CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 876 - Chương 880

Quyển 5 - Chương 134: Thằng vua thua thằng liều

Vô Song thật ra cũng sớm đoán được cái thứ dưới đáy biển Bồng Lai là gì, dù sao hắn cũng là người hậu thế, phim cũng xem không ít, nếu bảo hắn phải liên tưởng tới sinh vật gì hủy được tàu thành cái dạng "tả tơi" như thế thì hắn cũng chỉ nghĩ ra bạch tuộc khổng lồ.

Cho dù đã biết được thứ dưới biển kia là gì nhưng mà Vô Song khi được nhìn thấy hình dạng của nó thì cũng có chút không biết nói gì, thứ này quá khủng khiếp hơn nữa theo Vô Song thì thứ này là tồn tại thuộc về "tạo hóa" chứ không hẳn là bàn tay của Bồng Lai.

Bồng Lai có thể tạo ra dị sinh vật nhưng khủng bố và to lớn đến mức này thì không thể, nếu mà Bồng Lai làm nổi thì cũng chẳng cần mưu tính cái gì, cứ làm thêm vài con kích thước như thế nhưng ở trên đất liền thì thế lực nào cự nổi?.

Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ thì sinh vật kia động, cái sinh vật mà Vô Song sẽ tạm gọi nó là Hải Thần.

Hải Thần tuy khổng lồ như vậy nhưng tốc độ ra đòn của nó không chậm, cây xúc tu từ trên trời bổ xuống cứ như sấm sét hàng lâm vậy.

Con Hải Thần này dĩ nhiên không có nội lực nhưng mà một đập của nó thì như bài sơn đảo hải, một đập giáng xuống thẳng từ trên trời cao, Vô Song vốn muốn lấy nội lực ra đón đỡ nhưng vừa đỡ xong cả người bị đánh thẳng xuống mặt biển.

Vô Song chỉ cảm thấy một lực khủng bố vô cùng nện xuống, một đời Vô Song gặp không ít cường giả luyện thể nhưng mà khủng bố đến trình độ Hải Thần thì đây là lần đầu Vô Song được thấy.

Tại thế giới kia, cho dù là Long Tượng Cổ Phật cũng chẳng có lực khiếp đến mức này.

Nội lực của Vô Song căn bản chẳng thể đỡ nổi cực lực nện xuống thậm chí hai cánh tay mà Vô Song dùng để đón đỡ xúc tu đập xuống hiện tại đau như muốn nứt ra.

Đau đớn đương nhiên chỉ là phụ, vấn đề chính này là Hải Thần tựa hồ hơi kinh khủng quá mức cần thiết.

Vô Song bị đánh thẳng xuống dưới mặt biển tuy nhiên cũng không có bất cứ một con cá mập nào lao vào tấn công Vô Song, đám cá mập tựa hồ cực sợ Hải Thần, như cái cách mà đám Kappa tôn sùng cùng sợ hãi Thủy Thần vậy, Hải Thần ra tay thì đám cá mập chỉ dám đứng xa xa lượn lờ, căn bản không dám phạm uy nghiêm của sinh vật chúa tể Bồng Lai này.

Hải Thần đập Vô Song một nhát, nó lại rung lên một cái xúc tu khác, lần này là từ dưới biển đánh lên.

Vô Song biết bơi, hắn bơi rất tốt nhưng mà trên biển thì chẳng phải đất liền, đừng nói tránh cái xúc tu của Hải Thần mà cho dù tránh cá mập công kích thì Vô Song cũng không làm được, tốc độ bơi của hắn căn bản sao so được với những sinh vật dưới đại dương này?.

Xúc tu quật ngược lên, hất bay Vô Song ra khỏi mặt biển, lần này Vô Song vẫn dùng hai cánh tay cùng toàn bộ nội lực đến đón đỡ nhưng mà kết quả thì vẫn thế, căn bản đỡ không được thậm chí hai cánh tay của Vô Song còn xuất hiện dấu hiệu nứt xương đến nơi, chịu thêm hai đập nữa tương tự như thế thì đôi tay Vô Song triệt để phế.

Hai đòn tấn công của Hải Thần diễn ra trong bao lâu?, thật ra nhanh vô cùng.

Nó quất Vô Song xuống đấy biển rồi đánh ngược Vô Song lên thì cũng chỉ cộng đồng dùng hai xúc tu mà thôi, nó có tổng cộng 12 cái xúc tu.

Lại hai cái xúc tu từ hai hướng đánh tới, Hải Thần như muốn kẹp thịt Vô Song vậy.

Con Hải Thần này siêu mạnh, mạnh đến nỗi Vô Song tương đối "ngợp", dĩ nhiên lúc này thì hắn không thể không làm ra thay đổi, không thể không phản ứng.

Đầu tiên, vẫn là mượn một chiêu Hoành Không Na Di, Vô Song tạm thời tránh được hai cái xúc tu ép tới nhưng mà Hải Thần còn tận 8 xúc tu chưa sử dụng.Vô Song ngay giữa không trung có thể tránh được đòn của nó, cái này làm Hải Thần tựa hồ hơi bất ngờ tuy nhiên nó chỉ khựng lại một chút rồi lại đưa 1 xúc tu không lồ đến chỗ Vô Song, vẫn là một quật thật mạnh.

Nhìn thấy xúc tu đang đập tới, Vô Song cứ thế duỗi hai tay ra, trên hai tay hắn bắt đầu ngưng tụ kiếm khí sau đó mở ra Bắc Minh Hạo Hãn.

Bắc Minh Hạo Hãn không có khả năng vì Vô Song ngăn được một đập chí tử từ phía Hải Thần nhưng mà nó lại như một kết giới, nó cho Vô Song điểm tựa.

Hai chân đạp thẳng vào cái điểm tựa mà Bắc Minh Hạo Hãn tạo ra cho mình, Vô Song cứ như thế lướt về phía trước, mũi chân hắn vậy mà cứ như thể điểm thẳng vào cái xúc tu khổng lồ đang lao tới, sau đó khi cự lực khủng khiếp kia còn chưa kịp phát ra, Vô Song đã theo đà mà nhảy lên không trung, lúc này Vô Song như đang bay vậy chứ không còn dùng khinh công nữa.

Kiếm khí trên hai tay bắt đầu di chuyển, Vô Song cứ như thế chém ra hai kiếm.

Vô Song dùng là Trùng Dương Thất Tinh Kiếm.

Kiếm này lúc trước không được Vô Song quá trọng dụng nhưng bây giờ lại là thủ đoạn công kích hàng đầu của Vô Song bởi vì hắn có Kiếm Giới, bản thân Trùng Dương Thất Tinh Kiếm thì lại có liên quan rất lớn tới "uy", khi mà Vô Song lĩnh ngộ Kiếm Giới thì dĩ nhiên uy lực của Trùng Dương Thất Tinh Kiếm chỉ biết càng khủng bố.

Vô Song chém ra hai kiếm, là hai kiếm mạnh nhất của Trùng Dương Thất Tinh Kiếm, kiếm thứ sáu cùng kiếm thứ bảy.

Vũ Khúc Trùng Dương Kiếm, vốn có thể ngưng khí thành vực, đưa kiếm uy vào vực, kết hợp với kiếm vực mà bản thân tự lĩnh ngộ sẽ tạo thành hai tầng kiếm vực nhưng mà Vô Song đã có Kiếm Giới, dựa vào Vũ Khúc Trùng Dương Kiếm bản thân Vô Song tạo ra một Kiếm Vực ở vòng trong cùng một Kiếm Giới ở vòng ngoài.

Vũ Khúc Trùng Dương Kiếm là mở đầu, Phá Quân Trùng Dương Kiếm là kết thúc, một kiếm này ngưng uy lực của một Vực cùng một Giới lại, tạo thành hư kiếm, là tuyệt sát kiếm.
Một kiếm bổ xuống, nếu Hải Thần... không bị làm sao thì Vô Song lập tức quay đầu rời đi.

Dĩ nhiên Hải Thần không thể không bị làm sao, kiếm này cho dù cả Lý Thương Hải cũng không thể dễ dàng đón đỡ, con Hải Thần chỉ cảm giác Vô Song cực độ nguy hiểm sau đó một thanh đại kiếm được Vô Song chém ra, đâm thẳng về phía cái đầu của nó.

Hải Thần đưa một xúc tu ra đón đỡ nhưng mà xúc tu nếu đập thẳng từ trên xuống dưới thì nhanh còn nếu bảo tùy tâm tùy ý điều khiển thì khó vô cùng bởi vì nó nặng, nó quá lớn, ngay cả Hải Thần cũng không thể nào thu xúc tu về nhanh hơn tốc độ của một chiêu Phá Quân Trùng Dương Kiếm cả.

Phá Quân Trùng Dương Kiếm cực kỳ xảo hiệu mà xuyên qua tận hai cái xúc tu của Hải Thần sau đó đâm vào cơ thể nó.

Hải Thần kể cả có là thần thú thật đi chăng nữa, có là sinh vật cõi tiên đi chăng nữa thì nó vẫn cứ là một con bạch tuộc, tức là động vật thân mềm.

Một kiếm đâm xuống người Hải Thần sau đó kiếm này mới mang vô số sát lục kiếm khí nổ tung mà ra, Hải Thần lập tức cảm nhận được đau đớn, nó mở miệng rống lên một tiếng, cơ thể của Hải Thần vậy mà bị chém ra một vết rách cực dài, ít nhất vết chém này... đủ để nhét một người trưởng thành vào bên trong vẫn đủ.

Hải Thần rống một tiếng, ngay cả Vô Song cũng bất ngờ bởi vì âm thanh nộ hống của nó khủng khiếp gấp không biết bao nhiêu lần so với Hắc Thủy Thần, Vô Song trực tiếp bị chấn cho bay ngược ra ngoài, nếu không phải hắn kịp lấy nội lực thủ hộ hai bên màng nhĩ thì đôi tai của Vô Song chỉ sợ cũng chịu nửa hủy.

Một tiếng rống của Hải Thần như làm cả biển này run lên sợ hãi, theo một âm vực này của nó toàn bộ lũ cá mập trốn sạch, chạy được bao nhiêu hay bấy nhiêu, sau đó một đợt sóng trào đè thẳng về phía Vô Song.

Nhìn cơn sóng đánh tới, Vô Song hơi nhíu mày lại, sau một thoáng suy nghĩ thì Vô Song lại xuất kiếm.

Kiếm này chính là Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Thiên Xu Tham Lang Kiếm chỉ có một đặc điểm là lực công phá mạnh, dựa vào Thiên Xu Tham Lang Kiếm hắn chém ra một con đường giữa cơn sóng khổng lồ rồi rất nhanh mang cả người lướt qua.

Vô Song vừa xuyên qua cơn sóng thì hắn nhận được sự đón tiếp nồng hậu từ phía Hải Thần, một cái xúc tu lại quật mạnh xuống.

Vô Song lần này không tránh được mà hắn thì cũng không định tránh, cả người Vô Song xoay giữa không trung, đầu tiên mở ra Bắc Minh Hạo Hãn sau đó thu một tay lại sát vai, sẵn sàng chịu đủ sát thương đến từ một xúc tu khổng lồ kia, tay còn lại Vô Song tiếp tục chém ra một đường.

Kiếm tiếp theo của Vô Song là Thiên Hành Liêm Trinh Kiếm, kiếm nhanh nhất trong thất kiếm.

Chịu một xúc tu đập tới, Bắc Minh Hạo Hãn cũng không thể đỡ nổi cực lực, Vô Song bị đánh bắn thẳng xuống dưới mặt biển, nếu không phải Vô Song khép tay rồi gồng cả một bên người lại thì cánh tay trái của Vô Song thậm chí đã gãy.

Dĩ nhiên ở bên kia, Hải Thần cũng không tiếp tục tấn công Vô Song bởi vì nó đau, vì đau đớn nên nó không thể lại "bồi" thêm một đập từ dưới đáy biển lên.

Một chiêu Thiên Hành Liêm Trinh Kiếm xa xa không thể so được với sát chiêu Phá Quân Trùng Dương Kiếm nhưng tốc độ lại nhanh hơn nhiều, kiếm này dễ dàng cắt lên người Hải Thần tạo ra một vết sẹo lớn, một vết chém dài đến cả mét.

Quyển 5 - Chương 134-2: Thằng vua thua thằng liều (2)

Hải Thần một lần nữa gầm lên trong đau đớn, cũng chẳng biết có phải vì đau đớn hay không, 8 cái xúc tu của nó cùng đưa lên trời cao sau đó đập xuống, cái này... cứ như Thiên Nộ vậy.

Xúc tu đập xuống biển dĩ nhiên chịu lực cản của nước nhưng mà kình lực của Hải Thần quá khủng bố nên nó có thể thản nhiên mặc kệ, 8 cái xúc tu cùng đánh xuống, cho dù Vô Song không bị đánh trúng thì cũng chịu rung chấn làm cho nát vài cái xương.

Ở dưới nước, Vô Song cảm nhận được đại áp lực từ trên trời bổ xuống, cổ tay của Vô Song trực tiếp giải trừ kiếm khí, hai lòng bàn tay mở ra, cả người xoay mạnh một cái rồi đánh về hướng mặc nước.

Kháng Long Hữu Hối.

Dồn toàn lực đánh thẳng lên mặt nước, hai chiêu này vốn chẳng để làm gì nhưng mà nó lại sinh ra lực, tiếp tục ép Vô Song tiến sâu xuống dưới mặt biển.

Mượn hai chiêu Kháng Long nhưng mà chính Vô Song cũng cảm thấy không đủ vì vậy mở ra Bắc Minh Hạo Hãn, miệng của hắn hét lớn một tiếng.

Vô Song không hay dùng Sư Tử Hống bởi hắn thấy chẳng để làm gì nhưng lúc này không dùng không được.

Một tiếng hống tạo ra sóng âm, lại tiếp tục đẩy mạnh cả người Vô Song ngược về phía đại dương nhưng mà lúc này 8 cái xúc tu cũng đập xuống.

Hải Thần thật sự rất khủng, Vô Song đã làm nhiều như thế cốt để tránh phạm vi công kích của nó nhưng mà một cú đập này như làm cả mặt biển nổ tung, kình lực sinh ra ép đến ngực Vô Song làm mặt hắn tái đi, 8 cái xúc tu thậm chí còn đánh ra 8 cột nước từ dưới đáy biển, bắn ngược Vô Song ra khỏi mặt nước một lần nữa.

Làm nhiều thủ đoạn như vậy nhưng Vô Song vẫn đang có cảm giác ngực mình như vỡ ra, khi bị hất lên khỏi mặt biển một lần nữa, miệng Vô Song trào cả máu tuy nhiên may mắn là Vô Song vẫn thanh tỉnh được.

Vô Song sợ nhất là bị chết não, áp lực quá lớn dẫn tới bản thân không chịu được mà rơi vào một thoáng bất tỉnh, khi đó mới là thảm họa.

Chỉ cần không bất tỉnh, cái gì cũng dễ nói, cho dù lúc này lại có 4 cái xúc tu cùng lúc ép đến Vô Song thì mọi việc vẫn dễ bàn.

Một lần nữa, Vô Song không tránh không né.

Vô Song tay nắm thành quyền, ở trên không trung một quyền đánh thẳng ra.

Tay trái của Vô Song hiện tại đã rất khó cử động, gần như Vô Song chỉ có thể dùng tay phải nhưng mà không sao cả.

Một quyền này là Thải Tổ Trường Quyền, một quyền này gọi là Thái Tổ Thiên Nộ.

Toàn bộ 12 xúc tu đã đánh ra, nghiệt xúc thì vẫn cứ là nghiệt xúc.Bình thường Thái Tổ Thiên Nộ tốc độ không cao, Hải Thần có thể dùng xúc tu mà đón đỡ bất quá hiện tại lấy đâu ra xúc tu cho nó đỡ đây?.

Vô Song chịu 4 cái xúc tu đánh lên người, cả cơ thể lần thứ ba bị vùi xuống biển.

Hải Thần chịu một Thái Tổ Thiên Nộ đánh thẳng vào đỉnh đầu, có thể nói Thiên Địa Uy đánh thẳng vào óc nó khiến cho nó buốt tận óc, cả cơ thể khổng lồ của Hải Thần run lên, quyền này đánh vào cơ thể vốn không lấy gì làm cứng cáp của Hải Thần thậm chí khiến cả người nó chịu bất động một thoáng, tiếp theo đôi mắt đỏ lừ của Hải Thần chảy ra máu.

Hải Thần lại gầm rú một tiếng nhưng mà bởi nó quá đau, một dạng đau đớn thiên hẳn về tinh thần chứ không phải về thể xác dẫn đến việc nó muốn mở miệng gầm cũng khó tuy nhiên với trí thông minh của Hải Thần thì nó biết... sinh vật bị nó đánh chỉ sợ đã nát xác.

Đáng tiếc là rất nhanh Hải Thần thấy một cánh tay nhỏ bé vô cùng thò ra khỏi mặt biển, sau đó cả cơ thể Vô Song từ từ nổi lên.

Lại dùng Bắc Minh Hạo Hãn, Vô Song có thể nổi trên mặt biển.

Nhìn về phía Hải Thần, ánh mắt Vô Song cũng chuyển thành màu đỏ, ánh mắt mang theo sát khí cả người hắn.

Dĩ nhiên chỉ sát khí thôi thì không đủ, Vô Song mở ra Kiếm Giới, sau lưng hắn huyền phù 10 thanh Thiên Sát Kiếm cùng một thanh Vạn Sát Kiếm.

Hướng mắt về phía Hải Thần, Vô Song trực tiếp nói.

"Cút".Vô Song không quản Hải Thần có cút hay không nhưng mà nếu nó không chạy thì Vô Song nhất định sẽ phải chém ra đủ 11 kiếm này, bất kể kế quả ra sao.

Vô Song hiện tại còn không rõ toàn bộ Kiếm Giới của mình có giết được Hải Thần hay không nhưng mà hắn cũng chẳng quan tâm lắm, cơ thể Vô Song hiện tại không chịu được thêm công kích nữa, tức là Hải Thần chỉ cần đánh tiếp thì cơ thể Vô Song sẽ tự động nát bầy, nếu đã thế thì Vô Song cũng không ngại thử gan của Hải Thần một lần.

Hải Thần như nghe hiểu ý của Vô Song, lúc này nó mở miệng ra gầm lên, một lần nữa như thị uy vậy tuy nhiên nó vừa mở miệng, vừa gầm lên thì đã phải im bặt bởi Vô Song chém ra Vạn Sát Kiếm.

Một kiếm này chém tới, Hải Thần đương nhiên sẽ đỡ hơn nữa nó đủ sức để đỡ bởi Vạn Sát Kiếm không nhanh tuy nhiên đỡ xong thì Hải Thần gầm rú càng thảm hơn, hai cái xúc tu khổng lồ của nó vậy mà bị chặt đứt, tạo thành hai cột máu bắn thẳng lên trời, cả vùng hải vực hiện tại chuyển sang màu đỏ, xung quanh toàn máu là máu.

Chặt đứt hai cái xúc tu của Hải Thần, Vô Song vẫn giữ ánh mắt kia nhìn nó, mười thanh Thiên Sát Kiếm lại phiêu phù giữa trời.

"Cút".

Vô Song lại mở miệng, giọng nói không lớn nhưng mà Hải Thần sợ rồi.

Vô Song không dám chắc có thể giết được Hải Thần, ngay cả Vạn Sát Kiếm cũng chỉ chặt được hai cái xúc tu của nó nhưng mà Hải Thần thì lại càng không dám "chơi" cùng Vô Song, nó sống đến từng này còn chưa bao giờ chịu cảm giác nguy hiểm đến thế.

Một lần nữa, Hải Thần rồng lên.

Hải Thần rống lên thì 10 thanh Thiên Kiếm của Vô Song cũng động bất quá khi Vô Song còn chưa kịp làm gì thì Hải Thần đã chuyển động cả cơ thể khổng lồ của nó mà hướng về phương xa, quay đầu chạy thẳng.

Cái sinh vật này... vừa chạy vậy mà còn vừa quay đầu gầm lên, vừa chạy còn như vừa muốn thị uy với Vô Song.

Vô Song không tiếp tục nói câu nào, 3 thanh Thiên Kiếm Linh lại cắt thẳng về phía Hải Thần.

Khoảng cách quá xa, Hải Thần đương nhiên đỡ được nhưng mà kể cả thế thì 3 cái xúc tu khác của nó lại bị chém nứt toác ra, Hải Thần lại càng thêm sợ hãi, lần này rốt cuộc không dám gầm rú gì nữa, một đường chạy thẳng.

Đến khi không phát hiện được ra khí tức của Hải Thần nữa, Vô Song mới giải trừ Bắc Minh Hạo Hãn, cả người hắn rơi tự do xuống mặt biển, cố gắng mượn Bắc Minh Chân Khí để làm cả người nổi lên, tất cả những việc Vô Song có thể làm hiện tại là cố gắng điều khiển Bắc Minh Chân Khí mà "di chuyển " về phía khu vực đầy những xác thuyền xa xa kia.

Vô Song trèo thuyền ra ngoài mất 5 phút, hắn mất tiếp 10 phút để giải quyết đàn cá mập... sau đó chỉ mất chưa đầy 3 phút để giải quyết Hải Thần nhưng mà trong 3 phút ngắn ngủi này Vô Song cơ hồ đi dạo Quỷ Môn Quan vài lần, sinh vật kia đến bây giờ Vô Song vẫn cảm thấy kinh khủng, tốt nhất là cả đời không gặp lại thứ này lần nữa.

Quyển 5 - Chương 135: Số trời đã định (1)

Vô Song phải cực cố gắng thì mới có thể tìm lại được một con thuyền nhỏ nữa trong đống xác thuyền, sau đó hắn còn không có khí lực mà chèo thuyền, chỉ có thể dùng Bắc Minh Chân Khí cố gắng điều động con thuyền theo ý mình.

Lênh đênh trên biển, bản thân Vô Song hiện tại không vui vẻ gì thậm chí hắn còn cảm thấy mệt mỏi.

Hắn không hiểu tại sao, Vô Song mỗi lần đột phá, mỗi lần cảm thấy mình mạnh lên thì sẽ có một đối thủ chui ra, một đối thủ ít nhất cũng làm cho hắn mệt bở hơi tai.

Khi Vô Song còn nhỏ, Vô Song nghĩ ngũ tuyệt đã là một cái gì rất kinh khủng chứ chưa cần nói tới đế vị nhưng mà theo Vô Song càng ngày càng mạnh, càng ngày càng trở nên cường đại thì ánh mắt của hắn càng ngày càng nhìn thấy nhiều thứ hơn, chỗ đứng của hắn càng ngày càng cao hơn.

Đến tận khi Vô Song chân chính đột phá đế vị rồi thì hắn vẫn cảm thấy vô lực, thực sự rất vô lực.

Cái tâm trạng này khi ở giữa biển khơi bao la thì càng rõ ràng hơn, để hắn càng phải suy nghĩ nhiều hơn.

Khi Vô Song còn nhỏ, khi hắn còn chưa hiểu cái thế giới này rộng lớn ra sao, tại thời điểm tiến vào Vương Bản Sơn, tiến vào Thiên Ý Thành thì Vô Song cơ hồ coi trời bằng vung nhưng mà theo thực lực càng ngày càng tăng lên, Vô Song mỗi lần động thủ đều phải tính toán rất nhiều rất nhiều, đến cả một sự kiện nhỏ như Lưu Chính Phong – chậu vàng rửa tay thì Vô Song cũng phải dốc hết sức ra mà làm.

Tại thế giới này, mỗi một nơi, mỗi một sự kiện đều có bóng dáng của đại nhân vật, đều có đại cao thủ hiện thân, chính Vô Song cũng cảm thấy thế giới này quá mệt mỏi, quá cần tính toán. 

Vô Song cũng không rõ hiện tại có phải vì thân thể đau đớn mệt mỏi đến độ không muốn cử động hay không mà hắn nghĩ miên man rất nhiều, thậm chí lúc này trên thuyền gỗ Vô Song còn có suy nghĩ... nếu hắn không còn gì vướng bận thì sẽ chọn ẩn cư, ẩn cư như cái cách Vô Hà Tử ẩn cư hoặc như cái cách Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ sống trong Cổ Mộ nốt phần đời còn lại vậy.

Dĩ nhiên Vô Song hiểu rằng hiện tại hắn chưa ẩn cư được, cho dù hắn muốn biến mất khỏi thế gian này, cái gì cũng không quản, cái gì cũng không màng thì vẫn có những thứ sẽ kéo hắn lại, có những thứ hắn còn chưa bỏ xuống được, cái này gọi là lực lượng nhân quả.

Nằm trên thuyền nhỏ, hắn khẽ nhếch miệng một cái, ánh mắt Vô Song khẽ mở ra.

Khi hắn mở mắt hắn mới nhận ra trời đã về đêm, cũng không biết đây là mấy giờ chỉ biết màn đem đen kịt phủ xuống cùng những ánh sao trời đang tỏa ra thứ ánh sáng của chính chúng.

Biển đêm nay thực sự rất lặng, không khí dễ chịu vô cùng.

Vô Song đúng là không ngờ hắn cứ ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê đã gần nửa ngày, khi hắn rời khỏi Bồng Lai mới là ban chiều, mặt trời còn chưa xuống núi mà hiện tại chỉ sợ cũng phải qua ngày mới rồi.

Một mình một người trên con thuyền nhỏ giữa cái màn đêm tại biển khơi này thực sự rất có ý vị, vừa cô độc vừa nhỏ bé thậm chí là sợ hãi nhưng mà có những người lại có cảm giác mình như đang ngự trị cả thế gian này, khắp trời đất chỉ có một mình ta.

Đưa tay lên nhẹ di hai vầng thái dương sau đó Vô Song đứng lên, theo một động tác này hắn liền nhíu mày, cơ thể Vô Song vẫn còn đau ê ẩm, đau vô cùng.
Trong giờ phút cuối cùng với Hải Thần, Vô Song thật ra đã chết, 4 cái xúc tu cuối cùng đánh xuống chắc chắn có thể đánh chết Vô Song nếu Vô Song không mở ra Giới và đương nhiên trong lúc đó hắn quả thật không vận dụng Giới.

Vô Song trong khoảnh khắc cuối cùng lựa chọn sử dụng Hiên Viên Đế Phượng Công, bằng vào môn đế võ này thì hắn chắc chắn không thể chết trong một đợt công kích của Hải Thần, chỉ có thể hắn mới còn sống mà triệu ra Kiếm Giới đuổi Hải Thần đi.

Nghĩ đến con Hải Thần kia thì Vô Song chỉ biết lắc đầu.

Thế giới này tồn tại dị thú, những dị thú cực cường đại hơn nữa ngay cả trong tiểu thuyết Kim Dung cũng tồn tại những dị thú này, chỉ là ít ai để ý mà thôi.

Dị thú được coi là nổi tiếng nhất chắc chắn là con Điêu bên cạnh Độc Cô Cầu Bại mà sau này xuất hiện bên cạnh Dương Quá, không phải ngẫu nhiên mà nó được gọi là Thần Điêu.

Tại thế giới Phật Sơn, Vô Song là người xây dựng Kiếm Trủng của Độc Cô, hắn cũng trùng hợp từng gặp mặt Thần Điêu thậm chí trong quá trình xây dựng Kiếm Trủng thì Vô Song cùng Thần Điêu có thể nói là cực kỳ hòa hợp với nhau, hai bên cũng tạm được coi là bằng hữu.

Ngoại trừ Thần Điêu ra thì ở một nơi xa xôi vô cùng mang tên Băng Hỏa Đảo, tại nơi này cũng có một con dị thú gọi là Hỏa Hầu, cũng tại thế giới Phật Sơn thì Vô Song đã lên Băng Hỏa Đảo một chuyến, cũng gặp mặt Hỏa Hầu.

Hỏa Hầu không hữu hảo như Thần Điêu và nó mạnh kinh khủng khiếp, dĩ nhiên thời điểm đó cả thế gian ai mạnh được như Vô Song?, Hỏa Hầu mạnh ra sao cũng chỉ có nước bị Vô Song đè ra đánh.

Bất kể Thần Điêu hay Hỏa Hầu đều xuất hiện trong thế giới Kim Dung và chắc chắn chẳng thể nào là thứ sinh vật bình thường, ngay cả con rắn mà Thần Điêu từng đối đầu cũng là dị thú, nó được Vô Song gọi là Địa Mãng.
Về phần thế giới này, Vô Song biết Thiên Long Giáo có dị thú, là một con ưng khổng lồ được gọi là Hoang, là sủng vật của Thiên Vương năm xưa nhưng sau cái chết của Thiên Vương thì Hoang chỉ nghe lời Ca Lâu La, chỉ đi cùng Ca Lâu La.

Ngoại trừ Hoang – Thần Điêu – Hỏa Hầu – Địa Mãng ra thì Vô Song cũng không biết thiên hạ này có con dị thú nào nữa hay không nhưng mà khi hắn gặp Hải Thần thì hắn chắc chắn Hải Thần là dị thú.

Dị thú cứ như là sủng vật của thiên địa, chúng nó khỏe đến mức vô lý, mạnh mẽ vô cùng nhưng mà con Hải Thần kia chắc chắn còn được Đế Thích Thiên bí mật dùng thủ đoạn nuôi dưỡng cùng chưởng khống thì mới có thể nghịch thiên đến cái độ như vậy.

Nghĩ về đám dị thú, trong lòng Vô Song chỉ có thể cười khổ, Vô Song hiện tại cũng muốn kiếm một đầu dị thú cho mình, chỉ tiếc là không biết tìm đâu ra mà thôi.

_ _ _ _ __ _ 

Khoanh chân trên thuyền, hắn bắt đầu vận lên Bắc Minh Hồi Quy, đối với Vô Song thì Bắc Minh Hồi Quy hiện tại là biện pháp khôi phục nội lực nhanh nhất.

Về phần thương thế trên người thì cũng chỉ có thể để Cửu Âm Chân Kinh cùng Cửu Dương Chân Kinh lo liệu tuy nhiên nó chắc chắn sẽ không nhẹ, chắc chắn sẽ không thể phụ hồi nhanh được.

Thương thế củ Vô Song rất nặng hơn nữa là thương thế liên quan tới xương, đây là loại thương thế gần như không thể phục hồi bằng nội lực được... bất quá lúc này Vô Song biết mình không thể dừng lại được, hắn không thể không tiến về phía trước.

Vô Song có nơi phải đi, một nơi nằm ngoài Bồng Lai, một hòn đảo không xuất hiện trên bản đồ hải vực, một hòn đảo đặc biệt gọi là Shogun.

Shogun trong tiếng Phù Tang có nghĩa là tướng quân nhưng mà tại cái thời đại chiến quốc Phù Tang thì hai từ này còn mang thứ ý nghĩa vĩ đại hơn nhiều, đây là từ để chỉ những kẻ có thực lực, những kẻ ngông cuồng và đầy tham vọng, những Shogun muốn đoạt lấy thứ quyền lực trong tay Thiên Hoàng.

Vô Song không biết đường tới Shogun, Nobunaga cũng không nói cho hắn biết nhưng Nobunaga nói... Vô Song chắc chắn sẽ tìm được, chỉ cần rời khỏi Bồng Lai thì hắn chắc chắn tìm được.

Vô Song không hiểu Nobunaga tại sao lại tin tưởng hắn như vậy hay Nobunaga thấy cái gì trong người Vô Song để mà nhận định như thế tuy nhiên Vô Song nguyện tin lời của Nobunaga, tin lời của vị Quỷ Vương này.

Nhắm mắt lại, cái gì cũng không nghĩ, vận lên Bắc Minh Hạo Hãn bao lấy con thuyền nhỏ, Vô Song bắt đầu di chuyển bằng cảm giác.

Nói ra cũng buồn cười, nói ra cũng phi lý, trong lúc này Vô Song lựa chọn rời khỏi Bồng Lai rồi rốt cuộc đi đâu cũng không rõ, đến đâu cũng không biết, hiện tại lại còn tin tưởng vào cái thứ gọi là cảm giác, thế khác gì trò đùa trẻ con?.

Vấn đề là... Vô Song thực sự muốn chơi cái trò trẻ con này, hắn tin vào thứ gọi là cảm giác... cứ như số trời đã định, Vô Song nhất định phải đến được Shogun, nhất định phải tìm được cái thứ mà Nobunaga nói.

Quyển 5 - Chương 136: Số trời đã định (2)

Cảm giác là một thứ hư vô mờ mịt, chẳng ai chứng minh được nhưng mà Vô Song nguyện ý tin, vậy là đủ rồi.

Con thuyền nhỏ di chuyển trên biển, lặng lẽ cưỡi lên những con sóng mà tiến về phía trước để rồi khi bình minh lên.. Vô Song từ trong trạng thái tu luyện mở mắt, trong mắt hắn là đảo.

Đứng trên con thuyền nhỏ, Vô Song lần đầu sử dụng mái chèo, mang con thuyền cập bờ. 

Hòn đảo rất đẹp với bãi cát vàng trải dài tít tắp cùng những rặng cây xanh ngút tầm mắt phía xa xa.

Hòn đảo này không giống như Bồng Lai, nó mới thật sự cho người ta một loại cảm giác nhẹ dịu và bình yên, nó mới thực sự... giống với Bồng Lai.

Số trời đã định, Vô Song nhất định sẽ tìm được Shogun.

Dĩ nhiên nói là số trời thật ra cũng không đúng, Vô Song đi theo cảm giác... thứ cảm giác ở sâu trong lòng Vô Song bởi vì sâu trong lòng Vô Song có một sinh vật đang dẫn đường cho hắn, một sinh vật cũng đang muốn tìm tới Shogun.

Từ lần đầu tiên đặt chân tới Shogun, Vô Song đã cảm thấy nơi này có gì đó đặc biệt nhưng không phải cảm giác như Bồng Lai.

Cũng như Bồng Lai thì Shogun là một hòn đảo không thể tìm ra, ít nhất theo lời Nobunaga là vậy.

Bồng Lai bị người đời phát hiện cũng là vì những kẻ ở Bồng Lai muốn vậy, nếu không cho dù là Tiêu Dao Tử tốn nhiều công sức như vậy cũng đâu thể tìm ra?. 

Thuở ban đầu, Bồng Lai vốn sẽ xuất hiện dưới hình dạng một cấm địa, ít nhất theo Nobunaga hiểu là vậy, tức là một vùng đất bất cứ kẻ nào đặt chân đến đều sẽ phải chết, đương nhiên nó sẽ phải thêm vào những yếu tố thần bí điển hình như Bồng Lai vài chục năm sẽ xuất hiện một lần chẳng hạn.

Sự việc này kéo dài đến khi Tiêu Dao Tử lên đảo gần như phá tan Bồng Lai dẫn đến việc những kẻ trên Bồng Lai không dám để nơi này xuất hiện nữa, cứ thế phong ấn Bồng Lai trong mắt thế gian, khiến cho không ai tìm được, mãi đến thời điểm này mới chịu để Bồng Lai hiện thế.

Cũng như Bồng Lai thì Shogun cũng là nơi không muốn thế nhân phát hiện chỉ là chính Nobunaga cũng không biết Shogun rốt cuộc cất chứa bí mật gì, Nobunaga chỉ biết tại Shogun là nơi đặt một trong Tam Chủng Thần Khí – Bát Chỉ Kính.

Tam Chủng Thần Khí của Phù Tang hiện tại đã không còn nằm trong tay người Phù Tang nữa, nó đã bị đánh cấp từ khoảng 300 năm trước, đây chính là nỗi nhục của Phù Tang đồng thời vì sự biến mất của Tam Chủng Thần Khí khiến cho trong mắt các lãnh chúa thì uy danh của Thiên Hoàng không còn được như xưa, cũng vì uy danh Thiên Hoàng không còn được như xưa mới là tiền đề cho thời Chiến Quốc nổ ra.

Nobunaga nói cho Vô Song, Bát Chỉ Kính ở Shogun còn Thảo Thế Kiếm ở trong Thạch Thành, về phần vật cuối cùng – Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thì Nobunaga không rõ ở đâu.

Vô Song đến Shogun là vì Bát Chỉ Kính đồng thời cũng muốn biết tại Shogun đang che đi cái bí mật gì.

Đương nhiên Vô Song hiện tại không rõ Tam Chủng Thần Khí có tác dụng gì cả, Nobunaga bảo hắn tìm thì hắn sẽ đi tìm, về phần tại sao nhất định phải mang Bát Chỉ Kính về Phù Tang thì Vô Song không biết, điều này Nobunaga không nói nhưng trên đời này không phải cái gì nói ra cũng tốt, thế gian này có những thứ tốt nhất vẫn nên tự tìm hiểu.

Shogun thực sự rất đẹp, rất yên bình.

Vô Song mang con thuyền gỗ cất trong một cánh rừng gần sát bờ biển sau đó bắt đầu đi khám phá cái nơi gọi là Shogun này.

Khác với Bồng Lai, tại Shogun thì thảm thực vật hết sức bình thường, Vô Song nhận ra được rất nhiều loại thực vật tồn tại, điển hình là những rặng dừa thậm chí Vô Song còn tự mình hái một quả dừa xuống, cái mùi thơm nhẹ dịu, cái cảm giác thanh ngọt nơi cổ họng cùng tươi mát chạy khắp cơ thể thì tuyệt đối chẳng thể nhầm được.

Thực vật ở Shogun tuyệt đối bình thường hoặc ít nhất tạm thời là thế.

Vô Song cứ đi, đi mãi sau đó bắt đầu thấy động vật ở Shogun, những sinh vật hoàn toàn bình thường đến không thể bình thường hơn.
Không chỉ thực vật, động vật mà còn côn trùng, đất, nước, không khí... tất cả những gì Vô Song có thể thấy thì đều bình thường.

Vô Song mộ đường chậm rãi mà đi, chậm rãi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, cái cảm giác mà Shogun cho Vô Song thực sự yên bình đến lạ.

Tốc độ của Vô Song không nhanh, hắn đi từ sáng sớm tinh mơ đến tận gần giữa trưa thì phát hiện ra một ngọn núi, lúc này Vô Song mới đẩy nhanh tốc độ mà leo lên ngọn núi này hơn nữa ngọn núi này cũng không cao, so ra kém cả Tử Ngọc Sơn chứ đừng nói Nga Mi Sơn hay Chung Nam Sơn.

Leo lên ngọn núi... sau đó Vô Song mới bắt đầu hơi giật mình về cảnh vật bên dưới.

Bên dưới là một thung lũng đầy hoa, đẹp đến không sao kể xiết.

Bốn mặt bao quanh thung lũng đều là núi, gần như muốn ngăn cách cái thung lũng toàn hoa này với cả thiên địa vậy.

Dĩ nhiên điểm đặc biệt nhất ở đây là chỗ này không có nước, không có sông.

Từ vị trí của Vô Song mang tầm mắt ra xa tuyệt không nhìn thấy sông hay kể cả suối tồn tại, ánh mắt của Vô Song không thể nhìn rõ tất cả mọi vật được nhưng mà cái thung lũng hoa này cũng không lớn, nó chỉ như đại điện của Trùng Dương Cung là cùng.

Vô Song cũng không dùng nhiều thời gian quan sát lắm, hắn rốt cuộc đi xuống cánh đồng hoa.

Xung quanh thung lũng này đều là núi đồng thời từ đỉnh núi đi xuống cánh đồng hoa thì đều có đường mòn dẫn xuống, con đường mòn này kéo thẳng xuyên qua cánh đồng hoa như muốn người khác không dẫm lên chúng vậy.

Vô Song cũng không phải kẻ không biết thưởng thức cái đẹp, nếu không là vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ lịch sự đi trên con đường mòn này, cứ thế theo con đường mòn Vô Song đi xuyên qua cánh đồng hoa, hắn muốn biết con đường mòn dẫn đến đâu.

Vì cánh đồng hoa không lớn nên rất nhanh Vô Song đi đến điểm cuối của cái con đường này, trước mặt Vô Song là một ngôi mộ lớn với mái hình vòm, trên mặt đất xung quanh ngôi mộ này toàn hoa là hoa, màu sắc đủ cả, dĩ nhiên Vô Song thì chỉ nhận ra đây là hoa chứ không thể phân định xem rốt cuộc là loại hoa gì, hắn không phải Hoa Si tỷ tỷ để mà yêu hoa, hiểu hoa, thưởng hoa.

Con đường mòn chỉ dẫn đến sát ngôi mộ thì không tiếp tục kéo dài nữa đồng thời từ chỗ Vô Song đứng hắn có thể thấy vài con đường mòn nữa cũng dẫn tới đây, những con đường từ các phương khác đổ về tạo thành một đường tròn bao quanh lấy lăng mộ.Mộ này là mộ của ai?.

Cái này tạm thời Vô Song không biết, Vô Song cũng không có tiến lên mà khoanh chân ngồi xuống, hắn đang suy nghĩ.

Không cần biết thế nào, chủ nhân của Shogun hoặc... chủ nhân của ngôi mộ này thích hoa.

Từ sự sắp xếp an tĩnh của tất cả mọi thứ lúc trước đến những con đường mòn này, toàn bộ đều thể hiện ra rằng... chủ nhân ngôi mộ không thích người khác dẫm đạp lên hoa vì vậy một lần nữa Vô Song tôn trọng sở thích của người này, hắn nhấc chân lên đạp xuống một khóm hoa nhưng cũng chỉ thế mà thôi.

Vô Song lăng không mà đứng rồi từng bước đi về phía ngôi mộ, hắn không thương tổn cho dù chỉ một đóa hoa.

Bước qua hết những bông hoa xung quanh, chân Vô Song rốt cuộc đạp xuống một mảnh đất trống, một mảnh đất không hề có hoa cỏ.

Tại mảnh đất này có một tảng đá phủ đầy rêu xanh, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu năm tuy nhiên bên trên lại có chữ viết.

"Mộ Ngu Trà? ".

Đọc dòng chữ trên tảng đá bản thân Vô Song hơi khó hiểu, hắn không biết Ngu Trà là ai nhưng có thể đoán được đây là nữ.

Nhắc đến nữ nhân... lại có cái họ tương tự thì trái lại Vô Song nghĩ tới một người, một đại mỹ nhân trong lịch sử Trung Quốc, nàng gọi Ngu Cơ.

Dĩ nhiên Ngu Cơ cùng Ngu Trà có phải là một người hay không thì Vô Song không biết được.

Hiện tại Vô Song chỉ biết hai vấn đề, vấn đề đầu tiên cả cái đảo Shogun này có một đại trận pháp, một đại trận pháp không thuộc về thế giới này, trận pháp lấy mộ của Ngu Trà làm trung tâm, làm mắt trận.

Cả hòn đảo Shogun này đều bị trận pháp ảnh hưởng dẫn tới việc... toàn bộ mọi thứ đều chịu tác động, đều sẽ phát triển theo hướng.. mà chủ nhân trận pháp muốn.

Vấn đề thứ hai là chữ viết trên tảng đá này, chữ viết của nó rõ mồn một đồng thời chỉ mấy chữ thôi nhưng ma khí... có thể xung thiên.

"Ngu mỹ nhân sống vào thời hậu Tần...".

Vô Song đứng trước mộ Ngu Trà mà nói một câu, dĩ nhiên hắn hiện tại không rõ Ngu Trà là ai, Ngu mỹ nhân mà hắn nói là Ngu Cơ.

Đứng lặng trước lăng mộ này hàng giờ, đến khi mặt trời bắt đầu lặn... Vô Song mới một lần nữa mở miệng.

"Ngu mỹ nhân, làm phiền rồi ".

Câu đầu tiên mà Vô Song nói không phải để chỉ Ngu Trà nhưng câu thứ hai Vô Song nói thì đúng là để chỉ nàng.

Có thể khiến người khác vì mình tạo ra một đại thủ bút thế này, Ngu Trà hoàn toàn xứng để được gọi là Ngu mỹ nhân.

Quyển 5 - Chương 137: Ngu mỹ nhân

Vô Song muốn làm gì?, Vô Song muốn mở ra mộ của Ngu Mỹ Nhân.

Lăng mộ này rất lớn, dĩ nhiên nó không lớn được như Đông Hoàng Lăng hay Tần Hoàng Lăng nhưng nó chắc chắn là lớn hơn mộ bình thường nhiều.

Đừng nói làm mộ, đặt tại hậu thế thì diện tích của ngôi mộ này hoàn toàn có thể xây nhà, ngôi mộ này rộng phải hơn trăm mét vuông. 

Để chôn cất một người thì ngôi mộ này quá lớn, lớn đến vô lý.

Dĩ nhiên thời cổ đại chẳng thiếu những ngôi mộ lớn tương tự nhưng mà một ngôi mộ dạng này... tuyệt đối không chỉ có một cỗ quan tài, tuyệt đối chẳng đặt một cỗ quan tài.

Chạm tay vào lăng mộ Ngu Mỹ Nhân, Vô Song có thể cảm nhận được từng phiến đá xây lăng mộ cực kỳ mịn màng, trơn bóng nhưng mà cũng lạnh đến ghê ngươi, cái lạnh không khác gì giường hàn ngọc ở Cổ Mộ cả chỉ là nếu nhìn hay cảm nhận thì lại không cảm giác được khí lạnh, chỉ có chạm tay vào thì mới biết, đây lại là một điều khó hiểu nữa.

Muốn tiến vào mộ phần của Ngu Mỹ Nhân đương nhiên phải đục một lỗ trên lăng mộ hoặc hủy luôn một phần trên lăng mộ thì mới có thể vào được nhưng mà dù sao đây cũng là mộ phần người đã mất, nếu không phải hủy thứ gì dĩ nhiên là tốt nhất.

Vô Song không muốn hủy bất cứ phần nào của ngôi mộ cả nên bắt đầu tìm tòi, hắn muốn thử xem ngôi mộ này có cơ quan đặc biệt nào không, có cách nào để đi vào mà không làm ảnh hưởng tới kiến trúc trong lăng mộ hay không.

Lại bỏ ra vài giờ đồng hồ tìm kiếm rốt cuộc Vô Song đành phải chịu thua, hắn không tìm được bất cứ một cơ quan nào cả, lúc này trời đã bắt đầu nhá nhem tối.

Vô Song không thể mất quá nhiều thời gian ở đây được, phải biết gần như hắn đã tốn 2 ngày trời rồi, hắn cũng không rõ sự việc của Bồng Lai hiện tại phát triển thành tình huống gì, hắn nhất định phải mang Bát Chỉ Kính về.

Cho dù muốn hay không muốn bản thân Vô Song vẫn cứ phải phá hủy lăng mộ của Ngu Mỹ Nhân mà tiến vào.

Nhìn cái lăng mộ này Vô Song khẽ thở dài một hơi sau đó bắt đầu lùi lại vận sức, hiện tại Vô Song vẫn còn bị thương nặng nhưng nội lực thì đã hồi phục đủ, cận thân đánh nhau thì không được nhưng đánh ra vài cái Hàng Long mang đi phá công trình thì vẫn là việc dễ dàng vô cùng.

Vận Hàng Long Khí, Vô Song đang muốn xuất ra Kháng Long Hữu Hối nhưng mà chưởng lực sắp xuất ra rốt cuộc hắn vẫn thu lại.

Không phải vì Vô Song không nguyện phá hủy phần mộ này mà là Vô Song phát hiện ra một dị tượng khác.

Bước lùi lại ba bước, tiến về phía tảng đá với dòng chữ Mộ Ngu Trà.

Tảng đá này không lớn nhưng mà đủ đặc biệt.

Tuy không có lý do gì nhưng mà Vô Song... hoàn toàn tin tưởng cái ngôi mộ này có liên quan tới Đế Thích Thiên hoặc Từ Phúc.

Người khác không rõ nhưng Vô Song rõ, Vô Song rõ thế giới này có cả Từ Phúc lẫn Đế Thích Thiên dù sao một trường hợp tương tự chính là Hoàng Dung cùng Quách phu nhân, Dung nhi hiện tại còn đang là nữ nhân của hắn.

Từ Phúc là Từ Phúc, Đế Thích Thiên là Đế Thích Thiên.

Lăng mộ này có thể do một tay Đế Thích Thiên tạo nên bởi thiên hạ chỉ có hắn mới làm nổi nhưng mà người như Đế Thích Thiên rất khó tự mình hạ thủ, tự mình tạo ra một đại thủ bút đến mức này để tặng cho nữ nhân.

Vô Song thực sự nghĩ tới Từ Phúc, con người sống vào thời Tần năm đó, tức là đến thời điểm hiện tại cũng phải gần 2000 năm trôi qua.

Ngàn năm bia đá cũng mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.

Tảng đá trước mặt Vô Song đã trải qua vô số năm tháng, nó không thể còn hoàn hảo đến mức này được, đặc biệt là ba chữ Mộ Ngu Trà kia thì lại càng không cần phải nói.

Người có lượng ma khí đến mức này cũng chỉ có Đế Thích Thiên.Lăng mộ này là Đế Thích Thiên gây dựng, là Đế Thích Thiên khắc chữ nhưng mà Đế Thích Thiên làm việc chỉ sợ cũng là vì Từ Phúc, dù sao Từ Phúc có thể coi là một "kiếp khác" của Đế Thích Thiên.

Giữa Đế Thích Thiên cùng Từ Phúc rốt cuộc có quan hệ gì thì Vô Song không thể nghĩ ra được bởi niên đại hai bên quá xa xôi, một người sống tại khoảng thời gian gần 2000 năm trước còn một người xuất hiện trên thế gian đại khái hơn 300 năm.

Nhìn vào tảng đá kia, Vô Song rốt cuộc lại ngồi xuống, hắn mang bàn tay nhẹ chạm vào tảng đá thậm chí nhẹ miết lên dòng chữ mà Đế Thích Thiên khắc xuống kia.

Dòng chữ này mang theo ma khí xung thiên nhưng khi Vô Song thực sự dùng tay chạm vào nó thì hắn mới nhận ra mấy con chữ không chỉ đơn giản như vậy.

Toàn bộ cơ thể Vô Song bắt đầu run lên, có một lượng ma khí khổng lồ chạy vào trong cơ thể Vô Song.

Ma khí nhập thể hơn nữa ma khí mạnh mẽ như vậy tuyệt đối có thể giết người.

Giây phút này Vô Song rốt cuộc biết cửa tiến vào lăng mộ này là ở đâu.

Ma khí sẽ không giết Vô Song bởi vì nó muốn giết cũng không giết được.

Vấn đề là sau khi ma khí tiến vào trong cơ thể Vô Song mà Vô Song không chết thì Vô Song cảm nhận được tảng đá tự động nứt ra làm đôi.

Tảng đá này như bị chia thành hai tầng trên dưới, tầng trên tách ra làm đôi lộ ra tầng dưới, tại tầng dưới này là một cơ quan ấn hình bàn tay, Vô Song căn bản không ngần ngại gì mà ấn xuống, cơ quan ấn liền lõm vào rồi mặt đất như có cái gì chuyển động.

Vô Song lập tức vận khinh công lùi lại, sau đó hắn mới nhìn ra được mặt đất xung quanh tảng đá này tách ra... để lộ một con đường tối đen như mực bên trong, một con đường dẫn thẳng xuống lòng đất.

Nhìn vào con đường này, ánh mắt Vô Song sáng lên.

Khi con đường này chưa mở bản thân Vô Song thực sự không cảm thấy gì cả nhưng khi nó mở ra thì Vô Song hiểu thứ cảm giác dẫn hắn đến Shogun này là từ đâu ra.
Không ngần ngại gì cả, Vô Song cứ thế tiến xuống mặt đất, đợi thân hình hắn hoàn toàn tiến vào trong bóng tối thì mặt đất lại chuyển động, lại trở về vị trí cũ như chưa từng có gì phát sinh, cứ thế mọi vật trở về với vẻ bình lặng của chính nó.

_ _ _ __ _ _ 

Bên ngoài thế nào thì Vô Song đã không còn rõ nữa, Vô Song chỉ biết trước mặt hắn lại là một vùng tối đen nhưng mà đây không phải là bóng tối, đây là do ma khí tạo thành che đi tất cả không gian, cái này chẳng khác gì Dược Vương Cốc cả chỉ là tính chất ma khí vượt qua Dược Vương Cốc quá nhiều quá nhiều, ma khí nơi này thậm chí phải cùng đẳng cấp với Hắc Địa. 

Như một lẽ dĩ nhiên, như một thứ mang tính biểu tượng, cứ liên quan tới Đế Thích Thiên thì phải có liên quan tới ma khí.

Ma khí có thể cản mắt người đời nhưng không thể cản mắt Vô Song, đương nhiên Vô Song biết nơi này cũng không thể cản mắt đám người Thất Phúc Thần hay Thất Đế Tử, cái đám người có thể sử dụng ma khí tu luyện.

Ma khí bắt đầu tiến vào người Vô Song, một lần nữa nó cố giết Vô Song, bất cứ một con người nào chịu ma khí nhập thể hơn nữa ma khí "đặc" đến mức độ này cũng chỉ có con đường chết, dĩ nhiên cho dù nó cố gắng thế nào thì nó cũng không tài nào giết được Vô Song.

Cứ thế, Vô Song băng qua khu vực hoàn toàn bị ma khí che đi để rồi đứng trước mặt hắn là một ngã ba đường, một ngã ba đường ngay dưới lòng đất.

Khi xuyên qua ma khí, khác với cái cảm giác tối đen như mực kia thì chính là ánh sáng, thứ ánh sáng của từng viên dạ minh châu gắn trên tường đá.

Đứng giữa ngã ba, Vô Song sẽ chọn đi đến đâu?, hắn suy nghĩ một chút rốt cuộc lựa chọn đi thẳng.

Không có bất cứ thứ gì cản trở, không có bất cứ thứ gì ngăn cản, cứ thế một đường đi thẳng, Vô Song lại dừng trước một bậc cầu thang, một bậc cầu thang tương đối ngắn hướng lên trên.

Không cần phải đoán, từ địa hình địa thế thì hắn cũng biết được, cái cầu thang này sẽ dẫn tới đâu.

Bước lên từng bậc cầu thang, gần như giống với từ lầu 1 đi lên lầu 2 vậy, tại lầu 2 thì Vô Song nhìn thấy một cánh cửa, cánh cửa giống hệt với Thạch Thất nơi chôn cất Quỷ Vương – Nobunaga, chỉ khác là tại cánh cửa có một cái bảng đặt ở nơi cao nhất, nơi này ghi rõ – Ngu Trà Chi Mộ.

Khác với lúc ở Thạch Thất, Vô Song thản nhiên đẩy cửa mà vào.

Cửa mở ra rồi chính tay Vô Song đóng lại.

Hắn tiến vào, ngửa đầu lên, đập vào mắt Vô Song nơi xa xa là một bức tranh.

Bức tranh được đặt ở nơi cao nhất gian phòng.

Dưới bức tranh là một cỗ quan tài, một cỗ quan tài màu đen thuần túy.

Cỗ quan tài nằm trên một tế đàn, bên dưới tế đàn có nước, là mặt nước đen ngòm với từng đóa hoa sen thuần một sắc đen mọc lên, một cái ao sen tràn ngập hắc khí.

Ở giữa ao sen cùng tế đàn chính là chỗ Vô Song đứng, là một con đường kéo dài thẳng lên tế đàn đồng thời trên con đường này có từng hàng tượng đồng đặt song song hai bên, những tượng đồng này đều chỉ có một động tác, toàn bộ cúi gằm mặt mà quỳ xuống, điệu bộ muốn bao nhiêu cung kính có bấy nhiêu cung kính.

Vô Song nhìn toàn cảnh căn phòng này để rồi thở ra một hơi.

Đối với Vô Song trong căn phòng này cái gì cũng không quan trọng nữa, thứ quan trọng chỉ còn là bức tranh kia mà thôi.

Một bức tranh mà chỉ cần nhìn vào đã khiến Vô Song run lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau