CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 711 - Chương 715

Quyển 3 - Chương 224: Việc nhỏ (2)

Tử Y bình thường sẽ không thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài nhưng khi ở bên cạnh Vô Song thì khác, nàng lúc này không phải Viên Tử Y trong mắt thế nhân mà là Viên Tĩnh của mình Vô Song.

Lúc này nàng ôm Vô Song thật chặt, căn bản cũng không có ý định muốn buông tay tuy nhiên trong thời khắc này rốt cuộc vẫn có một người chen ngang, một người cũng không quản nam nữ thụ thụ bất thân lại càng không hiểu ái ân là gì, người này là Cổ Đại Ngưu.

Cổ Đại Ngưu không thể ngờ lại gặp đội trưởng ở đây, sau đó liền nhìn thấy Tử Y ôm chặt Vô Song vào lòng, Cổ Đại Ngưu đương nhiên biết Tử Y chính là sư tỷ của đội trưởng, theo đầu óc của Cổ Đại Ngưu thì hành động của hai người là do nhung nhớ mà thành, Cổ Đại Ngưu cảm thấy mình cũng phải tiến tới ôm Vô Song một chút.

Cổ Đại Ngưu thật sự rất rất nhớ đội trưởng, ở Thiên Ý Thành không có bao nhiêu người nhớ Vô Song nhưng mà trong lòng đám tân binh năm đó thì Vô Song là một truyền kỳ. 

Tại Thiên Ý Thành khi mà đám người thế hệ Mộ Dung Yến Nhi đã tốt nghiệp, khi đó cường giả mạnh nhất một thế hệ của Thiên Ý Thành khi đó chính là Hồ Phỉ nhưng mà Hồ Phỉ chưa từng nhận danh hiện đệ nhất này của Thiên ý Thành, Hồ Phỉ thủy chung chỉ đứng thứ hai về phần vị trí thứ nhất luôn mặt định để trống.

Sau khi Vô Song rời khỏi thế giới này được 3 năm cũng là lúc chiến lực Hồ Phỉ vô địch thế hệ trẻ của Thiên Ý Thành, đây cũng là khoảng thời gian đám tân binh năm đó thành lão binh, cũng là thời điểm đám người năm đó "chín".

Trong thời gian này Hồ Phỉ là đệ nhất nhân của Thiên Ý Thành nhưng ngay cả thế Hồ Phỉ chỉ nhận mình đứng thứ hai, nhưng lại không cho phép ai chiếm vị trí thứ nhất, chỉ cần là người nắm giữ vị trí thứ nhất xuất hiện thì Hồ Phỉ liền đến quyết đấu, liền đánh cho đối phương kêu cha gọi mẹ, cái hành động này lập đi lập lại đến mức sau này vị trí thứ nhất của Thiên Ý Thành thủy chung bỏ trống.

Người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu Hồ Phỉ đang giữ chỗ nhưng mà giữ chỗ cho ai?, là ai có thể để Hồ Phỉ cam tâm tình nguyện đứng thứ hai?, đáp án này làm khó rất nhiều người nhưng mà trong mắt những tân binh năm đó vị trí này thuộc về Vô Song, là Hồ Phỉ để lại cho Vô Song.

Vô Song tồn tại như một cấm kỵ của Thiên Ý Thành vậy, từ khi Vô Song rời khỏi cái thế giới này người ta như cố gắng xóa tên của Vô Song đi, tất cả những kỷ lục của Vô Song đều bị mạnh mẽ xóa đi, không chừa lại một thứ gì.

Vô Song xuất hiện như một vì sao băng trên bầu trời đêm, đẹp đẽ mà mỹ lệ nhưng khi vì sao băng kia biến mất còn mấy người sẽ nhớ?, dĩ nhiên Hồ Phỉ không cần đám người kia nhớ, Hồ Phỉ nhớ là được, những tân binh năm đó theo Vô Song tiến vào Thiên Ý Thành nhớ là được.

Vô Song cũng không biết hiện tại cái đám tân binh mà mình dẫn vào năm xưa có thể nói là đoàn đội khủng bố bậc nhất Thiên Ý Thành, đương nhiên một phần cũng vì bọn họ đều là "sinh viên năm cuối", chuẩn bị tốt nghiệp nhưng không thể phủ nhận cái đám này rất mạnh.

Lúc này Cổ Đại Ngưu thấy đội trưởng xuất hiện, từ nghi hoặc biến thành ngỡ ngàng sau đó là sự vui mừng không sao tả xiết, rốt cuộc Cổ Đại Ngưu cũng không nhịn được, thân hình to lớn cứ như vậy ập tới, trong ánh mắt không tưởng của Vô Song cùng cả Tử Y, cánh tay dài quái dị của Cổ Đại Ngưu ôm luôn thân ảnh hai người, sau đó một luồng cự lực từ thân thể Cổ Đại Ngưu xuất hiện, cứ như vậy nhấc bổng hai người lên mà nhảy nhót.

"Đội trưởng, đúng là người, đúng là người rồi ".

Cổ Đại Ngưu thậm chí khóc ra hai hàng nước mắt, cứ như vậy ôm cả Tử Y cùng Vô Song nhảy cẫng, cái hành động này rốt cuộc làm cho cả Vô Song lẫn Tử Y có chút không chịu nổi.

"Đại Ngưu, được rồi, dừng lại ".

Lần này Vô Song thực sự không nhịn được mà lên tiếng, đã 5 năm trôi qua nhưng mà mệnh lệnh của Vô Song với Cổ Đại Ngưu vậy mà vẫn có sức tác động cực lớn, Cổ Đại Ngưu thực sự buông tay ra, gãi gãi đầu mình một mặt ấp úng.

"Đội trưởng, là ta quá kích động, quá kích động, ta không ngờ đội trưởng có thể đi ra khỏi nơi đó ".

Cổ Đại Ngưu có thể không kích động sao?, trong đầu đám tân binh năm đó thì Vô Song bị chuyển tới Hắc Địa, ở địa ngục Hắc Địa thì chỉ có thể chịu tội.

Hắc Địa là nơi bòn rút nội lực con người, nó gần như tương tự vùng chướng khí ở Dược Vương Thôn, môi trường nói không với nội lực, ở lại Hắc Địa thì không khác gì bị phế đi võ công, phế đi khí mạch, từ đó không thể tiếp tục tu luyện nội lực.

Tất nhiên nếu việc chỉ có thể thì cũng thôi nhưng mà tội nhân đã tiến vào Hắc Địa căn bản không có cơ hội trở ra, cũng vì hai chữ "tội nhân " này mà mọi thứ liên quan tới sự tồn tại của Vô Song đều bị xóa đi, đều không còn được Thiên Ý Thành nhắc tới, không còn được Thiên Ý Thành công nhận.

Cổ Đại Ngưu thật sự nằm mơ cũng không ngờ có thể gặp đội trưởng ở đây.

Ở bên cạnh Vô Song, Tử Y lúc này mới trở về trạng thái bình thường, nghĩ đến việc mình vừa làm sắc mặt Tử Y khẽ đỏ lên đồng thời giờ phút này nàng mới có cơ hội nhìn kỹ lại dung mạo sư muội.

Tử Y không nhìn thì thôi, khi nhìn trái tim nàng liền nhảy lên, trống ngực đập càng mãnh liệt hơn, sắc mặt càng đỏ hơn, Cơ Vô Song thực sự rất đẹp.

Trong thế giới Kim Dung, nữ tử được Kim Dung miêu tả sắc đẹp một cách "quá đáng" nhất chính là Kha Tư Lệ, vị Hương Hương công chúa này có một sắc đẹp nghịch thiên, một sắc đẹp vượt qua mọi loại vũ khí trên đời, sắc đẹp của nàng có thể nghiêng nước nghiêng thành, một cái nhìn có thể khuynh đảo vạn quân, dưới ngòi bút của Kim Dung nàng vượt qua mọi nữ tử khác bởi Kim Dung thực sự đặc tả rất rất nhiều mỹ từ về Kha Tư Lệ, một nữ tử đẹp đến nỗi không thuộc về nhân thế.

Tại thế giới này, Lý Thu Thủy đã gặp qua Kha Tư Lệ, chính Lý Thu Thủy cũng công nhận Kha Tư Lệ có thể so sắc đẹp với Vương Ngữ Yên, vị thần tiên tỷ tỷ của Thiên Long Bát Bộ, nữ tử đẹp nhất Thiên Long Bát Bộ.

Bất kể Kha Tư Lệ không nổi tiếng bằng nhiều nữ tử khác trong Kim Dung nhưng sắc đẹp của nàng là thứ không ai có thể chối cãi, Cơ Vô Song mang theo dung mạo của Kha Tư Lệ vậy Cơ Vô Song có thể không đẹp sao?, thậm chí hiện tại Cơ Vô Song còn đẹp hơn cả Kha Tư Lệ, gần như là một Kha Tư Lê nhưng mang theo ánh mắt câu hồn của Trần Viên Viên vậy.

Nữ nhân hay nam nhân thật ra đều là con người, chỉ cần thẩm mỹ không quá đặc biệt thì đều sẽ yêu thích cái đẹp, đều sẽ mê mệt trước cái đẹp, giây phút Tử Y rơi vào đôi mắt của Vô Song, đến cả hồn phách của nàng cũng bị đôi mắt kia câu ra ngoài, đây là thứ sức mạnh bá đạo của Ý Loạn Tình Mê.

Vô Song nhìn Đại Ngưu rồi lại nhìn Tử Y tỷ, trên mặt khẽ xuất hiện một nụ cười. 

Vô Song thản nhiên đưa tay ra, nắm lấy tay Tử Y rồi nhẹ bước về phía Tương Vân cùng Lam Đình ngồi đó, Vô Song kéo Tử Y ngồi xuống bên cạnh mình, mọi hành động đều hết sức tự nhiên hơn nữa Tử Y cứ như người mộng du mặc Vô Song bài bố vậy, ánh mắt của nàng càng ngày càng trở nên mê loại, càng ngày càng trở nên si mê.

Vô Song cũng nhìn ra điểm này của Tử Y, trong lòng thầm lấy làm lạ nhưng mà cũng không thể nghĩ nhiều, đến tận bây giờ Vô Song còn chưa biết được sự thay đổi của mình, Vô Song cũng chỉ có thể đổ lỗi cho "thiếu nữ đang yêu" mà thôi.

Kéo Tử Y ngồi xuống, hướng về Cổ Đại Ngưu, Vô Song không nhanh không chậm mà hỏi.

"Đại Ngưu, mọi người trong đội thế nào? ".

Vô Song khi trở về thế giới này thì suy nghĩ đầu tiên chính là về Thiên Ý Thành tìm gặp đám người kia, đáng tiếc sau này quá nhiều việc xuất hiện, quá nhiều sự tình phải làm, Vô Song cũng không thể lập tức tới Thiên Ý Thành hơn nữa Vô Song cũng biết hiện tại có về cũng không kịp, nhanh thì nửa tuần, chậm thì nửa tháng cái đám tân binh theo Vô Song năm đó đều sẽ tốt nghiệp, tiến vào giang hồ của chính mình, lúc này trở về thì còn ý nghĩa gì đâu?.Cổ Đại Ngưu nghe Vô Song hỏi, sắc mặt liền đỏ lên, đầy mặt hối lỗi mà gãi đầu.

"Đội trưởng... Hồ Phỉ đại ca hiện tại đã là đệ nhất thiên tài của Thiên Ý Thành, về phần những người còn lại... ta không biết ".

Một câu nói của Cổ Đại Ngưu làm cho Vô Song dở khóc dở cười, không biết là thế nào?.

Ở bên cạnh Vô Song, Tương Vân bật cười sau đó liền vì Đại Ngưu giải thích.

"Tỷ tỷ, Đại Ngưu hiện tại gọi là Cổ Chân, hắn được một vị đại nhân vật rất khó lường của Thiên Ý Thành nhận làm đệ tử, bình thường không mấy khi ở Thiên Ý Thành, 2 năm trở lại đây thì hoàn toàn thoát ra khỏi Thiên Ý Thành, cũng giống như muội, hắn từ lâu cái gì cũng không rõ".

"Thời gian Cổ Đại Ngưu ở lại Thiên Ý Thành thì càng không cần nói, tỷ tỷ biết đầu óc của hắn mà, trừ tập võ ra thì hắn cũng không biết gì, cũng chỉ biết Hồ Phỉ đại ca của hắn mà thôi ".

Vô Song nghe Tương Vân giải thích cũng thấy có lý, tính cách cùng đầu óc của Đại Ngưu thì Vô Song không lạ gì, đồng thời Vô Song hiện tại lại nhớ tới nhân vật ở ngoài chính điện kia, người kia Vô Song không rõ mặt mũi nhưng chỉ sợ chính là sư phụ của Cổ Đại Ngưu tức Cổ Chân.

Cổ Đại Ngưu cảm kích nhìn Tương Vân, Đại Ngưu thực sự rất sợ Vô Song, rất sợ đội trưởng trách phạt, lại đưa tay lên gãi đầu rồi cười hì hì rồi hỏi.

"Đội trưởng... Đại Ngưu thật sự rất tò mò, không biết... đội trưởng có thể kể cho Đại Ngưu chuyện ở nơi đó hay không? ".

Nơi đó trong miệng Cổ Đại Ngưu là nơi nào?, dĩ nhiên là Hắc Địa.

Cổ Đại Ngưu vừa hỏi thì Tử Y đã quay đầu lại nhìn Vô Song, nàng cũng muốn biết những gì Vô Song trải qua sau 5 năm, nàng thực sự muốn biết trong thời gian đó có ai ở Thiên Ý Thành bắt nạt sư muội hay không, tốt nhất là không có bởi nếu có thì kẻ đó nhất định sẽ bị nàng đánh cho thật thảm.

Vô Song suy nghĩ một chút, thú thật đây là lần đầu tiên Vô Song nghiêm túc nói về vấn đề này, dù sao Vô Song cũng cần hợp lý hóa đoạn thời gian 5 năm ở Hắc Địa, dĩ nhiên trong 5 năm này cũng phải có một đoạn thời gian đi theo Trương Tam Phong, chí ít dùng ba chữ Trương Tam Phong cũng có thể làm người ta dễ chấp nhận thực lực của Vô Song.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, bắt đầu kể về quãng thời gian ở Hắc Địa.

Câu chuyện Vô Song biên ra cũng không có gì lâm ly bi đát, cũng không có kịch tính gì, đại khái là Vô Song ở Hắc Địa 2 năm sau đó đi theo Trương Tam Phong 3 năm, tuy nhiên cái câu chuyện này không thể không nhấn mạnh một vấn đề chính là kinh mạch của Vô Song bị hủy trong quãng thời gian này.

Chỉ có cái lý do này thì mới hợp lý hóa được việc Vô Song không có nội lực, không thể tu luyện theo cách bình thường hơn nữa nếu lý do này mang ra ngoài có sức thuyết phục gần như là tuyệt đối.

Hắc Địa là thiên đường luyện thể nhưng là địa ngục luyện khí, nó sẽ dùng lực từ trường của mình hủy hoại kinh mạch người khác, làm kinh mạch chịu tổn thương dẫn đến nội lực không thể tụ tập, không thể dẫn đi, ở Hắc Địa càng lâu thì con đường luyện khí sau này càng khó đi thậm chí không thể đi, tại Hắc Địa chỉ có luyện thể cường nhân sinh tồn được, chỉ có luyện thể cường giả mới có không ngừng mạnh lên.

Câu chuyện cũng không có gì nhưng mà cả Tử Y cùng Đại Ngưu đều nghe rất chú tâm, khi biết thân thể Vô Song đã không cách nào tu luyện nội lực thì Tử Y khẽ run lên, bàn tay càng nắm chặt tay Vô Song.

Tử Y nắm tay Vô Song, nàng biết tay sư muội thật mềm, thật trắng, nàng không nhìn ra một chút lực lượng nào trên cơ thể Vô Song, nàng thậm chí không tin Vô Song là cường giả luyện thể, một nữ tử xinh đẹp như vậy, da thịt mềm mại không có một chút xíu cơ bắp sao có thể đi trên con đường luyện thể?.

Tử Y nắm tay Vô Song rất chặt, nàng không nói ra miệng bởi nàng sợ làm cho sư muội tự ti nhưng nàng hiện tại đã âm thầm thề, nhất định dùng quãng thời gian sau này bảo hộ sư muội đồng thời trong lòng Tử Y dâng lên một cỗ sát khí, Tử Y tuyệt đối không phải nữ tử hiền lành, nàng muốn hủy diệt Thiên Ý Thành.
Hiện tại nàng chỉ là một con kiến khi đặt cạnh Thiên Ý Thành nhưng nàng có thời gian, nàng nhất định sẽ lấy lại công đạo cho sư muội, nhất định phải hủy diệt Thiên Ý Thành.

Vô Song có thể cảm nhận được tâm tình của Tử Y đang biến đổi, có thể thấy bàn tay của Tử Y run rẩy, ánh mắt nàng trở nên nhu hòa hơn bao giờ hết, lúc này Vô Song liền hiểu Tử Y đang nghĩ gì vì vậy Vô Song hướng về Đại Ngưu mà nói.

"Đại Ngưu, chúng ta thử chiêu với nhau đi, cho ta xem trình độ của ngươi sau 5 năm thế nào ".

Cổ Đại Ngưu vừa nghe vậy liền nghệt ra, Cổ Đại Ngưu hiện tại cũng biết bản thân mình thực sự rất mạnh, cho dù Hồ Phỉ cũng chưa chắc thắng được mình, Cổ Đại Ngưu... lại nhìn thân ảnh đội trưởng, thân ảnh nhỏ bé mà mềm yếu hơn quá nhiều so với Cổ Đại Ngưu, chỉ dùng thị giác mà xem liền có thể nhận ra sự chênh lệch tuyệt đối giữa hai người.

Cổ Đại Ngưu sao có thể ra tay với Vô Song đặc biệt là khi biết Vô Song đã không còn nội lực?.

"Đội trưởng... cái này... ".

Không chỉ Cổ Đại Ngưu mà cả Tử Y cũng không muốn Vô Song so chiêu cùng Cổ Đại Ngưu, cho dù Vô Song thật sự là luyện thể thiên tài thì thế nào?.

"Sư muội bị phế kinh mạch, bị phế đi nội công, thời gian luyện thể chỉ sợ còn chưa tới 5 năm, không khác gì tu luyện lại từ đầu sao có thể làm đối thủ của đại ngốc? ".

Tử Y trong lòng thầm nghĩ, sau đó lập tức nói.

"Vô Song... tỷ tỷ cũng rất muốn xem thử trình độ của Đại Ngưu ra sao, để tỷ tỷ đấu với Đại Ngưu được không?, tỷ tỷ cũng cho muội thấy mấy năm qua tỷ tỷ lợi hại ra sao ".

Tử Y thật sự cũng có chút tò mò với Cổ Đại Ngưu dù sao Cổ Đại Ngưu tuy không thắng được Trầm Côn nhưng đã cực mạnh rồi, là thiên tài cùng cấp bậc với nàng, nàng có tự tin thắng Đại Ngưu nhưng chắc chắn phải trải qua một phen khổ chiến.

Dĩ nhiên vì Vô Song, nàng ngại gì một trận khổ chiến.

Thấy cả Đại Ngưu cùng Tử Y đều nói thế, Vô Song khẽ cười, đầu tiên hướng về Đại Ngưu mà nói.

"Đại Ngưu, đây là mệnh lệnh".

Tiếp theo Vô Song lại hướng về Tử Y, dùng ánh mắt cực bình tĩnh mà nhìn nàng.

"Sư tỷ, tin tưởng ta được không? ".

Hai người mắt đối mắt, Viên Tử Y một lần nữa bị đôi mắt kia câu hồn, trái tim không khỏi đập loạn, cả người cơ hồ không khống chế được, cứ như vậy nhẹ gật đầu, mãi đến khi Đại Ngưu cùng Vô Song quyết đấu, nàng mới kịp tỉnh hồn nhưng mà đã không kịp cản sư muội nữa rồi.

Viên Tử Y nhìn chằm chằm về phía sư muội cùng Đại Ngưu, cũng chỉ có thể thở dài một hơi.

"Sư muội vẫn sính cường như vậy, cũng may đại ngốc có lẽ không dám đả thương sư muội, hắn dám thương tổn sư muội một cọng tóc, ta liền cho hắn đẹp mặt ".

Nghĩ nghĩ như vậy, Tử Y liền nắm chặt bàn tay lại nhưng mà lúc này Tương Vân chẳng biết từ bao giờ đã dịch sát vào ngồi cạnh nàng, nhẹ mỉm cười với Tử Y.

"Tử Y tỷ tỷ, trên đờ này không có mấy người có thể thắng được Vô Song tỷ tỷ đâu ".

Viên Tử Y nghe vậy liền không cho là đúng, bản năng cười nhạt đáp lời Tương Vân, sư muội nàng năm nay bao nhiêu tuổi?, mới 16 tuổi, tuổi tác như vậy sao có thể nói trên đời không có mấy người thắng được?.

Viên Tử Y chỉ coi đây là lời nói động viên của Tương Vân, cũng không cho là đúng vì vậy rất nhanh cho qua nhưng mà nàng... lập tức trợn tròn mắt mà nhìn khung cảnh trước mặt.

Hai người quyết đấu, chỉ thấy Cổ Đại Ngưu dang hai tay ra, đứng thành thế trung bình tấn, hai tay đặt trước người vẽ thành hình thái cực.

Cổ Đại Ngưu không dám tổn thương Vô Song nhưng cũng không dám cãi lệnh Vô Song vì vậy chỉ có thể lựa chọn đón đỡ, lựa chọn dùng thái cực quyền phòng ngự mặc sức cho đội trưởng "phát tiết".

Cổ Đại Ngưu nghĩ là nghĩ như vậy nhưng ngay sau đó một giây, thân ảnh Vô Song vốn đang trước mặt Đại Ngưu liền nhòa đi, sau một cái tích tắc đã thấy Vô Song hiện ra trước người Đại Ngưu, một bàn tay đưa ra.

Vô Song lùn hơn Đại Ngưu rất nhiều, cho dù Đại Ngưu đứng im cũng có đánh được vào mặt hắn nhưng mà bàn tay của Vô Song cũng không công kích vào vùng mặt Đại Ngưu mà là xòe ra, lấy năm ngón tay nhẹ nhàng ấn vào đầu gối Đại Ngưu.

Đại Ngưu chỉ cảm thấy một sức mạnh như hồng hoang bạo thú xuất hiện, một sức mạnh kinh hồn ấn vào người mình, sau đó cả người Đại Ngưu run lên, cứ như vậy quỳ xuống bằng cả hai đầu gối, không có cách nào đứng vững, thái cực quyền chưa đánh đã bị phá.

Vô Song cũng không ra đòn thứ hai mà thu tay lại, thản nhiên nhìn Đại Ngưu mà nói.

"Không tệ, so với 5 năm trước quả thật vững vàng hơn không ít ".

Quyển 3 - Chương 225: Đàm đạo (1)

Vô Song từ lâu lắm rồi không coi mình là người cùng một thế hệ với đám người Đại Ngưu, từ lâu đẳng cấp quá khác biệt.

Khi mà Vô Song bắt đầu lấy Đế Thích Thiên làm mục tiêu, khi mà Vô Song có thể dễ dàng giải quyết một Tử La Lan trong trạng thái ma hóa thì những thiên tài cùng thế hệ với Vô Song vẫn đang lấy "Bắc Kiều Phong – Nam Mộ Dung" làm mục tiêu phấn đấu, làm thần tượng để đạt đến, khác biệt nhiều lắm.

Thái cực quyền chưa bao giờ yếu, Cổ Đại Ngưu cũng không yếu nhưng mà thái cực quyền chú trọng lấy nhu khắc cương, khi mà đã chấp nhận lấy nhu khắc cương thì có một thứ cực kỳ quan trọng được gọi là hạ bộ, gọi là thế đứng.

Khi mà hạ bộ bị hủy tức là mất đi cái gốc, đã mất đi cái gốc bản thân thái cực không đánh mà phá.

Vô Song đứng đó, bàn tay nhỏ đưa ra về hướng Đại Ngưu, khẽ cười nói.

"Đại Ngưu, đứng lên được không? ".

Cổ Đại Ngưu nghe Vô Song nói vậy, đôi chân run rẩy muốn đứng lên nhưng mà chân trái của hắn cứ như không nghe lời hắn vậy, căn bản không thể phát lực, chân trái của Đại Ngưu như bị người ta dùng thủ đoạn cắt đứt hết toàn bộ gân mạch vậy, Cổ Đại Ngưu hiện tại thực sự không đứng lên được.

Cổ Đại Ngưu nhìn về phía Vô Song, trong ánh mắt đầy mờ mịt mà lắc đầu.

"Đội trưởng, ta không đứng lên được... chân của ta nó không nghe lời".

Nói xong ánh mắt cảu Cổ Đại Ngưu lại thay đổi, biến từ mờ mịt thành sùng bái.

"Đội trưởng, người thực sự... rất rất lợi hại, cho dù là sư phụ cũng không thể dễ dàng đánh ngã Đại Ngưu như vậy ".

Lời này của Đại Ngưu tuyệt đối không sai, Trương Y có rất nhiều thủ đoạn đặc dị, chiến lực của Trương Y rất kinh người nhưng nếu chỉ so về mặt võ công đơn thuần thì Trương Y cũng chỉ cùng cấp bậc Lý Thu Thủy thậm chí còn yếu hơn một chút, về võ công sao sánh được với Vô Song.

Vô Song nghe lời Đại Ngưu, bản thân cũng không coi là cái gì to tát dù sao sư phụ Đại Ngưu chỉ là một nhân vật trong Thiên Ý Thành, nhân vật trong Thiên Ý Thành cho dù có là Thiên Ý Thành Chủ thì cũng khó so được với Vô Song, võ công người kia kém Vô Song là việc dĩ nhiên, Vô Song thật sự không nghĩ biết tại Thiên Ý Thành thì Lâm Viễn Đồ vẫn chưa phải nhân vật kinh khủng nhất.

"Phí lời, ta đương nhiên lợi hại rồi ".

Ném một câu cho Cổ Đại Ngưu, Vô Song lần này mới quay lại chỗ ngồi của Tương Vân cùng Tử Y, nhẹ cười hướng về phía Tử Y mà nói.

"Đúng rồi, Tử Y tỷ, ngươi tại sao lại cùng Đại Ngưu đến đây? ".

Việc này Vô Song thật sự tò mò, Vô Song đương nhiên biết hai người đại khái là theo vị khách nhân kia của Giác Viễn mà tới nhưng mà kẻ kia tới Nam Thiếu Lâm làm gì?, trong lúc vừa giải quyết sự tình ở Dược Vương Thôn thì Vô Song thật sự tương đối mẫn cảm, bất cứ một ai có ý định hướng về Nam Thiếu Lâm hay Dược Vương Thôn đều sẽ làm nàng quan tâm, dù sao phòng trước vẫn hơn.

Tử Y nghe Vô Song hỏi, cũng không nghĩ ngợi gì mà đáp.

"Không phải là sư tỷ nhớ ngươi sao, ta từng gặp qua Mục tiền bối, tiền bối nói với ta là sư muội đang ở Thiên Ý Thành tuy nhiên nơi đó ta lại không tiến vào được, cũng không biết sư muội ra sao, ta từng gặp vài sát thủ Thiên Ý Thành, cũng từng hỏi tung tích của sư muội nhưng /một chút thông tin cũng không thu được, ta khi đó thực sự rất gấp ".

"Sư tỷ tính thời gian cũng biết ngươi sắp rời khỏi Thiên Ý Thành dù sao kỳ hạn 5 năm cũng đã tới, ta liền đi tới phương nam, bên ngoài là thay mặt Diệt Tuyệt sư tỷ đến góp mặt trong lễ đại thọ của Lưu đại hiệp nhưng thực tế muốn tới Vương Bản Sơn gặp sư muội, nào ngờ ở Hành Dương Thành gặp Đại Ngưu cùng sư phụ Đại Ngưu ".

"Sư phụ Đại Ngưu nói với tỷ tỷ là sư muội vốn không còn ở Thiên Ý Thành, vốn đi theo Trường Sinh Chân Nhân học nghệ, tung tích của muội muội thế gian ngoài chân nhân ra thì không ai biết hơn nữa chân nhân vốn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, cũng không có cách nào tìm ra chân thân của người ".

"Theo vị tiền bối kia nói cách duy nhất để tìm được sư muội chỉ có đến Dược Vương Thôn, tại Dược Vương Thôn tồn tại một người được thế gian tôn xưng là Độc Thủ Dược Vương, người này chính là gia gia của sư muội, nếu trên đời có người có thể biết tung tích của sư muội ngoài chân nhân có lẽ cũng chỉ có vị gia gia kia, thế là ta theo tiền bối tới Nam Thiếu Lâm, thật sự là trời cao có mắt, thật sự gặp sư muội ở đây ".

Lời nói của Tử Y thật sự rất kích động nhưng mà Vô Song thì còn kích động hơn, vì vậy không khỏi hỏi.

"Sư tỷ, vị sư phụ của Đại Ngưu gọi là gì? ".

Vô Song trong lòng khó mà cảm thấy yên tâm cho được, kẻ kia vậy mà "lừa" tỷ tỷ rằng Vô Song đi theo Trương Tam Phong nhận cơ duyên?, tuy rằng cái lý do này cũng luôn được Vô Song treo bên cửa miệng, hiện tại Vô Song cũng chẳng có cách nào để nói với sư tỷ rằng sư tỷ bị kẻ kia lừa gạt, dù sao vừa rồi chính Vô Song cũng lấy một lý do này.

Vấn đề thứ hai, quan hệ giữa Vô Song cùng ông ngoại rất ít người biết, kẻ kia sao có thể biết?, lại nói tính từ thời điểm Tử Y ở Hành Dương mà đi tới Nam Thiếu Lâm chỉ sợ cũng mất gần 1 tuần, thời điểm kẻ kia gặp sư tỷ sau đó nhóm ba người khởi hành thì cũng là lúc Dược Vương Thôn gặp tai ương, nếu không có sự xuất hiện của Vô Song chỉ sợ khi ba người đến nơi thì Dược Vương Thôn vẫn cứ đang chịu tai ương, Vô Song thật sự không thể không hoài nghi kẻ kia có tâm địa bất chính, ngay cả khi hắn là khách nhân của Giác Viễn cũng thế. 

"Tiền bối kia tự xưng Y Thánh, là hộ pháp của Thiên Ý Thành bất quá tiền bối nói mình một nửa là người của Võ Đang, một nửa không phải là người của Võ Đang, cái này tỷ tỷ liền cảm thấy không hiểu nổi ".

Tử Y đương nhiên không nghĩ nhiều như Vô Song, thấy Vô Song hỏi lập tức trả lời.

Vô Song nghe được tên người này thì thoáng giật mình, dù sao người trên giang hồ khó mà không nghe đến Thiên – Địa – Nhân tam thánh của Võ Đang, vậy từ khi nào Võ Đang có một cái Y Thánh?, hơn nữa Vô Song cũng bắt đầu cảm thấy Y Thánh có lẽ thật sự là người của Võ Đang phái, dù sao từ rất lâu trước Vô Song đã thấy Cổ Đại Ngưu dùng thái cực quyền, không có cao tầng Võ Đang chỉ dạy thì ai có thể học được Thái Cực Quyền?, rất có thể kẻ tự xưng là Y Thánh kia rất có thể là người nhận Đại Ngưu vào Thiên Ý Thành sau đó lựa thế mà dạy dỗ Đại Ngưu, thu Đại Ngưu làm đệ tử.

Vô Song không biết nhiều về Võ Đang nhưng Vô Song biết Võ Đang nước rất sâu, không thể chỉ nhìn mặt ngoài mà nhận xét, cái mà thế nhân hiểu về Võ Đang chỉ là một góc băng sơn mà thôi.

Trương Tam Phong là kỳ nhân, thực lực cơ hồ có thể thông thiên, tuy thủ đoạn không sánh bằng Đế Thích Thiên nhưng võ lực chính là vô địch.Trước kia Vô Song không hiểu nhiều về cao tầng của võ giả trong thiên hạ, Vô Song khi đó thậm chí còn nghĩ ngũ tuyệt cao thủ đã rất khủng bố nhưng mà hiện tại Vô Song giết ngũ tuyệt như giết gà, càng mạnh thì Vô Song ánh mắt càng lớn, tầm mắt càng cao, suy nghĩ càng nhiều.

Tại thế giới này ngũ tuyệt căn bản không tính là gì, chỉ có từ chuẩn đế trở lên mới tạm coi là cường giả, ấy vậy mà Thiên – Địa – Nhân tam thánh đều chưa thể đột phá đế vị?, chí ít Vô Song nghe đồn là thế, cái lời đồn này Vô Song thực sự không tin tưởng đặc biệt là khi tiếp xúc với Quỳnh Hương, tuổi tác của nàng lớn hơn Vô Song một chút, Vô Song năm nay 16 còn nàng 18 nhưng mà chiến lực của nàng cực kỳ khủng khiếp, nếu không có sự xuất hiện của Vô Song tại thế giới này thì nàng chính là người nhận sứ mệnh đó, là người được Trương Tam Phong lựa chọn.

Quỳnh Hương năm nay mới 18 tuổi, cho dù thiên phú kinh khủng, cho dù nàng là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể thì cũng không thể phủ nhận quá trình tu luyện của nàng rất ngắn, vậy ba vị Thiên – Địa – Nhân kia tu luyện cả đời chẳng nhẽ còn thua nàng?.

Về phần Y Thánh, danh hiệu người này vừa hiện lên lại khiến Vô Song liên tưởng ngay tới ba người Thiên – Địa – Nhân thậm chí Vô Song còn suy đoán luôn ra tên của người này, người này 9 phần gọi là Trương Y.

Hiện tại thắc mắc duy nhất của Vô Song là vì sao Trương Y có thể biết mình là cháu ngoại của Dược Vương?, chăng nhẽ là Trương Tam Phong nói?.

Ngay lúc Vô Song đang suy nghĩ thì có một thân ảnh rất nhanh lướt về phía hậu viện, hiện tại đã đến phía ngoài sân, Vô Song ánh mắt lập tức nhìn ra bên kia.

Hiện tại cửa phòng vẫn chưa đóng lại, từ lúc Vô Song bước vào vẫn là chưa đóng lại, khi mà Vô Song nhìn ra bên ngoài, tầm mắt không hề bị ảnh hưởng vì vậy liền nhìn thấy kẻ tiến tới, người này toàn thân mặc hắc bào, thần bí vô cùng.

Đương nhiên để tiến tới đây, người này chỉ sợ cũng được Giác Viễn cho phép.

Khi mà hắc bào nhân dừng lại thì Đại Ngưu cùng Tử Y cũng phát hiện ra, hai người đồng thời lên tiếng.

"Sư phụ ".

"Tiền bối ".

Hai người lên tiếng thực sự không lọt nổi vào tai Trương Y hiện tại bởi Trương Y lúc này toàn tâm toàn trí đều nhìn vào dung mạo của Vô Song, dung mạo kia quen thuộc vô cùng.

Trương Y gần như bật thốt lên mà nói.

"Là ngươi? ".

Vô Song nhíu mày, sau đó đáp lời.

"Ngươi nhận thức ta? ".

Trương Y sao có thể không nhận thức Vô Song, dù sao Trương Y chính là người báo tin với Trương Tam Phong để vị chân nhân này tới gặp Vô Song.
Trương Y vốn không nghĩ sẽ gặp Vô Song ở đây, lại càng không nghĩ Vô Song chính là nhân vật thần bí mà mình không có cách nào toán ra kia, hắn tiến tới hậu viện lần này vốn chỉ muốn mang Tử Y cùng Đại Ngưu rời Nam Thiếu Lâm mà tiến về Dược Vương Thôn, dù sao việc ở Nam Thiếu Lâm đã không còn gì nhưng hiện tại Trương Y hoàn toàn thay đổi chủ ý.

Vẫn trong bộ hắc bào, Trương Y im lặng một hồi sau đó lên tiếng.

"Nghe nói tiểu hữu bắt được hai kẻ thú vị, không biết lão phu có thể cùng theo tiểu hữu xuống Giới Ngục hay không? ".

Nếu là trước kia Trương Y sẽ không nói vậy, Trương Y vốn tính về Dược Vương Thôn hỏi rõ mọi sự tình dù sao nơi đó có Trương Địa sau đó lại quay về Nam Thiếu Lâm tự mình xuống Giới Ngục, đương nhiên Trương Y có thể lựa chọn tiến xuống Giới Ngục trước nhưng mà khi đó Trương Y không biết Vô Song là ai, đã không biết tốt nhất không nên chạm mặt.

Vô Song nhìn Trương Y một chút rốt cuộc gật đầu, dù sao Trương Y cũng có vài lọa bảo hiểm làm cho Vô Song cảm thấy nên tin tưởng người này một chút.

Trương Y là khách nhân của Giác Viễn, là sư phụ của Đại Ngưu hơn nữa hư hư thực thực là cao nhân phái Võ Đang, bằng ba lý do này Vô Song cũng muốn nói chuyện với người này một chút.

"Đương nhiên có thể ".

Trả lời Trương Y một câu, Vô Song lại quay về phía bốn người trong phòng mà nói.

"Sư tỷ, Tương Vân, Đình Đình, Đại Ngưu, các ngươi đợi ta một chút, ta đi một lúc rồi quay lại, sau đó sẽ dẫn mọi người đến Dược Vương Cốc làm khách ".

Nói xong Vô Song xoay người, Trương Y cũng xoay người, cả hai người tiến về Giới Ngục.

_ _ _ __ _ _ _

Vô Song lần đầu tiên gặp Trương Y, lập tức vận thân pháp mà di chuyển, Trương Y thấy vậy ánh mắt hơi kinh ngạc nhưng cũng lập tức đuổi theo, hai người một chạy một đuổi để rồi gần như cùng lúc có mặt ở lối vào Giới Ngục.

Vẫn nhìn Trương Y trong bộ hắc bào nhân, điều đầu tiên Vô Song nhận thấy chính là khinh công của kẻ này cực mạnh, võ công của người này Vô Song không nhìn ra sâu cạn nhưng khinh công đã không dưới đế vị, ít nhất cũng ngang ngửa bản thể của Vô Song.

Trương Y lúc này cũng âm thầm đánh giá Vô Song, rõ ràng Trương Y cũng không cảm nhận được một chút nội lực nào trên người Vô Song, lại càng không cảm nhận được sức mạnh trên người Vô Song nhưng mà thân pháp của Vô Song lại nhanh cực kỳ.

Hai người không nói gì, lần này cả hai cứ thế đi xuống Giới Ngục,đi hết hành lang tầng một rồi tiến tới hành lang tầng hai nằm sâu dưới lòng đất, khi mà cửa thạch thất thông giữa tầng một cùng tầng hai được mở ra rồi rất nhanh đóng lại, Trương Y lúc này mới nói.

"Ngươi cũng không cần đề phòng ta như vậy, ta gọi là Trương Y, ngoại hiệu Y Thánh, là đệ tử nhỏ tuổi nhất mà sư phụ thu lưu bất quá ta quanh năm suốt tháng ở bên ngoài, cũng không có mấy khi về Võ Đang, trong Võ Đang cũng không có tên của ta, thời gian chủ yếu của ta ở lại Thiên Ý Thành, có thể coi như ta là đặc sứ của Võ Đang ở Thiên Ý Thành, nhiệm vụ chủ yếu là bảo hộ Hắc Địa, nếu ngươi còn nhớ rõ thì khi ngươi giết Sử Văn Tiến có một nữ nhân gọi là Cơ xuất hiện, Cơ là đại đồ đệ của lão phu ".

Trương Y một hơi nói ra rất nhiều việc, đặc biệt khi Trương Y nhắc tới Sử Văn Tiến cùng Cơ, thú thật... Trương Y không nhắc có khi Vô Song còn quên.

Trương Y rõ ràng nhìn ra Vô Song còn nghi ngờ nên mở miệng chủ động giải thích, bản thân người này đã chủ động giải thích, Vô Song cũng không thể không nói câu nào, nghĩ nghĩ một chút Vô Song liền lên tiếng.

"Tiền bối, khi ta ở Thiên Ý Thành thì người gặp qua ta? ".

Trương Y nghe vậy gật đầu mà nói.

"Đâu chỉ gặp qua, năm đó khi ngươi còn chưa vượt qua Tu La Thí Luyện lão phu đã để ý ngươi, việc ngươi bị đẩy vào Hắc Địa vốn là một tay lão phu gây ra, nói thật Thiên Ý Thành tuy là nơi vô tình nhưng mà chỉ bằng chút tội lỗi của ngươi Thiên Ý Thành còn chưa đến mức làm tuyệt như vậy, đừng quên thành tích của ngươi rất dọa người, mấy lão đầu của Thiên Ý Thành chưa đần đến mức đó ".

"Hắc Địa đúng là để trừng phạt người khác nhưng mà những kẻ tiến vào Hắc Địa vốn cũng mắc trọng tội hơn nữa đều không có thế lực chống đỡ, Thiên Ý Thành mới dễ dàng đầy tới Hắc Địa, sau lưng ngươi khi đó là Vô Hà Tử tiền bối, việc này chỉ cần đến tai tiền bối thì cả Thiên Ý Thành sẽ gặp tai ương, là lão phu đứng ra một mực bảo đảm thậm chí lấy cả Võ Đang Phái ra bảo đảm thì đám người kia mới phối hợp đầy ngươi tới Hắc Địa ".

Lời của Trương Y chính là toàn bộ sự việc năm đó, năm đó mấy thứ linh tinh bên ngoài thật ra chỉ là một cái cớ, đúng là có người muốn đối phó với Vô Song nhưng mà trong bóng tối chính là có cao tầng Thiên Ý Thành phối hợp, thuận thế đẩy thuyền.

Vô Song cũng là người thông minh, nghe Trương Y nói lập tức hỏi.

"Việc năm đó chẳng lẽ là ý của chân nhân? ".

Trương Y nghe vậy nhẹ lắc đầu.

"Không phải là ý của sư phụ, năm đó sư phụ còn đang ở trong Trường Sinh Quan, căn bản không biết ngươi bất quá lão phu làm thế để cách ly ngươi với thế giới bên ngoài sau đó mang sự tình của ngươi tới nói với sư phụ ".

"Lão phu võ nghệ thường thường, võ công cũng chẳng có bao nhiêu, cả đời cũng chỉ học chút khinh công bảo mệnh mà thôi nhưng toán thuật của lão phu là thiên hạ đệ nhị, tại thời điểm ngươi tham gia thí luyện, lão phu đã toán ra ngươi không có mệnh cách, lần đó lão phu liền bị dọa cho một hồi, rốt cuộc mang tin tức của ngươi nói cho sư phụ, sư phụ nghe vậy liền xuất quan, một mình tiến tới Thiên Ý Thành, tiến tới Hắc Địa để nhìn ngươi ".

Quyển 3 - Chương 226: Đàm đạo (2)

Trương Y thực sự rất kỳ lạ, người này gần như không muốn dấu Vô Song cái gì, tất cả sự tình đều giải thích vô cùng triệt để, gần như bộc bạch hết tâm tình với Vô Song vậy, việc này làm cho Vô Song rất khó hiểu.

Đương nhiên Vô Song cũng thực thích, Trương Y nếu trả lời tường tận mọi thắc mắc của Vô Song vậy Vô Song liền tiếp tục mà hỏi, thực sự rất hiếm khi gặp vị tiền bối nào "tốt" như thế này.

Sự việc năm đó Vô Song không phải là không nghĩ tới nhưng mà Vô Song cũng không quan tâm lắm, bất kể khởi đầu thế nào thì kết thúc của nó cũng là lúc Vô Song gặp Trương Tam Phong, khi mà sự tình đã dính đến ba chữ Trương Tam Phong thì Vô Song mặc định là do Trương Tam Phong sắp xếp, hiện tại nghe Trương Y nói thì Vô Song mới biết hắc y nhân trước mặt mình chính là người đứng ra sắp xếp cho Vô Song gặp mặt Trương Tam Phong.

Nếu người này nói thật thì Vô Song cảm thấy mình nợ Trương Y một cái ân tình rất lớn.

"Tiền bối, Tử Y tỷ tỷ nói với ta ngươi biết Dược Vương là gia gia của vãn bối, việc này... ".

Vô Song chưa nói hết lời, Trương Y lại giải thích.

"Việc này cũng không có gì, ngay từ thời điểm phát hiện ra ngươi không có mệnh cách thì lão phu đã đi xác minh thân phận của ngươi rồi, vì Mục Nhân Thanh là người để ngươi tới Thiên Ý Thành, việc này đúng là không hề khó kiểm tra, từ Mục Nhân Thanh lão phu liền bám vào đó mà đi tiếp, ít lâu trước thời điểm đó Mục Nhân Thanh có xuất hiện, lần đó là tại phụ cận Trường An ".

"Mục Nhân Thanh võ công thường thường, từ lâu đã ẩn thế, cũng không nghe có hậu bối gì, việc người này xuất hiện lại trên giang hồ đương nhiên là vì đệ tử Viên Thừa Chí của mình nhưng mà tại sao Viên Thừa Chí lại xuất hiện trên giang hồ mới là điều làm lão phu hiếu kỳ ".

"Lão phu tương đối hiểu Viên Thừa Chí, kẻ này tâm đã tàn không có ý tái xuất giang hồ, kẻ này tái xuất giang hồ chắc chắn không phải vì làm đại sự, chỉ sợ cũng không phải vì hắn, Viên Thừa Chí tái xuất giang hồ nhất định là vì khúc mắc trong lòng hoặc có gì đó để hắn gửi gắm ".

"Lão phu tính đi tính lại, để Viên Thừa Chí gửi gắm mộng tưởng có lẽ chỉ có Thiên Vương năm xưa nhưng Thiên Vương chắc chắn đã chết vậy còn có ai?, đương nhiên là cốt nhục của Thiên Vương, lúc đó lão phu liền nghĩ ngươi là cốt nhục của Thiên Vương ".

"Suy nghĩ này càng chính xác hơn khi lão phu biết ngươi từng ở trên Nga Mi Sơn, cái này vốn dễ xác minh vô cùng dù sao Võ Đang với Nga Mi là người một nhà, ngươi cũng không cần thắc mắc, lão phu từ đó biết ngươi ở trên Nga Mi Sơn, dưới thân phận đệ tử của Phong Lăng nhưng thực chất lại là cao đồ Tiên Âm Động, trùng hợp lão phu thật ra cũng hiểu nha đầu Tiên Âm kia, từ Tiên Âm lão phu bắt đầu dò xét ngược một chút, quả nhiên lần ra ngươi từng ở Tử Ngọc Sơn thậm chí từng theo Vô Hà Tử tiền bối tới Tương Dương, sự xuất hiện của ngươi tại Quách phủ năm đó vẫn có thể có vài người chứng minh ".

"Lúc này lão phu càng xác minh suy đoán của mình, gần như chắc chắn ngươi là hậu nhân của Thiên Vương nhưng mà lão phu cũng không rõ mẫu thân của ngươi là ai cả, lão phu biết Thiên Vương cả đời chỉ có một nữ nhân, chính là con gái của Độc Thủ Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên nhưng mà ai biết bên ngoài Thiên Vương có nữ nhân nào không, năm đó lão còn tưởng ngươi là kết tinh của Thiên Vương cùng nha đầu Tiên Âm kia, còn vì nha đầu kia mà mừng một hồi ".

"Sau này lão phu có gặp qua ân sư, ân sư mới nói ngươi thật ra là cháu ngoại của Dược Vương, lúc này mới có thể xác mình tính chân thật, xác minh lại toàn bộ suy đoán ".

Trương Y thấy ánh mắt Vô Song nghệt ra, như cười mà lại nói.

"Ha ha, lão phu thích tìm hiểu sự việc, thích tính toán thiên mệnh, từ nhỏ chuyên tu toán thuât, chuyên tu kỳ môn độn giáp, thân phận của lão phu cũng có chút đặc biệt, là người được tiếp xúc với những thứ thế gian ít ai biết, dù sao lão cũng là người thủ Hắc Địa, từ đó cũng được ân sư dạy nhiều thứ, kể nhiều việc, thực lực của lão phu không mạnh nhưng hiểu biết thì cũng tàm tạm ".

"Ngươi cũng có thể yên tâm, khi ngươi tới Hắc Địa thì lão đã vì ngươi xóa đi rất nhiều chứng cứ, hư hư thực thực, người khác rất khó tìm ra tung tích, rất khó chân chính tìm ra khởi điểm của ngươi, đương nhiên bằng sức của lão phu còn làm không được việc này, việc che dấu sự tồn tại chân chính của ngươi vốn có cả sư phụ giúp sức, dù sao nếu việc ngươi là hậu nhân Thiên Vương lộ ra bản thân ngươi liền gặp phiền phức, đối với Võ Đang cũng có phiền phức rất lớn ".

Vô Song thực sự bị choáng ngợp với khả năng của Trương Y, tất nhiên không phải là khả năng suy luận của Trương Y mà là mạng lưới thông tin mà Trương Y có được, người này vậy mà nắm được nhiều thông tin như vậy?, phải biết việc mà Trương Y nói tưởng như dễ dàng nhưng truy ngược xuất thân của Vô Song từ rất nhiều nguồn tin khác nhau thì Trương Y phải có một mạng lưới tình báo khổng lồ.

Lúc này Võ Đang trong mắt Vô Song lại càng trở nên đáng sợ hơn một bậc, có lẽ Võ Đang không chỉ có võ lực mà còn bá đạo trên rất nhiều phương diện khác, dĩ nhiên cái này thật ra cũng bình thường, Võ Đang là một đại phái có hơn trăm năm lịch sử, quan trọng nhất là Võ Đang được Trường Sinh Chân Nhân lập ra, một người từng trải qua sự kiện kia, một người từng có quê hương bị tàn phá.

Vô Song tin tưởng Trương Tam Phong từ rất lâu rất lâu trước đã bắt đầu bố cục, đã bắt đầu chuẩn bị để đối đầu với thế lực nơi Bắc Cương.

Bắc Cương nắm giữ nhưng thứ không thuộc về nhân loại, không thuộc về con người thì Võ Đang ít nhất phải nắm được mặt con người, tối đa hóa sức mạnh của chính mình, cho dù không thể thắng được Bắc Cương thì nhất định cũng phải có sức đánh vớ Bắc Cương một trận.

Lúc này Vô Song rốt cuộc chắp tay lại, hai tay hướng về phía Trương Y.

"Vô Song đa tạ tiền bối giúp sức, ta thật sự nợ tiền bối rất nhiều ".

Trương Y nghe vậy khẽ cười, bản thân Trương Y cũng không cảm thấy mình giúp gì cho Vô Song cả, lúc này Trương Y bỗng nói.

"Cũng không có gì, lão phu khi tìm thấy ngươi cũng không phải vì muốn tốt cho ngươi, chỉ là tạo hóa của ngươi rất dày nếu không thì ngươi hiện tại đã là tử thi không hơn không kém ".

Vô Song nhíu mày, định nói gì đó thì Trương Y lại đưa tay ra ngăn lại rồi nói tiếp.

"Lão phu không phải thần nhân, lão phu cũng là con người bình thường, có thất tình lục dục, Quỳnh Hương là do ân sư mang về nhưng lão phu nhìn thấy nàng lớn lên từng ngày, là người chăm sóc nàng, coi nàng như con gái vậy ".

"Quỳnh Hương có sứ mệnh của nàng bởi nàng không có mệnh cách, đã không có mệnh cách vậy không thuộc về thế giới này, nàng được ân sư chọn làm cứu thế chủ, là người thống lĩnh Võ Đang cùng toàn bộ thiên hạ đón đầu mối nguy hiểm đến từ Bắc Cương ".

"Lời của ân sư lão phu không dám cãi lại nhưng mà thú thật với ngươi... lão phu biết nàng cho dù nghịch thiên hơn nữa, cho dù mạnh mẽ hơn nữa thì nàng cũng không để đối đầu với những thứ ở phương Bắc, nàng đối mặt chỉ là tử vong ".

"Không chỉ lão phu biết việc này mà cả sư phụ cũng biết, toán thuật của ân sư thiên hạ vô song, lão phu có thể toán ra thì ân sư càng có thể toán ra nhưng mà con đường này bắt buộc phải đi, vận mệnh của nàng cùng Võ Đang đã gắn với nhau, trên dưới Võ Đang phái liền nguyện chết với nàng, theo nàng bước vào tử địa ".

"Lão phu chỉ có thể im lặng, im lặng chờ đợi phép màu đến nhưng mà cho dù lão phu tính toán trăm lần, ngàn lần thậm chí vạn lần thì kết quả chưa từng thay đổi, nàng không có sinh cơ ".
"Mãi đến khi lão phu thấy ngươi, một người không có mệnh cách, suy nghĩ đầu tiên của lão phu cũng không phải là bảo hộ ngươi, bảo vệ ngươi mà là để ngươi chết thay nàng, khi đó lão phu vì ngươi tính một quẻ, kết quả cũng không khác gì nàng, ngươi tất nhiên phải chết ".

"Lão phu coi nàng như con gái ruột còn ngươi?, xin lỗi lão phu khi đó không biết ngươi, thà đẩy ngươi vào chỗ chết còn hơn để con gái lão phu đi chết ".

Vô Song nghe đến đây bản thân thản nhiên gật đầu, cha mẹ trong thiên hạ có ai không ích kỷ?, tấm lòng cha mẹ trên đời ai chẳng như thế?, nếu con người khác chết thay thì việc gì con mình phải chết?.

Thấy Vô Song gât đầu, ánh mắt Trương Y sáng lên sau đó lại nói.

"Lão phu quan sát ngươi, lão phu cảm thấy thiên phú của ngươi rất cao, tuy không bằng nàng nhưng chỉ sợ cũng chỉ dưới nàng mà thôi vì vậy lão phu liền mang thông tin của ngươi cho ân sư".

"Lão phu muốn cứu nàng nhưng việc này còn cần ân sư chấp nhận, lão phu biết tính cách của ân sư, ân sư sẽ không làm như lão phu, lão phu cả đời cũng không làm được như ân sư, nếu ân sư chấp nhận thì tính mạng của Quỳnh Hương được cứu, nếu ân sư vẫn tiếp tục kế hoạch kia vậy lão phu cũng chỉ có thể thuận theo ".

"Lão phu khi đó liên tục cầu khẩn, cầu khẩn ân sư đồng ý, cầu khẩn ân sư chọn chúng ngươi ".

"Thiên phú của ngươi không bằng nàng, thời gian xuất hiện của ngươi cũng quá muộn, lão phu biết khả năng ngươi được chọn bởi ân sư là rất thấp, dù sao Quỳnh Hương ưu tú như vậy, nàng cũng chắc chắn phải chết thì ngươi sao có thể hoàn thành được việc kia?, ngươi căn bản không thể làm tốt hơn nàng hoặc thậm chí một phần của nàng cũng không làm tốt hơn được ".

"Tuy biết việc này rất khó xảy ra nhưng lão phu chỉ có thể chờ đợi kỳ tích... quả thực không thể tưởng tượng được kỳ tích xuất hiện, ân sư lựa chọn ngươi mà không chọn Quỳnh Hương ".

"Lão phu khi đó không hiểu nhưng cũng không cần hiểu, lão chỉ biết nàng có thể sống tiếp, có thể không bước vào tử địa kia ".

"Sau đó ngươi triệt để biến mất trên thế gian, ân sư từ đó về sau không còn nhắc nhiều tới ngươi, lão phu cũng vì ngươi xóa đi rất nhiều dấu tích trên cõi đời này, gần như cố gắng hết sức xóa đi sự tồn tại ngươi ".

Nói đến đây Trương Y liền dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn Vô Song từ trên xuống dưới, ánh mắt càng ngày càng sáng.

"Năm năm trước, lão phu tính toán một lần, ngươi chắc chắn phải chết khi đối đầu với Bắc Cương, nhưng mà hiện tại vẫn là quẻ toán đó, lão phu không nhìn thấy ngươi thành công, không nhìn thấy ngươi còn sống nhưng cũng chẳng thấy ngươi thất bại, chẳng thấy ngươi chết, cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không đoán ra ".

Ý của Trương Y bản thân Vô Song rất rõ, Vô Song đã là biến số nằm ngoài trời đất, không người có thể tính, không người có thể toán, thành bại liền tại Vô Song.

Câu này đối với người khác thì thế nhưng với Vô Song lại mang hai ý nghĩa, Vô Song tồn tại với hai phiên bản, bản thể cùng phân thân.

Trong mơ hồ Vô Song có cảm giác, bản thể của mình cũng sẽ đi trên con đường của Quỳnh Hương, một con đường chắc chắn phải chết, chỉ có khi phân thân xuất hiện, nằm ngoài biến số của trời đất mới có thể cải mệnh, mới có thể biến cục.

Nếu là lúc trước, Cơ Vô Song chỉ cảm thấy vì mình là Tiên Thiên Liên Ngẫu thì Trương Y sẽ không toán được nhưng trải qua sự việc Dược Vương Thôn, khi phát hiện ra bí mật thân thể này, khi khắc chế Tâm Giới thì Vô Song mới hiểu cái cơ thể của mình có lẽ thật sự là chìa khóa, chìa khóa đối đầu với Bắc Cương.

"Tiền bối, người biết gì về Bắc Cương không? ".Trương Y nghe vậy suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

"Ân sư không cho ta tới Bắc Cương, ân sư nói nếu ta tới Bắc Cương thì ta chắc chắn phải chết, vì vậy ta chưa từng đi về nơi đó ".

"Ta cũng biết vài việc của Bắc Cương nhưng có những việc cũng không thể nói ". 

Vô Song nghe vậy liền hiểu, lúc này Vô Song rốt cuộc hoàn toàn mở ra bức màn 5 năm về trước, sự tình gì cũng hiểu.

Việc Trương Y nghĩ là phép màu thật ra cũng không đúng, Vô Song xuất phát điểm chậm hơn Quỳnh Hương nhiều, nếu không có lần xuyên không kia thì Vô Song hiện tại giỏi lắm ngang ngửa Kiều Phong, tốc độ phát triển như vậy trong mắt thế nhân đã rất kinh khủng nhưng trong mắt Trương Tam Phong thì quá chậm.

Cách duy nhất để Vô Song có thể lột xác, có thể thuế biến là rời khỏi thế giới này, đạt được những thứ thế giới này không cho Vô Song được, tức là Vô Song phải đi qua tử đạo ở Hắc Địa.

Trương Tam Phong từng nói, tử đạo kia vốn để Quỳnh Hương đi nhưng mà nó quá nguy hiểm, Trương Tam Phong nhất định phải đợi nàng trở nên mạnh mẽ, chí ít tại thời điểm hiện tại mới đưa nàng đi vào tử đạo ở Hắc Địa, để nàng xuyên không về quê hương ông nhưng mà sự xuất hiện của Vô Song hay nói đúng hơn là hình xăm của Vô Song cải biến tất cả, ai mà tin được Vô Song có thể hấp thụ ma khí?.

Quỳnh Hương xuất hiện trên cõi đời, xuất phát điểm của nàng chính là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, cái xuất phát này còn cao hơn Vô Song không biết bao nhiêu lần.

Vô Song sinh ra trên đời, thiên phú duy nhất mà Vô Song có là Tái Thế Thần Đồng, về phần Tiên Thiên Chí Âm Thể vốn là do nhân tạo, là công sức của lão đầu cùng ông ngoại mà thành, xuất phát điểm của Vô Song giỏi lắm thì ngang ngửa với Trương Vô Kỵ tại thế giới này.

Chuyển cơ tất cả đều nằm ở thứ năng lực kia, thứ năng lực giúp Vô Song thôn phệ ma khí, bảo vệ Vô Song an toàn khi đi qua tử đạo, vì loại năng lực này Vô Song được Trương Tam Phong chọn, cũng vì vậy Vô Song cũng cứu Quỳnh Hương một mạng.

"Nói gì thì nói, Vô Song vẫn phải đa tạ tiền bối ".

Vô Song sau khi hiểu rõ tất cả vẫn chắp tay với Trương Y, bản thân Trương Y có thể lựa chọn không nói gì, che dấu tất cả nhưng mà người này đã chấp nhận nói ra hết, chỉ riêng việc này cũng làm Vô Song cảm kích.

Trương Y gật đầu, trong lòng liền bỗng thấy nhẹ đi nhiều, có những bí mật nếu có thể nói ra vẫn tốt hơn không nói ra nhiều lắm.

Trương Y lúc này rốt cuộc tháo mũ trùm đầu ra, lộ ra dung mạo chân chính của mình.

Thật ra rất khó nhận xét dung mạo Trương Y, dung mạo Trương Y hết sức bình thường, thuộc dạng vừa gặp đã quên, đưa vào trong đám đông thì không ai chú ý, Vô Song thậm chí tin tưởng Trương Y nắm giữ Tiên Thiên Dung Mạo Thiên Phú – Vô Thường Dung Nhan.

Ngoài điểm này ra thì Trương Y thực sự rất già, già vô cùng, còn già hơn cả Vô Hà Tử, cứ như một lão đầu gần đất xa trời vậy, nói Trương Y năm nay 150 tuổi thú thật Vô Song cũng tin.

Trương Y lộ mặt cho Vô Song sau đó cười cười.

"Lão phu năm nay thật ra mới gần 50 bất quá phạm mệnh trời quá nhiều đâm ra trở thành gần đất xa trời, cũng chẳng biết cố được bao nhiêu năm nữa ".

Trương Y cười rất vui vẻ, rất hòa nhã, dung mạo của Trương Y thực sự rất già, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi chỉ có ánh mắt vẫn sáng vô cùng, ánh mắt như muốn xuyên thấu toàn bộ bí ẩn của thiên hạ.

Trương Y tháo phần ẩn dấu bên ngoài của chính mình đi, căn bản không che giấu Vô Song cái gì cả, lúc này Trương Y lại nói.

"Thân thể của ngươi rất đặc biệt, lão phu đến tận hiện tại vẫn không cảm nhận được nội lực của ngươi, không biết là có chuyện gì? ".

Vô Song nghe vậy khẽ cười sau đó đáp.

"Thân thể vãn bối đã không thể tu luyện nội lực bất quá tất cả tập trung cho luyện thể thuật, gần như là một loại thuế biến vậy, nếu là thân thể kia vãn bối kia tại cho dù có đại kỳ ngộ thì cũng chỉ là ngũ tuyệt cường giả nhưng hiện tại vãn bối đã là đế vị ".

Trương Y nghe vậy gật đầu, tuy không hiểu lắm nhưng quy về cho ân sư, vậy mọi việc đều trở nên dễ hiểu, sau đó Trương Y lại hỏi.

"Ta nghe Giác Viễn đại sư nói hai kẻ tấn công Dược Vương Thôn, một người gọi Tử La Lan, một kẻ là Thạch Vạn San, ngươi muốn thả Tử La Lan đi? ".

"Tử La Lan... nữ tử kia đến từ Bắc Cương, ngươi thật sự định thả nàng ra ngoài?, chẳng nhẽ nàng có giúp đỡ gì với ngươi? ".

Vô Song cũng không che giấu Trương Y, nghĩ nghĩ một chút, rốt cuộc mang toàn bộ cảm ngộ cùng suy nghĩ của mình nói cho Trương Y, Vô Song càng nói thì nàng càng thấy ánh mắt Trương Y sáng lên, ánh mắt càng ngày càng lộ ra vẻ tán đồng, ánh mắt càng ngày càng hứng thú.

Quyển 3 - Chương 227: Đàm đạo (3)

Trương Y có thể tạm tính là một bản bách khoa toàn thư, bản thân Trương Y nghiên cứu rất nhiều điển tịch, đi qua rất nhiều nơi thậm chí so với Trương Tam Phong thì Trương Y còn đi nhiều hơn, thấy nhiều thứ tại thế giới này hơn.

Trương Tam Phong đã sống không biết bao nhiêu năm nhưng số lần rời khỏi Trung Nguyên của Trương Tam Phong rất ít, bản thân ông tồn tại như thủ hộ thần của Trung Nguyên vậy, ông không thể rời đi, số lần Trương Tam Phong rời khỏi Trung Nguyên tuyệt không quá 1 bàn tay.

Trương Y thì khác, ngay cả khi tiếp nhận nhiệm vụ ở Thiên Ý Thành thì Trương Y vẫn cứ đi rất rất nhiều nơi, thấy rất nhiều thứ, chỉ trừ Bắc Cương là Trương Y chưa từng đặt chân tới mà thôi.

Trong những nơi Trương Y đi qua dĩ nhiên có Thiên Trúc.

Tại Thiên Trúc, Trương Y quả thật đọc được vài bản thư tịch về cái gọi là Vũ Sư, những người kết nối nhân thể với thần linh.

Trương Y là người tu linh hồn, bản thân luôn nhắm đến những thứ hư vô mờ mịt vì thế rất có hứng thú với Vũ Sư nhưng mà Trương Y cũng không tu luyện, đạo thống của đạo Sikh đã biến mất trong dòng chảy lịch sử, tìm một chút thông tin về bọn họ đã khó lắm rồi chứ đừng nói tu luyện.

Lúc này Trương Y thấy Vô Song có thể tìm được truyền nhân đạo Sikh còn sót lại hơn nữa còn thật sự tu thành Vũ Sư đương nhiên hứng thú càng ngày càng lớn hơn nữa Trương Y cũng là kẻ làm đại sự, Trương Y biết lúc này mục tiêu quan trọng nhất là làm Vô Song mạnh lên.

Nếu có thể hy sinh tính mạng của mình để khiến Vô Song lập tức vô địch thiên hạ chỉ sợ Trương Y cũng làm, nay nghe được sáng kiến của Vô Song trong lòng lập tức có tính toán, Trương Y càng nghĩ càng cảm thấy Vô Song có thể tu luyện theo cond đường này, có thể thử một chút hơn nữa tỷ lệ thành công còn rất cao vì vậy Trương Y trực tiếp hào hứng mà mở miệng.

"Được, đã vậy để lão phu giúp ngươi, lão phu cùng người ở lại Nam Thiếu Lâm vài ngày, cùng nhau nghiên cứu thấu triệt cái gọi là Vũ Sư kia, ta cũng muốn xem bọn họ câu thông trời đất vạn vật như thế nào ".

Trương Y nói xong liền trực tiếp theo bước Vô Song, tiến về phòng giam của Tử La Lan.

Trương Y xuất hiện thật ra còn mở một con đường khác cho Vô Song, một con đường luyện hồn tuy nhiên nếu Vô Song thực sự đi con đường này chỉ sợ Trương Y trực tiếp ngăn cản.

Luyện hồn không phải một con đường có thể đi nhanh chóng, ngay cả khi Vô Song thiên phú dị bẩm thế nào đi nữa thì con đường này vẫn rất khó đi, cần một khoảng thời gian khổng lồ.

Trương Tam Phong là người mở đường nhưng Trương Y là người trực tiếp lấy thân thể nghiệm, trải qua hơn 30 năm cố gắng mới có thành tựu bước đầu, nếu Vô Song muốn đi con đường này thì phải mất bao lâu?, 5 năm?, 10 năm?, khi đó căn bản cái gì cũng không kịp.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Có Trương Y giúp đỡ thì còn gì bằng?, hơn nữa Trương Y là một nhân vật có rất rất nhiều thủ đoạn, Trương Y hoàn toàn có thể khiến Tử La Lan không cách nào lật ra được sóng gió gì vì vậy không bao lâu sau khi Vô Song cùng Trương Y tiến về phía nhà giam của Tử La Lan, rốt cuộc ba người đi ra, đương nhiên ba người bao gồm cả Tử La Lan được phóng thích.

Theo bản ý của Trương Y bọn họ liền ở lại Nam Thiếu Lâm tĩnh tâm nghiên cứu dù sao về mặt võ học thì Nam Thiếu Lâm tốt hơn Dược Vương Cốc nhiều tuy nhiên ở Dược Vương Cốc bản thân Vô Song còn có ông ngoại cần chăm sóc, còn có Linh Tố đang đợi, cũng không thể ở lại Nam Thiếu Lâm như vậy, rốt cuộc Vô Song liền quyết định trở về Dược Vương Thôn trước, mang tất cả mọi người cùng về qua Dược Vương Thôn.

Trương Y cũng không có ý kiến phản đối dù sao bản thân Trương Y cũng muốn đi qua Dược Vương Thôn, đầu tiên là muốn nhìn tình hình nơi đó, thứ hai là gặp mặt nhị sư ca Trương Địa, thứ ba đương nhiên là xem xét tình hình Dược Vương rồi xin người luyện chế một viên Tẩy Tủy Đan cho Cổ Đại Ngưu.

Sau khi thống nhất với Trương Y, đoàn người liền chào từ biệt Giác Viễn đại sư, một đường từ Nam Thiếu Lâm tới Dược Vương Cốc.

Từ Nam Thiếu Lâm tới Dược Vương Cốc cũng không xa bao nhiêu, gần như sau nửa tiếng đồng hồ đoàn người đã tới Dược Vương Thôn, đi thêm 15 phút thì tới Dược Vương Cốc, lúc này ở ngoài cốc vẫn là thân ảnh quen thuộc của Trương Địa.

Trương Địa bình thường vẫn đứng ngoài cốc, căn bản không cho ai tiến vào, đặc biệt trong những ngày này.

Trương Địa ở ngoài cốc thật ra còn một lý do, lão nhân này vẫn không thích Vô Song, tốt nhất càng ít chạm mặt càng tốt, khoảng thời gian Vô Song ở trong cốc thì Trương Địa ra ngoài côc càng ngày càng thường xuyên, càng ngày càng nhiều, gần như chỉ đến giờ ăn mới quay lại trong cốc.

Trương Địa đứng canh ở ngoài bỗng thấy một đoàn người đi tới sau đó ánh mắt Trương Địa híp lại, bản thân Trương Địa dĩ nhiên phải thấy Vô Song nhưng mà Vô Song vậy mà còn dẫn theo người, trong những người đi theo Vô Song tiến vào trong cốc còn có người quen của chính Trương Địa.

Thân ảnh Trương Địa rất nhanh xuất hiện trước mặt Vô Song cùng đoàn người, Trương Địa là đế vị cao thủ, khoảnh khắc xuất hiện thực sự nhanh vô cùng, ở đây trừ Vô Song cùng Trương Y ra căn bản không ai có thể quan sát được.

Vô Song cũng không phải quá hợp với cái lão nhân kia, thấy Trương Địa đột ngột xuất hiện trước mặt mình, theo bản năng Vô Song nghĩ lão nhân này ngăn cản đoàn người tiến vào trong cốc nào ngờ Trương Địa vậy mà lại trực tiếp hỏi.

"Sao ngươi lại tới đây? ".

Câu hỏi này của Trương Địa đương nhiên không dành cho Vô Song bởi ngay sau khi Trương Địa dứt lời thì Trương Y trong bộ hắc bào đã đáp.

"Gặp qua nhị sư huynh, ta lần này là muốn tới kiểm tra thương thế của Dược Vương tiền bối ".

Trương Địa nghe vậy nhíu mày, bản ý Trương Địa vốn muốn càng ít người tiến vào Dược Vương Cốc càng tốt nhưng mà cũng không thể ngăn cản Trương Y chứ?.

Trương Địa nghĩ nghĩ một chút lại nhìn đám người, trong đám người ngoài Vô Song cùng Trương Y ra thì cũng chỉ có một mình Tương Vân là Trương Địa nhận ra dù sao Tương Vân vốn là khách quen của Dược Vương Cốc.

Thấy Trương Địa nhìn mình, Tương Vân cũng hiếu kỳ nhìn lão đầu này sau đó không khỏi nhẹ đáp.

"Trương lão tốt ".

Tương Vân nhiều lần đến Dược Vương Cốc vì vậy cũng không ít lần gặp Trương Địa tuy nhiên lại không quen thân, Tương Vân chỉ biết lão đầu nhìn như kẻ làm vườn này gọi là Trương lão.

Địa vị của Trương lão ở Dược Vương Cốc rất đặc biệt, cứ như địa vị của Vạn lão ở Tử Ngọc Sơn vậy, Tương Vân vì vậy chưa từng nghĩ Trương Địa là hạ nhân của Dược Vương Cốc nhưng mà nàng cũng chưa từng cố làm thân với lão nhân này, tính cách Trương Địa thực sự có chút khác người, có chút khó gần.
Trương Địa nghe Tương Vân gọi cũng nhẹ gật đầu, rốt cuộc lại nhìn về bốn người Cổ Đại Ngưu, Viên Tử Y, Tử La Lan cùng Lam Đình, rốt cuộc lông mày dãn ra rồi nói.

"Được rồi, muốn nhập cốc thì vào đi ".

Trương Địa nói xong liền quay thân rời đi, cách rời đi nhanh không khác gì cách ông ta tiến tới vậy.

Trương Địa hiện tại cũng không nhận ra Tử La Lan, bộ dạng trước kia của Tử La Lan thì Trương Địa nhớ nhưng hiện tại Tử La Lan mặc một bộ quần áo dài làm bằng vải thô che kín thân thể, dung mạo cũng lộ ra ngoài, Trương Địa cũng không thể nhận ra nàng nếu không... rất có khả năng Trương Địa liền giết luôn Tử La Lan ở đây.

Không có Trương Địa ngăn cản dĩ nhiên đã không có gì cản mọi người, Vô Song liền dẫn đoàn người vào trong cốc bất quá ánh mắt như có như không vẫn nhìn về phía Trương Địa biến mất.

Vô Song lúc nãy nghe được Trương Y gọi Trương Địa là nhị sư huynh, trong lòng lập tức có phán đoán, vì vậy không khỏi nhìn Trương Y.

Vô Song không nói ra nhưng từ một cái nhìn Trương Y liền hiểu, khóe miệng liền mấp máy truyền âm vào tai Vô Song.

"Vị kia chính là nhị sư huynh của lão phu, Địa Thánh – Trương Địa, ngươi vậy mà không biết? ".

Vô Song nào biết được, chỉ có thể cười khổ mà lắc đầu, hai người vừa gặp đã hiểu nhầm, vừa gặp đã đánh nhau sau đó thủy chung không hợp mắt nhau, vậy thì làm gì có việc gì để nói, không nói thì làm sao biết được.

Điều bất ngờ duy nhất chỉ là thực lực của Trương Địa, Vô Song thật không ngờ Trương Địa lại là đế vị cao thủ hơn nữa còn mạnh như vậy, điều này làm cho Vô Song càng ngày càng tò mò về Võ Đang Phái rồi.

_ _ _ __ _ _ _ 

Tiến vào Dược Vương Cốc, đi tới trang viên thì Linh Tố đã đứng sẵn đợi Vô Song, nàng thật ra đã thấy đoàn người Vô Song từ xa vì vậy lúc này mới có thể ra cửa đợi sẵn, Linh Tố đương nhiên không giống Trương Địa, chỉ cần là những người bên cạnh Vô Song, nàng đều chấp nhận hết, đều dùng thái độ cực kỳ hữu hảo tiếp đón mọi người.

"Vô Song, huynh trở về rồi hơn nữa còn mang theo nhiều người như vậy, không nói trước để muội chuẩn bị đồ ăn ".

Đây là câu đầu tiên mà Linh Tố nói nhưng mà câu đầu tiên của nàng cũng dọa cho Vô Song một trận bởi gần như ngay lập tức Tử Y nhíu đôi lông mày đẹp, ánh mắt khẽ liếc nhìn Linh Tố rồi lại nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Vô Song?, đây đương nhiên là từ để gọi Vô Song nhưng mà "huynh" vốn chỉ nam tính, từ này sao lại được dùng trên người Vô Song?.

Vô Song quả thực không nghĩ tới việc này, bị đánh cho không kịp trở tay, Vô Song mang theo Tử Y tới Dược Vương Cốc đương nhiên là ý tốt nhưng mà vì tiếp xúc với Trương Y dẫn tới đầu óc Vô Song chỉ đang suy nghĩ tới những chuyện khác, vậy mà quên mất Tử Y lẫn Linh Tố.

Càng chết người là Vô Song không có cách nào giải thích được cả, ngay lúc này may cho Vô Song là Tương Vân khúc khích bật cười.

"Linh Tố tỷ tỷ ".

Tương Vân bỗng chốc như trẻ đi cả 10 tuổi, trở thành một cô bé 6 tuổi trên Tử Ngọc Sơn năm xưa, cứ như vậy chạy về phía Linh Tố, hai tay ôm lấy nàng.

Linh Tố cũng chỉ kịp đưa tay ra ôm lấy Tương Vân, vẻ mặt yêu thương nhẹ véo mũi nàng."Nha đầu, lớn rồi vẫn còn nhõng nhẽo như vậy".

Tương Vân nhoẽn miệng cười với Linh Tố sau đó quay đầu lại, tinh nghịch lè lưỡi với Vô Song, nàng đúng là vừa cứu Vô Song một bàn thua trông thấy.

"Linh Tố tỷ tỷ, để muội giới thiệu vài người cho tỷ ".

"Kẻ cao to kia là Đại Ngưu, là bằng hữu của Vô Song ca ca ".

"Kia là Tử Y tỷ, là sư tỷ của Vô Song ca ca ".

"Vị tiền bối mặc hắc bào kia là sư phụ của Đại Ngưu".

"Cô bé đang mở to mắt nhìn tỷ kia gọi là Lam Đình, Lam Đình thật sự rất thần tượng tỷ nha ".

Theo mỗi lần Tương Vân giới thiệu, Linh Tố liền cúi đầu chào hỏi, đến khi nghe tới Lam Đình vẻ mặt hơi ngạc nhiên, nàng nào hiểu tại sao Lam Đình thần tượng mình?.

Tiểu Lam Đình vừa nghe Tương Vân tỷ tỷ nói vậy, ánh mắt lại càng sáng, trực tiếp chạy về phía Linh Tố, hai tay nắm lấy tay nàng.

"Linh Tố tỷ tỷ, Linh Tố tỷ tỷ, muội gọi là Lam Đình, Lam trong Lam, Đình trong Đình".

Nghe cô bé này xưng tên, Vô Song cũng không nhịn được bật cười, mọi người cũng đều cười, tiểu Lam Đình thực sự... tương đối ngốc.

Sau đó Tương Vân cũng không để Linh Tố kịp lấy lại tinh thần, liền ôm lấy một tay Linh Tố mà cười nói.

"Tỷ tỷ, chúng ta vào bếp chuẩn bị đồ ăn đi, muội liền giúp tỷ, Vô Song ca ca còn có việc của huynh ấy ".

Tương Vân nói xong, một tay cũng trực tiếp nắm lấy tay tiểu Đình Đình mà kéo đi, ba nữ tử cứ như vậy tiến vào nhà bếp.

Linh Tố rời đi, Vô Song mới hướng về phía Tử Y còn đang ngơ ngác cái gì cũng không hiểu mà cười nói.

"Sư tỷ, Đại Ngưu, hai người theo ta, ta liền sắp xếp phòng cho hai người ".

"Tiền bối, xin đợi vãn bối một chút, vãn bối quay lại ngay ".

Sơn trang của Dược Vương Cốc thật ra còn lớn hơn Cực Dương Tự, đương nhiên sẽ không thiếu phòng, sau khi sắp xếp phòng cho Đại Ngưu, Vô Song mới sắp xếp phòng cho Tử Y nhưng mà lúc này hai người vừa tiến vào phòng, Tử Y đã nắm lấy tay Vô Song mà tra hỏi.

"Sư muội, nói mau?, tại sao vị cô nương kia gọi sư muội là "huynh"?, hơn nữa Tương Vân lúc ở Thiếu Lâm rõ ràng gọi tỷ tỷ, về đây lại gọi ca ca? ".

Vô Song có thể trả lời cho Tử Y sao?, đương nhiên là không thể vì vậy chỉ có thể dùng hành động trực tiếp giải thích cho Tử Y mà thôi.

Tử Y vốn đang tò mò mà hỏi Vô Song nào ngờ thấy động tác tiếp theo của Vô Song thì sắc mặt nàng đỏ như quả táo chín, hai tay vậy mà còn muốn đưa lên che mắt, thật sự ngượng vô cùng.

Chỉ thấy Vô Song vậy mà cởi áo ra, để lộ một tấm vải dài đang bó buộc bộ ngực no đủ, lúc này Tử Y thậm chí cảm thấy mũi mình có cái gì đó chảy ra, mặt của nàng càng ngày càng nóng.

Vô Song tiến tới, một tay ôm lấy eo Tử Y, nhẹ hôn vào trán nàng rồi nói.

"Ở đây giải thích không thích hợp, chỉ là muội có việc bất đắc dĩ, sau này ở trong cốc thì tỷ cứ gọi muội là sư đệ được không? ".

Lúc này Tử Y nào còn quan tâm Vô Song giải thích, nàng đã ngượng chí cả người hơn nữa ánh mắt càng ngày càng trở nên si mê, trở nên mê mẩn, chỉ có thể gật đầu.

"Ân..".

Âm thanh từ cổ họng Tử Y phát ra làm Vô Song cũng khẽ cười, Vô Song chậm rãi mặc lại áo của mình rồi bước ra ngoài, khi đi ra ngoài còn không quên nói.

"Tử Y tỷ nghỉ ngơi đi, sư đệ có việc ra ngoài với tiền bối, đến giờ cơm sư đệ liền gọi sư tỷ nha".

Tử Y lần này cũng không đáp, đến khi thân ảnh Vô Song hoàn toàn biến mất nàng mới hoàn hồn, đưa tay chạm vào hai má của mình, động tác dễ thương hết sức, đôi môi nhỏ khẽ chu lên rốt cuộc thở ra một hơi.

"Sư muội đáng ghét, ra ngoài vài năm liền học hư rồi ".

Quyển 3 - Chương 228: Biển Đông (1)

Thế giới này hay đúng hơn là cái khu vực này được chia làm năm phần.

Trung Nguyên tất nhiên nằm ở giữa, nó được coi là trung tâm.

Ngoài Trung Nguyên ra thì còn có Bắc Cương, Tây Vực, Đông Hải cùng Nam Lĩnh.

Trong bốn khu vực này thì Vô Song đã đi qua Bắc Cương, Đông Hải, Tây Vực, về phần Nam Lĩnh mới chỉ nghe qua, đương nhiên là tại thế giới kia.

Nam Lĩnh là địa phương gì?, Nam Lĩnh thật sự là một vùng đất mà rất ít người đặc chân tới, nó không phải thuộc về người Hán hoặc đã từng thuộc về người Hán nhưng hiện tại không phải, so về địa hình địa vực mà nói Nam Linh là thiên đường của cây cối, thiên đường của rừng rậm, nếu như Miêu Cương là một cánh rừng khổng lồ thì Nam Lĩnh có đến vài cánh rừng khổng lồ.

Thân là người xuyên không, thật ra sâu trong thâm tâm Vô Song cũng hiểu Nam Lĩnh đại diện cho nơi nào nhưng cũng vì thế Vô Song gần như chưa từng thử đi qua Nam Lĩnh, ít nhất là tại thế giới kia.

Đương nhiên lúc này Vô Song cũng không muốn đi qua Nam Lĩnh, Vô Song đang hướng tới Đông Hải.

Đông Hải nói thẳng ra thì là biển Đông, tại Đông Hải cũng không có quá nhiều quốc gia nhưng có rất nhiều đảo, trên mỗi đảo đều có những thế lực bản địa riêng biệt nhưng ở Đông Hải nếu thực sự muốn quan tâm thì chỉ nên quan tâm tới ba quốc gia chính là Phù Tang, Cao Ly cùng Đài Loan.

Trong ba quốc gia này bản thân Phù Tang cùng Đài Loan có lực lượng thủy quân cực hùng hậu, mạnh đến mức ngay cả Đại Thanh hay Mông Cổ cũng không nguyện ý va chạm, tất nhiên nếu nhắc tới Đài Loan thì sẽ không thể quên ở đó có là lãnh địa của một trong Thiên Hạ Tứ Vương – Đài Loan – Trịnh Vương.

Đi trên Đông Hải, vấn đề cần quan tâm đầu tiên dĩ nhiên là thời tiết về phần vấn đề thứ hai cần quan tâm là hải tặc, hải tặc bình thường có thể bỏ qua nhưng những đoàn hải tặc mạnh nhất trên Đông Hải đều có hậu thuẫn là hai cường quốc Phù Tang cùng Đài Loan, những đại đoàn hải tặc này gần như là do bọn họ tạo thành, do bọn họ điều khiển cùng chưởng khống.

Đi lại trên biển, nếu gặp phải đại hải tặc tấn công thì rất rất phiền phức vì vậy muốn an toàn thường thường sẽ lựa chọn nhiều thương đội nối đuôi nhau mà đi, trở thành một đại thương đội.

Dĩ nhiên cũng có một số trường hợp đặc biệt, ví dụ như hải quân Đại Thanh, hải quân Đại Thanh cũng cực mạnh mẽ, đám người này chỉ không nguyện ý va chạm với Phù Tang hay Đài Loan trên biển nhưng căn bản sẽ không sợ, gần như mỗi khi thấy đại hạm đội của Thanh triều đi qua thì các phương thế lực đều lựa chọn hòa hoãn cùng im lặng.

Ngoại trừ hai cách trên ra cũng chỉ có một con đường đặc biệt khác có thể bảo đảm an toàn, đó là nộp hải thuế.

Hải thuế là cái gì?, dĩ nhiên là thuế trên biển nhưng không phải ai cũng có tư cách nộp hải thuế, chỉ có những người đặc biệt có khả năng tiếp xúc với cao tầng Phù Tang hoặc Cao Ly mới có thể nộp hải thuế, đổi lấy yên bình di chuyển.

Những người đặc biệt này có thể là các đại nhân vật một mình chưởng khống hàng ngàn thuyền lớn, quanh năm làm giao dịch với các quốc gia trên biển nhưng cũng có thể đại quan trong triều đình Đại Thanh.

Ở Nam Phương, nếu nói có đại quan nào mà lời nói có trọng lực nhất với Phù Tang hay Đài Loan thì cũng chỉ có Ngô Tam Quế, đương nhiên Vô Song sẽ không định nhờ Ngô Tam Quế đưa mình ra biển, Vô Song còn chưa bị điên.

Vô Song cùng Hoàng Dung lựa chọn điểm quá giang là Đông Độ Khẩu thật ra đã có tính toán từ trước bởi tại Đông Độ Khẩu có một thế lực đặc biệt, thế lực này gọi là Trường Lạc Bang.

Nếu là người thích tiểu thuyết Kim Dung thì không thể không nhớ bang này thậm chí Vô Song khi còn nhỏ cũng từng mộng tưởng nằm giữ Trường Lạc Bang.

Thạch Trung Ngọc khi nắm giữ bang phái này gần như muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, không lo không nghĩ, khi đối mặt với cuộc sống qua mệt mỏi chính Vô Song kiếp trước cũng muốn sống buông thả như vậy, vô lo vô nghĩ như vậy.

Mọi thông tin về Trường Lạc Bang mà Vô Song cùng Hoàng Dung thu thập được cũng là do huynh đệ Cái Bang giúp đỡ, bang phái này ngay cả trong một cái thế giới tụ tập vô số cao thủ thì vẫn cứ bá đạo như vậy, vẫn cứ là thổ hoàng đế một phương.

Trường Lạc Bang không mạnh, thực sự rất yếu, nếu không có gì bất ngờ một mình Nhược Hoa cũng có thể giải quyết cả bang phái nhưng mà sau lưng Trường Lạc Bang lại là Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế tại sao lại châp nhận một thế lực yếu như vậy trong tay mình?, thật ra Trường Lạc Bang vừa là một thế lực võ lâm nhưng vừa là một đại thương đội có con đường thông thương cực mạnh trên biển, chuyên vì Ngô Tam Quế buôn lậu muối cùng quặng sắt.

Trương Lạc Bang vốn là Trường Lạc Thương Đoàn nhưng mà để trốn thuế triều đình liên chuyển thành bang hội võ lâm, như vậy rất khó để người ta kiểm kê sổ sách, rất khó truy ra chân tướng của đám người này.

Dĩ nhiên với tư cách bang hội võ lâm thì Trường Lạc Bang yếu vô cùng nhưng mà có Ngô Tam Quế chống lưng, ai dám làm gì?, vì vậy tại Đông Đổ Khẩu bản thân cái bang này vẫn cứ là Thổ Hoàng Đế.

Ngô Tam Quế là bá chủ nam phương, việc hắn cấu kết với Trường Lạc Bang thật ra cũng không ít người biết, đến cả đệ tử Cái Bang còn biết thì sao triều đình không biết?, chỉ là có biết cũng không làm gì được, thứ nhất không ai tại thời điểm này có thể định tội Ngô Tam Quế, thứ hai cho dù thật sự mang cái tội danh này áp cho Ngô Tam Quế thì ngay ngày hôm sau đảm bảo toàn bộ bang Trường Lạc sẽ biến mất khỏi nhân gian, toàn bộ sổ sách bốc hơi không còn gì cả, căn bản không thể nắm được đuôi Ngô Tam Quế.Nhìn thấy Trường Lạc Bang, nhìn thấy ba chữ Ngô Tam Quế. Vô Song đương nhiên sẽ chọn cái bang hội này để xuất thủ, để hướng về Đông Hải.

_ _ _ _ __

Vô Song lần này chỉ mang theo Nhược Hoa cùng Hoàng Dung tới Đông Độ Khẩu, cả ba người đều không ai có ý dùng mặt nạ che mặt, đều là dùng dung mạo thật gặp người vì vậy vừa bước vào Đông Độ Khẩu liền hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

Người ta cũng sẽ không để ý tới Vô Song, dù gì Vô Song cũng là nam nhân, nam nhân thì chỉ để cho nữ nhân nhìn bất quá tại Đông Độ Khẩu lại không có nhiều nữ nhân.

Đông Độ Khẩu là đại cảng biển hướng ra biển đông, tuy nằm ở nam phương nhưng không khí văn vẻ ít đến đáng thương, tất cả chỉ là cảnh nhộn nhịp làm việc tất bật, Đông Độ Khẩu có thể coi là một đại thành thị nhưng cũng là một cái đại thành thị đặc biệt nhất nhì thiên hạ.

Đông Độ Khẩu đương nhiên có quan lại, đương nhiên có bậc quyền quý, cũng có những người dân bình thường trong thành nhưng mà số lượng người này chiếm chưa đến 15% dân số Đông Độ Khẩu, còn lại đều là dân tứ xứ tụ tập, từ khắp nơi đổ về thương cảng, ở đây chủ yếu chỉ là dân lao động được thuê từ khắp nơi.

Mỗi đoàn thuyền khi cập bến Đông Độ Khẩu sẽ mang rất nhiều rất nhiều người tới cùng với những chuyến hàng hóa không ngừng nghỉ nhưng chỉ cần những đoàn thuyền này khởi hành thì những người kia cũng rời đi, muốn tổng kết dân số trong Đông Độ Khẩu thực sự cực khó, chỉ biết mỗi ngày tại Đông Đổ Khẩu đều có ngàn thương thuyền đi lại, có vài vạn người theo những đoàn thương thuyền xuất hiện khắp những con ngõ Đông Độ Khẩu rồi lại tấp nập rời đi trong một khoảng thời gian tiếp theo.

Tại nơi này, rất ít nữ nhân chủ yếu là nam nhân, rất nhiều nam nhân từ tứ xứ đổ về, đương nhiên tại Đông Độ Khẩu thật ra còn chú trọng vào một hạng mục kinh doanh khác, Đông Độ Khẩu là nơi có rất nhiều kỹ viện mọc lên bất quá không phải loại hình như Lệ Xuân Viện mà bình dân hơn nhiều, tất nhiên đã là nữ tử chọn cái nghề này lại làm việc tại Đông Độ Khẩu thì cuộc sống cũng không dễ dàng gì, vì có thể kéo dài cuộc sống đắng cay nào không gặp?, uất nhục nào không chịu qua?.

Không biết tại sao, đi lại trên những con phố tấp nập ở Đông Độ Khẩu, Vô Song lại nghĩ đến những bộ phim truyền hình về Bến Thượng Hải ngày xưa, cái suy nghĩ này đương nhiên không đúng nhưng mà cũng có đến vài phần tương tự.

_ _ _ __ _ _

Vô Song mang theo nhị nữ, người nào không phải tuyệt thế mỹ nhân, đặc biệt là Hoàng Dung, vẻ đẹp của nàng khiến cho bất cứ một nam nhân nào đi qua cũng ngây người thậm chí là đờ đẫn.

Hoàng Dung cũng có thể phát hiện những ánh mắt đổ dồn về phía mình, vẻ mặt xinh đẹp nhẹ nhíu, đầy mặt chán ghét mà hướng về phía Vô Song.

"Vô Song ca ca, chúng ta tìm tạm một khách điếm nào được không?, Dung nhi cảm thấy thật khó chịu ".

Vô Song nghe vậy cũng lập tức đồng ý, thú thật Vô Song có chút không ngờ đến việc này, không ngờ Đông Độ Khẩu lại là cái tình trạng này.Vô Song thậm chí nhìn ra có rất nhiều kẻ không an phận, đã không phải dân bản xứ ở Đông Độ Khẩu vậy tất nhiên là người của thương thuyền, những kẻ này chắc chắn không phải dân thiện nam tín nữ gì, Vô Song cũng không có cái khí khái của Kiều Phong để mà chấn nhiếp kẻ khác, suy nghĩ không an phận là rất bình thường.

Ánh mắt Vô Song híp lại, trên người dần dần tản ra một loại khí nhè nhẹ, đây chính là Quỳ Hoa Khí.

Quỳ Hoa Khí bao lấy cả nhóm ba người, sau đó tạo thành một tấm màng mỏng bao phủ lấy cả khu vực xung quanh, tại khu vực này Vô Song bắt đầu phóng thích ra sát khí của chính mình, sát khí tuy rất mỏng nhưng chỉ cần lướt qua bất cứ ai đều làm đối phương lạnh cả sống lưng, thân thể không khỏi run lẩy bẩy mà rùng mình tỉnh lại.

Một bên dùng sát khí "giết" tất cả các suy nghĩ không an phận kia, một bên Vô Song vừa quan sát xung quanh, đến khi nhìn thấy một cái biển hiệu ánh mắt liền sáng lên.

Biển hiệu bên trên ghi "Diêm Thị Tửu Điếm ".

"Dung nhi, tìm thấy rồi ".

Vô Song nhẹ mở miệng lên tiếng với Hoàng Dung, nàng cũng rất nhanh theo ánh mắt của Vô Song mà nhìn thấy cái tửu điếm này sau đó trong ánh mắt Hoàng Dung liền lộ ra vẻ chán ghét cực kỳ.

"Vô Song ca ca, đã tìm thấy thì chúng ta vào đi thôi ".

Vô Song gật đầu, nắm lấy tay nàng bước về phía tửu điếm, ở sau lưng hai người Nhược Hoa lập tức bước theo, trước đây Nhược Hoa có thể không quen nhưng mà hiện tại nàng đã quá quen thuộc đôi trai gái kia tình chàng ý thiếp, đương nhiên cũng không có cảm giác gì.

Diêm Thị Tửu Điếm vừa nhìn đã biết của Diêm "Thị", chữ "Thị" ở đây có thể hiểu là tính danh, hiểu là họ tức là tửu quán do họ Diêm mở ra.

Diêm Thị Tửu Điếm là một trong những tửu điếm lớn nhất Đông Độ Khẩu nhưng mà cái này không quan trọng, quan trọng là Diêm Thị.

Diêm gia ở Đông Độ Khẩu là đại tộc, tất nhiên ở cái nơi mà cư dân bản địa chưa đến 15% thì Diêm gia vốn cũng tính là nhỏ bé bất quá tại thế giới này Diêm gia là một đại gia tộc trực thuộc Trường Lạc Bang.

Diêm gia gia chủ đời này gọi là Diêm Đạo Thông, Diêm Đạo Thông có 5 đứa con trai cùng 1 đứa con gái.

Diêm Đạo Thông vốn xuất thân là hải tặc, sau này theo phụ thân của Bối Hải Thạch thành tựu đại nghiệp, lập nên Trường Lạc Thương Đội.

Diêm Đạo Thông sau tuổi trung niên liền trở về Đông Độ Khẩu thành gia lập thất, từ đó xuất hiện Diêm gia, có thể nói Diêm gia là đại cổ đông của Trường Lạc Thương Đội trước kia và Trường Lạc Thương Đoàn sau này cũng không sai.

Diêm Đạo Thông có một cô con gái gọi là Diêm Đông Nhi, tại thế giới này Diêm Đông Nhi chính là vợ cả của Bối Hải Thạch tức bang chủ Trường Lạc Bang.

Bối Hải Thạch tài cao gan lớn, vượt xa phụ thân Bối Hải Lãng trước đây, Trường Lạc Thương Đội trong tay hắn phát triển thành Trường Lạc Thương Đoàn, sau đó chẳng rõ tại sao lại thành công quỳ lạy dướic hân Ngô Tam Quế mà có Trường Lạc Bang ngày hôm nay, ở Đông Độ Khẩu quyền hành của Bối Hải Thạch ngập trời.

Diêm Đông Nhi là chính thất của Bối gia lại thêm Diêm gia là đại tộc Đông Độ Khẩu, là cổ lão của Trường Lạc Bang vì vậy quyền thế của Diêm gia ngập trời, sau đó Diêm gia bắt đầu bước vào tình trạng phát triển cực nhanh, ngăn ngắn 10 năm đã trở thành đại tộc hàng đầu Đông Độ Khẩu tuy nhiên có ai biết Diêm gia buôn bán cái gì hay không?.

Diêm gia thật ra phụ trách buôn người, buôn bán nô lệ cùng nhân khẩu sang Phù Tang cùng Cao Ly, trong mắt Hoàng Dung thì đây chính là tội chết, chết cả nhà cũng không đủ.

Đừng nói là Hoàng Dung, cho dù Vô Song cũng như vậy.

Diêm gia buôn người, mang người Hán bán sang Phù Tang cùng Cao Ly hoặc mang mỹ nữ Phù Tang cùng Cao Ly bán sang đất Hán, đương nhiên đã gọi là buôn người thì cũng buôn trong cả nội địa, tại cái nơi có tập trung kỹ viện như Đông Độ Khẩu... thực sự có không biết bao nhiêu nữ tử bị Diêm gia ép đi trên con đường này.

Loại gia tộc này, chết không hết tội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau