CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 741 - Chương 745

Quyển 5 - Chương 16: Thần điêu khai cuộc.

Dương Chí chỉ còn cách Đào Hoa Đảo có hai ngày hải trình nhưng bắt buộc phải quay đầu trở về, chỉ riêng điểm này cũng đã đủ chứng minh sự kinh khủng của Đế Quốc Mông Cổ, khi làn gió phương Bắc một lần nữa thổi lên thiên hạ phong vân thì bất cứ ai cũng phải cẩn thận vạn phần, bất cứ ai cũng phải chuẩn bị cho một trận kinh thiên đại chiến mới.

Đế Quốc Mông Cổ thực sự rất mạnh, về mặt kinh tế nó không bằng Đại Thanh, về nhân khẩu cũng không bằng Đại Thanh nhưng bất cứ ai cũng nhìn ra nó có năng lực quân sự mạnh hơn Đại Thanh.

Diện tích đất của Đại Thanh lớn hơn Đế Quốc Mông Cổ nhiều, đồng nghĩa với việc nhất định phải chia quân ra từng khu vực mà thủ hộ, số lượng trọng địa mà Đại Thanh phải phân bố quân đội ra nhiều hơn Mông Cổ nhiều lắm.

Vấn đề thứ hai là kẻ thù, Đại Thanh giáp Tây Vực, giáp Bắc Cương, giáp Nam Lĩnh thậm chí giáp luôn Đông Hải, thân là Trung Nguyên Phúc Địa có thể nói là khu vực giàu có nhất thiên hạ nhưng nếu chiến tranh nổ ra thì Đại Thanh tuyệt đối thảm nhất.

Năm xưa vì ngăn cản Thiên Long Giáo có xu hướng thống nhất Tây Vực, ngăn cản Thiên Long Giáo xưng hùng từ trong trứng nước mà Đại Thanh gần như dốc hết sức lực, bất chấp việc còn chưa chân chính ổn định Trung Nguyên liền nhất định phải diệt Thiên Long Giáo.

Ngay cả như thế, ngay cả đã diệt Thiên Long Giáo thì Tây Vực Bách Quốc vẫn cứ là nỗi lo thường trực của Đại Thanh.

Ngoài Tây Vực ra thì đừng quên còn có Nam Phương, nơi mà Ngô Tam Quế như hổ đói rình mồi, một kẻ chỉ cần đợi chiến hỏa lan ra liền sẵn sàng đâm Đại Thanh một đao.

Hết Tây vực, hết Nam Phương thì còn có Nam Lĩnh cùng Đông Hải.

Nam Lĩnh là khu vực thần bí vô cùng, Đại Thanh gần như không quản Nam Lĩnh nhưng không có nghĩa là Nam Lĩnh không phải rắc rối chỉ là thời điểm hiện tại triều đình phương Bắc cùng Nam Lĩnh có thể coi là đồng minh.

Thật ra trong mắt Ngô Tam Quế thì hắn khó chịu nhất cũng chính là Nam Lĩnh bởi Nam Lĩnh tuyệt không yên bình hơn nữa Nam Lĩnh nằm ngay sát nam phương của Ngô Tam Quế tức là chỉ cần Ngô Tam Quế không cẩn thận liền gặp họa sát thân, chỉ cần Ngô Tam Quế sống chết với triều đình phương Bắc mà không đủ lực quản Nam Lĩnh, lúc đó mới là tai nạn.

Ngô Tam Quế kiềm chế phương bắc nhưng Nam Lĩnh lại đang kiềm chế Ngô Tam Quế, là một con dao sắc bén vô cùng ép cho Ngô Tam Quế không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đối với Đại Thanh tuy Nam Lĩnh là khu vực Thanh triều khó chạm đến nhất nhưng cũng là khu vực mà triều đình Đại Thanh cảm thấy an tâm nhất.

Khu vực cuối cùng là Đông Hải, Đông Hải thì không phải nói gì nữa, Đài Loan cùng Phù Tang vẫn luôn là nỗi lo của Đại Thanh, hai quốc gia trên biển này cũng chỉ đợi chiến hỏa lan ra tất hướng Đại Thanh đâm một đao, ai bảo bọn họ chiếm cứ Trung Nguyên giàu có nhất làm gì?.

Khác với Đại Thanh thì Mông Cổ an nhàn hơn nhiều, mối nguy hại lớn nhất của Mông Cổ là hai nước Liêu – Kim tuy nhiên Đại Kim hiện tại đã bị diệt trở thành một phần của Mông Cổ, Đại Liêu thì đã không xứng với một chữ "Đại", chỉ còn kéo dài hơi tàn không biết lúc nào sẽ bị diệt quốc.

Ngoại trừ hai mối nguy hại này ra thì không còn gì cả, sau lưng Mông Cổ là một dãy núi tuyết kéo dài vô tận, cứ như ranh giới ngăn cách lục địa với nhau vậy.

Ở phía Tây Mông Cổ là đại hoang mạc, là đại hoang mạc ngăn cách Bắc Cương với Tây Vực Bách Quốc, nếu không có đại mạc thì Mông Cổ có lẽ còn phải đề phòng Tây Vực nhưng mà có tường chắn thiên nhiên khủng khiếp như đại hoang mạc thì còn gì phải lo lắng?.

Bắc Cương đương nhiên cũng giáp biển bất quá từ Phù Tang cùng Đài Loan mà muốn đánh lên Mông Cổ thì cũng chẳng biết phải qua bao nhiêu ngày hải trình hơn nữa Mông Cổ cũng chẳng chú trọng hải nghiệp, càng không bận tâm đến hải chến, trừ khi Phù Tang cùng Đài Loan mang quân lên đại thảo nguyên thì may ra mới có tư cách gây khó khăn cho Mông Cổ, đương nhiên đây là việc không thể nào, ai dám mang quân lên đại thảo nguyên để đấu cùng kỵ binh Mông Cổ?.

Tổng hợp lại mà nói, Đế Quốc Mông Cổ chỉ cần một lực lương binh lực tương đối mỏng là có thể bảo đảm cho cả quốc gia an toàn sau đó dồn lực cho mặt trận Đại Thanh còn Đại Thanh thì không thể làm nổi, hai nước quyết chiến Đại Thanh chỉ có thể thủ chứ không thể công ngược lại Mông Cổ, vấn đề này khiến mỗi lần giao chiến Đại Thanh nhất định sẽ rơi xuống hạ phong.

Lần này Đế Quốc Mông Cổ sau gần nửa năm yên bình lại động binh sau đó phái sứ giả đến, là đợt sứ giả đầu tiên sau hơn 20 năm, là chiến hay là hòa, thế cuộc thiên hạ sẽ ra sao tất cả rất có khả năng nằm trong lần đi sứ này.

Bình thường sứ giả đều đến từ Lễ Bộ của triều đình Đại Thanh hoặc là Tế Tự nếu là của Đế Quốc Mông Cổ nhưng mà lần này Đế Quốc Mông Cổ cử tới một hoàng tử cùng hai vị vương tử đủ để hiểu chính Đế Quốc Mông Cổ cũng coi trọng việc này ra sao, đừng nói là Dương Chí hiện tại đang ở ngoài biển cấp tốc phải quay về mà cho dù Ngô Tam Quế ở nam phương nghe tin này còn chuẩn bị để nhi tử Ngô Ứng Hùng nhập kinh, vấn an hoàng thường.

_ _ _ __ _ __

Khi mà cả Đại Thanh bị tin tức từ phương bắc làm cho rung động thì đoàn sứ giả Mông Cổ đã đi từ Bắc Cương hướng về Bắc Địa, đại khái sau nửa ngày nữa sẽ tới Bắc Địa.

Toàn bộ các đại nhân vật của Thanh triều đều biết chính sứ lần này là con trai của Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân nhưng mà cũng không có mấy người thật sự hiểu, thật sự nghe danh tiếng của Hốt Tất Liệt mà kể cả có nghe thì cũng không mấy người gặp qua Hốt Tất Liệt.

Nếu gặp qua Hốt Tất Liệt thì suy nghĩ đầu tiên trong đầu là kẻ này béo, béo vô cùng.

Hốt Tất Liệt rất béo, phi thường béo, hắn cao khoảng 1m8, chiều cao cực kỳ lý tưởng nhưng mà nhìn vẫn cứ cảm thấy hắn cực béo, như vậy đủ hiểu trên người Hốt Tất Liệt có bao nhiêu mỡ.

Đoàn sứ giả có tổng cộng 17 chiếc xe ngựa lớn, mình Hốt Tất Liệt đã chiếm nguyên một chiếc xe ngựa tuy nhiên lúc này trong xe ngựa ngoài Hốt Tất Liệt ra còn có hai người.

Một người trạc tuổi trung niên, có lẽ cũng phải gần 50 còn một kẻ là thanh niên hơn 20 tuổi.

Trung niên nhân này là người rất nổi tiếng, bất cứ là ở Kim Dung hay tại chính thế giới này đều phi thường nổi tiếng, hắn gọi là Kim Luân Pháp Vương.

Nam tử trẻ tuổi là học trò của Kim Luân Pháp Vương hơn nữa cũng là một vị vương tử của Mông Cổ, hắn gọi Hoắc Đô – Vương Tử.

Hoắc Đô nhìn Hốt Tất Liệt nằm một đống trên giường lớn, sắc mặt không khỏi có chút khó chịu nhưng mà Hốt Tất Liệt là hoàng tử, Hoắc Đô đương nhiên không dám thất lễ, cho dù rất nhiều kẻ khó chịu với Hốt Tất Liệt, coi thường Hốt Tất Liệt nhưng chỉ dám suy nghĩ trong lòng, còn chưa có mấy người dám đứng trước mặt Hốt Tất Liệt mà khiển trách hắn, mà công khai hạ thấp hắn, dù sao Hốt Tất Liệt cũng là con trai của Đại Khả Hãn.

"Đại ca, sắp đến Bắc Địa , đệ cùng sư phụ phải rời đoàn đi trước, nay liền tới chào tạm biệt đại ca".

Hốt Tất Liệt nằm một đống trên giường lớn, hai tay béo mập cầm một bức tranh, ánh mắt nhìn vào bức tranh như si như mê.

"Biết rồi, lần sau rời đi luôn cũng được, không cần chào tạm biệt ".

Hoắc Đô nghe vậy nội tâm càng thêm không thích "phế vật " này nhưng mà chỉ có thể tiếp tục cười lấy lòng.

"Đại ca, đệ đệ lần này đi trước, đại ca tiến vào triều đình Thanh triều nhất định phải cho chúng biết uy phong của Đế Quốc Mông Cổ ta, nhất định phải cho đám suốt ngày một mồm nho gia đó sợ mất mật, biết thế nào là uy phong đế quốc ".Hốt Tất Liệt lúc này lười biếng liếc nhìn Hoắc Đô, rốt cuộc cũng không thèm động mà nói.

"Mang lời này ra nói với Ô Mã Nhi, bản hoàng chỉ quan tâm mỹ nữ, đồ ăn cùng giấc ngủ, còn lại bất quản ".

Hoắc Đô rốt cuộc cứng họng, biết chẳng thế nói thêm gì nữa dù sao Hoắc Đô cũng không phải kẻ ngu, hắn tất nhiên nhận ra ánh mắt của Hốt Tất Liệt nhìn mình ... Hốt Tất Liệt cảm thấy phiền vô cùng.

Lúc này ở bên cạnh Hoắc Đô, Kim Luân vốn im lặng rốt cuộc mới mở miệng.

"Đồ nhi, con rời đi chuẩn bị trước đi, lão sư có chút việc muốn nói với hoàng tử ".

Hoắc Đô nghe vậy hai mắt sáng lên, vội cúi đầu.

"Vâng thưa sư phụ, đồ nhi liền đi chuẩn bị ".

Hoắc Đô nói xong, thân hình rất nhanh di chuyển khỏi xe lớn, võ công của Hoắc Đô quả thật không tầm thường, chỉ sợ cũng phải ngang ngửa với Mộ Dung Yến Nhi.

Hoắc Đô xuống xe, sắc mặt liền đen lại, trong lòng không khởi chửi ầm lên.

"Con heo mập, phách lối cái gì vậy?, Đại Khả Hãn có một đứa con như ngươi thực sự quá mất mặt anh danh của Đại Khả Hãn ".

"Loại người như ngươi ăn rồi chờ chết, làm sao có thể hiểu chí lớn của bản vương?, bản vương liền không chấp nhặt con heo mập như ngươi ".

Hoắc Đô tự chửi hai câu trong lòng sau đó lại nghĩ tới sư phụ ở bên trong, tâm tình liền tốt hơn một chút.

Sư phụ hắn là Kim Luân Pháp Vương, địa vị tương đương với tể tướng Đại Thanh, dĩ nhiên nhiệm vụ của Kim Luân cùng hai vị tể tưởng Đại Thanh khác nhau rất nhiều.

Lời nói của Hoắc Đô không đủ để Hốt Tất Liệt nghe bất quá Kim Luân mở miệng tất có thể răn dạy Hốt Tất Liệt, nghĩ đến Hốt Tất Liệt bị sư phụ của mình "dạy dỗ" bản thân Hoắc Đô liền cảm thấy thoải mái không ít.

Hoắc Đô rời đi, hắn cũng không biết mọi cái hắn nghĩ đều sai lầm.

Lúc này Kim Luân nào giống với đang chuẩn bị "dạy dỗ " Hốt Tất Liệt, Kim Luân Pháp Vương nhìn chằm chằm vào Hốt Tất Liệt một lúc mà Hốt Tất Liệt nào thèm để ý, rốt cuộc Kim Luân không nhịn được mà hỏi.

"Là cái gì khiến người chú tâm như vậy? ".

Hốt Tất Liệt rốt cuộc liếc nhìn Kim Luân, hai ngón tay béo mập khẽ vận lức, bức tranh theo một cái búng tay của hắn bay thẳng tới vị trí Kim Luân.

Kim Luân cũng rất nhanh tiếp được bức tranh sau đó mở ra xem sau đó không khỏi nói.

"Rất đẹp, nàng là? ".Kim Luân là người tu hành, hắn đối với thất tình lục dục vốn không quá có hứng thú, để Kim Luân nói ra hai chữ "rất đẹp" thì nữ nhân trong tranh tuyệt đối có thể làm rung động toàn bộ nam tử trong thiên hạ.

Hốt Tất Liệt cười cười, ánh mắt mang theo một tia si mê.

"Nàng?, nàng là đế hậu tương lai ".

Kim Luân nhìn Hốt Tất Liệt mang theo vẻ sắc mị mị nằm đó, cũng không biết nói gì cho đúng.

Đứng đầu Đế Quốc Mông Cổ là Đại Khả Hãn nhưng cũng có thể gọi là Đại Đế, danh hiệu này bắt đầu được thay đổi từ khi Đại Kim bị diệt, bị sát nhập vào Mông Cổ.

Chủ nhân của Đế Quốc Mông Cổ sẽ tự gọi mình là Đế tức Đại Đế chứ không phải Hoàng Thượng như Trung Nguyên.

Đế Hậu của Mông Cổ cũng giống Hoàng Hậu của trung nguyên, là bậc mẫu nghi thiên hạ.

Kim Luân lại một lần nữa nhìn kỹ nữ tử trong tranh như muốn lưu dung mạo của người này lại, ít nhất sau này gặp còn biết đường mà không mạo phạm nàng, Kim Luân thực sự không nguyện ý đắc tội Hốt Tất Liệt chút nào.

Lại im lặng một lúc như muốn lưu giữ hình ảnh kia vào đầu, Kim Luân mới lại hỏi.

"Lần này Thích Đế đại nhân để ta tới Trung Nguyên vốn vì việc của Văn Thù Bồ Tát, không biết Đại La Nguyên Quân có ý kiến gì chăng? ".

Hốt Tất Liệt chẳng biết từ bao giờ đã lại cầm bức tranh kia mà ngắm mỹ nữ, hắn đối với câu hỏi của Kim Luân Pháp Vương gần như không phản ứng vậy, phải mấy giây sau mới lười biếng mà đáp.

"Phế vật như vậy thất bại là cái chắc, không chết cũng bị lột một lớp da có điều con đàn bà đó đến giờ vẫn chưa gửi tin gì về, đại khái là bị bắt ".

Kim Luân nghe vậy cảm thấy có lý, sau đó lại hỏi.

"Vậy theo Đại La Nguyên Quân, Văn Thù Bồ Tát thất bại trong tay Cửu Dương Thần Tăng hay chăng? ".

Hốt Tất Liệt nghĩ nghĩ một chút, lại nói.

"Con đàn bà đó tuy phế vật nhưng mà Thích Đế vì việc này cũng suy nghĩ thật lâu, theo lý mà nói kẻ gọi là Giác Viễn kia cũng không thể giải cục, có lẽ là đế vị của trung nguyên chen tay vào đi".

Kim Luân lại gật đầu, rất nhanh hỏi tiếp.

"Không biết là cao thủ đế vị nào của trung nguyên xuất thủ?, Đại La Nguyên Quân có thể cho bần tăng ý kiến được không? ".

Hốt Tất Liệt lười biếng nhếch miệng nhìn Kim Luân mà nói.

"Ngươi sợ? ".

Kim Luân gãi gãi đầu, rốt cuộc khẽ lắc.

"Đương nhiên không sợ ".

Kim Luân vừa trả lời xong đã thấy Hốt Tất Liệt phẩy phẩy cánh tay béo mập của mình, Hốt Tất Liệt đang muốn đuổi khách.

"Không sợ thì hỏi bản hoàng nhiều như vậy làm gì?, mục tiêu lần này của ngươi vốn là lấy Đế Tâm, lấy lại được Đế Tâm là đủ rồi, mấy cái khác càng ít nghĩ đến càng tốt ".

Kim Luân không rõ là ngốc hay giả ngốc nữa, nghe Hốt Tất Liệt nói vậy cảm thấy như được khai trí, vội chắp hai tay mà nói.

"Đa tạ Đại La Nguyên Quân giúp bần tăng giải đáp thắc mắc trong lòng, bần tăng xin phép cáo lui trước ".

Kim Luân rất nhanh rời đi, trong xe ngựa chỉ còn lại Hốt Tất Liệt cùng bức tranh mỹ nhân kia, ánh mắt lại đầy si mê nhìn nữ tử trong tranh, bàn tay béo mập của Hốt Tất Liệt nhẹ vuốt ve bức tranh như vuốt lên làn da mỹ nữ vậy.

"Chết tiệt, càng nhìn càng muốn chiếm lấy nàng, Kha Tư Lệ ... nàng đợi bản hoàng, sau khi xong truyện ở Thanh triều, bản hoàng nhất định trở lại đại mạc, nhất định biến nàng làm nữ nhân của bản hoàng ".

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 17: Họp gia đình (1)

"Tĩnh ca ca, chúng ta phải làm gì bây giờ?, chẳng nhẽ cứ để như vậy? ".

Từ trong một tòa trạch viện nằm ở rìa ngoài Đào Hoa Đảo, giọng nói của Quách phu nhân vang lên, lúc này hai người đang ngồi trong trạch viện mà hướng mắt nhìn ra ngoài.

Để đảm bảo không ai tiến vào trong nội đảo theo đúng lời của Hoàng Dược Sư, khi mà hai bên đều không thể tin tưởng lẫn nhau thì tốt nhất tụ về một chỗ, ít nhất có thể tự mình quan sát được đối phương.

Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân mang theo Quách Phù về bên trong trạch viện, đây chính là trạch viện mà đám người bọn họ sống, trạch viện hiện tại bao gồm gia đình Quách gia, đại Võ tiểu Võ, Kha Trấn Ác cùng Trình Anh.

Khi hai vợ chồng Quách gia hướng ra ngoài đương nhiên là vì nhìn Vô Song, bản thân Vô Song không đi vào trạch viện mà mang theo tiểu Dương Quá ở bên ngoài.

Từ vị trí của Quách Tĩnh rõ ràng có thê thấy Vô Song giống như đang dạy Dương Quá võ công, ánh mắt của Quách Tĩnh liền nhíu lại.

Vô Song thực lực siêu mạnh, đây là những gì chính Quách Tĩnh cũng phải nhận định, có cường giả bậc này dạy võ công cho Dương Quá thì gần như là một loại tạo hóa vậy tuy nhiên vì thế mà Quách Tĩnh cảm thấy thực sự lo lắng, trong mắt Quách Tĩnh bản thân Vô Song vẫn cứ là cao thủ của Đại Kim Quốc, nhắm đến Dương Quá dĩ nhiên là mang theo ý đồ xấu.

Biết thì biết thế, Quách Tĩnh đương nhiên muốn ngăn cản Dương Quá tiếp xúc với đối phương nhưng mà Quách Tĩnh cũng chẳng biết mở miệng kiểu gì, dù sao Quách Tĩnh hiểu mình chưa dạy một chiêu nửa thức nào cho Quá nhi chẳng nhẽ lại ngăn người khác dạy Quá nhi hay sao?, nếu Quách Tĩnh làm vậy sẽ mang theo tác dụng phụ rất lớn, sẽ khiến Dương Quá càng thêm bất mãn.

Quách Tĩnh hiểu rất nhiều việc chỉ là có nói ra hay không mà thôi, Quách Tĩnh cũng biết Dương Quá ở Quách gia thật sự chịu rất nhiều ủy khuất nhưng mà một bên là phu nhân một bên là Dương Quá bản thân Quách Tĩnh sao có thể chọn Dương Quá được đây?, sau sự kiện Kha Trấn Ác phát hiện ra Dương Quá học võ công của Âu Dương Phong thì Quách Tĩnh càng thêm bức thiết muốn mang Dương Quá ra ngoài.

"Dung nhi, ta cũng không nghĩ ra được cách gì, kẻ kia võ công cực cao, cho dù là ta cũng không làm gì được, nếu nhạc phụ đại nhân không giúp một tay thì trên đảo này không ai hàng phục được hắn, có lẽ phải đợi đại ca Dương Chí tới ".

Hoàng Dung nghe vậy lập tức nhăn hai hàng lông mày lại.

"Cũng không biết phụ thân lúc này nghĩ gì, dĩ nhiên lại bảo Anh muội đến nói yêu cầu vô lý như vậy, nữ tử tự xưng là Hoàng Dung kia chẳng nhẽ đối với phụ thân dùng thủ đoạn gì? ".

Quách phu nhân trong lòng thầm nghĩ tuy nhiên cũng không nghĩ ra cách gì để người khác có thể làm ảnh hưởng tới phụ thân mình, nếu Đông Tà dễ chịu ảnh hưởng như vậy đã chẳng phải Đông Tà, nàng biết phụ thân mình kiên định cùng cố chấp hơn bất cứ ai hết.

Quách phu nhân hiện tại cũng không có sáng kiến gì, cũng chỉ có thể để mặc Vô Song cùng tiểu Dương Quá làm gì thì làm, nàng hiện tại âm thầm quyết định đợi tới sáng mai nhất định phải đến thư phòng của phụ thân hỏi cho ra lẽ, nàng muốn biết phụ thân rốt cuộc tính toán cái gì?.

Ở phía ngược lại, Vô Song đương nhiên không quan tâm lắm tới cái nhìn của người khác, Vô Song đang suy nghĩ sau này sắp xếp cho Dương Quá như thế nào.

Rất hiển nhiên Vô Song khó mà có thể mang Dương Quá đi theo bên người mình cùng Hoàng Dung bởi sau chặng đường ở Đào Hoa Đảo thì Vô Song còn một chặng đường rất dài phải đi, Vô Song có thể tự tin bảo hộ Dung nhi nhưng khó lòng tự tin bảo hộ Dương Quá.

Một vấn đề khác là cơ duyên của Dương Quá, từ trước đến nay Vô Song luôn cho rằng cơ duyên lớn nhất của Dương Quá nằm ở Kiếm Mộ của Độc Cô Cầu Bại, là nơi Dương Quá bắt đầu lột xác, đây cũng là con đường thích hợp nhất với Dương Quá vì vậy Dương Quá nhất định phải trở về Trung Nguyên.

Dương Quá ở bên cạnh Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân gần như đã khiến đứa bé này bỏ lỡ rất nhiều thời gian, Vô Song cũng không muốn tiếp tục trì hoãn con đường võ đạo của Dương Quá.

Lúc này cũng như Hoàng Dung, Vô Song dạy cho Dương Quá phương pháp thổ nạp, vẫn cứ là Liệu Thương Thiên của Cửu Âm Chân Kinh nhưng mà trình độ võ học của Vô Song hơn xa Hoàng Dung, Vô Song có thể giúp Dương Quá hiểu ra rất nhiều chỗ.

Dương Quá thật ra được tiếp xúc với võ học từ rất sớm ít nhất là đứa bé này biết Cáp Mô Công được một đoạn thời gian khá lâu nhưng mà chỉ là tiếp xúc về mặt da lông chứ chưa ai giúp đỡ Dương Quá đi chuyên sâu vào trong con đường võ đạo.

Lúc trước Dương Quá nghe Hoàng Dung giảng dạy về Liệu Thương Thiên thì thích lắm, cứ như nghe tiếng trời vậy bởi đây là lần đầu tiên Dương Quá được phép tu tập nội lực một cách chính thức tuy nhiên bản thân Dương Quá cũng có rất nhiều chỗ không hiểu, rất nhiều chỗ muốn hỏi Hoàng Dung tỷ tỷ, đáng tiếc là tại thời điểm đó Quách bá bá xuất hiện khiến Dương Quá không thể lên tiếng.

Hiện tại một lần nữa tu luyện Liệu Thương Thiên, hơn nữa còn được tường tận giải thích từng phần không hiểu, từng khoảng tối trong đầu khiến đôi mắt của Dương Quá càng ngày càng sáng.

Lúc trước ở bên cạnh Hoàng Dung, Dương Quá dựa vào Liệu Thương Thiên mà tu luyện ra một tia nội lực mỏng manh nhưng hiện tại dưới sự dạy dỗ của Vô Song thì Dương Quá bắt đầu có thể đưa một tia nội lực kia di chuyển trong cơ thể, hoàn thành một chu thiên vận công.

Dương Quá rốt cuộc mở mắt ra,cả người cảm thấy thần than khí sáng, khuôn mặt đầy vẻ vui sướng mà nói.

"Đại ca ca, ta cảm thấy cả người đều thật tốt, cảm giác đau đớn cũng bớt đi nhiều rồi ".
Dương Quá nói xong lập tức đứng lên, bản thân khẽ nhún nhảy một hồi, quả thật những vết bầm tím trên người tuy chưa biến mất nhưng mà cũng không còn gây nên đau đớn như trước nữa, Dương Quá đã có thể chạy nhảy một cách tự nhiên.

Liệu Thương Thiên gần như là một trong những phần quan trọng nhất của Cửu Âm Chân Kinh, tuy tác dụng tu luyện của nó không cao nhưng mà khả năng điều trị thương thế thì luôn được Vô Song đánh giá vô cùng cao.

Vết thương của Dương Quá tuy nhiều nhưng chỉ là thương tổn ngoài da, bầm tím ngoài da đương nhiên không là gì so với Liệu Thương Thiên.

Vô Song nhìn Dương Quá vui vẻ, khẽ mỉm cười.

"Những thứ ta dảng cho đệ về Liệu Thương Thiên đã nhớ hết chưa? ".

Dương Quá nghe vậy lập tức gật đầu.

"Dung nhi tỷ tỷ nói một lần, đại ca lại nói kỹ càng một lần, đệ lúc này nhớ rõ mồn một ".

Vô Song đối với câu trả lời của Dương Quá mà hài lòng gật đầu sau đó lại nói.

"Trước là Liệu Thương Thiên, mỗi lần đệ bị thương liền vận dụng tâm pháp của nó cũng như cách vận khí của nó, bất kể là ngoại thương hay nội thương đều sẽ có tác dụng ".

"Tiếp theo nghe kỹ một chút, đại ca lại dạy đệ pháp môn tu luyện nội công chân chính ".

Vô Song học rất nhiều loại võ công tuy nhiên để tìm được một môn nội công phù hợp với Dương Quá thì đúng là không nhiều, bởi Dương Quá hiện tại không cần thần công tuyệt học mà cần đánh chắc căn cơ.

Thời gian Vô Song ở cùng Dương Quá cũng sẽ không dài, hai bên sớm muộn cũng chia tay nhau hơn nữa từ vấn đề nguyên tác thì Vô Song luôn cảm thấy Dương Quá thích hợp nhất là đi theo con đường luyện thể, lấy luyện thể làm chú trọng còn nội công cũng không cần một mực để ý, Dương Quá không cần thần công mà cần một môn nội công nhu hòa giúp đứa nhỏ này cải thiện căn cơ võ đạo, sau này liền lại tính đến việc đổi công pháp sau.

Trong tất cả các loại công pháp, Vô Song cũng chỉ nghĩ được đến Nhạn Hành Công của Toàn Chân Giáo,

Nhạn Hành Công là một loại pháp môn tu luyện của đạo gia, chủ yếu là về thổ nạp, bảo nó là nội công cũng không hoàn toàn đúng bởi nó thiên hướng về thân pháp nhiều hơn tuy nhiên phải biết môn Nhạn Hành Công này năm xưa cũng là thứ mà Mã Ngọc dạy cho Quách Tĩnh, chẳng phải ngẫu nhiên năm xưa Vô Hà Tử một mực yêu cầu Toàn Chân Giáo "nôn" ra Nhạn Hành Công cho Vô Song.

Pháp môn tu luyện của đạo gia, luôn lấy ổn trọng cùng an toàn làm đầu, lấy ra để Dương Quá rèn luyện căn cơ âu cũng là hợp tình hợp lý, chưa kể Nhạn Hành Công còn giúp bản thân Dương Quá nhẹ như chim nhạn trên trời, giúp Dương Quá bắt đầu tiếp xúc với khinh công cùng thân pháp, sau này có thể rút ngắn rất nhiều thời gian làm quen từ đầu.Dương Quá không hổ là một trong những nhân vật chính có tư chất đáng sợ nhất thế giới Kim Dung, chỉ qua nửa giờ đồng hồ bản thân Dương Quá dựa vào Nhạn Hành Công bắt đầu có thể làm đến trình độ giữ nhịp cho hơi thở, thậm chí bắt đầu vận được nội công, nếu Vô Song nhìn không lầm thì Dương Quá bắt đầu vận hành được 3 tiểu chu thiên, chỉ cần thêm vài ngày Dương Quá có lẽ thực sự có được lượng nội lực đầu tiên.

Có vài tia nội lực trong người làn da của Dương Quá bắt đầu nổi lên ánh hồng thay vì cảm giác xanh xao như trước, Vô Song hoàn toàn tin tưởng có lẽ khoảng nửa tháng nữa Dương Quá nhất định sẽ thành một mỹ nam tử mê chết không biết bao nhiêu người.

Dương Quá hiện tại nhìn chỉ như một thiếu niên xanh xao gầy gò thậm chí là có chút bệnh tật ốm yếu nhưng ngay cả thế từng nét trên khuôn mặt Dương Quá đều đã lộ ra ngoài, từng góc cạnh trên khuôn mặt đều là tiền đề cho một mỹ nam tử trong tương lai.

Lúc Vô Song đang nhìn Dương Quá bỗng có một âm thanh vang lên nơi chân trời, một khúc nhạc được tấu lên.

Không chỉ Vô Song mà cho dù vợ chồng Quách Tĩnh cũng nghe thấy âm thanh này rõ mồn một hơn nữa chắc chắn có thể nhận ra, đây là Bích Hải Triều Sinh Khúc của Đông Tà – Hoàng Dược Sư.

Tiếng sáo ngọc vang lên, sau đó không để mọi người đợi lâu, thân ảnh của Đông Tà rốt cuộc xuất hiện có điều lần này sau lưng Đông Tà rõ ràng có thêm hai nữ tử.

Khoảng thời gian Vô Song cùng Hoàng Dung lên Đào Hoa Đảo là gần giữa trưa, lúc này đã là chiều tà, rốt cuộc Hoàng Dược Sư một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt mọi người, dĩ nhiên hai nữ tử kia Vô Song đều nhận biết, một người là Dung nhi của hắn, một người là Mai Nhược Hoa.

Không nhìn thấy Nhược Hoa thì thôi, vừa thấy Vô Song đã giật mình bởi khí tức của nàng thay đổi nghiêng trời lệch đất, gần nửa ngày trước Nhược Hoa rõ ràng chỉ là đại tông sư ấy vậy mà hiện tại về mặt cảnh giới chỉ sợ không thua gì Kiều Phong, đương nhiên đây chỉ là mặt cảnh giới, chiến lực chân chính của Kiều Phong vẫn mạnh hơn Nhược Hoa nhiều.

Nhìn biến hóa nghiêng trời lệch đất của Nhược Hoa, Vô Song thật sự không biết nói gì cho tốt.

Không chỉ Vô Song im lặng mà hai vợ chồng Quách gia cũng nhìn nhau không biết nói gì, cả hai không nhận ra Mai Nhược Hoa nhưng sao không nhận ra Hoàng Dung?, vẫn là bộ quần áo đó, vẫn là thân ảnh đó, vẫn là cái mặt nạ kia thì sao có thể nhầm được?.

Hoàng Dung đi vào trong nội đảo nửa ngày, rõ ràng trước khi tiến vào ai cũng thấy nàng cùng Hoàng Dược Sư không quen nhau vậy mà hiện tại hai người tựa hộ cực kỳ thân cận.

Cũng chẳng cần để Vô Song lên tiếng trước, lúc này Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân cũng đã lướt ra ngoài, sau đó Quách phu nhân trực tiếp mở miệng.

"Phụ thân ... người? ".

Quách phu nhân nhìn thấy Hoàng Dung đi cùng Hoàng Dược Sư thì quả thật không biết nói gì cho phải, việc này nhất định phải để Hoàng Dược Sư đến giải thích.

Hoàng Dược Sư nhìn hai vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân rồi lại nhìn Vô Song đứng xa xa hơn một chút, rốt cuộc ông mỉm cười nói.

"Vào trong nhà rồi nói, đừng ngoài này còn thể thống gì? ".

Hoàng Dược Sư nói xong cũng tự mình đi về trạch viện, trạch viện ở ngoài rìa đảo đương nhiên cũng là của ông, trạch viện này vốn là để gia đình Quách gia tới sinh sống nhưng mà đều là do ách bộc xây dựng.

Hoàng Dược Sư cứ thế đi vào, Hoàng Dung cùng Nhược Hoa đều đi theo sau, Hoàng Dung khi đi qua Quách phu nhân còn khẽ gật đầu với nàng coi như chào hỏi, về phần Nhược Hoa ánh mắt rõ ràng dừng lại trên người Quách phu nhân lâu hơn nhiều, thú thật tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng Nhược Hoa vẫn khó mà quen được với cái hình ảnh trước mặt.

Thấy Hoàng Dược Sư dẫn người vào trong, hai vợ chồng Quách gia lại nhìn nhau, rốt cuộc cũng đi vào, đương nhiên Vô Song cũng sẽ không ở lại bên ngoài làm gì, lúc này cứ như... họp gia đình vậy.

_ _ _ _ __ _ _ _

P/S ; Thông báo với mọi người là hôm nay mình dọn nhà, bận cả ngày không có thời gian viết được,dọn nhà để chuẩn bị cho thứ 7 - chủ nhận thợ người ta đến lắp đặt thiết bị, nên mình cũng bị bận lắm.

Thông báo xin phép nghỉ lễ luôn, trong thời gian nghỉ lễ mỗi ngày mình sẽ up 1c, mùng 1/5 mình sẽ quay lại với mọi người.

Tạm biết các tình iuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu

Quyển 5 - Chương 18: Họp gia đình (2)

Khi toàn bộ 6 người ngồi với nhau trên một chiếc bàn, không khí đột nhiên có chút quái dị tuy nhiên một khi đã để Hoàng Dược Sư ra mặt thì tất cả mọi người đều đợi ông lên tiếng trước.

Hoàng Dược Sư nhìn tất cả mọi người xung quanh, sau đó ông hướng về phía Vô Song mà hỏi.

"Ngươi gọi là Vô Song? ".

Vô Song nghe nhạc phụ đại nhân hỏi đương nhiên trả lời.

"Vâng thưa tiền bối ".

Hoàng Dược Sư gật đầu, ở trước mặt mọi người ông lại nói.

"Có nguyện ý tháo mặt nạ ra không? ".

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy cũng không có cái gì là không được, dù sao đây cũng là chân diện mục của Vô Song chứ không phải khuôn mặt mà hắn hóa trang thành Đông Phương Bạch, sẽ không sợ lộ đuôi.

"Vãn bối đương nhiên nguyện ý ".

Trả lời Hoàng Dược Sư xong, Vô Song rốt cuộc tháo mặt nạ của mình ra, khi dung mạo Vô Song lộ ra ngoài thì cả Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân đều kinh ngạc, Vô Song thực sự quá trẻ, không biết có phải tu luyện bí thuật trú nhan nào không nhưng dung mạo thực sự trẻ đến dọa người.

Người vui vẻ nhất khi thấy dung mạo của Vô Song phải là Hoàng Dược Sư, ông từ miệng Hoàng Dung biết được Vô Song rất trẻ bất quá khi Vô Song thóa bỏ mặt nạ ra thì dung mạo còn trẻ hơn cả tưởng tượng của Hoàng Dược Sư, đương nhiên trẻ thôi thì chưa đủ mà là bởi dung mạo của Vô Song cũng xứng với ba chữ "mỹ nam tử".

Với một người thích cái đẹp như Hoàng Dược Sư, "con rể" có dung mạo như vậy đương nhiên là việc đáng mừng.

Vô Song bỏ mặt nạ ra, lúc này liền không còn phần việc của hắn, Hoàng Dược Sư cũng sẽ không bắt Hoàng Dung cùng Nhược Hoa bỏ mặt nạ, dù sao cũng quá doạn người, Hoàng Dược Sư sau khi thấy dung mạo của con rể thứ hai liền cảm thấy hài lòng hơn không ít, sau đó mới nói.

"Dung nhi, hôm nay phụ thân giới thiệu với con một người, nàng cũng gọi là Hoàng Dung ".

Quách phu nhân nhìn về phía Hoàng Dung, quả thật không biết nói gì nữa, nàng từ đầu đến giờ vẫn luôn cảm giác quái dị vô cùng, lại nhìn Hoàng Dung một mực đeo mặt nạ, Quách phu nhân không khỏi hỏi.

"Muội quả thật gọi là Hoàng Dung sao?, chúng ta đúng là trùng hợp, không biết Dung nhi muội muội có thể bỏ mặt nạ ra để giải đáp hiếu kỳ trong lòng tỷ tỷ đuyợc không? ".

Hoàng Dung nghe vậy liền khẽ cười, khác hẳn với cái vẻ lần đầu tiên gặp Quách phu nhân, nàng nhu thuận gật đầu.

"Dung nhi xin nghe tỷ tỷ ".

Nói rồi nàng thật sự bỏ mặt nạ ra, đương nhiên mọi thứ sau đó cũng không khó đoán cho lắm, đáp lại hành động của nàng là sự tĩnh lặng đến vô cùng, toàn bộ gian phòng bỗng trở nên yên ắng như tờ.

Không yên ắng đúng là không được bởi nhìn vào dung mạo của Hoàng Dung thì ai còn có thể nói cái gì?, ở đây trừ Hoàng Dược Sư cùng Vô Song đã sớm biết ra thì Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân gần như ngây người nhìn Hoàng Dung.

Chính bản thân Quách phu nhân còn có một loại cảm giác như nhìn thấy mình trong gương vậy, một phiên bản của mình tuổi 20.Về phần Quách Tĩnh càng không cần nói, dung mạo của Hoàng Dung là khuôn mặt mà Quách Tĩnh đánh chết cũng không quên, hai vợ chồng rốt cuộc một lần nữa lại nhìn nhau, đều có thể thấy được trong mắt đối phương đều hiện ra vẻ kinh ngạc thậm chí là có chút hoảng.

Nhìn trạng thái của hai vợ chồng Quách gia, Hoàng Dược Sư cũng chỉ có thể thở dài, bắt đầu vì con gái "kể chuyện xưa ".

"Không chỉ các ngươi mà cho dù lão phu lần đầu tiên thấy dung mạo của tiểu Hoàng Dung cũng sợ ngây người nhưng mà nghĩ lại thì cũng không có gì là quá bất ngờ cả ".

"Việc này phải kể từ rất nhiều năm trước, khi đó con còn chưa sinh ra, khi đó ta với mẫu thân của con mới nên duyên vợ chồng ".

"Tại thời điểm đó trên Đào Hoa Đảo cũng không phải chỉ có ta cùng mẫu thân con mà còn có ngoại công của con cùng với muội muội của mẫu thân con tức là tiểu di".

"Năm đó mẫu thân con ngoài 20 tuổi còn tiểu di chỉ mới lên 7, vẫn là một tiểu cô nương nhưng cho dù phụ thân nhìn vào cũng lập tức nghĩ tới dung mạo mẫu thân con, hai tỷ muội thực sự giống nhau vô cùng ".

"Tiểu di của con năm đó gọi là Phùng Mật ".

"Phùng Mật mới 7 tuổi đã thông minh hơn người, thiên tư không kém mẫu thân của con chỉ tiếc nàng trời sinh ốm yếu, chỉ sợ không sống quá được 20 tuổi, ngoại công của con năm đó vì nàng mà nghĩ hết cách, rốt cuộc không biết từ đâu nghe được tại Nam Lĩnh có một phương thức bí truyền có thể giúp Phùng Mật trừ hết ám bệnh ".

"Ngoại công của con liền mang theo Tiểu Di rời khỏi Đào Hoa Đảo tiến về Nam Lĩnh, từ đó đến nay đã gần 50 năm vẫn không có tin tức gì, phụ thân thậm chí đã nghĩ nhạc phụ cùng tiểu di có thể không còn trên đời ".

"Phụ thân thực sự không ngờ Phùng Mật có thể tai qua nạn khỏi, tiểu Dung nhi chính là con gái của Phùng Mật tức là con gái của tiểu di con ".

Quách phu nhân nghe Hoàng Dược Sư nói thì chỉ cảm thấy mơ mơ hồ hồ không cách nào xác định nhưng mà trừ câu chuyện mà phụ thân kể ra thì nàng cũng không nghĩ ra được câu chuyện thích hợp hơn để giải thích cho việc hai người có dung mạo hoàn toàn giống nhau.
Việc hai người có quan hệ máu mủ mang theo dung mạo giống hệt nhau tuy hiếm nhưng không phải không có, Quách phu nhân còn biết Ngọc Diện Tu La – Lý Thu Thủy cùng với cháu ngoại của nàng Mạn Đà Sơn Trang – Vương Ngữ Yên gần như giống hệt nhau.

Phải nói một chút về Vương Ngữ Yên, nàng ở thế giới này được gọi là Quỷ Tài Yên Nhiên, là một trong những thiên tài nổi tiếng nhất nam phương, chính Hoàng Dung cũng đã có vài lần gặp mặt, về việc tại sao Vương Ngữ Yên có dung mạo giống hệt Ngọc Diện Tu La – Lý Thu Thủy thì cũng chẳng phải việc quá thần bí gì dù sao Vương Ngữ Yên giống hệt mẫu thân nàng lúc trẻ, mẫu thân nàng thì lại nổi tiếng giống hệt "bà ngoại " của nàng, cái việc này trên giang hồ rất nhiều người biết, rất nhiều người có thể chứng thực, họ Lý trong giang hồ cũng dần trở thành một việc kỳ hoa.

Thông minh như Quách phu nhân, rốt cuộc cũng không tìm ra được lỗ hổng nào trong câu chuyện kia bởi đó là một câu chuyện không ai có thể chứng minh nổi. 

Đành rằng Hoàng Dung chưa nghe về tiểu di bao giờ, càng chưa nghe về ngoại công nhưng chưa nghe không có nghĩa là hai người không thể tồn tại, chính phụ thân nàng còn nói từ rất lâu trước ngoại công mang tiểu di tới Nam Lĩnh xin thuốc, chính phụ thân còn không có tin tức gì về hai người, nghĩ hai người sớm không còn trên thế gian, từ đó không kể với nàng là hết sức bình thường.

Nam Lĩnh là một nơi rừng thiêng nước độc, là một nơi tách rời hoàn toàn với võ lâm Trung Nguyên hơn nữa cũng không thuộc về người Hán lại càng không thân thiện với người Hán như người Miêu, muốn lấy được thông tin từ Nam Lĩnh khó vô cùng.

Quách phu nhân cho dù tự tin mình biết rất nhiều việc nhưng mà với Nam Lĩnh thì nàng không quá chắc chắn, nàng chỉ biết Nam Lĩnh giống với tổ hợp của Mông Cổ cùng Tây Vực với nhau vậy.

Nam Lĩnh do tộc người Bách Việt làm chủ, tộc người Bách Việt bao gồm rất nhiều bộ lạc Việt khác nhau, bọn họ không phải dạng quốc gia mà là dạng các đại bộ tộc đứng đầu là tù trưởng giống như Mông Cổ trước đây, vì việc bọn họ có rất nhiều bộ tộc cùng đại bộ tộc khiến bản thân Nam Lĩnh loạn không khác gì Tây Vực bất quá bọn họ chung quy là cộng đồng người Bách Việt với nhau, chiến loạn xảy ra ít hơn Tây Vực nhiều.

Đương nhiên nếu có thế lực nơi khác muốn tấn công Bách Việt thì các bộ lạc người Việt hoàn toàn trở nên đồng lòng với nhau, cùng đánh đuổi kẻ thù chung, cái này cũng là tính chất đặc thù của Tây Vực.

Quách phu nhân từng đọc trong điển tịch cổ, gần ngàn năm trước Nam Lĩnh cũng từng bị Trung Nguyên chiếm đóng, khi đó vẫn còn là thời nhà Hán hưng thịnh, sau khi nhà Hán suy tàn thì Nam Lĩnh hoàn toàn thoát khỏi sự kiềm chế của Trung Nguyên, gần như mỗi triều đại tiếp theo của Trung Nguyên đều từng thủ nô dịch Nam Lĩnh một lần, thành công đương nhiên có về phần thất bại lại càng nhiều.

Người Nam Lĩnh có tinh thần bài ngoại cực mạnh, giống hệt người Hán vậy, mỗi lần người Hán thành công chiếm được Nam Lĩnh thì không bao lâu liền bị đánh bật ra ngoài, nhanh thì 3 năm, lâu thì 10 năm.

Gần nhất trong lịch sử vào thời đại nhà Minh cực thịnh từng có lần tấn công Nam Lĩnh, thành công chiếm đóng Nam Lĩnh tuy nhiên tại Nam Lĩnh thời kỳ đó có một vị tộc trưởng cực tài ba, quân đội người này gọi là Lam Sơn Quân, cho dù đối mặt với thời điểm cực thịnh của Minh Triều thì Lam Sơn Quân rốt cuộc vẫn dành chiến thắng, thành công đuổi nhà Minh ra khỏi Nam Lĩnh, theo sách sử thì đây là một cuộc chiến kéo dài 10 năm, thậm chí sau trận chiến này còn khiến nhà Minh nguyên khí đại thương, bắt đầu mở ra những dấu hiệu suy tàn đầu tiên.

Đến giai đoạn cuối thời nhà Minh cho đến tận hiện nay, triều đình cũng đã quyết định buông tay với Nam Lĩnh, ít nhất vài chục năm qua cũng không có chiều hướng muốn công chiếm vùng đất này.

Đây là tất cả những gì Quách phu nhân biết về Nam Lĩnh, một nơi như vậy không có thông tin gì truyền ra cũng là hết sức bình thường, nếu không có chiến tranh nổ ra giữa người Hán cùng người Bách Việt được sách sử ghi lại thì Quách phu nhân thậm chí còn không hiểu gì về Nam Lĩnh.

Rốt cuộc nghĩ thông suốt một vài việc, Quách phu nhân nhìn Hoàng Dung, không khỏi hỏi.

"Dung Nhi muội muội... không biết ngoại công của mẫu thân của muội hiện giờ nơi đâu? ".

Hoàng Dung nghe Quách phu nhân hỏi, đương nhiên cũng đã chuẩn bị sẵn, nàng thậm chí còn làm ra mặt hoài cổ, mang theo nỗi buồn man mác.

"Muội khi sinh ra thì ngoại công đã không còn trên đời từ rất lâu rồi, phụ thân muội là ai muội cũng không biết, chỉ biết muội theo họ phụ thân là họ Hoàng, về phần mẫu thân khoảng 3 năm trước cũng đã rời muội mà đi ".

Đến đây, mọi đầu mối đương nhiên đoạn tuyệt, chẳng nhẽ còn bắt Quách phu nhân đến tận Nam Lĩnh đi xác minh?, cho dù có đi xác minh thì xác minh kiểu gì?.

Thân phận của Dung nhi rốt cuộc cũng được định ra, một cái thân phận mà không ai có thể xác minh.

Quyển 5 - Chương 19: Con rể cùng nhạc phụ (1)

Câu chuyện mà Hoàng Dược Sư kể với vợ chồng Quách gia dĩ nhiên là câu chuyện mà Hoàng Dung cùng Vô Song chuẩn bị sẵn sau đó chính Hoàng Dung lại đi bàn bạc với Hoàng Dược Sư, sau một hồi cân đo đong đếm rốt cuộc có thể mang ra kể trước mặt Quách phu nhân.

Nếu Hoàng Dung là con gái của tiểu di Quách phu nhân đương nhiên cũng có thể coi là muội muội của nàng, lúc này Quách phu nhân nhìn Hoàng Dung tuy vẫn không có quá nhiều thiện cảm nhưng đã thuận mắt hơn nhiều.

Quách phu nhân sau khi biết thân phận của Hoàng Dung đồng thời "tạm" chấp nhận câu chuyện của phụ thân, nàng hướng về phía Mai Nhược Hoa từ đầu đến cuối vẫn ngồi im kia mà hỏi.

"Phụ thân, chuyện của tiểu Dung nhi thì con đã biết, về phần nàng là? ".

Đã ngồi trong phòng này liền có quan hệ mật thiết tới Đào Hoa Đảo, Quách phu nhân không cần Hoàng Dược Sư giải thích thì cũng biết Vô Song cùng Hoàng Dung là một đôi, Hoàng Dung đã được hợp pháp hóa trở thành người Đào Hoa Đảo thì nàng cũng không có ý kiến về việc Vô Song ngồi đây nhưng mà Nhược Hoa là ai?.

Nghe Quách phu nhân hỏi, Hoàng Dược Sư thản nhiên đáp.

"Nàng là đệ tử của tiểu di con cũng là sư tỷ của tiểu Dung nhi, nàng một đời cũng không còn thân nhân nào khác, vi phu quyết định để nàng ở trên Đào Hoa Đảo đồng thời thu nhận nàng làm đệ tử, nàng họ Mai, tên Nhược Hoa ".

Mai Nhược Hoa là cái tên không phải ai cũng biết ít nhất Quách phu nhân không biết, trong mắt nàng thế gian chỉ có Mai Siêu Phong vì vậy cũng không còn ý kiến gì nữa, việc phụ thân thu nhận thêm đệ tử thì nàng không có quyền can thiệp.

"Gặp qua Nhược Hoa cô nương ".

Quách phu nhân rốt cuộc hướng về phía Nhược Hoa mà gật đầu có điều chính Nhược Hoa hiện tại thì lại không biết xưng hô Quách phu nhân là gì, theo lý thuyết đương nhiên phải gọi nàng là tỷ tỷ nhưng mà nàng không mở miệng được.

Quách phu nhân gật đầu với nàng một lúc thì Nhược Hoa rốt cuộc mới luống cuống mà nói.

"Gặp qua Quách phu nhân ".

Lại hướng về phía Quách Tĩnh ngồi đó, Nhược Hoa nghĩ nghĩ một chút, lại cúi đầu.

"Gặp qua Quách đại hiệp ".

Bản thân Nhược Hoa hiện tại cảm thấy tương đối may mắn bởi Hoàng Dung muội muội không lấy Quách Tĩnh, dù sao Quách Tĩnh cũng là kẻ thù giết trượng phu của nàng, nếu Hoàng Dung cưới Quách Tĩnh thì chính nàng cũng cảm thấy khó nói, không biết phải đối mặt với Quách Tĩnh thế nào cho phải.

Bây giờ thì tốt rồi, nàng hoàn toàn có thể dùng thái độ lãnh đạm với Quác Tĩnh, nể mặt một "Hoàng Dung khác" ở thế giới này nàng cũng không tính toán việc năm xưa với Quách Tĩnh nhưng cũng không cần thiết phải lại gần hay tay bắt mặt mừng với hắn.

Quách Tĩnh ở đối diện không hiểu Nhược Hoa đang nghĩ gì, cũng lập tức trả lời.

"Gặp qua Nhược Hoa cô nương "

"Gặp qua ... Dung nhi muội muội ".

Nói ra hai chữ "Dung nhi" chính Quách Tĩnh còn cảm giác ngượng mồm, hắn rất nhanh phải chuyển mục tiêu sang phía Vô Song, căn bản không dám nhìn nhiều Hoàng Dung.

"Ta phải gọi ngươi là muội phu sao? ".

Câu nói này là Quách Tĩnh hướng về Vô Song.

Vô Song nghe vậy nhìn nhìn Quách Tĩnh một lúc rồi đáp.

"Ta so với huynh nhỏ tuổi hơn, Quách huynh cứ gọi ta là đệ được rồi ".Vô Song đúng là không muốn xưng hô muội phu gì gì đó, dù sao thoạt nghe cũng cảm thấy rất phiền phức.

Quách Tĩnh gật đầu với Vô Song, đối với người như Quách Tĩnh thì Vô Song hiện tại cũng coi như người một nhà hoặc ít nhất cũng đã là người quen biết vì vậy Quách Tĩnh không khỏi hỏi tiếp.

"Vậy được rồi, Vo Song huynh đệ ... nghe nhạc phụ nói tiểu di ở Nam Lĩnh, vậy chẳng nhẽ Vô Song huynh đệ cũng xuất thân Nam Lĩnh? ".

Quách Tĩnh càng nói càng cảm thấy đúng, dù sao võ công của Vô Song rất dị biệt, không hề giống với võ công Trung Nguyên hơn nữa Vô Song võ công đã rơi vào hàng tuyệt đỉnh lại như từ dưới đất chui lên, một chút thông tin cũng không có vậy tất nhiên là cao thủ vực ngoại.

Ban đầu Quách Tĩnh nghĩ Vô Song là người Đại Kim nhưng hiện tại liền nghĩ Vô Song xuất thân Nam Lĩnh, dù sao nếu là Đại Kim cao thủ thì khó mà trẻ như vậy được hơn nữa năm đó cao thủ Đại kim gần như toàn bộ ra hết không giữ lại một người nào, nên nhớ khi đó là trận chiến vệ quốc, an nguy đến sinh tử tồn vong của Đại Kim, cao thủ trong quốc gia sao có thể không xuất hiện?.

Một trận chiến đó Quách Tĩnh có thể nói là rõ vô cùng bởi năm đó Quách Tĩnh vẫn coi là người Mông Cổ, Quách Tĩnh tuy không đủ tư cách tham gia trận quốc chiến năm xưa nhưng vì Quách Tĩnh cực kỳ thân quen với Hoa Tranh thêm vào sư phụ Triết Biệt vì vậy tình hình chung quy vẫn nắm được, cao thủ Đại Kim cùng cao thủ Mông Cổ toàn bộ đều xuất ra chém giết lẫn nhau, rốt cuộc theo sự thất bại của võ lâm Kim Quốc thì Đại Kim cũng bị Mông Cổ tuyệt diệt, trở thành một phần của Đế Quốc Mông Cổ.

Câu hỏi của Quách Tĩnh cơ hồ cũng được Vô Song chuẩn bí sẵn, hắn thản nhiên gật đầu.

"Đệ đúng là xuất thân Nam Lĩnh nhưng cũng không thể coi là người Nam Lĩnh, chung quy một đời đi qua nhiều nơi, thấy nhiều việc, từ nhỏ đã rời đi Nam Lĩnh, những ký ức của đệ về Nam Lĩnh cũng không nhiều lắm ".

Quách Tĩnh nghe vậy hơi nhíu mày nhưng chính vì câu trả lời của Vô Song lại khiến Quách Tĩnh cảm giác Vô Song đang nói thật lòng, Quách Tĩnh cũng nguyện ý tin tưởng, thế rồi Quách Tĩnh hỏi tiếp.

"Vô Song huynh đệ, lúc trước trong võ công của ngươi ta nhận ra một môn tuyệt học của Đại Thanh ta, môn võ học kia... ".

Quách Tĩnh nói đến đây liền phát hiện ra mình lại càng khó mở miệng được.

Người luyện Quỳ Hoa Bảo Điển rõ ràng không thể là nam nhân, không thể là nam nhân... thì sao có thể ... làm chuyện đó với tiểu sư muội đây?, hơn nữa chính Quách Tĩnh cũng không biết mở miệng thế nào khi có mặt Hoàng Dược Sư, có mặt nhạc phụ đại nhân.

Nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Quách Tĩnh, cả Vô Song cùng Hoàng Dung đều hiểu ý cười cười, đương nhiên Vô Song cũng không vì Quách Tĩnh giải thích cái gì, Quách Tĩnh không nói ra là tốt nhất.
Ở một bên, Hoàng Dược Sư cũng cảm thấy tò mò với vấn đề Quách Tĩnh đang định nói, tuy nhiên Hoàng Dược Sư lúc này cũng hiểu Quách Tĩnh gặp chuyện khó nói, không khí trong phòng liền không đúng, ông liền nghĩ ra một kế.

"Hôm nay tiểu Dung nhi lên Đào Hoa Đảo vậy dĩ nhiên là chuyện vui, là chuyện vui vậy không bằng mở một bữa tiệc nhỏ? "

Hoàng Dược Sư lâu lắm mới vui như hôm nay hơn nữa tính cách của Hoàng Dược Sư thì cũng không giống với người thường, hôm nay có đến hai cô con gái của ông ở đây, có đến hai Dung nhi, ông liền muốn xem hai Dung nhi cùng nhau phối hợp làm một bữa tiệc lớn thì sẽ xảy ra việc gì.

Cả Quách phu nhân cùng Hoàng Dung tuy không quá hiểu ẩn ý trong lòng Hoàng Dược Sư nhưng đều có thể nhận ra phụ thân lúc này đang vui vẻ, hai nàng bất giác nhìn nhau sau đó khóe miệng Hoàng Dung hơi cong lên.

"Dung nhi nghe lời người, bữa tiệc này liền để Dung nhi xuống bếp thực hiện ".

Hoàng Dung dứt lời, nàng ôn nhu đứng lên gật đầu với mọi người sau đó chậm rãi quay lưng đi ra ngoài.

Nàng vừa đứng lên, chưa ra khỏi phòng thì Quách phu nhân ở một bên cũng mỉm cười đứng lên.

"Dung nhi muội muội, để tỷ giúp đỡ muội ".

Hai tỷ muội nhìn nhau, trong mắt đều có ý cười, hiểu ý lẫn nhau mà đi ra ngoài.

Quách phu nhân đương nhiên không ngại xuống bếp hơn nữa nàng rất muốn thử xem trù nghệ của vị tiểu Hoàng Dung kia thế nào.

Một vấn đề quan trọng nữa, Quách phu nhân thật sự rất muốn gặp riêng Hoàng Dung để hỏi nàng vì cái gì học được Đả Cẩu Bổng Pháp?.

Hai nữ tử rời khỏi phòng, Hoàng Dược Sư lúc này cũng hứng thú nhìn Vô Song, ông nói tiếp.

"Vô Song, ngươi ra ngoài với lão phu một chút, lão phu cũng muốn hỏi ngươi vài việc ".

Thú thật ngày hôm nay, Hoàng Dược Sư có hứng nhất là Vô Song.

Theo câu chuyện mà Dung nhi nói với ông, Vô Song cũng không phải là người thế giới này.

Một cao thủ cấp bậc chuẩn đế ở thế giới khác đi tới thế giới này vậy có thể mang theo bao nhiêu thông tin?, bao nhiêu tin tức?.

Hoàng Dược Sư rất hứng thú muốn biết thế giới kia mang hình dạng gì, võ học thế giới kia sẽ ra sao, đặc biệt nhất cái gọi là ma vật kia rốt cuộc là thứ gì?, là thứ gì mà có thể hủy đi một thế giới?.

Hoàng Dược Sư đã lên tiếng, Quách Tĩnh cũng sẽ không nói gì, về phần Vô Song càng không nói gì, lời của nhạc phụ sao có thể không nghe?.

Đương nhiên cũng giống như Hoàng Dược Sư, Vô Song ... cũng muốn hỏi người vài chuyện, Vô Song đến tận bây giờ vẫn cảm thấy Hoa Sơn Luận Kiếm lần đầu năm đó mang theo huyền cơ rất lớn, mang theo rất nhiều thứ mà thế nhân không biết.

Ngay tại thời điểm ở thế giới kia, Vô Song đã biết ngũ bá tại Hoa Sơn năm đó tuyệt không phải bình thường, tuyệt không phải vấn đề đơn giản chỉ là Vô Song khi đó cũng không biết hỏi ai, không thể hỏi ai.

Hiện tại một lần nữa gặp lại "nhạc phụ đại nhân", Vô Song không thể không thử hỏi vấn đề này, đương nhiên nếu Hoàng Dược Sư không nói... Vô Song cũng không biết làm gì, Vô Song có cảm giác việc này có liên hệ rất lớn tới một vị đại nhân vật của Đại Thanh.

Hoàng Thường - Hoàng Thái Sư vẫn luôn là một tồn tại thần bí và mang đầy tính cấm kỵ tại thế giới này, một nhân vật chưa từng tồn tại trước mặt Vô Song nhưng sự hiện diện lại bao trùm cả Trung Nguyên, một nhân vật... kinh khủng vô cùng.

Quyển 5 - Chương 20: Con rể cùng nhạc phụ (2)

Đây không phải là lần đầu tiên Vô Song đến Đào Hoa Đảo vì vậy di chuyển theo Hoàng Dược Sư cũng không tính là khó, bản thân Hoàng Dược Sư muốn nói chuyện riêng với Vô Song nên ông hướng thẳng về phía nội đảo, xuyên qua Đào Hoa Trận.

Hoàng Dược Sư cũng không giúp Vô Song vượt Đào Hoa Trận bởi ông muốn thử Vô Song một chút, xem có đúng như những lời Hoàng Dung kể về thế giới kia hay không.

Đào Hoa Trận là một trận pháp rất đặc biệt, cho dù là Vô Song nhanh hơn Hoàng Dược Sư, cho dù Vô Song chằm chằm di chuyển theo Hoàng Dược Sư nhưng chỉ cần không nắm được phương vị thì kiểu gì cũng đi lạc, kiểu gì cũng đánh mất thân ảnh Hoàng Dược Sư, trừ khi vị nhạc phụ này tận tình dẫn đường cùng giải thích trận pháp cho Vô Song.

Dĩ nhiên đấy là Vô Song tại thời điểm đầu tiên lên Đào Hoa Đảo còn Vô Song hiện tại đã khác, Đào Hoa Trận của hai thế giới không khác gì nhau, Vô Song cũng không gặp bắt cứ khó khăn gì.

Cũng không rõ có phải trùng hợp hay cố tình mà Hoàng Dược Sư dĩ nhiên lại đưa Vô Song tới Đạn Chỉ Phong.

Hoàng Dược Sư cùng Vô Song cơ hồ một trước một sau đồng thời chạm tới Đạn Chỉ Phong, lúc này Hoàng Dược Sư mới dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Vô Song.

"Khinh công của ngươi thực sự rất cao, còn cao minh hơn cả lão phu ".

Vô Song nghe vậy vội nói.

"Là nhạc phụ quá khen rồi ".

Lúc trước có mặt Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân thì Vô Song không dám xưng hô như vậy nhưng hiện tại cũng chỉ có hai người bọn họ, Vô Song đương nhiên có thể xưng hô.

Thấy Vô Song gọi mình là nhạc phụ, Hoàng Dược Sư có chút không quen nhưng rất nhanh cũng không coi là chuyện gì to tát, Hoàng Dược Sư đứng đó nhìn Vô Song từ trên xuống dưới rồi nói.

"Đi, theo lão phu tới đình viện ".

Hoàng Dược Sư đi trước, Vô Song theo sau, hai người chậm rãi tới đình viện đá trên Đạn Chỉ Phong.

Ngồi ở trên đình viện Đạn Chỉ Phong gần như có thể nhìn thấy toàn bộ Đào Hoa Đảo bên dưới, tầm mắt phi thường rộng hơn nữa ở trên Đạn Chỉ Phong nhìn xuống thì ra Đào Hoa Đảo, dõi mắt ra xa là đông hải rộng lớn vô bờ, như vậy liền mang theo một loại ý vị khác.

Hoàng Dược Sư ngồi xuống, ông rất nhanh liền bắt đầu chủ đề với Vô Song.

"Ta nghe nói ngươi cùng Dung nhi đến từ một thế giới? ".

Vô Song và Hoàng Dung đã bàn tốt việc này, cũng không có gì bất ngờ Vô Song liền đáp.

"Vâng thưa nhạc phụ, con và Dung nhi cùng đến từ một thế giới ".

Hoàng Dược Sư gật đầu, mang theo vài phần hứng thú mà hỏi.

"Vậy lão phu ở thế giới kia võ công ra sao? ".

Câu hỏi này cũng không có ý gì, đơn giản chỉ là Hoàng Dược Sư tò mò.

"Nhạc phụ tại thế giới kia thực lực cơ hồ cũng ngang ngửa người của hai mươi năm trước, thực lực của người có lẽ nằm giữa ngũ tuyệt trung kỳ cùng ngũ tuyệt hậu kỳ ".Hoàng Dược Sư nghe vậy cũng không cảm thấy bất ngờ dù sao ông cũng hiểu hai thế giới có khác biệt về thời gian, ở thế giới này Dung nhi của ông đã gần 40 còn ở thế giới kia Dung nhi của công còn chưa tới 20, hai bên chênh nhau hơn 20 năm, đây là một quãng thời gian dài vô cùng.

Hoàng Dược Sư lại mang theo tò mò mà nói.

"Ở thế giới của ngươi, không biết có Đại Mông Đế Quốc? ".

Hoàng Dược Sư ở Đào Hoa Đảo, cho dù Đại Thanh bị diệt thì Đào Hoa Đảo cũng không có vấn đề gì tuy nhiên Hoàng Dược Sư về lý thuyết vẫn là người Hán, ông vẫn có tính bài ngoại tương đối mạnh.

Hoàng Dược Sư hiểu giữa hai thế giới có khác biệt rất lớn về thời gian nhưng mà hai thế giới cũng không hoàn toàn mang theo các sự kiện giống nhau, về bản chất nó vẫn cứ là hai thế giới khác nhau, ai mà biết được tại thế giới kia có thể xảy ra việc gì?.

Nghe Hoàng Dược Sư hỏi, Vô Song lại đáp.

"Tại thế giới kia Đế Quốc Mông Cổ vẫn dành chiên thắng hơn nữa còn tương đối dễ dàng tuy nhiên tại thế giới kia của con thì đối thủ của Đế Quốc Mông Cổ là nhà Tống chứ không phải là Đại Thanh, nhà Tống căn bản không thể so sánh với Đại Thanh ".

Hoàng Dược Sư đối với câu trả lời của Vô Song liền tương đối hài lòng, cho dù ông không hay rời khỏi Đào Hoa Đảo thì vẫn đại khái nắm được tình hình thiên hạ, theo Hoàng Dược Sư nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì Đại Thanh cùng Mông Cổ chỉ sợ vẫn sẽ tự kiềm hãm lẫn nhau, trong thời gian rất dài khó mà phân được thắng thua.

Hoàng Dược Sư lại hướng về Vô Song hỏi câu hỏi thứ 3.

Lần này Hoàng Dược Sư gặp riêng Vô Song cũng chỉ muốn hỏi 3 vấn đề, 2 vấn đề đầu tiên đều xuất phát từ hiếu kỳ cùng tò mò còn vấn đề cuối cùng này lại xuất phát từ sự quan tâm, Hoàng Dược Sư không ngờ lại quan tâm tới Vô Song, đây là thứ diễm phúc mà cả Quách Tĩnh cũng không được hưởng.

Thương con ai bằng cha mẹ?, Hoàng Dược Sư không thích Quách Tĩnh cũng không chỉ vì Quách Tĩnh thiên tư không tốt, đầu óc không đủ cơ linh mà là con gái đi theo Quách Tĩnh quá mệt mỏi.

Con gái lớn đương nhiên có đường của mình, Hoàng Dược Sư đã không thể quản nhưng cái này chẳng liên quan gì tới việc ông thương cho con gái, thiên kim kiều nữ của Hoàng đảo chủ, chủ nhân tương lai của Đào Hoa Đảo vậy mà lại bỏ tất cả đi theo Quách Tĩnh, trong mắt một người thích tiêu dao khoái hoạt như Hoàng Dược Sư thì đi theo Quách Tĩnh chỉ có thể chịu khổ.
Ngày hôm nay ông có một đứa con gái khác, ông cũng không hy vọng Hoàng Dung phải đi theo con đường của Quách phu nhân, con đường một lòng giúp chồng dạy con bởi đây thật ra không phải thứ tính cách của Hoàng Dung, Hoàng Dung tuổi 20 khác rất nhiều với Quách phu nhân.

Hoàng Dược Sư hiểu tính con gái hơn nữa hiểu tính cả hai đứa con gái, ông lần này nhìn Vô Song, mang theo sự quan tâm mà hỏi.

"Lão phu có một thắc mắc, tại thế giới của ngươi bản thân ngươi thấy cường giả mạnh nhất là ai?".

Vô Song không nghĩ nhiều về vấn đề này bởi hắn không hiểu được ý của Hoàng Dược Sư, Vô Song thành thật mà nói.

"Năm đó con không được tiếp xúc với quá nhiều đại nhân vật trong thiên hạ, cũng chưa đi được hết thiên hạ nên có rất nhiều cao thủ chỉ nghe danh mà chưa gặp mặt ".

"Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, cao thủ mạnh nhất mà Vô Song gặp thậm chí tương đối hiểu rõ là Long Tượng Cổ Phật, đây chính là người sáng tạo ra Long Tượng Bàn Nhược Công của Mật Tông".

"Ngoài Long Tượng Cổ Phật ra bản thân Vô Song cũng gặp qua Nhật Tôn Giả của Ba Tư, Nguyệt Tôn Giả của Phù Tang cùng Vương Chân Nhân của Toàn Chân Giáo bất quá cả ba người cũng không mạnh hơn được Long Tượng Cổ Phật thậm chí còn yếu hơn một bậc ".

"Ngoài ra còn một người nữa Vô Song chỉ nghe danh nhưng chưa gặp mặt, chính là vị Vô Danh Thần Tăng của Thiếu Lâm Tự, vị cao tăng này nghe nói còn mạnh hơn cả Long Tượng Cổ Phật nhưng chung quy Vô Song vẫn chưa được gặp qua chân thân ".

Vô Song đương nhiên sẽ không tính A Thanh, Độc Cô Cầu Bại, Hạng Vũ, Tây Thi hay Thiên Đạo, mấy nhân vật này không thể kể ra.

Hoàng Dược Sư nghe Vô Song kể, ông nghĩ nghĩ một chút rồi lại hỏi.

"Vậy ngươi có gặp qua Hoàng Thường – Hoàng Thái Sư? ".

Vô Song đối với Hoàng Thường vốn luôn tò mò, nay lại nghe Hoàng Dược Sư hỏi lập tức hứng thú tăng cao.

"Vô Song có nghe qua Hoàng Thường tiền bối tuy nhiên tại thế giới của Vô Song bản thân Hoàng Thường tiền bối đã sớm quá đời, Vô Song không có cơ hội gặp người ".

Hoàng Dược Sư nghe vậy khẽ nhíu mày nhưng cũng không nghĩ nhiều mà ngay lập tức nói.

"Lão phu lần này muốn nói với ngươi cũng là việc của Hoàng Thường – Hoàng Thái Sư".

"Ở thế giới kia thì lão phu cũng không nói gì nữa nhưng đã đến thế giới này thì ngươi nhất định phải hiểu một việc, chỉ cần ở Trung Nguyên vậy tuyệt không được đắc tội vị Thái Sư này hơn nữa chỉ cần ở Trung Nguyên tuyệt đối không được dùng Cửu Âm Chân Kinh ".

"Dung nhi luyện qua Cửu Âm Chân Kinh, Nhược Hoa cũng luyện qua Cửu Âm Chân Kinh nhưng mà thiên tư của cả hai có hạn, lão phu cũng có thể lấy thân già này gánh cho hai đứa nhưng mà ngươi thì tuyệt không được dùng Cửu Âm Chân Kinh ".

"Cửu Âm Chân Kinh là tuyệt học mạnh nhất của Đại Thanh, là tuyệt học chí cao vô thượng của Đại Thanh, nó mang theo nhân quả rất nặng, mang theo liên đới cùng hệ lụy rất lớn, nếu ngươi thật sự luyện Cửu Âm Chân Kinh chỉ sợ sau này vô pháp thoát ra, vận mệnh của ngươi sẽ một mực gắn chặt với triều đình Đại Thanh ".

Hoàng Dược Sư nói rất nặng, rất nghiêm túc đồng thời thông tin mà vị nhạc phụ đại nhân này nói khiến cho Vô Song bất giác rùng mình, hắn cảm thấy lạnh gáy vô cùng.

Hoàng Thường?, nhân vật này rốt cuộc là người như thế nào?, rốt cuộc Hoàng Thường nghĩ cái gì trong đầu?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau