CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 776 - Chương 780

Quyển 5 - Chương 48: Toàn chân kiếm pháp

Dương Quá ngâm mình trong nước thuốc, thứ nước thuốc này tuy dược liệu xa xa không bằng lần Vô Song dùng trên Tử Ngọc Sơn nhưng mà lại ôn nhuận vô cùng, cũng sẽ không bắt Dương Quá phải chịu đựng đau đớn bởi vậy Dương Quá lúc này vừa có thể ngâm mình, vừa có thể nhìn Vô Song.

Tại sao Vô Song lại muốn Dương Quá nhìn mình?, bởi lúc này Vô Song liền bắt đầu muốn dạy võ công cho Dương Quá.

"Dương Quá, đệ nhìn cho rõ, đầu tiên tỷ tỷ sẽ dạy đệ kiếm pháp Toàn Chân Giáo, Triệu Chi Kính là đệ tử đời thứ 3 của Toàn Chân Giáo, kiếm pháp hắn dùng đại khái cũng là kiếm pháp Toàn Chân, kẻ này không có danh tiếng gì trên giang hồ, quá nửa cũng không sánh được với Doãn Chí Bình, kiếm pháp của hắn thiết nghĩ cũng không bằng được Doãn Chí Bình, vậy thì mọi việc dễ làm ".

Vô Song cũng không nói quá, nếu bảo Dương Quá thắng Doãn Chí Bình thì đây là nhiệm vụ cực khó, Doãn Chí Bình là đệ nhất truyền nhân của Toàn Chân Giáo thế hệ này, chỉ sợ đến cả Điền Bá Quang cũng không sánh bằng còn Dương Quá đương nhiên không phải Lệnh Hồ Xung, tiểu Dương Quá lúc này chỉ biết chút chút kiến thức về võ học, nào có thể dạy cho Dương Quá cái gì?.

Doãn Chí Bình trong mắt Vô Song không ra sao cả nhưng chung quy vẫn cứ là thiên tài trong mắt người khác, thiên tài khi chiến đấu cũng khác người bình thường, có độ tùy cơ ứng biến cực cao.

Triệu Chi Kính thì khác, hắn gần như thuộc dạng sống lâu thành tinh, con đường võ học của hắn lấy trầm ổn chắc chắn làm chủ, sẽ không chủ động liều mạng, chiêu thức trước sau theo quy tắc, không thừa không thiếu, loại phong cách chiến đấu của Triệu Chi Kính đương nhiên không sai, gọi là không chiến đấu vượt cấp được thì cũng khó mà lật thuyền trong mương bất quá nếu Dương Quá nắm rõ mọi chiêu thức của Triệu Chi Kính thì sao?, như vậy Triệu Chi Kính thực sự sẽ gặp tai ương.

Dưới ánh trăng chiếu vào sơn cốc, Vô Song cầm một cành cây khô, bắt đầu dạy Dương Quá về Toàn Chân Kiếm Pháp.

"Toàn Chân Kiếm Pháp là kiếm pháp đạo gia, kiếm pháp không khó học, uy lực cũng không cao nhưng nó đặt nặng âm dương tương trợ, đặt nặng chữ đạo lên đầu tiên, Toàn Chân Kiếm Pháp chính là kiếm pháp thích hợp nhất cho những người bắt đầu đi trên con đường kiếm đạo ".

"Kiếm pháp không nhanh không chậm, không mạnh không yêu, không khó không dễ, để nhận định về Toàn Chân Kiếm Pháp thì chỉ có một chữ "trung", "trung" có nghĩa là trung bình, là cân bằng, trong giáo lý của đạo gia chính sự cân bằng mới tạo thành vạn vật, mới diễn sinh ra tất cả ".

"Tỷ tỷ không yêu cầu đệ phải học Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng nhất định phải nhớ kỹ, phải nhìn thật kỹ ".

Vô Song dứt lời, bàn tay nàng run lên, thân ảnh nhẹ chuyển động dưới ánh trăng.

"Toàn Chân kiếm pháp bao gồm 8 chiêu kiếm, chú trọng kiếm chiêu phối hợp với nhau, liên miên bất tuyệt mà tự thành hệ thống, vẹn toàn nhất nhất ".

"Chiêu thứ nhất, Thương Ba Vạn Khoảnh "

"Chiêu thứ hai, Tố Nguyệt Phân Huy "

"Chiêu thứ ba, Tiếp Thiên Vân Đào"

"Chiêu thứ tư, Tây Phong Tàn Chiếu"

"Chiêu thứ năm, Bàn Hoa Dị Quán "

"Chiêu thứ sáu, Tụ Vạn Lạc Thiên ""Chiêu thứ bảy, Bi Ca Kích Trúc"

"Chiêu thứ tám, Tú Lí Tham Hoan"

Vô Song lần lượt múa nguyên một bài Toàn Chân Kiếm Pháp, sau đó mới thu tay lại, nhìn Dương Quá đang trong chậu lớn mà hỏi.

"Có nhớ được không? ".

Cái này cũng không phải kịch bản của Trương Vô Kỵ, không phải là Thái Cực Kiếm, Vô Song cũng không hy vọng Dương Quá cái gì cũng không nhớ mà hy vọng Dương Quá có thể nhớ tất cả các chiêu thức.

Dương Quá nghe Vô Song nói vậy vẻ mặt liền đỏ lên sau đó xấu hổ lắc đầu.

"Cơ tỷ tỷ... xin lỗi, lúc nãy Dương Quá không để ý... không nhớ được gì cả ".

Dương Quá rất thật lòng mà trả lời, không phải ngộ tĩnh Dương Quá không được mà là Vô Song quá đẹp, theo động tác múa kiếm của Vô Song như hút cả hồn Dương Quá ra ngoài, Dương Quá gần như nhìn chằm chằm vào từng động tác của Vô Song nhưng mà nhìn là một việc, thần trí ở đâu thì lại là một việc khác.

Nhìn Dương Quá cúi đầu xấu hổ, Vô Song nhíu mày sau đó không khỏi thở dài một hơi.

Vô Song cũng không thể trách Dương Quá, đứa trẻ này tuy còn nhỏ nhưng vẫn cứ là nam nhân, nam nhân thì việc như thế âu cũng là dễ hiểu, đừng nói Dương Quá mà khi Vô Song múa kiếm trong Cổ Mộ thì cho dù Tôn bà bà hay là Tiểu Long Nữ đều sẽ bị Vô Song hấp dẫn, đều sẽ bị ảnh hưởng tới thần trí."Nhìn cho kỹ một chút, chúng ta không có thời gian ".

Nghe giọng nói nhàn nhạt của Vô Song, toàn thân Dương Quá run lên, Dương Quá quả thật rất sợ Cơ tỷ tỷ giận mình thế là liều mạng gật đầu.

"Dương Quá nhất định sẽ cố gắng, sẽ chăm chú quan sát ".

Nghe Dương Quá nói vậy, Vô Song lại một lần nữa múa kiếm, vẫn là hình ảnh kia, vẫn là sự ma mị cùng mị lực khủng khiếp của cỗ thân thể này tỏa ra, Dương Quá... vẫn một ánh mắt si mê nhìn Vô Song.

Đây tuyệt không phải lỗi Dương Quá, lỗi chính là nằm ở mị lực của Vô Song, cái này gần giống như năm xưa Vô Song gặp Lý Thu Thủy, nàng chỉ cần vận mị thuật lên thì Vô Song gần như không thể khống chế bản thân, khác biệt ở đây chỉ là một bên vận dụng mị thuật còn một bên là tự nhiên sinh thành, uy lực của Vô Song còn cao hơn cả Lý Thu Thủy.

Vô Song đang múa kiếm, rốt cuộc cũng dừng lại, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Dương Quá.

Dương Quá cũng biết mình sai, lại cúi đầu nhưng hiện tại cũng không biết nói gì cho phải, dù sao Dương Quá hiểu lúc nãy mình lại thất thần.

Lần thứ hai nhìn Dương Quá, Vô Song đành phải lắc đầu.

"Bỏ đi, hôm nay đến đây thôi, ta đưa ngươi trở về Trùng Dương Cung ".

Vô Song biết hiện tại mình cũng không có cách nào dạy võ công cho Dương Quá nữa, dù sao mị lực của nàng quá khủng bố, lấy chính thân thể mình làm ví dụ trực quan cho Dương Quá thực sự không ổn, tiếp tục học cũng sẽ chẳng đâu vào đâu.

Dương Quá thì không hiểu việc này, cứ nghĩ là lỗi bản thân mình, Dương Quá liền quýnh lên.

Phải biết rằng đã lâu lắm rồi Dương Quá mới cảm thấy có người đối tốt với mình từ chân tâm, Dương Quá rất sợ mọi thứ đều biến mất, rất sợ "Cơ tỷ tỷ" giận mình, dù sao Dươgn Quá tuy chưa lớn nhưng vẫn hiểu nam nữ thụ thụ bất thân, mình nhìn chằm chằm vào Cơ tỷ tỷ vậy tất nhiên là mình sai, đấy là chưa kể "Cơ tỷ tỷ" còn đang nghiêm túc dạy võ công cho Dương Quá, Dương Quá cảm thấy mình có lỗi rất lớn.

Dương Quá còn chưa kịp mở miệng đã thấy Vô Song đưa tay ra, hai ngón tay khẽ đặt lên miệng Dương Quá mà nói.

"Không cần nói gì, đây không phải lỗi của đệ, trở về an ổn ngủ một giấc, đến sáng mai lại lấy cớ dị ứng mà trốn trong phòng, tiếp tục tu luyện nội lực, nửa đêm tỷ lại đến đón đệ ".

Dương Quá nghe giọng nói của Vô Song, từ tận chân tâm vẫn nghĩ Vô Song không vui vẻ, Vô Song đang giận mình, bản thân rất muốn giải thích nhưng rốt cuộc cũng nhịn xuống, theo Vô Song trở về Toàn Chân Giáo.

Lúc này trên đường trở về, Dương Quá vẫn luôn tự trách mình đồng thời âm thầm thề... sau này nhất định càng phải liều mạng tu luyện, càng phải liều mạng cố gắng, không thể để cho "Cơ tỷ tỷ" thất vọng.

Quyển 5 - Chương 48-2: Ngoại chương – Không đề

Vô Song cũng không phải giận gì Dương Quá, ngay sau khi đưa Dương Quá trở về Toàn Chân Giáo, nàng ngay lập tức trở về Cổ Mộ, bắt đầu nghĩ ra một cách khác đó là vẽ hình ra sách.

Bí kíp võ công thời đại này đại khái là thế, ngay cả hình vẽ siêu siêu vẹo vẹo trên vách đá mà Lệnh Hồ Xung còn học được thì chẳng có lý do gì Dương Quá không thể xem hình trong sách mà nắm được Toàn Chân Kiếm Pháp.

Bởi việc này phải làm rất gấp nên Vô Song đêm nay căn bản cũng không ngủ, tại bàn đá của Cổ Mộ lúc này chỉ xuất hiện một ngọn nến le lói nơi Vô Song làm việc.

Vô Song vẽ rất không tệ vì vậy nàng có tự tin chỉ mất khoảng nửa ngày liền hoàn thành bộ Toàn Chân Kiếm Pháp này tuy nhiên đêm nay ngoài Vô Song ra thì có một người cũng không ngủ.

Vô Song rời đi, nàng biết.

Vô Song quay lại, nàng đương nhiên cũng biết.

Vô Song đêm muộn cũng không tiến vào giấc ngủ, không nhập định mà lại ở trong thư phòng Cổ Mộ nàng cũng biết.

Tiểu Long Nữ chỉ không biết mấy ngày hôm nay sư phụ nàng làm gì mà thần thần bí bí như vậy, thế là nàng rón rén từ giường hàn ngọc bước về phía thư phòng Cổ Mộ, sau đó chậm rãi mở cửa ra.

"Sư phụ, người chưa ngủ sao? ".

Không biết có phải vì Vô Song quá chú tâm hay không mà cũng không phát hiện được Tiểu Long Nữ tiến đến, thấy Tiểu Long Nữ lên tiếng sau lưng, Vô Song mới dừng bút lại, ánh mắt nhìn Tiểu Long Nữ.

"Long nhi cũng chưa ngủ sao? ".

Tiểu Long Nữ cười nhạt với Vô Song, nàng tò mò mà nhìn những trang giấy mà Vô Song đang cố gắng hoàn thành, ánh mắt hiện lên một tia nghi hoặc.

"Sư phụ, người đang chép lại Toàn Chân Kiếm Pháp sao? ".

Tiểu Long Nữ lúc trước không biết Toàn Chân Kiếm Pháp, cũng giống như Dương Quá, là Vô Song tới dạy nàng, dù sao chỉ có nắm rõ Toàn Chân Kiếm Pháp thì mới có thể bắt đầu thi triển Ngọc Nữ Kiếm Pháp của Cổ Mộ.

Tiểu Long Nữ cũng không mất mặt như Dương Quá, nàng cảm thấy sư phụ rất đẹp nhưng chỉ là cảm giác đơn thuần mà thôi, cũng chưa đến mức si ngốc cái gì cũng không thể nhớ, cho dù nàng thật sự có si ngốc nhìn Vô Song đi chăng nữa thì đại não của nàng cũng rất đặc biệt, nàng hoàn toàn có thể một bên nhìn Vô Song, một bên chăm chú ghi nhớ toàn bộ Toàn Chân Kiếm Pháp.

Cuộc đời Vô Song gặp nhiều thiên tài, cũng gặp nhiều cao thủ nhưng mà thật sự chưa thấy ai có khả năng phân tâm đa dụng kinh khủng như Tiểu Long Nữ, dĩ nhiên nhận xét này cũng chưa chắc chính xác bởi so với những người khác thì Vô Song ở gần Tiểu Long Nữ nhất, tiếp xúc với Tiểu Long Nữ nhiều nhất.

Thấy Tiểu Long Nữ hỏi, Vô Song không có gì để che giấu nàng vì vậy liền gật đầu.
"Đúng vậy, là Toàn Chân Kiếm Pháp ".

Tiểu Long Nữ nhìn nhìn Vô Song rồi lại nhìn những trang giấy kia, nàng lại hỏi.

"Sư phụ, Long nhi đã thuộc làu Toàn Chân Kiếm Pháp. . . Long nhi sẽ không cần sư phụ dạy lại".

Tiểu Long Nữ quả thật không hiểu vì cái gì Vô Song phải lưu trữ lại một bản Toàn Chân Kiếm Pháp, nửa đêm đi ra ngoài, đến rạng sáng liền trở về sau đó không ngủ không nghỉ, lập tức tiến vào thư phòng, nàng còn tưởng sư phụ sẽ làm gì hóa ra chỉ là ghi chép Toàn Chân Kiếm Pháp, theo nàng thì việc này còn không bằng đi ngủ một giấc.

Nghe Tiểu Long Nữ hỏi vậy Vô Song đột nhiên như có điều suy nghĩ.

Vô Song không hy vọng Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá sẽ đến với nhau như trong nguyên tác, ít nhất hiện tại Tiểu Long Nữ không thể yêu đường nhưng mà sớm muộn gì Vô Song cũng mang theo hai đệ tử rời khỏi Cổ Mộ, cũng không thể để Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ không gặp mặt nhau.

Cả hai đều là đệ tử của Vô Song, hơn nữa Tiểu Long Nữ cũng đã không phải cô cô của Dương Quá, nghĩ thế nào thì cốt truyện cũng đã được thay đổi, Vô Song ánh mắt hơi híp lại sau đó nói.

"Cũng không phải, chẳng qua sư phụ gặp một đứa bé đáng thương, liền muồn truyền thụ một ít võ công cho nó bất quá cũng không thể mang võ học Cổ Mộ mà truyền cho người ngoài, cũng chỉ có thể dùng võ công Toàn Chân đến thay thế ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy âm thầm ngạc nhiều nhưng rất nhanh nghĩ tới việc mấy ngày nay sư phụ làm, nàng liền hỏi.

"Vậy mấy ngày qua Long nhi thấy người tất bật đều là vì dạy dỗ đứa bé kia chăng? ".
Tại sao Tiểu Long Nữ lại quan tâm đến việc này như vậy?, căn bản là nàng không quen cảm giác sư phụ đi ra ngoài, phải biết từ khi Vô Song cùng Tiểu Long Nữ ở chung tại Cổ Mộ thì hai người đều ngủ cùng một giường.

Tiểu Long Nữ cùng Vô Song đều là nữ nhân, Tiểu Long Nữ căn bản không cảm thấy có gì sai lầm mà ngay cả Tôn bà bà thì cũng thấy vậy, ở nơi khác thì thôi nhưng đây là Cổ Mộ, giường hàn ngọc là bảo vật nhân gian, việc cả Vô Song cùng Tiểu Long Nữ cùng hưởng dụng cũng đâu có gì không tốt?.

Tiểu Long Nữ quanh năm suốt tháng ở Cổ Mộ, cô độc đã quen, lạnh lẽo đã quen nhưng từ khi có Vô Song nàng... nàng thật sự rất thích ngủ với sư phụ, nàng từ lâu đã không cảm nhận được cái lạnh của giường hàn ngọc nhưng mà từ khi có sư phụ nàng mới cảm nhận được hơi ấm của cơ thể người.

Nàng không biết cảm giác này là gì, nàng chỉ biết ôm sư phụ ngủ rất thoải mái, ngủ rất ngon lành, không có sư phụ ở bên cạnh nàng bất giác lại cảm thấy không quen, cảm thấy khó ngủ.

Vô Song thì lại không hiểu Tiểu Long Nữ cảm thấy thế nào dù sao nàng làm gì mà đoán được đây?, nàng chỉ khẽ cười mà nói.

"Đứa nhỏ này rất đáng thương, nó gọi là Dương Quá, từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ, chịu sự khinh miệt của người đời, quan trọng là Dương Quá với sư phụ có chút nhân quả, sư phụ quả thật muốn thu nhận Dương Quá làm đệ tử ".

Tiểu Long Nữ gật đầu, nàng đối với việc sư phụ thu thêm đệ tử cũng không ý kiến gì, nhưng mà trong đầu nàng hiện tại chỉ cảm thấy sư phụ quá vất vả, thức đêm nhiều như vậy có thể không hại sức khỏe sao?.

"Sư phụ, hay là người đi ngủ một chút đi?, kiếm pháp Toàn Chân bản thân Long nhi đã thuộc làu làu, ngày mai... người ra ngoài liền cho Long nhi đi theo, Long nhi giúp người dạy kiếm pháp cho đứa bé gọi là Dương Quá kia được không? ".

Việc khác không bàn nhưng mà chỉ riêng việc Tiểu Long Nữ dạy kiếm pháp cho Dương Quá đã tương đối thuyết phục Vô Song, dù sao Tiểu Long Nữ rất đẹp nhưng nàng không có được mị thuật khủng khiếp như Vô Song, sẽ không ngăn cản việc Dương Quá học nghệ.

Ngoài điểm này ra, trình độ Tiểu Long Nữ về kiếm pháp hiện tại cũng cực cao, nàng đi dạy dỗ cho Dương Quá căn bản không có vấn đề gì, thời gian trước mặt rất eo hẹp, nếu có người có thể dạy Dương Quá võ công còn Vô Song chỉ phải lo cải thiện thể chất cùng giảng dạy võ công cho Dương Quá, vậy mọi việc đơn giản hơn nhiều lắm.

"Long nhi thật ngoan, biết nghĩ cho sư phụ rồi, được vậy thì nửa đêm nay Long nhi theo sư phụ ra ngoài, sư phụ liền để Long nhi dạy tiểu Dương Quá luyện Toàn Chân Kiếm Pháp ".

Thấy Vô Song gật đầu, Tiểu Long Nữ vui vẻ vô cùng nhưng mà cũng không phải vui vẻ vì nàng được ra ngoài hay được gặp Dương Quá, nàng vui vẻ vì lúc này sư phụ có thể nghỉ ngơi.

Quả nhiên, đã không phải thức cả đêm viết sách bản thân Vô Song sẽ không hành hạ chính mình, nàng trực tiếp cùng Tiểu Long Nữ lên giường hàn ngọc, như một thói quen mà tiến vào giấc ngủ.

Vô Song không cần ngủ, nàng chỉ cần tiềm tu liền có thể thay thế cho việc ngủ nhưng mà ai lại chê ngủ đây?, ngủ ở trên giường hàn ngọc còn có diệu dụng cho việc tu luyện, cũng không cần phải vận công, đương nhiên càng không cần tiềm tu.

Vô Song cũng không biết là, Tiểu Long Nữ lúc này bắt đầu cựa thân thể, nằm sát người Vô Song một chút, cái đầu nhẹ nhẹ tựa vào bộ ngực của Vô Song, trong đêm tối của Cổ Mộ khuôn mặt nàng xuất hiện vẻ thư sướng.

Ngủ bên cạnh sư phụ... thật sự rất tốt , rất thoải mái.

Quyển 5 - Chương 49: Đêm thứ hai

Dương Quá hiện tại có cảm giác mình đang nằm mơ, nguyên cả ngày hôm nay Dương Quá đều sợ trước sợ sau, lo được lo mất, tuy Vô Song đã nói nửa đêm sẽ đến đón Dương Quá nhưng mà tiểu Dương Quá đương nhiên vẫn sợ, vẫn sợ Vô Song không từ mà biệt.

Một đời Dương Quá cũng gặp tình cảnh này một lần đấy chính là khi ở với nghĩa phụ Âu Dương Phong, nghĩa phụ tuy đáng sợ nhưng đối với Dương Quá cũng rất tốt có điều... nghĩa phụ rốt cuộc vẫn đột ngột biến mất, không từ mà biệt.

Dương Quá quả thật không thể ngờ được đêm nay Vô Song không chỉ quay lại mà sau khi được Vô Song dẫn đến sơn cốc hôm qua thì nơi đây còn xuất hiện một vị tỷ tỷ áo trắng, bất quá Dương Quá cũng không nhìn ra dung mạo của vị tỷ tỷ áo trắng kia bởi nàng mang theo mạng che mặt. 

Thấy vẻ bất ngờ của Dương Quá, Vô Song cười cười nhưng cũng không giới thiệu nhiều chỉ nói.

"Dương Quá, nàng họ Long, gọi là Long tỷ tỷ là được ".

Dương Quá tò mò nhìn Tiểu Long Nữ chỉ cảm thấy Tiểu Long Nữ có một khí chất rất khó nói thành lời đặc biệt là đôi mắt lộ ra kia, đôi mắt đen nhánh mang theo vẻ bình thản, mang theo cái nhìn rất khác với thế nhân, trong mắt không một tia uẩn đục, khi nhìn vào đôi mắt kia Dương Quá thậm chí có cảm giác linh hồn được thanh tẩy, cảm giác cả người đều trở nên thanh thản.

Vô Song không lộ ra mắt còn Tiểu Long Nữ lại không lộ dung mạo chỉ có đôi mắt hiện ra.

Nếu đôi mắt của Vô Song là đôi mắt mang theo sự mị hoặc đến nghịch thiên khiến con người điên cuồng thì đôi mắt của Tiểu Long Nữ lại đại diện cho sự phẳng lặng và yên bình làm con người tìm về sự tĩnh lặng.

Dương Quá biết Tiểu Long Nữ là do Vô Song mang đến trong lòng đã có sẵn sự tiếp nhận, nhìn vào đôi mắt kia Dương Quá lại càng thêm thiện cảm với Tiểu Long Nữ, Dương Quá liền hướng về Tiểu Long Nữ mà cúi đầu.

"Dương Quá gặp qua Long nhi tỷ ".

Tiểu Long Nữ cũng không phải là Vô Song, Vô Song không thích nói còn Tiểu Long Nữ là không quen nói, nàng đối với hành động của Dương Quá chỉ nhẹ cúi đầu, ánh mắt nhìn Dương Quá không rõ là sinh ra thiện ý hay ác ý nữa, nhìn vào ánh mắt của nàng căn bản không thấy được bất cứ cảm xúc nào.

Vô Song để ý cả hai một chút, rốt cuộc thở ra một hơi, ít nhất hai người cũng không có tiếng sét ái tình vừa gặp đã yêu gì gì đó, vì vậy rất nhanh lên tiếng với Tiểu Long Nữ.

"Long nhi, ngươi dạy Dương Quá toàn chân kiếm pháp, ta bắt đầu thông mạch cho tiểu Dương Quá".

Tiểu Long Nữ nghe Vô Song nói, mày đẹp khẽ nhíu, nàng thực sự cảm thấy không quen bởi khi ở trong Cổ Mộ bản thân Vô Song đều lấy sư phụ mà xưng nhưng hiện tại lại dùng "ta", xưng hô này làm Tiểu Long Nữ không những không quen mà còn có chút không thích.

Tất nhiên với tính cách của nàng thì nàng sẽ không lên tiếng, dù sao hai thầy trò đã bàn bạc thật kỹ trong Cổ Mộ, nàng cũng không thể có ý kiến gì, thế là Tiểu Long Nữ lấy bội kiếm từ bên hông ra, đối với Dương Quá lại nhẹ gật đầu một cái.

Tuy Tiểu Long Nữ không nói nhưng Dương Quá vẫn hiểu ý, cũng gật đầu lại với Tiểu Long Nữ, lần này Dương Quá liền toàn tâm toàn ý mà học Toàn Chân Kiếm Pháp.

Dương Quá theo Vô Song chỉ dẫn liền tìm một chỗ đất trống ngồi xuống, lưng quay về phía Vô Song, mặt nhìn về phía Tiểu Long Nữ.

"Dương Quá, tập trung quan sát Long tỷ tỷ là được đồng thời thể nội bắt đầu vận công, tỷ tỷ bắt đầu vì ngươi thông mạch lần nữa ".

Ở sau lưng vang lên giọng nói của Vô Song, Dương Quá nghe vậy lập tức vâng lời mà nói."Cơ tỷ tỷ, Dương Quá nhất định sẽ cố hết sức, sẽ không cho tỷ tỷ thất vọng ".

Dương Quá từ hôm qua đến nay thực sự càng thêm liều mạng tu luyện Cửu Dương Chân Kinh, gần như muốn dùng thành quả tu luyện của mình để chuộc lỗi cho sự kiện hôm qua vậy, khi Vô Song đưa châm vào người Dương Quá liền cảm giác được Cửu Dương Chân Khí của Dương Quá hùng hậu hơn không ít.

Hôm qua, Vô Song vì Dương Quá khai phá huyệt dương bạch, mục tiêu đêm nay chính là huyệt bản thần.

Muốn thông bất cứ mạch nào thì cửa ải đầu tiên luôn là cửa ai phiền phức nhất, tuy về sau trong hệ thống dương duy mạch các huyệt càng về sau càng khó khai thông nhưng mà những huyệt ở vị trí đầu tiên thì độ khó cũng không lớn, so với công đoạn khai huyệt lần đầu thì dễ hơn nhiều.

Trong một đêm bản thân Dương Quá có thể khai thông huyệt dương bạch thì nội trong đêm nay khai phá huyệt bản thần độ khó cũng không lớn, nếu vận khí tốt một chút Vô Song còn có tự tin để Dương Quá trực tiếp tiếp giải khai hai huyệt liên tục, không chỉ là huyệt bản thần mà còn thêm huyệt phong trì.

Hệ thống Dương Duy Mạch lấy huyệt dương bạch làm huyệt khai môn tức là huyệt mở đầu, sau đó là huyệt bản thần, huyệt phong trì, huyệt kiên tỉnh, huyệt thiên giao, hoàn khiêu, dương lăng, dương giao, ách môn, kim môn.

Từ công đoạn khai mạch ở huyệt dương bạch thì mãi đến huyệt thiên giao mới lại tính là ách môn, mới lại tính là một cửa ải lớn, trước huyệt thiên giao tất cả đều có độ khó không lớn.

Dương Quá ở trên Đào Hoa Đảo đã tu luyện Liệu Thương Thiên, sau này đến Toàn Chân Giáo tuy cái gì cũng không học được nhưng Liệu Thương Thiên y nguyên vẫn chưa nghỉ một ngày nào, dưới tác dụng của Liệu Thương Thiên thì thân thể của Dương Quá phi thường tốt.

Liệu Thương Thiên không thích hợp cho tu luyện chút nào bởi nó dùng để trị thương nhưng mà Cửu Âm Chân Kinh vốn muốn lấy nhân thể hợp với đạo, khai phá tinh hoa của thân thể con người, Liệu Thương Thiên nằm trong Cửu Âm Chân Kinh dĩ nhiên không thể thoát ra khỏi cái đặc điểm này.

Dương Quá ở Toàn Chân Giáo liên tục bị thương sau đó liên tục vận dụng Liệu Thương Thiên, Liệu Thương Thiên sẽ bắt đầu cải thiện thể chất Dương Quá, bắt đầu khai phá tiềm năng thân thể Dương Quá sau đó giúp Dương Quá tăng cường tốc độ hồi phục, giúp thân thể Dương Quá chịu được quãng thời gian ở trên Toàn Chân Giáo.
Trước đây Vô Song dạy cho Dương Quá về Liệu Thương Thiên ở trên Đào Hoa Đảo cũng chính là đợi một ngày này, vì Cơ Vô Song không có nội lực nên tố chất thân thể của Dương Quá sẽ đóng một vai trò quan trọng, trong điều kiện không dạy cho Dương Quá thần công cũng không có thiên tài địa bảo như Tẩy Tủy Đan thì Liệu Thương Thiên chính là phương pháp an toàn nhất cũng hữu hiệu nhất.

Dương Quá một bên vận công theo lộ tuyến của Cửu Dương Chân Kinh, ánh mắt thì hoàn toàn tập trung vào từng động tác của Tiểu Long Nữ, Tiểu Long Nữ múa kiếm thực sự rất đẹp, đẹp đến mức cũng có thể khiến người ta si mê nhưng cũng không mị hoặc tâm trí của người ta, Dương Quá một khi trong trạng thái thần trí thanh tỉnh thì ngộ tĩnh cực cao, bắt đầu quá trình ghi nhớ Toàn Chân Kiếm Pháp trong đầu.

Đương nhiên Tiểu Long Nữ sẽ không mở miệng dạy cho Dương Quá đây là chiêu gì, kia là chiêu gì dù sao nàng cũng không thích nói chuyện hoặc Dương Quá chưa đủ thân quen khiến nàng mở miệng, mỗi khi nàng kết thúc một chiêu đều là Vô Song mở miệng giảng dạy cho Dương Quá đặc tính cùng tên chiêu thức, thậm chí giảng cho Dương Quá cả lộ pháp phối hợp kiếm chiêu của Toàn Chân Kiếm Pháp.

Cái này cũng không phải Vô Song chỉ dạy cho một mình Dương Quá mà còn có cả Tiểu Long Nữ, võ công Toàn Chân trong mắt người Cổ Mộ vốn không ra sao, Vô Song trong thân phận hiện tại đương nhiên cũng sẽ "tạm" coi thường võ công Toàn Chân nhưng mà Toàn Chân Giáo gắn liền với một chữ đạo, đã gắn với chữ đạo thì bất kể ra sao đều có thể dùng để tham chiếu, đều có giá trị nghiên cứu rất lớn. 

Trước ở Cổ Mộ, Vô Song đã dạy qua cho Tiểu Long Nữ một lần Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng mà cũng không đi sâu vào giải thích làm gì, chủ yếu chỉ để Tiểu Long Nữ nắm giữ Toàn Chân Kiếm Pháp sau đó sử dụng Ngọc Nữ Kiếm Pháp mà thôi.

Với Vô Song mà nói, Ngọc Nữ Kiếm Pháp hay kể cả Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp thì cũng khó so sánh với Độc Cô Cửu Kiếm, chỉ bàn về chiêu thức thì Độc Cô Cửu Kiếm vẫn trên Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp một bậc trong khi Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp điểm mạnh nhất cũng là chiêu thức tinh diệu.

Tiểu Long Nữ sau này hành tẩu giang hồ, bằng vào Độc Cô Cửu Kiếm thật ra đã đủ nhưng đấy là nàng đi một mình bởi Song Kiếm Hợp Bích vẫn luôn bá đạo vô cùng, trong mắt Vô Song cũng chẳng có kiếm pháp hai người nào bá đạo được như nó, muốn học Song Kiếm Hợp Bích thì sao có thể không biết Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp đây?.

Lần này Vô Song giảng dạy cho Dương Quá liền giảng dạy cho cả Tiểu Long Nữ, dù sao Toàn Chân Kiếm Pháp chỉ là bước khởi đầu, sau này chính là Trùng Dương Kiếm Pháp, hay cao siêu hơn nữa là Trùng Dương Thất Tinh Kiếm.

Trùng Dương Thất Tinh Kiếm kết hợp với Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp sẽ thành Song Kiếm Hợp Bích, là kiếm pháp song thể hoàn mỹ nhất thiên hạ, không có điểm yếu thậm chí đã rơi vào hàng kiếm pháp chí cao vô thượng trong toàn bộ võ lâm.

Dương Quá cần học Trùng Dương Thất Tinh Kiếm để sau này phối hợp cùng Tiểu Long Nữ, chính Tiểu Long Nữ cũng cần học Trùng Dương Thất Tinh Kiếm để về sau chính nàng sử dụng Song Kiếm Hợp Bích của riêng mình, khi đó nàng tuyệt đối sẽ rất yêu nghiệt.

_ _ _ __ _ _ _

Đêm nay là đêm thứ hai Vô Song bắt đầu dạy võ cho Dương Quá đồng thời so với đêm qua cơ hồ còn thu được thành tích hoàn mỹ hơn nhiều, Dương Quá không chỉ học thuộc lòng Toàn Chân Kiếm Pháp mà còn thành công được Vô Song khai phá huyệt bản thần, chỉ thiếu chút nữa ngay cả huyệt phong trì.

Điều này tuyệt đối là một bước tiến lớn với Dương Quá bởi chỉ cần sau đêm mai thì Vô Song tin chắc Dương Quá thành công đả thông huyệt phong trì, mượn thế mà hoàn thành đại chu thiên của Cửu Dương Chân Kinh, đạt tới Cửu Dương Chân Kinh cảnh giới Nhất Dương.

Đạt được Nhất Dương, Vô Song sẽ không còn phải bận tâm với vấn đề nội lực của Dương Quá bởi lúc này Dương Quá có thể thoải mái sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp, quan trọng hơn là Vô Song có thể thử dạy cho Dương Quá cùng cả Tiểu Long Nữ chiêu đầu tiên trong Trùng Dương Thất Tinh Kiếm – Thiên Xu Tham Lang Kiếm.

Trùng Dương Thất Tinh Kiếm chính là kiếm pháp chí cao vô thượng của Vương Trùng Dương sáng chế ra nhưng lại không phải là kiếm pháp thuộc về Toàn Chân Giáo.

Trùng Dương Thất Tinh Kiếm ở thế giới kia chỉ gọi là Trùng Dương Kiếm Pháp nhưng tại thế giới này bản thân Toàn Chân Giáo cũng có một bộ Trùng Dương Kiếm Pháp riêng biệt, là bản tân tu và cải tiến của Toàn Chân Kiếm Pháp, uy lực hơn xa Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng thua Trùng Dương Thất Tinh Kiếm phải đến mười vạn tám ngàn dặm.

Vô Song không rõ vì lý do gì, Vương Trùng Dương không để lại Trùng Dương Thất Tinh Kiếm cho Toàn Chân Giáo nhưng việc này cũng không liên quan gì tới việc Vô Song mang loại kiếm pháp này cho hai đệ tử, dù gì việc Vô Song học kiếm pháp của Vương Trùng Dương tại thế giới kia thì liên quan gì tới kiếm pháp của Vương Trùng Dương tại thế giới này?.

Quyển 5 - Chương 50: Tiến bộ

Có Tiểu Long Nữ giúp đỡ mọi việc thực sự dễ dàng hơn rất nhiều, Vô Song có thể thấy được thực lực của Dương Quá tiến bộ lên thấy rõ.

Ngày thứ ba của khóa đặc huấn, Vô Song vẫn để Tiểu Long Nữ dạy Dương Quá thế nào là Toàn Chân Kiếm Pháp đồng thời Vô Song bắt đầu giúp Dương Quá thông huyệt cuối cùng, huyệt phong trì.

Tiểu Long Nữ ngày hôm nay sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp cũng có biến hóa rất lớn, nếu trước đây nàng chỉ biết chiêu thức nhưng từ hôm qua được Vô Song diễn giải nàng bắt đầu am hiểu liên chiêu của Toàn Chân Kiếm Pháp, biết chiêu thức nào đi với chiêu thức nào, sau chiêu thức này thì phải dùng chiêu thức gì, tình huống thế nào mà biến chiêu ra sao, có thể nói nếu ngày hôm qua Toàn Chân Kiếm Pháp của nàng chỉ là cái xác thì nay lại có thêm hồn.

Dương Quá ở bên kia cũng có tiến bộ rất lớn, đầu tiên là Cửu Dương Khí tiếp tục tăng cường, thứ hai Dương Quá không chỉ có ngộ tinh siêu cường mà trí nhớ cũng tốt ghê gớm, chỉ sau một ngày thật sự nhớ xong Toàn Chân Kiếm Pháp, hôm nay không cần Vô Song phải điểm mặt gọi tên chiêu thức mà chính Dương Quá cũng có thể hiểu, cũng có thể gọi tên ra.

Ngày thứ ba thực sự là một bước tiến rất lớn, Dương Quá thành công được Vô Song giải khai huyệt phong trì hơn nữa quá trình này cũng không mất quá nhiều thời gian, thời gian còn lại Vô Song liền tranh thủ dạy Dương Quá cách vận hành Cửu Dương Chân Kinh, dạy Dương Quá cách cô đọng Cửu Dương Khí trở thàn một đoàn hỏa diễm, trở thành tiêu mặt trời trong đan điền.

Bước này thật sự không khó khăn gì, Dương Quá rất dễ có thể tu luyện ra Nhất Dương, chỉ bàn về nội công bản thân Dương Quá đã được liệt vào hàng tam lưu cao thủ, tức là trong hàng ngũ đệ tử đời thứ tư của Toàn Chân Giáo cũng đã không kém.

Thông ba huyệt trong Dương Duy Mạch, tu luyện ra cảnh giới Nhất Dương của Cửu Dương Chân Kinh, thời gian còn lại 4 ngày thì hoàn toàn đủ để nội công của Dương Quá từ "không kém" trong hàng ngũ đệ tử đời thứ tư Toàn Chân trở thành "nổi bật".

Đả thông huyệt phong trì là việc thứ nhất, ngưng tụ Nhất Dương là việc thứ hai, về phần việc thứ ba chính là bản thân Dương Quá nắm lấy một cành cây gỗ mà sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp.

Thiên phú, ngộ tĩnh, trí nhớ của Dương Quá đều cực tốt nhưng mà tất cả những gì Tiểu Long Nữ dạy chỉ là lý thuyết, mang những lý thuyết vào thực hành lại là một thử thách với Dương Quá, ngay cả khi Dương Quá nhớ hết chiêu thức trong Toàn Chân Kiếm Pháp thì khi sử dụng vẫn có cả trăm chỗ sơ hở.

Điều đáng mừng thứ nhất là Dương Quá vẫn nhớ được biến hóa của Toàn Chân Kiếm Pháp, nếu không bắt Dương Quá tiến vào thực chiến mà chỉ đơn giản cầm kiếm múa Toàn Chân Kiếm Pháp thì đã có thể coi là đạt điểm, dĩ nhiên nếu mang ra thực chiến chỉ sợ không đến ba chiêu sẽ bị người ta đánh bay cả người lẫn kiếm.

Điều đáng mừng thứ hai là hiện tại Dương Quá đang múa kiếm cho Vô Song xem, Vô Song đương nhiên bắt đầu chỉ điểm Dương Quá, vì Dương Quá chỉ ra những lỗi sai cơ bản, từ cách cầm kiếm, tư chế, bước lùi bước tiến, bản thân Dương Quá thực sự không biết gì về kiếm đạo cả, gần như chỉ là một trang giấy trắng.

Một trang giấy trắng thì luôn dễ sửa sai hơn nhiều nhưng mà trong một khoảng thời gian ngắn phải tiếp nhận một đống kiến thức, một loạt những điều cần phải chú ý thì với Dương Quá cũng là một áp lực rất lớn, dù sao một ngày Dương Quá cũng chỉ có 4 tiếng đồng hồ để ngủ, 1 tiếng đồng hồ để ăn uống tắm rửa còn lại toàn bộ thời gian đều dành cho tu luyện, đến nửa đêm lại theo Vô Song tiếp nhận vô số cái mới mẻ, đây là một thử thách mà không phải ai cũng có thể tiếp nhận.

_ _ _ __ _ _ __ 

Dương Quá chịu khổ đã quen hơn nữa rất sợ làm cho Vô Song thất vọng như đêm hôm trước, Dương Quá cơ hồ liều mạng mà tập luyện, liều mạng mà cố gắng, đến đêm thứ tư của khóa đặc huấn, Toàn Chân Kiếm Pháp của Dương Quá vẫn chẳng đâu vào đâu nhưng so với ngày hôm qua đã tiến bộ hơn không ít.

Đương nhiên Vô Song sẽ không để một mình Dương Quá cố gắng, lần này thay vì tự mình sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp thì Dương Quá dùng Toàn Chân Kiếm Pháp đối luyện với Tiểu Long Nữ.

Học thì phải đi đôi với hành, không có thực hành thì khả năng thực chiến của Dương Quá khó mà khá lên nổi có điều Dương Quá thực chiến với Tiểu Long Nữ thì kết quả cũng dễ đoán, Dương Quá đến cả vạt áo của Tiểu Long Nữ cũng không chạm được.

Trong không gian cực hẹp của sơn cốc, Dương Quá sử dụng Toàn Chân Kiếm Pháp tấn công Tiểu Long Nữ nhưng căn bản không có một chiêu chạm tới được vạt áo của nàng, càng đáng nói là Tiểu Long Nữ cũng chỉ để Dương Quá hoàn thành một lượt Toàn Chân Kiếm Pháp thì sẽ động, mỗi lần nàng động thì chỉ mất một chiêu liền hoàn toàn phá Toàn Chân Kiếm Pháp của Dương Quá thậm chí còn làm Dương Quá lảo đảo ngã xuống.

Với vai trò sư phụ của cả hai, Vô Song lẳng lặng quan sát tất cả nhưng cũng không nói gì, Toàn Chân Kiếm Pháp mang ra dọa ai thì còn được nhưng gặp truyền nhân Cổ Mộ thì chỉ có nước bị ngược, đấy là chưa kể Tiểu Long Nữ còn nắm giữ Độc Cô Cửu Kiếm, nàng muốn phá kiếm pháp của Dương Quá cơ hồ chỉ cần dùng nửa chiêu chứ chẳng phải một chiêu nữa.

Dương Quá trong khoảng nửa tiếng đồng hồ bị đánh ngã 7-8 lần, toàn thân đau nhức vô cùng, rốt cuộc đến lần thứ 9 thì Dương Quá nằm ngửa trên mặt đất, lồng ngực thở hồng hộc, hai tay hai chân đều run lên.

Trong tư thế này Dương Quá không nhìn thấy Tiểu Long Nữ nhưng lúc này trong đầu Dương Quá bản thân Tiểu Long Nữ như một ngọn núi không thể vượt qua vậy.

Thấy Dương Quá nằm một đống trên mặt đất, Tiểu Long Nữ khẽ cau mày, nàng quay đầu lại nhìn về phía Vô Song, cũng không thấy Vô Song nói gì, nàng liền yên tâm nhìn Dương Quá vẫn nằm đó, đôi mắt đẹp nhẹ nhắm lại, Tiểu Long Nữ vừa đứng vừa bắt đầu vận công điều khí.Dương Quá cứ nằm đó, sẽ không ai đỡ Dương Quá lên nhưng mà Dương Quá cũng không cần đỡ, tiểu Dương Quá có xương cốt rất cứng rắn hơn nữa không chỉ xương cốt mà ý chí của Dương Quá cực mạnh.

Nằm nghỉ một lúc, Dương Quá không chỉ hồi phục thể lực mà còn đang ngẫm nghĩ mình tại sao dễ bị đánh bại như vậy.

Dương Quá bị đánh ngã nhiều lần nhưng tuyệt không sinh ra hận ý với Tiểu Long Nữ như đối với đám người Quách Phù hay huynh đệ Võ gia, tuy Dương Quá mới tiếp xúc với Tiểu Long Nữ hơn 1 ngày nhưng Dương Quá hiểu "Long tỷ tỷ" tuy không mở miệng nói chuyện, tuy rất lạnh lùng nhưng chung quy chưa từng có ác ý với Dương Quá.

Dương Quá cũng hiểu, lúc này "Cơ tỷ tỷ" cũng đang quan sát, Dương Quá không thể làm cho Cơ tỷ tỷ thất vọng vì vậy đại não vận chuyển càng ngày càng nhanh rốt cuộc bắt đầu diễn giải lại toàn bộ 9 lần thất bại của mình.

Tất cả các lần thất bại của Dương Quá đều giống hệt nhau, đều bị Tiểu Long Nữ đánh bại bằng một kiếm, đến cả vạt áo người ta cũng không chạm được, Dương Quá hiểu đây là khác biệt trình độ, cũng như đám đạo sĩ Toàn Chân tuy đông người vô cùng nhưng mà đến cả vạt áo của Quách Tĩnh cũng không động vào được vậy.

Dương Quá lúc này chỉ là đang nghĩ, cùng một chiêu thức của Long tỷ tỷ xuất ra, mình phải làm gì?.

Nằm trên mặt đất thâm 15 phút, Dương Quá rốt cuộc lộn cả người lại, đứng thẳng trên mặt đất, lại cầm cành cây hướng về Tiểu Long Nữ mà nói.

"Long tỷ tỷ, mời người tiếp tục chỉ điêm cho Dương Quá ".

Tiểu Long Nữ nghe Dương Quá nói liền mở mắt ra nhưng cũng chẳng nói gì, cành cây trên tay nàng khẽ rung lên nhưng cũng không động.

Dương Quá hiểu ý, lại tiếp tục tấn công Tiểu Long Nữ.

Kết quả cơ hồ không khác gì, lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, ba lần liên tục Dương Quá đều bị Tiểu Long Nữ hành thảm bất quá đến lần thứ tư thì cũng có chuyển cơ.

Dương Quá dùng Toàn Chân Kiếm Pháp, đến khi chiêu Bi Ca Kích Trúc, đáng lẽ phải dùng luôn chiêu cuối Tú Lí Tham Hoan là vừa tròn 8 chiêu trong Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng mà Dương Quá lại lập tức vòng ngược trở lại, dùng một chiêu Tây Phong Tàn Chiếu khiến cho khúc gỗ đâm ngược về phía Tiểu Long Nữ.Dĩ nhiên Dương Quá có làm gì đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được kết cuộc, Tiểu Long Nữ bất kể Dương Quá thích biến hóa ra sao, thích không đánh theo thứ tự thế nào thì nàng cũng chỉ cho Dương Quá sử đủ 8 chiêu kiếm, nàng lúc này thản nhiên đâm cành vây về phía Dương Quá.

Vô Song từ xa có thể nhìn ra, một chiêu này đánh vào sơ hở trong kiếm pháp của Dương Quá, một chiêu này tất đánh bay được kiếm trong tay Dương Quá, Dương Quá vẫn sẽ rơi vào bại thế chỉ là kết quả này cũng cho thấy sự tiến bộ của Dương Quá có điều... không hiểu sao Vô Song lại tương đối thất vọng, nàng thật sự hy vọng Dương Quá làm được nhiều hơn thế.

Rất may mắn, từ ngày đặc huấn đầu tiên, Dương Quá đã âm thầm thề nhất định không thể cho Vô Song thất vọng, khi cành cây của Tiểu Long Nữ đâm tới, Dương Quá vậy mà buông kiếm, hạ thân nghiêng xuống, lấy tay trái đoạt lại cành cây sau đó dùng hết sức bình sinh đâm ra một chiêu khác.

"Toàn Chân Kiếm Pháp – Tiếp Thiên Vân Đào". 

Sử dụng một chiêu Tây Phong Tàn Chiếu, cả người Dương Quá đã nghiêng đi, nay lại chủ động buông cành cây rồi lấy tay trái thật nhanh nắm lấy, tiếp tục đâm ra một chiêu Tiếp Thiên Vân Đào, trọng tâm của Dương Quá toàn bộ hạ xuống, đến mức cả thăng bằng cũng chẳng giữ được.

Chỉ thấy Dương Quá đầu gối tỳ mạnh xuống nền đá, tay trái vẫn đâm thẳng một chiêu kiếm ra, trong ánh mắt mang theo chút tinh ranh.

Một chiêu này Dương Quá cảm thấy bất ngờ vô cùng, là kỳ chiêu trong kỳ chiêu nhưng mà trước thực lực tuyệt đối thì mọi mưu kế không còn tác dụng gì cả, Dương Quá biến chiêu thì Tiểu Long Nữ cũng biến chiêu, cổ tay run lên sau đó cành cây gạt ngang sau, vừa vặn đánh vào sơ hở của Dương Quá rồi trực tiếp đánh bay cành cây của Dương Quá đi, Dương Quá lại một lần nữa ngã xuống nhưng mà lần này Dương Quá cũng không cảm thấy buồn rầu bởi Dương Quá nghe được tiếng nói của Vô Song.

"Tốt ".

Dương Quá cũng không biết đây là khen mình hay khen Long tỷ tỷ nhưng mà nội tâm vẫn cứ cảm thấy vui vẻ, về phần Vô Song cũng tương đối vui vẻ, kinh nghiệm chiến đấu của Dương Quá không có gì cả nhưng khả năng ứng biến cùng óc sáng tạo thực sự khó mà chê được, chính cái sự tinh ranh cùng trí tuệ của Dương Quá mới khiến cho Dương Quá trong nguyên tác có thể đánh bại những người có võ công cùng nội công cao hơn mình.

"Long nhi, dùng Kiếm Pháp Cổ Mộ đi ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy, nàng bước lùi một bước để không gian cho Dương Quá đứng lên, cành cây trong tay lại nhẹ run lên.

Dương Quá lúc này cũng ngồi dậy, ánh mắt nhìn về phía Vô Song, Vô Song cũng nhìn lại Dương Quá, khẽ gật đầu mà đáp.

"Lúc nãy đệ thể hiện rất tốt, hiện tại thay vì dùng toàn bộ Toàn Chân Kiếm Pháp thì chỉ được phép dùng một chiêu duy nhất trong Toàn Chân Kiếm Pháp, trước hết dùng Thương Ba Vạn Khoảnh đi"

Vô Song nói dứt lời, nàng đưa tay nắm lấy một túi vải, sau đó ném cho Dương Quá.

Dương Quá dễ dàng tiếp lấy sau đó mới phát hiện bên trong vậy mà là một thanh kiếm, đương nhiên kiếm này chỉ là một thanh kiếm hết sức bình thường của Toàn Chân Giáo mà thôi nhưng Dương Quá lại cảm thấy yêu thích không buông tay.

Dương Quá ham mê võ nghệ, thích học võ nghệ, thích bước chân vào giang hồ, tại Trung Nguyên thì kiếm đại diện cho giang hồ, bước vào giang hồ ai không có kiếm?, Dương Quá hiện tại đã 13 tuổi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được cầm một thanh kiếm thật trong tay.

Dương Quá nắm lấy kiếm, cũng không hỏi gì nữa, Vô Song bảo Dương Quá chỉ dùng một chiêu Thương Ba Vạn Khoảnh thì Dương Quá nhất định chỉ dùng một chiêu, về phần kiếm trong tay có thể đả thương Long tỷ tỷ hay không?, cái này chính Dương Quá cũng không tin.

Cũng không biết có phải vì Dương Quá cầm kiếm trong tay hay không mà tự tin tăng lên rất nhiều, một chiêu Thương Ba Vạn Khoảnh xuất ra đã thuận mắt hơn nhiều lắm bất quá kết quả thì vẫn chỉ có một, Dương Quá lại bị hất văng kiếm, lại bị đánh ngã.

Toàn bộ đêm đặc huấn thứ tư chính là quá trình Dương Quá cứ đứng lên sử dụng kiếm chiêu liền bị đánh ngã, một chiêu Thương Ba Vạn Khoảnh có dùng thế nào đi chăng nữa thì vẫn dễ dàng bị Tiểu Long Nữ đánh tan bất quá Dương Quá cũng không thấy phiền lòng bởi Dương Quá càng ngày càng am hiểu một chiêu kiếm này, sử kiếm càng ngày càng ít lỗi thậm chí bắt đầu tự mình sửa lại những sai lầm trong kiếm thuật, liên tục thất bại, liên tục bị đánh ngã nhưng mà Dương Quá cũng càng ngày càng nắm chắc chiêu kiếm mở đầu cho Toàn Chân Kiếm Pháp này.

Quyển 5 - Chương 51: Hoàn thành đặc huấn (1)

Đêm thứ tư có thể nói rằng Dương Quá học được rất nhiều rất nhiều, trong tám chiêu Toàn Chân Kiếm Pháp thì Dương Quá đã có tiến bộ vượt bậc trong hai chiêu đầu tiên, tất nhiên sự tiến bộ này bắt nguồn từ việc Dương Quá liên tục thất bại sau đó bằng trí tuệ của mình liên tục tự tiến bộ, tự cải thiện sai lầm, từ đầu đến cuối Vô Song không nói một chữ.

Loại huấn luyện này với người khác là cực hình nhưng Dương Quá có Liệu Thương Thiên, thân thể Dương Quá vẫn có thể chịu được loại áp lực này, ngoài ra Dương Quá có trí tuệ, có cả ý chí hơn người, tất nhiên thu được rất nhiều chỗ tốt.

Phiền toái là hiện tại chỉ còn 3 ngày đặc huấn nữa thì sẽ đến Trùng Dương Đại Điển, cứ coi 1 đêm Dương Quá có thể lĩnh ngộ hai chiêu kiếm của Toàn Chân Kiếm Pháp thì từ giờ đến Trùng Dương Đại Điển cũng mới nắm được sáu chiêu kiếm, đối với Vô Song thì đây vẫn là chưa đủ. 

Thời gian thực sự rất gấp, mục tiêu của Vô Song không phải là để Dương Quá đánh bại đệ tử đời thứ tư của Toàn Chân Giáo mà là đánh bại cả Triệu Chi Kính, nếu như vậy thì chỉ có thể gia tăng thời gian đặc huấn của Dương Quá trong ngày lên.

Tính từ nửa đêm đến rạng sáng giỏi lắm cũng chỉ có 6 tiếng đồng hồ, vậy làm sao để tăng thời gian đặc huấn của Dương Quá?, đáp án cũng rất đơn giản, Vô Song trực tiếp tới Toàn Chân Giáo sau đó bắt đầu... dạy Dương Quá cả ngày lẫn đêm.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Dương Quá sau khi được Vô Song đưa về Toàn Chân Giáo liền trực tiếp ngủ li bì, đương nhiên Vô Song cũng không quên lại châm một ít độc vào người Dương Quá, vẫn phải để trên người Dương Quá xuất hiện tình trạng dị ứng, chỉ có như thế mới khiến Dương Quá không bị quấy nhiễu.

Nhìn Dương Quá say ngủ, Vô Song nghĩ nghĩ một chút trực tiếp chuyển thân, đầu tiên tiến vào bảo khố phòng của Toàn Chân Giáo, lại lấy đi một ít đồ tốt rồi hướng về trù phòng của Toàn Chân Giáo mà đi.

Dương Quá say ngủ không biết việc gì xảy ra, đến khi tỉnh dậy cũng đã là khoảng 11 giờ trưa, Dương Quá cảm thấy có chút đói nhưng cũng không dám nghĩ linh tinh, như một thói quen mà khoanh chân lại luyện công, dù sao đến 12 giờ thì Triệu Chi Kính sẽ sai người đến đưa đồ ăn cho Dương Quá.

Triệu Chi Kính đối với Dương Quá không ra gì nhưng nào dám để Dương Quá chết, thứ nhất là Khưu Xử Cơ sẽ không tha cho hắn, thứ hai nếu tin này đến tai Quách Tĩnh thì hắn lại càng thảm, tại thế giới này Toàn Chân Giáo còn đang cầu ôm bắp đùi Quách phủ chưa được, sao dám đơn phương đắc tội?, đến cả Doãn Chí Bình còn đang đau khổ theo đuổi Quách Phù còn không xong nữa là.

Dương Quá một lòng tu luyện cũng không để ý quá nhiều, mọi việc dù sao cũng thành thói quen, Dương Quá bị dị ứng tức là "bệnh truyền nhiễm", mấy ngày nay Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc sẽ không dám đến gặp Dương Quá, ngay cả đệ tử đưa cơm cũng chỉ dám hé mở cửa đưa khay đồ ăn vào rồi lập tức rời đi, tránh như tránh tà.

Dương Quá đang vận Cửu Dương Chân Kinh thì bỗng cảm thấy một mùi thơm ngào ngạt bay đến, trong lòng lập tức cảm thấy tò mò, xen lẫn khó hiểu, dù sao cơm của Dương Quá cũng chỉ là cơm trắng thêm ít rau dưa, hôm nào Triệu Chi Kính đại phát từ bi thì mới có thịt ăn, nào có bao giờ đồ ăn thơm như vậy?.

Dương Quá vội mở mắt ra nhìn sau đó cả người khựng lại, ánh mắt như chết dại, Dương Quá vậy mà thấy Cơ Vô Song.

Vô Song đang quay lưng lại với Dương Quá, nửa người cúi gập lại đặt một khay đồ ăn lên bàn sau đó mới chậm rãi quay lại, phát hiện Dương Quá đang nhìn mình bản thân Vô Song khẽ nói.

"Tu luyện cũng không cần khắc khổ quá, nghỉ ngơi lại đây ăn một chút đi ".

Nghe giọng nói của Vô Song, tiểu Dương Quá cơ hồ cảm động muốn khóc.

Những ngày trước đây, cơ thể Dương Quá vẫn luôn bị đẩy đến cực hạn, khi trở về Toàn Chân Giáo thì Dương Quá muốn ngủ an giấc đành phải vận Liệu Thương Thiên lên, chỉ có thế mới giúp cơ thể thư giãn, sáng ngủ dậy còn có sức tu luyện.

Dương Quá từ khi đến Toàn Chân Giáo hay thậm chí từ khi đến Quách phủ thì mỗi lần ngủ dậy cũng chỉ có một mình, chưa bao giờ... ngủ dậy lại có người mang tận đồ ăn đến cho mình hơn nữa giọng nói còn mười phần quan tâm, mười phần ôn nhu.

Dương Quá nhìn thân ảnh của Vô Song, giọng nói như nghẹn lại mà nói.

"Cơ tỷ tỷ, tỷ tỷ người... người sao lại ở đây?... tỷ tỷ không sợ bị đạo sĩ Toàn Chân phát hiện sao? ".

Vô Song nghe vậy chỉ khẽ cười mà nói.
"Toàn Chân Giáo thì có gì để lo lắng đâu, trừ khi Lão Ngoan Đồng ở Toàn Chân thì còn có thể gây khó cho tỷ một hai hoặc Vương Trùng Dương đích thân hiện thế, bằng không tỷ quả thật không để Toàn Chân Giáo vào mắt ".

"Lại đây ăn chút gì đi, đừng để bụng đói tu luyện ".

Nghe Vô Song nói, Dương Quá rốt cuộc xuống giường sau đó nhìn thấy thứ Vô Song mang tới, Vô Song vậy mà vì Dương Quá nấu một bát cháo gà, một bát cháo gà thơm ngào ngạt, đã thế còn có nguyên hai cái đùi gà lớn trên khay, Dương Quá cũng chẳng nhớ lần cuối cùng mình được ăn ngon thế này là lúc nào nữa.

Trù nghệ của Vô Song đã có thể nói là hàng đầu thiên hạ, nếu có danh hiệu trù thần bản thân Vô Song cũng có thể đi đoạt về, bàn về trù nghệ may ra cũng chỉ có Hoàng Dung có thể so với Vô Song.

Tất nhiên ở đây là Hoàng Dung chứ không phải là Quách phu nhân, trù nghệ của Dung nhi đã trên Quách phu nhân nửa bậc thậm chí là một bậc, Dung nhi của Vô Song không chỉ có tài năng trù nghệ ban đầu mà còn tiếp nhận tinh hoa của ẩm thực hậu thế, đương nhiên đây là Vô Song dạy cho nàng, đổi lại thì Hoàng Dung cũng mang tinh hoa ẩm thực thời kỳ này truyền cho Vô Song, hai người kết hợp với nhau chính là tạo nên hai trù thần đương đại.

Dương Quá ngồi vào bàn, hít một hơi cảm thấy thần thanh khí sảng vô cùng, hương thơm đi vào mũi, đi xuống cuống họng rồi lan ra khắp toàn thân, đến mức mà cả người Dương Quá khẽ run lên.

Cầm lấy chiếc thìa, nhẹ nếm một thìa cháo nhỏ sau đó bàn tay cầm thìa của Dương Quá trở nên run rẩy, tiếp tục cho một muỗng thật lớn vào miệng.

Ăn vội như thế đương nhiên bị bỏng, Dương Quá không khỏi há mồm ra, liên tục dùng tay khẽ phe phẩy, Vô Song cũng để ý đến việc này vội đặt bình nước lên bàn cho Dương Quá, không khởi cười mà nói.

"Ăn từ từ một chút, cũng không có ai ăn hết của ngươi, cẩn thận kẻo bỏng ".

Dương Quá uống một ngụm nước rồi cũng không ăn nữa, chỉ nhìn Vô Song để rồi nước mắt rốt cuộc trào ra.

Dương Quá gần như không tự chủ được cả người lao đến ôm lấy Vô Song.

Vô Song đương nhiên có thể tránh nhưng mà nàng không tránh, cái ôm này không phải nam nhân với nữ nhân mà là cái ôm của hài tử với trưởng bối.

Dương Quá cứ như vậy ôm lấy eo Vô Song, đầu tựa vào bụng nàng mà khó nức nở, khóc rất thương tâm hơn nữa... Dương Quá thay vì nuốt nước mắt vào trong, thay vì khóc một mình trong im lặng thì lần này khóc thành tiếng, gần như đưa hết nỗi lòng, đưa hết uất ức ra ngoài theo hai hàng nước mắt.Nhìn Dương Quá, Vô Song khẽ thở dài, Dương Quá dù sao chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ chịu quá nhiều điều oan nghiệt.

Nàng đưa tay ra, nhẹ vuốt ve mái tóc của Dương Quá, theo động tác nhẹ nhàng của Vô Song, dần dần tiếng khóc của Dương Quá cũng nhỏ đi, lúc này Vô Song ngồi trên giường còn Dương Quá hai chân quỳ xuống đất, đầu nhè nhẹ đặt lên hai chân Vô Song, đỉnh đầu có chút chạm vào bụng nàng, cơ thể thỉnh thoảng vẫn nấc lên.

"Cơ tỷ tỷ, người đối tốt với đệ quá ".

Vô Song mỉm cười không đáp, vẫn chỉ nhẹ xoa đầu Dương Quá, Dương Quá lúc này như trở về những ngày còn bên cạnh mẫu thân vậy.

Bát cháo gà mà Vô Song nấu cho Dương Quá làm Dương Quá nhớ tới mẫu thân Mục Niệm Từ của mình.

Trù nghệ của Mục Niệm Từ đương nhiên không bằng Vô Song nhưng mà thứ nàng nấu gia mang theo tình thương của bậc cha mẹ, đối với một đứa trẻ thì đây mãi mãi là thứ ngon lành nhất thiên hạ, cũng chỉ có trù nghệ của Vô Song mới có thể chạm đến mấy chữ "nhất thiên hạ" để những ký ức năm xưa của Dương Quá ùa về.

"Nói gì thế, mau quay lại ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi ".

"Hơn nữa tỷ tỷ ở đây chính là vì đẩy nhanh tốc độ tu luyện của ngươi, mấy ngày tiếp theo sẽ rất khổ, không ăn sẽ không có sức hoàn thành quá trình đặc huấn ".

Dương Quá rốt cuộc từ trong lòng Vô Song rời đi, một tay gạt nước mắt, cực kỳ kiên định nói rằng.

"Dương Quá không sợ khổ, Dương Quá nhất định có thể làm được ".

Trước Dương Quá là vì mình, trước Dương Quá đơn thuần chỉ là không muốn Vô Song thất vọng sau đó từ bỏ mình nhưng hiện tại Dương Quá còn vì Vô Song, từ tận chân tâm Dương Quá muốn vì "Cơ tỷ tỷ".

_ _ __ _ _ _ __ 

Mọi việc tiếp theo diễn ra y hệt như đêm đặc huấn thứ 4, Dương Quá luyện Toàn Chân Kiếm Pháp còn Vô Song cầm một cành cây liên tục đánh vào yếu điểm của Toàn Chân Kiếm Pháp.

Hai người luyện tập trong phòng, cũng không bị ai lại gần mà cho dù có người lại gần thì Vô Song chắc chắn phát hiện ra đối phương trước rồi tự mình giải quyết đối phương luôn, xung quanh căn bản không có người phát hiện ra Dương Quá đang luyện tập võ công.

Từ giữa trưa đến chiều tối, Dương Quá rốt cuộc lại lĩnh ngộ được thêm hai chiêu kiếm của Toàn Chân Kiếm Pháp.

Dương Quá lĩnh ngộ tổng cộng 4 chiêu của Toàn Chân Kiếm Pháp sau đó bắt đầu tắm rửa tu luyện nội lực, Vô Song lại vì Dương Quá nấu một bát canh gà tần hầm thuốc bắc, sau đó mới trở về Cổ Mộ, đến nửa đêm lại tới đón Dương Quá, tiến vào đêm đặc huấn thứ 5.

Dương Quá hiện tại tâm tình đặc biệt tốt, quyết tâm cùng ý chí đặc biệt cao hơn nữa lòng của Dương Quá cũng thay đổi, Dương Quá bắt đầu cho Vô Song cảm giác khác trước nhưng khác gì thì nàng cũng không quá hiểu rõ, Vô Song chỉ biết đêm đặc huấn thứ 5 thì Dương Quá dưới sự chỉ điểm của Tiểu Long Nữ lại thành công nắm giữ thêm 3 chiêu nữa trong kiếm pháp Toàn Chân.

Nắm giữ thuần thục 7 chiêu kiếm trong Toàn Chân Kiếm Pháp, trình độ kiếm pháp của Dương Quá đã vươn đến hàng tuyệt đỉnh tại thế hệ thứ tư Toàn Chân Giáo, đương nhiên đổi lại thì thân thể Dương Quá lại một lần bị đẩy tới bờ vực giới hạn.

Vô Song đem Dương Quá về Toàn Chân Giáo, dùng thuật châm cứu giúp Dương Quá lưu thông khí huyết, dán cho Dương Quá vài loại cao đặc biệt giúp giãn cơ, tiêu bầm, sau đó mới trở về Cổ Mộ, ôm Tiểu Long Nữ ngủ trên giường hàn băng đến trưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau