CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 821 - Chương 825

Quyển 5 - Chương 85: Tổ đội

Vô Song hiện tại có hứng thú với viên hạch đen này hơn nhiều so với thứ trên người Oni.

Trong mắt Vô Song, cái đám Ngư Quỷ này yếu vô cùng, nếu Oni là sản phẩm nhân tạo thì Ngư Quỷ chắc hẳn cũng vậy nhưng mà là một sản phẩm thất bại dù sao nó quá yếu.

Đến khi chính thức bắt đầu xem xét Ngư Quỷ thì Vô Song mới biết là mình nhầm.

Trong số 7 con Ngư Quỷ bị Vô Song giữ lại, hắn trực tiếp giết 5 con để tạo mùi mà gọi Oni đến về phần 2 con còn lại Vô Song chỉ chém vào chân chứ không có giết.

Đôi chân bị chặt, Ngư Quỷ gần như cũng không thấy đau, hai con Ngư Quỷ kia bắt đầu bò đi, bắt đầu lết trên mặt đất.

Nhìn hai con Ngư Quỳ đang lết, Vô Song lại có điều suy nghĩ, dù sao chúng vừa chết thì mùi hôi xuất hiện nhưng bị chặt đứt hai chân thì lại không có cái gì.

Vô Song bắt đầu lại gần quan sát, trực tiếp chặt thêm hai cánh tay của Ngư Quỷ khiến hai đầu Ngư Quỷ đến cả lết cũng lết không xong.

Tiếp theo một tay cầm lấy đầu nó mà nâng lên, lúc này ánh mắt Vô Song mới híp lại, Vô Song vậy mà có thể cảm nhận được ma khí trên người Ngư Quỷ.

Ma khí trên người Ngư Quỷ quá yếu nên Vô Song lúc trước không nhận ra nhưng mà hiện tại lại gần thì mới thấy, lượng ma khí trên người Ngư Quỷ có khí còn nhiều hơn trên người Oni.

Vô Song có thể dựa vào khả năng của mình mà xác nhận vị trí ma khí, trực tiếp lấy kiếm đâm vào ngực Ngư Quỷ sau đó móc ra một vật.

Đường kiếm của Vô Song chưa đủ giết Ngư Quỷ vì vậy nó sẽ không chết... hoặc ít nhất không chết trước khi vật này được tháo ra.

Khi vật này rời khỏi cơ thể, con Ngư Quỷ này mới chết hơn nữa không có mùi hôi.

Làm theo cách tương tự, Vô Song thu được viên hắc hạch thứ hai.

Cả hai viên hạch này đều nhỏ hơn hạch của Oni nhiều nhưng mà bọn chúng lại đang từ từ xoay tròn, hơn nữa hai viên hạch này được tạo nên từ thuần ma khí.

Vô Song có thể cảm nhận được gì đó từ hai viên hạch đen này, thế là hắn cứ theo ý mà làm, trực tiếp bóp nát một hạch cùng một thùy trên người Oni, khi đó dị biến xảy ra.

Khi chịu lực bóp nát của Vô Song đương nhiên ma khí lại sinh ra nhưng thay vì rất nhanh tan vào trong thiên địa thì ma khí lại bị hai viên hạch đen trong tay Vô Song hút lại, hoàn toàn hấp thu.

Tiếp theo Vô Song có thể thấy được cả hai viên hạch đen lớn lên một chút, tuy chỉ là một chút nhưng rõ ràng nó lớn lên.

Quan sát được tình hình này, Vô Song lại trực tiếp hủy đi thêm một viên hạch đen nữa đồng thời hủy nốt một viên thùy xanh cuối cùng mà Vô Song có.

Ma khí lại sinh ra, ma khí cũng không biết mất mà bị hấp thu, bị viên hạch đen hoàn toàn hấp thu sau đó nó lại lớn lên.

Lúc trước, nó chỉ lớn bằng một viên bi nhưng bây giờ đã phát triển ngang với một miếng bánh trôi, sinh sinh lớn thêm đến hai vòng.

"Thứ này vậy mà có thể hấp thụ ma khí? ".

Vô Song lần này không khỏi phải nhìn cái đám Ngư Quỷ thêm vài lần thậm chí Vô Song cảm thấy... Ngư Quỷ rất có khả năng... tiến hóa.

Cái đám Ngư Quỷ này đến cả thân thể đồng bạn cũng nuốt nhưng mà ai biết được nuốt xong thì sản sinh ra cái gì?, dù sao hắc hạch bên trong Ngư Quỷ quả thật có thể phát triển, quả thật có thể hấp thụ ma khí mà trở nên lớn hơn, Vô Song có hoài nghi rất lớn rằng Ngư Quỷ hoàn toàn có thể mạnh lên, hắc hạch của nó càng lớn thì Ngư Quỷ sẽ càng mạnh sau đó bắt đầu tiến hóa thành một giống loài mới.

Vô Song đoán không sai bởi vì trong hồi ký của Tiêu Dao Tử, vị tiền bối này cũng nói như vậy hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy sinh vât tiếp theo mà Ngư Quỷ tiến hóa thành.

Sinh vật này ở trong truyền thuyết Phù Tang gọi là Kappa đồng thời được Tiêu Dao Tử gọi là... Thủy Quỷ..

Ngư Quỷ sống thành bộ tộc gần các nguồn nước nhưng chúng không chân chính sinh sống dưới nước, chỉ có Thủy Quỷ mới sống dưới nước hơn nữa số lượng cực kỳ hạn chế, trong hồi ký của Tiêu Dao Tử thì tại Bồng Lai Tiên Đảo này bản thân Thủy Quỷ còn cao cấp hơn cả Hung Quỷ, tức là Kappa còn ở dạng hình thái sinh mệnh cao hơn Oni nhiều.

Dĩ nhiên những vấn đề này Vô Song không biết, Vô Song hiện tại chỉ biết là mình cần tìm một tổ đội.

Vô Song giết Thiên Vũ Trung là bởi vì ngứa mắt, kẻ như Thiên Vũ Trung chỉ có thể làm chậm bước tiến của Vô Song bởi vì hắn quá coi trọng chính mình, quá thích nắm trong tay mọi vât, lấy mình làm trung tâm, dạng người như vậy chết sớm lúc nào hay lúc đó, chí ít Vô Song không muốn đồng bọn hợp tác với mình như vậy.

Vô Song trước khi lên Bồng Lai Đảo thì đã chọn được đội ngũ cho mình, đầu tiên không thể không có Thiên Vũ Chính Tắc, thứ hai chính là Dương, thứ ba là Luha còn cuối cùng chính là Thiên Vũ Huân.Thiên Vũ Chính Tắc thì không cần phải nói, Vô Song có một niềm tin rất mãnh liệt vào hắn hơn nữa Vô Song thủy chung cảm thấy cơ duyên của Thiên Vũ Chính Tắc nằm ở nơi này, đây là nơi giúp hắn hoàn thành quá trình thuế biến.

Dương cũng không có gì để nói, nữ tử này đầu tiên là mạnh, thứ hai là hợp ý Vô Song, thứ ba nàng có liên quan tới Nam Lĩnh, cho dù không nhiều nhưng liên quan thì vẫn cứ là liên quan, Vô Song đối với Nam Lĩnh thủy chung vẫn luôn tò mò.

Về thằng nhóc Luha, bản thân Luha đương nhiên mạnh vô cùng, nó che đậy rất khéo nhưng sao có thể che mắt được Vô Song?, Vô Song có thể thấy rõ bản thân Luha đã lộ ra uy, ngoài cái vấn đề này ra mái tóc Luha còn màu trắng, khí chất của đứa bé này cũng cực giống Vô Song, trên đời quả thật không mấy khi được thấy một người như vậy, đừng nói chỉ là mang Luha nhập đội mà bản thân Vô Song còn muốn mang tiểu tử này theo mình rời khỏi Phù Tang.

Về phần người cuối cùng tức Thiên Vũ Huân, nàng thật ra chỉ có thể kéo chân sau, không mạnh mẽ gì cho cam bất quá Vô Song với nàng có một đoạn duyên phận, tạm coi là quen biết, Vô Song sẽ không muốn thấy nàng chết trên Bồng Lai Tiên Đảo, ngoài ra nữ tử gọi là Huân này chính là người trong mộng của Thiên Vũ Chính Tắc, vì cái lý do này Vô Song càng muốn bảo hộ nàng.

Tự mình chọn ra đội ngũ, Vô Song đương nhiên phải bắt đầu đi triệu tập cái tổ đội của mình.

Vô Song biết đi vào sâu trong cánh rừng kia sẽ rất nguy hiểm, có thể hiện tại Vô Song đủ sức đi xuyên qua nhưng ai biết sau này còn có cái gì?.

Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng đoàn đội, cái đạo lý này Vô Song hiểu.

Nếu cái hòn đảo này chỉ cỡ Đào Hoa Đảo thì Vô Song chắc chắn lựa chọn đi một mình nhưng mà nơi này gần như là "đảo tư nhân" của Đế Thích Thiên, khắp cõi thiên hạ này trừ Trường Sinh Chân Nhân ra có ai dám đi một mình?.

Đám Oni xuất hiện ở nơi này tuyệt đối không yếu, với sức của Dương chỉ sợ gặp hai con Oni cùng lên nữ nhân này đã khó mà chịu nổi, ngay cả Dương còn như vậy thì đừng nói tới Thiên Vũ Huân cùng Thiên Vũ Chính Tắc, từ đó Vô Song đại khái nắm được những đồng đội mình cần tìm cũng ở đâu đó quanh cái rìa rừng rậm này, bọn họ khó mà tiến sâu vào trong được.

Dĩ nhiên ngoại trừ Luha ra, thằng nhóc kia rất mạnh, trong mắt Vô Song bản thân Luha hoàn toàn có sức chém cái đám Oni ra bã, một mình thằng nhóc này không phải không có khả năng đi xuyên khu vực rìa ngoài mà tiến vào bên trong, vì cái suy nghĩ này mục tiêu tìm kiếm của Vô Song gói gọn trong ba người Dương – Thiên Vũ Chính Tắc cùng Huân.

Xác định khu vực, xác định mục tiêu, Vô Song rất nhanh vận khinh công, bắt đầu tiến hành tìm kiếm.

_ _ _ _ _ _ _ __ 

Vô Song không được cầm bút ký của Tiêu Dao Tử vì vậy không rõ các khu vực ở đây phân chia ra sao.

Quỳnh Hương cùng tổ đội của mình được cầm bút ký của Tiêu Dao Tử nhưng mà bản bút ký này chỉ đề cập tới phần "tối" nhưng không giải thích gì.

Ngoài ra trong cái bản bút ký của Tiêu Dao Tử còn đề cập tới khu vực thứ 3 gọi là Thạch Thành.

Thạch Thành cũng không được Tiêu Dao Tử nói kỹ, Tiêu Dao Tử miêu tả rất sinh động những sinh vật ở gần khu vực thứ ba tức là gần Thạch Thành nhưng mà bên trong Thạch Thành có gì thì Tiêu Dao Tử không biết bởi vì Tiêu Dao Tử ngày đó bị ngăn cản lại ở chính Thạch Thành.
Rất nhiều năm trước, có 7 kẻ ngăn cản Tiêu Dao Tử xuyên qua Thạch Thành bởi vì đi xuyên qua Thạch Thành chính là vùng tối.

Sau khi ngăn cản Tiêu Dao Tử, đuổi Tiêu Dao Tử khỏi Bồng Lai Tiên Đảo, 7 kẻ thủ hộ Thạch Thành còn có 6.

Lại thêm vài năm nữa, 6 kẻ thủ hộ Thạch Thành chỉ còn lại 5, lý do của việc này cũng là bởi Tiêu Dao Tử, kẻ chết đi trong 6 người chịu thương thế quá nặng, cố thế nào cũng không sống được.

Rất nhiều năm sau, khi lại có người đặt chân lên Bồng Lai Tiên Đảo, vẫn là Thạch Thành kia nhưng chi có 5 người thủ hộ.

Giờ phút này một trong 5 người thủ hộ ra khỏi Thạch Thành, hướng về rìa ngoài mà đi bởi vì hắn cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc, một loại khí tức mà cho dù ngàn năm, vạn năm qua đi hắn sẽ không quên.

"Ebisu, ngươi tính đi đâu?".

Kẻ này cơ hồ không ngờ mình rời đi rất bí mật nhưng vẫn bị ngăn lại, vẫn bị người gọi tên, hắn quay đầu về phía nơi phát ra âm thanh, trong ánh mắt nhíu chặt lại.

"Mikoto, ngươi hình như chưa đủ quyền hạn cản ta? ".

Mikoto nghe vậy, khoanh tay lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

"Đại kế trước mặt, nhất định phải đặt đại sự lên trước, nhiệm vụ của ngươi là ở Thạch Thành ".

Ebisu cũng không quan tâm lắm, cười gằn mà nói.

"Ngươi sợ ta sẽ bị làm sao?, ta chính là thần linh bất tử bất diệt, thế gian này ai có thể làm gì ta? ".

Mikoto nhìn Ebisu, cũng không biết nói kẻ này thế nào, ánh mắt hướng về phía rìa đảo.

"Cơn gió hôm nay thổi đến rất khác rất khác, cơn gió hùng mạnh vô cùng, cơn gió kia... nguy hiểm ".

Lời của Mikoto nói rất thần bí nhưng mà Ebisu sao có thể không hiểu.

Năm đó 7 người bọn họ chịu thua trước một cơn gió, một nam nhân có thể tạo ra gió.

"Kẻ kia chết rồi đúng không? ".

Ebisu dừng lại một lúc rồi lên tiếng.

Mikoto đương nhiên hiểu kẻ kia là ai, từ đó gật đầu.

"Kẻ kia đã chết nhiều năm, có thể gọi ra được cơn gió giống hắn chỉ sợ là truyền nhân của hắn ".

"Theo những gì ta biết, truyền nhân của hắn quả thực ở Phù Tang, nếu là người này cơn gió kia càng nguy hiểm ".

Ebisu không cho là đúng, thản nhiên đáp.

"Hắn đã chết, cơn gió này không phải cơn gió vài chục năm trước, ta cũng không phải là ta thời điểm đó, có gì phải sợ?, cùng lắm chỉ đi nhìn một chút, sẽ không ảnh hưởng tới kế hoạch của phụ thân".

Ebisu nói rồi cũng chằng quản Mikoto nữa, cứ thế rời đi, một đường hướng ra ngoài rìa vực.

Ở đảo này, Ebisu chính là thần linh còn Mikoto?, hắn chỉ là khách nhân.

Về phần cơn gió kia, cơn gió kia cũng có cái tên của mình, nói gọi là Tiêu Dao Ngự Phong, tuyệt học số một của Tiêu Dao Phái, là thứ giết chết hai trong số Thất Thần của Bồng Lai Tiên Đảo.

Quyển 5 - Chương 86: Tổ đội (2)

Đêm về khuya, cái màn đêm của Bồng Lai Tiên Đảo rất đáng sợ bởi nó có một loại khí tức âm u quỷ dị khác xa với vẻ ngoài đầy sức sống buổi sáng.

Màn sương trắng trong đêm thực sự rất dày đặc, ánh trăng lại khó chiếu qua những tầng lá cây vốn cực kỳ dày nơi đây. 

Trong màn đêm ở Bồng Lai Tiên Đảo thì lại là một khu vực khác, một thế giới khác bởi vì khi màn đêm buông xuống cũng không có chỗ cho Oni hoành hành.

Oni giống như sinh vật săn mồi vào ban ngày vậy, khi màn đêm buông xuống, chúng nó lựa chọn tiến vào giấc ngủ, ngủ trong những hang động trên vách đá treo leo.

Dĩ nhiên vì Oni ngủ ở đây nên cũng có rất nhiều tử tù muốn trốn trong này chịu đến tai ương, bất kể là Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ gia hay thiên tài của nhà Minamoto một kia đã tiến vào địa bàn chân chính của Oni thì chỉ có nước chết.

Một con Oni không mạnh, một mình Thiên Vũ Trung có thể xử vài con bất quá... trong một cái hang đá thường thường sẽ có một gia đình Oni trưởng thành từ 3-5 con sinh sống, lúc đó mới là tuyệt vọng.

Về phần những người không có trốn trong những vách đá thì phải đón tiếp một sinh vật khác, một vị bá chủ màn đêm ở khu vực rìa ngoài của Bồng Lai Tiên Đảo.

Ban đêm đại diện cho cái gì?, ban đêm vốn là để ngủ, khi ngủ con người ta sẽ mơ, cũng sẽ không ai biết được mình mơ là mơ tới ác mộng hay là mỹ mộng?.

Nhắc tới ác mộng, trong thần thoại Phù Tang không thể không kể đến một sinh vật gọi là Baku, một con quái vật ăn giấc mơ của con người, một con quái vật thích nhất ăn ác mộng.

Mới trải qua một ngày, trong số 64 người đầu tiên đặt chân lên Bồng Lai Tiên Đảo chỉ còn khoảng gần 30 người sống sót hơn nữa vì an toàn, những người sống sót gặp được nhau sẽ cố gắng lập tổ đội.
Cho dù bọn họ là tử tù, cho dù là đối địch với nhau thì không thể phủ nhận bọn họ đều là nhân loại, đều sẽ sát cánh với nhau cho mục tiêu sinh tồn.

Hiện tại trong khu vừa rìa ngoài của Bồng Lai Tiên Đảo có rất nhiều tổ đội được hình thành, mục tiêu tối thượng là sống qua đêm nay sau đó đợi trời sáng liền trực tiếp chạy về, theo đường cũ mà về nơi tập kết, đánh chết cũng không quay về cái Quỷ Đảo này.

Lúc này trong khu vừa rìa đảo cũng đang có một đội tập kết, một đội bao gồm 6 người.

Bọn họ lúc này cũng triệt để trở thành minh hữu bởi từ sáng đến giờ có thể nói cùng nhau vào sinh ra tử, 6 người thậm chí đã giết đến 4 con Oni, đây là một chiến quả cực kỳ kinh người, dĩ nhiên không phải 4 con Oni đến cùng lúc.

Trong cái tổ đội này hiện tại do một nữ nhân làm đội trưởng, nữ nhân này chính là Dương, ngoại trừ Dương ra thì trong đội còn có một người Vô Song muốn tìm, nàng chính là Huân.

Đội ngũ 6 người nguyên cả ngày chạy đông chạy tây, lo được lo mất, từ trong hoảng loạn mà chiến đấu thực sự đã rất mệt mỏi, cho dù là Dương cũng cần nghỉ ngơi, nếu không phải từ vị trí của Dương đến một ngọn núi gần nhất tương đối xa thì nàng cũng định dẫn đội tìm một vách núi mà nghỉ ngơi, nguyên nửa ngày này với nàng không khác gì quá trình hành xác cả.Dương rất mạnh nhưng mà nàng cũng là con người, là con người thì cần nghỉ ngơi sau một quá trình chịu áp lực rất lớn.

Khi nghỉ ngơi, nàng rốt cuộc hạ lệnh... đốt một đống lửa.

Đầu tiên cây rối nơi đây rậm rạp vô cùng, ánh lửa chưa hẳn truyền xa được.

Thứ hai lửa vốn có thể đuổi dã thú, đây là thường thức.

Thứ ba màn đêm ở đây tối vô cùng, lại thêm sương cực dày, không có ánh lửa thì căn bản không nhìn thấy gì.

Dương thà chiến đấu với "quái vật" trong ánh lửa còn hơn không thấy gì mà chiến đấu, dĩ nhiên với Dương thì uy hiếp lớn nhất chỉ là Oni, tức là cho dù Oni có đột kích nàng cùng tổ đội vẫn có khả năng ngăn cản được.

Dương không biết được rằng, khi màn đêm buông xuống, có một bá chủ khác xuất hiện, bá chủ này có tên là BaKu, và hơn hết Baku đi săn theo đàn.

Không giống trong truyền thuyết, Baku tại Bồng Lai Tiên Đảo là một sinh vật ăn não người.

Nó có thân hình của một con gấu xám, bốn chân như của loài hổ, cái vòi của nó giống với vòi của thú ăn kiến nhưng lớn hơn nhiều, có lẽ cũng phải lớn bằng vòi voi con, càng đáng chia buồn với nhân loại là... Baku thích ánh sáng, nó bị hấp dẫn bởi ánh sáng.

Quyển 5 - Chương 86-2: Tổ đội (3)

Cái đội ngũ 6 người của Dương thực sự rất đặc biệt.

Tổ đội 6 người thì có 2 nữ cùng 4 nam, trừ Dương là tử tù ra thì toàn bộ 5 người còn lại đều là người giám sát.

Trong 5 người giám sát, chỉ có Thiên Vũ Huân là người của Thiên Vũ gia còn lại đều là người nhà Minamoto.

Có thể làm đội trưởng của cái tổ đội này đủ để thấy Dương mạnh ra sao, ít nhất làm toàn bộ cái đám này tin phục.

Thân là đội trưởng, Dương đương nhiên có quyền phân bố thời gian nghỉ ngơi của toàn đội, đầu tiên nàng tự cho mình cùng Thiên Vũ Huân được đi ngủ trước.

Thiên Vũ Huân bị thương, vết thương thậm chí không hề nhẹ vì vậy nàng gần như không có sức chiến đấu, càng không thể canh phòng cho ai ngủ, tổ đội 6 người chỉ có 5 người hoạt động được bình thường.

Theo sự phân chia của Dương, đầu tiên để hai người Minamoto Yukia cùng Minamoto Hajime đến canh phòng cho mọi người ngủ, tiếp theo đến lượt hai người Minamoto Koya cùng Minamoto Asano phụ trách, cuối cùng là đến lượt Dương đảm nhiệm, mỗi đội canh phòng trong 2 giờ đồng hồ.

Người gia tộc Minamoto thì không phân chia thành Thập Ngũ Đương Đại như nhà Thiên Vũ nhưng mà bốn người trong đội của Dương thật ra cũng rất mạnh, trình độ hoàn toàn ngang ngửa với top 10 Thập Ngũ Đương Đại nhà Thiên Vũ gia, dù sao sống đến tận lúc này hoặc là đủ cường hoặc là may mắn đến nghịch thiên.

Hiển nhiên 4 thiên tài nhà Minamoto cũng đủ cường còn về phần Thiên Vũ Huân... nàng tạm coi là may mắn đến nghịch thiên.

Với thực lực của Thiên Vũ Huân căn bản không vào nổi đội ngũ này, bình thường ngay cả Dương cũng không thu nhận nàng tuy nhiên trước khi lên đảo, Dương có nhận được ủy thác của Vô Song, Vô Song cũng không bảo Dương nhất mực bảo hộ Thiên Vũ Huân nhưng nếu có thể ra tay thì giúp đỡ Thiên Vũ Huân một chút.

Vì câu nói này của Vô Song, Dương cảm thấy đúng là nên bảo hộ Thiên Vũ Huân, từ đó nàng mới có thể sống đến bây giờ.

Dương làm người rất thực tế, nàng hiểu Vô Song mạnh hơn nàng, nàng cũng đoán ra Huân với Vô Song có chút quan hệ đặc thù.

Bình thường nàng sẽ không quản nhưng khi phải đối mặt với một đám sinh vật chỉ có trong thần thoại thì ngay cả nàng cũng chẳng biết làm gì, cái mà nàng nghĩ tới chỉ là tìm minh hữu, trong đầu lập tức nghĩ tới Vô Song.

Nàng cũng không biết mình sống ra khỏi đảo này được hay không, chính nàng còn chẳng có tự tin với nàng vì vậy Dương phải cố gắng tìm mọi nguồn lực có thể dựa vào, từ đó Dương chấp nhận "gánh" thêm một Thiên Vũ Huân bị thương mất đi sức chiến đấu.

Thiên Vũ Huân không chỉ là người mà Vô Song muốn thủ hộ mà nàng còn là tiểu công chúa của Thiên Vũ gia, tuy khả năng kế thừa ngôi vị gia chủ của nàng là con số 0 nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến việc đám người Thập Ngũ Đương Đại còn lại sẽ chiếu có nàng, có Thiên Vũ Huân ở bên biết đâu được trên đường gặp cao thủ Thiên Vũ gia?, tổ đội của Dương đương nhiên có thêm một minh hữu cường đại.

Dương tuy có hùng tâm hơn người nhưng mà hiện tại vẫn tự mình biết mình, trình độ của nàng giỏi lắm chen được vào top 5 của Thập Ngũ Đương Đại là cùng, nếu có thể mượn lực nàng chắc chắn vẫn sẽ đi mượn lực.

Dĩ nhiên trong mắt Dương thì Thiên Vũ Huân cũng không phải hoàn toàn phế vật, chí ít chẳng rõ cô nương này nghĩ gì thực sự mang theo một cái lều vải lên đảo, lúc này cái lều vải liền biến thành báu vật nhân gian với Dương.

Vấn đề thứ hai là Thiên Vũ Huân không chỉ mang theo lều vải, nàng còn mang theo cả hòm thuốc, đây đương nhiên cũng là báu vật hơn nữa là báu vật của cả đội.

Vấn đề thứ ba là Thiên Vũ Huân không phải đàn ông, với Dương thì điều này đã rất tuyệt vời rồi.

Lúc này trong lều vải, Dương toàn thân để trần lộ ra bộ ngực đang bị băng vải quấn chặt, nàng lúc này quay lưng về phía Thiên Vũ Huân đồng thời bên cạnh lều vải có một cây đuốc nhỏ đang rực cháy, mang thứ ánh sáng chiếu vào lều vải.

Thiên Vũ Huân thì đang ôn nhu vì Dương bôi thuốc, vết thương của Dương cũng không nặng nhưng mà hai phần bả vai của nàng đều đã rách toác ra, đây chính là vì nàng dùng lực quá độ, chỉ có nàng biết mỗi lần đụng vào cây Kanabou của Oni cả người nàng như vỡ ra đến nơi vậy.

Nếu không có Thiên Vũ Huân bản thân Dương đương nhiên phải nhờ nam nhân bôi thuốc dù sao những vết thương kia nàng không chạm tới được bất quá nàng căn bản không thích nam nhân đụng vào người.

Ở một bên, Thiên Vũ Huân vì Dương bôi thuốc sau đó bàn tay ngọc mân mê sống lưng của Dương, Thiên Vũ Huân có thẻ nhìn thấy trên lưng Dương có rấ nhiều vết thương.

"Dương tỷ, tỷ thật sự rất mạnh mẽ ".

Chẳng biết tại sao, Huân nói ra câu này.Dương có thể cảm nhận được những đầu ngón tay của Huân lướt trên da thịt mình, nàng có chút thở dài mà đáp.

"Thân là cô nhi lại lớn lên ngoài biển, không mạnh mẽ thì chỉ có chết ".

Dương nói xong quay đầu gõ nhẹ vào trán Huân mà cười.

"Ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta cùng cố gắng vượt qua cái địa ngục này ".

Huân nghe vậy ánh mắt nhắm lại, nghĩ tới cảnh tượng hôm nay làm nàng run rẩy cả người, sau đó nàng trực tiếp nằm xuống, cố gắng tiến vào giác ngủ.

Huân bị thương, nàng hiểu mình cần một giấc ngủ thật tốt, chỉ có thể mới giúp cải thiện tình hình.

Huân cũng hiểu, Dương tỷ tỷ ngày hôm nay cực kỳ mệt mỏi, Dương tỷ nhất định cũng cần hồi sức.

Nhìn Huân nhắm mắt ngủ, Dương cũng tắt ánh đuốc rồi nằm xuống nhưng mà nàng thật sự không ngủ được, sống trong cái hoàn cảnh này, ở nơi mà an toàn cũng không bảo đảm được thì Dương rất khó ngủ, nàng chỉ có thể coi như nằm thiếp đi, hai tay cùng hai chân đều cố kẹp chặt lấy vũ khí của mình, gần như bất cứ lúc nào cũng phải trong trạng thái chiến đấu.

Vũ khí của Dương cũng rất đặc biệt, nó gọi là Nagamaki, tại Phù Tang còn được biết dưới cái tên Quỷ Đao.

Thanh Nagamaki là một thanh Katana có chuôi kiếm rất dài, lực bổ xuống cùng chém ngang cực mạnh, nó gần như lai giữa kiếm cùng trường đao vậy.

Thanh Nagamaki rất ít khi được dùng trong giới võ sĩ đạo nhưng mà các bậc tướng quân thì cực yêu thích, cho dù cả đại tướng quân thì cũng vậy bởi thanh Quỷ Đao này gắn liền với hung danh của một nhân vật huyền thoại, người được tôn xưng gọi là Bát Kỳ Đại Xà – Oda Nobunaga.

Cũng vì cái tên Oda Nobunaga mà Dương đặc biệt yêu thích Nagamaki, nàng muốn làm một Oda Nobunaga ở trên Đông Hải, trở thành một bá chủ Đông Hải.

Đương nhiên bá chủ gì gì đó thì cũng phải sống mới thực hiện được, ít nhất phải sống qua đêm nay.

Dương không biết mình thiếp đi bao lâu nhưng rất nhanh nàng mở bừng mắt lên bởi vì nàng cảm nhận được một thứ áp lực kinh hồn đang dồn đến.
Không chỉ là Dương mà tứ đại cao thủ của nhà Minamoto cũng cảm giác được.

Lúc này vốn là Minamoto Yukia cùng Minamoto Hajime đang trực, cả hai cảm nhận được cái gì đó vội đứng bật dậy sau đó không cần nói gì với nhau, Minamoto HaJime liền lùi lại sau đó chuẩn bị đánh thức mọi người.

Cũng chẳng đợi Minamoto Hajime đánh thức thì Minamoto Koya cùng Minamoto Asano vốn đang ngủ bên cạnh ánh lửa cũng bật dậy, nắm chặt thanh Katana.

Từ hành động này có thể thấy tố chất của 4 người rất tốt.

Tiếp theo vài giây sau, đến lượt Dương ra khỏi lều vải, nàng ra muộn hơn chính là vì còn phải đánh thức Thiên Vũ Huân.

Dương đi ra, Thiên Vũ Huân không lâu sau cũng cố gắng rời khỏi lều vải, Thiên Vũ Huân cơ hồ là người duy nhất không cảm nhận được gì cả nhưng mà nàng cũng không dám lên tiếng.

Tiếp theo không khí càng ngày càng nặng nề, bốn người nhà Minamoto cùng Dương đều tự động cầm một ngọn đuốc trên tay, chỉ hướng về phía bóng tối xung quanh... để rồi bọn họ lập tức hối hận.

Theo thứ ánh sáng kia chiếu vào trong bóng tối, từng thân ảnh quái vật lộ ra, không phải vài con mà mà một đàn, một đàn lên tới 15 con quây thành vòng.

Nếu những con vật này chỉ là muông thú bình thường hay thậm chí là sư tử, hổ, sói... thì không ai nói gì, vấn đề là 6 người nhóm Dương đang bị một đàn 15 con Baku vây quanh.

Baku là sinh vật thần thoại, nó cũng chẳng nổi tiếng như Oni để người ta ngay lập tức nhận ra nhưng mà điều này chẳng ảnh hưởng gì đến độ kinh khủng của nó.

Một đàn 15 con Baku, con nào con đấy to như con bò mộng, bộ lông dày màu xám, bốn chân như chân hổ, cái vòi voi dài kéo ra ngoài, hơn nữa cái vòi này chỉ là nửa mặt trên, nửa mặt dưới là hàm răng, hàm răng của Baku như răng sói vậy, sắc lẹm vô cùng.

Đám Baku có thân hình to vô cùng nhưng mà cực kỳ tuần tự tiến hành quây con người lại thành hình tròn, điều này chứng tỏ... bọn nó có trí thông minh nhất định.

Ban sáng đối mặt với 4 con Oni, Dương đã mệt đến đứt hơi thậm chí suýt mất nửa cái mạng.

Ban đêm nhìn nguyên một đàn dị vật mà nàng cũng chẳng biết gọi là gì, đôi chân của Dương cũng không khỏi run lên.

Thế này thì đánh cái khỉ gì nữa? 

Ở bên cạnh Dương, Yukia cùng Hajime cũng không đè nén được nỗi sợ hãi mà nói.

"Đội trưởng... chúng ta làm gì bây giờ? ".

Dương thật ra cũng không biết làm gì cả, đối với sinh vật chưa nhìn thấy bao giờ thì ai biết làm gì?, thế là Dương nắm lấy cây đuốc, dồn toàn bộ sát khí của mình lại, cầm cây đuốc quật liên tục về phía trước, miệng hét lớn.

"Cút, cút, cút".

Đáng tiếc Dương hét đến đứt hơi thì cũng thế, lũ Baku này bị ánh sáng triệu tập tới nhưng so với ánh sáng chúng nó càng thích ăn não người.

Rốt cuộc một con Baku không đợi được nữa, nó lao thẳng về phía Dương.

Sau đó thì như một đợt báo hiệu, cả đàn Baku lao vào.

Cái đám này không có sừng nhưng chỉ bằng thân thể như bò mộng, chúng nó dùng thịt đè thôi cũng đủ nghiền nát cái tổ đội của Dương.

Quyển 5 - Chương 87: Tổ đội (4)

Đàn Baku đã coi tổ đội của Dương là con mồi, chúng lập tức bắt đầu quá trình đi săn của mình, phong cách đi săn của cái đám Baku này thì cũng không có gì tinh diệu cả, bọn chúng trực tiếp vô cùng.

Cậy thân thể siêu cường, đàn Baku cứ thế húc vào đám người Dương, căn bản không cần bất cứ chiến thuật gì, cứ như một đàn ngựa hoang phát rồ vậy.

Dương nhìn thấy con Baku đầu tiên lao về phía mình, Dương nắm chặt chuôi đao Nagamaki sau đó xoay ngược nó lại, cả người nàng nhảy lên đâm thật lực xuống. 

Thanh Nagamaki của Dương tuyệt đối cũng không phải phàm vật, nên biết Dương vì thanh Nagamaki này mà bỏ ra rất nhiều công sức, gần như vào sinh gia tử vậy, đây là một trong 8 thanh Nagamaki mà Oda Nobunaga dùng khi còn sống.

Đương nhiên trong 8 thanh thì cũng có phân chia thứ tự, thanh của Dương chỉ có thể coi là xếp cuối nhưng mà cũng không ảnh hưởng gì đến việc nàng yêu thích nó, càng chẳng ảnh hưởng gì đến việc thanh Nagamaki này thực sự rất tốt.

Vô Song tuy biết Dương mạnh nhưng mà thực sự cũng chưa được nhìn thấy Dương chiến đấu, nếu lúc này Vô Song có mặt ở đây thì sẽ cực bất ngờ bởi vì ngoại trừ nội lực ra trên người Dương có một loại năng lượng đặc biệt.

Nơi cổ tay của Dương có một hình xăm, dĩ nhiên cái hình xăm này không giống hình xăm thẩm mỹ nơi hậu thế, đây là một hình xăm rất khó hiểu, với con mắt hậu thế thì cũng chẳng thấy đẹp ở đâu cả.

Hình xăm này chẳng biết vì lý do gì lại đang truyền lực lượng cho Dương, ít nhất sức mạnh của Dương đang tăng lên.

Lưỡi Nagamaki đâm thật lực vào đỉnh đầu con Baku sau đó Dương chỉ cảm thấy cổ tay mình run lên, thanh Nagamaki của nàng không phải là phàm vật vậy mà khi đâm vào lớp lông của Baku còn không thể xuyên qua, cứ như nàng đâm vào đá chứ chẳng phải là da thịt bình thường.

Con Baku cũng chẳng cho Dương thời gian sửa sai, thân hình nó vẫn lao về phía trước, thân hình khổng lồ đâm thẳng vào người Dương khiến cả người nàng bị đánh bay đi.

Dương cố gắng lăn lộn vài vòng trên mặt đất thì mới có thể ổn định được, lúc này trong tầm mắt của Dương chính là cảnh tượng đàn Baku bắt đầu tàn sát.

Đầu tiên cũng giống như Dương, một thiên tài của nhà Minamoto với cái tên Minamoto Yukia thì không được mạnh mẽ như Dương bởi khi hắn bị Baku húc thì chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như lòi cả ra ngoài, máu huyết trong người tụ lại, ngực căn bản thở không nổi.

Tiếp theo khi Dương lăn lộn một vòng rồi bật dậy thì Dương nhìn thấy một con Baku khác đã lao đến chỗ Yukia, nó bỗng đứng lên bằng hai chân sau, hai chân trước tát thẳng vào mặt Yukia, cái vả này đánh bay người Yukia đi, cả khuôn mặt bị đánh lệch ra một bên.

Tứ chi của Baku giống với hổ nhưng mà nó vả thì lại như gấu vậy, một vả có thể đánh lệch cả đầu người.

Sự việc càng thêm kinh khủng hơn khi mà có một con Baku khác đã tiến tới, lấy hai chân trước đè lên ngực Yukia, đương nhiên lúc này Yukia cũng đã sớm bị đánh chết, hắn căn bản không thấy đau nữa bất quá cảnh tượng tiếp theo lại cực kỳ kinh khủng đối với người sống.

Từ cái vòi của Baku xuất hiện hai xúc tu nhỏ hơn nhiều, hai xúc tu tách ra làm hai đường, cắm vào hai lỗ tai của Yukia, con Baku kia như đang dùng sức hút, ánh mắt của nó liền nhỏ lại một vòng... cực kỳ nhân tính hóa, cứ như nó đang hút nhân gian mỹ vị vậy.

Thấy cảnh tượng này, Dương cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Đương nhiên nàng không có nhiều thời gian để suy nghĩ, để mà cảm thán bởi vì một con Baku khác đã xuất hiện sau lưng nàng, hai chân sau đứng lên, hai chân trước đập thẳng xuống người Dương.

Đám Baku này có thân thể siêu cứng, khi va chạmv ới thân thể của bọn chúng sẽ tạo ra một loại lực bắn ngược lại, vì cái lực này mới dẫn đến việc Yukia tạm thời bị choáng đồng thời lại chịu lực húc khủng khiếp của Baku dẫn tới lục phủ ngũ tạng bị thương tổn, hơi thở tắc nghẽn, căn bản không còn sức phản kháng nữa.
Cũng chẳng phải ngẫu nhiên, Baku đi săn theo đàn bởi bọn chúng có khả năng phối hợp nhóm cực tuyệt vời.

Ví dụ như lúc này, Dương bị tập kích từ sau lưng, nàng chỉ có thể xoay dọc thanh Nagamaki ra đón đỡ.

Lực tay của Baku rất khỏe, Dương lại bị tập kích bất ngờ, bản thân nàng lại một lần nữa bị đánh bay đi, Dương cho dù thế nào vẫn cứ là phàm thân, là nhục thịt, sao có thể đọ sức lực với cái con quái thú này?.

Dương lại bị đánh bay đi, đồng thời ngay thời điểm này một con Baku khác lại dùng tứ chi lao thẳng tới phương hướng của Dương, nó muốn húc bay người Dương một lần nữa, chỉ cần va chạm với cơ thể Dương chỉ sợ nàng ít nhất cũng gãy vài cái xương.

Dương đương nhiên sẽ không muốn như Yukia và nàng lại càng không muốn chết, chỉ thấy hình xăm trên tay Dương như lan rộng ra, hình xăm vốn chỉ có một chút nơi cổ tay mà hiện giờ đã lan ra toàn bộ cổ tay.

Dương dùng hết sức bình sinh, cả người xoay tròn trên không trung, ngón tay khẽ quay một cái như quay bút vậy, thanh Nagamaki lại được Dương xoay ngược lại.

Trên không trung, nàng căng hết cơ thể ra, giữa ánh lửa bập bùng còn chưa tắt, nàng nhìn rõ hình dạng của con quái vật này, bàn tay trái mở ra, chỉ nghe Dương hét lên một tiếng giữa đêm tối, năm ngón tay trái bấu chặt vào đám lông trên người Baku, tay phải dồn toàn lực đâm xuống mắt nó.

Lần này thanh Nagamaki thành công đâm xuyên con mắt của Baku.

Con Baku chịu đau, máu tươi của nó phun ra, máu của nó cũng là màu nâu, màu máu giống hệt con Oni.

Con Baku cũng chưa chết, nó rú lên một tiếng ngân rất dài, hai chân sau đứng thẳng, hai tay lại đánh về phía Dương.

Dương lúc này cũng rơi xuống đất, nàng thậm chí cảm thấy có hai con Baku khác đang lao về phía mình, sắc mặt nàng càng ngày càng lạnh lại.
Năm chặt tay phải của mình, thời điểm này, hình xăm đã lan ra một nửa cánh tay phải của Dương.

Lúc này dưới ánh lửa có thể thấy được hình xăm này là một chuỗi ký tự, không phải tiếng Hán, không phải tiếng Phù Tang.

Dương nắm tay thành quyền, tay phải toàn lực tung ra một đấm.

Một đấm này của Dương tuyệt không tầm thường bởi nó làm thân thể con Baku vốn đang đứng cao hơn 2m5 phải gập người lại, toàn bộ phần bụng xuất hiện vết lõm cứ như đạn pháo trọng kích vậy.

Dương cũng không có thời gian quan sát sinh vật này nữa, tay trái đưa ra rất nhanh rút thanh Nagamaki ra khỏi con mắt Baku, nàng lại xoay thanh Nagamaki ngược về phía sau, dùng cả tay phải cùng tay trái nắm lấy chuôi kiếm, đâm thật mạnh vào cổ họng Baku. 

Con Baku bị đâm xuyên cổ họng, rốt cuộc cũng chẳng gào rú hay lăn lộn được nửa, cả người gục xuống, chết không thể chết lại.

Cũng như lần đầu tiên giết chết Oni thì hiện tại Dương cũng nắm được đặc điểm của Baku.

Phần lưng hoặc phần trên của Baku ít nhất cứng và dày gấp 5 lần phần dưới, khi Baku đứng lên lộ ra phần dưới, đây chính là yếu điểm lớn nhất của nó.

Ngoài việc này ra, Dương có thể cảm thấy tử huyệt của Baku là phần "thể nội", tức là làm cách nào đâm xuyên được nó từ trong ta ngoài, về phần "ngoại" thì Baku đúng là cực kỳ biến thái, nàng vận dụng bí pháp toàn lực đâm vào mắt nó mà còn có cảm giác mình đang đâm vào một tảng đá cứng rắn, nguyên cả cánh tay của nàng đều cảm thấy đau đớn, cũng may là vẫn xuyên qua được, nếu không xuyên qua thì Dương không biết phải làm gì cả.

Giải quyết được một con Baku, Dương cảm thấy mình như mất nửa cái mạng, hiện tại hai con Baku lao tới, nàng có cảm giác mình sắp chết đến nơi.

Cắn răng một cái, Dương đứng một chân trên mặt đất, nàng chỉ đứng bằng mũi chân, cũng không cảm thấy chân nàng phát lực nhưng mà cả người lại bay ngược lên như hỏa tiễn, cứ như vậy nhảy thật cao lên trên, tiếp theo sống lưng nàng hơi ngửa ra, tựa chim chim hoàng yến tung bay vậy, động tác rất nhanh, rất đẹp.

Nàng buông lỏng toàn thân, đến lúc chạm đất thì lại lấy tay đỡ cơ thể, cả người mượn thế tiếp tục lùi thêm một vòng.

Lúc này nàng mới tạm thời được coi là thoát khỏi một đám Baku truy sát, mới có cơ hội nhìn đoàn đội của mình một lúc.

Đoàn đội 6 người... hiện tại chỉ còn có 4.

Dưới ánh lửa, Dương hoàn toàn có thể tháy được cái xác của Yukia cùng Asano nằm trên mặt đất, trên người của bọn họ lúc này có đến 4 con Baku, chúng nó không tiếp tục tiến hành cuộc săn nữa mà rõ ràng đang bắt đầu thưởng thức mỹ vị, cảnh tượng buồn nôn vô cùng.

Bốn con đăng thưởng thức mỹ vị, một con bị Dương giết chết, lúc này một đàn 15 con Baku... có đến 10 con còn đang bắt đầu cuộc săn của mình.

Baku thật ra rất thông minh, chúng nó hiểu đâu mới là mối nguy hiểm lớn nhất, trong số 10 con Baku, ngoại trừ 2 con vừa nãy tấn công hụt Dương ra... thì có 3 con khác cũng đang chậm rãi quay đầu nhìn về phía nàng.

Trở thành trung tâm chú ý của một phần ba đàn Baku, Dương khẽ cười nhưng mà nàng cười như khóc vậy, lúc này còn đánh thế nào?, cũng mặc kệ thanh Nagamaki mà nàng dùng sinh mạng để kiếm về còn đang cắm trên người Baku... Dương hiện tại chỉ nghĩ bỏ chạy, mặc kệ tất cả mà bỏ chạy.

Quyển 5 - Chương 88: Tổ đội (5)

Dương không muốn chết, nàng còn có việc phải làm, vì có việc phải làm nên nàng quyết định bỏ chạy.

Dương có ước mơ, nàng muốn làm bá chủ Đông Hải, vì ước mơ này nàng đã phải đánh đổi rất nhiều rất nhiều, chính vì vậy nàng càng không thể dừng lại ở đây.

Nàng biết muốn trở thành bá chủ Đông Hải không chỉ cần thực lực mà còn cần phách lực, đặc biệt với một nữ tử như nàng thì càng cần phách lực hơn người bất quá đám người nhà Minamoto thậm chí cả Thiên Vũ Huân đâu phải anh em huynh đệ của nàng?, càng không phải đổng bọn của nàng. 

Nàng cùng bọn họ tổ đội, mục tiêu chỉ vì tăng thêm một quân bài bảo mệnh, sau này rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo liền có thể có chút giao tình cùng hai đại gia tộc, như vậy cái gì cũng dễ làm hơn nhiều nhưng mà hiện tại mọi việc nàng đều bỏ qua, muốn làm gì cũng phải có mạng mới làm được.

Dương bỏ chạy, nàng thậm chí đã tính toán cung đường bỏ chạy nhưng mà nào ngờ có một vật níu kèo nàng lại, có một vật từ trong màn đêm bay tới, rơi đúng vào chỗ của Dương.

Vật này vừa hiện ra thì Dương đã ngây người, nàng lạ gì thứ này?, đây chính là cây Kanabou của Oni.

Dương nhìn thấy cây Kanabou này cắm trên mặt đất, nàng lại nhìn về phía mấy con Baku tuy nàng không quá hiểu việc gì xảy ra nhưng mà trong đầu nàng lóe lên một sáng ý.

Cây Kanabou này đương nhiên không phải tự nhiên mà bị ném tới, càng không phải do Oni ném đến, tuy nàng không biết tại sao kẻ kia lại ném thanh Kanabou về phía này nhưng mà khi nhìn thấy thanh Kanabou, nàng liền cảm thấy tự tin hơn không ít.

Tay phải Dương đưa ra, một cánh tay bị hình xăm phủ kín một nửa.

Năm lấy cây Kanabou, nàng cảm thấy thứ này nặng vô cùng nhưng mà đồng thời nàng cũng cảm thấy một loại phách lực, một loại khí phách chạy dọc cơ thể nàng.

Cứ như vậy, Dương dùng một tay nâng thanh Kanabou lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mấy con Baku trước mặt.

Khí thế của Dương thay đổi, đám Baku hình như cũng nhận ra điều đó nhưng mà bọn chúng cũng giống như Oni, nếu Dương chưa đủ dọa cho chúng nó bỏ chạy thì chúng nó vẫn sẽ lao lên, vẫn sẽ dùng toàn lực lao lên.

Trong năm con Baku đang vây quanh Dương thì hai con lúc nãy vừa tấn công Dương lao đến đầu tiên, vẫn cứ là cái trò lao toàn lực sau đó húc thật mạnh kia bất quá lần này thay vì thanh quỷ đao Nagamaki thì trong tay Dương là một cây Kanabou lớn bằng cả người nàng.

Chỉ nghe Dương hét lên một tiếng, tiếng hét của nàng thực sự rất to, gần như muốn cắt đứt thanh quản của chính mình vậy, sau đó Dương dùng cánh tay phải, vung toàn bộ lực lượng, mang cây Kanabou đập vào người một con Baku.

Lần này kết quả rõ ràng khác xa, con Baku bị Dương đập vào mạng sườn, nó còn không kịp rú lên cả người đang lao tới đột ngột ầm ầm ngã về một bên, cả người run rẩy nhưng mà căn bản không đứng lên được.

Một đập liền có thể loại bỏ một con Baku, một đập này của Dương có thể so với cao thủ thiên cấp hậu kỳ toàn lực ra đòn.

Tại sao Baku phải đi săn thành đàn mà Oni thì không cần?, đấy là vì Oni mạnh hơn Baku, đấy là vì Oni có Kanabou.

Oni là bá chủ khu vực rìa ngoài vào buổi sáng nhưng mà buổi tối lại nhường cho Baku, không phải vì Oni sợ hãi mà là vì sinh vật này thích ánh sáng, Oni thực sự giống với người còn Baku lại giống với thú, vì vậy mới phân chia ngày đêm.

Một đàn Baku sẽ không sợ hãi một con Oni nhưng mà một con Oni tuyệt đối dễ dàng đập chết một con Baku, đây là luật bất thành văn của Bồng Lai Tiên Đảo.

Dương so với một con Oni thì mạnh hơn nhiều.

Con Baku đầu tiên bị đập chết, Dương có cảm giác cánh tay phải của mình như gãy làm đôi vậy bất quá nàng cũng biết đây không phải là lúc để than vãn, lần này nàng rất nhanh đưa tay trái nắm lấy cán cây Kanabou, dùng cả hai tay nắm chắc thứ vũ khí này, tiếp tục toàn lực đập một chùy.

Con Baku đầu tiên lao đến nhanh nhất, cũng chết nhanh nhất.Con Baku thứ hai gần như ngay lập tức chạy tới, dĩ nhiên nó cũng là con chết thứ hai.

Trọng chùy Kanabou cũng không đập vào mạn sườn của nó nữa mà lần này Dương dùng toàn lực đập thẳng vào đầu Baku, đập thật lực từ trên xuống dưới.

Dương có thể nghe thấy âm thanh "răng rắc" vang lên, cái đầu của Baku dưới một chùy này hoàn toàn nát bét, bị cường lực sinh sinh đập vỡ ra, cả người nó run lên một cái rồi triệt để lăn ra mặt đất, sinh khí hoàn toàn mất đi.

Dùng hai chùy hạ hai con Baku, lúc này Dương được thăng cấp từ mối nguy hiểm với vài con Baku mà trở thành mối nguy hiểm với cả đàn Baku.

Lúc này cho dù các con Baku đang nhấm nháp mỹ vị cùng dừng lại, chúng nó đều chuyển hướng về phía Dương, tổng cộng có 12 con.

_ _ _ _ _ __ 

Tổ đội 6 người của Dương lúc này cũng chỉ còn 3 người, đương nhiên trong đó có Dương.

Ngoài Dương ra hai người còn sống cuối cùng một người là Minamoto Hajime cùng Thiên Vũ Huân.

Thiên Vũ Huân đến tận bây giờ còn không biết tại sao nàng có thể sống được, nàng vốn bị thương không nhẹ, khi nhìn thấy con Baku lao đến chỗ mình, nàng chỉ có thể cắn răng mà chạy nhưng mà nàng càng chạy thì thương thế càng nặng, vết thương như muốn nứt ra.

Tốc độ của Baku cũng chưa bao giờ là chậm cả, con Baku kia rốt cuộc đuổi kịp nàng, nó thậm chí hất bay Thiên Vũ Huân đi.

Nàng bị nó hất bay, cả người đập xuống đất, xương cốt toàn thân như vỡ hết, đau đến nỗi không thể đứng dậy, tiếp theo con Baku lại lao đến, nó lấy hai chân chống đất, hai chân kia đưa lên cao, gần như loài ngựa vậy, nó muốn dùng hai chân trước dẫm nát ngực Thiên Vũ Huân, trực tiếp đạp cho nàng chết tại chỗ.

Baku thích nhất ăn não người vì vậy nó sẽ bảo vệ phần đầu của con mồi mà không đụng đến, tiếp theo sau khi ăn xong não nó mới chuyển sang ăn thịt người, nó cũng không phí phạm như Oni mà hủy gần hết một cái xác, Baku chỉ khiến con mồi vừa vặn chịu một vết thương đủ để chết, sau đó nó sẽ không tàn phá con mồi nữa.
Khi mà con Baku đã đứng lên bằng hai chân sau, hai chân trước chuẩn bị dẫm xuống thì Huân thậm chí nhắm mắt lại, nàng biết nàng phải chết tuy nhiên con Baku này bỗng như dính phải Định Thân Thuật sau đó cả người ầm ầm ngã sang một bên, căn bản không thể hạ nổi hai chân xuống.

Huân chỉ nghe rầm một tiếng, khi nàng mở mắt ra thì con Baku đã sớm chết.

Lúc này cũng chính là lúc Dương đang cầm cây Kanabou thành công đánh chết hai đầu Baku liên tiếp.

Dương đại phát thần uy gần như là tia sáng le lỏi trong bóng đêm tuyệt vọng vậy, nhìn Dương cầm cây Kanabou như chiến thần hàng thế, cho dù là Minamoto Hajime đột nhiên cũng kích động vô cùng, hắn lớn lên trong nhà Minamoto, thấy không ít cao thủ, không ít đại nhân vật nhưng mà Hajime xin thề lúc này bóng lưng của Dương là đặc biệt nhất, khí phách nhất.

Đáng tiếc cho Minamto Hajime là hắn không được chứng kiến màn thể hiện tiếp theo của Dương, hắn lúc này đột nhiên thấy lưng mình nóng ran, một luồng cực hỏa bùng lên sau lưng hắn, hỏa khí tiến thẳng vào trong kinh mạch, cực dương lực đốt cháy lục phủ ngũ tạng, cả người Hajime bị bắn ngược đi, đến cả chết cũng không biết mình chết thế nào.

Đương nhiên hắn không biết hắn chết thế nào nhưng Huân núp sau cái xác con Baku thì hoàn toàn có thể thấy rõ, thấy rõ một đường đao lửa từ phía sau cắt thẳng vào thân thể Hajime, trực tiếp dẫn đến cái chết của hắn.

Đường đao lửa cực nóng này đồng thời cũng làm cho toàn bộ những con Baku đang chú ý đến Dương cũng bị hấp dẫn, ngoái đầu nhìn về phía nơi phát ra ánh đao kia, lúc này Vô Song mới từ trong rừng rậm xuất hiện.

Vô Song thật ra không phải lúc này mới tới, hắn đến đủ lâu, hắn đến từ khi đàn Baku còn đang lần theo ánh lửa mà đến chỗ tổ đội của Dương.

Lý do duy nhất mà Vô Song hiện tại mới ra tay là hắn muốn xem thực lực của Dương rốt cuộc ra sao, muốn xem nàng chiến đấu như thế nào, đương nhiên Vô Song không thất vọng, đặc biệt là khi thấy hình xăm trên người Dương.

Vô Song chắc chắn sẽ không quan tâm đám người nhà Minamoto, nếu không có đám Baku tiến tới thì chính Vô Song cũng hóa kiếp cho những thiên tài này, cũng không phải Vô Song ác tâm chỉ là bọn họ sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới kế hoạch của chính Vô Song, những kẻ được coi là "giám sát" trừ Thiên Vũ Huân cùng Thiên Vũ Chính Tắc ra... chỉ cần thấy Vô Song căn bản sẽ không thoát khỏi cái chết.

Lại nói tới Vô Song, Vô Song xuất hiện bởi hắn cũng biết Dương đã nỏ mạnh hết đà, nữ nhân này căn bản cố không nổi nữa.

Vô Song hiện thân, cả người hắn nổi lên hỏa khí, trong đêm tối Vô Song như hỏa thần hàng lâm vậy.

"Dương, lùi xuống để ý Huân đi, đám còn lại ta giải quyết nốt".

Vô Song biết rất nhiều tuyệt học nhưng mà cũng có rất nhiều tuyệt học Vô Song đã lâu không dùng, trạng thái hiện tại của Vô Song cũng là như vậy, Vô Song tạm gọi trạng thái này của mình là Liệt Nhật.

Liệt Nhật là một trạng thái Vô Song sáng tạo ra trong khoảng thời gian ở thế giới kia, là tổ hợp của Hỏa Diễm Đao, Cửu Dương Chân Kinh cùng Nhiên Đăng Bảo Điển.

Mượn ba loại chí dương chí cương lực lượng mà thành Liệt Nhật, từ bên ngoài nhìn vào cứ như Vô Song khoác lên mình một tấm y hỏa giáp, thực sự rất đẹp, cũng rất uy quyền, dĩ nhiên cái trạng thái này rốt cuộc chỉ mang yếu tố đẹp mắt chứ uy lực không cao, đã thế còn rất tốn nội lực.

Cửu Dương Chân Kinh thì Vô Song chưa luyện đến nơi đến chốn.

Nhiên Đăng Bảo Điển so với Cửu Dương Chân Kinh lại càng tệ hại.

Duy nhất Hỏa Diễm Đao thì Vô Song có thể sử dụng đến trình độ thu phát tự nhiên, biến hóa tùy tâm vì vậy trạng thái Liệt Nhật chỉ có tác dụng duy nhất là tăng cường uy lực của Hỏa Diễm Đao.

Vô Song nhìn cái đám Baku này... chính Vô Song cũng không nghĩ Hỏa Diễm Đao bình thường chém nổi, ít nhất phải là Liệt Nhật Hỏa Diễm Đao mới có thể tàn sát hết cái đám quái vật trước mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau