CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 846 - Chương 850

Quyển 5 - Chương 107-2: Gặp mặt (3)

Vô Song nếu chỉ là truyền nhân Tiêu Dao thì thú thật cùng lắm chỉ được Lý Thương Hải chiếu cố, nên biết ngay cả đám người Thiên Vũ gia, là hạt nhân chủ yếu của Bái Nguyệt Giáo thì Lý Thương Hải cũng lười để ý.

Đương nhiên khi Lý Thương Hải biết Vô Song là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể thì khác, thế là nàng cực kỳ ra dáng một tiền bối quan tâm vãn bối, mặc nhiên quên luôn việc nàng cùng Vô Song vừa giao thủ hơn trăm chiêu mà nói.

"Ngươi một câu tiền bối, hai câu tiền bối nghe không thấy chối tai sao?, ngươi đã là truyền nhân Tiêu Dao Phái, là chưởng môn tương lai của Tiêu Dao, sau này gọi ta là cô cô đi ".

Lý Thương Hải hiện tại đã mặc định Vô Song là chưởng môn tương lai của Tiêu Dao Phái, dù sao không được Vô Nhai Tử truyền dạy cùng giao chức chưởng môn thì sao có thể học đến các tuyệt học kia của phái Tiêu Dao?.

Lý Thương Hải quá hiểu tỷ tỷ Lý Thu Thủy cùng Thiên Sơn Đồng Mỗ ghét nhau đến mức nào, để cả hai người cộng đồng mang tuyệt học dạy cho Vô Song thì cũng chỉ có thể là vì bản thân Vô Song là chưởng môn Tiêu Dao được Vô Nhai Tử lựa chọn mà thôi.

Sư phụ được coi như cha, nàng trên danh nghĩa vẫn là sư muội của Vô Nhai Tử tức là thấp hơn hắn nửa bối, theo nàng cảm thấy thì Vô Song gọi nàng là cô cô hợp lý vô cùng, quan trọng hơn nữa là nghe như vậy cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với hai chữ tiền bối, vừa nghe cũng cảm thấy... không bị già đi.

Lý Thương Hải vô tình nhưng mà Vô Song hữu ý, phải biết chỉ khoảng hơn tuần trước bản thân Dương Quá còn gọi Cơ Vô Song là cô cô, hiện tại Vô Song lại gọi Lý Thương Hải là cô cô, chính Vô Song cũng cảm giác có chút không tự nhiên có điều trước mặt Lý Thương Hải thì Vô Song vẫn nguyện ý nghe lời.

Vô Song chưa tiếp xúc với Lý Thương Hải nhiều nhưng tuyệt đối cảm giác được đầu óc nàng không bình thường, suy nghĩ cùng hành động khác hẳn thường nhân, nàng bình thường đã "dị" như vậy, đợi nàng điên lên thì còn kinh khủng như thế nào?.

Vô Song còn chưa quên ít phút trước Ebisu bị Lý Thương Hải đánh thảm ra sao, thế là Vô Song rất nghe lời mà nói.

"Vô Song gặp qua Cô cô".

Lý Thương Hải nghe vậy gật đầu, nàng lại mỉm cười, đương nhiên lần này cũng không có hành động gì đặc biệt cả.

"Vô Song?, tên thực sự rất hay ".

Khen ngợi cái tên của Vô Song, nàng lại nói.

"Cô cô đã lâu không về Trung Nguyên, hiện tại Tiêu Dao Phái thế nào rồi?, ngoài ra tại sao ngươi lại tới Phù Tang?, lại lên Bồng Lai Tiên Đảo này? ".

Thái độ của Lý Thương Hải chuyển biến thực sự quá đột ngột, nàng chuyển biến nhanh đến mức Vô Song không quen được tuy nhiên biên chuyện thì lại là điểm mạnh của Vô Song, một đời này hắn biên không biết bao nhiêu câu chuyện.

Mọi việc cũng không có gì, câu chuyện của Vô Song lại càng không dài.

Đại khái Vô Song lấy y việc của Hư Trúc, sau đó gán lên người mình, thay đổi một chút tình tiết, vậy liên có một "chuyện xưa" hoàn chỉnh.

Lý Thương Hải ở một bên nghe tuy nhiên Vô Song có cảm giác nàng rất lơ đãng, rất không chăm chú, cứ như việc của Tiêu Dao Phái đối với nàng không quan trọng vậy, có cũng được mà không có cũng được.

Kể xong việc của Tiêu Dao Phái, Vô Song lúc này lại nói.

"Cô cô, Vô Song có người quen ở Phích Lịch Đảo, bản thân Vô Song nhất định phải lên Phích Lịch Đảo lấy vài thứ, lúc này một người quen của Vô Song gọi là Tần Hồng Miên mới kể lại việc của phụ thân nàng sau đó nàng nhờ Vô Song giúp đỡ ".

"Vô Song cùng Tần Hồng Miên giao tình không tệ hơn nữa thứ mà Vô Song muốn tìm cũng đang được bảo quản ở Phích Lịch Đường, Vô Song đương nhiên phải giúp đỡ Tần Hồng Miên, sau đó thì đám người Thiên Vũ gia tộc trở lại Phích Lịch Đảo, bắt đầu quá trình chọn người ... chọn người để đi tới Bồng Lai ".

Lý Thương Hải nghe vậy khẽ gật đầu, ít nhất nàng không cảm thấy lời của Vô Song có cái gì không đúng, việc của Phích Lịch Đường ngay cả nàng cũng nghe nói chút chút, thế là nàng bảo.

"Trên đảo này cũng không có người mà ngươi muốn tìm, việc của ngươi cùng nữ tử họ Tần kia cô cô đã biết, phụ thân của nàng có cô cô đứng ra đảm bảo sẽ không có vấn đề gì "."Vô Song, thực lực của ngươi không tệ nhưng mà ngươi không nên đến đây, nghe lời cô cô rời khỏi nơi này trước, trở về Phù Tang, quay lại Phích Lịch Đảo sau đó đợi cô cô, cô cô đi chuyến này rất nhanh trở về, trở về sau đó sẽ đi tìm ngươi ".

Lý Thương Hải rất quan tâm Vô Song, vì quan tâm nên nàng càng không muốn Vô Song ở trên Bồng Lai Tiên Đảo, dù sao ngay cả Vô Song có thể giết được Hắc Thủy Thần thì Vô Song so với đám người Thất Phúc Thần vẫn quá yếu.

Vô Song nghe Lý Thương Hải nói, hắn thậm chí cảm nhận được sự quan tâm của nàng bất quá Vô Song chỉ có thể lắc đầu cười khổi.

"Cô cô, chúng ta không rời khỏi đây được ".

Vô Song nói việc này quả thực nằm ngoài suy nghĩ của Lý Thương Hải, nàng lập tức hỏi lại.

"Vô Song, ngươi nói vậy là có ý gì?, việc gì xảy ra? ".

Tổ đội của Lý Thương Hải chưa từng nghĩ đến việc nửa đường quay về, đương nhiên sẽ không quan tâm, lúc này Vô Song ở bên cạnh nàng mới nói.

"Cô cô, nơi này là một cái bẫy khổng lồ không có đường ra, sau khi tiến vào Bồng Lai Tiên Đảo, chúng ta gặp lũ quái vật kia, đương nhiên với thực lực của Vô Song thì bọn chúng không có gì khó giải quyết tuy nhiên Vô Song lại có vài bằng hữu đi cùng ".

"Vô Song... lo lắng cho các nàng vì vậy nửa muốn các nàng an toàn nửa muốn khám phá sự thật ẩn sau Bồng Lai Tiên Đảo, rốt cuộc quyết định mang hai nàng đi ngược ra ngoài, hội quân với thuyền lớn sau đó một mình Vô Song trở lại... bất quá ở bên ngoài đã không có đường ra ".

"Ở bên ngoài là sương mù trắng xóa, không thể nhìn xuyên qua, không thể đánh tan, không biết đâu là trời đâu là đất, cứ như bắt một người mù vượt đường núi trở về vậy, căn bản không thể biết đường đi, không thể biết phương hướng ".

Cái này cũng không phải Vô Song nói dối, Vô Song – Huân cùng Dương lập thành tổ đội, bản thân cả ba cũng từng thử đi ngược ra ngoài đảo, quả thật gặp đại trận sương mù kia, nếu không phải bọn họ buộc dây vào bên hông thì chỉ sợ còn chẳng biết đường nào mà quay về.

Lý Thương Hải nghe Vô Song nói, nàng sẽ không hoài nghi Vô Song, càng không có lý do để hoài nghi.

Lúc này ánh mắt nàng hơi nhíu lại, nàng nhớ tới một sự việc.
Nàng nhớ sư phụ từng nhiều lần ra biển, từng cùng người muốn tìm tung tích của Bồng Lai Tiên Đảo nhưng mà không thành.

Hiện tại theo lời Vô Song nói thì có lẽ không chỉ những sinh vật cùng thực vật trên Bồng Lai Tiên Đảo đặc biệt mà nguyên cả tòa Bồng Lai Tiên Đảo cũng đặc biệt.

Lý Thương Hải suy nghĩ một lúc, nàng cảm thấy nếu Vô Song không thể rời đi đương nhiên sẽ do nàng đến bảo vệ, đến chiếu cố, dù sao bên cạnh nàng còn có Thiên Thánh hơn nữa bản thân Vô Song cũng không yếu.

"Thế này đi, nếu đã không thể trở về thì ngươi đi theo cô cô, cô cô bảo vệ ngươi ".

Vô Song nghe vậy đương nhiên đồng ý, Vô Song lúc trước có thể cảm thấy Bồng Lai Tiên Đảo không có gì nhưng sau khi thấy Ebisu cùng Mikoto thì liền cảm nhận được áp lực khủng khiếp.

"Cô cô, người đợi Vô Song một lúc, Vô Song còn có hai bằng hữu ở gần đây ".

Lý Thương Hải nghe vậy hơi sững người, nàng có thể bảo hộ Vô Song nhưng mà nàng quan tâm làm gì bằng hữu của Vô Song?, tất nhiên nàng cũng không nói ra cái vấn đề này, thế là nàng cũng khẽ gật đầu.

"Được, đi nhanh một chút, cô cô rời đi cũng tương đối lâu, chỉ sợ người khác sẽ lo lắng ".

Vô Song nghe được người khác trong miệng Lý Thương Hải thì liền ngạc nhiên, nhưng mà cũng không hỏi nhiều, dù sao có những việc vẫn là không nên hỏi.

Ngay lúc Vô Song quay đầu muốn đi gọi Huân cùng Dương đến đây đột nhiên Lý Thương Hải lại gọi hắn lại.

"Vô Song, ngươi nói ngươi được chân truyền của Vô Nhai Tử, vậy không biết đã nghe sư huynh nói về Tiêu Dao Ngự Phong hay chưa? ".

Vô Song nghe Lý Thương Hải gọi thì liền sững người lại, sau đó vội lắc đầu.

"Cô cô, thời điểm Vô Song gặp sư phụ, người đã yếu lắm rồi, hơn nữa Vô Song thực sự cũng chưa từng nghe tới Tiêu Dao Ngự Phong ".

Lý Thương Hải lặng đi một lúc, trong đầu khẽ chuyển động.

Trong mắt nàng, Vô Nhai Tử dĩ nhiên biết Tiêu Dao Ngự Phong nhưng mà luyện được mới là lạ, cho dù không bị người hại thì đến chết Vô Nhai Tử luyện cũng không được, từ đó không nhắc tới trước mặt đệ tử để dữ sĩ diện cũng là hiển nhiên, nàng lạ gì Vô Nhai Tử nữa?.

Thế là Lý Thương Hải lại cười, nàng hướng về Vô Song mà khẽ nhếch miệng.

"Truyền nhân của Tiêu Dao Phái sao lại chưa nghe đến Tiêu Dao Ngự Phong ".

"Vô Nhai Tử không dạy ngươi, vậy để cô cô đến dạy ngươi "

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 108: Lão đầu (1)

Tiêu Dao Ngự Phong chính là tuyệt học tối cao của Tiêu Dao Phái, nó là thành quả của việc tu luyện Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công tới cực điểm, sau đó mới diễn sinh thành Tiêu Dao Ngự Phong, tất nhiên cho dù luyện Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công tới cực điểm thì cũng chưa chắc có thể học được Tiêu Dao Ngự Phong, cái này còn cần cơ duyên, còn phải xem tính cách người luyện.

Tiêu Dao Tử một đời có thể nói là toàn tài, bất kể quân tử lục nghệ hay về mặt võ học đều hiếm ai sáng bằng, thậm chí tư chất của Tiêu Dao Tử còn cao tới nỗi nếu cho Tiêu Dao Tử sống lâu bằng nửa Trường Sinh Chân Nhân thôi thì cũng khó mà biết được Tiêu Dao Tử đạt đến độ cao thế nào bất quá đệ tử của Tiêu Dao Tử thì không được như ông, ở đây chính là nói Vô Nhai Tử.

Vô Nhai Tử thật ra thần tượng nhất là Tiêu Dao Tử, cái này đương nhiên không sai vì Lý Thương Hải, Lý Thu Thủy hay Thiên Sơn Đồng Mỗ thì cũng y như vậy.

Vấn đề của Vô Nhai Tử là tâm của hắn, Vô Nhai Tử luôn muốn noi theo Tiêu Dao Tử, lấy sư phụ làm hình mẫu từ đó Vô Nhai Tử luôn tạo cho mình một cái lồng vô hình, một cái lồng mà Vô Nhai Tử không thể thoát ra.

Vô Nhai Tử có thể gọi là toàn tài nhưng mà lại không tiêu dao, toàn tài ở đây cũng có tùy dạng người mà bọn họ sẽ đi trên những con đường khác nhau.

Tiêu Dao Tử đương nhiên là toàn tài, Vô Hà Tử cũng có thể coi là toàn tài, Vô Nhai Tử cũng được gọi là vậy nhưng sự khác biệt lớn nhất lại là tâm tình cùng cái đầu, Tiêu Dao Tử cùng Vô Hà Tử có sự sáng tạo, có thể thoát ra khỏi những suy nghĩ bình thường, những định kiến bình thường nhưng mà Vô Nhai Tử thì không.

Vô Nhai Tử cả đời say mê quân tử tạp học, hắn trở thành một người quân tử, trở thành một kẻ từ trong sách bước ra, đây chính là đạo lao tù thứ hai trên người Vô Nhai Tử.

Tiêu Dao Ngự Phong, muốn ngự phong thì sao có thể giới hạn tâm tình của mình?, muốn ngự phong thì không được phép đặt mình trong lao tù, phải biến mình rộng lớn vô ngàn tựa như kiểu thiên, chỉ có thể mới xứng ngự phong.

Về mặt tính cách đã chế định bản thân Vô Nhai Tử không luyện được Tiêu Dao Ngự Phong còn Lý Thương Hải thì lại có thể làm được, Lý Thương Hải là một nữ nhân chưa bao giờ tự giới hạn lấy mình cả, là một nữ tử lấy bắc hải làm đan điền, lấy chân đạp thiên, trong tay chưởng khống gió của toàn bộ cửu tiêu.

Lý Thương Hải vì rất nhiều vấn đề trong quá khứ dẫn đến nàng không quản Tiêu Dao Phái hay nói đúng hơn là Tiêu Dao Tam Lão, muốn làm gì thì làm, căn bản sẽ không liên quan đến nàng, ngay cả trong thiên hạ, khắp cõi Đông Hải đều biết uy danh Nguyệt Đế nhưng mà cũng không có mấy người biết nàng là Lý Thương Hải, đây chính là vì Lý Thương Hải không muốn lại có quan hệ với Tiêu Dao Phái.

Dĩ nhiên không quan tâm Tiêu Dao Phái là một việc nhưng để tuyệt học Tiêu Dao Phái thất truyền thì nàng lại không muốn, lúc này dưới cơ duyên xảo hợp nàng lại gặp Vô Song, đây tuyệt đối là một cơ duyên đối với chính nàng.

Đến đẳng cấp của Lý Thương Hải, nàng cũng không cầu mạnh lên nữa, nàng đã đạt tới giới hạn của chính nàng, cường giả bậc này muốn mạnh lên có lẽ chỉ có thể ngộ, người nào may mắn ngộ được thì thực lực sẽ dần dần tăng lên một chút xíu, nhiều lần như vậy thì thực lực đương nhiên càng ngày càng mạnh, mà đã gọi là ngộ thì không thể cầu.

Lý Thương Hải hiện tại chỉ có một tâm nguyện, nàng muốn đi trên con đường của sư phụ, muốn hoàn thành di nguyện của sư phụ.

Di nguyện của Tiêu Dao Tử là gì?, đương nhiên không phải là báo thù Bồng Lai Tiên Đảo, một đời Tiêu Dao Tử cũng sống đủ hoàn mỹ, nếu nói Tiêu Dao Tử nuối tiếc cái gì thì chỉ có hai chữ "tu tiên".

Thế nào gọi là tiên?, Nhập Tiên Cảnh của Tiêu Dao Phái kinh khủng vô cùng nhưng mà chưa đủ để gọi là tiên.

Lý Thương Hải là người sống cùng hai vợ chồng Tiêu Dao Tử những năm tháng cuối cùng, nàng biết mộng tưởng của sư phụ là cái gì, nàng biết tiên rốt cuộc là cái gì.

Tại sao khi kể về Tiêu Dao Ngự Phong có nhắc tới Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công nhưng lại chưa từng nhắc tới Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công?.

Thật ra bản thân Tiêu Dao Ngự Phong chỉ là một trong hai tuyệt học đỉnh cao của Tiêu Dao Phái, tuyệt học còn lại chính là loại tuyệt học có cái tên vừa dài vừa siêu cấp ngầu kia.

Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công thần kỳ ở chỗ nào thì không cần nói, bản thân một thần công này có tổng cộng 9 lần cải lão hoàn đồng, theo Tiêu Dao Tử thì sau khi thể xác con người trải qua 9 lần cải lão thì sẽ thuế biến, trở thành tiên thể.Tiêu Dao Ngự Phong chính là năng lực của tiên nhân.

Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công là thể chất tiên nhân.

Chỉ có cộng đồng luyện được hai bộ võ học này đến tận cùng thì mới được coi là tiên nhân.

Tiêu Dao Tử năm đó có thể luyện nhưng chính vì Bồng Lai mà ông không thành công, ông không thể sống đủ lâu để tu luyện Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công.

Lý Thương Hải hiện tại cũng giống sư phụ, thực lực của nàng cùng với Tiêu Dao Tử khi còn sống là ngang nhau nhưng mà Lý Thương Hải không phải Tiêu Dao Tử, nàng cho dù có thể sống rất lâu thì nàng cũng không tu được Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, ấy là vì thể chất của nàng.

Lý Thương Hải không có thể chất đặc biệt, ấy vậy mà nàng có thể luyện Tiêu Dao Ngư Phong đến tận cùng đã là việc gần như không tưởng tuy nhiên muốn luyện Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công thì nhất định phải cần thể chất đặc thù, ít nhất phải là Tiên Thiên Chí Dương Thể, cái này nằm ngoài khả năng của Lý Thương Hải.

Hiện tại nàng nhìn thấy Vô Song, sao lại không như nhìn thấy mỹ ngọc?.

Đầu tiên, bất kể thế nào thì Vô Song cũng đủ đẹp, hợp mắt nàng vô cùng.

Thứ hai, Vô Song hiện tại là Tiêu Dao truyền nhân, nàng dạy võ công cho Vô Song thì chắc chắn không đi ngược lại tổ huấn của sư phụ.

Thứ ba, Vô Song còn rất trẻ, lại luyện Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công tới cảnh giới không tệ, dưới sự chỉ điểm của nàng thêm vào tư chất của Vô Song thì cũng không quá khó để hắn thực sự học được Tiêu Dao Ngự Phong, đương nhiên cái này phần nhiều vẫn dựa vào Vô Song nhưng mà khí chất của Vô Song thực sự làm Lý Thương Hải tin tưởng Vô Song có thể làm được.

Lý Thương Hải biết Vô Song quan sát trận chiến của mình cùng Ebisu, cũng biết Vô Song thấy nàng trong trạng thái Nhập Tiên Cảnh, đã thấy nàng như vậy còn có thể đối chiêu với nàng, cùng nàng nửa chiêu không lùi, khí thế không giảm, chỉ riêng việc này cũng đủ để Lý Thương Hải coi trọng Vô Song hơn Vô Nhai Tử.Về phần vấn đề cuối cùng đương nhiên là vì Vô Song có Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, có thể chất này thì ai biết Vô Song có thể thực hiện mộng tưởng của Tiêu Dao Tử hay không đây?.

Nàng biết việc thực hiện mộng tưởng của sư phụ là vô cùng khó hơn nữa cải lão 9 lần thì ít nhất cũng phải sống được như Trường Sinh Chân Nhân bất quá cho dù chỉ có một tia cơ hội thì nàng vẫn muốn thử, ít nhất ở dưới suối vàng được gặp lại sư phụ cùng sư nương thì nàng có thể nói với hai người... rằng mình đã cố hết sức.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ 

Vô Song hiện tại thì không biết được Lý Thương Hải nghĩ nhiều như thế, Vô Song chưa bao giờ nghe Tiêu Dao Ngự Phong mạnh thế nào nhưng mà từ trận chiến của Lý Thương Hải thì hắn cũng có thể hiểu được.

Đến cái trình độ của Vô Song thật ra đã không cần phải học thêm bất cứ thần công nào, Vô Song chỉ cần đánh chắc trụ cột, chờ ngày đột phá đế vị tuy nhiên khi nhìn thấy màn thể hiện quá "khủng bố" của Lý Thương Hải thì Vô Song không thể không đối với Tiêu Dao Ngự Phong sinh ra hứng thú.

Công tâm mà nói Vô Song cũng có thể tính là Tiêu Dao truyền nhân, ít nhất là ở thế giới kia Vô Song cũng vượt qua đủ loại thi thố, được chính Vô Nhai Tử trao nhẫn, cái nhẫn kia Vô Song vẫn luôn mang theo người, chỉ đến khi "vào tù" thì Vô Song mới để lại chỗ Phích Lịch Đường.

Đối với mộ câu nói của Lý Thương Hải, Vô Song đương nhiên sẽ không từ chối.

"Vô Song đa tạ cô cô truyền thụ tuyệt học ".

Lý Thương Hải nghe vậy, nàng khẽ phất tay với Vô Song.

"Cũng không cần quá khách sáo, không cần học cái quân tử rơm của sư phụ ngươi, thôi được rồi, ngươi đi đi, gọi bằng hữu của mình lại đây sau đó cô cô dẫn ngươi đi gặp vài vị tiền bối ".

Lý Thương Hải đương nhiên sẽ dẫn Vô Song trở về gặp Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh, dù sao trong mắt nàng thì Vô Song là người cần được bảo vệ, nàng sẽ không để Vô Song gặp nguy hiểm.

Vô Song tuy mạnh nhưng trong mắt nàng mạnh thế nào được bằng Ebisu?.

Vô Song có thể giết Hắc Thủy Thần vậy thử hỏi Vô Song giết được Ebisu không?, mà giết được hắn thì Vô Song đủ sức giết hắn mấy lần?.

Lý Thương Hải không rõ trong đám Thất Phúc Thần thì Ebisu mạnh yếu ra sao nhưng nàng chắc chắn sẽ không để Vô Song một người độc thân đi lại trên Bồng Lai Tiên Đảo.

Trước kia, Quỳnh Hương có nói... cho dù toàn bộ đế vị của Phù Tang lên Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ cũng không đủ, khi nghe câu nói này nàng không tin bất quá hiện tại nàng tin.

Sự xuất hiện của Mikoto làm cho Lý Thương Hải không yên lòng, rất nhiều năm trước Mikoto hay Minato vốn là người cạnh tranh ngôi vị Nguyệt Đế với nàng, nếu không phải kẻ này đột nhiên mất tích, đột nhiên từ bỏ cạnh tranh thì chính Lý Thương Hải cũng chỉ nắm được 5 phần thắng.

Kẻ chảy xuôi huyết mạch của huyền thoại Toyotomi Hideyoshi thì sao có thể là người bình thường đây?.

Quyển 5 - Chương 109: Lão đầu (2)

Lý Thương Hải ở Phù Tang được biết dưới danh hiệu Nguyệt Đế và đương nhiên nàng rất nổi tiếng, phi thường nổi tiếng, dù sao Bái Nguyệt Giáo cũng có hàng vạn giáo chúng ở Phù Tang, thân là người phát ngôn của Nguyệt Thần, là thủ hộ giả của Bái Nguyệt Giáo thì nàng không nổi tiếng cũng lạ.

Bình thường Lý Thương Hải ra ngoài thậm chí phải dùng đến mặt nạ nếu không nhất định sẽ khó mà đi đâu được, chỉ cần bị người nhìn ra thì lập tức sẽ bu về phía nàng, vấn đề này với Lý Thương Hải quả thật tương đối rắc rối. 

Lý Thương Hải lên Bồng Lai Tiên Đảo này cũng không ai biết cả hơn nữa từ lúc lên đảo thì đoàn người của nàng chưa hề dừng lại, đi xa hơn bất cứ ai, đi nhanh hơn bất cứ ai, từ đó Lý Thương Hải cũng không gặp ai cả, Vô Song quả thật là người "lạ" đầu tiên mà nàng gặp, sau đó Vô Song liền dẫn theo hai người "lạ" khác đến gặp nàng.

Khi nhìn thấy Lý Thương Hải, bản thân Dương cũng không có hành động gì đặc biệt, cùng lắm chỉ kinh diễm dung mạo của Lý Thương Hải nhưng mà... Huân thì thực sự như gặp tiên nhân vậy, nữ tử này khi nhìn thấy Lý Thương Hải thì còn hơn cả đám người gặp thần tượng ở tương lai, chính Vô Song cũng chẳng biết diễn tả biểu cảm trên khuôn mặt Huân lúc này thế nào, chỉ biết sau khi thể hiện vô số loại cảm xúc trên mặt, Thiên Vũ Huân trực tiếp quỳ xuống, cung kính mà nói.

"Thiên Vũ gia, Thiên Vũ Huân tham kiến Nguyệt Chủ ".

Nàng nói bằng giọng vô cùng kính cẩn, quỳ cũng phi thường chuyên nghiệp, động tác chẳng khác gì cái đám Ngư Yêu đi quỳ lạy Hắc Thủy Thần cả, muốn bao nhiêu cung kính có bấy nhiêu cung kính.

Lý Thương Hải nhìn thấy động tác này của Huân, nàng cũng có chút bất đắc dĩ, có lẽ Vô Song không biết cuộc sống của Lý Thương Hải chia làm hai phần, cả cuộc đời của nàng là diễn kỹ.

Vai diễn của Lý Thương Hải chính là Nguyệt Đế, nàng diễn cái vai diễn này cũng hơn 20 năm, đã biến nó thành một phần cuộc sống của nàng, gần như một nhân cách khác vậy.

Nếu không có Vô Song, thật ra nàng sẽ lựa chọn giết luôn Thiên Vũ Huân bởi nàng không muốn bất cứ ai nhận ra mình cả, khi đó sẽ thực sự phiền phức tuy nhiên một khi có Vô Song ở đây nàng đương nhiên không thể hạ thủ với Huân, thế là một lần nữa lại đóng vai Nguyệt Đế của chính nàng.

Một mặt hiền lành, Lý Thương Hải cúi xuống nhẹ xoa đầu Huân, sau đó nàng nói bằng cái giọng Vô Song không tin nổi.

"Hài tử, con sợ lắm đúng không? ".

Giọng nói muốn bao nhiêu nhu hòa có bấy nhiêu nhu hòa, muốn bao nhiêu thân thiện có bấy nhiêu thân thiện,lực sát thương trong giọng nói của nàng còn vượt xa Ebisu.

Lý Thương Hải tuyệt đối không hổ danh là một trong hai người đứng đầu đại giáo của Phù Tang, chỉ bằng giọng nói đã thể hiện ra sự "mị dân" cực kỳ bá đạo của mình.

Thiên Vũ Huân đương nhiên là người của Bái Nguyệt Giáo, nàng không những là tín đồ trung thành của Bái Nguyệt Giáo mà còn coi Lý Thương Hải là thần tượng, dù sao khắp cái đất nước Phù Tang này có bao nhiêu nữ tử không thần tượng Nguyệt Đế đây?, có thì chắc chắn vẫn có nhưng tuyệt đối không nhiều.

Thiên Vũ Huân ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp nhòa lệ, trước mặt Lý Thương Hải nàng tuyệt đối làm tròn trách nhiệm của một tín đồ trung thành.

Chỉ thấy nàng sau khi ngẩng đầu lại trực tiếp cúi xuống, tiếp tục bái lậy Lý Thương Hải.

"Nguyệt chủ, Huân không sợ, chỉ cần có người ở đây, cho dù yêu ma quỷ quái gì Huân cũng không sợ ".

Nhìn Lý Thương Hải cùng Thiên Vũ Huân thú thật cả Dương cùng Vô Song đều không quen, hai người nhìn nhau rồi chỉ có thể nhè nhẹ cảm thán mà lắc đầu.

Vô Song lần đầu cảm thấy Lý Thương Hải hiện tại rất giống đức giáo hoàng còn Thiên Vũ Huân là con chiên cuồng tín, hai người này gặp nhau... chỉ riêng việc nói chuyện đã mất một khoảng thời gian rất lớn.

Thiên Vũ Huân cơ hồ tiêu tốn của mọi người gần 10 phút thời gian, một mình nàng giữ chân Lý Thương Hải không hề kém Ebisu là bao nhiêu, đương nhiên nói thì cũng phải nói đủ, khóc thì cũng phải khóc đủ, rốt cuộc sau 10 phút Lý Thương Hải bắt đầu dẫn tổ đội Vô Song trở về nơi Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử đang chờ đợi. 

_ _ _ _ _ _ __ _ 

Vô Song có thể cảm nhận được trận chiến giữa Lý Thương Hải cùng Ebisu thì Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử không thể không cảm nhận được, cho dù khoảng cách xa xôi hơn Vô Song nhiều nhưng cũng chẳng thể ngăn cản hai lão nhân này.

Vô Hà Tử đạt đến cảnh giới "Bán Tiên", ông cũng tu luyện Tiêu Dao Ngự Phong, đương nhiên cảm nhận được Tiêu Dao Ngự Phong, từ đó có thể biết Lý Thương Hải gặp cường địch dù sao đối thủ không mạnh thì có thể ép Lý Thương Hải phải lật bài tẩy sao?.Với Thiên Thánh, ông cùng Lý Thương Hải là đồng cân đồng hạng, đương nhiên khả năng cảm ứng của Thiên Thánh cũng nghịch thiên vô cùng, ông sao không cảm ứng được Lý Thương Hải đang chiến đấu.

Hai lão nhân cùng cảm ứng được Lý Thương Hải mở ra Nhập Tiên Cảnh, sử dụng Tiêu Dao Ngự Phong, lúc này Vô Hà Tử lập tức nhíu mày lại.

Thiên Thánh cơ hồ quen thuộc Vô Hà Tử vô cùng, ông thản nhiên mà nói.

"Ngươi cũng không cần lo lắng cho Lý nhị nha đầu, trình độ của nàng ngươi sao lại không biết?, nàng chẳng qua gặp thứ hơi phiền phức mà thôi, nếu nàng có nguy hiểm gì thì nói thật cả ba người chúng ta ở đây tuyệt đối cũng không thoát được ".

Lý Thương Hải mà còn gặp nguy hiểm thì ở đây có ai dám nói không gặp?.

Vô Hà Tử nghe Thiên Thánh nói vậy, trong lòng có chút nhẹ đi dù sao thực lực của Lý Thương Hải thì ông rõ rành rành.

Vô Hà Tử biết nơi đây có một đám người đã từng đánh bại đại ca Tiêu Dao Tử của mình nhưng mà cái đám người này hiện tại vẫn còn trong Thạch Thành, mà cho dù cái đám người này toàn bộ xuất thủ cũng khó mà thật sự gây nguy hiểm cho Lý Thương Hải, nàng đánh không lại chẳng nhẽ không thể chạy?, nàng muốn đi thế gian này ai cản nổi nàng?.

Nếu Lý Thương Hải cảm thấy quá sức nhất định sẽ không ra tay mà lựa chọn rời đi, lựa chọn quay về hội quân với mọi người, một khi nàng chiến đấu thì có thể khẳng định nàng chắc chắn giải quyết được đối phương.

Tuy trong lòng Vô Hà Tử còn chút lo lắng nhưng mà ông cũng không rời đi, không có ý định giúp đỡ Lý Thương Hải, có đôi khi... sự xuất hiện của Vô Hà Tử mới làm cho Lý Thương Hải phân tâm, ông hiểu điều đó hơn bao giờ hết.

Nghĩ tới việc nhiều năm trước ông cùng đại ca tung hoành giang hồ, được thế gian gọi là Tiêu Dao Nhị Tiên... vậy mà bây giờ lại còn trở thành gánh nặng cho đệ tử, bản thân Vô Hà Tử không khỏi cười khổ.

Năm tháng... có thể thay đổi rất nhiều, rất nhiều thứ.

Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh tuyệt đối an tâm về thực lực của Lý Thương Hải, vì vậy hai người lại tiếp tục thưởng thức mỹ vị do Quỳnh Hương nấu bất quá khi mà cả hai cảm nhận được khí tức trận chiến kết thúc... sau đó Lý Thương Hải rất lâu không quay về thì lại là việc khác.

Lần này Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh nhìn nhau, sau đó Vô Hà Tử đột nhiên đứng lên.
"Lão phu đi ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ trở về ".

Đang ăn uống ngon miệng đột nhiên Vô Hà Tử đứng lên, điều này làm Quỳnh Hương không hiểu, nàng đang định hỏi thì Thiên Thánh đã mở miệng.

"Để lão phu đi đi ".

Vô Hà Tử nghe Thiên Thánh nói vậy, trong mắt liền lóe lên quang mang.

"Lão phu còn chưa đến cái mức không thể tự bảo vệ mình, hơn nữa ngươi tin tưởng để báu vật của phái Võ Đang cho lão phu bảo vệ sao? ".

Vô Hà Tử dứt lời, Thiên Thánh cũng không biết nói gì.

Thiên Thánh quả thật không yên tâm để Quỳnh Hương cho Vô Hà Tử thủ hộ.

Người nào chẳng có lòng riêng?, người nào chẳng có lựa chọn?.

Ví dụ nếu Quỳnh Hương cùng Vô Hà Tử đều phải chết mà chỉ có thể chọn một người, Lý Thương Hải chắc chắn chọn Vô Hà Tử, sống chết của Quỳnh Hương việc gì nàng phải quản?.

Ngược lại thì Thiên Thánh nhất định sẽ chọn Quỳnh Hương, trước đại nghiệp liên quan đến toàn bộ an nguy của thiên hạ, trước người đang gánh toàn bộ tương lai của Võ Đang Phái thì Thiên Thánh chỉ có thể từ bỏ bằng hữu.

Vấn đề này sẽ không ai muốn nói ra... thậm chí không ai muốn chấp nhận nhưng mà tận sâu trong đáy lòng... bọn họ hiểu, Thiên Thánh hiểu mà Vô Hà Tử cũng hiểu.

Vô Hà Tử nói xong, không thấy Thiên Thánh trả lời, ông liền phất tay mà đi bất quá Vô Hà Tử còn chưa kịp đi đã thấy một thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt, nàng không phải Lý Thương Hải còn có thể là ai?.

Tiếp theo Vô Hà Tử nhìn thấy Lý Thương Hải mang theo người về, ngoại trừ nàng còn ba người nữa, một nam cùng hai nữ.

Hai nữ... Vô Hà Tử không để ý lắm nhưng mà nam nhân kia có mái tóc màu trắng, mái tóc rất đặc biệt... hơn nữa dung mạo của nam nhân kia lại cho Vô Hà Tử cảm giác 3 phần quen, 7 phần lạ.

Vô Hà Tử nhìn về phía Vô Song, ông hơi sững người nhưng mà vì Lý Thương Hải đi cùng một hướng với Vô Song, nàng cũng không phát hiện ra điểm này, nàng lại nghĩ biểu hiện của sư thúc là vì mình, trong lòng nàng liền trở nên ấm áp.

"Sư thúc... ".

Nàng đang mở miệng nhưng mà có một giọng nói chen ngang, một giọng nói có chút run rẩy.

"Lão đầu..."

Âm thanh này vang lên làm Lý Thương Hải không thể nói hết câu.

Âm thanh này vang lên làm ánh mắt Vô Hà Tử co rút lại.

Âm thanh này vang lên làm Quỳnh Hương đang nướng thịt... cũng ngẩng đầu 

Quyển 5 - Chương 110: Đế vị

P/s: Tháng 6 có nguyệt phiếu, cầu mọi người đầu tháng buff truyện giúp mình với ạ.

_ _ _ _ _ __ _

Lý Thương Hải ở địa vị rất cao, từ lâu nay đã không có mấy người dám chen ngang lời nàng.

Càng đáng nói hơn hai từ "lão đầu" rõ ràng không mang theo kính ý hay thậm chí còn được hiểu theo nghĩa hỗn xược, việc có người dám gọi sư thúc của nàng là lão đầu quả thực khiến Lý Thương Hải nổi lên sát tâm, sư thúc của nàng sao có thê để kẻ khác phạm?.

Vấn đề là hai tiếng lão đầu kia rất đặc biệt, âm thanh của nó khẽ run lên, là sự run rẩy từ sâu trong cuống họng, là sự rung động từ linh hồn mang theo một loại cảm xúc khó diễn tả.

Lý Thương Hải chậm rãi quay đầu lại nhìn Vô Song, trong ánh mắt của nàng tràn đầy khó hiểu, sau đó nàng nhìn thấy Vô Song cũng đang sững sờ nhìn về phía trước, dĩ nhiên không phải đang nhìn nàng mà nhìn Vô Hà Tử.

Lý Thương Hải nhìn vào mắt Vô Song, có thể thấy trong mắt Vô Song có rất nhiều cảm xúc khác nhau thậm chí... ánh mắt Vô Song còn đang nhòa đi.

Đến thời điểm này mà nói Vô Song rất ít khi thất thố, càng ít khi bộc lộ cảm xúc một cách không thể kiềm chế được nhưng mà khi vừa thấy Vô Hà Tử bản thân Vô Song liền không kiềm được mà nói ra hai chữ "lão đầu", điều này đủ để thấy Vô Hà Tử quan trọng thế nào trong lòng Vô Song.

Một đời này Vô Song có cha có mẹ nhưng khác gì không cha không mẹ?.

Một đời này Vô Song có thân nhân nhưng mà thân nhân có thể thân đến mức nào?.

Dược Vương rất thương yêu Vô Song, đây là điều chắc chắn, bản thân Dược Vương cũng là người có quan hệ huyết thống đầu tiên của Vô Song trong hai kiếp làm người, là người mà Vô Song gọi là ông ngoại... tuy nhiên bản thân ông ngoại liệu có quan trọng trong lòng Vô Song đến mức đó không?, thật ra đáp án là không.

Vô Song làm người hai kiếp, hắn như một tờ giấy với vô số nét vẽ bên trên, hắn không phải một đứa nhóc 6 tuổi còn chưa trải đời, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, để Vô Song chấp nhận một người lần đầu tiên gặp mặt như ruột thịt, như chân tình... cái này Vô Song làm không nổi.

Vô Song dĩ nhiên biết ông ngoại yêu thương mình lắm chứ nhưng mà hắn không thể đáp lại được thứ tình cảm của ông ngoại, trái tim của hắn thực sự không mở ra được, hắn tiếp nhận ông ngoại gần như là nghĩa vụ, nghĩa vụ của một kiếp làm người.

Nếu Dược Vương có thể ở bên Vô Song càng lâu có lẽ thứ tình cảm này dần dần sẽ xuất hiện, qua thời gian vun đắp có lẽ Dược Vương thực sự sẽ trở thành thân nhân của Vô Song nhưng mà Dược Vương không có thời gian, ông cho dù yêu quý đứa cháu này ra sao, yêu quý đứa cháu này thế nào thì ông cũng vẫn phải rời đi.

Khác với Dược Vương, lão đầu không có chung huyết thống với Vô Song nhưng mà càng giống thân nhân của Vô Song.

Năm 4 tuổi, Vô Song lên Tiêu Dao Cốc.

Năm 4 tuổi, Vô Song gặp lão đầu.

Lão đầu già mà không kính suốt ngày làm hắn bực bội, suốt ngày bắt nạt hắn, suốt ngày bắt hắn làm việc này việc nọ nhưng mà... hắn không ghét lão đầu nổi, chưa một lần ghét nổi.

Lão đầu thật ra tinh minh lắm, lão đầu biết Vô Song không cha không mẹ, lão đầu biết khi Vô Song mới sinh ra đời tất cả chỉ có Tiên Âm Cô Cô.

Tiên Âm Cô Cô cũng thương yêu Vô Song lắm chứ nhưng mà Tiên Âm Cô Cô chưa bao giờ giỏi trong việc nuôi nấng một đứa trẻ hơn nữa tình cảm Tiên Âm Cô Cô dành cho Vô Song năm đó rất khác lạ, khác lạ đủ để Vô Song nhận ra.

Cái nhìn của Tiên Âm với Vô Song ngày đó là tình yêu nhưng... là một loại tình yêu nam nữ, không phải Tiên Âm yêu Vô Song mà là nàng như bị mê huyễn bởi dung mạo của hắn, nhìn vào hắn mà nàng nhớ tới Thiên Vương, thời điểm Tiên Âm nuôi nấng Vô Song... nàng gặp vấn đề tâm lý rất nặng, nặng đến mức nó thành một loại bệnh, thành tâm ma của chính nàng để rồi nàng phải mang Vô Song tới Tiêu Dao Cốc.

Một đứa trẻ bình thường có lẽ không cảm thấy gì nhưng Vô Song thì không giống bình thường, từ đó Vô Song cùng cô cô vẫn luôn có một tấm màn ngăn.

Chỉ có lão đầu, chỉ có ở bên cạnh lão đầu Vô Song mới không cần lo lắng, không cần suy nghĩ gì cả, lão đầu vừa là trưởng bối, vừa là sư phụ... vừa là bằng hữu của Vô Song.

Chính vì hai chữ bằng hữu này mới khiến Vô Song mở lòng, mới khiến những tháng ngày ở Tử Ngọc Sơn là những tháng ngày đẹp nhất của Vô Song ở cái thế giới này.

Không lo nghĩ, không chiến đấu, không tính toán người này kẻ nọ, cuộc sống bình bình đạm đạm, thanh thanh mà nhẹ dịu.

Nhìn vào lão đầu, Vô Song luôn nhớ tới cha nuôi, người duy nhất Vô Song coi là cha, người chủ trì nuôi dạy hắn ở kiếp trước, cho hắn ăn, cho hắn học, cho hắn cơ hội sống, dạy hắn làm người.

Vô Song của những năm 30 tuổi thay đổi rất nhiều, hắn vĩnh viễn không thể trở về là chú tiểu năm xưa nhưng mà hắn cũng vĩnh viễn không quên cha nuôi, vĩnh viễn khắc sâu ơn này.

Đến Tiêu Dao Cốc, Vô Song là linh hồn của một nam nhân 30 tuổi, một kẻ vốn không dễ mở lòng nhưng mà có lão đầu, lão đầu giúp Vô Song mở lòng thậm chí sống với lão đầu... giúp Vô Song như trở về những năm tháng xưa, những năm tháng làm chú tiểu trong chùa, những năm tháng cha nuôi còn mạnh khỏe, còn dạy hắn làm việc, còn dạy hắn làm người.

Lão đầu đã sống rất lâu rất lâu, cho dù Vô Song mang theo linh hồn tiền kiếp thì sao?, trong mắt lão đầu Vô Song chỉ là đứa trẻ, chỉ là một đứa trẻ bị định mệnh lựa chọn, là một đứa trẻ từ khi sinh ra đã xác định số phận không yên bình... vì vậy lão đầu liền cho Vô Song hai chữ "yên bình", thứ quý giá nhất mà đã lâu lắm rồi Vô Song không có.

Vô Song bước chân ra giang hồ, có ngày nào yên bình?.

Vô Song bước chân ra giang hồ, có ngày nào hắn thật sự cảm thấy an toàn?.

Đáp án đơn giản lắm, chẳng có ngày nào cả, từ khi rời khỏi Tử Ngọc Sơn bước chân vào giang hồ, Vô Song chưa một ngày cảm nhận yên bình.Thiên Ý Thành?, Hắc Địa?, Dị Thế Giới?, Nhạc Sơn Đại Phật?, Miêu Cương Ngữ Độc Giáo?, Hành Dương Thành?, Phù Tang?, Bồng Lai Tiên Đảo?.

Tất cả những nơi kia Vô Song chưa một lần thấy bình yên, chỉ có Tử Ngọc Sơn là nhà, tại ngôi nhà đó có những anh chị em của Vô Song, tại ngôi nhà đó có phụ thân, với Vô Song bản thân lão đầu như cha vậy, là người cha thứ hai mà Vô Song chấp nhận tự bao giờ ... chính hắn cũng không biết.

Lão đầu không thích kể cố sự, không thích dạy hắn đạo lý lại chuyên bóc lột sức lao động của hắn nhưng mà mỗi khi nấu cho lão đầu thật ra Vô Song vui lắm.

Đời Vô Song ghét nhất là tự nấu rồi tự ăn, một mình ngồi ăn bữa cơm, cho dù nó ngon miệng thế nào thì cũng chỉ là sự quạnh quẽ, cô tịch.

Đồ ăn ngon phải có người thưởng thức, hơn nữa còn gì vui hơn khi nấu ăn cho thân nhân của mình?, cho người mình yêu thích?.

Kiếp trước Vô Song đã quá nhiều lần trải nghiệm cái cảm giác cô tịch kia vì vậy kiếp này Vô Song thực sự cảm thấy những lúc được nấu ăn cho lão đầu vui vẻ đến lạ.

Lão đầu thường xuyên cốc đầu hắn, thường xuyên bắt nạt hắn nhưng mà trừ lão đầu ra ai dám đụng hắn?, lão đầu nhất định vì hắn che gió che mưa, bất cứ ai dám đụng đến tiểu Vô Song, bản thân lão đầu chắc chắn là người đầu tiên không tha cho hắn.

Vô Song từng ở ngay tại Quách phủ mà hành hung Quách Phù bất quá ai dám làm gì Vô Song?, có lão đầu ở đó thì ai dám?.

Vận khí thể dọa lui Quách Tĩnh, một ánh mắt sợ run cả Toàn Chân, đây là bá khí của lão đầu, tuy ngày đó Vô Song không nói ra nhưng mà hình ảnh của lão đầu một giây một phút đó liền trở nên cao lớn khó tả, cao tựa núi thái sơn vậy.

Đời người có rất nhiều việc mất đi rồi thì mới thấy tiếc nuối, những năm tháng ở Tử Ngọc Sơn, bản thân Vô Song chưa cảm tháy gì nhưng khi rời đi, khi bước chân vào giang hồ, Vô Song mới biết những năm tháng đó đáng quý nhường nào.

Vô Song ở cùng lão đầu chưa một ngày yên bình, một già một trẻ lúc nào cũng đấu khẩu với nhau nhưng mà chỉ có rời đi khỏi lão đầu thì Vô Song mới biết lão đầu chiếm địa vị quan trọng với hắn như thế nào.

Vô Song trở về thế giới này, hắn tính toán rất nhiều, muốn đi rất nhiều nơi chỉ chung quy là không dám về Tử Ngọc Sơn.

Hắn sợ đối mặt với lão đầu, hắn không biết giải thích với lão đầu thế nào, dung mạo này là sao, thực lực này là như thế nào?, càng quan trọng hơn bản thân Vô Song thay đổi.

So với ngày ở Tử Ngọc Sơn, hiện tại ai dám nói Vô Song không thay đổi?.

Con người lớn lên ai không thay đổi bất quá Vô Song có một bóng ma trong lòng, một bóng ma vẫn cứ đang bám theo hắn.

Tiền kiếp, Vô Song thay đổi, hắn mãi mãi không thể là chú tiểu năm xưa, những bài học về cách làm người của cha nuôi, hắn có thể làm được bao nhiêu?, nghe được bao nhiêu?.

Khi Vô Song trở về, hắn có tiền, hắn có thế, hắn đang bắt đầu đạt đến đỉnh phong nhân sinh nhưng mà cha nuôi đã yếu lắm rồi, hắn đương nhiên mong cha nuôi khỏe lại, mong cha nuôi tỉnh lại nhưng mà bản thân hắn cũng sợ, sợ khi cha nuôi tỉnh lại nhìn thấy hắn hiện nay, khi đó cha nuôi sẽ nói gì?.

Thứ cảm xúc này bám theo Vô Song tới tận hiện tại, để rồi giờ phút này tan đi.
Vô Song nhìn thấy lão đầu, hắn không quan tâm gì nữa.

Không quản sau này giải thích với lão đầu ra sao, hắn vẫn không kìm được mà gọi một câu lão đầu, một câu thân thương đến kỳ lạ.

Có rất nhiều việc vốn chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, cái thứ cảnh giới gọi là ngộ nghe như cao siêu nhưng nhiều khi gần trong gang tấc.

Tâm kết đã giải, lòng người như rộng hơn.

Suy nghĩ nhiều để làm gì trong khi thực tại mới là quan trọng nhất.

Lỗi lầm có thể sửa, đi sai đường có thể trở về, chỉ là có dám chấp nhận, có dám nhìn vào nó hay không.

Hai tiếng "lão đầu" phát ra từ miệng Vô Song, tuyệt không bình thường.

Hai tiếng lão đầu mà Vô Song thốt lên rơi vào tai Vô Hà Tử.

Ông sững người nhìn Vô Song, dung mạo của Vô Song hiện tại ông không nhận ra, ông cảm thấy có chút quen thuộc nhưng chắc chắn chưa gặp bao giờ nhưng mà ánh mắt của Vô Song... ánh mắt của Vô Song lại khiến ông không biết nói gì, ông có thể nhìn thấy ánh mắt chứa chan tình cảm, ánh mắt như của một đứa con nơi phương xa về thăm nhà, nhìn thấy người cha kính yêu vậy.

Vô Song gọi một tiếng "lão đầu", Vô Hà Tử sững người lại.

Vô Song nhìn ông, miệng hắn lại khẽ run lên, hắn lần thứ hai lên tiếng.

"Lão đầu, con về rồi ".

Lần này ánh mắt Vô Hà Tử dại ra, ông cứ như vậy nhìn Vô Song, tiếng đầu tiên có thể là trùng hợp nhưng mà âm thanh thứ hai thân thương đến lạ, quen thuộc đến lạ.

Khắp thiên hạ này, tiểu bối nào dám gọi Vô Hà Tử là "lão đầu"?, khắp thiên hạ chỉ có duy nhất một tiểu tử Vô Song mà thôi.

Lúc này miệng Vô Hà Tử cũng run lên, gần như không thể tin được mà nói.

"Vô Song? ".

Vô Song ít phút trước còn cười, hắn có chút cảm thấy Thiên Vũ Huân "lố", nàng quá mức ủy mị, quá mức làm người ta cảm thấy không ra sao nhưng mà hiện tại hắn không dám cười Thiên Vũ Huân, thực sự không dám.

Vô Song cũng mặc kệ Lý Thương Hải, mặc kệ tất cả những ai ở đây, mặc kệ hết mọi suy tính trong đầu, trước mắt hắn chỉ có lão đầu.

Lão đầu gọi hai tiếng Vô Song, lão đầu chẳng cần Vô Song giải thích, chẳng cần hắn phải chứng minh gì cả, đơn giản Vô Song là Vô Song chỉ thế mà thôi, vẻ ngoài thay đổi nhưng mà có nhiều thứ không thể thay đổi, có những thứ không lẫn vào đâu được.

Thân ảnh Vô Song rất nhanh nhào vào lòng lão đầu, trong giây phút này, hắn như hóa thành một đứa trẻ.

Chẳng có chém giết, chẳng toan tính nghĩ suy, chẳng màng hơn thua, chẳng quản thiên hạ phong vân, chẳng cần ngạo thị thế gian, giờ phút này tâm Vô Song bình yên đến lạ.

Vô Song ôm chặt lấy lão đầu, hắn không còn là tiểu tử năm xưa, hắn đã cao lớn hơn nhiều, lão đầu đã chẳng thể ôm vừa hắn vào lòng nhưng mà có hề gì?.

Vô Song quỳ xuống, hai đầu gối chạm đất, hai tay hắn đưa ra, ôm thật chặt lão đầu.

Một đời này cũng chỉ có lão đầu xứng với cái quỳ này, ngoài lão đầu ra, thiên hạ còn ai có thể nhận một quỳ của Vô Song?.

Giờ phút này, Thiên Thánh cùng Lý Thương Hải đều sững người sau đó rất nhanh cả hai đều lộ ra vẻ không thể tin được.

Giờ phút này, tâm kết đã mở, lòng lại trở về bình yên, lòng hắn thênh thang đến lạ,cứ như thế một đế vị sinh ra.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 111: Giới

Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong từng nói một đời Vô Song rất khó đạt tới đế vị, đấy là bởi tạp học của Vô Song quá nhiều, hắn nhất định phải tự tìm ra một con đường, phải tự cô đọng toàn bộ những gì mình học được mà bước ra đường riêng, đây chính là cảnh giới đế vị, chỉ có bước ra được con đường riêng mới được thiên đạo chấp nhận mà cho phép thành đế.

Lời của Trường Sinh Chân Nhân không hề sai, và bản thân Vô Song thật sự rất khó thành đế, nếu cứ tình trạng này nhanh cũng phải 3 năm, chậm thì càng không phải nói.

Sở học của Vô Song còn tạp hơn cả Lý Thu Thủy, hơn nữa Lý Thu Thủy chỉ là tạp bình thường trong khi Vô Song gần như bất cứ cái gì cũng là đỉnh cấp nhất, là cao cấp nhất trong thiên hạ, trên đời nhiều quá đôi khi cũng là không tốt.

Nếu không phải thiên phú Vô Song siêu quần, thiên phú vượt xa Lý Thu Thủy chỉ sợ chính Vô Song cũng dính vào võ học chướng, cũng như Lý Thu Thủy cả đời không thể trở thành đế.

Đại đạo 50, thiên diễn 49, vạn vật trên thế gian đều có ngoại lệ, đều có cái gọi là biến số tồn tại.

Cái biến số này vẫn tồn tại, vấn đề là không ai có thể tìm ra được nó, ngay cả Trường Sinh Chân Nhân cũng vậy.

Có một sự thực ở thế giới này là vấn đề Vực.

Vực phi thường cường đại, trình độ Vô Song đâu thể sánh bằng chuẩn đế bình thường, ít nhất là về mặt nội lực, Vô Song chiến đấy luôn cậy thể chất cùng vô vàn chiêu thức võ kỹ nhưng về bản chất nội lực Vô Song vẫn cứ không sánh được với Chuẩn Đế khác, ấy vậy mà dựa vào Kiếm Vực thì cùng cấp chuẩn đế bản thân Vô Song gần như vô địch.

Vực phi thường cường đại hơn nữa tại thế gian này có một thuyết pháp, kẻ nắm giữ Vực có tư cách chiến với đế vị nhưng đế vị thì chưa chắc đã nắm giữ Vực.

Nói một cách khác, kẻ có Vực chắc chắn là chuẩn đế bởi bọn họ có thể chiến với đế vị nhưng mà chuẩn đế hay ngay bản thân đế vị chân chính thì lại chưa chắc nắm giữ Vực.

Trên Vực tất nhiên là Giới, vậy liệu có một thuyết pháp tương tự với Vực hay không?.

Kẻ nắm giữ Giới tất nhiên là đế vị nhưng mà trong cảnh giới đế vị, ngay cả cấp bậc danh xưng Ngũ Đế cũng chưa chắc đã nắm được Giới, cái thuyết pháp này liệu có tồn tại?.

Thực sự thì không ai chứng minh được thuyết pháp này cả, bảo nó đúng thì cũng đúng mà bảo nó sai thì cũng sai, từ trước đến nay người nắm giữ Giới không nhiều nhưng mà cũng không ít bất quá bọn họ có một điểm chung, toàn bộ đều là cường giả đế vị hơn nữa còn là tồn tại siêu cường trong cảnh giới này.

Ngay cả Trường Sinh Chân Nhân khi lĩnh ngộ Giới cũng là đế vị, bản thân ông và rất rất nhiều đế vị khác đều nghĩ rằng chỉ có đế vị trở lên mới nắm giữ được Giới bất quá đây chính là chỗ sơ hở, là chỗ ngoại lệ.

Thiên hạ này, chỉ có duy nhất một người chạm được tới ngoại lệ này, đó chính là Vô Song.

Vô Song đột phá đế vị theo một cách khác, không theo con đường mà Trường Sinh Chân Nhân hay toàn bộ các đế vị đều đi, Vô Song chưa phải đế vị nhưng trực tiếp ngộ được Giới, từ đó trở thành đế vị.

Yêu cầu của đế vị là phải đi ra được đường của mình, tìm được đạo của chính mình, chỉ có như thế mới được Thiên Đạo thủ hộ, Thiên Đạo chấp nhận mà trở thành đế tuy nhiên một khi đã ngộ ra Giới tức là có cả thế giới riêng của mình, cần gì tìm đường?, cần gì tìm đạo?, Thiên Đạo đương nhiên cũng chấp nhận người ngộ ra Giới đột phá thành đế, Vô Song chính là trường hợp này, trường hợp duy nhất trong toàn bộ lịch sử võ lâm vì ngộ ra Giới mà đặc cách trở thành đế. 

Chỉ cần ngộ ra Giới cho dù tam lưu cao thủ cũng sẽ thành Đế, đây chính là Giới, là sự bá đạo của Giới, là quyền lợi của người nắm giữ Giới, tất nhiên câu nói trên chỉ là nói quá bởi không có tam lưu cao thủ nào có tư cách tiếp xúc với Vực chứ đừng nói là Giới.

Khi Vô Song bị Tu La Vương truy sát, ở trước sinh tử hắn ngộ ra Kiếm Vực tuy nhiên Kiếm Vực của Vô Song rất đặc biệt, ngay từ lúc Vô Song gọi ra Kiếm Vực thì huyết nhãn đã sinh, huyết nhãn chính là dấu hiệu của Tâm Giới, tức là Kiếm Vực của Vô Song đã là đỉnh phong, dĩ nhiên việc này Vô Song cũng nhận ra bởi Kiếm Vực của hắn rất mạnh.

Kiếm Vực của Vô Song mạnh thứ nhất là hắn dựa vào cảnh giới Vô Kiếm của Độc Cô Cầu Bại, thứ hai Vô Song đi qua sát sinh lộ tẩy lễ, ngộ ra sát lục kiếm ý.

Bản chất sát lục kiếm ý cũng không thể mạnh như vậy nhưng mà Vô Song đã giết Thiên Đạo, đây mới là lúc sát lục kiếm ý của Vô Song thăng hoa nhất.

Giây phút Vô Song ngộ ra kiếm vực, bởi sát lục kiếm ý của hắn thăng hoa đến tột đỉnh mà huyết nhãn sinh ra, huyết nhãn này lại dựa trên ký ức của Vô Song về huyết nhãn ở Sát Sinh Lộ dẫn tới nó có hồn.

Tổng hợp toàn bộ lại, tại thời điểm Vô Song đấu với Tu La Vương, hắn không phải ngộ ra Kiếm Vực mà là ngộ ra Kiếm Giới, vấn đề là có một thứ gì đó thủy chung ngăn Vực của Vô Song trở thành Giới.

Sau này khi ở Dược Vương Cốc bản thân Vô Song từng thấy Hỏa Giới của Giác Viễn đương nhiên khi đó Vô Song cũng không quá chú tâm được, mãi đến khi Vô Song được chiêm ngưỡng Phong Giới của Lý Thương Hải, Vô Song mới hiểu được sự khác biệt giữ Giới cùng Vực.Vực đã rất đáng sợ nhưng nó chỉ là lĩnh vực trong khí Giới như là cả thế giới, kẻ nắm giữ Giới cứ như sáng tạo giả vậy, trong Giới có một thứ đại khí bàng bạc vượt xa Vực.

Vô Song không hiểu được cái thứ "đại khí" kia là gì nhưng mà thời điểm này Vô Song hiểu, cái đại khí kia chính là tâm, là tâm của cường giả, muốn ngộ ra Giới thì cái tâm phải lớn.

Tâm thế nào được coi là lớn?, cũng không phải là bậc anh hùng chí tại bốn phương thì sẽ ngộ được Giới còn người chuyên tâm chỉ lo việc của chính mình thì không ngộ được Giới.

Tâm ở đây là tâm hồn của chính bản thân mình, một cái tâm lớn tức là không có tâm kết, trong lòng không có khúc mắc.

Vô Song từng nói, hắn không muốn trở thành một thanh kiếm chém giết cả thiên hạ, đồ tận cả thế gian, hắn chỉ muốn làm mũi kiếm thủ hộ 3 tấc đất sau lưng.

Vô Song đi càng ngày càng xa, nhìn thấy càng ngày càng nhiều, hắn càng đi càng có chút mê mang không hiểu, thế giới này quá rộng, đường càng đi càng xa, khi quay đầu lại liệu còn thấy 3 tấc đất sau lưng?.

Vô Song mê mang, đạo của hắn là sát lục đạo, hắn nói hắn giết người vì thủ hộ nhưng mà thủ hộ cái gì?.

Hắn nói hắn giết người vì thủ hộ 3 tấc đất sau lưng, vậy 3 tấc đất sau lưng hắn có cái gì?.

Hắn từng nghĩ sau lưng hắn là những người chí thân, sau lưng hắn là những người hắn cần bảo vệ nhưng nghịch lý là... cả con đường này hắn giết rất nhiều rất nhiều nhưng mà mấy khi người chí thân hắn cần bảo hộ?.

Chỉ có giờ phút này, Vô Song mới thoát khỏi mê mang, mới một lần nữa nhìn lại con đường mình đã đi.

Đạo của hắn vẫn là sát lục kiếm đạo, 3 tấc đất sau lưng vẫn cứ là 3 tấc đất sau lưng nhưng mà sau lưng hắn là nhà, là sự bình yên.

Đã nhập ma cớ sao phải quay đầu lại?.

Tay đã nhuốm máu toàn bộ thiên hạ, còn có thể rửa đi sao?
Sát khí chảy trong từng thớ thịt, chảy trong huyết quản sao có thể nói quên là quên?.

Ta giết tận thiên hạ, đồ sạch nhân gian đổi lại một nụ cười kia, ta liền vô hối.

Ta nhận hết ánh mắt khinh bỉ của thiên hạ, nhận hết thế gian phỉ nhổ có làm sao?, giết là được.

Ta cầu chỉ là cầu nghe tiếng đàn kia vang lên hàng ngày, không hơn.

Giết một người là tội, giết trăm người là hùng, giết ngàn người vạn người liền thành bá chủ, giết đến khi không ai dám lấn ba tấc đất sau lưng, giết đến thiên hôn địa ám chỉ cầu ba tấc đất kia trời quang mây tạnh. 

Vô Song đi càng ngày càng xa nhưng rồi giờ phút ở bên lão đầu, hắn mới nhận ra mình lại trở về nhà, lại tìm thấy bình yên, tìm thấy ba tấc đất sau lưng.

Tâm kết từ kiếp trước đã mở, bản tâm mê mang bỗng thấy rõ hơn bao giờ hết, bao nhiêu sóng gió ngoài kia, bao nhiêu lo toan tính toán khi trở về nhà đều không còn gì cả, có chăng chỉ là sự bình yên mà hắn muốn thủ hộ, mà hắn hằng tìm kiếm.

Giờ phút này, tâm Vô Song bình yên hơn bao giờ hết, tâm của hắn lớn hơn bao giờ hết.

Giờ phút này, kiếm vực rốt cuộc không còn nữa, nó trở thành Kiếm Giới.

Vô Song tu là sát lục đạo nhưng mà sát lục đạo của hắn tính là gì nếu như chính hắn cũng không dám chấp nhận nó?.

Vô Song sợ Vô Hà Tử thấy hắn thay đổi cũng như Vô Song sợ cha nuôi tỉnh lại thấy hắn thay đổi.

Vô Song chưa từng dám thừa nhận cảm xúc này, từ đó tâm kết sinh ra.

Sát lục đạo là đạo của Vô Song nhưng mà hắn không dám thừa nhận, không dám chấp nhận với chính bản tâm mình, hắn sợ những người chí thân biết một mặt xấu khác của hắn, nếu như vậy sát lục đạo này không có còn hơn, chính vì vậy nó thủy chung không thể hoàn thành thuế biến.

Hiện tại đương nhiên không còn gì ngăn cản nó nữa, Vô Song rốt cuộc mới nhận ra sát lục đạo là một phần bản thân mình, Vô Song hắn thay đổi thế nào vẫn cứ là Vô Song hắn, chỉ cần sơ tâm không mất đi, hắn việc gì không dám chấp nhận?.

Giới sinh ra, Vô Song thành đế vị.

Giới sinh ra, Vô Song được thiên đạo thừa nhận, lúc này như có một luồng sức mạnh chạy dọc cơ thể Vô Song, cứ như sự tẩy lễ của Thiên Đạo vậy.

Cửu Dương Chân Kinh đột phá tầng thứ 4 sau đó đốt phá thẳng lên tầng thứ 5, kéo một mạch lên tầng 5 đỉnh phong.

Nhiên Đăng Bảo Điển đột phá tầng thứ 3, kéo một mạch lên thẳng tầng thứ 5.

Nội lực Vô Song như sóng trào, chịu sự tẩy lễ của Thiên Đạo, nội lực hắn như thủy triều dâng lên.

Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công đều bắt đầu thay đổi, càng trở nên tinh thuần, cáng trở nên cao thâm hơn.

Nội lực vốn là điểm yếu của Vô Song nhưng dưới sự thăng hoa của cả linh hồn cùng thể xác, nội lực của hắn rốt cuộc cũng chạm tới đế vị.

Giờ phút này, nếu Vô Song gặp lại Long Đế, không cần Hàng Long thì hắn cũng có tự tin khiến Long Đế chết chắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau