CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 756 - Chương 760

Quyển 5 - Chương 30: Cửu kiếm truyền nhân (1)

Trong thế hệ trẻ hiện tại, ai là đệ nhất thiên tài?, ai là đệ nhất cao thủ?.

Đệ nhất thiên tài thì Vô Song không rõ nhưng theo Vô Song phỏng đoán thì có lẽ là Cổ Đại Ngưu, thiên tư của Cổ Đại Ngưu rất khủng khiếp, nếu không phải Cổ Đại Ngưu thì sẽ là Hồ Phỉ.

Đệ nhất cao thủ trẻ tuổi đương nhiên là Dung nhi của Vô Song, nàng dù sao cũng tính là nửa cái đệ tử của Vô Song, không mạnh sao được.

Đương nhiên Vô Song sẽ tự loại đám người Trương Vô Kỵ, Dương Quá, Cẩu Tạp Chủng... đơn giản vì bọn họ còn quá bé, chưa có cách nào xông pha giang hồ mà tự tìm danh tiếng.

Cái suy nghĩ của Vô Song về vấn đề đệ nhất thiên tài được Vô Song một mực giữ vững, mãi cho đến ngày hôm nay đã bị Tiểu Long Nữ phá hỏng, danh hiệu đệ nhất thiên tài thế hệ này Vô Song nguyện dành cho đại đệ tử của chính mình.

Tiếp theo là danh hiệu đệ nhất cao thủ trẻ tuổi... đến ngày hôm nay thú thật Vô Song cũng chuẩn bị tặng cho Tiểu Long Nữ luôn.

Phải nói sao về thiên tư của Tiểu Long Nữ?, nàng tuyệt không kém Vô Song trước đây, nàng kém chỉ là kém một bộ tuyệt học có thể đảy mạnh chiến lực như Quỳ Hoa Bảo Điển, kém chỉ là kém danh sư chỉ điểm.

Hôm nay là ngày thứ 7 Vô Song có mặt ở Cổ Mộ cũng là ngày thứ 6 mà Vô Song bắt đầu dạy võ công cho Tiểu Long Nữ.

Tất nhiên chuyên mục lần này là Độc Cô Cửu Kiếm sau đó Vô Song liền phát hiện đại đệ tử của mình yêu nghiệt ra sao.

Theo nguyên tác Kim Dung thì điểm mạnh nhất của Tiểu Long Nữ là gì?, đầu tiên là thân pháp thứ hai là kiếm pháp, đây cũng là hai thứ mà Tiểu Long Nữ học nhanh vô cùng trong mắt Vô Song.

Thiên phú tu luyện của Tiểu Long Nữ không cao bởi nàng rất kháng cự với việc này, nàng không thích ngồi một chỗ luyện công nhưng mà những thứ liên quan đến thân pháp và kiếm pháp thì nàng học nhanh vô cùng thậm chí cả chiêu thức võ công nàng cũng học nhanh hơn hẳn người thường.

Thân là sư phụ, thân là một người trải qua rất nhiều chuyện, Vô Song có thể biết được nguyên nhân này từ đâu, nguyên nhân này bắt đầu từ đại não của Tiểu Long Nữ, cứ như là dị năng của chính nàng vậy.

Tiểu Long Nữ có hai loại khả năng chẳng liên quan gì đến Tiên Thiên Thiên Phú mà cứ như năng lực đặc biệt của chính nàng, thứ năng lực mà Vô Song còn chưa biết gọi tên là gì.Đầu tiên là phân tâm đa dụng thì Vô Song cũng không nói đến nữa, ngay cả trong nguyên tác Kim Dung thì việc này cũng được thể hiện qua Song Thủ Hổ Bác của nàng học từ chỗ Chu Bá Thông.

Cái thứ hai mới là đáng nói, nàng có độ chú tâm cùng tỉ mỉ tuyệt đối, nàng có thể nhìn Vô Song hàng giờ, có thể nhìn hàn đàm hàng giờ, chỉ cần nàng thích, chỉ cần nàng muốn thì nàng có thể đạt đến độ chú tâm và tỉ mỉ tuyệt đối hơn nữa đây không phải là Vô Song nói mò, ngay cả trong nguyên tác nàng cũng đã thể hiện qua, Tiểu Long Nữ có thể ngủ trên dây, đây là ấn tượng đầu tiên của người khác đối với nàng, thứ này không chỉ cần sự cân bằng thân thể mà bản thân còn cần sự chú tâm tuyệt đối để giữ cho thân thể cân bằng.

Dĩ nhiên cái ví dụ trên kia chẳng là gì so với ví dụ sau này, sự chuyên tâm và tỉ mỉ của Tiểu Long Nữ được thể hiện rõ nhất ở phần cuối Thần Điêu, nàng có thể dùng kim khâu khắc chữ lên trên cánh ong, việc này... nghe có vẻ đơn giản nhưng ai làm được?, không phải một cánh ong mà là rất nhiều rất nhiều cánh ong, nghe đã thấy dọa người.

Về mặt tu luyện liên quan đến nội lực nàng không giỏi bởi nàng không thích.

Về mặt võ công bao hàm chiêu thức cùng thân pháp, chỉ cần là thứ làm cho nàng hứng thú, làm cho nàng thích thì nàng tuyệt đối đáng với hai chữ "yêu nghiệt".

_ _ _ _ _ __ _ _ _

Cả Vô Song cùng Cơ Vô Song đều không chuyên tâm với Độc Cô Cửu Kiếm nhưng chẳng liên quan gì đến việc hai người nắm rõ Độc Cô Cửu Kiếm, dù sao Vô Song nhận được chân truyền của Độc Cô Cầu Bại hơn nữa kiếm đạo của Vô Song cũng đã chạm tới mức đỉnh phong, khi đó Vô Song chỉ còn nửa bước nữa liền có thể thoát khỏi phạm trù kiếm đạo mà chạm tới cảnh giới Kiếm Vực.Độc Cô Cửu Kiếm nói khó học thì không khó học, muốn nói dễ học thì cũng không dễ học.

Độc Cô Cửu Kiếm muốn học nhanh thì yêu cầu phải nắm được một trong hai thứ sau, đầu tiên là khả năng sáng tạo, khả năng giữ cho đầu óc không chịu gò bó. Về phần một yếu tố khác để học nhanh Độc Cô Cửu Kiếm chính là ánh mắt.

Tại sao Độc Cô Cửu Kiếm lại yêu cầu khả năng sáng tạo?, khả năng giữ cho đầu óc không chịu gò bó?, bản thân Độc Cô Cửu Kiếm như đã được Vô Song nói rất nhiều lần, nó chẳng phải kiếm pháp nữa mà là giáo lý tổng cương của Độc Cô Cầu Bại để lại cho nhân thế, khi sử Độc Cô Cửu Kiếm tức là đã nắm được ánh mắt của Độc Cô Cầu Bại, dùng kinh nghiệm của Độc Cô Cầu Bại mà chế địch nhân.

Kinh nghiệm của người đi trước là chết, chỉ có người sử dụng là sống, cho dù Độc Cô Cửu Kiếm được hiểu là 9 loại chiêu thức phá hết mọi võ công trong thiên hạ nhưng người dùng vẫn phải biết khi nào dùng chiêu, khi nào biến chiêu, lúc nào áp dụng cái nào.

Đơn giản nhất như Phá Tiên Thức, một chiêu roi quất ra có thể bao gồm cả hư chiêu cùng thực chiêu, mượn dùng ánh mắt của Độc Cô Cầu Bại đương nhiên phá được một chiêu này nhưng mà nếu đối thủ trong một chiêu roi lại biến hóa ra hậu thủ, không chỉ bao gồm hư chiêu cùng thực chiêu mà lại trực tiếp biến chiêu, thay đổi thành một chiêu thức hoàn toàn mới thì sao?.

Đáp án rất đơn giản, đương nhiên lại phải sử dụng Độc Cô Cửu Kiếm để phá chiêu mới của đối phương nhưng vấn đề là thời gian, liệu có kịp mà áp dụng kiếm lý của Độc Cô Cửu Kiếm cho kịp với đối thủ biến chiêu hay không?, nên nhớ trong tất cả các loại vũ khí thì roi là thứ vũ khí có khả năng biến hóa hàng đầu, một roi quất ra chưa hẳn đã là thực chiêu, một roi quất ra bao hàm không biết bao nhiêu loại biến hóa, tùy tâm người dùng, tùy lực điều khiển, tưởng là đánh vào phương vị này nhưng chỉ cần rung cổ tay một chút liền sẽ công kích phương vị khác, khó phòng vô cùng.

Lúc này mới cần đầu óc người sử dụng, mới cần khả năng sáng tạo, cần đầu óc không chịu gò bó, triết lý trong Độc Cô Cửu Kiếm thật ra không phải là áp vào rồi mang đi phá chiêu thức mà là hấp thu triết lý vào trong đầu sau đó tự mình diễn hóa ra Độc Cô Cửu Kiếm mà chế địch.

Lệnh Hồ Xung có thể học được Độc Cô Cửu Kiếm nhanh như vậy là vì sao?, là vì Lệnh Hồ Xung yêu thích tự do, chưa bao giờ thích bị gò bó, là bậc hiệp khách điển hình trên giang hồ, nếu bắt Lệnh Hồ Xung luyện một thứ chiêu thức tuần tự tự tiến thì trình độ chẳng ra sao nhưng nếu giúp Lệnh Hồ Xung khai trí, giúp hắn hiểu chiêu thức làm như thế nào mới có thể sinh ra biến hóa thì Lệnh Hồ Xung lại làm rất tốt, rất tốt.

Phong Thanh Dương tuy trong nguyên tác cũng chẳng có tốc độ tu luyện Độc Cô Cửu Kiếm nhanh như Lệnh Hồ Xung nhưng bản thân Phong Thanh Dương lại là người rất mâu thuẫn, tuy là tiền bối giang hồ nhưng không có phong phạm của bậc tiền bối, có chút già mà không kính, chửi bậy như phường chợ búa, thân là đệ tử Hoa Sơn hơn nữa lại còn là bậc đại tiền bối nhưng Phong Thanh Dương nào có chút phong phạm nào?, nói trắng ra Phong Thanh Dương cũng không quản giáo điều, là người thích tự do tự tại, không thích gò bó, đương nhiên cũng học được Độc Cô Cửu Kiếm.

Về vấn đề yếu tố thứ hai là ánh mắt, ánh mắt ở đây không chỉ là khả năng quan sát mà thành ánh mắt hơn nữa còn là ánh mắt được tạo nên từ kinh nghiệm tức là tổng cương võ học mà tự bản thân mình đúc kết ra.

Người có ánh mắt có thể tiên phát chế nhân, chẳng cần biến chiêu nhiều làm gì, một đường dồn ép địch thủ, địch thủ chưa kịp ra chiêu đã biết chiêu đó đánh về đâu, chiêu đó sẽ biến hóa ra sao, đi một bước đoán được ba bước, điều này cũng phù hợp với đạo lý chỉ công không thủ của Độc Cô Cửu Kiếm, lấy công bù thủ, tiên phát chế nhân, chiêu thức chưa ra hết liền phải thu lại vậy tất nhiên bị phá

Quyển 5 - Chương 30-2: Cửu kiếm truyền nhân (2)

Vậy trong hai điều kể trên, Tiểu Long Nữ có cái gì không?.

Thú thật Tiểu Long Nữ không có cái gì cả, nàng cũng là người không quan tâm giáo lý, không quan tâm giáo điều nhưng mà đấy là bởi Tiểu Long Nữ sống cách nhân thế, không chịu giáo dục, không chịu giáo lý của nho giáo vì vậy đầu óc của nàng binh sinh đã khác người chứ không hẳn như Phong Thanh Dương hay Lệnh Hồ Xung.

Nói đúng ra Phong Thanh Dương có thể nói là biết mà không sợ còn Tiểu Long Nữ sẽ là không sợ vì không biết.

Vấn đề thứ hai là ánh mắt, ánh mắt của Tiểu Long Nữ không tệ nhưng chưa hẳn gọi là xuất sắc, nàng cũng chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu để mà tổng kết giáo lý đại cương cho bản thân mình, để nói nàng đáp ứng điều kiện thứ hai để đẩy nhanh việc tu luyện Độc Cô Cửu Kiếm thì cũng không phải.

Vậy tổng kết lại, Tiểu Long Nữ có luyện được Độc Cô Cửu Kiếm hay không?... cực kỳ nghịch lý là nàng lại luyện được, còn luyện được rất tốt.

Tiểu Long Nữ có khả năng phân tâm đa dụng, nếu bộ não của Lệnh Hồ Xung khi học Độc Cô Cửu Kiếm có thể coi như một CPU core i7 – 9700 thì Tiểu Long Nữ lại như sử dụng hai CPU core i7 – 6700 vậy hơn nữa... thậm chí không chỉ là hai CPU chạy song song mà còn có thể càng nhiều.

Tiểu Long Nữ có thể phân tâm đa dụng chứ không chỉ riêng là phân tâm nhị dụng, hơn nữa vì nàng có khả năng chú tâm tuyệt đối bỏ qua mọi sự vật sự việc xung quanh tức là cảnh giới không minh vậy có ý nghĩa là cho dù nàng phân tâm đa dụng thì bất cứ một "tâm" nào cũng làm việc chuyên chú, làm việc chuyên nhất.

Bằng vào cách này nàng có thể học được Độc Cô Cửu Kiếm hơn nữa học rất tốt thậm chí rất rất tốt.

Tại sao Vô Song phải dùng "rất rất tốt" để đánh giá về quá trình luyện Độc Cô Cửu Kiếm của Long nhi?, đấy là bởi cửu thức bên trong Độc Cô Cửu Kiếm cực phù hợp với Tiểu Long Nữ.

Tổng Quyết Thức của Độc Cô Cửu Kiếm áp dụng đạo lý trong kinh dịch, là các quy tắc biến hóa trong kiếm thuật, di chuyển, quan sát, tấn công... dựa trên sự biến hóa của bát quái cùng 64 phương vị quẻ tượng tạo thành 360 loại biến hóa khác nhau.

Người khác học có thể cảm thấy khó khăn không quen nhưng mà Tiêu Long Nữ vài ngày trước vừa học thuộc lòng kinh dịch lại luyện Lăng Ba Vi Bộ tới mức nhuần nhuyễn, hiểu thông 64 phương vị di chuyển của 8 quẻ bát quái, đối với nàng việc hoàn thành Tổng Quyết Thức không hề khó, có kinh nghiệm của Lăng Ba Vi Bộ phụ trợ lại thêm Ngọc Nữ Kiếm Pháp của Cổ Mộ vốn cũng đã là một loại kiếm pháp không tệ được Tiểu Long Nữ luyện tới một mức hỏa hầu nhất định, nàng đối với kiếm thuật có thiên phú cực cao, cửa ải đầu tiên của Độc Cô Cửu Kiếm đối với nàng không có độ khó.

Tiểu Long Nữ dưới sự chỉ dạy của Vô Song, nàng chỉ mất vèn vẹn 2 giờ đồng hồ liền nắm được Tổng Quyết Thức.

Sau khi sơ bộ nắm được Tổng Quyết Thức vậy mục tiêu là Phá Kiếm Thức, Phá Đao Thức cùng Phá Thương Thức.Phá Kiếm Thức là quy tắc phá tất cả các loại kiếm pháp, đối với Tiểu Long Nữ vừa vặn lại có trùng hợp bởi Ngọc Nữ Kiếm Pháp hay Cổ Mộ Kiếm Pháp chung quy cũng chỉ hướng tới việc phá Toàn Chân Kiếm Pháp, mục đích của hai bên khác xa nhau nhưng điểm xuất phát vẫn cứ là một chữ "phá", đối với Tiểu Long Nữ thì Phá Kiếm Thức quả thật có phần thân quen, nàng học Phá Kiếm Thức chỉ mất một ngày.

Phá Đao Thức là quy tắc phá tất cả các loại đao pháp, bản thân đao là cương mãnh tuyệt luân, vốn đại diện cho bậc bá giả, muốn phá đao thức có ba đường để đi, hoặc là lấy cương mãnh đế đấu cương mãnh, hai là tiên phát chế nhân lấy động chế động, thứ ba là lấy nhu khắc cương lấy tĩnh chế động.

Phá Đao Thức có tính khiên chiến lớn hơn Phá Kiếm Thức nhiều tuy nhiên võ học Cổ Mộ vốn cực chú trọng chiêu thức cùng thân pháp, đặt chiêu thức ở trên nội lực, chiêu thức tinh xảo hoàn mỹ thêm vào tốc độ ra chiêu hơn hẳn nhiều loại võ công khác mà thành, chính vì vậy Tiểu Long Nữ đối với tiên phát chế nhân lấy động khắc động hay lấy nhu khắc cương lấy tĩnh chế động cũng không xa lạ gì.

Nàng học Phá Đao Thức mất hai ngày.

Sau khi nàng sơ bộ nắm được Phá Kiếm Thức cùng Phá Đao Thức, ngày hôm nay Vô Song cũng không để nàng luyện Phá Thương Thức mà chuyển sang Phá Tiên Thức cùng Phá Tiễn Thức.

Phá Tiên Thức nhắm đến hóa giải cương tiên, cương thích, trủy thủ, thiết bài, thiết giản, điểm huyệt...

Phá tiễn thức: Dùng để phá các loại mũi tên, ám khí...
Lúc này Tiểu Long Nữ đang luyện Phá Tiễn Thức hơn nữa trên dung mạo tuyệt thế của nàng còn đeo mốt tấm bịt mắt, nàng hoàn toàn lẩn tránh trong bóng tối.

Muốn luyện thức này thì trước hết phải học nghe tiếng gió để phân biệt là ám khí gì ở phương nào bắn tới. Chẳng những chỉ dùng trường kiếm để gạt mọi thứ ám khí của địch nhân bắn tới mà còn mượn sức của đối phương để phản kích lại, tức là dùng món ám khí của địch nhân bắn tới để bắn ngược lại địch nhân.

Ở Cổ Mộ nơi mà ánh sáng mờ mờ ảo ảo, nơi mà dùng thị giác nhiều khi còn không bằng thính giác thì thính giác của Tiểu Long Nữ cực mạnh, tại thời điểm Vô Song gặp nàng, Tiểu Long Nữ có tốc độ phát hiện ra Tôn bà bà cơ hồ ngang ngửa với Vô Song. 

Nàng gần như cả đời sống trong bóng tối, vốn không cần ánh sáng, bịt mắt tránh ám khí đối với nàng chỉ là việc ăn cơm uống nước.

Thân pháp Cổ Mộ có thể nói là xếp hàng đầu thiên hạ lại thêm nàng mới học Lăng Ba Vi Bộ cơ hồ chỉ bàn về né tránh đây đã là tổ hợp vô địch, ám khí nào đánh trúng được nàng?.

Nàng học qua Tổng Quyết Thức, nắm được sơ bộ Phá Kiếm Thức cùng Phá Đao Thức lại thêm kiếm pháp cơ bản của nàng đã đủ nhanh, mang kiếm pháp áp dụng với tổ hợp thân pháp kia thêm vào thính lực của nàng thì ám khí vừa xuất ra nàng liền biết xuất ra từ đâu, cổ tay chỉ cần khẽ vẩy mũi kiếm liền có thể đánh bật ám khí về phía kẻ phóng ra.

Vô Song thậm chí sử dụng cả Phích Lịch Cửu Thiên của nhị sư huynh lẫn thuật phóng ám khí Quỳ Hoa Bảo Điển cũng không thể công kích được Tiểu Long Nữ, tất cả đều bị nàng hoàn mỹ né tránh, hoàn mỹ đánh trả về.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là ám khí phóng tới mang theo kình lực không quá mạnh, ít nhất nàng có thể chịu được, có thể dùng lực để đánh bật đi.

Nếu Phá Kiếm Thức đối với Tiểu Long Nữ có chút trùng hợp, Phá Đao Thức với Tiểu Long Nữ có chút quen thuộc thì Phá Tiễn Thức đối với nàng như ăn cơm uống nước.

Tiểu Long Nữ chỉ mất vèn vẹn 2 tiếng đồng hồ liền học xong Phá Tiên Thức hơn nữa không còn là hiểu biết sơ bộ mà tăng lên tới cảnh giới thông thạo.

Vô Song hiện tại thực sự rất háo hức, háo hức muốn nhìn Tiểu Long Nữ mất bao nhiêu thời gian để học xong tám thức của Độc Cô Cửu Kiếm?.

Đương nhiên cũng như Phong Thanh Dương, Vô Song thực sự không nguyện ý dạy Tiểu Long Nữ Phá Khí Thức bởi Phá Khí Thức hiện tại là thứ Long nhi chưa nên biết, cũng chưa nên học.

Quyển 5 - Chương 31: Khách từ phương bắc

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

"Điện các lăng yên vụ

Tử Phòng ôm mộng phản Tần

Nhặt hài ba lượt dưới chân thạch kiều

Một tay phò tá Hán triều

Chống trời trụ đất cao siêu không cùng

Công thành rũ áo ung dung

Lui về theo gót Xích Tùng ngao du

Kỳ nhân cùng với kỳ thư

Có đâu tìm kẻ thiên tư tầm thường

Toàn Chân khởi tự Trùng Dương

Thanh cao khoát đạt một phương anh hùng

Dựng cờ đánh đuổi Khuyển Nhung

Vận trời khó cưỡng thu lòng mộ sâu

Ban sơ truyền đạo nhiệm màu

Hai tiên kim cổ gặp nhau chốn này

Chung Nam núi ấy hôm nay

Điện thờ cao vút tầng mây trập trùng "

"Sư phụ, người nhìn gì vậy? ".

Lúc này ở cấm địa Toàn Chân Giáo, có một nhóm người xuất hiện, Toàn Chân Giáo vốn coi nơi đây là cấm địa, người thường không có cách nào đi vào mới đúng ấy vậy mà hôm nay ở đây xuất hiện một đội nhân mã hơn 20 người, khí thế còn rất mạnh.

Muốn tiến vào cấm địa của Toàn Chân Giáo, hoặc là dùng thân pháp siêu việt mà lẻn vào hoặc là cường công mà tới, đám người ở đây khí thế rất mạnh nhưng thần không biết quỷ không hay mà toàn bộ tiến vào Toàn Chân Giáo cấm địa đương nhiên không làm được, đám người này là cường công Toàn Chân Giáo mà tới.

Người lên tiếng vừa rồi là một nam tử trẻ tuổi tuấn tú toàn thân mặc sắc đỏ cực kỳ chói mắt cả người lộ ra quý khí, người này gọi là Hoắc Đô.

Kẻ được Hoắc Đô gọi là sư phụ đương nhiên là Kim Luân Pháp Vương bất quá cả người Kim Luân Pháp Vương trên người đều trùm lấy hắc y, ánh mắt từ đầu đến cuối nhìn lên đỉnh núi Chung Nam Sơn.

Ban đầu đi lên Chung Nam Sơn quả thật không thấy cái gì nhưng mà từ cấm địa nhìn sang, từ mặt sau liền có thể nhìn thấy một bài thơ được khắc trên đá, khắc trên đỉnh núi.

Kim Luân Pháp Vương nhìn thấy đoạn thơ kia, ánh mắt bất chợt dại ra, sau đó lẩm bẩm.

"Cao thủ, phải là đại cao thủ mới có thể làm được việc này, khắc được hàng chữ trên đá kia lại ngay ngắn đến vậy, nét nét đều như nhau, nông sâu vừa vặn y hệt, vách đá cứng rắn mà có thể làm nên một phong thơ tuyệt tác, bỏ qua năm tháng hao mòn mà tồn tại đến giờ, người viết thơ chắc chắn là đế vị cao thủ ".

Kim Luân Pháp Vương lẩm bâm một đoạn ngắn, Hoắc Đô ở bên cạnh cũng nghe thấy sư phụ nói vội hỏi.

"Sư phụ, người nói vậy chẳng lẽ đoạn thơ này là do Vương Trùng Dương viết ra?".

Hoắc Đô cảm thấy cả Toàn Chân Giáo này nếu nói tới đế vị thì cũng chỉ có Vương Trùng Dương, đương nhiên nghĩ là Vương Trùng Dương.

Kim Luân ở một bên nghe vậy lắc đầu.

"Lão phu một đời cũng có nghiên cứu cầm kỳ thi họa, tuy là khắc chữ trên đá nhưng nét chữ vẫn ở đó, nét chữ này không giống với nét chữ của nam tử, càng không giống nét chữ của Vương Trùng Dương, dù sao Vương Trùng Dương cũng là bậc danh nhân, bút tích của hắn lão phu xem qua không ít, người viết thơ trên đá chỉ sợ là nữ tử ".

Hoắc Đô lập tức giật mình không khỏi hỏi lại.

"Sư phụ, chẳng nhẽ Trung Nguyên lại ra một vị nữ đế nữa?... hay là Cầm Đế năm xưa đích thân khắc chữ lên đây? ".
Hoắc Đô thiên về phương án thứ hai hơn bởi Hoắc Đô nghiên cứu rất kỹ võ lâm Trung Nguyên, nếu võ lâm Trung Nguyên xuất ra một vị nữ đế vậy tất nhiên phải danh nổi như cồn, sao có thể bừa bãi vô danh?.

Hoắc Đô cảm thấy nữ tử có khả năng trở thành nữ đế đời tiếp theo nhất chỉ có vị kia ở trên Linh Thứu Cung tuy nhiên vị kia về một mặt nào đó kể cả chứng đế vị cũng đã chẳng coi là người Trung Nguyên nữa rồi.

Kim Luân nghe đệ tử hỏi, cũng có điều suy nghĩ, dù sao Kim Luân cũng thực sự nghĩ tới Cầm Đế – Phượng Huyền Cầm, nghĩ nghĩ một chút Kim Luân vẫn lắc đầu.

"Không phải Cầm Đế, trong đoạn thơ trên vốn dùng để nâng lên công tích của Vương Trùng Dương hơn nữa trong thơ có tình, người viết đoạn thơ này rõ ràng có tình ý với Vương Trùng Dương, Cầm Đế nào có quan hệ với Vương Trùng Dương? ".

Lời Kim Luân nói không sai, Cầm Đế năm nay nếu còn sống thì cũng hơn trăm tuổi, nàng tuổi tác đã không kém Vô Hà Tử, đáng tuổi mẹ của Đồng Mỗ cũng được chứ đừng nói là Vương Trùng Dương, chỉ cần đầu óc biết nghĩ một chút sẽ không tin tưởng Vương Trùng Dương cùng Cầm Đế có cái gì.

Hoắc Đô cùng Kim Luân đối với việc này quả thật đều có suy nghĩ, hai người dễ dàng vượt qua phòng hộ của Toàn Chân Giáo, bản thân liền tự động khinh thường Toàn Chân Giáo nhưng mà đến tơi cấm địa của Toàn Chân Giáo liền bị đoạn thơ kia cản chân lại.

Rốt cuộc Hoắc Đô lại nhìn sư phụ mà hỏi.

"Sư phụ, nếu là người thì người có làm được như nàng ta? ".

Kim Luân nghe vậy liền chắp tay lại trước ngực, ánh mắt xoáy sâu vào hàng chữ trên đá, sau đó mở miệng.

"Rất khó nhưng nếu vi sư chú tâm thì có thể làm được ".

Kim Luân nói vậy, Hoắc Đô trong thần sắc tràn ngập ngưỡng mộ đồng thời cũng yên tâm hơn không ít, vội nói.

"Sư phụ, chúng ta đi tiếp thôi, dù sao nơi này cũng là Toàn Chân Giáo, đám mũi trâu kia thực lực không có gì nhưng mà ở đây lâu cũng không tốt, chỉ sợ có cao thủ Trung Nguyên đi tới ".

Kim Luân nghe vậy cũng gật đầu, bản thân Kim Luân cũng không sợ cao thủ Trung Nguyên tới đây nhưng mà cũng không thích phiền phức dù sao chuyến đi Toàn Chân Giáo cũng chỉ là phụ, mục tiêu của Kim Luân là Phủ Điền – Nam Thiếu Lâm.

_ _ _ __ _ _ _ __

Lần này Kim Luân đến Chung Nam Sơn chỉ có duy nhất một nhiệm vụ, ấy chính là tìm kiếm tung tích của Vương Trùng Dương, Kim Luân muốn đến xác định một chút Vương Trùng Dương còn sống hay chết.

Kim Luân thật ra không quá quan tâm tới Vương Trùng Dương nhưng đây là lệnh của nhị hoàng tử Sát Hợp Đài, Kim Luân không quản cũng không được.

Đại Khả Hãn có cửu tử, nhỏ tuổi nhất là cửu hoàng tử Hốt Tất Liệt, lớn tuổi nhất là đại hoàng tử Thuật Xích.

Trong cửu tử của Đại Khả Hãn mỗi người một vẻ nhưng Sát Hợp Đại nhị hoàng tử là người có sát tính cao nhất, tại thế giới này Sát Hợp Đài chính là Kim Quận Đề Đốc tức là người cai quản đất cũ của nhà Kim hiện tại, phương châm của Sát Hợp Đài là lấy giết chóc bình thiên hạ, hung uy lớn vô cùng, đương nhiên dưới hung uy của Sát Hợp Đài trong vòng 5 năm ngắn ngủi vị nhị hoàng tử này quả thật thành công trấn áp Kim Quận, bảo Sát Hợp Đài chỉ biết giết chóc mà không có tài năng chắc chắn là giả.

Lần này Sát Hợp Đài biết Kim Luân muốn tới Trung Nguyên liền đặc biệt căn dặn tới núi Chung Nam xem xét tình hình, rốt cuộc Sát Hợp Đài muốn biết Vương Trùng Dương là sống hay là chết.

Kim Luân tới núi Chung Nam thật ra đã được 2 ngày nhưng cũng không lên núi mà cho người dò thám tình hình hình Toàn Chân Giáo.Khắp thiên hạ đều biết Vương Trùng Dương đã chết, cho dù người này có giả chết hay làm gì đi chăng nữa thì Kim Luân cũng không nghĩ đối phương sẽ ở Trùng Dương Cung dù sao biến mất trong mắt thiên hạ được vài năm nhưng sao biến mất được vài chục năm thậm chí cả đời?.

Sau khi cho người thám thính Trùng Dương Cung thì Kim Luân nhận được tin tại Chung Nam Sơn còn có một cái cấm địa, ánh mắt Kim Luân lập tức sáng lên, theo Kim Luân thì khắp cả Chung Nam Sơn này có lẽ chỉ có cái cấm địa kia có thể để cho Vương Trùng Dương ẩn cư.

Sự việc tiếp theo thì không khác cốt truyện chính là bao, Kim Luân cho hai người Doãn Khắc Tây cùng Tiêu Tương Tư dẫn cao thủ Mông Cổ tới Toàn Chân đại điện gây chiến còn mình mang theo vài tâm phúc cùng đại đệ tử Hoắc Đô đi thẳng vào cấm đại Chung Nam Sơn.

Vừa vào đến cấm địa, Kim Luân liền để ý hai thứ, thứ nhất là cột khói mờ mờ ảo ảo từ phương xa bốc lên, thứ hai chính là bài thơ mà Lâm Triều Anh để lại.

Khói bếp đương nhiên đại diện cho có người sinh sống, khói bếp này vốn từ Cổ Mộ mà ra, Kim Luân lúc này dựa theo phương hướng của khói bếp lập tức cho người tản ra tìm tung tích, rốt cuộc lại mất khoảng nửa giờ thời gian, Kim Luân đã nhìn thấy cổng vào Cổ Mộ.

Nhìn thấy cổng thạch bích đóng im ỉm trước mắt, Kim Luân cũng không nghĩ nhiều mà đưa năm đầu ngón tay ấn thẳng vào trong cổng, khuôn mặt hiện ra vẻ dữ tợn.

Kim Luân ở thế giới này rất mạnh bởi hắn là một Kim Luân đi theo Đế Thích từ nhỏ đến lớn, trừ Tử La Lan ra thì Thất Đế Tử căn bản không có kẻ yếu.

Kim Luân Pháp Vương thậm chí là nhân vật nổi bật trong Thất Đế Tử, hắn rất tự tin vào võ công của mình, cho dù là cửa thạch bích dày cộm hắn cũng có tự tin phá được bất quá sau vài phút thời gian Kim Luân Pháp Vương rốt cuộc buông tay ra, ánh mắt như có điều suy nghĩ.

Từ đầu đến cuối không ai dám lên tiếng đánh động Kim Luân Pháp Vương, đến khi hắn dừng lại thì Hoắc Đô ở bên cạnh mới hỏi.

"Sư phụ, cánh cổng này phải chăng có huyền cơ? ".

Kim Luân gật đầu, ánh mắt càng ngày càng nhíu chặt.

"Cánh cổng này vi sư không phá được, bên trong tất cả huyền cơ, chỉ sợ trọng pháo cũng khó mà phá được, không rõ làm bằng vật liệu gì? ".

Kim Luân Pháp Vương lại dõi mắt nhìn về phương xa, lúc này vì hắn đứng dưới thấp cũng không thể nhìn thấy cột khói nữa nhưng mà hắn cũng hiểu được cái cổng thạch bích này chỉ sợ dẫn đến một cấu trúc cực lớn dưới lòng đất.

Càng nghĩ, Kim Luân càng cảm thấy nơi này rất có thể là nơi Vương Trùng Dương ẩn cư.

"Hừ, không ra đúng không?, ta không tin không ép các ngươi ra được ".

Kim Luân chưa nói thì ở một bên Hoắc Đô đã nói hộ sư phụ, Hoắc Đô lập tức ra lệnh.

"Đạt Nhĩ Ba, ngươi cùng các huynh đệ chặt cây xếp vào đây sau đó đốt cho ta, ta muốn hun chết đám người bên trong ".

Hoắc Đô vừa ra lệnh thì Kim Luân đã lắc đầu ngăn lại.

"Không thể, bên dưới tất có địa cung, đã có địa cung thì nhất định cũng phải có nguồn nước, hơn nữa không rõ địa cung bên dưới rộng lớn bao nhiêu, dùng khói hun không phải cách hay ".

Nghe sư phụ nói vậy, Hoắc Đô cũng không dám cãi lời mà hỏi.

"Là đồ nhi nghĩ không chu toàn, vậy theo sư phụ chúng ta phải làm gì? ".

Kim Luân nghĩ nghĩ một lúc, liền hạ lệnh cho đám thân tín cầm lên tù và mà thổi, ở sau lưng thì Đạt Nhĩ Ba nâng lên một cái cồng lớn mà gõ thật lực, đám người Kim Luân tạo thành một loạt âm thanh đinh tai nhức óc vô cùng, đến cả Hoắc Đô cũng có chút chịu không được mà ôm tai lùi lại.

Âm thanh này đương nhiên không nhiễu được đến Kim Luân, chỉ thấy hắn dùng nội lực tụ ở đan điền, hai tay chắp vào miệng mà hô vang một câu.

"Mông Cổ Quốc Sư – Kim Luân Pháp Vương đến bái kiến Trùng Dương Chân Nhân".

"Mông Cổ Quốc Sư – Kim Luân Pháp Vương đến bái kiến Trùng Dương Chân Nhân".

"Mông Cổ Quốc Sư – Kim Luân Pháp Vương đến bái kiến Trùng Dương Chân Nhân".

"Mông Cổ Quốc Sư – Kim Luân Pháp Vương đến bái kiến Trùng Dương Chân Nhân".

Âm thanh của hắn còn mạnh hơn sư tử hống của Thiếu Lâm nhiều, âm thanh vang khắp núi rừng như hổ chấn sơn lâm, đáng sợ vô cùng, đương nhiên cái âm thanh này thành công tiến vào bên trong Cổ Mộ.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 32: Quách Tĩnh Gặp Kim Luân

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

Giọng nói của Kim Luân Pháp Vương phi thường lớn, cho dù tận trong Cổ Mộ thì Vô Song cùng Tiểu Long Nữ cũng nghe thấy.

Tiểu Long Nữ rõ ràng đang luyện kiếm, nghe người khác ở phía bên ngoài nói vọng lại liền cảm thấy không thoải mái, ánh mắt hướng về phía Vô Song đầy ý dò hỏi.

Vô Song ở một bên cũng nhìn thấy ánh mắt của nàng, Tiểu Long Nữ có thể làm như không quan tâm nhưng mà Vô Song thì không thể không quan tâm.

Kim Luân Pháp Vương?, Vô Song không nhớ được là Kim Luân Pháp Vương sẽ xuất hiện ở Chung Nam Sơn bởi nếu Vô Song nhớ không lầm thì Kim Luân Pháp Vương lần đầu tiên xuất hiện là ở đại hội võ lâm.

Dĩ nhiên Kim Luân Pháp Vương tới thì Vô Song không thể không tiếp, một trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên thì sao có thể không tiếp?, ngoài ra Vô Song cũng nghe thấy tiếng tù và cùng tiếng cồng chiêng ở bên ngoài, mình Kim Luân Pháp Vương chắc chắn không thể tạo ra những âm thanh này, từ đó cũng chỉ có thể giải thích là hắn mang thêm người tới đây tức là rất có khả năng sự kiện Toàn Chân Giáo bị Hoắc Đô tấn công sẽ diễn ra ở thời điểm này.

Toàn Chân Giáo có bị diệt thì Vô Song cũng kệ nhưng mà việc này đông nghĩa với việc Quách Tĩnh cùng Dương Quá có khả năng đã đến Chung Nam Sơn, Vô Song không thể không quan tâm tới Dương Quá.

"Long nhi, chúng ta ra ngoài xem bọn họ muốn gì, dù sao ồn ào như vậy sư phụ cũng không có tâm trạng ".

Tiểu Long Nữ nghe Vô Song nói liền gật đầu, chính bản thân nàng cũng cảm thấy đám người kia phiền toái vô cùng vì vậy hai thầy trò đều dừng tay mà hướng ra ngoài.

Trên đường ra ngoài, hai người đi được một lúc thì thấy Tôn bà bà đi tới, vẻ mặt của Tôn bà bà cũng đầy ý dò hỏi.

"Cơ chủ... đám người bên ngoài vừa nghe đã không có thiện ý, Cơ chủ người... cẩn thận một chút ".

Tôn bà bà không thể không lo lắng bởi từ tận trong Cổ Mộ thì Tôn bà bà cũng cảm nhận được nội lực của Kim Luân Pháp Vương cực kỳ hùng hậu hơn nữa đối thủ rõ ràng có ý kích động, có ý làm ồn thì mới rong chiêng gõ trống như vậy.

Vô Song nghe Tôn bà bà nói liền khẽ cười mà lắc đầu, ném cho lão phụ một cái nhìn yên tâm.

"Không có chuyện gì, hơn nữa nghe giọng của hắn hình như là tìm Vương Trùng Dương? ".

Tôn bà bà liền gật đầu, cẩn thận từng ly từng tý mà nói.

"Nô gia cũng không hiểu lắm, tìm Vương Trùng Dương sao lại tìm ở Cổ Mộ chúng ta?, Vương Trùng Dương đã hứa với tổ sư bà bà cả đời không bước vào Cổ Mộ, hơn nữa không phải Vương Trùng Dương đã sớm tạ thế rồi sao? ".

Vô Song gật đầu, cũng không đáp lời Tôn bà bà mà dẫn Long nhi ra ngoài, trong lòng như có điều suy nghĩ.

Vô Song đã gặp qua Vương Trùng Dương tại thế giới kia, tại thế giới kia Vương Trùng Dương cũng là bậc tuyệt thế cường giả, Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh một khi đã sử Song Kiếm Hợp Bích thì chiến lực cực khủng khiếp, Vô Song không rõ so với Vô Danh Thần Tăng thì ra sao nhưng mà tại thế giới kia thì cũng hơn đứt Nhật Tôn Giả hay Nguyệt Tôn Giả.

Vương Trùng Dương tại thế giới này đã tạ thế nhiều năm nhưng mà cái chết của Vương Trùng Dương cũng là một bí mật khó giải thích, dù sao cao thủ như Vương Trùng Dương không nên chết sớm như vậy mới đúng.

Tại thời Xạ Điêu trong nguyên tác Kim Dung, có thể đổ tại Vương Trùng Dương gặp trọng bệnh mà qua đời nhưng mà ở cái thế giới này thần y tuy không nhiều nhưng tuyệt chẳng phải phượng mao lân giác, thần y trong thiên hạ không có 10 người thì cũng có đến 8, làm gì có chuyện không ai có thể cứu Vương Trùng Dương?, ngay cả kéo dài sinh mạng của Vương Trùng Dương cũng không được?, đấy là chưa kể tại Võ Đang còn có một vị Trường Sinh Chân Nhân, chẳng nhẽ Vương Trùng Dương chấp nhận chết đi khi chưa thử hết mọi cách?, chưa tử lên Võ Đang bái phỏng Trường Sinh Chân Nhân?.

Mấy ngày trước đây trên Đào Hoa Đảo bản thân Vô Song từng nghe Hoàng Dược Sư nói về Cửu Âm Chân Kinh, chính Hoàng Dược Sư còn nói Vương Trùng Dương lấy cái chết để đoạn nhân quả của Cửu Âm Chân Kinh, chẳng nhẽ thật sự chết cũng không nguyện ý dính vào Hoàng Thường?, đành rằng cái giá thoát khỏi nhân quả lực sẽ tương đối lớn nhưng lớn đến mức lấy mạng ra đổi thì lại hơi quá đang s.

Hôm nay lại nghe Kim Luân Pháp Vương gọi vọng vào, trong miệng liền muốn gặp Vương Trùng Dương, Vô Song không thể không một lần nữa đặt ra câu hỏi.

Liệu Trùng Dương Chân Nhân chết hay chưa?, nếu chưa chết thì Vương Trùng Dương lúc này đang ở đâu?, bao nhiêu năm qua người này làm gì?.

_ _ _ _ _ _ __

Kim Luân Pháp Vương thực sự gào rất lâu ở ngoài kia bất quá hắn dù sao cũng là người, nội lực hùng hậu hơn nữa thì cũng phải biết hét nhiều khô cổ, hiện tại cổ của Kim Luân Pháp Vương đúng là đã khô lại, lão bắt đầu khoanh chân ngồi trên mặt đất, một tay cầm lấy hồ lô nước từng hớp từng hớp uống xuống, vừa uống nước vừa hồi phục nội lực, hét một lúc dài như vậy nội lực của Kim Luân đương nhiên cũng chịu ảnh hưởng.

Kim Luân tiến vào trạng thái nghỉ ngơi nhưng mà đám bộ hạ của hắn thì không, thấy sư phụ không nói gì thì Hoắc Đô ở bên cạnh một mặt tức giận, không quên hướng về thuộc hạ mà nói."Hừ không ra đúng không?, gõ mạnh lên cho ta, ta không tin đám rùa trong kia có thể chịu được, một ngày không ra liền gõ một ngày cho ta ".

Hoăc Đô ở một bên ra lệnh thuộc hạ, một bên lại hướng về phía Kim Luân Pháp Vương mà nói.

"Sư phụ, hình như cách này không ổn, đám rùa trong kia hình như không chịu đi ra, chúng ta phải làm thế nào? ".

Kim Luân Pháp Vương một mặt vận công, hai mắt nhắm lại nhưng trước câu hỏi của đệ tử hắn vẫn trả lời.

"Nếu Vương Trùng Dương vẫn không chịu ra chúng ta quay ngược lại bắt vài người trong Toàn Chân Thất Tử tới đây, lấy sinh mạng bọn chúng uy hiếp xem thử Vương Trùng Dương có thể trốn mãi hay không? ".

"Vương Trùng Dương kẻ này là tổ sư Toàn Chân Giáo, được gọi Trùng Dương Chân Nhân, danh dự rất lớn, khí tiết cũng rất lớn, sau khi giết vài mạng trong Toàn Chân Thất Tử mà hắn còn không ra vậy chứng tở ở bên trong cũng không phải Vương Trùng Dương thậm chí có thể chứng mình Vương Trùng Dương hoặc là đã chết thật hoặc là không ở Chung Nam Sơn ".

Hoắc Đô nghe vậy liền cung kính gật đầu với sư phụ nhưng rất nhanh lại hỏi.

"Sư phụ, Doãn Khắc Tây cùng Tiêu Tương Tư ở trên Trùng Dương Cung phải đối đầu với Toàn Chân Thất Tử, liệu có nguy hiểm gì không?, dù sao lâu như vậy còn chưa thấy tin tức gì truyền lại phía chúng ta ".

Tại thế giới này Tiêu Tương Tư cùng Doãn Khắc Tây đều là đệ tử của Kim Luân Pháp Vương.

Kim Luân Pháp Vương tổng cộng thu tứ đại đệ tử ngoại trừ Hoắc Đô.

Đại đệ tử Ni Ma Tinh, nhị đệ tử Doãn Khắc Tây, tam đệ tử Tiêu Tương Tư, tứ đệ tử Đạt Nhĩ Ba, bốn kẻ này đều rất mạnh, kẻ yếu nhất trong bốn người cũng có chiến lực cấp bậc tam tinh ngũ tuyệt, vốn lấy võ công của Doãn Khắc Tây cùng Tiêu Tương Tư lên tấn công Toàn Chân Giáo thì sẽ không gặp nguy cơ gì nhưng Hoắc Đô nói lại làm lông mày Kim Luân nhíu lại.

"Nghe nói Toàn Chân Giáo am hiểu nhất là hợp kích, Toàn Chân Thất Tử có một bộ trận pháp gọi là Bắc Đẩu Thất Tinh Trận, đám Toàn Chân Giáo còn có một bộ đại trận pháp gọi là Đại Thiên Cang Bắc Đẩu Trận, cái trận pháp này mới là phiền toái ".

"Lúc này không nghe thấy tin tức gì từ bên đó, chỉ sợ hai sư huynh của người đều bị hãm trong Đại Thiên Cang Bắc Đẩu Trận ".

Kim Luân nói đến đây liền đứng lên, ánh mắt nhìn về phía Trùng Dương Cung nơi xa xa mà nói.

"Ở đây có một Vương Trùng Dương hư hư thực thực, ở Toàn Chân Giáo lại có một Đại Thiên Cang Bắc Đẩu Trận, quả thật là phiền toái, thế này đi Hoắc Đô người mang theo các huynh đệ quay ngược lại Trùng Dương Cung một chuyến, bản thân hai sư huynh của ngươi không phá được Thiên Cang Bắc Đẩu Trận nhưng ngươi thêm vào Đạt Nhĩ Ba thì dư sức, đi nhanh nhanh một chút, lão phu liền ở đây đợi Vương Trùng Dương, thuận tay thì bắt vài người trong Toàn Chân Thất Tử tới đây ".

Hoắc Đô nghe vậy mắt liền sáng lên, hắn từ lâu đã muốn giao thủ với cao thủ trung nguyên nhưng thân phận hắn là vương tử, thân phận cực kỳ cao quý, sư phụ rất ít khi để hắn động thủ động cước, nay có cơ hội sao có thể không tranh thủ đây?.Đáng tiếc Hoắc Đô lần này mừng hụt rồi bởi hắn còn chưa kịp mở miệng gọi Đạt Nhĩ Ba đi cùng thì đã bị Kim Luân dùng tay kéo ngược lại sau đó che thẳng ở phía sau.

Hoắc Đô đầu óc rất thông minh, chỉ cần nhìn động tác của sư phụ cũng hiểu chuyện gì xảy ra, đây rõ ràng là có cường địch đang tiến tới vì vậy vội hét lên mộ tiếng.

"Lập trận, mau lập trận ".

Đám người đi theo Kim Luân vốn là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, vừa nghe vậy toàn bộ đều biến trận, tù và treo ngươc bên hông sau đó rút nỏ tay ra, cực kỳ kỷ luật mà xếp thành trận hình chữ "V" ngược rồi khuỵa chân xuống, hai tay cầm nỏ chỉ về phía trước.

Đối với việc biến đổi trận hình phòng ngự bản thân Kim Luân Pháp Vương cũng không để tâm lắm, ánh mắt chỉ híp lại nhìn về nơi phương xa bởi nơi đó đang có một cao thủ lướt gió mà tới.

Cũng không lâu lắm, cơ hồ khoảng một phút đồng hồ, Kim Luân Pháp Vương rốt cuộc cũng biết là ai tới, một kẻ nổi tiếng đến không thể nổi tiếng hơn.

Người tới tốc độ phi thường kinh khủng, như lướt gió mà đến hơn nữa trên thân còn mang theo hai kẻ sống dở chết dở, khi người này vừa hạ mũi chân xuống mặt đất chỉ thấy hai vai rung lên, hai thân người bị bắn đi như đạn pháo về phía Kim Luân Pháp Vương.

Kim Luân Pháp Vương đối với hai người kia bay đến cũng không thèm đón đỡ lại càng chẳng thèm tránh, chỉ thấy đệ tử Đạt Nhĩ Ba của hắn đã vội tiến đến, đưa hai cánh tay to như cột đình ra đón hai thân ảnh kia.

Thân ảnh Đạt Nhĩ Ba rất lớn, hắn phải cao hơn 2m, thân hình không khác gì một đầu tinh tinh núi cả, Đạt Nhĩ Ba chính là dạng người trời sinh thần lực, lực có thể bạt sơn hà.

Đạt Nhĩ Ba lao ra, đưa hai cánh tay lực lưỡng đỡ lấy hai người bị bắn tới có điều khi vừa đón được người thì cảm nhận được ám kình đập vào mặt, cả người cứ như thể loạng choạng lùi lại rồi ngã dập mông xuống đất, sắc mặt không khỏi tái đi.

Hai người được Đạt Nhĩ Ba đón đỡ chính là hai sư huynh Doãn Khắc Tây cùng Tiêu Tương Tư, hai kẻ này vẫn còn sống nhưng đã bị đánh cho sống dở chết dở, gần như chỉ còn một hơi tàn níu kéo lại mà thôi.

Cũng không quan tâm tới tình trạng đệ tử thế nào, Kim Luân ở một bên liền lên tiếng.

"Bần tăng tưởng là ai, hóa ra là Kim Đao Phò Mã ".

Người đến chính là Quách Tĩnh.

Mọi việc thì cũng không khác nguyên tác là bao, đám người Doãn Khắc tây cùng Tiêu Tương Tư đánh lên Trùng Dương Cung được một lúc thì Quách Tĩnh mang Dương Quá lên Chung Nam Sơn, sau đó trên đường chịu hiểu nhầm của đệ tử Toàn Chân Giáo, ở trước mặt Dương Quá lấy sức một người đánh bại Đại Thiên Cang Bắc Đẩu Trận của Toàn Chân Giáo.

Sự việc tiếp theo cũng không có gì để miêu tả, Quách Tĩnh cứu giúp Trùng Dương Cung, đánh cho Doãn Khắc Tây cùng Tiêu Tương Tư dở sống dở chết, sau đó mang Dương Quá giới thiệu cho Khưu Xử Cơ, sau đó nghe Khưu Xử Cơ nói hậu sơn của Toàn Chân Giáo bị tấn công, Khưu Xử Cơ xin Quách Tĩnh giúp đỡ.

Quách Tĩnh cùng Khưu Xử Cơ đến sau hậu sơn Toàn Chân Giáo, thấy rất nhiều đệ tử Toàn Chân đều bị đánh cho bất tỉnh nhân sự, trong lòng không khỏi giận dữ, ngay lúc này lại nghe được âm thanh khủng khiếp của Kim Luân Pháp Vương truyền tới, Quách Tĩnh không khỏi giật mình, vội theo hướng âm thanh truyền đi mà tới trước, để lại Khưu Xử Cơ đến sau.

Khác với nguyên tác, tại thế giới này Quách Tĩnh đúng là biết đến Kim Luân Pháp Vương, một người là bậc nhỉ phẩm đại quan của nhà Thanh một người là quốc sư Mông Cổ thì có thể không biết nhau sao?.

Đương nhiên cái danh hiệu đại tướng hay Tương Dương Thành Chủ của Quách Tĩnh chẳng là gì so với danh hiệu Kim Đao Phò Mã mà Quách Tĩnh từng từ chối Đại Khả Hãn, ít nhất trong mắt Kim Luân là như vậy.

"Không ngờ lần này ngoại trừ một vị hoàng tử cùng hai vị vương tử theo sứ mà tới thì triều đình Mông Cổ còn để pháp vương tự thân tới đây bất quá Quách Tĩnh không hiểu vì cái gì Pháp Vương không theo đoàn mà tới kinh thành Trường An mà lại tới Toàn Chân Giáo gây sự thế này? ".

Quách Tĩnh đối mặt với Kim Luân Pháp Vương, hai người vừa gặp mặt liền mang theo không khí chiến tranh cực nồng.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 33: Ác ý

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

Quách Tĩnh đối với Kim Luân có địch ý là bởi Kim Luân là quốc sư Mông Cổ, về tình về lý thì không thể đơn phương xuất hiện ở trung nguyên, Kim Luân vốn phải đang ở bên cạnh đoàn sứ giả Đế Quốc Mông Cổ mới đúng, nay hắn một thân một mình mang theo thủ hạ mà đến đây nói không có âm mưu gì thì không ai tin, đấy là chưa kể hành động của Kim Luân Pháp Vương đối với Trùng Dương Cung cùng Toàn Chân Giáo thì chẳng khác gì hành động gây chiến cả.

Với thân phận của quốc sư Mông Cổ, việc Kim Luân không hề thông báo với ai mà lén lút xuất hiện ở Chung Nam Sơn tất có sự bất thường, bên trong chỉ sợ có âm mưu.

Với thân phận cao thủ nơi Bắc Cương lại đến tấn công đại giáo của Trung Nguyên vậy đương nhiên đây là hành động gây chiến, gây chiến giữa hai khu vực võ lâm của thiên hạ.

Trung Nguyên có võ lâm thì Bắc Cương đương nhiên cũng có võ lâm, võ lâm nói thẳng ra là giang hồ, nơi nào có người liền có giang hồ, giang hồ có luật của giang hồ.

Bất kể từ phương diện nào, Kim Luân Pháp Vương đều có thể để cho Quách Tĩnh sinh ra địch ý.

Ở phía ngược lại, địch ý của Kim Luân Pháp Vương với Quách Tĩnh lại càng nặng, nên nhớ Quách Tĩnh lớn lên ở đâu, Quách Tĩnh được đối xử ra sao ở Mông Cổ, vậy mà lại hướng mũi giáo về phía Đế Quốc Mông Cổ, từ chối kết hôn với lục hoàng tử của Đại Khả Hãn mà lấy một nữ tử giang hồ, bất chấp hậu đãi của Đại Hãn mà chạy về Trung Nguyên, đây há chẳng phải phản bội hay sao?.

Người Hán coi Quách Tĩnh là đại nhân vật, là đại anh hùng nhưng người Mông Cổ liền coi Quách Tĩnh là phường ăn cháo đá bát, là kẻ phản bội.

Từ bỏ thân phận Kim Đao Phò Mã, từ bỏ Hoa Tranh lục hoàng tử để chạy đến Trung Nguyên nhận một chức quan nhị phẩm, cưới một nữ tử xuất thân giang hồ, vậy đây khác gì tát vào mặt hoàng thất Mông Cổ?, tát vào mặt Đại Khả Hãn?.

Ở đây phải nói một chút, Đại Khả Hãn có cửu tử, Hoa Tranh cũng là một trong cửu tử của Đại Khả Hãn, nàng xếp hàng thứ sáu.

Mông Cổ không giống Trung Nguyên, không bị ảnh hưởng quá lớn của nho giáo, tại Mông Cổ địa vị của nữ tử thấp thì rất thấp nhưng cao thì cực cao, nữ tử bình thường hoàn toàn bị coi là hàng hóa, là chiến lợi phẩm đối đãi hoặc tốt lắm thì cũng bị coi là "thế yếu" trong một gia đình ở Mông Cổ tuy nhiên một số nữ tử chảy vương huyết trong người hoặc là con gái của bậc vương công quý tộc thì khác, ít nhất tại Mông Cổ thì nữ tử có thể làm quan, nữ tử cũng có thể tranh đoạt ngôi vị mà trở thành nữ đế, trên thực tế tại Mông Cổ từ rất lâu trước vẫn còn trong xã hội mẫu hệ, từ đó có thể thấy địa vị của Hoa Tranh phi thường cao.

Dĩ nhiên Hoa Tranh muốn làm nữ đế là việc khó khăn vô cùng hơn nữa nàng thì cũng chẳng có hứng thú gì, khi nàng được ban hôn cho Quách Tĩnh tức là nàng cũng đã bỏ ngỏ khả năng tranh đoạt vương vị, ngay cả thế Quách Tĩnh vẫn cứ từ bỏ "lực hoàng tử", việc này đối với cao tầng quý tộc Mông Cổ là không thể chấp nhận nổi.

Dĩ nhiên hai yếu tố kia vẫn chưa hoàn toàn đủ để nói về nguyên nhân Kim Luân Pháp Vương ngứa mắt với Quách Tĩnh, có một nguyên nhân lớn hơn cả hai nguyên nhân kia, nguyên nhân nằm ở phu quân của Hoa Tranh.

Hoa Tranh tại thế giới này có phu quân, phu quân của nàng là một đại nhân vật dậm chân một cái có thể làm cả thiên hạ rung lên, hắn nguyên bản gọi là Sát Hãn Đặc Mục Nhĩ nhưng sau khi lấy Hoa Tranh liền được ban cho họ Gia Luật, đổi tên là Gia Luật Võ Thần.

Gia Luật Võ Thần là đệ nhất vương gia của Đế Quốc Mông Cổ, xếp vào hàng Thiên Hạ Tứ Vương hơn nữa còn là một trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên, Gia Luật Võ Thần gần như là nhân vật "anh cả" trong Thất Đế Tử, ngoại hiệu Phổ Hiền Thượng Đế.

Thất Đế Tử không phân cao thấp về mặt địa vị nhưng chung quy vẫn cứ phải lấy một người làm ngọn cờ đầu, Kim Luân Pháp Vương ngoại hiệu là Bảo Sanh Đại Thánh, tuổi tác đứng hàng thứ hai trong Thất Đế Tử vì vậy "ngọn cờ" của Thất Đế Tử liền để người nhiều tuổi nhất đến nhận, người này chính là Phổ Hiền Thượng Đế – Gia Luật Võ Thần.

Đừng nhìn Hốt Tất Liệt khinh bỉ Tử La Lan vô cùng, đấy là vì Tử La Lan trong mắt Hốt Tất Liệt hay những người khác vốn không đủ tư cách ngồi vào cái vị trí này, vốn không cùng đẳng cấp.

Trừ Tử La Lan ra thì sáu người còn lại của Thất Đế Tử có quan hệ phi thường tốt với nhau, như anh em một nhà, như huynh đệ chí thân.

Là anh em một nhà, Kim Luân Pháp Vương đại khái hiểu việc nhà của Gia Luật Võ Thần, đến tận thời điểm này lục hoàng tử Hoa Tranh vẫn còn tình cảm với Quách Tĩnh.

Gia Luật Võ Thần cùng Hoa Tranh thực sự rất giống Hoàn Nhan Hồng Liệt cùng Bao Tích Nhược trước đây, đương nhiên cũng không đến mức phức tạp như vậy, Hoa Tranh sống tưng đấy năm với Gia Luật Võ Thần hơn nữa còn vì Gia Luật Võ Thần sinh hạ một nam một nữ, nói nàng không có tình cảm với gia đình, với chồng con đương nhiên không phải nhưng mà nói nàng quên Quách Tĩnh thì nàng cũng làm không được.

Một việc này, Hoa Tranh luôn cố ẩn trong lòng nhưng Gia Luật Võ Thần sao không biết?, hắn đến với Hoa Tranh không phải hôn nhân chính trị cũng chẳng phải vì cái họ "Gia Luật", hắn thực tâm yêu nàng, vì vậy người Gia Luật Võ Thần muốn giết nhất chính là Quách Tĩnh.

Năm đó ở Bắc Địa, nếu không phải trước có Phúc Vương sau lại có Nhạc Phi trấn thủ chỉ sợ Gia Luật Võ Thần thực sự dám bất chấp mà dẫn quân chém giết hai vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân.

Tổng kết tất cả các điều trên lại, Kim Luân Pháp Vương có thể không chán ghét Quách Tĩnh sao?, thậm chí còn muốn giết Quách Tĩnh trả mối hận cho quốc gia, lấy lại bộ mặt cho hoàng thất Mông Cổ đồng thời vì "đại ca" giải quyết một cọc tâm sự.

Kim Luân Pháp Vương nhìn Quách Tĩnh đứng đó, thậm chí cũng quên luôn sống chết của Vương Trùng Dương, Kim Luân Pháp Vương càng nhìn Quách Tĩnh càng thấy ngứa mắt tuy nhiên hắn chung quy cũng là đại nhân vật ở Bắc Cương, chung quy vẫn không phải là kẻ không biết nghĩ, rốt cuộc Kim Luân Pháp Vương lấy hai tay chắp lại, hướng về Quách Tĩnh mà nói."A di đà phật bần tăng từ Bắc Cương xa xôi đến Chung Nam Sơn vốn bởi vì Trùng Dương Chân Nhân, vốn nghe Trùng Dương Chân Nhân đạo học đã đến cảnh giới xưa nay hiếm, nay bần tăng muốn mang phật học ra so bàn với đạo học của chân nhân, ngoài ra cũng không có ý khác ".

Kim Luân nói vậy Quách Tĩnh tin mới là lạ, ánh mắt Quách Tĩnh vẫn nhìn chằm chú vào từng động tác của Kim Luân Pháp Vương đồng thời mở miệng.

"Pháp Vương nói đùa, Trùng Dương sư tổ đã mất nhiều năm, Pháp Vương là đang khinh miệt trí thông minh của Quách Tĩnh hay muốn nhạo báng người chết đây? ".

Quách Tĩnh nghe lời giải thích của Kim Luân trong lòng càng cảm thấy nộ hỏa, dù sao Vương Trùng Dương cũng là "sư tổ" của Quách Tĩnh, dù gì Quách Tĩnh được coi là nửa đệ tử Toàn Chân, rõ ràng sư tổ đã chết nhiều năm ấy vậy mà Kim Luân vẫn mang ra trên cửa miệng, đây không phải là khinh miệt người chết hay sao?.

Kim Luân Pháp Vương biết thừa Vương Trùng Dương chết nhiều năm nhưng mà hắn đến đây theo lệnh của nhị hoàng tử Sát Hợp Đài, sau khi nhận được lệnh này thì hắn không thể không hoài nghi Vương Trùng Dương còn sống.

Kim Luân híp mắt lại nhìn Quách Tĩnh, cảm thấy Quách Tĩnh có lẽ cũng không nói dối, đương nhiên không phải là Kim Luân tin Vương Trùng Dương đã chết thật mà là hắn tin Quách Tĩnh cũng không biết việc này, thế là Kim Luân lại lên tiếng.

"Hóa ra Trùng Dương chân nhân đã chết nhiều năm, bần tăng ở phương bắc xa xôi quả thật không biết việc này, bần tăng đúng là mạo phạm rồi ".

Kim Luân hướng về phía Quách Tĩnh mà chắp tay lại, đồng thời cũng chẳng để Quách Tĩnh mở miệng hắn đã nói luôn.

"Bần tăng đi từ bắc cương xa xôi đến đây đúng là để luận bàn, mục đích phi thường tốt đẹp, nhưng không gặp được Trùng Dương chân nhân, bần tăng nghe nói Kim Đao Phò Mã đối với Toàn Chân Giáo có quan hệ sâu xa, không rõ Kim Đào Phò Mã có thể cho bần tăng mở rộng tầm mắt với tuyệt học Toàn Chân Giáo hay chăng?, cho bần tăng thỏa nỗi lòng này? ".

Kim Luân Pháp Vương hai tay chắp trước ngực, hắn nói xong không khỏi nhếch miệng nhìn Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh cũng nhìn Kim Luân Pháp Vương, có thể cảm nhận rõ ràng ý tứ gây sự của đối phương vì vậy rất nhanh mở miệng.

"Pháp Vương xin nhớ Kim Đào Phò Mã năm xưa đã chết, thiên hạ chỉ còn Bắc Hiệp Quách Tĩnh mà thôi, Pháp Vương không cần loạn xưng hô như vậy ".

"Tiếp theo Pháp Vương nói chỉ nhằm mục đích luận bàn nhưng lại cho người tấn công Trùng Dương Cung, đả thương người Toàn Chân Giáo, chẳng nhẽ cũng là mục đích luận bàn? ".

Kim Luân Pháp Vương nghe vậy không nói, ánh mắt lại khẽ đảo, ở bên cạnh hắn Hoắc Đô liền hiểu ý lập tức mở miệng."Hừ, Bắc Hiệp Quách Tĩnh đúng không?, ở Mông Cổ chúng ta luận bàn đều là làm như vậy, ai biết ở Trung Nguyên các ngươi nghĩ thế nào?, hơn nữa không phải ngươi cũng ra tay với hai sư huynh của ta hay sao?, xuất thủ như vậy chẳng nhẽ không có gì để bàn giao?, giờ lại đổ lỗi cho sư phụ ta cho người đả thương Toàn Chân Giáo các ngươi? ".

Quách Tĩnh nghe Hoắc Đô nói xong sắc mặt liền trầm lại bất quá Quách Tĩnh đúng là không làm gì được Hoắc Đô bởi hắn thủy chung được Kim Luân Pháp Vương che ở phía sau.

Quách Tĩnh không giỏi miệng lưỡi chiến vì vậy nếu ngồi đây cãi nhau với Hoắc Đô thì thất lợi nhiều lắm, Quách Tĩnh nghĩ nghĩ một lúc rồi nói.

"Không biết vị vừa lên tiếng là? ".

Kim Luân Pháp Vương khẽ cười, vì Hoắc Đô đáp lời.

"Hắn là ngũ đệ tử của bần tăng, gọi là Hoắc Đô, tiểu tử này mồm miệng nhanh nhẩu, Bắc Hiệp cũng không cần để tâm ".

Quách Tĩnh thở ra một hơi, Quách Tĩnh sống ở Mông Cổ nhiều năm, phong tục của Mông Cổ sao lại không biết, sao lại không nhìn ra Hoắc Đô đang cả vú lấp miệng em tuy nhiên ít giây trước chính Quách Tĩnh nói Kim Đao Phò Mã năm xưa đã mất, cũng không thể lại nói gì Hoắc Đô, rốt cuộc chỉ cỏ thể nói.

"Hóa ra đây là phong tục luận bàn của Bắc Cương, vậy Pháp Vương vừa nói muốn luận bàn với Quách mỗ cũng là luận bàn kiểu này? ".

Kim Luân Pháp Vương tiến lên một bước, hai tay chắp lại đầy vẻ cao tăng chỉ có điều nụ cười của hắn làm kẻ khác cảm thấy lạnh cả sống lưng.

"Ý của bần tăng đúng là như vậy ".

Kim Luân Pháp Vương vừa nói xong, thân hình lập tức động, trọng quyền nắm lại đơn phương xuất ra.

Tiên phát chế nhân, lấy lực chế địch.

Ở phía ngược lại, Quách Tĩnh cũng không kém cạnh, cũng xoay người nắm tay thành quyền, quyền đầu va chạm với quyền đầu của Kim Luân Pháp Vương.

Hai người giao thủ chỉ một chiêu, một chiêu duy nhất chỉ đọ chân lực, sau đó chỉ thấy Quách Tĩnh lùi lại ba bước, sắc mặt nghiêm trọng mà nhìn Kim Luân Pháp Vương.

Kim Luân Pháp Vương đứng đó, mỉm cười không nói.

Cảnh này nếu có Vô Song ở đây sẽ thấy rất quen thuộc hơn nữa Vô Song thậm chí có thể đọc ra tình hình của cả hai người.

Quách Tĩnh cùng Kim Luân chỉ giao thủ một chiêu, Quách Tĩnh lùi lại ba bước hóa giải toàn bộ kình lực, nhìn như rơi vào thế hạ phong nhưng lại không chịu thương tổn.

Pháp Vương một bước không lùi, vừa nhìn đã thấy ở thế thượng phong nhưng bản thân mạnh mẽ ngạnh kháng kình lực, trong người liền xuất hiện chút thương tổn.

Tình hình hiện tại đúng là không khác gì so với lần đầu tiên hai người động thủ trong nguyên tác là bao.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau