CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 781 - Chương 785

Quyển 5 - Chương 51-2: Hoàn thành đặc huấn (2)

Dương Quá trải qua 5 đêm đặc huấn rốt cuộc nắm giữ thuần thục 7 chiêu kiếm pháp Toàn Chân, đến thời điểm sáng ngày thứ 6, Dương Quá mở mắt ra đương nhiên vẫn nhìn thấy Vô Song.

Lần này Vô Song đặc biệt vì Dương Quá nấu một nồi thịt kho tàu thêm rau muống cùng canh chua, một bàn ăn cực kỳ giản dị nhưng cơ hồ khiến Dương Quá vừa ăn vừa khóc, nếu không phải Dương Quá ngày hôm qua đã khóc hết những niềm uất ức trong lòng thì hiện tại chỉ sợ một lần nữa rơi lệ.

Đương nhiên đây là việc nhỏ, việc lớn là Vô Song sẽ hoàn thiện Toàn Chân Kiếm Pháp trong ngày hôm nay với Dương Quá, nắm giữ được 7 chiêu trong Toàn Chân Kiếm Pháp thì Dương Quá cũng bắt đầu nắm được tinh yếu của Toàn Chân Kiếm Pháp, chiêu thứ 8 muốn thông thạo cũng không khó, tổng cộng chỉ mất của Dương Quá khoảng 2 giờ đồng hồ.

Dương Quá hoàn thành xuất sắc khóa học về Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng đương nhiên thế chưa đủ, Vô Song bắt đầu lại đối luyện với Dương Quá, vừa đánh vừa giảng cho Dương Quá về Toàn Chân Kiếm Pháp, giảng cho Dương Quá về liên chiêu, cách thức vận hành, khi nào dùng chiêu nào, khi nào không dùng chiêu nào, thời điểm nào thích hợp nhất, thời điểm nào thì không.

Nắm giữ thành thạo đủ 8 chiêu của Toàn Chân Kiếm Pháp lại thêm ngộ tĩnh kinh người của mình, Dương Quá thật sự có thể tiếp thu lời Vô Song nói đồng thời Dương Quá cảm giác những lời của Vô Song như mở ra một bộ Toàn Chân Kiếm Pháp hoàn toàn mới vậy, như mở cho Dương Quá một nhận định mới về Toàn Chân Kiếm Pháp.

Trước đây Dương Quá chỉ là thông thạo tức là như học sinh biết áp dụng lời thầy cô vào giải toán nhưng hiện tại dưới sự giúp đỡ của Vô Song, Dương Quá có lẽ giống với một học sinh có thể kèm, có thể giải thích tường tận cho bạn mình về cách giải một bài toán vậy, gần như chỉ trong 4 tiếng đồng hồ đại não Dương Quá tiếp thu rất rất nhiều thông tin.

Lần này Vô Song cũng không trở về Cổ Mộ mà ở với Dương Quá đến tận nửa đêm, gần như bất cứ thứ gì Dương Quá hỏi đều sẽ được Vô Song giải đáp tường tận, giảng đến khi nào Dương Quá hiểu mới thôi.

Đến nửa đêm, Vô Song đương nhiên lại mang Dương Quá về sơn cốc nhưng mà lần này cũng không có Tiểu Long Nữ bởi hôm nay không cần nàng xuất hiện.

Đặc huấn đêm thứ 6, Vô Song muốn dạy cho Dương Quá làm thế nào phá Toàn Chân Kiếm Pháp.

Để dạy cho Dương Quá về cách phá giải Toàn Chân Kiếm Pháp thì đương nhiên cách đơn giản nhất là dùng Cổ Mộ Kiếm Pháp tuy nhiên thời gian thực sự có hạn nên Vô Song không thể chỉ để Tiểu Long Nữ đối chiêu với Dương Quá mà để Dương Quá ngộ ra nữa.

Trước là muốn xem ngộ tĩnh của Dương Quá hơn nữa là để Dương Quá biết tự lực cánh sinh, tự mình tìm tòi mà đột phá nhưng hiện tại Vô Song bắt đầu giảng dạy cặn kẽ cho Dương Quá, điều này đồng nghĩa với việc không chỉ đối luyện mà còn phải dùng ngôn từ, còn phải giảng dạy cặn kẽ.

Tiểu Long Nữ đối luyện với Dương Quá thì nàng đảm bảo có thể ngược Dương Quá không ra nhân hình nhưng mà bảo nàng mở miệng dạy người thì lại là một vấn đề khác, tại thế giới này trừ người gần gũi, trừ người chí thân ra thì nàng rất khó mở miệng với người khác, nàng không quen nói chuyện, càng không quen giao tiếp với người lạ.

Dương Quá hiện tại trong mắt Tiểu Long Nữ vẫn là phạm trừ "người lạ".

Ngay cả trong nguyên tác, nếu không phải Tôn bà bà lấy cái chết ra xin Tiểu Long Nữ chiếu cố Dương Quá chỉ sợ nàng rất khó tiếp nhận Dương Quá, bản thân Tiểu Long Nữ dù sao cũng cách xa trần thế, tam quan sai lệch, rất khó tiếp nhận người khác.

Lại nói Vô Song cùng Dương Quá, đêm đặc huấn thứ 6 đương nhiên Vô Song sẽ dạy cho Dương Quá về Cổ Mộ Kiếm Pháp tuy nhiên cũng chỉ dạy Dương Quá một nửa.

Dương Quá đã tu luyện Cửu Dương Chân Kinh vậy sau này Dương Quá nhất định phải đi theo đường hùng kình cùng chân lực làm chủ, dù sao lấy Giác Viễn làm ví dụ, cũng không thể bắt Giác Viễn luyện đến cảnh giới Thập Dương rồi mà vẫn cứ lấy chiêu thức xảo diệu thủ thắng, như vậy khác gì tự phế võ công, bỏ cái mạnh mà đi theo cái yếu?.Con đường của Dương Quá được Vô Song chọn sẵn, là con đường thuần chân lực cùng hùng kình vì vậy đừng nói là Cổ Mộ Kiếm Pháp mà cho dù Ngọc Nữ Kiếm Pháp cũng không quá cần thiết, cái Vô Song dạy cho Dương Quá chỉ là cách Cổ Mộ Kiếm Pháp khắc chế Toàn Chân Kiếm Pháp.

Khi địch dùng một chiêu Tụ Vạn Lạc Thiên thì phải làm gì.

Khi địch biến chiêu thành Bàn Hoa Dị Quán thì sơ hở ở đâu, phá thế nào.

Khi địch sử dụng liên chiêu kết hợp Tiếp Thiên Vân Đào cùng Tây Phong Tàn Chiếu thì lại phá làm sao.

Dương Quá cứ dùng Toàn Chân Kiếm Pháp, bất kể Dương Quá dùng chiêu gì, biến chiêu gì thì Vô Song đều đánh vào điểm yếu của nó rồi tự mình nói cho Dương Quá cách phá.

Tiếp theo chính Vô Song sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp cho Dương Quá tự tìm sơ hở mà đến phá dựa theo những gì Vô Song nói.

Dĩ nhiên võ công của Vô Song thì nào đến lượt Dương Quá phá sơ hở?, vấn đề là Vô Song tự mình diễn hóa Toàn Chân Kiếm Pháp, tự mình hạ thấp trình độ, diễn hóa sơ hở cho Dương Quá tới phá, cái trình độ này Tiểu Long Nữ quả thật không làm được vì vậy nàng rất khó có thể dạy "cấp tốc" Dương Quá.

Hai người cứ thế ở trong sơn cốc với nhau, luyện kiếm liên tục trong 6 giờ đồng hồ.

Dương Quá dùng Toàn Chân Kiếm Pháp để Vô Song đến phá.Vô Song dùng Toàn Chân Kiếm Pháp để Dương Quá đến phá.

Cứ thế, lại đến rạng sáng.

Qua sáng nay thì lại tới lúc nửa đêm ngày thứ bảy, qua nửa đêm ngày thứ bảy... chính là Toàn Chân Đại Điển tức Trùng Dương Đại Điển, thời gian càng ngày càng gấp nhưng Vô Song cũng có thể thở ra một hơi, dù sao khối lượng việc làm cũng không còn nhiều. 

Tất cả chỉ còn lại một việc chính là dạy cho Dương Quá chiêu thức đầu tiên trong Trùng Dương Thất Tinh Kiếm - Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Trùng Dương Thất Tinh Kiếm chia làm hai phần, ba chiêu đầu tiên gọi là hạ kiếm, bốn chiêu cuối cùng gọi là thượng kiếm.

Về độ khó thì thượng kiếm cao hơn hạ kiếm một bậc, ngoài vấn đề này ra thì khi học hạ kiếm tức là 3 kiếm đầu tiên cũng không yêu cầu phải học theo thứ tự tuy nhiên công tâm mà xét thì Thiên Xu Tham Lang Kiếm là kiếm khó nhất của hạ kiếm bởi kiếm này liên quan tới "uy".

Kiếm bình thường đã khó, kiếm liên quan đến "y" lại càng khó, kiếm liên quan tới tinh thần tức là ngưng"ý" thành "khí" càng khó mà kiếm liên quan đến "uy" thì lại càng trên một bậc.

Nếu không phải Dương Quá thì chỉ sợ ngay cả Vô Song cũng không thể dạy nổi.

Dương Quá có một thứ mà người khác không có, đấy chính là tuyệt học Cáp Mô Công.

Cáp Mô Công của Tây Độc là tuyệt học trứ danh tây vực nhưng nó không chỉ đơn giản là tuyệt học cấp bậc bình thường bởi Cáp Mô Công liên quan tới uy, dùng uy mà tăng thế, mượn uy thế mà thôn thiên, từ đó sinh ra Cáp Mô Công.

Tương tự như Hàng Long Thập Bát Chưởng, cả hai môn tuyệt học nhiều lần đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu này đều có liên quan đến uy, sử dụng uy.

Dương Quá tuy không hiểu Cáp Mô Công nhưng cũng tạm coi là biết một phần "chút chút", chỉ bằng một phần "chút chút" này, Vô Song có tự tin để ngày cuối cùng giúp Dương Quá tham ngộ Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Đương nhiên quá trình dạy Dương Quá về Thiên Xu Tham Lang Kiếm cũng không bắt đầu vào nửa đêm ngày thứ 7 nữa mà Vô Song ngay từ buổi sáng trực tiếp mang Dương Quá đi, mang Dương Quá rời khỏi Toàn Chân Giáo mà đến sơn cốc.

Thiên Xu Tham Lang Kiếm uy lực bất phàm, nếu Vô Song sử dụng tất gây ra đại kinh động cho Toàn Chân Giáo, ngay cả Vô Song cũng không thể đảm bảo Toàn Chân Giáo không phát hiện ra, vì vậy chỉ có thể mang Dương Quá tới đây, về phần buổi đặc huấn cuối cùng vào lúc nửa đêm ngày thứ 7 đương nhiên Vô Song cũng bỏ luôn, dù gì Dương Quá còn phải giữ trạng thái tham gia Trùng Dương Đại Điển, Dương Quá cần một giấc ngủ ngon, một giấc ngủ để khôi phục thể lực.

Quyển 5 - Chương 52: Khuynh thiên vũ – ngộ uy

Ngày đặc huấn cuối cùng, Vô Song sẽ phải làm gì để dạy cho Dương Quá về Thiên Xu Tham Lang Kiếm?.

Nàng mang Dương Quá đến sơn cốc đồng thời hôm nay Vô Song cũng thay đổi y phục, chính là bộ y phục mà Vô Song mặc khi gặp Kim Luân Pháp Vương cùng Quách Tĩnh, một bộ y phục khoe toàn bộ đôi chân dài trắng nõn của Vô Song ra.

Với bộ y phục này, mị lực của Vô Song càng thêm phô diễn, càng thêm có sức ảnh hưởng tới Dương Quá, khiến cho khuôn mặt tiểu Dương Quá không khỏi nóng ran vì xấu hổ. 

Ánh mắt của Dương Quá cực kỳ cố gắng không nhìn Vô Song nhưng mà càng cố gắng thì càng không thể, một khi Dương Quá dính phải đặc hiệu của Thương Thiên Thủ Hộ thì sao có thể thoát ra?.

Vô Song nhìn Dương Quá khẽ lắc đầu, sau đó từ bên hông lấy ra một tấm vải đen, nhẹ nhàng tiến tới chỗ Dương Quá mà bịt mắt Dương Quá lại.

Khi Vô Song lại gần mình, Dương Quá chỉ cảm thấy một mùi hương mê hoặc chạy dọc cơ thể, gần như làm toàn bộ máu huyết của Dương Quá sôi lên tuy nhiên vì che đôi mắt lại quả thật mị thuật của Vô Song cũng dần dần không còn ảnh hưởng quá lớn đến Dương Quá nữa.

Vô Song cũng bịt mắt nhưng vì vài lý do đặc biệt nàng vẫn có thể cảm nhận mọi thứ hết sức bình thường còn Dương Quá bịt mắt đương nhiên sẽ thành người mù vì vậy Vô Song liền tự mình dẫn Dương Quá ngồi xuống nền đá, sau đó mới nói.

"Dương Quá, tỷ biết mấy ngày hôm nay đệ rất cố gắng, phi thường cố gắng, cả tỷ cùng Long nhi cũng dốc hết tâm huyết, hôm nay chỉ còn lại một ngày cuối cùng cũng là quan trọng nhất ".

"Ngày hôm nay, tỷ sẽ tặng đệ một hồi tạo hóa, đệ không cần vận công, chỉ cần tĩnh tâm cảm nhận mọi thứ là được, hiểu chứ? ".

Dương Quá đương nhiên gật đầu sau đó điều chỉnh hô hấp, rốt cuộc giữ cho tâm bình khí lặng.

Vô Song thấy Dương Quá rất nhanh điều chỉnh tâm thần nàng cũng khẽ gật đầu, mũi chân nhẹ kiễng lên, lùi về phía sau khoảng 7 bước.

Tiếp theo Vô Song hít vào một hơi không khí nơi sơn cốc, chân trái đứng thẳng, mũi chân phải khẽ kiễng lên chỉ để cho những đầu ngón chân chạm đất, nửa người trên có chút nghiêng về phía sau, theo một động tác này bộ ngực no đủ như muốn phá áo mà ra, đôi tay thon dài cũng nâng lên cao, từng đầu ngón tay bắt đầu chuyển động.

Dương Quá điều chỉnh thì Vô Song cũng cần điều chỉnh, không khí trong sơn cốc bỗng trở nên tĩnh lặng như tờ, chỉ vài chục cái hô hấp mà như vài tiếng đi qua vậy.

Rốt cuộc Vô Song đưa hai tay về phía sau đầu mà tháo tấm băng bịt mắt ra, mị nhãn khẽ mở, trong đôi mắt mang theo sự yêu diễm không gì sánh được, cái lưỡi đưa ra khẽ liếm môi, nàng bắt đầu động.

Vô Song đang múa, đáng tiếc ở đây không có ai nhìn thấy.

Điệu múa của Vô Song gọi là Khuynh Thiên Vũ.

Khuynh Thiên Vũ là một trong hai điệu múa duy nhất mà Vô Song biết, đầu tiên là Thủy Thần Vũ, thứ hai là Khuynh Thiên Vũ.

Thủy Thần Vũ quan trọng đôi chân, Khuynh Thiên Vũ thì lại quan trọng nửa thân trên.

Thủy Thần Vũ cầu thủy thần, cầu cho một năm mùa mang bội thu không chịu lũ lụt, cầu cho con sông Ấn cùng sông Hằng mang phù sa nuôi dưỡng mùa mang, cầu cho con dân Thiên Trúc ấm no, giàu có.

Khuynh Thiên Vũ là dành cho việc tế trời, cầu cho mưa thuận gió hòa, không có thiên tai tiến đến, cầu cho con dân Thiên Trúc được phù hộ, được an toàn. 

Khuynh Thiên Vũ là điệu vũ kết nối với trời, tức là sinh uy, nó không giống với Thủy Thần Vũ tự mình tạo ra một loại khí tràng.Vô Song trong sơn cốc bắt đầu thể hiện Khuynh Thiên Vũ của chính mình, bằng vào hai đại thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ cùng với Ý Loạn Tình Mê thì nếu thiên có hồn nó cũng sẽ bị Vô Song làm cho say đắm.

Khuynh Thiên Vũ, nhất vũ có thể khuynh thiên.

Lúc này không còn là thiên địa lấy Vô Song làm trung tâm nữa mà khí tràng của Vô Song hòa vào thiên địa, lan ra toàn bộ thiên địa, tự mình mang mình dung nhập vào thiên địa, khi bản thân hóa thành thiên địa, Khuynh Thiên Vũ có thể sinh uy.

Khuynh Thiên Vũ kết nối vũ sư với thiên, thiên sẽ không nói thứ ngôn ngữ của nhân loại, thiên có thiên uy, người muốn kết nối với thiên thì chỉ có thể tự hòa mình vào thiên, dùng thiên uy mà kết nối.

Vũ sư hiểu theo một cách nào đó có thể nói là tế ti của Thiên Trúc, yêu cầu quan trọng nhất của vũ sư không liên quan gì tới khả năng võ học mà là khả năng kết nối với thiên địa vạn vật đặc biệt là kết nối với thiên tức là bắt buộc phải cảm ngộ được uy.

Tất nhiên không phải ai vừa sinh ra đã có thể cảm ngộ được uy, vũ sư là một nghề và đã là nghề thì phải có khái niệm truyền nghề, truyền nghề đối với vũ sư chính là làm cách nào để trưởng bối dạy cho hậu bối cách cảm nhận được uy và Khuynh Thiên Vũ chính là chìa khóa.

Tử La Lan chỉ có hai bài vũ, Thủy Thần Vũ Khúc cùng Khuynh Thiên Vũ trong đó Khuynh Thiên Vũ nàng được truyền lại đồng thời cũng là quan trọng nhất.

Thủy Thần Vũ Khúc có thể in thành sách nhưng Khuynh Thiên Vũ nhất định phải khắc vào trong đầu bởi nó có thể để một vũ sư dạy cho người khác cách cảm ngộ uy thế, là cách để vũ sư thế hệ trước dẫn đường cho đệ tử bước vào con đường này.

Một đời vũ sư thường thường chỉ có thể thu nhận một đệ tử, cá biệt lắm thì có thể thu nhận ba đệ tử, đây là lý do khiến cho nghề này số lượng rất hiếm hoi, một khi chiến tranh tôn giáo nổ ra thì không có sức phản kháng, gần như bị diệt tuyệt.

Vấn đề gốc nằm ở Khuynh Thiên Vũ, Khuynh Thiên Vũ mang ý nghĩa tế thiên, con người vốn là sâu kiến sao có thể ngang hàng với thánh thần thiên địa?, muốn tế thiên thì cái giá phải trả chính là thọ nguyên đồng thời sau mỗi điệu Khuynh Thiên Vũ thì cơ thể sẽ tiến vào trạng thái suy yếu rất dài, rất dài.

Vô Song không lo lắng lắm về thọ nguyên nhưng mà ngay cả cơ thể Vô Song khi hòa vào thiên địa, biến mình thành thiên địa thì Vô Song cũng ăn không tiêu, sau một điệu Khuynh Thiên Vũ này nàng nhất định cũng rơi vào trạng thái cực độ suy yếu.

Vì Dương Quá... Vô Song quả thật bỏ ra đại giới rất lớn._ _ _ _ _ __ _ 

Dương Quá nhắm mắt ngưng thần, ban đầu chỉ thấy toàn bộ không gian sơn cốc phi thường tĩnh lặng sau đó toàn bộ thiên địa như thay đổi, Dương Quá cảm giác mình đang nhìn thấy một cự nhân, một cự nhân khổng lò mang theo khí thế bàng bạc, cự nhân lớn đến nỗi một đốt ngón tay cũng lớn hơn Dương Quá.

Dương Quá sau đó được cự nhân nâng lên, đặt lên lòng bàn tay, tiếp theo cự nhân đặt Dương Quá lên vai.

Đứng trên vai của cự nhân, Dương Quá có thể thấy thiên địa bao la, có thể thấy vạn vật thế gian, quan trọng nhất là Dương Quá chưa bao giờ cảm thấy mình cao lớn đến thế, mình cường đại đến thế, đứng trên vai cự nhân... thế gian vạn vật đều sâu kiến.

Rất khó nghe nhưng đây chính là uy, là thiên địa uy.

Muốn lĩnh ngộ uy trước hết phải đứng trên đỉnh cao thế gian, mang ánh mắt vượt qua người thường, mang ánh mắt nhà nhạt nhìn nhân sinh.

Từ xưa đến nay, người mượn uy thì nhiều, võ công có thể điều động uy cũng không ít nhưng người chân chính lĩnh ngộ uy, cảm nhận uy, có thể tùy tâm sử dụng uy đều là bậc siêu cấp cao thủ trong thiên hạ, những người không cần đứng trên vai cự nhân bởi họ vốn dĩ đã là cự nhân.

Năm đó Tống Thái Tổ – Triệu Khuông Dẫn lĩnh ngộ Thái Tổ Trường Quyền, tạo ra Thái Tổ Trường Quyền cũng dựa trên cách này, ông là cửu ngũ chí tôn, đứng trên toàn bộ thiên hạ, là cự nhân trong cự nhân từ đó mới có thể điều động thiên địa uy thế, mang theo thiên địa uy nén lại trong Trường Quyền để lại cho đời sau.

Dương Quá còn lâu mới có tư cách ngộ uy nhưng mà Dương Quá lúc này đang đứng trên vai cự nhân, đang đứng trên vai Vô Song, mượn cái nhìn của Vô Song mà thấy thiên hạ, mà cảm nhận thiên uy, mượn Khuynh Thiên Vũ mà ngộ uy.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Dương Quá cứ ở trong trạng thái huyền diệu kia, ngay cả Dương Quá cũng không biết mình trải qua bao lâu, có thể chỉ là một phút, một giờ nhưng mà cũng có thể là một năm, mười năm, trăm năm.

Trong cảnh giới huyền diệu kia, Dương Quá một mực khoanh chân lại, một mực nhắm mắt, ở trên vai cự nhân bất kể năm tháng, lúc này không phải là nhìn mà là cảm nhận.

Thân thể Dương Quá dần dần trở nên già nua, tóc cũng trở thành bạc, cả người khô đét chỉ còn da bọc xương nhưng khí tức sinh mệnh thủy chung chưa mất đi.

Dần dần, thân thể Dương Quá một lần nữa thay đổi, Dương Quá cũng không còn là nhân hình nữa mà trở thành thú hình, trở thành một con sói già màu tím, một con sói già có thể chết bất cứ lúc nào.

Năm tháng lại quá đi, đầu sói già rốt cuộc mở mắt, nó càng ngày càng trẻ ra, sức sống càng ngày càng mãnh liệt, thân thể cũng càng ngày càng to lớn, mãi đến khi trưởng thành tới trình độ ngang với bàn tay của cự nhân thì đầu sói tím này mới dừng lại... rồi dần dần lại hóa thành nhân hình, trở thành Dương Quá đồng thời thân thể lại từ từ thu nhỏ lại.

Khi Dương Quá hoàn toàn trở thành chính mình, Dương Quá ở trên vai cự nhân rốt cuộc mở mắt, sau đó thiên địa tan vỡ, cự nhân cũng biến mất, Dương Quá chỉ còn cảm nhận được chính mình, trở thành một đầu cô lang nơi đại thảo nguyên, đầu cô lang so với đại thảo nguyên vẫn nhỏ bé vô cùng, đơn độc vô cùng nhưng nó có sự kiêu ngạo của chính mình, có niềm kiêu hãnh của chính mình.

Dương quá rốt cuộc ngộ được uy, hơn nữa uy của Dương Quá.... không ngờ lại là một con Tham Lang.

Vô Song là người đầu tiên nhìn ra uy của Dương Quá, ánh mắt không khỏi co rụt lại.

Con sói của Dương Quá phi thường yếu nhưng lại làm Vô Song nhớ tới một con sói khác, một con sói từng mở miệng thôn phệ chân long, từng nuốt toàn bộ long mạch Trung Nguyên.

Chính Vô Song cũng không hiểu được, nàng vì cái gì lại nhớ đến Thiết Mộc Chân, uy của Thiết Mộc Chân cũng là một con sói, một con sói có thể thôn thiên phệ địa.

Quyển 5 - Chương 53: Thiên Xu Tham Lang Kiếm

Dương Quá ngộ được uy thế, đây tuyệt đối được coi là thiên đại tạo hóa của Dương Quá nhưng mà lúc này Vô Song cũng trực tiếp dừng lại điệu múa mà ngồi xuống nền đá, lưng dựa vào tường, sắc mặt tái đi.

Nhìn Dương Quá vẫn đang bịt mắt lại, Vô Song khẽ thở ra một hơi nhọc khí, bàn tay run rẩy nắm lấy tấm băng trắng rồi buộc lại đôi mắt của chính mình sau đó mới mở miệng với Dương Quá.

"Dương Quá, đệ bỏ tấm bịt mắt được rồi ".

Dương Quá nghe Vô Song nói liền đưa hai tay về phía sau mà tháo miếng băng mắt ra sau đó ánh mắt Dương Quá lập tức lộ ra vẻ hốt hoảng.

Dương Quá thấy Vô Song ngồi trên một phiến đá, cả người uể oải vô cùng vội đứng lên mà nói.

"Cơ tỷ tỷ, tỷ có sao không ".

Chưa đợi Dương Quá đến gần bản thân Vô Song đã đưa tay ra cản lại.

"Đừng lại gần tỷ tỷ lúc này ".

Vô Song thật sự rất mệt, phi thường mệt, bản thân cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ gục xuống vậy tuy nhiên có một số viẹc nên làm thì vẫn phải làm.

"Dương Quá, nghe tỷ tỷ nói cho thật kỹ, lúc nãy tỷ tỷ giúp đệ ngộ uy, nay tỷ tỷ dạy đệ một chiếu kiếm pháp tối cao của Toàn Chân Giáo, gọi là Trùng Dương Thất Tinh Kiếm".

"Kiếm pháp này có tổng cộng 7 chiêu kiếm nhưng mà nội lực của đệ có hạn, dùng hết sức lực cũng chỉ có thể thi triển chiêu kiếm đầu tiên cũng là chiêu mà tỷ tỷ muốn đệ thi triển trong ngày hôm nay, tên của nó là Thiên Xu Tham Lang Kiếm ".

Vô Song nói một hồi, giọng nói của nàng càng ngày càng giống như đang thều thào vậy, đến mức nàng phải vẫy tay gọi Dương Quá ngồi xuống sau đó bắt đầu đọc khẩu quyết của Thiên Xu Tham Lang Kiếm cho Dương Quá.

Dương Quá ở một bên phi thường dụng tâm mà nghe bất quá nghe là một việc, nhớ là một việc nhưng Dương Quá sẽ không hiểu gì cả, đây cũng là vấn đề đương nhiên.

Vô Song thì lại không để ý lắm, tiếp tục vì Dương Quá giảng giải.

"Thiên Xu Tham Lang Kiếm – là cực dương kiếm, kiếm chiêu mở đầu của Trùng Dương Thất Tinh Kiếm, khí thốn thiên hà, lấy uy nhập kiếm, dùng kiếm uy tạo thành hư kiếm, hư hư thực thực hòa vào làm một, uy lực không cùng ".

"Lúc nãy đệ đã cảm nhận được uy, vậy trước tỷ thể hiện Thiên Xu Tham Lang Kiếm cho đệ, đầu tiên bắt trước động tác của tỷ".

Cơ thể Vô Song sau một bài Khuy Thiên Vũ căn bản đã đến giới hạn, đừng nói múa kiếm mà cho dù đi lại cũng là một vấn đề, để có thể dạy Dương Quá cách sử dụng Thiên Xu Tham Lang Kiếm thì Vô Song trực tiếp lấy ra ba cây ngân châm, trong ánh mắt sợ hãi của Dương Quá bản thân Vô Song đâm luôn ba cây ngân châm vào đỉnh.

Phượng Hoàng Châm, thứ này đã không ít lần cứu Vô Song bất quá chính Vô Song cũng khó tưởng tượng sau khi mình trở thành Vũ Sư thì không bao lâu sau lại phải dùng đến nó.

Mượn Phượng Hoàng Châm, sắc mặt của Vô Song dần dần có khí sắc, cầm lấy một cành cây bên cạnh, vì Dương Quá thể hiện Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Vô Song không có nội lực, sẽ không thể sử dụng Thiên Xu Tham Lang Kiếm, kiếm này trong tay nàng chỉ là cái xác không hơn nhưng mà trước hết để Dương Quá nắm được cái xác cũng là tốt rồi.

Dương Quá dùng ánh mắt đầy cảm động nhìn Vô Song, Dương Quá tuy còn bé, tuy có nhiều điều chưa rõ nhưng mà Dương Quá biết bản thân "Cơ tỷ tỷ" vì mình bỏ ra một cái giá rất lớn.

Dương Quá trong lòng lại càng thêm quyết tâm, bắt đầu theo Vô Song mà diễn luyện Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Thiên Xu Tham Lang Kiếm chỉ là một chiêu, độ khó của nó toàn bộ nằm ở việc ngộ uy thế, rồi mang uy thế dung nhập vào trong chiêu thức, nếu bỏ qua cái này thì Thiên Xu Tham Lang Kiếm đơn giản chỉ là một chiêu đâm thẳng về phía địch nhân.

Dương Quá rất nhanh có thể mô phỏng được động tác của Vô Song bất quá Dương Quá trong lòng cũng không hiểu ra sao bởi một chiêu kiếm này không thấy uy lực đâu mà còn đơn giản vô cùng, đơn giản hơn cả Toàn Chân Kiếm Pháp.

Trong lúc Dương Quá đang hoài nghi thì đột nhiên thấy Vô Song lấy một cây châm đâm vào ngực mình, sau đó Vô Song gần như liên tục xuất châm, theo đường châm của Vô Song hạ xuống thì Vô Song bắt đầu tạo nên một con đường vận khí chạy dọc từ đan điền Dương Quá đi qua ngực rồi đi tới tay cầm kiếm của chính Dương Quá.

"Trước hết, đệ đã đạt tới cảnh giới Nhất Dương, vậy bắt đầu vận Nhất Dương đi theo lộ tuyến này, khi đó Thiên Xu Tham Lang Kiếm sẽ sản sinh ra uy lực, chỉ tính về uy lực đơn thuần của nó vượt xa bất cứ chiêu kiếm nào trong Toàn Chân Kiếm Pháp ".

Dương Quá nghe vậy vội vận công theo lộ tuyến Vô Song chỉ, theo chân khí của Dương Quá đến đâu thì ngân châm trực tiếp rơi xuống đến đó, rốt cuộc khi cây ngân châm cuối cùng rơi xuống thì Dương Quá cảm giác thanh bội kiếm của mình như phát nhiệt vậy, nhiệt độ lớn đến mức ngay cả Dương Quá cũng thấy bàn tay mình nóng rát.

Vô Song thấy vậy, lại lấy ra một bộ ngân châm khác, tiếp tục vì Dương Quá vẻ một lộ tuyến mới.

"Di chuyển nội lực theo đường này, liền mang Nhất Dương trở lại đan điền, dù sao nội lực của đệ còn yếu, giỏi lắm chỉ có thể sử dụng hai lần Thiên Xu Tham Lang Kiếm thậm chí có khi chỉ một lần, không nên tiêu tốn ".

Dương Quá rất nhanh gật đầu, lại di chuyển nội lực theo lộ tuyến Vô Song chỉ, mang Nhất Dương trở lại với đan điền đồng thời cũng đang cố gắng nhớ kỹ cả lộ tuyên đi và về.
Thấy Dương Quá thành công thu nội lực về đan điền, Vô Song mới mở miệng nói tiếp.

"Làm thêm vài lần đi, ít nhất đệ cũng phải quen thuộc cách sử vận lực cơ bản của Thiên Xu Tham Lang Kiếm ".

Vô Song nói dứt câu trực tiếp lại ngồi xuống bệ đá rồi rút ba cây ngân châm trên đỉnh đầu ra, ánh mắt không khỏi cau lại, sống lưng dựa vào thạch động, ánh mắt hơi khép hờ, nàng biết nếu không có Phượng Hoàng Châm thì bản thân nàng hiện tại đến chút sức lực cũng không có bất quá càng dùng Phượng Hoàng Châm lâu thì Vô Song sẽ chịu phản phệ càng nặng, thân thể vốn đã không xong sẽ lại càng thảm, không bằng trực tiếp rút thứ này ra, dù sao nàng cũng cảm thấy cái gì cần dạy đều dạy hết cho Dương Quá rồi.

Dương Quá nhìn thấy sự mệt mỏi của Vô Song, trong lòng không khỏi thấy đau đớn, dù sao Vô Song thành ra hiện tay cũng là vì Dương Quá, Dương Quá hiện tại cũng không thể làm gì, chỉ có thể cố gắng học xong Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Dương Quá dựa theo hai đường lộ tuyến mà Vô Song chỉ dạy bắt đầu tập đi tập lại, cơ hồ phải đến hai mươi lần thì giọng nói của Vô Song mới vang lên.

"Được rồi, Thiên Xu Tham Lang Kiếm cũng không khó học, đệ nắm vững thủ pháp vận chuyển nội lực của nó là đủ ".

Vô Song lưng dựa vào tường, cái cổ ngửa ra phía sau, cả người buông lỏng nhưng vẫn có thể quan sát được Dương Quá, Thiên Xu Tham Lang Kiếm thực sự không khó, khó chỉ là làm sao mang uy thế của nó nhập vào kiếm đạo.

"Trước tiên ngồi xuống, nghĩ lại khung cảnh trước kia, gọi ra uy của chính mình... sau đó chỉ cần đệ có thể đưa được uy vào Thiên Xu Tham Lang Kiếm tức là thành công. Thiên Xu Tham Lang Kiếm sẽ có được uy lực chân chính của nó ".

Cũng không rõ có phải trùng hợp không, uy của Dương Quá là một đầu sói trong khi kiếm chiêu lại lấy Tham Lang làm tên, uy của Dương Quá có lẽ cực thích hợp để phối hợp cùng Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Dương Quá nghe Vô Song nói vội đưa kiếm vào vỏ, bắt đầu khoanh chân mà nhớ lại những gì mình cảm nhận lúc trước.

Đương nhiên Vô Song không nói thì Dương Quá vẫn hiểu bản thân Cơ tỷ tỷ muốn mình làm gì, muốn mình cảm nhận lại cái gì.

Khi chưa tạo ra uy thì uy như một loại cảnh giới không thể chạm đến, xa vô cùng.

Khi đã gọi ra uy thì bản thân uy trở thành một phần của cơ thể, nó như hòa vào xương cốt, hòa vào khí thế, hòa vào bản năng vậy.

Rất nhanh, Dương Quá có thể tìm thấy thứ cần tìm, sau lưng Dương Quá xuất hiện một hư ảnh đầu sói mờ mờ ảo ảo, tuy Dương Quá không nhìn thấy, người khác cũng không nhìn thấy cái hư ảnh này nhưng mà Dương Quá có thể cảm nhận được, đây là một loại cảm giác rất thần kỳ.

Dương Quá có thể cảm nhận uy của mình tồn tại nhưng mà làm sao đưa uy nhập vào chiêu thức?, cái này Dương Quá không biết, vì không biết Dương Quá liền hướng mắt về phía Vô Song... nhưng mà lúc này trong mắt Dương Quá bản thân Vô Song cứ như đang ngủ vậy.

Nhìn vẻ tĩnh lặng xen lẫn mệt mỏi trên khuôn mặt Vô Song, Dương Quá cũng không dám lên tiếng, Dương Quá thực sự không muốn quấy rầy "Cơ tỷ tỷ" của mình nghỉ ngơi.

Dương Quá lại ngồi xuống, bắt đầu ngẫm nghĩ.

Dương Quá thực sự không rõ uy là cái gì, nếu không phải Vô Song nói thì Dương Quá còn chẳng biết từ này tồn tại, dùng uy ra sao, sử dụng thế nào?, tất cả đều là chân trời mới với Dương Quá, một chân trời mới mà không có ai giải thích, không có ai hướng dẫn.Dương Quá một mực nhắm mắt, một mực suy nghĩ sau đó bất giác nhớ lại....

"Nhiều năm trước... ta hình như cũng thấy được thứ tương tự ".

"Đúng rồi... là Cáp Mô Công của nghĩa phụ, là Cáp Mô Công của nghĩa phụ truyền thụ cho ta".

Dương Quá nói xong sắc mặt liền hiện ra vẻ vui mừng.

Dương Quá hiện tại đối với Cáp Mô Công thật ra cũng chẳng nắm được, lời nghĩa phụ nói Dương Quá cũng chẳng nhớ được bao nhiêu nhưng mà Dương Quá còn nhớ năm xưa nghĩa phụ thi triển Cáp Mô Công thì sau lưng nghĩa phụ có một hư ảnh mờ mờ ảo ảo, một hư ảnh hình con cóc khổng lồ.

Dương Quá cảm thấy con sói của mình cùng con cóc của nghĩa phụ thật ra cũng giống nhau, theo như Vô Song nói thì nó gọi là "uy".

Dương Quá nghĩ tới đây lập tức đổi tư thế, bắt đầu vận hành Cáp Mô Công.

Dương Quá hiện tại khác xa với nguyên tác dù sao kiến thức võ đạo của Dương Quá cũng vượt xa nguyên tác ở cùng thời điểm.

Làn trên Đào Hoa Đảo bản thân Dương Quá đánh bậy đánh bạ ra được Cáp Mô Công, Dương Quá liền muốn nhớ lại cảm giác này, nhớ lại Cáp Mô Công dùng ra sao.

Trong sơn động, tư thế của Dương Quá phi thường kỳ quái, phi thường xấu xí, hai tay hai chân trống đất, cái mông cong lên, hai chân sau kéo sát lại, nhìn như một con cóc vậy tuy nhiên Dương Quá cũng không ngại.

Dương Quá liên tục diễn luyện, liên tục nhớ lại nhưng cũng liên tục thất bại.

Một lần, hai lần ... mười lần... mười lăm lần.

Dương Quá một mực giữ hình dạng xấu xí kia mà tập Cáp Mô Công, từ sáng cho đến trưa rồi đến xế chiều, chính Dương Quá cũng không nhớ mình thất bại bao nhiêu lần nữa nhưng mà lúc này đột nhiên Dương Quá cảm thấy một luồng sức mạnh từ dưới mặt đất bao phủ lấy mình, quấn quanh mình thành một khí tràng, tiếp theo rất nhanh Dương Quá liền nhận ra... sau lưng mình quả thật xuất hiện một hư ảnh con cóc bất quá so với Âu Dương Phong thì vẫn thua kém mười vạn tám ngàn dặm.

Cáp Mô Công cũng như Hàng Long, đều là võ công có thể mượn uy, nó sẽ không bắt con người ngộ ra uy, chỉ cần có thể biết Cáp Mô Công cùng Hàng Long thì đều có thể sinh uy hơn nữa uy tự đi theo võ công, tự động nhập vào võ công.

Dương Quá sau không biết bao nhiêu lần thất bại rốt cuộc có thể nhớ ra Cáp Mô Công lập tức cảm thấy vui mừng quá đỗi, nếu không phải "Cơ tỷ tỷ" còn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Dương Quá đã sớm nhảy cẫng lên.

Nhớ lại Cáp Mô Công, nhớ lại cảm giác uy thế nhập vào võ công, Dương Quá vội điều chỉnh khí tức sau đó vận uy thế của mình, cố gáng đưa uy của chính mình vào Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Tất nhiên Dương Quá không thành công, Dương Quá lại tiếp tục dùng Cáp Mô Công, cảm nhận Cáp Mô Công rồi tiếp tục thử lại với Thiên Xu Tham Lang Kiếm, cứ thế cứ thế, Dương Quá thử thêm 10 lần rốt cuộc cũng khiến đầu sói của mình hoàn toàn dung nhập với Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Một tay cầm kiếm, Dương Quá như cảm nhận được kiếm cùng cơ thể hóa thành một thể, cảm nhận cảm xúc của kiếm, cả người Dương Quá như sôi trào, chính Dương Quá cũng không nhịn được mà xuất ra một kiếm.

"Thiên Xu Tham Lang Kiếm ".

Dương Quá lúc này còn rất yếu, cơ hồ xuất ra một kiếm liền khiến toàn thân hao lực dù sao nguyên ngày hôm nay Dương Quá cũng hành hạ mình quá nhiều tuy nhiên ánh mắt của Dương Quá thì vẫn mở trừng trừng nhìn về phía một chiêu mình chém ra.

Dương Quá vậy mà chém ra kiếm khí, kiếm khí màu tím, kiếm khí cắt thẳng lên vách sơn động tạo ra một vết chém sâu hoắm, nế kiếm này chém lên nhục thể thì không biết ra sao dây?.

Dương Quá khó khăn đứng lên, cơ hồ không tin được đây là kiếm do mình chém ra, bàn tay phải vẫn đang run rẩy liền tục bởi dư chấn từ kiếm kia sinh ra đồng thời lúc này Vô Song vẫn tựa đầu vào vách đá bỗng mở miệng.

"Chúc mừng đệ lĩnh ngộ Thiên Xu Tham Lang Kiếm, 7 ngày đặc huấn rốt cuộc cũng kết thúc".

Nói ra câu này, chính Vô Song cũng thấy nhẹ cả người.

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 54: Hoàn thành đặc huấn

Thời gian 7 ngày đặc huấn rốt cuộc đi qua, lúc này Dương Quá đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, bản thân Dương Quá vốn gầy yếu, da thịt cũng chẳng trắng trẻo mà lấm lem vô cùng nhưng hiện tại da thịt trở nên hồng hào tràn ngập sức sống, trong ánh mắt của Dương Quá như có một đốm lửa nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện, ánh mắt càng lộ ra vẻ tinh minh hơn nữa ẩn trong khuôn mặt của Dương Quá hiện tại chính là sự tự tin, thứ mà trước đây Dương Quá chưa từng có.

Dương Quá tại 7 ngày nay đã cố gắng rất nhiều cũng chịu rất nhiều khổ cực nhưng mà khoảng thời gian này cũng là thời gian Dương Quá vui vẻ nhất, kể từ khi mẫu thân qua đời, kể từ khi nghĩa phụ bỏ đi thì không có ai đối tốt với Dương Quá như Vô Song.

Một câu nói của Vô Song kết thúc quá trình đặc huấn của Dương Quá, Dương Quá có loại cảm giác thở ra một hơi trong lồng ngực, dù sao áp lực những ngày qua Dương Quá phải chịu không phải ai cũng có thể qua được.

Dương Quá thở ra một hơi nhọc khí sau đó trong lòng rất nhanh trở nên trống rỗng bởi Dương Quá không biết sau này có được gặp Vô Song nữa hay không.

Dương Quá coi cuộc gặp gỡ của cả hai là duyên phận, hai người gặp nhau rất đặc biệt nhưng mà đã có hợp phải chăng có ly?, sau quá trình đặc huấn này Dương Quá cảm thấy Vô Song còn nán lại bên người hắn sao?.

Sau khoảng thời gian đặc huấn, Dương Quá lấy gì để níu kéo Vô Song đây?, đáp án Dương Quá thật sự không nghĩ ra.

Dương Quá đứng lên, tay cầm kiếm run run, cổ họng có chút khô, Dương Quá muốn lên tiếng nhưng không biết lên tiếng thế nào cho đúng.

Sau khi đặc huấn hoàn thành, trong lòng Dương Quá bất giác cũng chẳng có cảm giác thành tựu hay vui vẻ nữa, trong lòng chỉ có sự trống vắng, nếu được ở bên Cơ tỷ tỷ, Dương Quá nguyện tham gia đặc huấn ngàn ngày, vạn ngày, có vất vả có khó khăn hơn nữa Dương Quá cũng chịu được.

Vô Song lúc này thì không có cảm xúc như Dương Quá hơn nữa nàng quá mệt mỏi, đến cả nàng còn đang mơ mơ hồ hồ thì sao có thể để ý tới cảm xúc của Dương Quá đây?.

Vô Song tĩnh dưỡng nửa ngày nhưng đến hiện tại vẫn chưa thấy tốt lên chút nào, thân hình khó khăn đứng lên, nhìn về phía Dương Quá mà nói.

"Hôm nay đến đây thôi, mai là Trùng Dương Đại Điển, trở về ngủ sớm đi, ngủ mộc giấc ngon lành sau đó sáng mai liền cho Triệu Chi Kính biết thế nào là lợi hại ".

Vô Song cố làm ra nụ cười với Dương Quá nhưng mà nụ cười của nàng phi thường nhạt, phi thường uể oải, thân thể Vô Song quả thực tới giới hạn rồi.

"Đệ tự mình trở về Trùng Dương Cung trước đi, thân thể của tỷ gặp chút vấn đề không thoải mái, cũng không đưa đệ về Trùng Dương Cung được ".

Vô Song dứt lời, khẽ xoay người bước ra khỏi sơn cốc, để lại Dương Quá đứng như trời trống.

Dương Quá thực sự rất muốn lên tiếng, rất muốn nói gì đó nhưng Dương Quá biết nói gì đây?, có tư cách gì để lên tiếng đây?.

Nhìn thân thể suy nhược của Vô Song tiến ra ngoài sơn cốc, Dương Quá thực sự có xúc động đỡ Vô Song bất quá thủy chung thân thể Dương Quá cũng không cử động được, rốt cuộc khi bóng hình Vô Song rời khỏi sơn cốc, Dương Quá mới chắp tay lại, dùng hết nội lực còn lại trên người mà rống một tiếng lớn.

"Dương Quá nhấ định không làm Cơ tỷ tỷ thất vọng ".

Âm thanh của Dương Quá vẫn xuyên qua sơn cốc, vào đến tai của Vô Song.

Vô Song hơi khựng lại một chút, rốt cuộc khẽ cười mà lắc đầu, từng bước từng bước hướng về Cổ Mộ.

Đối với Dương Quá, bản thân Vô Song chưa từng thất vọng cũng chưa từng mất niềm tin, cũng không phải ai cũng có tư cách để Vô Song đầu tư nhiều như thế.

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song cùng Dương Quá chia hai đường mà đi, Vô Song trở về Cổ Mộ trước còn Dương Quá trở về Trùng Dương Cung sau.

Vừa bước vào Cổ Mộ, Vô Song đã thấy một thiếu nữ áo trắng đợi mìn, đôi mày của nàng khẽ nhíu lại sau đó nàng rất nhanh tiến đến đỡ Vô Song.

"Sư phụ... người... người rốt cuộc ... ".

Tiểu Long Nữ cực kỳ lo lắng cho Vô Song, lo lắng đến mức nàng cũng không có cách nào nói thành câu hoàn chỉnh.

Dương Quá nhìn ra được Vô Song phi thường suy yếu thì sao Tiểu Long Nữ không nhìn ra đây?, bản thân Dương Quá chỉ biết Vô Song mạnh nhưng Tiểu Long Nữ hiểu rõ nhất sư phụ mình mạnh tới nhường nào, sư phụ sao có thể biến thành cái dạng này?, cả người lung lay như sắp đổ?.Lúc này Tôn bà bà cũng chẳng rõ từ đâu bước ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song, đầy lo lắng mà nói.

"Cơ chủ hình như không phải bị thương mà là lao lực quá độ ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy đột nhiên cảm thấy không thoải mái chút nào, nàng nhìn Vô Song, cái miệng nhỏ nhắn mở ra, âm thanh có vài phần mất mát.

"Sư phụ , người cảm thấy đáng sao?, vì cái gì phải hành hạ bản thân mình như vậy? ".

Tôn bà bà không biết Vô Song vì sao lao lực quá độ nhưng Tiểu Long Nữ biết, người khiến Vô Song thành cái dạng này chỉ có Dương Quá.

Được Tiểu Long Nữ đỡ, cảm nhận mùi hương nhẹ dịu trên người nàng, Vô Song khẽ cười, bàn tay run run đưa lên nhẹ nhíu lấy mũi ngọc của Tiểu Long Nữ mà nói.

"Nha đầu ngốc ".

Vô Song cũng không nguyện ý nói tiếp việc này mà khéo léo đổi chủ đề mà nói.

"Cả người sư phụ chỗ nào cũng đau nhức, Long nhi vì sư phụ đấm bóp được không? ".

Tiểu Long Nữ nhìn Vô Song, nàng đương nhiên sẽ đồng ý, nàng nhẹ nhàng dìu Vô Song về phía giường hàn ngọc có điều bàn tay nàng ôm lấy Vô Song có chút chặt quá mức.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Khác với Vô Song khi trở về gặp mỹ nhân thì Dương Quá trở về lại gặp cừu nhân.

Trở về Trùng Dương Cung, trở về tòa tiểu viện của mình, Dương Quá liền thấy Lộc Thanh Đốc cùng Triệu Chi Kính đứng ở kia, thấy hai kẻ này Dương Quá liền nhíu chặt lông mày lại.

Tâm tình của Dương Quá lúc này vốn không tốt, thấy hai cừu nhân đương nhiên lại càng không tốt.

Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc cũng thấy Dương Quá, khi hai kẻ này phát hiện trên mặt Dương Quá không vết sưng phù thì cũng tự tin hơn không ít, dù sao thời đại này không ai muốn đi quá gần người bệnh cả.Triệu Chi Kính tiến lên một bước, một tay để về phía sau, bộ dáng đạo mạo vô cùng.

"Hừ, ngươi đi đâu từ sáng đến giờ? ".

Ngày mai là Trùng Dương Đại Điển, Triệu Chi Kính rất muốn trước mặt các sư thúc sư bá, trước mặt toàn thể đệ tử đời thứ 3 cùng đời thứ 4 nhục nhã Dương Quá một phen nhưng mà nếu Dương Quá vẫn mang trọng bệnh bên người thì hắn cũng không có cách nào nhục nhã Dương Quá cả, thế là đành cho Lộc Thanh Đốc đến xem tình hình Dương Quá ra sao.

Lộc Thanh Đốc tuy sợ lại gần Dương Quá sẽ sinh bệnh nhưng mà càng không dám cãi lời sư phụ, vội tới tiểu viện của Dương Quá nhìn một chút, kết quả liền không thấy Dương Quá đâu, vội mang tin này báo cho Triệu Chi Kính.

Hai thầy trò đã đợi Dương Quá ròng rã mấy tiếng đồng hồ, Dương Quá mới trở về, Triệu Chi Kính vốn chán ghét Dương Quá, nay đợi lâu như thế đương nhiên lại muốn giáo huấn Dương Quá một câu.

Dương Quá đã khác trước đây rất nhiều nhưng mà Dương Quá cũng hiểu hiện tại thật ra cũng chưa phải lúc, đợi thêm một ngày trước mặt toàn bộ Toàn Chân Giáo đánh mặt Triệu Chi Kính mới là vương đạo, cục tức này Dương Quá vẫn nhịn xuống.

"Sư phụ hỏi thật kỳ quái, đồ nhi cả tuần sinh bệnh, đến cả mạng cũng suýt nữa không còn, nay cảm thấy tật bệnh đã lui liền rời khỏi Toàn Chân Giáo, đi ra nhìn ngó cảnh vật xung quanh một chút, chẳng nhẽ không được? ".

Dương Quá ăn nói rất đáng ghét, căn bản không có chút nào kính ý với Triệu Chi Kính, dù sao Triệu Chi Kính cũng đâu có đáng được Dương Quá kính trọng?.

Triệu Chi Kính nghe vậy sắc mặt nhăn lại, hắn cũng không cần nói bản thân Lộc Thanh Đốc ở sau lưng cũng biết ý, Lộc Thanh Đốc hùng hổ tiến lên như muốn ăn tươi nuốt sống Dương Quá.

"Nghịch đồ, ngươi dám nói năng với sư phụ như vậy?, để sư huynh dạy ngươi làm người ".

Dương Quá nhìn Lộc Thanh Đốc tiến tới, trong mắt Dương Quá lúc này Lộc Thanh Đốc không khác con heo là bao bất quá cũng không có ý định ra tay mà nói thẳng.

"Ta vừa ốm dậy, thân thể không khỏe, ngươi chỉ cần dám đụng tới ta, thân thể ta có mệnh hệ gì vậy bá bá của ta liền lột da róc xương ngươi ".

Dương Quá nói câu này với Lộc Thanh Đốc nhưng ánh mắt đầy trêu tức nhìn Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính lập tức giận xanh cả mặt nhưng mà Triệu Chi Kính thật ra cũng nghĩ như Dương Quá, bài hay luôn phải để đến cuối cùng, ngày mai là Trùng Dương Đại Điển, chẳng phải là thời gian thích hợp nhất nhục nhã Dương Quá sao?.

Triệu Chi Kính rốt cuộc đưa tay ngăn Lộc Thanh Đốc lại, giọng nói trở nên lạnh lùng cùng uy nghiêm.

"Dương Quá, ngươi đã gia nhập Toàn Chân Giáo hơn 1 tháng, cũng được tính là đệ tử đời thứ tư của phái ta, ngày ma là đại lễ Trùng Dương, sáng sớm nhất định phải đến sân rộng tập hợp, nếu không đừng trách vi sư xử phạt vô tình, cho dù ngươi là cháu của Quách đại hiệp cũng vậy ".

Ba chữ Quách đại hiệp bản thân Triệu Chi Kính nghiến rất nặng, sau đó mang theo Lộc Thanh Đốc rời đi, Lộc Thanh Đốc trước khi rời đi còn không quên xì mũi coi thường với Dương Quá.

Dương Quá mặt ngoài không nói gì nhưng trong lòng phát lạnh, ánh mắt nhìn theo thân ảnh hai người, mãi đến khi hai người biến mất trong tầm mắt, bàn tay của Dương Quá mới nhè nhẹ nắm chặt lại.

Dương Quá hiện tại cũng quyết định, sau khi trả thù Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc liền rời khỏi Toàn Chân Giáo đi tìm Cơ tỷ tỷ.

Dương Quá rất thông minh, Dương Quá sao lại không biết một tuần qua mình ở sơn cốc kia vốn nằm trong địa phận Toàn Chân Cấm Địa đây?, Dương Quá hoàn toàn tin tưởng chỉ cần tiến vào Toàn Chân Cấm Địa nhất định sẽ gặp được Cơ tỷ tỷ, về phần trong cấm địa có nguy hiểm gì?, Dương Quá cũng bất chấp.

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 55: Đại náo trùng dương cung (1)

Một đêm nay Dương Quá không ngủ được, Tiểu Long Nữ cũng không ngủ được.

Đêm nay Vô Song nói Dương Quá ngủ sớm nhưng mà trong ngày có quá nhiều việc xảy ra với Dương Quá khiến đứa bé 13 tuổi này không cách nào ngủ ngon, Dương Quá liền trực tiếp không ngủ nữa, vận Cửu Dương Chân Kinh mà bắt đầu tu luyện, chờ đợi bình minh lên.

Một đêm nay Tiểu Long Nữ hay tay chống cằm, nằm trên giường hàn ngọc quen thuộc nhưng cũng không thể ngủ nổi, nàng đang dùng ánh mắt tò mò đánh giá Vô Song. 

Vô Song vì quá mệt mỏi, cơ thể của Vô Song bị đẩy đến giới hạn, đêm nay Vô Song ngủ phi thường yên tĩnh, cơ thể vừa đặt xuống cơ hồ không cách nào mở mắt ra nữa vậy.

Tiểu Long Nữ lần đầu tiên thấy sư phụ suy yếu như vậy, nàng lo lắng cho sư phụ vô cùng nhưng mà trong mắt cũng có chút tò mò, nàng cứ nằm đó mà ngắm nhìn sư phụ, Tiểu Long Nữ bất giác cảm thấy sư phụ thật đẹp.

Tiếp theo Tiểu Long Nữ lại khẽ động, đầu tiên dùng tay sờ bộ ngực của chính mình, so một hồi "cân đo", nàng lại dùng ngón tay ấn vào bộ ngực sữa của Vô Song, cái miệng nhỏ không khỏi chu lên, một động tác này cực kỳ dễ thương cũng cực kỳ hồn nhiên.

Tiểu Long Nữ sau khi nhẹ ấn vào ngực Vô Song lại cố gắng xác định một lần nữa sư phụ có tỉnh lại không, khi mà sư phụ vẫn đang say ngủ thì gan của nàng liền lớn hơn, nàng rốt cuộc quyết định nằm cong người lại như con tôm vậy sau đó gối đầu lên bộ ngực của Vô Song.

Lúc này Tiểu Long Nữ cảm thấy thoải mái vô cùng, ngực của Vô Song không những thật mềm mà còn thật thơm có điều nàng bất giác lại nhìn xuống ngực mình một chút, khóe miệng một lần nữa chu lên, rốt cuộc quyết định cũng không nhìn ngực mình nữa, ôm thật chặt sư phụ mà tiến vào giấc ngủ.

Vô Song có thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, trên người nàng luôn có một luồng u hương hấp dẫn người khác, đừng nói là người mà cho dù là độc trùng cũng vậy, chỉ cần là sinh vật có trí tuệ đều bị u hương này hấp dẫn.

Thương Thiên Thủ Hộ không phải là thiên phú có thể "bật – tắt" theo ý chủ nhân, nó sẽ vĩnh viễn đi theo chủ nhân, lúc nào cũng tồn tại, không có cách nào tránh được.

Tiểu Long Nữ ở gần Vô Song như vậy, đã thế còn ngủ chung một giường, nàng không hiểu cái gì là yêu, cái gì là thích, cái gì là tình cảm nhưng nàng hiểu nàng rất muốn ôm sư phụ ngủ, phi thường muốn, một ngày không có sư phụ bên người... nàng liền cảm thấy không quen.

Cũng chính vì cảm xúc này, nàng cảm thấy bất mãn với Dương Quá, dù sao nàng cũng không hiểu vì cái gì Vô Song lại bỏ ra đại giới lớn như vậy trên người Dương Quá đây?, nếu Vô Song có mệnh hệ gì thì sao?.

Đêm nay... chung quy là một đêm rất dài.

_ _ _ _ _ _ _ _

Sau một đêm dài thì bình minh cũng tới.

Mới sáng sớm tinh mơ nhưng lúc này Toàn Chân Giáo đã phi thường nhộn nhịp bởi chỉ cần là đệ tử Toàn Chân Giáo đều biết ngày hôm nay là lễ Trùng Dương tức Trùng Dương Đại Điển.

Trùng Dương Đại Điển không chỉ là lúc trưởng bối kiểm tra võ công vãn bối sau một năm, không chỉ là lúc các đệ tử cùng thế hệ giao đấu với nhau mà còn là cơ hội để thu lấy tài nguyên.

Tùy vào chiến tích của từng người, tùy vào màn thể hiện của từng người ở Toàn Chân Đại Điển sẽ thu được phần thưởng tương đương, trong đó bao gồm đan dược tu luyện, bảo kiếm hay thậm chí cả bí kíp võ công.

Đương nhiên Dương Quá cũng không quên lời dặn của Triệu Chi Kính, ngay từ sáng sớm đã có mặt ở sân lớn, chính Dương Quá cũng đang kích động không chịu được.

Chúng đệ tử một mực tập trung với nhau thành hàng thành lối, phân ra 7 tổ, Dương Quá nằm trong tổ của Ngọc Dương Tử – Vương Xử Nhất.
Ngọc Dương Tử là sư phụ của Triệu Chi Kính, Dương Quá lại là đệ tử của Triệu Chi Kính, đương nhiên sẽ được xếp vào phía bên này.

Dương Quá cũng tương đối ngoan ngoãn mà đứng thàn hàng thành lối, ánh mắt bắt đầu quan sát toàn bộ sư huynh đệ gần đó, những người này đều đang trò chuyện cực kì sôi nổi, thân thiết vô cùng nhưng thủy chung không ai để ý đến Dương Quá cả, trong cái đội ngũ này Dương Quá chỉ là người vô hình, sẽ không ai để ý tới.

Dương Quá cũng không quan tâm lắm, trực tiếp chọn một góc khuất mà đứng, trong đầu bắt đầu vận chuyển lại những cái mình học được trong 7 ngày qua.

Trong Trùng Dương Đại Điển này thì môn hạ đệ tử của Toàn Chân Thất Tử chia nhau thành bảy nhóm so tài. Các đồ tử đồ tôn của Mã Ngọc thành một nhóm. Các đồ tử đồ tôn của Khưu Xứ Cơ của Vương Xứ Nhất, đều thành một nhóm...., chỉ riêng có các đệ tử đồ tôn của Đàm Xứ Đoan thì có chút khác biệt, nhóm này không có Đàm Xử Đoan ngồi ở vị trí chủ tọa trên đài.

Mọi người gọi là Toàn Chân Thất Tử nhưng mà ai cũng biết từ lâu cũng chỉ có lục tử, Đàm Xử Đoan đã sớm chết dưới tay Tây Độc – Âu Dương Phong, sau này đối trận đều là Doãn Chí Bình thay thế vị trí của Đàm Xử Đoan.

Tất nhiên Đàm Xử Đoan tuy đã chết, song các đồ tử đồ tôn của họ Đàm vẫn rất mạnh, Mã Ngọc, Khưu Xứ Cơ nghĩ họ Đàm mất sớm, dành ưu ái nhiều hơn cho các đệ tử của họ Đàm, nên các dịp so tài cuối năm, các đệ tử đó cũng không thua kém gì đệ tử của sáu vị còn lại. 

Năm nay cung Trùng Dương gặp họa, nếu không phải có Quách Tĩnh kịp thời chạy đến thì Toàn Chân Giáo chỉ sợ thảm bại lại thêm một vị nữ đế thần bí ở ngay hậu sơn, đám người Toàn Chân Thất Tử sầu khổ vô cùng vì vậy càng muốn nâng cao võ phong của Toàn Chân Giáo, năm nay trọng thương rất hậu, ít nhất 8 vị trí đầu đều rất hậu.

Trùng Dương Đại Điển tổ chức thi đấu rất đơn giản, 7 đoàn người tự quyết đấu với nhau, đánh theo dạng tích điểm, thắng được 3 điểm, hòa được 1 điểm, thua không có điểm nào.

Sau một vòng thi đấu, hai người có điểm cao nhất sẽ được lựa chọn, người có điểm cao nhất vào thẳng thập cường, người thứ hai thì tiến vào vòng chiến đấu thứ hai, đối thủ chính là 7 người nhì bảng khác, bọn họ lại quyết đấu chọn ra 3 người có điểm số cao nhất, 3 người này cũng được đưa vào vòng thập cường, thập cường chiến đấu lại dựa vào điểm số chọn ra bát cường, bát cường liền bắt đầu bốc thăm chia cặp sau đó chọn ra tứ cường rồi chọn ra hai người mạnh nhất tiến hành quyết đấu với nhau tranh ngôi vị đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Toàn Chân Giáo.

Cách thức chiến đấu thì đơn giản nhưng số trận rất lớn, Trùng Dương Đại Điển phải tổ chức ba ngày mới có thể chọn ra người cặp đôi cuối cùng, đương nhiên cái điều luật này cũng chỉ áp dụng cho đệ tử đời thứ tư, về phần đệ tử đời thứ ba đơn giản chỉ luận bàn với nhau mà thôi, không phải chân chính so đấu dù sao đệ tử đời thứ ba hoặc đã là tông sư hoặc đã là đại tông sư, sẽ không đi tranh cơ duyên.

Giáo phái Toàn Chân do Vương Trùng Dương khai sáng. Vương Trùng Dương là tổ sư sáng lập. Toàn Chân Thất Tử (Mã Ngọc, Khưu Xứ Cơ...) là đệ tử thân truyền của Vương Trùng Dương, thuộc đời thứ hai. Triệu Chí Kính, Doãn Chí Bình, Trình Dao Ca là môn đồ của Thất Tử, thuộc đời thứ ba. Dương Quá là đệ tử thuộc đời thứ tư. Chiều nay, các đệ tử của Ngọc Dương Tử như Triệu Chí Kính, Thôi Chí Phương... tề tựu ở một sân bãi góc đông nam để so tài. 

Cuộc so tài này cũng không đến phiên đám người Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ, Vương Xứ Nhất đi ra tự mình lo liệu mà đều để đệ tử đời thứ ba đứng ra, về phần đời thứ hai chỉ đóng vai trò quan sát, là trọng tài giả cùng phán quyết giả.Triệu Chi Kính là đại đệ tử của Vương Xử Nhất, thực lực mạnh nhất, tuổi tác cũng lớn nhất, đương nhiên uy vọng cũng cao nhất, toàn bộ quá trình quyết đấu của bảng này đều do Triệu Chi Kính phân định thứ tự.

Dương Quá nhập môn muộn nhất, xếp sau cùng, lúc này Dương Quá thấy không ít tiểu đạo sĩ hoặc thiếu niên tục gia võ nghệ thành thạo, ai nấy có sở trường của mình, trong mắt hơi nhíu. Dương Quá biết nếu không gặp Cơ tỷ tỷ thì mình sao đánh lại những thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn mình kia?, trong lòng nghĩ đến Triệu Chi Kính trong lòng càng thêm căm giận, tất nhiên Dương Quá hiện tại không phải Dương Quá của 7 ngày trước, hiện tại trong mắt Dương Quá đám thiếu niên đệ tử đời 4 kia võ nghệ chỉ thường thường, kiếm pháp nhìn như đẹp mắt nhưng Dương Quá phá cũng chẳng khó.

Tại Toàn Chân Giáo, đệ tử đời 4 thật ra không được học Toàn Chân Kiếm Pháp trừ khi tư chất đặc biệt, mà cho dù tư chất đặc biệt cũng rất ít khi học được chọn vẹn Toàn Chân Kiếm Pháp, Toàn Chân Kiếm Pháp cùng Nhạn Hành Công vốn là tuyệt học chỉ dành cho đệ tử đời ba.

Đệ tử đời thứ tư chỉ được học kiếm pháp cơ bản, ngoài ra chú trọng học tập nội công Toàn Chân cùng với phối hợp trận pháp, công bằng mà nói chiến lực đơn lẻ của đệ tử đời 4 Toàn Chân Giáo không cao nhưng quần chiến thì lại không thể coi thường. 

Đương nhiên việc này không liên quan gì tới Dương Quá bởi Dương Quá cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn về phía mình, ánh mắt của Triệu Chi Kính.

Từ khi Dương Quá ngộ ra uy thì linh thức cùng khả năng cảm nhận của Dương Quá tăng lên vượt trội, Dương Quá không cần nhìn cũng có thể phát hiện ra Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính vốn chờ ngày này đã lâu, chờ hai tiểu đạo sĩ đấu xong liền gọi to.

"Dương Quá bước ra ".

Dương Quá nghe vậy, trong lòng cười lạnh lập tức ngoan ngoãn bước ra, hai tay chắp lại.

"Đệ tử có mặt "

Triệu Chi Kính thấy Dương Quá bước ra quá nhanh, trong lòng thầm lấy làm lạ nhưng cũng chẳng quan tâm mấy, ra vẻ đạo mạo mà nói.

"Dương Quá, một tháng qua vi sư dốc hết lòng dạy võ công cho ngươi, nay Trùng Dương Đại Điển là thời khắc kiểm tra thành quả của ngươi ".

"Thanh Đốc, ngươi là đại sư huynh, vậy luận bàn với tiểu sư đệ một chút, tiểu sư đệ mới vào môn phái, ngươi chỉ điểm cho tiểu sư đệ vài chiêu ".

Lộc Thanh Đốc chờ cơ hội này đã lâu, vội hô lớn.

"Tuân mệnh sư phụ ".

Dứt lời thân hình ục ịch của Lộc Thanh Đốc đã lao lên sàn, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn Dương Quá.

"Sư đệ, còn đợi gì mà không lên đây?, đừng làm mất thời gian của mọi người? ".

Dương Quá nghe Lộc Thanh Đốc nói khẽ cười lạnh, giờ phút này Dương Quá cũng đợi lâu rồi, giờ phút này rốt cuộc đã đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau