CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 696 - Chương 700

Quyển 3 - Chương 210: Đoàn tụ (4)

Vô Song là đế vị, Địa Thánh đương nhiên cũng vậy, trong trường hợp này cả hai rất khó sẽ tự động hạ thấp mình trước mặt đối phương, trừ khi là người quen biết chứ không phải trong trường hợp vẫn còn mang theo nghi hoặc như vậy.

Cả Địa Thánh cùng Vô Song lúc này đều hiểu việc lấy thông tin của nhau là quá khó, dù gì trong hai bên nhất định phải có một bên xuống nước nhưng tiền đề là nhất định phải có một bên tin tưởng đối phương thì mới có thể hạ mình xuống nước.

Địa Thánh vừa nhìn thấy cái rương chứa Tâm Giới của Vô Song thì niềm tin đã mất, căn bản rất khó có chuyện Địa Thánh sẽ tin tưởng Vô Song là đồng minh.

Vô Song đương nhiên cũng không tin tưởng Địa Thánh, dù Địa Thánh có là người của Võ Đang thì lấy gì chứng minh ông ta là đồng minh với Vô Song?.

Cái này có trách cũng chỉ có thể trách Võ Đang Phái quá thích che dấu thực lực, những điều thiên hạ đều biết thì đương nhiên Vô Song cũng biết đồng thời Vô Song cũng tin.

Võ Đang ngoài Trường Sinh Chân Nhân ra thì chỉ có Võ Đang Tam Thánh, Thiên Thánh còn đang bế tử quan đột phá đế vị không biết ngày nào tháng nào mới xuất quan. Nhân Thánh lo sự vụ của Võ Đang từ trong ra ngoài dẫn tới võ công đình trệ rất khó tăng tiến. Địa Thánh chuyên tâm kiếm thuật một đời độc lai độc vãng tính tình cổ quái, tuy mạnh hơn Nhân Thánh nhưng lại yếu hơn Thiên Thánh.

Với những thông tin của Vô Song biết được thì Vô Song không thể gắn hình ảnh của lão nông trước mặt với bất cứ ai trong Thiên – Địa – Nhân Tam Thánh, nếu đã vậy rõ ràng thân phận đối phương hoặc là phi thường thần bí trở thành bài tủ của Võ Đang Phái hoặc là phản đồ của Võ Đang Phái bị xóa tên khỏi bản giáo sau đó không ai còn nhắc tới tên người này.

Giờ phút này Vô Song chỉ nghĩ được đến thế, cũng chẳng nghĩ ra cái đáp án nào hơn, dạng 50/50 như thế này ai nguyện ý tin tưởng Địa Thánh?.

Hai người cứ như vậy mà nhìn nhau, rốt cuộc Địa Thánh liền lên tiếng.

"Đã vậy thì đánh đi".

Lão nông này nói xong trên người lại tràn ngập kiếm khí, Kiếm Giới trực tiếp mở ra, vừa nhìn đã biết lại mở sinh tử chiến với Vô Song.

Vô Song sắc mặt không khỏi trầm lại, nàng không sợ Địa Thánh nhưng mà nàng cũng hiểu nàng không thắng được đối phương.

Cái này có chút giống với câu nói của lão đầu năm xưa, năm xưa lão đầu từng khoe với Vô Song bản thân có thể đánh hòa Độc Cô Cầu Bại.

Lão đầu đương nhiên không phải đối thủ của Độc Cô Cầu Bại nhưng mà lão đầu chỉ cần một mực chạy thì Độc Cô Cầu Bại cũng không thể làm gì lão, vì việc này mà lão đầu còn mang ra khoe thật lâu.

Tình hình hiện tại của Vô Song cũng vậy, Vô Song chỉ cần không muốn chết thì Địa Thánh không giết được nàng, chỉ cần Vô Song muốn rời đi thì Địa Thánh cũng không ngăn được nhưng mà chân tài thực học thì nàng kém Địa Thánh nhiều.

Vô Song hiện tại đi theo con đường lấy lực phá vạn pháp, con đường này đương nhiên không sai nhưng mà lực của Vô Song lại không đủ, khi mà lực không đủ thì rất khó khăn, Vô Song thiếu khuyết thủ đoạn, thiếu rất nhiều.

Nàng chiến đấu quá mạnh mẽ cũng quá trực tiếp nhưng chính vì vậy khi đối mặt với cao thủ đồng cấp sẽ rất phiền toái, đấy là chưa kể cùng đẳng cấp với nhau cao thủ kiếm đạo lại càng khó chịu, Kiếm Vực vẫn là một cái gì đó vô cùng đáng sợ.

Vô Song muốn mạnh lên chỉ có ba con đường, con đường đầu tiên chính là điều nàng ngộ ra khi đánh với Tử La Lan cùng Lam Phật, con đường thứ hai là đột phá Long Tượng Bàn Nhược Công tới cảnh giới thất long thất tượng thậm chí bát long bát tượng, về phần con đường cuối cùng chính là tới kiếm mộ của Độc Cô Cầu Bại cầm Huyền Thiết Trọng Kiếm mang về.

Khi mà chưa thể đi bất cứ con đường nào trong ba con đường kể trên, Vô Song quyết đấu với cao thủ đế vị sẽ luôn gặp khó khăn, đừng nói là Địa Thánh trước mặt chỉ sợ Vô Song gặp phải Long Đế còn bị ép vào hạ phong.

Địa Thánh muốn đánh Vô Song đương nhiên không sợ nhưng mà nàng tuyệt đối sẽ bị Địa Thánh bức ra khỏi Dược Vương Cốc, đây là điều nàng không nguyện ý.

Nhìn Địa Thánh tiến vào trạng thái chiến đấu, Vô Song nhíu nhíu hai hàng lông mày rốt cuộc lên tiếng.

"Dược vương là ông ngoại ta ".

Câu nói này cũng là Vô Song suy nghĩ một lúc mới ra, dù sao bất kể Địa Thánh có phải địch nhân hay không thì câu nói này cũng không có giá trị sử dụng với Địa Thánh hơn nữa nếu có thể xác định Địa Thánh là địch nhân bản thân Vô Song lập tức rời khỏi Dược Vương Cốc quay lại Nam Thiếu Lâm mời Giác Viễn xuất thủ, cho dù hiện tại trạng thái của Giác Viễn không phỉa quá tốt nhưng Vô Song không tin bằng vào nàng cùng Giác Viễn liên thủ không thắng được Địa Thánh.

Về phần nếu Địa Thánh là đồng minh đương nhiên sẽ không tin lời Vô Song, đương nhiên cần chứng minh, khi đó liền lại có thể tiếp tục bàn luận.

Quả nhiên như Vô Song nghĩ, Địa Thánh có chút kinh ngạc nhìn Vô Song từ trên xuống dưới, người ngoài không biết Dược Vương có cháu ngoại, chỉ biết Dược Vương có một cô con gái đã qua đời từ lâu, cho dù là người quen biết với Dược Vương như Thần Nông Lão Nhân khi nhắc về cháu của Dược Vương cùng lắm chỉ nghĩ đến Linh Tố.

Mối quan hệ của Vô Song với Dược Vương trên thế giới chỉ có 6 người biết, người đầu tiên đương nhiên là lão đầu, người thứ hai là cô cô, người thứ ba là Vạn lão, người thứ tư là Linh Tố, người thứ năm là Tương Vân, người cuối cùng chính là Lam Giác lão tổ.

Địa Thánh ở trong Dược Vương Cốc hơn 15 năm, quan hệ giữa Địa Thánh cùng Dược Vương thực sự rất tốt, thậm chí còn tốt hơn quan hệ của Dược Vương với Thần Nông Lão Nhân nhưng mà Dược Vương quả thật cũng không nói cho Địa Thánh biết việc này.

Địa Thánh chỉ có thể biết Dược Vương có một đứa cháu ngoại, cái này còn phải nhờ vào việc Địa Thánh quanh năm suốt tháng ở Dược Vương Cốc, khoảng 10 năm trước thờ điểm Dược Vương tới Tử Ngọc Sơn gặp Vô Song, thời điểm này Địa Thánh đã ở Dược Vương Cốc giúp Dược Vương thủ hộ Dược Vương Cốc.

Năm đó tại sao Dược Vương lại mang Linh Tố rời khỏi Tử Ngọc Sơn?, vì sao lại muốn chia tay cháu trai của mình?, đáp án là bởi Dược Vương có sứ mệnh không thể không đi thực hiện, ông nhất định phải trở về Dược Vương Cốc hoàn thành nghĩa vụ của mình.Cũng trong thời điểm này cũng là lúc tâm tình Dược Vương tốt nhất, vui vẻ nhất, khi trở về Dược Vương Cốc trạng thái tốt lên nhiều lắm, tốt hơn hẳn so với khoảng thời gian trước đây, việc này đương nhiên không thể không khiến Địa Thánh tò mò, rốt cuộc từ miệng Dược Vương thì Địa Thánh biết Dược Vương vậy mà đi nhân cháu ngoại, cháu ngoại của Dược Vương năm đó lên 6.

Cháu ngoại của Dược Vương năm đó lên 6, qua 10 năm thì cũng chỉ 16 tuổi, bản thân Địa Thánh ánh mắt càng ngày càng lộ ra sự hoài nghi với Vô Song, 16 tuổi đột phá đế vị?, đùa gì thế?.

Địa Thánh năm 50 tuổi mới bước vào cảnh giới chuẩn đế, 55 năm tuổi trở thành đế vị cường giả, năm 75 tuổi thực lực trong hàng ngũ đế vị có thể coi là trung thượng, ngang ngửa với Tu La Vương.

Tốc độ tu luyện của Địa Thánh chắc chắn không chậm bởi tốc độ này đã nhanh hơn nhiều so với Thiên Sơn Đồng Mỗ hay đám người ngũ bá trong nguyên tác Kim Dung, chỉ cần không so đo với nhân vật chính thì tốc độ tu luyện của Địa Thánh có thể nói là phi thường khả quan bất quá ngay cả thế khi đặt cạnh Vô Song lại trở thành tầm thường vô cùng.

Ánh mắt già nua của Địa Thánh nhìn Vô Song, càng nhùn càng cảm thấy Vô Song chắc chắn đang nói dối, càng nhìn càng xác định Vô Song có vấn đề bất quá không rõ tại sao Địa Thánh vẫn hỏi.

"Cháu ngoại của Dược Vương?, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?".

Vô Song căn bản không cần nghĩ, trực tiếp trả lời.

"Vãn bối năm nay 16 ".

Địa Thánh lại một lần nữa giật mình nhìn Vô Song, bản thân ông đã xác định Vô Song nói dối nhưng con số 16 lại vừa khớp với tuổi "cháu ngoại" Dược Vương, cái này quả thật bất ngờ.

Việc Dược Vương có cháu ngoại thì Địa Thánh không rõ thiên hạ có bao nhiêu người biết nhưng số lượng tuyệt không nhiều, ban đầu Địa Thánh chỉ tưởng Vô Song nói vu vơ nhưng Vô Song đã báo đúng cả tuổi tác thì lại là một vấn đề khác.

Địa Thánh lúc này thậm chí nghĩ trong rất nhiều bằng hữu của Dược Vương có người phản bội, chỉ có như vậy thông tin này mới lộ ra, trong lòng Địa Thánh liền trở nên ác liệt.

"Hừ, bản thân là đế vị cường giả còn dám nói mình 16 tuổi?, nghĩ lão phu là kẻ ngu si? ".

Trong lòng thầm nhủ một câu, Địa Thánh lại nhìn Vô Song rồi hỏi.

"Có gì chứng minh hay không? ".

Địa Thánh lúc này chắc chắn xác định Vô Song là địch nhân, không phải địch nhân thì việc gì phải nói dối nhiều thế?, Địa Thánh căn bản cũng không cần hỏi câu cuối bất quá lão nhân này liền muốn thử xem địch nhân vô sỉ đến mức nào, có thể nói dối tới mức độ nào.

Vô Song đương nhiên không rõ Địa Thánh nghĩ gì, hiện tại Vô Song cũng dần xác định lão nhân này có thể là đồng minh dù sao từ cách nói chuyện của ông ta thật sự không giống địch nhân vì vậy Vô Song trực tiếp trả lời.

"Vãn bối không có gì chứng minh ở đây nhưng Linh Tố, nàng có thể chứng minh ".Địa Thánh vốn nghĩ Vô Song sẽ còn bịa chuyện gì đó nào ngờ Vô Song lại đáp một câu như vậy, Địa Thánh trong phút chốc liền lại nghĩ đến rất nhiều sự việc khác.

"Tặc nhân quả thật không đơn giản, dĩ nhiên nhắc tới nha đầu Linh Tố?, tặc nhân này hiểu rõ trong cốc tới mức độ nào? ".

"Tặc nhân nhắc tới Linh Tố chẳng nhẽ đợi nàng xuất hiện liền tấn công?, lão phu không sợ hắn nhưng phải đồng thời bảo vệ ca nha đầu kia thì có chút nguy hiểm ".

Địa Thánh nghĩ tới đây, ánh mắt liền hiện ra sát khí, sát khí cực kỳ trực tiếp.

"Vô sỉ, đến cả một nha đầu cũng không tha, một nha đầu cũng muốn lợi dụng? ".

Địa Thánh hét lên một tiếng, Kiếm Vực lập tức mở ra.

Vô Song đứng đó triệt để không hiểu Địa Thánh tự nhiên nổi điên cái gì bất quá Địa Thánh thực sự muốn lao tới sống chết với Vô Song, nàng không thể không lựa chọn chiến đấu.

Song quyền nắm chặt, Long Tượng Khí lại gào thét bất quá nội tâm Vô Song tràn đầy bất đắc dĩ, lão nông này đầu óc rõ ràng không bình thường, tuyệt đối không bình thường.

Lần này không còn thăm dò gì nhau nữa, thực sự là sinh tử đại chiến, Địa Thánh trực tiếp bất chấp tất cả muốn giết Vô Song, hai người trong ngắn ngủi liền giao thủ hơn 50 chiêu.

Kiếm pháp của Địa Thánh toàn bộ đều là từ Võ Đang Phái, cái này đương nhiên rất bình thường nhưng kiếm ý của lão nhân này lại cực đặc biệt, kiếm ý của Địa Thánh đặc biệt dẫn tới kiếm khí cũng trở nên cực đặc biệt.

Kiếm ý của Địa Thánh gần như hòa vào với tự nhiên, nó không phải vô hình kiếm khí khiến người ta khó có thể quan sát trái lại nó hiện rõ mồn một nhưng vì nó hòa vào với tự nhiên, hòa vào thiên địa vì vậy... cũng chỉ có thể nhìn bằng mắt.

Việc này nói giống như đùa, nếu nhìn bằng mắt được thì có gì khó khăn?, thật ra đến trình độ của đám người như Vô Song thì mới hiểu cái kiếm ý này biến thái ra sao, cao thủ chiến đấu với nhau đã rất ít chỉ dựa vào mắt, ngay từ nhiều năm trước khi thấy trận chiến giữa Bắc Hiệp cùng Xà Vương thì Vô Song đã hiểu rằng cao thủ chân chính chiến đấu bằng cách cảm khí, đôi mắt đương nhiên quan trọng nhưng không phải tất cả.

Kiếm ý của Địa Thánh khiến cho Vô Song chỉ có thể quan sát vào mắt chứ không thể có cảm giác gì, gần như không nhận ra cái gì lại thêm việc Kiếm Vực mở ra đâu đâu cũng là kiếm khí thì lại càng kinh khủng.

Việc này cứ như Vô Song đứng trong một khu rừng mà bất cứ thứ gì trong rừng cũng có thể đột nhiên có linh tính mà tấn công Vô Song vậy.

Thứ nhìn được bằng mắt đương nhiên dễ né tránh nhưng những thứ không thể nhìn bằng mắt thì sao?,đây chính là sự khủng bố của Địa Thánh.

Địa Thánh nếu chỉ dùng kiếm thì không có gì quá đáng sợ với Vô Song nhưng một khi mở ra Kiếm Vực thì Vô Song lập tức rơi vào hạ phong.

Hai người giao thủ 50 chiêu, 100 chiêu, 200 chiêu, đến chiêu thứ 500 thì Vô Song căn bản không thể giữ thế hòa được nữa, chỉ có thể liên tục phòng ngự, bị động vô cùng.

500 chiêu, 700 chiêu, 1000 chiêu, tại thời điểm này Vô Song gần như chỉ bằng cơ thể cực kỳ bá đạo mà ngạnh kháng với Địa Thánh bất quá Vô Song biết thêm vài trăm chiêu nữa thân thể có biến thái hơn cũng chịu thương tổn, nhất định bại lui.

Địa Thánh hiện tại đã không dùng binh khí, không phải đến đẳng cấp của Địa Thánh đã từ bỏ vũ khí, cái này chỉ là gạt trẻ con tuy nhiên chính vì không dùng binh khí mới khiến kiếm ý tuyệt đối hòa vào với tự nhiên đại đạo, mới khiến kiếm thuật của Địa Thánh càng mạnh mẽ.

Đương nhiên cũng vì vậy mà sát thương của Địa Thánh với Vô Song liền giảm đi, lúc này nếu trong tay Địa Thánh có kiếm chỉ sợ 500 chiêu liền kích thương được Vô Song, cái điểm này Vô Song cũng biết, cũng nhận ra đồng thời đầu óc Vô Song liền lóe lên một tia linh quang.

Vô Song biết nàng hiện tại không đánh được với Địa Thánh, chỉ có thể chủ động rời đi nhưng mà cũng không phải không có cách, thế là Vô Song cước bộ biến đổi, liên tục lùi về phía sau.

Địa Thánh thấy vậy sao có thể bỏ qua cho Vô Song, kiếm thế càng trở nên mạnh mẽ, một đường muốn ép chặt Vô Song không tha.

Vô Song cứ lùi, Địa Thánh cứ tiến nhưng mà rất nhanh Địa Thánh phát hiện mục tiêu của Vô Song.

Vô Song quả thực lùi đến đúng chỗ rương gỗ chứa Tâm Giới sau đó cực nhanh mở rương ra, cầm lấy Tâm Giới trên tay, Tâm Giới giống với một trái tim nhưng là một trái tim to lớn lạ thường, chí ít nó có thể sánh với một tấm khiên chắn nhỏ chỉ có điều cầm hơi vướng tay mà thôi.

Một tay nắm lấy Tâm Giới, Vô Song trực tiếp mang Tâm Giới ra làm khiên, ngạnh kháng kiếm pháp của Địa Thánh.

Lúc này... trận đấu có chuyển cơ.

Quyển 3 - Chương 211: Đoàn tụ (5)

Vô Song đột nhiên lấy Tâm Giới ra quả là điều mà Địa Thánh không ngờ tới tuy nhiên khi vừa thấy Tâm Giới thì Địa Thánh trong lòng liền xuất hiện vô tận bất an.

Tâm Giới vốn cực kỳ tà dị, nếu không phải Vô Song từng gặp qua quá nhiều chuyện thì nàng cũng không thể nào bình tĩnh như vậy khi thấy thứ này chưa kể Tâm Giới vẫn còn đang thả ra ma khí, thứ ma khí tinh thuần hơn nhiều so với chướng khí của Dược Vương Thôn, Địa Thánh không cảm thấy bất an mới là lạ.

Địa Thánh sống đến từng này tuổi nhưng mà quái sự gặp một đời ít hơn Vô Song nhiều, Địa Thánh sau khi thấy Tâm Giới liền quy về nó về tà vật, kiếm khí trong tay liền thay đổi mà vẽ thành một đường vòng cung hoa lệ, chuyển hướng mũi kiếm thẳng về phía Tâm Giới mà Vô Song đang cầm trong tay.

Tâm Giới thoạt nhìn cực kỳ mềm mại, theo những đầu ngón tay của Vô Song chạm vào thậm chí phần nơi đó còn bị méo đi do tác dụng lực của Vô Song, nó gần như chẳng khác gì một hình trái tim bằng cao su cả, chỉ cần là người có mắt liền nhận ra Tâm Giới cũng sẽ chẳng cứng rắn gì.

Địa Thánh điều chỉnh tấn công, bản thân cũng nghĩ một kiếm hủy đi tà vật này ai ngờ khi kiếm của Địa Thánh đâm vào Tâm Giới vậy mà lập tức bị chặn lại, căn bản không thể tiến lên đồng thời kiếm khí cấp tốc co rút lại, cả thanh kiếm khí do Địa Thánh tạo ra trong phút chốc liền mất đi đầu nhọn, trở thành một thanh kiếm không có mũi kiếm.

Việc kỳ dị còn chưa hết, Tâm Giới chịu một kiếm của Địa Thánh thì ma khí phun ra càng nồng đậm, cứ như một con bạch tuộc phun mực vậy, ma khí lập tức phun thẳng ra khiến Địa Thánh không thể không lùi lại.

Biến cố này không chỉ làm bất ngờ Địa Thánh mà còn bất ngờ cả Vô Song, nàng căn bản không ngờ Tâm Giới còn có cái trò này.

Lúc trước chính Vô Song đã thử công kích Tâm Giới, làm gì có ma khí tuôn ra?, hơn nữa vì cái gì Tâm Giới thậm chí còn có thể cắn nuốt kiếm khí?.

Vô Song lấy Tâm Giới ra chỉ muốn dùng tạm vật này thành khiên chắn đồng thời cũng có chút chút hy vọng mong manh Địa Thánh có thể làm gì Tâm Giới, nếu hủy được vật này đương nhiên là tốt nhất bất quá Tâm Giới căn bản sẽ không bị Địa Thánh hủy đi hơn nữa thứ này thậm chí còn có thể khắc chế Địa Thánh?.

Tâm Giới không thể bị phá hủy là điều dễ hiểu, nếu vật này dễ phá hủy đến thế thì Đế Thích Thiên đã chẳng dám mang nó vào trung nguyên, về phần Tâm Giới sinh ra ma khí thật ra lại càng dễ hiểu.

Tâm Giới dưới sự cải tạo của Đế Thích Thiên vốn có khả năng sinh ra ma khí nhưng đúng hơn nó có khả năng hấp thu mọi loại lực lượng trong tự nhiên rồi sinh ra ma khí, ví dụ rõ ràng nhất chính là mạch nước ngầm ở Dược Vương Thôn.

Địa Thánh sử dụng kiếm khí thoạt nhìn thì cũng không liên quan gì đến lực lượng tự nhiên nhưng thực tế không phải, kiếm khí bất kể được hiểu theo nghĩa nào hay giải thích ra sao thì cũng được tạo nên bởi "khí", khí sẽ được chia làm nội khí cùng ngoại khí, ngoại khí đương nhiên là không khí bên ngoài là thứ mà võ giả hấp thụ rồi dựa theo tâm pháp võ học chuyển hóa thành nội khí vì vậy cho dù nội khí hay ngoại khí thì vẫn phải là khí, từ đó không thoát khỏi năng lực thôn phệ của Tâm Giới bởi lẽ khí cũng là một loại lực lượng tự nhiên.

Nếu đây là thời tương lai, đưa Tâm Giới vào môi trường chân không thì Tâm Giới căn bản không thể sản sinh ra ma khí, Tâm Giới trong tay Vô Song vẫn đang liên tục tạo ra ma khí cho dù số lượng không nhiều chính là vì nó liên tục hấp thụ không khí bên ngoài rồi thả ra thành ma khí.

Kiếm khí của Địa Thánh là kiếm khí của đế cấp cao thủ, kiếm khí của Địa Thánh liệu sẽ tập trung bao nhiêu khí?, số lượng đảm bảo vượt rất xa cái không khí mà Tâm Giới đang hấp thụ, sau khi kiếm khí của Địa Thánh thì phần kiếm khí tiếp xúc lập tức bị thôn phệ sau đó ma khí được sinh ra.

Về trường hợp của Vô Song cũng chẳng có gì để giải thích, Vô Song sử dụng thuần sức mạnh thân thể mà đánh vào Tâm Giới, sức mạnh thân thể là thứ Tâm Giới không thể hấp thu căn bản sẽ không sinh ra ma khí hơn nữa Tâm Giới cũng không thể hấp thu.

Vô Song về cơ bản sẽ không địch lại Địa Thánh, sớm muộn cũng bị Địa Thánh bức lui nhưng mà khi Vô Song đã cầm Tâm Giới vào thì rất khác.

Địa Thánh lần đầu tiên bị đẩy lùi, ánh mắt lúc này hoàn toàn chuyển sang Tâm Giới, trong mắt Địa Thánh thì đây là đại tà vật có thể hủy thế gian, nhất định phải diệt trừ.

Địa Thánh cũng không có bất cừ chần chờ gì, kiếm khí trong tay lại được phục hồi sau đó dùng toàn lực chém ra một kiếm.

"Tà ma ngoại đạo, chết cho lão phu".

Địa Thánh hét lên một tiếng, kiếm khí như rồng cuộn lại tại một điểm, kiếm chiêu như lưu tinh xuất ra hơn nữa không chỉ nhanh mà uy lực còn kinh khủng vô cùng, một chiêu này chỉ sợ không thua kém gì Thải Tổ Thiên Nộ Quyền của Vô Song.

Kiếm này bình thường đã đủ uy hiếp Vô Song khiến nàng phải dùng toàn lực đón đỡ hơn nữa chỉ sợ cơ thể còn bị kích thương nhưng nắm trong tay Tâm Giới thì lại khác, Vô Song nghĩ nghĩ một chút liền đưa Tâm Giới lên làm lá chắn.

Một chiêu này của Địa Thánh gọi là Thái Cực Kiếm Vũ, là một trong ba kiếm có uy lực khủng khiếp nhất của Thái Cực Kiếm Kinh.

Thái Cực Kiếm Vũ có một đặc điểm chỉ cần chạm vào mục tiêu liền nổ tung tạo thành một cơn mưa kiếm vì vậy mới gọi là "vũ", đương nhiên uy lực không chỉ thế bởi chiêu này bao gồm hai trạng thái, đơn thể kiếm khí cùng đa thể kiếm khí, chỉ riêng đơn thể kiếm khí được nén lại đã cực kỳ mạnh mẽ, uy lực của nó khủng bố vô cùng chuyên dùng để kích sát địch nhân về phần đa thể kiếm chỉ là dư uy bùng nổ của chiêu kiếm này, nếu địch nhân không chết dưới lần tấn công thứ nhất thì lần tấn công thứ hai sẽ làm nốt phần việc của mình.Địa Thánh có tự tin một kiếm này hủy diệt được tà vật sau đó lấy dư uy là bức lui Vô Song, dư uy đương nhiên không thể khiến Vô Song quá chật vật nhưng lại giúp Địa Thánh chiếm được tiên cơ.

Địa Thánh tuy tính cách không bình thường cho lắm nhưng khi chiến đấu thì cực kỳ chuyên tâm, chỉ khi thực sự bước vào trạng thái chiến đấu Địa Thánh mới thể hiện ra mặt thiên tài của chính mình.

Tự tin với một kiếm mở đầu, Địa Thánh lại lướt về phía trước, lấy kiếm vực chuẩn bị áp chế Vô Song, chỉ cần có thể lấy được tiên cơ rồi lại dùng kiếm vực áp chế bản thân Địa Thánh tin tưởng nhất định có thể khiến địch nhân trọng thương, khiến địch nhân không thể không chạy khỏi Dược Vương Cốc.

Địa Thánh suy tính rất tốt nhưng nào ngờ kiếm chiêu vừa đâm vào Tâm Giới thì một chút uy lực cũng không thể gây ra, Tâm Giới như một lỗ đen vũ trụ nuốt chưởng lấy toàn bộ kiếm chiêu để rồi gần như ngay lập tức toàn bộ năng lượng trong kiếm chiêu được chuyển hóa thành phô thiên cái địa ma khí bắn ngược về phía Địa Thánh.

Địa Thánh đang lao tới, kinh hãi gần chết vội bế khí ngưng thần, dùng Kiếm Giới bảo hộ bản thân, toàn bộ nội lực trong người đều vận lên ngăn cản ma khí nhập thể.

Ma khí vốn không có sức sát thương nhưng nó có thể nhập thể, để ma khí nhập thể thì phiền toán vô cùng.

Đặc điểm thứ hai của Ma Khí chính là Ma Khí có thể ngăn cản giác quan của con người, chỉ cần ma khí đủ lớn để tạo thành một vùng bao phủ thì mọi giác quan, mọi cảm nhân của con người đều lập tức bị giảm đi thậm chí về lâu về dài còn có thể ảnh hưởng đến đại não con người.

Bản thân chướng khí ở Dược Vương Thôn đã ngăn cản Giác Viễn thế nào thì ai cũng biết, ma khí có tác dụng càng rõ ràng hơn, càng mạnh mẽ hơn.

Địa Thánh cũng tính là đen đủi, kiếm chiêu mạnh bao nhiêu thì ma khí sinh ra nhiều bấy nhiêu, lúc này Tâm Giới vẫn như một con bạch tuộc nhưng nó không phải chỉ phun ra một vùng mực mà là cả biển mực, biển mực lập tức bao phủ Địa Thánh đang lao tới.

Ma khí đương nhiên sẽ lan tỏa ra các khu vực xung quanh nhưng trước mắt nó vẫn sẽ phải bao phủ Địa Thánh cho dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Địa Thánh chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, bản thân trong phút chốc như bị cách ly khỏi thế giới này, xung quanh chỉ còn một vùng hư không tăm tối mù mịt, cho dù Địa Thánh kinh nghiệm phong phú cũng khó mà không cảm thấy một nỗi sợ hãi như ẩn như hiện.

Ngay lúc này Địa Thánh đột ngột nhăn mặt lại, cảm thấy một lực lượng khủng khiếp oanh kích phần bụng mình, trọng quyền nện thẳng vào bụng, uy lực lớn đến nỗi lục phủ ngũ tạng của Địa Thánh đều cảm thấy run lên , một ngụm nghịch huyết của Địa Thánh cứ thế phun ra, thân hình cứ như vậy bị đánh bay đi.

Quyền này đương nhiên là Vô Song xuất quyền, trong trạng thái bị ma khí bao phủ bản thân Địa Thánh căn bản không thể đỡ được một quyền của Vô Song, không nhìn thấy gì, tất cả các giác quan đều như bị khóa lại vậy làm sao mà ngăn được?.Thân thể của Vô Song có thể nói là siêu cấp biến thái, một đòn toàn lực xuất ra lại thêm Địa Thánh không phòng bị thì lão nhân này tuyệt đối ăn không tiêu.

Vô Song một quyền đánh bay Địa Thánh, đương nhiên Vô Song tin tưởng Địa Thánh chỉ bị thương nhưng căn bản khó tính là thương nặng nhưng mà theo nàng như thế là đủ rồi, lợi dụng ma khí che chắn, Vô Song trực tiếp vận dụng Lăng Ba Vi Bộ, chạy thẳng về phía trước.

Địa Thánh không thể nhìn xuyên ma khí nhưng Vô Song có thể, đến khi ma khí bắt đầu lan ra xung quanh, đến khi Địa Thánh phát hiện không thấy Vô Song đâu nhất định sẽ đuổi về bên trong cốc nhưng mà hiện tại Địa Thánh lại có thương thế, ban đầu đã xuất phát chậm hơn lại thêm thương thế thì sao có thể ngăn cản Vô Song?.

_ _ _ _ __ _

Dược Vương Cốc có ba tầng phòng ngự, tầng đầu tiên là 3 ảo trân, tầng thứ hai đương nhiên là sát trận, tầng cuối cùng chính là Địa Thánh, vượt qua cả ba tầng phòng ngự thì tại Dược Vương Cốc cũng không còn gì ngăn cản bước chân của Vô Song nữa.

Theo đường lớn mà đi, Vô Song rốt cuộc nhập cốc hay đúng hơn là một sơn trang nhỏ, từ vị trí rất xa Vô Song đã nhìn thấy... có ánh lửa, có khói bốc lên.

Vô Song đi theo hướng khói mà tới, thân hình thấp thoáng ở bên ngoài đồng thời ánh mắt khẽ liếc vào bên trong, nơi đó có một thân ảnh quen thuộc vô cùng với Vô Song.

Bao năm rồi Vô Song không gặp nàng?, cũng phải 10 năm rồi Vô Song mới lại thấy thân ảnh của Linh Tố.

Nàng quay lưng về phía Vô Song, trên người mặc một bộ quần áo thôn nữ giản dị vô cùng, cách ăn mặc của nàng cũng chẳng khác gì 10 năm trước.

Linh Tố lúc này đang nấu cơm, thậm chí Vô Song có thể thấy rõ nàng dùng tay lau những giọt mồ hôi trên trán, bộ dạng phi thường chú tâm.

Nhìn bóng lưng của Linh Tố, Vô Song không khỏi mỉm cười, thân ảnh như quỷ mị tiến vào bên trong nhà bếp.

Với thực lực của Vô Song bản thân Linh Tố căn bản không thể phát hiện ra, cho đến khi Vô Song tiến tới bên cạnh nàng giữa hai người chỉ cách nửa bước chân thì Linh Tố mới khựng lại.

Linh Tố không nhận ra sự tồn tại của Vô Song chỉ là nàng ngửi thấy một mùi thơm nhẹ dịu rất dễ chịu.

Mùi hương này nếu là bình thường thì cũng thôi nhưng đây là thời điểm phi thường, sự xuất hiện của một mùi hương lạ trong đầu Linh Tố liền đại biểu cho sự nguy hiểm, nàng chẳng nhẽ không biết rất nhiều loại hương có mùi rất dễ chịu nhưng lại mang theo độc tố chết người?, Linh Tố thực sự bị dọa sợ.

Vô Song cũng phát hiện ra động tác của Linh Tố, nàng cũng không ngại ngần gì nữa, vòng tay qua eo của Linh Tố kéo nàng sát vào ngực mình.

Linh Tố khi thấy có người ôm lấy mình toàn thân liền cứng đờ nhưng cũng phi thường bình tĩnh, nàng cắn răng mà mở miệng.

"Ai? ".

Vô Song có thể cảm nhận rõ ràng Linh Tố đang sợ thế nào, trong lòng Vô Song liền cảm thấy hổ thẹn.

Nhẹ kéo thân hình căng cứng của Linh Tố vào lòng, cái cằm đặt lên bờ vai của Linh Tố, khuôn mặt kề sát bên cổ nàng, Vô Song ôn nhu mà đáp.

"Đừng sợ, huynh trở về rồi, sau này liền không có việc gì nữa ".

Quyển 3 - Chương 212: Trình Linh Tố

Vô Song hiểu Linh Tố, Vô Song biết Linh Tố sợ chứ.

Linh Tố bản thân mang theo Ách Nan Độc Thể, nàng được chú định trở thành tuyệt thế độc sư nhưng mà tâm linh của Linh Tố chưa bao giờ là người xấu, vẫn thiện lương vô cùng, nàng thật sự không thích hợp đi trên con đường này, con đường thuộc về hắc ám.

Những ngày qua Linh Tố sợ lắm chứ chỉ là nàng cố gắng gồng mình lên, cố gắng thể hiện trấn định cùng mạnh mẽ mà thôi, với một cô nương như Linh Tố mà nói thì sự việc ở Dược Vương Thôn quá khủng khiếp với nàng, là thứ không dễ chấp nhận lại càng không dễ đối mặt.

Dược Vương Cốc có những ai?, chỉ có ba người, nàng – Dược Vương cùng Địa Thánh.

Linh Tố biết ngoài kia là những gì, là những sinh vật bất tử người không ra người quỷ không ra quỷ, những sinh vật vốn là những người quen thân của Linh Tố, là những thôn dân nhìn nàng lớn lên, là gia đình của nàng, đối với nàng ở bên ngoài kia chính là địa ngục, là nơi nàng không dám hướng về, không dám nghĩ tới nhưng lại tồn tại hết sức chân thật.

Nếu Dược Vương Thôn là quê hương của Linh Tố thì Dược Vương Cốc là nhà của nàng, quê hương đã biến thành địa ngục nhân gian, là nơi ác quỷ sinh sống thì nhà của nàng sẽ như thế nào?.

Nàng thực sự không dám nghĩ rốt cuộc có ngày cái không khí của địa ngục ngoài kia sẽ tràn vào trong cốc, biến nốt một mảnh đất nhỏ cuối cùng, biến nốt gia đình của nàng thành thứ sinh vật người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Nàng sợ tất cả cảnh tượng đó, nàng đương nhiên cũng sợ chết, sợ trở thành thứ quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Tình trạng của Dược Vương Thôn thực sự có chút giống kịch bản các bộ phim về đại dịch Zombie, đành rằng có thể thủ vững một góc nhỏ ngăn cản Zombie ngoài kia nhưng có thể thủ vững bao lâu?, loại cảm giác này dồn nén lại, từng ngày từng ngày xếp chồng lên nhau, không rõ hôm nay thế nào cũng không rõ ngày mai ra sao cứ như một dây đàn bị kéo căng ra vậy.

Linh Tố thật sự đã gồng mình quá lâu rồi.

Vô Song là người từ ngoài đến đương nhiên Vô Song không thể hiểu những điều mà Linh Tố cùng Dược Vương Cốc gặp phải.

Vô Song từng nghĩ với thực lực của Địa Thánh giết ra một đường máu là rất dễ dàng nhưng sự thực thì sao?, căn bản không thể.

Vô Song đang dùng suy nghĩ của chính mình áp đặt lên người Địa Thánh, Địa Thánh không phải là Vô Song, khi mà xung quanh toàn bộ là chướng khí, khi mà khoảng cách có thể quan sát chỉ là 10 bước chân thì có thể thật sự phá được vòng vây hay không?.

Ngoài cái vấn đề này ra đừng quên dưới tay Tử La Lan còn 25 con Bất Tử Địa Thi, Địa Thánh có thể giết bao nhiêu con Bất Tử Địa Thi khi mà Địa Thánh rõ ràng không mạnh bằng Giác Viễn?.

Đặt trường hợp Giác Viễn thay vào vị trí của Địa Thánh, Giác Viễn chiến đấu trong môi trường chướng khí mù mịt lại không thể vận dụng nội lực thì liệu có thể giết được bao nhiêu con Bất Tử Địa Thi?, ở Dược Điền cho dùng nội lực bản thân Giác Viễn giết cái đám kia còn khó khăn huống hồ môi trường chướng khí?.

Giác Viễn ít ra còn là luyện thể cường giả nhưng Địa Thánh thì không, Địa Thánh lấy thiên địa đại đạo mà tu luyện, dùng nội lực làm chủ đạo, khi mà thiên địa bị ngăn cản, khi mà nội lực không thể sử dụng thì Địa Thánh cũng lực bất tòng tâm.

Với trình độ của con người này muốn giết Địa Thi dễ vô cùng, chỉ cần trong tay có kiếm liền mặc sức chém giết Địa Thi nhưng Bất Tử Địa Thi lại là một phạm trù khác, đấy là chưa kể Tử La Lan tồn tại, Tử La Lan dù có thế nào đi nữa thì vẫn cứ là đế vị, một đế vị chuyên về thân thể, khả năng Địa Thánh giết ra được một con đường máu nhỏ vô cùng.

Phía trên là vấn đề thực lực còn bây giờ là vấn đề tâm lý, cũng như Giác Viễn bản thân Địa Thánh sao biết được rốt cuộc có gì đợi mình nơi chướng khí mù mịt này?, đi càng xa thì cảm giác lo lắng kia càng lớn, khi mà chỉ có 10 bước chân xung quanh được coi là an toàn, khi ở một môi trường khắc chế đủ đường, khi phải đối mặt với những đối thủ không thể tưởng tượng thì cho dù là Địa Thánh cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Có lẽ Địa Thánh cũng thử đột phá chướng khí chạy ra ngoài nhưng đều thất bại mà về, rốt cuộc lựa chọn ở lại Dược Vương Cốc thủ hộ nơi này, chí ít còn có thể trở thành lá cờ niềm tin cho Linh Tố, thử hỏi nếu Địa Thánh rời đi không trở lại thì Linh Tố ở lại Dược Vương Cốc sẽ có cảm giác gì?, Địa Thánh rời đi càng lâu thì Linh Tố càng dễ dàng sụp đổ, càng dễ dàng rơi vào hoảng loạn.

Ôm thân ảnh còn đang run rẩy trong ngực, Vô Song cũng không lên tiếng nữa, cứ thế lẳng lặng mà giữ lấy nàng.

Linh Tố cũng cứ như vậy để Vô Song mặc sức ôm mình, nàng không nhìn thấy người sau lưng nhưng mà trong lòng liền ấm áp đến lạ, trong lòng liền có một loại cảm giác bình yên đến lạ.

Nàng không biết sau lưng mình là ai nhưng nước mắt đã lã chã rơi từ bao giờ, từng giọt nước mắt làm ướt cả ống tay áo của Vô Song, hai người cứ đứng lặng như vậy, không có lấy một âm thanh, tĩnh lặng mà bình yên.

Căn nhà bếp nhỏ với ánh lửa bập bùng liền trở thành thế giới của hai người.

Mười năm trước trên Tử Ngọc Sơn, đây cũng là thế giới của hai người, lúc này sau mười năm, lần đầu tiên gặp lại nhau không ngờ cũng chính là tại nhà bếp.

Linh Tố rốt cuộc là người phá vỡ sự yên tĩnh này trước, bàn tay của nàng có chút run rẩy, nàng khẽ chạm vào tay Vô Song, thân hình nhẹ cục cựa.

Vô Song thấy vậy, đôi tay liền nới lỏng ra bởi Vô Song biết Linh Tố chuẩn bị làm gì.

Linh Tố chậm rãi quay đầu lại trước mặt Vô Song, nàng lúc này thấp hơn Vô Song khoảng nửa cái đầu, khuôn mặt ngước lên nhìn dung mạo Vô Song sau đó Linh Tố gần như không thể tin được mà đưa một tay lên che miệng, một tay khác run rẩy vuốt ve khuôn mặt Vô Song, ánh mắt càng ngày càng nhòa đi.
Vô Song một tay luồn ra phía sau giữa lấy vòng eo của Linh Tố, một tay cũng nhẹ vuốt trên khuôn mặt của nàng.

Linh Tố vẫn như vậy, nàng tuyệt đối không phải nữ nhân xinh đẹp nhất mà Vô Song thấy thậm chí so với những nữ nhân ở bên Vô Song nhan sắc của nàng liền rơi xuống tiểu thừa tuy nhiên nàng vẫn luôn có một vị trí trong lòng Vô Song.

Nàng là Trình Linh Tố, nhẹ nhàng, giản dị mà bình yên.

Nàng là Trình Linh Tố, một thiếu nữ tuổi 18, nàng không quá xinh đẹp, không quá giỏi giang, không quá thông minh nhưng nàng là chính nàng, từ trước tới giờ không giống ai, nàng sống theo cách của nàng, nàng không phải là đẹp nhất, là tuyệt vời nhất nhưng chắc chắn là duy nhất.

Năm 4 tuổi là cô nhi được Dược Vương thu về nuôi nấng, năm đó Dược Vương cũng không phải Dược Vương hiện tại, năm đó Dược Vương là một người cha với nỗi đau mất con gái, Linh Tố khi đó tồn tại chỉ có một nghĩa vụ duy nhất là kế thừa y bát của Dược Vương, bản thân Dược Vương chưa từng coi nàng là thân nhân thậm chí còn không coi nàng là đệ tử, Dược Vương chỉ coi nàng là một loại dụng cụ, một loại dụng cụ để truyền thứ y bát mà mình học được của sư phụ cho thế hệ sau, không hơn không kém.

Linh Tố đương nhiên cảm nhận được Dược Vương đối với mình thế nào chứ?, nàng đương nhiên cũng thấy lạnh lẽo lắm chứ nhưng mà nàng lựa chọn im lặng, không oán không hối.

Vết thương trong lòng của Linh Tố lớn lắm nhưng ở bên Dược Vương nàng mãi mãi không thể hiện ra, ngay từ khi 4 tuổi trong thâm tâm nàng đã tâm niệm một điều... nàng không cần gia gia phải xoa dịu nàng, là nàng xoa dịu nỗi đau của gia gia.

Bề ngoài Linh Tố trưởng thành cùng mạnh mẽ, là một thiếu nữ tràn đầy sức sống nhưng trong nội tâm của nàng thế nào cũng chỉ có nàng biết.

Nàng ở Dược Vương Thôn 4 năm, năm 8 tuổi là lúc nàng gặp Vô Song.

Tại sao Linh Tố lại thích Vô Song?, nàng thích cảm giác ở bên Vô Song, sự xuất hiện của Vô Song như ánh mặt trời chiếu qua tâm hồn của chính nàng, sự tồn tại của Vô Song như sinh khí thổi vào trái tim của Dược Vương, khiến Dược Vương lại có hy vọng sống, lại có lý do sống, năm đó Dược Vương thu được tân sinh... và Linh Tố cũng vậy, nàng thu được tân sinh.

Nếu không có Vô Song có lẽ bản thân Dược Vương liền truyền toàn bộ y bát cho Linh Tố đồng thời thực hiện lời hứa với Trương Tam Phong sau đó liền chọn một chỗ nhắm mắt xuôi tay, bản thân Dược Vương thực sự không tìm được lý do để sống trên đời này, vì danh vọng?, địa vị?, tiền tài?, những thứ bất cứ ai đều thèm khát thì Dược Vương từ lâu đã không quan tâm, thế giới của Dược Vương chỉ còn một màu xám.

Nếu không có Vô Song, Linh Tố sẽ sống một cuộc đời khác, có lẽ một đời của nàng sẽ không biết cái gì gọi là tình thương, một đời của nàng cũng sẽ là một màu xám, sống và chết đi với thứ nghĩa vụ Dược Vương giao cho.

Sau khi trở về Dược Vương Thôn, Linh Tố rốt cuộc có thể được Dược Vương coi như cháu gái, Dược Vương gửi gắm Vô Song cho Linh Tố, tác duyên hai đứa trẻ cho nhau đồng thời trong những năm tháng ở Dược Vương Cốc ông liền lấy Linh Tố thay thế cho Vô Song, chân tâm mà đối đãi với nàng.

Dược Vương cũng không biết mình sống được bao lâu dù sao việc tương lai ai có thể đoán trước?, Dược Vương liền để Linh Tố thay thế mình, là người theo Vô Song cả đời, là Độc Thủ Dược Vương của một mình Vô Song, đây có lẽ là thứ cuối cùng Dược Vương có thể để lại cho cháu trai, đây cũng là lý do tại sao năm đó Linh Tố nhất định phei theo ông về Dược Vương Thôn chứ không ở lại trên Tử Ngọc Sơn.

Ở lại Tử Ngọc Sơn có thể làm gì?, Vô Song rốt cuộc sẽ tung cánh bay lượn cửu thiên, Linh Tố khi đó đến cả bóng lưng của Vô Song cũng chẳng có tư cách nhìn, mãi mãi chỉ có thể làm một bình hoa, một bình hoa ngày ngày chờ đợi Vô Song trở về.

Chỉ có quay về Dược Vương Thôn, kế thừa y bát của Dược Vương trở thành Độc Thủ Dược Vương đời thứ 3 bản thân Linh Tố mới có tư cách ở bên Vô Song, cùng Vô Song bay lượn cửu thiên chứ không phải là bình hoa, không phải là gánh nặng của hắn.
Linh Tố đương nhiên hiểu điều Dược Vương mong muốn, Dược Vương chưa từng nói ra nhưng Linh Tố coi đây là sứ mạng của mình, có lẽ không ai ngờ được sau 10 năm bản thân Linh Tố đã là thần y, một thần y 18 tuổi.

Linh Tố không giống Tương Vân, Tương Vân trời sinh liền ngậm thìa vàng lớn lên, Tương Vân hồn nhiên mà không cần lo nghĩ nhưng Linh Tố rất khác, nàng có nơi mình thuộc về, có nơi mình phải đi, có nghĩa vụ của mình, có người để nàng cố gắng.

Nàng có nhớ Vô Song không?, nàng đương nhiên nhớ, muốn ở bên cạnh hắn, nhè nhẹ dựa vào lồng ngực hắn mà quên đi tất cả.

Nàng muốn trở về ngày xưa, những ngày 2 đứa trẻ chiếm lấy căn bếp nhỏ biến nó thành thế giới riêng của mình.

Nàng muốn có một vùng trời của riêng nàng với Vô Song như cái lần Vô Song tổ chức sinh nhât cho nàng.

Tất cả những việc đó nàng đều muốn lắm chứ nhưng mà nàng lựa chọn im lặng, lựa chọn một thân một mình cố gắng, đến khi nàng có thể hoàn thành mục tiêu, đến khi nàng không còn là gánh nặng của bất cứ ai khi đó nàng liền tự mình gặp hắn.

Thần Nông Cốc ở Tô Châu còn Dược Vương Cốc ở Nam Thiếu Lâm.

Đường từ Tô Châu tới Thiên Ý Thành... xa gấp 30 lần đường từ Nam Thiếu Lâm đến Thiên Ý Thành.

Với địa vị của Dược Vương, thân là truyền nhân của Dược Vương chẳng nhẽ bản thân Linh Tố không thể tới Thiên Ý Thành?.

Địa Thánh gần như mỗi năm đều qua Thiên Ý Thành vài lần chẳng nhẽ Linh Tố chưa từng muốn đi theo?.

Đây chính là tính cách của Linh Tố, nàng vẫn luôn yên lặng như vậy, luôn chấp nhất như vậy, luôn thích tự mình nhấm nháp vết thương, tự mình chịu đựng, chính tính cách này tạo nên Linh Tố trong lòng Vô Song.

Nàng là một Linh Tố đầy mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối vô cùng.

Những ngày qua có mấy ai biết Linh Tố hận bản thân mình thế nào?, nuối tiếc thế nào?.

Nàng hận mình không có dũng khí, không đi nhìn Vô Song một lần... nàng thật sự không biết mình có còn sống được đến lúc gặp Vô Song hay không, có còn thấy được Vô Song lần nào nữa hay không.

Nàng năm 18 tuổi trở thành thần y, nàng cũng biết năm nay Vô Song 16 tuổi, năm nay cũng là năm Vô Song tốt nghiệp rời khỏi Thiên Ý Thành.

Nàng thậm chí đã chuẩn bị khăn gói lên đường, chuẩn bị đi đón Vô Song nhưng mà tất cả chỉ là giả tưởng của nàng, thế giới của nàng cứ như thế mà sụp đổ, thứ tương lai mỹ diệu mà nàng mơ ước rốt cuộc bị biến thành địa ngục nhân gian, tất cả những thứ trước mắt của nàng liền đổ vỡ.

Trong lòng nàng nghĩ gì có lẽ chỉ mình nàng biết, ở bên ngoài nàng mạnh mẽ, độc lập mà tự chủ, thông minh và gan dạ nhưng nàng hiểu chỉ cần mình mềm yếu mình liền sẽ gục ngã, gục ngã liền lại không thể đứng lên lần nữa.

_ _ _ __ _ _

Lúc này đây, nàng nhìn Vô Song, bàn tay như muốn lưu giữ từng đường nét trên khuôn mặt quen thuộc kia.

Người nàng yêu vẫn như vậy, vẫn đáng ghét như vậy, vẫn xinh đẹp hơn nàng quá nhiều nhưng biết sao được?, ai bảo nàng yêu con người này.

Linh Tố có cảm giác như mình đang mơ vậy, mọi lời nói liền nghẹn lại trong lòng, cứ như có ai đó lấy mất đi giọng nói của chính nàng vậy, có chăng chỉ còn những giọt nước mắt lã chã rơi.

Đôi chân của nàng khẽ kiễng, cái cổ hơi ngước lên nhìn Vô Song, đôi mắt to tròn ngập nước nhẹ nhắm lại cùng với hai hàng lông mi run run.

Vô Song cũng ôm chặt lấy nàng, nhẹ cúi xuống đặt môi lên đôi bờ môi run rẩy kia.

Thiên địa lúc này liền chỉ còn hai người, thế giới bên ngoài kia có cái gì... Linh Tố thật ra cũng không quan tâm nữa rồi.

Đây là mơ cũng được, nếu là giấc mơ nàng xin nguyện không tỉnh lại.

Quyển 3 - Chương 213: Giải quyết (1)

Thế giới của hai người có thể tồn tại trong bao lâu?, thực sự có chút đáng buồn khi cái thế giới này chỉ tồn tại chưa đến nửa phút đồng hồ.

Khi mà Linh Tố thà nguyện đây là một giấc mơ, một giấc mơ mà nàng không muốn tỉnh lại thì có một thứ âm thanh kéo nàng về hiện thực, một thứ âm thanh đổ vỡ đinh tai nhức óc.

Địa Thánh rốt cuộc trở về, bản thân Địa Thánh trở về là đương nhiên chỉ tiếc... lão nhân này chọn sai thời điểm.

Địa Thánh trong lòng gấp vô cùng, cũng không kịp nhìn trước ngó sau, vì an toàn của Linh Tố cùng Dược Vương, Địa Thánh chỉ vừa nhìn thấy khói phòng bếp liền phá cửa chính mà lao vào, khí thế hùng hổ vô cùng, cứ như có bao nhiêu tức giận, bao nhiêu sát khí dồn sạch vào cái cửa ra vào vậy.

Một chiêu này sử dụng đến cảnh giới tuyệt đỉnh, chỉ sợ đây là tinh hoa chưởng pháp cua Địa Thánh bất quá khi cửa chính bị phá hủy, Địa Thánh liền nhìn thấy hình ảnh không nên thấy.

Địa Thánh vừa bước vào liền thấy Vô Song ôm Linh Tố môi kề môi, sắc mặt Địa Thánh liền xuất hiện vẻ không hiểu ra sao.

Địa Thánh một đời làm bạn với kiếm thuật đến khi kiếm thuật đại thành thì liền chuyên tu sang một dạng khác, một con đường mà Địa Thánh nói là hòa kiếm thuật vào tự nhiên đại đạo hay nói trắng ra là từ làm bạn với thanh kiếm sắt thì đổi thành làm bạn với cây cỏ hoa lá, Địa Thánh đối với nhân tế giao tiếp vốn không quá giỏi, bản thân cũng không thích giao tiếp nhiều làm gì.

Địa Thánh cũng không trải qua tình yêu nam nữ, không phải đây có là bệnh của phái Võ Đang hay không mà đại đa số người Võ Đang Phái đều lấy tổ sư khai phái làm tấm gương sáng, một đời giữ vững thân đồng tử, tất nhiên cái này cũng có một phần liên quan tới nội công tâm pháp của Võ Đang.

Đệ tử Võ Đang ai cũng muốn lấy Thuần Dương Vô Cực Công làm mục tiêu, ai cũng muốn học môn thần công này có điều Thuần Dương Vô Cực Công, Thiếu Lâm Đồng Tử Cồng và Toàn Chân Tiên Thiên Công lại là ba môn võ học cấm phá thân đồng tử.

Nói cấm phá thân đồng tử cũng không đúng, ba môn võ công này đều chia cảnh giới, luyện đến cảnh giới thượng giai liền có thể phá thân nhưng nội lực sẽ hao tổn, luyện đến đỉnh giai mới có thể chân chính phá thân, không quan tâm tới các loại tác dụng phụ nhưng mà muốn luyện đến đỉnh giai thường thường cũng đi hết hơn nửa đời người, lúc đó... cũng chẳng còn mấy hứng thú với việc chăn gối, cứ như thế tiếp tục truy cầu trên con đường võ đạo.

Dĩ nhiên Địa Thánh cho dù không hiểu biết quá nhiều với tình cảm nam nữ nhưng cũng phải hiểu Vô Song cùng Linh Tố đang làm gì.

Địa Thánh quả thật bị đứng hình một lúc sau đó trong lòng sát ý lại nổi lên.

Dược Vương coi Linh Tố như cháu nhưng mà tình thương của Dược Vương với Linh Tố thì còn không bằng của Địa Thánh với Linh Tố, trong thiên hạ này Địa Thánh mới là người sủng ái và nuông chiều Linh Tố nhất, tuy rằng mặt ngoài ông không thể hiện rõ ràng nhưng trong nội tâm Địa Thánh đối với Linh Tố vốn luôn yêu thương nàng vô cùng, ông coi Linh Tố như con gái ruột vậy.

Địa Thánh nhìn Vô Song lại thêm một đoạn kí ức không vui vẻ gì bản thân ông liền nghĩ đến việc Vô Song dùng tà thuật với Linh Tố, dù gì Vô Song thể hiện đã đủ tà dị bất quá hiện tại Vô Song còn đang ôm Linh Tố thì Địa Thánh sao dám ra tay, vị lão nhân này lập tức lạnh giọng quát lên.

"Yêu vật, thả nàng ra lão phu có thể tha cho ngươi một mạng ".

Địa Thánh nói đương nhiên chỉ là nói, lúc này Vô Song đã được thăng cấp lên hàng "yêu vật" không thể không giết.

Một câu nói của Địa Thánh khiến Linh Tố ngạc nhiên vô cùng, nàng lúc này còn mơ mơ hồ hồ đứng giữa thực cùng mộng, ánh mắt một lần nữa nhìn Vô Song, trong mắt tràn ngập kinh ngạc.

"Đây không phải là mơ sao? ".

Nàng thì thào nhìn Vô Song, Vô Song cũng nghe được câu này chỉ có thể bất đắc dĩ mỉm cười.

"Đương nhiên không phải là mơ, huynh trở về rồi ".

Lại một lần nữa dùng tay ôm Linh Tố, để đầu nàng sát vào ngực của mình, lần này sắc mặt Linh Tố liền đỏ lên vì xấu hổ, dù sao lúc trước nàng còn đang tưởng là mộng còn bây giờ... mộng này hình như hơi quá chân thật rồi.

Vô Song ôm Linh Tố, Vô Song đương nhiên biết lúc này Địa Thánh cũng không làm gì mình, nhìn ánh mắt Địa Thánh lo lắng cho Linh Tố bản thân Vô Song liền cảm giác lão nhân này thuận mắt hơn rất nhiều.

Ánh mắt nhìn về phía Đại Thánh, hai tay vẫn ôm lấy Linh Tố, Vô Song chậm rãi nói.

"Tiền bối, vãn bối gọi Vô Song, quả thực là cháu ngoại của Dược Vương, điều này Linh Tố có thể chứng minh ".

"Vãn bối cùng Linh Tố đã có hôn ước, từ 10 năm trước nàng đã thuộc về vãn bối, vãn bối cảm thấy cũng không cần buông nàng ra ".

"Tiếp theo trái tim màu đen kia cũng không thuộc về vãn bối, thứ này chính là vật gây ra dị trạng ở Dược Vương Thôn, là thứ sản sinh ra ma khí ở Dược Vương Thôn, tiền bối lúc nãy cũng đã được thử qua sự tà dị của nó "

"Vãn bối đương nhiên muốn phá hủy vật này chỉ là như tiền bối thấy vật này tà dị tuyệt luân, không biết có thể phá hủy bằng cách nào vì vậy cũng chỉ có thể mang theo ".

"Ở ngoài kia thật ra đã an toàn, đám sinh vật bất tử đều bị tiêu diệt sạch, hai người đứng sau sự việc kia một kẻ gọi là Thạch Vạn San chắc tiền bối đã biết, nữ tử gọi là Tử La Lan, cả hai đều đã bị áp chế không còn lật nên được sóng gió gì".

"Dĩ nhiên với thực lực của vãn bối thì không thể một mình giải quyết được, lần này có thể thành công là nhờ toàn bộ Nam Thiếu Lâm dốc sức, Giác Viễn đại sư bỏ ra cái giá rất lớn mới tiêu diệt được hoàn toàn địch nhân ".

Tự nói một tràng, rốt cuộc Vô Song mới dừng lại nhìn Địa Thánh đang không hiểu mình vừa nghe thấy gì nữa, ánh mắt của Vô Song bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc, toàn bộ khí thế đều dồn vào đôi mắt, mạnh mẽ kháng cự Địa Thánh.

"Tiền bối, người tin cũng được, người không tin cũng được, nếu người tin thì không có chuyện gì, nếu người không tin thì có thể tự mình ra ngoài kiểm tra hoặc lại cùng ta đánh một trận bất quá không phải là ta tự cao tự đại nhưng chỉ cần tà vật còn ở trong tay ta, tiền bối tuyệt không phải đối thủ ".
"Đương nhiên nếu tiền bối vẫn muốn đánh, Vô Song tận lực bồi tiếp đến cùng ".

Vô Song nói dứt lời, cánh tay liền khẽ chuyển từ vòng eo Linh Tố sang bên hông mình, chậm rãi mở ra hộp gỗ rồi nắm lấy Tâm Giới trong tay.

Địa Thánh có tin lời Vô Song hay không?, lúc này Địa Thánh đối mặt với Vô Song vậy mà cảm thấy lời Vô Song có chút đáng tin, quan trọng nhất là Vô Song nói không sai khi nói về thực lực của hai người hiện tại, Địa Thánh không sợ hãi Vô Song nhưng đối với dị vật trong tay Vô Song thì đến tận bây giờ vẫn có cảm giác khủng bố.

Hai người "nam nhân" đối diện với nhau, khí thế không ai chịu thua kém ai nhưng mà trong phòng còn có một nữ nhân, Linh Tố nằm trong lồng ngực Vô Song rốt cuộc cũng tạm hiểu việc gì xảy ra, nàng liền cựa quậy người trong lồng ngực Vô Song, nàng muốn Vô Song buông eo nàng ra.

Linh Tố không cần nói thì Vô Song cũng hiểu ý, lập tức buông Linh Tố ra, sau đó Linh Tố liền bước lên một bước, chắn trước người Vô Song.

"Trương gia gia, lời Vô Song nói chắc chắn không giả, Linh Tố nguyện tin tưởng huynh ấy hơn nữa Vô Song đúng là cháu ngoại của gia gia, Vô Song tuyệt đối không thể có ác ý với Linh Tố lại càng sẽ không hại gia gia ".

Linh Tố đứng ra, hai tay dang rộng hoàn toàn che chở Vô Song, lấy tấm lưng nhỏ bé mà chắn cho người yêu, ánh mắt kiên định nhìn Địa Thánh.

Địa Thánh có thể không tin Vô Song nhưng chắc chắn sẽ tin Linh Tố, ánh mắt của Địa Thánh rốt cuộc trở về bình thường, khí thế toàn thân thu liễm lại, rốt cuộc hướng về Vô Song mà mở miệng.

"Lão phu không tin ngươi nhưng lão phu tin Linh Tố, việc ngươi nói toàn bộ đều là thật? ".

Vô Song đối mặt với Địa Thánh thản nhiên mà đáp.

"Đương nhiên là thật, một chữ cũng không sai ".

Địa Thánh ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tâm Giới trong tay Vô Song, bản thân lặng đi một chút như có điều suy nghĩ.

Địa Thánh im lặng, hết nhìn Linh Tố rồi lại nhìn Vô Song, rốt cuộc thở dài một cái.

"Được, coi như là lão phu trách oan ngươi, lão phu liền hướng về ngươi xin lỗi ".

"Bảo vệ Linh Tố, lão phu liền ra ngoài thám thính tình hình ".

Địa Thánh nói xong vậy mà lập tức xoay đầu, hướng về phía ngoài Dược Vương Cốc một đường chạy thẳng.

Nhìn theo bóng lưng của Địa Thánh rời đi ánh mắt Vô Song rốt cuộc có biến hóa.

Để một người như Địa Thánh cúi đầu nhận sai thực sự phi thường khó khăn, không phải đế vị cường giả nào cũng có thể hạ được mặt mũi.

Vô Song có thể nhìn ra Địa Thánh không thích mình nhưng lại cực thích Linh Tố, lần này chủ động xin lỗi chính là vì không muốn Linh Tố khó xử.Vô Song rốt cuộc thở ra một hơi, bàn tay lại đưa ra ôm lấy Linh Tố.

"Lão nhân đó đối với muội thật tốt ".

"Muội yên tâm, bên ngoài thực sự không có việc gì, mọi nguy hiểm rốt cuộc đã qua, căn bản không còn gì phải lo lắng ".

Linh Tố nghe vậy cả người khẽ ngả về phía sau, tựa đầu vào ngực Vô Song, nàng cảm thấy... không rõ có phải mình gặp ảo giác hay không nhưng ngực Vô Song thật mềm, tựa đầu vào... cũng thật dễ chịu.

"Huynh không cần giải thích, lời huynh nói muội chắc chắn sẽ tin ".

Nói đến đây Linh Tố đột nhiên khựng lại, nàng quên mất một việc cực kỳ quan trọng.

"Muội quên mất, mau, muội dẫn huynh đi gặp gia gia ... gia gia chỉ sợ sắp không qua khỏi ".

Trong Dược Vương Cốc, Địa Thánh được Linh Tố gọi là Trương gia gia còn "gia gia" thì nàng dùng để xưng hô với Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên.

Lời nói của Linh Tố lần này run lên, giọng nói đầy đau khổ cùng đắng chát, một câu nói thực sự dọa sợ Vô Song.

Hai người lập tức quên đi tất cả, Linh Tố liền nắm tay Vô Song chạy thẳng đến hậu viện nơi mà Dược Vương nằm đó.

Lòng của Vô Song lúc này có thể dùng từ như lửa đốt để hình dung, Vô Song thậm chí còn không có tâm tình nhìn bất cứ cái gì xung quanh, Vô Song lúc này chỉ quan tâm tới tình hình ông ngoại.

Dược Vương Cốc không lớn, chỉ theo vài lối rẽ Linh Tố liền đưa Vô Song vào hậu viện rồi chạy thẳng vào một gian phòng nơi Dược Vương nằm đó.

Vô Song thực sự rất gấp, vừa tiến vào phòng đã thấy ông ngoại nằm yên trên giường, thậm chí Vô Song còn cảm thấy bất an, cũng chẳng kịp nghĩ gì Vô Song vọt thẳng đến đầu giường của ông ngoại... tuy nhiên rất nhanh sau đó ánh mắt Vô Song liền dãn ra.

Ông ngoại hiện tại gầy hơn nhiều so với tưởng tượng của Vô Song nhưng dung mạo cũng không thay đổi gì.

Ngoài việc này ra thì ông ngoại mắc bệnh, là một căn bệnh khiến tính mạng ông nguy kịch vô cùng tuy nhiên rốt cuộc là bệnh gì khiến Linh Tố không có cách trị?, đáp án rất đơn giản, ông ngoại của Vô Song chịu ma khí nhập thể, toàn thân đã có rất nhiều chỗ biến thành màu đen, chỉ cần toàn thân chuyển hết thành màu đen chỉ sợ ông ngoại Vô Song sẽ biến thành cương thi.

Linh Tố nhìn thấy Vô Song quỳ bên giường của Dược Vương, trái tim nàng liền đau thắt lại, Linh Tố chỉ có thể cảm giác được sự bất lực lan tỏa khắp cơ thể, nàng cũng tiến tới quỳ bên cạnh Vô Song, nước mắt lại rơi.

"Xin lỗi... là tại Linh Tố vô dụng, là tại Linh Tố ngu đần... không cứu được gia gia, không thể bảo hộ được gia gia".

"Đây chính là quái bệnh hành hạ toàn bộ mọi người trong thôn, Linh Tố căn bản không cứu được bất cứ ai trong thôn.. hiện tại cả gia gia Linh Tố cũng không... ".

Nàng nói đên đây liền nghẹn lại, cả người run lên, thân hình nhỏ nhắn như sẵn sàng gục ngã bất cứ lúc nào.

Ngay thời điểm này Vô Song liền đưa tay ra, một tay lại ôm lấy thân hình Linh Tố, nếu Linh Tố lúc này bình tĩnh hơn thì có thể thấy sắc mặt Vô Song đã trở nên nhẹ nhõm vô cùng.

Vô Song đương nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, bệnh này thế gian có lẽ không thần y nào có cách cứu trị nhưng mà Vô Song thì có.

Chỉ là ma khí nhập thể mà thôi, căn bản... giải quyết dễ vô cùng.

"Linh Tố ngoan, đừng khóc. Bệnh này huynh có thể trị, có huynh ở đây ông ngoại tuyệt đối không có việc gì".

Muốn trị hết được ma khí nhập thể cần thanh lọc toàn bộ ma khí trong cơ thể người bệnh.

Người khác có thể không biết làm sao để thanh lọc nhưng Vô Song lại cảm thấy dễ vô cùng, chỉ cần truyền máu của Vô Song tiến vào người ông ngoại sau đó chỉ là vấn đề thời gian.

Máu của Vô Song trực tiếp sẽ thanh lọc bằng sạch đám ma khí này hơn nữa vì Cơ Vô Song đã không thể coi là con người, máu của nàng cũng không thể gọi là máu "người", căn bản sẽ không sinh ra tác dụng phụ nào trên người Dược Vương.

Nói cách khác nếu Ma Khí là virus thì máu của Vô Song sẽ là thuốc kháng sinh, thuốc đến bệnh lùi có điều thời gian nhanh hay chậm mà thôi.

Có Vô Song ở đây ông ngoại tuyệt đối không chết được.

Quyển 3 - Chương 214: Giải quyết (2)

Khoảng thời gian qua tuy không dài nhưng mà có rất nhiều việc xảy ra, đối với Vô Song mà nói thì một mình hắn gần như phải chiến đấu trên hai mặt trận, Từ Miêu Cương hướng về Hành Dương đồng thời một mặt trận khác lièn từ Miêu Cương hướng về Nam Thiếu Lâm.

Vô Song cùng Cơ Vô Song xuất phát từ cùng một nơi nhưng càng đi càng xa bất quá hiện tại đều làm chung một công việc đó chính là giải quyết tốt mọi sự.

Từ Miêu Cương về Hành Dương bản thân Vô Song gọi đây là chiến dịch Tiếu Ngạo, ở phía ngược lại bên Cơ Vô Song gọi là chiến dịch Dược Vương.

Sau khi giải quyết hết những sự tình lớn ở chiến dịch đầu tiên, việc Vô Song phải làm lúc này là an bài tốt mọi sự, sẵn sàng chuẩn bị cho quá trình hướng về hải vực. 

Giống như bản thể, Cơ Vô Song cũng phải an bài tốt mọi việc bởi nàng cũng có nơi cần đi, nàng muốn hướng về phương bắc, bản thân Cơ Vô Song muốn tới Kiếm Mộ của Độc Cô Cầu Bại ngoài ra còn phải đến Toàn Chân Giáo một chuyến.

Cơ Vô Song đến Toàn Chân Giáo dĩ nhiên không phải vì giao tình gì với cái đám này người, Vô Song muốn đến đón Dương Quá, bất kể thể nào Vô Song cũng phải kéo Dương Quá về phía mình bởi bản thân Dương Quá là trường hợp đặc biệt nhất nhì Kim Dung.

Dương Quá sẽ không phân thiên ác, với Dương Quá đứa nhỏ này chỉ quan tâm ai tốt với mình, ai không tốt với mình, Vô Song có niềm tin chỉ cần nàng gặp mặt Dương Quá trước thời điểm Dương Quá đến Cổ Mộ liền có thể dễ dàng thu nhận Dương Quá.

Thiên phú của Dương Quá tốt một cách kinh khủng, để Dương Quá ở Cổ Mộ thực sự chỉ làm chậm bước tiến của hắn, võ công Cổ Mộ căn bản không thích hợp với Dương Quá, võ học Cổ Mộ từ trước đến nay chỉ dành cho nữ tử, con đường của Dương Quá phải đi chính là con đường lấy lực phá vạn pháp, con đường cương mãnh tuyệt luân kình lực vô hạn.

Dương Quá năm 20 tuổi bị mất một cánh tay mới có thể tìm đến Kiếm Trủng, mới chọn được con đường đi của mình vậy nếu ngay từ năm Dương Quá 13 tuổi đã tiếp xúc với con đường Độc Cô Cầu Bại đã đi thì sao?, Cơ Vô Song thậm chí còn muốn mang cả Long Tượng Bàn Nhược Công đến dạy cho Dương Quá, nàng tin tưởng trong thời gian cực ngắn Dương Quá liền có thể chạm tới cảnh giới hoàn toàn mới, một Dương Quá mạnh hơn xa chính bản thân hắn trong nguyên tác.

Điều mà Vô Song lo lắng là vấn đề tuổi tác, năm nay Vô Song tính ra cũng đã 16 tuổi, Vô Song nhớ không nhầm khi bản thể gặp mặt Dương Quá ở thành Tương Dương thì Dương Quá cũng không thua kém Vô Song quá nhiều, cùng lắm chỉ nhỏ hơn Vô Song khoảng 2 tuổi.

Vô Song hiện tại khoảng 16 tuổi thì Dương Quá nhỏ nhất cũng đã 13 tuổi, sự tình liền trở nên rất muộn, chỉ sợ cũng không đuổi kịp thời gian Dương Quá gặp mặt Tiểu Long Nữ bất quá không đuổi kịp cũng phải đuổi, cho dù chậm còn hơn không, nếu Dương Quá chưa gặp mặt Tiểu Long Nữ đương nhiên là tốt nhấ, nếu Dương Quá đã gặp mặt Tiểu Long Nữ thì Cơ Vô Song liền tìm cách khác.

Vì thời gian cấp bách Vô Song liền nhanh chóng bắt tay vào công việc ở Dược Vương Cốc, nhất định phải cứu trị cho ông ngoại thật tốt sau đó lại tính đến các việc tiếp theo.

Vô Song cũng không biết rằng tại thế giới này... Dương Quá căn bản còn chưa tới Toàn Chân Giáo, cốt truyện của Thần Điêu Hiệp Lữ bị kéo chậm lại gần 4 năm. Đây cũng chính là khoảng thời gian Bắc Địa Chiến Trường nổ ra, bản thân Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung không thể rời thân khỏi Bắc Địa từ đó không thể chăm sóc Quách Phù cùng đám trẻ nhỏ ờ nhà rốt cuộc từ 4 năm trước Quách Phù – Dương Quá cùng huynh đệ họ Võ liền được đưa tới Đào Hoa Đảo, hai vợ chồng Quách Tĩnh – Hoàng Dung mỗi năm khó khăn lắm mới trở về Đào Hoa Đảo được vài lần.

Đến thời điểm hiện tại bản thân Bắc Địa Chiến Trường đã tiến vào trạng thái ngủ đông, hai bên đều ăn ý lui quân thậm chí như chưa có gì phát sinh, 4 năm đại chiến ở Bắc Địa mới được coi là chính thức kết thúc, Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung năm ngoái mới rời khỏi Bắc Địa trở về Tương Dương rồi lại tới Đào Hoa Đảo, nếu vận mệnh không có gì thay đổi thì hiện tại cũng là khoảng thời gian Quách Tĩnh đưa Dương Quá tới Toàn Chân Giáo.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Ở tại Dược Vương Cốc, lúc này việc đầu tiên cần làm là cứu trị Dược Vương, Vô Song trước hết liền bắt mạch cho ông ngoại dù sao nhìn bằng mắt có thể thấy ông ngoại đang bị ma khí nhập thể nhưng mà bên trong còn ẩn bệnh gì hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Linh Tố thì ở một bên yên lặng nhìn Vô Song, nàng có chút si ngốc nhìn thân ảnh trước mặt, Vô Song đã nói có thể cứu gia gia đương nhiên nàng sẽ tin tưởng không nghi ngờ, bản thân Linh Tố cảm thấy cuộc sống này có Vô Song thật tốt, bất kể ngoài kia thế nào, bất kể khó khăn thế nào, bất kể chuyện gì xảy ra nhưng mỗi khi ở bên cạnh Vô Song đều là quãng thời gian vui sướng nhất, dễ dàng nhất, không có gì phải nghĩ ngợi toàn bộ liền để Vô Song giải quyết.

Vô Song thì không biết Linh Tố đang nghĩ gì, bản thân chỉ chuyên tâm bắt mạch cho ông ngoại, rốt cuộc sau một lúc Vô Song mới thở ra một hơi, mạch tượng của ông ngoại rất yếu hơn nữa thân thê suy nhược vô cùng nhưng mà Vô Song không phát hiện ra ám bệnh gì trên người ông ngoại, tất cả đều do ma khí tác oai tác quái, việc này liền dễ dàng.

Vô Song sau khi nắm rõ được tình hình của ông ngoại liền quay đầu nhìn Linh Tố mà nói.

"Tố Tố, lấy cho huynh dụng cụ truyền máu".

Ở thời đại phong kiến này việc truyền máu vẫn là một công việc xa lạ thậm chí là một "từ" xa lạ, cho dù trong giới y học cũng không mấy người biết làm công việc này, chỉ có những đại thế gia truyền thừa lâu năm hoặc danh y đương thời mới có thể tiếp xúc với kỹ thuật truyền máu.

Dụng cụ truyền máu ở thế giới này là một loại ống kim đặc biệt, tuy hình dáng khác với kim tiêm thời tương lai nhưng tác dụng cũng không khác biệt là bao, loại dụng cụ truyền máu này bao gồm hai đầu ống kim, ở giữa là dây truyền cho máu giữa hai người lưu thông, loại vật chất tạo nên sợi dây này đương nhiên không phải cao su thậm chí Vô Song còn không biết là loại vật chất gì trên thế gian, chỉ biết cái ống này hoàn toàn rỗng ruột đồng thời còn trong suốt có thể dùng mắt mà nhìn tốc độ máu lưu chuyển.

Vật này không phải nơi nào cũng có bởi nó đắt vô cùng, danh y đương thời tích góp 5 năm may ra mới có thể đủ ngân lượng mà mua vật này hơn nữa không phải nơi nào cũng bán, Vô Song nghe nói ống truyền máu này là vật nghiên cứu do Thần Nông Cốc làm ra, phương nam còn có thể dễ dàng mua được nhưng nếu đặt ở phương bắc thì có chút khó.

Dĩ nhiên nơi nào có thể không có vật này nhưng mà Dược Vương Cốc thì chắc chắn có, cái này là lý do Vô Song cũng không hỏi Linh Tố mà trực tiếp yêu cầu.

Linh Tố nghe vậy cũng không hỏi lại Vô Song, nàng nhu thuận đứng lên mà đáp.

"Đợi muội một chút, muội khử trùng vật kia trước".

Linh Tố nói xong liền lập tức rời đi, Vô Song là thần y mà Linh Tố thì cũng thế, thân là thần y thì Linh Tố quá hiểu việc truyền máu sợ nhất là nhiễm trùng cùng với việc máu không thể hòa vào làm một, nói theo thuật ngữ hiện đại chính là nhóm máu không thể truyền cho nhau.

Linh Tố tin tưởng Vô Song không điều kiện, Vô Song đã yêu cầu truyền máu thì sẽ không có chuyện việc máu giữa hai người không hòa hợp, việc của Linh Tố chỉ là đảm bảo cho quá trình này không bị nhiễm trùng, đương nhiên với thần y như nàng thì đây chỉ đơn giản như ăn cơm uống nước, dễ vô cùng.

Việc tiếp theo cũng không có gì để nói, đây là quá trình Vô Song truyền máu cho Dược Vương hơn nữa Vô Song yêu cầu yên tĩnh, Linh Tố sau khi giúp Vô Song thanh trùng dụng cụ truyền máu liền nhẹ nhàng khép cửa mà đi ra ngoài.

Vô Song yêu cầu yên tĩnh cái này Linh Tố cũng hiểu dù sao quá trình truyền máu thực sự rất cần không gian riêng biệt, bản thân Linh Tố thì hoàn toàn tin tưởng Vô Song vô điều kiện từ đó trong mắt nàng gia gia chắc chắn sẽ tốt lên, Linh Tố liền vui vẻ tiến vào nhà bếp, vì Vô Song chuẩn bị cơm nước.

Suốt 10 năm nay, đây có lẽ là ngày vui nhất của đời nàng.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ 

Vô Song tiến vào hậu viện chữa trị cho Dược Vương là khoảng 4h chiều, sau đó đến tận chạng vạng tối Vô Song vẫn chưa rời khỏi gian phòng kia tuy nhiên lúc này liền có một người trở về.

Linh Tố đang trong phòng bếp thì Địa Thánh một lần nữa xuất hiện nhưng mà lần này cũng không có "cửa" cho Địa Thánh phá đi nữa.

Linh Tố thấy Địa Thánh bước vào lập tức vui vẻ lên tiếng."Trương gia gia, người rốt cuộc về rồi".

Địa Thánh đối xử với Linh Tố quả thực khác xa Vô Song, lão nhân này hướng về nàng mà cười hiền hòa đồng thời lên tiếng.

"Tố Tố... cháu của Trịnh lão đầu đâu? ".

Địa Thánh một thân ăn mặc không khác gì lão nông nhưng chẳng ảnh hưởng tới địa vị của ông ta, mối quan hệ giữa Địa Thánh cùng Dược Vương về một mặt nào đó có thể hiểu là hợp tác, địa vị hai bên là tương đương với nhau, tuy giao tình hai người rất tốt nhưng cũng có gì để ép buộc Địa Thánh phải thích hậu bối của Dược Vương.

Linh Tố nghe Địa Thánh hỏi liền lập tức trả lời.

"Trương gia gia, huynh ấy gọi là Vô Song hơn nữa Vô Song thực sự rất tốt, rất tốt ".

Nói một câu vốn không liên quan gì tới câu hỏi của Địa Thánh, Linh Tố mới lại trả lời ông.

"Vô Song huynh ấy đang ở hậu viện thăm gia gia, Trương gia gia muốn gặp huynh ấy sao?".

Địa Thánh nghe vậy liền lắc đầu sau đó thở ra một hơi.

"Cũng không phải gia gia có thành kiến với tiểu tử kia chỉ là... thực sự nhìn rất chướng mắt, rõ ràng là nam nhân mà còn nhìn giống nữ nhân hơn cả nữ nhân bình thường, bất nam bất nữ sao xứng với Linh Tố nhà ta? ".

Địa Thánh thực sự không cảm thấy Linh Tố có gì không xứng với Vô Song thậm chí là ngược lại, ví dụ như Vô Song có một người ông là Dược Vương thì Địa Thánh cũng có thể đứng ra bảo đảm cho Linh Tố, chỉ cần Linh Tố gật đầu lão nhân này thậm chí nhận nàng làm con gái cũng được.

Địa Thánh cũng không quan tâm gì tới tuổi tác của Linh Tố và mình chênh nhau quá nhiều dẫu sao Địa Thánh lập chí muốn đi theo con đường của sư phụ, Địa Thánh còn không quên sư phụ hiện tại có một cô con gái tuổi tác cũng chẳng hơn Linh Tố là bao, việc nhận con gái chẳng có gì là không thể với Địa Thánh.

Vô Song tuổi trẻ đã đột phá đế vị đương nhiên ghê người nhưng mà trong mắt Địa Thánh thì Linh Tố cũng đâu kém, 18 tuổi là thần y thế gian nghe cũng chưa nghe, thần y bình thường sẽ không thể so với đế vị nhưng một thần y nắm giữ Ách Nan Độc Thể thì chẳng thua kém gì đế vị cường nhân.

Nói một câu thể hiện bất mãn trong lòng mình, Địa Thánh lại nói tiếp.

"Gia gia cũng không muốn gặp tiểu tử Vô Song kia bất quá tiểu tử kia thực sự có vài phần bản lĩnh, gia gia vừa đi ra ngoài cốc thám thính tình hình xung quanh, không khí ở bên ngoài cốc đã loãng hơn rất nhiều đồng thời gia gia cũng không gặp dị vật ngăn cản ".

"Gia gia đi qua Dược Điền, đi khắp cả thôn đồng thời cũng đi ra khỏi thôn để tới Nam Thiếu Lâm, có lẽ tiểu tử kia không nói dối thực sự không gặp yêu tà nào ".

Địa Thánh vừa nói vừa gật gù, ông không thích Vô Song nhưng không liên quan gì đến việc lão nhân này công nhận bản lĩnh của Vô Song.

_ _ _ _ _ _ __ _ 

Cùng thời điểm Địa Thánh đang cùng Linh Tố trò chuyện thì ở tận Hành Sơn xa xôi, Vô Song cũng đang trò chuyện với Lưu Chính Phong.

Như đã nói, hiện tại đã là lúc tối trời, Lưu Chính Phong cũng đã sớm tỉnh lại, mặt mũi phức tạp mà nhìn Vô Song.Vô Song hiện tại không thẻ chứng minh thân phận của chính mình, không thể chính mình mình là con trai của Thiên Vương, cái này là sự thật nhưng không liên quan gì đến việc Vô Song muốn lấy tàng bảo đồ khỏi tay Lưu Chính Phong.

"Lưu Chính Phong, ta có thể nói lại cho ngươi biết tình hình hiện nay, ngươi cũng không phải kẻ ngu chẳng nhẽ không nhìn ra Ngô Tam Quế muốn bảo tàng mà ngươi cất giữ?, thứ cho bản tọa nói thẳng từ trên xuống dưới Lưu phủ trừ tấm bảo tàng đồ kia thì chẳng có gì đáng để Ngô Tam Quế đặt trong mắt ".

"Bảo tàng đồ là thứ bản tọa đương nhiên cũng muốn, lúc này ngươi liền lựa chọn để bảo tàng cho bản tọa hay đưa cho Ngô Tam Quế ".

Vô Song cực kỳ trực tiếp mà nói với Lưu Chính Phong, căn bản không che đi ý đồ của mình, nếu là bình thường thì Vô Song còn văn vẻ một phen thậm chí muốn lấy đức phục người nhưng mà hiện tại Vô Song rất vội, phi thường vội, hắn đang chạy đua với thời gian, không thể tiêu phí trên người Lưu Chính Phong.

Lưu Chính Phong nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó thở dài một hơi mà hỏi.

"Nếu ta không nhầm, chỉ cần ta không giao nộp bảo tàng cho tôn giá, tôn giá sẽ không cứu Khúc Dương đại ca? ".

Vô Song cười lạnh, thản nhiên gật đầu.

"Thương thế của Khúc Dương quá nặng, người mù cũng có thể nhìn ra chứ không cần cao thủ như ngươi, muốn cứu Khúc Dương bản tọa nhất định phải bỏ ra đại giới, ngươi nghĩ bản tọa là bồ tát?".

Lưu Chính Phong thực sự không muốn đua tàng bảo đồ cho Vô Song hay Ngô Tam Quế nhưng mà hiện tại chính ông ta cũng không rõ phải làm gì.

Bản thân Lưu Chính Phong đương nhiên muốn giao lại vật này cho Xà Vương nhiên hiện tại không được, Lưu Chính Phong không rõ Xà Vương ở đâu thậm chí Lưu Chính Phong tin tưởng bản thân chỉ cần không giao tàng bảo đồ thì lập tức sẽ chết ở đây, cũng không có thời gian giao vật kia cho Xà Vương.

Lưu Chính Phong không sợ chết nhưng mà Khúc Dương đại ca cũng không thể chết, đây là điều Lưu Chính Phong không muốn.

Vô Song gần như đang ép Lưu Chính Phong đưa ra tàng bảo đồ, điều này làm Lưu Chính Phong bất mãn nhưng bất mãn thì có thể làm gì?.

Vô Song nhìn diễn biến trong ánh mắt Lưu Chính Phong liền cười thầm, sau đó liền tung ra con bài quyết định.

Trước là uy hiếp, sau liền dụ dỗ.

"Bản tọa có thể nói với ngươi, Xà Vương cũng ở trong tay ta ".

Một câu nói này liền làm Lưu Chính Phong run lên, ánh mắt không tin được mà nhìn Vô Song.

Vô Song lại cười mà nói.

"Nếu Xà Vương không ở trong tay ta ngươi nghĩ ta lấy cái gì hiệu lệnh Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội? ".

Một câu này có 7 phần giả 3 phần thực nhưng mà Lưu Chính Phong... tin tưởng.

"Xà Vương ở trong tay tôn giá?, Xà Vương hiện tại thế nào? ".

"Thương thế rất nặng nhưng không chết được, bản tọa vì cứu Xà Vương khỏi tay Ngô Tam Quế đã bỏ ra một cái giá lớn, lúc này lại bỏ ra một cái giá lớn vô duyên vô cớ cứu ngươi cùng Khúc Dương?, việc này bản tọa không làm".

Vô Song biết Lưu Chính Phong hiện tại đã giao động vô cùng.

Lưu Chính Phong quả thật đã muốn đưa lên tàng bảo đồ, dù sao tính mạng của cả "chủ nhân" cùng đại ca đều trong tay Vô Song, cái này thực sự vượt quá giá trị của tàng bảo đồ rồi.

"Ta lấy cái gì tin tưởng lời tôn giá?, lấy gì tin tưởng Xà Vương trong tay người? ".

Vẫn giữ nụ cười lạnh trên miệng, Vô Song một tay chống cằm nhìn thẳng vào Lưu Chính Phong mà nói.

"Ngươi có thể không tin, bản tọa cũng chẳng ép, giao ra tàng bảo đồ bản tọa liền để ngươi đến gặp Xà Vương đồng thời cũng cứu trị Khúc Dương nếu không cái gì cũng không cần nói".

"Tính mạng Khúc Dương không còn bao lâu, suy nghĩ nhanh một chút,sáng mai bản tọa liền cần câu trả lời của ngươi".

Vô Song trong trang phục Đông Phương Bất Bại dứt lời liền lập tức xoay lưng rời đi nhưng mà đi chưa được 3 bước sau lưng đã vang lên giọng nói của Lưu Chính Phong.

"Không cần đợi đến sáng mai, tàng bảo đồ ta liền dâng lên cho tôn giá bất quá sau đó xin tôn giá giữ lời, để ta gặp mặt Xà Vương đồng thời cứu trị Khúc Dương đại ca".

Vô Song đang xoay lưng lại với Lưu Chính Phong, vị Lưu đại hiệp căn bản không nhìn ra được Vô Song hiện tại cười tươi thế nào, có thể thu được bản đồ bảo tàng thì Vô Song rất nhanh có thể hướng về hải ngoại.

Mọi việc đều đã đủ, đến cả gió đông cũng tập hợp xong rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau