CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 736 - Chương 740

Quyển 5 - Chương 12: Thử thách (2)

Trình Anh cho dù không hiểu sư phụ mình lại tính làm gì nhưng lời của sư phụ thì Trình Anh không dám làm trái, tính cách của sư phụ Trình Anh đương nhiên rất hiểu, nàng nghe Hoàng Dược Sư phân phó liền rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Trình Anh rời đi, Hoàng Dược Sư rốt cuộc ngồi thẳng người dậy, ánh mắt hướng ra ngoài cửa phòng, lúc này cánh cửa y nguyên vẫn mở, Hoàng Dược Sư đang đợi một người đến.

Hoàng Dược Sư đợi cũng không lâu lắm, rốt cuộc Hoàng Dung cũng tới, nhìn thấy nàng tới hai hàng lông mày của Hoàng Dược Sư nhăn lại.

Lúc này Hoàng Dược Sư phi thường bình tĩnh, có thể nói hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của bất cứ thứ gì khác, ông nhìn Hoàng Dung mang theo một cái khay đến, thản nhiên hỏi.

"Sao ngươi biết lão phu ở trong thư phòng mà mang tới? ".

Hoàng Dung nghe vậy, nàng ngoan ngoãn trả lời.

"Phụ thân mỗi lần dùng bữa đều muốn dùng bữa trong thư phòng, vừa nghiên cứu thư tịch vừa dùng bữa, vì việc này Dung nhi còn bất mãn với người thật lâu ".

Hoàng Dược Sư hít thật sâu một hơi, câu trả lời này đương nhiên chính xác.

"Không tệ, không rõ ngươi dành nhiều công sức như vậy nghiên cứu thói quen của lão phu, nghiên cứu sự việc của Đào Hoa Đảo rốt cuộc có mục đích gì nhưng lão phu không thể không khen ngợi ngươi, hiểu rõ lão phu đến trình độ này quả thật cũng có thể gọi là kỳ tài ".

Hoàng Dung không nói gì, tính cách của phụ thân ra sao nàng chẳng nhẽ còn không hiểu?, nàng biết phụ thân hiện tại không tin nàng nhưng mà nàng không sợ, nàng tin chính mình có thể khiến phụ thân tin tưởng, đây là thử thách của nàng.

Lúc trước có Vô Song vì nàng che gió che mưa, hiện tại liền để nàng một mình đối mặt thử thách, một mình thuyết phục phụ thân tin tưởng.

Hoàng Dung tại sao nhất định phải xuất hiện, nhất định phải va chạm với vợ chồng Quách gia?, thứ nhất là vì Dương Quá nhưng thứ hai nàng cũng muốn để phụ thân chú ý, từ đó có cơ hội gặp mặt phụ thân.

Nếu nàng lách qua đám người Quách Phù cùng huynh đệ Võ gia mà tiến vào nội viện của Đào Hoa Đảo, vượt qua Đào Hoa Trận mà gặp mặt phụ thân chỉ sợ kết quả còn rất khó nói.

Chậm rãi tiến về bàn đọc sách của Hoàng Dược Sư, Hoàng Dung nhẹ đặt cái khay lên bàn rồi nhẹ lùi lại ba bước, ánh mắt mong đợi nhìn Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư cũng nhìn Hoàng Dung thật kỹ sau đó lại nói.

"Muốn dùng đồ ăn đến để mê hoặc lão phu?, ngươi nghĩ lão phu lú lẫn đến mức đó? ".

Hoàng Dược Sư nói xong cũng chẳng cần Hoàng Dung trả lời, bàn tay nhẹ mở đĩa chặn bên trên ra, bàn tay lập tức một lần nữa khẽ run lên.

Lúc Hoàng Dung mang đồ ăn lên, hương khí không lộ, hương khí bị nén hết xuống bên dưới, chỉ khi Hoàng Dược Sư thật sự mở đĩa chặn ra nhìn vào món ăn bên trong, hương khí mới nhè nhẹ bốc lên, mùi thơm nhẹ dịu xen lẫn vị thuốc bắc khiến Hoàng Dược Sư bất giác cảm thấy tâm thần thả lỏng.

Mùi hương này rất dễ chịu nhưng dễ chịu hơn nữa cũng không thể khiến lòng Hoàng Dược Sư bình tâm được, mùi hương này thật sự quen thuộc vô cùng.

Hoàng Dược Sư chỉ cần từ hương khí liền biết đây là món gì, món này cũng chẳng phải cầu kỳ, chẳng phải trân bảo thế gian gì, món này gọi là Gà Hầm Thuốc Bắc.

Màu sắc, hương khí thậm chí cách trình bày đều giống hệt, giống hệt thứ ký ức của những ngày xa xăm.

"Vì sao lại chọn món này?, ngươi nghĩ thân thể lão phu có tật bệnh?, cần phải dùng vật đại bổ hay sao? ".

Hoàng Dung có thể nhận ra giọng nói của phụ thân có chút run lên, nàng nhẹ mỉm cười mà đáp.

"Mỗi lần phụ thân xem sách đều xem đến khuya, Dung nhi biết một ngày phụ thân ngủ rất ít, đặc biệt vì phụ thân hầm một nồi canh gà ".

Nàng nói rất bình thường nhưng chỉ có Hoàng Dược Sư cảm nhận được sự khác thường.

Bao nhiêu năm rồi Hoàng Dược Sư không ăn một bát canh gà hầm?, đáp án là hơn 20 năm.

Hoàng Dược Sư thật sự không thích món canh này, thú thật Hoàng Dược Sư không thích vị đắng nhưng mà khoảng thời gian trước Hoàng Dung vì Hoàng Dược Sư rất nhiều lần đều là món này.

Canh gà hầm thêm một chút thảo dược vừa có khả năng bồi bổ khí huyết, vừa có khả năng an thần, rất tốt cho người đọc sách, đáng tiếc từ khi Quách phu nhân đến với Quách Tĩnh thì Hoàng Dược Sư cũng chẳng ăn lại canh gà hầm bao giờ.

Về bản chất, Hoàng Dược Sư không thích vị đắng, chỉ có tài năng của Hoàng Dung mới có thể khiến Hoàng Dược Sư cảm thấy món này ngon miệng, món này hợp khẩu vị, khi nàng rời đi thì bất kể Trình Anh hay đám người ách bộc đều không thể nấu thuận miệng Hoàng Dược Sư, ông đương nhiên không ăn.Hoàng Dược Sư rốt cuộc cũng không nhịn được, liền cầm muôi sứ nhẹ nếm một ngụm canh gà.

Hoàng Dược Sư bắt đầu ăn canh, Hoàng Dung cũng không nói gì, nàng nhẹ nhàng bước về phía bàn đọc sách của phụ thân sau đó hướng về giá sách sau lưng phụ thân, vì người dọn dẹp một chút đồ vật.

Tất cả những hình ảnh này đều lọt vào mắt Hoàng Dược Sư, ông có thể thấy từng hành động của Hoàng Dung, không có một chút gì luống cuống, càng không có lo lắng, tất cả chỉ bao gồm trong mấy chữ "quen việc dễ làm ".

Nàng sao có thể không quen thuộc, thư phòng của phụ thân vẫn luôn do nàng đến sửa sang, đến dọn dẹp.

Hoàng Dược Sư nhìn động tác của Hoàng Dung, rốt cuộc cũng không ăn được nữa, lại đặt bát canh gà xuống.

Thư phòng của ông hiện nay là do Trình Anh tới dọn dẹp, là do Trình Anh tới sắp xếp, cách sắp xếp của Trình Anh và Hoàng Dung đương nhiên khác nhau, lúc này khi nhìn Hoàng Dung vì mình dọn dẹp thư phòng, Hoàng Dược Sư không ngờ lại cảm thấy cảm giác thân quen hiện về, thư phòng năm xưa của ông... đại khái cũng là dạng này.

Ánh mắt lại nhìn vào bát canh gà trên bàn, nội tâm của Hoàng Dược Sư rốt cuộc xuất hiện một câu hỏi, một đáp án mà ông không thể tin được.

"Là Dung nhi thật sao? ".

Khi nghĩ tới cái đáp án này, Hoàng Dược Sư lập tức phủ quyết toàn bộ nhưng mà chính ông cũng chẳng thuyết phục được chính mình.

Không phải Dung nhi thì dung mạo kia ở đâu ra?, không phải Dung nhi của ông thì sao lại gọi là Hoàng Dung?.

Không phải Dung nhi của ông sao có thể hiểu ông đến vậy?, sao cho ông cảm giác quen thuộc đến vậy?.

Không phải Dung nhi của ông thì bát canh gà này là thế nào?, thực sự giống hệt trù nghệ của Hoàng Dung, không sai một chút nào .

Trù nghệ trong thiên hạ rất khó để nói ai là đệ nhất, ngay cả Hoàng Dung cũng không dám xưng đệ nhất, trên đời có thể có rất nhiều người nâng tầm các món ăn, rất nhiều nhưng đại tông sư về trù nghệ.

Cùng là một món Canh Gà Hầm Thuốc Bắc, chính Hoàng Dược Sư cũng biết có rất nhiều người có thể nấu ngon thậm chí có thể làm ông cảm thấy ngon miệng nhưng mà cho dù trù nghệ giỏi thế nào sao có thể tái tạo ra được một loại mùi vị giống hệt?, cảm giác giống hệt?, màu sắc, hương khí, cách trình bày giống hệt?.

Hoàng Dược Sư thậm chí còn biết, ngay cả con gái mình cũng chưa thể nấu được bát canh gà giống bát canh gà năm xưa đến như vậy.

Quách phu nhân là Hoàng Dung nhưng mà nàng không phải là Hoàng Dung tuổi đôi mươi, thế gian thay đổi con người đương nhiên cũng thay đổi, một người hai mươi năm sau sao có thể nấu ra món ăn giống hệt hai mươi năm trước.

Hoàng Dung thì khác, nàng thật sự là Hoàng Dung tuổi đôi mươi, thật sự có thể mang lại cho Hoàng Dược Sư thứ cảm giác của nhiều năm trước, thứ cảm giác mà chỉ có Hoàng Dung những ngày còn trên Đào Hoa Đảo có thể mang đến.Hoàng Dược Sư rốt cuộc dừng tay, ông không ăn được nữa, không phải vì không ngon mà là tâm trạng ông rối như tơ vò, hướng về phía Hoàng Dung, ông không khỏi lên tiếng.

"Ngươi dừng tay đi ".

Hoàng Dung nghe vậy liền dừng lại, nàng khẽ xoay người nhìn phụ thân.

Hai cha con lúc này nhìn chằm chằm vào nhau, chẳng rõ ma xui quỷ khiến ra sao, Hoàng Dược Sư lại nói.

"Lão phu có chút mệt mỏi, cổ tay có chút đau, ngươi vì lão phu mài mực, vì lão phu viết một đoạn văn ".

Hoàng Dung nghe vậy liền mỉm cười, nàng lúc này đeo mặt nạ chỉ lộ ra nửa cằm dưới nhưng nụ cười tỏa ra thứ ánh sáng chói lào, nụ cười tràn ngập sự vui vẻ cùng cảm giác thanh xuân.

"Vâng thưa phụ thân ".

Hoàng Dược Sư không nói gì, chỉ nhìn Dung nhi lại gần ông, bắt đầu kéo tay áo vì ông mài mực.

"Quá giống, tư thế quá giống, khí chất cũng quá giống, tại sao nữ nhân này lại có thể giống Dung nhi đến vậy? ".

Trù nghệ có thể miễn cưỡng coi là trùng hợp vậy nếu chữ viết cũng giống hệt thì sao?, có thể là trùng hợp cả chữ viết hay không?, cái này chính Hoàng Dược Sư còn không tin.

"Ngươi nói ngươi là người Đào Hoa Đảo, vậy mài mực xong viết ra một bản nội công tâm pháp của Thượng Tà Vô Tuyệt Công cho lão phu xem ".

Thượng Tà Vô Tuyệt Công là cái gì?, đây là tuyệt học của Đào Hoa Đảo, là tuyệt học nội công của Đào Hoa Đảo tuy nhiên trên đời chỉ có hai người biết, một là Quách phu nhân còn một là Hoàng Dược Sư.

Thượng Tà Vô Tuyệt Công là do Hoàng Dược Sư tại thế giới này sáng tạo ra, nhưng mà thời điểm sáng tạo ra thì tương đối muộn, đại khái là khoảng thời gian Hoa Sơn Luận Kiếm 2 khi nhìn Tây Độc Âu Dương Phong hóa điên luyện Nghịch Hành Cửu Âm mà có điều ngộ ra, sau đó Hoàng Dược Sư từng mang tuyệt học này với Quách phu nhân bất quá Quách phu nhân không có hứng thú với võ học, cũng không đi luyện.

Thượng Tà Vô Tuyệt Công yêu cầu ngộ tĩnh cực cao, đương nhiên Quách Tĩnh cũng không thích hợp để luyện vì vậy Quách phu nhân cũng không đưa cho phu quân tham ngộ, cả thiên hạ có hai người biết nhưng chỉ có một người luyện.

Hoàng Dung nghe yêu cầu của phụ thân, bút lông trong tay liền dừng lại, sau đó Hoàng Dung thật thà mà nói.

"Phụ thân, Dung nhi không biết cái gì là Thượng Tà Vô Tuyệt Công, Dung nhi viết không ra ".

Hoàng Dược Sư nghe vậy, nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

"Vậy ngươi có thể viết ra cái gì? ".

Hoàng Dung lần này mới bắt đầu suy nghĩ, nàng đương nhiên có thể viết ra võ công của Đào Hoa Đảo nhưng mà thế thì quá bình thường, ngẫm nghĩ một hồi, nàng liền nói.

"Nữ nhi có thể viết Loạn Thạch Trận ".

Hoàng Dược Sư nghe vậy liền run lên, sau đó gật đầu.

"Được, muốn viết Loạn Thạch Trận thì viết đi, lão phu muốn xem ngươi có thể viết ra cái gì? ".

Loạn Thạch Trận là đặc sản của Đào Hoa Đảo cũng là thứ chỉ thuộc về riêng Đông Tà, đương nhiên Quách phu nhân cũng biết, trong nguyên tác Kim Dung thì Loạn Thạch Trận từng được Quách phu nhân sử dụng để khóa chân Kim Luân Pháp Vương, đây là một trận chuyên dùng để nhốt kẻ khác, chặn đường kẻ khác, uy lực của Loạn Thạch Trận thực sự rất khủng khiếp.

Loạn Thạch Trận không phải là thứ dùng để vây hãm một mục tiêu mà chuyên dùng trong chiến trận, Loạn Thạch Trận tối đa có thể vây hãm cả vạn quân lính, nhiều Loạn Thạch Trận nối với nhau liền tạo thành đại mê cung, một đại mê cung chắn ngang đường đi có thể vây hãm vài chục vạn người, đương nhiên chỉ là chặn đường trong khoảng thời gian nhất định mà thôi.

Loạn Thạch Trận này vốn thuộc về Gia Cát Thần Hầu – Gia Cát Lượng thời kỳ Tam Quốc, sau này chính Hoàng Dược Sư dựa vào điển tích điển cố khi xưa cùng hiểu biết của mình sửa sang lại trở thành một bản Loạn Thạch Trận của riêng mình, của riêng Đào Hoa Đảo.

Hoàng Dược Sư thật sự không tin Hoàng Dung có thể viết ra bởi trên đời chỉ có hai người biết... nhưng mà nếu Hoàng Dung có thể viết ra được thì sao?, đáp án này chính Hoàng Dược Sư cũng không biết trả lời ra sao, không biết sau này mình phải quyết định thế nào.

Quyển 5 - Chương 13: Nhận thân (1)

Hoàng Dung ở trong thư phòng của Hoàng Dược Sư, vì Hoàng Dược Sư mà viết ra một bản Loạn Thạch Trận còn lúc này ở bên ngoài một Hoàng Dung khác đang cảm thấy rất khó chịu.

Quách phu nhân lúc này cảm thấy dễ chịu mới là lạ bởi vì hiện tại là Quách Tĩnh đến bảo vệ nàng, Quách Tĩnh che nàng ở sau lưng, hai vợ chồng căn bản cũng không thể động, không thể di chuyển bởi Vô Song đứng đó.

Vô Song mở ra Kiếm Vực, phạm vi của Kiếm Vực chưa hề bao phủ vợ chồng Quách gia nhưng mà một khi Kiếm Vực mở ra thì cái gì của Vô Song cũng được tăng cường đặc biệt là phạm vi công kích cùng lực sát thương.

Quách Tĩnh rất mạnh, ngay cả mở ra Kiếm Vực thì Vô Song cũng không chắc thắng được dù sao ai biết Quách Tĩnh còn có con bài chưa lật gì?.

Vấn đề ở đây là Quách phu nhân, Quách Tĩnh chưa chắc thua Vô Song nhưng phạm vi công kích của Kiếm Vực thì Quách Tĩnh hiểu rõ, chỉ cần Quách Tĩnh không thủ hộ phu nhân của mình bản thân Vô Song nhất định có thể công kích Quách phu nhân.

Một chuẩn đế mở ra Kiếm Vực thì mất bao nhiêu chiêu để giết chết một nhất tinh ngũ tuyệt?, đáp án chỉ cần một chiêu kiếm là đủ, Vô Song hiện tại muốn giết Quách phu nhân là việc dễ dàng vô cùng, chỉ cần Quách Tĩnh dám động thì Vô Song dám chém Quách phu nhân.

Đương nhiên Quách Tĩnh cũng có thể mang theo Quách phu nhân bỏ chạy thật xa nhưng đây vốn là hành động của kẻ ngu si, người như Quách Tĩnh sẽ không phạm vào, dù gì Quách Tĩnh đã không phải thiếu niên năm đó, dù gì Quách Tĩnh đã trải qua cả trăm trận đánh.

Quách Tĩnh ở đây một mực thủ hộ Quách phu nhân thì còn có thể khiến Quách phu nhân an toàn, nếu Quách Tĩnh vừa di chuyển vừa mang theo phu nhân của mình thì sẽ lộ ra tử huyệt, nhường toàn bộ tiên cơ cho Vô Song chưa kể chỉ cần Vô Song một mực tấn công Quách phu nhân thì Quách Tĩnh một mực phải thủ hộ, tiên cơ đã mất còn một mực bị ép vào thế phải chống đỡ, chẳng cần bao lâu tất lộ tử huyệt, lộ ra tử huyệt thì khả năng Vô Song kích thương Quách Tĩnh, chiến thắng Quách Tĩnh là cực cao, khi đó Quách phu nhân y nguyên vẫn gặp nguy hiểm.

Hai bên đã đứng ghìm chân nhau gần nửa giờ đồng hồ, Quách Tĩnh không động vậy Vô Song cũng không động, chỉ có Kiếm Vực một mực duy trì.

Rốt cuộc sau nửa giờ đồng hồ, Quách Tĩnh cũng không nhịn được mà nói.

"Các hạ rốt cuộc muốn gì?, muốn ngăn cản vợ chồng chúng ta đến bao giờ đây? ".

Vô Song nhìn Quách Tĩnh, ánh mắt lạnh như băng mà nói.

"Cho đến khi Dung nhi của ta đi ra, nàng không đi ra thì bất cứ ai cũng không được phép tiến vào ".

Quách phu nhân nghe vậy, nàng rốt cuộc không nhịn được mà nói.

"Ngươi một mực ngăn cản không cho chúng ta đi vào trong nội đảo, chẳng nhẽ muốn gây hại cho phụ thân ta? ".

Vô Song nghe nàng nói liền phá lên cười, tiếng cười khi vào tai Quách phu nhân bỗng cho nàng cảm giác chói tai vô cùng.

"Nữ Gia Cát không hổ là Nữ Gia Cát, việc này mà cũng nghĩ ra được, nếu Dung nhi của ta có thể ám hại Hoàng đảo chủ vậy cũng không cần nàng đi vào bên trong làm gì, không bằng trực tiếp để nàng ám hại Quách đại hiệp, ta cũng không mất công đứng đây với vợ chồng các người ".

Quách phu nhân lần đầu tiên gặp phải loại mỉa mai này, trong lòng dị thường khó chịu, thú thật cả đời nàng đã quen người khác sùng bái trí tuệ của chính mình chứ nào gặp phải giọng điệu này bao giờ?, nào có ai dám nói với nàng như vậy?.

Địa vị trên giang hồ của nàng rất lớn, phu quân nàng là Bắc Hiệp, nàng là bang chủ Cái Bang đời trước, cha nàng là Đông Tà Hoàng Dược Sư, sư phụ của nàng là Bắc Cái – Hồng Thất Công, nàng thậm chí có hai vị đại ca một người là Trấn Tây Nguyên Soái – Nhạc Phi một người là Thanh Long Tướng – Dương Chí, thử hỏi địa vị như thế ai dám không tôn trọng nàng?, ai dám khinh miệt nàng như vậy?.

Đáng tiếc mấy cái liên quan đến nàng thì Vô Song không biết, mà biết cũng không quan tâm, thú thật Vô Song cũng không thích vợ chồng Quách gia .

Cái này đến từ cảm xúc cá nhân, cái cảm giác này khó miêu tả bằng lời nhưng mà ai rơi vào trường hợp của Vô Song cũng cảm thấy khó mà thích được đôi vợ chồng này, đã không thích thì sao Vô Song lại cho mặt mũi?.

Dĩ nhiên viêc không thích và chán ghét thì vẫn có vài phần khác nhau, cũng như Hoàng Dược Sư sẽ không thích Quách Tĩnh nhưng chưa đến mức chán ghét thậm chí trong thâm tâm vẫn cứ bội phục võ công của con rể ngốc, đối với Vô Song cũng đại khái là vậy.

Vô Song không thể để cho vợ chồng Quách gia đi vào nội đảo là bởi hai người rất có thể sẽ ảnh hưởng tới không gian của Hoàng Dung cùng Hoàng Dược Sư, như vậy Hoàng Dung càng khó được Hoàng Dược Sư chấp nhận.

Không phải ai trên đời cũng dễ tin vào việc ma quái, việc của Hoàng Dung có thể nói là kỳ quái nhất thiên hạ, may ra nàng đi cùng Trường Sinh Chân Nhân tới đây thì mới dễ thuyết phục Hoàng Dược Sư hơn một chút.

Nhiệm vụ của Vô Song chính là thủ hộ nàng, để nàng an ổn vượt qua thử thách của chính mình, thử thách của chính Hoàng Dược Sư.

Một câu nói của Vô Song lúc nãy cũng làm hai vợ chồng Quách gia không nói gì nữa nhưng mà từ ánh mắt của Quách phu nhân thì Vô Song biết nàng đang nghĩ kế, vợ chồng nàng lúc này tám chín phần đang sử dụng truyền âm nhập mật trong Cửu Âm Chân Kinh mà bàn bạc với nhau, bàn bạc cách để một trong hai người tiến vào nội đảo.

Không nói cũng biết, Quách Tĩnh sẽ lại ngăn cản Vô Song còn Quách phu nhân sẽ nhập nội đảo, lúc đó thực sự rất phiền phức.

Đương nhiên như đã nói, có Vô Song ở đây thì ai cũng không thể tiến vào nội đảo.

_ _ _ _ __ _
Thời gian lại lặng lẽ trôi qua, rốt cuộc hai vợ chồng Quách gia cũng bàn bạc xong sau đó Vô Song có thể cảm nhận được khí tức của Quách Tĩnh chậm rãi thay đổi, một loại khí tức mang theo thiên hướng đạo gia rất mạnh.

Vô Song cảm nhận được việc này nhưng mà cũng lười quan tâm, ngay khi Quách Tĩnh định động thì hắn liền rùng mình dừng lại thậm chí một tay bất giác còn nắm lấy bàn tay Quách phu nhân.

Trước mặt hai vợ chồng... Vô Song cũng thay đổi, trên đầu Vô Song dần dần hiện ra một đóa Quỳ Hoa nở rộ sau đó một hắc ảnh giống hệt Vô Song như từ trong hư không xuất hiện.

"Quách đại hiệp, ta vẫn dùng câu nói cũ, có ta ở đây, thiên vương lão tử cũng không thể nhập đảo ".

Quách Tĩnh nắm lấy tay phu nhân mình, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía hắc ảnh do Vô Song tạo ra, rốt cuộc cũng chẳng thể im lặng được nữa mà nói.

"Quỳ Hoa Bảo Điển?, ngươi dĩ nhiên tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển? ".

Vô Song không muốn bạo lộ thân phận Đông Phương Bất Bại của mình nhưng đây chỉ là không muốn mà thôi, vì Dung nhi thì hắn ngại gì?, đương nhiên người sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển chưa hẳn sẽ là Đông Phương Bất Bại, về phần tại sao Quách Tĩnh lại nhận ra thì Vô Song chẳng lạ gì cho lắm.

Quách Tĩnh mạnh một cách biến thái, mạnh hơn quá nhiều so với cùng thời điểm tại nguyên tác, việc Quách Tĩnh mạnh là đương nhiên nhưng mạnh lên nhiều như vậy thì phải có lý do, khi chiến đấu với Quách Tĩnh thì Vô Song cũng đoán luôn được cái lý do kia.

Tạo nghệ Cửu Âm Chân Kinh của Quách Tĩnh cao gấp 10 lần Vô Song, bản thân Quách Tĩnh không có liên hệ với Hoàng Thường – Hoàng Thái Sư thì Vô Song không tin thậm chí Vô Song nghĩ Quách Tĩnh chính là đệ tử chân truyền của Hoàng Thái Sư, chỉ có như vậy mới giải thích được thực lực của Quách Tĩnh hiện tại.

Thân là đệ tử Hoàng Thái Sư muốn nhận ra Quỳ Hoa Bảo Điển cũng không khó, dù sao ngày trước Quỳ Hoa Lão Tổ cùng Hoàng Thái Sư đều là nhân vật thủ hộ cho Đại Thanh.

Vô Song nhìn Quách Tĩnh, vốn muốn nói gì đó nhưng mà ánh mắt rất nhanh nhíu lại, Vô Song phát hiện từ trong Đào Hoa Trận có người đi ra.

Người đi ra tất nhiên là Trình Anh bất quá Vô Song cũng không nhận ra nàng.

Trái lại với Vô Song, vợ chồng Quách gia nhìn thấy Trình Anh lập tức lộ ra ý mừng, đặc biệt là Quách phu nhân ngay lập tức hỏi.

"Anh muội, sao muội lại ở đây?, phụ thân của ta thế nào? ".

Trình Anh đi ra ngoài, nàng tuyệt không ngờ được hình ảnh trước mặt, khí thế của Quách Tĩnh cùng khí thế của Vô Song đối địch với nhau, lúc này Vô Song thủ hộ Dương Quá còn Quách Tĩnh thủ hộ Quách phu nhân làm cho hai người không chịu ảnh hưởng nhưng Trình Anh xuất hiện đương nhiên không ai bảo vệ nàng, khí thế của hai bậc chuẩn đế cao thủ ép cho nàng cảm thấy như không thở nổi.

Lại một lần nữa, Vô Song cùng Quách Tĩnh như có tâm ý tương thông, đều chậm rãi thu khí thế của mình lại, vì vậy Trình Anh mới từ trong sợ hãi mà tỉnh lại, ánh mắt không khỏi tò mò nhìn về phía Vô Song.

"Kẻ kia là ai?, đáng sợ như vậy? ".
Trình Anh đương nhiên chỉ nhìn Vô Song một cái rồi quay về phía sư tỷ, tuy nàng biết tình hình hiện tại rất quỷ dị nhưng mà nàng nhận lệnh của sư phụ, cũng không nghĩ nhiều mà nói.

"Sư tỷ, sư phụ bảo muội đi ra ngoài nói với tỷ... trong vòng một ngày sư phụ không muốn gặp người, không muốn ai tiến vào trong nội đảo, ngay cả muội cũng bị đuổi ra ngoài rồi ".

Trình Anh nói xong, nàng cũng quay người lại Đào Hoa Trận, sau đó vài giây lại đi ra ngoài, còn nắm tay Quách Phù mang ra.

Trong thế giới này cũng có chút thay đổi, ít nhất Trình Anh năm nay đã 16 tuổi, lớn hơn cả Quách Phù cùng Dương Quá 3 tuổi, đương nhiên cái khác biệt này thật ra cũng không tính là gì.

Trình Anh mang Quách Phù ra, sau đó cũng không biết làm gì nữa bởi theo nàng bản thân sư phụ muốn nàng ra ngoài thì nàng đương nhiên phải đi theo sư tỷ, đến ngôi nhà nằm ngoài rìa đảo của sư tỷ cùng tỷ phu mà ở qua một ngày.

Lời nói của Trình Anh làm cho Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh hai mắt nhìn nhau, không biết làm gì, cả hai thậm chí còn không hiểu chuyện gì xảy ra.

"Anh muội, muội có gặp một nữ tử... một nữ tử đeo mặt nạ tiến vào hay không? ".

Quách phu nhân một lần nữa hỏi Trình Anh, nàng không hỏi lại lời nói của phụ thân vì tính cách của phụ thân nàng hiểu vô cùng, vấn đề là nàng rất muốn biết nữ tử gọi là Hoàng Dung kia hiện giờ đang ở đâu, đang làm gì.

Đáng tiếc Trình Anh nghe xong một mặt mờ mịt, mơ hồ mà lắc đầu.

"Muội từ thư phòng nghe thấy sư phụ gọi, sau đó từ thư phòng của sư phụ đi ra ngoài, một đường đi tới Đào Hoa Trận bên ngoài, trên đường thấy tiểu Phù liền mang nàng ra ngoài ... trên đường ai muội cũng không gặp ".

_ _ _ _ _ __ _

Cùng thời điểm này, Hoàng Dược Sư trong thư phòng rốt cuộc cũng không bình tĩnh được nữa.

"Dừng lại, không cần viết nữa ".

Hoàng Dung nghe vậy, nàng ngoan ngoãn dừng bút, lại đứng nguyên một chỗ mà nhìn phụ thân.

Hoàng Dược Sư nhìn chằm chằm vào tờ giấy mà Hoàng Dung đang viết.

Hoàng Dung chưa hoàn thành Thạch Trận nhưng mà Hoàng Dược Sư biết Hoàng Dung viết không sai một chữ.

Tất nhiên cái này với Hoàng Dược Sư không quan trọng, quan trọng là chữ Hoàng Dung viết, từng chữ từng nét đều giống hệt Quách phu nhân thậm chí ... còn giống Hoàng Dung hơn cả Quách phu nhân.

Câu nói này có chút khó hiểu những nếu diễn giải ra thì không phải không có lý.

Hoàng Dược Sư quen thuộc nhất với chữ viết của Hoàng Dung tại thời điểm nào?, là tại thời điểm con gái còn trên Đào Hoa Đảo, chính ông là người dạy chữ cho con gái, dạy từng nét từng nét.

Quách phu nhân tại thời điểm này là Hoàng Dung của 20 năm sau, một người trưởng thành liệu chữ viết có còn giống y hệt thời thiếu nữ?, đáp án là không.

Chữ của Quách phu nhân giống với chính chữ viết của bản thân mình năm đó tới 8 phần nhưng mà... chữ của Hoàng Dung thì giống hệt cả 10 phần.

Hoàng Dược Sư nhìn Hoàng Dung, bàn tay run run đưa ra sau đó tháo mặt nạ của Hoàng Dung xuống, tất nhiên Hoàng Dung chỉ đứng đó, không có chút chống cự nào cả.

Nhìn dung mạo ẩn dưới lớp mặt nạ kia, giọng nói của Hoàng Dược Sư run lên.

"Ngươi... ngươi cũng không cần trêu đùa lão phu, lão phu thật sự chịu thua... ngươi rốt cuộc là ai?, rốt cuộc tới Đào Hoa Đảo làm gì?... vì cái gì... lại cố gắng giả mạo Dung nhi như vậy? ".

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 14: Nhận thân (2)

Hoàng Dược Sư hiện tại đã không thể bình tĩnh được nữa, đừng nói là ông cho dù bất cứ ai trên đời này đều sẽ như vậy, làm sao có thể xuất hiện một người dung mạo giống hệt con gái mình năm xưa, giọng nói cũng giống hệt, tên gọi cũng giống hệt.

Những cái trên có thể là trùng hợp nhưng mà trù nghệ giống hệt, phong cách giống hệt, chữ viết giống hệt, đến cả những thứ con gái ông hơn 20 năm trước biết thì nữ tử kia cũng biết, vậy phải giải thích như thế nào?.

Nếu Quách phu nhân chết đi bản thân Hoàng Dược Sư thậm chí nguyện ý tin tưởng đây là kiếp sau của con gái mình nhưng mà Quách phu nhân đương nhiên chưa chết, nàng sống rất mạnh khỏe, mà kể cả có là kiếp sau thật đi chăng nữa thì làm gì có chuyện lớn thế này?.

Hoàng Dược Sư thông minh tuyệt đỉnh, ông thậm chí tự nghĩ ra nhiều loại giả thuyết, cố gắng hợp lý hóa từng hành động của Hoàng Dung nhưng mà càng cố dùng lý trí để phủ nhận thì ông cảm thấy mình càng thất bại.

Hải trận bên ngoài có thể bị cao thủ trận pháp phá, đến cả Đào Hoa Trận cũng có thể bị phá, cái này Hoàng Dược Sư chấp nhận được.

Ngôn ngữ cơ thể chuyên dùng giao tiếp với ách bộc có thể học, cho dù Hoàng Dược Sư không biết học từ đâu, trên đời còn ai có thể dạy nhưng ông nguyện ý tin tưởng là do Hoàng Dung chuẩn bị sẵn, là do Hoàng Dung tìm hiểu kỹ về Đào Hoa Đảo.

Vậy những việc còn lại giải thích thế nào?, đến cả Loạn Thạch Trận cũng được nàng viết ra cơ hồ không sai một chữ, chẳng nhẽ còn nói là do Quách phu nhân truyền thụ?.

Hoàng Dược Sư sống từng này tuổi nhưng chưa từng gặp việc nào kỳ dị như việc này, đến cả tưởng tượng cũng chưa tưởng tượng ra.

Hoàng Dược Sư nhìn dung mạo trước mặt, rốt cuộc cũng chịu thua rồi.

Hoàng Dung nhìn phụ thân, nàng biết câu nói tiếp theo rất quan trọng vì vậy nàng liền yên lặng ngẫm nghĩ một chút, rốt cuộc mới mở miệng.

"Phụ thân còn nhớ Nhược Hoa sư tỷ? ".

Hoàng Dược Sư nào ngờ Hoàng Dung sẽ nói câu này, theo bản năng liền lắc đầu.

"Nhược Hoa?, nàng là ai? ".

Tự hỏi bản thân một câu nhưng rất nhanh Hoàng Dược Sư liền nhớ ra cái tên này, ánh mắt khó hiểu nhìn Hoàng Dung.

"Nhược Hoa?, ý của ngươi là Mai Siêu Phong sao? ".

Cái tên Mai Nhược Hoa thật sự đã rất lâu không xuất hiện trên cõi đời này, nàng từ lâu đã gọi là Mai Siêu Phong hơn nữa nàng đã chết hơn 20 năm, Hoàng Dược Sư có chút quên lãng cũng là bình thường.

Hoàng Dung nghe vậy gật đầu mỉm cười, sau đó nói.
"Phụ thân, người tha lỗi cho sư tỷ rồi đúng không? "

Hoàng Dược Sư nhíu mày, ông không hiểu tại sao đang yên đang lành lại lôi Mai Siêu Phong vào đây nhưng rốt cuộc gật đầu.

"Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy về, nghĩa tử là nghĩa tận, việc năm đó từ lâu đã qua, Siêu Phong đứa nhỏ này vì lão phu mà chết, lão phu quả thật đã tha lỗi cho nó ".

Nghe Hoàng Dược Sư nói sắc mặt của Hoàng Dung không khỏi vui vẻ, nàng thực sự thấy vui cho Nhược Hoa tỷ, nàng đương nhiên nghe Vô Song nói tại thế giới này phụ thân đã sớm tha lỗi cho Nhược Hoa tỷ nhưng mà từ chính miệng phụ thân lại nói ra thì lại có ý nghĩa hơn nhiều.

"Phụ thân, Dung nhi biết Dung nhi nói gì phụ thân cũng sẽ không tin tưởng, có rất nhiều sự việc huyền diệu xảy ra không cách nào giải thích, những sự việc như vậy bản thân không từng gặp phải thì tuyệt đối không tin... nhưng Dung nhi thật sự có cách làm phụ thân tin tưởng, phụ thân người có thể đi theo Dung nhi gặp một người được không? ".

Hoàng Dược Sư thật sự rất mạnh, tài cao gan lớn, tâm khí cao ngạo, bình thường mà nói trên đời ngay cả đế vị ông cũng dám bình tâm đối đãi, thản nhiên gặp mặt, sẽ không tính trước tính sau nhưng mà đối mặt với sự tình quá kỳ quái trước mặt Hoàng Dược Sư không thể không suy nghĩ mà nói.

"Ngươi muốn lão phu gặp ai?, muốn lão phu theo ngươi ra khỏi Đào Hoa Đảo sao? ".

Hoàng Dung lúc này dùng răng cắn nhẹ khóe môi lộ ra một nụ cười tinh nghịch, nàng hướng về phụ thân mà nói.

"Phụ thân đi theo Dung nhi không phải biết rồi sao, hơn nữa cũng không phải rời khỏi Đào Hoa Đảo, người Dung nhi muốn phụ thân gặp ở ngay hải vực bên ngoài, rất gần Đào Hoa Đảo".

Nhìn nụ cười tinh nghịch kia bản thân Hoàng Dược Sư không thể không động lòng, nụ cười của con gái năm xưa, nụ cười hồn nhiên tinh nghịch không đắn đo không suy nghĩ, nụ cười mà chính Quách phu nhân hiện tại cũng làm không được, con người lớn lên có rất nhiều thứ phải trải qua, con người âu cũng phải trưởng thành.
Vì một nụ cười này, Hoàng Dược Sư gật đầu.

Lúc này Hoàng Dược Sư thậm chí có cảm giác... cho dù Hoàng Dung thật sự là kẻ lừa đảo, cho dù thật sự có mục đích với Đào Hoa Đảo nhưng chỉ cần nàng nói ra, chỉ cần nàng thành thật kể hết mọi việc thì ông sẽ không tính toán với nữ tử này... hơn nữa cũng nguyện thu nàng làm nghĩa nữ, tấn sâu đáy lòng của Hoàng Dược Sư bắt đầu phát hiện tiểu nữ tử trước mặt mang cho ông những cảm xúc rất đẹp, rất đẹp.

Hoàng Dược Sư có thể mượn tiếng nhạc làm sống lại những hồi ức năm xưa, những tháng ngày xưa cũ nhưng mà tiếng nhạc kia liệu có thể so sánh với người thật việc thật?, so sánh với Hoàng Dung trước mặt hay không?.

Hoàng Dung biết phụ thân đồng ý trong lòng cảm thấy vui vẻ vô cùng bất quá nàng như nghĩ nghĩ đến cái gì đó, lại bắt đầu vòng ra phía sau Hoàng Dược Sư, trong ánh mắt bất ngờ của Hoàng Dược Sư bản thân Hoàng Dung vậy mà lấy ra một cái hộp gỗ nằm dưới hộc bàn.

Nàng cầm lấy hộp gỗ, cười cười mà nói.

"Dung nhi nhớ không lầm, vật này người vẫn để đây ".

Hoàng Dược Sư thấy vậy thở dài một hơi, ông đương nhiên biết trong hộp gỗ có gì về phần tại sao Hoàng Dung tìm được thì Hoàng Dược Sư đã từ bỏ tìm hiểu, từ bỏ giải thích... dù sao quá khó hiểu, cũng quá khó giải thích.

Trong hộp gỗ là một chiếc mặt nạ màu bạc, vật bất ly thân của Hoàng Dược Sư mỗi lần rời khỏi Đào Hoa Đảo, Hoàng Dược Sư cũng giống Vô Song, chỉ cần có thể đeo mặt nạ liền lập tức đeo mặt nạ, hai người... có thể coi là cùng sở thích.

Hoàng Dung mở hộp gỗ ra, lấy chiếc mặt nạ bằng bạc cho Hoàng Dược Sư, nàng cầm cả hay bàn tay nâng lên chiếc mặt nạ hướng về Hoàng Dược Sư như một tiểu cô nương vậy.

Hoàng Dược Sư bất giác cười cười, ông đeo lên chiếc mặt nạ kia rồi nói.

"Ngươi dẫn đường đi, lão phu muốn xem rốt cuộc là thần thánh phương nào để lão phu gặp mặt? ".

Dung nhi nghe vậy liền bĩu môi, tinh nghịch mà nói.

"Phụ thân, tốc độ của Dung nhi quá chậm, người mang Dung nhi ra ngoài đi, Dung nhi dẫn đường".

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 14-2: Nhận thân (3)

Hoàng Dược Sư hiện tại tuyệt đối cảm thấy lạ vô cùng, ít lâu trước vừa mang Quách phu nhân từ thư phòng ra ngoài đảo, ít lâu sau lại mang theo... Hoàng Dung từ trong thư phòng ra ngoài đảo, chính ông hiện tại còn không quá hiểu chuyện gì xảy ra nhưng mà tính tình Hoàng Dược Sư là vậy, bản thân ông rốt cuộc chịu thua Hoàng Dung, liền không tính toán gì nữa, mặc sức "đóng kịch" cùng Hoàng Dung.

Đến tận thời điểm này, Hoàng Dược Sư đương nhiên vẫn không thể nghĩ Hoàng Dung là con gái mình nhưng mà Hoàng Dược Sư đã rất khó thù ghét Hoàng Dung, đừng nói là muốn ra tay với nàng cho dù muốn tức giận với Hoàng Dung thì ông cũng nhận ra mình làm không được.

Vì Hoàng Dược Sư phải mang Hoàng Dung ra ngoài Đào Hoa Đảo, khinh công của ông có cao gấp mấy lần đi chăng nữa thì cũng không dám đạp sóng biển mà đi, đây thuần túy là muốn chết, hai người liền lên một chiếc thuyền nhỏ mà ra biển.

Hoàng Dược Sư cũng không để Hoàng Dung chèo thuyền, ông cũng không mang theo mái trèo, chỉ thấy con thuyền nhỏ không buồm mà cứ chậm rãi di chuyển theo hướng Hoàng Dung chỉ, rất nhanh hai người liền rời khỏi phạm vi hải trận của Đào Hoa Đảo.

Hoàng Dung có thể vượt qua Đào Hoa Trận thì việc nàng dễ dàng phá hải trận cũng dễ hiểu vô cùng, Hoàng Dược Sư một bên điều khiển thuyền, một bên theo đường Hoàng Dung chỉ, mặc nhiên không suy nghĩ hay tò mò gì cả với việc này, cái mà ông quan tâm là Hoàng Dung rốt cuộc muốn ông gặp ai?.

Sau đó không lâu lắm Hoàng Dược Sư liền nhìn thấy một con thuyền nhỏ ở ngoài hải vực Đào Hoa Đảo.

Nói là thuyền nhỏ nhưng cũng phải lớn gấp 5 lần con thuyền hiện tại của Hoàng Dược Sư, trên con thuyền có cả cánh buồm di chuyển, giống với một con thuyền của ngư dân mang ra đánh cá vậy.

"Người ngươi muốn lão phu gặp ở trên đó? ".

Hoàng Dung nghe vậy ngọt ngào cười.

"Vâng thưa phụ thân ".

Hoàng Dược Sư cũng không nói gì nữa, một tay đưa ra lại ôm lấy eo Hoàng Dung, cho dù khoảng cách giữa hai con thuyền vẫn tương đối xa nhưng mà khoảng cách này với Hoàng Dược Sư là đủ rồi, thân ảnh lướt ra khỏi thuyền, đạp lên sóng biển mà phi thân về phía con thuyền trước mặt.

Trên thuyền lúc này có ai?, đương nhiên là có Nhược Hoa.

Nàng không rõ Vô Song cùng Hoàng Dung khi nào trở về vị vậy trực tiếp lựa chọn khoanh chân luyện công, dù sao nàng cũng không có việc gì làm.

Đang vận chuyển Cửu Âm Chân Kinh, Nhược Hoa đột nhiên cảm giác gió biển gào thét, cảm giác có một luồng khí tức rất nhanh tiếp cận con thuyền, nàng liền mở mắt nhìn về phía trước... sau đó toàn thân nàng run rẩy.

Lúc này Hoàng Dược Sư cũng đạp chân lên thành thuyền rồi hạ xuống khoang thuyền, trước mặt Hoàng Dược Sư cũng chỉ có Mai Nhược Hoa đứng đó.

Giống như Vô Song cùng Hoàng Dung, nàng cũng đeo mặt nạ, trên người mặc một bộ đồ bó sát người màu đen, mái tóc buông xõa ra mặc cho gió biển thét gào, nàng đứng đó nhìn Hoàng Dược Sư mang theo Hoàng Dung xuất hiện, cả người run lên.

Hoàng Dược Sư nhìn thấy Nhược Hoa, vì nàng đeo mặt nạ nên ông không có cách nào nhìn ra dung mạo của nàng bất quá Hoàng Dược Sư lại nhận ra võ công mà Nhược Hoa tu luyện, dù gì khi nàng còn chưa phát hiện ra Hoàng Dược Sư tiến tới thì ông đã phát hiện ra nàng đang khoanh chân luyện công.

"Cửu Âm Chân Kinh?, nữ tử trước mặt dĩ nhiên tu luyện Cửu Âm Chân Kinh? ".

Tại thế giới này Cửu Âm Chân Kinh là một cấm kỵ, một cấm kỵ mà không phải ai cũng có thể luyện.

Cửu Âm Chân Kinh là một môn tuyệt học thần bí vô cùng, một môn tuyệt học có thể biến bất cứ ai thành cao thủ đương thời, cho dù kẻ ngu ngốc đến đâu cũng có thể học được thậm chí bắt đầu thuế biến, bắt đầu lột xác vê mặt võ đạo tuy nhiên không phải ai cũng có tư cách được học, kẻ muốn học Cửu Âm Chân Kinh nhất định phải được Hoàng Thái Sư đồng ý.

Hoàng Dược Sư nhìn nữ tử trước mặt, sau đó nói với Hoàng Dung.

"Nàng là người ngươi muốn lão phu gặp? ".

Hoàng Dược Sư vừa nói xong ông đã thấy Nhược Hoa run rẩy quỳ xuống, nàng thậm chí còn không ngửa đầu lên, giọng nói đầy nghẹn ngào.

"Phản đồ Mai Siêu Phong... gặp qua ân sư".

Hoàng Dược Sư chỉ cảm thấy run bắn cả người, đến cả bàn tay đang ôm Hoàng Dung cũng buông lỏng ra, ánh mắt gắt gao nhìn vào thân ảnh Nhược Hoa.

Nhược Hoa còn không dám ngẩng đầu lên, cứ thế quỳ xuống trước mặt Hoàng Dược Sư tuy nhiên nàng không biết chính nàng còn đang dọa sợ Hoàng Dược Sư.

Mai Siêu Phong?, nếu đúng là Mai Siêu Phong đương nhiên có tu luyện qua Cửu Âm Chân Kinh nhưng mà Mai Siêu Phong hiện tại đã là một nắm xương trắng, mộ phần của Mai Siêu Phong vẫn còn trên Đào Hoa Đảo.Nữ tử trước mặt dám nhận là Mai Siêu Phong chẳng nhẽ là oán hồn hiện về?.

Nếu là trước đây Hoàng Dược Sư có lẽ một chưởng đánh chết Mai Nhược Hoa ngay lập tức, đến cả người chết còn muốn giả mạo?, bất quá hiện tại cũng không phải là trước đây, Hoàng Dược Sư lúc này không nói lấy nửa câu, ánh mắt khẽ run lên nhìn sang phía Hoàng Dung.

Hoàng Dung hiểu rõ phụ thân vô cùng, nàng nhẹ lùi lại một bước sau đó hướng mắt về phía phụ thân, kiên định mà gật đầu.

Hoàng Dược Sư hít vào một hơi khí biển, rốt cuộc lên tiếng.

"Ngươi bỏ mặt nạ cho lão phu xem ".

Nhược Hoa nghe vậy, nàng vẫn giữ tư thế quỳ, hai đầu gối bám chặt khoang thuyền, cả người dưng lên, những ngón tay thon dài đặt lên chiếc mặt nạ rồi chậm rãi hạ mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt từ lâu đã phải biến mất trên thế gian này.

Hoàng Dược Sư lặng im nhìn Nhược Hoa, không giống Hoàng Dung bản thân dung mạo của Mai Nhược Hoa vừa lạ lại vừa quen.

Dung mạo của Mai Nhược Hoa hiện tại đẹp hơn Mai Siêu Phong rất nhiều, dù sao ám tật đã trừ, hy vọng sống cũng tìm được, Cửu Âm cũng tu luyện, ngay cả đôi mắt cũng chữa tốt, nàng đương nhiên đã không giống với Mai Siêu Phong khi trước nhưng mà trong mắt Hoàng Dược Sư thì ông vẫn lập tức nhận ra dung mạo đệ tử của mình.

Nhìn dung mạo quen thuộc kia rồi lại nhìn Hoàng Dung sau lưng, Hoàng Dược Sư cảm giác trời đất quay cuồng, miệng đắng lưỡi khô.

"Dung nhi...: là con thật sao? "

Hai chữ này từ miệng của Hoàng Dược Sư khiến Hoàng Dung cúi đầu, nước mắt của nàng lại trào ra, nàng cố mạnh mẽ, cố không khóc nữa nhưng mà nàng cố không được.

Dung nhi hướng về phía phụ thân, bàn tay trắng nắm lấy tay Hoàng Dược Sư, nàng nghẹn ngào nói.

"Phụ thân, người theo Dung nhi xuống khoang thuyền đi, Dung nhi kể hết với người".

Con gái Hoàng Dung của Hoàng Dược Sư đương nhiên còn sống, còn sống rất tốt, còn trở thành Nữ Gia Cát được toàn thiên hạ kính trọng ấy vậy mà ngày hôm nay lại có một Hoàng Dung khác xuất hiện ... việc này vốn không thể có cách nào để tin tưởng nhưng mà hôm nay Hoàng Dược Sư có lẽ nguyện ý tin một chút.

Lý trí có thể không tin nhưng cảm xúc thì sao có thể là giả?.Hoàng Dung nắm tay phụ thân, nàng đương nhiên không quên Nhược Hoa tỷ tỷ, vì vậy nàng nói.

"Nhược Hoa tỷ tỷ, theo muội vào trong khoang thuyền đi ".

Mai Nhược Hoa nghe vậy cũng không dám động, ánh mắt lại hướng về phía sư phụ.

Hoàng Dược Sư thấy thế cũng chỉ có thể thở dài mà nói.

"Nhược Hoa, ngươi cũng đứng lên đi theo vi sư đi ".

Một câu nói mà thôi, một câu nói lại khiến cho Nhược Hoa cảm thấy khóe mắt ướt ướt để rồi hai hàng lệ tuôn trào.

Nàng vốn nghĩ đôi mắt này cạn khô rồi, nàng vốn nghĩ cả đời này nàng không bao giờ đổ lệ nữa nhưng mà một câu nói của sư phụ lại như một vụ nổ vậy, cảm xúc của Nhược Hoa như bị nổ tung, bao nhiêu hổ thẹn, bao nhiêu tội lỗi, bao nhiêu nhung nhớ, bao nhiêu ước vọng đều theo hai tiếng vi sư mà tan biến.

Ở thế giới kia nàng không có được sự giải thoát.

Ở thế giới này... một Mai Siêu Phong khác có được sự giải thoát nhưng khi đó nàng cũng không còn trên thế giới này nữa.

Ở thế giới này, tại thời điểm này Mai Nhược Hoa thật sự được giải thoát, thật sự tìm được thăng hoa, phần Mai Siêu Phong theo một câu nói liền tan theo gió biển, có chăng chỉ còn một Nhược Hoa.

Nàng cứ như vậy quỳ trên khoang thuyền, hai mắt đẫm lệ nhìn ân sư sau đó khí tức của nàng thay đổi, khí tức làm cho Hoàng Dược Sư ngây người, Hoàng Dung cũng ngây người, cho dù Vô Song ở đây thì cũng sẽ ngây người.

Mai Nhược Hoa đột phá, nàng rốt cuộc chạm đến cảnh giới tiên thiên, bước vào cái vị trí mà thiên hạ gọi nhau là ngũ tuyệt.

Nàng vốn rất mạnh rồi, vốn có thể bất cứ lúc nào đột phá nhưng mà có một đạo gông xiêng mạnh mẽ ngăn cản nàng, mạnh mẽ khóa chặt nàng khiến nàng cả đời chỉ hãm ở đại tông sư.

Lúc này nàng được giải thoát, tìm được sự thăng hoa, rốt cuộc bước vào cảnh giới kia hơn nữa trong mắt Hoàng Dược Sư thì khí tức của Nhược Hoa càng ngày càng mạnh,

Nàng một đường đột phá, chạm tới ngũ tuyệt sơ kỳ, chiến lực dần dần tăng lên, nhất tinh, nhị tinh, tam tinh ... sau đó đạt tới tứ tinh.

Nàng từ ngũ tuyệt sơ kỳ đột phá lên trung kỳ, chiến lực lại từ tứ tinh lên đến ngũ tinh, lục tinh thậm chí một đường kéo thẳng đến thất tinh.

Mai Nhược Hoa vậy mà có thể đột phá thẳng từ đại tông sư lên hàng ngũ tuyệt trung kỳ.

So về tuổi tác, Mai Nhược Hoa hiện tại tuổi tác cũng chẳng kém Quách phu nhân là bao, ở tuổi này mới là ngũ tuyệt trung kỳ thì cũng bình thường nhưng mà chỉ có người tận mắt thấy nàng đột phá thì mới biết nàng vừa làm ra sự tình kinh khủng ra sao.

Mai Nhược Hoa có tích lũy rất dày, ngay thời điểm ở đại mạc gặp mặt Quách Tĩnh chỉ sợ nàng đã là đại tông sư, sau này khi Vô Song gặp nàng nơi Hoàn Nhan Vương Phủ bản thân nàng còn bị yếu đi, cảnh giới còn bị đẩy lùi.

Tiếp theo Vô Song chữa trị cho nàng, cảnh giới của Nhược Hoa một đường lại trở về như cũ đồng thời lại bắt đầu chuyên tu Cửu Âm Chân Kinh nguyên bản, việc nàng đột phá ngũ tuyệt vốn là chắc chắn.

Tất nhiên hiện tại đã không thể dùng võ công đến tính toán nữa rồi, đây là một loại cơ duyên, cơ duyên của chính Nhược Hoa, là sự thăng hoa của cuộc đời nàng, nó không còn liên quan tới tích lũy hay võ công đơn thuần nữa rồi.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 15: Làn gió phương bắc.

"Dung nhi, chúng ta vào trong khoang thuyền trước đi ... Nhược Hoa hiện tại có đại cơ duyên, cũng không nên làm phiền nó ".

Một người đột phá thẳng từ đại tông sư lên ngũ tuyệt trung kỳ quả thật là đại cơ duyên nhưng mà cũng không phải không có, ví dụ như Hoàng Dược Sư mang hết nội lực cả đời truyền cho Đại Ngưu thì Đại Ngưu cũng dễ dàng chạm tới ngũ tuyệt trung kỳ thậm chí hậu kỳ mà thôi, hoặc tỷ như trường hợp của chính Hư Trúc trong chính bản vậy.

Đây là đại cơ duyên của một người nhưng trong mắt Hoàng Dược Sư cũng không phải quá thần kỳ gì, ít nhất so với những việc hôm nay ông trải qua thì chẳng thấm vào đâu.

Hoàng Dược Sư có cảm giác mình như lọt vào một thế giới khác, như bước vào trong mộng vậy có điều nếu đây là mộng bản thân Hoàng Dược Sư liền lưu luyến với cái mộng này vô cùng.

Dung nhi đương nhiên tin tưởng lời của phụ thân nàng vô điều kiện, nàng nghe Hoàng Dược Sư nói vậy liền nhoẻn miệng cười sau đó lại nhìn sư tỷ một chút rồi mới cùng phụ thân tiến vào trong khoang thuyền.

Vào đến khoang thuyền, Hoàng Dược Sư vẫn còn cảm giác như mộng như ảo thậm chí trong lòng còn có chút nôn nao, ông không biết Hoàng Dung rốt cuộc sẽ kể cái gì với mình tuy nhiên lần này ông cũng chuẩn bị tâm lý, ông nguyện ý tin tưởng.

Hai cha con cùng ngồi xuống một chiếc giường khỗ trong khoang thuyền, Hoàng Dung nhanh nhẹn vì phụ thân rót một ly nước trà, ôn nhu mà mỉm cười.

"Phụ thân, người dùng trà ".

Trà này đương nhiên là trà hảo hạng dù sao cũng là sản phật Diêm gia muốn bán ra ngoài , muốn đưa đến Phù Tang, cũng không thể là hàng bất nhập lưu.

Hoàng Dược Sư dùng một tay tiếp nhận ly trà của Hoàng Dung có điều ông không uống mà đặt chén trà lên giường, ánh mắt vẫn đang nhìn con gái mình.

Hoàng Dung hiểu ý liền cười cười, nàng chậm rãi ngồi xuống giường gỗ, hướng về phụ thân mà kể câu chuyện của riêng mình.

Câu chuyện này cũng là nàng và Vô Song cộng đồng sáng tạo ra, cả hai người cũng không muốn lừa gạt Hoàng Dược Sư nhưng có một số việc Hoàng Dược Sư vẫn không nên biết thì tốt hơn.

"Phụ thân, Dung nhi không phải là người thế giới này.. . cả Nhược Hoa tỷ tỷ cũng vậy ".

Hoàng Dược Sư nghe vậy cả người liền khẽ run lên nhưng mà ông vẫn khẽ gật đầu, việc này ít ra còn .. có lý, còn nằm trong khả năng chấp nhận của Hoàng Dược Sư.

Nếu đặt ở hiện đại cái câu chuyện này trở nên cực kỳ khó tin nhưng trong thời đại này thì không hẳn, ít nhất Phật Giáo còn có thuyết tam đại thiên, ba ngàn thế giới tồn tại trong cõi trời, nếu Hoàng Dung nói mình đến từ thế giới khác cũng chưa hẳn không được chấp nhận, cái thời đại này vẫn tin vào thần phật vô cùng.

Hoàng Dung thấy phụ thân không nói gì, nàng lại kể tiếp.

"Phụ thân, ở thế giới kia... Dung nhi năm đó 14 tuổi liền rời khỏi Đào Hoa Đảo, cũng vì Dung nhi nghe nói phụ thân muốn tứ hôn Dung nhi với cháu trai của Tây Độc – Âu Dương Phong ".

"Dung nhi không thích bị sắp xếp hơn nữa Dung nhi không rõ hắn là người ra sao... Dung nhi cảm thấy rất bực tức, rất lo lắng đồng thời cũng có chút sợ hãi vì vậy Dung nhi rời khỏi Đào Hoa Đảo đến Trung Nguyên ".

Hoàng Dược Sư nghe đến đây, hai mắt mở ra, việc này đương nhiên ông biết, năm đó ông cũng chuẩn bị mang Quách phu nhân gả cho Âu Dương Khắc, dù sao trong mắt Hoàng Dược Sư thì khi đó Âu Dương Khắc còn nhỉnh hơn Quách Tĩnh nhiều.

Hoàng Dược Sư suy nghĩ một chút, không ngờ lại nói chen lời Hoàng Dung.

"Dung nhi, con đến Trung Nguyên gặp mặt tiểu tử Quách Tĩnh sao? ".

Hoàng Dược Sư thật sự tò mò, nếu mà Hoàng Dung đến từ một thế giới khác vậy câu chuyện Hoàng Dung gặp có giống câu chuyện mà Hoàng Dung thế giới này gặp không?.

Hoàng Dung nghe phụ thân hỏi, nàng khẽ cười.

"Lần đó con tới Trung Nguyên, bị lọt vào tay đám ác tăng Huyết Đao Môn, thanh bạch của Dung nhi suýt nữa không giữ được nhưng may mắn Dung nhi gặp Vô Song ca ca, là Vô Song ca ca cứu Dung nhi, Dung nhi đến Trung Nguyên ban đầu cũng không gặp mặt ai gọi là Quách Tĩnh cả ".

Hoàng Dược Sư nghe đến con gái suýt nữa bị Huyết Đao Môn hủy thanh bạch trong lòng lập tức xuất hiện sát khí, thế giới kia có Huyết Đao Môn, thế giới này cũng có Huyết Đao Môn, tuy ở xa vô cùng nhưng tốt nhất đừng để ông gặp mặt.

Tiếp theo Hoàng Dược Sư liền nghe mấy chữ "Vô Song ca ca ", nếu Hoàng Dung là con gái của ông bản thân ông cảm thấy mình cũng hiểu đứa con gái này, cũng như Hoàng Dung của thế giới này, khi đã thêm hai chữ "ca ca" ở đằng sau thì ý vị rất nặng.

"Vô Song?, hắn chính là người lúc nãy ở trên đảo đấu với tiểu tử Quách Tĩnh sao? ".

Nghe phụ thân hỏi về Vô Song, ánh mắt Hoàng Dung xuất hiện sự tự hào.

"Vâng thưa phụ thân, Vô Song ca ca chính là phu quân của Dung nhi ".

Hoàng Dung nói xong còn không quên lè lưỡi với phụ thân.

"Phụ thân yên tâm, chỉ cần phụ thân gặp Vô Song ca ca nhất định sẽ thích, Vô Song ca ca ít nhất hơn Âu Dương Khắc một ngàn lần, một vạn lần ".

Hoàng Dược Sư nhìn con gái, cũng cảm thấy vui vẻ mà khẽ cười, sau đó ông hỏi.

"Gấp ngàn lần?, gấp vạn lần?, thế ở thế giới kia con mang nó về Đào Hoa Đảo vậy cũng không gặp phụ thân phản đối đúng không? ".
Hoàng Dung nghe vậy lập tức gật đầu mà nói.

"Phụ thân sao phản đối Vô Song ca ca được chứ, hơn nữa người còn nhận huynh ấy làm đệ tử, truyền thụ sở học của Đào Hoa Đảo cho huynh ấy "

Hoàng Dược Sư nghe vậy liền khẽ giật mình, trong quá khứ nếu không phải ông không hợp mắt với Quách Tĩnh có lẽ cũng sẽ mang tuyệt học Đào Hoa Đảo truyền thụ cho Quách Tĩnh, dù sao ông hiểu con gái mình sẽ không đi quá xa trên con đường võ đạo, đáng tiếc cho dù ông có dạy bao nhiêu lần đi chăng nữa chỉ sợ Quách Tĩnh cũng chẳng học được, võ công Đào Hoa Đảo cần ngộ tĩnh cực cao.

"Con một câu Vô Song ca ca, một câu Vô Song ca ca, vậy hắn năm nay bao nhiêu tuổi? ".

Ông đã sống đến từng này tuổi, thật ra cũng thay đổi rất nhiều so với năm đó, con gái lớn nhất định phải gả ra ngoài, con gái lớn liền khó giữ, Hoàng Dung có mang về một nam tử tầm thường nhưng chỉ cần chân tâm đối tốt với con gái, khiến con gái hạnh phúc thì Hoàng Dược Sư cũng sẽ chấp nhận.

Vấn đề mà ông quan tâm hiện tại là Vô Song bao nhiêu tuổi, dù sao Vô Song rõ ràng là cấp bậc chuẩn đế, cường giả như vậy ít cũng phải ngoài 30 tuổi thậm chí 40 tuổi, tuổi tác chỉ sợ gấp đôi con gái mình, vậy sao được?.

Nhắc đến tuổi của Vô Song, bản thân Hoàng Dung không khỏi đỏ mặt bởi nói thẳng ra thì Vô Song là dân lái máy bay.

Năm đó Vô Song xuyên không, hắn 12 tuổi tuy nhiên trải qua thông đạo kia thân thể Vô Song lập tức tự động lớn lên, khiến Vô Song giống với một "thiếu nữ" tuổi 15.

Lại qua 5 năm ở thế giới kia, đương nhiên có thể tính Vô Song 20 tuổi bất quá thực tế Hoàng Dung biết tuổi của Vô Song cũng chỉ 16-17, còn nhỏ tuổi hơn cả nàng.

"Vô Song ca ca... Vô Song ca ca năm nay 20 tuổi ".

Hoàng Dược Sư nghe vậy ngẩn người, căn bản không tin mà nói.

"Sao có thể như vậy được?, thiên hạ nào có chuyện như vậy? ".

Hoàng Dược Sư thốt lên một câu liền nhớ ra sự tình khó tưởng tượng hơn còn đang hiện hữu trước mặt mình thì tuổi tác của Vô Song tính là gì?.

20 tuổi chạm đến cảnh giới Chuẩn Đế có khó tin bằng một Hoàng Dung cùng mộ Quách phu nhân song song tồn tại hay không?.

Hoàng Dung thì không biết phụ thân đang nghĩ gì, cứ nghĩ phụ thân không tin tưởng tuổi tác của Vô Song, nàng liền nói.

"Phụ thân, Vô Song ca ca là thiên tài đệ nhất thiên hạ, 20 tuổi đạt đến trình độ như vậy đâu có gì lạ chứ? ".

Tình hình trong cái khoang thuyền này thực sự rất lạ, Hoàng Dung thì như một cô bé còn chưa đến 10 tuổi đang làm nũng phụ thân còn Hoàng Dược Sư lại cứ như một vị phụ thân đầy từ ái và hiền hậu vậy.

Nghe tiểu nữ nhi vì Vô Song biện hộ, Hoàng Dược Sư cũng chỉ biết cười, cảnh này thực sự rất quen thuộc, năm xưa một Hoàng Dung khác cũng vì Quách Tĩnh mà cãi nhau với ông thật lâu.

"Được rồi, phụ thân tin còn chưa được sao. Dung nhi kể tiếp đi, phụ thân lần sau không nghi ngờ nữa ".

Trong khoang thuyền, Hoàng Dung liền bắt đầu kể cho phụ thân rất nhiều rất nhiều chuyện, từ việc gặp gỡ sư tỷ Mai Nhược Hoa, đến việc Quách Tĩnh cùng Hồng Thất Công lên thuyền tới Đào Hoa Đảo gặp Chu Bá Thông, tiếp theo là lúc Vô Song cùng Âu Dương Phong quyết đấu.Đương nhiên những phần việc tiếp theo thì phải biến đổi một chút, Hoàng Dung không thể kể cho phụ thân về Thiên Đạo, nàng chỉ có thể nói thế giới của mình bị ma vật xâm chiếm, toàn bộ cao thủ trong thiên hạ liền tập hợp lại chống lại ma vật, đương nhiên kết quả chính là thất bại, thế giới chịu huy diệt, cuối cùng dưới cơ duyên xảo hợp cũng chỉ có Vô Song mang theo nàng cùng Nhược Hoa tỷ tỷ tới thế giới này.

Hoàng Dung không phải là muốn nói dối phụ thân nhưng nàng biết có rất nhiều việc không nên nói, có rất nhiều việc cũng không thể nói, Vô Song kể với nàng rất nhiều nhưng việc nàng có thể kể với ai khác không thì lại là một vấn đề khác, dù gì ma vật tồn tại không đến lúc vạn bất đắc dĩ vẫn không nên để Hoàng Dược Sư biết.

_ _ _ _ _ _ _

Hai cha con ở trên khoang thuyền rất lâu rất lâu đồng thời trong lúc này các Đào Hoa Đảo khoảng 2 ngày lộ trình có ba con thuyền chiến rẽ sóng mà đi, mục tiêu chính là Đào Hoa Đảo.

Đây chính là đoàn thuyền ra khơi của Dương Chí, theo thư tín gửi đến cho Quách Tĩnh thì phải 3 ngày nữa Dương Chí mới có thể đến Đào Hoa Đảo nhưng thực tế tốc độ đoàn thuyền lần này nhanh hơn dự tính, cũng chỉ cần 2 ngày nữa là có thể đến nơi.

Dương Chí thực sự rất muốn đến Đào Hoa Đảo, chuyến đi này thật ra Dương Chí cũng mong đợi từ lâu bởi Dương Chí ngoài việc tới Đào Hoa Đảo xem Dương Quá ra thì còn muốn mời Hoàng đảo chủ xuất sơn.

Hoàng Dược Sư có đại tài, việc này trên dưới Đại Thanh đều biết nhưng mà tính cách Hoàng Dược Sư quái dị vô cùng, căn bản không chịu dưới ai chứ đừng nói vào triều làm quan.

Quan hệ của Dương Chí với Quách gia tương đối thân thuộc ấy vậy mà mỗi lần muốn nhờ Quách phu nhân nói giúp với phụ thân nàng về vấn đề này bản thân Quách phu nhân đều chỉ cười khổ từ chối.

Hoàng Dược Sư có thể coi là dị nhân trong thiên hạ, để mời nhân vật như Hoàng Dược Sư xuất sơn là khó vô cùng nhưng lần này nếu có thể tự mình đặt chân tới Đào Hoa Đảo thì Dương Chí sẵn sàng thử một lần, dù sao đây coi như là lần đầu tiên Dương Chí gặp mặt Hoàng đảo chủ.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, Dương Chí còn chưa kịp lên Đào Hoa Đảo, chưa kịp thử tự mình thuyết phục Hoàng Dược Sư thì Dương Chí nhận được một phong thư.

Mở đầu phong thư chỉ có bốn chữ " Bắc Cương Có Biến ".

Bằng vào bốn chữ này đã khiến Dương Chí lập tức không thể bỏ qua thậm chí từ bỏ mọi hoạt động tiếp theo.

Bắc Cương cùng Trung Nguyên tuy không có hiệp ước hòa bình nhưng sau vài năm chiến loạn ở Bắc Địa thì cũng tự tạo thành một loại ăn ý, hai bên đều không nguyên ý tiếp tục hy sinh quân đội vào cái lò xay thịt Bắc Địa kia, phải biết với loại người như Dương Chí nếu không chắc chắn Bắc Địa chiến trường an toàn thì hắn nào có thời gian đi tới Đông Độ Khẩu rồi lại tới Đào Hoa Đảo?.

Dương Chí nhận được phong thư, chậm rãi mở ra xem, ánh mắt càng ngày càng trở nên nghiêm túc.

Bắc Cương quả thật có biến, quân đội Mông Cổ tiến lên 25 dặm.

Việc này đương nhiên chưa là gì, vấn đề là đế quốc Mông Cổ gửi thư tín cho Đại Thanh, sau đó phái đặc sứ tới Thanh triều.

Bao nhiêu năm rồi Mông Cổ chưa đưa sứ giả sang Đại Thanh?, lần cuối cùng có đoàn sứ giả của Mông Cổ đến Đại Thanh là 24 năm trước, đây cũng là khoảng thời gian Quách Tĩnh bắt đầu đi tới Trung Nguyên.

Nhìn vào danh sách sứ giả của Mông Cổ, Dương Chí rốt cuộc thở dài một hơi, hạ lệnh chiến thuyền quay đầu, trở về Trung Nguyên.

Trong ba chiếc chiến thuyền chỉ có duy nhất một chiếc vẫn hướng về Đào Hoa Đảo nhưng đã không phải là để đón Dương Quá hay thuyết phục Hoàng Dược Sư, chiến thuyền kia mang tin từ Bắc Cương cho vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân, là chiến thuyền đưa bọn họ quay lại Trung Nguyên.

Đoàn sứ giả lần này của Mông Cổ có trọng lượng rất nặng, ít nhất là về mặt lý thuyết.

Dương Chí chưa từng nghe tên ai trong ba sứ giả này của Mông Cổ nhưng thân phận thì tương đối dọa người.

Đoàn sứ giả lần này lấy chính sứ làm đầu, đi theo chính sứ là tả sứ cùng hữu sứ.

Chính sứ là Mông Cổ Hoàng Tử – Hốt Tất Liệt.

Tả Sứ là Mông Cổ Vương Tử – Ô Mã Nhi.

Hữu Sứ là Mông Cổ Vương Tử – Thoát Hoan.

Tên của ba người này Dương Chí chưa bao giờ nghe dù sao Dương Chí cũng chưa đi qua Mông Cổ, cả ba cũng không phải danh nhân tuy nhiên Dương Chí cũng biết hoàng tử đại diện cho con trai của Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân còn vương tử ít nhất cũng là con trai của các đại tộc trưởng dưới quyền Thiết Mộc Chân.

Dương Chí không thể không về chiều, gặp mặt đoàn sứ giả Mông Cổ, vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân cũng không thể không về Tương Dương, ai biết gió phương bắc nổi lên thì biến cổ gì xảy ra?, không thể không phòng, không thể không có chuẩn bị.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau