CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 721 - Chương 725

Quyển 3 - Chương 233: Không tệ

Tính từ lúc Thiết Thất bị Vô Song điểm huyệt đến thời điểm Vô Song ngồi vào ghế chủ tọa trong mật thất của Diêm Thiết cũng mới chỉ có nửa giờ đồng hồ trôi qua, tất cả mọi động tác đều nhanh vô cùng.

Sau khi điểm huyệt Thiết Thất, Vô Song liền dùng khinh công lướt ra ngoài, mục tiêu chính là 5 người còn lại mà Diêm Thiết phái tới.

Với võ công của Vô Song không thể không nhìn ra quân số địch nhân nhưng mà đối phương chia thành hai đường, một nửa cảnh giới xung quanh, một nửa tiến vào "bắt cóc" Hoàng Dung.

Thân pháp của Vô Song đã cực kỳ nghịch thiên tuy nhiên muốn khống chế 5 người khác nhau ở 5 địa điểm khác nhau thì độ khó quả thật tương đối lớn, để chắc chắn một mẻ bắt hết đám hắc y nhân này dĩ nhiên phải nhờ cả Hoàng Dung cùng Nhược Hoa ra tay.

Bằng vào thực lực ba người, tản ra mà hành động thì gần như không đến 2 phút đồng hồ sau, tất cả hắc y nhân đều bị tóm gọn.

Đám hắc y nhân này quả thật trung thành với Diêm Thiết nhưng mà trung thành thì cũng phải có giới hạn của nó, ít nhất đám người này còn chưa đến mức độ tử sĩ, những kẻ tồn tại chỉ để chết vì chủ nhân.

Ngoại trừ Thiết Thất còn sống ra thì Vô Song bắt thêm 5 tên hắc y nhân nữa vậy là tổng cộng có 6 người.

Trong 6 người, Vô Song trực tiếp giết chết 2 người rồi nhét vào bao tải, đối với 4 người còn lại sử dụng Sinh Tử Phù không chế.

Sinh Tử Phù quả thực là tuyệt học cực kỳ khủng khiếp, đáng sợ không từ gì diễn tả nổi, đau đớn mà Sinh Tử Phù gây ra không phải con người có thể chịu đựng, khi dính Sinh Tử Phù hoặc là có dũng khí trực tiếp chết đi hoặc sẽ bị dằn vặt đến chết, đương nhiên không tính trường hợp được người thi phù tạm thời giải trừ khổ sở.

Mọi việc tiếp theo thì cũng không cần diễn tả nhiều, bằng nỗi sợ hãi mà Sinh Tử Phù gây ra, Vô Song dễ dàng khống chế 4 người còn lại, tiếp theo chính mình, Hoàng Dung cùng với Nhược Hoa đều sẽ mặc lên hắc y mà trở về Diêm phủ, sau đó liền có khung cảnh trước mặt.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song vẫn điểm á huyệt của Diêm Thiết hơn nữa cũng không có ý định cho kẻ này lên tiếng, dám đứng ra bắt cóc Dung nhi của hắn thì làm gì có cơ hội lên tiếng nữa?, Vô Song có hứng thú với kẻ rình coi vừa bị Nhược Hoa bắt kia hơn, thế là liền quay về phía Thiết Thất mà hỏi.

"A Thất, hắn là ai? ".

Thiết Thất rõ ràng không quen với cái xưng hô này, sắc mặt không khỏi co giật nhưng nghĩ đến sự kinh khủng của Vô Song, sự kinh khủng của Sinh Tử Phù lập tức ngoan ngoãn đáp.

"Bẩm đại nhân, người này là Diêm tam gia – Diêm Ngân ".

Vô Song trước khi đến Đông Độ Khẩu đã dành một ngày chỉnh lý thông tin của Diêm gia, đương nhiên cũng có thông tin về Diêm Ngân.

Kẻ này võ công tầm thường nhưng học vấn tương đối cao, thi đến cấp bậc tiến sĩ.

Cấp bậc tiến sĩ tại thời đại này đương nhiên không giống tiến sĩ ở hậu thế nhưng mà cũng có trọng lượng rất nặng, có thể thi lên tiến sĩ tức là đã có thể khảo thí công danh.

Tại Đại Thanh, mỗi kỳ thi đều khốc liệt vô cùng, chỉ có khoảng 300 người có thể nhập bảng nhãn, 300 người này liền được gọi là tiến sĩ, Diêm Ngân năm đó có thể lọt vào top 300 sĩ tử hàng đầu Đại Thanh đã thể hiện kẻ này không phải dạng tầm thường, chí ít cho Vô Song hiện tại đi thi thì Vô Song căn bản không lên bang nổi.

Nghĩ nghĩ một chút, Vô Song hướng về phía Nhược Hoa mà gật đầu.

Nhược Hoa không cần Vô Song lên tiếng, nàng hiểu ý Vô Song liền tiến tới nâng Diêm Ngân lên, bàn tay ép vào sau lưng Diêm Ngân, một luồng hàn khí từ cơ thể Nhược Hoa bắt đầu chạy dọc sống lưng Diêm Ngân làm toàn bộ thân thể run rẩy liên tục trong vô thức.

Không mất bao lâu sau, Diêm Ngân tỉnh lại.

Diêm Ngân mở hai mắt ra, đầu đau như búa bổ, phần gáy tê cứng như bị ai đó tháo rời ra bất quá khi hai mắt Diêm Ngân nhìn thấy thân ảnh Diêm Thiết nằm trên mặt đất, hai mắt trừng lớn, miệng cũng mở ra như muốn nói gì đó nhưng lại không thể phát ra âm thanh thì Diêm Ngân chợt thấy đại não như muốn nổ tung.

Diêm Ngân cố gắng nhắm mắt lại, lần thứ hai mở mắt ra nhưng mà hình ảnh kia vẫn như thế, vẫn chân thật vô cùng.

Hít vào một hơi lãnh khí, Diêm Ngân ngước nhìn về phía trước, nơi đó chính là vị trí Vô Song đang ngồi, bên cạnh Vô Song là Dung nhi đang đứng đó.

Diêm Ngân nhìn thấy Hoàng Dung, suy nghĩ đầu tiên chính là cảm thấy kinh tâm động phách, Hoàng Dung thật sự quá đẹp nhưng mà rất nhanh hắn nhắm mắt lại, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng đầu lên.

So về thông minh hiểu biết Diêm Ngân vượt xa Diêm Thiết, Diêm Ngân rất nhanh hiểu chuyện gì xảy ra, nữ tử đẹp như Hoàng Dung có thể nói là nhân gian hiếm có, là tuyệt thế mỹ nữ.

Trên đời này cái gì cũng vậy, phàm là hiếm tức là quý, nếu là quý vậy không phải ai cũng có tư cách sử dụng, ai cũng có tư cách dùng.

Ánh mắt lặng lẽ đảo một chút, Diêm Ngân vẫn thấy Diêm Thiết nằm đó, tiếp theo liền thấy hai cái xác như ẩn như hiện trong bao tải rồi lại thấy một đám hắc y nhân cúi đầu đứng sát tường run như cầy sấy, Diêm Ngân thậm chí còn cảm nhận được sau lưng hắn có người, có người đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Diêm Ngân lúc này liền hiểu chuyện lớn không tốt.

Trong lúc Diêm Ngân đang suy nghĩ, hắn thật sự không ngờ Vô Song lại lên tiếng.

“Đang nghĩ gì đó? “.
Diêm Ngân nghe Vô Song hỏi, tất nhiên phải ngẩng đầu lên nhưng mà còn chưa kịp mở miệng đã thấy vật gì đó bắn về phía mình, tốc độ nhanh vô cùng, nhanh đến mức Diêm Ngân căn bản không có cách nào phản ứng.

Diêm Ngân sau đó lại rùng mình một cái rồi lập tức hét thảm, tiếng hét tê tâm cẩu phế nhưng mà khi hắn còn chưa thể phát ra được nửa câu thì lại bị Nhược Hoa điểm huyệt.

Cảm giác của Sinh Tử Phù thật sự rất kinh khủng, nếu không bị chặn á huyệt thì tiếng hét kia không khác gì oan hồn chịu dày vò nơi địa ngục, loại cảm giác này không ai muốn chịu hơn nữa nếu không bị điểm huyệt chỉ sợ liền cào xé da thịt thậm chí tìm chỗ nào mà chết quách đi.

Cái âm thanh kia, Vô Song không muốn nghe hay nói đúng hơn Vô Song không muốn Dung nhi phải nghe, ở bên kia Nhược Hoa cũng suy nghĩ như vậy, về phần điểm huyệt dĩ nhiên là để Diêm Ngân không đi tự sát, không đi cắn lưỡi.

Diêm Ngân nằm bất động trên đất, hai mắt trừng lớn như muốn long ra ngoài, từng tia huyết nổi lên, cả người không thể cửa động nhưng thân thể đã vã mồ hôi như tắm, hắn cố gắng hết sức mở mắt ra nhìn Vô Song, trong mắt tràn ngập van xin, cứ như lúc này nếu Vô Song giải huyệt cho hắn hắn sẽ lập tức cắn lưỡi cầu giải thoát vậy.

Nhìn Diêm tam gia bị sinh tử phù hành hạ, đám hắc y nhân kia lại càng sợ hãi, thân thể càng run rẫy liên tục, cũng không dám nói lấy một câu, cái cảm giác khủng bố kia chính bọn họ cũng đã chịu qua, cả đời cũng không mong chịu thêm lền nào nữa.

Vô Song nhìn Diêm Ngân trên mặt đất, một tay lại phóng ra Sinh Tử Phù, lần này bắn vào người Diêm Thiết.

Diêm Thiết vốn bị kình lực của Vô Song đánh nát một bên vai, đột nhiên bị Sinh Tử Phù nhập thể, cả người liên run lên, từng mạch máu trong cơ thể căng phồng khỏi lớp da, thân thể Diêm Thiết như muốn nứt toác vậy.

Hạ Sinh Tử Phù cho Diêm Thiết, Vô Song một tay lại biến chiêu, cứ thế ngăn cản Sinh Tử Phù trong người Diêm Ngân, theo động tác này của Vô Song, ánh mắt Diêm Ngân cứ như được giải thoát đồng thời Nhược Hoa cũng vì hắn giải huyệt đạo.

Huyệt đạo được giải, Diêm Ngân căn bản không có sức mà nói nữa, chỉ có thể thở từng hơi, tham lam hít vào từng ngụm không khí, ánh mắt gần như tan rã.

Nhìn thảm trạng của hắn, Vô Song cũng có chút bội phục đám người 36 Động 72 Đảo, dĩ nhiên dính Sinh Tử Phù lâu như thế còn chưa đi tự sát, không rõ vì ý trí siêu cường hay là siêu sợ chết đây?.

“Cho ta một lý do để không giết ngươi? “.

Vô Song nói rất thản nhiên, hôm nay Vô Song thật sự tính tiêu diệt toàn bộ Diêm gia.

Diêm Ngân nghe Vô Song hỏi vậy, hắn liền nhịn đau đớn, đầu óc rất nhanh vận chuyển rồi lại nhìn Diêm Thiết.

Diêm Ngân lúc này thậm chí có cảm giác... Vô Song muốn dùng loại đau đớn kia hành hạ Diêm Thiết đến chết, là chân chính hành hạ đến chết.

Diêm Ngân lại cố gắng hít thở đều đều rồi nói.

“Ta có thể cho ngài Diêm thị “.

Diêm Ngân nói xong lập tức cảm thấy không ổn, lại nói.

“Ta có thể cho ngài Trường Lạc Bang “.Diêm Ngân rất thông minh, trước cứ phải giữ mạng rồi mới tính tiếp, muốn giữ mạng đương nhiên phải đem tác dụng của mình phóng đại, hắn đến hiện tại còn không biết làm sao trở thành gia chủ Diêm gia nhưng có những việc bắt buộc phải nói, không nói sẽ chết.

Vô Song cười cười, lời Diêm Ngân nói quả làm Vô Song hứng thú nhưng chưa đủ, muốn Trường Lạc Bang thà rằng Vô Song khống chế Thạch Trung Ngọc còn dễ dàng hơn, loại tiểu nhân kia muốn khống chế đơn giản vô cùng.

“Thú vị, nói kế hoạch bản tọa nghe thử? “.

Diêm Ngân thân thể hơi run lên, sau đó nói.

“Không biết tại hạ có thể hỏi đại nhân vài điều? “.

Nếu một số việc không biết rõ thì không thể tùy tiện nói, tùy tiện nói ra chắc chắn phải chết, cái đạo lý này Diêm Ngân vẫn hiểu.

“Được, ta cho phép ngươi hỏi 3 câu “.

Diêm Ngân không phải kẻ ngu đần, việc này Vô Song nhìn ra, kẻ này thực sự rất có tài.

Con nhà thương buôn lại đi theo đường thi cử sau đó bỏ thi cử nối nghiệp thương gia, những kẻ này có cái suy nghĩ của người đọc sách nhưng lại có thủ đoạn của thương nhân, thực sự phi thường không tệ.

“Đại nhân là người của triều đình? “.

Câu thứ nhất của Diêm Ngân chính là câu này, Vô Song nghe vậy nhẹ nhàng lắc đầu.

Diêm Ngân lập tức im lặng suy nghĩ một thoáng rồi nói.

“Đại nhân muốn tiêu diệt Diêm thị nhưng không muốn làm lớn chuyện? “.

Câu hỏi này làm hai hàng lông mày của Vô Song khẽ nhíu, trong lòng Vô Song thì địa vị của Diêm Ngân lại cao thêm một chút xíu.

“không tệ, hỏi tiếp đi “.

Diêm Ngân lập tức thở phào, Diêm Ngân không phải người ngu, hắn đã thấy thực lực của Vô Song mà kể cả Vô Song yếu vô cùng đi chăng nữa thì chỉ cần cái thứ đau đớn kia cũng đủ giết sạch cả Thôi gia.

Diêm Ngân lúc này có thể thấy Vô Song không hề có ý cứu Diêm Thiết hơn nữa nhìn thấy mấy cái tử thi ở đây thì hắn đại khái sẽ hiểu việc gì xảy ra, Vô Song đương nhiên muốn ra tay với Diêm gia thậm chí diệt Diêm gia nhưng vì một lý do nào đó, Vô Song không muốn làm lớn chuyện, tức là thay vì một đường đi thẳng chém giết thì dùng cách.. giết người trong bóng tối.

Diêm Ngân lại nuốt nước bọt, sau đó nói.

“Đại nhân muốn ra biển? “.

Diêm Ngân thực sự không quan tâm lý do vì sao Vô Song muốn diệt Diêm gia, cái lý do này không đáng để hắn hỏi, có một số người muốn diệt ai đó không cần lý do, đơn giản chỉ là muốn.

Ví dụ đơn giản, Ngô Tam Quế muốn diệt Diêm gia thì cần gì lý do?, ai dám hỏi lý do?.

Diêm Ngân không hỏi lý do nhưng mà hắn hỏi mục đích, theo hắn mà nói đây là mục đích của Vô Song, mục đích khiến Vô Song không đường đường chính chính diệt Diêm gia.

Nếu Diêm gia bị diệt trong hoàn cảnh đó, toàn bộ Đông Độ Khẩu sẽ rơi vào cảnh giới nghiêm, sẽ rơi vào cảnh phong bế, lúc đó muốn ra biển sẽ phiền phức vô cùng.

Lần này Vô Song tiếp tục gật đầu, hắn muốn xem Diêm Ngân rốt cuộc nghĩ ra chủ ý gì?.

Diêm Ngân nhìn đến đây, ánh mắt liền lộ ra vẻ ngoan lệ, trực tiếp nói.

“Đại nhân, vậy tiểu nhân xin phép được nói, không bằng người giết Diêm Thiết, khống chế Diêm Kim, ra biển ngay trong đêm nay? “.

“Tiếp theo lại càng đơn giản, giết chết Diêm Kim cùng thuộc hạ của hắn, bày ra tình cảnh Diêm Kim vì tranh chấp mà giết Diêm Thiết sau đó trốn ra ngoài hải vực ngay trong đêm, khi đó Diêm gia liền không còn người có thể tiếp nhận vị trí gia chủ, tiểu nhân lúc đó xin nguyện ngồi vào vị trí kia, chỉ cần nửa năm liền mang Diêm thị cung kính dâng lên cho đại nhân, thêm nửa năm nữa nhất định có thể sơ bộ xâm nhập vào Trường Lạc Bang “.

“Tiểu nhân quản lý rất nhiều sổ sách của Diêm gia cùng Trường Lạc Bang, biết rất nhiều vấn đề của nó thậm chí cả các mối giao hàng, các địa điểm tập kết hàng hóa, chỉ cần đại nhân cho tiểu nhân thời gian, chỉ cần có thể nắm được toàn bộ quyền lực Diêm gia, tiểu nhân nhất định có khả năng cầm xuống Trường Lạc Bang “.

Diêm Ngân... kẻ này thực sự không tệ.

Quyển 3 - Chương 234: Đại lễ vật

Vô Song thật sự động tâm với Trường Lạc Bang bởi Đông Độ Khẩu là một miêng thịt béo bở, là một khối thịt mà ai cũng muốn ăn.

Đương nhiên nơi này không thê nghi ngờ đã trở thành vật của Ngô Tam Quế nhưng nếu hắn ăn thịt thì Vô Song cũng muốn uống chút canh, không thể đệ Đông Độ Khẩu ở đó mà không làm gì cả.

Vô Song hiện tại còn chưa thực sự hiện hữu trước mặt Ngô Tam Quế vì vậy mới có thể rảnh rang hành động, chỉ cần thật sự bước lên con đường đối nghịch với người này thì tiếp theo sẽ không có nhiều cơ hội hoạt động như ngày hôm nay.

Chỉ cần có cơ hội sắp xếp nhân thủ vào Đông Độ Khẩu thì Vô Song nhất định sẽ không bỏ qua, về phần cơ hội đương nhiên ngay ở trước mặt.

Sau chuyến đi biển này, Vô Song sẽ trở về Tây Vực, sẽ rời khỏi Trung Nguyên trong một đoạn thời gian tương đối dài đồng thời chính thức bắt đầu bước vào con đường phát triển thế lực của riêng mình, phát triển Thăng Long Hội của riêng mình.

Thăng Long Hội hiện tại không hề mạnh mẽ gì thậm chí trường kỳ bị vây trong hoàn cảnh khó khăn, cho dù là Vô Song cũng phải tìm một đường ra cho Thăng Long Hội, trên đời này có cái đường nào làm giàu nhanh hơn buôn lậu?, nếu đã muốn làm cái sinh ý này thì không thể bỏ qua một nơi tốt như Đông Độ Khẩu.

Nhìn Diêm Ngân đang cúi đầu trên mặt đất, sau khi phát biểu xong kẻ này căn bản không dám nhìn thẳng Vô Song, lúc này trong thạch thất một lần nữa bị sự tĩnh lặng bao trùm.

Ngay lúc này, Vô Song đột nhiên lại nói.

"Ta nhớ rõ Diêm Kim có một tỷ tỷ gọi là Diêm Đông Nhi, bằng vào quan hệ của Diêm Đông Nhi với Bối Hải Thạch không phải ta khống chế Diêm Kim đơn giản hơn nhiều sao? ".

"Khống chế Diêm Kim thậm chí khống chế Bối Hải Thạch không phải đơn giản hơn sao? ".

Nghe Vô Song nói câu này, Diêm Ngân trong lòng cảm thấy phát lạnh nhưng mà càng như vậy Diêm Ngân càng phải tỉnh táo, ánh mắt hắn nhìn Diêm Thiết vẫn còn đang nằm giữa ranh giới sinh tử, trong lòng Diêm Ngân đột ngột trở nên hung ác.

"Nếu các ngươi sống tức là ta chết, ta còn chưa muốn chết vậy phải xin lỗi các ngươi rồi ".

Nghĩ tới điểm này, Diêm Ngân lại ngẩng đầu nhìn Vô Song, lấy hết quyết tâm mà nói.

"Đại nhân, nếu tiểu nhân không lầm lý do Diêm Thiết chịu cảnh này là vì hắn mắt chó không thấy thái sơn, dám tở tưởng đến phu nhân? ".

Phu nhân ở đây đương nhiên là chỉ Hoàng Dung, câu nói này không mang tính "vỗ mông ngựa" nhưng mà Hoàng Dung gần như lần đầu tiên được nghe người khác dùng từ này xưng hô mối quan hệ của mình và Vô Song, sắc mặt hơi đỏ lên, từ này... nàng thích vô cùng.

Vô Song nghe từ này cũng cảm thấy mới lạ hơn nữa hắn cũng thực thích, vì cái gì vị Quách phu nhân kia lại gọi là Quách phu nhân? Mà Hoàng Dung thì không ai dùng từ này?.

Một câu này của Diêm Ngân nói thực sự gãi đúng chỗ ngứa, nói rất không tệ.

_ _ _ _ _ _ _ __ _ _

Diêm Ngân thấy Vô Song không cắt lời mình, gan liền lớn lên, trực tiếp lại nói.

"Đại nhân, tiểu nhân cảm thấy người ngứa mắt với Diêm gia chúng ta, nếu không phải vậy người chỉ cần giết một mình Diêm Thiết là được sau đó rời đi, vậy một chút sự tình cũng không có nhưng mà người xuất hiện ở chỗ này, cho tiểu nhân nhiều thời gian tự sự như vậy, tiểu nhân lại có vài cái suy đoán lớn mật ".

"Đại nhân ngứa mắt Diêm gia, muốn diệt Diêm gia nhưng mà cũng muốn khống chế Diêm gia thậm chí là toàn bộ Trường Lạc Thương Đoàn, tiểu nhân cảm thấy người có lẽ sẽ không phản cảm với việc buôn lậu, ít nhất Diêm gia cũng chỉ có một con đường này đáng để đại nhân ghé mắt ".

"Tiểu nhân nghĩ đi nghĩ lại lý dot ại sao đại nhân lại muốn diệt Diêm gia, chán ghét Diêm gia... tiểu nhân cảm thấy lý do rất có thể vì Diêm gia tham ra con đường buôn người, buôn bán xác thịt nữ nhân mà làm giàu".

"Diêm Thiết làm người tiểu nhân biết rõ, hắn muốn nhắm đến phu nhân vốn không phải... giữ cho mình, hắn muốn dâng lên cho họ Bối đổi lấy càng nhiều quyền lực, đây là lý do lớn nhất khiến hắn phải chết nhưung mà theo tiểu nhân, một nguyên nhân phụ khác chính vì hắn tham gia cái con đường kia ".

"Tiểu nhân không phải loại tốt lành gì nhưng con đường kia tiểu nhân tuyệt không làm, về phần Diêm Kim... hắn làm còn mạnh tay hơn Diêm Thiết ".

Nói xấu Diêm Kim cùng Diêm Thiết là một cách nhưng không phải cách hay bởi vậy Diêm Ngân sau khi dứt lời lập tức từ trong ngực lấy ra một vật, dùng hai đầu gối mà quỳ hướng Vô Song, hai tay dâng lên một quyển sách.

Diêm Thiết không vì quyển sách này thuyết minh cái gì nhưng mà Vô Song vừa mở ra đã cảm thấy thích, cầm lấy quyển sách này Vô Song không khỏi nói.

"Thứ này không tệ, ngươi nguyện đưa ra? ".

Diêm Ngân hai gối quỳ trên mặt đất, đầu trực tiếp cúi xuống cứ như bái lậy bậc quân vương vậy.

"Chỉ cần có thể giúp ích cho đại nhân, chỉ cần đại nhân thích thì tiểu nhân liền nguyện ý dâng lên ".

Nắm lấy quyển sách của Diêm Ngân mà cất vào trong ngực, Vô Song rốt cuộc chấp nhận kẻ này, chấp nhận kẻ này trở thành gia chủ Diêm gia tương lai thậm chí là cả Trường Lạc Thương Đoàn tương lai.

Có một việc Diêm Ngân không nói nhưng Vô Song hiểu, bản thân Diêm Ngân là người đọc sách còn Bối Hải Thạch là bậc võ giả.Diêm Kim cũng là bậc võ giả, thực lực còn thua khá xa Diêm Mệnh vậy thử hỏi hắn làm sao để thượng vị?, thứ Diêm Kim giỏi bản thân Bối Hải Thạch càng giỏi, thú Diêm Kim không giỏi, Bối Hải Thạch lại giỏi, vậy tương lai nào cho Diêm Kim vượt mặt Bối Hải Thạch?.

Muốn vượt mặt Bối Hải Thạch, chỉ có thể dùng trí, dừng thứ hắn thiếu hơn nữa Vô Song cũng không cầu qua mặt Bối Hải Thạch, Vô Song chỉ muốn lách qua sự chú ý của hắn mà xin một chén canh.

Bối Hải Thạch không phải là người Vô Song muốn động là được, Vô Song có thể dùng Sinh Tử Phù khống chế hắn nhưng lấy gì chắc chắn sau này Bối Hải Thạch gặp người của Trấn Nam Vương Phủ thì hắn không được chữa khỏi?.

Tại Thiên Long Bát Bộ, Sinh Tử Phù gần như vô địch, không ai có thể cứu trị nhưng đây không phải Thiên Long Bát Bộ, đây là một thế giới tràn đầy huyền ảo, một thế giới gộp của rất nhiều tác phẩm Kim Dung đồng thời còn có nguyên bản thế giới gốc của chính nó, lý thuyết thông thường của Kim Dung không thể áp dụng vào trong thế giới này chính xác được.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Bất kể thế nào Vô Song cũng cảm thấy Diêm Ngân hợp cách, là quân cờ đáng để Vô Song hy vọng.

Nhìn Diêm Ngân vẫn đang quỳ trên đất, Vô Song đang định nói gì đó bỗng ánh mắt hơi ngước lên, mật thất vậy mà bị mở ra hơn nữa giây phút mật thất mở ra Vô Song còn có thể cảm nhận không ít người đi vào.

Mật thất này được Diêm Thiết tạo nên, chỉ cần cửa chính mở ra người bên trong tất sẽ nghe thấy, tất lảm ra phản ứng.

Vô Song đương nhiên cũng làm ra phản ứng, Vô Song dùng tay kéo khăn che mặt của mình lên, theo động tác này của Vô Song cả Hoàng Dung cùng Nhược Hoa lập tức kéo khăn che mặt, ba người lại hóa thành ba hắc y nhân, thân hình xoay vài cái liền tới chỗ bốn hắc y nhân kia.

Diêm Ngân cũng phát hiện ra âm thanh kia, thân hình hơi run lên nhưng mà hắn là người thông minh, từ biểu hiện của Vô Song hắn liền hiểu mình cần làm gì, Diêm Ngân cứ như vậy ngồi dậy, rất nhanh ngồi vào vị trí chủ phòng, dù sao lúc nãy hắn quỳ tiến tới đã rất gần cái vị trí này.

Diêm Ngân lưng dựa vào ghế che đi tấm lưng ướt đẫm mồ hôi, hai tay dang rộng nắm vào hai cạnh, chân trái đặt vuông góc gác lên đầu gối chân phải, cho người ta cảm giác phách lối vô cùng.

Ngồi lên chủ vị, Diêm Ngân liền lên tiếng.

"Kiểm tra xem lão tứ còn sống hay không? ".

Diêm Ngân dù sao cũng là tam gia, cũng là thượng vị giả, giọng nói phi thường có lực hơn nữa câu nói này là hướng về Thiết Thất.

Thiết Thất nuốt một ngụm nước bọt, ở đây chỉ có một mình hắn là cởi khăn che mặt ra mà chưa đậy lại, nếu người ngoài nhìn vào liền cảm nhận được hắn là kẻ đặc biệt nhất, Thiết Thất cũng ý thức được điểm này liền cắn răng, trực tiếp nghe theo lời Diêm Ngân mà tiến tới chỗ Diêm Thiết.

Thiết Thất chạm tay vào cánh mũi Thiết Thất, thân thể liền run rảy nhưng mà hắn cũng là hải tặc lâu năm, cũng là bậc hung ác đương thời, rất nhanh nén cảm giác kia xuống mà nói.

"Bẩm tam gia, đã chết, khí tuyệt bỏ mình".

Diêm Thiết đúng là đã chết, khí tuyệt mà chết.
Bị Sinh Tử Phù hành hạ, bị điểm á huyệt, bị điểm huyệt không thể cử động vậy liền chỉ có cái chết đợi hắn, chỉ khoảng sau 10 phút đồng hồ liền khí tuyệt bỏ mình là việc đương nhiên.

Diêm Ngân nắm lấy hai thành ghế, hai cánh tay hơi run lên, nhưng ánh mắt càng phải tỏ ra bình tĩnh bởi tiếng bước chân đã tới rất gần, người tới cũng dần dần lộ ra, người này vậy mà là Diêm Kim.

Diêm Kim tiến đến, sau lưng hắn tổng cộng có 16 người, từ Kim Đại đến Kim Thập Ngũ, về phần người cuối cùng... không ngờ lại là một người mà Thiết Thất quen thuộc, hắn gọi Thiết Thập Tứ.

Thiết Thập Tứ đi theo sau lưng Diêm Kim vậy không cần nói cũng biết kẻ này phản bội Diêm Thiết hoặc là mật thám do Diêm Kim cài vào từ lâu tuy nhiên bất kể hắn có phản bội hay không thì việc này chẳng là gì so với những thứ Diêm Kim nhìn thấy trước mặt.

Tình cảnh hiện tại... có chút đáng sợ.

Diêm Kim mang theo 16 thủ hạ tiến vào mật đạo, gần như che kín lối ra của mật thất đồng thời cũng bao quanh luôn khu vực trung tâm.

Tại khu vực trung tâm, có 6 hắc y nhân đang đứng sát vào tường, cũng không biết đang làm gì, ngoài ra ngay trước mặt Diêm Kim là Diêm Thiết... hay nói đúng hơn là xác Diêm Thiết.

Diêm Thiết nằm một đống ở đó, hai mắt trợn lên cực kỳ kinh khủng, ngoài hắn ra còn có hai cái bao tải đựng xác người, hai người này cũng mặc hắc y hơn nữa đều là nam nhân, không phải nữ nhân.

Cạnh ba cái xác là Thiết Thất đang đứng, toàn thân khẽ run lên, về phần người ngồi ở ghế chủ tọa đương nhiên là Diêm Ngân đang dùng ánh mắt thượng vị giả quan sát tất cả mọi người.

Diêm Kim lần này theo mật báo của Thiết Thập Tứ tới đây, Thiết Thập Tứ rõ ràng nói đám người Thiết Đại thành công bắt được người, trở về mật thất bàn giao với Diêm Thiết, Diêm Kim lập tức cho người tiến tới đây nhưng mà... sự tình hình như khác hoàn toàn so với Diêm Kim nghĩ thậm chí có chút kinh khủng.

Diêm Kim không thông minh bằng Diêm Ngân, cũng chẳng đoán ra mục đích của Diêm Thiết nhưng ai bảo tỷ tỷ của hắn là Diêm Đông Nhi?, nữ nhân này không đơn giản, nữ nhân này liền biết mục đích của Diêm Thiết vì vậy giải thích tường tận cho Diêm Kim.

Vì đoạt nữ tử " có khả năng tranh đoạt sủng ái với tỷ tỷ" bản thân Diêm Kim đã tính đến vũ lực thậm chí không tiếc bạo lộ mật thám bên người tứ đệ... nhưng mà sao chuyện lại thành ra như vậy?.

Lúc này ở sau lưng Diêm Kim, Thiết Thập Tứ cũng run lên đầy sợ hãi, đôi chân hơi run nhưng vẫn bước về phía hai cái xác hắc y nhân trên mặt đất, sau đó sắc mặt dần tái đi mà nói.

"Nhị gia... thuộc hạ biết hai người này, họ là Thiết Nhị.. cùng Thiết Lục ".

Thiết Thập Tứ nói bằng giọng sợ hãi, việc hắn phản bội tứ gia lúc này không quan trọng nữa rồi bởi vì khung cảnh trước mắt quá dọa người.

Chẳng cần nói cũng biết, là tam gia giết tứ gia, về phần giết kiểu gì, về phần tại sao ra tay ở đây không ai đoán được.

Diêm Kim nhìn Diêm Ngân ngồi bễ nghễ ở đó, rốt cuộc tỉnh táo lại mà cười nói.

"Tam đệ, vốn nghĩ ngươi sẽ không tính cạnh tranh ngôi vị gia chủ nhưng không ngờ ngươi lại ẩn nhẫn sâu như vậy, nếu hôm nay ta không tới đây kẻ chết tiếp theo có phải là đại ca ta? ".

Diêm Ngân không đáp, ánh mắt nhìn về đám hắc y nhân, ở đó có một hắc y nhân đang nhẹ gật đầu.

Diêm Ngân thấy điểm này, lập tức chắp hay tai mà bái lậy.

"Chúc mừng đại nhân, kế hoạch quá mức thuận lợi, không ngờ hắn lại tự dẫn xác đến đây, thuyền ra biển của đại nhân đã chuẩn bị xong rồi ".

Theo một câu nói này của Diêm Ngân, toàn bộ thuộc hạ của Diêm Kim đồng thời ngã xuống.

Một hơi khống chế 16 người là việc vô cùng khó nhưng với Vô Song thì không coi là gì, với Quỳ Hoa Bảo Điển thì không coi là gì, đương nhiên đám người này sẽ không chết, Vô Song chỉ dùng kim châm đưa vào khí kình, trực tiếp xung kích bọn họ, trực tiếp đánh ngất đám người này.

Diêm Kim hiện tại cảm thấy sống lưng lạnh toát, khó khăn quay đầu nhìn Vô Song, lúc này Vô Song cũng bở khăn che mặt ra, đến cả nhìn cũng lười nhìn Diêm Kim mà quay về bên trái lên tiếng.

"Nhược Hoa, bên ngoài còn 5 tên, giải quyết nốt được chứ? ".

Nhược Hoa không nói gì, vận khởi khinh công lập tức rời đi, nhìn theo bóng lưng của Nhược Hoa biến mất, Vô Song mới nhếch miệng cười với Diêm Kim.

"Diêm nhị gia đúng không?, bản tọa có chút việc muốn nhờ ngươi".

Theo một câu nói này, Vô Song trực tiếp tặng hắn một Sinh Tử Phù, thân hình cũng lướt đến mà điểm huyệt Diêm Kim, trước mặt Sinh Tử Phù còn sợ gì hắn không ngoan ngoãn đây?.

Quyển 5 - Chương 1: Đông Hải.

_ _ _ _ __ __ _ _

Nếu tính ra thì đây là quyển 5 của bộ này, quyển 1 bắt đầu từ đầu cho đến lúc Vô Song tiến vào Thiên Ý Thành.

Quyển 2 bắt đầu từ đoạn Vô Song tham gia thí luyện đến khi Vô Song lên Lôi Cổ Sơn, trở thành chưởng môn Tiêu Dao đồng thời lột xác để đạt được Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đoạn Thể.

Quyển 3 là phần tiếp theo cho đến khi kết thúc hành trình ở thế giới xuyên không.

Quyển 4 là từ đoạn Vô Song trở về đến lúc Vô Song ra Đông Hải.

Quyển 5 tính từ lúc Vô Song ra Đông Hải.

_ _ __ _ __ _ _

Quyển 1: Dục Hỏa Trùng Sinh.

Quyển 2: Tiềm Long Trở Mình.

Quyển 3: Phương Vũ Cửu Thiên.

Quyển 4: Vô Song Chân Long – Vô Song Thiên Phượng.

Quyển 5: Long Đằng Phượng Vũ.

_ _ _ _ __ _ _ _

Quyển 5: Long Đằng Phượng Vũ.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Đông Hải là một danh từ cực kỳ quen thuộc với Vô Song bởi đây chính là biển đông của tiền kiếp.

Ở thế giới này không tồn tại danh xưng Thái Bình Dương hay bất cứ danh xưng nào tương tự, tồn tại chỉ có Đông Hải.

Đông Hải rộng lớn vô cùng, rộng lớn đến mức không có một tấm bản đồ nào có thể thật sự tường tận ghi chú đầy đủ về Đông Hải, chỉ biết vượt qua Đông Hải liền cực kỳ khó khăn, nhưng chỉ cần vượt qua Đông Hải liền tiến tới một khối đại lục mới, một khối đại lục không thuộc về phương Đông.

Vô Song không có hứng thú đi xa như vậy hơn nữa tại thời điểm này không có bất cứ ai có thể tự tin đi xa như vậy, chặng đường này quá khó khăn, nếu theo ngôn ngữ tiên hiệp thì Đông Hải chẳng khác gì Vô Tận Hải là bao, một thử thách thiên nhiên thực sự với con người, một thử thách gần như không thể vợt qua.

Mục tiêu của Vô Song hiện tại là Đào Hoa Đảo hơn nữa nơi này cũng không khó đến, chí ít chẳng phải lần đầu tiên Vô Song cùng Hoàng Dung tới Đào Hoa Đảo.
Thế giới này không giống thế giới kia nhưng mà đấy về mặt sự kiện cùng con người còn lại về mặt địa lý căn bản không thay đổi gì cả, vẫn là những địa danh đó, những địa điểm đó, thuyền lớn ra khơi chỉ cần không gặp phải quái sự thì khả năng tiến tới Đào Hoa Đảo gần như là chắc chắn trăm phần trăm.

Con thuyền mà Vô Song đi xuất từ Đông Độ Khẩu, ra biển ngay trong đêm hơn nữa là thuyền lớn của Trường Lạc Bang, gần như có thể giảm thiểu tối đa khả năng gặp việc ngoài ý muốn.

Con thuyền lớn này cũng có thể nói là "cống vật" mà Diêm Ngân dâng lên cho Vô Song, bên trong con thuyền này chất đầy hàng hóa, đương nhiên hàng hóa không phải là thứ quan trọng nhất của nó, tính tổng ra giá trị hàng hóa trên cả con thuyền này cùng lắm được 10 vạn lượng bạc, chủ yếu là lương thực, tở lụa cùng vải vóc, đối với Trường Lạc Bang thì con thuyền này thậm chí có thể không tính tới, mỗi lần ra biển việc tổn thất một hai con thuyền chở hàng như vậy chỉ sợ có thể chấp nhận được.

Dĩ nhiên nếu đã thế thì không thể coi đây là cống vật được, ngoại trừ lượng lớn vải vóc lụa là ra thì có một khoang thuyền chứa rất nhiều bao tải cỡ vừa, những bao tải này bên trong đều cất chứa thảo dược.

Vô Song là Thần Y, Vô Song nhìn cái là biết đây là loại thảo dược gì, đây gọi là Thiên La Tán, là loại thảo dược sinh trưởng chủ yếu ở phương nam, Miêu Cương cùng khu vực Nam Linh, dĩ nhiên là tại đất của Đại Thanh thì loại thảo dược này rất rất nhiều, giá trị không tính quý.

Thiên La Tán có công dụng lớn nhất chính là cầm máu, là điều chế Kim Sang Dược, là loại Kim Sang Dược có phẩm chất tương đối cao.

Cái khoang hàng này đặt ở Đại Thanh gần như không có giá trị, giỏi lắm là ngàn lượng bạc, cho dù mang đến các quốc gia khác thì cũng chẳng có mấy ích lợi tuy nhiên điểm đến của chuyến hàng này lại là Cao Câu Ly tức Cao Ly.

Vô Song ở Trung Nguyên, có rất nhiều việc không biết, độ linh thông tin tức về các quốc gia trên Đông Hải thua xa Diêm gia, theo nguồn tin của Diêm gia thì Cao Ly đang xảy ra nội chiến hoặc ít nhất cũng đang có chiến tranh.

Cao Ly là một cường quốc, một cường quốc thật sự bất quá bọn họ không phát triển hải vực quá mạnh mẽ mà lại tập trung phát triển bộ binh, người dân Cao Ly rất giỏi chiến đấu trên đất liền hoặc nói đúng hơn là trong loại địa hình rừng rậm, một loại địa hình tương tự với khu vực Miêu Cương cùng Nam Lĩnh.

Cao Ly có diện tích không thua kém gì Phù Tang đồng thời đây là một quốc gia thần bí hơn cả Phù Tang, rất ít tiếp xúc với các thế lực bên ngoài, gần như bị vây trong trạng thái bế quan tỏa cảng vậy, tất cả những gì người ta biết về Cao Ly chính là sự phân chia thế lực.

Cao Ly là một quốc gia đặc biệt, ở Cao Ly tồn tại hai ba thế lực, đầu tiên là hoàng quyền, thứ hai là Tứ Thần Môn, thứ ba là Nhật Nguyệt Lâu.

Nếu ở Phù Tang chỉ là sự tranh chấp giữa hoàng quyền cùng Bái Nguyệt Giáo thì ở Cao Ly cứ như tam quốc phân tranh vậy, từ đó có thể hiểu lý do tại sao Cao Ly bế quan tỏa cảng, hải quân của Cao Ly chỉ chịu trách nhiệm phòng vệ hải vực quốc gia, về phần tất cả các binh chủng còn lại trên đất liền của Cao Ly đều tự chia thành các khu vực dựa theo tam đại thế lực nêu trên.Hoàng quyền của Cao Ly cũng như hoàng quyền của Phù Tang, trên danh nghĩa đứng đầu một quốc gia nhưng mà gần như không thể chưởng khống quốc gia của chính mình, khác biệt chỉ là ở Phù Tang còn có các lãnh chúa, còn tự chia Phù Tang thành các khu vực tự trị thì Cao Ly gần như phân chia về mặt tôn giáo chứ không phải địa lý.

Theo tình báo của Diêm gia, lúc này Cao Ly đang xảy ra chiến tranh, lô hàng Thiên La Táng này chuyên đưa đến Cao Ly, Diêm gia muốn dùng lô hàng này nắm rõ tình hình nội chiến của Cao Ly, đương nhiên nếu lô hàng này có thê thành công đến Cao Ly thì giá trị của nó trở lên gấp trăm lần là ít, ngàn lượng bạc có thể trở thành mười vạn lượng bạc.

Mười vạn lượng bạc không tính nhiều nhưng dùng thương thuyền này để thử nắm rõ Cao Ly thậm chí đặt mối quan hệ với một thế lực tại Cao Ly rồi dần dần mở rộng hải thương sang Cao Ly thì đây lại là một vấn đề khác, là một lợi ích mà tiền không thể nào đong đếm được.

Vô Song cùng Hoàng Dung cũng không muốn đến Cao Ly nhưng vì một chuyến hàng này thì có thể thử một chút, dù sao về mặt địa lý Đào Hoa Đảo cũng không quá cách xa Cao Ly.

Lại nói về con thuyền này của Vô Song một chút, trên con thuyền có tổng cộng 23 người, ngoại trừ ba người Vô Song còn có 20 thủy thủ đoàn, 20 thủy thủ đoàn này có 4 người họ Thiết, 16 kẻ họ Kim, đám này đương nhiên là thuộc hạ còn sống của Diêm Kim cùng Diêm Thiết.

Đêm hôm đó, Vô Song dùng Sinh Tử Phù khống chế Diêm Kim, mang theo hắn cùng 20 tên hắc y nhân ngay trong đêm đi thuyền ra biển, sau đó trực tiếp tiễn Diêm Kim một đoạn sang thế giới bên kia.

Diêm Kim tồn tại chỉ là giấy thông hành ra biển của Vô Song, bằng vào quyền uy của hắn tại Diêm gia thì ngay trong đêm điều một con thuyền ra biển là việc dễ vô cùng, sẽ chẳng ai quan tâm, chẳng ai hỏi tới cũng không ai dám ngă cản bất quá đây cũng là giá trị sử dụng duy nhất của hắn, Vô Song sẽ không để cho Diêm Kim sống, điều này không phải vì hắn là ác nhân hay gì cả chẳng qua Vô Song bị kế hoạch của Diêm Ngân thuyết phục, vì Diêm Ngân trải đường rộng hơn một chút mà thôi.

Cái chết của Diêm Kim ở trên biển cũng chỉ có ba người Vô Song cùng 20 tên thủy thủ đoàn biết hơn nữa đám thủy thủ kia còn chứng kiến Vô Song dùng Hóa Thi Thủy hóa xác Diêm Kim, đối với đám người này hành động của Vô Song đáng sợ vô cùng, cho dù là hải tặc sống trên lưỡi đao biển máu cũng phải rùng mình.

Đương nhiên Diêm Kim chết vốn là việc của Diêm Kim, đám thủy thủ kia một câu cũng không dám nói lại càng không dám phản Vô Song, trên người bọn chúng đều đang dính Sinh Tử Phù, ngoan ngoãn vô cùng, nghe lời vô cùng hơn nữa chỉ xét riêng trong việc điều khiển thuyền thì cũng đắc lực vô cùng.

_ _ _ __ _ _ _ _

Đại thuyền của Vô Song rời khỏi Đông Độ Khẩu, lênh đênh trên biển gần 1 tuần lễ mới có thể tới Đào Hoa Đảo, đương nhiên vấn đề lương thực cùng nước uống không phải việc cần quan tâm, con thuyền này ban đầu vốn dùng để chở trăm người, lúc này mới chỉ có hơn 20 người thì việc sinh hoạt cực kỳ thoải mái.

Trong vòng một tuần lễ này, đại thuyền cũng gặp phải hai cơn bão nhỏ nhưng cũng có thể bỏ qua không tính, chỉ làm chậm hải trình một chút so với dự kiến của Vô Song cùng Hoàng Dung nhưng không ảnh hưởng đến cả chuyến đi.

Ở trên boong thuyền, nhìn về phương xa nơi đó có một hòn đảo mờ mờ ảo ảo trong làn sương, nhìn thấy hòn đảo kia thân hình Dung nhi nhè nhẹ run lên, nàng thậm chí lấy tay che miệng mình, ánh mắt ướt ướt.

Vô Song ở bên cạnh đương nhiên hiểu được tâm tình của nàng, cũng không nói gì mà chỉ tiến lên ôm nhẹ Dung nhi từ đằng sau, lồng ngực áp vào lưng nàng.

Dung nhi bị Vô Song ôm lấy, thân thể liền dần dần mềm nhũn, cả người nàng vô lực dựa vào Vô Song nhưng ánh mắt cũng không chuyển động, nàng nhìn chằm chằm vào hòn đảo kia, hòn đảo có "cha" nàng.

Sau 1 tuần lênh đên trên biển, đoàn thuyền rốt cuộc đã tới Đào Hoa Đảo.

_ _ __ _ _ __

P/s: Chương này hơi ngắn.

Quyển 5 - Chương 2: Mỹ Nhân Ngư.

"Vô Song ca ca, chúng ta thi không? ".

Vô Song hỏi nàng.

"Dung nhi, muội muốn thi cái gì? ".

Dung nhi trong ngực Vô Song nhẹ nhàng mỉm cười, trong mắt hiện ra rất nhiều hồi ức.

"Thi bơi, chúng ta bơi đến Đào Hoa Đảo được chứ? ".

Nghe nàng nói, sắc mặt của hắn nghệt ra nhưng rất nhanh phá lên cười.

"Đương nhiên là được, chỉ cần muội thích đương nhiên là được ".

_ _ _ _ __ _

Thuyền lớn quá mang tính khoe khoang hơn nữa thuyền lớn đi tới chắc chắn bị nhận ra từ xa, Vô Song dùng thuyền lớn di chuyển đến Đào Hoa Đảo nhưng từ khoảng cách rất xa bắt đầu hạ thuyền nhỏ xuống, hắn mang theo Hoàng Dung cùng Nhược Hoa đi thuyền nhỏ lên đảo.

Khi thuyền nhỏ xuyên qua màn sương, lại theo Dung nhi hướng dẫn vượt qua trận đá ở ngoài, rốt cuộc Đào Hoa Đảo đã hiện ra trước mặt.

Đào Hoa Đảo gần ngay trước mặt, Dung nhi càng ngày càng kích động còn Nhược Hoa lại lặng đứng đó, trong lòng nàng là một mảnh hỗn loạn.

Nhược Hoa hiện tại chỉ có hai mục tiêu, thứ nhất lên Đào Hoa Đảo tạ lỗi với ân sư đổi lại một điểm thanh thản trong cõi lòng, thứ hai là thủ hộ sư muội cả đời.

Lúc này khi chuẩn bị lên Đào Hoa Đảo, khi chuẩn bị nhìn thấy "ân sư" thì tâm tình của Nhược Hoa bình tĩnh được mới là lạ.

Tại thế giới kia, nàng quả thật được trở về Đào Hoa Đảo nhưng lúc đó ân sư đã mất hơn nữa Đào Hoa Đảo khi đó chỉ là một tòa cô đảo bị tàn phá, mười phần chỉ còn lại 2-3, nếu không phải nàng còn có nhiệm vụ phải làm, còn phải đi theo bảo vệ tiểu sư muội thì khi đó Nhược Hoa thậm chí muốn xây một ngôi mộ của mình trên tòa cô đảo, sống nốt quãng đời còn lại ở đây.

Nhược Hoa thả lòng mình trong dòng suy nghĩ nhưng rất nhanh nàng bị cuộc trò chuyện của Vô Song cùng Hoàng Dung kéo lại thực tại, nhìn đôi nam nữ trước mặt nàng không khỏi mỉm cười, nàng cảm thấy Vô Song sẽ thua rất thảm.

Bàn về thủy tính, thật ra Nhược Hoa cảm thấy sư phụ mình vô địch thiên hạ, thủy tính của Đông Tà thực sự rất rất tốt chẳng qua vị Hoàng đảo chủ này không có cơ hội thể hiện mà thôi, dù sao toàn bộ tiểu thuyết Kim Dung cũng không có mấy nhân vật sống ngoài cô đảo, vừa là đảo chủ một phương vừa là một bậc tuyệt thế cao thủ.

Thủy tính của Đông Tà rất tốt nhưng mà chính Đông Tà cũng không so được với con gái, năm đó Hoàng Dung có thể một thân một mình đi tới Trung Nguyên cũng không phải không có nguyên nhân.

Hai người Vô Song cùng Hoàng Dung nhảy xuống biển, sau đó Vô Song mới phát hiện ra mình thua thảm như vậy, Dung nhi vừa xuống biển như biến thành một người khác, nàng như trở thành mỹ nhân ngư, trở thành một phần của biển cả, đôi chân trắng khẽ đập, thân hình... cứ như thủy tiễn lướt đi vậy, chẳng bao lâu đến cả cái bóng của nàng Vô Song cũng không thấy.

Vô Song đương nhiên biết bơi, ngay từ tiền kiếp Vô Song đã biết, Vô Song thậm chí rất tự tin khả năng bơi lội của mình, tại thế giới này vì nhiều yếu tố thủy tính của Vô Song càng cường hãn, tuyệt đối có thể so sánh với dân cứu hộ chuyên nghiệp nhưng mà đặt cạnh Dung nhi thì vẫn thua mười vạn tám ngàn dặm.

Nếu Hoàng Dung sống ở hậu thế, nàng cũng không cần dùng trí tuệ để kiếm cơm, chỉ cần riêng khả năng bơi lội này mang đi thi Olympic hoàn toàn có thể mang huy chương vàng về.

Hai người thi với nhau, không có gì để nói, cũng không có gì để nhìn, Vô Song bị thua trắng, thua đến thảm.

_ _ _ _ _ _ _ _

Hoàng Dung bơi rất nhanh, nàng thẳng hướng Đào Hoa Đảo mà tới nhưng mà nàng không biết nếu nàng cứ tiếp tục bơi thăng như vậy thì sẽ gặp người, gặp một thiếu niên đang trên bờ cát.

Thiếu niên này họ Dương, tên Quá, năm nay 14 tuổi.

So với nguyên tác, Dương Quá tới Toàn Chân Giáo chậm 1 năm, ở lại trên Đào Hoa Đảo nhiều 1 năm.

So với nguyên tác, Dương Quá gặp Tiểu Long Nữ muộn 1 năm ... bị hành hạ nhiều thêm 1 năm.

Tại sao Quách Tĩnh lại phải mời Dương Chí lên Đào Hoa Đảo?, đây cũng là bất đắc dĩ của Quách Tĩnh, Quách Tĩnh không thể thủ hộ Dương Quá, không thể bảo đảm cho Dương Quá, cũng đành để Dương Chí đến thu nhận Dương Quá, dù sao đều là người Dương gia.

Quách Tĩnh hứa với Mục Niệm Từ sẽ chăm sóc Dương Quá thành tài nhưng mà đến cả thời gian chăm sóc mình còn không đủ liệu Quách Tĩnh có thể chăm sóc Dương Quá?, vì vậy Quách Tĩnh liền để Quách phu nhân dạy dỗ "Quá nhi".

Dương Quá là con của Dương Khang, đương Quách phu nhân yêu thích mới là lạ, thậm chí vì phụ thân của Dương Quá nên nàng chán ghét Dương Quá vô cùng, Quách phu nhân cũng lo lắng Dương Quá sau này lớn lên lại đi theo vết xe của Dương Khang vì vậy quyết định hủy luôn Dương Quá.

Đầu tiên Quách phu nhân sẽ không dạy Dương Quá võ công, ngay cả việc Dương Quá bị hai anh em đại Võ, tiểu Võ cùng Quách Phù bắt nạt nàng cũng biết nhưng chưa từng để tâm, thứ Dương Quá được học khi ở Quách phủ chỉ là đọc sách viết chữ nhưng cũng chỉ dừng ở mức đọc sách viết chữ mà thôi.

Quách phu nhân được gọi là Nữ Gia Cát, năng lực của nàng vốn cũng không thể chỉ dạy người khác mỗi đọc sách viết chữ được bất quá nàng muốn quy chuẩn tương lai của Dương Quá, thay vì trở thành cao thủ võ lâm hay quan lại trong triều thì nàng muốn một đời Dương Quá trải qua bình bình thường thường, lớn lên làm một quản sự, mở một cửa hàng, cưới vợ sinh con, đây là bình an mà nàng dành cho Dương Quá, đây là tương lai của Dương Quá trong mắt Quách phu nhân, nàng tuyệt đối không thể để Dương Quá đi theo con đường của Dương Khang tức là nàng tuyệt đối không cho Dương Quá cơ hội để trở nên nổi bật.

Với tài trí của nữ nhân này, bản thân nàng nghĩ gì, muốn gì Quách Tĩnh sao có thể nhìn ra?, chỉ bằng vài câu nói liền có thể nói phục Quách Tĩnh, có thể khiến Quách Tĩnh không thắc mắc, không ngăn cản thậm chí không chen vào việc nàng dạy dỗ Dương Quá.

Đoạn thời gian tiếp theo, hai vợ chồng Quách gia phải tới Bắc Địa tham gia chiến trường, ban đầu vốn là để Võ Tam Thông dạy dỗ bốn đứa trẻ trong nhà nhưng mà đoạn thời gian đó đại Võ cùng tiểu Võ đối với Dương Quá càng thêm quá đáng, bắt nạt càng thêm mạnh tay, không lâu sau hai vợ chồng lại để bốn đứa trẻ lên Đào Hoa Đảo, để cho đại sư phụ của Quách Tĩnh là Kha Trấn Ác dạy dỗ.
Đoạn thời gian đầu tiên với sự uy nghiêm của Kha Trấn Ác, bản thân Dương Quá đúng là dễ chịu hơn không ít nhưng mà bị đánh đập thì vẫn cứ là việc dĩ nhiên bởi Kha Trấn Ác có thể bình tâm đối đãi, công tâm đối xử với Dương Quá, tiểu Võ cùng đại Võ nhưng tuyệt không làm thế với Quách Phù.

Nữ nhân kia vẫn là công chúa của Đào Hoa Đảo, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đương nhiên Dương Quá vẫn sẽ bị bắt nạt.

Kha Trấn Ác thực sự yêu thích Quách Phù vô cùng, đầu tiên là Kha Trấn Ác con Quách Tĩnh như con trai ruột, thứ hai là trong quá khứ Kha Trấn Ác từng hiểu lầm Quách phu nhân, từ đó luôn cảm thấy có lỗi với nàng, đương nhiên lại càng yêu thương Quách phù.

Có một việc thú vị, Quách Phù được Kha Trấn Ác yêu thương nhưng mà lại bị ông ngoại chán ghét, Hoàng dược sư cực kỳ không thích Quách Phù.

Hoàng Dược Sư không thích Quách Tĩnh, cho dù Quách Tĩnh hiện tại là đại danh đỉnh đỉnh Bắc Hiệp thì vẫn tuyệt không thích đứa con rể này, vì vậy không có lý do gì để bảo đảm chắc chắn Hoàng Dược Sư sẽ yêu thích Quách Phù vì nàng là con gái Quách Tĩnh cả.

Quách Phù nếu muốn được Hoàng Dược Sư yêu thích vậy nàng phải thật sự có thể đả động vị ông ngoại này, tất nhiên nàng làm không được, về phần những thứ nàng làm thì Hoàng Dược Sư nhìn thấy cả trong mắt, với Hoàng Dược Sư thì Quách Phù là điển hình của việc chiều quá sinh hư hơn nữa tư chất võ học thường thường, đầu óc cũng chẳng thông minh.

Nói đơn giản, Quách Phù mang theo 6 phần dung mạo của mẫu thân, mang theo 7 phần đầu óc của phụ thân, ngoài ra còn có tính cách hung hăng ngang ngược, càn quấy thậm chí có vài phần ác tâm.

Hoàng Dược Sư cũng không phải thiện nhân nhưng về bản chất ông không phải ác nhân, Hoàng Dược Sư coi trọng tùy tâm sở dục vì vậy mới lấy một chữ Tà làm hiệu, hiển nhiên Quách Phù không có chút chút nào liên quan tới chữ "Tà", nàng phải dùng một chữ "Ác" để hình dung.

Đương nhiên Quách Phù dù sao cũng là con gái của Quách phu nhân , Hoàng Dược Sư chung quy cũng không thể hiện sự chán ghét ra ngoài, cũng không thể làm quá tuyệt, vẫn chấp nhận nhóm người Kha Trấn Ác lên đảo nhưng mà tuyệt không cho phép bọn họ tiến vào trung tâm Đào Hoa Đảo, tiến vào nơi nghỉ dương của mình.

Việc này đương nhiên Quách phu nhân cũng biết nhưng nàng lại không nghĩ là tại phụ thân chán ghét Quách phù mà cho rằng phụ thân vẫn không thích hôn sự giữa mình cùng Quách Tĩnh, việc này cũng không phải nàng đoán già đoán non mà là sự thực, thiên hạ rất nhiều người biết, vì vậy việc Hoàng dược sư đối xử với Quách Phù theo Quách phu nhân là bắt nguồn từ việc năm xưa chứ không phải lỗi từ Quách Phù.

Cái này cũng giống với việc nàng đối xử với Dương Quá, căn bản Dương Quá không có lỗi, tất cả chỉ là từ việc năm xưa, Quách phu nhân cho dù bất mãn phụ thân nhưng cũng không thể làm gì, chỉ có thể chấp nhận, từ khi nàng đi theo Quách Tĩnh, rời khỏi Đào Hoa Đảo thì quan hệ của nàng với phụ thân luôn ở trạng thái đóng băng, thậm chí nói khó nghe một chút nhiều năm nay Hoàng Dược Sư độc lai độc vãng, cũng không cảm thấy mình có đứa con gái kia.

Hoàng Dược Sư dĩ nhiên không thể không quan tâm Hoàng Dung nhưng mà sự việc này gần như Địa Thánh cùng Cơ Vô Song vậy, Địa Thánh không thể không quan tâm Linh Tố nhưng lại không thích Cơ Vô Song, nếu vậy thà rằng rời đi càng xa càng tốt, không quản việc của Linh Tố cùng Cơ Vô Song.

Hoàng Dược Sư cũng lựa chọn tránh càng xa càng tốt, không quản việc của Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh, dù sao ông không thích Quách Tĩnh.

Lại quay về vấn đề chính, vấn đề chính ở đây là Dương Quá.

Con giun xéo lắm cũng quằn huống gì con người, rốt cuộc dưới sự bắt nạt của đại Võ cùng tiểu Võ, Dương Quá trong lúc bị ép liền sử dụng Cáp Mô Công của cha nuôi, lúc này sự tình liền lớn.

Khi Dương Quá dùng Cáp Mô Công liền có Kha Trấn Ác ở đó, Kha Trấn Ác tuy mù nhưng sao có thể không nhận ra Cáp Mô Công?.

Tại thời điểm đó cuộc sống ở Dương Quá liền chuyển thành địa ngục hình thức.

Kha Trấn Ác nhận ra đây là Cáp Mô Công của Âu Dương Phong liền dùng mọi cách ép Dương Quá khai ra lý do vì sao học được Cáp Mô Công thậm chí lão già mù này còn trực tiếp ra tay đánh đập Dương Quá, nếu không phải lúc đó có vợ chồng Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung trên đảo chỉ sợ Dương Quá sẽ bị đánh chết.

Tiếp theo Kha Trấn Ác biết được Dương Quá là con trai Dương Khai thậm chí lại muốn đánh chết tươi Dương Quá, dĩ nhiên là Quách Tĩnh ngăn cản được nhưng mà Quách Tĩnh cũng không biết phải làm gì bởi với Quách Tĩnh thì Kha Trấn Ác cũng như phụ thân vậy.

Rốt cuộc Kha Trấn Ác cùng Quách Tĩnh mỗi người đều lùi một bước, Dương Quá vẫn được ở lại trên Đào Hoa Đảo nhưng như bị cách ly vậy, còn Quách Tĩnh thì nhanh chóng liên hệ với Dương gia, với đại ca Dương Chí tới Đào Hoa Đảo mang Dương Quá đi, dạy dỗ Dương Quá thành người.Dương Chí thân là đại tướng của Thanh Long quân đoàn, không phải muốn đi đâu cũng được, từ lúc nhận được thư của Quách Tĩnh thì Dương Chí liền sắp xếp công việc nhưng mà ít nhất cũng phải cần hơn 1 tháng mới có thể đến Đào Hoa Đảo.

Đoạn thời gian 1 tháng này, Dương Quá tuy không bị ăn đòn nữa dù sao tiểu Võ cùng đại Võ cũng bị đánh thành sợ nhưng mà liên tục nghe chửi rủa, nghe Kha Trấn Ác mạt sát phụ thân Dương Khang cùng cha nuôi Âu Dương Phong, bản thân Dương Quá thậm chí còn muốn giết Kha Trấn Ác, người khác có thể đánh có thể chửi Dương Quá nhưng nhất định không được làm như vậy với cha nuôi.

Một đời Dương Quá chỉ cảm nhận được tình thân của mẹ cùng cha nuôi, đến khi tới Quách phủ căn bản không biết cái gì gọi là tình thương, chỉ có khổ đau, về Đào Hoa Đảo lại càng không cần nói, đoạn thời gian này chính Dương Quá cũng không rõ mình tại sao chịu nổi, tại sao sống qua nổi.

Dương Quá ngồi trên bờ cát, cũng không phải nhìn mặt biển mà là nhìn lên bầu trời, Dương Quá nhớ mẫu thân Mục Niềm Từ, nhớ cha nuôi Âu Dương Phong.

Nơi bờ cát Dương Quá chọn là một nơi hoang vắng, một nơi khó tìm vô cùng bởi đây cũng là tính cách của Dương Quá, một đứa trẻ từ nhỏ đã chịu đủ khổ đau cùng bạo hành, một đứa trẻ chỉ có thể im lặng tìm một nơi nhấm nháp vết thương.

Vùng đất này có lẽ là không gian yên tĩnh hiếm hoi trên Đào Hoa Đảo mà Dương Quá thấy thoải mái nhưng lúc này Dương Quá cũng cảm giác được có thứ gì đang tiến đến, Dương Quá từ trong bần thần tỉnh lại, ánh mắt nhìn về phía trước.

Dương Quá kinh ngạc mà phát hiện ra, có một nữ nhân đang bởi đến chỗ mình, hơn nữa động tác của người này rất đẹp... như mỹ nhân ngư trong truyền thuyết vậy.

Cũng không lâu lắm, gần như chỉ mười mấy giây sau, nữ nhận kia đã chạm tới chỗ nước nông, nàng liền dùng đôi chân trần mà đứng lên, hai tay vươn ra sau vuốt lấy mái tóc dài của mình, sau đó Dương Quá cùng nàng nhìn nhau chăm chú.

Nàng đương nhiên là Hoàng Dung, Hoàng Dung chắc chắn cũng không nhận ra Dương Quá.

Đến cả Dương Khang bản thân Hoàng Dung còn không nhớ rõ, mặt mũi ra sao nàng thậm chí đã quên thì hơi đâu nhớ ra Dương Quá?.

Về phần Dương Quá thì sao có thể không cảm thấy Hoàng Dung quen thuộc.

Hoàng Dung hiện tại có 8 phần tương tự Quách phu nhân, đương nhiên hai người chênh lệch gần 20 năm tuổi, có chút khác biệt cũng là đương nhiên bất quá chỉ cần là người gặp qua Quách phu nhân thì chắc chắn cảm thấy hai người giống hệt nhau, khác nhau chỉ là tuổi tác.

Hoàng Dung còn giống Quách phu nhân hơn Quách Phù nhiều, hơn nữa nếu chỉ tính dung mạo thì hai bên cũng không cùng đẳng cấp.

Dương Quá lúc này sợ hãi, không khỏi lắp bắp mà nói.

"Bá... bá mẫu ".

Dương Quá không thích Quách phu nhân, cho dù còn nhỏ nhưng Dương Quá vẫn thông minh vô cùng, có thể cảm giác được ánh mắt Quách phu nhân nhìn mình luôn có cảm giác quái lạ, cảm giác làm Dương Quá thấy bất an, cũng vì thế Dương Quá không thích nhưng mà ngoài cảm giác này ra thì Dương Quá còn rất sợ Quách phu nhân.

Lúc này thấy Hoàng Dung xuất hiện, Dương Quá trong lúc sợ hãi liền dùng "bá mẫu" để xưng hô nàng.

Hoàng Dung nghe vậy, đôi mắt xinh đẹp nhíu lại nhìn Dương Quá, Hoàng Dung là người rất thông minh, nàng lập tức hiểu Dương Quá nhận nhầm mình với Quách phu nhân, vì vậy nàng chỉ cười cười.

Hoàng Dung đưa tay ra, một tay nhẹ vuốt lấy đầu Dương Quá, động tác này làm Dương Quá sợ hãi bất giác mà lùi lại khiến cho Hoàng Dung không thể hoàn thành mục đích, Hoàng Dung thậm chí nhìn ra sự sợ hãi cùng e dè trong mắt Dương Quá.

Nếu là trước đây Dương Quá còn chưa đến cái tình trạng này nhưng 1 tháng hiện tại hoàn cảnh sinh hoạt của Dương Quá càng ngày càng không tốt, tinh thần càng ngày càng gặp vấn đề, nếu không được mang ra khỏi Đào Hoa Đảo, Dương Quá có lẽ thực sự bị hủy ở đây.

Hoàng Dung rút cuộc thu ngón tay lại, ngón tay có chút run lên, nàng nhìn thấy trên thân thể Dương Quá có rất nhiều vết bầm tím chưa lành,

Nhìn thân ảnh gầy gò thậm chí là xanh xao kia lại thêm những vết bầm tím trên cơ thể, trong lòng Hoàng Dung không khỏi tức giận.

"Nữ nhân kia... nàng lại hành hạ một đứa bé thành cái dạng này? ".

Hoàng Dung phát hiện Dương Quá sợ mình nhưng nàng chắc chắn mình chưa gặp Dương Quá vậy đáp án đương nhiên là Dương Quá sợ Quách phu nhân, lại thêm những vết tích trên người Dương Quá thì nàng lập tức nghĩ tới là do Quách phu nhân gây ra.

Nhìn Dương Quá trước mặt, Hoàng Dung thở dài, thân ảnh khẽ lướt, tốc độ của nàng không phải Dương Quá có thể phản ứng kịp, chỉ thấy thoáng một cái Hoàng Dung đã đến trước mặt Dương Quá, lần này ôn nhu xoa đầu Dương Quá, bản thân Dương Quá cũng không tránh được nữa.

Nhẹ xoa đầu đứa bé này, Hoàng Dung mới nói.

"Không cần sợ, tỷ tỷ không phải nàng, sẽ không gây hại cho ngươi".

_ _ _ __ _ _ _ _

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 5 - Chương 3: Hoàng dung – Quách phù

Hoàng Dung không thích Quách phu nhân, chí ít nàng không thích cách xưng hô kia, dù sao nàng luôn cảm thấy có vấn đề, đương nhiên nàng cũng không thể cải biến thứ gì, hai người thậm chí chưa hề gặp nhau nhưng lại có mối quan hệ phi thường phức tạp.

Hai người đều là Hoàng Dung, là Hoàng Dung của hai thế giới song song nhưng mà tại thế giới này Hoàng Dung là Hoàng Dung, một Hoàng Dung khác đã là Quách phu nhân.

Hoàng Dung từ khi xuyên không, từ khi đi theo Vô Song tới thế giới này thì nàng đã xác định mình là chính mình, sẽ không liên quan tới vị Quách phu nhân kia, hai người vốn khác nhau, là hai tồn tại riêng biệt.

Câu hỏi đặt ra, giả sử Hoàng Dung trong nguyên tác Anh Hùng Xạ Điêu, nếu nàng gặp một đứa bé gầy yếu, xanh xao bị bạo hành thì sẽ làm gì?, với tính cách của Hoàng Dung đương nhiên sẽ cảm thấy đứa bé này đáng thương, sẽ bảo hộ nó thậm chí vì nó đòi lại công đạo.

Hoàng Dung hiện tại cũng như vậy, khi nàng nghĩ những vết thương trên người Dương Quá là do vị Quách phu nhân kia gây ra, nội tâm nàng liền trầm lại, sau đó bỗng sinh ra một loại cảm giác muốn bảo vệ đứa bé này vì vậy Hoàng Dung xoa đầu Dương Quá, ít nhất nàng muốn cho Dương Quá hiểu nàng và Quách phu nhân khác nhau.

Dương Quá... thực sự cũng không nhớ rõ lần cuối cùng có người ôn nhu xoa đầu mình là khi nào, ánh mắt từ sợ hãi biến thành kinh ngạc mà quay ra nhìn Hoàng Dung, tại thời điểm này Dương Quá mới nhìn ra Hoàng Dung cũng không phải Quách bá mẫu.

Tuy hai người gần như giống hệt nhau nhưng Hoàng Dung lại trẻ hơn nhiều, tuổi tác cũng chỉ hơn Quách Phù một chút mà thôi.

Thấy ánh mắt Dương Quá biến hóa, Hoàng Dung rốt cuộc mỉm cười, nàng liền kéo đứa bé này ngồi xuống, sau đó hỏi.

"Đệ đệ, ngươi gọi là gì? ".

Dương Quá suy nghĩ một chút, sau đó nói.

"Ta gọi là Dương Quá ".

Hoàng Dung nghe đến cái tên này liền nhíu mày lại, nàng rất thông minh, nàng vừa nghe tên Dương Quá liền cảm tượng cái tên này rất có ý vị.

Người xưa là vậy, đặt tên vẫn luôn mang theo hàm ý, hàm ý ở đây nằm trong chữ "Quá".

Dương Quá thì Dương là họ, Quá là tên nhưng mà chữ Quá này cũng đặc biệt, chữ Quá mang nghĩa là lỗi lầm, thường mang hàm ý chỉ việc sai trái không vui, cái tên này quả thực không quá thích hợp để đặt tên.

Cha mẹ nào lại đặt tên chữ "Quá" cho con?, chẳng nhẽ không muốn đứa trẻ này sinh ra?, chẳng nhẽ cố tình nói đứa trẻ này sinh ra là lỗi lầm?, là sai trái?.

Hoàng Dung liền âm thầm lưu ý việc này trong đầu, dù sao ngay từ cái tên Dương Quá đã làm nàng lưu tâm.

Ở phía ngược lại, sau khi trả lời Hoàng Dung, Dương Quá liền hỏi.

"Tỷ tỷ, ngươi gọi là gì? ".

Hoàng Dung nghe vậy không khỏi suy nghĩ nhưng mà từ khi lên đảo nàng đã làm rõ lựa chọn của chính mình vì vậy rất nhanh trả lời.

"Tỷ gọi Hoàng Dung ".

Dương Quá nghe vậy giật mình, Dương Quá biết Hoàng Dung chính là tên thật của Quách phu nhân.

Nhìn Hoàng Dung ngồi cạnh mình, vẻ mặt thản nhiên căn bản không để ý đến, Dương Quá thực sự cảm thấy không thể tin được.

Hoàng Dung giống hệt Quách phu nhân, bây giờ đến cả tên cũng giống hệt, Dương Quá không hoảng sợ mới lạ.

Lại một lần nữa quan sát kỹ dung mạo của Hoàng Dung, thấy nàng thật sự không phải Quách phu nhân, Dương Quá mới nói.

"Hoàng Dung tỷ tỷ... ngươi không chỉ giống bá mẫu của ta... ngay cả tên gọi cũng giống hệt nhau ".

Hoàng Dung cười cười, không coi là việc gì quan trọng.

"Có lẽ chỉ là trùng hợp ".

Dương Quá nghe vậy ngẩn ra, sau đó thì thào.
"Là trùng hợp thật sao? ".

Dù Dương Quá nói rất nhỏ nhưng cũng không qua được khỏi tai Hoàng Dung, nàng thật sự gật đầu mà nói.

"Thật sự là trùng hợp ".

Dừng lại một hơi, Hoàng Dung liền tiếp lời.

"Dương Quá, vết thương trên người đệ là do ai gây ra?, tỷ cảm thấy ban đầu đệ rất sợ tỷ, phải chăng là vì tỷ quá giống Quách phu nhân kia?, là nàng ta đánh đệ sau đó đệ mới sợ nàng đúng không? ".

Cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của Hoàng Dung, Dương Quá cảm thấy sống mũi có chút cay, dù sao cả tháng qua cũng chỉ có một mình Hoàng Dung dùng giọng nói ôn nhu cùng ân cần như vậy đối đáp với hắn.

Nghĩ đến cảnh mình phải chịu ở Đào Hoa Đảo, Dương Quá rốt cuộc mang toàn bộ mọi chuyện nói với Hoàng Dung.

_ _ _ _ __ _ _

Khuôn mặt của Hoàng Dung là một vấn đề rất kỳ lạ.

Cái tên của Hoàng Dung cũng là một vấn đề kỳ lạ.

Sự xuất hiện của Hoàng Dung lại càng là thứ khó có thể chấp nhận được.

Tất cả những thứ trên sẽ tạo thành một loại cảm giác không thật, một loại cảm giác ngăn cách cứ như Hoàng Đung dang che dấu cái gì đó với tiểu Dương Quá nhưng mà đấy là tiểu Dương Quá của hơn 1 tháng trước, tiểu Dương Quá hiện tại gần như đang ở trên bờ vực vậy, Dương Quá lúc này không còn quan tâm đến những việc không hiểu, những việc làm người khác hoài nghi, Dương Quá chỉ quan tâm tới... người.

Dương Quá cần một người để nói chuyện, cần tìm một người cho đứa trẻ này cảm giác an toàn, cảm giác có thể dựa vào, thứ mà từ khi tới Quách phủ Dương Quá không có.

Ngồi trên bờ cát, Hoàng Dung một mực nghe chuyện của Dương Quá, sắc mặt càng ngày càng không tự nhiên.

Hoàng Dung không rõ Dương Quá có quan hệ gì với Quách Tĩnh, việc này ngay cả Dương Quá cũng không quá hiểu nhưng mà khi nàng nghe tới việc Dương Quá là con trai của Mục Niệm Từ thì nàng rốt cuộc có suy nghĩ, một loại suy nghĩ mà Dương Quá hiện tại sẽ không tài nào hiểu được.

Tiếp theo Hoàng Dung cũng biết được ngoại trừ tên thì Dương Quá còn có tự, tự của Dương Quá là "Cải Chi".
Chữ "Quá" là tội lỗi, là sai lầm nhưng dùng tự là "Cải Chi" lại có một ý nghĩa khác, đấy là sửa chữa lỗi lầm.

Một đứa bé thì có lỗi lầm gì?, vậy lỗi lầm phải nhìn sang đời trước của đứa bé này.

Dương Quá họ Dương, bản thân lại là con trai của Mục Niệm Từ, trong đầu Hoàng Dung liền hiện ra thân ảnh cùng hình dáng một người, một người mà nàng đã sớm quên.

Trong cuộc tỷ võ năm đó nếu không phải Vô Song xen ngang thì người có thể thắng Mục Niệm Từ chỉ có Hoàn Nhan Khang.

Hoàn Nhan Khang còn một cái tên khác, gọi là Dương Khang. Việc của hai nhà Quách – Dương bản thân nàng đã từng được Vô Song kể qua.

Tuy Hoàng Dung lúc này không rõ Dương Khang cùng Quách Tĩnh còn có cái chuyện gì, không rõ giữa Dương Khang cùng Quách phu nhân có va chạm gì nhưng nàng biết đây là nguyên nhân mà Dương Quá bị ghét bỏ.

Nàng không phải Hoàng Dung kia, nàng không phải là Hoàng Dung từng trải qua tất cả các sự việc của Xạ Điêu, từ góc nhìn của nàng thì việc lấy hận ý đời trước để đời sau chịu đương nhiên là không đúng.

Vị trí đứng khác nhau, sự việc trải qua khác nhau vậy ánh mắt tất nhiên cũng khác nhau.

Nghe chuyện của Dương Quá, Hoàng Dung thực sự thấy đứa trẻ này đáng thương vô cùng.

Hoàng Dung nhìn Dương Quá, bản thân vốn muốn nói vài lời động viên với đứa bé này thì bỗng có một âm thanh vang đến, gần đây vậy mà vang lên tiếng bước chân.

Tiếng bước chân phi thường rõ ràng, cả Hoàng Dung cùng Dương Quá đều có thể cảm thấy, từ vị trí của hai người có một tảng đá lớn che chắn, hai người nhìn qua tảng đá liền thấy ba người đang chậm rã tiến về phía này.

Trong ba người bao gồm một nữ cùng hai nam, nhìn thấy cả ba người này sắc mặt của Dương Quá liền xuất hiện vẻ giận dữ.

Hoàng Dung không nhìn thấy sắc mặt của Dương Quá lúc này bởi nàng cũng bị dung mạo của nữ tử kia hấp dẫn, Hoàng Dung nhìn vào nữ tử kia liền có vài phần cảm giác nhìn vào chính mình.

Hoàng Dung không cần nghĩ nhiều liền quay lại nhìn Dương Quá, cũng vừa vặn bắt được biểu tình của Dương Quá.

"Đệ đệ, nữ tử kia là Quách Tương?, hai người kia là đại Võ, tiểu Võ? ".

Dương Quá nghe Hoàng Dung nói liền gật đầu, đồng thời Dương Quá cũng cảm thấy có chút bàng hoàng, dù sao cả ba người kia đến đây hình như là tìm Dương Quá.

Quách Phù, tiểu Võ cùng đại Võ lúc này quả thật đang tìm Dương Quá, ba đứa trẻ vừa đi vừa gọi vang một vùng bờ biển.

Nơi Dương Quá hay đến tuy khó thấy nhưng không phải không thể thấy, chỉ cần có tâm tìm tất nhiên là tìm được.

Ba đứa trẻ lần này thực sự gần như đi hết tất cả mọi nơi có thể tìm đến, lúc này mới tới đây, mục tiêu cũng chính là góc đá nơi Dương Quá trốn.

Ba đứa trẻ này cũng không phải đến để bắt nạt Dương Quá mà lần này do Quách Tĩnh muốn tìm Dương Quá, Quách Tĩnh hôm nay liền nhận được thư của Dương Chí, Dương Chí nói khoảng 3 ngày nữa sẽ tới Đào Hoa Đảo, lúc này Quách Tĩnh muốn mang việc này nói với Dương Quá, ít nhất để Dương Quá chuẩn bị.

Dương Quá thấy ba người sắp tới chỗ mình, lại quay ra nhìn Hoàng Dung, rốt cuộc nó.

"Dung tỷ tỷ, người cứ núp ở đây đi, ta đi ra ngoài, không thể để bọn họ thấy tỷ được dù sao tỷ là người ngoài... người ngoài không được đặt chân lên Đào Hoa Đảo ".

Dương Quá nói xong trực tiếp nhảy ra ngoài, một mặt quyết tâm đối đầu cùng ba đứa trẻ kia, gần như là che chắn cho Hoàng Dung vậy.

Nhìn bóng lưng của Dương Quá, Hoàng Dung cười cười sau đó từ trong ngực áo lấy ra một tấm mặt nạ cánh bướm, đây là sản phẩm của Vô Song chuẩn bị cho nàng, dù sao lên đảo cũng có tỷ lệ rất lớn gặp Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân, mang dung mạo thật đi lại trên đảo thực sự sẽ có phiền phức không cần thiết.

Một bên đeo mặt nạ, Hoàng Dung vừa nhìn Quách Phù, vừa nhìn kết tinh của hai người kia, ánh mắt không khỏi nhíu lại, đây là lần đầu tiên Hoàng Dung thấy Quách Phù, sau đó nàng liền có một kết luận... con bé này kiêu căng vô cùng.

Quách Phù là vậy, mỗi lần bước đi mặt của nàng như muốn ngẩng lên tận trời vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau