CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 866 - Chương 870

Quyển 5 - Chương 124: Quỷ Vương

Thi khôi rất cường hãn, nếu nó mà là người sống thì cũng không biết sẽ kinh khủng tới tình trạng nào nhưng mà hiện tại thi khôi gần như đã bị phá hủy hoàn toàn, Vô Song hiện tại bồi thêm một chiêu Bắc Minh Côn Nộ chắc chắn có thể hoàn toàn đánh nát thi khôi.

Vô Song đương nhiên không tiếc gì một chiêu Bắc Minh Côn Nộ, thậm chí đã chuẩn bị cầm Bắc Minh Côn Nộ nện thẳng xuống thi khôi nhưng mà ngay lúc này một việc mà Vô Song không thể tưởng tượng được xuất hiện.

Chỉ thấy thi khôi lúc này mở mắt, sau đó nó cũng mở luôn cả miệng.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song thấy thi khôi mở miệng... hơn nữa nó còn lên tiếng.

"Ngươi là truyền nhân của kẻ đó? ".

Nghe thấy thi khôi mở miệng, Vô Song suýt chút nữa không nhịn được mà toàn lực nện Bắc Minh Côn Nộ xuống cái đầu kia, cũng may cuộc đời Vô Song đã thấy nhiều quái sự, hắn lúc này vẫn giữ Bắc Minh Côn Nội, ánh mắt lạnh lùng nhìn thi khôi hay đúng hơn là cái đầu kia.

"Ngươi... rốt cuộc là cái thứ gì? ".

Nếu thi khôi có thể nói chuyện thì đây là điều đầu tiên Vô Song muốn hỏi.

Cái đầu nghe Vô Song hỏi cũng không cần nghĩ mà mở miệng.

"Không rõ lắm nhưng có lẽ là sinh khôi ".

Sinh khôi... cái từ này Vô Song nghe rồi nhưng chưa gặp bao giờ mà cũng chưa từng tưởng tượng ra kiểu gì cả... đại khái chính là mang người sống luyện thành khôi nhưng mà nếu như thế cũng chẳng khác người chết là bao, làm gì có chuyện khôi có thể nói chuyện hơn nữa còn có suy nghĩ độc lập?.

Vô Song vẫn còn đang trong cái suy nghĩ của mình thì cái đầu kia lại mở miệng.

"Ngươi là truyền nhân của kẻ kia? ".

Trước cái đầu đã trả lời một câu của Vô Song, nay Vô Song trả lời lại đương nhiên là hợp tình hợp lý nhưng mà nhìn cảnh này Vô Song thực sự cảm thấy quái lạ vô cùng.

Cũng chẳng khó đoán "kẻ kia" trong miệng cái đầu rốt cuộc là ai, Vô Song đoán chắc trong miệng cái đầu chính là Tiêu Dao Tử.

Vô Song hiện tại đang dùng Bắc Minh Côn Nộ, nếu năm đó mà Tiêu Dao Tử đấu với thi khôi chỉ sợ cũng phải lôi Bắc Minh Côn Nộ ra mới có thể đánh bại được hắn, dù gì thi khôi có thân thể siêu cấp đáng sợ.

"Đúng thì sao mà sai thì sao? ".

Cái đầu tựa hồ nhíu mày lại, hắn không thích người khác hỏi lại mình bất quá cái đầu vẫn trả lời Vô Song.

"Nếu đúng thì chặt đầu của ta ra là được, nếu không phải thì mang xác ta đặt lại vào trong quan tài".

Nói xong cái đầu không giải thích gì thêm mà chỉ đưa mắt nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn cái đầu, trong lòng như có suy nghĩ.

Vô Song quên mất một việc là có khả năng rất lớn Tiêu Dao Tử từng tới đây, Vô Song có thể giải quyết thi khôi thì Tiêu Dao Tử không thể không làm được, vậy phải có một cái lý do gì đó để đến giờ thi khôi còn sống, phải có lý do để thi không không bị phá hủy.

Nghĩ tới điểm này Vô Song thu Bắc Minh Côn Nộ lại, Vô Song càng nghĩ càng cảm thấy việc này có huyền cơ hơn nữa cả thi khôi Vô Song còn không sợ, nào sẽ sợ chỉ một cái đầu.

Vô Song cũng nghe được thi khôi nói là "chặt" vì vậy rất nhanh nhớ tới thanh namagaki của thi khôi.Namagaki của thi khôi tuyệt đối có thể liệt vào hàng thần binh, mang thứ này ra chặt đầu đương nhiên là thích hợp vô cùng.

"Ngươi sẽ không sợ đau chứ? ".

Cái đầu nghe Vô Song hỏi, nó lại mở mắt sau đó nhếch miệng cười.

Nụ cười này của nó cũng làm Vô Song nhếch miệng cười theo, trực tiếp cầm thanh Namagaki bổ xuống tuy nhiên lúc này cái đầu lại mở miệng.

"Chặt từ phần bả vai đổ lên, không quá nông cũng không quá sâu ".

Vô Song nhíu mày, nhìn nhìn cái đầu một chút, rốt cuộc hạ tay xuống, Vô Song thật sự chặt cái đầu này ra, vị trí hạ đao là từ dưới yết hầu kéo dài thêm 5cm.

Cái đầu này không muốn Vô Song chặt hết, nó muốn giữ lại phần "cổ", cái này quả thật hơi kỳ quái.

Chặt xong đầu đối phương, Vô Song cũng không biết phải làm gì nữa, dù sao hắn nằm mơ cũng chưa gặp trường hợp này bao giờ.

Cái đầu mở mắt nhìn Vô Song, sau đó nó lại nói.

"Được rồi, ngươi cũng không cần nhìn ta như thế, có gì muốn hỏi thì hỏi đi ".

Phải hỏi gì với thứ này đây?.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

"Ta phải gọi ngài là gì? ".
Câu hỏi này làm cái đầu suy nghĩ thật sự nghiêm túc, phải mất một hồi lâu mới mở miệng.

"Ngươi nói tiếng dân tộc ta, vậy ắt cũng nghe tên ta rồi, ta gọi Oda Nobunaga, bất quá hiện tại gọi ta là Quỷ Vương đi, dù sao cái tên Nobunaga cũng là quá khứ rồi ".

Lại một lần nữa, cái đầu làm Vô Song giật mình.

Hắn đã đoán được người trước mặt có thể là Oda Nobunaga khi dựa trên hai thanh namagaki của đối phương nhưng khi được xác nhận thì vẫn bất ngờ vô cùng.

Oda Nobunaga tuyệt đối là huyền thoại của Phù Tang hơn nữa người đàn ông này quả thật được gọi là Quỷ Vương, là Quỷ Vương đại diện cho nỗi khiếp sợ toàn Phù Tang. 

Không phải ngẫu thiên mà Oda Nobunaga lại đại diện cho một con quái vật mạnh mẽ nhất toàn bộ truyền thuyết Phù Tang, con quái vật được gọi là Bát Kỳ Đại Xà.

"Ngài khi còn sống mạnh thế nào? ".

Quỷ Vương có lẽ không ngờ được rằng Vô Song lại hỏi cái câu này, dù sao theo suy nghĩ của Quỷ Vương bản thân Vô Song sẽ hỏi những câu khác mới đúng bất quá câu hỏi này cũng không khó trả lời với Quỷ Vương, Quỷ Vương thản nhiên nói.

"Mạnh hơn ngươi, có lẽ ngang ngửa kẻ kia ".

Oda Nobunaga nói giọng rất bình thường nhưng mà để ngang được "kẻ kia" trong miệng của hắn thì Vô Song hiểu Oda Nobunaga mạnh thế nào.

Có thể "đúc" ra được một sinh khôi có thân thể gần như vô địch thì trình độ khi còn sống của Quỷ Vương không nói cũng biết.

"Quỷ Vương, người đã mạnh như vậy... kẻ nào có thể luyện người thành sinh khôi? ".

Quỷ Vương liếc nhìn Vô Song một cái, hắn khẽ cười, nụ cười làm cho bất cứ ai cũng ghê cả người, dù sao hiện tại chỉ là một cái đầu đang cười mà thôi, sao có thể không đáng sợ?.

"Là ta đồng ý, nếu ta không đồng ý thì không ai trong thiên hạ này làm nổi bất quá kẻ luyện chế ta thành sinh khôi quả thực mạnh hơn ta, mạnh hơn nhiều lắm ".

Quỷ Vương nói đến đây, ánh mắt vẫn còn lộ ra sự e dè.

Để Oda Nobunaga e dè, kẻ kia thực sự kinh khủng vô cùng.

"Ta cũng không ngờ hắn còn sống, một kẻ vốn đã phải chết lâu lắm rồi, một kẻ chỉ tồn tại trong truyền thuyết, hắn gọi Jofuku ".

Nghe thấy cái tên này từ miệng Quỷ Vương, Vô Song cũng không lấy làm bất ngờ.

Người khác có thể không có ấn tượng gì với cái tên này dù sao đây là một cái tên chuẩn Phù Tang nhưng mà với người thực sự biết ý nghĩa cái tên này như Vô Song thì khác.

Jofuku là tên gọi Phù Tang, tên ở Trung Nguyên của người này chính là Từ Phúc, tức Đế Thích Thiên.

Nhìn cái đầu Quỷ Vương, Vô Song biết một cánh cửa đang mở ra trước mắt hắn, một người "sống" có thể kể cho hắn về rất rất nhiều việc.

Chữ X của Tiêu Dao Tử có nghĩa là gì?, rất đơn giản, chỉ cần đến đây gặp Quỷ Vương, đánh bại được Quỷ Vương vậy thì tự mình đi mà hỏi Quỷ Vương.

Quyển 5 - Chương 125: Ngày xửa ngày xưa (1)

Ngày xửa ngày xưa, những ngày tháng xa xôi vô cùng, những ngày của 2000 năm về trước. 

Thiên hạ có một quân vương, một kẻ tự xưng là thiên cổ nhất đế, một bậc hoàng đế đầu tiên của toàn cõi Trung Nguyên.

Vị hoàng đế này tự gọi mình là Tần Thủy Hoàng.

Bất kể người đời sau có dùng từ ngữ gì đánh giá Tần Thủy Hoàng, bất kể cái nhìn của hậu thế như thế nào với bậc hoàng đế này thì không có ai có tư cách phủ nhận công trạng của ông, cũng chẳng có ai có tư cách để chê bai tài năng của Tần Thủy Hoàng.

Tần Thủy Hoàng ở ngôi vị cửu ngũ chí tôn, là người nắm toàn bộ thiên hạ trong tay, ông cũng là vị hoàng đế đầu tiên áp chế nho giáo, mặc dù nho giáo khi đó cũng mới chỉ trong trạng thái sơ khai, với Tần Thủy Hoàng ông đẩy mạnh pháp gia chứ không phải nho gia.

Với cái nhìn của Tần Thủy Hoàng thật ra ông có thể biết được điểm mạnh cùng điểm yếu của pháp gia, thậm chí còn nhìn ra được điểm mạnh của nho gia tuy nhiên lý do chính mà Tần Thủy Hoàng không chấp nhận nho gia là bởi vì tham vọng của ông, tham vọng về một Thiên Cổ Nhất Đế.

Làm sao để trở thành Thiên Cổ Nhất Đế?, chỉ tính riêng công tích và những thứ Tần Thủy Hoàng để lại cho đời sau thật ra ông có tư cách nhận cái danh hiệu này, có tư cách đi tranh cái danh hiệu này nhưng Tần Thủy Hoàng không chỉ muốn dừng lại ở đó, Tần Thủy Hoàng muốn trường sinh bất lão, cai trị Đại Tần ngàn năm, tạo nên một Bất Hủ Đại Tần.

Tại thế giới này, Tần Thủy Hoàng rất mạnh, mạnh kinh khủng nhưng mạnh đến đâu thì cũng có giới hạn, cho dù là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong thì cũng sẽ có ngày thọ tận mà chết, không có cách nào chân chính trường sinh cả.

Tần Thủy Hoàng dĩ nhiên không chấp nhận điều này, với ông thì đây như một dạng chấp niệm vậy, trước Tần Thủy Hoàng ai chẳng muốn thống nhất Trung Nguyên nhưng mà có ai làm được?, chỉ có duy nhất Tần Thủy Hoàng làm được.

Với sự tự tin tuyệt đối về bản thân mình cùng sức mạnh tuyệt đối của Đại Tần khi đó, Tần Thủy Hoàng tin vào trường sinh, tin vào con đường trường sinh, trước ông ai cũng muốn trường sinh nhưng thiên hạ này chỉ có mình ông có tư cách đoạt được trường sinh, chỉ có duy nhất Tần Thủy Hoàng trường sinh.

Mang theo cái suy nghĩ đó, Tần Thủy Hoàng bắt đầu tìm đến đạo gia, những người cũng tin tưởng vào trường sinh.

Như đã nói, Tần Thủy Hoàng siêu mạnh, tại thời điểm 2000 năm trước trong thế giới này Tần Thủy Hoàng vốn đã vô địch thậm chí Tần Thủy Hoàng có lẽ không hề thua kém Trương Tam Phong trước khi Trương Tam Phong trở thành tán tiên.

Nắm giữ thực lực như vậy một khi tìm tới đạo gia thì sẽ có hiệu quả gì?, đạo gia quan trọng tu tâm, tu thần, tu thể, những liệu pháp dưỡng sinh của đạo gia quan trọng sự hài hòa của đạo, quan trọng âm dương giao tế, âm dương tương hỗ, chính thứ được gọi là dưỡng sinh này khi áp lên người Tần Thủy Hoàng thì quả thật có tác dụng, có siêu cấp tác dụng.

Thuật dưỡng sinh không phải xấu, và với Tần Thủy Hoàng thì từ khi tham ngộ đạo gia, thân thể của Tần Thủy Hoàng càng ngày càng tốt, càng ngày càng cảm thấy như mình trẻ ra.

Việc lúc này còn chưa đến mức không thể quay đầu tuy nhiên thời điểm 2000 năm trước lại có mộ vài việc khiến Tần Thủy Hoàng càng đi càng xa.

Thứ nhất, bằng vào thực lực thông thiên của mình,,lại kết hợp lý niệm đạo gia về đạo, về âm dương, Tần Thủy Hoàng sáng tạo ra Hiên Viên Đế Phượng Quyết, lúc này thực lực của Tần Thủy Hoàng lại càng mạnh mẽ hơn,mạnh đến mức Tần Thủy Hoàng cảm nhận được trời, cảm nhận trên đầu mình có một không gian khác.

Thời điểm đó, tại thế giới này Tần Thủy Hoàng chưa đủ để phi thăng, chưa đủ để trở thành Tán Tiên nhưng mà cũng gần lắm rồi, chỉ là Tần Thủy Hoàng không biết giải thích khái niệm đó là gì, ông liền quy cho trường sinh bởi trường sinh tức là thứ năng lực chỉ thuộc về tiên nhân, tầng trời mà ông cảm nhận được chính là nơi tiên nhân sinh sống.

Việc thứ hai... tại cái thời đại đó đạo gia xuất hiện một thiên tài, một siêu cấp thiên tài. 

Người này có luyện đan thuật tuy không phải hàng đầu đạo gia nhưng hoàn toàn cũng đủ khả năng lọt vào 10 vị trí đầu tiên.

Người này có tạo nghệ cực cao về nhân thể, về y học, trận pháp và đặc biệt là nghệ thuật dưỡng sinh, đồng thời trong đầu người này thậm chí tin vào con đường tu đạo, con đường trường sinh.

Kẻ này khi đó được gọi là thiên tài ngàn năm có một của đạo gia, hắn gọi Từ Phúc.
Từ Phúc rất nổi tiếng bởi thứ tài năng cùng thiên phú của mình, thời điểm Từ Phúc gần 30 tuổi thì hắn đã trở thành cột trụ của lý niệm tu đạo trong toàn bộ đạo gia.

Từ Phúc cùng Tần Thủy Hoàng là cùng một loại người, cùng một loại người tin vào sự trường sinh bất lão, thọ tựa thiên địa.

Sự xuất hiện của Từ Phúc cùng sự mạnh mẽ đến biến thái của Tần Thủy Hoàng đã mở ra cái lý do thứ ba, bản thân Tần Thủy Hoàng cùng Từ Phúc gặp nhau, để rồi một vua một tôi bắt đầu luận đạo, luận đạo về ý tưởng trường sinh của mỗi người, về con đường trường sinh của mỗi người.

Sau lần luận đạo đó, Từ Phúc xin phép bế quan, hắn một mực bế quan 3 năm.

3 năm sau, Từ Phúc 33 tuổi, hắn lại trở lại triều đình Đại Tần, vì Tần Thủy Hoàng dâng lên một quyển sách, một quyển sách mà hắn dùng toàn bộ thời gian 3 năm để đúc kết thành.

Quyển sách này gọi là Tu Chân Ích Cốc Chi Pháp.

Người tu chân không cần ăn phàm thực, người thu chân hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa vào cơ thể, không chịu những vật phàm tục làm dơ bẩn, có thể hấp thu nguyên khí trong thiên địa mà nuôi dưỡng cơ thể, đưa bản thân mình hòa vào thiên đạo, mang thân hợp đạo từ đó phi thăng thượng giới, đạt được trường sinh bất lão, trở thành tiên nhân.

Tu Chân Ích Cốc Pháp thật sự như một liều thuốc phiện với Tần Thủy Hoàng, đừng nói là Tần Thủy Hoàng mà ngay cả Từ Phúc cũng say mê với nó vô cùng.

Tu Chân Ích Cốc Pháp Chi Pháp được chi làm hai phần, một phần gọi là Ích Cốc, một phần gọi là Tu Chân.

Ích Cốc ở đây chính là hấp thu thiên địa linh khí nuôi dưỡng cơ thể, chỉ bằng thiên địa linh khí có thể khiến cơ thể 3-4 ngày không cảm thấy đói, cũng không cảm thấy mất sức mệt mỏi.

Tu Chân thì là nghệ thuật hít thở cùng điều hòa, đây vốn là phép dưỡng sinh của đạo gia nhưng lại có thêm một thuật gọi là Bế Khí Thuật.

Bế Khí Thuật dạy cách con người không cần thở, nếu người thường mỗi giây cần một lần hô hấp thì với Bế Khi Thuật phải 5 giây, 10 giây mới cần hít thở một lần, thậm chí tu luyện lên cao thì cả phút cũng chưa cần hô hấp.

Ích Cốc Thuật của Từ Phúc tính tới thời điểm này đã thất truyền nhưng Tu Chân Thuật và đặc biệt là Bế Khí Thuật thì đến giờ vẫn còn lưu truyền chỉ có cái tên nó thay đổi, tên của nó đổi thành Quy Tức Công.Lại nói, vào thời điểm Từ Phúc dâng lên Tu Chân Ích Cốc Chi Pháp thì cả Từ Phúc cùng Tần Thủy Hoàng đều cảm thấy trường sinh ngay trước mặt, cả hai người bắt đầu tu luyện thuật này.

Tu Chân Ích Cốc Chi Pháp quả thực rất giống tu tiên thậm chí nó bắt đầu tự động bài trừ tạp chất trong người, thanh lọc cơ thể nhưng chung quy thuật này không thể thoát ra khỏi phạm trù con người, tức là nhân thể vẫn cần ăn, vẫn cần uống, vẫn cần hít thở.

Tần Thủy Hoàng cùng Từ Phúc là hai người tu thuật này tới đỉnh cao nhưng cả hai đều nhận ra chỉ bằng một mình thuật này là không đủ. 

Việc gì phải đến cũng đến, Từ Phúc xin ra ngoài khơi, muốn đi tìm phương thức trường sinh bất tử.

Từ Phúc tấu lên Tần Thủy Hoàng rằng trường sinh dược nằm ở phương đông, nằm ở phương hướng mặt trời mọc.

Từ Phúc tin rằng ở phương Đông, nơi mặt trời mọc có một nơi gọi là chốn Bồng Lai của các vị thần, là nơi mà Trường Sinh Dược tồn tại.

Theo lệnh của Tần Thủy Hoàng, Từ Phúc mang thuyền ra khơi, Từ Phúc mang theo ba ngàn đồng nam đồng nữ, một đoàn thương thuyền cực lớn, vô số vàng bạc châu báu, hàng trăm thợ thủ công lành nghề cùng năm loại hạt giống Trung Nguyên còn gọi dưới cái tên – ngũ cốc.

Chặng đường mà Từ Phúc đi rất dài rất dài, rốt cuộc Từ Phúc dừng chân ở vùng đất của những bình nguyên bằng phẳng và những đầm lầy rộng lớn, ở đây Từ Phúc chính là người cai trị đồng thời Từ Phúc tại vùng đất này được gọi là Jofuku. 

Vấn đề đặt ra trong câu chuyện này chính là, liệu Từ Phúc hay Jofuku có phải là kẻ lừa đảo?, có phải là kẻ dối gạt Tần Thủy Hoàng?, mang theo lòng tin của Tần Thủy Hoàng mà chạy trốn?.

Hắn có phải là kẻ bất tài vô dụng, vì sợ không tìm được biện pháp trường sinh mà chạy đến nơi này và không bao giờ quay lại?.

Đáp án đương nhiên là không, ít nhất tại thế giới này là không.

Từ Phúc sau khi tới Đông Hải, hắn quả thật đi được rất xa rất xa trên con đường trường sinh, khai phá cực hạn sinh mệnh.

Tần Thủy Hoàng... cũng chưa một lần không tin Từ Phúc, thủy chung vẫn tin tưởng Từ Phúc quay lại mang theo phương thuốc trường sinh, vì vậy... Tần Hoàng Lăng mới hiện thế, Tần Hoàng Lăng được xây dựng làm nơi an nghỉ của Tần Thủy Hoàng nhưng cũng mang theo mong ước của Tần Thủy Hoàng.

Một thế này, Tần Thủy Hoàng đợi không được Từ Phúc, vậy Tần Thủy Hoàng liền ở trong Tần Hoàng Lăng đợi hắn, đợi Từ Phúc mang Trường Sinh Dược trở về.

Đáng tiếc, chung quy... Từ Phúc cũng không tìm được con đường trường sinh, Từ Phúc đi được rất xa rất xa nhưng cũng không đến đích.

Từ Phúc tại Phù Tang được gọi là Jofuku, Jofuku sống trên đời tròn 200 năm mới tạ thế.

Năm tháng qua đi, tại thế giới này, khoảng 200 năm trước, có một Jofuku khác xuất thế.

Thế giới này về cơ bản có 2 Jofuku cũng như cái cách mà 2 Hoàng Dung tồn tại.

Một người là Từ Phúc ( Jofuku) đã chết vào khoảng hơn 1800 năm trước, một người là Từ Phúc... đến thế giới này vào khoảng gần 200 năm trước. 

Quyển 5 - Chương 126: Ngày xửa ngày xưa (2)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Câu chuyện ngày xửa ngày xưa này kết thúc khi Từ Phúc – Jofuku chết đi và lại có một bắt đầu mới khi một Từ Phúc khác tức Đế Thích Thiên xuất hiện.

Về cơ bản thì hai người thuộc về hai thế giới nhưng mà cũng giống như Hoàng Dung cùng Quách phu nhân, có những việc chắc chắn mang theo sự trùng lặp, có những việc mà Đế Thích Thiên biết một bản thể khác của mình chắc chắn cũng làm.

Đế Thích Thiên khi lần đầu đến thế giới này, việc đầu tiên mà hắn làm là cố gắng tìm sự tồn tạt của Từ Phúc, cố gắng kiểm tra xem liệu có một mình khác đã tồn tại từ trước đó không.

Địa điểm mà Đế Thích Thiên hạ xuống là Bắc Cương, thời điểm đó thú thật là Đế Thích Thiên không mạnh, trình độ của hắn còn yếu hơn nhiều so với Trương Tam Phong.

Đế Thích Thiên không chỉ xuyên không mà còn như một dạng trọng sinh vậy, nên biết thân thể của hắn hiện nay gần như đoạt xá mà tới, thân thể của hắn hiện tại vốn là của Hán Vũ Đế.

Đế Thích Thiên tới Bắc Cương, hắn cũng không lưu luyến gì Bắc Cương cả, hắn sau khi thu thập thông tin về thế giới này thì liền rời đi, mang buồm ra khơi mà tới Phù Tang.

Đế Thích Thiên cũng không tới Phù Tang, hắn theo trí nhớ của mình cố gắng tìm ra một hòn đảo, một hòn đảo trực thuộc khu vực Tam Giác Quỷ.

Đế Thích Thiên đi đến hòn đảo này, hòn đảo mà khi hắn chưa tiến xuống địa ngục đã dùng để tìm hiểu về sự bất tử bởi theo Đế Thích Thiên nghĩ thì Từ Phúc tại thế giới này chắc hẳn cũng giống hắn.

Đáng tiếc là ở đảo thì tìm được nhưng hòn đảo này chẳng có gì cả, chẳng có bất cứ trận pháp, động thiên, tài liệu hay bất cứ thứ gì tương tự.

Đế Thích Thiên cũng không cảm thấy có gì bất ngờ cho lắm, thuyền của hắn lại quay đầu, lúc này Đế Thích Thiên mới tới Phù Tang.

Phù Tang là một quốc gia trên biển và đương nhiên cũng có thể gọi nó là một quốc đảo bởi Phù Tang có rất nhiều đảo lớn nhỏ, ngoài 4 quần đảo chính Hokkaido – Honshu – Shikoku – Kyushu ra thì còn hàng ngàn hòn đảo khác.

Địa điểm đầu tiên mà Đế Thích Thiên đặt chân là đảo Honshu, tại đây hắn sống như một người bình thường, nghề nghiệp của Đế Thích Thiên tại đảo Honshi chính là nghề y.

Thời điểm Đế Thích Thiên tới Honshu là vào khoảng 300 năm trước khi cốt truyện chính bắt đầu, tức là khoảng 300 năm sau thì Vô Song mới sinh ra đời.

Thân thể của Hán Vũ Đế cũng chẳng phải kỳ tài luyện võ gì, đương nhiên Đế Thích Thiên thì không quản những cái này, hắn không luyện võ mà tu đạo, tu trường sinh đạo của chính mình.

Đế Thích Thiên ở lại đảo Honshu 20 năm, đương nhiên với tài năng của mình, Đế Thích Thiên được gọi là thần y thậm chí y thuật của Đế Thích Thiên dùng từ vô địch toàn bộ thiên hạ cũng chẳng phải là vấn đề quá khó hiểu.

Đế Thích Thiên không giống Trương Tam Phong, khi Trương Tam Phong xuyên không thì chỉ như thiếu niên 18-20 tuổi còn Đế Thích Thiên đã ngoài 30 tuy nhiên ròng rã 20 năm, Đế Thích Thiên không già đi mà càng thêm trẻ ra, năm hắn 50 tuổi thậm chí không khác gì thanh niên ngoài 20 cả.

Sự thần kỳ của Đế Thích Thiên cùng tài năng Đế Thích Thiên dễ dàng vượt qua phạm vi đảo Honshu, tài năng của hắn lan đến phạm trù toàn bộ Phù Tang và đương nhiên cũng đến tai Thiên Hoàng.Tại thời điểm đó, vị Thiên Hoàng cai trị Phù Tang gọi là Thiên Hoàng Go-Hanazono.

Thiên Hoàng cho triệu Đế Thích Thiên vào trong cung, đây cũng là lần đầu tiên Đế Thích Thiên thực sự tiếp xúc với vị trí Thiên Hoàng, vị trí nắm quyền lực cao nhất của xứ Phù Tang về mặt lý thuyết.

Cũng không quá khó để Đế Thích Thiên chiếm được lòng tin tuyệt đố của Thiên Hoàng thậm chí phải dùng từ là dễ vô cùng, gần như chỉ sau nửa năm, hắn trở thành cố vấn của Thiên Hoàng.

Thời điểm đó, Thiên Hoàng Go – Hanazono căn bản không phong bất cứ chức quan nào cả, vì vậy việc được gọi là cố vấn của Thiên Hoàng thì không khác gì chức vị tể tướng là bao cả.

Trong thời gian này Đế Thích Thiên cũng không làm gì, hắn tuyệt đối trở thành một người tốt, một vị đại thần cúc cung tận tụy với Thiên Hoàng đồng thời ở vị trí này Đế Thích Thiên có thể chạm đến tri thức, thứ mà ở thời phong kiến rất khó có thể chạm đến.

Chạm tay vào tri thức, Đế Thích Thiên rốt cuộc tìm ra sự tồn tại của Từ Phúc, tìm ra dấu tích cùng vết chân của Từ Phúc trên cõi đời này, thời điểm đó Đế Thích Thiên mỉm cười.

Hắn và Từ Phúc có thể coi là hai người nhưng cũng có thể coi là một người, bằng những gì Đế Thích Thiên tìm hiểu được trên sách và những gì Đế Thích Thiên hiểu về chính bản thân hắn, hắn biết nơi Từ Phúc an nghỉ ở đâu, hắn cũng biết nơi mà... Từ Phúc đặt chân để tham ngộ thuật trường sinh.

Từ Phúc chưa bao giờ là kẻ nói dối, chưa bao giờ là kẻ hèn nhát, cho dù là Từ Phúc nào thì cũng thế, hắn vẫn luôn tin thuật trường sinh tồn tại chỉ là thời điểm đó Từ Phúc không thể đáp ứng được yêu cầu của Tần Thủy Hoàng mà thôi.

Bất kể thế nào, cho dù đến chết thì Từ Phúc cũng phải nghiên cứu, phải nghiên cứu thuật trường sinh, ít nhấ dưới suối vàng gặp lại chủ thượng còn có thể ngẩng cao đầu mà nói hắn làm hết sức.

Tìm được nơ muốn tìm, Đế Thích Thiên cũng không vội rời đi, Đế Thích Thiên tiếp tục ở lại giúp đỡ Thiên Hoàng Go-Hanazono.
Đế Thích Thiên ở lại trong cung 10 năm, 10 năm này quốc lực của Phù Tang tăng mạnh, không chỉ quân sự, nghệ thuật rèn vũ khí mà đặc biệt là nông nghiệp cùng y tế có sự phát triển nghiêng trời lệch đất.

Về xuất phát điểm có lẽ thực lực Đế Thích Thiên không bằng Trương Tam Phong nhưng mà kiến thức của Đế Thích Thiên là thứ Trương Tam Phong không có cách nào so được.

Đế Thích Thiên ở lại 10 năm, khi hắn đến hắn như một thanh niên ngoài 20 tuổi nhưng mà 10 năm sau thì Đế Thíc Thiên bắt đầu giống với một thiếu niên 15-16 tuổi.

Vào cái thời điểm này, hoàng cung của Thiên Hoàng Go-Hanazono bất ngờ bị tấn công, có một đám thích khách muốn hành thích Thiên Hoàng.

Dưới mưu kế cùng trí tuệ của Đế Thích Thiên, Thiên Hoàng Go-Hanazono được an toàn nhưng đám thích khách kia lại phóng hỏa hoàng cung đồng thời cướp đi ba bảo vật của Phù Tang khi đó, bọn chúng lấy đi một thanh kiếm, một viên ngọc cùng một tấm gương, đâ gọi là Tam Chủng Thần Khí của Phù Tang.

Kiếm là Thảo Thế Kiếm, Gương là Bát Chỉ Kính, Ngọc là Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Hoàng cung bị đốt, ngoại trừ Tam Chủng Thần Khí ra thì còn có... sách, bao gồm những thông tin về cả Từ Phúc.

Thiên Hoàng Go-hanazono tuy không chết nhưng không biết vì sao ngã bệnh, bản thân Thiên Hoàng Go-Hanazono tuy còn sống nhưng gần như ở trong trạng thái sống thực vật.

Dĩ nhiên Đế Thích Thiên lại đứng ra, hắn là người cứu Thiên Hoàng Go-Hanazono nhưng mà đáng nói nhất... trước mặt vô số thân tín của Thiên Hoàng cùng con trai trưởng của người tức Thiên Hoàng Go-Tsuchimikado tương lai thì Đế Thích Thiên móc tim của mình ra, dùng tim của mình cứu sống Thiên Hoàng Go-Hanazono.

Bằng thứ uy vọng Đế Thích Thiên xây dựng trong 10 năm thì khi đó tà thuật mà hắn dùng được coi là thứ phép thuật của thần linh, cũng ngay trong lúc này khi mà Thiên Hoàng Go-Hanazono tỉnh lại cũng là lúc Đế Thích Thiên phi thăng.

Nói là phi thăng nhưng mà chỉ là đạp không mà đứng, rời khỏi đại điện trong ánh mắt không thể tin được cùng sự sùng bái của mọi người.

Đế Thích Thiên rời đi, nhưng mà khi hắn rời đi hắn cũng thành công huyễn hoặc hóa sự tồn tại của mình, hắn trở thành hóa thân của Đại Quốc Chủ tức vị thần Okuninushi trong Thần Đạo.

Sẽ không một ai nhớ đến Đế Thích Thiên dùng tên gì vào thời điểm đó, cũng không ai nhớ tới hắn làm gì, thế nhân biến hắn thành truyền thuyết, biến hắn thành hóa thân của Đại Quốc Chủ giúp đỡ Phù Tang.

Đế Thích Thiên ở Phù Tang tổng cộng 30 năm, sau 30 năm thực lực của hắn vẫn vậy, cũng chỉ có thể ngang ngửa Đông Tà vào Hoa Sơn Luận Kiếm lần 2 bất quá hắn lại tự biến mình thành truyền thuyết, bằng đạo thuật của mình Đế Thích Thiên trở thành hóa thân của thần linh nhưng mà cũng vì thế, sự xuất hiện của hắn hoàn toàn bị xóa đi, không còn lại bất cứ thứ gì cả, cho dù có người cố tình muốn tìm dấu chân của hắn nơi Phù Tang... cũng tìm không thấy.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 127: Ngày xửa ngày xưa (3)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Đế Thích Thiên tổng cộng mất 31 năm để tìm ra Bồng Lai Tiên Đảo đồng thời tại Bồng Lai Tiên Đảo rốt cuộc Đế Thích Thiên phát hiện ra nơi Từ Phúc đặt phòng thí nghiệm về sự trường sinh đồng thời cũng là nơi Từ Phúc tạ thế.

Lúc này tại Bồng Lai Tiên Đảo cũng có con người, có một tộc người tự gọi mình là Doanh Thị.

Daonh Thị là một đại tộc hơn nữa dân số rất lớn, bọn họ gần như là hỗn huyết giữa người Phù Tang cùng người Hán, tộc Doanh Thị chính là hậu đại của 3000 đồng nam đồng nữ năm xưa mà Từ Phúc mang tới Phù Tang, dân số của những hậu đại này lên tới vạn người, đây chắc chắn là một con số khổng lồ.

Đế Thích Thiên lên đảo, hắn nhìn thấy cả vạn nhân khẩu này trong lòng liền nghĩ tới rất nhiều thứ, lúc này Đế Thích Thiên chọn cho mình một cái tên, hắn tự gọi mình là Jofuku hơn nữa hắn sau khi hiểu đại khái tình hình của xứ Bồng Lai này hắn lại rời đi.

Không bao lâu sau, Đế Thích Thiên quay lại Bồng Lai, lần này là đi cùng một thương thuyền lớn, thương thuyền này chưa cập bến Bồng Lai thì đã gặp bão, thương thuyền cứ thế đâm vào một tảng đá ngầm, cả thương thuyền dưới sức mạnh của biển cả bị đánh nát, toàn bộ thuyền chỉ còn một mình Đế Thích Thiên còn sống, hắn trôi dạt và bờ biển, trôi dạt vào Bồng Lai.

Thời điểm Đế Thích Thiên đến Bồng Lai lần thứ nhất căn bản không ai biết, thời điểm Đế Thích Thiên quay lại Bồng Lai thì khác, sau khi cơn bão tan đi, sáng hôm sau vài người Doanh Thị tìm thấy hắn không rõ sống chết ở ngoài bờ cát liền mang về trong tộc.

Đế Thích Thiên ở Doanh Thị có thể phong sinh thủy khởi không?, đáp án chắc chắn là có, bằng những kiến thức cùng tài năng của hắn, Đế Thích Thiên hoàn toàn có thể trở thành vua thành chúa tại cái nơi gọi là Bồng Lai này.

Đế Thích Thiên khi tới Bồng Lai, hắn lấy lý do mất trí nhớ, hắn không cách nào nhớ ra mình đến từ đâu nhưng những trí thức khác thì lại không ảnh hưởng.

Hắn chỉ mất một năm, cùng với bộ dạng của Hán Vũ Đế năm 17 tuổi, hắn thành công lấy được trái tim của một nữ nhân, nàng gọi là Doanh Uyển Nhi, là con gái của Doanh Thị tộc trưởng.

Đế Thích Thiên ở Bồng Lai 3 năm, hắn rốt cuộc kết hôn cùng Doanh Uyển Nhi đồng thời thực lực của Đế Thích Thiên cũng chậm rãi tăng lên.

Đế Thích Thiên ở lại Bồng Lai 5 năm, hắn rốt cuộc trở thành Doanh Thị tộc trưởng, lúc này Đế Thích Thiên đã có thể sánh ngang với Hoàng Dược Sư tại thời điểm Hoa Sơn Luận Kiếm lần 3.

Thân thể Hán Vũ Đế không có tố chất luyện võ nhưng hắn dùng 20 năm tu đạo, 20 tu dưỡng sinh đạo rốt cuộc cải thiện tư chất của chính mình, tiếp theo hắn lại dùng 10 năm ở Phù Tang hoàn thiện con đường tu luyện Đạo của chính mình.

Thời gian 5 năm tiếp theo trên Bồng Lai, khi vấn đề thân thể toàn bộ được giải quyết thì có gì ngăn cản Đế Thích Thiên mạnh lên đây?, nên nhớ hắn không phải là tu luyện từ đầu mà chỉ là lấy lại thứ sức mạnh mà hắn vốn có.

Lại qua 2 năm, thực lực của Đế Thích Thiên chạm đến cảnh giới Chuẩn Đế, lúc này hắn cũng có đứa con trai đầu tiên với Doanh Uyển Nhi.

Tại thời gian 7 năm này, Đế Thích Thiên không chỉ tu luyện mà còn đang liên tục nghiên cứu những tài liệu mà Từ Phúc để lại, có những thứ hắn biết, có những thứ hắn không biết, hắn dùng thời 7 năm để chứng thực cùng tiếp nhận suy nghĩ của Từ Phúc.

Về mặt con đường trường sinh thì Đế Thích Thiên đi xa hơn Từ Phúc nhiều, chấp Từ Phúc 10 con phố nhưng không phải vì thế mà Đế Thích Thiên không có gì để tham khảo từ Từ Phúc, bản thân Từ Phúc tại thế giới này thật sự cũng có rất nhiều ý tưởng điên cuồng mà đến Đế Thích Thiên cũng phải tặc lưỡi.

Ý tưởng điên cuồng của Từ Phúc là gì?, là thứ ý tưởng gọi là Thi.

Từ Phúc tại thế giới này cùng Đế Thích Thiên có điểm khác biệt là gì?, điểm khác biệt lớn nhất chính là mối quan hệ với Tần Thủy Hoàng – Doanh Chính, cái này cũng như việc Hoàng Dung yêu Vô Song còn Quách phu nhân thì yêu Quách Tĩnh vậy.

Đế Thích Thiên tại thế giới của hắn không hề có quan hệ tốt đẹp với Tần Hoàng, hắn khi đó vô cùng sợ hãi Tần Hoàng, nào dám thân cận?.

Từ Phúc tại thế giới này thì khác, Tần Thủy Hoàng cùng Từ Phúc vừa là quan hệ vua – tôi vừa là quan hệ tri kỷ, bạn bè.

Những suy nghĩ điên cuồng của Từ Phúc cũng bắt đầu từ những suy nghĩ điên cuồng của Tần Thủy Hoàng.

Tần Thủy Hoàng muốn làm Thiên Cổ Nhất Đế, muốn trường sinh bất lão nhưng mà Thiên Cổ Nhất Đế thì chỉ có một, tức là chỉ có một mình Tần Hoàng có thể bất tử, việc này không đảm bảo cho Tần Hoàng có thể duy trì Đại Tần Đế Quốc.

Tần Thủy Hoàng không chỉ muốn mình bất tử mà còn muốn có một đạo quân bất tử, chỉ cần có đạo quân này thì Đại Tần Đế Quốc liền trường tồn, vĩnh thế không biến mất, đạo quân này... được gọi là Thi, đây là lý do tại sao Tần Thủy Hoàng lại chuẩn bị tượng đất nung trong Tần Hoàng Lăng, ông muốn một ngày mình sống lại thì Bất Tử Quân Đoàn của mình cũng thành hình, lại theo ông thống nhất thiên hạ, gây dựng vĩnh thế cơ nghiệp cho Đại Tần Đế Quốc.

Suy nghĩ của Tần Thủy Hoàng đủ điên cuồng, Từ Phúc cũng đủ chấp nhất mà theo cái suy nghĩ điên cuồng kia tuy nhiên nhận thức của cả hai người chỉ dừng lại ở "phàm giới" trong khi Đế Thích Thiên lại có thứ kiến thức của một thế giới cao cấp hơn nhiều.

Những thủ đoạn ở Âm Giới thật ra rất rất khó mang ra dùng ở nhân gian nhưng mà Đế Thích Thiên lại cảm thấy nếu mang những gì mình hiểu biết ở Âm Giới rồi cộng với thành quả của Từ Phúc thì có thể sinh ra những điều không tưởng, thật sự sẽ có một Bất Tử Quân Đoàn tồn tại.

Thời điểm đó, cũng là thời điểm Doanh Thị... gặp tai ương.Đế Thích Thiên tiếp tục ở Bồng Lai thêm 3 năm, chuyên tâm gây dựng Bồng Lai, chuyên tâm giúp đỡ Doanh Thị mà trở thành một tộc trưởng vĩ đại nhưng trong bóng tối thì hắn cũng bắt đầu hoàn thiện lý thuyết tổng hợp của chính mình về Thi đồng thời trong 3 năm này Đế Thích Thiên bắt đầu xây dựng một tòa đại trận nơi Bồng Lai.

Sau 3 năm nghiên cứu, lý thuyết về Thi chưa hoàn thành nhưng mà cũng đã có con đường riêng để đi và Đế Thích Thiên hiểu nghiên cứu sẽ không bao giờ hoàn thành nếu không có vật thí nghiệm, chính thời điểm này Doanh Thị xuất hiện đại dịch.

10 năm trước, dân số Doanh Thị gần 1 vạn người.

10 năm sau, dân số Doanh Thị gần 2 vạn người.

Khi đại dịch xuất hiện, từ 2 vạn người... Doanh Thị chỉ còn chưa đến 1 vạn nhân khẩu.

Trong 1 vạn người này có 9 phần thật sự chết bởi dịch bệnh nhưng có 1000 ngàn người chết trong tay Đế Thích Thiên, trở thành vật thí nghiệm của hắn.

Ngàn người này vốn là những người mạnh mẽ nhất, khỏe khoắn nhất, bản thân thậm chí có thể tự sinh ra kháng thể mà bắt đầu chống lại đại dịch, đây là lý do họ được chọn.

Trong ngàn người này, Đế Thích Thiên không thành công bất cứ lần nào, vèn vẹn chỉ có khoảng 10 người có thể thành công chuyển hóa thành Cương Thi nhưng mà cái Cương Thi này còn lâu lắm mới tới yêu cầu của Đế Thích Thiên vì vậy hắn cũng tự tay giết luôn đám Cương Thi này.

Như một lẽ đương nhiên, đại dịch rốt cuộc vẫn do Đế Thích Thiên ngăn cản, lúc này với Doanh Thị thì Đế Thích Thiên như chúa cứu thế vậy có điều trong đại dịch này đứa con trai 3 tuổi của Đế Thích Thiên cũng mất đi.

Sau đại dịch, Đế Thích Thiên tiếp tục nắm giữ ngôi vị tộc trưởng Doanh thị, đồng thời sau đại dịch bản thân Đế Thích Thiên có bước phát triển tương đối lớn với con đường luyện Thi của mình, càng quan trọng hơn là lại dựa vào trò cũ cùng trận pháp, Đế Thích Thiên lại nuôi oán linh, lại nuôi dưỡng ma khí nơi Bồng Lai.

Muốn mọi thứ thay đổi, Đế Thích Thiên hiểu sức người là không được, nhất định phải có ma khí tồn tại, chỉ có ma khí mới thực sự làm thay đổi về chất đối với mọi sinh vật nơi dương gian.

Ma khí có một đặc tính chính là nó luôn có xu hướng "âm hóa" mọi vật, có xu hướng biến mọi sinh vật bị nhiễm ma khí thay đổi về trạng thái giống với những sinh vật nơi Âm Giới, đây là cái gọi là thuế biến mà Đế Thích Thiên cần.

Mọi việc lại trải qua 10 năm, thêm 10 năm nữa để Đế Thích Thiên hoàn thành toàn bộ trận pháp nơi Bồng Lai đồng thời sau 10 năm này thực lực của Đế Thích Thiên đã không thua kém bất cứ cường giả nào trong thiên hạ.

Tại cái thời đại "nguyên thủy" nhất về mặt võ học này thì Đế Thích Thiên cùng Trương Tam Phong chính là mạnh nhất, dĩ nhiên hiện tại hai người chưa hề biết được sự tồn tại của nhau.

Thời đại này cường giả không nhiều lắm, nếu phải so thì nên so cùng hậu thế, lúc này Đế Thích Thiên có thể coi là ngang ngửa Vô Song còn Trương Tam Phong đã đạt tới trình độ của Lý Thương Hải.

Trả qua 10 năm này tức là Đế Thích Thiên đã ở trên Bồng Lai 20 năm, hắn đã đến thế giới này 50 năm.50 năm là một cột mốc đáng nhớ, vì nó là cột mốc đáng nhớ nên Đế Thích Thiên lại mang dịch bệnh lên Bồng Lai hơn nữa đây là một thứ dịch bệnh biến con người ta thành cương thi, một thứ dịch bệnh có tồn tại của ma khí.

Dịch bệnh đáng sợ này gần như toàn diệt Doanh Thị, trong đó có cả Doanh Uyển Nhi.

Toàn bộ Doanh Thị dưới sự đứng đầu của Đế Thích Thiên rời bỏ Bồng Lai bởi vì trong mắt phàm nhân thì đây đã không còn là dịch bệnh, Bồng Lai là nơi bị nguyền rủa, là nơi bị chư thần không chấp nhận.

Theo Đế Thích Thiên rời đi... có tổng cộng gần 6000 người chỉ là 6000 người này cũng không thể còn sống, bọn họ ở trên biển chết dưới một cơn dịch bệnh khác.

Toàn bộ 6000 nhân mạng này cùng với những người chết tại Bồng Lai trở thành trụ cột đầu tiên cho ma khí nơi Bồng Lai Tiên Đảo.

Dĩ nhiên Đế Thích Thiên cũng hiểu rằng sức người có hạn, hắn sau khi trở lại Bồng Lai liền bắt tay làm một việc khác.

Doanh Thị thật ra không chết, bản thân Doanh Thị... vẫn còn có người tồn tại, đại khái là 300 đứa trẻ có tư chất tốt nhất Doanh Thị, những đứa trẻ được Đế Thích Thiên cho quyền được sống.

300 đứa trẻ này, không đứa trẻ nào có tuổi trên 4, tất cả đều dưới 4 tuổi.

Một mình Đế Thích Thiên thì không thể nào nuôi dậy được 300 đứa trẻ cả vì vậy Đế Thích Thiên chấp nhận hy sinh lượng ma khí trên Bồng Lai, bắt đầu dạy những đứa trẻ này tu luyện, không phải là tu luyện võ công mà là tu luyện ma võ.

Muốn dùng ma võ nhất định phải có ma khí, khi mà ma khí có đủ thì việc gì cũng có thể dễ dàng làm được.

Đế Thích Thiên lại bỏ ra 10 năm trên Bồng Lai, hắn rốt cuộc có một đạo quân của riêng mình, một đạo quân bao gồm 300 Ma Võ Giả, đạo quân này không mạnh nhưng mà lại coi Đế Thích Thiên như thần linh, toàn tâm toàn ý để hắn chưởng khống.

Đây không còn là con người nữa mà là những cỗ máy, những cỗ máy được lập trình để nghe lệnh Đế Thích Thiên.

60 năm ở trên Bồng Lai, Đế Thích Thiên cuối cùng cũng có cơ đồ riêng của mình đồng thời hắn bắt đầu luyện chế một cái xác, một cái xác của con trai hắn.

Con trai hắn chưa chết, nó vẫn phát triển bình thường nhưng không thể tỉnh lại, khối thân thể này được Đế Thích Thiên bảo tồn trong 20 năm.

Đế Thích Thiên dựa vào năng lực của mình cùng quan hệ "huyết thống" giữa hai cha con, hắn... luyện thành Thân Ngoại Hóa Thân của mình.

Thời điểm Đế Thích Thiên ở Âm Giới, hắn đương nhiên có Thân Ngoại Hóa Thân, đương nhiên đủ đẳng cấp để làm được nhưng mà ở thế giới này để tạo ra Thân Ngoại Hóa Thần, Đế Thích Thiên phải chuẩn bị ròng rã suốt 20 năm, đồng thời sử dụng nốt toàn bộ số ma khí còn lại trên Bồng Lai.

Cái Thân Ngoại Hóa Thân này được Đế Thích Thiên gọi là Jofuku.

Jofuku không có suy nghĩ như Cơ Vô Song, tất cả hành động đều do một đại não duy nhất của Đế Thích Thiên điều khiển, sau khi Jofuku được tạo ra, Đế Thích Thiên rời khỏi Đông Hải, hắn tới Bắc Cương, về phần Jofuku tiếp tục ở lại Bồng Lai, điều khiển đạo quân 300 người kia, tiếp tục thực hiện đại kế của Đế Thích Thiên.

Bản thể tới Bắc Cương, phân thân ở Bồng Lai bắt đầu cố gắng mạnh lên, phân thân Jofuku thật sự rất yếu, khi mà bản thể đã chạm đến đẳng cấp của Ngũ Đế tức là tương đương Lý Thương Hải thì phân thân Jofuku giỏi lắm chỉ ngang Mộ Dung Phục.

Phân thân Jofuku không có nhiều ma khí để tu luyện, tốc độ cực kỳ chậm chạp, sau 5 năm thực lực cũng chỉ từ Mộ Dung Phục mà tăng lên tới Kiều Phong, tốc độ này Đế Thích Thiên không thể chấp nhận được, Đế Thích Thiên phải cần càng nhiều người chết, phải bắt đầu tạo ra đợt ma khí thứ hai cho Bồng Lai vì vậy Jofuku một lần nữa trở về Phù Tang.

Lần đầu tiên tới Phù Tang, Đế Thích Thiên mang lại cho quốc gia này sự phát triển vượt bậc.

Lần thứ hai tới Phù Tang, hắn mang lại cho nơi này chiến tranh, vô tận chiến tranh.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 128: Ngày xửa ngày xưa (4)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Jofuku trở lại Phù Tang, lúc này Phù Tang thật ra rất loạn, vào thời điểm hiện tại là những năm đầu tiên khi Thiên Hoàng Go-Kashiwabara tại vị.

Phù Tang hiện tại không còn là một quốc gia yên bình nữa, sự xuất hiện lần đầu của Đế Thích Thiên khiến cho tất cả mọi lĩnh vực của Phù Tang càng ngày càng phát triển nhưng vì thế mà khoảng cách giàu nghèo càng ngày càng lớn.

Sau khi Thiên Hoàng Go-Hanazono nhường ngôi không lâu thì loạn Onin nổ ra, loạn Onin kéo dài suốt 10 năm trời và trong lịch sử đất nước Phù Tang thì loạn Onin được gọi là khởi đầu của thời kỳ Chiến Quốc.

Loạn Onin xuất hiện từ sự phân hóa cực lớn giữa hai giai cấp giàu nghèo sau đó nó phát triển lên tới đỉnh điểm bởi sự tranh cãi người kế thừa ngôi Tướng quân.

Loạn Onin chủ yếu là bởi quân đội phía Đông do Hosokawa và các đồng minh đụng độ với quân đội phía Tây của gia tộc Yamara, cuộc chiến này kéo dài suốt gần 11 năm và bắt đầu lan ra toàn quốc.

Mãi đến khi Thiên Hoàng Go-Kashiwabara lên ngôi thì Phù Tang vẫn chưa thoát khỏi ảnh hưởng của loạn Onin.

Thời điểm này là lúc chính quyền trung ương yếu đi trông thấy trong đó có cả quyền lực của Thiên Hoàng, là thời kỳ "Hạ Khắc Thượng ", thời kỳ mà những lãnh chúa trên khắp Phù Tang không ngừng vươn lên mạnh mẽ để nuốt lấy khoảng trống quyền lực trung ương, nói mộ cách đơn giản thì thời kỳ này gọi là trên bảo dưới không nghe.

Trung ương không đủ sức đàn áp toàn bộ các lãnh chúa, mỗi lãnh chúa đều có thế lực và tư binh của chính mình.

Các lãnh chúa mạnh thì càng ngày càng mạnh.

Các lãnh chúa có tầm nhìn xa thì phát triển càng ngày càng nhanh.

Các lãnh chúa không thể theo kịp thời thế thì dần dần bị loại bỏ bởi các lãnh chúa khác hoặc thậm chí những "yêu nghiệt" xuất thân bình dân.

Một thời đại dùng bạo lực để nói chuyện với nhau chứ không phải là dùng luật pháp, lãnh chúa nào mạnh thì có quyền quyết định đúng sai còn luật pháp không là gì cả.

Khi Jofuku đến Phù Tang, lúc này trùng hợp lại xảy ra nạn đói, một nạn đói khủng khiếp mà không có sự thao túng của Jofuku, nguyên nhân của nạn đói chính là vì nạn binh đao, vì nông nghiệp đình trệ, vì tài nguyên đất đai khan hiếm, đương nhiên còn vì thiên tai.

Nạn đói càng khiến quyền lực cùng uy tín của Thiên Hoàng Go-Kashiwabara càng ngày càng giảm, tình hình Phù Tang càng ngày càng nóng.

Nạn đói xuất hiện là lúc Jofuku lại càng có chỗ thể hiện năng lực của mình, trong loạn thế, Jofuku chỉ mất vèn vẹn 3 năm để có cái danh Đại Hiền Giả, sau đó hắn mất thêm 2 năm để gặp một người, một người gọi là Hojo Ujitsuna.

Hojo Ujitsuna khi đó là một trong các Đại Lãnh Chúa.

Đại Lãnh Chúa là gì?, là những người có thể dễ dàng tác động tới triều đình trung ương đồng thời cũng dễ dàng diệt đi triều đình trung ương.

Dĩ nhiên Đại Lãnh Chúa không chỉ có một người và vào thời điểm một Đại Lãnh Chúa phế đi triều đình Trung Ương thì cũng là lúc Đại Lãnh Chúa này chấp nhận sự khiêu chiến của toàn Phù Tang, mở ra chiến hỏa khắp đất nước này.

Hojo Ujitsuna cũng như Go-Hanazono Thiên Hoàng năm đó, căn bản không thể nào cản được mị lực về trí tuệ cùng năng lực mà Jofuku thể hiện.

Một lần nữa Đại Hiền Giả Jofuku trở thành cố vấn tối cao cho lãnh chúa Hojo Ujitsuna.

Tại thời đại đó thật sự không có mỹ từ nào đáng để dành cho nhà Hojo hơn là cụm từ "Bức Tường Vĩnh Cửu của Kanto ".

Toàn bộ khu vực Kanto là lãnh địa của nhà Hojo hay thậm chí là một đế quốc do nhà Hojo làm chủ, vào thời điểm này khắp thiên hạ không có lấy một gia tộc dám đánh Kanto, không có lấy một Đại Lãnh Chúa nào dám đơn phương đương đầu cùng con quái vật Kanto này.

Sự xuất hiện của Jofuku lại càng giúp nhà Hojo như hổ mọc thêm cánh, sau 5 năm nhà Hojo thậm chí bắt đầu vượt mặt một đại kình địch của mình tại khu vực Kanto là nhà Uesugi.
Nhà Uesugi vốn là một trong nhị bá chủ của toàn Phù Tang thời điểm đó nhưng toàn bộ sức mạnh của bọn họ lại nằm trong tỉnh Echigo chứ không phải Kanto.

Việc nhà Hojo bắt đầu đẩy được đại kình địch Uesugi ra khỏi khu vực Kanto cũng bắt đầu khiến thế chân vạc xuất hiện.

Nhà Uesugi ở tỉnh Echigo, đại gia tộc Takeda ở tỉnh Kai cùng nhà Hojo hùng bá Kanto, lúc này tình hình Phù Tang lại càng nóng hơn bao giờ hết.

Tam đại cự đầu xuất hiện nhưng mà ngoài tam đại cự đầu thì còn rất nhiều đại gia tộc cùng các Đại Lãnh Chúa có sức mạnh không thể coi thường thậm chí bất cứ một đại cự đầu nào chỉ cần không cẩn thận đều sẽ dễ dàng chịu cảnh lật thuyền trong mương.

Trong những gia tộc đuổi sát sau tam đại cự đầu không thể không kể đến nhà Mori, nhà Imagawa, nhà Shimazu, những gia tộc sẵn sàng đoạt lấy ngôi vị "cự đầu".

Loạn, loạn và loạn đây là tất cả những gì phải nói ở Phù Tang vào thời điểm này đồng thời cái tên Đại Hiền Giả Jofuku thì cũng càng ngày càng nổi tiếng, càng ngày càng lan rộng ra khắp Phù Tang.

Jofuku một mực phụ tá nhà Hojo đồng thời lúc này Jofuku cũng không ngừng mạnh lên, hắn không thể tu luyện bình thường nếu như không có ma khí nhưng mà hiện tại nơi chiến trường nổ ra khắp nơi, người chết đầy đồng thì không khác gì thiên đường tu luyện cho Jofuku.

Ma khí khác với tử khí, người chết sẽ không sinh ra ma khí nhưng mà mộ địa thì có và khắp Phù Tang thậm chí chỉ riêng Kanto không thiếu mộ địa.

Trải qua 20 năm, Jofuku rốt cuộc trở thành Chuẩn Đế.

Tốc độ này so với Vô Song thì rất chậm nhưng mà Jofuku hài lòng vô cùng bởi trong 20 năm này hắn không chỉ tu luyện mà còn đứng sau thao tunhs nhà Hojo, danh vọng của hắn càng ngày càng cao và trong suốt 20 năm này địa vị của hắn đã được xây dựng đến mức không thể lay động.

Nếu muốn so sánh thì Jofuku hiện tại cũng sẽ như Gia Cát Lượng thời Tam Quốc với nhà Thục, địa vị không thể thay thế.

Dùng 20 năm đánh chắc quyền lực cùng địa vị, Jofuku lại bắt đầu kinh doanh Bồng Lai.

Trong thời gian 20 năm này, bằng một chữ "loạn", bằng trí tuệ của mình cùng địa vị mà hắn có được từ nhà Hojo thì Jofuku đã chuyển rất nhiều tài nguyên đến Bồng Lai, chỉ duy nhất có con người là hắn chưa từng mang tới.

Sau 20 năm, hắn bắt đầu tính toán đến việc mang người tới.

Mỗi năm Jofuku lấy đi 1 vạn người cũng tặng cho Bồng Lai 1 vạn oan hồn.Vạn người này có rất ít người là binh sĩ, chủ yếu là nạn dân, chủ yếu là những dân thường chịu chiến loạn trên khắp Phù Tang.

Cái danh Đại Hiền Giả của Jofuku không phải chỉ để cho có, dưới danh vọng của mình Jofuku cũng chẳng khó để lừa người tới Bồng Lai.

Cứ thế cứ thế, lại qua 10 năm, nơi Phù Tang đã có 10 vạn oan hồn.

Dĩ nhiên lượng oan hồn này là không đủ bởi vì tại Phù Tang vẫn còn một đội ngũ "Ám", một quân đoàn "Ám" cần phát triển.

300 kẻ được gọi là Ám trong 10 năm đương nhiên mạnh lên, dưới tác dụng của ma khí đây như là một đội quân được tấu thành bởi toàn Thiên Cấp cao thủ hơn nữa không sợ chết, không sợ bất cứ thứ gì, chỉ nghe lệnh của Jofuku, nghe đến chết mới thôi.

Jofuku muốn tạo ra Bồng Lai, muốn tạo ra Bồng Lai thì phải cần càng nhiều người chết, càng nhiều ma khí.

Hắn đã không cần phải dụ người tới Bồng Lai bởi 300 Ám mỗi người đều có thể trở thành một bình đựng tự khí khổng lồ, mỗi người đều có thể hấp thu tử khí sau đó mang về Bồng Lai chuyển đổi thành ma khí.

Cái Jofuku cần là một người, một con quỷ có thể thống nhất toàn bộ Phù Tang, một con quỷ thống nhất toàn bộ Phù Tang bằng sát phạt.

Jofuku sau 30 năm rốt cuộc rời khỏi Kanto, hắn tìm thấy một hạt giống tốt, hạt giống đó gọi là Oda Nobunaga.

Khi Jofuku gặp Oda Nobunaga thì Nobunaga mới 5 tuổi tuy nhiên ở độ tuổi này mới đáng để Jofuku đầu tư.

Hắn không dạy Oda Nobunaga làm người như thế nào, phục tùng ra sao, Jofuku để Nobunaga cứ là Nobunaga, cứ phát triển theo con đường mình chọn, hắn chỉ là người dạy võ công cho Nobunaga, thời điểm này Jofuku cũng đã là đế vị.

Trong lúc dạy dỗ Nobunaga thì Jofuku cũng thu nhận 7 đứa trẻ khác.

Những đứa trẻ này là hậu đại của Ám.

Khi mà Jofuku rời khỏi Kanto, hắn như biến mất khỏi thiên địa này còn Ám cũng vậy, Ám biến mất cùng rất nhiều nữ nhân ở Phù Tang.

Trong 300 kẻ được gọi là Ám đương nhiên có nữ nhân nhưng không nhiều, lúc này dưới lệnh của Jofuku thì nhiệm vụ của Ám chỉ có duy trì hậu đại.

Trải qua thêm 10 năm, Ám Tộc rốt cuộc thành hình, bọn họ là một thế hệ mới của Ám Vệ nhưng mà từ cỗ máy bắt đầu được nhân tính hóa nhưng toàn bộ thế giới quan cùng nhân sinh quan đều do một mình Jofuku chưởng khống, tức là Jofuku cai trị đồng hóa tất cả về mặt tu tưởng.

Trải qua 10 năm, Oda Nobunaga 15 tuổi, toàn bộ Thất Phúc Thần tròn 10 tuổi.

Trải qua 10 năm, Jofuku tiến thêm một bước nữa, thực lực của hắn khi đó đại khái ngang ngửa với Vô Song hiện nay, tiến độ vẫn cực chậm so với những gì đáng lẽ ra hắn làm được nhưng hắn không gấp.

Oda Nobunaga năm 15 tuổi quả thật đã lộ ra thứ khí chất của Quỷ Vương đồng thời khi 15 tuổi, Oda Nobunaga dưới sự chỉ dạy của Jofuku, hắn chạm tới cảnh giới Thiên cấp, trở thành một Thiên cấp cao thủ.

Lúc này, Odanobuna bắt đầu cuộc hành trình của mình, cuộc hành trình thuộc về Quỷ Vương, con người đại diện cho Bát Kỳ Đại Xà.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau