CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 706 - Chương 710

Quyển 3 - Chương 220: Định mệnh (2)

Định mệnh là một thứ rất thú vị, phi thường thú vị mà cũng phi thường khó đoán.

Định mệnh không phải là thứ ai cũng có thể tính ra, lại càng không phải là thứ người khác có thể sắp xếp.

Có những thứ thuộc về định mệnh mà đã là định mệnh luôn luôn rất bất ngờ.

Khi Trương Y đang không hiểu cái gì cả, khi mà Trương Y không thể tin tưởng được nhìn thân ảnh nữ nhân hư ảo trong làn khói mờ mịt thì ở một nơi khác cách Nam Thiếu Lâm cực kỳ xa xôi cũng có một nữ tử kinh ngạc tới ngây người.

Ở một nơi khác, nữ tử này gọi là Lý Thu Thủy, đương nhiên không phải Lý Thu Thủy của thế giới này, nàng là Lý Thu Thủy từ thế giới khác, Lý Thu Thủy của Vô Song.

Nàng hiện tại cũng không ở trên Thiên Sơn – Linh Thứu Cung mà là đang trên đường tới Trung Nguyên bởi nàng nhận một cuộc giao dịch, giao dịch với Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Lý Thu Thủy từ khi đến thế giới này đã vì Vô Song làm rất nhiều việc, trong số các nữ nhân trong Kim Dung rất nhiều người cảm thấy Lý Thu Thủy không được, cảm thấy nàng cũng chẳng phải mạnh nhất, dung mạo tuy xinh đẹp nhưng lại bị huỷ mà cho dù có khôi phục cũng vẫn cứ thua Vương Ngữ Yên, lại thêm tính cách của nàng làm rất nhiều người chán ghét nhưng thực tế Lý Thu Thủy cực lợi hại.

Nàng có võ công, võ công của nàng không dám nói vô địch thiên hạ nhưng hiếm nữ tử nào trong Kim Dung sánh bằng.

Nàng có dung mạo, dung mạo cũng không dám nói vô địch thiên hạ nhưng mà nàng cũng chỉ thua Vương Ngữ Yên một cái nốt ruồi mà thôi, toàn bộ Kim Dung có bao nhiêu nữ nhân dám nói chắc chắn xinh đẹp hơn nàng?.

Ngoại trừ hai cái trên, nàng có trí tuệ, có sự tàn nhẫn không từ thủ đoạn, đây mới là cái đáng sợ nhất.

Lý Thu Thủy không phải nữ chính, sẽ không biết đi yêu nam chính, lại càng không có bao nhiêu cơ hội thể hiện bản lĩnh cùng trí tuệ như cách Hoàng Dung hay Triệu Mẫn được thể hiện nhưng bản lĩnh của Lý Thu Thủy tuyệt không dưới ai.

Nàng có thể một mình xây dựng Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, có thể một thân một mình tới Tây Hạ trở thành vương phi cuối cùng có thể nắm toàn bộ Tây Hạ trong tay, mặc sức thao túng. Nàng thậm chí có thể hiểu toàn bộ võ công trên 365 mặt gương đồng từ đó ngộ ra Thiên Giám Thần Công sánh ngang Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công.

Trong Kim Dung, Lý Thu Thủy có thể coi là một nữ nhân hoàn hảo, tiếc chỉ là nàng xuất hiện trong vị trí phản diện mà thôi.

Lý Thu Thủy của Vô Song đương nhiên không phải là Lý Thu Thủy trong nguyên tác bởi nàng hiện tại toàn tâm toàn ý cho một nam nhân, như vậy nàng liền có vũ đài của nàng.

Lý Thu Thủy lên Thiên Sơn, nàng ở lại Thiên Sơn nửa tháng, trong vòng nửa tháng có thể đạt thành giao dịch với Đồng Mỗ, một giao dịch nhằm giúp đỡ nam nhân của mình.

Giao dịch thật ra rất đơn giản, nàng tới Lôi Cổ Sơn mang Vô Nhai Tử đến cho Đồng Mỗ đổi lại quyền điều khiển 36 Động – 72 Đảo của Linh Thứu Cung.

Lý Thu Thủy mang theo Lý Văn Tú rời khỏi Thiên Sơn, mục tiêu của Lý Thu Thủy là Lôi Cổ Sơn, Lôi Cổ Sơn nằm gần Tuyết Sơn tức là nằm ở gần phía bắc Trung Nguyên, nói trắng ra quãng đường phải đi của nàng cực dài, từ Thiên Sơn đi qua đại hoang mạc, băng qua một vùng Tây Vực rồi xâm nhập Trung Nguyên, đi dọc phương nam hướng lên phương bắc, tới thành Tương Dương rồi từ đó quá giang hướng về Tuyết Sơn.

Cái cuộc hành trình này còn dài gấp mười lần hành trình "xuyên Việt" ở hậu thế tuy nhiên cho dù đường dài, đường khó đi đến mấy Lý Thu Thủy cũng có toan tính của mình, trước hết khi đi qua Tây Vực nàng liền muốn quay lại Tây Hạ một chút, kiểm tra cùng xác thực một vài thông tin.

Trên đường từ Thiên Sơn về Tây Vực hay cụ thể là Tây Hạ, tốc độ của nàng cùng Lý Văn Tú vốn rất nhanh, trên đường trừ khi ngủ ra gần như không dừng lại bất quá sau 3 ngày rốt cuộc cả hai cũng bị cản lại.

Cả hai người bị cản là bởi trước mặt Lý Thu Thủy cùng Lý Văn Tú xuất hiện một đoàn giặc cướp, số lượng còn không ít, phải có gần 300 người, tại hoang mạc mà có đến 300 giặc cướp... thì cũng chỉ có quan binh hung nô giả dạng mà thành.

300 tặc binh này hung hãn vô cùng, thân thủ đám người này cũng phi thường tốt nhưng mà đối thủ của bọn họ không đơn giản, đoàn người kia chỉ có 50 binh mã nhưng cũng tuyệt không tầm thường chưa kể đầu lĩnh võ công cực cao hơn nữa còn là người mà Lý Thu Thủy quen.

Nếu Lý Thu Thủy nhớ không nhầm, nữ tử dẫn đội gọi là Hoắc Thanh Đồng.

Hoắc Thanh Đồng từng trải qua sự kiện Bắc Địa hơn nữa nàng là ái đồ của Hoàn Nhan Tuyết Y, nàng thậm chí có thể coi là tướng tài đương thời, tiến vào Thập Đại Danh Tướng là không thể nhưng chắc chắn đặt trong bất cứ quân đội nước nào thì cũng là vị danh tướng nổi bật.

Hoắc Thanh Đồng thực sự vẫn phong cách ăn mặc như vậy, trên người nàng mặc một bộ giáp dày màu đen, đến cả khuôn mặt cũng che đi chỉ lộ ra đôi mắt, trên bộ hắc giáp điểm xuyết từng đóa mân côi đỏ thắm, đây chính là Hắc Mân Côi của Thiên Ý Thành cũng là Hắc Mân Côi của Hồi Tộc.

Hoắc Thanh Đồng rất mạnh, nàng đạt đến trình độ của đại tông sư, về võ công không sánh bằng Mộ Dung Yến Nhi nhưng mà ở trên chiến trường thì nàng chấp hai Mộ Dung Yến Nhi cũng được, võ công, khả năng khống chế quân đội cùng thương pháp cực bá đạo của nàng là lý do để đám người Hồi còn chưa có thua trận tuy nhiên Lý Thu Thủy biết Hoắc Thanh Đồng càng ngày càng yếu thế.

Không phải vì nàng yếu mà là vì Hoắc Thanh Đồng đang cố gắng bảo vệ một cái xe ngựa ở trung tâm, đội ngũ của nàng không thể rời bỏ chiếc xe ngựa này vì vậy không có cách nào đột phá vòng vây, cứ như thế sớm muộn cũng bị kẻ địch công hãm.

Lý Thu Thủy cùng Lý Văn Tú ẩn thân ở một cồn cát gần đó, lúc này Lý Vă Tú nói.

“Sư phụ, Thanh Đồng tỷ tỷ hình như gặp khó khăn, người cứu Thanh Đồng tỷ tỷ được không? “.

Nhìn đồ đệ của mình, Lý Thu Thủy khẽ cười, nếu là nàng trước đây nghe vậy sẽ trực tiếp tát vào mặt Lý Văn Tú, đồ đệ của nàng căn bản sẽ không dám nói mấy câu này, Lý Thu Thủy căn bản cũng không quan tâm Hoắc Thanh Đồng bị vây tuy nhiên hiện tại thì khác.

Thứ nhất Lý Thu Thủy không còn là chính nàng, chí ít trái tim nàng đã ấm áp hơn nhiều.

Vấn đề thứ hai là nàng tò mò, nàng không biết trong xe ngựa có ai.

Lý Thu Thủy dành nửa tháng ở Linh Thứu Cung ngoài việc thuyết phục Đồng Mỗ ra thì còn mượn một ít thư tịch để hiểu thế giới này, cũng may là quân kỳ của Hoắc Thanh Đồng cũng có ghi lại trong sách, Lý Thu Thủy nhận ra đây là thứ biểu tượng của người Hồi.

Người Hồi là một dân tộc không lớn không nhỏ mà lại thiện chiến vô cùng, uy danh nổi tiếng đại mạc nhưng mà bọn họ cũng rất khó sống, người Hồi không thích người Mông Cổ mà cũng chẳng thích người Hán, tại thế giới này vừa đối nghịch với Mông Cổ vừa đối nghịch với người Hán... cơ hồ rất thảm.May mắn là người Hồi rất thiện chiến, về mặt nào đó còn mạnh hơn cả người Mông Cổ chí ít tại địa hình sa mạc người Hồi sẽ mạnh hơn.

Lý Thu Thủy cảm thấy bên trong chiếc xe kia chỉ sợ là đại nhân vật của người Hồi, nếu có thể cứu người này liền có thể thu được thiện cảm, biết đâu sau này lại hữu dụng?, thế là nàng quyết định ra tay.

Lý Thu Thủy hiện tại cũng từ bỏ phục trang của mình, nàng đang mặc đồ Linh Thứu Cung.

Bộ đồ này cũng là Đồng Mỗ nhục nhã nàng, nàng từ bỏ bộ quần áo đỏ diễm lệ đầy mị hoặc để mặc vào trang phục Linh Thứu Cung thì khác gì cúi đầu với Đồng Mỗ, chịu thua Đồng Mỗ?, ít nhất cái suy nghĩ này làm Thiên Sơn Đồng Mỗ hả dạ.

Lý Thu Thủy vì Vô Song quả thật phải hy sinh rất lớn, chịu ủy khuất rất lớn.

Lý Thu Thủy đương nhiên không thích bộ quần áo nhưng mà hiện tại nó lại có diệu dụng, mặc đồ Linh Thứu Cung sau đó bịt mặt lại, ai biết nàng là ai?, sẽ không sợ bị nhận ra là "Lý Thu Thủy" lại càng không sợ bị trả thù.

Lý Thu Thủy chậm rãi lấy ra khăn che mặt mà che kín dung mạo của chính mình sau đó nhẹ giọng nói với đệ tử.

“Ở đây đợi ta, ta đi một chút rồi về “.

Lý Văn Tú nhoẻn miệng cười, cô đương nhiên nghe lời, lại núp trong cồn cát, chỉ có ánh mắt hơi lộ ra ngoài.

Sự việc tiếp theo thì chẳng có gì đê tả, Lý Thu Thủy như thần minh giáng thế tiến vào loạn quân, bằng võ công của nàng lại thêm tài năng của Hoác Thanh Đồng, đánh đuổi đám "giặc cướp" kia không khó.

Giặc cướp bị đánh đuổi là việc nhỏ, việc quan trọng ở đây là người trong xe ngựa xuất hiện để cảm ơn Lý Thu Thủy, đây là điều nàng muốn.

Đương nhiên có thể trong xe không phải là người mà là vật quan trọng , nếu thế thì nàng sẽ thu được hữu hảo của Hoắc Thanh Đồng, Lý Thu Thủy cảm thấy Hoắc Thanh Đồng có giá trị lợi dụng không cao nhưng mà nàng cũng nhìn ra Hoắc Thanh Đồng còn trẻ, tương lai chắc chắn không thể chỉ dừng ở đây, tương lai còn có thể tiến xa, cái giao tình này Lý Thu Thủy "miễn cưỡng" nhận.

“Sẽ là người hay là vật đây? “.

Lý Thu Thủy thầm tự hỏi nhưng rất nhanh nàng thu được giải đáp bởi Hoắc Thanh Đồng đã đi tới, hai tay chắp lại.

“Thanh Đồng đa tạ đại hiệp trượng nghĩa tương trợ, nếu không có ngươi ngày hôm nay chúng ta khó thoát được”.

Lý Thu Thủy khẽ cười, bộ dạng hoàn toàn giống với cao nhân đương thế.

“Cũng không có gì, thấy việc bất bình liền tiện tay mà thôi tuy nhiên ta không thể không nói trước, đám người kia không phải tặc cướp bình thường, ngươi nhanh chóng kiểm kê đội hình rồi rời khỏi khuc vực này đi thôi “.

Hoắc Thanh Đồng đương nhiên nhìn ra vì vậy lập tức nói.

“Đa tạ tiền bối nhắc nhở, Thanh Đồng lập tức rời đi, không biết tiền bối đại danh là gì, sau này nếu gặp mặt Thanh Đồng nhất định báo đáp”.
Lý Thu Thủy cười cười, Hoắc Thanh Đồng không báo đáp thì Lý Thu Thủy nhất định có cách ép nàng báo đáp, vấn đề tên đã không quan trọng.

“Chút việc mà thôi cần gì danh tính, ta họ Lý ngươi cứ gọi ta là Lý tiền bối là được”.

Thấy Lý Thu Thủy không nguyện nói thêm bản thân Hoắc Thanh Đồng càng cảm kích, dù sao trong lúc khó khăn gặp người cứu giúp hơn nữa Lý Thu Thủy đến cả tên còn không lưu lại, hoàn toàn phù hợp với bốn chữ "thế ngoại cao nhân".

Hoắc Thanh Đồng cảm kích trong lòng, cũng không nói ra lập tức chắp tay lại mà đáp.

“Vậy Thanh Đồng xin đi trước, sau này nếu có dịp gặp mặt, Thanh Đồng tất lấy rượu ngon nhất, sữa tươi nhất, thịt cực phẩm nhất của Hồi tộc ta mời tiền bối”.

Thanh Đồng dứt lời thì cửa xe ngựa cũng bị người mở ra, sau đó một thân ảnh bước xuống.

Thanh Đồng thấy nữ tử này bước xuống trong ánh mắt liền lộ ra vẻ nhu hòa, liền giới thiệu nàng với Lý Thu Thủy.

“Lý tiền bối, đây là muội muội của ta, nàng gọi Kha Tư Lệ “.

Kha Tư Lệ ăn mặc thực sự không hề thích hợp với phong cảnh ở đây, nàng mặc một bộ quần áo màu trắng, một bộ quền áo phi thường đẹp đẽ khác xa với khung cảnh hoang mạc này, quần áo của nàng cũng không giống với quần áo người Hồi.

Kha Tư Lệ bước xuống liền làm Lý Thu Thủy động dung, nữ tử này vừa xuất hiện thì Lý Thu Thủy đã biết chắc đây là một tuyệt thế đại mỹ nhân bởi trên người nàng có một mùi hương đặc biệt nhẹ dịu.

Người khác có lẽ chỉ coi đây là mùi hương cơ thể, mùi hương đặc trưng nhưng Lý Thu Thủy từng là mị thuật đại cao thủ thì sao không biết đây là gì?, nữ tử này vậy mà sở hữu Tiên Thiên Thiên Phú – Thương Thiên Thủ Hộ.

Người nắm giữ Thương Thiên Thủ Hộ cần một cái yêu cầu tiên quyết, nàng đương nhiên phải đẹp, đẹp đến mức kinh hãi thế tục, đẹp đến mức có thể so sánh với Tô Đắc Kỷ, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi, Chiêu Quân....

Kha Tư Lê ban đầu là mang mạng che mặt nhưng nàng bước xuống, theo một động tác này nàng cũng nhẹ cúi đầu, hai tay đưa lên chậm rãi tháo khăn che mặt ra.

Kha Tư Lê rất lễ phép, Lý Thu Thủy đã cứu đoàn người của nàng, cứu nàng cùng tỷ tỷ thì nàng không thể không tới cảm ơn, đã tới cảm ơn thì sao có thể mang mạng che mặt dù sao Lý Thu Thủy cũng là nữ, dung mạo của nàng có thể gây ảnh hưởng không tốt tới nam nhân nhưng mà với nữ nhân cũng không có vấn đề gì, nàng không cần che dung mạo lại.

Cứ như thế, sau khi tháo mạng che mặt, Kha Tư Lệ ngẩng đầu lên, giọng nói nhẹ nhàng mà ngọt ngào.

“Tư Lệ gặp qua Lý tiền bối, đa ta Lý tiền bối ra tay cứu giúp Tư Lệ cùng tỷ tỷ, cứu giúp các tráng sĩ tộc ta”.

Lý Thu Thủy hiện tại căn bản không nghe thấy nàng nói cái gì cả, đầu óc Lý Thu Thủy hướng thẳng lên chín tầng mây, đừng nói Lý Thu Thủy mà bất cứ ai trong ba người Hoàng Dung – Mai Nhược Hoa – Mục Niệm Từ ở đây thì đều sẽ có cảm giác giống với Lý Thu Thủy.

Kha Tư Lệ thấy "Lý tiền bối" không đáp liền cảm thấy khó hiểu, sau đó ngửa mặt lên, nghi hoặc hỏi.

“Tiền bối?, người làm sao vậy? “.

Nàng cảm thấy kỳ lạ vô cùng đương nhiên không có sợ hãi, trong mắt Lý Thu Thủy chỉ có sự bàng hoàng chứ không có "dục" ý, Lý Thu Thủy cũng không phải là mê luyến dung mạo của nàng.

Lý Thu Thủy nghe nàng hỏi liền định thần, rốt cuộc đáp.

“Ngươi sau này vẫn nên dùng mạng che mặt thì hơn”.

Nói xong lại hướng về Hoắc Thanh Đồng mà nói.

“Thời gian gấp gáp, ngươi mau mau dẫn đội rời đi, đừng để lâu dài sinh biến”.

Lần này Lý Thu Thủy mặc kệ đám người sau lưng, trực tiếp vận dụng Lăng Ba Vi Bộ mà rời đi, trong lòng nàng hiện tại tuyệt không yên bình.

Thứ gì làm Lý Thu Thủy cảm thấy không yên bình?, là vì Kha Tư Lệ đẹp sao?.

Kha Tư Lệ đúng là rất đẹp nhưng dung mạo của nàng chưa đến mức làm Lý Thu Thủy thất thố, dung mạo của Kha Tư Lê đã có thể dùng từ tuyệt thế mỹ nhân để hình dung, có thể sánh với Chiêu Quân, Dương Quý Phi, Điêu Thuyền, Đắc Kỷ nhưng mà trong đời Lý Thu Thủy không phải là chưa bao giờ gặp, chí ít dung mạo Kha Tư Lệ so với Vương Ngữ Yên cũng chỉ coi là ngang sức ngang tài.

Lý Thu Thủy cũng không bất ngờ với việc nàng nắm giữ thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, từ mùi hương cơ thể của nàng Lý Thu Thủy đã biết, nàng từng ngủ với nam nhân nắm giữ Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể thì Thương Thiên Thủ Hộ chưa phải là cái gì quá khó tiếp nhận.

Cái làm Lý Thu Thủy giật mình là ... dung mạo Kha Tư Lệ cùng Cơ Vô Song giống nhau như hai giọt nước, không khác chút nào có chăng nhiều hơn một cái thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ mà thôi.

Lý Thu Thủy đương nhiên cũng không biết thật ra nếu Kha Tư Lệ so với Cơ Vô Song hiện tại thì nàng thậm chí còn kém một cái thiên phú Ý Loạn Tình Mê.

Quyển 3 - Chương 220-2: Định mệnh (3)

Người với người giống nhau là việc không quá khó hiểu tuy nhiên khi lần đầu gặp Kha Tư Lệ bản thân Lý Thu Thủy cũng bị rung động thật lớn cho dù chính Lý Thu Thủy có lẽ là người trải qua trường hợp này nhiều nhất Kim Dung.

Không rõ có phải gen của Lý Thu Thủy quá cường đại hay không mà con gái nàng gần như giống hệt nàng, hai đứa cháu gái của nàng cũng giống hệt nàng.

Dĩ nhiên trường hợp người với người giống nhau ở Kim Dung không chỉ có thế, hai huynh đệ Cầu Thiên Nhẫn cùng Cầu Thiên Trượng, Thạch Phá Thiên cùng Thạch Trung Ngọc đều là những trường hợp giống hệt nhau dựa theo quan hệ máu mủ cận huyết, về phần trường hợp không có quan hệ huyết thống quá gần thì cũng không phải không có, điển hình là Phúc Kiến An cùng Trần Gia Lạc, cả hai người đều không có mối liên quan cận huyết với nhau.

Cũng có người nói lấy Phúc Kiến An hay Trần Gia Lạc làm ví dụ cũng chưa đúng dù sao giữa hai người này không phải không có quan hệ về mặt huyết thống chỉ là xa xôi vô cùng mà thôi còn Cơ Vô Song lẫn Kha Tư Lệ thì chắc chắn không có chút liên hệ nào với nhau, vậy thì chuyển sang nhìn trường hợp của Triệu Mẫn cùng mẫu thân Vô Kỵ – Ân Tố Tố, cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà khi Vô Kỵ thấy Triệu Mẫn lập tức nghĩ tới mẹ mình.

Từ những ví dụ này mà xem ít nhất bản thân Kha Tư Lệ cùng Cơ Vô Song giống nhau cũng không phải là không thể xảy ra.

Kha Tư Lệ rất đẹp, xét về dung mạo nàng có thể ngang ngửa Vương Ngữ Yên, nữ nhân đẹp nhất Thiên Long Bát Bộ tuy nhiên Kha Tư Lệ không chỉ có khuôn mặt, nàng còn có thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, bằng vào thiên phú này Ngữ Yên khi đứng cạnh Kha Tư Lệ liền lộ ra kém phân.

Lý Thu Thủy hiểu biết rất sâu về mị thuật, nàng biết một cái truyền thuyết về loại thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ này, nữ tử có được thiên phú này thì cả đời không có kết cục tốt, đây là sự thật.

Ngay từ khi Lý Thu Thủy phát hiện Kha Tư Lệ nắm giữ thiên phú này thì nàng đã không muốn đi lại quá gần người Kha Tư Lệ, cũng không muốn có quá nhiều giao tình bởi Kha Tư Lệ chắc chắn là họa quốc mỹ nhân, loại mỹ nhân mang theo tai ương, một đời của nữ nhân này không có cách nào bình yên.

Dung mạo quá đẹp không phải cái tội nhưng dung mạo quá đẹp lại nắm giữ siêu cấp mị hoặc thiên phú thì tuyệt đối là tội, trừ khi cả đời không xuất hiện gặp người nếu không một đời vĩnh viễn không thể bình yên, cũng chẳng tìm được hạnh phúc.

Dạng nữ nhân gọi là họa quốc mỹ nhân này thực sự rất đáng sợ nhưng cũng rất đáng thương, bọn họ không cần học mị thuật nhưng vẫn khiến bất cứ cao thủ mị thuật nào tự thẹn không bằng, bọn họ cũng không cố ý quyến rũ người khác nhưng vẫn có thể khiến lòng người tràn ngập si mê.

Trong nguyên tác, Kha Tư Lệ rốt cuộc cũng không có kết cục tốt, trách chỉ trách nàng quá đẹp, trách chỉ trách vẻ đẹp của nàng không nên xuất hiện ở thế gian này.

Lý Thu Thủy mượn dùng Lăng Ba Vi Bộ rời đi bất quá trong lòng vẫn mãi không quên được hình ảnh Kha Tư Lệ hay nói đúng hơn là hình ảnh Cơ Vô Song bất quá Lý Thu Thủy cũng tự mình an ủi chính mình, dù sao Cơ Vô Song không phải là Kha Tư Lệ, Cơ Vô Song không có Thương Thiên Thủ Hộ thiên phú.Đáng tiếc Lý Thu Thủy không biết, Cơ Vô Song đúng là có loại thiên phú này, ngoài ra... còn kèm thêm thiên phú Ý Loạn Tình Mê.

Nói một chút về thiên phú Ý Loạn Tình Mê, khi mà Kha Tư Lệ đã sở hữu thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ vậy tại thế giới này có người nào cũng sở hữu thiên phú Ý Loạn Tình Mê hay chăng?, đáp án đương nhiên là có.

Tại thế giới này có một nữ tử sở hữu đôi mắt mị hoặc thế gian, đôi mắt câu hồn đoạt phách, đôi mắt có thể khiến nam nhân vì nàng điên cuồng, vì nàng si mê thậm chí vì nàng mà đánh mất chính mình, nàng họ Trần, tên Viên Viễn.

_ _ _ _ _ _ __ _

Lý Thu Thủy quả thật không muốn đi quá gần Kha Tư Lệ, với nàng lần ra tay này chỉ là một cuộc đầu tư, có cũng được mà không có cũng được, sau khi thấy Kha Tư Lệ thì Lý Thu Thủy lập tức mang theo Lý Văn Tú rời đi , một đường hướng về phía Tây.

Lý Thu Thủy cũng không biết rằng ở một nơi cách nàng không xa lắm có một nam tử đang nhíu mày, vẻ mặt có chút khó chịu.
Nam tử này rất trẻ tuổi, tuổi tác cũng không quá 25, thân hình béo mập không hề giống với kẻ tập võ bất quá nếu Lý Thu Thủy nhìn thấy nam tử này tuyệt đối sẽ sợ hãi không thôi.

Kẻ này xuất hiện từ đầu đến cuối đều nhìn trận chiến kia vậy mà Lý Thu Thủy không phát hiện ra, hơn nữa Lý Thu Thủy cũng không biết rằng nam tử béo mập này vốn muốn ra tay cứu giúp Hoắc Thanh Đồng cùng Kha Tư Lệ, có chăng là bị Lý Thu Thủy cản tay mà thôi.

300 binh lính Mông Cổ kia chính là do người này điều tới, đương nhiên hắn không trực tiếp ra mặt mà là dùng thủ đoạn khác, kẻ này thậm chí chuẩn bị đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân tới nơi, đáng tiếc việc lớn không thành.

Nam tử cứ đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lý Thu Thủy cùng Lý Văn Tú rời đi, thân pháp Lý Thu Thủy tuy cao nhưng thủy chung cũng không tránh được ánh mắt của hắn.

Mãi đến khi thân ảnh hai người biến mất, kẻ béo mập này mới thở ra một hơi, sắc mặt hiện lên vài phần nuối tiếc.

"Hôm nay xuất môn không xem giờ, quả thực xui tận mạng".

Nam tử này nói xong cứ như vậy một thân một mình rời khỏi đại mạc hoang vu có điều bước đi lại có chút như mất hồn, trong đầu lại bắt đầu nghĩ cách làm sao để tìm cách xuất hiện trước mặt Kha Tư Lệ.

Lý Thu Thủy thực sự đoán không sai, mỹ nhân họa quốc như Kha Tư Lệ một đời rất khó được bình anh, Kha Tư Lệ năm nay mới 17 tuổi, nàng thậm chí còn chưa thực sự bước ra thế giới bên ngoài, vẫn là một bông hoa tuyệt đẹp trong tủ kính nhưng đã làm kẻ khác ngày nhớ đêm mong thậm chí người này còn cách xa Hồi Tộc cả ngàn dặm.

May mắn duy nhất cho Kha Tư Lệ cùng Hoắc Thanh Đồng hiện tại là hắn muốn chinh phục cả mỹ nhân chứ không chỉ cần thân thể của Kha Tư Lệ, nếu không hắn đã sớm tự mình ra tay khống chế Kha Tư Lệ, bằng vào thực lực của hắn toàn bộ đại mạc căn bản không có ai cứu được Kha Tư Lệ.

_ _ _ _ _ _ _ __ _

P/s: Chương này cốt để giới thiệu Kha Tư Lệ cùng người "béo" thôi nên ngắn, mọi người thông cảm.

Quyển 3 - Chương 221: Định mệnh (4)

Trương Y không cách nào đoán ra được Vô Song là ai lại càng không thể dùng toán thuật mà tính toán được Vô Song, việc này đối với Trương Y mà nói tuyệt đối không bình thường hơn nữa lập tức làm cho Trương Y đánh giá Vô Song là một "đại nhân vật".

Đủ thực lực giải quyết sự tình ở Dược Vương Thôn, đủ bản lĩnh che đậy thiên cơ, đây không phải đại nhân vật thì còn là ai nữa?.

Trương Y không nhìn rõ mặt mũi của Vô Song nhưng mà cũng nhìn ra được Vô Song là nữ, trong đầu lập tức nghĩ tới tất cả các nữ hào kiệt trong thiên hạ nhưng mà càng nghĩ càng cảm thấy rối ren trong lòng.

Nữ trung hào kiệt thiên hạ này không thiếu ví dụ Thiên Sơn Đồng Mỗ, Thiên Sơn Đồng Mỗ thực sự mạnh vô cùng, nàng không phải đế vị cao thủ nhưng mà chiến lực của Thiên Sơn Đồng Mỗ phải dùng từ kinh khủng để hình dung, nếu Kiều Phong được gọi là Nam Thần Võ thì Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng đáng được đặt hai chữ Thần Võ dành cho nữ nhân, thân thể của Thiên Sơn Đồng Mỗ là thứ bản thân Trương Y đã có cơ hội "kiểm tra" một lần, thân thể Thiên Sơn Đồng Mỗ phải nói là cực kỳ biến thái.

Ngoài Thiên Sơn Đồng Mỗ ra thì Trương Y nhớ rằng ở Thiên Trúc xa xôi có hai nữ tử cũng rất mạnh, tuyệt đối không thua kém những đế vị bình thường ở Thiên Trúc.

Đường nói là Thiên Trúc cho dù ở Tây Vực hay Bắc Cương hay khu vực hải ngoại bản thân Trương Y đều từng nghe tới những nữ nhân rất mạnh nhưng mà những nhân vật như vậy rất khó tiến vào Trung Nguyên lại càng khó xuất hiện ở Nam Thiếu Lâm, bọn họ đều hùng bá một phương, chưởng quản một cõi, đi ra khỏi khu vực của mình đã là đại sự chứ đừng nói rời xa quốc gia để đi đến quốc gia khác, nếu không phải có đại biến cố những cường giả như vậy rất ít khi tới Trung Nguyên.

Không nói đâu xa, Long Đế tới Trung Nguyên âu cũng vì Ngô Tam Quế, không có Ngô Tam Quế thì còn lâu Long Đế mới bỏ Thiên Trúc về Trung Nguyên, nữ đế trong thiên hạ không phải không có hơn nữa cũng không quá ít nhưng bọn họ chung quy cũng là nữ tử, sẽ không như Long Đế là nam tử, bọn họ nếu không phải vạn bất đắc dĩ rất ít khi muốn rời bỏ cố hương.

Tại Bà La Môn cũng có một nữ tử, nàng thậm chí là Cầm Đế của Bà La Môn, Cầm Đế võ công có thể không sánh bằng Long Đế nhưng chỉ cần danh hiệu "Cầm Đế" thì bản thân cũng kinh khủng hơn Long Đế nhiều lắm dù sao Long Đế cũng chỉ mới đột phá đế vị, bản thân trong hàng ngũ đế vị không có gì quá mức đặc sắc.

Việc phối hợp với Ngô Tam Quế cực kỳ quan trọng nhưng rốt cuộc vẫn cứ là Long Đế đảm nhiệm chứ không phải vị Cầm Đế kia, đơn giản là vì vị đại nhân vật kia không thích rời khỏi Thiên Trúc.

Trong lúc Trương Y đang cảm thấy sóng gió ngập trời thì Vô Song lại không quan tâm cho lắm, Vô Song không nhận ra Trương Y thì quan tâm làm gì?.

Vì cái làn khói trong phòng của Giác Viễn dẫn đến việc Trương Y khó lòng thấy rõ mặt mũi của Vô Song nhưng ngược lại Vô Song cũng không thể nhìn ra thực lực của Trương Y.

Bình thường nếu Vô Song gặp Trương Y căn bản cũng không nhìn ra được thực lực của người này nhưng mà hiện tại vì có làn khói đặc dị xuất hiện dẫn tới Vô Song lại nghĩ đây là do tác dụng của hương khói vì vậy càng không chú ý tới Trương Y.

Nàng chỉ thoáng bấ ngờ một chút khi biết trong phòng có người sau đó rất nhanh quay về phía Giác Viễn mà lên tiếng.

"Đại sư, không ngờ người lại có khách ".

Giác Viễn nghe vậy cười cười, cũng không đề cập tới Trương Y mà nói.

"Thí chủ lúc này đi ra, không biết sự tình đã giải quyết xong chưa ".

Vô Song nghe vậy liền gật đầu, ánh mắt khẽ liếc nhìn Trương Y ở đó, cũng bởi Giác Viễn gần như không để ý gì, Vô Song đương nhiên cũng không để ý thế là nói.

"Một thả, một giết là được, nữ tử kia với vãn bối còn một chút tác dụng, vãn bối muốn xin đại sư mang nàng ra ngoài ".

Giác Viễn nghe vậy hai hàng lông mày hơi nhíu bất quá Giác Viễn cũng không có ý định xử trí Thạch Vạn San cùng Tử La Lan, toàn bộ đều muốn để Vô Song quyết định.

Thứ nhất Giác Viễn cảm thấy Vô Song là người có công lớn nhất trong việc cứu giúp Dược Vương Thôn.

Vấn đề thứ hai đến tận bây giờ Giác Viễn vẫn nghĩ Vô Song là do Trương Tam Phong cử đến, Vô Song làm gì cũng có huyền cơ bên trong.

Vấn đề cuối cùng là quãng thời gian hai ngày Vô Song ở trong Dược Vương Cốc cùng biểu hiện của Vô Song khi lần đầu tiên nghe thấy Dược Vương gặp nguy hiểm khiến cho Giác Viễn biết quan hệ của Vô Song với Dược Vương Cốc tuyệt không tầm thường.

Nam Thiếu Lâm tuy là thế lực võ lâm nhưng cũng là thánh địa phật giáo, thực sự không thích hợp sát sinh, Giác Viễn gần như chỉ suy nghĩ một thoáng liền đáp.
"Lão nạp cũng không có ý kiến gì, mọi việc liền để thí chủ quyết có điều thí chủ cẩn thận một chút, làm việc gì cũng phải nắm chắc, nữ tử kia không phải người bình thường lại cũng là một nhân vật hung ác, để nàng đi bên cạnh thí chủ khiến lão nạp có chút lo lắng ".

Vô Song nghe vậy cười cười, Vô Song cũng không sợ Tử La Lan có thể làm gì mình hơn nữa đừng quên Vô Song là thần y, Linh Tố cũng là thần y, Tương Vân tuy không phải là thần y nhưng nàng là ái đồ của Thần Nông Cốc Chủ, bằng vào ba người bọn họ cùng nhau hợp sức thì cả đế vị cao thủ cũng không lật được sóng gió gì.

Thần y tuy không thể sánh bằng đế vị nhưng nếu một đế vị trọng thương không có sức đề kháng hoặc đang bị phong bế tu vi như Tử La Lan căn bản không khác gì cá nằm trên thớt khi đối mặt với thần y, thân thể không biết sẽ bị thí nghiệm bao nhiêu loại độc trùng độc vật.

"Đại sư yên tâm, vãn bối sẽ không để việc gì ngoài ý muốn xảy ra, nàng căn bản không lật được sóng gió gì ".

Vô Song dứt lời cũng không nhìn Trương Y, cứ để Trương Y với nỗi nghi hoặc không được giải đáp mà quay người trở lại hành lang cũ mà trở về Giới Ngục.

_ _ __ _ _ _

Trương Y từ nãy đến giờ chỉ âm thầm tính toán, thấy Vô Song rời đi mới lên tiếng.

"Đại sư, vị đó là? ".

Giác Viễn cũng không ngay lập tức trả lời câu hỏi của Trương Y mà nói.

"Lão bằng hữu, ngươi cũng không tính toán được hư thực của nàng? ".

Trương Y đương nhiên lắc đầu, một mặt cười khổ.

"Tính không ra, thật không rõ là thần thánh phương nào ".

Giác Viễn liền im lặng, bản thân ông cũng chẳng rõ Vô Song rốt cuộc là ai thì sao trả lời được cho Trương Y đây?, thế là Giác Viễn nói.

"Lão bằng hữu, thú thật ta cũng không biết nàng là ai, chỉ biết nàng tự xưng là Tây Thi, thân thể nàng rất đặc biệt, ta không cảm nhận được nội lực của nàng tuy nhiên nàng là luyện thê cao thủ thì ta chắc chắn, thân thể của nàng cực mạnh so với ta cũng chỉ thua kém một chút bất quá việc khó tin được là nàng lại sử dụng Long Tượng Bàn Nhược Công của Mật Tông làm luyện thể công pháp hơn nữa cảnh giới cực cao".Giác Viễn nói đến đây lại nghĩ tới việc Vô Song không sợ chướng khí, trong lòng lại càng kỳ lạ nhưng cũng không mang việc này nói với Trương Y, không phải là Giác Viễn không tin tưởng Trương Y mà là Giác Viễn cảm thấy việc này nếu mình nói ra thì quá không hợp đạo nghĩa ".

Bí mật thân thể của Vô Song là gì Giác Viễn dĩ nhiên không biết nhưng từ trận chiến ở Dược Vương Thôn cũng có thể đoán được vài phần nhưng mà đoán được là đoán được, bí mật thì vẫn là bí mật, bí mật của Vô Song thì nào có đạo lý Giác Viễn đi kể cho người khác?.

Trương Y ở một bên lắng nghe lời của Giác Viễn, càng nghe càng cảm thấy mơ hồ.

Nữ tử gọi là Tây Thi?, đây là một cái tên không ai không biết nhưng mà Trương Y đúng là không nhớ ra nữ cường giả nào hiện tại dùng cái tên này.

Lại nói từ việc xưng hô của Vô Song với Giác Viễn thì Trương Y cũng đoán ra tuổi tác của Vô Song cũng không lớn, chỉ cần tuổi tác Vô Song lớn một chút thêm vào thực lực đế vị của nàng thì hoàn toàn có thể xưng hô đồng lứa với Giác Viễn, dùng "ta" để xưng hô chứ không phải là "vãn bối".

Vấn đề cuối cùng liên quan tới Long Tượng Bàn Nhược Công, vấn đề này lại càng làm Trương Y đau đầu.

Suy nghĩ một chút, Trương Y nói.

"Chẳng nhẽ nàng là cường giả Bắc Cương tới Trung Nguyên?, nếu như vậy có khi nào...? ".

Trương Y là một trong số những người hiếm hoi trên thế giới biết sự tồn tại của Đế Thích Thiên, tuy không rõ thực hư nhưng Trương Y biết người này phi thường kinh khủng hơn nữa Đế Thích Thiên còn có một tổ chức ở Bắc Cương, tổ chức này có tên là Thiên Đế Cung.

Có lẽ không một ai trong Võ Lâm Trung Nguyên biết được một việc, từ 20 năm trước con đường của Võ Đang đã thay đổi, Võ Đang từ đệ nhất đại phái trên giang hồ bắt đầu càng ngày càng thu liễm lại.

Thiên Thánh bế quan đột phá đế vị không ra, Địa Thánh một lòng tu kiếm đạo chỉ cầu đột phá đế vị cũng không xuất hiện trong mắt thế nhân, Nhân Thánh tuy hay xuất hiện trước mắt thế nhân nhưng bản thân quản quá nhiều sự việc gần như vô tâm với đế vị, về phần sự tồn tại của Y Thánh thế nhân chỉ sợ còn không biết, đến cả Quỳnh Hương được Trương Y coi là đệ nhất thiên tài thậm chí Trương Y còn coi nàng là người có khả năng chạm đến cảnh giới của "sư phụ" nhất, một đại thiên tài như vậy dĩ nhiên cũng rời Võ Đang mà tới Hắc Mộc Nhai.

Võ Đang trong 20 năm qua đang liên tục co rút tầm ảnh hưởng của mình trên võ lâm nhưng mà chính vì vậy Võ Đang mới càng ngày càng trở nên đáng sợ, càng ngày càng giống một đầu thần thú đang ngủ đông.

Thần thú kia vì sao phải ngủ đông?, đáp án này Trương Y biết, mục tiêu của Võ Đang từ lâu đã không phải bất cứ một thế lực giang hồ nào nữa rồi, không quản phân tranh trên giang hồ, Võ Đang chỉ nhắm vào Thiên Đế Cung.

Lúc này Trương Y thật sự hoài nghi, nữ tử gọi là Tây Thi kia đến từ Thiên Đế Cung, như vậy mọi sự liền trở nên đáng sợ.

Giác Viễn cũng không hổ là bạn lâu năm với Trương Y, thấy Trương Y nói ra được nửa câu liền trực tiếp phủ quyết.

"Việc này ngươi cũng không cần lo lắng, nàng là do chân nhân phái tới".

Hai chữ "chân nhân" bỗng chố trở thành định hải thần châm với Trương Y, sau một câu của Giác Viễn, Trương Y căn bản không nghĩ nhiều, cũng chẳng quản nhiều.

Đương nhiên Giác Viễn đoán sai, Vô Song không phải do chân nhân phái tới, đây là Giác Viễn ngộ nhận nhưng cái ngộ nhận này vô tình lại có chút chính xác.

_ _ _ __ _ _ __ _

P/S: Hai ngày t6 với t7 mình dồn việc lại để đợt giỗ tổ được nghỉ nên không up đều chương được.

Chủ nhật mình bay về Hà Nội nên cũng không up chương nha, hẹn mọi người t2 mình đăng lại chương bình thường.

Quyển 3 - Chương 222: Ôm

Vô Song không để ý đến Trương Y đồng thời cũng không biết Giác Viễn cùng Trương Y đang bàn gì về mình, hiện tại nàng liền trở về "thả" Tử La Lan ra ngoài, đương nhiên trước khi làm việc này thì Cơ Vô Song phải chuẩn bị vài việc.

Tử La Lan hiện tại không có sức phản kháng, nhìn từ mặt ngoài thì nữ tử này cũng không phải kẻ hung ác hay gian ngoan nhưng mà một người dám thực hiện nhiệm vụ của Đế Thích Thiên ở Dược Vương Thôn liệu có thể sẽ như cái vẻ bề ngoài kia?, Vô Song chắc chắn không tin.

Vô Song muốn thả Tử La Lan nhưng mà cũng muốn không chế này, muốn khống chế Tử La Lan cách tốt nhất là dùng dược vật cũng như Vô Song để Tương Vân khống chế Thiên Vũ Chính Tắc vậy.

Xét về mặt "hàng nóng" đáp ứng yêu cầu trên thì Vô Song không có cách nào so sánh với tiểu Tương Vân, tiểu Tương Vân là công chúa của Thần Nông Cốc, là ái đồ của Thần Nông lão nhân, Tương Vân có rất nhiều thứ hiếm lạ mà diệu dụng vô cùng.

Thần y cũng có nhiều loại thần y, cho dù không muốn công nhận nhưng ngay cả ông ngoại Vô Song cũng từng tự nhận không sánh bằng Thần Nông lão nhân, lão nhân này tuy không phải đế vị nhưng không có một đế vị nào dám coi thường, thân phận của Thần Nông lão nhân ngang ngửa với ngũ đế của võ lâm trung nguyên.

Về khả năng thì lão nhân này cùng ông ngoại Vô Song khó phân cao thấp nhưng về mặt tài nguyên thì Dược Vương Cốc không thể sánh bằng Thần Nông Cốc, nên biết tạm không nói về vấn đề chất lượng nhưng Dược Vương Cốc chỉ phục vụ một mình Nam Thiếu Lâm còn Thần Nông Cốc thậm chí cung cấp tài nguyên y dược cho cả phương nam hay thậm chí là cả trung nguyên.

Thần Nông cốc chủ gần như là bộ trưởng bộ y tế của hậu thế hơn nữa trong tay còn nắm luôn tập đoàn y dược lớn nhất nước vậy, quả thật bá đạo vô cùng.

Tương Vân ở bên cạnh lão nhân này, mặt tốt hay mặt xấu có thể kể sau nhưng mà đồ tốt thật không ít.

Vô Song muốn mang Tương Vân tiến nhập giới ngục gặp mặt Tử La Lan sau đó trực tiếp giao Tử La Lan cho Tương Vân giải quyết vì vậy Vô Song đương nhiên phải tìm tới Tương Vân.

Khoảng thời gian 2 ngày trước Vô Song có về qua Nam Thiếu Lâm một lần để truyền tin đồng thời đương nhiên bàn giao với Tương Vân vài câu, tuy Vô Song không nói rõ ràng nhưng vì sự tình an nguy tới bình an của "Linh Tố tỷ tỷ" dẫn đến Tương Vân phi thường nghiêm túc, nàng cũng không đòi đi theo Vô Song, một mực ở lại Nam Thiếu Lâm cầu bình an cho Linh Tố.

Lần này Vô Song quen đường cũ mà đi, trực tiếp tới hậu viện của Cực Dương Tự thì bỗng thấy thân ảnh quen thuộc của tiểu hòa thượng đứng đó, thấy tiểu hòa thượng Vô Song không khỏi cười nói.

"Tiều hòa thượng, hóa ra ngươi ở đây ".

Tiểu hòa thượng thấy Vô Song, cũng vui vẻ mà đáp lại.

"Cô nương, người đến gặp Tương Vân cô nương cùng Lam Đình tỷ tỷ sao? ".

Tiểu hòa thượng này thật sự rất kỳ lạ, hắn gọi Vô Song cùng Tương Vân là cô nương nhưng mà lại gọi Lam Đình là tỷ tỷ, giọng điệu còn cực kỳ thân thiết điều này cũng đủ thấy mấy ngày hôm nay Lam Đình cùng tiểu hòa thượng này đảm bảo chơi vui quên cả đất trời.

Vô Song đã quen tiểu hòa thượng được vài ngày nhưng số lần nói chuyện cũng chỉ vài câu, đến cả tên của đối phương Vô Song cũng không biết, lúc này đặc biệt được dịp tương đối rảnh rang, Vô Song bỗng nhớ đến một vài việc vì vậy hướng về phía tiểu hòa thượng mà hỏi.

"Tiểu hòa thượng, trên Cực Dương Tự này chỉ có mỗi đại sư, ngươi cùng đại hòa thượng Bất Giới thôi sao? ".

Cực Dương Tự so với Nam Thiếu Lâm thì nhỏ bé vô cùng nhưng mà đấy là so với Nam Thiếu Lâm chứ bản thân Cực Dương Tự cũng không nhỏ thế mà toàn bộ Cực Dương Tự chỉ có vèn vẹn 3 người, đương nhiên cơm nước bình thường sẽ có tăng nhân của Nam Thiếu Lâm cung cấp, sinh hoạt hàng ngày thỉnh thoáng cũng xuất hiện bóng tăng nhân Nam Thiếu Lâm nhưng tuyệt đối không phải thường xuyên.

Tiểu hòa thượng nghe Vô Song cũng chẳng suy nghĩ gì, rất nhanh trả lời.

"Hiện tại thì đúng như lời cô nương nói, trong tự chỉ có tiểu hòa thượng, đại hòa thương cùng đại sư phụ nhưng mà trước đây còn có cả tiểu sư phụ nữa ".

Vô Song đương nhiên đoán được ba trong bốn người mà tiểu hòa thượng nó là ai nhưng mà tiểu sư phụ là như thế nào?.

Vô Song nghe tiểu hòa thượng nhắc tới tiểu sư phụ thì lập tức nghĩ tới một người, một người từng cho Vô Song rất nhiều kinh ngạc, một nhân vật có lẽ "đặc biệt" nhất võ lâm.

"Tiểu hòa thượng, tiểu sư phụ trong miệng ngươi có phải còn rất trẻ không? ".

Tiểu hòa thương nghĩ nghĩ một chút, như nhớ lại hình ảnh của tiểu sư phụ sau đó rất nhanh gật đầu.

"Tiểu sư phụ đương nhiên lớn hơn tiểu hòa thượng nhưng mà so với đại hòa thượng thì thực sự rất trẻ tuổi, đại hòa thượng lại không so được với đại sư phụ, đại sư phụ đã rất già rất già ".

Khóe miệng Vô Song hơi hơi co giật, Vô Song trước đây không cảm thấy gì nhưng mà được dịp nói chuyện lâu với tiểu hòa thượng thì lập tức thấy không quen, cũng không rõ nha đầu Lam Đình kia vì cái gì có thể thân thiết với tiểu hòa thượng này?.

Lúc này Vô Song cũng xác định được tiểu sư phụ kia là ai, còn ai ngoài một Trương Tam Phong khác, còn ai ngoài Trương Quân Bảo?.

Nghĩ tới Trương Quân Bảo ánh mắt Vô Song hơi thay đổi, Vô Song từng nghĩ mình sẽ tụ tập 7 nhân vật chính trong Kim Dung lại sau đó tạo thành Chân Võ Thất Tiệt Trận nhưng mà trong những cái tên này Vô Song chưa từng nghĩ tới Trương Quân Bảo.

Trương Quân Bảo không phải nhân vật chính nhưng càng hơn nhân vật chính, người này tương lai không thể đo lường, lúc này ở Nam Thiếu Lâm một lần nữa nghĩ tới Trương Quân Bảo liền lại suy nghĩ ra rất nhiều việc sau đó.

Vô Song đến Nam Thiếu Lâm quả thật chưa từng thấy Trương Quân Bảo, cũng không biết 5 năm qua Trương Quân Bảo phát triển đến cái cảnh giới gì?.

Khoảng thời gian trước khi ở Hắc Địa gặp mặt Trương Quân Bảo, Vô Song khi đó căn bản không phải đối thủ của Trương Quân Bảo thậm chí tất cả nhân vật thế hệ trẻ mà Vô Song đã gặp đều không ai qua được Trương Quân Bảo, không biết sau 5 năm người này phát triển tới tình trạng gì?."Tiểu hòa thượng, không biết vị tiểu sư phụ kia vì sao không còn trong tự? ".

Tiểu hòa thượng lần này liền gãi đầu, đương nhiên cái đầu của hắn thì không có chút tóc nào, vẻ mặt ngốc vô cùng nhưng lại mang theo vài phần dễ thương.

"Tiểu sư phụ rời đi rất lâu rất lâu, cũng không quay về trong tự nữa, tiểu hòa thương hỏi đại hòa thượng rằng tiểu sư phụ đi đâu, đại hòa thượng nói tiểu hòa thượng đến hỏi đại sư phụ, đại sư phụ sau đó lại nói tiểu hòa thượng đến hỏi tiểu sư phụ nhưng mà tiểu sư phụ cũng đâu có còn trong tự, thế là không ai nói cho tiểu hòa thượng rằng tiểu sư phụ đi đâu, tiểu hòa thượng liền một mực đợi tiểu sư phụ trở về, khi đó lại hỏi tiểu sư phụ đi đâu ".

Nghe nguyên một đoạn này, Vô Song chính thức từ bỏ câu thông cùng tiểu hòa thượng, đối với tình hình của Trương Quân Bảo hiện tại Vô Song cũng không còn sức để tìm hiểu dù sao nói chuyện kiểu này quá mệt mỏi.

Vô Song tin tưởng nếu có duyên nhất định sẽ gặp lại hơn nữa người như Trương Quân Bảo sao có thể im lặng vô danh trong mắt thế nhân đây?.

"Được rồi, vậy tiểu hòa thượng cứ đợi tiểu sư phụ trở về, sau đó hỏi tiểu sư phụ đi đâu rồi nói cho tỷ tỷ được không? ".

Tiểu hòa thượng lần này lại gãi đầu, sau đó rất nhanh gật đầu đồng ý dù sao Vô Song rất đẹp, phi thường đẹp.

Tiểu hòa thượng trên người cũng mắc "quái bệnh", ít nhất tiểu hòa thượng cho là vậy, mắc quái bệnh giống đại hòa thượng.

Đại hòa thượng mắc quái bệnh sợ nữ nhân xinh đẹp vì vậy tiểu hòa thượng cảm thấy mình cũng có bệnh, chỉ cần đối mặt với nữ nhân xinh đẹp bản thân tiểu hòa thượng đều có cảm giác phi thường yêu thích, tiểu hòa thượng cảm thấy đây nhất định là bệnh, bệnh rất nặng.

_ _ _ __ _ _ _

Chia tay tiểu hòa thượng, Vô Song đi thẳng vào phòng của Tương Vân nhưng mà Vô Song hình như quên mất một việc, quên mất rằng tiểu hòa thượng sao lại ở đây.

Tiểu hòa thượng bình thường không thích ở trong Cực Dương Tự, trừ khi bị "đại sư phụ" sai bảo dẫn đường cho khách nhân bởi Cực Dương Tự được xây dựng rất vớ vẩn, kiến trúc của nó rất kỳ dị, tự này không nhỏ nhưng cũng chẳng lớn nhưng mà đường đi phi thường khó đi, cứ như được xây dựng theo kiểu mê cung vậy, Vô Song cũng chẳng biết là "kiến trúc sư" đại tài nào nghĩ ra việc xây dựng Cực Dương Tự như vậy nữa.

Vì cái cách xây dựng này nên khách nhân lần đầu tiên tới đều sẽ được dẫn đường hơn nữa lần thứ hai, thứ ba, thứ tư... nhiều khi vẫn cần dẫn đường.

Tiểu hòa thượng hôm nay dẫn Vô Song tới Giới Ngục, theo lẽ thường thì tiểu hòa thượng sẽ phải đợi Vô Song đi ra khỏi Giới Ngục rồi lại dẫn Vô Song ra ngoài, dù sao đối với các khách nhân khác cũng là như vậy bất quá hôm nay Giác Viễn đột nhiên có khách.

Tại đại phòng là không gian riêng của Trương Y cùng Giác Viễn vậy Cổ Đại Ngưu cùng Viên Tử Y sẽ đi đâu?, đương nhiên lại được tiểu hòa thượng dẫn đường tới hậu viện nghỉ ngơi.

Bất kể Viên Tử Y có muốn hay không, bất kể nàng mong đợi đến Dược Vương Cốc thế nào thì nàng cũng hiểu có những thứ nhất định phải tuân theo quy củ, đặc biệt khi đối mặt với Cửu Dương Thần Tăng một nhân vật xếp hàng ngũ đại võ đế của Trung Nguyên.

Trương Y là tiền bối, Giác Viễn cơ hồ được coi là đại tiền bối dù sao tuổi của Giác Viễn còn lớn hơn tuổi sư phụ nàng, khi hai nhân vật này nói chuyện thì Tử Y cùng Đại Ngưu chắc chắn phải lánh đi nhưng mà cũng không thể để hai người cứ như thế không mục đích đi lại trên Cực Dương Đỉnh vì vậy liền theo tiểu hòa thượng tới phòng khách nhân nằm ở hậu viện.
Cực Dương Tự cũng không thể sắp xếp quá nhiều phòng cho khách nhân vì vậy cũng chỉ có 6 gian phòng hơn nữa chủ yếu những gian phòng này đều sẽ sắp xếp cho nữ nhân.

Nếu là nam nhân tới đây trực tiếp ngủ lại trong Nam Thiếu Lâm chứ cần gì lên Cực Dương Tự xin ngủ?, về phần nữ nhân thì cũng không phải là do sở thích đặc biệt hay là cái gì mở ám, trong lịch sử Nam Thiếu Lâm đã đón tiếp không ít "nữ nhân vật ".

Những nữ nhân vật này có lớn có nhỏ, nhỏ thì từ thôn dân thôn nữ đến các tiểu thư sống trong giàu sang phú quý, con gái các bậc vương công quý tộc đại quan trong triều, thậm chí là chưởng môn của các đại thế lực, chí ít nghe nói vị trang chủ của Vạn Thú Sơn Trang cũng từng lên Nam Thiếu Lâm, cũng từng ngủ lại một đêm tại Cực Dương Tự.

Đương nhiên tất cả những nhân vật trên không tính là gì, muốn nói tới nữ nhân vật từng ngủ tại Cực Dương Tự thì không thể không kể đến ba người, người đầu tiên là Từ Hòa Hoàng Thái Hậu tức vị hoàng hậu nương nương của Thuận Trị hoàng đế, người thứ hai là Nhân Hiền Hoàng Thái Hậu tức mẫu thân của Khang Hy hoàng đế, về phần người thứ ba thì lại càng nổi tiến ít nhất là về mặt danh tiếng, danh tiếng của nàng không chỉ ở thời đại này mà còn truyền lưu muôn đời, nàng gọi Trần Viên Viên.

Phật môn thánh địa không hổ là Phật môn thánh địa, thật sự có thể có được loại địa vị không bình thường, Nam Thiếu Lâm tại giang hồ không sánh được với Bắc Thiếu Lâm nhưng nếu ở bên ngoài võ lâm thì danh tiếng của Nam Thiếu Lâm lại nhỉnh hơn Bắc Thiếu Lâm một chút, vì vậy Nam – Bắc Thiếu Lâm mới tạo thành hai thái cực, rất khó nói rố cuộc Thiếu Lâm nào mạnh hơn Thiếu Lâm nào.

Lại nói đến Viên Tử Y cùng Cổ Đại Ngưu, hai người được dẫn tới phòng nghỉ, như đã nói phòng nghỉ ở Cực Dương Tự không nhiều, chiếm diện tích không lớn nên ở đây Cổ Đại Ngưu gặp người quen, người có thể nói là bằng hữu thân thiết nhất của hắn – Thẩm Tương Vân.

Cổ Đại Ngưu không phải là người thông minh trái lại đầu óc rất chậm phát triển, Cổ Đại Ngưu vì vậy không giỏi giao tiếp cũng như không có nhiều bằng hữu, tại Thiên Ý Thành thật ra Cổ Đại Ngưu chỉ có Hồ Phỉ cùng Tương Vân là bằng hữu chân chính.

Sau khi Vô Song gặp chuyện, ít nhất phải 2 năm sau đó thì Cổ Đại Ngưu mới đi theo Trương Y, còn khoảng thời gian 2 năm này thì vẫn ở tại Thiên Ý Thành, lúc này đương nhiên là Hồ Phỉ cùng Tương Vân đến che chở cùng bảo vê hắn, trở thành bằng hữu chí thân của Cổ Đại Ngưu.

Hồ Phỉ thiên phú siêu tuyệt, chiến lực kinh người, phong cách chiến đấu cũng rất bá đạo, khi đó thực lực tuyệt không phải số một số hai của Thiên Ý Thành nhưng mà cũng không có nhiều người nguyện ý dây vào Hồ Phỉ, Hồ Phỉ giống như một con hổ điên vây đặc biệt là từ sau khi Vô Song gặp chuyện, Hồ Phỉ gần như điên cuồng phát triển, lấy chiến nuôi chiến, lấy nắm đấm so lẽ phải, tại Thiên Ý Thành hung uy cực lớn.

Tương Vân thì càng không phải nói, nàng được Thiên Ý Phó Thành Chủ "bảo kê", có nàng đứng ra thì ai dám làm khó Cổ Đại Ngưu?, đương nhiên nếu Thiên Ý Phó Thành Chủ chưa đủ mang ra dọa người vậy liền lấy Thần Nông lão nhân mang ra dọa người, như vậy liền đủ.

Có Thần Nông lão nhân sau lưng, thú thật chỗ dựa của Tương Vân còn lớn hơn cả Vô Song hồi còn trên Tử Ngọc Sơn.

Sau này Trương Y mang Cổ Đại Ngưu rời đi, Cổ Đại Ngưu đã 3 năm không gặp Tương Vân, nay gặp lại thì sao có thể ức chế cảm giác trong lòng, kẻ to xác này thậm chí đôi mắt còn ướt ướt.

Tình cảm của Cổ Đại Ngưu với Tương Vân không phải là tình yêu nam nữ, cũng rất khó diễn tả đây là loại quan hệ gì nhưng mà Cổ Đại Ngưu thực sự rất nhớ Tương Vân, rất nhớ đại ca Hồ Phỉ, thậm chí nhớ cái đám tân binh ngày đó tiến vào Thiên Ý Thành, Cổ Đại Ngưu không có nhiều bằng hữu nên hắn phi thường trọng thị bằng hữu.

Viên Tử Y đi theo Cổ Đại Ngưu cũng có vài ngày, giao tình hai bên thật ra không có gì nhưng cũng coi là quen biết, bằng hữu của Cổ Đại Ngưu thì Tử Y cũng không tỏ ra lãnh đạm, Tử Y không thích nam nhân nhưng với nữ nhân thì cũng không tỏ ra chán ghét.

Nàng thích sư muội, cực kỳ thích sư muội nhưng cũng không phải nữ nhân thì nàng đều sẽ có tình cảm hay thứ gì đó tương tự, nàng đối với nữ tính hết sức bình thường chỉ có điều trong mắt nàng nữ tính không chán ghét như nam tính mà thôi.

Sự việc tiếp theo thì càng không cần nói, đến khi Tử Y biết Cổ Đại Ngưu cùng Tương Vân đều từng ở Thiên Ý Thành hơn nữa còn biết Tương Vân là muội muội của Vô Song "sư muội" thì thái độ gần như hoàn toàn chuyển biến, từ đó Cổ Đại Ngưu cùng Tử Y liền tiến vào gian phòng của Tương Vân cùng Lam Đình, bốn người bỗng chốc trở nên cực kỳ thân thiết.

Vô Song căn bản không biết những việc này xảy ra, nàng tiến tới phòng nghỉ của Tương Vân cùng Lam Đình sau đó bước chân liền chậm lại, Vô Song có thê phá hiện được bên trong có bao nhiêu người, trong phòng vậy mà có thêm hai người nữa.

Vô Song âm thầm lấy làm kỳ lạ, nhưng mà cũng không vì vậy mà dừng lại dù sao Vô Song cũng không có lý do gì đứng ở ngoài này, từ bên ngoài đã nghe thấy tiếng nói chuyện râm ran, Vô Song liền đoán đây là bằng hữu của Tương Vân, tuy có chút bất ngờ việc bằng hữu của Tương Vân vì sao lại xuất hiện ở đây nhưng mà Vô Song vẫn mở cửa mà vào.

Giây phút cửa phòng mở ra, cả bốn ánh mắt đều nhìn về phía Vô Song, sau đó toàn bộ căn phòng bỗng chốc trở nên yên lặng như tờ, đến cả Vô Song cũng yên lặng như tờ.

Vô Song tuyệt đối không ngờ ở đây toàn bộ đều là người quen... đặc biệt Vô Song thấy một ánh mắt đặc biệt nhìn mình.

Vô Song lúc này cũng nhìn nàng, kể từ thời điểm chia tay trên Nga My Sơn có lẽ cũng phải gần 6 năm trôi qua, gần 6 năm Vô Song mới thấy lại dáng hình kia.

Vô Song đứng lặng ở cửa ra vào, đến hiện tại Vô Song vẫn chưa thể tin được mình đột nhiên lại thấy Tử Y tỷ tỷ ở đây, căn bản không có bất cứ sự chuẩn bị nào.

Về phần Viên Tử Y, nàng làm gì?, khi mà Cổ Đại Ngưu còn bàng hoàng nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, khi mà Tương Vân cùng Lam Đình tỏ ra vui mừng khi Vô Song quay lại thì Tử Y động, thân hình của nàng nhanh vô cùng, nhanh hơn tất cả mọi người trong phòng.

Tử Y tỷ rất nhanh nhưng sao có thể nhanh bằng Vô Song?, bất quá nàng không động bởi Tử Y tỷ đã lao vào lòng Vô Song mà ôm chăt lấy nàng.

Điều duy nhất đáng nói ở đây chỉ là động tác có chút không đúng mà thôi, Tử Y cao hơn Vô Song một chút hơn nữa vì mối quan hệ đặc biệt của nàng cùng Vô Song, trong cái mối quan hệ này nàng liền đóng vai chỗ dựa của Vô Song, dù sao trên Nga My Sơn những ngày đó đúng là như vậy.

Nàng cứ như vậy tiến tới, vươn hai tay ra ôm Vô Song vào lòng, cứ như một nam tử ôm lấy nữ tử vậy.

Vô Song trong lòng nàng, cảm nhận xúc cảm mà bộ ngực kia truyền tới, Vô Song đột nhiên dở khóc dở cười, rốt cuộc hai tay đưa lên, chậm rãi ôm lấy Tử Y.

Lúc này cái gì cũng không cần nói, gặp lại... là tốt rồi.

Quyển 3 - Chương 223: Việc nhỏ (1)

Nhìn hai nữ tử ôm chặt lấy nhau nếu là người ngoài có lẽ cũng không cảm thấy gì xảy ra, dù sao nữ nhân ôm nữ nhân thì có vấn đề gì?.

Ở đâu chỉ có một người duy nhất biết được hình ảnh trước mặt thể hiện cho điều gì, nàng là Tương Vân.

Tương Vân nhìn Tử Y ôm chặt Vô Song, ánh mắt lộ ra một tia ai oán nhưng mà rất nhanh trên mặt xuất hiện một nụ cười mỉm.

Ở đây ngoại trừ Tử Y cùng Vô Song ra thì còn 3 người.

Lam Đình cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, cô bé này ngây thơ vô cùng.

Đại Ngưu thì càng không phải nói, Đại Ngưu hiện tại vẫn còn bị dung mạo trước mặt làm cho chấn động không thôi hơn nữa hiện tại vậy mà cũng có xúc động chạy tới ôm Vô Song, Đại Ngưu thực sự rất rất nhớ Vô Song, rất rất nhớ đội trưởng.

Ở đây cũng chỉ có một mình Tương Vân biết thế nào là tình yêu, biết cái gì là tình cảm hơn nữa hiện tại nàng cũng đang ở trong thứ tình cảm, thứ cảm xúc của Tử Y.

Cái cảm giác này rất huyền diệu, rất khó nói, trong lòng nàng hiện tại xuất hiện những cảm xúc ngổn ngang.

Nàng gặp mặt Tử Y tỷ trong thời gian rất ngắn, bản thân danh tiếng của Viên Tử Y thì nàng tất nhiên đã nghe qua, nàng cũng biết Vô Song từng có một đoạn thời gian trên Nga Mi Sơn bất quá nàng trước đó không biết Vô Song ở cùng Tử Y mà thôi.

Tương Vân từ lâu cũng không còn là cô bé cái gì cũng không biết năm xưa, quãng thời gian 5 năm Vô Song biến mất ở thế giới này đã giúp nàng trưởng thành hơn nhiều, giúp nàng suy nghĩ thấu đáo hơn nhiều.

Khi mà bốn người đang nói chuyện, nàng nghe Viên Tử Y kể về vị Vô Song muội muội kia thì nàng đã hiểu rõ tất cả, cái ánh mắt của Viên Tử Y khi nói về Vô Song sao nàng không hiểu, sao nàng không rõ?.

Nàng thậm chí đoán ra luôn được sự tình năm đó là thế nào, năm đó dung mạo của Vô Song xinh đẹp bực nào nàng quá rõ ràng, dung mạo kia còn vượt qua cả nàng, vượt qua cả Hoa Si cô cô, thậm chí cả Tiên Âm cô cô, là đệ nhất tiểu mỹ nhân của Tử Ngọc Sơn.

Tại thời điểm đó, chỉ cần Vô Song mặc nữ trang, thiên hạ căn bản không có ai đoán Vô Song là nam nhân, tại thời điểm đó không biết bao nhiêu người đều bị "lừa", đều nhầm tưởng.

Tại Nga Mi Sơn, chỉ cần Vô Song ở trong thân phận nữ tử, đóng giả một nữ tử thì ai có thể phát hiện ra?, đến cả người tu nhân đạo như Nhân Thánh còn không nhìn ra Vô Song là nam thì toàn bộ Nga Mi Sơn không có người phát hiện ra được, tất nhiên trừ khi Vô Song cởi sạch toàn thân.

Tương Vân biết tại thời điểm trên Nga Mi Sơn có lẽ nữ tử gọi là Viên Tử Y kia đã đem lòng yêu Vô Song hơn nữa nhìn biểu hiện của Vô Song, nhìn Vô Song ôm Tử Y thì nàng cũng hiểu đây là lưỡng tình tương duyệt.

Nàng cũng không thắc mắc tại sao Tử Y lại đi yêu sư muội của mình, cái này đã không quan trọng.

Vấn đề quan trọng là Tương Vân biết Vô Song hiện tại thế nào, cho dù rất khó tin nhưng nàng vẫn nguyện ý tin, Vô Song hiện tại chia làm bản nam cùng bản nữ, nam vẫn gọi là Vô Song còn nữ thì thêm một cái họ Cơ phía trước.

Nếu Tử Y tỷ gặp mặt Vô Song căn bản không thể nhận ra hơn nữa Vô Song hiện tại đã không có khả năng giả dạng nữ nhân trừ khi dùng thuật dịch dung, mà ngay cả thế vẫn có khả năng bại lộ rất lớn.

Cơ Vô Song thì khác, Cơ Vô Song hoàn toàn là nữ nhân, sự xuất hiện của Cơ Vô Song lập tức hợp lý hóa cái nhầm tưởng năm đó, hợp lý hóa toàn bộ những gì vô lý, những gì không thể xảy ra.

Về mặt lý trí mà nói, Tương Vân cảm thấy vui cho người yêu của mình, nhưng về mặt tình cảm mà nói nàng lại cảm thấy mất mát, cảm thấy ngực mình đau nhói.

Nàng thực sự... rất muốn độc chiếm Vô Song tỷ tỷ, rất muốn, rất rất muốn.

Từ ngày ở Miêu Cương, nàng đã quyết định một đời theo Cơ Vô Song, Vô Song ca ca có nhiều nữ nhân như vậy, nàng muốn tranh cũng tranh không hết, nàng chẳng nhẽ phải tranh với Linh Tố tỷ?, tại cái thời đại này nam nhân năm thê bảy thiếp là thiên kinh địa nghĩa, nàng có tài cán gì để khiến Vô Song ca ca một mực ở bên mình, một mực chỉ có một mình nàng?.

Nàng nguyện ở bên Vô Song tỷ tỷ, nàng thực sự hy vọng Vô Song tỷ tỷ có thể đối tốt với một mình nàng, chỉ yêu một mình nàng, tại cái thế giới này tình cảm nữ nữ vẫn là một cái gì đó rất hiếm hoi thậm chí thuộc về cấm kỵ trong mắt người đời.

Trong mắt thế nhân, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ thành duyên vợ chồng đã làm đảo lộn luân thường đạo lý, sư trò bên nhau là việc rất khó chấp nhận nhưng đấy chỉ là trong mắt những người biết chuyện, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đặt ở bên ngoài chỉ cần không ai mang chuyện này nói ra thì người đời chỉ biết bọn họ là đôi kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc.

Về phần thứ tình cảm nữ – nữ ở thế giới này mới thật sự là cấm kỵ, bất kể là ở trước mặt người quen hay người lạ thì hai nữ nhân ở bên nhau, hai nữ nhân yêu nhau đều là một việc không thể chấp nhận.

Mối quan hệ nam – nam vốn không xa lạ gì bởi đây là thế giới nam quyền, trong lịch sử có biết bao vua chúa nuôi nam sủng?, bọn họ là vua, bọn họ muốn gì chẳng được?, tương lai nhiều năm sau cho dù có phạm vào nam – nam luyến vậy thì chỉ cần lấy những tấm gương thời xưa ra mà luận, vậy chẳng nhẽ còn có thể phỉ báng các bậc vua chúa, các đại nhân vật trong suốt triều đại lịch sử hay sao?, vấn đề này rất nhiều người không nguyện nói cũng không nguyện công khai nhưng vẫn có thể nhắm mắt cho qua, đây là sự thực của cái thế giới này, sự thực của thời phong kiến.
Thời đại làm nên con người, nam nhân hiện tại làm chủ thời đại, chỉ cần nam nhân có quyền lực trong tay vậy bọn họ đại diện cho luật pháp thậm chí đại diện cho luân thường đạo lý.

Nữ nhân thì khác, nữ nhân quyền lực nhất thiên hạ là ai?, Lữ Trĩ tính là một người, Võ Tắc Thiên tính là một người, Từ Hy thái hậu tính là một người nhưng cả ba người này sinh lý rất bình thường, cũng không có những việc kia mà cho dù có thì thế gian ai biết được?, trong thời kỳ nam tử làm chủ, nho giáo thống trị thì hậu thế nhất định cũng xóa đi.

Nữ nhân xuất hiện vốn phải ở bên nam nhân, đây là tiêu chuẩn của thời đại.

Tương Vân tự mình phạm cấm kỵ, đi vào cái mối quan hệ này, nàng vốn nghĩ thế gian đã không ai dám bước theo con đường này của nàng nhưng mà lúc này lại xuất hiện một Viên Tử Y, bản thân Tương Vân sao có thể không thấy đau xót?.

Tương Vân cũng không biết, bản thân Viên Tử Y thì sợ gì cấm kỵ, quan tâm làm gì tới cấm kỵ.

Viên Tử Y là một nữ nhân có chuyện xưa trong người, với nàng mà nói nam nhân đều là mặt tối của thiên hạ, nàng từ khi tới Nga Mi đã lập chí thủ thân như ngọc, sau khi báo thù liền ở lại trên Nga Mi xuất gia đi tu, nàng trước đây không quan tâm đến tình cảm, một lòng cầu học.

Chỉ có sau khi gặp Vô Song, nàng mới thực sự biết thế nào là tình yêu, mới biết thế nào là tình cảm, cho dù muốn hay không thì cái cấm kỵ kia nàng nguyện ý phạm, trừ con đường này còn con đường nào nàng có thể đi ư?.

Vô Song xuất hiện, Vô Song khi đó là một trường hợp đặc biệt.

Vô Song là nam tử lại mang hình bóng của nữ tử, tại thời điểm đó Vô Song ở trên Nga My còn phải đóng giả nữ tử, giống như một nữ tử mang theo linh hồn nam tử vậy, dạng tồn tại này có lẽ là trường hợp duy nhất cải biến linh hồn Tử Y, cái biến được tình cảm của Tử Y.

_ _ _ __ _ __ _

“ Vô Song ca ca, có chuyện gì sao? “.

Lúc này ở một nơi khác, một giọng nữ tính vang lên, giọng nói của Hoàng Dung.

Dung nhi đang cùng Vô Song bàn chuyện liền thấy Vô Song ngẩn ra, nàng không khỏi tò mò, dù sao nam nhân của mình mỗi lần ngẩn người thì một là có suy nghĩ đột phá trong đầu, hai là có đại sự phát sinh.

Vô Song nghe Dung nhi gọi liền từ trong bần thần mà tỉnh lại dù sao việc Cơ Vô Song gặp mặt Tử Y tỷ thì Vô Song thực sự không ngờ.

Vô Song nghe Dung nhi nói về Tử Y tỷ, đương nhiên cũng biết mình bỏ lỡ nàng, chỉ muộn một chút mà thôi nhưng Vô Song thực sự không bắt được thân ảnh Tử Y tỷ, tại thời điểm đó Vô Song thật ra cũng biết là chưa thích hợp bởi Vô Song còn không biết giải quyết việc này với Tử Y thế nào.
Tử Y tỷ không phải là Linh Tố, trong lòng Tử Y có một vùng hắc ám rất lớn, có một chuyện xưa làm thay đổi toàn bộ nàng, để nàng chấp nhận một số việc thực sự khó vô cùng.

Thời điểm Vô Song gặp lại Hoàng Dung, thú thật Tử Y vẫn chưa rời khỏi Hành Sơn, chỉ cần Vô Song bất chấp tất cả mà tìm nàng thì khả năng rất lớn vẫn tìm được nhưng mà tìm được rồi sao?, tìm được xong nói gì?, Vô Song còn không giải đáp được.

Vô Song hiện tại vẫn nghĩ Tử Y còn đang ở nam phương thậm chí phụ cận Hành Dương thành nhưng đúng là không ngờ được Tử Y đã đế Nam Thiếu Lâm, lại còn tình cờ gặp mặt Cơ Vô Song.

Khóe miệng Vô Song khẽ mỉm cười, một nụ cười tương đối nhẹ nhõm, sau đó trả lời Hoàng Dung.

“Dung nhi, không có chuyện gì, cũng không cần lo lắng, chúng ta bàn tiếp chuyện kia đi”.

Hoàng Dung hơi nghi hoặc nhưng rất nhanh gật đầu, lại vì Vô Song phác thảo hải vực.

Trong hai ngày qua, Cơ Vô Song dành rất nhiều tâm huyết cứu trị ông ngoại thì Vô Song đương nhiên không nhàn dỗi.

Đầu tiên Vô Song viết một bức thư giới thiệu để Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến tới Nam Thiếu Lâm, đương nhiên là viết dưới thân phận Đông Phương Bất Bại, xuất hiện dưới thân phận Đông Phương Bất Bại trước mặt Khúc Dương, lão nhân này đương nhiên không dám kháng lệnh.

Bức thư vốn chỉ là vật làm màu, việc Vô Song lấy thân phận Đông Phương Bất Bại chỉ đề lừa Khúc Dương ngoài ra không có diệu dụng nào khác, Vô Song không dám chắc Giác Viễn sẽ vì bốn chữ Đông Phương Bất Bại mà cứu Khúc Dương nhưng mà ở Nam Thiếu Lâm có Cơ Vô Song thì lại khác, Giác Viễn nhất định sẽ bán mặt mũi cho nàng, đương nhiên để bảo hộ Khúc Phi Yến cùng gia gia, Vô Song trực tiếp để Trường Thanh Tử đưa hai người tới Nam Thiếu Lâm.

Việc thứ hai thì phải nói từ tận vài ngày trước, tại thời điểm xảy ra sự kiện Lưu phủ thì Vô Song liền để Hồ Phỉ mang Tiểu Bảo cùng Thạch Phá Thiên tới Tây Vực.

Hồ Phỉ hiện tại còn chưa biết thân phận thực của Vô Song vì vậy cũng chỉ biết Vô Song là Đông Phương Bất Bại, với cá tính của Hồ Phỉ khi nợ Vô Song một mạng tất nhiên báo đáp, mang hai đứa trẻ tới Tây Vực, tới tổng đà của Thăng Long Hội vốn không có gì.

Đi theo ba người này còn có cả Lạc Băng, Vô Song thật ra cũng không quen thuộc gì Lạc Băng cho lắm tuy nhiên Lạc Băng lại là người Hồng Hoa Hội, dùng con đường của Hồng Hoa Hội để tới Tây Vực vốn có độ an toàn tương đối cao vì vậy việc phụ trách chuyến đi này liền để Lạc Băng lo liệu, dù sao Thăng Long Hội mấy năm nay dưới sự trợ giúp của Xà Vương vẫn đang liên tục hợp tác cùng Thiên Địa Hội và Hồng Hoa Hội, muốn đưa người tới tổng đà Thăng Long Hội đối với Hồng Hoa Hội có thể coi là quen việc dễ làm.

Việc thứ ba mà Vô Song làm là viết một bức thư thứ ba, muốn Lưu Chính Phong giao tận tay cho thúc thúc của Vô Song tức Xà Vương ở Vô Lượng Sơn, vấn đề đảm bảo an toàn của Lưu Chính Phong cũng là do Trường Thanh Tử đến nhận, Trường Thanh Tử không biết phân thân nhưng mà dưới quyền Trường Thanh Tử có người, đám người này thực sự có thể tin tưởng, dù sao đều là tử sĩ đi theo Đông Phương Bất Bại tung hoành giang hồ, không có thực lực thì ai có thể tin?.

Đương nhiên trong những ngày này đối với Lưu Chính Phong cũng có một tin vui, người nhà của hắn được thả, tội trạng được minh oan.

Đây không phải thủ bút của Vô Song mà là quà của Phúc vương.

Phúc vương cùng Ngô vương có minh ước với nhau, Ngô Ứng Hùng bất tài không hoàn thành được việc lớn dĩ nhiên không phải là lỗi của Phúc vương, cơ hội chỉ đến một lần.

Phúc Khang An không có lý do gì công nhận tội danh của Lưu Chính Phong, tội danh mà Ngô Ứng Hùng vẽ ra, nếu Ngô Ứng Hùng có thể đoạt được Lưu Chính Phong thì cũng thôi nhưng mà hắn thất bại, thất bại thì việc này không bàn nữa.

Đương nhiên đây cũng là quà của Phúc Khang An dành cho Vô Song, Phúc Khang An hiện tại vẫn tưởng Vô Song là Đông Phương Bất Bại, việc xóa tội cho Lưu Chính Phong thật ra cũng vì Lưu Chính Phong nằm trong tay Vô Song hơn nữa kẻ này gia tài bạc triệu, số tiền này với Phúc Khang An không tính là gì nhưng với Vô Song (Đông Phương Bất Bại) có giá trị rất lớn trong việc xây dựng thế lực Hắc Mộc Nhai, trong viêc tích lương thực, mua vũ khí cũng như chiêu binh mãi mã.

Sau ba việc trên, việc cuối cùng mà Vô Song cần làm chính là rời khỏi Hành Dương Thành, Vô Song đến Đông Độ Khẩu.

Đông Độ Khẩu là cảng biển lớn nhất nam phương, cảng biển này cách Hành Dương khoảng 7 ngày lộ trình, thực sự rất xa xôi tuy nhiên Vô Song lại chỉ mang theo Hoàng Dung cùng Nhược Hoa di chuyển thì tốc độ nhanh hơn nhiều, tính đi tính lại muốn tới Đông Độ Khẩu chỉ cần 3 ngày.

Hiện tại Vô Song cùng Hoàng Dung đã đến một tiểu thành trấn gọi là Hạ Nghi Thành, tòa thành này còn cách Đông Độ Khẩu khoảng 2 ngày lộ trình, nói cách khác sau 2 ngày Vô Song liền mang theo Hoàng Dung cùng Mai Nhược Hoa dong buồm ra khơi, hướng về Đào Hoa Đảo.

_ _ _ __ _ _ _ _

P/s: Thực sự xin lỗi mọi người, mình bị não cá vàng quá T_T.

Phúc Kiến An tên đúng vốn là Phúc Khang An, chẳng hiểu nghĩ gì mà mình viết nhầm, cũng không nhớ nhầm chương nào hay đoạn nào nhưng chắc cũng không ít, giờ mình đổi lại tên cũ rồi, mọi người thông cảm giúp mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau