CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 901 - Chương 905

Quyển 5 - Chương 156: Việc thú vị.

Đám người Thiên Mão Đạo Nhân nổi lên dâm tính, nơi này là Ngũ Bá Cương bọn họ vô pháp vô thiên đã quen lại thêm phía xa xa kia là một cô nương "liễu yếu đào tơ" thì càng không cần cố kỵ, tất nhiên toàn bộ những việc mà Thiên Mão Đạo Nhân vừa nói đều bị quái nhân kia nghe trong lòng, lúc này quái nhân trong mắt mang theo vô tận sát cơ.

Cơ Vô Song không biết quái nhân này nhưng mà nếu nàng nghe tên thật của hắn thì nhất định sẽ bất ngờ bởi vì kẻ này chính là Hốt Tất Liệt.

Hốt Tất Liệt tới Trung Nguyên cũng đã có cả tháng, tại thời gian này Hốt Tất Liệt hết ăn lại nằm, cùng lắm là ra ngoài thăm thú cảnh quan Trường An dưới sự tiếp đãi tận tình của quan viên Đại Thanh.

Một tháng này Hốt Tất Liệt ở Đại Thanh được tiếp đón cực kỳ chu đáo nhưng mà nội tâm của hắn thì lại không vui vẻ gì bởi hắn đang nhớ tới một nữ nhân, một nữ nhân làm cho hắn chết mê chết mệt ngay trong cái nhìn đầu tiên, nữ tử này gọi là Hương Hương Công Chúa.

Hốt Tất Liệt đến Trung Nguyên không hề đóng vai trò chủ đạo gì, hắn tới đây chỉ có thể coi là một người đại diện cho có, nói rõ đế quốc Mông Cổ coi trọng lần hòa đàm này với Đại Thanh.

Sau một tháng lần hòa đàm này rốt cuộc kết thúc bất quá hai người Thoát Hoan cùng Ô Mã Nhi thì vẫn cứ ở lại Đại Thanh, có một số việc khiến cả hai còn chưa dứt ra được, chưa thể trở về Mông Cổ.

Hốt Tất Liệt thì khác, nhiệm vụ của hắn đã hết vì vậy thản nhiên tách đoàn, mang theo vài bộ hạ thân tín sau đó tự mình trở về Mông Cổ, đương nhiên lần trở về này của Hốt Tất Liệt vẫn có đại quan lễ bộ của Đại Thanh theo sau, vì hắn mở đường, đảm bảo một đường không gặp bất cứ trắc trở gì.

Hốt Tất Liệt lười quan tâm tất cả, hắn lúc này chỉ mong mau mau về Mông Cổ sau đó dẫn người tới Hồi Tộc cầu hôn Hương Hương Công Chúa.

Hương Hương Công Chúa mỹ lệ vô song, nàng là nữ nhân đẹp nhất Hồi Tộc, đẹp nhất đại hoang mạc đồng thời cũng là nữ nhân đẹp nhất trong mắt Hốt Tất Liệt.

Nói về tình cảm thì Hốt Tất Liệt sẽ không hẳn có tình cảm với Hương Hương chỉ là hắn bị sắc đẹp cùng khí chất của nàng làm cho hoàn toàn say đắm, giữa hai người thậm chí còn chưa từng chân chính gặp mặt, ít nhất Hương Hương Công Chúa – Kha Tư Lệ chưa từng gặp Hốt Tất Liệt.

Với Hốt Tất Liệt... hắn muốn trở thành hoàng đế Mông Cổ thậm chí hắn lập chí vượt qua phụ thân Thiết Mộc Chân, tầm mắt của Hốt Tất Liệt rất xa rất xa, hùng tâm của hắn không phải ai cũng có thể so được, bàn về tài năng Hốt Tất Liệt không kém Thiết Mộc Chân thời trẻ đương nhiên Thiết Mộc Chân là Thiết Mộc Chân, Hốt Tất Liệt là Hốt Tất Liệt.

Thiết Mộc Chân yêu thích nhất là chiến đấu, là săn bắn còn với Hốt Tất Liệt yêu thích nhất của hắn chính là mỹ vị cùng mỹ nhân.

Trong mắt hắn Hương Hương Công Chúa là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, cũng chỉ có dạng mỹ nhân này mới xứng với hắn, giữa hắn cùng Hương Hương không phải là tình yêu mà là dục vọng, dục vọng chiếm đoạt một cách thuần túy nhất.

Hốt Tất Liệt thừa hiểu Hương Hương Công Chúa – Kha Tư Lệ không phải là bậc nữ trung hào kiệt, không phải là dạng nữ nhân có thể giúp chồng thành đại nghiệp nhưng mà Hốt Tất Liệt hắn há lại phải cẩn một người phụ nữ giúp mình thành đại nghiệp?.

Cái hắn cần là một bình hoa, một bình hoa đẹp nhất thiên hạ, một bình hoa xứng với ngôi vị hoàng đế Mông Cổ tương lai, một vị hoàng đế không kém Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân.

Từ khi gặp Kha Tư Lệ thú thật Hốt Tất Liệt cảm thấy mỹ vị vào miệng ăn cũng không ngon, trong đầu đầy hình bóng mỹ nhân, càng nghĩ dục vọng chiếm đoạt của hắn càng mạnh vì thế hắn càng gấp giải quyết xong việc ở Trung Nguyên rồi trở về Bắc Cương.

Dĩ nhiên lúc này mới có một cái việc thú vị xảy ra.

Trên đường trở về Bắc Cương thì không thể không đi qua thành Tương Dương.Tại thành Tương Dương bản thân Hốt Tất Liệt ở lại Quách phủ vài ngày trong sự tiếp đón của vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân.

Người Mông Cổ tuy cực kỳ căm thù Quách Tĩnh, trong mắt bọn họ Quách Tĩnh là kẻ phản bội nhưng mà thân là sứ giả giữa hai nước bản thân Hốt Tất Liệt cũng sẽ không để mất mặt Mông Cổ, cũng sẽ không mang thù hận áp vào việc này, phải nói mấy ngày ở Quách phủ của Hốt Tất Liệt trôi qua tương đối bình thường.

Ở Quách phủ cũng không có cái gì quá mức hấp dẫn hắn, có lẽ hấp dẫn duy nhất với Hốt Tất Liệt chính là vị nữ gia cát – Quách phu nhân kia.

Với Hốt Tất Liệt thật ra Quách phu nhân không tê, dung mạo chưa đủ đả động ánh mắt Hốt Tất Liệt nhưng mà trù nghệ nhất tuyệt, trù nghệ quả thực có thể khiến Hốt Tất Liệt hai mắt tỏa sáng.

Ở lại Quách phủ vài ngày, Hốt Tất Liệt một lần nữa theo đoàn trở về Mông Cổ nhưng mà ngay thời điểm hắn hướng về phía ngoại thành Tương Dương mà đi thì Hốt Tất Liệt thấy một thân ảnh, một thân ảnh đi lướt qua đoàn xe của hắn.

Thông thường nhìn thấy đại đội nhân mã của Hốt Tất Liệt lại thêm đại kỳ Mông Cổ thì ai dám không tránh đường?, ai dám không dừng lại đứng ở một bên bất quá Vô Song thì khác, Cơ Vô Song nào cần tránh đường cho ai?.

Đường tương đối lớn, cũng không phải không thể không đi hơn nữa nàng lúc này tương đối gấp thế là trực tiếp lướt qua đoàn nhân mã của Hốt Tất Liệt.

Tại thời điểm này ánh mắt Hốt Tất Liệt trừng lớn, từ khe cửa sổ xe ngựa cả người Hốt Tất Liệt khẽ run lên, từng thớ thịt đều trở nên rung động.

Hắn ngửi thấy mùi, một mùi hương nhẹ dịu quen thuộc, một mùi hương làm hắn ngày nhớ đem mong, mùi hương trên người Kha Tư Lệ.

Trong giây phút đó Hốt Tất Liệt vốn như một đầu trư hết ăn lại nắm bất chợt xoay người như hùng sư, ánh mắt xoáy chặt vào thân ảnh Vô Song.Vô Song mặt một thân áo trắng, một đầu tóc đen, khuôn mặt hoàn toàn bị mặt nạ che kín hơn nữa nàng xuyên qua đoàn nhân mã rất nhanh, chính Hốt Tất Liệt cũng không quan sát được rõ ràng nhưng mà hắn đột nhiên cảm thấy... nếu mình không bám theo Vô Song liền sẽ. .. cực kỳ hối tiếc.

Hốt Tất Liệt cứ thể bất quản, thân hình béo núc nắc liền di động, trước khi rời đi để lại vài câu với đám cận thần sau đó lập tức biến mất, lập tức đuổi theo hình bóng Vô Song.

Hốt Tất Liệt mang theo hứng thú rất lớn bám theo Cơ Vô Song, lúc này sự việc mới càng thêm thú vị.

Trong hai ngày nay Cơ Vô Song khổ với Hốt Tất Liệt bao nhiêu thì Hốt Tất Liệt khổ với nàng bấy nhiêu.

Cơ Vô Song dùng hết tốc độ của mình cũng không thể cắt đuôi được Hốt Tất Liệt hơn nữa kẻ này thủy chung giữ một khoảng cách tương đối xa, chỉ cần thấy nàng lại gần liền sẽ bỏ chạy, tốc độ của Hốt Tất Liệt không dưới Vô Song vì vậy giữa hai người bắt đầu lâm vào giằng co, rốt cuộc nàng cũng không thể làm gì được đối phương.

Hốt Tất Liệt thì cũng như Vô Song, trong hai ngày nay hắn cơ hồ dùng hết bản lĩnh mới có thể theo gót nàng, nếu không phải khả năng truy tung của Hốt Tất Liệt kinh người thì đã sớm bị Vô Song bỏ lại, Hốt Tất Liệt xin thề trong hai ngày nay hắn tiêu tốn năng lượng bằng cả hai năm cộng lại.

Thời điểm này Hốt Tất Liệt thấy Cơ Vô Song vậy mà trực tiếp khoanh chân không rời đi nữa, bản thân Hốt Tất Liệt cũng lựa chọn nghỉ ngơi hồi sức, hắn nằm ngang trên một cành cây, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song.

Trong mắt Hốt Tất Liệt, Kha Tư Lệ là đệ nhất mỹ nữ.

Điều này Hốt Tất Liệt chưa bao giờ hoài nghi nhưng mà thời điểm này hắn vậy mà cực kỳ có hứng thú nhìn dung mạo của Cơ Vô Song, hắn tò mò muốn biết... nếu hai người cùng có một mùi hương chí mạng kia thì dung mạo của cả hai ai cao ai thấp?.

Ngoại trừ cái này Hốt Tất Liệt thực sự cảm thấy một loại kích thích chảy trong người mình, một thứ kích thích mà Kha Tư Lệ không thể cho hắn.

Bằng quyền lực của Đế Quốc Mông Cổ, chẳng khó để Hốt Tất Liệt mang Kha Tư Lệ về bên người, bình hoa đẹp nhất thiên hạ chắc chắn sẽ rơi vào tay Hốt Tất Liệt hắn bất kể Kha Tư Lệ có muốn hay không trừ khi nàng chấp nhận cho cả Hồi Tộc biến mất khỏi thế gian.

Cơ Vô Song thì lại khác, cho dù Hốt Tất Liệt chẳng hiểu gì về Vô Song cả nhưng sau hai ngày nay thì hắn cũng biết thực lực của Vô Song thế nào, dạng người như Vô Song bất kể nam hay nữ thì đều đã siêu thoát khỏi phạm trù quyền lực thế gian, rất khó bị ngoại vật chi phối hơn nữa Đại Thanh càng không phải Hồi Tộc nho nhỏ có thể so sánh được.

Trong lúc miên man suy nghĩ về Vô Song, Hốt Tất Liệt liền thấy đám người Thiên Mão Đạo Nhân.

Hốt Tất Liệt ở trên cây khẽ nhếch miệng cười gằn, hắn là bậc đại cao thủ hiếm có trong thiên hạ sao không nhìn ra hiện tại Cơ Vô Song đang ở trong trạng thái tĩnh tâm, cho dù Hốt Tất Liệt không hiểu lý do nhưng mà cũng sẽ không để cái đám a miêu a cẩu này quấy rối Vô Song.

Mỹ nữ trước mặt chẳng nhữ không xuất thủ tương trợ?, ai thì không rõ nhưng Hốt Tất Liệt thích nhất là anh hùng cứu mỹ nhân.

Quyển 5 - Chương 157: Việc thú vị (2)

Hốt Tất Liệt với tư cách là hộ hoa sứ giả, hắn lúc này động.

Khi ba người Thiên Mão Đạo Nhân tiến tới chỗ Vô Song bỗng thấy một luồng khí thế bao phủ chính mình, sau đó ba người Thiên Mão Đạo Nhân sợ.

Thiên Mão Đạo Nhân sống bằng tuổi này nhưng hắn xin thề cả đời chưa từng gặp nỗi sợ nào kinh khủng như vậy, có một thứ uy áp khủng bố từ trên trời ập xuống, đáng nói là dưới uy áp này máu huyết trên người Thiên Mão Đạo Nhân sôi lên, toàn bộ kinh mạch căng phồng ra... cơ thể Thiên Mão Đạo Nhân như muốn tự mình nổ tung vậy.

Không chỉ Thiên Mão Đạo Nhân mà cả hai người bên cạnh hắn cũng vậy, da thịt lúc đỏ lúc trắng hơn nữa từng đường kinh mạch nổi lên như có vô số con trùng bên trong, thực sự kinh khủng vô cùng.

Thiên Mão Đạo Nhân cùng hai đồng bọn của hắn lúc này như trải qua cực hình, cơ thể khó chịu vô cùng hơn nữa bản thân dưới uy áp kia căn bản cũng không thể động, ba người như ba con cừu nhỏ trên đại thảo nguyên nhìn thấy hung lang vậy.

Uy áp kia đè xuống, cho dù Cơ Vô Song đang tĩnh tâm cũng phải mở mắt ra mà nhìn.

Trong mắt Cơ Vô Song lúc này chỉ thấy Hốt Tất Liệt đã xuất hiện sau ba người Thiên Mão Đạo Nhân, hắn cũng không làm gì ba kẻ kia mà chỉ đứng đó, cứ thế phóng áp lực, mang uy thế đè lên người Thiên Mão Đạo Nhân.

Không bao lâu sau, hai mắt Thiên Mão Đạo Nhân trào ra máu sau đó đến lỗ mũi cùng hai bên tai, lão nhân này vậy mà bị xuất huyết trong?.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rốt cuộc dưới thứ áp lực khủng khiếp của Hốt Tất Liệt ba xác người ầm ầm ngã xuống, chết đến không thể chết hơn, chết đến cực kỳ quỷ dị, sắc mặt vặn vẹo vô cùng.

Hốt Tất Liệt giết người xong, cơ thể béo núc khẽ rung lên sau đó cả người cứ như vậy ngồi xuống trước mặt Vô Song, khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đến 10 bước chân.

Vô Song đeo một tấm mặt nạ che sạch dung mạo của mình, đến cả đôi mắt cũng không lộ ra ngoài vì vậy khi nàng mở mắt quan sát Hốt Tất Liệt kẻ này cũng không phát hiện được... ít nhất là trên lý thuyết.

Hốt Tất Liệt nhìn Vô Song, hai cái má rung lên sau đó hắn không khỏi cười mà nói.

"Mỹ nhân, ta vì ngươi giải quyết một cọc phiền toái, nàng cũng không thể không báo đáp phải không? ".

Vô Song lúc trước không hề nhận ra Hốt Tất Liệt nhưng mà hiện tại lại mơ hồ có chút phán đoán.

Thứ mà Hốt Tất Liệt dùng... Vô Song thật ra quen thuộc đồng thời khẩu âm của Hốt Tất Liệt thì Vô Song càng quen thuộc.

Hốt Tất Liệt nói là hán ngữ nhưng mà khẩu âm đặc sệt cái giọng người phía Bắc, giọng nói của Hốt Tất Liệt vốn mang nặng khẩu âm Bắc Cương.

Vô Song ở thế giới kia từng ở Bắc Cương một thời gian dài, đối với khẩu âm Bắc Cương hoàn toàn có thể nói là quen thuộc.

Về phần võ công của Hốt Tất Liệt... Vô Song tuy chưa từng được tận mắt chứng kiến nhưng mà tại thế giới kia khi Vô Song phò tá Thiết Mộc Chân thì cũng từng được chiêm ngưỡng thần công tương tự, loại đế đạo võ học gọi là Thương Lang Chiến Hồn Quyết.

Đáng tiếc năm đó khi Vô Song phải quay về thế giới này thì Thiết Mộc Chân còn chưa hoàn toàn sáng tạo ra Thương Lang Chiến Hồn Quyết, tất cả vẫn còn trong giai đoạn lý thuyết nếu không Vô Song nhất định phải mang bộ đế đạo võ học này trở về.

Nhìn nhìn Hốt Tất Liệt ngồi nơi đó, Vô Song đột nhiên mở miệng hơn nữa nàng dùng tiếng Mông Cổ.

"Ta không nhờ ngươi ra tay hơn nữa cũng bớt làm phiền ta ".

Hốt Tất Liệt vốn chưa bao giờ nghĩ Vô Song biết nói tiếng Mông Cổ, khuôn mặt béo núc nghệt ra sau đó phi thường vui vẻ mà đáp.

"Nàng biết nói tiếng đế quốc?, thú vị thú vị, ta lúc này càng thêm tò mò dung mạo của mỹ nhân ngươi rồi ".

Vô Song nghe được giọng Hốt Tất Liệt đến từ Bắc Cương thì Hốt Tất Liệt cũng phải nghe ra khẩu âm của Vô Song là khẩu âm của Trung Nguyên, về phần tại sao Vô Song đột nhiên dùng tiếng Mông Cổ nói chuyện với hắn thì Hốt Tất Liệt lười nghĩ.

Hốt Tất Liệt nói xong câu này ánh mắt của hắn liền híp lại, ánh mắt như đang nhìn một khối tuyệt thế mỹ ngọc, sau đó bàn tay béo mập đưa ra, bàn tay hướng về phía tấm mặt nạ của Cơ Vô Song bất quá khi mà tay hắn còn cách mặt nạ của Vô Song khoảng 10 cm thì tay của Hốt Tất Liệt dừng lại, hắn không tiến thêm được nữa.

Chỉ thấy cánh tay của Hốt Tất Liệt bị bàn tay của Cơ Vô Song cản lại, một bước cũng không tiến nổi.Nhìn cảnh tượng hiện tại có chút hài hước, tay của Hốt Tất Liệt thực sự rất to, toàn mỡ là mỡ cơ hồ lớn gấp 5 lần tay của Vô Song vậy mà không tiến nổi cho dù một phân.

Hốt Tất Liệt bị Vô Song chặn lại trên khuôn mặt hắn mang theo nụ cười càng đâm, tiếp theo Hốt Tất Liệt trên tay bỗng xuất hiện cự lực, lực lượng của hắn đột nhiên lớn gấp 3.

Đẩy tay một cái, Hốt Tất Liệt tin tưởng có thể chế ngự được Vô Song bởi vì thể thuật vẫn luôn là điểm mạnh của hắn nào ngờ Hốt Tất Liệt vừa đẩy tay thì Vô Song cũng đẩy tay ra, bàn tay của nàng xoáy mạnh một cái gần như bẻ ngược tay của Hốt Tất Liệt lại.

Cả người của Hốt Tất Liệt dưới cự lực khủng khiếp của Vô Song bị xoay ngược lại, nhấc bổng khỏi mặt đất, một quyền của Vô Song nện thẳng xuống ngực hắn, quyền kinh mang theo tiếng gió rít nghe mà ghê người.

Một quyền của Vô Song xuất ra đánh thẳng vào lồng ngực của Hốt Tất Liệt, một quyền này đánh bay thân hình hơn 300 kg của hắn đi nhưng mà xuất quyền xong chính Vô Song cũng nhíu nhíu hai hàng lông mày.

Một quyền đánh vào người Hốt Tất Liệt dĩ nhiên lại làm cho Cơ Vô Song cảm thấy đau tay, đặc biệt là phần cổ tay của chính mình, về phần Hốt Tất Liệt hắn bị đánh bay đi nhưng cả người lại xoay như một con quay trên không trung rồi rất nhanh an toàn hạ xuống không hề có chút chật vật nào.

Hốt Tất Liệt an ổn tiếp đất, hắn bắt đầu liếm liếm khóe môi, trong mắt càng ngày càng thấy thích thú.

"Mỹ nhân, ta vì nàng mất sức chín trâu hai hổi dẹp yên lũ tà ma kia, vậy mà lại đối với ta như vậy, ta rất thương tâm nha ".

Hốt Tất Liệt nói xong còn không quên đưa bàn tay béo mập ra xoa xoa phần ngực, tỏ ra phi thường đau đớn.

Vô Song cũng không xuất thủ lần nữa, nàng hiện tại bắt đầu đoán thân phận của đối phương.

Hốt Tất Liệt xuất thân Bắc Cương, theo suy nghĩ của Vô Song cao thủ bậc này ở Bắc Cương thì ít nhất cũng có 7 phần liên quan tới Đế Thích Thiên.

Liên quan tới Đế Thích Thiên là một việc, việc thứ hai là Thương Lang Chiến Hồn Quyết... biết được Thương Lang Chiến Hồn Quyết thì chỉ có trực hệ của hoàng thất Mông Cổ, chỉ có huyết mạch trực hệ của Thiết Mộc Chân.

Hiện tại Vô Song chưa thể biết được đích xác đối phương gọi là gì nhưng thân phận của đối phương thì nàng có thể đoán biết một hai.

Nhìn về phía Hốt Tất Liệt, Vô Song nghĩ nghĩ một lúc rồi nói.

"Thực sự muốn nhìn dung mạo ta? ".Hốt Tất Liệt vốn chỉ muốn trêu chọc Vô Song nào ngờ Vô Song lại trả lời như vậy, Hốt Tất Liệt có chút không đoán được nhưng rất nhanh gật đầu.

"Rất muốn nhìn ".

Vô Song nhìn Hốt Tất Liệt đứng đó sau đó lại hỏi.

"Vậy nếu ta không phải mỹ nhân như trong miệng ngươi thì sao? ".

Hốt Tất Liệt lần này không biết trả lời thế nào cả, đây là một câu hỏi có ý vị.

Hốt Tất Liệt có ngàn cái tự tin, vạn cái tự tin rằng nữ nhân mang theo hương khí kia tuyệt đối là đỉnh cấp mỹ nữ trong thiên hạ nhưng mà nếu khuôn mặt kia vì một lý do gì đó mà thay đổi thì sao?, chẳng hạn trên mặt có vài vết rạch?, cái này liền khó nói.

"Mỹ nhân hay không phải mỹ nhân thì vẫn cần nhìn một cái, chí ít có thể khiến trong lòng có một cái đáp án không phải sao? ".

Đây là câu trả lời của Hốt Tất Liệt, nhận được câu trả lời của hắn Vô Song bật cười.

"Nếu ta là mỹ nhân thì sao?, không phải mỹ nhân thì sao? "

Lần này Hốt Tất Liệt căn bản không cần suy nghĩ gì cả mà nói.

"Nếu không phải mỹ nhân, ta lập tức rời đi căn bản sẽ không làm phiền ngươi, bớt mất thời gian của cả hai "

"Nếu là mỹ nhân vậy chúng ta liền có nhiều việc để nói ".

Hốt Tất Liệt thực sự rất thẳng thắn, hắn không bao giờ quan tâm tới nữ nhân xấu, chỉ có mỹ nữ mới có thể làm cho hắn hứng thú.

Nghe câu trả lời của Hốt Tất Liệt, Vô Song lại bắt đầu suy nghĩ về thân phận của kẻ này.

Cơ Vô Song đương nhiên nhìn ra Hốt Tất Liệt là người cực kỳ có hứng thú với mỹ nữ nhưng mà kẻ này cũng tuyệt không phải kẻ có thể vì mỹ nhân mà từ bỏ giang sơn.

Thời điểm này Vô Song bỗng nhớ tới một người, một người theo lời Tử La Lan là kẻ chỉ biết ăn rồi ngủ, một kẻ hoa hoa công tử không thể làm nên đại nghiệp nhưng đồng thời cũng là một trong Thất Đế Tử.

Càng nghĩ đáp án càng lộ rõ trong mắt Vô Song dù sao nàng cũng biết đế quốc Mông Cổ đưa đại sứ tới Trung Nguyên, trong đoàn sứ giả này liền do Hốt Tất Liệt dẫn đầu.

Tin này từ sớm đã chẳng phải mật tin gì thậm chí còn bố cáo cho cả thiên hạ biết bất quá Hốt Tất Liệt tròn méo ra sao thì lại chưa có ai được diện kiến.

Nghĩ nghĩ một chút, Vô Song rốt cuộc làm ra quyết định.

"Hộ pháp cho ta ".

Để lại bốn chữ ngắn gọn, Cơ Vô Song một lần nữa tiến vào trạng thái nhập định.

Nghe câu nói của Vô Song, Hốt Tất Liệt cười cười, hắn cũng không nghĩ nhiều mà thản nhiên tiến tới chỗ Vô Song ngồi, trực tiếp nằm cạnh Vô Song, hai tay để sau đầu mà nằm trên mặt đất.

Nếu là mỹ nhân khác, nếu là người khác mở miệng đòi hắn hộ pháp hắn chưa chắc đã nghe nhưng mà Vô Song thì khác, Hốt Tất Liệt phi thường yêu thích hương khí trên người Vô Song, thứ hương khí vốn chỉ có của Hương Hương Công Chúa.

Quyển 5 - Chương 158: Quá nhanh

Ba người Thiên Mão Đạo Nhân tách đoàn mà đi vì vậy có chết cũng không ai biết.

Thời điểm Thiên Mão Đạo Nhân phát hiện ra Cơ Vô Song dĩ nhiên vẫn đang đi cùng đám người Thiên Hành Giáo nhưng mà sau khi ba người Thiên Mão Đạo Nhân quyết định xong liền hạ lệnh cho môn đồ Thiên Hành Giáo xuống núi trước, đi xuống chân núi đón "đại nhân vật".

Lúc này đại nhân vật rốt cuộc đến Ngũ Bá Cương.

Người này một thân lam lũ, quần áo có phần rách rưới, bộ dạng đầy vẻ phong trần mệt mỏi, mái tóc đen rũ rượi thậm chí cho người ta cảm giác khô ráp vô cùng, nhìn từ đầu đến cuối giống như ăn mày vậy.

Dĩ nhiên người này không phải ăn mày, ở trên giang hồ kẻ này có danh tiếng cực cao đặc biệt là ở phương nam, hắn gọi Hướng Vấn Thiên.

Hướng Vấn Thiên phải bôn ba rất lâu rất lâu thì mới có thể tới được Ngũ Bá Cương, trên đường gặp không ít phiền toái.

Tới chân núi Ngũ Bá Cương bản thân Hướng Vấn Thiên mới thở ra một hơi dù sao Ngũ Bá Cương cũng là địa bàn của hắn, hắn tạm thời có thể an toàn ở Ngũ Bá Cương.

Hướng Vấn Thiên đến chân núi Ngũ Bá Cương liền nhíu mày lại, hắn nhìn thấy một toán người của Thiên Hành Giáo nhưng mà dĩ nhiên trong đám người này hắn không nhận ra ai.

Hướng Vấn Thiên bình thường rất ít trở về Thiên Hành Giáo, Thiên Hành Giáo ở Ngũ Bá Cương nằm tại quan ngoại, nằm gần Đại Tuyết Sơn so với Nhật Nguyệt Thần Giáo thực sự quá xa xôi, nếu không có đại sự Hướng Vấn Thiên sẽ không tới Ngũ Bá Cương làm cái gì cả.

Nhân sự của Thiên Hành Giáo bản thân Hướng Vấn Thiên gần như không quản dù sao chỉ cần cao tầng Thiên Hành Giáo không đổi là được, cái gì cũng dễ bàn.

Hướng Vấn Thiên không quan sát thấy người quen, ánh mắt liền nhíu lại sau đó rất nhanh di chuyển đến chỗ đám người Thiên Hành Giáo.

Thấy Hướng Vấn Thiên tiến tới đám người Thiên Hành Giáo lập tức ổn định trận thế, cũng như Hướng Vấn Thiên thì đám người này cũng không có ai nhận ra được hắn.

"Đứng lại, nơi này là Ngũ Bá Cương, không phân sự không được phép lên núi ".

Người của Thiên Hành Giáo lúc này tiếp đón đại nhân vật dĩ nhiên không dễ để người khác tiến lên núi đặc biệt là Hướng Vấn Thiên dù sao hiện tại Hướng Vấn Thiên nhìn như ăn mày vậy, lấm lem vô cùng.

Hướng Vấn Thiên thì chẳng phải là nhân vật hiền lành gì, ánh mắt của hắn híp lại, hung quang hiện ra, sát khí từ người Hướng Vấn Thiên ép đến khiến cho hai môn đồ Thiên Hành Giáo sắc mặt tái đi, lảo đảo lùi lại phía sau ba bước.

Hướng Vấn Thiên làm ra hành động này lập tức khiến toàn bộ đội ngũ Thiên Hành Giáo rút ra loan đao, đám người Thiên Hành Giáo vốn hung ác đã quen, đâu có ngại chiến đấu, cho dù đối thủ có là người mạnh hơn đi chăng nữa thì Thiên Hành Giáo cũng không hề sợ hãi, không phải ngẫu nhiên mà Thiên Hành Giáo xuất hiện rất nhiều nhân vật hung ác.

Hướng Vấn Thiên hừ lạnh một tiếng, hắn cũng không muốn ra tay với người của mình, từ trong ngực thản nhiên lấy ra một tấm lệnh bài, tấm lệnh bài này vừa lộ ra đám người Thiên Hành Giáo lập tức cúi đầu, toàn bộ đều quỳ xuống đồng thanh nói.

"Tham kiến phó giáo chủ ".

Bọn họ không biết phó giáo chủ là ai, căn bản chưa từng gặp nhưng người cầm lệnh bài này chính là phó giáo chủ, người có quyền sinh quyền sát ở Ngũ Bá Cương, người mà quyền lực không thua gì giáo chủ.

"Hừ, đứng lên đi ".

Hướng Vấn Thiên lạnh giọng mà nói, trong mắt vẫn mang theo hung quang.

"Ta đã ra lệnh cho Thiên Mão xuống núi, hắn ta đâu rồi?, dĩ nhiên dám làm trái lệnh? ".

Hướng Vấn Thiên vốn là bậc ma đầu nam võ lâm, hung tính rất mạnh, sát khí cực cường hơn nữa lại thêm cái chức danh phó giáo chủ trên tay, đám môn đồ Thiên Hành Giáo người nhìn ta ta nhìn người, rốt cuộc cũng không dám nói dối hắn, vội có người vì Hướng Vấn Thiên nói ra mọi việc.Hướng Vấn Thiên càng nghe sắc mặt càng đen lại, càng nghe nộ khí càng lớn.

Hôm nay biết hắn lên núi dĩ nhiên Thiên Mão còn dám giở trò?, đây chẳng khác nào tát vào mặt Hướng Vấn Thiên hắn.

Hướng Vấn Thiên giết người như ma nhưng mà hành động khi nam hiếp nữ thì hắn còn chưa làm, bình thường không biết thì thôi nhưng mà nay đã biết thì Hướng Vấn Thiên sao có thể để yên được.

Khí thế của Hướng Vấn Thiên bạo nộ, ánh mắt hiện ra hung quang.

"Thiên Mão à Thiên Mão, hay cho một cái Thiên Mão, bản tọa lâu không trở về dĩ nhiên dám cả gan coi thường uy danh của bản tọa? ".

Hướng Vấn Thiên nói xong lập tức ra lệnh.

"Dẫn ta tới nơi đó ".

Mấy chữ ngắn ngủi thôi nhưng mà sao dám môn đồ Thiên Hành Giáo dám không nghe, rất nhanh có người dẫn đường cho Hướng Vấn Thiên tới chỗ của Vô Song cùng Hốt Tất Liệt.

Hướng Vấn Thiên thực sự cảm thấy mình cần lập uy hơn nữa cũng không muốn nhìn Thiên Mão hại đời thiếu nữ nhà người ta.

Ngũ Bá Cương lúc này bị vây vào tình trạng đặc biệt hơn nữa khác với bình thường hiện tại Ngũ Bá Cương có giáo chủ, giáo chủ mà biết việc Thiên Mão làm thì Thiên Mão chết chắc.

Cái chết của Thiên Mão vốn không có gì nhưng mà giáo chủ nhất định sẽ phật ý, Hướng Vấn Thiên tuyệt không muốn nhìn giáo chủ phật ý.

Ngại cái đám người phía sau đi quá chậm, Hướng Vấn Thiên quơ một tên dẫn đường rồi rất nhanh hướng về phía Thiên Mão Đạo Nhân.

Cũng không lâu lắm, Hướng Vấn Thiên liền đến nơi, trong mắt hắn thực sự nhìn thấy Vô Song đang khoanh chân ngồi dựa vào một tảng đá lớn đồng thời bên cạnh Vô Song còn có người... một người mà trong mắt Hướng Vấn Thiên chẳng khác gì khối thịt khổng lồ cả.
Thấy hai người Vô Song mà lại không hề phát hiện ra đám người Thiên Mão Đạo Nhân, nội tâm Hướng Vấn Thiên hơi chìm xuống, Hướng Vấn Thiên rất nhanh bước về phía hai người Vô Song.

Hướng Vấn Thiên vốn tự tin mình là đại cao thủ hơn nữa hắn hành tẩu ở phương nam cũng rất ít gặp trở ngại, một phương ma đầu vô pháp vô thiên, võ công của Hướng Vấn Thiên thực sự rất cao.

Hướng Vấn Thiên ban đầu không thấy đám người Thiên Mão đâu nhưng khi hắn lại gần hai người Vô Song thì rốt cuộc cũng phát hiện ra cái gì không đúng, đó chính là mùi máu.

Hướng Vấn Thiên rốt cuộc dừng lại, trong ánh mắt của Hướng Vấn Thiên... hắn thấy một bãi máu cùng một đồng quần áo, bãi máu thậm chí tạo thành một vũng máu trên mặt đất mang cái mùi máu tanh nồng tỏa ra bốn phương tám hướng.

Máu của ai thì Hướng Vấn Thiên không biết nhưng mà quần áo trên mặt đất thì Hướng Vấn Thiên thấy quen mắt vô cùng, đây chính là quần áo của Thiên Mão Đạo Nhân.

Vốn là kẻ gan lớn, Hướng Vấn Thiên vẫn tiến tới, bàn tay hơi kéo đống quần áo này ra lập tức thấy bên trong rơi ra một vật, một tấm lệnh bài có chữ Mão, lệnh bài trưởng lão của Thiên Hành Giáo.

Hướng Vấn Thiên vừa thấy cái lệnh bài này liền biết việc lớn không tốt, đúng lúc này vốn đang nằm trên mặt đất cả người Hốt Tất Liệt ngồi bật dậy, ánh mắt mở ra nhìn Hướng Vấn Thiên.

Trong phúc chốc Hướng Vấn Thiên cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, huyết mạch toàn thân như không có cách nào khống chế tuy nhiên hắn cũng không yếu như Thiên Mão, hắn còn có thể chạy.

Hướng Vấn Thiên vội xoay người bỏ chạy, hắn biết lần này chỉ sợ gặp phải siêu cấp cường nhân trong truyền thuyết nhưng mà Hướng Vấn Thiên thật ra vẫn cảm thấy may mắn dù sao hắn tin tưởng Hốt Tất Liệt không đuổi được mình, ai bảo Hốt Tất Liệt quá béo?.

Đáng tiếc Hướng Vấn Thiên đoán sai, hắn quay đầu vừa chạy đã thấy một bàn tay đặt lên vai mình, một thứ kình lực khủng bố bóp nát bả vai của Hướng Vấn Thiên sau đó một luồng cự lực kéo ngược hắn về phía sau.

"Cục thịt" trong mắt hắn dĩ nhiên nhanh không thể tưởng tượng, lập tức đã chế trụ Hướng Vấn Thiên sau đó kéo ngược hắn về chỗ Vô Song tuy nhiên Hốt Tất Liệt cũng không lập tức lựa chọn giết Hướng Vấn Thiên mà chỉ điểm huyệt đối phương.

Hốt Tất Liệt thân thủ rất nhanh đưa tay vào ngực Hướng Vấn Thiên, không mất quá nhiều sức hắn liền tìm được một tấm lệnh bài, nhìn vào tấm lệnh bài này án mắt Hốt Tất Liệt híp lại.

Hắn không rõ lệnh bài này là cái quái gì cả nhưng vừa nhìn đã thấy không tầm thường hơn nữa Hốt Tất Liệt cũng nhìn ra Hướng Vấn Thiên mạnh hơn xa Thiên Mão Đạo Nhân, như vậy thì dĩ nhiên không cùng cấp với Thiên Mão.

Đến tận bây giờ Hốt Tất Liệt vẫn chưa quên một việc, hắn chưa quên Thiên Mão từng nói giáo chủ của bọn họ là siêu cấp mỹ nhân.

Mỹ nhân vẫn luôn làm cho Hốt Tất Liệt hứng thú.

Khống chế xong Hướng Vấn Thiên, Hốt Tất Liệt lại động, chỉ vài giây hắn đã hiện ra trước mặt tên môn đồ của Thiên Hành Giáo.

Môn đồ của Thiên Hành Giáo quá sợ hãi liền ngã ngửa ra sau, sắc mặt trắng bệch nhưng mà Hốt Tất Liệt sẽ không giết kẻ này, nắm lấy lệnh bài trong tay ném thẳng xuống đất mà nói.

"Ta cho ngươi ngửa ngày truyền tin, nếu không muốn tên ăn mày kia chết thì gọi giáo chủ của các ngươi tới đây, sau nửa ngày giáo chủ của các ngươi còn chưa tới thì đến nhận xác thằng ăn mày này đi ".

Trong mắt Hốt Tất Liệt bản thân Hướng Vấn Thiên đúng là không khác gì ăn mày.

Nói xong một câu, Hốt Tất Liệt lại xoay người, rất nhanh trở về làm hộ pháp bên người Vô Song.

Nếu Cơ Vô Song là món chính... Hốt Tất Liệt thật sự rất hy vọng giáo chủ Thiên Hành Giáo có đủ tư cách làm món phụ cho hắn.

Quyển 5 - Chương 159: Tiếu ngạo cách cục – đại mỹ nhân

Mặt trời xuống núi, màn đêm dần phủ xuống Ngũ Bá Cương, thời điểm này Hốt Tất Liệt lại mở mắt ra.

Hốt Tất Liệt không nhìn Cơ Vô Song bởi vì Cơ Vô Song từ đầu đến cuối không có bất cứ biến đổi gì, từ đầu đến cuối vẫn trong trạng thái tĩnh tâm, mặc kệ mọi thứ xung quanh.

Hốt Tất Liệt hiện tại đang nhìn một người khác hoặc đúng hơn là một đám người khác. 

Một đám người của Thiên Hành Giáo nhưng mà cái đám người này sẽ không làm Hốt Tất Liệt hứng thú, hứng thú duy nhất của hắn là nữ nhân đi đầu.

Một làn áo xanh nhạt cho người ta cảm giác nhẹ nhàng mà thoải mái, đầu đội mũ rộng vành hoàn toàn che đi dung mạo của chính mình, nữ nhân này ăn mặc phi thường kín đáo, cũng không khoe ra bất cứ bộ phận nào của cơ thể nhưng là lại hấp dẫn đến lạ thường, có một loại cảm giác thanh lệ thoát tục như có như không, rất khó diễn tả thành lời.

Nếu phải dùng từ chính xác nhất miêu tả nữ nhân này có lẽ là hai chữ "dễ chịu", nữ nhân này thực sự làm người khác cảm thấy rất dễ chịu, rất thoải mái ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hốt Tất Liệt vừa nhìn nữ tử này đã thấy hứng thú, ánh mắt thủy chung xoáy về phía nàng.

Nữ tử đi đến nơi, ánh mắt nàng rất nhanh nhìn về phía Hướng Vấn Thiên.

Hướng Vấn Thiên bị khống chế, hai đầu gối quỳ xuống đất, cơ thể quay về phía nàng, sắc mặt tuyệt đối không tốt nhưng mà cũng không có cách nào cử động nổi.

Hướng Vấn Thiên nhìn thấy nàng vẻ mặt kích động vô cùng bất quá ánh mắt của Hướng Vấn Thiên tuyệt không giống đang cầu cứu mà như muốn nói nàng chạy đi, chạy thật xa khỏi nơi này.

Nhìn thấy thảm trạng của Hướng Ván Thiên, đám người Thiên Hành Giáo tuyệt đối không chịu được, ở sau lưng nữ tử này chí ít cũng phải có hơn trăm người của Thiên Hành Giáo, số lượng phi thường lớn bất quá cũng không để bọn họ động, nữ tử liền đưa tay ra ngăn cản.

Nàng là giáo chủ, ở đây sẽ không có ai dám nghịch lại lời nói của nàng, bị nàng cản lại liền không ai dám tiến lên nữa bất quá ở phía đối diện Hốt Tất Liệt lại làm một hành động càng thêm quá đáng, càng thêm mang tính khiêu khích.

Hốt Tất Liệt đứng lên, bàn tay to lớn ấn vào đầu Hướng Vấn Thiên khiến hắn ngã cả người về phía trước sau đó thản nhiên đè cái thân thể trên 300 kg lên lưng Hướng Vấn Thiên, coi Hướng Vấn Thiên như ghế ngồi, ánh mắt tham lam nhìn về phía nữ tử kia.

Hành động này càng như đổ thêm dầu vào lửa nhưng mà Hốt Tất Liệt hắn sợ ai?, lưa cháy càng to trái lại hắn lại càng thấy hứng thú.

Đáng tiếc nữ tử kia cũng không để cho lửa cháy to hơn, Hốt Tất Liệt chỉ thấy nàng quay lại nói vài câu với đám người phía sau, đám người Thiên Hành Giáo tuy không cam tâm nhưng lập tức lùi lại thậm chí tương đối cách xa nơi này, mãi đến mức biến mất khỏi tầm mắt của Hốt Tất Liệt mới thôi.

Đợi đám người Thiên Hành Giáo rời đi, nữ tử hít vào một hơi thật sâu rồi như lấy dũng khí rồi bước về phía Hốt Tất Liệt.

Thấy nàng tiến tới, ánh mắt Hốt Tất Liệt càng lộ ra sự húng thú nồng đậm, ánh mắt càng ngày càng mị.

Nữ tử bước về phía này đến khi còn cách Hốt Tất Liệt khoảng 10 bước chân nàng liền dừng lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường.

"Ta chính là giáo chủ Thiên Hành Giáo ".

Nói xong câu thứ nhất nàng lại nhìn Hốt Tất Liệt, vài giây tiếp theo mới lại nói tiếp.

"Nếu ngươi muốn bàn chuyện với Thiên Hành Giáo liền cho thấy thành ý của mình, ta đã cho thấy thành ý của ta vì vậy ngươi trước thả người đi ". 

Nàng nói xong Hốt Tất Liệt liền phá lên cười, cười đến từng tảng mỡ trên người đều rung lên, bộ dạng phi thường đáng sợ.

Hốt Tất Liệt thực sự rất đáng sợ, hắn béo đến mức làm người ta kinh sợ, nhìn như một con quái vật vậy.

"Thành ý?, thành ý của ngươi nếu là bảo cái đám ruồi bọ kia cút đi thật xa thì ta không cảm thấy đây là thành ý gì cả ".
Hốt Tất Liệt nói xong liền liếm khóe miệng, bàn tay béo mập chỉ về phía nữ tử trước mặt mà nói.

"Trước bỏ cái mạng che mặt kia ra để ta nhìn dung mạo sau đó cái gì cũng có thể dễ bàn ".

Nữ tử hơi run lên nhưng lại nhìn thảm trạng của Hướng Vấn Thiên liền thở dài một hơi, nàng thản nhiên bỏ cái mạng che mặt của mình ra, tháo lớp mũ trùm đầu để lộ dung mạo của chính mình.

Dung mạo của nàng vừa lộ ra, Hốt Tất Liệt có chút bất ngờ sau đó hắn thản nhiên đứng lên, hắn cao hơn nữ tử ít nhất phải hai cái đầu thêm vào khối thịt khổng lồ trên người khi Hốt Tất Liệt đứng bằng hai chân lại càng thêm kinh khủng.

Dĩ nhiên Hốt Tất Liệt không quan tâm tới mấy cái này, hắn vừa đứng lên đã bằng một tốc độ không thể tưởng tượng áp sát nữ tử, bàn tay béo mập chạm vào dung mạo của nàng, trong giây phút này thân thể nữ tử liền trở nên cứng ngắc, căn bản không thể động.

"Theo bản tọa đi, bản tọa có thể cho ngươi một đời vinh hoa phú quý ".

Nói tới đây Hốt Tất Liệt lại nhếch miệng.

"Đương nhiên ngươi là người trong giang hồ, người trong giang hồ chắc hẳn cũng có chút chuyện xưa, nói ra chuyện xưa của ngươi bản tọa giúp ngươi giải quyết sau đó theo bản tọa thế nào? ".

Nữ tử bị Hốt Tất Liệt khiến cho bản thân cứng ngắc nhưng mà nàng cũng không phải nữ tử bình thường, chỉ thấy bàn tay nàng hóa thành chưởng pháp, một chưởng đánh vào ngực Hốt Tất Liệt.

Một chưởng đánh ra... Hốt Tất Liệt bật cười, bàn tay vẫn thản nhiên giữ lấy khuôn mặt nàng như không có gì xảy ra.

Nữ tử thấy vậy lập tức đánh ra vài chưởng nhưng mà bất kể nàng đánh bao nhiêu chưởng thì Hốt Tất Liệt căn bản như không cảm thấy cái gì, thậm chí khi nữ tử này đá thẳng vào hạ bộ của Hốt Tất Liệt... Hốt Tất Liệt vẫn không cảm thấy gì, hắn cười càng ngày càng vui vẻ, hắn cười như đang thấy một con kiến muốn gây sát thương cho rồng vậy.

Nữ tử sau một hồi công kích rốt cuộc cũng dừng lại, nàng biết hiện tại phản kháng là không được, kẻ trước mặt quá kinh khủng nhưng mà ánh mắt của nàng lúc này lại lộ ra một vẻ quyền uy, một thứ uy thế của thượng vị giả.

"Làm càn, ngươi biết ta là ai không?, đến cả ta cũng dám khinh bạc, ngươi liền sẽ chết không có chỗ chôn ".

Hốt Tất Liệt có thể cảm nhận được cái uy của thượng vị giả từ nữ nhân này vì thế hắn bật cười, sau đó ánh mắt của Hốt Tất Liệt lóe lên.
Trong phút chốc nữ tử chỉ cảm thấy vô biên vô tận uy áp, nếu cái khí thế thượng vị giả của nàng chỉ là của giang hồ nữ tử, chỉ là của một phương thế lực thì nàng hiện tại như đang đối mặt với hoàng uy, với nhấ thế đế vương.

Cả người nàng run lên, dưới cái uy thế kia hai chân như nhũn ra, sinh sinh quỳ xuống, khí thế của nàng không là gì cả, uy thế của nàng trong mắt Hốt Tất Liệt như con kiến vậy.

Thời điểm này trong lòng nữ tử ngoại trừ hoảng sợ chỉ có hoảng sợ, nàng cảm giác mình nhỏ bé đến cùng cực. 

Ngay thời điểm này, một giọng nữ vang lên, một giọng nữ như dòng nước thánh khiết ôn nhuận giữa biển máu khủng khiếp do Hốt Tất Liệt tạo ra vậy.

"Ngươi gọi là gì? ".

Giọng nữ này vang lên, đến cả Hốt Tất Liệt cũng thu khi thế lại, ánh mắt húng thú quay về nhìn sau lưng.

Đối với Hốt Tất Liệt nữ tử trước măt hắn chỉ là món ăn phụ, nữ tử sau lưng hắn mới là món ăn chính.

Giọng nói này đương nhiên thuộc về Vô Song, khi mà Cơ Vô Song lên tiếng bản thân nữ tử đang bị nhốt trong uy thế của Hốt Tất Liệt như được giải thoát, giọng nàng run lên mà đáp.

"Nhậm Doanh Doanh ".

_ _ __ _ _ __ _ 

Màn đêm đã sắp buông xuống, cho dù Vô Song mê luyến cái cảm giác ở Cổ Tế Đàn thì hắn cũng phải rời đi, khi mà Vô Song rời đi thì Cơ Vô Song liền mở mắt.

Cơ Vô Song mở mắt, đập vào mắt nàng chính là cảnh Hốt Tất Liệt uy hiếp Nhậm Doanh Doanh.

Cơ Vô Song không phải cứu thế chủ, không phải đại thiên nhân, nàng biết Hốt Tất Liệt kinh khủng vô cùng, nếu Hốt Tất Liệt không đụng vào người bên cạnh Vô Song thì Vô Song cũng lười tính toán bất quá trên đời có một số nữ tử mà Vô Song vẫn sẽ bảo vệ.

Vô Song hỏi tên nữ tử kia đơn giản chỉ là hỏi nhưng mà khi nghe thấy ba chữ Nhậm Doanh Doanh thì Cơ Vô Song biết mình nhất định phải bảo hộ nữ tử này.

Bất kể là phiên bản nào của Vô Song đều không có quan hệ với Nhậm Doanh Doanh, một chút tình cảm cũng không có nhưng mà Nhậm Doanh Doanh lại có tác dụng cực kỳ đặc biệt, nàng là chìa khóa của toàn bộ cốt truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ, nàng không thể cứ thế mà đi theo Hốt Tất Liệt thậm chí càng không thể bị Hốt Tất Liệt vấy bẩn.

Vô Song lúc này đứng lên hứng thú nhìn Nhậm Doanh Doanh sau đó hướng về phía Hốt Tất Liệt mà nói.

"Thánh Cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo ngươi cũng dám động? ".

Hốt Tất Liệt nghe vậy bật cười.

"Nhật Nguyệt Thần Giáo?, tạm thời chưa nghe hơn nữa có nghe ta cũng không quan tâm ".

"Thánh Cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo càng không có hứng quan tâm, càng không đáng để ý ".

"Hiện tại ta vẫn cảm thấy dung mạo của nàng đáng để quan tâm hơn ".

Hốt Tất Liệt quả thực là một trong số ít người có thể khinh thường Nhật Nguyệt Thần Giáo, hắn căn bản không quan tâm bất cứ một môn phái giang hồ nào cả, đừng nói là Thánh Cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo, cho dù là công chúa Đại Thanh chưa chắc Hốt Tất Liệt đã để ý.

Quyển 5 - Chương 160: Tuyệt thế dung nhan

Cơ Vô Song quả thực không ngờ lại gặp Nhậm Doanh Doanh ở đây, nữ tử này vốn xuất thân Nhật Nguyệt Thần Giáo, tại thế giới này Nhật Nguyệt Thần Giáo vốn cách rất xa rất xa chỗ này.

Vô Song hiện tại còn không rõ chỗ này là cái chỗ nào nhưng mà ít nhất nó cũng ở gần Tương Tương mà Tương Dương đối với Hắc Mộc Nhai thì xa xôi vô cùng, đây là việc chắc chắn.

Lệnh Hồ Xung có vai trò rất quan trọng trong kế hoạch của Vô Song, bản thân Lệnh Hồ Xung liền không nên gặp vấn đề gì vì vậy Vô Song cũng không dám để Nhậm Doanh Doanh chịu vấn đề gì, nữ nhân này gặp chuyện ai biết có ảnh hưởng gì tới Lệnh Hồ Xung hay không?.

Vô Song lúc này hướng về Hốt Tất Liệt thản nhiên nói.

"Thánh Cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo đúng là không coi vào đâu bất quá nàng cùng ta có chút duyên phận, thả nàng đi thôi ".

Hốt Tất Liệt nghe vậy nhíu mày, hắn đương nhiên không muốn thả Nhậm Doanh Doanh đi.

Nói về dung mạo bản thân Nhậm Doanh Doanh có thể liều mạng với Hoàng Dung hơn nữa không chỉ là dung mạo mà còn cả khí chất, nữ tử có dung mạo xinh đẹp là một chuyện còn có khí chất đặc biệt lại là một chuyện khác, có cả hai thứ kết hợp với nhau tạo thành sự hoàn mỹ vậy liền là tuyệt phẩm, ít nhất trong mắt Hốt Tất Liệt thì Nhậm Doanh Doanh là dạng nữ nhân tuyệt phẩm, dạng nữ nhân này chỉ có thể gặp không thể cầu, sao có thể nói bỏ là bỏ?.

Hốt Tất Liệt lúc này bắt đầu nhìn Vô Song, hắn buông Nhậm Doanh Doanh ra, ánh mắt chăm như đang "đòi hỏi" thứ gì đó đến từ Vô Song vậy, hắn từ bỏ Nhậm Doanh Doanh thì Vô Song cũng phải cho ra một cái giá thích hợp mới đúng.

Ở phía bên kia, Nhậm Doanh Doanh ngước mắt nhìn Vô Song, bản thân Vô Song từ đầu đến cuối không lộ mặt, Doanh Doanh căn bản cũng chẳng nhìn ra được cái gì tuy nhiên trong lòng nàng hiện tại có một cỗ cảm kích không nói nên lời, ít nhất Vô Song đang muốn cứu nàng.

Doanh Doanh rất mạnh mẽ, nàng lớn lên trong ma giáo tuyệt không phải dạng nữ tử cái gì cũng không biết, dạng đại tiểu thư như Quách Phù, uy danh của Thánh Cô không phải chuyện đùa nhưng về bản chất Doanh Doanh cũng không phải là nữ tử mạnh mẽ đến độ thiết huyết vô tình, coi sinh mạng không phải gì cả, tận trong thâm tâm của Doanh Doanh... nàng vốn là một nữ tử hiền lành, một nữ tử mềm yếu.

Nhậm Doanh Doanh thực sự cảm thấy sợ Hốt Tất Liệt, đừng nói là Nhậm Doanh Doanh mà chỉ sợ đại đa số nữ tử trong thiên hạ đối mặt với Hốt Tất Liệt cũng sợ, kẻ này không chỉ có vẻ ngoài kỳ dị mà khí thể của hắn mạnh đến mức khó mà tưởng tượng nổi, một thứ khí thế mà cả Vô Song cũng so không nổi, ít nhất Vô Song không mở ra ma hóa thì không so nổi.

Không cần biết tại thế giới này Hốt Tất Liệt có kết cục ra sao nhưng mà thành tựu của hắn hiện tại quả thực xứng với cái danh tiếng của chính hắn trong lịch sử, một kẻ cực kỳ kinh khủng, cuồng ngạo mà ngang tàng, coi trời bằng vung, coi sinh mạng như con kiến hơn nữa có tính chiếm hữu phi thường khủng khiếp.

Hốt Tất Liệt nhìn Vô Song, Vô Song cũng nhìn hắn, rốt cuộc Vô Song mở miệng.

"Cũng không cần phải nhìn ta như vậy, dù sao ta cũng không xin gì ngươi ".

Vô Song dứt lời quyền đầu chậm rãi nắm lại.

Hốt Tất Liệt thấy thế ánh mắt lộ ra hung quang nhưng mà suy nghĩ một chút Hốt Tất Liệt cũng không động, ánh mắt của hắn dần dần trở lại với vẻ bình tĩnh như cũ, thản nhiên đáp lại lời của Vô Song.

"Dù sao không phải mỹ nhân ngươi nợ ta một món nợ ân tình sao?".

Vô Song nợ ân tình Hốt Tất Liệt?, cái này căn bản không đúng, nếu không phải vì đối phương thì Cơ Vô Song từ sớm đã tiến vào trạng thái nhập định giúp đỡ Vô Song, hà tất phải kéo dài đến tận ngày hôm nay bất quá việc này cũng không thể giải thích ra ngoài được.

Cơ Vô Song nghĩ nghĩ một chút, vẫn quyết định tháo mặt nạ của mình ra, nếu Hốt Tất Liệt muốn nhìn dung mạo của nàng thì nàng cũng không có ý kiến gì, dù sao bị nhìn cũng sẽ không chết, tất nhiên đây chỉ là một phần, trong đầu Cơ Vô Song khi nhìn thấy Hốt Tất Liệt thật ra đã nghĩ đến rất rất nhiều thứ.

Thấy hành động của Vô Song, Hốt Tất Liệt lập tức lộ ra vẻ chờ mong, nếu không phải sợ làm phật ý "mỹ nữ" bản thân hắn từ lâu đã động thủ tháo cái tấm mặt nạ kia ra, dĩ nhiên... sự chờ đợi của hắn không uổng công.

Tháo xong tấm mặt nạ của mình, Vô Song cũng mở đôi mắt của nàng ra nhìn chằm chằm về phía Hốt Tất Liệt, khóe miệng cong lên.

"Nợ ân tình của ngươi đến đây coi như thôi đi ".
Cơ Vô Song nói thôi nhưng mà Hốt Tất Liệt thì sao mà thôi được đây?, trong giây phút này hắn cũng quên luôn Nhậm Doanh Doanh là ai, trong lòng hắn chỉ có Vô Song.

Hốt Tất Liệt đã gặp nhiều quái sự trên đời nhưng chưa có việc gì làm hắn bất ngờ như thế này, Cơ Vô Song cùng Hương Hương Công Chúa – Kha Tư Lệ vậy mà hoàn toàn giống hệt nhau, căn bản không khác cái gì.

Kha Tư Lệ xinh đẹp đã in hẳn vào trong lòng Hốt Tất Liệt, hắn thậm chí đã thề nữ tử này bắt buộc phải là của mình, đối với hắn Kha Tư Lệ là nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, tuyệt đối là xinh đẹp nhất thiên hạ chứ không có hai chữ "một trong" nhưng mà hiện tại Hốt Tất Liệt biết mình sai rồi, ở đây hắn gặp một nữ tử càng trên Kha Tư Lệ.

Kha Tư Lệ quả thực không thể sánh được với Cơ Vô Song, hai người tuy dung mạo giống hệt nhau nhưng không cùng đẳng cấp, khác biệt ở đây chính là đôi mắt.

Đôi mắt của Kha Tư Lệ đương nhiên rất đẹp nhưng mà đôi mắt của Cơ Vô Song có một loại thần vận, loại thần vận có thể mê hoặc nam nhân, có thể khiến một nam nhân tiến vào trạng thái như si như cuồng, bất chấp tất cả, đây là đôi mắt có thể diệt một quốc, đôi mắt của những mỹ nhân xếp vào hàng hồng nhan họa thủy, nhất cỗ khuynh thành.

Trong giây phút này, Hốt Tất Liệt quả thực bị lạc vào trong ánh mắt của Vô Song, không thoát ra được, như si như say, như cuồng như mê.

Đừng nói là Hốt Tất Liệt cho dù cả Nhậm Doanh Doanh khi nhìn thấy dung mạo của Vô Song đặc biệt là đôi mắt... trái tim của nàng vậy mà còn loạn đập.

Ý Loạn Tình Mê, thứ thiên phú này sinh ra liền để mê đắm người khác, bất kể là nam hay nữ chỉ cần là con người liền không thể thoát khỏi ánh mắt này.

Vô Song cũng không muốn lộ ra dung mạo của mình quá lâu trước mắt người khác, đến tận thời điểm này nàng còn chưa biết làm cách nào khống chế được hai đại thiên phú mới của chính mình, Thương Thiên Thủ Hột thì cũng thôi đi nhưng Ý Loạn Tình Mê thực sự có sức tác động quá cường đại tới người khác, tác động đến không tưởng tượng nổi.

Vô Song vừa đeo lại mặt nạ, bàn tay nàng còn chưa thực sự đặt mặt nạ về chỗ cũ thì đã bị Hốt Tất Liệt giữ lại, cánh tay của hắn nắm lấy cánh tay Vô Song, ánh mắt mang theo vẻ mị mị.

"Đừng che đi, để cho ta nhìn thêm một chút ".

Vô Song nhìn hắn lạnh lùng đáp.

"Buông ".Dĩ nhiên Hốt Tất Liệt sẽ không buông, hắn vẫn một mực giữ lấy tay của Vô Song, lúc này hai người vậy mà trực tiếp đọ chân lực.

Nhậm Doanh Doanh có thể không nhìn ra cái gì, trong mắt nàng Hốt Tất Liệt chỉ là không muốn dùng lực với Vô Song mà thôi nhưng thực tế hai người đang dùng chân lực quyết đấu với nhau, không ai chịu nhường ai.

Thân thể Vô Song siêu cường nhưng mà Hốt Tất Liệt cũng không kém hơn nữa hắn như tu luyện một loại bí thuật nào đó làm Vô Song không có cách nào thắng được hắn trên phương diện lực lượng, cứ như Vô Song đang đọ lực cùng Hốt Tất Liệt cùng một phần của chính bản thân mình vậy.

Hai người giằng co thêm một lúc, rốt cuộc Hốt Tất Liệt mới thở dài mà buông tay ra, hắn biết nếu tiếp tục dùng lực... có lẽ chỉ khiến đại mỹ nữ trước mặt càng ngày càng chán ghét hắn.

Thấy Hốt Tất Liệt buông tay Vô Song mới đeo lại tấm mặt nạ của chính mình bất quá trong lòng Vô Song cũng đang làm ra tính toán, tính toán làm cách nào cắt đuôi được kẻ này ai ngờ Hốt Tất Liệt đột nhiên nói.

"Ta gọi Phi Liệt không biết ngươi gọi là gì? ".

Phi Liệt?, cái danh tự này thực sự ngoài tầm suy nghĩ của Vô Song, nàng nhìn Hốt Tất Liệt một lúc sau đó thản nhiên đáp.

"Tây Thi".

Hốt Tất Liệt nghe vậy cũng âm thầm kinh ngạc nhưng trái lại rất nhanh cảm thấy hết sức bình thường.

Tây Thi là đệ nhất mỹ nữ trong lịch sử Trung Nguyên, Hốt Tất Liệt không rõ đệ nhất mỹ nữ dung mạo ra sao nhưng mà... bốn chữ đệ nhất mỹ nữ dung mạo bất quá cũng chỉ như Vô Song, cũng chỉ như dung mạo khiến Hốt Tất Liệt hoàn toàn rung động.

Cơ Vô Song khác rất rất nhiều so với Kha Tư Lệ, Hốt Tất Liệt cảm thấy Kha Tư Lệ là thiên hạ đệ nhất bình hoa, là bình hoa đẹp nhất thiên hạ nhưng mà Cơ Vô Song lại là một người, là người có thể chưởng khống tương lai của chính mình, là người mà Hốt Tất Liệt không thể dùng cường quyền mà ép buộc.

Hốt Tất Liệt hiện tại mới hoảng hốt cảm nhận được một việc... hắn vậy mà không có cách nào nhớ ra dung mạo của Kha Tư Lệ, khi hắn cố nhớ về dung mạo của Kha Tư Lệ thì đôi mắt của Kha Tư Lệ liền thay đổi, liền biến thành đôi mắt của Vô Song, Kha Tư Lệ trong lòng hắn cũng trở thành Cơ Vô Song.

Trong khi Cơ Vô Song còn đang không biết đuổi kẻ này đi kiểu gì thì chỉ thấy Hốt Tất Liệt lấy từ trong ngực ra một cuộn giấy, lấy tiếp từ bên hông ra một cây bút, hắn thản nhiên nhìn Vô Song mà nói.

"Ta biết quãng thời gian này làm phiền cô nương không ít, Phi Liệt cũng không có mặt mũi làm phiền cô nương thêm nữa bất quá Phi Liệt muốn xin cô nương cho phép ta vẽ lại dung mạo của người, không biết có được không? ".

Lúc này Hốt Tất Liệt lại tỏ ra cực kỳ hữu lễ, cứ như một con người khác vậy.

Dĩ nhiên Vô Song nào sẽ cho Hốt Tất Liệt vẽ dung mạo của mình?, ít nhất việc này làm Cơ Vô Song cảm thấy có chút không thoải mái tuy nhiên Hốt Tất Liệt như cũng nhìn ra điểm này, hắn lại lấy trong tay một vật mà đưa tặng cho Vô Song.

"Cô nương, nếu dùng thứ này để đổi lấy một họa tác của cô nương thì sao đây? ".

_ _ _ _ __ _

P/s: Hứa thứ 5 bạo chương, hu hu bận quá T_T

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau