CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 891 - Chương 895

Quyển 5 - Chương 147: Hồi Ký

Nuốt Bất Tử Hỏa đã là hành động tự sát, nuốt thêm viên dị ngọc chí âm kia càng là hành động xin chết, ngay cả Thọ Lão Nhân cũng phải trải qua rất nhiều vấn đề mới có thể trung hòa cả hai với nhau, đến chính Vô Song còn không hiểu nguyên do ở đâu mà hắn dám nuốt cả hai thứ này.

Với Vô Song, đơn giản hiện tại hắn cảm thấy có thể nuốt vì vậy liền nuốt.

Bất Tử Hỏa mà Vô Song hấp thụ của Thọ Lão Nhân rất nhanh tiến vào cơ thể hắn sau đó như một lẽ dĩ nhiên nó đốt cháy cơ thể Vô Song, đáng tiếc Bất Tử Hỏa tuy mạnh nhưng phải xem là Bất Tử Hỏa do ai ngưng ra.

Nếu đây là Bất Tử Hỏa của Đế Thích Thiên hay của kẻ gọi là "Đại Quốc Chủ" gì gì đó thì Vô Song còn chưa chắc dám nuốt xuống nhưng Bất Tử Hỏa của Thọ Lão Nhân thì khác.

Bất Tử Hỏa của hắn mạnh nhưng mà mạnh hơn được ma khí trên người Vô Song sao?, lấy ma khí khủng khiếp trên người Vô Song hiện tại đè xuống, là long hay là phượng thì cũng phải ngoan ngoãn mà nghe lời.

Đừng nói là Bất Tử Hỏa, sáu đầu Ma Long của Vô Song thậm chí còn đủ sức áp chế cả dị ngọc chí âm cùng lúc, tất nhiên Bất Tử Hỏa là việc của Bất Tử Hỏa còn viên dị ngọc kia lại là một việc khác.

Bất Tử Hỏa là năng lượng, là năng lượng thì có thể hấp thụ vào thể nội Vô Song, cái này không có gì khó hiểu.

Dị ngọc là vật, là vật thì kể cả Vô Song có nuốt xuống cũng chẳng để làm gì, nhất định phải dùng biện pháp như Thọ Lão Nhân mà nhét nó vào trong cơ thể.

Vô Song nuốt Bất Tử Hỏa là vì hắn cảm thấy hắn dùng được còn về phần dị ngọc... đây là thứ Ma Long dùng được, ít nhất Vô Song cảm giác vậy.

Đầu tiên nói về Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa ban đầu rất hung hãn nhưng mà dưới ma khí của Vô Song ép xuống, nó muốn hung hãn tiếp cũng không được, nhất định phải học ngoan.

Sau khi Bất Tử Hỏa bị áp chế thì nó bắt đầu hòa vào cơ thể Vô Song.

Nói một cánh công tâm, trong người Vô Song cũng có Hỏa Trủng, cũng có Hỏa Trủng nguyên sơ của Bất Tử Hỏa dù sao Vô Song cũng có tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Vô Song tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết nhưng mà hắn không có cách nào một mực tu tiếp, Hiên Viên Đế Phượng Quyết siêu mạnh nhưng mà nó quá tốn thời gian, Vô Song không có khả năng một mực tu luyện nó nhưng mà hỏa trủng thì vẫn luôn tồn tại trong người hắn chỉ là nhỏ bé đến mức không đáng kể mà thôi.

Bất Tử Hỏa chịu áp chế của ma khí, trải qua giai đoạn đầu tiên thì bắt đầu học ngoan sau đó dần dần tiến vào vị trí hỏa trủng trong người Vô Song sau đó nó thôn phệ chút chút hỏa trủng không đáng kể rồi lại yên vị tại nơi đan điền.

Vô Song cũng không ngờ hắn chỉ thử một lần liền có thể làm được tuy nhiên Bất Tử Hỏa sau khi nhập vào người Vô Song thì một lần nữa lại tiêu chất, từ trên người Vô Song từng đạo hỏa khí bốc lên.

Vô Song khoanh chân mà ngồi, đối với hắn việc này cũng đã được dự đoán trước, hắn rõ ràng đang thôn phệ lấy Bất Tử Hỏa trong người Thọ Lão Nhân nhưng mà hai người vốn là hai cá thể khác nhau, Vô Song cũng không nghĩ mình có thể hấp thụ được toàn bộ Bất Tử Hỏa của đối phương vào người.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bất Tử Hỏa rốt cuộc ngưng lại, rốt cuộc trở thành một phần trên thân thể Vô Song, thời điểm này Vô Song biết mình đoán đúng.

Cách để luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết chỉ sợ cũng không chỉ là những thứ ghi trong sách, muốn ngưng tụ Bất Tử Hỏa... hoàn toàn có thể dựa vào cướp đoạt chỉ là muốn thành công ngưng tụ ra Bất Tử Hỏa thì số lần cướp đoạt không ít mà thôi.

Cách này Đế Thích Thiên dĩ nhiên cũng biết bất quá trên đời này cũng không phải ai đều là Vô Song, đều có thể áp chế Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa nhập thể tuyệt đối sẽ đốt người, đốt đến chết mới thôi, không có sáu đầu Ma Long vì Vô Song hộ pháp thì không có cách nào cô đọng được hỏa trủng, cô đọng ra Bất Tử Hỏa cho riêng mình.Nếu Vô Song tính toán không nhầm... một lần thôn phệ Bất Tử Hỏa của Thọ Lão Nhân, hắn có thể tiết kiệm 2 năm chuyên tu Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Thở ra một hơi, khi cái khí nóng trên người Vô Song tan hết, hắn mới đứng lên nhìn về phía nữ hài.

Từ đầu đến cuối, nữ hài vẫn giữ nguyên tư thế khấu đầu với Vô Song, hắn có cảm giác chỉ cần hắn mở miệng nữ hài này sẽ đi chết, sẽ lập tức đi tự sát.

Nhìn nữ hài, Vô Song thở ra một hơi, hắn đưa tay nhẹ vỗ xuống mà nói.

"An toàn rồi, tự do rồi, không sao cả ".

Nữ hài lúc này như hiểu ý Vô Song, cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt chớp động sau đó nữ hài bắt đầu bò bằng bốn chân, bắt đầu vòng qua người Vô Song mà hướng về một nơi khác.

Nhìn thấy nữ hài trở lại căn phòng kia, căn phòng nằm ở hướng khác của chính điện, nơi mà Thọ Lão Nhân lôi nàng ra, Vô Song nghĩ một chút sau đó cũng đi theo.

Vén ra rèm che, trong căn phòng này không có ánh sáng nhưng mà Vô Song có thể nhìn thấy rất nhiều rất nhiều thứ.

Căn phòng này có một cái giường, một cái bàn, một cái giá sách đồng thời có... rất nhiều tử thi.

Từng cái xác được treo lên trần, không rõ là thắt cổ rồi chết hay chết xong thì mới thắt cổ.

Hầu hết những cái xác đều đã biến thành xương, có thể là bộ xương như bình thường cũng có thể là bộ xương của nữ tử ám tộc, trong phòng chỉ có duy nhất một cái xác... chưa hoàn toàn phân hủy.
Đây là một nữ tử, một nữ tử rất đẹp chỉ là trong bóng tối, mái tóc nàng xõa ra, đôi mắt trợn ngược lên thì lại cho người ta cảm giác kinh khủng vô cùng, cứ như ma nữ vậy.

Nữ tử này đã chết không biết bao lâu nhưng mà cái xác thì chưa phân hủy, bên dưới nữ tử này chính là nữ hài kia, nữ hài đang thu cả người vào một góc, nằm cuộn tròn dưới cái xác bị treo ngược lên trần.

Vô Song nhìn thấy tất cả trong mắt, hắn lúc này cảm giác mình để cho Thọ Lão Nhân chết quá nhanh, chết quá thiếu đau đớn.

Bước ra ngoài phòng, Vô Song cầm lấy vài viên dạ minh châu rồi quay ngược lại, lấy thứ ánh sáng của dạ minh châu thắp sáng căn phòng này.

Dưới ánh sáng, nữ hài một lần nữ bị dọa sợ, cả người cuộn tròn run lên, cơ thể nhỏ nhắn đầy vết thương như đang bị giam cầm trong nỗi sợ hãi vô cùng vô tận.

Nhìn nữ hài, Vô Song không khỏi hiện lên một tia thương tiếc, hắn chậm rãi lại gần cái xác bên trên, hắn muốn hạ cái xác của người phụ nữ này xuống.

Theo Vô Song hạ cái xác xuống, theo thứ ánh sáng của Dạ Minh Châu chiếu vào, Vô Song có thể dễ dàng nhìn thấy dấu hiệu lạm dụng, dấu hiệu tra tấn trên cái cơ thể này, cơ thể trần trụi không đâu không có vết đòn roi, không đâu không có vết thương.

Vô Song đặt nàng xuống, nữ hài như có cảm ứng, cô bé nhẹ xoay người lại, ánh mắt hiếu kỳ nhìn xuống cái xác bên dưới, cô bé thậm chí đưa bàn tay ra nhẹ lay động cái xác.. như muốn đánh thức một người đang ngủ say vậy.

Sự lay động càng ngày càng lớn, khuôn mặt nữ hài càng ngày càng lộ ra vẻ sợ hãi cũng lo lắng, ánh mắt vô thần ngờ nghệch lúc này hoàn toàn chuyển thành hoảng loạn, cô bé như đang nghĩ đến một cái gì đó rất xấu... rất xấu.

Nhìn hành động của cô bé, Vô Song rốt cuộc đưa tay ra nhẹ xoa đầu nàng, cũng không biết Vô Song làm sao... nữ hài chậm rãi ngã xuống, chậm rãi tiến vào giấc ngủ.

Vô Song lại đứng lên, hắn bước về phía cái bàn duy nhất trong phòng, tại đây có hai quyển sách, có giấy, có bút, có cả mực.

Trong hai quyển sách, có một quyển sách đang đọc dở dang thậm chí vẫn còn đang mở ra, mang hai mặt giấy úp ngược trên bàn.

Chậm rãi ngồi xuống bàn, nhấc lên quyển sách đang đọc dở, Vô Song như một thói quen muốn lật ra phần giữa sách, muốn tìm phần biên dịch bằng tiếng Mông Cổ nhưng mà rất nhanh hắn nhận ra.. . quyển sách rất đặc biệt, nó là một quyển sách được viết bằng tiếng Phù Tang.

Vô Song dở sách ra, trang sách đã cũ vô cùng, không rõ là năm nào tháng nào.

Quyển sách này được viết bằng chữ rất đẹp, rất nắn nót, nếu Vô Song không nhầm thì tác giả là nữ tử, một quyển sách hoàn toàn được viết tay mà không có công nghệ in ấn nào.

Từ tốn lật từng trang từng trang giấy, quyển sách này cũng không dày trái lại rất mỏng, mỏng vô cùng.

Cũng chẳng biết bao lâu, Vô Song dừng đọc, cả người ngửa ra phía sau.

Quyển sách này là một bản hồi ký, một bản hồi ký của nữ tử, một bản hồi ký làm cho Vô Song lạnh cả người.

Quyển 5 - Chương 148: Bí văn năm đó

Vô Song đọc xong bản hồi ký này... hắn mới nhìn về góc cuối sách hay nói đúng hơn là một góc tại trang giấy cuối cùng, ở đây có ghi tên tác giả.

Dòng chữ rất nhỏ, cũng là chữ Phù Tang, người viết quyển hồi ký này... gọi là Thiên Vũ Kỳ Doanh.

Bản bút ký này không hiểu tại sao lại xuất hiện trên bàn của Thọ Lão Nhân hơn nữa Vô Song có thể chắc chắn đây gần như là bản duy nhất tồn tại trên thế gian.

Bút ký cũng giống với nhật ký, có rất nhiều bản nhật ký khi được công bố cho thiên hạ thì sẽ thành một tác phẩm nổi tiếng, sẽ được in ấn thành hàng nghìn hàng vạn bản nhưng cũng có những quyển nhật ký chắc chắn không được xuất bản thậm chí chắc chắn không thể để ai phát hiện ra, không muốn bất cứ ai đọc được.

Bản bút ký mà Vô Song đang đọc chính là loại "cấm", là loại không muốn người khác đọc được.

_ _ _ _ __ _ _

Khoảng trăm năm trước thế gian xuất hiện một nữ tử, nàng tự gọi mình là Kỳ Doanh về phần tên thật hay tên giả không ai biết.

Kỳ Doanh sinh ra ở một nơi gọi là Xuất Vân Quốc, ít nhất với nàng cùng toàn bộ những con người sống ở Xuất Vân Quốc đều hiểu như vậy.

Xuất Vân Quốc không lớn hoặc thế giới của Kỳ Doanh quá nhỏ, tất cả mọi thứ trong mắt nàng chỉ là một thung lũng, một thung lũng tuyệt đẹp.

Cuộc sống của Kỳ Doanh rất bình dị, từ nhỏ đến lớn nàng đều sống theo một quy chuẩn, một quy chuẩn mà thần linh tạo ra.

Một ngày của Kỳ Doanh bắt đầu với việc xưng tội mỗi sáng sớm sau đó là tu luyện, tu luyện xong thì giúp cha mẹ làm nông, phụ giúp cha mẹ trong việc đồng áng, đến chiều lại tu luyện, màn đêm buông xuống tiếp tục là khóa xưng tội cuối ngày, coi như hoàn toàn kết thúc một ngày dài ở Xuất Vân.

Thần linh ở Xuất Vân cũng không nhiều, đứng đầu là Đại Quốc Chủ, chủ nhân của Xuất Vân Quốc, dưới Đại Quốc Chủ là Thất Phúc Thần, những sứ giả mang theo ý chí của Đại Quốc Chủ hạ giới.

Sau Đại Quốc Chủ cùng Thất Phúc Thần là các Á Thần, những Á Thần nhận trách nhiệm thủ hộ Xuất Vân, mãi mãi giữ Xuất Vân trở thành một mảnh tiên thổ.

Ngoại trừ lực lượng Á Thần ra thì còn các Đạo Tu, những người được sống trong Thiên Thành, chuyên phục vụ Thất Phúc Thần.

Kỳ Doanh chưa từng gặp bất cứ ai trong Thất Phúc Thần cũng chưa từng thấy Á Thần nhưng mà nàng thật sự đã thấy các Đạo Tu.

Đạo Tu có thể là nam, có thể là nữ, điểm chung của Đạo Tu đều xuất thân từ Ám Tộc, đây cũng là dân tộc của nàng.

Đạo Tu rất cường đại, cường đại đến mức Kỳ Doanh cũng chẳng biết dùng từ nào để miêu tả, Đạo Tu là những người đủ mạnh để ra khỏi làng, ra khỏi tộc mà tự mình hành động trong Xuất Vân, dĩ nhiên Đạo Tu bình thường cũng không còn trong làng mà tới Thiên Thành, sống trong đại cung điện của Đại Quốc Chủ, họ là những người thủ hộ cho giấc ngủ thần linh, là những người nghe lệnh trực tiếp từ thần linh.

Kỳ Doanh có một mong ước, mong ước cả đời của nàng chính là trở thành Đạo Tu.
Nàng từ khi còn rất nhỏ đã được dạy Xuất Vân Quốc cực kỳ nguy hiểm, là nơi sống của thần linh, nàng cùng cả dân tộc của nàng sống trong sự bảo hộ của thần linh vì vậy mới có thể an toàn, mới có thể không sợ tà ma ngoại đạo tấn công, mới có cuộc sống ấm no hạnh phúc.

Cách tốt nhất để báo đáp công ơn thần linh là làm việc, là hăng say lao động, là tu đạo thật cường đại để trở thành Đạo Tu.

Kỳ Doanh có thể coi là trường hợp đặc biệt của Ám Tộc bởi vì nàng sinh ra đã có suy nghĩ khác người, suy nghĩ khác xa với bất cứ ai của Ám Tộc.

Nàng luôn cảm thấy tò mò với mọi vật, luôn muốn biết thế giới này rộng lớn bao nhiêu, trời cao bao nhiêu, đất rộng thế nào.

Với suy nghĩ này, nàng muốn trở thành Đạo Tu, trở thành Đạo Tu không phải chỉ để phục vụ thần linh mà nàng còn muốn ra ngoài, muốn xem khắp Xuất Vân.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Kỳ Doanh rốt cuộc 13 tuổi, lúc này cuộc đời nàng thay đổi.

Khác với những đứa trẻ khác của Ám Tộc thậm chí khác với tất cả mọi người của Ám Tộc, trên người nàng không có thần văn.

Ám Tộc sinh ra không có thần văn, chỉ có tu đạo thì mới sinh ra thần văn, khi mà thần văn hoàn toàn bao phủ cơ thể thì lúc đó sẽ trở thành Đạo Tu.

Ở Ám Tộc, một đứa trẻ bất kỳ khi bước vào con đường tu đạo thì chậm lắm đến năm 8 tuổi cũng sẽ xuất hiện thần văn nhưng mà Kỳ Doanh đến năm 13 tuổi thì vẫn vậy, căn bản không hề hiện ra thần văn.

Nếu nàng lười biếng tu luyện thì cũng thôi nhưng tiền đề là nàng rất chăm chỉ tu đạo hơn nữa sự thông minh, sự thông tuệ của nàng toàn Ám Tộc đều biết, Kỳ Doanh là một cô bé trí tuệ hơn người.

Kỳ Doanh không biết cơ thể mình bị sao, trong lòng nàng hoang mang vô cùng, ở trong Ám Tộc nàng gần như dị loại vậy thậm chí nàng bắt đầu bị xa lánh, nàng bắt đầu bị đồn là tà ma, đối với một cô bé 13 tuổi thì sao có thể không sợ hãi đây?.Tin đồn càng ngày càng lớn, nàng không có thần văn gần như không khác gì bị thần linh loại bỏ, là thứ mang theo vận rủi, là thứ không may mắn, là nữ nhân bị nguyển rủa.

Cái gì phải đến cũng đến, Kỳ Doanh bị đưa ra ngoài làng , bị ném ra ngoài Xuất Vân Quốc, nơi mà tà ma ngự trị, nơi là thiên đường của quái vật.

Kỳ Doanh có thể làm gì?, một cô bé như Kỳ Doanh thì sẽ chẳng làm gì được cả, chỉ có chờ chết mà thôi..., quả thực nàng đã đến rất gần cái chết, phi thường gần.

Giây phút Kỳ Doanh sắp bị một đầu Baku ăn mất não... rốt cuộc có người cứu nàng, đây là một nam tử mà nàng chưa bao giờ nhìn thấy trước đây.

Nam tử mặc đạo bào mang theo hai màu trắng đen, tuổi tác chỉ khoảng 18-19 tuổi, khuôn mặt tuấn mỹ vô song hơn nữa nam tử này không chỉ tuấn mỹ mà còn có khí chất, một loại khí chất đặc biệt hấp dẫn Kỳ Doanh.

Một cô bé 13 tuổi thì sao hiểu cái gì là yêu nhưng mà quả thật khi đó trái tim của Kỳ Doanh như bị đánh cắp, như bị nam tử kia chiếm lấy, nam nhân tự xưng mình là Tiêu Dao, nàng cũng gọi nam tử là Tiêu Dao ca ca.

Đoạn thời gian tiếp theo, nàng sống với Tiêu Dao ca ca, nàng cùng ca ca đi khắp hang cùng ngõ hẻm của Xuất Vân Quốc, nhìn thấy rất nhiều thứ, cảm nhận được rất nhiều việc đồng thời lật đổ toàn bộ thế giới quan của mình.

Tiêu Dao ca ca trong câu chuyện này không cần đoán, đây chắc chắn là Tiêu Dao Tử, sự cường đại của Tiêu Dao Tử thì không cần phải nói.

Tiêu Dao Tử bảo vệ Kỳ Doanh hơn nữa cứ gặp một sinh vật bất kỳ thì Tiêu Dao Tử lại dành rất nhiều thời gian suy ngẫm cùng nghiên cứu, Tiêu Dao Tử khiến cho tất cả những gì về cái gọi là thần linh trong mắt Kỳ Doanh bị lay động.

Những yêu ma quỷ quái mà nàng tưởng là những sinh vật trong truyền thuyết kia hóa ra lại do bàn tay con người tạo ra, Xuất Vân vốn chẳng đủ được gọi là một quốc, Xuất Vân Quốc chỉ là một hòn đảo.

Thế giới này vốn rất rộng, rộng đến mức không ai có thể đi hết được.

Trời này vốn rất cao, cao tới nỗi không ai có thể chạm vào nổi.

Lần đầu tiên, Kỳ Doanh thực sự tự hỏi thế giới nàng sống ra sao?, Xuất Vân Quốc là gì?.

Nếu yêu quái chỉ là thứ do con người tạo ra thì thần linh mà nàng nhất mực tôn kính là ai?.

Cứ thế cứ thế, Kỳ Doanh sống với Tiêu Dao Tử được 3 tháng.

Quyển 5 - Chương 148-2: Bí văn năm đó (2)

Sau 3 tháng Tiêu Dao Tử có việc rời khỏi Kỳ Doanh, có việc phải đi đến nơi càng xa hơn.

Kỳ Doanh ở lại, nàng biết đại ca sẽ không bỏ mình, nàng biết đại ca rất nhanh sẽ trở lại vì vậy cũng không lo lắng, cuộc sống của nàng ba tháng qua đều là vậy, thỉnh thoảng Tiêu Dao Tử sẽ để nàng lại một mình, sau một hay hai ngày liền lập tức trở về.

Kỳ Doanh sống trong một hang động, nàng có lương thực, có cả nước uống, căn bản không có gì phải lo lắng nhưng mà... không ai ngờ được hang động này có khách thậm chí là hai người khách nhân một nam một nữ.

Nữ gọi là Biện Tài Thiên, nam gọi là Đại Hắc Thiên.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Doanh nhìn thấy Thần, nhìn thấy Thần chân chính.

Biện Tài Thiên khi đó hỏi nàng rất nhiều điều, hỏi nàng về đại ca ca Tiêu Dao Tử.

Nếu là bất cứ ai trong Ám Tộc thì sẽ lập tức cúi đầu nói ra tất cả bởi vì trước mặt bọn họ là thần linh, là tín ngưỡng mà mình tôn thờ nhưng mà Kỳ Doanh lại là dị loại, nàng không hề mở miệng, Biện Tài Thiên hỏi cái gì nàng cũng chỉ nói không biết.

Biện Tài Thiên không hỏi được gì từ nàng liền đến phiên Đại Hắc Thiên, Đại Hắc Thiên không đánh nàng, không tra tấn nàng mà cho nàng ăn một thứ quả thực, một thứ quả thực mà toàn bộ Ám Tộc gọi là Khổ Quả.

Khổ Quả có cái tên như vậy chính là bởi khi ăn vào thì cực kỳ đau đớn, cảm giác đau đớn không có cách nào tả được, sống dở chết dở.

Đại Hắc Thiên nhét thứ quả thực này vào miệng nàng..., Đại Hắc Thiên biết trước sự đau đớn cùng cực này thì Kỳ Doanh nhất định biết gì khai nấy nhưng ai mà tưởng tượng được Khổ Quả không làm Kỳ Doanh đau đớn, nó làm cả người Kỳ Doanh run lên sau đó nó mang ma khí hoàn toàn nhập vào thân thể Kỳ Doanh.

Kỳ Doanh hấp thụ hoàn toàn ma khí trong Khổ Quả nhưng mà trên người nàng vẫn không hề có "thần văn ".

Nhìn thấy một việc này cả Đại Hắc Thiên cùng Biện Tài Thiên đều không thể tin được, thế là Kỳ Doanh bắt đầu bị ép ăn rất nhiều Khổ Quả, đến lần thứ năm thì cơ thể nàng như quá tải, cả người gục xuống mà bất tỉnh nhân sự.

Nàng không biết việc gì xảy ra tiếp theo, nàng chỉ biết khi nàng mở mắt ra nàng được xưng là Thần Nữ, nàng được sống trong Thiên Thành, được rất nhiều Đạo Tu cung phụng.

Kỳ Doanh cố gắng tìm hiểu, cố gắng đi hỏi một cái kết quả, rốt cục Biện Tài Thiên nói cho nàng huyết mạch của nàng biến dị, huyết mạch của nàng thuế biến.

Kỳ Doanh cái gì cũng không hiểu, nàng chỉ hiểu hiện tại nàng có một nhiệm vụ, một nhiệm vụ... rất khó tưởng tượng.

Nhiệm vụ của Kỳ Doanh là sinh nở, là sinh nở hậu đại.

Nàng không biết bị cho ăn cái gì, cũng không rõ "thần linh " làm gì nàng nhưng mà thân thể nàng bắt đầu biến dị, bắt đầu phát dục, nàng mới 13 tuổi nhưng chỉ sau khoảng 1 tuần lễ liền nhìn như thiếu nữ 15.

Trong thời gian này Kỳ Doanh ăn rất nhiều rất nhiều Khổ Quả, ban đầu cơ thể nàng chỉ có thể nuốt được 5 quả nhưng chỉ sau 1 tuần giới hạn của nàng chính là 10 quả, số lượng gần như gấp đôi.

Trong khoảng thời gian này nàng cũng nhìn ra một mặt khác trong Thiên Thành, tại nơi đây nàng phát hiện ra một bí mật làm nàng sợ run, nàng phát hiện ra địa vị của Ám Tộc trong mắt Thần Linh, số phận của Ám Tộc trong mắt Thần Linh.

Ám Tộc trong mắt Thần Linh chẳng khác gì gia súc còn Đạo Tu... chẳng khác gì khôi lỗi, bọn họ đã không có suy nghĩ của chính mình, chỉ cần một lệnh của thần linh thì cái gì cũng sẽ làm, cái gì cũng không quan tâm.

Sự phát hiện này của Kỳ Doanh cũng là do thần linh cố tình cho nàng nhìn bởi vì trong mắt thần linh kể cả nàng được gọi là thần nữ thì cũng chỉ là công cụ sinh sản.

Lại qua khoảng nửa tháng, nàng không có cách nào phản kháng vận mệnh, nàng thụ thai.

Vấn đề đáng nói nhất... nàng mang thai của Đại Quốc Chủ.

Nàng cũng không rõ là mình có thai hay chưa, nàng chỉ biết nàng lại được đưa về Ám Tộc nhưng mà lúc này nàng đã là thần nữ hơn nữa còn có rất nhiều Đạo Tu đi theo bảo hộ nàng thậm chí còn có thần linh tới Ám Tộc, còn có thần linh nhìn chằm chằm vào nàng.

Kỳ Doanh không hiểu việc gì xảy ra nhưng mà nàng sợ, một nỗi sợ cùng cực trong tâm linh, nàng biết mình rất có thể mang thai hơn nữa cái thai này sau khi sinh ra chắc chắn không hề bình thường... hơn nữa số mệnh của nàng cũng sẽ kết thúc ở đây.Nàng không có bất cứ bằng chứng gì nhưng từ sâu trong tâm linh nàng hiểu, nàng hiểu số mệnh của mình, dĩ nhiên Kỳ Doanh không muốn chết.

Trong thời điểm này... đại ca đến rồi.

Nàng không biết quãng thời gian qua đại ca đi đâu, nàng chỉ biết đại ca khi tới Ám Tộc mệt mỏi vô cùng, trên người tràn ngập thương thế.

Thời điểm đó trùng hợp bên cạnh nàng không có thần linh, nàng liền dùng địa vị của Thần Nữ khiến cho Ám Tộc nghe lệnh, để Ám Tộc mở cửa cho đại ca vào dưỡng thương.

Việc mà nàng không ngờ chính là ngay sáng hôm sau, đại ca mang nàng ra ngoài, mang nàng rời khỏi Ám Tộc.

Cũng ngay thời điểm đó, thần linh xuất hiện.

Cả thế gian này chỉ sợ cũng chỉ có một mình Kỳ Doanh tận mắt thấy Tiêu Dao Tử đại chiến cùng Thất Phúc Thần.

Tại thời điểm đó, Kỳ Doanh rốt cuộc mới hiểu cái gì là thần.

Thần ở đây không phải là Thất Phúc Thần, thần ở đây chính là Tiêu Dao Tử, một thứ thực lực cử thế vô song, vô địch thiên hạ.

Thần linh trước mặt Tiêu Dao Tử một đường bị đánh, đánh cho không ra hình dạng, chỉ có thể bị nghiền ép.

Thần linh bất tử?, Kỳ Doanh ban đầu thì đúng là tin nhưng mà sau khi được chứng kiến trận chiến này thì hình tượng thần linh hoàn toàn sụp đổ.

Tiêu Dao Tử sinh sinh đánh chết Hotei (Bố Đại), một trong bảy vị Thần Linh vậy mà bị đánh chết.

Tiếp theo Tiêu Dao Tử mang nàng rời khỏi Xuất Vân Quốc, lúc này làm gì có ai ngăn cản được Tiêu Dao Tử?.

Rời khỏi Xuất Vân, Kỳ Doanh mới hiểu thế giới này rộng lớn ra sao, sau đó Tiêu Dao Tử để nàng lại Phù Tang, Tiêu Dao Tử trở về Trung Nguyên.
Không phải Tiêu Dao Tử không muốn mang nàng về Trung Nguyên mà bản ý của Tiêu Dao Tử chính là mình sẽ rất nhanh trở lại, rất nhanh mang người giết ngược trở về.

Sau khi Tiêu Dao Tử sắp xếp cho Kỳ Doanh, Tiêu Dao Tử liền rời đi, mãi đến thời điểm 3 tháng sau Tiêu Dao Tử mới lại tới Phù Tang.

Tiêu Dao Tử vậy mà không có cách nào lại tìm thấy Xuất Vân Quốc hay còn gọi là Bồng Lai Tiên Đảo.

Về phần Kỳ Doanh, cái bụng nàng trở nên lớn hơn, nàng thực sự hoài thai.

Chính Tiêu Dao Tử cũng không ngờ Kỳ Doanh mang thai, nên biết Tiêu Dao Tử tuyệt đối là thần y ấy vậy mà trước khi cái bụng Kỳ Doanh trở nên lớn hơn bản thân Tiêu Dao Tử căn bản không nhìn ra Kỳ Doanh mang thai.

Hai người khi đó phải đưa ra quyết định, quyết định giữ hay bỏ cái thai này, rốt cuộc cả hai chọn giữ.

Tiêu Dao Tử thực sự muốn xem đứa trẻ Kỳ Doanh đẻ ra sẽ có gì đặc biệt, đáng tiếc đáp án làm cho Tiêu Dao Tử thấy khó hiểu, Kỳ Doanh sinh ra một đứa trẻ hết sức bình thường, bất kể kiểm tra kiểu gì thì cũng thấy quá đỗi bình thường.

Ở lại Phù Tang nửa năm, Tiêu Dao Tử rốt cuộc phải về Trung Nguyên còn Kỳ Doanh?, nàng thực sự biết trái tim của mình thuộc về ai nhưng mà nàng hiểu trong tim đại ca không có nàng, đại ca chỉ coi nàng là muội muội, cả đời đại ca chỉ thích một nữ nhân.

Nữ nhân của đại ca không phải người như nàng có thể so được, nàng lấy cái gì so với người ta đây?, rốt cuộc thời điểm Tiêu Dao Tử rời khỏi Phù Tang cũng là lúc Kỳ Doanh mang đứa bé đến một nơi hoang vu tại Phù Tang ở ẩn, một mình nuôi dưỡng đứa trẻ.

Năm này qua năm khác, khi đứa trẻ lên 5 tuổi, Kỳ Doanh gặp một nam tử họ Thiên Vũ, một nam tử thuộc dòng phụ của Thiên Vũ gia.

Nam tử này vừa nhìn thấy Kỳ Doanh liền điên cuồng theo đuổi nàng bởi vì Kỳ Doanh thực sự rất đẹp, năm nay nàng mới 18 mà thôi, vẻ đẹp của nàng thậm chí... không thua gì Cầm Đế – Phượng Huyền Cầm.

Lại qua 2 năm, Tiêu Dao Tử tiếp tục đến Phù Tang thăm "muội muội ", đây là lần thứ 3 bản thân Tiêu Dao Tử đi tìm Bồng Lai nhưng ông vẫn không có cách nào tìm được đồng thời lần này Tiêu Dao Tử mang theo Phượng Huyền Cầm.

Thời điểm đó chính Tiêu Dao Tử cũng kinh ngạc vì sự thay đổi của Kỳ Doanh, khoảng 7 năm trước Kỳ Doanh có thể coi là xinh đẹp nhưng mà 7 năm sau nàng đã trở thành tuyệt thế mỹ nhân nhưng mà thế thì sao?, Kỳ Doanh có dung mạo đẹp hơn nữa thì nàng cũng không thể chen chân vào giữa hai người, Tiêu Dao Tử cùng Cầm Đế tuyệt không thể chia lìa.

Nhìn thấy hai người hạnh phúc, Kỳ Doanh rốt cuộc làm ra quyết định, nàng lấy nam nhân họ Thiên Vũ kia, đổi tên thành Thiên Vũ Kỳ Doanh, sau đó nàng sống một cuộc đời bình bình thường thường thậm chí rất ít xuất hiện trước mặt thế nhân, thế nhân cũng không có mấy người biết Thiên Vũ Kỳ Doanh thời điểm đó có thể coi là đệ nhất mỹ nữ Phù Tang.

Lại nói tới đứa trẻ con nàng, một đứa bé gầy gò ốm yếu, một đứa bé kinh mạch phi thường nhỏ hẹp gần như không thể luyện võ, đứa bé gọi là Thiên Vũ Lãng.

Thiên Vũ Lãng... chính là hậu đại của Đại Quốc Chủ cùng Kỳ Doanh nhưng mà một đời bình bình thường thường thậm chí nói hắn là phế vật luyện võ, điểm đặc biệt lớn nhất của Thiên Vũ Lãng có lẽ chỉ là đẹp trai, đẹp trai đến mức thế gian hiếm có.

_ _ _ __ _ _

Khép lại quyển bút ký này, Vô Song đột nhiên nghĩ tới Thiên Vũ Chính Tắc.

Không có lý do gì, đơn giản chỉ là suy nghĩ của Vô Song.

Nếu bút ký là thật, đứa trẻ của Thiên Vũ Kỹ Doanh cùng Đại Quốc Chủ tuyệt đối cực kỳ không tầm thường, tuyệt đối không thể chỉ có một cuộc đời như thế, Thiên Vũ Lãng một đời sống quá mức bình thường chỉ sợ là vì hắn không có ma khí, không được tiếp xúc với ma khí.

Vô Song từ trước khi lên Bồng Lai đã nghĩ đây là cơ hội thuế biến của Thiên Vũ Chính Tắc chỉ là hắn không nghĩ ra thuế biến kiểu gì mà thôi.

Lúc này nếu Thiên Vũ Chính Tắc là hậu đại của Thiên Vũ Lãng thì sao?, nếu tính theo đời đại khái Thiên Vũ Lãng sẽ hơn Thiên Vũ Chính Tắc khoảng 2 thế hệ, về mặt thời gian có thể coi là hợp lý, đấy là chưa kể kinh mạch của cả hai người đều cực kỳ nhỏ hẹp.

Quyển 5 - Chương 149: Cừu nhân gặp mặt.

Một con thuyền lênh đênh trên biển, một con thuyền nhỏ hướng về Bồng Lai.

Sau hai ngày, Vô Song bắt đầu từ đảo Shogun quay về Bồng Lai nhưng mà hắn lại không biết đường.

Nói ra rất buồn cười nhưng đây là sự thực, Vô Song không tìm được đường về Bồng Lai bởi khi từ Bồng Lai tới Shogun chính hắn rơi vào trạng thái vô thức, chính hắn dựa vào cảm giác mà tới được Shogun.

Hiện tại cái cảm giác của Vô Song không còn nữa, lý do vì sao thì hắn cũng khó mà giải thích được bất quá nếu không nhớ đường về Bồng Lai thì cũng chưa phải là quá tệ hại, Vô Song vẫn còn cách khác đã trở về nơi này.

Trên thuyền nhỏ lúc này còn có nữ hài lõa thể kia, nàng không thể mở miệng nói chuyện, gần như là không thể nói vì vậy Vô Song đặt cho nàng một cái tên, hắn gọi nàng là Thanh Thanh.

Thanh Thanh thực sự đã không phải con người nữa, không biết Thọ lão nhân làm gì hay ngay từ đầu trí tuệ của Thanh Thanh đã bị giới hạn, nữ hài này thật sự rất ngốc đồng thời cũng tự coi mình là thú vật, đến cả ngôn ngữ cũng không biết.

Vô Song hiện tại không biết phải làm gì với Thanh Thanh, ở trên thuyền hắn chỉ biết nhè nhẹ xoa đầu nữ hài này, mái tóc của Thanh Thanh thực sự rất mềm, rất mượt, cảm xúc phi thường không tệ.

Một tay xoa đầu Thanh Thanh, lưng dựa vào mạn thuyền, một tay còn lại đang đọc sách, đây là quyển sách thứ hai nằm bên cạnh bản bút ký của Kỳ Doanh.

Vô Song cũng không cần chèo thuyền bởi hắn có Bắc Minh Chân Khí, Bắc Minh Chân Khí có thể vì Vô Song điều khiển con thuyền này, theo ý niệm của Vô Song mà Bắc Minh Chân Khí sẽ ảnh hưởng tới dòng nước sau đó chậm rãi mang Vô Song di chuyển.

Vô Song hoàn toàn di chuyển trên biển trong vô định, chẳng có mục tiêu nào cả.

Vô Song không thể xác định được Bồng Lai, kể cả hắn có Ma Long, kể cả Ma Long có khả năng phản ứng cực kỳ nghịch thiên với ma khí thì cũng không thể phát hiện được Bồng Lai ở đâu, phương hướng của Bồng Lai ở đâu.

Đã không xác định được hướng đi thì Vô Song cần phải xác định một thứ khác đó là ma khí, hắn cần xác định một sinh vật có lượng ma khí cực lớn, chỉ cần biết sinh vật này ở đâu liền có thể dễ dàng tìm thấy Bồng Lai, sinh vật này... gọi là Hải Thần.

_ _ _ _ __

Vô Song ở trên thuyền, Bát Chỉ Kính đang được treo bên hông hắn hơn nữa khác với lúc ở Shogun hay đúng hơn là cái lúc rời khỏi mộ địa của "Ngu Trà" thì Vô Song đã được thử khả năng của Bát Chỉ Kính.

Khi rời khỏi mộ địa của Ngu Trà bản thân Vô Song vẫn đang giữ mình ở trạng thái ma hóa, khi ở trong mộ địa thì không sao nhưng vừa bước ra khỏi mộ địa thì Vô Song cảm thấy áp lực khổng lồ từ trên trời đè xuống, sau đó là một loại lực lượng không thể đỡ được, một thứ lực lượng mang theo quyền uy của thiên.

Thứ lực lượng này Vô Song vẫn nhớ in trong đầu, đây là lôi phạt, lôi phạt của Thiên Đạo.

Thiên Đạo đang muốn dáng kiếp, Thiên Đạo đang khóa Vô Song lại, hắn hoàn toàn không nghi ngờ gì việc Thiên Đạo sẽ thi kiếp lên người mình cả.

Ngay lúc này, khi Thiên Đạo chuẩn bị hàng lôi kiếp thì Bát Chỉ Kính như có phản ứng, Thiên Đạo vừa lộ diện bản thân Bát Chỉ Kính lóe sáng sau đó nó tạo ra một thứ lĩnh vực mờ mờ ảo ảo, một lĩnh vực vô hình phủ lấy Vô Song để rồi Thiên Đạo vậy mà từ từ ẩn đi, cứ như không tìm thấy Vô Song vậy.

Năng lực của Bát Chỉ Kính rất cường đại, nó tuyệt không chỉ như lời Thọ Lão Nhân nói, Bát Chỉ Kính trong thần thoại Phù Tang có tác dụng gì?, nó là thứ dùng để phản chiếu hình ảnh của Thiên Chiếu Đại Thần.Tích xưa kể rằng, Thiên Chiếu Đại Thần bị thần bão Susanoo chọc giận, bà liền tự nhốt mình trong một hang đá vĩnh cửu nơi ánh sáng không thể thoát ra, từ đó thể gian không còn ánh sáng, thế gian chìm trong bóng tối.

Để cứu lấy thế giới, Tam Chủng Thần Khí liền sinh ra, trong Tam Chủng Thần Khí thì Bát Chỉ Kính chính là thứ phản chiếu ánh sáng trên người Thiên Chiếu Đại Thần ra khắp thế gian, mang ánh sáng mặt trời xuất hiện lại trên đại địa.

Tích xưa này Vô Song mới tìm hiểu được, đương nhiên là trong phòng sách dưới địa mộ, từ cái tích xưa này Vô Song có thể mơ hồ đoán ra được tác dụng của Bát Chỉ Kính nhưng mà chính hắn cũng không dám chắc, tất cả còn đang trong phỏng đoán.

Trước mắt thì như lời Thọ Lão Nhân nói, Bát Chỉ Kính có thể che đi khí tức của Vô Song, khiến Thiên Đạo không thể phát hiện ra được khí tức ma hóa của hắn, dẫn tới việc Thiên Đạo không thể hàng lôi phạt.

Điều đáng nói là kết giới của Bát Chỉ Kính... chỉ duy trì được trong 5 phút đồng hồ, thời gian ngắn tới dọa người.

Lênh đênh trên biển, Vô Song hiện tại nghĩ mãi vẫn không hiểu được vì cái gì cùng la ma hóa, cùng là dùng ma lực mà Thiên Đạo chỉ đè hắn ra đánh?, phải chăng là vì Vô Song không có mệnh cách hoặc là có nguyên nhân khác càng sâu xa hơn?.

Hy vọng duy nhất của Vô Song hiện tại chỉ là Bồng Lai, tốt nhất là Đế Thích Thiên đặt ở Bồng Lai một cái kết giới, một cái kết giới có thể che đi Thiên Đạo cảm ứng, dù sao Vô Song cảm thấy đám người Thất Phúc Thần có thể ma hóa ở Bồng Lai thì tại sao mình không thể?, dĩ nhiên hiện tại gọi là Thất Phúc Thần cũng không đúng nữa, hiện tại nhiều nhất cũng chỉ còn Ngũ Phúc Thần mà thôi.

Lại nói tới con thuyền lênh đênh trên biển của Vô Song, thuyền đi nửa ngày rốt cuộc dừng lại.

Sau nửa ngày, Vô Song mới từ từ đặt quyển sách trong tay xuống, một tay vẫn nhẹ xoa đầu Thanh Thanh.

"Ở đây đợi ta một chút, nhanh thôi, hơn nữa không cần sợ ".

Thanh Thanh nghe Vô Song nói, nữ hài ngẩng đầu lên nhìn Vô Song, đôi mắt to tròn khẽ chớp, rốt cuộc phải vài giây sau như hiểu Vô Song nói gì, cái đầu liền gật gật, cả người lại cuộn tròn nơi góc thuyền.Nhìn Thanh Thanh, Vô Song không biết làm sao, cũng chỉ có thể thở dài sau đó cả người ngửa về phía sau, rơi tự do xuống biển.

Vô Song vừa rơi xuống biển, Bắc Minh Hạo Hãn lập tức được mở ra, Vô Song dùng Bắc Minh Hạo Hãn bao kín lấy cơ thể mình, cứ thế lặn xuống đáy biển.

Tốc độ lặn của Vô Song rất nhanh, cũng không bao lâu Vô Song liền phát hiện ra mục tiêu.

Vô Song phát hiện ra mục tiêu thì mục tiêu cũng phát hiện ra Vô Song, nó đang nằm một đống dưới mặt biển nhưng mà như cảm ứng được cái gì, đôi mắt đỏ lừ mở ra, đôi mắt khóa chặt lấy Vô Song.

Dưới đáy biển, đôi mắt đỏ lừ kia như cái đèn pha khổng lồ xuyên qua bóng tối vậy.

Vô Song nhìn thấy đôi mắt kia, hắn cũng không lặn xuống nữa, thản nhiên khoanh tay lại đầy khiêu khích nhìn Hải Thần.

Hải Thần rất có linh tính thậm chí còn thông minh gấp mười lần so với Thanh Thanh, nó hiểu Vô Song đang chọc tức nó hơn nữa nó được nhiên nhớ Vô Song là ai.

Vô Song để cho nó một nỗi đau khủng khiếp hỏi sao mà nó quên được đây?.

Hải Thần đang dưỡng thương dưới đáy biển, nó khi phát hiện ra Vô Song cả cơ thể khổng lồ liền run lên, trong tiềm thức nó vẫn cứ sợ Vô Song, vẫn cứ không muốn đối đầu với Vô Song nhưng mà Hải Thần rất nhanh nhận ra một thứ, nó nhận ra đây là dưới đáy biển, đây là địa bàn của nó.

Ở trên mặt biển, nó có thể sợ Vô Song nhưng mà đây là địa bàn của nó thì việc gì nó phải sợ?.

Hải Thần rốt cuộc động, thân thể như ngọn núi bơi thẳng lên bên trên, ánh mắt đầy hận thù cùng sát khí như muốn nuốt chửng Vô Song.

Sự thông tuệ của Hải Thần nàm nó nhận ra Vô Song có thể xuống tới đây là nhờ nguồn năng lượng bao quanh, tuy nó không biết thứ năng lượng bao quanh kia gọi là Bắc Minh Hạo Hãn nhưng mà nó biết chỉ cần đánh vỡ thứ này thì "nhân loại" chết chắc.

Nhân loại không thể sống dưới biển, không thể tới lui tự nhiên thậm chí đến cả dùng sức dưới biển cũng là vấn đề khó khăn, ở dưới này là thiên hạ của nó, ở dưới này Hải Thần liền vô địch thiên hạ.

Hải Thần gặp cừu nhân hơn nữa gặp cừu nhân ở ngay địa bàn của mình, nó gầm lên một tiếng rống kinh thiên sau đó xúc tu khổng lồ đập thẳng vào Vô Song.

Nhìn thấy cái xúc tu kia đập tới, Vô Song vây mà đưa tay ra, tay của hắn lập tức hóa thành long trảo, cánh tay tưởng như hết sức bình thường nhưng mà lại mang theo kinh thiên lực lượng, Vô Song dùng cánh tay mạnh mẽ ngăn cản xúc tu của Hải Thần.

Lúc này ánh mắt Vô Song cũng chuyển thành màu đỏ như máu, hắn nhếch mép cười với vị bá chủ của biển khơi này.

Cự lực của Hải Thần rất khủng bố nhưng mà cự lực của Vô Song còn khủng bố hơn, một khi đã không có ưu thế cự lực khủng khiếp kia, Hải Thần chết chắc.

Quyển 5 - Chương 150: Lục đầu ma long khủng bố

Hải Thần có trí tuệ, vì nó có trí tuệ nên lúc này nó căn bản không hiểu việc gì xảy ra cả.

Khoảng ba ngày trước, nó một đập có thể đập cho Vô Song suýt nữa thăng thiên ấy vậy mà hiện tại nó căn bản không làm gì được Vô Song?, thế là thế nào?.

Trong lúc Hải Thần đang "suy nghĩ" thì Vô Song động, Vô Song cũng không có nhiều thời gian cho lắm, hắn bắt đầu cảm thấy Thiên Đạo lại xuất hiện, Thiên Đạo hiện ra thì mọi thứ tuyệt không tốt lành gì.

Thiên Đạo hiện lên, Bát Chỉ Kính lại khẽ lóe sáng, lúc này Bát Chỉ Kính sẽ như một cái đồng hồ bấm giờ, một cái đồng hồ bấm giờ đang đếm ngược.

Vô Song cũng không ở trong Bắc Minh Hạo Hãn nữa, cả người hắn liền lướt ra ngoài sau đó cơ thể Vô Song lập tức bị ma khí bao phủ, cả người Vô Song tiến vào trạng thái ma hóa.

Vô Song ma hóa, hắn dùng lượng ma khí khổng lồ bao phủ lấy Hải Thần, một động tác này làm Hải Thần khựng lại, bản thân Hải Thần quả thực bị "ngợp", nó không thể tưởng tượng được vì lý do gì Vô Song lại có một lượng ma khí khủng bố đến vậy.

Mãi đến khi Vô Song áp sát người Hải Thần, ma trảo đưa ra thì Hải Thần mới kịp phản ứng, nó lập tức động thân, cả cơ thể ầm ầm di chuyển cố kéo dài khoảng cách với Vô Song đồng thời xúc tu mạnh mẽ đập xuống.

Ở dưới nước Hải Thần thật sự rất nhanh, nhanh hơn cái lúc Vô Song lần đầu gặp nó nhiều bất quá tốc độ chỉ có thể thì còn lâu mới đủ, chỉ thấy Vô Song hừ lạnh một cái, tay trái thu lại nâng lên cao, thản nhiên chịu một quật của Hải Thần.

Một quật này không có cách nào tổn thương cơ thể Vô Song nhưng dưới đáy biển thì hoàn toàn có thê đánh hắn bay đi một đoạn bất quá cũng chỉ thế mà thôi.

Vô Song bị Hải Thần đánh bay đi đồng thời sau lưng hắn sáu đầu MA Long cũng xuất hiện, sáu đầu Ma Long cộng đồng há miệng ra, từ miệng của chúng tràn ra lượng ma khí khủng khiếp.

Ma khí sau lưng như khiến Vô Song gắn phản lực dưới nước vậy, vừa bị đánh bay một cái đã cấp tốc bắn thẳng cả người về phía trước.

Hải Thần sao có thể ngờ tới tốc độ dưới nước của Vô Song kinh khủng như vậy, nó lập tức mang toàn bộ xúc tu đẩy về phía Vô Song, lần này tổng cộng 10 cái xúc tu cùng đẩy về phía Vô Song, dưới mặt biển mỗi xúc tu xoắn lại tạo thành một luồng lực lớn vô cùng, cứ như Hải Thần đang điều khiển vòi rồng dưới đáy đại dương vậy.

Vòi rồng khủng bố cắt qua đáy đại dương thậm chí như muốn chia nơi này thành vài phần, xúc tu của Hải Thần đi đến đâu nước biển như bị tách ra đến đấy, lấy lực của 10 căn xúc tu lao về phía Vô Song.

Vô Song ở trong trạng thái ma hóa thực sự có một thay đổi rất lớn đấy là tự tin, một khi đã ma hóa thì Vô Song mang theo sự tự tin cực lớn thậm chí có thể nói là tự ngạo, hắn nhìn hành động của Hải Thần trong mắt có chút khinh thường.

Năm xưa đến cả Thiên Đạo cũng không làm gì được Ma Long thì mấy cái xúc tu của Hải Thần vẫn còn kém lắm.

Sau đầu Ma Long sau lưng Vô Song lại gầm thét, ma khí cuốn lấy thân thể hắn, cả người Vô Song vậy mà xoay như một mũi khoan rẽ nước, lấy ma khí bảo vệ xung quanh, lấy Ma Long mở đường, trong phút chốc Vô Song như hóa thành một đầu Hắc Long. 

Hóa thân thành Hắc Long, chỉ thấy đầu Hắc Long khổng lồ này như bá chủ biển khơi, di chuyển trong mặt nước như nhà của mình, cơ thể biến ảo vài cái liền trực tiếp xuyên qua toàn bộ vòi rồng đang đánh tới, mang theo ma khí ập thẳng về phía Hải Thần.

Cơ thể của Vô Song thực sự quá khủng bố đặc biệt trong trạng thái biến thân, cho dù bị xúc tu của Hải Thần mạnh mẽ va vào người thì cũng chỉ có chút ê ẩm, chỉ cần hắn không ngạnh kháng toàn bộ 10 căn xúc tu đánh ra kia thì mọi việc gần như không có gì cần quan tâm.Hải Thần chỉ thấy thân ảnh Vô Song vốn đang ở rất xa nhưng chỉ một cái chớp mắt như xóa đi khoảng cách không gian vậy mà đã lướt đến trước mặt nó, đầu hắc long mà Vô Song hóa thân cũng mở ra một cái miệng, một cắn ngập vào thân thể Hải Thần.

Hải Thần gầm rú lên một tiếng đau đớn, tiếng gầm như xuyên phá đại dương nhưng mà tiếng gầm này chưa là gì cả bởi vì những cái kinh khủng tiếp theo mới đáng nói.

Hải Thần gầm lên đau đớn, cả cơ thể nó như bị xé ra một mảng lớn thì lúc này Vô Song cũng trơ về chân thân hay nói đúng hơn ma khí tán đi.

Sáu đầu Ma Long sau lưng Vô Song mở miệng, đồng loạt cắn lên người Hải Thần, sau đó tiếp tục xé thân thể nó ra.

Hải Thần lúc này mới biết thế nào là đau đớn, thế nào là sợ hãi, nó tiếp tục gầm rú trong điên loạn, tất cả các sinh vật biển xung quanh chỉ sợ đều bị ma âm của nó làm cho nổ tung, toàn bộ mặt biển xảy ra chấn động, chấn động điên cuồng.

Vô Song đương nhiên không muốn cho Hải Thần hét nữ, hắn nắm bàn tay lại, ánh quyền liền xuất hiện.

Trong trạng thái ma hóa, Vô Song không dùng võ công bình thường nhưng mà hắn có ma võ.

Quyền này là Thái Tổ Trương Quyền hơn nữa so với Thái Tổ Trường Quyền bình thường thì kinh khủng hơn nhiều.

"Câm mồm".

"Thái Tổ Thiên Nộ".Trong trạng thái ma hóa, bản thân Vô Song cường đại đến nỗi không cần trải qua các bước của Thái Tổ Trường Quyền, hắn tự biến cơ thể mình thành vật chứ, mang cơ thể mình chứa đựng uy của một chiêu này, cứ thế mà xuất quyền.

Một quyền đánh vào đầu của Hải Thần, một quyền duy nhất triệt để làm nó câm miệng, nó muốn hét cũng không hét được nữa bởi vì một quyền này đánh thẳng vào não nó, đánh thẳng vào linh hồn nó, trực tiếp đánh cho Hải Thần bất tỉnh nhân sự.

Cơ thể to lớn của Hải Thần hiện tại xuất hiện vô số vết rách, máu tươi tràn ra đỏ cả một vùng biển.

Nhìn Hải Thần hoàn toàn mất đi nhận thức, Vô Song cứ thê đưa hai ma trảo của mình ra, hai tay đâm phập vào hai cái xúc tu khổng lồ của Hải Thần rồi cứ thế kéo nó lên mặt biển.

Vô Song không thể không nhanh chóng bơi lên trên, cái này không phải vì vấn đề oxy mà là vì Thanh Thanh.

Vô Song tuy đã rất cẩn thận hạ thuyền ở nơi khá xa so với vị trí chiến đấu của mình cùng Hải Thần nhưng mà chỉ vài phút vừa qua Hải Thần lồng lộn lại khiến cho cả đại hải bị kinh sợ, khiến cho cả đáy biển cùng động, khủng bố vô cùng.

Quả nhiên khi Vô Song kéo Hải Thần lên trên mặt biển, hắn thấy Thanh Thanh.

Thanh Thanh đang điên cuồng dùng tứ chi đạp nước, vẻ mặt sợ hãi cùng cực bất quá Thanh Thanh sẽ không thực sự chìm xuống.

Thanh Thanh rất sợ nước nhưng cô bé không chìm được, nhìn tứ chi đạp loạn trong nước biển... thực sự rất giống một người đang bơi chó, chính vì vậy mới giữ cho cô bé này nổi trên mặt nước.

Nhìn thấy Thanh Thanh giãy giụa, Vô Song rất nhanh đưa tay ra ôm ngang người cô bé, một tay dùng sức kéo thẳng cơ thể Hải Thần lên.

Thanh Thanh vốn đang hoảng sợ nhưng không biết có phải cảm nhận được Vô Song tới hay không mà bản thân trở nên yên lặng hơn nhiều, vẻ mặt tuy vẫn cực độ sợ hãi nhưng mà trong mắt đã có chút an tâm.

Ôm lấy cô bé trong ngực, Vô Song khẽ cười.

"Không sao, không sao rồi, an toàn rồi ".

Thì thầm vào tai Thanh Thanh một câu, lúc này Vô Song cũng kéo Hải Thần được lên trên mặt nước.

Cũng không rõ Hải Thần ra sao, sinh vật này khi bị kéo lên trên mặt nước vậy mà thực sự nổi được, thấy thế Vô Song liền ôm Thanh Thanh trực tiếp trèo lên người Hải Thần, nhìn từ xa Hải Thần như một tảng đá ngầm khổng lồ lộ ra trên mặt biển vậy.

Hải Thần lúc này hoàn toàn bất tỉnh nhưng mà thời gian bất tỉnh của nó sẽ không lâu, Vô Song hoàn toàn có thể đợi được, đợi nó dẫn mình về Bồng Lai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau