CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 751 - Chương 755

Quyển 5 - Chương 26: Hoạt tử nhân mộ

Từ Đào Hoa Đảo về đất liền mất khoảng 7 ngày thời gian, vợ chồng Quách gia mang theo Dương Quá về đất liền cũng vừa vặn mất 7 ngày hơn nữa điểm dừng chân là Đông Độ Khẩu.

Vợ chồng hai người có việc gấp nhất định phải về triều đình nhận lệnh bởi theo tin tức hai người thu được thì đoàn sứ giả Mông Cổ thời điểm này đã vượt qua Bắc Địa.

Từ Đông Độ Khẩu, ngựa không dừng vó chạy về kinh thành Trường An ít nhất cũng phải mất thêm nửa tháng vì vậy hai vợ chồng lại chọn phương án đi đường thủy, đi ngược từ Đông Độ Khẩu lên Vô Tích Bến Cảnh, đến Vô Tích Thành.

Chăng đượng này đại khái mất của hai vợ chồng 5 ngày thời gian.

Tiếp theo từ Vô Tích Thành ngựa không dừng vó, dựa theo Hoài Nam Đại Đạo tiến thẳng về Tương Dương, lần này hai vợ chồng mất thêm 3 ngày thời gian.

Từ Đào Hoa Đảo về đến Tương Dương Thành đã mất nửa tháng.

Quách phu nhân ở lại Tương Dương Thành, thay chồng tiếp quản Tương Dương Thành, hai vợ chồng ở Tương Dương Thành nhiều năm, chưởng khống Tương Dương Thành nhiều năm đương nhiên không ít lần Quách phu nhân thay chồng quản thành, việc này cơ hồ không gây nên bất cứ sóng gió gì.

Quách Tĩnh vừa về đến Tương Dương Thành, cũng chẳng kịp nghỉ ngơi lại ngựa không dừng vò tới Chung Nam Sơn.

Từ Tương Dương Thành tới Chung Nam Sơn lại mất thời gian 3 ngày, sau đó Từ Chung Nam Sơn tới kinh đô Trường An lại mất 3 ngày, vậy sau khoảng 20 ngày Quách Tĩnh có mặt ở kinh đô Trường An.

Một chặng đường này, Quách Tĩnh không nghỉ lấy một giây một phút, dùng tốc độ nhanh nhất để trở về Trường An, đương nhiên chặng đường này với Quách Tĩnh không tính là gì, khổ chỉ có Dương Quá.

Tốc độ di chuyển như vậy, hết đi đường biển chịu sóng chịu gió lại ngồi chiến mã phi tốc trên đường không ngừng nghỉ, nhất lưu cao thủ bình thường còn không chịu nổi huống gì Dương Quá, chặng đường này tuy được Quách Tĩnh một mực truyền công lực giúp Dương Quá vượt qua nhưng sau khi theo Quách Tĩnh đến Toàn Chân Giáo, cả người Dương Quá lại gầy một vòng đến mức nhìn Dương Quá bản thân Quách Tĩnh còn cảm thấy áy náy.

Tính từ thời điểm Quách Tĩnh dong thuyền rời khỏi Đào Hoa Đảo đến được chân núi Chung Nam Sơn đã là 17 ngày, cho dù Quách Tĩnh dùng hết tốc lực di chuyển thì đây cũng là một khoảng thời gian rất dài, trong khi đó Cơ Vô Song đi từ Phủ Điền Nam Thiếu Lâm tới Chung Nam Sơn lại vẻn vẹn chỉ mất 10 ngày.

Cơ Vô Song đến Chung Nam Sơn nhanh hơn Quách Tĩnh tròn 1 tuần, vậy nàng ở Chung Nam Sơn làm gì?, Cơ Vô Song ngày đầu tiên đặt chân tới đây liền muốn đi tìm Hoạt Tử Nhân Mộ.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Chuyển xảy ra vào thời điểm 7 ngày trước.

Đây là lần đầu tiên Cơ Vô Song đến Chung Nam Sơn nhưng mà nàng đối với Hoạt Tử Nhân Mộ lại tương đối quen thuộc.

Tại sao lại có chuyện này xảy ra?, thứ nhất nàng kế thừa ký ức của Vô Song vì vậy dĩ nhiên biết được Cổ Mộ nằm trong cấm địa Toàn Chân Giáo vậy thì trực tiếp tới cấm địa Toàn Chân Giáo là được.

Thứ hai nàng biết có hai đường tiến vào Cổ Mộ, đường đầu tiên là một cánh cổng cơ quan bí mật nằm sâu trong rừng núi mà người thường gần như không thể nhìn ra, còn một đường liền từ hồ nước lớn bên trong cấm địa Toàn Chân Giáo bơi thẳng tới.

Việc thứ hai không phải đến từ ký ức xuyên không của Vô Song mà đến từ chính miệng Lâm Triều Anh, khoảng thời gian Vô Song còn ở thế giới kia, Lâm Triều Anh vì nàng giới thiệu về Hoạt Tử Nhân Mộ rất rõ ràng hơn nữa còn ngụ ý muốn mời Vô Song tới làm khách.

Tại thế giới kia, Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương là một cặp thần tiên quyến lữ, Cổ Mộ không gọi là Cổ Mộ mà gọi là Hoạt Tử Nhân Mộ, là nơi vợ chồng Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh ẩn cư đến cuối đời, trải qua những năm tháng hạnh phúc bên nhau.

Tại thế giới kia có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện phái Cổ Mộ còn tại thế giới này Hoạt Tử Nhân Mộ còn được biết dưới cái tên phái Cổ Mộ, là kết quả của việc yêu quá hóa thành hận thù, là kết quả của mối tình ngang trái giữa Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương.

Tại thế giới này Vương Trùng Dương hơn đám người ngũ tuyệt khoảng 10 tuổi, là tuổi tác chênh lệch tương đương giữa Kiều Phong và Quách Tĩnh.

Nếu Vương Trùng Dương hiện tại còn sống thì mới hơn 80 tuổi, tuổi tác cũng chỉ lớn hơn Lý Thu Thủy một chút, về phần Lâm Triều Anh nếu còn sống thì khoảng hơn 60 tuổi, bản thân Lâm Triều Anh kém Vương Trùng Dương khoảng 20 tuổi.

Con số 20 thật sự rất trùng hợp bởi đây cũng là số tuổi mà Quách Tương kém Dương Quá cũng 20 tuổi, đương nhiên nếu là những gì trong ký ức Vô Song còn thế giới này thay đổi thế nào Vô Song đương nhiên không biết.

Vô Song tới cấm địa của Toàn Chân Giáo, cũng không khó khăn gì liền có thể nhìn thấy hồ nước lớn, đây chính là con đường mà nàng chọn để đi vào Cổ Mộ.Đương nhiên đường vào Cổ Mộ cũng không đơn giản chỉ như vậy, chỉ là theo mạch nước ngầm mà tiến vào bởi dưới hồ nước này gần như là một mê cung vậy, không biết có bao nhiêu mạch nước ngầm, chỉ cần nhảy xuống, chỉ cần dám bơi xuống dưới đấy hồ chỉ sợ chưa thấy Cổ Mộ đã thành tử thi, đã bị tiến vào loạn lưu mà chết bên dưới, bất kể khả năng bơi lội giỏi thế nào cũng không cách nào tiến được vào Cổ Mộ nếu không đường chỉ dẫn.

Lúc này Vô Song có hai lựa chọn, hoặc là dựa theo những lời mà Lâm Triều Anh nói ở thế giới trước để tìm ra mạch nước ngầm chính xác dẫn vào Cổ Mộ hoặc là tìm cơ quan bí mật theo cửa chính mà tiến vào.

Việc ở thế giới kia không phải lúc nào cũng có thể áp vào thế giới này nhưng vì một số lý do Vô Song vẫn lựa chọn phương án thứ nhất, theo đường thủy tiến vào bên trong Cổ Mộ, vẫn lựa chọn áp dụng lời nói của Lâm Triều Anh tại thế giới kia tiến vào Cổ Mộ tại thế giới này.

_ _ _ _ __ _ _ 

"Long nhi, Long nhi, ngươi lại đi đâu rồi ".

Trong Cổ Mộ vang lên một âm thanh già nua nhưng đầy ấm áp, trong cái không gian với thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo là một thân ảnh đang di chuyển rất nhanh.

Theo vài tiếng gọi của người này, rốt cuộc có âm thanh đáp lại, âm thanh nhẹ nhàng trong trẻo thậm chí trong trẻo đến mức có chút băng lãnh.

"Bà bà, con ở đây ".

Theo âm thanh này, thân ảnh kia rất nhanh di chuyển đến, trước mặt người này là một bạch y thiếu nữ, một bạch y thiếu nữ ngồi xổm trên bờ nước hàn đàm, ánh mắt chăm chú nhìn xuống bên dưới.

Bà bà thấy tiểu thư nhà mình chăm chú liền chậm rãi tiến tới, ánh mắt rốt cuộc cũng phát hiện ra tiểu thư nhà mình nhìn thấy cái gì, trên hàn đàm vậy mà có mội đôi cá chép lớn đang bơi lội tung tăng.

"Không ngờ hôm nay lại có thể thấy sinh vật trong hàn đàm".

Hàn đàm có một đầu thông ra hồ nước bên ngoài, cái này bà bà biết nhưng mà việc cá có thể theo thông đạo này mà bơi ngược về phía hàn đàm rất ít khi xảy ra, có lẽ vài năm mới được thấy một lần.

Thiếu nữ ngồi trên bờ không nói gì, bàn tay nhẹ nhàng khuấy đảo hàn đàm, ngón tay của nàng như mang theo một loại ma lực kỳ dị, không hiểu tại sao lại khiến hai đầu cá chép chậm rãi bơi về phía này, hai đầu cá chép nhẹ chụm lại về phía ngón tay của nàng.

Thiếu nữ nhẹ mỉm cười, nàng cười rất nhạt, nụ cười chỉ là chút rung động trên khóe môi nhưng mà nụ cười của nàng thực sự rất đẹp, chỉ một chút rung động trên đôi môi mềm kia thôi như làm bừng sáng cả không gian này.Bà bà đứng trên bờ, nhìn thấy bóng hình của cô chủ nhỏ in xuống bên dưới hàn đàm, ánh mắt liền lộ ra vẻ nhu hòa cùng yêu thương vô cùng, với bà bà mà nói tiểu thư nhà mình tất là nữ nhân đẹp nhất thiên hạ, cho dù bà bà sống đến từng tuổi này nhưng đối với sắc đẹp của tiểu thư cũng rung động không thôi.

Thiếu nữ đùa nghịch một chút, rốt cuộc cũng cảm thấy không hứng thú nữa, lúc này mới đứng lên mà nói với bà bà.

"Bà bà, người mang hai đầu cá chép này thả ra ngoài đi, phóng sinh chúng ra hồ lớn nếu không ở dưới hàn đàm chúng kiểu gì cũng không sống được lâu ".

Bà bà nghe vậy cười cười, vội gật đầu.

"Long nhi nói phải, hai con cá này ở dưới hàn đàm chỉ sợ vài phút sau cũng không sống được, để bà bà mang chúng ra ngoài ".

Bà bà nói xong liền rời đi, không bao lâu sau liền mang một cái thau đồng trở lại, động tác cực nhanh liền bắt hai đầu cá chép vào thau đồng.

Thiếu nữ nhìn động tác của bà bà, trong nội tâm không khỏi thầm khen.

"Bà bà thật lợi hại " 

Thiếu nữ này thực sự rất đặc biệt, khi nàng thấy thân thủ của bà bà, suy nghĩ của nàng chỉ là "bà bà thật lợi hại" ngoài ra không còn vế nào nữa, trong đầu nàng không hề có những suy nghĩ như "ta khi nào mới bằng bà bà " hay "ta không bằng bằng "... 

Bà bà rời đi thả hai đầu cá chép, nàng lại đứng trên hàn đàm, hai cánh mũi nhẹ hấp từng đợt hàn khí từ hàn đàm mang đến đồng thời bắt đầu vận nội công.

Nội công của nàng rất đặc biệt, nội công của nàng là Băng Tâm Ngọc Cốt Thần Công.

Nếu ai cảm thấy quen thuộc thì đây chính là nội công của Tiên Âm, chưởng môn Tiên Âm Động hiện tại, đương nhiên Băng Tâm Ngọc Cốt Thần Công của Tiên Âm đã bị phá từ rất nhiều năm trước, khiến nàng cả đời chỉ là đại tông sư, cả đời bị hãm ở rãnh trời.

Lại nói thiếu nữ, cánh mũi quỳnh hoa nhẹ rung động hấp lấy hàn khí, thân ảnh khoanh chân ngồi trên bờ hán đàm, nàng luyện công nhưng lại không tập trung tâm thần, nàng luyện công cũng không cần nhắm mắt, nàng cứ như vậy dùng đôi mắt quan sát mặt nước tĩnh lặng của hàn đàm.

Nàng từ trước tới nay luyện công chưa từng tập trung tâm thần, cứ một bên luyện công, một bên ngắm nhìn sự tĩnh lặng xung quanh, ngắm nhìn từng đợt hàn khí nhè nhẹ xuất hiện trên mặt nước phẳng lặng của hàn đàm.

Nàng thích nhìn mặt nước phẳng lặng kia, nàng không hiểu vì sao nhưng nàng có thể nhìn hàng giờ hàng giờ, đáng tiếc lúc này mặt nước hồ phẳng lặng đã không còn phẳng lặng bởi một vị khách không mời mà tới.

Nàng chăm chú nhìn hàn đàm vì vây nàng có thể thấy một bóng đen xuất hiện bên dưới hàn đàm, sau đó bóng đen nổi lên khỏi mặt nước.

Bóng đen là người, là một nữ nhân.

Nữ nhân này đưa thân thể lộ ra khỏi hàn đàm, cái cổ trắng ngần cùng khuôn mặt đều ngửa lên, để cho dòng nước lạnh của hàn đàm nhẹ lăn dài trên cổ, theo làn da mà nhè nhẹ chuyển động xuống dưới.

Một tà áo trắng mỏng dính chặt vào cơ thể lộ ra toàn bộ cơ thể hoàn mỹ, một mái tóc màu trắng yêu dị cắt ngán đến cổ, mái tóc dưới hàn khí của hàn đàm lại lộ ra vẻ thích hợp vô cùng, nữ nhân này xuất hiện như hút lấy toàn bộ hàn khí của hàn đàm tại thân mình, như trở thành trung tâm của hàn đàm.

Giây phút này, nữ tử kia mở mắt ra, nữ tử kia nhìn thấy thiếu nữ trên bờ hàn đàm.

Thiếu nữ trên bờ hàn đàm cũng dùng đôi mắt đen nhánh, trong trẻo còn hơn cả mặt nước hàn đàm nhìn nữ tử kia.

Khoảnh khắc này, thời gian cùng không gian như ngừng lại. 

Quyển 5 - Chương 27: Tiểu Long Nữ

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~(~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

"Đẹp quá".

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Vô Song khi nhìn nữ tử kia, đương nhiên Vô Song biết nữ tử trên bờ hàn đàm này là ai, nàng gọi Tiểu Long Nữ.

Một đời Vô Song gặp qua không biết bao nhiêu nữ tử, đẹp đến mức nào Vô Song cũng đã gặp qua thậm chí đến cả Tây Thi còn từng ngủ qua, Vô Song chưa từng phải bật thốt lên "đẹp quá" cho dù chỉ là trong lòng với một nữ nhân.

Tiểu Long Nữ có một vẻ đẹp rất khó để nói thành lời, khi nhìn vào nàng Vô Song không phải như nhìn một tuyệt thế mỹ nhân mà là như nhìn thấy cảnh sắc tự nhiên vậy, thay vì nhìn thấy mỹ nhân thì Vô Song có cảm giác mình cứ như nhìn thấy danh lam thắng cảnh, thực sự rất diệu kỳ.

Tiểu Long Nữ ở trên bờ hàn đàm, Vô Song ở dưới hàn đàm, chỉ có nửa thân trên nổi lên khỏi mặt nước, hai người cứ thế nhìn nhau... sau đó Vô Song chịu thua.

Tiểu Long Nữ rất kỳ dị, nàng ngồi trên bờ hàn đàm nhìn Vô Song, ánh mắt chăm chú vô cùng hơn nữa chưa từng nháy một cái, cái nhìn của nàng không mang theo sự hiếu kỳ cũng chẳng phải đánh giá, cái nhìn không thể cảm nhận được bất cứ một loại cảm giác nào, không nhìn ra bất cứ một loại tâm tình nào, nhìn ở đây chỉ là nhìn.

Nếu con mắt là cửa sổ tâm hồn thì Vô Song hoài nghi ... Tiểu Long Nữ lúc này không có hồn.

Bằng vào một cái nhìn này Vô Song liền thua bởi Vô Song có cảm giác chỉ cần nàng nhìn Tiểu Long Nữ thì Tiểu Long Nữ sẽ nhìn lại, sau đó cứ thế kéo dài cái khoảng thời gian này ra vô tận, Tiểu Long Nữ có thể nhìn Vô Song vài tiếng, vài ngày thậm chí đến khi nào nàng kiệt sức thì thôi, quả thật rất đáng sợ.

Ngoài một cái nhìn này ra, Vô Song không hiểu tại sao mình lại thấy rung động, hơn nữa trong người có một loại cảm xúc tà ác xuất hiện, cảm xúc của sự chiếm hữu.

Đây cũng là cảm giác đầu tiên mà Vô Song cảm nhận được khi đối đầu với một nữ nhân, cứ như nhất định phải trói chặt Tiểu Long Nữ, nhất định phải biến nàng thành của mình.

Đương nhiên Vô Song không phải là người thường, rất nhanh ép được thứ cảm xúc kia xuống nhưng chỉ cần thế thì Tiểu Long Nữ trong mắt Vô Song đã được kéo lên một độ cao mới.

Vô Song rốt cuộc rời khỏi đầm nước, Tiểu Long Nữ thấy thế khẽ nhíu mày nhưng mà vẫn không nói gì, đến khi hai chân Vô Song hoàn toàn đặt lên bờ hàn đàm, đến khi Vô Song cũng như Tiểu Long Nữ ngồi trên bờ hàn đàm thì Tiểu Long Nữ mới lên tiếng.

"Ngươi làm gì vậy? ".

Giọng nói của nàng rất trong trẻo nhưng nó trong đến mức khiến người khác cảm thấy lạnh hơn nữa cũng như ánh mắt, chẳng có cách nào phát hiện ra được cảm xúc của nàng.

Nàng hỏi Vô Song đương nhiên là vì hiếu kỳ bởi nàng thấy Vô Song đang dùng tay vắt nước trên quần áo, khiến nước cứ như vậy chảy lại xuống hàn đàm.

"Hong khô quần áo mà thôi, nước của hàn đàm rất lạnh, để quần áo ướt chỉ sợ sẽ sinh ra ám bệnh ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy gật đầu, nàng cũng chưa từng thử để cả quần áo trên người mà nhảy xuống hàn đàm, ngay từ nhỏ mỗi lần nàng tiến xuống hàn đàm thì đều được bà bà dạy phải bỏ quần áo ra, theo nàng thì Vô Song làm sai, làm sai đương nhiên đang cố tìm cách sửa sai.

Nàng cứ như vậy nhìn Vô Song vắt quần áo, cá nhìn này làm Vô Song dị thường không quen nhưng cũng không biết làm gì hơn nữa Vô Song lúc này càng phải tỏ ra lạnh lùng, gần như không quản bất cứ thứ gì vậy.

Sau khi vắt khô quần áo hoặc ít nhất quần áo cũng chẳng còn sũng nước như trước nữa, Vô Song mới quay về phía Tiểu Long Nữ mà nói.

"Ngươi gọi là gì? ".

Tiểu Long Nữ thấy có người hỏi tên mình liền trả lời.

"Bà bà gọi ta là Long Nhi nhưng ta không quen ngươi, vậy ngươi gọi ta là Long Nữ ".

"Ngươi gọi là gì? ".

Sau khi trả lời xong, đến lượt Tiểu Long Nữ hỏi Vô Song.

Vô Song nghe vậy khẽ đáp.

"Cơ Vô Song ".

Hai người sau khi hỏi tên nhau xong đều im lặng, Tiểu Long Nữ tiếp tục nhìn mặt nước hồ tĩnh lặng, một bên luyện công còn Vô Song thì lại bắt đầu nhìn Tiểu Long Nữ.

Cái này cũng không trách được Vô Song, bản thân Tiểu Long Nữ thực sự quá đẹp, nàng đẹp đến mức Vô Song phải dùng từ đặc dị để hình dung, vẻ đẹp của nàng không hẳn là từ dung mạo bởi dung mạo Tiểu Long Nữ không hơn được Khinh Huyền đồng thời vẫn phải kém Tây Thi nửa bậc.Vẻ đẹp của nàng đến từ một thứ khí chất đặc dị mà Vô Song chẳng thể giải thích, ngắm Tiểu Long Nữ vừa giống với ngắm một tuyệt thế mỹ nhân nhưng cũng vừa như ngắm một khối bảo thạch hoàn mỹ không tỳ vết vậy.

Đương nhiên đây không phải là tất cả, Vô Song nhìn Tiểu Long Nữ bởi Vô Song có một loại cảm giác quen thuộc để rồi không mất quá nhiều thời gian thì Vô Song cũng hiểu cảm giác quen thuộc đó đến từ đâu.

Tiểu Long Nữ là Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Thế giới này nếu không xuất hiện Vô Song thì Quỳnh Hương có lẽ là người duy nhất sở hữu Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể còn Tiểu Long Nữ sẽ là người đầu tiên sau hơn trăm năm sở hữu Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Tiểu Long Nữ cơ hồ cũng không cảm thấy khó chịu khi có người nhìn mình dù sao bà bà thỉnh thoảng vẫn nhìn nàng như vậy.

Trong đầu Tiểu Long Nữ, bà bà đã dạy nàng không thể cho nam nhân nhìn mình, nàng một mực nhớ điều này nhưng nam nhân là gì thì nàng cũng không quá rõ, đương nhiên nàng biết Vô Song không phải nam nhân bởi nàng thấy hai cục thịt nổi lên trước ngực Vô Song, cái này nàng cũng có, bà bà cũng có, khác biệt duy nhất chỉ là hai cục thịt của Vô Song lớn hơn hai cục thịt của nàng mà thôi.

Nam nhân nhìn mình là sai nhưng Vô Song là nữ nhân, nữ nhân nhìn vậy thì không sao.

Cứ thế, thời gian trôi qua, tại Cổ Mộ này rất khó đoán đúng thời gian, đây gần như là một khái niệm huyền hồ trong Cổ Mộ, mọi thứ chỉ có thể ước lượng mà tính.

Nếu Vô Song không lầm thì qua khoảng 10 phút, Tiểu Long Nữ mới lại nói câu tiếp theo.

"Ngươi rời đi thôi, bà bà trở về rồi, bà bà nói nơi này không đón tiếp người ngoài, tổ sư bà bà cũng không cho người ngoài tiến vào nơi này ".

Tiểu Long Nữ nói một câu làm Vô Song giật mình bởi tại thời điểm nàng nói ra câu này Vô Song cũng phát hiện ra có người đang hướng về nơi đây.

Tiểu Long Nữ thực lực ra sao?, vì Vô Song trực tiếp nhìn nàng luyện công nên có thể cảm giác được nội công của nàng rất không tệ, nội công của nàng chỉ sợ là cấp ngũ tuyệt.

Khi phát hiện ra điểm này Vô Song còn tưởng mình nhìn nhầm nhưng quả thật nội công của nàng tràn đầy, nội công còn mạnh hơn cả Tử Y tỷ, mạnh đến mức quá phận bất quá nội công là một chuyện còn thực lực lại là chuyện khác, Vô Song cảm giác thực lực của nàng chỉ sợ kém xa Tử Y tỷ, giỏi lắm có lẽ chỉ là cấp bậc tông sư tức là ngang ngửa với Vô Song của gần 6 năm về trước.

Nếu phải dùng một người để hình dung nàng thì đương nhiên phải chọn Đoàn Dự, nàng giống hệt Đoàn Dự, nội công vượt xa thực lực chân chính.

Dĩ nhiên Vô Song thấy lạ là bởi Vô Song không hiểu về Tiểu Long Nữ, nếu hiểu tuyệt đối sẽ không cảm thấy lạ.

Nàng là Tiên Thiên Chí Âm Thể, nàng ngủ là Giường Hàn Ngọc, nàng tắm ở Hàn Đàm, tu luyện ở Hàn Đàm, nàng sống ở Cổ Mộ nơi âm khí no đủ nhất nhì thiên hạ, hơn nữa khí ở Cổ Mộ phải dùng từ trong suốt để hình dung, thiên địa khí của Cổ Mộ sạch sẽ vô cùng, đấy là chưa kể nàng tu luyện Băng Tâm Triệt Ngọc Cốt Thần Công đồng thời ... nàng đạt đến cảnh giới Tâm Thần Không Minh, một cảnh giới cực kỳ khó xuất hiện trên thế gian.

Tiểu Long Nữ thực sự rất quái vật, thậm chí với những thứ được liệt kê, nàng có vốn để thành Nữ Đế thứ hai sau Cầm Đế – Phượng Huyền Cầm.Vấn đề của Tiểu Long Nữ chỉ là nàng không thích võ công, mọi thứ với nàng đều bình bình đạm đạm đồng thời nàng cũng chẳng có minh sư chiếu cố, tất cả đều bình bình an an, yên yên ổn ổn mà bước từng bước, từng bước.

Thật sự rất khó có từ nào để hình dung về Tiẻu Long Nữ hiện tại cả.

Dĩ nhiên Vô Song cũng chẳng có thời gian để hình dung Tiểu Long Nữ nữa bởi tiếng bước chân đang đến gần lắm rồi.

Tiểu Long Nữ thấy Vô Song không rời đi, nghĩ một chút rồi lại nói.

"Ngươi rời đi thôi, bà bà trở về rồi, bà bà nói nơi này không đón tiếp người ngoài, tổ sư bà bà cũng không cho người ngoài tiến vào nơi này ".

Câu nói này giống hệt câu nói trước, nàng cảm thấy mình đã nói rất có đạo lý, Vô Song không rời đi chỉ sợ là vì Vô Song không nghe rõ, vậy thì nàng liền nói lại một câu giống hệt.

Nhìn thiếu nữ đẹp tuyệt trần trước mặt, Vô Song phát hiện nàng có chút ngốc nhưng mà ngốc đến đáng yêu.

"Yên tâm, ta không phải người ngoài ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy, hai mắt chớp động rồi lại nói.

"Tại Cổ Mộ chỉ có ta cùng bà bà, ngươi hẳn là người ngoài mới đúng ".

Vô Song vẫn cười mà đáp.

"Ngươi đã thấy người ngoài nào theo hàn đàm xuất hiện ở đây chưa? ".

Tiểu Long Nữ nghe vậy như có điều suy nghĩ, nàng cảm thấy Vô Song nói đúng, Cổ Mộ cũng có vài lần bị làm phiền, nàng tuy chưa từng thấy nhưng bà bà cũng có kể qua với nàng bất quá chỉ có thể ở bên ngoài làm phiền chứ chưa có ai tiến vào bên trong, đặc biệt là từ hàn đàm tiến vào.

"Ngươi thực sự không phải người ngoài? ".

Tiểu Long Nữ lại hỏi, lần này Vô Song đương nhiên khẳng định.

"Yên tâm, ta không phải người ngoài ".

Vô Song dứt lời, Tiểu Long Nữ lại không quan tâm tới nàng nữa, tiếp tục tu luyện, tiếp tục ngắm nhìn hàn đàm.

Cũng không mất bao lâu, rốt cuộc người thứ ba cũng xuất hiện, Tôn bà bà đi phóng sinh hai đầu cá chép trở về.

Tôn bà bà trở về đương nhiên nhìn thấy Vô Song ngồi bên cạnh Tiểu Long Nữ.

Nếu Vô Song là nam nhân, Tôn bà bà đã lập tức tấn công nhưng mà Vô Song lại là nữ nhân, Vô Song còn là một nữ nhân đẹp tuyệt trần, khi Vô Song cùng Tiểu Long Nữ ngồi trên bờ hàn đàm ... thực sự tạo nên một loại cảnh sắc đầy ý vị.

Tôn bà bà nhìn Vô Song, toàn thân đề khí nhưng không hề tấn công mà hỏi.

"Cô nương này, ngươi là ai? ".

Nhìn Tôn bà bà đề khí Vô Song cũng hơi giật mình, bà bà này vậy mà cũng là ngũ tuyệt hơn nữa chiến lực còn không yếu, chỉ sợ cũng là ngũ tuyệt trung kỳ.

Tuy Cổ Mộ này chỉ có hai người nhưng mà quả thật mạnh hơn nguyên tác rất nhiều.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 28: Đại đồ đệ

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

Đối mặt với khí thế của Tôn bà bà bản thân Vô Song cũng không có cảm giác gì, chỉ thấy Vô Song đưa tay ra, năm ngón tay như đang muốn nắm lấy vật gì giữa không trung sau đó toàn bộ âm khí của Cổ Mộ liền bị nén lại, lượn lờ xung quanh thân thể nàng, tiếp theo Vô Song nhấn tay một cái.

Tôn bà bà là cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt nhưng tính là gì?.

Năm xưa khi Vô Hà Tử đưa Vô Song đến Quách phủ, cho dù Quách Tĩnh khi đó không phải chuẩn đế thì cũng phải là ngũ tuyệt đỉnh phong ấy vậy mà trước khí thế của Vô Hà Tử cũng chịu không nổi thì Tôn bà bà càng không có khả năng chịu được khí thế của Vô Song.

Theo một động tác ấn tay này, cả người Tôn bà bà run lên sau đó khụy cả hai đầu gối xuống đất, sắc mặt ngập tràn kinh hãi.

Tiểu Long Nữ ở bên cạnh Vô Song, nàng không hiểu gì cả, cũng không cảm nhận được gì cả chỉ thấy Tôn bà bà ngã xuống, mặt đẹp rốt cuộc hiện ra vẻ lo lắng.

Lúc này Tiểu Long Nữ có lẽ mới giống một người bình thường, có nhân tình thế thái.

Nàng vội đứng lên hướng về phía Tôn bà bà, quan tâm mà hỏi.

"Bà bà, người có sao không? ".

Từ nhỏ Cổ Mộ có bốn người, là sư phụ, Tôn bà bà, nàng cùng sư tỷ Lý Mạc Sầu.

Khi nàng còn nhỏ sư phụ đã mất sớm, là Tôn bà bà chăm sóc nàng, bà bà cứ như mẫu thân của nàng vậy, đương nhiên Tiểu Long Nữ không hiểu "mẫu thân " nghĩa là gì bởi trong mắt nàng đến cả phụ thân cùng mẫu thân cũng là một khái niệm xa xôi, con người sinh ra như thế nào nàng cũng chẳng biết, nàng cũng chưa từng đi tự hỏi, với nàng thì nàng chỉ cần biết Tôn bà bà rất quan trọng là được rồi.

Thấy nàng tiến đến, Vô Song mới thu tay lại, thân ảnh nhẹ bước ra một bước, tuy đi sau mà đến trước Tiểu Long Nữ nhiều, một tay đưa ra nắm lấy tay nàng.

Tay của Tiểu Long Nữ rất mềm, rất trắng nhưng mà cũng rất lạnh, cả cơ thể Tiểu Long Nữ đều lạnh chứ không riêng gì mỗi bàn tay nàng.

Âm khí của Tiểu Long Nữ cực kỳ no đủ thậm chí phải dùng từ "tràn" ra để hình dung, âm khí tích tụ trong người Tiểu Long Nữ chỉ sợ nhiều gấp 3 lần Vô Song năm xưa, dù sao Vô Song năm xưa không phải là nữ tử, càng không ở nơi cực âm cực hành như Tiểu Long Nữ.

Vô Song không biết Tiểu Long Nữ đang tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công nhưng mà Vô Song có thể nhìn ra Tiểu Long Nữ chỉ sợ... là tuyệt thế lô đỉnh.

Năm xưa Vô Song từng gặp rất nhiều phiền toái khi thấy Lý Thu Thủy, nếu thay Vô Song bằng Tiểu Long Nữ tại thời điểm đó chỉ sợ còn làm Lý Thu Thủy điên cuồng hơn, với mị thuật của Lý Thu Thủy thì việc hấp thu âm khí trên người Tiểu Long Nữ cũng không khó, hấp thụ hết thứ âm khí trên người Tiểu Long Nữ thậm chí có thể giúp Lý Thu Thủy cô đọng nội lực, đột phá võ học chướng của chính mình.

Dĩ nhiên lấy Lý Thu Thủy ra chỉ là ví dụ nhưng mà chỉ cần là cao thủ tu luyện hoan hỉ đạo hoặc song tu đạo pháp đều phải nhìn ra Tiểu Long Nữ là của báu của thiên địa này.

Vô Song cũng không hiểu sư phụ của Tiểu Long Nữ rốt cuộc có bị điên hay không mà lại để nàng biến thành cái dạng này?, chỉ cần nàng bước chân ra ngoài giang hồ vậy cuộc đời nàng nhất định sẽ rất thảm, trừ khi có một siêu cấp cao thủ một mực giữ lấy nàng, một mực thủ hộ nàng nếu không Tiểu Long Nữ nhất định sẽ bị toàn bộ cao thủ Hoan Hỉ Đạo cùng Song Tu Thuật Pháp trong thiên hạ tranh đoạt đến vỡ đầu chảy máu.

Vô Song cũng không biết rằng, Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công cực quái thai, nó được xếp vào tuyệt học nội công hàng đầu thiên hạ nhưng trên đời không có mấy nữ tử dám luyện cũng chẳng có mấy người dám cho hậu bối nhà mình luyện.

Nếu Cửu Dương Chân Kinh được hiểu với ý nghĩa là chí dương chí cương tuyệt học, là tuyệt học chí dương chí cương có tốc độ tu luyện nội lực nhanh nhất thiên hạ thì Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công chính là tuyệt học chí âm chí hàn có tốc độ tu luyện nhanh nhất thiên hạ, về mặt võ học tại thế giới này Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công có thể sánh ngang với Cửu Dương Chân Kinh.

Đương nhiên nếu thế thì không nói làm gì, Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công sẽ bị phá nếu bản thân người tu luyện bị dính vào thất tình lục dục, đây là trường hợp của Tiên Âm đồng thời môn tuyệt học này cũng sẽ bị phá nếu nữ tử tu luyện mất đi lạc hồng, đây gần như là phiên bản nữ đối nghịch với Đồng Tử Công dành cho nam giới vậy.

Trường hợp bị phá nếu bản thân người tu luyện xuất hiện thất tình lục dục có thể không bàn đến nhưng mà trường hợp bị phá nếu bản thân mất đi lạc hồng thì là một vấn đề rất khác, nam nhân thu được lạc hồng của nữ tử sẽ thu được toàn bộ tinh hoa trong cơ thể nữ tử, thậm chí đạt được đại tạo hóa, đại cơ duyên, toàn bộ thân thể đều hoàn thành một lần thuế biến, đương nhiên cơ duyên lớn nhỏ còn phải xem nữ tử tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công tới trình độ nào.

Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công là một môn nội công thuộc về riêng cái thế giới này, nó có lịch sử cực kỳ lâu đời, bắt nguồn từ Hợp Hoan Tông của Tây Vực, chuyên dùng nữ tử làm lô đỉnh để luyện hóa, nữ tử sau khi bị hút hết âm khí cùng tinh hoa thể nội bản thân liền biến thành già nua, sau đó rất nhanh sinh cơ cũng trôi qua hết, vĩnh viễn rời khỏi thế gian này. Vì cách tu luyện này quá tàn ác mà Hợp Hoan Tông bị xóa khỏi võ lâm hơn nữa người diệt đi Hợp Hoan Tông chính là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công có thể giúp nữ tử một bước lên trời, chỉ cần nàng có thể kiên trì được, có thể đi đến cuối thì sẽ đi được rất xa rất xa nhưng mà chỉ cần nàng thất thân vậy cũng là tử kỳ của nàng, cho dù nữ đế cũng vậy, căn bản không có ngoại lệ.
Cách duy nhất để có thể không... mất mạng khi thất thân cũng chỉ có thể lựa chọn hủy đi Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công, để bản thân tiến vào thất tình lục dục, thần công liền tự phá nhưng mà thực lực lập tức sẽ tụt xuống chỉ còn đại tông sư, vĩnh viễn không thể tăng thêm, cái này cũng không khác gì hủy luôn cả cuộc đời phía sau của võ giả.

_ _ _ __ _ _ _ _

Vô Song đưa tay ra nắm lấy tay Tiểu Long Nữ, Tiểu Long Nữ theo bản năng liền dừng lại, nàng nhìn Vô Song một chút rồi mới nói.

"Ngươi làm gì vậy, mau bỏ tay ta ra để ta đến đỡ bà bà ".

Nàng từ nhỏ đã được bà bà dạy dỗ không thể để nam nhân chạm vào người nhưng mà thú thật hình dạng của nam nhân tròn méo ra sao nàng cũng chẳng rõ ràng lắm, đương nhiên nàng biết Vô Song và nàng giống nhau, giống cả Tôn bà bà cùng sư tỷ, tất cả đều là nữ nhân, nếu như vậy thì không có gì không được.

Tiểu Long Nữ vừa nói xong thì ở phía bên kia Tôn bà bà run rẩy đứng lên, ánh mắt sợ hãi nhìn Vô Song.

Tôn bà bà là cô nhi, từ nhỏ đi theo tôn chủ, là tôn chủ nuôi dưỡng, tôn chủ dạy võ công, đương nhiên Tôn bà bà cũng biết tôn chủ mạnh thế nào... vì vậy Tôn bà bà hiểu rằng nữ nhân thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi kia còn mạnh hơn xa tôn chủ.

Tôn bà bà lúc này rất lo lắng, rất lo lắng Vô Song sẽ làm gì Tiểu Long Nữ dù sao chỉ cần Vô Song động thủ thì cho dù bà có hy sinh cả tính mạng này cũng không thể cứu được Tiểu Long Nữ, ánh mắt của Tôn bà bà nhìn Vô Song đầy sợ hãi.

Vô Song cũng nhìn ánh mắt của Tôn bà bà, bàn tay Vô Song đưa ra nhẹ ấn vào sống lưng Tiểu Long Nữ sau đó cơ thể Tiểu Long Nữ như mềm nhũn ngã vào lòng Vô Song, đôi mắt nhắm lại hoàn toàn tiến vào trạng thái hôn mê.

Thấy động tác của Vô Song, Tôn bà bà liền cuống lên.

"Ngươi làm gì, mau buông Long nhi ra ".

Vô Song ôm Tiểu Long Nữ trong ngực, ánh mắt liếc nhìn Tôn bà bà, lười biếng nói.

"Ngươi là gì của Triều Anh tỷ? ".

Câu hỏi này làm Tôn bà bà bất giác sững lại, lúc ban đầu còn không nhớ rõ Triều Anh là tên của ai nhưng mà rất nhanh Tôn bà bà nhớ ra Triều Anh chính là tên của sư tổ.

Tại thế giới này Cổ Mộ hiện tại truyền tới đời thứ ba.Đời thứ nhất dĩ nhiên là Lâm Triều Anh, đời thứ hai là một cô nhi được Lâm Triều Anh thu nhận đồng thời cũng là hầu gái của Lâm Triều Anh, gọi là Lâm Lam.

Lâm Lam về sau thu nhân Tôn bà bà vào Cổ Mộ, trở thành hầu gái của nàng đồng thời nhiều năm sau Lâm Lam lại thu một cô nhi làm đệ tử, nàng gọi là Lý Mạc Sầu.

Lý Mạc Sầu đáng lẽ ra là truyền nhân duy nhất của Cổ Mộ dù sao Cổ Mộ có thói quen nhất mạch đơn truyền nhưng mà không hiểu vì sao năm Lý Mạc Sầu 7 tuổi thì Lâm Lam mang về Tiểu Long Nữ đồng thời chính thức thu nhận Tiểu Long Nữ làm nhị đệ tử.

Vào khoảng 6 năm sau, Lâm Lam qua đời, trước khi qua đời nàng rất tỉnh táo, nàng truyền lại ngôi chưởng môn Cổ Mộ cho Tiểu Long Nữ, sau đó nhờ vả Tôn bà bà chăm sóc Tiểu Long Nữ, thay nàng dạy dỗ Long nữ, khi đó Long Nữ 6 tuổi còn Lý Mạc Sầu đã 13 tuổi, hai tỷ muội cũng chính là đời thứ 3 của phái Cổ Mộ.

Tôn bà bà nhớ tới tổ sư Lâm Triều Anh, không khỏi hướng về phía Vô Song nhìn lại một chút, sau đó não tự động vì Vô Song "bịa" thân phận.

Thứ nhất võ công Vô Song cực dọa người, Tôn bà bà tuyệt không tin tuổi trẻ như vậy có thể đạt tới trình độ kinh hãi thế tục này, vậy đáp án chỉ có thể là Vô Song mạnh đến nỗi cải lão hoàn đồng.

Cái này cũng chẳng phải vấn đề quá khó tin của thế giới này, có rất nhiều nhân vật mạnh đến nỗi cải lão hoàn đồng, tổ sư Lâm Triều Anh của Cổ Mộ cũng đạt tới trình độ này, Thiên Sơn Đồng Lão cũng đạt đến trình độ này, Trùng Dương Chân Nhân khi còn sống cũng có thể làm được trình độ này, ngoài ra Tôn bà bà còn nghe nói Trường An – Hoàng Thái Sư đạt tới trình độ này, Trường Sinh Chân Nhân đương nhiên cũng là trình độ này.

Nếu đã mặc định Vô Song là cải lão hoàn đồng thì Tôn bà bà não càng mở càng lớn, càng nghĩ càng xa.

Lão phụ này im lặng một chút hướng về Vô Song rồi nói.

"Tôn giá biết tổ sư phái ta? ".

Vô Song bên ngoài mặt lạnh vô cùng nhưng mà bên trong không khỏi thở ra một hơi, ít nhất công việc cũng hoàn thành một nửa.

"Nàng là sư tỷ của ta ".

Một câu nói này không phải nói dối, năm đó Lâm Triều Anh với Cơ Vô Song chính là xưng tỷ muội với nhau, đương nhiên là tại thế giới khác.

Tôn bà bà nghe Vô Song nói căn bản không quá tin tưởng dù sao... sư tổ làm gì có tỷ muội nào?, chí ít Tôn bà bà chưa nghe qua tôn chủ nói tuy nhiên xuất phát từ việc Vô Song quá mạnh dẫn đến Tôn bà bà cũng không dám phản bác, chỉ có thể hỏi.

"Tôn giá... người cũng không cần trêu đùa lão phụ, lão phụ chưa nghe tổ sư có sư muội bao giờ".

Tôn bà bà vừa nói xong đã thấy khí lãng đập ngược vào mặt, cả người lảo đảo ngã về phía sau, mãi đến khi sống lưng chạm vào vách đá Cổ Mộ mới có thể dừng lại được.

"Hạ nhân mà thôi, ngươi biết bao nhiêu chuyện của sư tỷ?, là sư tỷ chính miệng nói cho ngươi? ".

Sắc mặt của Tôn bà bà trắng bệch, cũng không dám phản bác lời Vô Song bởi Tôn bà bà nào có cơ hội gặp mặt tổ sư Lâm Triều Anh.

Tôn bà bà nhìn Vô Song đứng đó, khẽ cắn răng một cái nhưng vẫn nói.

"Thứ cho lão phụ ngu dốt... cho dù tôn giá có giết lão phụ... lão phụ cũng không tin tưởng việc này ... trừ khi tôn giá có thể chứng minh mình là sư muội của tổ sư gia ".

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 28-2: Đại đồ đệ (2)

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

Tôn bà bà thực lực không mạnh nhưng làm người cực kỳ cứng rắn, ngay cả trong nguyên tác cũng hiện rõ điều đó, nếu không phải thế lão phụ này đã chẳng vong mạng.

Vô Song cũng không muốn thật sự ra tay với lão phụ này dù sao Vô Song đối với Tôn bà bà còn rất có thiện cảm, Vô Song không phải là người thích đọc truyện Kim Dung, kiến thức của Vô Song đến từ phim ảnh mà ra, nếu xem Thần Điêu Đại Hiệp có lẽ cũng chẳng ai ghét Tôn bà bà cho được.

"Sư tỷ nói với ta nếu có thời gian thì đến Cổ Mộ của nàng một chút, chiếu cố môn phái của nàng, đường dẫn đến Cổ Mộ cũng là sư tỷ chỉ dẫn cho ta, ta từ nơi đó mà đến ".

Nói xong Vô Song chỉ thẳng về phía hàn đàm, theo một động tác này Tôn bà bà mới nhận ra trên người Vô Song vẫn còn thấm ướt hơn nữa cũng phát hiện ra việc tại sao Vô Song có mặt ở đây.

Tôn bà bà đi thả đôi cá chép ra ngoài bằng cửa lớn, trên đường cũng không gặp Vô Song, đương nhiên Vô Song đi từ thủy lộ tiến vào Cổ Mộ.

Con đường thủy lộ nếu không biết rõ thì không cách nào đi qua, cho dù thủy tính cao thế nào cũng thế mà thôi, cũng vì vậy lúc này Tôn bà bà bắt đầu có 3 phần tin tưởng Vô Song.

Đương nhiên tiền đề vẫn là Vô Song quá mạnh, với thực lực như vậy cũng không cần vòng vo với bà làm gì, ở Cổ Mộ này ai ngăn được Vô Song nữa.

Tiếp theo Vô Song hướng về Tôn bà bà, đọc một đoạn khẩu quyết.

Tôn bà bà nghe Vô Song mở miệng liền ngẩng đầu lên, sau đó càng ngày càng chú tâm nghe lời Vô Song nói, càng nghe ánh mắt càng trừng lớn, Vô Song vậy mà đang đọc khẩu quyết của Ngọc Nữ Tâm Kinh cho Tôn bà bà.

Ngọc Nữ Tâm Kinh là thứ Dung nhi tu luyện, Vô Song là người chỉ dẫn cho Dung nhi, đương nhiên đọc qua.

"Ngươi nghe qua chưa? ".

Đọc xong vài câu khẩu quyết, Vô Song dừng lại nhìn Tôn bà bà, lần này Tôn bà bà vội nói.

"Lão phụ ... đương nhiên nghe qua, Tôn giá thực sự là sư muội của tổ sư sao? ".

Vô Song khẽ cười sau đó mở miệng.

"Nếu không phải như vậy ta dài dòng với ngươi làm gì?, bằng thực lực của ta chẳng nhẽ còn cần viện lý do? ".

Ngọc Nữ Tâm Kinh là thứ chỉ có chưởng môn Cổ Mộ được biết, ngay cả Lý Mạc Sầu cũng không biết, Tôn bà bà tin tưởng cho dù Lý Mạc Sầu đi ra ngoài có bị người hạ thủ cũng không nói ra được, lúc này lập tức càng thêm tin tưởng Vô Song, độ tin tưởng đã lên tới 7 phần, dù sao việc này cũng quá mức... khó tin.

"Lão nô gặp qua... gặp qua ... chủ thượng ".

Tính ra mà nói, Vô Song là sư muội của tổ sư bà bà, tức là trên Lâm Lam một bối phận, trên Tiểu Long Nữ hai bối phận.

Tôn bà bà là nô tỷ của Lâm Lam... nói kiểu gì cũng cảm thấy thua kém Vô Song rất nhiều bối phận nhưng mà chính Tôn bà bà cũng không biết xưng hô với Vô Song ra sao dù sao Tôn bà bà chỉ là bậc nô bộc, còn không nằm trong nhất mạch Cổ Mộ, rốt cuộc đành gọi Vô Song là chủ thượng.

Xưng hô một câu, Tôn bà bà cảm thấy không sai, sau đó lại nói.

"Chủ thương... thứ cho nô gia tò mò, chủ thượng là sư muội của tổ sư bà bà, nô gia nghe nói tổ sư bà bà... từng sáng tạo ra một môn tuyệt học kiếm pháp gọi là Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp, lão nô mới chỉ nghe qua nhưng chưa được gặp bao giờ... chủ thượng ... người xem ".

Tôn bà bà càng nói càng ngập ngừng bởi chính Tôn bà bà cũng không biết nói thế nào.
Trên đời này làm gì có chuyện võ công sư tỷ sáng tạo thì sư muội phải biết?, đến cả võ công sư phụ truyền cho sư tỷ thì sư muội còn chưa chắc đã biết nhưng mà ngoài cách này ra Tôn bà bà cũng không biết dùng cách nào để càng thêm xác minh thân phận của Vô Song nữa.

Vô Song nhìn Tôn bà bà, khẽ cười.

Nếu Tôn bà bà bảo Vô Song dùng Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp thì đây là một vấn đề tương đối khó với Vô Song nhưng mà thể hiện Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp thì dễ vô cùng, đơn giản chỉ là cầm kiếm lên mà múa, không cần nội lực, không cần bất cứ thứ gì.

Trước đây Cơ Vô Song cùng Vô Song sử dụng Song Kiếm Hợp Bích, Cơ Vô Song dùng Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp còn Vô Song dùng Trùng Dương Kiếm Pháp, trong lần đó toàn bộ đều là Vô Song dẫn dắt, toàn bộ đều nhờ bản thể mới khiến Cơ Vô Song dùng được Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp.

Đương nhiên lúc này chỉ cần múa kiếm mà thôi, dễ vô cùng.

Vô Song đưa tay ra, chỉ về phía Tôn bà mà nói.

"Kiếm đến ".

Tôn bà nghe vậy liền kích động vô cùng, vội từ bên hông dùng hai tay lấy bội kiếm dâng lên cho Vô Song.

Dĩ nhiên, chỉ là múa kiếm, Vô Song hoàn toàn thể hiện cực tốt, hơn nữa theo động tác múa kiếm của Vô Song thậm chí làm Tôn bà bà có cảm giác như si như mê, như mộng như mị.

Đã ai từng hỏi tại sao trong xã hội phong kiến rất thích hình ảnh mỹ nữ múa kiếm?, bởi vì nó là một hình ảnh cực đẹp, cực có phong vị.

Vô Song lĩnh ngộ Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp không hề cao, chỉ chạm đến cái bên ngoài của nó nhưng mà đối với Tôn bà bà còn không luyện qua thì căn bản không thể nhìn ra cái gì, Tôn bà bà chỉ biết Vô Song múa Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp đẹp hơn Lâm Lam nhiều lắm, mị hoặc hơn nhiều lắm, cái này đương nhiên là vì Vô Song cùng Lâm Lam không chung đẳng cấp, mỹ mạo của Vô Song là tuyệt thế vô song, Lâm Lam sao có thể so sánh?.

Bằng vào hai đại Tiên Thiên Thiên Phú trên thân thể này, khi mà Vô Song múa kiếm tất nhiên có thể mị hoặc người khác, mị ý trong thân thể này như được khuếch đại lên vô hạn lần.

Mãi đến khi Vô Song dừng lại thì Tôn bà bà mới thoát khỏi mộng mị sau đó sợ hãi phát hiện ... Tôn bà bà thực sự không nhớ bất cứ một chiêu kiếm gì, có chăng chỉ là hình ảnh của Vô Song lưu lại trong thức hải, đương nhiên ngay cả thế thì bà bà cũng đã tin tưởng Vô Song 10 phần.

Theo sự hiểu biết có hạn của Tôn bà bà thì Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp của Vô Song cao hơn tôn chủ Lâm Lam nhiều lắm, cao hơn không biết bao nhiêu đẳng cấp.
Hai tay chắp lại, hướng về phía Vô Song mà bái.

"Nô gia gặp qua chủ thượng ".

Lần này là chân tâm bái lậy, Vô Song nghe vậy trong lòng cũng thở ra một hơi, lúc này Vô Song liền trở thành chủ nhân Cổ Mộ, bước đầu tiên vậy là hoàn thành.

"Sau này không cần một câu chủ thượng, hai câu chủ thượng, ta họ Cơ, gọi ta là Cơ chủ đi".

Tôn bà bà cũng không hiểu xưng hô kiểu này là gì, cho dù Vô Song thật ra cũng không hiểu chỉ là cảm thấy thích tai, ít ra nghe không có cảm giác như hai từ chủ thượng, nghe vào liền cảm thấy mình rất già, rất lão.

"Nô gia gặp qua Cơ chủ ".

Tôn Bà Bà lại hướng về phía Vô Song mà bái lậy, lần này Vô Song cười cười phất tay.

"Bỏ đi, cũng không cần hành lễ như vậy, sau này mọi việc trong Cổ Mộ cứ làm như bình thường là được rồi ".

Vô Song nói rồi lại nhìn Long Nữ đang nằm trên bờ hàn đàm, nàng đưa tay ra, trên tay Vô Song xuất hiện hấp lực kéo Tiểu Long Nữ bay ngược về phía mình, dùng một tay ôm lấy vòng eo của Tiểu Long Nữ, sau đó lại nói với Tôn bà bà.

"Nàng gọi là Long Nữ đúng không? ".

Tôn bà bà nghe Vô Song hỏi, vội đáp.

"Bẩm cơ chủ... Long Nhi là do tôn chủ mang về nuôi, lão nô cũng không biết nàng gọi là Long hay họ của nàng là Long vì vậy chỉ có thể dùng Long Nữ để xưng hô, vì nàng... nàng còn rất trẻ nên lão nô gọi nàng là Tiểu Long Nữ ".

Vô Song nhìn dung mạo tuyệt thế trong lòng mình, nội tâm liền âm thầm cảm thấy may mắn.

Không vì cái gì cả chỉ vì Vô Song thật sự vừa cứu cả Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá một mạng.

Vô Song không biết Tiểu Long Nữ là Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công nên sẽ tạm không tính toán với Doãn Chí Bình cũng không nghĩ đến cái chuyện đó mà nghĩ đến việc sau này Tiểu Long Nữ bước chân ra giang hồ, chỉ sợ khi đó nàng khó mà bình an được, không có đại nhân vật xuất thủ, đại nhân vật bảo hộ cho nàng chỉ sợ khi bước chân vào giang hồ nàng sẽ bị hủy một đời.

"Trăm năm mới xuất hiện Tiên Thiên Chí Âm Thể, thiên phú của Long Nhi thực sự làm ta yêu thích không thôi, ta thu nàng làm đệ tử ngươi có ý kiến gì không? ".

Tôn bà bà nào có ý kiến gì thậm chí còn lấy làm vui cho Tiểu Long Nữ, Tôn bà bà biết Tiểu Long Nữ một mực theo mình học nghệ mới là hạn chế tương lai của nàng vì vậy vội nói.

"Nô gia vui mừng còn không hết sao có thể có ý kiến ".

Ngày hôm nay, Cơ Vô Song chính thức nhập chủ Cổ Mộ, chính thức thu lấy đại đệ tử đầu tiên, nàng gọi Tiểu Long Nữ.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 29: Thiên tiên nhảy múa

Đầu tháng, cầu nguyệt phiếu, cầu bao nuôi (~˘▾˘)~ (~˘▾˘)~ ~(˘▾˘~) ~(˘▾˘~)

.............

"Thế Tấn Phi Bằng

Phiêu Hốt Nhược Thần

Lăng Ba Vi Bộ

La Miệt Sinh Trần ".

"Lăng Ba Vi Bộ dựa trên càn khôn bát quái 64 phương vị mà thành, nắm giữ 64 phương vị quẻ tượng có thể bắt đầu nắm giữ bước đi đầu tiên của Lăng Ba Vi Bộ "

"Thái cực sinh lưỡng nghi

Lưỡng nghi sinh tứ tượng

Tứ tượng sinh bát quái

Bát quái sinh vô lượng ".

"64 phương vị là diễn dịch từ bát quái dựa trên tám quẻ tượng mà thành, lần lượt là Càn – Đoài – Ly – Chấn – Tốn – Khảm – Cấn – Khôn "

"Bát quái dựa trên âm dương, mỗi quẻ trong bát quái là tổ hợp chặp ba của âm dương mà thành, Càn đại diện cho trời, Đoài đại diện cho hồ nước, Ly là hỏa, Chấn là sấm, Tốn là gió, Khảm là thủy, Cấn là sơn, Khôn là đại địa "

"Quẻ tượng chia làm hai phần, gọi là nội quái cùng ngoại quái, nội quái là xu hướng thay đổi bên trong của sự vật, ngoại quái là xu hướng thay đổi bên ngoài của sự vật ".

"8 quẻ tượng trong bát quái tạo thành 64 phương vị, tạo thành 64 quẻ tượng, về bản chất tên gọi của mỗi quẻ gồm 3 phần, bắt đầu với tên của các quẻ đơn tạo nên nó, đầu tiên là ngoại quái rồi đến nội quái, phần cuối của tên chỉ ý nghĩa của quẻ ".

"64 quẻ tượng bao gồm Thuần Càn, Thuần Khôn, Thủy Lôi Truân, Sơn Thủy Mông, Thủy Thiên Nhu, Thiên Thủy Tụng, Địa Thủy Sư ..... ".

_ _ _ _ _ _ _

Trong Cổ Mộ yên ắng lúc này vang lên giọng nói của một nữ nhân, một nữ nhân đang đầy nghiêm khắc cùng tỷ mỉ giảng dạy cho một nữ nhân khác, đây đương nhiên là Vô Song cùng Tiểu Long Nữ.

Đây là ngày thứ hai kể từ khi Vô Song tới Cổ Mộ, lúc này Vô Song đang vì Tiểu Long Nữ mà diễn giải quẻ tượng, vừa diễn giải vừa bắt đầu cầm một thân cây vẽ quẻ tượng trên mặt đất.

Tiểu Long Nữ một bên ngồi cạnh Vô Song, chăm chú nghe giảng, chăm chú dùng một cành cây khác mà vẽ theo Vô Song.

Tại sao Vô Song phải dạy cho Tiểu Long Nữ quẻ tượng?, đương nhiên là vì muốn dạy nàng Lăng Ba Vi Bộ.

Nếu là ngày xưa Vô Song chỉ cần ném cho Tiểu Long Nữ bản Cửu Âm Chân Kinh thì ổn thỏa hơn nhiều lắm nhưng hiện tại sau khi biết về nhân quả trên Cửu Âm Chân Kinh thì Vô Song căn bản không dám mang ra dạy bừa cho người khác.

Vô Song tin tưởng bằng vào thực lực của mình hiện tại đại khái cũng có tư cách xin Hoàng Thường chặt đứt một đoạn nhân quả liên quan tới Cửu Âm Chân Kinh bất quá đây là Vô Song tin thế còn Hoàng Thường có tin hay không thì Vô Song không biết, hơn nữa Vô Song cũng không muốn đối mặt với Hoàng Thường vào thời điểm này.

Khinh công của Cổ Mộ độc bộ thiên hạ, đây là những lời Kim Dung dành để miêu tả võ học Cổ Mộ tại thời kỳ Thần Điêu.

Tuy thế giới này không chỉ là thế giới Thần Điêu nhưng mà khinh công Cổ Mộ vẫn cực kỳ cao cấp, trong mắt Vô Song thì khinh công Cổ Mộ chỉ có từ ngang bằng đến mạnh hơn so với khinh công của Cửu Âm Chân Kinh, cái này tuyệt không giả.

Khinh công ở đây bao gồm nhiều mặt, thứ nhất là tốc độ di chuyển, thứ hai là khả năng né tránh, thứ ba là khả năng né tránh trong cận chiến, thứ tư là khả năng duy trì, yếu tố thứ năm là đẹp.

Cả năm yếu tố này của khinh công Cổ Mộ đều được Vô Song đánh giá rất cao, về mặt bản chất Tiểu Long Nữ cũng không cần học thêm khinh công nhưng mà Lăng Ba Vi Bộ không chỉ là khinh công mà nó còn bao hàm cả công pháp, nó còn có thể khiến nội công Long nhi mạnh lên, như vậy đã là một điểm cộng rất lớn chứ chưa cần nói tới bản thân Lăng Ba Vi Bộ cũng là khinh công hàng đầu thiên hạ.

Đương nhiên hai loại khinh công khác nhau về bản chất, khinh công Cổ Mộ chú trọng mũi chân, dùng lực rất nhẹ đẩy cơ thể đi, cứ như lướt trên mặt đất còn khinh công Lăng Ba Vi Bộ thì trọng tâm là ở cổ chân cùng bàn chân, dùng lực chân mà di chuyển, Lăng Ba Vi Bộ là chạy trên mặt đất.

Trong một không gian rộng, Lăng Ba Vi Bộ tuyệt đối nhỉnh hơn thân pháp Cổ Mộ.

Trong không gian hẹp thì thân pháp Cổ Mộ lại vượt qua Lăng Ba Vi Bộ.

Dùng hai loại khinh công này kết hợp, Vô Song đầu tiên là muốn đảm bảo Long nhi có thể tự bảo vệ bản thân mình, ít nhất Vô Song muốn Long nhi của nàng sẽ không bị Âu Dương Phong quay như dế mà không làm gì được.

Lo lắng duy nhất của Vô Song chỉ là Long nhi có học được kinh dịch, quẻ tượng cùng bát quái hay không?, may mắn là Long nhi thực sự học được.

Long nhi chắc chắn không ngốc, thiên tư của nàng vượt xa người khác, nên nhớ khi nàng gặp Dương Quá thì nàng mới 18 tuổi, ấy vậy mà đã có thể dạy võ công cho Dương Quá.

Nàng ở trong Cổ Mộ thì lấy đâu ra sư phụ?, không có sư phụ thì làm sao để nàng năm 18 tuổi đã có đủ thành tựu mà mang đi dạy bảo người khác?, đáp án chính là vì nàng tự học.

Tôn bà bà chỉ là hạ nhân, tuy Long nhi sẽ không coi nàng là hạ nhân nhưng bản thân lão phụ này thì luôn coi là thế, hạ nhân sao dám đụng vào tuyệt học phái Cổ Mộ?, vì vậy Tiểu Long Nữ có thể nói là tự học thành tài, tự lấy sách của tổ sư bà bà cùng sư phụ để lại, tự mình nghiên cứu, tự mình luyện võ học Cổ Mộ.

Long nhi không hiểu thế sự, nàng như một tờ giấy tinh khiết nhưng thiên tư của nàng rất đáng sợ, hơn nữa... Vô Song càng tiếp xúc với nàng thì càng sợ.

Tiểu Long Nữ còn biến thái hơn Vô Song của 6 năm về trước nhiều, Vô Song hiện tại gần như chắc chắn Long Nhi trong đầu mang theo thiên phú Tái Thế Thần Đồng, trên người là Tiên Thiên Chí Âm Thể, nhưng không chỉ có thế.
Tiểu Long Nữ có thể phân tâm đa dụng, nàng một bên nghe Vô Song diễn giả kinh dịch, một bên nhìn Vô Song vẽ từng quẻ tượng trên mặt đất, một bên lại bắt đầu dùng tay vẽ theo Vô Song, nàng đang làm ba việc cùng lúc, thiên tư... quả thật khủng bố tới cực điểm.

Chiều hôm qua, Tiểu Long Nữ bái Vô Song làm sư phụ.

Tối hôm qua, Vô Song theo nàng tới tủ sách của Cổ Mộ Phái.

Sáng hôm nay, Vô Song kiểm tra võ công của nàng.

Chiều hôm nay, Vô Song bắt đầu diển giải cho nàng về kinh dịch.

Đến... tối hôm nay nàng bắt đầu thử bước theo quẻ tượng, bước theo 64 phương vị bát quái của Lăng Ba Vi Bộ.

Nàng bước sai rất nhiều nhưng mà khinh công của nàng trác tuyệt, nàng vừa dựa vào khinh công của mình, vừa dựa vào những lời diễn giải của Vô Song, nàng bắt đầu tự mình sửa sai, bước sai bao nhiêu, nàng sửa sai bấy nhiêu.

. ..........

Tiểu Long Nữ hiện tại thực sự cảm thấy trong lòng rất vui vẻ, phi thường vui vẻ.

Trước đây việc gì không hiểu nàng đều hỏi Tôn bà bà nhưng mà bà bà nhiều khi cũng không hiểu, đặc biệt là võ học nàng đều cần tự nghiền ngẫm nhưng hiện tại nàng có sư phụ, chỉ cần nàng hỏi sư phụ sẽ trả lời cho nàng.

Nàng cảm thấy tò mò với sư phụ bởi sư phụ thoạt nhìn còn rất trẻ nhưng đã cực kỳ lợi hại đương nhiên nàng sẽ không nghi ngờ sư phụ bởi bà bà nói... sau này nàng phải nghe lời sư phụ, theo sư phụ học nghệ, nàng đương nhiên nghe lời bà bà, từ sau này nàng liền nghe lời sư phụ.

Những thứ sư phụ nói đối với nàng phi thường thâm ảo, nàng không hiểu gì cả nhưng sư phụ lại giải thích tận tình, chỉ cần nàng không hiểu liền giảng cho nàng hiểu, nàng có thể không cần tự mình lần mò, tự mình tìm hiểu.

Trước đây nàng không có hứng thú với võ công hay tu luyện chỉ là nếu không tu luyện võ công bản thân bà bà sẽ buồn hơn nữa nàng ở Cổ Mộ cũng không có gì làm, vì vậy nàng tu luyện.

Nàng đối với tu luyện có kháng cự bởi mỗi lần gặp khó khăn đều là nàng tự mình tìm hiểu, nàng cảm thấy thật phiền phức nhưng mà hiện tại nàng liên có sư phụ, sư phụ như mở ra chân trời võ học mới cho nàng, vậy là tốt rồi.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Thời gian lại trôi qua, lúc này là ngày thứ tư kể tử khi Cơ Vô Song đến Cổ Mộ, là ngày thứ ba kể từ khi nàng bắt đầu dạy võ công cho Tiểu Long Nữ.

Tại một vách đá trong Cổ Mộ có một thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, nàng như đang nhảy múa trên vách đá mang theo tà váy trắng tung bay.

Nếu ai tinh mắt có thể thấy phương vị vách đá mà nàng di chuyển chỉ khoảng 5m2 hơn nữa trên vách đá còn kẻ một hình tròn lớn, nàng vậy mà chỉ di chuyển bên trong vòng tròn được kẻ ra hơn nữa thân ảnh nhanh vô cùng đồng thời theo mỗi bước di chuyển của nàng lại có hàn khí nhè nhẹ, hàn khí trên người nàng dần dần hóa thành vân vụ khiến cho mỗi bước di chuyển của nàng càng thêm mờ mờ ảo ảo, càng thêm thanh lệ thoát tục.

Vô Song ở một bên nhìn Tiểu Long Nữ, rốt cuộc cũng chịu cái cảm giác mà rất nhiều người gặp phải khi từng nhìn Vô Song trước đây.

Vô Song trước đây không có cảm giác được rằng khi mình vận khinh công thì có thể hớp hồn người khác đến thế nào nhưng hiện tại có thể cảm nhận được một chút cảm giác tương tự bởi nàng thật sự bị Tiểu Long Nữ làm cho mê hồn.

Cũng như Vô Song trước đây, mỗi lần dùng Quỳ Hoa Bảo Điển thì không còn là võ công nữa, là một điệu vũ của riêng Vô Song thì hiện tại Vô Song cũng đang mê mẩn trước điệu múa của Tiểu Long Nữ.

Vô Song đột nhiên có cảm giác, nếu Tiểu Long Nữ dùng thêm hai ống tay áo màu trắng vốn là ám khí trứ danh của nàng vậy thì sẽ thế nào?, có lẽ sẽ rất giống tiên nữ trên trời.
Trong lúc Vô Song đang mê man suy nghĩ rốt cuộc Tiểu Long Nữ cũng dừng lại, thân hình có chút nghiêng nghiêng ngửa ngửa mà ngã về phía sau.

Dĩ nhiên Vô Song sẽ không để cho nàng ngã, rất nhanh dùng hai tay đỡ lấy nàng.

"Thế nào rồi? ".

Thấy Vô Song hỏi mình, Tiểu Long Nữ mở miệng khẽ than thở.

"Sư phụ, chân Long Nhi lại đau nhức ".

Vô Song cười cười, rất nhanh bế Tiểu Long Nữ về phía giường hàn ngọc, đây là tác dụng phụ của Lăng Ba Vi Bộ, cũng không có gì.

Tiên Thiên Chí Âm Thể làm cho xương cốt mềm mại nhưng xương cốt mềm mại thì nó chẳng liên quan gì đến phần các cơ ở chân, cùng lắm chỉ có thể giúp một chút nhưng không phải toàn bộ.

Tiểu Long Nữ không giống Vô Song, từ nhỏ tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, áp lực của Quỳ Hoa Bảo Điển đến thân thể khủng khiếp vô cùng vì vậy sau này Vô Song đối mặt với Lang Ba Vi Bộ thì không thấy gì khó khăn nhưng Long nhi thì khác.

Long nhi chỉ có thể duy trì Lăng Ba Vi Bộ vài giờ đồng hồ liền cảm thấy chân không nhấc lên nổi.

Nếu là bản thể của Vô Song ở đây, Vô Song trực tiếp dùng y thuật cùng nội lực đả thông tất cả huyệt mạch trên bàn chân Tiểu Long Nữ thậm chí toàn thân Tiểu Long Nữ như cái cách Thiên Long Tự đả thông cho Đoàn Dự nhưng mà Cơ Vô Song thì không làm được.

Cơ Vô Song chỉ có thể bấm huyệt, giúp Tiểu Long Nữ lưu thông máu ở chân mà thôi.

Hai thầy trò cùng ngồi trên giường hàn ngọc, Vô Song đưa tay ra nhẹ nâng bắp chân của Tiểu Long Nữ, bàn tay ôn nhuận lướt trên chân ngọc của nàng, mười ngón tay bắt đầu vì Tiểu Long Nữ bấm huyệt, khai thông khí huyệt.

Tiểu Long Nữ trước đây có đi giày nhưng mà từ khi nàng nhận Vô Song làm sư phụ liền dừng chân trần di chuyển, nàng coi đây là học theo Vô Song bởi Vô Song cũng không đi giày.

Đến đẳng cấp của Vô Song đương nhiên có thể dùng nội lực tạo ra một tấm màng ở chân, về phần Tiểu Long Nữ cũng có thể coi như miễn cưỡng làm được.

"Sư phụ, thật thoải mái ".

Tiểu Long Nữ nhẹ dựa vào vách tường Cổ Mộ, chân ngọc hoàn toàn nằm trong tay Vô Song, cả người buông lỏng, ánh mắt khẽ nhắm, hai hàng lông mi cong vút khẽ run lên, miệng anh đào nhẹ mở.

Nàng mấy ngày nay rất liều mạng học Lăng Ba Vi Bộ, ban đầu vì thích nhưng sau này đương nhiên đã bớt thích nhiều lắm, dù sao nàng không hứng thú với võ công là thật chỉ là mức độ nhẹ hơn Đoàn Dự rất nhiều mà thôi.

Vấn đề chính là mỗi lần luyện Lăng Ba Vi Bộ nàng đều sẽ đau chân, khi đó sư phụ liền vì nàng đấm bóp, cảm giác thực sự rất rất thoải mái.

Nhìn Tiểu Long Nữ lúc này chính Vô Song còn suýt không nhịn được mà thơm vào đôi môi kia.

Vô Song không hiểu Tiểu Long Nữ rõ ràng không mang theo loại mị hoặc thể chất nào, càng không am hiểu mị thuật nhưng sức sát thương vì cái gì lại lớn đến thế?, ngay từ lần đầu tiên Vô Song gặp Tiểu Long Nữ đã có thể cảm nhận được việc này.

Vô Song buông tay ra, một tay nắm lấy gót ngọc của nàng nhẹ ấn, một tay đưa về phía khuôn mặt tinh xảo mà khẽ nhấn vào cái mũi quỳnh của nàng.

"Long nhi, ngươi biết bộ dạng hiện tại của ngươi có thể mê chết một đám nam nhân không? ".

Tiểu Long Nữ nghe Vô Song nói liền mở mắt, nàng mờ mịt mà lắc đầu, một mặt thiên chân vô tà, không một chút nhiễm bụi hồng trần.

Nhìn vẻ mặt này của nàng, Vô Song không thể không bật cười.

Đương nhiên ba ngày nay không thể không nói, Tiểu Long Nữ đã luyện Lăng Ba Vi Bộ đến mức có thành tựu.

Về kinh dịch thì nàng thua xa Đoàn Dự 10 vạn 8 ngàn dặm nhưng mà Tiểu Long Nữ lại có khinh công hơn Đoàn Dự lúc đó 10 vạn 8 ngàn dặm, hai bên bù trừ cho nhau, tuy Tiểu Long Nữ không có tốc độ luyện Lăng Ba Vi Bộ biến thái như Đoàn Dự nhưng cũng không kém nhiều, kém chỉ là phần bắp chân, cổ chân, mu bàn chân cùng bàn chân của nàng chưa cách nào thông huyệt vì vậy không thể sử dụng Lăng Ba Vi Bộ trong thời gian dài mà thôi.

Vấn đề này Vô Song tạm chưa thể giải quyết nhưng mà chỉ cần đợi Dương Quá tới Cổ Mộ, sau khi thu nhận Dương Quá bản thân Vô Song liền dẫn hai đệ tử này rời khỏi Chung Nam Sơn, tìm đến một dược viên nào đó, bằng vào y thuật của Vô Song đương nhiên có thể bắt đầu trợ giúp cho Tiểu Long Nữ, giúp đôi chân của nàng chịu được áp lực của Lăng Ba Vi Bộ.

Nội lực không đủ thì dùng nước thuốc đến thay thế, việc gì chung quy cũng đều có cách giải quyết.

Vô Song không rõ bao giờ Dương Quá tới vì vậy nàng hiện tại bắt đầu sẽ hướng dẫn Tiểu Long Nữ một loại tuyệt học mới, đương nhiên là một dạng tuyệt học không cần dùng nội lực bởi Vô Song hiện tại không có nội lực.

Tuyệt học mà Vô Song dạy Tiểu Long Nữ chính là Độc Cô Cửu Kiếm.

Tiểu Long Nữ học kiếm chiêu của Độc Cô, Dương Quá ngộ kiếm lý của Độc Cô, vừa nghe liền cảm thấy kích thích.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau