CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 796 - Chương 800

Quyển 5 - Chương 64: Nghịch thiên di hành

Thiên hạ quả thật không thiếu kẻ đáng chết, vấn đề là có người sẽ vì dân thay trời hành đạo hay không.

Vô Song sau khi nói chuyện với Thiên Vũ Chính Tắc xong liền cùng kẻ này ra ngoài, trực tiếp đến tìm Tần Hồng Miên.

Tần Hồng Miên nhìn thấy Vô Song ra ngoài vốn muốn mở miệng nhưng khi thấy Thiên Vũ Chính Tắc thì lại thôi, dù sao nàng cùng Thiên Vũ gia vốn có cách trở rất lớn, từ trong nội tâm của nàng ái ngại Thiên Vũ gia vô cùng.

Vô Song có lẽ cũng phát hiện được điểm này nhưng hắn không quan tâm cho lắm, trực tiếp hướng về Tần Hồng Miên hỏi.

"Hồng Miên, ở Phích Lịch Đảo này có tham quan nào đáng chết không? ".

Tần Hồng Miên nghe vậy nhíu mày, nàng không hiểu tại sao Vô Song hỏi mình như vậy bất giác hỏi ngược lại.

"Ngươi hỏi làm gì? ".

Thấy Tần Hồng Miên hỏi, Vô Song đáp.

"Cũng không cần quan tâm nhiều, chỉ biết ta đang bắt đầu đi cứu Tần lão gia ".

Tần Hồng Miên nghe vậy ánh mắt liền sáng lên nhưng mà nàng nhìn về phía Thiên Vũ Chính Tắc xong lại tỏ ra do dự không dám mở miệng.

Vô Song thấy thế lại trực tiếp nói.

"Không sao, hắn là người của ta, có thể tin tưởng ".

Nghe được Vô Song khẳng định, Tần Hồng Miên một lần nữa nhìn về Thiên Vũ Chính Tắc, lúc này Thiên Vũ Chính Tắc cũng rất phối hợp, hắn lùi lại một bước, hai tay dơ lên đầu tỏ vẻ vô can, theo động tác này của hắn Tần Hồng Miên rốt cuộc mới nói.

"Phích Lịch Đảo là địa phương nhỏ nhưng cũng rất quan trọng, ác nhân có nhiều mà tham quan cũng có vài người ".

Vô Song đương nhiên sẽ không quan tâm đám ác nhân kia là cái khỉ gì dù sao giết không có lợi vì vậy hắn chỉ tập trung ghi nhớ vài cái tên tham quan cần giết.

Ghi nhớ vài cái tên sau đó Vô Song ngay trước mặt Tần Hồng Miên cùng Thiên Vũ Chính Tắc mà đưa tay ra sau đầu, chỉ thấy Vô Song tháo tháo một chút liền lột bỏ toàn bộ lớp tóc đen trên đầu ra.

Vô Song đến Phù Tang từ đầu đến cuối đều đội tóc giả bởi màu tóc trắng quả thực quá bắt mắt, thân ở nơi đất khách quê người bắt mắt quá đương nhiên là không tốt, bây giờ thì khác rồi, Vô Song có việc muốn làm, bắt mắt quá thật ra cũng không xấu.

Mái tóc trắng của Vô Song thật ra không khác gì mái tóc của Cơ Vô Song là bao, cả hai đều nuôi tóc dài đến 2/3 gáy, cái này không phải vì Vô Song lười cắt mà là bản thân Vô Song tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, bằng yếu tố thẩm mỹ mà nói Quỳ Hoa Bảo Điển để tóc dài chắc chắn đẹp hơn nhiều lần tóc ngắn, đặc biệt nếu Vô Song cắt ngắn như nam nhân hậu thế bình thường mà sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển chỉ sợ mới càng đau mắt.

Sau khi tháo lớp tóc giả ra, trong lúc Tần Hồng Miên còn đang bất ngờ chỉ thấy Vô Song nhẹ cúi người, bàn tay đưa ra phía sau nàng sau đó nhẹ tháo dây buộc tóc của nàng ra khiến mái tóc đen của Tần Hồng Miên hoàn toàn xõa ra, tung bay trong gió.

Bàn tay khéo léo mà thuần thục cầm lấy dây buộc tóc của Tần Hồng Miên, Vô Song rất nhanh sử dụng nó cho mái tóc của mình, mang toàn bộ phần tóc phía sau buộc thanh một cái đuôi gà nhỏ, lộ hoàn toàn phần gáy ra.

Làm xong hết tất cả mọi việc, lòng bàn tay Vô Song đưa ra nhẹ xoa đầu Tần Hồng Miên, sau đó thân hình rất nhanh đi xuyên qua nàng.

"Nha đầu, ở nhà chờ tin đi, việc của phụ thân ngươi ta nhận rồi ".

Đến khi Tần Hồng Miên kịp phản ứng mà xoay người lại, trong mắt nàng chỉ còn lại bóng lưng của Thiên Vũ Chính Tắc đang chật vật đuổi theo Vô Song, về phần thân ảnh của Vô Song từ lâu đã mất hút.

"Phi, còn gọi ta là nha đầu, ngươi lớn hơn người ta bao nhiêu chứ ".

Một lúc sau Tần Hồng Miên mới cảm thấy khuôn mặt mình trở nên nóng ran, nàng không nhịn được mà mắng một câu bất quá âm thanh của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu vậy. 

........ 
Phù Tang dù sao cũng là Nhật Bản dựa trên thực tế tức là một nước Đông Á, chịu ảnh hưởng rất lớn của hệ tư tưởng nho giáo, vấn đề lễ nghĩa là thứ không thể bỏ qua.

Hai người của Thiên Vũ gia tộc tới đây gần giống như thượng cấp xuống cơ sở hạ tầng thị sát vậy, một trong những thứ không thể thiếu là tiệc rượu tẩy trần.

Người của Thiên Vũ gia tộc tuy cũng không có quá nhiều người nằm trong hệ thống quyền lực của Thiên Hoàng hay trực tiếp thuộc dưới quyền của phủ Đại Tướng Quân nhưng Thiên Vũ gia thì vẫn cứ là Thiên Vũ gia, chức có thể không có nhưng quyền lực thì nghịch thiên.

Phích Lịch đảo không lớn nhưng lại là một nơi tương đối quan trọng bởi hệ thống thương cảng của Phích Lịch đảo rất phát triển, nếu các khu vực được đánh giá thấp nhất là D và cao nhất là S thì Phích Lịch đảo ít ra cũng được B+, đã rất gần A rồi, điểm trừ duy nhất của Phích Lịch đảo là quá xa hai trung tâm quyền lực chính của Phù Tang là hoàng thành Kyoto và thủ phủ Edo, từ đó cơ hội để quan chức Phích Lịch đảo có thể tiếp xúc với nhân vật cao tầng cũng không nhiều, cơ hội lần này càng không thể bỏ lỡ vì vậy chỉ cần là quan "có chút lớn" của Phích Lịch Đảo hôm nay đều cố chen chân mà tới, cố tạo quan hệ với người Thiên Vũ gia nói riêng cùng Bái Nguyệt Giáo nói chung.

Tiệc rượu hôm nay rất lớn và đã nói là tiệc rượu lớn thì ở Phù Tang không thể không có một đặc sản gọi là Nyotaimori (Nữ Thể Thình).

Trong phủ tướng quân lúc này đã tràn ngập âm sắc cùng dục sắc, vị tướng quân của Phích Lịch đảo gọi là Shibuya, theo lý thuyết hắn là người có quyền lực lớn nhất của Phích Lịch đảo nhưng mà hiện tại chỉ có thể ngồi ghế thứ, trong đại phòng này còn chưa tới phiên hắn ngồi ghế chủ, ghế chủ vị thần kỳ lại là một nữ tử.

Nói về trọng nam khinh nữ, thú thật Phù Tang còn vượt xa Trung Nguyên nhiều, cho dù hiện tại ở Phù Tang có một vị Nữ Đế cực kỳ kinh khủng thì cũng chẳng thay đổi được địa vị của phụ nữ trong mắt nam nhân, thân là nữ nhân mà có thể ngồi chủ vị thì cho dù nàng xuất thân Thiên Vũ gia nhưng chỉ sợ so với Thiên Vũ Chính Tắc thì cao hơn vài chục lần là ít.

Shibuya ngồi ở bên trái bàn nữ nhân này, bên phải bàn của nữ nhân này là một nam tử, người này ăn mặc giống hệt Thiên Vũ Chính Tắc, vừa nhìn cũng biết là người Thiên Vũ gia.

Điều đáng nói là cho dù ở đây vị nữ tử kia có thân phận quyền quý nhất thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc Nữ Thể Thình được mang ra cả, trên mỗi bàn ăn đều có một nữ nhân Phù Tang hoàn toàn lõa thể, trên người phủ từng miêng Sushi xen lẫn với từng mảng da thịt trắng muốt lộ ra hơn nữa trên người các nàng còn có làn u hương nhàn nhạt tỏa ra, tương đối mê người.

Điều thích thú nhất với giai cấp cao tầng Phù Tang khi thưởng thức Nữ Thể Thình chính là khi đụng đũa thì cố tình đụng vào các bộ phận nhạy cảm trên người nữ tử, sau đó cảm nhận cơ thể tinh tế kia khẽ run một cái nhưng một chút âm thanh cũng không dám phát ra, sau đó lại nhìn từng mảnh da thịt trắng mịn chuyển sang ửng đỏ.

Ngoài vấn đề này ra thì ở trên bàn ăn đều có kỹ nữ hầu rượu, những kỹ nữ này đừng nói hầu rượu mà hầu cả thân xác cũng được, trừ việc ngay lập tức tiến hành giao hợp thì bọn họ không dám làm ra thì bất cứ bộ phận nào trên người cũng đều là dụng cụ trợ hứng của bậc quyền quý.

Thật ra nếu không có nữ tử ngồi ở chủ tọa kia, bữa tiệc này thậm chí biến thành đại tiệc nhục dục cũng được.

Trước là phần "ăn", sau là phần nhạc, về phần nhạc thì cũng không quá mức biến thái nữa, nhạc thì thật sự do nhạc công đảm nhiểm, nhạc công tấu nhạc, ca kỹ nhảy múa, đám người này tạo ra một loại "mị" thái cho bữa tiệc nhưng mà cũng chưa đến mức biến nó thành một chữ "dâm".

Tại vị trí chủ tọa, nữ tử đến từ Thiên Vũ gia kia gần như mặc kệ mọi âm thanh xung quanh cũng không muốn nhìn thứ gì, trên bàn của nàng cũng có một nữ tử, một nữ tử đặc biệt mỹ lệ nhưng trong mắt nàng chỉ là cái xác không hơn.

Đôi đũa trúc nhẹ mở, chậm rãi bở từng miếng Sushi vào miệng, nàng ăn rất chậm, phi thường chậm.
Bữa đại tiệc này có thể nói chia thành hai phần, toàn bộ đám người kia là một phần, nàng là một phần.

Tiệc quá ba phần, mị ý càng ngày càng cao, dâm hỏa càng ngày càng vượng, có thể nói là cao trào thì bỗng thấy nữ tử ngồi ở chủa tọa hạ đũa xuống.

Không chỉ có nàng mà nam tử đến từ Thiên Vũ gia đang cho một tay vào ngực kỹ nữ mà nắn bóp kia cũng rút ra, ánh mắt hai người đều chậm rãi nhìn ra ngoài.

Vì không khí của bữa tiệc này nên cũng không ai có thể quan tâm tới hành động của hai người Thiên Vũ gia, chỉ thấy hai người Thiên Vũ gia đưa mắt về phía nhau, trên khuôn mặt lộ ra vẻ khó hiểu, sau đó nam tử gật đầu một cái nhưng nữ tử lại nhè nhẹ lắc đầu, thế là nam tử lại gật đầu sau đó lằng lặng mà ngồi tại chỗ có điều một tay còn lại khẽ nắm lấy thanh Katana bên cạnh mình,

Thời gian dần dần trôi qua, chỉ 5 phút sau, cửa phòng vốn đang đóng hoàn toàn bị người ta dùng lực mà phá ra.

Chỉ thấy một tên binh sỹ phủ tướng quân bị đánh bay vào trong chính điện, theo biến cố này mọi sự như dừng lại vậy, tất cả ánh mắt đều đổ dồn ra ngoài. 

Ở ngoài kia... vậy mà đã biến thành địa ngục nhân gian, binh lính bên ngoài... chết la liệt cả.

Ở ngoài kia, có một nam tử toàn thân mặc hắc y rộng thùng thình, ít nhất bộ quần áo rộng hơn thân thể của hắn phỉa một cỡ, tiếp theo là kẻ này bịt mặt, hai tay cầm hai thanh Tantou tương đối dài, chỉ tính lưỡi kiếm thôi đã đạt đến 30 cm, đặc biệt nhất là mái tóc của kẻ này trắng xóa... hay nói đúng hơn nó vốn màu trắng xóa nhưng hiện tại đã lấm tấm màu đỏ của máu, tạo cho người ta một cảm giác đáng sợ cùng cực.

Kẻ này tiến tới như thổi một loại hàn khí vào khắp chính phòng khiến tất cả kỹ nữ cùng ca kỹ sợ hãi mà bỏ chạy tán loạn, về phần những nữ nhân đóng vai trò làm bàn ăn kia thì tốt chất tốt hơn, ít nhất bọn họ vẫn không cử động.

Kẻ này sau khi phá cửa cũng không lập tức tiến vào chính điện mà mang ánh mắt lướt qua toàn bộ những người trong phòng, ánh mắt của hắn mang theo sự rét lạnh thấu xương, thứ rét lạnh làm đám quyền quý rụt cả cổ lại, đám người này rốt cuộc cũng không chịu được, trực tiếp rời khỏi vị trí, cộng đồng chạy về phía sau.

Đại sảnh này không chỉ có cửa trước mà có cả cửa sau chứ chẳng phải không gian khép kín, dựa vào thông lộ phía sau thoát hiểm vẫn là thừa sức tuy nhiên hôm nay có người Thiên Vũ gia ở đây, lại khiến vài kẻ "tinh minh" lộ ra lá gán lớn hơn, căn bản cũng không có ý bỏ chạy, trong đó có tướng quân Shibuya.

Shibuya đợi cho tình hình loạn đến mức độ nào đó lập tức vỗ bàn một cái, giọng của kẻ này không mở miệng thì thôi, một khi mở miệng thì nghe trầm vô cùng, khó chịu vô cùng.

"Cuồng đồ to gan, ngươi là người phương nào giữa thanh thiên bạch nhật dám tấn công phủ tướng quân? ".

Shibuya đương nhiên nói tiếng Phù Tang, tại sao Vô Song lại gọi đây là tiếng Phù Tang mà không phải tiếng Nhật?, đấy là vì so với tiếng Nhật ở hậu thế thì có một chút khác biệt.

Vô Song kiếp trước đúng là biếc tiếng Nhật, tuy không dám nói trình độ kinh người ra sao nhưng giao tiếp không thành vấn đề, kiếp này khi đến Phù Tang vậy mà nghe câu được câu mất, khoảng thời gian đầu tiên khi tới nơi này thay vì lập tức tìm tới Phích Lịch Môn thì Vô Song đi đọc sách, dùng thiên phú Cái Thế Thần Đồng của mình cố gắng mà "nuốt trôi" cái đống ngôn ngữ Phù Tang này.

Ngôn ngữ Phù Tang giống với tiếng Nhật đến 8 phần lại trải qua vài tuần không ngừng cố gắng của Vô Song, rốt cuộc hiện tại Vô Song cũng có thể trở lại trình độ của mình ở kiếp trước, giao tiếp tạm coi là không có trở ngại.

Nhìn về tên vừa phát biểu, Vô Song thản nhiên nói.

"Yasumasa Shibuya? ".

Shibuya đã lâu còn chưa bị kẻ khác đọc cả họ cả tên bao giờ, trong lòng tức giận nhưng hiện tại là thời điểm phi thường nên chính hắn cũng không dám loạn động, chỉ có thể cố gắng lấy hết khí thế mà đáp.

"Chính là bản tướng quân ".

Vô Song gật đầu, thản nhiên nói.

"Ta gọi Nghịch Thiên Di Hành, nếu ngươi là Yasumasa Shibuya thì chết được rồi ".

Bằng vào tội của hắn ở thế giới này, hắn đáng chết một vạn lần.

Bằng vào khuôn mặt cùng cái tên của hắn, hắn đáng chết thêm một nghìn vạn lần.

Quyển 5 - Chương 65: Thiên Vũ Huân

Vô Song rất ít khi nhớ tên người lạ nhưng ở kiếp trước có một cái tên mà Vô Song không thể không nhớ, cái tên kia gọi là Yasumasa Shibuya.

Ở thế giới này khi nghe cái tên Yasumasa Shibuya từ trong miệng Tần Hồng Miên, Vô Song đã thấy là lạ đồng thời chỉ bằng cái tên này thì không cần tính tội ác của hắn cũng làm Vô Song thấy ngứa mắt, bản thân sinh ra ác cảm.

Sau khi giết vào phủ tướng quân, sau khi phá nát cửa chính mà nhìn vào đại điện, Vô Song... thậm chí cũng không cần biết kẻ nào là Shibuya nữa bởi vì khuôn mặt kẻ này giống hệt Shibuya ở kiếp trước.

Bằng vào khuôn mặt này, bằng vào cái tên kia thì đừng nói đối phương vô tội mà cho dù kẻ này là đại thiện nhân thì Vô Song cũng giết.

Vô Song đã lâu không còn là người tốt, hắn có thể nói là ma đầu giết người như ngóe cũng được, nếu đã là ma đầu muốn giết một người thật ra không cần lý do.

Nhìn thấy Yasumasa Shibuya, Vô Song đại khái cũng quên luôn tội của hắn trong miệng Hồng Miên, như đã nói ở trên, kẻ này chắc chắn phải chết.

Vô Song nói dứt lời, thân hình đã động, cũng kệ luôn hai người Thiên Vũ gia, trước giết người sau đó tính sau.

Vô Song lao về phía Shibuya khiến hắn sợ mất mật, dù sao Vô Song có thể giải quyết hết đám binh lính ngoài kia mà mọi người không hề hay biết thì Shibuya cũng hiểu mình há phải là đối thủ của Vô Song.

Trước trang bức không chạy nhưng hiện tại là không chạy được nữa vì tốc độ của Vô Song quá nhanh, hắn chỉ có thể hướng ánh mắt nhìn về hai người Thiên Vũ gia, hai thần hộ mệnh của mình.

Quả nhiên, Thiên Vũ gia sẽ không để Shibuya chết, dù sao Shibuya cũng là tướng quân, để hắn chết thì không hay lắm hơn nữa hai người Thiên Vũ gia tộc còn có nhiệm vụ trong người, nhiệm vụ này không có Shibuya hỗ trợ thì mất thời gian hơn nhiều.

Trong hai người, nữ tử không động, nàng vẫn tiếp tục đụng đụa nhấm nháp đồ ăn.

Nữ tử không động vậy nam tử sẽ động, kẻ này dùng một tay ném thẳng cái bàn về phía Vô Song, trên bàn này đương nhiên có nữ tử chuyên dùng cho Nữ Thể Thình.

Dùng một tay có thể hất bay cả người cả vật hơn nữa nhẹ nhàng như không, nam tử kia thực lực cũng sẽ không tệ.

Vô Song nhìn thấy động tác của nam tử kia, ánh mắt hơi lóe lên đồng thời thanh Tantou trong tay cũng xoay ngược lại, chém ra một đường kiếm.

Khi Vô Song xuất thủ, rốt cuộc nữ tử kia cũng dừng đũa, ánh mắt khẽ nhíu sau đó ánh mắt xuất hiện vài phần hứng thú.

Tại sao nàng hứng thú?, ấy là vì một kiếm của Vô Song cắt qua người nữ tử kia nhưng lại không gây cho nàng một vết thương nào mà nguyên cái bàn sau lưng nàng lại bị chém làm đôi, kiếm kỹ đến trình độ này không tán thưởng không được.

Nam tử kia thì không có sức quan sát tốt như thế, lúc này hắn cũng đã động, khi cái bàn bị chém nát làm đôi cũng là lúc thanh Katana trong tay hắn đâm thẳng về phía trước, mũi kiếm trực tiếp đâm xuyên qua cơ thể nữ nhân kia sau đó như thái đậu hũ vậy, đường kiếm xuyên qua cơ thể nàng một cách dễ dàng rồi đâm thẳng về phía Vô Song.

Vô Song ánh mắt hơi nhíu, máu tươi bắn thẳng về khuôn mặt hắn, Vô Song theo bản năng lộ ra một tia chán ghét, trọng tâm cả cơ thể đột ngột nghiêng đi, lấy một tay chống xuống mặt đất mà lướt qua luôn cái khu vực này.

Tốc độ của Vô Song đột ngột bạo phát lại càng khiến nữ tử ngồi ở ghế chủ vị cảm thấy hứng thú hơn, nàng rốt cuộc bỏ tay ra khỏi đôi đũa trúc, một tay chống cằm chăm chú nghiên cứu Vô Song.Vô Song rời khỏi phạm vi công kích của nam tử Thiên Vũ gia nhưng mà còn lâu mới thoát được khỏi hắn, kẻ này tuy tốc độ di chuyển không bằng Vô Song nhưng tốc độ sử dụng kiếm thì kinh người, chỉ thấy cổ tay xoay một cái, thanh Katana xoay tròn như mũi khoan, gần như không phải đợi một giây nào, phần bụng nữ tử liền bị khoan một lỗ, mượn cái lỗ này nam tử lập tức rút kiếm lại, biến đổi từ trạng thái hai tay sang một tay, dùng hết sức bổ ngang từ trên xuống dưới.

Vô Song quả thật vẫn chưa thể rời khỏi phạm vi công kích của đối phương, đành phải lấy thanh Tantou xoay ngược ra mà đỡ.

Cú chém rất mạnh, kình lực rất lớn, trực tiếp ép cho Vô Song phải dừng lại, hơn nữa thân thể không khỏi run lên một chút.

Nhìn thấy tình cảnh này, không chỉ nam nhân kinh ngạc mà nữ nhân càng thêm kinh ngạc.

Nam nhân vốn tưởng bằng vào một nhát chém này hất bay cả người Vô Song đi không khó hoặc trực tiếp chặt một tay Vô Song cũng được nhưng nào ngờ Vô Song đang di chuyển mà vẫn có thể thoải mái đón đỡ như vậy?.

Về phần nữ tử, nàng bắt đầu đưa tay về phía sau, nắm lấy chuôi kiếm của mình, trong lòng thầm khen một tiếng.

"Kiếm pháp của Hạo Thạc trong gia tộc tuy không cao nhưng bàn về uy lực chỉ có Thập Ngũ Đương Đại mới có thể dễ dàng đón đỡ, kẻ kia vậy mà cũng làm được? ".

Nam tử kia gọi là Thiên Vũ Hạo Thạc, cũng là từ dòng phụ lên đến dòng chính như Thiên Vũ Chính Tắc nhưng mà ở trong gia tộc thứ hạng cao hơn Thiên Vũ Chính Tắc nhiều lắm, về phần nữ tử kia thì thân phận càng cao bởi nàng nằm trong Thập Ngũ Đương Đại.

Cái gì gọi là Thập Ngũ Đương Đại?, đây là mười lăm người có khả năng kế thừa ngôi vị gia chủ thế hệ sau của Thiên Vũ gia.

Lại nói Vô Song đỡ được một kiếm của Thiên Vũ Hạo Thạc, trong lòng lóe lên sát khí.

Vô Song muốn giết người, bình thường nói thật cho mười kẻ như Thiên Vũ Hạo Thạc đứng ra xếp hàng thì cũng chỉ có nước chết chung một chỗ, làm gì có chuyện ngăn được Vô Song?, vấn đề thời điểm hiện tại cũng không bình thường.Vô Song biết, trước muốn giết người thì ít nhất cũng phải giải quyết Thiên Vũ Hạo Thạc đi đã, nghĩ tới đây một chân trụ của Vô Song vận sức, cả người thuận thế lộn về phía sau.

Thân thể Vô Song lộn ngược một vòng, lấy nắm tay đấm thẳng xuống đất tạo thành hùng kình, cả người lại bắn ngược trở lại với tốc độ còn nhanh hơn, hai tay nắm hai thanh Tantou toàn lực bổ xuống.

Thiên Vũ Hạo Thạc thấy thế vội xoay ngang thanh Katana ra, động tác này phi thường quy củ hơn nữa kẻ này lực lớn vô cùng, hắn có tự tin hất bay thân thể Vô Song ra, thậm chí hai cánh tay cầm chuôi kiếm còn đang gồng lên khiến từng đường cơ bắp cuồn cuồn xuất hiện, nhìn đôi tay của hắn giống như loài tinh tinh vậy, so với vẻ ngoài của Vô Song thì mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Vô Song nhảy lên rồi toàn lực chém xuống bất quá khi hai bên sắp chạm vào nhau thì bàn tay Vô Song buông ra, hai thanh Tantou cứ thế không có lực đập vào thanh Katana mà bị hất bay lên trời đồng thời thân thể Vô Song hạ xuống.

Vì Thiên Vũ Hạo Thạc gồng sức quá lớn, hắn cũng không biến chiêu kịp, chỉ thấy Vô Song lúc này đã hạ xuống một cái đầu gối nện thẳng vào bụng Thiên Vũ Hạo Thạc.

Thiên Vũ Hạo Thạc không tránh kịp nhưng mà ánh mắt cũng lộ ra ý mừng, hắn còn tưởng Vô Song dùng cái gì tấn công hắn nhưng chỉ là đấu gối thì hắn có thể dễ dàng chịu được, căn bản "không ăn thua".

Ngoài vấn đề này ra, khi Vô Song lại gần hắn thì hắn cũng cảm thấy Vô Song chết chắc bởi vì khả năng cận chiến của Thiên Vũ Hạo Thạc còn mạnh hơn kiếm pháp của hắn nữa.

Đáng tiếc Thiên Vũ Hạo Thạc nhầm to rồi, ăn một đầu gối của Vô Song vào bụng, hai trong mắt của hắn trợn ngược lên, suýt lồi cả ra ngoài, miệng há hốc, bụng quặn đau không thở được.

Vô Song vòng một tay ra phía sau hắn nắm lấy cổ tay Thiên Vũ Hạo Thạc kéo ngược về phía sau, chỉ nghe răng rắc một tiếng, cả cánh tay của Thiên Vũ Hạo Thạc bị bẻ gãy gập, sau đó tay phải Vô Song đưa ra vừa vặn nắm lấy thanh Tantou đầu tiên rơi xuống, thanh Tantou cắm xuyên qua gáy của Thiên Vũ Hạo Thạc, đường kiếm ngoan vô cùng, ngọt vô cùng.

Thân hình Thiên Vũ Hạo Thạc ầm ầm đổ xuống, lúc này tay trái Vô Song vừa vặn nắm lấy thanh Tantou thứ hai, cổ tay xoay một vòng rồi ném nó đi.

Khi Thiên Vũ Hạo Thạc ngã xuống nền đất thì... cái đầu của Shibuya cũng bắn ngược lên trời, tạo thành một đóa huyết hoa nở rộ.

Giải quyết xong hai người, bộ hắc bào của Vô Song đã ngập tràn vết đỏ của máu, là máu của Thiên Vũ Hạo Thạc bắn lên, Vô Song khoan thai rút thanh Tantou đâm xuyên cổ họng của hắn ra, sau đó nhìn về phía nữ tử ngồi chủ vị kia.

Nữ tử ngồi chủ vị cũng đang nhìn Vô Song, sau đó nàng bất ngờ mở miệng.

"Ngươi giết người của Thiên Vũ gia vậy ngươi có chạy khắp Phù Tang cũng không có chỗ nương thân, trước mặt của ngươi chỉ có một con đường chết ".

"Ngươi gọi Nghịch Thiên Di Hành đúng không?, ta gọi Thiên Vu Huân, nếu trước mặt ngươi chỉ có một đường tử lộ, không biết có muốn chọn một đường tử lộ khác không? ".

Thiên Vũ Huân nói xong chậm rãi đứng lên, bàn tay nắm lấy chuôi Katana sau lưng, ánh mắt nhà nhạt nhìn Vô Song.

Trong mắt nàng thì kẻ gọi là Nghịch Thiên Di Hành kia... đã vô hạn tiếp cận trình độ Thập Ngũ Đương Đại tuy nhiên vô hạn tiếp cận có nghĩa là chưa tiếp cận, thân là một trong Thập Ngũ Đương Đại, nàng vẫn có tự tin giải quyết đối phương.

Quyển 5 - Chương 66: Anh hùng cứu mỹ nhân (1)

Thiên Vũ Huân là một nữ nhân xinh đẹp nhưng mà vấn đề nàng xinh đẹp thế nào thì hiện tại Vô Song không để ý lắm.

Vấn đề làm Vô Song để ý là lời Thiên Vũ Huân nói, trong miệng nàng lúc nãy có nói "một đường tử lộ khác", cái vấn đề này rất có chiều sâu.

Nếu theo suy nghĩ bình thường cùng nhưng việc mà Thiên Vũ Chính Tắc nói thì theo Vô Song đám cao tầng Phù Tang đang muốn tập hợp những nhân vật cường đại nhất Phù Tang để làm một việc gì đó, và với màn thể hiện này của Vô Song đương nhiên cũng đủ lọt vào danh sách này.

Vậy bọn họ muốn tập hợp những kẻ mạnh nhất đất nước làm gì?, hơn nữa theo lời Thiên Vũ Huân thì những người mạnh nhất được tập hợp kia chỉ sợ sẽ phải đi vào tử lộ.

Đáp án thích hợp nhất cũng chỉ có thể là mang những cường giả này quyết chiến với nhau.

Vô Song nhớ Thiên Vũ Chính Tắc nói Thiên Vũ gia cùng nhà Kido đều được phái đi làm nhiệm vụ.

Thiên Vũ gia hiện tại đại diện cho Bái Nguyệt Giáo, làm đồng mình của phủ Đại Tướng Quân.

Nhà Kido thì Vô Song chưa từng nghe nhưng theo Thiên Vũ Chính Tắc thì đám người này cũng rất cường đại và chỉ chịu nghe lệnh Thiên Hoàng, tức là phe của Thiên Hoàng.

Hai phe đang đối địch nhau cộng đồng phái ra hai siêu thế lực cùng làm hai việc tương đối tương tự lại móc nối thêm các thông tin kể trên, Vô Song cảm thấy đám người này rất có thể mở một sinh tử lôi đài, mỗi bên mang theo số cường giả tương đương nhau rồi thả vào chém giết, bên thắng đương nhiên là bên có thể sống đến cuối cùng đồng thời bên thắng trong trận tử chiến khủng khiếp này chỉ sợ cũng sẽ thắng thế trong sự so kè giữa hai thế lực hiện nay.

Hoặc là Thần Đạo nhượng bộ, hoặc là Bái Nguyệt Giáo lui binh.

Đây là đáp án đầu tiên mà Vô Song nghĩ ra qua lời nói của Thiên Vũ Huân cùng với những thông tin hắn thu thập được bất quá cái suy nghĩ đầu tiên này rất nhanh bị Vô Song ném ra khỏi đầu.

Giả thuyết này nghe thì hợp lý nhưng quá mức vớ vẩn.

Hai đại thế lực của Phù Tang mới kiềm chế lẫn nhau, vẫn chưa nổ ra đại chiến, lại càng không có thế lực thứ ba uy hiếp cả hai, vậy việc gì phải tất tay chơi lớn như vậy?, việc gì phải chơi thủ đoạn được ăn cả ngã về không như vậy?.

Nếu cái cách bên trên được chấp nhận, được thực hiện thì Phù Tang từ lâu đã thống nhất, cũng chẳng ở trong tình trạng giằng co lẫn nhau vài trăm năm suốt từ giai đoạn đại tướng quân Ieyasu còn sống cho đến bây giờ.

Rốt cuộc, Vô Song vẫn là không đoán được huyền cơ bên trong, bàn tay nhẹ nhẹ xoay thanh Tantou còn lại thành vòng tròn, ánh mắt nhìn Thiên Vũ Huân, Vô Song khẽ cười mà nói.

"Một tử lộ khác?, là cái gì, nghe có vẻ rất đặc sắc ".

Thiên Vũ Huân từ từ bước xuống, sau đó khi khoảng cách giữa nàng cùng Vô Song chỉ còn lại 10 bước bản thân nàng mới dừng lại.

Trên người Thiên Vũ Huân đang mặc một bộ trang phục khiến Vô Song nhớ lại cái đám học Kendo ở hậu thế, tất nhiên là nàng không mang giáp mà chỉ là lớp quần áo bên trong, với váy dài màu đen cùng áo dài tay màu trắng.Dừng lại trước người Vô Song, tay trái nắm lấy chuôi kiếm, tay phải từ từ rút kiếm ra.

Thú thật Vô Song cảm thấy rất phiền phức, nếu đây là Trung Nguyên đợi ngươi bước lại, đợi ngươi thủ thế, xong đợi ngươi rút kiếm thì chỉ sợ đã ăn một rổ ám khí vào người nhưng đây là Phù Tang, khi mà tinh thần võ sĩ đạo đi vào tiềm thức con người thì có một số cái rất khó thay đổi.

Vô Song rốt cuộc cũng đợi được Thiên Vũ Huân làm xong động tác, nhìn thấy nàng rút thanh Katana ra có điều khi nhìn vào thanh Katana của nàng thì Vô Song hơi giật mình, thanh Katana vậy mà có lưỡi màu phấn hồng?, khoa trương như vậy?.

Thiên Vũ Huân thì không biết Vô Song đang nghĩ gì, suy nghĩ của nàng đầu tiên là khống chế Vô Song đã.

Nàng tuy nằm trong Thập Ngũ Đương Đại nhưng việc để một nhân vật dòng chính của Thiên Vũ gia bị giết lại thêm một tướng quân bị giết ngay trước mặt mà không làm gì được thì chính nàng cũng chịu áp lực rất lớn, muốn nói gì trước hết phải khống chế được tù phạm trước mặt thì mới có thể tính tiếp.

Nàng thủ thế cũng rất giống Kendo, ít nhất giống trên Tv mà Vô Song xem bởi chính Vô Song cũng không quá hiểu Kendo rốt cuộc như thế nào, tiếp theo trên người nữ tử này bắt đầu xuất hiện từng tia kiếm khí mờ mờ ảo ảo.

Nàng ta dĩ nhiên có thể làm được việc kiếm khí ly thể?.

Hai tay nắm chặt chuôi Katana, nàng lao thẳng về phía Vô Song, theo động tác của nàng, kiếm khí trên người nàng bắt đầu tụ lại, toàn bộ dung nhập vào đường kiếm, đường kiếm không chỉ nhanh, mạnh, mà uy lực cũng kinh khủng.

Vô Song chỉ cần nhìn một mắt cũng biết uy lực kiếm này, cả người không lùi mà tiến, lao thẳng về phía mũi kiếm của nàng, nhìn thấy hành động của Vô Song bản thân Thiên Vũ Huân căn bản cũng không có ý định thu tay.

Nàng quả thật có hứng thú với Vô Song nhưng mà Vô Song nếu một mực xin chết thì nàng sẵn sàng để Vô Song chết, cái này không vấn đề gì.Khi mũi kiếm cùng với Vô Song chỉ còn lại một chút khoảng cách nào ngờ cả người Vô Song trượt xuống, lướt về phía sau Thiên Vũ Huân.

Thiên Vũ Huân ngay lập tức xoay người, kiếm chiêu trong tay nàng biến hóa, từ hai tay thành một tay, tùy ý mà vẽ một vòng.

Một vòng kiếm này cực kỳ hoa lệ hơn nữa theo đường vòng cung này thì khi Vô Song vừa ổn định cơ thể kiếm đã tới.

Vô Song chỉ có thể đưa thanh Tantou của mình ra đón đỡ nhưng mà cũng chẳng nhạc nhiên lắm khi thanh Tantou va chạm với một nhát chém của Thiên Vũ Huân lập tức bị chém vỡ. 

Không phải là gãy làm đôi mà là chém vỡ, thanh Tantou này vốn là Vô Song đi "mượn" ở một cửa hàng thợ rèn nổi tiếng nởi Phích Lịch Đảo, khi nó va chạm cùng thanh katana của Thiên Vũ Hạo Thạc thì đã xuất hiện những vết nứt, nay chịu một kiếm của Thiên Vũ Huân thì trực tiếp bị chém vỡ.

Thanh kiếm bị Thiên Vũ Huân hủy đi nhưng mà tay Vô Song cũng không chậm, bàn tay mở ra lập tức bắt lấy vài mảnh vụn trong kẽ tay, phi thẳng về phía Thiên Vũ Huân.

Thiên Vũ Huân lại một lần nữa thu kiếm lại, chỉ thấy khác với sự uyển chuyển vừa rồi, kiếm của nàng trở nên nhanh vô cùng, chỉ vài đường kiếm đã đánh bật tất cả ám khí của Vô Song.

Tất nhiên Vô Song cũng chẳng hy vọng gì mượn ám khí tấn công nàng cả, Vô Song lập tức lăn lộn ba vòng trên mặt đất, lăn thẳng đến bên cái xác của Thiên Vũ Hạo Thạc sau đó bàn tay đưa ra, cầm lấy thanh Katana của hắn.

Thanh Katana này ít nhất tốt hơn hai thanh Tantou mà Vô Song "mượn" nhiều lắm.

Vô Song vừa cầm được Katana thì Thiên Vũ Huân đã tới, nàng vừa đánh bật ám khí vừa có thể nhìn ra bước di chuyển của Vô Song đồng thời cũng hiểu bước di chuyển của Vô Song là đang làm gì vì vậy ngay khi Vô Song cầm được thanh Katana thì nàng đã lao tới.

Vô Song trong lòng âm thầm thấy lạ, Thiên Vũ Huân thân hình không tính là ngực tấn công mông phòng thủ, cũng không nhìn thấy sức mạnh trong thân thể nàng, thân thể nàng có vẻ đầy nhu mì mà mềm yếu, vậy mà cũng dám cường công Vô Song?.

Rất nhanh Vô Song nhận được đáp án bởi vì Vô Song rất nhanh cảm nhận được một luồng sức mạnh cơ bắp ập thẳng vào người Vô Song, sức mạnh thuần tùy phải gấp 3 lần Thiên Vũ Hạo Thạc là ít.

Trước sức mạnh thuần túy của nàng, Vô Song trực tiếp bị đẩy lùi lại nửa bước, điều này cũng làm Thiên Vũ Huân kinh ngạc một chút nhưng rất nhanh nàng coi đó là việc đương nhiên, dù sao trong mắt nàng Vô Song cũng rất gần với Thập Ngũ Đương Đại rồi.

Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, nàng bắt đầu liên tụ dồn ép Vô Song, càng đáng nói là thế kiếm của nàng vừa mạnh mẽ vừa như nước chảy mây trôi đồng thời bộ pháp cũng chắc chắn vô cùng, cứ như mỗi khi nàng tiến lên một bước thì sẽ lại đẩy người khác lại gần tử địa thêm một bước vậy.

Cầm trong tay thanh Katana của Thiên Vũ Hạo Thạc ấy vậy mà Vô Song có cảm giác càng khó đánh, nữ nhân gọi là Thiên Vũ Huân này quả thật không đơn giản, nàng thoạt nhìn tuổi tác không lớn nhưng mà mạnh hơn Dung nhi nhiều.

Một người chỉ tiến, một người bị ép lùi, Vô Song rốt cuộc bị ép lùi lại 7 bước, lúc này sau lưng Vô Song cũng đã là vách tường.

Quyển 5 - Chương 66-2: Anh hùng cứu mỹ nhân (2)

Vô Song tuy quay lưng lại với vách tường nhưng đương nhiên cũng tự đo được khoảng cách, trong mắt bắt đầu hơi híp lại.

Vô Song muốn hạ Thiên Vũ Huân thì dễ vô cùng, trình độ của nàng rất cao nhưng đại khái cũng cỡ Mộ Dung Phục hoặc thậm chí còn yếu hơn, trình độ cỡ này Vô Song một tay là có thể trấn áp nhưng hiện tại thì Vô Song phải nghĩ cách khác, rốt cuộc ánh mắt Vô Song lóe lên, bản thân tiếp tục lùi lại.

Thấy Vô Song lùi lại, Thiên Vũ Huân đương nhiên sẽ đuổi theo, thế kiếm của nàng càng đánh càng mạnh, càng áp chế được đối phương thì thế kiếm càng lớn, càng khiến đối thủ khó đón đỡ, khiến đối thủ cảm thấy không thể thở nổi từ đó cởi giáp xin hàng, hiện tại sắp dồn được Vô Song vào chân tường, nàng đương nhiên không thể từ bỏ thế công.

Vô Song quả nhiên bị ép sát vào tường nhưng lúc này chân trái của Vô Song dùng hết lực đạp ra phía sau một tiếng, sau đó hai tay dồn hết sức chém ngang một đao.

Thiên Vũ Huân thấy vậy mặt mũi không hề biến sắc, Vô Song làm gì thì nàng cũng có chuẩn bị, nàng để chân sau khẽ bước lùi về phía sau, chân trước khụy xuống, hai tay nắm chặt kiếm, sẵn sàng cho một lần va chạm với Vô Song.

Đương nhiên nàng chuẩn bị rất tốt nhưng mà Vô Song nào chơi cái trò đó, Vô Song đạp một chân vào tường, cả người lấy sức lao lên, làm như liều mạng chém ra một đường nhưng thật ra là buông kiếm sau đó hai tay Vô Song đưa ra, rất nhanh bắt lấy hai cánh tay của Thiên Vũ Huân rồi dùng sức đè xuống.

Theo động tác này của Vô Song, Thiên Vũ Huân chỉ cảm thấy có một dòng điện chạy qua phần cổ tay sau đó toàn bộ cổ tay đều tê liệt đến nỗi nàng bị Vô Song ép buông kiếm ra.

Trong đầu Thiên Vũ Huân lúc này thật ra cũng không phải hoảng loạng mà là... lại thầm khen Vô Song một tiếng.

"Kẻ này hóa ra còn là cao thủ đòn khóa ".

Thiên Vũ Huân tuy chịu đau đớn nhưng vẻ mặt nàng thì vẫn hết sức bình thường, dưới sức lực của Vô Song, cả người nàng trùng xuống nhưng mà nàng lúc này lại nhảy bật về phía trước, dùng hai chân đẩy cơ thể tiến thẳng vào ngực Vô Song.

Tiếp theo nàng nghiêng người, lấy toàn bộ trục bả vai làm điểm tựa, lấy một chân làm điểm trụ, cả người quật ngược Vô Song xuống đất.

Chỉ nghe rầm một tiếng, sống lưng của Vô Song thật sự bị đập mạnh xuống sàn nhà, tiếp theo cũng chẳng đợi Vô Song kịp đứng lên, Thiên Vũ Huân đã ngồi lên người hắn, bàn tay đưa vào trong ngực sau đó rút thẳng ra một thanh đoản đao, trong tay nàng lúc này là một thanh Tantou có điều là loại chỉ có lưỡi dài 10 cm.

Rút thanh Tantou ra, Thiên Vũ Huân lấy tay trái nắm lấy cổ tay phải của chính mình rồi dùng toàn lực đâm xuống.

Nhìn nữ tử đang ngồi trên bụng mình mặt không hề đổi sắc, ngay cả giết người đến nơi mà sắc mặt vẫn lạnh như tiền, Vô Song không thể không công nhận, Thiên Vũ Huân rất xuất sắc.

Một kiếm của Thiên Vũ Huân đâm xuống đương nhiên bị cản lại bởi hai tay Vô Song lúc này nắm lấy cả hai cánh tay của nàng, chỉ cần Vô Song không thả ra thì Thiên Vũ Huân tuyệt đối không đâm xuống được. 

Tất nhiên Thiên Vũ Huân cũng có thể lựa chọn buông thanh Tantou ra cho nó rơi tự do nhưng hiện tại mũi dao cách ngực Vô Song chỉ có hơn 3 cm, cho dù rơi tự do thì cũng chẳng giết được người.
Ngồi trên bụng Vô Song, Thiên Vũ Huân dùng hết sức bình sinh cố ấn mũi Tantou xuống nhưng đổi lại chỉ là Vô Song phát lực càng ngày càng mạnh, như muốn bẻ gãy cánh tay nàng vậy.

Thiên Vũ Huân nằm trên, Vô Song nằm dưới, lúc này Vô Song khẽ cười.

"Vị tiểu thư này, ngươi với ta thế này thì người thiệt chỉ có thể là ngươi ".

Nhìn ánh mắt của Vô Song đầy trêu trọc mình, rốt cuộc trên khuôn mặt Thiên Vũ Huân cũng lộ ra vẻ tức giận mà nói.

"Hừ, không bao lâu nữa có người đến, lúc đó để xem ngươi chạy kiểu gì, ta chỉ cần kiềm chân ngươi ở đây là được ".

Thật sự Thiên Vũ Huân rất không tệ bởi vì không biết nàng tu luyện môn công phu gì mà khi nàng ngồi lên người Vô Song bản thân Vô Song như có cảm giác bị một ngọn núi đè lên vậy, muốn đẩy nàng ra chỉ sợ Vô Song nhất định phải thể hiện vài phần bản lĩnh.

Tất nhiên Vô Song không cần thể hiện cho lắm bởi rất nhanh Thiên Vũ Huân không thể ngờ tới đôi chân Vô Song động.

Cơ thể Vô Song vốn mềm dẻo vô cùng, nếu không có cơ thể này hắn đã chẳng học được Quỳ Hoa Bảo Điển.

Chỉ thấy Vô Song trong tình trạng nằm đất nhưng hai chân nâng lên vuông góc với cơ thể, hai bàn chân hắn kẹp thẳng vào mái tóc dài phía sau của Thiên Vũ Huân sau đó giật ngược về phía sau.
Thiên Vũ Huân trong chốc lát thậm chí cảm thấy da đầu mình bị kéo ra, đau đớn vô cùng, nàng hét thảm một tiếng sau đó thật sự ngã ngửa về phía sau.

Đau đớn làm đầu óc Thiên Vũ Huân gần như tê dại, tiếp theo nàng chỉ thấy ngộp thở bởi Vô Song đã đè lên nàng, dùng cánh tay chặn cổ họng của nàng lại, một tay còn lại chẳng biết từ bao giờ cầm lấy thanh Tantou của nàng, ánh mắt đầy sát khí.

"Mỹ nhân, Nghịch Thiên Di Hành ta không muốn giết ngươi nhưng hôm nay ta đụng vào người Thiên Vũ gia sẽ rất phiền phức, ở đây cũng chỉ mình ngươi thấy ta giết người, giết ngươi liền không phiền phức nữa ".

Vô Song nói dứt lời, trong ánh mắt của Thiên Vũ Huân, Vô Song thực sự đâm xuống, nàng thậm chí đã nhắm mắt lại bất quá... nàng lại không cảm nhận được gì, đến khi nàng tò mò mở mắt ra chỉ nghe một tâm thanh quen thuộc vang lên.

"Tiểu thư người không sao chứ, Chính Tắc tới muộn... ".

Nàng ngơ ngác nhìn Thiên Vũ Chính Tắc, còn kẻ tự xưng là Nghịch Thiên Di Hành kia lúc này vậy mà lại nằm bất tỉnh nhân sự, trên đầu còn chảy máu.

Thiên Vũ Huân ngồi dậy, bộ ngực thở hổn hển rồi lại một lần nữa nhìn lại, lúc này trên tay Thiên Vũ Chính Tắc có một cái bát sứ bị đập bể, trên bát sứ vẫn còn rất nhiều vết máu dính lại.

Nhìn Thiên Vũ Chính Tắc kịp thời tới nơi, nàng không khỏi thở ra một hơi.

"Cảm ơn, ta không sao rồi, sao ngươi lại ở đây? ".

Thiên Vũ Huân nhớ rõ, Thiên Vũ Chính Tắc nói là đi thăm người quen.

Trong mắt nàng Thiên Vũ Chính Tắc thủy chung chỉ là tiểu nhân vật, hành trình lần này chỉ có Thiên Vũ Hạo Thạc mới có thể giúp mình chút sức vì vậy đâu quan tâm, ai ngờ lúc nàng sắp buông tay thì Thiên Vũ Chính Tắc lại trở về.

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy cười rất sáng lạng.

"Người quen của tại hạ ở Phích Lịch Môn, cũng không quá xa nơi này, đến thăm nàng một chút rồi trở về... cũng may là tại hạ không tới chậm ".

Thiên Vũ Huân gật đầu, nàng biết Thiên Vũ Chính Tắc không nói dối dù sao từ nhỏ được nuôi dưỡng ở Thiên Vũ gia thì sao có thể phản bội?.

Về phần Thiên Vũ Chính Tắc sao có thể đánh bất tỉnh "Nghịch Thiên Di Hành" thì nàng cũng không cho là quái sự, bản lĩnh chiến đấu của Thiên Vũ Chính Tắc chẳng ra sao nhưng bản năng yếm khí, che dấu hành tung, tiếp cận con mồi thì ngay cả Thập Ngũ Đương Đại cũng có người không sánh được với Thiên Vũ Chính Tắc.

Quyển 5 - Chương 67: Không thể tưởng tượng (1)

Thiên Vũ Chính Tắc thật sự là thiên tài về mặt ám sát, nếu không phải thế có lẽ bằng thể chất phế vật của hắn cũng chẳng thể lọt vào hàng dòng chính Thiên Vũ gia, thậm chí còn chẳng có cơ hội đi cùng Thiên Vũ Huân.

Thiên Vũ Huân lúc này đứng dậy, sau khi nói lời cảm ơn với Thiên Vũ Chính Tắc liền lại gần phía Vô Song đang bất tỉnh, nàng đưa một tay kiểm tra mạch của Vô Song ở cổ.

Ngay thời điểm này, thân thể Vô Song vốn đang bất động chợt đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Thiên Vũ Huân một lần nữa, cả người nhào về phía nàng, bàn tay còn lại mở thành năm ngón muốn bóp chặt lấy cổ Thiên Vũ Huân.

Thiên Vũ Chính Tắc thấy vậy vội hét lên một câu.

"Tiểu thư".

Vừa hét, Thiên Vũ Chính Tắc vừa rút thanh Katana bên hông ra lao về phía Vô Song, đây mới là chuẩn bộ dạng anh hùng cứu mỹ nhân thật sự, đáng tiếc thì cũng không ai cho Thiên Vũ Chính Tắc cơ hội thể hiện bởi Thiên Vũ Huân ánh mắt vẫn cực kỳ bình tĩnh.

Bàn tay nàng bị Vô Song nắm chặt lấy bỗng sinh ra một luồng kình khí, sau đó ngọc thủ hóa thành nắm đấm, Vô Song bỗng cảm thấy sức lực của Thiên Vũ Huân bạo tăng hay đúng hơn là trong tay nàng sinh ra kình lực, quyền của nàng bắt đầu sinh ra khí.

Cũng chẳng khó đoán lắm, bản thân Vô Song biết nàng dùng tới chiêu thức võ kỹ.

Thiên Vũ gia cực kỳ trọng kiếm thuật, với cái tinh thần Samurai của người Phù Tang thì không trọng kiếm thuật kể ra cũng khó nhưng mà ngoài kiếm thuật ra thì Thiên Vũ gia tộc còn có thể thuật cùng võ kỹ siêu cường bởi Thiên Vũ gia đại diện cho Bái Nguyệt Giáo.

Quyền pháp của Bái Nguyệt Giáo thật ra cực kỳ nổi tiếng, nó gọi là Bái Nguyệt Thần Quyền bao gồm 7 chiêu quyền pháp đồng thời uy lực cũng chẳng thua bất cứ bộ quyền pháp đỉnh cao nào của Trung Nguyên cả.

Quyền đầu tiên Thiên Vũ Huân sử dụng cũng nằm trong Bái Nguyệt Thần Quyền gọi là Nguyệt Khuyết Quyền.

Quyền này đánh thẳng vào bụng Vô Song, lập tức ngăn Vô Song lại, sau đó bàn tay của Thiên Vũ Huân rút ra khỏi tay Vô Song, thân thể không lùi mà tiến, lấy một chân vào chân trụ Vô Song, hai tay ấn thẳng vào ngực Vô Song.

Một tay gọi là nguyệt khuyết, hai vầng nguyệt khuyết vậy có nghĩa là trăng đã tròn.

Nguyệt Minh Quyền.

Song quyền nện xuống, kình lực không lớn nhưng có sức xuyên thấu rất mạnh, cũng như ánh trăng nhu hòa nhưng có thể xuyên thấu qua mọi nơi, đưa ánh sáng của nó len lỏi vào những nơi tối tăm nhất vậy.

Lần này Vô Song triệt để bị đánh ngã xuống đất, thân thể hơi run lên rồi hoàn toàn bất tỉnh.

Thiên Vũ Huân dùng hai quyền trong Bái Nguyệt Thần Quyền hạ Vô Song, nàng lại tiến đến kiểm tra mạch của Vô Song một lần nữa, lại thêm vài lần kiểm tra, xác định Vô Song đã bất tỉnh, Thiên Vũ Huân mới quay đầu lại nói với Thiên Vũ Chính Tắc còn đang không biết làm gì.

"Chính Tắc, trói hắn lại đi, kẻ này thực lực không bằng ta nhưng cổ quái vô cùng, tốt nhất là dùng Kim Cang Tỏa ".

Kim Cang Tỏa chính là thứ chuyên dùng áp giải trọng phạm ở Phù Tang, thứ sẽ mang từng cây kim châm phong bế kinh mạch võ giã sau đó đeo lên người võ giả một đạo gông xiềng cực kỳ nặng nề cùng vững chắc, nó chắc chắn đến nỗi ngay cả Thiên Vũ Huân muốn dùng kiếm chặt đứt cũng cần thời gian dài.

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy đương nhiên không dám trái lời có điều sắc mặt hơi kỳ quái.

Cái này tựa hồ không có trong kịch bản?.

Đang trong lúc Thiên Vũ Chính Tắc phân vân thì trong đầu hắn liền mang theo một âm thanh thần bí.

"Làm theo lời nàng nói đi, yên tâm không sao cả, tình nhân trong mộng của ngươi quả thật mạnh hơn ngươi nhiều lắm, muốn theo đuổi nàng ngươi còn phải cố gắng nhiều ".

Nghe thấy âm thanh của Vô Song vang lên trong đầu, Thiên Vũ Chính Tắc toàn thân khẽ run lên, cho dù ít lâu trước hắn từng nghe giọng nói của Vô Song vang lên một lần nhưng đến hiện tại vẫn chưa chó cách nào quen được, Vô Song cứ như ác quỷ vậy.

Sau khi nghe Vô Song nói, Thiên Vũ Chính Tắc cũng bắt đầu đi lấy Kim Cang Tỏa mà áp chế Vô Song lại, trong khi hắn vừa châm kim vào người Vô Song thì giọng nói của Vô Song lại vang lên."Nhân tiện về nói với Hồng Miên một tiếng, bằng tính cách của nàng ta không làm loạn lên mới lạ, về phần nói thế nào ngươi tự bịa vài lời là được, đừng để nàng ta nghĩ quẩn rồi lại làm liều ".

Thiên Vũ Chính Tắc thật sự có xúc động vứt Kim Cang Tỏa trên tay đi mà bỏ chạy, Vô Song giống ma quá rồi.

_ _ _ _ _ _ __ _

Việc tiếp theo thì cũng không có gì để nói, đại khái là toàn bộ Phích Lịch đảo bị hành động công khai giết người của một kẻ gọi là "Nghịch Thiên Di Hành" mà kinh sợ không thôi.

Cũng vì hành động giết người này của Vô Song mà nhiệm vụ của hai người Thiên Vũ gia bị kéo dài ra thêm hai ngày, đương nhiên trong hai ngày nay, Vô Song cũng bị bỏ đói cùng bỏ khát.

Cũng may trước khi trở về thế giới này, Vô Song trong lúc rảnh rỗi cũng có nghiên cứu qua Tu Chân Ích Cốc Thuật, bị bỏ đói bỏ khát 2 ngày đối với Vô Song thật ra cũng không phải vấn đề lớn.

Tới tối đêm thứ 3 cửa phòng giam mới được mở ra, người đến lúc này chính là Thiên Vũ Huân.

Vô Song bị bịt mắt lại, cái gì cũng không nhìn thấy, hai tay bị xích ở phía sau, lưng gù xuống vì Kim Cang Hỏa, hai chân cũng bị xích lại, dây xích đóng thẳng vào trong vách tường, căn bản không thể cử động.

Thiên Vũ Huân đi tới, trên tay nàng là một khay đồ ăn thức uống, cũng chẳng ngại bẩn quần áo, bộ đồ của nàng hôm nay nàng mặc thuần một sắc trắng nhưng vẫn thản nhiên ngồi xuống sàn đất bẩn thỉu của nơi ngục tù.

"Giới thiêu lại một lần nữa, ta gọi Thiên Vũ Huân ".

Vô Song thật ra từ lâu đã cảm nhận được khí tức của nàng nhưng lúc này mới ngửa đầu nhìn nàng, tuy ánh mắt không nhìn thấy gì nhưng theo động tác này thì cũng nói cho Thiên Vũ Huân biết, Vô Song đang lắng nghe lời nói của nàng.

Thiên Vũ Huân ở một bên chậm rãi nói.

"Thực lực của ngươi không tệ nhưng ta không biết ngươi vì cái gì dám giết vào tướng quân phủ như vậy?, hơn nữa giữa ngươi cùng Yasumasa Shibuya chẳng nhẽ có tư thù? ".

Vô Song phi thường chán ghét cái tên này, nói thật nếu Vô Song mà biết kẻ này tồn tại từ trước thì thay vì cho hắn một kiếm thì sẽ tặng hắn vài đường Sinh Tử Phù sau đó trực tiếp điểm huyệt lại, cứ thế nhìn hắn gào khóc đau đớn mà chết, kẻ này chết như vậy thì số còn may chán."Hỏi lắm như vậy làm gì, bản tọa thích giết thì giết ".

Vô Song nghe đến tên Shibuya thì lấy đâu ra hứng trả lời đây.

Thiên Vũ Huân nghe vậy cũng không nói gì, nàng đã quen với quá nhiều kẻ cùng hung cực ác, lần này nàng phải mang những tên tử tù mạnh nhất ở khu vực Phích Lịch đảo trở về Kyoto nhưng mà theo nàng thì toàn bộ tử tù của Phích Lịch đảo không có ai mạnh bằng kẻ tự xưng là Nghịch Thiên Di Hành này.

Thiên Vũ Huân nhìn Vô Song một chút, sau đó đứng lên, nàng lại rút thanh kiếm Katana của mình ra.

"Ta hôm nay đến đây chỉ xác minh vài điều, trong hai ngày nay ta làm hết sức nhưng cũng không tra ra được ngươi rốt cuộc là ai, cái tên Nghịch Thiên Di Hành này quá nửa cũng là giả, vậy ngươi là ai? ".

"Lần này ta nhận mệnh tới đây, chính là muốn mang tên tử tù mạnh nhất Phích Lịch đảo áp giải tới hoàng thành, ngươi đương nhiên thích hợp nhưng thân phận ngươi không cách nào xác định vậy thì lại khác ".

"Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi là ai?, nếu ngươi không thể cho ta một câu trả lời thích hợp, vậy ta lập tức chém đầu ngươi xuống ".

Thiên Vũ Huân nói xong, nàng chậm rãi đặt thanh Katana lên cổ Vô Song, chỉ cần Vô Song không cho nàng một câu trả lời thích hợp, nàng sẽ chém đầu Vô Song xuống vậy.

Cảm nhận cái lạnh đặt lên cổ mình, Vô Song bất giác khẽ cười.

Nhìn thấy nụ cười của Vô Song, Thiên Vũ Huân... bất giác rùng mình.

Sau đó Thiên Vũ Huân không đợi chờ gì, trực tiếp chém thẳng xuống cổ Vô Song, đường chém cực ngọt, cực chuẩn xác.

Tại sao nàng lại làm thế?, bởi vì nụ cười kia làm nàng khủng hoảng, làm nàng sợ hãi vô cùng, nụ cười của tử vong.

Vẫn là thanh Katana kia, vẫn là nhát chém mạnh mẽ kia nhưng mà nó bị bàn tay của Vô Song chặn lại, Vô Song lấy tay trần dễ dàng bắt lấy thanh Katana đang chém xuống.

Tiếp theo cả người Vô Song động, Kim Cang Tỏa không biết vì sao bị vỡ vụn thành muôn phần, bàn tay Vô Song tiếp tục đưa tới, nắm lấy cổ của Thiên Vũ Huân ấn xuống.

Lần này đương nhiên là Vô Song đánh thật, nếu Vô Song ra tay thật sao Thiên Vũ Huân có thể kháng cự đây.

Thiên Vũ Huân chỉ cảm thấy một sức mạnh không thể cản ập tới, sau đó nàng liền bị đè xuống mặt đất đồng thời cả người không thể cử động được.

Vô Song khoanh chân ngồi trên mặt đất, bàn tay nhẹ vuốt ve khuôn mặt của Thiên Vũ Huân đồng thời khóe miệng khẽ nhếch lên.

Thật ra Vô Song nhận thấy một điều rất thú vị khi quyết đấu với Thiên Vũ Huân lúc trước, đó là nữ nhân này bất kể chiến đấu thế nào, gặp tình hình thế nào đều có thể bảo trì bình tĩnh, bảo trì khuôn mặt nhưng biến sắc nhưng mỗi khi nàng cảm thấy cái chết cận kề... thì nàng lại sợ hãi vô cùng.

Nói trắng ra, Thiên Vũ Huân sợ chết, chính vì càng sợ chết nàng mới càng cố bình tĩnh khi chiến đấu, cái này quả là nghịch lý.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau