CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 836 - Chương 840

Quyển 5 - Chương 99: Tiêu Dao nhập tiên (2)

Phong Thần bị Lý Thương Hải chặt một đuôi, máu tươi chảy ra, máu của nó là máu đỏ, là màu máu bình thường thuần túy.

Phong Thần quay đầu lại nhìn Lý Thương Hải, cái miệng mèo lại mở ra.

"Mieow Mieow "

"Mieow Mieow "

"Mieow Mieow "

Thật ra nếu không tính cái thân thể quá to lớn ra, bản thân Phong Thần thật sự dễ thương, bằng cái khuôn mặt mèo của nó thì Phong Thần hoàn toàn có thể mang đi "bán manh", tuy nhiên vì cái thân hình không khác gì con hổ lại dẫn đến hình ảnh có chút đau mắt, có chút không hợp mắt người xem, nói chung là rất kỳ quái .

Sáu cái đuôi còn lại bắt đầu cong lên, bản thân Phong Thần thậm chí như không có cảm giác đau, sau một lần tấn công Lý Thương Hải không thành, trên từng vằn đen của Phong Thần xuất hiện ma khí bốc lên, lần này nó bắt đầu thuế biến.

Cũng giống như Hắc Thủy Thần thì Phong Thần trong trạng thái ma hóa hoàn toàn sẽ có màu đen, lúc này những cái vằn đen trên cơ thể nó sẽ lan ra, xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể nó.

Dưới tác dụng của ma khí, có lẽ Phong Thần cũng nên gọi là Hắc Phong Thần.

Phong Thần rõ ràng bị Lý Thương Hải chặt mất một đuôi nhưng mà Hắc Phong Thần lúc này vẫn có y nguyên 7 cái đuôi đồng thời ánh mắt của nó cũng chuyển sang màu đỏ, màu của thị huyết cùng cuồng nộ.

Một lần nữa sinh vật này động, tốc độ của nó lại càng nhanh hơn, lần này tốc độ của Hắc Phong Thần hoàn toàn vượt qua Vô Song rồi, nó như một cơn gió thuần túy, vô ảnh vô tung, cắt qua cơ thể lúc nào cũng không ai biết, chết thế nào cũng không ai hay.

Phong Thần khác với Thủy Thần, nhiều năm trước Phong Thần không bị Tiêu Dao Tử giết còn Thủy Thần bị, con Hắc Thủy Thần mà Vô Song giết chỉ có thể coi là hậu đại của con Thủy Thần năm xưa, được đám người Bồng Lai Tiên Đảo tạo ra để thay vào vị trí trống.

Hắc Thủy Thần chết trong tay Tiêu Dao Tử là đế vị, con Hắc Thủy Thần chết trong tay Vô Song chỉ là chuẩn đế hơn nữa linh trí của nó chưa cao, thủ đoạn cũng không nhiều, Hắc Thủy Thần vốn có hình thái sinh mệnh rất cao, căn bản không thua Phong Thần nhưng mà nó không có thời gian phát triển, nó sống không đủ lâu để mà phát triển.

Phong Thần thì khác, nó sống đủ lâu, đủ lâu để có thể so với con người, so với đế vị của nhân loại, chỉ bằng cái tốc độ này nó đã không hề kém Đông Phương Bất Bại.

Đáng tiếc hôm nay nó gặp một tồn tại càng kinh khủng hơn, một tồn tại được liệt vào hàng Ngũ Đế.

Phong Thần lao qua người Lý Thương Hải với thứ tốc độ không tưởng, sau đó một vết máu bắn lên, lần này trên người Phong Thần cũng không có bộ phận nào bị chém đứt nhưng ở phần bụng của nó xuất hiện một vết chém, một vết chém tương đối sâu.

"Miewo miewo "

Phong Thần dùng bốn chân đi lại trên mặt đất, cái đầu hơi quay về phía sau đưa lưỡi ra liếm vết thương của chính mình, ở phía ngược lại đối thủ của nó vẫn đang phe phẩy cây quạt của chính mình, nàng từ đầu đến giờ vẫn không rời khỏi vị trí.

Cũng không rõ việc liếm vết thương có tác dụng gì không, chỉ thấy một lúc sau, Phong Thần chuẩn bị tấn công Lý Thương Hải lần thứ ba.

Phong Thần tuyệt đối có linh trí, nó hiểu được sự khác biệt của hai bên là lớn thế nào nhưng mà nó không lựa chọn bỏ chạy, nó lựa chọn tấn công kiểu khác.

Cả người Hắc Phong Thần hạ thấp trọng tâm, sau đó như một cái lò xo bắn ngược lên trời nhưng mà cũng không phải lao vào Lý Thương Hải mà là lao vào một thân cây gần đó.
Tiếp theo sinh vật này mượn vô số thân cây xung quanh làm bàn đạp, thân ảnh liên tục đạp vào các thân cây mà đẩy bật cả người đi.

Lý Thương Hải đứng ở giữa, xung quanh nàng là cả rừng cây, lúc này Lý Thương Hải có cảm giác đâu đâu cũng là hư ảnh của Hắc Phong Thần, đây không phải là ảo ảnh mà là tàn ảnh, khi tốc độ quá cao thì tàn ảnh sinh ra, càng đáng sợ là Hắc Phong Thần nhanh đến nỗi không phải chỉ có một đạo tàn ảnh mà theo cách di chuyển này lại có 5-6 đạo tàn ảnh cùng hiện ra.

Rốt cuộc lúc này Lý Thương Hải mới thu cây quạt lại, nàng chậm rãi buộc cây quạt về bên hông mình, khóe miệng cong lên.

"Thông minh, quả thật rất thông minh".

Lý Thương Hải không thể không khen Hắc Phong Thần bởi vì hiện tại nàng đúng là không theo kịp tốc độ của Hắc Phong Thần nữa.

Trên thực tế, nếu Hắc Phong Thần không làm trò này mà chỉ dùng tốc độ thuần túy thì Lý Thương Hải cũng phải tập trung vô cùng mới bắt được thân ảnh của nó chứ cũng chẳng nhẹ nhõm gì.

Đương nhiên nếu chỉ dùng tốc độ đã có teher uy hiếp vị trí Ngũ Đế thì chỉ là hành động hão huyền.

Trên người Lý Thương Hải bắt đầu xuất hiện một vòng khí lãng màu xanh, khí lãng dần dần bao bọc lấy cả người nàng lại.

Nội lực của Lý Thương Hải khủng khiếp đến mức bắt đầu theo khí lãng màu xanh nhạt tràn ra ngoài, sau đó gần như tạo thành một lớp hộ thể cho chính nàng.

Tiêu Dao Phái Tuyệt Học – Bắc Minh Thần Công.

Bắc Minh Thần Công có hộ thể chân khí, cái này ngay cả Vô Song cũng làm được nhưng mà Lý Thương Hải không dùng Bắc Minh Hộ Thể mà dùng một thứ còn cao cấp hơn gọi là Bắc Minh Hạo Hãn.

" Ở tận cùng phía bắc có ao tối, đó chính là ao trời. Trong ao có cá lớn, vài nghìn dặm không nhìn thấy cá bao giờ. Nếu như nước tích không đủ thì không có sức mang nổi thuyền lớn. Đổ một chén nước vào chỗ trũng, lấy cái lá cỏ làm thuyền thì được, còn lấy cái chén làm thuyền thì không xong vì nước nông mà thuyền quá lớn. Bản phái võ công cũng chẳng khác, yếu quyết đầu tiên là tích súc nội lực. Nội lực đầy đủ rồi, võ công trong thiên hạ ta đều dùng được, khác gì biển bắc, thuyền lớn thuyền nhỏ đều chở được, cá lớn cá nhỏ đều dung được. Cho nên nội lực là gốc, chiêu số là ngọn".

Lý Thương Hải chưa từng quên lời của sư phụ, chưa từng quên yếu quyết của phái Tiêu Dao, nội lực là gốc, chiêu số là ngọn.Nội lực của Lý Thương Hải phải dùng từ kinh hãi thế tục để mà hình dung, không có nội lực bậc này nàng căn bản không thể tiến vào Nhập Tiên Cảnh.

Bắc Minh Thần Công vốn dựa vào biển bắc mà thành hình, đã là biển thì phải có sóng, đã là biển thì phải có sóng lớn.

Biển bắc thuyền lớn thuyền nhỏ đều chở được, cá lớn cá nhỏ đều dung được, sóng to thế nào cũng có, đây chính là Bắc Minh Hạo Hãn của Bắc Minh Thần Công.

Biến nội lực bản thân thành thực chất, cô đọng thành kết giới, biến kết giới tựa như bắc hải, nghe mà kinh người.

Hắc Phong Thần một lần nữa tấn công Lý Thương Hải, khi mà tốc độ của nó đã kéo đến đỉnh điểm thì nó lại rơi vào hạ phong bởi nó không thể kéo thêm nữa, vật cực tất phản, cứng quá thì gãy, khi chính nó cũng không thể làm chủ được cái tốc độ này nữa thì chỉ tự gây hại cho bản thân.

Tốc độ của Hắc Phong Thần đã siêu tuyệt Lý Thương Hải, đã vượt qua khả năng phản ứng của nàng vì vậy nó phải tấn công, nếu đợi tố độ của nó vượt qua chính khả năng phản ứng của bản thân thì lúc đó mới là thảm họa.

Hắc Phong Thần tấn công, Lý Thương Hải thì chỉ đứng đó, lấy Bắc Minh Hạo Hãn bảo vệ bản thân mình, nàng như Lã Vọng Buông Cần, chỉ đợi Hắc Phong Thần lao tới.

Hắc Phong Thần nhanh vô cùng, Lý Thương Hải căn bản ngăn không được nhưng mà bất kể nhanh ra sao khi chạm vào vật chất đều phải dừng lại, bất kể nhanh thế nào khi công kích chạm tới mục tiêu đều phải "ngưng".

Bàn tay của Hắc Phong Thần rốt cuộc chạm vào Bắc Minh Hạo Hãn, một đòn này uy lực vô cùng, nó dễ dàng xuyên qua Bắc Minh Hạo Hãn của Lý Thương Hải nhưng mà rất nhanh Hắc Phong Thần mới nhận ra Bắc Minh Hạo Hãn là cái gì.

Bắc Minh Hộ Thể như một mặt gương cứng, đập vỡ mặt gương cứng thì không còn gì cả.

Bắc Minh Hạo Hãn chính là biển cả, vượt qua mặt biển thì chỉ có đối diện với tầng nước càng sâu, càng âm u.

Bắc Minh Hạo Hãn là một lĩnh vực thủ hộ của Lý Thương Hải, nó không phải một kết giới rỗng ruột mà là một kết giới đặc, một kết giới đặc được tạo nên từ nội lực của Lý Thương Hải.

Một đòn của Hắc Phong Thần siêu nhanh, siêu mạnh, nhưng mà trải qua từng tầng nước ngăn cản, từng tầng nội lực của Lý Thương Hải ngăn cản, bàn tay của Hắc Phong Thần rốt cuộc ngừng lại, rốt cuộc cũng không xuyên qua được cái kết giới khủng bố kia, không chạm được vào người Lý Thương Hải.

Tiếp theo trong cái biển bắc tĩnh lặng kia, một đợt sóng ngầm khủng khiếp xuất hiện, một luồng dư lực từ trong kết giới của Lý Thương Hải bắn ngược ra, Bắc Minh Hạo Hãn lúc này như biển động những ngày mưa bão, từ bên trong "biển bắc " này xuất hiện vô vàn cơn sóng, cơn sóng bắn ngược Hắc Phong Thần ra ngoài.

Trước uy lực của cơn sóng, Hắc Phong Thần lập tức rú lên một tiếng như con mèo bị đạp đuôi, cả người bị sóng biển quăng đi, nó đâm rầm vào một thân cây đại thụ gần đó.

Hắc Phong Thần có tứ chi nhưng mà hiện tại một chi đã be bét máu, nhìn thảm vô cùng.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 99-2: Tiêu Dao nhập tiên (3)

Lý Thương Hải nhìn thấy Hắc Phong Thần ngã xuống, đương nhiên sẽ không có lòng từ bi mà tha cho nó, chỉ thấy khí lãng màu xanh trong người nàng lại thay đổi, toàn bộ khí lãng thu lại, kết giới Bắc Minh Hạo Hãn toàn bộ đang rút gọn sau đó vèn vẹn chỉ còn lại một quả cầu trên tay nàng, một quả cầu tràn ngập lực lượng.

Bắc Minh Thần Công không chỉ có thủ mà còn có cả công, cách thức tấn công cũng không phải chỉ dựa vào nội lực đơn thuần mà là "ép" nội lực.

Mang một lượng nội lực khổng lồ ép lại trong lòng bàn tay, lúc này thứ năng lượng bạo phát kia sẽ khủng khiếp bao nhiêu?, một chiêu này gọi là Bắc Minh Côn Nộ.

Nắm lấy năng lượng kinh khủng trong tay, Lý Thương Hải đẩy ra một chưởng.

Bắc Minh Côn Nộ theo một động tác của nàng bắn thẳng về phía Hắc Phong Thần, bản thân Hắc Phong Thần trước sức ép kinh khủng đang dồn tới đương nhiên chỉ có cách bỏ chạy nhưng mà liệu với một chi bị thương như vậy thì nó có nhanh hơn được tốc độ bạo phát của Bắc Minh Côn Nộ hay không?.

Bắc Minh Côn Nộ bạo phát lực lượng, như một cơn sóng thần nuốt chửng tất cả, một chiêu này cứ như Lý Thương Hải sử dụng "boom" vậy, nguyên một vùng cây cối bị nàng san bằng.

Không cần hoài nghi, Hắc Phong Thần chỉ cần dính phải năng lượng khủng khiếp kia thì nó không chết cũng bị lột một lớp da, cho dù ngay cả với Lý Thương Hải thì Bắc Minh Côn Nộ cũng là một trong những chiêu thức mạnh nhất của nàng, nếu không tính Nhập Tiên Cảnh thì Bắc Minh Côn Nộ thậm chí đã được coi là thủ đoạn sát phạt mạnh nhất của Lý Thương Hải.

Đổi lại Lý Thương Hải vào vị trí của Hắc Phong Thần, Lý Thương Hải muốn đỡ một chiêu này cũng khó vô cùng.

Khi dư uy của Bắc Minh Côn Nộ bắt đầu tán đi, trên người Lý Thương Hải lại xuất hiện một vòng khí khác, lấy cơ thể nàng làm trung tâm bắt đầu có một cỗ hấp lực xuất hiện.

Chiêu thức cuối cùng trong Bắc Minh Thần Công có tên gọi là Bắc Minh Hồi Quy, đặc điểm lớn nhất khi vận chuyển Bắc Minh Hồi Quy là nó có thể hấp thu dư lực mà Bắc Minh Côn Nộ gây ra.

Cho dù là cường giả cấp bậc Ngũ Đế thì cũng vẫn là người, chưa phải là thần tiên mà có thể dùng không hết nội lực, Bắc Minh Côn Nộ uy lực kinh khủng nhưng mà nội lực mà nó tốn cũng kinh khủng vô cùng, nhất định phải có một chiêu thức vì chủ nhân hồi phục nội lực, vì chủ nhận giảm thiểu tối đa lượng nội lực mà Bắc Minh Côn Nộ tiêu hao, đây chính là Bắc Minh Hồi Quy.

Bắc Minh Thần Công của Tiêu Dao Phái thự sự rất khủng bố, là một bộ tuyệt học công phòng nhất thể chứ tuyệt chẳng phải chỉ có thể hút lấy nội lực của người khác.

Bắc Minh Hóa Hải chuyên dùng để hấp thụ nội lực, hút lấy nội lực của đối phương.

Bắc Minh Hạo Hãn chuyên dùng để phòng ngự, mang nội lực khủng bố của chủ nhân hóa thành kết giới phòng ngự thực chất đồng thời còn dùng chính nội lực của chủ nhân mà bắn ngược đối phương.

Bắc Minh Côn Nộ thì tập trung nội lực khủng bố của chủ nhân rồi nén nó lại, một khi bạo phát thì uy lực không thể tưởng tượng.

Bắc Minh Hồi Quy thì chỉ có một công dụng, giúp chủ nhân hồi lại một lượng nội lực lớn ngay sau khi sử dụng Bắc Minh Côn Nộ.

Đây là tứ đại chiêu thức tạo nên tuyệt học Bắc Minh Thần Công của Tiêu Dao Phái.

Trước sự khủng bố của Bắc Minh Thần Công, bản thân Hắc Phong Thần bây giờ thế nào?.

Hắc Phong Thần lúc này không ngờ chưa có chết, nó nằm im trong một cái hố, cả người thoi thóp.

Màu sắc của nó trở về với hai màu đỏ đen bình thường, từ 7 cái đuôi giờ phút này chỉ còn 3 cái, tức là tình hình hiện tại của Phong Thần phi thường tệ, cho dù là một con Baku cũng có khả năng thịt nó.

Phong Thần nằm trong hố, ánh mắt lim dim căn bản không mở ra nổi, chỉ có cái miệng còn có thể cử động, trong cổ họng vang lên những âm thanh rên rỉ, nó còn không đủ sức mà kêu "meo meo".

Nhìn Phong Thần nằm một đống ở đó, Lý Thương Hải lại nhẹ mở cây quạt của nàng ra, nhè nhẹ phe phẩy cây quạt trong tay.

Nàng cũng không có ý định giết chết Phong Thần bởi vì nàng đang đợi một thứ khác thú vị hơn.

Có một câu hỏi là... tại sao Phong Thần nhiều năm trước vừa thấy Tiêu Dao Tử thì đã chạy mà nhiều năm sau nó lại dám liều sống liều chết với Nguyệt Đế?.

Đáp án chắc chắn không phải là vì Nguyệt Đế yếu hơn Tiêu Dao Tử mà cũng chẳng phải bởi Phong Thần sống lâu mà muốn đi tìm cái chết.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, thật chậm rãi, thật tĩnh lặng.

Phong Thần thì vẫn nằm đó, sinh mệnh của nó càng ngày càng yếu ớt.

Lý Thương Hải vẫn đứng đó phe phẩy cây quạt của mình, Bắc Minh Hồi Quy thì vẫn đang được nàng sử dụng, Bắc Minh Hồi Quy đang điên cuồng khôi phục nội lực cho nàng.
Trong thời điểm này, ở nơi hạ nguồn tức rìa ngoài cùng của Bồng Lai Tiên Đảo, bản thân Vô Song cũng vừa giải quyết Hắc Thủy Thần.

Hắc Thủy Thần yếu hơn Hắc Phong Thần ít nhất một cấp tuy nhiên vì một vài sứ mệnh đặc biệt, Hắc Thủy Thần khi xuất hiện luôn khủng bố hơn Hắc Phong Thần và khi chết đi thì cũng vậy.

Nó xuất hiện mang theo ma khí ngập trời, nó biến mất thì cái thứ ma khí ngập trời kia cũng biến mất theo, trả lại bình yên cho Bồng Lai Tiên Đảo, trả lại bầu trời cao, sáng, bầu trời tuyệt đẹp của nơi Bồng Lai.

Giây phút Hắc Thủy Thần chết... có rất nhiều người đều nhìn về phía hạ nguồn.

Lý Thương Hải một tay che quạt, ánh mắt nàng hơi nhíu lại.

Nàng không quản đám người Phù Tang sống hay chết, không quản sinh linh thiên hạ ra làm sao, nàng chỉ là bất ngờ, trong mắt nàng thì lần tiến lên Bồng Lai Tiên Đảo này căn bản không có ai làm đối thủ được với Hắc Thủy Thần mới đúng chứ đừng nói là giết nó.

Ngoại trừ Lý Thương Hải ra, ở sâu trong khu vực Quỷ Lâm, khi mà Thiên Thánh – Vô Hà Tử đều đang thưởng thức mỹ vị trong đồ ăn của Quỳnh Hương, hai lão nhân này bất giác cũng dừng tay lại, ánh mắt cộng đồng nhìn về hạ nguồn.

Hai người đương nhiên nhìn không ra cái gì cả, lúc này Vô Hà Tử không khỏi cảm thán mà nói.

"Nha đầu Thương Hải kia thực sự nhiệt tâm, nhanh như vậy đã giải quyết xong việc ".

Nghe Vô Hà Tử nói vậy, Thiên Thánh khẽ cười.

"Phí lời, nàng đã bước vào Nhập Tiên Cảnh thì giải quyết chẳng nhanh? ".

Thiên Thánh nói xong lại cùng Vô Hà Tử thưởng thức đồ ăn tuy nhiên... trong lòng Thiên Thánh cũng không yên bình như bề ngoài.

Vô Hà Tử yếu hơn Thiên Thánh cũng yếu hơn Lý Thương Hải trong khi Thiên Thánh cùng Lý Thương Hải lại là đồng cân đồng hạng.

Ở đây chỉ có Thiên Thánh biết Lý Thương Hải không tiến tới hạ nguồn, không đi ra ngoài khu vực rìa ngoài bởi khi Lý Thương Hải phát hiện ra Phong Thần đang bám theo đoàn người thì Thiên Thánh cũng phát hiện ra... hơn nữa cả hai người thật ra thấy được càng nhiều.

Vì thấy được càng nhiều, Lý Thương Hải mới quyết định rời đi mà giải quyết cái việc này, Thiên Thánh biết nhưng cũng không ngăn cản, ông chỉ hỏi Vô Hà Tử rằng "Lý Thương Hải liệu đã là Nhập Tiên Cảnh hay chưa? ".

Nếu Lý Thương Hải chưa bước vào cảnh giới này, Thiên Thánh sẽ có hứng thú đi giúp nàng một hai.
Nếu Lý Thương Hải đã bước vào cảnh giới này, Thiên Thánh sẽ không làm việc thừa thãi, nếu có việc gì ngay cả Tiêu Dao – Nhập Tiên Cảnh còn không giải quyết nổi thì Thiên Thánh cũng không giải quyết được.

Có một quy luật bất thành văn của thế giới này, quy luật liên quan đến huyết khí.

Khi hai cường giả có trình độ bằng nhau, có kinh nghiệm chiến đấu cùng con bài tủ tương đương nhau thì người càng già càng gặp nhiều bất lợi.

Với một số người, bọn họ sống quá trăm tuổi còn chưa gặp vấn đề hạn chế của huyết khí nhưng mà Thiên Thánh... Thiên Thánh năm nay đã sống gần 200 tuổi, cho dù võ công kinh thế thì Thiên Thánh cũng bắt đầu chịu huyết khí suy yếu, dù sao ông ta không phải Trường Sinh Chân Nhân.

_ _ _ _ __ _ _

Cái chết của Hắc Thủy Thần đương nhiên còn làm một nhóm người khác trong Thạch Thành bị kinh động – một nhóm người không hề muốn Hắc Thủy Thần chết.

Khi Hắc Thủy Thần xuất hiện, bọn họ đương nhiên cảm nhận được nhưng mà trong bọn họ chưa từng có ai nghĩ Hắc Thủy Thần sẽ chết nhưng mà hiện tại nó thật sự... thật sự đã chết.

Trong một đình viện nằm ở góc Tây Nam của Thạch Thành, có 5 người đang nhâm nhi ly trà với nhau, sau đó khi mà Hắc Thủy Thần chết đi, có 4 người đều dừng động tác lại, chỉ có một người vẫn đang thưởng thức trà ngon.

Lúc này một trong 4 người kia lên tiếng.

"Suijin chết rồi ".

Sau câu nói này, 5 người cộng đồng đặt tách trà xuống, trong không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Rốt cuộc sau vài giây, lại có một âm thanh vang lên.

"Ebisu đi ra ngoài, hắn làm gì mà để Suijin chết?, hắn không biêt Suijin với chúng ta quan trọng thế nào sao? ".

Sau âm thanh này, lại có một âm thanh khác vang lên.

"Là kẻ nào trên đảo có khả năng giết Suijin, Suijin không thể chết mới đúng ".

Sau câu nói này, lại là sự yên tĩnh.

Rốt cuộc lại mất thêm một đoạn thời gian, một nam tử đứng lên, nam tử này gọi là Mikoto.

"Để ta ra ngoài đi, dù sao ở đây ta cũng không có việc gì ".

Bốn người còn lại nhìn nhau một thoáng, sau đó cộng đồng đưa tay trái lên, đây là dấu hiệu của sự đồng ý.

Mikoto thấy vậy, thân ảnh nhẹ bước ra khỏi đình viện, ánh mắt hắn hiện lên một tia dị tượng.

"Trừ nhóm người của Nguyệt Đế lên đảo ra, không ngờ trên đảo vẫn có kẻ có thể giết được Suijin?"

"Nguyệt Đế xuất hiện đã là biến số, nay lại có thêm một biến số nữa... thực sự không tốt chút nào "

Nhắc đến Nguyệt Đế... bản thân Mikoto liền cảm thấy trong lòng ngũ vị tạp trần.

.........

Comment càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 100: Tiêu dao nhập tiên (4)

Hắc Thủy Thần chết thực sự rất phiền phức, nó được định ra để chết nhưng mà không phải chết trong thời điểm này, nếu đúng với kịch bản thì phải đợi tới lúc Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân lên đảo thì nó mới được chết.

Hắc Thủy Thần thật ra rất mạnh nhưng mà con Hắc Thủy Thần mà Vô Song giết lại chỉ là vật thế thân của nguyên chủ, nó không có hồn, không có trí tuệ quá cao vì vậy nhất định phải phủ cho nó một lớp màng, phải cho nó thể hiện sự phẫn nộ ra ngoài, sự phẫn nộ khủng khiếp che mờ đi lý trí.

Chính vì lý trí không cao nên mới phải lấy sự phẫn nộ thay thế, từ đó người ngoài mới không xoáy vào đặc điểm lý trí của Hắc Thủy Thần.

Nhiệm vụ của Hắc Thủy Thần rất đơn giản, nó sẽ phải thể hiện sự giận dữ đối với Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân, sau đó liền hoàn thành nhiệm vụ, nó có thể chết được rồi.

Những chủ nhân thực sự của Bồng Lai Tiên Đảo muốn biến đây thành tiên giới.

Những sinh vật ở rìa ngoài Bồng Lai Tiên Đảo đương nhiên được tính là cư dân của tiên giới, cái đám sinh vật rìa ngoài này thì kiểu gì cũng sẽ bị giết rất nhiều, rất nhiều, dù sao bọn chúng được lệnh mặc định tấn công con người.

Với sức mạnh của Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng thì cái đám rìa ngoài cũng không phải vấn đề gì lớn, sau đó họ sẽ gặp Hắc Thủy Thần bởi nếu không đi qua con đường này thì không thể tiếp tục tiến vào Quỷ Lâm.

Hắc Thủy Thần xuất hiện với tư cách là sự phẫn nộ của thần linh với việc đám người phàm trần dám giết những sinh linh nơi Bồng Lai, cũng vì nó mang theo sự phẫn nộ tột cùng của thần linh dẫn đến vẻ ngoài của nó mới càng hợp lý, dẫn đến việc Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân sẽ càng tin tưởng Bồng Lai là hòn đảo mà thần tiên tạo ra.

Dĩ nhiên những cái trên chỉ là lý thuyết và cái lý thuyết đó không thể biến thành thực hành nữa bởi Hắc Thủy Thần đã bị Vô Song giết.

Cái chết của Hắc Thủy Thần sẽ xuất hiện vấn đề rất lớn trong kế hoạch của đám chủ nhân Bồng Lai bởi Hắc Thủy Thần chết đi thì sẽ không có màn dạo đầu, không có màn dạo đầu thì sau này sự xuất hiện của Hắc Phong Thần... cũng sẽ không được như ý.

Tại thời điểm này, khi mà Vô Song đã giết Hắc Phong Thần... Lý Thương Hải rốt cuộc nhè nhẹ mỉm cười, một nụ cười nhếch miệng tuyệt đẹp.

Nàng nhìn về phía Hắc Phong Thần đang sống dở chết dở mà nói.

"Truyền thuyết Phù Tang chúng ta có ba vị thần là Fujin, Raijin cùng Suijin, lúc này Suijin đã chết, bản đế cũng không ngại hóa kiếp luôn cho Fujin".

Lý Thương Hải cũng không biết đám người Bồng Lai muốn cái gì nhưng mà bất kể muốn cái gì thì sự thật rằng Bồng Lai muốn tái hiện một tiên đảo, tạo ra các sinh vật trong truyền thuyết dân gian Phù Tang là không thể chối cãi, một khi đã như thế thì sự hiện diện của các vị thần cũng không thể thiếu hụt.

Fujin – Raijin – Suijin là bộ ba đại thần cực kỳ quan trọng trong văn hóa Phù Tang, hiện tại Suijin đã chết, Fujin nếu lại chết thì đây chắc chắn là một vấn đề lớn.

Trong Thần Đạo của Phù Tang, địa vị của Fujin cực kỳ quan trọng, tức là tại xứ Phù Tang bản thân Fujin nắm giữ một vị trí đặc biệt trong hệ thống các vị thần, "có những người" sẽ không để Fujin phải chết.

Rất nhiều năm trước bản thân Fujin đã đủ không khéo để nhận ra nó không thể là đối thủ của Tiêu Dao Tử thì rất nhiều năm sau chẳng có lý do gì để nó không đủ khôn khéo nhận ra giữa nó cùng Lý Thương Hải có khoảng cách lớn đến thế nào.

Lý do duy nhất khiến nó tấn công Lý Thương Hải chính là vì có người sai bảo.

Người có khả năng sai bảo Fujin thì chắc chắn cũng chẳng thể là bất cứ sinh vật nào nơi Bồng Lai Tiên Đảo, đáp án chỉ có thể là những chủ nhân chân chính của cõi Bồng Lai.

Thời điểm Lý Thương Hải phát hiện ra Fujin bám theo đoàn người, thời điểm Lý Thương Hải tự mình ra tay với Fujin thì nàng chưa từng mở ra Nhập Tiên Cảnh, ngay cả sau khi giải quyết Fujin thì nàng vẫn đang liên tục hồi phục lực lượng, nàng chính là đang đợi chủ nhân cõi Bồng Lai đi ra.

Suy đoán của Lý Thương Hải chắc chắn không sai và câu nói này của Lý Thương Hải quả thực có sức uy hiếp rất lớn, kẻ kia rốt cuộc cũng đi ra.

Hắn gọi là Ebisu.

Ebisu là nam nhân hơn nữa là một nam nhân đặc biệt.Ebisu không cao to, thân hình thấp bé, còn thấp hơn Lý Thương Hải một cái đầu, hắn chỉ khoảng 1m6.

Thân hình Ebisu cũng tương đối béo, hắn không cho người ta một loại cảm giác khỏe mạnh nhưng mà lại cho người khác cảm giác tương đối phúc hậu, quả thật nhìn mặt Ebisu phi thường hiền lành, phi thường chất phát.

Ebisu mặc trên người một chiếc áo trắng ngắn tay, bên ngoài khoác mộ lớp áo rơm.

Quần hắn mặc là quần vải thô, ống quần sắn lên quá bắp chân, bắp chân của Ebisu cũng tương đối thô, bàn chân tương đối lớn.

Nhìn Ebisu thì người ta không có cách nào liên tưởng tới một cường giả mà giống như một người lao động chất phát, ở Trung Nguyên thì người ta sẽ nghĩ Ebisu làm nông nhưng mà ở Phù Tang thì người ta sẽ nghĩ ngay đến dân chài.

Ebisu đương nhiên là dân chài, bên tay phải của Ebisu còn một chiếc cần câu, sau lưng mang theo một tấm lưới đánh cá cỡ nhỏ, bên hông trái treo một rỏ cá, một mặt phúc hậu đang nhìn Lý Thương Hải.

Lý Thương Hải cũng nhìn Ebisu, kẻ này nếu không xuất hiện thì bản thân Lý Thương Hải cũng không thể tự tìm ra hắn được nhưng mà nàng cũng không nghĩ kẻ chưởng khống Hắc Phong Thần tấn công nàng lại là hình dạng này.

"Vị tiểu thư này, sát sinh là không tốt, nó tấn công người tức là nó sai nhưng nó cũng đã phải chịu cái sai của nó, cũng không nhất định phải đuổi tận giết tuyệt ".

Ebisu mở miệng, trong miệng của hắn cho người ta một loại cảm giác hiền hòa, dễ gần vô cùng.

Trong miệng của Ebisu có từ tính, thanh âm của hắn vừa mở ra làm người ta gần như có một loại kính phục, một loại đồng cảm.

Đáp lại lời nói của Ebisu... là hành động của Lý Thương Hải.

Mũi chân điểm nhẹ, sử dụng Lăng Ba Vi Bộ đến mức lô hỏa thuần thanh, nàng như một đạo bóng ảnh hướng đến trước mặt Ebisu, cây quạt trong tay dùng toàn lực chém ra.

Quạt của Lý Thương Hải cũng không phải phàm vật, ở Phù Tang nó được gọi là Tessen,là thứ được gọi là "Quạt Chiến".Cây Tessen của Lý Thương Hải nằm trong danh sách Thập Đại Thần Binh của Phù Tang hơn nữa nó là cây thần binh ít tuổi nhất, cây thần binh được Bái Nguyệt Giáo tạo ra dành riêng cho Nguyệt Đế.

Lý Thương Hải rất thích biển, cây thần binh này được làm từ thiên ngoại vẫn thiết được tìm thấy ngoài biển, được dùng thép ròng làm phôi – thứ thép ròng chất lượng cao nhất nhập từ Trung Nguyên, sau đó lại được những chú tạo sư hàng đầu Phù Tàng ngày đêm luyện chế bằng thủ pháp tinh xảo nhất, ngoài ra còn những kim loại cực quý từ Tây Vực chuyên để phụ gia.

Cây Tessen này ở trong Thập Đại Thần Binh, đương nhiên nó cũng có tên, tên của nó là Tsukiyomi hay còn được biết dưới cái tên Nguyệt Độc Chi Mệnh, đương nhiên Lý Thương Hải thích cái tên thứ hai hơn.

Nguyệt Độc Chi Mệnh có độ sắc của Ỷ Thiên Kiếm, có độ nặng của Đồ Long Đao, nó càng trên Ỷ Thiên cùng Đồ Long một bậc. 

Lý Thương Hải toàn lực một chém, một chém này chính là muốn cắt đầu Ebisu.

Ebisu mở miệng với người khác còn có thể có tác dụng nhưng hắn mở miệng với Lý Thương Hải tuyệt đối là sai người.

Không bàn đến tính cách của Lý Thương Hải, phải biết nàng là một trong hai chủ nhân của Bái Nguyệt Giáo, Bái Nguyệt Giáo lại là một trong hai đại giáo phái lớn nhất Phù Tang, là khởi đầu của Nhật Nguyệt Thần Giáo nơi Trung Nguyên.

Bàn về độ "mị dân", "mị tín đồ" bản thân Ebisu giỏi lắm ngang những kẻ truyền đạo của Bái Nguyệt Giáo, cái thứ giọng mị hoặc kia... Lý Thương Hải đã nghe đến nhàm tại.

Thứ mà thế nhân gọi là "miệng lưỡi sinh hoa, mở miệng sinh phật "... trong tai Lý Thương Hải lại trở thành phiền chán vô cùng.

Lý Thương Hải toàn lực một chém, ở bên kia Ebisu căn bản cũng không chậm, cây cần câu của hắn xoay ngang ra, dùng cả hai tay nắm lấy cần câu mà đỡ một đòn của Lý Thương Hải.

Quạt cùng cần câu va vào nhau, ánh lửa tóe lên sau đó kình lực từ cả hai chuyển đến, Lý Thương Hải bị đánh bật ra còn Ebisu cũng bật lùi về phía sau.

Lý Thương Hải như tiên tử, nàng lướt về sau, mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, nàng như đang múa vậy.

Ebisu bị đánh bật lại, đôi chân thô to dí sát mặt đất, mặc kệ đôi chân ma sát với mặt đất tạo ra hai đường rãnh, nhìn từ bên ngoài cảm thấy Ebisu... có chút chật vật.

Dĩ nhiên người ngoài nhìn không phải lúc nào cũng đúng, sự khác biệt ở đây chỉ là phong cách giữa Lý Thương Hải cùng Ebisu mà thôi nhưng chung quy lần giao thủ đầu tiên của cả hai được tính là bất phân thắng bại.

Sau khi Lý Thương Hải lùi lại, cây quạt trong tay nàng lại mở ra, lại nhẹ phe phẩy cây quạt của chính mình, liếc nhìn về phía Ebisu lúc này cũng ổn định thân thể, Lý Thương Hải khẽ cười.

"Nếu bản đế đoán không lầm, ngươi gọi là Ebisu chứ? ".

Ebisu cười cười, nụ cười hiền hòa vô cùng, thản nhiên đáp.

"Tiểu thư đoán không sai, lão gọi là Ebisu".

Lý Thương Hải chưa từng gặp Ebisu nhưng mà nàng có thể đoán được, nếu nhìn hình dạng mà cố liên tưởng người đàn ông trước mặt với ai trong thần thoại Phù Tang thì cũng chỉ có Ebisu.

Lý Thương Hải lúc này sau khi xác định đối phương là Ebisu thì cũng xác định luôn cái đám chủ nhân trên Bồng Lai Tiên Đảo gọi là gì, 7 người ngăn cản sư phụ Tiêu Dao Tử của nàng nằm xưa chính là Thất Phúc Thần trong truyền thuyết Phù Tang.

Quyển 5 - Chương 101: Tiêu dao nhập tiên (5)

Biết được những chủ nhân của Bồng Lai Tiên Đảo sẽ là đám Thất Phúc Thần này thì bản thân Lý Thương Hải hơi bất ngờ bởi dù sao Thất Phúc Thần chưa phải là tồn tại tối cao ở Phù Tang.

Đương nhiên bất ngờ quy về bất ngờ, sẽ không liên quan gì đến việc nàng muốn giết sạch đám Thất Phúc Thần này báo thù cho sư phụ.

Sư phụ nàng – Tiêu Dao Tử vì Thất Phúc Thần mà chết, thân là đồ nhi nàng đương nhiên sẽ vì sư phụ mà giết sạch Thất Phúc Thần.

Có một điểm đặc biệt của Tiêu Dao Phái đó chính là không quản đúng sai, chỉ xem tâm tình, không quản thiên ác, chỉ cần lòng không vướng bận.

Từ góc độ người ngoài mà nói, Tiêu Dao Tử tiến vào Bồng Lai Tiên Đảo đã được coi là xâm nhập trái phép, sau đó bắt đầu đè sinh linh nơi Bồng Lai ra nghiên cứu, tiếp theo trực tiếp động thủ với chủ nhân nơi này... Tiêu Dao Tử đặt ở hậu thế thì tuyệt đối chỉ có nước đi tù, nặng hơn nữa thì lên ghế điện ngồi.

Từ góc độ người của Tiêu Dao Phái mà nói thì khác, Tiêu Dao Tử căn bản không sai, cho dù ông có làm gì thì cũng sẽ không sai, người sai chắc chắn là đám người Bồng Lai Tiên Đảo.

"Bản đế có một câu hỏi, năm xưa sư phụ lão nhân gia giết chết một trong Thất Phúc Thần các ngươi nhưng sư phụ lão nhân gia cũng không nói là giết kẻ nào, ta có thể biết là kẻ nào trong Thất Phúc Thần chết chứ?".

Ebisu một mặt đang tươi cười nhưng mà nghe Lý Thương Hải nói thế... hắn căn bản cũng chẳng muốn tươi cười nữa.

Cái việc này nói ra ai có thể cười được?, Thất Phúc Thần bọn họ sống với nhau bao nhiêu năm?, phải biết bất cứ ai trong Thất Phúc Thần tuy tuổi tác không được như Thiên Thánh nhưng đều phải hơn tuổi Vô Hà Tử thậm chí hơn tuổi Địa Thánh.

Tuy ngoài miệng cũng không tỏ ra gì nhưng sâu trong nội tâm Thất Phúc Thần là một gia đình, trong cái gia đình này bản thân Ebisu chính là em út, tình cảm của hắn với mọi người trong gia đình cũng là lớn nhất.

Ebisu vốn còn muốn đóng nốt vai diễn của chính mình nhưng mà Lý Thương Hải đã lật mặt nói chuyện thì hắn cũng không cần tươi tười nữa.

Ebisu không trả lời câu hỏi của Lý Thương Hải, chỉ thấy cánh tay phải của hắn động, cây cần câu quất về phía trước, móc câu bắn ra hướng thẳng về cái cổ của Lý Thương Hải.

Lý Thương Hải tay trái đưa lên, cổ tay khẽ ngửa, những ngón tay nhẹ nhàng cong lại.

Nếu Vô Song ở đây nhìn thấy chiêu này tuyệt đối sẽ nhận ra, đây là Bạch Hồng Chưởng Lực.

Bạch Hồng Chưởng Lực tới lui tự nhiên, thích cong thì cong, thích thẳng thì thẳng, tùy tâm tùy ý.

Bạch Hồng Chưởng Lực như một con mãng xà được Lý Thương Hải đánh ra, chưởng lực không mạnh nhưng mà tinh tiệu tuyệt luân, chưởng lực vừa vặn đánh vào móc câu của Ebisu.

Bình thường thì chỉ là một cái móc câu mà thôi, Lý Thương Hải căn bản sẽ không dùng tới Bạch Hồng Chưởng Lực nhưng mà nàng cảm thấy có một tia nguy hiểm, nếu đã có nguy hiểm đương nhiên phải dốc hết sức mà ra tay.

Quả nhiên, trong cái móc câu đang bay tới xuất hiện ma khí, nó bỗng như một cái lưỡi hái tử thần cắt qua phía Lý Thương Hải vậy, nếu không có Bạch Hồng Chưởng Lực đẩy thứ này ra chỉ sợ lưỡi hái kia có thể công kích đến nàng.

Lý Thương Hải không biết lưỡi hái kia mạnh ra sao nhưng mà nàng cảm nhận được ma khí, nàng phi thường chán ghét với cái thứ này.

Một chưởng hất bay móc câu của đối phương đồng thời tay phải nàng khẽ động, cây quạt trong tay Lý Thương Hải khẽ xoay theo động tác này mà tạo thành một đường bán nguyệt.

"Bái Nguyệt Cửu Trảm ".

Một đường vòng cung được vẽ ra, sau đó như một dạng kiếm khí chém ra ngoài, chín đường bán nguyệt kiếm khí mang theo thuộc tính âm hàn chém ra, chém về phía Ebisu.

Ebisu lúc này cũng không còn ở quá xa Lý Thương Hải, khi hắn vung lên cần câu thì hắn lập tức lao về phía nàng, thấy chín đường kiếm khí của Lý Thương Hải đá ra, Ebisu trực tiếp đưa chân ra, bàn chân thô to đạp luôn về phía trước.

Trong chân của Ebisu có một thứ kình lực khủng khiếp, chỉ bằng kình lực này hắn khiến cho bán nguyệt kiếm khí bị đá nát vụn.

Bàn chân thô to co lại, sau đó toàn lực đạp ra, căn bản không khác gì đại cự pháo oanh kích.

Bàn chân của Ebisu đá thẳng vào ngực Lý Thương Hải, đương nhiên lúc này Lý Thương Hải cũng thu tay lại, kéo cây quạt của mình về trước ngực, nàng đẩy cây quạt thẳng về phía bàn chân Ebisu.

Lấy cây quạt làm lá chắn, Lý Thương Hải trong tay tụ chưởng pháp.

"Bái Nguyệt Thần Chưởng – Nguyệt Minh Chưởng ".

Bái Nguyệt Thần Quyền cùng Bái Nguyệt Thần Chưởng vốn là một, khác biệt chỉ là cách dùng kình, một bên lấy thân thể làm chủ một bên lại lấy nội lực làm chủ.

Nội lực của Lý Thương Hải có thể nói là vô địch Phù Tang, đương nhiên nàng dùng Bái Nguyệt Thần Chưởng.
Chưởng ấn đánh vào quạt sắt, ở phía bên kia bàn chân lớn của Ebisu cũng đạp lên quạt sắt, hai luồng kình lực từ hai bên cùng ép lại, lấy cây quạt của Lý Thương Hải làm vật trung gian, một bên dùng kình lực của thân thể một bên lại dùng lực của nội công.

Lại một lần nữa Lý Thương Hải bị đá bay đi, đồng thời theo động tác lùi lại của nàng cây quạt sắt cũng bay theo, về phần Ebisu thì hắn đang đứng một chân trên mặt đất, chân của hắn như một cây đại thụ cắm rễ dưới đất vậy, thân thể Ebisu căn bản không di chuyển mảy may.

Ebisu lựa chọn biện pháp dẫn kình, dẫn toàn bộ kình theo bàn chân xuống đất, rất nhanh mặt đất dưới chân Ebisu nứt toác ra, tạo thành một cái hố nhỏ ngay phần chân của hắn.

Ebisu nhờ thế mà hắn ổn định thân thể trước Lý Thương Hải nhiều, lấy một chân làm trụ, tay phải dùng móc câu toàn lực vung ra.

"Âm Dương Câu – Kinh Hồn Nhiếp Phách ".

Tay phải toàn lực vung ra, móc câu lại lao thẳng về phía Lý Thương Hải, đồng thời đây không phải một cái vung bình thường mà rõ ràng bao gồm võ kỹ.

Đây là lần đầu tiên, Lý Thương Hải thấy sự xuất hiện của võ kỹ nơi Bồng Lai.

Cây câu của Ebisu tung ra, lần này ma khí càng thêm nồng, càng thêm mạnh hơn nữa theo tiếng xé gió nó tạo ra nhưng xuất hiện âm thanh ma quỷ rít gào, quanh thân câu hiện lên từng đoàn khói trắng.

Khói trắng cho người ta một cảm giác lạnh cả sống lưng, quỷ dị mà đáng sợ, cứ như u linh cõi địa ngục vậy.

Lý Thương Hải không cảm giác được Ebisu dùng nội lực, kẻ này cũng không có nội lực nhưng mà nàng chắc chắn đối phương dùng võ kỹ, chỉ là cái võ kỹ này quá quỷ dị mà thôi.

Võ kỹ này... có khả năng nhiếp hồn nhiếp phách.

Lý Thương Hải chỉ cảm thấy đầu mình cũng không còn minh mẫn, trong đầu sinh ra ma âm.

Trước ma âm sinh ra trong đầu, Lý Thương Hải trực tiếp từ bỏ việc ngăn cản Âm Dương Câu lao tới, nàng hai mắt nhắm lại, bắt đầu tự mình sử dụng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp.

Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp không chỉ có thể mị hoặc người khác mà còn có thể mị hoặc chính mình, Lý Thương Hải chính là muốn mượn Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp đuổi cái ma âm kia ra.

Cách này đương nhiên là được nhưng mà Âm Dương Câu cũng đến, Âm Dương Câu cắt lên người nàng.

Mũi câu cực nhọn, cứ như chỉ cần chạm vào một bộ phận trên cơ thể nó liền có thể câu bộ phận này ra vậy tuy nhiên mũi câu thủy chung không hạ xuống được, thủy chung như bị một mặt phẳng ngăn lại, đây chính là hộ thân cường khí của Lý Thương Hải hay còn gọi là Bắc Minh Hộ Thể.

Bắc Minh Hộ Thể thực sự ngăn được Âm Dương Câu nhưng mà thứ Lý Thương Hải cần lo lắng hơn lúc này đã tới, Ebisu xuất hiện trước mặt nàng, một trọng cước đạp ra.

Lý Thương Hải lúc này cũng đưa tay trái ra đón đỡ, trên tay nàng xuất hiện một loại màng màu xanh dương, nàng trực tiếp tạo ra một vòng bảo hộ cho chính mình."Bắc Minh Hạo Hãn".

Ebisu cứ thế xuất cước, hắn đạp xuyên qua Bắc Minh Hạo Hãn nhưng mà vì nội lực của Lý Thương Hải quá khủng bố, cước lực của Ebisu thủy chung vẫn không thể hoàn toàn phá hủy Bắc Minh Hạo Hãn mà chạm được vào tay trái của Lý Thương Hải.

Ebisu xuất ra một cước nhưng rốt cuộc không thu được, hắn như một con cá mập mắc cạn vậy, phá không được Bắc Minh Hạo Hãn mà thu về cũng không được.

Lúc này Ebisu cảm nhận được nội lực của Lý Thương Hải tràn ra càng ngày càng khủng khiếp, nội lực tựa như nước Đông Hải vậy.

Tiếp theo khi nội lực đã đủ, Lý Thương Hải xoay cổ tay trái, theo động tác này cả người nàng cũng xoay theo.

Ebisu chỉ cảm thấy từ tay của Lý Thương Hải có một loại cự lực, nhấc bổng cả người hắn lên, khiến toàn bộ cơ thể hắn bị kéo ra, bị xoay theo động tác của Lý Thương Hải.

Cả hai người lúc này cùng xoay theo một hướng nhưng mà chân ngọc của Lý Thương Hải lại xuất ra, nàng lăng không tung ra một cước.

"Tiêu Dao Thoái Pháp – Tam Diệp Lạc Mai".

Một hơi tung ra ba cước, chân ngọc đạp thẳng vào đầu Ebisu bất quá lúc này Ebisu cũng đưa tay phải ra, trực tiếp nắm lấy cổ chân của Lý Thương Hải.

Ebisu bị dính ba cước vào đầu, cả người bị đánh bật xuống đất, hắn trực tiếp lấy đầu gối tiếp đất ổn định thân thể, sau đó tay phải bắt lấy cổ chân của Lý Thương Hải.

Ebisu gầm lên một tiếng, ma khí trên người hắn tràn ra ngoài, hắn muốn bẻ gãy chân cùa Lý Thương Hải bất quá lúc này Lý Thương Hải cũng lạnh giọng mà nói.

"Tốt lắm, giữ cho chắc ".

Nàng nói xong câu này, toàn bộ Bắc Minh Chân Khí được điều động, toàn bộ kinh mạch của nàng căng phồng lên, gần như dốc hết nội lực ra ngoài, hai chân của Lý Thương Hải chuyển thành màu xanh nhạt, cứ như chân nàng mang theo trọng giáp vậy.

Cổ chân phải bị nắm, chân trái của Lý Thương Hải toàn lực tung một cước, một cước này từ dưới đá lên, đá thẳng vào cằm của Ebisu, cước lực mạnh đến nỗi sút bay hắn lên trời.

"Côn Thu Ngọc Sương ".

Côn Thu Ngọc Sương là cước pháp sử dụng cả hai chân, một cước đá bay cả người Ebisu đi, thân ảnh Lý Thương Hải lao theo đối phương, cả người xoay trên thiên không, một cước nữa đạp xuống, lần này là gáy của Ebisu.

Ebisu cứ thế bị đá bắn ngược xuống đất nhưng mà thân ảnh của Lý Thương Hải còn nhanh hơn hắn, mũi chân của nàng từ bao giờ đã chạm đất, lấy một chân làm trụ, chân còn lại cường lực đá thẳng lên.

"Băng Tiêu Diệp Tán".

Nội lực hóa thàn hàn khí, hàn khí như có linh hồn, theo một cước này đạp vào bụng Ebisu, hàn khí toàn diện bao phủ lấy hắn, toàn diện tiến vào kinh mạch của Ebisu, mục đích duy nhất chính là ngăn cản hành động của Ebisu, khiến hắn không thể thoải mái cử động.

Một chiêu này, tác dụng lớn nhất là phong bế.

Ebisu lại bị đá lên trời, lần này Lý Thương Hải đương nhiên vẫn lao theo, nàng ở trên thiên không, hai chân vũ động.

"Cửu Thiên Nộ – Tiêu Dao Cửu Thiên Cước ".

Trên bầu trời, thân ảnh của Lý Thương Hải như quỷ mị, cũng không biết nàng xuất ra bao nhiêu đạo tàn ảnh, tung ra bao nhiêu cước, chỉ biết khí xanh liên tục lập lòe hiện lên cùng với tiếng xương vỡ "răng rắc" trên người Ebisu.

Rốt cuộc Lý Thương Hải một lần nữa thu chân lại, mượn nội lực nàng tự đẩy ngược cơ thể mình lên một lần nữa, mũi chân lóe sáng, đạp thẳng vào sống lưng Ebisu.

"Tiêu Dao Nghê Thường Vũ".

Kình lực theo chân của Lý Thương Hải truyền vào người Ebisu, dọc theo sống lưng của hắn mà tiến vào toàn bộ kinh mạch của đối phương, gần như cắt đứt kinh mạch trong thể nội, đạp gãy xương sống lưng.

Một cước này xuất ra, khí xanh trên đôi chân của Lý Thương Hải chậm rãi tán đi, về phần Ebisu... cả ngưởi hắn bị đạp xuống đất, như sao băng lao xuống đại địa, để lại một cái hố trên mặt đất, không khác gì cái hồ Hắc Phong Thần đang nằm là bao.

Quyển 5 - Chương 102: Tiêu dao nhập tiên (6)

Lý Thương Hải khiến cho Ebisu cũng không khác gì Hắc Phong Thần, đều bị đánh thành dạng thừa sống thiếu chết, Lý Thương Hải thân là đế vị đương nhiên biết nàng xuất thủ nặng thế nào.

Cơ thể Ebisu cực cường hãn nhưng mà sau khi dính một "combo" của Lý Thương Hải, cơ thể hắn gãy 72 cái xương, 7 phần kinh mạch trong người chịu thương tổn, có 3 phần kinh mạch trực tiếp bị đánh đứt gãy, có thể nó Ebisu hiện tại không khác phế nhân là bao.

Dĩ nhiên ngay cả thế thì Lý Thương Hải cũng không buông lỏng, nàng biết sư phụ mình mạnh ra sao, Ebisu là một trong những kẻ giết sư phụ nàng thì càng không thể yếu thế được. 

Lý Thương Hải đánh cho Ebisu thừa sống thiếu chết, đánh đến mức khoan ra một cái hố trên mặt đất, sau đó đôi chân nàng nhè nhẹ chạm đất, ánh mắt hơi nhắm lại.

Một lần nữa, Lý Thương Hải vận Bắc Minh Hồi Quy.

Tiếp theo như một quy trình, nàng song song vận hành cả Bắc Minh Hạo Hãn.

Nàng mở ra Bắc Minh Hạo Hãn cũng không có ý định phòng ngự cái gì cả, đây là một bước để nàng sử dụng Bắc Minh Côn Nộ.

Theo hai tay của Lý Thương Hải đưa lên, Bắc Minh Côn Nộ rốt cuộc xuất hiện trong hai tay nàng, lại là quả cầu tràn ngập lực lượng khủng bố kia, Lý Thương Hải thản nhiên ném nó về phía cái hố nơi Ebisu nằm.

Lý Thương Hải có cảm giác Ebisu bằng cách nào đó vẫn có thể gây nguy hiểm cho nàng, đã thế nàng liền đánh nát cả xác hắn, nàng muốn xem như thế thì Ebisu có thể làm gì?.

Bắc Minh Côn Nộ là đại sát chiêu của Lý Thương Hải, bản thân Ebisu từng nhìn thấy Hắc Phong Thần bị hành hạ ra sao thì hắn đương nhiên cũng hiểu Bắc Minh Côn Nộ khủng khiếp thế nào, đang nằm trong hố mà cảm giác được Bắc Minh Côn Nộ đè xuống thì Ebisu cũng không dám tiếp tục nằm im trong đó nữa.

Lúc này trên người Ebisu lại tràn ra ma khí hơn nữa ma khí càng ngày càng nhiều, ma khí trực tiếp tạo thành một kết giới bảo hộ Ebisu ở trong.

Kết giới này cũng là võ kỹ, nó gọi là Thiên Ma Khí Tràng.

Thiên Ma Khí Tràng va chạm với Bắc Minh Côn Nộ... lại có một vụ nổ khủng khiếp sinh ra. 

Vụ nổ này thổi bay Lý Thương Hải đi, bạo chấn sinh ra hoàn toàn san bằng khu vực xung quanh nhưng mà... Lý Thương Hải có thể nhìn ra Ebisu an toàn, Hắc Phong Thần cũng an toàn.

Cái kết giới mà Ebisu gọi ra quả thật làm Lý Thương Hải phải nghiêm túc nhìn nhận đối thủ, nàng nhìn ra tất cả những thứ nằm trong kết giới đều an toàn, đến cả chịu lực tác động cũng không bị, chỉ có bên ngoài kết giới chịu lực bạo chấn mà hoàn toàn bị san thành bình địa.

Trước lực lượng khủng khiếp bắn ra bốn phương tám hướng, Lý Thương Hải đương nhiên lại phải vận lên Bắc Minh Hạo Hãn, ngay cả thế nàng thoạt nhìn cũng có chút chật vật.

Ở bên kia, Thiên Ma Khí Tràng như cũng hoàn thành nhiệm vụ của mình, nó hoàn toàn tán đi, lộ ra thân ảnh của Ebisu.

Ebisu rốt cuộc chịu đứng lên mà đi ra khỏi cái hố, cả người hắn hiện tại thảm không thể tả, trên thân thể be bét máu, trên người còn nhiều chỗ lõm vào, ngay cả chân hay tay cũng bị gập lại có điều ánh mắt của Ebisu thì lại không có sự đau đớn, càng không cảm thấy khó chịu.

Lý Thương Hải nhìn Ebisu, trong lòng có cảm giác khác lạ, nàng biết biểu hiện trên khuôn mặt đối phương tuyệt đối không giống với những gì đối phương đang chịu, tất nhiên rất nhanh Ebisu liền giải thích cho Lý Thương Hải tất cả.

Thân thể Ebisu lúc này bắt đầu cựa quậy, sau đó bằng một cách không thể tin được, kẻ này đang hồi phục, mọi thương tổn... cứ như biến mất vậy.

Lý Thương Hải nhìn thấy tất cả trong mắt, vì nhìn thấy nên chính nàng hiện tại cũng không biết nên làm gì nữa, mãi đến khi Ebisu hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường, Lý Thương Hải mới lại mở cây quạt ra, nhẹ phe phẩy cây quạt sắt của chính mình.

"Hóa ra con đàn bà Mikami kia với các ngươi là cùng một loại".Lý Thương Hải đương nhiên là một trong số những người được chứng kiến sự bất tử của Mikami và nàng dĩ nhiên không tin.

Đường nói là nàng, thú thật Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân chưa chắc đã tin, ngay cả Mikami cũng sẽ phải nhận ra vấn đề này tuy nhiên chưa tin là một việc còn hành động thế nào lại là một việc khác.

Có thể Mikami không bất tử thật, có thể đây là một trò bịp bợm nhưng mà bất kể ra sao thì nó cũng đáng để đi khám phá.

Lý Thương Hải khá chắc chắn nếu mổ xẻ cơ thể Mikami ra thì có thể khám phá được một số chuyện hoặc ít nhất cũng có thể biết được nữ nhân này có bất tử bất diệt thật hay không, tuy nhiên nếu làm theo cách này thì có khả năng rất lớn là Mikami sẽ chết thật.

Sẽ không ai để nữ nhân này chết thật bởi vì nàng là chìa khóa hướng về Bồng Lai Tiên Đảo, nếu ở đây có phương thuốc trường sinh đương nhiên là tốt nhưng mà nếu không có thì chỉ sợ cũng sẽ có những thứ khác.. những thứ có thể biến thân thể người trở thành như Makami.

Không khó tưởng tượng, một đạo quân ngàn người như Mikami thì sẽ có ảnh hưởng gì, hơn nữa thứ năng lực trên cơ thể Mikami thì cho dù không phải sự bất tử con người hằng tìm kiếm nhưng vẫn đủ làm cho Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân thèm khát, có thể nói thân thể của Mikami đạt được trạng thái siêu hồi phục, nếu có thể đạt được trạng thái này thì ai không muốn?.

Hiện tại, Lý Thương Hải cũng biết Ebisu đạt được trạng thái siêu hồi phục kia, nàng dĩ nhiên sẽ không tin Ebisu bất tử bởi sư phụ nàng từng giết một kẻ trong số chúng, nếu đã có thể chết thì căn bản không thể là bất tử bất diệt.

Ebisu sau khi hồi phục, ma khí trên người hắn lại càng kinh khủng đồng thời... ma khí bắt đầu ngưng thực trên cơ thể Ebisu, lần này hắn không còn cầm cần câu nữa mà là cầm hai cái lưỡi hái, hai cái lưỡi hái được ma khí tạo thành.

Ebisu nhìn thấy được sự hoang mang trong mắt Lý Thương Hải, hắn cười rung cả người.

"Khặc khặc, lũ người phàm trần các ngươi sao có thể chạm đến thần linh chúng ta? ".

"Thần linh chúng ta là bất tử, bất diệt, là không thể đánh bại ".

Ma khí trên người Ebisu càng ngày càng nhiều... gần như cũng bắt đầu nuốt mất luôn thần trí của hắn.
Về phần Lý Thương Hải, lúc này tay cầm quạt của nàng đưa ngang ra, theo một động tác này... gió nổi lên.

Quần áo của Lý Thương Hải nhẹ tung bay, mái tóc dài cũng tung bay, gần như bị gió nâng lên vậy.

Khi gió nổi, ma khí xung quanh như bị thổi tan đi, khi gió nổi lên, trên trán Lý Thương Hải xuất hiện ba hình tròn đàn vào nhau.

Vô Sắc – Vô Ảnh – Vô Tướng, đây chính là Tiểu Vô Tướng Thần Công.

Dĩ nhiên Lý Thương Hải không dùng Tiểu Vô Tướng Thần Công, cái vòng này hiện lên tức là Lý Thương Hải mở ra Nhập Tiên Cảnh.

Mũi chân của nàng nhẹ kiễng lên, theo cơn gió nhè nhẹ kia, Lý Thương Hải đạp không mà đứng, mũi chân của nàng cách xa mặt đất khoảng 5 cm.

Gió nổi càng ngày càng mạnh, uy của Lý Thương Hải cũng dần hiện ra, uy của nàng là một con khổng tước, một con khổng tước tuyệt đẹp.

Nhìn về phía Ebisu, Lý Thương Hải nhè nhẹ lên tiếng, trong giọng nói của nàng ngập tràn sát khí.

"Giết một lần không chết thì bản đế giết ngươi trăm lần ngàn lần, cắt thân thể ngươi thành trăm phần ngàn phần, bản đế muốn xem thần linh các ngươi so với lũ gián hôi hám kia thì bên nào sống dai hơn ".

Nhập Tiên Cảnh không phải cảnh giới võ học mà là một cảnh giới của riêng Tiêu Dao Phái.

Trong toàn bộ lịch sử của Tiêu Dao Phái, trừ Tiêu Dao Tử ra thì cũng chỉ có Lý Thu Thủy nhập tiên thành công.

Đương nhiên Nhập Tiên Cảnh của Tiêu Dao Phái phải có một tiền đề, tiền đề là nắm giữ Tiêu Dao Ngự Phong.

Tiên nhân là gì?, là những kẻ đứng trên người khác, có thể ngự khí phi hành, chưởng quản thiên hạ phong vân.

Nhập Tiên Cảnh được hiểu là... mang Bắc Minh Thần Công luyện đến mức tận cùng, đưa nội lực trở thành bắc hải, như vô cùng vô tận.

Bước thứ hai của Nhập Tiên Cảnh là lĩnh ngộ Tiểu Vô Tướng Công, nắm giữ cảnh giới Vô Sắc – Vô Ảnh – Vô Tướng.

Mang nội lực khủng khiếp của bắc hải hòa vòa Tiểu Vô Tướng Công, lúc đó đại luân mở ra, ngưỡng cửa Đại Vô Tướng Công mở ra, Đại Vô Tướng Công chỉ bao hàm hai chữ "hữu hình".

Tiểu Vô Tướng Công là khí, là vô sắc khí, vô ảnh khí, vô tướng khí.

Nhiệm vụ của Đại Vô Tướng Công chính là mang khí hóa hình, mang khí gắn với ý chí của chính người sử dụng.

Đương nhiên nếu mang khí hóa hình thì sẽ tạo thành gì?, lúc đó sẽ gọi ra phong, chỉ có tu luyện Đại Vô Tướng Công cùng Bắc Minh Thần Công tới tận cùng mới có thể tu luyện Tiêu Dao Ngự Phong.

Kẻ có thể ngự phong, chính là tiên nhân, đại thành Tiêu Dao Ngự Phong chính là Nhập Tiên Cảnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau