CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 726 - Chương 730

Quyển 5 - Chương 4: Việc thú vị

Dương Quá bước ra, thân ảnh so với tiểu Võ cùng đại Võ thì lộ ra vẻ gầy yếu hơn nhiều nhưng cũng quật cường hơn nhiều, ánh mắt nhìn về phía ba đứa trẻ kia, trong nội tâm đương nhiên không vui vẻ hay chào đón gì bất quá bên ngoài cũng không có cách nào thể hiện ra, Dương Quá chỉ có thể hỏi.

"Các ngươi tìm ta? ".

Trong ba người, người dẫn đầu chính là Quách Phù nhưng nữ nhân này chưa kịp nói gì đã thấy đại Võ không khách khí mà nói.

"Hừ, Dương Quá, ngươi trốn đi đâu từ sáng đến giờ để chúng ta tìm mệt như vậy? ".

Dương Quá nhíu mày, lúc này Dương Quá cảm thấy tiểu Võ cùng đại Võ lại tính gây sự với mình, sắc mặt tuyệt đối không tốt, hướng về phía cả ba người mà nói.

"Ta đi đâu là việc của ta, liên quan gì đến các ngươi? ".

Dương Quá là tiểu hài tử, ba đứa trẻ kia cũng không khác gì, Quách Phù nghe Dương Quá nổi nóng liền lập tức nổi nóng theo.

"Liên quan gì đến chúng ta?, ngươi đang ở trên Đào Hoa Đảo của nhà ta, ăn đồ ăn cùa nhà ta, uống nước cũng là của nhà ta, một tấc đất mà ngươi đang đứng cũng là của nhà ta, của nhà ta tức là của tai, ngươi vốn ăn nhờ ở đậu nhiều năm như vậy còn dám nói không liên quan đến chúng ta?". 

Quách Phù thực sự cho rằng Đào Hoa Đảo là của chính mình, mình muốn làm gì cũng được, chính vì suy nghĩ này mà không biết có bao nhiêu động vật cùng cây cối trên Đào Hoa Đảo vì nàng mà gặp tai ương.

Dương Quá bị nàng nói sắc mặt tuyệt không dễ chịu nhưng mà cũng không biết phải nói gì, sự ương ngạnh cùng quá đáng của Quách Tương thì Dương Quá đã rõ nhiều năm nay, khi mà còn ăn cơm Quách gia bản thân Dương Quá quả thực không có tư cách nói lại Quách Phù.

Thấy Dương Quá không nói gì, Quách Phù được thế lại nói.

"Hừ, gặp phúc còn không biết, nếu không có Quách gia chúng ta ngươi đã chết ở đầu đường xó chợ nào rồi, vậy mà còn dám nổi nóng với ta, đúng như thái gia gia nói họ Dương các ngươi đều vô sỉ như vậy, ngươi cũng giống phụ thân ngươi, tuyệt đối chẳng tốt đẹp gì ".

Dương Quá bị đánh đập có thể nhịn nhưng nào nhịn được người khác nói phụ thân mình, Dương Quá không quá hiểu về phụ thân Dương Khang nhưng từ ánh mắt cùng lời nói của mẫu thân Mục Niệm Từ khi còn sống, Dương Quá đương nhiên biết mẫu thân rất yêu phụ thân, nếu đã như vậy Dương Quá liền không cho phép người khác nhục phụ thân mình.

Dương Quá cơ hồ dùng toàn bộ lực lượng mà hét lên.

"Không được nói xấu phụ thân ta ".

Nghe một tiếng hét của Dương Quá, Quách Phù quả thật bị dọa sợ, bản thân không khỏi lùi lại vài bước nhưng tính tình đại tiểu thư lại càng khiến con bé này không thể tiếp thu người khác nặng lời với mình, vẻ mặt liền trở nên hết sức khó coi.

"Ngươi dám to tiếng với ta?, ngươi dám mắng ta? ".

Quách Phù vừa nói xong thì đến phiên hai hộ hoa sứ giả lên tiếng, hai hộ hoa sứ giả này đương nhiên là tiểu Võ cùng đại Võ.

Nếu là khoảng hơn 1 tháng trước bản thân Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn rất là sợ Dương Quá dù sao bị Cáp Mô Công của Dương Quá dọa cho một hồi, bị đánh cho thành sợ nhưng sau 1 tháng thì hoàn toàn khác.

Trong 1 tháng này Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn đúng là đã ít bắt nạt Dương Quá hơn, thứ nhất là vì sợ còn thứ hai là vì đang dành thời gian học võ công, đến thời điểm hiện tại võ công của cả hai dưới sự chỉ điểm của Kha Trấn Ác đã có tiến bộ không nhỏ.

Kha Trấn Ác không đánh lại Âu Dương Phong, cho dù 10 cái Kha Trấn Ác cũng đánh không lại Âu Dương Phong, Kha Trấn Ác thù Âu Dương Phong vô cùng nhưng hiện tại căn bản đánh không lại, cho dù hắn chết cũng sẽ đánh không lại Âu Dương Phong, Kha Trấn Ác liền mang oán niệm này ném lên người Dương Quá.

Dương Quá học Cáp Mô Công nhưng mà cũng chỉ biết chút chút da lông, dù gì Dương Quá đến cả kiến thức cơ bản về võ học còn không có chưa kể khi học Cáp Mô Công bản thân Dương Quá còn rất nhỏ, Âu Dương Phong lại khùng khùng điên điên, dạy võ công cho Dương Quá cũng chẳng rõ đúng được bao nhiêu phần, thời gian truyền thụ cũng chẳng dài, từ đó có thể thấy Dương Quá luyện được Cáp Mô Công thì thiên tư đã phải rất kinh người.

Một mình Cáp Mô Công có thể vượt qua sơ học của cả 7 vị sư phụ Quách Tĩnh cộng vào, Kha Trấn Ác không thể vượt qua được Cáp Mô Công của Âu Dương Phong nhưng lão già này sống lâu cũng có kinh nghiệm, cũng biết Cáp Mô Công của Dương Quá yếu vô cùng, từ đó truyền thụ hết sở học cho huynh đệ Võ gia, sau đó trong khoảng thời gian này liên tục chỉ bảo, cực kỳ hy vọng huynh đệ Võ gia có thể đánh bại Dương Quá, đánh cho Dương Quá khóc lóc cầu xin mới thôi.

Kha Trấn Ác đã hứa không ra tay với Dương Quá nhưng huynh đệ họ Võ thì đâu liên quan?.

Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn từ sớm đã không nhịn được, hiện tại cảm thấy võ nghệ có tiến bộ lại có cơ hội làm hộ hoa sứ giả thì sao lại không làm?, sao lại để cho Dương Quá to tiếng với Quách Phù đây?.

"Dương Quá, ngươi lại dám lớn tiếng với Phù muội? ".

"Dương Quá, Phù muội thân phận cao quý như vậy ngươi cũng dám khinh nhường? ".

Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn cơ hồ đồng thanh lên tiếng sau đó cũng quên luôn việc Quách Tĩnh bảo bọn họ đến tìm Dương Quá, Võ Đôn Nho liền xuất thủ hướng về Dương Quá đánh một quyền.

Dương Quá thật ra cũng đã làm chuẩn bị, đám người Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn cũng đã không ít lần vì Quách Phù mà lập tức xuất thủ, hiện tại cũng giống như mấy lần đó, không nói lý lẽ mà công kích Dương Quá.

Dương Quá vốn có thể tránh thoát một quyền này nhưng mà không ngờ Võ Đôn Nho thực lực đã tiến bộ không ít, tốc độ vậy mà nhanh hơn, một quyền vẫn đánh thẳng vào bụng Dương Quá.

Dương Quá chỉ cảm thấy một loại lực lượng nện vào bụng mình, một cảm giác đau đớn cùng khó thở tràn ngập cơ thể, cả người bị đánh ngã ngửa về phía sau.

Võ Đôn Nho một đòn đắc thủ, Võ Tu Van cũng lập tức tiến tới, lấy chân mà xuất cước, hướng về Dương Quá đang ngã trên mặt đất mà đá.

Dương Quá đã không tránh được nữa, chỉ có cách lấy hai tay bảo vệ đầu, cả người như con tôm mà co lại, khiến cho một cước của Võ Tu Văn đá thẳng vào hai cánh tay Dương Quá.

Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn thấy Dương Quá bị đánh ngã thì mừng lắm, cả hai lập tức lao lên công kích Dương Quá, một mặt hung thần ác sát.

"Này thì dám to tiếng với Phù muội, ta cho ngươi to tiếng ".

"Ngươi không phải lợi hại sao, lợi hại cho ta xem? ".Hai tiểu tử đánh rất hung, Dương Quá chỉ có thể co cả người lại mà đỡ đòn tuy nhiên bản thân cũng không rên lên một tiếng chỉ có ánh mắt trở nên long sòng sọc, ánh mắt mang theo hận ý.

Ngay lúc hai tiểu tử kia đang càng đánh càng hung ác đột nhiên có một luồng khí kình từ phía trước bắn tới, sau đó chỉ nghe Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn hét thảm, cả người bắn ngược về phía sau.

Biến cố quá đột nhiên, không ai hiểu chuyện gì xảy ra, Dương Quá lúc này cố gắng mở mắt nhìn khung cảnh trước mặt, chỉ thây Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn ngã ngửa ra hơn nữa phần mặt còn bị sưng lên, nửa bên mặt bị đánh thành đầu heo.

Dương Quá không biết ai ra tay cứu mình nhưng theo bản năng liền nghĩ tới một người.

Cả Đào Hoa Đảo này, người thân thiết với Dương Quá có lẽ chỉ có vị Hoàng Dung tỷ tỷ mới gặp kia mà thôi, người sẽ vì Dương Quá đánh Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Văn có lẽ cũng chỉ có vị tỷ tỷ kia.

Dương Quá khó khăn muốn đứng lên nhưng chưa kịp đứng lên đã thấy một loại lực lượng nhu hòa truyền vào thân thể, một cảm giác thư sướng làm cho Dương Quá không khỏi rên lên, cả người bất giác dễ chịu hơn nhiều, sau đó Dương Quá liền nghe thấy âm thanh của Hoàng Dung tỷ tỷ vang lên, âm thanh đầy bá đạo nhưng mà đối với Dương Quá nó cũng đầy ấm áp.

"Dám bắt nạt đệ đệ của ta?, các ngươi ăn gan hùm mật gấu đúng không? ".

Dương Quá mở thật to ánh mắt để nhìn Hoàng Dung tỷ tỷ, chỉ thấy Hoàng Dung đang chắn trước mặt mình, đôi chân trần trắng trẻo dẫm lên nền cát vàng, một đầu tóc đen ướt át buộc lên cao, một tà áo trắng nhẹ tung bay trong gió biển, thứ khí chất của Hoàng Dung lúc này mới hoàn toàn lộ ra, thứ khí chất mà Quách Phù không có cách nào so sánh nổi.

Hoàng Dung xuất thủ không nặng, dù sao nàng không chấp đám trẻ nít, nếu nàng thật tâm hạ thủ thì hai chưởng kia đánh chết huynh đệ Võ gia cũng được, nàng lần này đứng ra chỉ vì bảo hộ Dương Quá, hơn nữa bản thân nàng lúc này cũng cảm thấy khó chịu.

Nàng không phải khó chịu vì huynh đệ Võ gia tấn công Dương Quá mà khó chịu vì Quách Phù.

Quách Phù cùng nàng căn bản không có liên hệ gì, cho dù nàng biết Quách Phù là kết tinh của "một nàng khác" cùng Quách Tĩnh nhưng mà nàng cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý, với việc này tuy cảm giác kỳ kỳ nhưng cũng chưa đến nỗi phải nghĩ quá nhiều, vấn đề là câu nói của Quách Phù.

Quách Phù nói Đào Hoa Đảo là của nhà nàng, vì vậy mọi thứ trên Đào Hoa Đảo liền là của nàng.

Chỉ riêng câu nói này đã làm Hoàng Dung không thoải mái, với Quách Phù thì câu nói này không sai, ngay cả Quách phu nhân cũng sẽ cảm thấy không sai, cho dù Đông Tà nghe thấy có lẽ không thích nhưng cũng không nói gì bất quá khi vào tai Hoàng Dung nàng lại cảm thấy chói tai vô cùng.

Cảm giác này rất khó diễn tả bằng lời nhưng mà... nó cứ như một ngôi nhà của mình lại bị người khác chiếm mất, kẻ chiếm mất ngôi nhà kia dĩ nhiên còn phách lối như vậy, còn coi tất cả là của mình... cảm giác trong lòng Hoàng Dung đại loại là như vậy.

Hoàng Dung hiện tại còn rất trẻ, nàng không phải Quách phu nhân, năm nay nàng còn chưa tới 20 tuổi, nàng là một Hoàng Dung rất khác, vẫn là Hoàng Dung tinh nghịch, thông minh hơn người nhưng mà còn bao hàm một mặt tinh quái cùng ương bướng, thứ tính cách mà Quách Phù được thừa hưởng một phần nào đó từ chính Quách phu nhân năm xưa.

Hoàng Dung đương nhiên sẽ không lựa chọn nhẫn nhịn hay suy trước tính sau, nàng là Hoàng Dung chứ không phải Quách phu nhân, nàng là một Hoàng Dung tùy tâm sở dục, yêu ghét rõ ràng, thông minh tinh quái, là một Hoàng Dung mang vài phần phong cách của Hoàng Dược Sư.

Xuất hai chưởng đánh thẳng vào mặt huynh đệ Võ gia, Hoàng Dung dùng ánh mắt liếc nhìn Quách Phù một cái, sau đó cũng không nói thêm gì nữa mà nhẹ nâng Dương Quá lên.

"Đệ đệ, có sao không? ".

Dương Quá được Hoàng Dung nâng lên, lại nhìn trên dung mạo của nàng xuất hiện một chiếc mặt nạ xinh đẹp liền hơi ngẩn ra nhưng Dương Quá cũng rất thông minh, cũng rất nhanh hiểu vì sao Hoàng Dung phải đeo mặt nạ, lại nhìn ánh mắt quan tâm của Hoàng Dung, trong lòng Dương Quá trở nên ấm áp.

"Dung tỷ, cảm ơn ngươi... ngươi thực sự đối với ta quá tốt ".

Mắt Dương Quá hiện tại còn có chút ướt át.Cả đời Dương Quá... chỉ có bốn người từng đứng ra bảo vệ mình, cả bốn người này Dương Quá đánh chết cũng sẽ không quên ơn, bốn người cho Dương Quá cảm giác an toàn, cảm giác mình được bảo vệ. 

Người thứ nhất là mẫu thân Mục Niệm Từ, người thứ hai là cha nuôi Âu Dương Phong, người thứ tư là Hoàng Dung tỷ tỷ hiện tại.

Tại sao trong bốn người Dương Quá lại chỉ kể tên ba người?, bởi người thứ ba kia Dương Quá không biết tên chỉ là mặt mũi người nọ Dương Quá không thể quên, một vị tỷ tỷ có mái tóc ngắn màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp hoàn mỹ nhưng mang theo vẻ lạnh lùng cùng cao ngạo tận xương, một sự cao ngạo như không nhìn cả thế gian trong mắt.

Vị tỷ tỷ kia từ đầu đến cuối không hỏi Dương Quá một câu hơn nữa xuất thủ chưa chắc đã vì Dương Quá nhưng là người đầu tiên vì Dương Quá giải cơn tức giận trong lòng, hơn nữa vị tỷ tỷ kia rất đẹp, không chỉ dung mạo đẹp tựa thiên tiên mà khi nàng chiến đấu... thực sự như câu nửa cái hồn phách cảu Dương Quá ra ngoài.

Trong mắt Dương Quá đương nhiên Hoàng Dung tỷ tỷ rất đẹp, rất rất đẹp nhưng nếu đặt bên cạnh vị tỷ tỷ 5-6 năm trước thì Dương Quá cảm thấy vị tỷ tỷ kia vẫn hơn Hoàng Dung tỷ tỷ một chút.

Hoàng Dung nghe Dương Quá trả lời, ánh mắt càng trở nên nhu hòa, Hoàng Dung lúc này rốt cuộc hiểu nàng vì cái gì muốn bảo vệ Dương Quá, vì cái gì muốn đối xử tốt với đứa bé này, Dương Quá thực sự vô cùng cô liêu, vô cùng đơn độc...đây không phải chính những điều Hoàng Dung đã trải qua sao?.

Dương Quá một đời không có thân nhân, Hoàng Dung lúc này cũng vậy, nàng đã không còn thân nhân.

Dương Quá tuy sinh ra ở thế giới này nhưng chịu đủ bắt nạt, cũng chẳng có ai để cho Dương Quá dựa dẫm, vậy khác gì nàng đến thế giới này như lục bình không rễ?.

Có chăng là nàng có Vô Song, có nam nhân có thể thủ hộ nàng, vì nàng gánh vác tất cả, cho nàng cảm giác yên bình, cảm giác có một mái nhà còn Dương Quá thì không có.

Từ trong người Dương Quá, Hoàng Dung thấy hình ảnh của mình.

Dương Quá mất cha từ khi chưa hiểu sự đời, nàng thì mất mẹ.

Khi lớn lớn một chút mẫu thân của Dương Quá cũng qua đời, nàng thì mất đi phụ thân.

Tuy giữa hai người không thể nói hoàn toàn giống nhau nhưng quả thật có sự tương tự rất lớn.

_ _ __ _ __ _ _ 

Hoàng Dung cùng Dương Quá ở một bên, huynh đệ Võ gia cùng Quách Phù ở một bên.

Huynh đệ Võ gia bị Hoàng Dung đánh thành đầu heo, một mặt sợ hãi nhưng mà ở đây sợ hãi nhất vẫn là Quách Phù.

Ánh mắt của Hoàng Dung làm Quách Phù nhớ lại một ánh mắt, một ánh mắt mà nàng đã sớm quên, ánh mắt của một nữ tử tóc trắng năm đó, ánh mắt không có chán ghét, không có tán thưởng cũng chẳng có cảm xúc, ánh mắt... cứ như hai người không cùng một thế giới, như Quách Phù không tồn tại vậy, cái ánh mắt đó làm Quách Phù sợ hãi vô cùng, cũng chán ghét vô cùng.

Ngón tay nàng run rẩy chỉ về phía Hoàng Dung, sau đó khóc lên, khóc nức nở.

"Ngươi dám bắt nạt ta, ngươi dám bắt nạt ta, ngươi đợi đấy, ta liền để phụ thân vì ta đòi lại công đạo ".

Nói xong Quách Phù một mực khóc, một mực bỏ chạy.

Võ Đôn Nho cùng Võ Tu Vă thấ vậy, một tay ôm mặt cũng lập tức chạy theo.

Ba đứa trẻ kia chạy đi, bãi biễn bỗng nhiên yên tĩnh rất nhiều, dù sao cũng chỉ còn lại Dương Quá cùng Hoàng Dung.

Dương Quá quả thật bị câu nói của Quách Phù dọa sợ, vội dùng tay nắm lấy cánh tay của Hoàng Dung, dùng sức mà kéo.

"Dung tỷ tỷ, ngươi mau rời khỏi đây, Quách bá phụ tiến tới thì việc lớn không tốt, hơn nữa nế Quác bá mẫu tới đây thì việc lại càng không tốt... người không phải là người Đào Hoa Đảo... nếu bị bọn họ thấy tỷ tỷ chắc chắn sẽ ăn rất nhiều khổ sở ".

Hoàng Dung nghe vậy cười cười, một tay xoa đầu Dương Quá mà nói.

"Đệ đệ, nếu ta bỏ chạy thì đệ phải làm sao giờ? ".

Dương Quá nghe vậy, căn bản không cần suy nghĩ mà nói.

"Đệ sẽ không sao, có mặt Quách bá phụ ở đó bọn họ sẽ không dám làm gì ta, cùng lắm lại chịu một trận đòn là được, đệ... đệ không sợ, dù sao cũng quen rồi ".

Hoàng Dung nghe vậy, tâm của nàng có chút nhãn ra.

"Yên tâm, có tỷ ơ đây cũng không ai dám đánh đệ, cũng không ai dám làm gì đệ, hơn nữa sao đệ biết tỷ không phải là người Đào Hoa Đảo đây? ".

Hoàng Dung lém lỉnh mà cười, trong lòng cũng cảm thấy thú vị.

"Ân, Quách Tĩnh năm đó là một tên ngốc, võ công cũng không có gì đặc sắc, không rõ Quách Tĩnh hơn 20 năm sau tại thế giới này sẽ ra sao?, nghe nói Quách Tĩnh đã sánh ngang với phụ thân thậm chí nghe Vô Song ca ca nói Quách Tĩnh có lẽ còn mạnh hơn cả phụ thân?, đúng là có chút thú vị".

Quyển 5 - Chương 5: Tiểu Nữ Hoàng Dung

"Tĩnh ca ca, Dương đại nhân viết gì trong thư? ".

Trong thư phòng, Quách phu nhân ôn nhu lên tiếng hỏi Quách Tĩnh.

Không rõ có phải vì lý do tuổi tác hay không mà phong cách của Quách phu nhân khác rất nhiều so với hồi còn trẻ, ngày còn trẻ Quách phu nhân thích nhất mặc quần áo màu trắng nhưng mà hiện tại tông màu đổi thành màu vàng.

Quách Tĩnh lưng dựa ghế đẩu, nghe phu nhân hỏi liền trả lời.

"Dương đại ca nói 3 ngày nữa sẽ tới Đào Hoa Đảo xem mặt Quá nhi ".

"Ta hứa với Niệm Từ sẽ chăm sóc cùng dạy dỗ Quá nhi nên người nhưng mà rốt cuộc ta cũng không làm được, ta cảm thấy có lỗi với nàng nơi cửu tuyền bất quá Quá nhi đi theo Dương đại ca cũng tốt, dù sao cũng là đồng mạch tương liên, để Quá nhi vào quân đội, gia nhập Thiên Long Quân Đoàn thì ta cũng yên tâm, Dương Chí đại ca nhất định có thể dạy dỗ Quá nhi nên người".

Quách phu nhân không thích Dương Quá nhưng ở bên cạnh phu quân thì việc này chưa bao giờ lộ ra, nàng ôn nhu mà đáp.

"Dương đại nhân làm người muội cực kỳ tin tưởng, chúng ta vướng quá nhiều sự việc không thể tự tay dạy dỗ Quá nhi, lại thêm việc của thái sư phụ cũng chỉ đành đưa Quá nhi đến Dương gia, việc này nếu Niệm Từ dưới cửu tuyền có biết nhất định sẽ không trách huynh, hơn nữa còn đối với huynh cảm kích không thôi ".

Gia nhập Dương gia tức là sẽ vào quân đội, Quách phu nhân hiểu rõ Dương Quá thông minh như thế nào, cho dù nàng không thích thì nàng cũng chẳng thể phủ nhận thiên phú của Dương Quá rất tốt, hơn xa huynh đệ Võ gia thậm chí là hơn xa cả con gái nàng.

Dương Quá mang theo sự khuôn mặt "siêu mỹ nam tử" của Dương Khang cùng sự thông minh của phụ thân, đây là thứ cho Quách phu nhân cảm giác không an toàn, cảm giác Dương Quá sẽ là một Dương Khang thứ hai.

Với thiên phú của Dương Quá có thể Dương gia mạnh mẽ phát triển thậm chí Hoàng Dung tin tưởng 20 năm sau Dương Quá hoàn toàn có thể là một Dương Chí thứ hai, như vậy mới là không tốt.

Dương Quá ngoại trừ dung mạo cùng tư chất ra bản thân còn cực kỳ cố chấp, đâu phải ngẫu nhiên Dương Quá thà chịu ăn đòn cũng không nói một chữ về Âu Dương Phong?, bị đánh nhiều như vậy chưa một lần khóc, chưa một lần xin lỗi, chỉ im lặng chịu đựng?, mỗi lần như vậy Quách phu nhân càng có cảm giác Dương Quá như một đầu cô lang vậy, đặc biệt là ánh mắt của Dương Quá, ánh mắt của chấp niệm, ánh mắt thậm chí mang theo thù hằn.

Nếu một đời Dương Quá phát triển theo những gì mà nàng sắp xếp thì nàng không nghĩ gì nhiều nhưng nếu Dương Quá về Dương gia, với tài năng của hắn gần như chắc chắn không phải một nhân vật tầm thường, vậy thử hỏi Dương Quá có quay lại báo thù Quách gia không?.

Chỉ cần nàng còn sống, phu quân còn sống vậy đương nhiên có thể thủ hộ Quách gia nhưng việc 20 năm sau ai dám nói trước điều gì?, hơn nữa nếu không phải 20 năm thì 30 năm, 40 năm, Dương Quá không thiếu thời gian.

Sau này nếu nàng cùng phu quân không còn trên thế gian, chỉ cần Dương Quá muốn trả thù Quách gia vậy ai có thể cản hắn lại?.

Nếu Quách phu nhân sớm biết phu quân sẽ để Dương Quá đến chỗ Dương Chí thì nàng đã ngăn cản, đáng tiếc việc này Quách Tĩnh cũng không bàn với nàng.

Quách phu nhân lúc này đột nhiên lại nghĩ đến cái gì đó rồi nói.

"Tĩnh ca ca, theo muội thấy đưa Quá nhi tới Dương gia cũng không phải là việc tốt, Dương gia dù sao cũng là Quân Doanh Thế Gia, là đại thế gia đứng hàng đầu thiên hạ, Dương Quá trở về Dương gia trên lý thuyết là đúng nhưng muội sợ... sợ xuất thân của Dương Quá khiến người Dương gia không thích, thậm chí sẽ bị hủy ở Dương gia ".

Quách Tĩnh nghe vậy âm thầm giật mình, Quách Tĩnh đúng là không rõ Dương gia sẽ suy nghĩ gì khi biết việc của Dương Khang, ngay cả suy nghĩ của Dương Chí về việc này thì Quách Tĩnh cũng không quá hiểu rõ, thế là Quách Tĩnh không khỏi hỏi.

"Dung nhi, vậy theo muội chúng ta làm thế nào mới tốt? ".

Quách phu nhân hai mắt sáng lên, rất nhanh liền đáp.

"Không bằng đưa Quá nhi tới Chung Nam Sơn?, Chung Nam Sơn – Toàn Chân Giáo tuy không bằng xưa kia nhưng cũng là đại giáo, là đạo gia giáo phái, huynh đối với Toàn Chân Giáo cũng không phải không hiểu rõ, các vị tiền bối Toàn Chân Giáo đều là người đức cao vọng trọng, võ công Toàn Chân Giáo bác đại tinh thâm, Quá nhi gia nhập Toàn Chân Giáo thì còn gì hợp hơn?, chưa kể ở Toàn Chân Giáo còn có Khưu đạo trưởng, Khưu đạo trưởng từng là sư phụ của Dương Khang, đương nhiên có thể dạy dỗ Quá nhi, có Khưu đạo trưởng Quá nhi tuyệt sẽ không bị khi dễ".

Quách Tĩnh nghe vậy liền nao nao, trong lòng Quách Tĩnh địa vị của Toàn Chân Giáo đúng là rất cao."Việc này để ta suy tính một chút, dù sao Dương Chí đại ca cũng gửi thư tới, đợi Dương Chí đại ca tới Đào Hoa Đảo, việc này lại bàn lại ".

Quách phu nhân lần này không nói gì nữa, nàng hiểu có những việc chỉ cần đến điểm là dừng, nói quá cũng không tốt, mục đích của nàng tạm thời đã hoàn thành.

Dương Quá nếu gia nhập Toàn Chân Giáo thì nàng tin tưởng tương lai Dương Quá nhất định chịu hạn chế rất lớn, cùng lắm Dương Quá có thể trở thành chưởng môn Toàn Chân Giáo bất quá ngôi vị chưởng môn này nàng còn chưa để vào mắt, địa vị của Toàn Chân Giáo hiện tại thực tế còn chưa chắc đã bằng Tung Sơn Phái, trên giang hồ từ lâu đã không có quá nhiều tiếng nói, từ lâu đã chẳng phải Toàn Chân Giáo năm xưa.

Ngay lúc hai vợ chồng đang bàn bạc với nhau về việc của Dương Quá, bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân vốn nghĩ là đám người Quách Phù mang Dương Quá trở về liền không bàn nữa, ánh mắt hướng ra ngoài nhưng mà ngay sau khi cửa phòng mở ra lại thấy Quách Phù khóc đến đỏ cả mắt chạy lại, sau lưng nàng là đại Võ cùng tiểu Võ bị đánh thành đầu heo.

"Phụ thân, mẫu thân, ta bị bắt nạt ".

"Bá phụ, bá mẫu, ở trên đảo đột nhiên xuất hiện một nữ nhân tấn công chúng ta ".

Đại khái đây là lời của ba đứa trẻ, sau đó Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân nhìn nhau, trong mắt hai người đều lộ ra vẻ khó mà tin được.

Trên đảo này trừ Quách phù ra thì chỉ có ba nữ nhân, đầu tiên tất nhiên là Quách phu nhân, thứ hai là Cô Ngốc, thứ ba là Trình Anh, cả ba người này đều không thể xuất thủ đánh Quách Phù cùng hai huynh đệ Võ gia được.

Đáp án duy nhất chỉ là người từ bên ngoài vào nhưng mà người từ bên ngoài sao có thể thần không biết quỷ không hay đặt chân lên Đào Hoa Đảo?, nên biết bên ngoài Đào Hoa Đảo còn có một loạn thạch trận, người thường rất khó tiến vào.

Hai vợ chồng nhìn nhau, rất nhanh trong mắt liền hiện ra vẻ lo lắng, cũng không kịp hỏi rõ sự tình ngọn nguồn ra sao lập tức mang Quách Phù đi theo dẫn đường.

Cũng không thể trách Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh không hỏi trước hỏi sau, dù sao tự nhiên có người đặt chân lên Đào Hoa Đảo tuyệt đối là chuyện lớn, chuyện rất lớn.

_ _ _ __ _ _ __

Khi mà vợ chồng Quách gia đang dùng hết tốc độ hướng tới bờ biển thì Hoàng Dung đang làm gì?, Hoàng Dung đang dạy Dương Quá biện pháp điều tức, gọi là Liệu Thương Thiên.
Hoàng Dung cũng không hy vọng Dương Quá có thể ngay lập tức trở thành tuyệt thế cao thủ nhưng mà nàng hy vọng Dương Quá ít nhất có thể khỏe mạnh hơn, có thể dễ dàng khôi phục các vết thương hơn vì vậy lấy Liệu Thương Thiên trong Cửu Âm Chân Kinh dạy cho Dương Quá.

Liệu Thương Thiên chỉ là phương pháp vận khí cùng thổ nạp, nếu dùng Liệu Thương Thiên tất nhiên có thể tu luyện nội lực nhưng tốc độ cũng không nhanh, Liệu Thương Thiên mang theo thiên hướng trị liệu rất mạnh chứ không phải tu luyện.

Hoàng Dung khi truyền Liệu Thương Thiên trong Cửu Âm Chân cho Dương Quá cũng không nghĩ gì nhiều nhưng nàng rất nhanh phát hiện tư chất của Dương Quá cao dọa người, nàng chỉ nói một lần, giảng dạy một lần thì Dương Quá liền học được, sau đó chưa đến nửa giờ đồng hồ trong người Dương Quá liền sinh ra một tia nội tức đầu tiên, tức là bắt đầu luyện ra nội lực.

Nhìn Dương Quá khoanh chân nhắm mắt trên bờ cát, Hoàng Dung triệt để sững cả người lại, Hoàng Dung tuyệt không ngờ tư chất Dương Quá đáng sợ bực này, nên biết Liệu Thương Thiên vốn không dùng cho việc tu luyện.

"Kỳ lạ, hai vợ chồng họ Quách chẳng nhẽ không nhìn ra tư chất của đệ đệ?, tư chất của đệ đệ cao như vậy sao còn không dốc lòng truyền thụ võ công?, chẳng nhẽ bọn họ tuy nhìn ra nhưng không hy vọng đệ đệ có thể phát triển?, có thể tăng tiến võ công? ".

Đang bần thần suy nghĩ, Hoàng Dung đột ngột nghe tiếng gió vang lên, nàng liền biết "chính chủ" rốt cuộc tới rồi.

Nàng bước ra một bước, chắn trước người Dương Quá còn đang nhắm mắt luyện công, ánh mắt hứng thú nhìn về phía vài bóng người vừa xuất hiện.

Hoàng Dung đang đánh giá vợ chồng Quách Tĩnh thì ở phía ngược lại, hai người đều đang đánh giá Hoàng Dung.

Trên đường tới đây, Quách phu nhân cũng hỏi rõ con gái chuyện tình trước sau thế nào, đương nhiên với tính cách của Quách Phù thì nàng kể sự thật mới lạ.

Tình tiết câu chuyện trong miệng Quách Phù rất đơn giản, ba người bọn họ đi tìm Dương Quá sau đó nữ tử kia liền xuất hiện đả thương tiểu Võ cùng đại Võ, sau đó mắng chửi nàng... đại khái mọi việc là vậy.

Quách phu nhân sao lại không hiểu con gái mình, với việc này chỉ tạm tin 5 phần nhưng mà trong lòng cũng sinh khí, từ bên ngoài đến Đào Hoa Đảo dĩ nhiên dám phách lối đánh người Đào Hoa Đảo?.

Tiếp theo khi hai vợ chồng đến nơi, Quách phu nhân lập tức thấy được Dương Quá đang khoanh chân nhắm mắt, nàng vừa nhìn đã biết Dương Quá đang luyện công.

Ánh mắt Quách phu nhân nhíu lại, sau đó mới chuyển về phía Hoàng Dung, ánh mắt bất giác khẽ run lên.

Không chỉ có Quách phu nhân mà Quách Tĩnh cũng vậy, khi thấy Hoàng Dung trong lòng không khỏi dâng lên cảm xúc là lạ, Hoàng Dung che mặt lại đương nhiên bọn họ không nhìn ra chân diện mục nhưng cái cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ mà Hoàng Dung mang lại thực sự khiến Quách Tĩnh cảm thấy rất khó hiểu.

Nhìn Hoàng Dung không khinh không sợ đứng đó, Quách Tĩnh không khỏi hỏi.

"Không biết cô nương là ai?, đến Đào Hoa Đảo có việc gì? ".

Nghe giọng nói của Quách Tĩnh, người đầu tiên phản ứng là Dương Quá, Dương Quá đang nhập định nhưng nghe thấy giọng nói này liền run lên, ánh mắt mở to nhìn về phái ba người đối diện, sắc mặt liền trở nên lo lắng, Dương Quá không khỏi đứng lên sau đó núp sau lưng Hoàng Dung.

"Dung tỷ, người mau mau rời đi.. ".

Dương Quá chưa nói xong đã bị Hoàng Dung cản lại, nàng không để Dương Quá nói xong, khóe miệng cong lên nhìn hai vợ chồng Quách gia.

"Tiểu nữ Hoàng Dung, gặp qua Bắc Hiệp – Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân ".

Câu nói này thêm vào nụ cười của nàng lộ ra dưới cái cằm tinh xảo... thực sự có vài phần ý vị gây chiến.

Quyển 5 - Chương 6: Đối Chiến Quách Tĩnh

Trước mặt Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh lại tự xưng Hoàng Dung, chỉ riêng điểm này đã mang tính khiêu khích rất lớn lại thêm nụ cười mỉm của Hoàng Dung thì việc này cứ như chuẩn bị khiêu chiến đến nơi.

Cũng không phải Hoàng Dung cười thế nào, nàng cười rất đẹp, nụ cười toát lên sự tinh nghịch cùng với tự tin hơn người nhưng cũng chính vì thế lại càng là vấn đề.

Đối mặt với vợ chồng Quách gia, Quách Tĩnh chỉ cảm thấy thật trùng hợp, nhưng mà Quách phu nhân nhíu chặt lông mày lại, nàng quả thật cảm thấy Hoàng Dung đang đùa nghịch vợ chồng nhà mình.

Tất nhiên ở đây trừ hai vợ chồng ra thì còn có Quách Phù, chẳng đợi Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân lên tiếng bản thân Quách Phù đã mở miệng.

"Không biết xấu hổ, dĩ nhiên dám mạo danh mẫu thân ta? ".

Quách Phù mở miệng lại hợp ý Hoàng Dung, nàng thản nhiên mỉm cười hỏi lại.

"A?, hóa ra cũng chỉ có Quách phu nhân có thể gọi là Hoàng Dung, thế gian không có ai được lấy cái tên này ".

Hoàng Dung vừa mở miệng, Quách Phù cũng không biết nói gì, ánh mắt liền đầy bực tức nhìn Hoàng Dung tuy nhiên trong mắt nàng đã không còn sợ hãi, dù sao có cha mẹ ở đây thì nàng sợ gì?.

Lần này rốt cuộc cũng đến Quách phu nhân mở miệng, mấy việc này Quách Tĩnh cũng không quá quen thuộc, tất nhiên phải để phu nhân đứng ra.

Quách phu nhân nhìn Hoàng Dung từ trên xuống dưới, cảm xúc càng ngày càng kỳ lạ, luôn luôn cảm thấy có cái gì đó sai sai nhưng lại không biết là sai ở điểm nào, chỉ có thể thở dài mà nói.

"Hóa ra cô nương cũng gọi là Hoàng Dung, thật sự trùng hợp nhưng mà không rõ Hoàng Dung cô nương vì cái gì lên Đào Hoa Đảo?, Đào Hoa Đảo chúng ta cũng không tiếp nhận người ngoài tiến tới ".

Hoàng Dung nhìn Quách phu nhân, đâu chỉ Quách phu nhân cảm thấy không thích hợp mà nàng cũng có cảm giác này, cứ như nàng năm 20 tuổi nói chuyện vớ nàng năm 40 tuổi vậy, cảm giác quen được mới là lạ.

"A?, Đào Hoa Đảo không tiếp xúc với người ngoài Dung nhi đương nhiên biết nhưng Dung nhi cũng đâu phải người ngoài? ".

Lần này ánh mắt nàng híp lại, như cười như không mà đáp lời Quách phu nhân, câu trả lời này tuyệt đối nằm ngoài dự đoán của Quách phu nhân.

Hoàng Dung nói xong, sau đó lại đưa một tay ra đặt vào lưng Dương Quá, nhẹ nhàng nói.

"Dung nhi vì tiểu Dương Quá mà lên Đào Hoa Đảo, cũng không thể để đệ đệ của Dung nhi bị bắt nạt mà Dung nhi không thể làm gì đúng không? ".

"Ví dụ như Quách tiểu thư bị bắt nạt thì Quách phu nhân lập tức xuất hiện, đệ đệ của ta ăn nhiều đau khổ như vậy, ta chẳng nhẽ không thể xuất hiện đây? ".

"Ngoài ra, Dung nhi quả thật là người Đào Hoa Đảo, nếu không phải là người Đào Hoa Đảo thì làm sao vượt qua được hải trận bên ngoài đây? ".

Sự tình hiện tại đúng là có chút khó giải thích, ít nhất Quách phu nhân cảm thấy rất khó giải thích, ánh mắt nàng như muốn nhìn xoáy vào chiếc mặt nạ kia, rốt cuộc Quác phu nhân không nhịn được nói.

"Cô nương nói mình là người Đào Hoa Đảo?, cái này cũng thú vị, sao ta lại tuyệt không gặp qua cô nương đây? ".Quách phu nhân trực tiếp bỏ qua luôn vế đầu tiên mà Hoàng Dung nói, dù sao việc Dương Quá chịu khổ trên Đào Hoa Đảo cũng không thể xóa đi, đây đương nhiên là sự thật, cho dù Quách Tĩnh cũng biết việc này, Quách Tĩnh rất nhiều lần đều bất mãn với Quách Phù thậm chí nhiều lần dạy dỗ đáng tiếc thời gian Quách Tĩnh ở nhà không nhiều, mỗi lần nói với Quách Phù lại như nước chảy đầu vịt thậm chí còn làm Quách Phù sinh hận Dương Quá, đợi phụ thân đi lại càng quá đáng hơn.

Hoàng Dung nghe Quách phu nhân mở miệng, cũng cười cười.

"Quách phu nhân một năm cũng không được mấy lần trở về Đào Hoa Đảo, không biết muội muội cũng là bình thường ".

Quách phu nhân nghe vậy liền nhíu chặt lông mày, nàng đương nhiên biết Hoàng Dung nói dối bởi tính cách phụ thân nàng thì nàng hiểu rõ nhất.

Nhiều năm nay quan hệ của Quách gia cùng Hoàng Dược Sư cũng không quá tốt nhưng nàng vẫn là con gái của phụ thân nàng, mỗi khi trở về Đào Hoa Đảo hỏi thăm phụ thân, chỉ cần có việc thì phụ thân đại khái vẫn sẽ nói cho nàng vài câu, phụ thân không kể với nàng về nữ nhân gọi là "Hoàng Dung" vậy chắc chắn nữ nhân này chưa từng xuất hiện ở Đào Hoa Đảo dù sao cái tên "Hoàng Dung" đối với Đào Hoa Đảo quá mức đặc biệt.

Không nói đâu xa, nhiều năm trước Hoàng Dược Sư có dịp tới Trung Nguyên cứu một nữ tử gọi là Trình Anh mang về Đào Hoa Đảo nhận làm đệ tử, việc này còn được Hoàng Dược Sư viết thư gửi cho Quách phu nhân nhằm thông báo, đại sự trên Đào Hoa Đảo quả thật không có việc gì Hoàng Dung không biết cho dù Đào Hoa Đảo nhiều năm nay cũng chẳng có nhiều đại sự cho lắm.

Quách phu nhân biết Hoàng Dung đang nói dối vì vậy phi thường khó chịu, ánh mắt càng nhíu chặt tuy nhiên nếu Hoàng Dung cứ bám chặt Hoàng Dược Sư không thả thì Hoàng Dung cũng không thể lật mặt nàng, muốn lật mặt nàng phải để Hoàng Dược Sư đích thân xuất hiện, đích thân mở miệng.

Quách phu nhân nghĩ tới đây, không khỏi cười nói.

"Nga, hóa ra Hoàng Dung cô nương lên đảo trong quá trình ta không ở đây, thực sự là trùng hợp".

"Hoàng Dung muội muội nói mình là người Đào Hoa Đảo, vậy chắc là được phụ thân ta thu nhận?, phụ thân ta sở học bác đại tinh thâm không rõ muội muội học được phần nào?, hơn nữa tỷ tỷ cũng cảm thấy có chút khó hiểu, sở học phụ thân dậy cho muội bản thân muội dùng để bắt nạt hậu bối trong nhà hay sao? ".

Miệng lưỡi tranh đấu, Quách phu nhân cực giỏi.
Nàng nói rất rõ ràng, thứ nhất nếu Hoàng Dung không thể mang võ công Đào Hoa Đảo ra vậy tức là nói dối, khi đó nàng liền có thể tự làm rất nhiều việc.

Thứ hai là bối phận, là thân phận, giả sử Hoàng Dung được Hoàng Dược Sư thu nhận thì cũng không đến phiên nàng lấy sở học kia mang ra bắt nạt người trong nhà, bắt nạt Phù nhi.

Miệng lưỡi Quách phu nhân lợi hại nhưng mà miệng lưỡi Hoàng Dung há lại bình thường?.

Nàng nghe vậy, lập tức hiểu ý sau đó nói.

"Hậu bối trong nhà?, cái này là muội muội học của Kha đại hiệp, thân là đại hiệp lại đi bắt nạt hậu bối trong nhà, muội cũng muốn trở thành đại hiệp đương nhiên phải lấy hậu bối trong nhà ra bắt nạt rồi, Dương Quá là đệ đệ của muội hơn nữa bị thương nặng như vậy sao tiện bắt nạt đây?, thế là đành phải bắt nạt Phù cô nương rồi, dù sao da dẻ trắng trẻo, vừa nhìn đã biết chưa ăn khổ bao giờ, sao không thử chút sóng gió cuộc đời?".

Hoàng Dung nói xong câu này, nàng tiện người cúi xuống, cầm lấy một cành cây nhỏ trên bờ cát, cười cười hướng về phía Quách phu nhân.

"Quách phu nhân cũng là truyền nhân Đào Hoa Đảo, nếu tò mò về sở học của muội muội, không bằng chúng ta quá chiêu một chút? ".

Hoàng Dung nói xong, cổ tay khẽ rung lên, cành cây nhỏ nhè nhẹ xoay trong bàn tay nàng đồng thời... Thiên Địa Đồng Âm xuất hiện.

Thiên Địa Đồng Âm không xuất hiện thì thôi, một khi xuất hiện liền đại diện cho Đả Cẩu Bổng Pháp.

Đả Cẩu Bổng Pháp đương nhiên không phải võ công Đào Hoa Đảo mà là võ công Cái Bang nhưng mà sự xuất hiện của Đả Cẩu Bổng Pháp lúc này có tính đặc sắc vượt xa võ học Đào Hoa Đảo bởi vì sắc mặt Quách phu nhân hiện tại đã biến thành không thể tin thậm chí phẫn nộ.

"Ngươi rốt cuộc là ai? ".

Lần này đâu chỉ Quách phu nhân tức giận, cho dù Quách Tĩnh cũng tức giận.

Quách Tĩnh lúc này cũng bước ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Dung trước mặt, giọng nói trầm hơn rất nhiều, nặng hơn rất nhiều.

"Cô nương, ngươi rốt cuộc là ai?, vì sao học được Đả Cẩu Bổng Pháp?, cô nương lên Đào Hoa Đảo có mục đích gì?, nếu cô nương hôm nay không nói rõ, Quách Tĩnh cũng đành đắc tội rồi".

Quách Tĩnh không thể hiện ra sự tức giận mà chỉ thản nhiên lên tiếng, hắn là loại người không giận tự uy, là dạng người không cần thể hiện khí thế nhưng cũng không khác gì một tòa núi lớn, trầm ổn mà không thể vượt qua.

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 6-2: Đối Chiến Quách Tĩnh 2

Cũng không thể trách Quách Tĩnh hiện tại có ác cảm với Hoàng Dung dù sao Hoàng Dung rất giống chủ động gây sự.

Lấy tên Hoàng Dung thì thôi đi, tự mình đột ngột xuất hiện ở Đào Hoa Đảo, tự nhận là người Đào Hoa Đảo giờ lại dùng Đả Cẩu Bổng Pháp bất truyền của Cái Bang, tất cả các yếu tố kia hợp lại chẳng nhẽ không đủ?.

Việc khác Quách Tĩnh có thể không quản nhưng Cái Bang với Quách Tĩnh có ân rất lớn, có thiên ti vạn lũ quan hệ, Cái Bang bang chủ đời trước nữa là sư phụ của Quách Tĩnh, Cái Bang bang chủ đời trước là phu nhân của Quách Tĩnh, Cái Bang bang chủ hiện tại là sư đệ của Quách Tĩnh.

Đả Cẩu Bổng Pháp là chí cao vô thượng đại diện cho quyền lực của Cái Bang, về mặt nào đó còn hơn cả Hàng Long Thập Bát Chưởng, kẻ biế Đả Cẩu Bổng Pháp chỉ có thể là bang chủ các đời Cái Bang hoặc ít nhất cũng là bang chủ tương lai của Cái Bang, là người phải vượt qua vô số bài khảo sát, vô số thử thách.

Nếu người ngoài học được Đả Cẩu Bổng Pháp thì đại diện cho cái gì?, đại diện cho tương lai của Cái Bang chỉ sợ sẽ gặp đả kích, chỉ cần tìm cách lấy được Đả Cẩu Bổng vậy khác gì bang chủ Cái Bang?, chỉ cần không có người có thể đứng ra lật mặt, đứng ra lật cái âm mưu kia vậy không phải danh chính ngôn thuận đứng đầu Cái Bang sao?.

Việc này không phải chưa từng xảy ra, huynh đệ của Quách Tĩnh là Dương Khang đã làm một lần, Quách Tĩnh không thể không đề phòng.

_ _ _ __ _ _ _

Quách Tĩnh thân là Bắc Hiệp, thực lực siêu cường hơn nữa đây chắc chắn không phải Quách Tĩnh trong nguyên tác, ít nhất là về mặt sức mạnh.

Ở sau lưng Hoàng Dung, nhìn thấy sắc mặt của bá phụ, Dương Quá sợ run lên, chỉ có thể núp sau lưng Hoàng Dung, cho dù Quách Phù trước áp lực của phụ thân cũng sợ hãi mà núp sau lưng Quách phu nhân.

Hoàng Dung đối mặt với Quách Tĩnh cũng cảm thấy khó thở, uy áp của Quách Tĩnh thực sự rất khủng khiếp, uy thế không hiện nhưng như có một loại lực vô hình đè nên người nàng khiến nàng cảm thấy khó thở vô cùng.

Đương nhiên Hoàng Dung hiện tại không có cách nào làm đối thủ của Quách Tĩnh cả, nàng cũng biết mình vận lên Đả Cẩu Bổng Pháp tất chọc giận kẻ này nhưng mà nàng cũng không sợ, bởi đây là ý của Vô Song.

Vô Song từ lâu đã lên đảo, cũng vì Vô Song mà Hoàng Dung mới chọn cách trực tiếp đối đầu với vợ chồng Quách gia, đương nhiên việc này cũng trải qua hội ý với Vô Song bằng "truyền âm nhập mật".

Hoàng Dung cô gắng điều khiển hô hấp của chính mình, nàng đưa tay ra nhẹ vỗ vào người Dương Quá như động viên, như cho Dương Quá cảm giác bình an, sau đó triệt để không nói gì nữa, nàng cũng triệt để không cảm nhận được chút áp lực nào nữa bởi hiện tại có người vì nàng gánh lấy toàn bộ áp lực của Quách Tĩnh.

"Sớm nghe danh võ công của Bắc Hiệp đã đến trình độ kinh hãi thế tục, quả thật gặp mặt còn hơn nghe danh bất quá cũng không cần dọa phu nhân của ta như vậy, nàng rất nhát gan không chịu được nộ khí lớn như thế của Bắc Hiệp ".

Vô Song rốt cuộc từ sau chính tảng đá lớn mà Dương Quá hay lẩn trốn bước ra, thân ảnh thoáng cái đã đứng trước mặt Quách Tĩnh, trên mặt cũng đeo mặt nạ đồng thời khóe miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ.

Khoảng 6 năm về trước, Vô Song chỉ có thể dùng thân phận khán giả mà nhìn Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí quyết đấu, thú thật đó là trận đấu kinh hãi thế tục nhất mà lúc đó Vô Song có thể thấy được, hai người cứ như thần minh vậy.

Tại thời điểm đó, Viên Thừa Chí là ngũ tuyệt hậu kỳ, Viên Thừa Chí đánh hòa Quách Tĩnh vậy Quách Tĩnh cũng sẽ là ngũ tuyệt hậu kỳ, chiến lực của hai người rơi vào khoảng bát tinh đến cửu tinh.

Khoảng 3 năm trước, khi còn ở thế giới kia, Vô Song đã có suy nghĩ khác, theo Vô Song bản thân Quách Tĩnh còn lưu lực hơn nữa lưu rất nhiều lực, thực lực thật sự của Quách Tĩnh có lẽ không chỉ như thế.

Vô Song không rõ vì sao Quách Tĩnh lưu lực khi đấu với Viên Thừa Chí nhưng Vô Song tin vào suy đoán của mình, tin vào cảm nhận của mình.Giờ phút này Vô Song muốn đối mặt với Quách Tĩnh, muốn đi chứng thực cảm nhận của chính mình.

Quách Tĩnh trung với Đại Thanh, từ nhiều năm trước Vô Song đã hiểu đây là vấn đề tiên quyết phân chia cả hai người, cả hai người không có thù hận cá nhân nhưng lại đứng ở hai chiến tuyến khác biệt, nếu đã như vậy Vô Song nhất định phải hiểu được thực lực của vị nhân vật chính này, thực lực của Anh Hùng Xạ Điêu.

Quách Tĩnh thấy Vô Song đột nhiên xuất hiện, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, sử dụng truyền âm nhập mật mà nói với Quách phu nhân.

"Dung nhi, muội mang Phù nhi vào trong đảo đia, hơn nữa mang việc này nói cho phụ thân ".

Quách phu nhân giật mình nhìn Quách Tĩnh, về mặt võ học nàng thua xa trượng phu của mình.

"Tĩnh ca ca, cần phụ thân xuất thủ sao? ".

Quách phu nhân đương nhiên cũng dùng truyền âm nhập mật mà nói với Quách Tĩnh, sau đó nàng liền được Quách Tĩnh đáp lại.

"Huynh không nhìn ra sâu cạn của kẻ này nhưng kẻ này trốn ở đó lâu như vậy ngay cả huynh cũng không phát hiện ra, chỉ sợ cực mạnh ".

Quách phu nhân nghe xong, lập tức mang theo Quách Phù, vận dụng thân pháp xoay người lướt về phía sau, tiến về phía trung tâm Đào Hoa Đảo.

Thấy động tác của Quách phu nhân, thân hình Hoàng Dung hơi run lên, nàng hiểu nàng sắp được gặp ai.
Hoàng Dung cũng không dùng truyền âm nhập mật, cũng không cần Vô Song dùng truyền âm nhập mật, cứ như vậy mang Dương Quá lùi lại.

Dương Quá lúc này... rất giống Vô Song 6 năm trước, được tận mắt nhìn thấy một trận chiến vượt qua hiểu biết thế nhân, một trận chiến mà rất nhiều năm sau có lẽ Dương Quá cũng quên không được.

_ _ _ _ __ _ _ _

Sau khi Quách phu nhân rời đi, Quách Tĩnh hướng về Vô Song, lần này toàn bộ khí thế đều lộ ra ngoài, hai tay nắm thành quyền, tà áo tím tung bay, ánh mắt nổi lên chiến hỏa.

"Khách nhân từ phương xa đến, không biết quý tính đại danh?, cũng không biết lên Đào Hoa Đảo có mục đích gì? ".

Vô Song cũng không muốn nhiều lời, bàn tay nhẹ nhàng mở ra, hai tay thu về phía sau lưng, ngạo nghễ mà đứng.

"Tính danh chỉ là xưng hô mà thôi, cũng không quan trọng, về phần mục đích cũng không có gì đặc biệt, chỉ là đột nhiên thấy phong thái của Bắc hiệp cảm thấy còn hơn xa những gì ta đã nghe, không nhịn được muốn quá chiêu mà thôi ".

Lúc này Quách Tĩnh liền biết, một trận chiến này không đánh không được.

Nắm tay của Quách Tĩnh rốt cuộc sinh ra long khí, tiếp theo là tiếng long ngâm thét dài vang lên cuồn cuộn như sóng triều.

Nhìn Quách Tĩnh lúc này, Vô Song thở hắt ra một hơi.

Vô Song rốt cuộc biết Quách Tĩnh dấu bao nhiêu lực, Quách Tĩnh không phải chỉ là bát tinh tới cửu tinh chiến lực, Quách Tĩnh hiện tại là thập nhị tinh chiến lực.

Thập nhị tinh chiến lực chính là ngũ tuyệt đỉnh phong, đương nhiên Vô Song hiểu đây chưa phải là toàn bộ thực lực của Quách Tĩnh, trong mắt Vô Song bản thân Quách Tĩnh chắc chắn là chuẩn đế, dù sao Quách Tĩnh cũng không phải là dạng người thích dốc hết sức ra ngay từ đầu.

Chuẩn đế... tồn tại thập ngũ tinh chiến lực của thế giới này.

Cái thế giới này... quả thật không thể tin lời giang hồ đồn đại, giang hồ đồn đại 10 câu phải sai đến 7 câu, Quách Tĩnh không ngờ mạnh như vậy, che dấu sâu như vậy.

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 7: Hàng long mạnh nhất thiên hạ

Quách Tĩnh bản thân vốn trầm ổn hơn người, bản thân Quách Tĩnh không phả là bậc tướng tài cũng không phải là bậc đại soái có thể dẫn quân đi đánh khắp thiên hạ nhưng Quách Tĩnh là một vị tướng có thể tin tưởng.

Nhìn vào Quách Tĩnh thực sự sẽ sản sinh ra một loại cảm giác rất đặc biệt, cảm giác không thể thắng.

Cảm giác này rất huyền diệu, Vô Song đương nhiên có tự tin để nói mình không thua nhưng khi đối mặt với Quách Tĩnh thì cũng có cảm giác Quách Tĩnh sẽ không thua, tức là bản thân Vô Song sẽ không thắng, chí ít tại thời điểm này.

Quách Tĩnh cũng không phải dạng người nói nhiều, thích dùng hoa ngôn xảo ngữ, khi đã xác định quyết đấu với Vô Song thì lập tức động thủ, thân ảnh vốn có vài phần to lớn thậm chí là "cục mịch" cho người ta cảm giác trầm ổn mà hiển hậu ấy thế khi Quách Tĩnh động thủ lại như thần long xoay người, khí thế nhiếp người vô cùng.

Từ phương xa chỉ có thể thấy Quách Tĩnh như rướn người một cái, theo một tiếng long ngâm vang lên, thân ảnh Kim Long mạnh mẽ kéo dài, Hàng Long Khí vờn quanh người Quách Tĩnh tạo thành một đầu Kim Long chân chính, lấy Quách Tĩnh làm đầu rồng hướng về phía Vô Song, con rồng này há miệng thật to như muốn nghiền nát Vô Song vậy.

Vô Song đối diện với Kim Long thét gào mà tới, bản thân cũng không lạ gì, hai tay sau lưng buông ra, hai chân khẽ trùng xuống thành thế trung bình tấn, nắm tay nắm chặt lại thành quyền, theo một động tác của Vô Song thì vô hình kình khí từ bốn phương tám hướng cũng tụ lại, lấy Vô Song làm trung tâm sau đó uy thế của Vô Song trực tiếp lan ra đối đầu với uy thế của Quách Tĩnh.

Vô Song đang sử dụng Thải Tổ Trường Quyền.

Thái Tổ Trường Quyền thức đầu tiên bắt buộc phải là Thái Tổ Thiên Diễn Quyền.

Quyền của Vô Song không mang theo uy thế nhiếp người như Quách Tĩnh nhưng lại nặng vô cùng, uy thế như nén lại trong quyền đầu, mang thiên địa uy mạnh mẽ ép xuống.

Một quyền rốt cuộc đánh ra, đối trọng với một quyền này của Vô Song là năm ngón tay của Quách Tĩnh co lại thành trảo, thân là một người cũng biết Hàng Long Thập Bát Chưởng thì Vô Song không lạ gì một chiêu này, Hàng Long Thập Bát Chưởng – Long Đằng Ngũ Nhạc.

Năm ngón tay co lại thành trảo, kình khí chia làm năm phần, kình lực nén đến cực hạn, so ra còn mạnh hơn cả Đại Lực Kim Cang Chưởng của Thiếu Lâm.

Quyền đầu va chạm với long trảo, về mặt uy thế Vô Song sử dụng Thiên Địa Uy còn Quách Tĩnh là uy thế tự thân, đương nhiên quyền của Vô Song phải mạnh hơn nhưng mà trảo của Quách Tĩnh lại nén toàn bộ kình lực lại, một khi va chạm thì mạnh mẽ bộc phát, như năm loại kình khí cùng nổ, uy lực cực đáng sợ.

Hai người chiêu đầu tiên đối đầu với nhau, căn bản không thể phân ra ai mạnh ai yếu bất quá kình khí va chạm với nhau liền nổ tung, tạo thành dư ba bắn ra bốn phương tám hướng.

Khi hai loại kình khí nổ tung, thân hình cả Vô Song cùng Quách Tĩnh đều khẽ run lên đồng thời cả hai vậy mà hiểu ý nhau tự động hãm lực lại, tự động phân tán kình lực xung quanh.

Quách Tĩnh không thể hại tới Dương Quá còn Vô Song đương nhiên sẽ không hại Dương Quá chưa kể còn có Dung nhi, kình lực bắn ra quá khủng khiếp, tuyệt đối có thể oanh đến vị trí hai người.

Cả Vô Song cùng Quách Tĩnh không nói gì với nhau vậy mà đều chủ động thu kình lại, hành động này làm Quách Tĩnh có chút ngạc nhiên nhìn Vô Song, để bảo hộ Dương Quá chính Quách Tĩnh thậm chí nguyện rơi vào hạ phong, nào ngờ Vô Song cũng thu tay lại.

Ánh mắt Quách Tĩnh cùng Vô Song một lần nữa va chạm vào nhau, cũng không ai nói với ai câu nào, chỉ thấy Vô Song khẽ xoay người một cái, thân ảnh như tư động tách đôi ra, nhanh vô cùng, theo khinh công của Vô Song thậm chí mỗi lần hắn lướt đi như tạo bóng ảnh trên mặt đất.

Vô Song di chuyển, Quách Tĩnh thuận thế mà theo, nếu Vô Song tạo thành bóng ảnh trên mặt đất thì Quách Tĩnh lại như một đầu thần long lướt đi, bám chặt Vô Song không rời.

Hai người đều là bậc cao thủ hàng đầu thiên hạ, cũng tự động nhìn ra đâu là khoảng cách an toàn, khoảng cách để dư chấn không ảnh hưởng tới Dương Quá cùng Hoàng Dung, sau khi đến khoảng cách thích hợp cơ hồi ngay lập tức Vô Song vận dụng khinh công kinh hãi thế tục của mình mạnh mẽ bẽ gãy động tác mà xoau người lại, song quyền cùng nắm.

"Thải Tổ Thiên Địa Quyền ".

Quách Tĩnh như đoán trước Vô Song nhất định sẽ tận công, lấy một chân làm trụ, cả người mạnh mẽ quay đầu lại, một chiêu này là Thần Long Bài Vỹ.

Quách Tĩnh như thần long xoay đầu nhưng mà đầu thần long kia xoay đầu lại chắc chắn chỉ có thể chịu đòn dù sao Thái Tổ Thiên Địa Quyền mạnh khủng khiếp.

Quách Tĩnh nếu chỉ đơn giản dùng Thần Long Bài Vỹ tuyệt đối sẽ ăn quả đắng nhưng mà lúc này sự kinh khủng của Quách Tĩnh mới lộ ra, toàn thân khi vừa xoay lại, tay trái là long trảo mờ ra nhưng tay phải rất nhanh biến thủ thế, tụ Hàng Long Khí quanh người, Quách Tĩnh lại vận thêm một chiêu Tiềm Long Vật Dụng.

Tiềm Long Vật Dụng tức là tụ Hàng Long Khí vào trong cơ thể, ngưng mà không phát, mượn hàng Long Khí hộ thể như hoàng kim long giáp, mạnh mẽ thủ hộ thân thể Quách Tĩnh.Thải Tổ Thiên Địa theo thế mà đánh, Quách Tĩnh cũng xoay người đón đỡ, lần này hai quyền của Vô Song đánh nát cả đầu rồng nhưng mà quyền khi đánh đến thân rồng liền bị cản lại, sau đó song quyền không còn dư lực lập tức lộ ra suy thế nhưng ở bên kia thân rồng cũng bị đập nát vụn.

Song quyền của Vô Song thu lại còn Quách Tĩnh mượn thế bắn ngược cả người về phía sau, lần cận thân giao thủ này Quách Tĩnh rõ ràng rơi vào thế hạ phong nhưng lại mượn thế mà lui, có thể toàn thân trở ra.

Khinh công của Quách Tĩnh không thể so với Vô Song nhưng hắn tu luyện Cửu Âm Chân Kinh ngót nghét 30 năm, khinh công đã có thể nói là cao tuyệt, mượn dư lực lùi lại, cả thân hình còn ở trên không trung đã thấy Quách Tĩnh hai tay vẽ vòng, Hàng Long Khí lại gầm thét mà ra.

Quách Tĩnh có tốc độ tu luyện không nhanh, nếu là Kiều Phong ở cái độ tuổi này chỉ sợ sớm bước vào đế vị nhưng không phải vì thế mà có thể coi thường Quách Tĩnh bởi hắn nắm giữ một loại át chủ bài nghịch thiên nhất nhì thế giới Kim Dung, át chủ bài mang tên Song Thủ Hổ Bác.

Song Thủ Hổ Bác là kỳ thuật, nó không phải chiêu thức võ công cũng không phải tuyệt học nhưng mà bằng sự gia trì của Song Thủ Hổ Bác bản thân Quách Tĩnh không khác gì con quái vật cả.

Vẫn là câu nói năm xưa của Chu Bá Thông, một Chu Bá Thông đánh không lại Đông Tà nhưng hai Chu Bá Thông thì sao?.

Câu nói này mang tính "chém gió" tương đối cao nhưng mà không thể phủ nhận sự bá đạo của kỳ thuật này, ngay cả Vô Hà Tử cũng phải âm thầm bội phục Song Thủ Hổ Bác đã đủ nói lên tất cả.

Quách Tĩnh ở trên không trung, dùng khinh công Cửu Âm Chân Kinh, dùng một chiêu Hoành Không Na Di có thể mạnh mẽ ổn định thân thể, sau đó hai tay cùng vẽ vòng, cơ bắp trên tay Quách Tĩnh căng phồng lên, hai chưởng đẩy ra.

"Kháng Long Hữu Hối ".

Song Thủ Hổ Bác không thể ăn gian nội lực nhưng có thể ăn gian chiêu thức.

Một Kháng Long Hữu Hối siêu mạnh của Kiều Phong hay hai Kháng Long Hữu Hối đủ mạnh của Quách Tĩnh khó đối phó hơn?.

Với Vô Song thì Quách Tĩnh khó đối phó hơn, không phải vì uy lực của chiêu thức mà là hai đầu Kháng Long Hữu Hối của Quách Tĩnh đẩy ra liền trực tiếp khóa chặt mọi đường lui của Vô Song, gần như phong tỏa không gian di chuyển của Vô Song, bắt Vô Song lấy chân lực mà quyết đấu, về một mặt nào đó Quách Tĩnh có khả năng áp chế thân pháp của Vô Song hoặc có thể nói Quách Tĩnh khắc Vô Song hơn Kiều Phong nhiều.

Song đầu long theo hai hướng trái phải mà tới, kình lực chí cương sinh chí nhu, cương nhu tương trợ, mượn Cửu Âm Chân Kinh đưa vào trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, khiến Hàng Long đạt được thuế biến, trình độ Hàng Long Thập Bát Chưởng của Quách Tĩnh có thể nói đã đạt tới trình độ vô địch đương thế.
Vô Song không thể tránh, chỉ có thể lấy chân lực mà đón đỡ, đương nhiên Vô Song không sợ hãi, bất kể là cương hay là nhu, bất kể cương nhu tương trợ ra sao nhưng một khi quy về đấu chân lực thì Vô Song không sợ.

Tay nắm thành quyền, không lùi mà tiến tới, quyền này cũng có thể dễ đoán, là Thái Tổ Thiên Nộ.

Quyền tựa thiên nộ, quyền như diệt thế, theo hư ảnh khổng lồ hiện ra sau lưng Vô Song, một quyền tựa thiên nộ đánh xuống, đập nát hai đầu Kháng Long Hữu Hối của Quách Tĩnh, nghiền nát không gian phong tỏa của Quách Tĩnh, toàn bộ chân lực mà Quách Tĩnh tạo ra đều bị đánh bật đi.

Thái Tổ Thiên Nộ của Vô Song mạnh hơn Kháng Long Hữu Hối nhiều.

Quách Tĩnh cả đời chưa từng thấy tuyệt học kỳ dị như thế bao giờ nhưng mà ngay cả thế ánh mắt vẫn trầm ổn đến đáng sợ, không có kinh hãi, không có sợ hãi, tất cả chỉ là sự trầm ổn.

Hai đầu Kháng Long Hữu Hối bị diệt không là gì cả, Quách Tĩnh mượn chiêu này làm bàn đạp, ngay khi Vô Song đánh nát Kháng Long Hữu Hối của Quách Tĩnh thì hắn đã lao tới, bất chấp dư kình chưa tan đập vào thân thể, ánh mắt Quách Tĩnh một chút cũng không có biến hóa.

Thái Tổ Trường Quyền có lợi thế là gì?, lợi thế là nó siêu mạnh, nó giống với cự pháo vậy, bàn về uy lực hoàn toàn dám độc bộ thiên hạ nhưng mà nó cũng có khuyết điểm, khuyết điểm chính là chậm, dù sao cự pháo cũng không thể bắn như súng tiểu liên chứ?.

Quách Tĩnh không hổ là kẻ nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh gần 30 năm, ánh mắt kinh người, ánh mắt còn cao hơn Địa Thánh nửa bậc, Quách Tĩnh nhìn ra một điểm này của Vô Song liền mượn thế mà tới.

Chỉ trong thời gian thu quyền của Vô Song, Quách Tĩnh đã xé gió mà tới, chân dẫm mạnh xuống đất tạo thế, song quyền nắm lại từng quyền đánh về phía Vô Song.

Quách Tĩnh chuyển đổi trạng thái vô cùng tinh tế, hắn có thể dùng chí dương chí cương Hàng Long, có thể dùng chí dương sinh chí nhu Hàng Long nhưng cũng có thể ngay lập tức biến đổi thành chí âm chí nhu, thành quả gần 30 năm ngộ Cửu Âm Chân Kinh thế nhân mấy ai sánh bằng?.

Quyền này của Quách Tĩnh là Chí Âm Chí Nhu – Không Minh Quyền.

Quyền như nước chảy, quyền như bạo vũ, phô thiên cái địa mà tới.

Quách Tĩnh chỉ từ lần đầu Vô Song xuất hiện đã biết thân pháp của mình vạn vạn không so được với Vô Song, không so được thân pháp thì liền lấy cận thân chiến đấu mà áp chế thân pháp, dùng phô thiên cái địa quyền pháp mà lấn áp thân pháp, khóa chặt thân pháp của Vô Song.

Thiên hạ này mỗi người đều có con đường của mình, mỗi cường giả đều có cách chiến đấu của riêng mình, đừng nhìn Quách Tĩnh lấy chậm mà chắc nổi tiếng thiên hạ nhưng bất cứ ai muốn dùng thân pháp áp chế Quách Tĩnh... chỉ sợ phải xem lại rồi.

Vô Song là lần đầu tiên đối đầu với Không Minh Quyền của Quách Tĩnh nhưng không phải là lần đầu tiên gặp Không Minh Quyền, Không Minh Quyền của Quách Tĩnh còn kinh khủng hơn Vương Trùng Dương năm xưa nhiều, dù sao Vương Trùng Dương không có Song Thủ Hổ Bác.

Phô thiên cái địa quyền ập tới, một lần nữa khóa chết mọi vị trí của Vô Song, Quách Tĩnh một lần nữa bắt Vô Song mang chân lực ra đấu, bắt Vô Song không thể dùng thân pháp thoải mái bay nhảy.

Đương nhiên nếu Quách Tĩnh muốn, Vô Song xin phép tiếp.

Quách Tĩnh thế công rất kinh khủng nhưng Vô Song cũng không kém, hai tay mở rộng thành chưởng pháp, trên tay Vô Song xuất hiện màng khí chấn động, Vô Song trực tiếp vận dụng Đấu Chuyển Tinh Di.

Lấy Đấu Chuyển Tinh Di đối đầu Không Minh Quyền, đây là câu trả lời của Vô Song với Quách Tĩnh, quyền như thác đổ, quyền như vũ bão của Quác Tĩnh đối đầu với tá lực đả lực, đối đầu với tứ lạng bạt thiên cân của Đấu Chuyển Tinh Di.

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau