CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 771 - Chương 775

Quyển 5 - Chương 43-2: Kinh diễm (2)

Dương Quá hiện tại ở đâu?, đang ở trong nhà bếp của Toàn Chân Giáo.

Mọi việc cũng không phải nói nhiều, bằng tính cách của Dương Quá ở trên Trùng Dương Cung liền ăn đủ cực khổ, hơn nữa cũng không được Triệu Chi Kính dạy cho một chiêu một thức, Dương Quá đối với khẩu quyết tâm pháp của Toàn Chân Giáo đã thuộc lòng nhưng mà một chiêu một thức quả thật không biết mảy may, đến cả cách vận hành cũng không được chỉ dạy thì sao có thể luyện thành?.

Ở Toàn Chân Giáo, Dương Quá ngày ngày đều phải ở trong phòng bếp bổ củi, đồng thời thường xuyên bị Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc bắt nạt, Lộc Thanh Đốc tuy là phế vật nhưng có võ công, Dương Quá căn bản cũng đánh không lại, thường xuyên ăn đòn đau của kẻ này.

Bản tính Dương Quá từ trước đến nay chưa bao giờ là nhu nhược cũng không chịu ước thúc, sao hợp được với đạo gia Toàn Chân?, Dương Quá ở Toàn Chân Giáo chịu đủ khổ nhưng không biết làm sao, Dương Quá biết mình chỉ cần cầu xin Triệu Chi Kính, chỉ cần học ngoan thì Triệu Chi Kính tất sẽ dạy võ công, cũng không cho người đánh đập mình nữa nhưng Dương Quá nếu làm như vậy đã chẳng phải Dương Quá.

Đêm về khuya, nằm trên đống rơm với một chiếc chăn mỏng, thân hình Dương Quá co lại vì lạnh, ngày hôm nay Dương Quá lại ăn đòn đau, cả người tê buốt không ngủ được.

Ôm lấy cánh tay gầy gò, Dương Quá lại theo thói quen luyện Liệu Thương Thiên, trong đêm tối thầm cắn răng.

"Hừ đám đạo sĩ thối, nếu không phải Quách bá bá xuất hiện thì đám người Mông Cổ kia đã đốt trụi Trùng Dương cung cái gì gì đó, cả đám người vây người ta đánh còn không lại, học võ công của các ngươi có ích gì, cho dù học hết võ công của các ngươi chỉ sợ sau này cũng thành đồ bị thịt ".

Dương Quá hiện tại trong lòng đã có hận ý rất lớn với Toàn Chân Giáo đặc biệt là Lộc Thanh Đốc cùng Triệu Chi Kính, đồng thời trong lòng tiểu Dương Quá cũng lo lắng không thôi bởi nhẫn ngọc của Dương Quá... quả thật đã mất.

Dương Quá biết cái nhẫn ngọc kia là thứ Vô Song đại ca tặng, giúp "sư phụ" đến tìm Dương Quá nhưng không ngờ lại mất, điều này làm nội tâm Dương Quá vừa lo lắng vừa sợ hãi, Dương Quá thật sự không muốn cả đời ở lại Toàn Chân Giáo, cả đời chịu cảnh này.

Mất nhẫn cũng không phải Dương Quá sơ ý, Dương Quá bình thường vẫn treo nó trên cổ, cất kỹ dưới lớp ngực áo nhưng mà không rõ vì sao một đêm ngủ dậy liền không thế đâu, Dương Quá lập tức nghi ngờ hung thủ là Lộc Thanh Đốc vì hắn là kẻ tới nơi đây nhiều nhất, cũng vì vậy liều sống chết với Lộc Thanh Đốc bất quá... kết quả cũng không khó đoán, Dương Quá ngày càng thảm.

Về phần nhẫn ngọc tại sao mất?, đương nhiên có người lấy nhưng mà người lấy không phải Lộc Thanh Đốc mà là Triệu Chi Kính.

Triệu Chi Kính ở trên Trùng Dương Cung bị Dương Quá chơi xỏ một lần, trước mặt Khưu Xử Cơ nói xấu mình, trong lòng liền mang hận, đã không dạy võ công cho Dương Quá thì thôi lại còn âm thầm phát hiện nhẫn ngọc trên người Dương Quá, trong đêm tiến tới mà trộm mất.Nhẫn ngọc này vốn do Vô Song tùy tiện lấy nhưng mà vật này có giá trị không nhỏ, chẳng phải ngẫu nhiền mà thương thuyền Thôi gia lại mang nó ra biển, ít nhất cũng rơi vào hàng châu báu, giá trị vài ngàn lượng bạc trắng chẳng khó gì, Triệu Chi Kính lại là kẻ biết hàng, tất nảy lòng tham mà đoạt lấy.

Dương Quá lại không nghĩ tới Triệu Chi Kính ăn trộm dù sao Triệu Chi Kính rất ít tới thiền phòng, vì vậy lại nghĩ tới Lộc Thanh Đốc, Lộc Thanh Đốc vốn bị Triệu Chi Kính căn dặn phải "chăm sóc" Dương Quá, bản thân lấy bắt nạt Dương Quá làm thói quen, làm niềm vui, nay thấy Dương Quá một mực đổ cho mình ăn cắp thì ra tay càng thậm tệ, nếu không phải còn có Liệu Thưng Thiêm học được trên Đào Hoa Đảo, Dương Quá... có khi còn bị đánh chết.

Dương Quá rất hận Toàn Chân Giáo, đặc biệt là Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc nhưng bản thân không biết võ công, cũng chỉ có thể mắng ra miệng đồng thời nén đau đớn mà vận Liệu Thương Thiên lên, bắt đầu điều trị thương thế.

Dương Quá cũng không ngờ lúc này có một âm thanh nhàn nhạt vang lên.

"Ai nói với ngươi võ công Toàn Chân học hết sẽ là đồ bị thịt? ".

Dương Quá vốn chỉ thuận miệng nói ra oán khí trong lòng nào ngờ có người nghe thấy, vẻ mặt liền trắng bệch hơn nữa ngoài trời đã đen kịt, sao còn có thể có người?.
"Ai?, là ai đang nói? ".

Dương Quá hoảng hốt đứng lên bỗng thấy một bóng trắng từ từ hạ xuống, từ chỗ của Dương Quá có thể thấy rõ từ trên cành cây có một thân ảnh lướt xuống, rồi chậm rãi đặt chân xuống sân nhỏ.

Đêm này trăng rất sáng, Dương Quá có thể nhìn thấy rõ toàn bộ khung cảnh trước mặt, dù sao khoảng cách từ đó đến chỗ Dương Quá cũng chưa tới 10m.

Nếu đêm nay trời tối đen như mực, trời không trăng không sao có lẽ Dương Quá sẽ liên tưởng tới ma nữ trong truyền thuyết nhưng mà hiện tại dưới ánh trăng, Dương Quá nhìn rất rõ dung mạo kia.

Đạp gió mà tới, lướt trăng mà đi, một tà áo trắng nhẹ rung trong thiên không, mái tóc màu trắng yêu dị cùng với một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, một khuôn mặt ... có lẽ cả đời Dương Quá chẳng thể quên.

Cứ như vậy Dương Quá ngây ngốc nhìn thân ảnh vừa hạ xuống đình viện, năm tháng trôi qua, dung mạo của Cơ Vô Song so với chính Vô Song năm đó càng đẹp, càng có sức sát thương, càng thêm mị hoặc nhưng những nét đó y nguyên vẫn còn, Dương Quá sao có thể không nhận ra, sao có thể không nhớ tới?.

Vô Song nhìn thấy ánh mắt Dương Quá, bản thân cảm thấy tương đối hài lòng, để chọn được khung cảnh xuất hiện này, chính nàng còn phải đắn đo một lúc lâu, rốt cuộc hiệu quả không tệ.

P/S: Những chương ngắn thế này đều là 1 chương dài mình tách ra làm đôi, vì một số lý do mình sẽ cố giữ cho độ dài 1 chương ~ 2500 chữ nên nếu chương dài quá mình sẽ chia ra.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 44: Cơ tỷ tỷ.

Không thể không nói, Vô Song lựa chọn thời gian cùng không gian xuất hiện rất vi diệu, rất có tính công kích tâm thần, lúc này Dương Quá thật sự bị lạc vào trong cái hình ảnh kia, có lẽ cả đời cũng chẳng quên được.

Dương Quá theo bản năng đưa tay đẩy cửa ra, ánh mắt vẫn nhìn Vô Song, mang theo vẻ mừng rỡ sau đó mở miệng.

"Tỷ tỷ, là người thật sao? ".

Dương Quá đương nhiên sẽ không quên được dung mạo của Vô Song năm đó nhưng mà hiện tại trên dung mạo của Vô Song còn có một tấm băng trắng che kín đôi mắt lại, Dương Quá vẫn cảm thấy có chút hồ nghi.

Tại sao Vô Song cứ phải dùng tấm băng trắng này gặp người?, đương nhiên là vì thiên phú Ý Loạn Tình Mê quá đáng sợ, đáng sợ đến mức Vô Song thà nhắm mắt lại, từ bỏ thị giác cũng không nguyện ý mang nó mở ra, sức sát thương cực kinh người.

Đương nhiên cái trên chỉ là thủ pháp nói quá, Vô Song còn chưa bị điên đến mức không cần đôi mắt vì vậy đành dùng tạm cái tấm vải này che mắt mình đi, khi Vô Song mở mắt ra vẫn có thể nhìn được xuyên qua tấm vải trắng mỏng này nhưng cũng tương đối bất tiện, lúc này Vô Song thật sự hoài niệm cặp kính mắt ở thời hậu thế, tiện lợi hơn nhiều lại càng không ảnh hưởng đến tính thẩm mỹ.

Vô Song hướng về phía Dương Quá, nàng đương nhiên nhận ra Dương Quá nhưng mà vẫn sẽ phải diễn nốt cái vai diễn này.

"Ngươi nhận thức ta? ".

Giọng nói lạnh lẽo vô cùng không mang theo chút tình cảm nào nhưng mà Dương Quá nào xa lạ gì, năm đó giọng nói của Vô Song cũng là lạnh như vậy.

Dương Quá nhìn Vô Song, trên mặt mang theo vẻ kích động, dù sao từ lâu Dương Quá đã muốn gặp lại Vô Song, tiếc là không được như nguyện.

"Ta ta... ta chính là đứa trẻ 8 năm trước tỷ tỷ cứu ".

Dương Quá cũng không biết xưng hô Vô Song như thế nào, ngoại trừ khuôn mặt ra thì đến tận bây giờ Dương Quá còn chưa biết tên gọi Vô Song.

Vô Song nhìn Dương Quá, vẻ mặt làm như hồ nghi, làm như có điều suy nghĩ sau đó nói.

"8 năm trước?, khoảng thời gian này ta cũng không ra tay cứu ai ".

Dương Quá nghe vậy liền hoảng lên, vội nói.

"Cũng không phải là tỷ tỷ cứu ta... là tỷ tỷ vì ta đánh mặt Quách Phù ".

Nhắc đến Quách Phù, giọng nói Dương Quá mang theo tức giận đồng thời Vô Song cũng có cảm giác "ngờ ngợ", Vô Song sau đó lại hỏi Dương Quá.

"Quách Phù?, là đại tiểu thư Quách gia thành Tương Dương? ".

Dương Quá lập tức gật đầu mà nói.

"Đúng, đúng là nàng ta ".

Lần này Vô Song lại làm bộ ngẫm nghĩ một chút, sau đó nhìn thật kỹ Dương Quá rồi mới nói.

"Ngươi là đứa bé bị đuổi đánh khi đó? ".

Dương Quá lập tức gật đầu thật mạnh, nghĩ đến việc Vô Song nhận ra mình, Dương Quá tất nhiên vui vẻ, bao nhiêu u sầu trong lòng cứ như thế tạm thời tan biến.
"Tỷ tỷ, ta gọi Dương Quá, tỷ tỷ gọi là gì? ".

Vô Song nhìn Dương Quá, bản thân cũng cảm thấy không tiện xưng hô, vì vậy nói.

"Ta họ Cơ, ngươi xưng hô thế nào cũng được ".

Dương Quá nghe vậy ngẩn người, Dương Quá sao quên được cái đêm trước khi rời khỏi Đào Hoa Đảo, khi đó Vô Song chính miệng nói với Dương Quá rằng bằng hữu của mình họ Cơ.

Dương Quá đột nhiên nhớ ra Vô Song ca ca rất trẻ tuổi, Cơ tỷ tỷ không phải cũng rất trẻ sao?, ánh mắt càng ngày càng sáng lên.

"Cơ tỷ tỷ, người là sư phụ của ta sao? ".

Dương Quá hỏi xong mới cảm thấy không đúng, dù sao câu hỏi này quá đột ngột, vừa mới gặp đã kêu người ta là sư phụ đã thế hai người còn không có giao tình gì, Dương Quá nói dứt lời đã vội đưa tay ra lên, hoa tay múa chân mà giải thích.

"Không phải, ý của ta không phải như vậy... chỉ là... chỉ là ".

Dương Quá vốn muốn nói ra Vô Song nhưng cũng cảm thấy không thích hợp, quả thật không rõ phải mở miệng giải thích kiểu gì, lúc này liền nghĩ tới nhẫn ngọc mà Vô Song đưa cho mình, trong nội tâm vốn vui vẻ lại trở nên rầu rĩ muốn chết.

Vô Song ở một bên thật ra cũng đang đợi Dương Quá lấy nhẫn ngọc ra, bản thân hoàn mỹ kết thúc kịch bản nhưng mà Dương Quá không đưa ra, chính nàng không hiểu phải khép cục thế nào, nhìn vẻ mặt của Dương Quá, Vô Song mới nói.

"Chắc là ngươi hiểu nhầm, ta không thu đệ tử, đặc biệt là nam tử ".

Dương Quá nghe vậy vội cúi đầu, cũng không biết nói gì nhưng mà từ điểm này có thể thấy Dương Quá rất nghĩa khí, Dương Quá biết cái tên của Vô Song đại ca không thể loạn nói, trong điều kiện không thể tin tưởng, Dương Quá sẽ không nói ra tên của Vô Song đại ca ra trước mặt người khác, ngay cả vị Cơ tỷ tỷ mà tiểu Dương Quá ngày nhớ đêm mong cũng vậy.

Dương Quá nghe thấy Vô Song nói, một mặt thất vọng ngước nhìn dung mạo của nàng, rốt cuộc chỉ có thể thở dài mà nói.

"Xin lỗi Cơ tỷ tỷ, là Dương Quá nhầm người ".Dương Quá nói xong đột nhiên cũng không biết nói gì nữa, Dương Quá trong nguyên tác gần như là tình thánh vậy, reo tình vô số nhưng mà nói thế cũng oan cho Dương Quá, bản thân Dương Quá thực sự chưa từng cố theo đuổi ai, Dương Quá lớn lên đã chẳng có người dạy dỗ, từ nhỏ là trẻ mồ côi, đến khi ở với vợ chồng Quách gia cũng chỉ là học chữ hoặc cùng lắm nghe những câu như "nam tử Hán đại trượng phu phải biết đền nợ nước"... sau này ở Toàn Chân Giáo đương nhiên không học được gì, khi ở Cổ Mộ bên cạnh Long nữ, Dương Quá càng không được dạy bảo những vấn đề liên quan tới "thường thức".

Dương Quá mang theo một loại mị lực vô hạn khiến cho Dương Quá gần như "vô tâm trồng liễu – liễu lại xanh" vậy, về bản chất Dương Quá đối với tình cảm nam nữ biết cũng không nhiều, hiểu cũng chẳng rõ, đặc biệt là trong lúc này, đối mặt với tỷ tỷ trong mộng thì Dương Quá căn bản chẳng rõ phải mở miệng ra sao.

Vô Song nhìn vẻ mặt Dương Quá, trong nội tâm có chút buồn cười, nhưng mà cũng bắt đầu điều hướng câu chuyện, kịch bản thứ nhất không hiểu vì sao không dùng được, vậy phải dùng kịch bản thứ hai.

"Bỏ qua đi, ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ là lúc nãy ngươi nói gì về võ công Toàn Chân Giáo? ".

Dương Quá nghe Vô Song hỏi lại tưởng Vô Song giận mình vì nói xấu võ công Toàn Chân Giáo, trong lòng giật thót một cái, vội nói.

"Đệ... đệ cũng không cố ý nói xấu Toàn Chân Giáo ... đệ chỉ là bực tức mà nói ra mà thôi, đệ chỉ... căm ghét Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc... ngoài ra cũng không có ý khi nhục Toàn Chân Giáo ".

Lần này Dương Quá rốt cuộc phối hợp với Vô Song, Vô Song thuận thế mà nói.

"Ta đâu nói ngươi sai, võ công Toàn Chân từ lâu không được nhưng tổ sư Toàn Chân Giáo là một đại nhân vật, võ công Toàn Chân Giáo vốn không phải ngươi có tư cách coi thường ".

Dừng lại một hơi, Vô Song lại nói.

"Về phần Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc?, căn bản chưa nghe tên, bọn họ làm gì ngươi?"

Vô Song mở miệng hỏi, Dương Quá liền nhớ lại một tháng qua phỉa chịu khổ nơi Toàn Chân Giáo, kêu trời không thấu, nói đất không nghe, nay lại có người quan tâm đến mình trong lòng bất giác cảm động vô cùng, đương nhiên "Cơ tỷ tỷ" hỏi, Dương Quá không thể không mang việc Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc ra kể.

Một bên nghe Dương Quá kể lại sự việc một tháng qua trên Toàn Chân Giáo, một bên Vô Song như có điều suy nghĩ, nàng cảm thấy tạm thời để Dương Quá ở lại Toàn Chân Giáo thật ra cũng không tệ lắm, tại Cổ Mộ lúc này trừ Tôn bà bà ra thì còn có Vô Song cùng Tiểu Long Nữ, cũng không phải chỉ có hai người Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá như trong nguyên tác.

Vô Song đương nhiên có năng lực thu cả Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ làm đệ tử nhưng mà hiện tại nàng đang toàn tâm toàn ý dạy dỗ Long nhi, cũng không có thời gian phân tâm cho Dương Quá, ít nhất khi Vô Song dạy dỗ Tiểu Long Nữ thì Vô Song sẽ toàn lực mà làm, cũng sẽ không phân tâm ra dạy dỗ Dương Quá, như vậy trong mắt Dương Quá sẽ có cảm giác trọng bên này nặng bên kia.

Nếu Dương Quá không đưa nhẫn ngọc kia ra trái lại cũng không phải tin tức xấu, ít nhất không cần Vô Song lập tức thu Dương Quá làm đệ tử, nàng một bên nghe Dương Quá nói về ngày tháng trên Toàn Chân Giáo, một bên cũng làm ra quyết định, Vô Song sẽ chia quỹ thời gian trong ngày ra, ban ngày lo cho Tiểu Long Nữ, về phần Dương Quá tất nhiên sẽ theo ban đêm mà tiến vào Toàn Chân Giáo, như vậy ít nhất trong mắt Dương Quá sẽ không cảm thấy mình thiệt thòi.

Dương Quá là một đứa trẻ có chuyện xưa, có một tâm hồn không yên bình, đối với một đứa trẻ như Dương Quá bất kể thế nào Vô Song phải cẩn thận đối đãi, cẩn thận suy nghĩ.

Vô Song cũng đâu phải chưa trải qua cảm giác của Dương Quá đây?, ít nhất bản thể của Vô Song kiếp trước cũng là cô nhi, lớn lên trong chùa, trong một ngôi chùa cũng có rất nhiều cô nhi như mình.

Những đứa trẻ không cha không mẹ trong lòng luôn có mặc cảm, luôn có tự ti sau đó hai loại cảm xúc này sẽ biến hóa thành nhiều loại cảm xúc khác, có tị nạnh, có căm ghét thế giới, có chán nản, có nhu nhược, có táo bạo.... rất rất nhiều loại cảm giác khác nhau sẽ sinh ra.

Vô Song lúc này đột nhiên cảm thấy mình muốn thu nhận Dương Quá làm đệ tử thật ra có chút nhanh, thay vào đó không bằng tiếp tục diễn vai diễn này, trở thành một điểm tựa cho Dương Quá, cho Dương Quá tin tưởng, cho Dương Quá chậm rãi thích ứng, chậm rãi dựa vào mình, sau đó thu Dương Quá làm đệ tử cũng không muộn.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 45: Đặc huấn (1)

Ngồi trong trù phòng, nghe Dương Quá kể chuyện trên Toàn Chân Giáo, Vô Song bất giác cười cười, sau đó nói chen vào.

"Ngươi thực sự rất ghét Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc sao? ".

Dương Quá nghe vậy đương nhiên không ngại ngần gì mà gật đầu. 

"Đệ thực sự rất ghét hai kẻ đó, Lộc Thanh Đốc không những ăn cắp đồ của đệ còn thường xuyên bắt nạt đệ, cậy có võ công liền bắt đệ làm công việc nặng nhọc trong trù phòng, ngay cả ngủ cũng phải ngủ trong trù phòng, về phần Triệu Chi Kính càng quá đáng, hắn có lần đánh đệ thừa sống thiếu chết, mặt ngoại dạy khẩu quyết cho đệ rồi nói với Mã đạo trưởng là đã dạy công phu tu luyện đạo gia cho đệ, đến lúc Mã đạo trưởng kiểm tra, đệ đương nhiên đọc thuộc lòng khẩu quyết nhưng mà nào hiểu chút gì, càng chưa từng tu luyện, sau đó hắn bắt đệ làm việc trong trù phòng, cũng không dạy đệ một chiêu nửa thức ".

Dương Quá chịu không ít khổ cực, ăn rất nhiều ấm ức.

Ở bên cạnh tiểu Dương Quá, Vô Song khẽ cười.

"Vậy ngươi có biết 7 ngày nữa là ngày gì không? ".

Dương Quá thì làm sao biết được 7 ngày nữa là ngày gì, cũng không hiểu sao Vô Song đột nhiên đổi chủ đề, Dương Quá nghi hoặc mà trả lời.

"Cơ tỷ tỷ, 7 ngày sau là ngày gì?... chẳng nhẽ là sinh nhật tỷ tỷ? ".

Sinh nhật Vô Song?, đây quả thật là lý do duy nhất mà Dương Quá nghĩ ra được, tất nhiên lý do này không đúng.

Vô Song nhè nhẹ lắc đầu mà nói.

"7 ngày nữa là ngày Trùng Dương, tức là tháng chạp ".

"Trước đây Trùng Dương tổ sư của các ngươi quy định lấy 3 ngày cuối tháng chạp tổ chức sự kiện luận võ cho toàn bộ đệ tử Toàn Chân Giáo, để xem sau một năm các ngươi tiến bộ ra sao, tuy nhiên Vương Trùng Dương mất lại đúng vào ngày mùng 1 tháng chạp, từ đó quy định của Toàn Chân Giáo cũng có chút thay đổi, thay vì lấy 3 ngày cuối năm cử hành luận võ thì lại chuyển thành mùng 1 tháng chạp ".

Nói đến đây, Vô Song nhìn Dương Quá còn không hiểu gì mà khẽ cười.

"Nếu ta đoán không lầm, ngày Trùng Dương bản thân Triệu Chi Kính nhất định gọi ngươi lên đài tỷ võ, sau đó cho đệ tử đời thứ 4 danh chính ngôn thuận nhục nhã ngươi trước mặt toàn bộ mọi người, sau đó lại trách phạt ngươi vì không chịu tập luyện võ công, lười biếng không chịu nổi, du thủ du thực ".

"Với tính cách của ngươi đương nhiên không phục mà nói lại Triệu Chi Kính, khi đó với cách làm người của đám đạo sĩ kia, vốn lấy tôn sư trọng đạo làm đầu, lấy nho giáo làm chuẩn mực kết hợp với đạo gia thì ngươi không thoát tội phỉ báng sư môn, khinh nhờn trưởng bối, lúc đó lại càng thảm ".

Nghe Vô Song nói rất thản nhiên nhưng Dương Quá không khỏi run sợ, Dương Quá không biết ngày Trùng Dương là ngày gì nhưng nếu như lời Vô Song nói thì Dương Quá tất không thể tránh khỏi nhục nhã, tránh khỏi ăn đòn.

Vô Song nói rất thản nhiên nhưng Dương Quá biết chỉ cần Triệu Chi Kính thật sự làm như vậy... sự việc tiếp theo cũng không khác gì.

Dương Quá sợ hãi nhìn Vô Song, trong ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt, sau đó bất giác nói.

"Cơ tỷ tỷ... Dương Quá thực sự không biết làm sao, hay... hay tỷ tỷ mang Dương Quá rời khỏi Toàn Chân Giáo được không?, Dương Quá không thích nơi này... Dương Quá rất sợ sống ở nơi này ".

"Dương Quá hứa sẽ không làm phiền Cơ tỷ tỷ... người dẫn Dương Quá đi tìm nghĩa phụ được không? ".
Dương Quá thật sự sợ hãi, khi sợ hãi Dương Quá liền nghĩ về nghĩa phụ.

Nghĩa phụ trong mắt người khác khùng khùng điên điên, đáng sợ vô cùng nhưng Dương Quá không sợ hơn nữa còn rất thương nghĩa phụ, trên đời này cũng chỉ có nghĩa phụ có thể ở bên Dương Quá, chăm sóc Dương Quá, đối tốt với Dương Quá.

Nghĩ đến nghĩa phụ, nghĩ đến những năm tháng không có nghĩa phụ bên cạnh, Dương Quá bất giác chảy nước mắt, nhìn Dương Quá khóc thương tâm vô cùng.

Dương Quá khóc nhưng cũng không khóc thành tiếng, có lẽ đứa trẻ này cũng quen gặm nhấm nỗi đau một mình, cũng quen cô độc mà khóc.

Nhìn Dương Quá, Vô Song bất giác thở dài bởi kiếp trước Vô Song cũng từng như thế.

Khóc thành tiếng để làm gì?, đơn giản chỉ là cần sự quan tâm của người khác nhưng im lặng mà khóc chính là nuốt nỗi đau vào trong lòng, bản thân chỉ có một mình, biết khóc cho ai nghe?, khóc cho ai thương cảm?.

Vô Song rốt cuộc đưa tay ra, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Dương Quá, nàng nhẹ dùng tay gạt giọt nước mắt trên khuôn mặt hắn, vẫn vẻ lạnh lùng kia nhưng như sưởi ấm trái tim tràn đầy vết thương của Dương Quá, nàng nói.

"Khóc gì chứ, Triệu Chi Kính mà thôi, đừng nói là Triệu Chi Kính cho dù là Khưu Xử Cơ thì ta cũng có thể giúp ngươi ".

"Lúc nãy coi thường võ công Toàn Chân đúng không?, cái này không sao cả vì... vì tỷ tỷ ta cũng coi thường, học võ công Toàn Chân cũng không có ích gì, nể tình ngươi một câu tỷ tỷ, hai câu tỷ tỷ, tỷ tỷ liền dạy cho ngươi bản lĩnh thật sự của Trùng Dương Chân Nhân – Vương Trùng Dương ".

"Tuy nhiên ngươi nhớ kỹ, thời gian gấp gáp nhất định phải dụng tâm mà học, tùy vào tư chất của ngươi xem học được bao nhiêu, dĩ nhiên kẻ cả ngươi không học được bản thân tỷ tỷ vẫn có cách giúp ngươi đánh bại tất cả đệ tử đời thứ 4 của Toàn Chân Giáo".

Câu này Vô Song nói không giả, đừng nói đệ tử đời 4 của Toàn Chân Giáo mà cỡ Triệu Chi Kính hay Doãn Chí Bình cũng được.

Kiếm pháp Cổ Mộ khắc kiếm pháp Toàn Chân đến chết, cái này cũng không khác gì khi Lệnh Hồ Xung học kiếm pháp ghi trên thạch động Tư Quá Nhai cả, có thể khắc kiếm pháp của Hoa Sơn đến chết.

Vô Song mặc định tin tưởng tư chất của Dương Quá không nghi ngờ, để Dương Quá đi học kiếm pháp Cổ Mộ rồi phá kiếm pháp Toàn Chân có gì khó?, cùng lắm Vô Song đi bỏ mông hãn dược vào giếng nước Toàn Chân Giáo, đảm bảo trên dưới Toàn Chân Giáo ngày Trùng Dương nguyên một đám nhấc tay nhấc chân còn không nổi, chẳng nhẽ Dương Quá không thắng?._ _ _ __ _ _ _ 

Vô Song bắt đầu dạy Dương Quá, nhưng mà không dạy Dương Quá cách thổ nạp của Toàn Chân Giáo bởi vì Vô Song thấy không cần, Vô Song dạy Dương Quá chính là Cửu Dương Chân Kinh.

Thời gian 7 ngày, đợi Dương Quá học Toàn Chân Tâm Pháp rồi luyện Toàn Chân Tâm Pháp thì đến bao giờ mới xong?, lên đài tỷ võ chỉ có thể bị ngược, Toàn Chân Tâm Pháp hoàn toàn bị Vô Song loại đi.

Vô Song hiểu thích hợp nhất với Dương Quá có lẽ là Cửu Âm Chân Kinh bởi môn tuyệt học này có tính tích hợp cao vô cùng với võ công Cổ Mộ nhưng mà Vô Song cũng không dám bỏ qua Hoàng Thường vì vậy chuyển sang dạy Dương Quá một tuyệt học khác – Cửu Dương Thần Công.

Trương Vô Kỵ học Cửu Dương Thần Công cơ hồ mất 7 năm, Vô Song cũng không cầu Dương Quá có thể lập tức đại thành Cửu Dương, thứ Vô Song yêu cầu chỉ cần Dương Quá trong 7 ngày đạt tới tầng thứ nhất của Cửu Dương Thần Công là được.

Đêm đầu tiên tại Toàn Chân Giáo, Vô Song bắt đầu dạy Dương Quá khẩu quyết cùng pháp môn tu hành của Cửu Dương Chân Kinh, sau đó giảng giải ngữ nghĩa trong đó, lại đợi Dương Quá hỏi các vấn đề chưa hiểu mà giải thích tường tận, phải đến gần rạng sáng Vô Song mới rời đi, trước khi rời đi cũng không quên mở miệng căn dặn Dương Quá.

"Dương Quá, tư chất của ngươi rất tốt nhưng học cái gì cũng không thể gấp, cần thời gian lắng động, dụ tốc thì bất đạt, ngươi chỉ cần tin tưởng tỷ tỷ thì trong 7 ngày trở thành đệ nhất nhân thế hệ thứ tư của Toàn Chân Giáo cũng chẳng có gì là khó, cũng không phải quá ép bản thân mình làm gì".

"Mỗi đêm, tỷ tỷ sẽ lại tới dạy ngươi võ công, trước hết cứ thấm nhuần pháp môn tu luyện mà tỷ tỷ vừa dạy, đêm nay tỷ tỷ sẽ kiểm tra thành tựu của ngươi, ngoài ra cũng không nên mang việc này ra ngoài nói với người khác, ngươi hiểu chứ? ".

Dương Quá nghe vậy gật đầu thật mạnh, lưu luyến nhìn Vô Song.

"Tỷ tỷ yên tâm, Dương Quá nhất định không mang việc này nói với ai ".

Vô Song cười cười, lại rút ra một cây ngân châm.

"Đây là châm độc, dùng độc ong mà điều chế thành, chỉ cần thi châm cơ thể ngươi liền phù lên, đau nhức vô cùng, tỷ tỷ hiện tại vì ngươi thi châm, cả cơ thể ngươi sẽ phù lên, bản thân Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc vừa thấy sẽ ái ngại ngươi, ngươi cứ nói bản thân bị dị ứng là được, bọn họ tất chuyển ngươi ra khỏi trù phòng, sau đó mấy ngày tiếp theo cũng không dám động tới ngươi... bất quá tỷ tỷ muốn hỏi Dương Quá ngươi có chịu được không? ". 

Dương Quá có khổ nào mà không chịu?, nay nghe Vô Song nói thế, từ tận chân tâm biết Vô Song đang đối tốt với mình, kiên định mà gật đầu.

"Cơ tỷ tỷ, người làm đi, Dương Quá từ nhỏ chịu khổ đã quen, đòn đau ăn như cơm bữa, Dương Quá chịu được ".

Vô Song cười, nàng nhẹ đưa tay ra vỗ vào đầu Dương Quá, sau đó rốt cuộc vì Dương Quá thi châm.

Châm vừa đâm xuống, cả người Dương Quá run lên, sau đó trên da thịt nổi phù, đặc biệt là khuôn mặt bất quá quả thật không rên một tiếng, hai hàm răng cắn chặt lại, ánh mắt kiên định vô cùng.

Nhìn Dương Quá, Vô Song gật đầu, nàng cũng không nói với Dương Quá mình vừa dạy Dương Quá là Cửu Dương Thần Công, lúc này Vô Song chỉ nói tiếp.

"Dựa theo pháp môn tỷ tỷ dạy mà vận công, theo ngươi vận công thì nội lực có thể áp chế đau đớn, mặt ngoài vẫn vô cùng ghê người nhưng cơ thể sẽ dệ chịu hơn nhiều ".

Dương Quá nghe Vô Song nói cũng không đáp mà chỉ gật đầu, Dương Quá rất sợ nếu đáp lời sẽ không nhịn được mà kêu đau... như vậy chỉ sợ sẽ làm "Cơ tỷ tỷ" thất vọng, Dương Quá nhất định phải nhịn xuống, mãi đến khi Vô Song rời đi, mãi đến khi bóng lưng của Vô Song hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Dương Quá cả người mới ngã phịch về phía sau, miệng hác ra thở dốc từng đợt nhưng mà... đứa bé này thật sự vẫn cứ không kêu một tiếng.

Quyển 5 - Chương 46: Đặc huấn (2)

Vô Song không thể tu luyện võ học bình thường nhưng mà việc này cũng không ảnh hưởng gì đến việc Vô Song có thể chỉ dạy võ học cho người khác, Tiểu Long Nữ cũng thế mà Dương Quá cũng vậy.

Vô Song từng trải qua một quá trình đặc huấn tương tự, một quá trình chạy đua với thời gian khi còn Phật Sơn trước đây vì vậy Vô Song hiểu làm cách nào trong thời gian ngắn nhất có thể kích phát tiềm năng của Dương Quá, làm cách nào để Dương Quá trong 7 ngày có thể đánh bại... Triệu Chi Kính.

Vô Song chưa bao giờ để ý đám đệ tử đời 4 của Toàn Chân Giáo, với Vô Song mà nói để Dương Quá trong 7 ngày đạt tới thực lực đánh bại Triệu Chi Kính mới là sự khiêu chiến.

Dương Quá không có chút kiến thức võ học nào mà chỉ có thiên tư hơn người, thiên tư của Dương Quá cổ kim hiếm thấy nhưng căn cơ quá cạn, cũng không thể mang Độc Cô Cửu Kiếm dạy cho Dương Quá, thân thể Dương Quá cũng yếu nhược vô cùng, càng không thể học Lăng Ba Vi Bộ.

Cửu Dương Chân Kinh tuy không khó học nhưng mà để trong thời gian 7 ngày hoàn thành tầng 1 của nó thì cũng không phải việc Dương Quá có thể hoàn thành, Vô Song vì biết vậy nên cũng không ép Dương Quá chú tâm vào Cửu Dương Chân Kinh, để có thể hoàn thành mục tiêu thì Dương Quá cần sự giúp đỡ từ bên ngoài, tức là từ Vô Song.

Vô Song không có nội lực nên không thể vì Dương Quá thông mạch nhưng mà Vô Song có y thuật, vì vậy rạng sáng trở lại Cổ Mộ lập tức gọi Tôn bà bà tới.

Sáng sớm tinh mơ Tôn bà bà đã bị Vô Song gọi tới tuy nhiên vẻ mặt vẫn cung kính vô cùng, hướng về phía Vô Song cúi đầu mà hỏi.

"Cơ chủ, ngài gọi nô gia tới không biết có việc gì? ".

Vô Song cũng không có thời gian giải thích mà trực tiếp hỏi.

"Tôn bà, thuật nuôi ong của Cổ Mộ chúng ta là thiên hạ vô song, vậy không biết ngươi có chế được Ngọc Phong Tương? ".

Ngọc Phong Tương là gì?, đây là một loại rượu, một loại rượu được chế từ mật ong.

Ngọc Phong Tương đương nhiên không phải rượu để uống, nó là rượu thuốc, hơn nữa còn cực kỳ nổi tiếng trong giới y học tuy nhiên muốn chế ra Ngọc Phong Tương thì lại không dễ dàng gì , bất kể Thần Nông Cốc hay Dược Vương Thôn đều có Ngọc Phong Tương nhưng số lượng cũng không nhiều, Dược Vương Thôn ít người có thể bỏ qua nhưng ở Thần Nông Cốc thì Ngọc Phong Tương quả thật chưa bao giờ đủ cung ứng.

Vô Song cũng không mang theo quá nhiều tin tưởng với Tôn bà, thuật nuôi ong của Cổ Mộ rất lợi hại, theo những gì Vô Song hiểu về Cổ Mộ trong khoảng hơn một tháng qua thì thuật nuôi ong của Cổ Mộ đã viễn siêu Dược Vương Cốc, tuy Vô Song không rõ thuật nuôi ong của Thần Nông Cốc thế nào nhưng đại khái cũng không sánh được Cổ Mộ.

Hai thánh địa dược viên của nam phương chung quy vẫn chú trọng đến dược tài, tuy Ngọc Phong Tương có tác dụng rất lớn nhưng cũng không thể vì thế mà bỏ sở trường tập trung cho sở đoản nhưng Cổ Mộ lại có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc đàn ong, vấn đề là cho dù biết chăm sóc đàn ong đi nữa mà không biết cách điều chế Ngọc Phong Tương thì cũng chẳng để làm gì.

Vô Song hỏi Tôn bà nhưng trong lòng cũng tính tới phương án khác, dù sao khả năng cao là Cổ Mộ không có Ngọc Phong Tương đồng thời Vô Song cũng âm thầm quyết định, sau này nhất định phải để Tôn bà sản xuất Ngọc Phong Tương lưu trữ ở Cổ Mộ.

Vô Song quả thực không ngờ rằng, Tôn bà bà nghe Vô Song hỏi cũng không nghĩ nhiều, nhẹ nhàng mở miệng.

"Không biết Cơ chủ cần bao nhiêu Ngọc Phong Tương, trong Cổ Mộ quả thực còn Ngọc Phong Tương nhưng trữ lượng cũng không nhiều ... nếu Cơ chủ cần lượng lớn Ngọc Phong Tương chỉ sợ phải đợi mộ khoảng thời gian ".

Vô Song nghe xong triệt để ngây người, thậm chí có chút không tin mà hỏi.

"Trong Cổ Mộ, thật sự có Ngọc Phong Tương? ".

Tôn bà bà thực sự không hiểu Vô Song nghĩ gì, vừa nãy còn hỏi Ngọc Phong Tương, hiện tại liền không tin Cổ Mộ có Ngọc Phong Tương?, đương nhiên Tôn bà bà cũng không dám nói gì Vô Song, vân cung kính giải thích."Cổ Mộ chúng ta quả thật có Ngọc Phong Tương hơn nữa đây cũng là... cũng là vật nuôi sống Cổ Mộ Phái mấy chục năm qua, hàng năm vào tháng 7 nô gia đều sẽ rời khỏi Chung Nam Sơn, mang Ngọc Phong Tương tới thành Trường An đem bán... đổi lấy ngân lượng cùng ngân phiếu rồi lại đi mua gạo, muối cùng một số nhu yếu phẩm thiết yếu ".

Tôn bà bà vừa nói vừa thở dài, bà luôn cảm thấy với thế lực võ lâm thì nói những chuyện liên quan đến sinh ý cùng buôn bán luôn mang theo vài phần xấu hổ, vài phần thô tục.

Thế nhân chỉ biết giang hồ cường đại, chỉ biết các đại môn phái hùng cứ thiên hạ nhưng mà có mấy ai nguyện ý quan tâm tới việc mấy đại phái này làm gì để sống?.

Cổ Mộ từ trước đến nay chưa bao giờ giàu có nhưng mà cũng chưa bao giờ nghèo khổ hay thiếu ăn thiếu mặc, dù sao có nguồn tài nguyên Ngọc Phong Tương ở đó, nuôi sống một môn phái vài chục người còn được huống gì chỉ có vài ba người như Cổ Mộ?.

Vô Song nghe thấy Tôn bà giải thích liền mừng như điên, lập tức nói Tôn bà bà dẫn đường tới chỗ Ngọc Phong Tương, đồng thời trên đường đi cũng hiểu thêm vài bí sử của Cổ Mộ.

Lâm Triều Anh tức "sư tỉ" của Vô Song hóa là là cao thủ khống ong, về phần tại sao nàng giỏi việc này thì không ai biết, thân thế của Lâm Triều Anh hiện tại vẫn cứ là bí sử, võ công của Lâm Triều Anh thua xa Vương Trùng Dương nhưng mà bằng khống ong thuật, bằng ong trận của mình Lâm Triều Anh lại thực sự có thể đẩy lùi Vương Trùng Dương, ong trận của Cổ Mộ là một cái gì đó rất kinh khủng.

Năm xưa Lâm Triều Anh vì yêu sinh hận, rốt cuộc chết trong cô độc tại Cổ Mộ nhưng mà ngay cả thế nàng vẫn không nguyện ý xuống nước với Vương Trùng Dương, Vương Trùng Dương không yêu nàng vậy nàng liền ở trong Hoạt Tử Nhân Mộ, cả đời không ra ngoài, cả đời không cho ai gặp mặt, vừa vặn trở thành một người chết cho Vương Trùng Dương hài lòng vì vậy ong trận ban đầu được tạo ra là để ngăn cản chính Vương Trùng Dương tiến vào Cổ Mộ.

Tiếp theo muốn sinh hoạt trong Cổ Mộ thì không thể cứ ăn không khí uống nước lã mà sống, nhu yếu phẩm là việc thiết yếu, Lâm Triều Anh lại mang cách chế tạo Ngọc Phong Tương cho Lâm Lam, từ đó Lâm Lam chịu trách nhiệm như Tôn bà hiện tại, hàng năm sẽ có một khoảng thời gian rời núi, mang Ngọc Phong Tương đem bán đổi lấy nhu yếu phẩm.

Lâm Triều Anh chết đi, Lâm Lam trở thành chủ nhân Cổ Mộ, nàng lại mang thuật này dạy cho Tôn bà bà sau đó chuyên tu võ công, bản thân Tôn bà liền một mực làm việc này tới tận hôm nay.

Biết được Cổ Mộ có Ngọc Phong Tương hơn nữa số lượng còn vượt xa Vô Song tưởng tượng, mọi thứ đều dễ dàng hơn rất nhiều, vì vậy Vô Song cũng cảm thấy yên mà quyết định... trực tiếp lên giường hàn ngọc ngủ một giấc.

Vô Song cũng không biết khi nàng ngủ trên giường hàn ngọc, Tiểu Long Nữ có chút hiếu kỳ nhìn nàng, ánh mắt như có điều suy nghĩ, Tiểu Long Nữ ở với Vô Song một tháng, quả thật chưa từng thấy sư phụ ngủ buổi sáng bao giờ.
_ _ _ _ _ __ _ _

Vô Song ngủ một giấc đến trưa, sau đó đương nhiên tiếp tục dạy Tiểu Long Nữ cầm thuật, đến khi mặt trời xuống núi lại nhanh chóng đổi một thân trang phục rồi hướng về phía Trùng Dương Cung mà đi.

Vô Song hẹn Dương Quá là nửa đêm nhưng hiện tại mới xế chiều đã xuất phát, ấy là bởi Vô Song còn muốn "khoắng" chút đồ của Toàn Chân Giáo.

Toàn Chân Giáo thân là đại giáo, tuy không mạnh mẽ gì cho cam nhưng danh tiếng của Toàn Chân Giáo cùng Toàn Chân Thất Tử trong dân gian trái lại cực cường, gần như là đại diện cho một hệ của đạo gia vậy, chỉ riêng tiền hương hỏa, sính lễ gửi lên Trùng Dương Cung đã là một khoản tài phú không nhỏ.

Tài phú với đại môn phái không chỉ quy ra ngân lượng cùng ngân phiếu mà cất đi, lại càng không quy ra gạo cùng muối như Tôn bà mà là thiên tài địa bảo, quy ra linh dược.

Vô Song từng nhìn qua khố phòng của Dược Vương Cốc vì vậy gần như sẽ không cảm thấy khố phòng của Toàn Chân Giáo có gì đặc sắc tuy nhiên có thì vẫn hơn không, Vô Song cần vài vị dược tài thiết yếu để hỗ trợ Dương Quá luyện công.

Sau khi "mượn" vài vật trong khố phòng Toàn Chân Giáo, Vô Song lại trở về Cổ Mộ sau đó bắt đầu điều chế phối phương, mãi đến gần nửa đêm mới bỏ dở công việc, mang theo một bình ngọc phong tương rời khỏi Cổ Mộ, lần thứ hai hướng về Toàn Chân Giáo.

Khi Vô Song rời đi, đương nhiên cũng không qua được ánh mắt của Tiểu Long Nữ, ở nơi khác thì không biết nhưng ở Cổ Mộ thì nơi này vốn là địa bàn của nàng, ngay cả Vô Song cũng khó từ trong mắt Tiểu Long Nữ mà vô thanh vô tức ra ngoài.

Tiểu Long Nữ ngồi dậy trên giường hàn ngọc, mặt đẹp khẽ nhíu, nhìn về khoảng không bền ngoài kỳ quái mà tự hỏi.

"Sư phụ lại ra ngoài rồi, đêm hôm qua cũng như vậy, đêm hôm nay cũng như vậy, chẳng nhẽ có đại sự gì? ".

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song biết Dương Quá chỉ có 7 ngày, trong 7 ngày này Dương Quá phải nỗ lực vô cùng nhưng mà Vô Song tại sao không nỗ lực đây?, trong 7 ngày này, nàng biết mình bận bịu vô cùng, nàng cũng phải nỗ lực, phải cố gắng.

Lần thứ hai trong ngày trở lên Toàn Chân Giáo, cũng trực tiếp tìm đến trù phòng gặp mặt Dương Quá, lúc này Dương Quá triệt để thành một cái đầu heo, mặt mũi sưng vù nhưng mà ánh mắt lại cực kỳ vui vẻ, cực kỳ kích động.

Quả như Vô Song nói, Dương Quá bảo mình bị dị ứng, Triệu Chi Kính cùng Lộc Thanh Đốc lập tức tránh như tránh tà hơn nữa cũng không dám để Dương Quá ngủ lại trù phòng nữa, Dương Quá ở lại trù phòng thì ai biết sẽ lây bệnh cho bao nhiêu người?, Dương Quá thực sự được chuyển đến một phòng riêng dành cho đệ tử đời thứ 4, tuy căn phòng này vẫn tương đối tồi tàn nhưng đã khá hơn so với việc ngủ lại trù phòng nhiều lắm.

Tất nhiên đây không phải là việc làm Dương Quá kích động, việc làm Dương Quá kích động chính là vì đêm nay lại được gặp Cơ tỷ tỷ.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 47: Đặc huấn (3)

Dương Quá chưa từng biết uống rượu tuy nhiên Ngọc Phong Tương cũng không khó uống.

Ngày thứ hai của việc đặc huấn chỉ yêu cầu Dương Quá uống rượu, Ngọc Phong Tương chỉ là rượu mật ong, đương nhiên tửu tính không mạnh bất quá đây lại là vật đại bổ.

Không phải cứ nuôi ong liền có thể tạo thành Ngọc Phong Tương, đầu tiên ong được nuôi phải hút mật ở những loại hoa đặc biệt, những loại hoa chuyên dùng chế dược đồng thời phải đảm bảo đàn ong chỉ lấy mật hoa ở những loại hoa này, gần như bất cứ ai muốn tạo ra Ngọc Phong Tương thì việc đầu tiên phải giới hạn không gian của toàn bộ đàn ong cùng tạo ra một thảm thực vật riêng biệt.

Dựa vào cách này, mật ong sẽ bắt đầu thay đổi về tính chất, tiếp theo người nuôi ong sẽ lấy chính mật ong này làm chủ dược , mang ra phối cùng một loại rượu đặc biệt được chưng cất, loại rượu này đầu tiên phải được ngâm bằng ấu trùng ong, là loại ấu trùng của chính những tổ ong chuyên dùng chế tạo Ngọc Phong Tương, sau đó thêm vào phối phương của thuốc đông y, mỗi lần ủ rượu ít nhất cần 3 tháng.

Mang rượu này phối với thứ mật ong đặc biệt kia, lại cho thêm vài loại phối dược khác, tiếp tục mang đi ủ trong 3 tháng, mỗi bình Ngọc Phong Tương muốn xuất xưởng chí ít gần nửa năm thậm chí Vô Song biết ở Dược Vương Cốc mỗi hai năm mới có thể có một đợt Ngọc Phong Tương sinh ra.

Ngọc Phong Tương không khó uống, uống vào cổ họng chỉ cảm thấy vị ngọt tương đối đậm cùng một chút cảm giác hơi cay cay nơi đầu lưỡi nhưng mà Ngọc Phong Tương sau khi uống xuống bụng cả người liền nóng lên, nóng vô cùng.

Nhiệt lượng này sẽ không gây hại cho cơ thể nhưng nó sẽ đẩy mạnh nhiệt độ cơ thể lên, tức là sẽ tạo ra hiện tượng sốt trong khoảng 6 tiếng đồng hồ, cơ thể lập tức sẽ sinh bệnh, tay chân bủn rủn nhưng nhiệt lực thủy chung vẫn duy trì trong cơ thể, mồ hôi sẽ vã ra như mưa, lỗ chân lông mở ra, tạp chất trong thể nổi dần dần bị đẩy ra ngoài.

Lúc này chính là lúc thích hợp nhất để thi châm, để khai huyệt đạo.

Ngoại trừ Ngọc Phong Tương ra, Vô Song còn chuẩn bị một loại cao cho Dương Quá, loại cao này được gọi là Diệu Dương Cao, một loại cao chỉ cần dán vào người lập tức sinh nhiệt, nếu như Ngọc Phong Tương là nóng từ trong ra ngoài thì Diệu Dương Cao là nóng từ ngoài vào trong, sau đó mang nhiệt lực lan ra toàn bộ cơ thể.

Vô Song cũng không để Dương Quá ở lại Toàn Chân Giáo mà ngay trong đêm đã mang Dương Quá tới cấm địa Toàn Chân, tìm một nơi thích hợp mà nàng đã chuẩn bị từ lâu, lúc này mới bắt đầu để cho "Dương Quá" chịu khổ hình.

Ngọc Phong Tương cùng Diệu Dương Cao cộng đồng phối hợp với nhau, cơ thể Dương Quá liền nóng hầm hập như một cái lò lửa vậy, toàn thân Dương Quá liền run lên, cảm giác nóng đến mức toàn thân Dương Quá bắt đầu ngứa ngáy vô cùng, khó chịu vô cùng.

Lúc này Vô Song mới thản nhiên từ phía sau lên tiếng.

"Khoanh chân vận công, những việc khác không quan tâm ".

Dương Quá nghe vậy cũng chỉ có thể cố mà chịu đựng, bắt đầu vận lên tâm quyết của Cửu Dương Chân Kinh.

Nhìn Dương Quá vận công, Vô Song tương đối hài lòng gật đầu, so với ngày hôm qua Cửu Dương Chân Khí trong người Dương Quá đã tăng lên đáng kể.

Dựa vào cách của Vô Song, Dương Quá gần như có cả ngày luyện công không bị ai làm phiền, lại thêm thiên phú của Dương Quá tốt vô cùng, nội lực không tịnh tiến mới lạ.

Mượn Cửu Dương Chân Khí, mượn hai loại phụ gia kia, Vô Song bắt đầu lại thi châm với Dương Quá bất quá lần này là châm độc, châm thẳng vào huyệt dương bạch nằm ở ngay trên trán Dương Quá, phần đường ngang chính giữa trán, cách lông mày trái khoảng một đốt ngón tay cái.

Huyệt dương bạch chính là huyệt mở đâu để khai phá Dương Duy Mạch, Dương Quá muốn cấp tốc tu thành Cửu Dương Chân Kinh tầng thứ nhất cũng chỉ có thể dựa vào biện pháp khai phá Dương Duy Mạch, ít nhất phải khai phá ba huyệt mạch đầu trong Dương Duy Mạch mới có thể sinh ra đủ dương khí, sau đó ép thẳng vào đan điền Dương Quá, giúp Dương Quá diễn hóa Cửu Dương Khí thành Cửu Dương Lực, chỉ cần tu thành Cửu Dương Lực sẽ được coi là chạm đến tầng đầu tiên của Cửu Dương Chân Kinh.

Cửu Dương Khí là cực dương, Ngọc Phong Tương tính nhiệt, Diệu Dương Cao lại tựa hỏa diễm thiêu đốt, dựa theo pháp môn tu luyện của Cửu Dương Chân Kinh mà điều thứ nhiệt lực này về vị trí huyệt dương bạch mà Vô Song đâm xuống, tất có khả năng kích phá huyệt đạo này thành công.

Dĩ nhiên mọi việc cũng không đơn giản như vậy, Cửu Dương Khí của Dương Quá vẫn ít đến đáng thương vì vậy Vô Song lại phải dùng thêm một biện pháp khác tức là kích phát thân thể, kích phát Dương Duy Mạch của Dương Quá.

Đả thông Âm Duy Mạch thu được cái gì?, đả thông Âm Duy Mạch sẽ ră tăng khả năng chịu đựng của cơ thể, đả thông Âm Duy Mạch sẽ giúp cơ thể tăng mạnh khả năng phòng ngự với nội lực cùng ngoại lực.

Đả thông Trùng Mạch sẽ tăng tố chất cùng khả năng phản ứng của cơ thể.

Đốc Mạch chủ tu khí huyết, cải tạo ngoại lực của cơ thể.Nhâm Mạch chủ tu nội lực, cải tạo lục phủ ngũ tạng.

Về phần Dương Duy Mạch gia tăng khả năng hồi phục cùng đề kháng của cơ thể, đề kháng ở đây cụ thể là độc.

Mỗi mạch có một bí pháp riêng để đả thông và Dương Duy Mạch thì cũng vậy, thân thể con người khi bị đẩy đến trạng thái nguy hiểm sẽ bắt đầu sinh ra kháng tính, sẽ bắt đầu làm mọi cách chống lại thứ lực lượng kia, đây là một thủ đoạn kích phát bản năng của cơ thể.

Vô Song thi châm đầu tiên vào huyệt dương bạch, châm này là châm độc đồng thời châm này vốn để dẫn lực, để dẫn đường cho dương khí trong người Dương Quá.

Vô Song thi châm thứ hai, lần này vẫn để dẫn đường cho dương khí trong người Dương Quá nhưng độc tính còn mạnh hơn, lần thứ hai mới coi là chân chính bơm độc vào người Dương Quá.

Dương Quá khoanh chân tu luyện, còn Vô Song cứ cách nửa tiếng đồng hồ bắt đầu thi châm một lần, mỗi lần đều sẽ tăng một phần độc tính so với châm trước.

Dương Quá uống Ngọc Phong Tương, Ngọc Phong Tương không chỉ sinh ra nhiệt lực mà còn bài trừ tạp chất, Ngọc Phong Tương có tác dụng trong 6 giờ đồng hồ tức là Vô Song sẽ thi tổng cộng 12 châm vào cùng huyệt dương bạch của Dương Quá.

Có Ngọc Phong Tương trợ giúp, có Cửu Dương Khí vốn mang tính bài độc cực cao, Dương Quá sẽ không chết nhưng toàn bộ cơ thể thủy chung vẫn đang chiến đấu với độc tính, độc chất màu đen bắt đầu từ người Dương Quá bốc lên, hơn nữa vì người Dương Quá hiện tại ở trạng thái cực dương dẫn đến việc tạp chất cùng độc chất bị đẩy ra toàn bộ biến thành dạng khí, cả người Dương Quá lúc này như một ấm nước đang sôi sùng sục với khí màu đen liên tục được đẩy ra.

Mọi việc hiện tại diễn ra rất tốt đẹp, vấn đề chỉ là cơ thể Dương Quá có đủ tốt hay không.

Vô Song dự đoán tối đa 12 châm có thể khiến Dương Quá xông phá huyệt dương bạch, khải mở huyệt này sau đó dương khí không hề dừng lại, lao thẳng đến huyệt bản thần, chạm tới vách ngăn huyệt bản thân mới bị bức lui.

Quan trọng ở đây là liệu cơ thể Dương Quá có thể đốt cháy giai đoạn được hay không?, phải để Vô Song châm đủ 12 châm hay chỉ cần 10 châm thậm chí càng ít hơn?.

Vô Song đang vì Dương Quá khai phá huyệt đạo nhưng mà nàng cũng đang âm thầm đánh giá tố chất thân thể của Dương Quá, liệu tố chất thân thể của Dương Quá có được như ngộ tĩnh của Dương Quá?.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong sơn cốc yên lặng như tờ nhưng mà thiếu niên vốn khoanh chân như tượng gỗ từ đầu đến cuối kia bắt đầu biến chuyển, cả người Dương Quá run lên, sau đó một đoàn hỏa khí từ người Dương Quá bắt đầu biến hóa thành khói trắng, theo đỉnh đầu mà thoát ra.Lúc này, Vô Song rốt cuộc mở mắt ra nhìn Dương Quá, nàng nhìn Dương Quá như nhìn một cỗ mỹ ngọc vậy, Dương Quá vèn vẹn chỉ cần nàng châm 6 châm, thân thể của Dương Quá tốt vô cùng thậm chí đã không thể dùng một chữ "tốt" để mà hình dung nữa rồi.

Dương Quá là cô nhi, từ bé đến lớn chật vật mà sống, tìm mọi cách mà sống, như một đầu cô lang giữa thiên địa, cho dù ăn đánh, ăn mắng, ăn chửi, cho dù thế nào Dương Quá vẫn sống, vẫn sẽ cố sống, thân thể của Dương Quá có ý chí cầu sinh cực cao.

Ngoài điểm này ra, Dương Quá trong nguyên tác đi theo con đường lấy lực phá pháp, nếu tu luyện lâu dài như Kim Luân thì không nói nhưng từ khi cụt tay đến lúc gặp Thần Điên, Dương Quá mới dùng bao nhiêu thời gian?.

Nhìn Dương Quá thành công xông phá huyệt dương bạch, trên khuôn mặt băng lãnh của Vô Song xuất hiện một nụ cười hiếm hoi.

Vô Song có thể không vui vẻ sao?, Vô Song đối với Dương Quá đương nhiên có tư tâm nhưng từ đầu đến cuối chưa từng làm việc gì có hại cho Dương Quá, cũng chưa từng lợi dụng Dương Quá, nàng thật sự coi Dương Quá là một đồ đệ, là một tiểu đê đối đãi, bất kể thế nào Vô Song đều nhìn thấy hình bóng của mình kiếp trước trong thân thể Dương Quá, cô độc giữa dòng đời, không thân không thích, sống rất mệt mỏi, rất cô liêu... nhưng mà cũng đủ ngạo nghễ.

Dương khí một khi theo đỉnh đầu thoát ra, Dương Quá đột nhiên cảm thấy thoải mái vô cùng vì vậy đôi mắt nhắm chặt kia cũng khẽ mở, cả người không còn cảm giác nóng bỏng nữa mà lại chuyển sang thần thanh khí sảng, trong lúc này Dương Quá cảm nhận được cơ thể mình thay đổi nhưng thay đổi ra sao thì đứa bé này cũng thật không rõ.

Sau khi mở mắt, Dương Quá lập tức tìm kiếm hình ảnh của Cơ tỷ tỷ, khi Dương Quá quay đầu lại cũng thấy Vô Song đang nhìn mình, nàng thấy ánh mắt của Dương Quá, một lần nữa khẽ mỉm cười.

Dương Quá thấy Cơ tỷ tỷ cười, lập tức ngây ngốc sau đó cũng ngây ngô cười theo, nụ cười phi thường sáng lạn ... nhưng mà rất nhanh mặt Dương Quá đỏ lên bởi tiểu Dương Quá thấy lạnh, ánh mắt nhìn xuống bên dưới, cả người liền nhảy bật lên, lấy hai tay che trước ngực, một mặt xấu hổ vô cùng.

"Quần áo ... quần áo của đệ đâu hết rồi? ".

Dương Quá quả thật còn không rõ quần áo của mình bị cởi ra lúc nào nữa.

Nhìn hình dạng của Dương Quá hiện tại, Vô Song cũng không biết nói gì.

"Che cái gì mà che, tỷ tỷ nếu muốn nhìn đã sớm nhìn hết rồi ".

"Tiến vào đó ngâm mình đi, bên trong có thứ tốt".

Dương Quá bị Vô Song nói đến mức đỏ bừng cả mặt nhưng theo ngón tay ngọc của Vô Song, tiểu Dương Quá thấ một cái thùng lớn nằm trong góc, bất quá cũng không dám bước tới mà ngại ngùng nói.

"Tỷ tỷ... người ... người quay mặt đi chỗ khác được không? ".

Nhìn Dương Quá, Vô Song nhẹ bĩu môi một cái bất quá đúng là vẫn quay đi, ánh mắt nhìn về phía ngoài sơn cốc, lúc này trởi vẫn còn nhá nhem tối, thời gian vẫn còn đủ để giúp Dương Quá thêm một chút.

Nếu Dương Quá tốn quá nhiều thời gian thông huyệt dương bạch thì khi trời sáng nhất định vẫn phải về Toàn Chân Giáo, bỏ qua cơ hội tốt nhất ngâm nước thuốc nhưng hiện tại thời gian dư thừa, cơ thể Dương Quá vừa mới trải qua một giai đoạn bài tiết độc tố, lỗ chân lông vẫn chưa khép lại, lúc này lớp da bên ngoài Dương Quá mới có thể dễ dàng hấp thụ nước thuốc trong thùng gỗ, cái này cũng không khác tẩy kinh phạt tủy mà năm xưa ông ngoại giúp Vô Song bao nhiêu tuy nhiên dẫu sao dược liệu ở Toàn Chân Giáo cũng chỉ có hạn, Vô Song cũng chỉ biết làm hết sức, hiệu quả sẽ không so sánh được với lần ở trên Tử Ngọc Sơn của Vô Song.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau