CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 886 - Chương 890

Quyển 5 - Chương 143: Tri thức là sức mạnh

Vô Song ngồi trong "thư viện" mà lật từng trang sách, hắn xem rất kỹ, đọc rất kỹ và nhớ cũng rất kỹ.

Vô Song quả thực không ngờ có một nơi như vậy tồn tại trên cõi đời, trong điều kiện không biết tác dụng của Bát Chỉ Kính là gì thì những thứ ghi trong sách, những tri thức ghi trong sách vượt xa giá trị của Bát Chỉ Kính.

Dĩ nhiên nói vậy thì cũng không đúng, ai biết sau này Bát Chỉ Kính có tác dụng gì nhưng mà cách nói này gần như để minh chứng cho đống tri thức mà Vô Song đọc được trong thư viện, những tri thức vô cùng quý giá.

Quyển sách đầu tiên mà Vô Song đọc là Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết thực sự không có ngắn như những điều Vô Song tổng kết lại, nó rất dày, trên lý thuyết nó là một bộ song tu công pháp nhưng mà Đế Thích Thiên bỏ ra rất nhiều tâm huyết để ghi chú, rất nhiều tâm huyết để giải thích tường tận, từ cách vận công, vận hành kinh mạch, chân khí di chuyển như thế nào mới đúng, gần như giải nghĩa từng câu từng chữ của Hiên Viên Đế Phượng Quyết vậy.

Với Vô Song mà nói, hắn với Đế Thích Thiên là đối địch nhưng nếu bỏ qua cái đối địch này thì không thể không bội phục đối phương, Đế Thích Thiên quá giỏi.

Trước Vô Song còn nghĩ bằng vào việc ma hóa thì đám đệ tử của Đế Thích Thiên đột phá đế vị là việc bình thường nhưng mà hiện giờ thì Vô Song mới hiểu đệ tử của Đế Thích Thiên tuyệt không chỉ đi theo con đường ma hóa đơn giản như vậy.

Kẻ có thể đào tạo nên Thất Phúc Thần cùng Thất Đế Tử thì đáng sợ đến mức nào?, bản thân Đế Thích Thiên có những thứ kiến thức vượt khỏi nhân thế, thứ kiến thức không thuộc về thế giới này.

Nếu thật sự phải chọn ra một vị "sư" giỏi nhất thiên hạ thì Đế Thích Thiên hoàn toàn hợp cách ngồi vào cái vị trí này.

Vô Song bỏ ra nửa ngày để đọc Hiên Viên Đế Phượng Quyết, thật sự nó "cuốn" đến nỗi không thể dứt ra được, trên đời này kẻ có thể cắt nghĩa tường tận, giải thích tường tận về Hiên Viên Đế Phượng Quyết cho người khác chỉ sợ cũng chỉ có Đế Thích Thiên.

Đọc xong Hiên Viên Đế Phượng Quyết, quyển sách thứ hai mà Vô Song đọc là Đế Đan Thuật.

Vô Song đương nhiên không biết tiêu đề quyển sách này là gì, hắn lại phải mở ra đến khoảng phần giữa sách, đến đoạn chữ Mông Cổ thì mới có thể biết rõ sách này viết gì.

Sách này dạy là đan thuật, thứ mà Vô Song hoàn toàn không biết.
Đan thuật... ở thế giới này thật sư rất cường đại chỉ là Vô Song không quá để ý cũng không quá cần mà thôi.

Đan thuật nằm trong y thuật, là một nhánh của y thuật nhưng mà là một nhánh tự lập, không phải ngẫu nhiên trong thiên hạ bao gồm cả y sư cùng đan sư.

Y sư thì cũng tùy người, có người giàu có người không nhưng là luyện đan sư thì chắc chắn là cự phú một phương.

Y sư còn có thể chữa bệnh miễn phí nhưng mà luyện đan thì làm gì miễn phí được?.

Lại nói tới đan thuật, đây là điểm mạnh nhất của ông ngoại Vô Song, nói về đan thuật thì Dược Vương là vô địch thiên hạ, còn nhỉnh hơn Thần Nông Lão Nhân một chút bất quá chính Vô Song vẫn cảm thấy đan đạo của Dược Vương chỉ sợ không bằng đan đạo của Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên ngay từ khi còn là Từ Phúc đã dám cầu trường sinh, đã dám làm ra trường sinh đen cho Tần Thủy Hoàng thể nghiệm thậm chí còn làm Tần Thủy Hoàng tin tưởng, đây không phải là việc thế gian ai cũng có thể làm được, phải biết đối mặt với Đế Thích Thiên khi đó chính là hoàng đế đầu tiên của Trung Nguyên – Tần Thủy Hoàng.

Vô Song cực kỳ thông hiểu kinh mạch huyệt vị cùng thể nội con người nhưng mà những thứ liên quan tới thuốc thang thì đã không còn là điểm mạnh của hắn chứ đừng nói là luyện đan, luyện đan thì Vô Song dốt đặc nhưng vấn đề là ngay cả mộ người dốt đặc như Vô Song khi nhìn từng chữ trong Đế Đan Thuật của Đế Thích Thiên thì vẫn cứ như bị hút vào, không thoát ra được.

Đế Đan Thuật chỉ là một bản dạy luyện đan sơ cấp nhưng mà nó dạy rất dễ hiểu, từng từ từng chữ đều đi vào trọng tâm, ví như hướng dẫn làm thế nào nắm giữ hỏa hầu, kiểm tra chất lượng linh dược, kiểm tra chất lượng lô đỉnh, thế nào là chủ dươc, thế nào là phụ dược, yêu cầu từng loại ra sao.Đế Đan Thuật thực sự ghi lại rất rõ ràng, phi thường rõ ràng, cứ như giáo viên mẫu giáo dạy chữ cho con trẻ vậy, từng bước từng bước hơn nữa lại không khô hàn, từng chữ từng chữ đều có hồn, đều đổ dồn tâm huyết của Đế Thích Thiên vào trong.

Vô Song vốn là người đọc sách cực nhanh bởi hắn có thiên phú Cái Thế Thần Đồng nhưng mà hắn đọc Hiên Viên Đế Phượng Quyết mất nửa ngày, hắn đọc... Đế Đan Thuật cũng mất nửa ngày.

Cái này căn bản cứ như không thể tự thoát ra vậy, đến mức Vô Song còn đang muốn thử bắt tay vào luyện một lò đan, bắt tay vào kiểm tra xem những kiến thức mình học được liệu có thể áp dụng ra sao. 

Vô Song đương nhiên sẽ không thử làm cái này, hắn rốt cuộc đứng dậy khỏi thư phòng mà thở dài một hơi.

Hắn mới đọc hai quyển sách trong số vô vàn quyển sách tại cái thư phòng này.

Trước Vô Song nghĩ 4 cái giá sách trong thư phòng là ít nhưng mà Vô Song hiện tại có thể cảm thấy cho hắn thời gian tinh nghiên 10 năm cũng không đủ.

Càng đọc, Vô Song càng cảm thấy bội phục Đế Thích Thiên, ít nhất là về mặt học thức cùng tài năng.

Vô Song biết mình đã dành quá nhiều thời gian trong cái thư phòng này, hắn bắt đầu dựa theo trí nhớ của mình mang sách trả lại ví trí cũ, lại tiếp tục tìm kiếm một vòng xung quanh thư phòng tìm xem có vật gì đặc biệt hay có... thông đạo nào khác tồn tại trong đây không, đến khi không thể tìm thấy thứ gì thì Vô Song mới đi ra.

Vô Song ra đến cửa còn không quên nhìn lại cái thư phòng này một lần, sau sự kiện Bồng Lai bản thân Vô Song sẽ đến Tây Vực.

Tây Vực cách Đông Hải xa xôi vô cùng, Vô Song hiện tại còn đang đấu tranh nội tâm rằng mình có nên "cuỗm" toàn bộ đống sách ở nơi này đi không, rốt cuộc thì chính hắn cũng chỉ có thể ngao ngán thở dài đầy nuối tiếc.

Vô Song rất "thèm" những tri thức mà Đế Thích Thiên để lại nhưng mà nếu hắn thật sự mang hết những quyển sách này đi thì chẳng khác gì đánh rắn động cỏ, cái được không bù nổi mất, đây chắc chắn là việc không nên.

Căn phòng đầu tiên mang đến cho Vô Song sức mạnh, căn phòng thứ hai mang đến cho hắn trí tuệ vậy căn phòng cuối cùng trong lăng mộ này sẽ cho Vô Song cái gì?, hắn nghĩ đến đây thôi đã không nhịn được đẩy nhanh bước chân, hắn muốn biết trong căn phòng cuối cùng ở phía tay phải kia thì Đế Thích Thiên sẽ che giấu bí mật gì... hoặc Vô Song hắn sẽ thu được cái gì.

Quyển 5 - Chương 144: Thọ Lão Nhân

Vô Song có suy đoán là nơi này chắc chắn có người đi qua hơn nữa còn đi qua không ít lần.

Cái suy đoán này hoàn toàn có thể dễ dàng chứng minh ở thư viện mà hắn vừa rời khỏi, trong thư viện tuy được dọn dẹp kỹ càng nhưng vết tích vẫn còn hơn nữa Đế Thích Thiên có lẽ cũng chẳng tưởng tượng được có kẻ nào ngoại trừ đám người của hắn có thể tiến vào đây nên lại càng không cần che đậy, từ các dấu tích trên thư phòng thì Vô Song chắc chắn có rất nhiều người đã từng đi qua nơi này.

Cái thư viện kia tuyệt đối là bảo khố, một bảo khố của tri thức, Vô Song hoài nghi nếu Mộ Dung Bác cùng Tiêu Viễn Sơn chui được vào đây thì không biết có bị học thức khổng lồ của cái thư viện này vây hãm cả đời hay không nữa.

Tri thức chính là sức mạnh, với Vô Song thì nơi này không khác gì tu luyện thánh địa, ít nhất Đế Thích Thiên dùng sức mạnh của tri thức để dạy dỗ ra đám người Thất Đế Tử cùng Thất Phúc Thần.

Vô Song không quá hiểu rõ Đế Thích Thiên dù sao tất cả chỉ qua lời kể lại, hai người còn chưa từng chân chính đụng độ nhưng mà Vô Song biết lý do vì sao những kẻ đi theo Đế Thích Thiên chưa bao giờ muốn phản bội hắn bao gồm cả Tử La Lan.

Tử La Lan không muốn chết nhưng mà cũng không muốn phản bội người mà nàng gọi là ân sư.

Về mặt này, Đế Thích Thiên làm được rất tốt, rất kinh khủng.

Một mặt suy nghĩ về Đế Thích Thiên, một mặt Vô Song đi về phía căn phòng cuối cùng bên dưới mật địa.

Ba căn phòng trong mật địa thật ra đều rất giống nhau ở giai đoạn bước vào, đều là cánh cửa bằng đồng đóng im ỉm, đương nhiên Vô Song cũng không có bất cứ chờ đợi gì mà mở cánh cửa này ra.

Cửa mở, một lần nữa Vô Song nghi hoặc, phải nói là dưới mật địa này có rất nhiều thứ làm Vô Song nghi hoặc.

Giờ phút này trong căn phòng cuối cùng của mật địa vậy mà có người, một người đang khoanh chân ngồi trên bồ đoàn.

Người này là một lão nhân khô đét, cả cơ thể như chỉ còn da bọc xương, mái tóc trên đầu gần như cũng không có nhưng mà bộ râu rất đẹp, bộ râu dài màu trắng thậm chí còn tương đối dày, một bộ râu tràn đầy sức sống.

Lão nhân này khoanh chân trên bồ đoàn cũng không có bất cứ động tĩnh gì chỉ là... Vô Song cảm giác được hàn khí đang tụ tập xoay quanh người lão, hàn khí cực kỳ đáng sợ, gần như kết tinh lại thành băng vậy.

Hàn khí chỉ tập trung xung quanh đúng lão nhân này, căn bản không lan ra ngoài, đến cả Vô Song đứng bên ngoài cũng không cảm giác được thì đủ hiệu cái hàn khí này đặc dị ra sao.

Lão nhân này không mở mắt cũng không động vì vậy Vô Song cũng không mở miệng, hắn dõi mắt nhìn khắp mọi nơi xung quanh căn phòng này... trong căn phòng này có rất nhiều xương trắng, ít nhất cũng phải có hàng trăm bộ xương.

Là một Thần Y, Vô Song có thể nhận ra toàn bộ chỗ này đều là xương nữ nhân hơn nữa những bộ xương này cũng không chỉ là xương bình thường như vậy, Vô Song có thể nhìn thấy rất nhiều bộ xương có khắc ma văn, thứ văn tự màu đen được khắc thật sâu trong khung xương.

Nếu là ngày hôm qua Vô Song còn không có cảm giác gì nhưng mà hiện tại thì Vô Song có thể nhận ra một chút chút ma khí còn lưu lại trong khung xương, giữ cho những khung xương đặc biệt này trông có vẻ "bền" hơn những bộ xương trắng bình thường.

Ánh mắt Vô Song nhắm lại rồi rất nhanh mở ra, trong ánh mắt hiện lên một đạo sát khí.

Tại sao chỗ này toàn xương nữ tử?, bình thường thì khó nói nhưng đừng quên Vô Song vừa đọc về Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Tại sao lão nhân này lại để hàn khí kết tinh bám quanh thân thể?, bình thường thì Vô Song sẽ không nghĩ ra nhưng mà hiện tại Vô Song cảm thấy rất có khả năng đây chính là vì trấn áp Niết Bàn Hỏa.

Từ hai điều trên, kẻ trước mặt Vô Song... rất có thể là một trong Thất Phúc Thần.Sự im lặng trong căn phòng bắt đầu kéo dài, có lẽ vài chục giây, có lẽ là vài phút, rốt cuộc lão nhân bị hàn khí bao phủ kia mới mở miệng.

"Sao vậy, hàng đâu? ".

Lão nhân này không mở mắt mà chỉ mở miệng, cứ như đây là một loại thói quen.

Vô Song hít một hơi thật sâu rồi nói.

"Hàng gì?, nhìn ngươi chuẩn bị bước một chân xuống quan tài, còn sức mà dùng hàng sao? ".

Lần này lão nhân rốt cuộc mở mắt, ánh mắt đục ngầu nhìn Vô Song bất quá rất nhanh cái ánh mắt đục ngầu kia hiện ra hỏa diễm, từng tia hỏa diễm nóng rực.

"Ngươi "

Lão nhân này nói một chữ rồi im lặng nhìn Vô Song.

Lão nhân im lặng chính là bởi Vô Song đang cầm Bát Chỉ Kính hơn nữa lão nhân này cảm nhận được cái gì đó rất đặc biệt trên người Vô Song.

Lão nhân hơi run lên, khuôn mặt từ nghiêm nghị biến thành vui mừng như điên thậm chí trực tiếp rời khỏi hàn băng, một chân quỳ xuống cung kính hướng về Vô Song.

"Thọ Lão Nhân gặp qua Đế Tử ".

Thọ Lão Nhân?, người này đương nhiên ở trong Thất Phúc Thần, hắn gọi là Jurojin về việc tại sao Thọ Lão Nhân lại ở đây thì Vô Song không rõ, hắn đáng lẽ phải ở Bồng Lai mới đúng.Tiếp theo là xưng hô của Thọ Lão Nhân với Vô Song, hắn gọi Vô Song là Đế Tử.

Không khó đoán thì Đế Tử chắc chắn có liên quan tới Đế Thích Thiên vì vậy Vô Song bắt đầu liên hệ với cái nhân ảnh đầu óc không bình thường mà Vô Song thôn phệ.

Nhân ảnh kia là Ma Hóa Tứ Long, Vô Song gần như chắc chắn nó cùng một dạng với Ma Long của Vô Song nhưng mà khi Ma Long của Vô Song thôn phệ đầu Ma Long kia chính Vô Song còn cảm nhận được một loại cảm giác khinh miệt, cảm giác thượng vị giả của Ma Long với sinh vật mà nó nuốt chửng.

Ban đầu thì Vô Song không nghĩ nhiều dù gì Ma Long của Vô Song là Lục Đầu Long trong khi nhân ảnh kia chỉ là Tứ Đầu Long, Vô Song cảm thấy vì ưu thế này mà Ma Long mới sinh ra cảm giác ưu việt, cảm giác khinh miệt với thứ yếu hơn mình nhưng hiện tại thì Vô Song lại có suy nghĩ khác.

Không biết tại sao, Vô Song đột nhiên nghĩ ... Ma Long bên dưới hắc đầm kia giống mới một sản phẩm nhân tạo, Đế Thích Thiên đang cố tạo ra một phiên bản Ma Long.

Ma Long dưới hắc đầm còn không phải nhân thể, nó gần như một loại năng lượng thể hay cái gì đó tương tự bởi vì nó cần đoạt xá, cần đoạt xá thì mới có thể đi ra ngoài kia được, đây gần như chỉ là "tàn hồn" của Ma Long được hóa hình thành người, được thêm vào nhân tính vậy.

Vô Song đang suy nghĩ thì Thọ Lão Nhân cũng nhìn Vô Song nhưng mà như nhớ ra cái gì đó, Thọ Lão Nhân lại thấy bình thường thế là mở miệng nói.

"Đế Tử, người có rất nhiều việc không rõ, tạm thời Thọ Lão không thể giải thích cho người, người trước hết theo Thọ lão về Bồng Lai là được ".

Cũng giống Ebisu, Thọ Lão có một khuôn mặt hiền lành phúc hậu rất dễ để người khác tin tưởng, dĩ nhiên cái thân hình khô đét của hắn thì không còn hợp với bộ mặt kia nữa, nhìn từ đầu đến chân trở nên rất quái dị.

Nhìn Thọ lão cung kính, Vô Song nghĩ nghĩ một chút rồi đưa tay ra, nâng lên Bát Chỉ Kính.

"Cái này là gì? ".

Thọ lão nhìn về phía Bát Chỉ Kính, lão nhân này đương nhiên biết "Đế tử" không có khả năng biết tác dụng của Bát Chỉ Kính.

Đế tử thành nhân hình liền có ý thức sau đó nhìn thấy vật đầu tiên cũng là Bát Chỉ Kính, mang theo Bát Chỉ Kính là bình thường vì vậy hắn căn bản không hoài nghi, lại vì Vô Song mở miệng.

"Đế tử, vật này gọi là Bát Chỉ Kính, bên trong Bát Chỉ Kính chứa một nơi gọi là Mộng Giới, Mộng Giới một khi được sử dụng thì có thể che đậy thiên cơ ".

"Đế tử là trời sinh Ma Thể, Thiên Đạo sẽ không để yên cho người nhưng có Bát Chỉ Kính, cho dù người trở về trạng thái ma hóa nguyên thủy nhất, Thiên Đạo cũng không thể làm gì Đế Tử tuy nhiên Bát Chỉ Kính không thể vì Đế Tử thủ hộ quá nhiều thời gian, người duy trì Ma Thể càng lâu thì diệu dụng của Mộng Giới càng nhỏ bé, khi đó Thiên Đạo có thể cảm ứng được người, sẽ rất rất nguy hiểm ".

"Đế tử hiện tại còn yếu, nếu người không biến về Ma Thể thì sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm nhưng mà người yên tâm, có Thọ lão ở đây, Thọ lão nhất định thủ hộ Đế tử, sau đó đợi Đế tử về Bồng Lai gặp qua Đại Quốc Chủ khi đó Đại Quốc Chủ sẽ nói cho Đế tử biết sứ mệnh của mình ".

Vô Song nghe Thọ lão nói về Bát Chỉ Kính trong tay không khỏi nắm chặt thứ này lại.

Lời của Thọ lão nói rất rõ ràng, Bát Chỉ Kính có thể che đậy thiên cơ, có thể để Vô Song duy trì trạng thái ma hóa một đoạn thời gian mà không bị Thiên Đạo phát hiện tuy nhiên Thiên Đạo vẫn tuyệt đối không tha cho Vô Song nếu hắn ma hóa, chỉ cần thời gian quá lâu thì Thiên Đạo lập tức giáng kiếp với Vô Song.

Lời của Độc Cô Cầu Bại nói không sai, tại giới này việc Vô Song ma hóa là cực kỳ nguy hiểm nhưng mà Vô Song thật sự không rõ vì cái gì đám người Bồng Lai thậm chí Thất Đế Tử có thể thoải mái ma hóa còn Vô Song thì không?, chẳng nhẽ khác biệt nằm ở Ma Long?.

Quyển 5 - Chương 145: Giết

Vô Song từ trong miệng Thọ lão nhân biết rất nhiều điều, hắn cũng hiểu rằng đối phương đang hiểu nhầm chính mình nhưng mà cái hiểu lầm này hiện tại Vô Song cũng không quá nguyện ý để nó kéo dài.

Nếu Thọ lão nhân muốn dẫn hắn tới Bồng Lai đương nhiên là tốt, gặp đám Thất Phúc Tử cùng tốt nhưng hết lần này tới lần khác bản thân Thọ lão nhân lại muốn để Vô Song đi gặp Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ là ai thì Vô Song không quá rõ nhưng chắc chắn là ở trên cái đẳng cấp của Thất Phúc Thần, dù sao ngay trong Thần Đạo của Phù Tang thì Đại Quốc Chủ cũng có địa vị kinh người.

Đại Quốc Chủ trong miệng Thọ lão nhân cho dù không phải Đế Thích Thiên thì cũng là tồn tại gần với Đế Thích Thiên, một tồn tại mà Vô Song không quá rõ.

Gặp một tồn tại cao cấp hơn Thất Phúc Thần rất nhiều đã là việc nguy hiểm chứ đừng nói để Vô Song đi gặp mặt Đế Thích Thiên, quan trọng nhất là hình như ngay cả Thọ lão nhân tựa hồ cũng không quá rõ sự tình nơi hắc đầm kìa, phải biết thời điểm đó kẻ Ma Hóa Tứ Long còn bất ngờ với sự xuất hiện của Vô Song sau đó một câu chủ thưởng, hai câu chủ thượng.

Theo ý Vô Song, sự xuất hiện của hắn là biến số nằm ngoài kế hoạch, kẻ Ma Hóa Tứ Long kia chỉ sợ còn phải rất lâu nữa mới chân chính xuất thế, mới chân chính có "phôi" cho hắn nhập vào.

Điều này nói lên rằng chỉ cần Vô Song về Bồng Lai thì khả năng lộ rất lớn, đám Thất Phúc Thần có thể không hiểu rõ nhưng mà nếu có tồn tại ở trên cả đám Thất Phúc Thần này thì sao?.

Vô Song im lặng suy nghĩ, như một thói quen thì Thọ lão nhân lại quan sát Vô Song, sau đó lại bắt đầu cười cười.

"Đế tử người yên tâm, có lão phu ở đây không ai thương tổn được người hơn nữa người phải tin lão phu, lão phu với người là cùng một phe ".

Thọ lão nhân nói xong xoay người một cái, theo động tác xoay người này hắn không quên nói.

"Đế tử, người đợi ta một chút, ta rất nhanh quay lại ".

Vô Song nhìn theo Thọ lão nhân biến mất, ánh mắt dần dần híp lại, trong căn phòng này còn có một cánh cửa thông ra ngoài, cánh cửa bị che bởi rèm vải, cánh cửa này đại khái sẽ dẫn tới một căn phòng khác.

Vô Song không ngăn cản Thọ lão nhân bởi vì hắn đang suy tính, hắn đang phân vân giữa trở về Bồng Lai hay giết chết kẻ này ngay ở đây.

Trở về Bồng Lai có khả năng lộ tẩy rất lớn nhưng mà nó cũng có khả năng thành công rất lớn, trở thành kỳ binh gần như là một dạng 50/50 vậy hơn nữa Vô Song lại càng thiên về trường hợp lộ tẩy.

Vô Song cảm giác Đại Quốc Chủ cùng Đế Thích Thiên không phải là một người, nên nhớ Đế Thích Thiên còn ở Bắc Cương, còn đang chịu phong ấn, chẳng nhẽ lão già kia muốn dẫn Vô Song tới tận Bắc Cương hay sao?, cái này rõ ràng là không hợp lý.

Theo Thần Đạo Phù Tang thì Đại Quốc Chủ có địa vị rất lớn nhưng mà tính đi tính lại thì cũng chẳng qua được Mikami cùng Mikoto, hai vị Thần gần như "khủng" nhất truyền thuyết xứ Phù Tang.

Theo cách gọi của đám người Bồng Lai thì có lẽ Đại Quốc Chủ cùng cấp bậc với Mikami lẫn Mikoto, ở trên Thất Phúc Thần một bậc về thực lực đồng thời từ xưng hô của Thọ Lão Nhân thì chỉ sợ Đại Quốc Chủ có vai vế rất lớn, về mặt vai vế còn lớn hơn Mikami lẫn Mikoto.Nếu đã như vậy, Vô Song càng không muốn trở về Bồng Lai.

Vô Song đang suy nghĩ thì thấy Thọ lão nhân đi ra, sau đó Vô Song triệt để ngây người.

Hắn thấy Thọ lão nhân mang theo một cái dây xích, dây xích đang xích lên cổ một thiếu nữ, một thiếu nữ chỉ khoác một tấm vải mỏng trên thân... hơn nữa là một thiếu nữ rất nhỏ rất nhỏ.

Thiếu nữ này... có lẽ cũng chỉ bằng tuổi A Kha tức là rơi vào 10 – 11 tuổi.

Thiếu nữ này là cũng có ma khí tồn tại trên người, ma văn đã lan hết ra hai cặp đùi nhưng mà kể cả ma văn lan ra thì cũng chẳng thể nào che đậy được thân thể thiếu nữ, thân thể đầy những vết thương.

Vô Song nhìn thiếu nữ... hay nói đúng hơn là cô bé kia, Vô Song biết những vết thương kia gần như là một loại hành hạ, những vết thương làm cô bé đau đớn cực độ nhưng lại không chết, kẻ ra tay cực kỳ biết giữ lực... quan trọng hơn trên người cô bé có không ít vết thương đến từ việc giao cấu.

Cô bé này bò bằng cả bốn chân, theo dây xích kéo đi mà di chuyển, hôn nữa động tác phi thường quen thuộc, không có một chút khó khăn nào, ánh mắt vô hồn dại ra, ánh mắt này đã không còn là ánh mắt con người nữa, là ánh mắt của con thú.

Thọ lão nhân kéo lấy cô bé rồi nhìn Vô Song, thấy Vô Song đang để ý tới cô bé liền cười khặc khặc.

"Đế tử, con bé này là người Ám Tộc nhưng mà trong mắt chúng ta gọi là Ám Nô, nếu Đế Tử thích chỉ cần trở về Bồng Lai thì lão sẽ vì Đế Tử chuẩn bị vài con Ám Nô cực phẩm ".

Nói xong câu này, Thọ lão lại cười phi thường khả ố."Lão ở đây đã hơn 40 năm không về Bồng Lai, thực sự rất nhớ Bồng Lai, cũng may cứ một đoạn thời gian sư huynh đệ đều đến đây, mang nữ nhân đến cho lão giải khuây cùng thái bổ ".

"Con bé này nửa năm trước mới được chuyển đến, đáng ra không sống được đến bây giờ nhưng là nó lại là thuần âm thể, lão không nỡ giết nhưng mà... hắc hắc để cho nó sống trong cái dạng này mới tốt, nó lại có cái thú riêng ".

Vô Song nhìn Thọ lão nhân, hắn đột nhiên hỏi.

"Ám Nô. .. là sao? ".

Thọ lão cũng không cần nghĩ mà nói.

"Ám Nô chính là nô đãi của thần linh chúng ta, cũng là nô bộc của Đế tử người, Ám Nô sinh ra là để cung phụng thần linh ".

Nói xong Thọ lão liếm khóe môi, ánh mắt nhìn về phía từng bộ xương quanh phòng.

Những bộ xương này đều là của nữ tử, có rất nhiều nữ tử bình thường nhưng cũng không ít nữ tử Ám Tộc.

Thọ lão chỉ vào một khung xương của nữ tử Ám Tộc mà nói.

"Đế Tử, người thấy không, với thân phận của chúng ta, chúng ta có thể hành hạ đến chết lũ Ám Nô này, giết Ám Nô căn bản không cần lý do ".

Thọ lão vừa nói xong đột nhiên hai mắt trợn ngược lên, hắn chỉ thấy một thủ ấn đánh thẳng vào ngực mình, một thủ ấn đánh nát luôn vòm ngực của hắn.

Một quyền, một quyền duy nhất đánh bay cả người hắn vào tường, kẻ được gọi là Thọ Lão Nhân này ôm ngực thổ huyết khó hiểu nhìn Vô Song.

"Đế Tử, người làm gì vậy? ".

Vô Song nhìn lão, hắn cũng cười gằn.

"Bản tọa là Đế Tử, bản tọa giết ngươi cũng không cần lý do"

Quyển 5 - Chương 145-2: Thiên phú nghịch thiên (2)

Thế gian có một câu "cầu được ước thấy ".

Hai ngày trước, Vô Song từng ước có một con dị thú đi theo làm bạn thì hiện tại trước mặt Cơ Vô Song chính là một đầu dị thú.

Cơ Vô Song cũng không xa lạ con dị thú này lắm, dị thú này chính là Điêu Huynh.

Điêu Huynh thân hình rất cao, đứng thẳng bằng hai chân cũng đến 2m5, thân thể ít nhất cũng phải nặng 300 kg.

Thời điểm này Cơ Vô Song cũng không ở Cổ Mộ, nàng đang ơ Tương Dương Thành.

Nói là Tương Dương nhưng mà nàng cũng không biết là vùng nào ở Tương Dương, chung quy hiện tại nàng đang ở trong một khu rừng, đại thành gần nhất với khu rừng này chính là Tương Dương.

Tại thế giới Phật Sơn, Vô Song là người xây dựng Kiếm Trủng, một nơi nằm ở Hoài Nam Đạo.

Hoài Nam Đạo là đại đạo nối từ Tương Dương Thành tới Ngũ Bá Cương cùng với Quan Ngoại.

Ngũ Bá Cương thì tạm thời không nói, còn vượt qua Quan Ngoại thì chính là Đại Tuyết Sơn tức là nơi Tuyết Sơn Phái ngự trị, về phần Quan Ngoại cũng chính là cố hương của Hồ Phỉ.

Nơi Vô Song xây dựng Kiếm Trủng nằm trên Hoài Nam Đạo tất nhiên Vô Song không rõ tại thế giới này Kiếm Trủng nằm ở đâu, Vô Song càng không phải là người thuộc từng chi tiết trong nguyên tác Kim Dung mà cho dù thuộc từng chi tiết thì cũng chưa hẳn là đúng ở cái thế giới này.

Vô Song chỉ nhớ Dương Quá bị chặt tay sau đó bỏ chạy khỏi Quách phủ, dưới cơ duyên xảo hợp mà thấy Kiếm Trủng.

Dương Quá thời điểm đó trên phim còn tương đối yếu lại còn bị chặt tay thì có thể chạy xa bao nhiêu?, vì vậy Vô Song đại khái đoán Kiếm Trủng nằm ở phụ cận Tương Dương Thành cùng Hoài Nam Đạo.

Vì tất cả chỉ là đoán, Cơ Vô Song cũng không mang Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ tới đây, nàng một mình đi trước dò đường.

Cơ Vô Song cũng không lo lắng cho Cổ Mộ dù sao ong trận của Cổ Mộ cực kỳ lợi hại, một mình trận ong của Cổ Mộ thừa sức chấp cả Toàn Chân Thất Tử cùng lên, đấy là chưa kể uy danh của nàng còn đó, kẻ nào dám phạm?, ít nhất Toàn Chân Giáo không ai dám.

Lại nói nàng tới Tương Dương sau đó tìm một mực đi ra khỏi thành Tương Dương, nơi nàng nghỉ chân hiện tại là một cánh rừng cách thành Tương Dương khoảng 1 ngày lộ trình.

Cái này cũng phải nói tới trên phim, theo chút ký ức ít ỏi mà nàng nhận được từ Vô Song thì Thần Điêu cùng Địa Mãng đánh nhau trong rừng, ít nhất là Vô Song thấy rất nhiều cây trên phim, thế là nàng tìm đến khu rừng này.

Nàng tìm đến đây, trời mới là xế chiều nhưng Vô Song không đi nữa, từ Cổ Mộ tới nơi này nàng còn chưa từng một lần nghỉ ngơi vì vậy quyết định nghỉ ở đây một đêm, sáng mai lại đi tìm kiếm, nàng hiện tại cho dù là đế vị thì vẫn phải thấy mệt mỏi, đi nhiều cũng phải thấy mỏi chân, cái này không có gì lạ cả.

Lựa chọn nghỉ ngơi ở đây một đêm thì nàng cũng phải đi tìm đồ ăn, với thực lực của Vô Song thì kiếm đồ ăn trong rừng dễ vô cùng bất quá nàng gần như bỏ ra cả giờ đồng hồ mới tìm được đủ "thực phẩm" cho tối nay.

Đống thực phẩm mà nàng tìm ngoại trừ chút thực vật còn lại toàn rắn là rắn, nàng muốn làm một nồi "rắn hầm thuốc bắc ".

Nàng đi qua Tương Dương đương nhiên cũng mua rất nhiều dụng cụ nấu ăn, nấu nướng cũng không phải vấn đề.

Nàng chọn một nửa chỗ rắn mang đi hầm, một nữa thì giữ lại.

Thú thật cái món "rắn hầm" này nàng chưa thủ bao giờ nhưng mà nó có một đặc điểm là thơm, cứ thơm là được về phần vị ra sao nàng có thể tính sau.

Nàng cảm thấy, nếu không ăn được thì nàng mang cái đống rắn dự phòng còn lại ra chế biến vẫn được, nếu ăn được thì dĩ nhiên là tốt nhất, quan trọng vẫn là mùi thơm.

Nàng tới đây là để tìm Kiếm Trủng nhưng mà Kiếm Trủng tìm sao dễ bằng tìm Điêu Huynh đây?.

Nàng không rõ Điêu Huynh ở đâu dù sao ngay cả phạm vi Kiếm Trủng thì nàng còn chưa chắc chắn vì vậy nàng chỉ cầu may, dùng cái mùi thơm này đến dẫn dụ Điêu Huynh.

Vô Song lại bỏ ra gần hai tiếng đồng hồ chế biến cái nồi rắn hầm này, tiếp theo nàng khoan thai lấy một thìa sứ ra nhẹ nếm.

Đôi lông mày đẹp nhíu lại, vị của nó không đến mức tệ thậm chí ngon hơn nàng tưởng nhiều bất quá cũng chỉ đến thế mà thôi, không có gì đặc sắc, theo nàng xem ra thì cái nồi rắn hầm này được liệt vào hàng ... không nên làm lại.

Vừa tốn sức, tốn thời gian mà cũng không có gì gọi là quá mức ngon miệng.

Nấu xong nồi rắn hầm, nàng nghĩ nghĩ một chút lại bỏ thêm dược thảo vào, chủ yếu là hương liệu rồi thả nốt đống rắn còn lại vào nồi, lại dành thêm nửa tiếng chế biến.Chế biến xong nồi rắn hầm lần thứ hai, nàng không nếm nữa mà trực tiếp ra ngoài, nàng đi tìm một con thỏ về nướng, cái nồi rắn hầm này... nàng không ăn.

Nàng rời đi, cũng không mất quá nhiều thời gian, tìm một con thỏ trong rừng thi vẫn luôn dễ hơn rất nhiều so với cái việc đi sưu tập rắn.

Nồi rắn hầm không tệ nhưng mà với người ăn quen mỹ vị như nàng thì không có gì đặc biệt thậm chí không đáng với công sức bỏ ra, so với một con thỏ nướng thì thua xa lắc xa lơ.

Nắm lấy đầu thỏ trở về chỗ cũ nhưng mà rất nhanh bước chân nàng dừng lại.

Nàng lúc này thậm chí khẽ há cái miệng ra, gần như khó mà tin cảnh trước mắt.

Nàng nhìn thấy một con Điêu, một con Điêu khổng lồ đang ăn vụng đồ ăn.

Con Điêu này nàng không xa lạ gì, ít nhất từ ký ức của Vô Song thì nàng biết đây là Điêu Huynh.

Đánh bậy đánh bạ mà thôi, không ngờ thật sự dụ được Thần Điêu ra?.

Thần Điêu thì không phát hiện ra Vô Song, nó đang hoàn toàn bị nhân gian mỹ vị mê hoặc, dùng cái mỏ khổng lồ mà gắp từng con rắn ra bỏ vào miệng.

Cái mỏ của Thần Điêu gần như chiếm đến nửa cái nồi, nhìn cứ như quái vật vậy bất quá Thần Điêu không hổ là Thần Điêu, nó khống chế lực cực tốt, không hề làm nồi hầm bị đổ, quan trọng hơn mỗi lần hạ mỏ xuống vừa vặn chỉ gắp một con rắn nhỏ lên.

Bỏ con rắn vào miệng rồi ngửa cả cái đầu lên, vẻ mặt cực kỳ nhân tính hóa.

Thần Điêu đang cảm thấy cực kỳ ngon miệng, cực kỳ thỏa mãn.

Nhìn điệu bộ của Thần Điêu, Vô Song khẽ cười.

Xưa có Hoàng Dung dùng thịt gà dụ Hồng Thất Công, nay có Cơ Vô Song lấy một nồi rắn hầm đến dụ Thần Điêu.

Thần Điêu lúc này hoàn toàn bị mỹ vị mê hoặc đến quên cả đất trời, mãi đến khi nó ăn hết gần nửa nồi rắn hầm của Vô Song thì mới nhớ... chỗ này có người, mới nhớ rằng chủ nhân nơi này có thể trở về.

Thần Điêu lén lút nhìn bốn phương tám hướng nhưng mà nó thực sự rất cao, cao đến 2m5 thì thử hỏi tầm mắt của nó cao thế nào?.
Cơ Vô Song hiện tại đang ngồi ngay cạnh Thần Điêu nhưng mà chỉ ngồi đến hông nó, Thần Điêu căn bản không thấy, đến khi nàng không nhịn được cười với cái điệu bộ của nó liền mở miệng.

"Ăn chán rồi tính phủi mép bỏ chạy sao? ".

Thần Điêu lúc này giật mình, cực kỳ nhân tính hóa mà nhìn xuống Vô Song, tiếp theo chân to không khỏi lùi lại vài bước.

Thần Điêu hiện tại cũng không biết phải làm gì, là chạy hay ở lại.

Thần Điêu ở bên cạnh Độc Cô Cầu Bại thật ra hiểu rất nhiều đạo lý.

Nó sẽ không được học về việc ăn cắp hay ăn vụng, dù sao tại Kiếm Trủng chỉ có mình nó cùng Độc Cô, ai dở hơi mà dạy mấy cái này?.

Độc Cô Cầu Bại sẽ dạy nó những thứ "đạo lý" cao thâm hơn, ví dụ có ân báo ân chẳng hạn.

Thần Điêu không thích tiếp xúc với người ngoài nhưng mà nó cảm thấy mình ăn đồ ăn của Vô Song hơn nữa còn ngon như vậy... từ đó không nên bỏ đi mới phải.

Vô Song nhìn biểu lộ của Thần Điêu lại phì cười, nàng cười thực sự rất đẹp, nàng cười có thể mị hoặc thế gian... có thể mị hoặc cả Thần Điêu.

Nụ cười không chỉ đến từ miệng, nụ cười còn từ cả ánh mắt, ánh mắt câu hồn vạn vật.

Vô Song trực tiếp dùng tay lấy ra một con rắn từ nồi nước mà hướng về phía Thần Điêu.

"Ăn nốt đi, dù sao ta cũng không thích ".

Thần Điêu như hiểu tiếng người, thú thật chỗ rắn này chẳng bõ dính răng với nó nhưng mà ngon vô cùng, Thần Điêu ăn cả nửa nồi vẫn còn thòm thèm, nay sao chịu được cám dỗ của Vô Song?.

Một điều quan trọng nữa... Thần Điêu cảm thấy thân cận với Vô Song, ít nhất chỉ bằng "mắt cười" Vô Song khiến cho Thần Điêu sinh ra cảm giác yêu thích.

Tiếp theo Thần Điêu bắt đầu cúi mỏ xuống, nuốt lấy con rắn trong tay Vô Song.

Thế là... mọi việc liền dễ bàn.

Vô Song bắt đầu nướng thỏ, một tay nướng thỏ tay còn lại nhẹ vuốt ve đầu Thần Điêu, cứ thỉnh thoảng lại nhét một con rắn vào miệng nó.

Theo thời gian... cũng không lâu lắm bản thân Vô Song mới bắt đầu sợ hãi chính mình.

Thiên phú Ý Loạn Tình Mê của nàng không có quá nhiều tác dụng với Thần Điêu nhưng mà Thương Thiên Thủ Hộ thì khác.

Mỗi cái xoa đầu của Vô Song, nàng có thể cảm nhận được sự vui vẻ của Thần Điêu.

Mỗi lần ăn một con rắn của Vô Song, nàng có thể cảm nhận được sự thoải mái của Thần Điêu.

Mỗi giây mỗi phút ở bên Vô Song, nàng có thể cảm nhận được sự gần gũi của Thần Điêu.

Dĩ nhiên tất cả những thứ này là Thiên Phú – Thương Thiên Thủ Hộ mang lại.

Bình thường chính Vô Song cũng không cảm thấy nó đáng sợ, dù sao thiên phú này mới chỉ được Vô Song cảm nhận được trong lúc luyện Vũ Thuật nhưng mà cũng chỉ thế mà thôi, kể cả không có Thương Thiên Thủ Hộ thì Vô Song vẫn cứ là Tiên Thiên Thể, là tiên thể, khả năng câu thông thiên địa của nàng vốn đã nghịch thiên rồi.

Mãi đến tận bây giờ nàng mới cảm nhận rõ ràng cái thiên phú này bá đạo cỡ nào.

Vị Điêu Huynh này... chỉ sợ ăn xong một bữa rắn hầm liền bị Vô Song hàng phục, triệt để không rời Vô Song đi được.

Quyển 5 - Chương 146: Nuốt ngọc

Thọ Lão Nhân tuyệt đối không ngờ mình sẽ bị tấn công hơn nữa cho dù hắn có ngờ đi chăng nữa ở khoảng cách gần như vậy cũng không có cách nào né tránh được công kích của Vô Song.

Một quyền của Vô Song đánh nát ngực Thọ Lão Nhân, một quyền này mạnh đến mức Thọ Lão Nhân khụy cả người xuống, miệng trào ra máu tươi, đến đứng còn không vững.

Một quyền đánh nát ngực đối phương, Vô Song cũng chẳng để Thọ Lão Nhân tiếp tục hỏi thêm, Thọ Lão Nhân chỉ thấy cả người Vô Song biến thành trạng thái ma hóa sau đó Vô Song đã đến trước mặt hắn ta, long trảo mở lớn nắm lấy mặt của Thọ Lão Nhân ấn thật mạnh xuống sàn, nếu không có gì bất ngờ một cái ấn này hoàn toàn có thể bóp nát đầu hắn ta. 

Thọ Lão Nhân đứng trước cái chết ập đến thì không thể không làm gì, hai tay đưa ra cố gắng ngăn cánh tay của Vô Song, lúc này Vô Song cảm giác được một đợt hàn khí kinh khủng trên người Thọ Lão Nhân bám vào cánh tay mình, như một dạng đông kết vậy.

Việc này quả thật khá kỳ lạ, lão nhân này khác rất nhiều với Ebisu bởi vì Thọ Lão Nhân tu là tu nội công chứ không phải là ma khí, chí ít Vô Song cảm nhận được hàn khí trên người Thọ Lão Nhân.

Hàn khí rất khủng bố, khủng bố thậm chí còn hơn cả Bách Tổn Đạo Nhân.

Đáng tiếc hàn khí này có thể làm khó Vô Song trước đây chứ không phải là Vô Song hiện tại.

Hàn khí gần như ngay lập tức đóng băng cánh tay của Vô Song nhưng ai bảo cơ thể của Vô Song quá khủng bố đây, hắn chỉ cần dùng sức mạnh Ma Long liền trực tiếp phá nát hàn băng bám trên người, cánh tay ép thẳng xuống.

Đầu của Thọ Lão Nhân bị ấn vào đại địa, cả người lão nhân này liền co giật liên tục, gần như theo một quyền này Vô Song đánh nát đầu của Thọ lão nhân đến nơi.

Thọ Lão Nhân vẫn chưa chết, sức sống của hắn cực kỳ mãnh liệt nhưng mà hắn không dãy được, không dãy ra được khỏi tay của Vô Song.

Vô Song trong trạng thái ma hóa quá khủng bố, hắn dùng năm đầu ngón tay ấn xuống, cứ thế bám chặt lấy mặt Thọ Lão Nhân, sau đó mặc kệ Thọ Lão Nhân dãy như thế nào, mặc kệ mọi chiêu trò của Thọ Lão Nhân, hắn vẫn giữ nguyên tư thế cũ.

Trong lúc sinh tử tồn vong, Thọ Lão Nhân gần như bất kể, gần như là một dạng bản năng, hắn bắt đầu làm ra phản kích.

Ban đầu Thọ Lão Nhân tưởng Vô Song là Đế Tử tuy nhiên giờ phút này trong khoảnh khắc giữa sống và chết thì hắn cảm thấy Vô Song... cũng không giống Đế Tử.

Khí tức của Vô Song chính là khí tức của Đế Tử trong truyền thuyết nhưng mà Đế Tử xuất sinh không phải là cái dạng này mới đúng.

Thọ Lão Nhân biết rất nhiều điều, không phải vậy thì hắn đã chẳng được phái tới đây thủ hộ "Đế Tử", chỉ là Thọ Lão Nhân đầu óc bị trì trệ mà thôi.

Công việc của Thọ Lão Nhân tại nơi này là gì?, đầu tiên hắn luyện Ích Cốc Thuật, hắn cần ăn rất ít, cùng một lượng lương thực người khác ăn trong 1 tuần thì hắn có thể ăn trong cả tháng vì vậy mỗi ba tháng người của Bồng Lai mới cần tới đây tiếp tế cho hắn một lần.

Thọ Lão Nhân cũng không cần nước uống, hắn tu cực băng, hàn khí kinh thiên có thể cô đọng thành nước, việc này ngay cả Vô Song cũng làm được chứ đừng nói Thọ Lão Nhân, hàn khí của Thọ Lão Nhân mạnh hơn Vô Song nhiều thậm chí mạnh hơn nhiều so với Bách Tổn.

Khi vấn đề sinh hoạt được đảm bảo, Thọ Lão Nhân liền chỉ cần luyện công, luyện công ở đây ngoại trừ tĩnh tọa như cái lúc Vô Song nhìn thấy ra thì còn có tình dục, còn có song tu thuật, như Vô Song nhận ra thì Thọ Lão Nhân nhất định có tu Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Ngoại trừ những việc kể trên, Thọ Lão Nhân căn bản không làm gì cả, mọi việc cứ lặp đi lặp lại như vậy, hắn gần như không quan tâm gì nữa đồng thời trong người Thọ Lão Nhân cũng có ám tật, từ những điều trên làm đầu óc Thọ Lão Nhân có chút mụ mị.

Ban đầu thì không sao nhưng hiện tại Thọ Lão Nhân nhớ ra, Đế Tử khi sinh ra vốn không nên có thần trí cao như vậy hơn nữa ánh mắt của Vô Song tuyệt đối không phải là ánh mắt của Đế Tử.

Ánh mắt của Vô Song ngập tràn sát khí hơn nữa trong ánh mắt mang theo vô thượng quyền uy, đây là thứ Đế Tử không nên có bởi theo Thọ Lão Nhân thì hắn biết ánh mắt của Đế Tử tuy rất đáng sợ nhưng cùng lắm chỉ có sự hung ác, Đế Tử khi sinh ra chưa từng giết người, sao có thể có sát khí bực này?.

Thọ Lão Nhân trong giây phút liền nghĩ thông, một tay của hắn xuất hiện cực dương lực, một tay xuất hiện cực âm lực, trong ánh mắt kinh ngạc của Vô Song thì hai luồng cực âm cực dương từ hai tay đánh thẳng vào lồng ngực hắn.

Hai loại lực lượng của Thọ Lão Nhân đều cực kỳ khủng khiếp, mang hai loại lực lượng khủng khiếp nhưng mang tính đối nghịch với nhau rồi kết hợp lại thì uy lực kinh thiên, một chiêu này không hề thua kém Bắc Minh Côn Nộ của Lý Thương Hải.

Hai tay đập thật mạnh vào ngực Vô Song, Thọ Lão Nhân hiện tại không giữ lại gì cả bất quá khi hai cánh tay của hắn ép vào ngực Vô Song thì có một luồng kinh thiên ma khí từ người Vô Song ép ngược ra, ma khí khủng khiếp đến nỗi Thọ Lão Nhân chết lặng.Ma khí của Vô Song... cả đời Thọ Lão Nhân chỉ có một lần được nhìn thấy, đấy chính là khi Đại Quốc Chủ tự mình ra tay, tự mình trấn áp Quỷ Vương.

Ma khí ngạnh kháng một đòn toàn lực của Thọ Lão Nhân, đương nhiên chưởng lực của Thọ Lão Nhân vô cùng kinh người, chưởng lực của hắn có thể xuyên qua lớp ma khí trào ra kia nhưng khi đụng đến Ma Long Giáp trên ngực Vô Song thì lại lộ ra vô lực, chỉ làm cả người Vô Song khẽ run lên một cái mà thôi.

Nhìn Thọ Lão Nhân bị đè dưới đất, Vô Song khẽ nhếch miệng, sống lưng của Vô Song như có vật gì chuyển động, như có sinh vật sắp chui ra để rồi rất nhanh sáu đầu Ma Long như xé lưng Vô Song mà ra, ma khí trên người Vô Song lại càng thêm điên cuồng, càng thêm kinh thiên.

Sáu đầu Ma Long cùng mở miệng, cùng cắn vào tứ chi của Thọ Lão Nhân, cắn nát gân mạch ở hai tay cùng hai chân của hắn, hai đầu Ma Long khác thì vòng ra sau, mở cái miệng lớn cắn vào hai bên mạn sườn của Thọ Lão Nhân, lúc này Thọ Lão Nhân hoàn toàn bị cố định.

Vô Song có hai dạng Ma Hóa, dạng thứ nhất là mở ra Địa Ngục Ma Long Giáp, dạng thứ hai là trở về trạng thái ma hóa nguyên thủy nhất, gọi Ma Long hiện ra sau lưng bất quá kể từ khi đột phá đến trạng thái Lục Đầu Ma Long, hắn vừa có thể mở ra Địa Ngục Ma Long Giáo lại vừa có thể triệu hoán đủ sáu đầu Ma Long phá thân mà ra.

Ở trạng thái này ma khí của Vô Song càng thêm kinh khủng, nếu như trước đây trong mắt của Thọ Lão Nhân bản thân ma khí trên người Vô Song sánh ngang với Đại Quốc Chủ trăm năm về trước thì hiện tại ma khí của hắn đã viễn siêu Đại Quốc Chủ, ít nhất là thời kỳ Đại Quốc Chủ trấn áp Quỷ Vương – Nobunaga.

Cứ thế cứ thế, thời gian trôi qua, có thể là năm phút, có thể là mười phút... Thọ Lão Nhân hoàn toàn không dãy nữa, cơ thể hắn bắt đầu căng cứng sau đó cứ như vậy... chết.

Hai bắp tay cùng hai bắp chân của Thọ Lão Nhân bị cắn đứt, hắn cứ như bị xé cả tứ chi ra vậy, dĩ nhiên hắn có chết thảm thế nào thì Vô Song cũng mặc kệ, cái mà Vô Song thấy lạ là vì cái gì Thọ Lão Nhân không tu ma khí?.

Hắn luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết là việc chắc chắn hơn nữa Vô Song cảm thấy Thọ Lão Nhân còn mạnh hơn Ebisu, ít nhất một lần tấn công Vô Song kia, uy lực của nó không phải Ebisu có thể đánh ra được, nếu Ebisu có công kích bậc này đã sớm mang ra dùng với Lý Thương Hải, nào dám giữ lại?.

Thực lực của Thọ Lão Nhân rất mạnh nhưng mà hắn thật sự không có ma khí, sinh mệnh lực của Thọ Lão Nhân cực cường nhưng không phải là Siêu Hồi Phục.

Thân là một trong Thất Phúc Thần lại luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết, sao có thể không mở ra trạng thái Siêu Hồi Phục?.

Vô Song sau khi giết Thọ Lão Nhân liền đứng lên, ánh mắt nhìn về phía nữ hài lõa thể kia, nữ hài đang dùng cả tứ chi quỳ xuống đất, đầu của nàng chạm đất sát đến không thể sát hơn, cả người nữ hài run lẩy bẩy.

Vô Song không lạ gì cái hình thái này, đây chính là hình dạng lúc cái đám Ngư Quỷ bái lậy Hắc Thủy Thần.
Nhìn nữ hài Ám Tộc đang quỳ lạy mình bản thân Vô Song thở ra một hơi, hắn hiểu tại sao nàng lại cung kính với mình như vậy, nữ hài... coi Vô Song là thần linh hoặc cái gì đó tương tự, một thứ tồn tại siêu việt nàng khiến nàng từ tận trong đáy lòng xuất hiện vẻ sùng kính cùng sợ hãi.

Đây chính là cái cách đám người Bồng Lai tẩy não Ám Tộc, nếu Vô Song đoán không nhầm thì ma khí càng nhiều... càng gần với thần linh.

Thở dài một hơi, Vô Song cũng không mở miệng nói gì với nữ hài cả, hắn nhìn về phía cái xác của Thọ Lão Nhân, năm ngón tay duỗi ra thành đường thẳng, hắn coi những đầu ngón tay như dao sắc, cứ thể mổ Thọ Lão Nhân ra. 

Không mổ lão già này ra thì thôi, mổ song... chính Vô Song cũng phải hít vào một hơi khí lạnh.

Trong người Thọ Lão Nhân vậy mà có hai đan điền.

Nói là hai đan điền chỉ sợ không đúng bởi vì về bản chất đan điền không thành hình, đan điền là một nơi tụ khí trong cơ thể, không có cách nào dùng mắt để nhìn mà chỉ có thể cảm nhận.

Nếu như đây là tiên hiệp, Vô Song có lẽ sẽ gọi hai cái viên trong người Thọ Lão Nhân là hai viên nguyên anh, ít nhất còn có chút giống.

Viên đầu tiên ở bên ngực trái, viên thứ hai ở phần bụng, vị trí ngay tại đan điền.

Viên ở ngực trái có màu trắng đang toát ra hàn khí cực kỳ đáng sợ còn viên màu đỏ thì lại là cực dương lực lượng, có điều cái lực lượng này đang tiêu thất, viên màu đỏ này rõ ràng đang dùng tốc độ mắt thường có thể cảm nhận được mà nhỏ đi.

Nhìn viên màu đỏ thật ra Vô Song hiểu đây là gì, nếu hắn không nhầm thì đây chính là kết tinh của Bất Tử Hỏa như cái cách Đế Thích Thiên miêu tả.

Nhìn viên màu đỏ đang tiêu thất, cũng không biết Vô Song nghĩ gì hắn cứ như vậy dùng tay nhấc nó lên như đang nắm một vòng hỏa diễm vậy, tiếp theo chỉ thấy sáu đầu Hắc Long của Vô Song nhập lại làm một, chúng biến mất sau lưng Vô Song rồi chui ra ở trước ngực hắn, cái miệng Hắc Long mở ra, nuốt lấy viên màu đỏ này.

Viên màu đỏ nhập vào thân, Vô Song chỉ cảm thấy một luồng chí dương hỏa xuất hiện trong cơ thể, nó như muốn bùng lên đốt cháy Vô Song vậy.

Chỉ có nuốt viên màu đỏ thì Vô Song mới hiểu ra lão nhân kia bị làm sao.

Bất Tử Hỏa cực kỳ khủng bố, khi tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết mà không thể Ngưng Đạo tạo thành trạng thái cân bằng trong thể nội thì nhất định sẽ bị Bất Tử Hỏa đốt đến chết, đốt thành than.

Trình độ của Thọ Lão Nhân thì không thể không chạm tới cảnh giới Ngưng Đạo nhưng mà vì một cái gì đó, cân bằng trong người Thọ Lão Nhân bị mất, bị đánh gãy, hắn không thể tiếp tục duy trì Bất Tử Thể.

Sự cân bằng nhất định phải được tái tạo lại, nếu Thọ Lão Nhân không muốn chết thì hắn phải tìm được thứ tạo ra sự cân bằng, đây chính là viên "màu trắng" ở ngực trái của Thọ Lão Nhân.

Thọ Lão Nhân không thể Ngưng Đạo nhưng mà lấy Chí Âm cùng Chí Dương đối nghịch nhau vậy cũng có thể coi là tạo ra sự cân bằng từ đó kiềm chế Bất Tử Hỏa thiêu cháy cơ thể.

Cũng vì nguyên do này, Thọ Lão Nhân gần như đổi công pháp vậy, trong người hắn không có ma khí mà chuyển thành hàn khí, lấy chí âm hàn khí duy trì mạng sống.

Mổ ra cơ thể Thọ Lão Nhân... Vô Song nhận ra rất nhiều điều.

Tiếp theo hắn lại cầm lên viên ngọc trắng.

Khác với viên màu đỏ thì viên màu trắng không phải do lực lượng tạo ra, không phải do lực lượng tu thành, thứ này là "vật", là một kỳ vật được nhết vào người Thọ Lão Nhân.

Vô Song cầm lấy viên ngọc trắng này, nghĩ cũng không nghĩ mà trực tiếp nhét vào miệng Hắc Long.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau