CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 856 - Chương 860

Quyển 5 - Chương 115: Bắc minh hóa cảnh

Ngày thứ 3 kể từ khi đoàn người đổ bộ lên Bồng Lai Tiên Đảo, lúc đầu quân số lên đến 64 người nhưng hiện tại cũng chẳng biết còn đủ 10 người sống hay không, gần như trải qua ngày thứ 2 ở nơi Bồng Lai này số lượng người lên đảo đã chết gần hết.

Trong ngày hôm nay, đoàn người Vô Song – Quỳnh Hương cũng bắt đầu di chuyển về khu vực thượng nguồn được đánh dấu trong địa đồ của Tiêu Dao Tử.

Khác với ngày hôm qua, ngày hôm nay lão đầu phi thường biết điều hơn nữa trên đường đi cũng không dám "đấu khẩu" với Thiên Thánh, lại càng không đi gần hai người Võ Đang, thậm chí lão đầu còn thường xuyên một tay huých vào hông Vô Song, ánh mắt nhìn Vô Song rồi lập tức chuyển về hướng Quỳnh Hương.

Ý của lão đầu rất rõ ràng, chính là để Vô Song đi giải thích với Quỳnh Hương, đương nhiên Vô Song sẽ không làm cái việc này, Vô Song trực tiếp lại đưa tay huých nhẹ vào người lão đầu, sau đó học y nguyên động tác của lão đầu.

Lão đầu nhìn thấy vậy liền lườm Vô Song, khuôn mặt già nua lộ ra vẻ khinh bỉ với Vô Song, sau đó bàn tay đưa ra làm dấu hiệu.

Lão đầu không nói nhưng mà Vô Song hiểu, đại khái ý của lão đầu rất rõ ràng.

"Ngươi cùng nha đầu Võ Đang kia có một chân, còn không mau đi dỗ dành nàng?, cũng đâu phải lão phu cùng nàng có một chân ".

Hiểu được ý lão đầu, Vô Song thản nhiên mở miệng, hắn không phát ra tiếng nhưng mà từ khẩu hình miệng của hắn, lão đầu cũng hiểu.

Đại khái ý tứ của Vô Song chính là.

"Lão đầu, ai nói với ngài là ta cùng nàng có một chân? ".

"Ngài nhiều tuổi bằng này rồi, ngài gây chuyện cũng không cần đổ hết lên đầu vãn bối như ta đi? ".

Lão đầu thấy vậy, cũng mở miệng, đương nhiên là lại để Vô Song đọc khẩu hình.

"Phi, ngươi khinh lão phu là trẻ em 3 tuổi, lão phu là một đời tình thánh, ánh mắt của hai người các ngươi lúc đó tuyệt đối không bình thường, tuyệt đối có một chân với nhau, còn muốn không nhận ".

"Phi, lão đầu người cũng không phải tự dát vàng lên mặt, ngài mà là tình thánh thì hiện tại cũng không ngủ chăn đơn, không phải đợi người khác tới nấu ăn cho ngài ".

Vô Song một bên phản bác, đương nhiên làm Vô Hà Tử tức đỏ cả mặt, sau đó Vô Hà Tử lại mấp máy miệng nhưng mà rốt cuộc lại có người ngăn cản một già một trẻ.

Lý Thương Hải ở một bên thực sự không nhịn được, chỉ có thể động thân vào giữa hai người, sau đó nói.

"Khụ, sư thúc, Thương Hải cùng Vô Song có chút việc ".

Lý Thương Hải thực sự cảm thấy rất mất mặt, dù gì hiện tại ba người cũng coi như là phái Tiêu Dao vậy mà không ra thể thống gì cả, so với hai người của phái Võ Đang thì thua kém không biết bao nhiêu lần, căn bản không có phong phạm cao thủ, phong phạm đại phái.

Lý Thương Hải chen miệng, Vô Song sẽ không dám cãi lời nàng dù sao Vô Song hiểu Lý Thương Hải rất đáng sợ, về phần Vô Hà Tử đương nhiên cũng không nói gì, ông hiện tại cảm thấy bị "tổn thương ".

Vô Hà Tử... chăn đơn gối chiếc nhiều năm nay... cũng không cần xát muối vào chứ?.

Lý Thương Hải gọi Vô Song ra riêng một chỗ, điều này cũng không ảnh hưởng gì lắm tới tốc độ của đoàn người, dù sao cả Lý Thương Hải cùng Vô Song rất nhanh có thể đuổi kịp.

Lý Thương Hải từ đêm hôm qua đã muốn nói với Vô Song vài thứ nhưng mà không có cơ hội, dù sao lâu lắm nàng mới thấy sư thúc vui vẻ như vậy, nàng cũng không đành lòng chia rẻ sư thúc cùng Vô Song.

Khác với ngày hôm qua khi mà Lý Thương Hải chỉ quan tâm đặc biệt với Vô Song bởi thể chất của hắn thì hiện tại nàng thực sự dùng con mắt khác mà nhìn Vô Song.

Việc Vô Song là truyền nhân của Tiêu Dao Phái thật ra cũng chỉ đủ để Lý Thương Hải chiếu cố hắn một hai, căn bản không có tác dụng gì lớn. 

Việc Vô Song nắm giữ thể chất giống với Tiêu Dao Tử thì lại cho Lý Thương Hải hy vọng, để nàng đối với Vô Song có mong đợi nhưng mà chỉ thế thôi không hơn.

Đến tận khi nàng thấy mối quan hệ của Vô Song cùng Vô Hà Tử, nàng thấy được thứ tình cảm của Vô Hà Tử với Vô Song và ngược lại... nàng mới chính thức chuyển biến ánh mắt với Vô Song, coi Vô Song như hậu bối trong nhà.

Như đã nói, đời này nàng cũng chỉ còn một người thân nhân, đó chính là sư thúc.
Lý Thương Hải gọi Vô Song ra cũng không phải nói mấy câu giống với Vô Hà Tử, lúc này nàng nhìn Vô Song từ trên xuống dưới, Vô Song hiện tại thuận mắt với nàng hơn nhiều lắm.

"Cảm giác thế nào? ".

Vô Song nghe Lý Thương Hải hỏi thì cũng hiểu vấn đề, hắn có chút mê mang mà lắc đầu.

"Cô cô, thật ra Vô Song không cảm thấy gì cả, tất cả đều có chút mơ hồ, chính Vô Song lúc này cũng không biết sâu cạn của mình nữa ".

Lý Thương Hải nghe vậy gật đầu, trường hợp này tuy hiếm gặp vô cùng nhưng cũng chẳng khó giải thích. 

Lý Thương Hải tuy không rõ Vô Song bằng cách nào đột phá đế vị nhưng mà hắn rõ ràng không đi theo con đường "luyện" bình thường mà là dưới cơ duyên xảo hợp, mượn một chữ "ngộ" mà bước vào đế vị.

Cả hai con đường đều sẽ dẫn tới đế vị nhưng mà con đường thứ hai có chút khác biệt, dù sao đã gọi là cơ duyên xảo hợp thì không phải do con người tính toán được, không phải chủ đích, nhiều khi cũng không hiểu tại sao mình thành đế vị, mê mang không hiểu là việc đương nhiên.

"Ngươi mới bước vào đế vị, mê mang không hiểu cũng là việc không lạ gì, sau này chỉ cần tìm người đối luyện một chút, triệt để ổn định cảnh giới là được, sau này để cô cô đối luyện với ngươi ".

Nói xong câu này, Lý Thương Hải im lặng đánh giá Vô Song một chút rồi mới nói.

"Việc ổn định cảnh giới hiện tại tạm thời để sau, trước ngươi vận Bắc Minh Thần Công lên, cùng cô cô đối chưởng, cô cô muốn kiểm tra Bắc Minh Chân Khí của ngươi một chút ".

Kiểm tra Bắc Minh Chân Khí ở đây thật ra cũng chính là kiểm tra lượng nội lực trong người Vô Song bởi vì chỉ cần là nội lực của Vô Song dựa theo Bắc Minh Thần Công đều có thể quy về Bắc Minh Chân Khí, cũng như bất cứ thứ nội lực nào bị hấp thụ sau đó chịu Bắc Minh Thần Công luyện hóa đều sẽ trở thành nội lực của Vô Song vậy.

Vô Song nghe Lý Thương Hải nói, lập tức đưa tay ra, Lý Thương Hải cũng đưa tay ra, hai người trực tiếp đọ chân lực với nhau.

Việc đọ chân lực là rất nguy hiểm nhưng mà trước mặt Lý Thương Hải bản thân Vô Song cũng không nghĩ nhiều, hai người để tay ép sát lại, nội lực bắt đầu tuôn ra.

Đọ chân lực vốn là lấy thuần nội lực áp chế lẫn nhau, không giữ lại chút gì, chiến đấu kiểu này vừa nguy hiểm lại vừa tốn sức, sau khoảng 10 phút đồng hồ chính Lý Thương Hải là người lựa chọn thu chiêu trước.

Vô Song thấy nàng thu chiêu hắn đương nhiên cũng thuận thế rút tay lại, ánh mắt nhìn về phía Lý Thương Hải.

"Cô cô, thế nào rồi? ".
Lý Thương Hải nhìn Vô Song, sau đó gật đầu.

"Nội lực của ngươi không tệ, có lẽ cũng đủ điều kiện rồi, không biết sư huynh đã nói với ngươi về Bắc Minh Hóa Cảnh chưa? ".

Bốn chữ này, cũng như Tiêu Dao Ngự Phong, Vô Song chưa bao giờ nghe cả, hắn chỉ có thể lắc đầu.

Lý Thương Hải thấy thế đương nhiên càng bất mãn với Vô Nhai Tử nhưng mà nàng không nói ra, chỉ mở miệng.

"Được, đã vậy cô cô dạy ngươi Bắc Minh Hóa Cảnh ".

"Ngươi cũng thấy đám người Thất Phúc Thần rồi, hiện tại ngươi đã là đế vị, có tư cách làm đối thủ của một trong Thất Phúc Thần, quan trọng nhất hiện tại là tăng chiến lực của ngươi lên ".

"Bắc Minh Thần Công lấy đan điền làm trung tâm, đan điền được coi là giếng trời còn Bắc Minh Hóa Cảnh chính là hóa cái giếng trời đó ra mà thành bắc hải ".

"Thay vì tụ nội công nơi đan điền thì nay rút hết toàn bộ nội công trong đan điền ra, hòa tan vào kinh mạch trong cơ thể, biến cả cơ thể thành bắc hải, từ đó đạt thành điều kiện đầu tiên của Bắc Minh Hóa Cảnh, tu ra Bắc Minh Hạo Hãn ".

Vô Song nghe Lý Thương Hải nói liền hơi giật mình, từ bỏ đan điền chuyển nội lực vào kinh mạch chính là pháp môn tu luyện của Hấp Tinh Đại Pháp, dĩ nhiên hai bên cũng có khác nhau.

Với Hấp Tinh Đại Pháp thì phải rút hết nội lực ra ngoài cơ thể, tức là trong người không có nội lực rồi hấp nội lực của kẻ khác cất chứa trong kinh mạch còn Bắc Minh Hóa Cảnh thì rút nội lực từ đan điền ra, hòa vào kinh mạch, đây là việc điên cuồng vô cùng.

Nên biết người tu luyện Bắc Minh Thần Công luôn có nội lực cực khủng, nay mang nội lực đó tán vào trong kinh mạch thì còn nguy hiểm gấp trăm lần so với Hấp Tinh Đại Pháp.

Cô cô Lý Thương Hải cũng nhìn ra suy nghĩ của Vô Song, nàng bất giác bật cười.

"Tiêu Dao Phái chúng ta mục tiêu cao nhất là Nhập Tiên, đạt tới cảnh giới Nhập Tiên ".

"Tiên nhân chính là đứng cao hơn người thường, tấm mắt lớn hơn người thường, dám làm những việc thường nhân còn không dám nghĩ, hơn nữa thực sự có thể làm được ".

"Muốn hóa cơ thể thành Bắc Hải, trước hết phải hóa bản thân mình, trước hết phải dám thử ".

Nghe Lý Thương Hải nói vậy, Vô Song trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, việc này tuy nghe điên cuồng vô cùng, nguy hiểm vô cùng nhưng có gì mà Vô Song không dám thử?.

Hóa toàn bộ lượng nội lực vào kinh mạch, đây là việc thập tử nhất sinh, ngay cả Lý Thương Hải cũng như vậy.

Nàng đang thử Vô Song, thử bản lĩnh cùng tư chất của hắn, để xem hắn làm được tới mức độ nào, chỉ cần thấy Vô Song gặp nguy hiểm nàng nhất định sẽ giúp đỡ.

Năm xưa nàng cũng dựa vào Vô Hà Tử giúp đỡ, nếu không đã sớm đứt kinh mạch mà thành phế nhân.

Dĩ nhiên Vô Song khác nàng, rất khác nàng, không cần Lý Thương Hải giúp đỡ, hắn cũng dám mang toàn bộ nội lực tán vào trong kinh mạch.

Mang nội lực tán vào trong kinh mạch, đấy chính là Bắc Minh Hạo Hãn.

Mang toàn bộ nội lực trong kinh mạch đổ dồn về đan điền, tích tụ lại với nhau như nước bắc hải đổ dồn vào giếng trời, đây chính là Bắc Minh Côn Nội. 

Mang toàn bộ nội lực trong đan điền theo Bắc Minh Côn Nộ phóng ra ngoài, dùng đan điền cùng kinh mạch toàn thân mở ra hấp lực, hấp lực với chính thiên địa này thì sẽ là Bắc Minh Hồi Quy.

Làm được tất cả các việc này, chính là Bắc Minh Hóa Cảnh.

Có thể đạt thành Bắc Minh Hóa Cảnh, chính là đại thành tuyệt học Bắc Minh Thần Công, lúc đó có thể bắt đầu tham ngộ Đại Vô Tướng Công... sau đó đương nhiên là Tiêu Dao Nhập Tiên Cảnh – Tiêu Dao Ngự Phong.

Quyển 5 - Chương 116: Quái vật

Lý Thương Hải bản thân chỉ muốn thử Vô Song, nàng thấy Vô Song trực tiếp ngồi xuống thì cũng gật đầu, tuy nhiên bản thân Lý Thương Hải biết nơi đây cũng không thích hợp làm việc này.

Việc này gần như tán công nhưng mà nguy hiểm còn hơn tán công, cũng không khác tự tán công rồi tự hủy luôn kinh mạch là bao, kẻ dám làm việc này hoặc là bị điên, hoặc là có đại bản lĩnh.

Người của phái Tiêu Dao quả thật là một đám vừa bị điên lại vừa có đại bản lĩnh nhưng mà từ trước đến nay cũng không có ai một người dám đơn độc chơi cái trò tự sát này.

Năm xưa Tiêu Dao Tử cùng Vô Hà Tử cùng nhau nghiên cứu tạo ra biện pháp này, sau đó bằng thực lực thông thiên triệt địa của hai người, cẩn thận vạn phần mới biến cái biện pháp này thành hiện thực, cho dù Vô Hà Tử là người đầu tiên đạt thành Bắc Minh Hóa Cảnh thì ông cũng cần Tiêu Dao Tử trợ giúp.

Sau Vô Hà Tử đương nhiên là Tiêu Dao Tử thành công đạt tới Bắc Minh Hóa Cảnh, lúc này cũng là Vô Hà Tử trợ giúp.

Tiếp theo đến Lý Thương Hải, nàng đột phá Bắc Minh Hóa Cảnh thì cũng giống sư phụ mình, là nhờ Vô Hà Tử.

Nàng hiện tại muốn Vô Song bước vào cảnh giới này vì vậy nàng đương nhiên sẽ giúp Vô Song, nàng sẽ không bắt Vô Song cố gắng một mình bất quá hiện tại nàng muốn Vô Song thử trước sau đó thất bại trước, có nàng bảo hộ Vô Song sẽ không có vấn đề gì, thất bại vài ba lần thì kinh mạch của Vô Song sẽ bị tổn thương, cái tổn thương này cả Vô Hà Tử cùng Lý Thương Hải đều cam đoan chữa tốt, sau khi chữa tốt thì sau này đạt đến Bắc Minh Hóa Cảnh càng dễ dàng hơn.

Theo ý Lý Thương Hải, sáng nay cứ để Vô Song thất bại vài lần, sau đó dưới sự giúp đỡ của nàng cùng sư thúc thì khoảng sáng sớm ngày mai có thể hoàn thành Bắc Minh Hóa Cảnh, chạm tới Bắc Minh Hạo Hãn.

Với cái ý nghĩ này, Lý Thương Hải vừa quan sát Vô Song vừa chờ đợi nhưng mà rất nhanh ánh mắt nàng co lại, sau đó kinh ngạc tới ngây người.

Khí rút toàn bộ nội lực ra nhập vào kinh mạch tức là Vô Song không thể dùng nội lực, lúc này kinh mạch không hề được nội lực bảo vệ cũng là lúc dễ bị hủy nhất bất quá không có nội lực thì có cái khác, Vô Song còn kiếm khí.

Kiếm khí của Vô Song là sát lục kiếm khí, kiếm khí chỉ quen giết chóc chứ không phải dạng kiếm khí thủ hộ nhưng mà kiếm khí của Vô Song quả thật mạnh mẽ dị thường, nó mang theo thứ sát khí đã từng dính máu Thiên Đạo.

Trước kia Vô Song không dám nhưng mà hiện tại Vô Song dám, hắn có Kiếm Giới.

Mở Kiếm Giới, mang sát lục kiếm ý tách ra thành từng mảnh từng mảnh, mang từng mảnh sát lục kiếm ý nhập vào kinh mạch, thủ hộ kinh mạch.

Sát lục kiếm ý từ bên ngoài tiến vào kinh mạch, nội lực như hồng thủy từ bên trong tràn ra ngoài, tiến vào kinh mạch, kinh mạch của Vô Song lập tức chịu hai đường công kích nhưng mà lúc này Kiếm Giới mới phát huy sự kinh khủng của nó.

Kiếm Giới khác với Kiếm Vực ở chỗ nó có hồn, nó có Tâm Giới.

Điều khiển Kiếm Vực là Vô Song tự thân điều khiển những thanh kiếm vô hồn.

Điểu khiển Kiếm Giới nghĩa là Vô Song điều khiển Tâm Giới, dùng ý niệm có thể đả động Tâm Giới, để Tâm Giới vì hắn khống chế những thanh kiếm có hồn, khả năng khống chế kiếm khí hoàn toàn dựa vào ý niệm của Vô Song, dĩ nhiên nếu ý niệm của Vô Song sai lầm thì không khác gì hắn tự lấy dao cắt vào gân của mình cả, lúc này yêu cầu một lực khống chế siêu cường.

Lực khống chế siêu cường ở đâu ra?, là ở Cơ Vô Song ra.

Vô Song cùng Cơ Vô Song chung một nhận thức nhưng từ lâu cả hai tự động ngăn cách nhau lại, gần như tự động chia bản thân thành hai tính cách, hai con người riêng biệt nhưng lúc này Vô Song cùng Cơ Vô Song bắt đầu cộng đồng dùng đại não chưởng khống kiếm khí.

Sau khi ổn định kiếm khí tiến vào cơ thể, dùng sát lục kiếm khí bảo vệ kinh mạch, Vô Song trực tiếp lui ra khỏi việc chưởng khống, hắn bắt đầu lo khống chế nội lực còn Cơ Vô Song thì sẽ khống chế kinh mạch, thân thể Vô Song hiện tại gần như là do hai linh hồn cộng đồng chưởng khống vậy.

Dĩ nhiên đây chưa phải là tất cả, Vô Song có lợi thế rất lớn về kinh mạch.

Đầu tiên Vô Song từ nhỏ đã luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, Quỳ Hoa Bảo Điển có yêu cầu cực cao về độ dẻo dai của thân thể cũng như kinh mạch.

Thứ hai, Vô Song là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, cái thể chất có thể thoải mái thay đổi trạng thái nội lực thì cũng đủ hiểu kinh mạch của thể chất này cường hãn ra sao.Thứ ba, bản thân Vô Song là y sư, hơn nữa còn là thần y, hắn am hiểu kinh mạch huyệt vị còn hơn cả võ công dù sao suốt những năm tháng đầu tiên hành tẩu trên giang hồ thì Vô Song cũng dùng năng lực này bảo mệnh, trình độ của Vô Song qua nhiều năm chỉ có tăng chứ không có giảm.

Vấn đề cuối cùng Vô Song luyện quả Cửu Dương Thần Công, luyện qua Cửu Âm Chân Kinh, luyện qua Bắc Minh Thần Công, ăn qua Tẩy Tủy Đan, kinh mạch của Vô Song sao có thể nói muốn phá là phá?.

Lý Thương Hải hiện tại căn bản cũng không biết nói gì, nàng khi thấy Vô Song dẫn kiếm khí vào người thì sợ gần chết thậm chí trực tiếp muốn xuất thủ ngăn cản Vô Song, cũng may là nàng nhịn xuống được bởi giờ phút này ngăn cản Vô Song thì chỉ càng khiến kiếm khí có khả năng cắt đứt kinh mạch hắn mà thôi.

Tiếp theo Lý Thương Hải bắt đầu không tin được vào mắt mình nữa, nàng có thể thấy từng đoàn khí xanh nhạt xuất hiện khắp người Vô Song, khí xanh nhạt ban đầu rất đậm, rất dày nhưng mà dần dần nó lại chui vào trong người Vô Song dẫn đến loại khí này nhạt dần, thưa thớt dần.

Lý Thương Hải không lạ gì cái cảm giác này, nàng biết đây là dấu hiệu nội lực quá lớn tràn ra ngoài nhưng mà dần dần lượng nội lực đó cũng trở ngược lại người Vô Song rồi hòa tan vào kinh mạch.

Đan điền là giếng trời, giếng trời giữ một lượng nước khổng lồ, khi nước tràn ra ngoài liền là đại hồng thủy, nó tràn ra khắp toàn bộ kinh mạch thì không khác gì lũ lụt vỡ đê nhưng mà nếu kinh mạch siêu cường thì sao?, nếu đây không phải sông hồ mà là hàng trăm hàng ngàn cái đập trữ nước thì sao?, lúc đó nước trong giếng trời dần dần cũng bị chứa hết mà thôi.

Lý Thương Hái sống đến tưng đây năm, hiện tại mới nhìn thấy một yêu nghiệt như Vô Song, một yêu nghiệt mà nàng nghĩ cũng chưa bao giờ dám nghĩ.

Vô Song chỉ mất đúng nửa tiếng đồng hồ, nửa tiếng đồng hồ dể tán công, để biến toàn bộ cơ thể hắn thành biển rộng, biến cơ thể hắn thành bắc hải.

_ _ _ __ _ __ 

Vô Song mở mắt, cả người hắn run lên, hắn có thể khống chế kiếm khí không làm tổn thương cơ thể nhưng mà dựa vào sát lục kiếm khí thủ hộ kinh mạch dẫn đến toàn bộ kinh mạch của Vô Song đều chịu đau nhức, như có cái gì liên tục khắc lên trên kinh mạch của hắn vậy.

Kinh mạch của Vô Song không tổn thương nhưng cảm giác đau đớn này tuyệt đối rất đáng sợ.

Vô Song từ đầu đến cuối không kêu một tiếng, mồ hôi trên người vã ra như mưa, đến khi hoàn thành quá trình tán công thì hắn mới mở mắt, cơ thể gần như đạt đến giới hạn mà run lên bất quá Vô Song cũng không rên một tiếng, hắn hướng về phía Lý Thương Hải nhẹ cười.

"Cô cô, người nói bước đầu tiên, Vô Song làm được rồi, không biết các bước tiếp theo thế nào? ".Nhìn Vô Song, Lý Thương Hải rốt cuộc thở ra một hơi.

Rất nhiều năm trước, nàng là đệ nhất nhân trong đám hậu bối.

Rất nhiều năm sau, nàng đã đuổi kịp bước chân của những tiền bối đi trước, nàng tuy không mở miệng nói ra nhưng mà nàng luôn lấy đây làm việc đáng kiêu ngạo nhưng mà hiện tại thì nàng cảm thấy... mình có chút già.

Cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian nữa, Vô Song thân là hậu bối cũng sẽ đuổi kịp bước chân của tiền bối là nàng. 

Dĩ nhiên Lý Thương Hải che dấu cảm xúc rất tốt, nàng nhìn Vô Song rồi cắn răng nói.

"Vô Song, bây giờ Cô Cô đưa nội lực vào cơ thể ngươi, dựa theo đường vận chuyển nội lực của cô cô mà người làm theo, dẫn nội lực ngược theo cung đường đó, ép nội lực ra ngoài, ấy là Bắc Minh Hạo Hãn ".

Ít lâu trước, Cơ Vô Song còn đưa nội lực vào người Dương Quá, hướng dẫn Dương Quá đúng theo cách này, hiện tại đến lượt Lý Thương Hải đưa nội lực vào người Vô Song, nghĩ đến đây Vô Song khẽ cười.

Dĩ nhiên trải qua bước khó nhất là tán công, việc Vô Song mở ra Bắc Minh Hạo Hãn dễ vô cùng.

Mở ra Bắc Minh Hạo Hãn thì Vô Song mới hiểu, Bắc Minh Hạo Hãn chỉ sợ cũng như Đấu Chuyển Tinh Di, là một "giải Vực", là một Vực chuyên về phòng ngự, thậm chí có thể nói nó là Thủy Vực thì cũng được.

Biến bản thân thành Bắc Hải, đối phương đưa bao nhiêu lực vào thì cũng thế, có thể xuyên qua Bắc Hải sao?, tiếp theo đối phương dùng càng nhiều lực thì khi tiến sâu vào Bắc Minh Hạo Hãn càng tốn sức, càng dễ bị ngăn lại, cái này cũng như lặn sâu dưới đấy biển vậy, chỉ cần không cẩn thận nhất định sẽ bị đáy biển nghiền nát.

Nhìn thấy Vô Song hoàn thành Bắc Minh Hạo Hãn, Lý Thương Hải thở ra một hơi.

"Tiếp theo là Bắc Minh Côn Nộ, lấy bản thân làm bắc hải, lấy đan điền làm trung tâm, xoáy tồn bộ nội lực ngược chiều trở lại đan điền, dùng lực đè ép Bắc Minh Hạo Hãn, thuận theo vòng xoáy này mà cô đọng Bắc Minh Hão Hãn, biến nó từ bắc hải trở lại với giếng trời ".

Mang Bắc Minh Hạo Hãn ép lại, dùng sức ép toàn bộ nước của bắc hải, một khi mở ra đương nhiên sẽ là đại hồng thủy, sức công phá kinh hồn táng đảm.

Cho dù với cảnh giới của Lý Thương Hải, khi không mở ra Nhập Tiên Cảnh thì không có bất cứ chiêu thức nào so nổi uy lực cùng Bắc Minh Côn Nộ.

Việc mà Lý Thương Hải nói cũng không dễ nhưng Vô Song thì có hai linh hồn, lại tiếp tục để Cơ Vô Song điều khiển nội lực trong thể nội còn Vô Song thì chưởng khống ngoại lực bên ngoài, Vô Song trực tiếp đè ép Bắc Minh Hạo Hãn để thành Bắc Minh Côn Nộ.

Lại một lần nữa, Vô Song làm Lý Thương Hải ngây người, Vô Song chỉ cần làm một lần theo hướng dẫn, thực sự nắm giữ được đại sát chiêu hàng đầu của Tiêu Dao Phái.

Rốt cuộc lúc này, Lý Thương Hải không nhịn được mà mở miệng.

"Tiểu Vô Song, ngươi biết không, cô cô ta được gọi là kỳ tài ngàn năm khó gặp, cái danh hiệu này cô cô cũng không muốn nhường cho ai bất quá hôm nay thấy ngươi... ngươi càng hơn cô cô, phải dùng từ quái vật để đánh giá ngươi mới đúng ".

Bắc Minh Hạo Hãn thành, Bắc Minh Côn Nộ thành, Bắc Minh Hồi Quy... tuy chưa học đến nhưng chỉ cần ép nội lực ra ngoài thành Bắc Minh Côn Nộ rồi công kích đối thủ khi đó thể nội của Vô Song dựa vào Bắc Minh Hóa Cảnh tự động rơi vào trạng thái Hồi Quy, toàn bộ kinh mạch cùng đan điền sẽ bắt đầu hấp khí rồi điên cuồng chuyển hóa thành nội lực mà lấp đầy cái khoảng trống kia.

Từ đầu đến cuối Vô Song nắm giữ Bắc Minh Hóa Cảnh... vèn vẹn chỉ trong một tiếng đồng hồ.

Quyển 5 - Chương 117: Thượng nguồn

Lý Thương Hải cũng không nghĩ mang Vô Song rời đi lâu như vậy nhưng mà nàng càng chưa bao giờ nghĩ Vô Song chỉ mất 1 tiếng đồng hồ để nắm giữ Hóa Cảnh của Bắc Minh Thần Công.

Tiêu Dao Phái có một câu kinh điển, nội lực làm gốc chiêu số làm ngọn.

Nếu sự kết hợp của gốc cùng ngọn ta sẽ có Tiêu Dao Ngự Phong thì hiện tại Vô Song đã xong phần gốc, phần ngọn chính là Đại Vô Tướng Công, chỉ cần nắm giữ Đại Vô Tướng Công thì Vô Song có thể bắt đầu tu luyện Tiêu Dao Ngự Phong.

Mang theo Vô Song trở lại bản thân Lý Thương Hải còn tưởng mình đang nằm mơ, dĩ nhiên nàng có mơ mộng ra sao thì vẫn có thể bám theo đoàn người đi trước, dù sao nhóm người Quỳnh Hương cũng để lại dấu vết rất rõ ràng.

Đến khi Lý Thương Hải cùng Vô Song đuổi kịp đám người Quỳnh Hương, chỉ thấy bọn họ đang dừng lại, cũng không tiếp tục tiến lên nữa.

Lý Thương Hải đi đến nơi, khẽ cúi đầu với Vô Hà Tử mà nói.

"Sư thúc, để người đợi lâu rồi ".

Vô Hà Tử nghe thấy Lý Thương Hải nói mới quay đầu lại, ông không ngờ lại không nhận ra Lý Thương Hải cùng Vô Song trở về, lúc này chỉ khẽ gật đầu sau đó rất nhanh nói.

"Thương Hải, Vô Song, hai người lại đây ".

Lý Thương Hải ở gần hơn dĩ nhiên đi đến trước sau đó nàng lại ngây người, Vô Song thì ở xa hơn, hắn căn bản không hiểu gì cả.

Nơi đứng của mọi người hiện tại là ở trên một vách núi, nhìn lên trời nơi xa xa là một thác nước khổng lồ, một thác nước nhìn cứ như đường lên trời vậy, âm thanh của cái thác này ầm ầm đổ xuống như tiếng sấm, từ chỗ đoàn người đứng đến nơi cái thác đổ cũng không biết là xa bao nhiêu vậy mà vẫn nghe rõ mồn một.

Tiếp theo đến khi Vô Song lại gần Vô Nhai Tử thì hắn mới hiểu việc gì xảy ra.

Nơi thượng nguồn mà Tiêu Dao Tử ghi lại, nơi được đánh dấu X... là một thung lũng, một thung lũng bị bao quang bởi bốn vách núi cùng một cái thác khổng lồ như từ trên trời đổ xuống.

Cái thác tạo thành một con sông lớn, con sông này chạy qua các khe núi, mà chảy ra ngoài, dẫn đến hạ nguồn bên dưới.

Dĩ nhiên tất cả sẽ chẳng có gì đặc biệt so với việc... ở bên dưới có làng hơn nữa làng còn không nhỏ, ít nhất cũng cỡ một tiểu thành trấn bên ngoài.

Từ trên cao nhìn xuống có thể thấy từng bóng đen di chuyển, những bóng đen nhỏ vô cùng nhưng vẫn có thể nhận ra đây là con người.

Tại Bồng Lai Tiên Đảo, tại nơi thượng nguồn... dĩ nhiên có con người tồn tại?.

Tại cái nời tràn ngập hơi thở tiên giới cùng địa ngục đan xen này lại có con người, đây là việc không ai có thể tưởng tượng ra.

Con người sao có thể sinh sống trong môi trường này?.

Từ vị trí của bọn người Vô Song thậm chí còn thấy cả đồng ruộng, cả gia súc, nếu không tính tất cả những thứ vừa trải qua những ngày nay thì thung lũng bên dưới mới thật sự là tiên cảnh.

Tất nhiên đám người Vô Song cũng không thể không xuống dưới đó, dù sao đã đến đây rồi còn ngại gì tiến vào?, hơn nữa bất cứ ai cũng có cảm giác... thần bí cùng khó hiểu.

Việc xuất hiện con người ở đây là vì sao?, liệu những người ở đây có biết bí mật gì về Bồng Lai Tiên Đảo hay không?. 

Một đoàn 7 người đi dọc theo đường núi sau đó cứ theo thác nước khổng lồ phương xa kia mà đi, tốc độ đoàn người cũng không nhanh, chẳng ai bảo ai mà đều chọn thả chậm tốc độ lại, phải nửa tiếng đồng hồ sau thì mới đi đến cái làng này.

Khi đoàn người Vô Song xuất hiện trên đường làng, hai bên vẫn còn có những người nông dân đang trồng lúa nước bất quá khi bọn họ thấy đám người Vô Song thì cộng đồng dừng tay, đứng nơi bờ ruộng mà chỉ trỏ sau đó không ai bảo ai đều rời khỏi bờ ruộng, phải có đến 20-30 người có cả nam lẫn nữ cùng chạy vào trong làng.

Với thực lực của đám người Vô Song thật ra muốn bắt một người là dễ vô cùng nhưng mà không ai ra tay, ánh mắt nhìn theo những người dân của Bồng Lai Tiên Đảo chạy vào trong làng.

Nhìn từ phương xa thì không thể thấy những người dân này quá rõ, bọn họ tuy là tuyệt thế cao thủ nhưng mà cũng không phải là Tôn Ngộ Không, cũng không có Hỏa Nhãn Kim Tinh.Đến khi tiến vào nơi đây, đến khi vào gần đến làng thì mới nhận ra những người dân này có gì đặc biệt.

Về phần quần áo, bọn họ mặc quần áo vải thô màu đen, bất kể nam hay nữ đều là vậy, ngoài ra trên thân áo còn thêu hình... tất cả đều là hình rồng, là Tam Trảo Kim Long.

Nếu đây là Trung Nguyên chỉ sợ cả cái làng này đều bị mang ra ngoài chém vì phạm tội khi quân, hơn nữa cũng chẳng có cái nơi nào trên thế gian ăn mặc đặc biệt như thế này cả.

Ngoài vấn đề này ra, trên người những kẻ này đều có hoa văn, đều có hình xăm, những hình xăm này đều dưới dạng ký tự cổ mà chẳng ai ở đây hiểu được cả đồng thời to nhỏ cũng khác nhau, hầu hết thì hình xăm sẽ bao lấy một vùng cơ thể nhưng mà cũng có vài người hình xăm gần như lan ra toàn thân, ít nhất trong số những người đầu tiên được nhìn thấy là vậy.

Tất nhiên trang phục đặc biệt thêm vào hình xăm cũng sẽ không có gì, ai biết đây có phải văn hóa của họ không?, chỉ có Vô Song là không nói nên lời.

Vô Song ở đây là người duy nhất cảm giác được ma khí ẩn trong hình xăm, hình xăm chiếm vị trí càng lớn, lan càng rộng trên cơ thể thì nó càng chứa nhiều ma khí.

Những hình xăm này... thực sự làm Vô Song nhớ tới hình xăm của chính mình, tuy không hẳn là giống nhưng mà có chút mô phỏng lại.

Ngoài điểm này ra, lúc này ánh mắt Vô Song lóe lên một tia tà dị, trong lòng Vô Song xuất hiện một cảm giác khinh thường, một loại cảm giác coi thường với những người dân bản địa Bồng Lai Tiên Đảo.

Coi thường ở đây không phải là coi thường bọn họ mà là coi thường hình xăm trên người bọn họ.

Trong người Vô Song, từ lâu lắm rồi có một sinh vật đang ngủ say, cũng chẳng biết vì cái lý do gì, nó có vẻ thức dậy rồi.

Vô Song nhắm mắt lại, thở ra một hơi, bình ổn lại khí tức của chính mình, tất cả những thay đổi của hắn mọi người từ đầu đến cuối không ai nhận ra bởi cả đoàn người lúc này chú ý tới một cái khác.

Sau khi những người nông dân kia chạy trốn, không bao lâu sau từ cửa làng có một đám người chạy ra, nhân số cũng không ít hơn nữa còn đang lục tục tập kết, đại khái khoảng 50 người.

Tuy không rõ chỗ này có bao nhiêu người nhưng mà từ trên cao nhìn xuống có thể thấy cái làng này không lớn, nhân số khó mà vượt qua 400-500 người, khoảng 50 người tập trung ở đây chính là một phần mười dân số cả làng, con số này đã không ít.

Những kẻ chạy ra lúc này cũng không mặc sắc phục đen nữa, toàn bộ đều là nam nhân, thân hình rất cao, phải cao trung bình trên 1m8, trên người không mặc gì chỉ có một cái khố che giữa thân, làn da như màu cổ đồng, cơ bắp phi thường rắn chắc như được đúc ra vậy, đặc biệt nhất là hình xăm, hình xăm gần như lan ra toàn bộ cơ thể bọn họ, ít thì lan đến cổ, nhiều thì lan đến hết nửa bên mặt.

Đoàn người này tập hợp trước cổng làng, gần như chặn lối đi của tổ độ Vô Song, trong tay mỗi nam nhân đều cầm một ngọn giáo, khí thế phi thường không tệ, đặc biệt nhất không rõ tại sao khí thế của bọn họ như có thể hòa vào làm một rồi khuếch đại ra, 50 người này cho nhóm người Vô Song cảm giác như đang đối đầu với 5000 tinh binh vậy.Cái làng này... hoặc cái dân tộc này tuyệt đối không bình thường hơn nữa tuyệt đối không yếu.

Đám tinh binh 50 người này xuất hiện, Thiên Thánh là người đầu tiên đưa tay ra ngăn cản bước tiến của mọi người, cả 6 người còn lại theo động tác của Thiên Thánh cũng bắt đầu dừng lại, giữa hai bên liền rơi vào một khoảng im ắng.

Cái cảm giác im ắng này cũng không kéo dài bao lâu, rốt cuộc 50 tinh binh kia tách ra làm hai hàng, từ chính giữa có một trung niên nhân chậm rãi đi ra.

Kẻ này cũng phải cao trên 1m8 tuy nhiên lại mặc quần áo hơn nữa nhìn vào quần áo của hắn thì ai cũng giật mình.

Vẫn là nguyên một bộ đồ đen nhưng mà đã đính sắc vàng, một bộ quần áo với hai màu đen vàng làm chủ đạo, ngoài ra trên ngự cũng là hình rồng, là một con Ngũ Trảo Kim Long, phần thân dưới cũng có một con Ngũ Trảo Kim Long tương tự đang bay ngược lên.

Kẻ này gần như chỉ thiếu một cái mão đội đầu nữa thôi thì không khác gì hoàng đế lâm triều cả.

Dĩ nhiên riêng cái Ngũ Trảo Kim Long kia đã đại diện cho hoàng đế... hơn nữa Vô Song nhìn vào quần áo của kẻ này, ánh mắt không khỏi híp lại.

Nếu trí nhớ của Vô Song không lầm, những phim giã sử trên TV ngày xưa chiếu về thời Tần... đại khái hoàng đế Tần Thủy Hoàng cũng ăn mặc như vậy, cái tông màu vàng đen xen lẫn nhau kia khó mà lẫn đi được.

Lại thêm việc Bồng Lai Tiên Đảo có liên quan tới Đế Thích Thiên tức Từ Phúc thì không nghĩ tới thời Tần cũng khó.

Trung niên nhân kia nhìn đoàn người Vô Song, sau đó trực tiếp tiến về phía này, theo động tác của hắn thì đám 50 tinh binh sau lưng cũng động, toàn bộ chỉnh tề vô cùng.

Khi còn cách đoàn người Vô Song tầm 20 m, trung niên nhân này mới dừng lại mà mở miệng.

Người này giọng nói cực trầm hơn nữa mang theo uy quyền bất quá ở đây không ai hiểu thứ ngôn ngữ mà hắn nói là gì cả, nghe cứ như người cõi âm phát biểu.

Thiên Thánh là người từng trải nhất, ông cũng tiến lên mỉm cười hữu hảo mà nói.

"Lão họ Trương, từ Trung Nguyên tới, không biết vị đại nhân này xưng hô là gì? ".

Trung niên nhân nghe thấy giọng của Thiên Thánh liền nhíu mày, chính hắn cũng không hiểu.

Lần này đến lượt Lý Thương Hải bước ra lên tiếng, nàng nói là nói tiếng Phù Tang.

"Chúng ta là người Phù Tang, từ đất liền mà tới, không biết vị đại nhân này xưng hô là gì? ".

Lý Thương Hải lúc này không che mặt lại, dung mạo của nàng có sức sát thương khủng khiếp hơn nữa giọng nói của nàng do tập luyện mà như có ma âm, lập tức khiến trung niên nam tử lộ ra một tia mê say, trong nánh mắt bắt đầu xuất hiện dục vọng sau đó không ngần ngại quan sát khắp thân thể Lý Thương Hải.

Lý Thương Hải phát hiện ra điểm này, nàng đưa một tay về phía sau, trực tiếp vận Bạch Hồng Chưởng Lực.

Nàng cho đối phương 3 giây, nếu đối phương không mở miệng nói cái ngôn ngữ nào mà nàng hiểu được, nàng lập tức đánh chết đối phương bất kể hậu quả.

Cũng may cho kẻ kia, chưa đến 3 giây thì hắn đã mở miệng, lần này quả thực là thứ ngôn ngữ mà Lý Thương Hải hiểu được, hắn mở miệng nói bằng tiếng Phù Tang.

"Người Phù Tang?, đã lâu lắm rồi không có người ngoài đến đây, nơi này là Ám Tộc, ta là Ám Tộc tộc trưởng, gọi là Doanh Hạo Thiên, các ngươi nếu không có việc gì thì rời đi cho, Ám Tộc không tiếp ngoại nhân ".

Ám Tộc?, danh tự này chưa ai nghe tuy nhiên họ Doanh thì lại khác, họ Doanh thật ra từ lâu không còn là đại họ nữa, rất ít khi xuất hiện nhưng mà họ Doanh từng là họ quyền quý nhất toàn bộ Đại Tần năm xưa, đây chính là họ của Tần Thủy Hoàng – Doanh Chính.

Quyển 5 - Chương 118: Huyền cơ

Lý Thương Hải nghe thấy kẻ tự xưng là Tần Hạo Thiên kia nói được tiếng Phù Tang thì mới thấy hợp lý, dù sao theo nàng thì bất kể đám Bồng Lai này đang tính toán cái gì thì chỉ sợ cũng không thoát ra được khỏi mục đích hướng tới Phù Tang, Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân.

Mục đích là vậy thì chẳng nhẽ ngôn ngữ Phù Tang còn không nói được?.

Lý Thương Hải chỉ bực mình là nàng hiện tại không mang theo mặt nạ, nàng thực sự rất muốc đâm mù mắt của Tần Hạo Thiên luôn, ánh mắt của hắn làm nàng phi thường chán ghét.

Đương nhiên tố chất của Lý Thương Hải vẫn rất tốt, đừng quên nàng đóng vai nữ thần nhiều năm hơn nữa bản thân nàng còn là người truyền giáo, người khiến hàng vạn tín đồ tin phục, có những việc cho dù bản tâm nàng không thích thì nàng vẫn sẽ làm.

"Tần tộc trưởng, chúng ta thực sự từ xa tới đây, lương thực cùng nước uống cũng chẳng còn nhiều, cả đoàn người đều rất mệt mỏi ".

"Người xem một chút, ta là nữ nhân, trong đoàn cũng toàn là nữ nhân, ngoài ra cũng chỉ có hai lão già cùng một thiếu niên chưa lớn, đi đến đây biết bao nhiêu khó khăn chứ ".

"May mắn lắm chúng ta mới có thể thấy nơi có người sống, tiểu nữ cũng không xin gì hơn, chỉ xin tá túc ở lại một hay ngày, xin chút lương thực cùng nước uống sau đó sẽ rời đi ".

Lý Thương Hải không hổ là em gái Lý Thu Thủy, hai chị em chung quy vẫn có điểm giống nhau, không bày ra mị thái thì thôi, một khi bày ra mị thái thì khủng khiếp vô cùng, thực sự đều mang sức sát thương kinh khủng với nam nhân.

Dĩ nhiên nếu mà hiện tại Tần Hạo Thiên vẫn không đồng ý, Vô Song cũng không ngại gọi hắn ra riêng một chỗ dùng Di Hồn Đại Pháp "thuyết phục" hắn một phen.

Thật ra không chỉ Vô Song có ý nghĩ này, ngay cả Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử đều có ý động, cả hai đều cảm thấy Ám Tộc là một điểm nhấn, là nơi chắc chắn ẩn chứa một cái gì đó về Bồng Lai, nơi này không thể không đi tìm hiểu.

Cũng may Tần Hạo Thiên rốt cuộc cũng không chịu nổi sát thương của Lý Thương Hải, ánh mắt hắn đầy mê luyến nhìn nàng, rốt cuộc nói.

"Trong 7 người các ngươi bao gồm 4 phụ nữ, 2 lão già cùng 1 thiếu niên, cũng không có nguy hiểm gì đối với chúng ta tuy nhiên Ám Tộc có luật của Ám Tộc, thực sự không tiếp người ngoài ".

Tần Hạo Thiên nói xong lại nhìn Lý Thương Hải, gần như mỗi lần nhìn Lý Thương Hải thì dục vọng lại càng tăng, đến cả hô hấp cũng có chút gấp.

"Nói là nói như vậy nhưng mà Ám Tộc cũng không phải thấy chết không cứu, hay là thế này đi, phụ nữ cùng người già có thể vào trong tộc nghỉ ngơi một đêm, về phần thiếu niên thì không được".

Tần Hạo Thiên nói một câu mà Vô Song còn cho rằng mình nghe nhầm, dĩ nhiên cho phụ nữ cùng người già tiến vào qua đêm còn thiếu niên như Vô Song thì không được?.

Lý Thương Hải cũng thấy bất ngờ, vội nói.

"Tần tộc trưởng, đứa nhỏ đó là đệ đệ của tiểu nữ, tiểu nữ không thể để đứa nhỏ này ở ngoài được, ngoài kia nguy hiểm như vậy... sao có thể ở ngoài ".

Tần Hạo Nhiên nghe vậy cũng không để ý lắm, cứ thế mà nói.

"Ở đây là đất thánh được thần linh chiếu cố, yêu ma quỷ vật sao dám tới gần, ngươi cứ yên tâm, chỉ cần ở phụ cận nơi đây tất được thần linh bảo hộ, căn bản không có yêu ma quỷ quái cũng không có nguy hiểm ".

"Nếu ngươi không chấp nhận thì ta cũng không có cách nào, đây là cấm lệnh truyền từ đời ông nội ta, Ám Tộc không tiếp người ngoài, càng không tiếp nam nhân bên ngoài ".

Câu nói này của đối phương là tiếng Phù Tang, ở đây chỉ có Quỳnh Hương – Lý Thương Hải – Vô Song – Huân cùng Dương là hiểu, tất nhiên có thể chân chính suy nghĩ về câu nói này thì cũng chỉ có ba người Quỳnh Hương – Lý Thương Hải cùng Vô Song. 

Trong miệng Tần Hạo Nhiên nói cấm lệnh truyền từ đời ông nội hắn, vậy thì cái cấm lệnh này cũng không thể nói là tồn tại lâu đời được, có lẽ cũng chỉ khoảng vài chục năm trước, dù sao mỗi đời tộc trưởng chưa hẳn đã ngồi quá 20-30 năm.

Cấm hết người ngoài thì bọn họ có thể hiểu nhưng đặc biệt cấm nam nhân thì lại là vấn đề khác, lại liên tưởng đến vài chục năm trước thì có thể hiểu được... chỉ sợ đây là đoạn thời gian Tiêu Dao Tử đi tới nơi này.

Tiêu Dao Tử thì cũng không cần phải nói, người khác thế nào không biết nhưng Tiêu Dao Tử tu luyện Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công cùng với Bất Lão Trường Xuân Công thì không thể già được thậm chí càng giống với một thiếu niên, Ám Tộc nếu từng gặp Tiêu Dao Tử lại thêm việc Tiêu Dao Tử làm với Bồng Lai Tiên Đảo thì không cấm không được.Hiểu được điểm này, Quỳnh Hương – Lý Thương Hải cùng Vô Song cộng đồng nhìn nhau, ba người đều hiểu ý trong mắt đối phương, tự động nhẹ gật đầu với nhau.

Vô Song lúc này rốt cuộc mở miệng, hắn nói cũng là tiếng Phù Tang hơn nữa là cố tình nói cho họ Tần nghe.

"Cô cô cùng mọi người đi vào trước đi thôi, Vô Song ở ngoài này cũng không sao, Tần tộc trưởng đã phá lệ như vậy là khó được, cũng không cần làm tộc trưởng khó xử ".

Vô Song nói câu này với Lý Thương Hải, sau đó lại hướng về họ Tần, chắp tay mà nói.

"Tần tộc trưởng, vãn bối cũng không vào cùng cô cô và mọi người nữa nhưng mà vãn bối thật sự rất đói, xin Tần tộc trưởng tiếp tế chút lương thực cùng nước uống, vãn bối cảm kích vô cùng " 

Tần Hạo Thiên nghe vậy lông mày mới dãn ra, hắn cũng không coi đây là vấn đề lớn, chút lương thực cùng nước ống mà thôi cũng không có gì cả.

"Được, ngươi đợi một chút, ta cho người mang ra giúp ngươi ".

Ánh mắt liếc về phía Vô Song rồi lại chăm chú nhìn Lý Thương Hải.

"Ngươi theo ta vào trong, ta sắp xếp nơi ăn chốn ngủ cho các ngươi ".

Cái cuộc hội thoại này đều bằng tiếng Phù Tang, Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh căn bản không hiểu gì, mãi đến khi theo đám người Ám Tộc tiến vào trong làng mà lại thấy Vô Song ở ngoài, trong mắt hai người này mới hiện ra vẻ khó hiểu.

Dĩ nhiên hai lão đầu cũng sẽ không mở miệng đi hỏi, hai người tuy không biết vừa nãy Vô Song cùng Lý Thương Hải nói gì với người Ám Tộc nhưng mà cũng thừa biết hai người nhất định có tính toán riêng.

Nhìn theo 6 người tiến vào lãnh địa Ám Tộc, Vô Song lúc này vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt quan sát xung quanh.

Vô Song cảm thấy, Ám Tộc có vấn đề, dĩ nhiên đây là câu nói thừa thãi bởi ngay cả Huân cùng Dương đều sẽ nhận ra cái việc này.
Quan trọng nhất ở đây là thượng nguồn, là chữ X của Tiêu Dao Tử để lại có vấn đề.

Tại sao Tiêu Dao Tử không nói gì về Ám Tộc mà lại chỉ để lại một chữ X?, chữ X kia là đánh dấu cái gì?, là ý chỉ việc gì?.

Theo những gì Vô Song nhận ra qua cuộc nói chuyện vừa rồi thì Tiêu Dao Tử cũng chắc chắn đi qua Ám Tộc hơn nữa hai bên còn xảy ra rất nhiều việc với nhau, như vậy thì Tiêu Dao Tử đã làm gì?.

Nếu đoàn người Lý Thương Hải tiến vào trong Ám Tộc thì Vô Song liền muốn dạo quanh một vòng, muốn kiểm tra toàn bộ khu vực gọi là thượng nguồn này, dĩ nhiên bất kể ra sao thì Vô Song cũng phải đợi người của Ám Tộc đưa đồ ăn ra đã, nếu không đám người này chỉ sợ sẽ sinh nghi. 

Cũng chẳng để Vô Song phải đợi lâu lắm, rốt cuộc có một nam nhân đi về phía Vô Song, kẻ này dĩ nhiên thuộc cái đám tinh binh vừa rồi, trong tay cầm một cái lá đang bọc gì đó, tay còn lại cầm một cái hồ lô.

Kẻ này tiến tới chỗ Vô Song, hắn thản nhiên ném cái lá về phía Vô Song, đương nhiên là Vô Song tiếp được, sau đó hắn lại ném nhẹ cái hồ lô cho Vô Song rồi mở miệng nói gì đó.

Ngôn ngữ này Vô Song không tài nào dịch ra được nhưng mà theo suy nghĩ của hắn chỉ sợ đây là ngôn ngữ thời Tần hơn nữa là của nhà Tần trước cả thời kỳ thống nhất thiên hạ, chỉ có như vậy mới có thể giải thích cho việc nó khác lạ như vậy, xa lạ với tiếng Hán như vậy.

Vô Song thì cũng không hiểu kẻ kia nói gì, kẻ kia cơ hồ cũng chẳng cần Vô Song hiểu, cứ thế đi trở về, để lại Vô Song một mình giữa cánh đồng, trong tay là thức ăn cùng đồ uống.

Mở cái bọc đồ ăn ra, Vô Song hơi bất ngờ bởi đây là thịt trâu, là thịt trâu nướng.

Về phần nước trong hồ lô... cũng là nước hết sức bình thường hơn nữa còn có một loại cảm giác mát lạnh, đây có lẽ là nước lấy từ chính thượng nguồn.

Đồ ăn cùng nước uống chắc chắn phù hợp với nhu cầu của con người đồng thời Vô Song căn bản không cảm nhận được ma khí ở bên trong.

Vô Song hiện tại cũng không đói vì vậy hắn không lựa chọn ăn đống đồ ăn này mà lại cất vào hành trang, sau đó xoay người đi theo cung đường ngược lại, trong tay bắt đầu mở bản bút ký của Tiêu Dao Tử ra.

Bồng Lai Tiên Đảo chia làm rìa ngoài, Quỷ Lâm, Thạch Thành cùng Vùng Tối.

Nôi cuối Quỷ Lâm chính là thượng nguồn.

Phía trên thượng nguồn, nơi bắt đầu của con suối kia... chính là Thạch Thành, là nơi ngự trị của thần linh.

Bên trong Thạch Thành, theo lời Tiêu Dao Tử chính là Vùng Tối.

Chữ X của Tiêu Dao Tử đánh dấu vị trí thượng nguồn chứ không phải đánh dấu Thạch Thành, như vậy khiến Vô Song nghĩ đến một điểm.

Vô Song bắt đầu nhìn về phía cái thác nước khổng lồ kia, ánh mắt càng ngày càng nhíu chặt.

"Đừng nói với ta trong thác nước có huyền cơ, chẳng nhẽ lại giống Hoa Quả Sơn? ".

Thác nước khổng lồ bàng bạc đổ xuống, trong những thác nước như vậy dĩ nhiên có thể có cả một hang động khổng lồ bên trong.

Cẩn thận bọc bản bút ký của Tiêu Dao Tử lại, Vô Song rất nhanh xoay người, thân hình chạy khỏi Ám Tộc, càng chạy càng xa.

Trước rời khỏi Ám Tộc, sau vòng ngược lại, tiến vào trong thác nước, đây chính là dự định của Vô Song.

Quyển 5 - Chương 119: Huyền cơ (2)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song có chút không hiểu về Ám Tộc, cái bộ tộc này sau khi đón nhận đoàn người của Lý Thương Hải tiến vào thì cũng không có ai đi ra ngòi làng nữa, gần như cổng làng im ỉm đóng lại vậy.

Rõ ràng lúc trước khi đoàn người đến, bên ngoài cổng làng là cánh đồng, vẫn có những người làm việc đồng áng cực kỳ bình thường nhưng mà từ khi có khách phương xa tới thì toàn bộ mọi người lại không ra ngoài, không ra khỏi cổng làng.

Không phải nói nhiều thì Ám Tộc chắc chắn cũng có liên quan tới Thạch Thành cũng như đám người Thất Phúc Thần, như vậy sự xuất hiện của đoàn người ở Ám Tộc cho dù hiện tại Thất Phúc Thần không biết thì sớm muộn gì cũng biết, vấn để chỉ là Thất Phúc Thần sẽ giải quyết việc này ra sao.

Thất Phúc Thần một khi biết cường giả cấp bậc như Lý Thương Hải đã đến gần Thạch Thành như vậy thì có ra ngăn cản hay không, hoặc lại như năm đó mãi đến khi có người tiến tới Thạch Thành thì bọn họ mới xuất thủ?, đáp án của câu hỏi này Vô Song không đoán được.

Đối với Thất Phúc Thần hay bất cứ thứ gì trên đảo bản thân Vô Song thủy chung không rõ, thủy chung mang theo sự tò mò rất lớn, càng tò mò thì Vô Song càng muốn khám phá, càng muốn hiểu bí mật chân chính của nơi Bồng Lai.

Vì cái suy nghĩ này, Vô Song rốt cuộc xuất hiện trước đại thác nước khổng lồ như từ trên trời đổ xuống kia.

Nhìn bọt trắng đục ngầu, nhìn sức nước đổ xuống, Vô Song quả thực có chút nhíu mày, cho dù với nhục thân của Vô Song hiện tại muốn xuyên qua thứ này cũng không nhẹ nhõm gì.

Thở ra một hơi, Vô Song nhắm mắt lại, trong người vận Bắc Minh Chân Khí, đương nhiên Bắc Minh Chân Khí chỉ là phụ, cái chính là Vô Song gọi ra Bắc Minh Hạo Hãn.

Bắc Minh Hạo Hãn là thứ bản thân Vô Song mới học trong ngày hôm nay, chính hắn cũng không biết uy lực của nó ra sao nhưng mà từ cảm quan của Vô Song mà nói thì nó chắc chắn mạnh gấp nhiều lần Bắc Minh Hộ Thể.

Bắc Minh Hạo Hãn tạo thành một cái vòng, tạo thành một kết giới màu xanh bao quanh người Vô Song, có kết giới này bảo về Vô Song lập tức lao đầu vào trong thác nước, muốn xuyên qua nơi này.

Thác nước thực sự rất khổng lồ hơn nữa không phải cứ muốn xuyên qua là qua, cái này không giống như thác nước ở Hoa Quả Sơn, Tôn Ngộ Không phi thân cái là được, đây cứ như một bức tường nước khổng lồ hơn nữa còn dày vô cùng vậy.

Nước từ trên cao đổ xuống thực sự rất khủng khiếp, nó cứ như vài tấn trọng lượng đè lên người Vô Song vậy, Vô Song một đường cắn răng lao vào bên trong nhưng mà chưa đến 30 giây sau hắn phải nhảy bật lùi lại, cả người lập tức rời khỏi thác nước này.

Tính tổng thời gian mới gần 1 phút nhưng Bắc Minh Hạo Hãn của Vô Song suýt nữa bị phá hủy, sức nước quá lớn ép thẳng xuống phòng ngự của Vô Song, hơn nữa không chỉ sức nước lớn mà còn liên tục, nội lực của Vô Song còn không đủ sức chịu được cái công kích của thác nước khổng lồ này.

Như đã nói, nếu thác nước có thể phi thân qua thì mọi việc dễ dàng nhưng cái thác nước này cực dày, chính Vô Song cũng không hiểu được tại sao nó lại dày như thế, cứ thử tưởng tượng... xuyên qua mặt ngoài của thác nước là vô số thác nước kế tiếp vậy, kinh dị vô cùng.

Nhìn cái thác nước này, Vô Song trực tiếp mở ra Kiếm Giới, cũng như Bắc Minh Hạo Hãn, đây là lần đầu tiên Vô Song mở ra Kiếm Giới.

Kiếm Giới của hắn là một bầu trời màu đỏ, một bầu trời với chỉ duy nhất một đám mây khổng lồ ngự trị, nơi chính giữa đám mây khổng lồ này có một con mắt, đây chính là huyết vân cùng huyết nhãn.

Giới cường đại hơn Vực không biết bao nhiêu lần, theo ý niệm của Vô Song, từng tia kiếm khí cô đọng lại, sau đó ngưng thực mà thành kiếm ảnh, lúc này bầu trời thuần một sắc đỏ của Vô Song xuất hiện vô số thanh tiểu kiếm màu đỏ như máu, cứ như kiếm vũ vậy.

Vô Song lại động tâm niệm, kiếm ảnh tiếp tục ngưng tụ lại với nhau, đầu tiên là Thập Kiếm Hợp Nhất, sau đó là Bách Kiếm Hợp Nhất rồi Thiên Kiếm Hợp Nhất.Nếu ở cảnh giới Kiếm Vực, Vô Song chỉ có thể sử dụng 3 thanh Thiên Kiếm là cực hạn thì hiện tại ở Kiếm Giới, Vô Song có thể chạm tới trình độ Vạn Kiếm tuy nhiên hiện tại hắn mới chỉ có thể tạo ra duy nhất một thanh kiếm cấp bậc này mà thôi.

Giới khác Vực bởi Giới đã có hồn, Giới đã có Tâm Giới.

Tâm Giới thổi hồn vào từng tia kiếm ý, từ đó kiếm ý có linh.

Cảm nhận sự cường đại của Giới, Vô Song nắm tay lại, trên người hắn Kiếm Giới toàn bộ cô đọng lại, chỉ còn một đoàn huyết vân như ẩn như hiện sau người Vô Song đồng thời Vô Song cũng hiệu triệu chín thanh Thiên Kiếm Linh thủ hộ bên người.

Có Bắc Minh Hạo Hãn, có Thiên Kiếm Linh vờn quanh, Vô Song một lần nữa lao vào trong thác nước.

Lần này khá hơn một chút, Vô Song lao đi như điên, vận hết khinh công mà di chuyển, hắn rốt cuộc thấy một tia sáng le lói sau cái bức tường nước khổng lồ này, điều không may mắn chính là hiện tại Bắc Minh Hạo Hãn của Vô Song cũng không đỡ nổi nữa, nó sắp bị hủy đến nơi, toàn bộ chín thanh Thiên Kiếm Linh nay cũng chỉ còn lại hai thanh.

Vô Song hiểu, hắn hiện tại tiến vào quá sâu, cho dù lui ra ngoài cũng không được, kể cả lui ra thành công thì cũng bị sức nước oanh kích nhục thân dẫn đến trọng thương, ít nhất cả người hắn sẽ be bét máu.

Vô Song cả đời chưa từng thấy thứ sức mạnh thiên nhiên nào kinh khủng như cái bức tường nước này, đương nhiên Vô Song không có ý định rút ra ngoài, hắn cảm thấy cửa ra ở trước mặt vì vậy tay đưa ra thành thủ thế "trảm", ánh mắt của Vô Song trực tiếp biến thành màu đỏ.

"Vạn Kiếm Hợp Nhất – Vạn Kiếm Linh ".

Dùng toàn lực của Kiếm Giới, Vô Song cô đọng ra một thanh Vạn Kiếm Linh, sau đó chém ra ngoài.

Vạn Kiếm Linh mang theo uy lực khủng khiếp như có thể chém rách cả bầu trời vậy, nó được tạo nên từ thứ sát khí, từ thứ sát lục kiếm khí từng nhiễm máu Thiên Đạo, một đường kiếm này của Vô Song có sức sát thương cao đến cực điểm, dựa vào một chiên Vạn Kiếm Linh, Vô Song trong phúc chốc cắt đôi phần nước trước mặt mình.
Hắn cũng không đoán sai, sau màn nước kia tồn tại một thạch động.

Vô Song cũng bất chấp, cả người phi thân qua khe hở do Vạn Kiếm Linh chém ra mà ngã vào bên trong thạch động.

Thân thể rốt cuộc ngã trên mặt đất, cảm nhận nền đất cứng rắn cùng không khí ẩm thấp chứ không phải là cả bể nước khủng bố kia, miệng Vô Song há ra, hắn bắt đầu thở hồng hộc, hai tay hai chân trực tiếp buông thõng trên mặt đất, lồng ngực phập phồng.

Vô Song đột phá đế vị, hắn vì vậy mà bắt đầu tự tin với thực lực của mình vô cùng nhưng mà Vô Song tuyệt chẳng ngờ được cái thác nước khổng lồ kia suýt chút nữa đã hành chết hắn.

Vô Song từng hoài nghi chữ X mà Tiêu Dao Tử đánh dấu không nằm trong thác nước này bởi hắn nghĩ thác nước cho dù lớn bao nhiêu thì chỉ cần phi thân qua là được nhưng mà hiện tại hắn biết sai rồi, cái thác nước này chẳng khác gì Thủy Thần, là Thủy Thần dưới hình dạng tự nhiên.

Vô Song biết nếu hắn không có Kiếm Giới chỉ sợ không thể tiến được vào thạch động này, hơn nữa chính hắn còn sẽ rất thảm, năm xưa nếu Tiêu Dao Tử đi qua nơi này thì cũng tuyệt chẳng nhẹ nhàng gì cho cam.

Cái thác nước khổng lồ ngoài kia như một người thủ hộ vậy, nó ngăn cản bất cứ kẻ nào tiến vào Thạch Động, cho dù là thiên binh vạn mã ở ngoài kia cũng vậy, muốn tiến vào thạch động có lẽ bắt buộc phải đạt tới trình độ của Tiêu Dao Tử, với cấp bậc cường giả như vậy bọn họ thật ra đã mạnh đến nỗi trên đời chẳng có gì cản bước được nữa, cũng không còn nằm trong phạm trù con người bình thường nữa rồi.

Cá thác nước ngoài kia, không chỉ có thể ngăn cản "con người" mà còn "nghiền nát" con người ra thành ngàn mảnh, vạn mảnh, đáng sợ vô cùng.

Lại nói lúc này Vô Song ngồi dậy, hắn mới có thời gian quan sát thạch động cùng thời gian suy nghĩ một chút, với thác nước khủng khiếp ngoài kia thì Vô Song không tin người dân Ám Tộc đi qua nổi nhưng mà Thất Phúc Thần thì khác, bọn chúng dù sao cũng không giống con người nữa, bằng vào Siêu Hồi Phục mà bất chấp thương thế cùng đau đớn thì vẫn có thể xuyên qua thác nước khổng lồ kia.

Nghĩ tới điểm này, Vô Song gần như xác định bên trong thạch động cùng lắm chỉ có Thất Phúc Thần từng đi qua.

Lộn người một cái đứng thẳng trên mặt đất , hắn bắt đầu đi sâu vào bên trong, từ tầm mắt Vô Song có thể quan sát được hai bên thạch động mọc rất nhiều rêu xanh, cái này cũng dễ hiểu bởi không khí nơi đây vốn ẩm thấp vô cùng.

Cái thạch động này nằm sâu trong núi, gần như càng đi càng xuống dưới, mặt đất dưới chân Vô Song cũng phủ đầy rêu, rất trơn mà cũng rất khó đi, xung quanh chẳng có một chút ánh sáng nào, cho dù cường giả như Vô Song trong điều kiện này cũng phải phi thường cẩn thận.

Cứ thế đi xuống bên dưới, một đường tiến sâu vào trong lòng đất, rốt cuộc lại có ánh sáng hiện thân, ánh sáng của những viên dạ minh châu hơn nữa không chỉ một viên mà là một hành dang đá toàn những viên dạ minh châu thắp sáng.

Vô Song rốt cuộc dừng lại, hắn hiện tại đứng trong một hành lang ngập tràn ánh sáng Dạ Minh Châu, hành lang này cũng không dài lại càng không lớn, gần như cũng chỉ đủ cho 3 người trưởng thành dàn hàng ngang đi qua, hai bên tường của hành lang đều làm bằng đá thạch anh đồng thời cuối hành lang là một đại môn bằng sắt, một đại môn đang đóng im ỉm.

Nhìn vào đại môn kia, Vô Song biết mình đang đến gần một cái gì đó, một cái gì đó liên quan tới Bồng Lai Tiên Đảo... thậm chí là liên quan tới Đế Thích Thiên.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau