CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 871 - Chương 875

Quyển 5 - Chương 129: Lỗ hổng trong kịch bản (1)

Tất cả những câu chuyện ngày xửa ngày xưa kia Vô Song không biết và Quỷ Vương – Oda Nobunaga thì cũng không biết.

Nobunaga lúc này đang đối với Vô Song kể "ngày xửa ngày xưa" của chính mình. 

_ _ _ _ _ _ _ _ _

" Cha của ta gọi là Oda Nibuhide, bản thân ta là con thứ trong nhà."

"Ta không giống với anh trai Oda Nobuyuki, dĩ nhiên ta không bao giờ coi hắn là anh, hắn sinh sớm hơn ta nhưng ta là con dòng chính, quyền điều hành nhà Oda trên danh nghĩa là do ta đến tiếp quản mà không đến lượt hắn." 

"Nobuyuki hắn vốn là kẻ làm người quy củ, hòa nhã và biết ứng xử, còn ta từ nhỏ đã có máu phản nghịch trong người, dĩ nhiên ta không quan tâm mấy cái vấn đề này ".

"Năm ta lên 5, ta gặp sư phụ ".

Nói tới đây, Nobunaga kẽ nhếch miệng, cái đầu hắn xuất hiện một nụ cười, một nụ cười làm cho Vô Song bất giác rùng mình.

"Hắn khi đó tự xưng là Jofuku, là Đại Hiền Giả Jofuku nổi tiếng thiên hạ ".

"Jofuku không dạy ta cách làm người, phải làm như thế nào, cái gì đúng cái gì sai, khác xa với kẻ gọi là Masahide do cha ta sắp đặt, đương nhiên Jofuku cực mạnh, mạnh hơn xa Masahide".

"Jofuku khi đó đang ẩn thế, bên cạnh hắn có vài nữ nhân kỳ lạ cùng 7 đứa trẻ còn chưa biết đứng, chưa học nói, thời điểm đó Jofuku sống trong một căn nhà gỗ trên một ngọn núi nhỏ thuộc tỉnh Owari, vùng lãnh thổ do gia đình ta phụ trách ".

"Ta theo Jofuku học võ trong 10 năm, năm ta 15 tuổi thực lực của ta đã vượt qua "sư phụ" trên danh nghĩa – Masahide, đồng thời sau 10 năm ta cũng có mấy đứa sư đệ sư muội chỉ là bọn nó không có tên, không được Jofuku đặt tên, tên của bọn chúng vốn là con số từ 1 đến 7 ".

"Lại qua 2 năm, ta 17 tuổi, trong quãng thời gian này Jofuku bắt đầu dạy ta những kiến thức của hắn về kinh tế, chính trị đồng thời từ hắn ta mới biết thế giới này lớn nhường nào ".

"Cũng trong năm nay, phụ thân ta qua đời, khi đó Jofuku có kiến nghị với ta, đó là lần đầu tiên hắn vì ta bày mưu tính kế ".

"Jofuku nói... gia tộc Oda nhỏ như cái lỗ mũi, tranh đoạt làm gì?, cứ như con ốc mà phải chịu nguyên cái mai rùa đè xuống, nhà Oda chỉ là gánh nặng ".

"Thời điểm đó ta bắt đầu ngẫm nghĩ lời của Jofuku đồng thời ta bắt đầu thấy đúng ".

"Nhà Oda của ta chỉ được cai quản một vùng đất nhỏ tại tỉnh Owari, sau lưng nhà Oda là một con quái vật khổng lồ – gia tộc Shiba ".

"Bất kể ta có làm gì nhưng chỉ riêng đại gia tộc Shiba đã ép cho nhà Oda không trở mình được, nếu muốn có cơ hội, nếu muốn có tương lai ta nhất định phải để bản thân mình biến mất, để nhà Shiba không để ý đến ta ".

"Năm đó, trong tang lễ của phụ thân, bản thân ta làm việc nhỏ dẫn đến nhà Oda bị chia thành nhiều phần, bởi trong tang lễ ta tỏ ra hỗn xược, phách lối dẫn đến các gia thần của cha ta cực kỳ nóng mắt, họ cho rằng ta không xứng kế thừa vị trí gia chủ mà để lại cho Nobuyuki đảm nhiệm ".

"Ta đương nhiên chỉ cầu có thế, sau đó nhà Oda bắt đầu chia làm nhiều phe đồng thời ta bắt đầu chính thức ẩn mình ".

Nobunaga nói đến đây, người được gọi là Quỷ Vương này không muốn nói nhiều nữa bởi vì cuộc đời Quỷ Vương từ lâu đã là truyền thuyết, truyền thuyết mà rất nhiều người Phù Tang phải thuộc lòng.

Nobunaga nhìn Vô Song, sau đó thản nhiên lại nói.

"Những việc sau đó ta không muốn nói nhiều nhưng mà năm ta 25 tuổi, khi ta thống nhất toàn bộ tỉnh Owari, là chưởng khống giả của tỉnh Owari thì ta gặp lại Jofuku ".

"8 năm, 8 năm ròng rã Jofuku biến mất, vào năm ta 17 tuổi hắn biến mất, năm ta 25 tuổi hắn trở lại "

"Jofuku khi đó nói với ta, phụ thân ta là do hắn giết "

"Ta còn nhớ rõ tại cánh rừng đêm đó, trời mưa rất to ""Ta còn nhớ rõ, Jofuku mang theo một thanh kiếm, một thanh kiếm mà hắn gọi là Thảo Thế Kiếm, hắn tới để giết ta ".

"Đây là lần đầu tiên ta bước vào một trận chiến mà mình không mong muốn, lần đầu tiên ta phải hạ thủ với một người mà ta nhất mực kính trọng ".

"Đêm mưa hôm đó, ta sống còn Jofuku chết, chính tay ta chôn cất hắn đồng thời sau khi tự tay giết chết Jofuku, ta có cảm giác trong người mình có cái gì thay đổi, như có một con quỷ thức tỉnh trong trái tim này, thời điểm đó ta không còn là Thiên Cấp cao thủ nữa, ta bước vào Đế Cảnh ".

Nói đến đây Nobunaga lại im lặng, sự im lặng của hắn làm toàn bộ Thạch Thất như trở nên lạnh hơn bao giờ hết.

Vô Song biết Nobunaga đang sống trong thứ hồi ức của chính mình, Vô Song căn bản không dám hỏi cũng không dám nói tuy nhiên Vô Song tin rằng Jofuku chắc chắn không chết.

Quả nhiên, Nobunaga lại nói.

"Khi ta 48 tuổi, có lẽ ngươi cũng biết ta bị phản bội, sau đó có phải để bảo toàn danh tiết ta chọn tự sát đúng không? ".

Vô Song nghe vậy bất giác gật đầu nhưng mà hắn hiểu những gì hắn nghe thấy là hoàn toàn sai lầm.

Oda Nobunaga khi còn sống là tồn tại ngang ngửa với Tiêu Dao Tử, vậy lấy cái gì ra mà ép Nobunaga tự sát?, ép được cường giả cấp bậc này tự sát bằng vũ lực?, cái này Vô Song căn bản không tin.

Vô Song từng bị vây ở Hành Dương, số lượng lên đến gần vạn quân lính nhưng mà hắn vẫn tới lui tự nhiên, chỉ cần hắn quyết tâm muốn chạy tất nhiên chạy được.

Nobunaga mạnh hơn Vô Song ngày đó không biết bao nhiêu lần, làm gì có chuyện không thể thoát vây?.

Nobunaga cũng nhìn ra nghi hoặc của Vô Song vì vậy hắn rất nhanh vì Vô Song giải đáp thắc mắc.

"Ta bị phản bội, kẻ địch vây kín chùa Honno tuy nhiên quân lính chỉ vây quanh ngọn núi, tuyệt không vào chùa, thời điểm đó chỉ có 8 người vào trong chùa ".

"8 người này chính là Jofuku cùng 7 sư đệ sư muội của ta, một đám tự xưng là Thất Phúc Thần ".

Jofuku cùng với Thất Phúc Thần tuyệt đối có thể giết Nobunaga dù sao năm xưa Tiêu Dao Tử cũng đâu thể một người chóng lại Thất Phúc Thần?, đấy là còn chưa tính có thêm Jofuku."Ta đã giết Jofuku một lần nhưng không ngờ hắn còn sống, khi đó hắn nói với ta nhiệm vụ của ta đã hết, ta không cần tồn tại trên thế gian này nữa ".

"Hắn nói, hắn cần một người huyết tẩy Phù Tang vì vậy hắn chọn ta nhưng hắn không thể để ta nắm quyền Phù Tang bởi ta không thích bị kẻ khác điều khiển, hắn nói ta là biến số, nếu ta ngồi lên vị trí Đại Tướng Quân thì chính Jofuku cũng cảm thấy không khống chế được ta".

"Trận chiến đó là trận chiến duy nhất trong đời ta thua, ít nhất là thời điểm ta còn sống ".

"Ta mạnh hơn Jofuku, Jofuku rất mạnh nhưng hắn không thể sánh bằng ta tuy nhiên ta lại không thể giết được hắn, hắn như một sinh vật bất tử liên tục sống lại, cứ như bất tử bất diệt vậy ".

"Ta không thể giết được Jofuku nhưng ta có thể rời đi bất quá lúc này Thất Phúc Thần xuất thủ ngăn ta lại, đám sư đệ sư muội này trong mắt ta khi đó chỉ là kiến hôi nhưng mà chúng cũng bất tử, ta không có cách nào giết được ai trong số chúng ".

"Kết quả của trận chiến này cũng chẳng khó đoán, ta giết mỗi đứa trong Thất Phúc Thần ít nhất 3 lần, còn Jofuku cũng đã chết thêm 2 lần nhưng mà cũng chỉ đến thế mà thôi, ta bị bắt sống ".

Trong lịch sử, hỏa hoạn chùa Honno xảy ra đã đốt rụi thân thể của Nobunaga, nhân thế không tìm thấy xác của ông bất quá tại thế giới này sự thực chính là Nobunaga bị bắt sống.

Bị bắt sống chính là nỗi nhục thiên cổ với Nobunaga nhưng đúng là Nobunaga không thể làm gì được, cả tự sát cũng không nổi, cứ thế Nobunaga bị đưa tới Bồng Lai, bị đưa tới thạch thất này.

Nobunaga kể đến việc mình bị đưa tới Bồng Lai, trong ánh mắt của Nobunaga rốt cuộc híp lại thành một đường cực nhỏ.

"Nơi này gọi là Bồng Lai do Jofuku tạo ra, là nơi mà hắn tự huyễn hoặc mọi người về sự bất tử, hắn đưa ta xem khắp Bồng Lai, sau đó hắn hỏi ta có muốn làm Sinh Khôi của hắn hay không ".

"Bồng Lai là một màn kịch, một màn kịch thì phải có nhân vật chính diện cùng phản diện, nhân vật phản diện chính là ta còn nhân vật chính diện cũng chẳng khó đoán, ít nhất hiện tại ta đoán được ".

"Bồng Lai được tạo ra để huyễn hoặc nhân thế, mục tiêu của Jofuku chắc chắn là Thiên Hoàng nhưng mà là Thiên Hoàng đời nào thì ta không rõ, vở kịch này sẽ mở màn khi mà Jofuku cảm thấy thích hợp nhất, đương nhiên vai diễn này không thể không tồn tại một kẻ phản diện như ta "

"Thời điểm đó ta hiểu mình không phải là duy nhất, tức là Jofuku hoàn toàn có thể chọn một kết cuộc khác cho vở kịch nhưng ta lại là sự lựa chọn hợp lý nhất bởi ta là Quỷ Vương ".

"Jofuku biết ta không phục vì vậy hắn cùng ta đánh cuộc, ta trở thành Sinh Khôi của hắn đổi lại hắn cho ta không chết, cho ta giữ lại sự thanh tỉnh ".

"Trong trạng thái Sinh Khôi, ta bị ma khí chưởng khống, ta không có cách nào điều khiển cơ thể này nghĩa là ta không thể phá hủy màn kịch của hắn, ta nhất định phải diễn đủ vở kịch cho hắn tuy nhiên đã gọi là cược thì không có gì là chắc chắn bởi chỉ cần ta có thể chống lại ma khí tức là ít nhất ta có thể sống thêm một lần, chưởng khống thân thể này, đi phá hủy cái màn kịch kia ".

Oda Nobunaga nói đến đây thì Vô Song có thể hiểu... thật ra Nobunaga cược thua rồi, ông ta không kháng được ma khí bất quá chân tâm mà nói thì cũng chẳng biết được ai thắng ai thua, Nobunaga không tự mình thắng được ma khí nhưng lại có người khác giúp Nobunaga có được một tia chuyển cơ.

Người khác ở đây chính là Tiêu Dao Tử.

Nobunaga tiếp tục kể, ông ở trong quan tài đá này mà không thể ra ngoài nhưng hàng năm đều sẽ có một nữ tử đến kể chuyện cho ông nghe, kể cho ông về thế giới bên ngoài, về Phù Tang, về các đời Thiên Hoàng.

Thời gian dần qua, Nobunaga qua câu chuyện của nữ nhân kia cũng có thể biết được ít nhất cũng có vài chục năm từ sau cái chết của mình, thời điểm đó Tiêu Dao Tử lên đảo.

Tiêu Dao Tử tìm thấy Thượng Nguồn, Tiêu Dao Tử mở ra mộ địa của Quỷ Vương, nơi chỉ được phép mở... khi màn kịch Bồng Lai sắp đến hồi kết.

Một trận chiến giữa Tiêu Dao Tử cùng Quỷ Vương nổ ra, người thắng là Tiêu Dao Tử, không phải vì Tiêu Dao Tử mạnh hơn Quỷ Vương mà trong lúc tối hậu, Quỷ Vương cố gắng khắc chế ma khí sinh ra một loại kháng cự, từ đó Quỷ Vương thất bại thậm chí chết đi.

Trong lúc Quỷ Vương sắp chết, Quỷ Vương mới lấy lại được quyền điều hành thân thể này, sau đó mới mở miệng với Tiêu Dao Tử đồng thời chính vì lần này mới khiến cho Quỷ Vương có khả năng ức chế ma khí, tức là khiến cho Sinh Khôi vĩnh viễn không thể đạt tới thực lực của Quỷ Vương khi còn sống.

Tại sao Jofuku lại cần Sinh Khôi mà không cần Tử Khôi?, đấy là vì Sinh Khôi mạnh hơn hẳ Tử Khôi, đặc biệt là một người như Nobunaga khi làm Sinh Khôi thì sẽ không hề thua kém gì mình khi còn sống, chỉ có như thế mới đủ tư cách khép lại màn kịch này.

Quyển 5 - Chương 130: Lỗ hổng trong kịch bản (2)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Có một sự thật là Nobunaga trong trận chiến với Vô Song đã tự khắc chế mình rất nhiều, cố gắng không cho lý trí cùng thân thể tạo thành sự đồng nhất, cứ như một thân xác có hai linh hồn cùng tranh đoạt quyền điều hành vậy, chính vì điều này cơ thể Nobunaga mới khiến cho Vô Song cảm thấy kỳ lạ đến vậy.

Nobunaga trong trạng thái Sinh Khôi yếu hơn Nobunaga khi còn sống bởi vì ở dạng Sinh Khôi thì Nobunaga sẽ chuyển sang dùng ma khí tức là Jofuku sẽ để cho Nobunaga sử dụng ma võ mà thứ này bản thân Nobunaga đâu quen dùng?, dĩ nhiên quen hay không quen thì Nobunaga vẫn cứ là "đại boss" mạnh nhất Bồng Lai nếu không có sự xuất hiện của Tiêu Dao Tử.

Trong truyền thuyết dân gian Phù Tang, Nobunaga là hóa thân của Bát Kỳ Đại Xà, hóa thân của Quỷ Vương, chỉ có Nobunaga mới có tư cách khép lại màn kịch này.

Dĩ nhiên tất cả mọi thứ đã đi lệch đường khi mà Tiêu Dao Tử tới Bồng Lai.

Trận chiến của Tiêu Dao Tử cùng với Nobunaga đã mở ra cho Nobunaga cơ hội này tuy nhiên về bản chất thì Nobunaga vẫn thắng không nổi ma khí, vẫn phải chịu ma khí khống chế toàn bộ hành động tuy nhiên ít nhất Nobunaga đã có thể làm ra phản kháng, đã có thể tác động tới ma khí.

Khi Tiêu Dao Tử cùng Nobunaga gặp nhau thì Tiêu Dao Tử cũng làm ra quyết định của mình, sau khi đại chiến với Nobunaga một hồi ông lập tức rời khỏi thạch thất như chưa từng tiến đến sau đó rời khỏi thác nước, quay ngược về Ám Tộc.

Đến Ám Tộc, không ai biết ông làm gì ở nơi này, Vô Song cũng không đoán được nhưng mà rất nhanh Tiêu Dao Tử tìm tới Thạch Thành, bắt đầu quyết đấu với Thất Phúc Thần rồi rời đi khỏi Bồng Lai.

Trở về Trung Nguyên, Tiêu Dao Tử rất nhiều lần muốn tìm lại Bồng Lai nhưng mà không được, ông muốn trở lại Bồng Lai không phải chỉ là trả thù Thất Phúc Thần mà là muốn thực hiện lời hứa với Nobunaga.

Giờ phút này, Vô Song đứng trước mặt Nobunaga, Vô Song hiểu ra rất nhiều điều.

Jofuku có thể tính toán đủ đường nhưng hắn tính toán như thế nào cũng có biến số.

Đế Thích Thiên tính toán ở rất nhiều mặt trận, đầu tiên là Phù Tang, hắn gần như là người tham gia toàn bộ lịch sử Phù Tang trong đoạn thời gian Chiến Quốc, đấy là Vô Song còn không rõ trước Chiến Quốc thì Đế Thích Thiên ở đâu và làm gì, hắn có bao nhiêu quan bài ở Phù Tang.

Mặt trận thứ hai của Đế Thích Thiên là Bắc Cương, nơi này hiện nay tuyệt đối là chủ lực của Đế Thích Thiên, Bắc Cương mạnh đến mức Trương Tam Phong cấm tiệt Nhân Thánh đặt chân tới vậy thì đủ biết Đế Thích Thiên kinh doanh Bắc Cương tới mức nào.

Mặt trận cuối cùng là Hắc Địa, Hắc Địa xuất hiện rất sớm trong mắt Vô Song nhưng nếu Vô Song nghĩ kỹ lại thì hắn hiểu biết bao nhiêu về Hắc Địa?, hắn hiểu biết rất ít.

Hắc Địa là nơi Đế Thích Thiên dùng để khóa giới, để cường giả Âm Giới không thể tiến tới thế giới này, hoàn toàn ngăn cản sự xuất hiện của một Độc Cô Cầu Bại thứ hai.

Một mình hắn lo cho ba mặt trận, Đế Thích Thiên dù sao cũng là con người, cho dù hắn có thời gian hàng trăm năm thì cũng chẳng thể tính toán vạn vô nhất nhất, nên biết mỗi dòng thời gian qua đi thế giới lại xuất hiện rất nhiều nhân vật, rất nhiều nhân vật không thích nằm trong tay kẻ nhác.

Sự bá đạo cùng cao ngạo của Nobunaga là một ví dụ.

Sự tự tin cùng cảm giác không bị trói buộc giữa toàn bộ thiên địa của Tiêu Dao Tử là một ví dụ.

Sự tồn tại nằm ngoài mọi toan tính của Vô Song cũng là một ví dụ.

Thời điểm này ở Thạch Thất, khi mà ba tồn tại không thích bị kẻ khác tính kế, nằm ngoài bàn tay của Đế Thích Thiên "cách thế" mà gặp nhau thì lại càng trở nên thú vị hơn.

Trong Thạch Thất, Vô Song hiểu Tiêu Dao Tử muốn gửi gắm cái gì, Tiêu Dao Tử từng tới khiêu chiến Bồng Lai rốt cuộc ông là người thất bại, bất kể ra sao thì đây vẫn là thất bại lớn nhất đời Tiêu Dao Tử.
Tiêu Dao Tử là người mở đường, quyển sách được coi là bút ký của Tiêu Dao Tử như một lời gửi tới truyền nhân của mình, như một lời gửi đến hậu thế.

Đây không phải là bản bút ký trao đổi thông tin của Tiêu Dao Tử cho hậu nhân mà là nơi Tiêu Dao Tử gửi gắm phần việc còn lại cho hậu nhân.

Lời hứa của Tiêu Dao Tử với Quỷ Vương – Nobunaga... lời hứa này Tiêu Dao Tử không làm được thì nay đến lượt Vô Song đến nhận.

Nhân quả là một thứ rất đặc biệt, rất khó nói.

Tại thế giới này người thân thiết nhất với Vô Song là lão đầu, cường giả Tiêu Dao Phái.

Tại thế giới này, người đầu tiên Vô Song gặp là Tiên Âm Cô Cô, Tiên Âm Cô Cô là người Tiên Âm Động nhưng ai dám nói Tiên Âm Động không liên quan gì tới Tiêu Dao Phái?.

Thời điểm Vô Song đến thế giới này, bắt đầu có nhận thức với thế giới này thì thật ra nhân quả của Vô Song với phụ thân hắn còn không nhiều bằng mối liên hệ với Tiêu Dao Phái.

Khi hắn xuyên không một lần nữa, đến với một thế giới Kim Dung khác, lại một lần nữa Tiêu Dao Phái xuất hiện, Tiêu Dao Phái là nơi thành toàn Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể cho Vô Song.

Thời điểm Vô Song trở về thế giới này thì sao?, Vô Song đương nhiên cũng không thể rời khỏi Tiêu Dao Phái, giữa Vô Song cùng môn phái này như có một mối liên kết vô hình, một thứ nhân quả.

Nhân của Tiêu Dao Phái bản thân Vô Song đã nhận đủ, lúc này là lúc hắn trả quả.

Vô Song trong thạch thất nói chuyện rất lâu với Nobunaga, một cuộc nói chuyện chỉ có hai người biết, sau đó Vô Song giống với năm đó, hắn mang xác Nobunaga đặt lại trong quan tài đá rồi mang cái đầu ông đặt về vị trí cũ.

Như năm đó, Nobunaga lại nhắm mắt, thứ ma khí trên người Nobunaga lại chuyển động, bắt đầu một lần nữa tái tạo thân thể của Nobunaga, biến Nobunaga trở lại dạng Sinh Khôi ban đầu.

Nhìn vào Nobunaga đang chậm rãi hồi phục, lúc này Nobunaga cũng mở mắt ra nhìn Vô Song, dưới tác động của ma khí bản thân vị Quỷ Vương hùng mạnh này cũng không nói được nữa nhưng mà ánh mắt của ông lại có thể truyền tải rất nhiều thông điệp.Quỷ Vương không mở miệng nói chuyện, Vô Song cũng không mở miệng.

Vô Song chỉ hướng về Quỷ Vương nhẹ gật đầu mỉm cười sau đó chậm rãi đậy nắp quan tài đá lại, giờ phút này toàn bộ thạch thất lại trở về vẻ im ắng như chưa có gì xảy ra.

Không nói gì.

Bước ra ngoài.

Nhẹ đóng cánh cửa đại môn lại.

Cũng không có ý định quay đầu, Vô Song lững thững bước ra ngoài, đi qua hành lang đầy những viên dạ minh châu.

Năm đó, cũng có một người như Vô Song, chỉ khác là năm đó người này không nhẹ nhõm như Vô Song.

Tại Thạch Thất, Vô Song biết một điều, một điều mà hắn sẽ không nói với Vô Nhai Tử, càng không nói với cô cô Lý Thương Hải, Vô Song biết rằng Tiêu Dao Tử vì sao mà chết.

Tiêu Dao Tử chết không phải vì Thất Phúc Thần mà là vì Quỷ Vương – Nobunaga.

Một trận chiến giữa Sinh Khôi mạnh nhất thiên hạ cùng một trong những cường giả vô địch Trung Nguyên thì có kết cục ra sao?, bất kể kết cục của nó thế nào thì cả hai người chỉ biết tự hao tổn bản thân, bất kể thắng thua.

Tiêu Dao Tử vì không muốn ai nhận ra ông đã tới đây, không muốn Thất Phúc Thần hay thậm chí là Jofuku biết được thân thể Sinh Khôi có dị biến vì vậy Tiêu Dao Tử tới Ám Tộc.

Tiêu Dao Tử ngày hôm trước vừa quyết đấu với Nobunaga, ông ở Ám Tộc một đêm để rồi sáng hôm sau tới Thạch Thành.

Tại Thạch Thành, Tiêu Dao Tử quyết đấu với Thất Phúc Thần, trực tiếp giết một người, sau đó rời đi.

Cái chết của Tiêu Dao Tử không phải do Thất Phúc Thần mà là vì Tiêu Dao Tử chỉ trong vòng 2 ngày tham gia 2 trận đại chiến.

Vô Song không rõ tại sao Tiêu Dao Tử làm được, Vô Song chỉ biết Tiêu Dao Tử đánh đổi rất nhiều rất nhiều, thân thể của Tiêu Dao Tử bị đẩy tới một cái giới hạn mà ông không có cách nào hồi phục, đây mới là nguyên nhân chết trẻ của Tiêu Dao Tử.

Vô Song chưa gặp vị cường nhân này lần nào, cũng không hiểu tại sao Tiêu Dao Tử không mang sự thực này nói với bất cứ ai, càng không rõ vì sao ông chẳng hé miệng một lời về Quỷ Vương với ai, Vô Song chỉ biết Tiêu Dao Tử chấp nhất với lời hứa của mình, nếu ông không làm được thì hậu nhân phái Tiêu Dao liền tới làm, Tiêu Dao Tử tuyệt không nhờ người khác, phái Tiêu Dao tuyệt đối không cần sự giúp đỡ của thế nhân.

Sự chấp niệm cùng điên cuồng của Tiêu Dao Tử... khiến Vô Song không phục không được.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 131: Tìm người

Vô Song rời khỏi cái thác nước khổng lồ kia, cả người Vô Song ướt như chuột lột tuy nhiên hắn lại không tốn bao nhiêu sức.

Đi vào thác nước này mất sức chín trâu hai hổ nhưng mà rời khỏi thác nước này lại không chịu quá nhiều khó khăn.

Nhìn về phía thác nước khổng lồ, Vô Song hơi nhíu mày lại, hắn biết thác nước này chỉ sợ có trận pháp hay một thứ gì đó đại loại như vậy, một loại thủ đoạn của Âm Giới.

Vô Song cũng không có hứng tìm hiểu cái chỗ này, hắn rời đi, đi tìm vài vật.

Rời khỏi địa phận Ám Tộc, Vô Song trực tiếp mở ra Bắc Minh Hạo Hãn, một đường xuyên qua Quỷ Lâm.

Trước khi tìm vài vật thì Vô Song cần tìm hai người hoặc là một trong hai người.

Trong toàn bộ những kẻ lên hòn đảo này chỉ có hai người có tư cách đi được vào Quỷ Lâm mà không chết đồng thời có thể giúp đỡ Vô Song.

Người thứ nhất là Luha còn người thứ hai là Thiên Vũ Chính Tắc.

Luha là bởi thằng nhóc này mạnh còn Thiên Vũ Chính Tắc là bởi hắn sợ chết, dĩ nhiên thời điểm hiện tại với Vô Song tốt nhất là tìm được hai người nhưng nếu không thì bất cứ ai trong hai người cũng được.

Bằng những gì Vô Song hiểu Thiên Vũ Chính Tắc thì Vô Song cảm thấy hắn sẽ không dám bước vào Quỷ Lâm, về phần Luha thì Vô Song cũng không rõ thế nào, thằng nhóc này đủ mạnh để sống sót trong Quỷ Lâm nhưng nó có tiến vào hay không thì cũng khó mà biết được.

Voo Song rời khỏi Quỷ Lâm, đi thẳng ra khu vực rìa ngoài sau đó cũng không vội tìm người, hắn lựa chọn tiến về những dãy núi, những hang động nằm sâu trong núi.

Những hang động này có gì đặc biệt?, rất đơn giản bởi nó là hang Oni.

Vô Song tìm tới mấy cái hang này, hắn cũng không có hứng thú đi giết Oni làm gì, Vô Song lấy ra một viên ngọc màu đen được hắn cất kỹ trong hành trang, viên ngọc lúc này bị một lớp hàn băng bao lại.

Vì tính chất liên tục sinh ra ma khí của nó, Vô Song phải dùng hàn băng lực lượng đóng băng thứ này lại nhưng hiện giờ không cần thiết nữa, trong tay Vô Song xuất hiện nhiệt lực, bắt đầu dễ dàng hòa tan hàn băng.

Khắp thiên hạ này nói về cái gì thì Vô Song không biết nhưng mà bàn về ma khí cũng không có nhiều người hiểu biết và quen thuộc nó hơn Vô Song.

Cầm viên ngọc ma khí được lấy trong người Hắc Thủy Thần này, Vô Song đi thẳng vào sâu trong hang động.

Tại Bồng Lai thì sinh vật được chia thứ tự, thứ tự dựa vào lượng ma khí mà chúng nó sở hữu.

Vô Song nắm trong tay ngọc ma khí, địa vị của Vô Song lúc này trong mắt đám sinh vật Bồng Lai thật ra chỉ dưới Thất Phúc Thần.

Đương nhiên Vô Song sẽ không thể ra lệnh cho cái đám này mà chỉ có thể dọa sợ bọn chúng bằng ma khí, thế là trong vòng hai tiếng đồng hồ, Vô Song mang ngọc ma khí đi khắp các hang động xung quanh, chỉ cần là nơi có Oni thì Vô Song lập tức tiến vào.

Vô Song có mục đích gì?, đơn giản là hắn gọi hết cái đám Oni có thể gọi ra ngoài, đuổi hết cái đám này chạy ra khu vực rìa ngoài.
Nhìn đám Oni ầm ầm bỏ chạy ánh mắt Vô Song khẽ dãn ra.

Số lượng Oni không nhiều lắm, khoảng trên dưới 30 con nhưng mà cũng đủ rồi.

Tại khu vực rìa ngoài, khi một đám 30 con Oni hoảng loạn lao xuống thì bất cứ một sinh vật sống nào đều lựa chọn tránh đường, cái này cũng như khoảng 30 con voi điên cỡ lớn lao về bản vậy, ai ngăn nổi?.

_ _ _ _ _ _ _ _

Oni lao xuống thì sẽ có rất nhiều người phải chết ở khu vực rìa ngoài nhưng mà Vô Song không quản, người chết trong mấy ngày nay cũng đủ nhiều, chết tiếp vài mạng không phải vấn đề gì lớn cả.

Hắn bắt đầu lại di chuyển, lựa chọn một cành cây lớn trong khụ vựa Quỷ Lâm, Vô Song thản nhiên dựa lưng vào thân cây, ngồi trên cành cây mà nhìn xuống bên dưới, đối với Vô Song đây là cách tìm người nhanh nhất.

Cũng không mất bao lâu thì Vô Song thấy "người" đầu tiên, đây là một nam nhân đang chạy bán sống bán chết về phía Quỷ Lâm, từ gia huy trên ngực người này thì Vô Song có thể hiểu người này xuất thân từ nhà Minamoto.

Đương nhiên đây không phải là người hắn cần vì vậy Vô Song coi như chưa nhìn thấy.

Đám Oni đang truy đuổi kẻ thuộc về gia tộc Minamoto kia thật sự rất biết điều, chúng chỉ đuổi tới phạm vi Quỷ Lâm liền không tiếp tục đuổi nữa, cái này gọi là ý thức về lãnh địa.

Trên cái thân cây này, tổng cộng Vô Song nhìn thấy 3 người mang gia huy nhà Minamoto chạy vào trong Quỷ Lâm, đương nhiên chạy vào trong Quỷ Lâm thì đồng nghĩa với cái chết treo trên đầu, với người chết Vô Song sẽ không để ý.

Điều duy nhất Vô Song cảm thấy khó hiểu là không có một kẻ nào là người Thiên Vũ gia.

Thời gian dần qua, cuộc bạo động của Oni dần dần cũng không còn như ban đầu nữa, cái đám Oni này bắt đầu bình tĩnh hơn, bắt đầu lại chuẩn bị trở về "nhà" của mình.Vô Song thì không để ý lắm đến việc này, chỉ cần còn viên ngọc ma khí thì hắn có thể ép cho Oni bạo động 24/24 bất kể cả ngày lẫn đêm, cũng may cho cái đám Oni này là rốt cuộc Vô Song cũng thấy mục tiêu của mình.

Oni có thể tránh được lao động khổ sai là vì trong tầm mắt Vô Song xuất hiện hai người, một là Luha còn một kẻ thuộc về Thiên Vũ gia.

Hai người đang bị 4 con Oni đuổi theo nhưng mà ánh mắt của Luha lúc này không có sợ hãi, ánh mắt chỉ có phiền chán cùng khó hiểu.

Luha đương nhiên khó hiểu vì cái ngày hôm nay đám Oni cứ như bị điên vậy, như một đám động kinh.

Luha thật ra đã dễ dàng chém giết kẻ của Thiên Vũ gia kia nếu không bị đám Oni ngăn cản tuy nhiên cho dù có sự xuất hiện của Oni thì Luha nhất định cũng phải chém chết kẻ này.

Kẻ của Thiên Vũ gia chạy phía trước, Luha chạy phía sau đồng thời bị vây lại bởi 4 con Oni, lúc này Luha làm một hành động khiến ánh mắt Vô Song hơi hơi sáng lên.

Chỉ thấy đang bị bao vây, mắt thấy kẻ Thiên Vũ gia càng chạy càng xa, Luha liền đạp vào một cây Kanabou của Oni vừa đập xuống, cả người nhảy lên.

Sống lưng của Luha rất mềm, cơ thể của đứa nhóc này cực kỳ dẻo, ở trên không trung mà vẫn có thể ngửa cả người về phía sau, thân hình như một con tôm vậy, khi mượn thế cong cả người về phía sau thì Luha sinh ra một lực, mượn lực này búng bản thân lên không trung thêm một đoạn, cả người xoay 180 độ rồi chém ra một đường.

Luha có kiếm khí thì Vô Song biết nhưng mà hắn chỉ không nghĩ đến Luha cũng biết cách kết hợp kiếm khí lại mà biến nó thành kiếm cương, trở thành trạng thái ngưng thực của kiếm khí.

Một kiếm của Luha rất nhanh nhưng vì khoảng cách quá xa chỉ có thể đủ sức chặt đứt một cánh tay của kẻ chạy phía trước.

Tiếp theo Luha rơi xuống đất, nó lại búng cả người lên, dùng tốc độ cực nhanh mà né từng đợt Kanabou đập xuống.

Luha xuất thủ nhưng rốt cuộc không giết được kẻ Thiên Vũ gia kia, đứa bé này cũng không có cơ hội xuất thủ lần hai bởi vì nó còn phải ngăn cản đám Oni bao vây mình.

Kẻ đến từ Thiên Vũ gia dù gì cũng là cao thủ Thiên Cấp, bị chặt một tay thậm chí không rên một tiếng, cả người chỉ lảo đảo một cái, lấy tay phải ôm lấy phần tay trái bị cụt rồi chạy thẳng vào trong rừng rậm trước mặt.

Dõi mắt nhìn theo hình ảnh Luha di chuyển trong cái đám Oni, ngón tay của Vô Song khẽ động, từ trong tay Vô Song một đạo hỏa diễm chém ra, Hỏa Diễm Đao rất nhanh từ trên không trung chém xuống, chém thẳng vào sống lưng kẻ của Thiên Vũ gia kia.

Một mùi cháy khét xuất hiện, lục phủ ngũ tạng lập tức bị đốt cháy, đến kêu cũng không kêu được mà ầm ầm đổ xuống.

Kẻ này trong người có thương thế lại thêm một đoạn tay cụt, mùi máu rất nồng.

Cái mùi máu nồng này khi tiến vào Quỷ Lâm thì chỉ có chết, không bằng để Vô Song tiễn hắn một đoạn đường.

Giải quyết xong một sinh mệnh, Vô Song mới chuyển thân, hiện tại tìm thấy Luha cũng coi như tìm được người, tiếp theo Vô Song có một mục tiêu mới, hắn muốn rời khỏi Bồng Lai.

Quyển 5 - Chương 132: Rời Khỏi Bồng Lai

Luha rõ ràng mạnh hơn đám Oni đang vây công mình nhiều nhưng mà Oni cũng có lợi thế của nó, khi số lượng đủ nhiều thì việc né tránh đòn tấn công của Oni để phản kích lại bọn chúng đã không còn dễ dàng nữa.

Có hai cách để giết Oni, hoặc là như Vô Song lựa chọn cứng đối cứng, dùng chiêu đầu tiên đánh lệch trọng tâm của nó rồi giết hoặc là lựa chọn tránh né rồi dựa cơ hội giết Oni.

Luha dù gì chỉ là một đứa trẻ, nó không đủ sức kháng cự một đòn của Oni vì vậy chỉ có thể cố mà tránh sau đó tìm cách giết ngược lại sinh vật này nhưng mà hiện tại có tới 4 con Oni vây Luha lại, như thế cơ hội tấn công càng ít hơn.

Luha né tránh rất nhanh đồng thời cũng không có ý định chạy trốn, trong mắt đứa bé này hiện tại ngập tràn sát khí.

Từ khi lên đảo, Oni thực sự "phá đám" Luha hơi nhiều, hiện tại lại để con mồi của Luha bỏ chạy, Luha đương nhiên không muốn đơn giản tha cho cái đám này, Luha muốn giết sạch cả 4 con Oni.

Luha đang lựa thời cơ nhất kích tất sát một con trong số này, chỉ cần làm được thì áp lực sẽ càng ngày càng nhẹ nhưng mà ngay thời điểm này một vật thể lạ bay tới, một vật thể làm Luha rùng mình.

Luha thậm chí không nhìn về phía vật thể bay tới đã làm ra phán đoán, dùng hết sức bình sinh, tốc độ cơ hồ tăng nhanh lên gấp đôi mà nhảy bật ra khỏi vòng chiến.

Luha không hiểu ma khí là cái gì, Luha chỉ có thể cảm giác được thứ khí đen này và nhờ cái cảm giác đó thì Luha hiểu có một lượng ma khí rất lớn đang bay về phía mình.

Ma khí ở Bồng Lai chắc chắn chẳng phải là thứ tốt với con người đồng thời Luha sống trên đảo mấy ngày thì cũng phải biết được rằng ở cái hòn đảo này lượng ma khí càng lớn thì càng mạnh.

Luha thủy chung ở khu vực rìa ngoài, căn bản chưa bao giờ cảm nhận được lượng ma khí khủng bố như thế vì vậy không tránh không được.

Tránh xong, Luha ngay lập tức quay đầu nhìn về hướng phát ra ma khí, chỉ thấy một viên ngọc đen bay tới rồi rơi xuống đất, như bị người nào ném tới vậy.

Khi viên ngọc đen này rơi xuống, toàn bộ đám Oni sợ run lên, cả người lẩy bẩy, trong ánh mắt lộ ra vẻ tôn kính rồi vội quay đầu bỏ chạy, chạy nhanh vô cùng, cứ như đang bị uy hiếp tới sinh mạng vậy.

Ánh mắt Luha mở lớn nhìn về viên hắc ngọc kia rồi lại nhìn về phía đám Oni.

Trên đảo này không thiếu quái sự, đây cũng không phải là lần đầu tiên Luha thấy đám Oni tỏ ra tôn kính, ít nhất đêm hôm trước nữ nhân đi đón Thiên Vũ Chính Tắc còn có thể điều khiển cả lũ Oni.

Luha cũng muốn tiến vào Quỷ Lâm theo dõi thực hư thế nào, khám phá cái hòn đảo quái dị kia ra sao nhưng từ lúc thấy nữ nhân đi đón Thiên Vũ Chính Tắc thì Luha hoàn toàn từ bỏ cái ỹ nghĩa này, đến tận bây giờ Luha vẫn còn bị rung động với một ánh mắt nữ nhân kia nhìn mình, một ánh mắt nhàn nhạt không chút tình cảm, coi Luha như con sâu cái kiến.

Ánh mắt này Luha dĩ nhiên không thích nhưng mà Luha hiểu chỉ một ánh mắt đã thể hiện quá rõ sự khác biệt giữa hai bên.

Lại nói tới Luha lúc này, Luha rất nhanh nhìn thấy người ném cái viên hắc ngọc kia ra, hơn nữa một người mà Luha muốn tìm kiếm từ lâu – Vô Song.

Luha từng bại bởi Vô Song một lần, tuy chỉ là giao thủ ngắn ngủi nhưng mà Luha cảm thấy không phục, trong tâm vì không phục nên càng muốn trả thù.

Tại thời điểm ở Phù Tang, Luha còn có thể mạnh hơn, còn có thể làm tốt hơn nhiều lắm, chỉ là đứa bé này giữ sức mà thôi.

Vừa thấy Vô Song, Luha đã nắm chắc thanh kiếm ngắn, cả người rất nhanh tiến vào trạng thái chiến đấu, nửa người cúi gập xuống, tay cầm kiếm buông thõng, sau lưng lại hiện lên thứ khí mờ mờ kia.Đến tận bây giờ, Vô Song cũng không rõ khí mờ mờ của Luha là gì, Vô Song chỉ biết Luha đang mang uy của mình nhét bên trong cái khí kia, thế gian chưa bao giờ thiếu cái hiếm lạ, ví như bàn về mặt võ học đơn thuần thì người Phù Tang không sánh bằng Trung Nguyên thậm chí Vô Song còn không quá hiểu người Phù Tang chiến đấu kiểu gì nhưng mà không thể vì vậy mà coi thường nơi này, cách chiến đấu khác nhau không thể nói lên thực lực mạnh yếu, quan điểm võ công khác nhau chẳng thể nói được ai cao ai thấp.

Luha vào thế, rồi lại như trước đây, cả người lao về phía Vô Song.

Suốt từ lúc lên đảo, bất kể thế nào thì Luha cũng không chịu dùng Uy, không chịu lộ ra Uy nhưng khi vừa thấy Vô Song liền dùng, đứa bé này giữ Uy chính là vì Vô Song.

Đáng tiếc là... Luha vừa động đã thấy Vô Song biết mất, sau đó khi một lần nữa nhìn thấy Vô Song thì đã thấy nắm đấm của Vô Song đến trước mặt, một quyền nện thẳng vào mặt Luha.

Lại một quyền, Luha cứ như vậy ngã xuống, cả người nằm trên mặt đất, quyền này không phá hủy khuôn mặt của Luha nhưng gần như gây ra cảm giác chết não vậy, trong một thoáng chốc Luha vẫn có cảm giác mình có nhận thức nhưng mơ hồ cực kỳ, thân thể căn bản cũng không điều khiển nổi.

Vô Song thì không quản Luha cảm thấy thế nào, chậm rãi đi ra nhặt lên viên ngọc đen kia sau đó nói.

"Hoặc là chết hoặc là giúp ta một việc, chọn nhanh một chút, ta hiện tại không có thời gian ".

Giọng của Vô Song rất lạnh bởi vì hắn thật sự không có thời gian, vì vậy hắn nghiêm túc.

Khi mà Vô Song thực sự nghiêm túc, hắn rất đáng sợ.

Luha nằm trên mặt đất, khó khăn lắm mới xoay người lại mà ngồi dậy, giờ khắc này Luha nhìn vào ánh mắt của Vô Song.

Biết nói sao đây?, ánh mắt của Vô Song hiện tại giống với ánh mắt của nữ nhân kia, khác biệt chỉ là... nữ nhân kia nhìn Luha như nhìn con sâu cái kiến còn Vô Song nhìn Luha như nhìn người chết vậy.
Luha nhìn Vô Song, thân hình nhỏ nhắn khẽ run lên, sau đó mới mở miệng.

"Việc gì, ngươi cứ nói ".

Luha không thích thú gì với Vô Song cả, đây là cảm giác lần đầu gặp mặt, loại cảm giác vẫn bám theo Luha tới thời điểm này nhưng mà Luha hiểu nếu không nhận lời Vô Song chỉ sợ sẽ chết hơn nữa không còn là "chỉ sợ" nữa mà thật sự sẽ chết.

Nhận lời giúp Vô Song, cho dù không rõ là việc gì nhưng dù sao cũng tranh thủ được chút thời gian, có thời gian liền có sinh cơ, có chuyển cơ.

"Được, vậy vào trong đó, đến một nơi, chuyển giúp ta vài lời với vài người ".

_ _ _ _ __ _ _ _

Vô Song không có thời gian để đợi Lý Thương Hải đi ra khỏi Ám Tộc, đợi mọi người đi ra khỏi Ám Tộc, hắn có việc cần làm, hắn có việc phải đi.

Đương nhiên cho dù đi thì cũng phải ở lại nói một câu bình yên với mọi người, những người khác Vô Song ít nhiều không để ý nhưng mà Vô Song không muốn lão đầu lo lắng, chỉ cần lão đầu không lo lắng vậy tất cả đều được.

Vô Song rời đi, rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo.

Có thể nói, sau hơn 3 ngày ở Bồng Lai, Vô Song là người đầu tiên rời khỏi nơi này.

Muốn rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo đương nhiên phải vượt qua màn sương trắng kia, là một người từng trải qua sự việc Phật Sơn hơn nữa cũng đại khái biết Đế Thích Thiên là tồn tại ra sao thì Vô Song hiểu cái màn sương mù này chắc chắn là trận pháp của "thế giới khác", vấn đề là phá ra sao.

Phá ra sao, Vô Song không biết nhưng Nobunaga biết.

Màn sương vốn mở ra ngăn cản người sống, ngăn cản những kẻ trong Bồng Lai đi ra ngoài bởi những kẻ này khi lên đảo thì đã không có quyền trở về, không có quyền màng thông tin Bồng Lai ra ngoài nhưng mà nó không được tạo ra để ngăn cản đám người Thất Phúc Thần.

Màn sương hay trận pháp này cũng không có trí tuệ, nó nhận diện kẻ khác có thể ra ngoài hay không dựa vào ma khí.

Vô Song cầm trong tay hắc ngọc, cứ thế tiến vào màn sương.

Vô Song đi đến đâu, ma khí liền theo hắn lan ra ngoài, mà nơi nào ma khí lan ra đến đâu thì sương trắng tản ra đến đây, dễ dàng vô cùng.

Đương nhiên không phải ma khí nào thì cũng có thể làm được việc này, ít nhất phải là loại ma khí đủ cường hãn để tràn ra ngoài, toàn bộ Bồng Lai ngoại trừ Thất Phúc Thần ra có lẽ cũng chỉ có Hắc Phong Thần cùng Hắc Thủy Thần đủ khả năng là được, dĩ nhiên nếu mà cái Bồng Lai này có đủ cảm Tam Đại Thần bao gồm Hắc Lôi Thần thì đại khái con Hắc Lôi Thần kia cũng làm được.

Sương trắng toàn bộ tản ra, Vô Song không mất bao lâu để ra ngoài Bồng Lai, hắn lại được thấy biển.

Quyển 5 - Chương 133: Biển

Vô Song ngay từ khi còn chưa ra ngoài Bồng Lai, chưa gặp Nobunaga thì đã hiểu chỉ cần tiến vào Bồng Lai thì sẽ không có cơ hội trở về, tiến vào ở đây không chỉ có ý nghĩa là đặt chân tới Bồng Lai Đảo mà còn được hiểu là tiến vào trong phạm vi hải vực của Bồng Lai.

Giây phút những kẻ của nhà Thiên Vũ cùng nhà Minamoto trải qua sự sợ hãi cùng cực nơi đất liền Bồng Lai thì cũng chẳng khó để luận ra những kẻ trên biển kia gặp vấn đều tương tự hơn nữa ở trên biển còn đáng sợ hơn đất liền nhiều.

Dưới đáy biển kia vẫn luôn là thứ ám ảnh con người, con người không phải là sinh vật ở trên biển, nhà của con người vẫn luôn là trên đất liền. 

Nhìn ra mặt biển ở ngoài Bồng Lai... không khó để Vô Song nhìn ra từng xác thuyền trôi nổi, những con thuyền hoàn toàn tang hoang.

Những con thuyền trở người tới Bồng Lai, hạm đội thủ quân tập trung nơi Bồng Lai... thực sự chẳng là gì so với những thế lực ở Bồng Lai này cả, yếu đuối vô cùng.

Điểm chung của những con thuyền này là thân thuyền đều bị đánh thủng, những con thuyền may mắn thì còn có thể giữ lại hình dạng, những con thuyền không may mắn thì chỉ còn một mảnh xác tàu trôi dạt trên biển.

Nhìn toàn cảnh mặt biển lúc này, Vô Song híp mặt lại, hắn nhẹ động thân, dùng khinh công của mình lướt trên mặt nước.

Với cường giả cấp bậc Vô Song, tại thế giới này đạp không mà đứng còn được chứ đừng nói chỉ là lướt trên mặt nước có điều thời gian không thể quá dài mà thôi.

Thân ảnh Vô Song di chuyển rất nhanh bởi hắn có mục tiêu, không tốn bao nhiêu công sức Vô Song đạp lên một tấm gỗ tương đối lớn từ xác tàu dạt ra ngoài.

Có tấm gỗ này thì mọi việc đều dễ dàng, mũi chân vừa điểm một cái, mượn lực Vô Song tiếp tục bay người một vòng, lần này rốt cuộc nhảy lên được một mỏm đá nhô ra trên biển đồng thời mắc bên cạnh mỏm đá này cũng có một cái xác thuyền có điều xác thuyền đã bị đánh nát thành nhiều phần.

Dùng lực tháo vài mảnh gỗ trên xác thuyền tiếp theo điều chỉnh cổ tay, Vô Song phi từng tấm gỗ lên mặt biển mà vẽ ra một con đường, mỗi tấm gỗ cách nhau khoảng 10m, Vô Song tổng cộng ném ra ngoài 7 tấm.

Mũi chân lại điểm, lướt về phía trước, đạp lên tấm gỗ, tổng cộng từ khu vực đất liền Bồng Lai đến giờ Vô Song phải di chuyển được 150m, lúc này khi chân đạp lên tấm gỗ cuối cùng thì hắn dùng cả hai chân vận lực, cả người bắn về mục tiêu phía trước, nơi đây có một con thuyền còn tương đối "lành lặn ".

Nhảy lên trên khoang thuyền, Vô Song không có ý đi tìm người sống hay cái gì tương tự mà rất nhanh di chuyển về phía mạn phải, từ khoảng cách Bồng Lai bản thân Vô Song đã nhìn ra nơi mạn phải con thuyền này có gắn vài con thuyền nhỏ hơn.

Hạm đội đưa đoàn người Vô Song tới Bồng Lai đều là thuyền chiến cỡ lớn nhưng càng là thuyền dạng này càng không thể cập bờ ở Bồng Lai dẫn đến việc hai bên những con thuyền này treo rất nhiều con thuyền nhỏ chỉ đủ cho từ 2 đến 4 người di chuyển, là dạng thuyền dùng mái chèo để cập bờ.

Nhẹ phát lực, trong tay Vô Song chém ra vài đường kiếm khi cắt đứt dây thừng đang giữ thuyền, cả con thuyền nhỏ rơi xuống biển, con thuyền này chính là phương tiện di chuyển của Vô Song tới mục tiêu tiếp theo.

Trên thuyền cũng có sẵn mái chèo, cái này lại tiết kiệm thêm cho Vô Song một chút thời gian nữa, hai tay nắm lấy mái chèo, Vô Song bắt đầu di chuyển.

Có được phương tiện đi lại là tốt bất quá trước mặt còn có khá nhiều vấn đề.

Đầu tiên Bồng Lai cũng như Đào Hoa Đảo, chắc chắn có trận pháp ở khu vực hải vực, là trận pháp được xây dựng từ đá ngầm được gọi là Hải Thạch Trận, từ trình độ của Đế Thích Thiên thì Vô Song khác chắc Hải Thạch Trận này cao cấp hơn Bồng Lai Đảo nhiều.

Vấn đề thứ hai là sinh vật phá hủy toàn bộ hạm đội Phù Tang, cho dù dùng mông mà nghĩ thì cũng biết nó là sinh vật hùng mạnh cơ não đồng thời từ những vết tích kia... Vô Song hiểu rằng thứ này khủng khiếp vô cùng, ít nhất là về mặt "thân xác".

Vô Song phải đối mặt với cả hai vấn đề này nhưng mà trước mặt hắn cứ vững tay chèo, một đường đẩy con thuyền nhỏ ra khỏi khu vực toàn những xác thuyền.Vô Song là con người, con người thì có loại mùi đặc trưng của riêng mình, tại nơi Bồng Lai hầu hết các sinh vật đều sẽ "thèm" con người, đều sẽ coi con người là đệ nhất mỹ vị, từ đó đi săn người.

Trên biển này cũng không khác gì, Vô Song mới chèo thuyền được 5 phút đồng hồ thì đã có những kẻ đói khát tiến tới, những kẻ đói khát này có một cái vây nổi trên mặt biển, cái vây như đang rẽ sóng vậy.

"Cá mập?, Đế Thích Thiên không ngờ lại chơi cái hàng bình dân này? ".

Cá mập ở trên biển là một điều hết sức bình thường và đương nhiên so với những thứ trên Bồng Lai thì nó vô cùng bình dân.

Tổng cộng có khoảng 3-4 con cá mập lượn lờ quanh thuyền nhỏ của Vô Song, dĩ nhiên cái đám này cũng không hiền lành gì cả, chúng nó sẽ không lượn lờ mãi, không mất bao lâu để chúng nó xác định Vô Song là "thịt", là "cao lương mỹ vị ".

Con cá mập đầu tiên không đợi được nữa, cả người nhào lên mặt biển, nó gần như cá heo đi diễn xiếc vậy, quăng cả người ra khỏi mặt nước, hàm cá mập mở ra cắn về phía Vô Song.

Con cá mập này nhìn như một chiến hạm vậy, thân nó dài phải gần 15 m đồng thời Vô Song nhìn ra được trên hai bên mang của nó... có ma khí nhè nhẹ bốc lên.

Đàn cá mập này nhìn như bình thường nhưng chỉ sợ cũng là sinh vật dị biến.

Con cá mập đầu tiên lao về phía Vô Song, Vô Song thì vẫn trèo thuyền và không quan tâm cho lắm, khi nó tưởng như sắp cắn được Vô Song thì thân hình bỗng bị chém ra làm đôi, khi thân hình bị chém ra thì máu tươi của cá mập bắn ra như một vụ nổ vậy, trực tiếp tạo thành một cơn mưa máu trên biển, một cơn mưa máu xung quanh con thuyền nhỏ của Vô Song.

Con cá mập đầu tiên chết đi, như một cách kích thích hung tính, ba con cá mập còn lại đều lao ra khỏi mặt nước, mở hàm cắn về phía Vô Song.

Vô Song có thể đi "thử" sát thương của Oni nhưng mà nhìn ba cái hàm khổng lồ đang há ra kia thì hắn không hơi đâu đi "thử" để biết lực cắn của cái đám dị vật này ra sao, Vô Song lại dùng tới Kiếm Vực hơn nữa mỗi kiếm của Vô Song đều là Bách Kiếm.
Theo Vô Song di chuyển, theo những con cá mập chết đi, mùi máu trên biển càng ngày càng nồng, mặt nước càng ngày càng đỏ.

Cá mập là sinh vật rất nhạy với cái mùi máu này hơn nữa máu từ những con cá mập dị biến này cũng không bình thường, nó gần như mang theo năng lực kích thích với chính tộc đàn của mình vậy, dần dần Vô Song nhìn thấy trên biển có rất nhiều rất nhiều cái vây cá mập xuất hiện.

Theo số lượng cá mập càng ngày càng nhiều thì số xác cá mập bị Vô Song giết cũng càng ngày càng nhiều, huyết tinh càng ngày càng nặng.

Vô Song trèo thuyền 5 phút... sau đó 10 phút đồng hồ tiếp theo cơ hồ chỉ dùng để giết cá mập.

Đàn cá mập bên dưới cũng bắt đầu học khôn hoặc bị Vô Song giết sợ, sau đó chỉ còn loanh quanh bên mạn thuyền, cũng không tiếp tục lựa chọn tấn công Vô Song thậm chí khi thuyền Vô Song tiến tới thì cái đám này còn tự động mở rộng vòng vây.

Cá mập đương nhiên cũng có thể tấn công con thuyền nhỏ của Vô Song tuy nhiên việc này hắn cũng đã tính tới, Kiếm Vực của Vô Song hoàn toàn đủ lớn để bọc luôn cả con thuyền này, Vô Song chưa thử chém giết dưới nước thì uy lực kiếm khí có bị ngăn cản không nhưng mà chỉ để giết cá mập thì mọi thứ có lẽ vẫn đủ.

Đàn cá mập không tấn công Vô Song mà chỉ bởi theo, gần như là giám sát vậy.

Vô Song hiểu bọn chúng đang nghĩ gì, đang đợi cái gì.

Đàn cá mập này là hung thần giết người nhưng mà hoàn toàn không đủ để tạo nên thảm trạng ngoài kia, sinh vật tạo nên thảm trạng của hạm đội Phù Tang là một sinh vật to hơn nhiều.

Đàn cá mập này đang đợi sinh vật kia xuất hiện, một sinh vật sẽ không cho phép con người ra khỏi khu vực Bồng Lai này.

Sinh vật kia to thế nào?, Vô Song không rõ ràng nhưng nếu nhìn vào tàn tích mà nó gây ra thì nó to cỡ một ngọn núi, một ngọn núi di động trên biển.

Vô Song giết rất nhiều cá mập cũng là vì muốn mang cái mùi máu này lan ra toàn bộ biển, muốn "mời" thứ sinh vật kia xuất hiện.

Sinh vật kia cũng không làm cho Vô Song đợi lâu, Vô Song đang trèo thuyền đột nhiên thấy mặt biển động, sau đó từng vòng xoáy nổi lên trên mặt biển, những xoáy nước như muốn nghiền nát tất cả.

Biển động, biển như thét gào để rồi một vật thể khủng bố từ dưới nước đánh lên, một đòn duy nhất đập nát luôn con thuyền nhỏ của Vô Song, xuyên qua cả hàng phòng ngự Kiếm Vực của hắn.

Vô Song bị hất bay lên trời những rất nhanh hắn cũng rơi xuống, mũi chân hiện ra từng vòng khí, lúc này nhìn Vô Song như chưa thần hàng lâm vậy, chân đạp sóng biển mà nhìn về phía trước.

Phía trước Vô Song... chính là bá chủ Bồng Lai, sinh vật mạnh nhất toàn bộ Bồng Lai nếu không tính Thất Phúc Thần, một con bạch tuộc chui lên khỏi mặt biển, ánh mắt nó đỏ rực, một con bạch tuộc to như ngọn núi với 12 cái xúc tu nổi lên mặt biển, mỗi cái xúc tu như một cây đại cổ thụ.

Nhìn con quái vật này chui ra khỏi biển cả rộng lớn, Vô Song chỉ có thể nhếch miệng mỉm cười.

Đoàn thuyền Phù Tàng gặp phải sinh vật này không chết hết mới là lạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau