CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 731 - Chương 735

Quyển 5 - Chương 8: Long Tranh Hổ Đấu

Đấu Chuyển Tinh Di về bản chất rất mạnh, nó không hề thua kém Càn Khôn Đại Na Di hay Thái Cực Quyền nổi tiếng thiên hạ, vấn đề chỉ là Đấu Chuyển Tinh Di được sử dụng nhiều nhất bởi Mộ Dung Phục, trình độ của Mộ Dung Phục lại chưa đủ đưa Đấu Chuyển Tinh Di tới đỉnh cao, đây có thể coi là một trong những môn tuyệt học có số phận "khổ" nhất thiên hạ.

Vô Song đương nhiên không phải Mộ Dung Phục trong nguyên tác hơn nữa nội lực của Vô Song cũng cực khủng khiếp, lấy nội lực cường hãn vận hành Đấu Chuyển Tinh Di, có thể mạnh mẽ đẩy ngược uy thế của Quách Tĩnh về chính phía Quách Tĩnh.

Hai người cứ như đang sử dụng tiêu hao chiến, muốn xem giữa hai người ai có thể kiên trì lâu hơn vậy.

Không Minh Quyền càng đánh càng mạnh, càng đánh uy thế tự thân càng mạnh, uy lực dồn vào nhau càng khủng khiếp nhưng Đấu Chuyển Tinh Di lại có thể mang chính cái uy lực "càng khủng khiếp" kia ném trở lại cho Quách Tĩnh trải nghiệm, đương nhiên để ném cái uy lực kia bật ngược lại thì Vô Song càng phải sử dụng một lượng nội lực không nhỏ.

Đối với Quách Tĩnh là xem hắn chịu đựng được bao lâu, có thể công kích điên cuồng được bao lâu thì đến cực hạn còn đối với Vô Song thì phải xem nội lực Vô Song có thể chống cự được bao lâu, kiên trì được bao lâu.

Quách Tĩnh sống ở trong thời đại này, hắn không nhận ra Thái Tổ Trường Quyền nhưng không thể không nhận ra Đấu Chuyển Tinh Di nhưng mà không giống với những người khác, ánh mắt của Quách Tĩnh thực sự rất độc.

"Kẻ này dùng Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia phương nam nhưng Đấu Chuyển Tinh Di chỉ là mặt ngoài, bên trong còn có huyền cơ, kẻ này rốt cuộc là thần thánh phương nào? ".

Quách Tĩnh lúc này đang cố gắng tìm ra thân phận chân chính của Vô Song nhưng quả thật càng nghĩ càng không ra, càng nghĩ càng không tưởng tượng được thiên hạ từ bao giờ xuất hiện ra nhân vật bậc này, theo Quách Tĩnh thì Vô Song chỉ có thể là cao thủ vực ngoài.

"Cao thủ vực ngoại tới Trung Nguyên không biết có mục đích gì?, tới Đào Hoa Đảo không biết có mục đích gì?... tuy nhiên kẻ này hình như không muốn tổn thương Quá nhi, chẳng nhẽ xuất thân của kẻ này liên quan tới Quá nhi?, chẳng nhẽ là Kim Quốc cao thủ? ".

Quách Tĩnh không phải là người thông minh nhưng lại thắng người khác ở sự trầm ổn cùng bình tĩnh, vì trầm ổn cùng bình tĩnh bản thân Quách Tĩnh có thể nhìn sâu vào rất nhiều vấn đề.

Đại Kim, Đại Liêu cùng Đại Mông từng lập thành thế chân vạc, đầu tiên Đại Liêu mạnh nhất, Đại Kim cùng Đại Mông yếu nhất, sau đó Đại Kim thuận thế mà lên trở thành mạnh nhất, cơ hồ suýt nữa diệt Đại Liêu, suýt nữa diệt Đại Mông, cũng suýt diệt luôn Đại Minh.

Đương nhiên đây là việc của quá khí, thời kỳ đỉnh cao của Đại Kim là thời ông nội Dương Khang tức Hoàn Nhan A Cốt Đả, vào thời của Dương Khang thì Đại kim dần dần suy thái, mở đường cho một Đại Mông hay còn gọi là Đế Quốc Mông Cổ.

Quách Tĩnh thời điểm đó còn rất trẻ, thực sự không hiểu quá rõ về Đại Kim, cũng không thể biết Đại Kim có cao thủ nào, chỉ biết Đại Kim có một vị Hoàn Nhan Tuyết Y nguyên soái còn sống hơn nữa tại Bắc Địa chính Quách Tĩnh từng được lãnh giáo Hoàn Nhan Tuyết Y.

Không bàn về binh pháp bởi binh pháp Hoàn Nhan Tuyết Y vượt qua Quách Tĩnh mấy cái đẳng cấp, vấn đề là võ công, võ công của Hoàn Nhan Tuyết Y rất lạ, quả thật không hề giống cao thủ Trung Nguyên, lúc này nghĩ tới Dương Quá, nghĩ tới Hoàn Nhan Tuyết Y, Quách Tĩnh liền cảm thấy Vô Song rất có thể đến từ Đại Kim, là tàn dư của Đại Kim.

Về một mặt nào đó, Dương Khang có thể coi là vương tử Kim Quốc vậy Dương Quá cũng như vậy, nếu Kim Quốc vẫn còn thì địa vị của Dương Quá quả thật rất siêu nhiên, không phải Quách Phù có thể so sánh.

Nếu Vô Song thật sự là tàn dư Kim Quốc thì việc lên Đào Hoa Đảo... chỉ sợ cũng có đáp án.

Quách Tĩnh càng nghĩ lại càng cảm thấy hợp tình hợp lý sau đó càng nghĩ lại càng cảm thấy đây là một âm mưu kinh khủng.

Thân là tàn dư Kim Quốc, nếu dùng Dương Quá làm con cờ thì sao?, tập trung toàn bộ tàn dư Kim Quốc lại sau đó mang Dương Quá lên hoàng vị, đương nhiên chỉ là hoàng đế bù nhìn nhưng lại có thể tụ nhân tâm, Kim Quốc có lẽ không bao giờ có thể đông sơn tái khởi được nhưng hoàn toàn có thể trở thành một tổ chức như Thiên Địa Hội, chỉ sợ lại có một nhân vật như Đài Loan – Trịnh gia xuất hiện.

Phản Thanh Phục Minh dù sao cũng là người Hán, Quách Tĩnh đối với cái tổ chức này vẫn tương đối nhẹ tay nhưng mà nếu là một tổ chức của người Kim thì Quách Tĩnh sao có thể nhẹ tay?, nghĩ đến đây Quách Tĩnh như hóa điên, tự nhiên gầm một tiếng.

Một tiếng gầm lớn này như long ngâm, cho dù là Vô Song cũng bị bất ngờ, dù sao theo Vô Song dạng người như Quách Tĩnh sẽ không gầm rú theo dạng này, dạng này có chút... giống với Kiều Phong, mang theo vẻ hoang dại của bậc Thần Võ đương thế.

Quách Tĩnh cũng không quản Vô Song nghĩ gì, vậy mà dốc toàn bộ sức lực ra đánh, trong phút chốc đúng như Vô Song cảm nhận, Quách Tĩnh từ thập nhị tinh chiến lực bùng nổ thành thập ngũ tinh chiến lực, chân chính là cấp bậc chuẩn đế hơn nữa còn là loại tồn tại kinh khủng nhất trong cấp bậc chuẩn đế này.

Thập ngũ tinh chiến lực đồng nghĩa với Quách Tĩnh có chiến lực ngang Thiên Sơn Đồng Mỗ, ngang Vô Song, ngang Quỳnh Hương, bước vào hàng ngũ những kẻ không phải đế nhưng có thể sát đế.

Quyền ra càng mạnh, tốc độ quyền càng kinh khủng, mượn nhờ Cửu Âm Chân Kinh, dùng Xà Hành Ly Phiên cùng Hoành Không Na Di bản thân Quách Tĩnh trong cự ly ngắn cứ như phân thân vậy, lúc này mới là Quách Tĩnh chân chính, là hai Quách Tĩnh cùng đánh Vô Song.

Vô Song quả thật bị Quách Tĩnh đánh cho không kịp trở tay nhưng mà nếu Quách Tĩnh đột nhiên muốn tất tay thì Vô Song há lại sợ hắn?.

Vô Song lập tức vận dụng ba đoàn nhiệt hỏa trong đan điền, chỉ thấy mi tâm Vô Song như có hỏa diễm sáng lên, Vô Song lúc này chính là đang vận dụng Cửu Dương Thần Công, đốt lên nội lực trong cơ thể, nội lực của Vô Song cấp tốc tăng lên đồng nghĩa với chiến lực của Vô Song cũng bị kéo thẳng lên.

Thân pháp Quách Tĩnh nhìn cứ như hai người cùng đánh thì Vô Song sử dụng Lăng Ba Vi Bộ cùng Quỳ Hoa Bảo Điển cũng không khác gì, cũng trở thành hai người mạnh mẽ cản Quách Tĩnh lại, đồng thời đôi tay Vô Song như biến thành cả một rừng hoa nở rộ, cổ tay liên tục vũ động như thiên thủ quan âm, một lần nữa ngăn cản lấy thế công của Quách Tĩnh.

Quác Tĩnh ánh mắt nheo lại, trong nội tâm cảm thấy kinh hãi khó nói thành lời.Quách Tĩnh từng đánh với Viên Thừa Chí, từng dung Song Thủ Hổ Bác đấu với Thu Sát Kiếm Pháp của Viên Thừa Chí, cả hai khi đó khó phân thắng bại nhưng mà là Quách Tĩnh lưu lực, trận chiến đó Quách Tĩnh còn chưa dùng tới một nửa thực lực, trong mắt Quách Tĩnh tuy Thu Sát Kiếm Pháp cũng là kỳ thuật cực lợi hại nhưng vẫn thua xa Song Thủ Hổ Bác.

Một đời Quách Tĩnh dùng Không Minh Quyền, dùng Cửu Âm Chân Kinh thêm vào Song Thủ Hổ Bác đánh không biết bao nhiêu trận, thắng không biết bao nhiêu đối thủ, chỉ cần bị Quách Tĩnh cận thân áp sát, lấy lợi thế tổ hợp chặp ba bên trên mộ mực đè xuống không bao lâu phòng thủ của đối phương liền bị đánh nát sau đó thất bại triệt để.

Nói về cận thân công kích, dưới đế vị thì Quách Tĩnh quả thật vô địch đáng tiếc Quách Tĩnh gặp phải Vô Song, nói về cận thân phòng thủ dưới đế vị Vô Song cũng vô địch.

Quách Tĩnh một đường muốn ép Vô Song nhưng mà hắn ép kiểu gì đây?.

Vô Song một đời nhìn thấy không biết bao nhiêu võ học, chính Vô Song cũng từng tu luyện qua Ưng Trảo Công, Cầm Long Công, Hàng Long Chưởng... Vô Song sử dụng tay vốn vô cùng nhuần nhuyễn, đặc biệt Vô Song từng học Thiên Sơn Chiết Mai Thủ thêm vào tính chất đặc dị của đôi tay mà Quỳ Hoa Bảo Điển mang lại, khung xương tay của Vô Song mềm mại vô bì, thế gian khó có người sánh bằng, với khung xương tay này có thể giúp Vô Song biến đổi thủ thế với tốc độ không tưởng, Quách Tĩnh xuất ra bao nhiêu quyền thì Vô Song xin tiếp bấy nhiêu quyền, bất kể tốc độ ra sao.

Hai người đánh nhau loạn thành một đoàn, lúc này ở phương xa Dương Quá cùng Hoàng Dung đã không cách nào có thể quan sát trận chiến, đã không có cách nào có thể nhìn ra tốc độ của hai người, một trận chiến không cho phép phàm nhân quan sát.

Nếu là 6 năm trước, Mạc Ly có thể nhìn thấy cử động của Viên Thừa Chí cùng Quách Tĩnh dựa vào cảm khí thì 6 năm sau cũng là Mạc Ly trong trường hợp này căn bản không thấy cái gì, trận chiến của chuẩn đế vượt xa trận chiến của ngũ tuyệt cao thủ.

Hai người đối chiêu, một bên chỉ công, một bên chỉ thủ, thoáng cái qua lại hơn hai trăm chiêu, rốt cuộc cả hai người không cách nào tiếp tục, đều tự thân bị đẩy bật ra.

Quách Tĩnh một đường dùng Không Minh Quyền, một đường bị Không Minh Quyền phản ngược lại, thân thể Quách Tĩnh đã đến giới hạn, không thể không lui.

Vô Song một đường dùng nội lực vận chuyển Đấu Chuyển Tinh Di, một đường lấy thủ làm công, áp lực Vô Song phải chịu càng ngày càng lớn, nếu Quách Tĩnh không thu tay lại thì chính Vô Song cũng ăn không tiêu.

Hai bên lùi lại nhưng lúc này mới là lúc càng phải để tâm bởi Quách Tĩnh thật sự rất hoàn hảo, vẫn sử dụng một bài cũ, mượn Hoành Không Na Di bất chấp định luật vật lý, hai tay đồng thời vẽ vòng, Quách Tĩnh lại đẩy một đợt Hàng Long về phía Vô Song.

"Thời Thừa Lục Long ".

Hai tay cùng xuất, phải gọi là Thời Thừa Thập Nhị Long mới đúng.

Sáu còn rồng cùng xuất, cuồn cuộn đại thế, chiêu thức mang theo hạo nhiên chính khí, chí dương chí cương hơn nữa uy lực khủng khiếp hàng đầu của Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Quách Tĩnh cho dù lùi lại, cũng tuyệt đối không cho Vô Song chạy xa khỏi mình, lấy Thập Nhị Long làm lao tù, mạnh mẽ khóa chặt Vô Song trên mặt đất, lại phong tỏa mọi đường lui của Vô Song.

Đối mặt với Thập Nhị Long của Quách Tĩnh, ngay cả Vô Song cũng tê cả da đầu, nếu hai bên cùng đẳng cấp thì chưởng lực của Quách Tĩnh so về cương kình, so về uy lực không bằng Kiều Phong nhưng mà lại mang theo ám kình, ám kình ẩn trong cương kình như lấy nhu ẩn trong cương, như biến chí cương thành chí nhu, khó phòng vô cùng.Lại bị ép về thế đấu chân lực, Vô Song lông mày nhíu chặt lại nhưng mà vẫn chấp nhận chiến theo phong cách của Quách Tĩnh, chỉ thấy khí thế của Vô Song đột nhiên thay đổi, cả người như có hỏa diễm bốc lên, hơi nóng như đốt cháy cả mảnh thiên không.

Không lùi mà tiến, Vô Song đưa tay xuất chưởng.

"Thiên Sơn Lục Dương Chưởng - Lục Dương Tứ Hợp Chưởng ".

"Dương Xuân Bạch Tuyết"

"Dương Quan Tam Điệp "

"Dương Ca Thiên Quần "

"Ngạo Dương Tựa Hỏa"

Lấy tứ hợp chưởng công kích 12 đầu Hàng Long, lần này cứ như một vòng đại nhật đối đầu với 12 đầu hoàng kim long vậy, Vô Song lựa chọn dùng Chí Dương Chí Cưởng chưởng pháp đối đầu với Chí Cương Sinh Chí Nhu chưởng pháp của Quách Tĩnh.

Lần này lại một âm thanh va chạm khủng khiếp vang lên, sóng hỏa nhiệt của Tứ Hợp Chưởng rõ ràng chiếm ưu thế, như một cơn bão lửa bao trùm tất cả thậm chí phóng về phía Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh đối đầu với sóng lửa, lông mày hơi nhíu nhưng ánh mắt thì không hề thay đổi, kiên quyết vô cùng, tự mình vận lên Hàng Long Khí, mượn một chiêu Tiềm Long Vật Dụng thủ hộ xuyên qua cơn bão lửa.

Quách Tĩnh tại sao dám xuyên qua bão lửa?, đấy là bởi vì Quác Tĩnh tự tin Vô Song không thể tấn công mình trong khoảng thời gian này, sự tự tin của Quách Tĩnh là có cơ sở bởi Vô Song sau khi đánh nát 12 đầu hoàng kim long của Quách Tĩnh thì lập tức phải vận lên Cửu Dương Hộ Thể cùng Bắc Minh Hộ Thể thậm chí vận lên luôn cả Cửu Âm Chân Lực trong thể nội, dùng ba vòng bảo hộ mới đè được 12 đầu ám kình chạy tứ ngược trong cơ thể.

Quách Tĩnh không mất bao nhiêu thời gian xuyên qua biển lửa, Vô Song đương nhiên cũng không mất quá nhiều thời gian triệt tiêu ám kình.

Hai người lần này lại lao vào nhau bất quá trên tay của Quách Tĩnh có từng vòng từng vòng khí màu nâu bao phủ, màu như màu của đại đạ vậy.

Lấy ý nhập quyền, đây là quyền ý, lấy quyền ý nhập thể vậy quyền khí liền sinh ra.

Quyền khí có rất nhiều màu sắc đại diện cho chính chủ nhân của nó, ví dụ quyền khí của Vương Trùng Dương có màu xanh, màu xanh của thanh thiên, về phần quyền khí của Quách Tĩnh lại mà màu nâu xen lẫn màu vàng đặc dị, là màu sắc của đại địa.

Quách Tĩnh đến cả quyền khí cũng mang ra rồi, Vô Song đương nhiên phải tiếp.

Quách Tĩnh lao đến nhưng rất nhanh cảm nhận được một loại khí tức sắc bén bao phủ thiên địa sau đó từng tia từng tia kiếm ý trên người Vô Song tụ lại, trên bàn tay của Vô Song dần dần xuất hiện một thanh huyết sắc kiếm khí.

Quách Tĩnh là đại địa, trầm ổn, vững vàng như đại địa.

Vô Song là sát lục, đại diện cho sự hủy diệt, đại diện cho huyết tinh.

"Trước là Đấu Chuyển Tinh Di, sau xin mời Bắc Hiệp thưởng thức 72 đường Tịch Tà Kiếm Pháp".

Không biết có phải trùng hợp hay không, Tịch Tà có 72 đường kiếm pháp thì... Không Minh Quyền cũng là 72 đường Không Minh Quyền.

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 9: Hoàng Dược Sư

Quách Tĩnh là một đối thủ cực kỳ khó chịu thậm chí là khó chịu nhất Vô Song từng gặp, đương nhiên khó chịu ở đây là trên bình diện những kẻ cân tài cân sức chứ không bao gồm những người mà Vô Song không thể tự chiến thắng.

Quách Tĩnh từ đầu trận chiến đã nhìn ra Vô Song có thân pháp siêu tuyệt vậy thì từ đầu đến cuối không cho phép Vô Song dùng thân pháp, từ đầu đến cuối bám theo Vô Song, nhất quyết phải dùng cận thân chiến đấu, chỉ cần Vô Song muốn nới rộng khoảng cách liền mạnh mẽ dùng Song Thủ Hổ Bác cùng Hàng Long khóa chặt cả bốn phương tám hướng, ép Vô Song lấy chân lực ra quyết đấu.

Quách Tĩnh càng đánh càng kinh hãi, càng đánh càng nhận ra ngay cả đấu chân lực, lấy cứng đối cứng thì Vô Song cũng không có nửa phần yếu thế nhưng mà ngay cả vậy Quách Tĩnh vẫn thực hiện y nguyên con đường ban đầu mình chọn, thà lấy cái sở trường của Vô Song đấu với cái sở trường của mình chứ tuyệt không để bị ép về sở đoản.

Quách Tĩnh là như vậy, một khi đã có quyết định làm gì thì không đổi ý, ngay cả Quách phu nhân cũng khó mà can dự, đây chính là cách làm người của Quách Tĩnh, kiên trì, chậm rãi nhưng cực kỳ đáng tin, cực kỳ chấp nhất.

Đối đầu với một kẻ như Quách Tĩnh thật sự làm Vô Song mệt bã cả người, tuy nhiên về một mặt nào đó mà nói Vô Song cũng thích đấu với Quách Tĩnh vô cùng, cảm giác bất cứ thứ gì cũng ngang ngửa nhau, không ai chịu nhường nhau một chiêu nửa thức, không chịu nhường nhau cho dù một giây một phút, những trận chiến thế này mới có thể khiến con đường võ đạo của Vô Song càng ngày càng mở rộng, càng ngày càng có thể hoàn thiện.

Vô Song cũng biết mục đích của Quách Tĩnh nhưng mà chính Quách Tĩnh cũng có chút hiểu nhầm, đúng là tốc độ Vô Song siêu tuyệt nhưng Vô Song không có ý dùng Quỳ Hoa Bảo Điển, Vô Song không muốn lộ thân phận, đã không dùng Quỳ Hoa Bảo Điển thì tốc độ có nhanh bao nhiêu đều khó gây ra được rắc rối thực chất cho Quách Tĩnh.

Hai người càng đánh càng hăng, lúc này đã đánh hơn 500 chiêu và không hề có dấu hiệu ngừng lại, nếu hiện tại không có ai đứng ra ngăn cản hai người thì hoặc một trong hai phải tự rút lui hoặc cả hai sẽ rơi vào tình cảnh đến đến khi một bên cạn kiệt sức lực mà chết, cũng như cái trường hợp mà Bắc Cái cùng Tây Độc gặp phải trong nguyên tác.

Dĩ nhiên Vô Song cùng Quách Tĩnh chưa có điên để ôm nhau cùng chết, cả hai đều không muốn nhường đối phương một chiêu nửa thức đồng thời đều đang đợi người có thể can thiệp vào trận chiến này, đợi người có thể khiến hai người dừng tay, người này còn ai khác ngoài Đông Tà – Hoàng Dược Sư?.

Tính toán thời gian mà nói, Quách phu nhân mời viện binh cũng sắp tới rồi.

_ _ _ _ __ _ _ _

Quách phu nhân từ khi cưới Quách Tĩnh đã rất ít trở về Đào Hoa Đảo, chỉ đến khi gần ngày dỗ của mẫu thân mới trở lại thậm chí khoảng thời gian ở Bắc Địa Chiến Trường bản thân nàng còn không thể sắp xêp thời gian mà quay về.

Đương nhiên bất kể việc gì thì Quách phu nhân cũng là con của Hoàng Dược Sư, nàng muốn trở về Đào Hoa Đảo lúc nào cũng được, tiền đề là nàng có muốn trở về hay không.

Lần này từ Bắc Địa trở về, Quách phu nhân đương nhiên đi thăm phụ thân, đi thăm mộ mẫu thân nhưng sau đó vẫn chọn dọn ra khu vực rìa ngoài đảo sống với phu quân, cũng không ở chính đảo với phụ thân, điều này luôn làm Hoàng Dược Sư cảm thấy bất mãn thậm chí càng thêm không vừa mắt Quách Tĩnh.

Quách phu nhân cũng biết việc này nhưng ngay cả thông minh như nàng cũng không biết phải làm sao, nhiều khi cũng chỉ có thể thở dài mà chấp nhận.

Quách phu nhân lần này mang theo Quách Phù, một đường hướng thẳng về chính đảo mà đi, đối với nàng thì việc này không có bất cứ khó khăn gì, ngay cả việc phải mang theo Quách Phù cũng không làm nàng chậm đi.

Nàng một đời không thích học võ công, võ công rất bình thường, hiện tại nói khó nghe một chút chỉ sợ không mạnh hơn Dung nhi của Vô Song là bao, chiến lực của nàng đại khái rơi vào nhất tinh cùng nhị tinh tuy nhiên nàng lại rất trọng thị thân pháp, thân pháp của nàng viễn siêu thực lực.

Quách phu nhân mang Quách Phù đến chính đảo, vượt qua Đào Hoa Trận sau đó lập tức đặt Quách Phù xuống, ôn nhu mà lên tiếng.

"Phù nhi, con ở đây cẩn thận, đừng có đi ra ngoài, mẫu thân đi gặp ngoại công của con, lần này Đào Hoa Đảo chỉ sợ gặp cường địch ".

Quách phu nhân nói xong cũng chẳng đợi Quách Phù trả lời, cứ thế lại tiếp tục tiến về phía trước, hướng thẳng đến thư phòng của phụ thân mà tới.

Hoàng Dược Sư lúc này vẫn chưa phải là Hoàng Dược Sư cuối Thần Điêu, thực lực của ông thật ra cũng tương đối bình thường.

Không rõ vì sao Quách Tĩnh tại thời điểm này mạnh một cách biến thái nhưng mà trình độ của ngũ tuyệt đương thời thì cũng không khác biệt nhiều lắm, đều là ngũ tuyệt hậu kỳ, thực lực đại khái rơi vào khoảng bát tinh tới cửu tinh chiến lực tức là không hơn không kém bao nhiêu so với Xà Vương – Viên Thừa Chí.
Quách Tĩnh có thể nhận ra Vô Song mạnh vô cùng, chính mình cũng khó lòng mà thắng được thì tại sao lại nói phu nhân tới cầu cứu vị cha vợ kia?, quả thật với trình độ trận chiến của Vô Song cùng Quách Tĩnh thì sự can thiệp của một ngũ tuyệt hậu kỳ có thể nói là vô dụng thậm chí còn làm Quách Tĩnh vướng chân vướng tay vô cùng.

Nếu cha vợ của Quách Tĩnh là bất cứ ai khác trong ngũ tuyệt ngoài Hoàng Dược Sư thì Quách Tĩnh tuyệt không nghĩ tới cha vợ giúp đỡ nhưng Hoàng Dược Sư thì lại khác, Hoàng Dược Sư ngoại trừ thân phận võ đạo đại cao thủ ra thì còn là trận đạo đại cao thủ cùng với cầm đạo đại cao thủ.

Có lẽ rất ít người biết, Hoàng Dược Sư từng có một khoảng thời gian đi học cầm đạo, Hoàng Dược Sư là nam nhân duy nhất trong thiên hạ được Cầm Đế nhận làm đệ tử, tuy chỉ là đệ tử ngoại môn của Cầm Đế, trên danh nghĩa còn không được tính là đệ tử của nàng nhưng mà toàn bộ Tiên Âm Động có lẽ không ai có thể kế thừa cầm đạo của Cầm Đế được như Hoàng Dược Sư, nếu Hoàng Dược Sư là nữ nhân thì ngôi vị môn thủ Tiên Âm Động đã không thuộc về Tiên Âm.

Võ công Hoàng Dược Sư không bằng Quách Tĩnh nhưng cầm thuật cực lợi hại, đây là lý do Hoàng Dược Sư có quyền khinh thị Quách Tĩnh, đến mức chính Quách Tĩnh cũng không có cách nào cải biến.

Hoàng Dược Sư ngồi trong thư phòng đọc sách, chợt nghe tiếng chân vội vàng ở bên ngoài vang lên, đôi lông mày khẽ nhíu sau đó nhìn ra ngoài cửa, lúc này Quách phu nhân một mặt hốt hoảng bước vào.

"Phụ thân, có đại sự xảy ra ".

Nhìn khuôn mặt của con gái, Hoàng Dược Sư trong lòng liền run lên, không khỏi nói.

"Dung nhi, có việc gì gấp như vậy? ".

Quách phu nhân lúc này lập tức nói.

"Phụ thân, không có thời gian, mời đi theo Dung nhi, trên đường Dung nhi kể cho người ".

Thân là phụ thân, Hoàng Dược Sư đương nhiên sẽ đáp ứng con gái, hơn nữa khinh công của Hoàng Dược Sư cao hơn Quách phu nhân nhiều, trực tiếp mang Quách phu nhân hướng ra ngoài mà đi, chẳng mấy chốc thân ảnh hai người đã biến mất.

_ _ _ __ _ _ _

Quách phu nhân bình thường rất ít hoảng hốt hoặc thậm chí có thể nói nàng không bao giờ hoảng hốt, ngay cả lần này nàng cũng đóng giả mà tới.Nàng rất hiểu phụ thân, nếu ngay từ đầu nàng nói với phụ thân là trượng phu xin giúp đỡ chỉ sợ phụ thân còn lười đi dù sao quan hệ giữa hai người thực sự làm nàng đau đầu tuy nhiên nếu nàng mang một mặt hoảng hốt mà chạy tới, phụ thân nhất định không quản gì cả, lập tức đi theo giúp nàng, dù sao việc khiến nàng hoảng hốt tuyệt đối có thể chọc thủng trời.

Ít phút trước, còn là Quách phu nhân ôm eo Quách Phù mà mang tới chính đảo nhưng mà hiện tại đã đổi thành Hoàng Dược Sư ôm eo con gái, một đường lướt trên những cánh hoa đào mà hướng về ngoại đảo, vừa đi vừa nghe con gái kể lại sự tình bên ngoài đảo, vừa đi sắc mặt liền càng âm trầm.

"Dung nhi, con nói nữ nhân kia lên được Đào Hoa Đảo? ".

"Dung nhi, con nói nữ nhân kia tự xưng là Hoàng Dung? ".

"Nữ nhân kia còn tự nhận mình là người Đào Hoa Đảo? ".

Hoàng Dược Sư mỗi lần hỏi lại đều thu được cái gật đầu của con gái, Quách phu nhân không phải là Quách Phù, lời nói của nàng có độ tin cậy rất lớn vì vậy Hoàng Dược Sư ánh mắt càng ngày càng trở nên ác liệt.

Hoàng Dược Sư không phải là người thiện lành gì, nếu không đã chẳng đánh gãy chân học trò, đã chẳng được gọi là Đông Tà, đã chẳng thể mang ác danh vang khắp thiên hạ.

Hoàng Dược Sư khi nghe tới có người lên đảo thật ra cũng không quan tâm lắm, năm xưa không phải Tây Độc cùng Bắc Cái đều lên sao?, nếu có cao thủ lên đảo cũng không phải việc gì lớn.

Tiếp theo khi biết có kẽ đánh ngang ngửa với con rể ngốc thậm chí khiến con rể không thể không xin mình giúp đỡ, bản thân Hoàng Dược Sư không thấy lo lắng mà còn thấy vui vẻ thậm chí đối với kẻ quyết đấu cùng "con rể ngốc" còn có vài phần hảo cảm.

Chỉ từ một điểm này có thể thấy Hoàng Dược Sư... thật sự cảm thấy Quách Tĩnh rất không thuận mắt.

Đương nhiên khi nghe tới mấy câu cuối cùng của Quách phu nhân nói về Hoàng Dung thì hoàn toàn khác.

Hoàng Dược Sư có thể không quản con rể nhưng mà không thể không quản có người mạo phạm con gái, hơn nữa còn mạo phạm Đào Hoa Đảo, vậy khác gì mạo phạm thanh danh của Đông Tà?.

Hoàng Dược Sư thật sự di chuyển rất nhanh, không bao lâu liền mang Quách phu nhân xuất hiện ở bờ biển, sự xuất hiện của Hoàng Dược Sư như một hồi còi nghĩ giữa giờ vậy, bởi khi vị Hoàng đảo chủ này vừa tới, cả Quách Tĩnh cùng Vô Song đều nhận được "thư đình chiến ".

Mỗi người thuận thế biến quyền thành chưởng, lấy hai chưởng mạnh mẽ áp vào nhau đọ chân lực lần cuối rồi đều vận khởi khinh công, an ổn lùi lại.

Hai người từ đầu đến cuối tổng cộng đánh 700 hiệp, toàn bộ bờ cát xung quanh đều bị tàn phá đến không còn hình dạng, cứ như động đất vừa ập vào Đào Hoa Đảo vậy đồng thời cả Vô Song cùng Quách Tĩnh đều đã ướt đẫm mồ hôi, cả người bị vây vào trạng thái cực hạn, nếu không phải Hoàng Dược Sư đến kịp lúc chỉ sợ Vô Song cùng Quách Tĩnh rốt cuộc sẽ biến từ "luận bàn" thành "sinh tử chiến".

Hai người chiến đấu phải gọi là kinh thiên địa khiếp quỷ thần nhưng đúng là chỉ luận bàn mà thôi, cũng chưa thể đến tình trạng sinh tử bất chấp, một khi sinh tử bất chấp chỉ sợ ngay cả Hoàng Dung cùng Dương Quá đều sẽ gặp nguy hiểm, vì hai người này mà cả Quách Tĩnh cùng Vô Song đều tự khắc chế bản thân mình rất nhiều, mãi đến khi Hoàng Dược Sư xuất hiện mới thôi.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 10: Dung nhi... Nhớ người.

Hoàng Dược Sư mang theo Quách phu nhân tới bãi biển, đầu tiên liền liếc nhìn hai người Vô Song cùng Quách Tĩnh, dù sao tình trạng chiến đấu của hai quá mức kinh liệt, quá mức kinh khủng.

Hoàng Dược Sư cho dù không thích Quách Tĩnh thì cũng không thể phủ nhận thực lực của Quách Tĩnh, người có thể đánh ngang ngửa Quách Tĩnh đương nhiên cũng là tuyệt thế cao thủ bất quá cũng như Quách Tĩnh, Hoàng Dược Sư thật sự không nhận ra Vô Song là ai.

Đã không nhận ra Vô Song thì Hoàng Dược Sư liền đổi ánh mắt, dù sao đã không nhận ra thì Hoàng Dược Sư sẽ không chú ý quá nhiều.

Hoàng Dược Sư lúc này đổi ánh mắt, hướng về phía một nữ tử cùng một nam hài.

Nam hài kia thì Hoàng Dược Sư cũng có biết một hai, là con trai của Dương Khang gọi là Dương Quá.

Hoàng Dược Sư cũng không tiếp xúc quá nhiều với Dương Quá bởi chính việc của Dương Khang, dù sao Dương Khang từng vu oan cho Hoàng Dược Sư, bản thân Hoàng Dược Sư đương nhiên sẽ không thích Dương Khang, đã thế thì chẳng có lý do gì bắt ông thích Dương Quá.

Nhìn thấy Dương Quá, Hoàng Dược Sư liền nhìn về phía nữ tử đeo mặt nạ cánh bướm kia, trong mắt của Hoàng Dược Sư lúc này thậm chí có sát khí nhưng mà khi Hoàng Dược Sư nhìn vào ánh mắt của nữ tử kia mới phát hiện ra nàng từ đầu đến cuối đều đang nhìn mình.

Hoàng Dược Sư lúc này bỗng cảm thấy có chút hoảng hốt hiện lên trong lòng bởi không hiểu tại sao Hoàng Dược Sư cảm thấy ánh mắt của nữ tử kia phi thường phi thường quen thuộc.

Vì khoảng cách quá xa, ngay cả với trình độ của Hoàng Dược Sư cũng không có cách nào quan sát quá rõ vì vậy thân ảnh liền hướng về phía trước.

Thấy Hoàng Dược Sư tiến lên, Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân đương nhiên nghĩ tới Hoàng Dược Sư xuất thủ vì vậy căn bản sẽ không khuyên can hay nói gì, ở phía ngược lại Vô Song cũng lùi về phía Hoàng Dung cùng Dương Quá, Vô Song đương nhiên cũng thấy Hoàng Dược Sư tiến lên.

Vô Song nhìn Hoàng Dược Sư, có chút lo lắng bất quá Hoàng Dung đưa tay ra, bàn tay nàng nắm lấy tay Vô Song, bàn tay mêm mại run rẩy liên tục.

Vô Song biết, lúc này cũng không phải thời điểm để mình lo lắng, không phải thời điểm để mình suy nghĩ, hắn liền nắm thật chặt tay Hoàng Dung, một động tác này còn hơn vạn lời nói, có Vô Song ở đây Hoàng Dung an tâm hơn rất nhiều.

Ngay từ khi thấy Hoàng Dược Sư tiến đến, thân hình Hoàng Dung đã run lên bởi Hoàng Dược Sư trước mặt... không khác chút nào so với phụ thân của nàng có chăng chỉ là khuôn mặt không tránh khỏi năm tháng tàn phá, trên khuôn mặt đã có thêm những nếp nhăn, những đường chân chim nơi khóe mắt.

Hoàng Dung đứng đây, nàng không rõ tại sao có thể cảm nhận được sự cô đơn của Hoàng Dược Sư, sự cô đơn lớn vô cùng, nhìn thấy sự cô đơn của ông khiến trái tim nàng không khỏi thắt lại.

Sự việc đôi khi rất huyền diệu.

Nàng là Hoàng Dung nhưng không phải là Hoàng Dung của thế giới này.

Hoàng Dược Sư là phụ thân của Hoàng Dung tại thế giới này nhưng... cũng sẽ không phải phụ thân của nàng.

Hoàng Dung thật sự không có quan hệ gì với vị Đông Tà kia cả nhưng thử hỏi liệu nàng có thể thật sự không quan tâm?, thật sự coi mình không có quan hệ gì?.

Năm đó, đến cả cái chết của phụ thân như thế nào nàng còn không hiểu rõ, năm đó phụ thân mất đi bản thân nàng còn không ở bên người, không được nhìn người lúc lâm chung, Hoàng Dung hiểu rõ nỗi đau mất đi phụ thân hơn bao giờ hết, trái tim nàng khi đó chịu tổn thương hơn bao giờ hết.

Nàng năm đó chán ghét phụ thân, phụ thân một mực sắp đặt hôn sự cho nàng, phụ thân chỉ quan tâm tới võ công chứ không quan tâm đến nàng, năm đó nàng bỏ đi khỏi Đào Hoa Đảo... bỏ đi rất lâu rất lâu.

Năm đó nàng nghĩ mình thông minh tuyệt đỉnh nhưng mà cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, nàng vì phụ thân thích võ công mà căm thù võ công, nàng thật sự chống đối phụ thân rất nhiều rất nhiều, nàng chỉ cầu có thể cao chạy xa bay, rời khỏi Đào Hoa Đảo, rời khỏi phụ thân càng nhanh càng tốt nhưng mà... khi phụ thân mất đi thì nàng mới hiểu mình gặp phải nỗi mất mát lớn như thế nào, tại thời điểm đó nàng như gục ngã, tựa như không cách nào đứng lên.

Nàng đã mất phụ thân một lần... nàng thực sự không dám và cũng không bao giờ muốn đánh mất phụ thân một lần nữa.

Nếu thương thiên đã cho nàng Vô Song ca ca, nếu thương thiên đã để Vô Song ca ca mang nàng đến thế giới này vậy phải chăng thương thiên cũng để nàng gặp lại phụ thân ở thế giới này?.

Hoàng Dung thông minh tuyệt đỉnh, nàng thậm chí nghĩ qua rất nhiều loại giả tưởng, nghĩ qua rất nhiều tình huống gặp mặt Hoàng Dược Sư như thế nào, phải nói gì mới tốt nhưng mà hiện tại nàng đến cả mở miệng cũng không làm được, hô hấp trở nên khó khăn như có cái gì một mực đè vào lồng ngực của nàng vậy, dưới lớp mặt nạ kia, nước mắt nàng lã chã rơi.Hoàng Dược Sư tiến tới, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần thì ông càng ngày càng cảm nhận được một loại cảm giác kỳ dị khó nói thành lời, đặc biệt vì khoảng cách càng gần Hoàng Dược Sư càng cảm nhận được đôi mắt kia quen thuộc vô cùng.

Đôi mắt mang theo cố sự, đôi mắt mang theo chấp niệm, đôi mắt chứa chan bao nỗi buồn những cũng đượm vị yêu thương, một đôi mắt rất lạ... hay đúng hơn một đôi mắt nhìn Hoàng Dược Sư rất lạ.

Khi khoảng cách hai bên chỉ còn lại 10 bước, Hoàng Dược Sư rốt cuộc dừng lại, không rõ tại sao trước đôi mắt đang ngập nước kia ... Hoàng Dược Sư lại dừng lại.

Hoàng Dược Sư che trước mặt Hoàng Dung, lưng quay về phía vợ chồng Quách gia, hai người Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân đúng là không quan sát được tình hình bên kia, lúc này thấy phụ thân dừng lại Quách phu nhân không khỏi lên tiếng.

"Tĩnh ca ca, kẻ kia lợi hại như vậy phụ thân lại gần hắn sẽ không có việc gì chứ? ".

Thân là con gái, Quách phu nhân đương nhiên lo lắng cho phụ thân.

Quách Tĩnh nghe vậy, tương đối chắc chắn mà nói.

"Võ công của kẻ kia cao tuyệt nhưng nhạc phụ chưa chắc đã dưới hắn, nhạc phụ đại nhân tiến tới vậy liền có an bài của người ".

"Dung nhi, muội yên tâm, nếu thật sự kẻ kia xuất thủ vậy hắn không thể rời khỏi Đào Hoa Đảo này, võ công của hắn cao tuyệt nhưng huynh cũng có tự tin cầm chân hắn, thêm bản lĩnh của nhạc phụ hắn thua không thể nghi ngờ ".

Quách phu nhân nghe vậy liền an tâm hơn không ít, ánh mắt lại nhìn về phía Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư cũng không biết con gái cùng con rể vừa nói gì, ông đứng đối mặt với Hoàng Dung, khoảng cách hai bên chỉ có 10 bước chân.

Với võ công của Hoàng Dược Sư, khoảng cách này thừa sức lấy mạng Hoàng Dung, phải biết khi vừa đến đây Hoàng Dược Sư thực sự muốn lấy mạng kẻ dám tự xưng "Hoàng Dung" kia nhưng bây giờ nhìn vào đôi mắt ngập nước trước mặt... ông không hạ thủ nổi.

Ánh mắt quen thuộc vô cùng, cái cằm.. cái miệng đều quen thuộc vô cùng thậm chí hình dáng cũng quen thuộc, chỉ có khí chất là như lạ như quen, nửa thực nửa ảo.
Càng quái lại hơn là nữ nhân kia từ khi thấy ông thì một mực khóc, cũng không nói gì, thân hình đều run lên từng đợt, việc này làm Hoàng Dược Sư cũng không giải thích nổi.

Lại đổi ánh mắt nhìn Vô Song, nhìn đối thủ của Quách Tĩnh, lúc này Hoàng Dược Sư cũng có thể nhận ra trong mắt đối phương nhu hòa vô cùng, không có địch ý, càng không có chiến ý.

Một cao thủ cấp bậc chuẩn đế đánh ngang ngửa Quách Tĩnh ấy vậy mà đối mặt với mình còn không chút phòng ngự, không chút tinh thần chiến đấu, từ đầu đến cuối chỉ đứng đó nắm tay nữ tử kia... không phải kỳ lạ lắm sao?.

Hoàng Dược Sư rốt cuộc cũng vẫn là bậc đại tiền bối võ lâm, tâm cảnh không phải người thường có thể so được, rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nhưng lúc này sát khí cũng không còn, Hoàng Dược Sư hướng về phía Hoàng Dung mà hỏi.

"Tiểu cô nương, ngươi nói ngươi gọi là Hoàng Dung? ".

Tại sao lại là "tiểu cô nương "?, đơn giản bởi vì ánh mắt kia... Hoàng Dược Sư biết đây không thể là ánh mắt của người trưởng thành, không thể là ánh mắt của kẻ lớn tuổi, một ánh mắt cơ linh vô cùng, có hồn vô cùng, quen thuộc vô cùng.

Hoàng Dung nghe vậy run lên, giọng nói của nàng như ứ trong cổ họng không thể phát ra, nàng chỉ có thể nhẹ gật đầu.

Hoàng Dược Sư cảm thấy mình như trúng tà vậy, nếu mà có một nữ tử nào dám lấy Hoàng Dung làm tên, dám lấy Hoàng Dung xưng hô trước mặt mình chỉ sợ ông một chưởng đập chết nhưng mà đối mặt với nữ tử trước mặt.. Hoàng Dược Sư không rõ tại sao không xuất hiện loại cảm xúc kia.

Hoàng Dược Sư nhìn chằm chằm vào Hoàng Dung, lại hỏi.

"Ngươi nói ngươi là người Đào Hoa Đảo? ".

Hoàng Dung lần này có lẽ bình tâm hơn không ít, nàng nuốt nước mắt ngược lại, ánh mắt nhìn Hoàng Dược Sư sau đó nói.

"Vâng, Dung nhi là người Đào Hoa Đảo, sống làm người Đào Hoa Đảo, chết cũng làm người Đào Hoa Đảo ".

Nàng nói rất chậm, rất nhỏ nhẹ, âm thanh chỉ đủ cho Vô Song, Hoàng Dược Sư cùng Dương Quá ở sau nghe thấy nhưng mà âm thanh kiên định vô cùng.

Lần này thân hình Hoàng Dược Sư run lên, ông cảm thấy... giọng nói kia thực sự rất dễ nghe, thực sự phi thường quen thuộc.

Hoàng Dược Sư lần này như nhìn thấy "ma" vậy, cố gắng đè ép suy nghĩ của bản thân, không biết tại sao ông bất chợt lại nhớ đến phu nhân của mình, nữ sĩ Phùng Hằng.

Chính cái suy nghĩ này làm Hoàng Dược Sư run lên, ông vốn muốn gắt gỏng, vốn muốn hỏi đối phương là tà ma nơi nà dám tới quấy phá Đào Hoa Đảo nhưng lời nói đến miệng lại không nói ra được, bất giác lại hỏi.

"Tiểu cô nương, ngươi có thể tháo mặt nạ kia ra không?, có thể tiểu cô nương là người Đào Hoa Đảo thật chỉ là lão phu đãng trí quên mất, ngươi bỏ mặt nạ ra cho lão phu xem một chút ".

Hoàng Dung lúc này quay đầu nhìn Vô Song, thấy Vô Song ném cho mình một cái nhìn an tâm, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Dược Sư, Vô Song buông tay Hoàng Dung ra, hướng về Hoàng Dược Sư mà nói.

"Tiền bối, nếu người muốn nhìn dung mạo của Dung nhi... ở đây thật sự không thích hợp, không bằng tiến vào bên trong... tiến vào trong Đào Hoa Trận? ".

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 10-2: Dung nhi... nhớ người 2

Câu nói của Vô Song thực sự rất kỳ lạ, một câu nói này làm Hoàng Dược Sư nhíu chặt lông mày, bản năng liền cảm thấy không thích, cảm thấy Vô Song nói rất vô lý nhưng mà nhìn Vô Song thậm chí cúi đầu chắp tay với mình, cung kính có thừa thì trong nội tâm lại cảm thấy khác lạ.

Chuẩn đế cao thủ từ bao giờ phải hạ mình như vậy?.

Hoàng Dược Sư nhìn Vô Song, sau đó nhìn Hoàng Dung, chẳng hiểu sao bản tính tác oai tác quái của ông lại xuất hiện, ông cảm thấy dẫn Hoàng Dung vào trong Đào Hoa Trận quá mất thời gian, sao không xem luôn ở đây?, chẳng nhẽ hai người này có gì dấu đầu lòi đuôi không dám nói cho ai?.

Thế là Hoàng Dược Sư nổi giận, phất tay áo mà nói.

"Ha ha, tháo mặt nạ mà thôi cũng không cần phiền phức thế, đương nhiên ngươi không muốn tháo thì cũng thôi, ngươi đã nói ngươi là đệ tử Đào Hoa Đảo của lão phu vậy tiến vào Đào Hoa Trận đi, lão phu liền đợi xem đệ tử Đào Hoa Đảo của lão phu rốt cuộc là thế nào ".

Lần này tiếng nói rất lớn, cơ hồ vợ chồng Quách gia đều nghe thấy, hai người liền nhìn nhau không hiểu đầu đuôi ra sao, tuy nhiên rất nhanh hai người đều thấy Hoàng Dược Sư phất tay mà đi, vậy mà trực tiếp tiến về phía Đào Hoa Trận.

Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân đương nhiên không tin nữ tử gọi là Hoàng Dung kia sẽ ra được khỏi Đào Hoa Trận, đến cả Chu Bá Thông còn bị bắt giữ nửa đời ngừoi thì nữ tử kia lấy gì mà phá?, hai vợ chồng chỉ không hiểu tại sao Hoàng Dược Sư đột nhiên rời đi, tại sao không ở lại đối phó với Vô Song cùng Hoàng Dung nữa?.

Thấy Hoàng Dược Sư rời đi, Hoàng Dung đột nhiên nắm chặt cả hai tay của mình lại, ánh mắt nàng bỗng hiện lên một tia quyết tâm, sau đó cũng mặc kệ trước mặt là vợ chồng Quách gia, vận lên thân pháp tiến thẳng về phía trước.

Thấy Hoàng Dung tiến lên, Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh liền biết nữ nhân kia muốn tiến vào Đào Hoa Trận, hai người nhìn nhau sau đó Quách phu nhân không khỏi hướng về Hoàng Dung mà nói.

"Ta không biết ngươi nghĩ gì lại dám tiến vào Đào Hoa Trận bất quá ta sẽ không ngăn cản có điều ngươi vì sao học được Đả Cẩu Bổng Pháp?, nếu ngươi không nói rõ thì đừng hòng có thể tiến lên".

Việc tại sao Hoàng Dung học được Đả Cẩu Bổng Pháp thật sự rất rất quan trọng với vợ chồng Quách gia.

Hoàng Dung nghe thấy Quách phu nhân nói, cũng không quan tâm một đường đi thẳng.

Quách phu nhân thấy thế sắc mặt liền nhíu chặt, nàng đột nhiên cảm thấy khó chịu trong lòng, lúc này Quách Tĩnh cũng đưa tay ra, muốn cản Hoàng Dung lại tuy nhiên hắn đưa tay tốc độ nhanh bao nhiêu thì tốc độ rụt tay lại nhanh gấp 10 lần.

Nếu Quách Tĩnh không kịp rút tay lại nhất định sẽ bị một cây ngân châm phá không kích thương.

Lúc này Vô Sogn chẳng biết từ bao giờ đã lướt thẳng đến trước mặt vợ chồng Quách gia, trong ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của Quách Tĩnh... Vô Song mở ra Kiếm Vực.

"Quách đại hiệp, Quách phu nhân, hai người tốt nhất không nên cử động, hôm nay cho dù có thiên vương lão tử hàng lâm... cũng không ai ngăn được nàng nhập Đào Hoa Trận ".

"Đương nhiên Quách đại hiệp võ công cao cường, có thể bất chấp uy hiếp của ta mà xuất thủ với nàng nhưng ta có thể đảm bảo ngươi vừa ra tay ta liền chém chết Quách phu nhân, chúng ta xem ai xuất thủ nhanh hơn? ".

Câu nói này của Vô Song kèm theo phô thiên cái địa sát khí, câu nói này làm Quách Tĩnh run lên, không khỏi gắt gao bảo vệ phu nhân sau lưng, Quách Tĩnh biết lời Vô Song nói đúng.

Quách Tĩnh có tự tin trong một chiêu đánh chết nữ tử gọi là Hoàng Dung kia nhưng mà... là người từng đấu 700 chiêu với Vô Song lại thêm nhìn thấy Kiếm Vực thì Quách Tĩnh hiểu ... Vô Song giết phu nhân của mình cũng chỉ cần một kiếm.

Rốt cuộc hai vợ chồng chỉ có thể nhìn thân ảnh Hoàng Dung biến mất trong Đào Hoa Trận.

_ _ _ __ _ _ _ _

Hoàng Dung tiến vào Đào Hoa Trận, trên lý thuyết liền không thể ra được, sẽ không ai tin nàng thoát khỏi Đào Hoa Trận, đương nhiên Hoàng Dược Sư cũng không tin.Hoàng Dược Sư thân pháp nhanh hơn Hoàng Dung không biết bao nhiêu lần, vừa rời đi một lúc vậy mà đã xuất hiện trước một đình viện, ánh mắt dị thường khó chịu.

Lúc này bên cạnh Hoàng Dược Sư vậy mà có một nữ tử mặc thanh y, nàng hướng về Hoàng Dược Sư lễ phép nói.

"Sư phụ, để Trình Anh pha cho người một ấm trà Được không? "

Theo bối phận,Trình Anh là tỷ tỷ của Lục Vô Song vậy liền thua Hoàng Dược Sư hai bối phận, lẽ ra phải gọi ông là gia gia mới đúng nhưng mà Hoàng Dược Sư nào quan tâm đến bối phận, thiên phú trận đạo của Trình Anh siêu cường, vì vậy liền thu đồ đệ chứ không phải thu đồ tôn.

Trình Anh lúc này cũng đeo một tấm mạng che mặt, bình thường thì không sao nhưng hiện tại lại làm Hoàng Dược Sư khó chịu, rốt cuộc không nhịn được mà phẩy tay nói.

"Không cần, ngươi đi đi ".

Trình Anh nghe vậy liền nhíu mày, nàng không hiểu việc xảy ra bên ngoài, nàng chỉ loáng thoáng thấy sư tỷ đến gặp sư phụ nói gì đó, sư phụ rất nhanh liền mang sư tỷ ra ngoài, bộ dạng có chút gấp gáp sau đó rất nhanh sư phụ lại trở về nhưng mà lần này phi thường bực bội.

Trình Anh biết tính cách sư phụ, cũng không dám nói nhiều đành quay lưng bước đi, trong lòng thầm than.

"Sư tỷ à sư tỷ, người cùng sư phụ bao giờ có thể làm hòa đây? ".

Trình Anh theo lệnh mà rời đi, đình viện lại phi thường trống trải, Hoàng Dược Sư tâm tình không tốt liền rút cây sáo ngọc ra, tự mình thổi một khúc.

Hoàng Dược Sư thả tâm với khúc nhạc, một khúc này gọi là Khúc Ái Thương.

Khúc Ái Thương vang lên, mang theo chút hồi ức của Hoàng Dược Sư, hồi ức mờ mờ ảo ảo, nhưng ẩn như hiện đáng tiếc thứ hồi ức mà Hoàng Dược Sư đang cố lưu giữ, cố dùng khúc nhạc tái hiện rất nhanh bị một âm thanh phá hoại.
Hoàng Dược Sư bị kéo ra từ trong khúc nhạc bởi tiếng bước chân, ông phi thường bực bội mà nói.

"Trình Anh, không phải vi sư nói ngươi rời đi sao? ".

Hoàng Dược Sư nói xong mới thấy không đúng bởi người bước về đình viện nào phải Trình Anh, dĩ nhiên là cô nương tự xưng là Hoàng Dung lúc trước?.

Hoàng Dược Sư kinh ngạc đến ngây người, nhìn về phía Hoàng Dung thậm chí đã quên mất phải nói gì.

Thời gian mới đi qua bao lâu?, còn chưa đến 10 phút, chưa đến 10 phút mà đi xuyên qua Đào Hoa Trận để tới đình viện?.

Hoàng Dung thấy phụ thân ngây người, thân hình nàng run lên sau đó đáp.

"Không phải Trình Anh, Dung nhi cũng không biết Trình Anh cô nương là ai... là Dung Nhi đến rồi ".

Nàng nói có chút lắp bắp, có chút khó hiểu như chính cái tâm trạng của nàng hiện tại vậy.

Hoàng Dược Sư nhìn nàng, rốt cuộc nói.

"Ngươi vì sao có thể đột phá được Đào Hoa Trận của lão phu?, chẳng nhẽ ... là đám người kia nói cho ngươi? ".

Đám người kia là ai?, đương nhiên là những đệ tử cũ của Hoàng Dược Sư, những đệ tử mang chữ Phong bị ông đuổi khỏi Đào Hoa Đảo.

Hoàng Dung nghe vậy, cũng không lập tức trả lời phụ thân mà nói.

"Phụ thân... Dung nhi thực sự rất nhớ người ".

Một câu nói không liên quan một chút chút nào tới câu hỏi của Hoàng Dược Sư, sau đó Dung nhi thản nhiên bỏ tấm mặt nạ che mặt ra, nàng đứng yên mà nhìn phụ thân.

"Dung nhi... nhớ người ".

Nàng lại nói lại một lần nữa, nước mắt lã chã rời.

Ở trước mặt nàng, bàn tay Hoàng Dược Sư run lên, đến cả ngọc tiêu mà ông yếu quý nhất, đến cả cây ngọc tiêu làm bạn với ông hai chục năm nay cũng vô tình bị ông làm rơi trên mặt đất.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 11: Thử Thách (1)

Hoàng Dược Sư được gọi là Đông Tà, bản tính của Hoàng Dược Sư bao năm nay vẫn cứ khác người, vẫn cứ một mình một đường đi không theo cái nhìn của thế nhân, một đời của Hoàng Dược Sư có thể dùng từ tà dị để hình dung nhưng mà có tà hơn nữa thì cũng chẳng thể nào tà bằng trường hợp trước mặt.

Hoàng Dược Sư cảm thấy mình đã trải qua đủ loại sống gió trong cuộc đời này, từ khi phu nhân Phùng Hăng mất đi lại càng ít thứ trong thiên hạ có thể làm Hoàng Dược Sư bộc lộ cảm xúc một cách rõ ràng, gần như toàn bộ thiên hạ này không còn mấy thứ đả động được Hoàng Dược Sư, nếu nói bản thân ông quan tâm có chăng chỉ là quan tâm tới con gái nhưng con gái lớn lên có đường của riêng mình, có nơi mình thuộc về, chính Hoàng Dược Sư cũng hiểu mình đã không quan tâm được, đã không quản được.

Gần hai chục năm nay, từ khi Quách phu nhân ở bên Quách Tĩnh bản thân Hoàng Dược Sư đã rất ít khi đi lại trên giang hồ, chỉ ở Đào Hoa Đảo nghiên cứu kiến thức, chuyên tu sở học, cầm kỳ thi họa, y học trận pháp, võ nghệ chiêu thức... bản thân ông như tự giam bản thân vào thế giới riêng biệt, ngay cả Quách phu nhân cũng khó mà kéo Hoàng Dược Sư ra khỏi thế giới do chính ông tạo ra. 

Trong toàn bộ thế giới Thần Điêu, nếu có một người có thể kéo Hoàng Dược Sư ra khỏi thế giới do chính ông tạo nên có lẽ chỉ có Quách Tương, một Tiểu Đông Tà tồn tại giữa nhân gian.

Lúc này Quách Tương chưa xuất hiện trên đời nhưng mà có một cô gái khác, một cô gái khác cũng kéo Hoàng Dược Sư khỏi thế giới của chính ông, nàng gọi Hoàng Dung.

_ _ _ __ _ 

Hoàng Dược Sư nhìn chằm chằm vào dung mạo trước mặt, chính ông còn không biết nói gì mới tốt bởi cảnh tượng trước mặt quá kinh người.

Lúc này rốt cuộc ông đã hiểu tại sao khi trước Hoàng Dung chưa bỏ mặt nạ ra thì mình đã thấy quen thuộc?, đã thấy hình ảnh phu nhân hiện về. 

Hoàng Dung như là một phiên bản giống hệt mẫu thân mình vậy, Hoàng Dược Sư nhìn vào Hoàng Dung đương nhiên sẽ nhớ tới vợ yêu Phùng Hằng về phần liên tưởng tới Quách phu nhân hồi trẻ thì Hoàng Dược Sư đúng là không nghĩ ra, dù sao con gái ở ngay sau lưng thì liên tưởng cái gì?.

Hoàng Dung có thể thấy phụ thân kích động bất quá nàng lại không nói gì nữa, cứ như vậy đứng lặng im một chỗ, cố gắng ngăn cho hai hàng nước mắt chảy ra, nàng không cần nói gì cả, nàng chỉ cần dùng dung mạo này đứng đây đã hơn muôn vàn câu nói.

Hoàng Dược Sư nhìn thiếu nữ chỉ khoảng 17-18 tuổi đứng trước mặt, nhìn dung mạo quen thuộc đến không thể quen thuộc kia, rốt cuộc ông cũng cảm nhận được hô hấp khó khăn.

Về mặt lý trí mà nói, Hoàng Dược Sư như muốn gầm lên, muốn hỏi nữ nhân kia dùng tà thuật gì để có dung mạo của con gái mình, muốn hỏi nữ nhân kia đến Đào Hoa Đảo có mục đích gì, cố gắng tiếp cận ông có mục đích gì... bất quá về mặt cảm tình thì ông không làm nổi.

Cha mẹ nào chẳng yêu thương con cái, thử hỏi khi nhìn vào cái dung mạo kia ông có thể thật sự ra tay?, cái dung mạo của Hoàng Dung khi chưa tròn 20 tuổi, dung mạo của đứa con gái tối ngày bên ông trên Đào Hoa Đảo, hai cha con nương tựa vào nhau ngày qua tháng lại?.

Thú thật, trong hồi ức của Hoàng Dược Sư cũng không có dung mạo của Quách phu nhân, trong thứ hồi ức mỹ diệu nhất mà Hoàng Dược Sư lưu giữ là dung mạo của Dung nhi, dung mạo của Quách phu nhân những năm tháng còn trên Đào Hoa Đảo.

Quách phu nhân gọi là Hoàng Dung, nàng là con gái của Đông Tà – Hoàng Dược Sư nhưng mà hiện tại nàng họ Quách, người ta khi nói về nàng chỉ có thể gọi nàng là Quách phu nhân, chẳng nhẽ còn muốn người khác gọi nàng là Hoàng phu nhân?, chẳng nhẽ còn muốn người khác dùng tên thật của nàng xưng hô với nàng?, đáp án chắc chắn là không thể.

Nhắc tới "Nữ Gia Cát", thiên hạ chỉ nhắc tới một mỹ phụ năm nay gần 40 tuổi, một mỹ phụ theo chồng thủ thành Tương Dương chứ ai nhắc tới một thiếu nữ tuổi 20 trên Đào Hoa Đảo năm xưa?.

Hoàng Dược Sư nhìn Hoàng Dung, giọng nói khẽ run lên, đến cả sắc mặt cũng trở nên run rẩy.

"Ngươi thật sự gọi là Hoàng Dung? ".

Hoàng Dung nghe vậy, nàng không đáp mà chỉ nhẹ gật đầu.

Theo một cái gật đầu này, Hoàng Dược Sư cảm thấy bàn tay của mình khẽ run lên, lúc này ông tự nhiên hiểu ra, nàng vì cái gì tự xưng là Hoàng Dung, tự xưng là người Đào Hoa Đảo, có thể vượt qua hải trận bên ngoài Đào Hoa Đảo, có thể vượt qua Đào Hoa Trận bên trong Đào Hoa Đảo, sở hữu một dung mạo như vậy.. thì có gì không được?, tất cả đều hợp lý.

Hoàng Dược Sư không phải là người lý tính, nếu ông là người sống lý tính thì đã chẳng phải Đông Tà, chẳng đánh gãy chân đám học trò, chẳng cổ vũ mối tình của Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ, lại càng không kết bái huynh đệ với Dương Quá, về một mặt nào đó Hoàng Dược Sư là người rất trọng tình, sống theo một chữ tình.

Hoàng Dược Sư lần này bắt đầu im lặng, rốt cuộc thở dài một hơi mà nói.

"Ngươi đi đi, lão phu coi như chưa nhìn thấy gì, chưa nghe thấy gì, việc ngươi lên Đào Hoa Đảo lão phu cũng không biết, ngươi rời đi thôi ".
Hoàng Dược Sư nói xong run rẩy đứng lên, nhặt lấy sáo ngọc, ông muốn rời khỏi đây, muốn trở về thư phòng lãnh tính một chút.

Hoàng Dung nhìn phụ thân đứng lên, nàng không nói gì mà cũng không khóc, chỉ đơn giản đeo lại chiếc mặt nạ kia, sau đó đi thẳng về một hướng khác.

Hoàng Dược Sư kinh ngạc mà dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Dung bởi nàng dĩ nhiên không đi khỏi Đào Hoa Trận, thân ảnh của Hoàng Dung lách qua đình viện, cứ thế dần dần biến mất khỏi ánh mắt của Hoàng Dược Sư.

Nhìn theo bóng lưng của nàng, Hoàng Dược Sư chỉ cảm thấy... nàng vậy mà có chút vui vẻ.

Ông không thể hiểu được cái gì xảy ra thậm chí cũng quên luôn phải ngăn Hoàng Dung lại, mãi đến một lúc sau Hoàng Dược Sư cầm lấy sáo ngọc, thân ảnh lập tức di chuyển theo hướng Hoàng Dung rời đi, ánh mắt thậm chí lại có phẫn nỗ.

"Láo xược, lão phu nhường một tấc lại muốn lấn một tấc? ".

Hoàng Dược Sư khinh công cao tuyệt, gấp mấy lần Hoàng Dung, cho dù chấp Hoàng Dung đi trước thì ông rất nhanh đuổi kịp nhưng mà chính ông cũng không ra tay, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Dung càng ngày càng cảm thấy kỳ dị.

Hoàng Dược Sư đuổi kịp Hoàng Dung, vốn ban đầu nộ khí xung thiên nhưng vừa nghĩ tới dung mạo kia ông thực sự giận không nổi, sau đó cứ như vậy bám theo Hoàng Dung, thậm chí trong lòng còn tự thôi miên chính mình.

"Lão phu muốn xem, ngươi rốt cuộc có mục đích gì? ".

Hoàng Dược Sư bám theo Hoàng Dung, rốt cuộc liền biết nơi Hoàng Dung tới, nơi này là trù phòng.

Nhìn Hoàng Dung hướng về phía trù phòng, cả người Hoàng Dược Sư lại run lên, tâm tình khó mà bình tĩnh nổi, nên biết trù phòng có thể bình thường với người khác nhưng với Hoàng Dung thì lại mang ý nghĩa phi thường.

Bình thường ai là người xuống bếp nấu cơm cho Hoàng Dược Sư ăn?, đáp án là ách bộc.

Hoàng Dược Sư dù sao cũng tự nhân là "nam tử Hán", với người trong thời đại này thì nam nhân không nên xuống bếp, xuống bếp là một việc tự mất thân phận vì vậy Hoàng Dược Sư từ trước tới nay chưa xuống bếp bao giờ.

Trên đảo trừ Hoàng Dược Sư thì còn có Cô Ngốc cùng Trình Anh, Cô Ngốc thì có thể bỏ qua không tính còn Trình Anh lại là đệ tử của Hoàng Dược Sư, tuy nàng biết nấu cơm hơn nữa tay nghề không tệ nhưng vì phải chuyên tu trận đạo vì thế không phải lúc nào cũng có thể tới trù phòng, từ đó việc ở trù phòng chỉ có thể giao cho ách bộc.Ách bộc ở đây là một nhóm người tàn tật, không thể nói mà cũng chẳng thể nghe được Hoàng Dược Sư thu nhận nhiều năm, bọn họ gần như phụ trách mọi tạp sự tại Đào Hoa Đảo, lúc này Hoàng Dung tới trù phòng đương nhiên gặp mặt ách bộc.

Hoàng Dược Sư một đường đi theo Hoàng Dung, khi thấy nàng đối mặt với ách bộc thì Hoàng Dược Sư khẽ nhếch miệng, theo ông Hoàng Dung không thể nào giao tiếp với ách bộc bởi muốn giao tiếp nhất định phải dùng ngôn ngữ cơ thể, loại ngôn ngữ này người ngoài sao có thể biết?.

Giao tiếp với những người vừa câm vừa điếc thì thiên hạ nhiều nơi cũng có nhưng mà ở Đào Hoa Đảo lại có các giao tiếp riêng biệt, những ký hiệu riêng biệt, những ký hiệu này đều là do nữ sĩ Phùng Hằng sáng tạo ra, người ngoài không cách nào biết được.

Đáng tiếc là Hoàng Dược Sư lần này lại phải chịu kinh ngạc bởi Hoàng Dung thật sự biết loại ký hiệu kia, những ngón tay của nàng khẽ chuyển động thậm chí còn dùng cả chuyển động trên khuôn mặt, nàng sử dụng ký hiệu của Đào Hoa Đảo không có một chút gì không quen, chuyên nghiệp vô cùng.

Theo ký hiệu của nàng, những ách bộc kia bắt đầu cười ngây ngô sau đó không ai bảo ai đều lùi ra ngoài, nhường lại trù phòng cho Hoàng Dung.

Thấy Hoàng Dung bước vào trù phòng, Hoàng Dược Sư không hiểu tại sao lại cảm thấy nao nao nhưng mà rất nhanh bắt đầu phủ quyết.

"Hừ, không ngờ hiểu rõ Đào Hoa Đảo của lão phu như vậy, bỏ ra nhiều công sức như vậy ngươi muốn cái gì từ lão phu đây? ".

Nội tâm nghĩ tới đây, Hoàng Dược Sư lại chuyển thân tới trù phòng, theo cánh cửa sổ mà nhìn Hoàng Dung... tuy nhiên càng nhìn thì Hoàng Dược Sư lại càng cảm thấy quen thuộc.

Ông nhìn ở đây chỉ là nhìn bóng lưng của Hoàng Dung, nhìn mãi tóc đen buông thõng chấm lưng, nhìn từng động tác của nàng trong trù phòng, toàn bộ trù phong của Đào Hoa Đảo bỗng chố như trở thành lãnh địa của Hoàng Dung, như trở thành nhà của Hoàng Dung vậy.

Càng nhìn, Hoàng Dược Sư càng không dám nhìn tiếp bởi vì hình ảnh Hoàng Dung lúc này cùng... đứa con gái của ông nhiều năm trước lại hòa làm một, không khác chút nào.

Cũng chẳng biết từ bao giờ, Hoàng Dược Sư có chút cô liêu xoay lưng lại, thân ảnh chậm rãi trở về thư phòng, ông đúng là không dám nhìn tiếp bởi nếu nhìn tiếp... ông rất sợ sẽ không phân rõ cái gì là giả, cái gì là thật, điều kỳ lạ là chính Hoàng Dược Sư cũng không hiểu tâm trạng của ông bây giờ, chính ông cũng không biết tại sao mình gần như không thê ra tay với cô gái gọi là Hoàng Dung kia... cho dù đại não Hoàng Dược Sư như gào thét, cho dù Hoàng Dược Sư tự nói với lòng nữ nhân kia mang theo âm mưu thâm độc nhưng mà thế thì sao?, có một số thứ trí não không quyết định được, lý trí không giải quyết được.

"Được, nếu ngươi bỏ nhiều công sức với vai diễn này như vậy, lão phu liền để ngươi thể hiện, lão phu muốn xem ngươi làm cái gì ".

Hoàng Dược Sư sau khi trở về thư phòng rốt cuộc lại tự nói với mình một câu này, sau đó một lúc lại mạnh mẽ đập bàn một cái.

"Trình Anh, ngươi tới đây ".

Âm thanh của Hoàng Dược Sư rất lớn, Trình Anh vốn luôn ở phụ cận thư phòng của sư phụ, nghe thấy Hoàng Dược Sư gọi lập tức di chuyển tới.

Cửa phòng mở ra, Trình Anh vẫn phát hiến sắc mặt sư phụ không tốt, nàng thực sự không rõ lý do vì sao, cũng chỉ có thể cẩn thận lên tiếng.

"Sư phụ, người có việc gì muốn tiểu Anh đi làm? ".

Hoàng Dược Sư nhìn cô đệ tử này, rốt cuộc thở ra một hơi.

"Ngươi ra ngoài nói với sư tỷ ngươi, nói với nàng trong vòng 1 ngày tuyệt không được đi vào nội viện, đừng nói là nàng bất cứ ai cũng không được đi vào nội viện, ngươi tiện đường cũng mang luôn con bé Quách Phù ra ngoài, ngươi cũng ở ngoài với sư tỷ đi, lão phu cần yên tĩnh một chút ".

Hoàng Dược Sư nói xong liền nhắm mắt lại, tựa đầu về phía sau.

"Một ngày tiếp theo, trong nội đảo chỉ có ngươi cùng lão phu, lão phu muốn xem ngươi rốt cuộc muốn diễn cái gì, muốn nhắm lấy cái gì? ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau