CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 746 - Chương 750

Quyển 5 - Chương 21: Nhân quả

Hoàng Thường tồn tại chỉ dưới dạng cái tên bởi mấy ai trong thiên hạ thấy được Hoàng Thường?.

Tại Kim Dung, chiến tích của Hoàng Thường có thể không cần nói lại nhưng mà ở thế giới này thì Hoàng Thường không có chiến tích gì cả.

Hoàng Thường thực sự rất ít khi xuất thủ mà mỗi lần xuất thủ lại khiến người ta có cảm giác Hoàng Thường "yếu". 

Vô Song từ trước đến nay chỉ nghe nói Hoàng Thường xuất thủ hai lần.

Lần đầu tiên Hoàng Thường ra tay với Phi Thiên Hồ Ly, sau đó để Phi Thiên Hồ Ly trốn thoát, từ đó vị Phi Thiên Hồ Ly kia danh nổi như cồn, thậm chí đến tận hiện tại Phi Thiên Hồ Ly vẫn được coi là một trong những nhân vật gần với đế vị nhất tức là cường giả cấp bậc Chuẩn Đế với thập ngũ tinh chiến lực.

Khi lần đầu nghe tới việc này, Vô Song không phải nghĩ Hoàng Thường yếu mà là nghĩ vị Phi Thiên Hồ Ly kia quá kinh khủng bất quá càng về sau này Vô Song càng thấy bất cập đặc biệt là khi mang ra so sánh với chính mình.

Vô Song cũng là chuẩn đế, kể cả tại thời điểm Vô Song gặp Quỳnh Hương thì hắn chưa đạt được thập ngũ tinh chiến lực nhưng mà cả Vô Song cùng Quỳnh Hương liên thủ lại chẳng nhẽ không đủ?, ấy thế mà hai người còn bị Tu La Vương truy sát đến mức thập tử nhất sinh, nếu không phải Vô Song trong lúc sinh tử ngộ ra Kiếm Vực chỉ sợ giờ này Vô Song đã ở trong tay Tu La Vương lâu rồi.

Vô Song biết Phi Thiên Hồ Ly mạnh nhưng cũng chẳng mạnh quá hơn được mình cùng Quỳnh Hương còn Tu La Vương lấy gì so với Hoàng Thường?.

Hoàng Thường truy sát Phi Thiên Hồ Ly 3 ngày 3 đêm sau đó chấp nhận buông tay, việc này với Vô Song cơ hồ khó tin vô cùng.

Lần thứ hai Vô Song nghe thấy Hoàng Thường xuất thủ chính là lần vây giết phụ thân của hắn, lần đó Quỳ Hoa Lão Tổ, Hoàng Thường cùng Vô Danh Thần Tăng cộng đồng liên thủ giết Thiên Vương sau đó còn bị Thiên Vương giết ngược một người, ôm theo Quỳ Hoa Lão Tổ mà chết.

Ban đầu Vô Song cũng nghĩ là phụ thân mình nghịch thiên hơn nữa nếu là người ngoài nhìn vào cũng sẽ cảm thấy Hoàng Thường, Vô Danh Thần Tăng cùng Quỳ Hoa Lão Tổ đều có chút yếu, lấy ba người vây một mà còn bị giết ngược một người, thế chẳng phải lộ ra sự yếu kém hay sao?.

Dĩ nhiên cái thông tin này đã được chính miệng Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong đính chính, trong mắt vị Chân Nhân này thì phụ thân Vô Song không có cơ hội chiến hòa bất cứ ai trong ba người chứ đừng nói là cả ba cùng lên, trong việc này tất có huyền cơ.

Lời đồn trong thiên hạ, ban đầu nghe có vẻ hay, ban đầu nghe rất có lý nhưng mà Vô Song bị lừa quen rồi, càng ngày Vô Song càng không tin miệng thiên hạ.

Thiên hạ nói Quỳ Hoa Bảo Điển của Đông Phương Bất Bại có vấn đề, tuy chiến lực nghịch thiên nhưng bao nhiêu năm vẫn không đột phá đế vị, Vô Song nếu biết ai tung tin đồn này nhất định đánh cho hắn không còn răng ăn cháo.

Thiên hạ nói Thiên Thánh bế tử quan, không đột phá đế vị quyết không bước chân ra giang hồ nhưng mà Thiên Thánh... bế tử quan có lẽ đã phải gần 15 năm, bế tử quan như vậy chỉ sợ đã thành cái xác khô chứ đừng nói đột phá đế vị.

Thiên hạ nói Địa Thánh một lòng chuyên tu kiếm đạo, kiếm thuật thông thần nhưng chỉ là ngũ tuyệt hậu kỳ, cái thông tin này chính Vô Song còn được kiểm chứng, Địa Thánh rõ ràng là lão già yêu thích cuốc đất chứ nào có ngồi luyện kiếm?, về phần thực lực đã sớm chạm tới đế vị, nào phải ngũ tuyệt?.

Từ khi có đủ thực lực, Vô Song cảm thấy lời thiên hạ đồn 10 câu thì có 9 câu không thể tin.

Thiên hạ nhìn Hoàng Thường ra tay, cả hai lần đều cảm giác bất lợi vô cùng nhưng mà Vô Song cảm thấy cái này chắc chắn cũng là tin đồn không thể tin, nay nghe Hoàng Dược Sư nói về Hoàng Thường lại càng làm Vô Song cảm giác người này sâu không lường được.

Hoàng Dược Sư đương nhiên không biết Vô Song nghĩ gì, ông thấy Vô Song im lặng lại nghĩ Vô Song đang cảm thấy không hiểu vì vậy bắt đầu vì Vô Song giải thích.

"Có thể ở thế giới kia Cửu Âm Chân Kinh chỉ là tuyệt học võ lâm mà thôi dù sao thế giới của người thì Hoàng Thái Sư đã sớm chết tuy nhiên ở thế giới này Hoàng Thái Sư y nguyên còn sống hơn nữa còn sống rấ tốt ".

"Lão phu một đời coi thường thiên hạ nhưng cũng không dám coi thường Cửu Âm Chân Kinh thậm chí nói Cửu Âm Chân Kinh là đệ nhất tuyệt học của Đại Thanh cũng không quá đáng ".
"Đại Thanh có hai đại tuyệt học đứng đầu là Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Cửu Âm Chân Kinh, bản thân Cửu Âm Chân Kinh thực sự vượt qua Quỳ Hoa Bảo Điển nhiều ".

"Cửu Âm Chân Kinh mang theo một loại nhân quả, mang theo một loại năng lượng kỳ bí của vũ trụ, một thứ huyền hồ mà lão phu không thể giải thích, lão phu chỉ biết Cửu Âm Chân Kinh có thể liên kết vận mệnh tất cả mọi người sử dụng nó với chính bản thân Hoàng Thường, có thê cột tất cả mọi người vào một con thuyền Đại Thanh, cứ như tà thuật vậy ".

"Năm xưa, tứ bá chúng ta ở trên đỉnh Hoa Sơn, khi đó tuổi tác mỗi người còn chưa đến 30, thực lực có lẽ kém hơn đứa trẻ Kiều Phong kia một bậc nhưng mà tại thời đại của chúng ta quả thật đã được coi là thiên tài hàng đầu Trung Nguyên vì vậy có cơ hội đọc được một bản luận của Hoàng Thái Sư ".

"Chúng ta chưa đọc qua Cửu Âm Chân Kinh trước đó mà chỉ đọc một bản luận của Hoàng Thái Sư về vũ trụ, về đạo, tất cả đều có cảm ngộ cực lớn như thấy mộ phương trời mới trong võ học vậy, lại biết phần luận văn đó chỉ là một phần trong Cửu Âm Chân Kinh thì sao có thể nhắm mắt làm ngơ?, khi Hoàng Thái Sư đứng ra tổ chức Hoa Sơn Luận Kiếm thì chúng ta đều có mặt trên đỉnh Hoa Sơn ".

"Hoàng Dược Sư nói năm người chúng ta đại diện cho ngũ hành Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ, là năm bản mệnh trong thiên địa, tương sinh mà tương khắc mang theo hàm ý của đạo vì vậy chúng ta là người thích hợp nhất để học Cửu Âm Chân Kinh ".

"Dĩ nhiên tại thời điểm đó không ai địch lại Vương Trùng Dương cả, một mình Vương Trùng Dương chấp cả bốn người chúng ta, thực lực của Vương Trùng Dương khi đó chỉ sợ đã chạm đến cấp bậc chuẩn đế, muốn lấy sức một người đấu với 4 người chúng ta đúng là không khó vì vậy Vương Trùng Dương là người đầu tiên được cầm Cửu Âm Chân Kinh ".

"Lão phu đương nhiên không phục Vương Trùng Dương, dù sao cả bốn người bọn ta tuổi tác không xê xích quá nhiều, thực lực lại càng tương đương không ai dám chắc thắng được ai nhưng Vương Trùng Dương năm đó đã gần 50, hắn thậm chí được coi là tiền bối của bọn ta, thua trong tay Vương Trùng Dương lão phu đương nhiên không phục ".

Nói tới đây Đông Tà thở dài, ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ thậm chí Vô Song còn nhìn ra được vị nhạc phụ đại nhân này hối hận.

"Vì tính cách của lão phu, lão phu muốn vượt qua Vương Trùng Dương nhưng mà kẻ này thu được Cửu Âm Chân Kinh, lão phu lại không có thì sao có thể đuổi theo hắn?, rốt cuộc vì chính cái sự cố chấp cùng sai lầm này, lão phu rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục ".

Lời Hoàng Dược Sư nói bản thân Vô Song hiểu, nhạc phụ đại nhân rõ ràng không muốn nhắc tới sự việc kia, sự việc làm ông hối hận cả đời.

Hoàng Dược sư lặng im mộ chút, vẻ mặt mang theo vài phần tự giễu ruốt cuộc lại nói.

"Cửu Âm Chân Kinh thực sự rất tà, năm đó trong năm người đúng ra chỉ có Vương Trùng Dương học được Cửu Âm Chân Kinh nhưng mà cả bốn người chúng ta vì một lý do nào đó rốt cuộc vẫn thu được Cửu Âm Chân Kinh thậm chí vẫn cứ nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh ".

"Lão phu không phục Vương Trùng Dương tại Hoa Sơn Luận Kiếm năm đó nhưng mà càng về sau càng bi ai phát hiện, chỉ tính riêng mặt võ công lão phu không bằng được hắn, Vương Trùng Dương sau khi nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh thì lập tức phát hiện ra huyền cơ, từ đó về sau toàn bộ Toàn Chân Giáo của hắn đều không còn tung tích Cửu Âm Chân Kinh, không truyền lại cho bất cứ ai, Vương Trùng Dương thà để Toàn Chân Giáo bị hủy cũng không nguyện mang Cửu Âm Chân Kinh truyền thụ cho người khác "."Bốn người chúng ta nhận ra muộn hơn nhiều, ít nhất vào Hoa Sơn Luận Kiếm lần 2 chúng ta mới có thể nhìn ra một số việc nhưng mà cũng muộn rồi ".

"Ngũ tuyệt đương thời đều đã bị dính vào vòng xoáy nhân quả của Cửu Âm Chân Kinh, trở thành một phần số mạng của Đại Thanh... bất quá may mắn là ngũ tuyệt chung quy vẫn còn có con đường khác để đi ".

"Nam Đế năm đó tham ngộ Cửu Âm Chân Kinh cực chú tâm, đáng lẽ bản thân Nam Đế là người buộc chặt với cái vòng nhân quả kia nhất nhưng mà rốt cuộc có Đoàn Tư Bình tiền bối đích thân ra mặt, giúp Nam Đế toàn thân trở ra, thoát khỏi vòng xoáy nhân quả của Hoàng Thái Sư ". 

"Lão phu cũng giống như Nam Đế, lão phu khi còn trẻ nhận được chút cơ duyên, có chút quan hệ với Tiên Âm Động cùng Tiêu Dao Phái, mượn nhờ việc này thêm vào Vô Hà Tử tiền bối ra mặt lão phu cũng có thể toàn thân trở ra ".

"Nói là toàn thân trở ra nhưng mà cũng có hơn 20 năm bản thân Nam Đế chưa rời Thiên Long Tự tiến vào Trung Nguyên, lão phu cơ hồ không khác gì, toàn thời gian trường kỳ ở lại Đào Hoa Đảo, không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không tiến tới Trung Nguyên ".

"Không được may mắn như hai người bọn ta, Tây Độc cùng Bắc Cái căn bản không rời ra được khỏi vòng xoáy nhân quả ".

"Bắc Cái là tự thân muốn gắn chặt với số mạng Đại Thanh, nguyện dốc lòng vì Đại Thanh, vì cuộc sống ấm no của bách tính, Bắc Cái cho dù chết cũng không hối tiếc "

"Tây Độc thì hoàn toàn phải nói là luân hãm trong Cửu Âm Chân Kinh không thể thoát ra tuy nhiên thực lực của hắn cũng là mạnh nhất trong chúng ta, nếu lão phu đoán không nhầm bản thân lão độc vật đã đột phá đế vị có điều cái giá mà lão độc vật mang ra đánh đổi thực sự rất rất lớn ".

"Người cuối cùng trong ngũ tuyệt chúng ta đương nhiên là Vương Trùng Dương, lão phu từ sau Hoa Sơn Luận Kiếm 1 đã không gặp mặt hắn, hắn chết thực sự quá sớm nhưng mà Vương Trùng Dương vốn là người đầu tiên nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh, cơ hồ sau một thời gian ngắn hắn lập tức chết đi, đây là việc lão phu suy nghĩ bao nhiêu năm cũng không hiểu, một Vương Trùng Dương đang độ tuổi đỉnh phong của cuộc đời, một kẻ có cơ hội đột phá đế vị lớn nhất trong nhiều năm quá ấy vậy mà lại chết quá sớm, quá đột ngột, cái chết của Vương Trùng Dương đến hiện tại lão phu còn cảm thấy có huyền cơ".

"Hai người cuối cùng luyện Cửu Âm Chân Kinh là Chu Bá Thông cùng Quách Tĩnh, bản thân Quách Tĩnh cũng lựa chọn con đường của Bắc Cái, lão phu không thể nói gì về phần Chu Bá Thông... lão phu có cảm giác vận mệnh của hắn cũng đã gắn với Đại Thanh ".

"Vòng nhân quả, vận mệnh... những thứ này rốt cuộc có tác hại gì?, có hạ tràng ra sao?, lão phu cũng không thể nói rõ với ngươi, chỉ biết khi ngươi học Cửu Âm Chân Kinh đến cảnh giới nhất định, đến thành tựu nhất định thì ngươi sẽ hiểu, khi đó kể cả ngươi không muốn gặp Hoàng Thái Sư thì ngươi cũng sẽ được gặp ".

"Trung Nguyên hiện tại nhìn như yên bình nhưng nguy cơ sớm tội, loạn trong giặc ngoài, nước sâu không thấy đáy ".

"Tây Vực, Bắc Cương hay cả Đông Hải đều chưa từng là miền đất hứa, nếu ngươi đã tự nhận mình xuất thân Nam Lĩnh... nếu có thể lão phu hy vọng người không cuốn vào vòng xoáy của thế giới này, không mang Dung nhi bước vào vòng xoáy khổng lồ kia, ngươi đã không phải là người thế giới này vậ cũng không cần quan tâm tới diễn biến của thế giới này ".

"Nếu có thể... lão phu thực sự hy vọng ngươi mang theo Dung nhi tới Nam Lĩnh, vĩnh viễn rời khỏi giang hồ, Nam Lĩnh quá xa xôi, là vùng đất nằm ngoài chiến sự, nằm ngoài trung tâm quyền lực của thiên hạ, nếu ngươi muốn cùng Dung nhi sống bình yên nốt quãng đời còn lại... tốt nhất là đến Nam Lĩnh ẩn cư".

Vô Song ngồi đây, Vô Song có thể hoàn toàn cảm nhận được tình thương của Hoàng Dược Sư với Hoàng Dung, ông không muốn Dung nhi lại bước trên con đường của Quách phu nhân, vì vậy ông khuyên Vô Song rời khỏi thế giới này, rời khỏi võ lâm.

Đã không phải người thế giới này, hà cớ phải đi tranh đi đoạt?.

Đáng tiếc lời Hoàng Dược Sư nói... muộn rồi, Vô Song từ lâu đã không cách nào rửa tay gác kiếm, không cách nào lui khỏi cái vòng xoáy này.

Dĩ nhiên những lời Hoàng Dược Sư đang nói với Vô Song không phải là không có ý nghĩa, cho dù lời nói của ông hàm hồ vô cùng thì ít nhất Vô Song lúc này đã điền tên Hoàng Thường vào vị trí song song với Đế Thích Thiên.

Bắc Cương có Thích Đế thì Trung Nguyên cũng có một vị Thái Sư.

Quyển 5 - Chương 22: Biệt ly (1)

Trong thời gian Vô Song cùng Hoàng Dược Sư ở trên Đạn Chỉ Phong thì ở Đào Hoa Đảo có thể phân thành ba khung cảnh.

Khung cảnh đầu tiên đương nhiên thuộc về Vô Song cùng Hoàng Dược Sư.

Khung cảnh thứ hai thuộc về Quách Tĩnh cùng Dương Quá.

Khung cảnh thứ ba thuộc về Quách phu nhân cùng Hoàng Dung.

_ _ _ _ _ __ _ _

Sau khi tất cả mọi người rời đi thì trong phòng chỉ còn lại Quách Tĩnh, đương nhiên Quách Tĩnh cũng sẽ không ngồi im mộ chỗ làm gì, Quách Tĩnh bản thân liền đ tìm Dương Quá dù sao nếu như không có sự xuất hiện của Vô Song cùng Hoàng Dung thì giờ này Quách Tĩnh đã gặp riêng Dương Quá mà bàn việc sau này nên để Dương Quá đi đâu.

Trên Đào Hoa Đảo này nếu nói về quan hệ có lẽ quan hệ của Quách Tĩnh với Dương Quá cũng là tốt nhất, bản thân Quách Tĩnh thương Dương Quá vô cùng nhưng mà Quách Tĩnh làm người không giỏi bày tỏ cảm xúc lại có chút khô khan chưa kể quanh năm luyện binh tạo nên cho Quách Tĩnh một thứ khí chất khác với người bình thường, một loại cảm giác trầm trọng như núi, nặng tựa thiên sơn vậy.

Người như Quách Tĩnh có thể khiến bất cứ ai có cảm giác tin tưởng, có cảm giác vững chắc nhưng mà với những đứa trẻ như Võ Đôn Nho, Võ Tu Văn, Dương Quá hay kể cả Quách Phù thì Quách Tĩnh lại cao cao tại thượng, như một ngọn núi mà đám trẻ nhỏ này khó vượt qua từ đó vẫn luôn cho những đứa trẻ này cảm giác "sợ" nhiều hơn là cảm giác "yêu".

Dương Quá không sợ Quách Tĩnh như sợ Quách phu nhân nhưng chung quy cũng vẫn không thể trải lòng với Quách Tĩnh, chung quy giữa Dương Quá cùng Quách Tĩnh vẫn có khoảng cách.

Dương Quá lúc này đang ngồi ở bờ biển, vì Vô Song ca ca cùng Hoàng Dung tỷ tỷ đều rời đi bản thân Dương Quá lại chỉ còn một mình, cũng may vì sự xuất hiện của Hoàng Dung cùng Vô Song khiến Dương Quá cảm thấy ấm áp và an toàn hơn nhiều, chí ít khi hai người có mặt ở đây đám trẻ Võ gia hay thậm chí là Kha Trấn Ác sẽ không dám bắt nạt Dương Quá, ngay cả việc đến gần Dương Quá bọn họ cũng sẽ không làm.

Dương Quá cũng không luyện công mà chỉ ngồi ngắm biển phương xa, Dương Quá vừa tiếp xúc với võ công liền cảm thấy thích vô cùng tuy nhiên Vô Song cũng không có ý để cho Dương Quá học tiếp, đặc biệt căn dặn Dương Quá tạm thời chỉ tu luyện khi có mình hoặc Dung nhi ở đó, bản thân tiểu Dương Quá quả thật tương đối nghe lời.

Vô Song truyền cho Dương Quá một bộ Liệu Thương Thiên trong Cửu Âm Chân Kinh rồi lại dạy Nhạn Hành Công của Toàn Thân Giáo, đây là những thứ không thể cho Quách Tĩnh biết, một cái Đả Cẩu Bổng đã khó giải thích nếu thêm Cửu Âm Chân Kinh cùng Nhạn Hành Công lộ ra sự việc tất nhiên sẽ lớn hơn nhiều.

Dương Quá mới tu luyện nội công, nội lực tuy đã xuất hiện nhưng mỏng vô cùng, cơ hồ tính là không có vì vậy cho dù Quách Tĩnh nhìn thấy Dương Quá cũng không thể cảm nhận được nội lực của Dương Quá có gì đặc biệt, đến cả việc Dương Quá có nội lực cũng không thể dùng mắt thường mà nhận ra được, nhất định phải đưa chân khí vào dò xét bên trong.

Quách Tĩnh từ phương xa đã thấy thân ảnh Dương Quá ngồi bờ biển, Quách Tĩnh chậm rãi lại gần đứa cháu này, đến tận khi Quách Tĩnh ngồi ngay cạnh Dương Quá thì Dương Quá mới giật mình phát giác bá phụ tới vội đứng lên nhưng đã bị Quách Tĩnh cản lại.

"Quá nhi, con cứ ngồi xuống đây ".

Dương Quá nghe bá phụ nói liền thành thật ngồi xuống, nhìn về phía Quách Tĩnh mở miệng.

"Bá phụ, người tìm con có việc? ".

Dương Quá trong nội tâm không thể không sợ hãi bởi lúc trước Vô Song ca ca cùng bá phụ đánh một trận chính Dương Quá cũng nhìn thấy, Vô Song ca ca cùng Hoàng Dung tỷ tỷ rõ ràng đang bảo hộ mình vậy nếu không có Vô Song ca ca cùng Hoàng Dung tỷ tỷ liệu mình có bị trách phạt hay không?.

Quách Tĩnh có thể thấy được sự sợ hãi trong mắt Dương Quá, cũng chỉ có thể thở dài, lúc này nếu có người ngoài ở đây tuyệt đối có thể nhìn ra được trong ánh mắt Quách Tĩnh ẩn chứa sự bất lực.

Quách Tĩnh đã hứa với Niệm Từ nhất định phải bảo hộ Dương Quá, nôi dạy Dương Quá nên người nhưng mà Quách Tĩnh chung quy vẫn không làm được, Quách Tĩnh thậm chí cũng biết phu nhân của mình có ác cảm với Dương Quá nhưng cũng chẳng đi thay đổi được, thiên hạ này không phải ai cũng có tấm lòng của Quách Tĩnh, Quách Tĩnh từ lâu đã bỏ qua quá khứ, bỏ qua thù hận nhưng mà rất nhiều người không bỏ xuống được.Nhìn ánh mắt Dương Quá nhìn mình mang theo vẻ sợ hãi, nội tâm của Quách Tĩnh cũng chẳng dễ chịu gì, yên lặng một chút rồi Quách Tĩnh mới hỏi.

"Quá nhi, con có trách bá phụ cùng bá mẫu không? ".

Cái câu hỏi này Dương Quá sao dám trả lời?, cho dù có trách thì cũng không dám nói, vì vậy Dương Quá chỉ có thể cúi đầu.

Quách Tĩnh nhìn về phía Dương Quá, lại thở dài một hơi, Dương Quá quả thật không thích mở miệng nói chuyện với Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân, cái gì cùng muốn im lặng chịu đựng, tính cách quá mức âm trầm so với một đứa trẻ, có lẽ chính Quách phu nhân nhìn thấy một điểm này trên người Dương Quá từ đó trong lòng có e ngại hay chăng?.

"Quá nhi, ta cùng Quách bá mẫu của con muốn đưa con ra khỏi Đào Hoa Đảo trở về trung nguyên, ta hứa với mẫu thân của con nhất định phải dạy dỗ con nên người, trở thành một nam tử hán đại trượng phu nhưng mà bá phụ cũng không thể làm được, đây là lỗi của bá phụ với mẫu thân con ".

"Bá phụ làm quan trong triều quen biết một vị đại ca gọi là Dương Chí, nếu tính về vai vết thì Dương Chí có thể coi là biểu ca của phụ thân con có điều hai chi tộc cách xa nhau, cũng không có liên lạc gì, con vốn là người Dương gia nay bá phụ muốn để con trở về dòng chính Dương gia, đi theo Dương Chí đại ca lập nghiệp, vào trong quân doanh tìm kiếm một phen công trạng ".

"Dương gia là thế gia của Đại Thanh, Dương gia tướng nhiều đời đều chấn kinh thiên hạ, là một quân doanh thế gia, phụ tử làm tướng, người Dương gia đỉnh thiên lập địa cũng như dương gia thương vĩnh viễn hướng về phía quân thù, vĩnh viễn bảo vệ người Hán, bảo vẹ lãnh thổ Trung Nguyên, con đi theo Dương Chí đại ca, đi theo Dương gia tiến vào quân doanh thì bá phụ cũng yên tâm ".

"Đương nhiên con có thể không thích tiến vào quân doanh, bá mẫu của con nói với ta sợ con không chịu được khổ nơi quân doanh hơn nữa tính cách của con cũng không thích gò bó, theo lời bá mẫu con thì nàng muốn ta đưa con lên Toàn Chân Giáo, Toàn Chân Giáo là đại giáo trong thiên hạ do tổ sư Vương Trùng Dương sáng lập, hiện tại một trong Toàn Chân Thất Tử – đạo trưởng Khưu Xử Cơ năm xưa chính là sư phụ của phụ thân con, con lên Toàn Chân Giáo nhất định được Khưu đạo trưởng chiếu cố, sau này hoàn toàn có thể trở thành cao thủ võ lâm, mang võ công đi trừ gian diệt ác giúp ích cho đời, đền ơn báo nước ".

Dương Quá ở một bên nghe lời Quách Tĩnh, sắc mặt nhỏ nhíu lại, cả hai con đường Dương Quá đều không muốn đi, Dương Quá ít phút nữa còn đang nghĩ đi theo Vô Song ca ca cùng Hoàng Dung tỷ tỷ, dù sao võ công của Vô Song ca ca ngay cả Quách bá phụ cũng không thắng được vậy há chẳng phải vô cùng lợi hại sao?, đi theo Vô Song ca ca học võ công chẳng nhẽ không tốt?.

Có Vô Song ca ca bảo hộ, có Vô Song ca ca dạy võ công lại thêm Hoàng Dung tỷ tỷ một mực ôn nhu chiếu cố ... đây chính là thứ Dương Quá muốn.

Dương Quá nhìn bá phụ của mình, như lấy hết dũng khí mà nói ra.
"Quách bá bá, ta có thể đi theo ca ca cùng tỷ tỷ không ... ta cảm thấy đi theo ca ca cùng tỷ tỷ sẽ... rất tốt ".

Quách Tĩnh nghe vậy sắc mặt liền cau lại, Quách Tĩnh nào ngờ mới lần đầu tiên gặp mặt nhau mà Dương Quá đối với Vô Song cùng Hoàng Dung đã mang theo thiện cảm lớn như vậy?, đương nhiên Quách Tĩnh thế nào cũng không cho phép Dương Quá đi theo Vô Song cùng Hoàng Dung.

Bất kể thế nào Quách Tĩnh cũng đã hứa với Mục Niệm Từ sẽ nuôi dạy Dương Quá nên người, sẽ trở thành một "Nam Tử Hán Đại Trượng Phu".

Trong mắt Quách Tĩnh, Nam Tử Hán Đại Trượng Phu đồng nghĩa với việc đền ơn báo nước, quốc gia lâm nguy thì dốc sức ra giúp nước cứu dân, nguyện lấy thân này mang ra vệ quốc.

Toàn Chân Giáo tuy có một khoảng thời gian đi lại với Kim Quốc nhưng tổ sư Toàn Chân Giáo là Trùng Dương Chân Nhân chính là đại anh hùng kháng Kim, ngay tại thời điểm này tuy Toàn Chân Giáo càng ngày càng không có địa vị giang hồ như năm xưa nhưng vẫn là đạo gia tông môn, vẫn là chính đạo môn phái, đệ tử của Toàn Chân Giáo kế thừa tư tưởng của tổ sư đều sẽ biết đền ơn báo nước.

Về phần Dương gia thì càng không cần nói, Dương Quá đi theo Dương gia thì chắc chắn sẽ thành một anh hùng đỉnh thiên lập địa, trở thành một đại tướng quân lĩnh binh bảo hộ trung nguyên, bảo hộ người Hán.

Toàn Chân Giáo cũng được mà Dương gia thì càng tốt nhưng không thể là Vô Song.

Vô Song tuy mạnh nhưng cho Quách Tĩnh cảm giác quá thần bí hơn nữa còn xuất thân Nam Lĩnh vậy tức là dị tộc, trong lòng Quách Tĩnh không tin vào "dị tộc", không phải tộc ta tất có dị tâm, sao Quách Tĩnh có thể mang Dương Quá cho Vô Song dạy dỗ?.

Mấy cái kia có thể không nói nhưng mà hiện tại Quách Tĩnh quả thật đoán đúng, Vô Song đối với Trung Nguyên chắc chắn có dị tâm hơn nữa là dị tâm rất lớn.

Quách Tĩnh sẽ không đồng ý cho Dương Quá đi theo Vô Song nhưng mà Quách Tĩnh bản thân lại khó nói thẳng ra được vì vậy chỉ có thể đưa tay ra nhẹ vỗ lên vai Dương Quá mà nói.

"Quá nhi, bá phụ không hiểu vì sao con muốn đi theo Vô Song huynh đệ nhưng ngày hôm nay mới là lần đầu tiên con cùng Vô Song huynh đệ gặp mặt, chẳng nhẽ chỉ như thế con đã muốn đi theo người ta? ".

Dương Quá nghe vậy liền bĩu môi, dù sao Dương Quá biết Vô Song ca ca cùng Hoàng Dung tỷ tỷ sẽ bảo vệ mình còn Quách bá phụ thì không, ít nhất Quách bá phụ có thể làm gì Quách Phù?, khiển trách nàng?, mắng mỏ nàng?, sau đó đâu vẫn cứ vào đấy.

Ngoài điểm này ra thì Dương Quá thực sự nguyện ý tin tưởng Hoàng Dung cùng với Vô Song, cái này đơn thuần từ cảm giác của trẻ nhỏ, rất khó giải thích.

Đương nhiên Dương Quá cũng sẽ không cãi lời Quách Tĩnh, uy của Quách Tĩnh thực sự rất lớn, Dương Quá hiện tại cũng phát hiện ra Quách bá bá có lẽ không thích mình đi theo Vô Song ca ca, Dương Quá thực sự sợ Quách bá bá sẽ trực tiếp gặp mặt Vô Song ca ca nói về chuyện này, lúc đó thì mình phải làm gì?.

Sắc mặt của Dương Quá liền biến thành vẻ xoắn xuýt nhưng mà vì Dương Quá cúi gằm mặt xuống nên Quách Tĩnh cũng không nhìn ra được suy nghĩ thực tế của Dương Quá, Quách Tĩnh lại tưởng Dương Quá cúi đầu vì cảm thấy lời mình nói có lý ánh mắt liền hòa hoãn hơn một chút.

"Quá nhi, bá phụ là muốn tốt cho con nhất, mấy ngày nữa Dương Chí đại ca liền lên Đào Hoa Đảo, bá phụ không giỏi ăn nói, lúc này chỉ sợ con cũng không quá thích nghe nhưng để Dương Chí đại ca lên đảo thì khác, lúc đó bá phụ tin tưởng Dương Chí đại ca có thể khiến ngươi cảm thấy yêu thích Dương gia, Dương gia là một nơi tuyệt vời vô cùng, là nơi rất nhiều nam nhân đều muốn hướng tới, có không biết bao nhiêu con em trong quân ngũ lấy Dương gia làm mục tiêu, lấy bọn họ làm thần tượng ".

Những cái khác không biết thế nào nhưng lời cuối Quách Tĩnh nói thì rất chính xác, nếu Dương Chí lên đảo thì Dương Chí quả thật có thể khiến Dương Quá toàn tâm toàn ý gia nhập Dương gia hoặc ít nhất có thể làm Dương Quá có tò mò với Dương gia, muốn tới Dương gia.

Dương Chí không giống với Quách Tĩnh, Quách Tĩnh phục người khác theo chủ nghĩa lấy mình làm gương, lấy ổn thỏa làm chủ, là bậc đại tướng thủ thành điển hình nhưng Dương Chí là người thống lĩnh Thiên Long quân đoàn, hắn có mị lực của bậc đại tướng công thành chiếm đất bình thiên hạ, mỗi lần ra trận Dương Chí đều phải đọc hịch văn, đều phải kích phát sĩ khí quân đội, tài diễn thuyết của Dương Chí vượt xa Quách Tĩnh.

Quyển 5 - Chương 23: Biệt ly (2)

Đã bao lâu Đào Hoa Đảo mới đông vui như hôm nay?, đã bao lâu Đào Hoa Đảo mới tổ chức một bữa tiệc lớn như vậy?, một bữa tiệc ngoài trời.

Một bữa tiệc trên bờ cát với ánh lửa bập bùng, trong màn đêm của Đào Hoa Đảo, nơi xa xa là biển cả đen ngòm mang theo vẻ ma mị thần bí cùng nỗi sợ vô danh.

Một bàn dài lớn được bày ra trên bờ cát với vô số món ăn nhưng chủ yếu là đồ nướng, nếu là người hậu thế có mặt ở đây hoàn toàn có thể nhận ra đây là một buổi "party thịt nướng" trên biển.

Bữa tiệc này là sáng ý của Hoàng Dung, đương nhiên là do Vô Song dạy nàng bởi tại thời đại này vẫn chưa tồn tại cái khái niệm "party thịt nướng " là gì.

Mỗi người ở đây cũng không ngồi ăn mà đều ăn đứng, hơn nữa mỗi người đều được cấp một cái đĩa đựng đồ ăn, ngay cả Hoàng Dược Sư cũng vậy, cảnh tượng này quả thật tương đối quái dị bởi cách ăn mặc của thời đại này vốn có tính đối nghịch rất lớn vời thời hậu thế sau này.

Trong bữa tiệc lần này ngoại trừ những người có mặt trong cuộc họp gia đình ra thì còn có cả Dương Quá, Võ Đôn Nho, Võ Tu Văn, Quách Phù cùng với Trình Anh, cũng không rõ có phải bữa tiệc này quá khác lạ dẫn đến việc đám trẻ cảm thấy hứng thú vô cùng, một mực cười cười nói nói, hai mắt sáng như ánh sao trời khiến cho không khí của bữa tiệc thật sự rất vui vẻ.

Hoàng Dung cùng Quách phu nhân cùng nhau đứng bên lò nướng, cùng nhau nướng thịt, nhìn kiểu gì cũng không thể tin được hai người trước đây còn đối nghịch với nhau.

Quách Tĩnh có chút không quen với cái không khí này, chỉ ngồi một chỗ cầm đĩa đồ ăn, ánh mắt mang theo vẻ nhu hòa nhìn đám trẻ chạy nhảy trên bờ cát.

Vô Song cùng Hoàng Dược Sư ngồi trên ghế dài, cách Quách Tĩnh khoảng 10 bước chân, cả hai lúc này đang đối ẩm.

Nhược Hoa cùng Trình Anh một bên đứng phụ bếp cho Hoàng Dung cùng Quách phu nhân, bốn người luôn tay luôn chân bận bịu vô cùng nhưng mà thoạt nhìn lại mang theo sự hòa hợp, mang theo cảm giác của tỷ muội, của gia đình.

Không biết bao lâu rồi trên Đào Hoa Đảo mới vui và nhộn nhịp như hôm nay, cho dù tất cả chỉ là giả tưởng, cho dù ngay ngày mai tất cả mọi việc đều có thê kết thúc thì mọi thứ vẫn cứ là một đoạn kỷ niệm đáng để lưu giữ.

Bữa tiệc này đúng là một bữa tiệc của sự chia lìa, của sự xa cách bởi Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân phải đi, Dương Quá cũng phải đi mà... Vô Song cũng phải đi.

Từ thời điểm Vô Song được Hoàng Dược Sư cảnh báo về Cửu Âm Chân Kinh đã trải qua hai ngày.

Hai ngày thời gian đủ để rất nhiều việc xảy ra trên Đào Hoa Đảo, ít nhất để một loại quan hệ hữu hảo, một loại hòa hợp giữa hai người Quách Tĩnh cùng với hai người Vô Song có thể được tạo thành, cho dù quan hệ này có thật lòng với nhau hay không thì khó nói.

Hai ngày thời gian, đủ để nhiều người làm ra quyết định một trong số đó có Dương Quá, đêm hôm nay là đêm cuối cùng của Dương Quá trên Đào Hoa Đảo. Người còn lại là Vô Song, đêm hôm nay có lẽ cũng là đêm cuối cùng của Vô Song trên Đào Hoa Đảo.Dương Quá phải rời đi, đi theo Quách Tĩnh tới Toàn Chân Giáo, trong hai ngày qua rốt cuộc vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân cũng quyết định đưa Dương Quá tới Toàn Chân Giáo học nghệ.

Trong hai ngày qua cũng đủ để thuyền lớn Đại Thanh cập bến, để mang cơn gió phương bắc thổi đến Đào Hoa Đảo, hai vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân đương nhiên phải lấy đại sự làm trọng, đương nhiên phải trở về trấn thủ Tương Dương, không thể để bất cứ biến cố gì xảy ra trong thời gian Hốt Tất Liệt tới Trung Nguyên.

Dương Chí theo thuyền trở về Trung Nguyên, giờ phút này chỉ sợ đã về đến Đông Độ Khẩu, Dương Chí không thể đến xem mặt Dương Quá hơn nữa không cần Quách phu nhân nói thì Quách Tĩnh cũng hiểu là Dương Chí trong khoảng thời gian tiếp theo chỉ sợ cũng không quản Dương Quá được, đến cả gặp mặt Dương Quá cũng không được thì đừng nói đến gặp.

Nếu như Nhạc Phi đại diện cho chiến trường phương Tây của Đại Thanh, là người trấn thủ Nhạn Môn Quan của Đại Thanh thì ở một phương khác, ở phương Bắc vốn là do Dương Chí cùng Dương gia làm chủ, Dương Chí là gia chủ Dương gia đầu tiên sẽ phải tới kinh đô Trường An gặp mặt sứ giả Mông Cổ, sau đó tùy theo sự việc tiếp theo như thế nào mà rất có thể lại chấp chưởng binh quyền, nắm lấy Thanh Long Quân Đoàn hướng về Bắc Địa mà đi.

Hai vợ chồng Quách gia đã xác định đi theo hướng của Quách phu nhân chọn, Toàn Chân Giáo xa xa không sánh bằng Dương gia nhưng mà tại thời điểm không rõ chiến tranh sẽ nổ ra lúc nào thì Toàn Chân Giáo cũng là một lựa chọn không tệ, sau đêm nay Dương Quá liền theo hai vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân về trung nguyên sau đó theo Quách Tĩnh lên Toàn Chân Giáo học nghệ.

Hai vợ chồng Quách gia cũng không tính mang theo Quách Phù cùng huynh đệ Võ gia trở về thậm chí cả Kha Trấn Ác vẫn ở lại Đào Hoa Đảo dù sao hai vợ chồng thực sự không biết tình hình tiếp theo sẽ là cái gì, để đám trẻ ở lại trên Đào Hoa Đảo an toàn hơn nhiều.

Hai vợ chồng Quách gia rời đi thì Vô Song cũng tính đến chuyện rời đ hơn nữa là một mình rời đi.

Tin tức từ phương bắc thổi đến Đào Hoa Đảo, ban đầu Vô Song không biết nhưng mà sau khi vợ chồng Quách gia nói với Hoàng Dược Sư thì Vô Song liền biết.Vô Song làm người xuyên không rất oan ức, hắn mang tiếng hiểu rõ cốt truyện, biết trước rất nhiều thứ trong Kim Dung nhưng thật ra Vô Song chẳng biết cái quái gì cả.

Ví dụ đơn giản nhất, theo nguyên tác thì tại thời điểm Quách Tĩnh đưa Dương Quá đến Toàn Chân Giáo, Quách Tĩnh sẽ mạnh bao nhiêu?, có thể mạnh gần gấp đôi trình độ của các bậc tiền bối trong ngũ tuyệt hay không?, đáp án chắc chắn là không.

Thế giới này từ lâu đã thoát ra khỏi phạm trù những thứ trong Kim Dung, khi mà tất cả các thế giới trong Kim Dung cùng được sắp xếp lại thêm vào thế giới gốc của nơi đây thì có rất nhiều việc đã không thể nắm bắt, không thể dùng thường thức mà suy đoán.

Thân là người xuyên không, là kẻ nắm giữ cốt truyện bản thân Vô Song có thể đại khái biết được sự việc tiếp theo diễn ra như thế nào nhưng tình tiết thực tế thì lại không thể nắm được, đây mới là phiền phức.

Vô Song từ lâu đã không còn quá tin tưởng vào nguyên tác Kim Dung, nhìn vào sự kiện Lưu Chính Phong – Chậu Vàng Rửa Tay là rõ ràng nhất, nếu Vô Song một mực áp cái suy nghĩ mọi thứ trong cốt truyện đều diễn ra như cũ thì chỉ sợ Lưu Chính Phong không cứu được mà Vô Song cũng gặp nguy hiểm.

Lần này cũng vậy, sự kiện sứ giả Mông Cổ đến Đại Thanh nào có trong nguyên tác tuy nhiên sự kiện Quách Tĩnh mang theo Dương Quá tới Toàn Chân Giáo khả năng rất lớn vẫn cứ xảy ra.

Vô Song không thể rõ ràng được viêc gì sẽ xảy ra tiếp theo nhưng có thể đoán, Vô Song vẫn có thể suy đoán khả năng rất lớn Toàn Chân Giáo gặp phải cường địch, Hoắc Đô vẫn sẽ lên Toàn Chân Giáo, đây là thứ thông tin mà một người xem Thần Điêu Đại Hiệp có thể biết nhưng mà Hoắc Đô sẽ mang thêm ai tới Toàn Chân Giáo thì lại là một vấn đề khác, mục đích thật sự của Hoắc Đô khi lên Toàn Chân Giáo là gì thì lại là một vấn đề khác nữa.

Ngoại trừ cái việc kia thì Vô Song còn nghe thấy cả cái tên Hốt Tất Liệt, hai vợ chồng Quách gia có thể cảm thấy Hốt Tất Liệt đặc biệt bởi hắn là hoàng tử Mông Cổ nhưng chỉ thế mà thôi còn Vô Song khi nghe ba chữ Hốt Tất Liệt lại như sấm bên tai, kể cả không biết được thông tin của Thất Đế Tử từ miệng Tử La Lan thì chỉ cần ba chữ "Hốt Tất Liệt" đã mang theo trọng lượng rất nặng trong lòng Vô Song.

Vô Song không biết Hốt Tất Liệt sẽ làm gì khi đến Trung Nguyên nhưng Vô Song mặc định đây là đại sự, tức là ở Bắc Cương đã có biến, Đế Thích Thiên tất có động tác tiếp theo, Vô Song không nhanh lên cũng không được.

Vô Song nhất định phải nhanh chóng rời khỏi Đào Hoa Đảo, lấy Thiên Vương Bảo Khố rồi vòng ngược về Tây Vực, bắt đầu chân chính gây dựng thế lực của riêng mình, mượn chiến trường Trung Nguyên làm lá chắn, tranh thủ khoảng thời gian Đại Thanh cùng Đại Mông chiến đấu mà âm thầm phát triển thế lực của riêng mình tại Tây Vực.

Vấn đề là Hoàng Dung mới gặp phụ thân của nàng, cho dù nàng không nói thì Vô Song cũng hiểu Dung nhi rất muốn ở bên phụ thân đồng thời nàng cũng rất muốn ở bên Vô Song.

Vô Song sẽ không ép buộc nàng thậm chí kể cả Dung nhi muốn đi theo Vô Song thì Vô Song cũng vẫn cứ lắc đầu từ chối, Vô Song muốn để cho nàng cùng nhạc phụ có thời gian với nhau bởi Vô Song nhìn ra trong mắt Hoàng Dược Sư vẫn luôn ẩn ẩn sự cô độc, "con gái lớn" đã rời đi vậy nếu "con gái nhỏ" cũng rời đi thì sao?, Vô Song hiểu chắc hẳn ông buồn lắm.

Dung nhi phải cố gắng bao nhiêu mới có thể ở bên phụ thân?, Dung nhi phải nỗ lực rất nhiều hơn nữa nàng đã chảy bao nhiêu nước mắt?, đã khóc bao nhiêu đêm?, thời điểm hiện tại Vô Song biết Dung nhi của hắn cần phụ thân ở bên hơn, chỉ là nàng không tài nào xác minh rõ vấn đề này mà thôi.

Quyển 5 - Chương 24: Tiên âm động – nguyệt chủ

Trên bàn lớn, Vô Song cùng Hoàng Dược Sư đang đối ẩm, trong hai ngày nay thú thật Hoàng Dược Sư càng ngày càng thích đứa con rể này.

Như Hoàng Dung nói, Vô Song không chỉ có dung mạo hơn người, thiên tư võ đạo kinh khủng mà sở học của Vô Song cũng rộng lớn vô cùng.

Vô Song hiểu âm luật thậm chí cảnh giới cực cao, Vô Song hiểu cờ đặc biệt am hiểu phá cờ thế, Vô Song hiểu y thuật, độc thuật thậm chí cả trùng thuật, Vô Song cũng am hiểu họa tác thậm chí "sáng tạo" ra một loại họa tác gọi là "phác thảo" từng làm Hoàng Dược Sư tấm tắc không thôi.

Con rể như vậy chẳng nhẽ không hợp ý Hoàng Dược Sư?, cũng vì hợp ý trong hai ngày qua giữa hai người vô hình chung lại thành bằng hữu với nhau, đàm đạo rất nhiều việc trên trời dưới đất.

Lúc này hai người ngồi đối ẩm với nhau, bỗng Vô Song lên tiếng hỏi Hoàng Dược Sư.

"Nhạc phụ, người đã nghe tới Phích Lịch Đường chưa? ".

Hoàng Dược Sư đang thưởng thức chén rượu, nghe Vô Song hỏi về Phích Lịch Đường không khỏi nhíu mày sau đó hỏi ngược lại.

"Ngươi hỏi Phích Lịch Đường có mục đích gì? ".

Vô Song có phần bất ngờ về việc Hoàng Dược Sư hỏi lại mình nhưng Vô Song cũng hiểu qua câu hỏi này thì nhạc phụ đúng là biết Phích Lịch Đường vì vậy Vô Song lập tức nói.

"Con được người khác nhờ vả, phải đến Phích Lịch Đường một chuyến ".

Hoàng Dược Sư cũng sẽ không hỏi Vô Song được ai nhờ vả hay nhờ vả việc gì mà nói.

"Phích Lịch Đường là một trong rất ít môn phái ở ngoài Đông Hải, đây là một môn phái xuất thân Tây Vực nhưng trải qua biến cố mà từ Tây Vực một mực di chuyển tới Đông Hải, người Phích Lịch Đường võ công thường thường, lợi hại nhất là Phích Lịch Đao Pháp tuy nhiên trong mắt lão phu bộ đao pháp này chỉ có thể xếp vào hàng trung thượng ".

"Về tổng thể mà nói, Phích Lịch Đương võ công quá đỗi bình thường, không có gì để nói nhưng mà Phích Lịch Đường sáng tạo ra Phích Lịch Cầu, là một dạng ám khí có sức công phá kinh khủng, Phích Lịch Cầu lợi hại nhất chỉ sợ còn mạnh hơn của Hàng Long Chưởng của tiểu tử Quách Tĩnh ".

Hoàng Dược Sư không nói thì thôi vừa nói liền làm Vô Song hứng thú.

Quách Tĩnh dùng Hàng Long Chưởng Pháp hơn nữa tại thời điểm này trong mắt Vô Song thì Hàng Long của Quách Tĩnh là Hàng Long mạnh nhất thiên hạ vậy mà Phích Lịch Cầu còn mạnh hơn?.

Đương nhiên lúc này Vô Song không nói gì bởi Hoàng Dược Sư vẫn còn đang nói tiếp.

"Phích Lịch Đường nằm trên một hòn đảo tại Đông Hải, hòn đảo này lớn hơn nhiều so với Đào Hoa Đảo của lão phu hơn nữa đây là một hòn đảo trực thuộc Phù Tang, Phích Lịch Đường rõ ràng là tổ chức của người Hán nhưng lại có giao hảo rất tốt với cư dân trên đảo, lại có thể hòa hợp người Phù Tang cùng người Hán với nhau, lão phu quả thật đáng giá tương đối cao Phích Lịch Đường ở điểm này ".

"Phích Lịch Đường cũng không quá giống một môn phái võ lâm mà giống một đại tiêu cục hơn, sinh ý lớn nhất của Phích Lịch Đường chính là bảo hộ các đại thuyền trên biển khỏi hải tặc, bởi Phích Lịch Cầu phi thường nổi tiếng trên Đông Hải nên chỉ cần thấy cờ Phích Lịch Đường đại đa số hải tặc đều lựa chọn lùi lại, trừ khi là trường hợp đặc biệt ".

Hoàng Dược Sư rốt cuộc cũng không nói nữa, bắt đầu tự mình thưởng cho mình một chén rượu.

Về phần Vô Song tại sao lại đi quan tâm Phích Lịch Đường?, đấy là bởi Thiên Vương Bảo Khố nằm trên Phích Lịch Đảo, Phích Lịch Đảo chính là danh từ chỉ hòn đảo mà Phích Lịch Đường tọa trấn, theo lời nói của Lưu Chính Phong thì Thiên Vương Bảo Khố được người Phích Lịch Đường bảo vệ, thêm vào lời nói của nhạc phụ rằng Phích Lịch Đường vốn bắt nguồn từ Tây Vực khiến cho Vô Song hiểu ra nhiều điều.

Có lẽ Phích Lịch Đường từng trực thuộc dưới quyền phụ thân hắn, từng đi theo Thiên Vương nhưng không rõ vì lý do gì lại được chuyển ra ngoài Đông Hải, bắt đầu bảo hộ Thiên Vương Bảo Khố.

Điều đặc biệt nhất là ngay cả Tu La Vương hình như cũng không rõ việc này, thân là Long Vương lại không rõ Thiên Vương Bảo Khố để ở đâu, do ai nắm giữ mà phải thông qua Lưu Chính Phong thì việc này đương nhiên có vấn đề.

Mục tiêu tiếp theo của Vô Song chính là Phích Lịch Đường tức là nếu không có vấn đề gì đặc biệt thì Vô Song phải chuẩn bị tới Phù Tang một chuyến, một lần nữa quay lại Phù Tang nhưng Phù Tang này cũng chẳng phải Phù Tang tại thế giới kia, từ đó Vô Song đối với Phù Tang Quốc lại có vài phần mong đợi.

Trong lúc Vô Song đang nghĩ ngợi chẳng hiểu sao Hoàng Dược Sư lại lên tiếng.

"Ngươi lần này phải đi qua Phích Lịch Đường vậy có ý định đi qua Phù Tang hay không? ".

Nhạc phụ đại nhân đã hỏi, Vô Song đương nhiên sẽ trả lời chân thật.

"Con đúng là muốn đi đến Phù Tang một chuyến, dù sao không phải lúc nào cũng có cơ hội".

Hoàng Dược Sư nghe vậy gât đầu, nghĩ nghĩ cái gì đó rồi dùng tay nhúng vào ly rượu rồi bắt đầu viết chữ trên bàn.

Vô Song híp mắt lại nhìn từng chữ do nhạc phụ viết ra, không ngờ nhạc phụ của hắn lại viết tên người cùng địa điểm, nhìn địa điểm thì Vô Song không nhận ra nhưng nhìn tên người thì khác, đây rõ ràng là tên nữ tử.

Hoàng Dược Sư viết xong mấy chữ lại cầm lấy cây sáo ngọc mà mình yêu thích nhất đặt lên bàn rồi nói."Cầm đi, nếu đến Phù Tang thì dựa theo địa chỉ lão phu biết mà tìm đến nàng, giúp lão phu hỏi thăm sức khỏe của nàng một chút đồng thời ngươi cầm sáo ngọc này mà tới vậy nàng liền biết ý lão phu, ngươi ở Phù Tang gặp việc gì có thể tìm nàng, nàng sẽ giúp ngươi một tay ".

Hoàng Dược Sư biết Vô Song rất mạnh nhưng mà mạnh hơn nữa thì cũng có giới hạn, tại Phù Tang không phải không có đế vị, Vô Song đến Phù Tang nếu không cẩn thận chỉ sợ sẽ gặp rắc rối lớn, người Phù Tang... cực ghét người Hán đồng thời ở chiều hướng ngược lại người Hán vẫn luôn coi thường người Phù Tang, đây chính là lý do làm Hoàng Dược Sư đánh giá rất cao Phích Lịch Đường. 

Về phần cái tên nữ tính mà Hoàng Dược Sư viết, nàng họ Lý... tên Thương Hải.

Nhìn cái tên này Vô Song không giật mình vậy chắc chắn là giả.

Lý Thương Hải là ai?, đây là một vấn đề phải nói.

Theo tiểu thuyết Kim Dung thật sự đã có rất nhiều chỉnh sửa, đại khái trong Thiên Long Bát Bộ được chia thành bản cũ cùng bản mới.

Trong bản cũ, Vô Nhai Tử thầm yêu một bức tượng, một bức tượng giống hệt Lý Thu Thủy chỉ khác một nét nốt ruồi nơi khóe mắt, đây là một hiện tượng được coi là biến thái, là một chứng bệnh tâm lý.

Về phần bản mới, Vô Nhai Tử thầm yêu một nữ tử, nữ tử này chính là muội muội sinh đôi của Lý Thu Thủy, nàng cùng tỷ tỷ của mình chỉ khác duy nhất một điểm chính là nốt ruồi nơi đuôi mắt, bức tượng mà Đoàn Dự gặp ở Vô Lượng Thạch Động chính là bức tượng mà Vô Nhai Tử tạc trên dung mạo của Lý Thương Hải.

Vô Song từng sống ở thế giới kia, tại thế giới kia hắn chưa từng nghe Thu Thủy nhắc về Lý Thương Hải bởi Thu Thủy không có muội muội này.

Ở thế giới này Vô Song cũng lầm tưởng Lý Thu Thủy không có muội muội này nhưng mà... hình như Vô Song sai rồi, Vô Song thực sự không ngờ Lý Thương Hải tồn tại, nàng vậy mà ở Phù Tang.

"Nhạc phụ đại nhân... nàng là? ".

Hoàng Dược Sư nhìn Vô Song, ông cũng không rõ tại sao Vô Song lại hỏi vấn đề này nhưng vẫn thuận miệng trả lời, một câu trả lời càng làm Vô Song trợn tròn mắt.

"Nàng là Tiên Âm Động đệ nhất thiên tài, có thể nói là Tiên Âm Động đệ nhất nhân ".

Một câu nói, càng làm Vô Song giật mình hơn nữa có cảm giác như nghe lầm.

Tiên Âm Động... cái danh từ này Vô Song đã lâu mới lại nghe thấy.

Tiên Âm Động vốn là do Cầm Đế sáng tạo ra, bên dưới Cầm Đế thu bốn đệ tử.

Trong bốn đệ tử lấy Tiên Âm cô cô đứng đầu, nhị đệ tử chính là đỉnh đỉnh đại danh Trần Viên Viên, tứ đệ tử là Lăng Phong tức Khẩn Na La của Thiên Long Giáo.Tất nhiên trong bốn người vẫn thiếu tam đệ tử của Tiên Âm Động, người tam đệ tử này cũng từng là một hộ pháp của Thiên Long Giáo, nàng mang danh Kiền Thác Bà nhưng mà tên của người này Vô Song thực sự không biết.

Vô Song chỉ biết Kiền Thác Bà qua lời người thứ ba, theo Mạc Ly cùng Khinh Huyền thì Kiền Thác Bà sau sự kiện Thiên Long Giáo thì đã rời khỏi Trung Nguyên, tiến về hải ngoại, tới Cao Ly bất quá đây cũng là một khoảng thời gian rất lâu rất lâu trước.

Về phần Tiên Âm cô cô cũng nói vị tam sư muội kia đi theo tiếng gọi tình yếu mà tới hải ngoại, Tiên Âm cô cô cũng không có tin tức gì. 

Lần gần nhất Kiền Thác Bà xuất hiện thật ra cũng có liên quan tới Vô Song, nàng từng đến Vong Ưu Thôn một lần, từng muốn giúp Khinh Huyền cùng Lăng Phong mang Vô Song về Thiên Long Giáo, đáng tiếc nàng thất bại.

Vấn đề quan trọng là...nếu Vô Song không nhớ sai Kiền Thác Bà gọi là Dư Hình Nhi.

Vô Song càng nghĩ càng loạn, Dư Hình Nhi là Kiền Thác Bà, Dư Hình Nhi đúng là ra hải ngoại, có người nói nàng ở Cao Câu Ly nhưng mà nàng di chuyển tới Phù Tang cũng là việc đơn giản vô cùng, Cao Câu Ly với Phù Tang đâu có cách xa nhau?.

Ấn tượng của Vô Song với Dư Hình Nhi thực sự rất nhạt, nhạt vô cùng bởi nàng từ đầu đến cuối chưa lộ mặt, chưa xuất thủ mà chỉ nói vài câu, nàng sau đó lại rời khỏi Trung Nguyên, từ đó đến nay không trở lại, chí ít là Mạc Ly lần trước nói với Vô Song như vậy.

Tiên Âm cô cô, Trần Viên Viên, Dư Hình Nhi, Lăng Phong, đấy là tứ đại đệ tử của Tiên Âm Động.

Vậy Lý Thương Hải từ đâu chui ra?, nàng sao tự nhiên lại là Tiên Âm Động đệ nhất nhân?.

Vô Song cũng tính là nửa người Tiên Âm Động, đối với vấn đề này không thể không quan tâm.

"Nhạc phụ đại nhân... thứ cho Vô Song hỏi một chút, người có thể nói rõ với Vô Song về vị Lý Thương Hải này không? ".

Hoàng Dược Sư lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Vô Song nhưng ngẫm nghĩ một chút vẫn nói.

"Nàng là đế vị, ở Phù Tang Quốc nàng có một thân phận đặc biệt, nàng là Nguyệt Chủ, một trong năm đế vị của Phù Tang Quốc cũng là một trong hai nhân vật đứng đầu Bái Nguyệt Giáo".

"Lão phu hồi trẻ vốn xuất thân Nam Hải Kiếm Phái, võ công thường thường nhưng dưới cơ duyên xảo hợp gặp được ân sư, ân sư không dạy cho lão phu võ công nhưng lại dạy cho lão phu cầm thuật bởi ân sư thấy được thiên phú của lão phu, ân sư của lão phu gọi là Phượng Huyền Cầm, được thế gian tôn xưng Cầm Đế ".

"Ân sư khi đó nói mình không thu nam đệ tử vì vậy lão phu chỉ có thể tính là ký danh đệ tử của ân sư, vào thời điểm đó bên cạnh ân sư có một đệ tử, nàng gọi là Lý Thương Hải, cũng có thể tính là sư tỷ lão phu ".

Vô Song thật sự rất muốn há hốc mồm may mà hắn vẫn nhịn được.

Vô Song từng cảm thấy khó hiểu về Tiên Âm Động, dù sao cũng là thế lực của Tiên Âm tiền bối, nữ đế duy nhất của Trung Nguyên, một thế lực như vậy nhưng bản chất Tiên Âm Động lại quá yếu, đấy là chưa kể Tiên Âm Động còn là nơi an nghỉ cuối cùng của Cầm Đế với Tiêu Dao Tử, ý nghĩa càng thêm trọng đại.

Trong tất cả các thế lực từng xuất hiện đế vị thì Tiên Âm Động chỉ sợ yếu nhất nhưng mà Tiên Âm Động lại có thứ quyền lực... khó lường vô cùng.

Tiên Âm Động có thể chiếm một vùng diện tích của Nga My Sơn, có thể mở động phủ ở Nga My Sơn.

Tiên Âm Động có quan hệ cực sâu với Tiêu Dao Phái thậm chí đến tận thời điểm này Tiên Âm Động vẫn cứ được lão đầu thủ hộ.

Tiên Âm Động không rõ vì vấn đề gì, không rõ nguyên nhân gì nhưng năm đó cô cô Tiên Âm của Vô Song từng mời được Kim Diện Phật – Miêu Nhân Phụng cùng Phi Thiên Hồ Ly – Hồ Bình động thủ.

Tiên Âm Động cơ hồ còn có nhân quả cực sâu với Hoàng Thường – Hoàng Thái Sư thậm chí Vô Song mơ hồ còn biết được Tiên Âm Động thật ra vẫn còn đang được Hoàng Thái Sư che chở. 

Ảnh hưởng của Tiên Âm Động cực kỳ rộng lớn nhưng thực lực của Tiên Âm Động lại không đủ nhưng mà lúc này Vô Song mới hiểu Tiên Âm Động còn ẩn dấu bí mật gì.

Tại thế giới này, bất cứ thế lực nào từng có sự xuất hiện của đế vị... đều là một cái hố sâu không thấy đáy, càng đi xuống càng có thể phát hiện ra nhiều việc, càng phát hiện ra nhiều bí mật.

Đương nhiên ngoài cái vấn đề này ra thì Vô Song còn phát hiện ra một việc, tại thế giới kia Vô Song từng đi qua Bái Nguyệt Giáo, ở đó chỉ có Nguyệt Tôn Giả – Thiên Vũ Chính Tắc, không hề có chức danh Nguyệt Chủ.

Theo lời nhạc phụ thì Lý Thương Hải hiện tại là Nguyệt Chủ của Bái Nguyệt Giáo, là một trong hai nhân vật đứng đầu Bái Nguyệt Giáo, cũng không khó để Vô Song đoán ra Bái Nguyệt Giáo lấy Nguyệt Tôn cùng Nguyệt Chủ xếp vào hai vị trí đầu, như vậy đây là một Bái Nguyệt Giáo hoàn toàn khác so với Bái Nguyệt Giáo mà Vô Song từng biết.

Ngoài điểm này ra, tại thế giới này Phù Tang Quốc có Ngũ Đế, ít nhấ là theo lời Hoàng Dược Sư nói vừa rồi là thế, vậy Phù Tang Quốc này cũng đã không phải là Phù Tang Quốc tại thế giới kia, chỉ sợ là một Phù Tang Quốc mới mà Vô Song hoàn toàn không biết 

Quyển 5 - Chương 25

Đêm về khuya, tiệc cũng đã tàn. 

Đêm về khuya, những cơn gió từ biển cả đen ngòm kia thổi đến mang theo cái cảm giác lành lạnh, mang theo sự sợ hãi của con người với biển cả vô tận.

Đêm về khuya, đêm nay có những người không ngủ được.

Đêm nay, Dương Quá không có cách nào chợp mắt, Dương Quá rốt cuộc vẫn không ngủ được mà rời khỏi giường.

Đối với một đứa trẻ như Dương Quá khi đối mặt với một nơi chưa hề nghe tới chút gì, khi phải đến một nơi hoàn toàn mới quả thật cảm thấy trong lòng không yên ổn.

Năm xưa, khi lần đầu tới Quách phủ thú thật Dương Quá không quen nhưng vẫn luôn có mong đợi, ai chẳng muốn có cuộc sống tốt hơn?, rốt cuộc thì sao?.

Khi lần đầu tiên tới Đào Hoa Đảo, Dương Quá cũng không quen nhưng vẫn luôn có mong đợi, một đứa trẻ tại thời đại này ai chẳng muốn học võ công, trở thành cao thủ tuyệt đỉnh?, rốt cuộc thì sao?.

Sáng mai, Dương Quá sẽ rời khỏi Đào Hoa Đảo mà tới Toàn Chân Giáo, tới một nơi hoàn toàn mới, thú thật Dương Quá rốt cuộc đã không có mong đợi, đối với Toàn Chân Giáo chỉ có sự mờ mịt thậm chí là kháng cự.

Hành lang vắng tanh không có bóng người, Dương Quá dừng lại ở một góc nơi cuối hành lang, ngồi trên thành gỗ, tựa lưng vào cọc gỗ phía sau mà nhìn về phía bầu trời đêm, so với những đứa trẻ khác thì Dương Quá trưởng thành hơn nhiều, Dương Quá là một đứa trẻ có cố sự, có tâm sự.

Dương Quá không ngủ được, Dương Quá đi ra ngoài hành lang có điều không phải không ai biết, ít nhất Quách Tĩnh biết, Vô Song biết.

Với thực lực của bọn họ việc phát hiện ra ngoài hành lang có người đi lại cũng không khó dù sao từ phòng ngủ tới khu vực hành lang chung cũng chẳng xa xôi gì, bất ngờ duy nhất là khi cả hai người đồng thời ra ngoài thì lại thấy lẫn nhau.

Quách Tĩnh thấy Vô Song mà Vô Song cũng thấy Quách Tĩnh, hai người nhìn lẫn nhau sau đó ánh mắt đều nhìn về phía Dương Quá.

"Quách Tĩnh đại ca, việc này nhường tiểu đệ đi thôi ".

Đối mặt với Quách Tĩnh, Vô Song nói ra câu này sau đó khẽ bước về phía Dương Quá để lại Quách Tĩnh mang theo vẻ mặt đăm chiêu.

Quách Tĩnh cảm thấy rất mất mát, Quách Tĩnh muốn trở thành phụ thân của Dương Quá, muốn thay Dương Khang cùng Mục Niệm Từ đến chiếu cố Dương Quá, bản thân Quách Tĩnh cũng thực sự coi Quách Tĩnh như con nhưng vì cái gì Quách Tĩnh vẫn không thể bước vào trái tim Dương Quá?, không thể được Dương Quá chấp nhận?, mỗi lần gặp Dương Quá bản thân Quách Tĩnh đều nhận ra giữa mình và Dương Quá có một tầng ngăn cách vô hình.

Vô Song rõ ràng mới gặp Dương Quá, hai người biết nhau chưa tới 3 ngày nhưng tại sao lại thân thiết với Dương Quá như vậy?.

Quách Tĩnh là hình tượng của một người cha nhưng không phải là một người cha hiền tử, Quách Tĩnh là một người cha cẩn trọng mà nghiêm khắc, một người cha khiến con cái cảm thấy hoàn toàn tin tưởng, cảm thấy an toàn, là cột trụ gia đình... nhưng không phải là bạn bè của con cái.

Quách Tĩnh coi Dương Quá như con nhưng Dương Quá lại không thể coi Quách Tĩnh như cha bởi Quách Tĩnh là người đến sau, trong lòng Dương Quá nếu nói về cha cũng chỉ có Tây Độc – Âu Dương Phong.

Dương Quá cũng không cần thêm một người cha còn Vô Song đương nhiên không giống cha của Dương Quá, Vô Song giống với một vị đại ca, một người chỉ lớn hơn Dương Quá vài tuổi, một người cùng thế hệ với Dương Quá, hai người đương nhiên dễ thân cận hơn nhiều.

Dương Quá cũng không biết đại ca cùng bá phụ tới, mãi đến khi Vô Song cũng đặt thân lên thành gỗ thì Dương Quá mới phát hiện ra, ánh mắt nhìn Vô Song sau đó lộ ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.

"Vô Song ca ca ".

Vô Song cười cười, thân mật mà hỏi.

"Ngày mai đi xa, là không ngủ được sao? ".

Thấy Vô Song quan tâm đến mình, Dương Quá lại cúi đầu xuống.
Trong lòng Dương Quá có một việc rất muốn hỏi Vô Song nhưng thủy chung không dám hỏi, nay lúc đêm tối thấy Vô Song lại thêm việc ngày mai phải rời khỏi Đào Hoa Đảo, rốt cuộc Dương Quá lấy hết dũng khí, hướng về phía Vô Song mà hỏi.

"Vô Song ca ca, đệ không muốn tới Toàn Chân Giáo, đệ có thể đi theo huynh được không? ".

Vô Song nghe Dương Quá nói vậy thì chỉ có thể thở dài, Vô Song tiếp theo phải tới Phù Tang lấy Thiên Vương Bảo Khố, đương nhiên chuyến đi này Vô Song cũng có thể tương đối nắm chắc nhưng sau đó thì sao?, sau đó chính là Tây Vực.

Tây Vực bách quốc đâu phải là nơi dễ chịu gì?, sau này Vô Song tới Tây Vực chỉ sợ còn bận hơn cả Quách Tĩnh nhiều lắm, dù sao Quách Tĩnh chỉ thủ một thành còn Vô Song có lẽ phải thủ một cái quốc gia, Vô Song cũng không nghĩ mình có thời gian chăm sóc Dương Quá, dạy dỗ Dương Quá.

Đương nhiên với việc tự thân dạy dỗ Dương Quá thì Vô Song nhất định phải làm còn phải làm đến mức triệt để.

"Dương Quá, đại ca không phải không muốn mang đệ theo nhưng mà chặng đường tiếp theo của đại ca sẽ rất dài rất dài, đến cả an nguy của đại ca còn không bảo đảm được thì sao đại ca có thể bảo đảm được cho đệ đây? ".

"Đại ca đến cả Dung nhi tỷ tỷ của đệ còn không thể mang theo, phải để nàng ở lại trên Đào Hoa Đảo, chặng đường tiếp theo của đại ca mang theo vô vàn sóng gió, đại ca đúng là không thể mang theo đệ ".

Dương Quá nghe vậy lại cúi đầu xuống, Dương Quá biết lời Vô Song đại ca nói rất đúng nhưng trong lòng thủy chung cảm thấy mất mát, thủy chung vẫn cứ ủ rũ không thôi.

Vô Song thấy biểu hiện của Dương Quá liền khẽ cười, ánh mắt như có như không đảo xung quanh, cũng không phát hiện ra Quách Tĩnh ở gần đây, cũng chẳng biết vị Quách đại hiệp đã đi đâu, thế là Vô Song một tay đưa ra đấm nhẹ vào ngực Dương Quá.

Một động tác này là Dương Quá mờ mịt ngửa đầu lên nhìn Vô Song, chỉ thấy Vô Song hướng về Dương Quá mà cười.

"Nam nhi ủ rũ như vậy thì còn ra thể thống gì?, bất quá nếu ta là đệ đại khái ta cũng sẽ ủ rũ, dù sao Toàn Chân Giáo không được, đi theo đại ca học nghệ tất nhiên vượt xa cái đám mũi trâu đó".

Dương Quá nghe vậy bỗng thấy tò mò, dù sao Dương Quá đối với Toàn Chân Giáo không hiểu gì cả, đối với nơi mình sắp tới sinh sống hoàn toàn mù mịt.

"Vô Song đại ca, Toàn Chân Giáo thực sự không được sao? ".

Vô Song đương nhiên gật đầu.
"Toàn Chân Giáo nhiều năm trước thì đại ca không dám nói bởi nơi này do một nhân vật cực kỳ đáng sợ sáng tạo ra, Trùng Dương Chân Nhân không phải hư danh tuy nhiên Toàn Chân Giáo hiện tại đã vào tuổi xế chiều, nếu không có gì đặc biệt xảy ra một mình đại ca cũng có thể diệt Toàn Chân Giáo ".

Dương Quá nghe vậy ánh mắt càng mở to nhìn Vô Song, hơn nữa trên mặt nhỏ còn hiện ra vẻ chán ghét, nếu Toàn Chân Giáo yếu như vậy thì đi theo làm gì?, ít nhất trong nội tâm của Dương Quá bắt đầu có sự kháng cự rất mãnh liệt với Toàn Chân Giáo.

Vô Song thấy vẻ mặt của Dương Quá nội tâm liền hài lòng, Toàn Chân Giáo đúng là không có điểm gì đáng cho Dương Quá phải yêu thích cả. 

"Cầm ".

Vô Song từ trong ngực lấy ra một cái nhẫn ngọc ném cho Dương Quá, Dương Quá nghe Vô Song nói mờ mịt đưa tay ra, khi thấy cái nhẫn ngọc được đặt lên tay mình thì Dương Quá không hiểu gì cả.

Cái nhẫn ngọc này là sao?, thật ra đây chỉ là trang sức Vô Song vơ bừa trên đường, đến cả việc nó là ngọc giả hay ngọc thật Vô Song cũng lười để ý m không có ý nghĩa đặc biệt gì nhưng trong miệng Vô Song thì thứ này sẽ biến thành tín vật.

"Đây là tín vật của đại ca với một vị bằng hữu, nàng họ Cơ hơn nữa thực lực phi thường mạnh, không phải đại ca nói ngoa nhưng đại ca hiện tại không thắng được nàng, Quách bá bá của đệ cũng không thắng được nàng ".

"Nàng lúc này cũng ở trên Chung Nam Sơn tu luyện, nếu đệ gặp nàng chỉ cần đưa ra vật này nàng nhất định sẽ chiếu cố đệ thậm chí thu đệ làm đệ tử cũng không có vấn đề gì ".

"Đại ca không ủng hộ đệ gia nhập Toàn Chân Giáo bởi đám người này cũng sẽ không dạy được cho đệ cái gì nhưng mà đại ca thủy chung không nói ra, cũng không đi khuyên đại bá của đệ bởi đại ca biết nàng ở Chung Nam Sơn, ý của đại ca chính là để đệ đi theo nàng, là đệ tử của nàng ".

Dương Quá há hốc mồm nhìn Vô Song, bàn tay nhỏ khẽ nắm chiếc nhẫn ngọc lại, ánh mắt chớp chớp.

"Vô Song đại ca, vị tỷ tỷ kia chẳng nhẽ mạnh như vậy, còn mạnh hơn đại ca? ".

Vô Song phì cười, lấy tay gõ vào trán Dương Quá.

"Sau này gọi nàng là sư phụ biết không, về phần mạnh hơn đại ca đương nhiên là đúng, đại ca hiện tại không đánh lại nàng ".

Trước khi gặp Vô Song thì Dương Quá cảm thấy người mạnh nhất thiên hạ chính là Quách bá bá, nay gặp mặt Vô Song thì Dương Quá liền điền Vô Song vào danh sách mạnh nhất thiên hạ giống như Quách Tĩnh, nào ngờ lúc này chính miệng nghe được "sư phụ tương lai" của mình còn mạnh hơn Vô Song ca ca, bản thân Dương Quá lập tức tò mò.

"Vô Song đại ca... đại ca nói sư phụ của đệ... nhưng mà làm sao để đệ nhận ra sư phụ? ".

Vô Song đối với câu hỏi của Dương Quá liền khẽ cười.

"Cái này rất khó nói nhưng mà chỉ cần đệ gặp mặt nàng vậy tất nhận ra nàng, không thể nhầm lẫn nàng với ai được ".

Thời điểm hiện tại Vô Song và Cơ Vô Song đều nhận ra bản thân Cơ Vô Song đột nhiên có được hai loại Tiên Thiên Thiến Phú mới là Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê.

Khi biết được thông tin này cả hai đều giật mình thậm chí cứ như đang mơ vậy, hai loại thiên phú song song tồn tại là khái niệm gì thì cả hai Vô Song không rõ lắm, nó sẽ mang lại cái gì thì hai người cũng không rõ nhưng mà hai người chỉ rõ một chuyện... chỉ cần là nam nhân nhìn thấy Cơ Vô Song chắc chắn nhận ra, không cách nào nhầm lẫn nàng với bất cứ ai.

Về phần thực lực của Cơ Vô Song?, cũng không phải Vô Song mèo khen mèo dài đuôi nhưng mà nàng hiện tại mạnh vô cùng.

Sau 7 ngày ở lại Dược Vương Cốc, sau 7 ngày tham ngộ con đường của Vũ Sư mà Tử La Lan vì Cơ Vô Song mở ra, nàng rốt cuộc hoàn thành thuế biến, sau khi hoàn thành thuế biến... thực lực của Cơ Vô Song thực sự rất khó mà nói.

Đêm nay, Vô Song rốt cuộc thành công đưa Dương Quá về phòng ngủ, thành công để tiểu Dương Quá đối với vị sư phụ tương lai kia mang theo muôn vạn chờ mong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau