CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 896 - Chương 900

Quyển 5 - Chương 151: Trở Lại Bồng Lai

Hải Thần rốt cuộc tỉnh lại, bất kể thế nào thì nó cũng là một sinh vật cực kỳ cường đại, một chiêu Thái Tổ Thiên Nộ của Vô Song cũng chỉ có thể khiến nó bất tỉnh khoảng 5 phút đồng hồ.

Khi Hải Thần tỉnh lại, cả người nó lập tức run lên, đau đớn làm cơ thể khổng lồ run bần bật.

Trên cơ thể Hải Thần có quá nhiều vết thương, nó gần như bị xé ra vậy.

Như một thói quen, Hải Thần lại muốn rống lên một tiếng thể hiện nỗi đau khủng khiếp mà mình phải chịu tuy nhiên Vô Song cũng không để nó mở miệng nữa, Hải Thần chỉ cần hét lên bản thân Thanh Thanh tuyệt đối không chịu được.

Vô Song cũng không làm gì Hải Thần cả, hắn ngồi trên người Hải Thần chỉ lằng lặng nói một câu.

"Câm miệng ".

Hải Thần lần này như cảm nhận được gì đó, vậy mà thực sự ngậm miệng lại, đôi mắt đỏ như hai cây đèn pha khẽ ngước lên trên, nó phát hiện ra Vô Song ngồi trên người nó.

Lúc này một cảm giác sợ hãi cùng cực xuất hiện trên người Hải Thần, nó thật sự rất sợ Vô Song.

Trong một phút giây này nó như muốn lặn xuống biển bỏ chạy, chạy càng xa càng tốt nhưng mà nó thật sự không dám chạy.

Trên người nó trước đã có thương thế, thương thế chưa kịp hồi phục thì lại gặp một đợt thương thế càng kinh khủng hơn, cơ thể nó gần như bị xé làm đôi, lê cái thân thể này thì có thể chạy được bao xa?, quan trọng hơn hình ảnh khủng bố của Vô Song vẫn in trong đầu nó, nó càng không dám bỏ chạy.

Vô Song thấy Hải Thần bắt đầu học im lặng liền mỉm cười tiếp theo ánh mắt hắn hơi lóe lên, Vô Song nhè nhẹ đưa ma khí vào trong người Hải Thần.

Mỗi lần Vô Song hóa thành Ma Long thì chắc chắn bị Thiên Đạo dòm ngó chỉ chờ mang thiên kiếp tới đánh hắn nhưng mà Vô Song cũng chưa thử chỉ dùng ma khí thì sẽ bị sao.

Sử dụng một lượng nhỏ ma khí đưa vào người Hải Thần, Vô Song cũng không nhìn Hải Thần mà chỉ nhìn lên thiên không.

Vô Song không thấy Thiên Đạo xuất hiện vì vậy bắt đầu tăng cường lượng ma khí lên, từng chút từng chút một, cơ hồ đợi cho hắn một mực tăng ma khí truyền vào người Hải Thần thì sau khoảng 5 phút bản thân Vô Song liền ngừng tay.

Thiên Đạo vẫn chưa hiện ra nhưng Vô Song đã cảm giác được nó, chỉ cần thêm vài giây nữa thôi Thiên Đạo nhất định sẽ hiện thân, một khi Thiên Đạo hiện thân mà không có Bát Chỉ Kính giúp đỡ thì Vô Song sẽ gặp rất nhiều rất nhiều phiền phức.

Sau khi ngừng tay lại Vô Song mới nhìn Hải Thần, quả nhiên như Vô Song đoán, ánh mắt của Hải Thần đã không còn cảm giác sợ hãi cùng đau đớn nữa mà thay vào đó là sự thư thích đồng thời các vết thương trên người Hải Thần dần dần cũng đang khôi phục.

Thương thế của Hải Thần không khỏi hết, nó vẫn bị thương rất nặng nhưng đúng là thương thế đang khép lại.

Hải Thần vốn đang tận hưởng thì thấy Vô Song thu tay lại, trong mắt nó lộ ra vẻ khó hiểu sau đó lập tức ngước mắt lên nhìn Vô Song.

Nó không hiểu tại sao kẻ đáng sợ kia lại chữa thương cho mình cũng không hiểu tại sao kẻ đáng sợ kia lại dừng tay bất quá khi nó nhìn Vô Song thì thấy Vô Song cũng đang nhìn nó, không hiểu sao khi nhìn vào ánh mắt Vô Song thì nó lại sợ, sợ vô cùng.

"Nếu ngươi nghe hiểu lời ta nói thì nâng lên xúc tu hiểu chứ? ".

Vô Song dứt lời, năm ngón tay đặt vào đỉnh đầu Hải Thần.

Vô Song hiện tại không thể ma hóa, hắn chỉ là đang dọa Hải Thần mà thôi, quả nhiên Hải Thần bị Vô Song dọa rồi, nó lập tức nâng lên cả 12 cái xúc tu biểu thị hiểu ý.Thấy hành động của Hải Thần bản thân Vô Song khẽ cười sau đó lại nói.

"Tốt, dẫn ta về Bồng Lai Tiên Đảo ".

Hải Thần lúc này lại lộ ra vẻ mờ mịt, nhìn thấy ánh mắt của nó thì Vô Song lại có điều suy nghĩ.

Sinh vật này chỉ sợ không biết Bồng Lai Tiển Đảo là gì, thế là Vô Song lại nói.

"Đưa ta về nơi đầu tiên ta gặp ngươi".

Nhắc đến nơi đầu tiên Hải Thần gặp Vô Song thì nó sẽ không quên.

Hải Thần là kẻ bảo vệ vùng biển này, thật ra từ vị trí hiện tại tới Bồng Lai cũng không xa lắm bất quá Bồng Lai là một hòn đảo đặc biệt, một hòn đảo mà gần như không thể đánh bậy đánh bạ mà đi tìm kiếm được.

Hải Thần cơ hồ rất sợ Vô Song, nó cũng chẳng nghĩ gì, thân hình khổng lồ bắt đầu di chuyển hơn nữa Hải Thần còn rất thông minh, nó ẩn cả người trong nước nhưng phần đầu lại hơi nhô lên, trở thành thuyền của Vô Song cùng Thanh Thanh.

Tốc độ của Hải Thần cực nhanh, cũng không bao lâu nó liền đưa hai người Vô Song về lại Bồng Lai, đương nhiên với địa vị bá chủ của nó thì ở hải vực này tuyệt không có bất cứ sinh vật nào dám cản đường.

Đứng trên đầu Hải Thần, nhìn thấy Bồng Lai ngay trước mặt có điều Vô Song cũng không động, trái lại hắn liền chuyển thân dùng khinh công ôm Thanh Thanh lên một con thuyền, một con thuyền lớn được coi là tương đối vẹn nguyên.

Đặt Thanh Thanh trên con thuyền này, Vô Song quay đầu nhìn Hải Thần.

"Bảo vệ cô bé này, hiểu chứ? ".
Hải Thần vốn muốn nhanh chóng rời đi càng nhanh càng tốt nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Vô Song bản thân... Hải Thần thực sự sợ, nó vậy mà lại nâng nguyên đống xúc tu của mình lên tỏ ý vâng lời Vô Song.

Thấy Hải Thần hiểu chuyện Vô Song mới cười rồi quay lại nhìn Thanh Thanh, một tay đưa ra xoa đầu cô bé.

"Đợi ta ở đây, yên tâm không có chuyện gì, ta rất nhanh sẽ quay lại ".

Thanh Thanh nghe vậy ngửa đầu lên nhìn Vô Song, ánh mắt to tròn gật gật rồi yên lặng chọn một góc trên thuyền mà nằm xuống, cả người co lại thành một đoàn.

Nhìn Thanh Thanh ngoan ngoãn nằm ở đó rồi lại nhìn Hải Thần đã ẩn dưới đáy biển nhưng chung quy không có rời đi phụ cân con thuyền này, Vô Song mới tương đối an tâm, hắn liền bước xuống khoang thuyền.

Vô Song tới khoang thuyền cũng không có mục tiêu đặc biệt gì, hắn muốn đi lấy chút lương thực.

Con thuyền này tuy bị thủng vài lỗ nơi mạn tàu nhưng mà cũng không phải thủng nơi đáy tàu, có thể nói con thuyền này phi thường "lành lặn".

Chỉ cần thuyền không chìm, nước không vào thì khả năng rất lớn Vô Song vẫn sẽ tìm được lương khô, quả nhiên cũng không ngoài Vô Song dự đoán, tại khoang thuyền còn rất nhiều lương khô tồn đọng.

Mang theo một tí lương khô lại kiếm một cái túi, Vô Song rất nhanh đi ra ngoài, hắn chia lương khô thành hai phần, một phần đặt bên cạnh Thanh Thanh, hắn còn không quên nhẹ vỗ đầu với nàng.

Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn Vô Song, thấy Vô Song cầm một bọc lương khô quơ quơ trước mặt.

Vô Song có chút lo lắng Thanh Thanh không hiểu ý mình, hắn lại chạm vào cái bụng của cô bé rồi chạm vào miệng nàng, tiếp thoe như sợ Thanh Thanh vẫn không rõ ràng liền lấy một miếng lương khô đặt vào miệng nàng.

Thanh Thanh đi theo Vô Song cả ngày, tuyệt đối rất đói, cái miệng nhỏ nhắn mở ra, nhẹ cắn một cái.

Vô Song thấy vậy cười cười, hắn ngồi xổm xuống, đặt bọc lương khô bên cạnh Thanh Thanh, cứ như vậy nhìn Thanh Thanh ăn hết miếng lương khô đầu tiên hắn mới vỗ đầu nàng lần nữa.

"Đói thì ăn biết chưa, ăn chứ này có thể chống đói, đợi ta trở về, yên tâm sẽ rất nhanh ".

Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn Vô Song, cô nhóc lúc này trong ánh mắt tràn ngập vui mừng, dù sao nàng thực sự đói lả, nay lại được cho ăn không mừng sao được?.

Ngẩng đầu lên nhìn Vô Song, đại não lại bỏ ra vài giây như muốn nhớ kỹ từng lời Vô Song nói rồi mới gật đầu lia lịa.

Thấy Thanh Thanh hiểu ý mình, Vô Song mới cảm thấy yên tâm một chút, hắn rốt cuộc xoay người lại, một chân đạp vào mạn thuyền, rất nhanh lướt về phía Bồng Lai Đảo.

Lần này khác với lần thứ nhất lên Bồng Lai, lần này Vô Song có chuẩn bị thậm chí phải nói là chuẩn bị rất chu toàn.

Hắn muốn xem, Đại Quốc Chủ rốt cuộc tính toán cái gì, rốt cuộc muốn chơi cái gì.

Đại Quốc Chủ chỉ cần muốn chơi, Vô Song nhất định sẽ bồi tiếp hắn, sẽ chơi một ván thật vui.

Quyển 5 - Chương 152: Thạch thành – cổ tế đàn

Vô Song trở về Bồng Lai nhưng mà hắn sẽ không đi xem lão đầu giờ ra sao bởi vì Vô Song biết lão đầu hiện tại tuyệt đối an toàn, đám người Lý Thương Hải tuyệt đối an toàn.

Tại sao Vô Song lại chắc chắn như vậy?, đấy là bởi vì Vô Song đọc đến một quyển sách.

Tại cái bàn của Thọ Lão Nhân tổng cộng có hai quyển sách, một quyển là bút ký của Kỳ Doanh, quyển thứ hai... chính là bút ký của Thọ Lão Nhân.

Thọ Lão Nhân thực sự viết xuống bút ký, cái này chỉ sợ lấy ý tưởng từ Kỳ Doanh mà lão nhân này mới bắt đầu viết.

Nghĩ cũng không có gì lại, tại dưới địa mộ ngoại trừ tu luyện ra thì cũng chỉ có song tu Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Nếu chỉ là vài ngày thậm chí vài tuần con người hoàn toàn có thể chịu được nhưng mà càng lâu hơn thì sao?.

Thế giới này là thời cổ đại, con người có rất ít thứ giải trí, nếu không thể ra ngoài thì có hai cách giải trí tốt nhất, một là đọc sách còn hai là viết sách.

Thọ Lão Nhân ở trong địa mộ không chỉ có một tháng – hai tháng hay thậm chí một năm – hai năm đơn giản như vậy, Thọ Lão Nhân ở trong địa mộ đã hơn 50 năm.

Ở trong địa mộ tưng đấy thời gian, nếu không tìm cách giải tỏa chỉ sợ lão đầu này không cần Vô Song giết cũng trực tiếp hóa điên mà chết, Vô Song thì không rõ Thọ Lão Nhân "giải trí" bằng cái gì nhưng mà viết sạch cũng là một cách tương đối tốt.

Lại nói những gì trong quyển sách Thọ lão nhân viết cực kỳ kinh người, lão đầu này chỉ sợ đến chết cũng không nghĩ tới có ai xuất hiện nơi địa mộ, có ai ra tay với hắn lại càng không bao giờ nghĩ đến việc quyển bút ký này có thể rơi vào tay người khác.

Vô Song lên đến Bồng Lai, hắn không đi về Ám Tộc cũng không hướng về Thạch Thành càng không đi tới Quỷ Lâm, hắn dừng lại ở con sông lớn nơi hạ nguồn, tại đây chính là chỗ Hắc Thủy Thần bị Vô Song giết.

Tất cả cảnh tượng chẳng có gì thay đổi so với lần đầu tiên Vô Song tới, trên bờ vẫn là đại bộ tộc ngư quỷ, trên mặt cỏ nơi xa xa là từng đàn Baku lười biếng đang ăn cỏ, nếu không phải cái đám này quá mức dị dạng trong mắt người khác thì nơi đây có thể coi là thanh bình.

Vô Song không dùng quá nhiều thời gian với cái đám này, hắn thả mình xuống con sông lớn, cứ thế chìm vào dưới nước.

Lúc trước Vô Song không nghĩ tới việc tiến xuống nước nhưng hiện tại khác, không phải bởi vì hắn cường đại hơn mà là vì bản thân Vô Song biết dưới nước có gì.

Trước đây Vô Song rất kỵ xuống nước, hắn đương nhiên biết bơi nhưng mà nếu chiến đấu dưới nước một thân thực lực 10 phần giỏi lắm thể hiện ra được 3 phần, nếu gặp cao thủ tinh thông thủy tính thì không rõ có lôi ra được 1 phần thực lực không, đây là một cái vấn đề rất lớn ngăn cản tuyệt đại đa số cao thủ trong Kim Dung đánh nhau dưới mặt nước.

Cao thủ trong Kim Dung có thể dám xuống nước hơn nữa chiến lực ở dưới nước còn mạnh hơn trên bờ chỉ sợ cũng có một vị Tử Sam Long Vương mà thôi, dõi mắt khắp thiên hạ cao thủ tinh thông thủy tính cũng không nhiều.

Lại nói tới Vô Song hiện tại, hắn có Bắc Minh Hạo Hãn, Bắc Minh Hạo Hãn thực sự là siêu lợi khí nếu muốn sử dụng cho việc lặn, có Bắc Minh Hạo Hãn thì ở dưới nước thoải mái hơn nhiều lắm.

Vô Song lặn một mạch xuống dưới đáy hồ, hắn hiện tại cũng không xác định dưới đáy hồ này có vật gì không, hắn đơn giản chỉ là dựa theo lời của Thọ Lão Nhân mà làm việc, dựa theo lời của Thọ Lão Nhân mà đi.

Hiện tại Vô Song biết được Thất Phúc Thần chỉ còn Ngũ Phúc Thần.

Năm đó có một người trong Thất Phúc Thần chết, người này gọi là Bố Đại hay còn được biết dưới cái tên Hotei.
Ngoại trừ Bố Đại ra trận chiến năm đó thảm nhất liền là Thọ Lão Nhân, Bất Tử Thân của hắn bị hủy, bị hủy triệt để hơn nữa năm đó hắn gần như chết đi, nếu không phải Đại Quốc Chủ phí khí lực rất lớn, vì hắn làm rất nhiều việc thì Thọ Lão Nhân cũng đã sớm chết, đây là nguyên do vì sao Thọ Lão Nhân phải tiến địa mộ, mượn địa mạch mà luyện âm công... hắn một mực luyện âm công, luyện huyền âm chân khí dòng dã hơn 50 năm.

So với Thất Phúc Thần năm xưa thì Ngũ Phúc Thần hiện tại đã mạnh hơn nhiều lắm, trình độ từng cá nhân đều tăng mạnh dù sao cũng đã có 60 – 70 năm qua đi tuy nhiên có mạnh lên hay yếu đi thì cũng không thay đổi được một việc đó là đặc điểm của từng cá nhân.

Thất Phúc Thần được Đại Quốc Chủ nuôi dưỡng, phát triển theo con đường mà Đại Quốc Chủ đề ra tức là bất kể mạnh yếu ra sao thì trước hết phải giống với Thất Phúc Thần trong văn hóa dân gian Phù Tang, đây là một điểm mà Vô Song nhất định phải chú ý bởi tùy thân phận khác nhau mà Thất Phúc Thần lại nắm giữ ma võ khác nhau.

Theo lời của Thọ Lão Nhân, năm đó Bố Đại – Thọ Lão Nhân là hai người có thực lực tương đương nhau cơ hồ đứng đầu trong Thất Phúc Thần nhưng mà kẻ mạnh nhất trong Thất Phúc Thần lại là một người khác, một người gọi là Đại Hắc Thiên.

Năm đó toàn bộ Thất Phúc Thần chỉ có một mình Đại Hắc Thiên có thể chân chính cản chân Tiêu Dao Tử, tại thời điểm gần 70 năm trước, hắn có thể đơn đấu với Tiêu Dao Tử 20 chiêu, có thể dưới trạng thái Nhập Tiên của Tiêu Dao Tử kiên trì đỡ được 20 chiêu, đây là một cái thành tích kinh người.

Nên biết rằng Ebisu hiện tại còn chưa chắc đỡ được 20 chiêu toàn lực của Lý Thương Hải mà không phải vận dụng Bất Tử Thần, đừng nói là Ebisu mà cho dù cả Vô Song cũng ăn không tiêu, tại 70 năm trước Đại Hắc Thiên đã đạt tới đế vị hơn nữa còn không yếu.

Bỏ qua Đại Hắc Thiên thì còn một người nữa, một nữ nhân gọi là Biện Tài Thiên.

Trong Thất Phúc Thần, Biện Tài Thiên chính là người được Đại Quốc Chủ yêu quý nhất, nữ nhân này là người có võ công yếu nhất trong Thất Phúc Thần nhưng chiến lực chân chính của nàng không hề thua kém Bố Đại cùng Thọ Lão Nhân, đây là một nữ nhân đi theo con đường nhạc đạo, cầm kỹ của nàng đã đến một cái trình độ khủng bố.

Vô Song không rõ trình độ của Ngũ Phúc Thần hiện tại ra sao nhưng mà từ lời Thọ Lão Nhân ghi lại thêm vào quang cảnh chiến đấu của Ebisu với Lý Thương Hải thì Vô Song cảm thấy Biện Tài Thiên cùng Đại Hắc Thiên là hai kẻ mạnh nhất của Ngũ Phúc Thần hiện tại.

Dĩ nhiên hai kẻ này mạnh thế nào thì tạm thời Vô Song cũng không để ý, hắn cần để ý một cái khác.

Mượn Bắc Minh Hạo Hãn, Vô Song một đường hành tẩu dưới đáy hồ rốt cuộc ánh mắt hắn nhíu lại, dưới đáy hồ căn bản không có gì cả.

Đứng lặng nơi này một lúc, rốt cuộc trên người Vô Song lại có ma khí xuất hiện, khi mà ma khí hiện thân tại nơi này, ma khí của Vô Song như bị cái gì hấp dẫn bắt đầu chuyển động.Vô Song cũng không quản ma khí, hắn để ma khí tự do chuyển động, bản thân liền chậm rãi bước theo, cứ thế cứ thế rốt cuộc Vô Song tìm được điểm vào ở đâu.

Ma khí của hắn bị hút về phía vách đá dưới đáy hồ nước, sau đó dưới tác động của ma khí một phần trên vách đá dần dần chuyển động, một thông đạo khác vậy mà mở ra. 

Thông đạo này chỉ sợ vẫn luôn tồn tại nhưng giống với Bồng Lai Tiên Đảo nó bị che đi dưới mắt thế nhân, nếu không có ma khí dẫn đường thì căn bản không có cách nào mở ra nổi, tại cái Bồng Lai này thì ma khí gần như là chìa khóa mở ra tất cả, là chìa khóa đi qua mọi đại môn.

Vô Song căn bản không nghĩ nhiều, cứ thế bơi vào bên trong thông đạo.

Thông đạo phi thường nhỏ hẹp, nó còn không đủ cho Vô Song quơ tay, hắn chỉ có thể nhẹ di chuyển hai cổ chân đạp trong nước cứ thế đẩy mình lên.

Cái thông đạo này cũng phi thường dài, dài đến mức Vô Song nghi ngờ chủ nhân nơi này, kẻ xây dựng ra cái thông đạo này muốn giết người đến nơi, tại nơi này chỉ sợ cho dù là Tử Sam Long Vương cũng không có khả năng lặn lâu vậy, cũng không có khả năng duy trì oxy.

Vượt qua thông đạo, Vô Song cả người vươn ra khỏi mặt nước, hắn có Bắc Minh Hạo Hãn thủ hộ mà suýt nữa cũng ăn không tiêu, suýt nữa cũng cảm thấy ngạt thở.

Miệng Vô Song mở ra, tham lam hấp vào từng đợt không khí, phải qua vài cái hô hấp Vô Song mới lại chuyển động, hắn lúc này lại đang ở trong một cái hồ nước khác hay đúng hơn là một cái đầm nước nhỏ.

Nhẹ đạp chân một cái, Vô Song rất nhanh hướng về phía bờ mà đi, nơi này là một động thiên khác, là một thế giới khác.

Dưới hồ nước có thông đạo, thông đạo dẫn tới động thiên khác của Bồng Lai Tiên Đảo, Thọ Lão Nhân quả thực nói không sai, ghi lại không sai một chữ nào.

Bước ra khỏi đầm nước, đặt chân lên mặt đất, lúc này Vô Song không khỏi cảm khái, nơi hắn đặt chân lên quá đẹp.

Hắn lại nhìn thấy mặt đất, xung quanh cỏ cây tươi tốt, hoa lá um tùm thậm chí còn có ánh sáng mặt trời chiếu xuống.

Cài này vốn là bất khả tự nghị.

Tại sao Vô Song lại muốn tới đây?, hắn tới đây bởi vì tại cái vùng đất tươi đẹp, tại cái vùng đất khoảng 50m2 này thật ra... là Thạch Thành.

Vô Song dựa vào con đường bí mật dưới đáy hồ, hắn không cần tới thượng nguồn hơn nữa cũng vượt qua tầm mắt của toàn bộ Thất Phúc Thần, hắn tới Thạch Thành, dĩ nhiên đây không phải là toàn bộ Thạch Thành mà là một công trình nằm trong Thạch Thành.

Một mảnh thiên địa này rất đẹp nhưng tất cả những thứ Vô Song cần quan tâm là một tòa thành, một tòa thành cực kỳ cổ xưa.

Đất Vô Song đứng là Thạch Thành còn tòa thành trước mặt?, nó gọi là Cổ Tế Đàn.

Vô Song cũng không có thời gian nghĩ nhiều, hắn cứ thế đi thẳng vào trong Cổ Tế Đàn đồng thời không quên vận ma khí của bản thân, chỉ có ma khí mới có thể thành công bước vào Cổ Tế Đàn bởi ma khí là chứng minh thân phận tốt nhất, là minh chứng cho Thất Phúc Thần.

Quyển 5 - Chương 153: Diễn hóa trận văn

Vô Song tới Cổ Tế Đàn, nơi này có thể nói là cấm địa của Thạch Thành, trừ Đại Quốc Chủ ra thì không ai được vào, ít nhất là theo hiểu biết của Thọ Lão Nhân.

Cổ Tế Đàn nằm sâu dưới lòng đất, muốn tiến vào Cổ Tế Đàn phải đi qua một thông đạo bằng đá, đương nhiên thông đạo này thật ra cũng không dài.

Vô Song đi qua thông đạo bằng đá, hắn bị cản lại bởi một đại môn đóng im ỉm, khác với các cánh cửa trước đây, cánh cửa này không thể dùng cách thông thường mà mở được. 

Trên cánh cửa có khắc một đại thủ ấn, Vô Song không ngần ngại gì mà đặt tay vào sau đó ma khí từ trong tay hắn tràn ra ngoài, theo ma khí tiến vào cánh cửa một âm thanh "rắc" vang lên, cánh cửa đồng khổng lồ chậm rãi mở ra.

Muốn vào Cổ Tế Đàn cần có ma khí, cái này cũng không cần nhắc nhiều nữa đồng thời Cổ Tế Đàn cũng không phải một không gian quá lớn, vượt qua cánh cửa đồng đi thêm khoảng 15 bậc cầu thang liền có thể thấy một hành lang đá, đi qua hành lang đá liền là Cổ Tế Đàn.

Vô Song đi vào bên trong Cổ Tế Đàn, bước từng bước lên vị trí cao nhất, tại vị trí cao nhất của Cổ Tế Đan có một bục đá nhô hẳn lên, trên bục đá là hàng loạt những trận văn, những chữ cái mà Vô Song không thể hiểu được.

Những trận văn này lấy bục đá làm trung tâm, nếu để ý kỹ thì toàn bộ mặt đất bên dưới, toàn bộ khu vực xung quanh sau khi vượt qua hành lang đều là trận văn, cái Cổ Tế Đàn này chỉ sợ là mắt trận, mắt trận của một trận pháp khổng lồ.

Vô Song nhìn chằm chằm vào bục đá cao nhất, hắn có mặt ở trong Cổ Tế Đàn nhưng mà thực sự không biết Cổ Tế Đàn tác dụng gì.

Thọ Lão Nhân chỉ giới thiệu về Cổ Tế Đàn chứ chẳng thể nói thêm bất cứ gì về nó, không phải Thọ Lão Nhân không muốn nói mà là vì từ trước đến nay chỉ có một mình Đại Quốc Chủ có thể tiến vào Cổ Tế Đàn, ngoài Đại Quốc Chủ ra có lẽ cũng chỉ có Biện Tài Thiên từng đi theo Đại Quốc Chủ vào đây ngoài ra trong Thất Phúc Thần không có ai tới đây lần nào nữa.

Dùng tay mân mê bục đá cao nhất, Vô Song có thể cảm nhận đường từng chữ trong trận văn khổng lồ này đều được khắc lên sau đó đưa ma khí vào, không rõ Đại Quốc Chủ làm gì nhưng mà ma khí như bị phong ấn trong từng chữ trận văn hoặc ít nhất cũng tương tự thế.

Vô Song có khả năng cảm nhận ma khí tốt vô cùng, hắn có thể cảm nhận được lượng ma khí khắc trong từng chữ từng chữ ở Cổ Tế Đàn.

"Thứ này rốt cuộc để làm gì? ".

Vô Song đưa hai tay lên di di vầng thái dương, hắn thật sự không hiểu tác dụng của Cổ Tế Đàn.

Vô Song bắt đầu bước xuống, hắn đi xung quanh tế đàn, dùng tay chạm vào bốn bức tường bao quanh nơi này, Vô Song cố gắng đi tìm mật thất ẩn trong Cổ Tế Đàn, đáng tiếc sau một hồi lâu thử thì hắn cũng buông tay, Cổ Tế Đàn này ngoại trừ trân văn dưới đất cùng tế đàn nơi trung tâm thì không hề có thêm bất cứ thứ gì, không hề có một mật thất nào ẩn ở nơi đây.

Vô Song không tìm được mật thất, hắn lại di chuyển lên cao, trở về vị trí bục đá, hai lông mày nhíu chăt lại.

Hắn một lần nữa đứng lặng nhìn bục đá thật lâu, rốt cuộc trèo lên trên bục đá, hai chân khoanh lại, ánh mắt chậm rãi nhắm, hai tay đặt nơi đan điền.

Vô Song không biết lý do tại sao mình lại làm thế chỉ là hắn cảm giác ra được, vậy thì hắn làm.

Theo Vô Song, cái Cổ Tế Đàn này vốn để thực hiện nghi lễ nào đó nhưng như một sự thực hiển nhiên thì Đại Quốc Chủ hay Đế Thích Thiên không phải tế ti cũng sẽ không thích đi thực hiện bất cứ nghi lễ nào cả trừ khi là giả thần giả quỷ.

Nơi này chỉ có một mình Đại Quốc Chủ đi qua, ngoài Đại Quốc Chủ thì cũng chỉ có Biện Tài Thiên nhưng mà Biện Tài Thiên chỉ đi vào đây khi đi cùng với Đại Quốc Chủ, từ việc này làm Vô Song đoán được khá nhiều thứ.

Biện Tài Thiên trong văn hóa Phù Tang hay thậm chí trong nguyên bản văn hóa của Thiên Trúc cũng không thiện chiến đấu, nàng gần như là một tế ti, liên quan tới những nghi lễ nhiều hơn.

Từ việc này Vô Song bắt đầu đoán, chỉ sợ khi Đại Quốc Chủ tiến vào Cổ Tế Đàn sẽ làm một việc khác còn nếu Đại Quốc Chủ đi cùng Biện Tài Thiên tiến vào Cổ Tế Đàn thì lại là một việc khác.

Đại Quốc Chủ một mình tiến vào đây làm gì?, Vô Song bắt đầu nghĩ đến việc hắn tu luyện vì vậy Vô Song cũng bắt đầu tu luyện.

Hắn cứ như thế khoanh chân lại, tâm thần tiến vào trạng thái không minh, ma khí trên người Vô Song tràn ra ngoài.Ma khí tràn ra ngòa... nhưng mà cũng không có bất cứ dị biến nào xảy ra, Cổ Tế Đàn không có bất cứ phản ứng gì.

Vô Song ngồi trên bục cao nhất lại mở mắt ra như có điều suy nghĩ.

Nơi đây vốn có ma khí, từng chữ từng chữ trong trận văn đều là ma khí nhưng mà sáu đầu Ma Long của Vô Song vậy mà không có bất cứ phản ứng gì, đây vốn là việc quái lạ.

Ma khí nơi địa mộ ở Shogun ở cách xa vô cùng mà sáu đầu Ma Long còn có cảm ứng huống gì ma khí nơi Cổ Tế Đàn?, cái Cổ Tế Đàn này chỉ sợ che dấu huyền cơ.

Cổ Tế Đàn trong lòng Vô Song vốn là mắt trận, một mắt trận khổng lồ.

Ở Bồng Lai Tiên Đảo có cái trận pháp nào khổng lồ?, có cái trận pháp nào mà mắt trận phải để ở Thạch Thành?.

Hắn ngồi lặng im trên bục cao, ánh mắt dần dần lóe lên, cũng không quá khó để đoán, trận pháp lấy Cổ Tế Đàn làm mắt trận có khả năng rất lớn là thứ đang giam cầm vô biên vô tận ma khí dưới mặt đất.

Ma Long của Vô Song tỉnh lại thật ra không phải khi hắn nhìn thấy Ám Tộc, Vô Song có cảm giác Ma Long tỉnh lại lần đầu tiên sau khi giết Hắc Thủy Thần, sau khi ma khí từ Hắc Thủy Thần tràn ra.

Vấn đề là nếu có ma khí tồn tại thì khi bước chân tới Bồng Lai bản thân Ma Long nhất định phải có cảm ứng từ trước, nhất định phải bắt đầu tỉnh lại chứ không phải đợi tới lúc Vô Song giết Hắc Thủy Thần.

Ma khí ở Bồng Lai thì chắc chắn có hơn nữa khủng bố vô cùng, Ma Long không tài nào nhận ra đơn giản là vì có một thứ gì đó mang nó giấu đi, mang nó che khỏi ánh mắt thế nahan, thứ đó chỉ sợ chính là cái Cổ Tế Đàn này.

Vô Song một lần nữa nhắm mắt lại lần này hắn bắt đầu diễn biến ma khí của chính mình, chia từng tia từng tia ma khí thành chữ viết, thành thứ ký tự giống với từng ký tự của trận văn.

Đầu tiên, Vô Song bắt đầu thử đưa từng chữ ma khí do hắn tạo ra nhập vào trận văn trên bục, quả nhiên khi đó ma khí của Vô Song bắt đầu kết nối với trận văn, từng tia ma khí móc nối với từng chữ trong trận văn.

Vô Song ngồi trên bục hắn rốt cuộc hiểu được huyền cơ của cái trận văn này nhưng mà sau khi hiểu ra thì Vô Song có chút sợ hãi với Đại Quốc Chủ.
Đại Quốc Chủ chỉ sợ cũng làm giống với Vô Song, hắn chia ma khí thành từng phần, khắc ra từng chữ rồi kết nối với tất cả trận văn tại Cổ Tế Đàn, từ đó mở ra một bí mật nào đó mà Vô Song hiện tại tạm thời không rõ.

Việc này nói nghe thì dễ nhưng mà chỗ này có hàng ngàn hàng vạn trận văn siêu nhỏ khác nhau tức là Vô Song phải chia ma khí thành hàng vạn tia hơn nữa còn phải tạo hình, còn phải khiến ma khí cố gắng diễn hóa giống hệt từng trưc trận văn mà nói muốn kết nối.

Vô Song cứ thế ngồi trên Cổ Tế Đàn, hắn dồn toàn tâm toàn sức mang ma khí diễn hóa, mang ma khí hòa vào Cổ Tế Đàn nhưng mà Vô Song cũng chỉ cố được ngàn loại trận văn, sau ngàn trận văn thì cả người hắn đã ướt đẫm, khuôn mặt có chút tái nhợt, Vô Song cảm thấy tâm lực của mình hao phí quá nhanh.

Vô Song cắn răng một cái, hắn tiếp tục ngưng luyện trận văn, khi số trận văn được Vô Song kết nối đạt tới con số 1500 hắn rốt cuộc thở không ra hơi, cả người run lên từng đợt từng đợt thậm chí hắn đang khoanh chân trên bục cao mà cứ như sắp đổ đến nơi, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Chính Vô Song cũng hiểu hắn đang chuẩn bị mở ra một cái bí mật kinh người nhưng mà gần như có tâm mà vô lực, hắn không có cách nào diễn luyện ra đủ vạn đạo trận văn.

Vô Song thực sự chưa từng nghĩ tới diễn luyện ma khí thành cái dạng này, nếu thứ này là nội lực hay chân khí những thứ Vô Song đã quen thuộc từ lâu thì hắn còn có thể bắt đầu diễn hóa nhưng mà ma khí thì khác, dù sao từ trước tới nay Vô Song chưa từng đi thử, chưa từng đi luyện.

Ánh mắt Vô Song mở ra, cả người hắn đã ướt đẫm mồ hôi, hắn biết thế này không được.

Vô Song tham lam hấp từng ngụm từng ngụm không khí, cố gáng ổn định bản thân mình sau đó hắn mở ra Ma Long.

Vô Song biết mở ra Ma Long sẽ cực kỳ nguy hiểm bởi đây vốn là địa bàn của đối phương, nếu Đại Quốc Chủ phát hiện ra sự tồn tại của Vô Song chỉ sợ hắn không chạy ra ngoài được, có lẽ hắn sẽ bỏ mạng ở Thạch Thành này bất quá Vô Song đang liều, đang lấy mạng ra mà cược.

Vô Song cược... cái Cổ Tế Đàn này đủ sức che đi sự tồn tại của hắn, dù sao ma khí trong từng chữ từng chữ ở trận văn kia cũng bị che đi, chí ít ma long của Vô Song không cảm nhận được.

Vô Song cũng không biết là mình cược thắng hay cược thua, lần này hắn lại nhắm mắt, mượn sáu đầu Ma Long cùng với chính bản thân mình diễn luyện trận văn.

Lần này thực sự khá hơn rất nhiều, Vô Song tổng cộng diễn hóa được 4800 đạo trận văn nhưng mà xa xa không đủ.

Vô Song đương nhiên không chịu thua, hắn khoanh chân vận Cửu Âm Chân Kinh, giữ cho tâm thần không minh đồng thời hồi phục trạng thái tự thân để rồi khoảng 2 tiếng đồng hồ sau, Vô Song lần thứ hai thử diễn hóa trận văn.

Lần thứ hai hắn diễn hóa được 5400 đạo trận văn.

Lại sau 2 tiếng đồng hồ, Vô Song lần thứ ba đâm đầu đi thử, hắn diễn hóa được 6100 đạo trận văn.

Ở lần thứ ba này Vô Song còn cách rất xa khả năng thành công nhưng mà hắn biết... hắn cược thắng, chí ít gần nửa ngày rồi mà vẫn không có bất cứ ai tiến vào Cổ Tế Đàn.

Tiếp tục nghỉ ngơi, lần thứ tư Vô Song nếm thử diễn hóa, hắn diễn hóa được 6600 đạo trận văn.

Đến lần thứ năm hắn diễn hóa con số này dừng ở 6800 đạo.

Đến lúc này mắt Vô Song đã hoa lên, máu từ mũi của hắn chảy ra, đây là dấu hiệu của việc tâm lực khô cạn đến tận cùng, Vô Song biết nếu tiếp tục diễn hóa trận văn chính hắn mới đổ gục xuống trước.

Có chút không cam tâm nhưng mà không từ bỏ không được, Vô Song rốt cuộc đứng lên, ánh mắt đảo qua bục đá một lần nữa sau đó quả quyết rời khỏi Cổ Tế Đàn, rời khỏi Thạch Thành, từ hàn đàm đi ngược về phía hạ nguồn Bồng Lai Tiên Đảo sau đó rời khỏi Bồng Lai.

Hắn cần nghỉ ngơi, cần ngủ một giấc, chỉ có nghỉ ngơi mới có thể lại tái chiến với cái Cổ Tế Đàn kia một lần nữa.

Quyển 5 - Chương 154: Vạn đạo trận văn đổi nhất duyên

Vô Song rời khỏi Bồng Lai, khi hắn trở vè Bồng Lai vốn mang theo sự tự tin ngập trời nhưng khi lần thứ hai rời khỏi Bồng Lai thì lại có chút thảm, khuôn mặt trắng bệch, cả người đều đang khẽ run lên, đừng nói là Vô Song cho dù sáu đầu Ma Long cũng thiếu đi rất nhiều sức sống.

Trở về thuyền lớn nơi Thanh Thanh đợi sẵn, Thanh Thanh vừa thấy Vô Song về đã như lao vào lòng Vô Song, khuôn mặt vui sướng cực kỳ.

Vô Song ôm Thanh Thanh vào lòng, ánh mắt hắn lại nhìn về phía đáy biển, hắn lúc này có chút lo lắng Hải Thần bạo loạn, Hải Thần lúc này bạo loạn thì Vô Song cũng không có sức mà chơi với nó, cũng may Hải Thần tựa hồ vẫn đang ở trong bóng ma tâm lý, nó rất sợ Vô Song.

Hải Thần hiện tại vẫn đang ngoan ngoãn thủ hộ khu vực này đồng thời chậm rãi khôi phục thương thế, thương thế của nó nếu không có ma khí trở giúp chỉ sợ rất rất lâu sau mới có thể khỏi hẳn.

Nhìn Hải Thần bản thân Vô Song cũng tương đối yên tâm một chút, hắn nhẹ vỗ đầu Thanh Thanh rồi cả người dựa vào mạn thuyền, cố gắng lấy lương khô ra cắn từng miếng từng miếng.

Vô Song hiện tại mệt lả nhưng mà không thể không ăn, hắn rất lâu rồi còn chưa mệt thế này, chưa bị đẩy vào cực hạn như thế này.

Bổ sung xong một chút năng lượng, Vô Song cứ thế nằm trên mạn thuyền, hắn trực tiếp tiến vào giấc ngủ, dù sao cũng quá mệt mổi.

Ở bên cạnh Vô Song, Thanh Thanh tò mò nhìn hắn sau đó cũng nhẹ chuyển động, nhẹ bước về phía Vô Song mà nằm cuộn trong lòng hắn, cứ thế cô bé cũng tiến vào giấc ngủ ngọt ngào.

_ _ _ __ _ _ _

Ngày đầu tiên rất nhanh trôi qua, sau một giấc ngủ dài Vô Song tỉnh lại, ánh mắt của hắn rốt cuộc lại xuất hiện sự tinh minh.

Vô Song nhìn lên bầu trời mà có chút bất ngờ, hôm qua hắn chợp mắt vào lúc xế chiều, trời vân còn chưa tối ấy vậy mà hiện tại mở mắt ra mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, bản thân Vô Song rất ít khi dậy muộn như vậy, cũng tại hôm qua hắn quá mất sức cũng quá lao lực.

Vô Song tỉnh dậy đã không thấy Thanh Thanh đâu, ánh mắt hắn không khỏi đảo qua một vòng liền thấy Thanh Thanh đang tung tăng di chuyển trên con tàu, cô bé di chuyển bằng cả tứ chi, vẫn không có nhận thức rõ ràng về thế giới này nhưng chí ít Thanh Thanh vui vẻ.

Nhìn Thanh Thanh, Vô Song liền đứng dậy bước thẳng về phía nàng, Thanh Thanh thấy Vô Song đi về phía mình cũng hiểu ý, tứ chi chuyển động lại chạy vào lòng Vô Song.

Một tay ôm lấy Thanh Thanh một tay bắt đầu xoa đầu nàng, Vô Song một lần nữa nói.

"Ở đây đợi ta, ta rất nhanh sẽ về ".

Khác với hôm qua, ngày hôm nay Thanh Thanh như quen với việc này, cái đầu rất nhanh gật gật.

Thấy biểu cảm của Thanh Thanh, Vô Song bật cười sau đó lại chuyển thân, lại một lần nữa quay về Bồng Lai. 

Mọi thứ hiện tại đều gọi là quen việc dễ làm, nếu như lần đầu bước vào Cổ Tế Đàn bản thân Vô Song mất cả giờ đồng hồ thì hiện tại Vô Song chỉ mất 15 phút, đúng 15 phút từ khu vực hạ nguồn của Bồng Lai xuất hiện tại Cổ Tế Đàn nơi Thạch Thành.

Bước vào trong Cổ Tế Đàn, một lần nữa nhìn thấy cái đống trận văn đáng ghét kia, Vô Song đưa tay quệt một vệt dài trên mặt, ánh mắt sáng rực."Nào, chúng ta tái chiến, để ta xem vạn đạo trận văn rốt cuộc che giấu cái gì ".

Vô Song nói ra một câu liền lại bước về bục cao, một lần nữa diễn hóa trận văn, bắt đầu một vòng khiêu chiến mới.

Không tính lần đầu tiên khi chưa gọi ra Ma Long, lần này là lần thứ sáu Vô Song diễn hóa trận văn.

Lần thứ sáu, Vô Song diễn hóa được 7200 đạo trận văn.

Lần thứ bảy, Vô Song diễn hóa 8100 đạo trận văn.

Lần thứ tám, Vô Song diễn hóa 8800 đạo trận văn.

Đến lúc này Vô Song mới dừng lại mà không khỏi thở ra một hơi.

Hắn mang theo tinh khí tràn ngập, mang theo tự tin mà đến nhưng mà lại qua ba lần thử nghiệm bản thân hắn mới biết con đường này khó khăn thế nào.

"Đại Quốc Chủ... thực sự cũng đủ làm cho người ta sợ hãi ".

Vô Song không rõ Đại Quốc Chủ dùng cách gì mà diễn hóa được vạn đạo trận văn nhưng Vô Song không thể không khen ngợi hắn.

Dĩ nhiên lúc này Vô Song không có ý định dừng lại, hắn bắt đầu diễn hóa tiếp, sau khi nghỉ ngơi xong bản thân Vô Song liền diễn hóa lần thứ chín, kết quả lần này là 9200 đạo trận văn.Đến lần thứ mười, Vô Song diễn hóa được 9527 đạo trận văn.

Lại một lần nữa... Vô Song cảm thấy vô lực bất quá khác với hôm qua, hắn không dám dừng lại.

Vô Song biết nếu hắn dừng lại chỉ sợ không còn cơ hội nữa, thời gian càng ngày càng gấp rồi. 

Chỉ vài ngày nữa thôi, Đại Quốc Chủ có lẽ sẽ hạ cờ, hắn không có thời gian trở về nghỉ ngơi, không có thời gian để tái chiến với Cổ Tế Đàn thêm một lần nữa.

Một mình Vô Song không thể tự mình diễn hóa được vạn đạo trận văn trong vòng hai ngày vậy liền để Cơ Vô Song đến giúp hắn.

Có một câu hỏi đặt ra, vì cái gì Vô Song không mượn dùng Cơ Vô Song từ sớm?, thật ra chính bản thân Cơ Vô Song cũng đang gặp phiền phức không giải quyết được.

Cơ Vô Song đương nhiên cực mạnh, có thể gây ra phiền phức cho nàng trên thế gian có lẽ cũng không nhiều nhưng mà mấy ngày hôm nay hết lần này đến lần khác xuất hiện một kẻ.

Từ khi Vô Song gặp mặt Thần Điêu, nàng rất nhanh tìm thấy Kiếm Trủng của Độc Cô Cầu Bại sau đó cơ hồ trong 2 ngày nàng liền thành công kết thân với Thần Điêu, Cơ Vô Song hoàn toàn tin tưởng chỉ cần thêm khoảng nửa tháng thời gian nữa thôi nàng nhất định sẽ thành công thu phục Thần Điêu để Thần Điêu đi theo giúp bản thân mình như cái cách Thần Điêu giúp Dương Quá.

Thần Điêu không tính quá mạnh ít nhất với Cơ Vô Song thì Thần Điêu không mạnh bất quá Thần Điêu lại biết bay, tốc độ còn cao hơn Đại Linh Thứu của Đồng Mỗ tại thế giới kia, trong cái thời đại này có thể khống chế được một "máy bay" như Thần Điêu thì chắc chắn là siêu cấp lợi khí thậm chí là thần khí.

Cơ Vô Song cực kỳ tự tin với việc thu phục Thần Điêu nhưng mà nàng cũng không thể ở Kiếm Trủng mãi, nàng phải quay về Chung Nam Sơn đón Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ tới đây, Kiếm Trủng với Tiểu Long Nữ có thể không quan trọng nhưng với Dương Quá thì lại là cơ hội để hắn thoát thai hoàn cốt, đối với vị nhị đệ tử này thì Vô Song từ đầu đến cuối vẫn luôn tận tâm tận lực.

Chia tay Thần Điêu, rời khỏi Kiếm Trủng bản thân nàng dĩ nhiên đi qua Tương Dương Thành.

Thành Tương Dương cực kỳ nổi tiếng nhưng nó tuyệt chẳng thể gây nên hứng thú cho Cơ Vô Song, chẳng thể khiến nàng tốn thời gian ở lại nhưng mà tại thành Tương Dương... nàng gặp một quái nhân.

Một quái nhân mà Vô Song không làm gì được đối phương.

Kẻ này vừa thấy Cơ Vô Song liền bám như đỉa bám, đáng nói nhất là mạnh như Cơ Vô Song cũng không thể thắng được đối phương.

Nói không thắng được cũng không đúng bởi vì hai bên căn bản không đánh, Vô Song tấn công hắn thì kẻ này lập tức bỏ chạy ra xa, Vô Song đuổi thế nào cũng không được, không thể thực sự công kích hắn.

Đợi đến khi nàng quay đầu rời đi, kẻ này cũng quay đầu theo, một mực bám theo.

Đây là lần đầu tiên Cơ Vô Song gặp phải tình cảnh này, quái nhân một mực bám theo nàng vô cùng béo, béo đến độ không khác gì heo ăn thuốc tăng trọng cả, mỡ che kín cơ thể cả người như quả bóng bị thổi phồng nhưng tốc độ của kẻ này cực kỳ nghịch thiên 

Quyển 5 - Chương 155: Ngũ bá cương

Vạn đạo trận văn ở Cổ Tế Đàn thực sự là vấn đề nan giải với Vô Song bất quá nếu có Cơ Vô Song trợ giúp thì đây cũng không phải là vấn đề nữa.

Ở cách xa Vô Song vạn dặm, Cơ Vô Song lúc này trực tiếp không đi nữa, nàng tựa lưng vào một tảng đá lớn gần dòng suối thanh mát sau đó trực tiếp khoanh chân nhắm mắt bế quan, bắt đầu trợ giúp Vô Song giải quyết vạn đạo trận văn.

Thấy Vô Song dừng lại, ở cách nàng khoảng 100 m thì thân ảnh béo núc kia lại xuất hiện, hắn lúc này đang ngồi trên một cành cây chăm chăm nhìn về phía Vô Song, trong ánh mắt mang theo vẻ si mê vô cùng.

Quái nhân này một đường đi theo Cơ Vô Song bởi hắn bị nàng mê hoặc, mê đến không có đường ra.

Thời điểm này Cơ Vô Song cũng không ở tại phụ cận Tương Dương, nàng không muốn quái nhân kia bám theo mình cũng như biết nơi mình dừng chân vì vậy dùng hết mọi cách hòng cắt đuôi đối phương nào ngờ không thể cắt đuôi được, từ Tương Dương đến nơi này cũng đã có gần 2 ngày, y nguyên không thể dứt được cái đuôi kia.

Cơ Vô Song cũng không biết nàng chạy đông chạy tây liền chạy tới Ngũ Bá Cương.

Ngũ Bá Cương là một ngọn núi không tầm thường, một thiên đường của ác nhân, tại Ngũ Bá Cương có rất nhiều tặc nhân.

Quái nhân ngồi trên cây, hắn một đường quan sát Cơ Vô Song, nay thấy nàng trực tiếp khoanh chân ngồi xuống không chạy nữa liền mỉm cười, khi hắn cười hai cái má béo núc khẽ rung lên, thực sự cực kỳ quái dị.

Quái nhân thân hình có lẽ phải lên đến 300 kg nhưng mà hắn hiện tại để cả người nằm ngang trên một cành cây không lấy gì làm lớn cả, ấy vậy mà cành cây không hề gẫy, đến cả trĩu xuống cũng không, chỉ bằng điểm này có thể biết khinh công của quái nhân này khủng khiếp bực nào.

Quái nhân nhìn Cơ Vô Song, Cơ Vô Song lại mang toàn bộ ý thức chìm vào tâm thần, nàng bắt đầu giúp bản thể diễn hóa ma văn, diễn hóa trận văn.

Quá nhiên với sự giúp đỡ của Cơ Vô Song, vạn đạo trận văn của Cổ Tế Đàn rốt cuộc thành công giải khai.

Tại Cổ Tế Đàn xa xôi, khi mà vạn đạo ma khí thành công diễn hóa thành vạn đạo trận văn sau đó kết nối với toàn bộ trận pháp thì trận pháp bắt đầu khởi động.

Vạn đạo trận văn tại trận pháp đều có ma khí bốc lên, từng làn từng làn khí đen bắt đầu vận chuyển.

Những khí đen này là ma khí, ma khí đi theo sự kết nối bắt đầu di chuyển từ địa mạch dưới lòng đất quay ngược về phía cơ thể Vô Song.

Vô Song vốn không thể ngờ diệu dụng của cái trận pháp này lại là như thế, tuyệt không thể ngờ khi diễn hóa ra vạn đạo trận văn sẽ thu được thứ này.

Thành công diễn hóa vạn đạo trận văn bản thân Vô Song cũng thành công mang ma lực tự thân kết nối với ma lực khổng lồ dưới mặt đất, sau đó Vô Song bắt đầu hấp thu ma khí, bắt đầu rút ra từng tia từng tia ma lực nhỏ bé dưới lòng đất.

Mỗi tia ma lực không có bao nhiêu nhưng vạn tia ma lực thì lại khác, vạn tia ma lực là một thứ hết sức kinh khủng.

Ma lực khi tiến vào cơ thể tuyệt đối sẽ bắt đầu phá hoại cơ thể, cho dù đám người Thất Phúc Thần cũng không dám hấp thu quá nhiều ma lực vào trong thân thể bởi vì bọn chúng chỉ cần không cẩn thận nhất định sẽ chết no.

Với Thất Phúc Thần, bọn họ có thể tu luyện ma lực, có thể hấp thụ ma lực nhưng tất cả phải cần thời gian, cái này không khác gì với cao thủ luyện võ bình thường, tuần tự tịnh tiến, không thể gấp gáp.

Vô Song thì khác, hắn có sáu đầu ma long, có sáu đầu ma long vì hắn san sẻ áp lực hơn nữa Vô Song không biết rằng bản thân hắn có độ tương thích với ma lự gấp cả trăm cả ngàn lần so với cái đám Thất Phúc Thần.

Khoanh chân nơi bục cao nhất của Cổ Tế Đàn, nhìn vạn tia ma khí tiến vào cơ thể mình Vô Song bắt đầu có cảm giác sáu đầu Ma Long bắt đầu nhúc nhích, bắt đầu tỏ ra hưng phấn cùng cực.

Tại thời điểm trở về thế giớ này, Vô Song sớm đã chạm tới cảnh giới Ma Hóa Lục Long tuy nhiên Lục Long lúc đó chỉ coi vừa thành hình hơn nữa trải qua việc xuyên giới, lấy ma lực bảo vệ bản thể cùng với chúng nữ nhân dẫn tới toàn bộ sáu đầu ma long tiến vào trạng thái ngủ say, căn bản không thể tỉnh lại.

Ở Bồng Lai này, sáu đầu Ma Long rốt cuộc tỉnh sau đó Vô Song lại thôn phệ một kẻ chạm tới cảnh giới Ma Hóa Tứ Long từ đó Ma Hóa của Vô Song càng thêm mạnh mẽ, Vô Song biết hắn đã đến rất gần với cái gọi là Ma Hóa Thất Long.

Tất nhiên Vô Song hiểu từ sáu đầu lên đến bảy đầu là một vấn đề khác, tuy chỉ có thêm một đầu nhưng đây là biến đổi về chất. 

Ba đầu Ma Long đầu tiên sẽ có thể coi là sơ kỳ, ba đầu Ma Long tiếp theo là trung kỳ, ba đầu Ma Long tiếp theo nữa đương nhiên là hậu kỳ.

Ma Hóa Lục Long chỉ có thể coi là trung kỳ, coi là bước vào nửa con đường nhưng Ma Hóa Thất Long lại là hậu kỳ, chân chính chạm tới phần cuối của cái con đường này.

Ma Hóa Thất Long... Vô Song thực sự không biết năm nào tháng nào mới có thể đạt tới nhưng mà ngày hôm nay, cơ hồ chỉ sau khoảng 3 ngày từ lúc hắn chạm tới Lục Long thì cơ hội lại mở ra.
Vô Song tin tưởng lượng ma khí dưới lòng đất kia chính là thức dưỡng tốt nhất cho bản thân Vô Song, cho chính sáu đầu Ma Long của Vô Song.

Cảnh giới Ma Hóa Thất Long ở ngay trước mắt.

_ _ _ __ _ _ _ 

Vô Song tiến vào trạng thái minh tưởng, bắt đầu giữ cho tâm thần không minh mà luyện hóa ma khí, lúc này cũng không chỉ cần Vô Song cùng sáu đầu Ma Long cố gắng mà cả Cơ Vô Song cũng cần cố gắng.

Thời gian không nhiều nhất định cần tranh thủ bởi vì Vô Song có cảm giác... Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân sắp đến Bồng Lai, đây chính là lúc ván cờ hạ màn, là lúc Đại Quốc Chủ đích thân xuất hiện, là lúc cơ đồ mấy trăm năm của Đại Quốc Chủ chân chính đặt lên bàn cờ.

Trong lúc này cả hai Vô Song đều cố gắng, càng nhanh càng tốt luyện hóa ma khí cũng bởi vì vậy cả hai Vô Song đều bất động.

Vô Song thì cũng thôi nhưng Cơ Vô Song đang ở Ngũ Bá Cương.

Ngũ Bá Cương là nơi không phải ai muốn đến thì đến, đặt biệt là nữ nhân xinh đẹp.

Ở Ngũ Bá Cương có một môn phái, một môn phái triệu tập rất rất nhiều ác nhân.

Ác nhân ở đây không phải là tội phạm triều đình bị truy nã bởi vì nếu Ngũ Bá Cương tập trung cái đám này lại thì đã sớm bị Quách Tĩnh san bằng dù sao Ngũ Bá Cương cách Tương Dương Thành không xa.

Đám ác nhân ở Ngũ Bá Cương đến từ ma giáo, là người trong ma đạo, cái môn phái này gọi là Thiên Hành Giáo.

Thiên Hành Giáo nhân số rất lớn có đến gần ngàn người, Thiên Hành Giáo chiếm lấy toàn bộ Ngũ Bá Cương, ở Ngũ Bá Cương tuyệt không có thế lực nào dám chống lại Thiên Hành Giáo bất quá Thiên Hành Giáo thật ra cũng biết điều, Thiên Hành Giáo chủ yếu sống bằng tiền bảo kê chứ không đi cướp bóc, dĩ nhiên tiền bảo kê ở đây được lấy dưới danh nghĩa là áp tiêu.

Thiên Hành Giáo nhận áp tiêu từ biên cảnh vào Trung Nguyên, hàng hóa Thiên Hành Giáo nhận áp đều là từ Mông Cổ chuyển đến Trung Nguyên.

Đây là một tuyến đường thông thương tương đối lớn ở phía bắc, tuyến đường thông thương đi qua Đại Tuyết Sơn rồi đến Ngũ Bá Cương, tại Ngũ Bá Cương tập kết hàng hóa rồi chuyển về thành Tương Dương, lấy thành Tương Dương làm điểm mốc tiếp tục mang hàng hóa luân chuyển ra khắp mọi vùng xung quanh.

Lại nói tới Thiên Hành Giáo, bản thân Thiên Hành Giáo rất ít chân chính đi vào Trung Nguyên bởi nói thế nào thì Ngũ Bá Cương cũng ở quan ngoại, thế lực của Thiên Hành Giáo cũng không quá lớn nhưng mà công việc mà Thiên Hành Giáo đang làm thì lại cực kỳ béo bở, bọn họ nắm mộ con đường giao thương, một con đường kiếm tiền lớn đến mức bất cứ đại phái nào trong võ lâm cũng phải động tâm.

Rất nhiều đại phái ở phương Bắc đều nhìn chằm chằm vào Thiên Hành Giáo, ra sức nhất phải kể tới Cái Bang đáng tiếc Thiên Hành Giáo có chống lưng rất mạnh, người Cái Bang cũng không thể dễ dàng đá Thiên Hành Giáo khỏi Ngũ Bá Cương.
Thứ nhất Thiên Hành Giáo tuy là ma giáo nhưng rất biết làm người, Thiên Hành Giáo nhận được quyền thông thương do chính Dương gia cấp, cái này cũng không biết phải đút lót bao nhiêu.

Thứ hai Thiên Hành Giáo được Tuyết Sơn Phái chống lưng.

Con đường thông thương này nếu không đi qua Tuyết Sơn của Tuyết Sơn Phái thì tuyệt không được, tức là bất cứ đại phái nào chiếm được Ngũ Bá Cương nhưng không được Tuyết Sơn Phái tán đồng thì cũng bằng thừa, bản thân Tuyết Sơn Phái lại càng không phải quả hồng mềm chưa kể về một mặt nào đó Tuyết Sơn Phái phải dùng từ khủng bố để hình dung, Tuyết Sơn Phái là giáo phái thành lập bởi người Hồ, là người Hồ cùng vô số dân tộc trên Tuyết Sơn tạo thành, một phái như vậy căn bản khó có thể lung lay, khó có thể thay thế.

Tất nhiên những việc kể trên không quan trọng, quan trọng là hiện tại có một đám người hướng về phía Vô Song mà đi, một đám người của Thiên Hành Giáo đang nhìn chằm chằm vào Cơ Vô Song.

Thiên Hành Giáo làm vua làm chúa ở Ngũ Bá Cương đã quen, trời cao hoàng đế xa, tại Ngũ Bá Cương thì Thiên Hành Giáo chính là thổ hoàng đế, quyền khuynh Ngũ Bá Cương.

Đoàn người này của Thiên Hành Giáo không ngờ cũng toàn cao thủ, một đoàn gần 30 người thấp nhất là đại tông sư ngoài ra còn có 3 người là thiên cấp cao thủ, mội đội hình như vậy vốn đủ cường hãn.

Ngày hôm nay Thiên Hành Giáo phải đón một nhân vật cực kỳ quan trọng, đội nhân mã này chính là từ đỉnh Ngũ Bá Cương đi xuống đón người, dưới "cơ duyên xảo hợp" liền thấy Cơ Vô Song.

Cầm đầu đám nhân mã này là một đạo nhân, một đạo nhân tự xưng là Thiên Mão Đạo Quân.

Lão đạo này tuổi quá 50, thân thể gầy đét lộ ra cả xương nhưng mà thực lực không yếu, ít nhất cũng phải là thiên cấp trung kỳ tức là thực lực rơi vào 5 tinh tới 6 tinh chiến lực.

Thiên Mão Đạo Quân dẫn đoàn tới đón người nhưng mà vừa thấy Cơ Vô Song hắn đã khựng lại, toàn thân liền run một cái.

Thiên Mão Đạo Quân từ xa xa thấy Vô Song ánh mắt mang theo vẻ si mê thậm chí là sắc dục.

"Trời ạ, không ngờ lần này xuống núi lại được thấy một tuyệt thế mỹ nhân ".

Thiên Mão Đạo Quân kinh hô một tiếng, hai đồng hành khác của hắn lập tức cũng nhìn về phía Vô Song sau đó một người bật cười mà nói.

"Thiên Mão đại ca, nàng bịt kín khuôn mặt, căn bản không nhìn ra cái gì, lỡ khuôn mặt của nàng xấu như Chung Vô Diệm thì sao? ".

Thiên Mão Đạo Quân nghe vậy lập tức lườm kẻ vừa lên tiếng.

"Trình Vũ Hào, ngươi không tin ánh mắt lão đạo ta?, lão đạo duyệt nữ vô số, nữ nhân kia không cần lộ mặt nhưng mà khí chất của nàng tuyệt đối là thế gian hiếm thấy thậm chí chỉ bằng khí chất của nàng lão đạo dám nói nàng nhất định không thua giáo chủ ".

Nhắc đến giáo chủ, hai nam nhân ở sau Thiên Mão Đạo Quân đều nổi lên một tia mê luyến, giáo chủ của Thiên Hành Giáo chưa bao giờ xuất hiện trước mắt người ngoài, chỉ có cao tầng Thiên Hành Giáo mới biết giáo chủ của bọn họ là tuyệt thế mỹ nhân.

Người cuối cùng trong ba người lúc này nói.

"Lão đạo ngươi không làm quá lên chứ, trên đời này còn có kẻ so được với giáo chủ? ".

Thiên Mão Đạo Nhân nghe vậy khịt mũi coi thường.

"Hừ, các ngươi bất học vô thuật sao so được lão đạo ta, trên người nàng có một mùi u hương nhè nhẹ, tuy ở xa như vậy nhưng lão đạo ta vẫn cảm thấy được, nữ nhân sở hữu mùi u hương này tuyệt đối là thượng thiên ban tặng... lão đạo cảm thấy nữ nhân kia còn phải xinh đẹp hơn giáo chủ ".

Nghe Thiên Mão Đạo Nhân nói vậy, Trình Vũ Hào lập tức khóa chặt thân ảnh của Cơ Vô Song sau đó ánh mắt liền đỏ lên.

"Vậy làm chứ? ".

Trình Vũ Hào vừa nói, Thiên Mão Đạo Nhân kích động lập tức gật đầu, hắn hiện tại hai mắt chỉ có sắc dục.

Hai người đồng ý... về phần kẻ thứ ba càng không nên từ chối rồi 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau