CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 826 - Chương 830

Quyển 5 - Chương 89: Võ thần

Vô Song ra tay thì cũng chẳng có gì để nói cả, Baku có tổng cộng 11 con còn sống, nhận đủ 11 đường Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao mà lăn ra chết, thậm chí Vô Song cũng lười đi đánh vào phần thịt bụng ở dưới, trực tiếp dùng Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao đánh xuyên qua phần sống lưng cực dày của Baku.

Thân thể Baku rất cứng tuy nhiên cứng ở đây là trạng thái chống lại sát thương vật lý hoặc được hiểu là phòng ngự trước ngoại công.

Hỏa Diễm Đao thì chưa bao giờ là sát thương thuần ngoại công cả, điểm đáng sợ nhất của nó là sức nóng, là chân dương lực, loại lực lượng nhập vào cơ thể Baku sau đó đốt cháy bọn nó từ trong ra ngoài. 

Cũng như Oni, nếu Oni không có con nào chịu được một kiếm của Vô Song thì đám Baku cũng chẳng có con nào chịu được một Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao của Vô Song cả.

Nhìn Vô Song giải quyết cái đám Baku mà bọn họ coi như là ác mộng, Thiên Vũ Huân cùng Dương đều có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy, các nàng biết Vô Song mạnh nhưng mà nào ngờ Vô Song mạnh đến thế?.

Ngay cả Thiên Vũ Huân, nàng thậm chí tin tưởng Vô Song là Chuẩn Đế nhưng mà hiện tại... nhìn Vô Song như chân thần hàng lâm khiến nàng còn nghĩ đối phương chính là Đế Vị, siêu cấp cường nhân.

Vô Song thì sẽ không quan tâm hai nàng nghĩ gì, một tay cầm lại cây Kanabou mà tiến tới lều vải của Huân cùng Dương, cũng mặc kệ nam nữ thụ thụ bất thân mà tiến vào bên trong.

Vô Song nhìn khuôn mặt của cả Huân cùng Dương đều trắng bệch, hắn khẽ thở ra một hơi rồi song song đưa tay ra.

Hai nàng thực sự không biết Vô Song làm gì nhưng mà không dám né tránh, dù sao sinh tử của cả hai chỉ sợ trong một ý niệm của Vô Song, đặc biệt là Huân... nàng sợ Vô Song còn hơn sợ cái đám Baku kia nữa.

Vô Song đưa tay ra, nắm lấy cổ tay của cả hai sau đó bắt đầu đưa Cửu Dương Chân Kinh vào trong cơ thể hai người, Cửu Dương Chân Kinh thực sự rất đặc biệt, cơ thể cả hai lập tức cảm nhận nhiệt lực đi tới, có một loại hơi ấm nhu hòa bao quanh đan điền sau đó chạy dọc khắp cơ thể, dưới tác động của Cửu Dương Chân Kinh thì cũng không lâu lắm, sắc mặt của cả hai đều trở nên hồng hào hơn không ít.

Đến khi Vô Song rời tay ra, Dương lúc này mới mở miệng nói.

"Đa tạ, hôm nay ta nhớ kỹ ân cứu mạng của ngươi, đợi sau này ta có vài vạn đàn em, xưng hùng xưng bá khắp Đông Hải, ngươi có việc cần nhờ ta nhất định sẽ tận lực giúp đỡ".

Dương lên tiếng, nguy hiểm qua đi, giọng nói của nữ nhân này lại trở nên cực kỳ hào sảng đồng thời còn có tự tin.

Dĩ nhiên Vô Song chỉ cười, hắn cũng không tin Dương có thể làm được cái việc kia, cái mộng tưởng này quá xa, quá xa.

Vài vạn đàn em?, là mấy chục nghìn người?, là bao nhiêu chiến thuyền?, đến cả hải quân Phù Tang chỉ sợ cực thịnh cũng đến thế này mà thôi, vì vậy Vô Song đương nhiên không tin.

Dương một bên tự tin nói còn Huân thì hoàn toàn trái ngược, nàng chỉ cúi đầu, đến cả nhìn Vô Song cũng không dám nhìn, đương nhiên Vô Song cũng sẽ không để ý nữ nhân này, vấn đề mà Vô Song quan tâm nhất hiện tại chính là hình xăm của Dương.

Bản thân Thiên Vũ Huân vốn đã là người của Vô Song, một khi dính Sinh Tử Phù thì Vô Song cũng không tin nàng phản bội mình, chỉ cần hắn không ép nàng tới tuyệt lộ, không ép nàng đi ngược lại với lý tính thì đời này rất khó có chuyện Thiên Vũ Huân dám ngọc đá cùng tan, dám cãi lời Vô Song.

Đối với người của mình, Vô Song có độ tin tưởng vẫn tương đối cao vì vậy bất chấp Thiên Vũ Huân còn đang ở đây, Vô Song trực tiếp hỏi Dương.

"Dương, hình xăm của ngươi là sao?, dĩ nhiên có thể lan rộng ra?, hiện tại liền trở về một góc trên cổ tay? ". 

Nhắc đến hình xăm bản thân Vô Song sao có thể không quan tâm?, tại thế giới kia việc Vô Song ma hóa cũng chính là nhờ thứ hình xăm này, nhìn hình xăm của Dương bản thân Vô Song thậm chí còn liên tưởng tới ma khí, tới hình xăm của chính mình.

Đương nhiên Dương sẽ chẳng có gì liên quan đến ma khí, nàng biết hình xăm đặc dị của mình sẽ không qua được mắt Vô Song hơn nữa nàng cảm thấy vấn đề này cũng chẳng đáng để nàng giữ bí mật, thế là nàng thản nhiên nói."Cái này là sư phụ khắc lên người ta đấy ".

Lại nghe Dương nhắc đến sư phụ, Vô Song không thể không nhíu mày mà nói.

"Sư phụ ngươi?, là người ở Nam Lĩnh kia sao? ".

Dương nghe vậy gật đầu, lại nhìn hình xăm trên tay mình mà nói.

"Đây là thủ đoạn chiến đấu đặc thù của Nam Lĩnh, tất nhiên cũng không phải ai cũng làm được cái này, người làm ở Nam Lĩnh gọi Thầy Đồng, cũng có thể gọi là Đại Tế Ti, những người có thể kết nối với trời đất, với vạn vật ".

"Thầy của ta cũng có thể coi là Đại Tế Ti nhưng mà ông không thích dùng từ này lắm, thầy tự gọi cái thủ đoạn này là Phụ Linh Sư ".

"Thầy nói vạn vật đất trời đều có linh, vạn vật đều có hồn, trách nhiệm của Phụ Linh Sư là mang hồn khắc ấn lên nhân thể, mang hồn của vạn vật kết nối với linh hồn người Nam Lĩnh, giúp con dân Nam Lĩnh xua tan bệnh tật, đẩy lùi khổ đau, trước là sống sót trong môi trường quá mức khắc nghiệt của Nam Lĩnh, sau chính là không ngừng mạnh lên, không ngừng vượt qua chính mình ".

Vô Song đã nghe rất nhiều nghề nghiệp, có cầm sư, có họa sư, có vũ sư, hiện tại liền nghe đến Phụ Linh Sư.

Từ góc độ một người như Vô Song thì hắn sẽ chẳng hiểu những Phụ Linh Sư này làm như thế nào cả nhưng Vô Song cũng từng hiểu về vũ sư, cũng là những người kết nối bản thân với tự nhiên đại đạo, với thiên địa đất trời.

Khác biệt là một bên dùng vũ khúc, dùng âm hưởng còn một bên lại lựa chọn khắc ấn.

Vô Song không cảm thấy cái ấn trên người Dương mạnh ở điểm nào nhưng mà trong lòng Vô Song cũng cảm thấy cái nghề Phụ Linh Sư này tuyệt không đơn giản.
Nghề Phụ Linh Sư không đơn giản... nhưng mà Vô Song cảm thấy sư phụ của Dương chỉ sợ cũng không đơn giản, Vô Song còn chưa quên sư phụ của Dương có thu một đệ tử, người mà được ông công nhận... có thể trở thành bá chủ Nam Lĩnh tương lai.

"Sư phụ ngươi có thể nói ra được lời này tất là kỳ nhân, không biết sư phụ ngươi tên gọi là gì? ".

Dương nghe vậy khẽ nhíu mày rồi nhè nhẹ lắc đầu.

"Ta là người Hán, sư phụ là người Bách Việt, tuy hai tộc có quan hệ sâu xa với nhau nhưng đã là từ lịch sử xa vô cùng, người Bách Việt cùng người Hán hiện tại tuyệt không hữu hảo gì, trải qua cả ngàn năm chiến tranh liên miên, giữa hai dân tộc đã có ngăn cách rất lớn ".

"Sư phụ cũng không phải là người mang thù oán dân tộc gì gì đó bởi vì cũng phải vài chục năm nay người Hán cùng người Bách Việt không trải qua chiến tranh nữa nhưng mà luật thì vẫn là luật, sư phụ sẽ không dạy ta cái gì cả, đến cả tên của người ta cũng không biết". 

"Nói thế nào nhỉ, đại khái năm 22 tuổi, ta gặp một cơn bão trên biển, bị đánh dạt vào đất liền, lúc đó sinh tử chỉ có thể phó mặc cho trời, lúc đó ta gặp sư phụ, là sư phụ cứu ta hơn nữa người còn dạy võ công cho ta một thời gian tương đối dài ".

"Sư phụ ở Nam Lĩnh có danh vọng rất cao nhưng mà ta... thật sự không biết tên người,ta cũng chỉ có thể coi là đệ tử ký danh của sư phụ, cũng chẳng học được bao nhiêu bản lĩnh, ở bên sư phụ khoảng 1 năm thì ta lại ra biển, đối với sư phụ ta có rất nhiều thứ mơ mơ hồ hồ, không hiểu rõ ".

Vô Song nghe vậy cũng chẳng thể hỏi gì nữa, Dương đã trả lời như vậy thì còn biết hỏi gì?, về phần những lời Dương nói thì Vô Song cảm thấy không giả, người Bách Việt cùng người Hán ghét nhau chẳng phải là chuyện mới bắt đầu.

Đương nhiên Bách Việt ở đây cũng không phải dân tộc Việt Nam mà là rất nhiều dân tộc người Việt với nhau, hàng trăm chủng người Việt.

Tại thế giới này, Nam Lĩnh chắc chắn không phải là Việt Nam trong đầu Vô Song bởi vì Nam Lĩnh rộng hơn nhiều, tộc người Bách Việt cũng đông hơn nhiều chỉ là cũng loạn vô cùng, không ai phục ai, Nam Lĩnh cùng người Bách Việt thật ra... cũng như Tây Vực, đang đợi một người có thể gom toàn bộ bọn họ lại thành một quốc gia, thành một đại thế lực.

Hiện tại là thời Mạc Phủ – Edo, là thời nhà Thanh, tuy cái thế giới này rất loạn nhưng rất nhiều sự kiện, rất nhiều vật dụng có thể khiến cho Vô Song biết được thật ra thế giới này đang ở giai đoạn đầu thế kỷ 17.

Thế kỷ 17 cũng đã rất gần... đương đại rồi ấy vậy mà Nam Lĩnh vẫn cứ là bộ lạc, vẫn cứ dùng hình thức đại bộ lạc mà sinh tồn, từ góc độ một người Việt Nam... Vô Song quả thực không mong muốn nhìn thấy chút nào.

Vô Song lặng người đi một lúc, bỗng hỏi Dương.

"Ngươi có biết vị sư đệ kia của ngươi thế nào không?, hoặc ít nhất hắn gọi là gì? ".

Dương nghe vậy hơi sững người, nàng nghĩ nghĩ một chút rồi nhẹ lắc đầu.

"Đến cả tên sư phụ ta còn không rõ thì sao rõ được sư đệ đây... bất quá nếu ta nghe không nhầm, tại Nam Lĩnh bản thân sư đệ được gọi là Võ Thần ".

_ _ _ _ __ _ _ __ 

Dương cho Vô Song quá ít thông tin để đoán nhưng mà khi Dương gọi một người là Võ Thần, Vô Song bắt đầu tự hỏi ai xứng với cái danh hiệu này?.

Chẳng biết tại sao, trong đầu Vô Song liên tưởng đến một người, liên tưởng đến một tấm đại kỳ, tấm đại kỳ nhà Tây Sơn.

Quyển 5 - Chương 90: Võ thần nam lĩnh

Nam Lĩnh hiện tại chưa từng có nhà Tây Sơn, càng không có đại kỳ Tây Sơn gì gì đó, cái danh từ này căn bản chưa ai nghe tuy nhiên tại Nam Lĩnh quả thật có người được gọi là Võ Thần.

Danh hiệu Võ Thần ở đây ý chỉ cái gì?, ý chỉ một người nắm giữ thiên tư võ đạo siêu phàm, học là biết, biết là tinh thông, có thể hóa gỗ mục thành thần kỳ, mang những thứ bình thường nhất nâng lên tầng thứ người thường không thể chạm tới.

Dĩ nhiên nếu như vậy thì vị Võ Thần này cũng không khác gì một Thần Võ ở Trung Nguyên.

Người Nam Lĩnh thật ra không thượng võ, bọn họ tôn sùng là bạo lực, thứ bạo lực thuần túy nhất.

Thần Võ ở Trung Nguyên có thể là đại diện cho võ học, đại diện cho cái gọi là thượng võ nhưng mà Võ Thần ở Nam Lĩnh lại đại diện cho một thứ khác, đại diện cho sức mạnh thuần túy và nguyên thủy nhất của những con người Nam Lĩnh, người như vậy mới xứng là Võ Thần Nam Lĩnh.

Vị Võ Thần ở Nam Lĩnh thực sự rất bạo lực, hơn nữa mang theo thứ sức mạnh siêu phàm thoát tục, khi Võ Thần chiến đấu có thể tạo nên thứ chấn động thuần túy về mặt thị giác, mang theo nét đẹp nguyên thủy nhất của hai chữ "huyết tinh" tuy nhiên Võ Thần lại không phải một người thuần túy chỉ biết dùng nắm đấm, không phải là người thuần túy chỉ yêu thích bạo lực.

Võ Thần thật ra rất tinh minh, hơn nữa có cái nhìn rất xa, rất xa.

Vào cái đêm Vô Song ngồi với Dương thì ở một nơi xa xôi vô cùng, cách Bồng Lai Tiên Đảo không biết bao nhiêu cây số, Võ Thần đêm nay cũng không ngủ được, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những vầng trăng trên trời.

"Đại ca, sao không vào uống rượu cùng anh em ".

Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, có một giọng nam nhân vang lên, giọng của người này cũng không mang theo cái vẻ hùng hồn hào sảng của người Nam Lĩnh, trái lại giống với kẻ theo nho gia Trung Nguyên hơn.

Nghe thấy giọng này, nam tử không cần quay đầu, hai tay để ra sau đầu mà ngả lưng về phía sau.

"Vào trong cũng không có chuyện gì, suốt ngày cũng chỉ có những công việc đó, mở mắt ra chỉ có ăn thịt uống rượu, sau đó đi chém giết cướp bóc, ngươi không thấy mệt sao? ".

Nam tử lên tiếng nhưng không nhận được câu trả lời, người này cũng không cần câu trả lời, lại như tự mình nói với mình vậy.

"Sư phụ nói, người Nam Lĩnh chúng ta dã tính quá lớn, huyết tính quá cường, sinh ra trong chiến đấu, chết trong chiến tranh, Nam Lĩnh mãi mãi là địa phương không chịu cúi đầu, là nơi khiến người khác sợ hãi... tuy nhiên chỉ có thể làm người khác sợ hãi mà sinh ra né tránh chứ chẳng thể làm người ta tin phục ".

Sau khi nam tử dứt lời, tiếng bước chân lại gần hơn một chút, lúc này dưới ánh trăng mói lộ ra thân ảnh một người thư sinh, thư sinh chậm rãi ngồi xuống cạnh nam tử, trong lòng cũng không thoải mái.

"Đại ca, ngươi cũng biết ta từ nhỏ học chữ Nôm, sau đó học cả chữ Hán, ta đọc rất nhiều sách... nhưng mà ở nơi này đọc sách cũng chẳng để làm gì, việc lớn nhất cũng chỉ là giao thiệp với đám thương nhân người Hán, cố tránh cho người tộc ta bị lừa gạt mà chịu khổ chịu đói, người đọc sách như ta là vô dụng nhất, cũng không thể làm gì, càng không biết làm gì ".

"Thế đạo của dân ta ngàn năm qua là vậy, chẳng nhẽ còn có con đường khác sao? ".

Nghe thư sinh nói, nam tử bỗng co hai chân lại, cả người nhảy bật một cái mà đứng thẳng trên mặt đất, ánh mắt của hắn như chứa vạn đạo hào quang, bóng lưng như che phủ cả đại địa.

Nam tử này chính là Võ Thần Nam Lĩnh, hắn đưa một tay lên trời như muốn nắm vạn đầu tinh tú, trong giọng nói mang theo hùng tâm.

"Sư phụ nói đi một ngày đàng học một sàng khôn, sư phụ đi rất nhiều nơi, thấy rất nhiều thứ ".

"Hiện tại ánh mắt của ta như mặt trăng trên cao, mắt tuy sáng nhưng xung quanh chỉ là bóng đêm, thứ ánh sáng le lói tuy mỹ lệ nhưng chẳng thể xua tan bóng đêm ".

"Mặt trăng chung quy quá nhỏ, nó tuy đẹp đẽ nhưng nó bị giới hạn, như trong một lao tù không thể thoát ra vậy ". 

"Ta muốn ra ngoài, muốn rời khỏi nơi đây, muốn nhìn thiên hạ đại thế, muốn nắm phong vân ".

Ở bên cạnh Võ Thần, cho dù nam tử thư sinh cũng bị đánh động, thư sinh không khỏi hỏi."Đại ca, ngươi muốn đi đâu?, việc trong tộc không có ngươi thì sẽ ra sao? ".

Võ Thần quay đầu lại, mỉm cười thản nhiên nói.

"Tộc ta là tộc nhỏ, có anh cả cùng thằng út ở đây, hai người hoàn toàn có thể gánh vác thay ta ".

"Người đời gọi ta là Võ Thần, ta cũng rất thích cái danh tự này, thân là Võ Thần... ta nghĩ cũng nên làm gì đó ".

"Trước đi đến Trung Nguyên, đến đất người Hán, muốn xem người Hán làm thế nào, sinh sống ra sao, cũng như những người đọc sách như bọn đệ, đọc chữ Nôm không đủ mà còn phải đọc cả chữ Hán, dân ta cùng người Hán chiến loạn cả ngàn năm, người Nam Lĩnh cả ngàn năm qua thì vẫn thế còn người Hán thì vẫn cứ vững mạnh, vẫn cứ phát triển, tuy mạnh yếu từng thời khác nhau nhưng cái nơi gọi là Trung Nguyên đó luôn phồn thịnh, luôn đông đúc, không phục không được ".

Võ Thần thở dài một hơi, sau đó lại nói.

"Sau khi đến Trung Nguyên, ta lại muốn đi Tây Vực, ta nghe nói rất nhiều năm trước có một vĩ nhân sinh ra nơi Tây Vực ".

"Tây Vực cũng loạn như Nam Lĩnh chúng ta vậy thậm chí còn loạn hơn, người Nam Lĩnh dù sao cũng là một cộng đồng người, là người Việt với nhau còn Tây Vực không cùng huyết mạch, không cùng một dân tộc, ấy vậy mà người kia cũng suýt nữa thống nhất Tây Vực ".

"Ta nghe nói người kia chung quy vẫn thất bại nhưng không thể không đi xem, không thể không đi nhìn một chút ".

Lần này thư sinh quả thật bị dọa sợ không nhẹ, vội hỏi.

"Đại ca... ngươi muốn... ngươi chẳng nhẽ muốn thống nhất toàn bộ Nam Lĩnh? ".

Thư sinh là người đọc sách, hắn biết nhiều hơn người thường.

Toàn bộ lịch sử Nam Lĩnh vẫn luôn rất loạn, người duy nhất từng... đến gần với việc thống nhất Nam Lĩnh là một vĩ nhân họ Đinh, người này tuy hùng tài đại lược, tài năng kinh thế nhưng cũng chỉ thống nhất được 12 đại tộc Nam Lĩnh lại với nhau cùng cộng đồng đối kháng người Hán, về phần thống nhất toàn bộ Nam Lĩnh thì còn một chặng đường rất xa.
Nghe thư sinh nói bằng giọng không thể tin, nam nhân chỉ khẽ cười.

"Nguyễn Huệ ta tuy được gọi là Võ Thần nhưng thân này chỉ là nhục thân, xác này chỉ là phàm thể bất quá có những việc không thể không làm, không thể không thử một chút... cho dù ta có lẽ cũng không phải người thống nhất toàn bộ Bách Việt nhưng cũng nguyện mang thân này dốc sức mà làm, ít nhất ta tin tưởng toàn bộ tộc Bách Việt cũng không phải không có ai có ý chí giống ta, không phải không có người nghĩ như ta, trên con đường này, ta sẽ không cô độc ".

"Bách Việt không thể tan rã mãi được, có hợp có phân, có phân có hợp, lúc này Bách Việt không chịu chiến tranh với người Hán, Mãn Thanh cùng Bách Việt có thể nói là tạm thời yên bình, không hợp lúc này thì còn đợi lúc nào? ". 

"Người Việt ta không thể mãi tự tranh đấu với nhau, tự đánh nhau được, máu người Việt không thể cứ chảy trên đất Nam Lĩnh này được " 

Thư sinh nghe vậy, cả người run lẩy bẩy, lúc này thư sinh bỗng như thấy một phương trời mới vậy.

Thư sinh nhìn Nguyễn Huệ, bỗng nói.

"Đại ca không phải người Hán, đi tới đất Hán khó khăn trăm bề, không biết có thể cho Minh đi theo đại ca không?, Minh tuy chỉ là thư sinh trói gà không chặt nhưng cũng nguyện vì đại ca ra sức".

Nguyễn Huệ nghe vậy cười to, bàn tay nhẹ vỗ vào vai Nguyễn Minh.

"Anh em tốt, anh em tốt, anh em tốt ".

Liên tục nói ba chữ "anh em tốt", đủ thấy trong lòng Nguyễn Huệ cao hứng ra sao, sau đó Nguyễn Huệ mới nói tiếp.

"Việc này trước giữ kín, đợi mấy ngày nữa, đám người Dũng – Diệu – Tuyết – Hưng – Bưu – Lộc – Tú trở về đông đủ, ta cùng đệ lại đi mang việc này ra bàn ".

"Ta còn trẻ, đệ còn trẻ, cái đám kia cũng còn trẻ, không thể ở đất Nam Lĩnh mãi được, nhất định phải đi một chuyến, nhìn khắp thiên hạ nhân sinh, cho dù không thể làm việc lớn cũng coi mở rộng tầm mắt, cũng biết trời kia cao bao nhiêu, đất này rộng thế nào ".

Nguyễn Minh cũng mỉm cười, trong ánh mắt của thư sinh này chẳng biết tại sao cũng tràn ngập tự tin, lúc này Nguyễn Minh nói.

"Sau này đại ca cũng không cần gọi đệ là Minh nữa, đệ sau này đổi tên ".

"Cái đám người Hán kia nghi kỵ rất mạnh chưa kể còn có đủ điều liên quan "phạm húy", lần này tới Trung Nguyên, Trung Nguyên do Mãn Thanh làm chủ, triều đại trước gọi là triều Minh, đệ cũng tên là Minh tức là phạm húy, chỉ sợ gặp phiền phức không cần thiết ".

Nguyễn Huệ nghe Nguyễn Minh nói, cái hiểu cái không, chung quy cảm thấy người Hán rất lắm trò, lại hỏi Nguyễn Minh.

"Là đệ suy nghĩ chu toàn, nhưng mà không gọi Nguyễn Minh thì gọi là gì? ".

Nguyễn Minh suy nghĩ một lúc, thản nhiên đáp.

"Đệ vốn tên Minh, đi theo nho sư được đặt tự là Quang Thiếp, từ nay về sau không dùng chữ Minh nữa, đổi thành Nguyễn Thiếp, đại ca thấy sao? ".

Nguyễn Huệ ít đọc sách, chữ nôm đương nhiên biết nhưng chữ Hán lại không hiểu nhiều tuy nhiên cái tên Nguyễn Thiếp này lại cho Nguyễn Huệ một cảm giác phi thường đặc biệt, không khỏi cười to mà gật đầu.

"Được, được, sau này không gọi đệ là Nguyễn Minh nữa, gọi đệ là Nguyễn Thiếp ".

Đêm nay, thực sự là một đêm đặc biệt, phi thường đặc biệt.

Quyển 5 - Chương 91: Hệ sinh thái đặc dị (1)

Đêm đầu tiên ở Bồng Lai Tiên Đảo có thể nói là địa ngục, đương nhiên với một số người mà nói thì Bồng Lai Tiên Đảo lại như một chân trời mới, trong đó có Vô Song.

Vô Song ở Bồng Lai Tiên Đảo tính đến thời điểm hiện tại cũng không gặp nguy hiểm gì, chưa kể Vô Song dần dần phát hiện ra cả cái Bồng Lai Tiên Đảo này rất "huyền diệu".

Ngày đầu tiên, Vô Song không có thời gian nhưng từ ngày thứ hai khi có Dương cùng Huân bên cạnh, Vô Song liền bắt đầu đi sâu vào khám phá Bồng Lai Tiên Đảo. 

Đến thời điểm hiện tại Vô Song bắt đầu đi vòng vòng ở khu vực rìa đảo, bản thân Vô Song rất muốn khám phá xem ẩn sâu trong Bồng Lai Tiên Đảo thì có cái gì nhưng mà sự tình có chút thay đổi, có thứ ngăn cản Vô Song.

Thứ nhất, Vô Song chưa gặp Thiên Vũ Chính Tắc, từ ánh mắt của mấy con Oni thì có thể hiểu được rằng càng đi sâu vào bên trong thì càng có tồn tại kinh khủng hơn xuất hiện, thứ sinh mệnh cao hơn cả Oni, dạng sinh mệnh này Thiên Vũ Chính Tắc vừa gặp chắc chắn phải chết.

Thiên Vũ Chính Tắc có tốc độ rất tốt, có khả năng yếm khí tuyệt vời nhưng cũng chỉ thế mà thôi, hắn có thể lẩn trốn chứ chẳng thế đi xa ở Bồng Lai Tiên Đảo, Vô Song không muốn bỏ rơi Thiên Vũ Chính Tắc vì vậy vẫn quyết định dành thêm một ngày tìm kiếm đối phương.

Thú thật, nếu không phải vì Thiên Vũ Chính Tắc thì Vô Song sẽ không cứu Huân, nếu không phải vì Thiên Vũ Chính Tắc thầm thương trộm nhớ Huân, lấy Huân làm mục tiêu cố gắng thì Vô Song sẽ không quan tâm tính mạng của nữ nhân này.

Lại nói đến lý do thứ hai, Vô Song bắt đầu phát hiện ra một sự kiện thú vị ở Bồng Lai Tiên Đảo, đấy chính là trong bất cứ sinh vật nào của Bồng Lai Tiên Đảo cũng có hạch, cũng tồn tại một viên năng lượng kết tinh.

Cái viên hạch này to nhỏ khác nhau, màu sắc cũng khác nhau nhưng chắc chắn tồn tại, đồng thời viên hạch này dĩ nhiên cũng được tạo ra từ ma khí.

Lượng ma khí rất ít ỏi nhưng cho dù là con côn trùng nhỏ nhất thì cũng có ma khí chạy trong người, kích cỡ lớn đến bất thường của chúng cũng chính là vì có ma khí nuôi dưỡng, chịu ma khí ảnh hưởng.

Theo Vô Song suy nghĩ, nếu vùng rìa ngoài đã vậy thì càng đi vào bên trong chỉ sợ các sinh vật càng chịu ảnh hưởng của thứ ma khí này.

Sự phân chia cấp bậc của Bồng Lai Tiên Đảo chính là sự phân chia ma khí, lượng ma khí càng lớn, lượng ma khí tác động càng nhiều thì càng mạnh và cấp bậc càng cao.

Ví dụ như con Oni, nó là cơ chế song hạch, có thể nói trong khu vực rìa ngoài thì nó là loài cao cấp nhất cũng là bá chủ rìa ngoài.

Con Baku đi săn theo đàn, tính theo cá thể thì không thể sánh bằng Oni, một con Baku giỏi lắm chỉ có thể tạm coi là Thiên Cấp Trung Kỳ hoặc chỉ là Thiên Cấp Sơ Kỳ Đỉnh Phong trong khi Oni đã là Thiên Cấp Hậu Kỳ.

Sự khác biệt về thực lực này nằm ở cơ thế cùng đẳng cấp, Oni là song hạch, Baku là đơn hạch, nó chỉ có một hạch ma khí trong người, tuy cái hạch này to gấp mấy lần so với cái đám Ngư Quỷ nhưng mà chung quy nó vẫn cứ là sinh vật cấp thấp hơn so với Oni.

Có một câu hỏi đặt ra với Vô Song hiện tại chính là vấn đề thức ăn.

Nước uống sẽ không phải là vấn đề bởi hòn đảo này chắc chắn có nguồn nước nhưng mà cái đám quái vật trên đảo ăn gì?, từ việc mổ xẻ bọn chúng ra thì Vô Song cũng hiểu cái đám này có cấu trúc thân thể tương đối bình thường, tức là cũng cần ăn để bổ sung năng lượng.

Ví dụ như hai loài Oni cùng Baku ở khu vực rìa ngoài, như một lẽ dĩ nhiên thì cái đám này ăn thịt người, coi thịt người là mỹ vị bấ quá không phải lúc nào cũng có con người lên đảo tức là nguồn cung cấp thức ăn không đảm bảo, chưa kể một số lượng lớn quái vật thì phải cung cấp lượng thức ăn lớn đến từng nào?.

Vô Song vì muốn biết đáp án, hắn bắt đầu lần theo một con Oni, số lương nhân loại ngày thứ hai đã giảm đi rất nhiều thậm chí trong 60 người lên đảo thì Vô Song cũng không dám chắc còn được 10 người sống hay không, điều này đồng nghĩa với lượng lương thực dành cho quái vật đã giảm đi trông thấy.Oni nếu muốn kiếm ăn sẽ rất khó có thể ăn đến con người, nó phải đi tìm một loại năng lượng khác.

Lần theo bước tiến của Oni, rốt cuộc Vô Song thấy được sinh vật này ăn cái gì.

Hai nguồn thực phẩm chính của Oni đầu tiên chính là đám côn trùng to dị thường ở trên đảo, cái này thật ra cũng hợp tình hợp lý, Vô Song không có gì không hiểu.

Vấn đề là ngoài đám côn trùng ra, Oni còn ăn một loại quả màu đỏ, một loại quả màu đỏ to cỡ đầu người mà Vô Song chưa bao giờ nhìn thấy.

Quả đỏ này sinh trưởng trên thân cây trên Bồng Lai Tiên Đảo, là một loại cây không quá cao, tán cây cũng chẳng rộng nhưng mà cành của nó phi thường chắc, phi thường thô to, cũng chỉ có như vậy mới giữ được loại quả màu đỏ trên cành cây.

Ngay từ khi lên đảo thật ra Vô Song cũng đã để ý loại quả này bởi nó có rất nhiều bất quá ai dám đi ăn thứ này?, một loại quả màu đỏ không biết tên, đồng thời to bằng đầu người thì ai dám ăn thử?.

Mãi đến khi thấy con Oni ăn thứ này, Vô Song mới bắt đầu tự mình ra tay hái vài quả xuống mà nghiên cứu.

Ở Bồng Lai Tiên Đảo quả thực có lương khô do đám người như Vô Song mang lên, lương khô thậm chí đủ trữ lượng cung cấp cho hai người sử dụng trong khoảng thời gian 10 ngày, vấn đề đói căn bản không xuất hiện tuy nhiên ăn lương khô ngày qua ngày lại không phải là lựa chọn của Vô Song.

Sử dụng một thanh Tantou nhặt được trên đường, Vô Song bắt đầu bổ cái quả màu đỏ này ra, tiếp theo ánh mắt không khỏi híp lại.

Ở sau lưng Vô Song cả Huân cùng Dương cũng kinh ngạc đến ngây người mà hỏi.
"Thứ này... lại là thứ gì? "

"Momotaro? ".

Câu đầu tiên là của Dương, câu thứ hai đương nhiên thuộc về người Phù Tang chính gốc – Thiên Vũ Huân.

Nhìn vào cái quả màu đỏ này được bổ ra, ngay cả Vô Song cũng nghĩ tới Momotaro bởi vì nó quá giống.

Quả màu đỏ này có rất nhiều thịt hơn nữa còn mọng nước, từ góc độ bình thường mà nói thì nó nhất định là một thứ thực phẩm cứu đói cứu khát hàng đầu trong rừng tuy nhiên quả này lại có nhân, nhân của nó... to bằng nắm tay người lớn hơn nữa lại có nhân hình, hình dạng một đứa bé. 

Nhìn vào quả này, không nghĩ đến quả bồ đào cùng Momotaro thì cũng không phải người Phù Tang.

Vô Song bắt đầu đưa ngón tay nhẹ ấn vào hạt hình người kia, đến khi chắc chắn không cảm nhận được dấu hiệu sinh mạng thì Vô Song mới bỏ tay ra mà nói.

"Chỉ là hình dạng giống, không phải nhân thể, có lẽ cũng như nhân sâm bất quá chỉ là dị dạng hơn nhiều ".

Cả Dương cùng Huân nghe vậy không khởi thở dài một hơi, dù sao nếu bên trong thực sự là nhân hình thì mới là kinh khủng.

Về phần Vô Song, đương nhiên phải mổ thứ này ra ra để rồi Vô Song phát hiện, theo đường rạch của hắn, hạt nhân hình dần dần héo quắt lại nhưng mà ẩn bên trong nó cũng có ma khí thoát ra.

Quả màu đỏ thứ nhất như vậy, quả thứ hai cũng vậy, quả thứ ba cũng thế... rốt cuộc Vô Song không thể không nhịn được mà suy đoán... ma khí không chỉ nằm ở cơ thể động vật mà còn nằm trong thực vật.

Ma khí làm sao có thể nhét vào thực vật đây?, đáp án chỉ có thể là chất dinh dưỡng truyền qua rễ cây sau đó bắt đầu dựa vào ma khí thay đổi toàn bộ cấu trúc sinh trưởng của thảm thực vật, điều này đồng nghĩa với việc nguồn nước cùng mặt đất của Bồng Lai Tiên Đảo cũng có vấn đề.

Vô Song đột nhiên thiết nghĩ... nếu toàn bộ mặt đất ở Bồng Lai Tiên Đảo ẩn chứa ma khí thì sao?, giả dụ như Đế Thích Thiên dùng một loại thần thông nào đó ép toàn bộ ma khí xuống dưới mặt đất, để rồi năm tháng qua đi toàn bộ thảm thực vật bắt đầu chịu ảnh hưởng, sau đó bắt đầu tới những sinh vật trên Bồng Lai Tiên Đảo?.

Cái giả thuyết này chưa hẳn đã sai, Vô Song đã từng thấy ma khí ở Dược Vương Cốc có thay đổi thế nào với điều kiện môi trường bên ngoài, dĩ nhiên tình trạng Bồng Lai Tiên Đảo khác xa Dược Vương Cốc, Dược Vương Cốc bị biến thành một vùng đất chết còn Bồng Lai Tiên Đảo rõ ràng là địa ngục ẩn trong hình dạng một thiên đường sinh thái.

"Dương, Huân, chúng ta nhanh chân một chút, đi tìm nguồn nước ".

Xác định mặt đất rất có thể có vấn đề, Vô Song liền muốn xem nguồn nước ra sao.

Dĩ nhiên trong cái tổ đội 3 người này, lời nói của Vô Song là tuyệt đối, mang theo uy quyền không thể kháng cự, Dương cùng Huân cũng không nói gì, lập tức gật đầu.

Quyển 5 - Chương 92: Hệ sinh thái đặc dị (2)

Tìm kiếm nguồn nước là một công việc thiết yếu của bất cứ ai muốn đi rừng, nếu không phải cái đám Oni xuất hiện dẫn phát rất nhiều điều thì Vô Song cũng đã sớm đi tìm nguồn nước có điều nước ở Bồng Lai Tiên Đảo thì Vô Song cũng không dám chắc mình có thể uống.

Vô Song mỗi lần nghĩ đến cá đám Ngư Quỷ hôi thối kia rất có khả năng sống dưới nước, sống trong chính nguồn nước của Bồng Lai Tiên Đảo thì hắn căn bản không dám uống nữa, ai biết trong nước có bao nhiêu chất thải?.

Lúc này khi bắt đầu hoài nghi toàn bộ mặt đất của Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ ẩn đi một lượng ma khí kinh khủng khiếp thì Vô Song càng cảm thấy không nên đụng vào bất cứ thứ gì nơi đây.

Cũng không lâu lắm, Vô Song – Huân cùng Dương tìm thấy nguồn nước, tìm thấy một con sông nhỏ vắt ngang qua cánh rừng ở Bồng Lai Tiên Đảo.

Trên đường đi tới con sông này, Vô Song có thể cảm nhận được lượng côn trùng tăng dị biến, có thể nhìn thấy đến vài chục con Baku đang nằm im sưởi nắng, thậm chí thấy vài con Oni bắt đầu di chuyển tìm đồ ăn, hệ sinh thái của Bổng Lai Tiên Đảo cho dù không giống bình thường nhưng cũng không thoát ra được khỏi thường thức, chỉ cần là sinh vật sống nhất định sẽ bị nguồn nước hấp dẫn.

Tổ đội ba người Vô Song cũng không lựa chọn tiêu diệt thêm bất cứ con Baku hay Oni nào cả, dù sao hiện tại tạm thời cũng không cần thiết, càng đến gần nguồn nước thì đám quái vật này càng nhiều, Vô Song sẽ không có vấn đè gì nhưng trong trường hợp phải bảo hộ Dương cùng Huân thì hắn hy vọng càng ít phiền phức càng tốt.

Lại nói đến nguồn nước, nơi tổ đội ba người Vô Song đứng vốn ở chỗ cao, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy được rất nhiều chấm màu tím, màu sắc này chính là của Ngư Quỷ.

Lúc trước Vô Song đã biết Ngư Quỷ đặc biệt nhưng mà khi tận mắt thấy thì mới hiểu Ngư Quỷ đặc biệt ra sao, cái đám Ngư Quỷ này yếu nhớt nhưng mà... tựa hồ lại là một quần thể có địa vị không hề thấp tại khu vựac rìa sinh thái này.

Tại sao Vô Song lại nói như vậy?, là bởi Ngư Quỷ sinh sống rất gần nguồn nước, để có được cái chỗ này thì ít nhất cũng phải được sự cho phép của Oni cùng đàn Baku hung hãn kia.

Ngư Quỷ không có khả năng kháng cự, cái gì cũng yếu nhưng mà tộc đàn phi thường đông, một đàn Baku đại khái có từ 10-15 con, một gia đình Oni thì có từ 3-5 con trong khi một "làng" Ngư Quỷ thậm chí có cả trăm con, sống như một ngôi làng ven sông vậy.

Đến hiện tại Vô Song có thể xác định về bản chất Oni cùng Ngư Quỷ đều là người, từ đó Vô Song cũng không ngạc nhiên lắm khi thấy Ngư Quỷ xây làng, tuy những ngôi nhà của đám Ngư Quỷ này không giống nhà mà nhân loại sống nhưng đại khái có thể nhìn ra đây là cái nhà, một cái nhà được xây bởi bùn, đất sét, cành cây cùng một chút lá.

Nếu phải nhận xét thì Vô Song lập tức liên tưởng đến cái đám thú mỏ vịt xây tổ, đương nhiên "nhà" của Ngư Quỷ cao cấp hơn nhiều.

Nhóm ba người Vô Song cũng không vội mà tiến xuống nguồn nước, cả ba vẫn ở nguyên vị trí mình, quan sát khung cảnh xung quanh, mãi đến khi mặt trời dần dần xuống núi, Vô Song lúc này mới mở miệng.

"Kỳ lạ, cái đám bẩn thỉu kia vậy mà không hề xuống nước? ".

Cái đám bẩn thỉu trong miệng Vô Song chính là Ngư Quỷ, Vô Song dành mấy tiếng đồng hồ nhìn chằm chằm vào cái làng ngư quỷ ấy vậy mà không hề có một con nào đi xuống nước?.

Ở bên cạnh Vô Song, lúc này Dương bắt đầu lên tiếng.

"Ngươi có để ý, ngay cả đống Baku kia cũng có gì đó dè chừng không? ".

Baku khác với Oni, Baku là tộc đàn, cũng giống như đàn thú ngoài tự nhiên bình thường vậy, khi uống nước cái đám Baku này toàn bộ đều đi theo đàn nhưng mà đúng như lời Dương nói, đàn Baku rõ ràng có gì đó e ngại, có gì đó dè chừng sợ hãi với nguồn nước.

Ngư Quỷ không có mắt, Vô Song không nhìn ra được cảm xúc của chúng, về phần Baku thì khác, bọn chúng có mắt, cho dù không phải nhân loại nhưng cũng là một sinh vật sống cao cấp có hệ thần kinh riêng biệt, ánh mắt của bọn chúng thể hiện rất rõ ràng những gì chúng cảm thấy.

Đàn Baku... thật sự sợ cái gì đó.

"Di Hành, ta cũng để ý, những con Oni chưa từng bén mảng tới nguồn nước ".

Lúc này Huân ở một bên cũng mở miệng, nàng phi thường sợ Vô Song nhưng mà theo nàng suy nghĩ hiện tại ba người là một đội, nàng nhất định phải tỏ ra mình có giá trị, nếu không đội ngũ tuyệt sẽ không cần nàng, sẽ bỏ rơi nàng, Huân biết trong cái đội ngũ này giá trị của nàng là thấp nhất, nàng nhất định phải thể hiện sự tồn tại của mình.

Nghe Huân nói, Vô Song lúc này mới nhận ra, cũng chưa có con Oni nào đi tới nguồn nước.

Lúc này Huân lại lên tiếng.

"Nãy chúng ta hái quả màu đỏ kia, tuy hái không khó lắm nhưng mà quả đó thực sự ở độ cao tương đối, chí ít cũng gần 3 m trong khi Baku kể cả đứng lên cũng mới có hơn 2m, Baku căn bản không với được thứ quả kia "."Oni trực tiếp ăn quả đỏ, vừa bổ sung năng lượng vừa bổ sung nước còn Baku thì không thể... ta nghĩ... ta nghĩ vì vậy bón chúng mới phải tới nguồn nước này hơn nữa còn đi theo đàn mà tới, ta cảm giác lũ Baku này không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không lại gần con sông kia ".

Nhận xét của Huân đương nhiên không sai, trong nước... trong dòng sông kia chỉ sợ có một sinh vật cao cấp, cao cấp hơn tất cả những sinh vật ở rìa ngoài thậm chí là vương giả chân chính của khu vực bên ngoài, chỉ có như vậy mới có thể giải thích cho tất cả.

Vô Song lúc này mới nhớ tới, Ngư Quỷ có thể tiến hóa hoặc đúng hơn là hạch màu đen của Ngư Quỷ có thể thôn phệ ma khí, sau đó dần dần mạnh lên.

Nhìn vào dòng nước, Vô Song đột nhiên hỏi Huân.

"Trong truyền thuyết nhân gian Phù Tang, có con thủy quái nào đáng sợ hay không? ".

Đây dĩ nhiên là điểm mạnh của Huân, nàng nghe Vô Song hỏi lập tức bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

"Ta nghĩ là Kappa tuy nhiên trong truyền thuyết dân gian Phù Tang bản thân Kappa chưa hẳn là xấu cũng không phải là con yêu quái mang theo quá nhiều quyền năng... ít nhất trong mắt rất nhiều người Kappa không bằng Oni, nó chỉ là tiểu yêu quái ".

"Ngoài Kappa ra... ta nghĩ tới con quái vật được gọi dưới cái tên Bake – Kujira... tuy nhiên nó thường sống ở biển chứ không phải ở sông ".

"Cuối cùng... có lẽ là Amabie...là con yêu quái thân cá đầu người, trên đầu có hai cái sừng, khuôn mặt của nó cũng tương tự như Oni ".

Vô Song nghe Huân nói bản thân bắt đầu làm ra phương án loại trừ.

Cũng không có gì cả, dù sao Vô Song cũng tạm hiểu Đế Thích Thiên muốn làm cái khỉ gì.

Chỉ cần Vô Song không đoán sai thì tất cả sinh vật ở Bồng Lai Tiên Đảo sẽ dựa theo truyền thuyết ma quái của Phù Tang.

Tại sao Đế Thích Thiên lại muốn làm vậy?, bởi chỉ có như thế mới xứng làm Bồng Lai Tiên Đảo, làm nơi ngự trị của các vị thần.

Khu vực trung tâm Bồng Lai Tiên Đảo chắc chắn có cái gì đó, có một cái gì đó rất gần các vị thần ít nhất là ở thị giác là vậy.
Khu vực bên ngoài là nơi sinh sống cùng tập kết của quái vật, còn điều gì gần với sự bất tử hơn là một hòn đảo như vậy?, một hòn đảo với vô số quái vật xung quanh, những con quái vật sẽ tiêu diệt bất cứ ai đặt chân lên đây mà tìm kiếm sự bất tử, những con quái vật canh gác... cho sự bình yên của các vị thần.

Thiên hạ chẳng có ai là kẻ ngu cả, Đế Thích Thiên thì càng không thể là dạng người này, hắn dám mang Bồng Lai Tiên Đảo hiển lộ nhân thế tức là muốn hấp dẫn Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng lên đảo.

Mục đích ẩn sau việc này thì Vô Song không đoán ra nhưng mà sẽ chẳng có ai tin đám Oni hay Baku gì gì đó ngăn nổi bước chân Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng, toàn bộ khu vực rìa ngoài nhất đính sẽ bị diệt sạch.

Sự thần bí cùng quái dị ở khu vực rìa ngoài chỉ có duy nhất một tác dụng, biến Bồng Lai Tiên Đảo trở thành nơi cư ngụ của các vị thần, khiến Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng tin tưởng là vậy, từ đó hoàn toàn tin sự tồn tại của Trường Sinh Dược.

Nếu Vô Song không phải là người xuyên không, nếu Vô Song không từng vài lần tiếp xúc với ma khí cùng những thứ tương tự, chỉ sợ Vô Song cũng sẽ tin vào lời nói dối kia, tin rằng đám quái vật ở Bồng Lai Tiên Đảo sinh ra để thủ hộ các vị thần, tin rằng Bồng Lai Tiên Đảo thực sự thuộc về tiên giới, thuộc về một thế giới của chư thần.

Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ, đang muốn xem ở dưới dòng nước kia rốt cuộc là thứ hung vật nào thì... dưới dòng sông có động tĩnh, trên bờ cũng có động tĩnh.

Chỉ thấy đám Ngư Yêu chẳng biết tại sao như bị điên cả lũ, toàn bộ di chuyển ra gần bờ sông rồi quỳ xuống, dùng cả hai tay cùng hai chân mà quỳ.

Tiếp theo dưới mặt nước xuất hiện một bàn tay nhỏ, căn bản không khác gì tay ếch là bao, bàn tay này chạm vào mặt đất sau đó cả người sinh vật này chui ra khỏi mặt nước.

Không cần nghĩ, nó là một con Kappa hơn nữa theo động tác của nó, dưới nước bắt đầu xuất hiện thêm vài con Kappa khác, số lượng khoảng 5-7 con.

Kappa lên bờ, bọn chúng trực tiếp mở miệng ra, cái miệng đầy răng là răng, nhìn còn kinh hơn cả hàm cá sấu.

Kappa không cao lớn gì, mỗi con chỉ khoảng 1m5, thân hình xanh lè xanh lét khác hẳn với màu tím của đám Ngư Yêu đồng thời trên lưng có một cái mai rùa, trên đầu của nó có một vết lõm rất sâu, vết lõm sâu đến mức thành một cái hố nhỏ trên đầu, bên trong còn có cả nước đọng.

Tất cả hình ảnh... giống hệt Kappa trong các câu chuyện dân gian, khác biệt chỉ là con Kappa mở miệng, nó trực tiếp ăn thịt Ngư Quỷ.

Ngư Quỷ không hề phản kháng, cứ như là hành động tự nhiên, như một loại tận hiến vậy.

Cả trăm con Ngư Quỷ quỳ trên bờ... những con "may mắn " nhất thì được trở thành đồ ăn của Kappa.

Tổng cộng có 7 con Kappa xuất hiện, khẩu phần ăn của nó cũng không nhiều, mỗi con Kappa sẽ ăn từ 1-2 con Ngư Quỷ, nó ăn rất chậm, cứ như đang nhấm nháp mỹ vị vậy, từng miếng từng miếng cắn lên cơ thể Ngư Quỷ, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.

Cảnh tượng này khiến cho cả Dương cùng Huân suýt nữa nôn mửa, hai nàng căn bản không dám xem.

Về phần Vô Song, lúc này máu nghề nghiệp lại nổi lên, Vô Song lại bắt đầu muốn phanh thây Kappa ra, để xem cấu tạo của nó rốt cuộc ra làm sao.

Dĩ nhiên hiện tại Vô Song thật ra vẫn thấy khó hiểu, hắn cảm giác được Kappa mạnh nhưng mà chỉ mạnh ngang Oni là cùng, nó có thể mạnh hơn Baku nhưng mà tuyệt đối không mạnh hơn Oni được.

Ngư Yêu có thể tiến hóa, Vô Song đã đoán ra.

Ngư Yêu sau này có thể tiến hóa thành Kappa, Vô Song cũng lờ mờ đoán ra, đặc biệt là khi nhìn thấy hình ảnh này tuy nhiên Vô Song thực sự rất muốn tự hỏi một câu... Kappa có thể tiến hóa thành gì?.

Như đã nói, đây là một hệ sinh thái, một hệ sinh thái thì phải có trước có sau, có sinh vật cao cấp cùng thứ cấp, mà cho dù cùng là sinh vật cao cấp thì cũng chia thứ tự, từ đó đại diện cho quyền năng của chính bọn chúng.

Kappa mạnh nhưng chưa đủ, 7 con Kappa chưa đủ để nguyên một đàn thậm chí vài đàn Baku cùng sợ hãi.

Dưới nước... dưới mặt sông kia chắc chắn có thứ khác, có một sinh vật càng thêm cao cấp, càng thêm đáng sợ.

Quyển 5 - Chương 93: Suijin.

Bờ sông kia có cả trăm con Ngư Quỷ nhưng mà Ngư Quỷ quá yếu, Vô Song sẽ không để tâm lắm.

Ngoài Ngư Quỷ ra thì còn 7 con Kappa nhưng mà cái đám Kappa này thì không khác gì 7 con Oni là bao, Vô Song cũng không để tâm.

Ngư Quỷ chết đi sẽ sinh ra mùi hôi kinh khủng, mùi hôi này có thể hấp dẫn Oni tuy nhiên từ sự phân tích của Huân thì Vô Song cảm thấy Oni cũng sẽ không dám tới con sông này mà cho dù Oni có tới thì cũng chẳng để làm gì, tới bao nhiêu chết bấy nhiêu.

Vô Song có thực lực, có thực lực đương nhiên gan lớn.

Vô Song nắm thanh Yama, lao thẳng từ trên xuống dưới, lại vận Lăng Ba Vi Bộ cùng Xà Hành Ly Phiên, gần như dùng hết tốc độ lao về phía cái đám Kappa kia.

Đế Thích Thiên có thể tạo ra những sinh vật này nhưng mà không thể nào làm bọn chúng giống hệt trong thần thoại Phù Tang được, ít nhất Kappa cũng không có trí tuệ quá cao siêu, bọn chúng gần giống như một dạng thú vật vậy.

Kappa đang ăn, đang thưởng thức mỹ vị thì Vô Song tới, đương nhiên với tư cách là những con thú vật, giống với Oni cùng Baku bản thân Kappa lập tức lao tới tấn công Vô Song.

Kappa vốn là sinh vật dưới nước, ở dưới nước nó mạnh hơn hẳn Oni nhưng mà đây là trên bờ, trên bờ thì Kappa chỉ mạnh hơn Baku một chút chứ đừng nói vượt qua được Oni, lại càng không nói đến khi so sánh với Vô Song.

Mang theo thói quen khi xử lý cái đám Ngư Quỷ, Vô Song lựa chọn giết một nửa, để lại một nửa.

Mượn Lăng Ba Vi Bộ thì Vô Song cho dù bịt mắt lại mấy con Kappa này cũng không đụng được dến hắn.

Thân hình Kappa rất nhỏ, rất vừa vặn, về căn bản thì Kappa sẽ linh hoạt và nhanh hơn Oni nhiều nhưng chúng sống dưới nước quen, ở trên bờ thực lực 10 phần chỉ còn lại 6-7, cách tấn công của Kappa thì cũng không có gì đặc biệt, dùng miệng mà lao tới cắn xe con mồi dựa vào hai cái đùi có sức bật cực lớn.

Vô Song khẽ lướt qua hai con Kappa đầu tiên lao tới, trực tiếp như làn gió xuyên qua chúng, tiếp theo cổ tay Vô Song khẽ rung lên, lần này Vô Song dùng là Tịch Tà Kiếm Pháp.

Vô Song cũng không dùng chiêu thức mà chỉ dùng chiêu kiếm, kiếm đâm cực nhanh, căn bản không thấy tốc độ xuất kiếm của Vô Song, chỉ thấy rất nhanh ba con Kappa lập tức ngã ngửa ra phía sau, cả người xuất hiện không biết bao nhiêu lỗ máu, ba con Kappa này sẽ không chết nhưng mà gân toàn thân đều bị Vô Song cắt đứt, đừng nói bỏ chạy mà đứng lên cũng sẽ không làm được.

Một kiếm phế đi ba con Kappa, Vô Song lần này lại di chuyển, như quỷ mị vòng ra sau lưng một con khác, bàn tay hóa thành chưởng vỗ luôn vào cái mai rùa của nó.

Một chưởng này chính là chiêu Dương Ca Thiên Quần trong Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Một chưởng vỗ xuống, cái mài rùa nát tan, chưởng ấn chưa hết đánh thẳng vào sống lưng Kappa.

Kappa nhìn như có họ hàng ếch nhái nhưng mà nó thật sự vẫn có xương sống, Vô Song đánh gãy xương sống của con Kappa này, cũng trực tiếp làm nó không thể đứng lên.

Có 7 con Kappa, đã có 4 con không thể đứng lên, vậy 3 con còn lại cũng nên chết rồi.

Cổ tay trái Vô Song lại rung lên, Vô Song không cần quay đầu lại, trong bàn tay xuất ra hai đường Hỏa Diễm Đao, cắt phá hư không bắn về phía sau, sinh sinh chém chết hai con Kappa mà hắn vừa bỏ qua, về phần một con Kappa cuối cùng còn đang đứng ở bờ sông thì Vô Song dùng tay phải vung lên một kiếm.

Kiếm này như cũ vẫn là Tịch Tà Kiếm Pháp, ngưng tụ sát ý vào mũi kiếm, sát ý ngưng thực mà phóng ra ngoài, trực tiếp xuyên thủng người con Kappa cuối cùng.

Giải quyết 7 con Kappa, Vô Song đại khái dùng không đến nửa phút đồng hồ.Đương nhiên Vô Song cũng không thả lỏng bởi vì thời điểm hai con Kappa đầu tiên chết đi, Vô Song lại ngửi thấy cái mùi chết tiệt kia.

Cái mùi này cũng không giống cái mùi của đám Ngư Quỷ nhưng chung quy vẫn cứ phải dùng hai chữ "chết tiệt" để mà dành tặng cho nó.

Với Ngư Quỷ, mùi của chúng khi chết... giống với mùi bọ xít.

Với Kappa, mùi của chúng khi chết... giống hệt mùi H2s, đã thế còn lan ra rất xa, rất xa.

Vô Song giải quyết 3 con Kappa xong thì cũng không thể không dùng nội lực phong bế hai cái lỗ mũi của mình lại, cái mùi này quá mức khó chịu rồi đồng thời Vô Song bắt đầu quan sát tình hình.

Giết Ngư Quỷ có thể gọi Oni ra bằng cái mùi bọ xít kia vậy với cái mùi H2S nồng kinh khủng kia thì sẽ gọi ra con gì?.

Vô Song không đoán được sau khi giết Kappa thì sẽ có thần thánh phương nào chui ra nhưng mà hiện tại Vô Song có thể thấy đàn Ngư Quỷ phi thường sợ hãi.

Cả trăm con Ngư Quỷ vẫn không hề đứng lên, vẫn quỳ trên mặt đất nhưng mà thân thể khô đét run rẩy liên tục.

Khi Ngư Quỷ biết mình thành thức ăn cho Kappa, cái này như sự tận hiến.

Về phần lúc này lại giống một loại thỉnh tội, mộ dạng sợ hãi cùng cực đến từ sâu trong linh hồn.

Không chỉ có Ngư Quỷ mà đàn Baku gần đó ngửi được mùi H2S này thì cũng liên tục gầm rú sau đó toàn bộ đàn Baku liền đứng dậy, bất chấp tất cả mà lùi khỏi con sông này.

Theo mùi H2S lan ra càng ngày càng xa thì số lượng Baku bỏ đi càng ngày càng nhiều.Vô Song thu hết tất cả những hình ảnh này vào mắt, hắn có thể hiểu được thứ gì đó sắp tới, một thứ sinh vật vượt xa mọi sinh vật khác ở khu vực rìa ngoài này.

Nhìn khung cảnh này thì cũng chẳng có cái gì khó đoán, bản thân Vô Song nắm thanh Yama, ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc, Vô Song cũng đang đợi, đợi cái thứ kinh khủng chuẩn bị xuất hiện kia.

Thời gian dần dần đi qua, có lẽ khoảng 5-10 phút gì đó, đến khi mùi H2S kia hoàn toàn biến mất, rốt cuộc thứ sinh vật kia cũng xuất hiện.

Nó chưa hiện ra nhưng mà ma khí ngợp trời, đây là thứ đầu tiên mang theo ma khí nồng đậm như vậy ở Bồng Lai Tiên Đảo, thứ ma khí vượt qua tất cả các sinh vật ở Bồng Lai Tiên Đảo mà Vô Song từng cảm nhận được.

Các sinh vật thậm chí thực vật ở Bồng Lai Tiên Đảo có ma khí nhưng cỗ ma khí này được che dấu rất kỹ, cho dù cả một người có khả năng cảm nhận ma khí siêu tuyệt như Vô Song thì cũng rất khó cảm nhận được ma khí tồn tại trong người bọn chúng nếu chúng không chết đi.

Cái này là một thủ pháp tương đối tinh diệu, ma khí đại diện cho tử vong, đại diện cho âm giới còn sinh mạng lại là thứ trên dương gian, dùng sinh mạng của sinh vật mà ẩn đi ma khí, bằng cách này trừ khi trực tiếp mổ cơ thể đám này ra thì căn bản không thấy được ma khí tồn tại.

Về phần cái thứ sắp xuất hiện ở đây thì khác, nó làm Vô Song liên tưởng ngay tới Quỷ Tộc ở Phật Sơn.

Thuần ma khí, ma khí đặc vô cùng, nó chưa xuất hiện mà ma khí khắp thiên địa như tụ lại, nó như hận không thể cho thế nhân biết ma khí của mình kinh khủng ra sao vậy.

Theo cái ma khí đang tụ lại kia, cũng không để Vô Song đợi lâu lắm, một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên, tiếng rống này lớn hơn không biết bao nhiêu lần thứ âm thanh mà một con Oni có thể tạo ra.

Tiếng rống vang rất xa, gần như vang vọng khắp khu vực rìa đảo của Bồng Lai Tiên Đảo vậy.

Nếu lúc này Vô Song có thể quan sát tất cả các sinh vật ở khu vực rìa ngoài thì có thể nhìn thấy bọn chúng đang co cả người sợ hãi, cả người run rẩy khi nghe thấy thứ âm thanh kia, một thứ âm thanh gần như mang theo uy áp linh hồn với mọi sinh vật khu vực rìa ngoài vậy.

Sinh vật đang xuất hiện ở khu vực rìa ngoài này khác với cái đám yêu ma quỷ quái, nó là thần, nó được gọi là Thủy Thần tức Suijin.

Ngư Yêu sau khi đủ điều kiện sẽ tiến hóa thành Kappa.

Kappa sau khi đủ điều kiện sẽ trở thành Thủy Thần, sẽ trở thành Suijin đồng thời toàn bộ Bồng Lai Tiên Đảo chỉ được phép có một con Suijin duy nhất, đã là thần thánh chỉ chỉ được phép có một và chỉ một, đây là luật của Bồng Lai Tiên Đảo.

Một con Kappa mạnh gấp bao nhiêu lần Ngư Yêu?.

Một Suijin so với Kappa thì sự khác biệt cũng tương tự khi mang Kappa ra so với Ngư Yêu vậy, đây tuyệt đối là sinh vật đứng ở đỉnh hệ sinh thái ở rìa ngoài, đừng nói là rìa ngoài mà ngay cả ở khu vực Quỷ Lâm thì Suijin vẫn cứ là một tồn tại liệt vào hàng đỉnh cao nhất.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau