CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 801 - Chương 805

Quyển 5 - Chương 68: Không thể tưởng tượng (2)

Thiên Vũ Huân nào ngờ được Vô Song sau bị khống chế lại có thể thoát ra hơn nữa Vô Song này còn đáng sợ gấp nhiều lần Vô Song mà nàng đánh bại, cứ như hai người vậy.

Vô Song nhìn Thiên Vũ Huân nằm trên sàn nhà, trong lúc đẩy ngã nàng thì Vô Song cũng điểm luôn á huyệt của chính nàng, bàn tay vẫn đang nhè nhẹ vuốt lên dung mạo xinh đẹp của Thiên Vũ Huân.

Vô Song có thể thấy được con mắt to tròn của nàng đang mở lớn nhìn mình, ánh mắt đầy sợ hãi.

Vô Song khẽ cười, tiếp theo trên đầu ngón tay của Vô Song xuất hiện một lớp băng mỏng, trong ánh mắt của Thiên Vũ Huân, Vô Song phóng lớp băng này vào trong người nàng.

Đặt Sinh Tử Phù vào người Thiên Vũ Huân, ngay giây đầu tiên cả cơ thể Thiên Vũ Huân đã tiến vào trạng thái co giật nhưng mà Vô Song thì không quan tâm cho lắm, hắn ngồi dậy vặn vẹo cơ thể, Vô Song cũng không phải được đúc bằng sắt thép, hai ngày chịu khổ trong lao ngục cũng chẳng dễ chịu gì.

Hai ngày trước thật ra Vô Song cũng chẳng định để nàng bắt được mình chỉ là kế hoạch đã bàn tốt với Thiên Vũ Chính Tắc thì Vô Song sẽ diễn nốt mà thôi.

Tại sao Vô Song lại có thay đổi trong đổi trong kế hoạch khi đó?, ấy chính là vì giây phút Vô Song đè cổ họng Thiên Vũ Huân rồi chuẩn bị đâm đường kiếm xuống, nàng nhắm mắt lại... nhưng mà trước khi nhắm mắt, đôi mắt kia tràn ngập sợ hãi.

Nàng sợ hãi cái chết, nếu không phải từ hình ảnh kia thì Vô Song cũng không đoán ra được nhưng lúc đó thì cũng chẳng kịp thay đổi kịch bản nữa đồng thời nếu để Thiên Vũ Chính Tắc cứu Thiên Vũ Huân thì địa vị Thiên Vũ Chính Tắc đại khái sẽ cao thêm một chút, cái này là tốt chứ không phải là xấu.

Đến hiện tại, nếu Thiên Vũ Huân không đè kiếm vào cổ Vô Song, muốn điều tra thân phận thật của Vô Song thì Vô Song cũng không vội mà lật mặt làm gì, quả thật Vô Song chẳng có cái thân phận nào cả, muốn ngụy tạo một thân phận thì phải có thời gian, phải có người giúp sức nhưng đây là Phù Tang, Vô Song không có cả người lẫn thời gian, vì vậy vở kịch này Vô Song không diễn nữa.

Vặn vẹo cơ thể một lúc, rốt cuộc Vô Song mới nhìn lại Thiên Vũ Huân, lúc này nhìn nàng... như sắp tắc thở vậy.

Vô Song ngồi xuống, chậm rãi vì nàng giải trừ Sinh Tử Phù, sau đó lại nhè nhẹ vuốt ve khuôn mặt của nàng, giọng nói đầy vẻ tà ác thậm chí trong giọng nói bản thân Vô Song còn cố tỏa ra sát khí của chính mình, sát khí cô đặc lại làm cho Thiên Vũ Huân gần như ngộp thở.

Một đời Vô Song đã giết bao nhiêu người?, chính Vô Song cũng không rõ nữa.

"Ta hỏi một vài vấn đề, người giải thích một vài vấn đề, hiểu chứ? ".

Vô Song nói rất từ tốn, rất chậm rãi nhưng trên tay lại xuất hiện một đạo Sinh Tử Phù.

Nhìn thấy tảng băng mỏng dính trên đầu ngón tay của Vô Song kia, ánh mắt của Thiên Vũ Huân mở thật lớn sau đó nàng liên tục chớp mắt, trong ánh mắt mang theo vẻ cầu xin.

Sinh Tử Phù quả thật là thứ quá mức kinh khủng, trên đời này Vô Song còn chưa gặp ai có thể chịu được Sinh Tử Phù điều giáo.

Bàn tay khẽ đảo một cái, Vô Song vì Thiên Vũ Huân giải huyệt, sau khi được giải huyệt nữ nhân này dùng hết sức ngồi dậy nhưng mà thân thể vừa trải qua Sinh Tử Phù tàn phá thì sao mà có sức, nàng muốn đứng dậy nhưng lại run rẩy ngã xuỗng, chỉ có thể cố gắng lết thân ra xa Vô Song nhất có thể.

Nhìn thấy biểu hiện của nàng, Vô Song khẽ cười, cũng mặc kệ nàng mà trực tiếp hỏi.

"Đám người các ngươi vì sao phải tụ tập toàn bộ tử tù mạnh nhất ở Phù Tang mang tới Kyoto? ".

Thiên Vũ Huân nghe Vô Song hỏi, nàng căn bản không muốn trả lời bất quá... khi nhìn thấy tảng băng mỏng trên tay còn lại của Vô Song thì lại run lên, nàng thà chế chứ không nguyện trải qua cảm giác kia một lần nữa, đương nhiên như dã nói, nàng rất sợ cái chết.

Nàng nghĩ một lúc, sau đó nói. 

"Là lệnh của Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng ".

"Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng... muốn phái những kẻ mạnh nhất đi làm nhiệm vụ bí mật".

Vô Song nghe vậy càng thêm hứng thú mà hỏi."Nhiệm vụ bí mật gì mà lại cần toàn tử tù? "

Thiên Vũ Huân thực sự rất muốn bỏ chạy, nàng căn bản không muốn mở miệng, không muốn nói thông tin tuyệt mật này ra cho Vô Song nhưng rốt cuộc nàng vẫn không thắng được Sinh Tử Phù.

"Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng muốn tìm Trường Sinh Tửu ".

Vô Song nhíu chặt lông mày, căn bản không hiểu gì cả.

"Trường Sinh Tửu là cái gì? ".

Thiên Vũ Huân đáp.

"Là loại rượu... uống vào có thể trường sinh ".

Lần này Vô Song thậm chí cười thành tiếng, hắn căn bản không tin cái thuyết pháp này.

"Trường Sinh Tửu?, uống vào có thể trường sinh?, ngươi đang trêu đùa bản tọa?, trên đời nào có thứ này? ".

"Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân chẳng nhẽ điên hết cả rồi? ".

Thiên Vũ Huân bản thân cũng không tin có Trường Sinh Tửu nhưng mà chỉ cần Thiên Hoàng tin, chỉ cần Đại Tướng Quân tin là được.

"Ngươi không tin cũng là việc dễ hiểu nhưng Trường Sinh Tửu thật sự xuất hiện "

"Ta cũng không rõ nguyên do ra sao nhưng có một ngày ở ngoài hải cảng có một con thuyền ma cập bờ "
"Con thuyền này điêu tàn vô cùng, chẳng biết đã tồn tại từ năm nào tháng nào thậm chí học sĩ trong phủ Thiên Hoàng còn xác minh con thuyền chỉ sợ cũng phải có... ngàn năm tuổi ".

Lần này thì chính Vô Song cũng không thể không híp mắt lại mà chăm chú.

Lúc này Thiên Vũ Huân lại nói tiếp.

"Trên thuyền không tìm thấy người nào nhưng binh lính lại lục soát được một cỗ quan tài, một cỗ quan tài hoa, bên trong có một nữ nhân, một nữ nhân xinh đẹp vô cùng thậm chí như tiên nữ trên trời vậy... nhưng mà nàng đã không còn thở nữa ".

"Việc này truyền đến tai Thiên Hoàng, khi đó Đại Tướng Quân cũng đang ở Kyoto, cả Thiên Hoàng cùng Đại Tướng Quân đều hiếu kỳ không thôi vì vậy cho người mang quan tài hoa kia tới ". 

"Việc không ai ngờ được lúc đó là vị tiên nữ trong quan tài tưởng như chết rồi... vậy mà sống lại".

"Tất cả đại phu trong cung đều kiểm trả thân thể nàng, cái gì cũng bình thường, ngay cả cơ thể cũng tốt một cách kỳ diệu nhưng mà nàng lại không thể nói chuyện, dùng cách gì nàng cũng không thể nói chuyện ".

"Sự việc không dừng ở đây, bởi vì không ai hiểu được tiên nữ nói gì nên nàng dùng hành động, nàng đoạt lấy một con dao nhỏ sau đó đâm vào người mình, khi đó quá bất ngờ không có bất cứ ai kịp phản ứng nhưng mà khi con dao cắm phập vào ngực nàng, khi mà máu tươi phun ra thì sắc mặt của nàng vẫn hồng nhuận vô cùng ".

"Đến khi nàng rút con dao ra, vết thương dùng tốc độ mắt thường có thể thấy mà khép lại ".

"Chúng ta đã thử rất nhiều lần nhưng không thể giải thích, chỉ biết cơ thể nàng có thể tự hồi phục vết thương, đâm chém chế nào cũng có thể hồi phục cho dù là chặt đứt tay, đứt chân ".

"Nàng thậm chí bị đồn là quái vật, trở thành tuyệt mật của Phù Tang, bị nhốt trong đại ngục thất cho người nghiên cứu ".

"Mãi đến 2 tháng trước, nàng bất ngờ mở miệng, từ đó nàng biết nói nhưng chỉ có thể nói được hai câu ".

"Câu đầu tiên... là quê nhà, câu thứ hai là trường sinh ".

Thiên Vũ Huân nói đến đây thì không nói nữa, ánh mắt nàng chỉ nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn chằm chằm vào nàng đồng thời trong lòng Vô Song xuất hiện một cảm giác bất tường cực kỳ lớn.

Trường Sinh Dược?, sự bất tử?, con thuyền ngàn năm tuổi?.

Vô Song đột nhiên đưa tay ra vỗ mạnh vào đầu mình một cái, Vô Song vậy mà quên mất một việc.

Năm đó, Đế Thích Thiên có tên gọi Từ Phúc.

Năm đó Đế Thích Thiên mang thuyền ra khơi, hắn cũng đi tìm Trường Sinh Dược, tìm sự bất tử.

Năm đó, điểm dừng của Đế Thích Thiên là Phù Tang.

Hai tháng trước, thời gian tuy có chút sai lệch nhưng đây cũng là lúc Cơ Vô Song đến Dược Vương Cố gặp Tử La Lan.

Mọi thứ căn bản không thể là trùng hợp được, Vô Song cảm thấy trong truyện này chắc chắn có bàn tay của Đế Thích Thiên nhưng mà mục đích của hắn là gì... Vô Song cũng không đoán ra được.

Quyển 5 - Chương 69: Hoàng Thành Kyoto

Nói gì thì nói, khống chế được Thiên Vũ Huân thì cũng có nhiều lợi ích hơn không chế Thiên Vũ Chính Tắc nhiều, chí ít là thời điểm hiện tại nhưng mà Vô Song cũng sẽ không cho cả hai người biết là đối phương cũng bị Vô Song khống chế.

Hôm nay lại qua ba ngày từ cái đêm Vô Song dùng Sinh Tử Phù với Huân, lúc này Vô Song đang trên một chiếc xe ngựa, trên người vẫn đeo xiềng xích của Kim Cang Tỏa, theo xe ngựa mà tiến về hoàng thành Kyoto.

Tại Phù Tang thì hoàng thành Kyoto giống với trung tâm quyền lực cùng văn hóa còn thủ phủ Edo lại là trung tâm kinh tế cùng quân đội, hoàng thành Kyoto quả thực vẫn phải kém thủ phủ Edo ít nhất là nửa bậc, đương nhiên những hoạt động trọng đại thì vẫn sẽ tổ chức ở hoàng thành Kyoto, đây là vấn đề văn hóa cùng truyền thống.

Trong khoảng thời gian này thì Vô Song cũng hỏi thêm được mấy truyện.

Đầu tiên người đàn bà bất tử kia tên là Mikami.

Thứ hai là nàng ta thật sự bất tử đến mức quá đáng, chặt tay, chặt chân cũng có thể mọc lại, đây không phải là bất tử nữa mà là bất diệt.

Thứ ba là Anh Đinh Thiên Hoàng thực sự bị Mikami mê hoặc, bản thân Anh Đinh Thiên Hoàng thậm chí đã ngủ với Mikami.

Thứ tư, sau khi ngủ với Mikami, thân thể Anh Đinh Thiên Hoàng trở nên tốt hơn bao giờ hết, khoan khoái lại thường đồng thời chính người ngoài cũng có thể nhìn ra.. Anh Đinh Thiên Hoàng trẻ hơn một chút, chỉ một chút mà thôi nhưng tuyệt đối có thể kinh động toàn bộ những người biết chuyện này.

Thứ năm, lần này đám tử tù cùng những kẻ bị truy nã được triệu tập về vốn chịu trách nhiệm làm pháo hôi, là đội đầu tiên được cử lên Bồng Lai Tiên Đảo tức là hòn đảo thần thánh chứa Trường Sinh Tửu, Trường Sinh Quả, Trường Sinh Tiên Đan hay đại loại bất cứ thứ gì liên quan đến Trường Sinh khác.

Thứ sau, theo Thiên Vũ Huân nói thì những từ tù hay đại loại như vậy sẽ được ban tặng một lời hứa, chỉ cần có thể trở về từ Bồng Lai Tiên Đảo vậy toàn bộ tội lỗi trước kia sẽ đều được miễn bằng sạch, chân chính trở thành vô tội, có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Điều thứ sáu này với Vô Song thì không quan trọng cho lắm nhưng mà với những tử tù hoặc những kẻ chắc chắn bị mang ra chặt đầu thì lại là một vấn đề khác, một vấn đề rất đáng để đưa mình vào trạng thái sinh tử.

Vô Song tiếp theo sẽ được đưa xuống Đại Ngục Thất của hoàng thành Kyoto, sẽ được gặp những kẻ hung ác nhất xứ Phù Tang này, Vô Song thật sự rất tò mò, quái kiệt Phù Tang mạnh đến trình độ nào?.

_ _ _ __ _ _ _ 

Lại thêm hai ngày nữa, lúc này Vô Song thật sự được thấy hoàng thành Kyoto bất quá hắn cũng không có hứng nhìn nhiều lắm, một khi tâm tình không tốt thì hứng thú ngắm cảnh cũng sẽ không có, tâm tình của Vô Song những ngày này tuyệt không tốt.

Trở về hoàn thành Kyoto, có lẽ vì chiếc xe ngựa có ấn ký bán nguyệt của Bái Nguyệt Giáo vì vậy cũng chẳng cần xuống xe mà đi thẳng vào bên trong hoàng thành, sau đó Thiên Vũ Huân cùng Thiên Vũ Chính Tắc trực tiếp đưa Vô Song tới đại ngục thất dưới hoàng thành nhưng mà lúc này trước cửa ngục thất có một kẻ vừa vặn đi lên, kẻ này vừa thấy Thiên Vũ Huân mang theo Vô Song bước xuống liền chặn lại.

"Huân, sao bây giờ em mới về ".
Vô Song bị bịt mắt nên căn bản không thể thấy dung mạo của kẻ này, chỉ nghe Thiên Vũ Huân lễ phép gật đầu.

"Hữu Thiên đại ca, người sao lại ở đây? ".

Kẻ này gọi là Thiên Vũ Hữu Thiên, lúc này hắn nhìn Vô Song một cái, ngay khi thấy mái tóc trắng của Vô Song liền híp lại.

"Huân, là kẻ này giết Hạo Thạc? ".

Việc Thiên Vũ Hạo Thạc chết đương nhiên phải báo lên trên cho Thiên Vũ gia, việc này Thiên Vũ Huân không dám che giấu, lại thêm khi báo tin vốn sử dụng bồ câu đưa thư, tốc độ đương nhiên nhanh hơn đi ngựa nhiều lắm.

Trước khi Thiên Vũ Huân về đến hoàng thành Kyoto thì cao tầng Thiên Vũ gia đã sớm biết việc này thậm chí nếu không phải thời điểm thích hợp bọn họ lập tức sẽ trách phạt Thiên Vũ Huân thậm chí vị trí của nàng trong Thập Ngũ Đương Đại cũng chưa chắc giữ được.

Thiên Vũ gia tộc cần là cần uy danh, chém giết dòng chính Thiên Vũ gia tộc lập tức sẽ bị xử lăng trì chứ nào có được ban cho cái chết nhẹ nhàng là chém đầu?, đương nhiên đây là thời điểm phi thường, nếu Thiên Vũ Huân thấy "Nghịch Thiên Di Hành" đủ mạnh, vậy "Nghịch Thiên Di Hành" quả thật có thể sống mà áp tải tới hoàng thành.

Thiên Vũ Huân là người hiểu rõ nhất sự đáng sợ của Vô Song, nàng lập tức nói.

"Hữu Thiên ca, thời điểm này không thích hợp ".
Thiên Vũ Hữu Thiên xì mũi coi thường, lúc này bàn tay hắn mở lớn mang theo nội lực đập thẳng vào mặt Vô Song theo đường từ trên xuống dưới.

Thiên Vũ Huân chỉ xếp hàng thứ 15 trong Thập Ngũ Đương Đại trong khi Thiên Vũ Hữu Thiên lại đứng thứ 7 trong Thập Ngũ Đương Đại, nàng sao có thể ngăn cản được một cái gõ này đập xuống.

Thiên Vũ Hữu Thiên dùng hết sức vỗ xuống, nếu thực lực của Vô Song đại khái chỉ ngang ngửa Thiên Vũ Huân thì một cái vả này có thể làm khuôn mặt Vô Song biến dạng.

Đáng tiếc Vô Song rất bảo vệ khuôn mặt mình, chỉ thấy Vô Song cứ như vậy mà bước lùi một bước, vừa vặn tránh được một đòn này sau đó Vô Song cũng bất chấp tay mình đang bị xích, tay trái nắm thành quyền mà tung ra.

Vì tay Vô Song bị xích và hắn đương nhiên sẽ không phá xích trong cái trường hợp này nên quyền chỉ ra được một nửa là không thể tiến nữa nhưng kình lực đập thẳng vào mặt Thiên Vũ Hữu Thiên, kình lực trong quyền của Vô Song như một cơn gió đập vào mặt Thiên Vũ Hữu Thiên làm hắn lảo đảo lùi hại lại ba bước. 

Vô Song lúc này mới rút tay lại, tuy mắt bị che kín nhưng mà vẫn có thể chính xác nhìn về phía Thiên Vũ Hữu Thiên, khóe miệng của Vô Song xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo.

"Không muốn chết, cút ".

Thiên Vũ Huân ở sau lưng Vô Song thầm run lên, nàng rất sợ Vô Song trực tiếp đánh chết luôn Hữu Thiên đại ca.

Toàn bộ Thập Ngũ Đương Đại đều là cao thủ thiên cấp, tuổi tác từ 18 cho đến 37.

Người mạnh nhất của Thập Ngũ Đương Đại hiện tại cũng mới chỉ là Thiên cấp thượng phẩm sơ kỳ trong khi trong mắt nàng kẻ gọi là Nghịch Thiên Di Hành này chí ít đã là Bán Đế.

Tại Phù Tang, danh hiệu Bán Đế cũng tương tự như Chuẩn Đế ở Trung Nguyên, danh hiệu Bán Đế này sẽ dành cho cường giả vượt qua thiên cấp thượng phẩm đỉnh phong.

Thiên Vũ Huân cũng không muốn có thêm rắc rối xảy ra, khẽ gật đầu với Thiên Vũ Hữu Thiên một cái rồi lập tức mang Vô Song vào trong, để lại Thiên Vũ Hữu Thiên mang theo lửa giận vô biên nhìn về phía hai người.

Thiên Vũ Hữu Thiên cùng Thiên Vũ Huân cũng không biết, lúc này trong Tổng Ngục Giam của hoàng thành Kyoto cũng có một người vừa vặn thấy được tình cảnh kia, kẻ này chính là gia chủ tương lai của Thiên Vũ gia tức là người đứng đầu của Thập Ngũ Đương Đại – Thiên Vũ Trung.

Thiên Vũ Trung lúc này ẩn thân trong một góc, sắc mặt đầy vẻ kỳ quái.

"Kẻ kia mạnh hơn Hữu Thiên nhiều hơn nữa chỉ sợ còn lưu lực, Thập Ngũ Đương Đại may ra có nhị đệ cùng ta là trấn áp được hắn, Huân muội sao có thể bắt được kẻ này? ".

Quyển 5 - Chương 70: Phòng giam một người.

Vô Song là tội phạm, tiến xuống Đại Ngục Giam đương nhiên cũng không chỉ có một mình Thiên Vũ Huân đi cùng mà còn có binh sỹ Phù Tang áp giải.

Lần này rất nhiều tử tù tập trung về hoàng thành và đặc biệt là Đại Ngục Giam cho nên toàn bộ đám cùng hung cực ác này đều được nhốt dưới tầng 4 của nhà tù, tức là một khu vực không hề có ánh sáng.

Tiếng xích sắt va vào nhau tạo nên những âm thanh ghê người, nguyên một hành lang dài rộng không có chút ánh sáng, chỉ có những âm thanh gào thét như địa ngục nhân gian ở hai bên hành lang đi lại, tầng 4 của Đại Ngục Giam quả thật là nơi không ai muốn đi qua, ngay cả trong tầng 4 này cũng không có bất cứ cai ngục nào, toàn bộ đều để cho đám tù nhân tự sinh tự diệt trong những phòng giam của chính mình.

Phòng giam của Vô Song là phòng giam số 29.

Tại tầng 4 này có tổng cộng 42 phòng giam.

Mỗi phòng giam có thể chứa tới 20 phạm nhân tức là... nữ nhân Mikami kia ít nhất đã triệu tập gần 600 tử tù khắp mọi nơi của Phù Tang về hoàn thành Kyoto, một số lượng cực kỳ khủng khiếp bởi vì để có được 600 tử tù này thì chỉ sợ cũng phải có khoảng 1500-2000 tử tù chết trước đó.

Tuy Vô Song khống chế được Thiên Vũ Huân nhưng mà vẫn phải làm theo yêu cầu tức là để được áp giải tới hoàn thành Kyoto thì Vô Song cũng xử 3 tên tử tù ở Phích Lịch Đảo, ở Phích Lịch Đảo chỉ có 3 tên tử tù thế còn ở những nơi khác lại có bao nhiêu tử tù ngã xuống?.

Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ thì ở bên cạnh hắn, một ngục trưởng mở miệng.

"Tiểu thư, kẻ này có phải bỏ Kim Cang Tỏa ra không? ".

Thiên Vũ Huân không cần nghĩ nhiều, lập tức lắc đầu.

"Không cần bỏ ".

Trương ngụ kia nghe vậy âm thầm giật mình, không thể tin nổi mà lên tiếng.

"Tiểu thư, nếu kẻ này không bỏ Kim Cang Tỏa ra thì phải đưa hắn... tới tầng thứ 5 mới đúng ".

Lần này Vô Song rõ ràng cảm thấy bước chân của Thiên Vũ Huân dừng lại cũng như đoàn người áp tải dừng lại theo, sau vài giây Thiên Vũ Huân mới nói.

"Tầng 5?, nơi đó còn phòng sao? ".

Nghe đến đây tên ngục trưởng chỉ hận không tự tát vào mồm mình một cái, chỉ có thể cúi đầu nói.

"Xin lỗi tiểu thư, tiểu nhân quên mất, bên dưới cũng không còn phòng ".

Thiên Vũ Huân lắc đầu không nói nữa, trong Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ Gia thì nàng thuộc nhóm người dễ tha thứ, dễ nói chuyện.

Lần này cũng không ai nói với ai câu gì nữa, không khí lại trở về vẻ yên lặng vốn có, ngoại trừ âm thanh hò hét, thét gào, chửi rủa vẫn còn vọng ra ở hai bên hành lang đi lại mà thôi.

Rốt cuộc thì Vô Song cũng được đưa vào phòng giam số 29 của mình, đây sẽ là nơi Vô Song sinh sống trong hai ngày còn lại, hai ngày tiếp theo Vô Song sẽ được đưa đến sảnh rồng ở hoàng cung, tiến hành cuộc chém giết cuối cùng.

Khi thành công áp giải Vô Song vào trong phòng giam số 29, tên ngục trưởng mới dám hỏi lại Thiên Vũ Huân.

"Tiểu thư, nếu hắn không bỏ Kim Cang Tỏa ra thì.. mạnh đến đâu cũng thế, chỉ sợ sẽ bị đám tử tù ở phòng giam số 29... giết chết ".

Bước chân của Thiên Vũ Huân chậm lại, nàng đến bây giờ vẫn không thể hiểu được vì cái gì Kim Cang Tỏa không có tác dụng với Vô Song?, cho dù là Đế cấp thì cũng không thể bỏ qua Kim Cương Tỏa như vậy được.

Nàng thở dài một hơi, thản nhiên đáp.

"Tự cầu phúc thôi ".Ngục trưởng nghe vậy cũng không còn gì để nói nữa nhưng mà ngục trưởng nào biết Thiên Vũ Huân bảo ai tự cầu phúc đây?.

_ _ _ _ __ _ _

Quả nhiên như lời ngục trưởng nói, trên người Vô Song có Kim Cang Tỏa, có cả xích chân cùng xích tay nhưng bịt mắt đã mở.

Trong cái phòng giam số 29 thật sự tối như tương lai tiền đồ chị Dậu vậy, đưa tay không thấy nổi năm ngón nhưng mà cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến khả năng quan sát của Vô Song.

Giây phút Vô Song tiến vào thì mọi ánh mắt trong phòng giam cũng đổ dồn về phía hắn, sau đó nguyên một đám này di chuyển lộ ra một con đường, nơi cuối con đường này có một ngọn nến nhỏ lập lòe đang tỏa sáng.

Tại cái nơi này thì ngọn nến cũng chẳng khác gì thứ đại diện cho vương vị là bao, ít nhất Vô Song cho rằng là thế.

Không chỉ phòng giam số 29 mà bất cứ phòng giam nào trên tầng 4 đều có một kẻ mạnh nhất "làm trùm", hắn chính là kẻ giữ nến.

Kẻ giữ nến ở phòng giam số 29 lúc này cầm ngọn nến nhỏ đi về phía Vô Song, lúc này toàn bộ đám tử tù cũng bắt đầu đi theo đại ca mà lại gần Vô Song, dưới ánh nến lập lòe thì Kim Cang Tỏa màu trắng bạc càng lộ ra vẻ bắt mắt.

Ở đây kẻ nào không bị Kim Cang Tỏa ép vào người vì vậy kẻ nào không nhận ra thứ này tuy nhiên vào đến tận đây mà vẫn còn đeo Kim Cang Tỏa thì lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.

Kim Cang Tỏa cắm vào người không chỉ hạn chế cử động mà còn không cách nào vận hành nội lực, lại thêm đống xiềng xích trên người Vô Song thì khác gì không thể phản kháng?, mặc người tiêu khiển?.

Kẻ cầm nến phòng giam số 29 rốt cuộc bước ra, hắn dí át ánh nến vào khuôn mặt Vô Song, sau đó cười nói.

"Vào đến đây mà còn không được tháo thứ này ra?, mày đắc tội với lũ Thiên Vũ sao? ".

Nói xong kẻ này lại cười khặc khặc.

"Tao gọi là Uematsu, từ lúc này cho đến khi đám người Thiên Vũ trở lại bản thân tao là lão đại, giới thiệu một chút tao năm nay 26 tuổi, trong tay có 44 mạng người, 9 đàn ông, 10 phụ nữ cùng 44 trẻ nhỏ ".Uematsu nói xong lại cười khằng khặc, bàn tay bắt đầu đụng vào tóc Vô Song thậm chí muốn xoa đầu Vô Song.

Mái tóc của Vô Song màu bạc, thực sự rất bắt mắt.

Uematsu đương nhiên không thể xoa đầu Vô Song bởi vì hắn chỉ nghe cạch một tiếng, sau đó bàn tay Vô Song đã nắm lấy tay hắn.

Lúc này Uematsu mới nhìn thấy, xích sắt ở tay của Vô Song chẳng biết bao giờ đã vỡ ra, có lẽ đây cũng là điều cuối cùng hắn nhận thấy được bởi vì rất nhanh đau đớn chiếm đóng toàn bộ đại não của hắn.

Bàn tay trái của Uematsu bị Vô Song sinh sinh bóp nát.

Uematsu đau đến trắng cả mắt, tuy nhiên hắn còn cánh tay phải, hắn lúc này như con sói bị thương đang điên tiết vậy, gầm lên một tiếng.

"Thằng chó, dám chơi tao ".

Giọng hắn gầm rất lớn hơn nữa cũng chẳng biết có phải vì cái đám tử tù còn lại quá sợ hãi hắn hay không mà chẳng cần hắn lên tiếng cũng đã có người vì hắn tấn công Vô Song.

Uematsu thực lực là Địa cấp, còn yếu hơn cả Thiên Vũ Huân rất nhiều, phải biết tù phạm tầng 4 mạnh nhất cũng chỉ là Bán Thiên Cấp, chỉ có tù phạm tầng năm mới có Thiên Cấp cường giả.

Vô Song thì sẽ không quan tâm lắm tới mấy cái cảnh giới này, thấy cánh tay phải của Uematsu lao tới, Vô Song đưa cùi chỏ ra đỡ sau đó đương nhiên là tiếng hét như bị chọc tiết tiếp theo của Uematsu, cánh tay phải của hắn va vào cùi chỏ của Vô Song liền bị gãy gập.

Vô Song thực sự cảm thấy kẻ này hét rất chói tai vì vậy tay trái duỗi thẳng ra nhẹ chém một đường, nguyên cái đầu của Uematsu bay thẳng lên.

Mọi động tác diễn ra quá nhanh, ngay cả cái đám đàn em trung thành của Uematsu muốn tấn công Vô Song còn chưa kịp chạy đến, dưới ánh nến chỉ có thể thấy cái đầu lão đại bắn lên sau đó rơi bịch một phát xuống sàn phòng giam.

Dưới ánh nến lập lòe, toàn bộ tử tù phòng giam số 29 đều thấy được nụ cười nhếch miệng của Vô Song, đây cũng là hình ảnh cuối cùng cái đám người này thấy được bởi vì ánh nến rất nhanh bị Vô Song thổi tắt, sau đó chính là những tiếng la hét, sợ hãi, van xin....

Những âm thanh này cũng không kéo dài lâu lắm, đại khái là nửa phủ đồng hồ, phòng giam số 29 trở nên tĩnh lặng như tờ.

Vô Song thực sự không có thói quen ở cùng phòng với đám nam nhân, nữ nhân thì hắn còn xét lại.

Đạp lên những cái xác đã không còn nguyên vẹn, đi về vị trí trung tâm, toàn bộ cái phòng giam này chỉ có duy nhất một cái bục, vừa có thể làm giường vừa có thể làm bàn, trong cái phòng giam này thì nơi đây cũng chẳng khác gì vương vị cả.

Ngồi vào vương vị này, Vô Song khoanh chân lại, vẫn không thèm tháo Kim Cang Tỏa ra, cả người tiến vào trạng thái nhập định.

Hai ngày, chỉ hai ngày nữa Vô Song liền có thể vào hoàng cung.

Vô Song đương nhiên không nghĩ đến việc ám sát Thiên Hoàng gì gì đó, cái Vô Song muốn xem là con đàn bà bất tử bất diệt Mikami kia rốt cuộc đang chơi cái trò gì?, rốt cuộc muốn làm cái gì?.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 71: Xuất Sơn (1)

Hai ngày tiếp theo trong lao tù thực sự rất yên tĩnh, Vô Song có thể tĩnh tâm suy tư rất nhiều việc.

Nữ nhân gọi là Mikami kia... ngay từ cái tên đã không tầm thường.

Trước Vô Song không nhớ ra nhưng hiện tại hắn rõ ràng một chút, Thiên Chiếu Đại Ngự Thần của truyền thuyết Nhật Bản cũng có cái tên tương tự như thế này.

Thiên Chiếu Đại Ngự Thần ở đây chính là nữ thần mặt trời Amaterasu-Ō-Mi-Kami.

Tất nhiên vấn đề này thật ra cũng tương đối khó xác định dù sao Mikami có lẽ thật sự chỉ là một cái tên thì sao, hơn nữa tại Phù Tang cũng chưa có ai liên tưởng cái tên này với nữ thần mặt trời cả, vị nữ thần quyền lực nhất Phù Tang kia luôn được biết đến với tên gọi Amaterasu.

Tiếp theo, Vô Song bắt đầu tự hỏi thật ra Đế Thích Thiên làm gì?.

Không phải hiện tại Đế Thích Thiên làm gì mà sau khi xuyên giới thì Đế Thích Thiên làm gì?.

Sau khi xuyên giới, Đế Thích Thiên sống lại trong một thân xác mới, một thân xác từng được gọi là Hán Vũ Đế, cái thân xác mới để làm gì thì Vô Song không biết, mặt mũi Hán Vũ Đế thế nào thì Vô Song càng không hay nhưng có một điều Vô Song có thể xác định là bất kể thân xác nào hay hoàn cảnh nào thì người như Đế Thích Thiên cũng sẽ không chịu lặng yên.

Đổi xác chứ không phải đổi người, Đế Thích Thiên thì vẫn là Đế Thích Thiên.

Vô Song có thể suy đoán có khả năng khi đến thế giới này bản thân Đế Thích Thiên rơi vào trạng thái suy yếu rất dài nhưng kể cả Đế Thích Thiên không có võ công thì hắn cũng có thể làm rất nhiều chuyện.

Thời gian đến thế giới này của Đế Thích Thiên cùng Trương Tam Phong là như nhau, Trương Tam Phong đã sống hơn hai trăm năm vậy Đế Thích Thiên cũng sẽ có thời gian tương tự.

Theo lời Trương chân nhân kể lại khi đó, Trương chân nhân đầu tiên ở lại Thiếu Thất Sơn 30 năm..

Tiếp theo ông lại mất 10 năm mà hoàn thành tổng cương võ học trong thiên hạ.

Lại thêm 10 năm du lịch giang hồ, Trương Tam Phong năm 70 tuổi mới một lần nữa sáng lập nên Võ Đang Phái.

Đến khi Trương Tam Phong đến thế giới này gần trăm năm, Trương Tam Phong mới từ từ ngộ ra thế giới này rốt cuộc như thế nào.

Những cái sau đó Vô Song không muốn bàn nữa, vấn đề cần bàn là Đế Thích Thiên cũng có trăm năm này.

Trong trăm năm một con người như Đế Thích Thiên có thể làm gì?, cái này nghĩ mà có chút kinh người.

Bản thân Trương Tam Phong không có mộng bá vương, cũng không muốn thống nhất thiên hạ, ông chỉ nghiên cứu võ học, nhàn vân dã hạc nhưng mà Đế Thích Thiên thì rất khác.

Trong trăm năm Trương Tam Phong đi lại ở Trung Nguyên, bản thân ông cũng không gặp Đế Thích Thiên, nế là trước đây thì rất có khả năng Vô Song sẽ cảm thấy Đế Thích Thiên xây dựng thế lực của mình ở Bắc Cương nhưng hiện tại nghĩ lại không phải.

Nơi Đế Thích Thiên đầu tư và tiêu tốn trăm năm này chỉ sợ là... Phù Tang.

Bắc Cương là nơi vốn không cần Đế Thích Thiên bỏ nhiều thời gian và tâm huyết như vậy bởi kể cả không có Đế Thích Thiên thì dòng chảy lịch sử vẫn diễn ra như thường, đế quốc Mông Cổ há lại yếu nhược?.

Vô Song đã từng làm quốc sư Mông Cổ ở một thế giới khác, Vô Song hiểu rõ ngay cả ở thế giới đó khi không có sự tồn tại và giúp đỡ của Đế Thích Thiên thì Mông Cổ cũng cực mạnh rồi.

Đế Thích Thiên nếu thật sự dồn hết trăm năm tâm huyết phát triển Mông Cổ thì chỉ sợ hiện tại thế cuộc thiên hạ đã chẳng như thế này, Đại Thanh lấy gì đấu lại Mông Cổ đây?. 

Vô Song rất muốn biết, nơi làm Đế Thích Thiên tiêu tốn trăm năm thời gian rốt cuộc là cái dạng gì thậm chí Vô Song lần đầu tiên cảm nhận được áp lực lớn như vậy kể từ khi tới Phù Tang, dù sao Vô Song hiện tại mới tính là Chuẩn Đế, ai biết cái đầm rồng hang hổ gọi là Bồng Lai Tiên Đảo kia có những đại nhân vật nào?.
Cuối cùng, có một vấn đề nữa mà Vô Song nhớ ra trong khoảng thời gian này, vấn đề này nhỏ thôi nhưng Vô Song không quên được.

Theo lời Tử La Lan nói, nàng là Văn Thù Bồ Tát nhưng vị Văn Thù Bồ Tát tiền nhiệm thì đã sớm rời khỏi Đế Thích Thiên, dĩ nhiên Vô Song tuyệt không tin tưởng lý do nàng rời đi là vì phản bội, lý do này mang ra gạt trẻ con thì được, hơn nữa Văn Thù Bồ Tát cũng là người Phù Tang.

Ngoài Văn Thù Bồ Tát ra trong Thất Đế Tử còn có một người khác, người này gọi là Chuẩn Đề Nguyên Quân, được gọi là Nguyệt đồng thời cũng không phải là người Mông Cổ.

Trong mắt Vô Song hiện tại, thân là một trong Thất Đế Tử, nếu đã không phải người Mông Cổ thì chỉ có thể là người Phù Tang, không có ngoại lệ nào khác.

Có một điều ở thế giới này không mấy người biết.

Ở Bắc Cương, Đế Thích Thiên có Thất Đế Tử, trong Thất Đế Tử thì dĩ nhiên Gia Luật Võ Thần đứng đầu nhưng mà Gia Luật Võ Thần trong hàng ngũ đệ tử của Đế Thích Thiên lại chỉ ở hàng đệ thất, đây là một thông tin cực kỳ kinh khủng, điều này đồng nghĩa với việc trước khi thu nhận Gia Luật Võ Thần thì Đế Thích Thiên thu nhận... 6 người khác. 

_ _ _ __ _ _ __ 

Cùng thời điểm mà Vô Song đang ở trong ngục giam thì có một người quen khác của Vô Song cũng xuất hiện ở hoàng thành tuy nhiên nàng không phải dưới thân phận tội phạm tiến vào mà nàng là khách quý của thiên hoàng, nàng chính là Quỳnh Hương.

Quỳnh Hương đến Kyoto đã một tháng, suốt một tháng này nàng đều ở Kyoto, đều ở nhà khách mà Anh Đinh Thiên Hoàng chuẩn bị cho nàng gần như không mấy khi bước ra khỏi cửa trừ khi là Anh Đinh Thiên Hoàng trực tiếp cho mời bất quá ngày hôm nay nàng lại chủ động ra khỏi cửa, chủ động đi bái phỏng một người.

Chiếc xe ngựa của nàng chậm rãi ra khỏi hoảng thành Kyoto và như một lẽ dĩ nhiên, chiếc xe ngựa có con ấn cùng biểu tưởng của Thiên Hoàng sẽ không bị bất cứ ngăn trở nào, thậm chí bên cạnh xe ngựa còn có hơn 20 binh lính Phù Tang hộ tống dù sao hiện tại Quỳnh Hương cũng có thân phận đặc biệt, Anh Đinh Thiên Hoàng cho dù đang quan tâm tới việc bất tử, đang si mê Mikami thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến quyết sách của người này, đến độ quan trọng của Nhật Nguyệt Thần Giáo trong lòng Anh Đinh Thiên Hoàng.

Quỳnh Hương có mặt ở Phù Tang, bằng vào thân phận em gái của Đông Phương giáo chủ, nàng căn bản không khác gì công chúa cả, đến cả việc nàng đi ra ngoài cũng có kỵ binh hộ tống thậm chí trong bóng tối còn có người đi theo bảo vệ, dĩ nhiên là đi theo bảo vệ hay là giám sát thì cũng khó nói.

Chiếc xe ngựa rời khỏi hoàng thành Kyoto, đi thêm khoảng nửa tiếng nữa thì dừng lại trước một Nguyệt Miếu, miếu này đương nhiên thờ thần mặt trăng của Bái Nguyệt Giáo.

Trong đoàn đội đi theo bảo hộ Quỳnh Hương thì dẫn đầu là một vị tổng vệ binh trẻ tuổi gọi là Daigo Minamoto, thật ra cũng không cần biết kẻ này ra sao nhưng chỉ cần bằng cái họ Minamoto thì cũng đã đủ kinh khủng.

Tại xứ Phù Tang hiện tại có câu nào Nhị Hoàng Ngũ Vương.
Nhị Hoàng ở đây chính là gia tộc Tokugawa cùng gia tộc Yamato.

Về phần Ngũ Vương tức là năm đại gia tộc liền kề ngay sau nhị hoàng, Thiên Vũ gia tính là một nhà, nhà Minamoto cũng tính là một nhà.

Daigo còn rất trẻ hơn nữa cũng rất tuấn tú, trong quãng thời gian này khi Quỳnh Hương ở Kyoto thì kẻ này được Thiên Hoàng phái tới chuyên bảo hộ cho nàng hơn nũa bản thân Daigo cũng rất cố gắng kéo gần mối quan hệ với Quỳnh Hương, đáng tiếc Quỳnh Hương cũng thuộc dị loại, không đi ra ngoài, không làm gì cả, không quan tâm gì cả, chỉ ở trong phòng, chính Daigo cũng hết cách.

Daigo Minamoto cũng có thể coi là một trong những thiên tài hàng đầu đất Phù Tang, tuổi tác mới 21 nhưng cho dù Thập Ngũ Đương Đại của Thiên Vũ Gia cũng không có mấy người tự tin thắng nổi hắn, bản thân Daigo Minamoto cũng có khả năng rất lớn trở về gia chủ tương lai của đại tộc Minamoto hùng mạnh.

Anh Đinh Thiên Hoàng cho dù không nói ra nhưng người này dã tâm không nhỏ, vị thiên hoàng này đang muốn tác thành một cuộc hôn nhân chính trị giữa Phù Tang cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo, về bất cứ điểm nào một Nhật Nguyệt Thần Giáo sẽ không thua bất cứ gia tộc nào trong "Ngũ Vương" của Phù Tang, đấy là chưa kể Nhật Nguyệt Thần Giáo còn có vai trò quan trọng trong việc ngăn cản Bái Nguyệt Giáo.

Ngày hôm nay, có cơ hội ra ngoài cùng mỹ nhân, Daigo Minamoto đương nhiên rất cố gắng thể hiện thậm chí trên đường còn có hai "băng cướp" chẳng biết từ đâu lao ra nhưng đều bị hắn giải quyết nhẹ nhõm nhưng mà vị nữ tử trong xe ngựa kia đến một tiếng cảm ơn cũng không nói... nàng thậm chí cho người ta cảm giác như chưa từng tồn tại vậy.

Thời gian ra ngoài từ đầu đến cuối có lẽ chỉ gần một tiếng đồng hồ nhưng chính Daigo cũng cảm thấy mệt mỏi, dài tựa thiên thu, chính hắn cũng không có lòng tin có thể chinh phục trái tim của nữ tử trong xe ngựa kia, theo đuổi nàng... không khác hành xác là bao. 

Thật ra cái này cũng không trách Quỳnh Hương, nàng giống Tiểu Long Nữ đều là dạng người không thích nói nhiều, hơn nữa ánh mắt của nàng khác với những nữ tử bình thường mà Daigo từng chinh phục nhiều lắm.

Đoàn người ngựa rốt cuộc dừng ở Nguyệt Miếu, lúc này Daigo thậm chí cực kỳ thân sĩ xuống ngựa, làm động tác chắp tay chuẩn bị đỡ Quỳnh Hương đi xuống, đáng tiếc hắn đợi gần nửa phút bên trong vẫn không có động tĩnh gì, vẻ mặt điển trai không khỏi đỏ lên, chỉ có thể hẵng giọng nói.

"Cô nương, đã đến nơi, mời người xuống xe ".

Quỳnh Hương nghe thấy tiếng hắn gọi, nàng vẫn không đáp lời, ánh mắt mông lung nhìn qua rèm cửa xe nhưng phải biết cái rèm cửa xe này căn bản không nhìn xuyên qua được.

Daigo gọi một câu không thấy Quỳnh Hương đáp lại, trong nội tâm cũng không vui nhưng nghĩ đến nhiệm vụ của chính mình, hắn lại cố nặn ra mà nụ cười mà chuẩn bị lên tiếng lần nữa nhưng mà rất nhanh trong thiên địa có một nốt nhạc ngân vang.

Chỉ một nốt nhạc thôi nhưng nó xuất hiện lập tức hút sạch toàn bộ âm thanh xung quanh, một nốt nhạc thôi đã làm Daigo không mở miệng được.

Tiếp theo từ trong Nguyệt Miếu có bốn nữ tử Phù Tang đi ra, trên tay mỗi người đều cầm một cây đàn tranh.

Bốn người xuất hiện, không kiêu ngạo, không xiêm nịnh, hướng về đoàn người hững hờ nói.

"Chủ nhân cho mời cô nương, bất quá chỉ có cô nương được phép tiến vào ".

Nếu là loại nữ nhân khác dám nói lời này, dám lấy ngữ khí này mà nói thì Daigo có lẽ sẽ rạch mồm đối phương nhưng mà Daigo nhận ra bốn nữ tử này, trong nội tâm liền hơi run lên.

Tứ nữ này có mặt ở đây, trong miệng lại nói tới chủ nhân vậy thì người bên trong không cần nói cũng đoán được, bên trong là Phù Tang Đệ Nhất Nữ Đế – Nguyệt Đế của Bái Nguyệt Giáo.

Nguyệt Đế nằm trong Phù Tang Ngũ Đế, đừng nói chỉ là Phù Tang Ngũ Đế mà nàng vốn phải gọi là nằm trong Đông Hải Ngũ Đế mới đúng, một trong năm cường giả đế vị mạnh nhất cõi Đông Hải.

Người như vậy, Daigo mà dám mở miệng nói lời nào... không bị cắt lưỡi mới là lạ.

Quỳnh Hương thì không cảm giác gì cả, nàng thản nhiên bước xuống ngựa, hôm nay trên người nàng vẫn là bộ áo quần bằng tơ lụa đỏ thẵm kia, mái tóc đen dài đã búi cao, dung mạo của nàng bị bao phủ bởi một tấm mặt nạ trắng, bên phải là hình hoa hồng màu đỏ.

Nàng cũng chẳng nói gì, cứ như vậy theo tứ nữ bước vào trong Nguyệt Miếu, nàng xuất hiện bình lặng đến lạ, nàng rời đi cũng bình lặng đến lạ 

Quyển 5 - Chương 72: Xuất Sơn (2)

Nguyệt Miếu thật sự không lớn bởi nơi này chỉ là cái miếu nhỏ hết sức bình thường, càng sẽ không có cái gì hoa lệ.

Quả thực không ai ngờ được Nguyệt Đế sẽ xuất hiện ở nơi này.

Nguyệt Đế là một nhân vật truyền kỳ của Phù Tang, một người phụ nữ đến Phù Tang từ khoảng 40 năm trước, một người phụ nữ không thể đẹp nhất thế gian mà còn có thực lực độc bộ khắp cõi Đông Hải. 

Đừng nói Đông Hải, toàn bộ thiên hạ này cũng khó tìm được nữ tử nào mạnh hơn nàng, ngay cả Cầm Đế của Trung Nguyên xưa kia hiện tại chỉ sợ cũng không sánh được với nàng.

Về độ xinh đẹp thì càng không phải nói, nếu Vô Song ở đây thì chắc chắn nhận ra dung mạo này.

Nếu Lý Thu Thủy giống Vương Ngữ Yên khoảng 90% thì Lý Thương Hải giống Vương Ngữ Yên phải 100%, dung mạo của nàng chẳng khác gì thần tiên tỷ tỷ Vương Ngữ Yên cả nhưng mà hai người dung mạo giống nhau thì vẫn có nhiều cách để phân biệt lắm.

Vương Ngữ Yên so với Nguyệt Đế – Lý Thương Hải thì không cùng đẳng cấp.

Vương Ngữ Yên có một loại khí chất của người đọc sách, từ nhỏ bị mẫu thân quản lý rất nghiêm khắc vì vậy cũng có một loại cảm giác tiêm tiêm yếu đuối, thế giới quan của nàng vốn từ trong sách mà ra, nếu nhận xét đúng ra thì Vương Ngữ Yên giống với một thiên kim đại tiểu thư hay một vị công chúa rời xa trần thế, chỉ có thể dùng sách mà nhận biết thế gian.

Lý Thương Hải đương nhiên khác, nàng đã chẳng có cái khí chất của tiểu thư hay công chúa gì gì đó, nhìn vào Lý Thương Hải người ta lập tức liên tưởng đến một thượng vị giả, ngạo thị thiên hạ, một nữ hoàng phong hoa tuyệt đại.

Lý Thương Hải cũng rất cao, nàng cao phải 1m75, bộ ngực rất lớn, bộ ngực của nàng có lẽ cùng kích cỡ với tỷ tỷ Lý Thu Thủy của mình, nói một cách chính xác thì Lý Thương Hải mang dung mạo thiên tiên của Vương Ngữ Yên cùng thân thể ma quỷ của Lý Thu Thủy, một sự kết hợp như vậy không làm Vô Nhai Tử si mê thì cũng khó cho lão già kia.

Phong cách ăn mặc của Lý Thương Hải vừa khác nhưng vừa mang hơi hướng của tỷ tỷ mình bất quá tông màu chủ đạo của nàng là màu xanh, màu xanh của biển cả.

Nửa phần trên là áo ngắn màu xanh, hơn hoàn toàn phần bả vài cùng cánh tay, chỉ che đi từ phần ngực trở xuống cho người ta một loại cảm giác nửa kín nửa hở đồng thời toàn bộ lớp da thịt đẹp nhất đều khoe ra ngoài, khiến Lý Thương Hải càng thêm diễm lệ tuyệt trần.

Đôi chân dài miên man không kém Lý Thu Thủy và cách khoe đôi chân kia thì cũng chẳng khác gì tỷ tỷ mình, chỉ là Lý Thu Thủy chọn những đường xẻ tà cực dài trên sắc váy đỏ thì Lý Thương Hải cũng chọn những đường xẻ tà nhưng mà trên sắc váy xanh, tất nhiên đã nói đôi chân giống nhau thì chẳng thể nào bỏ qua vấn đề hai chị em đều thích đi chân trần.

Trên người Lý Thương Hải cũng không có nhiều đồ trang sức như Lý Thu Thủy, ít nhất hiện tại trên cái cổ trắng ngần mà đầy cao ngạo của nàng chỉ có một vòng cổ hình bán nguyệt màu xanh tương đối lớn, ngoài ra không còn gì cả.

Nàng lúc này ngồi ở vị trí chủ tọa, chân đẹp nhẹ vắt chéo, ánh mắt cũng đang quan sát Quỳnh Hương, đáng tiếc Quỳnh Hương thì chẳng có gì để quan sát cả, cùng lắm là nhìn ra bàn tay cùng phần cổ của nàng cũng rất trắng, mái tóc rất mượt, vừa nhìn đã biết chất tóc rất tốt.

Quỳnh Hương tiến vào, nàng cũng không được sắp xếp ghế ngồi nhưng mà nàng không quan tâm lắm, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống sàn đá, ánh mắt nhìn về phía Lý Thương Hải, nàng đang đợi Lý Thương Hải lên tiếng.

Hai người phụ nữ cứ thế nhìn nhau, như trò chơi đọ mắt của hậu thế xem ai chịu thua vậy, rốt cuộc trong hai người thì người chịu thua trước vẫn cứ là Lý Thương Hải, lý do thì cũng đơn giản, Lý Thương Hải đâu phải là người không thích mở miệng như Quỳnh Hương?.

"Ta rất tò mò, muội muội của Đông Phương tiểu tử vì cái gì muốn gặp ta? ".

"Dĩ nhiên vượt trên cái tò mò đó, với tư cách là Nguyệt Đế của Phù Tang, ta muốn biết là vị khách nhân nào gửi thư cho ta? ". 

Quỳnh Hương không đi ra ngoài, không liên lạc với ai thì sao có thể gặp Nguyệt Đế?, đây là vấn đề không thể nào.

Đừng nói Quỳnh Hương không quen Nguyệt Đế mà cho dù quen Nguyệt Đế thì cũng chẳng dễ gặp con người này, đến cả thiên hoàng muốn gặp Nguyệt Đế còn cần sắp xếp lịch trình từ trước huống hồ người khác?.
Quỳnh Hương thật ra không phải là người hẹn Lý Thương Hải tới đây mà là Lý Thương Hải cho người thông báo với Quỳnh Hương, với quyền lực của nàng ở Phù Tang thì việc này đương nhiên dễ vô cùng.

Vấn đề trước đó là Lý Thương Hải ba ngày trước trở về phòng mình thì thấy một phong thư, một phong thư... nói rằng... thay mặt Đông Phương Quỳnh Hương muốn hẹn gặp Lý Thương Hải, thời gian và địa điểm thì do Lý Thương Hải chọn lựa.

Nơi cư trú của Lý Thương Hải cũng chẳng khó để tìm ra, nàng ở trong Nguyệt Tháp, Nguyệt Tháp có tổng cộng 13 tầng và nàng cư ngụ ở đỉnh cao nhất, bản thân Nguyệt Tháp thì nằm ở tổng bộ Bái Nguyệt Giáo tại hoàng thành Kyoto, là một trong tứ đại công trình cao nhất hoàng thành.

Tuy rằng Lý Thương Hải hôm đó cũng không ở trong phòng nhưng mà có thể vượt qua hệ thống an tinh của Bái Nguyệt Giáo sau đó tiến vào Nguyệt Tháp lại lên đến tận tầng 13 mà thần không biết quỷ không hay thì đúng là đáng sợ.

Lý Thương Hải cảm thấy khắp Phù Tang trừ nàng ra chỉ có một người làm được.

Khắp Đông Hải... có lẽ cũng chỉ thêm một người nữa làm được.

Lý Thương Hải là Nguyệt Đế của Bái Nguyệt Giáo thì sao không biết Đông Phương Bất Bại, lúc đầu nàng nghĩ người gửi thư là Đông Phương Bất Bại nhưng mà rất nhanh bỏ đi suy nghĩ này, Đông Phương Bất Bại chỉ là hàng hậu bối, còn chưa thể tiến xa đến vậy hơn nữa Quỳ Hoa Bảo Điển tuy nhanh vô cùng nhưng đâu phải để lẩn trốn?, để gửi được phong thư kia cho nàng, tốc độ thôi là không đủ.

Quỳnh Hương ở một bên nghe Lý Thương Hải hỏi, nàng rốt cuộc mở miệng.

"Lý tiền bối, để mời được tiền bối ra ngoài, tiểu nữ nhờ đến trưởng bối trong nhà ra mặt ".

Lý Thương Hải cau mày nhưng rất nhanh khẽ cong khóe miệng lên mà đáp.

"Biết cả việc ta họ Lý, cái này hẳn không phải tiểu tử Đông Phương nói cho ngươi?, ta nhớ Đông Phương Bất Bại là cô nhi, cũng không anh em họ hàng gì, tuổi của hắn năm nay cũng đã ngoài 40 gần 50 tới nơi, ngươi thì lại quá nhỏ ".

Quỳnh Hương nhu thuận gật đầu.

"Vãn bối cùng huynh trưởng không phải đồng mẹ tương sinh, nhưng huynh trưởng quả thật đối với ta như muội muội ruột, so với muội muội ruột của mình còn tốt hơn ".Chưa đợi Quỳnh Hương nói xong, Lý Thương Hải đã đưa tay lên.

Trong phút chốc Quỳnh Hương có cảm giác không gian bên cạnh mình lạnh lại, đồng thời Lý Thương Hải vốn đang ngồi ở trên ghế đã tiến tới trước mặt nàng, nâng lên dung mạo ẩn trong lớp mặt nạ của Quỳnh Hương, ánh mắt lúc này tuyệt không có vẻ ôn hòa mà mang theo đầy uy áp.

"Ta không quan tâm chuyện anh em ngươi, nên nhớ Nhật Nguyệt Giáo cùng Bái Nguyệt Giáo là đại địch với nhau, ta đáng lẽ ra cũng không có lý do gặp ngươi, bằng vào ngươi cũng chưa có tư cách nói chuyện với bản đế, trở về nhà gọi trưởng bối của ngươi ra, kẻ đó có lẽ còn có tư cách nói chuyện với bản đế ". 

Lý Thương Hải dứt lời, thân ảnh của nàng đã trở lại trên ghế, bàn tay nhẹ phẩy một cái mà nói.

"Trở về đi, các nha đầu, tiễn khách ".

Nàng đuổi khách nhưng Quỳnh Hương không động, ánh mắt vẫn nhìn về phía Lý Thương Hải.

Nàng đuổi khách nhưng mà mấy nha đầu kia cũng không đáp, lúc này ánh mắt Lý Thương Hải dần dần thay đổi, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc.

Nàng cũng không nói gì nữa, chân vẫn gác lên nhau, hai tay đặt ngang sang hai bên như đang ngồi trên vương vị vậy, ánh mắt hướng về hư không bên ngoài như đang đợi một đối thủ xuất hiện, như đang chuẩn bị đón tiếp một đại nhân vật.

Rất nhanh, một đại nhân vật theo cửa lớn tiến tới, một lão nhân lưng còng gần như gập đôi người lại, tay nắm quải trượng mà tiến tới, bước chân rất chậm rất chậm đi đến chỗ Quỳnh Hương, nụ cười mang theo vài phần hiền lành.

Quỳnh Hương cũng nhìn lão đầu, nhẹ mỉm cười với lão đầu.

Tiếp theo lão đầu lại khẽ gật đầu với Lý Thương Hải coi như chào hỏi rồi tự tìm một góc mà ngồi xuống, nhìn bộ dạng quả thật già nua không thể tả mà khổ không thể tả.

Nhìn lão già trước mặt, trong mắt Lý Thương Hải lóe lên vẻ khó hiểu bởi vì Lý Thương Hải quả thực có cảm giác mình biết người này thậm chí đã gặp từ lâu nhưng mà người này là ai thì nàng lại không nhớ ra.

Lão đầu chỉ riêng việc ngồi xuống phải mất đến cả chục giây, sau đó mới hướng về Quỳnh Hương mà nói.

"Tiểu thư, có chuyện gì còn mời cả lão hủ xuống núi như vậy, còn bắt đi xa như vậy, thực sự rất mệt người ".

Lão đầu nói xong mới quay về phía Lý Thương Hải, cười nhạt mà nói.

"Lý tiểu nha đầu, là tiểu thư mời lão hủ xuống núi, lão hủ lại mời tiểu nha đầu ngươi "xuống núi", về phần ý của tiểu thư ra sao thì lão hủ không biết, hiện tại có thể bình tâm mà nghe tiểu thư nói vài lời, thế nào? ".

Lý Thương Hải không đáp, vẫn nhìn chằm chằm vào lão đầu sau đó gần như không tin được mà bật thốt lên.

"Thiên Thượng Thiên Nhân?, Thiên Thánh Trương Thiên? ".

Cũng không biết vì việc gì, Quỳnh Hương quả thực mời Thiên Thánh xuất sơn rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau