàng môn tà đạo ".

"Ngươi tin vào thần của ngươi vậy đó là thần của Bái Nguyệt Giáo, xứ Bồng Lai tin vào ta vậy ta chính là chân thần nơi Bồng Lai ".

"Ai có thể biết được ai là bàng môn tà đạo đây? ".

Đại Quốc Chủ một lần mở miệng liền nói rất nhiều nhưng mà hắn mở miệng thực sự khiến cho Lý Thương Hải không bẻ được một câu, không bẻ được nửa chữ.

Đại Quốc Chủ một chút cũng không động nhưng chỉ cần mở miệng Lý Thương Hải đã thua nửa bậc, ít nhất thua về một chữ lý.

Ai dám nói ai là bàng môn tà đạo đây?.

Thần linh là hình dạng gì?, ai biết?.

Lý Thương Hải thực sự không trả lời được, chẳng phải Bái Nguyệt Giáo cũng đầy thủ đoạn mị dân hay sao?, nào phải Bái Nguyệt Giáo mà Thánh Hỏa Giáo cũng vậy, Phật Giáo cũng thế, đều phải có cách, có con đường thu phục tín đồ của chính mình.

Nàng có tư cách gì nói Đại Quốc Chủ đây?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau