CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 716 - Chương 720

Quyển 3 - Chương 229: Diêm thị biến cố (1)

Thời đại tạo nên con người, thời đại cũng quyết định đúng sai, tại thời đại này buôn người vốn không phải là tội, đây là sự thực.

Buôn người thậm chí được tính là một nghề, thường thường do nữ nhân đảm nhiệm, người này được gọi là Má Mì, các Má Mì có quan hệ rất rộng, thường thường có giao tế với các bậc quyền quý khắp thiên hạ đồng thời phân chia khu vực hoạt động riêng biệt, những người này chủ yếu mua lại con cái của các gia đình nghèo khổ sau đó bán cho gia đình quyền quý làm nô, đương nhiên trường hợp hiếm hoi hơn nữa thì sẽ chịu trách nhiệm xử lý hậu nhân, gia quyến cùng nô đãi của những tội thần, những đại gia tộc phạm cấm.

Nói dễ hiểu hơn thì có thể lấy Lưu phủ của Lưu Chính Phong làm ví dụ, nếu tội của Lưu Chính Phong không được minh oan thì toàn bộ gia quyến sẽ bị đóng dấu làm nô, mang bán ra ngoài, toàn bộ nô đãi sẽ thu được thân tự do nhưng một lần nữa đeo lên gông xiềng mới rồi tiếp tục phục vụ chủ nhân mới, nếu tuổi tác quá lớn đương nhiên sẽ bị đầy ra biên cương, khai khẩn đất đai, sống chết không người quản.

Buôn người quả thực được tính là một nghề, một nghề hợp pháp bất quá nếu chỉ thế thì không có gì để nói bởi nguồn cung người thì luôn luôn có hạn, đây lại là một con đường cực kỳ phát đạt, kiếm lời lớn vô cùng vì vậy rất nhiều kẻ mới dùng những cách bất hợp pháp, điển hình là bắt cóc, dụ dỗ ký giấy bán thân, lừa lọc ... đây chính là cách làm của Diêm gia.

Diêm gia làm nghề này cũng có 5-7 năm, kinh nghiệm rất nhiều, đương nhiên trong số 5-7 năm này thì số nữ tử bị Diêm gia hại có khi lên đến cả ngàn người, tại tất cả tửu điếm của Diêm Thị đều có tai mắt của Diêm gia, chỉ cần thấy con mồi liền sẽ bắt đầu hành động.

Lúc này tại một tửu điếm Diêm gia quả thực phát hiện ra con mồi, không chỉ một mà là hai, trong ánh mắt chủ quán lúc này tràn ngập không thể tin nhìn một bàn ăn trên tầng hai, đừng nói là chủ quán mà bất cứ khách nhân nào cũng bị hút hồn về phương hướng đó.

Nhược Hoa quá đẹp, chẳng phải ngẫu nhiên nàng có thể làm Lâm Bình Chi say đắm trong cái nhìn đầu tiên, dĩ nhiên nếu gọi Nhược Hoa là đẹp thì Hoàng Dung phải như tiên nữ chuyển thế.

Dung nhi không thích mang chân diện mục gặp người nhưng mà sau khi nghe chuyện của Diêm gia thì nàng thật sự làm, thật sự bất chấp những ánh mắt soi mói kia.

Trên người mặc một bộ bạch y, đối nghịch với hắc y của Nhược Hoa, hai đại mỹ nhân như hai thái cực vậy, một người trẻ trung xinh đẹp tựa thiên tiên, một người lại lộ ra phong vận trưởng thành, lộ ra nét mặn mà xen lẫn sự lạnh lùng như ẩn như hiện trên khuôn mặt, sự tồn tại của hai nữ gần như thổi một luồng khí sắc khắp tửu điếm vậy.

Ba người gọi bàn ăn, cũng không gọi sơn hào hải vị, chỉ đơn giản là vài chén nước, vài cái bánh bao ăn ấm bụng, tuy trang phục trên người sạch sẽ nhưng không lộ ra vẻ hoa lệ, trên người cũng chẳng có trang sức gì, vừa nhìn có thể đại khái nhận ra bọn họ là tầng lớp trung lưu chứ không phải thượng lưu, cũng không xuất thân từ gia đình quyền quý gì.

Không thể không nói ba người Vô Song cũng không mang theo khí chất gì thể hiện sự giàu sang phú quý, Nhược Hoa có thể bỏ qua, Vô Song từ nhỏ đến lớn lấy chém giết mà trưởng thành, nào biết thế nào là giàu sang phú quý, về phần Dung nhi ở Đào Hoa Đảo đúng là không lo ăn mặc nhưng tính cách nàng từ trước đến nay vẫn vậy, nàng không phải dạng nữ nhân cao cao tại thượng, không phải dạng công chúa lớn lên trong thâm cung.

Nhìn ba người ăn uống ngon miệng đồng thời nói chuyện vui vẻ, ánh mắt của chủ quán càng ngày càng trở nên khác lạ, sau đó hắn vẫy vẫy một tiểu nhị tiến tới.

Không biết chủ quán nói cái gì, rồi lập tức rời đi, chỉ để lại tên tiểu nhị kia trong quán, tên tiểu nhị này đương nhiên hiện tại sẽ đóng vai trò của chủ quán đồng thời nhìn chằm chằm ba người Vô Song.

_ _ _ _ _ _ _

Chủ quán gọi là Diêm Thôi, là cháu họ của Diêm Đạo Thông, cũng có thể coi là dòng chính Diêm gia, đi lại rất gần với Diêm lão tứ.

Diêm lão tứ đương nhiên là con trai thứ tư của Diêm Đạo Thông, gọi là Diêm Thiết.

Diêm Đạo Thông cũng là kỳ nhân, hắn đặt tên con cái theo sản vật, Diêm Thiết ngụ ý chỉ quặng thiết, là một trong những loại hàng hóa chịu thuế cao nhất của triều đình đồng thời cũng là một trong những loại hàng hóa đứng đầu trong danh sách buôn lậu trong thiên hạ.

Diêm Thôi tốc độ rất nhanh, khác với thân hình béo mập của mình bản thân Diêm Thôi chỉ sợ cũng có chút võ công lại thêm không dám chậm trễ đại sự liền dùng hết sức chạy về nhà chính Diêm gia.

Diêm Thôi chạy đến gần cổng vào liền dừng lại một hồi, chỉnh lại quần áo, ổn định hô hấp rồi lại nhìn xung quanh, cũng chẳng biết Diêm Thôi đang nhìn cái gì, rốt cuộc hắn mới chậm rãi bước vào.

Hạ nhân canh cổng đương nhiên quen thuộc Diêm Thôi, vừa thấy hắn đến thì 8 tên hạ nhân đồng loạt cúi đầu.

"Thôi gia ".

Diêm Thôi hai tay chắp sau lưng, đạo mạo vô cùng gật đầu, cũng không đáp sau đó đi thẳng vào bên trong đại sân, tiếp theo ngựa quen đường cũ cực kỳ quen thuộc mà tìm đến trạch viện của Diêm tứ gia – Diêm Thiết.

Diêm Thôi vốn là người Diêm gia, cũng không ai ngăn cản hắn làm gì, chẳng mấy chốc đã tới chỗ Diêm Thiết, vừa vào trong sân rộng Diêm Thôi đã bắt gặp hình ảnh của Diêm Thiết, kẻ này đang để trần nửa thân trên mà luyện quyền.Diêm Thiết nắm hai nắm tay lại, thiết quyền tung bay, bộ pháp có lực, quyền liên tục đấm vào cọc sắc vang lên những âm thanh trầm thấp, vừa nghe thôi đã thấy ngoại công của Diêm Thiết tu luyện không tệ, rất có hỏa hầu.

Diêm Thiết múa một bài quyền sau đó mới thu tay lại, ánh mắt liếc nhìn Diêm Thôi, sau đó nhếch miệng mà nói.

"Có chuyện gì nói đi? ".

Diêm Thiết năm nay hơn 40 tuổi, thực lực thật sự rất không tệ, kẻ này thậm chí mạnh ngang ngửa Cổ Đại Ngưu chỉ là không có tuyệt học đi theo mà thôi, đương nhiên ở độ tuổi 40 mới đạt tới trình độ này thì cũng chỉ bình thường vô cùng, không có gì đặc sắc để nói.

Diêm Thôi nghe Diêm Thiết lên tiếng, biết mình được quyền lên tiến vội chạy lại gần Diêm Thiết mà nói.

"Tứ gia, phát hiện con mồi ".

Diêm Thiết ánh mắt lạnh lại, dọa cho Diêm Thôi lảo đào lùi hơn ba bước, sau đó giọng của Diêm Thiết mang theo tức giận mà nói.

"Việc nhỏ như vậy cũng tìm ta?, không phải ta đã nói với ngươi không phải việc lớn không nên tìm ta, tìm thấy con mồi ngươi không tự lo được?, còn bắt ta dạy ngươi? ".

Diêm Thiết khoảng thời gian này đúng là không tính đến việc lại ra tay "bắt mồi", hắn chuẩn bị theo đoàn thuyền ra biển, cần giữ trạng thái tốt nhất, cần chuyên tu võ nghệ, trong thời gian này đến cả tiểu thiếp Diêm Thiết thích nhất hắn còn không đụng vào.

Trong mắt Diêm Thiết, "con mồi" trong miệng Diêm Thôi tính là gì?, cùng lắm là loại đàn bà hơi có tư sắc mà thôi, Diêm Thiết hắn nhìn đã phát chán.

Diêm Thiết sau khi mắng Diêm Thôi xong, tưởng Diêm Thôi lại lập tức cúi đầu nhận sai rồi vâng vâng dạ dạ có điều Diêm Thôi lúc này nào có tâm tình đó, hắn gấp gần chết, thực sự rất sợ con mồi rời đi, khi đó mới là không ổn.

"Tứ gia, con mồi lần này không bình thường, quả thực rất đẹp, phi thường đẹp, ta sống từng này tuổi rồi còn chưa thấy nữ nhân nào đẹp như vậy ".

Ánh mắt Diêm Thôi liền híp lại, có chút hứng thú liếm môi sau đó hỏi Diêm Thôi.
"Đẹp đến mức nào?, so với tiểu Đình thì sao? ".

Tiểu Đình đương nhiên là thiếp thất thứ 7 của Diêm Thiết, là thiếp thất mới nhất hắn nạp vào phủ.

Diêm Thôi đứng lặng một chút như bắt đầu so sánh dung mạo hai bên, sau đó rất nhanh đáp.

"Bẩm tứ gia... Đình phu nhân... không so được ".

Lần này Diêm Thiết giật nảy cả mình, lại hỏi.

"Thật sự đẹp đến vậy sao? ".

Diêm Thôi lập tức gật đầu.

"Tứ gia, ta làm người chẳng nhẽ tứ gia không biết, nào dám nói láo tứ gia, lần này không chỉ có một con mồi mà có hai con mồi ".

"Hai con mồi này... người... người kém sắc nhất ta cũng cảm thấy... cảm thấy không thua nhị tiểu thư ".

Nhị tiểu thư là ai?, đương nhiên là nhị tỷ của Diêm Thiết, Diêm Đông Nhi.

Diêm Đông Nhi kém Bối Hải Thạch 15 tuổi, là đệ nhất mỹ nhân của Đông Hải Trấn trước đây, sau này là Đông Độ Khẩu bây giờ, sắc đẹp của Diêm Đông Nhi cũng không phải chuyện đùa, chẳng phải ngẫu nhiên mà có đã ngoài 40 tuổi vẫn đứng đầu hậu cung của Bối Hải Thạch.

Diêm Thiết lần này run lên, vội vỗ vào vai Diêm Thôi.

"A Thôi, lần này ngươi lập đại công, mau mau dẫn ta đi xem một chút, nếu thật như lời ngươi nói vậy sau này đợi ta thành nghiệp lớn tất không quên ngươi ".

Diêm Thôi nghe vậy vội dập đầu tạ ơn, sau đó cũng chẳng kịp đợi mà dẫn Diêm Thiết đi thẳng ra ngoài Diêm phủ.

Tất nhiên Diêm Thôi cùng Diêm Thiết cũng không biết trong Diêm phủ có một người thủy chung từ đầu đến cuối vẫn theo dõi Diêm Thôi, kẻ này là Diêm gia lão nhị– Diêm Kim.

Khi Diêm Thôi dẫn Diêm Thiết ra khỏi phủ, Diêm Kim liền từ trong góc tối đi ra, ánh mắt khẽ đảo.

"Lão tứ sắp ra biển, với tính cách của hắn không phải đại sự sẽ không ra ngoài ".

Diêm Kim khẽ nhếch mép, thân ảnh lập tức chuyển động bám theo hai người Diêm Thôi cùng Diêm Thiết.

Nếu có một trận chiến giữa Cổ Đại Ngưu cùng Diêm Thiết, ít nhất sau 100 chiêu Cổ Đại Ngưu mới thắng nổi Diêm Thiết.

Tương tự nếu có trận chiến giữa Cổ Đại Ngưu với Diêm Kim, Cổ Đại Ngưu chỉ sợ phải mất hơn ngàn chiêu, đánh đến khi đối phương kiệt sức mà thôi.

Diêm gia hùng bá Đông Độ Khẩu, chỉ cúi đầu trước Bối gia thật sự cũng không phải dạng thế lực yếu đuối gì.

Quyển 3 - Chương 230: Diêm thị biến cố (2)

Diêm Thiết tại sao gấp như vậy?, Diêm Kim tại sao phải theo dõi Diêm Thiết?.

Diêm thị hiện tại nhìn như phong quang nhưng mà cũng không phải như thế, Diêm thị hiện tại đang trong cảnh loạn đấu.

Diêm Đạo Thông năm nay đã ngoài 70, tại thế giới này thật ra chưa tính là gần đất xa trời nhưng mà cả đời Diêm Đạo Thông chịu không ít thương thế, hiện tại về già cũng cách gần đất xa trời không xa. 

Thời đỉnh cao của Diêm Đạo Thông, kẻ này có lẽ đạt tới cấp bậc tam tinh ngũ tuyệt, cực kỳ hung hãn nhưng càng về già huyết khí càng giảm, ám tật lại càng tăng, hiện tại đi đứng còn khó khăn chứ đừng nói múa đao lộng thương.

Diêm gia hiện tại chỉ cần Diêm Đạo Thông ngã xuống vậy liền biến thành tình cảnh quần long vô chủ, lúc này phải xem trong năm huynh đệ họ Diêm ai là người tài giỏi hơn, ai là người có tư cách kế nhiệm Diêm Đạo Thông.

Trong năm người, Diêm lão đại thế lớn nhất nhưng mà cũng tuổi cao nhất, hắn gọi Diêm Mệnh, Diêm Mệnh lớn lên trên biển, là đứa con duy nhất sinh ra trên biển của Diêm Đạo Thông, từ nhỏ đã theo cha làm hải tặc, đến hiện tại liền là đường chủ của Trường Lạc Bang, Diêm Mệnh võ công cao nhất Diêm gia, tuổi tác cũng lớn nhất trong đám nhi tử của Diêm Đạo Thông tuy nhiên Diêm Mệnh đã hơn 50 tuổi, cũng không có con cái lại không giỏi quản lý gia tộc, chỉ giỏi chém giết vì vậy khả năng kế nhiệm không cao.

Diêm lão nhị gọi là Diêm Kim, năm nay cũng mới hơn 40, hắn không phải là kẻ có tài nhất nhưng là kẻ có khả năng lớn nhất kế thừa chức gia chủ của Diêm Đạo Thông, dù sao Diêm Kim cùng Diêm Đông Nhi là cùng một mẹ sinh ra, có Diêm Đông Nhi là tỷ tỷ thì Diêm Kim đương nhiên có ưu thế lớn vô cùng.

Diêm gia lão tam gọi là Diêm Ngân, nếu kim ở trên là kim tệ vậy ngân ở dưới là ngân phiếu, Diêm Ngân năm nay cũng đã hơn 40, cũng chỉ thua kém Diêm Kim 1 tuổi, Diêm Ngân so với Diêm Kim càng có tài, năm 30 tuổi thậm chí đỗ tiến sĩ bất quá vì thương nghiệp trong nhà mới không tính đường làm quan, hắn hiện tại liền quản sổ sách cùng thu chi trong Diêm gia, quyền thế cũng rất lớn.

Diêm gia lão tứ như đã nói, gọi là Diêm Thiết, Diêm Thiết võ công không bằng Diêm Kim, tài trí không bằng Diêm Ngân nhưng mà lại được Diêm Đạo Thông yêu thích nhất, nhìn vào Diêm Thiết có thể khiến Diêm Đạo Thông nhớ lại mình hồi trẻ, kẻ này thực sự giống phụ thân hắn vô cùng, từ tính cách đến dung mạo.

Diêm gia lão ngũ gọi là Diêm Nhân, nhân ở đây chính là buôn người, Diêm Nhân thật ra cũng rất trẻ tuổi, năm nay mới 25 tuổi, cũng chẳng hiểu 25 năm trước Diêm Đạo Thông vì sao vẫn còn sức để sinh ra nhi tử này, đương nhiên việ Diêm Nhân là con của Diêm Đạo Thông thì chắc chắn đúng, dù sao đến cả nhỏ máu nhận thân cũng đã làm, không sai được.

Diêm Nhân xếp cuối trong năm huynh đệ, cái gì cũng là kém nhất bởi hắn trẻ nhất, căn bản bị loại ra khỏi cái vòng quyền lực này, chỉ có thể ở Đông Độ Khẩu làm hoa hoa công tử, ăn rồi chờ chết, ngôi gia chủ chưa đến lượt Diêm Nhân tranh.

_ _ _ _ __ _ 

Tình hình Diêm gia đại khái là như vậy, minh tranh ám đấu không ngừng tuy nhiên chỉ cần Bối Hải Thạch ở bên ngoài nói một câu vậy Diêm gia gia chủ đời sau cũng được xác định, đây mới là cách ngắn nhất để ngồi lên vị trí gia chủ.

Bối gia là chó mà Ngô Tam Quế nuôi vậy Diêm gia cũng không khác gì khi so với Bối gia.

Bối gia không nhiều người như Diêm gia, Bối Hải Lãng không có khả năng của Diêm Đạo Thông, cả đời chỉ có một đứa con trai là Bối Hải Thạch nhưng mà Bối Hải Thạch thực sự cũng được tính là một nhân vật.

Diêm Đạo Thông khi còn đỉnh cao có thể đạt tới tam tinh ngũ tuyệt thì Bối Hải Thạch hiện tại phải đạt tới lục tinh ngũ tuyệt, dõi mắt khắp nam phương đều đã là tồn tại rất mạnh rồi.

Trong năm huynh đệ Diêm gia, bản thân Diêm Kim có khả năng ngồi lên ngôi vị gia chủ cao nhất cũng vì tỷ tỷ của hắn Diêm Đông Nhi cũng đồng nghĩa với việc hắn là người dễ được Bối Hải Thạch chấp nhận cho ngồi vào cái vị trí kia nhất.

Diêm Thiết không sợ phải cạnh tranh với Diêm Ngân bởi Diêm Thiết rất được lòng phụ thân nhưng mà nếu cạnh tranh với Diêm Kim thì không được, trước mặt Bối Hải Thạch lời nói của Diêm Đạo Thông không tính.

Diêm Thiết vốn không biết phải làm thế nào để có thể ngồi lên vị trí gia chủ Diêm gia, cách duy nhất mà hắn nghĩ ra chính là tìm một nữ nhân tranh sủng với Diêm nhị tỷ, cách này không khác gì cõng rắn cắn gà nhà, nếu cách này thành công thì địa vị Diêm gia chỉ có giảm đi chứ không thể tăng thêm bất quá Diêm Thiết bị dồn đến đường cùng rồi.

Trong năm huynh đệ, Diêm Kim sẽ không dám động lão đại Diêm Mệnh, lão đại là đồ đao trong tay Bối bang chủ, Diêm Kim nào dám động?. 

Lão ngũ Diêm Nhân cũng nằm ngoài sanh sách bởi Diêm Nhân căn bản không tạo nên uy hiếp gì cho Diêm Kim, chỉ có Diêm Thiết cùng Diêm Ngân có thể gây hại cho Diêm Kim, có thể làm vị trí gia chủ của Diêm Kim lung lay, chính vì vậy chỉ cần Diêm Kim lên ngôi vị gia chủ cũng là lúc thẳng tay tước quyền lực hai vị đệ đệ này.

Bản ý của Diêm Thiết chính là tìm một nữ tử, một nữ tử có thể dao động địa vị nhi tỷ từ đó kéo thẳng địa vị của hắn lên, lại có phụ thân hậu thuẫn sau lưng thì khả năng hắn là Diêm gia gia chủ đời sau sẽ rất lớn bất quá tìm nữ tử xinh đẹp hơn Diêm Đông Nhi?, việc này nào dễ như vậy.

Diêm Đông Nhi năm nay đã hơn 40 nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn kiểu gì cũng chưa đến 30 tuổi, quyến rũ động lòng người, mị thái diễm lệ vô cùng, cho dù là nữ nhân đang tuổi đôi mươi cũng không sánh bằng Diêm Đông Nhi lại thêm vị nhị tỷ của Diêm Thiết tuyệt không đơn giản, thủ đoạn thông thiên, nữ tử bình thường không có cách nào đấu lại nàng, không có cách nào tranh sủng ái với nàng.Muốn thắng được Diêm Đông Nhi chỉ có thể đi tìm tuyệt thế mỹ nữ, một mỹ nữ đẹp đến mức Diêm Đông Nhi không thể so được, dùng sắc đẹp thắng mọi âm mưu quỷ kế.

Cái này thoạt nghe tương đối buồn cười nhưng mà Diêm Thiết vốn đọc trong tích xưa mà ra, tích xưa kể rằng Dương quý phi khi vào trong cung cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu nhưng chỉ bằng mỹ mạo của mình, nàng không cần làm cái gì cũng thắng hết sủng ái của hoàng đế, bất chấp mọi phi tần, bất chấp mọi thủ đoạn tranh sủng trong hậu cung, chỉ một nụ cười, một ánh mắt liền làm cho mọi nữ nhân khác cam bái hạ phong.

Đương nhiên đây là mộng thưởng của Diêm Thiết, hắn thật sự không thể nghĩ mình gặp được một nữ nhân như vậy nhưng mà hiện tại khi đến Diêm Thị Tửu Điếm thì hắn thật sự bị chấn động, cả người trở nên run rẩy.

Ánh mắt Diêm Thiết tự động bỏ qua Vô Song chỉ nhìn Nhược Hoa cùng Hoàng Dung, bản thân Nhược Hoa đã không hề dưới nhị tỷ Diêm Đông Nhi của hắn, về phần Hoàng Dung... Hoàng Dung cùng Diêm Đông Nhi vốn không cùng một cấp bậc.

Diêm Thiết cố gắng ép cho mình thanh tỉnh lại bởi hắn hiện tại vậy mà không muốn mang Hoàng Dung tặng cho Bối Hải Thạch, hắn muốn giữ nàng cho mình, Hoàng Dung thật sự quá đẹp.

Diêm Thiết phải cố gắng lắm mới xóa được cái suy nghĩ kia ra khỏi đầu dù sao tính cách của hắn cũng giống phụ thân, Diêm Thiết biết muốn hưởng dụng nữ tử thì cũng phải có mạng mà dùng, cho dù không cam tâm nhưng có thể làm sao?, chỉ cần Diêm Kim thực sự lên ngôi gia chủ vậy hắn sẽ không còn gì cả.

Diêm Thiết rốt cuộc kéo Diêm Thôi lại mà hỏi.

"Ba người này là ai, tra được thân phận sao? ".

Diêm Thôi nghe vậy lập tức lắc đầu.

"Tứ gia, ba người này ta chưa tra được nhưng nhìn cũng không phải dạng người đại phú đại quý gì hơn nữa nếu chúng ta làm gọn một chút, ai có thể phát giác ra? ".

"Chỉ cần dâng bạch y nữ tử cho Bối gia, trời có sụp xuống cũng có Bối gia đến đỡ, tứ gia lo gì?, về phần nữ tử áo đen... hắc hắc không phải chuyên dâng lên cho tứ gia sao? ".

Diêm Thiết nghe vậy ánh mắt trở nên nóng rực, một lần nữa nhìn về bàn ba người, sắc mặt lộ vẻ hung ác.

"Bọn họ là đặt phòng qua đêm hay đi ngay trong ngày? ".
Diêm Thôi cười hắc hắc đầy hèn mọn mà đáp.

"Lúc nãy tên nam tử kia có hỏi tiểu nhị trong quán vài câu, nghe đâu là muốn ra biển, sáng mai sẽ xuất phát, đêm nay... đêm nay ba người bọn họ liền ngủ tại tửu điếm, phòng cũng đã thuê rồi ".

Diêm Thiết nghe vậy cười gằn, lại vỗ vào vai Diêm Thôi một cái.

"Đã vậy nửa đêm nay liền hành động, yên tâm sau này đại sự thành công, ta trở thành gia chủ nhất định sẽ không quên ngươi ".

_ _ _ _ _ _ _

Diêm Thiết an bài với Diêm Thôi vài câu liền lập tức trở về Diêm gia mà chuẩn bị hành động, đương nhiên giây phút Diêm Thiết biến mất nơi cuối đường, Diêm Kim liền từ trong ngõ nhỏ đi ra.

Diêm Kim căn bản không cần nói gì, ngay sau lưng Diêm Kim đã có hai kẻ ăn mặc hết sức bình dân xuất hiện rồi đi thẳng vào trong tửu điếm.

Diêm Kim đứng trong ngõ hẻm, cơ hồ đợi khoảng 5 phút liền có một trong hai kẻ bước ra, nói nhỏ vào tai Diêm Kim.

Diêm Kim nghe vậy cả người run lên, không khỏi quay đầu nhìn đối phương.

"Lời ngươi nói là thật? ".

Kẻ kia bị Diêm Kim hỏi vội cúi đầu cung kính nói.

"Bẩm nhị gia, là thật, trong tửu điếm có hai nữ tử, nữ tử mặc hắc y dung mạo không dưới... không dưới nhị tiểu thư, nữ tử mặc bạch y... còn hơn nhị tiểu thư một chút ".

Kẻ này vốn giữ thể diện cho Diêm Kim bởi khoảng cách giữa Hoàng Dung cùng Diêm Đông Nhi đâu chỉ là một chút?.

Diêm Kim không tiến vào bên trong bởi nếu hắn tiến vào liền sẽ bị Diêm Thôi phát hiện, như vậy sự tình liền không tốt.

Diêm Kim thở ra một hơi, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Diêm Thôi, kẻ này sớm nên giết, để lại đúng là hậu hoạn ".

"Kim Tứ, ngươi trở về cho người nhìn chằm chằm lão tứ, lão tứ động liền cho người báo ta ngay lập tức, ta ở chỗ đại tỷ ".

Nói xong Diêm Kim cũng biến mất, hắn muốn mang việc này nói với Diêm Đông Nhi.

_ _ _ _ _ _

Người Diêm gia lúc này tính kế lẫn nhau, kẻ đến người đi, nội chiến căng thẳng vô cùng nhưng mà bọn họ tuyệt không biết tử thần cũng bắt đầu phủ xuống Diêm gia.

Đêm nay, không chỉ có Diêm Thiết động thủ mà Diêm Kim cũng sẽ động thủ, đáng tiếc bọn họ động thủ nhầm đối tượng rồi.

Quyển 3 - Chương 231: Diêm thị biến cố (3)

"Ca ca, theo ngươi lát nữa Diêm gia liền phái bao nhiêu người tới? ".

Đêm về khuya, Hoàng Dung cũng không ngủ, nàng nửa người nằm trên giường, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thân ảnh của Vô Song đang ở đó, ánh mắt có chút tinh nghịch.

Nàng không thích ánh mắt nam tử khác nhìn chằm chằm vào mình nhưng mà từ tính cách của nàng, nàng thật sự cũng rất tò mò không biết với dung mạo của nàng thì có thể "dẫn dụ" bao nhiêu người tới đây?.

Vô Song ở ngoài cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía khoảng không, nghe nàng nói liền nhẹ quay đầu lại.

"Cái này huynh cũng không rõ nhưng cũng sẽ không ít đi? ".

Vô Song thật ra không quan tâm Diêm gia đêm nay sẽ là gì, nếu đám người này không hành động thì Vô Song lập tức thay chúng hành động, giết sạch cái đám người này.

Điều duy nhất khiến Vô Song không đi thẳng vào nhà chính Diêm gia đại khai sát giới cũng chỉ vì nơi này là Đông Độ Khẩu, chỉ cần sự tình làm lớn liền sẽ không tốt, lúc đó rất khó có thể theo thuyền ra biển hơn nữa hiện tại Vô Song vẫn chưa muốn va chạm với Ngô Tam Quế, với vị Ngô vương gia này Vô Song cảm thấy mình tránh càng xa càng tốt, ai mà biết tiếp tục chọc giận Ngô vương người này sẽ làm ra hành động gì?.

Hai người Vô Song cùng Hoàng Dung tiếp tục cười cười nói nói giết thời gian nhưng mà rất nhanh liền im lặng, cả hai người đều cảm nhận được nơi hành lang có người đang bước tới.

Khóe miệng Hoàng Dung cong lên, nàng cũng không nói gì, hai tay chống cằm nhìn ra phía cửa, về phần Vô Song thì trực tiếp đóng cửa sổ lại, thân hình khẽ hòa tan vào trong đêm tối.

Người tiến đến cũng không có võ công hoặc võ công yếu đến mức có thể bỏ qua, nếu Vô Song đoán không nhầm vậy kẻ này liền là tửu nhị của Thôi Thị Tửu Điếm.

Tiểu nhị kia rón rén bước về căn phòng ba người sau đó ngón tay khẽ đục một lỗ trên cửa sổ, ánh mắt nhìn vào bên trong như cố quan sát gì đó, đáng tiếc trong phòng quá tối, cái gì cũng không thấy.

Tiểu nhị lúc này mới thở ra một hơi mà mỉm cười, dù sao không thấy gì chứng tỏ phòng không có ánh sáng, đã không có ánh sáng sẽ chứng mình hai điều, thứ nhất đương nhiên là đám người Vô Song đã ngủ, thứ hai chính là cửa sổ không mở ra.

Tại sao phải quan tâm cửa sổ mở hay đóng?, đơn giản bởi vì tiểu nhị kia rất nhanh liền nhét một cái ống vào bên trong lỗ trên cửa sổ, nhè nhẹ thổi tới trong phòng Vô Song, theo động tác này của hắn, một làn khói hương nhẹ tiến vào trong gian phòng.

Hương này có diệu dụng mê hồn hơn nữa không rõ có phải vì Diêm gia làm nghề này nhiều năm hay không mà dược tính rất mạnh, cho dù là tông sư cao thủ ngửi thứ này cũng cảm thấy toàn thân mềm nhũn sau đó tiến vào trạng thái bất tỉnh nhân sự.

Tại giang hồ loại mê hồn hương này đã rất lợi hại, cũng không thể yêu cầu Diêm gia có thể chuẩn bị được Bì Tô Thanh Phong, mà cho dù thật sự có Bì Tô Thanh Phong thì cũng không thể dùng trong trường hợp này.Hương khí rất nhanh tràn ngập căn phòng, bản thân tên tiểu nhị ở bên ngoài cũng lập tức rời đi, bước chân vẫn nhẹ nhàng như cũ, động tác chuyên nghiệp vô cùng chứng tỏ đã làm chuyện này không ít lần.

Mê hồn hương dược tính rất mạnh nhưng nó dù sao cũng chỉ là mê hồn hương, tông sư cao thủ nếu cảm thấy toàn thân mềm nhũn đương nhiên có thể dùng nội lực chống lại vì vậy loại hương này vốn chỉ dùng vào ban đêm khi con người chìm sâu vào giấc ngủ, lúc đó cái gì cũng không phát hiện ra.

Dược tính mê hồn hương đang lan tỏa khắp căn phòng nhưng muốn dược tính hoàn toàn ngấm vào người thì vẫn cần một khoảng thời gian, khoảng thời gian yên bình trước khi báo hiệu Diêm Thiết động thủ.

Diêm Thiết lần này cũng không tự thân xuất mã, hắn là kẻ có thân phận đặc biệt, trong thời kỳ đặc biệt thì chỉ cần Diêm Thiết động thủ tất nhiên sẽ có kẻ để ý, Diêm Thiết tuyệt đối không để con mồi của mình bị kẻ khác phát hiện, từ đó đại sự liền hỏng bét.

Tại sao Diêm Thôi nhất định phải lập tức đi tìm Diêm Thiết?, thật ra so với việc sợ đám người Vô Song rời khỏi Đông Độ Khẩu thì Diêm Thôi sợ Diêm Nhị Gia cùng Diêm Tam Gia sẽ thây được Hoàng Dung nhiều hơn, như vậy mới là không tốt.

Lại nói sau khi tiểu nhị thổi mê hồn hưởng được khoảng một tiếng đồng hồ, ở bên ngoài tửu điếm đã có hơn 10 hắc y nhân xuất hiện, đám người này chia thành hai đường, một nửa cảnh giới bên ngoài một nửa theo đường mái nhà vòng ra ngoài cửa sổ phòng Vô Song sau đó chậm rãi tiến vào.

Dùng dao nhọn đâm que khe cửa sổ, kéo ngược thốt chăn lên, bàn tay chậm rãi đẩy cửa mà vào, đám người này cũng có thể tính là chuyên nghiệp, hành sự không gây tiếng động.

Kẻ đầu tiên bước vào, ánh mắt liền đảo qua khắp căn phòng sau đó ngay lập ra dấu cho đồng bọn sau lưng, rất nhanh những kẻ khác lục đục tiến vào.Đám hắc y này là người của Diêm Thiết, lấy Thiết làm họ về phần tên thì phân chia theo chữ số, đại khái sẽ gọi là Thiết Đại, Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ... Thiết Thập Thất.

Diêm Thiết có tổng cộng 17 thuộc hạ, về phần nhị ca Diêm Kim của hắn có đến 25 thuộc hạ, lấy Kim làm họ, cũng lấy số làm tên, chỉ nhìn vào mặt "thuộc hạ" này thì cũng có thể thấy Diêm Thiết thua Diêm Kim khá xa.

Kẻ bước vào phòng đầu tiên gọi là Thiết Đại, ngay sau đó Thiết Tam cùng Thiết Tứ theo hiệu mà vào bất quá cả hai còn chưa kịp làm gì đã thấy cả người Thiết Đại ngả về sau, dĩ nhiên ngã về phía hai huynh đệ bọn họ.

Thiết Tam cùng Thiết Tứ kinh hãi, vội bước lên đỡ lấy Thiết Đại, cả hai căn bản không hiểu chuyện gì xảy ra.

Tiếp theo Thiết Tam cùng Thiết Tứ chỉ cảm thấy rùng mình một cái, rốt cuộc cả hai cũng ngã về phía sau, lúc này vừa vặn hai người Thiết Thất cùng Thiết Cửu cũng bước vào trong phòng.

Hai người vừa bước vào, căn bản cũng không kịp làm gì đã thấy ba người đi trước đồng loạt ngả về sau, trong lúc sợ hãi cũng không nghĩ nhiều mà đưa tay ra đón đỡ đồng bọn nào ngờ Thiết Cửu lúc này cũng thấy rùng mình, hai mắt trợn trắng cứ như vậy ngã xuống, về phần Thiết Thất trực tiếp không thể cử động, cứ như vậy trợn mắt mà thấy đồng bọn nằm một đống trên sàn nhà, ngay sau đó Thiết Thất có thể cảm thấy cánh cửa sổ sau lưng mình đóng lại.

Thời gian mới vài giây trôi qua mà cứ như cả thế kỷ vậy, mãi đến khi ngọn nến trong phòng được thắp sáng, Thiết Thất mới thấy toàn bộ quang cảnh trước mắt.

Đối diện với Thiết Thất là một nam tử trẻ tuổi, người này như cười mà không cười nhìn Thiết Thất, cái nhìn làm hắn rùng mình.

Sau đó Thiết Thất vẫn trong trạng thái không thể cử động, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt mà chứng kiến tất cả, chứng kiến Vô Song từ trong ngực lấy ra một cái bình nhỏ, mang cái bình này rắc lên người bốn đồng bọn ngã xuống kia, rất nhanh những tiếng xì xèo vang lên.

Thiết Thất vốn là hải tặc, đã sớm quen với cảnh sống trên lưỡi đao biển máu nhưng hắn xin thề, cả đời còn chưa thấy cảnh tưởng kinh khủng như vậy, chỉ thấy xác thịt của đồng bạn rất nhanh thối rữa sau đó như bị thứ gì đó hủy hoại từ bên trong, những âm thanh xì xèo nhưng mang thịt lên rán vậy, rốt cuộc bốn cái xác dùng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy mà biến thành vũng máu, hoàn toàn bị xóa khỏi thế gian này.

Loại độc dược mà Vô Song đổ xuống gọi là Hóa Thi Thủy, thứ này về mặt công dụng không khác gì Hóa Thi Phấn, có chăng chỉ khác về hình thái tồn tại mà thôi, đương nhiên Hóa Thi Thủy là sản phẩm của Miêu Cương – Ngũ Độc Giáo.

Giải quyết xong mọi việc, Vô Song mới đứng lên nhẹ vỗ vai Thiết Thất rồi cứ để mặc hắn ở đó, thân ảnh lướt ra ngoài cửa sổ, cái cửa sổ kia cứ như địa ngục môn vậy, chỉ là không biết bao giờ địa ngục môn kia lại mở ra?, khi địa ngục môn kia mở ra thì sẽ có bao nhiêu người lại tiến vào?, Thiết Thất không biết, hắn chỉ biết có một nỗi kinh hoàng tột độ bao trùm lấy mình, bản thân hắn lúc này sợ đến nỗi cũng không nhận ra trong phòng vậy mà không có ai, chỉ có một mình hắn chôn chân ở đó.

_ _ _ __ _ _ _ _

Quyển 3 - Chương 231-2: Ngoại chương – Dương gia tướng

Đông Độ Khẩu đêm nay thật sự rất náo nhiệt, cũng không phải có một mình Vô Song muốn hành động, tại Đông Độ Khẩu đêm nay cũng có một nam tử trắng đêm không ngủ.

Kẻ này tuổi tác có lẽ cũng phải ngoài 40 nhưng không phải dạng người như Diêm Kim, Diêm Thiết có thể so sánh.

Người này rất đẹp trai, khuôn mặt rõ nét từng góc cạnh đồng thời ánh mắt sắc bén lạ thường, người này có một mái tóc dài đen mượt xõa xuống đến chấm lưng, một mài tóc có thể khiến rất nhiều nữ tử ghen tị, rất nhiều nữ tử ước ao.

Nam tử này một mình tự rót rượu tự uống, ánh mắt nhìn ra bên ngoài bầu trời đêm, cũng không biết vô tình hay cố ý, phương trời hắn nhìn chính là phía tửu điếm của Vô Song.

Nhìn về phương hướng đó, hai hàng lông mày của người này khẽ nhíu nhưng rốt cuộc lại dãn ra, cũng chẳng biết đang nghĩ gì nhưng mà chắc chắn đêm nay hắn không muốn rời khỏi tửu điếm này.

Hiện tại đang là ban đêm, cửa phòng chẳng hiểu sao lại mở ra, đi vào là một nam tử khác, tuổi tác trẻ hơn nhiều, còn chưa đến 30, nam tử vừa bước vào lập tức cung kính quỳ xuống.

"Tướng quân, người đã tới ".

Nam tử tóc dài nhẹ gật đầu, vuốt vuốt mái tóc của chính mình, uống nốt ly rượu trên tay rồi mở miệng.

"Để bọn họ vào đi ".

Nam tử này ngày hôm nay có hẹn gặp khách, nếu mà Vô Song có mặt ở đây thì sẽ cực kỳ ngạc nhiên bởi khách của người này Vô Song đúng là nhận ra, ít nhất khuôn mặt của cả hai người Vô Song đều thấy quen thuộc.

Hai người này chính là Trương Tam – Lý Tứ của Hiệp Khách Đảo.

Một kẻ áo xanh lá thân hình béo mập vẻ mặt hiền hòa, một kẻ dong dỏng cao mặc sắc phục màu tím khuôn mặt lúc nào cũng như kẻ khác thiếu tiền hắn vậy.

Hai người bước vào, thấy nam tử tóc dài đứng đó, hai bên lằng lặng mà nhìn nhau, rốt cuộc Trương Tam lên tiếng.

"Thiện Ác Sứ Giả chúng ta đi đâu cũng bị tránh như tránh tà, cũng không ngờ hôm nay lại được mời khách, hơn nữa còn là đại nhân vật mời khách ".

Nam tử kia động cũng không động, chân tâm của hắn lười quan tâm hai kẻ trước mặt, loại lục lâm giang hồ này có rất ít người có thể làm hắn quan tâm.

"Nghe nói Hiệp Khách Đảo có một loại tửu gọi là Hàn Băng Bích Hỏa Tửu?, hai người các ngươi có mang tới? ".

Trương Tam cùng Lý Tứ nhìn nhau một chút, rốt cuộc Trương Tam là người gật đầu, cả hai đều từ trong tay áo lấy ra một hồ lô rượu, bàn tay phát lực một chút liền hướng thẳng về phía nam tử kia mà tới.

Nam tử trực tiếp đưa tay ra, bắt lấy bình rượu của Lý Tứ, một tay khác khẽ phẩy, bình rượu của Trương Tam liền bị bắn ngược lại, kẻ này uống Hàn Băng Bích Hỏa Tửu ấy vậy mà chỉ uống một nửa, chỉ nhận Hàn Băng Tửu về phần Bích Hỏa căn bản không bận tâm.

Nhìn thấy một động tác này của hắn, Trương Tam cùng Lý Tứ đều âm thầm bội phục, cả hai cũng không nghĩ phải lên tiếng nhắc nhở người này bởi hắn thật sự là một đại nhân vật, một kẻ có tư cách mời Thiện Ác Sứ Giả đến nói chuyện, một kẻ có tư cách làm hai người khó mà từ chối.

Thiên hạ rộng lớn vô cùng, nước sâu không thấy đáy, rất nhiều thế lực mạnh vượt quá tưởng tượng của nhân sĩ võ lâm, bọn họ không nằm trong võ lâm nhưng có tư cách khinh thường đại đa số thế lực trong võ lâm.

Đây cũng không phải chuyện lạ gì, đơn cử như Tô Châu – Ngô Vương Phủ, Đài Loan – Trịnh Vương Phủ, hai thế lực này chẳng nhẽ không có tư cách ngạo thị thiên hạ?.

Nam tử này họ Dương, đến từ Dương gia, hiện tại có thể nói là người gần với vị trí gia chủ của Dương gia nhất.
Dương gia ở đây cũng chính là dòng họ của Dương Thiết Tâm, Dương Khang cùng Dương Quá tuy nhiên khác biệt như trời với đất.

Hai bên cùng một họ thậm chí hoàn toàn có thể nói là cùng một gốc nhưng mà lại khác bàng chi, khi mà chi của Dương Thiết Tâm ngày càng xuống dốc thì một chi khác liên tục phát triển, rốt cuộc đến thời đại này đã trở thành một siêu gia tộc tại Đại Thanh.

Dương gia bắt nguồn từ thời Bắc Tống, tại thế giới này sau thời Bắc Tống chính là thời nhà Minh, sau thời nhà Minh là thời đại Mãn Thanh.

Dương thị khởi nguồn từ thời Bắc Tống, nắm giữ đại quyền lực, là binh doanh thế gia, có thể nói dậm chân một cái cũng đủ làm thiên hạ run lên 3 lần.

Bắc Tống bị diệt, thời đại nhà Minh thay thế, những năm đầu Dương gia cũng chịu rất nhiều tai ương, tan đàn xẻ nghé vì vậy mới có chuyện rất nhiều bàng chi biến mất trong lịch sử, trong đó đương nhiên cũng phải kể đến bàng chi của cả nhà Dương Thiết Tâm.

Trải qua những năm đầu Minh trị, Dương gia vốn rất khó sống nhưng mà dòng họ này thực sự đủ nghịch thiên, rốt cuộc sau hơn 50 năm lại có thể đông sơn tái khởi, có thể chen chân vào bộ máy trung tâm quyền lực của Minh triều, có thể lại trở về làm binh doanh thế gia.

Dương gia phong quang hơn trăm năm, lần thứ ba gặp biến cố chính là cuối thời nhà Minh, vào thời đại này Dương gia gần như ảm đạm rời khỏi vũ đài lịch sử, đương nhiên không phải vì Dương gia không đủ mạnh mẽ mà là vì bọn họ đứng sai đường, đầu tư sai người, là kẻ thất bại trong trò chơi vương quyền.

Với tư cách là kẻ thất bại, Dương gia dần dần rời khỏi bộ máy quyền lực trung tâm của nhà Minh tuy nhiên vì nó vẫn cứ là một con quái vật, Sùng Trinh Hoàng Đế cũng không thể làm gì Dương gia hoặc ít nhất lúc đó còn không thể.

Lại qua mấy năm, Sùng Trinh đến cả ngôi vị cũng không ngồi vững được, bị Lý Tự Thành đá ra khỏi ngôi vị, Lý Tự Thành khi đó cũng từng mong Dương gia hạ sơn giúp sức tuy nhiên bị Dương gia từ chối, với bản tính của Lý Tự Thành đương nhiên không thể chấp nhận việc này, Dương gia tiếp tục gặp tai ương bất quá Lý Tự Thành chung quy sống không bao lâu, Đại Thanh liền nhập Trung Nguyên.

Cũng không biết Thuận Trị năm đó làm cái gì, vậy mà có thể thuyết phục Dương gia rời núi.

Dương gia theo Thuận Trị nhưng cũng không có đất diễn, lúc này phân hóa Mãn – Hán vẫn cực kỳ khủng khiếp, mãi đến những năm cuối Thuận Trị thì Dương gia mới bắt đầu chân chính khôi phục nguyên khí, chân chính bước trên con đường phát triển thần tốc, đến hiện tại vào thời Khang Hy thì Dương gia một lần nữa trở thành binh doanh thế gia.

Nam tử đang ngồi đây gọ Dương, tên Chí, năm nay 42 tuổi, là Thanh Diện Hầu của Đại Thanh, trưởng quản Thanh Long Binh Đoàn, là binh đoàn trấn thủ phụ cận Tương Dương, cũng là người phụ trách phòng tuyến cuối cùng ngăn đại quân Mông Cổ nhập Trung Nguyên.

Một người như Thanh Diện Hầu tại sao lại tới đây?, Thanh Diện Hầu cũng muốn ra biển, cũng muốn tới Đào Hoa Đảo bởi hắn chịu Quách Tĩnh nhờ vả.Về mặt phẩm cấp Quách Tĩnh thua xa Dương Chí, binh quyền cũng không bằng nhưng mà Quách Tĩnh cùng Dương Chí lại có thể xưng huynh gọi đệ với nhau bởi cả hai đều có chung một vị đại ca, đại ca của hai người chính là Trấn Tây Nguyên Soái – Nhạc Phi.

Dương Chí đối với Quách Tĩnh có thể coi là huynh đệ chân chính, hắn được Quác Tĩnh mời lên Đào Hoa Đảo bởi trên Đào Hoa Đảo có một tiểu tử gọi là Dương Quá.

Việc của Dương Khang bản thân Dương Chí cũng biết, trong lòng cảm thấy cũng không có gì chán ghét, dù sao rốt cuộc chỉ là đấu tranh chính trị, năm đó Dương Khang đứng về phía nhà Kim vậy khác gì Dương gia đứng về phía nhà Thanh?, vấn đề chỉ là nhà Thanh thắng, nhà Kim bị Mông Cổ tận diệt, đáp án đơn giản chỉ là thế.

Đến cái địa vị của Dương Chí, nào thèm quan tâm đúng sai?, việc năm đó trong mắt Dương Chí bản thân Dương Khang không sai, sai chỉ là chọn sai nơi đứng, đặt cược sai người.

Dương Chí tới Đào Hoa Đảo theo lời mời của Quách Tĩnh bởi Quách Tĩnh muốn cầu Dương Chí thu nhận Dương Quá vào trong quân đội.

Dương Quá là người Dương gia, trơ về Dương gia là không sai hơn nữa lại còn là Quách Tĩnh nhờ vả, Dương Chí rốt cuộc cũng bán cái mặt mũi này mà chuẩn bị tới Đào Hoa Đảo nhìn Dương Quá.

Nếu Dương Quá đủ xuất sắc vậy Dương gia nhất định sẽ tài bồi hắn, năm xưa Nhạc Phi nguyên soái còn không có chút huyết thống của Dương gia nào nhưng mà vì tài năng xuất chúng lại có thể đổi lấy Dương gia toàn diện giúp đỡ, không có Dương gia thú thật sẽ không có Trấn Tây Nguyên Soái ngày hôm nay.

Đương nhiên Dương Chí cũng không tin Dương Quá xuất sắc được như "đại ca" Nhạc Phi, trong mắt Dương Chí thì Dương Quá chỉ cần có chút tài năng là được, nể mặt Quách Tĩnh hắn vẫn sẽ thu.

Việc ra biển tới Đào Hoa Đảo đã là định cục, với thân phận của Dương Chí hoàn toàn có thể mang đại thuyền vượt biển, cũng không cần tính toán nhiều như Vô Song, lại càng không cần đi từ phương Bắc xa xôi tới Đông Độ Khẩu nhưng mà Dương Chí vẫn tới bởi hắn có nhiệm vụ trong người.

Dương Chí tới phương nam liền báo hiệu cho việc triều đình phương Bắc bắt đầu muốn động thủ với phương nam, lúc này Dương Chí tu ừng ực Huyền Băng Tửu, một mình hắn uống hết nửa bình Huyền Băng Tửu mới dừng lại, lấy tay lau đi khóe miệng, ánh mắt rốt cuộc dãn ra.

"Bản tướng không thích dài dòng, bản tướng nghe nói các ngươi có thứ gì đó gọi là Thưởng Thiện Phạt Ác Lệnh?, mang đến cho Trường Lạc Bang một cái ".

Trương Tam cùng Lý Tứ nhìn nhau, trong đầu hai người đồng loạt hiện ra cái tên Bối Hải Thạch.

Theo nguyên bản hai người không tính toán để Trường Lạc Bang vào mắt dù sao Trường Lạc Bang quá nhỏ nhưng Bối Hải Thạch quả thật cũng có tư cách lên Hiệp Khách Đảo.

Hai người suy nghĩ một chút, rốt cuộc lạ là Trương Tam lên tiếng.

"Dương đại nhân, việc này dễ làm dễ làm ".

Trương Tam vẫn là một bộ dạng hóa ái cười hì hì, Lý Tứ thì một mặt lạnh như tiền, căn bản sẽ không cho ai mặt mũi.

Dương Chí nhìn tổ hợp quái lạ này, rốt cuộc đẩy bình Huyền Băng Tủu về phía Lý Tứ, tay còn lại liền ra lệnh trục khách.

"Đi về đi thôi, nhớ kỹ ngày hôm nay các ngươi chưa gặp qua bản tướng ".

Trương Tam cùng Lý Tứ lại nhìn nhau, sau đó hai người không nói câu nào trực tiếp đi ra ngoài, biến mất trong màn đêm.

Hai người rời đi, Dương Chí mới lại gần cửa sổ, lại nhìn cảnh sắc về đêm ở Đông Độ Khẩu mà liếm khóe môi, trong mắt có một tia thị huyết như có như không hiện lên.

Quyển 3 - Chương 232: Diêm thị biến cố (4)

Đêm muộn, cái gì cũng tối thui ngoại trừ bến cảng, bến cảng của Đông Độ Khẩu có thể coi là nơi không cò man đêm, nhộn nhịp vô cùng.

Trong màn đêm ở Đông Độ Khẩu thật sự không thiếu những còn thuyền vẫn chậm rãi ra khơi, Đại Thanh cũng không có luật cấm đi lại vào ban đêm, lại càng không có luật cấm các tàu thuyền ra khơi vào ban đêm, khoảng thời gian này thú thật chính là khoảng thời gian thiên đường dành cho những con thuyền buôn lậu.

Tại khoảng thời gian này đương nhiên tại bến cảng không thể không có người Diêm thị, lúc này Diêm tam gia – Diêm Ngân chính là đang ở tại bến cảng kiểm kê hàng hóa.

Diêm Ngân không có võ công cao cường, hắn không có thiên phú võ học nhưng mà lại tương đối thông minh, là người đọc sách duy nhất trong Diêm gia, Diêm Ngân thật sự rất được Diêm Đạo Thông tin tưởng nhưng mà chỉ là tin tưởng mà thôi chứ không yêu thích.

Địa vị của Diêm Ngân trong nhà thực sự rất khó nói, hắn đương nhiên có tư cách đi tranh đoạt ngôi vị gia chủ nhưng cũng là kẻ không có tư cách nhất.

Diêm lão đại – Diêm Mệnh vốn là đại đao bên cạnh Bối Hải Thạch, chuyên vì Bối Hải Thạch sát nhân, Diêm lão đại bên dưới không có con, về lý thuyết mà nói thì cũng không nên ngồi vị trí gia chủ nhưng bằng từng đấy năm cúc cung tận tụy bên cạnh Bối Hải Thạch, chỉ cần Diêm lão đại thật sự muốn ngồi thì Bối Hải Thạch cũng đồng ý cho hắn ngồi.

Diêm lão nhị – Diêm Kim có một vị tỷ tỷ cực khó lường, cũng là kẻ trên mặt ngoài được Bối Hải Thạch ủng hộ nhất, Diêm thị có được ngày hôm nay một phần rất lớn đến từ Diêm Mệnh dùng mệnh mà đổi nhưng một phần khác cũng chẳng kém chính là nhờ Diêm Đông Nhi lấy thân thể đổi, trong mắt Bối Hải Thạch địa vị của Diêm Mệnh cùng Diêm Đông Nhi là tương đương, trong điều kiện Diêm Mệnh không có con nối dõi thì Diêm Kim đương nhiên là người gần vị trí gia chủ nhất.

Diêm lão tứ – Diêm Thiết, kẻ này không đi lại gần Bối Hải Thạch nhưng mà lại rất được Diêm Đạo Thông yêu thích bởi Diêm Thiết giống Diêm Đạo Thông nhất, từ tính cách đến cả hình dáng bên ngoài, Diêm Thiết quả thực cũng có tư cách ngồi vào vị trí gia chủ.

Cuối cùng là Diêm lão tam, hắn thật sự có thể tranh nhưng cũng chẳng tranh được với ai, không có Bối Hải Thạch hậu thuẫn, không được phụ thân yêu thích bằng Diêm Thiết, vậy làm sao đi tranh?.

Đương nhiên tình hình của Diêm Ngân không tính là hỏng bét bởi hắn là người đọc sách, thân là người đọc sách thì ngay cả Bối Hải Thạch cũng sẽ trọng thị hắn, sổ sách của Diêm gia cùng Trường Lạc Bang gần như đều có Diêm Ngân nhúng tay vào, sau này bất kể lão đại, lão nhị hay lão tứ lên nắm quyền gia chủ thì Diêm Ngân đều sẽ không quá thảm thậm chí địa vị sẽ không thay đổi quá nhiều.

Ở Diêm gia hiện tại gấp nhất chỉ có Diêm Thiết, chỉ cần Diêm Kim ngồi lên ngôi vị gia chủ thì Diêm Thiết mới gọi là thảm, xuất phát từ điểm này Diêm Ngân đối với ngôi vị gia chủ gần như không để ý, hứng thú rất nhạt, cũng không có hành động gì cụ thể.

Hôm nay với Diêm Kim cùng Diêm Thiết có thể coi là ngày đặc biệt nhưng Diêm Ngân thì thấy hết sức bình thường, hắn vẫn ra ngoài bến cảng làm công việc vốn có, sau khi kiểm kê hàng hóa, sau khi dặn dò hạ nhân vài câu liền theo xe ngựa mà về Diêm gia, lúc này trời vẫn còn đen kịt, đưa tay gần như không thấy được năm ngón.

Ngày hôm nay Diêm Ngân trở về phủ sớm hơn mọi hôm nhiều, bình thường phải tờ mờ sáng hắn mới có thể xong việc, có điều hôm nay Diêm Ngân kiểm tra hàng hóa ở biến cảng liền phát hiện ra chút vấn đề, không thể không trở về bên trong phủ đối chiếu sổ sách.

Nghĩ tới phu nhân còn đang đợi mình ở nhà , Diêm Ngân không khỏi cười cười, vặn vẹo sống lưng của mình, theo động tác của hắn sống lưng vang lên từng tiếng răng rắc.

Sau khi vặn vẹo thân thể, Diêm Ngân mới đưa ánh mắt nhìn đường phố xung quanh qua khe cửa sổ trên xe ngựa, đường phố Đông Độ Khẩu lúc này khác xa với bến cảng nhộn nhịp sáng trưng kia, đường phố hiện tại không một bóng người, cái cảng biển này về đêm như bị chia thành hai thế giới vậy.

Xe ngựa chậm rãi dừng trước cửa Diêm gia, lúc này cho dù rất muộn nhưng ngoài cửa lớn Diêm gia vẫn mở, thậm chí cảnh vệ càng thêm sâm nghiêm, những người này vừa thấy Diêm Ngân xuống xe lập tức cúi đầu hành lễ.

"Diêm tam gia ".

Diêm Ngân khẽ cười, thản nhiên gật đầu rồi tiến vào trong phủ bất quá Diêm Ngân cũng không lập tức trở về phòng mình nghỉ ngơi mà rẽ một cái, đi thẳng về trạch viện của tứ đệ.

Lúc này đã là rất muộn nhưng mà Diêm gia cơ hồ rất đặc biệt, Diêm gia giống mới một gia tộc sống về đêm vậy, Diêm Ngân biết Diêm lão tứ chắc chắn còn không có ngủ, dù sao mỗi khi chuẩn bị ra biển một chuyến thì khoảng thời gian trước đó là lúc Diêm Thiết luôn thay đổi thói quen sinh hoạt của mình, thức ban đêm và ngủ ban ngày.

Diêm gia giàu lên là nhờ buôn lậu, đã buôn lậu trên biển tức là hoạt động về ban đêm, khi mà đêm tối buông xuống mới là lúc đại thuyền của Diêm gia tiến về những hải cảng lớn trên biển Đông Hải, Diêm Thiết phải chuẩn bị thật tốt âu cũng là bình thường.

Diêm Ngân lần này kiểm tra hàng hóa vào cảng liền phát hiện ra chút sự tình không thích hợp, hắn liền muốn gặp lão tứ bàn bạc một chút.

Diêm Ngân cứ thế mà đi nhưng rất nhanh cảm nhận thấy cái gì đó, Diêm Ngân vội tìm một ngọn giả sơn núp vào, trong ánh mắt lúc này liền mở thật lớn.

Diêm Ngân chỉ thấy 7 hắc y nhân đang lẻn vào trạch viện của Diêm lão tứ đồng thời trên vai còn mang theo hai bao tải, Diêm Ngân cũng không phải đồ đần, chỉ cần nhìn hai bao tải kia liền biết trong đó chứa người.

Diêm Ngân trong lòng lấy làm lạ đồng thời càng thêm tò mò, Diêm Ngân đương nhiên biết dưới quyền Diêm Thiết có người nhưng mà đám người này vốn chỉ đi theo Diêm Thiết ra biển, là cao thủ hộ thuyền của Diêm gia cũng như Trường Lạc Bang, trừ việc này ra Diêm Thiết rất ít sử dụng đám người kia, một khi dùng người tất là việc đại sự.

Đợi đám người kia hoàn toàn biến mất, thân ảnh Diêm Ngân mới lộ ra sau ngọn giả sơn, nghĩ nghĩ một chút rốt cuộc lựa chọn âm thầm bám theo.Chuyến này ra biển đối với Diêm gia mà nói thực sự tương đối quan trọng bởi Diêm gia lần này có đại khách hàng, đừng nói là Diêm gia mà ngay cả Trường Lạc Bang cũng không đắc tội với khách hàng này được.

Lần này khách hàng của Trường Lạc Thương Đoàn chính là Bái Nguyệt Giáo, mang một số lượng lớn quặng sắt vượt biển tiến vào đất Phù Tang, Diêm Ngân còn nghe nói đây là lệnh của đại nhân vật phía trên truyền xuống, chuyến hàng này thành công chót lọt thì cái gì cũng dễ bàn, không thành công thì toàn bộ Trường Lạc Thương Đoàn đều sẽ chịu tai ương.

Lần ra biển này vốn là do Diêm Kim phụ trách, đi cùng với Diêm Kim còn có Diêm lão đại – Diêm Mệnh cùng Bối Hải Thạch, gần như tinh anh của Trường Lạc Thương Đoàn ra hết tuy nhiên nửa đường lại đổi từ Diêm Kim sang Diêm Thiết, nghe nói đây là ý muốn của lão đầu tử.

Diêm Ngân cũng biết Diêm Thiết dành rất nhiều tâm sức cho chuyến đi này, gần như mọi việc khác đều không quản, đêm nay lại thấy hành động mờ ám của đám thuộc hạ Diêm Thiết bản thân Diêm Ngân không tò mò mới lạ.

Võ công Diêm Ngân không bằng Diêm Thiết cùng Diêm Kim nhưng không phải không có võ công, hắn cũng là người học võ, trình độ tương đương với nhất lưu cao thủ đương thời, với võ công của mình Diêm Ngân chỉ cần cẩn thận một chút sẽ không bị phát hiện.

Thân ảnh rón rén tiến vào trạch viện của Diêm Thiết, Diêm Ngân có thể thấy đoàn người kia đi vào chính phòng, ánh mắt Diêm Ngân liền đảo nhẹ một cái.

Diêm Ngân đợi một lúc rồi tiếp tục lén lút theo tới, ánh mắt nhìn qua khe cửa sổ quan sát động tĩnh bên trong nhưng mà chính phòng vậy mà không hề có người.

"Trong trạch viện của lão tứ có mật thất? ".

Diêm Ngân rất nhanh nghĩ ra điểm này nhưng lúc này hắn cảm thấy cơ thể căng cứng, phần cổ nhói một cái, cứ như vậy ngã xuống đất mà bất tỉnh nhân sự.

_ _ _ _ __ _

Diêm Thiết ở trong mật thất, tuyệt không biết ở ngoài kia Diêm Ngân đang theo dõi mình, cũng không biết Diêm Ngân bị đánh ngất, khi mà đoàn người của mình trở về Diêm Thiết cũng nhận được tin tức, gần như không suy nghĩ gì liền đi tới cái mật thất này đợi đám người Thiết Đại, Thiết Nhị... trở về.

Diêm Thiết cũng không hề nghĩ đám người này thất bại dù sao bọn họ đều là hảo thủ rất được Diêm Thiết tin tưởng lại thêm quen việc dễ làm, sao có thể thất bại?.

Diêm Thiết ngồi ở chính điện, không bao lâu âm thanh cửa mật thất mở ra liền vang lên, Diêm Thiết cũng nghe được âm thanh này, nội tâm liền cảm thấy phi thường vui vẻ.

Quả nhiên không đến một phút đồng hồ sau, đoàn hắc y nhân đã trở lại nhưng mà nhân số lại có chút sai lệch, khi đi là mười người nhưng khi trở về dĩ nhiên chỉ có sáu?, may mắn là cũng như Diêm Ngân, bản thân Diêm Thiết lập tức nhìn ra trong hai cái bao tải kia có người, đã có người vậy cũng coi như mục tiêu thành công, tâm tình của Diêm Thiết liền tốt hơn không ít.
Thấy đám hắc y nhân tiến tới, Diêm Thiết rốt cuộc trầm giọng.

"Tại sao chỉ có các ngươi trở về?, những người còn lại đâu? ".

Kẻ đứng đầu đoàn hắc y nhân lúc này tháo khăn che mặt ra, Diêm Thiết đương nhiên nhận ra đối phương, kẻ này là thủ hạ đắc lực của hắn – Thiết Thất.

Thiết Thất nghe Diêm Thiết hỏi vội khom người chắp tay mà nói.

"Bẩm tứ gia, lão đại, lão tam, lão tứ cùng lão cửu hiện tại vẫn đang trong tửu điếm giải quyết hiện trường, thuộc hạ cùng các huynh đệ còn lại trở về trước, mang "con mồi" về cho tứ gia ".

Diêm Thiết nghe vậy liền khẽ cười nhưng mà hắn cũng lấy làm lạ, bình thường đám thuộc hạ đều lấy số mà xưng hô với nhau đồng thời cũng dùng để phân chia thứ hạng, Thiết Đại, Thiết Tam, Thiết Tứ, Thiết Cửu chưa trở về thì cũng còn Thiết Nhị, Thiết Ngũ thậm chí Thiết Lục, nào đến phiên Thiết Thất thay mặt nói chuyện?.

Đương nhiên đây chỉ là chút quái lạ trong lòng mà thôi, Diêm Thiết cũng không nghĩ nhiều, hắn tuyệt đối tin tưởng đám thủ hạ này hơn nữa trước mặt là mỹ nhân sắp đến tay, là đại nghiệp sắp thành thì còn nghĩ được gì nữa, thế là Diêm Thiết vội nói.

"Làm tốt lắm, mang người ra cho đại gia nhìn một chút ".

Nói xong Diêm Thiết lại hừ lạnh một cái đầy uy thế.

"Hừ, tốt nhất các ngươi mang hai người kia về toàn vẹn, chỉ cần bọn họ tổn chất một sợi lông liền xem đại gia trừng phạt các ngươi ".

Diêm Thiết dứt lời thì hai cái bao tải cũng được đặt xuống, sau đó Thiết Thất cùng một hắc y nhân khác chậm rãi mở bao tải ra, động tác hai người có chút run lên.

Diêm Thiết cũng thấy việc này, lập tức nhíu mày nhưng rất nhanh ánh mắt hắn trợn lớn, trong bao tải khi mở ra căn bản không phải là nữ nhân, rõ ràng là nam nhân hơn nữa còn là tử thi.

Hai cái tử thi kia Diêm Thiết đâu lạ gì, đây chính là xác của Thiết Nhị cùng Thiết Lục.

Diêm Thiết lập tức cảm thấy không ổn nhưng mà hắn chưa kịp làm gì thân thể đã bị điểm huyệt đồng thời một thân ảnh đưa tay chộp tới hắn, bàn tay ấn vào vai Diêm Thiết, chỉ một bàn tay liền đánh lệch người Diêm Thiết, cả người hắn cứ như vậy gục xuống, nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy.

Ánh mắt Diêm Thiết lúc này lộ ra vẻ kinh hoàng, hắn liền nhìn thấy.. trong 6 người vậy mà có hai người bắt đầu tháo phần bịt mặt ra.

Trong hai người, một người vừa tấn công Diêm Thiết, người này đương nhiên là Vô Song, về phần người còn lại chính là Hoàng Dung.

Vô Song nhẹ vỗ một cái mang theo 2 phần kình lực liền suýt nữa vỗ chết Diêm Thiết, chỉ một động tác này đã làm lòng người sợ run.

Vô Song dõi mắt nhìn về phía bốn hắc y nhân còn lại , cả bốn người bao gồm Thiết Thất đều run lên sau đó đồng loạt cúi đầu xuống không dám nói gì, ánh mắt tràn ngập sợ hãi cùng khủng hoảng.

Bốn người này đương nhiên đã phản bội Diêm Thiết, cũng không thể trách bọn chúng không trung tâm, có trách chỉ trách Sinh Tử Phù quá kinh khủng, chịu Sinh Tử Phù hành hạ lại thêm vào việc nhìn huynh đệ hóa thành một vũng máu, đến xương cốt cũng không còn thì sao có thể không sợ hãi?, sao có thể không thần phục?.

Vô Song cũng không để ý đến đám người này nữa, thản nhiên ngồi vào vị trí chính điện, lúc này ở ngoài lại vang lên tiếng mật thất mở ra, một hắc y nhân nữa rất nhanh đi vào bên trong, người này xách Diêm Ngân trên vai rồi thản nhiên ném xuống đất, người này đương nhiên là Nhược Hoa.

Nhược Hoa cũng kéo tấm che mặt xuống, nhìn Diêm Ngân nằm trên mặt đất mà nói.

"Kẻ lén lút theo dõi cũng bắt đến rồi ".

Theo một âm thanh của nàng, mật thất bỗng trở nên yên tĩnh như chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau