CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 761 - Chương 765

Quyển 5 - Chương 34: Không đề

Quách Tĩnh cùng Kim Luân thực sự đều đã siêu phàm khỏi phạm trù võ giả, tại thời điểm này tuổi tác của Kim Luân cùng Quách Tĩnh cũng không lệch nhau là bao đồng thời ngay cả thực lực cũng tương đương, đều là cấp bậc chuẩn đế.

Nguyên nhân tại sao Quách Tĩnh lại mạnh đột biến như vậy?, nguyên nhân này Vô Song vẫn chưa tìm ra nhưng Vô Song có thể tạm thời đoán được, Vô Song hoài nghi ngoại trừ đám người Thất Quái cùng Hồng Thất Công ra thì Quách Tĩnh có một vị sư phụ khác là Hoàng Thường hoặc ít nhất Quách Tĩnh đi lại đủ gần với Hoàng Thái Sư.

Về phía Kim Luân thì không cần nói, hắn là một trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên, dĩ nhiên mạnh vượt xa khỏi thởi điểm nguyên tác, chỉ cần bằng chân tài thực học bản thân Kim Luân cũng đủ sức đánh chết Tử La Lan trong trạng thái ma hóa, hai bên cách biệt như trời với đất vậy.

Kim Luân cùng Quách Tĩnh chiến đấu, chiêu đầu tiên liền đã giống với nguyên tác nhưng từ chiêu thứ hai đi thì không.

Kim Luân thì vẫn cứ là Kim Luân, lấy lực chứng đạo, lấy lực phá pháp nhưng mà Quách Tĩnh thì không giống với nguyên tác lắm bởi Quách Tĩnh đang sử dụng Không Minh Quyền, một loại chí âm chí nhu quyền pháp đánh với Kim Luân.

Bản thân Quách Tĩnh nói tốt thì là người kiên nghị nhưng nói xấu thì là người cố chấp, Quách Tĩnh lần này tới Toàn Chân Giáo vậy đương nhiên coi mình là nửa Toàn Chân đệ tử, vậy phải dùng Không Minh Quyền chiến đấu với Kim Luân.

Không Minh Quyền của Quách Tĩnh thì chưa đạt được đến cái đẳng cấp của Vương Trùng Dương tại thế giới kia, chưa thể tạo thành Vực của riêng mình nhưng quyền ý cùng quyền khí đã cực hùng hậu, thêm vào Song Thủ Hổ Bác Thuật thì cho dù Vương Trùng Dương dưới tình trạng không mở ra "Vực" thì quyền thuật vẫn không sánh bằng Quách Tĩnh.

Không Minh Quyền cộng thâm Song Thủ Hổ Bác vốn là một cặp trời sinh, quyền ra như thác đổ, quyền quyền nối đau mà đến, càng đánh càng mạnh, càng đánh uy thế càng cường.

Khi Quách Tĩnh đối chọi với Kim Luân, rất hiển nhiên Kim Luân lập tức lộ ra xu thế hạ phong bởi quyền của Kim Luân uy lực vô cùng nhưng đánh vào Không Minh Quyền chí âm chí nhu của Quách Tĩnh thì như người đấm vào mặt nước, chung quy có lực nhưng không thể phát, quyền xuất ra 10 phần thường thường chỉ có 7 phần vừa ý.

Hai người tính cách đều giống nhau, đều thích cận thân chiến đấu, hơn nữa trình độ vượt xa nhân thế, chỉ trong chớp mắt hai bên đã giao thủ với nhau hơn trăm quyền nhưng mà cho dù là loại người như Hoắc Đô cùng Đạt Nhĩ Ba lúc này cũng nhìn ra sư phụ của mình có chút chật vật.

Tình hình trận chiến rất quỷ dị, một bên là đoàn hơn hai mươi người, một bên là Quách Tĩnh độc thân mà đến nhưng mà đội ngũ hơn hai mươi người sau lưng Kim Luân đã phải chạy thật xa ra khỏi vị trí của sư phụ bởi kình phong trên người Kim Luân quá mức khủng bố.

Kim Luân luyện Long Tượng Bàn Nhược Công hơn nữa hắn đã luyện tới tầng 11 đỉnh phong, chỉ cần đột phá tầng 12 chỉ sợ hắn sẽ sánh ngang với Long Tượng Cổ Phật tại thế giới kia, nếu đột phá tới tầng 13 hắn chính là nhân vật sánh ngang với Ngũ Đế Trung Nguyên, tất nhiên Kim Luân có thật sự làm được không thì lại là một việc khác.

Kim Luân luyện Long Tượng Bàn Nhược Công tới cảnh giới xưa nay hiếm, gần như chỉ có một mình hắn có thể đi xa đến mức này trên con đường luyện thể, khi Kim Luân vận công thì Long Tương Khí lập tức từ cơ thể hắn sinh ra, Long Tượng Khí mang theo sắc bạc mờ mờ bao quanh người Kim Luân, nó sẽ như mộ lưỡi cưa cắt qua bất cứ vật gì trong phạm vi công kích của Kim Luân.

Long Tượng Bàn Nhược Công thật sự rất biến thái bởi vì lúc này Kim Luân chẳng khác gì đang mơ ra một "vực" của riêng mình cả, cái Long Tượng Khí vô biên vô hạn sinh ra trên người hắn chẳng khác gì kiếm khí tồn tại trong Kiếm Vực, khác biệt duy nhất là phạm vi ảnh hưởng của nó mà thôi.

Mở ra Long Tượng Bàn Nhược Công, Kim Luân cận thân chiến đấu gần như vô địch, giống với một đầu dã tượng lao về phía trước, bất cứ vật gì lại gần hắn đều bị đánh bay đi, mỗi quyền của Kim Luân đánh xuống lại mang theo vạn cân cự lực, quyền có thể rời non, quyền có thể lấp biển.

Lực quyền của Kim Luân là không phải bàn cãi, khí thế của Kim Luân như rồng như hổ nhưng mà ở phía ngược lại, Quách Tĩnh một mực có thể quyết đấu với Kim Luân hơn nữa trên người Quách Tĩnh gần như không có bất cứ một dư kình ba động nào, nếu quanh người Kim Luân có thể gọi là "kinh đào hải lãng" thì bản thân Quách Tĩnh chính là "trời yên biển lặng", kỳ dị vô cùng.

Nếu chỉ từ khí thế mà nói đương nhiên sẽ cảm thấy Kim Luân áp đảo Quách Tĩnh nhưng mà hai người đại chiến trăm quyền nhưng Kim Luân lại chưa thể tiến lên một bước, hai người cứ thế tự kiềm chân nhau hơn nữa khí kình khủng khiếp của Long Tượng Bàn Nhược Công cứ đánh vào người Quách Tĩnh thì lại như đá chìm đáy biển, biến mất vô ảnh vô tung.

Đây chính là chỗ lợi hại của Không Minh Quyền, quyền pháp chí âm chí nhu trong thiên hạ như tạo thành một tấm màng vô hình, giúp "nhu" hóa mọi loại lực lượng tiến vào phạm vi khí tràng của Quách Tĩnh, Long Tượng Bàn Nhược Công của Kim Luân thực sự rất bị Không Minh Quyền áp chế.

Khi đấu với Vô Song, quyền ảnh của Quách Tĩnh xuất hiện như mưa, khí thế liên miên bất tuyệt đấy là vì Quách Tĩnh nhất định phải khắc chế Vô Song, phải giảm tối đa không gian hoạt động của Vô Song, nếu không Quách Tĩnh biết mình nhất định không theo kịp tốc độ của Vô Song mà sẽ rơi xuống hạ phong.

Đấu với Vô Song thì đánh theo dạng khắc chế Vô Song, đấu với Kim Luân thì lại đánh theo dạng khắc chế Kim Luân, một bộ Không Minh Quyền này được Quách Tĩnh sử dụng đến mức tùy tâm sử dục, lô hỏa thuần thanh, dĩ nhiên Quách Tĩnh có thể làm được một bước này thì Không Minh Quyền còn chưa đủ, vấn đề là Quách Tĩnh có Song Thủ Hổ Bác, như đã nói Song Thủ Hổ Bác đi cùng Không Minh Quyền chính là tuyệt phối, nó thậm chí sánh ngang với bộ đôi tuyệt học của Tiêu Dao là Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công.

Khí kình từ người Kim Luân phát ra bao nhiêu đều cứ bị Quách Tĩnh hóa giải bấy nhiêu có điều hiện tại Quách Tĩnh cũng có chút nhăn lông mày lại.Kim Luân là bậc đại nhân vật của võ lâm Bắc Cương cùng triều đình Mông Cổ, nhân vật như Kim Luân sao có thể không nhìn ra mình đang ở thế dưới trong cuộc so đấu quyền thuật này?, ấy vậy mà Kim Luân vẫn cứ cố chấp dùng Long Tượng Bàn Nhược Công, cố chấp lấy công bù thù, một đường một phá Không Minh Quyền của Quách Tĩnh.

Quan trọng nhất là Quách Tĩnh nhìn thấy khuôn mặt của Kim Luân, trên khuôn mặt của Kim Luân không có một tia lo lắng.

Kim Luân quả thật không lo lắng, cho dù hắn có chút bất ngờ với Không Minh Quyền của Quách Tĩnh nhưng mà Không Minh Quyền ngay cả có thể ép được Long Tượng Bàn Nhược Công thì Kim Luân cũng không sợ bởi Long Tượng Bàn Nhược Công không chỉ mạnh về uy lực mà còn "trâu bò" vô cùng, tức là cho dù Kim Luân đánh không lại Quách Tĩnh, cho dù nhìn quyền thuật của Quách Tĩnh khắc chế Kim Luân nhưng vì Quách Tĩnh phải dùng một lượng năng lực rất lớn từ Không Minh Quyền hóa giải khí kình do Kim Luân sản sinh ra dẫn tới Không Minh Quyền của Quách Tĩnh cũng không có được uy lực kinh khủng như lúc đánh với Vô Song, uy lực cỡ này không gây tổn thương cho cơ thể Kim Luân được.

Kim Luân đang muốn xem, Quách Tĩnh có thể chịu được bao lâu, là ngàn chiêu, hai ngàn chiêu, ba ngàn chiêu, năm ngàn chiêu hay lâu hơn nữa?, Kim Luân đều sẵn sàng tiếp.

Trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên thực sự không ai nguyện ý luận bàn với Kim Luân bởi kẻ này không phải chỉ là bậc võ si hàng đầu Bắc Cương mà còn là nhân vật trâu bò nhất Bắc Cương, sức bền, sức chịu đựng, khả năng phòng ngự của cơ thể Kim Luân đều đã rèn luyện đến mức biến thái.

Luyện thể cường giả vốn không phải xem nắm đấm to bao nhiêu mà phải xem thân thể biến thái bao nhiêu, Long Tượng Bàn Nhược Công tầng 11 đã đúc cho Kim Luân một thân thể không phải của con người.

Hai người đấu với nhau, không có hoa chiêu mà càng khinh thường hoa chiêu, Kim Luân chỉ công không thủ hơn nữa hắn còn không thèm lấy công bù thủ, cứ như vậy dùng thân thể ngạnh kháng Không Minh Quyền của Quách Tĩnh, Quách Tĩnh đánh vào người Kim Luân hai quyền thì hắn cũng đánh lại Quách Tĩnh hai quyền, khí thế chiến đấu của hai bên bắt đầu càng ngày càng trở nên lăng lệ.

Một điều chết người nữa là, trong hai người Quách Tĩnh cùng Kim Luân không một ai muốn lùi lại nửa bước, bởi cả hai đánh đến cái trình độ này chỉ cần một phương lùi lại vậy phương kia tất có thể thu tay, tất có thể vỗ ngực tự xưng là mình chiếm thế thượng phong.

Kim Luân có thân thể biến thái vô cùng, một thân thể không phải của con người nhưng mà Quách Tĩnh đã luyện Cửu Âm Chân Kinh hơn hai chục năm, tinh hoa của Cửu Âm Chân Kinh đã nắm rõ mồn một, bằng vào Cửu Âm Chân Lực liên tục chuyển động trong thể nội, bằng vào Liệu Thương Thiên liên tục tự động chữa trị thương thế, Quách Tĩnh quả có vốn tiếp tục đấu cùng Kim Luân.

Trận chiến này liền biến thành một trận chiến đọ sức bền, người nào có thể chịu được lâu hơn vậy người đó tất thắng, loại chiến đấu này thực sự rất nguy hiểm bởi cả hai đều không muốn lùi thậm chí đều gần như đại diện cho quốc gia mà chiến, cứ như hai con trâu húc nhau đến chết vậy, hoặc là một người tự động rút lui hoặc là đánh đến mức một trong hai người không có cách nào đứng lên được nữa.

Tình hình chiến trận hiện tại gần như chỉ có thể chấm dứt nếu một người nhận thua hoặc có bên thứ ba xen vào nhưng mà ở đây ai có thể xen vào mà ngăn cản hai con trâu đầm này?.

Lúc này Khưu Xử Cơ rốt cuộc cũng đã đến nơi, nhưng mà Khưu Xử Cơ căn bản không có cách nào chen chân vào được, đừng nhìn phía Quách Tĩnh không có kình lực tràn ra ngoài nhưng chỉ cần Khưu Xử Cơ tiến vào vòng chiến của hai người chỉ sợ lập tức bị đánh bật ra ngoài, nhẹ thì gãy xương trọng thương, nặng thậm chí có thể mất mạng.Khưu Xử Cơ lúc này cũng đã đột phá cấp bậc ngũ tuyệt nhưng mà chiến lực của hắn cũng chỉ rơi vào khoảng nhị tinh tới tam tinh, đến gần trận chiến của những kẻ có khả năng "sát đế" thì gần như nắm chắc cái chết.

Khưu Xử Cơ đã như vậy thì Hoắc Đô cùng Đạt Nhĩ Ba lại càng không có tư cách.

Dĩ nhiên nơi này thật sự có người có tư cách hơn nữa người này còn đang hứng thú đánh giá trận chiến.

Vô Song ở trong Cổ Mộ, từ một nơi bí mật đang quan sát trận chiến giữa Kim Luân cùng Quách Tĩnh, Cổ Mộ vốn là nơi để Vương Trùng Dương chống lại quân Kim, là hậu phương cuối cùng của Vương Trùng Dương trong kháng chiến chống Kim, một nơi như vậy sao lại không thể có cách quan sát tình hình bên ngoài đây?, nếu không thể quan sát tình hình bên ngòa thì lấy cái gì làm hậu phương cuối cùng?, chẳng nhẽ chui vào trong Cổ Mộ liền trở thành ba ba trong rọ đợi người tới giết?.

Lại nói tới Vô Song, bản thân Vô Song đang đánh giá Kim Luân cùng Quách Tĩnh hay cụ thể là Kim Luân, không phải vì Vô Song muốn giữ cảm giác thần bí, cảm giác cao nhân mà không xuất hiện mà bởi vì Vô Song đang nhìn Kim Luân xử Long Tượng Bàn Nhược Công tầng 11 đỉnh phong.

Long Tượng Bàn Nhược Công của Vô Song còn đang cố gắng đột phá tầng 8 mà nay thấy một người sử dụng tầng 11 đỉnh phong thì Vô Song sao có thể không quan sát, không nhìn một chút?, quả thật nhìn Kim Luân ra tay, nhìn Kim Luân vận Long Tượng Khí có thể cho Vô Song rất nhiều kinh nghiệm, Vô Song thậm chí tin tưởng nếu có thể quan sát thêm một đoạn thời gian chỉ sợ nàng có thể thật sự đột phá Long Tượng tầng 8.

Vô Song cũng hiểu mình không thể quan sát quá lâu mà không xuất hiện nữa bởi Vô Song cũng nhìn ra tình hình trận đấu này.

Trận chiến này tính ra sẽ là thế hòa, đánh kiểu gì cũng sẽ là hòa, Kim Luân chắc chắn có rất nhiều bài chưa lật còn Quách Tĩnh thì chưa bao giờ là kẻ có thể dễ đối phó cả, quân bài của Quách Tĩnh cũng còn rất nhiều tuy nhiên Quách Tĩnh thì không thể ma hóa còn Kim Luân có thể.

Tử La Lan là người yếu nhất trong Thất Đế Tử còn có thể ma hóa thì Kim Luân sao không thể ma hóa?.

Nơi này đồng không mông quạnh không có ai, chỉ có Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ là người ngoài, chỉ cần Kim Luân cùng Quách Tĩnh đánh đến mức chân lực hao mòn sau đó Kim Luân trực tiếp ma hóa thì Quách Tĩnh có khả năng mất cả mạng sống.

Đây mới là quân bài chưa lật lớn nhất của Kim Luân, từ đầu đến cuối Kim Luân không có ý định luận bàn hay so đấu với Quách Tĩnh, Kim Luân là muốn giết Quách Tĩnh.

Thở dài một hơi, rốt cuộc Vô Song quay đầu mỉm cười với Tiểu Long Nữ mà nói.

"Long nhi, gẩy đàn đuổi khách thôi, đám người này ồn ào đến đây đủ rồi ".

Tiểu Long Nữ một bên quan sát trận đấu đã lâu, nàng đương nhiên cũng như Vô Song 6 năm trước căn bản không thể nhìn rõ trận chiến nhưng mà nàng có thể cảm khí được Quách Tĩnh cùng Kim Luân chiến đấu, nhìn hai bậc chuẩn đế sinh tử quyết đấu quả thật có thể cho nàng rất nhiều lợi ích, chí ít vượt xa Vô Song tại thời điểm 6 năm trước, dù sao hiện tại nàng mạnh hơn Vô Song khi đó nhiều, chưa kể nàng còn đang học và nghiên cửu Độc Cô Cửu Kiếm, nhìn vào chiêu thức của Kim Luân cùng Quách Tĩnh nàng dĩ nhiên càng phải có cảm ngộ.

Đang nhắm mắt cảm khí theo cách sư phụ dạy, nàng đột nhiên nghe sư phụ nói liền mở mắt ra, ngoan ngoãn gật đầu với Vô Song.

"Vâng thư sư phụ ".

Lúc này quả thật cũng nên đuổi khách hay đúng hơn nhìn Kim Luân cùng Quách Tĩnh bản thân Cơ Vô Song cũng cảm thấy nóng người, không phải với Quách Tĩnh mà là với Kim Luân, Cơ Vô Song rất muốn xem Kim Luân ma hóa xong thì sẽ là cái dạng gì?.

_ _ _ __ _ _ __

P/S: Chương chỉ có tác dụng không bị -exp.

Quyển 5 - Chương 35: Đuổi khách

Tài đánh đàn của Tiểu Long Nữ tuy không thể sánh bằng Quỳnh Hương thậm chí thua xa Hoàng Dung nhưng mà quả thật không tệ, hơn nữa còn là trong tình trạng nàng không có minh sư chỉ dạy, toàn bộ chỉ là đọc sách mà thành thì lại càng được Vô Song đánh giá cao.

Tiểu Long Nữ thực sự có tư chất rất tốt hơn nữa thú thật nếu không phải vì cầm thuật của Vô Song cũng chẳng phải cao siêu hàng đầu gì thì Vô Song thậm chí tính hướng Tiểu Long Nữ theo đường cầm sư.

Nghĩ mà xem, một tuyệt thế mỹ nữ có thứ khí chất khác biệt với toàn bộ thiên hạ, không nhiễm một tia bụi trần, một tà áo trắng tinh khôi đầy tiên khí lại cầm một cây huyền cầm thì có thể thoát tục bậc nào?, trong mắt Vô Song với thứ nhan sắc cùng khí chất của Tiểu Long Nữ thì nàng đi theo đường cầm sư mới là hợp lý nhất.

Trong nguyên tác Kim Dung cũng không để cho Tiểu Long Nữ có quá nhiều cơ hội thể hiện cầm kỹ nhưng đúng là mở đầu cho sự xuất hiện của nàng chính là tiếng đàn, trùng hợp là tiếng đàn của nàng khi đó cũng dùng để đuổi khách.

_ _ _ _ __ _

Kim Luân Pháp Vương lúc này càng đánh càng thống khoái, càng đánh nội tâm càng vui vẻ bởi Vô Song đoán không sai, Kim Luân Pháp Vương muốn giết Quách Tĩnh.

Kim Luân Pháp Vương chẳng có lý do gì để sợ phiền phức khi giết Quách Tĩnh cả, cả hai đều lấy thân phận nhân sĩ võ lâm luận bàn , lấy thân phận giang hồ chiến đấu khi đó xảy ra nhân mạng là bình thường, tuy có rất nhiều phiền phức có thể xuất hiện khi Quách Tĩnh chết đi nhưng Kim Luân hắn sợ ai?, Bắc Cương nào phải sợ Trung Nguyên bao giờ?.

Phiền phức duy nhất là Kim Luân không chắc chắn có thể giết Quách Tĩnh, cho dù Kim Luân có mơ ma hóa lên đi chăng nữa thì vẫn có khả năng rất lớn Quách Tĩnh chạy được, nơi này vốn là đất Trung Nguyên, chỉ cần bất cẩn một chút thì ngay cả Kim Luân cũng nửa bước khó đi, có rất nhiều nhân vật Kim Luân không muốn đối đầu ở cái đất Trung Nguyên này, điển hình chính là vị thái sư đương triều kia.

Muốn giết Quách Tĩnh một cách yên ổn nhất cũng chỉ có thể đợi cả hai đánh đến kiệt sức sau đó lại bắt đầu ma hóa, như vậy khả năng Quách Tĩnh chết là trăm phần trăm, đương nhiên ma hóa xong thì Kim Luân sẽ phải nghĩ cách giết chết tất cả nhân chứng quan sát xung quanh, ngoại trừ Hoắc Đô cùng Đạt Nhĩ Ba ra bản thân Kim Luân chỉ sợ sẽ giết sạch tất cả sinh vật sống nơi đây.

Ma hóa là thứ không tồn tại trên thế gian này, Kim Luân cũng không tin Quách Tĩnh có đề phòng, một khi ma hóa lên Kim Luân đến cả Cửu Dương Thần Tăng còn dám chiến thì huống gì Quách Tĩnh?, trong mắt Kim Luân thì mình đang đánh cùng một cỗ tử thi không hơn không kém, mỗi lần có cảm giác quyền của Quách Tĩnh đánh lên người mình thì Kim Luân lại càng vui vẻ, hắn biết được Quách Tĩnh tấn công càng nhiều, dùng sức càng nhiều thì chỉ càng nhanh chết.

Kim Luân hiện tại đã thậm chí nghĩ đến trở về Bắc Cương sẽ mang chiến tích này khoe mẽ với Gia Luật Võ Thần, miêu tả trận chiến này diễn ra thế nào, Kim Luân hắn phải bỏ cái giá lớn bao nhiêu, nghĩ đến lúc bản thân có thể ở trước mặt Gia Luật Võ Thần thoải mái nâng lên chiến công này thì sao Kim Luân có thể không vui đây?.

Tiếc cho Kim Luân là Quách Tĩnh vốn là nhân vật chính, mang theo số mạng khổng lồ, Quách Tĩnh chắc chắn sẽ không chết ở nơi đây.

Khi mà hai con trâu đầm vẫn đang liên tục lao vào nhau một bước không ngừng, khi mà chiêu số giao đầu càng ngày càng nhiều, hai bên đã đánh gần ngàn chiêu thì từ nơi Cổ Mộ âm u có một khúc nhạc vang lên.

Khúc nhạc này rất thú vị, khúc nhạc này gọi là Cao Sơn Lưu Thủy.

Khi nhìn thấy khúc nhạc này Vô Song giật mình không nhẹ bởi không thể ngờ Cổ Mộ lại có được nó, khúc nhạc này có thể sánh ngang với Thập Bát Phách mà Quỳnh Hương từng tấu lên kia, là thập đại danh khúc trong thiên hạ đáng tiếc khúc nhạc này chỉ là tàn khúc, điều này làm cho Vô Song cảm thấy nuối tiếc vô cùng nhưng nghĩ lại thì cũng đúng.

Thập đại danh khúc trong thiên hạ, Quỳnh Hương cầm một bản, về phần cửu khúc hoặc thất truyền, hoặc biến mất trong nhân gian hoặc lọt vào trong tay người khác chỉ là không biết "người khác" ở đây là ai mà thôi, chỉ biết cho dù là Nga Mi Sơn – Tiên Âm Động thì cũng không có, tỷ lệ một trong thập đại danh khúc xuất hiện ở Cổ Mộ quả thật là rất khó.

Khúc nhạc này chỉ có khúc phổ là trọn vẹn, ngoài ra không có nhạc lý, không có bản phối âm riêng biệt, không cách nào coi đây là một khúc phổ hoàn chỉnh, không cách nào thể hiện ra được uy lực khủng khiếp của nó, đơn giản thì đây chỉ là một khúc nhạc được đánh giá là hay nhưng không có thần vận, không có ý cảnh càng không có uy lực vô địch mà đánh lẽ nó phải có.

Dĩ nhiên cho dù khúc nhạc này có là nguyên bản thì Long nhi cũng chẳng đánh nổi ra cái thần vận của nó, đừng nói Long nhi mà cho dù Vô Song cũng không làm được, khúc nhạc này hiện tại chỉ có một tác dụng duy nhất gọi là "trang bức".

Cao Sơn Lưu Thủy đứng trong thập đại danh khúc, hành gia vừa nghe là có thể cảm thấy khúc nhạc này không tầm thường, khi một khúc Cao Sơn Lưu Thủy vang lên, tiếng đàn như hòa vào toàn bộ Chung Nam Sơn, lấy cả Chung Nam Sơn làm một mảnh thiên địa, mang âm vực cao vút của nó vang vọng khắp hậu sơn Chung Nam.Một khúc Cao Sơn Lưu Thủy vang lên, cả Quách Tĩnh cùng Kim Luân đều khẽ run, sau đó cả hai không cần nói gì đều tự động biến quyền thành chưởng, hai chưởng đối nhau tạo thành lực đẩy, song song vận dụng thân pháp mà lùi lại, ánh mắt vẫn còn bị chiến ý bao phủ nhưng bỗng trốc đã trong hơn rất nhiều đồng thời đều nhìn về phía cánh cổng đóng im ỉm của Cổ Mộ.

Cũng không thể trách Kim Luân cùng Quách Tĩnh, một khúc Cao Sơn Lưu Thủy vang lên, tuy nó chẳng có bất cứ một lực công kích nào nhưng khi âm thanh đầu tiên vào trong tai hai người thì cả hai lập tức cảm nhận được một tia áp lực, áp lực của núi non hùng vĩ Chung Nam Sơn, áp lực của thiên địa.

Cái áp lực này rất mỏng, cơ hồ cả hai người đều có thể bỏ qua nhưng áp lực chung quy vẫn là áp lực, cả hai đều cộng đồng cảm thấy không ổn mà lựa chọn an toàn lùi lại, song song nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Với cầm kỹ của Tiểu Long Nữ, nàng cũng chỉ có thể làm được thế này, về phần nếu Vô Song đến đánh đương nhiên có thể làm tốt hơn những cũng chẳng thể gây sát thương hay tác dụng phụ trực tiếp cho Kim Luân hay Quách Tĩnh, tối đa kết quả chỉ như Long nữ mà thôi.

Hai người Kim Luân cùng Quách Tĩnh cộng đồng lùi lại thì tiếng nhạc kia cũng chậm rãi nhỏ dần sau đó hoàn toàn trở nên yên tĩnh như chưa từng xuất hiện, sau đó vài giây liền vang lên âm thanh của Tiểu Long Nữ.

"Cổ Mộ là nơi thanh tu không tiếp đón người ngoài, các vị vẫn rời đi thì hơn".

Giọng của Tiểu Long Nữ rất nhạt mà cũng rất lạnh, chẳng nhẽ ra một chút cảm xúc nào, người bên ngoài nghe liền cảm thấy một loại cảm giác "cao thâm", giống như ẩn thế môn phái siêu thoát thế tục vậy.

Những người bên ngoài kia không biết là ở bên trong Cổ Mộ, sắc mặt của Tiểu Long Nữ có chút nhíu lại, nàng không quen nói chuyện, không quen giao tiếp, một câu dài như vậy đối với nàng quả thật là nỗ lực rất nhiều, không phải là do sư phụ ra lệnh nàng mới lười nói dài như vậy, vừa không quen lại vừa phiền.

Tất nhiên giọng nói của Tiểu Long Nữ quả thực có tác dụng rất lớn, khi nàng mở miệng với cái khí chất kia lại khiến cho cả Kim Luân cùng Quách Tĩnh nhíu mày lại.

Quách Tĩnh khác với nguyên tác thì tại thế giới này Quách Tĩnh biết đây là Cổ Mộ, thân là một nửa Toàn Chân đệ tử xuất hiện ở lãnh địa của Cổ Mộ cũng là không đúng vì vậy Quách Tĩnh chắp tay mà nói.
"Quách Tĩnh cũng không muốn vi phạm tổ huấn, chỉ là hiện tại Chung Nam Sơn gặp cường địch, mong cô nương thông cảm ".

Quách Tĩnh ở thế giới này còn biết luôn trong Cổ Mộ có một vị Long cô nương còn rất trẻ, tuy dung mạo của Long cô nương thì Quách Tĩnh không rõ bất quá nghe giọng cũng có thể đoán được là nàng lên tiếng, ngay cả vậy thì Quách Tĩnh vẫn tương đối khách khi với Tiểu Long Nữ.

Quách Tĩnh thực sự rất thần tượng Vương Trùng Dương, tuy chưa được gặp chân diện mục của vị tổ sư này thì Vương Trùng Dương đã tạ thế nhưng những việc Vương Trùng Dương làm đều khiến Quách Tĩnh bội phục.

Năm xưa Vương Trùng Dương lấy Chung Nam Sơn làm trọng địa chống lại quân Kim há chẳng phải giống Quách Tĩnh thủ thành Tương Dương hay sao? , nếu Vương Trùng Dương và Quách Tĩnh cùng một thế hệ chỉ sợ hai người đều sẽ là đại hiệp vì nước quên thân, lấy đại cục làm trọng, nguyện vì thiên hạ bách tính mà không tiếc tính mạng này.

Việc giữa Toàn Chân cùng Cổ Mộ đương nhiên Quách Tĩnh hiểu, vì hiểu nên Quách Tĩnh luôn cảm thấy tổ sư Vương Trùng Dương quả thật thiếu vị Lâm nữ hiệp kia rất nhiều, Quách Tĩnh hiện tại không có cơ hội tiếp xúc với phái Cổ Mộ nhưng nếu Cổ Mộ gặp hiểm nguy bản thân vị Bắc Hiệp này vẫn sẽ nguyện ý chiếu cố một hai, vẫn nguyện thay tổ sư Vương Trùng Dương bảo hộ Cổ Mộ, việc Quách Tĩnh có chút khách khí với Tiểu Long Nữ là đương nhiên, dù sao hiện tại nàng chính là chưởng môn Cổ Mộ.

Ở phía ngược lại Kim Luân sẽ không hiểu gì cả, thấy Quách Tĩnh chắp tay lộ ra khách khí bản thân hắn lại nghĩ trong Cổ Mộ thật sự là nơi Vương Trùng Dương ở ẩn, ánh mắt liền sáng lên mà vận công lực nói vọng vào.

"Bần tăng Kim Luân Pháp Vương từ Mông Cổ xa xôi đến Trung Nguyên, cũng không có ý gây chiến với Toàn Chân Giáo, chỉ mong được luận đạo cùng Trùng Dương Chân Nhân, mong chân nhân ra mặt để bần tăng thỏa nỗi lòng ".

Quách Tĩnh nghe Kim Luân nói vọng vào liền nhíu mày nhưng chưa đợi Quách Tĩnh nói gì ở trong Cổ Mộ giọng của Tiểu Long Nữ lại vang lên.

"Đây là lãnh địa của Cổ Mộ, Cổ Mộ phái không chào đón người ngoài, vẫn xin các vị rời đi, đặc biệt là người Toàn Chân Giáo không được phép tiến vào nơi này, nơi này lại càng không có ai gọi là Vương Trùng Dương ".

Tiểu Long Nữ nói vọng ra ngoài, sau đó sắc mặt xinh đẹp khẽ nhíu nhìn Vô Song, vẻ mặt đầy khó khăn.

"Sư phụ... hay vẫn là người ra nói đi, Long nhi cảm thấy không quen ".

Nhìn bộ dạng hiện tại của Tiểu Long Nữ, Vô Song quả thật cảm thấy nàng vừa xinh đẹp vừa đáng yêu vô cùng, không khỏi lại đưa tay xoa đầu nàng một cái.

"Long nhi ngoan đã làm tốt rồi, mấy việc sau liền để cho sư phụ là được ".

"Nhìn kỹ một chút, sư phụ đánh đuổi con lừa trọc kia thế nào, đồng thời một khoảng thời gian nữa sư phụ liền dẫn một cái tiểu sư đệ đến cho Long nhi".

Vừa nói Vô Song vừa nhìn ra ngoài, nhìn Kim Luân đứng ngoài kia, Vô Song càng ngày càng cảm thấy ngứa tay.

_ _ __ _ __ _ __

P/S: up trước 1 chương, chiều nay gặp lại mọi người ^.^.

Quyển 5 - Chương 36: Gõ đầu (1)

Kim Luân Pháp Vương thực sự rất cố chấp hơn nữa hắn lại không biết Cổ Mộ là phái gì, trên giang hồ thực sự không có mấy người nghe đến phái Cổ Mộ, cho dù là cấp bậc đế vị như Vô Danh Thần Tăng, Vô Hà Tử, Cửu Dương Thần Tăng... chỉ sợ cũng không rõ.

Nếu hỏi bọn họ việc tình cảm của Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương thì kể cả không rõ nhưng đại khái vẫn biết nhưng kết cục của việc này thế nào, Cổ Mộ từ khi nào xuất hiện trên giang hồ, từ khi nào được thành lập thì ngoại trừ cao tầng Toàn Chân Giáo ra đúng là không ai biết được.

Kim Luân vì không biết cho nên lại càng tin trong Cổ Mộ là nơi Vương Trùng Dương ẩn thế mà cho dù không phải là nơi Vương Trùng Dương ẩn thế đi chăng nữa thì Kim Luân cũng tin tại Cổ Mộ tất có huyền cơ, một khúc Cao Sơn Lưu Thủy kia tuy Kim Luân không quá hiểu rõ nhưng lại có thể cảm nhận được nó bất phàm.

Nhìn về cánh cổng Cổ Mộ im lìm, Kim Luân nghĩ nghĩ một chút vẫn mở miệng.

"Trùng Dương Chân Nhân không ngờ lại kẻ giấu đầu hở đuôi, nếu đã không muốn luận bàn cùng bần tăng thì cứ việc nói thẳng, việc gì phải kiếm cớ này nọ? ".

Quách Tĩnh ở một bên nghe Kim Luân nói, rốt cuộc cũng không nhịn được mà mở miệng.

"Kim Luân Pháp Vương, ngươi cũng không cần cố chấp như vậy, nơi này thật sự là Cổ Mộ Phái, là cấm địa của Toàn Chân Giáo ta, nơi này không thuộc về Toàn Chân Giáo, đương nhiên cũng không đón tiếp người ngoài, về phần tổ sư đã sớm tạ thế, ngươi muốn gặp chỉ có thể xuống dưới cửu tuyền gặp người ".

Kim Luân đối với lời nói của Quách Tĩnh cản bản không tin, như đã nói Quách Tĩnh có thể thật sự nghĩ Vương Tùng Dương đã chết nhưng trong mắt Kim Luân Pháp Vương thì Vương Trùng Dương có chết thật sự hay không vẫn là khó nói.

"Toàn Chân Giáo là đại giáo của Trung Nguyên lại để người ta lập phái ngay ở địa phận mình sau đó còn không cho người ngoài tiến vào, còn tự nhận là cấm địa của Toàn Chân Giáo, Toàn Chân Giáo các ngươi chẳng nhẽ muốn lừa trẻ con hay sao? ".

Quách Tĩnh chau mày lại, Quách Tĩnh đương nhiên không thể kể tường tận việc năm xưa của hai phái nhưng cũng không muốn để Kim Luân tiếp tục quấy rối sự thanh tịnh của Cổ Mộ, trong trí nhớ của Quách Tĩnh bản thân phái Cổ Mộ từ lâu chỉ còn một lão bà bà cùng hai vị tiểu cô nương, người phái Cổ Mộ từ trước đến nay luôn không xuất hiện ở võ lâm, một mực cách khỏi trần thế, nơi này dĩ nhiên không nên để Kim Luân tới gây chuyện.

"Hừ, pháp vương không phải một mực nói muốn quyết đấu với tổ sư gia Toàn Chân Giáo sao?, vậy chúng ta liền lại đại triển thân thủ quyết đâu thêm ngàn chiêu phân cao thấp?, Quách Tĩnh tự nhận ngu dốt nhưng võ học Toàn Chân bản thân Quách Tĩnh cũng có thành tựu nhất định, vẫn có thể thoải mái tiếp pháp vương ".

"Nơi này là Toàn Chân Cấm Địa, theo tổ huấn cho dù là đệ tử Toàn Chân Giáo cũng không được đặt chân đến chứ đừng nói người ngoài, pháp vương có hứng thú luận bàn thì theo Quách mỗ tới Trùng Dương Cung, tới diễn võ trường để xem ai cao ai thấp? ".

Quách Tĩnh lúc này đã phi thường bất mãn với Kim Luân Pháp Vương bất quá lời Quách Tĩnh nói bản thân Kim Luân Pháp Vương dĩ nhiên sẽ không chấp nhận.

Bàn về chân tài thực học, bản thân Kim Luân cũng chỉ ngang ngửa Quách Tĩnh, hai người chỉ có thể tỷ đấu chân lực đến khi một bên kiệt quệ trước, Kim Luân căn bản không mong muốn điều này.

Kim Luân có thể ma hóa để giết Quách Tĩnh nhưng nếu hai người tỷ đấu ở diễn võ trường Toàn Chân Giáo thì ít cũng có vài trăm đệ tử Toàn Chân chứng kiến, giết một người, giết hai người thậm chí giết cả chục người để che dấu việc này có thể được tính là dễ dàng nhưng làm sao giết được cả vài trăm nhân mạng?, giết được vài trăm đệ tử của Toàn Chân Giáo?.

Ma hóa là át chủ bài của Đế Thiên Cung, là át chủ bài của Thất Đế Tử đồng thời cũng là cấm kỵ không thể lộ ra trong mắt người đời, Kim Luân trừ khi đảm bảo có thể diệt sạch tất cả các nhân chứng nếu không sẽ không dùng tới ma hóa mà đã không dùng tới ma hóa Kim Luân làm sao giết nổi Quách Tĩnh?.

Kim Luân im lặng nhìn Quách Tĩnh, trong đầu chậm rãi nghĩ cách ứng đối có điều hiện tại Kim Luân cũng mang theo thoái ý.

Bất kể thế nào Kim Luân cũng khó giết được Quách Tĩnh trong ngày hôm nay bởi cho dù có ma hóa ở đây, có thể giết được cả Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ thì cũng để làm gì?, Kim Luân biết mình nhất định phải giết được cái đám người trong Cổ Mộ kia thì mới giải quyết hết vấn đề, tuy Kim Luân không rõ trong đó có bao nhiêu người nhưng đã dám xưng "phái" thì có thể ít người sao?, đấy là chưa kể Kim Luân còn chưa rõ tiến vào Cổ Mộ kiểu gì.

"Nếu đã không giết được Quách Tĩnh không bằng lão phu giả vờ theo hắn tới Trùng Dương Cung luận bàn, tạm lấy một cái kết quả hào sau đó rời khỏi Toàn Chân Giáo, mặt ngoài tung tin lão phu tới khiêu chiến Toàn Chân Giáo sau đó Quách Tĩnh ra mặt cản lại đợt sóng gió này, tạm thời để Quách Tĩnh đoạt hết danh tiếng, lão phu lại vô thanh vô tức vòng ngược về Nam Thiếu Lâm, đi hoàn thành nhiệm vụ của ân sư? ".Kim Luân càng nghĩ càng cảm thấy cách này được, dù sao hiện tại hắn đã lộ ra trong mắt Quách Tĩnh tức là không thể nào ẩn thân được nữa, chi bằng lấy danh tiếng của Quách Tĩnh mà che dấu cho chính bản thân hắn, tạm nhân thất bại của mình sau đó thần không biết quỷ không hay tiến hành nhiệm vụ của Đế Thích Thiên?.

Ở một bên, thấy Kim Luân vẫn im lặng không nói bản thân Khưu Xử Cơ cũng tiến đến, Khưu Xử Cơ lại tưởng Kim Luân còn không tin lời Quách Tĩnh vì vậy cũng nói thêm.

"Pháp vương, người xuất gia các ngươi không thích nói dối còn đám người bần đạo đại diện cho chính giáo Trung Nguyên, đại diện cho đạo gia đương nhiên cũng không thích nói dối, tổ sư gia thật sự đã tọa hóa, về phần ở trong kia là Cổ Mộ Phái, không thuộc phạm vi của Toàn Chân Giáo ta, pháp vương muốn luận bàn cứ trực tiếp lên Trùng Dương Cung là được, toàn bộ Toàn Chân Giáo xin tiếp đón pháp vương ".

Khưu Xử Cơ không cần lên tiếng Kim Luân cũng đồng ý nhưng mà hắn lên tiếng thì lại giúp Kim Luân có bậc thang xuống đài, dù sao Kim Luân cũng ghét Quách Tĩnh, nghe lời Quách Tĩnh nói mà nhận lời luôn há chẳng phải mất mặt lắm sao?. 

Kim Luân rốt cuộc cũng đồng ý với lời nói của Khưu Xử Cơ nhưng mà hắn còn chưa kịp mở miệng nói cái gì thì ở phía Cổ Mộ, có một giọng nói lại vang lên.

"Ngươi thật sư muốn gặp Vương Trùng Dương? "

Một câu nói vang lên làm tất cả mọi người giật mình bởi cái giọng nói này thực sự rất lạnh, còn lạnh nhạt hơn giọng nói của Tiểu Long Nữ nhiều.

Kim Luân vốn đang tính đường lui nay lại nghe thấy giọng nữ kia vang lên, lập tức quay đầu nhìn về phía cánh cổng Cổ Mộ im lìm.

"Bần tăng đương nhiên muốn gặp mặt Trùng Dương Chân Nhân để luận bàn, thứ nhất là luận bàn phật học cùng giáo lý đạo gia, thứ hai liền muốn luận bàn võ công, dù sao nghe nói Trùng Dương Chân Nhân đứng đầu thiên hạ ngũ tuyệt, là cường giả hàng đầu trong thiên hạ, đến Trung Nguyên mà không được cùng Trùng Dương Chân Nhân so tài quả là nỗi hối tiếc trong lòng ta ".

Một câu nói kia thực sự rất kỳ lạ, bởi ai nghe thì cũng cảm thấy chủ nhân của câu nói này có thể dẫn người đến gặp "Vương Trùng Dương", vậy tức là Vương Trùng Dương đương nhiên còn sống.
Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ đồng dạng nghĩ tương tự, hai người bốn mắt nhìn nhau không hiểu gì cả.

Cũng không để Kim Luân đợi lâu lắm, ở bên trong Cổ Mộ lại là giọng nữ kia vang lên. 

"Giáo lý đạo gia cùng giáo lý phật môn ta một chữ cũng không hiểu ".

Nói xong câu này, giọng nói kia dừng lại vài nhịp rồi nói tiếp.

"Bất quá nếu ngươi một mực muốn luận bàn võ công với Vương Trùng Dương ta có thể giúp ngươi một chút, năm đó Vương Trùng Dương luận bàn với người, vì thua nên toàn bộ tòa Cổ Mộ này đều thuộc về chúng ta, cũng là Cổ Mộ Phái ".

Kim Luân quả thật lần đầu nghe được cái việc huyền hoặc này, Cổ Mộ phái dĩ nhiên là Vương Trùng Dương luận bàn thua người khác nên mới phải nhường lại cho người?, trong lòng Kim Luân thì Vương Trùng Dương đã rất mạnh vậy mà vẫn còn thua người?, vậy Cổ Mộ rốt cuộc là môn phái gì?, tại sao trên giang hồ chưa từng nghe danh?.

Kim Luân cũng không ngốc, rất nhanh quay đầu về phía Chung Nam Sơn, nơi đó vẫn còn bài thơ kia.

Bài thơ kia nếu chỉ dùng chân tài thực học để khắc vậy tất nhiên là đế vị cường giả hơn nữa còn phải là đế vị cường giả rất mạnh hoặc chuyên tu luyện thể thuật thì mới làm nổi đã thế theo Kim Luân bài thơ này vốn là do nữ tử viết, rất khó có thể do nam tử viết thành.

"Chẳng nhẽ bài thơ kia là nữ tử trong đó viết? ".

Kim Luân mang theo nồng đậm hoài nghi nhìn về phía cánh cửa Cổ Mộ, ở đó mật thất vốn đang đóng kín chậm rãi được mở ra, thân ảnh Vô Song từ từ xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Vô Song lần này xuất hiện đương nhiên là đeo mặt nạ nhưng cái mặt nạ này kỳ lạ vô cùng.

Mặt nạ chỉ che đi nửa phần bên dưới khuôn mặt của Vô Song, che từ phần sống mũi đổ xuống, bao chọn lấy phần cằm nhọn của nàng.

Tiếp theo trên khuôn mặt của Vô Song có một dải băng màu trắng, một dải băng quấn quanh đôi mắt cứ như Vô Song bị mù vậy.

Một tà áo trắng nhưng phong cách cũng làm người ta không hiểu thấu, phần trên có thể không nói tới nhưng phần dưới thì rất đặc biệt, bên dưới Vô Song là một vạt váy dài được xẻ tà ra làm bốn phần, hơn nữa xẻ dọc lên đến tận phần hông, cứ như bốn tấm vải trắng khâu lại với nhau vậy, đồng thời dưới lớp váy kia là một cái quần đùi ngắn cũn, chỉ kéo dài đến phần hông của Vô Song mà thôi, một đôi chân trần gần như toàn bộ khoe ra trong mắt thế nhân.

Vô Song cũng không muốn ăn mặc kiểu này nhưng đây là bắt buộc, nếu không phải vẫn còn quan tâm tới ánh mắt người đời thậm chí Vô Song trực tiếp bỏ qua lớp váy, chỉ sử dụng cái quần đùi ngắn cũn mà gặp mặt Kim Luân.

Đôi chân trần nhẹ bước trên mặt đất, hơn nữa Vô Song chỉ di chuyển bằng những đầu ngón chân chứ không dùng cả bàn chân, gần như là kiễng lên mà đi vậy, ở bàn chân của Vô Song cũng chỉ có một miếng lót mỏng màu trắng, miếng lót này bọc lấy mu bàn chân của nàng nhưng cũng chỉ là phần mu bàn chân mà thôi, gót chân cùng ngón chân hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.

Nhìn đi nhìn lại, trang phục của Vô Song hiện tại quả thật có tư cách làm bất cứ ai mới nhìn thấy lần đầu đều cảm giác kinh diễm xen lẫn kỳ dị.

Quyển 5 - Chương 37: Gõ đầu (2)

Vô Song xuất hiện thì bất ngờ nhất không phải là Kim Luân Pháp Vương mà là hai người Quách Tĩnh – Khưu Xử Cơ.

Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ vừa nhìn thấy Vô Song đi ra đều dùng bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều mang theo vẻ hồ nghi.

Trước khi Vô Song xuất hiện, nàng chính miệng nói Vương Trùng Dương luận bàn thua người mà nhường ra Cổ Mộ.

Theo cách nói văn hóa thì có thể hiểu theo vế trên còn nói cách khác chính là tài không bằng người, bị đối phương đoạt địa bàn.

Quách Tĩnh đương nhiên biết việc năm xưa của Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh, thời điểm đó Vương Trùng Dương chưa phải đế vị thì sao có thể khắc được chữ trên đá, rốt cuộc thua dưới tay Lâm Triều Anh, từ đó về sau lập ra môn quy không cho phép đệ tử Toàn Chân Giáo tiến vào trong Cổ Mộ nửa bước, Cổ Mộ cũng trở thành cấm địa Toàn Chân.

Việc năm xưa vốn là như thế nhưng Lâm Triều Anh rõ ràng dùng quái chiêu, nàng dùng thủ đoạn thì mới có thể thành công khắc chữ lên đá, đây rõ ràng là nàng gian lận chứ không phải chân tài thực học của nàng, lần này Vô Song chính miệng nói ra Vương Trùng Dương thua trận thực sự cho Quách Tĩnh rất phản cảm, nếu không phải Vương Trùng Dương cảm thấy nợ Lâm Triều Anh một đời thì sao có thể bằng lòng chấp nhận để lại cho Lâm Triều Anh cả Cổ Mộ?, không nói một lời, cho dù biết việc Lâm Triều Anh làm thì vẫn một mực làm như không thấy?, một mực không tiếp tục nói đến chuyện năm xưa?.

Quách Tĩnh bất mãn với Vô Song nhưng khi Vô Song xuất hiện thì toàn bộ cảm giác bất mãn kia bị thay thế bởi kinh ngạc bởi Quách Tĩnh không nhận ra Vô Song là ai, vì vậy Quách Tĩnh rốt cuộc quay về phía Khưu Xử Cơ mà hỏi.

"Đạo trưởng, người có biết nàng ta là ai không? ".

Thân là hàng xóm của Cổ Mộ Phái, Khưu Xử Cơ hiểu rõ Cổ Mộ hơn Quách Tĩnh nhiều, ít nhất Khưu Xử Cơ từng gặp qua Lâm lam, từng gặp qua Tôn bà bà, đối với dung mạo của Lý Mạc Sầu cùng Tiểu Long Nữ đều có ấn tượng nhưng trong cả bốn người của phái Cổ Mộ làm gì có ai như Vô Song?, ít nhất bọn họ không có mái tóc màu trắng.

"Ta thực sự không nhận ra, Cổ Mộ từ bao giờ xuất hiện nàng ta?, chẳng lẽ... ".

Lúc này cả Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ đều đồng thời nghĩ đến một khả năng, khả năng Vô Song chính là từ bên ngoài vào sau đó chiếm đoạt Cổ Mộ.

Nghĩ tới đây ánh mắt của cả hai cũng không tốt lành gì, Cổ Mộ chỉ có nhất hệ của Lâm Triều Anh được quyền tiếp quản, sao có thể để cho người ngoài dùng vũ lực để chiếm lấy?.

Khác với hai người kia thì Kim Luân lại chỉ nhìn Vô Song với ánh mắt tò mò cùng đánh giá.

Trang phục của Vô Song rất lạ nhưng Kim Luân lại cảm thấy tương đối bình thường, Kim Luân từng có thời điểm tới Thiên Trúc, rất nhiều mỹ nhân của Thiên Trúc đều muốn khoe đôi chân trần của mình ra, cách ăn mặc của Vô Song thậm chí vẫn còn tương đối kín đáo.

Kim Luân chỉ tò mò ở Vô Song hai điểm, thứ nhất tuy dáng người của Vô Song cực tốt nhưng Vô Song dĩ nhiên lại bịt mắt lại, chẳng nhẽ là bị mù?.

Vấn đề thứ hai, Kim Luân căn bản không cảm nhận được chút chút khí tức hay lực lượng nào trên người Vô Song, nhìn Vô Song khiến Kim Luân chỉ liên tưởng tới vũ nư Thiên Trúc hoặc vũ nữ Ba Tư chứ chẳng thể liên tưởng tới hình ảnh cao thủ.

"Vị nữ hiệp này, không biết phải xưng hô thế nào đây? ".

Nhìn Vô Song bước tới, Kim Luân không nhịn được mà hỏi.

"Xưng hô?, ta họ Cơ, ngươi chỉ cần biết vậy là đủ rồi ".

"Cổ Mộ bình thường không tranh với đời, không hiện diện trong mắt thế nhân, Cổ Mộ vốn là nơi thanh tu không tiếp đón người ngoài nhưng không ngờ hôm nay lại có người dám tới trước Cổ Mộ phá hủy sự thanh tu nơi đây ".

"Thân là chưởng môn Cổ Mộ, ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, ít nhất cũng phải để cho thế nhân hiểu không nên tiến tới Cổ Mộ, không nên phá hủy sự thanh tịnh của Cổ Mộ ".

Vô Song từ khi xuất hiện cũng chỉ nhìn Kim Luân, bản thân nàng từ đầu đến cuối đều không nhìn về phía Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ, hơn nữa ánh mắt lạnh đến dọa người.Kim Luân nhìn nhìn Vô Song đứng đó rồi lại nhìn nhìn về phía đại môn Cổ Mộ vẫn mở ra, ánh mắt liền híp lại.

Với Kim Luân, Kim Luân không nghĩ là Vô Song sẽ quá yếu bởi vì chỉ cần không phải người ngu si thì cũng phải hiểu Kim Luân hắn rất mạnh, dám đối mặt với Kim Luân thì hoặc là có bản sự hoặc là muốn chết dĩ nhiên vì Vô Song không cho Kim Luân chút cảm giác nào, không có một chút lực lượng nào từ đó Kim Luân cảm thấy Vô Song cũng không phải đối thủ của mình.

Theo nhận định của Kim Luân, chỉ cần toàn lực xuất thủ vài chiêu đầu tất có thể chiếm thượng phong trước Vô Song, đương nhiên thượng phong chỉ là vấn đề nhỏ, vấn đề lớn là Cổ Mộ vẫn đang mở rộng, vượt qua Vô Song liền có thể tiến vào trong Cổ Mộ, như vậy Kim Luân có thể biết được huyền cơ bên trong.

Kim Luân một lần nữa lại chắp tay lại, đầy mặt hữu hảo mà nói.

"Phá hủy sự thanh tịnh của Cổ Mộ tất nhiên là lỗi bần tăng, bần tăng liền vì Cơ nữ hiệp tại lỗi".

Hắn nói rất chậm rãi hơn nữa quả thật mang theo vài phần phong phạm bậc cao tăng.

Tiếp theo vẫn là động tác cúi đầu, Kim Luân bất chợt ngửa mặt lên.

"Về phần luận bàn, Kim Luân đương nhiên vẫn muốn luận bàn, Cơ nữ hiệp cẩn thận rồi".

Câu này hắn nói cực nhanh, tốc độ nói nhanh gấp 3 lần tốc độ nói câu trước, sau đó mượn một chân trụ cả người bắn thẳng về phía Vô Song như một cái lò xo vậy, hắn hành động nhanh đến nỗi mà ở đây căn bản không có ai kịp vì Vô Song mà cản hắn lại.

Gần như chỉ một cái chớp mắt, Kim Luân đã hướng tới trước mặt Vô Song, cánh tay của hắn phải to bằng nửa người Vô Song là ít, nắm tay mạnh mẽ xuất ra một quyền, Long Tượng Khí lập tức rít gào, một quyền này cho dù là cây đại thụ cũng sẽ bị Kim Luân đánh nát huống gì thân người.

Uy áp ập vào mặt Vô Song là cực kỳ khủng khiếp nhưng mà lúc này Vô Song cũng đưa bàn tay ra.

Bàn tay nàng rất trắng, rất đẹp với những ngón tay mềm mại thuôn dài chỉ có điều nhìn vào bàn tay kia không thể nhìn ra chút lực lượng nào.
Nắm đấm của Kim Luân so với bàn tay của Vô Song thì lớn hơn quá nhiều quá nhiều, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết việc gì xảy ra, thậm chí Quách Tĩnh còn không nhịn được lập tức động thân, bất kể thế nào thì Vô Song cũng là nữ nhân, Quách Tĩnh không đành lòng nhìn Vô Song bị Kim Luân đánh chết đương trường.

Quách Tĩnh đương nhiên không kịp tới, nắm đấm của Kim Luân bị bàn tay của Vô Song cản lại, trong một khoảnh khắc toàn bộ thân thể Vô Song đều run lên, hai hàng lông mày của nàng nhẹ nhíu, thân thể Kim Luân thực sự rất biến thái, cự lực mà Kim Luân tạo ra đến cả Vô Song còn cảm thấy không thể coi thường.

Một quyền trực tiếp đánh cho bàn tay của Vô Song đang duỗi ra phải gập ngược lại thậm chí có cảm giác một quyền này có thể đánh cho cánh tay của Vô Song gãy gập làm đôi, rất may mắn hình ảnh khủng khiếp kia không xuất hiện bởi khi nắm đấm của Kim Luân đẩy lùi bàn tay của Vô Song đến sát phần ngực rốt cuộ bị ngăn lại.

Kim Luân đang trong đà tiến lên bỗng như cảm giác đâm vào vạn trượng đại sơn vậy, thế công ngay lập tức bị hãm lại, ánh mắt Kim Luân liền trở nên kinh ngạc.

Hình ảnh lúc này rất bất thường, mu bàn tay của Vô Song bị đẩy sát vào bộ ngực còn lòng bàn tay mỏ ra cản lại nắm đấm của Kim Luân, một nắm đấm to gấp 3 lần bàn tay của nàng ấy vậy mà Kim Luân không thể tiến lên một bước.

Tiếp theo chẳng biết Vô Song lấy sức mạnh từ đâu, cánh tay bỗng duỗi thẳng ra, đẩy gập cả cánh tay của Kim Luân lại, lần này Kim Luân không còn kinh ngạc nữa mà là kinh hãi.

Kim Luân chỉ cảm thấy cả cánh tay đau nhói, có một luồng cự lực khủng khiếp từ thân thể Vô Song sinh ra, đẩy ngược tay Kim Luân lại hơn nữa Kim Luân chẳng lạ gì loại cự lực này,đây là sức mạnh thân thể thuần túy.

Vô Song duỗi một tay ra, cổ tay nhẹ xoay, theo một động tác nhẹ nhàng này cả người Kim Luân bị kéo ngược lại, chân trụ cũng mất đi, cả người hắn bị kéo theo động tác của Vô Song, thân thể to lớn cũng bị Vô Song xoay ngược.

Tiếp theo Kim Luân chỉ thấy mũi chân của Vô Song đã đến trước mặt mình, bàn chân của Vô Song từ trên cao đạp xuống, đạp thẳng vào đỉnh đầu Kim Luân, một cước này đẹp vô cùng, nhanh vô cùng chỉ có điều ngay cả Quách Tĩnh đang lao đến cũng phải lập tức dừng lại, toàn thân khẽ run lên.

Chỉ thấy một cước này đạp xuống, cả mặt Kim Luân ấn thẳng xuống đất, dư chấn lúc này mới sinh ra, đất đá bay tứ tung, một cái hố nhỏ trên mặt đất sinh sinh bị đánh toác ra.

Vô Song dùng bàn chân đạp lên cái đầu trọc của Kim Luân, sau đó mũi chân nhẹ chuyển, gần như cổ chân Vô Song đang nhảy múa vậy, lần này lại xuất một cước, chân đẹp phát lực đá thẳng vào đầu Kim Luân, hất bay hắn đi như đá một quả bóng.

Chân trái đang kiễng bằng mũi chân rốt cuộc hạ xuống làm chân trụ, chân phải sau một cước kia cũng thu lại, mũi chân chạm đất.

Tóc trắng tung bay, hai tay khép lại sau lưng, ánh mắt vẫn bị tấm vải kia che lại nhưng Vô Song lại có thể chính xác nhìn về phía Kim Luân bị đánh bay đi, giọng nói băng lãnh một lần nữa vang lên.

"Năm xưa Vương Trùng Dương luận bàn thua người phỉa nhường lại Cổ Mộ, nay ta làm Cổ Mộ chưởng môn, nếu ngươi muốn luận bàn với Vương Trùng Dương mà phân cao thấp chỉ cần thắng ta là được, thắng được ta tức là ngươi mạnh hơn Vương Trùng Dương ".

Nói xong câu này, Vô Song lại nghĩ nghĩ một chút, giọng nói vẫn lạnh như băng nhưng bá lực kinh người.

"Có mạnh hơn thì cũng phải có yếu hơn, nếu đến 20 chiêu mà ngươi cũng không chịu nổi vậy tất yếu hơn Vương Trùng Dương ".

Câu nói của Vô Song như thổi hàn khí vào toàn bộ những người có mặt ở đây, bao gồm cả Kim Luân cùng Quách Tĩnh.

Kim Luân khó khăn đứng dậy, đầu của hắn toàn máu là máu nhưng trong mắt cũng không có giận dữ mà chỉ có kinh sợ.

Quách Tĩnh lao tới muốn cứu Vô Song một mạng nhưng mà hiện tại như dính định thân thuật, trong mắt cũng có kinh sợ.

Hai vị chuẩn đế cao thủ đều cộng đồng nghĩ tới một điều.... Nữ Đế Xuất Chung Nam 

Quyển 5 - Chương 38: Ngũ đế trung nguyên?

Cơ Vô Song mạnh đến trình độ nào?, cái đáp án này chính nàng cũng không biết bởi nàng không có thời gian để đi tìm hiểu.

Cơ Vô Song thực sự rất vội, bản thân nàng chỉ sợ không đến kịp mà đón Dương Quá hơn nữa cũng rất sợ giữa đường nảy sinh biến cố nên vội tới Chung Nam Sơn, nếu không Cơ Vô Song cũng muốn đánh với Giác Viễn một trận.

Thứ duy nhất mà nàng biết là hiện tại nàng rất mạnh, như bản thể của nàng đã nói trên Đào Hoa Đảo, hiện tại bản thể của nàng căn bản đánh không lại nàng. 

Tại sao Cơ Vô Song lại mạnh như vậy?, đáp án là bởi nàng mang theo "Bug", đã thế còn là siêu "Bug".

Con đường nàng đi đương nhiên là con đường của vũ sư vì vậy Cơ Vô Song phải ăn mặc làm sao cho có thể giải phóng toàn bộ đôi chân ra, phải để cho đôi chân trần không chịu chút cản trở nào khi thể hiện vũ khúc, nếu trước đây Vô Song thích dùng quyền đầu để nói chuyện thì hiện tại vũ khí của nàng là đôi chân này.

Một vũ sư không có đôi chân thì sao có thể làm vũ sư?.

Lại nói tới vũ sư, điểm mạnh nhất của vũ sư là khả năng kết nối với thiên địa, kết nối bản thân với môi trường xunh quanh, cái này thoạt nghe cũng không có gì thậm chí nàng cũng chỉ coi đây là một trong vô vàn thủ đoạn chiến đấu trong thiên hạ mà thôi bất quá một khi thực sự trở thành vũ sư thì nàng mới biết nàng trời sinh đã phải đi trên con đường này.

Cơ Vô Song hiện tại nắm giữ mị hoặc thể chất – Thương Thiên Thủ Hộ, đến cả thương thiên cũng thương tiếc nàng, yêu thương nàng, thế gian vạn vật đều bị mùi hương nhẹ dịu trên cơ thể nàng tác động, Vô Song như được hòa vào thương thiên thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận những điều không ai cảm nhận được, trong đó có cả cảm giác của muông thú, của mọi sinh vật trên khắp thế gian này.

Thương Thiên Thủ Hộ là một trong các thiên phú kinh khủng nhất để tu luyện mị thuật nhưng mà chưa từng nghe tới thiên phú này hỗ trợ cho con đường chiến đấu, có lẽ Cơ Vô Song là trường hợp duy nhất nắm giữ thiên phú này mà còn một mực đi trên con đường võ đạo.

Ngay cả nàng trước đây cũng không cảm thấy Thương Thiên Thủ Hộ sẽ giúp gì cho mình nhưng mà chỉ có trở thành vũ sư thì mới biết thiên phú này bá đạo ra sao bởi vũ sư về mặt ý nghĩa chính là biến mình thành cầu nối, biến mình thành vật chứa của vạn vật trên thế gian mà biểu diễn ra cái hồn của nó, mượn lực lượng thiên địa, mượn lực lượng của vạn vật trên thế gian đưa vào vũ khúc của chính mình.

Việc mượn lực lượng của một vũ sư liên quan rất nhiều tới khả năng kết nối của vũ sư với thiên địa vạn vật hay cũng có thể tạm gọi là thương thiên.

Bọn họ giống như một đứa cháu họ hàng xa của thương thiên đến "vay mượn" vậy còn Cơ Vô Song... nàng như một đứa con gái về với vòng tay cha mẹ vậy, đây đã không còn là "vay mượn" mà phải dùng từ "cho" hoặc " tặng" thì mới đúng, cha mẹ nào lại đi tính toán với con đẻ đây?.

Vấn đề thứ hai chính là thể chất của Vô Song, nàng là Tiên Thiên Liên Ngẫu thành hình, là tiên vật giữa nhân gian, nếu như Thương Thiên Thủ Hộ liên quan đến "hồn" thì thể chất của Vô Song chính là xác.

Thiên địa vạn vật, thương thiên đại đạo là hồn, vũ sư là xác, lấy xác mượn hồn mà tạo ra uy lực.

Vũ sư bình thường tự coi mình là một cái xác, một cái phàm thể, bọn họ có thể mượn bao nhiêu lực lượng vậy phải xem "hồn" nhưng lực lượng đó chạy vào cơ thể thì giữ lại được bao nhiêu?, đây là vấn đề của "xác".

Hồn của Vô Song là hồn tốt nhất, nàng có thể "lấy" được nhiều lực lượng nhất.

Xác của Vô Song cũng là bình chứa tốt nhất, không phải phàm thể mà là tiên thể, nàng có thể "giữ" được nhiều lực lượng nhất.

Toàn bộ lịch sử, trong tất cả những vũ sư khắp kim cổ có lẽ cũng chẳng thể nào tìm ra yêu nghiệt như Vô Song.

_ _ __ _ _ __ _ _ _ 

Bàn về thân thể thì Cơ Vô Song cũng chỉ ngang ngửa so với Kim Luân nhưng vì nàng không có Long Tượng Khí bá đạo như Kim Luân nên nếu thật sự quyết đấu nàng sẽ chịu rất nhiều bất lợi thậm chí khả năng thua là rất lớn.
Công tâm mà nói, Cơ Vô Song nếu chỉ dừng ở trình độ trước đây giỏi lắm cũng chỉ hòa được Quách Tĩnh cùng Kim Luân bởi trừ thân thể ra Vô Song cũng chẳng còn gì để dựa vào, chỉ dùng thân thể nào thắng nổi Kim Luân, chỉ dùng sự cương mãnh cũng chẳng phá được Không Minh Quyền của Quách Tĩnh.

Hiện tại thì đã rất khác, nàng hai tay chắp về phía sau, chân trái đứng thẳng, mũi chân phải khẽ kiễng lên đồng thời lúc này Kim Luân có thể thấy một luồng khí trắng nhạt bắt đầu xuất hiện trên chân phải Vô Song.

Kim Luân cùng Quách Tĩnh đều là bậc đại cao thủ, đều có thể cảm giác được thiên địa đang thay đổi, toàn bộ hậu sơn Chung Nam đang thay đổi, lấy bản thân Vô Song là trung tâm, nàng như đang điên cuồng hấp thụ, điên cuồng kéo một loại lực lượng kì dị từ khắp Chung Nam Sơn về phía mình vậy.

Loại lực lượng kia rõ ràng không phải thiên địa linh khí mà ngày thường võ giả hấp thụ, nó là một loại lực lượng kỳ ảo mà các vũ sư gọi là hồn.

Cỏ cây có hồn, vạn vật đều có hồn, vũ sư là những người sử dụng hồn, mượn cái hồn đó nhập vào vũ khúc của chính mình.

Vô Song lúc này đúng là đang mượn hồn, nàng dùng hồn của cả núi Chung Nam.

Thứ "hồn" kia vô hình vô ảnh, chỉ có thể cảm nhận bằng giác quan thứ sáu, chỉ có thể đại khái biết được nó tồn tại, nhưng không thể nhìn ra, không thể phát hiện, mãi cho đến khi hồn tập trung ở chân phải Vô Song thì mới dần dần hiện hình, trở thành một loại khí màu trắng đơn thuần, một loại khí như mang theo sinh mệnh, như mang theo hơi thở của sự sống vậy.

Vũ sư đã biến mất trong dòng chảy thế giới cả hơn trăm năm, thời điểm này cho dù một vũ sư xuất hiện ở Thiên Trúc cũng rất khó nhìn ra chứ đừng nói là ở Trung Nguyên, bản thân Kim Luân cùng Quách Tĩnh quả thật không thể hiểu được việc gì xảy ra nhưng mà sự thay đổi trên người Vô Song lại rất rõ ràng.

Vô Song xuất hiện, không có lực lượng mà cũng chẳng có khí tức, nói Vô Song là đại mỹ nhân thì rất nhiều người tin nhưng nói Vô Song là đại cao thủ thì không tuy nhiên theo cái khí trắng kia lượn lờ bao bọc lấy chân phải của nàng thì Vô Song rốt cuộc cũng có khí tức, khí thế của Vô Song bỗng trở nên to lớn hơn, gần như là một cỗ đại thế hòa với toàn bộ núi Chung Nam vậy.

Nhìn Vô Song, Kim Luân một lần nữa xuất hiện thoái ý nhưng mà lần này thật sự có chút không cam tâm.

Kim Luân sẽ không thể ma hóa khi có quá nhiều người thế này được nhưng Kim Luân thực sự muốn chiến cùng Vô Song một trận, thật sự rất muốn tiến vào trạng thái ma hóa, hắn muốn xem vị Nữ Đế ở Chung Nam Sơn này rốt cuộc là thần thánh phương nào, rốt cuộc mạnh đến trình độ nào.

Kim Luân là bậc đại cao thủ nơi Bắc Cương hơn nữa còn là một trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên đồng thời là quốc sư Mông Cổ, Kim Luân có thể biết rất nhiều việc.Thế giới này không rõ có phải trùng hợp hay không đều có một loại danh xưng gọi là Ngũ Đế.

Trung Nguyên Ngũ Đế, Bắc Cương Ngũ Đế, Tây Vực Ngũ Đế, thậm chí còn có cả Đông Hải Ngũ Đế, về phần Nam Lĩnh có Ngũ Đế hay không trái lại Kim Luân không quá rõ ràng.

Ngũ Đế là một loại danh xưng, là một loại địa vị để chỉ năm nhân vật mạnh nhất tồn tại trong một khu vực.

Thiên hạ được chia thành năm phần, bao gồm Tây Vực – Trung Nguyên – Bắc Cương – Đông Hải – Nam Lĩnh trong đó Tây Vực – Trung Nguyên – Bắc Cương được cộng đồng công nhận là ba khu vực mạnh nhất, có nhiều đế vị nhất.

Trung Nguyên cùng Bắc Cương có thể không nhắc tới nữa còn Tây Vực thì khá đặc biệt, Tây Vực Bách Quốc chiến loạn vô cùng nhưng mà cũng vì chiến loạn liên miên mà dân phong của Tây Vực rất hung hãn, đặc biệt khi nói tới Tây Vực người ta sẽ không chỉ biết tới Bách Quốc, biết tới hàng trăm tiểu quốc ở Tây Vực mà còn phải lưu ý hai quốc gia, một là Ba Tư một là Thiên Trúc, đây là hai lão đại của Tây Vực. 

Dĩ nhiên công bằng mà nói Thiên Trúc cũng không thuộc về Tây Vực, Thiên Trúc gần như là một khối đại lục nằm giữa Tây Vực cùng Nam Lĩnh vậy, võ lâm của Thiên Trúc rất mạnh, việc gắn Thiên Trúc vào phạm vi Tây Vực là lý do chính để thiên hạ cộng đồng công nhận Tây Vực có lực lượng cao thủ đông đảo không kém Trung Nguyên cùng Bắc Cương.

Ở cái địa vị của Kim Luân thì hắn đã biết rất nhiều cao thủ đế vị trong khắp thiên hạ, có lẽ ngoại trừ Nam Lĩnh thần bí nhất ra thì rất ít đế vị cao thủ tồn tại mà Kim Luân chưa nghe danh.

Trung Nguyên là đối trọng lớn nhất của Bắc Cương đương nhiên Kim Luân phải nắm rõ nhất khu vực Trung Nguyên, phải hiểu rõ nhất cao thủ tại Trung Nguyên.

Trung Nguyên đương nhiên phải có Ngũ Đế, rất nhiều năm trước Ngũ Đế của Trung Nguyên bao gồm Quỳ Hoa Lão Tổ, Tiêu Dao Tử, Vô Danh Thần Tăng, Hoàng Thái Sư, Độc Cô Cầu Bại, đây cơ hồ được toàn bộ các khu vực khác công nhận nhưng thời gian qua đi võ lâm Trung Nguyên có rất nhiều biến động.

Vô Danh Thần Tăng cùng Hoàng Thái Sư đương nhiên vẫn còn hoạt động, hai vị này chắc chắn vẫn sẽ trong mâm Ngũ Đế của Trung Nguyên.

Quỳ Hoa Lão Tổ, Tiêu Dao Tử cùng Độc Cô Cầu Bại đều đã tạ thế, Ngũ Đế Trung Nguyên đùng cái liền thiếu mất 3 người.

Đương nhiên sẽ không một ai tính Trương Tam Phong vào cái vị trí trống kia, Trường Sinh Chân Nhân từ lâu được công nhận là siêu thoát thế nhân, là thiên hạ đệ nhất cường giả, trên đời chỉ có ông một mình một cõi, nào có đạo lý ngang bằng với ai?, ngay cả trong mắt Kim Luân thì cũng chỉ có ân sư mới có thể sánh ngang với Trương Tam Phong, ngoài ân sư ra thiên hạ này không ai có tư cách mang ra so sánh với Trường Sinh Chân Nhân.

Câu hỏi đặt ra là trong ba vị trí trống kia sẽ thay ai vào?.

Trong ba vị trí trống kia, một người là Cửu Dương Thần Tăng nơi Nam Thiếu Lâm, một người là Đoàn Hoàng Gia nơi Đại Lý bất quá người cuối cùng là ai?, đây là một vấn đề cần giải đáp bởi Kim Luân tìm không ra.

Đế vị ở Trung Nguyên chắc chắn không ít nhưng mà để ngồi vào cái vị trí kia thì không dễ chút nào, trước khi đến Trung Nguyên làm nhiệm vụ thậm chí Kim Luân đã lọc ra cả một bảng danh sách cường giả Trung Nguyên nhưng mà vẫn khó có thể bỏ ai thêm ai vào cái ghết trống cuối cùng kia.

Ví dụ Kim Luân nghe nói tại Tử Ngọc Sơn có một vị cường nhân gọi là Vô Hà Tử, là em ruột của Tiêu Dao Tử năm xưa, hai người cộng đồng sáng tạo Tiêu Dao Phái, Tiêu Dao Tử tạ thế nhưng em ruột của hắn vẫn còn, Vô Hà Tử chẳng nhẽ không thể tiếp bước anh mình ngồi vào vị trí kia?, nên nhớ Vô Hà Tử sống lâu hơn Tiêu Dao Tử ngót 40 năm, thiên tư có thể không bằng, chiến lực có thể không bằng nhưng tưng đấy thời gian sao không đủ bù đắp?.

Lại ví dụ như tại Võ Đang Sơn có một kẻ gọi là Thiên Thánh, Thiên Thánh nổi danh rất sớm nhưng mà cũng rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt thế nhân, nghe nói là bế tử quan hòng đột phá đế vị nhưng mà đại đệ tử của Trương Tam Phong thì sao Kim Luân dám coi thường?, trong mắt Kim Luân thì thực lực của Thiên Thánh tuyệt đối rất kinh khủng chỉ là vì lý do gì đó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt thế nhân mà thôi.

Trong đầu Kim Luân thật sự rất tò mò với vị trí cuối cùng trong Ngũ Đế kia bất quá hiện tại nhân tuyển ngồi vào vị trí cuối cùng của Kim Luân lại thêm một người, chính là vị nữ đế họ Cơ ở trước mặt mình hiện tại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau