CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 816 - Chương 820

Quyển 5 - Chương 81: Bồng lai tiên đảo (3)

Vô Song bước từng bước về phía trước, tốc độ cũng không tính là nhanh bởi nơi này Vô Song cảm thấy không nhanh được.

Theo Vô Song suy đoán, Bồng Lai Tiên Đảo chính là nơi đầu tiên là Đế Thích Thiên tới tức là nơi đầu tiên mà hắn bắt đầu xây dựng thế lực của mình, với độ điên của Đế Thích Thiên thì sẽ không ai biết hắn biến nơi đây thành cái gì.

Giờ phút này nếu có một sinh vật không phải con người nhảy ra muốn chém giết Vô Song thì Vô Song cũng thấy hợp tình hợp lý.

Từ khi lên đảo thì Vô Song cũng nhận thấy được hòn đảo này quá mức yên bình, Vô Song thậm chí còn không cảm thấy khí tức của động vật xung quanh, tất cả chỉ có thực vật, những mảng thực vật khổng lồ không biết sinh trưởng bao nhiêu năm, có rất nhiêu cây phải cao hơi cả chục mét, không khác gì cây đại thụ khổng lồ cả.

Với thực lực của Vô Song, muốn leo lên trên đó cũng phải phí một lượng sức nhất định hơn nữa cho dù từ trên cao nhìn xuống cũng không quá khả quan, tán cây ở Bồng Lai Tiên Đảo vừa nhìn đã biết nó dày đến mức nào, mắt thường làm sao có thể nhìn xuyên qua?.

Sau một hồi đi trên Bồng Lai Tiên Đảo thì Vô Song bắt đầu cảm thấy ghê sống lưng, sinh vật khác thì Vô Song chưa thấy nhưng mà Vô Song bắt đầu nhìn thấy được dấu hiệu sinh mệnh nơi này, bắt đầu nhìn thấy những con trùng của Bồng Lai Tiên Đảo.

Cái đám trùng này... đều sặc sỡ vô cùng đồng thời to một cách quái gở, to một cách quái dị.

Vô Song thậm chí thấy một con sâu bướm trên thân cây... nó ít nhất phải dài 20 cm, một con sâu bướm dài ngang mỗi lưỡi kiếm?.

Tiếp theo là những con giun dài bằng cánh tay người, những con bọ to bằng bàn tay, tất cả những sinh vật ở đây đều lớn hơn bình thường, màu sắc cũng khác thường, cái thứ màu sắc sặc sỡ này đương nhiên báo hiệu chúng nó có độc.

Cánh rừng ở Bồng Lai Tiên Đảo như một cánh rừng nguyên sinh với kích thước đám côn trùng to gấp 3-4 lần bình thường, với một người tương đối không yêu thích dị trùng độc vật như Vô Song mà nói thì cảnh tượng này chẳng vui vẻ gì.

Đương nhiên đến lúc này thì Vô Song cũng tạm tin thứ gọi là "Bồng Lai Tiên Đảo" bởi vì nơi này bất kể thực vật hay côn trùng đều sinh trưởng mạnh hơn bình thường, vấn đề là ngoài cái đống thực vật và côn trùng này ra thì nơi đây còn có gì?.

Nữ tử gọi là Mikami kia từ nơi đây đi ra vậy thì chứng tỏ Bồng Lai Tiên Đảo chắc chắn có người hoặc ít nhất cũng phải có sinh vật tồn tại, nó không thể nào là một tòa cô đảo được, lúc này Vô Song đang bắt đầu đoán thứ sinh vật trên Bồng Lai Tiên Đảo có hình thù thế nào.

Vô Song từng trải qua sự kiện Phật Sơn, từng trải qua sự việc Dược Vương Cốc, theo Vô Song thì sinh vật nơi đây sẽ có hình thù giống đám cương thi hoặc "quỷ" như hồi ở Phật Sơn bất quá nơi này không khí rất đỗi bình thường, Vô Song không hề cảm nhận được ma khí trong không gian xung quanh, việc này cũng đi ngược lại với dấu hiệu nhận biết của Đế Thích Thiên.

Nếu không có ma khí thì Đế Thích Thiên muốn làm gì?, nếu không có ma khí thì sự bất tử ở đâu ra?, đây là những thứ Vô Song chưa thể giải thích nổi.

Trải qua sự kiện Dược Vương Cốc, Vô Song cũng đụng độ một đám gần như là bất tử vì vậy nếu nhắc đến Đế Thích Thiên sau đó lại có liên quan tới sự bất tử bản thân Vô Song đương nhiên chọn đáp án liên quan tới ma khí nhưng mà hiện tại xem ra không phải.Vô Song cứ mang theo suy nghĩ miên man của mình mà đi, vừa đi vừa quan sát toàn bộ khung cảnh xung quanh, hắn đi rất chậm vì vậy gần nửa ngày Vô Song cũng không đi được bao xa bất quá tại thời điểm này Vô Song nghe thấy tiếng đánh nhau, âm thanh va chạm của vũ khí.

Cũng không cần nghĩ ngợi gì, Vô Song trực tiếp hướng về nơi phát ra âm thanh mà đi, trong đầu quả thật hy vọng gặp lại được Dương.

Cũng không phải Vô Song mê luyến gì nữ tử này mà là Vô Song cảm thấy tương đối "hợp cạ" khi ở cạnh Dương đồng thời đến hiện tại Vô Song vẫn tò mò muốn biết sư phụ của Dương là nhân vật nào, dĩ nhiên Vô Song tương đối hy vọng sư phụ của Dương là nhân vật có thật trong lịch sử Việt Nam, là bậc tiên hiền đất Việt, lúc đó thì mọi việc thú vị hơn nhiều.

Có mục tiêu để di chuyển thay vì đi lại trong vô thức, tốc độ của Vô Song liền được đẩy lên nhanh hơn nhiều, rốt cuộc Vô Song thấy một trận chiến, trận chiến giữa hai tên tử tù.

Cả hai tử tù này Vô Song đều không quen cho nên hắn sẽ chỉ đứng quan sát.

Hai kẻ này tuy cũng ở trong 30 tử tù đặt chân lên hòn đảo này nhưng thực lực của chúng sẽ không làm Vô Song quan tâm, vấn đề thực sự làm Vô Song hứng thú là ở người giám sát của họ.

Hai tử tù dĩ nhiên phải có hai kẻ giám sát, một người mặc áo khoác vàng bằng tơ lụa hảo hảng, một người thì mặc bộ quần áo xen lẫn hai màu trắng đen.

Áo khoác vàng chính là nhà Minamoto với gia huy có hình "lá tre và hoa của cây khổ sâm", về phần nhà Thiên Vũ thì vẫn là vầng bán nguyệt nơi ngực phải.
Vô Song biết tại Bồng Lai Tiên Đảo không chỉ là trận chiến đi tìm "Đan" mà còn là cuộc chiến ngầm giữa Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân.

Nhà Minamoto đại diện cho Thiên Hoàng còn Thiên Vũ gia thì đại diện cho phủ Đại Tướng Quân.

"Đan" vừa nghe chắc chắn biết số lượng có hạn mà cho dù không phải Đan thì bất cứ tài nguyên nào trên Bồng Lai Tiên Đảo cũng có hạn, ví dụ điển hình nhất là thông tin.

Đám tử tù chỉ có từ 7-10 ngày ở trên đảo trước khi lực lượng chính đặt chân tới đây, trong 7-10 ngày tốt nhất là tìm được Đan nếu không thì phải thu thập càng nhiều thông tin có ích càng tốt, vấn đề là ở phía ngược lại những tử tù khác cũng có thể làm việc tương tự.

Tử tù ở đây sẽ bị bắt buộc chia làm hai phe, phe Thiên Hoàng cùng phe Đại Tướng Quân, tức là phe nào có số lượng tử tù còn sống sau khoảng thời gian mặc định kia nhiều hơn thì khả năng sau này sẽ thu được nhiều "tài nguyên hơn", nhiều "lợi ích hơn" vì vậy việc tử tù của hai phe khác nhau chém giết nhau là rất đỗi bình thường.

Nhìn hai kẻ chém giết nhau, Vô Song trực tiếp ẩn thân điều tức, Vô Song không quan tâm đến chiến quả, Vô Song chỉ quan tâm tới kẻ Thiên Vũ gia cùng kẻ đến từ nhà Minamoto rốt cuộc chuẩn bị nói gì với nhau, rốt cuộc sẽ hành động ra sao.

Thời gian lại chậm rãi trôi qua, rốt cuộc trong hai tử tù có một kẻ bị giết chết, tuy Vô Song không biết kẻ thua là ai lại càng không biết kẻ thắng tên là gì nhưng mà Vô Song có thể nhìn thấy lần này cơ hồ là nhà Minamoto thắng.

Vẻ mặt của tên giám sát từ nhà Thiên Vũ tuyệt không tốt đẹp gì bất quá hắn rất nhanh rút thanh Katana của mình ra rồi chặt đầu luôn tên tử tù do mình giám sát.

Dùng một tấm khăn bọc đầu đối phương lại, kẻ này sau đó mới đứng lên nói.

"Minamoto Dai, lần này coi như ngươi may mắn ".

Nói xong kẻ này lập tức xoay người rời đi, vừa nhìn cũng biết đây là hướng ra biển, lúc này Vô Song mới hiểu rằng kẻ giám sát khi không còn ai để giám sát... sẽ trở về nơi tập kết.

Ở phía ngược lại, kẻ được gọi là Minamoto Dai kia khẽ nhếch miệng, ánh mắt đầy coi thường nhìn về kẻ thất bại của Thiên Vũ gia, cũng mặc kệ kẻ kia chưa đi được bao xa mà nói luôn vớ tử tù của mình.

"Daichiki, ngươi thực sự làm ta rất thất vọng, giết một tên phế vật mà thôi còn tự làm mình bị thường, còn tốn nhiều thời gian như vậy ".

Tử tù gọi là Daichiki không dám nói gì cả, chỉ có thể cúi đầu cố gắng băng bó vết thương trên người, Daichiki tuy là tử dù nhưng mà cứ như hạ nhân của nhà Minamoto vậy.

Quyển 5 - Chương 81-2: Bồng lai tiên đảo (4)

Trận chiến kia trong mắt Vô Song cũng không có gì đặc sắc, mọi thứ lúc này hết sức bình thường, đương nhiên sẽ không thể hấp dẫn Vô Song nữa thế là Vô Song lựa chọn chuyển thân rời đi... bất quá Vô Song rất nhanh khựng toàn thân lại mà lập tức trở về nơi ẩn núp ban đầu.

Khả năng cảm nhận của Vô Song siêu cường, ngay cả tại Bồng Lai Tiên Đảo lúc này cũng thế.

Vô Song cảm nhận được có cái gì đó đang tiến tới đây... một thứ cho Vô Song cảm giác không lành.

Cảm giác của Vô Song sẽ không lừa hắn bởi vì thứ cảm giác không lành kia, thứ cảm giác bất tường kia... rốt cuộc xuất hiện.

Từ trong những rặng cây rậm rạp, bắt đầu có sự tồn tại của khí tức, bắt đầu có những sinh vật hướng về phía cuộc chiến mà tới.

Cái đám sinh vật này không nhiều, đại khái chỉ khoảng 10 con trong đó thậm chí còn có 1 con đi qua chô Vô Song, đi ngay sát người Vô Song khiến Vô Song có thể nhìn rõ mồn một thứ này.

Cơ thể khô đét, khô đến nỗi như chỉ còn mỗi xương, cả người bốc lên tử khí nồng nặc như những xác chết vô hồn, đầu trọc lóc không có tóc, hốc mắt trống rỗng nhưng mà những ngón tay của thứ này phi thường dài, những ngón tay thậm chí còn có màng... đương nhiên nếu nhìn kỹ có thể phát hiện thứ này không chỉ có màng ở tay mà còn có màng ở chân.

Vô Song không rõ đây là thứ gì, Vô Song chỉ biết thứ này không phải là con người hoặc theo phong cách của Đế Thích Thiên thì thứ này đã từng là con người nhưng vì cái gì đó mà biến đổi.

Trên cơ thể đám này còn ướt, còn có thể cảm nhận được hơi nước tồn tại chứng tỏ... đám này từ sông hồ phụ cận mà đi ra.

Con gần nhất không thấy Vô Song, tuy rằng là do Vô Song yếm khí nhưng nếu nó có mắt thì chắc chắn cũng nhìn thấy, điều này chứng minh luôn một việc cái đám này quan sát không bằng thị giác.

Vô Song hơi quay đầu nhìn về trận chiến xa xa kia, trong lòng như có suy đoán.

Trận chiến này có hai thứ truyền ra ngoài, thứ nhất là âm thanh có thể cảm nhận bằng thính giác cùng mùi máu tanh có thể cảm nhận bằng khứu giác, có lẽ bằng một trong hai cách này mới dụ được đám sinh vật ra khỏi nơi nó sống.

Vấn đề tiếp theo Vô Song muốn quan sát chính là chiến lực của đám này.

Một đám khoảng 10 con quái vật, không phải con người xuất hiện, tốc độ tuy không nhanh nhưng vì hình thù quá mức quỷ dị, quá mức khiếp người lại khiến hai kẻ nhà Thiên Vũ cùng nhà Minamoto không dám động, trong mắt tràn ngập khó tin.

Minamoto Dai rút ra thanh Katana của mình, lúc này tử tù đi bên cạnh hắn cũng rút Katana ra, nếu Vô Song nhớ không lầm tên tử tù kia gọi là Daichiki. 

Ở xa hơn một chút, một trong Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ gia cũng bị ép trở về, hắn cũng bị cái đám ma quỷ này dọa sợ.Rốt cuộc ba người bị ép quay lưng về phía nhau, ánh mắt vẫn đầy kinh hoàng nhìn đám ma quỷ đang khép dần phạm vi của bọn họ lại.

Đương nhiên mấy kẻ này cũng thấm nhuần cái tinh thần Võ Sĩ Đạo của người Phù Tang, khi bị dồn đến đường cùng thì lực bạo phát rất mạnh, chỉ thấy Minamoto Dai gầm lên một tiếng, hắn cũng bất chấp mà lao thẳng vào đám ma quỷ kia, toàn lực chém ra một kiếm.

Một kiếm này cũng không có gì để nói, lực bạo phát rất tốt, một kiếm chém đôi người sinh vật quỷ quái kia.

Minamoto Dai chém xong một kiếm mới không khỏi sững người, vẻ mặt đầy kinh ngạc mà nói.

"Yếu như vậy? ".

Có Minamoto Dai dẫn đầu, Daichiki cùng kẻ Thiên Vũ gia như được chỉ dạy, hai người lao lên chém chẳng vào cái đám đang bao vây lấy mình, rất nhanh dưới kiếm thuật của ba người, thứ sinh vật kia toàn bộ bị chém chết.

Tốc độ siêu kém, khả năng phòng ngự kém, sức mạnh thân thể kém, tố chất chiến đấu kém, đánh giá tổng hợp chính là siêu kém.

Vô Song nhìn cái đám sinh vật bị chém giết kia mà không hiểu gì cả, vì cái gì Đế Thích Thiên lại phải cố tạo ra một đám này?.

Đương nhiên bọn chúng cũng không phải cái gì đều kém, ít nhất khi chết tạo ra một thứ mùi tanh hôi vô cùng, tanh hôi đến mức... ở chỗ Vô Song còn ngửi thấy, cái mùi này bất cứ ai cũng không dễ chịu gì cả.Minamoto Dai lúc này bịt mũi sau đó hướng về kẻ họ Thiên Vũ mà nói.

"Thiên Vũ Gia Khang, ngươi tính thế nào với đám này? ".

Thiên Vũ Gia Giang được hỏi cũng lập tức lộ ra vẻ chán ghét.

"Thứ này quá mức khó tin, nằm ngoài hiểu biết của ta, cố gáng gói nó vào một cái bọc rồi về đưa cho tướng quân?, ngươi thấy thế nào? ".

Minamoto Dai đương nhiên không có dị nghị gì, lập tức cúi người lấy ra một tấm vải lớn rồi ném thẳng cho Daichiki mà nói.

"Ngươi thu một cái xác vào rồi chúng ta lập tức rời khỏi đây, chết tiệt cái đám súc sinh này sao lại hôi như vậy ".

Trước cái thứ sinh vật vượt xa hiểu biết của con người, hai thiên tài đến từ hai thế lực đối địch nhau rốt cuộc quyết định quay đầu trở về, nhất định phải mang thông tin về nói với tướng quân.

Tất nhiên nếu mọi việc như vậy thì không vui gì, việc vui còn ở phía sau.

Cái đám sinh vật đầu tiên bước ra, cái đám dị vật yếu nhớt kia sau khi chết đi thả ra một thứ mùi đặc trưng, một thứ mùi sẽ dẫn đường cho một dị vật khác, một dị vật mà dù đứng tương đối xa nơi nó xuất hiện thì Vô Song cũng nhìn thấy.

Khi nhìn thấy dị vật này đi ra khỏi lùm cây, Vô Song không khỏi ngừng cả hô hấp.

Khi thứ dị vật này xuất hiện, cả Thiên Vũ Gia Giang cùng Minamoto Dai đều lạnh run cả người.

Sinh vật này không ai lạ gì cả, thân là người Phù Tang thì không thể không biết, con ác quỷ Oni trong truyền thuyết Phù Tang, một con ác quỷ đỏ rực với chiều cao... lên tới gần 3m.

Tất nhiên thân hình nó to lớn thế nào đi chăng nữa cũng rất khó từ xa thấy được bởi vì hệ sinh thái nơi đây hoàn toàn đủ để che chắn cho nó.

Sự việc lúc này mới chân chính được coi là thú vị.

Quyển 5 - Chương 82: Oni

Vô Song đúng là đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ thiên kỳ bách quái mà mình sẽ gặp trên Bồng Lai Tiên Đảo nhưng mà không ngờ lại được diện kiến một con Oni ở đây.

Oni là một loài quái vật trong thần thoại Phù Tang, ở trong đạo phật của Phù Tang thì sinh vật này được biết đến là kẻ canh cổng địa ngục với thứ sức mạnh kinh hồn.

Con Oni xuất hiện cao tới 3m, tay cầm đại thiết chùy Kanabou, thứ mà ở trung nguyên còn được biết với cái tên Lang Nha Bổng, bắp tay bắp chân của nó to bằng cột đình, đôi mắt vàng lồi ra ngoài, hai cái sừng dài phải đến 20 cm, miệng lớn đỏ lòm với những cái răng sắc nhọn.

Đối với những người như Minamoto Dai hay Thiên Vũ Gia Khang mà nói thì sự xuất hiện của Oni không chỉ là ngoài tầm nhận thức mà còn đem lại nỗi sợ hãi cùng sự khủng hoảng.

Thứ sinh vật quỷ quái kia dù sao hình thù cũng tương đối giống con người hơn nữa cái đám này yếu nhớt nhưng mà con Oni kia vốn là sinh vật đại diện cho địa ngục, đại diện cho sự hung tàn của loài quỷ, nó xuất hiện ở đây thì lại là một vấn đề khác, quan trọng là Oni thì chắc chắn không yếu như cái đám mang theo mùi hôi thối kia đồng thời nó sẽ không bị mù.

Cũng chẳng để Minamoto Dai cùng Thiên Vũ Gia Khang kịp hoàn hồn, con Oni này đã rống một tiếng, âm thanh của nó gần như làm cả cánh rừng run lên, từ chỗ của Vô Song có thể quan sát rất nhiều chim muông bị tiếng gầm này dọa sợ mà bay thẳng khỏi những cành cây cao vút.

Như một lẽ dĩ nhiên, mấy con chim muông ở Bồng Lai Tiên Đảo này cũng lớn một cách dọa người.

Lại nói về Oni, cổ họng của nó rất khỏe, Vô Song không cảm giác được nội lực hay cái gì tương tự từ người Oni tức là chỉ bằng lực cuống họng nó đã có thể tạo ra một tâm thanh không khác gì Sư Tử Hống của Thiếu Lâm.

Sinh vật này nếu được đánh giá thì Vô Song trực tiếp xếp nó vào hàng thiên cấp.

Sau khi hét một tiếng, con Oni gần như hét cho cả linh hồn Minamoto Dai cùng Thiên Vũ Gia Khang bắn thẳng ra khỏi người vậy.

Cái này thật ra cũng dễ giải thích, hai người này tuy không yếu nhưng mà cũng giống hai võ sĩ MMA ở hậu thế đi vào rừng lại thấy một con khủng long vậy, không kinh hồn táng đảm mới là lạ.

Oni gào xong, nó bước thẳng về phía trước, tốc độ của nó không cao nhưng mà sải chân rất dài bù lại, theo nó di chuyển mặt đất rung lên bần bật, cường độ rung động phải gấp đến 3 lần kẻ gọi là Amano mà Luha từng giết.

Khi con Oni lao tới, rốt cuộc ba người trước mặt nó cũng kịp bình tĩnh, đầu tiên là tử tù được gọi Daichiki hành động trước, hắn dùng hai tay nắm chặt thanh Katana của mình, cả người nhún thật mạnh xuống đất rồi bắn ngược lên như tên lửa.

Hai tay nắm chặt chuôi Katana, mũi kiếm xoay ngược lại thành động tác đâm xuống, mục tiêu của hắn chính là đỉnh đầu của Oni.

Lựa chọn của Daichiki không sai, một động tác này cũng không sai gì cả, sai chỉ là con Oni kia tựa hồ hơi "biến thái".

Chỉ thấy một tay của nó vẫn cầm Kanabou, cả người chạy thẳng về phía trước, cánh tay phải vì sức nặng của Kanabou dẫn đến cả người nó cũng hơi lệch về bên phải, với thân hình to lớn của mình thì lực quán tính của Oni cũng rất lớn, nó khó mà có thể lập tức dừng lại đón đỡ nhưng mà nó cũng không cần dừng lại đón đỡ, cánh tay trái vung ra, bàn tay mở lớn đập thẳng vào người Daichiki.

Chỉ nghe "rầm" một tiếng, thân thể Daichiki như một quả bóng bị đập bay vậy, cả người đâm rầm vào một thân cây gần đó, xương sống bị cường lực sinh sinh bẻ gẫy, miệng mở lớn phun ra một ngụm máu sau đó triệt để gục xuống.

Một đòn của Oni kia chỉ sợ đã không kém một quyền của cao thủ thiên cấp hậu kỳ.

Nhìn thấy sức mạnh thuần túy của con Oni, Vô Song không nhịn được mà khẽ nắm lấy chuôi Katana bên hông mình, Vô Song cũng bắt đầu thấy nóng máu.

Con Oni không phát hiện ra Vô Song vì vậy con mồi của nó chỉ còn Thiên Vũ Gia Khang cùng với Minamoto Dai.

Lúc này con Oni sau khi giải quyết Daichiki thì không chậm lại một giây nào, nó đã đến được trước mặt hai người, toàn bộ trọng tâm cơ thể bỗng chốc dồn về bên trái, lấy tay trái đè xuống mặt đất sau đó bả vai phải gồng lên, cây Kanabou đập thẳng xuống.

Trong hai người, Minamoto Dai vẫn có thể gọi là bình tĩnh hơn một chút, hắn lựa chọn dùng hết sức bình sinh mà nhảy bật về phía sau, về phần Thiên Vũ Gia Khang thì triệt để ngây ngốc, não của hắn đã chết lặng mà không nghĩ được gì, chỉ có thể dựa vào tinh thần Samurai mà nắm chặt chuôi Katana, lấy hết sức gầm lên một tiếng mà đối đầu với cây Kanabou kia.

Minamoto Dai vừa nhảy lên, thấy Thiên Vũ Gia Khang còn đứng đó thậm chí còn muốn liều chết với con Oni, tuy cả hai vốn đối địch với nhau nhưng mà hiện tại khi cộng đồng gặp phải một sinh vật không phải con người thì tất nhiên trở thành đồng minh với nhau, Minamoto Dai lập tức hét lên.

"Thằng ngu, chạy ngay đi ".

Khi tiếng hét của Minamoto Dai đến tai Thiên Vũ Gia Khang thì hắn mới rùng mình nhưng mà hiện tại trước mặt Thiên Vũ Gia Khang chỉ là một vùng trời tối đen, thân ảnh của con Oni cùng cây Kanabou của nó hoàn toàn che đi ánh mặt trời, hoàn toàn nuốt chửng Thiên Vũ Gia Khang.

Khi mà Minamoto Dai mới chạm đất thì nghe đến "ruỳnh" một tiếng, Minamoto Dai còn có cảm giác bị thứ gì đó bắn lên người, một thứ "kinh tởm " vô cùng.

Minamoto Dai rất nhanh nhận ra thứ bắn trên người mình là gì, đấy là máu thịt của Thiên Vũ Gia Khang bị đập nát mà bắn ra tung tóe.Một chùy của con Oni đập nát nửa người trên của Thiên Vũ Gia Khang, có chẳng chỉ còn nửa người dưới là còn nhìn ra hình thù, còn lại chỉ là một đám máu thịt bầy nhầy.

Minamoto Dai quá mức sợ hãi, hắn căn bản không còn một chút chút chiến ý nào nữa, lập tức xoay người bỏ chạy.

Lựa chọn bỏ chạy thật ra cũng có thể được tính là lựa chọn chính xác nhất bởi vì con Oni căn bản đuổi không được, nếu là đất bằng thì Oni với sải chân khủng bố thậm chí còn nhanh hơn Minamoto Dai nhưng mà nơi đây đều là rừng cây, tuy có rất nhiều đại cổ thụ nhưng cũng chẳng thiếu những cây nhỏ hơn, dạng địa hình kiểu này chỉ cần Minamoto Dai không quá ngu vừa chạy vừa đâm đầu vào cây thì hắn sẽ không chết.

Con Oni lần này cũng không đuổi nữa bởi vì nó nhìn ra... Minamoto càng chạy càng xa, càng chạy càng hướng về phía sâu trong Bồng Lai Tiên Đảo mà đi. 

Oni xoay người lại, nó dùng bàn tay nắm lấy hai chân còn thừa của Thiên Vũ Gia Khang sau đó kéo đi, tình cảnh này thực sự rất buồn nôn bởi vì trừ hai cái chân ra thì phần còn lại của Thiên Vũ Gia Khang chỉ còn là thịt vụn.

Oni tiếp tục bước tới, lần này là DaichiKi.

Con Oni tựa hồ rất thông minh, nó nhìn ra Daichiki còn chưa có chết vì vậy trực tiếp nắm lấy hai chân của Daichiki rồi cầm cả người kẻ này đập thật lực xuống đất.

Không có tiếng hét thảm, chẳng có gì cả, có chăng chỉ là âm thanh xác người va đập xuống nền đất, đầu của Daichiki đã hoàn toàn không cách nào nhìn ra nữa, cũng như Thiên Vũ Gia Khang, tất cả chỉ còn là một nắm thịt vụn.

Con Oni Sau khi giải quyết con mồi của mình thì nó bắt đầu khoanh chân ngồi xuống... nó thực sự muốn ăn sống hai cái xác người này.

Vô Song tuy không phải thiện nam tín nữ gì nhưng mà hắn dù sao cũng là nhân loại, hắn thấy người chết có thể không cứu nhưng mà cũng chưa đến mức nhìn con Oni này bắt đầu ăn thịt người, cảnh tượng này tuyệt đối cực kỳ buồn nôn, thế là Vô Song chậm rãi bước ra khỏi vị trí của mình đồng thời đi thẳng tới chỗ con Oni.

Lúc này theo động tác của Vô Song, con Oni như ý thức được gì đó, nó cũng ngẩng đầu lên, tiếp theo liền buông cái xác trong tay ra, bàn tay lại nắm lấy cây Kanabou của mình.

Nó một lần nữa đứng lên, bàn tay nắm lấy Kanabou nhưng mà cũng không động, cái đầu hơi nghiêng nghiêng về một bên nhìn về phía Vô Song.

Hành động này của nó làm Vô Song nhận ra một việc, con Oni này đủ mạnh và giác quan cũng đủ nhạy bén tuy nhiên nó không lập tức công kích Vô Song mà lại lựa chọn ở lại gần như một con thú hoang đang bảo vệ đống mồi kiếm được vậy.

Nó đi săn thành công... sau đó nó cũng không tiếp tục lựa chọn săn thêm con mồi.

Thân hình Oni cao 3m nhưng mà hai cái xác nó mang về xếp lên nhau cũng gần đủ chỗ này, với con Oni thì hai cái xác người này tuy bị nó đánh nát bét nhưng vẫn sẽ đủ khẩu phần dinh dưỡng của chính nó.Vô Song có thể hiểu suy nghĩ của con Oni kia, chính vì hiểu Vô Song càng thêm chán ghét Bồng Lai Tiên Đảo này đồng thời càng thêm muốn xẻ thịt con Oni ra, để biết bên trong nó có cái gì, cũng giống như ngày xưa ở Phật Sơn, Vô Song mổ xác cũng đã thành thói quen.

Con Oni sẽ không đứng đó mãi mãi, khi Vô Song vào đúng tầm của nó, vào khoảng cách mà nó cho là không an toàn thì nó sẽ động.

Lại là tiếng gầm như Sư Tử Hống của Thiếu Lâm, một tay cầm cây Kanabou, cả người lao về phía Vô Song, động tác không khác gì lúc tấn công Thiên Vũ Gia Khang.

Vô Song cũng không bước tiếp nữa, hai chân trùng xuống, một tay nắm lấy bao kiếm, một tay nắm lấy chuôi thanh Yama.

Con Oni thấy Vô Song không chạy, ánh mắt càng thêm hung tàn, khi đến khoảng cách vung chùy thì cả người nó lại nghiêng sang trái, lấy tay trái đỡ cơ thể, bả vai phải vận sức, lấy hết sức mà đập xuống.

Ở phía đối diện, phần bắp tay phải Vô Song cũng căng phồng lên, dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp nguyên thủy nhất, Vô Song vung thật lực thanh Yama ra, lực như bài sơn đảo hải, trực tiếp va chạm với cây Kanabou.

Con Oni đã dùng cách này săn không biết bao nhiêu con mồi nào ngờ hôm nay mất linh, cây Kanabou của nó đập xuống con mồi nhỏ hơn rất nhiều kia nhưng mà lại có một lực lượng khủng khiếp từ chính con mồi xuất ra, đập vào thanh Kanabou.

Con Oni gầm lên một tiếng đau đớn, cả người lảo đảo lùi về phía sau rồi ngã rầm xuống đất, lúc này nguyên cánh tay phải của nó run lên.

Cánh tay phải của Vô Song lúc này cũng run lên, Vô Song lựa chọn cứng đối cứng để biết con Oni này rốt cuộc mạnh ra sao.

Nếu sức mạnh thân thể của Vô Song hiện tại là 10 thì con Oni này là 7 hoặc cao nhất là 8.

Vấn đề là cây Kanabou kia của nó cực quái dị, gần như khuếch đại uy lực của Oni lên vậy, khiến cho lực mà nó tạo ra gần như ngang ngửa với Vô Song.

Chỉ mộ lần xuất thủ duy nhất, Vô Song hiểu được cái cây Kanabou kia chỉ sợ vốn không thuộc về Oni mà nó được ban cho, cây Kanabou nhìn như đơn sơ giản lược nhưng chắc chắn không phải loại quái vật như Oni có thể tạo ra, đây tuyệt đối là thần binh, là Lang Nha Bổng mạnh mẽ hàng đầu thiên hạ.

Dĩ nhiên đọ sức một chiêu cũng đủ rồi, Vô Song không có ý định đọ chiêu tiếp.

Ở phía còn lại, Oni lại gầm lên, nó nắm lấy thanh Kanabou mà lao về phía Vô Song, ăn quả đắng một lần nhưng mà sinh vật này sẽ không sợ, trong mắt nó chỉ có sự tức giận... mãi cho đến khi sau lưng Vô Song xuất hiện một con mắt màu đỏ, một con mắt khổng lồ đỏ như máu đang quan sát thế gian, Oni mới sợ hãi mà dừng lại, tiếp theo nó lựa chọn quay đầu bỏ chạy.

Nhìn thấy Oni tính bỏ chạy, Vô Song nhếch miệng khinh thường, Vô Song đã lộ ra Uy thì sao có thể cho nó chạy đây.

"Đã lâu không dùng thứ này, vậy bây giờ sử dụng đi ".

"Trùng Dương Thất Tinh Kiếm – Thiên Xu Tham Lang Kiếm ".

Vô Song dùng bàn tay trái nắm lấy cổ tay phải sau đó toàn lực xuất một kiếm.

Đường kiếm phá không mà ra, vẽ một đường vòng cung hoa lệ sau đó mang theo cái đầu của con Oni bắn lên trời, tiếp theo máu huyết của thứ sinh vật này bắn ra.

Máu của nó không phải màu đỏ mà là màu nâu.

Nhìn thân ảnh màu đỏ ầm ầm đổ xuống, khóe miệng Vô Song khẽ cong lên.

"Còn tưởng sinh vật huyền thoại thì sẽ không chết?, hóa ra cũng không chịu được một kiếm ".

Giải quyết xong Oni, Vô Song hơi hướng mắt nhìn về phương xa, nhìn về phía Minamoto Dai bỏ chạy, Vô Song lúc này thật ra còn nhìn thấy được một chuyện... đó chính là ánh mắt kinh sợ cùng cung kính của con Oni khi nhìn về cái phương hướng kia.

Sâu bên trong hòn đảo này chỉ sợ còn có những thứ khủng khiếp hơn nhiều.

Quyển 5 - Chương 83: Hạch

Giải quyết xong con Oni với Vô Song mà nói không tốn quá nhiều sức, vấn đề tiếp theo đương nhiên sẽ là phục vụ cho việc nghiên cứu.

Bắt đầu tự mình xé xác con Oni ra, với một Thần Y như Vô Song mà nói thì cơ thể con người là thứ quá mức quen thuộc từ đó Vô Song có thể nhìn ra cơ thể Oni thật ra cũng giống cơ thể con người, khác biệt chỉ là tất cả các bộ phận đều được khuếch đại.

Sự khuếch đại này cũng không quá mức khó hiểu dù sao cả hòn đảo này bất cứ thứ gì đều lớn hơn bình thường, con Oni này cũng không ngoại lệ.

Sau khi rạch toàn bộ lớp da bên ngoài của con Oni này ra, Vô Song thực sự... không nhìn ra điểm nào khác người của nó, cứ như nó vốn là con người mà thành vậy.

Vô Song lại chuyển ánh mắt tới trái tim của Oni, trái tim của nó phi thường to, đến mức phải bằng hai cái đầu người gộp lại, để bơm đủ máu cho một thân thể khổng lồ này thì trái tim đương nhiên phải rất lớn cũng như rất khỏe, không khác gì máy bơm nước là bao.

Nâng lên trái tim vừa lớn vừa nặng này, Vô Song trong đầu có điểm suy nghĩ.

Vô Song còn chưa quên máu của con Oni có màu nâu, đây là điểm khác thường nhất của nó mà có thể nhận ra bằng mắt thường, dĩ nhiên không tính cái vẻ ngoài dị hợm của nó, đã nhắc đến máu đương nhiên phải nghĩ tới trái tim.

Trong trái tim của sinh vật gọi là Oni này chỉ sợ có ẩn chứa huyền cơ.

Trong lúc Vô Song đang mân mê cái trái tim của Oni thì Vô Song cũng hơi nheo mắt lại bởi vì thứ sinh vật kỳ dị ban đầu lại xuất hiện, thứ sinh vật khi chết sẽ tạo ra mùi hôi thối nồng nặc.

Đương nhiên khác với Minamoto Dai cùng Thiên Vũ Gia Khang thì Vô Song cũng không vội mà chém cái đám này, Vô Song một tay cầm lấy trái tim của Oni rồi thản nhiên đứng lên di chuyển tới vị trí cái đầu của nói, coi cái đầu của Oni như tảng đá mà ngồi lên, chậm rãi quan sát đám dị vật kia.

Vô Song vì không biết tên dị vật nên hắn tạm gọi bọn chúng là Ngư Quỷ, dù sao hai tay cùng hai chân của thứ này cũng có màng nói bọn chúng liên quan tới loài cá thì cũng có vài phần đáng tin.

Trong truyền thuyết Phù Tang cũng có một sinh vật tương tự gọi là Kappa nhưng mà trừ vụ có màng ở tay và chân ra thì Vô Song cũng không cảm thấy Ngư Quỷ giống Kappa ở điểm nào, mà Kappa trong truyền thuyết Phù Tang tuy không đáng sợ như Oni, không bạo ngược như Oni nhưng theo Vô Song thì cũng không đến mức yếu nhớt như vậy mới đúng.

Cái đám Ngư Quỷ lần này xuất hiện tương đối đông, phải lên tới 20 con tuy nhiên bọn chúng lại không dám tấn công Vô Song, Ngư Quỷ di chuyển có chút giống cương thi, bọn chúng tiến thẳng về những cái xác trên mặt đất... sau đó bắt đầu ăn.

Không chỉ xác người mà còn xác của cả đồng bọn mình, những con Ngư Quỷ bị Minamoto Dai cùng Thiên Vũ Gia Khang chém chết đều trở thành đồ ăn của chính Ngư Quỷ còn sống.

Nhìn đám Ngư Quỷ này bắt đầu ăn, Vô Song mới nhận ra một việc, con Oni lúc nãy chỉ cầm hai cái xác, chỉ lựa chọn xác của Thiên Vũ Gia Khang cùng xác của Daichiki trong khi rõ ràng ở đây có tới ba cái xác, còn một tên tử tù đi theo Thiên Vũ Gia Khang mà Vô Song không biết tên.

Khác với lần giết Oni, Vô Song lúc này thực sự nhìn cái đám Ngư Quỷ ăn thịt người cùng đồng loại của chính bọn nó mà không hề ra tay ngăn cản, trong mắt càng ngày càng có điều suy nghĩ.

Ngư Quỷ không có mắt tức là không thấy đường, bọn chúng hoặc là dùng khứu giác hoặc là dùng thính giác tới đây.

Vô Song lúc trước chưa có thời gian nghĩ nhiều lắm nhưng mà hiện tại thì khác, Vô Song có thể cảm thấy Ngư Quỷ chỉ sợ cũng chẳng dùng thính giác bởi vì khi nãy trận chiến giữa hai tử tù kéo dài tương đối lâu nhưng đều không có Ngư Quỷ xuất hiện, chỉ có khi đầu rơi máu chảy thì thứ sinh vật này mới bò ra.

Đương nhiên cũng có thể nói bọn chúng bị âm thanh hấp dẫn từ trước nhưng vì tốc độ không nhanh mà lúc đó mới tới bất quá nếu như vậy thì giải thích thế nào cho trận chiến của con Oni kia?, từ lúc con Oni hoàn thành quá trình giết người tới nay cũng chẳng lâu gì cho cam vậy mà hiện tại Ngư Quỷ rất nhanh tiến tới, với tốc độ này của chings nó thì cái việc bảo chúng tốc độ không nhanh chỉ sợ cũng không thích hợp lắm.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, lại nhìn xung quanh, rốt cuộc đâm thanh Katana vào mặt Oni rồi kéo một đường, máu tươi lại phun ra hơn nữa theo đường chém của Vô Song, máu tươi bắn ra thành cột.
Máu tươi của Oni mộ lần nữa bắn ra mặt đất, lúc này cái đám Ngư Quỷ như cảm nhận được gì đó vội quay đầu mờ mịt nhìn về hướng máu tươi chảy ra, sau đó như một loại bản năng mà cộng đồng né tránh phạm vi chỗ máu đó dính vào, bắt đầu cố gáng di chuyển thành đường vòng rồi tiếp tục nhấm nháp mỹ thực.

Thấy cảnh này, Vô Song trực tiếp cầm trái tim Oni ném thẳng ra chỗ cái xác của Thiên Vũ Gia Khang, trái tim này đương nhiên đầy máu.

Khi trái tim rơi xuống, cả đám Ngư Quỷ đầy sợ hãi mà lùi lại, sau đó cũng không dám ăn nữa mà lại vòng theo đường khác, lựa chọn nhấm nháp mỹ thực chỗ khác, dù sao quanh đây không thiếu "xác".

Nhìn thấy cảnh này, Vô Song càng thêm minh xác Ngư Quỷ chỉ ngửi mùi máu hơn nữa vấn đề "mùi" ở Bổng Lai Tiên Đảo chỉ sợ là một vấn đề rất quan trọng.

Đầu tiên là mùi máu, Ngư Quỷ theo mùi máu mà tới.

Tiếp theo Ngư Quỷ chết lại sinh ra một mùi tanh hôi vô cùng, Oni theo mùi tanh hôi này mà tới.

Cuối cùng là máu của Oni, Ngư Quỷ không có mắt vì vậy nó sẽ không phân biệt được màu máu nhưng chẳng liên quan gì tới việc nó ngửi được mùi máu cả.

Nơi bị máu Oni dính vào, Ngư Quỷ tuyệt không dám lại gần.

Vô Song vừa hoàn thành quá trình phanh xác Oni, trên người Vô Song cũng dính máu cái thứ này, đương nhiên Ngư Quỷ sẽ tránh Vô Song, căn bản không dám lại gần hắn.

Trừ việc này ra, Vô Song còn cảm thấy Ngư Quỷ thật ra giống chó mà Oni nuôi vậy, những con chó chịu trách nhiệm mở đường cho Oni, mang thông tin về phương hướng con mồi cho Oni, để đáp lại công sức của đám này thì con Oni... tặng bọn Ngư Quỷ một trong ba cái xác hơn nữa còn là cái xác nguyên vẹn nhất.

Nếu suy nghĩ của Vô Song đúng, những sinh vật này không phải con người hoặc từng là con người nhưng mà cũng có hệ thống phân chia cấp bậc cùng quyền lực cực kỳ rõ ràng, cũng như cái cách ánh mắt Oni trở nên sùng kính khi nhìn vào sâu trong khu rừng vậy.

Vô Song lần này lại xoay thanh Katana dính đầy máu Oni, hắn bắt vung một đường kiếm, mang máu Oni giải trên mặt đất.Ngư Quỷ ăn rất nhanh, bọn chúng sắp dọn xong xác nhưng mà khi máu của Oni rơi vào gần cái xác nào đám Ngư Quỷ lại lựa chọn tránh đi, theo đường kiếm của Vô Song thì toàn bộ cái xác của những con Ngư Quỷ cũ đều dính máu Oni, chỉ có xác người còn trên mặt đất là thoát được.

Đoàn ngư quỷ bị dồn lại, trực tiếp giải quyết hai cái xác người, đương nhiên một phần xác thịt còn lại của Thiên Vũ Gia Khang thì không bị đụng tới, dù sao nguyên cả quả tim của Oni rơi ở đó, Ngư Quỷ nào dám đụng?.

Nhìn đám Ngư Quỷ dọn xác, Vô Song có thể thấy chúng bắt đầu rời đi, dĩ nhiên Vô Song sẽ không để Ngư Quỷ rời đi dễ dàng như vậy, Vô Song lại vung kiếm, trong số 15 con Ngư Quỷ thì trực tiếp có 7 con bị Vô Song chém bay đầu.

Vô Song chỉ giết 7 con là bởi cái mùi hôi kia chính Vô Song cũng thấy khó chịu, giết càng nhiều thì mùi càng nồng, mùi càng nồng Vô Song càng không quen, với Ngư Quỷ thì Vô Song cảm thấy giết vừa đủ là được.

Giết xong 7 con Ngư Quỷ, cũng không thấy cái đám còn lại có ý kiến gì, một mực quay đầu bỏ đi vì vậy Vô Song cũng lười để ý, Vô Song bắt đầu đứng dậy cầm lại trái tim của Oni, một lần nữa tiến hành giải phẫu.

Dĩ nhiên Vô Song giết Ngư Quỷ thật ra cũng để xác định suy đoán, liệu có phải Oni theo cái mùi này mà tới hay không đồng thời Vô Song cũng tương đối tò mò, hắn muốn biết mùi máu nào cũng có thể hấp dẫn Ngư Quỷ khác tới đây hay chỉ máu người?, đồng thời đám Ngư Quỷ có thể cảm nhận được mùi máu trong phạm vi bao xa?.

Vừa bắt đầu giải phẫu Oni, Vô Song vừa đợi một con Oni khác tới nhưng mà cho đến khi Vô Song rạch nát trái tim của Oni ra rồi thì cũng không thấy mộ con Oni tương tự nào tiến tới nơi này nữa bất quá việc này đã không quan trọng bằng việc Vô Song phát hiện trong trái tim của Oni "có hàng".

Vô Song cũng chẳng biết gọi nó là cái gì, trong tim của Oni tồn tại một hạt cây, một hạt cây cắm rễ trong chính cái trái tim khổng lồ này, khi Vô Song dùng mũi Katana thử cắt hạt cây này liền có thể cảm nhận được nó khẽ run lên, cứ như một sinh vật hết sức bình thường vậy.

Sự xuất hiện của hạt cây này đương nhiên thu hút toàn bộ sự chú ý của Vô Song, cái hạt cây thật sự rất lớn, lớn... phải bằng một quả táo ở ngoài tự nhiên.

Vì nó lớn như vậy, Vô Song lại bắt đầu mổ nó ra.

Hạt cây lớn bằng quả táo, theo mỗi đường dao của Vô Song cắt xuống thì hạt cây đều run lên, sau khi lớp vỏ bên ngoài hoàn toàn được bóc ra thì Vô Song như thấy một viên hạch, một viên hạch màu đỏ hình oval đồng thời nó cũng chỉ to bằng quả Seri.

Cái viên hạch màu đỏ này có rất nhiều dây thần kinh liên kết với lớp vỏ bên ngoài của hạt cây, rồi chính cái lớp vỏ bên ngoài này mới bắt đầu cắm những rễ cây vào trái tim Oni.

Vấn đề thú vị nhất là Vô Song có thể cảm nhận được một loại năng lượng quen thuộc vô cùng trong cái viên hạch màu đỏ này, thứ năng lượng đi cùng với Đế Thích Thiên, thứ năng lượng gọi là ma khí.

Ma khí rất nhạt, phi thường nhạt nhưng mà Vô Song chắc chắn biết mình không sai.

Vô Song nắm lấy cái viên tinh hạch này, cũng không cảm thấy một chút khí tức sinh mệnh nào nữa, Vô Song liền trực tiếp bóp nát thứ này trong tay để rồi theo sự phá hủy của tinh hạch, từng tia ma khí được giải phóng, nó bắt đầu bốc lên khỏi tay Vô Song, thứ khí màu đen hoàn toàn có thể thấy bằng mắt thường, đương nhiên nó cũng rất mỏng, rất ít ỏi, chẳng bao lâu liên tan vào hư không, hoàn toàn biến mất như chưa hề tồn tại.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 84: Thùy

Vô Song là Thần Y nhưng mà trên đảo này cũng không chỉ có một mình Vô Song là Thần Y, ở trên đảo này thậm chí có hai người nữa đều là Thần Y và bọn họ cũng đang giải phẫu cái đám dị vật ở Bồng Lai Tiên Đảo này.

Hai người đang giải phẫu dị vật lúc này chính là Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh.

Vô Hà Tử chưa bao giờ thể hiện trình độ y thuật cho Vô Song xem nhưng mà kể cả vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì tới việc ông là Thần Y, về phần Thiên Thánh tuy không bao giờ đi lại trên giang hồ lại càng chẳng cứu giúp mấy người nhưng trình độ y thuật của Thiên Thánh căn bản không phải bàn cãi.

Lúc này cũng như Vô Song, trong tay Thiên Thánh cầm một viên tinh hạch màu đỏ trong trái tim Oni.

Về phần Vô Hà Tử, trong tay ông là một viên hạch khác màu xanh, một viên hạch nằm chính giữa đại não của Oni.

Hai lão nhân đều nhìn chằm chằm vào vật này, trong mắt lập lòe quang mang.

Lúc này Thiên Thánh lại nhìn từng bó cơ, từng khung xương trên người Oni mà nói.

"Thứ sinh vật này chỉ sợ từng là con người, về phần nó bị biến đổi thành dạng này có lẽ cũng bởi hai viên đá này ".

Viên hạch trong tay Thiên Thánh màu đỏ như lửa, viên hạch trong tay Vô Hà Tử lại mang màu xanh của nước, hai lão nhân đều cộng đồng nhận ra ngay cả màu sắc của thứ này cũng rất đặc biệt.

Lúc này ở một bên Quỳnh Hương mới lên tiếng.

"Hai vị tiền bối, theo những gì Tiêu Dao Tử tiền bối ghi lại thì sinh vật này được ông gọi là Hung Quỷ ".

Quỳnh Hương nói rồi quả nhiên lật một trang sách ra, trong trang sách có một phần phác họa Oni.

Tiêu Dao Tử không phải người Phù Tang, sẽ không biết Oni là cái khỉ gì vì vậy ông gọi thứ này là Hung Quỷ.

Theo ngón tay của Quỳnh Hương chỉ vào trang sách, cả Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh liền trầm ngâm, ngay cả Lý Thương Hải đứng cạnh đó cũng lộ ra vẻ trầm ngâm bởi cả ba người đều đọc được những dòng Tiêu Dao Tử ghi lại.

Quyển sách này chính là bút ký mà Tiêu Dao Tử gửi cho Trường Sinh Chân Nhân khi chết, lúc này lại được mang lên Bồng Lai Tiên Đảo.

Trong quyển sách này ghi chú về tất cả những thứ Tiêu Dao Tử từng thấy, từng gặp nơi Bồng Lai, dĩ nhiên trong miệng Tiêu Dao Tử thì chỗ này là Quỷ Đảo.

Trên thế giới này người hiểu Quỷ Đảo nhất cũng chỉ có Tiêu Dao Tử, đương nhiên là không tính những kẻ cùng thuyền với Đế Thích Thiên.

Trong miệng Tiêu Dao Tử, nơi này gọi là Quỷ Đảo, Quỷ Đảo phân chia làm 4 vòng tròn.

Ở bên ngoài được gọi là rìa đảo.

Vượt qua khu vực rìa đảo thứ nhất liền tiến vào khu vực thứ hai gọi là Quỷ Lâm.

Khu vực thứ ba được Tiêu Dao Tử gọi là Thạch Thành.

Khu vực thứ tư gọi là "Tối".

Ba khu vực đầu bản thân Tiêu Dao Tử giải thích rất kỹ lưỡng thậm chí có rất nhiều sinh vật đều được ghi lại nhưng mà vùng tối cuối cùng thì không có bất cứ thông tin gì.

Theo quyển sách này ghi lại, ở rìa đảo tồn tại một sinh vật gọi là Hung Quỷ, Hung Quỷ ở đây đương nhiên là Oni mà đám người Vô Hà Tử vừa giải quyết.

Y thuật của Tiêu Dao Tử cao đến mức nào thì nhìn vào toàn bộ Tiêu Dao Phái liền có thể nhìn ra, tuy cùng là Thần Y nhưng Tiêu Dao Tử chỉ sợ hơn Vô Hà Tử khá nhiều, không phải ngẫu nhiên người này cơ hồ được ví là thần nhân, thiên tư của Tiêu Dao Tử cực kỳ khủng bố nhưng mà cũng vì thiên tư quá mức khủng bố mới gặp trời cao đố kỵ mà lâm vào tai ách không thể thoát ra.

Bằng y thuật của mình, Tiêu Dao Tử nhận ra trong trái tim của Hung Quỷ có hạch đỏ còn trong não của Hung Quỷ là thùy xanh.
Hạch ở đây là hạch tâm, thùy ở đây là thùy não.

Hạch đỏ cùng thùy xanh tạo thành một loại dị liên kết trong người Hung Quỷ, chính luồng dị liên kết này mới tạo cho Hung Quỷ một thứ sức mạnh thể chất kinh khủng vô cùng.

Theo Tiêu Dao Tử, ban đầu hạch đỏ cùng thùy xanh mang theo năng lượng cực lớn nhưng mà khi được cấy vào người Hung Quỷ thì hai vật này lại tự tạo thành liên kết với nhau, như một vòng tuần hoàn vừa bổ sung cho nhau, vừa kiềm chế lẫn nhau, chính nhờ cái lý do này mà thân thể Hung Quỷ không bị hủy diệt.

Với Tiêu Dao Tử, Hung Quỷ ban đầu là con người hoặc là một thứ gì đó tương tự con người, sau đó bị hạch đỏ cùng thùy xanh dần dần cải tạo, từng mạch máu, từng bó cơ sau đó cả dung mạo, hình dáng thậm chí là trí tuệ, tất cả đều bị cải biến để trở thành thứ sinh vật mới với cái tên Hung Quỷ.

Tiếp theo bản thân hạch đỏ cùng thùy xanh không phải vạn năng và nó cũng không thể tồn tại mãi mãi, năng lượng của chúng góp phần cải tạo hay thậm chí là trực tiếp tạo ra Hung Quỷ nhưng dần dần thứ năng lượng kia cũng cạn kiệt, khi đó Hung Quỷ sẽ không thể phát triển nữa, thân thể của nó bị cố định đồng thời Hung Quỷ sẽ bắt đầu sinh ra những cảm giác, những thứ cảm giác nguyên thủy nhất của một sinh vật sống đó chính là cảm giác đói, cảm giác tồn tại cùng sự bạo lực nguyên thủy.

Lúc trước Hung Quỷ chỉ có cái xác, sau này nói mới là Hung Quỷ thật sự, về phần hạch đỏ cùng thùy xanh không tiếp tục mang năng lượng nuôi dưỡng Hung Quỷ nữa mà Hung Quỷ phải nuôi ngược lại nó để duy trì sự sống, phải đi kiếm năng lượng bổ sung cho cơ thể khổng lồ của mình từ đó tạo ra dinh dưỡng, từ dinh dưỡng này mới có thể kéo dài sự tồn tại của hạch đỏ cùng thùy xanh, đây là lý do tại sao hai vật này lại mọc rễ trong người Hung Quỷ.

Đây chính là toàn bộ giải thích tường tận của Tiêu Dao Tử về Hung Quỷ.

Khi nghe Quỳnh Hương đọc những dòng chữ này lên, cả Vô Hà Tử, Thiên Thánh cùng Nguyệt Đế đều nhìn nhau, trong mắt mang theo sự kinh hãi.

Điều Tiêu Dao Tử khám phá ra đại diện cho cái gì?, đại diện cho việc Hung Quỷ là sản phẩm nhân tạo, nếu thực sự do bàn tay con người tạo ra vậy thì không rõ thần thánh phương nào tạo ra được Hung Quỷ?.

Nghĩ tới bàn tay con người tạo ra tất cả, Vô Hà Tử không khỏi thở dài một hơi mà nói.

"Lần này không có Hoàng đại tà ở đây thực sự là nuối tiếc ".

Nghe Vô Hà Tử nói, Thiên Thánh cũng không khỏi cười.

"Phải, có Hoàng đại tà ở đây thì hắn nhất định sẽ vô cùng phấn khích, thiên hạ này có mấy người nghiên cứu thân thể con người được đến trình độ như hắn, bất quá hắn lên hòn đảo này xong thì nơi này tuyệt đối thảm ".

Vô Hà Tử nghe vậy cũng gật đầu, chỉ cần "Hoàng đại tà" lên đến đây thì bất cứ sinh vật nào có lẽ cũng bị mổ ra bằng sạch, toàn bộ cái nơi gọi là Quỷ Đảo này cũng chuẩn bị đổi tên thành Tử Đảo đi là vừa.

Hai lão nhân thế hệ trước nói chuyện, Quỳnh Hương cùng Lý Thương Hải không thể chen miệng vào được tuy nhiên cả hai người đại khái cũng hiểu được Hoàng đại tà là ai.
Nếu trước mặt hậu bối, Vô Hà Tử cùng Thiên Thánh nhất định sẽ gọi là Hoàng Thái Sư nhưng mà ở trên đảo này cũng không có người ngoài, càng không phải vị họ Hoàng mà giữ thể diện, đương nhiên sẽ gọi là Hoàng đại tà.

Về phần tại sao gọi là Hoàng đại tà thì chính là để phân biệt với Hoàng tiểu tà, tiểu tử ẩn thân ở Đào Hoa Đảo.

Lý Thương Hải chưa từng tiếp xúc với Hoàng Thái Sư vì vậy cũng chỉ có thể lắc đầu, nàng hướng ánh mắt về phía Quỳnh Hương mà lên tiếng.

"Thế cái đám sinh vật bẩn thỉu kia gọi là gì? ".

Quỳnh Hương lúc nãy thật ra đã tra cứu xong, nghe Lý Thương Hải hỏi lập tức đáp.

"Lý tiền bối, đám sinh vật kia gọi là Ngư Quỷ, theo Tiêu Dao Tử tiền bối nói Ngư Quỷ gần như có nhiệm vụ dọn rác, bọn chúng chuyên đi dọc xác dựa theo mùi máu truyền trong không khí đồng thời Ngư Quỷ cũng không sống dưới nước, chúng là một cộng đồng rất lớn sống dọc theo nguồn nước ".

"Trong cơ thể Ngư Quỷ cũng có một thứ gọi là hạch nhưng thứ này màu đen, sau khi Ngư Quỷ chết thì thứ này lập tức vỡ ra, đây chính là nguyên nhân của mùi hôi thối, giống với mật cá khi xử lý không cẩn thận sẽ có vị đắng thì Ngư Quỷ nếu giải quyết không cẩn thận sẽ có mùi hôi thối, mùi hôi thối này là dấu hiệu cảnh báo cho những sinh vật cao cấp hơn điển hình là Hung Quỷ, Hung Quỷ dựa vào mùi này để nhận biết... nhận biết có một dạng sinh vật sống vừa tiêu diệt Ngư Quỷ, từ đó bắt đầu quá trình săn mồi của mình ".

Nghe Quỳnh Hương giải thích, đến cả Thiên Thánh cùng Vô Hà Tử đều cộng đồng hỏi.

"Làm sao để "xử lý cẩn thận" Ngư Quỷ? ".

Hai lão nhân này thực sự muốn xem cái "hạch đen" của Ngư Quỷ thì nó như thế nào.

_ _ _ _ __ _ _ _ _

Trong lúc hai vị đại lão còn đang muốn biết làm sao "xử lý" Ngư Quỷ thì "tiểu bối" Vô Song lúc này đang cầm một viên hạch màu đen, trong ánh mắt lộ ra vẻ kỳ quái.

Bên cạnh Vô Song hiện tại vừa vặn có thêm một con Oni đã chết, tuy con Oni này làm Vô Song đợi hơi lâu nhưng mà rốt cuộc vẫn đến, đương nhiên nó lại bị Vô Song giải phẫu.

Vô Song thì không biết được cách xưng hô của Tiêu Dao Tử về cái đám này nhưng mà trùng hợp ở chỗ Vô Song cũng gọi viên màu đỏ nơi trái tim là hạch còn nơi trên đại não là thùy.

Nắm viên hạch đỏ cùng thùy xanh trong tay, Vô Song nghĩ ngay tới hai nguyên tố giữa tự nhiên là nước với lửa hay nói theo ngôn ngữ đạo gia là thủy cùng hỏa.

Thủy hỏa bất dung, thủy hỏa sinh ra có thể kiềm chế lẫn nhau nhưng mà ngay cả thủy hỏa cũng có thể dung hợp với nhau, bổ trợ cho nhau, lúc này Vô Song thậm chí cảm giác một hạch cùng một thùy này như hai cực của trận pháp vậy.

Vô Song cảm nhận được ma khí bên trong hai thứ này và đương nhiên khi đã trải qua sự kiện Phật Sơn thì Vô Song cũng hiểu ma khí thay đổi được con người.

Không mượn bút ký của Tiêu Dao Tử, Vô Song đã có những nhận xét sau.

Thứ nhất Oni là người sau đó bị ma khí cải tạo thành một dạng sinh vật khác dựa trên hai cực thủy hỏa.

Thứ hai, năng lực ma khí trong hai cực thủy – hỏa quá yếu chứng tó bọn chúng đã dùng hết năng lượng để cải tạo thân thể Oni, sự tồn tại của chúng hiện tại trong người một con Oni có thể hiểu là công tắc của sự sống, giống như trái tim cùng thùy não, chúng tồn tại để đảm bảo con Oni tồn tại.

Thứ ba, Oni là một sinh vật biến dị, đương nhiên cần hít thở, cần ăn, cần uống, chính những hoạt đồng bình thường nhất của con người tạo ra những yếu tố cần thiết nuôi dưỡng trái tim cùng não bộ, vì vậy mà hai cực thủy hỏa bắt đầu mọc rễ, hấp thu dưỡn chất trên chính trái tim cùng não bộ Oni để bảo đảm sự tồn tại của chính nó.

Thứ tư, theo Vô Song bản thân Oni như một con khôi lỗi với hạch tâm là một tiểu trận pháp được hình thành từ hai cực thủy – hỏa... nếu như vậy thì Vô Song cơ hồ xác định được luôn rằng rất có thể Oni hiện tại được "thả rông" nhưng khi cần sẽ hoàn toàn nghe lệnh kẻ khác.

Sau những vấn đề rút ra, Vô Song tạm coi mình là hiểu về Oni, giờ phút này Vô Song cũng đang nghiên cứu viên hạch đen của Ngư Quỷ.

Viên hạch đen này cũng có ma khí... và nó cực kỳ đặc biệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau