CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 881 - Chương 885

Quyển 5 - Chương 138: Cá lớn nuốt cá bé

Vô Song nhìn vào mỹ nhân trong tranh, mỹ nhân trong bức tranh kia khiến hắn không run lên không được, hắn nhận ra dung mạo của nàng bất quá có lẽ đây cũng không phải nàng, có những thứ hắn không biết được, càng không nhận ra được.

Vô Song đoán không sai, mộ Ngu Trà... có lẽ thực sự là mộ của Ngu Mỹ Nhân – Ngu Cơ.

Tại sao Vô Song lại có thể khẳng định được vào thời điểm này?, đấy là vì dung mạo nữ nhân trong tranh giống hệt một người Vô Song từng biết, nàng có rất nhiều thân phận nhưng mà thân phận đầu tiên của nàng gọi là Tây Thi.

Tây Thi chịu lệnh của Thiên Đạo, nàng đóng rất nhiêu vai diễn, sống rất nhiều kiếp, một kiếp trong đó chính là Ngu Cơ, là mỹ nữ ở bên cạnh Tây Sơ Bá Vương – Hạng Vũ.

Vô Song nghĩ nát óc thì cũng không nghĩ ra Ngu Cơ cùng Từ Phúc có quan hệ gì, nhưng bức tranh kia rõ ràng là của Ngu Cơ, rõ ràng là dung mạo của nàng, cái này thì không sai được.

Bức tranh vẽ rất tốt, họa tác của chủ nhân của nó có thể nói là thế gian hiếm thấy, một bức tranh thực sự vẽ sống Ngu Cơ, như mang nàng bước ra khỏi tranh, như mang vẻ đẹp của nàng sống lại trong mắt thế gian.

Thực sự khi nhìn vào cái bức tranh này thì Vô Song bắt đầu thấy rối bởi vì hắn đang không hiểu việc gì xảy ra, mọi thứ thật sự rất loạn.

Nơi này chắc chắn do Đế Thích Thiên tạo ra còn vị Ngu Trà kia thì có liên quan tới Từ Phúc, đây là những gì Vô Song suy nghĩ.

Đến khi thấy bức tranh này, Vô Song lại không còn dám nghĩ cái gì nữa bởi vì hắn không thể biết được đúng sai.

Nơi này dĩ nhiên vẫn do Đế Thích Thiên tạo ra nhưng mà Ngu Trà kia có phải liên quan tới Từ Phúc nữa hay không thì Vô Song không rõ được nữa.

Thế giới này có Ngu Cơ cũng có Từ Phúc, cái này không cần bàn cãi vấn đề là Đế Thích Thiên đến từ một thế giới khác và tại cái thế giới đó thì cũng có Ngu Cơ.

Ngu Cơ tại thế giới của Đế Thích Thiên... chính là Tây Thi, là Tây Thi bị Thiên Đạo chưởng khống .

Giờ phút này khi thấy dung mạo của nữ nhân trong tranh, Vô Song hoàn toàn không thể phân định được cái gì nữa, không thể phân định được liệu nữ nhân trong tranh có liên quan tới Từ Phúc hay liên quan tới Đế Thích Thiên.

Đứng lặng trước bức tranh, Vô Song cũng không biết nói gì nữa cả, hắn chỉ có thể ngăn chặn tất cả các suy nghĩ trong đầu, những việc nghĩ không ra tốt nhất không nghĩ nữa.

Vô Song tiến thẳng về phía trước mặt nơi đặt quan tài đen, đến khi chạm vào quan tài đen thì Vô Song mới nhận ra thứ này được làm bằng kim loại, được làm bằng hắc thiết chứ không phải chỉ là một loại gỗ màu đen.

Từ sự kiện Thạch Thất thì Vô Song khá cố kỵ việc đi mở quan tài vì vậy hắn bắt đầu đi vòng ra sau, lúc này vị trí đứng của Vô Song là trên tế đàn, Vô Song có thể nhìn xuống nước nơi mà từng đóa hoa sen đen nhánh xuất hiện.

Nhìn xuống màn nước màu đen kia Vô Song bất giác nhớ tới một nơi, một nơi tại Phật Sơn.

Vì nhớ tới sự kiện Phật Sơn, vì nhìn thấy ma khí cực kỳ khủng khiếp ở trong cái đầm sen này, Vô Song làm một hành động mà không ai có thể tưởng tượng được, Vô Song để cả người rơi tự do xuống hắc đầm.

Vừa rơi xuống mặt nước đen ngòm này, tất cả các đóa hoa sen như thay đổi, khi nhìn từ trên cao thì đây là những đóa hoa sen màu đen kỳ dị nhưng tuyệt đẹp bất quá khi chạm vào dòng nước thì nào còn có hoa sen tồn tại, tất cả chỉ là những cánh tay, những cánh tay màu đen chuyển động.

Những cánh tay này bắt lấy Vô Song, chúng nó bắt đầu kéo Vô Song xuống dưới làn nước đen, chúng nó như muốn nuốt chửng Vô Song.

Vô Song gần như hoàn toàn không làm ra chút phản kháng gì, hắn để thân tự do, để mặc những thứ kỳ dị kia bắt lấy cơ thể mình, cảm nhận được thân thể mình bị ma khí nuốt chửng, bị dòng nước đen ngòm nhấn chìm.

Người Vô Song cứ thế chìm dần chìm dần, hắn cảm thấy đầu mình nặng trĩu, cả cơ thể cũng nặng trĩu, tầm mắt Vô Song hoàn toàn không còn thấy gì cả, tất cả chỉ là một màu đen.

Không ánh sáng, không âm thanh, không có gì cả.

Giờ phút này có chăng chỉ còn lại cảm giác, thứ cảm giác mơ mơ hồ hồ.
Theo cảm giác của Vô Song, xung quanh hắn đang có rất nhiều người... cơ mà chính Vô Song cũng chẳng rõ đám này là người hay quỷ, chỉ biết chúng vờn quanh Vô Song, trong ánh mắt lộ ra sự thèm khát vô cùng, chính những thứ này đang kéo Vô Song xuống, kéo Vô Song không thể thoát ra được khỏi bóng tối khổng lồ.

Bóng tối cứ như kéo dài vô hạn, Vô Song cứ thế chìm dần chìm dần, căn bản không còn có đường ra nữa.

Trong hoàn cảnh này, Vô Song vẫn không làm ra phản ứng, hắn vẫn bình tĩnh vô cùng, hắn muốn xem cái bóng tối này có thể đưa hắn đi bao xa?.

Cũng chẳng biết Vô Song phải đợi bao lâu, tại lúc này thời gian cùng không gian cứ như chẳng thể xác định, chỉ biết rằng những thứ xung quanh Vô Song như cảm nhận được cái gì đó mà bắt đầu chạy trốn, chạy trốn trong hoảng sợ.

Tiếp theo Vô Song có thể cảm nhận được rõ mồn một thứ gì đang tiến tới.

Đây là một hư ảnh, so với những thứ kỳ dị kia thì hư ảnh này chắc chắn không giống con người.

Tiếp theo thiên địa như thay đổi, rốt cuộc Vô Song như bị kéo cả hồn phách ra vậy, hồn phách hắn tiến vào một không gian khác, một bình nguyên tràn ngập hoa, một cánh đồng hoa khổng lồ.

Nằm trên cánh đồng hoa, Vô Song rốt cuộc ngồi dậy sau đó ánh mắt hắn híp lại.

Hắn rốt cuộc nhìn thấy cái thứ kia, cái thứ xuất hiện nơi tận cùng hắc ám.

Đây là một người, một người mà Vô Song chẳng lạ gì.

Thân thì là nhân hình nhưng cả người thuần một màu đen hắc ám, ánh mắt màu đỏ như máu đồng thời... sau lưng nó có 4 đầu hắc long.

Ma Hóa Tứ Long, đây là tất cả những gì mà Vô Song có thể nghĩ ra được cũng là từ chính xác nhất để miêu tả nhân hình kia, đây chắc chắn là Ma Hóa Tứ Long.

Vô Song đang nhìn nhân hình, nhân hình cũng nhìn Vô Song sau đó nó vậy mà mở miệng nói chuyện.

"Ta rốt cuộc đợi được ngày này, rốt cuộc kế hoạch của chủ thượng cũng thành công ".
Nhân hình nói xong liền cười khặc khặc, cười phi thường điên cuồng và dĩ nhiên thì Vô Song không hiểu cái gì cả.

"Kế hoạch, kế hoạch gì? ".

Vô Song mở miệng làm cho nhân hình khựng người lại, nó không thể tin được mà nhìn Vô Song .

"Sao có thể, sao có thể, ngươi sao có thể có ý thức?, rốt cuộc là việc gì xảy ra? ".

Nhân hình lúc này gần như hoảng loạn vậy, hai tay của nó đưa lên đầu mà gầm rú, chẳng hiểu tại sao Vô Song thấy nhân hình rất... ngu, trí tuệ của nó... cứ như chưa thành hình vậy.

Nhân hình cứ thế ôm đầu gào rú nhưng rất nhanh lại cười khặc khặc.

"Không có gì, không có gì, đại nghiệp chắc chắn đã thành công chủ thượng mới đưa phôi thai hoàn hảo như ngươi tới đây ".

"Không có gì, không có gì cần lo lắng ".

"Không có gì, không có gì cần suy nghĩ, chiếm lấy phôi thai như ngươi ta liền có thể ra ngoài, vì chủ thượng mà trợ lực ".

Nhìn nhân hình như đang tự biên tự diễn, Vô Song nhẹ lắc đầu rồi thở ra một hơi.

"Chủ thượng của ngươi là ai? ".

Vô Song hỏi, nhân hình lại đờ ra sau đó nó bắt đầu tự hỏi mình.

"Đúng rồi, chủ thượng của ta là ai?, chủ thượng là ai?, là ai? ".

Nó lại ôm đầu, lại gào rú.

Nhìn nhân hình, chính Vô Song còn thấy mệt mỏi.

Nhân hình gào rú thêm một lúc, ánh mắt càng thêm đỏ, càng thêm điên cuồng.

"Không cần quan tâm, không cần quan tâm, chiếm được phôi thai chủ thượng sẽ đến đón ta, sẽ đến đón ta ".

Nó nói xong, cả người lao đến chỗ Vô Song, tốc độ cực kỳ khủng khiếp.

Tiếp theo cả người nó cùng "tứ long" nhập làm một, trở thành một cái miệng hắc long khổng lồ, nó muốn nuốt chửng Vô Song.

Sau đó... sau đó cũng không có sau đó.

Cái miệng của nhân hình vốn siêu lớn nhưng mà rất nhanh có một thứ càng lớn hơn, càng khủng khiếp hơn, một cái đầu hắc long khác xuất hiện, thản nhiên nuốt chửng lấy nó.

Ma Hóa Tứ Long?, cái dạng này Vô Song chơi chán rồi.

Quyển 5 - Chương 139: Bát Chỉ Kính

Nước ao đen ngòm, cái ao sen vốn sâu không thấy đáy, không ai biết bên dưới nó chứa cái gì, càng không biết nó sâu bao nhiêu.

Trên cái ao này có hàng trăm đóa hoa sen đen nhánh, những đóa hoa kỳ dị nhưng đẹp đến ma mị.

Những điều trên là để miêu tả về hắc ao trong mấy phút trước bởi vì tại thời điểm này mặt nước bắt đầu sôi lên sau đó từ trong ao đen ngòm xuất hiện những âm thanh, những tiếng rít gào như từ cõi âm vọng lên.

Sau một thoáng thời gian, toàn bộ nước trong ao bắt đầu rút đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy đồng thời hàng trăm đóa hoa sen đen nhánh dần dần đổi hình trở thành những cánh tay đen ngòm tràn ngập tử khí cùng ma khí.

Theo mặt nước dần dần hạ thấp thì những cánh tay đen ngòm này cũng bắt đầu khô héo, da thịt như bị tróc ra rốt cuộc chỉ còn lại phần xương, nguyên phần xương cũng thuần một màu đen.

Lại qua thêm một đoạn thời gian, đến cả những phần xương này cũng tan biến, bụi về với bụi, hư vô chỉ còn là hư vô.

Nước trong đầm rút càng ngày càng nhanh, rốt cuộc lộ ra đầu người, lộ ra một mái tóc màu đen.

Mặt nước càng ngày càng hạ thấp đến khi cạn khô thì nhân hình kia mới hoàn toàn hiện ra.

Có lẽ không thể dùng từ nhân hình được nữa rồi, đây đã không còn là con người.

Thân ảnh ngập tràn ma khí, ma khí khủng bố đến mức làm người ta ngạt thở, làm người ta sợ hãi.

Toàn thân ngập tràn màu đen với ánh mắt đỏ rực như máu.

Trên thân của kẻ này còn có một lớp giáp, một lớp long giáp sần sùi đồng thời cho người ta một cảm giác khủng bố tột cùng, một lớp hắc giáp tràn đầy lực lượng, tràn đầy cảm giác của sự hủy diệt.

Đáng nói hơn là sau lưng kẻ này là long, là Lục Đầu Long.

Kẻ này dĩ nhiên chính là Vô Song.

Thời điểm Vô Song trở về thế giới này, thật ra hắn đã đạt đến cảnh giới Ma Hóa Lục Long nhưng mà chỉ mới chạm đến mà thôi... còn lúc này Vô Song thậm chí có thể nói hắn như cảm nhận được một bức tường, hắn có cảm giác Ma Hóa Thất Long đã gần lắm rồi.

Dĩ nhiên đây là một quá trình thôn phệ, Vô Song thôn phệ một ma nhân Ma Hóa Tứ Long cùng toàn bộ cái đầm sen hắc ám này mới có thể đạt được cái trạng thái hiện tại.

Bàn tay đưa ra, theo động tác này của hắn một đầu hắc long ngoan ngoãn cúi đầu xuống cho Vô Song vuốt ve, điều này làm Vô Song không thể không mỉm cười.

"Lão bằng hữu, lâu lắm không gặp ".

Vô Song khẽ nói một câu rồi lại nhìn thân thể mình, cảm giác ngập tràn lực lượng, cảm giác đỉnh phong lại quay về.

Vô Song không rõ hiện tại mình mạnh thế nào nhưng mà nếu Hải Thần gặp Vô Song... con Hải Thần kia chỉ có đường chết, chỉ có thể trở thành một bữa mực nướng khổng lồ, nó đã không có bất cứ cơ hội nào để gây tổn thương cho Vô Song.

Lúc này Vô Song thực sự rất rất cường đại chỉ tiếc không có bất cứ ai tới đây để cho hắn kiểm chứng mình mạnh như thế nào.
Ở trạng thái Ma Hóa Ngũ Long bản thân Vô Song cùng cả Cơ Vô Song lại thêm vô vàn thủ đoạn mới thắng được A Thanh, theo Vô Song tổng kết thì trận đấu đó A Thanh có rất nhiều thủ đoạn vượt qua cấp bậc "đế " nhưng cũng có rất nhiều thứ không thể sánh với cấp bậc "đế" vì vậy tổng hợp lại mà nói A Thanh sẽ ngang ngửa với một trong Ngũ Đế của Trung Nguyên hoặc Đông Hải.

Ma Hóa Ngũ Long thực sự yếu hơn rất nhiều so với một Ngũ Đế chân chính... nhưng mà Ma Hóa Lục Long thì sao?, Vô Song lại thực sự không biết.

Thở ra một hơi, lúc hắn không cần gặp đối thủ thì địch nhân cứ lần lượt xuất hiện , khi hắn cần gặp đối thủ thì lại chẳng thấy ai.

Sau khi cảm khái xong bản thân Vô Song mới kiểm tra chỗ đứng của mình, chỗ đứng của Vô Song hiện tại như trong một cái hố vậy, hố sâu khoảng 15-20m, thực sự rất sâu nhưng mà với Vô Song thì đây chưa là cái gì to tát cả.

Điều duy nhất mà Vô Song quan tâm chỉ là trong hố này cũng xây dựng một tế đàn nhỏ, trên tế đàn đặt một tấm gương, một tấm gương cổ xưa vô cùng.

Tấm gương này hình tròn có màu cổ đồng, niên đại của nó xa xưa vô cùng căn bản không thể làm ra chuẩn đoán chính xác có điều ngay cả như thế thì mặt kính vẫn phi thường phi thường sáng, hai kiếp làm người của Vô Song còn chưa bao giờ có thể nhìn thấy một tấm gương trong như thế, sáng như thế.

Tấm gương này tương đối lớn, nó không phải là loại mà nữ nhân có thể dùng để trang điểm, nó gần như một tấm khiên tròn cỡ nhỏ vậy, ít ra nếu đeo trước ngực thì nó cũng che được phần lồng ngực của Vô Song.

Tấm gương đồng này cũng rất nặng, chí ít cũng có 10 kg, độ nặng không hề tương thích với một tấm gương.

Mặt trước của nó là phần kính trong suốt, còn mặt sau lại là những hoa văn kỳ dị, Vô Song tổng cộng có thể đếm được 8 đường vân tạo thành từng vòng lớn nhỏ nối tiếp nhau từ ngoài vào trong, lấy 8 đường vân này bao bọc một ký hiệu hình tròn, một ký hiệu tựa như vầng mặt trời vậy.

Nâng tấm gương này lên, Vô Song gần như chắc chắn đây là Bát Chỉ Kính hơn nữa việc đặt Bát Chỉ Kính ở đây có thể nói lên vật này tuyệt đối chẳng đơn giản chỉ là một vật mang tính biểu tượng, Bát Chỉ Kính có lẽ phi thường đáng sợ.

Nắm lấy Bát Chỉ Kính trên tay, Vô Song cũng không biết thứ này để làm gì nhưng mà Vô Song nhớ rõ ngay tại lúc trước nơi này ngập tràn ma khí thế là hắn bắt đầu dùng ma khí bao quanh Bát Chỉ Kính... bất quá Bát Chỉ Kính căn bản không có bất cứ phản ứng gì cả, điều này càng làm Vô Song nghi hoặc.

"Kỳ quái, nếu không phải dùng ma lực thì phải dùng gì để điều khiển thứ này? ".

Thử thêm vài cách nhưng đều không có hiệu quả, Vô Song rốt cuộc cũng chỉ có thể lựa chọn nắm lấy Bát Chỉ Kính trong tay, khi trở về gặp Nobunaga thì sẽ mang thứ này ra hỏi.Nắm lấy Bát Chỉ Kính, Vô Song từ dưới hố vận sức một cái, thân hình đạp vài bước liền bắn ngược lên tế đàn.

Trong trạng thái Ma Hóa Lục Long, Vô Song cũng không ngần ngại gì nữa, vừa lên lại Tế Đàn thì Vô Song đã mở cái quan tài làm bằng hắc thiết này ra.

Quan tài vừa mở, một mùi hôi thối xuất hiện bắn ngược về phía Vô Song hơn nữa còn có một thứ gọi là thi khí rất nồng.

Vô Song nhíu mày, bàn tay khẽ vận sức nhẹ phẩy một cái, thi khí lập tức tán đi, lúc này nhìn vào bên trong... hắn nhìn thấy một người đang yên nghỉ trong quan tài.

Người này không phải Nobunaga để mà đứng dậy chiến đấu với Vô Song, đây đơn thuần là một cái xác, một cái xác hết sức bình thường.

Nếu có thể nói điểm bất thường thì chỉ là cái xác được bảo quản phi thường tốt... cái xác này đã qua công đoạn xử lý, là một cái xác được ướp hơn nữa không rõ có phải vì khí lạnh hay thứ gì đó tương tự hay không mà cái xác này vẫn như còn nguyên hình vậy.

Người trong quan tài là một lão nhân, tuổi tác ngoài 60, một lão nhân đang ngủ rất an tường đồng thời lão nhân này mặc quan phục... một bộ quan phục không thuộc về Phù Tang cũng không thuộc về Thanh Triều.

Nhìn thi thể , Vô Song như phát hiện được cái gì đó, hắn khẽ đưa tay mở ra phần áo ngoài của cỗ thi này, quả nhiên dưới lớp áo ngoài có một vật, là một tấm lệnh bài.

Lệnh bài này... không phải ghi tên của Ngu Mỹ Nhân, không còn là Mộ Ngu Trà nữa.

Tấm lệnh bài này có dòng chữ... Từ Phúc Mộ.

Ba chữ trên tấm lệnh bài này được khắc giống hệt phiến đá ngoài kia, ma khí xung thiên bá đạo vô cùng, có lẽ vì cỗ ma khí này mới có thể bảo vệ di thể đến ngày hôm nay, di thể của... Từ Phúc.

Vô Song nhìn di thể, hắn rốt cuộc để lại mọi thứ trở về yên vị sau đó đóng quan tài bằng hắc thiết lại.

Bên trong quan tài là di thể Từ Phúc, phía trên quan tài là bức tranh của Ngu Cơ.

Nhìn cái cảnh này Vô Song thực sự không đoán ra được thật hư ra sao bất quá hắn vẫn chắp tay lại, nhẹ vì hai người này cúi đầu một cái.

Nghĩa tử dù sao cũng là nghĩa tận.

Ngẩng đầu lên, một lần nữa nhìn về phía bức tranh Ngu Cơ, chính Vô Song không thể không thở dài một hơi, bàn tay nắm lấy Bát Chỉ Kính rồi quay đầu.

Tại cái nơi gọi là Mộ Ngu Trà này còn hai nơi nữa hoặc ít nhất là hai nơi nữa để Vô Song khám phá.

_ _ _ _ __ _ _

Đại khái là mình còn nợ các bạn 11 chương, sau chương này là còn nợ 8c, sẽ cố gắng trả hết nợ trong thời gian gần nhất.

Quyển 5 - Chương 140: Hiên Viên Đế Phượng Quyết

Vô Song rất nhanh trở về ngã ba lúc nãy, lần này Vô Song lựa chọn rẽ về bên tay trái, lựa chọn này đương nhiên chỉ mang tính chất tùy ý dù sao thời điểm này Vô Song mang theo tâm thế rất khác.

Ma Hóa Lục Long... Vô Song rất khó diễn tả sức mạnh của mình thế nào, hắn chỉ biết thế gian này tuyệt không có mấy vật đủ sức gây nguy hiểm cho mình nữa.

Một thứ sức mạnh mất đi nhưng hiện tại trở về, Vô Song hiện tại mới có thể coi là đỉnh phong của hắn.

Vô Song từ khi lên Bồng Lai thật ra đã không hiểu, không hiểu vì cái gì ma khí ở Bồng Lai có thể tồn tại mà ma khí của Vô Song lại không thậm chí ngay ở Dược Vương Cốc cũng không hiểu.

Chính miệng Độc Cô Cầu Bại nói Vô Song không thể dùng ma hóa tại thế giới này bởi vì Thiên Đạo nơi này sẽ không chấp nhận ma khí tồn tại, cái câu nói này Vô Song từ đầu đến cuối đều tin hơn nữa nó không phải là không có lý do để tin.

Từ khi trở về thế giới này, Vô Song không thể ma hóa, không phải là không muốn mà là không thể.

Ma Long trong người Vô Song thủy chung ngủ say, thứ sức mạnh của nó thủy chung bị phong ấn, cũng vì Vô Song không thể liên lạc với Ma Long dẫn đến Vô Song càng tin mình không thể ma hóa.

Vô Song không thể ma hóa nhưng vì cái gì đám người ở Bồng Lai hay thậm chí Vô Song gần như chắc chắn Thất Đế Tử đều có thể ma hóa?, thú thật Vô Song không phục cho lắm.

Mãi đến khi Vô Song nhìn thấy người Ám Tộc thì Vô Song mới cảm nhận được ý thức của Ma Long trở lại bên mình tuy nhiên đây chỉ là một chút ý thức của Ma Long mà thôi, Ma Long vẫn chưa thể coi là tỉnh lại được.

Sự việc tiếp theo là khi ra biển, khi rời khỏi Bồng Lai.

Vô Song thủy chung vẫn cảm giác được ý thức của Ma Long thậm chí khi Vô Song nhắm mắt, buông bỏ tất cả để dựa vào cảm giác mà đi tìm Shogun thì chính ý thức của Ma Long dẫn đường cho hắn.

Ý thức của Ma Long vẫn luôn tồn tại, cho đến khi Vô Song tìm được đường đi xuống lòng đất Shogun thì ý thức Ma Long mới mãnh liệt hơn bao giờ hết để rồi chính Ma Long chọn con đường thẳng, chọn để Vô Song hướng về phía trước.

Thời điểm Vô Song đứng trên tế đàn nhìn xuống mặt nước đen ngòm, Vô Song cùng Ma Long lúc này rốt cuộc có thể hiểu lẫn nhan, Ma Long muốn tiến xuống bên dưới, ở dưới có thứ gì đó hấp dẫn Ma Long, có thứ khiến Ma Long từ rất rất xa đã cảm giác được, thế là Vô Song cũng chẳng ngần ngại gì mà nhảy xuống.

Giờ phút này Ma Long trở lại hơn nữa còn là Ma Hóa Lục Long, Vô Song cảm thấy mình có rất nhiều thứ không cần cố kỵ.

Trở lại ngã rẽ lúc trước, ý thức Ma Long không tiếp tục vì Vô Song dẫn đường, tất cả liền mặc cho Vô Song chọn lựa vì vậy Vô Song chọn rẽ trái.

Hướng tay trái mà Vô Song đi lại là một căn phòng khác, một căn phòng âm u vô cùng, lạnh lẽo vô cùng.

Vô Song nhìn về phía căn phòng này căn bản không đợi gì cả, hắn mở cửa mà tiến vào.

Khi Vô Song tiến vào hắn không khỏi sững người lại, có chút ngỡ ngàng nhìn về phía trước mặt.

Trước mặt Vô Song là một hành lang, một hành lang với hai bức tường hai bên.

Cái chính ở chỗ trên hai bức tường này Vô Song cảm giác được một vài thứ cường đại đang ẩn nấp, đang ẩn mình trong chính những bức tường này.

Vô Song không tiếp tục bước về phía trước, hắn nghĩ một lát rồi giải trừ trạng thái ma hóa của chính mình.

Thời điểm này cơ thể Vô Song cũng không còn đau đớn nữa, nội lực cũng tràn đầy, cái này không rõ có phải một loại phúc lợi hay không, dù sao nó làm cho Vô Song cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Khi Vô Song không còn ma khí ở bên mình thì hắn lại không hề cảm nhận được sự tồn tại của một vài thứ đang ẩn nấp kia vì vậy Vô Song khẽ cười.

Hắn xoay người khép cánh cửa lại rồi cứ thế đi về phía hành lang, đi về phía căn phòng cuối hàng lang.

Vô Song bước không nhanh không chậm, một bước, hai bước, ba bước.. cứ thế Vô Song bước ra ba mươi bước, hắn đã đi đến giữa hành lang.Thời điểm này xung quanh Vô Song vang lên những âm thanh rít gào như từ cõi địa ngục âm ti, từ trong hai bức tường xuất hiện những khuôn mặt dị hợm chui ra, sau đó bọn chúng hóa thành thực thể.

Thứ này... gần giống với trạng thái của Hắc Thủy Thần chỉ có điều Hắc Thủy Thần thành hình còn cái đám này trong suốt, Hắc Thủy Thần ngập tràn ma khí còn cái đám này... được tạo thành từ oán khí.

Vô Song có thể cảm nhận được vô tận oán giận, vô tận thù hằn, không cam tâm từ trong những oán hồn này.

Trên một đoạn hành lang không dài vậy mà có đến 4 con oán hồn tồn tại, chúng lao thẳng về phía Vô Song như muốn cắn xé linh hồn của Vô Song vậy.

Dĩ nhiên oán hồn được tạo nên từ oán khí mà oán khí ở âm giới cũng chỉ là một dạng lực lượng, oán khí chỉ là thức ăn của Ma Long mà thôi.

Vô Song không cần động, từ sống lưng của hắn Ma Long xuất hiện, sáu cái đầu Ma Long rất nhanh nuốt chửng bốn con oán hồn, Vô Song hiện tại còn có thể cảm giác được Ma Long đang thòm thèm.

Giải quyết được bốn con oán hồn thì căn phòng này rốt cuộc không còn sự âm u cùng lạnh lẽo nữa, rốt cuộc nó cho người ta một cảm giác "bình thường ".

Đến giờ phút này thì Vô Song có thể đoán ra thêm rất nhiều điều.

Nơi này là do Đế Thích Thiên xây dựng nhưng mà không chỉ có một mình Đế Thích Thiên được phép đi qua đây dù sao Đế Thích Thiên còn rất nhiều việc phải làm, đấy là chưa kể chính Đế Thích Thiên hiện tại còn đang bị nhốt tại Bắc Cương.

Mấu chốt của mọi việc là ma khí, ví dụ như ở cửa vào, bị ma khí nhập thể mà không chết thì chỉ có thể là kẻ tu luyện ma khí, chỉ có thể là cái đám Thất Phúc Thần hoặc Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên.

Sau khi xuống dưới lòng đất, tiếp tục trải qua một lần ma khí tẩy lễ, chỉ có thành công đi xuyên qua lần "tẩy lễ" này mới có thể chân chính tiến vào mật địa bên dưới.

Chịu ma khí nhập thể mà không chết thật ra còn có Ám Tộc, Vô Song có thể cảm giác rõ ràng trên người Ám Tộc có ma khí tồn tại nhưng mà chịu ma khí tẩy lễ lần thứ hai thì quả thật chỉ có những kẻ đi theo Đế Thích Thiên mới chịu được, Ám Tộc chỉ sợ sẽ bị ma khí này làm cho bạo thể mà chết.

Đế Thích Thiên gần như chỉ cho phép Thất Phúc Thần cùng Thất Đế Tử tới đây hơn nữa Vô Song thiên về đáp án Thất Đế Tử hơn, Thất Đế Tử sẽ không chịu gò bó như Thất Phúc Thần, có thể ngao du khắp thiên hạ.

Việc Đế Thích Thiên cho phép Thất Đế Tử tới đây chỉ có thể khẳng định... tại nơi này có vật mà Đế Thích Thiên cần hơn nữa không chỉ một vật.
Nơi này giống như nguồn sản xuất, sẽ sản xuất ra một thứ gì đó mà Đế Thích Thiên muốn, sau đó theo thời gian nhất định sẽ có người tới thu thập.

Ngay cả bốn con oán linh ở đây cũng thế, có ma khí đương nhiên cảm giác được chúng tồn tại và đám oán linh cũng không tấn công, bọn chúng lựa chọn ẩn núp.

Không có ma khí thì khác, căn bản không cảm nhận được oán linh để rồi sẽ bị oán linh tấn công, sẽ bị thứ này xé xác.

Căn phong trước mặt Vô Song... gần như chỉ có đám người đi theo Đế Thích Thiên mới không chịu oán linh công kích, vậy nơi này cất chứa cái gì?.

Khi Vô Song mở cánh cửa ra, hắn thấy căn phòng này đầy ánh sáng, dĩ nhiên vẫn là ánh sáng của Dạ Minh Châu.

Đây là một phòng sách.

Nhìn phong sách này... Vô Song bất giác đóng cửa lại, hắn đi về phía một giá sách.

Giá sách ở đây tuy có bụi bặm nhưng không nhiều như chứng tỏ suy đoán của Vô Song, cứ một khoảng thời gian lại có người tới đây.

Vô Song quan sát toàn bộ giá sách này, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể đoán ra... quyển sách nào được mở ra nhiều nhất, đấy đương nhiên là quyển sách ít bụi bặm nhất.

Cái thư phòng này tổng cộng chỉ có 4 cái giá sách, số lượng sách chưa tới ngàn quyển, sau khi Vô Song chọn mộ vòng hắn liền tìm 8 quyển sách, 8 quyển sách "sạch" nhất.

Thản nhiên ngồi lên ghế đẩu tựa lưng về phía sau, Vô Song dở sách đặt lên bàn.

Vô Song nhìn tiêu đề của toàn bộ 8 quyển sách này, hắn rất nhanh tặc lưỡi bởi hắn một chữ cũng không hiểu.

Vấn đề lúc này liền rất lớn bởi vì đến cả tiêu đề sách ở bên ngoài còn không hiểu thì đọc cái gì?.

Thở dài một hơi, như không cam tâm, Vô Song chọn bừa một quyển sách rồi mở ra, sách đâu phải chỉ có toàn chữ? , lỡ đâu có hình thì sao?, ít nhất nếu có hình thì Vô Song có lẽ còn hiểu được một chút.

Mang theo cái tâm lý này, Vô Song lướt sách rất nhanh nhưng mà theo Vô Song dở sách thì hắn càng ngày càng thất vọng.

Lật gần nửa quyển sách, một chữ cũng không hiểu.

Ngay lúc Vô Song đang định từ bỏ thì hắn vội dừng ngón tay lại, ánh mắt chớp động không thể tin.

Nửa phần trước... một chữ bẻ đôi Vô Song cũng không đọc được.

Nửa phần sau... Vô Song quả thật đọc được ít nhất cái trang mà Vô Song đang dừng lại là thế.

Chữ ở trang giấy này là chữ Mông Cổ, Vô Song đương nhiên có thể đọc hiểu ngôn ngữ Mông Cổ dù sao ở thế giới Phật Sơn hắn còn từng giúp Thành Cát Tư Hãn đánh thiên hạ, sao có thể không hiểu ngôn ngữ cái đế quốc này?.

Vô Song bắt đầu từ từ lật ngược lại, rốt cuộc hắn mới biết nửa phần đầu quyển sách được viết bằng thứ tiếng Vô Song không hiểu, nửa phần sau được dịch ra tiếng Mông Cổ.

Cũng không biết trùng hợp hay là định mệnh, thời điểm Vô Song lật ra đến trang chính giữa, Vô Song thấy một dòng chữ làm đầu đề, một dòng chữ làm hắn lạnh cả người.

Dòng chữ ở giữa quyển sách bằng tiếng Mông Cổ kia có nghĩa là... Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Quyển 5 - Chương 141: Sinh Sinh Bất Tức – Điên Đảo Âm Dương

Vô Song khi nhìn thấy dòng chữ Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì bắt đầu cảm thấy hơi lạnh gáy.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết là đế đạo võ học, một môn đế đạo võ học mà Vô Song rất ít sử dụng, so với Thái Tổ Trường Quyền thì căn bản không đáng nhắc tới, ít nhất là về số lần Vô Song sử dụng.

Vô Song sử dụng Hiên Viên Đế Phượng Quyết chỉ trong tình trang tối khẩn quan đầu, tức là khi hắn không còn cách nào khác thì mới dùng tới mà có dùng thì cũng chỉ để giữ cho mình một hơi tàn, nhất định không khiến mình bị đánh chết ngay trong một chiêu đầu tiên.

Một đời Vô Song nắm giữ rất nhiều tuyệt học nhưng mà có những tuyệt học chính bản thân hắn không có cách nào tận dụng hết bởi vì Vô Song không có thời gian, thực sự không có thời gian để tham ngộ.

Không nói đâu xa, ngay cả Cửu Dương Chân Kinh cùng Nhiên Đăng Bảo Điển mà Vô Song cũng đã có thành tựu nào đâu?, đấy là Vô Song còn thường xuyên luyện công, khoảng thời gian này còn thường xuyên mang ra tu luyện còn như thế thì đừng nói nhiều loại võ công khác.

Cửu Âm Chân Kinh đối với Vô Song đương nhiên có thành tựu cao hơn Cửu Dương nhưng mà Vô Song dùng cũng chỉ dùng phần "nội" cùng với thân pháp bên ngoài, những thứ khác như Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, Đại Phục Ma Quyền, Bạch Mã Tiên Pháp... vốn chỉ là dệt hoa trên gấm.

Hắn phát triển quá nhanh, nên nhớ năm nay Vô Song chỉ mới 17 tuổi, cái tuổi mà thiên tài trong thiên hạ mới nhú đầu còn Vô Song đã ở vị trí tuyệt đỉnh, thiên hạ này làm gì còn thiên tài nào có tư cách chịu một chưởng của Vô Song nữa?.

Hắn phát triển quá nhanh vì vậy tầm mắt của hắn cũng rộng hơn, con đường mà hắn đi cũng xa hơn rất nhiều, bởi vậy đối thủ của Vô Song càng ngày càng cường đại, đối thủ cường đại thì không cho phép Vô Song có thời gian tinh nghiên võ công, tinh nghiên tuyệt học của bản thân mình, tuyệt học mà Vô Song thường xuyên sử dụng phải mang theo hai tiêu chí là "mạnh" cùng "dễ tinh thông".

Dựa vào tiêu chí này, Vô Song rất ngại tu luyện những bộ công thể hoàn chỉnh bao gồm cả nội công cùng tâm pháp bởi vì công thể hoàn chỉnh sẽ tốn quá nhiều thời gian của hắn, quá nhiều thời gian để nghiên cứu cùng tu luyện.

Đừng nói là công thể mà những bộ nội công tuyệt đỉnh trong thiên hạ thì Vô Song cũng không thể chuyên tâm tu luyện được, một đời của hắn liệu có lúc nào được như Trương Vô Kỵ?, liệu có lúc nào có thể có 6-7 năm rời xa nhân thế mà chuyên tu nội công?.

Công thể của Vô Song cũng chỉ có Quỳ Hoa Bảo Điển có thể mang ra để công nhận đạt tới trình độ đăng phong tạo cực, chỉ có một mình Quỳ Hoa Bảo Điển là Vô Song chuyên tâm nhất nhất còn lại ngay cả Tiêu Dao võ học thì trong khoảng thời gian này mới tạm coi là tăng tiến về phần Cửu Âm Chân Kinh thì càng không có gì để khoe ra.

Chiến lực của Vô Song nghịch thiên nhưng mà chiến lực đó được tạo nên từ rất nhiều thủ đoạn khác nhau, đáng buồn là chẳng mấy thủ đoạn Vô Song có thể luyện tới mức tận cùng, hắn không hẳn bị coi là tạp mà không tinh nhưng cũng chẳng khác nhiều.

Dựa trên những điều trên, Hiên Viên Đế Phượng Quyết bị Vô Song ghẻ lạnh là đương nhiên, Hiên Viên Đế Phượng Quyết là một bộ công thể hoàn chỉnh và như một lẽ dĩ nhiên nó là bộ công thể vô cùng khó học, vô cùng tốn thời gian.

Vô Song từng nhờ Độc Cô Cầu Bại mà tới Âm Giới một chuyến, tại đây hắn gặp Giang Thụy, đổi về được 3 bộ Ma Võ.

Thứ nhất là Thái Tổ Trường Quyền, thứ hai là Hiên Viên Đế Phượng Quyết, thứ ba là Thiên Vũ Kỳ Kiếm.Thú thật thì Vô Song đã sớm từ bỏ Thiên Vũ Kỳ Kiếm, không phải là vì nó không đủ mạnh, nó đại khái có thể sánh ngang với Trùng Dương Thất Tinh Kiếm của Vô Song chỉ là nó không đủ đặc biệt, không đủ để Vô Song phải dành thời gian ra luyện tập.

Nếu Thiên Vũ Kỳ Kiếm cùng Trùng Dương Thất Tinh Kiếm là ngang nhau vậy vì cái gì Vô Song lại phải từ bỏ thời gian dùng cho Trùng Dương Thất Tinh Kiếm để luyện Thiên Vũ Kỳ Kiếm?.

Thái Tổ Trường Quyền thì không cần nói, bộ quyền pháp này Vô Song còn dùng nhiều hơn cả Hàng Long, thành thạo vô cùng, thuận tay vô cùng.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì cũng không phải như vậy, nó không chỉ là một bộ võ công đơn thuần như Thái Tổ Trường Quyền mà là một bộ công thể hoàn chỉnh, có nội công riêng, có chiêu thức riêng thậm chí lộ tuyến tu luyện cũng là riêng, Vô Song lấy thời gian đâu ra mà tu luyện?.

Ngoài những điểm trên ra thì còn có một bất lợi của ba bộ Ma Võ này, Vô Song học Ma Võ từ Giang Thụy mà Giang Thụy chỉ là một thiên tài đến từ Ác Nhân Cốc, hắn nắm giữ ba bộ Ma Võ nhưng mà nắm giữ được tới trình độ nào?, hắn có thể coi là thông thạo nhưng cũng chỉ dừng ở thông thạo mà thôi chưa kể thời gian trao đổi giữa mỗi bên quá ngắn, Vô Song gần như là tự mày mò tự học chứ nào được ai chỉ điểm vì vậy Vô Song lại càng khó mà đi xa với Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Thời điểm này, khi nhìn thấy dòng chữ trong sách, Vô Song toàn thân đều run lên bởi hắn nhớ ra Đế Thích Thiên còn là chủ nhân của Ác Nhân Cốc, hắn cùng với Độc Cô Cầu Bại là hai người sáng tạo ra Ma Võ, là hai người cộng đồng khai sáng Ác Nhân Cốc.

Một người như Đế Thích Thiên có thể không nắm rõ Hiên Viên Đế Phượng Quyết sao?.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết này được viết theo hai dạng ngôn ngữ, một thứ ngôn ngữ mà Vô Song không hiểu còn một thứ là tiếng Mông Cổ.
Giờ phút này nếu Vô Song đoán không nhầm thì thứ ngôn ngữ đầu tiên là ngôn ngữ Tiên Tần, là thứ ngôn ngữ mà người Ám Tộc dùng để nói chuyện với nhau cũng... là thứ ngôn ngữ mà đám người Thất Phúc Thần nhất định phải biết.

Về phần tiếng Mông Cổ là dành cho Thất Đế Tử, tức là có khả năng rất lớn toàn bộ Thất Phúc Thần cùng Thất Đế Tử tu luyện qua Hiên Viên Đế Phượng Quyết, đây là một vấn đề rất rất đau đầu.

Sự cường đại của Ma Võ thì không cần phải nói nhưng mà Hiên Viên Đế Phượng Quyết không chỉ là Ma Võ, nó còn là Đế Đạo Võ Học, là Đế Đạo Võ Học do Tần Thủy Hoàng sáng tạo ra, thân là người sống trong cái thời đại của Tần Thủy Hoàng, là người biến Hiên Viên Đế Phượng Quyết thành Ma Võ thì thừa hiểu Đế Thích Thiên nắm giữ môn đế đạo võ học này đến trình độ nào.

Hiện tại quyển sách mà Vô Song đang cầm dày hơn không biết bao nhiêu lần so với mấy chữ Giang Thụy nói cho hắn, đây là một bản diễn giải Hiên Viên Đế Phượng Quyết, một bản diễn giải đầy đủ.

Vô Song càng đọc càng chú tâm, càng đọc như càng bị hút vào trong từng câu chữ, thời điểm hiện tại cứ như Đế Thích Thiên đang làm minh sư cho Vô Song, dạy dỗ cho Vô Song thế nào là Hiên Viên Đế Phượng Quyết chân chính.

Càng đọc... Vô Song càng bắt đầu thấy sợ.

Vô Song đột nhiên nhận ra mình đã bỏ lỡ cái gì và cũng nhận ra luôn cái đám Thất Phúc Thần rốt cuộc đang làm gì.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết do ai tạo ra?, do Tần Thủy Hoàng tạo ra.

Mong ước lớn nhất của Tần Thủy Hoàng là gì?, là trường sinh bất tử.

Cửa miệng cái đám Thất Phúc Thần treo cái gì?, cũng là trường sinh bất tử.

Đặc sắc lớn nhất của Hiên Viên Đế Phượng Quyết trong lòng Vô Song chính là thủ đoạn mà Vô Song dùng bảo mệnh khi gặp Hải Thần nhưng mà dưới quyển sách này mà Đế Thích Thiên viết ra... Vô Song mới hiểu hắn vốn chẳng biết gì về Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết tu là tu trường sinh bất tử.

Thế nào là trường sinh bất tử?, đây chính là biểu hiện của cái đám Thất Phúc Thần.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết luyện đến mức tận cùng... chính là Sinh Sinh Bất Tức- Điên Đảo Âm Dương.

Quyển 5 - Chương 142: Nan giải

Vô Song bắt đầu ngồi nghiền ngẫm Hiên Viên Đế Phượng Quyết nhưng mà chỉ là nghiền ngẫm mà không phải tu luyện bởi vì Vô Song đã không có thời gian tu luyện nữa.

Trước khi Vô Song không đi sâu vào tìm hiểu Hiên Viên Đế Phượng Quyết hơn nữa cho dù chuyên tâm nghiên cứu thì cũng không thể qua được Đế Thích Thiên vì vậy có thể nói chắc rằng nửa phần sách này mở ra cho Vô Song rất nhiều điều, ít nhất hắn hiểu được bộ đế đạo võ học này có thể làm được gì.

Cái gì gọi là Sinh Sinh Bất Tức – Điên Đảo Âm Dương?. 

Hiên Viên Đế Phượng Quyết vốn là một bộ công pháp song tu, trong thời cổ đại thì song tu thuật cũng là một loại học vấn, là một loại đạo.

Người tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết nhất định phải trải qua một quá trình song tu hơn nữa quá trình này còn rất dài, mục đích cốt lõi của vấn đề này chính là tu ra Hỏa Trủng, loại hỏa được gọi là Phượng Hoàng Hỏa hay Niết Bàn Hỏa.

Hỏa Trủng sẽ được tích lại trong đan điền của người tu luyện, mỗi lần song tu thì Hỏa Trủng sẽ mạnh lên một chút, tùy theo "phẩm chất" của đối tượng song tu mà có thể đẩy nhanh hoặc làm chậm tốc độ tu ra Hỏa Trủng.

Theo lời Đế Thích Thiên nói quá trình tu ra Hỏa Trủng rất dài, đây không phải là việc tu luyện võ công mà nói thẳng ra đây là việc chăn gối, muốn tu ra hỏa trủng nhanh thì mất 10 năm, chậm thì có khi lên đến 20-30 năm.

Trong sách thật ra cũng có một số biện pháp đẩy nhanh quá trình luyện ra hỏa trủng, đầu tiên là đồng tu, thứ hai thuần thể cuối cùng là song tu đạo hợp.

Đây không phải là ba bước mà là ba cách khác nhau, đồng tu... đại khái có thể hiểu bằng câu ngày ngự ngàn nữ, dĩ nhiên cái câu này chỉ là biện pháp nói quá... và đương nhiên ngày cũng có thể ngự ngàn nam, chung quy của biện pháp này có thể hiểu rằng song tu càng nhiều lần càng tốt, song tu với càng nhiều người một lúc thì càng tốt, đương nhiên lúc này cũng chẳng gọi là song tu nữa mà là loạn tu thì đúng hơn.

Biện pháp thứ hai gọi là thuần thể, cái biện pháp thứ nhất thì Vô Song căn bản không muốn nhìn nhưng cái biện pháp thứ hai thì khác, thuần thể ở đây là tìm được nữ thể thuần âm hoặc nam thể thể thuần dương, có thể tìm được loại thể chất này mà tiến hành song tu thì sẽ là làm ít công to.

Biện pháp cuối cùng gọi là song tu đạo hợp, biện pháp này cũng không khó hiểu, tìm hai người cùng luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết lại, một nam một nữ rồi song tu với nhau, ấy gọi là đạo hợp.

Nếu có thể làm toàn bộ cả ba biện pháp kia cùng lúc thì có thể rút ngắn thời gian ngưng tụ hỏa trủng từ 10 năm thậm chí 30 năm xuống còn từ 5 đến 10 năm, cũng theo quyển sách này thì kỷ lục ngưng tụ hỏa trủng nhanh nhất chính là 3 năm, về phần ai nắm giữ thì Đế Thích Thiên không nói.

Vô Song nhìn đến đây cũng hiểu hắn luyện không nổi Hiên Viên Đế Phượng Quyết, người nhanh nhất còn mất 3 năm vậy Vô Song cũng sẽ mất ít nhất 3 năm, thử hỏi Vô Song có mấy cái 3 năm đây?.

Lại nói tiếp về Hiên Viên Đế Phượng Quyết, bước đầu tiên là Ngưng Hỏa, bước thứ hai gọi là Ngưng Thể.

Ngưng Hỏa là ngưng ra Hỏa Trủng, ngưng ra Niết Bàn Hỏa.

Ngưng Thể là mang toàn bộ Niết Bàn Hỏa nhập thể, khiến cho từng phần từng phần trên cơ thể đều ẩn chứa Niết Bàn Hỏa, lúc này sẽ tạo ra một loại thể chất gọi là Niết Bàn Thể, loại thể chất này có thể được hiểu là Siêu Hồi Phục.

Dĩ nhiên muốn mang toàn bộ thân thể luyện thành Niết Bàn Thể cũng là một quá trình dài đằng đẵng, ít nhất cũng cần từ 20 – 30 năm.

Đám người Thất Phúc Thần đại khái đã tu ra Niết Bàn Thể bởi vậy mà đạt tới trạng thái Siêu Hồi Phục, có thể coi như giết không chết.

Ở Âm Giới, cũng không thiếu thứ có thể giết đám Thất Phúc Thần nhưng mà nơi dương gian thì khác, một khi đạt đến Siêu Hồi Phụ thì cũng chẳng khác bất tử là bao nhiêu, thật sự rất khó để đánh chết cái đám này vì vậy chỉ cần bỏ ra khoảng 30-50 năm tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết... thì có thể đi ngang thiên hạ.

Nếu tính ra tu luyện từ năm 14 tuổi thì khoảng năm 50 tuổi có thể coi như có thành tựu, đương nhiên có thành tựu ở đây không chỉ là Niết Bàn Thể mà còn là thực lực, chỉ cần luyện ra được Niết Bàn Thể thì chắc chắn là đế vị.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết tu luyện rất lâu rất lâu nhưng mà trên đời có mấy loại võ công dám nói để người luyện trước 50 tuổi đột phá đế vị đây?, đấy là chưa kể quá trình này hoàn toàn có thể rút ngắn hơn nữa.

Dĩ nhiên Hiên Viên Đế Phượng Quyết còn chưa dừng lại ở đó, cảnh giới Niết Bàn Thể mới tạm coi là có thành tựu, quan trọng là bước tiếp theo được gọi là Ngưng Đạo.

Niết Bàn Hỏa thực sự rất kinh khủng, nó không chỉ giúp tạo ra Niết Bàn Thể mà nó còn... đốt cháy thể nội của chủ nhân từ bên trong, tức là chủ nhân nếu không thể tiến thêm trên con đường này thì rất nhanh sẽ chết, ngay cả Niết Bàn Thể cũng chẳng giúp ích được cho việc bị Niết Bàn Hỏa thiêu cháy từ bên trong.Tu Hiên Viên Đế Phượng Quyết nhất định phải xem cả tư chất nếu không kể cả tu ra được Niết Bàn Thể thì cũng chẳng sống quá được 3 năm.

Trong thời gian 3 năm này nhất định phải Ngưng Đạo.

Ngưng Đạo là gì?, đó là tu ra âm dương nhị cực, mượn âm dương nhị cực tạo ra cân bằng trong cơ thể, gọi là âm dương điều hòa.

Nhị cực phân hóa, bắt đầu tạo thành một vòng luân chuyển mới trong thân thể, khi đó thì không còn dùng tới kinh mạch hay đan điền nữa, toàn bộ tuyến vận chuyển sẽ chỉ còn chú trọng vào nhị cực.

Cơ thể như trở thành một mảng tối, không kinh mạch, không có bất cứ bộ phận nào, cơ thể như trạng thái rỗng, tất nhiên đây chỉ là "như" mà thôi, thân thể vì vẫn là thân thể, sẽ không có bộ phận nào bị mất đị.

Lại nói trạng thái rỗng, cứ như biến nhân thể thành vũ trụ ngoài kia, tất cả trong cơ thể chỉ còn hai cực, hai cực như sự phân hóa giữa thiên cùng địa, dựa vào thiên địa lưỡng cực mà điều hòa Bất Tử Hỏa, dựa vào thiên địa lưỡng cực mang Bất Tử Hỏa di chuyển trong cơ thể thành từng chu thiên, đây mới gọi là Bất Tử Thể chân chính.

Có thể làm được ba bước này thì chính là Sinh Sinh Bất Tức – Điên Đảo Âm Dương, có thể đạt đến sự bất tử trong miệng đám Thất Phúc Thần.

Đế Thích Thiên giải thích rất tường tận về Hiên Viên Đế Phượng Quyết nhưng mà hiện tại Vô Song chỉ quan tâm duy nhất tới ba cảnh giới này bởi vì đây chính là cách giết đám người bất tử, đám người Siêu Hồi Phục kia.

Muốn giết bọn họ thì chỉ có hai cách.

Cách thứ nhất là gây ra một thương tổn lớn đến mức Bất Tử Hỏa không kịp hồi phục, gần như chết ngay lập tức, cách này thì không khả thi cho lắm vì ngay cả Lý Thương Hải cũng không thể lập tức đánh chết Ebisu.

Cách thứ hai chính là phân hóa lưỡng cực, hủy đi một trong hai cực tại thân thể của Thất Phúc Thần, như vậy trạng thái thiên địa lưỡng cực bị hủy bỏ, Bất Tử Hỏa đương nhiên có thể vẫn tồn tại, Bất Tử Thể cũng không mất đi nhưng Bất Tử Hỏa không còn chịu sự kiềm tỏa từ lưỡng cực sẽ đốt cháy chủ nhân từ trong thể nội.

Năm xưa, Vô Song cũng không biết là Tiêu Doa Tử trực tiếp giết một, gián tiếp lại giết thêm một.

Tiêu Dao Tử giết Thất Phú Thần... cũng bằng hai con đường vừa rồi mà Vô Song nêu ra có điều chính Tiêu Dao Tử cũng không quá rõ ràng yếu điểm của Hiên Viên Đế Phượng Quyết ở đâu.Dĩ nhiên Hiên Viên Đế Phượng Quyết còn có cảnh giới sau Ngưng Đạo, nó gọi là Ngưng Thần.

Vũ trụ ngoài kia không chỉ có lưỡng cực, nếu lấy lưỡng cực đại diện cho âm dương, đại diện cho đạo thì Niết Bàn Hỏa đại diện cho năng lực trong đất trời, trong vũ trụ. 

Thể nội con người nếu được coi là vũ trụ thì không thể không có nhật nguyệt tinh thần.

Cảnh giới Ngưng Thần chính là giúp chủ nhân triệt để khống chế Niết Bàn Hỏa, mang từng phần từng phần của Niết Bàn Hỏa ngưng tụ thành từng điểm trong huyệt đạo, biến từng huyệt đạo trên người thành một vì sao, đến khi hoàn toàn "thanh lọc" hết Niết Bàn Hỏa trong người, thể nội sẽ trở thành một vũ trụ chân chính với những vì sao rực sáng, lúc này mới là Đại Thành Niết Bàn Thể.

Đối với Vô Song, hắn chỉ dám cầu đám người trên Bồng Lai không thể Ngưng Thần thành công... thậm chí Vô Song cầu cho cả thiên hạ này không ai có thể Ngưng Thần thành công nếu không chính Vô Song cũng chẳng biết giết bọn họ kiểu gì.

Một điều đáng tiếc là trong sách không ghi lại cách để Ngưng Thần mà chỉ ghi diễn biến, trong sách càng không khi thời gian để chạm tới cái gọi là Ngưng Thần này nên Vô Song rất khó đoán ra liệu Thất Phúc Thần hay Thất Đế Tử có ai chạm tới cái cảnh giới này hay không.

Vô Song hiện tại thực sự cảm thấy đau đầu, đau đầu vô cùng.

Đế đạo võ học – Hiên Viên Đế Phượng Quyết luyện đến mức tận cùng thì đã như vậy, thế còn các loại đế đạo võ học khác thì sao?.

Nên nhớ... tại thế giới này, Đế Thích Thiên chắc chắn nắm giữ ba bộ Đế Đạo Võ Học thậm chí... là bốn.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết của Tần Thủy Hoàng.

Thái Tổ Trường Quyền của Tống Thái Tổ.

Thiên Tử Quyền Pháp của Hán Cao Tổ.

Thương Lang Chiến Hồn Quyết của Thiết Mộc Chân.

Trong bốn bộ đế đạo võ học này thì Đế Thích Thiên quen thuộc nhất với Hiên Viên Đế Phượng Quyết vì vậy hắn mới mang ra truyền thụ cho Thất Phúc Thần.

Vô Song không biết nhiều về Đế Thích Thiên nhưng có thể hiểu được con đường mà hắn đi.

Thất Phúc Thần tồn tại trước Thất Đế Tử một đoạn thời gian khá dài, thời điểm Đế Thích Thiên thu Thất Phúc Thần thì chắc chắn Đế Thích Thiên chưa tới Bắc Cương, cũng chưa lấy được Thương Lang Chiến Hồn Quyết bởi vì Thiết Mộc Chân còn chưa ra đời.

Thái Tổ Trường Quyền thì tạm không nói, Thiên Tử Quyền Pháp bản thân Vô Song chẳng có thông tin gì nhưng mà Đế Thích Thiên thu được Thiên Tử Quyền Pháp cũng rất muộn, hắn chưa chắc đã mang Thiên Tử Quyền Pháp tới dạy cho Thất Phúc Thần nhưng Thái Tổ Trường Quyền thì Vô Song không dám khẳng định.

Ngoài vấn đề này ra, rất có khả năng Thất Đế Tử... những kẻ sau này được Đế Thích Thiên thu nhận, những kẻ tiếp nhận tinh hoa truyền thừa chân chính của Đế Thích Thiên có thể hội tụ đủ cả 4 loại đế đạo võ họ tại thân.

Ngồi trên bàn, Vô Song rốt cuộc thở ra một hơi rồi gấp quyển sách lại.

Hắn vừa trở lại trạng thái Ma Hóa Lục Long, chưa kịp cười bao lâu cũng chưa kịp cảm thấy mình bá đạo ra sao... vậy mà Đế Thích Thiên đã cho hắn một cái "hạ mã uy" đủ nặng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau