CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 791 - Chương 795

Quyển 5 - Chương 60: Bái Sư Cổ Mộ (1)

Dương Quá đánh bại Triệu Chi Kính nhưng mà Dương Quá cũng không có giết Triệu Chi Kính như suy nghĩ bao lâu nay, không phải là Dương Quá sợ hãi cũng không phải là vì Dương Quá biết nghĩ trước sau đặt đại sự lên hàng đầu mà là vì Dương Quá ngộ.

Nhân sinh của một người có rất nhiều khúc triết, nhân sinh của Dương Quá cũng vậy.

Một đời Dương Quá bị bắt nạt rất nhiều rất nhiều, bị ghẻ lạnh rất nhiều, chịu bất công cũng nhiều, tất cả những thứ này tạo nên tính cách của Dương Quá, tạo nên một đứa trẻ hận đời, có tính trả thù rất mạnh nhưng giờ phút này sau khi trả thù xong, Dương Quá như được một sự thăng hoa vậy.

Lúc này nếu có Quách Tĩnh ở đây... chắc hẳn Quách Tĩnh phải mừng lắm.

Theo nguyên tác, Dương Quá cũng từng ngộ ra điều này nhưng đấy là mãi về sau, thậm chí để ngộ ra Dương Quá còn suýt dồn Quách Tĩnh vào chỗ chết.

Hiện tại thì khác, thử hỏi trả thù xong thì con người có cảm giác gì?, cảm giác thống khoái?, oán khí tiêu tan?, thanh thản?, Dương Quá cũng cảm thấy những thứ này nhưng ngược lại trong lòng Dương Quá cũng nặng trĩu.

Câu hòi đầu tiên hiện lên trong đầu Dương Quá lúc đó thật ra là "mình sẽ làm gì nữa".

Dương Quá luôn chăm chú vào mục tiêu trả thù Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc vậy trả thù xong mục tiêu tiếp theo của Dương Quá là gì?.

Suy nghĩ này chỉ hiện ra trong đầu Dương Quá một giây thôi nhưng cũng đủ để Dương Quá thấy nặng trĩu, Dương Quá vốn cô độc trên đời, cũng chẳng biết đi đâu về đâu, người Dương Quá muốn ở bên nhất lúc này chỉ có Cơ tỷ tỷ, người Dương Quá muốn... ở cạnh cả đời chỉ có Cơ tỷ tỷ.

Đây không phải là yêu, không phải là thích hoặc hiện tại nó chưa phải, đây gần như là sự phụ thuộc, Vô Song là gia đình của Dương Quá, là mái ấm của Dương Quá , là nơi để Dương Quá trở về mỗi khi thân xác này mệt mỏi.

Dương Quá biết mình muốn là một chuyện nhưng có được Cơ tỷ tỷ đồng ý không lại là việc khác, tức mà mái ấm do Dương Quá ảo tưởng ra có lẽ cũng không còn.

Giây thứ hai sau khi đánh bại Triệu Chi Kính, Dương Quá nhìn thấy cái nhẫn ngọc kia, khi đó Dương Quá mừng như điên.

Dương Quá biết Cơ tỷ tỷ chính là vị cao thủ họ Cơ mà Vô Song ca ca bảo nhưng mà Vô Song ca ca không ở đây, vật xác nhận thân phận cũng không có, Dương Quá biết lấy cái gì để khiến Cơ tỷ tỷ tin đây?.

Đến khi cầm được nhẫn ngọc trong tay, Dương Quá như tìm về gia đình, tìm về mái ấm của mình vậy, Dương Quá như muốn bất chấp tất cả mà chạy vào Toàn Chân Cấm Địa, tìm Cơ tỷ tỷ, đưa cho Cơ tỷ tỷ vật này.

Lúc này Dương Quá hiểu ra, đời người thật ra không phải là đi báo cừu, báo oán, mục tiêu của đời người chỉ cần tìm được một nơi mình thuộc về, một nơi có thể trở về, một nơi sưởi ấm trái tim lạnh giá, một nơi gọi là nhà.

Nắm thật chặt nhẫn ngọc, Dương Quá cả người run lên, nước mắt lại rơi xuống.

Ở đây có lẽ rất nhiều người cảm thấy Dương Quá khóc vì những ngày mình bị Triệu Chi Kính áp bức mà sinh lòng thương cảm đồng thời trong lòng bắt đầu đồng cảm thậm chí khâm phục Dương Quá nhưng mà chỉ có Dương Quá biết, những giọt nước mắt này như một sự giải thoát, như lật ra trang mới của cuộc đời vậy.

Dương Quá nắm lấy thanh kiếm trong tay mình, Dương Quá nhìn thật kỹ nó, lúc này Dương Quá bất chợt cảm giác mình sau này sẽ như mũi kiếm, mũi kiếm không phải chém giết kẻ thù, cũng không phải công thành chiếm đất hùng bá một phương, mũi kiếm sắc bén chỉ vì bảo vệ một nơi nhỏ bé gọi là nhà.

_ _ _ _ _ _ _ _

Sự việc Dương Quá cùng Triệu Chi Kính quá lớn, lớn đến mức Toàn Chân Đại Điển không thể không tạm dừng lại.

Tiếp theo Dương Quá trực tiếp theo Khưu Xử Cơ tới cung Trùng Dương, lúc này đã có Mã Ngọc cùng Vương Xử Nhất đợi sẵn.

Thấy Dương Quá theo Khưu Xử Cơ đến, Mã Ngọc thân là chưởng môn liền mở miệng."Dương Quá ngồi đi, đợi chúng ta một chút ".

Toàn Chân Giáo thật ra là một môn phái rất đặc biệt, trên danh nghĩa Mã Ngọc là người đứng đầu Toàn Chân nhưng không khác gì bù nhìn cả, mọi việc đều do Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ lo liệu, chỉ có đại sự thì Toàn Chân Thất Tử mới cùng họp bàn với nhau.

Ngay cả Trùng Dương Đại Điển lần này, Mã Ngọc căn bản cũng không lên tiếng, chỉ nhắm mắt dưỡng thần là đủ hiểu lão đầu này... đối với việc trong Toàn Chân Giáo không quan tâm mức nào, cùng lắm chỉ khi Khưu Xử Cơ cùng Vương Xử Nhất cùng đi vắng thì Mã Ngọc mới nắm đại quyền.

Đương nhiên đây không phỉa đoạt vị mà là Mã Ngọc lười cầm, một khi Mã Ngọc lên tiếng tức là Mã Ngọc làm chủ, Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ trở thành phó.

Dương Quá bị Mã Ngọc nói trong lòng liền cảm thấy kỳ quái nhưng rốt cuộc cũng ngồi xuống, Dương Quá sau khi ngồi xuống mới phát hiện Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ đều đang chăm chú quan sát mình.

Dương Quá có chút không quen nhưng không biết làm thế nào, đừng nghĩ ở trên lôi đài hung ác nhưng Dương Quá vẫn cứ là một đứa bé, da mặt vẫn mỏng vô cùng, bị hai vị đại lão nhìn chằm chằm thì quen được mới lạ, đành phải ngoảnh mặt đi nhìn ra ngoài cửa.

Cũng không lâu lắm, trong đại điện lại lục tục có người đi tới, là một nữ nhân cùng một nam nhân.

Nam nhân thì Dương Quá không nhận ra nhưng nữ nhân Dương Quá không thể không biết, toàn bộ Toàn Chân Giáo ngoài Thanh Tịnh Tản Nhân – Tôn Bất Nhị ra thì còn có thể là ai?.

Về phần người nam kia thì chính là Trường Ngọc Tử – Lưu Xử Huyền.

Theo nguyên tác, Lưu Xử Huyền vốn là Trường Sinh Tử nhưng mà tại thế giới này có một vị Trường Sinh Chân Nhân, ai dám lại lấy Trường Sinh làm đạo hiệu?.

Lưu Xử Huyền cùng Tôn Bất Nhị đến nơi, ánh mắt cũng song song nhìn về phía Dương Quá, trong mắt cả hai người đều có vẻ tỏ mò nhưng mà cũng không lên tiếng mà ngồi xuống ghế của mình.

Hiện tại Toàn Chân Giáo chỉ có 5 vị đạo nhân đời thứ 2, Quảng Ninh Tử – Hách Đại Thông mấy ngày trước vừa vặn xuống núi về phần Trường Chân Tử – Đàm Xử Đoan thì cũng không cần nói lại nữa.
Mọi người đến đông đủ, Mã Ngọc lúc này mới mở miệng.

"Tiểu Dương Quá, ngươi nói võ công của ngươi là do một vị cao nhân dạy?, nay ở đây không có ai ngoài 5 người chúng ta, chúng ta cam đoan thủ khẩu như bình, không biết ngươi có thể nói cho ta vị cao nhân kia là ai không? ".

Giọng Mã Ngọc rất trầm rất ấm mà cũng rất hiền từ, giọng Khưu Xử Cơ thì mang theo vài phần cao ngạo còn giọng Vương Xử Nhất lại đặc biệt cao, trong ba người để Mã Ngọc mở miệng quả thật là tốt nhất.

Dương Quá nghe Mã Ngọc nói trong lòng liền thở ra một hơi, cái kịch bản này thật ra Dương Quá cùng Vô Song đã bàn thật tốt, chỉ đợi có người hỏi ra mà thôi.

"Chưởng môn... vị tiền bối kia không cho Dương Quá nói hơn nữa người đeo một tấm mặt nạ khiến Dương Quá cũng không biết vị cao nhân kia rốt cuộc là ai nữa ".

"Dương Quá đến Toàn Chân Giáo một tháng, căn bản không học được võ công, bị đẩy xuống trù phòng sinh sống, suốt ngày bị Lộc Thanh Đốc cùng Triệu Chi Kính kiếm cớ bắt nạt thế là khoảng 10 ngày trước, Dương Quá cả người chịu đòn đau không ngủ được liền rời khỏi trù phòng đi ra ngoài, trong miệng oán giận mà nói một câu "võ công Toàn Chân Giáo luyện lợi hại thế nào cũng không hơn được Quách bá bá, ta khinh thường học".

Dương Quá nói tới đây liếc nhìn Mã Ngọc một chút, thấy Mã Ngọc vẫn mỉm cười nhìn mình, Dương Quá mới dám nói tiếp.

"Sau đó... sau đó Dương Quá gặp vị tiền bối kia, người đó nói võ công Toàn Chân Giáo há lại thua người? "

"Vị tiền bối đó xuất hiện làm Dương Quá còn run sợ một hồi, sau đó tiền bối hỏi chuyện của vãn bối ở Toàn Chân Giáo, vãn bối ăn ngay nói thật mà kể lại hết, tiền bối nghe vậy liền nói... đến Trùng Dương Đại Điển bản thân Triệu Chi Kính sẽ đến đối phó vãn bối".

"Dương Quá sợ hãi trong lòng vội cầu cứu vị tiền bối kia ... sau đó vị tiền bối đâm vào người Dương Quá một loại độc gây chơ cơ thể phát bệnh, mượn nhờ loại bệnh này trong vòng 10 ngày hai tên Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc không dám đến chỗ vãn bối... sau đó tiền bối bắt đầu dạy võ công cho vãn bối ".

Mã Ngọc càng nghe ánh mắt càng sáng, thân hình không khỏi nhè nhẹ run lên mà hỏi.

"Thế vị cao nhân kia dạy ngươi cái gì? ".

Dương Quá nghe vậy lễ phép đáp.

"Vị cao nhân kia dạy Dương Quá một bộ khẩu quyết gọi là Liệu Thương Thiên, một bộ thân pháp gọi là Nhạn Hành Công, dạy cho Dương Quá cách dùng Toàn Chân Kiếm Pháp.... cùng điểm yếu và cách phá giải với Toàn Chân Kiếm Pháp... cuối cùng vị tiền bối kia dạy Dương Quá một chiêu kiếm... gọi là Thiên Xu Tham Lang Kiếm ".

Năm vị đạo trưởng lúc này nhìn lẫn nhau, trong mắt đều có vẻ mừng như điên.

Bọn họ sao không đoán được vị cao nhân dạy võ công cho Dương Quá chính là sư phụ mình – Trùng Dương Chân Nhân – Vương Trùng Dương đây?.

Cả năm người đều nghĩ sư phụ đã chết nhưng lúc này nghe đến tung tích của sư phụ, sao lại không mừng, sao lại không vui?.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 60-2: Bái Sư Cổ Mộ (2)

Cái chết của Vương Trùng Dương thực sự rất khó giải thích, Vương Trùng Dương chết khi đang ở đỉnh cao của nhân sinh, chưa kể chính bản thân Vương Trùng Dương còn có tiền sử gia chết một lần.

Thiên hạ thực sự vẫn có vài người tin Vương Trùng Dương còn sống nhưng mà trong đó không bao gồm Thất Tử bởi Thất Tử là người ở gần Vương Trùng Dương nhất, Thất Tử là những người hy vọng Vương Trùng Dương sống nhất nhưng cũng là những người tin tưởng việc Vương Trùng Dương chết nhất.

Đáng lẽ câu chuyện của Dương Quá cùng Vô Song bịa ra rất khó thuyết phục người phái Toàn Chân nhưng mà cách đây một tháng chính Kim Luân Pháp Vương đã đến Toàn Chân Giáo náo loạn một hồi, Khưu Xử Cơ đương nhiên là người rõ nhất mục đích của Kim Luân.

Kim Luân thân là mông cổ Quốc Sư, nào có khả năng đến cả thông tin tổ sư Vương Trùng Dương đã chết vài chục năm cũng không nắm rõ?, nhất định phải có huyền cơ trong việc này, nay lại nghe Dương Quá nói thì đám người Toàn Chân Giáo không tin tưởng mới là lạ.

Đương nhiên quan trọng nhất là một kiếm của Dương Quá, kiếm này đám người Thất Tử sao không nhận ra?, dù sao bọn họ đi theo sư phụ sớm nhất.

Cái chết của sư phụ quá bất ngờ cũng quá đột ngột, đến cả tuyệt học Trùng Dương Thất Tinh Kiếm chí cao vô thượng cũng không truyền lại cho đám đệ tử.

Đám đệ tử mà còn không học được một chiêu nửa thức nào trong Trùng Dương Thất Tinh Kiếm thì người ngoài càng không thể biết, tức là người duy nhất có thể dạy cho Dương Quá chỉ có thể là Vương Trùng Dương.

Cách giải thích hợp lý nhất cho việc này có lẽ giống với năm đó, tổ sư Vương Trùng Dương lại giả chế như khi đối phó Tây Độc nhưng mà tổ sư giả chết làm gì thì đám Thất Tử nghĩ mãi không rõ.

Mã Ngọc lại nhìn Dương Quá, lúc này thân phận của Dương Quá bỗng thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Bất kể thế nào Dương Quá cũng được chân truyền của tổ sư Vương Trùng Dương trong khi theo lời Dương Quá thì Triệu Chi Kính căn bản chưa từng dạy qua Dương Quá võ công, điều này đồng nghĩa với việc Dương Quá chỉ có một vi sư phụ là tổ sư khai phái Vương Trùng Dương.

Dương Quá sẽ từ đệ tử đời thứ tư của Toàn Chân Giáo thăng thành đệ tử đời thứ hai đồng thời Dương Quá cũng sẽ cao hơn Triệu Chi Kính một bối phận, như vậy việc Dương Quá mạt sát Triệu Chi Kính trái lại hợp tình hợp lý, chính đám người Toàn Chân Thất Tử mỗi khi gặp Chu Bá Thông đều bị Lão Ngoan Đồng mắng như tát nước vào mặt, nào dám phản kháng câu nào?.

Lôi Vương Trùng Dương ra, Dương Quá không chỉ bối phận tăng cao mà toàn bộ tội trạng hay cách hành xử đều không tính.

Đám người Thất Tử sống với nhau bao nhiêu năm, giao tiếp thật ra cũng chỉ cần ánh mắt, năm người nhìn nhau cộng đồng gật đầu, ngụ ý tin tưởng.

Mã Ngọc sau khi thấy bốn người kia gật đầu, lại hiền hòa nói.

"Dương Quá... vậy vị cao nhân kia giờ ở đâu?, vị cao nhân kia còn nói gì với ngươi không? ".

Mã Ngọc là đại đệ tử của Vương Trùng Dương, đi theo Vương Trùng Dương sớm nhất cũng hiểu Vương Trùng Dương nhất, sư phụ của mình không muốn lộ thân phận nhưng vẫn cứ dạy cho Dương Quá một kiếm trong Trùng Dương Thất Tinh Kiếm, việc này tất có huyền cơ.

Dương Quá nghe Mã Ngọc hỏi liền ngập ngừng.
Dương Quá cùng Vô Song đã bàn tốt, theo kịch bản thì Dương Quá nói là "cao nhân theo gió mà đi" về phần căn dặn gì hay không thì Dương Quá sẽ nói là "cao nhân không để lại lời gì ".

Đáng lẽ Dương Quá đã theo phải theo kịch bản đến cùng nhưng Dương Quá vốn là một đứa trẻ cực kỳ thông minh xen lẫn tinh quái, Dương Quá biết theo kịch bản kia mình sẽ có được đại địa vị ở Toàn Chân Giáo, ăn no mặc sướng nhưng mà Dương Quá quan tâm mấy cái này làm khỉ gì?.

Dương Quá lúc này chỉ muốn ở bên Cơ tỷ tỷ, cho dù suốt ngày ăn cơm hẩm cháo hoa Dương Quá cũng nguyện ý, thế là Dương Quá lập tức nói.

"Bẩm chưởng môn, vị cao nhân kia theo gió mà đi, Dương Quá thực sự không rõ người đi đâu nhưng người trước khi đi nói với Dương Quá hai điều ".

"Thứ nhất... không thể mang việc gặp người nói ra ngoài... trừ khi là đám người Toàn Chân Thất Tử hỏi tới, thứ hai chính là... người để ta tới Toàn Chân Cấm Địa ".

Dương Quá vừa nói xong, ánh mắt Khưu Xử Cơ mở lớn sau đó trong lòng liền bật thốt ra hai chữ "quả nhiên ".

Mã Ngọc nghe hết lời Dương Quá nói, Dương Quá năm nay mới 13 tuổi, Mã Ngọc căn bản sẽ không nghĩ Dương Quá nói dối, chưa kể có quá nhiều bằng chứng cho câu chuyện của Dương Quá, thế là Mã Ngọc hướng về Dương Quá khẽ nói.

"Dương Quá, ngươi ra ngoài trước đi, khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa liền quay lại, chúng ta cần bàn bạc một chút ".

Dương Quá cũng đã làm hết sức, đến đâu hay đến đó, cho dù sau này Mã Ngọc không cho Dương Quá tiến vào Toàn Chân Cấm Địa bản thân Dương Quá cũng sẽ dùng hết cách lẻn vào, sẽ không có gì ngăn được Dương Quá đến tìm Cơ tỷ tỷ.

Dương Quá rời đi, năm người trong phòng mới nhìn về phía nhau, Mã Ngọc là người chủ trì vì vậy ông lên tiếng trước.
"Mọi người nghĩ... vị cao nhân kia có phải là sư phụ không? ".

Mã Ngọc vừa dứt lời, Tôn Bất Nhị liền lên tiếng.

"Đại ca, Bất Nhị nghĩ người này quả thực là sư phụ, không phải sư phụ còn có thể là ai nữa?, thiên hạ làm gì có ai biết Trùng Dương Thất Tinh Kiếm của sư phụ? ".

Vương Xử Nhất ở một bên cũng nói.

"Cái này đệ cũng đồng ý, không phải sư phụ thì đệ rất khó nghĩ ra có ai hiểu rõ từng yếu điểm của Toàn Chân Kiếm Pháp đồng thời phá giải Toàn Chân Kiếm Pháp dễ thế ".

Khưu Xử Huyền ở một bên tiếp lời.

"Lúc nãy tiểu Dương Quá có nói... sư phụ lão nhân gia không muốn tiểu Dương Quá mang việc gặp người nói ra ngoài trừ khi chúng ta hỏi, đây chính là lão nhân gia nhắc khéo chúng ta, thêm vào việc Kim Luân Pháp Vương lần trước thì đệ càng chắc chắn sư phụ còn sống ".

Người cuối cùng ở đây là Khưu Xử Cơ, Khưu Xử Cơ nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

"Lần đó ở Cổ Mộ xuất hiện một vị Nữ Đế thần bí, có lẽ sự xuất hiện của người này làm kinh động lão gia khiến lão nhân gia bắt buộc phải xuất thế sắp xếp một chút ".

"Thời điểm thật sự quá trùng hợp hơn nữa lão nhân gia nói để Dương Quá đến Toàn Chân Cấm Địa chỉ sợ cũng là cách để đối phó với vị Nữ Đế kia, theo đệ thấy chúng ta chi bằng nghe lời lão nhân gia đưa tiểu Dương Quá tới Cổ Mộ, ở đó lão nhân gia tự có sắp xếp".

Mã Ngọc nghe cả bốn người nói liền gật đầu, ý kiến của bốn người cũng giống ý kiến của Mã Ngọc vì vậy Mã Ngọc lại hỏi.

"Vậy bao giờ nên đưa Dương Quá tới Cổ Mộ đây?, theo huynh thấy việc Dương Quá hôm nay gây ra rất lớn, nếu không làm thích hợp thì Dương Quá sau này cũng khó sống ở Toàn Chân Giáo ta, chi bằng ngay chiều nay đưa Dương Quá tới Cổ Mộ? ".

Cả bốn người còn lại nhìn nhau sau đó gật đầu, nếu việc của Vương Trùng Dương không thể nói ra tức là Dương Quá rất khó thoát cái danh khi nhục trưởng bối, chi bằng đưa Dương Quá tới Cổ Mộ ngay trong ngày rồi nó với các đệ tử khác là khu trục Dương Quá, cách này vừa có thể che đi sự tồn tại của sư phụ, vừa có thể thực hiện sắp xếp của sư phụ, quả là vẹn toạn cả đôi đường.

........

Rất hiển nhiên, đến chiều ngày hôm đó, Dương Quá được Khưu Xử Cơ dẫn đến trước Cổ Mộ, có điều Khưu Xử Cơ cũng không dám đi lại quá gần, đến khi cách Cổ Mộ hơn trăm mét đã dừng lại, bàn tay nhẹ vỗ vào vai Dương Quá.

"Quá nhi ... vị tiền bối kia nói đưa ngươi tới Cấm Địa Toàn Chân chính là muốn đưa ngươi tới đây... nơi đây thật ra là lãnh địa của một môn phái khác gọi là Cổ Mộ Phái, đây không phải phái Toàn Chân nên ta chỉ có thể đưa ngươi tới đây, mọi việc còn lại phải xem ngươi rồi ".

Quyển 5 - Chương 61: Cô Cô

Dương Quá không biết Cổ Mộ là cái gì, càng không hiểu tại sao Cổ Mộ lại ở trong Cấm Địa Toàn Chân nhưng mà Dương Quá trong lòng có một dự cảm mãnh liệt, dự cảm rằng bên trong cánh cửa đá kia... chính là nhà mà hắn tìm kiếm.

Dương Quá đi lại gần cửa thạch thất, toàn thân liền run lên, không phải là sợ hãi mà là vì kích động cùng mong chờ.

Đáng tiếc đến khi tới thạch thất, Dương Quá... chỉ thấy một cánh cửa đá khổng lồ mà im lìm.

Cửa đá chẳng có bất cứ thứ gì để báo cho người bên trong cả, Dương Quá càng không phải Kim Luân Pháp Vương để mà hô thẳng vào bên trong.

Dương Quá đứng trước cửa Cổ Mộ lặng người một chút, sau đó hai đầu gối quỳ xuống, tay làm động tác vái thật dài.

Nhìn thấy động tác của Dương Quá, Khưu Xử Cơ ở đằng xa nhíu mày nhưng mà cũng không nói gì, nhiệm vụ của Khưu Xử Cơ tới đây chỉ là quan sát mà thôi.

Dương Quá cứ như vậy quỳ ở trước cửa thạch thất, quỳ suốt một giờ vẫn chưa hề cử động.

..........

Dương Quá quỳ ở bên ngoài, Vô Song căn bản không biết bởi hiện tại nàng đang phi thường thoải mái, nào biết bên ngoài xảy ra cái gì?.

Tại sao Vô Song lại thoải mái, là bởi Long nhi ở sau lưng ôn nhu vì nàng đấm lưng, thỉnh thoảng lại giúp nàng di di hai vầng thái dương.

"Sư phụ, người cảm thấy thân thể tốt hơn chưa?".

Tiểu Long Nữ quan tâm mà hỏi Vô Song, ánh mắt đầy quan tâm, nàng thực sự rất thương sư phụ, tự mình hành hạ mình thành cái dạng này.

Thân thể Vô Song không thể từ đấm bóp hay điều dưỡng mà hồi phục được bởi Vô Song gần như là dính phản phệ vậy, phải đợi một khoảng thời gian đi qua bản thân Vô Song mới có thể trở lại trạng thái đỉnh phong nhưng nói thế Vô Song tin chắc Tiểu Long Nữ càng thêm lo lắng, thế là Vô Song cười nhẹ mà đáp.

"Thân thể vẫn uể oải không muốn động nhưng có Long nhi liền tốt hơn nhiều rồi, chỉ vài ngày nữa thân thể lập tức sẽ khỏi hẳn ".

Vô Song đêm qua ngủ phi thường say, nàng ngủ từ đêm qua tới đầu giờ chiều nay thì mới tỉnh, điều này còn làm Tiểu Long Nữ hoảng sợ một hồi.

Tiểu Long Nữ nghe Vô Song nói, trong lòng cảm thấy vui vẻ không thôi, rồi vội rời khỏi giường hàn ngọc.

"Sư phụ, bà bà vì người nấu một bát cháo tổ yến, để Long nhi mang cho người bồi bổ, người đợi Long nhi một chút ".

Nhìn Tiểu Long Nữ quay đầu rời đi, Vô Song trong ánh mắt hiện ra một tia nhu hòa, trong ánh mắt tràn ngập ý cười.

Trù nghệ của Tôn bà không sánh bằng Vô Song nhưng đã rất tốt rồi, đương nhiên vấn đề mà Vô Song vui vẻ không phải cái này, vấn đề là Tiểu Long Nữ thực sự càng ngày càng ngoan rồi, càng ngày càng có mối liên kết chặt chẽ với Vô Song.

Thân là sư phụ, cảm nhận được sự quan tâm của đệ tử thì sao Vô Song không vui đây?, Tiểu Long Nữ cũng vậy mà Dương Quá cũng vậy.

Tiểu Long Nữ rất nhanh trở về, nàng lại ngồi lên giường hàn ngọc, ngón tay thon dài cầm lấy thía ngọc, nhè nhẹ vẽ một đường bán nguyệt trên mặt bát cháo, sau đó nâng lên hướng về miệng Vô Song.

"Sư phụ, để Long nhi giúp người ".

Nàng vừa nói còn không quên khẽ thổi vào thìa cháo, nhìn động tác của nàng muốn bao nhiêu ôn nhu liền có bấy nhiêu ôn nhu.

_ _ _ _ __ _ _

Tiểu Long Nữ mang cháo ra cho Vô Song thì cũng có nghĩa là Tôn bà bà xong việc, Tôn bà bà chậm rãi rời khỏi trù phòng.

Rời khỏi trù phòng thì Tôn bà bà đi đâu?, đáp án là đi chăm đàn ong sau đó lại đi quét tước phòng sách của Cổ Mộ, làm xong mọi việc bản thân Tôn bà bà mới đi ra ngoài cửa chính.

Vô Song bị ốm, thân thể phi thường suy yếu đương nhiên phải cần rất nhiều đồ bổ bồi dưỡng, những đồ bổ này trừ mật ong ra thì Cổ Mộ cũng chẳng có bao nhiêu, Tôn bà bà lúc này muốn ra ngoài, muốn ở Chung Nam Sơn đi tìm vài vị thảo dược mọc xung quanh.

Lúc Tôn bà bà ra ngoài đã là xế chiều... tức là Dương Quá sinh sinh quỳ ở bên ngoài ba giờ đồng hồ, thân thể vãn chưa hề lay động, chưa hề đổi vị trí.

Nhìn Dương Quá ngay cả Khưu Xử Cơ cũng không thể không khen.

"Đứa trẻ này ý chí thật sự kiên cường, bằng tuổi này đã có tố chất như vậy sau này nhất định là một khối mỹ ngọc, thảo nào sư phụ lão nhân gia lại chọn nó ".

Khưu Xử Cơ từ trước đến nay nhìn Dương Quá thật ra đã mang theo chút yêu thương cùng che chở bởi Dương Quá chính là con của Dương Khang, là cốt nhục duy nhất.

Hiện tại Khưu Xử Cơ nhìn sự kiên định cùng ý chí của Dương Quá, trong lòng càng thêm yêu mến đứa trẻ này.

Dương Quá quỳ ba giờ đồng hồ ở trước cửa thạch thất thì Khưu Xử Cơ đứng nguyên ba giờ đồng hồ ở khoảng cách 100m bên ngoài.Lúc này tưởng như quãng thời gian chờ đợi sẽ kéo dài vô hạn thì cửa thạch thất từ từ mở ra, thân ảnh Tôn bà bà xuất hiện.

Tôn bà bà không cần mở cửa cũng đã thấy Dương Quá quỳ ở đó, Dương Quá chỉ là một đứa bé 13 tuổi lại quỳ trước cửa thạch thất, Tôn bà bà trong nội tâm nảy sinh yêu mến.

Tôn bà bà xuất hiện, nhìn Dương Quá đang quỳ mà nói.

"Hài tử, phái Cổ Mộ không chào đón người ngoài bất quá một hài tử như ngươi vì cái gì lại quỳ ở đây? ".

Tôn bà bà thậm chí nhìn thấy cả đôi chân Dương Quá đang run rẩy, Dương Quá tuyệt đối đã quỳ rất lâu.

Tôn bà bà nói xong, ánh mắt nhìn về phía Khưu Xử Cơ xa xa, ánh mắt càng hiện ra vẻ quái lại.

"Chẳng nhẽ đạo sĩ mũi trâu kia ép đứa nhỏ này quỳ ở đây? ".

Giọng Tôn bà bà rất ấm áp, khác hẳn với vẻ ngoài xấu xí của mình, giọng nói khiến Dương Quá cảm thấy thoải mái vô cùng.

Dương Quá ngẩng đầu lên nhìn Tôn bà bà, lễ phép thưa.

"Bà bà... cháu gọi là Dương Quá, xin người mang vật này vào trong đưa tới tay cho Cơ tỷ tỷ...".

Dương Quá dùng hai tay dâng lên nhẫn ngọc, Tôn bà bà cầm lấy nhẫn ngọc này nhìn một chút, cũng không phát giác ra cái gì đặc biệt đồng thời trong lòng ký quái.

"Cơ tỷ tỷ?, chẳng nhẽ là Cơ chủ? ".

Tôn bà bà lại nhìn Dương Quá thật kỹ, thấy Dương Quá nhỏ tuổi hơn nữa ánh mắt đầy kiên định cùng chấp nhất, bà rốt cuộc lên tiếng.

"Cháu ở ngoài này đợi bà quay lại là được, hơn nữa cũng không cần quỳ nữa, nhìn đôi chân của cháu kia, thật là ai bắt cháu chịu khổ như vậy ".

Tôn bà bà nói xong lại đi vào Cổ Mộ, của thạch thất rộng lớn lại đóng im ỉm, để lại cho Dương Quá ở ngoài chờ đợi, Dương Quá lúc này cảm thấy một giây một phút đều như một năm vậy.

Tôn bà bà cũng không để Dương Quá đợi lâu, rất nhanh cửa thạch thất mở ra, ánh mắt lại nhìn Dương Quá thêm một lần nữa sau đó nói.

"Theo bà bà vào trong, Cơ chủ đồng ý gặp cháu ".

Dương Quá lúc này vẫn đang quỳ, nghe được lời của Tôn bà bà liền không kìm được vui sướng mà đứng lên nhưng mà vừa đứng lên đôi chân đã lảo đảo muốn ngã, cũng m,ay có Tôn bà bà đến đỡ Dương Quá.
Tôn bà bà một tay đỡ Dương Quá, một tay nhẹ xoa đầu mà nói.

"Cũng thật là, vì cái gì phải hành hạ mình vậy chứ, đi thôi, theo bà bà vào bên trong ".

Tôn bà bà dù sao cũng là cường giả ngũ tuyệt, mang thêm một Dương Quá cũng chẳng mất bao lâu đã đến được phòng ngủ của Vô Song cùng Tiểu Long Nữ.

Mang Dương Quá đến, Tôn bà bà mới lễ phép cúi đầu với Vô Song rồi tự mình lùi ra ngoài.

Dương Quá chân vẫn tê vô cùng nhưng sự tê buốt này chẳng là gì với cảm xúc trong lòng Dương Quá hiện nay, nhìn thấy Vô Song cùng Tiểu Long Nữ trên giường hàn ngọc, Dương Quá không nén được cảm xúc mà lại quỳ xuống.

"Dương Quá gặp qua sư phụ.. ".

Dương Quá cũng chẳng biết mình nói đúng hay không nữa nhưng dù sao việc Cơ tỷ tỷ tiếp nhận nhẫn ngọc cũng là thật, Dương Quá cảm thấy... hẳn là phải xưng hô như vậy mới đúng.

Vô Song dựa vào người Tiểu Long Nữ thì mới có thể ngồi vững, ánh mắt nhìn Dương Quá khẽ cười nói.

"Thật ra tỷ đã sớm biết đệ là do người đó gửi tới, người đó muốn tỷ thu đệ làm đệ tử chỉ là đệ đã nghĩ kỹ chưa? ".

"Tỷ sớm nên thu đệ làm đệ tử nhưng mà đi theo tỷ sẽ rất cực khổ, rất khó khăn thậm chí là con đường không có đầu ra vì vậy tỷ mới bày cách cho đệ bịa ra câu chuyện kia, có cái bóng Vương Trùng Dương thì cuộc sống của đệ liền thoải mái hơn nhiều, an toàn hơn nhiều ".

Dương Quá nghe Vô Song nói, lập tức liên tục lắc đầu.

"Dương Quá không cần, Dương Quá không muốn, Dương Quá chỉ cần đi theo Cơ tỷ tỷ, về phần cái gì Toàn Chân Giáo?, Dương Quá một chút cũng không cần ".

"Dương Quá từ nhỏ chịu đủ khổ sở, đi theo tỷ tỷ khổ nữa Dương Quá cũng chịu được, tỷ tỷ dẫn Dương Quá xuống địa ngục... Dương Quá cũng vẫn một mực đi theo tỷ tỷ ".

Nhìn Dương Quá, Vô Song hài lòng.

Nàng cũng đợi một ngày này lâu rồi.

"Vậy sau này gọi ta là sư phụ, không được dùng tỷ tỷ mà xưng hô nữa, còn đây là sư tỷ của con, sau này con cứ gọi Long tỷ tỷ như cũ là được ".

Vô Song đã thu Dương Quá thì cách xưng hô nhất định phải thay đổi.

Dương Quá nghe Vô Song nói ánh mắt hiện lên một tia kỳ quái, xưng hô này Dương Quá tuyệt không quen nhưng mà cũng không dám cãi lời Vô Song vì vậy chỉ có thể nói.

"Đệ tử... đệ tử có thể không gọi người là sư phụ không? ".

Vô Song nào ngờ Dương Quá nói vậy, lập tức hỏi.

"Nếu con đổi ý thì có thê rời đi, nơi đây tuyệt không níu kéo ".

Dương Quá nào có ý rời đi, vội nói.

"Không phải, không phải như vậy, Dương Quá trăm nguyện ngàn nguyện ở đây chỉ là từ sư phụ Dương Quá vốn dùng cho Triệu Chi Kính, vừa hô trong nội tâm liền mặc niệm đây là câu chửi, nay... nay Dương Quá không dám dùng câu đó với Cơ tỷ tỷ ".

"Hay là... hay là Dương Quá gọi Cơ tỷ tỷ là Cô Cô được không? ".

Vô Song tuyệt đối không ngờ... mình lại trở thành Cô Cô của Dương Quá, việc đời đúng là không thể lường được... bất quá chính Vô Song cũng cảm thấy... việc này có chút thú vị, rốt cuộc thì xưng hô giữa Dương Quá cùng Vô Song cũng được xác định.

Về phần Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ?, Vô Song có thể cảm giác được Tiểu Long Nữ không quá thích Dương Quá nhưng mà ngay cả trong nguyên tác thì cũng vậy, ban đầu Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đâu có gần gũi quá mức đâu?, chỉ có sau này sống với nhau giao tình càng ngày càng dày, tiếp xúc càng ngày càng nhiều thì mới dần dần cải thiện.

Cảm tình là thứ không ép buộc được, vấn đề này nên để thời gian tới giải quyết.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 62: Tần gia có nữ gọi hồng miên

Phù Tang là một quốc gia lớn, diện tích của nó lên đến 377972 km2 nhưng mà diện tích của quốc gia thì không song hành cùng tài nguyên, tài nguyên của Phù Tang lại rất hạn chế, chỉ có tài nguyên trên biển tạm gọi là phong phú vì vậy Phù Tang là quốc giả có lực thủy chiến cực kinh khủng đồng thời mậu dịch trên biển cũng cực phát triển.

Ở Đông Hải bản thân Phù Tang là một trong tam đại bá chủ bất quá nếu công tâm mà nói Phù Tang có sức để diệt hai bá chủ còn lại để thống nhất Đông Hải, đáng tiếc Phù Tang chưa bao giờ thống nhất thành một mối, tình trạng trên bảo dưới không nghe đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong lịch sử Phù Tang.

Hiện tại Phù Tang đang là thời điểm cực thịnh nhưng mà ngay cả thế Phù Tang vẫn gặp rất nhiều vấn đề, vấn đề của Phù Tang là bọn họ có quá nhiều "ngưu nhân" và không ai phục ai.

Triều đại hiện tại của Phù Tang được gọi Mạc Phủ hay còn được biết tới cái tên thời đại Edo.

Thời đại Edo khởi đầu bởi một nhân vật huyền thoại của Phù Tang, người mà mang uy danh lưu truyền thiên cổ, vị đại tướng quân đầu tiên trong lịch sử Mạc Phủ – Tokugawa Ieyasu hay còn được người Trung Nguyên gọi với cái tên Đức Xuyên Gia Khang.

Ieyasu tuyệt đối là một huyền thoại tuy nhiên hiện tại danh tiếng của ông ta ở Trung Nguyên cũng chẳng còn mấy ai nhớ bởi Trung Nguyên đã đổi chủ, khác với nhà Minh thì nhà Thanh chưa từng đụng độ với Ieyasu cùng đoàn vô địch thủy quân của mình, Đại Thanh cũng không rõ được Đại Minh ăn bao nhiêu quả đắng đến từ vị đại nhân vật này.

Vấn đề đau đầu là Ieyasu chỉ là đại tướng quân đầu tiên của triều đại Edo tức là phía trên Ieyasu vẫn còn Thiên Hoàng, đây mới là vấn đề rất lớn.

Gia tộc Tokugawa cực kỳ mạnh mẽ, nắm giữ trọng binh khắp Phù Tang nhưng về mặt lý thuyết thì chủ nhân của Phù Tang vẫn cứ là Thiên Hoàng tức là dòng họ Yamato.

Gia tộc Tokugawa rất mạnh nhưng mà gia tộc Yamato cũng chưa bao giờ yếu, quan trọng là gia tộc này là thiên niên gia tộc, là gia tộc kéo dài hàng ngàn năm, đây là một khái niệm cực kỳ kinh khủng.

Thiên niên gia tộc cho dù là lúc yếu nhất cũng không phải kẻ khác có thể coi thường chứ đừng nói thời điểm hiện tại nhà Yamato cũng đang ở trạng thái đỉnh cao.

Đại tướng quân hiện nay của Phù Tang gọi là Tokugawa Yoshimune (Đức Xuyên Cát Tông) còn Thiên Hoàng đời này gọi là Yamato Sakuramachi tất nhiên ở Phù Tang sẽ không có ai dám gọi tên thật của Thiên Hoàng cả vì vậy Sakuramachi được tôn kính gọi là Anh Đinh Thiên Hoàng.

Có một điều đặc biệt phải nói về vị Anh Đinh Thiên Hoàng này, Anh Đinh Thiên Hoàng được coi "sự đầu thai" của Thánh Đức Thái Tử – Shotoku, đây là một lời đồn đại rất vô căn cứ, rất phi lý nhưng càng ngày càng có nhiều người tin tưởng và đặc biệt là Anh Đinh Thiên Hoàng chưa bao giờ phủ định cũng chưa từng đi giải thích.

Mượn truyền ngôn này, Anh Đinh Thiên Hoàng từ khi mới lên ngôi đã nắm được tín ngưỡng của người dân, được tôn lên hàng thần thánh trong mắt những người dân Phù Tang hơn nữa quả thật những việc Anh Đinh Thiên Hoàng làm hiện tại cùng những việc Thánh Đức Thái Tử – Shotoku làm hơn ngàn năm trước quả thật tương đối giống nhau đó chính là đưa Phù Tang về những giá trị xưa cũ, tìm lại những giá trị truyền thống trong suốt lịch sử.

Thiên Hoàng là người đứng đầu Phù Tang trên danh nghĩa, bọn họ cùng gia tộc Yamato đại diện cho Thần Đạo và Anh Đnh Thiên Hoàng hiện tại muốn đẩy mạnh sự phát triển của Thần Đạo, bà trừ các đạo giáo xung quanh, bất kể là đạo giáo, phật giáo, nho giáo... hay đặc biệt là Bái Nguyệt Giáo.

Anh Đinh Thiên Hoàng được lòng dân, được rất nhiều lãnh chúa thần phục bởi Thần Đạo vẫn là tín ngưỡng tối cao của người Phù Tang bao năm nay, là thứ giá trị cốt lõi, là thứ văn hóa xuyên suốt triều dài phát triển của đất nước Phù Tang.

Vấn đề là một khi Anh Đinh Thiên Hoàng bám vào Thần Đạo, đẩy mạnh Thần Đạo thì nhất định sẽ có ma sát với một đại thế lực khác của Phù Tang tức Bái Nguyệt Giáo.

Bái Nguyệt Giáo cũng đã tiến vào Phù Tang từ rất lâu, chẳng có ai làm rõ được nó xuất hiện từ bao giờ chỉ biết nó là một phần của đất nước Phù Tang, một phần không thể tách rời.

Nếu Thần Đạo giống nho giáo của Trung Nguyên, để Thiên Hoàng cai trị đất nước thì Bái Nguyệt Giáo lại giống đạo giáo hay phật giáo, lan truyền trong dân gian.

Cũng không ai có quy định tín đồ Bái Nguyệt Giáo không thể sùng kính Thần Đạo và ngược lại cũng như sẽ chẳng ai cầm đạo trưởng hay đại sư lĩnh ngộ nho giáo cả, hai vấn đề hoàn toàn không liên quan.

Chỉ có khi Thần Đạo muốn tự lập, muốn bài trừ tất cả thì vấn đề mới càng ngày càng to tát vì vậy có một liên minh mới ở Phù Tang sinh ra chính là liên minh giữa Đại Tướng Quân Phủ cùng Bái Nguyệt Giáo.

Thiên Hoàng có rất nhiều người ủng hộ nhưng bên phía Đại Tướng Quân cũng chưa từng thiếu đồng minh, điều này làm cho tình trạng của Phù Tang hiện tại hết sức căng thẳng nhưng hai bên vẫn không dám đi qua giới hạn, vẫn chưa thực sự chuẩn bị cho chiến tranh, thậm chí ngay cả hùng mạnh như Bái Nguyệt Giáo vì không biết được kết quả ra sao mà cũng bắt đầu tìm kiếm đường lui bằng cách thử đưa một phần tinh anh vào Trung Nguyên, đây chính là đám người Thiên Vũ Chính Tắc bị Vô Song diệt gọn. 

Vấn đề cuối cùng để nói về hai cỗ thế lực đối nghịch nhau thì chính là võ lực đỉnh cao tức đế vị.

Tại Phù Tang cũng không chia cường giả như Trung Nguyên mà gọi theo Thiên – Địa – Huyền – Hoàng với Thiên Cấp chính là đẳng cấp ngang với ngũ tuyệt ở Trung Nguyên.Mỗi cấp chia là ba phẩm tức thượng – trung – hạ, mỗi phẩm lại chia thành bốn kỳ lần lượt là hạ – trung – thượng – đỉnh phong.

Trên Thiên cấp chính là Đế, về điểm này thì quốc gia nào đại khái cũng sẽ giống quốc gia nào.

Cũng như Trung Nguyên thì Phù Tang cũng chọn ra Phù Tang Ngũ Đế, hiện tại phía Đại Tướng Quân nắm giữ ba người, phía Thiên Hoàng chỉ có hai tuy nhiên nếu xét tổng thể đế vị mỗi bên thì phía Thiên Hoàng vẫn nhiều hơn, Thiên Hoàng nắm giữ bốn đế vị còn phía phủ tướng quân cũng vẫn chỉ có ba.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Nhìn cái tình hình của Phù Tang, nhìn cái thể chế của đất nước này... với bất cứ người nào mới đến nơi đây đều sẽ cảm thấy đau đầu, trong đó đương nhiên cũng có Vô Song.

Khi Dương Quá theo Quách Tĩnh về Trung Nguyên thì Vô Song cũng theo thuyền đến Phù Tang, mục tiêu chính là Phích Lịch Đảo.

Vô Song ban đầu chỉ muốn đến Phích Lịch Đảo một chuyến, lấy được Thiên Vương Bảo Khố sau đó trở về Trung Nguyên nhưng mà... cuộc đời nhiều khi cực kỳ khó đoán.

Tính đến thời điểm Dương Quá trở thành đệ tử Cổ Mộ, gọi Cơ Vô Song là cô cô thì bản thể Vô Song đã đến Phù Tang được một tháng.

Một tháng này Vô Song cũng được gặp được người cần gặp bất quá sự tình thì lại không như Vô Song nghĩ.

Trước mặt Vô Song lúc này là một nữ nhân, nàng toàn thân mặc đồ đỏ nhưng mà quần áo của nàng cũng không giống Quỳnh Hương, y phục của Quỳnh Hương đều làm bằng tơ lụa cho người ta cảm giác tiểu thư khuê các còn nữ nhân này lại mặc chiến giáp, uy mãnh vô cùng.

Nàng họ Tần, gọi là Hồng Miên, hiện tại Phích Lịch Môn Chủ.

Trái với bộ chiến giáp đang mặt trên người cùng với cái danh hiệu môn chủ kia thì bản thân Tần Hồng Miên là một thiếu nữ còn rất trẻ hơn nữa cũng rất dễ thương, ít nhất mặt ngoài là vậy.

Tại sao Vô Song lại nói mặt ngoài?, là bởi hiện tại nàng hùng hùng hổ hổ đi đến trước mặt Vô Song, bàn tay mạnh mẽ vỗ lên bàn một cái, vẻ mặt hiện ra vài phần không kiên nhẫn.
"Ngươi nghĩ xong chưa?, ta đã để ngươi suy nghĩ 1 tuần rồi, nếu ngươi vẫn chưa nghĩ xong thì mời ngươi cút ra ngoài, Phích Lịch Môn không nuôi đám ăn không ngồi rồi ".

Nhìn Tần Hồng Miên tức giận, Vô Song khẽ thở dài, trong ánh mắt đầy bất đắc dĩ.

"Cô nương, người cũng không khỏi quá ngang ngược chứ?, ngươi muốn ta cứu Tần lão môn chủ nhưng lại không nói rõ tình hình cụ thể, thế bảo ta đồng ý như thế nào? ".

Đừng nói đây là Phù Tang mà cho dù là Trung Nguyên thì Vô Song cũng không dám đồng ý.

Tần Hồng Miên nghe Vô Song nói lần này nàng nhấc tay lên, biên chưởng thành quyền, một quyền nện xuống nát luôn cả bàn gỗ.

"Hừ, dũng khí của ngươi đâu?, võ công của ngươi cao như vậy, dám nửa đêm nửa hôm khống chế bản tiểu thư, giờ lại sợ hãi?, chỉ cần ngươi gật đầu đồng ý làm theo kế hoạch của ta, thời điểm thích hợp ta liền nói cho ngươi, có gì phải suy nghĩ? ".

Chuyện mà Tần Hồng Miên nói chính là việc một tuần trước, khoảng một tuần trước thì Vô Song cũng tìm tới Phích Lịch Môn, sau đó quan sát một hồi, đến nửa đêm thì lẻn vào phòng khống chế Tần Hồng Miên.

Vô Song đi tới Phích Lịch Đảo căn bản không có bất cứ vật gì mang theo, chính Vô Song cũng cảm thấy để người Phích Lịch Môn chủ động giao nộp Thiên Vương Bảo Khố cho mình là rất khó, Vô Song liền trực tiếp chọn con đường khác.

Khống chế Tần Hồng Miên xong, Vô Song cũng không có làm gì nàng, chỉ đi thẳng vào vấn đề chính nói hắn cần Thiên Vương Bảo Khố, nào ngờ Tần Hồng Miên trực tiếp gật đầu không thèm nghĩ suy gì cả nhưng mà nàng yêu cầu Vô Song cứu phụ thân nàng.

Thời điểm đó Vô Song khác ngạc nhiên, không hiểu tại sao mọi việc dễ như vậy liền hỏi Tần Hồng Miên rốt cuộc phụ thân nàng bị làm sao mà cần cứu?.

Vô Song tuyệt không ngờ là Tần Hồng Miên cũng không biết cha mình bị làm sao nữa, nàng chỉ biết Tần lão môn chủ gặp nguy hiểm còn nguy hiểm... như nào thì nàng không biết, càng quan trọng hơn là Tần Hồng Miên nói khoảng 2 tháng trước Tần lão môn chủ đi tới hoàng thành Kyoto, Tần Hồng Miên muốn Vô Song cùng nàng tới Kyoto tìm hiểu một phen.

Sự việc quá mức khó hiểu, Vô Song hỏi gì thì Tần Hồng Miên cũng nói là không biết, nàng chỉ biết phụ thân chắc chắn gặp nguy hiểm nơi hoàng thành... đây là một vấn đề rất đau đầu với chính Vô Song, đương nhiên Vô Song tài cao gan lớn, để lấy được Thiên Vương Bảo Khố thì việc này hắn dám làm bất quá nếu có thể nắm chắc thêm vài phần đương nhiên là tốt hơn, thế là Vô Song muốn đợi.

Vô Song đợi ai?, đương nhiên là đợi Thiên Vũ Chính Tắc theo địa điểm mà Cơ Vô Song nói tìm tới nơi đây, Thiên Vũ Chính Tắc xuất thân từ Thiên Vũ gia tộc, tuy ở Thiên Vũ gia chẳng là gì cả nhưng ở nhiều địa phương khác liền có đất dụng võ.

Lúc này Tần Hồng Miên cùng Vô Song nhìn chằm chằm vào nhau, hai người cũng không làm gì được ai thì bên ngoài có một thanh âm vọng tới.

Tần Hồng Miên nghe thấy tiếng bước chân mới chỉnh đốn hình tượng sau đó nhìn ra ngoài, trái với cái sự nóng nảy vừa rồi thì Tần Hồng Miên lúc này cho người ta cảm giác nghiêm túc cùng thành thục vô cùng.

Nhìn nàng... Vô Song không nhịn nổi cười, Tần Hồng Miên rõ ràng là đang giả vờ cho đám thuộc hạ xem, năm nay nàng mới 18 tuổi mà thôi, nhìn nàng giả trang nghiêm túc thật sự không hợp chút nào.

Ở bên ngoài, một thuộc hạ của Phích Lịch Môn chạy tới đồng thời quỳ xuống đất, cung kính nói.

"Bẩm tiểu thư, bên ngoài có người tự xưng là của Thiên Vũ gia tộc muốn gặp tiểu thư ".

Vô Song nghe thấy hai chữ "Thiên Vũ" liền vui vẻ, hắn biết Thiên Vũ Chính Tắc đến.

Tần Hồng Miên nghe đến hai chữ "Thiên Vũ", cả người liên run lên... thậm chí trên người nàng còn có cả sát khí.

Vô Song cũng không biết, Tần lão môn chủ khi đó chính là theo người Thiên Vũ gia mà tới hoàng thành Kyoto

Quyển 5 - Chương 63: Xin một chân tử tù

Tần Hồng Miên rất sợ Thiên Vũ gia, đừng nói là nàng mà bất cứ ai ở cái đất Phù Tang này thì cũng phải sợ Thiên Vũ gia.

Lần trước phụ thân nàng chính là theo đám người Thiên Vũ gia đi tới hoàng thành Kyoto đồng thời ngay trước đêm phải rời đi chính phụ thân nàng cũng để lại ngôi vị chưởng môn cho nàng hơn nữa ngày hôm đó Tần lão môn chủ... cứ như đang nói những lời di ngôn vậy.

Hiện tại đã gần một tháng qua đi, Tần Hồng Miên vẫn không thu được bất cứ tin tức gì của phụ thân, nàng càng ngày càng lo lắng cho phụ thân, càng ngày càng sợ.

Tần Hồng Miên rất muốn tới hoàng thành để tìm tung tích phụ thân, để hiểu việc gì xảy ra với phụ thân nhưng mà nàng hiện tại đã là Phích Lịch Môn Chủ, sao có thể bỏ mặc mọi việc mà đi?, hơn nữa nàng đi cũng chưa chắc làm được gì bởi nàng biết nàng quá yếu.

Phụ thân an nguy không rõ nhưng ngày đó chính là theo Thiên Vũ gia mà đi tức là có khả năng rất lớn Thiên Vũ gia ra tay với phụ thân, đối mặt với con quái vât như Thiên Vũ gia bản thân nàng không có một chút chút nào tự tin.

Mãi đến khi Vô Song đến, nàng không rõ Vô Song cường đại ra sao nhưng có thể thần không biết quỷ không hay đột nhập vào phòng nàng rồi khống chế nàng thì tất nhiên mạnh hơn nàng.

Về phần Thiên Vương Bảo Khố gì gì đó nàng cũng được phụ thân giao phó nhưng mà mấy lời giao phó kia so thế nào được an nguy phụ thân trong mắt nàng?, phụ thân nói phải giao Thiên Vương Bảo Khố cho người được chọn, cho hậu nhân của Thiên Vương nhưng mà ai quan tâm?.

Thiên Vương là ai nàng không biết, nàng chỉ biết nếu Vô Song cứu được phụ thân nàng thì cho dù Vô Song là cừu nhân của Thiên Vương thì nàng cũng sẽ tặng cho Vô Song toàn bộ Thiên Vương Bảo Khố.

Vô Song khi đó nói cần chút thời gian suy nghĩ, nàng cũng biết mình có việc cầu người vì vậy cũng đồng ý nhưng mà đến nay đã một tuần đi qua, nàng thực sự không nhịn được nữa, không đợi được nữa mới đến đốc thúc Vô Song, nào ngờ ngay lúc này Thiên Vũ gia lại tới.

Nàng rất sợ Thiên Vũ gia... mang hung tin đến báo cho nàng.

Thân thể Tần Hồng Miên khẽ run lên nhưng lúc này chẳng biết từ bao giờ Vô Song đã xuất hiện, bàn tay nhẹ vỗ vào vai nàng mà nói.

"Có gì phải run rẩy như vậy?, ngươi rất sợ Thiên Vũ gia?, vậy để ta đi cùng ngươi ra ngoài đi".

Trong một tuần nay Vô Song cũng không phải chỉ có ngồi không mà hắn rất cố gắng tìm kiếm thông tin về Tần lão môn chủ, về nguyên nhân Tần lão môn chủ mất tích nhưng tất cả như mò kim đáy biển vậy, việc này càng làm cho Vô Song cảm thấy nghi ngờ.

Phích Lịch đảo không tính lớn, Phích Lịch môn cũng chẳng tính quá mạnh nhưng mà danh tiếng rất không tệ, kẻ bình thường sẽ không dám đối phó với Phích Lịch Môn về phần các thế lực lớn muốn đối phó Phích Lịch Môn tựa hồ cũng không cần làm việc cẩn mật đến như vậy?.

_ _ _ _ _ _ _ _ 

Không bao lâu sau, Tần Hồng Miên cùng Vô Song đi tới chính phòng của Phích Lịch Đường, lúc này đã thấy một nam nhân đợi sẵn, nam nhân này Vô Song cũng không lạ gì, hắn chính là Thiên Vũ Chính Tắc.

Thiên Vũ Chính Tắc hiện tại mặc một bộ Kimono rộng hơn thân thể hắn nhiều, một bộ Kimono màu trắng nhưng có phần vai được làm tương đối đặc biệt, phần vai có một lớp giáp bọc lên, cong vút.

Thiên Vũ Chính Tắc nhìn Tần Hồng Miên cùng Vô Song đi tới, cũng chẳng đợi hai người mở miệng thì Thiên Vũ Chính Tắc đã tranh quyền.

"Ta gọi Thiên Vũ Chính Tắc, đến từ Thiên Vũ gia, ta muốn hỏi một chút ở đây có vị nào là Vô Song không? ".

Thiên Vũ Chính Tắc trở về Phù Tang cơ hồ cùng lúc với Vô Song nhưng đừng quên khi hắn trở về thì trong thân phận của một kẻ thất bại, hắn bắt buộc phải trình diện nhà chính trước rồi mới đi đâu thì đi.

Đương nhiên thất bại của Thiên Vũ Chính Tắc cũng không phải là việc gì quá mức khó coi phải biết bọn họ là đội đầu tiên thực hiện nhiệm vụ lớn tại Trung Nguyên, trong điều kiện như vậy thì việc toàn quân bị diệt thật ra cũng đã được Thiên Vũ gia tính toán tới, rắc rối duy nhất ở đây là tại sao nhiệm vụ thất bại mà chỉ có một mình Thiên Vũ Chính Tắc trở về?, tất nhiên cái rắc rối này Thiên Vũ Chính Tắc cũng giải quyết xong xuôi rồi nên mới có thể tới được đây, về phần hắn giải quyết thế nào có lẽ chỉ mình hắn biết được.

Như đã nói, Thiên Vũ Chính Tắc chưa bao giờ là một nhân vật tầm thường.

Lần này Thiên Vũ Chính Tắc tới đây là tìm Vô Song, hắn cũng không thể không gấp bởi thêm một đoạn thời gian nữa chất độc trong người hắn sẽ phát tác, nếu không tìm Vô Song căn bản sẽ không có giải dược.

Thiên Vũ Chính Tắc vừa lên tiếng, Tần Hồng Miên liền run lên lần nữa, phụ thân nàng chính là theo Thiên Vũ gia mà đi, giờ Thiên Vũ gia lại muốn mang Vô Song đi?.

Nàng cũng không phải có tình cảm gì với Vô Song nhưng mà hiện tại nàng cũng chỉ có thể đặt tất cả vào Vô Song, Vô Song chính là người duy nhất mà nàng có thể nhờ vả cứu lấy phụ thân nàng.

Ở sau lưng Tần Hồng Miên, Vô Song có thể cảm nhận được cơ thể nàng đang run lên, Vô Song khẽ thở ra một hơi rồi đặt tay vào sống lưng nàng, đưa một luồng nội lực ấm áp chạy dọc cơ thể nàng đồng thời nói nhỏ vào tai Tần Hồng Miên.

"Cũng không có gì, kẻ này là người quen của ta ".

Nói với Tần Hồng Miên xong, Vô Song lại bước lên hai bước hướng về phía Thiên Vũ Chính Tắc mà nói.
"Ngươi tới muộn, làm ta đợi rất lâu ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy, sắc mặt khẽ biết nhưng rất nhanh trở về bình thường thậm chí tươi cười rạng rỡ với Vô Song.

"Cũng không thể trách tại hạ, chỉ là trong nhà có việc không thể thoát thân ra được mà thôi ".

Vô Song cũng lười nghe hắn giải thích, thản nhiên nói.

"Đi theo ta một chút, ta có vài việc muốn hỏi ngươi ".

Thiên Vũ Chính Tắc đương nhiên không nghĩ ngợi gì, cứ thế được Vô Song dẫn về phòng của mình, để lại một Tần Hồng Miên đứng trong chính phòng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

......... 

Thiên Vũ Chính Tắc đến phòng của Vô Song, đầu tiên đập vào mắt hắn chính là một cái bàn trà bị đánh nát, ánh mắt liền hơi co giật một cái, thầm than trong lòng.

"Tiểu cô nãi nãi kia đã không dễ hầu hạ, giờ kẻ này chỉ sợ cũng là người nóng tính, số của ta sao lại khổ như vậy? ".

Nội tâm Thiên Vũ Chính Tắc hiện tại tuyệt đối đầy bi ai nhưng mà trên mặt thủy chung vẫn tươi cười, Thiên Vũ Chính Tắc cũng không biết tại thế giới kia, chính vì hắn lúc nào cũng cười, trong hoàn cảnh nào cũng có thể cố mà lạc quan chính là điểm mà cho dù đến thế giới này Vô Song nhất định phải biến Thiên Vũ Chính Tắc thành người mình.

Thiên Vũ Chính Tắc thầm than trong lòng, ánh mắt dõi theo hành động của Vô Song, hắn thấy Vô Song ngồi xuống thì cũng thản nhiên chọn chỗ ngồi theo, ánh mắt lại đảo một chút, đáng tiếc xung quanh cũng không có trà.

Vô Song cần Thiên Vũ Chính Tắc ban đầu chỉ là một bước đi trong để dễ bề đoạt được Thiên Vương Bảo Khố hơn thôi bởi vì ngay cả Vô Song hiện tại cũng chẳng biết chứng minh mình là hậu nhân Thiên Vương kiểu gì, tất nhiên việc này hiện tại cũng đã không cần.

Việc lúc này Vô Song cần ở Thiên Vũ Chính Tắc chính là thông tin.

"Ta không thích nói nhảm, chúng ta vào việc luôn đi, trước hết ta có vài điều cần hỏi ngươi ".

"Vị nữ tử ngoài kia gọi là Tần Hồng Miên, khoảng gần một tháng trước Tần lão môn chủ bị đưa đến hoàng thành Kyoto, ta hỏi ai đưa Tần lão môn chủ đi thì nàng ta không nói nhưng lúc nãy vừa nghe tên người thì nàng run lên, vậy ra Tần lão môn chủ bị Thiên Vũ gia tộc các ngươi mang đi?, tình hình ông ta hiện tại thế nào? ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghe Vô Song hỏi, nghĩ nghĩ một chút rồi nói.
"Vấn đề của các hạ bản thân tại hạ cũng không biết, dù sao một tháng trước tại hạ mới trở về Phù Tang hơn nữa bằng vào thân phận tại hạ ở Thiên Vũ gia thì cũng chịu rất nhiều hạn chế, không phải cái gì cũng biết ".

Thiên Vũ Chính Tắc nói đến đây liền dừng lại, quan sát biểu hiện trên dung mạo của Vô Song, thấy Vô Song vẫn thản nhiên nhìn mình, ánh mắt Thiên Vũ Chính Tắc hơi híp lại rồi lại nói.

"Tuy nhiên rất có thể lão nhân họ Tần kia bị Thiên Vũ gia đưa đi nhưng mà tại hạ khá chắc chắn lão nhân kia không nằm trong tay Thiên Vũ gia ".

Vô Song nghe vậy rốt cuộc mới hỏi.

"Giải thích thế nào? ".

Thiên Vũ Chính Tắc đáp. 

"Lần này tại hạ tới đây thật ra theo hai người nữa mà đến, hai người kia cùng tại hạ khi tới đảo này mới bắt đầu chia ra, tại hạ được người nhờ vả tới tìm các hạ còn hai người kia đi tới... nhà ngục ".

"Tại hạ cũng không biết hiện tại xảy ra việc gì nhưng mà rất nhiều đại nhân vật ở Phù Tang bị kinh động, hai đại gia tộc có hệ thống tình báo cường đại nhất là Thiên Vũ gia cùng nhà Kido cũng đang phái rất nhiều nhân thủ chạy khắp Phù Tang ".

"Việc lớn rốt cuộc là gì thì tại hạ không biết dù sao tại hạ chỉ là tiểu nhân vật nhưng mà hiện tại Thiên Vũ gia đang đi tìm rất nhiều tử tù, những tội phạm chắc chắn phải chết trên khắp đất Phù Tang ".

"Mỗi khu vực sẽ có một đến vài người của Thiên Vũ gia tới phụ trách, để cho toàn bộ tử tù sinh tử chiến, mỗi khu vực lấy ra 3 kẻ sống sót áp giải lên hoàng thành Kyoto... về phần tiếp theo xảy ra cái gì thì tại hạ cũng không đoán được ".

"Ngược với nhà Thiên Vũ thì nhà Kido chỉ chịu nghe lệnh Thiên Hoàng, bọn chúng cũng đang tản ra khắp toàn bộ Phù Tang, truy nã cùng săn lùng tất cả tội phạm chưa bị quy án ".

Thiên Vũ Chính Tắc nói tới đây ánh mắt càng ngày càng trở nên thâm thúy.

"Nếu tại hạ không nhầm phủ Đại Tướng Quân cùng Thiên Hoàng chỉ sợ... đang muốn tập trung toàn bộ những kẻ mạnh nhất Phù Tang lại ".

Vô Song nghe Thiên Vũ Chính Tắc nói xong cũng không nói thêm một lời, ánh mắt cứ như vậy nhắm lại như có điều suy tư.

Phải đến 5 phút yên lặng trôi qua, Vô Song mới mở mắt mà hỏi.

"Phích Lịch Đảo cũng tính là một khu vực? ".

Thiên Vũ Chính Tắc gật đầu.

"Đương nhiên tính là một khu vực ".

Vô Song lại hỏi.

"Trận tử tù chiến kia khoảng bao giờ xảy ra? ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

"Nếu không có sự kiện gì đặc biệt thì nội trong chiều mai sẽ giải quyết xong " 

Rốt cuộc khóe miệng Vô Song xuất hiện một nụ cười tà dị, một nụ cười làm Thiên Vũ Chính Tắc rợn cả tóc gáy.

"Các hạ đang tính làm gì? ".

Vô Song thản nhiên cười đáp.

"Chặt đầu vài kẻ đáng chết, xin một chân tử tù ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau