CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 811 - Chương 815

Quyển 5 - Chương 77: Giết Chóc (4)

Toàn bộ tử tù đều được tập hợp ở sân rộng, con số lên tới gần 600 người, cái đám này tụ tập một chỗ gần như cho người ta một loại cảm giác sởn tóc gáy vậy.

Đương nhiên cũng sẽ chẳng ai để đám người này ngồi đây mãi, dưới cái nắng 42 độ như thiêu như đốt, giữa lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu, rốt cuộc âm thanh lạnh lùng đầy quyền uy vang lên.

"Thiên hoàng bệ hạ, giờ lành đã điểm ".

Người mở miệng chính là đại tướng quân Yoshimune.

Hiện tại phủ Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng gần như đã bằng mặt không bằng lòng nhưng mà địa vị của Yoshimune vẫn rất lớn, ông ta có thể coi như bá phụ của Anh Đinh Thiên Hoàng thêm vào việc Yoshimune cũng chẳng còn tại vị bao nhiêu năm nữa dẫn tới việc Anh Đinh Thiên Hoàng gần như không cần thiết đấu sống đấu chết với vị đại tướng quân này, từ đó lại lộ ra vài phần hạ phong.

Nghe Yoshimune mở miệng, Anh Đinh Thiên Hoàng rốt cuộc gật đầu, lên tiếng.

"Nổi trống, tiến hằn sàng lọc ".

Giọng nói của Anh Đinh Thiên Hoàng không lớn, càng không có khả năng truyền khắp sân rộng này nhưng mà khi Thiên Hoàng dứt lời thì tiếng trống vẫn vang lên, bốn hàng trống xếp dọc với nhau trong sân rộng, tiếng trống nối liền liên tục, liên miên bất tuyệt.

Theo tiếng trống này vang lên, có hai phe nhân mã lần lượt tiến vào sân rồng.

Đầu tiên là nhà Thiên Vũ gia, thứ hai chính là nhà Minamoto.

Thiên Vũ gia rất mạnh, phi thường mạnh, tại thời Mạc phủ này Thiên Vũ gia có thể đối địch cùng hai đại gia tộc khác của Phù Tang một lúc, Thiên Vũ gia có thể coi là sự hòa hợp của nhà Minamoto cùng nhà Kido.

Đương nhiên nhà Kido thật ra cũng không tính là đại gia tộc, bọn họ là gia tộc chỉ nghe lệnh Thiên Hoàng đồng thời hiện tại cũng là đồng mình thân thiết của nhà Minamoto, chuyên được Thiên Hoàng sử dụng để kiềm chế Thiên Vũ gia.

Nếu chỉ tính về độ phân bố cùng nắm giữ thông tin lẫn hệ thống tình báo bản thân nhà Minamoto không sánh được với Thiên Vũ gia nhưng ở trên phương diện võ lục, nhà Minamoto cực cường.

Toàn bộ Phù Tang hiện tại có 7 đế vị cường giả.

Bái Nguyệt Giáo có 2 vị, trong đó 1 người là Nguyệt Đế, người còn lại thuộc Thiên Vũ gia.

Phủ Đại Tướng Quân có 1 vị.

Nhà Yamato đại diện cho thế lực Thiên Hoàng có 2 vị.

Nhà Minamoto nắm giữ 1 vị.

Cuối cùng gia tộc Fujiwara nắm giữ 1 vị.

Sự xuất hiện song song của hai quân đoàn vũ trang giữa Thiên Vũ gia cùng nhà Minamoto khi tiến vào sân rồng lại một lần nữa chứng minh cho thế cuộc của Phù Tang hiện tại, gần như bất cứ việc gì cũng phải kiềm chế lẫn nhau, so kè lần nhau.

Có khoảng 600 tử tù thì cũng có 600 người của hai gia tộc tiến vào sân rồng, mỗi bên bao gồm khoảng 300 người tự động tản ra sau đó từ từ rút Katana đặt lên trên cổ tử tù.

Thú thật Vô Song thực sự khó mà quen được với những lễ nghi của Phù Tang, lễ nghi là thứ không xấu, truyền thống là thứ khó bỏ nhưng mà với người ngoài như Vô Song thì cực kỳ mất thời gian, hắn căn bản không quen được.

Cảm nhận thanh Katana đặt lên cổ mình, ánh mắt Vô Song không khỏi nhíu lại.

Đương nhiên cái đám này sẽ không thực sự chém xuống mà là đợi đại tướng quân Yoshimune đứng lên đọc "diễn văn".

Đáng lẽ lần này phải là Thiên Hoàng mở miệng nhưng chẳng biết tại sao lại đến Yoshimune tới nói.

Công tâm thì Yoshimune quan tâm vấn đề trường sinh hơn Anh Đinh Thiên Hoàng nhiều bởi lão nhân này đã già, hậu đại sau này cũng không có người quá xuất sắc, gia tộc Tokugawa hiện tại nhìn như cực thịnh nhưng mà cực thịnh được bao lâu?.

Yoshimune đứng lên bục cao nhất, lão nhân này lúc ngồi thì nhìn có chút già nua nhưng khi đứng lên trên người có một loại khí thế lan ra toàn bộ sân rồng, khí thế của Yoshimune gần như làm cho toàn bộ tử tù không thể không tập trung nhìn về phía ông ta.

Yoshimune lúc này mới mở miệng.

"Các ngươi đã tới đây vậy thì không cần ta nói nhiều, các ngươi là những tội phạm khét tiếng nhất toàn bộ Phù Tang, với tội ác các ngươi gây ra thì cái chết là con đường duy nhất mà các ngươi có thể được đón nhận tuy nhiên ngày hôm nay lấy tư cách là Đại Tướng Quân của đất nước Phù Tang, ta có thể cho các ngươi lựa chọn "."Lựa chọn chết như một người hùng hoặc chết như một kẻ tội đồ, nếu các ngươi lựa chọn chết như kẻ tội đồ vậy thì ngay giờ phút này, án hành hình sẽ được thực thi".

Yoshimune nói xong liền yên lặng, đương nhiên toàn bộ sân rồng cũng yên lặng, sẽ không có tử tù nào đến tận đây rồi mà vẫn muốn chết cả, ít nhất sẽ không phải chết ngay lập tức ở đây.

Yoshimune nhìn toàn trường, ánh mắt già nua bỗng chú ý tới Vô Song bởi Vô Song lúc này là người duy nhất đeo Kim Cang Tỏa đồng thời sau lưng Vô Song lúc này cũng là người hiếm hoi mà Yoshimune nhớ tên trong đám hậu bối – Thiên Vũ Trung.

Yoshimune khẽ cười một cái, sau đó lại tiếp tục mở miệng.

"Sự im lặng này có thể đại biểu con đường của các ngươi, các ngươi muốn chết như một người hùng, vậy ta sẽ cho các ngươi tư cách để trở thành người hùng ".

"Nhân dạnh ta, Tokugawa Yoshimune, ta tuyên bố toàn bộ các ngươi được tự do, được cởi bỏ xiềng xích đồng thời bước vào trận chiến tàn khốc nhất, trận chiến để trở thành người hùng ".

"Bậc anh hùng từ xưa đến nay không nhiều, nhiệm vụ tiếp theo phi thường quan trọng, ảnh hưởng mật thiết tới tương lai của đất nước chúng ta, lão phu không cần một đám tạp nham vô dụng, lão phu chỉ cần 30 người sống trong số các ngươi ".

Yoshimune nói xong, lập tức xuống đài đồng thời có binh lính Phù Tang kéo từng xe vũ khí ra sân rồng, sau đó đặt từng xe vũ khí ra khắp nơi xung quanh, cùng với động tác này của đám binh lính thì cao thủ của hai nhà Thiên Vũ cùng Minamoto bắt đầu vì đám tử tù mà tháo xích sắt.

Trong đám tử tù, đương nhiên Vô Song là trường hợp đặc biệt nhất bởi Vô Song là người duy nhất vẫn còn đeo Kim Cang Tỏa trên lưng.

Lúc này Thiên Vũ Trung tiến tới ngồi xuống bên cạnh Vô Song, thản nhiên mà hỏi.

"Nghịch Thiên Di Hành đúng chứ?, ta chắc không cần bỏ thứ này khỏi lưng ngươi đâu nhỉ? ".

Vô Song liếc nhìn Thiên Vũ Trung một cái, hắn hiện tại cũng đang không hiểu tại sao không phải Thiên Vũ Huân đến bên cạnh mình.

Vô Song khác với đám tử tù bình thường ở chỗ hắn biết nhiều hơn, hắn biết sau lần chém giết này thì chính thức sẽ chọn ra 30 tử tù mạnh nhất tiến tới Bồng Lai Đảo.

Ai cũng biết nơi này có Trường Sinh Dược nhưng mà trên nơi này có cái gì thì lại là vấn đề khác, đừng nói Mikami không thể mở miệng mà cho dù miệng cô ta có sinh ra hoa ra ngọc thì cũng chẳng ai ngu đến mức phó thác toàn bộ số mệnh vào miệng của một người phụ nữ cả.

Đám tử tù lần này tiến lên Bồng Lai Tiên Đảo với tư cách là đội thám thính, sau đó mang thông tin về cho Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng.

Đương nhiên sẽ không ai tin đám tử tù này vì vậy phải có người giám sát, bình thường người giám sát sẽ là người được cả Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng tin tưởng nhưng mà trong tình hình này thì cũng không có thế lực như vậy, rốt cuộc phải chia ra cho nhà Thiên Vũ cùng nhà Minamoto đảm nhiệm.

Mỗi gia tộc sẽ cử 15 người đi theo đám tử tù lên Bồng Lai Tiên Đảo, đám tử tù sẽ có tổng cộng 10 ngày thời gian trên đảo sau đó bất kể thế nào cũng phải trở về báo cáo với Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng, đồng thời mở đường cho lực lượng chân chính của Phù Tang lên đảo.Vô Song vốn tưởng người giám sát hắn sẽ là Thiên Vũ Huân nhưng không ngờ lại là một nam tử lạ mặt, kẻ này đương nhiên mạnh hơn Thiên Vũ Huân nhưng mà lại cho Vô Song cảm giác đáng ghét vô cùng.

Vô Song nghe hắn nói, cái cổ hơi quay lại, khóe miệng nhếch lên.

"Cút ". 

Theo một chữ cút này của Vô Song, Thiên Vũ Trung khẽ cười sau đó lùi lại, rất nhanh rời khỏi sân rồng mà trở về vị trí quan sát, không chỉ Thiên Vũ Trung mà toàn bộ 600 người của Thiên Vũ gia cùng nhà Minamoto cũng đều rời đi, toàn bộ sân rồng này sẽ biến thành một mảnh địa ngục trần gian, sẽ là nơi 600 tử tù chém giết để chọn ra 30 kẻ mạnh nhất.

_ _ _ _ _ _ _ _ 

Trận chiến bên dưới cực kỳ đẫm máu nhưng mà thân là người mở đầu, là người phát biểu cho trận chiến này là Yoshimune thì lại không bận tâm lắm, ông ta trở về vị trí của mình xong liền chưa từng nhìn xuống dưới sân rồng, mãi đến khi đệ đệ Munetada tiến đến thì Yoshimune mới mở mắt ra.

"Tra được không? ".

Munetada ngồi xuống bên cạnh đại ca mình, ánh mắt nhìn về phía Vô Song ở sân rồng, lúc này toàn bộ đám tội phạm như bị điên vậy, tiến vào trạng thái chém giết điên cuồng tuy nhiên vẫn có những tử tù lộ ra mình cực kỳ đặc biệt.

Ở dưới kia, cũng như Vô Song, có những kẻ sau khi được bỏ xiềng xích ra thậm chí còn chưa đứng lên.

Munetada nhìn Vô Song một lúc rồi mới chuyển ánh mắt trở lại bên đại ca mình, hắn thản nhiên nói.

"Không tra được thông tin gì, chỉ biết hắn tự xưng Nghịch Thiên Di Hành, giết một tướng quân ở Phích Lịch Đảo, giết một kẻ của Thiên Vũ gia, người bắt giữ hắn trên giấy tờ gọi là Thiên Vũ Huân".

"Ngoài ra kẻ này ở trong ngục làm một việc khá kinh người, nghe nói trong trạng thái bị xích tay xích chân vẫn có thể giết được toàn bộ bạn tù cùng ngục giam ".

Munetada nói xong bản thân Yoshimune như cảm thấy hứng thú, nhìn đệ đệ đồng thời cũng từng là đối thủ của mình, Yoshimune hỏi.

"Theo ngươi, hắn so với Thiên Vũ Trung ra sao? ".

Munetada cũng không cần nghĩ mà nói.

"Mạnh hơn nhiều ".

Yoshimune nghe vậy cười đến híp cả mắt, sau đó lại hỏi.

"Vậy theo ngươi, lần này người thừa kế Thiên Vũ gia sẽ sống hay chết? ".

Lại một lần nữa Munetada không cần phải nghĩ đồng thời trên miệng cũng cười gằn.

"Chết chắc ".

"Đừng nói là hắn, Thập Ngũ Đương Đại đều chết hết một lượt mới là tốt nhất ".

Hai huynh đệ nói chuyện thực sự không kiêng nể gì cả nhưng mà ngạc nhiên là cũng không ai nghe thấy, không ai cảm nhận được cái cuộc trò chuyện này.

Lần này lên Bồng Lai Đảo, Thiên Vũ gia đúng là minh hữu số một của phủ Đại Tướng Quân nhưng mà điều này thì chẳng liên quan gì đến việc đám người Thập Ngũ Đương Đại nên chết hết cả.

Dĩ nhiên Munetada từ đầu đến cuối cũng không nói Vô Song ra tay mà Munetada có nhân tuyển tốt hơn nhiều, nhân tuyển đáng tin hơn nhiều.

Trong đám tử tù kia có một đứa bé 13 tuổi, đứa bé này gọi là Luha.

Bằng vào một mình đứa bé này... giết hết toàn bộ Thập Ngũ Đương Đại là việc không khó.

Quyển 5 - Chương 78: Hội ngộ (1)

Munetada không phải kẻ dễ gần càng không phải kẻ sẽ dễ dàng công nhận người khác nhưng mà trong mắt Munetada thì Luha quả thật rất đáng sợ, kẻ này trong tương lai chỉ cần không chết thì hoàn toàn có thể trở thành kẻ mạnh nhất Phù Tang.

Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ gia rất mạnh, cũng không thiếu thiên tài nhưng sẽ chẳng có thiên tài nào đạt được tới trình độ của Luha, kẻ được Munetada gọi là cái chết trắng.

Giống với Vô Song, Luha là cố tình để bị bắt, cố tình ở trong ngục tù để đi tới sân rồng này bởi đứa nhỏ này được thuê để làm một nhiệm vụ, nhiệm vụ ám sát toàn bộ Thập Ngũ Đương Đại.

Tại sao Munetada cùng đại tướng quân Yoshimune lại muốn giết hết Thập Ngũ Đương Đại thì trừ họ ra sẽ không ai biết được, việc của Luha chỉ là nhận tiền sau đó hoàn thành cam kết.

Luha hiện tại thực sự rất chán bởi nó dù sao cũng chỉ là một đứa bé, tuổi tác của Luha hiện tại cũng chỉ bằng với Dương Quá, dĩ nhiên nó là một đứa bé bất thường, bởi bất thường nên nó càng chán.

Ánh mắt hồn nhiên ngây thơ đảo qua toàn bộ các con mồi của mình một lần nữa, rốt cuộc Luha đứng lên.

Với một đứa bé như Luha thì nó đương nhiên là con mồi ngon cho cái đám tử tù ở đây nhưng không hiểu vì sao từ đầu tới cuối cũng không có tử tù nào chú ý tới Luha, cứ như kẻ này không tồn tại vậy.

Luha lững thững đi trong chiến trường, trên người cũng chẳng có vũ khí, hoàn toàn vô hại, hoàn toàn hồn nhiên sau đó nó cứ thế tới chỗ Vô Song.

Thân hình Luha rất nhỏ nhắn, đại khái chỉ khoảng 1m3, toàn thân mặc đồ đen che kín thân thể, chỉ có cái khuôn mặt non nớt cùng mái đầu trắng là lộ ra ngoài, nếu không phải hoàn cảnh không đúng thì rất khó có người nghĩ tới đứa bé này vốn là một tên tử tù.

Luha đi đến chỗ Vô Song, nó thản nhiên đặt mông lên Kim Cang Tỏa trên lưng Vô Song, cả người cứ thế dựa vào lưng Vô Song đồng thời mở miệng, cũng giống như thân thể, khuôn mặt thì giọng nói của Luha cũng hoàn toàn phù hợp với hai chữ "trẻ con".

"Đại ca, tóc của ngươi là màu trắng tự nhiên sao? ".

Cơ thể của Luha rất nhẹ, cho dù nó đang tựa toàn bộ sức nặng lên người Vô Song thì Vô Song cũng không cảm giác được trọng lực, đương nhiên cái này không phải vấn đề, vấn đề là nhìn Luha thì Vô Song nhớ ra một người quen có điều thật ra người quen này cũng không thể gọi là "con người".

"Nhóc, có hứng thú rời khỏi Phù Tang không? ".

Luha nào ngờ Vô Song lại hỏi một câu không liên quan như vậy?, nó bắt đầu ngẫm nghĩ một chút rồi chuyển tư thế, lúc này thành nó ngồi luôn trên lưng Vô Song, hai chân khoanh lại.

"Đại ca, ở ngoài đất nước này là cái gì? " 

Vô Song cười cười, thản nhiên đáp.

"Đất nước này chỉ là một hòn đảo siêu siêu lớn mà thôi, ra khỏi hòn đảo này đương nhiên là đất liền ".Luha nghe vậy như có điều suy nghĩ, nó tuy còn nhỏ nhưng cũng biết Phù Tang thật ra là quốc đảo, được bao bọc bởi biển cả bao la.

"Đại ca, đất liền có rộng không?, nơi đó lớn thế nào? ".

Đất liền đương nhiên là rộng bởi đây là sự kết hợp của Trung Nguyên, Tây Vực, Bắc Cương, Nam Lĩnh thậm chí có thể càng lớn, vì vậy Vô Song nói.

"Rất rộng rất lớn, đi cả đời cũng không hết được ".

Luha gật gù, vẻ mặt của nó lại tiến vào trạng thái ngẫm nghĩ tuy nhiên nó ngẫm nghĩ là một việc, chẳng ảnh hưởng gì tới nó giết người cả.

Trong cổ tay áo của Luha chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một thanh Tantou màu trắng ngà, cả chuôi lẫn lưỡi cộng lại cũng chỉ khoảng 20 cm.

Thanh Tantou vừa xuất hiện, Luha đã đâm thẳng xuống đỉnh đầu Vô Song.

Ở phía ngược lại, Vô Song vốn cũng đang nói chuyện rất bình thường với Luha bỗng đưa tay lên, bàn tay nắm thẳng vào cánh tay của đối phương khiến cho Luha rốt cuộc cũng không có cách nào đâm xuống được.

Tay phải bị Vô Song nắm chặt không thể cử động nhưng mà Luha vẫn còn tay trái.Đứa bé này cong khóe miệng lên, tiếp theo cơ thể của nó bắt đẩu sản sinh ra sức nặng, thứ sức nặng đáng lẽ ra không nên xuất hiện trên cái thân thể này, sức nặng mà Luha tạo ra dần dần đè nén lên lưng Vô Song, cứ như một tòa giả sơn đang ép lên người Vô Song vậy.

Trong tình thế này nếu là người khác căn bản không cử động được, dù sao trên người Vô Song không chỉ có sức nặng kinh khủng đè xuống mà còn có Kim Cang Tỏa.

Trên tay phải của Luha xuất hiện từng vòng khí trắng, khí trắng này nhìn cứ như khói shisha vậy hơn nữa nó mang theo một mùi thơm nhẹ dịu, mùi thơm tiến thẳng vào cánh mũi của Vô Song.

Từ bên tay trái, trong tay Luha xuất hiện một thanh Tantou khác, lần này mục tiêu là cổ họng Vô Song. 

Một đường cắt ngọt lịm nữa chém tới nhưng mà rốt cuộc Luha cũng không tiếp tục đâm một nhát cuối, khi đường kiếm còn cách cổ họng Vô Song khỏng 5cm thì Luha dừng lại.

Cũng không phải Luha phát thiện tâm, cũng không phải thằng nhóc này tính trêu đùa Vô Song nhưng mà hiện tại Luha đang có cảm giác mình như ngồi trên một miệng núi lửa chuẩn bị phun trào vậy.

Trong lòng Luha có một loại cảm giác, cảm giác một kiếm này đâm xuống sẽ không giết được Vô Song, sau đó sẽ có một thứ gì đó rất kinh khủng thoát ra ngoài, một thứ rất kinh khủng ập đến.

Luha lần này lập tức nghĩ tới việc lui lại nhưng mà lui sao được mà lui, cánh tay phải của Luha vẫn đang bị Vô Song tóm gọn.

Luha nhìn nhỏ như vậy nhưng thân thể của nó cũng không yếu bất quá thân thể Luha sao có thể so sánh được với Vô Song, chỉ thấy bả vai của Vô Song căng lên sau đó dùng hết sức ném thẳng Luha vào đám đông trước mặt.

Cả người Luha bị ném đi thật cao để rồi ngã "rầm" xuống mặt đất, nơi Luha ngã xuống chính là trung tâm của cuộc chiến tại sân rồng lúc này.

Không biết Luha làm trò ảo thuật gì, đứa bé này có thể trốn thoát khỏi ánh mắt của người thường, có thể cách ly mình khỏi trận chiến này.

Luha không giống Vô Song, Vô Song đeo Kim Cang Tỏa, là người duy nhất đeo Kim Cang Tỏa, đám tử tù ở đây cũng chẳng phải kẻ ngu, chúng ngửi được mùi nguy hiểm trên người Vô Song nhưng mà trên người Luha thì không.

Luha rơi thật mạnh xuống đất, âm thanh này làm nguyên một vùng đang chiến đấu phải ngừng lại, sau đó ánh mắt đổ dồn về phía Luha.

Luha thấy những ánh mắt kia đổ dồn về phía mình, bản thân thở dài một hơi, cái đám tử tù này cũng không phải nỗi lo lắng của Luha, vấn đề làm Luha lo lắng là cánh tay phải của mình.

Cánh tay phải của Luha đã bị Vô Song bẽ gãy, hiện tại nó đau đến nỗi Luha còn không nhấc tay lên nổi, nguyên cả bàn tay phải như bị phế vậy.

Quyển 5 - Chương 78-2: Hội ngộ (2)

"Trẻ con?, ở đây sao lại xuất hiện trẻ con? ".

"Thằng bé này từ đầu chui ra? ".

"Giết thằng bé này cũng được chứ? ". 

Những âm thanh bắt đầu vang lên càng ngày càng nhiều bất quá Luha cũng không đứng lên, ánh mắt của nó như cố gắng nhìn xuyên qua đám đông, cố gắng muốn bắt lấy thân ảnh của Vô Song.

Dĩ nhiên đám tử tù đang ở đây chẳng có kẻ nào là người lương thiện, phụ nữ hay trẻ con thì liên quan gì?, chỉ cần xuất hiện ở đây vậy sẽ là mục tiêu, là mục tiêu dễ dàng có thể chém giết, như một lẽ dĩ nhiên, rốt cuộc có kẻ xuất thủ với đứa nhóc 13 tuổi này.

Chỉ thấy sau lưng Luha xuất hiện một tên cốt đột cao đến hơn 1m9, trong tay đang cầm trọng chùy, thân thể của hắn chỉ mặc duy nhất một cái khố, cơ bắp rắn chắc trông như đá tảng vậy.

Kẻ đang tấn công Luha cũng rất nổi tiếng, tại tỉnh Chiba kẻ này được gọi là Amano – Hung Tàn.

Cái tên này bắt nguồn từ việc hắn có thể đập con mồi đến nát bét, không còn nhân hình, là tội phạm truy nã hàng đầu của Chiba cùng nhiều khu vực lân cận, kẻ này trời sinh thần lực, chỉ bằng cơ thể cũng đã có thể địch lại cả ngàn binh lính, một người một cây thiết chùy có thể dẹp nguyên một daonh trại cỡ nhỏ ở Chiba.

Amano lúc này đã giết đỏ mắt, xung quanh hắn chỉ còn lại một đám máu thịt bầy nhầy nhìn kinh khủng vô cùng, lúc này khi mà Luha trở thành con mồi của Amano thì rất nhiều tử tù trực tiếp lựa chọn tránh cho thật xa.

Amano lao tới, tiếng chân của hắn như tiếng voi điên chạy xuống bản vậy, mặt đất thậm chí vang lên từng âm thanh "ruỳnh ruỳnh", ngay cả Luha đang ngồi còn có thể cảm nhận được rung chấn của mặt đất.

Amano có sải tay rất rộng, hắn dẫm mạnh một cái xuống đất, trọng chùy trong tay đập thẳng xuống đầu Luha, lực tay của kẻ này đã vượt quá cả ngàn cân.

Chỉ một cánh tay của hắn thôi đã to hơn cả người Luha nhưng mà lúc này Luha cũng đưa tay lên, xoay ngang thanh Tantou mà đỡ lấy trọng chùy nện xuống.

Bất cứ ai cũng có thể tưởng tượng ra, Luha sẽ thảm thế nào khi dám đỡ một đòn này đập xuống, một chùy kia có thể khiến người của Luha nát thành thịt vụn tuy nhiên sự thật đôi khi khác rất nhiều lý thuyết bởi đại chùy nện xuống nhưng mà không cách nào hạ xuống được, cả người Amano lập tức khựng lại.

Lúc này... cũng không còn chỉ là một vùng để ý tới khu vực của Luha nữa, mà là toàn bộ sân rồng đều để ý tới Luha, không phải vì sự xuất hiện của Amano mà cũng chẳng phải vì Luha ngăn được Amano, vấn đề là trên người Luha bắt đầu bốc lên rất nhiều khói trắng, sau đó từ thanh Tantou của đứa bé này kiếm khí như vỡ bờ mà tràn ra, kiếm khí hoàn toàn ly thể.

Ở Phù Tang thì địa vị của kiếm cực cao, cao hơn bất cứ thứ binh khí nào khác vì vậy sự xuất hiện của kiếm khí rất nhiều người đều sẽ nhận thức được.

Kiếm khí là một phạm trù còn kiếm khí ly thể lại là một phạm trù khác, một phạm trù cao cấp hơn nhiều.

Điều càng đáng kinh ngạc là, Luha không chỉ có thể làm cho kiếm khí ly thể mà đứa nhỏ này còn có thể "ngưng kiếm".

Chỉ thấy kiếm khí ngưng lại thành từng tầng từng tầng vì Luha cản lại một đại chùy đánh xuống, sau đó khóe miệng Luha khẽ mở, miệng của đứa bé này tràn ra sát khí.

Theo sát khí xuất hiện, đại chùy của Amano bị chém làm đôi, sau đó cánh tay trái của Luha vung lên thành một đường bán nguyệt tuyệt đẹp, mượn một động tác này, đầu của Amano bị chém bay ngay lập tức, cột máu bắn thẳng lên trời.

Máu bắn lên trời rồi rơi xuống như mưa.

Cơn mưa máu đổ xuống mái tóc màu trắng bạc của Luha cũng là lúc đứa bé này đứnglên, thân thể lao thẳng vào đám tử tù gần đó.
Cánh tay phải buông thõng gần như không thể động nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến thân ảnh Luha, nó như một u linh nơi chiến trường, mỗi khi Luha lao đến đâu là có tử tù ngã xuống đồng thời cái đầu bắn thẳng lên không trung tạo ra một cơn mưa máu kéo dài thật dài, cơn mưa máu lại càng tô điểm cho thứ sắc phục đen cùng mái tóc màu trắng của Luha.

Thằng nhóc này thực sự rất giống Vô Song, trong cơn mưa máu cái cơ thể nhỏ bé kia xuất hiện một vẻ mị hoặc đến kì dị, một vẻ đẹp của cái chết.

Ánh mắt Luha cũng dần chuyển thành màu đỏ, nó hoàn toàn tiến vào trạng thái say máu, cứ như thế một đường giết sạch tất cả con mồi trước mặt, Luha giết ra một con đường, trong sự bàng hoàng của tất cả đám tử tù, thân ảnh nhỏ nhắn rốt cuộc lại xuất hiện trước mặt Vô Song.

Đôi mắt của nó hoàn toàn không còn tính người nữa, cả người nó nồng nặc mùi máu, kiếm khí của Luha cũng dần chuyển thành màu đỏ, kiếm khí vờn quanh cơ thể Luha tạo thành một tấm chắn cho thân thể nhỏ bé này đồng thời kiếm khí cũng tích tụ trong thanh Tantou, lúc này trong đầu Luha chỉ có một ý niệm, nó muốn giết Vô Song.

Đáng tiếc đường kiếm của nó chưa kịp xuất ra thì Vô Song đã tới, năm ngón tay của Vô Song nắm lấy khuôn mặt non nớt của Luha, bàn tay ấn thật mạnh xuống, chỉ nghe "rầm" một tiếng, cả người Luha một lần nữa nằm im trên mặt đất, cơ thể khẽ co giật nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu có thể tỉnh lại.

"Nhìn cái gì, không muốn chết hết thì tự giải quyết việc của mình đi, đừng để tao nóng máu ".

Vô Song trên lưng vẫn có Kim Cang Tỏa, cả lưng hắn gần như phải cong lại, nhìn Vô Song không khác gì một lão già lưng gù nhưng mà không ảnh hưởng gì tới sự khủng bố của hắn cho lắm.

Một quyền đánh bất tỉnh Luha, trên bàn tay của Vô Song vẫn còn có máu chảy tóc tách, dĩ nhiên đây là máu trên mặt Luha.

Vô Song lại một lần nữa ngồi xuống nhưng mà lần này vị trí của Vô Song chính là cố ý bảo hộ Luha.

Thằng nhóc này thực sự không tệ, nó không chỉ là kiếm đạo thiên tài hơn nữa bản thân Luha còn có cả "Uy".

Vô Song không thể tưởng tượng được, đứa bé này tu luyện ra sao bởi theo cách thông thường thì đây là một việc không thể nào, Luha còn quá nhỏ để đạt được tới trình độ này, dĩ nhiên mỗi người thì sẽ có một bí mật của mình, Vô Song sẽ không quản việc này chỉ là hiện tại Vô Song lại càng ngày càng muốn thu tiểu tử này dưới quyền mình.

Thật ra không chỉ Luha, Vô Song cảm thấy khắp cái sân rồng này... thực sự có vài kẻ bản thân Vô Song thực sự muốn mang về Trung Nguyên.

Người thứ hai Vô Song cảm thấy nên mang về Trung Nguyên là một nữ tử, một nữ tử mà sau khi Vô Song nói ra một câu kia, nàng đã xuất hiện bên người Vô Song cùng Luha, khóe miệng hơi cong lên mà nói."Chỉ là một đứa bé thôi, cần gì phải ra tay tàn nhẫn như vậy ".

Nữ tử này nói xong cũng không có ý định giới thiệu gì cả, cứ như vậy khoanh chân ngồi xuống, mái tóc màu đen thật dài xõa ra, một mái tóc không nên thuộc về cái đám tử tù này, một mái tóc óng mượt vô cùng.

Nữ tử này có hai thứ làm Vô Song phải để ý, đầu tiên dung mạo của nàng không giống người Phù Tang mà giống người Trung Nguyên hơn. 

Vấn đề thứ hai, nữ tử này mạnh.

Nàng cũng không phải loại quái vật quái thai như Luha, tuổi tác chỉ sợ cũng đã ngoài 30 tuy nhiên mạnh thì vẫn cứ phải công nhận là mạnh.

Nữ tử này mạnh đến trình độ nào?, theo Vô Song thì nàng ít nhất phải chấp 3 người như Thiên Vũ Huân cùng lên.

"Ngươi không sợ ta giết ngươi? ".

Nhìn nữ tử này, Vô Song hỏi.

Nữ tử này liếc nhìn Vô Song, trong ánh mắt của nàng không có cái vẻ phách lối cũng không có cái vẻ kiêu ngạo, ánh mắt rất đặc biệt, ánh mắt như biển rộng bao la vậy.

"Ta cảm thấy lúc này chưa phải thời điểm mình sẽ chết, thế thôi ".

Ánh mắt nữ tử này có lẽ cũng không nên thuộc về nữ nhân.

"Có thể biết tên ngươi không? ".

Vô Song thật sự không nhịn được tò mò mà hỏi tên nữ nhân này.

Nữ tử cũng chẳng câu nệ như nữ tử Trung Nguyên bình thường, cũng chẳng quan tâm giữ lẽ với đời, thản nhiên đáp.

"Dương ".

"Dương?, cũng đủ đặc biệt ".

Nghe tên nàng, Vô Song lập tức nói ra câu này, Vô Song thực sự còn chưa nghe thấy nữ tử nào lấy Dương làm tên, họ Dương thì nhiều nhưng ở Trung Nguyên nữ tử tên Dương lại hiếm vô cùng.

Dương cũng lười đáp Vô Song, sau khi chọn xong vị trí, cũng mặc kệ Luha đang bất tỉnh nhân sự, nào có cái vẻ gì là quan tâm, nữ tử này trực tiếp gối đầu lên ngực Luha, hai tay đặt lên đầu, một chân khẽ cong lên, một chân gác lên chân còn lại, vậy mà trực tiếp muốn nhắm mắt đi ngủ.

Nhìn bộ dạng của nàng, Vô Song không thể không lắc đầu, việc Phù Tang nhiều cao thủ thì Vô Song sớm biết nhưng mà chính hắn cũng không tưởng tượng được trong cái đám tử tù bị áp giải đến sân rồng ngày hôm nay quả thực có rất nhiều "quái nhân ".

Quyển 5 - Chương 79: Bồng lai tiên đảo (1)

Dong thuyền ra khơi, những con thuyền theo chỉ dẫn của Mikami bắt đầu hướng về Bồng Lai Tiên Đảo.

Nói là chỉ dẫn thì cũng không hẳn là chỉ dẫn bởi nó thực chất cũng không xuất phát từ miệng người đàn bà kia.

Mikami không thể nói chuyện, người phụ nữ này chỉ có thể nói "trường sinh" cùng " Bồng Lai Tiên Đảo" ngoài ra sẽ không thể nói gì, vấn đề là con trên con thuyền cổ xuấ hiện ở bến cảng hôm đó xuất hiện một tấm bản đồ, dựa vào tấm bản đồ này Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân bắt đầu cho hải quân tiến hành thăm dò.

Dựa theo bản đồ ghi lại, hải quân thực sự tìm được một hòn đảo nằm sâu trong sương mù sau đó hạm đội hải quân chia làm đôi, một nửa trở về Kyoto báo tin cho Thiên Hoàng còn một nửa bắt đầu thám thính Bồng Lai Tiên Đảo.

Dĩ nhiên cái đoàn thám thính Bồng Lai Tiên Đảo kia không trở về thì mới có đất diễn cho đoàn người Vô Song, những tử tù mạnh nhất đất Phù Tang.

Sau lần tự thanh lọc lẫn nhau, có tổng cộng 30 tử tù có thể sống mà đưa lên thuyền hướng về Bồng Lai Tiên Đảo, vượt qua biển sương mù mà cập bờ.

Đám tử tù này chia thành 6 con thuyền cỡ vừa, mỗi thuyền ngoại trừ tử tù cùng giám hộ ra thì còn có binh lính thông thường, 6 con thuyền đại khái mang theo 300 người tiếp cận Bồng Lai Tiên Đảo.

Cũng chẳng biết có phải trùng hợp hay không, Vô Song hôm nay ở cùng thuyền với Dương.

Cũng như mọi khi, trên chiếc thuyền này chắc chắn Vô Song là người đặc biệt nhất.

Vì cái đám 30 tử tù này rất mạnh vì vậy bất kể thế nào thì cũng phải đeo Kim Cang Tỏa trên người, dù sao đây là hành trình trên biển, ai biết đám tử tù này có hành động bạo ngược nào không?, ai biết đám tử tù này có thể trốn hay không?.

Về phần Vô Song thuộc trường hợp đặc biệt, trừ Kim Cang Tỏa ra thì hiện tại Vô Song bị xích luôn vào khoang thuyền, đến cả đứng lên cũng không làm được chứ đừng nói là di chuyển.

Lúc này cũng chẳng hiểu sao, Dương mang theo Kim Cang Tỏa tới chỗ Vô Song, nữ nhân này đầy mặt mệt mỏi ngồi xuống mà bắt đầu than thở.

"Chết tiệt, cái thứ này thực sự khó chịu, ngươi quả thật là biến thái, đeo lâu như vậy mà cũng không than thở một câu ".

Vô Song hơi nghiêng đầu nhìn Dương rồi đáp.

"Không để tâm thì sẽ không thấy khó chịu thôi, cũng không có gì ".

Dương khẽ cười, sống lưng cũng tựa vào thành tàu tuy nhiên vì trên lưng có Kim Cang Tỏa, động tác trở nên dị thường không thoải mái.

"Lão già Yoshimune đó nói có tin được không? ".

Nhắc đến Yoshimune bản thân Vô Song quả thật hơi giật mình.

Sau khi 30 tử tù cuối cùng có thể sống sót được chọn ra thì Yoshimune lại đứng ra phát biểu tuy nhiên điều lão già này nói lại tương đối nằm ngoài dự đoán của Vô Song.

Yoshimune khi đó nói chỉ cần bất cứ ai trong đám tử tù có thể lấy được một vât gọi là "Đan" mang trở về thì sẽ được Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng dùng hết sức giúp hoàn thành một điều ước, hoàn thành một mộng tưởng đồng thời khi trở về thành công thì tất cả mọi tội lỗi đều được xóa sạch, có thể bắt đầu mộ cuộc sống mới. 

Vế sau thì Vô Song không quan tâm lắm, Vô Song quan tâm tới vế trước hơn bởi vì Đan là cái gì?, tại sao tự dưng Yoshimune lại nói về cái này?, chẳng nhẽ trong khoảng thời gian gần đầy Yoshimune lại phát hiện ra cái gì?, dù sao việc hắn xác định ở Bồng Lai Tiên Đảo có một thứ được gọi là Đan là việc mà Vô Song không ngờ.

Vấn đề ở đây là Yoshimune biết và hắn nói ra tức là ở phía ngược lạ thì Thiên Hoàng cũng biết.

Người có thể nói cho cả Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng biết thông tin này thì chỉ có Mikami.Vô Song rất muốn gặp người này nhưng lại không có cơ hội gặp mặt dù sao hôm đó Mikami cũng không tới sân rồng tuy nhiên từ một câu nói của Yoshimune thì Vô Song hoài nghi trong khoảng thời gian này Mikami lại bắt đầu "thả" ra một thông tin về trường sinh.

Đan được hiểu là một từ ngữ xuất phát từ Trung Quốc cổ đại, đan ở đây là đan đạo.

Nhắc đến đan đạo, Vô Song lại càng phải nhớ đến Từ Phúc, trước khi được Tần Thủy Hoàng tin tưởng cử đi tìm trường sinh đan thì thuật luyện đan của Từ Phúc đã là đứng đầu Đại Tần, ai biết hiện tại khi đã kết hợp với những kiến thức dưới âm giới thì Từ Phúc còn có thể làm gì?.

"Lão già đó là tướng quân, cũng chưa đến mức nói dối, ngươi cũng có mộng tưởng của chính mình? ".

Lần này là Vô Song trả lời Dương đồng thời không quên hỏi nữ tử này.

Dương nghe vậy gật đầu, cũng không che giấu gì cả, ánh mắt nhìn ra biển rộng ngoài kia, trong ánh mắt có một loại cảm giác thích thú mãnh liệt.

"Ta là người Hán nhưng từ nhỏ không còn sống ở đó nữa, từ nhỏ theo cha ra biển, từ nhỏ đã bị biển khơi mê hoặc, Dương nói đến đây cười cười mà hỏi Vô Song ".

"Biết ta vì sao bị bắt không? ".

Vô Song đương nhiên không biết nhưng mà Vô Song có thể đoán.

"Ngươi là cướp biển? ".

Dương nghe vậy phì cười, sau đó gật đầu.

"Ừ, có một hạm đội gần 500 đứa nhưng mà bị đánh tan rồi ".

"Lần này sống được trở về nhất định phải xây dựng một hạm đội lớn hơn, phải lớn gấp ngàn lần "."Ta muốn làm bá chủ toàn bộ Đông Hải, trở thành vua không ngai của Đông Hải ".

Lần này đến Vô Song phì cười.

"Bá chủ Đông Hải?, chỉ bằng ngươi?, đúng là người si nói mộng ".

Ở đâu thì không biết nhưng ở cái thế giới này thì Dương sao có thể làm nổi?, chỉ sợ thế lực nàng vừa thành hình đã bị người diệt, chẳng nói đâu xa chỉ cần một Chuẩn Đế tiến tới ám sát nàng thì nàng chết chắc, nàng đã chết thì hạm đội của nàng không đánh cũng tan.

Dương hơi bĩu môi nhưng cũng không phản bác được tuy nhiên Dương lúc này lại nói.

"Biết Nam Lĩnh không?, ta ở Nam Lĩnh có người, hiện tại ta còn nhỏ yếu nhưng sau này thì ai biết được?, dù sao ta vẫn muốn làm bá chủ Đông Hải ".

Lần này tới lượt Vô Song giật mình, Vô Song mang "Nam Lĩnh" ra lòe vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân nhưng mà hắn thật sự không biết hình thù của Nam Lĩnh thế nào cả.

"Ngươi đã từng tới Nam Lĩnh? ".

Thấy Vô Song hỏi, Dương hơi nâng hai vai lên rồi lắc đầu.

"Chưa tới bao giờ, ta cả đời trên biển rất ít đặt chân lên đất liền, cùng lắm chỉ từng đi qua Phù Tang, Đài Loan mà thôi ".

Dương cũng biết sao Vô Song hỏi mình câu này, thế là khóe miệng hơi cong lên, trên khuôn mặt đầy tự tin.

"Đương nhiên chưa tới Nam Lĩnh không phải là không quen ai ở Nam Lĩnh, sư phụ của ta ở Nam Lĩnh, ta có một vị sư đệ cũng ở Nam Lĩnh, tuy ta chưa gặp bao giờ nhưng mà sư đệ tuyệt đối rất lợi hại ".

Vô Song lúc này hoàn toàn bị câu chuyện của Dương hấp dẫn mà gây nên tò mò, không nhịn được mà hỏi.

"Ngươi chưa gặp sư đệ vậy sao biết hắn lợi hại? ".

Dương không cần nghĩ, cực kỳ tự tin mà đáp.

"Cần gì gặp mặt, nghe lời sư phụ là được dù sao sư phụ ta không thích mang mọi việc nói quá lên chút nào, sư phụ nói sư đệ sau này tuyệt đối là đệ nhất cường giả Nam Lĩnh, biết vậy là được, quan tâm nhiều làm chi? ".

Đệ nhất cường giả Nam Lĩnh?, nếu lời Dương nói là thật thì sư đệ của nàng tuyệt đối rất kinh khủng.

Tại thế giới này, bất cứ một vùng thổ địa rộng lớn nào đều có quái kiệt, bất cứ một vùng nào đều phải sinh ra cường nhân, Nam Lĩnh là nơi Vô Song chưa từng tới nhưng Vô Song thừa hiểu nó lớn như thế nào, nó có diện tích lớn hơn Phù Tang nhiều, không phải ngẫu nhiên mà Phù Tang nằm trong Đông Hải còn Nam Lĩnh lại là khu vực riêng biệt.

Có thể trở thành đệ nhất nhân tại một vùng khổng lồ như vậy chỉ sợ người này chẳng kém bất cứ một ai trong Ngũ Đế Trung Nguyên.

Lại nhìn Dương bên cạnh, thấy nữ tử này đang hướng tầm mắt ra xa, mang toàn bộ tâm thần hòa vào biển cả bao la, rốt cuộc Vô Song nhẹ lắc đầu, hắn biết cái gì đến rốt cuộc phải đến, Nam Lĩnh bản thân Vô Song nhất định đi qua vì thế cũng không cần gấp, Vô Song cũng nhẹ nhắm mắt lại mà tận hưởng gió biển thổi đến, với Vô Song thì hành trình Bồng Lai Tiên Đảo lúc này quan trọng hơn nhiều.

Quyển 5 - Chương 80: Bồng lai tiên đảo (2)

Thứ đầu tiên làm người ta nhận ra ở Bồng Lai Tiên Đảo là sương mù, sương mù cực kỳ khủng khiếp, sương trắng cả mặt biển.

Không rõ đây là Bồng Lai Tiên Đảo hay Quỷ Đảo nữa bởi khi có sương mù bao phủ thì nửa giống tiên khí lượn lờ nửa lại mang theo cái lạnh đáng sợ đi vào lòng người.

Sáu con thuyền mang theo gần 300 người ra khơi rốt cuộc chậm rãi xuyên qua màn sương mù dày đặc mà tới Bồng Lai Tiên Đảo.

Lúc này đám tử tù toàn bộ được đưa lên khoang thuyền, đương nhiên trong đó có cả Vô Song.

Tất cả tử tù đều được tháo xích sắt ra nhưng mà trên người Vô Song vẫn y nguyên mang theo Kim Cang Tỏa, bản thân kẻ giám sát Vô Song hiện tại là Thiên Vũ Trung, hắn căn bản sẽ không tháo Kim Cang Tỏa ra cho Vô Song.

Đứng trên khoang thuyền, cái nhìn đầu tiên của đám người về Bồng Lai Tiên Đảo chính là màu xanh, một màu xanh mượt tràn đầy sức sống, khác hẳn với lớp sương mù bên ngoài.

Trước mặt chính là Bồng Lai Tiên Đảo.

Đối với đám người giám sát thì bọn họ hiểu đảo này đại diện cho cái gì, đây là hòn đảo của sự trường sinh bất tử.

Đối với những kẻ từ tù bọn họ không hiểu đảo này là gì nhưng đây chính là tấm hộ chiếu để trở về, để sống đồng thời còn thực hiện mộng tưởng.

Về phần đối với Vô Song, hòn đảo này lại có một ý nghĩa đặc biệt khác, chẳng hiểu tại sao khi vừa xuyên qua màn sương mù, Vô Song nhìn hòn đảo này đã thấy ngứa mắt.

_ _ _ _ _ _ __ _

Đoàn đội cũng không lập tức thả đám tử tù này xuống Bồng Lai Tiên Đảo mà 6 con thuyền chậm rãi tách ra, phân chia theo các hướng khác nhau rồi mới chậm rãi thả người, mỗi tử tù cùng người giám sát sẽ được thả ở một nơi riêng biệt ở ngoài rìa Bồng Lai Tiên Đảo.

Vô Song thì không hiểu và không quan tâm lắm cái đám người này làm gì nhưng mà Vô Song nghe nói đây là lệnh của tướng quân Fujiwara Konno.

Vị tướng quân này Vô Song thậm chí còn chưa gặp mặt nhưng mà người này chính là người chịu trách nhiệm chính của mọi hành động do thám, là thống lĩnh tối cao của hành động lần này, lệnh của Konno ban ra thì mọi người chỉ cần chấp hành là đủ.

Vì các tử tù bị tách ra sau đó đưa các vị trí ở xung quanh Bồng Lai Tiên Đảo nên rất khó xác định phương hướng của nhau tuy nhiên cũng vì thế mà mỗi con thuyền đều di chuyển trên một đường vòng cung rất lớn, từ đó đại khái có thể quan sát được rìa của Bồng Lai Tiên Đảo.

Nhìn về phía rìa của Bồng Lai Tiên Đảo cũng không phải chỉ có một mình Vô Song nhìn ra mà có rất nhiều người có thể quan sát thấy thỉnh thoảng ở rìa đảo có thể gặp những bức tượng Phật, những bức tượng Phật rất lớn, có những bức hình dạng bình thường nhưng lại có những bức hình thù cực kỳ quỷ dị, nhìn vào không rõ là đang tạc tượng Phật hay tạc hình ác ma nữa.

Sự xuất hiện của những bức tượng Phật này minh chứng cho một điều, hòn đảo này từng có người ở hoặc hiện tại vẫn có người ở, đây là một vấn đề cực kỳ quan trọng, bởi vì rất có khả năng trên đảo sẽ nổi ra chiến tranh, chiến tranh giữa những tử tù cùng với cư dân trên đảo.

Bỏ qua nỗi lo lắng này thì Bồng Lai Tiên Đảo có lẽ xứng với cái tên của nó, khi những con thuyền bắt đầu dạo quanh hòn đảo này liền có thể cảm nhận được Bồng Lai Tiên Đảo rất đẹp, cây cối ngát xanh tràn ngập sức sống, chưa tiến vào đảo đã thế vậy thử hỏi đặt chân lên đảo còn thế nào?.

Vô Song cũng không phải đợi lâu lắm, đại khái sau một tiếng đồng hồ hắn cùng Thiên Vũ Trung cũng thành công đặt chân lên hòn đảo này đồng thời nơi Vô Song cùng Thiên Vũ Trung vừa vặn có một bức tượng cổ phật.

Vừa đặt chân xuống Bồng Lai Tiên Đảo, nơi Vô Song cùng Thiên Vũ Trung đứng còn chưa được coi là mặt đất mà chỉ là vùng nước cạn nhưng Vô Song đã mặc kệ Thiên Vũ Trung mà đi về phía cổ phật kia, điều này làm Thiên Vũ Trung hơi nhíu mày lại nhưng cũng không nghĩ nhiều, hắn cũng chậm rãi bước về phía Vô Song.

Người Phù Tang không hẳn quá sùng phật nhưng mà phật giáo vẫn có được địa vị của chính mình tại Phù Tang từ đó có thể thấy tượng phật ở đất nước này cũng không xa lạ gì, điều đáng nói là bức tượng phật này rất quái dị.

Vô Song đưa tay chạm vào thứ này, một bức tượng phật bằng đồng, một bức tượng phật hay đúng hơn là một cái đầu phật khổng lồ, vấn đề là ở trên đỉnh đầu của nó lại có vô số các bức tượng nhỏ hơn hình đầu người đặt lên nhau... gần như búi tóc của bức tượng phật vậy.

Phật nào lại chơi cái trò này?.

Nhìn bức tượng bị rễ cây bao phủ, Vô Song có thể đoán ra nó ít nhất cũng ở đây cả vài chục năm thậm chí vài trăm năm.

"Tượng phật bình thường hình thù thế này à? ".

Đây chính là câu nói đầu tiên của Vô Song với Thiên Vũ Trung. 

Thiên Vũ Trũng cũng nhìn bức tượng này sau đó chậm rãi lắc đầu mà đáp.

"Chưa thấy bao giờ ".

Vô Song gật đầu rồi không để ý đến hắn nữa, ánh mắt Vô Song lại nhìn về phía bờ đất trước mặt.Bồng Lai Tiên Đảo có rất nhiều cây cối nhưng mà đây vẫn là một hòn đảo nằm trên biển vì vậy cây cối ở khu vực rìa ngoài nhất định phải là những cây có khả năng chịu mặn cực tốt, tuy không nhận ra đây là chủng loại nào nhưng nhìn bộ rễ của nó chắm thẳng xuống mặt đất, nhìn bộ rễ bám vào khu vực nước mặn thì Vô Song có thể hiểu sức sống của nó mãnh liệt như thế nào.

Lại cố gắng nhìn xung quanh một lúc đến khi thật sự không nhìn ra cái gì, Vô Song mới bắt đầu bước lên đảo có điều ngay sau khi bước lên đảo, Thiên Vũ Trung cũng bước theo.

Vô Song lúc này mới chậm rãi quay đầu nhìn đối phương, sau đó thản nhiên mở miệng.

"Cút ".

Thiên Vũ Trung nhìn Vô Song, hai tay nắm vào chuôi Katana nhưng không giống Huân, hắn hạ thấp trọng tâm cơ thể lại, nhưng không rút kiếm ra.

Vô Song biết đây là "thế" của Phù Tang, là nghệ thuật rút kiếm trong kiếm đạo Phù Tang.

Thiên Vũ Trung vào thế, hắn thản nhiên mà nói.

"Ta là giám sát của ngươi sao có thể đi được đây?, hơn nữa ta là tấm vé thông hành cho ngươi, nếu ngươi trở về không có giám sát vậy sẽ rất phiền phức ".

Thiên Vũ Trung cười, hắn cười đầy tự tin nhưng mà trong mắt Vô Song đầy đáng ghét.

Vô Song nhìn đối phương, xác nhận đối phương không có ý lùi lại, Vô Song mới nói.

"Cút hoặc chết ngay tại đây ".

Thiên Vũ Trung nắm chuôi Katana càng chặt hơn, ánh mắt của hắn rốt cuộc trở về với cái vẻ trầm ổn, trong phúc chốc Thiên Vũ Trung như trở thành một ngọn thái sơn vậy, uy thế hùng hồn vô cùng.

Thiên Vũ Trung bắt đầu hiện uy của mình cho Vô Song xem, uy của hắn là một ngọn núi, một ngọn núi khổng lồ.

"Nghịch Thiên Di Hành, ngươi vẫn nên suy nghĩ lại thì hơn, ngươi rất mạnh nhưng mà với Kim Cang Tỏa trên người thì ta cũng không mất nhiều thời gian chế ngự ngươi, đương nhiên ta không muốn giết ngươi chút nào ".

"Màn trình diễn của ngươi ở Bồng Lai Tiên Đảo hay đúng hơn những thứ ngươi mang về từ Bồng Lai Tiên Đảo sẽ có trợ giúp rất lớn với tương lai của ta, ngược lại có ta ở đây sau này ngươi trở về Phù Tang cũng được rất nhiều lợi ích, một kẻ mạnh như ngươi không thể bị bắt bởi Huân, đáp án duy nhất chính là ngươi vì lý do nào đó sớm biết được việc này, ngươi cố tình muốn tới Bồng Lai Tiên Đảo sau đó trở thành người thắng cuối cùng ".

"Nơi này là một trò chơi, là một cuộc thi, chúng ta là một cặp đôi, sức mạnh của ta cùng sức mạnh của ngươi có thể gạt bỏ mọi đối thủ, sau khi trở về cũng chính là cặp đôi thắng cuộc lớn nhất, ta thật sự không muốn giết ngươi chút nào mà ngươi không có ta thì khi trở về vẫn cứ là tội đồ, mãi mãi không rửa sạch tội danh này ".
Thiên Vũ Trung càng nói càng tự tin, cứ như hắn nắm đằng chuôi cái trò chơi này vậy.

Đương nhiên những lời Thiên Vũ Trung có lẽ sẽ đúng, hắn có lẽ sẽ thu được hợp tác nếu... hắn đang nói chuyện với một người không phải Vô Song.

Chỉ thấy ở phía ngược lại, Vô Song nhếch miệng rồi với ánh mắt không thể tin được của Thiên Vũ Trung, Vô Song vặn vẹo thân thể.

Theo động tác vặn vẹo này của hắn, toàn bộ Kim Cang Tỏa liền bị tháo rời, ầm ầm đổ xuống.

Tất nhiên kinh ngạc quy về kinh ngạc, Thiên Vũ Trung là đệ nhất nhân của Thập Ngũ Đương Đại, hắn biết mình phải làm gì.

Hắn không thể nào tin được việc Vô Song vừa làm nhưng hắn vẫn hành động cực kỳ nhanh, cực kỳ tốc độ bởi hắn biết mọi việc đã quá tầm kiểm soát, nhất định phải tiên hạ thủ vi cường.

Thân thể Vô Song chịu sự hành hạ của Kim Cang Tỏa trong nhiều ngày, sau khi tháo Kim Cang Tỏa ra thì chắc chắn không thể ở trạng thái tốt nhất, khi mọi việc đã đi quá giới hạn thì Thiên Vũ Trung chọn thời điểm ra tay cũng cực thích hợp, đây là lúc Vô Song yếu nhất.

Kiếm thế trầm trọng như núi, uy nặng tựa thái sơn nhưng mà đường kiếm lại nhanh như loài chim cắt, cắt thẳng vào cổ Vô Song.

Kiếm pháp của Thiên Vũ Trung thực sự rất đáng sợ nhưng mà Thiên Vũ Trung sau khi cắt vào cổ Vô Song thì lại không thể tiến được một bước nào nữa, cả cơ thể hắn như bị định thân thuật vậy.

Thiên Vũ Trung nặng tựa như núi nhưng mà Vô Song còn hơn cả thế, Vô Song chính là cả thiên địa đại thế bởi Vô Song có Kiếm Vực của riêng mình.

Kiếm Vực toàn diện mở ra, thứ uy áp của Kiếm Vực không phải Thiên Vũ Trung có thể bỏ qua được, dưới tác động của Kiếm Vực cả người Thiên Vũ Trung liền khựng lại, hắn đương nhiên có thể cử động tiếp dù sao Vô Song cũng chỉ làm hắn khựng lại một chút mà thôi nhưng hiện tại Thiên Vũ Trung... không còn chút chiến ý nào.

Hắn kinh hãi nhìn Vô Song, miệng lắp bắp.

"Kiếm Thần... ngươi là Kiếm Thần, tại sao lại là Kiếm Thần, sao có thể là Kiếm Thần ".

Vô Song không biết Kiếm Thần là gì nhưng mà hắn cũng có thể đoán ra được, tại Phù Tang đây có lẽ để chỉ những kẻ ngộ ra Kiếm Vực.

Tất nhiên đã mở ra Kiếm Vực thì Vô Song không có ý tha cho Thiên Vũ Trung, Thiên Vũ Trung còn đang trong cơn kinh hoàng chỉ thấy ngực đau nhói sau đó máu tươi phun ra, ngực của hắn từ bao giờ đã bị kiếm khí của Vô Song xuyên thủng.

Thiên Vũ Trung bị đau đớn làm tỉnh lại, hắn gầm lên một tiếng, gần như lấy hết sức lực cùng ý chí muốn bổ một kiếm chí mạng về phía Vô Song, dù sao kiếm của hắn đã đến rất gần Vô Song rồi, đáng tiếc hắn làm không được.

Vô số kiếm khí ngưng thành kiếm ảnh, kiếm ảnh bắt đầu ngưng thực.

Từng lưỡi kiếm rất nhanh cắt qua người Thiên Vũ Trung, thân thể Thiên Vũ Trung liền bị cắt ra thành 5 mảnh.

Cơ thể Thiên Vũ Trung bị hất bay lên, hai tay, đầu, nửa thân trên, nửa thân dưới ầm ầm rơi xuống, máu huyết phun ra trên bầu trời.

Dưới cơn mưa máu của vị thiên tài đệ nhất Thiên Vũ gia, Vô Song thản nhiên đưa tay ra, bàn tay nắm lấy chuôi Katana của Thiên Vũ Trung vừa vặn rơi xuống.

Nắm chặt lấy thanh Katana này, khóe miệng Vô Song khẽ nhếch lên.

"Kiếm này thật nặng nhưng mà cũng thật vừa tay ".

Thanh Katana của Thiên Vũ Trung cũng có tên riêng, nó gọi là Yama.

Cái tên này ý chỉ Sơn Thần bởi thanh Yama này quả thật đặc biệt, nó là một thanh Katana dài 120 cm tức là một thanh Katana quá khổ đồng thời nặng đến 20 kg, một thanh kiếm nặng tựa như núi, hùng vĩ cũng tựa như núi.

Vô Song không rõ tên của thanh Katana này là gì cả nhưng không ảnh hưởng gì đến việc Vô Song thấy nó thuận tay.

Giống như Thiên Vũ Trung, đeo thanh Yama bên hông, Vô Song bắt đầu đi vào trong Bồng Lai Tiên Đảo, bắt đầu hành trình của chính mình, về phần cái chết của Thiên Vũ Trung?, Vô Song mặc nhiên không quan tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau