CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 851 - Chương 855

Quyển 5 - Chương 112: Khúc dạo đầu (1)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song không gặp lão đầu thì thôi, thực sư một khi gặp lão đầu thì chẳng bao giờ hai người có thể yên ổn ngồi với nhau cả, cái này cũng không phải Vô Song muốn nhưng mà lão đầu thì vẫn luôn là lão đầu.

Trong cái lúc cảm động nhất, lão đầu đột nhiên mở miệng, một khi mà lão đầu mở miệng tuyệt đối có sức phá hoại cực cao.

"Tiểu tử, ngươi còn không mau buông lão phu ra, ngươi không sợ mất mặt nhưng mà lão phu sợ ".

"Mấy năm qua trên giang hồ, cái gì học không học dĩ nhiên lại học cái trò khóc lóc của nữ nhân?, chẳng nhẽ ở trên giang hồ bị bắt nạt nhiều quá hay chăng, gặp lão phu liền cảm động rớt nước mắt?".

Nghe lão đầu nói, Vô Song rốt cuộc phải buông tay ra, hơn nữa hiện tại hắn phi thường xấu hổ, dù sao ngoại trừ Lý Thương Hải ra thì còn Huân cùng Dương, chỉ với hành động vừa nãy thì bao nhiêu biển hiện lãnh khốc tàn bạo của hắn trong cái vai Nghịch Thiên Di Hành toàn bổ đổ sông đổ biển.

Dĩ nhiên đây chưa phải là quá đáng nhất, dù sao bọn họ tạm tính là người quen, càng quá đáng hơn là ở đây rõ ràng có người lạ, lão đầu vẫn cứ lão đầu, vẫn cứ thích bắt nạt hắn.

Vô Song hiện tại mới phát hiện ra trừ lão đầu còn có hai người nữa, một lão nhân mặt đồ trắng với sống lưng hơi còng, ngoài ra người còn lại chính là Quỳnh Hương, nữ nhân này Vô Song làm sao mà quên được?.

Vô Song nhìn thấy Quỳnh Hương, cũng phát hiện nàng đang nhìn mình, sau đó như một hành động vô thức, khi hai ánh mắt gặp nhau bọn họ liền chủ động tự tránh ánh mắt của nhau ra, ngày đó giữa hai người xuất hiện một đạo ngăn cách rất lớn.

Vô Song đến hiện tại còn đang mê mang, hắn thực sự không biết phải đối mặt với Quỳnh Hương thế nào, ánh mắt của nàng khiến Vô Song thủy trung cảm giác không thoải mái, đây không phải là chán ghét mà là cảm giác trốn tránh, có một cái gì đó khiến Vô Song không dám nhìn trực tiếp vào ánh mắt của nàng.

Lại nói tới Vô Song hiện tại, hắn nhìn lão đầu.

Lão đầu lần này ra ngoài vẫn cứ mặc đạo bào, 6 năm trôi qua lão đầu không khác là bao, vẫn cứ một bộ tiên phong đạo cốt khiến bất cứ người lạ nào nhìn lão đầu đều nổi lên cảm giác cung kính nhưng mà chỉ có Vô Song biết ẩn sau cái bộ đạo bào tiên phong đạo cốt kia thì lão đầu vô sỉ đến mức nào.

"Lão đầu, thực sự không thể nói câu gì cảm động một chút hay sao ".

Nhìn lão đầu, Vô Song đúng là không biết nói gì cả, chỉ có thể cảm khái.

Lão đầu nghe vậy, ánh mắt chăm chú nhìn Vô Song như đang thật sự quan sát hắn, sau đó Vô Song tưởng lão đầu ít nhất cũng nói vài câu thật lòng bất quá Vô Song sai rồi.

"Tiểu tử, nói thật cho lão phu biết, ra ngoài bị ai bắt nạt?, vừa mới gặp lão phu đã khóc lóc như vậy?, bị bắt nạt chẳng nhẽ không hô danh xưng Độc Cô Cầu Hòa của lão phu ra?, khắp cả thiên hạ có ai không nể cái danh hiệu này? ".

Vô Song nghe vậy, hắn triệt để từ bỏ bất quá Vô Song thật ra không biết, thế hệ đi trước, cái thế hệ của đám người Quỳ Hoa Lão Tổ – Hoàng Thường – Tiêu Dao Tử – Độc Cô Cầu Bại – Vô Danh Thần Tăng thì thật sự có danh hiệu Độc Cô Cầu Hòa tồn tại, danh hiệu này cũng là do lão đầu nắm giữ.

Đánh có thể đánh không lại nhưng bản lĩnh chạy trốn thì gần xa đều nghe tiếng, nói về chạy trốn ngay cả Tiêu Dao Tử cũng chưa chắc hơn được vị sư đệ này của mình.

Cũng vì cái danh hiệu này, vào thời điểm Độc Cô Cầu Bại còn sống, vị kiếm ma này cùng lão đầu tuyệt đối là oan gia nhưng mà... càng những người được coi là oan gia với lão đầu thật ra càng là tri kỷ của lão đầu, nói về thực lực lão đầu chưa hẳn đáng sợ nhưng mà lực hiệu triệu của lão đầu thật ra rất kinh khủng.

"Lão đầu, ta không bắt nạt người khác thì thôi, làm gì có ai bắt nạt được ta, cũng không phải ai cũng cầu một trận hòa như lão ".

Vô Hà Tử nghe Vô Song nói vậy, khuôn mặt đỏ lên bất quá may mắn là rốt cuộc cũng có người mở miệng ngăn cản một già một trẻ này tiếp tục đấu khẩu.

"Sư thúc, người cùng Vô Song quen biết sao? ".

Đây chính là âm thanh của Lý Thương Hải, Lý Thương Hải lên tiếng thì cả Vô Song cùng Vô Hà Tử thật ra mới nhớ tới chỗ này còn có người khác.

"Đâu chỉ là quen thuộc, tiểu tử này chính là lão phu nuôi lớn, hơn nữa còn nhiều lần làm lão phu tức chết ".Vô Song nghe Vô Hà Tử nói vậy cái môi liền bĩu ra, hắn cũng không biết là lão đầu nuôi sống hắn hay hắn nuôi sống lão đầu, với trình độ nấu ăn của lão đầu cùng Vạn lão thì thực sự làm người ta nuốt không nổi, không phải ở bên ngoài Tiêu Dao Cốc còn có Vong Ưu Thôn thì chỉ sợ lão đầu cùng Vạn lão sớm chết đói, đương nhiên từ khi Vô Song đến Tiêu Dao Cốc thì nhiệm vụ "nuôi sống" lão đầu liền thuộc về Vô Song.

Lão đầu nói xong một câu, thấy Vô Song không cãi lại thì trong mắt lộ ra vẻ đắc ý, tiếp theo lại khẽ vuốt bộ râu của mình mà nói.

"Đúng rồi tiểu tử, ngươi sao lại ở Phù Tang?, sao lại lên cái hòn đảo này? ".

Vô Hà Tử cho dù ngoài miệng nói thế nào thì trong lòng ông cũng rất quan tâm tới Vô Song, với ông Vô Song ở đâu cũng được nhưng tuyệt không thể ở chỗ này bởi nơi Bồng Lai quá mức nguy hiểm.

Vô Song nghe Vô Hà Tử nói vậy, ánh mắt nhìn về phía cô cô Lý Thương Hải, sau đó mới nói.

"Lão đầu, ta được người nhờ vả mới tới Bồng Lai Đảo... bất quá lên đến nơi mới biết nơi này nguy hiểm như vậy nhưng mà... về là về không được, may mắn gặp lão nhân gia người ở đây, thực sự vui mừng đến phát khóc, lão nhân gia người bảo vệ ta đi ".

Có một sự thực, Vô Hà Tử không nhìn ra thực lực của Vô Song.

Vô Hà Tử là đế nhưng Vô Song thì cũng là chuẩn đế, tuy Vô Hà Tử mạnh hơn Vô Song nhưng chưa thể đạt đến cái đẳng cấp của Lý Thương Hải liếc mắt cái đã nhìn ra Vô Song mạnh hay yếu.

Tiếp theo Vô Song trong phút chốc hoàn thành thuế biến, hắn tiến vào đế vị, như vậy Vô Hà Tử càng không thể nhìn ra thực lực chân chính của Vô Song hiện tại, thế là lão đầu cực kỳ hào sảng mà cười lớn.

"Ha ha, tiểu Vô Song ngươi hiện tại mới biết lão nhân gia lợi hại?, bị quỷ vật dọa sợ rồi đúng không?, yên tâm có lão phu ở đây, không ai có thể làm gì ngươi ".

Vô Hà Tử nói xong, trực tiếp kéo tay Vô Song đi đến chỗ Quỳnh Hương.

"Lại đây lại đây, lão phu giới thiệu cho ngươi vài người ".

Vô Hà Tử kéo Vô Song đến nơi, trực tiếp hướng về Thiên Thánh mà nói.

"Lão đầu này họ Trương, tên một chữ Thiên, ngươi cứ gọi Thiên lão là được ".
Vô Song vừa nghe Vô Hà Tử giới thiệu thì đã giật nảy mình, đánh chết Vô Song cũng không nghĩ đây là người được thế nhân gọi là Thiên Thánh.

Cái tên Trương Thiên dĩ nhiên là tên của Thiên Thánh nhưng không phải ai tên Trương Thiên thì cũng là Thiên Thánh cả bất quá có Quỳnh Hương ở đây thì đáp án không thể sai được.

"Vô Song bái kiến Thiên lão ".

Thiên Thánh cười hiền lành gật đầu với Vô Song mà nói.

"Vô Song đúng không, tên rất hay, lão đầu tử cuối đời có thể thu được một vị truyền nhân tốt ".

Vô Hà Tử nghe Thiên Thánh nói vậy lập tức phổng cả mũi, nhưng mà lão đầu này vẫn cực kỳ "vô sỉ", trực tiếp dùng ngón tay gõ vào đầu Vô Song.

"Tiểu tử này mà tốt cái gì chứ, vừa thấy lão phu đã khóc lóc, ướt hết cả đạo bào của lão phu, so với tiểu Quỳnh Hương thì thua xa lơ xa lắc ".

Tiếp theo trong lúc Vô Song đang xoa đầu thì Vô Hà Tử liền dẫn hắn đến trước mặt Quỳnh Hương.

Nàng lúc này vẫn tà áo đỏ, mái tóc đen búi cao lộ ra cái cổ trắng ngần, trên mặt nàng vẫn là mặt nạ, mặt nạ vô diện nhưng bên góc phải có một đóa hoa, đây không phải là đóa Quỳ Hoa mà là... môt đóa Quỳnh Hoa.

Nàng gọi là Đông Phương Quỳnh Hương, trên mặt nạ khắc một đóa Quỳnh Hoa, thực sự hợp vô cùng.

"Tiểu Vô Song, lại đây lão phu giới thiệu cho ngươi một tuyệt thế thiên tài, nàng gọi là Quỳnh Hương, sau ngày ngươi gọi nàng là tỷ tỷ biết chưa ".

"Nàng chỉ hơn ngươi 2 tuổi nhưng mà thực lực mạnh vô cùng, cũng không phải như tiểu tử ngươi còn cần núp sau lưng lão phu ".

Lão đầu quả thực rất thích ở trước mặt người khác mà đánh mặt Vô Song, tuy nhiên lúc này Vô Song cũng không muốn cãi lại lão đầu, hắn cùng Quỳnh Hương lại nhìn nhau.

Hắn thật ra cũng chẳng rõ tuổi tác của hắn nữa, có lẽ là 16, có lẽ là 17 tuy nhiên việc hắn nhỏ tuổi hơn Quỳnh Hương thì là thật, nàng năm nay đã 18.

Về mặt bối phận, nàng là con gái của Trương Tam Phong tức là ít nhất cũng có thể coi như đồng bối với Thiên – Địa – Nhân tam thánh, nàng so với Vô Song cao không biết bao nhiêu cấp bậc, gọi hai chữ tỷ tỷ còn là nhẹ.

Dĩ nhiên những việc này không quan trọng, quan trọng là cả Quỳnh Hương cùng Vô Song đều không ngờ gặp đối phương ở đây, rốt cuộc Vô Song vẫn cứ là người mở miệng trước.

"Vô Song gặp qua Quỳnh Hương tỷ tỷ ".

Quỳnh Hương nghe Vô Song nói, đôi mắt đẹp hơi nhíu nhưng mà nàng cũng mở miệng.

"Hân hạnh rồi ".

Lúc này cho dù Vô Hà Tử đang cười cười nói nói hay Thiên Thánh từ đầu đến cuối vẫn quan sát Vô Song đều cảm thấy... giữa Vô Song cùng Quỳnh Hương có cái gì không đúng, dĩ nhiên hai lão đầu cũng không tìm hiểu sâu vào cái vấn đề này, không cố tình rạch phá trang giấy kia ra.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 113: Khúc dạo đầu (2)

P/s: Đầu tháng có nguyệt phiếu , cầu mọi người buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ _ __

Tổ đội của Quỳnh Hương vốn có 4 người, nay thêm vào tổ đội của Vô Song liền có 7 người, Vô Song hiện tại đã có tư cách bước vào hàng ngũ tuyệt thế cường giả, đối với toàn bộ đội ngũ thì đây là tin vui, đặc biệt là với Lý Thương Hải.

Nếu chỉ ít phút trước đây, Vô Song không có cơ hội ngăn cản Ebisu thì hiện tại ít nhất Vô Song cũng có thể cản chân được hắn thậm chí nếu bỏ qua vụ siêu hồi phục kia thì Vô Song còn mạnh hơn Ebisu.

Dĩ nhiên thêm vào Vô Song thì vẫn không đủ bởi vì Lý Thương Hải biết trên đảo có Mikoto, kẻ này đủ sức ngăn cản nàng, tức là trên đảo còn có 6 người nữa ngang bằng Ebisu, thực lực của tổ đội 7 người nhóm Vô Song cùng Quỳnh Hương quả thật vẫn chưa đủ ngăn được.

Ở đây phải nói một chút, tuy Thất Phúc Thần hiện tại chỉ còn có 5 người nhưng mà thông tin này không ai biết cả, đến thời điểm hiện tại bản thân Lý Thương Hải hay bất cứ ai khác đều nghĩ Tiêu Dao Tử chỉ giết chết 1 kẻ trong Thất Phúc Thần mà không ngờ bản thân Tiêu Dao Tử trực tiếp giết 1 kẻ, gián tiếp giết 1 kẻ.

Lại nói tới lúc này Lý Thương Hải đang mang việc của Ebisu nói với đám người Quỳnh Hương.

Lý Thương Hải không để Ebisu vào mắt nhưng mà không phải ai ở đây cũng có cái trình độ như nàng.

Dĩ nhiên Ebisu là việc nhỏ, việc lớn là Mikoto và càng lớn hơn là Lý Thương Hải nghĩ Mikoto cũng mang siêu hồi phục như Ebisu, dù sao nữ nhân Mikami kia không phải như thế sao?.

Khi mà Lý Thương Hải kể về Mikoto cùng Mikami thì toàn bộ những người ngồi đây bao gồm Vô Song đều cảm thấy nặng nề.

Theo Lý Thương Hải thì Mikoto nhiều năm trước không hề dưới nàng, hiện tại cho dù hắn yếu hơn nàng nhưng riêng việc hắn có Giới thì kẻ này chắc chắn cũng phải rất mạnh, giờ lại thêm Siêu Hồi Phục thì ai có thể thắng nổi?, ngay cả cao ngạo như Lý Thương Hải cũng cảm thấy nàng không thắng được.

Nàng có thể giết Mikoto một lần nhưng mà liệu Mikoto có giống Ebisu để nàng đủ lực giết lần thứ hai, thứ ba, thậm chí càng nhiều?.

Cái này Lý Thương Hải cũng không trả lời được.

Sau câu chuyện này là cả một sự im lặng, rốt cuộc Vô Song là người đầu tiên lên tiếng.

"Các vị tiền bối, Vô Song nghĩ nếu lời của cô cô là thật chỉ sợ chúng ta phải đợi Thiên Hoàng lên đảo ".

Hiện tại lực không đủ, quả thật chỉ có thể đợi Thiên Hoàng.

Dĩ nhiên chờ đợi không phải lúc nào cũng tốt bởi vì sẽ không biết việc gì xảy ra.

"Mikami, cô ta đang ở chỗ Thiên Hoàng, nguyên cái Bồng Lai Tiên Đảo này chỉ sợ cũng đang đợi Thiên Hoàng lên đảo, thời điểm Thiên Hoàng lên đảo tuyệt đối chẳng bình yên thế này ".

Đây là câu trả lời của Lý Thương Hải và dĩ nhiên nàng nói đúng.

Ở đây ai cũng hiểu được rằng đám người Thất Phúc Thần vì một lý do gì đó mà không rời đi, không rời khỏi Thạch Thành tức là bọn chúng đang đợi.

Chỉ còn 7 ngày nữa Thiên Hoàng sẽ lên đảo, chỉ riêng việc Mikami làm, chỉ riêng việc người đàn bà này xuất hiện bên cạnh Thiên Hoàng và cũng sẽ lên đảo vào thời điểm này thì đã nói rõ toàn bộ Bồng Lai cũng đang đợi.

Mục đích của bọn chúng là gì không ai biết, sức mạnh chân chính của Bồng Lai thế nào không ai hay, trên lý thuyết Bồng Lai có Thất Phúc Thần nhưng mà thật sự trong Thạch Thành có gì thì ai biết được, dù sao Tiêu Dao Tử chưa thể đi vào Thạch Thành đã bị ngăn cản, đấy là chưa kể ở sau Thạch Thành còn có vùng tối, ai mà biết trong vùng tối còn cái gì?.

Cái này thật sự gọi là tiến thoái lưỡng nan, đi cũng không được, ở cũng không xong, đi tiếp đến Thạch Thành chỉ sợ không đủ lực, ngồi đây đợi lại không phải cách hay, mà giờ phút này có thể rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo hay không còn là một vấn đề.

"Hay là chúng ta tới thượng nguồn trước, sau đó trở về, vòng ngược ra khu vực rìa ngoài, xem cái màn sương trắng kia rốt cuộc là thế nào rồi lại tính tiếp ".

Quỳnh Hương ở một góc rốt cuộc lên tiếng, nàng vốn tự tin với thực lực của tổ đội nhất nhưng mà những lời Lý Thương Hải nói về Mikoto lại làm hỏng cái tự tin này của nàng bất quá nàng là người dẫn mọi người lên đảo, tập trung mọi người lại với nhau, nàng không thể không đứng ra nói một chút.

Quỳnh Hương lên tiếng, Vô Hà Tử – Thiên Thánh – Vô Song – Lý Thương Hải đều nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu, thời điểm hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy.

Thượng nguồn là nơi bắt buộc phải đi, đi xong mới có thể tính tiếp, về phần rìa ngoài của Bồng Lai xuất hiện màn sương trắng, nhất định cũng phải dò xét một phen, cũng không thể để màn sương thần bí cứ như vậy tồn tại được, ai biết ẩn trong màn sương ngăn cách mọi người rời khỏi Bồng Lai ẩn dấu cái gì?.Năm người ngồi bàn việc với nhau, rốt cuộc đồng ý với suy nghĩ của Quỳnh Hương, mục tiêu ngày mai là tiến về thượng nguồn, sau đó cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Sau khi bàn xong việc, năm người rời đi, Thiên Thánh đi cùng Quỳnh Hương, Lý Thương Hải nhìn Vô Song cùng Vô Hà Tử một lúc, nàng cũng lựa chọn trở về lều vải của mình.

Tổ đội Quỳnh Hương cũng không như tổ đội Vô Song, bốn người lên đảo đều mang theo lều vải, đây chính là kinh nghiệm của Tiêu Dao Tử để lại, tại khu vực rìa ngoài khi đi ngủ không cần thứ này nhưng vào trong quỷ lâm nơi những con côn trùng mang theo mặt người thì lại khác, hơn nữa lều vải còn phải là loại đặc chế, nếu không cũng không ngăn được cái đám này.

Bốn người mang theo lều vải, Lý Thương Hải trực tiếp trở về lều vải của mình, nàng bình thường không cần ngủ mà chỉ cần đả tọa nhưng mà hiện tại nàng cần ngủ một giấc, nàng là cường giả mạnh nhất tổ đội hiện tại, nhất định phải giữ cho trạng thái thân thể luôn ở đỉnh phong.

Trong ba cái lều vải còn lại, một cái hiện tại được tặng cho Huân cùng Dương dùng tạm, hai nữ tử này quá yếu, không có lều vải chỉ sợ đêm nay sẽ chết tại Quỷ Lâm.

Còn lại hai cái, Quỳnh Hương sở hữu một cái, một cái còn lại thuộc về Vô Hà Tử, dĩ nhiên Vô Hà Tử cùng Vô Song hiện tại ở cùng một nơi.

_ _ _ __ _ _ __

Đoàn người tán đi, mỗi người trở về một nơi chờ cho ngày mai tới nhưng mà không phải ai cũng đi ngủ, không phải ai cũng có thể ngủ ngon.

Quỳnh Hương trở về lều vải, nàng vừa đi vào thì không bao lâu sau Thiên Thánh cũng vào tới, ông vén cửa lều ra rồi chậm rãi bước vào bên trong.

Quỳnh Hương nhìn thấy Thiên Thánh, nàng khẽ gật đầu.

"Thiên lão ".

Thiên Thánh mỉm cười ôn hòa với Quỳnh Hương, sau đó lão nhân này mở miệng.

"Tiểu thư, người cùng vị tiểu bằng hữu Vô Song kia quen nhau từ trước phải không? ".

Quỳnh Hương nghe Thiên Thánh hỏi, nàng nghĩ nghĩ một chút rồi gật đầu.

"Vâng, con cùng hắn quả thật có chút quen biết, hơn nữa còn cộng đồng đối địch một lần".Thiên Thánh nghe giọng của Quỳnh Hương liền nhíu mày, ông đương nhiên rất hiểu nàng, cũng biết nàng không nguyện ý nói tiếp việc này, thế là Thiên lão liên đổi chủ đề.

"Tiểu thư, Vô Song...đứa nhỏ này không có mệnh cách ".

Quỳnh Hương nghe vậy bỗng giật mình nhìn Thiên Thánh, nàng gần như không tin được vào những điều mình vừa nghe.

Thiên Thánh thấy vậy chỉ có thể cười khổ.

"Tiểu thư, người không nhìn ra nhưng lão nhìn ra, hơn nữa người cũng biết pháp môn đặc biệt của sư phụ dạy cho chúng ta, lão cũng nhìn ra đứa bé kia là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, cái này chỉ sợ tiểu thư cũng biết ".

"Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể không bao giờ có chuyện do hai người cùng sở hữu, trước tiểu thư chỉ có Tiêu Dao Tử sở hữu thể chất bá đạo này, sau này Tiêu Dao Tử mất đi thì tiểu thư mới có thể sở hữu nó ".

"Đứa bé gọi là Vô Song kia, vừa không có mệnh cách vừa sở hữu Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể .. . nó có lẽ không thuộc về thế giới này ".

Thiên Thánh đã nói đến đây, Quỳnh Hương sao có thể không hiểu.

Nàng lúc trước biết sứ mạng của mình có người gánh, nàng từng đối với người thần bí kia cảm kích không thôi nhưng mà nàng tuyệt chưa từng nghĩ tới đó là Vô Song.

Nàng im lặng một lúc nhìn Thiên Thánh, sau đó nói.

"Thiên lão, con biết rồi ".

Thiên Thánh nghe nàng nói vậy, ông cũng không nói gì, ông chỉ đến đây nói cái mình nhìn thấy, nói cái mình nhận ra, còn lại liền là vấn đề của Quỳnh Hương.

Thiên Thánh sống rất lâu, thời gian sống của ông cũng không phải toàn bộ đều dành cho võ đạo, sở học của Thiên Thánh thật sự rất rộng, việc ông nhận ra Vô Song đặc biệt cũng chẳng có gì là lạ.

Lần này Thiên Thánh xuất sơn, ông thật ra chẳng biết chút tình hình nào về thiên hạ đại thế cả, rất lâu rồi ông không quản việc thiên hạ, ông xuất sơn là vì thủ hộ tiểu thư, nhiệm vụ hàng đầu của Thiên Thánh chỉ có như vậy, nhiệm vụ bảo hộ Quỳnh Hương.

Y Thánh – Trương Y chịu trách nhiệm ở Hắc Địa, là người liên lạc của Võ Đang Phái với Hắc Địa, của Hắc Địa với Dược Vương Cốc.

Nhân Thánh – Trương Nhân chịu trách nhiệm điều hành cả Võ Đang Phái cùng toàn bộ giao tế lẫn hệ thống tình báo của Võ Đang trên khắp thiên hạ.

Địa Thánh – Trương Địa chịu trách nhiệm bảo vệ Dược Vương Cốc đồng thời sẵn sàng chi viện cho Hắc Địa khi có biến cố xảy ra.

Cuối cùng là Thiên Thánh – Trương Thiên, ông không cần quản bất cứ thứ gì, chỉ cần sống thật lâu, bản thân thật mạnh, trở thành tấm khiên bảo hộ cho Quỳnh Hương, vậy là đủ.

Lần này xuống núi, mãi đến khi tới Phù Tang thì Thiên Thánh mới biết thế gian xuất hiện một người gánh chịu "thiên mệnh" thay cho Quỳnh Hương, vì điều này ông mới để Quỳnh Hương lên Bồng Lai Tiên Đảo.

"Thiên mệnh " nhất định phải có người đến gánh, người này từ xưa đến nay đều là Quỳnh Hương, bản thân Bồng Lai Tiên Đảo nguy hiểm đến mức Tiêu Dao Tử còn lật thuyền thì sao ông có thể yên tâm cho Quỳnh Hương lên đảo?, ông không thể để "thiên mệnh" không ai tới gánh chịu.

Hiện tại thì tốt rồi, ông dĩ nhiên nhìn ra Vô Song chính là người chịu tải thiên mệnh hộ Quỳnh Hương nhưng mà hiện tại cả hai người có tư cách gánh thiên mệnh thì đều đang ở Bồng Lai, đang ở một nơi nguy hiểm cùng cực, chính Thiên Thánh cũng đang cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, không biết làm gì mới tốt.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 114: Khúc dạo đầu (3)

P/s: Đầu tháng có nguyệt phiếu , cầu mọi người buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ _ __

Cũng như Quỳnh Hương, Vô Song trở về lều vải và đương nhiên hắn không ngủ được.

Vô Song vừa trở về lập tức mở bút ký của Tiêu Dao Tử ra nghiên cứu, bản bút ký này tuy không dày nhưng mà tuyệt đối cho Vô Song rất nhiều kiến thức.

Vô Song đã lâu không đọc sách và cũng lâu lắm rồi không có quyển sách nào có thể cho Vô Song hứng thú như cái bản bút ký này.

Nghiên cứu bút ký của Tiêu Dao Tử như giúp Vô Song mở ra một chân trời mới vậy, hệ sinh thái của Bồng Lai Tiên Đảo được ông nghiên cứu phi thường kỹ, Tiêu Dao Tử thực sự đã bỏ rất nhiều thời gian và tâm huyết trên Bồng Lai Tiên Đảo.

Đương nhiên việc này càng làm Vô Song nhận ra đám Thất Phúc Thần kia chỉ sợ nhất định phải thủ hộ Thạch Thành, nên biết Tiêu Dao Tử khẳng định ở lại rất lâu trên đảo thì mới bắt đầu đi tới Thạch Thành, ấy vậy mà trước khi ông tới Thạch Thành tuyệt không có người ngăn cản, Thất Phúc Thần tuyệt không ra mặt.

Với sự xuất hiện của Ebisu ở Quỷ Lâm thì có thể khẳng định Thất Phúc Thần hoàn toàn có thể đi lại bình thường trên đảo nhưng mà vì một lý do nào đó bọn chúng không rời khỏi Thạch Thành.

Đáp án chỉ có thể là bởi độ quan trọng của Thạch Thành, ví dụ như nơi đây có một vật quan trọng mà bọn họ nhất định phải thủ hộ chẳng hạn, Vô Song hoài nghi tại Thạch Thành thực sự cất chứa bí mật về thể chất của Thất Phúc Thần, bí mật mà thế nhân gọi là sự bất tử.

Ngoài vấn đề Thạch Thành ra thì còn hai khu vực nữa khá khó hiểu, đầu tiên là vùng tối và thứ hai là thượng nguồn.

Thượng nguồn nằm ở sâu trong Quỷ Lâm còn vùng tối thì không ai biết nằm ở đâu cả, chỉ biết muốn tới vùng tối nhất định phải vượt qua Thạch Thành.

Điều kỳ lạ ở đây, bản thân Tiêu Dao Tử rõ ràng bị ngăn cản từ trước khi vào tới Thạch Thành, vậy vì cái gì ông biết vùng tối tồn tại?, Vô Song không nghĩ đám Thất Phúc Thần sẽ đóng vai hướng dẫn viên du lịch mà giới thiệu cho ông.

Về phần thượng nguồn cũng đặc biệt vô cùng, nơi đây không được Tiêu Dao Tử miêu tả gì cả, Tiêu Dao Tử chỉ nhắc đến vị trí của thượng nguồn, phải biết tất cả các địa điểm trước khi tới Thạch Thành đều được ông chú thích vô cùng rõ ràng, từng sinh vật, từng loại cây cối thậm chí cả thổ nhưỡng nhưng mà khu vực thượng nguồn thì không.

Tiêu Dao Tử vẽ một tấm địa đồ Quỷ Lâm, đồng thời ông đánh dấu hai đường chéo lớn tạo thành hình chữ X, tại đây ông chỉ đề hai chữ "thượng nguồn" rồi cũng không viết gì hơn.

Thân là những người đi sau, những người cầm được bản bút ký này, quả thật bọn họ không có hứng thú với thượng nguồn cũng không được, nhất định phải đến xem cái chữ X mà Tiêu Dao Tử đánh dấu có nghĩa là gì.

Trong lúc Vô Song đang nghiên cứu bút ký của Tiêu Dao Tử thì Vô Hà Tử trở về, nhìn thấy lão đầu tiến vào trong lều, Vô Song rất nhanh hạ quyển bút ký xuống, Vô Song biết lão đầu có việc hỏi mình.

Lão đầu ngồi xuống, ánh mắt nhìn Vô Song, từ sự quen thuộc của Vô Song với lão đầu, Vô Song hiểu lão đầu lúc này đang nghiêm túc vô cùng.

Lão đầu thật ra không hỏi dung mạo Vô Song vì sao thay đổi lớn như thế, lão đầu thậm chí có cảm giác thể chất của Vô Song cũng thay đổi, tuy không biết thể chất của Vô Song là gì bởi Vô Hà Tử chẳng có bản lĩnh của Thiên Thánh hay Nhân Thánh nhưng mà ông chắc chắn thể chất của Vô Song hiện tại cũng không phải là Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Năm xưa, Vô Hà Tử, Vạn lão cùng Dược Vương cộng đồng vì Vô Song tạo nên thứ thể chất này, lão đầu sao lại không rõ về nó, dù sao Tiên Thiên Chí Âm Thể đã ăn vào khí chất của Vô Song, nay khí chất của Vô Song hoàn toàn thay đổi thì thử hỏi sao thể chất này còn tồn tại được?, nó nhất định cũng chịu thay đổi.

"Tiểu Vô Song, 6 năm qua ở ngoài giang hồ, có ai bắt nạt ngươi không? ".

Cùng một câu nói không khác gì lúc trước nhưng mà ngữ khí hoàn toàn thay đổi.

Vô Song không hề hoài nghi, chỉ cần Vô Song nói ra oan ức trong lòng, lão đầu lại như năm đó, bất kể ra sao đều vì Vô Song ra mặt, che gió che mưa.

Vô Song nhìn lão đầu, lão đầu già mà không kính, lão đầu có chút vô sỉ, lão đầu chuyên bắt nạt hắn nhưng mà trong thâm tâm của lão đầu vẫn luôn coi Vô Song như con như cháu, bên trong lão đầu vẫn luôn tốt với hắn như vậy.

Vô Song lúc này khẽ mỉm cười với lão đầu, sau đó nói.

"Lão đầu, tiểu Vô Song dù sao cũng là đệ tử của lão đầu, đệ tử của đại nhân vật Độc Cô Cầu Hòa, ra ngoài giang hồ bản thân Vô Song không bắt nạt người ta thì thôi, sao có chuyện để người ta bắt nạt Vô Song, lão đầu người cứ yên tâm ".Vô Hà Tử nghe vậy gật đầu, ông đương nhiên biết Vô Song không nói thật, một đứa bé 11-12 tuổi bước chân vào giang hồ sẽ ăn bao nhiêu khổ?, cho dù Vô Song là yêu nghiệt, cho dù có rất nhiều tiền bối trợ giúp Vô Song nhưng mà trong 6 năm qua, Vô Song chịu bao nhiêu khổ?, đánh bao nhiêu trận?, giang hồ với Vô Song tuyệt chẳng yên bình.

Vô Hà Tử cũng khẽ cười với Vô Song, lão đầu biết Vô Song không muốn nói, lão đầu biết Vô Song hiện tại cũng không phải Vô Song trên Tử Ngọc Sơn, cũng đến lúc bờ vai đủ vững vàng, cũng đến lúc bắt đầu tự mình gánh lấy sóng gió.

Nam nhân mà, bờ vai kia không đủ gánh váng sóng gió của chính mình thì sau này sao có thể thủ hộ người khác?, sao có thể lại vì người khác che nắng che mưa?.

Vô Hà Tử không tin lời của Vô Song nhưng mà ông cảm thấy tiểu Vô Song đã lớn rồi, vì vậy ông mỉm cười.

"Sau này có thời gian, theo lão phu về trung nguyên, trở về Tử Ngọc Sơn một chuyến, nha đầu rất nhớ ngươi, nha đầu lúc nào cũng gọi ngươi".

Vô Song nghe đến nha đầu, nội tâm có chút mềm nhũn, nha đầu ở đây đương nhiên là A Kha.

"Sư phụ, nha đầu hiện tại thế nào rồi ".

Hai tiếng sư phụ này quả thực đã lâu lắm Vô Song không gọi rồi nhưng mà gọi ra vẫn thuận miệng vô cùng.

Lão đầu nghe vậy cười cười, nghĩ đến tiểu A Kha, trong lòng Vô Hà Tử cũng thấy mềm nhũn.

"A Kha gửi đến Vong Ưu Thôn đương nhiên là được, tiểu nha đầu ít nhất dễ thương hơn tiểu tử ngươi nhiều lắm, nha đầu vừa nhìn đã muốn nâng niu, tiểu tử ngươi vừa nhìn đã muốn đánh đòn ".

Nghe lão đầu nói vậy, Vô Song cũng cười, tiếp theo lão đầu lại hỏi Vô Song.

"Những năm nay, có trở về thăm ông ngoại ngươi cùng Linh Tố không? ".

"Có thưa sư phụ, Vô Song hai tháng trước có trở về Dược Vương Cốc một chuyến, gặp ông ngoại cùng Linh Tố ".

Vô Hà Tử nghe Vô Song đáp liền gật đầu, ông cũng không hỏi lão bằng hữu ra sao, dù gì nếu có đại sự nhất định Vô Song sẽ mở miệng nói với ông.
Lúc này, Vô Hà Tử bắt đầu thần thần bí bí nhìn Vô Song, trong ánh mắt lóe lên.

Lúc này, Vô Song bất giác cảm thấy không ổn, lão đầu vừa bật trạng thái nghiêm túc được 5 phút, hiện tại dĩ nhiên lại bắt đầu trở về với bản chất?.

"Linh Tố là cô nương tốt, ngươi cũng không thể phụ người ta biết chưa ".

Vô Song nghe lão đầu nói vậy đương nhiên gật đầu, hắn nhất định sẽ không để Linh Tố chịu khổ tuy nhiên Vô Song cũng không mở miệng mà đang đợi lão đầu nói tiếp, chủ ý của lão đầu chắc chắn không phải là cái này.

Quả nhiên, lão đầu rất nhanh nói.

"Linh Tố là cô nương tốt, tiểu Linh Tố thật sự rất ngoan, nàng sẽ không ngăn cản ngươi năm thê bảy thiếp, ngươi cũng không cần sợ sẽ giống như Quách Tĩnh, bị phu nhân mình quản không cục cựa được "

"Thế nào, nói thật với lão phu, ngươi cùng thiên kim tiểu thư Võ Đang Phái có phải có một chân hay không?, lúc chiều nay ánh mắt của hai đứa ai oán như vậy sao che đậy được tuệ nhãn của lão phu đây ".

Việc Vô Song "bịa" ra với Lý Thương Hải đương nhiên đến tai Vô Hà Tử, bản thân Vô Hà Tử từ lâu cũng không quan tâm Vô Nhai Tử làm gì, dù sao đám người Tiêu Dao Tam Lão đấu đá lâu như vậy chính ông cũng ngứa mắt, đến khi nghe tin Vô Song trở thành chưởng môn đời này của Tiêu Dao Phái từ miệng Lý Thương Hải thì ông chỉ thấy bất ngờ chứ không lạ gì,

Tiểu Vô Song của ông tốt như vậy, chỉ cần gặp Vô Nhai Tử đương nhiên có thể dễ dàng kế nhiệm Tiêu Dao Phái, có gì lạ sao?.

Cũng vì Vô Song hiện tại là Tiêu Dao Chưởng Môn nên Vô Hà Tử đầy thần bí mà nói.

"Khặc khặc, tiểu Vô Song, ngươi nghe lão đầu ta nói, Võ Đang Phái chèn ép Tiêu Dao Phái chúng ta vô cùng, dĩ nhiên ai bảo người ta có thực lực, cái này lão phu cũng chẳng có cách nào nhưng mà tiểu tử ngươi thân là chưởng môn phái Tiêu Dao nhất định phải thay đổi cái vấn đề này, nhất định phải làm Tiêu Dao Phái đi đến đỉnh phong ".

"Việc này đương nhiên có chút khó nhưng mà tiểu tử ngươi có thể nha, ngươi chỉ cần ôm thiếu chủ của Võ Đang Phái lên giường, đoạt được phương tâm của nàng thì Võ Đang Phái sau này lấy cái gì chèn ép Tiêu Dao Phái chúng ta đây ".

"Đệ nhất thiên tài của Võ Đang phái giờ trở thành người của Tiêu Dao phái chúng ta, càng nghĩ càng kích thích, để xem lúc đó lão bất tử Trương Thiên lấy cái gì khoe khoang với lão phu ".

Vô Hà Tử nói xong bật cười, giọng nói rất vô sỉ, tiếng cười cũng rất vô sỉ.

Vô Song nhìn lão đầu, căn bản cũng không biết nói gì mới tốt nhưng mà rất nhanh lão đầu không cười được nữa mà Vô Song thì cũng không nói được nửa bởi vì lúc này hai người thấy thân ảnh Quỳnh Hương đang đứng trước lều vải.

Sau đó... sau đó thật ra cũng không có sau đó, Quỳnh Hương trực tiếp quay đầu rời đi, nàng từ đầu đến cuối không nói câu nào >

Thấy Quỳnh Hương rời đi, lão đầu lúc này nuốt một ngụm nước miếng rồi lập tức chỉ Vô Song.

"Tiểu tử, ngươi làm mỹ nhân phật lòng còn không chạy theo đi?, nhanh nhanh, vì đại nghiệp của Tiêu Dao Phái nhất định phải nhanh ".

Vô Song đương nhiên sẽ không nghe lời Vô Hà Tử, hắn nhìn chằm chằm về phía lão đầu, sau đó chậm rãi nói ra từng chữ.

"Sư phụ, người có thể bớt vô sỉ hay không đây? ".

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 114-2: Ngoại chương - Ám

Trong các nhân vật có mặt trên Bồng Lai Tiên Đảo, ngoại trừ Dương cùng Huân ra thì Vô Song cũng chỉ quan tâm Thiên Vũ Chính Tắc cùng Luha, dĩ nhiên với Vô Song thì thực lực tiểu tử Luha kia rất mạnh, nó sẽ không thể gặp rắc rối ở khu vực rìa ngoài, chỉ cần Luha không đụng phải đám người Ebisu thì mọi nguy hiểm đều là con số 0, đương nhiên đám người Ebisu lại càng chẳng có lý do đi đụng Luha, Luha không phải Lý Thương Hải.

Luha thì Vô Song không lo lắng nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc thì có, hắn rất yếu.

Vô Song trước khi lên đảo đã cố gắng tìm cách để Thiên Vũ Chính Tắc theo đoàn đến Bồng Lai bởi Vô Song có cảm giác tại đảo này sẽ là nơi giúp Thiên Vũ Chính Tắc thuế biến nhưng mà cũng chưa cần Vô Song làm gì thì cái tên Thiên Vũ Chính Tắc đã có trong danh sách 15 người Thiên Vũ gia tiến lên Bồng Lai Tiên Đảo.

Thiên Vũ Chính Tắc không nằm trong Thập Ngũ Đương Đại, căn bản không có tư cách lên đảo nhưng mà đây là do Thiên Vũ Trung sắp xếp thì cũng không ai nói được cái gì.

Thiên Vũ Trung cảm thấy Thiên Vũ Chính Tắc có vấn đề, đầu tiên là việc bắt Vô Song, trong việc này chắc chắn có gian trá, tuy cũng có thể là Vô Song tự đưa đầu vào rọ nhưng mà Thiên Vũ Trung không thể không hoài nghi Thiên Vũ Chính Tắc.

Tiếp theo trong lần hành động ở Trung Nguyên, tuy cả đoàn sát thủ đều không mạnh, chỉ là lực lượng pháo hôi thăm dò đầu tiên từ phía Bái Nguyệt Giáo, cả đoàn đội chết hết cũng không sao nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc lại là người duy nhất trở về hơn nữa hắn còn không có thương thế, như vậy đương nhiên cũng đáng bị nguồi ta hoài nghi.

Một điểm hoài nghi có thể ở trong trạng thái xem xét nhưng mà hai điểm hoài nghi thì quá đủ để Thiên Vũ Trung để Thiên Vũ Chính Tắc đi chết, Thiên Vũ Trung cũng không rõ Bồng Lai Tiên Đảo nguy hiểm ra sao tuy nhiên việc sắp xếp Thiên Vũ Chính Tắc lên đảo chính là để Thiên Vũ Trung hắn tự tay bắt Thiên Vũ Chính Tắc, tự tay tra khảo sau đó là giết.

Thập Ngũ Đương Đại khi đối đầu với Oni còn không xong thì Thiên Vũ Chính Tắc lấy gì đối đầu với thứ sinh vật này?.

Thiên Vũ Chính Tắc ở trên Bồng Lai thực sự rất thảm tuy nhiên Thiên Vũ Chính Tắc quả thực vẫn có thể sống được, khả năng sinh tồn của Thiên Vũ Chính Tắc... vượt xa bất cứ ai trong Thập Ngũ Đương Đại.

Đầu tiên phải nói, Thiên Vũ Chính Tắc cũng như bao người khác trên Bồng Lai, gặp phải Oni.

Dĩ nhiên với thực lực của Thiên Vũ Chính Tắc thì không có cửa với sinh vật này, hắn chỉ có thể bỏ chạy.

Tiếp theo đến gần cuối ngày rốt cuộc Thiên Vũ Chính Tắc gặp được một tổ đội của Thiên Vũ gia, gồm những người trong Thập Ngũ Đương Đại.

Công tâm mà nói, chỉ cần Thập Ngũ Đương Đại không bị Oni dọa mất tinh thần thì vẫn sẽ xử lý được con quái vật này, một tổ đội 4 người đều nằm trong Thập Ngũ Đương Đại đã tạm coi là an toàn ở khu vực rìa ngoài.

Thân phận của Thiên Vũ Chính Tắc ở trong mắt Thập Ngũ Đương Đại thì chẳng khác gì con sâu cái kiến, hắn cũng chỉ là gánh nặng cho cái đội ngũ này nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc tuy yếu nhưng cũng giá trị của kẻ yếu, ít nhất là làm pháo hôi.

Sau khi giao hết toàn bộ lương thực cùng nước uống mang theo thì Thiên Vũ Chính Tắc cũng được ra nhập tổ đội, vai trò của Thiên Vũ Chính Tắc chính là dò đường.

Tổ đội 5 người muốn trở về, muốn rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo bởi họ ý thức được cái nơi này khủng bố ra sao tuy nhiên trước màn sương trắng khủng bố kia bọn họ hoàn toàn không ra được.

Trời dần tối, vì lý do an toàn để tránh đám Oni thì tổ đội quyết định leo lên vách núi, tiến vào một hang động để chọn chỗ nghỉ ngơi qua đêm.

Bọn họ không mất bao nhiêu công liền tìm được một hang động trên vách núi có điều hang động này tương đối sâu, cũng không biết nó dẫn tới đâu.

Bốn người của Thập Ngũ Đương Đại đương nhiên vẫn tiến vào hang động, nhưng chỉ ở khu vực bên ngoài, Thiên Vũ Chính Tắc phải đi vào trong, phải.. . dò đường.

Thiên Vũ Chính Tắc cho dù không muốn nhưng làm gì có cách nào, hắn quá yếu.

Cầm theo một cây đuốc, Thiên Vũ Chính Tắc tiến vào sâu bên trong, lúc này hắn nhìn thấy một con Oni đang say ngủ nơi tận cùng hang động, Thiên Vũ Chính Tắc sợ hãi gần chết nhưng mà càng sợ hãi thì hắn càng bình tĩnh, lập tức tắt ánh lủa sau đó dùng hết khả năng yếm khí của mình, men theo đường cũ mà trở về.

Đen đủi cho cả cái tổ đội của Thiên Vũ Chính Tắc là ở bên ngoài có 3 con Oni khác trở về, trong đêm tối lại thêm cả đội mệt mỏi nguyên ngày, đám người Thập Ngũ Đương Đại vậy mà không phát hiện ra.

Cái này cũng khó trách bọn họ, mấy ai nghĩ sinh vật to như Oni lại sống trên những vách đá?, sống trong những hang động nằm tận trên núi?.

Kết quả thì cũng không khó đoán cho lắm, bốn người của Thiên Vũ Gia bị ba con Oni đập chết, nếu là ở ngoài thì còn có người chạy được nhưng mà trong hang động thì chạy làm sao?.
Ba con Oni tấn công bất ngờ lại thêm một con Oni trong trạng thái say ngủ tỉnh lại lao ra ngoài, toàn bộ tổ đội của Thiên Vũ Chính Tắc đều bị giết sạch, chỉ còn một mình Thiên Vũ Chính Tắc còn sống.

Hắn ẩn thân trong góc tối, nhìn đám Oni nghiền nát thân thể cao thủ Thiên Vũ gia, Thiên Vũ Chính Tắc vừa sợ hãi vừa thấy buồn nôn vô cùng tuy nhiên hắn cũng không dám động, hai mắt nhắm lại, phó mặc cho số phận.

Thiên Vũ Chính Tắc lách mình trong một khe đá nhỏ, khả năng yếm khí của hắn siêu cường đồng thời Thiên Vũ Chính Tắc cố gắng giữ cho mình lãnh tĩnh nhất có thể, rốt cuộc dựa vào những thứ này hắn sống, trong điều kiện không có ánh sáng, 4 con Oni mang theo 4 cái xác người tiến vào sâu trong hang động.

Thiên Vũ Chính Tắc cơ hồ không dám thở, ẩn thân trong hang động gần 3 tiếng đồng hồ mới dám chui ra, khi đến cửa hang thì chỉ thấy mùi huyết nồng nặc, máu thịt bày nhày, về phần hành trang của đoàn người cũng không cánh mà bay, cái này đương nhiên bị Oni cầm về.

Thiên Vũ Chính Tắc cũng không dám ở lại, vội rời khỏi nơi này, sau đó nguyên đêm không dám chợp mắt, Thiên Vũ Chính Tắc không muốn chết, hắn quá yếu, hắn không thể xác định được nguy hiểm đang đến gần, hắn chỉ có thể dùng con mắt mà quan sát tất cả, dùng con mắt mà cảm nhận vì vậy hắn không thể ngủ cũng không dám ngủ.

Cũng may cho Thiên Vũ Chính Tắc, đêm nay hắn không gặp phải Baku.

Baku có khứu giác rất nhạy bất quá vì nhạy nên nó ngửi được mùi của Oni trên chính cơ thể Thiên Vũ Chính Tắc, vì cái mùi này mà Thiên Vũ Chính Tắc có thể an toàn sống qua ngày đầu tiên ở Bồng Lai.

Sống qua ngày đầu tiên, Thiên Vũ Chính Tắc phải đối mặt với một vấn đề khác đó là đồ ăn và nước uống.

Thiên Vũ Chính Tắc nguyên cả ngày qua đã không ăn gì, bình thường thì không sao nhưng sau một ngày thân thể của Thiên Vũ Chính Tắc đã bị đẩy đến giới hạn, hắn biết nếu không có cách bổ sung năng lượng thì chính hắn cũng không qua khỏi.

Thiên Vũ Chính Tắc rất thông minh, hắn hiểu mình đang ở đâu trên Bồng Lai Tiên Đảo, cũng hiểu càng đi vào sâu bên trong chỉ sợ càng nguy hiểm, theo Thiên Vũ Chính Tắc thì tốt nhất là cố gắng sinh tồn ở khu vực này, sau đó đợi Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân đến.

Vì cái suy nghĩ này, Thiên Vũ Chính Tắc không dám đi xa, cố gắng đi loanh quanh trong khu vực có nhiều cây cối, cố gắng vừa đi vừa quan sát, vừa lẩn trốn.

Trên con đường này Thiên Vũ Chính Tắc thấy rất nhiều cảnh Oni tàn sát con người nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc làm gì được?, ốc còn không lo nổi mình ốc thì lo cho ai.

Hắn càng đi càng mệt mỏi, càng đi càng đói, bản thân hắn vốn muốn tìm một thứ gì đó mà hắn cho là quen thuộc hoặc ít nhất là hắn nhận ra nhưng mà khắp Bồng Lai chẳng có bất cứ thực vật nào như thế cả.

Trong cái nơi toàn quỷ vật này, ai dám ăn đồ không thể nhận ra?, khắp Bồng Lai, thứ duy nhất Thiên Vũ Chính Tắc nhận ra và biết rằng. .. sẽ không sao khi ăn nó chỉ có thịt người, đương nhiên Thiên Vũ Chính Tắc vẫn có chuẩn tắc của mình, hắn sẽ không nghĩ đến thứ này.
Cơn đói càng ngày càng lớn, thân thể càng ngày càng mệt mỏi, Thiên Vũ Chính Tắc rốt cuộc đánh liều, hắn bám theo một con Oni, hắn muốn xem Oni ăn gì sau đó liều sống liều chết ăn theo.

Thiên Vũ Chính Tắc rất thông minh, từ việc Oni mang theo hành trang chứa lương thực cùng nước uống trở về thì hắn đã hiểu thực ra Oni ăn uống cũng không khác gì con người, chúng là những sinh vật dị dạng khủng bố nhưng mà trên lý thuyết thì vẫn cứ là sinh vật sống, vẫn cần phải ăn.

Những thứ Oni ăn được, con người cũng sẽ ăn được, bao gồm cả chính thịt người.

Thiên Vũ Chính Tắc cũng hiểu, Oni tuy đi săn người nhưng bình thường lấy đâu ra người cho bọn chúng săn?, nó nhất định phải ăn một cái khác, một thứ có thể nuôi sống chúng.

Trời không phụ lòng người, Thiên Vũ Chính Tắc rốt cuộc thấy Oni ăn gì, chúng ăn một loại quả màu đỏ, to cỡ đầu người.

Thiên Vũ Chính Tắc thực sự rất đói, hắn cũng không nghĩ được gì nữa, đợi con Oni thưởng thức xong đồ ăn, đợi sinh vật này rời khỏi tầm mắt thì Thiên Vũ Chính Tắc trực tiếp đi tới cái cây kia.

Cái cây không cao, cành cây lại thô to, Thiên Vũ Chính Tắc đừng nói là có võ công, cho dù không có võ công thì cũng có thể hái được quả.

Hái xong cái quả màu đỏ này, hắn có thể cảm nhận được sức nặng của nó, không khác gì một quả dưa hấu từ Tây Vực cả, Thiên Vũ Chính Tắc vội cầm quả này chạy vào trong một bụi cây, tiếp tục ẩn nấp.

Rút chùy thủ trong tay, không quá khó khăn để Thiên Vũ Chính Tắc cắt đôi quả này ra, sau đó hắn rốt cuộc nhìn thấy nhân bên trong.

Quả màu đỏ này có rất nhiều thịt hơn nữa còn mọng nước, từ góc độ bình thường mà nói thì nó nhất định là một thứ thực phẩm cứu đói cứu khát hàng đầu trong rừng tuy nhiên quả này lại có nhân, nhân của nó... to bằng nắm tay người lớn hơn nữa lại có nhân hình, hình dạng một đứa bé.

Thiên Vũ Chính Tắc nhìn thấy cái nhân này cũng bị dọa sợ một hồi nhưng mà đến khi xác định nó không phải là sinh vật sống thì cũng thở ra một hơi.

Hắn móc phần nhân ra đặt trên mặt đất, bắt đầu nhắm mắt nhắm mũi cắn phần thịt bên trong quả thực, rất nhanh Thiên Vũ Chính Tắc lại mở mắt ra, hai mắt tỏa sáng.

Thứ quả này thực sự rất ngon, nó có vị như quả đào nhưng lại mọng nước như dưa hấu, thật sự rất khó diễn tả.

Vì quá đói khát, Thiên Vũ Chính Tắc không mất bao nhiêu thời gian liền giải quyết xong quả thực này bất quá phần nhân thì hắn vẫn để lại.

Nâng lên phần nhân không khác gì đứa bé kia, Thiên Vũ Chính Tắc chạm vào nó còn cảm thấy mềm mềm, nghĩ rằng phần thịt đã ngon như vậy, không biết phần nhân sẽ ra sao, Thiên Vũ Chính Tắc liền ăn thử.

Khi hắn cắn một miếng, phần nhân như tan vào trong miệng hắn, sau đó nó tan thành khí đen, toàn bộ dung nhập vào trong cổ họng Thiên Vũ Chính Tắc.

Thiên Vũ Chính Tắc chỉ cảm thấy rùng mình một cái, sau đó nhân trong tay hắn đã hoàn toàn héo rút, lúc này ma khí chính thức nhập thể Thiên Vũ Chính Tắc.

P/s: Đầu tháng có nguyệt phiếu , cầu mọi người buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ _ __

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 114-3: Ngoại chương - Ám (2)

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Thiên Vũ Chính Tắc lần đầu ăn thử thứ quả thực kia, chính hắn trong lúc không ngờ để ma khí nhập thể, sau đó cả người Thiên Vũ Chính Tắc run lên, hắn cảm thấy có một thứ gì đó rất khác lạ thay đổi trong cơ thể mình.

Lúc này Thiên Vũ Chính Tắc không nhận ra, có một người đang theo dõi hắn, người này chính là Luha.

Cũng như Vô Song, Luha là tử tù cố tình tiến vào Bồng Lai Tiên Đảo, hắn được thuê giết người, mục tiêu là toàn bộ những người trong Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ gia.

Luha lên đảo rất nhanh bắt đầu nhiệm vụ của mình tuy nhiên mới giết được một người của Thiên Vũ gia thì Luha đã không có việc để làm bởi lũ Oni xuất hiện.

Lũ Oni hiện thân đã làm rất nhiều công việc thay cho Luha, việc của Luha chỉ là ẩn thân, theo dõi kỳ biến, đương nhiên với cá tính của mình thì Luha cũng từng thử sức với Oni, cũng từng chém giết Oni hay thậm chí là vài con Baku, bản thân Luha đương nhiên phải xác nhận an toàn của mình tại khu vực rìa ngoài là bao nhiêu.

Sau hai ngày, Luha cơ hồ xác định ở gần đây không có sinh vật nào làm khó được bản thân mình, Luha lại bắt đầu một chuyến đi săn.

Tính tới giời phút này trong 15 người của Thiên Vũ Gia lên đảo thì có 3 người chết trong tay của Luha, Thiên Vũ Chính Tắc dĩ nhiên là người thứ 4.

Luha đã coi Thiên Vũ Chính Tắc làm con mồi nhưng mà khi thấy hành động của Thiên Vũ Chính Tắc thì Luha lại nổi lên hứng thú bởi Luha thấy Thiên Vũ Chính Tắc bắt đầu ăn thứ quả kia.

Đây không phải lần đầu tiên Luha thấy người khác ăn nó, nguyên trong ngày hôm nay Luha đã thấy ít nhất hai người sử dụng quả thực này trước Thiên Vũ Chính Tắc, cả hai người có một là của nhà Minamoto, một là của nhà Thiên Vũ.

Hai người này đương nhiên không đi cùng nhau mà là Luha thấy ở hai nơi khác nhau, bọn họ cũng trong tình trạng của Thiên Vũ Chính Tắc, vừa đói vừa mệt mà lại không có lương thực, cũng mang suy nghĩ như Thiên Vũ Chính Tắc, đánh liều ăn thứ quả thực kia.

Kết quả của hai người này cũng giống hệt nhau, thân thể rất nhanh khô quắt lại, cả người chuyển thành màu đen như bị hỏa diễm nung cháy, sau đó cơ thể biến thành một đám tro tàn tan theo gió đồng thời có một luồng hắc khí rất lớn từ trong cơ thể sinh ra bị mặt đất hút đi.

Luha là sát thủ nhưng mà nếu không cần phải giết mà con mồi vẫn chết thì việc gì nhọc lòng ra tay?.

Luha cũng không quan tâm lắm tới Thiên Vũ Chính Tắc nữa bởi vì Thiên Vũ Chính Tắc kiểu gì cũng chết, Luha bắt đầu mang ánh mắt của mình ra xa, nhìn về hướng Quỷ Lâm hay đúng hơn là hướng con sông nơi Vô Song chiến đấu cùng Hắc Thủy Thần.

Thời điểm này là lúc Hắc Thủy Thần vừa xuất hiện, nó mang theo một tiếng rống kinh thiên động địa, nó mang theo tiếng rống làm cho cả Luha ở đây cũng cảm nhận được đồng thời thứ ma khí khi nó xuất hiện chẳng khác gì một đám mây đen khổng lồ cả, không thấy cũng uổng.

Luha đưa tay lên cằm, đứa bé này vuốt vuốt khuôn mặt của chính mình, ánh mắt đăm chiêu như có điều suy nghĩ, bản năng của một sát thủ cho Luha cảm giác mình sẽ không phải đối thủ của cái thứ này nhưng mà tính hiếu kỳ của một đứa trẻ lại khiến Luha muốn đi xem, cho dù chỉ là từ xa quan sát.

Luha sau một hồi đắn đo rốt cuộc cũng quyết định tiến gần về khu vực phát ra tiếng rống kia nhưng mà ngay lúc này, Luha gần như không thể tưởng tượng được rằng Thiên Vũ Chính Tắc lại đứng lên, Thiên Vũ Chính Tắc vậy mà không chế.

_ _ _ _ __ _ _ _

Thiên Vũ Chính Tắc quả thực đứng lên, hắn không biết thứ quả thực kia nguy hiểm ra sao thậm chí lúc này Thiên Vũ Chính Tắc còn đang nghĩ nó là tiên đan diệu dược bởi vì sau khi ăn phần nhân hình thù kỳ dị kia, toàn bộ máu trong người Thiên Vũ Chính Tắc sôi trào, thân thể vốn yếu ớt của Thiên Vũ Chính Tắc rõ ràng mạnh lên, kinh mạch rõ ràng được nới rộng ra, cho dù chỉ là một chút nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc tuyệt đối không nhầm.

Thiên Vũ Chính Tắc là cao thủ yếm khí nhưng Luha còn cao thủ hơn hắn nhiều, Thiên Vũ Chính Tắc dĩ nhiên không cảm nhận được sự tồn tại của Luha, hắn hiện tại tiếp tục hướng về cái cây kia, muốn lần thứ hai hái quả thực kia xuống.
Luha nhìn thấy hành động của Thiên Vũ Chính Tắc liền nhíu mày lại, sau đó Luha cảm thấy Thiên Vũ Chính Tắc tương đối thú vị, dù sao Thiên Vũ Chính Tắc cũng rất yếu, giết hắn không mất bao nhiêu sức cả vì vậy Luha lại ngồi quan sát con mồi này.

Thứ ở bên kia cho Luha cảm giác nguy hiểm vô cùng, thay vì đến xem nó sao không ở đây quan sát Thiên Vũ Chính Tắc?.

Luha một mực nhìn Thiên Vũ Chính Tắc hái quả cây, trên cây tổng cộng còn 4 quả thực, toàn bộ bị Thiên Vũ Chính Tắc hái xuống, sau đó Thiên Vũ Chính Tắc toàn bộ cũng ăn vào bụng.

Ăn thêm một quả thực, Thiên Vũ Chính Tắc lại gục cả người xuống mà run rẩy nhưng rất nhanh cơ thể trở về trạng thái bình thường, trên người dần dần được cường hóa, Thiên Vũ Chính Tắc rõ ràng mạnh lên, cái này Luha cũng có thể thấy.

Ăn tiếp một quả thực nữa nhưng lần này Thiên Vũ Chính Tắc đã no lắm rồi, cũng không chọn ăn phần thịt bên trong mà chỉ ăn phần nhân hình kỳ dị, lần này đương nhiên cũng không khác gì lần trước, Thiên Vũ Chính Tắc tiếp tục mạnh lên.

Ăn ba quả thực liên tiếp, cơ thể nhận ba lần ma khí nhập thể, Thiên Vũ Chính Tắc rõ ràng mạnh hơn khi xưa, ít nhất Thiên Vũ Chính Tắc cảm thấy mình tuyệt đối sẽ không xếp hạng chót trong đám cao thủ thiên cấp của Thiên Vũ gia nữa.

Cả một đời khắc khổ mà không thu được gì, nay lại phát hiện ra thiên tài địa bảo làm mình mạnh lên, Thiên Vũ Chính Tắc đương nhiên nhịn không được, hắn tiếp tục ăn thêm một quả thực nữa, đây là quả thực thứ 4.

Đến quả thực thứ 4, Thiên Vũ Chính Tắc vẫn làm như 3 lần trước đây nhưng mà lần này rất nhanh cơ thể hắn càng run rẩy kinh khủng hơn, sau đó Thiên Vũ Chính Tắc cảm thấy toàn bộ cơ thể đều đau đớn vô cùng, như chết đi sống lại vậy, cơ thể như muốn nứt toác ra.

Thiên Vũ Chính Tắc không nhịn được hét lên một tiếng, hắn biết hắn không được phép gây ra tiếng động nhưng mà hắn không chịu được, một tiếng hét này phát ra từ cổ họng, sự đau đớn vượt quá sức chịu đựng của Thiên Vũ Chính Tắc, rốt cuộc hắn hoàn toàn tiến vào trạng thái bất tỉnh.

Toàn bộ quá trình này Luha đều nhìn trong mắt, Luha căn bản không hiêu việc gì xảy ra cả, hắn di chuyển thân ảnh nhảy xuống bên dưới, sau đó Luha phát hiện ra phần dưới lớp da Thiên Vũ Chính Tắc như có gì đó chuyển động, cứ như... trong cơ thể Thiên Vũ Chính Tắc có ký sinh trùng cựa quậy vậy, đáng sợ vô cùng, từng mạch máu như có sinh vật ở bên trong, như muốn phá cơ thể mà ra.

Luha nhìn Thiên Vũ Chính Tắc, rốt cuộc xoay thanh Tantou trong tay, Luha muốn hóa kiếp cho Thiên Vũ Chính Tắc bởi vì nhìn kiểu gì thì Thiên Vũ Chính Tắc cũng chết hơn nữa sẽ chết trong cơn đau đớn cực độ.

Luha động vũ khí bất quá khi lưỡi Tantou sắp đâm vào người Thiên Vũ Chính Tắc thì dừng lại, rốt cuộc lại thu thanh Tantou của mình, cả người trở về vị trí cũ trên thân cây, toàn bộ thân thể ẩn đi.

Luha không hạ sát Thiên Vũ Chính Tắc là vì trên người Thiên Vũ Chính Tắc đang có ma khí bốc lên, cũng không biết có phải vì cái ma khí này hay vì tiếng hét lúc nãy, Luha nhận ra có vài sinh vật đang tiến lại đây, ít nhất cũng có 5-6 con Oni.Luha giết 1 con Oni rất dễ, 2 con vẫn rất dễ thậm chí là 3 con tuy nhiên khi số lượng Oni lên tới 5-6 con thì sẽ có phiền phức, Luha hắn không thích phiền phức vì vậy lựa chọn ẩn thân.

Đàn Oni quả thực kéo đến nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc không bị đập chết, cũng không bị ăn thịt.

Đàn Oni cứ đứng đấy, như một bức tường thành bao lấy Thiên Vũ Chính Tắc.

Sau đó thời gian dần trôi qua, Luha rốt cuộc cảm thấy rùng mình .

Khi màn đêm buông xuống, trăng lên cao, vào cái giờ phút Lý Thương Hải đang kể lại sự xuất hiện của Mikoto thì ở khu vực rìa ngoài có một nữ tử xuất hiện.

Nữ tử này mang theo một sinh vật giống con mèo, một con mèo 6 đuôi.

Nữ tử này tiến tới, đàn Oni tự động cung kính lùi lại, lộ ra thân thể Thiên Vũ Chính Tắc.

Nữ tử nhìn Thiên Vũ Chính Tắc nằm đó, nhìn ma khí từ người Thiên Vũ Chính Tắc bốc lên sau đó ánh mắt liếc nhìn về phía LuHa đang ẩn thân.

Luha có thể thấy nữ tử này nhếch miệng với mình sau đó nàng đưa tay ra, ném Thiên Vũ Chính Tắc lên người sinh vật 6 đuôi kia, cũng không quan tâm lắm đến Luha, một người một "dị thú" biến mất trong màn đêm.

Cũng như Ebisu, nữ tử này là một trong Thất Phúc Thần, nàng gọi là Benzaiten tức Biện Tài Thiên.

_ _ _ _ _ _ _

P/s: Có một số tên của Thất Phúc Thần mình cảm thấy để tên gốc không hay bằng phiên âm hán việt nên mình đổi thành hán việt nhé.

Ebisu thì vẫn giữ nguyên.

Benzaiten = Biện Tài Thiên

Bishamonten = Bì Sa Môn Thiên

Daikokuten = Đại Hắc Thiên .

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau