CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 786 - Chương 790

Quyển 5 - Chương 56: Đại náo trùng dương cung (2)

Dương Quá chờ đợi cơ hội trả thù Lộc Thanh Đốc đã lâu, đến cả Lộc Thanh Đốc cũng lên sàn rồi nhưng mà chẳng biết tại sao ánh mắt Triệu Chi Kính lại lóe lên, sau đó đầy vẻ đạo đức giả mà nói.

"Thôi được, ngươi vừa vào sư môn, không dám tỷ đấu với sư huynh hơn tuổi cũng dễ hiểu ".

Triệu Chí Kính dứt lời chỉ một tiểu đạo sĩ vừa thắng trong cuộc tỷ võ, nói.

"Nó cũng suýt soát tuổi ngươi, ngươi hãy tỷ thí với nó."

Đừng nói là Dương Quá mà cho dù Lộc Thanh Đốc thì cũng chẳng Triệu Chi Kính đang nghĩ gì nhưng mà Dương Quá thì thông minh gấp trăm lần Lộc Thanh Đốc, lúc này chỉ thấy Dương Quá lập tức nói

" Đệ tử không biết tí võ nghệ nào, làm sao có thể tỷ thí với sư huynh?"

Triệu Chí Kính giả vờ giận mà nói:

"Ta đã truyền thụ công phu cho ngươi cả tháng trời, sao lại bảo rằng không biết tí võ nghệ nào? Trong cả tháng nay ngươi làm trò gì? "

Dương Quá trong lòng thầm vui vẻ, lúc này Dương Quá rốt cuộc hiểu được dụng ý của Triệu Chi Kính, trực tiếp cúi đầu im lặng.

Triệu Chi Kính muốn không phải là đánh Dương Quá là mà sỉ nhục Dương Quá, như vậy để tiểu đạo sĩ lên thay Lộc Thanh Đốc là hợp lý hơn cả nhưng Triệu Chi Kính cũng sợ lỡ đâu Dương Quá biết được võ công từ Quách Tĩnh, nếu thế thì thắng tiểu đạo sĩ cũng không khó, lúc đó lại phái Lộc Thanh Đốc ra hành hạ Dương Quá là được.

Triệu Chí Kính thấy Dương Quá im lặng, trong lòng càng đắc ý nói

"Ngươi lười nhác, ham chơi, không chịu dụng công, quyền cước tự nhiên lúng túng. Ta hỏi ngươi, sau hai câu "Tu chân hoạt kế hữu hà bằng? Tâm tử quần tình niệm bất sinh" (Tu luyện cuộc sống thật dựa vào cái gì? Để lòng chết đi, mọi ý nghĩ hết sinh ra) tiếp đến câu gì? "

Đoạn khẩu quyết này Dương Quá đã thuộc lòng, thản nhiên mà đáp.

"Tinh khí sung dựng công hành cụ, Linh quang chiếu diệu mãn thần kinh" (Tinh khí đầy đủ thì thành công, ánh sáng linh thiêng soi rọi tâm thần) ".

Triệu Chí Kính lại càng vui vẻ mà nói:

"Đúng lắm, ta lại hỏi ngươi, sau hai câu "Bí ngữ sư truyền ngộ bản sơ, Lai thời vô khiếm khứ vô dư (Lời dạy bí truyền của sư phụ nới hiểu ra, đến khi sử dụng đến không thiếu không thừa) là câu gì? "

Dương Quá lại đáp

"Lịch niên trần cấu khi ma tận, Thiên thể linh minh diệu thái hư (Lau sạch bụi trần bao năm, cả tinh thần trong cơ thể tỏa sáng đến vô cùng)."

Triệu Chí Kính hận không thể vỗ đùi cao hứng, lập tức nói.

"Hay lắm, không sai một chữ. Ngươi cứ việc dùng mấy câu pháp môn ấy mà tỷ thí với sư huynh"

Dương Quá trong lòng cũng vui vẻ nhưng một mực giả vờ, một mặt tức giận mà gào lên.

"Hừ, sư phụ ngươi không dạy ta cách vận công chỉ dạy ta khẩu quyết, thế thì ta biết cái gì? " 

Câu này đương nhiên cực vô lễ lập tức dẫn đến chúng đệ tử xung quanh ồn ảo, rất nhiều người đối với việc bất kính của Dương Quá mà tức giận không thôi.

Triệu Chí Kính thấy thế trong bụng đắc ý, ngoài mặt lại giả bộ cả giận, quát

"Ngươi chỉ học thuộc khẩu quyết, chẳng chịu luyện công, bây giờ một mực đổ thừa cho sư phụ?, đúng là vô học, nếu không phải là Toàn Chân Đại Điển ta nhất định sẽ đánh chết tiểu súc sinh nhà ngươi, mau tỷ thí đi "

Mấy câu khẩu quyết kia tuy là yếu chỉ tu luyện nội công, dạy người thu tâm tức niệm, luyện tinh dưỡng khí, nhưng mỗi câu đều phối hợp với vài chiêu quyền cước, gộp lại sẽ thành một môn quyền pháp nhập môn đơn giản của phái Toàn Chân. Các đạo sĩ chính tai nghe Dương Quá đọc thuộc làu làu, không sai một chữ, nhưng thấy Dương Quá lâm chiến lại run sợ, thậm chí đổ thừa cho Triệu đạo trưởng đức cao vọng trọng thì giận lắm.

Các đệ tử phái Toàn Chân phần đông đều là người lương thiện, nhưng vì Quách Tĩnh hôm lên núi Chung Nam đã đánh cho họ một trận đại bại, đắc tội với nhiều người, nên có một số đạo sĩ giận cá chém thớt, giận lây Dương Quá, chỉ mong nó gặp chuyện này chuyện nọ, tuy chưa hẳn là ác ý, nhưng bớt được chút ấm ức trong lòng thì cũng là chuyện thường tình.

Dương Quá thấy mọi người thúc giục, vài người còn lạnh lùng châm biếm, ánh mắt càng ngày càng lạnh, trong lòng thầm nói.
"Từ hôm nay trở đi, ta cùng Toàn Chân Giáo ân đoạn nghĩa tuyệt, một đám đạo sĩ mũi trâu hiếp người quá đáng, tài không bằng người lại muốn lấy ta chút giận? ".

Sự việc bắt đầu càng ngày càng lớn, đến mức đám người Mã Ngọc cũng để ý đến, lúc này bọn họ tuy không nắm rõ câu chuyện nhưng cũng nắm được đại khái, âm thầm liền nhíu mày.

Dương Quá lúc này cũng không để tâm gì nữa, hướng về phía tên đạo sĩ gần bằng tuổi mình kia, thấy hắn một mặt lấy lòng Triệu Chi Kính, một mặt thì tỏ ra khinh thường mình, Dương Quá tâm càng lạnh lại.

"Trước hết dấu tài một chút, đầu tiên đánh bại kẻ này rồi lại tính sổ đám người Lộc Thanh Đốc, Triệu Chi Kính ".

Dương Quá nghĩ xong lập tức nhảy vào vòng, múa hai tay, không chào không hỏi lập tức tấn công tới tấp gã tiểu đạo sĩ kia. 

Gã tiểu đạo sĩ kia thấy Dương Quá vừa nhảy vào chẳng hề hành lễ, cũng không khiêm tốn cầu giáo theo đúng môn quy, đã đấm đá như một kẻ điên, thì cực kỳ coi thường, trong lòng thầm nghĩ.

"Đồ bất học vô thuật, không nắm giáo lý ".

Tiểu đạo sĩ cũng không dám ngạnh kháng Dương Quá, cứ liên tiếp thoái lui, phòng ngự chờ đợi, cũng không lâu lắm liền thấy hạ bàn của Dương Quá sơ hở bèn nghiêng người gạt chân một cái sử chiêu "Phong tảo diệp lạc", gạt vào chân Dương Quá. 

Dương Quá cũng chỉ đợi có thể, trực tiếp dùng khinh công trong Nhạn Hành Công, thân thể nhảy bật lên.

Dương Quá không hề tu luyện Nhạn Hành Công bởi đây là Vô Song đại ca căn dặn nhưng mà cũng có nắm giữ một chút khinh công, một chút xíu này mang ra sử dụng cũng không khiến ai hoài nghi, chỉ cho rằng Dương Quá ứng biến tinh nhạy mà thôi.

Dương Quá nhảy lên, một chân sút thẳng vào đầu tiểu đạo sĩ, tiểu đạo sĩ chỉ thấy trừoi đất tối sầm, ngã ngửa ra sau.

Dương Quá một chiêu thắng địch nhưng hận ý thì sao tan được, Dương Quá cả người như sói đói lao lên, đè lên người tiểu đạo sĩ, từng đấm từng đấm nện vào khuôn mặt y. 

Một cước của Dương Quá đạp thẳng vào đỉnh đầu đối phương đã sinh ra choáng váng hơn nữa thân thể của Dương Quá được chính Vô Song cải tạo qua lại tu luyện thành cảnh giới Nhất Dương, cước lực ít nhất cũng có 60 cân (30 kg), một cước này đạp xuống tiểu đạo sĩ vốn mất khả năng chiến đấu.

Tiểu đạo sĩ đang bại nhưng vẫn muốn thắng, cố hết sức muốn vùng dạy nhưng mà đại não chấn động, cả người vô lực sau đó đã thấy Dương Quá đè lên, từng quyền từng quyền nện vào đối phương, trực tiếp đánh cho tiểu đạo sĩ thành đầu heo, bất tỉnh nhân sự, ngay cả xin tha cũng không làm được.

Triệu Chí Kính thấy hành động của Dương Quá nội tâm cực độ tức giận nhưng mà cũng thầm vui vẻ, dù sao nhìn kiểu gì thì Dương Quá cũng không có võ công, chỉ biết loạn đấm loạn đá. 

"Dương Quá, ngươi muốn làm gì?, đồng môn luận bàn ngươi chẳng nhẽ muốn đánh trọng thương sư huynh, còn pháp tắc gì nữa hay không? ".
Dương Quá không thèm đếm xỉa, cứ thế đấm xuống, song quyền của Dương Quá thậm chí còn be bét máu, đương nhiên đây chính là máu của tên tiểu đạo sĩ kia, các đạo sĩ lúc đầu còn thấy tức cười, nghĩ thầm: "Sao phái Toàn Chân ta lại có đứa đánh đấm ngu xuẩn như thế?", sau lại thấy Dương Quá chuẩn bị đánh chết người đến nơi vội đồng loạt khuyên can.

"Thôi, thôi, dừng lại đi, sư huynh sư đệ đấu thử, cẩn thận xảy ra nhân mạng "

Giữa lúc ấy, trong số người đứng ngoài có một đạo sĩ béo mập quát to, kẻ này tuy béo mập nhưng khinh công cũng không tệ, rất nhanh lao lên võ đài, bàn tay to đưa ra thộp gáy Dương Quá, người này chính là Lộc Thanh Đốc.

Dương Quá bằng việc ngộ ra uy cũng phát hiện Lộc Thanh Đốc lao tới, ánh mắt càng trở nên điên cuồng hơn, chỉ thấy khi bàn tay to của Lộc Thanh Đốc chưa kịp chạm vào Dương Quá thì Dương Quá như một con sóc lộn người tránh được.

Việc còn chưa chấm dứt, Dương Quá lộn một vòng, bàn tay cực nhanh nắm lấy chuôi kiếm bên hông của tiểu đạo sĩ.

Tiểu đạo sĩ này vốn thủ thắng trận trước, Toàn Chân Giáo so đấu có thể để hai bên chọn dùng quyền cước hay vũ khí, ván trước là kẻ này lấy vũ khí thủ thắng.

Dương Quá nắm lấy kiếm của đối phương, cổ tay chợt lóe lên chém thẳng về phía Lộc Thanh Đốc.

Lộc Thanh Đốc cảm nhận được kiếm chém tới, sợ xanh cả mặt, vội lùi lại nhưng mà đường kiếm vẫn cắt qua ngực hắn, để lại một vết thương nhỏ, tuy vết thương tựa hồ không có gì nhưng tuyệt đối làm Lộc Thanh Đốc tức điên lên.

"Muốn chết, ngươi dĩ nhiên dám xuất kiếm với ta? ".

Lộc Thanh Đốc xưa nay đánh đập Dương Quá đã quen, trước đây tuy Dương Quá có phản kháng nhưng cũng chẳng ăn thua chút nào, nay Dương Quá lại dám cầm kiếm đâm mình thử hỏi Lộc Thanh Đốc sao chịu được?.

Lộc Thanh Đốc trong hàng đệ tử đời bốn cũng tính là nổi bật, hắn họ được 3 chiêu trong Toàn Chân Kiếm Pháp, lúc này giận quá hóa rồ, trực tiếp rút kiếm với Dương Quá.

Triệu Chi Kính ở đằng xa liền cảm thấy kinh hãi gần chết, Lộc Thanh Đốc lao lên chính là do hắn ra lệnh nhưng Lộc Thanh Đốc rút kiếm thì rất có thể sẽ xảy ra nhân mạng, Toàn Chân Giáo sao chịu được nộ của Quách Tĩnh đây?.

Không chỉ có Triệu Chi Kính mà Vương Xử Nhất cũng đứng bật dậy, hô to.

"Dừng tay cho ta ".

Đáng tiếc chung quy vẫn chậm, Lộc Thanh Đốc vẫn xuất ra một chiêu kiếm, chiêu này gọi là Thương Ba Vạn Khoảnh, là một đường chém vòng cung rộng.

Dương Quá thì lạ gì chiêu này, Lộc Thanh Đốc chưa xuất chiêu Dương Quá đã biết cách phá, một kiếm cực kỳ tinh tế điểm ra, Lộc Thanh Đốc chỉ cảm thấy thân kiếm run lên, kiếm của hắn cưa vẽ hết một vòng đã bị chặn lại sau đó trực tiếp bị Dương Quá ngăn cản.

Dương Quá lại biến chiếu, lần này cũng là một chiêu Thương Ba Vạnh Khoảnh.

"Đầu heo, buông kiếm ".

Kiếm của Dương Quá chém ngang ra, hất bay kiếm của Lộc Thanh Đốc sau đó Lộc Thanh Đốc chỉ thấy cánh tay đau đớn, trọng tâm cũng mất.

Dương Quá cũng chẳng cho con heo này cơ hội, trực tiếp lên gối vào giữa hai chân của đối phương, một cái lên gối này... nam nhân nào nhìn thấy cũng phải run lên cầm cập.

Lộc Thanh Đốc rú lên như con heo bị chọc tiết, Dương Quá thấy hắn gục xuống trực tiếp tung chân liên tục đạp xuống 3 cước, khiến cho đầu của Lộc Thanh Đốc be bét máu.

Diễn biến thực sự quá nhanh hơn nữa cũng không ai có thể tin được, toàn trường lập tức như dính định thân thuật, ngay cả đám người Khư Xử Cơ, Vương Xử Nhất, Mã Ngọc đang muốn lao đến cũng khựng hết cả lại.

Dương Quá cười dài một tiếng, đầy ngạo nghễ, một chân đạp lên đầu Lộc Thanh Đốc, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Triệu Chi Kính.

"Đồ chó Triệu Chi Kính, phế vật như ngươi cũng xứng làm sư phụ của ta? ".

"Triệu Chi Kính, cả tháng qua ngươi chỉ dạy ta khẩu quyết, cái gì cũng không dạy, muốn nhục nhã ta nhưng mà phế vật như ngươi làm sao nhục nhã được ta?, loại đầu heo do ngươi dạy dỗ quá yếu, phế vật nhà ngươi không bằng lên đây trả thù cho con heo này? ".

Đánh bại Lộc Thanh Đốc đã làm kinh ngạc toàn trường nhưng mà một câu chửi này của Dương Quá... trực tiếp có thể trọc thủng trời.

Quyển 5 - Chương 57: Đại náo trùng dương cung (3)

Toàn Chân Giáo là môn phái đạo gia, đạo gia – phật gia tiến nhập vào Trung Nguyên từ rất sớm mà đã tiến nhập vào Trung Nguyên thì cũng khó mà tránh được sự ảnh hưởng của nho gia vì vậy cũng như nho gia thì đạo gia cùng phật gia cực kỳ coi trọng vai vế, cực kỳ để ý đến việc tôn sư trọng đạo.

Đạo gia cùng phật gia nếu xét ra mà nói thì gần như là một dạng xét niên kỷ cùng xét số năm cống hiến, rất khó có người trẻ tuổi nào có thể một bước lên trời vì vậy mới có thuyết nói võ học đạo gia cùng võ học phật môn càng luyện càng mạnh, thuyết này thật ra có chút sai lầm, đúng ra phải là sống càng lâu ở đạo gia cùng phật môn thì càng mạnh.

Toàn Chân Giáo đại diện cho đạo gia, Nga My cũng đại diện cho đạo gia về phần Nam – Bắc Thiếu Lâm chính là phật môn, quan niệm cùng giáo lý của tứ phái khác rất nhiều với Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Minh Giáo.

Nhật Nguyệt Thần Giáo bắt nguồn từ Bái Nguyệt Giáo còn Minh Giáo là từ Mani Giáo, hai phái này ra nhập Trung Nguyên muộn hơn, cũng không chịu quá nhiều ảnh hưởng của nho giáo vì vậy làm việc tự tung tự tác, không để ý đến vai vế mà chỉ quản tài năng cùng thực lực, đây là nguyên do chính khiến Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Minh Giáo ở trong võ lâm được xếp vào hàng ma giáo.

Lại nói tới Dương Quá, hành động chỉ kiếm về phía sư phụ như vậy há có thể chấp nhận?, lập tức gây nên một làn sóng phản đối khắp Toàn Chân Giáo.

Dương Quá cũng không sợ, cả đêm qua Dương Quá đã nghĩ rồi, Dương Quá rất thông minh, nếu không chuẩn bị sẵn đường lui thì Dương Quá nhất định sẽ không chỉ mặt gọi tên Triệu Chi Kính như vậy.

Lùi một vạn bước mà nói, cùng lắm Toàn Chân Giáo khai trừ Dương Quá ra ngoài, chẳng nhẽ còn dám giết Dương Quá?, việc này hôm nay náo động quá lớn, cho dù giết Dương Quá thì cũng chẳng che được phong thanh, người hữu tâm nhất định có thể thăm dò được, Toàn Chân Giáo có vài ngàn đệ tử, ai chắc đám người này có thể kín miệng?, việc này mà đến tai Quách Tĩnh thì Toàn Chân Giáo nhất định gặp nhiều sóng gió.

Dương Quá trở thành tâm điểm của sự chú ý cũng đồng nghĩa với việc Dương Quá có quyền nói chuyện, lời Dương Quá nói sẽ có người nghe.

Vương Xử Nhất lúc này tiến tới, sắc mặt cực kỳ không tốt, ngay sau lưng Vương Xử Nhất chính là Khưu Xử Cơ.

Hai người này vỗ công không cao nhưng không phải Dương Quá hiện tại có thể sánh được hơn nữa tu tập Nhạn Hành Công lâu năm, khinh công thật sự rất tốt, chỉ một thoáng là đã chạm đến võ đài, Vương Xử Nhất lúc này tức giận quát lên.

"Còn ra thể thống gì?, phái Toàn Chân ta là danh môn chính phải, Dương Quá ta hỏi ngươi tôn sư trọng đạo ngươi để đâu?, Triệu Chi Kính làm người ta chẳng nhẽ không biết, nếu ngươi nói hắn không dậy ngươi võ công thì võ công của ngươi từ đâu ra?, đến cả Toàn Chân Kiếm Pháp bản thân Chi Kính cũng truyền cho ngươi, ngươi còn dám buông lời nhục mạ sư phụ? ".

Triệu Chi Kính nghe Dương Quá chửi, vốn tức đỏ đom đóm mắt nhưng mà hiện tại nghe sư phụ vì mình nói chuyện, Triệu Chi Kính trong lòng liền cảm thấy thống khoái nhưng mà ngoài mặt vẫn thể hiện ra sự sầu khổ, hai tay chắp lại hướng về Vương Xử Nhất mà nói.

"Sư phụ, là lỗi của đệ tử, đệ tử dạy Quá nhi võ công nhưng lại không dạy Quá nhi cách làm người, sư phụ nếu muốn trách phạt xin hãy trách phạt... ".

Triệu Chi Kính diễn rất tốt, da mặt cũng cực dày, hắn nói một câu này tuyệt đối có thể phóng đại hình tượng trong mắt tất cả những người của Toàn Chân Giáo tuy nhiên hắn còn chưa kịp nói xong thì giọng Dương Quá đã vang lên.

"Câm mồm".

Một tiếng này khiến Triệu Chi Kính nuốt lời nói lại vào họng, vẻ mặt không thể tin nhìn Dương Quá, Triệu Chi Kính nào ngờ được Dương Quá khi có mặt cả Vương Xử Nhất lẫn Khưu Xử Cơ mà vẫn còn dám mở miệng?.

Dương Quá nói xong cũng lập tức quay người chắp tay lại với hai vị đạo trưởng, lần này trái với thái độ ác liệt thì lại tỏ ra cực kỳ lễ phép.

"Hai vị đạo trưởng, các người nói tôn sư trọng đạo vậy trước hết sư phải ra dáng làm sư, Triệu Chi Kính tiểu nhân bỉ ối, phế vật hạ lưu, bị Quách bá bá của ta đánh bại lưu hận trong lòng, tên tiểu nhân này căn bản không dạy ta võ công, bắt ta đến trù phòng làm việc, còn thường xuyên đánh đập ta, loại tiểu nhân vô sỉ này sao xứng một chữ "sư"? ".

"Triệu Chi Kính chỉ dạy ta khẩu quyết, một chút võ công cũng không dạy, sau đó bảo ta học thuộc lòng rồi đến đọc cho Mã đạo trưởng nghe, ta lúc đó không biết còn tưởng hắn thật tâm dạy ta võ nghệ nào ngờ cho Mã đạo trưởng kiểm tra xong hắn không giảng dạy gì, trực tiếp mặc kệ ta "."Lần này Trùng Dương Đại Điển, Triệu Chi Kính chính là muốn nhục nhã ta trước mặt toàn trường, nhục nhã ta khác gì nhục nhã Quách bá bá?, Dương Quá còn nhỏ, nhiều việc không hiểu nhưng cũng biết lấy oán báo ân chỉ là hành động của kẻ tiểu nhân, Quách bá bá ra tay cứu giúp Toàn Chân Giáo, tiểu nhân ở sau lưng lại muốn nhục nhã người, loại tiểu nhân này theo Dương Quá liền giết luôn đi cho sạch đất, bảo vệ danh dự Toàn Chân Giáo".

Dương Quá nói một hồi liên tục, căn bản cũng không cho ai chen lời, sau đó bỗng cười lạnh.

"Lùi một vạn bước mà nói, hai vị đạo trưởng cảm thấy phế vật như Triệu Chi Kính há có thể trong một tháng giúp ta đánh bại Lộc Thanh Đốc? ".

Dương Quá nói năng thực sự rất thô bỉ, tượng đất còn có 3 phần giận huống gì là người bất quá Triệu Chi Kính từ lâu ở Toàn Chân Giáo, tư tưởng vai vế rất nặng, có Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ ở đây hắn không dám đoạt quyền mà mở miệng có điều trong nội tâm thậm chí đã muốn giết Dương Quá.

Lúc này Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ cũng tức giận với Dương Quá vô cùng, nếu là đệ tử bình thường thì đã một cái tát đập chết nhưng vấn đề Dương Quá không bình thường hơn nữa việc này còn liên quan đến Quách Tĩnh vậy rất khó xét.

Việc này nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn thì lớn.

Toàn Chân Giáo thật ra có sợ Quách Tĩnh giận nhưng mà cũng chưa đến mức bởi tính cách của Quách Tĩnh ai không hiểu?, vấn đề là Quách phu nhân, đám người Toàn Chân Giáo sao biết được mối quan hệ của Quách phu nhân với Dương Quá ra sao?, bị Quách phu nhân lưu thù thì mới chân chính đáng sợ.

Vương Xử Nhất để một tay ra phía sau, bàn tay đã khẽ nắm lại, ánh mắt nhìn chằm chằm Dương Quá.

"Ngươi nói Chi Kính không dạy cho ngươi võ công vậy Toàn Chân Kiếm Pháp ngươi từ đâu học được?, một chiêu ngươi dùng để đánh bại Thanh Đốc chính là Thương Ba Vạn Khoảnh trong Toàn Chân Kiếm Pháp, ngươi giải thích làm sao? ".

"Về phần một tháng đánh bại Thanh Đốc, tuy việc này không bình thường nhưng cũng chỉ nói được tư chất của ngươi rất cao, chưa kể ngươi còn đi theo Tĩnh nhi lâu như vậy, căn cơ võ học cũng không tệ ".

Vương Xử Nhất một mặt đoan chính nhưng rõ ràng đang bênh đệ tử, Dương Quá nghe xong chỉ muốn nhổ nước bọt một cái, Dương Quá ở bên Quách Tĩnh nào học được chút võ công nào?.Dĩ nhiên Dương Quá cũng có tính toán của chính mình, đối với câu hỏi của Vương Xử Nhất thản nhiên đáp.

"Đạo trưởng, người dạy võ công cho Dương Quá là người khác, người này căn bản không phải loại phế vật như Triệu Chi Kính có thể so được ".

"Nếu đạo trưởng muốn biết người này là ai thứ cho Dương Quá không thể nói nhưng Dương Quá nghĩ đạo trưởng chỉ cần để Dương Quá đấu với Triệu Chi Kính, nếu Dương Quá thắng được hắn thì chắc chắn không phải là hắn dạy được ta, mọi thứ hắn nói đều là bịa đặt, loại tiểu nhân bỉ ôi này đáng chém ngàn lần ".

"Nếu Dương Quá đánh không lại, vậy đương nhiên cam nguyện chịu phạt, dĩ nhiên đạo trưởng cũng có thể không đồng ý vậy Dương Quá lập tức bỏ đi rời khỏi Toàn Chân Giáo, cái giáo này Dương Quá không ở nổi ".

Vương Xử Nhất lần này giận thật sự mà nói.

"To gan lớn mật, Toàn Chân Giáo là danh môn chính phái, ngươi muốn tới là tới, muốn đi là đi?, ngươi coi Toàn Chân Giáo là địa phương nào? ".

Dương Quá tuy mới 13 tuổi nhưng từ hôm qua ngộ ra uy, cốt khí càng ngày càng cứng, ngửa mặt mà đối đáp.

"Danh môn chính phái che giấu loại tiểu nhân vô sỉ này thì danh môn chính phái làm gì?, lại nói không phải Quách bá bá muốn tới là tới, muốn đi là đi sao? ".

"Đạo trưởng, người cứ thử giữ ta ở Toàn Chân Giáo xem, nếu người không để ta đi ta liền tự sát cho ngươi xem, vậy ta muốn biết Quách bá bá sẽ đối xử với việc này như thế nào? ".

Vương Xử Nhất bị Dương Quá nói cho toàn thân run lên nhưng mà Vương Xử Nhất dù sao cũng có đạo hạnh, ánh mắt liền nhìn về phía Triệu Chi Kính rồi lại nhìn Dương Quá.

"Được rồi, Dương Quá, những lời ngươi nói hoàn toàn là thật? ".

Dương Quá nhìn Vương Xử Nhất sau đó gật đầu thật mạnh, Dương Quá có thể không tin tưởng mình nhưng nhất định phải tin tưởng Cơ tỷ tỷ.

Vương Xử Nhất nhắm mắt lại, rốt cuộc nói.

"Chi Kính, hắn là đệ tử của ngươi, vậy ngươi đến dạy dỗ hắn đi, cũng đừng dùng nội lực kẻo lại nói Toàn Chân Giáo chúng ta lấy lớn bắt nạt bé".

Triệu Chi Kính nghe vậy mừng lắm, hắn đã bị Dương Quá chửi cho điên lên, nay được cơ hội báo thù thì lập tức muốn đánh cho Dương Quá thừa sống thiếu chết, đương nhiên đó chỉ là mở màn bởi chỉ cần qua ngày hôm nay, Dương Quá sẽ lại về làm đệ tử của hắn, muốn hành hạ kiểu gì cũng được, ai có thể quản?.

Về phần dùng nội lực hay không Triệu Chi Kính cũng không quan tâm, dù sao Dương Quá trong mắt hắn chỉ là con kiến hôi, không dùng nội lực cũng có thể dễ dàng mạt sát.

Dương Quá ở một bên, ánh mắt lóe lên, nếu Triệu Chi Kính dùng nội lực thì Dương Quá còn lo lắng nhưng chỉ là chiêu thức?, Dương Quá có tự tin rất lớn.

Quyển 5 - Chương 58: Đại náo trùng dương cung (4)

Triệu Chi Kính bước lên võ đài, trong tay hắn cũng cầm một thanh bội kiếm, để công bằng hắn hướng về phía một vị sư huynh đệ khác của mình là Thôi Chí Phương mà nói.

"Thôi sư đệ, có thể cho sư huynh mượn kiếm chăng? ".

Thôi Chí Phương cười lạnh nhìn Dương Quá, Thôi Chí Phương sau đó thản nhiên ném bội kiếm lên võ đài cho Triệu Chi Kính. 

"Sư huynh có lời, sư đệ sao dám không nghe ".

Triệu Chi Kính một tay tiếp kiếm, phong phạm cao thủ vô cùng mà ném kiếm cho Dương Quá.

"Cầm lấy, đây là bảo kiếm của Thôi sư đệ, cùng cấp bậc với kiếm của vi sư, đừng để...".

"Câm mồm".

Triệu Chi Kính chưa nói xong, Dương Quá đã chặn họng hắn sau đó mũi kiếm khẽ điểm, đánh bay kiếm của Thôi Chí Phương xuống mặt đất, ánh mắt thủy chung vẫn đang nhìn Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính giận quá thành cười, liền hô lên một câu.

"Không biết nặng nhẹ, để xem trở về sư phụ dạy dỗ ngươi ra sao".

Triệu Chi Kính nói xong thân thể liền động.

Triệu Chi Kính năm nay đã gần 40, thành tựu cao nhất của hắn đến lúc chết cũng chỉ ngang được đám người Toàn Chân Thất Tử nhưng mà dõi mắt khắp Toàn Chân Giáo cũng là nhân vật nổi bật, tốc độ của hắn không phải Dương Quá có thể so sánh, Triệu Chi Kính lần này cũng không dùng vũ khí, bàn tay mở lớn thành trảo, trực tiếp muốn bắt Dương Quá trong một chiêu.

Dương Quá không hề sợ hãi, kiếm trong tay cũng động, nếu bảo Triệu Chi Kính chạy cho Dương Quá đuổi thì Dương Quá đâu thể làm gì nhưng đây là Triệu Chi Kính lao vào Dương Quá, muốn phản ứng cũng chẳng phải quá khó.

Dương Quá trực tiếp đâm thẳng một kiếm Tố Nguyệt Phân Huy, kiếm đi như lưu quang đâm thẳng vào ngực Triệu Chi Kính, nếu Triệu Chi Kính chỉ có gan đánh cho Dương Quá thừa sống thiếu chết thì Dương Quá có gan giết đối phương.

Triệu Chi Kính thấy mũi kiếm chỉ thẳng ngực mình, mặt mày khẽ biến hơn nữa trong nội tâm cũng hốt hoảng vô cùng.

Hắn rõ ràng không dạy Dương Quá chiêu võ công nào, vậy Dương Quá từ đâu học được Toàn Chân Kiếm Pháp?.

Đệ tử đời thứ ba như bọn hắn cũng chỉ có Toàn Chân Kiếm Pháp để dùng, chỉ có đệ tử đời thứ hai mới chuyển sang dùng Trùng Dương Kiếm Pháp, lúc nãy Dương Quá dùng một chiêu Thương Ba Vạnh Khoảnh thì Triệu Chi Kính còn cho là Dương Quá học lỏm nhưng mà chiêu Tố Nguyệt Phân Huy này giải thích ra sao?.

Triệu Chi Kính trong lòng tuy có điều đắn đo nhưng tốc độ cũng không chậm, chân trụ khẽ chuyển, cả người liền xoay ngang, vừa vặn né một kiếm này sau đó cổ tay lại đưa ra, mục tiêu đã là cổ của Dương Quá.

Triệu Chi Kính ứng biến cực nhanh, bằng một chiêu cầm nã thủ cùng một động tác xoay người này đệ tử đời thứ tư căn bản không có ai kịp phản ứng mà có phản ứng thì cũng chẳng biết ứng biến ra sao nhưng mà Triệu Chi Kính lại gặp Dương Quá. 

Tại thế giới này, Uy là một thứ rất kinh khủng, nó giống như lấy linh hồn hóa hình rồi câu thông thiên địa vậy, kẻ nắm được uy thì phàm nhân sao so sánh đây?.

Triệu Chi Kính vừa xoay người thì cổ tay Dương Quá cũng xoay, tay phải buông kiếm, tay trái đưa ra nắm lấy chuôi kiếm, dùng toàn lực mà chém ngang ra.Chiêu này là Thương Ba Vạn Khoảnh, đường chém cực rộng.

Triệu Chi Kính xoay người vậy phần lưng của hắn sẽ không thấy gì, hắn chỉ cảm thấy sống lưng lành lạnh, đến khi xoay người thành công đã thấy lưỡi kiếm chuẩn bị cắt ngang qua người mình.

Triệu Chi Kính nào phải Kim Luân Pháp Vương hay Vô Song, hắn là nhục thể, nhục thể ăn một kiếm này chỉ sợ từ phần bả vai tới phần cánh tay đều sẽ bị Dương Quá cắt đứt.

Triệu Chi Kính vội dùng hai chân khụy xuống, cả người ngửa về phía sau tránh đường kiếm dạt ngang nhưng đồng thời thân thể vẫn cứ tiến về phía trước, dù sao Triệu Chi Kính vẫn tin tưởng chỉ cần mình đụng vào Dương Quá thì Dương Quá chết chắc.

Dương Quá mặt lạnh không chút cảm xúc, mũi chân dẫm mạnh một cái, cả người nhảy lên trời xoay 180 độ, kiếm thứ ba chém ra, kiếm này gọi là Tiếp Thiên Vân Đào, kiếm này không phải chém thành vòng ngang mà là bổ từ trên xuống dưới tạo thành đường bán nguyệt.

Kiếm này mục tiêu là đầu của Triệu Chi Kính, nếu Triệu Chi Kính không cản được đầu của hắn sẽ bị bổ làm đôi.

Triệu Chi Kính lúc này cũng không né được nữa, quán tính đã không đủ, khả năng cũng có hạn, chỉ có thể gầm một tiếng, lấy hai tay chắp lại mà kẹp lấy kiếm của Dương Quá.

Không thể không nói Triệu Chi Kính vẫn có nghề, động tác khó như vậy hắn vẫn làm được, thành công cản kiếm của Dương Quá nhưng hai bàn tay của hắn cũng bắt đầu chảy máu.

Triệu Chi Kính bất chấp tay mình bị thương, dùng hết sức bình sinh nhảy bật lên, hai tay phát lực ghì chặt mũi kiếm của Dương Quá.

Dương Quá thấy vậy khẽ cười lạnh, nụ cười làm Triệu Chi Kính run lên sau đó chỉ thấy Dương Quá cũng tiến lên, mũi kiếm xuất ra một luồng khí xanh.

Thấy chiêu này Triệu Chi Kính mặt cắt không còn giọt máu bởi đây là chiêu Tụ Vạn Lạc Thiên, kiếm này không phải là kiếm đâm thẳng hay chém ngang mà là "đẩy", tụ lực toàn thân đẩy kiếm về phía trước, chuyên dùng phá phòng ngự đối phương.
Triệu Chi Kính cảm thấy khí lãng đập vào mặt mình, bàn tay chảy máu càng ngày càng nhiều, hắn biết mũi kiếm của Dương Quá hoàn toàn có thể đâm xuyên cổ hắn, Triệu Chi Kính vội buông tay ra, dùng sức nhảy bật lại, cả người ướt đẫm.

Hai bên mới giao thủ vài chiêu nhưng mà Dương Quá thể hiện vô cùng kinh người, Toàn Chân Kiếm Pháp đã nắm giữ đến trình độ làm rất nhiều đệ tử thiên tài đời thứ tư phải mặc cảm chưa kể tố chất thần kinh, khả năng ứng biến cũng kinh người đủ để đám người Khưu Xử Cơ, Vương Xử Nhất không thể không tán đồng.

Tất nhiên quan trọng nhất là Dương Quá dám giết Triệu Chi Kính, chiêu chiêu đều là sát chiêu, thời điểm này tất cả các đệ tử đời thứ ba trở lên đều có thể cảm nhận được, trong lòng bỗng xuất hiện một đợt hàn ý.

Nếu người lên đài không phải Triệu Chi Kính mà là bọn họ thì sao?, nên biết trong hàng ngũ đời thứ ba thực lực của Triệu Chi Kính chỉ kém một chút so với Doãn Chí Bình mà thôi.

......... 

Trong những người ở đây kẻ kinh hãi nhất dĩ nhiên là Triệu Chi Kính bởi hắn biết rõ trình độ nguyên bản của Dương Quá ra sao.

Ban đầu nếu Dương Quá chỉ học được 1-2 chiêu của Toàn Chân Kiếm Pháp thì cũng thôi nhưng hiện tại Triệu Chi Kính biết chắc Dương Quá học được toàn bộ Toàn Chân Kiếm Pháp.

Có thể dạy cho Dương Quá toàn bộ Toàn Chân Kiếm Pháp thì chỉ có thể là đệ tử đời thứ ba trở lên hơn nữa Triệu Chi Kính nắm giữ Toàn Chân Kiếm Pháp cũng có trình độ nhất định, đương nhiên nhìn ra tạo nghệ kiếm pháp của Dương Quá, tạo nghệ như vậy ngoại trừ từ phía Dương Quá thì còn phải có minh sử chỉ điểm.

Trong một tháng dạy Dương Quá thành trình độ này hơn nữa là đệ tử đời thứ ba trở lên, vậy Triệu Chi Kính sẽ đoán là ai?.

Trong lòng Triệu Chi Kính rốt cuộc có sát tâm nhưng mà không phải với Dương Quá.

"Doãn Chí Bình, được lắm được lắm, ngươi dĩ nhiên dám đâm ta một đao, lợi dụng nghiệt sức kia thêm vào Toàn Chân Đại Điển muốn giảm địa vị của ta sau đó danh chính ngôn thuận trở thành chưởng môn?, được lắm được lắm ".

Triệu Chi Kính trong lòng mắng chửi 18 đời tổ tông của Doãn Chí Bình dù sao Doãn Chí Bình cũng là người có khả năng nhất.

Trong Toàn Chân Giáo, thế hệ sau này cũng chỉ có Doãn Chí Bình cùng Triệu Chi Kính.

Thiên tư võ học của Doãn Chí Bình hơn xa Triệu Chi Kính nhưng mà ngôi vị chưởng môn thì không chỉ cần thiên tư võ học mà còn cần nhiều phương diện khác, về điểm này Triệu Chi Kính lại toàn diện hơn Doãn Chí Bình.

Theo các trưởng bối Toàn Chân Giáo, tốt nhất là để Doãn Chí Bình đạt thành hôn sư với Quách Phù sau đó ở rể Quách gia còn Triệu Chi Kính trở thành chưởng môn Toàn Chân Giáo, dù sao cả Quách phủ chỉ có một vị thiên kim tiểu thư hơn nữa còn được thương yêu vô cùng, làm sao lại dễ dàng gả ra ngoài được?.

Triệu Chi Kính trước nay cũng nghĩ vậy nhưng hiện tại hắn cảm giác... Doãn Chí Bình đang đâm mình một đao, một đao đau thấu xương.

Triệu Chi Kính hiểu đệ tử đời thứ tư hay thậm chí đời thứ ba cũng chưa chắc nhìn ra nhưng với các trưởng bối đời thứ hai thì có ai không nhìn ra... bằng vào khả năng của Triệu Chi Kính không có cách nào dạy được Dương Quá thành cái dạng này, đặc biệt chỉ là trong thời gian một tháng, điều này đồng nghĩa với việc lời Dương Quá nói có 5 phần là đúng, bằng vào 5 phần này địa vị của Triệu Chi Kính tuyệt đối đã bắt đầu lung lay rồi.

"Doãn Chí Bình ngươi nghĩ hay lắm, sau này ta nhất định tính sổ với ngươi bất quá chỉ bằng nghiệt súc kia mà muốn gây khó cho ta?, ngươi quá coi thường ta rồi, ngươi tự mình ra tay ta còn nể ngươi 3 phần, bằng vào nghiệt súc này thì còn chưa đủ tư cách ".

Tự chửi một hồi, tự viết thuyết âm mưu một hồi, Triệu Chi Kính rốt cuộc rút kiếm ra.

Quyển 5 - Chương 59: Đại Náo Trùng Dương Cung (5)

Triệu Chi Kính rút kiếm ra vậy thì sự tình liền nghiêm trọng, đao kiếm vốn vô tình, điều này làm cho đám trưởng bối đời thứ hai lo lắng không thôi.

Lúc này Khưu Xử Cơ quay về phía Vương Xử Nhất mà nói.

"Tiểu Dương Quá tuy quá phận, tuy đáng phạt nhưng đao kiếm vô tình, nếu nó có mệnh hệ gì thì sợ chúng ta không gánh được ".

Vương Xử Nhất đã triệt để ghét Dương Quá nhưng mà hắn cũng nhìn ra việc ngày hôm nay có lẽ có huyền cơ khác, hơn nữa hắn cũng là bậc trưởng bối, biết việc nào nên việc nào không.

"Nhị ca yên tâm, chỉ cần sự tình không đúng ta sẽ lập tức ra tay ngăn cản hơn nữa Chi Kính làm người ta cũng biết, hắn sẽ có điểm mấu chốt ".

Vương Xử Nhất nói xong trong lòng thầm than, sự việc ngày hôm nay quá mức mất mặt, không chỉ mất mặt toàn bộ Toàn Chân Giáo mà còn mất mặt Vương Xử Nhất hắn, đặc biệt đối với Triệu Chi Kính chỉ sợ là đả kích càng nặng.

Đả kích ở đây không phải là đả kích về tinh thần mà là đả kích về mặt danh vọng của Triệu Chi Kính.

Vương Xử Nhất cũng không khỏi thầm đánh giá lại nhị ca Khưu Xử Cơ của mình, trong mắt hiện lên chút tính toán.

Bọn họ là huynh đệ bao nhiêu năm, vào sinh ra tử bao nhiêu năm, đương nhiên sẽ không hại lẫn nhau nhưng mà đồ tử hay đồ tôn của nhau thì khác.

Lúc nãy Dương Quá rõ ràng nói có cao nhân chỉ điểm, vậy cao nhân ở đây là ai?, cũng như Triệu Chi Kính thì Vương Xử Nhất cảm thấy việc này có hắc thủ sau màn nhưng mà hắc thủ trong lòng Vương Xử Nhất không phải Doãn Chí Bình mà là Khưu Xử Cơ.

Những cái Triệu Chi Kính nhìn ra thì sư phụ của hắn Vương Xử Nhất sao lại nhìn không ra?, vấn đề là có thể đào tạo được Dương Quá trong thời gian một tháng như vậy thì trong hàng đệ tử thứ ba không ai làm được, có chăng chỉ có các trưởng bối thế hệ thứ hai.

Vương Xử Nhất cảm thấy cao nhân trong miệng Dương Quá chính là Khưu Xử Cơ, võ công của Khưu Xử Cơ là số một số hai Toàn Chân, đương nhiên xứng với chữ cao nhân, việc ngày hôm nay như vậy thì chỉ cần Khưu Xử Cơ mở miệng thì cho dù Dương Quá có thua cũng sẽ không lại nhận Triệu Chi Kính làm sư phụ, cho dù Khưu Xử Cơ không mở miệng thì những người khác trong Thất Tử chỉ sợ cũng không để cho Dương Quá làm đệ tử của Triệu Chi Kính nữa.

Tiếp theo mọi việc thuận lý thành chương, Khưu Xử Cơ đứng ra, để Doãn Chí Bình dạy dỗ Dương Quá như vậy tất được mọi người đồng ý, lại hoa ngôn vài câu thì việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa hư vô.

Càng đáng sợ hơn là Dương Quá dung mạo không tệ, tuổi còn nhỏ mà đã lộ ra một cỗ anh khí, từ nhỏ đến lớn sống ở Quách phủ vậy đương nhiên thân thuộc Quách Phù vô cùng, việc hôn sự của Doãn Chí Bình cùng Quách Phù càng ngày càng khó có khả năng vậy nếu lúc này xuất hiện Dương Quá thì sao?.

Chỉ cần để Dương Quá với Quách Phù thành một cặp liền sẽ vẹn cả đôi đường, thân phận chân chính của Dương Quá thì Vương Xử Nhất cũng biết, bằng thân phận này Quách Tĩnh chắc chắn là người muốn tác hợp hai đứa với nhau nhất, Toàn Chân Giáo bỏ thêm chút cố gắng vậy đại sự đương nhiên thành.

Việc tiếp theo chính là Doãn Chí Bình, sau khi đả kích Triệu Chi Kính xong thì danh vọng của hắn là cao nhất lại thêm qua hệ "sư – đồ" với Dương Quá tất sẽ được Quách phủ giúp sức như vậy thì ngôi vị chưởng môn vốn là vật nằm trong túi Doãn Chí Bình hay nói cách khác Toàn Chân Giáo tương lai toàn bộ đều do Khưu Xử Cơ làm chủ.Vương Xử Nhất càng nghĩ càng xa, não bổ càng ngày càng lớn, trong lòng rốt cuộc xuất hiện một tia chua chát.

"Cao thật sự là cao, nhị ca ngươi tính toán thật chu đáo, tính toán không bỏ sót, ngươi muốn dồn Chi Kính vào chỗ chết ư?, Xử Nhất đúng là không bằng ngươi rồi ".

Vương Xử Nhất cùng Triệu Chi Kính... quả không hổ là thầy trò.

_ _ _ _ __ _ _ _ _ _

Lại nói tới Triệu Chi Kính cùng Dương Quá, Triệu Chi Kính đã rút kiếm ra thì tự tin tăng mạnh, khuôn mặt vẫn cố giữ vẻ đạo mạo nhưng ánh mắt hung ác vô cùng, một phần là vì Dương Quá một phần đương nhiên là vì "hắc thủ sau màn" Doãn Chí Bình.

Triệu Chi Kính cũng sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp hơn nữa bàn về trình độ thì cao minh hơn Dương Quá nhiều lắm, Dương Quá tạm coi là vô địch trong hàng đệ tử thứ tư, trong hàng đệ tử thứ ba cũng có thể chen chân vào 10 vị trí đầu nhưng mà Triệu Chi Kính lại xếp vào cao thủ số một số hai về Toàn Chân Kiếm Pháp của đệ tử đời thứ ba.

Mũi chân dẫm mạnh xuống võ đài, thân hình theo gió mà tới, một kiếm này của Triệu Chi Kính có tên là Tố Nguyệt Phân Huy.

Tố Nguyệt Phân Huy không chỉ là chiêu kiếm đâm thẳng cực nhanh mà nó còn có thể sinh ra kiếm ảnh, Triệu Chi Kính có thể để một chiêu này sinh ra kiếm ảnh thì đã đủ nói lên tạo nghệ của hắn.

Dương Quá thấy Triệu Chi Kính lao tới, trong lòng vui vẻ vô cùng, một kiếm của Triệu Chi kính tuy hơn hẳn Dương Quá nhưng mà so thế nào được với Vô Song đây?, Triệu Chi Kính như mang cho Dương Quá một bài toán khó siêu cấp nhưng ai ngờ Dương Quá lại cầm sách giải.Dương Quá không lùi mà tiến, vẻ mặt càng thêm tự tin, một kiếm cũng đâm thẳng ra.

Nhìn thấy Dương Quá làm vậy, Triệu Chi Kính thầm chửi Dương Quá "ngu xuẩn" sau đó đương nhiên vẫn cứ hướng kiếm mà tới nào ngờ mũi kiếm của Dương Quá lại cực kỳ chính xác điểm vào mũi kiếm của Triệu Chi Kính hơn nữa còn là điểm vào mũi kiếm thực chứ không phải hư.

Triệu Chi Kính chỉ cảm thấy cổ tay run lên, đường kiếm bị đánh lệch đi, lưỡi kiếm đâm về phía Dương Quá nhưng vì bị lệch mà thành không trúng còn Dương Quá thì vẫn đang trong đà tiến tới, dùng lại một chiêu Tố Nguyệt Phân Huy đâm Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính hoảng sợ, vội vận khinh công lùi lại nhưng Dương Quá nào tha cho hắn, một đường ép tới.

Thấy Dương Quá truy đuổi không bỏ, trong lòng Triệu Chi Kính lại cười lạnh, thân hình đang lùi bỗng chốc dừng lại, cả người nhảy bật lên mà chém xuống.

Kiếm này chính là Tiếp Thiên Vân Đào.

Triệu Chi Kính nhảy lên bổ xuống nhưng mà Dương Quá như biết trước, kiếm trong tay Dương Quá chém ngược lên, vừa vặn đánh thẳng vào thân kiếm của Triệu Chi Kính, Triệu Chi Kính chịu dư chấn chỉ cảm thấy cả cánh tay đau đớn, kiếm trong tay còn suýt không giữ được, thân hình giật bằn về phía sau, chật vật vô cùng mới có thể dừng lại, hai người vừa động thủ ai thắng ai thua, ai cao ai thấp lập tức được chứng minh.

Lại một lần nữa, toàn trường tĩnh lặng như tờ, sự tĩnh lặng này như tát vào mặt Triệu Chi Kính vậy, chỉ nghe hắn hét lớn một tiếng rồi lại lao tới.

“Dương Quá ngươi được lắm, vi sư nể tình muốn nhẹ tay với ngươi, ngươi dĩ nhiên còn không biết điều? “.

Dương Quá ở một bên cũng lập tức hô to.

“Đồ chó câm mồm, có giỏi lại đến “.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 59-2: Đại Náo Trùng Dương Cung (6)

Triệu Chi Kính lại bị Dương Quá chửi liền tức anh ách, lần này bao nhiêu tinh hoa của Toàn Chân Kiếm Pháp hắn cũng mang ra sử dụng hết, nào là hư chiêu, nào là giả chiêu, nào là liên chiêu, tám đường Toàn Chân Kiếm Pháp được Triệu Chi Kính sử dụng vô cùng tinh tế.

Nếu lúc này Triệu Chi Kính đang quyết đấu với sư huynh đệ đồng môn tuyệt đối sẽ được nhận vô số lời ngợi khen nhưng mà khi đấu với Dương Quá thì lại trở thành ác mộng.

Triệu Chi Kính biến chiêu, Dương Quá cũng biến chiêu.

Triệu Chi Kính ra hoa chiêu, Dương Quá trực tiếp đâm thẳng không để ý.

Triệu Chi Kính tạo ra ảo kiếm, Dương Quá trực tiếp đánh vào kiếm thật.

Triệu Chi Kính cường công, Dương Quá lập tức đánh vào điểm yếu trong chiêu thức của Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính càng đáng càng kinh hãi hơn nữa hiện tại tóc tai hắn rối bời, nào còn cái vẻ cao cao tại thượng, cả người đầy mồ hôi, đến cả bộ pháp cũng chẳng còn chắc chắn.

Triệu Chi Kính càng đáng càng vô lực, cứ như mình ra chiêu nào Dương Quá đều biết phá chiêu đó vậy.

Rốt cuộc Triệu Chi Kính cũng không nhịn được nữa mà dùng một kiếm Túi Lí Thám Hoan, kiếm này trên nguyên tắc không có nội lực là không dùng được bởi nó dùng nội lực xuất kiếm khí, Triệu Chi Kính cũng bất chấp lời nói của Vương Xử Nhất, nội lực cấp bậc đại tông sư toàn bộ phát ra.

Nhìn thấy một kiếm này, Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ đều đứng bật dạy kinh hô.

“Chi Kính dừng tay “.

“Không tốt”.

Hai người đồng thời mở miệng, nói ra hai câu khác nhau nhưng đều cộng đồng nghĩ Dương Quá sẽ thua nhưng mà ai ngờ mũi kiếm của Dương Quá cực kỳ tinh tế chạm nhẹ vào đường kiếm khí của Triệu Chi Kính sau đó trong hàng ngàn ánh mắt không thể tin, kiếm khí của Triệu Chi kính bị cắt làm đôi.

Triệu Chi Kính căn bản không thể ngờ được việc này, cũng không thể ngờ Dương Quá có thể phá kiếm cuối cùng trong Toàn Chân Kiếm Pháp kiểu này.

Kiếm của Dương Quá thế tiến chưa hết, rốt cuộc cắt qua cánh tay của Triệu Chi Kính, chém nát ống tay áo của hắn, rồi rạch trên tay Triệu Chi Kính một đường máu, khi mà máu huyết bắn lên đám người bên dưới như có cảm giác nằm mộng vậy.

Dương Quá 13 tuổi đánh với Triệu Chi Kính đã gần 40 ấy vậy mà Dương Quá thắng?, thắng đẹp như vậy?.

Có rất nhiều đệ tử đời thứ tư của Toàn Chân Giáo không nhìn ra chiến cuộc ai cao ai thấp nhưng giờ phút này chỉ cần nhìn máu huyết bắn lên thì có ngu nữa cũng phải có đáp án.

Đệ tử đời thứ ba thì càng không cần phải nói, trong lòng tất cả mọi người đều rõ Dương Quá chiếm thượng phong, thậm chí không muốn nói là Dương Quá thắng.

Trong đầu rất nhiều đệ tử đời thứ ba thậm chí cảm thấy lời Dương Quá nói... có lẽ không sai, nào có sư phụ gì dạy đệ tử vèn vẹn một tháng mà đệ tử lại vượt qua sư phụ?.

Về phần trưởng bối đời thứ hai như đám người Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ, Vương Xử Nhất thì bắt đầu tự nhìn lẫn nhau.

Đến giờ phút này thú thật Vương Xử Nhất cảm thấy... mình có lẽ nghĩ oan cho Khưu Xử Cơ bởi trong mắt Khưu Xử Cơ cũng tràn đầy hoang mang, hơn nữa cho dù là Khưu Xử Cơ muốn thắng Triệu Chi Kính thì dễ nhưng muốn phá triệt để toàn bộ chiêu thức của Toàn Chân Kiếm Pháp thì khó vô cùng.

Bọn họ là Toàn Chân Thất Tử, sao lại không biết thực lực của nhau?, Vương Xử Nhất là thầy của Triệu Chi Kính, sao không biết thực lực của đệ tử mình?.
Dương Quá ở dưới đài chính là triệt để đánh vào điểm yếu của Toàn Chân Kiếm Pháp, có những chiêu Triệu Chi Kính xuất ra, Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ căn bản cũng không nhìn ra sai lầm hoặc có sai lầm thì cũng nhỏ vô cùng thế nhưng Dương Quá lại phá một cách dễ dàng hơn nữa phá vào nơi... cả Vương Xử Nhất cùng Khưu Xử Cơ không nghĩ đến.

Chỉ bàn về Toàn Chân Kiếm Pháp thì rất ít người ở Toàn Chân Giáo hơn được Triệu Chi Kính rồi, đừng nói là Toàn Chân Giáo cho dù là Quách Tĩnh muốn phá Toàn Chân Kiếm Pháp của Triệu Chi Kính thì chỉ có cách lấy chân lực cường phá chứ sao có thể làm như Dương Quá?.

Đây chính là điểm bá đạo của Cổ Mộ Kiếm Pháp, điểm bá đạo của Lâm Triều Anh, nàng sáng tạo ra một bộ võ công khắc chế võ công Toàn Chân Giáo đến chết, thiên tư của Lâm Triều Anh tuyệt đối đáng sợ vô cùng.

Lại nói Triệu Chi Kính bị Dương Quá chém chương, kiếm trong tay hắn bị đánh bay đi, cánh tay phải rũ xuống, đường kiếm của Dương Quá cắt rất sâu, cơ hồ phế đi một cánh tay của Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính lúc này triệt để điên cuồng, cũng bất chấp tất cả, trên người hắn xuất hiện hộ thân cương khí của bậc Đại Tông Sư.

Bằng vào hộ thân cương khí này thì Dương Quá không kích thương hắn được, đây chính là tự tin của bậc đại tông sư.

Tiếp theo cũng mặc kệ đau đớn, Triệu Chi Kính lao về phía Dương Quá như điên như cuồng, Triệu Chi Kính muốn giết Dương Quá.

Theo hành động này của Triệu Chi Kính, Khưu Xử Cơ cùng Vương Xử Nhất lập tức chuyển thân lao lên võ đài, hai người muốn ngăn Triệu Chi Kính lại bởi ai cũng nhìn ra Triệu Chi Kính không chịu được cái nhục này, đã tiến vào trạng thái điên cuồng.

Triệu Chi Kính đương nhiên sẽ không nhanh hơn được Khưu Xử Cơ cùng Vương Xử Nhất, nếu cứ theo cái tốc độ này thì Triệu Chi Kính chắc chắn bị ngăn cản lại.

Dương Quá ở giữa ba người, khóe miệng nhếch lên, trong ánh mắt mang theo sự kiêu ngạo.

Tiếp theo một hư ảnh hình sói xuất hiện sau lưng Dương Quá đồng thời thành tiểu kiếm của Dương Quá... dần dần chuyển thành màu đỏ như bị nung lên vậy.

Uy là thứ không phải ai cũng cảm giác được nhưng mà Toàn Chân Thất Tử lại nằm trong trường hợp "có thể".

Toàn Chân Giáo có một bộ kiếm trận nổi tiếng gọi là Bắc Đẩu Thất Tinh Kiếm, khi 7 người thành trận cũng sinh ra uy.Thấy trên người Dương Quá xuất hiện uy, Khưu Xử Cơ cùng Vương Xử Nhất là hai người đầu tiên cảm nhận được, trên khuôn mặt triệt để biến thành ngốc trệ, khi hai người đặt chân lên võ đài thì như dính định thân thuật vậy, dù sao việc này cũng quá kinh hãi thế tục.

Dương Quá thì không quản hai người sau lưng cho lắm, Thiên Xu Tham Lang Kiếm rốt cuộc chém ra.

Khi Thiên Xu Tham Lang Kiếm chém ra, rốt cuộc ở đằng xa Đan Dương Tử – Mã Ngọc cũng đứng bật dạy.

Thiên Xu Tham Lang Kiếm là chí dương chí cương kiếm pháp, một kiếm này mang theo uy của Dương Quá, mang theo một đầu cô lang.

Thiên Xu Tham Lang Kiếm thực sự rất thích hợp "uy" của Dương Quá, khi Dương Quá đưa uy vào thì uy lực của kiếm chiêu thậm chí tăng lên tới 5 phần.

Đến cả vách tường đá còn bị Dương Quá chém ra một đường thì hộ thân cường khí đã là cái khỉ gì?.

Một kiếm cách không chém ra, Triệu Chi Kính chỉ cảm thấy ngực đau nhức sau đó máu tươi bắn ra, trường báo bị chém nát tươm .

Hộ thân cương khí của Triệu Chi Kính trước uy lực của Thiên Xu Tham Lang Kiếm quả thật không coi vào đâu.

Triệu Chi Kính đang lao lên như bị điên nhưng mà hắn rất nhanh lảo đảo lùi lại, ngực xuất hiện một vết chém sâu đến ghê người, nếu không phải có một lớp hộ thân cương khí thì nhát chém của Dương Quá thậm chí cắt đôi người Triệu Chi Kính cũng được.

Hai mắt của Triệu Chi Kính trắng dã, cả người run rẫy, miệng phun máu tươi rồi ầm ầm ngã xuống, không rõ sống chết.

Dương Quá đương nhiên không quan tâm Triệu Chi Kính sống hay chết, Dương Quá quan tâm chính là trên ngực Triệu Chi Kính vậy mà có một sợi dây, sợi dây đang luồn vào nhẫn ngọc...chiếc nhẫn ngọc của Dương Quá.

Khuôn mặt của Dương Quá xạm lại, tiến tới giật nhẫn ngọc trên ngực Triệu Chi Kính ra, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

“Phường tiểu nhân vô sỉ không ngờ còn là quân đầu trộm đuôi cướp “.

Nắm thật chặt nhẫn ngọc trong tay... Dương Quá đột nhiên thấy lòng thanh thản đến lạ.

Oán khí đã tan, nhẫn ngọc đã cầm về.

Nhẫn ngọc cầm về tức là... có khả năng rất lớn Dương Quá sẽ được Cơ tỷ tỷ thu nhận làm đệ tử.

Được Cơ tỷ tỷ thu nhận... tức là được ở bên Cơ tỷ tỷ, đối với Dương Quá vậy là đủ rồi.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau