CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 71 - Chương 75

Quyển 1 - Chương 71: Diệt Tuyệt Sư Thái

Vô Song không rõ tại sao Vô Hà Tử cùng Tiên Âm lại chấp nhất việc bắt Vô Song đóng giả nữ nhân đến vậy, chỉ sợ cũng không phải toàn bộ đều là vì Tiên Âm Động, Vô Song hoài nghi nguyên do rất lớn còn là vì Nga Mi Phái.

Tất nhiên Vô Song đã đạt thành hiệp nghị với Vô Hà Tử, hắn cũng chỉ đành nhận mệnh.

Bình thường Nga Mi Sơn cũng không có nhiều người qua lại, dù sao Nga Mi Sơn cũng không giống Thiếu Thất Sơn, căn bản không có ai đến hành hương bái phật.

Nga Mi Phái đa phần lại là nữ vì vậy cũng rất kỵ người ngoài, từ đó Nga Mi Sơn Đạo liền tương đối vắng vẻ.

Nga Mi Sơn Đạo cũng không dễ đi, nếu không có Cô Cô dẫn đường, có thể nói Vô Song tuyệt đối lạc đường, cũng không biết đi bao lâu mới ra được khỏi cái Sơn Đạo này.

Nga Mi Sơn Đạo giống một dòng sông với nhiều nhánh nhỏ vậy, theo lời Tiên Âm thì những con đường nhỏ hay những lối rẽ kia chủ yếu là để dẫn đi các nơi khác nhau trên Nga Mi Sơn, đường nhỏ chủ yếu dẫn tới các khu vực linh điền, về phần ngã rẽ của đường lớn sẽ đưa đến các công trình khác nhau của Nga Mi Phái hay những địa điểm đặc biệt của Nga Mi Sơn.

Nga Mi Phái thật sự rất lớn, ngôi vị đại phái thứ tư trong thiên hạ không phải là hư danh, lại thêm trước đây Minh Thần Tông tương đối ‘cưng chiều’ Nga Mi Phái, kiến trúc của Nga Mi Phái đều rất đẹp, cho dù thời gian qua đi cũng không che được vẻ đẹp cùng tinh xảo của nó.

Đương nhiên vài năm một lần, Nga Mi Sơn cũng phải tu sửa lại, đây cũng là một bút tiền tương đối lớn.

Về phần tiền ở đâu ra thì đây sẽ là việc của trưởng môn, cái này Vô Song cũng không biết, dù sao hắn ở thế giới này từ trước đến nay chưa thiếu tiền.

Xét một cách công bằng, Vô Song tuyệt đối là một cái phú nhị đại tiêu chuẩn.

........

Cũng chẳng rõ, đi bao lâu trên Nga Mi Sơn Đạo, Vô Song mới có thể nhìn thấy đệ tử của Nga Mi Phái.

Đệ tử của Nga Mi Phái đương nhiên sẽ là nữ nhân, về phần nam nhân Vô Song cũng chưa từng nhìn thấy một ai.

Điều làm Vô Song bực mình nhất là, mấy cái nữ nhân này mỗi khi hắn đi qua đều tò mò nhìn theo hắn, chỉ chỉ trỏ trỏ, khuôn mặt vậy còn mang theo vài phần ước ao.

Tiên Âm lúc này như chỉ sợ thiên hạ không loạn, liền phi thường vui vẻ nhìn khuôn mặt của Vô Song hiện nay.

Bị nhiều nữ nhân như thế quan sát, Vô Song thật sự có chút tò mò, hắn rốt cuộc sau khi "make up " nhìn ra sao?.

Cô Cô vậy mà không cho hắn lấy một cái gương, tự xem bản thân mình một chút.

Trên đường được Tiên Âm giới thiệu, Vô Song cũng hiểu thêm một chút về Nga Mi Phái.

Thật ra mà nói Nga Mi tương đối giống Thiếu Lâm, cũng có tục gia đệ tử cùng xuất gia đệ tử.

Thiếu Lâm sau khi phân chia thành Nam cùng Bắc cũng đã có vài thứ thay đổi.

Ví dụ như Bắc Thiếu Lâm không còn tồn tại tục gia đệ tử.

Nam Thiếu Lâm thì vẫn chấp nhận tục gia đệ tử.

Về phần Nga Mi phái tuy cũng chia làm tục gia cùng xuất gia bất quá có chút khác.

Tục gia của Thiếu Lâm sau khi vượt qua đồng nhân trận có thể xuống núi, trở về với cuộc sống bình thường về phần Nga Mi lại khác, chỉ cần gia nhập Nga Mi liền không có cách nào xuống núi, trở thành một phần của Nga Mi Phái.

Tục gia đệ tử của Nga Mi nói đơn giản là có thể sinh con, có thể yêu đương, có thể cưới xin thậm chí gả ra ngoài, tiền đề là được trưởng môn đồng ý, trưởng môn cho gả mới được phép gả.

Điều này đương nhiên cực kỳ bình thường, ít nhất là ở thế giới này, thông lệ cha mẹ đặt đầu con ngồi đấy vẫn rất được ủng hộ, liền là một loại nhận thức, trưởng môn liền không khác cha mẹ là mấy.

Kỷ Hiểu Phù tư chất rất tốt bất quá lại yêu Dương Tiêu, tất nhiên trưởng môn không đồng ý, bản thân Kỷ Hiểu Phù liền thành phản đồ, bị chính Diệt Tuyệt tru diệt.

Lấy một ví dụ khác liền là Tống Thanh Thư. Tống Thanh Thư là con trai của Tống Viễn Kiều, xuất thân từ Võ Đang, dung mạo cùng thiên phú đều là nhất tuyệt, bên ngoài lại chính khí đường đường, đương nhiên sẽ hợp mắt Diệt Tuyệt vô cùng, không vì thế đã không có việc Diệt Tuyệt cố gắng gả Chu Chỉ Nhược cho Tống Thanh Thư.

Về phần đệ tử xuất gia có thể gọi là ni cô.

Nói về ni cô có thể nói một chút về Hành Sơn Phái.

Ni cô của Nga Mi Phái có khác biệt rất lớn với ni cô Hành Sơn Phái.

Ni cô Hành Sơn Phái sau khi xuất gia vẫn có thể lựa chọn hoàn tục.

Ni cô của Nga Mi Phái thì không, nếu rời khỏi Nga Mi liền bị coi là phản đồ, căn bản không được phép hoàn tục, cũng không được phép có tình cảm với nam nhân khác, không thể cưới hỏi, cả đời thanh tịnh.

Đương nhiên ni cô của Nga Mi Phái còn có một đặc quyền, chỉ cần xuất gia làm ni cô, cho dù trưởng môn cũng không có cách nào ép gả ép cưới.

Giả sử như Chu Chỉ Nhược bị ép gả cho Tống Thanh Thư, chỉ cần nàng cam nguyện xuất gia, Diệt Tuyệt cũng không thể làm gì nàng, không thể tiếp tục ép nàng.

.........



Càng đi, Vô Song cùng Tiên Âm càng gặp nhiều đệ tử Nga Mi Phái, lúc này Vô Song cũng để ý đến một điểm, rất nhiều đệ tử Nga Mi Phái sau khi thấy Tiên Âm đều khẽ cung kính gật đầu, điểm này có thể thấy Tiên Âm Động nhân khí ở trong Nga Mi vẫn là rất cao hoặc ít nhất.... Tiên Âm ở Nga Mi Phái có danh khí rất cao.

Rốt cuộc, Vô Song cũng nhìn thấy cái gì gọi là Nga Mi Phái.

Nga Mi Phái không có đại môn che ở phía trước, trước mặt Vô Song là một cổng đá rất lớn, chỉ sợ chất liệu đều được làm từ cẩm thạch phi thường xa hoa, bên trên là một tấm bảng hiệu lớn đề tên.

‘Nga Mi “.

Chỉ cần nhìn tấm đại môn này đã đủ nói lên vị thế của chủ nhân nơi đây đồng thời ẩn sau đại môn xa xa là những tòa kiến trúc cổ kính, mơ hồ lại có chút khí khái của phật gia cộng thêm Nga Mi Phái ở trên đỉnh Nga Mi Sơn, có những đám mây khẽ trôi nổi trên cao, cho người ta cảm giác chỉ cần vươn tay liền chạm được vào những đám mây này vậy.

Thật sự Nga Mi Phái có vài phần bồng lai tiên cảnh.Lúc Tiên Âm dừng lại, Vô Song cũng có thể thấy nguyên một đội hình đang đứng nhìn mình.

Hai hàng nữ tử một bên mặc áo xanh lá cây, một bên mặt áo trắng.

Một bên dùng mũ che đầu, một bên tóc dài buộc lên.

Đây chính là Nga Mi đệ tử đến chào đón Tiên Âm.

Tất nhiên toàn bộ Nga Mi cũng không phải là mỹ nữ, điểm này Vô Song chắc chắn. Làm gì có nơi nào 100% mỹ nhân?, tuy nhiên không thể không thừa nhận, cái đội ngũ chào đón này liền là tập hợp nguyên một dàn mỹ nhân.

Tuy không thể nào so sánh với mấy người Hoàng Dung – Khinh Huyền hay Mạc Sầu bất quá tư sắc cũng rất tốt, điều này làm Vô Song mở rộng tầm mắt không thôi.

Nhìn dàn mỹ nữ đứng hai hàng này, làm Vô Song có cảm giác nhớ về thi tuyển nhân viên lễ tân của khách sạn kiếp trước, có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.

Những cô nương này tuổi tác cũng có cao có thấp bất quá từ dung mạo mà xem, cũng chỉ khoảng dưới 25 tuổi đổ lại.

Sau khi nhìn thấy Tiên Âm đồng thanh cúi đầu.

“Cung nghênh phó trưởng môn”.

Lúc này Vô Song liền được một phen bất ngờ, hắn thật sự không ngờ Tiên Âm cô cô lại là phó trưởng môn Nga Mi Phái. Nàng không phải là trưởng môn Tiên Âm Động sao?.

Vô Song cũng không có cơ hội nghĩ nhiều bởi nhân vật hắn sợ nhất đã xuất hiện.

Hai hàng mỹ nhân kia sau khi lễ phép cúi chào Tiên Âm xong, liền rất nhanh đứng thẳng, sống lưng thẳng tắp có thể thấy đều qua huấn luyện nghiêm chỉnh, Vô Song càng ngày càng hoài nghi dàn nữ nhân này là chuyên viên tiếp tân của Nga Mi Phái.

Tất cả ánh mắt của bọn họ đều nhìn về một thân ảnh đang tiến đến, điều này làm Vô Song cũng vô thức nhìn theo, sau khi nhìn xong.... cảm xúc đầu tiên của Vô Song chính là ‘sợ’.

Người đàn bà đang tiến tới, thật sự rất đáng sợ.

Người này chính là Diệt Tuyệt Sư Thái, là bà điên trong lòng Vô Song.

Diệt Tuyệt Sư Thái thân hình không cao, khoảng 1m63 – 1m65 khoảng chừng, một thân đạo bào mang theo hai màu trắng đen, đến mái tóc cũng chia thành hai màu trắng đen,

Dung mạo bà điên này cũng không hề xinh đẹp, có thể coi là có vài phần tư sắc nhưng tuyệt không phải là mỹ nhân.

Ở trên khuôn mặt đó... là một đôi mắt cực kỳ đáng sợ, đôi mắt như mắt loài diều hâu săn mồi vậy.

Ngoài ra, Diệt Tuyệt Sư Thái cho Vô Song một loại áp lực khủng khiếp, đây không phải là thứ áp lực tạo ra từ khí thế như Vô Hà Tử từng dùng, đây giống như.... giống như Chính Khí Quyết của Vô Song, đây là một loại khí thế trải qua rất nhiều năm hun đúc ra.

Nếu phải nói thật, Vô Song có thể cảm thấy một đầu tu la quỷ cái đang hiện thân, không biết bà điên này giết bao nhiêu người mới có thể có cái khí tức đáng sợ như thế?. Nhìn vào Diệt Tuyệt hắn chỉ thấy hai chữ hận thù, rốt cuộc là cái thù hận gì đáng sợ như vậy?.

Vô Song có chút nuốt nước bọt, hắn là người sống hai kiếp, ở kiếp trước hắn chưa từng sợ qua nữ nhân nào, cho dù những nữ nhân thành công hơn hắn, địa vị lớn hơn hắn hắn cũng chưa bao giờ sợ hãi, cùng lắm chỉ có kính trọng cùng chút áp lực mà thôi, tuyệt không đến nỗi sợ hãi.

Bà điên này lại khác, Vô Song thật sự là đang sợ.

“Mụ điên này rốt cuộc muốn làm gì?, thảo nào Nga Mi Phái trong tay bà ta càng ngày càng thảm, sống cùng cái mụ điên này, không bị sợ xanh mặt mới là lạ, còn tu luyện con khỉ gì?”.

“Không được, nghĩ cách lẩn xa một chút, tốt nhất trốn về Vong Ưu Thôn...”.Nhìn Diệt Tuyệt tiến đến, Vô Song cũng chỉ biết nuốt nước bọt thầm nhủ.

Lúc này, Tiên Âm nhẹ nhàng bước lên một bước.

Nàng cũng không biết dùng thủ đoạn gì, lại giúp Vô Song ngăn lại toàn bộ áp lực của Diệt Tuyệt sư thái.

Trước mặt bà điên kia, Tiên Âm chỉ khẽ mỉm cười.

“Tiên Âm tham kiến trưởng môn”.

TIên Âm ra mặt, toàn bộ khí thế đáng sợ của Diệt Tuyệt liền thu lại, có điều lúc này Vô Song lại nhìn thấy, ánh mắt của Diệt Tuyệt tràn ra một tia lửa nóng.

Loại ánh mắt này.... là cuồng nhiệt... là tham lam... thậm chí là ghen ghét.

Loại ánh mắt này là nhìn Vô Song hắn.

Vô Song thật sự khóc không ra nước mắt.

“Ông trời ạ, ta rốt cuộc làm gì bà điên kia, lão đầu tử ở đâu, cứu mạng a... “.

Tất nhiên mắt nhìn Vô Song là một việc, Diệt Tuyệt vẫn mỉm cười với Tiên Âm, có điều nụ cười này tuyệt đối đạt giải nụ cười khó coi nhất năm do Vô Song soạn ra.

Nụ cười làm Vô Song thấy lạnh cả sống lưng.

“Sư muội về là tốt rồi, các ngươi lui hết đi”.

Câu đầu là nói với Tiên Âm, câu sau đương nhiên nói với đám đệ tử.

Đội hình ‘tiếp tân’ kia được huấn luyện phi thường chuyên nghiệp, đều cùng lúc cúi đầu.

“Vâng thưa trưởng môn”.

Dứt lời toàn bộ đều rời đi, lại còn phi thường thẳng hàng.

Lúc trước Vô Song còn tò mò làm cách nào đào tạo ra được đội hình kia, bây giờ hắn liền trực tiếp có đáp án, chỉ sợ Diệt Tuyệt lườm một cái, ai cũng sẽ liền ngoan ngoãn nghe lời.

Diệt Tuyệt tiếp tục bước lên một bước, vẫn là cái nụ cười đáng sợ kia.

Chỉ thấy Diệt Tuyệt khẽ ngồi xuống, bàn tay nhẹ vuốt má Vô Song.

Cho dù.... Diệt Tuyệt thu hết khí thế lại, nhưng Vô Song vẫn thật sự cảm thấy run sợ, bàn tay hắn nắm tay Tiên Âm càng thêm chặt hơn.

Chỉ thấy Diệt Tuyệt vuốt má Vô Song xong, ánh mắt liền càng thêm yêu thích.

“Sư muội, tiểu cô nương xinh đẹp này tên là gì?”.

Tiên Âm cảm nhận được Vô Song đang lo lắng thậm chí sợ hãi, liền ung dung mỉm cười, ném cho hắn một cái ánh mắt an tâm.

“Trưởng môn, đứa bé này năm nay 7 tuổi, họ Cơ tên Vô Song”.

Diệt Tuyệt nghe vậy liền gật đầu vui vẻ.

“Cơ Vô Song, tên hay tên hay. Tên cũng đẹp như người vậy. Ta vốn tưởng ngươi khi còn bé đã là tuyệt thế mỹ nhân, có điều so với nha đầu này còn kém vài phần”.

“ Vô Song, ngươi có muốn đi theo ta không, ta liền nhận ngươi làm chân truyền đệ tử, sau này chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, Nga Mi Phái cũng có thể do ngươi làm chủ”.

Diệt Tuyệt bà ta có lẽ không biết.... nụ cười của bà có bao nhiêu phần đáng sợ hoặc Diệt Tuyệt người này không bao giờ tự mình soi gương.

Nụ cười của Diệt Tuyệt có sức sát thương rất lớn với Vô Song.

Vô Song thề, lúc này hắn mà có thực lực của Ngũ Đế liền muốn một tát đánh bay mụ điên này.

Đi theo mụ điên này học nghệ?, hắn chưa có muốn chết.

Trưởng môn Nga Mi Phái?, Nga Mi nhìn lớn như vậy bất quá so với Thiên Long Giáo của hắn còn chưa là gì, hắn đường đường là trưởng môn Thiên Long Giáo tương lai, Nga Mi Phái hắn liền không cần.

Hơn nữa ở gần mụ điên này quanh năm Vô Song không biết mình có sống qua được 20 tuổi hay không.

Cũng may có Tiên Âm giải nguy cho hắn, nàng khẽ bế Vô Song lên, sau đó ung dung mỉm cười.

“Trưởng môn, Song nhi đi đường dài mệt mỏi, muội còn muốn đưa Song nhi đến gặp Sư Thái, việc thu đệ tử vẫn là đợi lát nữa lại nói đi”.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 72: Nga Mi Hậu Sơn

Tiên Âm bế Vô Song lên như bế tiểu hài tử vậy, có điều động tác này làm Diệt Tuyệt Sư Thái sắc mặt lạnh lại có điều Diệt Tuyệt cũng không có làm gì TIên Âm, chỉ thấy bà ta nhè nhẹ gật đầu.

“Được, sư phụ bảo ta đến đây đón ngươi, ta liền dẫn ngươi đến chỗ sư phụ, về phần Song nhi chút nữa gặp sư phụ chúng ta liề bàn tiếp”.

Diệt Tuyệt nói xong liền đi trước một bước dẫn đường cho Tiên Âm cùng Vô Song.

Nếu lần trước bị Vô Hà Tử gọi là ‘ Song nhi ‘ bản thân Vô Song liền phi thường muốn nhổ hết râu của lão nhân kia bất quá... nếu so với hiện nay Vô Song tình nguyện để lão đầu gọi hắn là ‘Song nhi’ cả ngày.

Bị Diệt Tuyệt gọi hai tiếng ‘Song nhi’, Vô Song căn bản tâm tình cãi lại cũng không có, hơn nữa hắn thực sự hoài nghi, vừa xuất hiện đã bị Diệt Tuyệt nhận định là nữ nhân, hắn còn chưa kịp nói một câu nào. Nếu không may bị bà ta phát hiện là nam nhân liệu có một kiếm chém đôi người Vô Song hay không?, Vô Song thật sự sợ.

Sau khi Diệt Tuyệt đi, Vô Song lại có xúc động muốn chửi thề.

Diệt Tuyệt thì cũng thôi đi, có điều hắn lại cảm nhận được một ánh mắt ‘sắc nhọn ‘ đang nhìn mình.

Lúc trước Vô Song chỉ tập trung vào Diệt Tuyệt, nữ nhân kia liền bị Vô Song lờ đi.

Lúc này không có Diệt Tuyệt đương nhiên ánh mắt kia không có dấu diếm được hắn.

Ánh mắt đầy thù địch... ghen ghét... đố kị.

Ánh mắt kia như là Vô Song giết chết cha mẹ của nàng vậy.

“Ông trời ạ, chẳng nhẽ Nga Mi Sơn toàn là nữ nhân thiếu hơi nam nhân từ đó dẫn tới âm dương quái khí?, toàn một đám nữ nhân điên sống chung?”.

Vô Song liền chắc chắn hắn chưa từng gặp nữ nhân kia.

Nữ nhân kia cao hơn Diệt Tuyệt một chút, nếu Diệt Tuyệt trên dưới 1m65 thì nữ tử kia có lẽ khoảng 1m67.

Nàng là đệ tử tục gia của Nga Mi Phái, tuổi của nàng có lẽ cũng khoảng 18 – 19 tuổi.

Nữ nhân này một đầu tóc đen, khuôn mặt cũng có thể coi là xinh đẹp, thậm chí là mỹ nhân. Ít nhất nếu Diệt Tuyệt chỉ được 5 đến 6 điểm, Vô Song có thể cho nữ nhân kia 7 đến 8 điểm.

Điều duy nhất mà nàng khiến Vô Song chán ghét chỉ là ánh mắt của nàng.

Ánh mắt đầy đố kỵ, thậm chí mang vài phần âm độc.

Nếu Diệt Tuyệt là một đầu diều hầu như muốn xé nát con mồi thì ánh mắt nữ tử kia có thể coi là độc xà âm hiểm.

Vô Song rất ít khi chửi bậy có điều ngày hôm nay, chỉ trong một thời gian ngắn, hắn liền muốn chửi bậy hai lần.

Nhìn nữ tử kia, trong lòng Vô Song thầm tặng nàng một câu.

“Tiên sư con điên”.

Ngày đầu ở Nga Mi Sơn hay nói đúng hơn 10 phút đầu tiên ở Nga Mi Sơn, Vô Song liền thấy lạnh gáy, cuộc sống sau này của hắn chỉ sợ cực kỳ khó thở.

.......

Thật ra Vô Song đúng là nghi oan cho nữ tử tóc đen kia, không phải ngẫu nhiên nàng mới hận thì Vô Song như vậy, thật ra mà nói, đúng là Vô Song gây ra thiên đại thù oán với nàng.

Nữ tử này năm nay 18 tuổi, nàng gọi Đinh Mẫn Quân.

Đinh Mẫn Quân có thể coi là một nữ tử số đen trong Kim Dung.

Trước đây nàng không so sánh nổi với Kỷ Hiểu Phù liền bị Kỷ Hiểu Phù lấy hết phong quang, nàng căn bản không cách nào đấu lại.

Dung mạo không bằng, võ công không bằng, tư chất không bằng, nhân mạch không bằng lại thêm cũng không được sư phụ dành tình cảm, Đinh Mẫn Quân ngày đó triệt để là một cái nhân vật phụ tiêu chuẩn tại Nga Mi.

Sau này vất vả lắm mới đợi được Kỷ Hiểu Phù ngã xuống, cứ ngỡ là thời kỳ của nàng đến, đang đóng vai đại sử tỷ của Nga Mi phái nhận được không biết bao nhiêu lời ca tụng xung quanh của các sư muội chỉ đáng tiếc không biết từ đâu đi ra một cái Chu Chỉ Nhược.

Chu Chỉ Nhược vừa xuất hiện, Đinh Mẫn Quân lại quay về cái vị trí vốn có trước đây.

Tư chất, dung mạo cùng võ công của Đinh Mẫn Quân không tính là tệ bất quá chưa đủ, còn xa mới đủ.

Lúc này sự xuất hiện của Vô Song căn bản là thay thế Chu Chỉ Nhược, dù sao hiện nay trên Nga Mi Sơn vẫn chưa có ai tên Chu Chỉ Nhược cả, cô gái này còn chưa có xuất hiện.

Đinh Mẫn Quân vất vả lắm mới có thể đợi Kỷ Hiểu Phù rơi rụng có điều vui vẻ chưa được 2-3 năm thì Vô Song đã đến.

Dung mạo của Vô Song làm Đinh Mẫn Quân ghen ghét bất quá chỉ là ghen ghét mà thôi.

Sự coi trọng của Diệt Tuyệt Sư Thái với Vô Song thậm chí khiến Đinh Mẫn Quân nổi lên tâm giết người.

Đinh Mẫn Quân ở trên Nga Mi bao nhiêu năm, không có công lao thì cũng có khổ lao, Kỷ Hiểu Phù hơn nàng, nàng liền chịu bất quá Vô Song hơn nàng, nàng cam tâm mới là lạ.

Ở trong Nga Mi đệ tử chia theo các đời, Đinh Mẫn Quân là đệ tử đời thứ tư, toàn bộ đệ tử đời thứ tư có thể coi là đệ tử của trưởng môn Diệt Tuyệt Sư Thái, tất nhiên Diệt Tuyệt sẽ không thừa thời gian dạy dỗ hàng trăm đệ tử ở Nga Mi, hầu hết các tiểu sư muội đều là do sư tỷ chỉ dạy.

Chỉ có tinh anh đệ tử của Nga Mi mới được Diệt Tuyệt đích thân truyền thụ võ nghệ.

Trong số các tinh anh đệ tử liền lấy ngôi vị đại sư tỷ làm người dẫn đầu.

Đinh Mẫn Quân lúc này đã rất gần ngôi vị đại sư tỷ, bất quá phía trên đại sư tỷ thật ra vẫn còn một loại đệ tử khác, gọi là chân truyền đệ tử.

Thường thường ngôi vị chân truyền đệ tử này liền dành cho các đời đại sư tỷ đảm nhiệm tuy nhiên không có quy định nào tuyên bố đại sư tỷ chắc chắn sẽ là chân truyền đệ tử, ví dụ rõ nhất là trường hợp của Vô Song, chỉ cần ít phút trước hắn gật đầu, hắn liền thành chân truyền đệ tử.



Chân truyền đệ tử chưa chắc đã là người có bối phận cao nhất trong hàng ngũ đệ tử của Nga Mi nhưng chắc chắn sau này chỉ cần không bị trưởng môn ‘phế’ liền trở thành người có bối phận cao nhất của toàn bộ Nga Mi phái – trưởng môn nhân.

Đinh Mẫn Quân từ nhỏ lớn lên bên Diệt Tuyệt Sư Thái, tính cách của nàng liền bị lão bà điên kia ảnh hưởng rất nhiều, trong tâm tình của Đinh Mẫn Quân luôn có chút vặn vẹo, có thể nói làm người nhỏ nhen, hay đố kị cùng tâm ngoan thủ lạt.

Nếu Đinh Mẫn Quân sau này trở thành Nga Mi trưởng môn, nàng chỉ sợ thành một cái Diệt Tuyệt thứ hai.

Nếu Vô Song biết việc này, hắn cũng chỉ có thể cười khổ, hắn căn bản cũng không biết làm thế nào a.

Bản thân Vô Song là Tiên Thiên Chí Âm Thể, loại thể chất này quá mức bá đạo đối với nữ tử, thực sự đã có thể coi là nghiền ép mọi loại thể chất của nữ nhân trong thiên hạ, đừng nói là Đinh Mẫn Quân chỉ sợ Kỷ Hiểu Phù hay Chu Chỉ Nhược có xuất hiện cũng phải đóng vai nhân vật phụ.

Không phải ngẫu nhiên Vô Hà Tử đi tìm một cái Tiên Thiên Chí Âm Thể suốt 50 năm vẫn chưa tìm ra một ai.

Nếu không phải Vô Song có một cái Dược Vương cùng 2 cái tương đương ngũ đế cấp cao thủ vì hắn mở đường, thể chất của Vô Song cùng lắm chỉ có thể coi là Hậu Thiên Chí Âm Thể.Tất nhiên Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng không phải là vô địch thể chất, nữ nhân dù sao.... cũng có trường hợp xuất hiện Tiên Thiên Chí Dương Thể cũng như Vô Song vốn là nam nhân lại có Tiên Thiên Chí Âm Thể vậy.

Nữ nhân gần nhất trong giang hồ nắm giữ Tiên Thiên Chí Dương Thể thật sự rất nổi tiếng, nàng chính là Vu Hành Văn hay còn gọi là Thiên Sơn Đồng Mỗ. Bằng vào Tiên Thiên Chí Dương Thể, trong hàng cao thủ đương thời Vu Hành Văn khó gặp đối thủ, kể cả có là Ngũ Đế cấp bậc ra tay, Vu Hành Văn cùng đối phương đánh 20 – 30 chiêu vẫn là chịu được.

Thiên Sơn Linh Thứu Cung không phải là chuyện đùa, chỉ cần Vu Hành Văn chưa ngã bản thân Linh Thứu Cung chưa chắc đã sợ Nga Mi Phái.

..........

Có Diệt Tuyệt dẫn đầu, dọc theo con đường này có vô số đệ tử của Nga Mi cúi đầu cung kính chào hỏi, cung kính có thừa hơn nữa cũng tự động tránh ra một con đường khiến tốc độ đám người bọn họ nhanh hơn không ít, càng tuyệt vời hơn với Vô Song là hắn không còn bị mấy nữ nhân của Nga Mi chỉ chỉ trỏ trỏ nữa, điều này khiến nội tâm Vô Song vui vẻ không ít.

Có Diệt Tuyệt ở đây, đám nữ nhân kia dám cười cười nói nói mới lạ.

Nghĩ đến Diệt Tuyệt rồi lại nghĩ đến mấy vị nữ đệ tử như hoa như ngọc kia, Vô Song liền có chút bi ai cho họ. Vô Song ở bên Diệt Tuyệt chưa đến 10 phút đã thấy khó thở, không hiểu mấy vị tỷ tỷ kia là như thế nào chịu được?.

Cũng không lâu lắm, Vô Song lại được dẫn ra khỏi Nga Mi Phái, lúc này bọn họ đi đến Nga Mi hậu sơn – Cấm Địa của Nga Mi Phái.

Gần như hậu sơn mỗi môn phái lớn đều là cấm địa, đều dấu một vài thứ thế nhân không cách nào biết hoặc không muốn cho thế nhân biết.

Chung Nam Sơn có cấm địa là Cổ Mộ Phái.

Võ Đang Sơn có cấm địa là Trường Sinh Điện.

Bắc Thiếu Lâm cấm địa là Khô Mộc Viện.

Nga Mi Phái cấm địa liền mang tên – Tiên Âm Động.

Tiên Âm Động cùng Nga Mi Phái chỉ sợ có quan hệ cực kỳ sâu xa.

Ở Nga Mi hậu sơn cũng không phải không có người, lúc này Vô Song liền quan sát thấy ngay phía ngoài hậu sơn có hai cái lão ni cô đang nhập định.

Đáng nói là hai người này bản thân như hòa vào khung cảnh thiên nhiên, hô hấp cực kỳ mỏng thậm chí Vô Song còn không cảm thấy bọn họ đang hô hấp, nếu không phải hai người này còn da còn thịt, thoạt nhìn có vài phần sức sống, Vô Song còn tưởng họ sớm tọa hóa.

Đối mặt với hai cái lão ni này, Diệt Tuyệt cho dù tính cách có ra sao thì vẫn thể hiện nét mặt cung kính.

Không chỉ có Diệt Tuyệt, cho dù là Tiên Âm cũng nhẹ cúi đầu.

Vô Song tất nhiên không biết hai cái lão ni này là ai, bất quá hắn cũng học theo, chậm rãi cúi đầu đồng thời trong lòng Vô Song lại có nhận thức mới.

Nga Mi phái trong thế giới này, tuyệt đối không yếu như Nga Mi phái trong Kim Dung, chỉ sợ Nga Mi mặt ngoài đều là nữ tử nhưng bên trong toàn bộ đều là xương cứng.

Hai cái lão ni cũng không mở mắt, căn bản không để ý đến Diệt Tuyệt cùng Tiên Âm, tất nhiên Diệt Tuyệt hay Yên Tâm cũng quen với việc này, chậm rãi mang Vô Song đi vào bên trong.

Phong cảnh của Nga Mi hậu sơn rất đẹp, gần như không có bàn tay con người can thiệp, không giống như bên ngoài kia.

Nơi này chỉ sợ có thể chân chính coi là thế ngoại đào viên.

Tiếp theo Vô Song nghe thấy một âm thanh làm hắn chú ý, đây là âm thanh...luyện võ.

Vô Song cũng từng luyện qua võ công đương nhiên quen thuộc thứ âm thanh này.

Xuyên qua tán lá cây, cuối cùng Diệt Tuyệt cũng dừng lại.

Trước mặt Vô Song có hai thân ảnh.

Một ni cô ngồi xếp bằng trên một tảng đá cao, mặc một kiện y phục màu xanh nhàn nhạt.

Mái tóc cũng dùng mũ che đi, có điều lại không che được khuôn mặt tinh xảo của nàng, vị ni cô này thật sự rất đẹp, chưa kể khuôn mặt còn phi thường trẻ trung, trong mắt Vô Song tuổi người này có lẽ còn chưa quá 30.Người thứ hai là một thiếu nữ. Thiếu nữ này đang miệt mài múa kiếm, âm thanh mà Vô Song nghe thấy chính là từ nàng phát ra.

Thiếu nữ một đầu tóc đen dài sau lưng, khuôn mặt bị mũ đội đầu che đi không nhìn rõ tuổi tác, có điều nàng mặc một chiếc quần ngắn bên dưới, để lộ hoàn toàn đôi chân trắng ngần ra, đôi chân linh động di chuyển theo từng đường kiếm tạo thành một khung cảnh rất đẹp giữa nơi núi rừng này.

Vô Song từng giao đấu cùng Doãn Chí Bình, trong mắt hắn thiếu nữ kia chỉ sợ so với Doãn Chí Bình mạnh hơn không ít.

Vô Song không rõ tuổi tác của nàng thế nào nhưng nếu chỉ ngang tuổi Doãn Chí Bình thì liền có thể tiến vào Tiềm Long Bảng, đáng nói hơn vị trí của nàng chắc chắn cũng không thấp.

Tất nhiên Vô Song đoán đúng, nàng quả thực có tên trong Tiềm Long Bảng hơn nữa còn là đệ nhất nhân của Tiềm Long Bảng.

Nga Mi Phái – Viên Tĩnh.

Nhìn Viên Tĩnh múa kiếm, trong mắt Vô Song nhè nhẹ xuất hiện hai luồng chiến ý, tất nhiên cũng rất nhanh bị chính hắn dập tắt, dù sao nơi đây có Diệt Tuyệt Sư Thái, Vô Song cũng không dám loạn động bất quá nếu có cơ hội... hắn cũng muốn cùng Viên Tĩnh đánh một trận.

Nếu Vô Song không chơi ám khí... chỉ sợ hắn còn không phải là đối thủ của nàng, kiếm pháp của Viên Tĩnh công có thủ có, khi công thì mãnh liệt liên miên bất tuyệt, khi thủ lại không có kẽ hở, lúc thu kiếm về tựa như dòng nước nhẹ nhàng, không có lấy một cơ hội cho đối phương phản kích, thân pháp nhẹ như chim hoàng yến giữa trời.

Viên Tĩnh thực sự rất mạnh, ít nhất trong những người trẻ tuổi Vô Song gặp có lẽ chỉ có Mạc Sầu đủ sức cùng nàng so ánh, tất nhiên Vô Song chỉ là đoán, dù sao hắn cũng chưa thấy Mạc Sầu ra tay.

Viên Tĩnh lúc này cũng thu tay lại, sau đó nhìn về phía Tiên Âm cùng Diệt Tuyệt, nàng nhè nhẹ cúi đầu.

“Hai vị sư tỷ khỏe”.

Nhìn thấy Viên Tĩnh, cả Tiên Âm cùng Diệt Tuyệt đều vui vẻ gật đầu.

Sau đó trong ánh mắt tò mò của Viên Tĩnh, Diệt Tuyệt tiến lên một bước, lên tiếng.

“Sư phụ, ta mang Tiên Âm muội muội đến đây”.

Nói xong Diệt Tuyệt ngừng một chút, ánh mắt lại quét về phía Vô Song.

“Về phần cô bé này, nàng là Vô Song “.

Câu nói ngắn gọn nhưng ý tứ liền đủ.

Đầu tiên là thông báo Tiên Âm có việc muốn gặp sư phụ.

Thứ hai chính là giới thiệu Vô Song, hơn nữa hàm ý rất rõ ràng, Vô Song chính là đứa bé gái trong thư.

Diệt Tuyệt vừa dứt lời, vị ni cô xinh đẹp kia biến mất, nàng cứ như vậy ở trong hư không tiêu thất.

Khi nàng một lần nữa hiện ra, đã ở ngay trước mặt Vô Song, khuôn mặt xinh đẹp lại gần hắn.

“Cô bé, cháu tên gì?, năm nay bao nhiêu tuổi ”.

Vô Song lần này thật sự tương đối bất ngờ. Hắn tuyệt không nghĩ đến ‘ni cô tỷ tỷ’ này lại là sư phụ của Diệt Tuyệt Sư Thái.

DIệt Tuyệt năm nay cũng gần 50 tuổi, vậy vị ‘ni cô tỷ tỷ’ này bao nhiêu tuổi, che mẹ cô bé đâu?.

Lại nghĩ đến lời nói của Vô Hà Tử, rất có thể ở trước mặt hắn chính là Ỷ Thiên Kiếm chân chính chủ nhân, Nga Mi trưởng môn đời thứ 2, Phong Lăng Sư Thái.

Vô Song nuốt một ngụm nước bọt, hắn khẽ mở miệng, lại có chút rụt rè.

“Vãn... vãn bối tên là Cơ Vô Song, năm nay 7 tuổi”.

Hắn vừa dứt lời, Tiên Âm liền cười trừ, bàn tay nhẹ gõ lên đầu hắn.

“Đứa nhỏ ngốc này, ai lại xưng vãn bối, phải xưng là tiểu nữ “.

Câu nói của Tiên Âm chính là để ‘nhắc’ Vô Song, có điều ở đây cũng không ai phát hiện ra, dù sao Vô Song mới 7 tuổi nha, tầm tuổi này nói sai cũng là bình thường, hơi đâu để ý.

Vô Song cắn răng, có điều hắn thật sự phải diễn nốt vai diễn này.

“Tiểu nữ họ Cơ, tên Vô Song năm nay 7 tuổi, về phần cha cùng mẹ.... hai người đã sớm không còn ở nhân thế”.

Nửa câu đầu đương nhiên là nói dối, Vô Song chính là bị ép buộc nói ra, bất quá nửa câu sau là thật.

Hắn kiếp trước là cô nhi, kiếp này cũng có thể coi là cô nhi, trong giọng nói còn mang theo một tia tang thương cùng mất mát, chân thật vô cùng.

Phong Lăng Sư Thái nghe vậy, trong mắt hiện ra một tia hiền từ, nhẹ vuốt ve khuôn mặt của Vô Song, sau đó xoa đầu hắn.

“Không sao rồi, đừng khóc. Song nhi sau này ngươi liền coi Nga Mi phái là nhà đi, chúng ta liền là thân nhân của ngươi”.

Vô Song lúc này chỉ có duy nhất một câu hỏi cần được trả lời.

Tại sao sư phụ cùng đệ tử lại khác nhau như vậy?.

Phong Lăng Sư Thái người này rốt cuộc làm sao đào tạo ra được cái đệ tử như Diệt Tuyệt Sư Thái?.

Một người ôn nhu ấm áp, hiền từ.

Một người độc ác, lăng lệ, tâm ngoan thủ lạt.

Ít nhất chỉ từ mặt khí thế bản thân, Vô Song căn bản không cách nào tin tưởng hai người là sư đồ.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 73: Tiên Âm Động

Nếu phải cho Vô Song chọn, hắn thật sự muốn ở bên vị Phong Lăng Sư Thái này, dù sao Phong Lăng Sư Thái từ mặt ngoài mà nhìn liền tốt hơn Diệt Tuyệt Sư Thái quá nhiều, không quan tâm đến võ công hai bên, chỉ cần nhìn khí chất cùng dung mạo hắn liền ngàn lần vạn lần tình nguyện lựa chọn Phong Lăng Sư Thái.

Tất nhiên Phong Lăng Sư Thái sẽ không nhận Vô Song làm đệ tử, việc này liền khiến bối phận Vô Song trở nên cao đến dọa người, liền có thể trở thành sư muội Diệt Tuyệt Sư Thái. Việc này liền không ổn.

Nga Mi Phái có một cái Viên Tĩnh là đủ, cũng không cần thêm một cái Vô Song.

..........

Lúc trước Vô Hà Tử có nói đến thuyết thiên phú, thuyết thiên phú không nhiều người biết có điều cũng không ít.

Chỉ cần là cao thủ đỉnh cấp trong thiên hạ, bản thân nắm giữ đại thế lực liền có thể nghe qua thuyết thiên phú này một hai, bằng vào địa vị của Phong Lăng Sư Thái, có thể biết được thuyết này cũng là bình thường.

Vô Song chỉ thấy bàn tay của vị sư thái này nhẹ chạm vào lồng ngực hắn, điều này làm khuôn mặt Vô Song khẽ biến sắc, rất may hắn năm nay mới 7 tuổi, ở cái độ tuổi này thì bé trai và bé gái chỉ xét phần ngực cũng không khác gì nhau, căn bản đều là không có ngực.

Phong Lăng Sư Thái cũng không phát hiện ra điều gì đặc biệt trên cơ thể Vô Song trái lại khuôn mặt càng ngày càng vui mừng.

Thật ra với dung mạo hiện nay của Vô Song lại thêm Tiên Thiên Chí Âm Thể thì chỉ cần không cởi quần hắn xuống, Phong Lăng Sư Thái tuyệt không đoán ra Vô Song là nam.

Đừng nói là Phong Lăng Sư Thái, cho dù là Trương Tam Phong cũng sẽ đoán không ra, dù sao Vô Song hiện tại còn quá bé, ở độ tuổi này bé nam và bé nữa căn bản không khác bao nhiêu.

“Tốt... tốt... tốt”.

Cũng như Diệt Tuyệt, Phong Lăng Sư Thái một lần nói ra ba chữ tốt, sau đó mỉm cười hướng về phía Viên Tĩnh.

“Tĩnh, ngươi dẫn Song nhi đi thăm thú hậu sơn một chút, vi sư có việc muốn nói với phó trưởng môn”.

Phong Lăng Sư Thái vừa nói xong, Viên Tĩnh đã tiến đến.

Khác với Đinh Mẫn Quân, Vô Song không cảm nhận được chút địch ý nào từ Viên Tĩnh, trái lại trong mắt nàng có một tia âu yếm đối với Vô Song.

Viên Tĩnh vậy mà thật sự coi Vô Song là đứa trẻ, nàng cúi xuống bế Vô Song lên, bộ ngực mềm mại kề sát người Vô Song, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

“Song nhi, tỷ tỷ đưa ngươi đi ngắm thác nước “.

Cũng mặc kệ Vô Song có muốn đi hay không, Viên Tĩnh liền bế hắn rời khỏi.

Diệt Tuyệt Sư Thái ánh mắt nhìn xoáy về phía Tiên Âm, có điều cũng không ý kiến gì, chậm rãi cúi đầu với Phong Lăng Sư Thái, rồi cũng đi ra khỏi hậu sơn.

Hậu sơn của Nga Mi Phái lúc này chỉ còn Tiên Âm cùng Phong Lăng Sư Thái.

Phong Lăng Sư Thái ánh mắt nhìn Tiên Âm, sau đó khẽ cười.

“Lão ni thật sự không ngờ, mới có một tháng không gặp ngươi lại thay đổi nhiều như vậy, đã có thể bỏ đi tâm kết, bước ra một bước đột phá Tông Sư cảnh giới, thật sự cực kỳ đáng mừng”.

Tiên Âm nhè nhẹ mỉm cười cúi đầu, nàng cũng không có ý kiến gì về việc này, bàn tay cũng đã chậm rãi tháo mặt nạ của mình ra.

Tiên Âm mắt nhìn Phong Lăng Sư Thái hiền từ trước mặt, sau đó trong ánh mắt hiện lên một tia quyết tâm liền lên tiếng.

“Sư thái, lần này ta muốn để Song nhi ra nhập Tiên Âm Động”.

Tiên Âm vừa dứt lời, bản thân Phong Lăng Sư Thái mặt cười khựng lại, trong ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên cùng ngoài ý muốn.

Sau đó Phong Lăng Sư Thái liền triệt để không có cười nữa, sự tình lúc này hình như nghiêm trọng hơn Vô Song tưởng tượng nhiều.

Nga Mi cùng Tiên Âm Động chỉ sợ có khúc mắc không nhỏ.

Phong Lăng Sư Thái hít vào một hơi lãnh khí, sau đó nhìn về phía Tiên Âm.

“Ngươi xác định?”.

Tiên Âm gật đầu, cũng không có bất cứ ý gì sợ hãi.

“Thiên chân vạn xác”.

Phong Lăng Sư Thái rốt cuộc thở dài một hơi, bàn tay chỉ về một tiểu đình cách đó không xa, trong mắt chưa từng có trịnh trọng.

“Tiên Âm Động trưởng môn, mời”.

Tiên Âm ánh mắt đẹp nhẹ nhíu lại có điều nàng cũng là không sợ hãi, chậm rãi đi về phía đình viện.

Đình viện này chỉ có thể coi là chỗ che nắng che mưa, bên trong có một chiếc bàn đá cùng bốn chiếc ghế đá nhỏ.

Lúc này Phong Lăng Sư Thái cùng Tiên Âm ngồi đối diện với nhau, hai người lúc này không còn là quan hệ trưởng bối cùng vãn bối mà là quan hệ công bằng, quan hệ giữa trưởng môn hai môn phái trong thiên hạ.

“Tiên Âm, ngươi thật sự tự tin vào đứa bé đó sao?”.

Tiên Âm thản nhiên gật đầu, nàng liền thật sự tin tưởng vào Vô Song, hơn nữa không phải là nàng tin tưởng mà là Vô Hà Tử tin tưởng, con mắt của Vô Hà Tử tốt hơn Tiên Âm nhiều lắm.

Phong Lăng Sư Thái thấy vậy cũng khẽ gật đầu, nếu Tiên Âm đã quyết định, nàng liền tôn trọng quyết định của Tiên Âm.

Tiên Âm Động nằm bằn trong Nga Mi Phái, nằm bên trong Nga Mi Phái hậu sơn.

Tiên Âm Động chia làm Tiên Âm Các cùng Tiên Âm Động.

Bình thường mà nói, Tiên Âm Động tuyệt đối sẽ không mở ra, cho dù là trưởng môn Tiên Âm Động cũng chỉ có thể ở Tiên Âm Các bởi TIên Âm Động là một tòa mộ địa.

Cổ Mộ cũng là một tòa mộ địa nhưng muốn so với Tiên Âm Động thì còn thua xa, căn bản không cùng đẳng cấp.

Nếu Cổ Mộ chỉ là nơi an nghỉ của Lâm Triều Anh thì Tiên Âm Động là nơi an nghỉ của Cầm Đế cùng Tiêu Dao Tử.

Nơi an nghỉ của người chết, lại là hai cái Ngũ Đế cường giả, ai dám động?.

Tất nhiên theo lời Vô Hà Tử bản thân Tiên Âm Động là đệ nhất tu luyện bảo địa cũng không giả.

Muốn có thể gọi là tu luyện bảo địa liền ít nhất cũng phải có người tiến vào, muốn tiến vào Tiên Âm Động liền phải có chìa khóa, chìa khóa ở đây nằm trong tay Phong Lăng Sư Thái.

Muốn lấy được chìa khóa này chỉ có hai cách, cách thứ nhất chính là tự thân khiêu chiến vị sư thái này, đương nhiên phải là người của Tiên Âm Động.Cách thứ hai dễ hơn một chút, chỉ cần là nữ nhân tuổi dưới 16 liền có thể tiến nhập Tiên Âm Động, bất quá sau 16 tuổi liền phải đánh bại đệ tử của Phong Lăng Sư Thái.

Cái điều kiện thứ hai chắc chắn dễ hơn điều kiện thứ nhất có điều đáng nói là... đệ tử của Phong Lăng Sư Thái đến nay chỉ có ba người. Ba người này hiện nay đều cực kỳ lợi hại.

Yếu nhất trong ba người chính là Viên Tĩnh, muốn đánh bại nàng tất nhiên không khó tuy nhiên tìm người dưới 16 tuổi đánh bại nàng lại gần như là việc không thể.

Mấu chốt là điều kiện dưới 16 tuổi, điều kiện này thật sự rất dọa người.

Cho dù là tuyệt thế thiên tài ngàn năm có một thì dưới 16 tuổi cũng rất khó đột phá được đến Tông Sư cảnh giới, ở độ tuổi này giỏi lắm chỉ là nhất lưu cao thủ.

Viên Tĩnh hiện tại mới 14 tuổi, nàng cũng đã là nhất lưu cao thủ, quan trọng là nàng không bị giới hạn bởi tuổi tác, tức là nói giả sử Vô Song khiêu chiến nàng, năm Vô Song 16 tuổi Viên Tĩnh chỉ sợ đã 22 tuổi.

Vô Song năm 16 tuổi trong mắt Phong Lăng Sư Thái kể cả có Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng lắm chỉ lên đến siêu nhất lưu cao thủ còn Viên Tĩnh năm 22 tuổi nàng gần như chắc chắn đã đột phá Tông Sư.

Loại chênh lệch này tuyệt đối rất lớn, cửa thắng cho Vô Song liền gần như không có.

Quy định này thật sự phi thường hà khắc thậm chí là bắt chẹt Tiên Âm Động của chính Cầm Đế.

Tiên Âm Động nơi này vốn do Phong Lăng Sư Thái chưởng quản mà không phải ở trong tay Tiên Âm đủ để nói lên Cầm Đế người này đã tặng một món quà rất lớn cho Phong Lăng Sư Thái cùng Nga Mi Phái.

Theo cái điều lệ thứ hai... một mặt nào đó liền cho phép chỉ cần là nữ nhân, tuổi dưới 16 liền có thể tiến vào Tiên Âm Động.

Phong Lăng Sư Thái chính là để Viên Tĩnh tu luyện bên trong Tiên Âm Động, dù sao Viên Tĩnh chính là đệ tử của Phong Lăng Sư Thái, sau 16 tuổi có thể trực tiếp bỏ qua cuộc chiến bất công kia.

Khúc mắc bên trong là việc của quá khứ, lý do tại sao Cầm Đế làm vậy Tiên Âm không hiểu.

Phong Lăng Sư Thái cũng chỉ mơ hồ biết một chút nhưng bà cũng không biết toàn bộ.

Người duy nhất biết được nguyên nhân sâu xa có lẽ chỉ có Vô Hà Tử.

Đáng tiếc lão nhân này không chịu mở miệng, không ai có thể hỏi đến.

Phong Lăng Sư Thái bàn tay khẽ động, bên trong xuất hiện một tấm lệnh bài cổ xưa.

“Tiên Âm, ta rất thích đứa trẻ này, dù sao nàng cũng là Tiên Thiên Chí Âm Thể, nàng trời sinh liền thích hợp võ công của Nga Mi Phái, ta vẫn hy vọng ngươi có thể để đứa bé này cho Nga Mi chúng ta”.

Tiên Âm sao có thể để Vô Song cho Nga Mi phái?, chỉ sợ nàng có chịu thì Vô Song cũng không chịu.

Tiên Âm thản nhiên lắc đầu.

“Tiền bối, tiền bối biết Diệt Tuyệt sư tỷ làm người thế nào, để nàng dạy đệ tử, ta không an tâm”.

Việc của Diệt Tuyệt đương nhiên Phong Lăng Sư Thái biết, ánh mắt nhè nhẹ nhíu lại một chút.

“Vậy nếu ta trực tiếp nhận nàng làm đệ tử thì sao, giống như Viên Tĩnh vậy?”.

Tiên Âm đối với đề nghị của Phong Lăng Sư Thái chỉ nhàn nhạt thở dài.

“Sư Thái, Nga Mi đợi một cái Tiên Thiên Chí Âm Thể rất lâu, ta biết. Bất quá Tiên Âm Động cũng đợi một cái Tiên Thiên Chí Âm Thể quá lâu. Nga Mi Phái có sư thái liền sừng sững không ngã nhưng Tiên Âm Động lại khác “.

“Bản thân Tiên Âm vẫn tự biết mình, không có cách nào so sánh với sư thái, không cách nào khiến Tiên Âm Động trở lại với tên tuổi vốn có của nó, vẫn là xin sư thái đừng làm khó Tiên Âm”.

Phong Lăng Sư Thái nghe vậy, rốt cuộc cũng không nói nữa, nàng thật sự cũng không mong Tiên Âm Động biến mất trên võ lâm.

Công bằng nào nói Tiên Âm Động biến mất với Nga Mi là trăm lợi không có một hại nhưng đó chỉ là ánh mắt thiển cận vô cùng.

Phong Lăng Sư Thái thì khác, ánh mắt của nàng nhìn xa hơn nhiều.Đúng là bên trong Nga Mi Sơn có một cái tu luyện bảo địa, chỉ cần Tiên Âm Động bị diệt, khối tu luyện bảo địa này liền thành sản nghiệp của Nga Mi Phái. Điều kiện tiên quyết là.... phía sau Tiên Âm Động không có ai ra mặt.

Tiên Âm Động là công sức cả đời của Cầm Đế bỏ ra, nàng cho dù giao kèo với Nga Mi Phái những điều kiện không ai hiểu nổi thì Tiên Âm Động vẫn là của nàng.

Cầm Đế người này không thể dùng lẽ thường để hình dung, cũng không thể dùng suy nghĩ bình thường để hình dung, Phong Lăng Sư Thái biết nếu Tiên Âm Động không còn tồn tại thì khối bảo địa ở hậu sơn kia cũng bị người ta thu lại.

Tất nhiên người thu lại là ai, Phong Lăng Sư Thái cũng không biết, nàng chỉ biết chắc chắn có ngũ đế cấp bậc cao thủ ra tay.

Phong Lăng Sư Thái đã là ngũ tuyệt cao thủ nhưng để đột phá đến ngũ đế chỉ sợ đời này nàng liền vô vọng. Nga MI Phái không cản nổi bước chân của Ngũ Đế.

Phong Lăng Sư Thái thậm chí đã nghĩ đến việc cưỡng ép Vô Song gia nhập Nga Mi, tuy nhiên về tình hay về lý nàng đều không dám làm vậy, nếu thực sự bức cho Tiên Âm điên lên, Nga Mi Phái tuyệt không dễ chịu.

Suy nghĩ một hồi, Phong Lăng Sư thái rốt cuộc cũng khẽ gật đầu.

“Ta không muốn tính mạng cô bé đó gặp nguy hiểm, bất quá nếu ngươi đã quyết định, ta cũng muốn thử xem Tiên Âm Động tuyệt học cùng Nga Mi Phái tuyệt học, ai cao ai thấp”.

Vô Song không có ở đây, nếu hắn có ở đây sẽ dễ dàng phát hiện.

Hóa ra Phong Lăng Sư Thái người này cũng không phải nhân vật hiền lành gì.

Phong Lăng Sư Thái dạy ra được một cái Diệt Tuyệt Sư Thái chỉ sợ... không phải việc quá khó hiểu.

.........

Lúc này Vô Song đang đi ‘ chơi’ cùng Viên Tĩnh, cũng không biết Tiên Âm cùng Phong Lăng Sư Thái bàn việc gì.

Thứ hắn để ý là nữ nhân tên Viên Tĩnh này.

Không hiểu vì lý do gì, nàng vậy mà vẫn lựa chọn che mặt?, dù sao ở đây ngoài Vô Song ra làm gì có ai.

“Tỷ tỷ, người che mặt làm gì vậy?”.

Vô Song rốt cuộc không nhịn được tò mò liền lên tiếng.

Đáp lại lời của hắn, Viên Tĩnh chỉ nhàn nhạt cười một tiếng, trong nụ cười có chút nét buồn khó nói lên thành lời.

“Cái này là thói quen của tỷ tỷ, bỏ ra ta liền không quen. Lúc đầu không thích lắm nhưng đeo nhiều liền thành thói quen, sau này cũng không muốn bỏ ra”.

Nói xong, Viên Tĩnh lại bế Vô Song lên, ‘đặt’ Vô Song lên vai mình, cho hắn nhìn cảnh hoàng hôn bên dưới, cảnh hoàng hôn của Nga Mi Sơn.

“Vô Song, ngươi biết không ngươi thật đẹp, sau này chắc chắn sẽ thành tuyệt thế mỹ nhân, bất quá nhất định phải đề phòng nam nhân, nhất định không được tin đám nam nhân đó, thiên hạ này căn bản không có nam nhân tốt, bọn chúng chỉ thèm muốn sắc đẹp của ngươi, không hơn. Thứ bọn chúng muốn đơn giản chỉ là cơ thể của ngươi mà thôi”.

Viên Tĩnh không lên tiếng thì thôi, Viên Tĩnh lên tiếng xong Vô Song liền sợ.

“Cả Nga Mi toàn là mấy bà điên sao?, chưa có bao nhiêu tuổi tính cách đã như vậy?, rốt cuộc đám người này dạy dỗ đệ tử kiểu gì?”.

Viên Tĩnh... cô gái nhỏ này có thù hận rất lớn với nam nhân trong thiên hạ, nàng vừa nói, trong ánh mắt còn xuất hiện hai tia sát khí nhàn nhạt.

Vô Song cố gắng nuốt một ngụm nước miếng, hắn là nam nhân nha, hắn không thể để toàn bộ nam nhân trong thiên hạ bị hắt nước bẩn, ít nhất cũng muốn cãi lại một lần.

Hắn lập tức lên tiếng, giọng nói đầy hồn nhiên cùng trong trẻo, muốn có bao nhiêu dễ thương liền có bấy nhiêu dễ thương.

“Tỷ tỷ, cũng không phải đàn ông trong thiên hạ đều như vậy, ta biết có rất nhiều người đàn ông tốt...”.

Đáng tiếc không để Vô Song nói hết lời, Viên Tĩnh lại bế hắn lên, sau đó dùng hai ngón tay che miệng Vô Song.

“Song nhi, đàn ông trong thiên hạ cũng có người tốt việc này tỷ tỷ biết bất quá tốt xấu lẫn lộn sao có thể phân biệt?, có rất nhiều kẻ chỉ thèm muốn sắc đẹp của chúng ta mà thôi có điều lại không thể hiện ra, bên ngoài chính nhân quân tử nhưng bên trong một bụng tiểu nhân”.

“Bên ngoài đạo mạo thích nói lời nhân nghĩa, bên trong lại một bồ dao găm. Tốt nhất nếu gặp lũ nam nhân kia, cứ giết chết nói sau”.

Sát khí từ mắt Viên Tĩnh léo lên, khiến Vô Song triệt để im lặng.

Rốt cuộc là tại sao?.

Rốt cuộc đây có phải là chỗ tập trung oán niệm của nữ nhân không?.

Vậy mà ai cũng coi nam nhân làm kẻ thù, thậm chí còn mở miệng ra là chém là giết.

So với Viên Tĩnh bản thân Diệt Tuyệt Sư Thái chỉ giết tà phái hình như còn dễ chịu hơn một ít.

Vô Song cũng không biết khuyên thế nào với Viên Tĩnh mới tốt. Hắn chỉ có thể im lặng thở dài.

Đúng lúc này, Viên Tĩnh ánh mắt hướng về phía xa, sau đó khóe miệng cong lên.

“Song nhi, chúng ta về thôi, sư phụ cho gọi rồi, để tỷ tỷ đưa ngươi về ”.

Ngày hôm nay, Vô Song thật sự có ấn tượng.... ấn tượng rất không tốt với Nga Mi Phái.

Nga Mi Phái ở thế giới này mạnh hơn Nga Mi Phái trong Kim Dung nhiều, bất quá về mặt tính cách, hai bên đều có vài phần giống nhau.

Nghĩ đến quãng thời gian tiếp theo phải sống ở Nga Mi Sơn, Vô Song chỉ biết thở dài ngao ngán.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 1 - Chương 74: Khởi Đầu Mới.

Vô Song vốn tưởng khi Viên Tĩnh đưa hắn trở về liền gặp lại Phong Lăng Sư Thái có điều lúc này hắn lại gặp một mình Cô Cô.

Cô Cô đã tháo chiếc mặt nạ vô cảm kia ra, khuôn mặt xinh đẹp nhìn Vô Song. Đã rất lâu rồi Vô Song không nhìn thấy diện mạo thật của Cô Cô, ít nhất từ năm hắn 6 tuổi đến nay rất ít khi thấy Cô Cô mà có thấy thì Cô Cô của hắn cũng đeo một lớp khăn che mặt mỏng.

Viên Tĩnh thấy Tiên Âm xuất hiện, lúc đầu nàng khẽ kinh ngạc sau đó nhè nhẹ cúi đầu.

“Phó trưởng môn, không biết sư phụ....”.

Tiên Âm nhẹ nhàng mỉm cười.

“Sư Thái đang ở trong đình viện, Viên Tĩnh ngươi cứ vào trong gặp sư thái đi, Song nhi để ta đưa về, ta muốn dẫn hắn đến Tiên Âm Các”.

Viên TĨnh cũng không nghĩ nhiều, liền gật đầu sau đó thản nhiên để Vô Song lại với Tiên Âm rồi chậm rãi đi về phía hậu sơn.

Tiên Âm mỉm cười nhìn Vô Song, có điều Vô Song lại có thể cảm nhận được một tia áp lực rất lớn trong nụ cười của nàng.

Tiên Âm trong lòng đang không thoải mái.

Đây là suy nghĩ duy nhất lúc này của Vô Song.

Hắn cũng không tiện hỏi Cô Cô xem bên trong xảy ra việc gì, Cô Cô đã cầm tay hắn, hai người đi xa dần trong ánh chiều tà, mục tiêu liền hướng về Tiên Âm Các.

Tiên Âm Các là một lầu các nằm riêng một góc ở Nga Mi Sơn, thiên về mạn cực tây của Nga Mi Sơn, cách hậu sơn cũng không tính là xa.

Từ phía hậu sơn, nhìn theo bóng lưng hai người, Phong Lăng Sư Thái ánh mắt dần dần nhíu lại.

“Sư phụ, người cho gọi con?”.

Viên Tĩnh xuất hiện thu hút sự chú ý của Phong Lăng Sư Thái.

Lúc này Phong Lăng Sư Thái nhẹ gật đầu, bàn tay chỉ về phía một chiếc ghế đá nhỏ.

Viên Tĩnh hiểu ý, nàng chậm rãi ngồi xuống, yên lặng nghe Phong Lăng Sư Thái dặn dò.

“Tĩnh nhi, cho dù sư phụ biết nói thế này là bất công với con, bất quá sư phụ vẫn phải nói. Song nhi nha đầu kia nếu xét về tư chất, liền vượt xa ngươi”.

Phong Lăng Sư Thái nói rất thật căn bản không hề nói giảm nói tránh.

Viên Tĩnh nghe vậy, cũng không bất ngờ.

“Sư phụ người đã từng dạy nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, tư chất cao thấp việc này Tĩnh nhi đã thông suốt từ lâu, TĨnh nhi cũng không vì việc này mà để ý, dù sao nàng là nàng mà ta là ta “.

Viên Tĩnh cực kỳ trấn định nói ra những lời này.

Nếu lời này mà để Vô Song nghe thấy hắn liền bị kinh động không thôi, nữ nhân này tuyệt đối không tầm thường.

Vô Song chưa bao giờ nghe cái tên Viên TĨnh trước đây nhưng chỉ cần bằng cái tâm tình này của nàng, tương lai Viên Tĩnh tuyệt đối là một trong những đối thủ mạnh nhất của Vô Song.

Nhìn đệ tử của mình, Phong Lăng hài lòng gật đầu. Trong mắt Phong Lăng mà nói, Vô Song là một khối mỹ ngọc bất quá là ngọc trong cát.

Viên Tĩnh tuy không sáng bằng Vô Song nhưng lại là một khối mỹ ngọc đã trải qua mài dũa, đã trải qua rất nhiều sóng gió mà không ai có thể tin tưởng được.

Thể chất Viên Tĩnh có thể thua Vô Song nhưng tâm trí của nàng tuyệt đối hơn Vô Song nhiều. Đương nhiên đây cũng chỉ là suy nghĩ từ phía Phong Lăng Sư Thái mà thôi.

Phong Lăng Sư Thái nhìn Viên Tĩnh, càng ngày càng cảm thấy tự hào.

“Tĩnh nhi, ngươi nghĩ được như vậy, vi sư có chết cũng yên lòng bất quá ngươi phải biết ngươi không thích hợp làm trưởng môn”.

“Đại sư tỷ của ngươi.... năm đó nàng bước sai đường. Vi sư đã xuất gia không thể tiếp tục quản việc thế tục, không thể can thiệp vào con đường đại sư tỷ của ngươi chọn, đối với Nga Mi Phái hiện nay tuy không đồng ý nhưng cũng lực bất tòng tâm”.

“Nhị sư tỷ của ngươi... có con đường của chính mình, cho dù ta chưa bao giờ ủng hộ con đường của nàng nhưng ta cũng không có cách nào can thiệp “.

“Ngươi cuối cùng vẫn có con đường của mình, cho dù ngươi quyết định thế nào vi sư cũng vẫn ủng hộ ngươi. Ngươi chọn rời đi hay ở lại thủ hộ Nga Mi đều là lựa chọn của chính ngươi có điều Viên Tĩnh ngươi chỉ thích hợp là cao thủ đỉnh cấp trong thiên hạ còn nếu muốn bắt ngươi điều hành cả môn phái lớn, ngươi làm không được”.

“Vô Song, đứa bé kia là một khối mỹ ngọc còn ẩn trong cát, vi sư thật sự muốn đào tạo nó làm trưởng môn đời thứ tư của Nga Mi phái thay cho Diệt Tuyệt, bất quá Tiên Âm không có đồng ý”.

“Vi sư không có cách nào ép Tiên Âm, sau lưng nàng... sau lưng nàng có hai cái ngũ đế cấp bậc cao thủ, vi sư căn bản không có cách nào khiến nàng nhượng bộ”.

Phong Lăng Sư Thái nói đến đây, bất giác nhớ đến cây đàn cầm mà Vô Song đeo trên lưng.

Phong Lăng Sư Thái biết cây đàn đó là thứ gì.... đây vốn là cây đàn khi còn sống Cầm Đế sử dụng.

Ngân Nguyệt Huyền Cầm.

Ngân Nguyệt Huyệt Cầm không phải đặt ở Nga Mi Sơn, không phải đặt ở Tử Ngọc Sơn.

Ngân Nguyệt Huyền Cầm đặt ở Trường An.

Người giữ cây huyền cầm này là một nhân vật quyền khuynh thiên hạ, một tay có thể che trời.

So với Vô Hà Tử, Phong Lăng Sư Thái càng sợ người này hơn.



Đại Thanh Thái Sư – Hoàng Thường.

Ngân Nguyệt Huyền Cầm được Tiên Âm mang đến đây, đủ để thấy ít nhất vị Đại Thanh Thái Sư này để mắt đến việc trên Nga Mi Sơn.

Chỉ cần Nga Mi Phái còn chưa muốn chết tốt nhất liền không nên đụng tới Hoàng đạo sư.

Vô Hà Tử chỉ có một người, cho dù gọi hết đám truyền nhân Tiêu Dao Phái cũng không có cách nào đối với Nga Mi đuổi tận giết tuyệt tuy nhiên... Hoàng Thường thì khác.

Nghĩ đến Hoàng Thường, da đầu của Phong Lăng Sư Thái run lên.

Nhân quả giữa ngũ đế cùng ngũ đế nàng không cách nào biết, nàng còn lâu mới đặt được chân vào ngũ đế cảnh giới.

Ngũ Đế là một loại đẳng cấp, thiên hạ không hẳn chỉ có năm người đạt đến ngũ đế cảnh giới.

Ngũ tuyệt cũng là một loại đẳng cấp, thiên hạ đương nhiên sẽ không chỉ có Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái cùng Trung Thần Thông.
Đáng nói hơn năm đó trên Hoa Sơn cũng không phải tất cả cao thủ cùng đẳng cấp với Ngũ Tuyệt cũng muốn đến tranh đấu.

Nếu có một bảng xếp hạng, bản thân Phong Lăng Sư Thái chỉ sợ không ngồi được vào 10 vị trí đầu bất quá Phong Lăng Sư Thái có Ỷ Thiên Kiếm, nàng cũng có thể coi là một trong 10 nhân vật mạnh nhất dưới chữ ‘đế’.

Khoảng cách giữa Ngũ Tuyệt với Ngũ Tuyệt còn khó mà san lấp huống gì Ngũ Tuyệt với Ngũ Đế?.

.........

Viên Tĩnh cực kỳ thông minh, nàng mới nghe đã mơ hồ đoán được ý tứ trong lời Phong Lăng Sư Thái, đôi lông mày lá liễu nhè nhẹ nhíu lại.

“Sư phụ, ý ngài là muốn cướp Song nhi từ chỗ Tiên Âm tỷ tỷ? hơn nữa còn không được dùng vũ lực”.

Phong Lăng nghe Viên Tĩnh nói liền khẽ gật đầu.

“Tĩnh nhi, lần này Tiên Âm muốn mang nha đầu kia vào Tiên Âm Động, có điều bên trong Tiên Âm Động cho dù cả nàng cũng không có cách nào đi vào, đây là tổ huấn”.

“Ngươi lại khác, ngươi từ nhỏ liền tu luyện trong Tiên Âm Động, liền quen thuộc nơi này hơn cả chính Tiên Âm. Những lúc chỉ có ngươi cùng cô bé kia liền tranh thủ tăng hảo cảm với nó một chút, sau này sư phụ liền có cách khiến nó bái nhập Nga Mi “.

Phong Lăng Sư Thái cực kỳ tự tin, bất quá không phải là không có lý do.

Trong mắt Phong Lăng Sư Thái trện chiến 8 năm sau Vô Song căn bản không có cửa thắng, ngày hôm đó chỉ cần uyển chuyển khuyên nhủ một chút, liền khiến Vô Song thuận lý thành chương ra nhập Nga Mi phái, dù sao nếu trận chiến đó Vô Song thua liền bồi mạng lại, ai tự nhiên lại muốn chết?.

Chỉ cần đổi tính mạng của Vô Song thay bằng bắt hắn gia nhập Nga Mi phái liền vẹn cả đôi đường.

8 năm sau, Vô Song 16 tuổi, chỉ có thể coi là thiếu nữ hơi lớn một chút mà thôi, tâm trí chưa chắc thành thục, vẫn dễ dàng đào tạo cùng khống chế vô cùng.

Không thể không nói, Phong Lăng Sư Thái tính rất xa cũng rất đẹp, đáng tiếc nàng quá coi thường Vô Song.

........

Lúc này Vô Song cùng Tiên Âm cũng đã trở về Tiên Âm Các.

Tiên Âm Các là một tòa kiến trúc cổ kính, có tổng cộng 7 tầng.

Tiên Âm Các đặt ở trên Nga Mi Sơn, Vô Song thật sự hoài nghi ở trên tầng 7 kia chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến những đám mây trắng.

Vô Song chưa đi nhiều cũng chưa nhìn nhiều, trong mắt hắn Tiên Âm Các liền là công trình kiến trúc cao nhất mà Vô Song được thấy trên thế giới này.

Bên trong Tiên Âm Các cũng không phải chỉ có một mình Tiên Âm, bên trong Tiên Âm Các không ngờ có không ít người, toàn bộ cũng đều là nữ nhân.

Những người này tuổi tác không giống nhau, già có mà trẻ cũng có, bọn họ trên danh nghĩa cũng là Nga Mi Phái đệ tử nhưng thực tế cũng chỉ trung thành với Tiên Âm Các.

Vừa thấy Tiên Âm quay lại, có hai cái lão bộc liền xuất hiện, vẻ mặt đầy cung kính.

“Trưởng môn đại nhân “.

Hai lão bộc này khí tức già nua, mặt đầy tử khí thoạt nhìn đã không còn bao nhiêu sức sống, bất quá lại cho Vô Song một cảm giác không thể coi thường.

Tiên Âm đối với hai cái lão bộc này chỉ nhè nhẹ mỉm cười, không hề có chút nào phong phạm của trưởng môn cao cao tại thượng, nàng cũng nhẹ nhàng lên tiếng.

“Nguyệt bà bà, Hoa bà bà, hai người cần gì phải ra đón Tiên Âm chứ”.

Tiên Âm cười nói, sau đó chỉ tay về phía Vô Song.

“Hai vị bà bà, đây là Vô Song, từ nay về sau Vô Song liền là đệ tử của ta... hơn nữa ta sẽ để Song nhi tiến vào Tiên Âm Động”.

Thật ra ngày trước, hai vị bà bà đã gặp mặt Vô Song bất quá so với thời kỳ hắn 3-4 tuổi lúc này Vô Song quá khác.
Năm hắn 3-4 tuổi bản thân Vô Song tất nhiên là một cái nam hài tóc trắng bây giờ lại là một cái tuyệt thế la lỵ mái tóc đen mượt óng ả xinh đẹp tựa thiên tiên, hai vị bà bà này nhận ra mới là việc lạ.

Lại nói đến sau khi Tiên Âm dứt lời, Nguyệt bà cùng Hoa bà trực tiếp biến sắc, ánh mắt vẩn đục mở to hết cỡ quan sát Vô Song.

Thậm chí Nguyệt bà còn có chút e dè lên tiếng.

“Trưởng môn, việc này....”.

Tiên Âm chỉ nhàn nhạt mỉm cười không nói, nàng chậm rãi nắm lấy tay Vô Song, đưa hắn tiến vào Tiên Âm Các.

Diện tích mỗi tầng của Tiên Âm Các cũng không lớn, đồng thời càng lên cao càng nhỏ nhưng nội thất bên trong tranh trí tinh xảo vô cùng, cho người ta một cảm giác thoải mái mà hài hòa.

Tiên Âm một đường đi đến đâu cũng đều có Tiên Âm Các nữ nhân cung kính cúi đầu.

Những nữ nhân này võ công gần như không có, toàn bộ đều là cô nhi được Nguyệt bà cùng Hoa bà thỉnh thoảng xuống núi thu nhận, không cầu học võ nghệ chỉ cần phục vụ tốt cho Tiên Âm Các. Đáng tiếc Tiên Âm Các năm vị truyền nhân mỗi người một ngả từ đó số người hầu có chút quá nhiều so với chính chủ nhân.

Một mạch, Tiên Âm dẫn Vô Song lên tầng 5 của Tiên Âm Các, nàng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Đây chính là căn phòng trước đây, Vô Song ở.

Vô Song tiến vào bên trong, thú thật hắn cũng không có quá nhiều cảm xúc về nơi này, thật sự tương đối xa lạ.

Tiên Âm nhè nhẹ chỉ tay xuống một tấm đệm mềm bên dưới, giọng nói của nàng có chút nghiêm túc.

“Song nhi, cô cô biết ngươi với việc giả nữ nhân như vậy không quá tình nguyện, thật sự làm khó ngươi”.

Vô Song ngồi xuống sau đó tiện tay lấy một tấm gương nhỏ trên bàn, hắn lúc này thực sự tò mò dung mạo của chính mình.

Trong phòng này của Tiên Âm cũng không có tấm gương lớn để nhìn toàn thân, bất quá Vô Song vẫn là đủ quan sát bản thân mình. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn hắn liền rung động thật lớn.

Đôi môi mềm đỏ mọng, ánh mắt có thần lại trong suốt, đôi mắt như hai viên ngọc hút hồn người khác vậy, đôi lông mày liễu rủ được dùng bút vẽ kéo dài thêm một chút, lông mi của chính hắn cũng có chút cong lên nhè nhẹ có thể nói là nguyệt mi tinh nhãn ( lông mày như trăng, đôi mắt như sao).

Điều đáng nói nhất là một loại thần thái, thần thái mà chính Vô Song cũng không thể tin, hắn giống một cái bệnh mỹ nhân vậy.

Có chút yếu đuối, có chút ngây thơ, thậm chí có chút hư ảo phiêu miễu giống một làn khói mờ mờ ảo ảo tận cửu thiên khiến người khác muốn nhẹ nhàng nắm lấy... chậm thí chiếm hữu.

Vô Song không ngờ, khuôn mặt hắn trải qua Tiên Âm tô điểm lại có thể đi đến một mức này.

Lúc trước Vô Song nhìn quen diện mạo của mình, hắn cũng cảm thấy mình có chút giống nữ nhân nhưng không ngờ lực sát thương lại mạnh đến vậy.

Khó khăn lắm mới ổn định tâm tình, Vô Song quay lại nhìn Tiên Âm, chỉ thấy nàng đang dùng ánh mắt đầy thú vị nhìn mình.

“Song nhi thế nào?, bất ngờ đúng không. Cô cô cũng thật sự bất ngờ với ngươi, cô cô vốn chỉ tính trang điểm cho ngươi đẹp một chút nhưng không ngờ ngươi lại thiên sinh lệ chất. Nếu ngươi là nữ nhân thật Cô Cô không biết ra ngoài giang hồ có thể gây họa cho bao nhiêu nam nhân. Không khéo ngươi sau này liền trở thành nhân vật cấp Tây Thi, Đắc Kỷ, là họa quốc mỹ nhân”.

Cô Cô rõ ràng là đang trêu chọc hắn, nhưng hắn không phản bác được, chỉ có thể im lặng cúi đầu.

Chính hắn còn rung động với diện mạo của mình, nói gì người khác?.

Rốt cuộc thì TIên Âm cũng không có tiếp tục trêu chọc Vô Song, nàng lần này liền thật sự nghiêm túc.

“Song nhi, chuyến đi lần này đến Tiên Âm Động, chính là cơ hội của ngươi, ngươi tuyệt không được lười biếng”.

“Lần này ta đã bàn kỹ cùng Dược Vương tiền bối cùng Vô Hà Tử tiền bối, nhất định phải đưa ngươi vào khuôn khổ, phải cho ngươi một lịch trình tu luyện tốt nhất”.

“Cô Cô hứa với ngươi, chỉ cần ngươi chuyên tâm làm theo lời ta nói, ngắn thì 5 năm, nhiều thì 7 -8 năm, ngươi hoàn toàn có thể đột phá Tông Sư cảnh giới”.

Tiên Âm không có nói đến cuộc chiến 8 năm sau với Vô Song, không phải nàng sợ Vô Song gặp áp lực, cũng không phải nàng không tin tưởng Vô Song mà chính là vì trong mắt nàng Vô Song căn bản không thể thua.

Nàng hỏi Vạn lão, Vô Song 8 năm sau có thể thắng được Tông Sư cao thủ không. Vạn lão căn bản không thèm suy nghĩ liền gật đầu. Đương nhiên Vạn lão sẽ không mở miệng.

Tiên Âm tiếp tục đi hỏi Vô Hà Tử, Vô Song 8 năm sau có thể đánh bại Tông Sư cao thủ hay không, Vô Hà Tử liền nhếch miệng cực kỳ tự tin mà gật đầu.

Cùng câu hỏi, Tiên Âm liền đi hỏi Dược Vương, Dược Vương căn bản cũng không thèm suy nghĩ mà gật đầu.

Mấy ngày trước, Tiên Âm đến Hoàng Thành Trường An, Tiên Âm có gặp qua Hoàng đạo sư.

Đối với Hoàng đạo sư, Tiên Âm không có nói ra danh tính Vô Song, bất quá nàng hỏi... nàng hỏi nếu Nhật Nguyệt Giáo Chủ - Đông Phương Bất Bại luyện Quỳ Hoa Bảo Điển từ bé cho đến năm 16 tuổi có thể giết được Tông Sư cao thủ hay không?.

Hoàng Thường không hiểu tại sao Tiên Âm lại hỏi câu này, bất quá cũng không mất quá nhiều thời gian suy nghĩ, Hoàng Thường liền mỉm cười.

“Đông Phương Bạch kẻ kia lão phu cũng từng nhìn vài lần, nếu là như lời ngươi nói, bằng vào Quỳ Hoa Bảo Điển cùng tư chất của hắn, năm hắn 16 tuổi, Tông Sư cao thủ căn bản không khác gì gà đất chó sảnh”.

Tiên Âm căn bản không tin Vô Song sẽ thua Đông Phương Bất Bại, dù sao cháu của nàng có Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Có ba vị ngũ đế cấp cao thủ khẳng định, thêm một vị Dược Vương gật đầu, Vô Song thua mới là lạ.

Lâm Bình Chi chỉ cần luyện Tịch Tà trong thời gian ngắn đã dễ dàng giết Nhất Lưu Cao Thủ như thái rau.

Không có lý nào Vô Song hắn luyện Quỳ Hoa Bảo Điển 10 năm liền đánh không lại một cái Tông Sư.

........

Từ ngày mai, Vô Song chính thức là một phần của Nga Mi Phái.

Đồng thời hắn chính thức mở ra con đường võ đạo của riêng mình.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 75: Tiến Vào Tiên Âm Động

Vô Song có một đêm ngủ tương đối ngon lành, có điều từ sáng sớm, Cô cô đã gọi hắn dậy.

Lúc này Vô Song mới biết, làm con gái thật sự rất khổ.

Theo Vô Song bấm ngón tay tính toán, hiện nay là khoảng 5h30 sáng. Giờ này căn bản sẽ không mấy ai tỉnh giấc, vậy mà Vô Song hắn phải tỉnh.

Tiếp theo phải làm gì? đương nhiên là làm vệ sinh cá nhân, sau đó ngồi.... ngồi vào bàn trang điểm.

Vô Song nằm mơ cũng không ngờ lại có một ngày này.

Cũng chẳng biết Cô Cô của hắn kiếm đâu ra cái bàn trang điểm nữa.

Vô Song chỉ biết im lặng cảm thụ, cắn răng ngồi một chỗ.

Rốt cuộc... Cô Cô giữ hắn ở bàn trang điểm gần 1 tiếng đồng hồ, mới để gọi người mang đồ ăn tới.

Sau khi ăn xong, Tiên Âm dẫn Vô Song đến Nga Mi Hậu Sơn.

Sáng sớm trên Nga Mi Sơn cũng đã thấp thoáng bóng dáng của không ít đệ tử, người luyện võ đúng là có thói quen dậy sớm cường kiện thân thể, cho dù là nữ tử cũng không ngoại lệ.

Trên con đường này, Vô Song cùng Tiên Âm được rất nhiều Nga Mi đệ tử cúi chào.

Không bao lâu, hai người đặt chân đến hậu sơn.

Ở trước hậu sơn của Nga Mi Phái hiện nay không có hai vị lão ni như ngày hôm qua, chào đón Vô Song chính là Lăng Phong Sư Thái cùng Viên Tĩnh.

Tiên Âm vừa mang Vô Song tiến đến, đã thấy Viên Tĩnh nhẹ tiến lên một bước, sau đó ôm lấy hắn đầy yêu thương cùng thân mật.

Vô Song là cái nam nhân, trên thực tế hắn phi thường ủng hộ có nữ nhân ôm ấp mình vì vậy hắn căn bản không hề phản kháng, vẻ mặt có chút hưởng thụ.

Cho dù Vô Song không có nhìn ra dung mạo của Viên Tĩnh, bất quá thân thể nàng rất đẹp, từ một điểm này có lẽ Viên Tĩnh tuyệt đối cũng không xấu đi đâu, như vậy liền là đủ.

“Song nhi muội muội, hôm nay còn đẹp hơn cả hôm nha, thực sự quá mức dễ thương”.

Ở đây cũng sẽ không ai trách Viên Tĩnh, cả Tiên Âm cũng sẽ không có ý kiến gì, nữ nhân bế một cô bé xinh đẹp thì có thể ý kiến cái gì?.

Phong Lăng Sư Thái thu tất cả vào trong mắt, cũng nhè nhẹ mỉm cười.

“Hai đứa, nhanh chân một chút, ta liền chân chính mở ra Tiên Âm Động”.

Tiên Âm nghe vậy liền mỉm cười với Phong Lăng Sư Thái.

“Sư thái vậy ta để song nhi ở chỗ người, Tiên Âm trở về Tiên Âm Các trước”.

Tất nhiên Phong Lăng Sư Thái không có lý do để giữ Tiên Âm lại, nàng nhẹ nhàng mỉm cười gật đầu.

Rất nhanh, Phong Lăng Sư Thái liền vì Vô Song cùng Viên Tĩnh dẫn đường, đương nhiên ở đây là dẫn đường cho Vô Song.

Về phần Vô Song lúc này, hắn lại có chút hưởng thụ, căn bản không phải bước đi mà được Viên Tĩnh bế lên.

Một mạch đi theo Phong Lăng Sư Thái, Vô Song nhìn thấy một hang động.

Bên trong hang động không ngờ không có chút nào tối, dọc trên những bức tường toàn bộ đều là dạ minh châu.

Chỉ tính riêng con đường này đã là một bút tiền không hề nhỏ.

Hang động không quá sâu, chẳng mấy chốc trước mặt Vô Song đã xuất hiện một tấm cửa đá cực dày.

Trên cửa đá có một vòng bát quái bất quá lại xếp tương đối linh tinh.

Hình ảnh này Vô Song cảm thấy khá quen thuộc, giống trò chơi sắp xếp mảnh ghép của hắn ở thế giới trước.

Một hình vuông lớn diện tích 4x4, để lộ một ô trống để di chuyển.

Với người của thế giới này có thể gặp khó khăn nhưng với Vô Song, đây tuyệt đối là trò trẻ con.

Tất nhiên hắn sẽ không đứng ra thể hiện, chỉ im lặng xem Phong Lăng sắp xếp các mảnh ghép.

Phong Lăng Sư Thái quá nhiều lần đến đây, nàng liền có thể dễ dàng sắp xếp theo thứ tự bất quá cũng mất gần 10 phút đồng hồ, tốc độ này trong mắt Vô Song căn bản la quá chậm.

Khi đồ án bát quái hiện ra, Phong Lăng Sư Thái trực tiếp lấy ra một cây chìa khóa rồi cắm vàn hai hình hắc bạch ở trung tâm.

Cánh cửa đá từ từ di chuyển, sau đó tách ra làm hai phần.

Viên Tĩnh quá quen với cảnh này, nàng liền bế Vô Song vào bên trong.

Sau đó cánh cửa đá khổng lồ lại từ từ khép lại.

Khi Phong Lăng Sư Thái rút chìa khóa ra, những mảnh hình thái cực kia trực tiếp nhảy loạn lên, lại tiếp tục trở thành một mảnh ghép không hoàn thiện như lúc ban đầu.

Bên trong Tiên Âm Động... có một luồng hàn khí lành lạnh.

Ngoài ra Vô Song còn có thể cảm thấy một luồng thiên địa linh khí tươi mát chạy dọc lồng ngực khiến hắn sảng khoái không thôi.

Viên Tĩnh chậm rãi đặt Vô Song xuống, rồi nhẹ chỉ về phía cửa đá.

Cửa đá bên trong cũng có một hình bát quái tương tự với cửa đá bên ngoài.

“Song nhi ngươi yên tâm, tỷ tỷ liền biết mở cửa. Đi vào cần chìa khóa 0GGn bất quá đi ra chỉ cần sắp xếp lại đồ án liền là đủ, ngươi không cần lo lắng nha”.

Vô Song nghe vậy cũng khẽ gật đầu.

“Đa tạ tỷ tỷ”.

Tiếp theo Viên Tĩnh nắm lấy tay Vô Song, giới thiệu một vòng Tiên Âm Động.

Nói trắng ra, Tiên Âm Động có diện tích không lớn, khoảng trên dưới 200m2.

Bên trong Tiên Âm Động có một dòng nước ngầm, một hồ nước tự nhiên có thể sử dụng để uống.

Ở trong Tiên Âm Động không có ánh sáng mặt trời chiều vào vì vậy toàn bộ đều dùng dạ minh châu thắp sáng, xa hoa vô cùng.

Tiên Âm Động thật sự giống một cái ngôi nhà ở hiện đại của Vô Song.

Trung tâm Tiên Âm Động có một võ đài để diễn luyện, trên võ đài là những hình nhân sắp xếp theo phương vị nhất định.

Theo lời Viên TĨnh những hình nhân này đều làm bằng Thái Kim Chúc. Tất nhiên Thái Kim Chúc là gì thì Vô Song chịu, hắn chỉ biết nếu như Viên Tĩnh nói đúng, những hình nhân kia không phải Đại Tông Sư toàn lực ra tay liền không có cách nào làm thương tổn.

Góc phải trên cùng là một căn phòng lớn, trong căn phòng này sắp xếp một số đồ sinh hoạt, cũng là phòng ngủ của Tiên Âm Động. Nếu Vô Song đoán không sai, đây cũng là phòng ngủ của Tiêu Dao Tử cùng Cầm Đế.

Góc phải bên trái là thư viến sách, thư viện sách nơi này ghi lại kỳ thư mà Tiêu Dao Tử gặp trên đời, bao hàm cả cầm kỳ thi họa, căn phòng này chính là làm hai mắt Vô Song tỏa sáng.

Đương nhiên Viên Tĩnh sẽ không quan tâm, đừng nói là Viên Tĩnh chỉ sợ phần lớn người tiến vào trong này sẽ không quan tâm, tu luyện chưa xong còn đi đọc sách?.

Càng đáng nói hơn trong thế giới này, tu luyện võ công vẫn là vương đạo, đọc sách chưa chắc đã có tác dụng gì.

Kể cả muốn vừa đọc sách vừa tu luyện cũng không có tinh lực mà theo.Nếu không phải Vô Song là Cái Thế Thần Đồng thiên phú, hắn đúng là không nỡ chia ra một khoảng thời gian nghiên cứu kỳ nghệ cùng đọc sách.

Góc dưới cùng bên phải có thể coi như phòng ăn nhỏ, vì nơi đây tương đối lạnh, đồ ăn khô liền được bảo quản rất lâu, tương đối thích hợp cất chứa đồ ăn dành cho bế quan thời gian dài.

Cuối cùng là góc dưới cùng bên trái, nơi đây không hiểu vì sao, lại có thiên địa linh khí phi thường nồng đậm, gần như tạo thành những vòng xoáy lớn, Vô Song vừa nhìn đã khiếp sợ không thôi.

Linh khí trong căn phòng này, chỉ sợ gấp 10 lần Tử Ngọc Sơn.

Chỉ cần nhìn vào căn phòng này, Vô Song rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tiên Âm Động chính là thánh địa tu luyện trong thiên hạ, quá mức bá đạo.

Thật ra mà nói đây là trận pháp, thứ này Vô Song cũng không có biết.

Trận pháp trong thiên hạ thiên kỳ bách quái cộng thêm địa thế nơi đây, dẫn tới căn phòng này giống một cái tụ linh trận khổng lồ, lại còn là tụ linh trận tự nhiên hình thành.

Sơn động này dẫn xuống trong lòng núi Nga Mi Sơn.

Điều đáng nói là toàn bộ Tiên Âm Động như một cái mắt trận khổng lồ đè chặt linh khí của cả Nga Mi Sơn.

Linh khí bên trong một phần rất lớn bị mắt trận này khóa lại, sau đó chỉ có cách đi lên nhờ chính căn phòng tu luyện này.

Linh khí nồng đậm đến mức tạo thành những vòng xoáy nhỏ, thực sự là thông thiên thủ đoạn.

Đáng nói, linh khí ở đây là linh khí thuần âm từ dưới mặt đất đưa lên, ở trong này Tiên Thiên Chí Âm Thể của Vô Song, như diều gặp gió.

Đây chính là thánh địa của Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Đương nhiên cũng không có việc phá hủy Tiên Âm Động thì linh khí trên Nga Mi Sơn sẽ mạnh hơn.

Đầu tiên tường sơn động này sức người phá không được, ít nhất Phong Lăng Sư Thái có cầm ỷ thiên kiếm cũng bất lực.

Thứ hai, địa mạch linh khí chính là bị Tiên Âm Động giữ lại, nếu Tiên Âm Động không có, địa mạch linh khí trực tiếp hướng thẳng lên trên sau đó tản ra bốn phương tám hướng, loại này mới là phí phạm, mới là không biết cách sử dụng linh khí.

Nếu dùng phương pháp này, số lượng nhị lưu thậm chí nhất lưu cao thủ của Nga Mi Phái liền có thể tăng vọt bất quá Tông Sư cùng Đại Tông Sư cảnh giới căn bản không có đủ linh khí mà tu luyện, tuyệt đối là cái được không bù nổi cái mất.

Nhìn thấy vẻ mặt háo hức của Vô Song, Viên TĨnh khẽ mỉm cười, nhè nhẹ vuốt đôi má hồng của hắn.

“Song nhi đừng vội, căn phòng này toàn bộ đều là địa mạch linh khí bất quá linh khí quá nhiều, ngươi chưa tu luyện qua bao giờ, cho dù là Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng không dám mạnh mẽ hấp thu vào trong cơ thể, vẫn là ở xa xa một chút thử điều tức thì hơn”.

Viên Tĩnh nói cực kỳ có lý, ngoại trừ việc.... Vô Song chưa từng tu luyện.

Đương nhiên Vô Song sẽ không nói ra, hắn khẽ mỉm cười ánh mắt đầy biết ơn nhìn Viên Tĩnh.

“ Tỷ tỷ ta đã biết, tỷ tỷ cứ tu luyện trước đi, Vô Song muốn đi dạo chơi Tiên Âm Động một chút, được không tỷ tỷ? “

Muốn bao nhiêu ngoan ngoãn có bấy nhiêu ngoan ngoãn.

Muốn bao nhiêu dễ thương liền có bấy nhiêu dễ thương.

Viên Tĩnh nhẹ nhàng xoa đầu Vô Song đầy trìu mến.

“Song nhi, ngươi muốn đi chơi đương nhiên là được nha, bất quá võ giả như chúng ta vốn lấy tu luyện làm chủ, không được quá mức ham chơi, sẽ dẫn đến tu luyện chểnh mảng, Song nhi có hiểu không?”.

Vô Song ngàn không muốn, vạn không muốn giả vờ dễ thương bất quá hắn phóng lao liền phải theo lao.

“Vô Song hiểu, tỷ tỷ cứ yên tâm”.

Nhìn theo bóng lưng Vô Song đi xa, Viên Tĩnh trên khuôn mặt hiện lên một tia trìu mến.

Nữ nhân nào không thích trẻ con?, lại còn là bé gái xinh như hoa như nguyệt?.

Viên Tĩnh khẽ mỉm cười, sau đó như một thói quen, bắt đầu xếp bằng tu luyện.

..........

Tiểu Mục 1.

Cùng ngày Vô Song cùng Viên Tĩnh tiến vào Tiên Âm Động thì có một đôi nam nữ đặt chân đến Đông Độ Khẩu.
Nam ngọc thụ lâm phong, thân hình tương đối giống thư sinh, mái tóc búi cao thoạt nhìn giống một cái văn nhân hư nhược.

Nữ một thân áo xanh, nàng không mặc quần áo phụ nữ mà cũng lựa chọn một bộ trang phục thư sinh, hông đeo ngọc bội, tay phe phẩy quạt giấy thoạt nhìn cũng có vài phần phong phạm.

“Lâu lắm mới trở lại trung nguyên, nơi đây so với Bích Tiêu Đảo của chúng ta không đẹp bằng bất quá lại phồn hoa cùng náo nhiệt vô cùng, cảm giác này muội thật sự có chút nhớ”.

Nam tử kia nghe vậy mỉm cười.

“Thanh, lần này trở về trung nguyên chỉ sợ ở lại một khoảng thời gian dài, ta liền dẫn muội đi chơi thỏa thích được không?”.

Nữ nhân kia ngọt ngào mỉm cười.

“Tất cả liền theo huynh là được, nơi nào có huynh, muội đều thích”.

Nam nhân mỉm cười, nắm lấy tay nữ nhân bước về phía trước.

Hai người đi trên những con đường tấp nập của Đông Độ Khẩu, cả hai đều có chút choáng ngợp với sự phồn vinh nơi đây.

Đông Độ Khẩu có thể coi là một trong những thành thị giàu có bậc nhất Trung Nguyên.

Bỗng nhiên nam nhân lúc này đưa tay ra, ôm lấy cơ thể nữ nhân sát lại người mình, ánh mắt hắn nhẹ cau lại.

Trong một thoáng qua, có một cái nam nhân béo lướt qua hai người.

Nam tử khẽ mỉm cười, chỉ thấy tay hắn nhẹ rung lên, từ phần eo của nữ nhân lấy được một bức thư.

Nữ nhân tựa hồ không nhận ra cái gì đặc biệt, nàng còn tưởng nam nhân của mình muốn thân mật một chút, sắc mặt xinh đẹp liền đỏ lên.

Nam nhân cũng không giải thích, liền mỉm cười, hai người tiếp tục tay trong tay dạo phố.

Thiên Địa Hội hay Hồng Hoa Hội đều tương đối giống tổ chức tình báo của hậu thế, hoạt động cực kỳ cẩn thận cùng bí mật, chiến lực không cao nhưng mạng lưới thông tin rất lớn.

Nam nhân này đi trên thuyền cập bến Đông Độ Khẩu, trên thuyền kia liền đã có người của Trịnh gia cài vào.

Khi cả hai mới đặt chân đến Đông Độ Khẩu, người của Trịnh gia liền tản đi, sau đó bí mật liên hệ với thành viên Hồng Hoa Hội hoặc Thiên Địa Hội bằng ký hiệu riêng biệt.

Gã béo kia, gửi cho nam tử này một tấm mật hiêu, nếu năm tử đoán không nhầm đối phương liền muốn dùng mật hiệu này dẫn nam tử đi theo.

Đôi trai gái cứ một đường nhẹ bước đi, chẳng mấy chốc đã dừng lại ở Thiên Tùng Lâu.

Nhìn vào Thiên Tùng Lâu, nam tử khe khẽ mỉm cười, nắm tay nữ tử đi vào bên trong.

Hai người chậm rãi đi lên cầu thang, lúc này có một cái bạch y thư sinh đứng trên đầu cầu thang, lúc này vị thư sinh ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nhìn về sông Tần Hoài xa xa.

Sông Tần Hoài rất đẹp, trên sông lúc này không thiếu thuyền hoa, không thiếu tiếng ngân nga hò đối đáp.

Đây chính là nét đặc sắc của miền phương nam sông nước.

“Nước Lồng Khói Tỏa, Trăng Lồng Cát

Thuyền Đậu Tần Hoài, Cạnh Tửu Gia “.

Lúc này đôi nam nữ kia cũng đi qua, chỉ thấy nam nhân nhè nhẹ mỉm cười.

“Con Hát Biết Chi Hờn Mất Nước

Bên Sông Còn Hát ‘Hậu Đình Hoa’ “.

Thư sinh lập tức quay đầu lại nhìn đôi nam nữ, sau đó ánh mắt lóe lên.

“Về Nhà Đêm Trước Mộng Mười Mươi

Vẫn Khách Phiêu Du Nẻo Cuối Trời”.

Thư sinh vừa ngâm xong, nam tử liền thản nhiên đáp.

“ Cửa Đóng Vườn Xưa Xuân Đã Cuối,

Cuốc Kêu Khắc Khoải Gió Hoa Rơi”.

Thư sinh liền ôm quyền mỉm cười.

“Vị tiên sinh này đại tài, gặp tiên sinh như gặp tri giao, tiểu sinh liền mời ngươi uống chén hồng trà, cùng nhau ngâm thơ đối đáp”.

Rất nhanh, ba người tiến vào một căn phòng cuối cầu thang, lưng dựa sông Tần Hoài.

Nam tử vừa bước vào, trong phòng đã có 4 người đứng lên.

“Tại hạ Thiên Địa Hội Trần Cận Nam”.

“Tại hạ Hồng Hoa Hội Trần Gia Lạc”

“Tại hạ Hồng Hoa Hội Triệu Bán Sơn”

“Tại hạ Hồng Hoa Hội Văn Thái Lai”.

“Tại hạ Hồng Hoa Hội Từ Thiên Hoành”.

Người cuối cùng nói liền là vị thư sinh kia.

Nam tử thần bí khẽ mỉm cười, khóe miệng cong lên.

“Khinh Huyền a, lần này vì tiểu cô nương ngươi ta mới quay lại trung nguyên, thật sự hoài niệm đại ca năm đó”.

Nam tử thần bí đưa hai tay lên, sau đó báo ra tên họ.

Điều đáng nói là, sau khi báo xong tên họ, toàn bộ căn phòng lặng ngắt như tờ.

Bất kể là Trần Gia Lạc hay Trần Cận Nam đều run lên, ánh mắt nỏng bỏng vô cùng, nếu cẩn thận để ý, ở đuôi mắt Trần Cận Nam còn có một vệt nước mắt.

(Đoán được đây là ai, mai viết 4c tiếp)

.............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau