CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 76 - Chương 80

Quyển 1 - Chương 76: Luyện Đàn

Nga Mi Sơn trong những ngày tiếp theo xuất hiện một chủ đề mới.

Nga Mi phó trưởng môn Vũ TIên Âm thu nhận đệ tử.

Sự tồn tại của Tiên Âm Động cũng gần như Tiêu Dao Phái, trên giang hồ người biết cũng không nhiều, ít nhất đám đệ tử bình thường cũng khó mà biết được.

Trong mắt các Nga Mi đệ tử thì Tiên Âm liền là phó trưởng môn của Nga Mi, đồng thời Tiên Âm Các cũng thuộc một sản nghiệp của Nga Mi Phái.

Mỗi môn phái có một điểm mạnh riêng, tập trung tu luyện một loại đặc điểm riêng.

Ngoại trừ Thiếu Lâm có bề dày lịch sử quá mức đáng sợ, lại thêm 72 tuyệt kỹ danh chấn giang hồ ra, hầu hết các môn phái trong thiên hạ cũng chỉ chuyên tu một dạng võ học.

Ví dụ như Cái Bang, hầu hết đệ tử của Cái Bang đều luyện côn pháp.

Ví dụ như Toàn Chân kiếm pháp, Võ Đang cũng có Võ Đang kiếm pháp.

Về phần Nga Mi Phái, cũng chỉ chuyên tu kiếm pháp, trong thế giới này có thể nói kiếm pháp cùng chưởng pháp vi tôn, đây là hai cách chiến đấu chủ yếu trên giang hồ.

Nga Mi phái các đệ tử chủ tu là kiếm pháp nhưng vì sư có mặt của Tiên Âm Các mà Nga Mi phái còn có thêm cầm công, từ trước đến ngay đệ tử của Nga Mi phái vẫn gọi Tiên Âm Các là Cầm Các, là nơi các nữ đệ tử tu luyện cầm công.

Cầm công thứ này đối với nữ nhân bình thường có sức hấp dẫn hơn kiếm nhiều lắm, đáng tiếc Cầm Các tựa hồ chưa bao giờ thu đệ tử, điều này làm rất nhiều Nga Mi đệ tử nuối tiếc không thôi.

Mấy ngày gần đây, khi thông tin phó trưởng môn Tiên Âm thu một cái nữ đệ tử được truyền ra, có thể nói là khiến rất nhiều nữ đệ tử cả Nga Mi rung động.

Cái tên Cơ Vô Song cũng bắt đầu trở nên nổi tiếng ở Nga Mi Phái, lúc này thân phận của Vô Song cũng không giống mấy nữ đệ tử tầm thường kia, đệ tử của Nga Mi Phái phó trưởng môn, trên danh nghĩa đã là hạch tâm đệ tử, hơn nữa có lẽ... cũng chỉ thua cấp bậc đại sư tỷ một chút mà thôi.

Hắn trong phút chốc liền trở thành danh nhân của Nga Mi Phái.

Tất nhiên Vô Song không biết mình hiện nay có cỡ nào nổi tiếng mà cho dù hắn biết hắn cũng không quan tâm.

Lúc này Vô Song toàn bộ chú ý của hắn đang tập trung vào một thứ quan trọng hơn.

Cầm Công.

Cầm công là một dạng tấn công bằng âm thanh, nói ra rất mơ hồ nhưng trong Kim Dung cũng không phải là không có người dùng qua, nổi tiếng nhất chỉ sợ là Bích Hải Triều Sinh khúc của Đồng Tà – Hoàng Dược Sư.

Theo lời Cô Cô bản thân cầm công cực kỳ huyền diệu, vũ khí chính của nó tất nhiên là dụng cụ âm nhạc, có thể dùng đàn tỳ bà, dùng huyền cầm, độc huyền cầm, tiêu, sáo....

Trong những dụng cụ âm nhạc này bản thân huyền câm liền được nhiều người sử dụng nhất.

Đầu tiên mà nói, số lượng âm mà huyền cầm có thể tạo ra cao hơn rất nhiều các dụng cụ khác.

Đàn huyền cầm ở thể giới này thật ra là đàn tranh của kiếp trước.

Tất nhiên Vô Song sẽ không biết đánh đàn, cũng không đi sâu vào tìm hiểu mấy thứ này, các nhạc cụ hắn cũng chỉ biết qua qua mà thôi.

Trong thế giới này, đàn huyền cầm là loại dụng cụ âm nhạc nổi tiếng nhất, đồng thời đàn huyền cầm cũng chia làm rất nhiều loại tùy theo số dây đàn.

Đàn một dây gọi là độc huyền cầm. Vô Song không rõ đàn một dây hình dáng ra sao, bất quá có lẽ cũng giống đàn bầu của Việt Nam.

Đàn hai dây được gọi là nhị huyền cầm, loại đàn này nếu Vô Song không có đoán nhầm có lẽ sẽ giống với đàn nhị của Việt Nam.

Đương nhiên tất cả cũng chỉ là hắn tạm đoán mà thôi, dù sao hắn còn chưa có tận mắt thấy.

Không biết là Cô Cô của hắn quá mức tự tin với tài năng của Vô Song hay cố tình muốn thử hắn, lúc này trước mặt Vô Song là một cây thập lục huyền cầm.



Một cây huyền cầm rất lớn cũng rất đẹp... đẹp phi thường.

Nhìn cây đàn huyền cầm này Vô Song có thể cảm nhận được một loại thần vận khó nói nên lời.

Toàn bộ cây đàn này độc một màu trắng, một màu trắng thuần khiết như ánh trăng trên trời cao.

Toàn bộ cây đàn luôn có một loại hương thơm tự nhiên dịu nhẹ, khiến hắn có cảm giác tâm thần thoải mái.

Cây đàn này khi đụng vào liền thật sự có cảm giác mát lạnh, toàn bộ cây đàn toát ra một loại khí chất cô độc, lạnh lẽo nhưng cũng đầy thánh khiết cao ngạo.Vô Song không biết, cây đàn này chính là Ngân Nguyệt Huyền Cầm.

Chất liệu của nó chính là từ Thiên Sơn Tùng Hàn Tủy.

Thiên Sơn Tùng Hàn Tủy, ngàn năm mới có thể trưởng thành, nhất định phải là Thiên Sơn Tùng Hàn Tủy ngàn năm mới có thể chặt xuống.

Dùng Thiên Sơn Tùng Hàn Tủy để làm đàn... cây Ngân Nguyệt Huyền Cầm này liền có thể coi là tuyệt thế thần binh.

Tất nhiên Ngân Nguyệt Huyền Cầm không chỉ có chất liệu làm đàn, nó còn có dây đàn.

Dây đàn của Ngân Nguyệt Huyền Cầm chính là Kim Ti Tuyến trong Long Tuyền Cốc.

Nếu như Thiên Tằm Tuyến nổi danh về độ chắc chắn đàn hồi thì Kim Ti Tuyến cũng nổi danh về độ chịu lực.

Kim Ti Tuyến chịu lực còn mạnh hơn cả Thiên Tằm Tuyến.

Tổng kết lại mà nói, Ngân Nguyệt Huyền Cầm tuyệt đối có thể coi là một kiện thần binh lợi khí trong thiên hạ, ít nhất cho dù là Ỷ Thiên Kiếm hay Đồ Long Đao cũng chưa chắc phá hủy được nó.

Công không đủ nhưng thủ có thừa.

Đây chính là báu vật thành danh của Cầm Đế, một trong Ngũ Đế cao thủ.

..........

Ngân Nguyệt Huyền Cầm là một cây thập lục huyền cầm ( đàn 16 dây).

Chính vì vậy Ngân Nguyệt Huyên Cầm sẽ mang theo những đặc điểm của những cây thập lục huyền cầm bình thường.

Đầu tiên là lớn. Ngân Nguyệt Huyền Cầm còn lớn hơn cả tấm lưng Vô Song, thậm chí lớn hơn cả người hắn.

Vô Song hiện nay kể cả kiễng chân có lẽ cũng chỉ cao 1m2.

Một mình cây Ngân Nguyệt Huyền Cầm đã dài 1m5.

Tiếp theo là nặng, cây Ngân Nguyệt Huyền Cầm này nặng 100 kg. Nói thẳng ra tuyệt đối không thích hợp để chiến đấu cường độ cao, Vô Song hiện nay muốn cầm cũng không có cách nào cầm nổi, chứ đừng nói mang theo người chiến đấu.

Lần trước, Tiên Âm chỉ là cho Vô Song đeo vỏ đàn mà thôi, vỏ đàn của nó cũng nặng đến 15 kg, ít nhất vẫn trong phạm vi chịu đựng của Vô Song.
Cuối cùng, thập lục huyền cầm rất khó đánh, nó có tới 16 dây từ đó biến thể âm điệu rất nhiều, số lượng dây đàn cùng nhau hợp tấu cũng không ít, với một người căn bản không biết gì về âm nhạc như Vô Song thứ này thật sự quá khó.

.........

Nhìn cây Ngân Nguyệt Huyền Cầm đặt trên bàn, Vô Song thở dài một tiếng, sau đó bắt đầu chăm chú học nhạc.

Hắn không phải học đánh đàn, mà là học nhạc lý.

Cầm Công là một dạng tấn công đặc biệt, một loại sóng âm võ công, nó cũng không chỉ dựa vào nội lực của người vận dụng.

Càm công uy lực bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố.

Đầu tiên là yếu tố bên ngoài, điển hình là thời tiết. Tiếng sáo giữa trời quang mây tạnh cùng tiếng sáo giữa nơi sấm chớp đùng đùng uy lực đương nhiên khác nhau.

Thứ hai liền là nội lực của người sử dụng cầm, nội lực càng lớn, uy lực của cầm công cũng càng lớn.

Thứ ba, liền là nhạc lý. Nhạc lý trong này bao gồm hiểu biết của người dùng cầm công cùng nhạc khúc.

Nhạc khúc giống như một loại võ công vậy, võ công chia mạnh yếu thì nhạc khúc cũng chia mạnh yếu.

Tùy từng nhạc khúc mạnh yếu khác nhau mà yêu cầu nhạc lý của người sử dụng khác nhau.

Cầm công không đơn giản chỉ là dùng âm thanh đánh vào tai, loại suy nghĩ này liền là nhục nhã cầm công.

Cầm công chính là dùng nhạc khúc để công kích tinh thần đối phương, đây mới là cầm công chân chính.

Âm nhạc là để thay đổi tâm tình con người, có bi hoan ly hợp, có vui vẻ hoan ái, có tang thương cô liêu, tất cả đều là tâm tình con người.

Cầm công chân chính liền điều khiển thứ cảm xúc này của con người, đến một mức độ nào đó sẽ tạo thành ảo giác thậm chí khiến kẻ khác hóa điên.

Tất nhiên cầm công cũng gây ra nội thương, bởi nó đánh vào tâm mạch, đây là một loại sát thương dùng nội lực cùng nhạc khúc đánh qua màng nhĩ, tiến thẳng vào cơ thể, bỏ qua phòng ngự cơ thể.

Luyện thể cao thủ, đúng là cực kỳ sợ hãi cầm công.

Tất nhiên cầm công cũng không phải là vô địch, sát thương của cầm công cao hay thấp không phải chỉ dựa vào bản thân người sử dụng, mà còn bị thực lực người nghe ảnh hưởng rất lớn.

Người có nội công cao cường, chỉ cần dùng nội tâm phong bế hai tai, liền có thể gắng gượng ngạnh kháng, lúc này phải xem nội lực của ai cao hơn.

Người có hiểu biết về nhạc lý có thể không lựa chọn dùng nội công quyết đấu, chỉ cần giữ tâm thần thanh thản, trực tiếp ngồi xuống cảm nhận tiếng nhạc là được, lúc này phải xem nhạc lý của ai cao hơn.

Cuối cùng... liền là tâm tình của người dùng cầm công. Không phải cứ tâm trạng tốt, trong người cảm thấy vui vẻ liền có uy lực cao nhất, trong cầm công không có khái niệm tâm trạng tốt hay không tốt, trong cầm công chỉ có tâm trạng có hợp cầm khúc hay không.

........

Vô Song không hiểu gì về nhạc lý, hắn liền phải học. Bất quá Vô Song hiện nay mới biết, cảm âm của hắn rất tốt.

Vô Song đến thế giới này, bản thân cảm giác lực của hắn liền tăng cường rất nhiều, ví dụ sự kiện Dạ Xoa đánh lên Thiên Long Sơn năm đó vậy.

Tuy nhiên lúc đó Vô Song chỉ nghĩ cảm giác của hắn giống với giác quan thứ 6, có thể mơ hồ đoán ra hung – cát. Bất quá hắn quá coi thường cái giác quan thứ 6 này của mình.

Vô Song bất kể là học cờ, học nấu ăn, hay thậm trí là học đàn đều cảm thấy dễ dàng hơn hắn của kiếp trước rất nhiều, cũng chính vì thứ giác quan thứ 6 này.

Hắn có cảm nhận rất tinh tế với môi trường xung quanh, hay nói cách khác hắn có thể cảm nhận mọi sự vật sự việc theo hướng mỹ quan, từ đó dẫn đến những thứ liên quan đến nghệ thuật, Vô Song có thiên phú tương đối lớn.

Vô Song hắn cũng không rõ, đây là do hắn chuyển thế trùng sinh hay tại thiên phú Cái Thế Thần Đồng của hắn mang lại, có điều cho dù nguyên nhân từ đâu, đây cũng là một phát hiện thú vị với chính bản thân Vô Song.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 77: Viễn Tĩnh – Viên Tử Y

.........

“Song nhi, ngươi tu luyện là công thể hay tâm pháp?”.

Trong Tiên Âm Động, có hai cái ‘nữ nhân’ đang vui vẻ nói chuyện với nhau, hai người này tất nhiên là Vô Song cùng Viên Tĩnh.

Vô Song cũng không rõ ràng lắm, tại sao vị sư tỷ này lại tỏ ra đặc biệt thân thiết với mình như vậy, có điều Vô Song cũng không phản cảm, hơn nữa hắn lại không biết lý do, có nghĩ cũng không ra.

Trong mắt Vô Song hiện nay, theo hắn Viên Tĩnh cũng là nữ nhân bình thường, thiên tư của nữ nhân vốn là thích trẻ nhỏ, nhất là ‘diện mạo’ của Vô Song lại như vậy, từ đó mới dẫn đến Viên Tĩnh đặc biệt tỏ ra nghiêm túc với hắn như thế.

Đối mặt với câu hỏi của Viên Tĩnh, Vô Song khẽ mỉm cười.

“Ta là tu luyện là công thể, Viên Tĩnh tỷ tỷ người tu luyện công thể hay tâm pháp?”.

Viên Tĩnh nghe vậy liền cảm thấy ngạc nhiên, trong mắt nàng lóe lên một tia dị sắc, công thể thứ này trên giang hồ không dễ kiếm, ngay cả Nga Mi Phái cũng không có công thể riêng biệt.

Nga Mi Cửu Dương Cương của Nga Mi Phái rất mạnh, bất quá không phải công thể.

Đương nhiên danh môn đại phái cũng rất ít dùng công thể đưa cho môn nhân, công thể thứ này không thể loạn truyền.

Công thể bao gồm cả tâm pháp lẫn chiêu thức, một bộ công thể hoàn chỉnh gần như đi theo chủ nhân của nó cả đời, việc thay đổi công thể là rất khó, công thể liền không thích hợp cho nhiều người cùng học.

Tâm pháp lại khác, tâm pháp cũng chia mạnh yếu, tâm pháp mạnh chưa chắc đã thua công thể, tất nhiên tâm pháp không bao gồm chiêu thức bên trong, liền phải tìm thêm võ công thích hợp với tâm pháp của bản môn, việc này cũng làm không ít người cảm thấy đau đầu.

Thật ra mà nói, trong thế giới này tâm pháp cùng công thể cũng chỉ có một điểm khác nhau lớn nhất mà thôi.

Công thể có thể sử dụng tất cả các loại võ công chiêu thức.

Tâm pháp cũng có thể sử dụng tất cả các loại võ công chiêu thức... ngoại trừ võ công trong công thể.

Chính vì đặc điểm này, công thể thủy chung được đánh giá cao hơn tâm pháp một chút.

Viên Tĩnh cũng sẽ không dối gạt Vô Song làm gì, nàng thân thiết với Vô Song như vậy, không hoàn toàn là vì lời nói của Phong Lăng Sư Thái, không biết tại sao, nàng rất thích cô bé này.

“Tỷ tỷ tu luyện là tâm pháp nha, Nga Mi Cửu Dương Công của Nga Mi Phái, muội nghe chưa?”.

Vô Song suy nghĩ một chút, sau đó liền gật đầu.

Nga Mi Phái có hai loại nội công tâm pháp, đầu tiên là Nga Mi Bảo Điển, tiếp theo là Nga Mi Cửu Dương Công.

Nga MI Bảo Điển có thể không cần quan tâm, dù sao đây là trụ cột tâm pháp của Nga Mi Phái, Vô Song không có hứng thú biết.

Nga Mi Cửu Dương Công lại khác, nghe đồn Nga Mi Cửu Dương Công nắm giữ 5 phần uy lực của Cửu Dương Thần Công.

Cửu Dương Thần Công thứ này thực sự tương đối đáng sợ, nhắc đến Cửu Dương Thần Công, Vô Song lại nhớ đến Minh Giáo – Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ cái tên này làm Vô Song cảm thấy áp lực rất lớn.

Khác với Dương Quá, Vô Song có thể coi Dương Quá làm bạn bè, thậm chí Vô Song thật sự có vài phần muốn kết giao bằng hữu với đối phương, nhưng Trương Vô Kỵ liền không được, tương lai chỉ sợ Vô Song cùng vị danh nhân này tất có một cuộc chiến.

Công bằng mà nói Vô Song với Trương Vô Kỵ còn chưa gặp nhau, tuy nhiên hai người lại gánh hai cái nhân quả.

Nhân của tiền bối để lại, quả liền do bọn họ đến gánh.

Thiên Long Giáo cùng Minh Giáo căn bản đã thuộc dạng thủy hỏa bất dung, không chết không thôi.

Lấy vị nhân vật có tư chất cao nhất Kim Dung Tiểu Thuyết làm đối thủ, cho dù là Vô Song cũng cảm nhận được một tia áp lực.

“Nga Mi Cửu Dương Công, muội đã nghe sư phụ nói qua, thực sử rất lợi hại a”.

Viên Tĩnh ngọt ngào cười, sau đó ánh mắt xuất hiện một tia tò mò nhìn Vô Song.

“Muội tu luyện công thể, vậy phó trưởng môn dạy muội công thể gì?”.

Vô Song căn bản không cần nghĩ, hắn lập tức đáp.

“Tỷ tỷ, cái này Vô Song cũng là không biết, sư phụ chỉ cho ta tu luyện, ta còn không biết tên công thể của chính mình”.

Viễn Tĩnh cũng sẽ không hoài nghi lời Vô Song, ai bảo trẻ nhỏ không biết nói dối?.

Trong mắt Viên Tĩnh, việc Tiên Âm không nói tên công thể cho Vô Song nghe mới là hợp tình hợp lý, theo Viên Tĩnh, Tiên Âm thật sự sợ Vô Song ‘quá thành thật’ mà nói ra toàn bộ với Viên Tĩnh.

Về phần Vô Song, đánh chết hắn cũng không khai ra mình luyện Quỳ Hoa Bảo Điển.

Trên giang hồ lúc này hỏi 10 người thì 9 người sẽ nói Quỳ Hoa Bảo Điển hiện nay do Đông Phương Bất Bại nắm giữ.

Diệt Tuyệt Sư Thái ghét cay ghét đắng tà giáo, bà ta đương nhiên có thù hận cực lớn với Minh Giáo nhưng không có nghĩa Diệt Tuyệt không ghét Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Diệt Tuyệt lại tọa trấn Nga Mi Sơn, việc nàng chiến đấu với Nhật Nguyệt Thần Giáo chỉ sợ cũng không ít, thậm chí so chiêu với Đông Phương Bất Bại cũng không phải là không thể.

Có trời mới biết Vô Song để lộ Quỳ Hoa Bảo Điển ra sẽ bị bà già này làm gì, hơn nữa hắn cũng không dám biểu hiện Quỳ Hoa chiêu thức, Vô Song không giám khẳng định, Diệt Tuyệt sẽ không nhận ra.

Quan trọng hơn, Diệt Tuyệt Dù sao cũng chỉ là Đại Tông Sư cảnh giới, người hắn cần đề phòng là Phong Lăng Sư Thái mới đúng, vị Phong Lăng Sư Thái này ánh mắt rất độc, sơ hỏ một chút chỉ sợ thật sự lộ ra cái đuôi cho nàng nắm.

Ở Nga Mi Sơn hiện nay, Vô Song gặp một cái phiền phức không nhỏ.

Võ công của Vô Song, chỉ đến từ Quỳ Hoa Bảo Điển, nay Quỳ Hoa không thể dùng dẫn tới Dược Vương Thần Châm của hắn gần như cũng không thể dùng, Vô Song hiện tại hoàn toàn một chiêu một thức võ công cũng không có.

Hắn đương nhiên cũng có thể sử dụng Bảo Đình Giải Ngưu Đao bất quá... loại đao pháp này đối với ‘hình ảnh’ của Vô Song hiện nay ở Nga Mi Sơn không tốt. Quá mất mặt, quá mất mỹ quan.

Một cái bạch y thiếu nữ, xinh đẹp như hoa như ngọc, mái tóc đen buông thõng tung bay trong gió, sau đó cầm một con dao mổ trâu điên cuồng chém giết.... việc này chính Cô Cô cũng cấm tiệt Vô Song sử dụng.

Nghĩ đi nghĩ lại, Vô Song liền hướng ánh mắt về phía Viên Tĩnh.

Nếu Viên Tĩnh coi Vô Song là tiểu cô nương không một chút đề phòng thì nàng không biết, Vô Song cũng coi nàng là tiểu cô nương.

Viên Tĩnh ngày hôm nay.... vẫn như vậy.

Nàng đẹp, một cái đẹp thần bí khiến Vô Song tò mò vô cùng.

Viên Tĩnh mang theo một nét rất riêng biệt với tất cả những nữ nhân mà Vô Song gặp trong thế giới này.

Trong trái tim của Viên Tĩnh, thủy chung có một lỗ thủng, thủy chung có một thứ gì đó ngăn cản nàng mở lòng ra với mọi người, với thế giới xung quanh cũng chính vì vậy, nàng lựa chọn ẩn mình đi.

Không giống với Linh Tổ ngoài nóng trong lạnh lại có chút rụt rè.

Viên Tĩnh chính là cố ý ẩn mình đi, nàng... không có cảm giác an toàn với thế giới này, chính vì vậy nàng như một con nhím xù lông tự bảo vệ mình.

Vô Song chưa bao giờ nghe đến cái tên Viên Tĩnh, cũng không biết nàng có xuất hiện trong Kim Dung Thế Giới hay không vì vậy hắn không thể dùng kiến thức kiếp trước để có các thông tin về nàng.

Trong mắt Vô Song, hắn rất khó để có thể hiểu được, rốt cuộc vì cái gì để một thiếu nữ 14-15 tuổi thống hận với nam nhân điên cuồng đến vậy?.

Cho dù là Mạc Sầu lớn lên trong Cổ Mộ, chưa bao giờ tiếp xúc với nam nhân, đồng thời lại lớn lên trong những câu chuyện về kẻ bạc tình Vương Trùng Dương. Cho dù là vậy Mạc Sầu cũng không có thống hận nam nhân nhiều như vậy.

Viên Tĩnh lại khác, nàng cực kỳ thống hận nam nhân... có điều ngoài sự thống hận kia ra, trong lòng nàng còn sợ hãi.

Để một thiếu nữ có cảm xúc như vậy về nam nhân, có lẽ ẩn sau Viên Tĩnh mạnh mẽ là một quá khứ đau thương vô cùng, một câu chuyện không muốn cho ai biết.

.......

Vô Song đột nhiên dùng hai tay nhẹ ôm lấy eo nhỏ của Viên Tĩnh, tất nhiên bằng thân phận của Vô Song lúc này, Viên Tĩnh tuyệt không làm ra phản ứng gì đặc biệt.Viên Tĩnh bị Vô Song ôm lấy, khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ kia liền nhè nhẹ mỉm cười, nàng dùng tay nhíu nhíu mũi Vô Song.

“Song nhi, có việc gì không?”.

Vô Song ngọt ngào cười, sau đó chỉ chỉ cái mũ trên đầu Viên Tĩnh.

“Tỷ tỷ, người suốt ngày đội thứ đó căn bản liền không dễ nhìn a, có thấy không thoải mái không?”.

Viên Tĩnh nghe Vô Song hỏi vậy liền bật cười.

“Đứa nhỏ này. Tỷ tỷ vẫn là quen rồi, bỏ nó ra có chút không quen, không đội mới thấy vướng víu”.

Vô Song tất nhiên không có dễ dàng buông tha nàng như vậy, hai mắt long lanh nhìn Viên Tĩnh.

“Tỷ tỷ, nhưng mà ta muốn xem dung mạo ngươi a, ngươi lúc nào cũng xem mặt ta, không công bằng”.

Viên Tĩnh ngạc nhiên nhìn Vô Song một chút, sau đó cũng mỉm cười.

Nàng cũng phải ăn, phải uống, phải tắm rửa. Nàng căn bản không thể lúc nào cũng che mặt, đây là chắc chắn.

Chỉ là Viên Tĩnh không thích người khác nhìn thấy dung mạo của mình mà thôi có diều Vô Song lúc này có lực sát thương rất lớn, Viên Tĩnh căn bản không có bất kỳ phòng ngự nào trước mặt Vô Song, nàng khẽ dùng tay xoa đầu hắn, sau đó mỉm cười bỏ mũ xuống.

Vô Song lúc này hai mắt chăm chú nhìn Viên Tĩnh, sau đó đôi mắt của hắn dần dần sáng lên.

Viên Tĩnh nàng thật sự là một cái mỹ nhân, có điều lại là một cái bệnh mỹ nhân làm người ta thương tiếc.

Đầu tiên để nói, xét toàn bộ dung mạo Viên Tĩnh khó lòng mà bì được với Khinh Huyền cùng Mạc Sầu nhưng nàng lại có một nét rất riêng.

Ngũ quan của nàng cho người ta một loại cảm giác hài hòa, từ đôi mắt, mũi, miệng, cái cằm... tất cả đều hòa hợp với nhau, cứ như sinh ra nó phải thế.

Đáng nói là khuôn mặt của Viên Tĩnh ẩn chứa nét lạnh lùng của chính nàng nhưng lại khiến cười ta thương cảm không thôi.

Nếu muốn dùng một từ để miêu tả chính xác nhân Viên Tĩnh, liền là Nhược Liều Phù Phong.

Một cành liễu cao ngạo mà thánh khiết nhưng chính bản thân nó cũng yếu đuối biết bao.

Nhược Liễu Phù Phong – Cành Liễu Trước Gió.

Nhìn vào Viên Tĩnh, người khác bất tri bất giác bị thu hút, bất tri bất giác muốn đưa tay ra bảo vệ nàng, muốn vì nàng che gió che mưa. Muốn thủ hộ nhành liễu yếu nhược kia.

Thấy Vô Song nhìn chằm chằm dung mạo mình, Viên Tĩnh bật cười, lại véo má hắn.

“Tỷ tỷ xinh đẹp không?”.

Vô Song hoàn toàn thành thật gật đầu.

“Có, tỷ tỷ người thực sự quá xinh đẹp, sau này không dùng mạng che mặt mới đúng”.

Viên Tĩnh ánh mắt nhè nhẹ quan sát Vô Song.

“Tiểu cô nương ngươi sau này còn xinh đẹp hơn tỷ tỷ, cứ yên tâm đi”.

Viên Tĩnh nói câu này làm Vô Song triệt để im lặng, hắn căn bản cãi không được, hắn cũng không thể nói hắn là nam nhân.

Trong Tiên Âm Động cũng chỉ có một mình Viên Tĩnh cùng Vô Song, ngoài thời gian luyện công ra cũng chỉ có hai người tâm sự, sự thân thiết của hai người theo thời gian liền từ từ tăng trưởng.

.......

Vô Song cũng không biết, hắn hôm nay lại gặp một nhân vật nữ trong Kim Dung.

Nàng gọi Viên Tĩnh – Viên Tử Y.

.......

Từ khi đến Nga Mi Sơn, hắn liền thay đổi hoàn toàn cách sinh hoạt, hắn bắt đầu bước vào một cái thời gian biểu do chính Vô Hà Tử vì hắn lập nên.

Mỗi buổi sáng, Vô Song đều phải lên Tiên Âm Động luyện công.

Trong thời gian ở Tiên Âm Động, hắn sẽ tranh thủ thời gian tăng cường Quỳ Hoa Nội Công, sau đó cùng Viên Tĩnh trò truyện quên cả đất trời, nếu rảnh rỗi hơn một chút cũng liền bắt đầu nghiên cứu thư tịch trong phòng sách.

Thời gian buổi chiều là thời gian học tập của chính hắn, hắn có thể lựa chọn ở lại Tiên Âm Động đọc sách hoặc trực tiếp trở về Tiên Âm Các nghiên cứu, tất nhiên thời gian buổi chiều cũng là thời gian học đàn của hắn, cứ hai ngày hắn bắt buộc phải đến diện kiến cô cô một lần, theo cô cô học đàn.Cuối cùng, vào buổi tối, Vô Song liền ở lại Tiên Âm Các tầng thứ 7, hắn ở trên đó diễn võ.

Vô Song không cách nào tập luyện Quỳ Hoa Bảo Điển khi có mặt Viên Tĩnh, chính vì vậy hắn liền chọn khoảng thời gian này để luyện Quỳ Hoa, ở trên tầng cao nhất của Tiên Âm Các, căn bản gần như không có ai lại gần, không có ai tiến tới, cũng chẳng có ai quan sát.

Đồng thời ở Nga Mi Sơn, Vô Song cũng phải bắt đầu một bài tập riêng, bài tập thể lực của chính hắn.

..........

3 tháng, cứ như thế chậm rãi trôi qua.

Dưới ánh chiều tà, Nga Mi Sơn xuất hiện một thân ảnh nhỏ nhắn.

Mỗi khi có đệ tử của Nga Mi đi qua, nhìn thấy thân ảnh này liền vui vẻ chào hỏi.

“Song nhi, đi cẩn thận kẻo ngã”.

“Song nhi, ngươi chạy từ từ thôi, ai đuổi theo ngươi”.

Sau mỗi câu nói này là những tiếng cười khúc khích.

Thân ảnh nhỏ nhắn này đương nhiên là Vô Song, sau 3 tháng ở Nga Mi Sơn, hắn cũng bắt đầu quen với cái tên Song nhi của mình, dù sao muốn không quen cũng không được, đám người ở Nga Mi Sơn ai cũng gọi hắn như vậy, hắn căn bản không có cách nào.

Trong 3 tháng qua, hình ảnh Vô Song trong ánh chiều tà hớt hả hớt hải chạy về Tiên Âm Các đã trở thành hết sức quen thuộc, dù sao ngày nào cũng như ngày nào, cùng giờ này hắn cũng chạy về Tiên Âm Các.

Vô Song chạy có điều cũng không có đi giày, hắn dùng chân trần chạy trên mặt đất, đồng thời có thể dễ dàng nhận ra, ở chỗ hai đôi chân trắng nõn kia là hai cái hộ giáp cũng màu trắng.

Vô Song lúc này ăn mặc quần áo phi thường gọn nhẹ, quần cũng là quần đùi ngắn, để lộ toàn bộ đôi chân của hắn ra ngoài, phong cách ăn mặc phi thường giống VIên Tĩnh.

Hắn dù sao cũng cực kỳ ghét mặc váy, hắn càng thích hợp mặc mấy loại trang phục kiểu này.

Về phần đôi hộ giáp ở chân, chính là bài tập cho Vô Song suốt 3 tháng nay.

Bất kể ăn, ngủ, đi lại hay tắm rửa, hắn đều phải để đôi hộ giáp này ở trên chân.

Đôi hộ giáp mỗi cái nặng khoảng 5 kg. Thứ này làm Vô Song di chuyển như đeo tạ vào chân vậy, hắn cũng ngã không ít lần, bất quá loại luyện tập này Vô Song không dị nghị.

Ở cổ tay của hắn, cũng có đôi hộ giáp tương tự.

Vô Song có một điểm yếu cố hữu là sức khỏe, hắn mạnh hơn những đứa bé cùng tuổi nhiều có điều do bản thân là Tiên Thiên Chí Âm Thể, âm nhu có thừa mà cương mãnh khuyết thiếu dẫn đến thể lực vẫn luôn là vấn đề của Vô Song.

Hộ giáp ở hai tay cùng hai chân của hắn, toàn bộ đều là để Vô Song rèn thể lực.

Theo ý Cô Cô của hắn, sau này Vô Song phải mang Ngân Nguyệt Huyền Cầm trên người, nếu không có thể lực kinh người, căn bản không có cách nào vận dụng được nó tự nhiên.

Cho đến lúc này, Vô Song cũng thật phục Cầm Đế, bằng thân thể nữ nhân lại có thể mang vác cây đàn cả trăm cân như không có việc gì.

Trở về Tiên Âm Các, Vô Song lúc này mới dừng lại, hai tay trực tiếp đặt lên đầu gối, thở hổn hển.

Sắc mặt hắn trở nên trắng xanh, thân hình nhỏ nhắn run lên.

Nhìn về hướng Tiên Âm Các, Vô Song khẽ thở ra một tiếng, hô hấp của hắn càng ngày càng nặng nề.

“Thiếu chủ..... người”.

Lúc này ở bên cạnh Vô Song, Nguyệt bà bà xuất hiện, khuôn mặt mang theo vài phần lo lắng.

‘Thiếu chủ’ ở đây chính là thiếu chủ nhân, dây là danh xưng của Vô Song lúc này tại Tiên Âm Các, về phần Tiên Âm đương nhiên sẽ là chủ nhân nơi đây.

Vô Song được Nguyệt bà bà đỡ, khuôn mặt liền hiện lên một tia cảm kích.

“Bà bà, không cần đâu, cháu tự đi được”.

Nói xong cũng mặc kệ bà bà ở sau lưng, Vô Song tiếp tục lê thân thể mệt nhoài về Tiên Âm Các.

Nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của Vô Song, trong mắt Nguyệt bà bà có một tia không đành lòng.

Nguyệt bà biết một số bí sử của TIên Âm Động, bà có thể cảm nhận được trên thân thể của Vô Song chịu áp lực lớn đến mức nào.

Nhìn Vô Song, Nguyệt bà nhớ tới Tiên Âm, sau đó lại nhớ những đệ tử còn lại của Tiên Âm Động, trong mắt có một tia ảm đạm.

.......

Trong 3 tháng qua, Vô Song học tập được rất nhiều.

Về phương diện võ công, hắn thành công đột phá Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí, hơn nữa hắn cũng đã đạt đến giới hạn của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Quỳ Hoa Bảo Điển 3 tầng đầu là một mốc, sau 3 tầng đầu lại là một mốc.

Trong Quỳ Hoa Bảo Điển, tầng thứ tư là một cái rãnh trời, là một khe rãnh rất khó vượt qua.

Quỳ Hoa Bảo Điển tu luyện nội công rất chậm, chậm đến mức làm Vô Song phát bực, muốn đột phá Quỳ Hoa tầng thứ 4 – Quỳ Hoa Chính Hồng Khí liền không phải việc đơn giản.

Muốn đột phá thành công Quỳ Hoa – Chính Hồng Khí bản thân Vô Song cần giải khai hai mạch nhâm đốc hay nói đúng hơn là nhâm mạch cùng đốc mạch.

Người ta nói nhâm đốc nhị mạch bất quá chỉ là hai mạch cuối cùng trong hệ thống nhâm mạch cùng đốc mạch.

Muốn đột phá nhâm đốc nhị mạch ít nhất cũng cần Tông Sư cảnh giới nội lực.

Nội lực của Vô Song hiện nay nói ra có chút xấu hổ, hắn cùng lắm chỉ có thể coi là nhị lưu cao thủ nếu xét về nội lực.

Nếu không phải Vô Song trong 3 tháng ở trong Tiên Âm Động tu luyện lại thêm Tiên Thiên Chí Âm Thể trợ giúp, hắn chỉ sợ hiện nay nội lực chỉ đủ so với tam lưu cao thủ.

Lúc này Vô Song chính thức gặp quan đạo đầu tiên trong con đường võ công.

Bất quá hiện nay Vô Song cũng rất khác, nếu phải tính ra, cho phép Vô Song sử dụng Phi Bộc bản thân hắn chiến lực chưa chắc đã thua Lâm Bình Chi trong Kim Dung cốt truyện.

Việc của Quỳ Hoa Bảo Điển căn bản không thể gấp, hắn càng gấp càng không được, càng nóng vội cũng càng không được vì vậy trong khoảng thời gian này Vô Song trực tiếp không lại tu luyện Quỳnh Hoa Bảo Điển, hắn hướng về những mục tiêu khác.

Mục tiêu đầu tiên của Vô Song, không cần nói chính là tu luyện cầm công.

Bất chấp cơ thể mệt mỏi, Vô Song một mình leo tới tầng 5 của Tiên Âm Các, khi cánh cửa phòng Tiên Âm mở ra, Vô Song ngã gục xuống dưới cái đệm êm ái...

Hắn thật sự... phi thường mệt mỏi a

.......

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 78: Túy Hồng Nhan – Giai Nhân Lệ

Không rõ thiếp đi bao lâu, Vô Song cảm thấy toàn thân ấm áp dễ chịu mới khẽ mở mắt ra.

Người đầu tiên xuất hiện trong ánh mắt của Vô Song liền là Tiên Âm.

Lúc này hắn mới phát hiện ra mình đang trong một thùng nước ấm, hắn liền khe khẽ mỉm cười.

“Cô Cô, ta ngủ bao lâu rồi”.

Tiên Âm mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tây vẫn lướt trên những sợi dây đàn.

“Ngươi ngủ được nửa tiếng rồi, mỗi lần ngươi trở về đều kiệt sức như vậy, cô cô cũng không đành lòng, hay từ mai giảm một chút yêu cầu xuống?”.

Nhìn cô cô tràn ngập quan tâm đến mình, trong lòng Vô Song liền cảm thấy ấm áp.

Trước đây Cô Cô nhìn Vô Song luôn có một tia tình cảm như có như không, Vô Song biết đây là tình cảm nam nữ, có điều thứ tình cảm này không dành cho hắn.

Khi Cô Cô cùng Vô Song đi từ Tủ Ngọc Sơn đến Nga Mi Sơn, với chiếc mặt nạ xa lạ, nàng như biến thành một con người hoàn toàn khác.

Chỉ có khoảng thời gian gần đây, khi hắn bắt đầu quen thuộc với cuộc sống thường ngày ở Nga Mi Sơn, thì Cô Cô cũng mới bắt đầu có chuyển biến, lúc này Vô Song có thể cảm nhận Tiên Âm gần như lột xác, ít nhất trong thâm tâm nàng cũng có thứ gì đó đang dần dần thay đổi.

Ánh mắt nàng nhìn Vô Song lại có tình cảm nhưng không phải là thứ tình cảm nam nữ kia mà thực sự giống tình cảm của thân thích.

Ít nhất loại ánh mắt này của Tiên Âm khiến Vô Song thích hơn lúc trước nhiều.

“Cô cô, cũng không cần đâu, ít nhất ta cũng có thể chịu được”.

TIên Âm nghe vậy, nàng chỉ nhè nhẹ lắc đầu.

“Cô cô để ngươi ngâm mình nửa tiếng rồi, ngâm mình trong nước lâu quá không tốt”.

Ngày nào cũng như ngày nào, đây là thói quen của cả Vô Song lẫn Tiên Âm.

Bình thường Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song tu luyện rất chậm, nếu không có Tiên Âm Động trợ giúp, nếu không có Tiên Thiên Chí Âm Thể bên người, Vô Song muốn đột phá Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ 4 chỉ sợ phải mất 6-7 năm thời gian.

Kể cả có được Tiên Âm Động cùng Tiên Thiên Chí Âm Thể, Vô Song vẫn cảm thấy khó tăng cường nội lực của chính mình, vì vậy hắn mới lựa chọn phương án này, cố gắng bằng mọi cách đốt cháy thể lực cùng nội lực của bản thân.

Với cơ thể của Vô Song hiện nay, bảo hắn đeo hộ giáp nặng như vậy là quá sức, đừng nói là chạy một đoạn đường dài, cho dù là đi lại cũng khó khăn vô cùng.

Bằng vào thể lực của Vô Song hiện nay, muốn hoàn thành bài huấn luyện này hắn liền phải đốt cho thể lực cùng nội lực đến khô hạn.

Mỗi lần như vậy, Vô Song đều đạt đến giới hạn của bản thân.

Một tháng đầu tiên, đều là Tiên Âm xuất hiện mang hắn trở về.

Một tháng tiếp theo, hắn lúc đó có thể đi đến gần phạm vi Tiên Âm Các, sau đó ngất đi, là Tiên Âm mang hắn trở về.

Đến tháng thứ ba, Vô Song có thể một mình quay về Tiên Âm Các mới ngất đi nhưng cũng là Tiên Âm chăm sóc hắn tiếp.

Phương pháp này phải nói là phi thường cực đoan, có điều những thứ mà nó mang lại cũng không hề thấp.

Mỗi lần nội lực cạn sạch, tốc độ tu luyện của Vô Song lại tăng thêm 3 thành.

3 thành tốc độ tu luyện không phải là quá nhiều nhưng chắc chắn không ít.

........

Chậm rãi rời khỏi thùng nước, dùng khăn bông lau qua người, mặc vào quần áo Tiên Âm chuẩn bị sẵn, sau đó Vô Song tiếp tục ngã xuống giường êm ái.

Tiên Âm nhẹ nhàng tiến đến chỗ hắn, bắt đầu dùng dầu nóng xoa khắp người Vô Song.

Vô Song cũng không rõ đây rốt cuộc là loại dầu gì có điều cực nóng, nóng hơn loại dầu con hổ hay dầu gió của Việt Nam nhiều, mỗi lần thoa thứ này lên người Vô Song đều có cảm giác như bị lửa đốt toàn thân, bất quá hắn không thoa không được.

Loại dầu này giúp các khối cơ của Vô Song dãn ra, sau đó giúp hắn loại bỏ hiện tượng tụ máu ngầm, các kinh mạch phải chịu áp lực quá lớn do hoạt động mạnh cả ngày cũng từ từ thư giãn.

Nằm trên giường, không thể đi lại, nhưng không có nghĩa Vô Song sẽ nghỉ ngơi.

Khoảng thời gian này là thời gian của trí óc.

Nằm trên giường, cùng với Tiên Âm, hắn lại một lần nữa học các kiến thức về âm nhạc.

3 tháng thời gian cũng đủ để Vô Song có thể sử dụng đàn, cũng đủ để hắn đánh ra được vài bản nhạc tiêu chuẩn, điều này ngoại trừ thiên phú của hắn ở kiếp này ra còn có một phần nhờ kiến thức của hắn kiếp trước, kiếp trước Vô Song cũng biết chút chút về âm nhạc, dù sao hắn tốt xấu cũng biết đánh ghi ta. Từ đó việc làm quen với âm luật của Vô Song đơn giản hơn một chút.

Ngày hôm nay cũng là ngày phi thường quan trọng của Vô Song, hắn lần đầu tiên được Cô Cô dạy nhạc khúc.

Nhạc khúc này hôm nay có tên – Bi Hoan Ly Hợp Khúc.

Trong căn phòng của Tiên Âm tại tầng 5 Tiên Âm Các, tiếng đàn của nàng từ từ vang lên giữa đêm tối.

Bi Hoan Ly Hợp Khúc không phải là lần đầu tiên Vô Song được nghe nhưng bất cứ lúc nào nghe thấy, hắn đều có cảm giác như đang cảm nhận nó lần đầu.

Người có Bi có Ly tất nhiên sẽ có lúc Hoan rồi Hợp.

Bi Hoan Ly Hợp Khúc không phải là một loại cầm khúc cường đại, thậm chí cũng không khó học nhưng học được là một việc, có học giỏi được hay không là một việc khác.

Dưới tiếng đàn của Tiên Âm, Vô Song cũng không biết, trong Tiên Âm Các, có rất nhiều người khóe mắt ướt át.

Đêm hôm nay, Tiên Âm hướng về trời cao, nhìn ánh trăng khuyết trên bầu trời, những ngón tay thon dài nhẹ lướt trên dây đàn.

Mỗi lần nàng đàn khúc nhạc này, đều rất buồn...

Khúc nhạc này của Tiên Âm, có Bi có Ly nhưng lại không có Hoan cùng Hợp.

Cả khúc nhạc chủ đạo chỉ là Bi cùng Ly, cũng giống như thứ tình cảm của nàng, một màu ảm đạm.

Nàng dành cả đời để đuổi theo bóng lưng nam nhân kia, hy sinh cả tương lai của nàng, cả tuổi thanh xuân của nàng, cũng vì nam nhân kia.

Rốt cuộc, nàng không có gì cả, kể cả bóng lưng của hắn nàng cũng không bắt được.

Vì hắn nàng mất quá nhiều, vì hắn nàng mất đi tương lai sáng lạn của chính bản thân mình, vì hắn nàng mất người bạn tốt nhất của mình để rồi... để rồi nhiều năm sau, nàng phải nuôi con trai của chính hắn.

Tiên Âm nghĩ lại, nàng liền cảm thấy thật sự buồn cười, nụ cười của nàng có chút đắng chát.

Có nhiều việc, muốn quên nhưng vẫn là không quên được, có nhiều việc muốn vứt bỏ nhưng chính nàng cũng không nỡ.

Bi Hoa Ly Hợp Khúc chính là như vậy, cầm đạo chính là như vậy, thứ âm nhạc dùng để điều khiển lòng người.

Vô Song không trải qua những việc mà Tiên Âm trải qua, nhưng lúc này, Vô Song hắn cũng khóc.

Hắn thấy một oán phụ chờ chồng trong gió tuyết.

Hắn không thấy khuôn mặt của nàng, thứ hắn thấy chỉ là bóng lưng cô lieu mà mềm yếu.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song cảm nhận được Bi Hoan Ly Hợp khúc là như thế nào.

Không phải Tiên Âm không khống chế được cảm xúc của mình, mà lúc này nàng chính là tấu lên Bi Hoan Ly Hợp Khúc của chính nàng.

Ngày đó ở Tử Ngọc Sơn, nàng là vì Vô Song cùng Linh Tố, tặng hai người một bản Bi Hoan Ly Hợp Khúc hoàn chỉnh, có Bi – Ly cùng Hoan – Hợp.

Chỉ có lúc này, đây mới là Bi Hoan Ly Hợp của chính Tiên Âm.
Trong thế giới của nàng, chỉ có Bi – Ly.

Về phần Hoan – Hợp, mãi mãi chỉ là chút hy vọng mà thiếu phụ kia tự gắn cho mình, để nàng có thể sống tiếp, có thể tiếp tục chờ đợi.

Đêm hôm đó, trong Tiên Âm Các, có rất nhiều người khóc.

Vô Song cũng khóc.

Hắn bỗng nhiên muốn ôm lấy Cô Cô từ phía sau, muốn ôm lấy thiếu phụ kia, muốn chắn cái lạnh cho nàng, bất quá hắn thủy chung không có làm, không dám tiến lên.

Hắn lúc này đưa đôi tay nhỏ bé lên, ánh mắt lằng lặng nhìn bầu trời.

Thiếu phụ kia đang nhìn một cáo bóng lưng.

Thiếu phụ kia đang chờ một người, chờ một cái quay đầu.

Ngày hôm nay Vô Song đột nhiên phát hiện, hắn so với bóng lưng kia, hoàn toàn nhỏ bé mà vô lực.

Lê thân thể mệt mỏi, lê đôi chân đau đớn ngồi xuống phía trước Ngân Nguyệt Huyền Cầm.

Những ngón tay của Vô Song cũng nhẹ lướt qua dây đàn.

Hắn bắt đầu chính thức học tập, Bi Hoan Ly Hợp Khúc.

.........

Lại tiếp tục 3 tháng nữa đi qua.

Vô Song lúc này đã ở Nga Mi Sơn nửa năm.

Ba tháng này không khiến thực lực của Vô Song tăng cường bao nhiêu, hắn so với ba tháng trước căn bản không có mạnh lên.

Điều duy nhất mạnh lên là cầm đạo cùng thể lực của chính hắn.

Nửa năm ở tại Nga Mi Sơn, Vô Song không quen biết với quá nhiều người nhưng giao tình với Viên Tĩnh lại càng ngày càng tốt, về phần các đệ tử khác của Nga Mi hắn lại không có để ý nhiều.

Trong thời gian nửa năm, hắn rốt cuộc cũng biết được nữ tử thù địch với mình hôm đó là ai, nàng gọi là Đinh Mẫn Quân.

Khi biết Đinh Mẫn Quân thù địch mình, Vô Song chỉ cười nhạt, dù sao hắn cùng Đinh Mẫn Quân thật ra cũng không có xung đột lợi ích trực tiếp, hơn nữa trong mắt Vô Song, loại nữ nhân như Đinh Mẫn Quân mới là đáng quý.

Đinh Mẫn Quân nữ nhân này tâm địa hẹp hòi, tâm nhãn cũng thấp đồng thời lại tâm ngoan thủ lạt, đầu óc không quá thông minh, võ nghệ tương đối bình thường. Loại nữ nhân này chính là thích hợp để lợi dụng nhất.

Cũng như Minh Giáo, Vô Song hiện nay đối với Nga Mi cũng đã có chuẩn bị, hắn không dám chắc sau này mình với Nga Mi Phái có thể đi cùng một đường hay không, ít nhất nếu Diệt Tuyệt Sư Thái còn sống một ngày, Nga Mi Phái nhất định không cùng Thiên Long Giáo đi một đường.

Hắn tạm thời chưa biết dùng Đinh Mẫn Quân cho việc gì, bất quá nữ nhân này có thể coi là điểm yếu nhất của Nga Mi Phái hiện nay.

Địa vị đủ cao, tâm trí đủ thấp, còn ai thích hợp để lợi dụng hơn?.

Cũng vì Vô Song nửa năm chỉ đi lại trong Tiên Âm Động cùng Tiên Âm Các khiến cho Đinh Mẫn Quân muốn làm gì Vô Song cũng là không được.

Càng đáng nói hơn, khi Đinh Mẫn Quân biết Vô Song là đệ tử của Tiên Âm, địch ý liền thu lại rất nhiều, dù sao nàng đi theo Diệt Tuyệt Sư Thái lâu, vẫn là biết một số việc nữ đệ tử khác không biết. Theo hiểu biết của Đinh Mẫn Quân, Cầm Các là một phần của Nga Mi nhưng lại không phải là Nga Mi phái, bản thân Vô Song là người của Cầm Các, liền không thể trở thành Nga Mi Phái trưởng môn.

Chính vì lẽ này, trong nửa năm ở tại Nga Mi Sơn, ngoại trừ việc thỉnh thoảng gặp mặt Diệt Tuyệt Sư Thái thì Vô Song cũng không có gặp bất cứ vấn đề gì cả.

Nửa năm là một quãng thời gian không ngắn mà cũng chẳng dài.

Hắn rốt cuộc cũng đã rời xa Tử Ngọc Sơn nửa năm, lại thêm nửa năm nữa liền là năm mới.

Hắn biết dịp năm mới.... hắn chỉ sợ không xuống núi được.

Đứng trên đỉnh Nga Mi Sơn, ánh mắt Vô Song nhìn về phía xa xa, hắn có chút nhớ sư huynh sư tỷ, hắn có chút nhớ lão đầu già nua, hắn nhơ sông ngoại, nhớ cô bé Tương Vân ngây thơ ngày nào, nhớ cả Linh Tố.

Một loạt bóng hình thân thương lướt qua đầu hắn, Vô Song nhè nhẹ mỉm cười trong cơn gió mùa thu.

Vô Song hiện nay không có cao thêm, thân hình vẫn nhỏ nhắn như vậy gần như không thay đổi.

Ba tháng nữa trôi qua nhưng Vô Song không có mạnh thêm, bất quá hắn lại hiểu thêm rất nhiều điều.

Ba tháng này, hắn có thể học được cầm công của Tiên Âm, cho dù chỉ là sơ khai.
Trong ba tháng, hắn cũng đọc ra rất nhiều sách, chủ yếu về cầm – kỳ - thi – họa mà Tiêu Dao Tử để lại, không thể không nói, một đời Ngũ Đế cấp bậc để lại một kho di sản không lồ khiến chính Vô Song cũng chết lặng.

Cuối cùng, trong ba tháng này, hắn cũng hoàn thành cánh cửa nhập môn của Súc Cốt Công.

Lúc này, thân hình nhỏ bé của Vô Song đang đứng trước cửa Tiên Âm Động, sau lưng hắn là một cây huyền cầm.

..........

Trong Tiên Âm Động, tiếng đàn nhè nhẹ vang lên.

Sau 3 tháng thời gian ở Nga Mi Sơn, đây là lần đầu tiên Vô Song mang đàn lên Tiên Âm Động.

Tất nhiên cây đàn của Vô Song, không phải là Ngân Nguyệt Huyền Cầm, đây chỉ là một cây huyền cầm bình thường có thể tùy tiện mua được nơi thành thị.

Cũng là từ rất lâu rồi, Tiên Âm Động mới lại vang lên tiếng đàn.

Tiếng đàn của Vô Song không có lực sát thương, cũng không thể nào thay đổi tâm tình con người bất quá lại làm Viên Tĩnh chú ý đến hắn không thôi.

Trong mắt Viên Tĩnh, đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy nhạc khúc này.

Vô Song là người của Tiên Âm Động, vì vậy chắc chắn nhạc khúc của hắn chính là cầm công trong truyền thuyết.

Tại sao nói là truyền thuyết?, đơn giản bởi Viên Tĩnh chưa từng nhìn thấy cầm công thực sự bao giờ.

Trong thiên hạ này người sử dụng cầm công cũng không nhiều, dẫn đến hiện nay rất khó gặp được loại thủ đoạn này.

Viên Tĩnh chỉ đơn giản bị sự tò mò ảnh hưởng, nàng thực sự muốn biết cầm công trong truyền thuyết của Tiên Âm Động có cỡ nào đáng sợ.

Vì vậy, nàng chậm rãi lại gần Vô Song

Nưa năm sống chung, Viên Tĩnh cùng Vô Song thật sự cực kỳ thân thiết, lúc này Viên Tĩnh căn bản không ngần ngại gì, nàng ngồi xuống bên cạnh Vô Song, sau đó nhè nhẹ ôm lấy eo nhỏ của hắn.

Không biết vì sao, Viên Tĩnh nàng đặc biệt thích ôm Vô Song.

Thật ra mà nói, Tiên Thiên Chí Âm Thể, chỉ cần vận công liền có âm nhu khí tỏa ra, khiến bản thân Vô Song trở nên thư thái, dễ dàng tập trung hơn, đặc biệt những lúc này cơ thể hắn trở nên rất mát.

Viên Tĩnh thích nhất là ôm Vô Song, bởi nàng lúc đó như cảm thấy mình giống một con cá nhỏ tung tăng tự do giữa dòng suối mát vậy.

Hôm nay Vô Song lần đầu tiên mang đàn lên Tiên Âm Động, Viên Tĩnh lại ngồi bên cạnh hắn, nàng không muốn phá hủy sự tập trung của Vô Song vì vậy chỉ ôm lấy hắn.

Nàng bắt đầu cảm nhận tiếng nhạc.

Âm nhạc là một thứ rất khó xuất hiện trong thế giới này, hoặc ít nhất là ở Nga Mi Sơn.

Viên Tĩnh rất ít khi được nghe người khác tấu nhạc, vì vậy lần này nàng đặc biệt hứng thú, nàng dùng toàn bộ tâm thần cảm thụ.

......

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Viên Tĩnh cũng không hiểu tại sao, đầu nàng từ từ dựa vào vai Vô Song, trong ánh mắt nàng xuất hiện một làn hơi nước.

Trong Tiên Âm Động, khi tiếng đàn của Vô Song dừng lại.

Viên Tĩnh đôi mắt xinh đẹp khẽ mở ra, nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Vô Song, cổ họng nàng khe khẽ run lên.

“Khúc nhạc thật buồn... bất quá ta thật thích. Song nhi khúc nhạc này tên là gì?”.

Nhìn Viên Tĩnh vô lực dựa vào mình như con mèo nhỏ, Vô Song nhè nhẹ chạm vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hắn mỉm cười.

“Túy Hồng Nhan, khúc nhạc này gọi là Túy Hồng Nhan”.

Viên Tĩnh lằng lặng nhẩm theo vài lần, sau đó ánh mắt nàng sáng lên.

“Túy Hồng Nhan... Túy Hồng Nhan... tên thật hay”.

Túy Hồng Nhan đây không hẳn là nhạc khúc của thế giới này, ít nhất đây là nhạc khúc của kiếp trước nơi Vô Song sinh sống.

Ở kiếp trước Vô Song không biết đàn khúc nhạc này nhưng dai điệu hắn vẫn còn nhớ, đơn giản chỉ bởi giai điệu Túy Hồng Nhan quá dễ nhớ. Đây cũng là giai điệu hắn thích nhất trong Thủy Hử.

Nó mang theo sự thê lương, nỗi buồn man mác, sự mong đợi sau đó là bất lực của nữ nhân thời kỳ phong kiến.

Thời kỳ phong kiến, số phận của nữ nhân không khác gì một món hàng hóa, họ có quyền được sống hạnh phúc, được mưu cầu hạnh phúc chỉ là thứ quyền lợi này bị chính cái tập đoàn phong kiến kia tước đi mà thôi.

Trong Tiên Âm Động, Vô Song nhẹ xoa đầu Viên Tĩnh, giọng nói của hắn vang lên.

“Túy Hồng Nhan là nỗi lòng của nữ nhân, của một nữ nhân xinh đẹp tựa thiên tiên, nàng muốn đi tìm hạnh phúc của nàng, nàng muốn mưu cầu hạnh phúc của nàng bất quá tất cả chỉ là ảo tưởng, nàng phải đến với người nam nhân nàng chưa bao giờ gặp, lại càng chưa bao giờ yêu. Dưới cơn gió tuyết ngoài kia, giữa khoảng không gian tràn ngập màu trắng, nữ nhân đó chỉ có thể tự hỏi, liệu thế gian này, nơi nào cho nàng được hạnh phúc?. Hạnh phúc đối với nàng sao mà xa xôi đến thê, sao mà khó khăn đến thế?... “.

Vô Song cũng không biết, từ bao giờ nước mắt Viên Tĩnh nhẹ chảy xuống, những giọt lệ khẽ lăn trên khuôn mặt xinh đẹp.

Lúc này, Viên Tĩnh thật sự rất yếu đuối.

Nàng không biết Phan Kim Liên, lại càng không biết Thủy Hử nhưng câu chuyện của Vô Song làm nàng nhớ đến mẫu thân.

Hạnh phúc của nữ nhân trong xã hội này nhiều khi xa xôi lắm, nhiều khi chỉ là một giấc chiêm bao.

Viên Tĩnh bờ môi run lên nhìn Vô Song.

“Dạy ta đàn được không, ta cũng muốn học đàn”.

Nàng muốn học đàn không phải vì nàng muốn biết bí mật của Tiên Âm Các.

Nàng muốn học đàn cũng chỉ cầu đánh được 1 khúc Túy Hồng Nhan.

Vô Song nhìn Viên Tĩnh, khẽ mỉm cười.

“Tất nhiên là được, chỉ cần tỷ tỷ muốn, ta liền dạy ngươi”.

Viên Tĩnh nhoẻn miệng cười, cố gắng lau đi những giọt lệ hoen mi.

Nàng nhìn Vô Song thật lâu, sau đó bờ môi có chút run rẩy.

“Đúng rồi... sau này muội cũng đừng gọi ta là Viên Tĩnh nữa, tên thật của ta là Viên Tử Y”.

“Mẫu thân ta nói, ta ngày bé thích nhất màu tím, thích mặc nhất cũng là y phục màu tím. Mẫu thân ta nói, ta sinh ra vốn không có tên, chỉ sau này nàng mới lấy tên này đặt cho ta. Viên Tĩnh là sư phụ gọi ta bất quá không phải tên thật của ta, sau này... muội gọi ta là Tử Y đi”.

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 79: Nga Mi Kiếm Pháp

Tiên Âm Động vốn yên tĩnh dị thường nhưng ngày hôm nay liền không giống.

Ngày hôm nay trong Tiên Âm Động xuất hiện tiếng đàn hơn nữa không chỉ một tiếng đàn.

Viên Tĩnh cùng Vô Song lúc này đều đang nhè nhẹ đánh đàn có điều tư thế hơi ám muội một chút mà thôi.

Vô Song ngồi trong lòng Viên Tĩnh, hắn có thể cảm nhận được hương thơm từ cơ thể nàng, thậm chí còn cả bộ ngực mềm mại đầy xúc cảm sau lưng.

Đây cũng là bất đắc dĩ, bình thường đều là người lớn dạy trẻ con, làm gì có việc trẻ con dạy người lớn, Vô Song không thể nào đạt đến trình độ như Tiên Âm, dùng miệng giảng dạy lý thuyết chưa chắc Viên Tĩnh đã hiểu vì vậy hắn chọn cách học đi đôi với hành.

Vừa giúp Viên Tĩnh biết một số kiến thức cơ bản về nhạc lý lại vừa dùng tay tự mình chỉ điểm nàng, đương nhiên tư thế này chỉ có một mình Vô Song cảm thấy không thoải mái cho lắm, còn Viên Tĩnh căn bản chú tâm tập đàn vô cùng.

Không thể không nói với khí chất của Viên Tĩnh kết hợp cùng cây huyền cầm bên cạnh nhìn nàng có một cảm giác rất khác, không còn là cành liễu rủ kia nữa, lúc này Viên Tĩnh giống ánh trăng khuyết giữa trời cao.

Cao ngạo, lạnh lùng lại có chút hấp dẫn.

Vô Song hắn tất nhiên không phải là Fa cuồng, không phải hắn gặp nữ nhân nào cũng muốn chiếm làm của mình, không phải gặp nữ nhân nào cũng không có cách nào kiềm chế bất quá chính Vô Song cũng không thể không công nhận, Viên Tĩnh lúc đánh đàn rất đẹp, có một loại ý cảnh rất riêng.

Càng ngạc nhiên hơn, ẩn trong hình dáng Viên Tĩnh lúc này, Vô Song lại mơ hồ có cảm giác đang đối mặt với Tiên Âm, một cảm giác làm hắn rất khó giải thích.

.........

Vô Song vốn xuất phát từ sự thân cận của hắn cùng Viên TĨnh mà dạy nàng học đàn, hắn căn bản cũng không cầu báo đáp, dù sao trong suy nghĩ của Vô Song mà nói, Viên Tĩnh căn bản không có gì có thể cho hắn, hắn cũng không cần gì từ Viên Tĩnh.

Có tâm trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu lại xanh.

Câu nói này nhiều khi rất thích hợp.

Tính từ lúc Vô Song dạy vị ‘tỷ tỷ’ này học đàn cũng đã qua 7 ngày, thiên phú của Viên Tĩnh cũng rất tốt, ít nhất Vô Song cảm giác Viên Tĩnh cũng không kém hắn bao nhiêu về khoản dùng đàn này, chính hắn cũng đang vì thiên phú của Viên TĨnh mà kinh ngạc không thôi thì Viên Tĩnh đột nhiên lên tiếng.

“Tiểu sư phụ a, ta đột nhiên nghĩ đến nha đầu ngươi mất công mất sức dạy ta suốt 1 tuần qua, ta không có gì báo đáp cái này thật sự không đúng, đã vậy tỷ tỷ dạy ngươi Nga Mi Kiếm Pháp được không?”.

Vô Song căn bản không tin được vào tai mình, hắn quay lại ánh mắt chớp chớp nhìn Viên Tĩnh.

Thật thà mà nói, Vô Song đúng là đang thiếu chiêu thức bên tay, hắn đang ở Nga Mi Sơn căn bản không dám dùng Quỳ Hoa Bảo Điển, bỏ đi Quỳ Hoa Bảo Điển bản thân Vô Song liền cảm thấy vướng tay vướng chân rất nhiều.

Nga Mi Kiếm Pháp là kiếm pháp cơ bản của Nga MI Phái nhưng không phải cứ kiếm pháp cơ bản liền bị coi thường bởi thực sự Nga Mi Kiếm Pháp rất mạnh.

Không hiểu vì lý do gì, tại thế giới này Vô Song biết được Nga Mi Kiếm Pháp cùng Võ Đang Kiếm Pháp là hai loại nhập môn kiếm pháp đáng sợ nhất võ lâm.

Võ Đang Kiếm Pháp của Võ Đang Phái, có nhân vật như Trương Tam Phong đứng sau mạnh mẽ cũng là điều dễ hiểu, chỉ có Nga Mi Kiếm Pháp là Vô Song không hiểu nổi, bản thân Nga Mi Kiếm Pháp hoàn toàn nghiền nát bẻ gãy Toàn Chân Kiếm Pháp.

Vô Song ánh mắt rất độc, hắn từng nhìn Doãn Chí Bình múa kiếm cũng không ít lần thấy Viên Tĩnh múa kiếm, tất nhiên Doãn Chí Bình so không nổi với Viên Tĩnh. Bỏ qua ưu thế về người sử dụng, Vô Song từng thử diễn luyện cả hai loại kiếm pháp này, hắn có thể chắc chắn Toàn Chân Kiếm Pháp không so lại nổi với Nga Mi Kiếm Pháp.

Điều làm Vô Song khó hiểu là, Nga Mi Kiếm Pháp vốn không xa lạ gì với Nga Mi đệ tử nhưng cũng sẽ không loạn truyền cho người ngoài. Bằng vào địa vị của Viên Tĩnh chẳng lẽ nàng không biết Vô Song là người ngoài?.

Nhìn thấy ánh mắt tò mò của Vô Song, Viên Tĩnh ngọt ngào cười, sau đó một tay vòng qua cổ hắn, một tay nhẹ ấn vào đầu Vô Song. Lúc này cả khuôn mặt của Vô Song liền áp vào bộ ngực mềm của nàng.

“Nha đầu ngốc, ngươi là người của Tiên Âm Động lại có thể dạy ta đánh đàn chẳng nhẽ ta lại không dạy ngươi được vài chiêu kiếm. Quãng thời gian ở chung của chúng ta lâu như vậy ta còn chưa thấy nha đầu ngươi luyện một chiêu một thức võ công nào, 9 phần là không có võ nghệ phòng thân đi”.

Vô Song bị bộ ngực của Viên Tĩnh ép lên mặt, đến cả nói chuyện cũng khó khăn, vất vả lắm hắn mói thoát ra được, khuôn mặt có chút đỏ lên.

“Tử Y tỷ tỷ... ta sợ Diệt Tuyệt trưởng môn sẽ đối với ngươi... không tốt”.

Cái này không phải là nói loạn, Vô Song tương đối lo lắng bà điên kia sẽ đối với Viên Tĩnh bất lợi, sống chung với nhau nửa năm ở lại Tiên Âm Động, tình cảm nam nữ chưa chắc đã có nhưng tình bạn vẫn phải có.

Nếu như Vô Song coi Tương Vân là muội muội thì hắn lại coi Viên Tĩnh là bạn bè, một cái nữ bằng hữu thật sự, ngoại trừ việc nàng phi thường chán ghét nam nhân ra, Viên Tĩnh thực sự rất hợp tính với Vô Song.

Viên Tĩnh nhìn thấy Vô Song quan tâm đến mình liền nhẹ véo má hắn.



“Có gì mà lo lắng, Diệt Tuyệt sư tỷ chỉ là sư tỷ của ta mà thôi, nàng cũng không phải là sư phụ nha, nàng có thể làm gì ta?”

“Không mặc cả nữa, ta dạy ngươi luyện kiếm”.

Nói là làm, Viên Tĩnh kéo lấy cánh tay nhỏ của Vô Song, sau đó nàng một mạch dẫn hắn đến luyện võ sàn của Tiên Âm Động.

Ở trước mặt Vô Song, Viên Tĩnh nhè nhẹ mỉm cười, tay nắm bội kiếm, một tay nhẹ vén mái tóc đen sau lưng lên, sau đó nàng chậm rãi vì Vô Song múa kiếm.

Viên Tĩnh múa kiếm rất đẹp, có thể nói nửa năm qua Vô Song nhìn bao nhiêu lần cũng chưa chán, loại mị hoặc này liền đến từ thân thể tuyệt mỹ của nàng, đôi chân dài miên man cùng khuôn mặt phi thường chăm chú.

Lại nói về chân.... thật ra trong mắt Vô Song hắn cũng không ngờ được Viên Tĩnh chân lại đẹp như vậy.Vô Song kiếp trước.... hắn đúng là thích chân, dù sao nam nhân thích chân cũng không ít, hắn cũng không có cái gì xấu hổ.

Xét về đôi chân, Viên Tĩnh hiện nay còn chưa phát dục hết, chỉ cần nàng phát dục hoàn toàn bản thân nàng liền đủ sức liều cùng Khinh Huyền.

Tất nhiên ở thời đại này người thích khoe ra cặp chân ma mị của mình như Khinh Huyền không nhiều, người thích mặc quần ngắn cũn để luyện võ như Viên Tĩnh cũng không nhiều, nữ tử thời đại này vẫn phi thường cẩn thận, ăn mặc vẫn cực kỳ có tính phòng thủ.

Hắn sống với Tiên Âm cô cô không ít năm, vẫn chưa bao giờ được nhìn thấy toàn bộ cặp chân của Cô Cô.

Vô Song nhìn đôi chân của Viên Tĩnh sau đó mặt đỏ lên, lập tức dùng sức vỗ đầu.

“Không được.... tập trung tập trung vào vấn đề chính”.

Nếu hắn không tự cảnh tỉnh mình, chỉ sợ đến cả học một chiêu một thức cũng làm không nổi.

........

Trong Tiên Âm Động sàn diễn võ, thân hình Viên Tĩnh nhẹ di chuyển, tay cầm bội kiếm, nàng vì Vô Song múa một lần Nga Mi Kiếm Pháp.

Tại sao lại dùng từ ‘múa’?, đơn giản bởi vì Vô Song cảm thấy nàng thật sự đang múa, cảm nhận được sự hòa hợp đến đáng sợ của nàng với Nga Mi Kiếm Pháp.

“Song nhi nhìn kỹ, Nga Mi Kiếm Pháp chiêu đầu tiên – Mộng Điệp”.

“Vạn vật như mộng, điệp vũ càn khôn. Mộng Điệp là chiêu đầu tiên trong Nga Mi Kiếm Pháp cũng là chiêu thức cơ bản nhưng Mộng Điệp lại có vô số loại biến hóa, tùy từng người uy lực của Mộng Điệp lại khác nhau “.

“Sư muội ngươi chỉ cần nhớ kỹ, mông mông ảo ảo điệp điệp như vân”.

Mộng Điệp kiếm của Viên Tĩnh rất đẹp, ảo như mộng, đẹp như cánh điệp giữa trời. Nhìn vào một kiếm này Vô Song có cảm giác tâm thần mình bị rung động thật sâu, càng đáng sợ hơn bên trong Mộng Điệp của Viên Tĩnh có tổng công 7 chiêu hư kiếm cùng 1 chiêu sát kiếm, có thể nói phi thường khó nắm bắt.

Tiếp theo chỉ thấy một chân Viên Tĩnh khẽ dâm xuống mặt đất, cổ chân nàng kiễng lên như thiên nga khiêu vũ.

Phải nói thêm một việc, ở trong Tiên Âm Động bản thân Viên Tĩnh đều để chân trần, nàng không thích dùng giày che đi bàn chân của mình.

“Chiêu thứ hai, Nga Mi Kiếm Pháp, Hồi Phong Phất Liễu Kiếm”.

“Gió nổi vân động, kiếm vũ như phong, kiếm mềm như liễu”.

Chỉ thấy thân thể VIên Tĩnh nhảy lên hư không, cổ tay cầm lấy bội kiếm khẽ rung lên theo một quỹ tích khó hiểu, bội kiếm vậy mà như một nhành liễu bắn ngược lại phía sau.

Thoạt nhìn thì bội kiếm của nàng như cong lại, một kiếm cực nhanh cũng cực kỳ quỷ dị.

Hồi Phong Phất Liễu Kiếm của Nga Mi Sơn thuộc dạng kỳ kiếm.
Kiếm này khi so chiêu liền không ai sử dụng nhưng khi chém giết lại là tuyệt sát một kiếm của Nga Mi Phái.

Kiếm chú trọng vào đổ uyển chuyển của cổ tay cùng độ dẻo của cơ thể, kiếm uy lực không mạnh nhưng thắng ở nhanh cùng hiểm, như cành liễu rũ theo gió đột ngột phản lại, một kiếm này chuyên nhắm vào yếu hại của đối phương.

Hồi phong Phất Liễu Kiếm vừa xuất, chân đẹp VIên Tĩnh lại chạm dưới đất, chỉ thấy nàng xoay một vòng, một kiếm lại đâm ra phía sau, kiếm thế chưa hết, góc ngọc nhẹ tiến, cả người lướt về phía trước, kiếm chiêu liên tục xuất ra.

“Nha đầu, nhìn cho kỹ, Nga Mi Kiếm Pháp – Nga Mi Loạn Vũ”.

Nga Mi Loạn Vũ là quần công chiêu thức, kiếm chiêu liên miên bất tuyệt đánh ra bốn phương tám hướng, bằng bộ pháp của Viên Tĩnh thậm chí cho Vô Song cảm giác xung quanh có vô số Viên Tĩnh hiện ra, không biết đâu là ảo ảnh, không biết đâu là chân thật.

Nga Mi Loạn Vũ một khi phát ra liền rất tốn nội lực, có điều lại thích hợp quần công vô cùng, bốn phương tám hướng đều là địch mặc ta cửu thiên phi vũ.

Cuối cùng, Viên Tĩnh thân hình lại bay lên, một kiếm cuối cùng mạnh mẽ chém ra.

“Nga Mi Kiếm Pháp chiêu cuối cùng – Phiêu Tuyết Xuất Vân Kiếm”.

Một kiếm cực cường, một kiếm tuyệt sát vạch phá hư không.

Kiếm này đáng sợ ở chỗ nó có thể phát ra kiếm khí.

Trong thế giới này, hư không xuất kiếm không phải là việc chiêm bao, cách không chém ra kiếm khí không phải chuyện gì khó khăn tuy nhiên muốn làm vậy cần có nội lực cường đại, ít nhất cũng là Tông Sư cấp mới có thể cho kiếm khí ly thể.

Viên Tĩnh không phải Tông Sư cao thủ nhưng nàng vẫn có thể chém ra kiếm khí ly thể điều này không phải dựa vào nội lực tự thân của Viên Tĩnh mà chính là nhờ sự huyền diệu của Phiêu Tuyết Xuất Vân Kiếm.

Lấy lực xuất kiếm, dùng liên miên bất tận chiêu thức của Loạn Vũ Kiếm làm thế, thế đi đến một mức độ nào đó liền kết tinh làm khí, dùng khí thế xuất ra một kiếm.

Nga Mi Kiếm Pháp là một trong những loại kiếm pháp cơ bản hiếm hoi có thể sử dụng đến tận Siêu Nhất Lưu Cao Thủ cảnh giới.

Đương nhiên ngoại trừ bốn chiêu mà Viên Tĩnh cho Vô Song xem, Nga Mi Kiếm Pháp còn có Nga Mi Cơ Bản Kiếm Pháp, chính là cách sử dụng kiếm, không có chiêu thức cũng không có uy lực, chỉ là căn bản kiếm thuật, căn bản huy kiếm.

Căn bản mới là thứ quan trọng nhất, không có căn bản không thể bước tiếp, Nga Mi Cơ Bản Kiếm Pháp chính là bước đầu tiên của toàn bộ hệ thống kiếm pháp trong Nga Mi Phái.

Nga Mi Phái không chỉ có kiếm còn có chưởng pháp.

Để Nga Mi Phái đứng vững gót chân trên giang hồ chính là nhờ hệ thống võ học cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối không thua kém bất cứ danh môn đại phái nào, cho dù Thiếu Lâm hay Võ Đang bản thân Nga Mi cũng có lực để so sánh.

Nội công có Nga Mi Cơ Bản Tâm Pháp sau đó là Nga Mi Cửu Dương Công, cuối cùng càng cao cấp hơn Nga Mi Phái liền có Nga Mi Đại Bi Phú.

Kiếm pháp đầu tiên là Nga Mi Cơ Bản Kiếm Pháp, sau đó đến Nga Mi Kiếm Pháp, trên nữa liền là Diệt Tuyệt Kiếm Pháp.

Không thể không nói, Diệt Tuyệt làm người chưa hẳn đã tốt nhưng Diệt Tuyệt Kiếm Pháp của bà ta cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối là kiếm pháp hàng đầu trong thiên hạ.

Năm đó Diệt Tuyệt Sư Thái bằng vào Diệt Tuyệt Kiếm Pháp, một người một kiếm lên Tung Sơn, khiến Tung Sơn Phái - Tả Lãnh Hiền nhượng bộ lui binh, từ đó uy danh của Diệt Tuyệt vang vọng võ lâm.

Đương nhiên năm đó Diệt Tuyệt cũng có chút Bug. Bà ta cùng Tả Lãnh Hiền khi đó thực lực tương đương bất quá tay cầm Ỷ Thiên Kiếm, Tả Lãnh Hiền cho dù có dùng niềm tin cũng không thắng nổi trận này.

Cuối cùng nhắc đến Nga Mi Phái phải nhắc tới Nga Mi Chưởng Pháp.

Nga Mi Chưởng Pháp không phải đệ tử nào của Nga Mi Phái cũng học được, yêu cầu nội lực cực kỳ cao.

Nga Mi Chưởng Pháp nổi danh nhất liền là Nga Mi Tiệt Thủ Cửu Thức – Nga Mi Kim Đỉnh Miên Chưởng – Nga Mi Diệt Tuyệt Hồng Trần cùng Nga Mi Thập Bộ Thập Sát.

Nga Mi Phái khác với Hành Sơn Phái, tuy cũng lấy nữ lưu làm chủ bất quá không mềm yếu như Hành Sơn Phái, sát tính rất nặng.

Đương nhiên những cái này Vô Song không biết.

Vô Song hiện nay còn đang như mê như say nhìn Viên Tĩnh múa kiếm.

Khoảng thời gian tiếp theo, Vô Song có thêm một việc – học Nga Mi Kiếm Pháp.

Có lẽ Viên Tĩnh mãi mãi không ngờ, sau khi dạy Vô Song Nga Mi Kiếm Pháp, sẽ có việc gì xảy ra....

.......

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 80: Cửu Nạn Sư Thái - Tiểu A Kha.

Nếu hỏi võ công nào vô địch thiên hạ có lẽ có rất nhiều đáp án khác nhau, căn bản không ai có thể nói phục ai.

Có người nói Hàng Long Thập Bát Chưởng là chưởng pháp cường mãnh nhất thiên hạ, là đệ nhất chưởng pháp trong thiên nhưng cũng có rất nhiều người không phục, Hàng Long Thập Bát Chưởng cũng chưa chắc đã vượt qua được Mật Tông – Long Tượng Bàn Nhược Công.

Có người nói Tịch Tà Kiếm Phổ là kiếm pháp lợi hại nhất thiên hạ, tuy nhiên Tịch Tà Kiếm Phổ chưa chắc đã vượt qua nổi Độc Cô Cửu Kiếm, chưa nói đến Thái Cực Kiếm của Võ Đang hay Ngũ Nhạc Kiếm thất truyền của Ngũ Nhạc.

Văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị.

Không có cách nào tìm ra võ công đệ nhất thiên hạ, cho dù Trường Sinh Chân Nhân được công nhận đệ nhất thiên hạ cũng không dám lấy võ công bản thân sáng tạo xưng là đệ nhất thiên hạ.

Tuy nhiên... không có võ công mạnh nhất bất quá lại có võ công xinh đẹp nhất.

Võ công xinh đẹp nhất được gọi là... Quỳ Hoa Bảo Điển.

Cái này Vô Song không biết, Viên Tĩnh không biết, Diệt Tuyệt Sư Thái hay thậm chí Phong Lăng Sư Thái cũng không biết.

Đây là một loại danh hào ngầm được ngũ đế cường giả công nhận.

Đối với cấp bậc này, võ công đẹp mắt căn bản không có hứng nhìn, đẹp mắt cũng không thể mài ra mà ăn được, lại càng sẽ không giúp ngươi mạnh mẽ hơn tuy nhiên.... Quỳ Hoa Bảo Điển là ngoại lệ.

Quỳ Hoa Bảo Điển đủ mạnh để xếp vào một trong những tuyệt học đáng sợ nhất thiên hạ, ít nhất Quỳ Hoa Lão Tổ là ngũ đế hàng thật giá thật.

Quỳ Hoa Bảo Điển chính vì đủ mạnh.... nên nó mới được cường giả ngũ đế nhìn thẳng vào. Kể từ đó Quỳ Hoa Bảo Điển cũng nghiêm nhiên dành luôn danh hiệu võ công đẹp nhất thiên hạ bởi nó thực sự rất đẹp.

.........

Vô Song dạy Viên Tĩnh 1 tuần khiến Viên Tĩnh có thể đàn những nốt cơ bản, đây đã là tốc độ cực kỳ đáng sợ tuy nhiên... Viên Tĩnh dạy Vô Song 3 ngày, hắn liền có thể thật sự học xuống Nga Mi Kiếm Pháp.

Đương nhiên học xong cùng học giỏi nó vẫn là một khái niệm xa vời bất quá trong 3 ngày nhớ toàn bộ kiếm chiêu của Nga Mi Căn Bản Kiếm Pháp cùng Nga Mi Kiếm Pháp tuyệt đối là quái vật tồn tại.

Thiên phú của Vô Song làm Viên Tĩnh sợ hãi không thôi bất quá sự việc tiếp theo càng đáng nói hơn.

VIên Tĩnh đang nhìn thấy gì?, nàng đứng lằng lặng nhìn Vô Song múa kiếm.

Trong lòng Viên Tĩnh có một cảm giác rất lạ, cảm giác rung động của trái tim, trái tim nàng dần dần loạn nhịp, ánh mắt nàng căn bản không thể rời khỏi thân ảnh kia.

Bóng hình nhẹ lướt trong hư không mang theo một loại tà khí, một loại mị hoặc.

Như say như mê, như mộng như mị.

Loại cảm giác này rất khó nói nên lời, Viên Tĩnh biết nàng là nữ nhân hết sức bình thường, nàng chỉ ghét nam nhân mà thôi nhưng chắc chắn nàng không thích nữ nhân huống hồ.... nữ nhân kia còn nhỏ như vậy.

Trong thời đại phong kiến này, không thiếu những việc hoang dâm vô độ của tầng lớp thượng lưu.

Ví dụ như mẹ con cùng chồng, điều này trên lý thuyết không được pháp luật công nhận, thậm chí hoàn toàn có thể bị lôi ra pháp đường bất quá.... bất quá nếu ngươi địa vị quá cao, cũng sẽ không ai đụng đến ngươi.

Không thiếu hoàng đế trong phong kiến Trung Quốc có sở thích chơi trò này hay thậm chí là quan hệ ruột thịt với nhau cũng không phải là không có.

Nam với nam.... đương nhiên cũng có, trong lịch sử căn bản không ít chứng minh.

Đã có nam với nam tất nhiên cũng có nữ với nữ chỉ là số lượng ít hơn nhiều.

Những quan hệ này đều rơi vào hàng cấm kỵ nhưng không phải là không tồn tại, đây là sự thực.

Viên Tĩnh lúc này.... chính là cảm thấy như vậy.

Đây không phải là cảm xúc thật sự của trái tim nàng mà chỉ là một loại cảm xúc thoáng qua nhưng lại phi thường rõ nét, đủ làm trái tim thiếu nữ chưa từng biết đến tình yêu rung động.

Đây không gọi là tình yêu... mà là cảm nắng.

Bất quá cũng không phải là cảm nắng đơn thuần, Viên Tĩnh cùng Vô Song làm bạn với nhau đã nửa năm có hơn trên Nga Mi Sơn, trong Tiên Âm Động.

Vô Song thì cũng thôi đi bất quá Viên Tĩnh cực kỳ quý trọng cô muội muội nhỏ bé mà xinh đẹp này.

Nàng có người để tâm sự, để nói, để cười, để tỏ ra mình mạnh mẽ trưởng thành.

Viên Tĩnh cũng không thể không công nhận, Vô Song rất đẹp, vẻ đẹp làm Viên Tĩnh cảm thấy có chút tự ti, nhưng nàng chắc chắn không bị vẻ đẹp của Vô Song mê hoặc.... nàng hoàn toàn là phụ nữ.

Vậy mà lúc này, nhìn theo thân hình nhỏ nhắn của Vô Song đang múa kiếm, Viên Tĩnh lại cảm thấy trái tim mình khẽ lạc nhịp, khuôn mặt trở nên nóng ran.

Quỳ Hoa Bảo Điển tại sao gọi là võ công đẹp nhất thiên hạ?, đơn giản vì nó có thể làm say lòng người, mị hoặc lòng người.

Đây là một loại tà ác võ công, cực kỳ tà ác võ công bời Quỳ Hoa Bảo Điển muốn luyện phải tự cung.

Sau khi tự cung, sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển có khả năng làm mê hoặc người khác giới.

Khi tự cung, bản thân liền không còn là nam nhân, vì vậy Quỳ Hoa Bảo Điển dùng để câu dẫn chính nam nhân.

Vô Song là trường hợp đặc biệt, hắn không cần tự cung, điều này dẫn tới Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song có thể câu dẫn... nữ nhân.

Điều này Vô Song cũng không có biết, hắn đơn giản chỉ là luyện kiếm mà thôi.

Tất nhiên điều đáng nói là, Vô Song mới luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đến tầng thứ 3 trong khi Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ 6 mới có loại công dụng nghịch thiên này. Nguyên nhân chính là bởi vì Vô Song cùng Viên Tĩnh cực kỳ thân thiết, Viên Tĩnh cũng không hề có bất cứ phòng bị nào với Vô Song cộng thêm Tiên Thiên Chí Âm Thể của Vô Song lại càng trợ giúp thêm cho khí chất của hắn, lại càng khiến hắn cò vài phần mị hoặc.

Vô Song cuối cùng cũng thu kiếm lại, thở ra một hơi nhọc khí, ánh mắt nhìn về phía Viên Tĩnh.

“Tử Y tỷ tỷ, ta múa kiếm thế nào?”.

Lúc này Viên Tĩnh mới hoàn hồn, nàng nào kịp xem Vô Song múa kiếm ra sao?, nãy giờ nàng chỉ tập trung vào thân ảnh hắn, vào khuôn mặt cùng khí chất của hắn, căn bản chưa từng nhìn kiếm chiêu của hắn. Đồng thời Viên TĨnh cũng cảm nhận được, thứ cảm giác quỷ dị kia rốt cuộc cũng biến mất.

Cảm giác biến mất nhưng chút cảm xúc vẫn còn, nàng nhìn khuôn mặt hồn nhiên cùng xinh đẹp của Vô Song, khuôn mặt bất chợt trở nên đỏ hơn.

“Kỳ quái... ta rốt cuộc làm sao vậy?”.

Đây là câu hỏi duy nhất trong lòng Viên Tĩnh, một câu hỏi chính nàng cũng không có câu trả lời.

..........

“Muội muội ngươi... ngươi múa rất đẹp... ta rất thích”.

Nói xong Viên Tĩnh lập tức chạy thẳng đi, nàng căn bản không dám ở lại nhìn thêm Vô Song một chút, lúc này nàng có cảm giác,, nếu dưới đất có một cái lỗ nàng liền nguyện ý nhảy xuống.



Để mặc Vô Song không hiểu việc gì xảy ra, Viên Tĩnh chạy càng ngày càng xa.

“Ngươi làm sao vậy Tử Y... ngươi rốt cuộc là làm sao vậy”.

Trong phòng ngủ tại Tiên Âm Động, Viên Tĩnh dùng đôi bàn tay che kín khuôn mặt mình, nàng quá xấu hổ, nàng thậm chí không biết đối mặt tiểu sư muội như thế nào.

Về phần Vô Song, hắn trực tiếp gãi đầu gãi tai.

“Múa?, ta rõ ràng là đang luyện kiếm a “.

Nhìn theo hướng bỏ đi của Viên Tĩnh, Vô Song phi thường buồn bực.

.........

Những ngày tiếp theo, Vô Song đương nhiên cũng không thay đổi thói quen luyện tập, bất quá hắn lại không thấy Viên Tĩnh đâu, Viên Tĩnh không có đến Tiên Âm Động.

Việc Viên Tĩnh không đến Tiên Âm Động thật ra cũng không ảnh hưởng nhiều lắm, cho dù Phong Lăng Sư Thái cũng sẽ không hỏi đến, dù sao Viên Tĩnh bình thường cách một đoạn thời gian sẽ không tiến vào Tiên Âm Động, ở ngoài luyện kiếm hít thở không khí trong lành của Nga Mi Sơn.

Cũng không thể bắt một cô gái như hoa như ngọc cả ngày ở trong động dưới lòng đất, cho dù Phong Lăng Sư Thái cũng là không nỡ.

Người duy nhất cảm thấy bị ảnh hưởng là Vô Song.

Hắn mặc dù đã học được sơ bộ Nga Mi Kiếm Pháp thậm chí hắn tự tin chính mình không cần Viên Tĩnh giảng dạy cũng có thể dần dần thông thạo, tuy nhiên.... Vô Song thật sự cảm thấy không vui vẻ.Viên Tĩnh rời đi, không nói một lời điều này rất giống Tương Vân hôm ấy ở Vong Ưu Thôn.

Hắn không hiểu hai nữ nhân này rốt cuộc đang nghĩ gì nhưng hắn có cảm giác mơ hồ, giống như Tương Vân, Viên Tĩnh muốn tránh mặt hắn.

Loại cảm giác này, đơn giản làm Vô Song không mấy thích thú gì.

Đứng trong Tiên Âm Động, lần đầu tiên Vô Song rời đi, hắn muốn biết Viên Tĩnh lúc này đang làm gì.

.......

Từ ngày nhìn Vô Song luyện kiếm đến bây giờ đã trôi qua hai ngày, tâm tình Viên Tĩnh cũng dần dần bình tĩnh lại có điều để nàng đối mặt với Vô Song, nàng vẫn không làm được.

Viên Tĩnh lúc này đứng ở một mảnh đất trống ở hậu sơn Nga Mi, ánh mắt nhìn lên bầu trời, nàng khe khẽ thở dài.

Tay nắm lấy bội kiếm Viên Tĩnh nhẹ múa, kiếm trong tay nàng như có sinh mệnh, cực kỳ sinh động, tiến lui có thứ tự, nhẹ nhàng như nước chảy nhưng cũng mạnh mẽ như cuồng phong bạo vũ, thân hình Viên Tĩnh căn bản không dừng lại, nàng một đường múa kiếm, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện.

Giữa mảnh đất trống, nhìn Viên Tĩnh lúc này rất giống một con chim nhạn nhẹ bay giữa trời, tự do, vô lo cùng vô nghĩ.

Đúng lúc này, Viên Tĩnh cảm nhận được gì đó, nàng chậm rãi dừng tay, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía cánh rừng.

Cánh rừng bên cạnh nàng khẽ động, từ bên trong đó một đạo cô đi ra.

Đạo cô này thân mặc đạo bào màu xám, áo bên trong màu đen, đặc biệt nhất ở phần cánh tay áo, một cánh tay rỗng.... đạo cô này bị mất một cánh tay.

Đạo cô tuổi tác không lớn, khoảng trên dưới 40 tuổi, cho dù tuổi tác đã không còn thấp nhưng nhan sắc vẫn còn, cho dù đã xuất gia quy y nhưng vẫn đẹp vô cùng, thời gian như không có cách nào tàn phá dung mạo của nàng.

Vị đạo cô này xinh đẹp là vậy nhưng ánh mắc rất sắc, trong mắt thủy chung có tà khí tồn tại, càng ngạc nhiên hơn nữa là sau lưng đạo cô có một cái bộc, cái bộc này chính là nguyên nhân khiến Viên Tĩnh phát hiện được đối phương.

Trong bọc dĩ nhiên có tiếng trẻ con khóc.

Viên Tĩnh không phải người ngốc, đây là Nga Mi Hậu Sơn, để xuất hiện được trên Nga Mi Hậu Sơn tuyệt đối là nhân vật được các tiền bối trong môn phái cho phép nếu không nhất định cũng phải là ngũ đế cấp bậc cao thủ.

Ngũ đế cao thủ hiện nay đều là nam nhân, không có nữ nhân từ đó có thể loại đi trường hợp hai.

Về phần trường hợp một liền chính xác nhất.

Nếu vị đạo cô này là người được các tiền bối cho phép, đương nhiên sẽ không phải là địch.

Nghĩ đến đây, Viên Tĩnh lập tức cúi đầu.

“Vãn bối Nga Mi – Viên Tĩnh, không biết quý tính đại danh của tiền bối?”.

Đạo cô kia thấy Viên Tĩnh xưng tên, khuôn mặt xinh đẹp liền khẽ nhíu lại, sau đó ánh mắt liền hơi hơi sáng lên.

Đạo cô dùng một tay duy nhất tháo cái bọc sau lưng ra, đặt bé gái kia xuống đất, rồi tiến lên một bước.

“Nga Mi Phái Viên Tĩnh đúng không?, đệ nhất thiên tài Tiềm Long Bảng như sấm bên tai. Tiếp chiêu đi”.

Không để Viên Tĩnh hiểu, đạo cô trực tiếp hướng về phía Viên Tĩnh ra tay, trong mắt ngập tràn sát khí.

Viên Tĩnh nào ngờ đối phương đang ở trong địa phận Nga Mi vậy mà cũng dám ra tay với nàng, ánh mắt liền hiện ra một tia kinh ngạc nhưng cũng rất nhanh biến chiêu.

Nàng cả người lùi lại phía sau để rồi bỗng chốc nhảy lên.

“Nga Mi Kiếm Pháp – Hồi Phong Phất Liễu Kiếm”.

Kiếm rất nhanh chỉ tiếc đối thủ của nàng còn nhanh hơn, chỉ thấy từ cánh tay cụt kia xuất hiện một luồng hấp lực, ống tay áo lập tức cuộn tròn lại khóa chặt kiếm của Viên Tĩnh, đồng thời đạo cô kia tiến lên một bước, nột lực toàn thần bùng nổ.

Nội lực của vị đạo cô này cực kỳ đáng sợ, ít nhất đã vượt xa tất cả trưởng lão của Nga Mi Sơn khiến Viên Tĩnh hoàn toàn biến sắc.

“Đại... Đại Tông Sư?”.

Viên Tĩnh mới đoán ra thực lực của đối phương liền cảm thấy không cách nào kháng cự, nàng liền cắn răng một cái, toàn bộ nội lực tập trung vào một chiêu này.

“Nga Mi Sát Đạo Kiếm – Vô Gian Sát Đạo”.

Kiếm khí của Viên Tĩnh tung hoành có điều sắc mặt nàng trắng bệch, một kiếm này là một kiếm đỉnh cao của cuộc đời nàng.

Chiến đấu đôi khi chỉ là đơn giản như vậy, cực kỳ đơn giản.

Viên Tĩnh có thể đứng đầu thiên tài cùng thế hệ nhưng so với đạo cô trước mặt căn bản không là gì cả.

Đối với đạo cô kia, Viên Tĩnh chỉ có thể xuất ra hai chiêu, sau hai chiêu sống chết liền do số của nàng.
Tiếp theo khuôn mặt Viên Tĩnh trở nên ảm đạm, nàng vậy mà không chém nát được ống tay áo đối phương.

Viên Tĩnh trực tiếp lựa chọn buông kiếm, mượn phản lực cả người liền bay ra ngoài.

Đúng lúc này, có một thân hình nhỏ bé đón đỡ lấy Viên Tĩnh, sau đó cả hai người cùng nga xuống.

Viên Tĩnh khuôn mặt tái nhợt quay đầu lại, nàng đột nhiên giật bắn người, nàng vậy mà ngồi vào người Vô Song.

Viên TĨnh vội di chuyển cơ thể, hai mắt nàng thậm chí xuất hiện hai làn sương mờ.

“Song nhi... Song nhi ngươi có làm sao không “.

Vô Song nhẹ cau mày lại, hắn đỡ được Viên Tĩnh có điều cái mông liền ê ẩm không thôi, Viên Tĩnh không quá nặng nhưng nàng bị hất ra một lực rất mạnh, đủ để khiến Vô Song cảm thấy khó tiêu.

“Tử Y tỷ tỷ, ta không sao”.

Nói xong hắn không quên cau mày lại, lúc này mông hắn thật sự đau.

Viên Tĩnh nhìn thấy Vô Song đau đớn, trong mắt liền không nỡ, lại nhớ đến đạo cô kia sau lưng, vội đứng ra chắn trước người Vô Song, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Tiền bối, người vốn là tiền bối cao nhân, việc gì phải chấp nhặt mấy người vãn bối chúng ta “.

Viên Tĩnh nói vậy, có điều thân thể nàng run lên liên tục, nàng đang bị sát khí của đạo cô này bao phủ hoàn toàn, cả người như nằm trong hầm băng.

Nàng thực sự muốn chạy, rất muốn chạy chỉ là có Vô Song ở đây, nàng không chạy được, có chết cũng không chạy.

Đột nhiên có một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng hơi ấm.

Viên Tĩnh mở to mắt nhìn Vô Song đứng chắn trước người mình, có điều khác với Viên Tĩnh, bất chấp sát khí kinh khủng kia khóa chặt bản thân, Vô Song vẫn ưỡn ngực mà đứng, khuôn mặt xinh đẹp thủy chung xuất hiện một nụ cười.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Cuối cùng đạo cô cũng dừng lại, ánh mắt nàng lóe lên.

“Ngươi không sợ ta?”.

Vô Song nhàn nhạt đáp.

“Không sợ”.

Đạo cô đột nhiên mỉm cười, nàng cười cũng thật sự rất xinh đẹp.

“Vậy tại sao ngươi không sợ ta?”

Vô Song nhìn từ trên xuống dưới đạo cô này một chút, rồi nhẹ lắc đầu.

“Tiền bối sát khí thủy cung là giả, chỉ là cố tình tạo dựng nên mà thôi không phải là sát tâm”.

“Tiền bối là Đại Tông Sư cảnh giới lại có lợi thế ra tay bất ngờ, nếu có sát tâm tỷ tỷ đã sớm không còn ngồi đây”.

“Tiền bối là Đại Tông Sư cảnh giới, hắn cũng biết Viên Tĩnh tỷ tỷ là đệ tử Phong Lăng Sư Thái, ở Nga Mi Sơn giết đệ tử của Phong Lăng Sư Thái, điều này ta nghĩ tiền bối cũng không làm”.

Vô Song nói vậy, làm đạo cô bật cười, nàng cười rất thoải mái, sau đó xoa đầu Vô Song.

“Cô bé, ngươi thiên tư phi thường đáng sợ, lại thành thục hơn người, bần ni còn chưa gặp đứa bé nào xinh đẹp cùng thông tuệ như ngươi”.

Nói xong ni cô lại nhìn Viên Tĩnh, nàng cũng nhè nhẹ mỉm cười.

“Võ công của ngươi rất không tệ, cũng quả thực không khiến sư phụ mất mặt”.

Nói đến đây, đạo cô chậm rãi bước một bước, thân hình lướt nhẹ trên mặt cỏ, lại ôm lấy đứa bé con, thân hình dần dần đi xa chỉ để lại Vô Song cùng Viên Tĩnh.

Viên Tĩnh ánh mắt chớp động nhìn đạo cô kia, sau đó trong đầu nàng xuất hiện 1 cái tên.

“Chẳng nhe.... chẳng nhẽ là nhị sư tỷ? “.

Phong Lăng Sư Thái có 3 đệ tử, Diệt Tuyệt là đại sư tỷ, nhị sư tỷ thần bí Viên Tĩnh còn chưa được nhìn thấy, cuối cùng liền là Viên Tĩnh.

Về phần Vô Song, hắn căn bản không biết vị ni cô kia là nhị đồ đệ của Phong Lăng Sư Thái nhưng hắn lại biết tên nàng.

Ni cô – xinh đẹp – cụt tay – ánh mắt thủy chung có tà khí.

Hắn lập tức nghĩ tới – Trường Bình Công Chúa – Cửu Nạn Sư Thái.

Nhắc đến Cửu Nạn Sư Thái lại nhìn đứa bé con trong tay nàng, trong đầu Vô Song hiện lên một cái tên.

A – kha.

Cửu Nạn Sư Thái cùng A kha xuất hiện, lại thêm tiểu hoàng đế Khang Hy trong cung, Vô Song thực sự tương đối muốn gặp nốt Vi Tiểu Bảo, kỳ nam tử số 1 Kim Dung thế giới.

Nhắc đến Tiểu Bảo, Vô Song đột nhiên nhớ đến hai cái sư huynh của hắn, tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh.

Ánh mắt Vô Song khẽ đảo, nhớ đến hai con hàng này, khóe miệng Vô Song nhẹ cong lên.

Sau đó... sau đó hắn ngã xuống, sắc mặt tái nhợt.

Viên Tĩnh thấy vậy lập tức ôm hắn vào lòng, sắc mặt hoảng sợ.

“Song Nhi... Song Nhi ngươi sao rồi”.

Vô Song khẽ nhìn Viên Tĩnh, giọng nói của hắn cực kỳ yếu ớt.

“Sư tỷ, đưa ta về Tiên Âm Động nghỉ ngơi một chút được không”.

Viên Tĩnh nào phát hiện ra Vô Song có gì không đúng, lập tức ôm hắn mang về Tiên Âm Động, mặt mày hốt hoảng.

Nằm trong lồng ngực Viên Tĩnh, ánh mắt Vô Song xuất hiện một tia vui vẻ.

Tán Gái Bảo Điển chiêu thứ nhất – Giả Vờ Trọng Thương.

........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

.........

p/s: Công chúa Trường Bình cũng được tiểu thuyết hóa trong hai tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung là Bích huyết kiếm và Lộc Đỉnh ký. Trong Bích huyết kiếm Trường Bình có tên là A Cửu, còn trong Lộc Đỉnh ký cô xuất gia lấy pháp danh là Cửu Nạn.

Điều này không hợp lý với lịch sử vì Trường Bình công chúa qua đời năm 1646, lúc 17 tuổi mà Khang Hi đến năm 1662 mới lên ngôi. Công chúa Trường Bình không còn sống tại thời điểm đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau