CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 861 - Chương 865

Quyển 5 - Chương 120: Người chết.

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Cái hành lang này rất ngắn, Vô Song biết mình sẽ chẳng mất bao nhiêu thời gian để đi đến cuối hành lang cả, gần như chỉ là một cái phi thân.

Vô Song cũng biết tới trình độ của Vô Song thì đã rất khó có thể có cơ quan ám khí nào đả thương được hắn, nhất là tại khu vực hành lang này thì càng không thể sắp xếp những cơ quan ám khí siêu cấp.

Nhìn vào hai cánh cửa đóng im ỉm kia, lý trí cho Vô Song tự tin, tự tin rằng bất cứ thứ gì xảy ra hắn đều có thể phản ứng nhưng mà Vô Song không hiểu vì sao sống lưng của hắn lại cảm thấy lành lạnh.

Đây gần như là một loại rùng mình, một loại trực giác, vì cái trực giác này mà Vô Song ngồi xuống, trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện, bắt đầu hồi phục thể lực cùng đẩy thể trạng cơ thể tới mức tốt nhất.

Cứ như thế, hắn nhắm mắt khoanh chân suốt nửa tiếng đồng hồ.

Phải mất nửa tiếng, Vô Song mới có thể phục hồi được trạng thái bản thân tới đỉnh phong.

Đã đến được đây rồi thì Vô Song sẽ không quay đầu lại, ai mà biết được lần này không mở hai cánh cửa kia ra thì còn có cơ hội không?.

Sự tồn tại của đám người Lý Thương Hải dĩ nhiên sẽ bị Thất Phúc Thần biết, Thất Phúc Thần kể cả biết mà vẫn để bọn họ ở Ám Tộc chỉ sợ có tự tin cùng tính toán của chính bọn chúng.

Vô Song chưa chân chính đụng độ cùng Thất Phúc Thần nhưng mà nhìn Ebisu thì Vô Song hiểu được nếu ai trong bọn họ cũng như Ebisu thì cái đám người này phi thường ngạo mạn, phi thường tự tin, luôn có một loại cảm giác siêu việt thế nhân, cứ như bọn chúng thật sự là thần linh vậy.

Nếu muốn lừa người khác, đầu tiên phải lừa chính mình, thôi miên chính mình.

Để những người khác coi bọn họ là Thần thì bọn họ trước hết phải coi mình là Thần.

Đây là những thứ Vô Song nhận xét được về Thất Phúc Thần, theo Vô Song thì cái sự tự tin cùng ánh mắt luôn cao hơn người này khiến Thất Phúc Thần cực kỳ tự tin với tất cả mọi thứ trên Bồng Lai, bao gồm cái tường chắn phòng ngự tự nhiên kia.

Thất Phúc Thần không tin có người vượt qua được nơi này vì vậy không cần phòng ngự nhưng mà nếu sau này bọn chúng phát hiện được thì chỉ sợ rất khó tiến vào lần nữa.

Giờ phút này thật ra Vô Song cũng hiểu, cái chữ X của Tiêu Dao Tử nghĩa là gì.

Tiêu Dao Tử đánh dấu nơi thượng nguồn nhưng không nhắc gì tới Ám Tộc chỉ sợ bản thân Ám Tộc sẽ không cho bất cứ thông tin nào.

Muốn có thể thật sự tìm thấy cái gì nơi thượng nguồn thì phải đến chỗ cái chữ X này, về phần tại sao Tiêu Dao Tử không nói thẳng hoặc không giải thích gì thêm thì Vô Song không hiểu.

Lại một lần nữa mở ra Bắc Minh Hạo Hãn, Vô Song chậm rãi tiến về phía trước.

Vô Song bước rất chậm, ánh mắt cực độ tập trung, cái này gần như là thần hồn nát thần tín vậy nhưng mà đối với Bồng Lai Tiên Đảo thì Vô Song không thể không tập trung, cho dù điều này là không cần thiết cũng vậy.

Cả hành lang, không hề có cơ quan ám khí, cũng chẳng có cái bẫy nào.

Vô Song dùng hai tay nhẹ đẩy đại môn ra, âm thanh két két vang lên, hai tấm đại môn này tuyệt đối không khó mở hơn nữa còn rất sạch sẽ, cũng không có dấu hiệu rỉ sắt hay hoen ố nhưng mà chẳng biết vì sao nó vẫn cứ cho người khác một loại cảm giác rằng nơi này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm.

Vô Song mở cửa đại môn, hắn vốn còn đang suy đoán trong đại môn có gì nhưng mà thứ bên trong quả thực Vô Song tuyệt không đoán được.

Trong đại môn là một căn phòng đá, một căn phòng đá sáng trưng bởi những viên Dạ Minh Châu.

Căn phòng này rất bình thường, nó cũng giống như một căn phòng sinh hoạt, có vài giá sách, có giường, có bàn, có ghế... và quan trọng nhất là có một cỗ quan tài, một cỗ quan tài nằm ở chính giữa căn phòng.

Quan tài này sẽ là quan tài của ai đây?.

Vô Song không rõ nhưng mà hắn vẫn quyết định mở tấm quan tài này ra.

Khi tấm quan tài được mở, chỉ nghe "cạch" một tiếng, sau đó nắp quan tài như có lắp thanh trượt vậy, cứ như thế dễ dàn bị đẩy ra.

Quan tài bị đẩy ra, Vô Song lập tức lùi lại bởi vì theo cái nắp quan tài rời khỏi vị trí thì cứ như đang giải khai phong ấn cho một sinh vật tà ác, một sinh vật đến từ địa ngục với thứ ma khí ngùn ngụt bốc lên.

Ma khí rất mạnh, phi thường mạnh, thậm chí không hề dưới Ebisu hơn nữa còn là bản thân Ebisu trong trạng thái mượn đại lượng ma khí từ dưới lòng đất.

Vô Song rất nhanh lùi lại, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào thứ kia, rốt cuộc một bàn tay đưa ra nắm vào thành quan tài đá.Vừa thấy bàn tay này, trong lòng Vô Song trầm lại, đây là tay người, một bàn tay có da có thịt chứ không phải một bộ xương.

Bất kể thế nào, bất kể nhìn từ góc độ nào thì một xác người nguyên vẹn sống lại cũng khó giải quyết hơn một bộ xương trắng nhiều lắm.

Tiếp theo cả người kẻ này theo lực nắm của bàn tay mà rời khỏi quan tài đá, hai chân hắn đứng thẳng, thành quan tài cao đến gần ngực của người này, đây tuyệt đối là một quan tài đá "sâu" một cách bất hợp lý.

Kẻ này đứng trong quan tài đá, cả người bị ma khí bao phủ nhưng mà không ảnh hưởng gì tới việc người ta thấy dung mạo của hắn.

Dung mạo của hắn không phải của người Hán, đây là dung mạo của người Phù Tang.

Đây là một nam nhân trung niên, khuôn mặt thường thường không có gì đáng để gọi là "đẹp" bất quá cái trán rất cao, ánh mắt rất sâu, ẩn trong cái ánh mắt sâu vô cùng đó bản thân Vô Song cảm nhận được huyết tinh, sát khí cùng sự ngông cuồng.

Trên thân nam nhân này mặc chiến giáp, đây là chiến giáp của thời chiến quốc tại Phù Tang.

Nhìn trung nhiên nhân này đứng đó, nếu là trước đây có lẽ Vô Song không giải thích được nhưng mà hiện tại thì khác, trải qua sự việc ở Dược Vương Cốc thì Vô Song hiểu trung nhiên nhân này chỉ sợ là Thi Khôi... bất quá cao cấp hơn nhiều so với Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất – Lam Phật.

Có một điều chắc chắn mà Vô Song hiểu chính là trung niên nhân này sẽ không đứng ở đây mãi, hắn nhất định sẽ động và quả thực hắn không để Vô Song đợi lâu lắm, từ sau lưng hắn rút ra hai thanh Nagamaki.

Vô Song trong mấy ngày nay ở cùng Dương đủ lâu để hiểu về thứ vũ khí gọi là Nagamaki này, tại Phù Tang, nó không được quá yêu thích trong giới võ sĩ đạo nhưng mà trên chiến trường thì lại khác, đương nhiên quan trọng nhất là Nagamaki. .. được gọi là Quỷ Đao.

Cái tên Quỷ Đao này được định ra bởi nó gắn liền với Quỷ Vương, một nhân vật huyền thoại của toàn bộ lịch sử Phù Tang – Oda Nobunaga.

Giờ phút này, đối mặt với cái xác mà Vô Song không biết tên, hắn có một loại cảm giác là lạ.

Cái xác này dẫm mạnh xuống dưới chân, cả người hắn lao thẳng về phía Vô Song, tốc độ cực nhanh.

Hai thanh Nagamaki nắm trong hai tay, cật lực bổ xuống.

Vô Song cũng không chậm, từ bên hông rút ra cây Katana mang tên Yama của chính mình xoay ngang ra mà đón đỡ.

Kình lực từ đôi tay của thi khôi cực mạnh, lần va chạm đầu tiên làm cả người Vô Song trùng xuống, cả người hắn bị đánh bật về phía sau.

Thi khôi nằm hai thanh Nagamaki, hắn xoay người một cái lại lướt đến chỗ Vô Song, hai thanh Nagamaki được sử dụng cực kỳ điêu luyện, theo hai đường chém thẳng về phía Vô Song.

Vô Song vẫn nắm thanh Yama của mình mà đỡ trá đỡ phải sau đó càng ngày càng cảm giác không đúng.Vô Song tuy không rõ thanh Katana của mình gọi là gì nhưng mà chất liệu của nó phi thường tốt, đây tuyệt đối không phải thanh Katana bình thường tuy nhiên sau khi đỡ khoảng 10 đòn chém từ phía đối phương, thanh Katana của Vô Song... gần như sắp bị chém đứt tới nơi.

Thanh Katana của Vô Song hiện tại... tuyệt đối không kháng cự được với hai thanh Nagamaki kia.

Bình thường một người chỉ dùng một thanh Nagamaki bởi đây là vũ khí dùng hai tay, sở trường là bổ từ trên xuống dưới nhưng mà thi khôi lại dùng hai tay điều khiển hai thanh, phần bàn tay nắm gần sát vưới luõi kiếm, hắn dùng hai thanh Nagamaki cứ như hai thanh Katana vậy, ấy thế mà lực chém vẫn kinh người vô cùng.

Vô Song biết thanh Katana của mình không chịu được bao lâu nữa, hắn nhíu mày một cái rồi dùng Lăng Ba Vi Bộ, lập tức nới rộng phạm vi của mình cùng đối phương.

Thi khôi đương nhiên đuổi theo Vô Song không rời nhưng mà lúc này Vô Song nắm cả hai tay vào chuôi Katana, cơ bắp ở hai tay của hắn căng lên, Vô Song cũng dùng toàn lực chém ra một kiếm.

Thi khôi có thân thể siêu cường hãn, cường hãn hơn Vô Song nhiều nhưng mà dưới một chém toàn lực này của Vô Song, nó rốt cuộc phải thu hai tay về thế thủ.

Lấy hai thanh Namagaki đặt chéo trước ngực mà ngạnh kháng một chém này của Vô Song.

Dĩ nhiên là thi khôi đỡ được một chém này nhưng theo sự va chạm sinh ra, thanh Katana của Vô Song rốt cuộc không chịu được, lưỡi kiếm của nó vỡ tung ra, là vỡ chứ không phải bị chặt đứt.

Từng mảnh của lưỡi kiếm bị bắn ra ngoài, trong lúc này thân ảnh Vô Song như quỷ mị, hắn xoay người trên không trung, cổ tay cong lên, trong phút chốc như có cả ngàn cánh tay vậy.

"Quỳ Hoa Bảo Điển – Quỳ Hoa Phi Bộc ".

Theo cổ tay Vô Song run lên, từng mảnh sắt bắn thẳng về phía thi khôi.

Thủ pháp phóng ám khí của Vô Song không cần phải nói, trong phúc chốc Vô Song tung ra 12 đạo ám khí, chia thành 12 đường vòng cung khác nhau bao lấy thi khôi vào giữa.

Thi khôi bị 12 đạo ám khí quây vào giữa, hắn lập tức xoay ngón tay, hai thanh Namagaki theo động tác này lập tức xoay tròn như cánh quạt, trực tiếp tạo thành hai tấm khiên đồng thời cắt nát tất cả mọi thứ lại gần chủ nhân của mình.

Toàn bộ ám khí của Vô Song, hoặc là bị đánh bay ra, hoặc là trực tiếp bị đánh rơi xuống đất tuy nhiên thi khôi có lẽ không ngờ sau khi phóng ra ám khí, thân ảnh Vô Song vốn từ trên không lại dùng tốc độ không thể tưởng được mà lướt xuống.

Một chiêu này là Hoành Không Na Di.

Mũi chân điểm xuống, lại mượn một chiêu Xà Hành Ly Phiên, rốt cuộc Vô Song đã lao đến trước mặt thi khôi, cổ tay đưa ra.

Trong lúc thi khôi đang xoay kiếm, bình thường theo động tác xoay này hắn có thể chém đứt mọi thứ nhưng mà thanh Namagaki vốn có một phần cán dài, chỉ cần xuất thủ đủ nhanh đủ tinh tế, ánh mắt đủ độc thì có thể căn thời gian an toàn mà đưa tay lách qua.

Vô Song thì có thể nói là thừa tất cả những thứ kia, hắn rốt cuộc đưa tay ra bắt lấy cổ tay của thi khôi.

Thi khôi bị Vô Song nắm lấy cổ tay, hắn liền muốn dùng sức kéo tay mình ra nhưng mà sức lực thi khôi tuy lớn hơn Vô Song nhưng cũng chẳng lớn hơn nhiều đến nỗi dễ dàng thoát ra được khỏi tay Vô Song.

Thi khôi không thoát ra được, hắn rất nhanh nắm lấy thanh Namagaki còn lại trên tay mà chém về phía Vô Song tuy nhiên bởi Vô Song là người chủ động hơn, chỉ thấy cổ tay Vô Song đã đặt vào ngực thi khôi, bàn tay nhẹ ấn.

"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Quỳ Hoa Lưu Tinh".

Một chưởng nhẹ nhàng ấn vào ngực thi khôi nhưng mà một chưởng này tuyệt không nhẹ, thi khôi cứ như vậy bị Vô Song đánh bật lại về phía sau, lúc này Vô Song cũng buông tay của thi khôi ra.

Cả người thi khôi ngã về phía sau nhưng mà hắn rất nhanh có thể đứng lên được, cả người căn bản cứ như chẳng chịu chút vết thương nào.

Quan trọng là một thanh Namagaki của hắn hiện tại nằm trên tay Vô Song.

Vấn đề quan trọng hơn nữa là Vô Song hiện tại có thể thấy nơi chuôi thanh Namagaki này có một dòng chữ nhỏ khắc tên người.... dòng chữ này viết bằng tiến Phù Tang, trên đó viết. .. Oda Nobunaga.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 121: Phá thi (1)

Bị mất một thanh Namagaki thật ra không có gì bởi đây là thứ vũ khí vốn chỉ nên dùng bằng một tay. 

Thi khôi bị mất một thanh Namagaki thậm chí còn thuận tay hơn, hắn lúc này lấy hai tay nắm lấy thứ vũ khí này, lại lao tới tấn công Vô Song.

Vô Song cũng nắm thanh Namagaki của đối phương, trực tiếp lựa chọn phương án cứng đối cứng.

Tuy Vô Song với thứ vũ khí này không quá quen thuộc nhưng mà Namagaki chung quy cũng chỉ là kiếm, là một thanh kiếm đặc biệt hơn một chút mà thôi, cũng sẽ không quá khó khăn.

Quả nhiên khi thay đổi xong vũ khí thì chiến đấu dễ dàng hơn nhiều, một người một khôi thoắt ẩn thoắt hiện trong cái thạch thất này, tiếng kim loại va vào nhau vang vọng toàn bộ thạch thất.

Lần này khác với thành Katana cũ, trong tay cầm thanh Namagaki của đối phương, Vô Song có thể cùng thi khôi đánh hơn trăm chiêu, lúc này quả thật không ai làm gì được ai.

Cũng như lần đấu với Hắc Thủy Thần trước đây, Vô Song luôn mang theo một tâm thế "thăm dò" rất lớn với bất cứ sinh vật gì sản sinh ra ma khí nơi Bồng Lai Tiên Đảo, lần này cũng vậy.

Trải qua trăm chiêu "giao hữu" với cái thi khôi này thì Vô Song trong lòng ngoại trừ nghi hoặc cũng chỉ còn nghi hoặc.

Thi khôi này nói mạnh không mạnh, nói yếu không yếu.

Về mặt thân thể, nó còn khỏe hơn cả Vô Song thì không thể yếu được, tức là trong trạng thái dồn 3 chiêu Kháng Long Hữu Hối lại rồi dồn vào đối phương thì thi khôi tuyệt đối chịu được, đến cả thương nặng cũng chưa chắc đã bị thương nặng.

Về phần yếu thì thi khôi tấn công rất đơn điệu, còn đơn điệu hơn nhiều sơ với Hắc Thủy Thần, đây cũng chẳng phải gọi là tấn công nữa, cứ như đánh giao hữu vậy.

Cái thi khôi này phi thường giống người sống, nếu không phải Vô Song từng có một đoạn thời gian ở Dược Vương Cốc, nghiên cứu rất kỹ lưỡng thi thể của Lam Phật cũng như từ những điều Tử La Lan nói thì cũng không nhận ra đây là thi khôi.

Cái thi khôi này chiến đấu cũng không dựa vào bản năng, nó chiếu đấu cứ như dựa vào "kinh nghiệm" vậy.

Nếu so sánh với Lam Phật, Lam Phật chỉ biết tấn công, mặt kệ tất cả còn thi khôi trước mặt Vô Song thì như có suy nghĩ, ví như Vô Song tấn công thì nó sẽ biết đường phòng ngự, Vô Song biến chiêu thì nó cũng sẽ biến chiêu, chiến đấu với thi khôi chẳng khác gì lần Vô Song luận bàn với Lý Thu Thủy là bao.

Thi khôi cứ như đang bị cái gì kiềm chế, vì một lý do nào đó nó không thể tung ra toàn bộ sức mạnh của mình, cái cảm giác này càng đánh với thi khôi thì Vô Song càng trải nghiệm rõ ràng.

Đương nhiên thi khôi dù sao vẫn là thi khôi, nó vẫn là kẻ địch của Vô Song, hắn cảm thấy mình không nên quan tâm quá mức tới thi khôi này mà phải giải quyết những vấn đề quan trọng hơn.

Thi khôi này rất đặc biệt nhưng không có nghĩa là Vô Song phải xem nó đặc biệt ra sao, thậm chí cho dù thi khôi có là Oda Nobunaga đi chăng nữa thì nào có liên quan gì tới Vô Song đây?.

Con thi khôi này có thân thể siêu cường hơn nữa nó đánh gần như bằng "kinh nghiệm", thứ mà Vô Song không thể tin được là tồn tại trên người thi khôi nhưng mà bất kể kinh nghiệm của thi khôi thế nào thì thi khôi cũng đã sớm chết, trước mặt Vô Song không phải người sống.

Điểm yếu lớn nhất của thi khôi là khả năng phản ứng, nó phản ứng chậm hơn nhiều so với thứ thực lực nó đáng ra phải sở hữu, giống như một dạng trì độn vậy, về bản chất thi khôi vẫn phản ứng kịp nhưng thân thể của nó lại không nghe theo nó, lúc này mới dẫn đến thứ cảm giác quái lạ của Vô Song với thi khôi.Điểm yếu của nó đã là khả năng phản ứng, vậy Vô Song liền dùng siêu tốc độ giải quyết thứ này.

Vô Song lập tức thả thanh Namagaki trên tay mình xuống, vốn đang giao chiến với thi khôi cả người hắn lại lướt về phía sau,tiếp theo toàn bộ khí chất của Vô Song thay đổi.

Hắn vẫn cứ là Vô Song nhưng mà đã chuyển trạng thái bản thân từ Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể sang Tiên Thiên Chí Âm Thể, biến đổi cơ thể về trạng thái cực âm.

Toàn bộ nội lực của Vô Song chuyển hóa thành chí âm chí nhu, đương nhiên sau khi chuyển hóa thành dạng này tức là Vô Song vận dung Quỳ Hoa Bảo Điển.

Cũng như Hàng Long Thập Bát Chưởng hay Cáp Mô Công, bản thân Quỳ Hoa Bảo Điển cũng tự mình sinh uy cho chủ nhân, uy của Vô Song lúc này cũng chính là uy của Quỳ Hoa Bảo Điển tức là một đóa quỳ hoa đỏ rực.

Vô Song đã lâu lắm rồi không dùng Quỳ Hoa Bảo Điển đối chiến nhưng không ảnh hưởng gì đến độ thuần thục của hắn, xét về mặt võ công thì không có bất cứ môn tuyệt học nào Vô Song am hiểu bằng Quỳ Hoa.

Quỳ Hoa một khi đã mở, toàn bộ sát khí của Vô Song liền cô đọng lại, sát khí bao phủ lấy thi khôi, đương nhiên con thi khôi này sẽ không cảm nhận được bất cứ thứ gì cả, lúc này nó cũng chẳng biết Vô Song đang làm gì, cứ như vậy lấy hai tay nắm thanh Namagaki mà đâm về phía Vô Song, dùng toàn lực mà tiến lên.

Đứng trước mặt thi khôi, Vô Song khẽ nhếch miệng.

"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Chước Chước Quỳ Hoa – Địa Ngục Mị Ảnh ".

Mị Ảnh xuất hiện, hai cái bóng đen hắc ám hiện ra trên người Vô Song, sau đó hắn cũng lao về phía thi khôi nhưng mà tốc độ nhanh hơn thi không không biết bao nhiêu lần.
Vô Song triệt để trở thành một đạo tàn ảnh, hai cái bóng đen của Vô Song như gắn liền vào người hắn, giống như hắc ám bao phủ lên người thi khôi, trong lúc này dùng tốc độ siêu việt, Vô Song cứ như vậy lướt qua người thi khôi, lúc này quanh người thi khôi xuất hiện không rõ bao nhiêu bóng ảnh, không biết đâu mới là Vô Song thật, đâu lại là Vô Song giả.

Thi khôi cũng không nhận ra, thi khôi không biết tấn công thế nào trực tiếp lựa chọn đứng im một chỗ, mang thanh Nagamaki kéo sát về phía cơ thể mình, lúc này trừ việc phòng ngự thì thi khôi cũng không biết mình phải làm gì mới chính xác nữa.

"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Vĩnh Kiếp ".

Vô Song cũng không trực tiếp tấn công thi khôi mà là sử dụng một chiêu này, đóa quỳ hoa sau lưng Vô Song liền nổ tung, quỳ hoa nở rộ tạo thành đầy trời ám khí, từng tia từng tia Quỳ Hoa lực lượng ngưng tụ thành thực chất, nhắm đến thi khôi mà phóng tới.

Đây không phải chỉ là 12 đạo ám khí như trước mà là đầy trời quỳ hoa đổ xuống, quỳ hoa như một cơn mưa màu đỏ đổ xuống đại địa vậy, người đứng dưới mưa sao có thể không ướt đây?. 

Thi khôi nắm thanh namagaki trong tay, vẫn là động tác xoay những ngón tay kia, biến thanh vũ khí của mình thành một tấm chắn hay thậm chí như một cái ô để đỡ lấy cơn mưa quỳ hoa khí này của Vô Song.

Thi khôi đương nhiên không thể ngăn toàn bộ quỳ hoa khí nhưng mà thân thể của nó thực sự rất khủng bố, cho dù bị quỳ hoa khí công kích thì cũng chưa chắc đã có vấn đề gì, cũng như người đi đường mà dính mưa vậy, chỉ ướt người nhưng nào có vấn đề gì?.

Vô Song nhìn thấy quỳ hoa khí của mình không xuyên qua được thân thể của thi khôi thì thầm tặc lưỡi, dù sao cùng là một chiêu này xuyên qua nhân thể con người cứ như xuyên qua đậu hũ vậy, nào có vấn đề gì?.

Một chiêu đầu tiên mở màn không thể gây ra sát thương trực tiếp với thi khôi, Vô Song liền biến chiêu, quỳ hoa khí vốn đang tản ra giữa thiên địa liền lập tức tập trung lại, tụ về bên người Vô Song.

Theo động tác này của hắn, hai cái bóng cũng làm tương tự.

"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Tỏa Mộng ".

Quỳ hoa khí tụ lại, bản thể của Vô Song có ba vòng quỳ hoa bắn ra, sau lưng hai cái hư ảnh cũng làm tương tự, tổng cộng là chín vòng quỳ hoa điệp gia lên nhau, bắn thẳng về phía thi khôi.

Chín vòng quỳ hoa điệp gia lên nhau, uy lực không thể khinh thường, quan trọng là tốc độ tỏa ra cực nhanh, như một vết cắt qua thiên không vậy.

Thi khôi nắm chặt vũ khí, dùng toàn lực bổ ra, thanh namagaki của nó chém xuống, kình lực khủng khiếp hoàn toàn có thể ngăn cản một vòng quỳ hoa thậm chí hai vòng, ba vòng nhưng mà chín vòng quỳ hoa đồng thời tỏa ra thì khác, rốt cuộc vòng sáng quỳ hoa đánh bật thi khôi về phía sau, đồng thời thành công cắt lên ngực thi khôi.

Thi khôi một lần nữa bị đẩy lùi nhưng mà lần này nó lại làm cho Vô Song thêm kinh ngạc, chịu Quỳ Hoa Tỏa Mộng oanh kích nhưng mà trên chiến giáp của thi khôi lại chỉ hiện lên một vết cắt chứ không hề bị phá hủy, tức là thi khôi vẫn không chịu sát thương thực chất.

Vô Song biết thân thể thi khôi biến thái nhưng mà biến thái thế này có vẻ hơi quá?.

Một chiêu này do Quỳnh Hương đánh ra, đến Long Đế còn phải cẩn thận đối đãi, Vô Song hiện tại mạnh hơn Quỳnh Hương khi đó nhiều, ấy vậy mà thi khôi vẫn như không chịu sát thương?.

Quyển 5 - Chương 122: Phá thi (2)

Vô Song biết được thân thể thi khôi siêu cường nhưng mà cường đến mức độ đó thì hơi khó chấp nhận tuy nhiên sức sát thương của Quỳ Hoa Bảo Điển cũng chưa từng yếu, Vô Song lúc này lại nổi lên chiến ý, hắn thực sự muốn xem thân thể thi khôi cứng đến mức nào, có thể chịu đựng được bao nhiêu lần Vô Song tấn công.

Nghĩ đến điểm này, Vô Song lập tức động thân, cũng không muốn dùng viễn trình công kích với thi khôi mà trực tiếp lao vào.

Thân ảnh Vô Song cực nhanh, nhanh vượt ngoài tầm phản ứng của thi khôi, ít nhất thi khôi không có cách nào thật sự chạm vào người Vô Song cả.

"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Xảo Tiệp ".

Cổ tay của Vô Song nhẹ xoay, từng ngón tay của hắn dãn ra, nhìn động tác này đẹp như một nụ hóa chớm nở vậy, sau đó từ một nụ hóa chớm nở nó trở thành cả rừng hoa chớm nở, Quỳ Hoa Xảo Tiệp sinh ra một tấm màng hư vô mờ ảo, một tấm màng được tạo nên từ hàng vạn đóa hoa, một tấm kính vạn hoa cứ thế khóa lên người thi khôi.

Đương nhiên sự đáng sợ của Quỳ Hoa là khả năng x3 chiêu thức, không phải một tấm kính vạn hoa mà là 3 tấm kính vạn hoa cùng khắc lên người thi khôi sau đó toàn bộ những đóa hoa này nổ tung, mang quỳ hoa khí một lần nữa phân tán khắp nơi, một lần nữa tạo nên cơn mưa quỳ hoa mang theo thứ sắc đỏ diễm lệ vô cùng.

Một chiêu này có lực bạo tạc cực kỳ lớn, sức mạnh bạo tạc của vạn đóa quỳ hoa cùng nổ oanh kích lên người thi khôi, Vô Song rất muốn xem thi khôi sẽ thế nào?.

Lần này cả người thi khôi bị đánh bật đi nhưng mà nó rất nhanh lộn ngược cả cơ thể lại, để rồi nó cho Vô Song thấy nó vốn là tồn tại biến thái ra sao.

Ba tấm kính vạn hoa, vạn hoa cùng nổ ấy vậy mà chỉ có thể phá nát phần giáp trụ bên ngoài của thi khôi, trên ngực thi khôi thậm chí còn không có lấy một vết thương.

Tin tức tốt duy nhất lúc này đối với Vô Song chính là thi khôi không còn vũ khí, thanh namagaki của nó rốt cuộc bị vụ nổ kia làm rơi ra khỏi tay, thi không không còn vũ khí gần như mãnh hổ bị rọ mõm vậy, độ nguy hiểm giảm đi quá nhiều.

Thi khôi đứng lên, như một loại bản năng nó muốn nhặt lên thanh namagaki rơi cách đó không xa nhưng mà Vô Song sao cho phép, nó vừa độn một cái đã thấy thân ảnh Vô Song hiện ra trước mặt, bàn tay đưa ra điểm thẳng vào ngực thi khôi.

"Quỳ Hoa Điệp Vũ "

"Quỳ Hoa Ti Triền"

Vô Song rốt cuộc áp sát người thi khôi, dùng cổ tay xuất chưởng đánh vào ngực nó hơn nữa không phải một chưởng, gần như liên tục đánh ra, trong phút chốc theo tốc độ kinh người của Quỳ Hoa Thân Pháp cùng cổ tay Vô Song, trên ngực thi khôi đã dính hơn 10 chương.

Điệp Vũ của Quỳ Hoa mang theo hiệu quả trọng gia, đòn sau điệp gia vào đòn trước, tuy là âm nhu chưởng ấn, uy lực không quá mạnh nhưng vì tốc độ quá cao, khả năng điệp gia lên nhau dẫn tới một lần công kích của Điệp Vũ có thể đạt hiệu quả không thua kém gì một đòn toàn lực của Đại Kim Cương Chưởng.

Điệp Vũ dùng chưởng ấn, là dùng lực cổ tay, Ti Triền thì lại dùng ngón tay, dùng những đầu ngón tay dùng quỳ hoa khí xuyên qua da thịt đối phương, đành vào cốt tủy của kẻ địch, nhìn như một chỉ không mang sức mạnh nhưng lợi hại vô cùng, nó không phải thuật điểm huyệt nhưng diệu dụng không khác bao nhiêu, thay vì đánh vào huyệt liền đánh vào xương, khiến cho toàn thân đối thủ tê buốt vô cùng, cơn đau này phải rất lâu mới bớt, hơn hẳn đánh vào bắp thịt cùng nhục thân, quan trọng hơn tùy theo mức độ mà tổn thương xương gặp phải sẽ dẫn đến việc đối phương di chuyển càng ngày càng khó.

Vô Song biết thi khôi sẽ không thấy đau nhưng mục tiêu của hắn là khớp xương trên người thi khôi, dù sao thi khôi đều đã chết rất nhiều năm, xương cốt sao có thể toàn vẹn được đây?, hủy đi xương cốt trong người thi khôi có thể dẫn đến việc thi khôi trực tiếp không thể cử động, vậy liền đơn giản.

Vô Song suy nghĩ trên lý thuyết là đúng, Vô Song ra đòn cũng cực nhanh, uy lực cực cao nhưng mà khi dùng nhục thể đánh vào lồng ngực thi khôi, hắn có cảm giác như mình đang đánh vào nguyên một ngọn núi vậy.

Vô Song có thể đánh nát đá việc này dễ vô cùng nhưng mà... đến bao giờ hắn đánh nát được núi đây?.

Về phần xương cốt của thi khôi thì càng khủng khiếp, quỳ hoa khí của Vô Song thành công tiến vào cơ thể nó, ấy thế mà khi đụng vào xương cốt thi khôi lại cứ như dùng đầu ngón tay đâm vào huyền thiết chứ không còn là thép ròng nữa.Kình lực Vô Song tạo ra có thể khiến thi khôi lùi lại nhưng không thể khiến thi khôi không phản ứng, khi mà thân thể nó đã quen với kình lực phải chịu, một chân dẫm xuống, bàn tay đưa ra thành trảo, nó muốn tóm lấy Vô Song.

Dĩ nhiên là nó không tóm được Vô Song, Vô Song lại vận một chiêu Quỳ Hoa Quỷ Tập, cổ chân nhẹ xoay, cả người như bóng ma hiện ra sau lưng đối phương.

Trước mặt không công kích được thì Vô Song muốn xem phía sau thế nào.

Năm ngón tay đưa thẳng ra, toàn lực đâm xuống sau lưng thi khôi, đây là Quỳ Hoa Phi Bộc.

Trong phút chốc năm ngón tay chạm vào đối phương, lập tức dùng toàn lực thu chiêu, biến chiêu thành quyền, quyền như bộc bố, mang theo quỳ hoa khí oanh kích thẳng vào một điểm trên cơ thể.

Dĩ nhiên quyền như bộc bố thì cũng không có tác dụng, thi khôi lúc này quay cả người lại, bàn tay nắm thành quyền đánh về phía sau.

Nó dùng hết sức xuất quyền nhưng cũng chỉ có thể đánh được vào tàn ảnh của Vô Song bởi chỉ một cái xoay người, Vô Song lại vòng ra trước mặt nó, tiếp theo nguyên cả cánh tay Vô Song run lên, dùng lực toàn bộ cánh tay truyền xuống ngón tay, lấy hai ngón tay như ám khi mà điểm vào đỉnh đầu thi khôi.

Đây là thủ pháp của Quỳ Hoa Lưu Tinh.

Hai ngón tay của Vô Song đương nhiên thành công đánh vào trán thi khôi, cả người thi khôi lại lảo đảo lùi về phía sau nhưng Vô Song có thể xác định thi khôi này... cũng không bị làm sao cả.

Hai ngón tay rất nhanh thu lại, Vô Song một lần nữa biến chiêu.

Chỉ nghe một tiếng ai oán vang lên, một âm thanh ai oán như từ cõi địa ngục âm ti, sau đó hai cái bóng ảnh của Vô Song bị bóp méo, cả không gian xung quanh cũng bị thứ lực lượng tà di này bóp méo, hai bóng ảnh rốt cuộc bị ghép lại thành một đóa quỳ hoa màu đen đồng thời có từng đạo khí trắng như u hồn vờn quanh.
"Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Khấp Hồn ".

Một chưởng này đánh thẳng vào đầu thi khôi, Quỳ Hoa Khấp Hồn uy lực không phải mạnh nhất mà là tà dị nhất, nó có thể công kích đại não, công kích thức hải con người đồng thời sinh ra ảo giác.

Vô Song biết trước mặt cũng không phải con người nhưng mà Vô Song muốn dồn toàn bộ âm khí của Quỳ Hoa Khấp Hồn đánh vào đại não thi khôi, hắn muốn đánh nát não bộ của thi khôi.

Thi khôi không phải là vật sống, nó cần có một thứ để điều khiển, một thứ khiến nó có thể cử động.

Thứ điều khiển thi khôi có thể được gắn ở bất cứ đâu trong thể nội nó, thứ này hoặc là kết nối thi khôi cùng chủ nhân để chủ nhân dùng ý niệm điều khiển hoặc trực tiếp tự động điều khiển thi khôi.

Vô Song đương nhiên nghĩ con thi khôi này là dạng thứ hai, cái thứ kia chỉ có trong đại não của nó.

Mang âm khí xuyên thẳng vào trong đại não của thi khôi, theo một chiêu trực diện này, cả người thi khôi cứ như thế ầm ầm đổ xuống.

Thấy thi khôi ngã xuống, bản thân Vô Song không khỏi nheo mắt lại, hắn không cần suy nghĩ nhiều, tay hóa thành chưởng, một chưởng toàn lực nện lên ngực thi khôi.

Một chưởng này là chưởng pháp chí âm chí hàn mạnh nhất mà Vô Song có – Huyền Minh Thần Chưởng.

Âm độc vô tỉ bên trong huyền minh thần chưởng không có tác dụng với thi khôi nhưng chỉ riêng uy lực của Huyền Minh Thần Chưởng đã cực mạnh, quan trọng hơn nữa là nó có hàn khí, hàn khí có thể nhập thể, mang hàn khí vào trong người thi khôi, trực tiếp đông kết các bó cơ trên người nó.

Xương cốt cứng thế nào là việc của xương cốt nhưng mà cơ thì không thể cứng, cơ mà cứng vậy sao di chuyển?.

Xuất ra một huyền minh thần chưởng không đủ, Vô Song trực tiếp đánh ra ba chưởng, lần lượt trên ba nơi khác nhau tại lồng ngực thi khôi.

Đánh ra ba chiêu Huyền Minh Thần Chưởng, Vô Song còn thấy chưa đủ, hắn lập tức biến chiêu, hai ngón tay Vô Song bắt đầu tụ toàn bộ hàn khí lại, hàn khí ngưng thực thành băng, đây chính là dấu hiệu Vô Song muốn sử dụng Sinh Tử Phù.

Sinh Tử Phù gây ra đau đớn thì là việc ai cũng biết nhưng mà đau đớn này thì thi khôi nào cảm nhận được, vấn đề là Sinh Tử Phù dễ dàng nhập thể thi khôi, mang hàn khí kết tinh phong bế thẳng vào các mạch trong người thi khôi.

Vô Song hiện tại cũng chỉ có thể làm hết sức, tính đến đường ngăn cản hành động thi khôi, ngăn cản nó đứng lên.

Trong thời gian thi khôi ngã xuống đất, Vô Song tổng cộng đánh ra 3 chiêu Huyền Minh Thần Chưởng cùng 12 đọa Sinh Tử Phù dọc thân thể của nó, một hơi tung ra 15 chiêu hơn nữa lần nào cũng tích tụ chí âm chí hàn nội lực đến cực điểm thì ngay cả Vô Song cũng cảm thấy ăn không tiêu, hắn vội vận thân pháp lùi lại, kéo dài khoảng cách với thi khôi.

Dĩ nhiên Vô Song không mảy may thả lỏng, hắn bắt đầu chuyển về trạng thái Tiên Thiên Chí Dương Thể.

Lúc này nếu vẫn không thể hạ được thi khôi vậy Vô Song liền lấy trạng thái chí dương chí cương, dùng hết toàn lực mà hủy diệt nó.

Quyển 5 - Chương 123: Phá thi (3)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song mở ra trạng thái chí dương chí cương, tức là Vô Song hiện tại cũng không biết làm thế nào cả.

Con thi khôi này cứ như lấy thân thể quái vật mà luyện thành vậy, thân thể nó cứng một cách không thể tin được, gần như... mang một khối thân thể ngang ngửa với thân thể Cơ Vô Song đi luyện thành thi thêm vào những "thủ đoạn" đặc biệt tiếp tục cường hóa cái "thi" này thì mới có thể tạo ra một thứ biến thái như vậy.

Vô Song trước không muốn chuyển thành trạng thái chí dương chí cương, tuy lực sát thương tăng mạnh nhưng mà sát thương cao thì cũng chưa chắc phá được cái thân thể biến thái kia, quan trọng hơn là bất cứ một chiêu thức nào mang thuộc tính chí dương chí cương thì đều mang tính "phô trương " rất lớn.

Không nói đâu xa, nội một chiêu Kháng Long Hữu Hối đã mang theo tiếng long ngâm, âm thanh oanh kích của nó lên đối phương hay kể cả đánh xuống mặt đất thì cũng "lớn" vô cùng, Vô Song tuyệt chẳng muốn đánh động những kẻ khác tới đây cho dù hắn biết việc người ngoài cảm nhận được âm thanh chiến đấu của Vô Song nơi này là cực kỳ khó nhưng mà ai biết được vạn nhất?.

Thi khôi không đứng lên thì Vô Song cũng không động, hắn bắt đầu vận khí chờ thi khôi, dĩ nhiên nó chết hẳn thì càng tốt, Vô Song tuyệt không muốn "chơi" tiếp với thứ này.

Khi mà Vô Song không động, hắn bắt đầu suy nghĩ, hắn cảm thấy không chỉ thi khôi này có vấn đề mà cả cái căn phòng này cũng có vấn đề.

Chẳng nhẽ Vô Song tốn sức chín trâu hai hổ cũng chỉ để đi đến đây giải quyết con thi khôi này?.

Tốn sức chín trâu hải hổ xử lý cái thứ này xong hắn sẽ thu được gì?.

Cái thạch thất này không khác gì một phòng sinh hoạt bình thường, tất cả các dụng cụ trong phòng đều là đá tảng được làm thành bao gồm cả những giá sách kia, với Vô Song thứ duy nhất mà hắn cảm thấy có thể cho mình thu hoạch thì cũng chỉ có mấy cái giá sách kia nhưng mà khả năng cũng không lớn, chẳng nhẽ bí mật của Bồng Lai Tiên Đảo lại được in thành sách, được viết trong sách?, cái này Vô Song không tin được.

Con thi khôi trước mặt Vô Song tuy kỳ dị cùng đặc biệt vô cùng nhưng mà hạ xong thứ này ... ít nhất Vô Song cũng không cảm thấy mình sẽ có thu hoạch gì, chữ X của Tiêu Dao Tử đáng lẽ không phải như thế mới đúng.

Vô Song đang suy nghĩ nhưng mà hắn rất nhanh không có thời gian suy nghĩ nửa bởi vì cái thi khôi kia rốt cuộc đứng lên.

Khi nó đứng lên, Vô Song cảm giác được toàn bộ thân thể nó xuất hiện tâm thanh nứt vỡ.

Những âm thanh này không phải là cơ thể nó bị làm sao mà là hàn băng Vô Song đưa vào người thi khôi chỉ sợ đã hoàn toàn bị đánh nát.

Nhìn cái thứ này lại chuẩn bị lao về phía mình, Vô Song thở dài một hơi, tiếp theo một tiếng long ngâm vang lên.

Hiện tại thì cũng chẳng còn biết tính toán gì nữa, chỉ biết làm hết sức mà thôi.

Vô Song lúc này thật sự cũng không phải Vô Song ở trạng thái đỉnh phong bởi vì hiện tại Vô Song không có Giới.

Vô Song dùng sức mạnh của Giới để mở ra con đường tiến vào đây và Giới thì là thứ không phải lúc nào cũng có thể sử dụng được.

Cái này thật ra hoàn toàn dễ hiểu, con người dù sao vẫn là con người, lấy bản thân sinh ra Giới thì cũng chỉ có thể nắm giữ được nó một lúc, con người không phải là thiên đạo, không phải là tiên nhân chân chính, làm sao có thể muốn gọi Giới là gọi, muốn dùng bao nhiêu cũng được?.

Không nói đâu xa, nếu Lý Thương Hải có thể duy trì trạng thái Tiêu Dao Nhập Tiên cả đời, giữ Giới cả đời, muốn dùng bao nhiêu lực thì dùng bấy nhiêu lực, không cần trạng thái nghỉ ngơi hồi phục thì một mình nàng đi diệt Bồng Lai Tiên Đảo cũng được.

Không có Giới, Vô Song chỉ có thể nghĩ tới Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng với Bắc Minh Hóa Cảnh.

Trước tiên, là Hàng Long Thập Bát Chưởng.Hàng Long Thập Bát Chưởng mang theo chí dương chí cương lực lượng hơn nữa còn có long uy, Hàng Long chưởng pháp gần như mang theo một loại lực lượng khắc chế cực lớn với tà vật cùng âm khí, loại chưởng pháp này dùng để đối phó với những sinh vật mang theo ma khí thì vẫn luôn có hiệu quả cực cường, trong mắt Vô Song thì con thi khôi này cũng vậy.

Thi khôi vừa đứng dậy, nó còn chưa kịp lao về phía Vô Song thì Vô Song đã lao tới, tay nắm thành quyền, một quyền nện thẳng vào mặt thứ này.

Lấy quyền đấm vào mặt thi khôi đồng thời một chân đưa ra đá trụ, trực tiếp lại đánh nó ngã trên mặt đất lần thứ hai.

Một quyền tung ra, đánh vào mặt thi khôi ấy vậy mà Vô Song còn cảm thấy đau tay, đây chính là sự bá đạo của thân thể thi khôi mà chỉ khi dùng phương pháp cứng đối cứng thì Vô Song mới cảm giác được.

Đánh ngã thi khôi, Vô Song hóa quyền thành chưởng, hàng long khí vờn quanh cổ tay, Vô Song lấy một chưởng toàn lực từ trên cao đánh xuống như thái sơn áp đỉnh.

"Phi Long Tại Thiên ".

Một chưởng này dùng toàn lực đè xuống, chưởng này mạnh thì mạnh nhưng không đủ nhanh, thi khôi đưa cả hai tay bắt chéo lại, lấy hai tay làm khiên che cho mặt mình.

Nếu đối đầu với Quỳ Hoa Bảo Điển con thi khôi không khác gì bao cát cho Vô Song đánh thì đối đầu với Hàng Long Chưởng Pháp, nó có đủ khả năng để làm ra phản ứng.

Phi Long Tại Thiên đánh xuống, trực tiếp bị hai cánh tay nó ngăn lại, dùng thân thể như một tấm khiên phá giải toàn bộ kình lực ập đến, nhìn thấy điểm này Vô Song không khỏi cau mày lại đồng thời nhảy bật ra ngoài.

Hàng Long Chưởng Pháp siêu mạnh nhưng hình như... đối với thi khôi thì không quá hiệu quả.

Vô Song cũng không dám lấy thân cận chiến với thi khôi, chỉ cần bị nó bắt được thì gần như không có cách nào thoát ra được cả, thân thể của nó biến thái tới mức Vô Song không dám đi thử.

Phi Long Tại Thiên thất bại, lúc này thi khôi lại đứng bật người dậy như không có gì xảy ra, nếu không phải hai tay của nó còn có dấu vết tụ lực thì Vô Song còn không hiểu mình rốt cuộc đã xuất chưởng chưa nữa.

Thấy thi khôi lại lao lên, Vô Song lần này hai chân đứng tấn, hai tay thu về phía sau, cả người bắt đầu tụ lực.
"Thời Thừa Lục Long ".

Trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, đối với Vô Song thì Thời Thừa Lục Long có thể xếp thứ tư về uy lực.

Thời Thừa Lục Long mang theo 6 đầu hàng long lao về phía thi khôi, ở phía ngược lại thi khôi nắm tay thành quyền, trực tiếp dùng quyền oanh kích lên lục long,

Trong 6 đầu hàng long lao tới, có 2 đầu bị thi khôi đánh nát, 4 đầu còn lại trực tiếp nện lên người thi khôi, lần này rốt cuộc ánh mắt Vô Song sáng lên.

Thi khôi lại bị đẩy lùi đồng thời hai bên đùi, phần hông trái cùng phần ngực trên của nó lõm lại, đây chính là 4 vị trí trên người chịu oanh kích của Hàng Long.

Thấy được Hàng Long Thập Bát Chưởng không phải không có tác dụng với thi khôi nội tâm Vô Song liền mừng rỡ, hắn cũng chẳng chờ đợi gì, một tay đẩy ra trước, một tay kéo về phía sau, cả người biến ảo thủ thế.

Một chiêu này là Kháng Long Hữu Hối.

Kháng Long Hữu Hối về bản chất yếu hơn Thời Thừa Lục Long nhưng mà nó có thể dồn chiêu, lấy 3 chiêu Kháng Long Hữu Hối dồn lại làm một, uy lực đã vượt qua Thời Thừa Lực Long bất quá hiện tại Vô Song cũng không dồn chặp 3 như trước đây nữa, chỉ thấy nội lực Vô Song như sóng triều, theo động tác này của hắn đánh ra, Vô Song trực tiếp vận dụng luôn cả Bắc Minh Hồi Quy.

Lần này là tổ hợp chặp 5, là 5 đầu Kháng Long Hữu Hối dồn lại với nhau, khi trước Vô Song chỉ là chuẩn đế hắn không làm được nhưng mà với nội lực của đế vị thì hắn có thể tuy nhiên áp lực của chiêu này đối với chính Vô Song cũng cực lớn.

Kháng Long Hữu Hối vốn đã mạnh nay lấy 5 chiêu Kháng Long Hữu Hối dồn lại với nhau, khí thế như muốn thôn thiên nuốt, long uy cuồn cuồn ập đến thi khôi.

Thi khôi còn không dám đỡ lấy lần tấn công này, nó trực tiếp lựa chọn đưa hai tay ra bắt chéo trước người, vận sức mà phòng ngự nhưng phòng ngự ra sao trước thứ uy lực khủng khiếp này đây?.

Cả người thi khôi bị đánh bắn ngược ra ngoài, ầm ầm ngã xuống đất đồng thời toàn bộ vùng ngực của nó bị đánh nát, đến cả hai tay cũng nát be bét, nhìn không ra hình thù gì.

Đây là lần đầu tiên Vô Song có thể phá hủy thi khôi đến cái mức này, gần như gây cho thi khôi tổn thương không thể tưởng tượng, Vô Song hiện tại hoàn toàn có niềm tin rằng mình có thể đánh nát cái thi khôi có thân thể biến thái này.

Đáng tiếc... sự thật nhiều lúc đi ngược lại với suy nghĩ của con người ta.

Thi khôi gần như bị đánh nát nửa thân trên nhưng mà nó vẫn đứng lên, cái này vẫn nằm trong tính toán của Vô Song nhưng việc Vô Song không thể tính toán được là cái thứ ma khí từ đầu đến cuối vốn "làm cảnh" kia bắt đầu di động, bắt đầu tiến vào cơ thể thi khôi.. . vói tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhận ra, cơ thể thi khôi đang dần dần hồi phục.

Thấy cảnh này, Vô Song phi thường muốn chửi thề, hắn cảm thấy ... thế này còn đánh gì nữa?.

Ngoài ra Vô Song cũng cảm nhận được, có lẽ con thi khôi này chỉ sợ có liên quan rất lớn tới Thất Phúc Thần, nếu nó không phải là một trong Thất Phúc Thần bị mang ra luyện thành thi khôi thì nó cũng có liên hệ rất lớn với cái đám chủ nhân Bồng Lai kia.

Đây là một tin vui duy nhất với Vô Song hiện tại bởi vì Vô Song cảm thấy chỉ cần làm rõ được bí mật trên người thi khôi... thì không phải không có cách giết Thất Phúc Thần.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 123-2: Phá thi (4)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Thi khôi rõ ràng đang hồi phục nhưng mà nó không thể hồi phục với cái tốc độ của Ebisu, tức là hiện tại thân thể của thi khôi vẫn phi thường không xong.

Nhận ra được điểm này, Vô Song một giây cũng không dám nghỉ, nếu thân thể thi khôi trở về trạng thái ban đầu thì Vô Song thậm chí nghĩ tới việc rời khỏi nơi đây dù sao... không thể nào đánh nổi.

Muốn thắng, chỉ có cách triệt để phá hủy nó nhiều đến mức nó không thể nào tự động chữa trị được nữa.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Song Long Kình Thiên”.

Song Long Kình Thiên không nằm trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, đây là chiêu thức Vô Song sáng tạo ra, uy lực của nó cực cường nhưng mà cực kỳ tốn sức.

Tốn sức ở đây không phải chỉ là nội lực mà còn tiêu tốn của Vô Song đại lượng Hàng Long Khí, dĩ nhiên tốn bao nhiêu thì tỷ lệ thuận với uy lực bấy nhiêu.

Bằng một chiêu này, Vô Song còn từng đánh cho Ca Lâu La của Thiên Trúc Bà La Môn thừa sống thiếu chết.

Song Long Kình Thiên là kết hợp của Song Long Thủ Thủy cùng Kháng Long Hữu Hối, gần như trong cùng một chiêu đánh ra hai đầu Kháng Long Hữu Hối hòa vào nhau vậy.

Một chiêu này đương nhiên yếu hơn đòn tấn công trước đây của Vô Song nhưng mà hiện tại Vô Song không đủ Hàng Long Khí để dồn 5 chiêu Kháng Long Hữu Hối một lần nữa, hắn chỉ có thể dùng Song Long Kình Thiên.

Nếu biện pháp "dồn" Kháng Long Hữu Hối chỉ là mang ba chiêu Kháng Long Hữu Hối ép lên nhau, nối đuôi nhau mà tới thì Song Long Kình Thiên trực tiếp kết hợp hai chiêu Kháng Long Hữu Hối với nhau, cứ như là song đầu long vậy.

Song Long Kình Thiên không chỉ mạnh, không chỉ nhanh mà còn khó phòng.

Thi khôi lúc này chưa hồi phục cánh tay hoàn toàn, nó lại đưa tay lên cố gắng đón đỡ Song Long Kình Thiên đánh tới nhưng một lần nữa bị kình khí ập vào người đồng thời ngay thời điểm này chỉ thấy tay Vô Song mạnh mẽ kéo một cái, hai đầu Song Long như có hồn, theo Vô Song chưởng khống cơ thể uốn lượn một vòng, cực kỳ ảo diệu mà đánh thẳng vào hai đầu gối của thi khôi.

Thi khôi có hai tay thì cũng chỉ thủ được ngực, lần này Vô Song oanh kích đầu gối của nó, trực tiếp đập nát đầu gối của thi khôi, kình lực như cắt đôi chân nó ra, trực tiếp đánh nó lộn một vòng trên không trung rồi ngã rầm xuống đất.Song Long Kình Thiên không đủ mạnh để giết thi khôi nhưng thừa mạnh để hủy hai chân nó.

Vô Song biết thi khôi còn đang hồi phục vì vậy mục tiêu chính là ngăn không cho thi khôi đứng dậy, thi không không thể đứng dậy thì Vô Song có thời gian tụ khí.

Vô Song không tiếp tục xuất thủ, hắn bắt đầu tụ lại Hàng Long Khí.

Muốn dùng Hàng Long Thập Bát Chưởng không chỉ cần nội lực, không chỉ tốn thể lực mà còn tốn cả Hàng Long Khí, sau một loạt đại chiêu thì Hàng Long Khí của Vô Song cũng không còn quá nhiều để tiếp tục dồn ép thi khôi.

Chiêu thức cuối cùng mà Vô Song hiện tại muốn dùng chính là Chấn Kinh Bách Lý.

Chấn Kinh Bách Lý là một chiêu không yêu cầu quá nhiều Hàng Long Khí mà nó yêu cầu cái uy, yêu cầu khả năng kết nối của bản thân với uy thế thiên địa.

Hàng Long Thập Bát Chưởng dĩ nhiên sinh ra uy, nó gọi là "Long Uy" tuy nhiên Chấn Kinh Bách Lý mạnh yếu lại phải xem chủ nhân có thể kết nối "Long Uy" cùng "Thiên Uy" mạnh hay yếu.

Ngay từ khi còn chưa ngộ ra Kiếm Vực bản thân Chấn Kinh Bách Lý đã là chiêu thức áp đáy hòm của Vô Song, hiện tại không chỉ ngộ ra Vực mà Vô Song còn nằm được cả Giới, cái gọi là kết nối giữa "Long Uy" cùng "Thiên Uy" của Vô Song chỉ biết càng mạnh.Chấn Kinh Bách Lý chỉ có duy nhất một nhược điểm là tiếng động mà nó gây ra quá lớn vì vậy Vô Song ngoại trừ dùng Chấn kinh Bách Lý thì còn mở ra cả Kiếm Vực, cố gắng dùng Kiếm Vực ngăn cản âm thanh kinh khủng mà nó gây ra.

Âm thanh lớn không phải lúc nào cũng tốt, có những lúc lợi bất cập hại.

Chấn Kinh Bách Lý chính là đại diện cho thiên đạo, tức là nó mang theo lôi lực, một thứ có sức sát thương siêu khủng khiếp với ma khí.

Cửu đầu lôi long theo một chiêu Chấn Kinh Bách Lý phá tan toàn bộ Kiếm Vực của Vô Song mà thoát ra ngoài, từ trên trời nện thẳng xuống người thi khôi, sau đó một vụ bạo tạc vẫn sinh ra, âm thanh khủng khiếp kia là thứ Vô Song có thể giảm thiểu nhưng không có cách nào ngăn nổi.

Khi mà bụi đất tán đi, Chấn Kinh Bách Lý mang theo lôi lực hủy diệt toàn bộ ma khí vờn quanh người thi khôi đồng thời oanh ra một cái hố trên nền thạch thất, mang cả người thi khôi vùi trong cái hố này.

Một chiêu Chấn Kinh Bách Lý cũng đốt sạch Hàng Long Khí của Vô Song vì vậy Vô Song thở ra một hơi, hắn bắt đầu dồn nội lực để tạo thành Bắc Minh Hạo Hãn.

Từng bước đến gần thi khôi, Vô Song có cảm giác thi khôi vẫn còn sống chỉ là nó bị phá hủy một phần, nó căn bản không thể cử động nữa, cả cơ thể dập nát, chỉ còn cái đầu là tương đối nguyên vẹn.

Nhìn thi khôi, Vô Song có 9 phần chắc chắn là nó không thể dùng được nữa bất quá vì 1 phần còn lại không chắc chắn kia, Vô Song thở ra một hơi nhọc khí, hai tay dồn lại, chuyển hóa toàn bộ Bắc Minh Hạo Hãn thành Bắc Minh Côn Nộ.

Nếu thân thể thi khôi chỉ gần như nát bét thì Vô Song đương nhiên không ngại gì biết cái "gần như" thành "toàn bộ".

Con thi khôi này không gây nguy hiểm cho Vô Song nhưng mà nó làm Vô Song tốn quá nhiều sức, để biến nó thành tình trạng hiện tại bản thân Vô Song cơ hồ dồn hết nội lực đế vị, chỉ riêng với công sức bỏ ra nãy giờ, Vô Song tuyệt đối không thể để cho thi khôi có bất cứ cơ hội trở mình nào, không thể để cho nó lại đứng lên.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau