CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 766 - Chương 770

Quyển 5 - Chương 39: Trùng kích thị giác

Vô Song thì sẽ không hiểu Kim Luân đã nâng nàng vào nhân tuyển của Ngũ Đế Trung Nguyên, nàng lúc này đơn thuần chỉ muốn thử chiêu, còn ai có thể xứng đáng thử chiêu hơn là kẻ vai u thịt bắp thân thể biến thái như Kim Luân đây?.

Kim Luân vừa đứng lên, đầu hắn còn chảy be bét máu đồng thời nội tâm đang âm thầm đánh giá Vô Song, đang liên tục toan tính nhưng mà Vô Song không quan tâm.

Nàng nói 20 chiêu dĩ nhiên là trong vòng 20 chiêu sẽ hạ Kim Luân. 

Chân trái của Vô Song lại kiêng lễn, sau đó thân ảnh nàng lướt nhẹ về phía trước.

Vô Song chỉ di chuyển bằng mũi chân nhưng khác với lúc trước ở Nam Thiếu Lâm cho người ta một loại cảm giác tràn ngập sức mạnh thì hiện tại lại có cảm giác nàng như đang bay trên mặt đất vậy, động tác phiêu miễu mà mờ ảo.

Đây là thành quả của Vô Song trong quãng thời gian 1 tuần ở Cổ Mộ, tại Cổ Mộ cũng không chỉ có Tiểu Long Nữ học tập mà Vô Song cũng học tập để không ngừng tiến bộ.

Võ công Cổ Mộ như đã nói, nội lực chỉ là thứ yếu, ví như trong nguyên tác Dương Quá nào có nội lực vẫn có thể bước đầu học hỏi khinh công Cổ Mộ đó thôi?.

Trong kho tàng võ học của Cổ Mộ có hai thứ khiến Vô Song hứng thú đồng thời nhất định phải học, đấy chính là Cổ Mộ Thân Pháp cùng với Cổ Mộ Thiên La Địa Võng Thế.

Vô Song thực sự không thể khen nổi khả năng đặt tên của Lâm Triều Anh, võ học của Cổ Mộ rất cao siêu nhưng mà nàng dĩ nhiên lại dùng những cái tên gọi không thể cao siêu cho nổi ví dụ như Cổ Mộ Kiếm Pháp, Cổ Mộ Thân Pháp, Cổ Mộ Quyền Pháp, Cổ Mộ Ám Khí Thuật.

Đây toàn bộ đều là trụ cột của phái Cổ Mộ, Cổ Mộ Kiếm Pháp là bản ngược lại của Toàn Chân Kiếm Pháp, chuyên mang ra khắc chế Toàn Chân Kiếm Pháp nhưng mà ngoài ra không có gì để nói cả vì vậy bản nâng cấp của nó là Ngọc Nữ Kiếm Pháp, kiếm pháp vẫn y nguyên khắc chế kiếm pháp phái Toàn Chân nhưng mà kể cả dùng để đối địch cũng cực kỳ không tầm thường, ít nhất Vô Song đánh giá rất cao kiếm pháp của phái Cổ Mộ, từ Ngọc Nữ Kiếm Pháp tới Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp sau đó là Song Kiếm Hợp Bích.

Cổ Mộ Quyền Pháp cùng Cổ Mộ Ám Khí Thuật thì Vô Song không dám khen ngợi gì cả, tầm tầm thường thường, quá nửa là vì Lâm Triều Anh giận hờn Vương Trùng Dương mà chuyên dùng để mang ra khắc chế võ công Toàn Chân Giáo, ví dụ như Cổ Mộ Quyền Pháp chuyên dùng khắc chế quyền thuật Toàn Chân Giáo, về phần Cổ Mộ Ám Khí Thuật lại chuyên dùng để công kích Nhạn Hành Công, tính tư thù lớn vô cùng.

Dĩ nhiên cái hay nhất phải để đến cuối cùng, Cổ Mộ Thân Pháp quả thật siêu tuyệt nhân thế, nó thậm chí không kém cạnh gì thân pháp của Cửu Âm Chân Kinh nếu không muốn nói là còn nhỉnh hơn, bàn về khinh công bản thân Vô Song dám nói Khinh Công Cổ Mộ sẽ không thua Khinh Công Tiêu Dao Phái.

Cổ Mộ Thân Pháp có thể giúp đỡ Vô Song rất nhiều trong việc di chuyển, là loại khinh công thứ hai ngoài Lăng Ba Vi Bộ mà Vô Song có thể sử dụng hơn nữa ở góc độ mỹ quan mà nói nó đẹp hơn Lăng Ba Vi Bộ quá nhiều.

Sau khi nhắc tới Cổ Mộ Thân Pháp thì nhắc tới Cổ Mộ Thiên La Địa Võng Thế, bản thân Thiên La Địa Võng Thế chuyên dùng phối hợp với Cổ Mộ Thân Pháp, có thể giúp người vận dụng Cổ Mộ Thân Pháp sinh ra tàn ảnh, gần như toàn bột thiên địa, bốn phương tám hướng sẽ tràn ngập hình bóng của người sử dụng, điểm yếu duy nhất của Thiên La Địa Võng Thế chỉ là khả năng duy trì của nó không lâu mà thôi.

_ _ _ __ _ _ 

Vô Song di chuyển đầu tiên là Cổ Mộ Thân Pháp, gần như ngay lập tức Vô Song chỉ còn cánh Kim Luân Pháp Vương khoảng 2m, tốc độ khiến cho Kim Luân cả người giật bắn.

Kim Luân biết lúc này là lúc cực kỳ nguy hiểm, hắn không dám nghĩ ngợi lung tung nữa, chỉ thấy hai tay của Kim Luân giật mạnh về phía sau rồi gầm lên.

"Ngũ Luân Đại Pháp".

Trên hai tay Kim Luân có tổng cộng 10 cái vòng thép, mỗi tay có 5 cái.

Vòng thép quấn quanh tay Kim Luân có tác dụng bảo vệ tay của hắn đồng thời tăng cường sức mạnh cho mỗi nắm đấm của Kim Luân, gần như chỉ cần Kim Luân dùng tay quét qua ai thì kẻ kia cũng vỡ lục phủ ngũ tạng mà chết.

Dĩ nhiên đây cũng là vũ khí của Kim Luân, theo động tác của hắn, sau khi kéo ngược hai tay về rồi đấm thật mạnh ra, toàn bộ vòng luân đều bắn ra khỏi hai bàn tay, sau đó lập tức xoay tròn.

Vô Song cũng chẳng hiểu đây là cái thủ đoạn gì của Kim Luân, chỉ biết hắn quả thực có thể khống chế 10 cái vòng này như 10 lưỡi cưa vậy, có chút giống đám Huyết Chích Tử mà năm xưa Vô Song gặp nhưng cao cấp hơn nhiều.

Kim Luân mượn 10 vòng thủ hộ, hòng ngăn lại bước tiến của Vô Song nào ngờ thân ảnh Vô Song bỗng mờ đi sau đó nổ tung, trong khoảnh khắc này toàn bộ thiên địa đều là hư ảnh của nàng, nhiều đến nỗi Kim Luân không kịp phân biệt đâu là giả, đâu là thật.

Trong một cái tích tắc tiếp theo, Kim Luân chỉ cảm thấy một đạo khí lạnh lướt qua, kinh nghiệm chiến đấu của hắn cực kỳ kinh người vì vậy bàn tay lớn liền mở ra, giật ngược 5 vòng luân vào tay của mình rồi đưa tay phải ra đỡ lấy thứ đang lao đến.Chân ngọc của Vô Song rốt cuộc va chạm vào tay phải của Kim Luân, Kim Luân quả thật đỡ được một cước này nhưng hắn có cảm giác như chịu lực của cả Chung Nam Sơn đè xuống vậy, một cước này không làm thương tổn Kim Luân nhưng mà trực tiếp đá văng hắn đi, làm cơ thể Kim Luân nghiêng nghiêng vẹo vẹo.

Tiếp theo Kim Luân chỉ cảm thấy một cơn gió thoáng qua, lần này là chân trái của Vô Song đá tới, Kim Luân cũng vội rút 5 luân còn lại về tay trái, đỡ lấy một cước của Vô Song, lần này hắn cũng có chuẩn bị hai chân mạnh mẽ phát lực ghìm tâm cả cơ thể trên mặt đất, quả nhiên Vô Song cũng không thể một lần nữa đá bay hắn đi.

Đỡ được hai cước của Vô Song, lúc này Kim Luân lại thấy Vô Song như đạp vào hư không, thân thể nàng rời khỏi mặt đất, hai chân đồng thời công kích Kim Luân từ hai hướng, đôi chân của Vô Song như có hồn vậy, giống như hai đầu long lao đến từ hai hường nghiền ép Kim Luân vào chính giữa.

Kim Luân cũng chỉ có thể đưa cả hai tay ra đón đỡ, chỉ nghe "coong" một tiếng như cương thiết va chạm với nhau, cả người Kim Luân dưới mặt đất đều run lên, hai cánh tay của hắn cảm thấy đau nhức vô cùng.

Trong thời gian ngắn, Kim Luân có thể đỡ được 4 cước của Vô Song mà không chịu thương thế, sức phòng ngự cùng sức mạnh thân thể kinh người, đáng tiếc Kim Luân có một điểm yếu chính là tốc độ của hắn không nhanh.

Vô Song xuất ra hai cước, thân thể theo một động tác không thể tưởng lượng mà lộn ngược trên không trung, góc chân đạp thẳng từ trên trời xuống như thái sơn áp đỉnh.

Kim Luân một lần nữa phỉa đón đỡ, lấy hai tay chặn trên đỉnh đẩu bất quá lần này lực lượng lớn đến nỗi làm Kim Luân khuỵa thẳng một chân xuống đất mới có thể đỡ nổi, sắc mặt của hắn không khỏi nhăn lại.

Kim Luân khuỵa một chân xuống đất thì thân hình Vô Song cũng chạm đất có điều nàng chạm đất bằng tay, lấy một tay chống lấy cả cơ thể, hai chân ngọc như mở ra.

Lần này không còn là cước pháp đơn thuần mà là vũ khúc, vũ khúc của Tử Lan Lan dạy cho Vô Song, nó gọi là Thủy Thần Vũ Khúc.

"Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước – Ba Đào ".

" Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước – Xuyên Lưu"

"Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước - Phiên Giang "

"Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước – Định Hải "
"Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước – Đào Lãng "

"Huyền Hồn Lưu Thủy Cước – Lâm Giang "

"Huyền Hồn Lưu Thủy Cước – Tuyền Qua"

"Huyễn Hồn Lưu Thủy Cước – Huyền Hà". 

Khác với Tử Lan Lan ngày đó, Vô Song mạnh hơn nàng nhiều hơn nữa khí chất của Vô Song cũng không phải Tử La Lan có thể so sánh.

Tử La Lan dùng hai tay di chuyển, nhìn nàng chuyển động sẽ cho người ta cảm giác kì dị nhưng mà nhìn Vô Song lại cho người ta cảm giác thư thái, nàng quả thật là đang nhảy múa.

Trên người Vô Song vẫn là luồng khí trắng kia nhưng thay vì chỉ bám trên chân ngọc nó như tiên khí che phủ cơ thể Vô Song vậy.

Hai chân Vô Song bắt đầu múa, cả cơ thể Vô Song đều tiến vào vũ khúc, lúc này toàn bộ Chung Nam Sơn như chuyển động quanh Vô Song, đôi chân nàng xuất hiện một luồng hấp lực kỳ dị, cả người Vô Song bỗng hóa thành từng dòng lưu thủy như muốn nuốt chửng Kim Luân.

Kim Luân chỉ có thể một mực thủ, một mực phòng ngự nhưng dần dần hắn bi ai phát hiện mình như đang ở trong trung tâm của biển cả, trung tâm của vòng xoáy vậy, chuyển động càng ngày càng không theo ý mình, càng ngày càng trì trệ, càng ngày càng khó khăn.

Vô Song múa đến thức cuối cùng gọi là Huyền Hà thì hai tay Kim Luân bất giác như bị sóng biển đánh bay đi vậy, lớp phòng ngự của Kim Luân rốt cuộc bị phá.

Chân trái trống đất, chân phải vòng ngược ra phía sau tạo thành một đường cong hoa lệ, phần gót của Vô Song rốt cuộc bỏ qua phòng ngự của Kim Luân mà một lần nữa đá thẳng vào đỉnh đầu hắn.

Cả người nhe xoay, chân phải trống đất, chân trái nâng lên, mu bàn chân duỗi thẳng, lần này là mặt của Kim Luân.

Chân trái lại hạ xuống, sau đó Kim Luân chỉ cảm thấy một lực lượng khủng khiếp từ mặt đất quét tới, hai bắp chân đau nhói bởi chân phải của Vô Song cũng quét thẳng vào bắp chân của hắn, nếu hai chân Kim Luân như hai cây tùng thì hiện tại hai cây tùng bị đánh bật gốc.

Cuối cùng Kim Luân chỉ cảm thấy ngực mình như vỡ ra, một cước của Vô Song đá thẳng vào ngực hắn, lại như đá một quả bóng, Kim Luân lần thứ hai bị sút bay đi.

Thực hiện một loạt động tác liên hoàn, thân thể Vô Song lại nổ tung thành vô số tàn ảnh, sau đó như biến mất trong thiên địa, đến khi Vô Song xuất hiện lần thứ hai, nàng đã đứng bên cạnh Quách Tĩnh.

Thiên La Địa Võng Thế quả thực quá nhanh, cho dù chỉ là trong một khoảnh khắc nhưng nó có tác dụng trùng kích thị giác rất mạnh, khi mà Vô Song xuất hiện bên người Quách Tĩnh, ngay cả Quách Tĩnh cũng có cảm giác mồ hôi lạnh ứa ra.

Nàng đương nhiên sẽ không động thủ với Quách Tĩnh, chỉ là giọng nói băng lãnh kia lại vang lên.

"Mang người trở về đi thôi, nơi này là đất của Cổ Mộ Phái cũng là cấm địa Toàn Chân Giáo, ta không hy vọng người Toàn Chân Giáo sau này lại xuất hiện ở đây làm cản trở sự thanh tịnh của Cổ Mộ".

Vô Song nói dứt lời, lại vận Cổ Mộ Thân Pháp mà lướt đi, chẳng mấy chốc đã đến trước cổng Cổ Mộ, lúc này Kim Luân bị đánh cho bầm tím mặt mày cũng đã có thể tự mình đứng lên.

Kim Luân thực sự rất trâu bò, Vô Song muốn đánh chết Kim Luân chỉ sợ phải mất rất nhiều sức nhưng mà đánh sợ hắn thì không phải việc khó, Kim Luân hiện tại thực sự bị đánh sợ.

Nhìn theo bóng lưng của Vô Song biến mất, nhìn về phía cánh cổng Cổ Mộ chậm rãi đóng lại, Kim Luân rốt cuộc quyết định... rời khỏi Chung Nam Sơn đồng thời khắc ghi hai chữ Cổ Mộ trong đầu.

Hiện tại trong lòng Kim Luân, phái Cổ Mộ cơ hồ đã biến thành một danh từ cực kỳ kinh khủng.

Quyển 5 - Chương 40: Nghiệt duyên

Vô Song diễn rất tốt vai diễn của chính mình, nàng lấy sự lạnh lùng làm chủ, cái lạnh đến thấu xương thấu cốt, loại cảm giác này mới giống thế ngoại cao nhân không muốn tiếp xúc với thế nhân.

Đánh bại Kim Luân, Vô Song cũng không nhìn lại hắn, nàng gần như vận toàn bộ khinh công mà trở về Cổ Mộ bất quá vẫn phải cố gáng làm ra cái cảm giác thoát tục, dùng sức mười phần nhưng phải cho thế nhân thấy mình mới dùng nửa thành bản lĩnh, cũng may là thân thể Vô Song cũng đủ biến thái, đủ cường hãn mới có thể làm nàng hoàn mỹ diễn xong cái vở kịch này.

Khi cánh cổng Cổ Mộ đóng lại, Vô Song mới có thể thở một hơi đầy mệt nhọc mà hướng về phía Tiểu Long Nữ, khóe miệng của Vô Song khẽ cười.

"Long nhi, vi sư cả người đau nhức, lại đấm lưng cho vi sư ".

Tiểu Long Nữ nghe Vô Song nói, đương nhiên cũng không có bất cứ ý tứ phản đối gì, lại càng không cảm thấy có gì không quen.

Khoảng thời gian này, mỗi lần chân nàng đau nhức đều là sư phụ đến chăm sóc, hiện tại sư phụ mệt mỏi đương nhiên đến phiên nàng, việc này vốn là hợp tình hợp lý vô cùng.

_ _ _ __ _ _ __ _

Vô Song làm gì đương nhiên Kim Luân cùng Quách Tĩnh không biết, sau khi Vô Song biến mất sau thạch thất kia thì không khí có chút tĩnh lặng.

Đám người thuộc hạ của Kim Luân căn bản không dám nói gì bởi thảm trạng hiện tại của Kim Luân rất dọa người, đặc biệt là đầu của hắn, đầu của hắn như bị đánh vỡ ra, chảy be bét máu, đám người này thật sự rất sợ Kim Luận giận cá chém thớt với chính mình.

Phía Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ thì vẫn bị cái lạnh trên người Vô Song làm ảnh hưởng, cả hai căn bản không tưởng tượng được tại núi Chung Nam có một nhân vật cường thế bậc này.

Hai người ban đầu vốn nghĩ Vô Song là kẻ từ bên ngoài vào chiếm lấy Cổ Mộ nhưng bây giờ vừa nghĩ đã thấy không phải, đường đường là đế vị cường giả thì cần gì làm cái việc giấu đầu hở đuôi đó?.

"Đạo trưởng, người... người có biết vị tiền bối đó là ai chăng? ".

Ban đầu Quách Tĩnh nghĩ Cơ Vô Song rất trẻ nhưng mà hiện tại nào dám có cái suy nghĩ đó, Cơ Vô Song đã được thăng cấp hẳn lên thành tiền bối cao nhân.

Khưu Xử Cơ nghe vậy chỉ có thể cười khổ lắc đầu đồng thời trong lòng âm thầm xin thề, nhất định không thể cho phép đệ tử Toàn Chân Giáo tiến vào phạm vi cấm địa, dù sao Toàn Chân Giáo hiện tại sinh tồn không dễ, nếu như đắc tội với một vĩ "nữ đế hàng xóm" chỉ sợ gặp phải họa diệt môn.

"Cái này bần đạo cũng không biết nhưng mà giọng nói đầu tiên vang lên làm bần đạo thấy tương đối quen thuộc, như nghe ở đâu đó, nếu bần đạo không lầm đây là âm thanh của Long cô nương, như vậy thì vị tiền bối kia cùng Cổ Mộ phái tất có sâu xa ".

Khưu Xử Cơ nói xong một câu liền cau mày lại, như nhớ ra cái gì đó rồi vội nói.

"Năm xưa, Lâm nữ tiền bối xuất hiện cực kỳ thần bí, chỉ biết khi sư phụ chán trường nhất, thất vọng với nhân thế nhất, vốn muốn giam mình ở Cổ Mộ thì nàng xuất hiện, sau đó kết một đoạn nhân quả với sư phụ ".

"Võ công của Lâm nữ tiền bối khi đó vượt xa đám tứ tuyệt còn lại, cơ hồ không thua kém gì sư phụ, bần đạo cùng các sư huynh đệ khi rảnh rỗi còn thường nói đùa với nhau, không biết sư phụ của Lâm tiền bối là người phương nào bất quá hôm nay mơ hồ đã có đáp án, chẳng nhẽ chính là vị nữ đế kia? ".

Quách Tĩnh nghe vậy cũng không nói gì nhưng trong lòng âm thầm công nhận, dù sao quả thật không ai rõ Lâm Triều Anh từ đâu xuất thế, sư tôn là người phương nào.

Lâm Triều Anh xuất hiện như một vì lưu tinh trên võ lâm Trung Nguyên, nàng xuất hiện vụt sáng bên cạnh Vương Trùng Dương nhưng rất nhanh cũng ảm đạm phai mờ khỏi dòng chảy thế gian, thân thế của Lâm Triều Anh vẫn luôn là một ẩn số làm rất nhiều người tò mò không hiểu.

Vô Song quả thật không ngờ được, đám cao thủ đương thời này lại có khả năng tự tưởng tượng cao như vậy nhưng mà chỉ sau một trận chiến, Kim Luân nâng nàng lên hàng ngũ nhân tuyển Ngũ Đế Trung Nguyên còn Quách Tĩnh với Khưu Xử Cơ thì lại càng quá đáng hơn, dĩ nhiên lại coi nàng là sư phụ của Lâm Triều Anh, tức là nếu tính ra Vô Song có lẽ cũng phải sống quá trăm tuổi.

Sự xuất hiện của Vô Song cũng chấm dứt hành trình của Kim Luân tại Chung Nam Sơn lần này, Kim Luân ôm lấy thương thế trong người, hắn quay mặt nhìn về phía Cổ Mộ sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Hoắc Đô cùng Đạt Nhĩ Ba chỉ thấy Kim Luân chắp hai tay thành quyền, hướng về phía Cổ Mộ một bái.
"Kim Luân trước hôm nay vốn không biết ở Chung Nam Sơn có phái Cổ Mộ tồn tại nhưng hiện tại Kim Luân đã biết, sau này tuyệt không dám quấy rầy sự thanh tịnh của Cổ Mộ ".

"Kim Luân hôm nay tài không bằng người, nếu sau này võ công có tịnh tiến nhất định trở lại Chung Nam Sơn, nguyện luận bàn với Nữ Đế lần nữa? ".

Kim Luân là một trong Thất Đế Tử, hắn hung ác hơn trong nguyên tác nhiều nhưng mà chung quy vẫn là võ si, võ si đối với một người mạnh hơn mình, đường đường chính chính đánh bại mình thì trong lòng vừa có bội phục, vừa có chiến ý, một lòng cầu tiến không lùi bước, chỉ có như vậy mới có thể đi càng xa trên con đường võ đạo.

Kim Luân hướng về Cổ Mộ một bái, sau đó cũng không nói năng gì nữa mà xoay người rời đi, chậm rãi tiến về phía Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ nhưng mà lần này đến cả nhìn Quách Tĩnh hắn cũng không nhìn, cứ như vậy lủi thủi rời đi, đầu của Kim Luân thậm chí hơi cúi xuống nhưng nếu có người có thể thấy ánh mắt của hắn thì sẽ cảm thấy rất bất ngờ, ánh mắt của Kim Luân đã biến thành màu đen, trong mắt không còn lòng trắng.

Hoắc Đô cùng Đạt Nhĩ Ba nhìn nhau, sau đó cũng không dám nói gì, mang theo binh mã theo Kim Luân rời khỏi Chung Nam Sơn, chuyến đi tới Toàn Chân Giáo của bọn họ có thể tính là kết thúc hơn nữa là kết thúc trong thất bại.

Kim Luân lần này nhận mệnh lệnh của Sát Hợp Đài mà đến nhưng cũng không thể chân chính khám phá ra được Vương Trùng Dương còn sống hay đã chết bất quá Kim Luân cũng không cảm thấy thất vọng, ít nhất lần này hắn biết về phái Cổ Mộ, tuy chỉ lần đầu tiếp xúc nhưng mà Kim Luân đã có cảm giác phái Cổ Mộ là một môn phái cực kỳ khủng khiếp thậm chí.... thậm chí Cổ Mộ phái mới là chủ nhân núi Chung Nam.

Cái này cũng không trách được Kim Luân, không phải Vô Song nói Vương Trùng Dương tài không bằng người mà nhường ra Cổ Mộ sao?, chỉ bằng một câu nói này địa vị Toàn Chân cùng với Cổ Mộ đã phân ra cao thấp.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hiện tại Kim Luân còn cảm thấy may mắn bởi đã có thông tin về một Nữ Đế thần bí họ Cơ.... lúc này Kim Luân tạm gọi Vô Song là Cơ Đế, đồng thời cũng ghi lại tin tức về Cơ Đế rồi chuẩn bị gửi trở lại Bắc Cương.

Bắc Cương cùng Trung Nguyên tất có một trận chiến, nếu khi đại chiến nổ ra mà bên Trung Nguyên xuất hiện một siêu cấp cường giả như Cơ Đế thì thế cuộc sẽ rất không xong, cái này trong mắt Kim Luân cũng có thể coi là vạn hạnh trong bất hạnh.

_ _ _ _ __ _ _ _

Chiến trường ở hậu sơn Chung Nam kết thúc, đoạn sau đó đương nhiên không cần nói nhiều, lúc này Khưu Xử Cơ cùng Quách Tĩnh trở về Trùng Dương Cung.

Đầu tiên Khưu Xử Cơ ra cấm lệnh không cho phép đệ tử Toàn Chân tiến vào trong cấm địa nửa bước, ai tiến vào lập tức chịu trọng phạt thậm chí khai trừ môn phái.

Vấn đề thứ hai, Khưu Xử Cơ cũng mang sự tồn tại của Vô Song nói cho chưởng môn hiện tại của Toàn Chân Giáo tức Mã Ngọc.Việc của Vô Song tất nhiên là đại sự, đám người Toàn Chân Thất Tử cơ hồ bàn bạc với nhau cả cảnh giờ sau đó mới đạt thành nhận thức chung.

Sau khi giải quyết xong "đại sư" liền sẽ giải quyết "tiểu sự", tiểu sự ở đây là việc của Dương Quá.

Khưu Xứ Cơ từ chính phòng đi ra, lại đùng cùng Quách Tĩnh mang theo Dương Quá tới gặp Triệu Chi Kính.

"Đây là Triệu Chi Kính, đại đệ tử của Vương sư đệ. Trong số các đệ tử đời thứ ba, hắn luyện được võ công vững vàng hơn cả, giao cho hắn dạy dỗ Dương Quá dĩ nhiên là được hơn nữa cũng là tốt nhất "

Thiên tư của Triệu Chi Kính xa xa không bằng Doãn Chi Bình, hơn nữa ở thế giới này cũng đã có nhiều thay đổi, Triệu Chi Kính năm nay đã gần 40 trong khi họ Doãn còn chưa tới 25, hai người tuy cùng bối phận nhưng khác biệt rất lớn về tuổi tác.

Triệu Chi Kính thiên tư không phải số một số hai Toàn Chân Giáo nhưng tuổi tác lớn, căn cơ trụ cột cũng rất tốt, nếu muốn dạy dỗ đệ tử đương nhiên sẽ chọn Triệu Chi Kính.

Trùng hợp ở đây là Triệu Chi Kính vốn chưởng khống Bắc Đẩu Trận, trận này khi lên núi cũng là do Quách Tĩnh tới phá, Quách Tĩnh đã giao thủ qua với Triệu Chi Kính quả thật biết võ công người này cao cường, ít nhất cao hơn đám đệ tử đời thứ ba nhiều.

Tại Trung Quốc rất quan trọng bối phận, ví dụ như Dương Khang là đệ tử của Khưu Xử Cơ thì Khưu Xử Cơ khó mà thu Dương Quá làm đệ tử, thế há chẳng phải Dương Quá cùng cha mình đồng bối phận?.

Không chỉ Khưu Xử Cơ mà bất cứ ai trong Toàn Chân Thất Tử cũng khó thu Dương Quá, bởi thế chẳng nhẽ Dương Quá tính ra sẽ là sư đệ hoặc sư ca của phụ thân mình?, cái này cũng sẽ không được.

Quách Tĩnh hiểu điểm này vì vậy cũng không làm khó Toàn Chân Giáo, với Quách Tĩnh thì Triệu Chi Kính đã là nhân tuyển tốt nhất rồi, cũng không thể kén cá chọn canh bởi Quách Tĩnh không có nhiều thời gian nán lại Chung Nam Sơn, từ đó liền bảo Dương Quá hành lễ bái sư với Triệu Chí Kính, bản thân Quách Tĩnh cũng trịnh trọng giao phó Dương Quá cho đối hpuowng.

Quách Tĩnh cũng không lưu lại Chung Nam Sơn mà chỉ nán lại thêm một lúc dặn dò Dương Quá thật tỉ mỉ, không phải Quách Tĩnh không muốn mà quả thật đại sự trước mặt bản thân Quách Tĩnh không thể suy nghĩ quá nhiều, nhất định phải nhanh chóng chạy về Trường An.

Quách Tĩnh rời đi, lúc này Khưu Xứ Cơ nhớ lại hồi trước dạy võ công cho Dương Khang, để cho Dương Khang sống trong nhung lụa ở vương phủ, không chịu cực khổ, không chịu khó khăn cuối cùng khiến Dương Khagn phạm phải sai lầm lớn, đợi Quách Tĩnh đi liền gọi Triệu Chi Kính lại bên mình.

" Chi Kính, sư bá muốn ngươi nhất định phải nghiêm cẩn dạy dỗ Dương Quá "

"Xưa nay nghiêm sư xuất cao đồ, bổng đầu xuất hiếu tử. Lần này đối với Dương Quá phải quản giáo chặt chẽ, Dương Quá với sư bá có một đoạn nhân quả nghiệt duyên, năm đó sư bá sai lầm dẫn đến hại phụ thân nó, hiện tại sư bá cũng không hy vọng ngươi phạm sai lầm của sư bá năm xưa, nhất định phải nhiêm khắc với Dương Quá mới được, không thể cho nó quen thói sung sướng nhàn hạ, nếu không chỉ sợ sẽ lại đi theo con đường của phụ thân nó ".

_ _ _ __ _ _

Khưu Xử Cơ cũng không biết, vì một câu dặn dò này mà Toàn Chân Giáo với Dương Quá lại có một đoạn nghiệt duyên khác.

Kim Luân Pháp Vương hôm nay rời đi cũng không biết, Cổ Mộ mà hắn đề cao vô cùng nguyên bản vốn không có bao nhiêu lực lượng, dĩ nhiên hắn cũng không biết những gì mà hắn nhận định về Cổ Mộ trong tương lai là hoàn toàn chính xác, tương lai của Cổ Mộ hoàn toàn vượt khỏi Chung Nam Sơn, vượt khỏi Toàn Chân Giáo.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 41: Nghiệt duyên (2)

Đông Hải là nơi nào?, Đông Hải chính là biển Đông, với một số người biển Đông thật sự có một loại cảm giác khác. .. rất khác.

Đông Hải có rất nhiều quốc gia trên biển nhưng để cấu thành "võ lâm" Đông Hải thì có thể coi là tổng hợp của ba quốc gia Cao Câu Ly, Phù Tang cùng Đài Loan, lấy lực lượng của ba quốc gia đồng nhất mà tạo thành một loại "võ lâm" trên Đông Hải, mà tạo thành cái gọi là Đông Hải Ngũ Đế.

Trong Đông Hải Ngũ Đế có 2 người thuộc về Phù Tang, 2 người ở Cao Câu Ly còn 1 người ở Đài Loan, đương nhiên Đông Hải Ngũ Đế thì không có nghĩa là cả Đông Hải chỉ có 5 đế vị.

Nhiều năm trước, có lẽ Vô Song đã quên nhưng Vô Song thật ra từng quen biết một nữ tử đến từ Đông Hải, một nữ tử xuất thân Phù Tang.

Vô Song năm đó từng vẽ mặt cho nàng, từng suy nghĩ muốn nhìn thấy nàng mặc bộ đồ Kimono truyền thống của đất nước Phù Tang.

Vô Song hiện tại có thể không nhớ nàng nhưng mà từ năm đó nàng chưa từng quên được Vô Song, chưa từng quên hình ảnh một người giữ lấy chiếc cằm nhọn của nàng, vì nàng trang điểm, thứ mà cả đời nàng chưa từng tưởng tượng ra, thứ đã trở nên quá xa xôi với nàng những năm đó.

" Hàng lông mi dài uốn cong, làn da trắng nõn mịn màng, đôi môi hồng ma mị, ánh mắt như câu hồn cộng thêm với khuôn mặt tinh xảo mang theo chút hương vị dị quốc cùng mái tóc đỏ chỉ thuộc về một mình nàng "

Nàng thật sự rất đẹp, chỉ là nàng dấu cái đẹp của mình đi, cũng như Tử Y nàng là một nữ tử có cố sự, chỉ là nàng không may mắn như Tử Y, cuộc đời của nàng không thuộc về nàng.

Năm đó, nơi Vương Bản Sơn, Vô Song vì nàng vẽ mặt, đó là lần đầu tiên Vô Song trang điểm cho người khác.

Năm đó trên Vương Bản Sơn, đó là lần đầu tiên nàng trang điểm, lần đầu tiên nàng lạc nhịp, lạc trong thứ cảm giác mà một nữ nhân bình thường nhất đáng được hưởng.

Nàng gọi Tuyết, Tây Môn Tuyết... à không tên thật của nàng là Phong Xuy Tuyết mới đúng.

Mái tóc màu đỏ yêu mị của nàng quả thật không lẫn vào đâu được, đẹp đến mộng mị, đẹp đến làm người trầm luân.

Cũng là năm đó, Vô Song từng đánh giá nàng với Khinh Huyền, vẻ đẹp của nàng không thua Khinh Huyền, không thua Dạ Xoa của Thiên Long Giáo.

Việc năm đó đã qua, lúc này là hiện tại.

Hiện tại, nàng rời khỏi Thiên Ý Thành, bước lên thuyền lớn, về Đông Hải, trở về Phù Tang.

Cũng như đám người Hồ Phỉ, Cổ Đại Ngưu, Phong Xuy Tuyết rốt cuộc đã tốt nghiệp, là một sát thủ được Thiên Ý Thành công nhận.

Nàng vẫn trong nam trang, mái tóc màu đỏ cố gắng giấu trong chiếc mũ cao màu đen, nhìn nàng như một thư sinh nam tử gầy yếu mà cô độc.

Nàng so với khoảng thời gian 5 năm trước đã mạnh lên nhiều lắm nhưng ngay cả thế nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước biển rộng bao la, đôi vai gầy trĩu nặng khi nghĩ tới xứ Phù Tang, khi nghĩ đến lúc mình phải trở về.

Đứng trên thành thuyền, nhìn ra biển rộng, Tuyết hiểu chặng đường tiếp theo của mình khó khăn ra sao nhưng mà kể cả khó khăn hơn nữa thì nàng cũng phải đi, cuộc đời nàng mạnh mẽ quen rồi, mạnh mẽ thêm nữa có làm sao?.

"Mỹ nữ, đang nghĩ gì vậy? ".

Xuy Tuyết nhìn biển, nàng thật sự nghĩ tới rất nhiều việc nhưng tuyệt không nghĩ tới có người lại lên tiếng lúc này.

Ánh mắt nàng hướn về phía người phát ra âm thanh, nàng cũng không hỏi đối phương sao biết nàng là nữ giả nam trang, nàng chỉ quan sát nam tử này.

Kẻ này từ đầu đến chân là bạch y, thực sự rất có khí chất của người đọc sách lại thâm thân thể gầy gò thậm chí xanh xao, đương nhiên mấy thứ này không hấp dẫn được Xuy Tuyết, nàng bị chú ý bởi khuôn mặt đối phương, khuôn mặt đối phương không giống người Hán.

Nàng nghĩ nghĩ một chút, vẫn mở miệng mà hỏi.

"Ngươi không phải người Hán?, ngươi là người Phù Tang? ".
Nam tử gầy gò cười cười, hắn đúng là người Phù Tang, hướng về Xuy Tuyết mà đáp.

"Ta gọi Thiên Vũ Chính Tắc, là người Phù Tang, mỹ nữ ngươi cũng là đồng tộc đúng chứ? ".

Xuy Tuyết nhíu nhíu hai hàng lông mày, nàng quả thật không ngờ trên thuyền này vậy mà gặp đồng tộc nhưng mà nghĩ cũng không lạ, dù sao thuyền này cũng về Phù Tang, gặp người Phù Tang thì có gì là lạ?, bất quá họ đối phương thì đúng là lạ thật, họ Thiên Vũ.

"Thiên Vũ gia?, ngươi là người Thiên Vũ gia tộc? ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy bật cười nhưng mà nụ cười của hắn nhạt vô cùng.

"Thứ chi mà thôi, còn là thứ chi trong thứ chi có gì khoe khoang đâu chứ ".

Xuy Tuyết cũng không lấy làm lạ, Thiên Vũ là đại tộc đất Phù Tang, người mang họ Thiên Vũ thật sự không ít nhưng mà người xuất thân dòng chính Thiên Vũ gia thì lại không nhiều.

"Ta là con lai, phụ thân người Phù Tang, mẫu thân người Hán, ta họ Tây Môn tên gọi một chữ Tuyết ".

"Nhiều năm rời khỏi cố hương, nay mới có dịp trở lại, ngươi thì thế nào? ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy, rất trực tiếp nói rằng.

"Nhiều năm ở cố hương, vừa mói có dịp rời đi, nay đã phải trở lại ".

Xuy Tuyết nghe vậy khẽ cười, cho dù trong nam trạng nàng cười lên cũng rất đẹp, rất mê người, so với 5 năm trước, nàng thậm chí còn xinh đẹp hơn, còn thêm vài phần nữ tính, bớt đi vài phần lạnh lùng.

"Theo cách gọi của người Phù Tang chúng ta thì như thế nào nhỉ?, Chính Tắc Quân? ".

Nàng tự nói rồi tự trả lời, sau đó mới hỏi Thiên Vũ Chính Tắc.

"Chính Tắc Quân, cố hương của chúng ta hiện giờ thế nào? "._ _ _ _ _ _ _

Thiên Vũ Chính Tắc đương nhiên rất nguyện ý kể chuyện cho mỹ nhân nghe, chỉ cần là chuyện mà mỹ nhân muốn nghe, chỉ cần hắn có thể nói nhất định sẽ nói.

Thiên Vũ Chính Tắc một mặt cười nói, hắn gầy gò ốm yếu nhưng mà yêu đời vô cùng hơn nữa vẫn luôn vui vẻ mà sống, hắn như một tiểu mặt trời đang tỏa sáng vậy, tỏa ra thứ sức sống không phải ai cũng có được.

Cuộc đời của Thiên Vũ Chính Tắc vốn toàn là hắc ám nhưng mà hắn không để hắc ám nuốt lấy mình, cũng chẳng để mình hòa tan vào hắc ám, nếu thế gian là hắc ám vậy hắn là mặt trời, để hắn tự soi sáng cho cuộc đời của chính mình, thế là đủ rồi.

Thiên Vũ Chính Tắc hiện tại chưa là nhân vật gì nhưng chỉ cần hắn không chết sau này nhất định là một đại nhân vật của Phù Tang, như ở cái thế giới kia, Thiên Vũ gia để một tay hắn đến đỡ.

Thiên Vũ Chính Tắc trở về Phù Tang chính là nghe lời Vô Song sắp xếp, hắn cũng chẳng hiểu Vô Song nghĩ gì nhưng hắn đơn thuần không muốn chết, tính mạng còn ở trong tay người ta đương nhiên phải nghe theo.

Hắn mất công mất sức chạy đến Nam Thiếu Lâm hội quân, cũng chưa kịp thở dốc liền bị Vô Song đẩy về Phù Tang, chính Thiên Vũ Chính Tắc cũng không hiểu Cơ Vô Song muốn hắn làm gì, hắn chỉ biết đến Phù Tang đón một nam nhân, một nam nhân cũng gọi là Vô Song.

Ngoài cái vấn đề này ra, Thiên Vũ Chính Tắc còn biết thêm một điều, đại khái người đang uy hiếp mạng sống của hắn, người gọi là Cơ Vô Song kia đến từ Cổ Mộ Phái, cái phái này vừa nghe tên đã thấy không tốt lành, người thường sao lại lấy "mộ" đặt tên cho phái?, Thiên Vũ Chính Tắc hoàn toàn không hiểu bất quá Vô Song nắm tay to, Vô Song nói là đúng.

Rất mạc danh kỳ diệu, dù muốn hay không hắn cũng được kết nạp vào Cổ Mộ Phái, vẫn là câu nói kia, Vô Song nắm tay to vậy Vô Song đúng, Thiên Vũ Chính Tắc sẽ không phản kháng, hiện tại hắn cũng được coi là đệ tử Cổ Mộ cho dù hắn còn không biết Cổ Mộ có thật sự tồn tại hay không.

Thiên Vũ Chính Tắc có một thân thể phế vật đến không thể phế hơn nhưng trí tuệ của hắn không tầm thường, ánh mắt của hắn càng độc, đáng tiếc hắn muốn dùng ánh mắt nhìn mỹ nữ nhiều hơn là tu luyện.

Lần này lên thuyền, hắn gần như dùng ánh mắt quan sát toàn bộ nữ tử trên thuyền thậm chí cả nam tử, rốt cuộc rút ra một nhận xét... trên thuyền này có ba vị tuyệt thế mỹ nữ.

Một trong số đó không cần phải giới thiệu, nàng chính là Phong Xuy Tuyết.

Hai người còn lại Thiên Vũ Chính Tắc thậm chí còn không được nhìn thấy mặt bởi bọn họ đều dùng mặt nạ, một người lựa chọn thân áo dài màu xanh nhạt, một người thì y phục toàn thân đều màu đỏ, bắt mắt vô cùng.

Hai người này tuy hắn không rõ mặt nhưng chỉ cần nhìn thân hình, nhìn khí chất, Thiên Vũ Chính Tắc dám dùng mạng ra cược, hai vị này tất nhiên là tuyệt thế mỹ nhân, đáng tiếc hai nữ tử này từ khi lên thuyền đều ở trong một khoang thuyền nhỏ riêng biệt mà không đi ra ngoài, có thể ở trong một khoang thuyền riêng, có người phục vụ cơm bưng nước rót vậy tất nhiên thân phận không tầm thường, Thiên Vũ Chính Tắc cũng không muốn phiền phức, hắn vẫn rất yêu quý tính mạng.

Thiên Vũ Chính Tắc có ánh mắt cực tốt nhưng mà lần này cái nhìn của hắn vừa đúng lại vừa sai.

Trong hai nữ tử hắn coi là tuyệt thế mỹ nhân thì có một nam tử.

Nam tử này là người quen của Vô Song, hắn vẫn hay được gọi là Khẩn Na La hơn nữa từ trước đến nay mỗi lần xuất hiện vẫn cứ dùng nữ trang mà đi, khả năng giả nữ của hắn thậm chí còn cao hơn Vô Song một bậc, Khẩn Na La thua Vô Song chỉ là thua ở mặt khí chất mà thôi, nếu hai người cùng dịch dung, cùng giả làm nữ nhân bản thân Vô Song tất cam bái hạ phong.

Nữ tử còn lại có phải là tuyệt thế mỹ nhân hay không thì rất khó để biết, thế gian chẳng có mấy người được thấy dung mạo của nàng bất quá nàng cùng Vô Song đúng là có một đoạn nghiệt duyên , cũng có thể coi là quen biết, nàng gọi là Đông Phương Quỳnh Hương.

Quỳnh Hương cũng ra biển rồi, nàng theo Khẩn Na La đi về phía Phù Tang.

Ở trên con thuyền này, có lẽ chỉ có một mình Quỳnh Hương biết, đất Phù Tang sau này sẽ không yên bình, tuyệt đối không yên bình.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 42: Đau đầu

"Đông Phương tiểu thư, cứ theo đà này khoảng 3 ngày nữa chúng ta sẽ tới Phù Tang ".

Trong khoang thuyền nhỏ, Khẩn Na La nhìn thiếu nữ toàn thân mặc sắc đỏ đang lười biếng nằm trên giường kia mà nói.

Quỳnh Hương nghe vậy, nàng cũng chỉ khẽ "uhm" một tiếng, ánh mắt theo cửa sổ nhìn ra biển, cũng chẳng biết nàng đang nghĩ gì nữa.

Khẩn Na La không nhìn ra suy nghĩ của Quỳnh Hương, cũng chỉ có thể hỏi tiếp.

"Sau khi đến Phù Tang, ta sẽ dẫn tiểu thư tới gặp sư tỷ, có điều sau đó việc giữa chúng ta? ".

Quỳnh Hương lúc này mới nhìn Khẩn Na La bất quá chỉ nhìn chưa đến nửa giây rồi lại rời mắt đi, nhìn ra Đông Hải.

Khẩn Na La thấy vậy cũng chỉ có thể thở dài, Khẩn Na La biết Quỳnh Hương không muốn nói chuyện, cũng không dám làm phiền vì vậy rời đi.

Quỳnh Hương coi Ngọc Huyền như muội muội nhưng mà Khẩn Na La thì chẳng là gì cả, chỉ là kẻ hợp tác mà thôi, đêm hôm đó nàng nguyện ý cứu Ngọc Huyền nhưng lại để mặc cho Khẩn Na La tự sinh tự diệt, đây là sự khác biệt, giữa hai bên chỉ là hợp tác, chỉ là trao đổi.

Khẩn Na La là người hiểu việc này hơn ai hết, cũng chỉ có thể nói tới đây rồi lặng lẽ rời đi.

Về phần Quỳnh Hương?, đây là lần đầu tiên nàng ra biển, nàng sinh ra ở đại thảo nguyên Bắc Cương , lớn lên ở Võ Đang Sơn – Trung Nguyên sau đó lại về phương nam, đến Hắc Mộc Nhai, một đời nàng quả thật chưa từng đến Đông Hải chỉ là không rõ tại sao nàng cảm giác Đông Hải với nàng quen thuộc vô cùng.

Nàng cũng không lấy làm lạ, có rất nhiều thứ trên đời nàng cảm thấy quen thuộc vô cùng nhưng nàng chưa từng nhìn thấy trước đây, cũng chưa từng học qua, trong đầu nàng đơn giản là đã biết, đã tìm hiểu, nàng gặp mãi cũng thành quen.

Con thuyền này hướng đến Phù Tang, chủ thuyền là bậc đại phú đại quý, là đại thương gia của Vĩnh Lạc Thương Hội, là một đoàn hải thương có danh tiếng cực lớn ở nam phương, Vĩnh Lạc Thương Hội thậm chí có đến trăm năm cơ đồ bất quá ít ai biết đại đương gia của Vĩnh Lạc Thương Hội vốn là người của Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Cái này cũng không khó hiểu cho lắm, Nhật Nguyệt Thần Giáo trăm vạn giáo đồ nào phải hư danh?, đã là tôn giáo thì không quản xuất thân, trong trăm vạn giáo đồ không thiếu đại nhân vật.

Nhật Nguyệt Thần Giáo trăm năm cơ đồ, hùng cứ nam phương, cắm rễ gắp khu vực nam võ lâm cùng một mảng Tây Vực, độ ảnh hưởng của Nhật Nguyệt Thần Giáo chưa bao giờ là yếu cả, chẳng phải ngẫu nhiên cả Đại Thanh cùng Ngô Tam Quế đều muốn lung lạc Nhật Nguyệt Thần Giáo, tại thời điểm này Nhật Nguyệt Thần Giáo còn khổng lồ hơn cả Thiên Địa Hội.

Thiên Địa Hội sẽ dẫn người đi Phản Thanh Phục Minh tức là hô hoán người ta đi chết còn Nhật Nguyệt Thần Giáo đơn giản chỉ là tôn giáo, một tôn giáo bắt nguồn từ Bái Nguyệt Giáo, sẽ không bắt con người đi chết làm gì cả hơn nữa Nhật Nguyệt Thần Giáo hơn trăm năm cơ đồ, há phải Thiên Địa Hội có thể so sánh?, nên nhớ Tổng Đà của Thiên Địa Hội vốn ở Trịnh Vương Phủ tức là Đài Loan, tại khu vực Trung Nguyên gần như không có cửa so sánh với Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Nàng theo thuyền ra khơi hay nói đúng hơn con thuyền này chuẩn bị cho nàng, Nhật Nguyệt Thần Giáo dù sao cũng xuất thân từ Bái Nguyệt Giáo, tuy Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Bái Nguyệt Giáo đã thành sinh tử đại địch với nhau nhưng mà Nhật Nguyệt Thần Giáo vẫn có rất nhiều quan hệ tại đất Phù Tang, nên nhớ tại Phù Tang cũng không phải Bái Nguyệt Giáo một nhà độc đại, Nhật Nguyệt Thần Giáo là tử địch của Bái Nguyệt Giáo vậy tất nhiên sẽ được đối thủ của Bái Nguyệt Giáo kết thành minh hữu.

Thế lực kết làm minh hữu với Nhật Nguyệt Thần Giáo chính là vương thất Phù Tang tức Thiên Hoàng, dĩ nhiên đây gần như là một loại hữu nghị xã giao, hai bên cũng không tiếp xúc quá nhiều dù sao khoảng cách địa lý giữa hai bên là điều không thể bỏ qua.

Quỳnh Hương nhìn ra biển, nhìn những cánh hải âu trên bầu trời, bất giác thở dài một hơi.

Lúc trước ở Lệ Xuân Viện nàng rất nhàm chán cũng rất lười biếng nhưng hiện tại trên Đông Hải nàng thật sự rất mệt.

Nhật Nguyệt Thần Giáo hiện tại đã loạn thành một đoàn, là quần long vô chủ, người khác có thể không cảm nhận được nhưng mà nàng thì cảm nhận một cách rõ ràng vô cùng, vì vậy nàng rất đau đầu.

Nàng từ xưa đến nay chưa từng quản việc Nhật Nguyệt Thần Giáo, tất cả đều để đại ca giải quyết, nàng thậm chí chưa từng coi mình là người Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Nhật Nguyệt Thần Giáo hiện tại là một Nhật Nguyệt mà nàng không muốn nhìn thấy, hơn nữa nàng biết trong giáo có phản đồ, nếu không phải nàng biết lần ám sát đại ca bản thân đại ca cũng không chết chỉ sợ hiện tại nàng đã giết sạch cả Hắc Mộc Nhai.

Nhật Nguyệt Thần Giáo có trăm vạn giáo đồ nhưng mà Hắc Mộc Nhai thì không hơn nữa Quỳnh Hương có vốn để tin tưởng có thể đồ sát cả Hắc Mộc Nhai, chỉ bằng việc nàng là hôn thê của Phúc Khang An – Phúc Vương đồng thời là "thiếu chủ" của Võ Đang Phái, nàng có tư cách này, chưa kể nếu Đông Phương Bất Bại thật sự chết đi thì toàn bộ những kẻ vốn theo Đông Phương Bất Bại vào sinh ra tử, thề chết không sờn... chỉ sợ cũng thuộc về nàng.Quỳnh Hương rời khỏi Nhật Nguyệt Thần Giáo bởi nàng không muốn quản nữa, nàng hiểu đại ca muốn biến mất khỏi thế gian này một thời gian, đến cả nàng đại ca cũng không gặp, bản thân nàng tôn trọng quyết định của đại ca, cũng hiểu cho đại ca, vậy không bằng rời đi, rời xa Trung Nguyên.

Việc thứ hai khiến nàng đau đầu chính là Phúc Khang An.

Rất ít người biết, Phúc Khang An từng lên Võ Đang học nghệ, hơn nữa kẻ này cũng thú vị, hắn đến Võ Đang chỉ học dưỡng sinh hơn nữa năm đó hắn mới 7 tuổi, một đứa bé 7 tuổi đi học thuật dưỡng sinh?.

Quãng thời gian này, Phúc Khang An cùng Quỳnh Hương gặp nhau, sau đó hai người liền xuất hiện hôn phối, hôn phối do chính Hoàng Thái Sư đặt ra, là Hoàng Thái Sư cầu kiến Trương Tam Phong xin sắp xếp hôn sự này.

Giữa nàng cùng Phúc Khang An thật ra không có tình cảm, hai người giống một dạng bạn bè hơn, một đời Quỳnh Hương chỉ có hai bằng hữu, một người gọi Nhậm Doanh Doanh, một người gọi Phúc Khang An.

Nàng cùng Phúc Khang An rất thân thiết nhưng mấy ngày nay nàng có một suy nghĩ, một suy nghĩ mà chỉ cần nàng nghĩ tới thì không cách nào xóa đi được mà cũng không có cách nào chứng minh cái suy nghĩ này sai được.

Nàng không chứng kiến trận ám sát kia nhưng nàng hiểu phải dùng một lực lượng lớn đến mức nào mới dám đi ám sát đại ca, để xuất một lực lượng lớn như vậy chưa bao giờ là vấn đề đơn giản nhưng mà với một số người thì đây thật ra cũng không là vấn đề lớn, trong danh sách một số người kia có Phúc Khang An.

Nàng từ vài nguồn thông tin liền biết được hành động kia là do phản đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo cấu kết cùng Ngụy Trung Hiền nhưng mà bản năng chính nàng cũng không tin.

Ngụy Trung Hiền kể cả giết được đại ca thì thu được cái gì?, thu được Chân Quỳ Hoa Bảo Điển?, sau đó cuối đời gặp xuân, đột phá đế vị?, sau đó thì sao nữa?, dĩ nhiên sau đó thì không có sau đó, đây là giới hạn của Ngụy Trung Hiền rồi.

Nàng làm bạn với Phúc Khang An bao nhiêu năm?, thân với Phúc vương đến mức nào?, thử hỏi nếu một ngày nàng ngồi lên ngôi vị giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo vậy Nhật Nguyệt Thần Giáo sẽ đổ về phía ai?, đương nhiên là phía triều đình.

Nàng chưa bao giờ muốn cái ngôi vị kia nhưng mà nàng hiểu nếu đại ca chết, nàng sẽ không thể ngồi im nhìn cơ đồ của đại ca sụp đổ, nàng dĩ nhiên sẽ ngồi vào cái vị trí kia, hơn nữa chỉ cần nàng ngồi vào vị trí kia, Nhật Nguyệt Thần Giáo tuyệt không có người dám nói, toàn bộ Hắc Mộc Nhai sẽ bị huyết tẩy triệt để một lần sau đó chính là quyền lực tuyệt đối rơi vào tay nàng.

Tất nhiên cái suy nghĩ kia chỉ là suy nghĩ vậy giải thích thế nào sự kiện ở Hành Dương đây?.

Thân phận của nàng, người khác không biết nhưng Phúc Khang An không thể không biết.
Nàng tới Lệ Xuân Viện đạt được địa vị siêu nhiên đương nhiên là do Phúc Khang An sắp xếp.

Tại Hành Dương – Lệ Xuân Viện bản thân nàng suýt nữa rơi vào trong tay của Tu La Vương hay nói đúng hơn rất có khả năng rơi vào trong tay Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế là kẻ làm việc lớn, với võ công của nàng hắn sẽ dùng hết sức lôi kéo, tuyệt không hại đến nàng nhưng giam lỏng là việc có thể xảy ra hơn nữa Ngô Tam Quế có thực lực giam lỏng nàng, vấn đề là con trai của Ngô Tam Quế tức Ngô Ứng Hùng, kẻ này có đụng vào nàng hay không lại là một việc khác.

Nàng có tự tin bảo vệ mình an toàn trước Ngô Ứng Hùng nhưng tất sẽ có ác cảm với hắn sau đó là ác cảm với toàn bộ Ngô vương phủ.

Việc sau đó cũng không khó đoán, Võ Đang Phái vì nàng ra mặt, đồng nghĩa với phái Võ Đang rốt cuộc bị kéo xuống nước, tiếp theo nếu nàng lại ngồi vào vị trí giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo, trở thành một đời Đông Phương Bất Bại tiếp theo thì coi như định cục đã an bài, đây là một nước cờ chiếu của Thanh triều với Ngô Vương Phủ.

Nàng trước kia không nghĩ nhiều bởi nàng có mục tiêu của đời mình, có việc phải làm nhưng mà hiện tại nàng cũng chẳng hiểu tại sao, cái sứ mệnh đi theo nàng cả đời rốt cuộc lại được người khác đến nhận, tuy nàng không biết "người khác" kia là ai nhưng trong lòng quả thật cảm kích đối phương bởi hiện tại nàng bắt đầu có thể chân chính suy nghĩ rất nhiều vấn đề, trong đó có Phúc Khang An – Phúc Vương.

Nàng từ xưa tới nay chưa từng phản đối hôn sư của mình cùng Phúc Khang An, đơn giản bởi nàng biết vận mệnh của chính mình, một vận mệnh không có đường ra, hôn sự với Phúc Khang An vốn chỉ là dệt hoa trên gấm, nàng chắc gì đã sống được đến lúc tiến hành hôn sự kia?.

Hiện tại nàng có thời gian, ít nhất vận mệnh của nàng cũng không mờ mịt như xưa, như vậy nàng bắt đầu nhìn nhận lại một vài sự việc.

Nhìn vài sự việc, hiểu vài sự việc, càng nghĩ nàng càng cảm thấy mệt mỏi.

Vì mệt mỏi nàng quyết định ra biển, rời xa Trung Nguyên, nàng đến Phù Tang.

Tại sao nàng lại đến Phù Tang?, đáp án chỉ sợ thế gian chỉ có năm người biết.

Năm người này trừ nàng ra thì bao gồm Trương Tam Phong, Đế Thích Thiên cùng cả hai Vô Song.

Hàng ngàn năm trước, Đế Thích Thiên theo thuyền ra khơi, theo lệnh Tần Thủy Hoàng tìm Trường Sinh Dược.

Phù Tang có thể nói là nơi đầu tiên Đế Thích Thiên khởi nghiệp, khi đó hắn còn gọi là Từ Phúc.

Một nơi như vậy, không đến không phải đáng tiếc lắm sao?.

Vận mệnh của nàng từ nhỏ đã là đối đầu với kẻ gọi là Từ Phúc kia bất quá hiện tại có người gánh cho nàng cái vận mệnh này.

Nàng biết Từ Phúc ở Bắc Cương, nàng biết Bắc Cương đã trở thành một thế lực kinh khủng, chỉ đợi thời cơ sẽ nuốt chửng toàn bộ Trung Nguyên có điều nàng tự hỏi, Từ Phúc kinh doanh Bắc Cương tới trình độ kia, vậy hắn chẳng lẽ không đụng gì tới Phù Tang?.

Võ Đang Phái được lập ra để ngăn cản Bắc Cương, để đối đầu cùng Đế Thiên Cung của Đế Thích Thiên tuy nhiên Võ Đang Phái không phải vạn năng, ngay cả Trương Tam Phong cũng thế, làm sao có thể nắm được mọi thông tin trong thiên hạ?, lần này liền để Quỳnh Hương tự mình đến xem rốt cuộc Đế Thích Thiên có hành động gì nơi Phù Tang hay không?.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 43: Kinh diễm (1)

Năm tháng tuế nguyệt, lại một tháng trôi qua.

Một tháng với nhiều người không dài nhưng với nhiều người thì cũng có thể đủ làm rất nhiều việc.

Một tháng đủ để vài người đến nơi cần đến, đủ để vài người trải qua những việc bắt buộc phải trải qua.

Một tháng đủ để Tiểu Long Nữ nắm rõ Độc Cô Cửu Kiếm cùng Lăng Ba Vi Bộ, lúc này nàng tìm được thú vui mời, nàng được sư phụ dạy cầm thuật, khác với việc luyện công hay luyện võ, Tiểu Long Nữ thực sự say mê với cầm, với thứ nghệ thuật này.

Cơ Vô Song không dám nói mình là đại hành gia về cầm đạo nhưng cũng có thể nói là một sư phụ tốt, những gì Tiên Âm dạy cho Vô Song thì Cơ Vô Song đều mang hết ra mà dạy cho Tiểu Long Nữ, như đã nói bản thân nàng vẫn luôn cảm thấy đại đồ đệ này thích hợp nhất là khoanh chân một chỗ mà cầm một cây huyền cầm.

Tiểu Long Nữ cùng Vương Ngữ Yên thực sự là hai đại bình hoa xinh đẹp nhất Kim Dung, không phải nói các nàng không có đất diễn nhưng tính cách của các nàng thực sự rất nhạt, bản thân Vương Ngữ Yên tại thế giới này thì Vô Song chưa gặp, Vô Song cũng không dám nhận xét nhưng mà đại đệ tử của nàng thực sự cực thích hợp làm bình hoa, một bình hoa xinh đẹp nhất thiên hạ.

Tiểu Long Nữ không có nhận thức về tam quan, không có nhận thức về thế giới này , thế giới của nàng chỉ là Cổ Mộ, gia đình của nàng chỉ có sư tỷ cùng Tôn bà bà, sau này liền có thêm sư phụ, đây là tất cả những thứ nàng biết, nàng hiểu, nàng quan tâm.

Tiểu Long Nữ có tính cách bình bình đạm đạm, nàng cũng không phải dạng nữ nhân sẽ biết nghĩ cho nam nhân của mình, sẽ biết tính toán cho nam nhân của mình, nàng cũng chẳng đủ ôn nhu mà chăm sóc ai, nàng chỉ có thể ở bên cạnh người yêu một đời một kiếp, bách thế không rời, vĩnh kiếp không thay lòng.

Tiểu Long Nữ có sai lệch rất lớn về tam quan, nàng không hiểu rất nhiều thứ vì vậy nàng trong suốt vô bì, nhiều khi nàng rất ngốc, rất hồn nhiên nhưng mà chính nàng lại không biết nàng ngốc.

Không biết tại sao, Vô Song đối với Tiểu Long Nữ yêu thích không thôi, Vô Song không rõ đây có phải tình cảm hay không nhưng mà nàng thực sự không muốn để đại đệ tử này của mình ngộ nhập phàm trần, nàng sinh ra đã cách xa khỏi thế giới bên ngoài, nàng sinh ra mang theo vẻ đẹp của tiên nữ nơi cửu thiên, chi bằng cả đời này vẫn làm tiên nữ của nàng, cứ như vậy mà sống, không chịu bi hoan ly hợp, một đời chỉ làm điều mình thích, một đời không quan tâm ánh mắt thế nhân.

Một tháng nay ở Cổ Mộ, quan hệ của Tiểu Long Nữ cùng Vô Song lại càng thêm thân thiết, lúc trước Vô Song là sư phụ của Tiểu Long Nữ, đương nhiên nàng sẽ không dám cãi lời Vô Song nhưng đó là về mặt lý trí, về mặt nhận thức của nàng, chỉ có bây giờ nàng mới thực sự là về mặt "cảm giác", về mặt "con tim", dĩ nhiên giữa cả hai không phải là tình yêu hoặc chí ít nó không giống tình yêu.

Tiểu Long Nữ chăm chú đánh đàn, tiếng đàn của nàng vang vọng giữa các vách đá Cổ Mộ, nàng đánh đàn còn Vô Song múa kiếm, dưới ánh trăng len lỏi xuyên qua vách đá Cổ Mộ, thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo kia lại càng làm tăng thêm tiên khí cho tổ hợp hai người.

Tiểu Long Nữ mạnh lên, Vô Song cũng phải tìm cách mạnh lên, trong khoảng thời gian này nàng rốt cuộc cũng đọc xong toàn bộ thư tịch của Cổ Mộ Phái, phái Cổ Mộ là một trong số ít môn phái trong thiên hạ không chú trọng nội lực mà chú trọng chiêu thức cùng thân pháp, lấy chiêu thức tinh diệu cùng tốc độ hơn người mà chế thắng địch nhân.Về mặt đạo lý mà nói, Cổ Mộ Phái với Quỳ Hoa Lão Tổ có suy nghĩ giống nhau bất quá phái Cổ Mộ chung quy cũng không thoát ra được khỏi ảnh hưởng của đạo gia, võ công vẫn mang theo giáo lý đạo gia, vì vậy vẫn không dám điên cuồng như Quỳ Hoa Lão Tổ, bất chấp tất cả các loại thuộc tính khác chỉ dồn cho khinh linh, dồn tất cả cho tốc độ, lấy tốc độ mà vô địch đương thời.

Võ học Cổ Mộ thật ra không hẳn là không chú trọng nội lực bởi sau này vẫn cứ phải tu luyện Ngọc Nữ Chân Kinh, sau đó tu luyện tới Song Tu Âm Dương mới có thể chân chính đạt đến cực hạn của nội công Cổ Mộ vì vậy nói đúng ra nội lực của phái Cổ Mộ không được đánh giá cao, nó không thể sánh được với chiêu thức cùng khinh công Cổ Mộ.

Thân là chưởng môn Cổ Mộ hiện tại, Vô Song cũng đang thử thay đổi võ học Cổ Mộ, đang thử kết hợp Cửu Âm Chân Kinh vào trong nội lực Cổ Mộ để có thể khiến phái Cổ Mộ chân chính đạt được hoàn mỹ, đương nhiên đây là một chặng đường rất dài, Vô Song mới chỉ là có ý tưởng nhưng còn chưa bắt tay vào làm, Cửu Âm Chân Kinh liên lụy quá nhiều, chưa kể còn có Hoàng Thường ở đó, nếu không phải vạn sự đều nắm chắc Vô Song sẽ không thử.

Ngoài cái điểm này ra, Vô Song rốt cuộc cũng từ trong thư phòng của Cổ Mộ mà nhìn ra Tiểu Long Nữ tu luyện Băng Tâm Triệt Ngọc Cốt Thần Công, hơn nữa vừa nghe Vô Song đã hiểu đó là công phu gì.

Năm xưa vì công phu này đã hủy một đời của Tiên Âm cô cô, hủy luôn con đường võ đạo của cô cô, vì vấn đề này Vô Song cũng từng đi hỏi Vô Hà Tử.

Băng Tâm Triệt Ngọc Cốt Thần Công thật sự không có cách giải, một khi thần công bị phá thì đến cả lão đầu cũng không có biện pháp giải, nếu không với sự quan tâm của ông cho cô cô, chẳng nhẽ lão đầu lại trơ mắt đứng nhìn?.

Lão đầu thực sự rất quan tâm Tiên Âm Động, hơn nữa lão đầu đặc biệt thương tiếc cô cô thậm chí coi cô cô như con gái ruột vậy, nếu không vì thế năm xưa lão đầu tuyệt không vì cô cô thỉnh cầu mà nhận nuôi Vô Song, nên biết phụ thân Vô Song năm đó làm ra hành động kinh thiên gì, phải biết một khi nhận nuôi Vô Song sẽ chịu một thứ áp lực lớn vô cùng ấy vậy lão đầu vẫn cứ nhận.
Tiên Âm Động là một môn phái rắc rối, một môn phái cũng chẳng biết phải nhận xét là mạnh hay yếu, chỉ biết Tiên Âm Động hiện tại cũng chỉ còn một mình cô cô Tiên Âm, một mình nàng cố gắng duy trì cái "đại" môn phái này.

Đại đệ tử Tiên Âm Động vì tình mà hủy thần công, nhị đệ tử Tiên Âm Động là nữ tử bị chịu bao điều tai tiếng, chịu cả thiên hạ rèm pha phỉ nhổ, tam đệ tử của Tiên Âm Động theo người ra khơi vì tình rốt cuộc lựa chọn tới Đông Hải, tứ đệ tử lại liều sống liều chết vì Thiên Long Giáo, đến nay còn chưa có đường ra, một Tiên Âm Động như vậy không thương cảm sao được?.

Lại nói tới Vô Song hiện tại, Vô Song sau khi biết Tiểu Long Nữ tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công thì cũng hoảng sợ vô cùng, cũng may trong Cổ Mộ hiện tại không có nam nhân, Tiểu Long Nữ tạm thời không bị ủy hiếp, cũng vì lý do phát hiện ra Tiểu Long Nữ luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công mà Vô Song mới chưa đi đón Dương Quá vội.

Nếu Tiểu Long Nữ vẫn đi theo cốt truyện, vẫn là Tiểu Long Nữ trong Kim Dung... nàng thật sự sẽ chết.

Tiên Âm cô cô mới chỉ vì tình mà hủy thần công, nàng còn chưa đến mức phải chết nhưng Tiểu Long Nữ rất có thể đi càng xa hơn cô cô, vậy tức là nàng thật sự phải chết.

Dĩ nhiên việc gì cũng phải suy nghĩ thật kỹ, Vô Song sẽ không vì Tiểu Long Nữ mà hủy đi Dương Quá, hơn nữa Vô Song thật ra đã nghĩ kỹ, đời này Tiểu Long Nữ cũng không phải sư phụ của Dương Quá mà là mình, vậy hai người cũng sẽ không thật sự đến với nhau chứ?.

Thời gian một tháng trôi qua, cũng là lúc Vô Song đến đón Dương Quá bởi thời gian này cũng đủ cho Dương Quá chịu khổ ở Toàn Chân Giáo, đủ để Dương Quá có hận thù với phái Toàn Chân.

Vô Song cũng không phải có ác cảm với Dương Quá mà bắt Dương Quá chịu khổ chỉ là có những việc Dương Quá bắt buộc phải trải qua hơn nữa Dương Quá luyện được Liệu Thương Thiên, cuộc sống trên Toàn Chân Giáo cũng không phải quá khó khăn như trong nguyên tác.

_ _ _ _ __ _ _ _

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau