CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 701 - Chương 705

Quyển 3 - Chương 215: Giải quyết (3)

Thời gian lại trôi qua 2 ngày tính từ thời điểm Cơ Vô Song cứu trị cho Dược Vương.

Máu huyết của nàng đương nhiên có thể thanh lọc ma khí nhưng mà thân thể ông ngoại thủy chung không so sánh được với Vô Song, quá trình thanh lọc ma khí diễn ra không nhanh, trải qua 2 ngày mới có thể làm một nửa ma khí trong người triệt tiêu tuy nhiên chỉ như thế cũng đủ để khí sắc ông ngoại càng ngày càng tốt, mạch tượng càng ngày càng ổn định.

Trong khoảng thời gian 2 ngày nay thật ra cũng có chút việc xảy ra với Vô Song, đấy là vấn đề tình cảm của nàng cùng Linh Tố.

Vấn đề tình cảm giữa hai người đương nhiên không có gì để nói bất quá Vô Song là nữ, Linh Tố cũng là nữ, hiện tại khi mà Vô Song còn chưa biết giải thích với Linh Tố như thế nào về vấn đề này thì Vô Song thực sự có chút chốn tránh Linh Tố, hai người nếu đụng chạm xác thịt quá nhiều việc này tất nhiên sẽ lộ ra.

May mắn cho Vô Song là 2 ngày nay lấy cớ chăm sóc cho Dược Vương, giữa nàng cùng Linh Tố cũng không tiến thêm bước nào trong quan hệ tình cảm, chí ít là xác thịt đụng chạm với nhau tuy nhiên Vô Song cũng hiểu cái kim trong bọc kiểu gì cũng lòi ra.

Tình trạng của Dược Vương càng ngày càng tốt, đây là điều Linh Tố vui mừng nhất, nàng đương nhiên cũng cảm giác được Vô Song có gì đó không đúng nhưng trước bệnh tình của gia gia mọi việc đều có thể gác lại đồng thời tại Dược Vương Cốc còn có Địa Thánh, bởi Địa Thánh có thành kiến với Vô Song nên mỗi khi có mặt cả ba người đều có chút luống cuống bất quá đây là vấn đề nhỏ tạm thời có thể bỏ qua.

Sự tình hiện tại hầu hết cái gì cũng phát triển theo triều hướng tốt đẹp tuy nhiên Vô Song lại tạm thời muốn rời khỏi Dược Vương Cốc, Vô Song còn việc muốn làm tại Nam Thiếu Lâm, nàng còn chưa quên Thạch Vạn San cùng Tử La Lan.

Theo Vô Song suy đoán thì ông ngoại đại khái cần 1 ngày nữa để tỉnh lại, trong thời gian này cũng sẽ không có vấn đề gì có thể xảy ra, Linh Tố thừa sức chăm sóc ông ngoại, đến khi ông ngoại hoàn toàn tỉnh lại, đợi khí sắc tốt thêm một chút là lúc Vô Song sẽ từ Nam Thiếu Lâm trở về, mang toàn bộ mọi việc kể với ông ngoại cùng Linh Tố.

Vô Song tin tưởng trải qua sự tình ở Dược Vương Thôn thì câu chuyện mang tính "huyền ảo " của Vô Song sẽ dễ được chấp nhận hơn một chút.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song ở lại Dược Vương Cốc 2 ngày, trong quãng thời gian này cũng tự mình qua Nam Thiếu Lâm gửi lời nhắn cho Giác Viễn đại sư một tiếng đồng thời báo bình an cho tiểu Lam Đình cùng Tương Vân.

Đường từ Dược Vương Cốc đến Nam Thiếu Lâm thực sự rất gần, sau khi chia tay Linh Tố rời khỏi cốc thì khoảng 20 phút sau Vô Song đã tới chân núi Nam Thiếu Lâm, lại đi thêm khoảng 15 phút nữa liền vượt qua đường núi mà lên đến cổng chùa Nam Thiếu Lâm.

Khác với hai lần Vô Song đến Nam Thiếu Lâm trước đây, lần này tiếp đón Vô Song không phải là chú tiểu kia mà là một tăng nhân thân hình cao lớn, vừa nhìn liền cho người khác cảm giác giống với Giác Viễn phiên bản mini vậy.

Tăng nhân này tuổi trạc trung niên, mặt mũi căn bản không hề hiền lành gì, vai u thịt bắp, một thân dương khí mạnh đến mức trào ra ngoài.

Tăng nhân này đương nhiên là người có thể chấ đặc dị, Vô Song tuy không giỏi nhìn mấy thứ như Tiên Thiên Thiên Phú cho lắm nhưng chân thân của Cơ Vô Song lại sở hữu Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ đạo thể, cũng chẳng hiểu có phải lý do này không mà cả chân thân cùng phân thân đều tương đối mẫn cảm với những thể chất thiên tính dương cương hoặc thiên tính âm nhu.

Nếu Vô Song đoán không nhầm thì tăng nhân này thể chất của tăng nhân này chính là Tiên Thiên Chí Dương Thể nhưng mà lại có chút đặc dị.

Từ cảm nhận mà nó đây rõ ràng là Tiên Thiên Chí Dương Thể nhưng mà Vô Song cảm thấy thể chất của người này như bị lỗi vậy, Tiên Thiên Chí Dương Thể sẽ không có dương khí phá thể mà ra, cái này không phải thể hiện sự mạnh mẽ mà là nội liễm không đủ, Tiên Thiên Chí Dương Thể bình thường sẽ không như vậy.

Tiên Thiên Chí Dương Thể hay Tiên Thiên Chí Âm Thể về tính chất căn bản không hề khác nhau chỉ có điều đại diện cho hai cực khác nhau mà thôi, Vô Song từng sở hữu Tiên Thiên Chí Âm Thể, bản thân Vô Song cũng có thời gian ở bên Đồng Mỗ đủ lâu để cảm nhận Tiên Thiên Chí Dương Thể như thế nào, từ những gì Vô Song biết và hiểu thì thể chất của tăng nhân này yếu hơn Tiên Thiên Chí Dương Thể của Đồng Mỗ nhiều.

Tăng nhân trước mặt quả thật khó mà giải thích theo lẽ thường nhưng mà Vô Song cũng không quá mức để ý nữa, việc trên đời không phải cái gì Vô Song cũng có thể giải thích, việc thiên kỳ bách quái thế gian vốn chẳng ít.

Hướng về tăng nhân, Vô Song không khỏi hỏi.

"Đại sư là? ".

Tăng nhân nghe Vô Song gọi liền gãi cái đầu trọc lóc , vẻ mặt thì hung thần ác sát nhưng biểu hiện lại có chút ngốc.

"Khụ, nữ thí chủ cũng không cần gọi ta là đại sư, gọi ta là hòa thượng là được rồi... đúng vậy, gọi ta Bất Giới hòa thường là được rồi ".

Bất Giới đương nhiên không phải người ngu nhưng Bất Giới lại có một quái bệnh chính là đối diện với nữ nhân xinh đẹp thì não như muốn đình công đến nơi, cái này không nằm trong phạm trù sắc dục mà cứ như một loại luống cuống trời sinh vậy, rất khó giải thích, rất khó hiểu.

Vô Song đương nhiên là tuyệt thế mỹ nhân, nhìn vào đôi mắt của Vô Song thậm chí Bất Giới còn có cảm giác linh hồn bị rút ra khỏi cơ thể, bản thân lại càng trở nên luống cuống sau đó một mực cúi đầu, không dám tiếp tục nhìn vào dung mạo của Vô Song.

Về phía Vô Song thì cũng kinh ngạc nhìn Bất Giới, nàng vốn nghĩ bản thể tiếp xúc với các nhân vật trong Tiếu Ngạo là đủ rồi dĩ nhiên hiện tại mình cũng tiếp xúc?.

Vô Song cũng không có quá nhiều ký ức với Bất Giới dù sao bản thể của nàng chỉ xem phim, cũng chẳng nhớ được quá nhiều tuy nhiên nói gì thì nói tại Tiếu Ngạo Giang Hồ bản thân Bất Giới rất mạnh, tuy không phải mạnh nhất nhưng thực lực hòa thượng này cũng có thể tiến vào top đầu.

Nhìn nhìn Bất Giới cúi đầu trước mặt mình, Vô Song có chút buồn cười sau đó nhẹ đáp.
"Vậy được, phiền Bất Giới hòa thượng dẫn đường".

Bất Giới nghe vậy như được đại xá, với quái bệnh trên người Bất Giới đối mặt với mỹ nhân vẫn luôn có áp lực rất lớn, Vô Song vừa nói Bất Giới liền quay lưng đi, một đường hướng thẳng về Cực Dương Tự.

Cực Dương Tự nằm trên Cực Dương Đỉnh cũng chính là nơi lần đầu tiên Vô Song cùng Giác Viễn gặp nhau, là nơi tiềm tu của Giác Viễn, lúc trước Vô Song không biết tên cái đỉnh núi này nhưng hiện tại liền biết rồi.

Cực Dương Tự nằm ở đường nhỏ của Nam Thiếu Lâm, đi vòng ra hậu sơn rồi từ hậu sơn lại có một con đường nhỏ vòng về phía sau, đi thẳng lên Cực Dương Đỉnh rồi tới Cực Dương Tự, trên con đường này cũng không hề có tăng nhân Thiếu Lâm đi lại, gần như là cấm địa của Nam Thiếu Lâm, chỉ có một số tăng nhân đặc biệt hoặc khách nhân của Giác Viễn mới có thể tới nơi đây.

Nam Thiếu Lâm không cấm nữ nhân đến bái lậy, Nam Thiếu Lâm được gọi là Phủ Điền Nam Thiếu Lâm, là đại tự lớn nhất phương nam cũng là thánh địa phật môn, Nam Thiếu Lâm tuy là thế lực võ lâm nhưng giống với đại chùa chiền bình thường hơn, dĩ nhiên sẽ không ngăn cản nữ nhân vào chùa cầu phúc bái phật, không giống Bắc Thiếu Lâm không cho phép nữ nhân vào chùa.

Nam Thiếu Lâm có những luật lệ thoải mái và tự do hơn Bắc Thiếu Lâm nhiều nhưng mà nói gì thì nói nữ tử cũng sẽ không được ngủ qua đêm trong chùa, đây là giới hạn của Nam Thiếu Lâm mà không ai được phép bước qua.

Cực Dương Đỉnh nằm ở sau Nam Thiếu Lâm, Cực Dương Tự thậm chí là công trình kiến trúc riêng biệt, không được tính nằm trong quần thể Nam Thiếu Lâm, cũng không chịu giới luật của Nam Thiếu Lâm, đây cũng là một cách "lách luật" tại Nam Thiếu Lâm, nếu nữ tử trong một số trường hợp đặc biệt nhất định phải ở lại trong chùa đều sẽ được đưa đến Cực Dương Đỉnh, đương nhiên Lam Đình cùng Tương Vân cũng ở đây.

Cực Dương Tự bề ngoài bình bình thường thường, so với quần thể kiến trúc ở Nam Thiếu Lâm liền lộ ra vẻ tầm thường rất nhiều, cái này Giác Viễn cũng sẽ không quan tâm nhưng mà bên dưới Cực Dương Tự còn có một đại công trình khác, công trình này gọi là Giới Ngục, là nơi chuyên giam giữ ác tăng cùng ác đồ xâm phạm Thiếu Lâm Tự, Giới Ngục nằm sâu dưới mặt đất được chia làm hai tầng, tầng thứ nhất là cho đệ tử Nam Thiếu Lâm phạm vào giới điều tiến vào hối lỗi, tầng thứ hai đa số đều là tội nhân cùng ác nhân, Tử La Lan cùng Thạch Vạn San chính là ở trong tầng thứ hai này.

Vô Song được Bất Giới dẫn đường đến thẳng nơi Giác Viễn tu luyện sau đó chắp tay lại hướng về Vô Song cúi đầu.

"Chủ trì đang ở bên trong đợi cô nương, hòa thượng ta xin đi trước ".

Nói rồi cũng kệ Vô Song có nghe thấy hay không, Bất Giới vậy mà ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tốc độ còn không hề chậm.

Nhìn theo bóng lưng Bất Giới chạy đi, Vô Song chỉ biết cười khổ, cũng không nghĩ nhiều nữa liền mở cửa đại môn bước vào, lúc này Giác Viễn như có cảm ứng liền mở mắt ra.

Giác Viễn hiện tại khác rất nhiều so với khoảng 3 ngày trước Vô Song gặp, Giác Viễn mặc một bộ tăng bào che kín toàn thân, vừa nhìn đã thấy cả người bao trùm trong khí tức nhà phật, căn phòng này không lớn, sau lưng có một bức tượng phật tổ cùng một đàn hương lớn, Giác Viễn khoanh hai chân ngồi giữa bồ đoàn, đặc biệt nhất là lấy Giác Viễn làm trung tâm có tổng cộng 12 đan lư lớn tỏa ra nghi ngút khói che kín cả că phòng này.

Vô Song đối diện với cái tình cảnh này không khỏi hỏi.

"Đại sư, người có sao không? ".

Giác Viễn nhìn Vô Song, vẫn giữ tư thế ngồi gần như không động đậy.
"A di đà phật, lão nạp hiện tại so với mấy ngày trước đã tốt hơn rất nhiều, đa tạ thí chủ lo lắng".

Giác Viễn nói xong ánh mắt vẫn nhìn Vô Song, ông cảm thấy Vô Song đột nhiên rất lạ, lạ hơn lần ở trong Dược Vương Thôn nhiều, thân thể Vô Song như thêm cái gì đó tuy nhiên cũng vì trong phòng tràn ngập khói từ đan lư bốc lên dẫn tới Giác Viễn cho dù nghi hoặc nhưng cũng không nhìn ra cái gì.

Nếu lúc này không có loại khói đặc biệt kia Giác Viễn nhất định sẽ chú ý đôi mắt của Vô Song cùng mùi hương đặc dị trên người nàng.

Ý Loạn Tình Mê là một trong những thiên phú dễ phát hiện nhất bởi nó dễ dàng đốt lên dục hỏa của nam nhân.

Thương Thiên Thủ Hộ khó phát hiện hơn một chút nhưng nếu biết cách thì cũng không khó nhận ra, thứ nhất chính là hương khí nhẹ dịu, thứ hai liền là loại cảm giác khác thường trong chính bản tâm.

Đương nhiên hiện tại Giác Viễn không nhìn ra cái gì.

Vô Song không biết Giác Viễn cảm nhận gì trên cơ thể mình, nàng lúc này mở miệng hỏi Giác Viễn.

"Đại sư, ta có thể đi gặp Tử La Lan cùng Thạch Vạn San hay không? ".

Giác Viễn không cần nghĩ gì, thản nhiên gật đầu.

"Đương nhiên có thể, lão nạp liền cho người dẫn thí chủ xuống bên dưới".

Giác Viễn nói xong vươn tay ra, rung lên một cái chuông "nhỏ", tất nhiên nó chỉ nhỏ với Giác Viễn bởi cái chuông này to bằng đầu người là ít.

Theo tiếng chuông vang lên, bên ngoài lại xuất hiện tiểu hòa thượng kia, tiểu hòa thượng mà Vô Song không biết tên.

Vô Song quay đầu nhìn thấy tiểu hòa thượng liền khẽ cười.

"Tiểu hòa thượng, gặp lại rồi ".

Tiểu hòa thượng cũng tươi cười, cúi đầu mà đáp.

"Đúng vậy, gặp lại được nữ thí chủ rồi ".

Tiểu hòa thượng này không như Bất Giới , bản tính có chút tinh ranh hơn nữa còn rất năng động.

Có tiểu hòa thượng dẫn đường thât sự nhanh hơn Bất Giới dẫn đường nhiều.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song theo tiểu hòa thượng rời đi không lâu, Giác Viễn không ngờ lại mở mắt ra lần nữa, ánh mắt không ngờ mang theo vẻ vui mừng.

"Bằng hữu phương xa tới, không thể tiếp đón đúng là lỗi của lão nạp".

Giác Viễn ở tận Cực Dương Đỉnh vậy mà phát hiện được bằng hữu?, việc này thực sự rất kỳ lạ hơn nữa bằng hữu của Giác Viễn là ai?, thật thú vị là người này Vô Song không biết bất quá lại biết Vô Song.

Thiên hạ đều biết Võ Đang có Tam Thánh nhưng thực chất có Tứ Thánh, vị cuối cùng trong Tứ Thánh của Võ đang đã đến Nam Thiếu Lâm, Y Thánh – Trương Y.

Y Thánh đến Nam Thiếu Lâm cũng không tính là việc gì quá quan trọng, quan trọng là đi theo Ý Thánh có hai người, cả hai đều là người quen của Vô Song.

Người thứ nhất chính là Cổ Đại Ngưu.

Người thứ hai càng không cần nói, nàng chính là Nga My – Viên Tử Y.

Quyển 3 - Chương 216: Con đường mới - vũ sư (1)

Y Thánh là một tồn tại đặc biệt vô cùng, người này thực sự rất khó nắm bắt, bên trong Tứ Thánh của Võ Đang thực lực Y Thánh rất có thể là yếu nhất nhưng cũng có thể là mạnh nhất, Y Thánh cũng là một trong số những cường giả tu luyện theo lối riêng, tu luyện tinh thần đại hải.

Tứ Thánh Võ Đang có một đặc điểm chung, không rõ vô tình hay cố ý mà cả bốn người đều tu luyện theo bốn đường riêng, Nhân Thánh tu nhân đạo, Địa Thánh tu tự nhiên đại đạo, Thiên Thánh cầu hợp đạo còn Y Thánh lại bước vào tinh thần đại hải.

Tinh thần đại hải nói một cách dễ hiểu hơn là tu luyện linh hồn, việc này nghe vô cùng không thực tế trong thế giới võ hiệp nhưng thực ra không phải, ngay cả trong nguyên tác Kim Dung cũng xuất hiện rất nhiều lần chỉ là Kim lão không nói rõ mà thôi. 

Lý Thu Thủy sử dụng truyền âm sưu hồn đại pháp vậy thuật này từ đâu ra?, đương nhiên bắt nguồn từ linh hồn.

Hoàng Dược Sư muốn đánh bại Chu Bá Thông cũng không dễ chứ đừng nói cầm tù hắn vài chục năm, Hoàng Dược Sư làm được là vì một khúc Bích Hải Triều Sinh quá bá đạo, bản chất Bích Hải Triều Sinh cũng đến từ linh hồn.

Không chỉ Bích Hải Triều Sinh mà tất cả cầm đạo trong thiên hạ vốn có tác động đến linh hồn, hoặc ít nhất theo ngôn ngữ hiện đại thì âm nhạc có thể kích thích đại não.

Một ví dụ khác nằm trong Cửu Âm Chân Kinh, Di Hồn Đại Pháp có thể coi là thuật đảo lộn tâm thần người khác, là thuật thôi miên người khác, Di Hồn Đại Pháp cũng đến từ linh hồn.

Y Thánh đi trên con đường này đã nhiều năm hơn nữa đi được rất xa, cũng vì vậy trong số Tứ Thánh bản thân Y Thánh là đệ tử biết được nhiều bí mật của Trương Tam Phong nhất, biết được nhiều bí mật trên thế giới này nhất, cái này một phần nhờ toán thuật kinh khủng của Y Thánh, một phần đương nhiên là Trương Tam Phong trực tiếp nói.

Bàn về võ công, Y Thánh chỉ nhỉnh hơn Lý Thu Thủy một chút, là ngũ tuyệt hậu kỳ cao thủ nhưng bàn về chiến lực chân chính thì Y Thánh còn quái vật hơn cả Vô Song, khả năng vượt cấp chiến đấu của Y Thánh không khác gì Vô Song sở hữu Quỳ Hoa Bảo Điển thậm chí còn mạnh hơn, đây chính là điểm đáng sợ của tinh thần thuật, của việc tu luyện linh hồn.

Y Thánh nói với Tử Y muốn tới Dược Vương Cốc cầu một viên Tẩy Tủy Đan là nói thật nhưng chỉ là một phần của sự thật, Y Thánh là một trong số ít người biết được sự tình xảy ra ở Dược Vương Thôn, lần này Y Thánh liền đến Dược Vương Thôn trợ giúp một tay, sau khi giúp đỡ Dược Vương Thôn vượt qua đại nạn này liền tiện đường cầu một viên Tẩy Tủy Đan cho Cổ Đại Ngưu.

Việc thú vị ở đây là từ đầu đến cuối Giác Viễn lẫn Vô Song đều hiểu nhầm.

Vô Song vốn không có mệnh cách, trên đời không ai tính toán được Vô Song, ngay cả Trường Sinh Chân Nhân đã được coi là tán tiên chuẩn bị phi thăng cũng không dám nói tính toán rõ ràng được con đường của Vô Song đi hơn nữa tính toán chân chân của Vô Song độ khó là 1 thì tính toán phân thân Cơ Vô Song độ khó là 10.

Cơ Vô Song không phải phàm thể cũng không có mệnh cách, bản thân Cơ Vô Song thậm chí được coi là tồn tại cõi tiên, người như thế này không ai dùng toán thuật mà tính ra được, nếu thế giới này là một bàn cơ, lấy thiên hạ làm quân cờ thì Cơ Vô Song... giống như quân cờ vua trên bàn cờ tướng vậy, rõ ràng không thuộc về cái trò chơi này, cũng không thể tính toán nước đi của nó.

Trong lời nói của Trương Tam Phong với Giác Viễn khi đó chính là nhắc tới Trương Y chứ không phải nhắc tới Vô Song, chỉ là Vô Song đến sớm hơn Trương Y ba ngày mà thôi.

Trương Tam Phong có thể tính ra lần này Dược Vương gặp đại kiếp nạn nhưng lại không phải tử kiếp, điều này Trương Y cũng tính ra được.

Tại Dược Vương Cốc còn có Địa Thánh – Trương Địa, có nhị đệ tử ở đó lại thêm việc Dược Vương không gặp tử kiếp, Trương Tam Phong rốt cuộc vẫn lựa chọn rời đi, bản thân Trương Tam Phong khi đó đã rất khó can thiệp vào việc nhân thế.

Đây chính là chân tướng của ngày hôm đó, một chân tướng bị hiểu sai.

_ _ _ _ __ _ _ 

Trương Y đứng trước cửa Nam Thiếu Lâm, trên người vẫn mặc một bộ hắc bảo che kín toàn thân, đứng tại Nam Thiếu Lâm nơi thánh địa phật môn liền lộ ra vẻ kỳ dị.

Trương Y đương nhiên không quan tâm mấy thứ này bởi hiện tại tâm tình Trương Y rất buồn bực, Trương Y đi đường một mực tính toán an nguy của Dược Vương nhưng mà quẻ toán vẫn luôn là như vậy, Dược Vương căn bản không gặp tử kiếp.

Càng đến gần Nam Thiếu Lâm, Trương Y thậm chí còn thấy một tia sáng nơi hừng đông báo hiệu đại cát đại lợi, Trương Y lại càng yên tâm mình không đến muộn nhưng ai biết được tối hôm qua khi một lần nữa mở ra quẻ bói, lại vì Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên tính một quẻ thì... dĩ nhiên kiếp nạn đã qua?.

Nếu không phải còn có Viên Tử Y cùng Cổ Đại Ngưu ở bên cạnh Trương Y thậm chí ngay trong đêm hướng về Dược Vương Cốc mà quan sát tình hình, bản thân Trương Y thật sự không hiểu được bằng cách nào kiếp nạn của Dược Vương Cốc cứ thế trôi qua?.

Trương Y là người biết một số điều thế nhân không biết, Trương Y cũng biết Trương Địa nhị sư huynh đã ở Dược Vương Cốc hơn 15 năm thậm chí Trương Y với Dược Vương còn có giao tình không cạn.

Trương Y quanh năm suốt tháng ở Thiên Ý Thành, bản thân Dược Vương cùng Trương Địa thì lại có sứ mạng nghiên cứu ra vật có thể ngăn cản ma khí, vì lý do bí mật nên Trương Y chủ yếu vẫn nhận trọng trách liên lạc giữa Dược Vương Cốc cùng Hắc Địa, chỉ cần phía Dược Vương có yêu cầu gì, cần vật gì để thí nghiệm thì Trương Y nhất định sẽ mang tới, đây là lý do Trương Y thực sự rất quen thuộc Dược Vương Cốc thậm chí là Nam Thiếu Lâm.Đứng trước của Nam Thiếu Lâm đợi cũng không lâu lắm rốt cuộc có người xuất hiện ở đại môn hướng về phía ba người Trương Y mà chắp tay.

Người này đương nhiên vẫn là Bất Giới đồng thời Bất Giới hiện tại liền cảm thấy xui xẻo vô cùng.

Quái bệnh của Bất Giới chỉ gặp trên mỹ nhân, mỹ nhân càng đẹp thì quái bệnh càng rõ ràng nhưng mà đây không phải là tất cả, quái bệnh của Bất Giới bá đạo đến mức cho dù là nữ nhân kia có dịch dung hay che mặt lại nhưng chỉ cần khuôn mặt thật xinh đẹp thì quái bệnh liền phát tác.

Bất Giới ít phút trước vừa vẫn một tuyệt thế mỹ nữ đến gặp sư phụ vậy mà ít phút sau lại gặp một đại mỹ nữ nữa?.

Giác Viễn thầm than xui xẻo một tiếng, cứ như vậy chắp tay cúi đầu, quả thật có chút phong phạm cao tăng.

"Ba vị, chủ trì cho mời, ba vị đi theo hòa thượng ta là được".

Trương Y cũng không phải lần đầu tiên tới Nam Thiếu Lâm, bình thường liền tự mình tiến vào nhưng hôm nay có Tử Y cùng Cổ Đại Ngưu thì khác, Trương Y cũng không thể tự tiên mang hai hậu bối này lên Cực Dương Đỉnh, cũng chỉ có thể gật đầu với Bất Giới.

"Làm phiền đại sư rồi, mời đại sư dẫn đường".

Bất Giới nghe hai tiếng đại sư đương nhiên không dám nhận, chỉ có thể cười khổ mà nói.

"Các ngươi cũng không cần gọi ta là đại sư, ta không dám nhận, cứ gọi ta là hòa thượng là được hoặc gọi Bất Giới hòa thường, hai chữ đại sư quá nặng ".

Bất Giới nói xong cũng chẳng quản ba người nữa, cứ như vậy xoay người dẫn đường cho cả ba hướng về Cực Dương Đỉnh.

Ba người thấy vậy cũng đẩy nhanh bước chân bám theo Bất Giới hòa thượng.

Từ đầu đến cuối Tử Y cùng Cổ Đại Ngưu cũng không lên tiếng, Cổ Đại Ngưu vốn ngốc bản thân đâu giỏi giao tiếp còn Viên Tử Y đối với người lạ thì càng lạnh lùng, đặc biệt là đối với nam nhân, cho dù hòa thượng cũng vậy.
Tử Y lúc này thật sự không muốn ở lại Nam Thiếu Lâm chút nào, nàng chỉ muốn hướng về Dược Vương Thôn mà đi, muốn bái kiến Dược Vương mà hỏi thăm tung tích Vô Song, với nàng sư muội là quan trọng nhất về phần Trương Y vì sao đến Nam Thiếu Lâm... nàng thực sự không quan tâm cho lắm.

_ _ _ _ _ _ _ _

Tử Y không biết rằng sư muội mà nàng ngày nhớ đêm mong cũng đang ở tại Cực Dương Đỉnh hay nói đúng hơn là lòng đất Cực Dương Đỉnh. 

Vô Song đương nhiên cũng không biết Tử Y tỷ tỷ vậy mà cách mình gần như vậy.

Thế gian này có rất nhiều việc buồn cười, phân thân Vô Song thì không biết nên giải thích việc mình là nữ nhân như thế nào với Linh Tố trong khi chân thân Vô Song thì lại không biết làm sao để nói mình là nam nhân với Tử Y, đây... tuyệt đối là một vấn đề nan giải.

Vô Song lúc này đang ở trong Giới Ngục tầng thứ 2, tại phòng giam của Tử La Lan.

Tử La Lan hai tay hai chân đều bị xích lại, đan điền bị phong bết hơn nữa người phong bế nàng chính là Giác Viễn, trong người nàng tràn ngập cực dương hỏa, tuy không phải đau đớn chết đi sống lại nhưng vẫn khó chịu vô cùng.

Khi cửa phòng giam được mở ra, ánh mắt khép hờ của Tử La Lan rốt cuộc khẽ nhíu, nữ tử này cũng theo đó mà mở mắt, khi ánh mắt nhìn thấy Vô Song liền co rụt lại.

Vô Song cười cười, thản nhiên đến trước mặt Tử La Lan mà ngồi xuống.

"Ta muốn biết vài thứ về ngươi, được chứ? ". 

Tử La Lan nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó trực tiếp quay đầu đi, nhìn biểu hiện của nàng căn bản sẽ không phối hợp với Vô Song.

Vô Song cũng không để ý, từ trong ngực lấy ra một cái lọ, sau đó từ trong lọ lấy ra một vật nhỏ, đây chính là Đế Thi Trùng của Thạch Vạn San.

"Thật sự không muốn hợp tác sao? ".

Vô Song dứt lời cũng lười để ý đến nàng, cứ như vậy nắm đầy Đế Thi Trùng rồi nhét thẳng vào tai Tử La Lan.

Tử La Lan nhìn thấy con trùng kia ngọ nguậy, thấy Vô Song không một chút ngần ngại vậy mà muốn nhét vật này... qua lỗ tai nàng, Tử La Lan liền hét ầm lên.

"Dừng lại, chết tiệt, ta bảo ngươi dừng lại, dừng lại, dừng lại ".

Sau đó là hàng loạt tiếng hét chói tai vang lên khắp nhà ngục, nhìn thấy nàng sợ vậy Vô Song khẽ cười, thú thật vật này nhét vào tai thì chính Vô Song cũng sợ, bản thân nghĩ còn thấy kinh thì huống gì Tử La Lan.

"Nói lại một lần, ta muốn hỏi ngươi vài điều, hợp tác một chút".

Tử La Lan đầy sợ hãi nhìn Vô Song, sau đó lại nhìn Đế Thi Trùng ngoe nguẩy cả người liền sởn cả tóc gáy, rốt cuộc gật đầu.

"Ngươi... ngươi cất cái thứ kia đi trước đã ".

Vô Song muốn hỏi gì từ Tử La Lan?, thật ra Vô Song biết muốn hỏi thông tin của Đế Thích Thiên là việc không tưởng, Tử La Lan căn bản không có khả năng biết quá nhiều, nàng chỉ là con tốt thí mà thôi.

Cái Vô Song quan tâm là võ kỹ của nàng, là khả năng kết nối với thiên địa, là thứ võ kỹ không dùng nội lực của Tử La Lan.

Quyển 3 - Chương 217: Con đường mới – Vũ sư (2)

Vô Song cần một con đường mới, một con đường không dùng nội lực, thú thật con đường này Vô Song còn có một lựa chọn khác đấy chính là Cầm Sư, đáng tiếc cái nghề nghiệp này không hợp với Vô Song bởi Cầm Sư là một nghề nghiệp siêu cường đại nhưng nhiều lúc lại rất dễ lật thuyền trong mương.

Nếu theo ngôn ngữ game mà nói Cầm Sư vừa có thể đi theo tổ đội, tăng chiến lực cho tổ đội, vừa có thể giảm chiến lực đối phương, nếu đi một mình sức sát thương cũng cực cao, chưa kể còn có khả năng vượt cấp chiến đấu cực tốt nhưng Cầm Sư cũng có những điểm yếu cố hữu.

Cầm Sư bị hạn chế bởi tốc độ, theo lý thuyết thì vừa có thể tay dùng cầm, chân vận khinh công, với cái lý thuyết này tốc độ dĩ nhiên không phải vấn đề với Cầm Sư đáng tiếc lý thuyết trên giấy tờ thì bao giờ cũng dễ hơn thực hành, chỉ có mang vào thực chiến mới thấy cái lý thuyết này vớ vẩn thế nào, ít nhất thiên hạ này không ai làm nổi, không ai có thể vừa di chuyển tốc độ cao lại vừa sử dụng được toàn bộ tinh hoa của cầm thuật.

Một yếu điểm nữa của Cầm Sư chính là khả năng bị lật thuyền, đúng là Cầm Sư có khả năng vượt cấp chiến đấu rất tốt nhưng mà ngược lại không biết chừng gặp phải khắc tinh khi đó cho dù mạnh hơn đối phương thì cũng rất mệt mỏi thậm chí thua thảm.

Không nói đâu xa, nhìn Quách Tĩnh cùng Hoàng Dược Sư là hiểu, Bích Hải Triều Sinh bá đạo là thế mạnh mẽ là thế cũng có làm gì được Quách Tĩnh?.

Vấn đề cuối cùng của Cầm Sư là vấn đề cầm phổ, cầm phổ cao cấp còn hiếm hơn cả võ học cao cấp, hiếm hơn cả tuyệt học hàng đầu thiên hạ, Vô Song cả đời mới một lần được thấy cầm phổ cao cấp hiển uy, đấy chính là lúc Quỳnh Hương đấu với Long Đế trong khi một đời Vô Song lại thấy qua không biết bao nhiêu tuyệt học võ công, nhìn vào đây có thể thấy cầm phổ cấp cao khó nắm đến tay như thế nào.

Cầm sư càng về sau càng dựa nhiều vào cầm phổ, cầm phổ càng cao cấp càng nhiều thì chiến lực cầm sư càng mạnh, ngược lại không có cầm phổ cao cấp thì cho dù cầm thuật bá đạo hơn nữa, trình độ cao hơn nữa thì cũng nửa bước khó đi, gần như không thể kích thương đế vị cao thủ.

Chuẩn đế khác đế vị ở chỗ nào?, thật ra chuẩn đế đã rất mạnh, cũng không hẳn không thể chiến đế vị thậm chí có những trường hợp đặc biệt giết đế vị cũng được, điển hình là Vô Song, Quỳnh Hương cùng Đông Phương Bất Bại.

Vô Song chỉ cần nâng nội lực của mình lên, chỉ cần nội lực cũng có thể so với các chuẩn đế bình thường thì chẳng cần đột phá đế vị cũng có thể chiến hòa Long Đế thậm chí giết Long Đế, đương nhiên là không cần Hàng Long Khí.

Quỳnh Hương cũng không cần nói, đêm hôm đó mà nàng mở toàn lực bản thân Long Đế cũng không thắng được nàng thậm chí thảm bại trong tay nàng có thể nói là điều đương nhiên.

Đông Phương Bất Bại nhiều năm trước cũng chỉ là chuẩn đế nhưung mà chiến lực của hắn phải dùng từ quái vật để hình dung, đế vị bình thường nhìn thấy Đông Phương Bất Bại cũng tê cả da đầu, đương nhiên tại thời điểm này Đông Phương Bất Bại đã sớm đột phá Quỳ Hoa tầng 7 đạt tới đế vị.

Chuẩn đế thường thường sẽ yếu hơn đế vị nhưng không phải toàn bộ mọi trường hợp đều thế vì vậy sự khác biệt giữa hai bên vốn không nằm ở chiến lực thậm chí không nằm ở cảnh giới, sự khác biệt của hai bên nằm ở khả năng hợp đạo, đây là một vấn đề rất khó nói nhưng mà người được pháp tắc thế giới này công nhận thì sẽ trở thành đế vị, không được công nhận thì mãi mãi chỉ là chuẩn đế.

Cũng chính vì việc được luật lệ thế giới này chấp nhận mà những cường giả kia có linh hồn cực cường đại, linh hồn như được thế giới gia cố, cho dù là cầm đế mà không có cầm phổ thích hợp cũng không thể kích thương đế vị cao thủ, đây là một vấn đề rất vướng chân vướng tay với Cầm Sư.

Tất cả những nguyên nhân trên khiến Vô Song không có hứng thú đi theo con đường này, đối với cầm thuật Vô Song không có ý định đi đến tận cùng, đủ là được chứ không cầu đi xa nhất lại càng không cầu trở thành cầm đế.

Con đường cầm sư đủ cường đại nhưng cũng đủ yếu, Cơ Vô Song thực sự không muốn đi theo con đường này vì vậy chỉ có thể lựa chọn một con đường khác và Tử La Lan là người khai mở con đường đó cho nàng.

_ _ _ _ _ _ _ _ __

Tử La Lan hiện tại bi trói cả hai tay trong xích sắt, ánh mắt sợ hãi mang theo vài phần né tránh, nàng không dám nhìn Vô Song.

Vô Song nhìn nàng, việc đầu tiên chính là đưa tay ra chạm vào chiếc mặt nạ của nữ nhân này, không rõ vì lý do gì ngay cả khi bị giam giữ lại Giác Viễn vẫn không tháo mặt nạ của nàng ra?.

"Ngươi có phiền không? ".

Vô Song hỏi một câu không đầu không đuôi nhưng mà Tử La Lan vẫn sẽ hiểu ý, nữ tử này run lên một cái sau đó đáp.

"Ngươi muốn thì cứ tháo ra, việc gì phải hỏi? ".

Nàng vừa dứt lời Vô Song liền thóa tấm mặt nạ này ra thật sau đó ánh mắt hơi híp lại nhìn Tử La Lan, một tay đưa ra nâng cằm nàng lên, chăm chú nhìn dung mạo của nàng.

Dung mạo của Tử La Lan rất đẹp hơn nữa đây cũng không phải dung mạo của nữ nhân Trung Nguyên, đây là dung mạo của nữ tử Thiên Trúc, trên trán Tử La Lan vẫn còn một vết chấm ở trung tâm, cái hình ảnh này Vô Song kiếp trước quen thuộc vô cùng.

Khác với cơ thể độc một màu tím thì khuôn mặt của Tử La Lan mang theo làn da bánh mật khỏe mạnh tràn ngập sức sống.

Dung mạo của nàng thực sự khác xa với thân thể.

Nhìn dung mạo nữ nhân này một lúc, Vô Song rốt cuộc lại hỏi.

"Ngươi gọi Đế Thích là ân sư, vậy ngươi biết gì về Đế Thích".
Khuôn mặt của Tử La Lan vẫn đang bị Vô Song giữ lại, Tử La Lan chỉ có thể chăm chú mà đối diện với Vô Song, nghe Vô Song hỏi Tử La Lan cắn răng một cái sau đó nói.

"Ngươi giết ta đi, ta sẽ không phản bội ân sư".

Vô Song tựa hồ ngoài ý muốn với câu trả lời này của nàng sau đó lại cười hỏi.

"Là không thể hay không dám? ".

Tử La Lan lần này do dự một chút rồi nói.

"Là cả hai".

Lần này Vô Song gật đầu, như đã nói từ trước, Vô Song cũng không hy vọng có thể lấy được thông tin của Đế Thích Thiên từu miệng Tử La Lan, theo những gì Vô Song hiểu về con người kia, bản thân Tử La Lan chỉ là tốt thí, tốt thí thì có tư cách gì biết rõ về chủ nhân?.

Ngoài vấn đề này ra Đế Thích Thiên có rất nhiều thủ đoạn kinh người, cho dù Tử La Lan có biết đủ nhiều thông tin về hắn chỉ sợ Đế Thích Thiên cũng có cách ngăn nàng mở miệng ngay cả khi hai người cách xa vô cùng.

Đây chỉ là suy đoán của Vô Song hơn nữa suy đoán này cực vô lý bất quá đối với Đế Thích Thiên mọi suy đoán vô lý khi áp vào người hắn đều sẽ được coi là có lý, có thể thực hiện, đáng sợ vô cùng.

"Ta nghe ngươi nói Đế Thích một đời chỉ thu 7 đệ tử, ngoài ngươi ra có thể nói qua 6 kẻ còn lại được chứ?".

Lần này Tử La Lan lại nghĩ nghĩ một chút rồi gật đầu.

"Ân sư bản thân thu nhận 7 đệ tử gọi là Thất Đế Tử, bản thân ta lúc trước cũng không nằm trong Thất Đế Tử, ta vốn là nhân tuyển dự bị nhưng rốt cuộc có thể vào hàng ngũ này".

"Thất Đế Tử... có vài người ta biết, đồng thời gặp qua nhưng có những người ta căn bản chưa thấy mặt ".

"Ngươi... ngươi phải chuẩn bị tinh thần, dù sao ngay cả thông tin ta biết về bọn họ cũng không phải thông tin hoàn toàn chính xác... cũng không thể vì thế mà trách oan ta ".

Tử La Lan cơ hồ vẫn rất sợ Vô Song, Vô Song nghe nàng nói cũng chỉ cười cười gật đầu, Thất Đế Tử vừa nghe đã thấy mạnh nhưng mà mạnh như thế nào cũng có giới hạn, Vô Song căn bản chỉ muốn nghe cho vui, lười để ý kỹ đến cái đám này, sau này gặp mặt đương nhiên tự biết hư thực, tự biết thực lực đối phương đến đâu.

Thất Đế Tử có thể là quái vật, thậm chí cả 7 người đều có khả năng ma hóa bất quá chính Cơ Vô Song cũng là một con quái vật, một dị vật không nên tồn tại ở thế giới này, nàng liền có gì phải sợ?.
Thấy vẻ mặt Vô Song tương đối "dễ chịu", Tử La Lan mới ngập ngừng mà nói.

"Thất Đế Tử không phân trước sau, không phân trên dưới, địa vị ngang nhau, chỉ tôn ân sư Đế Thích làm chủ, chỉ vì ân sư làm việc, ngoài ra liền có thể tự do hành động ".

"Thất Đế Tử lần lượt lấy danh hiệu mà gọi nhau, bao gồm Phổ Hiền Thượng Đế, Bảo Sanh Đại Thánh, Bất Khống Đế Quân, A Súc Đại Đế, Chuẩn Đề Thiên Quân, Văn Thù Bồ Tát, Đại La Nguyên Quân ".

"Trong số 7 người thì ta chính là Văn Thù Bồ Tát... tuy nhiên ta mới kế thừa vị trí này mà thôi, ta nghe nói Văn Thù Bồ Tát trước đây đã rời khỏi Thất Đế Tử, không rõ là nàng phản bội lại ân sư hay... thực hiện nhiệm vụ của ân sư, ta chỉ biết vị trí Văn Thù Bồ Tát khi đó không có ai ngồi, rốt cuộc đến phiên ta kế nhiệm".

Vô Song bản thân vốn chỉ là nghe cho vui nhưng mà nghe xong cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh, đặt biệt hiệu mà thôi cũng cần bá đạo như vậy?.

Vô Song tiếp tục nhìn Tử La Lan, đợi nàng nói tiếp bởi bản thân Vô Song vậy mà bị đám Thất Đế Tử kia khiến cho có hứng thú rất lớn, đám người dám dặt biệt hiệu như vậy đương nhiên không kể nào tầm thường.

Tử La Lan hiểu ý Vô Song, không cần Vô Song hỏi nàng lại nói tiếp.

"Phổ Hiền Thượng Đế thực sự rất nổi tiếng ở Mông Cổ, người này cũng là chủ nhân của họ Thạch, hắn gọi là Gia Luật Võ Thần, một trong thiên hạ tứ vương ".

"Bảo Sanh Đại Thánh hiện tại là Mông Cổ quốc sư, người này gọi là Kim Luân Pháp Vương "

"Bất Khống Đế Quân... người này ta thực sự không biết gì cả, chỉ biết hắn gọi Gia Luật Vũ Kỳ"

"A Súc Đại Đế ta cũng không biết gì cả, chỉ biết người này gọi Gia Luật Hiểu Diêu"

"Chuẩn Đề Thiên Quân gọi là Nguyệt, họ là gì ta cũng không biết chỉ biết Chuẩn Đề Thiên Quân không phải người Mông Cổ, có lẽ giống như ta đến từ ngoại bang "

"Văn Thù Bồ Tát trước đây là một nữ tử, một nữ tử Phù Tang, nàng gọi Tuyết... về phần cả họ cả tên là gì ta cũng không có rõ".

"Người cuối cùng Đại La Nguyên Quân, người này là con trai nhỏ tuổi nhất của Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân chỉ là không biết gì sao không lấy vương họ Gia Luật, người khác gọi hắn là Hốt Tất Liệt... tuy nhiên người này có chút đặc biệt, cả ngày chỉ ăn rồi chờ chết, không giống phụ thân của mình một điểm nào ".

"Ta nghe nói Hốt Tất Liệt thật ra không có tư cách tiến vào vị trí Thất Đế Tử có điều kẻ này quá phế vật dẫn tới Đại Khả Hãn thậm chí muốn giết chết hắn, rốt cuộc Đại Khả Hãn liền xuống nước với ân sư, để ân sư đào tạo kẻ này có điều ta nghe nói đến cả ân sư cũng chán ghét hắn, trong Thất Đế Tử gần như không ai quan tâm đến hắn ".

Tử La Lan nói đến đây liền không mở miệng nữa, toàn bộ những điều nàng biết về Thất Đế Tử, nàng đã nói cho Vô Song.

Vô Song ở một bên chăm chú lắng nghe đồng thời bắt đầu suy nghĩ thật nghiêm túc vấn đề Thất Đế Tử.

Đám người này đương nhiên không có ai dễ nhằn, trong 7 người vậy mà có cả Gia Luật Võ Thần, kẻ này Vô Song chưa gặp mặt nhưng chỉ cần hắn ngồi vững vị trí Thiên Hạ Tứ Vương của mình đã đủ để Vô Song không thể coi thường, chưa kể lấy Võ Thần làm tên cũng đủ "trâu bò".

Người tiếp theo làm Vô Song chú ý chính là Kim Luân, Vô Song khi nghe tên kẻ này còn tưởng mình nghe sai, không ngờ Kim Luân Pháp Vương vậy mà lại nằm trong Thất Đế Tử, sự việc liền có chút thú vị, Kim Luân Pháp Vương theo nguyên tác liền bị Dương Quá giết chết, Vô Song sau khi nghe trong Thất Đế Tử có Kim Luân Pháp Vương thì nàng liền nghĩ ngay đến việc để Dương Quá tới đối phó, đương nhiên đây chỉ là nghĩ thoáng qua mà thôi, nàng rất nhanh sẽ nghĩ đến những vấn đề khác.

Trong Thất Đế Tử, trừ Kim Luân cùng Gia Luật Võ Thần ra thì Vô Song chưa nghe tên ai cả, mãi đến cái tên cuối cùng mới khiến Vô Song một lần nữa phải chú tâm, thậm chí cả người có chút run lên.

Hốt Tất Liệt tại thế giới này là kẻ vô danh, nói ra tên hắn chỉ sợ toàn Trung Nguyên chẳng mấy ai biết nhưng ở thời hậu thế thì đây lại là nhân vật sánh ngang với Thiết Mộc Chân.

Đại Khả Hãn Thiết Mộc Chân là người có công thống nhất Mông Cổ còn Tiết Thiện Hán Hốt Tất Liệt là người có công mang hung uy của Mông Cổ quét ngang thiên hạ.

Kẻ nào tin Hốt Tất Liệt là phế vật thì tin nhưng Vô Song đánh chết cũng sẽ không tin.

Mông Cổ không chỉ có một Thiết Mộc Chân, một Đế Thích Thiên vậy mà còn xuất hiện một Hốt Tất Liệt?, điều này... không bù cho Nhà Thanh, không chỉ có Ngao Bái, Ngụy Trung Hiền đã thế Trấn Nam Vương còn là Ngô Tam Quế, Trấn Bắc Tướng Quân lại còn là An Lộc Sơn, tể tướng đương triều nghe nói còn là Tần Cối?.

Hai quốc gia so sánh với nhau, Đại Thanh vì cái gì thảm như vậy?.

Quyển 3 - Chương 218: Con Đường Mới – Vũ Sư (3)

Vô Song ban đầu hỏi về Thất Đế Tử chỉ là hỏi cho vui nhưng khi nghe đủ tên đám Thất Đế Tử này trong lòng liền xuất hiện chiến ý, Vô Song thật sự rất muốn gặp thử một người trong số đó xem trình độ ra sao, đương nhiên người đầu tiên Vô Song nghĩ tới là Kim Luân Pháp Vương.

Kim Luân Pháp Vương thực sự rất nhiều lần tiến vào Trung Nguyên, bằng vào kiến thức kiếp trước Vô Song đương nhiên có thể gặp được Kim Luân bất quá phải dựa trên tiền đề là Kim Luân trong nguyên tác giống với Kim Luân tại thế giới này.

Hai người đương nhiên là một nhưng vận mệnh Kim Luân đã thay đổi, vận mệnh Kim Luân bị một kẻ không thuộc về thế giới này mạnh mẽ sửa đổi, thân là một trong Thất Đế Tử thì Kim Luân chỉ sợ sẽ không giống Kim Luân trong nguyên tác.

Điều này Vô Song có thể hiểu rất rõ bởi Vô Song cũng đang thay đổi vận mệnh một số người, đầu tiên là Cẩu Tạp Chủng cùng Vi Tiểu Bảo, sau đó là Dương Quá, dưới bàn tay của Vô Song số mệnh ba đứa bé này nhất định sẽ thay đổi.

Nghĩ được điểm này Vô Song cũng không còn gấp muốn gặp Kim Luân nữa, việc gì đến tất sẽ đến vì vậy Vô Song liền đi vào vấn đề chính với Tử La Lan.

"Tử La Lan, ta có chút thắc mắc, ngươi có sợ chết không? ".

Vô Song nói ra câu này sắc mặt liền lạnh lại, thậm chí dùng sát khí khóa chặt lấy Tử La Lan.

Tử La Lan cảm nhận được sát khí của Vô Song, nàng sao ngờ được nữ tử gọi là "Tây Thi" kia ít giây trước một mặt ôn hòa, ít giây sau lại biến thành hung thần ác sát?.

Tử La Lan ngước nhìn Vô Song, nàng thực sự không muốn chết nhưng mà nàng cũng không phải loại người hèn nhát, nàng không phải loại người thấy chết không sờn nhưng mà nàng là người có lý tưởng, có thứ phải đi làm.

"Ta sẽ phải chết sao? ".

Không né tránh, lần này nàng nhìn trực tiếp vào mắt Vô Song sau đó có chút thở dài rồi lại nói.

"Tội lỗi của ta quá nhiều, ta phải chết là việc đương nhiên, nếu có thể thì cho ta cái chết nhanh gọn một chút, đừng dằn vặt ta, dù sao ta cũng cho ngươi một chút tình báo".

"Nếu ngươi có lòng tốt, sau khi ta chết liền mang xác ta hỏa thiêu, có dịp đi tới Thiên Trúc thì thả tro của ta xuống sông Ấn, như vậy Tử La Lan ta có chết cũng nhắm mắt ".

Tử La Lan không sợ chết chỉ là nàng không muốn chết nhưng nàng cũng hiểu việc nàng làm đến cả thương thiên còn không chấp nhận, một ngày báo ứng đến thì cái chết tiến tới là việc đương nhiên bất quá nàng không ngờ báo ứng tới nhanh như vậy mà thôi.

Vô Song híp mắt lại nhìn Tử La Lan sau đó từ trong ngực lấy ra một quyển sách ném trước mặt nàng.

Tử La Lan vừa nhìn thấy quyển sách liền cảm thấy khó hiểu, quyển sách này đương nhiên là thứ mà Vô Song lấy được khi lục đồ của Tử La Lan.

"Ngươi muốn hỏi về quyển sách này? ".

Tử La Lan thật sự cảm thấy rất phiền não, nàng không rõ mình đang đối mặt với cái gì, Vô Song thực sự quá kỳ lạ, trạng thái thay đổi một cách không biết đâu mà lần.

Vô Song cũng không quản Tử La Lan nghĩ gì, cứ như vậy gật đầu.

"Đúng vậy, quyển sách này là gì?, công pháp Đế Thích truyền thụ cho ngươi? ".

Tử La Lan nghe vậy khẽ lắc đầu, Đế Thích Thiên thật sự không truyền thụ cho nàng cái gì, tất cả những thứ nàng được nhận là ma văn, thứ ma văn có thể giúp nàng chạm tới đế vị về phần những thứ khác nàng tuyệt không biết gì.

“Ta nào có được ân sư dạy cho cái gì, đây là Khấn Thiên Kinh của Thiên Trúc “.

Vô Song vốn cũng đoán ra đây không phải thứ thuộc về Đế Thích Thiên bởi Đế Thích Thiên khi nào lại còn chơi in sách?, nàng chẳng qua đang đi đường vòng để hỏi thăm thứ vũ kỹ kia mà Tử La Lan dùng mà thôi.

Nghe Tử La Lan trả lời, Vô Song lập tức phủ định mà đáp.

“Đây vốn không phải chữ Phạn, sao có thể là văn tự Thiên Trúc? “.

Tử La Lan trong lòng đột nhiên cảm thấy sầu khổ, sắc mặt của nàng chuyển thành buồn bã mà đáp lời Vô Song.

“Đây đương nhiên không phải chữ Phạn “.

Tử La Lan nói xong trong lòng càng cảm thấy đau khổ, lúc này nàng nhìn Vô Song bỗng dưng lại muốn nói vài thứ.

Tử La Lan biết mình sắp chết, lần này khó mà sống ra khỏi ngục giam, tuy có những việc nàng không dám nói cũng không thể nói nhưng có những việc dấu trong lòng cũng không tốt, vì vậy Tử La Lan rốt cuộc lại lên tiếng.

“Tây Thi, ngươi có biết Phạn văn được sử dụng chính thức khi nào không? “.
Cái này đương nhiên Vô Song không biết vì vậy chỉ có thể im lặng.

Tử La Lan cũng không cầu Vô Song đáp, nàng lại nói.

“Ngươi nghe đến chiến tranh tôn giáo chưa? “.

Vô Song lần này gật đầu, chiến tranh tôn giáo thực sự không xa lạ gì với Vô Song cả, ít nhất trong lịch sử có rất nhiều cuộc chiến tranh tôn giáo nổ ra, đến cả tại thời hiện đại chiến tranh tôn giáo vẫn chưa biến mất, đặc biệt là khu vực Trung Đông.

Tất nhiên lần này Tử La Lan cũng không cần Vô Song trả lời, nàng cứ như đang độc thoại nội tâm vậy.

“Hơn 300 năm trước tại Thiên Trúc cũng không phải như thế này, ngày đó Phạn văn vẫn không thể làm ngôn ngữ chính của Thiên Trúc, có rất nhiều ngôn ngữ tồn tại ở Thiên Trúc, Phạn văn chỉ là được nhiều người sử dụng nhất, độ phổ biến lớn nhất mà thôi “.

“Khoảng 250 năm trước, lúc đó tại Thiên Trúc là thời gian chiến tranh tôn giáo xảy ra, ta không phải người thời đại đó cũng căn bản không thể giải thích được lý do, không thể giải thích làm sao, chiến tranh tôn giáo kéo dài gần trăm năm mói kết thúc, để lại cho Thiên Trúc một mảnh tiêu điều”.

“Thiên Trúc trước đây phồn thịnh không kém gì Trung Nguyên các ngươi thậm chí còn hơn nhưng mà vì chiến tranh tôn giáo kéo dài gần trăm năm nên Thiên Trúc mới tự hủy trường thành, tự hủy đi địa vị của chính mình, lúc đó mới để Trung Nguyên các ngươi ngày càng phát triển “.

“Sau chiến tranh tôn giáo rất nhiều tín ngưỡng bị diệt, rất nhiều đạo thống bị xóa tên, Thiên Trúc từ đó lấy phật giáo làm chủ, lấy phạm văn là ngôn ngữ duy nhất, tại Thiên Trúc từ đó về sau phật giáo một nhà độc đại, thiên hạ công chủ”.

Tử La Lan nói đến đây liền im lặng như suy nghĩ cái gì đó, rồi nói tiếp.

“Ở Thiên Trúc hiện tại căn bản không có bất cứ một tông giáo nào có thể tồn tại, hoặc là đi theo Phật giáo hoặc là bị tiêu diệt, việc khai đàn lập tông giáo ở Thiên Trúc là việc không thể, bất cứ một tôn giáo nào mới xuất hiện ở Thiên Trúc nhất định sẽ bị diệt “.

“Quyển sách ngươi cầm gọi là Khấn Thiên Kinh chuyên dùng tế bái Thượng Đế, đáng tiếc đạo thống của chúng ta bị hủy, tôn giáo cũng không có cách nào tồn tại, tất cả chỉ còn là quá khứ, những người thờ phụng Thượng Đế như chúng ta hoặc là chỉ có thể cam chịu tiếp tục sống ở Thiên Trúc hoặc là đứng lên chống lại đám người đó bất quá kết quả đều sẽ bị tàn sát bằng sạch “.

“Ngươi đã cầm được Khấn Thiên Kinh vậy khi giết ta thì mang quyển kinh này cùng với ta đi đốt, chết cùng đạo thống của chính mình... có lẽ cũng không tệ “.

Vô Song nghe tới đây liền tìm được điểm sáng, ánh mắt lóe lên mà hỏi.

“Ngươi nói ở Thiên Trúc không chấp nhận dị giáo, không có chuyện tân giáo được thành lập, vậy ngươi đi theo Đế Thích phải chăng muốn xin hắn khôi phục lại đạo giáo của ngươi?, khôi phục lại tôn giáo của ngươi tại Thiên Trúc? “.

Tử La Lan nghe vậy cười khổ mà đáp.

“Nào có chuyện dễ như vậy, võ lâm Thiên Trúc lúc này không thể sánh bằng Trung Nguyên nhưng cũng rất mạnh rồi, ân sư sẽ không vì ta tự mình đắc tội với người Thiên Trúc dù sao mục tiêu chủ yếu của Bắc Cương chúng ta vẫn cứ là Trung Nguyên “.

“Đương nhiên ngươi nói cũng không sai, ta rất muốn truyền giáo, rất muốn có thể mang tôn giáo của ta lưu truyền trên thế giới này dù sao... cũng chẳng có bao nhiêu người nhớ nó, ta không thể để nó biến mất trên thế gian, ta trở thành Văn Thù Bồ Tát trong Thất Đế Tử, nguyện xuống địa ngục vì ân sư chỉ cầu ân sư cho phép ta truyền giáo ở Mông Cổ “.Tử La Lan nói ra câu này Vô Song không thể không tin, nếu muốn nói truyền giáo ở đâu là dễ nhất thì chỉ có hai nơi, một là Tây Vực hai là Bắc Cương Mông Cổ.

Tây Vực Bách Quốc loạn vô cùng, ai quan tâm ngươi truyền giáo ở đâu, truyền giáo khỉ gì?, vấn đề là không biết ngày nào tháng nào chiến hỏa sẽ lan đến mà thôi, một khi chiến hỏa lan đến thì bất cứ một tôn giáo nào cũng chịu tai ương, tôn giáo duy nhất ở Tây Vực được nắm giữ quyền lực siêu nhiên chỉ có Ma Ni Giáo hay còn gọi là Bái Hỏa Giáo. Một tôn giáo sừng sững hơn ngàn năm ở Tây Vực.

Truyền giáo ở Thiên Trúc độ khả thi gần như bằng 0, việc này căn bản không cần nói nữa.

Truyền giáo ở Trung Nguyên thì dễ hơn nhưng mà tôn giáo ở Trung Nguyên chịu rất nhiều hạn chế của luật pháp Đại Thanh, hơn nữa Trung Nguyên cũng đã có quá nhiều tôn giáo, bọn họ luôn cố gắng mở rộng ảnh hưởng của mình thì một tôn giáo mới rất khó xuất hiện, cho dù xuất hiện chỉ sợ cũng sớm bị diệt.

Cuối cùng là Bắc Cương, người Mông Cổ đương nhiên có tôn giáo của chính mình nhưng mà tôn giáo của Mông Cổ lại bắt nguồn từ ngàn xưa, tức là bắt nguồn từ những người dân Mông Cổ ban đầu, khi mà đế quốc Mông Cổ càng ngày càng rộng lớn, lãnh thổ càng ngày càng mở rộng thì đây chính là thời điểm thích hợp nhất cho việc lập giáo, cho việc truyền bá tôn giáo bất quá để đạt được tư cách này nhất định phải có Đế Thích Thiên gật đầu.

Tử La Lan nguyện vào sinh ra tử vì Đế Thích Thiên cũng chính là cầu một cái gật đầu này, nàng không cầu tôn giáo của mình có thể độc bá một phương, nàng chỉ cầu nó có thể tiếp tục kéo dài xuống dưới, tiếp tục tồn tại trên thế gian.

“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? “.

Tử La Lan vốn đang sống trong thế giới của mình, nàng lại bị Vô Song mạnh mẽ kéo ra sau đó hỏi một vấn đề mà nàng không ngờ tới, Tử La Lan dùng đôi mắt của mình đánh giá Vô Song từ trên xuống dưới, cuối cùng đáp.

“Ta cũng không còn trẻ nữa, năm nay đã 40 tuổi”.

Tử La Lan nói xong câu này liền thở dài, nàng đã không trẻ, cũng không còn bao nhiêu cơ hội thực hiện mộng tưởng của chính mình, thế giới này có rất rất nhiều thiên tài nhưng mà Tử La Lan chắc chắn không nằm trong số đó, vì không nằm trong số đó nên nàng càng phải cố gắng, con đường của nữ tử này lại càng khó đi.

Dung mạo của Tử La Lan chắc chắn phải gọi là mỹ nhân, căn bản không thua kém những mỹ nhân Ấn Độ ở hậu thế là bao, Vô Song đúng là không ngờ nàng đã 40, thoạt nhìn còn tưởng nàng mới chỉ 23-25 tuổi, việc này làm Vô Song cảm thấy tương đối bất ngờ.

Hỏi xong tuổi của nữ nhân này, Vô Song lại hỏi.

“Tôn giáo của ngươi gọi là gì?, thứ ngươi sử dụng để đấu với ta khi đó cho ta cảm giác giống như một điệu múa vậy, cũng không giống võ công bình thường, quyển sách ngươi nói gọi là Tế Thiên Kinh, chẳng nhẽ ngươi là tế tự? “.

Hai từ "vũ sư" thực sự Vô Song không nghĩ ra mà gọi, trong đầu nàng liền nghĩ đến hai từ khác gọi là "tế tự " hoặc "thầy đồng" dù sao trong mắt Vô Song mấy người này mới hay nhảy múa để tế bài thiên địa.

Tử La Lan nhìn Vô Song cười cười rồi nói.

“Tế tự?, cái cách ngươi gọi thật kỳ lạ nhưng mà theo một số văn hóa thì cũng không sai”.

“Tôn giáo của ta đã sớm biến mất tại Thiên Trúc, hiện tại có rất ít người còn nhớ nó, tôn giáo của chúng ta gọi là Sikh, những người như ta gọi là Guru, nói theo ngôn ngữ Trung Nguyên của các ngươi thì có thể gọi ta là vũ sư”.

Vô Song từ xưa đến nay chưa nghe tới "vũ sư", "vũ" ở đây được hiểu là nhảy múa chứ không phải "vũ" trong vũ giả hoặc "vũ" để chỉ mưa.

Vì Vô Song chưa từng nghe đến vũ sư nên nàng trước đây cũng chưa từng nghĩ tới nhưng sau khi nghe thấy rồi thì trong lòng Vô Song lập tức cảm thấy khó mà tin được.

“Vũ sư?, có phải cũng giống cầm sư nhưng chuyên sử dụng vũ đạo hay không? “.

Tử La Lan nghe vậy gật đầu, bản thân vũ sư cùng cầm sư đều là một loại nghề nghiệp, Vô Song so sánh vũ sư với cầm sư cũng không phải là không thể.

Vô Song thấy nàng gật đầu thì mừng lắm, nếu vũ sư cũng như cầm sư thì chắc chắn có hệ thống tu luyện riêng biệt, như vậy mới là một "nghề" chân chính, nếu có hệ thống tu luyện riêng biệt tức là nó phải mang tính đại chúng, đồng nghĩa với việc Vô Song có thể dễ dàng đi trên con đường này, tất nhiên đi được bao xa thì là vấn đề khác, vấn đề Vô Song chưa muốn nghĩ tới.

“Ngươi còn mộng tưởng cần thực hiện, ta cũng có đường ta phải đi, đã như vậy chúng ta làm một giao dịch đi”.

Tử La Lan gần như đã quen với lối suy nghĩ của Vô Song, dù sao từ đầu đến giờ Vô Song toàn hỏi những câu không đâu vào đâu, thấy Vô Song lại quay ngoắt 180 độ nói một câu không liên quan gì tới câu trước, nàng cũng đã sớm quen.

“Giao dịch?, ngươi muốn giao dịch thế nào? “.

Vô Song thấy nàng hỏi liền đáp.

“Ta có thể tha mạng cho ngươi, dùng mạng của ngươi để giao dịch, ta muốn trở thành Guru giống như ngươi, đương nhiên không phải vì phát triển tôn giáo gì gì kia, đơn thuần ta chỉ cảm thấy việc này có ích cho ta, ta sẽ không giúp ngươi bất cứ thứ gì, nếu ngươi chấp nhận giao dịch, ta liền nói với Giác Viễn đại sư rồi mang người ra ngoài “.

Quyển 3 - Chương 219: Định mệnh

Đại điện tràn ngập khói hương, cho dù với thị lực của Giác Viễn cũng chỉ có thể thấy mơ hồ ấy vậy mà trong cái khói hương đặc biệt này lại có người đang thi châm, hơn nữa còn thi châm lên đầu người khác.

Thi châm trong hoàn cảnh này tuyệt đối không dễ huống hồ còn là bộ vị liên quan tới sinh tử, là nơi nguy hiểm như vậy?, người thi châm này nhất định phải có khả năng châm cứu cực kỳ cao cường, tuy không bằng thần y đương thời nhưng chỉ sợ cũng không kém quá nhiều, đương nhiên việc này còn chứng minh rằng người bệnh cực kỳ tin tưởng kẻ thi châm.

Người bệnh ở đây là Giác Viễn, người thi châm chính là Y Thánh.

Trong làn khói kia, Y Thánh đứng sau lưng Giác Viễn mà bắt đầu thi châm cho ông, mỗi cây châm của Y Thành dài đến 15 cm, mỗi cây đều cắm ngập vào đầu Giác Viễn, nhìn mà có chút ghê người.

Y Thánh dám lấy một chữ Y ở đầu không phải vì hắn gọi là Trương Y mà bản thân Y Thánh thật sự có tạo nghệ cực cao về y thuật thậm chí Y Thánh đạt đến trình độ của Thần Y đương thời tuy nhiên Y Thánh rất khi vì người khác chữa bệnh, Y Thánh đã chuyển hẳn sang một con đường riêng, một con đường mà chưa y sư nào đi.

Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì Thần Y trong thiên hạ giống với bác sĩ vậy, chuyên chẩn bệnh cứu người thậm chí là giải phẫu nhưng mà Y Thánh lại là một bác sĩ tâm thần, đương nhiên trong thế giới này thì năng lực của Y Thánh cũng không dừng ở mức đó dù sao Y Thánh đã đi được rất xa trên con đường linh hồn.

Y Thánh coi đỉnh cao của việc chữa trị nhân thể là Thần Y vậy thì đỉnh cao của viêc chữa trị linh hồn sẽ là Thánh Y, lấy Thánh đối nghịch với Thần, từ đó cái tên Y Thánh mà Trương Y sử dụng lại càng đúng, lại càng hợp ý người này.

Giác Viễn Đại Sư bị chịu phản phệ nhưng không phải phản phệ về mặt nhân thể hay nội lực mà nó phản phệ về tinh thần, tại thế giới này Kiếm Vực hay thậm chí Kiếm Giới đều được xây dựng dựa trên linh hồn, dựa trên tinh thần, cái này cũng đã không cần phải giải thích nhiều.

Giác Viễn chưa thể chạm tới "Giới" nhưng lại mạnh mẽ thúc đẩy Hỏa Giới liền khiến linh hồn thương tổn, sử dụng cách này quá nhiều thậm chí làm thần trí không minh mẫn cuối cùng sẽ tẩu hỏa nhập ma nửa điên nửa dại vì vậy không phải vạn bất đắc dĩ thì Giác Viễn sẽ không vận dụng Hỏa Giới của chính mình.

Giác Viễn chịu phản phệ vốn không thể nhanh chóng khỏi được, chí ít phải tĩnh dưỡng cả tháng nhưng mà lần này Trương Y đến thì lại khác, trên thế giới này có bao nhiêu người đạt được năng lực như Y Thánh thì không rõ nhưng toàn Trung Nguyên cũng chỉ có một người này.

Giác Viễn thân là Cửu Dương Thần Tăng, làm người hiền hậu mà thừa uy nghiêm đồng thời ánh mắt của Giác Viễn rất cao, toàn bộ Trung Nguyên số người được Giác Viễn khâm phục chỉ tính trên đầu ngón tay, trong Tứ Thánh của Võ Đang bản thân Giác Viễn cũng chỉ bội phục một mình Y Thánh thậm chí còn gọi Y Thánh là kỳ nhân.

Với tạo nghệ của Y Thánh thì hai chữ kỳ nhân này hắn thực sự xứng đáng được nhận.

Y Thánh sau khi thi châm cho Giác Viễn liền nhắm mắt lại, thân ảnh rất nhanh lùi về phía sau, lúc này có thể thấy trên người Y Thánh ướt đẫm mồ hôi bất quá Y Thánh cũng tỏ ra không mấy quan tâm, chữa trị cho Giác Viễn xong Y Thánh liền cười nói.

“Quá trình thi châm rất thành công, thêm vài lần nữa đại sư liền có thể trở về trạng thái đnhr phong tuy nhiên ta vẫn khuyên đại sư, đại não của người đã chịu tổn hại tương đối lớn, cái cách kia sau này vẫn ít dùng một chút nếu không cho dù là ta cũng sẽ lực bất tòng tâm “.

Giác Viễn nghe vậy cười khổ, sau đó chắp tay lại hướng về phía Y Thánh.

“A di đà phật, cũng may có lão bằng hữu ngươi tới đây nếu không ta phải chịu đau đớn thật lâu, thật sự không thoải mái, về phần cách kia nếu không phải vạn bất đắc dĩ ta cũng không sử dụng”.

Giác Viễn quả thật thân thuộc với Trương Y vô cùng, chí ít khi nói chuyện với Trương Y thì Giác Viễn cũng không khách khí như đối với Vô Song, điều thú vị là Giác Viễn hơn Trương Y đến 30 tuổi, bọn họ cũng có thể coi như một đôi bằng hữu tương đối thú vị.

Thế gian không ai biết Giác Viễn mới là đệ tử đầu tiên của Trương Tam Phong, đương nhiên điều này chính Giác Viễn cũng không biết, tại thế giới này ngay từ khi thu được Cửu Dương Chân Kinh bản thân Giác Viễn đã được Trương Tam Phong âm thầm giúp đỡ rất nhiều cũng âm thần dạy bảo rất nhiều, nếu không có Trương Tam Phong đứng sau thì chỉ bằng một Giác Viễn trong nguyên tác Kim Dung thì không có tư cách so đấu với Vô Danh Thần Tăng, lại càng không có vị trí hôm nay.

Về phần Trương Y đương nhiên là đệ tử cuối cùng của Trương Tam Phong, là đệ tử cuối cùng mà Trương Tam Phong đích thân công nhận.

Hai người cách nhau 30 tuổi, một là đệ tử đầu tiên của Trương Tam Phong, một là đệ tử cuối cùng của Trương Tam Phong, giữa hai người không thể nói là không có duyên bằng hữu.

Trương Y sau khi chữa trị cho Giác Viễn rốt cuộc liền hỏi ra vấn đề quan trọng nhất.

“Đại sư, ta cùng ngươi là bằng hữu nhiều năm, cũng không có gì đáng để che giấu, lần này ta tới Nam Thiếu Lâm vốn là vì ta bói ra đại hung quả, bói ra Dược Vương gặp hung vận quấn thân liền tới đây trợ giúp Nam Thiếu Lâm cùng Dược Vương Cốc bất quá việc này hình như đã giải quyết xong? “.

Giác Viễn quá quen thuộc Trương Y, đối với toán thuật của Trương Y cũng chẳng nghi ngờ thế là cười hỏi.

“ Với bản tính của ngươi chắc chăn không thể không tiếp tục reo quẻ, lão nạp không biết ngươi reo quả xong vận mệnh của Dược Vương biếtn thành gì? “.
Trương Y lần này có chút nhíu mày nhưng vấn đáp.

“Là quẻ đại cát đại lợi, rõ ràng là đại hung vì vái gì mới qua một ngày lại biến thành đại cát đại lợi?”.

“Ta ngày đó dùng toán thuật bói ra, đây là đại hung vận của cả Nam Thiếu Lâm lẫn Dược Vương Cốc, hung vận thậm chí lan đến cả Nam Thiếu Lâm mới phải “.

“Đại sư ngươi hy sinh một cái giá lớn mà mở Hỏa Giới, chẳng nhẽ nói đại sư một mình thay đổi quẻ tượng?”.

Trương Y nói câu này xong cũng không tin cho lắm, bởi theo Trương Y bản thân Giác Viễn còn không có năng lực này, muốn thay đổi đại hung quẻ thậm chí phải có 3 đế vị hợp lực xuất thủ, Giác Viễn rất mạnh, nhị sư huynh Trương Địa ở trong Dược Vương Cốc cũng không yếu nhưng mà chỉ bằng hai người thì không đổi vận được.

Giác Viễn lạ gì Trương Y nữa, chỉ nghe đến đây liền biết Trương Y không tin với chính câu nói vừa rồi vì vậy Giác Viễn cười cười.

“Lão nạp cũng không có cái năng lực này, nói thật lần đó ở Dược Vương Cốc cho dù lão nạp mở ra Hỏa Giới chỉ sợ cũng không có mạng mà về bất quá ba ngày trước có một quý nhân lên núi, là vị quý nhân này giúp đỡ Nam Thiếu Lâm cùng Dược Vương Cốc vượt qua hung kiếp”.

Trương Y nghe vậy liền giật mình thậm chí càng không tin, nếu có quý nhân hiển lộ thì làm gì có chuyện đây là quả đại hung?, cho dù toán thuật của Trương Y khó mà tính ra chính xác được vị quý nhân kia như thế nào thì cũng phải hiểu được đại khái, nếu thiên mệnh chú định có quý nhân phù trợ Nam Thiếu Lâm cùng Dược Vương Cốc vượt qua khốn cảnh thì đây chắc chắn không phải quẻ đại hung, Trương Y chắc chắn cũng chẳng lo lắng mà một đường tiến về Nam Thiếu Lâm như vậy.

Ngoài việc này ra, Trương Y còn cảm thấy tò mò, quý nhân kia rốt cuộc là ai?.

Quý nhân có thể giúp đỡ Dược Vương Cốc cùng Nam Thiếu Lâm chí ít phải là đế vị, trong ba đế vị mà Trương Y vẽ ra trong đầu thì nhị sư huynh chắc chắn sẽ là người thủ hộ Dược Vương Cốc, bảo vệ Dược Vương Cốc, về phần Giác Viễn cùng mình sẽ giải quyết vấn đề bên ngoài, trong ngoài giáp kích mà giải quyết khốn cảnh.

Người có thể thay thế Trương Y hoặc là phải có năng lực đặc thù như Trương Y hoặc phải cực mạnh, chí ít cũng không dưới nhị sư huynh Trương Địa của hắn thậm chí có khi còn mạnh ngang Giác Viễn.

Toàn bộ võ lâm thú thật người như vậy không nhiều, Trương Y nghĩ nghĩ một chút rốt cuộc lại đáp.

“Quý nhân trong miệng đại sư là Đoàn Hoàng Gia sao?”.

Tại thế giới này Đoàn Thị Đại Lý là chư hầu của Đại Thanh, hoàng đế của Đoàn Thị không thể xưng "đế vương", không thể xưng "hoàng thượng", không thể xưng "đế" vì vậy chỉ có thể gọi mình là quốc vương, dùng quốc vương để xưng hô, tuy nhiên chung quy mọi việc đều có ngoại lệ, tại Đại Lý có một người dám xưng hoàng, có một người được Đại Thanh công nhận là hoàng đế, người này chính là khai quốc hoàng đế của Đoàn Thị – Đoàn Tư Bình.
Đoàn Tư Bình là hoàng đế, cho dù không chuyên tu đế thuật nhưng trên người có long khí gia trì, bản thân là khai quốc hoàng đế liền có long khí rất mạnh, quẻ tuọng không thể đoán ra được người này, không tính được người này cũng là dễ hiểu.

Trong đầu Trương Y lúc này chỉ còn nghĩ ra mỗi Đoàn Tư Bình, dù sao Thiên Hạ Ngũ Đế đương thời cũng chỉ có một mình Đoàn Tư Bình là thích hợp xuất hiện ở nơi đây, cũng có thể phù hợp điều kiện giúp đỡ Giác Viễn.

Thiên Hạ Ngũ Đế đương thời là năm đế vị cao thủ mạnh nhất Trung Nguyên, bản thân Đoàn Thị Đại Lý nằm ở giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên, về mặt địa lý cũng không hẳn thuộc Trung Nguyên nhưng Đại Lý vốn phụ thuộc Đại Thanh, Đại Lý giống như "công quốc; ở hậu thế vậy vì thế Đại Lý có thẻ tạm coi là biên thùy phía tây của Đại Thanh, Thiên Hạ Ngũ Đế tất có một vị trí của Đoàn Tư Bình.

Trong Thiên Hạ Ngũ Đế, Giác Viễn thậm chí được coi là yếu nhất, là miễn cưỡng nhất để ngồi vào vị trí này vì vậy nếu Đoàn Tư Bình tới đây, một người còn mạnh hơn cả Giác Viễn đương nhiên có thể giúp Giác Viễn giải quyết khốn cảnh.

Giác Viễn nghe Trương Y hỏi bản thân lại nhẹ cười một tiếng, nếu Vô Song không đến thì Giác Viễn thật sự sẽ cho người đi cầu viện Đoàn Hoàng Gia – Đoàn Tư Bình bất quá Vô Song đã đến thì sẽ không có việc này.

“Nói cũng thú vị, người này có liên quan tới phái Võ Đang các ngươi”.

Lần này Trương Y lại càng giật mình, căn bản không hiểu gì cả.

Đoàn Tư Bình làm gì có quan hệ với Võ Đang hơn nữa từ giọng điệu của Giác Viễn thì chắc chắn không phải Đoàn Tư Bình, lúc này Trương Y triệt để không thể đoán ra được thế gian sao lại có nhân vật này.

Võ Đang Tam Thánh, Địa Thánh là đế vị vậy Thiên Thánh có phải không?, đáp án tất nhiên là đúng nhưng mà đánh chết Trương Y cũng không tin Thiên Thánh xuất hiện ở nơi này.

Ngay lúc Giác Viễn còn đang duy trì cảm giác thần bí đối với Trương Y thì Giác Viễn lại như cảm ứng được gì đó để rồi thản nhiên nói ra.

“Lão bằng hữu, ngươi cũng không cần đoán già đoán non, ngươi sắp gặp được người đó rồi”.

Giới Ngục của Nam Thiếu Lâm nằm ngay trong Cực Dương Tự.

Cực Dương Tự được xây dựng rất đơn giản, lấy đại phòng của Giác Viễn làm đại môn, từ đại phòng của Giác Viễn sẽ có hai con đường đi vào bên trong Cực Dương Tự, hướng đến các công trình khác.

Giới Ngục nằm dưới lòng đất Cực Dương Tự, vị trí của nó đại khái nằm ở trung tâm hậu viện Cực Dương Tự.

Vô Song sau khi làm giao dịch với Tử La Lan dĩ nhiên phải đi gặp Giác Viễn dù sao Giác Viễn không mở miệng thì ai có thể đưa được Tử La Lan ra đây?.

Vô Song rời khỏi Giới Ngục, lần này không thấy tiểu hòa thượng đâu nhưng mà cũng sẽ không cần tiểu hòa thượng dẫn đường, cứ thế theo đường cũ mà đi, rốt cuộc hướng về chính phòng.

Vén tấm màn che từ phía sau, thân ảnh Vô Song rốt cuộc xuất hiện trong chính phòng, lúc này Vô Song mới giật mình phát hiện ở trong chính phòng ngoài Giác Viễn ra còn có người.

Khi Vô Song xuất hiện, đồng thời Trương Y cũng thây Vô Song, tuy khói trong chính điện rất dày khiến mọi việc phi thường khó quan sát nhưng Trương Y vẫn đại khái nhìn ra Vô Song là nữ..

Vô Song rất đặc biệt, phi thường đặc biệt bởi nhìn Vô Song không khác gì nữ nhân bình thường, không hề có nội lực, cũng chẳng có võ công.

Đây là nhận xét đầu tiên Trương Y, trong mắt Trương Y bản thân Vô Song không thể là đế vị cao thủ, đương nhiên Trương Y biết có những người phi thường giỏi che giấu bản lĩnh hoặc che đi sự tồn tại của chính mình, Trương Y là một ví dụ.

Cảm thấy kỳ lạ về Vô Song, Trương Y gần như bệnh nghề nghiệp, tự mình bấm đốt ngón tay sau đó càng ngày càng kinh ngạc thậm chí là kinh sợ.

Ngón tay Trương Y bấm liên tục, các đốt ngón tay như nhảy múa ấy vậy mà tất cả các kết quả đều là "vô nghiệm", Trương Y đến cả một chút chút gì cũng không nhìn thấy, cũng không cảm giác?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau