CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 81 - Chương 85

Quyển 1 - Chương 81: Thoáng Qua

Viên Tĩnh tốc độ lúc này cực kỳ nhanh, nàng cũng không có nghĩ được mang Vô Song đến chỗ Phong Lăng Sư Thái kiểm tra một chút, trong đầu nàng rối bời, sau đó liền mang theo Vô Song chạy về Tiên Âm Động.

Trong khi Viên Tĩnh mang theo Vô Song rời đi, vị đạo cô kia cũng chậm rãi mang đứa bé tiếp tục đi về phía bắc.

Không bao lâu sau, đạo cô liền xuất hiện trước mặt Phong Lăng Sư Thái.

Phong Lăng Sư Thái hôm nay cũng không có ngồi thiền, nàng đang ngồi nơi thạch viện, trên bàn còn một ấm trà nghi ngút khói.

Đạo cô kia nhìn thấy Phong Lăng Sư Thái liền nhè nhẹ cúi đầu.

“A Cửu xin thỉnh an sư phụ”.

Vị đạo cô này đúng như Vô Song suy nghĩ, nàng chính là A Cửu, Trường Bình Công Chúa – Cửu Nạn Sư Thái. Minh Triều Cửu Công Chúa.

Tổ sư của Nga Mi Phái là Vân Hòa Công Chúa, bản thân Nga Mi Phái cho dù chưa hẳn đã đứng về phía Minh Triều nhưng cũng có lớn lao quan hệ, vì vậy thân phận của Cửu Nạn Sư Thái phi thường đặc biệt, cho dù đại trưởng lão trong Nga Mi Phái cũng không dám lên mặt với nàng.

Thấy Cửu Nạn tiến đến, Phong Lăng Sư Thái chỉ mỉm cười.

“Trường Bình... ngươi đột nhiên quay lại Nga Mi, khiến vi sư thật sự bất ngờ có điều cũng vui vẻ hơn không ít, ngươi đột phá Đại Tông Sư cảnh giới lâu chưa?”.

Cửu Nạn Sư Thái ngồi xuống, có chút cung kính đáp.

“Cửu Nạn may mắn được sư phụ tặng cho truyền thừa của Vân Hòa bà bà, cuối năm ngoái cũng thành công đột phá Đại Tông Sư cảnh giới”.

Phong Lăng Sư Thái nghe vậy cũng nhè nhẹ mỉm cười, chậm rãi pha một tách trà cho Cửu Nạn.

“Ngươi chỉ sợ so với sư tỷ của ngươi đi được càng xa”.

Nhận lấy tách trà còn đang nghi ngút khói, Cửu Nận chậm rãi thưởng thức, ánh mắt nàng khẽ khẽ chuyển động.

“Tỷ tỷ còn có người mình yêu, còn được yêu thương. Đồ nhi lúc này sống khác gì cái xác không hồn, sống cũng chỉ vì chút hy vọng nhỏ nhoi, đời này đồ nhi cũng không có ước mơ gì cao xa, cũng không vượt được đại sư tỷ”.

Thấy Cửu Nạn nói thể, Phong Lăng Sư Thái khe khẽ thở dài.

Đối với người ngoài, Phong Lăng Sư Thái đôi khi rất tuyệt tình cũng rất cố chấp, tuy không bằng Diệt Tuyệt nhưng Phong Lăng Sư Thái cũng thuộc dạng nữ cường nhân, tuyệt đối không dễ dàng bị lời nói của người khác làm xúc động, tuy nhiên đối với đệ tử Phong Lăng Sư Thái lại làm rất tốt.

Năm đó sự việc của Diệt Tuyệt khiến Phong Lăng Sư Thái nộ hỏa công tâm, vì Diệt Tuyệt bản thân Phong Lăng Sư Thái dám lên Quang Minh Đỉnh lấy mạng Dương Tiêu, nếu không phải cuối cùng có người rat ay cứu Dương Tiêu một mạng chỉ sợ giờ này Quang Minh Tả Sứ đã sớm chết.

Cũng như Diệt Tuyệt, cả Cửu Nạn cùng Viên Tĩnh đều rất được Phong Lăng Sư Thái quan tâm, đặc biệt là Cửu Nạn.

Phong Lăng Sư Thái đến cả truyền thừa vủa Vân Hòa Tổ Sư còn mang tặng cho Cửu Nạn, đủ để nói lên bà coi trọng người đệ tử này thế nào.

Lúc này nghe Cửu Nạn nói vậy, Phong Lăng Sư Thái ánh mắt nhè nhẹ nhắm lại.

“Người có chí riêng, sư phụ cũng là không thể ép được ngươi... lần này ngươi trở về Nga Mi là có việc gì?”.

Phong Lăng Sư Thái hỏi xong, ánh mắt khẽ đảo qua đứa bé đang ngủ ngon lành say sửa trên bàn đá.

Cửu Nạn nghe vậy, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đứa bé trên bàn, có điều trong ánh mắt lại mang theo kinh thiên thù hận.

“Đứa bé này, năm nay vừa tròn 1 tuổi, nàng là.... dã chủng của Ngô Tam Quế cẩu tặc cùng Trần Viên Viên dâm phụ. Nếu không phải vì đôi cẩu nam nữ này, Đại Thanh liền không thể tiến vào Trung Nguyên, thiên hạ vẫn là của người Hán chúng ta”.

Càng nói, Cửu Nạn lại càng kích động.

Có điều lúc này Phong Lăng Sư Thái lập tức ngồi dậy, ánh mắt xuất hiện hai luồng nộ hỏa.

“Ngươi bị thương?”.

Cửu Nạn Sư Thái đúng là bị thương, hơn nữa bị thương còn không nhẹ.

Cửu Nạn nhìn sư phụ, sau đó khe khẽ cúi đầu.

“Sư phụ, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, so với đứa bé này, vết thương kia đáng là gì”.

Phong Lăng Sư Thái nghe vậy, chỉ là khẽ thở dài.

Nàng biết tính Cửu Nạn, chỉ cần Cửu Nạn không muốn nói, liền không ai có thể hỏi.

Cửu Nạn thấy sư phụ ngồi xuống liền mỉm cười, vẫn cứ nhè nhẹ vuốt ve đứa bé này.

“Sư phụ, thân phận của đứa bé này rất đặc biệt, hy vọng người có thể giúp đồ nhi giữ bí mật”.

Phong Lăng Sư Thái khẽ gật đầu với Cửu Nạn sau đó lại nhìn đứa bé mới 1 tuổi này.

“Đứa bé này.... có tên không?”.

Cửu Nạn Sư Thái khẽ gật đầu, thản nhiên đáp.

“Có tên, tên của nó là A Kha. Có điều đứa bé này trời sinh ốm yếu, lại lớn lên không có sữa mẹ, đồ nhi căn bản không biết chăm sóc trẻ nhỏ, vì vậy mới phải quay về Nga Mi Sơn”.

“Ta hy vọng, trả thù đôi cẩu nam nữ đó một cách tàn nhẫn nhất, đồ nhi hy vọng sư phụ người có thể giúp ta một tay”.



Cửu Nạn không nói ra toàn bộ, nhưng Phong Lăng Sư Thái hiểu.

Không thể không nói đệ tử của Phong Lăng Sư Thái ai cũng có chút tàn nhẫn, lấy trẻ nhỏ làm vũ khí, mang trẻ nhỏ vô tội rời khỏi cha mẹ của nó là cỡ nào tàn nhẫn?.

Đáng tiếc cho dù là Cửu Nạn hay Phong Lăng đều thấy việc này hết sức bình thường, đơn giản thì.... tội lỗi của Ngô Tam Quế quá lớn, hắn liền phải chịu trừng phạt đích đáng.

Hai người này đầu tiên không có nhìn vào tiểu A Kha mà là nhìn vào phụ thân của nó.

Cả hai không có nghĩ là A Kha không đáng chịu tội mà đều nhìn vào tội trạng của Ngô Tam Quế.

Cửu Nạn Sư Thái muốn dùng A kha làm lưỡi dao nhắm đến Ngô Tam Quế, nàng muốn con gái giết phụ thân, nếu A kHa không giết nổi Ngô Tam Quế thì liền biến thành phụ thân giết con gái, về mặt nào Cửu Nạn cũng không có bị thiệt.

Cửu Nạn tính rất tốt, thực sự rất tốt. A kha không chết nàng liền có thể báo thù, A Kha chết nàng cũng có thể báo thù.Sự việc này chỉ có duy nhất một người bị hại, chỉ có duy nhất A Kha liền không thể tự tìm kiếm hạnh phúc, số phận của nàng không do nàng nắm giữ.

A kha có thể nói là nữ nhân xinh đẹp nhất trong Lộc Đỉnh ký, nhưng nàng cũng là nữ nhân số khổ nhất trong Lộc Đỉnh Ký.

Cửu Nạn Sư Thái đối với nàng không có tình yêu, không có tình thương, chỉ có hận thù.

Nàng cũng sẽ giống như Linh Tố trước đây, sống trong sự ghẻ lạnh cùng nghiêm khác của sư phụ.

A Kha lớn lên, không cha không mẹ, không có sự yêu thương che chở.

A Kha trưởng thành liền vác một mối thù, một mối thù vốn không phải của nàng.

Nhân của Ngô Tam Quế cùng Trần Viên Viên cuối cùng là do A Kha đến trả.

Với một thiếu nữ như A Kha mà nói, nàng phải đối mặt với một tương lai quá tàn nhẫn.

.........

Lại nói đến Vô Song cùng Viên Tĩnh.

Viên Tĩnh lúc này nhẹ nhàng đặt thân thể Vô Song lên giường, ánh mắt đầy lo lắng, nàng căn bản không biết hiện nay làm cái gì mới tốt.

Nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của Viên Tĩnh, Vô Song có chút buồn cười, cũng có chút cảm thấy nàng quá mức dễ thương.

“Tử Y tỷ tỷ... ta rất đau”.

Viên Tĩnh lập tức hoảng lên, nàng vừa quan tâm vừa sợ hãi gấp gáp lên tiếng.

“Tiểu Vô Song, ngươi.... ngươi đau ở đâu, ta liền đi gọi sư phụ. Đúng có sư phụ ở đây là được, để ta đi gọi sư phụ”.

Tất nhiên Vô Song sẽ không để Viên Tĩnh đi gọi sư phụ, để nàng gọi Phong Lăng Sư Thái chỉ sợ Vô Song thương giả liền hóa thật, hắn còn chưa có bị điên.

“Khụ khụ, sư tỷ đừng đi... ta sợ”.

Viên Tĩnh vừa tính quay đầu, nghe Vô Song nói lại ngồi xuống, ánh mắt hoảng loạn.

“Song nhi, được được sư tỷ không đi, bất quá ngươi bị thương thì làm sao bây giờ?”.

Viên Tĩnh dù sao năm nay mới gần 15 tuổi, cho dù trưởng thành hơn người nhưng vẫn cực kỳ ngây thơ, nàng liền rốt cuộc không biết phải làm sao mới đúng thậm chí Viên Tĩnh lúc này còn có cảm giác, chân tay của mình bị thừa ra vậy.

Vô Song thấy vậy, nhè nhẹ mỉm cười, có điều hắn vẫn đóng vai diễn của mình phi thường đạt.

“Sư tỷ, ngực ta đau quá, người xoa xoa cho ta là được”.

Vô Song nói ra mới thấy có gì đó không ổn, đương nhiên cho dù Viên Tĩnh xoa ngực hắn cũng sẽ không thấy gì, bé trai hay bé gái năm 7 tuổi đều sẽ không có ngực.

Viên Tĩnh nghe vậy, cũng không nghĩ gì, nàng quả nhiên chậm rãi vì Vô Song xoa ngực.

Hưởng thụ mỹ nhân chăm sóc, Vô Song khuôn mặt dần dần trở nên thoải mái, lại bắt đầu có khí huyết. Dù sao hắn cũng sẽ không giả vờ trọng thương, trọng thương sẽ dẫn đến rất nhiều phiền phức, ít nhất hiện nay Vô Song khuôn muốn gặp mặt bất cứ ai trong hai vị Phong Lăng cùng Diệt Tuyệt.

Cũng chẳng hiểu sao, Vô Song đột nhiên buồn ngủ. Dưới động tác nhẹ nhàng của Viên Tĩnh cùng với cái không khí mát mẻ trong Tiên Âm Động, đôi mắt Vô Song nhè nhẹ muốn nhắm lại, mắt của hắn dần dần nặng trĩu.

“Tử Y tỷ tỷ, để ta ngủ một chút, ta ngủ dậy liền đảm bảo khỏe lại, hơn nữa ngươi đừng đi được không,?, mấy hôm nay ngươi không đến Tiên Âm Động, ta rất cô đơn a”.

Nửa vế trước tất nhiên là đúng, nửa vế sau là thật hay giả có trời mới biết.Vô Song quả thực ngủ say trên chiếc giường êm ái tại Tiên Âm Động.

Nhìn Vô Song say ngủ, sắc mặt Viên Tĩnh liền đỏ lên.

Nàng vẫn chậm rãi nhẹ xoa phần ngực hắn, đến khi hô hấp của Vô Song bắt đầu trở nên đều đều.

Viên Tĩnh cứ như vậy, lặng nhìn Vô Song say ngủ.

Sau đó.... nàng nhẹ vén tóc mai của mình, lộ ra cái cổ trắng ngần.

Nàng đột nhiên cảm thấy, trong lòng có một loại ý nghĩ táo bạo... cực kỳ táo bạo.

Viên Tĩnh nhè nhẹ cúi đầu xuống, chạm môi vào môi Vô Song.

Suy nghĩ của Viên Tĩnh đơn giản chỉ là.... nàng cảm thấy Vô Song rất đẹp vì vậy... nàng muốn thử hôn tiểu sư muội một cái.

Ở đây trên là trời mà dưới là đất, toàn bộ Tiên Âm Động chỉ có nàng cùng Vô Song, căn bản... căn bản không sợ ai nhìn thấy.

Chạm vào đôi môi mềm của Vô Song, Viên Tĩnh lập tức giật bắn mình, trái tim nàng đập liên tục, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, đôi mắt ngơ ngác mở lớn nhìn bố phương tám hướng.

Vẫn.... vẫn là không có ai.

“Hay... hay thêm một lần nữa.... dù sao cũng không ai biết”.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Viên Tĩnh lại không có cách nào ngăn cản được bản thân mình, nàng lại khẽ cúi đầu xuống, hai đôi môi mềm lại chạm vào nhau.

Viên Tĩnh lại rất nhanh ngửa đầu lên, ánh mắt lại nhìn xung quanh.

Nàng đột nhiên cảm thấy, việc này thật thú vị.

Cứ như vậy, trong Tiên Âm Động xuất hiện một hình ảnh phi thường kỳ lạ.

Một tuyệt thế mỹ nữ cứ thỉnh thoảng lại nhẹ cúi đầu xuống, sau đó rất nhanh ngửa đầu lên nhìn xung quanh một chút... tiếp theo nàng liền cười hì hì, rồi lại bắt đầu một vòng tuần hoàn mới.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Viên Tĩnh có một suy nghĩ lớn mặt.

Đời này nàng ghét nhất nam nhân cũng là hân nhất nam nhân, nam nhân trong mắt nàng đều là kẻ xấu, đều là kẻ đáng chết.

Nếu cả đời này nàng không thể đến với nam nhân thì nữ nhân có được không?.

“thử... thử một chút cũng không sao... hơn nữa cũng không ai biết”.

Viên Tĩnh khẽ liếm đôi môi của mình, nàng một lần nữa cúi xuống, nàng muốn hôn trộm Vô Song lần thứ ‘n’.

Với nàng mà nói, tiểu sư muội quá xinh đẹp, đôi môi lại mềm mại, khi đôi môi nàng chạm vào môi Vô Song, có thể cảm nhận được một loại cảm giác thanh mát nhẹ dịu.

Nàng chưa từng hôn ai bao giờ, trong suy nghĩ của nàng môi chạm môi liền là hôn.

Nàng không biết người khác có thích hôn hay không, bất quá nàng thật sự thích cảm giác này.

Đúng lúc này, cửa Tiên Âm Động chậm rãi mở ra.

Tiếng cửa Tiên Âm Động mở ra rất lớn điều này vô tình đánh thức Vô Song, dù sao hắn cũng thật sự sẽ không ngủ quá sâu.

Khi Vô Song mở mắt ra, hắn thấy.... hắn thấy khuôn mặt của Viên Tĩnh gần như sát vào mặt hắn.

Viên Tĩnh cũng không hổ là nhất lưu cao thủ, không hổ là thế hệ này đệ nhất thiên tài nàng phản ứng cực nhanh.

Như chim sợ cành cong, Viên Tĩnh lập tức lùi lại, về phần Vô Song, hắn căn bản không hiểu việc gì xảy ra, hắn chậm rãi ngồi dậy, khó hiểu nhìn Viên Tĩnh.

“Tử Y tỷ tỷ... vừa rồi có chuyện gì vậy?”.

Viên Tĩnh nào dám nói ra vừa rồi có chuyện gì, vẻ mặt nàng hốt hoảng vô cùng, khuôn mặt đỏ lên.

“không có gì, không có gì. Để sư tỷ ra ngoài xem ai tiến vào”.

Rất nhanh hình bóng Viên Tĩnh đi xa dần xa dần trong mắt Vô Song, để lại một Vô Song nghi hoặc không thôi.

Tiếp theo hắn cũng ngồi dậy, chậm rãi đi ra ngoài theo Viên TĨnh.

Người có thể tiến vào Tiên Âm Động này ngoài Vô Song cùng Viên Tĩnh thì có Phong Lăng Sư Thái.

Nếu không có việc quan trọng, Phong Lăng Sư Thái cũng sẽ không đến đây, dù sao theo Vô Song biết vị sư thái này rất thích ngồi thiền, rất thích tĩnh tâm tu luyện.

Cũng chẳng mất bao lâu, Vô Song đã xuất hiện ở đại sảnh của Tiên Âm Động, hắn cũng nhìn thấy Viên Tĩnh cùng Phong Lăng Sư Thái.

Điều đáng nói là, trong tay Phong Lăng Sư Thái chính là đứa bé mà Cửu Nạn Sư Thái lúc trước còn đang bế.

Nhìn vào đứa bé trên tay Phong Lăng Sư Thái, Vô Song ánh mắt hiện lên một tia kỳ quái.

........

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 82: Viên Tĩnh Hạ Sơn (1)

Vô Song không hiểu lý do tại sao Phong Lăng Sư Thái lại mang cô bé còn chưa dứt sữa kia đến đây, có điều hắn rất nhanh liền sẽ hiểu.

Phong Lăng Sư Thái chính là muốn Viên Tĩnh giúp bà ta chăm sóc A Kha.

Điều này tuyệt không khó hiểu, dù sao Phong Lăng Sư Thái chưa từng sinh con cũng chưa từng chăm sóc tiểu hài tử, làm sao biết chăm tiểu A Kha?.

Sự việc rất đơn giản, Cửu Nạn Sư Thái bị thương lại một thân một mình, nếu A Kha đi cùng nàng chỉ sợ chưa kịp lớn đã sang thế giới bên kia, vì vậy Cửu Nạn Sư Thái mang A Kha lên Nga Mi Sơn, ở Nga Mi Sơn không thiếu nữ nhân, cũng không thiếu nữ nhân có kinh nghiệm chăm sóc hài tử, đây là điều chắc chắn.

Thiên chức của nữ nhân là làm mẹ, chỉ cần thấy tiểu A Kha không ít đệ tử Nga Mi sẽ nguyện ý chăm sóc nàng, hơn nữa sau này nếu A Kha phải ra tay với Ngô Tam Quế nàng võ công cũng không được phép quá kém, nữ nhân trong thiên hạ liệu có thể tìm được nơi nào dạy võ tốt hơn Nga Mi?.

Đủ loại tính toán, Cửu Nạn tất nhiên lựa chọn gửi gắm A Kha cho Phong Lăng Sư Thái.

Tuy nhiên Cửu Nạn lại không biết, Phong Lăng Sư Thái cũng là nữ nhân, Phong Lăng Sư Thái cũng có nữ nhân thiên chức.

Phong Lăng Sư Thái thật sự rất muốn chăm sóc A Kha, dù sao một đứa bé trắng trẻo xinh xắn như vậy, ai không yêu, ai không thích?, chưa kể nếu nàng chăm sóc A Kha liền không sợ bất cứ sự tình gì bại lộ, thân phận của A Kha liền mãi mãi là một bí mật.

Thân phận của A Kha quá mức đặc thù, tất nhiên càng ít người biết lại càng tốt.

Chính vì điều này, Phong Lăng Sư Thái liền thật sự muốn biết chăm sóc A Kha như thế nào, vì vậy liền tiến vào Tiên Âm Động, tất nhiên Phong Lăng Sư Thái đến đây không phải đẻ hỏi Viên Tĩnh cách chăm sóc trẻ em, lại càng sẽ không đi hỏi Vô Song.

Phong Lăng Sư Thái làm người tự cao, nàng nếu không phải bần cùng bất đắc dĩ sẽ không hạ mình đi hỏi người khác, nếu có thể tự làm Phong Lăng Sư Thái tuyệt đối sẽ cố gắng vượt qua. Lần này tiến vào Tiên Âm Động, Phong Lăng Sư Thái liền muốn tìm một chút sách về vấn đề này.

Từ trước đến nay Phong Lăng Sư Thái có vài lần ghé qua tủ sách của Tiêu Dao Tử để lại, bên trong quả thực có vài quyển sách như vậy.

Tiêu Dao Tử cùng Cầm Đế cả đời không con, dù sao bên ngoài diện mạo của họ vẫn trẻ trung vô cùng nhưng ai mà biết đã bao nhiêu tuổi?, tuổi tác vốn không cho hai người cơ hội hạ sinh một đứa bé tuy nhiên cả hai vẫn có chút chờ mong, có chút hy vọng, từ đó Tiêu Dao Tử liền sưu tập vài quyển sách dạng này.

Phong Lăng Sư Thái lần đó chỉ là nhìn thoáng qua, chỉ nhớ là loại sách này có tồn tại mà thôi, lần này nàng vào trong Tiên Âm Động chính là tìm nó.

Tất nhiên Phong Lăng Sư Thái sẽ không nói ra lý do này cho Viên Tĩnh cùng Vô Song nghe, khi nàng thấy Viên Tĩnh xuất hiện, chính bản thân Phong Lăng Sư Thái còn có chút xấu hổ, nàng căn bản không phát hiện ra được khuôn mặt Viên Tĩnh đang nhè nhẹ đỏ lên.

Viên Tĩnh vừa thấy sư phụ xuất hiện liền sợ hãi không thôi, tuy nhiên khi thấy sư phụ đang bế A Kha thì lại biến sợ hãi thành tò mò, nàng nhìn tiểu A Kha trong lòng sư phụ liền nghi hoặc.

“Sư phụ... đứa bé này là?. Trời ạ nó khóc thật lớn”.

Đúng như lời Viên Tĩnh nói, lúc này tiểu A Kha đang khóc, khóc rất to.

Nếu nhìn thấy cách Phong Lăng Sư Thái bế tiểu A Kha tuyệt đối không xa lạ gì, chỉ thấy vị sư thái này hiện nay đang bế A Kha bằng một tay, dùng tay ôm ngang lưng A Kha, tiểu A Kha không khóc mới lạ.

Phong Lăng Sư Thái bị hỏi, cũng luống cuống tay chân, sau đó lập tức đưa A Kha cho Viên Tĩnh bế.

“Giúp vi sư chăm sóc nó một chút, vi sư có việc phải vào bên trong”.

Nói rồi Phong Lăng Sư Thái lập tức đưa A Kha đang khóc cho Viên Tĩnh, phủi sạch quan hệ bỏ đi, tốc độ nhanh đến mức khi nàng lướt qua người Vô Song, Vô Song chỉ thấy duy nhất tàn ảnh mà thôi.

Viên Tĩnh nào biết chăm sóc trẻ con, hơn nữa tính ra Viên Tĩnh cũng đang là trẻ con, nàng lập tức luống cuống tay thân, A Kha trên tay nàng khóc lại càng to hơn.

Cũng may cho Viên Tĩnh, Vô Song bước tới, hắn nhẹ nhàng ôm lấy đứa bé này, sau đó nhè nhẹ làm mặt quỷ, cười đùa cùng A Kha.

VIên Tĩnh được Vô Song trợ giúp liền nhẹ thở ra một hơi, sau đó nàng lúc này mới chú ý, A Kha vậy mà không còn khóc, trái lại cô bé nhoẻn miệng cười, những ngón tay bé xíu nhẹ quơ quơ trong hư không.

Viên Tĩnh lặng lẽ quan sát Vô Song từ đầu đến chân, nàng nhìn thấy ánh mắt của hắn, ánh mắt chất chứa nỗi buồn man mác.

Viên Tĩnh không hiểu tại sao, mỗi lần nhìn thấy Vô Song chuyên chú làm việc hoặc những lúc Vô Song tâm trạng là những lúc Viên Tĩnh thấy Vô Song đẹp nhất, vẻ hấp dẫn mà chính nàng cũng cảm thấy xao xuyến.

Lúc này Vô Song có chút gì đó từng trải... trưởng thành.

Ánh mắt đầy hoài niệm, cũng mang theo chút u buồn.

Ánh mắt thật đẹp.

Kiếp trước Vô Song là cô nhi nhưng ngôi chùa của hắn không phải chỉ có mình hắn là cô nhi.

Khoảng 7, 8 tuổi, cũng tầm tầm như hiện nay, Vô Song cũng từng chăm sóc vài đứa bé bị bỏ rơi như mình.

Hắn là cô nhi, những đứa bé kia cũng là cô nhi, chỉ khác lớn hơn một chút chúng may mắn được người ta nhận nuôi mà thôi, Vô Song hắn.... thì không được.

Lúc này Vô Song bế A Kha, hắn cũng có cảm giác như đang ở kiếp trước của chính bản thân mình, A Kha nàng cũng.... không cha không mẹ.

A Kha cười, tiếng cười của đứa bé 1 tuổi rất đẹp, mà cũng rất trong trẻo, tiếng cười như xua tan hàn khí đâu đó xung quanh Tiên Âm Động.

Vô Song cũng mỉm cười, nhẹ nhàng xoa khuôn mặt của cô bé, khóe miệng cũng xuất hiện một nụ cười ngọt ngào.

..........

Vô Song từ khi đến thế giới này, trí nhớ của hắn liền gặp vấn đề.



Vô Song thật sự không rõ vì sao hắn xuyên việt đến thế giới này, hắn thực sự không cách nào nhớ ra.

Bằng vào trí nhớ mơ hồ của hắn, sau khi công ty khánh thành, hắn say mèm với đám khách khứa một trận, sau đó... sau đó khi mở mắt ra hắn liền đến thế giới này.

Tuy nhiên bằng vào cảm giác của Vô Song, hắn cảm nhận được có gì đó không đúng, cứ như một mảng ký ức của hắn bị bôi đen, sau đó trực tiếp bị xóa đi. Chỉ để lại phần ký ức trước năm 30 tuổi của Vô Song vậy.

Loại suy nghĩ này theo năm tháng, càng ngày càng mãnh liệt.

Hắn lựa chọn sinh nhật 30 tuổi của mình làm ngày khánh thành công ty, cũng là ngày ký ức của chính hắn về kiếp trước dừng lại.

Ngày hôm nay, ôm A Kha trên tay, hắn lại nhớ về những ký ức xa xưa, những ký ức của mình ngày bé, sau đó Vô Song rõ ràng cảm thấy một mảng đen đang che đi đãi não của mình, một mảng đen mà mỗi khi hắn cố vén ra, lại thấy đau đầu vô cùng.

.........

Cuối cùng như nhiều lần khác, Vô Song cắn răng, khẽ thở ra một hơi nhọc khí, ánh mắt vốn mang theo chút hoài niệm cũng lập tức tan biến, chỉ còn lại sự vui vẻ, ít nhất nhìn thấy A Kha trong tình trạng trẻ nhỏ như thế này, đối với Vô Song cũng thật sự rất thú vị.

Vô Song cũng không biết, lúc này Phong Lăng Sư Thái lằng lặng quan sát tất cả, trong tay bà là hai quyển sách cổ bìa màu xanh, trong ánh mắt Phong Lăng Sư Thái cũng không biết đang suy nghĩ gì.
........

Sau ngày hôm đó, Vô Song lại có thêm một nhiệm vụ, chính là chăm sóc A Kha.

Cả Phong Lăng Sư Thái cùng Viên Tĩnh đều không hiểu, tại sao A Kha bám dính với Vô Song như vậy, cô bé này dường như cực kỳ thích hắn.

Tất nhiên nếu A Kha đã dính đến Vô Song như vậy, bản thân Vô Song liền kiêm vai trò chăm sóc trẻ nhỏ.

Điều làm Viên Tĩnh cùng Phong Lăng Sư Thái giật mình là, Vô Song lại làm rất tốt, từ cho cô bé ăn, đến chăm cô bé thậm chí là thay tã cho A Kha.

Việc duy nhất khó khăn chính là nguồn sữa, bất quá nguồn sữa này cũng không khó kiếm, thời đại này có tiền liền có thể sai khiến được quỷ thần, dùng tiền mua sữa từ các bà vú tại thị trấn thân cận cũng không phải là việc khó.

Nếu không thể đi mua sữa cũng.... có thể xin vài vị sư tỷ trên Nga Mi Sơn.

Tiểu A Kha bé nhỏ, chính là lớn lên như vậy, lớn lên trong sự chăm sóc của Vô Song cùng sự mong đợi của Viên Tĩnh cùng Phong Lăng Sư Thái.

Cũng vì thân phận A Kha đặc biệt, Phong Lăng Sư Thái chỉ cho phép giữ A Kha ở Nga Mi Hậu Sơn, cũng may ở trên Nga Mi còn có Tiên Âm Động, toàn bộ đồ đạc sinh hoạt vẫn là phi thường đủ, việc duy nhất phải cẩn thận chỉ là cố gắng giữ ấm cho A Kha mà thôi.

Vô Song nhìn A Kha, chính hắn cũng không tài nào ngờ được, A Kha lại xuất hiện theo cách này, hắn vậy mà lại làm bảo mẫu của A Kha.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Vô Song thủy chung có chút đen lại.

........

Thời gian cứ thế lại trôi qua....

Lúc này trên Nga Mi Sơn là mùa đông tháng giá, cũng như năm đó ở Tử Ngọc Sơn.... năm mới sắp đến.

Trên Nga Mi Sơn, có một thiếu nữ như hoa như ngọc đứng trong gió tuyết, mặc những cơn gió như cắt da cắt thịt chạm vào người.

Mái tóc đen dài tung bay trong gió, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm, thân hình có chút gầy gò nhưng vòng eo lại tinh tế vô cùng, sau lưng có một cây đàn huyền cầm lớn, có thể nói ngang với cơ thể thiếu nữ, cùng một thanh bội kiếm dắt bên hông.

Người đứng đây, tất nhiên là Vô Song.

Lúc này Vô Song phải đối mặt với vấn đề lớn nhất trong đời.

Hắn biết, hắn sớm muộn gì cũng phải rời khỏi Nga Mi Sơn.

Đơn giản chỉ vì, Vô Song càng ngày càng cao, hắn lúc này đã cao 1m3, đối với thân thể nữ hài tuổi này đã là rất cao.

Càng thêm đáng nói là Vô Song không có ngực.

Đây là năm thứ 3 Vô Song đến Nga Mi Sơn, năm nay hắn 10 tuổi.

Trong 3 năm ở Nga Mi Sơn, hắn đã thay đổi rất nhiều so với chính Vô Song 3 năm trước.

Ít nhất Vô Song đã tự tin hơn rất nhiều, cũng hiểu biết hơn rất nhiều, thực lực của hắn hiện nay cũng không phải là hắn ba năm trước có thể so sánh.

Vô Song 10 tuổi, hắn vẫn chưa đột phá được Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ tư – Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí có điều hắn cách mục tiêu cũng không xa, nội lực của Vô Song hiện nay chỉ sợ sánh ngang với nhất lưu cao thủ đương thời.

Nếu hiện nay cho hắn gặp lại Vương Xử Nhất, hắn có thể tự tin dễ dàng chém giết người này, căn bản không hề có vướng tay vướng chân.

Hoặc nếu Vô Song gặp lại ngũ quái, một mình hắn cũng có thể chiến 5 người ngũ quái.

Về Quỳ Hoa Bảo Điển, Vô Song không có tiến bộ quá nhiều, Tịch Tà Kiếm Phổ hắn cũng chưa tu luyện, bất quá hắn cũng hoàn toàn nắm giữ Nga Mi Kiếm Pháp.
Súc Cốt Công, Quỷ Diện Công (Thuật thay mặt nạ từ giờ gọi thế này nhé) cùng Bảo Đình Giải Ngưu Đao bản thân Vô Song cũng luyện thành.

Trong vòng 3 năm, thể lực của Vô Song tăng trưởng rất lớn, hắn cũng đã có thể mang theo Ngân Nguyệt Huyền Cầm đi lại tự nhiên.

Cuối cùng là về... kiến thức, ở trong thư viện tại Tiên Âm Động, Vô Song học được rất nhiều thứ, từ cầm kỳ thi họa đến cả cố sự giang hồ, hắn thủy chung đều có nắm bắt tương đối.

Tất nhiên nói về kiến thức, không thể không nói cầm đạo của Tiên Âm, hắn rốt cuộc cũng đủ điều kiện xuất sư, giây phút hắn mang theo Ngân Nguyệt Huyền Cầm khỏi Tiên Âm Các là lúc cô cô cho hắn xuất sư.

Tổng kết lại mà nói, trong 3 năm ở Nga MI Sơn bản thân Vô Song đã học được rất nhiều, cũng mạnh lên rất nhiều.

Đây là phần việc tốt.

........

Trên đời căn bản không có cái gì là tốt hoàn toàn, hắn ở trong khoảng thời gian 3 năm này cũng gặp vài việc ngoài ý muốn.

Đầu tiên là Viên Tĩnh, thứ hai là A Kha.

Nghĩ đến Viên Tĩnh, Vô Song lại đau đầu.

Vừa nghĩ đến nàng, thì ở sau lưng Vô Song, một giọng nói bập bẹ vang lên.

“Ca ca... vào... vào nhà”.

Vô Song nghe âm thanh này, liền khẽ mỉm cười.

Hắn quay lại, không cần nhìn cũng cúi xuống, chậm rãi bế bóng hình nhỏ xinh kia lên.

“Ca ca... hôn... hôn”.

Vô Song tất nhiên sẽ không chối từ, nhẹ hôn lên đôi má nàng một cái thật kêu, sau đó từ từ mang cô bé vào bên trong Tiên Âm Động.

Cô bé được Vô Song bế tất nhiên là A Kha, nàng sống cùng Vô Song đã hơn 2 năm một chút, lúc này A Kha cũng đã sớm 3 tuổi.

3 tuổi A kha làn da trắng hồng, khuôn mặt dễ thương đến cực điểm, bàn tay bàn chân như những búp sen vậy, khiến Vô Song cùng Viên Tĩnh yêu thương vô cùng.

Chỉ duy nhất một điều là, A Kha gọi Vô Song là ca ca.

Bình thường Vô Song sẽ tuyệt không để ý thậm chí còn vui mừng, nếu không có sự việc Viên Tĩnh.

Là Viên Tĩnh dạy A Kha... gọi Vô Song là ca ca.

Về phần Viên Tĩnh?, đương nhiên A Kha sẽ gọi là tỷ tỷ.

Tiên Âm không biết, Phong Lăng Sư Thái không biết, Diệt Tuyệt Sư Thái lại càng không biết, quan hệ của Vô Song cùng Viên Tĩnh có chút thay đổi.

Viên Tĩnh đối với hắn không giống với sư tỷ sư muội, nàng đối với hắn có tình cảm.

Đáng buồn nhất tình cảm của Viên Tĩnh, không phải là tình cảm nam – nữ mà lại là tình cảm nữ nữ.

Viên Tĩnh không biết Vô Song là nam vậy mà nàng thật sự yêu thích Vô Song, đây rốt cuộc là thế đạo gì?.

........

Mang tiểu A Kha tiến vào Tiên Âm Động, ở bên trong Viên Tĩnh đã đợi sẵn, nàng liền đứng dậy đỡ A Kha từ trong tay Vô Song, đặt cô bé xinh đẹp ngồi cảnh bếp lửa, mặt cười ửng đỏ nhìn Vô Song.

“Ngươi đó, đến giờ ăn rồi còn không vào ăn, bắt tiểu A Kha đợi thật lâu”.

A Kha bên cạnh cũng phi thường phối hợp Viên Tĩnh, xoa xoa cái bụng nhỏ.

Vô Song mỉm cười, đặt Ngân Nguyệt Huyền Cầm ra sau lưng, sau đó ngồi xuống bên cạnh Viên Tĩnh.

“Không có gì, chỉ là có chút nhớ nhà mà thôi”.

Viên Tĩnh nghe vậy, cũng không nói gì, nàng chỉ im lặng gật đầu, dù sao nàng cũng từng nghe Vô Song kể, hắn từ một ngọn núi cách đây không xa đi tới Nga Mi Sơn.

Viên Tĩnh ngồi xuống, sau đó ngồi sát Vô Song, đầu dựa vào ngực hắn, miệng nàng có chút vui vẻ.

“Hì hì, Vô Song a, ngươi cũng đã 10 tuổi dĩ nhiên không có ngực, sẽ không phải bị lép chứ?”.

Vô Song lập tức nhéo mũi Viên Tĩnh, sau đó dùng hai tay cù lấy eo nàng, hắn cũng bật cười.

“Tỷ tỷ, ngươi chính là muốn bị trừng phạt đúng không?”.

Viên Tĩnh lập tức bật cười, hai ‘nữ nhân’ vui vẻ trêu đùa nhau, ở giữa là A Kha mắt tròn mắt dẹt quan sát tất cả, đôi mắt ngơ ngác như nai vàng.

Ôm Viên Tĩnh, trong ngực, nhìn nàng vui vẻ mỉm cười, Vô Song cũng có chút không biết làm sao.

Tất cả.... tất cả cũng từ mùa đông năm ngoái.

(Chưa xong còn tiếp).

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 83: Viên Tĩnh Hạ Sơn (2)

Nói đến Viên Tĩnh sự kiện, Vô Song cũng chỉ có thể đổ lên đầu đại sư huynh của hắn – Tửu Điên.

Mùa đông năm ngoái, cũng là lúc Vô Song 9 tuổi, hắn nhận được quà từ Vong Ưu Thôn.

Vô Song nhớ Vong Ưu Thôn mọi người thì mọi người cũng sẽ nhớ hắn, ai bảo ở trong thôn sư đệ nấu ăn ngon nhất?, Vô Song rời đi, Linh Tố rời đi khiến các sư huynh cùng sư tỷ đều nhớ thương vô cùng.

Năm ngoái Tiên Âm có quay trở về Vong Ưu Thôn, dù sao Tiên Âm không giống Vô Song, nàng xuống núi cũng không ai quản nổi, phó trưởng môn xuống núi ai dám có ý kiến?, Diệt Tuyệt Sư Thái cũng không có.

Tiên Âm thỉnh thoảng đều sẽ quay về Vong Ưu Thôn, việc này là chắc chắn, nàng cũng không ít lần mang thư của các sư huynh sư tỷ gửi cho Vô Song, trong đống thư từ này phần nhiều liền là của lục sư tỷ Mẫn Mẫn.

Mỗi lần đọc thư của lục sư tỷ, Vô Song đều sẽ khẽ mỉm cười, hắn cảm thấy lục sư tỷ phi thường dễ thương cùng hồn nhiên, trong thư nàng một câu mong hắn quay về, hai câu mong hắn trở lại, tất nhiên lý do cũng cực kỳ trực tiếp, nàng nhớ đồ ăn do Vô Song nấu.

Chỉ duy nhất làm Vô Song ngạc nhiên là Tương Vân, cô bé này vậy mà không gửi thư cho hắn, nghe theo lời Tiên Âm cô cô nói Tương Vân lại tiếp tục rời khỏi Vong Ưu Thôn tiến về Thần Nông Cốc.

Vô Song lúc này mới biết, Tương Vân ở Thần Nông Cốc giống như đi học xa nhà vậy, thường thường ngày gần cuối năm mới có thể quay về, hơn nữa là 2-3 năm cô bé này mới về nhà một lần.

Lại nói về Tửu Điên.

Giữa mùa đông tháng giá, thời tiết rất lạnh, lúc này ở các thành trấn gần phương Bắc liền cực kỳ ưa chuộng Hầu Nhi Tửu, loại rượu này rất nặng, chỉ cần uống một ngụm liền có thể cảm thấy cả người ấm áp.

Đương nhiên Hầu Nhi Tửu rất quý, theo lời đồn đây là loại rượu cho khỉ trên núi nhưỡng ra, vô cùng khó đoạt được.

Vô song cũng không hiểu cho lắm, bất quá linh trưởng trong thế giới này thật sự biết nhưỡng rượu, đầu hầu vương hay chạy đến Vong Ưu Thôn thỉnh thoảng cũng mang theo một vò Hầu Nhi Tửu chạy đến, việc này phi thường khó tin nhưng lại là sự thực.

Tất nhiên nghĩ đến đầu hầu vương kia mọi việc liền trở nên dễ diểu, theo Vô Song suy nghĩ, con hầu vương này tuyệt đối đã thành tinh.

Mùa đông năm ngoái, Tiên Âm mang theo 5 vò Hầu Nhi Tửu nhỏ bằng nắm tay người lớn lên Nga Mi Sơn, là quà Tửu Điên tặng cho Vô Song.

Ở Nga Mi Sơn này, Vô Song rất ít khi phải vào bếp, gần như không bao giờ. Ăn uống của hắn đều sẽ có người phục vụ.

Về phần uống rượu hắn cũng sẽ không được uống, dù sao thân phận của Vô Song hiện nay ai cho phép hắn uống rượu?, tại thời đại này nam nhân uống rượu là điều cực kỳ bình thường nhưng nữ nhân uống rượu sẽ bị đánh giá, quan trọng hơn Vô Song còn là một đứa bé, ai lại để hắn uống rượu làm gì?.

Vì vậy Vô Song ở Nga Mi Sơn cũng không có rượu uống.

Kiếp trước hay kiếp này Vô Song đều không thuộc dạng sâu rượu tuy nhiên lâu không uống hắn cũng có chút thèm, đặc biệt Hầu Nhi Tửu thật sự rất ngon, nó tốt hơn rất nhiều so với những loại rượu tầm thường khác hay buôn bán ở thành thị.

......

Có rượu vậy thì còn phải chuẩn bị... thịt.

Tất nhiên Nga Mi Sơn không thiếu đồ ăn nhưng để kiếm đồ ăn sống để chế biến lại không dễ dàng gì, lại còn đang là mùa đông, Vô Song mất gần 2 ngày mới săn được hai con thỏ tuyết. Ở trên Nga Mi Sơn này rất khó có dã thú như Tử Ngọc Sơn, dù sao Nga Mi Sơn cũng có quá nhiều người.

Có 2 con thỏ tuyết, có 5 bình Hầu Nhi Tửu loại nhỏ, Vô Song liền vui vẻ mang vào Tiên Âm Động, hắn đơn giản chỉ muốn Viên Tĩnh thử một chút tay nghề của hắn, thịt nướng kết hợp rượu ngon giữa ngày đông tháng giá, liền là nhất tuyệt.

Chính lúc này... việc Vô Song không thể ngờ đến xảy ra.

.......

Mùa đông.... 1 năm trước.

Trong Tiên Âm Động, ánh lửa bập bùng.

Bình thường Tiên Âm Động sẽ tương đối lạnh bởi ở nơi đây nằm sâu trong lòng đất bất quá mùa đông lại khác, mùa đông rét cắt da cắt thịt ở các vùng núi phía bắc thì trong Tiên Âm Động lại chỉ se se lạnh mà thôi bởi Tiên Âm Động cực kỳ kín khí, gió lạnh cũng rất khó lùa vào.

Lúc này Viên Tĩnh thấy Vô Song tay cầm hai đầu thỏ trắng cùng vài cành củi khô, khuôn mặt liền xuất hiện một tia kinh ngạc.

“Song nhi, ngươi đang làm gì vậy?”.

Viên Tĩnh một bên bế tiểu A Kha, lại gần chỗ Vô Song, ánh mắt tràn ngập tò mò.

Vô Song nhìn cả Viên Tĩnh cùng A Kha liền mỉm cười.

Hắn đã sống cùng Viên Tĩnh 2 năm ở Nga Mi Sơn, hai người phải nói hoàn toàn thân thiết với nhau, hơn nữa Vô Song cũng mơ hồ cảm thấy, tình cảm Viên Tĩnh với mình hình như không giống như thứ tình cảm tỷ muội bình thường.

Về phần A Kha, cô bé này cũng bắt đầu mọc răng, mới 2 tuổi nên Vô Song căn bản sẽ không nhìn ra được khuôn mặt mỹ lệ của A Kha sau này.

A Kha cũng đã biết nói biết đi có điều cô nhóc tương đối lười, thường thường vẫn bắt Vô Song cùng Viên Tĩnh bế mình, về phần nói, A Kha cũng bắt đầu nói được vài từ đơn giản.

Vô Song một tay chỉ vào hai con thỏ trắng đã chết, lại khẽ cúi xuống nhìn mấy bình rượu treo bên hông.

“Tử Y tỷ tỷ, hôm nay trời lạnh như vậy, không gì thích hợp bằng ăn đồ nướng, để ta trổ tài xuống bếp cho ngươi xem”.

Viên Tĩnh nghe vậy liền hứng thú không thôi, ánh mắt chớp động nhìn Vô Song.

“Song nhi, ngươi biết nấu nướng?, không thể nào chứ”.

Viên Tĩnh ngạc nhiên cũng là dễ hiểu, dù sao nàng ở với Vô Song 2 năm, cũng chưa từng thấy hắn nấu ăn bao giờ.



Vô Song chỉ ném cho Viên Tĩnh một cái nhìn đầy tự tin, sau đó bắt đầu vào công việc của mình.

Tay nghề của Vô Song rất tốt, phi thường tốt.

Vô Hà Tử thậm chí từng đánh giá Vô Song trù nghệ chưa chắc đã thua Hoàng Dung, chỉ từ một điểm này có thể đoán ra đồ ăn Vô Song nấu là ngon thế nào.

Không bao lâu, hai con thỏ trắng được đặt lên bếp lửa, sau đó Vô Song từ từ phết mật ong cùng gia vị lên, theo vòng quay của Vô Song, mùi thơm bắt đầu lan tỏa toàn bộ Tiên Âm Động.

Đồ ăn của hắn thơm đến mức, tiểu A Kha đang được Viên Tĩnh bế cũng nhẹ nhàng hân hoan.

“Thơm...thơm”.

Viên Tĩnh cùng Vô Song nhìn cô bé dễ thương kia, cả hai đều phì cười.

.......

Đây là lần đầu tiên Viên Tĩnh được thưởng thức đồ ăn Vô Song nấu, hai mắt nàng lập tức tỏa sáng, cảm giác thịt thỏ mềm mại cắn ngập chân răng, cảm giác béo ngậy cùng ngọt ngào của mật ong, cái vị đậm đà vừa phải, hương thơm quyến rũ hoàn toàn chinh phục Viên Tĩnh.Cầm một cái đùi thỏ trên tay, Viên Tĩnh rung động vô cùng, lúc này nàng mới biết so với tay nghề của Vô song, mấy bác gái đầu bếp trong Nga Mi Sơn còn kém nhiều lắm.

Viên Tĩnh ánh mắt long lanh nhìn Vô Song, sau đó chớp chớp đôi mắt.

“Song nhi, ngươi không ngờ lại nấu ăn ngon như vậy... không được sau này ngày nào cũng phải nấu cho ta ăn”.

Viên Tĩnh tiếp theo liền nhìn thấy Vô Song cầm lấy một bình hầu nhi tửu loại nhỏ đưa cho nàng, khuôn mặt Vô Song cũng mang theo chút vui vẻ.

Ai được khen mà lại không vui?, hơn nữa với đầu bếp ‘chuyên nghiệp’ như Vô Song mà nói, hắn dù đã nghe rất nhiều lời khen về tay nghề của mình bất quá chỉ cần nghe người khác khen như vậy hắn cũng cảm thấy vui vẻ.

“Tử Y tỷ, tỷ có biết uống rượu không?, thời tiết thế này nhấp một ngụm Hầu Nhi Tửu, ăn một miếng thịt thỏ nướng, mới là đúng vị”.

Viên Tĩnh nhìn bình rượu trong tay Vô Song, nàng mỉm cười gật đầu dùng tay đón lấy.

Viên Tĩnh thật ra không biết uống rượu nhưng nàng là nhất lưu cao thủ, nàng có nội lực.

Bằng vào nội lực bản thân, chỉ cần Viên Tĩnh dùng nội lực chống đỡ cơ thể căn bản muốn say cũng không dễ, chính vì vậy nàng không hề ngại ngần đón lấy bình Hầu Nhi Tửu.

Tiếp theo nàng thực sự nhấp một ngụm, vị rượu thơm nồng theo nắp bình rượu lan tỏa, Viên Tĩnh tiếp theo cảm thấy một luồng nhiệt lượng chạy dọc cơ thể, qua cổ họng sau đó tiến vào lục phủ ngũ tạng của mình.

Hầu nhi tửu thật sự không quá đắng như rượu thường, nó có vị tương đối ngọt dịu có điều nồng độ cồn lại rất cao.

Viên Tĩnh không ngờ loại rượu này có tửu kính cao như vậy, nàng mới uống thử một chút đã cảm thấy say say bất quá làm theo lời Vô Song nói, cắn thêm một miếng thịt thỏ liền cảm nhận được mỹ vị không thôi.

Về phần Vô Song, hắn không biết Viên Tĩnh tửu lượng lại kém như vậy, hắn lại là uống rượu cao thủ, vì vậy không có bị Hầu Nhi Tửu ảnh hưởng quá nhiều.

Nhìn thấy khuôn mặt Viên Tĩnh ửng đỏ càng thêm vài phần hấp dẫn, càng thêm vài phần mị hoặc, Vô Song khẽ cười.

“Ngon không?”.

Viên Tĩnh thành thật gật đầu.

“Ngon “.

Sau đó cả Viên Tĩnh cùng Vô Song bắt đầu vừa trò chuyện vừa uống, ở bên cạnh hai người tiểu A Kha cầm lấy một cái miếng thịt thỏ nhỏ, nắm tay nhỏ bé khẽ đưa lên miệng, khẽ mút. Ánh mắt tiểu A Kha mở to nhìn hai vị ‘tỷ tỷ’ đồng thời khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, A Kha mới ngưởi hương rượu đã có chút say.

.......

Vô Song thật ra cũng biết Viên Tĩnh uống nhiều rượu chắc chắn sẽ say tuy nhiên việc này cũng không nghiêm trọng lắm, dù sao nàng say không phải có Vô Song chăm sóc sao?, lâu lắm mới có rượu ngon để uống, hắn cùng Viên Tĩnh muốn uống thật thoải mái.

Chính vì suy nghĩ này của Vô Song, việc hắn không ngờ đến xảy ra.

Người say thường chia làm hai loại.

Loại đầu tiên sau khi quá chén sẽ nói nhảm vài cầu rồi trực tiếp ngủ say xưa.

Loại thứ hai sau khi say liền khó kiểm soát hành động của mình, sẽ làm những việc bình thường không bao giờ làm.

Đáng nói... Viên Tĩnh thuộc loại thứ hai.

Vô Song cùng Viên Tĩnh cùng nhau uống quên cả đất trời thì đột nhiên, Viên Tĩnh ngồi sát lại vào người Vô Song.

Cái này... đương nhiên không có việc gì, hắn lúc này cùng với Viên Tĩnh cũng không ít lần đùa nghịch ôm ấp nhau, dù sao với VIên Tĩnh mà nói, Vô Song là nữ tử.

Tiếp theo Vô Song kinh ngạc đến mức suýt không cầm nổi bình rượu trên tay.Đôi môi của Viên Tĩnh không biết từ bao giờ đã chạm vào môi hắn.

Sau đó Viên Tĩnh đột nhiên cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều, nàng lúc này mới nhận ra mình đang làm gì.... bất quá Viên Tĩnh cũng không có dừng lại.

Nàng không cảm thấy thỏa mãn.

Viên TĨnh tiếp tục tiến thêm một bước, nàng vậy mà mút lấy đôi môi của Vô Song, nhè nhẹ đưa cái lưỡi thơm tho vào bên trong.

Vô Song bị Viên Tĩnh làm ‘choáng’ đến khi hắn kịp lấy lại nhận thức thì đã bị nàng cưỡng hôn.

Vô Song không phải là nữ nhân, cho dù bất đắc dĩ đóng giả nữ nhân thì hắn cũng là nam nhân 100%. Dưới tác động của rượu, dưới đôi môi thơm của Viên Tĩnh, Vô Song lúc này cũng mặc kệ, hắn liền đáp lại nàng.

Một nụ hôn rất dài... ít nhất dài hơn khi Viên Tĩnh khẽ lướt qua môi hắn nhiều lắm.

Sau đó cả hai cùng giật mình lùi lại, có điều hương vị nụ hôn vẫn còn đọng lại trong tim mỗi người.

Tiểu A Kha... tiểu A Kha lúc này cũng liền nằm một chỗ ngáy o o, cô bé này trực tiếp bị hơi rượu làm say, trong Tiên Âm Động cũng chỉ có Vô Song cùng Viên Tĩnh.

Vô Song là người đầu tiên phá bỏ cái không khí xấu hổ này, dù sao hắn cũng trưởng thành hơn Viên Tĩnh, hơn nữa trong mắt Vô Song, Viên Tĩnh hoàn toàn bị rượu làm ảnh hưởng.

“Tử Y tỷ tỷ, để... để ta đi dọn dẹp”.

Vô Song vừa đứng lên, Viên Tĩnh đã nắm lấy tay hắn, sau đó kéo xuống.

Tuy hơi xấu hổ nhưng Vô Song vẫn phải thừa nhận, Viên Tĩnh hiện nay khỏe hơn hắn nhiều.

Tiếp theo Viên Tĩnh đẩy ngã Vô Song, đè lên bụng hắn, khuôn mặt nàng đỏ lên.

“Không cho ngươi đi... ta không cho ngươi đi”.

Bị một nữ nhân ngồi lên bụng, Vô Song sắc mặt cũng đỏ lên, may mà hiện tại hắn mới 9 tuổi, cái đó vẫn còn chưa dùng được nếu không chỉ sợ sự việc càng khó giải thích hơn.

“Tử Y tỷ tỷ.... người làm gì vậy?”.

Vô Song cố trấn tĩnh, hắn không phải nhát gái cũng không phải không thể chấp nhận Viên Tĩnh, hắn sợ nhất thân phận của mình bị lộ ra, nếu thế không chỉ có hắn mà Tiên Âm Cô Cô cũng khó sống.

VIên Tĩnh không cho Vô Song nói, nàng lại cúi xuống, hôn môi hắn.

Không biết qua bao lâu, Viên Tĩnh liền ngẩng đầu lên, trong mắt có hai giọt nước bất quá khuôn mặt nàng kiên định vô cùng.

“Song nhi... ta thích ngươi”.

Vô Song triệt để chết lặng, hắn cảm thấy đại não của mình có chút không đủ dùng.

“Đồng tính luyến ái?, còn có vụ này?. Hay là nàng biết ta là nam nhân “.

Thấy Vô Song không lên tiếng, trên khuôn mặt Viên Tĩnh xuất hiện hai hàng lệ, nhìn nàng thật sự rất thương tâm.

“Song nhi... là tỷ tỷ không đúng. Tỷ tỷ không hiểu tại sao cũng không biết từ lúc nào ta rất thích tâm sự cùng ngươi, rất thích nhìn ngắm ngươi luyện võ, nghe ngươi đàn, thậm chí ngắm nhìn ngươi đọc sách, ngươi làm gì tỷ tỷ cũng thích”.

“Ta biết Song nhi ngươi khinh thường ta, là một cái nữ nhân dâm tiện nhưng ta thật sự thích ngươi. Tỷ tỷ cả đời này hận nhất nam nhân, ta liền tuyệt đối không lấy chồng cũng không để nam nhân chạm vào ta. Tỷ tỷ nghĩ đời này ta sẽ xuất gia làm ni cô, đoạn tuyệt hồng trần.... nhưng ngươi xuất hiện”.

“Cũng chẳng biết khi nào ta bắt đầu để ý đến muội, cũng chẳng biết từ khi nào ta không thể coi ngươi như muội muội....”.

“Viên Tử Y ta năm nay cũng đã 16 tuổi, 1 năm nữa ta liền phải xuống núi, liền không thê rở lại Tiên Âm Động nữa... Ta vốn muốn dấu chút tình cảm này đi, ta biết ta không đúng. Đau khổ, thương tâm Tử Y ta một mình chịu đựng là đủ rồi, ta thực sự không dám nói ra, thực sự sợ sẽ phá hủy tình cảm giữa tỷ muội chúng ta”.

“Hôm nay... hôm nay không biết vì sao ta gan lớn như vậy, nhưng Tử Y cũng không phải kẻ hèn nhát, việc ta làm ta liền dám nhận”.

Càng nói, Tử Y khóc càng lớn, nhìn nàng khóc đến thương tâm.

Vô Song cũng mặc kệ, hắn ngồi lên, nhẹ ôm nàng vào lòng, sau đó hôn lấy bờ môi đang run rẩy của nàng.

“Đi một bước, liền tính một bước”.

Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Vô Song hiện nay, hắn thực sự tin tưởng, chỉ cần hôm nay hắn không đưa tay ra níu lấy Tử Y, chỉ sợ... về sau hắn liền không có cơ hội.

Viên Tĩnh cảm nhận được nụ hôn của Vô Song, nàng cũng không hề kháng cự mà ngọt ngào đáp lại.

Tiếp theo, Viên Tĩnh ngoan ngoãn nằm trong ngực Vô Song như con mèo nhỏ, nàng ánh mắt chớp động nhìn hắn.

“Song nhi.... ngươi đã đáp ứng ta liền không được đổi ý cũng đừng... đừng bỏ đi khi ta ngủ được không, ta sợ tỉnh lại không thấy ngươi”.

“Song nhi... ngươi biết không hôm nay ta rất hạnh phúc, thật đấy. Sau này Tử Y cả đời sẽ không lấy nam nhân nào, Tử Y cùng Song nhi... ở với nhau cả đời được không?”.

Vô Song cũng mạnh mẽ gật đầu với Tử Y.

“Sau này Vô Song cả đời cũng không lấy nam nhân nào”.

Hắn gật đầu phi thường tự tin, nếu đây không phải là Tử Y mà là Tống Thanh Thư hay Doãn Chí Bình, hay không ngại một kiếm cắt đầu đối phương xuống.

Hắn là nam nhân, đời nào đi yêu nam nhân?.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 84: Đạo Quân Thần

Với Vô Song mà nói, việc Viên Tĩnh xác định tình cảm với hắn không phải là xấu, có điều đã qua 1 năm, Vô Song vẫn chưa nghĩ ra cách để công bố ‘giới tính’ của mình với Viên Tĩnh, đây mới là sự kiện làm hắn đau đầu không thôi.

Vô Song không hiểu, rốt cuộc vì nguyên nhân gì Viên Tĩnh cực kỳ ghét nam nhân, ghét đến độ không thể tưởng tượng nổi.

Khi hắn ở cùng Viên Tĩnh bản thân cũng có lần thử hỏi nàng.

Hắn còn nhớ rõ ràng buổi nói chuyện ngày hôm đó.

“Tử Y, nếu muội là nam nhân thì tốt, khi đó quan hệ của chúng ta sẽ không bị mọi người ngăn cấm”.

Câu nói này rất bình thường, ít nhất trong trường hợp hai đóa hoa ‘bách hợp’ nói với nhau.

Đáng tiếc đời không như mơ, thực tế khác xa kế hoạch trong đầu Vô Song.

Chỉ thấy Viên Tĩnh nhìn hắn, sau đó nhẹ véo lấy eo Vô Song, nàng phi thường nghiêm túc nói.

“Song nhi, ta thích muội vì muội là nữ nhân nha. Tử Y ta cả đời sẽ không thích nam nhân”.

Nói xong Viên Tĩnh lại nhìn một tay Vô Song đang ôm eo nàng, mặt Viên Tĩnh có chút đỏ lên.

“Ví,.. ví dụ như lúc này nha. Nếu là một nam nhân ôm eo ta như muội, ta liền giết hắn”.

Viên Tĩnh nói cực kỳ nghiêm túc, khiến Vô Song cảm thấy sống lưng có chút lành lạnh, hắn vậy mà không có cách nào mở lời tiếp.

May mắn cho Vô Song là, Viên Tĩnh là một nữ tử của thời kỳ phong kiến, nàng không được trang bị đầy đủ những kiến thức về XXOO. Chính vì vậy kể cả khi xác định quan hệ với Vô Song, nàng cùng Vô Song cũng chỉ hôn môi, sau đó ôm ấp trêu chọc nhau mà thôi.

Viên Tĩnh suy nghĩ rất bình thường, trong mắt nàng Vô Song là nữ nhân, nàng cũng là nữ nhân. Hai cái nữ nhân ngoại trừ ôm hôm nhau ra còn có thể làm gì?, dù sao cũng không có công cụ.

Nếu không phải có cái suy nghĩ này, chỉ sợ giới tính Vô Song đã lộ từ lâu. Ở cái nơi ai ai cũng coi nam nhân là kẻ thù như ở Nga Mi Sơn này, nếu giới tính của hắn lộ ra chỉ sợ ngày này năm sau mộ hắn đã xanh cỏ.

.......

Lại nói đến ngày hôm nay, trong Tiên Âm Động lúc này là một bữa tiệc lớn.

Thịt là một cái đùi lợn rừng, có hoa quả, có cả rượu ngon, trùng hợp.... rượu cũng là Hầu Nhi Tửu.

Tất nhiên Hầu Nhi Tửu này liền là đại sư huynh của hắn gửi lên tiếp.

Ngày hôm nay cho dù không muốn, Vô Song cùng Viên Tĩnh cũng phải xa nhau.

Nói ‘xa nhau’ thật sự cũng không đúng dù sao chỉ cần Vô Song muốn liền có thể dễ dàng tìm thấy VIên Tĩnh.

Năm nay Vô Song 10 tuổi còn Viên Tĩnh 17 tuổi. VIên Tĩnh hơn Vô Song 7 tuổi.

Đệ tử của Nga Mi Sơn ở độ tuổi này đều phải xuống núi, gọi là trải nghiệm giang hồ đồng thời hành hiệp trượng nghĩa.

Bằng thân phận của Viên Tĩnh nàng cũng không hẳn bắt buộc phải xuống núi tuy nhiên nếu không trải qua giang hồ tẩy lễ rất khó thành cao thủ vì vậy cả Viên Tĩnh cùng Phong Lăng Sư Thái đều muốn để Viên Tĩnh xuống núi.

Viên Tĩnh năm nay 17 tuổi, nàng vẫn là nhất lưu cao thủ bất quá nàng rất mạnh, đến tận bây giờ Vô Song vẫn chưa có tự tin có thể hạ nổi Viên Tĩnh, ít nhất nếu hắn cùng Viên Tĩnh luận bàn tỷ lệ hắn thua lên đến 60%.

Tất nhiên luận bàn là luận bàn, sinh tử giao đấu sẽ rất khác bất quá Vô Song nếu phải sinh tử quyết đấu với nàng hắn tin tưởng mình không xuống tay nổi.

Bằng vào thực lực của Viên Tĩnh, bước ra giang hồ liền vô tư.

Nàng đi ra giang hồ cũng sẽ không quá lâu, nhanh thì 1 đến 2 tháng, lâu cũng chỉ 1,2 năm dù sao thời gian cũng không cố định nhưng Vô Song đi ra giang hồ lại khác.

Hắn khó mà tiếp tục ở lại Nga Mi Sơn.

Đầu tiên là thực lực của hắn, cái gì học được hắn cũng đã học, ở lại Nga Mi Sơn chỉ tự khóa tay chính mình.

Nội lực của Vô Song hiện nay còn cường hãn hơn cả Viên Tĩnh, không thể không nói cho dù Quỳ Hoa Bảo Điển tu luyện nội lực rất chậm nhưng bằng vào Tiên Thiên Chí Âm Thể, bằng vào Tiên Âm Động cùng với vài loại dược liệu phụ trợ tu luyện của Tiên Âm, nội lực của Vô Song đã đến đỉnh điểm của nhất lưu cao thủ cảnh giới.

Nếu Vô Song muốn đột phá chỉ sợ việc tu luyện liền không mang lại quá nhiều hiệu quả, nhất lưu cao thủ đột phá lên siêu nhất lưu cao thủ là một vách ngăn lớn, cần phải tự thân cảm ngộ, cần thực chiến mới có thể vượt qua. Đây cũng là lý do vì sao Viên Tĩnh muốn xuống núi.

Võ công của Vô Song hiện nay ngoài Tịch Tà Kiếm Phổ ra căn bản không có gì để hắn học, có điều hắn sẽ không học Tịch Tà Kiếm Phổ ở trên Nga Mi Sơn, hắn còn chưa muốn chết.

Về phần kiến thức, Chính Khí Quyết hắn đã đọc qua, hơi hơi nắm giữ được tinh túy bên trong.

Súc Cốt Cống, Quỷ Diện Công thậm chí Tửu Thần Quyết cũng đều nắm giữ.

Dược Vương Phần Thiên cùng Lục Vũ Trà Kinh đều đã học thuộc lòng.

Cầm – Kỳ - Thi – Họa đều đột phá một mảng lớn, đặc biệt là Cầm cùng Thi. (thơ).

Hắn chưa bao giờ tự nhân mình là cái gì tài tử, dù sao tài tử cũng không mài ra ăn được. Tại thời đại này học làm thơ chỉ có duy nhất một ý nghĩa, ít nhất với Vô Song hắn học làm thơ cũng chỉ để lấy phương tâm nữ nhân, còn lại cái gì mà danh vọng, cái gì người đời kính ngưỡng hắn cũng mặc kệ.

Cầm lại càng không nói, hắn có thể thành công trải qua Tiên Âm khảo nghiệm, có thể xuất sư liền nói lên thành tựu của chính hắn.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nga Mi Sơn lúc này không có giữ được chân Vô Song nữa.

Quan trọng nhất là tiên thiên thân thể vấn đề.

Vô Song năm nay 10 tuổi, đứa bé gái 10 tuổi không có ngực.... điều này chỉ tính là hơi hơi kỳ lạ, cũng sẽ không mấy người để ý.

Đứa bé 11 hay 12 tuổi vẫn chưa có ngực thì khác, dù sao ở độ tuổi này cũng là độ tuổi dần dần trưởng thành của nữ tử, nữ nhân phát dục sớm hơn nam nhân nhiều.

Viên Tĩnh năm 14 tuổi đã có ngực có mông, năm 17 tuổi liền có thể coi là hoàn mỹ vô khuyết.

Vô Song không dám tiếp tục ở lại Nga Mi Sơn, hắn thật sự sợ bị lộ ra giới tính thật.

Càng nghĩ đến việc này, Vô Song lại càng muốn giải quyết việc của Viên Tĩnh, hắn cũng không thể cả đời giả nữ nhân, không thể che dấu Viên Tĩnh cả đời.... bất quá hiện nay Vô Song vẫn chưa tìm ra cơ hội thích hợp.

Ngày hôm nay, Viên Tĩnh cùng Vô Song trong thâm tâm đều coi là ngày ly biệt, cho dù ly biệt thời gian là ngắn hay là dài, hai người vẫn muốn có một đêm cuối thật vui vẻ cùng ấm áp.

.......

Trong Tiên Âm Động, trên chiếc giường lớn, lúc này 3 nữ nhân ôm nhau mà ngủ, tiểu A Kha nằm giữa hai người, vẻ mặt hồn nhiên ngủ đến say sưa ngon lành.

Vô Song cùng Viên Tĩnh lại không ngủ được, hai người nằm nghiêng đối mặt với nhau, cả hai dùng hết đêm nay, cùng nhau tâm sự, cùng nhau chuyện trò.

.......

Sáng hôm sau, cho dù muốn hay không muốn, Vô Song cũng bế A Kha đi tạm biệt Viên Tĩnh.

Nhìn bóng hình xinh đẹp kia, cộng thêm một thân áo tím mờ ảo như khói, một thanh bội kiếm đeo sau lưng, chiếc mũ che mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, trong ánh mắt Vô Song hiện lên một vòng nhu tình.

Về phần Tiểu A Kha, nàng vậy mà cứ khóc, đôi bàn tay bé nhỏ quơ quơ trong không khí, cứ như vậy nhẹ gọi.

“Tỷ tỷ.... tỷ tỷ.... tỷ tỷ”.

Ôm A Kha trong ngực, Vô Song nhìn cô bé này, trong lòng cũng hiện lên cảm xúc kỳ lạ.

Hắn phải đi, điều này là sự thực, hắn liền sắp rời khỏi Nga Mi Phái.

Viên Tĩnh đi rồi, hắn cũng đi liệu A Kha khóc lớn đến mức nào?, A Kha sẽ thương tâm đến mức nào?.

Giống như Tương Vân nhưng lại càng hơn Tương Vân.

Vô Song chỉ coi Tương Vân là muội muội, hắn cũng coi A Kha là muội muội có điều.... A Kha là do hắn cùng Viên Tĩnh nuôi lớn, là do hắn chăm sóc.

Nếu hỏi Vô Song có nguyện ý đưa cô bé này cho Cửu Nạn hay không.... Vô Song chắc chắn sẽ lắc đầu.



Vì cái khỉ gì mà A Kha phải gánh nhân quả của Ngô Tam Quế?, luật nào quy định?.

Vô Song mà biết ai quy định cái luật này, Vô Song không ngại đấm vỡ mặt hắn.

Tội lội của bố mẹ, cớ sao trẻ nhỏ phải chịu?.

Nhìn A Kha khóc, lại nhớ lại lúc A Kha cười....

Nhìn tay và chân như hai búp mắng trắng hồng xinh xắn, Vô Song thật sự không đành lòng giao A kha cho Cửu Nạn.

Bàn tay hắn ôm A Kha có chút chặt, ánh mắt hắn nhẹ xuất hiện một tia hàn quang.

Một tay Vô Song nhẹ đưa ra trong gió tuyết, thần kỳ thay trên tay hắn... xuất hiện một chú chim nhỏ.

Nếu có người nhìn thấy loài chim này, chỉ sợ giật mình không nhẹ.

Ngàn vàng khó cầu – Tây Vực – Vô Hình Chuẩn.

Đây là dụng cụ liên lạc hàng đầu của thế giới này.

3 năm Vô Song mai danh ẩn tích rèn luyện bản thân trên Nga Mi Sơn cũng là 3 năm Thiên Long Giáo phát triển vượt bậc.

Hắn trong 3 năm không chỉ có tự học thêm tri thức, không chỉ có rèn luyện võ công mà còn theo dõi từng bước đi của Khinh Huyền cùng Thiên Long Giáo.

Có Tiên Âm đứng sau, bên trong Tiên Âm Các... không thiếu tâm phúc của Khinh Huyền gửi đến, nhận nhiệm vụ liên lạc giữa Vô Song cùng Thiên Long Giáo.
Nhìn theo bóng lưng của Viên Tĩnh đi xa dần, nhìn A Kha trong lồng ngực, Vô Song nhè nhẹ mỉm cười.

Trong gió tuyết hắn lần đầu tiên bỏ bộ tóc giả màu đen xuống, tháo thêm một lớp ‘da đầu’ xuống lộ ra mái tóc ngắn màu trắng yêu dị.

“Giang hồ, Vô Song ta đến đây”.

Hắn biết, đây là lúc hắn viết ra truyền thuyết của chính mình.

Cho dù bước đầu rất khó khăn, nhưng hắn cuối cùng cũng bước ra được cái bước đầu tiên kia.

........

Tiểu Mục 1:

Trong lúc Vô Song chuẩn bị rời khỏi Nga Mi Sơn thì Thiếu Thất Sơn đón một vị khách đặc biệt.

Người này thân thể to lớn như một đầu trâu nước, khuôn mặt cho dù xuất hiện dấu hiệu của tuổi tác nhưng vẫn uy mãnh vô cùng, kết hợp cùng bộ râu rậm phía dưới khiến người khác nghĩ đến một đầu sư tử, một con mãnh thú hung tợn sẵn sàng xé nát con mồi.

Người này xuất hiện thần kỳ lại không có ai biết, ít nhất bên trong Thiếu Lâm Tự dường như không ai nhận ra hắn tiến vào.

Phía trước dẫn đường cho người này là một lão tăng mặc áo nâu, đầu đội nón trúc che đi nửa khuôn mặt của mình.

Theo lão tăng đi vòng vèo, cũng chẳng biết đi đến nơi nào của Thiếu Lâm Tự, rốt cuộc xuất hiện một tòa đình viện nhỏ.

Lão tăng này nhẹ gõ cửa viện theo những âm tiết kỳ lạ, sau đó liền bước lùi lại ba bước, một tay chắp trước ngực, một tay ra dấu ‘mời’.

Vị khách nhân hơi hơi cúi đầu với lão tăng, cũng một tay chắp trước ngực, sau đó mở cửa gỗ đi vào.

Cánh cửa mở ra, để lộ một mảnh sân rộng trống trải cùng sạch sẽ vô cùng, ở giữa sân có vài chú tiểu nhỏ đang quét rác, vừa thấy khách nhân thì liền chắp tay cúi đầu, tiếp theo cũng không để ý đến vị khách nhân kia nữa, tiếp tục nhiệm vụ quét sân của mình.

Vị khách cũng không phật lòng, hai tay nhẹ nhàng đóng lại cửa gỗ, ông ta biết toàn bộ chú tiểu ở trong đình viện này đều là người câm – điếc.

Từng bước tiến về phía trước, đến một ngôi nhà cổ kính khách nhân từ từ cởi giày rồi cẩn thận mở cửa bước vào.

Bên trong ngôi nhà có rất nhiều bức tượng phật, ánh nến thắp thành hai hàng, ở trung tâm có một lão tăng đang nhập định trên bồ đoàn, miệng khẽ tụng kinh.

Khách nhân không dám làm phiền lão tăng này, liền cung kính quỳ ở đó, nghe giảng kinh.

Khi tiếng gõ mõ dừng lại, lão tăng kia chậm rãi đứng lên.

“A di đà phật”.

Một tay chắp trước ngực, khí độ siêu phàm thoát tục.

Lão tăng này ánh mắt cực sáng, trong ánh mắt thể hiện cơ trí hơn người.

Tuổi tác đã hơn 60, lưng có chút còng, thực lực cũng chỉ là nhị lưu cao thủ nhưng ẩn ẩn bên trong lại có một luồng uy thế đáng sợ.

Khách nhân kia vừa nhìn thấy lão tăng, lập tức cung kính quỳ bái.

“Ngao Bái tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế.

Lão nhân này chậm rãi ngồi xuống bồ đoàn, mìm cười.

“Ta đã không còn là hoàng thượng, Ngao thiếu bảo ngươi không cần quỳ bái”.

.......

Vị khách nhân chính là đỉnh đỉnh đại danh, đương thời đệ nhất lộng thần – Ngao Bái.

Vị tăng nhân này.... thần kỳ lại là Thuận Trị Đế đã chết được 4 năm.

Ngao Bái đối mặt với Thuận Trị, phi thường cung kính cúi đầu.

“Ngao Bái cả đời không quên ân tình của hoàng thượng, Ngao Bái trời không phục, đất không phục chỉ phục một mình hoàng thượng. Cho dù thế nào Ngao Bái cũng chỉ có một chủ thượng, vì chủ thượng ngàn chết vạn chết, cũng cam lòng”.

Nhìn Ngao Bái thế này ai có thể nhận ra một lộng thần tay nắm binh quyền coi trời bằng vung khinh bạc tiểu hoàng đế?.

Thuận Trị nghe Ngao Bái nói, chỉ lằng lặng thở dài.

“Thiếu Bảo, cũng là trẫm có lỗi với ngươi, ngươi còn trẻ theo trẫm chiếm lấy thiên hạ, về già vẫn có thể vì trẫm.... giữ thiên hạ. Là Đại Thanh nợ ngươi”.

Thuận Trị nói xong liền muốn đỡ Ngao Bái dậy.

Ngao Bái được Thuận Trị đỡ lên, hai mắt lệ nóng chảy dài, đôi chân run run.

“Vì Đại Thanh, Ngao Bái ngàn chết không từ, sinh mạng này so với vài chục năm thiên hạ xã tắc an bình, quá rẻ. Xin hoàng thượng không cần vì Ngao Bái suy nghĩ”.

Đại Thanh trong thế giới này căn bản không phải Đại Thanh trong suy nghĩ của Vô Song.

Đây là một cái Đại Thanh cực kỳ cực kỳ đáng sợ.

Thế giới này cũng không có yên bình như Kim Dung thế giới, đây là một thế giới cực kỳ cực kỳ đáng sợ.

Thế nhân đều biết Thuận Trị chết nhưng không ai biết Thuận Trị chết là để mở đường cho Khang Hy lên ngôi.

Thế nhân đều biết Thuận Trị cả đời chỉ có một con trai là Khang Hy, Thuận Trị tuổi già sinh con đã được coi là phi thường kỳ tích nhưng thế nhân không biết, Thuận Trị vì Khang Hy tự mình giết chết 3 đứa con đẻ, tất cả đều là nam hài tử.

Khang Hy là người có đế vương số mệnh, đây là Hoàng Thường dùng mạng cam đoan,Thuận Trị vì một câu nói này, liền giúp Khang Hy mở đường.

Khang Hy lên ngôi quá thuận lợi, tuyệt không có ai phản đối, không có cựu thần nào làm ra hành động ngu dốt, không có hoàng thân quốc thích nào... phản loạn. Tất cả cũng nhờ Thuận Trị mở đường.

Đến cả Ngao Bái.... lại càng đáng sợ.

Thuận Trị sẽ không để con trai làm một cái hoàng đế bất tài, hắn cần rèn luyện cho Khang Hy.

Vì vậy phải có một người đứng ra, một người làm đá mài dao cho Khang Hy, để Khang Hy có thể xây dựng quyền lực, xây dựng tiếng nói, rèn luyện tâm trí. Người này liền là Ngao Bái.

Đánh đổi tính mạng, đánh đổi cơ đồ cả đời dành được, Ngao Bái nguyện chết để thành toàn cho Thuận Trị, thành toàn cho Khang Hy.

Người đời nói Ngao Bái là gian thần tội đáng muôn chết, vô số người phỉ nhổ hắn... nhưng Ngao Bái lại là trung thần, là Đại Thanh đệ nhất Trung Thần.

Khang Hy đời này có thể lên được độ cao bao nhiêu, liền phải xem... Ngao Bái chết thảm bao nhiêu.

......

Bình thường Ngao Bái sẽ không đến Thiếu Lâm Tự gặp Thuận Trị, bất quá hôm nay Ngao Bái vẫn đến.

Ngao Bái cúi đầu thật sâu với Thuận Trị, sau đó miệng mấp máy.

“Chủ thượng, Ngao Bái lần này đến đây chính là muốn vì tiểu hoàng đế làm một việc cuối cùng.... bên cạnh tiểu hoàng đế lúc này tồn tại một bóng mờ, người này chỉ sợ sau này... đối với tiểu hoàng đế không tốt”.

Thuận Trị nghe vậy, nhè nhẹ nhíu mày.

“Bóng mờ.... ngươi sợ Từ Hòa chuyên quyền?”.

Ngao Bái lắc đầu, giọng nói tràn đầy cung kính.

“Ngao Bái đi theo chủ thượng cả đời, sao dám nghi oan Từ Hòa nương nương. Từ Hòa nương nương là chủ thượng chọn ra, Ngao Bái tuyệt không dám có suy nghĩ “.

“Người Ngao Bái lo... là Ngụy Trung Hiền, đại nội tổng quan “.

Thuận Trị ánh mắt hiện lên hai luồng sát khí, sát khí kinh thiên.

Non nước can qua lửa chiến trường,

Hỏi mấy ai kia sống an nhàn?

Lạy ông tỏ giúp lòng khanh tướng,

Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Sát khí của Thuận Trị mạnh hơn Cửu Nạn Sư Thái trăm lần, ngàn lần.

Thuận Trị không phải là minh quân giữ nước hắn là khai quốc bạo quân.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Sự thành công của Thuận Trị không phải vạn cốt đánh đổi mà là hàng chục vạn hàng trăm vạn thi cốt.

Hắn lúc này nhớ tới, một tiểu thái giám mặt trắng nhỏ, đi theo Quỳ Hoa Lão Tổ vào cung.

Lúc này trong ánh mắt Thuận Trị xuất hiện một tia ngoan lệ nhưng cũng rất nhanh dãn ra.

“Việc này, ta đã biết “.

Ngao Bái nghe vậy nhè nhẹ cúi đầu, vái tạ thật sâu, sau đó chậm rãi đi ra ngoài, lúc này bóng lưng khổng lồ có chút cô liêu.

Đây là đạo làm vua... đây cũng là đạo làm quân.

Lịch sử do người sống viết, người chết sẽ không biết viết cũng chẳng biết kêu oan, có những người bị sử sách bêu xấu cũng có những người vô danh bị dòng thời gian xóa đi nhưng.... mấy ai chết mà quan tâm đến tương lai?. Chỉ cần chết không hối, liền là đủ.

Ngao Bái hắn chết không hối.

Nhìn theo bóng lưng của Ngao Bái, Thuận Trị trong mắt cũng hiện lên một hàng lệ nhòa.

Đại thần đi theo Thuận Trị xây dựng cơ đồ cũng không còn nhiều, chỉ vài năm nữa... lại ít đi thêm một người.

“Ngao Bái, trẫm hứa với khanh, con trai Ngao Quảng của ngươi trẫm có thể cho nó một đời bình bình an an, một đời không nhiễm khói lửa”.

Làm tướng sa trường nhiều khi.... cũng chỉ như thế.

Trước khi làm tướng phải dẫm lên ngàn vạn xác khô.

Trước khi ra chiến trường ai không muốn phong hầu bái tướng, ai không muốn vinh hoa phú quý?.

Chỉ có đi qua chiến trường, người ta mới mong về hai chữ ‘bình yên’.

Ngao Bái rời đi, sau lưng Thuận Trị lại có một cái bóng đen hiện ra.

Thuận Trị không thèm nhìn cái bóng đen kia, chỉ khe khẽ cười lạnh.

“Một cái đá mài dao không đủ thì ta vì Hy nhi làm thêm một cái”.

“Ngụy Trung Hiền đúng không?, bản hoàng đế cho ngươi cơ hội, cho ngươi vũ đài, ngươi có thể náo được bao nhiêu... liền phải xem bản lĩnh của ngươi”.

Thuận Trị sẽ không hoài nghi lời Ngao Bái nói, bởi Ngao Bái không bao giờ phản bổi người Mãn, không bao giờ quay lưng với Đại Thanh.

Người ta nói Ngao Bái chỉ có vũ dũng nhưng Thuận Trị biết Ngao Bái trong thô có tinh, chỉ là muốn bỏ đi hết trí tuệ, bỏ đi hết suy nghĩ, nguyện làm thanh đao sắc trong trong tay Thuận Trị mà thôi.

Đao sắc... là đao vô tình.

Kiếm sắc... là kiếm vô tâm.

.........

Làm người có dại mới nên khôn,

Chớ dại ngây si, chớ quá khôn.

Khôn được ích mình, đừng rẽ dại,

Dại thì giữ phận chớ tranh khôn.

Khôn mà hiểm độc là khôn dại,

Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.

Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại,

Gặp thời, dại cũng hoá nên khôn.

Bài thơ này, năm đó là Thuận Trị viết, viết để đề tỉnh chính mình, viết để nhìn người, nhìn thế thái.

Thiên hạ kẻ khôn nhiều lắm, nhưng người dại được mấy ai?.

Người khôn được một đời liền là kẻ dại.

Kẻ dại được một đời liền hóa khôn.

Trong mắt Thuận Trị, Ngụy Trung Hiền hắn quá khôn rồi, kẻ khôn như vậy chính là kẻ dại.

.........

P/s: Bài thơ trên không phải của Thuận Trị đâu nhé.

Nguyên tác là của Nguyễn Bỉnh Khiêm có một bài tương tự, tác chỉ đổi vài câu vài từ thôi

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 85: Tiên Âm Nộ

Vô Song chuẩn bị rời khỏi Nga Mi Sơn nhưng hắn sẽ không để lại A Kha ở đây.

Tất nhiên muốn mang A Kha rời khỏi Nga Mi Sơn cũng không dễ, hắn lúc này tạm thời có hai phương án để chọn.

Phương án 1 là đợi A Kha đến tay Cửu Nạn Sư Thái sau đó từ Cửu Nạn Sư Thái ra tay, liền dễ dàng vô cùng.

Cửu Nạn Sư Thái dù rất mạnh nhưng cũng chỉ là Đại Tông Sư cảnh giới. Đại Tông Sư có thể coi là một phương bá chủ, là đại nhân vật trên giang hồ nhưng đừng quên sau lưng Vô Song có một cái ngũ đế.

Vô Song tin tưởng nếu hắn tự mình nhờ Vô Hà Tử liền có thể khiến Vô Hà Tử vì hắn mang A Kha trở về.

Quan trọng hơn.... Vô Hà Tử có Tiểu Vô Tướng Công, bằng vào Tiểu Vô Tướng Công căn bản Cửu Nạn Sư Thái sẽ không biết ai ra tay.

Tuy nhiên phương án này chỉ có một điểm chí mạng, Vô Song không biết khi nào Cửu Nạn mới quay về Nga Mi Sơn đón A Kha.

Về phần phương án thứ hai liền là tổ chức bắc cóc A Khan gay tại Nga Mi Sơn, tuy nhiên phương án này cực kỳ không dễ.

Ra tay với một mình Cửu Nạn thì đơn giản nhưng ra tay với cả Nga Mi Sơn thì lại khác, rất khác.

Cho dù Vô Song nhờ Vô Hà Tử, chưa chắc lão đầu đã chịu ra tay, đụng vào đại môn phái như Nga Mi rất phiền phức, nhân quả rất nặng.

Chỉ cần không đuổi tận giết tuyệt người của Nga Mi Phái liền chưa dứt nhân quả.

Nếu Vô Hà Tử không ra tay thì.... lực lượng trong tay Vô Song hiện nay có chút không đủ nhét kẽ răng Nga Mi Phái.

Nga Mi Phái không phải Tử Ngọc Sơn, bằng vào đám người Khinh Huyền căn bản không thể nào tấn công nổi Nga Mi Sơn chứ đừng nói là Nga Mi Hậu Sơn.

Cả hai phương án đều làm Vô Song cảm thấy.... phi thường khó nghĩ.

Hắn lúc này đang thật sự tiến thoái lưỡng nan.

Theo Vô Song suy nghĩ, phương án 2 liền thích hợp hơn một chút, tiền đề là phải có người đứng ra bắt cóc A kha mang đi, người này hoặc là đủ cường để khiến Nga Mi không ngăn cản nổi hoặc đủ uy để khiến Nga Mi không dám ngăn cản.

Vô Song thật sự nghĩ không ra ai để hắn sử dụng, hắn hiện nay còn chưa có cái tư cách làm nhân vật bậc này vì hắn ra tay.

Vô Song cuối cùng cũng phải ra quyết định, hắn chung quy sẽ không ở lại Nga Mi Sơn, vì vậy hắn muốn đi tìm Tiên Âm, hỏi một chút.

Người trong TIên Âm Các đã sớm xác định thân phận thiếu chủ của Vô Song, hắn đi đến đâu liền có người cung kính cúi chào, tất nhiên Vô Song cũng khẽ chào lại.

Rất nhanh, Vô Song đã tiến đến căn phòng của Tiên Âm, lúc này Tiên Âm đang tựa vào một cái đệm êm ngồi đọc sách.

Tiên Âm rất thích đọc sách, bản thân nàng không chỉ giỏi một mình cầm đạo mà cả bốn hạng cầm kỳ thi họa bản thân Tiên Âm đều yêu thích, thậm chí đi sâu vào nghiên cứu.

Sau vụ việc của Thiên Vương, con đường võ đạo đã rời xa TIên Âm, nhưng đổi lại nàng bắt đầu thích nghiên cứu sách vở, từ đó hiểu biết của Tiên Âm về bốn hạng cầm – kỳ - thi – họa ngày càng rộng, nàng cũng có thể coi là đương thời tài nữ.

Thấy Vô Song tiến đến, Tiên Âm dừng đọc sách, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn rồi khẽ mỉm cười.

“Vô Song, sao ngươi lại đến đây, không phải sáng nay ngươi đi tiễn nha đầu kia sao?”.

Tiên Âm nói rất nhẹ bởi trên tay Vô Song đang là A Kha.

A Kha dù sao cũng là trẻ em, khóc xong liền mệt, mệt liền phải đi ngủ. Vô Song lần này vì muốn tìm cách mang A Kha đi, vì vậy hắn cũng không có giao nàng cho ai.

Nhè nhẹ đặt A Kha xuống một tấm nệm êm, Vô Song nhìn Tiên Âm có chút thở dài.

“Cô cô, lần trước người nói Vô Song chuẩn bị xuống núi, thật ra ta hôm nay cũng đã làm tốt chuẩn bị, tuy nhiên.... “.

Tiên Âm nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp liền trở nên nghiêm túc, nàng ngồi thẳng sống lưng, ánh mắt quan tâm nhìn Vô Song.

“Song nhi, ngươi là có việc gì không yên tâm, chẳng nhẽ?”.

Tiên Âm cực kỳ thông minh, vừa nhìn liền đã nghĩ đến A Kha.

Người thúc dục Vô Song rời đi chính là Tiên Âm, với nàng mà nói khóa huấn luyện của Vô Song đã kết thúc, Vô Song đương nhiên không cần lại ở Nga Mi Sơn, Nga Mi Sơn đối với Vô Song quá nhỏ, điểm đến của hắn phải là giang hồ mới đúng.

“ Cô bé này cực kỳ dễ thương,bất quá là Phong Lăng Sư Thái nhờ hai người các ngươi chăm sóc, trên lý thuyết ngươi cũng không thể nào vì cô bé mà chậm trễ hạ sơn?. Cô bé này.... có thân phận gì đặc biệt?”.

TIên Âm vừa nói liền đã nói đúng trọng điểm làm Vô Song cảm thấy bội phục không thôi.

Bàn chuyện với người thông minh, vẫn luôn luôn dễ dàng.

Vô Song là người hậu thế, hắn không cần nghe chuyện Cửu Nạn nói với Phong Lăng hắn cũng có thể đoán ra thân phận của A Kha cùng mục đích của Cửu Nạn.

Càng đáng nói hơn, trong thế giới này A Kha cùng Tiên Âm còn có chút liên quan.

Vô Song hít vào một hơi lãnh khí, sau đó chậm rãi lên tiếng.

“Cô cô thân phận của nàng là con nghe được từ Cửu Nạn Sư Thái cùng Phong Lăng Sư Thái nói”.



Tiên Âm đột nhiên nhíu mày lại, sau đó vẻ mặt liền khẽ thay đổi.

“Cửu Nạn Sư Thái?, Trường Bình Công Chúa?”.

Vị Cửu Nạn Sư Thái này Tiên Âm đương nhiên biết, dù sao vị sư thái này vô cùng chán ghét Tiên Âm Động, nếu không phải Phong Lăng Sư Thái vẫn còn, nếu không phải sau lưng Tiên Âm Động là ngũ đế cấp nhân vật, Cửu Nạn chỉ sợ muốn diệt đi Tiên Âm Động này.

Vô Song thấy Tiên Âm biết vị Cửu Nạn Sư Thái kia cũng không lấy làm lạ, dù sao cô cô của hắn cùng Cửu Nạn Sư Thái vẫn coi là cùng thế hệ, hai người gặp nhau lúc nào ai mà quan tâm?.

“Cô cô, điều đáng nói là thân phận của A Kha, cha của nàng.... ca của nàng là Trấn Nam Vương – Ngô Tam Quế, mẹ của nàng.... mẹ của nàng là Trần Viên Viên”.

Vô Song vừa dứt lời, bàn tay của Tiên Âm liền run lên, giọng nói của nàng thì thào.

“Viên Viên... là... là con gái của Viên Viên sao?”.

Vô Song đã từng nghe Vô Hà Tử nói, Tiên Âm Động có ngũ đại truyền nhân.
Tiên Âm là đại sư tỷ, nhị đệ tử là nữ tuy nhiên nàng gọi là gì Vô Song cũng không nghe Vô Hà Tử nói.

Tam đệ tử chính là Dư Hình Nhi, hộ pháp của Thiên Long Giáo.

Ngũ đệ tử là nam nhân duy nhất, gọi là Lăng Phong, cũng là hộ pháp của Thiên Long Giáo.

Về phần tứ đệ tử liền là Trần Viên Viên.

Trần Viên Viên là một trong hai nữ nhân Cửu Nạn Sư Thái hận nhất.

Trần Viên Viên cũng là lý do làm Cửu Nạn Sư Thái hận lây sang Tiên Âm Động.

Vô Song biết Tiên Âm cô cô đã động, hắn liền chậm rãi nói lại mục đích của Cửu Nạn Sư Thái cho Tiên Âm cô cô nghe.

Vô Song thật ra cũng không biết thế giới này nội dung cốt truyện có thay đổi hay không, hắn căn bản là đang chém gió về hiểu biết của mình thông qua bộ phim Lộc Đỉnh Ký của kiếp trước mà thôi.

Hắn nói dối mặc không đổi sắc, tim không đập lại phi thường lưu loát, hơn nữa Vô Song không biết rằng việc hắn nói căn bản trùng khít với mục đích của Cửu Nạn Sư Thái.

Vô Song cũng không ngờ một việc, nghe xong việc này, mắt Tiên Âm từ từ lạnh lại.

Vô Song lại càng không ngờ khi Tiên Âm nghe nói Vô Song muốn cùng nàng nghĩ cách mang A Kha ra khỏi Nga Mi Sơn thì Tiên Âm lằng lặng lắc đầu.

Tiên Âm lúc này trong con mắt tràn ngập lửa giận.

“Việc này cô cô đã biết, Nga Mi Sơn thật sự hiếp người quá đáng, thật sự nghĩ Tiên Âm Động chúng ta không người?”.

Tiên Âm thật sự giận, hơn nữa đây là lần đầu tiên Vô Song thấy Tiên Âm giận dữ như vậy.

Ngoài ra Vô Song có chút tò mò, cuối cùng là Tiên Âm cô cô tính làm gì?.

.......

Tiểu Mục 1

Ngao Bái rời đi, hắn chậm rãi bước lên xe ngựa của chính mình, trong xe liền có một người đợi sẵn.

Người này tuổi tác đã ngoài 50, trên đầu có vài sợi tóc bạc, quần áo người này mặc không có gì đặc biệt ngoại trừ việc nó rất rộng, chính vì bộ quần áo này liền khó có thể nhìn ra thân hình của người trong xe là béo hay gầy, cường tráng hay là gầy gò.

Ngao Bái vừa ngồi lên xe, người này đã lên tiếng.

“Thiếu Bảo, hoàng thượng nói gì?”.

Ngao Bái nhìn đối phương chỉ cười khổ.

“Thánh thượng nói người đã biết, với cách làm của thánh thượng, quá nửa liền để Ngụy Trung Hiền có cơ hội thể hiện tài năng bản thân rồi. Hy vọng hắn có thể làm ra vài việc đẹp mắt một chút, đừng để chúng ta thất vọng”.

Không còn ở trước mặt hoàng thượng, Ngao Bái sẽ không thể hiện ra một mặt khác của con người mình, lúc này Ngao Bái vẫn là Ngao Bái, đệ nhất đại tướng của Mãn Thanh.

Nhìn ngao bái, trung niên nhân kia chỉ nhè nhẹ lắc đầu, trong ánh mắt mang theo một tia cảm phục từ tận chân tâm.

Trung niên nhân này và Ngao Bái đều là đại thần trong triều, lúc này nếu ai nhìn thấy hai người này đi chung tuyệt đối kinh sợ không thôi.

Đại Thanh chia thành lục tỉnh, đứng đầu một trong lục tỉnh gọi là thượng thư.

Toàn bộ Đại Thanh có tổng cộng sáu vị thượng thư.
Ở trên thượng thư là tướng.

Đại Thanh chia ngôi tướng thành tả tướng cùng hữu tướng ngoài ra có thêm một chức thái sư, ngôi vị thái sự này do Đại Thanh đệ nhất cao thủ Hoàng Thường nắm giữ, bản thân Hoàng Thường cho dù ở ẩn nơi thâm sơn nhưng chức vị của ông ta không hề thay đổi, căn bản không ai dám mở tưởng.

Về phần hai vị tướng, tả tướng cùng hữu tướng.

Hữu tướng chính là vị trung niên nhân áo vải bên cạnh Ngao Báo, người này gọi là Lý Lân.

Lý Lân năm nay 56 tuổi, giữ chúc hữu tướng của triều đình Đại Thanh. Bản thân hữu tướng liền cực kỳ không vừa mắt với Ngao Bái, hai người chính là thủy hỏa bất dung, thậm chí có những lúc trên chính điện còn suýt nữa nổ ra xô xát.

Tuy nhiên khi nhìn vào thái độ của Lý Lân cùng Ngao Bái lúc này, căn bản nào có chút gì giống không hợp nhau?.

Lý Lân là sư đệ của Hoàng Thường, bản thân vũ lực cực cao có điều cao đến đâu thì không ai biết.

Kẻ này thoạt nhìn giống thư sinh thậm chí cò vài phần chân chất nhưng lại là thanh đao sắc trong tay Thuận Trị năm xưa.

Lý Lân tâm ngoan thủ lạt đến mức nào có lẽ chỉ có cựu thần đi theo Thuận Trị mới có thể biết.

Đáng nói là người này đối với kẻ địch tâm ngoan thủ lạt chém giết vô tình nhưng lại có tài trị quốc, có tài an bang. Người như Lý Lân có thể coi là toàn tài, là Đại Thanh Tứ Trụ.

Lần này Ngao Bái đến gặp Thuận Trị Đế cũng có Lý Lân đi cùng.

Trong đầu Lý Lân nghĩ đến hình ảnh Ngụy Trung Hiền liền khe khẽ mỉm cười, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.

Thật ra mà nói, Thuận Trị suy nghĩ gì, Lý Lân hay Ngao Bái đều đoán được một hai, cách làm của Thuận Trị cả hai cũng không lạ gì.

Trong mắt Thuận Trị chỉ có... kẻ dùng được và kẻ không dùng được.

Người không dùng được Thuận Trị liền muốn xóa đi sự tồn tại của hắn nhưng phải xóa đi theo cách có lợi nhất với ông ta.

Còn kẻ dùng được, Thuận Trị sẽ dùng cho đến lúc kẻ đó không còn dùng được.

Điểu Tận Cung Tàng, đạo lý này ai cũng hiểu chỉ là không ai nói ra mà thôi.

Cùng là cựu thần, cùng là kẻ tay nắm quyền thế nhưng người chọn để chết, để làm đá mài dao cho Khang Hy lại là Ngao Bái.

Ngao Bái là đệ nhất mãnh tướng đi theo Thuận Trị năm xưa tuy nhiên Thuận Trị đã già, Ngao Bái cũng đã già.

Sư tử về già liền không còn đáng sợ, móng vuốt đã không còn sắc, hàm răng không còn có thể xé nát con mồi. Vì vậy Ngao Bái được chọn để tế cờ.

Lý Lân lại khác, hắn còn có giá trị sử dụng, bời kẻ này có tài an bang, định kinh thương.

Đặt lên bàn cân đủ để biết ai nặng ai nhẹ.

Đây là đạo làm quân.

Ngao Bái cũng không phải là kẻ ngu, ông ta cũng không phải không nhận ra tình trạng của mình hiện nay, chỉ là... Ngao Bái giống Tôn Ngộ Không ở trong tay Phật Tổ vậy, căn bản không đi ra nổi.

Lúc này Ngao Bái chỉ có hai lựa chọn, là khôn hay là dại.

Cuối cùng Ngao Bái đã chọn, hắn chọn khôn.

Kiểu gì cũng phải làm đá mài đao cho Khang Hy, sao không tự đứng ra cam nguyện nhận mệnh?.

Ngao Bái chết, binh quyền bị thu, Khang Hy thế đã thành tầm mắt liền có thể nhìn ra toàn thiên hạ.

Cái chết của Ngao Bái nhìn ra vốn là sự ngu trung nhưng đây mới là điểm thể hiện trí tuệ của Ngao Bái.

Nếu phải chết, nhất định phải chết bằng cách có lợi nhất.

Sau cái chết của Ngao Bái, Thuận Trị Đế liền nợ Ngao gia một ân tình, con trai của Ngao Bái – Ngao Quảng thì cần không quá ngu si, liền có thể giữ lại một phần mộ của tổ tông, thậm trí mượn nhờ cái chết của cha, đóng lại một cánh cửa cùng mở ra một cánh cửa khác.

Đây là khôn.

Ngụy Trung Hiền khác Ngao Bái, hắn nhận ra Đại Thanh là đầm rồng hang hổ, hắn sống an phận thủ thường, đây là khôn.

Bất quá Ngụy Trung Hiền quá ham muốn quyền lực, hắn không mở rộng ảnh hưởng với quần thần mà lại đi theo hướng tiểu hoàng đế cùng thái hậu, hắn muốn trở thành tâm phúc của Khang Hy, sau này nhất định có thể trở thành đại thần trong thời đại Khang Hy.

Chỉ có khi Khang Hy đủ lông đủ cánh, Ngụy Trung Hiền mới có thể bay cao nhưng hắn không biết đây là ngu.

Hắn đợi không đủ lâu, không đủ nhẫn.

Trên trốn quan trương, kẻ ngu trung chưa chắc đã là kẻ ngu.

Gian thần hay lộng thần chưa chắc đã không phải là trung thần.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

p/s:

Điểu Tận Cung Tàng: Ý của câu thành ngữ này là chỉ chim chóc bị săn bắn hết rồi thì cất cung nỏ vào kho. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Sử ký - Việt thế gia".

Ý nghĩa cũng giống câu "thỏ khôn chết thịt chó săn".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau