CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 831 - Chương 835

Quyển 5 - Chương 94: Nhập Tiên Cảnh

Âm thanh kia thực sự rất khủng khiếp, nó không chỉ vang vọng khắp khu vực rìa ngoài mà cho dù cả khu vực bên trong cũng nghe thấy.

Như đã biết, Tiêu Dao Tử phân chia Bồng Lai Tiên Đảo làm 4 khu vực.

Sau khu vực rìa ngoài là khu vực thứ hai được đặt tên là Quỷ Lâm.

Tổ đội ba người Vô Song có thể tính là mạnh nhưng mà sẽ chẳng là gì so với cái tổ đội bốn người đang trong khu vực Quỷ Lâm cả.

Khác với Vô Song, nhóm bốn người này đã đi tới khu vực trung tâm Quỷ Lâm, bằng sức mạnh của bọn họ thì cũng chẳng có bất cứ thứ gì tại Quỷ Lâm ngăn cản được cả, mục tiêu của bốn người hiện tại là một khu vực nằm sâu trong Quỷ Lâm gọi là "thượng nguồn ", tuy nhiên khi nghe thấy âm thanh gào rống của sinh vật kia, cả bốn người đều dừng lại.

Lúc này Quỳnh Hương nhìn về phương hướng kia, ánh mắt nàng lộ ra vẻ kỳ quái.

"Không thể nào, ở rìa ngoài sao có thứ mạnh như thế được? ".

Quỳnh Hương nói xong gần như lại trực tiếp trả lời câu hỏi của chính mình.

"Trong bút ký của Tiêu Dao Tử tiền bối cũng có nói tới một sinh vật bá chủ rìa ngoài, được người gọi là Hắc Thủy Thần nhưng mà con Hắc Thủy Thần kia bị Tiêu Dao Tử tiền bối giết chết rồi mới đúng".

Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh thì sẽ không quan tâm gì tới con Hắc Thủy Thần kia bất quá hai người cộng đồng bị ma khí hấp dẫn, Thiên Thánh lúc này cũng không khỏi nheo mắt lại.

"Ma khí thực lớn, lần này cũng không thèm che giấu nữa mà mang ra khoe luôn sao? ".

Nhìn về phương hướng ma khí xuất hiện, Vô Hà Tử lại quay sang nhìn Nguyệt Đế mà hỏi.

"Thương Hải, ngươi muốn đi tới đó? ".

Lý Thương Hải nghe sư thúc hỏi, nàng liền gật đầu.

"Con cũng muốn đi xem, thứ Hắc Thủy Thần năm xưa sư phụ giết rốt cuộc là thế nào, hơn nữa nếu con không gặp thì cũng thôi nhưng mà Hắc Thủy Thần kia thoạt nhìn không yếu, nó xuất hiện toàn bộ nơi này trừ chúng ta ra không ai cản được, thân là Nguyệt Đế con cũng nên có chút trách nhiệm".

Lời Lý Thương Hải nói đương nhiên không ai phản bác được, thế là Vô Hà Tử cũng sẽ không ngăn cản nàng.

"Đi nhanh về nhanh ".

Nói xong ông mới quay về phía Quỳnh Hương mà cười.

"Tiểu nha đầu, mấy lão già chúng ta đi cả ngày hôm qua, bản thân cũng cần nghỉ ngơi, chúng ta nghỉ ngơi ở đây luôn đi, đợi Thương Hải trở về rồi đi tiếp".

Vô Hà Tử lên tiếng, Quỳnh Hương căn bản sẽ không thể không đồng ý, nàng ôn nhu mà gật đầu.
"Vô Hà Tử tiền bối, Thiên lão, hai người nghỉ ngơi đi, Quỳnh Hương liền đi chuẩn bị một chút đồ ăn ".

Đợi đến khi Lý Thương Hải rời đi, Quỳnh Hương cũng rời đi, Thiên Thánh ở một bên mới đấm nhẹ vào hông Vô Hà Tử một cái, ánh mắt liếc xéo vị bằng hữu này.

"Ăn một lần liền ăn đến nghiện?, muốn ăn thì nói ra lại còn bày đặt ".

Vô Hà Tử ở mộ bên bật cười, đồ ăn Quỳnh Hương nấu quả thực rất ngon, so với Quách phu nhân cũng có thể liều mạng.

"Ha ha, không phải lão bất tử ngươi cũng thích?, còn nói ta? ".

"Sau lần này cũng không biết năm nào tháng nào mới lại được thiên kim đại tiểu thư Võ Đang Phái nấu ăn cho, chẳng nhẽ không nên tranh thủ? ".

Nói xong câu này, chính Vô Hà Tử thật ra cũng có chút cảm khái, đồ ăn của Quỳnh Hương thực sự làm ông nhớ tới đồ ăn của Vô Song, đồ ăn hai người nấu ra tuy không giống nhau nhưng mà độ tương tự vẫn có.

Nghĩ đến Vô Song, Vô Hà Tử không khởi thở dài một hơi, cũng phải có 6 năm rồi Vô Hà Tử chưa gặp mặt Vô Song, trừ việc ông biết Vô Song vẫn an toàn ra thì một chút thông tin của Vô Song ông cũng không nghe thấy.

Từ chỗ của Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử lúc này đều có thể nhìn thấy rất rõ cột ma khí thành hình, ma khí đang tập trung ngày một dày đặc hơn ở khu vực rìa ngoài, từ mặt khí thế mà nói Hắc Thủy Thần tuyệt đối sẽ không yếu.

Cũng như trường hợp ở Dược Vương Cốc, ma khí có khả năng ngăn cản nhận biết rất mạnh, hai người Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh đều là bậc huyền thoại đương thời nhưng mà cho dù là họ cũng không thể nào biết được sức mạnh chân chính của Hắc Thủy Thần, thế là Thiên Thánh không khỏi hỏi Vô Hà Tử.

"Lý nhị nha đầu đi giải quyết sinh vật kia, sẽ không có việc gì chứ? ".

Vô Hà Tử nghe vậy nhẹ lắc đầu, nghĩ nghĩ một chút rồi nói."Thương Hải nó đã không thua kém gì đại ca ta năm đó, là vãn bối đầu tiên trong thiên hạ có thể vượt qua đám lão già chúng ta, sao có thể có việc gì? ".

"Lão bất tử, ngươi cũng cẩn thận, đừng có chọc giận nha đầu kia, nếu không ngay cả ngươi cũng chưa chắc yên ổn được đâu ".

Thiên Thánh nghe vậy cười cười, bản thân Lý Thương Hải thực sự là hậu sinh khả úy, trong đám hậu bối tính đến thời điểm này chỉ có một mình nàng có thể vươn mình tới vị trí của những tiền bối đi trước, Lý Thương Hải là Đông Hải Ngũ Đế, nếu đặt ở Trung Nguyên chỉ sợ nàng cũng có sức đoạt một vị trí trong Ngũ Đế ở Trung Nguyên, cường giả như vậy thiên hạ không có ai nguyện ý mà đi chọc giận nàng cả.

"Ngươi nói Lý nhị nha đầu đã không kém đại ca ngươi, vậy chẳng nhẽ nàng đã đạt đến Nhập Tiên Cảnh? ".

Thiên Thánh biết Lý Thương Hải rất mạnh, tuyệt không kém đám người tiền bối thế hệ ông bất quá có một số vấn đề không thể không hỏi, đặc biệt với Thiên Thánh một người đi lại vô cùng gần vơi Tiêu Dao Phái.

Nghe đến ba chữ "Nhập Tiên Cảnh", bản thân Vô Hà Tử cũng không cần làm ra bất cứ suy nghĩ nào, ông gần đầu như chém đinh chặt sắt.

"Nàng quả thực đã đạt tới Nhập Tiên Cảnh, hắc hắc, đám truyền nhân Tiêu Dao Phái của đại ca không có đứa nào hợp mắt lão phu cả, cũng chẳng có đứa nào làm được như đại ca, mang võ công Tiêu Dao Phái phát dương quang đại, chính lão phu cũng ngứa mắt với cái đám đệ tử Tiêu Dao Phái kia, một lũ không thoát khỏi nhân thế, bị trói trong phàm trần vậy mà cũng đòi Tiêu Dao? ".

"Cũng may Tiêu Dao Phái chưa đến mức tuyệt hậu, cuối đời đại ca thu nhận nha đầu kia, nàng cũng cùng thế hệ với cái đám tiểu tử Ngũ Bá Trung Nguyên nhưng mà trình độ đã vượt xa bọn tiểu tử năm đó, vượt xa cái đám truyền nhân Tiêu Dao mà bước vào Nhập Tiên Cảnh, lão phu sống tới từng này tuổi mới luyện tới Bán Tiên Cảnh vậy mà nha đầu kia còn đi trước lão phu một bước, sau này xuống suối vàng thì cũng không cần lo Tiêu Dao Phái tuyệt hậu ".

Thiên Thánh nghe Vô Hà Tử xác nhận thì trong lòng cũng vui cho Tiêu Dao Phái, bản thân Thiên Thánh thật ra cũng không thích Tiêu Dao Tam Lão, trong mắt Thiên Thánh đây chỉ là một đám tiểu bối đấu đá lung tung, đến cả hai chữ "tiêu dao" còn không làm được thì sao có thể kế thừa Tiêu Dao Phái?.

Về phần Lý Thương Hải, tuy Thiên Thánh không quá hiểu rõ nàng nhưng mà nàng đã đạt đến Nhập Tiên Cảnh vậy nàng hoàn toàn có thể tính là một Tiêu Dao Tử tái sinh.

"Lão già, cũng không cần đắc ý như vậy, thêm 10 năm nữa tiểu thư nhà chúng ta tất vượt Lý nhị nha đầu, Tiêu Dao Phái các ngươi vẫn không thể so với Võ Đang Phái chúng ta ".

Vô Hà Tử đang vui vẻ, một mặt đắc ý nghe Thiên Thánh nói vậy khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ khó chịu nhưng mà cũng không thể cãi lại được lời của Thiên Thánh, chỉ có thể bực dọc mà nói.

"Việc của 10 năm để 10 năm nữa tính, lão bất tử ngươi nắm giữ hai đại thần công của Tiêu Dao Phái ta, dĩ nhiên dám nói xấu Tiêu Dao Phái?, đúng là nghịch đồ mà ".

Vô Hà Tử không phải đế vị mạnh nhất, đây là điều chắc chắn nhưng mà nói về quan hệ... toàn bộ thiên hạ này cũng không tìm ra được đế vị nào có quan hệ rộng như Vô Hà Tử, cho dù là hai người khó giao tiếp nhất trong thế hệ huyền thoại năm xưa là Độc Cô Cầu Bại cùng Quỳ Hoa Lão Tổ thì Vô Hà Tử vẫn có thể xưng huynh gọi đệ, vẫn có thể cùng những người này đối ẩm, nói những việc trên trời dưới đất, hiện tại đối với Thiên Thánh cũng vậy.

Về mặt võ công, Vô Hà Tử không sánh được với Tiêu Dao Tử, bao nhiêu năm qua kể từ khi Tiêu Dao Tử mất đi bản thân Vô Hà Tử vẫn chỉ ở Bán Tiên Cảnh tuy nhiên về mặt sống đúng với hai chữ "Tiêu Dao", sống đúng với tôn chỉ Tiêu Dao Phái thì Vô Hà Tử làm càng tốt hơn Tiêu Dao Tử, sống càng thêm tiêu dao, sống càng thêm thoải mái.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 95: Đồ Thần (1)

Vô Song không biết cái gì là Hắc Thủy Thần trong bút ký của Tiêu Dao Tử nhưng mà rất nhanh Vô Song biết rồi.

Hắc Thủy Thần rốt cuộc cũng không bắt Vô Song đợi lâu, nó xuất hiện >

Hắc Thủy Thần không cao lớn gì, nó chỉ ngang một con Omi tức là cao khoảng 3m.

Hắc Thủy Thần không có thân thể hoặc rất khó để Vô Song coi đây là thân thể, coi đây là xác thịt, Hắc Thủy Thần chỉ giống với một khối năng lượng đen không hơn không kém, nó được tạo nên thuần túy bởi ma khí.

Nếu được miêu tả về Hắc Thủ yThần thì đại khái nó vẫn có đầu, trên đầu không hề có ngũ quan, có chẳng chỉ tồn tại hai con mắt đỏ lừ tồn tại, hai con mắt như đại diện cho sát khí cùng sự phẫn nộ cùng cực.

Hắc Thủy Thần có thân thể nhưng không có da thịt, không có cơ bắp, nếu coi nó là thủy thần thì đúng là cái thân thể này được tạo nên bởi nước, bởi thứ nước mang màu đen ngòm.

Phần thân thể của Hắc Thủy Thần kéo dài, càng xuống dưới càng thon lại, đồng thời trở thành chân cho nó, Hắc Thủy Thần không chia chân ra làm hai phần mà lại giống với loài rắn vậy, là một dạng sinh vật bò trườn.

Cuối cùng là hai cánh tay, hai cánh tay màu đen lại cho Vô Song một cảm giác cực kỳ cân đối, giống với tay của đám Oni vậy, trên tay của nó có hai chiếc vòng xanh nước biển quấn quanh, là vật duy nhất trên người Hắc Thủy Thần không có màu đen đồng thời trên chiếc vòng màu xanh nước biển này có khắc chữ.

Vô Song hiểu tiếng Phù Tang, đương nhiên biết trên vòng tay có gì, trên hai vòng tay của nó chính là chữ "水神 " tức Thủy Thần – Suijin.

Thú thật nếu không có hai cái vòng xanh khắc chữ kia, đánh chết Vô Song cũng chẳng liên tưởng thứ này là Thủy Thần.

Sinh vật được gọi là Suijin nhìn Vô Song, ánh mắt đỏ lòm của nó như muốn khắc ghi từng cử động cho dù là nhỏ nhất của Vô Song, cuối cùng nó lại mở miệng ra.

Trên mặt của nó không có miệng, lúc nó mở miệng thì gần như toàn bộ phần đầu đều tách ra, lộ ra một cái rãnh đen ngòm, theo cái rãnh này xuất hiện thì âm thanh vang lên, lại một tiếng kinh nộ nữa xuất hiện, âm thanh có sức công phá khủng khiếp với màng nhĩ.

Vô Song đương nhiên sẽ không cho thứ sinh vật này hét tiếp, nó hét quả thực rất đau đầu, Vô Song có thể dùng nội lực phong bế màng nhĩ để tránh âm thanh nhưng nghe thứ này hét nhiều thì nội lực cũng không ăn thua, Vô Song nhất định sẽ chịu ảnh hưởng.

Không để vị Thủy Thần – Suijin của Bồng Lai Tiên Đảo mở đầu, Vô Song liền bắt đầu trước.

Vì nó tự khắc lên mình hai chữ Thủy Thần, Vô Song rất tự nhiên mà mở ra trạng thái Liệt Nhật của mình, trên người Vô Song lại như khoác lên một tấm chiến bào được làm từ hỏa diễm, hỏa khí ngập tràn thân thể Vô Song.

Nếu đối phương là "thủy" thì Vô Song sẵn sàng mở đầu công kích bằng "hỏa".

Cũng như Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử, Vô Song biết Thủy Thần mạnh nhưng mà mạnh đến mức nào thì còn phải xem xét, nó có lượng ma khí khổng lồ bảo hộ từ đó không đánh thì không thể biết được nó thực sự có thể cường hãn tới mức nào.

Hỏa Diễm Đao không cần phải dùng kiếm chém ra, Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao căn bản cũng không cần phải dùng kiếm chém ra, hỏa khí vốn từ đan điền lan ra kinh mạch, qua tay mà chém ra ngoài nhưng mà Vô Song vẫn sẽ lựa chọn vung kiếm nếu trong tay có kiếm, đơn giản là bởi nó ngầu.

Theo đường kiếm của Vô Song, tổng cộng 6 đường Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao được chém ra.

Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao mang theo sức nóng kinh khủng lao về phía Thủy Thần, sinh vật này như cảm nhận được sức nóng khủng khiếp đang lao tới, rốt cuộc nó cũng chịu ngậm miệng lại, thân thể của Thủy Thần lúc này hoàn toàn ở trên bờ, nó cũng không lựa chọn nhảy xuống mặt nước để né tránh Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao mà nắm hai tay thành quyền, thân hình cứ thế lướt về phía trước.

Không phải vì không có chân mà Thủy Thần chậm, trái lại nó cực nhanh, nhanh đến nỗi Vô Song có cảm giác kể cả mình toàn lực dùng Xà Hành Ly Phiên di chuyển thì cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thân thề Thủy Thần cao đến 3m nhưng mà không ảnh hưởng gì tới sự nhanh nhậy của nó, chỉ thấy nó nắm hai tay lại thành quyền, theo động tác này ma khí bắt đầu chuyển động, Thủy Thần cứ như vậy tung quyền.
Vô Song chém ra 6 đường Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao, Vô Song chưa từng nghĩ chỉ bằng cái này có thể hạ được Thủy Thần nhưng mà cũng chưa từng nghĩ Thủy Thần sẽ phá chiêu thức của hắn đơn giản như vậy, sinh vật này nắm tay thành quyền, mượn ma khí gia cường mà nện thẳng vào Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao đang lao tới, một quyền nện nát một đường hỏa diễm, nó tổng cộng xuất ra 6 quyền, sinh sinh đập nát một đợt tấn công của Vô Song.

Quyền của Thủy Thần rất mạnh, trong quyền còn sinh ra kình khí, cho dù Vô Song đứng ở khoảng cách này còn có thể cảm nhận kình khí của nó.

Về một mặt nào đó có thể nói Thủy Thần là cường giả luyện thể, thân thể của nó phi thường bá đạo, phi thường mạnh mẽ.

Thủy Thần đập nát một đợt tấn công của Vô Song, cả người nó trườn về phía Vô Song, thân rắn của nó để lại một đường rất dài trên mặt đất, tiếp theo song quyền lại nắm, tiếp tục dùng song quyền tấn nện về phía Vô Song.

Không có chiêu thức, cũng không dùng năng lực đặc thù gì, chỉ có đôi tay thuần túy đập xuống, Thủy Thần hoàn toàn dùng tới sức mạnh nguyên thủy nhất của một sinh vật.

Trước song trọng quyền của Thủy Thần, Vô Song trực tiếp xoay thanh Yama ra đỡ, hai tay nắm lấy chuôi Yama mà đối kháng với trọng quyền của Thủy Thần.

Quyền của Thủy Thần cực mạnh cũng cực nhanh nhưng mà kiếm pháp của Vô Song thì chưa bao giờ là chậm, Thủy Thần xuất bao nhiêu quyền thì Vô Song cũng tung ra bấy nhiêu kiếm, toàn bộ đón đỡ xuống.

Nếu chỉ chiến đấu kiểu này thì Vô Song gần như có thể chơi cả ngày với Thủy Thần nhưng mà càng đỡ đòn thì Vô Song càng nhận ra quyền của Thủy Thần đặc dị.

Không rõ vì sao, Thủy Thần mỗi lần xuất quyền đều mang theo uy lực hơn hẳn lần trước, trạng thái này rất giống với Không Minh Quyền của Quách Tĩnh, quyền càng ra càng mạnh.

Thủy Thần không có Song Thủ Hổ Bác nhưng bù lại nó có một thân thể biến thái vô cùng, đôi bàn tay không có bất cứ cái gì bảo hộ mà va chạm với thanh Yama của Vô Song còn vang lên âm thanh cứ như Vô Song đang cùng một cây đại chùy cứng đối cứng vậy.

Nhờ thân thể quá mức khủng bố lại thêm quyền sau mạnh hơn quyền trước, sau hơn 30 quyền đánh xuống liên tục về phía Vô Song, rốt cuộc Vô Song cũng cảm nhận được bả vai mình nặng trĩu, nếu hắn cảm giác không lầm thì lại thêm 30 quyền nữa chính Vô Song cũng không chịu được.

Lấy một chân làm trụ, Vô Song mượn Lăng Ba Vi Bộ, cả người như bóng ảnh mà lướt sang ngang, sau đó xoay ngược cơ thể lại, rất nhanh vòng ra phía sau của Thủy Thần.

Thủy Thần có một yếu điểm cố hữu, nó di chuyển có thể nhanh nhưng mà nó cũng rất to, rất to đại biểu nó xoay sở chậm, đương nhiên chậm ở đây là so với Vô Song.Vô Song hiện ra sau lưng Thủy Thần, hai tay nắm chặt chuôi Yama, toàn lực đâm một kiếm.

Vô Song đương nhiên cũng không nghĩ một kiếm này giúp hắn chiến thắng nhưng mà Vô Song cũng có tự tin ít nhất làm Thủy Thần bị thương nhưng mà cái sinh vật này bắt đầu càng làm cho Vô Song thêm không tưởng được.

Rõ ràng Vô Song đang đâm sau lưng Thủy Thần thì đột nhiên nó xoay ngoắt đầu lại, hơn nữa quả thật chỉ là xoay đầu.

Tiếp theo chẳng hiểu tại sao, sau lưng của Thủy Thần mọc ra hai cánh tay, hai cánh tay hoàn toàn ngăn trở một kiếm của Vô Song.

Rõ ràng Vô Song đang đâm sau lưng nó... nhưng mà hiện tại lại nhìn như Vô Song tấn công trước mặt Thủy Thần vậy.

Phần trước mặt của nó lại đột ngộ biến thành phần đằng sau, đằng sau thì lại biến thành trước mặt, hai cánh tay mới xuất hiện mang theo lực lượng không khác gì hai cánh tay kia, hai bàn tay mở ra kẹp chặt lấy kiếm của Vô Song.

Vô Song bị ngăn lại, hắn mới hiểu ra phần "khớp" của Thủy Thần rất đặc sắc, nó có thể xoay khớp 360 độ.

Phần bả vai của nó vậy mà xoay ngược lại, cổ cũng xoay ngược lại, hoàn toàn biến mặt trước thành mặt sau, lúc này cái đuôi của nó cũng không đứng im, cá đuôi quất mạnh về phía Vô Song.

Cái trò này của Thủy Thần thì thú thật Vô Song không đoán ra nổi, vì không đoán ra nổi hắn liền lựa chọn buông kiếm, thu hai tay về thế thủ, cả người chịu một quật đuôi của Thủy Thần.

Một cái quật đuôi này bắn ngược Vô Song ra ngoài, hấy bay Vô Song đi gần 5m mới có thể dừng lại, một cái quất đuôi này thậm chí còn khiến hai tay Vô Song run lên, kình lực ở phần đuôi của nó còn lớn gấp mấy lần đôi tay kia.

Cái đuôi của Thủy Thần tiếp tục quẫy mạnh một lần nữa, nó như một đầu mãng xà lao về phía Vô Song, trên đường di chuyển tiếp tục để lại một cái rãnh thật sâu.

Nhìn Thủy Thần di chuyển, Vô Song không thể không thở dài một hơi.

Tuy hai bên mới giao thủ nhưng mà Vô Song có thể nắm được trình độ vị "thần linh" này.

Cơ thể Thủy Thần mạnh không kém Cơ Vô Song lúc mới xuất thế, tức là chỉ bằng thân thể bản thân Thủy Thần cũng đã là Chuẩn Đế.

Tốc độ của Thủy Thần tuyệt đối không chậm, khả năng xoay sở không quá cao nhưng vì cả thân nó không có xương thậm chí Vô Song hoài nghi cũng chẳng có khớp dẫn đến việc nó có thể xoay chuyển bất cứ bộ phận nào trên người tức là biến mình thành không có góc chết, hoàn toàn bù đắp cho khả năng xoay sở yếu kém.

Cuối cùng là cái đuôi kia, cái đuôi của Thủy Thần một khi vung ra thì cũng chẳng kém một đòn toàn lực của Tu La Vương đánh tới.

Cũng chẳng phải ngẫu nhiên, sinh vật này dám khắc hai chữ "Thủy Thần".

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 96: Đồ Thần (2)

Thủy Thần thật sự như bị điên vậy, nó ra đòn hoàn toàn không có bộ pháp không có chiêu thức nhưng mà bằng vào thân thể biến thái cùng với một cơ thể không xương có thể xoay bất cứ góc nào thì nó lại mặc sức tung hoành, mặc sức phá hủy mọi thứ trước mặt.

Đất đá bị hất tung lên, cây cối đổ ngang dọc, mọi sinh vật xung quanh khu vực này chỉ có thể run rẩy trong sợ hãi, ma khí mà nó tỏa ra càng ngày càng lớn, càng ngày càng khủng khiếp.

Vô Song một mực bị Thủy Thần ép lùi, một mực chỉ có thể dùng thân pháp né tránh, bất cứ ai nhìn vào đều có thể thấy Vô Song đang ở thế hạ phong tuyệt đối, trừ việc chạy ra Vô Song cái gì cũng không làm được.

Tất nhiên cái điều này không sai bởi trừ chạy ra thì Vô Song hiện tại cũng không tính làm gì cả, bởi hắn đang quan sát.

Thủy Thần rất mạnh nhưng nó chẳng khác quái gì Tử La Lan khi ma hóa cả, nó chiến đấu chỉ bằng bản năng, thứ bản năng thuần túy nhất, Thủy Thần có thể coi là một sinh vật có trí khôn nhưng trí khôn của nó cũng không cao, không đủ để thể hiện toàn bộ thứ năng lực mà nó có.

Vấn đề lớn nhất ở đây là khi Thủy Thần di chuyển, khi Thủy Thần tấn công, ma khí càng ngày càng lớn, càng ngày càng khủng khiếp, từ đó Thủy Thần càng ngày càng mạnh.

Vô Song một đường chỉ có thể lùi lại bởi hắn muốn xem nguồn gốc sức mạnh của Thủy Thần ở nơi nào, nếu là người khác có lẽ sẽ không nhận ra nguồn gốc sức mạnh của Thủy Thần nhưng mà Vô Song thì lại có.

Trong quyển bút ký của Tiêu Dao Tử, ông không đề cập tới vấn đề này bởi Tiêu Dao Tử không nhận ra, Tiêu Dao Tử chỉ biết sinh vật mà ông gọi là Hắc Thủy Thần này càng đánh càng mạnh nhưng chính Tiêu Dao Tử cũng không giải thích được thứ sức mạnh này ở đâu ra.

Vô Song khác với Tiêu Dao Tử, sau một hồi chỉ thủ không công, Vô Song rốt cuộc biết Thủy Thần lấy đâu ra sức mạnh.

Trong người Thủy Thần có một viên hạch, là loại hạch của Ngư Yêu nhưng mà cao cấp hơn không biết bao nhiêu lần.

Viên hạch này là trung tâm sức mạnh của Thủy Thần đồng thời nó đang liên tục xoay tròn, đang liên tục hấp thụ ma khí.

Hạch trong người Ngư Yêu có thể hấp thụ ma khí, điều này Vô Song đã biết tuy nhiên sau nhiều lần làm thí nghiệm thì Vô Song cũng biết được cái viên hạch này chỉ hút được ma khí dưới dạng "hiện hình", tức là khi ma khí hiện hẳn ra trước mắt thì Ngư Yêu có thể hấp thụ.

Thủy Thần khác với Ngư Yêu, nó không cần ma khí trong trạng thái "hiện hình", nó đang hấp thụ ma khí trong trạng thái "ẩn hình".

Ma khí trong trạng thái "ẩn hình" là ma khí gì?, đây chính là ma khí ẩn trong đại địa cùng với bầu khí quyển của chính Bồng Lai Tiên Đảo, nó càng đánh thì viên hạch trong người nó xoay càng nhanh, viên hạch xoay càng nhanh thì tốc độ hấp thụ ma khí của Thủy Thần trong môi trường xung quanh càng khủng khiếp tức là nó càng mạnh.

Thủy Thần có thể giúp Vô Song nhận ra rất nhiều điều, đầu tiên là giúp Vô Song xác định 100% dưới mặt đất Bồng Lai Tiên Đảo có một nguồn ma khí khổng lồ, thứ hai giúp Vô Song biết được ma khí không chỉ ở trong mặt đất mà còn có trong bầu khí quyển, trong không khí và rất có khả năng có luôn trong mặt nước, trong tất cả các loại môi trường của Bồng Lai Tiên Đảo.

Sau khi hiểu rõ vấn đề này thì việc tiếp theo chính là làm sao xử lý Thủy Thần.

Vô Song vốn đang một mực lùi lại thì bỗng thấy hỏa diễm trên người hắn tăng mạnh, ánh mắt Vô Song thậm chí xuất hiện cả một tia hỏa diễm, nhìn Vô Song hiện tại giống như một phiên bản khác của Cửu Dương Thần Tăng vậy, dĩ nhiên đọ hỏa diễm thì Vô Song không thể sánh bằng Giác Viễn.

Cả cánh tay của Vô Song hừng hực cực dương lực lượng, chỉ thấy Vô Song đang thủ liền chuyển sang thế công, tay phải đánh ra một chưởng.

"Thiên Sơn Lục Dương Chưởng – Tứ Hợp Chưởng ".

"Dương Xuân Bạch Tuyết"

"Dương Quan Tam Điệp"

"Dương Ca Thiên Quân"

"Ngạo Dương Tựa Hỏa"

Tứ chưởng cùng xuất, tứ chường đè lên nhau mà tới, cực dương lực lượng kết tinh lại như một đại thủ ấn mang theo cả biển lửa đánh lên người Thủy Thần.

Thủy Thần đang công kích ngày một hung hãn nào ngờ Vô Song phản đòn, nó lập tức rút hai tay lại, đồng thời ngay lập tức tập hợp ma khí, song thủ oanh kích thẳng vào đại thủ ấn của Vô Song.

Thiên Sơn Tứ Hợp Chưởng dĩ nhiên không dễ nuốt như Hỏa Diễm Đao, lần này cả biển hỏa khí gần như nuốt gọn thân thể Thủy Thần, lần đầu tiên cái thân thể cao đến 3m bị đánh bật ra ngòa.

Thủy Thần rốt cuộc bị Vô Song đẩy lùi nhưng mà tuy không rõ tình trạng của nó ra sao thì Vô Song cũng hiểu bản thân Thiên Sơn Tứ Hợp Chưởng chưa đủ sức làm gì sinh vật này.
Tứ Hợp không đủ vậy thì Lục Hợp.

Mượn Tứ Hợp Chưởng đẩy lùi Thủy Thần, bản thân Vô Song có thể tận dụng chút thời gian, lần này hắn mạnh mẽ đánh ra đủ Lục Hợp, đây không còn là biển lửa nữa mà như một biển dung nham, toàn bộ cơ thể Vô Song chuyển sang trạng thái Tiên Thiên Chí Dương Thể, Vô Song lúc này như một vầng thái dương đang mang thái dương hỏa mà đốt lấy thân thể Thủy Thần vậy.

"Dương Xuân Bạch Tuyết"

"Dương Quan Tam Điệp"

"Dương Ca Thiên Quân"

"Ngạo Dương Tựa Hỏa"

"Liệt Dương Phổ Chiếu"

"Liệt Nhật Phần Thiên".

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng này đương nhiên cũng đã qua Vô Song cải tiến, cũng như Hỏa Diễm Đao thì Thiên Sơn Lục Dương Chưởng cũng có trạng thái Liệt Nhật.

Chuyển cơ thể về Tiên Thiên Chí Dương Thê, đốt lên Cửu Dương Chân Lực, vận Nhiên Đăng Bảo Điển mà sinh Nhiên Đăng Chân Khí, sau đó ép toàn bộ dương khí ra mà thành chiêu cuối cùng của Thiên Sơn Lục Dương Chưởng mang tên Liệt Nhật Phần Thiên.

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, lục chưởng hợp nhất được Vô Song gọi là Phần Thiên Ấn.

Ấn này vừa xuất, Thủy Thần rõ ràng sợ hãi, nó tuy mang danh Thủy Thần nhưng từ đầu tới đuôi là ma khí kết thành, nào có chút lực lượng nào của thủy?, đối mặt với Phần Thiên Ấn lao tới, Thủy Thần lần này lại rú lên một tiếng, nó xoay ngược cơ thể lại, cái đuôi khổng lồ mạnh mẽ quất một cái.

Lần này Thủy Thần như dùng hết sức bình sinh, dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể, lấy đuôi đập vào Phần Thiên Ấn của Vô Song.

Kết quả thì tương đối khả quan, đối mặt với Phần Thiên Ấn bản thân nó còn chưa bị đốt chết nhưng mà thân thể cao đến 3m, không khác gì ngọn núi nhỏ bị hất bay ra ngoài, nó bị biển lửa thổi bay đi như cái cách nó dùng đuôi hất bay Vô Song vậy.

Biển lửa thổi tới, chấn động khủng khiếp của va chạm sinh ra, thứ lực lượng này cho dù là Cơ Vô Song cũng phải chật vật vô cùng, huống gì phiên bản kém hơn thân thể nàng nhiều?.

Thủy Thần bị đánh bay đi, cả người nó thậm chí có khói bốc lên, ma khí trên người Thủy Thần rõ ràng đang bị đốt cháy, lượng ma khí nó hấp thụ nãy giờ đang bắt đầu bốc hơi, thực lực của Thủy Thần dần dần giảm đi, ít nhất bắt đầu hướng về cái lúc mà nó vừa hiện thân.
Thủy Thần đương nhiên không chết, nó bị đánh bay đi nhưng rất nhanh dùng bàn tay chống mạnh xuống đất mà hãm cả cơ thể lại, cái đầu lại mở ra mà rống lớn một tiếng bát quá lần này nó chưa kịp rống đã phải ngậm miệng lại bởi một tiếng long ngâm.

Thủy Thần nhìn kiểu gì cũng thấy giống họ nhà rắn, rắn thì mồm sao to bằng rồng đây?, rắn có rống rát cổ họng cũng không bằng nổi tiếng long ngâm.

Hàng Long Thập Bát Chưởng là chí dương chí cương chưởng pháp, là chưởng pháp uy mãnh dương cương hàng đầu thiên hạ hơn nữa còn mang theo Hàng Long Khí, mang theo sự uy nghiêm vô cùng, lấy Hàng Long ra thanh tẩy ma khí tuyệt đối làm ít công to.

"Thời Thừa Lục Long ".

Nội lực... Vô Song thực sự có rất nhiều, Vô Song muốn xem thân thể cái con Thủy Thần này chịu được bao nhiêu đây?.

Một chiêu Thời Thừa Lục Long mang theo 6 con rồng cùng xuất, khi mà Thủy Thần vừa ổn định thân thể lập tức bị 6 đầu Hàng Long ập tới, một chiêu cuồn cuộn đại thế, một chiêu uy lực hàng đầu của Hàng Long Thập Bát Chưởng, thậm chí có thể nói là hàng đầu của Vô Song.

Thủy Thần hét lên một tiếng, nó lấy hết sức bình sinh đánh trái đánh phải, song quyền huy động nhưng mà song quyền lấy cái gì địch nổi lục long?, lục long cùng tới, lại oanh kích lấy thân thể không lồ của Thủy Thần, Thủy Thần vốn khó khăn đứng vứng lại một lần nữa bị đánh ngã xuống, ma khí trên người nó một lần nữa giảm mạnh.

Thủy Thần bị đau nhưng mà còn chưa chết, hung tính của nó rất mạnh, lại dùng hai tay đỡ cơ thể, cái đuôi khổng lồ xé gió mà quất về phía Vô Song, đáng tiếc cái đuôi của nó vừa vung ra lại nghe tiếng long ngâm kia.

"Thời Thừa Lục Long".

Vô Song trực tiếp lao tới, lần thứ hai mang lục long ép về phía Thủy Thần, lần này mạnh mẽ ngăn cái đuôi của nó lại.

Cái đuôi của sinh vật này rất nghịch thiên, nó thực sự dùng cái đuôi đánh tan lục long của Vô Song nhưng mà kình lực sinh ra lại làm thân thể nó ầm ầm đổ xuống, dù sao nó cũng đang dùng hai tay đỡ cơ thể, lấy đuôi tấn công, thân thể vừa to vừa nặng không ngã mới là lạ.

Đẩy ngã được Thủy Thần một lần nữa, Vô Song khí thế như rồng, càng không có ý lúi lại, lần này bắt trước Kiều Phong, Vô Song hai tay vũ động, lao vút lên bầu trời rồi dồn chưởng ấn xuống.

"Kháng Long Hữu Hối"

"Kháng Long Hữu Hối"

"Kháng Long Hữu Hối".

Lấy ba chiêu Kháng Long Hữu Hối dồn lại, Thủy Thần lần này không có cái đuôi thủ hộ nữa, nó lại phải dùng hai tay bắt chéo, ngạnh kháng đòn thế từ trên trời cao của Vô Song.

Thủy Thần đỡ được không?, đương nhiên đỡ không được.

Ba chiêu Kháng Long Hữu Hối dồn xuống như chân long hàng lâm, hai cánh tay của Thủy Thần bị đánh nát bét, thậm chí ngực của nó bị đánh lõm lại, cả người lại một lần nữa gục xuống.

Thủy Thần hiện tại bị đánh sợ, nó muốn lê thân thể xuống nước, một mực chạy nhưng mà Vô Song sao có thể cho nó chạy?.

Hai tay Vô Song vũ động, mũi chân vừa chạm đất lại mang chưởng lực đẩy ra.

Thủy Thần không hiểu ngôn ngữ loài người nhưng mà nghe Vô Song gầm lên một tiếng... nó thật sự hiểu, nó hiểu dính thêm một chiêu này nó sẽ rất thảm, rất thảm.

Đơn giản bởi vì Vô Song lại xuất ra Kháng Long Hữu Hối, hơn nữa là ba chiêu Kháng Long dồn lên nhau.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 97: Đồ Thần (3)

Thú thật, đến giờ phút này Vô Song đúng là hơi thất vọng với Thủy Thần.

Đây là khu vực rìa ngoài, Vô Song biết rằng không thể đòi hỏi cao hơn nhưng mà Vô Song vẫn cảm thấy Thủy Thần đáng lẽ ra phải mạnh hơn mới đúng, nó không nên yếu thế này.

Lao đến chỗ Thủy Thần, Vô Song tưng ra thêm ba chiêu Kháng Long Hữu Hối, bản thân Thủy Thần lần này lại đưa cái đuôi của nó ra đón đỡ, dùng hết sức quất thật mạnh vào chưởng lực của Vô Song nhưng mà cái đuôi kia không phải thần khí, không phải vạn năng, lần này đối kháng cùng ba chiêu Kháng Long đè lên nhau, cả người Thủy Thần run lên sau đó ầm ầm bị hất bay đi.

Nếu lúc trước nó còn có thể ổn định thân thể thì bây giờ hoàn toàn chuyển thành rơi tự do, cứ như thế nằm một đống trên mặt đất đồng thời để lại một vết tích thật dài trên đất, vất tích của cơ thể khổng lồ kia ma sát cùng mặt đất cứng rắn.

Nhìn Thủy Thần nằm một đống ở đó, Vô Song triệt để hiểu Thủy Thần có lẽ xong rồi, thứ sinh vật này không đứng dậy nổi nữa.

Vô Song chậm rãi đi đến chỗ thanh Yama bị rơi trên mặt đất, cầm thanh Yama lên, Vô Song đương nhiên lại ngứa nghề mà muốn mổ thứ này ra.

Thật ra Vô Song cảm thấy mình cũng không cần mổ, Thủy Thần trong mắt Vô Song không khác gì kết tinh của ma khí tạo thành, là một thứ linh vật được tạo nên từ thuần ma khí tuy nhiên Vô Song vẫn muốn mổ nó, dù sao giữa lý thuyết do Vô Song đoán cùng thực tế thế nào thì vẫn chưa biết được.

Nắm thanh Yama, lại gần sinh vật được gọi là Thủy Thần, lúc này Vô Song cũng làm ra chuẩn bị dù sao theo Vô Song nghĩ nó vẫn chưa chết, với một sinh vật như Thủy Thần nhất định vẫn phải còn "bài tủ".

Vô Song chậm rãi tiến tới, ánh mắt càng ngày càng trở nên nghiêm túc bởi vì cho dù Thủy Thần nằm một đống ở đó thì hắn vẫn cảm thấy một loại nguy hiểm không tên.

Rốt cuộc đi đến chỗ Thủy Thần, Vô Song dẫm thẳng lên ngực nó, hai tay nắm chuôi Yama, toàn lực đâm một nhát chí mạng xuống.

Giờ phút này, nếu Thủy Thần làm ra bất cứ hành động gì thì Vô Song cũng sẽ mở ra Kiếm Vực, dùng Kiếm Vực phanh thây Thủy Thần.

Điều làm Vô Song bất ngờ là ... Thủy Thần vẫn không động, vẫn không kháng cự, mãi đến khi thanh Yama đâm thẳng vào lồng ngực Thủy Thần thì dị biến mới xảy ra.

Cơ thể Thủy Thần không hiểu vì sao còn mềm hơn cả Omi, khi thanh Yama đâm xuyên qua thì không gặp bất cứ trở ngai nào, tiếp theo cả người Thủy Thần như tách làm đôi, cả cơ thể nó như biến đổi, từ một sinh vật giống xà lại biến thành một cái miệng khổng lồ chia làm hai phần, cái này gần giống như loài cây ăn thịt bắt mồi vậy, nó lập tức nuốt chửng Vô Song vào trong.

Vô Song đã chuẩn bị sẵn Kiếm Vực nhưng mà rốt cuộc cũng không có bất cứ hành động gì... bởi Vô Song nhận ra mình rơi vào đâu, Vô Song đang ở trong một không gian hắc ám, một không gian được tạo nên từ ma khí đơn thuần nhất.

Thân thể Thủy Thần nuốt chửng Vô Song, nó tự biến thân thể mình thành một ma vực, dùng ma vực này phong tỏa Vô Song, đây chính là vực của Thủy Thần, chỉ là Vô Song không hiểu sao nó không dùng thứ này sớm hơn?.

Tiếp theo trong cái không gian ma vực này, Vô Song có thể nhìn thấy một khuôn mặt từ từ chui ra, đây là khuôn măt của một con đại xà, một con đại xà với đôi mắt đỏ lừ đang nhìn Vô Song.

Nhìn con đại xà này, Vô Song khẽ cười, thứ này đại khái chính là bản thể chân chính, là hình dạng chân chính của Thủy Thần.

Cũng thật không ngờ, Ngư Yêu vừa giống người vừa giống cá, Kappa thì vừa giống rùa vừa giống ếch, đến Thủy Thần hóa ra lại là đại xà.

Con đại xà này chỉ có mỗi phần đầu, chỉ có một cái đầu gắn với không gian ma vực xung quanh, điều này cũng có thể hiểu đại xà biến toàn thân thành ma vực, chỉ ngưng tụ ra phần đầu mà kết liễu con mồi.

Đại xà cũng không vội tấn công Vô Song, Vô Song rõ ràng cảm thấy ma khí trong ma vực đang bao vây lấy mình, sau đó... nó trói chặt Vô Song lại.

Cái này cứ như bị nuốt vào ruột của loài trăn vậy, không thể cử động mà từ từ bị tiêu hóa.

Ma khí trong ma vực này mang theo một loại lực lượng thôn phệ rất lớn, nó đang thôn phệ lực lượng trên người Vô Song.Vô Song lúc này không thể động lại thêm bị ma khí thôn phệ, tuy tốc độ thôn phệ không quá nhanh nhưng chỉ cần Vô Song không làm gì...sau 3 ngày nữa toàn bộ thân thể của hắn sẽ bị hư hóa, bị đồng hóa thành ma khí mà nhập vào người Thủy Thần.

Ở bên trong tình hình là như thế, ở bên ngoài lúc này nhị nữ Dương cùng Huân nhìn nhau.

Hai nàng rõ ràng nhìn thấy Vô Song đang thắng thế, Vô Song chuẩn bị kết thúc Thủy Thần – Suijin nào ngờ Thủy Thần bỗng biến thành một hình thái khác sau đó nuốt chửng Vô Song.

Từ bên ngoài nhìn vào thì một cái lồng khổng lồ xuất hiện, một cái lồng mang theo màu đen tuyền, màu đen ngập tràn ma khí cho người ta cảm giác kinh khủng vô cùng, cảm giác tà ác vô cùng.

Ở một bên, Huân không thể không nói.

"Hắn sẽ không sao chứ? ".

Huân rất sợ Vô Song nhưng mà ở bên Vô Song cũng cực kỳ an toàn, sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì ập đến, Huân thực sự không biết nếu không có Vô Song thì mình sẽ sống như thế nào, thì mình làm sao có thể rời khỏi cái hòn đảo này.

Về phần Dương, nàng nhìn cái lồng ma khí kia, cả người cũng run lên.

Bất kể thế nào, ma khí cũng không thuộc về thế giới này, là thứ tàn ác nhất thiên hạ, Dương cùng Huân chưa từng tiếp xúc với ma khí, càng không hiểu nó thế nào, khi hai người thấy ma khí thì sợ là đương nhiên, kinh hãi là đương nhiên.

Dương nhìn vào cái lồng kia, nàng rốt cuộc rời khỏi chỗ ẩn nấp, trong tay cầm theo một cây Kanabou, đi thẳng tới cái lồng hắc ám.

Huân nhìn thấy động tác của nàng, không nhịn được hô lên.

"Dương tỷ ... người làm gì vậy? ".
Dương cũng không quay đầu nhìn về phía Huân, nàng vừa đi vừa thản nhiên nói.

"Cứu hắn chứ còn gì nữa, ta không biết cái kia là cái gì nhưng đảm bảo ở trong đó cực kỳ nguy hiểm".

Dương nói xong trực tiếp đi về phía cái lồng đen.

Thứ nhất Vô Song cứu nàng một mạng, nàng không thích nhận ân tình người khác, đặc biệt là ân tình không trả nổi.

Thứ hai, cũng như Huân bản thân Dương không có tự tin sống mà rời khỏi nơi đây, nhất định phải có Vô Song thủ hộ thì nàng mới có thể an toàn.

Thứ ba, nàng biết nàng chẳng là gì với Thủy Thần nhưng mà không có Vô Song thì nàng cùng Huân chắc chắn cũng chết, nếu đằng nào cũng chết... nàng cảm thấy vẫn nên chết đẹp một chút, oanh liệt một chút.

Cầm cây Kanabou, bản năng Dương chuẩn bị lấy thứ này đập thẳng vào cái lồng hắc ám kia xem thế nào bất quá khi nàng còn chưa kịp làm gì... cái lồng như bị nứt ra sau đó vỡ thành trăm mảnh.

Vô Song ở trong lồng 10 phút đồng hồ, rốt cuộc đi ra, về phần Thủy Thần căn bản không thấy mà chỉ có một viện "ngọc", một viên ngọc hắc ám thuần túy.

Nhìn Vô Song đứng đó, Dương không khỏi thở ra một hơi, vẻ mặt đầy hoài nghi nhìn Vô Song.

"Nó đâu rồi? ".

Nó ở đây đương nhiên là Thủy Thần.

Vô Song nhìn thấy Dương cầm cây Kanabou tiến tới, hắn cũng hiểu nàng định làm gì, Vô Song rốt cuộc bật cười, thản nhiên nói.

"Chết rồi, làm sao mà sống được? ".

Vô Song nói dứt lời, trực tiếp cởi áo ngoài của mình ra, biến nó thành một cái túi bọc viên ngọc hắc ám lại, sau đó như tay nải mà khoác trên vai, Vô Song lại tươi cười với Dương, ánh mắt nhìn về phương trời xa xa.

"Quyết định rồi, không đợi ở đây nữa, vào sâu một chút, nhìn xem bên trong còn thứ gì ".

Vô Song giải quyết xong Thủy Thần, vì giải quyết xong nên hắn bắt đầu cảm thấy ở Bồng Lai Tiên Đảo thật ra có vài thứ rất thú vị, rất đáng để Vô Song đi sưu tầm, đặc biệt là thứ giống với viên ngọc đen này.

Nói là ngọc, cái thứ hắc ám này thậm chí to gần bằng đầu người, viên hạch của Thủy Thần... quả thực khủng bố vô cùng.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 98: Tiêu dao nhập tiên (1)

Có một câu hỏi được đặt ra là... sinh vật ở Quỷ Lâm là gì?.

Ở rìa ngoài có Oni, có Baku, có Kappa, có Ngư Yêu đồng thời có cả Thủy Thần Suijin vậy trong Quỷ Lâm có cái gì?.

Đội ngũ của Quỳnh Hương là đội ngũ đầu tiên tiến vào Quỷ Lâm, đương nhiên bọn họ cũng đụng độ với các sinh vật của Quỷ Lâm.

Đầu tiên ở Quỷ Lâm có một đàn côn trùng, đàn côn trùng này cũng giống đám Ngư Yêu, không xuất hiện trong truyền thuyết Phù Tang nhưng mà bọn chúng kinh khủng hơn Ngư Yêu nhiều.

Những côn trùng này thường là ong hoặc bước, những con ong cùng bướm có mặt người trên thân, thực sự rất kinh tởm, phi thường kinh tởm hơn nữa số lượng còn không ít.

Đám ong cùng bướm này cũng như Ngư Yêu, căn bản không chịu được một đòn nhưng mà bọn chúng lại có thể công kích, bọn chúng có thể trực tiếp tiêm một lượng lớn ma khí vào trong cơ thể người hơn nữa bản thân cái đám được Tiêu Dao Tử gọi là Quỷ Trùng này còn mang theo độc tố rất mạnh, một con Quỷ Trùng hoàn toàn có thể độc chất một Đại Tông Sư.

Bỏ qua Quỷ Trùng, tại Quỷ Lâm có một loài sinh vật khác còn tởm hơn cả Quỷ Trùng, loại sinh vật được gọi là Sagari, cũng như Oni thì Sagari không sống theo tộc quần.

Sagari có cơ thể giống với một con sâu nhưng là một con sâu to bằng một người trưởng thành cùng với một cái đầu của ngựa.

Sagari thật ra không mạnh, chúng sinh sống trên những cành cây lớn, khả năng mạnh nhất của Sagari là khả năng hòa mình với thiên nhiên, là khả năng lẩn trốn biến mình khỏi ánh mắt nhân thế, đợi đến khi con mồi vào tầm ngắm thì Sagari mới hành động, nó mở cái miệng ra mà táp thẳng xuống con mồi.

Tuy cái đầu của Sagari là đầu ngựa nhưng là lực cắn của nó thì không khác gì cá sấu sông Nin, nó có thể cắn nát thân thể Thiên cấp cao thủ, thậm chí là Thiên cấp hậu kỳ nó cũng cắn nát.

Làm một phép ví dụ dễ hiểu, Sagari có thể dùng hàm cắn nát người Baku.

Dĩ nhiên Sagari không mạnh bởi vì nó yếu, nó cũng chỉ có thể chịu được một chiêu là chết, nếu đây là game thì Sagari giống một dạng dồn tất cả điểm số vào sức tấn công trong khi tất cả các chỉ số khác của nó đều là số 0 tròn trĩnh.

Như một điều dĩ nhiên thì Quỷ Lâm cũng chia thứ tự, bản thân Quỷ Trùng cùng Sagari chỉ có thể coi là hạ cấp, địa vị cũng sẽ như Ngư Yêu cùng Baku ở khu vực rìa ngoài.

Tại Quỷ Lâm, có hai loại sinh vật thật sự là bá chủ, một loại bá chủ bầu trời, một loại bá chủ mặt đất.

Bá chủ bầu trời gọi là Hainu, trong truyền thuyết Phù Tang thì đây là loài chó có cánh, tại Quỷ Lâm thì hình ảnh của Hainu cũng không khác lắm, có diều Hainu có đầu chó, thân chó nhưng mà nó lại không có hai chân trước, chỉ có hai chân sau, hai chân sau thì rõ ràng là chân ưng, căn bản không phải chân chó.

Hainu không chỉ nhanh mà còn mạnh, đặc biệt là chúng nó biết bay, sống theo tộc quần từ 7-10 con, bị một đàn Hainu từ trên cao lao xuống, dùng cái hàm sắc nhọn cùng đôi cánh có thể cắt cả đá mà bổ xuống thì ngay cả Oni trong phút chốc cũng sẽ bị xé xác.

Hainu là bá chủ bầu trời, chúng nó sống trên những vách đá treo leo hoặc trực tiếp làm tổ trên cành cây giống như loài chim vậy, đặc biệt hơn nữa là Hainu... lấy Sagari làm đồ ăn.

Bá chủ bầu trời là Hainu, bá chủ mặt đất thì chính là "mèo", loài yêu mèo được xứ Phù Tang gọi là Nekomata.

Nekomata thực sự là một quần thể đặc biệt ở Quỷ Lâm, cho dù là Vô Hà Tử hay Thiên Thánh khi thấy Nekomata cũng kinh ngạc đến ngây người.

Tại sao lại kinh ngạc?, không phải vì Nekomata mạnh mà là vì chúng sinh sống đúng với cái dạng sinh mệnh nhất, đúng với một chủng tộc nhất.

Nekomata có thể hiểu là đỉnh cao của Bồng Lai Tiên Đảo, đỉnh cao về thành tựu nghiên cứu của những kẻ ở đây.

Nekomata đặc biệt ở chỗ nó sinh sản được, Nekomata con khi sinh ra thì không khác gì một con mèo bình thường cả, sau đó nó mới dần dần bị ma khí ảnh hưởng mà thay đổi ngoại hình.

Trong chủng tộc Nekomata đứng đầu là Nekomata 5 đuôi, đương nhiên càng nhiều đuôi thì càng mạnh.

Một con Nekomata 5 đuôi thậm chí còn mạnh hơn cả Dương, cho dù là đám người Đông Tà – Nam Đế – Bắc Cái – Tây Độc tại Hoa Sơn Luận Kiếm lần 1 thì giỏi lắm mỗi người thắng nổi một con Kenomata.

Oni có sức tấn công của cao thủ thiên cấp hậu kỳ nhưng trừ những cái đó ra bản thân nó có rất nhiều điểm yếu ví dụ như tốc độ, khả năng phản ứng, khả năng phòng ngự hay đơn cử nhất là "nghệ thuật" chiến đấu, Oni tuy mạnh nhưng chiến đấu cực kỳ đơn điệu, chỉ cần bắt bài được nó thì giải quyết Oni không khó.

Baku càng không phải nói, chỉ được cái da dày thịt béo cùng tình bày đàn, mà cho dù có bày đàn thì cũng không quá khó để giải quyết Baku, chỉ cần biết điểm yếu của nó nằm ở phần bụng dưới là được.

Hainu vừa nhanh vừa có sức sát thương cao tuy nhiên cách tấn công của nó cũng đơn điệu vô cùng, một con Hainu chủ yếu tấn công theo dạng từ trên trời bổ thẳng xuống, chỉ vì Hainu đi săn theo đàn nên nó trở nên cực kỳ nguy hiểm chứ thực tế đơn thể Hainu cũng không quá đáng sợ.Nekomata thì khác, nó có trí tuệ, khả năng chiến đấu cực đa dạng, nó có tốc độ, có lực công kích, thân thể cũng không phải quá yếu, trừ việc không có võ kỹ cùng với đầu óc không thể so sánh với nhân loại ra thì Nekomata trưởng thành hoàn toàn có thể coi là cao thủ thiên cấp hậu kỳ hàng thật giá thật, tức là một con Nekomata đại khái ngang ngửa Thiên Vũ Trung.

Đừng nghĩ Thiên Vũ Trung yếu bởi vì nếu không mở ra Kiếm Vực, không làm Thiên Vũ Trung sợ hãi mất bình tĩnh thì bản thân Vô Song giải quyết kẻ này cũng sẽ tốn kha khá sức.

Lại quay về với chủng tộc Nekomata, Nekomata thật ra khá hòa hoãn, hòa hoãn một cách đặc biệt, chúng sẽ không chủ động công kích cho dù là con người, thậm chí nếu không cảm thấy nguy hiểm thì chúng sẽ bỏ qua con người hay bất cứ sinh vật nào khác, sinh vật mạnh nhất, tộc đàn cao cấp nhất hệ sinh thái của Quỷ Lâm lại là một tộc đàn yêu hòa bình vô cùng, cho dù có kẻ xâm nhập vào phạm vi lãnh địa của Nekomata thì cũng chỉ bị chúng đuổi đi, rất ít khi bị trực tiếp giết chết.

Trong bút ký của Tiêu Dao Tử, vì cảm khái trước sự thần kỳ của đám Nekomata này, bản thân Tiêu Dao Tử cũng không đụng đến chúng.

Nekomata gần như là sự kết hợp hoàn mỹ của nhân tạo cùng món quà tạo hóa vậy, là chủng tộc thành công nhất mà những kẻ trên Bồng Lai Tiên Đảo tạo ra, chúng hoàn hảo đến nỗi kể cả là với tư cách đối thủ thì Tiêu Dao Tử cũng cảm khái không thôi.

Trong bút ký của Tiêu Dao Tử, ông chỉ giới thiệu qua đặc tính cùng sức mạnh của Nekomata nhưng mà trong những dòng ngắn ngủi này, ông có nhắc tới một con Nekomata đặc biệt, một con Nekomata 7 đuôi với một chiếc vòng cổ, trên vòng cổ là dòng chữ Fujin tức Phong Thần.

Tiêu Dao Tử từng giết Hắc Thủy Thần tức Suijin nhưng ông không giết Fujin bởi sinh vật này chỉ xuất hiện trước mặt Tiêu Dao Tử một lần rồi chạy mất dạng, nó không như Suijin, sẽ không liều sống liều chết tiêu diệt con mồi.

Rất nhiều năm trước, Phong Thần – Fujin từng thấy Tiêu Dao Tử nhưng mà nó lựa chọn bỏ chạy.

Rất nhiều năm sau, Phong Thần – Fujin gặp đệ tử của Tiêu Dao Tử, tức Nguyệt Đế.

_ _ __ _ _ _ __ _

Lý Thương Hải không phải người tốt, thật ra nếu không có Vô Hà Tử ở đây thì nàng sẽ không tốt tính như vậy, cho dù là Thiên Thánh cũng chỉ được nàng nể ba phần mà thôi, tức là tuy ngoài miệng xưng hậu bối nhưng mà trong tâm Nguyệt Đế cũng không coi Thiên Thánh ra làm sao, cùng lắm đánh thì đánh, ai sợ ai?.

Con người của Lý Thương Hải là vậy, từ đó rất khó có chuyện nàng vì nước vì dân, đóng vai Nguyệt Đế mà cứu lấy sinh linh Phù Tang, việc nàng nói muốn trở về rìa ngoài chém giết Suijin căn bản là giả.

Nàng rời khỏi chỗ của Vô Hà Tử, một đường từ Quỷ Lâm hướng về rìa ngoài nhưng chung quy không bước ra rìa ngoài.

Lý Thương Hải đi xa như vậy, rốt cuộc dừng lại, nàng nhẹ vén chân váy của mình lộ ra đôi chân trắng dài miên man, nàng không hổ là người làm Vô Nhai Tử điêu đứng thề sống thề chết, đôi chân của nàng hoàn mỹ vô cùng, cản bản không hề thua kém tỷ tỷ Lý Thu Thủy.

Tự tìm một tảng đá mà ngồi xuống, khi nàng ngồi như có một cơn gió thoảng qua, nhẹ quét lên tảng đá, tất cả đều tự nhiên vô cùng, bình lặng vô cùng.Lý Thương Hải ngồi đó, trong tay xuất hiện cây quạt yêu thích, nàng bắt đầu nhẹ phe phẩy cây quạt của mình, đôi chân trần duỗi ra trên mặt đất, bộ dạng cực kỳ thư giãn, cũng cực kỳ lười biếng.

"Ta đã đi tới đây rồi, còn không chịu chui ra hay sao? ".

Nhè nhẹ vung vẩy cây quạt, sau khi nàng nói ra câu này, có một sinh vật lặng lẽ xuất hiện, nó đứng bốn chân trên cành cây, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào Lý Thương Hải .

Đây là một con mèo hoặc có thể gọi là một con hổ, dù sao trong mắt Lý Thương Hải thì nàng cũng không biết nên gọi nó là mèo hay hổ.

Từ mặt thì nó giống mèo nhưng thân to như con hổ, trên người là bộ lông đỏ cực bắt mắt cùng với viền đen cắt qua, nhìn cái màu sắc này đương nhiên càng dễ làm người ta liên tưởng đến hổ.

Trên cổ nó có một chiếc vòng, trên chiếc vòng khắc hai chữ 風神 tức Fujin – Phong Thần.

Ngoài cái điểm này ra, sinh vật này còn có 7 cái đuôi.

Theo truyền thuyết Phù Tang, Nekomata có 7 đuôi tức là Nekomata mạnh nhất.

Rất nhiều năm trước, Phong Thần không tấn công Tiêu Dao Tử.

Rất nhiều năm sau, Phong Thần đối mặt với Lý Thương Hải, nó nhìn nàng một lúc rồi mở miệng.

"Mieow Mieow ".

Âm thanh... như tiếng mèo kêu vậy, dễ thương vô cùng, dễ nghe gấp nghìn lần tiếng rống của Thủy Thần.

Nhìn Phong Thần, ánh mắt Lý Thương Hải lộ ra một tia nhu hòa, nàng khẽ mỉm cười.

Bởi một tia nhu hòa này, Phong Thần biến mất, tốc độ của nó nhanh đến cùng cực, chỉ nói về tốc độ thì trong một cự ly ngắn Phong Thần còn nhanh hơn cả Vô Song.

Phong Thần như một cơn gió cắt qua tất cả, cắt qua cổ họng của Lý Thương Hải đang ngồi trên tảng đá, lúc này trong ánh mắt của Lý Thương Hải vẫn còn tràn ngập nhu hòa.

Dĩ nhiên... mắt Lý Thương Hải nhu hòa cũng không liên quan gì đến việc nàng sẽ sát sinh hay không, đây là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn.

Phong Thần cắt qua người Lý Thương Hải, sau đó máu tươi bắn ra.

Phong Thần có 7 đuôi... nhưng lúc này chỉ còn có 6.

Lý Thương Hải cũng đã đứng lên, nàng nhẹ quay về phía sau, vẫn nhè nhẹ động cây quạt của mình nhưng mà cây quạt của nàng hiện tại đã dính máu.

Lý Thương Hải ôn nhu nhìn Phong Thần mà ôn nhu mỉm cười.

"Meo meo thêm mấy câu cho bản đế nghe, bản đế rất thích nghe ngươi meo meo".

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau