CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 806 - Chương 810

Quyển 5 - Chương 73: Xuất Sơn (3)

Lý Thương Hải thật sự cũng không nhận ra Thiên Thánh bởi Thiên Thánh đã khác rất nhiều so với người trong trí nhớ của nàng, nàng hô ra cái tên này thứ nhất là bời ánh mắt Thiên Thánh vẫn cho nàng cảm giác quen thuộc như vậy.

Đương nhiên chỉ ánh mắt thôi là không đủ, quan trọng nhất là Lý Thương Hải cảm nhận được công pháp Tiêu Dao Phái trên người Thiên Thánh.

Rất nhiều người muốn biết, Thiên Thánh tu luyện cái gì?, cái câu hỏi này bản thân Lý Thương Hải là một trong số ít những kẻ có thể trả lời.

Khác với Địa Thánh cùng Nhân Thánh thì Thiên Thánh tu luyện rất nhiều môn tuyệt học, thậm chí nếu gọi Vô Song đến thì Vô Song cũng mặc cảm với vị đại đệ tử của Trường Sinh Chân Nhân này.

Thiên Thánh năm đó từng đi theo Trương Tam Phong tới Tiên Âm Động một chuyến, khi đó cả Cầm Đế cùng Tiêu Dao Tử vẫn còn sống, khi đó chính Lý Thương Hải còn sống ở đó, sống cùng sư phụ cùng sư nương.

Lý Thương Hải nhớ rất rõ năm đó Thiên Thánh mượn hai bộ võ học của Tiêu Dao, đầu tiên là Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, thứ hai là Bất Lão Trường Xuân Công.

Lý Thương Hải lúc đó đã không nhỏ nhưng cũng chẳng lớn với ai, tại thời điểm đó trong vai trò của kẻ hậu bối, nàng nghe sư phụ nàng tức Tiêu Dao Tử kể vài chuyện của Thiên Thánh.

Thiên Thánh không chỉ mượn hai bộ tuyệt học của Tiêu Dao mà bản thân người này còn tu luyện một môn đại tuyệt học của Đoàn Thị gọi là Khô Vinh Thiền Công.

Chính Lý Thương Hải cũng khó tưởng tượng ra một người cộng đồng tu luyện ba môn tuyệt học kể trên thì sẽ như thế nào, đấy là chưa kể thân là Võ Đang cao đồ, Thiên Thánh không thể không luyện Trường Sinh Quyết.

Nếu Trương Tam Phong là lão quái vật bất tử sống hơn hai trăm năm thì Thiên Thánh – Trương Thiên chính là một tiểu lão quái vật, sống... gần hai trăm năm.

Giang hồ ai cũng biết Thiên – Địa – Nhân tam thánh là đệ tử của Trương Tam Phong nhưng mà ai có thể nói Trương Tam Phong gặp ba đệ tử của mình vào thời gian nào?, thu nhận đệ tử vào thời điểm nào?, đáp án này trừ Trương Tam Phong cùng ba người Thiên – Địa – Nhân thì không ai biết cả.

Cái này cũng như Toàn Chân Thất Hiệp, trừ bọn họ cùng Vương Trùng Dương ra thì ai có thể nói rõ bọn họ đi theo Vương Trùng Dương từ bao giờ?, từ thời điểm nào?.

Trên giang hồ có truyền ngôn Thiên Thánh bế tử quan không phải đế vị thì không hiện thân nhưng mà Lý Thương Hải biết cái truyền ngôn này chỉ mang đi lừa trẻ con, Thiên Thánh quả thật bế tử quan, bế tử quan gần 50 năm nhưng đấy không phải để đột phá đế vị mà là để luyện Khô Vinh Thiền Công, lúc này tuy Thiên Thánh khác rất nhiều so với tưởng tượng của Lý Thương Hải nhưng mà... ít nhất khuôn mặt của Thiên Thánh cũng là mặt người, một khuôn mặt hết sức bình thường, trừ dấu hiệu của tuổi tác gì thì không có dấu hiệu gì khác.

Điều này chỉ giải thích cho một điều duy nhất, Khô Vinh Thiền Công của Thiên Thánh đã đại thành hoặc chí ít cũng vô hạn tiếp cận cảnh giới đại thành.

Lý Thương Hải một lần nữa nhìn Quỳnh Hương, lúc này nội tâm của nàng bắt đầu tương đối kinh sợ.

Có thể mời được Thiên Thánh xuất sơn lại được Thiên Thánh gọi là tiểu thư, vậy Quỳnh Hương là con ai?.

Lý Thương Hải chưa từng là một nữ nhân ngốc vì vậy nàng có thể đoán ra Quỳnh Hương là con gái người nào chỉ là cái suy nghĩ này chính Lý Thương Hải còn thấy khó chấp nhận, còn thấy quá khó để nói ra vì vậy nàng lựa chọn im lặng, lập tức đổi chủ để mà cười nói."Thương Hải gặp qua Thiên tiền bối ".

Tiếp theo Lý Thương Hải trực tiếp rời khỏi ghế gỗ sau lưng, nàng cũng lựa chọn khoanh chân ngồi xuống đất, ánh mắt hướng về Quỳnh Hương, lại lên tiếng một lần nữa.

"Có thể được Thiên tiền bối gọi là tiểu thư, Quỳnh Hương tiểu thư đúng là không đơn giản, vậy Thương Hải không biết tiểu thư người hôm nay muốn nói với ta việc gì đây?, lúc này Lý Thương Hải ta nguyện ý nghe ".

Lý Thương Hải thật ra không sợ Thiên Thánh, giữa nàng và Thiên Thánh ở cùng một độ cao bởi Lý Thương Hải tuyệt đối là một con quái vật ở thời đại này, tuổi tác của nàng chưa bằng được một nửa Thiên Thánh nhưng thực lực thì đến Thiên Thánh cũng không dám nói là ép được nàng tuy nhiên Thiên Thánh dù sao cũng vẫn là bậc trưởng bối, trưởng bối đến nhà Lý Thương Hải không thể không hạ thân phận của mình xuống, hạ cái tâm kiêu ngạo của mình xuống.

Dĩ nhiên mấy câu kia chỉ là nói văn vẻ, nguyên do thật sự là sau lưng Thiên Thánh còn có người, người này Lý Thương Hải không thể địch nổi.

Có Thiên Thánh đứng ra, Quỳnh Hương mới thực sự có tư cách nói chuyện, nàng dĩ nhiên hiểu được việc này vì vậy thời điểm sau câu nói của Lý Thương Hải, nàng mới lựa chọn nói ra mục đích của mình hôm nay.

"Thiên lão, Lý tiền bối, hôm nay vãn bối mời hai người tới đây là vì muốn cầu hai người ngăn cơn sóng dữ, Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ sẽ là một địa ngục nhân gian ".

Thiên Thánh không biết Bồng Lai Tiên Đảo là gì nhưng Thiên Thánh không nguyện mở miệng, Thiên Thánh hơn ai hiết biết Quỳnh Hương là ai, có những việc Quỳnh Hương chỉ cần nói, cũng không cần giải thích với ông làm gì.

Lý Thương Hải thì khác, Lý Thương Hải bắt buộc phải cần một lý do để xuất thủ, Thiên Thánh từ Trung Nguyên đến tận Phù Tang cũng chỉ là một cái bình đài cho Quỳnh Hương có quyền phát ngôn trước mặt Nguyệt Đế – Lý Thương Hải nhưng chẳng có gì chắc chắn để Lý Thương Hải xuất thủ cả.

Người Tiêu Dao vốn không nợ người Võ Đang.Lý Thương Hải thân là Nguyệt Đế, đương nhiên hiểu việc của Bồng Lai Tiên Đảo nhưng mà nàng thì không quan tâm cho lắm, trong lần hoạt động này nàng quả thực không tham gia, một mực ở lại thủ hộ Bái Nguyệt Giáo.

"Quỳnh Hương tiểu thư, Bồng Lai Tiên Cảnh hay Bồng Lai Tiên Đảo thì ta có nghe nói nhưng địa ngục nhân gian là sao? ".

Ở một bên, thấy Thiên Thánh không nói gì bản thân Lý Thương Hải đành mở miệng. 

Quỳnh Hương lần này đến đây đã có chuẩn bị vì vậy nàng nhẹ nhàng đáp lại Lý Thương Hải.

"Lý tiền bối, không biết người đã gặp nữ tử gọi là Mikami kia chưa? ".

Lý Thương Hải ở một bên gật đầu, nữ tử nổi tiếng như vậy thì Lý Thương Hải sao có thể không gặp mặt.

Quỳnh Hương lại nói.

"Vậy theo tiền bối, việc của nàng là thật hay là giả? ".

Lý Thương Hải nghĩ nghĩ một chút, không ngần ngại mà nói. 

"Giả ".

Tại Trung Nguyên thật ra cũng từng có một người mưu cầu sự bất tử, người này gọi là Tiêu Dao Tử đáng tiếc vì trường sinh, vì truy cầu tiên đạo mà Tiêu Dao Tử lại là vị Ngũ Đế Trung Nguyên chết trẻ nhất.

Lý Thương Hải ở cạnh sư phụ cùng sư nương những năm cuối đời, nàng có thể cảm nhận được rất nhiều việc, theo Lý Thương Hải sự bất tử vốn không thể xuất hiện mới đúng hoặc nếu xuất hiện trên cõi đời này thì phải do sư phụ Tiêu Dao Tử tìm ra, phải do sư phụ đạt được chứ không phải nữ tử gọi là Mikami kia.

Đây là một suy nghĩ có phần ấu trĩ cùng cố chấp nhưng Lý Thương Hải nguyện tin là vậy, ai có thể làm gì nàng..

Tất nhiên sau khi nói xong một chữ kia, nàng không quên bồi thêm một câu nói.

"Giả ở đây chỉ là suy đoán của ta về phần tại sao nàng có thể làm được những việc đó thì ta không đoán ra được ".

Quyển 5 - Chương 73-2: Xuất Sơn (4)

Quỳnh Hương thật ra cũng đoán được câu trả lời của Lý Thương Hải vì vậy nàng gật đầu tuy nhiên nàng cũng không đi "bóc phốt" Mikami bởi chính nàng cũng không có cái tự tin này, chính Quỳnh Hương cũng không hiểu Mikami vì sao có thể làm được như thế, vì sao có thể qua mắt được cả Thiên Hoàng, Đại Tướng Quân cùng toàn bộ cao tầng Phù Tang, Quỳnh Hương lúc này lại chuyển chủ đề.

"Lý tiền bối, vãn bối mới tới Phù Tang một tháng nay nhưng tình hình ở Phù Tang thì vãn bối cũng biết một hai, có lẽ ngay cả việc Thiên Hoàng muốn mượn lực của Nhật Nguyệt Thần Giáo đối phó với Bái Nguyệt Giáo thì tiền bối cũng đoán được? ".

Lý Thương Hải ở một bên, nhẹ gật đầu, việc này chẳng có gì khó đoán cả.

Quỳnh Hương lại nói tiếp.

"Tình hình của Phù Tang hiện tại rất căng thẳng bất quá vãn bối là người ngoài cũng không thể nói gì, vãn bối chỉ có thể nói trong lúc tình hình căng thẳng như vậy mà lời đồn về sự bất tử đột nhiên xuất hiện thì điều gì sẽ xảy ra? ".

"Phủ Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng đang đối nghịch rất căng thẳng với nhau, Bái Nguyệt Giáo cùng Thần Đạo cũng đang tranh đấu, hai phe căn bản không ai nhường ai nhưng nếu một phe lấy được sự bất tử, sự trường sinh kia thì sao?, phe còn lại đương nhiên sẽ không thể để điều này xảy ra, từ đó thông tin của nữ tử Mikami kia càng thêm quan trọng ".

"Cả hai thế lực lớn nhất Phù Tang đều sẽ không thể cự lại được sự bất tử, càng không thể để đối phương chiếm đoạt được nó một mình, Bồng Lai Tiên Đảo là nơi cả hai thế lực nhất định phải lên, không có thông tin về Trường Sinh cũng phải lên, có thông tin về Trường Sinh thì càng phải lên".

Lời Quỳnh Hương nói dĩ nhiên không sai nhưng việc này thì chẳng liên quan gì tới việc nàng nói lúc trước cả vì vậy Lý Thương Hải thản nhiên đáp.

"Ý ngươi là hai bên sẽ xảy ra tranh đoạt chém giết lẫn nhau hay đây là một âm mưu kinh thiên động địa? "

"Ngươi phải biết cao thủ lần này cơ hồ là toàn bộ quốc lực của Phù Tang, toàn bộ những nhân vật đỉnh phong trên con đường võ đạo của Phù Tang tham gia, với trình độ của họ chẳng nhẽ không biết dừng lại đứng lúc?, về phần âm mưu kinh thế?, là âm mưu gì mới có thể gọi là kinh thế?, chẳng nhẽ ám sát đại tướng quân cùng thiên hoàng? ".

Lý Thương Hải nói xong khẽ nhếch miệng, nàng cảm thấy nếu những lời Quỳnh Hương nói là đây thì Quỳnh Hương quá mức ấu trĩ rồi.

Quỳnh Hương cũng có thể nhận ra sự trào phúng trong miệng Lý Thương Hải bất quá nàng vẫn thản nhiên lên tiếng, không lộ ra bất cứ cảm xúc nào.

"Tiền bối đoán đúng rồi, đây là một âm mưu kinh thế, bởi trên Bồng Lai Tiên Đảo không phải thế lực mà con người có thể thắng được, toàn bộ cao thủ Phù Tang bước lên Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ khó mà về được, ngay cả Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng cũng vậy ".

Quỳnh Hương nói rất hàm hồ hơn nữa rất phi lý cực kỳ, muốn Lý Thương Hải tin tưởng thì không khác gì người si nói mộng, Lý Thương Hải lúc này lập tức đứng lên, nàng muốn đuổi khách.

Nếu không có Thiên Thánh ở đây, nàng còn lười nghe Quỳnh Hương nói nhiều như vậy.

"Quỳnh Hương tiểu thư, người nói cái gì cũng cần bằng chứng, trừ khi ngươi đưa ra được bằng chứng thì chúng ta lại bàn tiếp, giờ bản đế có việc trong người không thể tiếp tiểu thư ngươi ". 
Nói xong với Quỳnh Hương, Lý Thương Hải lại quay về phía Thiên Thánh ngồi đó từ đầu đến cuối mà hỏi.

"Thiên tiền bối, ta đi trước, người cũng không có ý kiến gì chứ? ".

Trương Thiên đương nhiên không có ý kiến gì, chỉ nhè nhẹ mỉm cười.

Ngay lúc này Quỳnh Hương vậy mà cũng đứng lên, bất quá nàng cũng không phải là muốn xuất thủ ngăn cản Lý Thương Hải dù sao nàng còn lâu lắm mới thắng nổi con người này.

"Lý tiền bối, vậy tiền bối có biết thế nhân từng có người đặt chân lên Bồng Lai Tiên Đảo rồi quay về hay chăng? ".

Lý Thương Hải lần này hơi nhíu mày, rốt cuộc nói.

"Ồ, không biết là vị cao thủ nào?, không biết là vị tuyệt thế cao thủ nào? ".

Ở một bên, Trương Thiên vốn im lặng từ đầu đến cuối đột nhiên nói.

"Người này bản thân Lý tiểu nha đầu ngươi cũng biết, chính là sư phụ của ngươi, Tiêu Dao Tử ".
Lý Thương Hải nghe vậy lặng đi, lời của Quỳnh Hương... bản thân Lý Thương Hải có thể nghe tai này rồi ra tai kia nhưng lời của Thiên Thánh thì có trọng lượng rất rất nặng.

Lý Thương Hải nhìn Thiên Thánh rồi lại nhìn Quỳnh Hương bất giác hít một hơi thật sâu rồi nói.

"Với tư cách là Nguyệt Đế của Phù Tang, là Nguyệt Chủ của Bái Nguyệt Giáo, ta vẫn phải hỏi hai vị có bằng chứng gì không, việc này quan hệ trọng đại vô cùng, xin hai vị có thể hiểu cho".

Thiên Thánh lúc này không nói nữa mà là đến phiên Quỳnh Hương mở miệng.

"Bằng chứng hiện tại trên người vãn bối không có nhưng vì việc này quan hệ trọng đại, vãn bối... mời thêm một vị tiền bối nữa xuất sơn mà đến Phù Tang này ".

Lý Thương Hải nghe vậy một lần nữa hơi giật mình.

Thiên Thánh tu luyện Khô Vinh Thiền Công, loại công pháp này thú thật chẳng khác gì một cái cây khô cả, đưa người vào cảnh giới tử vong, cho dù hai người cùng trình độ thì Lý Thương Hải cũng khó mà phát hiện được Thiên Thánh đang ở phụ cận mình, trừ khi Thiên Thánh xuất thủ.

Một người như Thiên Thánh là đủ lắm rồi, ấy vậy mà Quỳnh Hương nói còn có một người nữa?, Lý Thương Hải căn bản cũng không phát hiện ra người kia.

Như để chứng minh cho câu nói của Quỳnh Hương, rất nhanh có một thân ảnh hiện ra nơi Nguyệt Miếu, thân ảnh này vừa xuất hiện bản thân Lý Thương Hải liền run lên, ánh mắt có chút trở nên ngây ngốc.

Chỉ nghe người kia lúc này lên tiếng.

"Lý nha đầu, quả nhiên lão phu không nhìn nhầm, ngươi so với tỷ tỷ của ngươi thì thiên phú mạnh hơn nhiều lắm, nhiều năm không gặp hiện tại đến cả lão phu nhìn thấy ngươi cũng phải cảm thấy mặc cảm rồi ".

Lý Thương Hải lúc này căn bản không có bất cứ vẻ cảo cao tại thượng gì, trái lại nhu thuận vô cùng, cái vẻ mặt mà đến cả Thiên Thánh nàng cũng không dành cho.

Lý Thương Hải hai tay chắp lại, hướng về phía trước đầy cung kính mà vái chào.

"Thương Hải gặp qua sư thúc ".

Quỳnh Hương mỉm cười, đây có lẽ là đội hình mạnh nhất mà bản thân nàng có thể cố gắng hợp thành trên đường tới Bồng Lai Đảo sắp tới, nhìn ba nhân vật xuất hiện ở đây thêm vào nàng... có lẽ thật sự có thể phá cục ở Bồng Lai.

Quyển 5 - Chương 74: Giết chóc (1)

Tiêu Dao Tử là một nhân vật truyền kỳ, là một trong Trung Nguyên Ngũ Đế, thực lực của Tiêu Dao Tử là việc chưa bao giờ cần bàn đến hơn nữa Tiêu Dao Tử thực sự đi rất gần con đường tu tiên.

Bất kể là Tiêu Dao Tử ở thế giới này nơi có Hắc Địa hay Tiêu Dao Tử ở thế giới kia nơi có Phật Sơn thì đều đi trên một con đường giống nhau và đều có kết cục giống nhau.

Tài hoa kinh thiên hạ, tham ngộ rất sâu trên con đường sinh mạnh, trên con đường tu tiên nhưng rốt cuộc lại là người chết sớm nhất. 

Tại thế giới này, Tiêu Dao Tử cũng nghiên cứu rất nhiều cổ thư, rất nhiều điển tịch và cũng bước ra Đông Hải.

Trong chuyến đi đến Đông Hải này, Tiêu Dao Tử không rõ là vì cơ duyên xảo hợp hay vì năng lực của chính mình, ông thành công bước lên Bồng Lai Tiên Đảo, thành công bước lên cứ điểm đầu tiên của Đế Thích Thiên tại cái thế giới này.

Tại Bồng Lai Tiên Đảo, Tiêu Dao Tử đã khám phá ra được rất nhiều thứ bởi nơi này vốn cất chứ thành quả ngàn năm nghiên cứu của Đế Thích Thiên, cũng từ chuyến đi đến Bồng Lai Tiên Đảo này mà Tiêu Dao Tử mới sáng tạo ra Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công cùng Bất Lão Trường Xuân Công, đáng tiếc cũng vì chuyến đi này mà Tiêu Dao Tử mới chết sớm như vậy.

Tiêu Dao Tử mắc trọng bệnh không thể trị, một loại bệnh ông nhiễm phải nơi Bồng Lai.

Tiêu Dao Tử một đời khinh thường nhờ người khác, khinh thường phải xin kẻ khác giúp đỡ nhưng mà loại quái bệnh này không chỉ hại Tiêu Dao Tử mà còn hại Cầm Đế.

Nếu chỉ vì mình, Tiêu Dao Tử khinh thường nhờ người cho dù có là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong nhưng mà vì Cầm Đế, Tiêu Dao Tử rốt cuộc đến gặp Trương Tam Phong.

Phải đến những năm chiến tranh Kim – Mông nổ ra thì Trương Tam Phong mới chính thức đụng độ Đế Thích Thiên vì vậy có thể nói khắp cõi trung nguyên, người đầu tiên đụng độ Đệ Thích Thiên phải là Tiêu Dao Tử.

Tiêu Dao Tử đến cầu Trường Sinh Chân Nhân, đương nhiên Trương Tam Phong sẽ dùng toàn lực trợ giúp, đáng tiếc thứ trên Bồng Lai Tiên Đảo khi đó quá quái dị, quái dị đến mức cả Trương Tam Phong cũng không triệt để trừ được, chỉ có thể áp chế.

Đương nhiên Tiêu Dao Tử cùng Trương Tam Phong đều là bậc đại kỳ nhân đương thế, lúc này Tiêu Dao Tử quyết định lần thứ hai ra biển, lần này ông không đi một mình nữa mà đi cùng đệ đệ Vô Hà Tử, đi cùng Cầm Đề – Phượng Huyền Cầm đồng thời còn có cả Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Bốn người ra biển, theo đúng lộ trình và con đường cũ Tiêu Dao Tử từng đi nhưng mà thế nhân trêu người, cả bốn không cách nào tìm thấy Bồng Lai Đảo lần nữa.

Mọi người năm lần bảy lượt cố gắng nhưng Bồng Lai Tiên Đảo như hoàn toàn biến mất, như chưa từng xuất hiện trên thế gian vậy.

Thời điểm này, trước mặt Tiêu Dao Tử có hai lựa chọn, hoặc là tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng hai là trở về Trung Nguyên, cùng người yêu sống những năm cuối đời, rốt cuộc Tiêu Dao Tử chọn phương án thứ hai, nắm tay Cầm Đế đi nốt chặng đường còn lại của nhân sinh nới Tiên Âm Động – Nga Mi Sơn.

Vào thời điểm đó, đến cả Trương Tam Phong còn chưa biết sự tồn tại của Đế Thích Thiên, sẽ chẳng ai biết Đế Thích Thiên là ai cả, càng không ai đi liên hệ chủ nhân của Bồng Lai Tiên Đảo là Đế Thích Thiên cả.

Nếu không phải Tiêu Dao Tử là bậc kỳ nhân đương thời, là một trong những nhân vật mạnh thiên hạ chỉ sợ những lời của Tiêu Dao Tử nói về Bồng Lai Tiên Đảo còn không được người khác nguyện ý tin tưởng dù sao cả thiên hạ chỉ có một mình Tiêu Dao Tử biết nơi đó rốt cuộc có cái gì, ẩn chứa cái gì.

Cũng chính vì việc này nên Tiêu Dao Tử với Bồng Lai Tiên Đảo quả thực có rất nhiều điều không cam tâm, bằng vào tính cách của Tiêu Dao Tử thì cam tâm được mới là lạ, ở trên Bồng Lai Tiên Đảo bản thân ông đã chịu không ít trái đắng, dĩ nhiên ở chiều ngược lại thì đám người kia cũng ngậm không ít khổ.

Thời điểm Tiêu Dao Tử đặt chân lên Bồng Lai Tiên Đảo ông đã là Trung Nguyên Ngũ Đế tức là cực kỳ mạnh mẽ, Tiêu Dao Tử có thể đi đến trung tâm của Bồng Lai Tiên Đảo, ông muốn nhìn xem tại nơi trung tâm của hòn đảo đáng lẽ không nên xuất hiện trên cõi đời này ẩn chứa bí mật gì.

Đương nhiên muốn biết được bí mật của Bồng Lai Tiên Đảo thì chẳng dễ đến thế bởi Tiêu Dao Tử đụng độ một đám người gọi mình là Thất Phúc Thần.Tiêu Dao Tử chính là bị Thất Phúc Thần đuổi ra khỏi Bồng Lai Tiên Đảo nhưng mà tại thời điểm Tiêu Dao Tử rời đi thì Thất Phúc Thần cũng chỉ còn lại Lục Phúc Thần.

Tiêu Dao Tử cho dù đến cuối đời thì vẫn đối với cám đái Lục Phúc Thần kia nhớ mãi không quên, rốt cuộc ông viết lại một bản bút kỳ về những gì xảy ra, những gì mình gặp ở trên Bồng Lai Tiên Đảo, đương nhiên thời điểm đó Tiêu Dao Tử cũng chẳng biết nơi này gọi là Bồng Lai Tiên Đảo, ông gọi đây là Quỷ Đảo.

Bản bút tích này, đến khi Tiêu Dao Tử chết đi, theo di nguyện mới được gửi đến cho Trương Tam Phong, đương nhiên người gửi bản bút tích này cho Trương Tam Phong chính là Vô Hà Tử.

Trương Tam Phong nhận được bản bút tích của Tiêu Dao Tử, sau đó bắt đầu đi sâu vào nghiên cứu thậm chí còn để Thiên Thánh vài lần ra biển cố gắng tìm Bồng Lai Tiên Đảo nhưng căn bản không có bất cứ dấu hiệu nào rằng nó tồn tại, tất cả cứ như một câu chuyện hoang đường mà Tiêu Dao Tử tạo ra vậy.

Năm tháng dần qua, gần 10 năm sau, Trương Tam Phong rốt cuộc gặp Đế Thích Thiên.

Tại thời điểm gặp gỡ Đế Thích Thiên thì Trương Tam Phong ngộ ra rất nhiều điều, ngay cả với Bồng Lai Tiên Đảo cũng vậy tuy nhiên tại thời điểm đó Trương Tam Phong cũng không còn sức ngăn cản Đế Thích Thiên ở mặt trận Đông Hải nữa rồi.

Trương Tam Phong chỉ có thể dành toàn tâm toàn lực xây dựng một Võ Đang có thể kháng cự Bắc Cương, ông biết ở Đông Hải có một mối nguy hiểm khác nhưng Trương Tam Phong có thể làm gì?, ông chỉ có thể cố gắng sắp xếp một con đường truyền tin từ Phù Tang tới Trung Nguyên hay nói đúng hơn là tới Võ Đang Phái.

Cũng chính nhờ con đường này mà Quỳnh Hương ngay khi nghe đến thông tin của Mikami, nghe về Bồng Lai Tiên Đảo thì nàng đã liên lạc với Võ Đang Phái – Nhân Thánh.

Bản thân Nhân Thánh sau khi nhận được tin của nàng lập tức đi liên lạc với Thiên Thánh nhưng mà Thiên Thánh thật ra đã lâu lắm rồi không ở Võ Đang, nơi Thiên Thánh bế "tử quan" chính là Tu Di Sơn của Tiêu Dao Phái năm xưa.

Tiếp theo sau khi Thiên Thánh nhận được thông tin, ông liền theo lời Quỳnh Hương mời Vô Hà Tử xuống núi.

Trên đời này nếu có ai vừa nghe tin này nhất định sẽ tham gia thì ngoại trừ những người của Võ Đang thì cũng chỉ có một mình Vô Hà Tử, đương nhiên Vô Hà Tử chính là chìa khóa để thuyết phục Nguyệt Đế, là chìa khóa để khiến Nguyệt Đế tin tưởng và tham gia kế hoạch này.
Để có thể tạo nên một đội hình bốn người như hiện tại vốn không dễ nhưng thành quả bỏ ra cực kỳ xứng đáng bởi ít nhất theo Quỳnh Hương thì cho dù Bồng Lai Tiên Đảo đã mạnh hơn nhiều so với nhiều năm trước nhưng mà bốn người bọn họ hiện tại đương nhiên cũng mạnh hơn Tiêu Dao Tử năm xưa.

_ _ _ _ __ _ 

Thời gian chậm rãi trôi qua, lại hai ngày tiếp theo.

Lúc này chính là khoảng thời gian áp giải đám tử tù đi tới một nơi gọi là Đài Hành Quyết, đây chính là chỗ để cho đám tử tù tự thanh toán lẫn nhau mà chọn ra những kẻ mạnh nhất. 

Ở ngoài Đại Ngục Giam đã có vô số quân lính, đám người này phối hợp với ngục tốt mà bắt đầu dẫn độ tù phạm, tất nhiên chỉ có tù phạm tầng 4 cùng tù phạm tầng 5 mới có thể được bọn họ áp giải ra ngoài.

Theo quyết định của cao tầng, đầu tiên đám người này phải xuống tầng 5, áp tải những kẻ Cùng Hung Cực Ác nhất xứ Phù Tang về phía Đài Hành Quyết.

Làm sao để tù phạm có thể đi xuống tầng 5?, những tù phạm này đương nhiên phải là tử tù sau đó được chứng nhận thực lực bởi Thiên Vũ gia tộc cùng nhà Kido hơn nữa ngay cả đủ điều kiện thì cũng chưa chắc được vào bởi toàn bộ tầng 5 chỉ có 15 phòng giam biệt lập, gần như kẻ nhanh chân hơn sẽ được vậy.

Đương nhiên chậm hơn thì cũng được, vấn đề là nếu ngươi đến chậm mà muốn ngồi phòng giam tầng 5 thì chỉ có thể tự mình vào mà cướp phòng, đây là một trận chiến sinh tử thực sự, kẻ thắng sẽ được tiến vào phòng giam còn kẻ thua sẽ chết.

Kẻ nào tiến được xuống tầng 5 thì luôn được xác định là cực mạnh và cực nguy hiểm, trong điều kiện bình thường vì một cái nhà tù sẽ không ai nguyện ý đi đụng vào những kẻ dưới đó, nếu không thể tiến vào tầng 5 thì những tử tù mạnh nhất vẫn sẽ ở tầng 4, đương nhiên nếu thực lực có thể đủ đi xuống tầng 5 thì đám người này khi ở tầng 4 đương nhiên sẽ là "trùm" của một phòng giam biệt lập, cái này chắc chắn cũng không tệ.

Vì tầng 5 tổng cộng chỉ có 15 tù nhân, áp giải lên cũng không mất quá nhiều thời gian tuy nhiên có một điểm chung ở tất cả tù phạm tầng thứ 5 là khi bọn chúng đi qua phòng giam số 29 thì trong ánh mắt đều hiện ra một tia khó hiểu.

Phòng giam nào thì cũng vậy, phòng giam nào thì cũng ồn ào như nhau... chỉ có phòng giam số 29 yên lặng như tờ, yên lặng đến đáng sợ.

Cái đám người ở dưới tầng 5 kia không có kẻ nào là đơn giản cả, vì vậy bọn chúng có thể cảm nhận được những thứ mà đám binh lính bình thường không có cách nào cảm nhận ra, những kẻ sống trên mũi đao biển lửa mỗi khi đi qua phòng giam số 29 để hướng lên mặt đất thì đều có một loại cảm giác sống lưng lành lạnh.

Sau khi áp giải toàn bộ tù phạm tầng 5 đi lên thì sẽ đến lượt tù phạm ở tầng 4, cứ hai đội binh lính xuất thủ một lần, mỗi đội dẫn một nhà tù ra ngoài, thứ tự từ nhỏ đến lớn tức là hai phòng giam số 1 cùng số 2 ở tầng thứ 4 sẽ được phép ra ngoài trước.

Theo số lượng tù nhân ra ngoài càng ngày càng nhiều thì không gian bên dưới càng ngày càng tĩnh lặng, đám tử tù trong những căn phòng còn lại cũng dần dần yên tĩnh.

Tại tầng 4 này tổng cộng có 42 phòng giam tuy nhiên lúc này chỉ sử dụng có 30 phòng.

Vô Song gần như thuộc về nhóm cuối cùng tiến vào Đại Ngục Giam này vì vậy Vô Song đương nhiên cũng sẽ thuộc nhóm cuối cùng đi ra khỏi Đại Ngục Giam.

Rốt cuộc, tiếng bước chân vang lên phá tan cái sự tĩnh lặng bao trùm xung quanh hai phòng giam cuối cùng, phòng giam số 29 cùng phòng giam số 30.

Lúc này trong phòng giam số 29, Vô Song rốt cuộc mở mắt, ánh mắt đỏ như hồng hoang cự thú vậy.

Quyển 5 - Chương 75: Giết Chóc (2)

"Shoya, nhanh chân lên một chút, chúng ta là nhóm cuối rồi ".

"Sasaki lão đại, cũng xế chiều rồi, mang đám tử tù này ra ngoài xong ta mời lão đại một bữa, nghe cấp trên nói nốt hôm nay là không cần để ý đến cái đám tử tù chết tiệt này ".

"Được, được, Shoya lão đệ mời thì ta sao không thể không theo đây ".

Hai tên ngục trưởng vừa đi vừa nói chuyện với nhau, cảm giác tương đối vui vẻ.

Không vui vẻ sao được đây bởi khoảng thời gian này bọn họ bị hành đến khổ, dù sao tập trung nhiều tù phạm như vậy sao có thể không cực nhọc, toàn bộ công việc trong ngày cơ hồ tăng lên gấp 2, đấy là chưa kể cả tuần nay lúc nào cũng thấy mặt "thượng cấp", đi ra cúi gập người, đi vào cúi gập người, mặt cười đến méo xệch, nghe thôi cũng thấy đáng sợ.

"Sasaki lão đại, chúng ta chia tay ở đây trước, đệ đi áp giải đám người phòng giam số 29 ".

"Được, Shoya lão đệ, ta đi áp giải đám người phòng giam số 30, xong việc chúng ta uống một bữa thống khoái ".

_ _ _ _ _ _ _ _

Sasaki lão đại làm đến chức ngục trưởng, tuy trong cái nơi này chức ngục trưởng cũng chẳng tính là to tát nhưng cũng coi như nhân vật chủ chốt, hắn làm việc trong Đại Ngục Giam này hơn 30 năm mới leo lên chức ngục trưởng đồng thời suốt 30 năm nay Sasaki mới thấy nhiều tử tù tập trung như hôm nay.

Trong thời gian này tuy không có đại sự gì phát sinh nhưng mà phải biết thân là một trong nhiều ngục trưởng thì đã cả tuần Sasaki vẫn chưa được về nhà, đừng nói hắn mà bất cứ ngục trưởng nào cũng luôn phải ở trong tình cảnh trực ban, thực sự mệt mỏi vô cùng.

Bình thường còn có thể lén trốn về nhà thăm vợ thăm con nhưng mà trong cái dịp này có không biết bao nhiêu nhân vật cấp trên thường xuyên ghé thăm, nhân vật trong triều đình thì cũng thôi đi đằng này còn có Thiên Vũ gia, Kido gia đều thường xuyên có người đi tới đây, Sasaki hay bất cứ một ngục trưởng nào khác cũng không dám lén trốn về.

Công việc ngày cuối cùng của Sasaki đương nhiên rất nhanh hoàn thành, dù sao đám tử tù cũng sẽ không làm khó ngục trưởng như Sasaki làm gì, lại có binh lính do đích thân phủ Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng cử tới chịu trách nhiệm áp giải, sẽ càng không có gì phải lo lắng.

Sau khi nhìn thấy tên tù phạm cuối cùng được áp giải ra khỏi phòng giam, trên khuôn mặt quá tuổi trung niên của Sasaki xuất hiện một nụ cười nhẹ nhõm vô cùng.

Ngay lúc Sasaki đang cảm thấy nhẹ nhõm thì một âm thanh kinh hãi vang lên, tiếng thét này Sasaki không lạ gì, đây là tiếng hét của tiểu đệ Shoya.

Shoya khác với Sasaki, kẻ này năm nay mới ngoài 25 đã lên chức ngục trưởng, không chỉ vì gia đình có gia thế mà còn bởi tài năng của Shoya cũng hơn người, khi mà toàn bộ các ngục trưởng chỉ là huyền cấp cao thủ thì bản thấn Shoya đã là địa cấp cao thủ.

Để một kẻ được cho là tuổi trẻ tài cao như Shoya sợ hãi, bản thân Sasaki thực sự cảm thấy ở phòng giam số 29 có chuyện hết sức kinh khủng diễn ra, thế là vội hô lên với đám người phía sau.

"Ngươi, ngươi, ngươi, đi theo ta đến cứu trợ phòng giam số 29, ngươi cùng ngươi tách đoàn chạy ra ngoài báo cáo, bên trong nhà giam xảy ra biến cố ".

Sasaki bắt đầu với vài binh lính còn chưa áp giải tù phạm mà ra lệnh, bình thường đám binh lính này không thuộc phủ đại tướng quân thì cũng thuộc quân đội Thiên Hoàng, nào sẽ nghe một tên ngục trưởng mở miệng nhưng mà một tiếng hét kia quả thật kinh động nhân tâm, cũng khiến những binh lính tinh nhuệ này hiểu có việc không đơn giản đang diễn ra thế là chẳng nói gì nữa, lập tức dựa theo chỉ thị của Sasaki mà thực hành. 

Một đám người chạy thẳng khỏi phòng giam số 30, chạy đến phòng giam số 29, để cho đám tử tù phòng giam số 30 đầy mờ mịt, bọn họ tuy là tử tù vô pháp vô thiên đã quen nhưng mà khi biết mình có một cơ hội sống sót thì tên nào tên nấy sẽ cố gắng hết sức không gây phiền toái, bọn họ thực sự không hiểu đám người ở phòng giam số 29 chẳng nhẽ bị điên?, dĩ nhiên dám gây biến động?.

Đương nhiên đám tử tù phòng số 30 cũng trách oan những kẻ ở phòng giam số 29 rồi, dù sao gần như toàn bộ tử tù của phòng giam số 29 đều đã biến thành oán hồn dưới tay Vô Song.
_ _ _ _ __ _ __ _ 

Khi Sasaki cùng đám binh lính đằng sau chạy đến, rốt cuộc cũng thấy đám người Shoya.

Đội của Sasaki có khoảng 30 người, đội của Shoya đương nhiên cũng bao hàm côn số tương tự.

Lúc này đội của Shoya đều như dính thuật định thân vậy, cửa phòng giam số 29 mở toang nhưng không ai dám bước vào, từ binh lính cho đến trưởng ngục Shoya thậm chí vẻ mặt của Shoya lúc này trắng bệch, phải nói là mặt cắt không còn giọt máu.

Sasaki cùng đoàn người của mình chạy đến nơi vừa vặn thấy được cảnh tượng này sau đó là một cỗ mùi hôi thối bay đến.

Cái mùi này thì không cần nói ai ở đây cũng biết, đây là mùi của tử thi chết lâu ngày mà thành.

Vì nhà giam được thiết kế theo từng tầng nằm sâu dưới lòng đất vì vậy nhiệt độ rất lạnh, độ ẩm cũng cao, trải qua hai ngày xác chết vẫn được bảo quản rất tốt nhưng mà mùi hôi cũng bắt đầu xuất hiện, khi cánh cửa phòng giam số 29 được mở thì cái mùi này mới tràn ra ngoài.

Sasaki nhíu chặt lông mày, tay phải cầm đèn, tay trái nắm lấy chuôi thanh Katana, từ từ tiến về phía trước, đến khi bước một mạch đến chỗ Shoya không gặp nguy hiểm gì bản thân Sasaki mới ngồi xuống, đầy quan tâm mà hỏi.

"Shoya, Shoya, nói cho đại ca biết có việc gì xảy ra, bình tĩnh, bình tĩnh một chút ".

Chưa đợi Shoya kịp bình tĩnh thì Sasaki nghe đươc âm thanh xiềng xích vang lên, nội tâm liền giật thót, đương nhiên ở đây cũng không phải chỉ có một mình Sasaki nghe được âm thanh này, toàn bộ đám binh lính đều nghe thấy, bọn họ có tố dưỡng rất cao, tuy sợ hãi nhưng từ khi thấy viện binh liền có thêm không ít dũng khí, toàn bộ đều rút binh khí ra.

Sasaki lúc này nắm chặt thanh Katana sau đó dùng hết sức chiếu đèn vào khoảng bóng tối trước mặt sau đó ánh mắt Sasaki co rụt lại, suýt không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo.

Sasaki thấy cái gì?, trong mắt Sasaki đâu đâu cũng là tử thi hơn nữa toàn bộ các tử thi đều không nguyên vẹn, đầu một nơi mà thân thể ở một nơi, tay chân ở nhiều nơi.Trong ngục giam số 29 ngoài tử thi, thân thể con người ra thì còn có rất nhiều máu, mùi máu tanh hôi vô cùng.

Tiếp theo, Sasaki dần dần thấy một thân ảnh hiện trong ánh đèn, một thân ảnh lưng còng lại, sống lưng gần như bị ép xuống cùng với đôi mắt đỏ như ác quỷ dưới địa ngục vậy, đôi mắt đó đáng sợ vô cùng, đáng sợ đến mức Sasaki cảm thấy nếu hắn lọt vào tầm nhắm của con quỷ kia, hắn sẽ chết ngay trong cái nhìn đầu tiên.

Sasaki rốt cuộc cũng chẳng cầm nổi kiếm, lảo đảo mà lùi lại, chỉ có ánh đèn có thể cầm chắc trong tay, miệng gần như gào lên.

"Kẻ bên trong là ai, là người hay là quỷ ".

Người bên trong đương nhiên là Vô Song, lúc này Vô Song cũng bước lên một bước nữa, vừa vặn để toàn thân hiện ra trước mắt Sasaki, nhìn về phía Sasaki cùng toàn bộ đám binh lính đang hoảng loạn này, Vô Song thản nhiên mở miệng.

"Là tử tù chuẩn bị áp giải ra ngoài, các ngươi không phải dẫn ta ra sao? ".

Vô Song mở miệng, giọng nói lạnh lẽo vô cùng hơn nữa còn tràn ngập sát khí, thứ sát khí cô đọng thành thực chất, thứ sát khí như đóng băng toàn bộ không gian vốn đã vô cùng lạnh lẽo này lại.

_ _ _ _ __ _ 

Vô Song thật ra cũng không muốn dọa cái đám người này nhưng mà hắn không làm thế không được.

Ngày hôm nay đến Phù Tang, Vô Song đã chọn cho mình một thân phận với đồng thời là một phong cách hoàn toàn mới.

Hắn muốn làm một ma đầu, một ma đầu làm cho bất cứ ai cũng phải sợ mất mật.

Vấn đề là tại sao Vô Song lại chọn cách thức này?, đấy là bởi Vô Song muốn lên Bồng Lai Tiên Đảo.

Tuy rằng tất cả những tử tù mạnh nhất đều được lên Bồng Lai Tiên Đảo nhưng mà việc Vô Song hóa thành thành một con ác quỷ sẽ tạo cho Vô Song một vỏ bọc, thứ vỏ bọc mà đám cùng hung cực ác ngoài kia cũng không muốn lại gần, từ đó giảm cho Vô Song rất nhiều phiền toái.

Nếu không ai dám lại gần, chẳng phải có thể dễ dàng hành động hơn sao?.

Một vấn đề quan trọng hơn nữa là Vô Song thay đổi thành dạng này, ít nhất người ngoài khi nghe kể về hắn tuyệt đối sẽ không liên tưởng tới chính Vô Song.

Mục tiêu tiếp theo là Bồng Lai Tiên Đảo, là nơi rất có khả năng thuộc về Đế Thích Thiên.

Vô Song chưa muốn đụng mặt Đế Thích Thiên nhanh như vậy nhưng mà Bồng Lai Tiên Đảo thì Vô Song không thể không đi, không thể không đến xem một chút đồng thời nếu có thể bản thân Vô Song lập tức đưa tay ra ngăn cản kế hoạch của Đế Thích Thiên.

Kế hoạch bị ngăn cản, Đế Thích Thiên không nộ mới là lạ nhưng khi đó hắn biết tìm ai trả thù?, dĩ nhiên là đại ma đầu Nghịch Thiên Di Hành, về phần Vô Song?, xin lỗi Đế Thích Thiên sẽ không biết Vô Song là ai, mà cho dù từ màu tóc hai người giống nhau thì Đế Thích Thiên hay bất cứ ai cũng chẳng liên tưởng Vô Song là Nghịch Thiên Di Hành, mọi việc sẽ an toàn hơn nhiều.

Quyển 5 - Chương 76: Giết chóc (3)

Anh Đinh Thiên Hoàng là một nam nhân rất khó để mà nhận xét, ít nhất là từ cái nhìn đầu tiên thì sẽ có kết luận như vậy.

Vẻ mặt Anh Đinh Thiên Hoàng rất trẻ trung, năm nay người này đã gần 40 nhưng nhìn chỉ hơn 30, tất nhiên đây có phải vì do song tu với Mikami không thì Vô Song không rõ lắm.

Ngoài cái vẻ trẻ trung ra thì Anh Đinh Thiên Hoàng có một khuôn mặt cực kỳ thư sinh, nước da cũng trắng hơn người Phù Tang nhiều, có thể nói cho người ta một loại cảm giác ngọc thụ lâm phong tuy nhiên khuôn mặt là một việc còn nét mặt thì lại là một việc khác, nét mặt của Anh Đinh Thiên Hoàng lại cho người ta cảm giác trầm ổn, đặc biệt là ánh mắt của vị thiên hoàng này cực trầm.

Đây có lẽ lần đầu tiên Vô Song được thấy một vị hoang đế, dĩ nhiên không tính Thiết Mộc Chân.

Thiết Mộc Chân thực sự rất đặc biệt, trong các hoàng đế mà Vô Song biết thì gần như không có ai đi được quá xa trên con đường võ nghệ nhưng mà Thiết Mộc Chân thì lại là một tồn tại khác, bất kể có sự xuất hiện của Đế Thích Thiên hay không thì tạo nghệ của Thiết Mộc Chân về mặt võ học cũng rất khủng bố.

Lại nói bên cạnh Anh Đinh Thiên Hoàng lúc này là một lão nhân già hơn nhiều, kẻ này ngồi ngay gần Anh Đinh Thiên Hoàng tuy nhiên vị trí lại thấp hơn một chút, về mặt lý thuyết kẻ này đương nhiên không thể so với Anh Đinh Thiên Hoàng nhưng mà khi hắn ngồi đó gần như bất cứ ánh mắt nào cũng chẳng thể bỏ qua hắn được.

Lão nhân này khuôn mặt thậm chí đã hóp vào, làn da lộ ra vài điểm tàn nhan nhưng khí tức nặng tựa như núi, ánh mắt như muốn nuốt chửng cả sơn hà, đặc biệt thanh Katana đeo bên hông của người này cho Vô Song cảm giác nguy hiểm.

Người này cũng không khó để đoán, chỉ có thể là đại tướng quân Tokugawa Yoshimune.

Ngoại trừ đại tướng quân cùng Thiên Hoàng ra thì ở đây còn có vài người nữa làm Vô Song hứng thú, gần như là tinh anh của toàn bộ triều đình Phù Tang nhiều năm sau đều sẽ xuất hiện tại sân rồng này.

Đại tướng quân Tokugawa Yoshimune vừa nhìn cũng thấy đã rất già, thực lực của lão nhân này rất mạnh nhưng thực lực là một việc mà tinh lực thì lại là một việc khác, không sớm thì muộn lão nhân này cũng phải nhường lại binh quyền cho thế hệ sau nhà Tokugawa.

Người của gia tộc Tokugawa ngày hôm nay đều mặc một bộ Kimono màu đen với quần bên dưới màu xám, đồng thời ở trên ngực phải đều có đính gia huy của dòng tộc Tokugawa, gia huy của bọn họ được gọi là Tam Diệp Quỳ.

Tại nơi này phải có đến 10 người mặc trang phục đặc trưng của nhà Tokugawa nhưng chỉ có 2 người làm Vô Song chú ý.

Kẻ thứ nhất tuổi tác có lẽ không hơn không kém Anh Đinh Thiên Hoàng là bao tuy nhiên trái với Anh Đinh Thiên Hoàng thì kẻ này vừa nhìn đã cho người ta cảm giác khờ, một mặt si ngốc, ánh mắt thẫn thờ vô hồn, nhìn như kẻ ngu si chứ không có một chút tư chất nào.

Kẻ này đặt ở nơi khác thì Vô Song cũng kệ nhưng mà ở nơi này thì hắn tất nhiên sẽ như gà giữa bầy hạc, quả thực quá khác người.

Người này hiện tại Vô Song không biết tên nhưng mà sau này rất nhanh Vô Song sẽ biết, người này là con trai cả của tướng quân Yoshimune tức Tokugawa Ieshige.

Người thứ hai của gia tộc Tokugawa làm Vô Song chú ý thì tuổi tác cũng không đã không còn trẻ gì, hắn cô độc ngồi một góc, gần như xung quanh không có ai, việc này lộ ra cảm giác đặc biệt quỷ dị hơn nữa kẻ này còn mất một con mắt tuy nhiên không vì thế mà Vô Song coi thường hắn, hắn không giống Ieshige vốn như gà giữa bầy hạc, kẻ này như một con sói đói trên thảo nguyên vậy, cho Vô Song cảm giác hung tàn vô cùng.

Người này cũng cực nổi tiếng, hắn gọi Tokugawa Munetada, hắn là em trai của đại tướng quân Yoshimune hiện tại đồng thời trong quá khứ hắn là một trong hai người trực tiếp tranh đoạt ngôi vị quyền lực nhất nhì xứ Phù Tang với đại ca của mình, hiện tại tuy thất thế nhưng địa vị của Munetada cực kỳ cao, hắn ngồi một mình nơi đây đơn giản chỉ là không muốn gặp người, không muốn nói chuyện với người.

Sau nhà Tokugawa thì có một người nữa mà Vô Song không thể không nhìn, không thể không để ý, kẻ này gọi là Thiên Vũ Lộc Hàn.

Kẻ này hiện tại còn rất trẻ, có lẽ chưa tới 60 nhưng ở thời điểm thế giới kia Vô Song gặp người này hắn đã hơn trăm tuổi.

Tại sao Vô Song lại nhớ kẻ này?, đấy là bởi ở thế giới kia khi Vô Song đi tới Phù Tang, sau một số việc xảy ra thì Thiên Vũ Lộc Hàn chính là người đứng ra huy động lực lượng Bái Nguyệt Giáo cùng cao tầng Phù Tang quyết đấu với Vô Song.

Dĩ nhiên khi đó Vô Song đã vô địch thiên hạ, một mình Vô Song có thể quét ngang Phù Tang không địch thủ, đồng thời vì quyết định của Thiên Vũ Lộc Hàn mà Vô Song suýt nữa diệt luôn toàn bộ Thiên Vũ nhất tộc, rốt cuộc đến khi Thiên Vũ Chính Tắc xuất hiện mới có thể lưu lại cho Thiên Vũ gia một đường sinh cơ. 

Nhìn Thiên Vũ Lộc Hàn, Vô Song cũng không khỏi nghi hoặc, Thiên Vũ Lộc Hàn hiện tại so với kẻ trong trí nhớ của Vô Song nhỏ hơn gần 50 năm tuổi, Vô Song không rõ hai thế giới thực sự có phải có chút liên quan với nhau hay không nhưng nếu thật sự có liên quan thì sẽ có rất nhiều việc thú vị xảy ra.

Thế giới hiện tại Vô Song đang sống có thể hiểu là một quyển tiểu thuyết riêng biệt, sau đó nó bị Đế Thích Thiên thay đổi, Đế Thích Thiên sau khi gần như hủy diệt một thế giới lại vô tình mang "cốt truyện" của thế giới kia lồng ghép vào thế giới này vì vậy thế giới này dần dần mới trở nên rộng lớn và phức tạp như vậy.Nếu giả sư hai thế giới thật sự có quan hệ với nhau từ đó dùng Thiên Vũ Lộc Hàn làm thước đo vậy có phải trái quả sự kiện Bồng Lai Tiên Đảo này thì Phù Tang vẫn không gặp biến cố gì hay không?, hoặc ít nhất Phù Tang có trẻ trải qua một kiếp nạn này?.

Quan trọng hơn, Vô Song hoài nghi, sự kiện Bồng Lai Tiên Đảo này chỉ sợ là một lần thuế biến với Thiên Vũ Chính Tắc bởi khi Thiên Vũ Lộc Hàn sống quá trăm tuổi thì bản thân Thiên Vũ Chính Tắc thật ra đã nắm quyền Bái Nguyệt Giáo hơn 30 năm, đại khái khi Thiên Vũ Chính Tắc gần 40 tuổi thì hắn chính thức nắm đại quyền của Thiên Vũ gia.

Thế giới này, Thiên Vũ Chính Tắc mới ngoài 20 nhưng nếu không có đại cơ duyên thì chỉ bằng thể chất của hắn căn bản không thể ở trước 40 tuổi lên năm quyền Thiên Vũ gia được.

Đương nhiên ngoài những nhân vật kể trên thì ở đây cũng còn rất nhiều nhân vật đáng để Vô Song để ý nhưng mà Vô Song lại không biết tên bọn họ, càng không nhận ra là từ gia tộc nào, từ thế lực nào, từ đó cũng chỉ mặc như không quan tâm.

_ _ _ _ __ _ _ _

Trong lúc Vô Song âm thầm đánh giá tất cả mọi người ở đây thì cũng có vài người đang đánh giá Vô Song.

Đầu tiên là cái đám người Thập Ngũ Đương Đại, lúc này kẻ đứng đầu trong Thập Ngũ Đương Đại tức Thiên Vũ Trung đang lại gần Thiên Vũ Huân, giọng nói đầy vẻ quan tâm.

"Thấy không ổn thì không cần đi chuyến này ".

Thiên Vũ Huân nghe vậy, toàn thân hơi run lên sau đó quay đầu nhìn Thiên Vũ Trung.

"Đại ca, em ổn, nhiệm vụ lần này em tuyệt đối không bỏ lỡ ".

Thiên Vũ Trung nhẹ lắc đầu sau đó thở dài một hơi.

"Em vẫn cố chấp như vậy, Thiên Vũ gia từ xưa đến nay nào có trường hợp nữ nhân lên nắm quyền? ".

Nói xong Thiên Vũ Trung đưa tay nhẹ vỗ vai Thiên Vũ Huân một cái, đồng thời ngăn nàng lên tiếng."Sau nhiệm vụ lần này, đại ca sẽ rời khỏi Thập Ngũ Đương Đai, bắt đầu hành trình mới với tư cách thiếu tộc trưởng, khi đó dù em muốn hay không cũng sẽ phải rời khỏi Thập Ngũ Đương Đại, ở nhà lấy một tấm chồng, nuôi dạy một đứa con ".

Thiên Vũ Huân đương nhiên không phục nhưng mà nàng không dám mở miệng bởi vì tuy Thiên Vũ Trung nói năng rất nhẹ nhàng nhưng áp lực tạo ra như núi vậy, nhất là cái tay kia gần như có thể đánh lệch một bên người của nàng.

"Về phần kẻ tóc trắng kia, em cũng không cần đảm nhiệm, thực lực của hắn chắc chắn thông quan nhưng từ nay về sau để đại ca tới phụ trách, đại ca sẽ để em phụ trách một tử tù khác ".

Thiên Vũ Huân tuy chán ghét cùng sợ hãi Vô Song vô cùng nhưng mà Vô Song dù sao cũng là nàng bắt đến trên danh nghĩa, bình thường nàng vốn sẽ không dám cãi lời nhưng mà thêm việc trước đó, trong lòng Thiên Vũ Huân như có dũng khí đối nghịch lại với đường ca của mình, nàng lập tức không phục mà đáp.

"Tại sao lại vậy?, hắn rõ ràng là do muội bắt được...".

Thiên Vũ Huân chưa nói hết câu đã phải ngậm miệng bởi vì ánh mắt của Thiên Vũ Trung lúc này rất đáng sợ.

"Tại sao?, chỉ vì hắn giết hết 20 tên tử tù cùng phòng trong điều kiện vẫn bị Kim Cang Tỏa khóa chặt vậy là đủ ".

"Hắn gọi Nghịch Thiên Di Hành đúng không?, là em cùng kẻ gọi là Thiên Vũ Chính Tắc kia bắt được hắn?, trò cười ".

Thiên Vũ Trung nói đến đây, lại nhếch miệng.

"Kẻ gọi là Thiên Vũ Chính Tắc kia lần trước không hoàn thành nhiệm vụ nhưng lại là kẻ duy nhất sống trở về, trước ta còn nghĩ bởi hắn có thuật tiềm hành đặc thù nhưng mà hiện tại xem ra trong lòng có gian trá ".

"Đương nhiên, em là em gái ta, ta sẽ không nghi ngờ em, về phần Thiên Vũ Chính Tắc thì để hắn lên Bồng Lai Đảo đi, ở trên đó tiện thể giải quyết một thể ".

Thiên Vũ Trung lại nhẹ vỗ vai em gái mình một cái rồi quay người rời đi, từ đầu đến cuối Thiên Vũ Huân căn bản không có quyền được phát ngôn.

Việc Vô Song làm trong phòng giam thực sự rất lớn, rất kinh tâm động phách nhưng toàn bộ đều bị Thiên Vũ Trung đè xuống lại thêm Vô Song là nhóm cuối ra ngoài, càng không có mấy người thật sự biết việc này, từ đó cũng chỉ có mình Thiên Vũ Trung biết Vô Song đáng sợ ra sao.

Dĩ nhiên Vô Song càng đáng sợ chứng tỏ Vô Song càng lợi hại, càng lợi hại thì chuyến đi trên Bồng Lai Tiên Đảo này càng có đất diễn, thân là người giám sát Vô Song bản thân Thiên Vũ Trung càng có thể thu nhiều lợi ích.

Thiên Vũ Trung để ý Vô Song, việc này dễ bàn nhưng mà ở nơi này vẫn còn một người nữa cũng để ý tới Vô Song hơn nữa kẻ này không phải thượng tầng Phù Tang mà cũng là tử tù.

Từ khi toàn bộ tử tù được áp giải đến nơi này hắn đã chú ý đến Vô Song hơn nữa ánh mắt còn không thèm che đậy chút nào.

Vô Song trên lưng đeo Kim Cang Tỏa, thú thật phi thường bắt mắt, rất nhiều người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn, nhưng chỉ riêng tên tử tù kia mang theo ánh mắt khác lạ, trong ánh mắt của hắn không có kinh hoàng, không có sợ hãi, không có đề phòng, có chăng chỉ có sự hứng thú cùng tò mò.

Vô Song đương nhiên cũng phát hiện ra kẻ này, đối với kẻ này Vô Song cũng tò mò không kém bởi vì tên tử tù này phi thường nhỏ tuổi, tuổi tác chỉ khoảng 13-14.

Tuổi tác này có thể lăn lộn đến vị trí "tử tù", quả thật đáng gờm.

Bỏ qua vấn đề tuổi tác, một thứ khác làm Vô Song hứng thú trên người đứa bé này chính là mái tóc của nó, mái tóc cũng có màu trắng bạc giống hệt Vô Song.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau