CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 691 - Chương 695

Quyển 3 - Chương 205: Giải quyết chướng khí.

Vô Song đứng trước cái "hắc thủy tế đàn ", một cánh tay xâm nhập vào tế đàn sau đó liền là quá trình hấp thu của chính cơ thể Vô Song.

Vô Song lúc này cũng hoàn toàn có thể rút tay ra bất quá Vô Song không muốn, thứ nhất cảm giác xuất hiện trong cơ thể quá mức thoải mái, Vô Song không biết nó có tác dụng gì nhưng bản năng nàng cảm nhận được thân thể mình "muốn", việc hấp thu hắc thủy rõ ràng mang lại chỗ tốt cho thân thể.

Vấn đề thứ hai là cái hắc thủy tế đàn này càng ngày càng thu nhỏ lại, có thể nói tốc độ thôn phệ của thân thể Vô Song đối với hắc thủy tế đàn quá mức kinh khủng.

Vô Song đứng ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận được theo tốc độ thôn phệ của nàng bên trong hắc thủy tế đàn có thứ động đậy, có một vật nhỏ đang run lên rất dữ dội, vật kia nằm sâu trong hắc thủy tế đàn vì vậy khi mà hắc thủy toàn bộ đều bị Vô Song hút vào trong thân thể liền sẽ không có gì che chắn mà dần dần lộ ra.

Vô Song quả thực tò mò muốn biết, là vật gì có thần thông quảng đại như vậy, là vật gì có thể biến Dược Vương Thôn thành tử địa như thế?.

Thời gian qua đi, có thể là mười phút, có thể là nửa tiếng đồng hồ thậm chí là 1-2 tiếng đồng hồ Vô Song cũng không biết nữa, trong cái tình hình hiện tại của nàng rất khó đoán được thời gian chính xác bởi hiện tại Vô Song gần như không cách nào tập trung được, cái cảm giác hưởng thụ, cảm giác thư sướng trong từng lỗ chân lông thực sự rất khó thoát ra.

Chỉ đến khi quá trình này dần dần chậm lại, đồng thời tại vùng không gian tăm tối này xuất hiện một mùi hương nhẹ dịu thì Vô Song mới mở mắt ra, đôi lông mày hơi nhíu.

Mùi hương nhẹ dịu tỏa ra từ đâu?, Vô Song cũng không cần đoán liền biết từ cơ thể mình, Vô Song cảm thấy có chút quái dị bất quá thoạt nghĩ cũng không phải vấn đề gì xấu vì vậy liền bỏ qua, tất nhiên Vô Song không biết hương khí này là cái gì, đây chính là hương khí bảo hiệu cho thân thể Vô Song hoàn thành thuế biến, trở thành thương thiên sủng nhi, Vô Song lúc này liền đạt được hai loại dung mạo thiên phú, thứ nhất là Ý Loạn Tình Mê nằm ở đôi mắt, thứ hai là Thương Thiên Thủ Hộ nằm ở chính làn da của Vô Song.

Vô Song không biết được tại cái nơi tối tăm này thân thể nàng thay đổi nghiêng trời lệch đất ra sao, bất cứ tiên thiên thiên phú nào đều rất khủng bố, năm xưa Vô Song sở hữu Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng Tiên Thiên Thiên Phú – Cái Thế Thần Đồng, bằng vào hai loại thiên phú này cho dù chẳng có kỳ ngộ gì thì tốc độ phát triển võ học của Vô Song chỉ sợ vượt xa sư tỷ Viên Tử Y, có thừa tư cách độc bộ thế hệ trẻ một đời.

Lúc này hai loại thiên phú dung mạo song song xuất hiện tuy không phải là trực tiếp gia tăng chiến lực của Vô Song, bất quá nếu Vô Song biết mình cộng đồng sở hữu hai loại thiên phú này chắc chắn bị dọa sợ.

Để biết hai loại thiên phú này kinh khủng đến mức nào thì phải nhìn lúc Vô Song lần đầu tiên gặp Bao Tích Nhược tại cái thế giới kia hay nói đúng hơn là Tây Thi, khi đó nhìn Bao Tích Nhược một cái, khi đó đối diện với nữ nhân kia, để đè xuống dục vọng bản thân Vô Song thậm chí phải chọn cách tự mình tổn thương mình, lấy đau đớn mà triệt tiêu dục vọng.

Tây Thi khi đó còn chưa dùng mị thuật thậm chí nàng đã khinh thường mọi mị thuật trong thiên hạ, một ánh mắt, một câu nói, một cử chỉ liền có thể mị hoặc thế nhân, không phải vì nắm giữ loại thủ đoạn khủng bố này bản thân Tây Thi đã chẳng được ban cho sự bất tử, trở thành vũ khí diệt thế của Thiên Đạo, loại vũ khí có thể hủy cả một quốc gia, hủy một vương triều.

Từ trong thôn phệ mà tỉnh lại, việc làm đầu tiên của Vô Song chính là nhìn về phía hắc thủy tế đàn.

Hắc thủy tế đàn lúc này hoàn toàn bị hủy diệt, hoàn toàn biến mất nhưng vẫn còn một thứ tồn tại, một thứ huyền phù giữa trời, đây là một trái tim hoặc đúng hơn là một vật hình trái tim màu đen thần bí vô cùng thậm chí Vô Song có thể cảm nhận được cái trái tim này đang nhè nhẹ nhảy lên cứ như một quả tim thật vậy có điều tốc độ "nhảy" lên của nó rất chậm, tương đối chậm.

Nếu đây là trái tim của một người thì người đó liền cách cái chết không xa, dù sao từ nhịp đập mà nhìn căn bản không cảm thấy nó khỏe mạnh gì.

Vô Song không ngần ngại đưa tay ra chạm lấy cái trái tim này, trái tim rõ ràng nảy lên mạnh mẽ hơn một chút nhưng rất nhanh yên vị trở lại.

Vô Song nắm vật này trong tay, nhìn đi nhìn lại càng nhìn càng cảm giác đây là một trái tim "sống", dù việc này rất kỳ dị nhưng với Vô Song bất cứ việc kỳ dị gì có gắn mác liên quan tới Đế Thích Thiên liền trực tiếp biến thành hợp lý hóa.

Theo mỗi lần đập của trái tim này lại có hắc khí xuất hiện, lại có ma khí nhè nhẹ bay lên, nhìn vào đây Vô Song đại khái đoán ra cách thức hoạt động của ma khí cũng đại khái đoán ra luôn sự tình ở Dược Vương Thôn ra sao.

Dược Vương Thôn ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài nhưng thú thật nếu có đại cao thủ muốn lẻn vào thì lại không phải không thể, Tử La Lan cùng Thạch Vạn San tạm thời có thể coi như phù hợp với ba chữ đại cao thủ.

Từ trong lời của Lam Giác lão tổ nói với Vô Song thì ông ngoại nàng biết được sự tồn tại của Thạch Vạn San, cũng biết được Thạch Vạn San có dự định nào đó liền muốn nhờ Lam Giác lão tổ xuất quan trợ lực, hai huynh đệ cùng ngăn cản kẻ này.

Thạch Vạn San nếu bị ông ngoại phát hiện chỉ sợ là lão tặc này tự mình hiện thân, lấy thân phận sư đệ của mình thách đấu ông ngoại, thách đấu đoạt ngôi vị Độc Thủ Dược Vương đời thứ 2.

Thạch Vạn San xuất hiện ngoài sáng, Tử La Lan liền ở trong tối âm thầm tiến xuống nơi này, nơi này là Dược Điền của Dược Vương Thôn dĩ nhiên có rất nhiều người qua lại, Tử La Lan muốn có thời gian tự mình tới đây, tự mình đào một con đường thông xuống bên dưới mà không bị ai phát hiện là rất khó thậm chí là không thể vậy thì nàng cùng Thạch Vạn San dùng cách nào?.

Đáp án rất đơn giản, Thạch Vạn San lẻn vào trước sau đó chế tạo dịch bệnh tại Dược Vương Thôn, một loại dịch bệnh có tính lây truyền cực cao, đương nhiên nơi phát bệnh chắc chắn là nguồn nước.Tiếp theo khi ông ngoại phát hiện ra lập tức làm các biện pháp phòng tránh loại bệnh này, các biện pháp đẩy lùi dịch bệnh, ngay tại thời điểm đó thì Thạch Vạn San đường đường chính chính xuất hiện, thậm chí rất có khả năng mang luôn thuốc giải xuất hiện.

Lấy thuốc giải bức bách ông ngoại quyết đấu với hắn, đồng thời cũng hút toàn bộ sư chú ý của Dược Vương Thôn lại để cho Tử La Lan dễ bề hành động.

Đào một cái hang xuống bên dưới không dễ nhưng nếu trong thời điểm dịch bệnh hoành hành mọi người đều cố gắng cách ly lẫn nhau chỉ sợ Dược Viên tạm thời không ai tới lại có một Quỷ Thi như Lam Phật ở đó thì đào đất chẳng phải việc gì.

Tử La Lan cùng Lam Phật sẽ chịu trách nhiệm xây dựng hắc thủy tế đàn, nói là xây dựng nhưng thực tế gần như chỉ là thả cái trái tim này xuống nơi có nguồn nước, Vô Song hoài nghi cái trái tim này mang theo một loại năng lực, nó có thể hút sạch mạch nước ngầm trong đất sau đó chuyển hóa thành hắc thủy, rồi tạo thành hắc thủy tế đàn.

Khi hắc thủy tế đàn được tạo dựng, khi bốn cột hắc thủy xuất hiện đặt trái tim này vào vị trí trung tâm thì nó bắt đầu quá trình thả ra ma khí, nước bình thường sẽ bị vật này hóa thành hắc thủy, hắc thủy sẽ quay ngược lại nuôi dưỡng nó để nó sản sinh ra ma khí lan ra toàn bộ khu vực Dược Vương Thôn.

Về phần trận chiến của ông ngoại cùng Thạch Vạn San, không khó để đoán ông ngoại chiến thắng, lấy được thuốc giải căn bệnh quái dị kia nhưng mà thuốc giải này chỉ sợ cũng có vấn đề.

Ông ngoại của Vô Song là Độc Thủ Dược Vương đời thứ 2, muốn mang loại thuốc giải có vấn đề này lừa gạt ông chỉ sợ không làm được tuy nhiên nếu lại liên hệ với Đế Thích Thiên, nếu là thủ đoạn của Đế Thích Thiên thì không phải không có khả năng.

Tiếp theo bệnh tình của mọi người được chữa tốt nhưng chỉ sợ trực tiếp bùng phát một loại bệnh đáng sợ hơn, lần này vấn đề không còn nằm trong nguồn nước mà nằm trong chính thứ thuốc giải của Thạch Vạn San.

Ông ngoại Vô Song lúc phát hiện ra thì mọi thứ đã muộn, liền lập tức cố gắng tìm cách chế ra giải dược chân chính, Vô Song tin tưởng ông ngoại có thể chế ra giải dược nhưng mà trong khoảng thời gian ông ngoại bất chấp tất cả mà chế dược, mà nghĩ cách cũng là lúc ma khí làn tràn, ma khí chiếm lấy toàn bộ Dược Vương Thôn.

Việc tất cả nhà cửa của Dược Vương Thôn đều bị lật tung lên chỉ sợ là khi quá trình thi hóa diễn ra, con người sinh sinh bị biến thành thi, loại đau đớn này không ai có thể chịu được liền tiến hành đập phá tất cả mọi thứ xung quanh.

Việc tiếp theo cũng không cần nói, chướng khí lan ra càng ngày càng rộng đến mức không thể chế ngự, lan ra toàn bộ Dược Vương Thôn, đây cũng là lúc Giác Viễn biết được tình hình liền phái người thăm dò nhưng tất cả đều là công cốc, chính Giác Viễn tiến vào còn bị Lam Phật trực tiếp đẩy bật ra ngoài.

Vô Song cầm trái tim trong tay, nghĩ đến vật này gây ra thảm trạng tại Dược Vương Thôn, Vô Song căn bản không do dự trực tiếp phát lực, muốn bóp nát cái thứ này bất quá Vô Song rất nhanh nhíu mày lại, Vô Song dùng tới 10 thành thực lực vậy mà vẫn không thể gây tổn thương cho trái tim?.

Lông mày Vô Song nhíu chặt lại, trực tiếp vận lên Long Tượng Bàn Nhược Công rồi ném vật này xuống đất, lấy toàn bộ lực lượng cơ thể mà dẫm xuống, đáng tiếc kết quả cũng không khác gì, vật này vẫn không hề bị phá hủy thậm chí thương tổn mảy may cũng không có.Vô Song thu chân lại, bản thân thật không biết làm thế nào, vật nhỏ này khi chạm vào cũng không thấy cứng lại càng không thấy nặng, nó cứ như thân thể Vô Song vậy, bất kể nhìn thế nào, bất kể chạm vào thế nào đều chỉ cảm thấy non mịn mềm mại nhưng thực tế ra sao thì ai cũng rõ.

Chỉ qua hai lần thử Vô Song gần như chắc chắn nàng không hủy được vật này, bản thân Vô Song hiện tại cũng chỉ còn Thái Tổ Trường Quyền là chưa có thử nhưng đại khái kết quả chỉ sợ cũng làm nàng thất vọng, vật nhỏ này tuyệt không phải phàm vật.

Vô Song hiện tại nghĩ tới hai người, một là Giác Viễn còn hai là Trương Tam Phong.

Vật này đang liên tục sinh ra ma khí cho dù chỉ là rất nhẹ nhưng đúng là nó vẫn sinh ra, nếu như vậy tuyệt không thể để nó tồn tại, ai biết mang nó đi ra ngoài nó còn gây họa cho nơi nào nữa?, còn giết bao nhiêu người nữa?.

Theo Vô Song, nàng liền đưa vật này cho Giác Viễn, Giác Viễn mạnh hơn Vô Song nhiều quả thật có khả năng hủy diệt nó bất quá nếu cả Giác Viễn cũng không làm được thì sao?, chẳng nhẽ lại đi tìm Trương Tam Phong?, nếu vị Trường Sinh Chân Nhân này cũng không làm được thì sao?.

Vô Song đột nhiên nghĩ tới vật này có lẽ cũng không thể phá hủy theo cách thông thường, nên nhớ vật này là do Tử La Lan cùng Thạch Vạn San mang đến trung nguyên, hai người này nói tốt một chút thì có nghĩa là đi làm nhiệm vụ, nói không tốt thì là tốt thí cho Đế Thích Thiên thăm dò Trung Nguyên.

Tốt thí thì sẽ có tỷ lệ thất bại rất cao, nếu tỷ lệ thất bại cao thì cái trái tim này rất có khả năng cũng rơi vào tay người khác, việc này Đế Thích Thiên nhất định đã tính tới cũng có đủ tự tin để vật này không bị phá hủy.

Dám cử người tiến vào Trung Nguyên thì Đế Thích Thiên nhất định phải nghĩ tới sự tình xấu nhất, sự tình xấu nhất chính là để vật này rơi vào trong tay Trương Tam Phong.

Một vật có thể biến cả Dược Vương Thôn thành tử địa thậm chí theo thời gian nó có thể biến cả Nam Thiếu Lâm thành tử địa, nếu theo kế hoạch Vô Song nghĩ lúc trước thì vật này thậm chí có thể hủy cả Trung Nguyên, một vật như vậy quả thật mang theo ý nghĩa không thể đo lường cũng có nghĩa là Đế Thích Thiên có tự tin, có tự tin để Trương Tam Phong cũng không thể hủy được nó.

Đế Thích Thiên lần này phái Tử La Lan tới Trung Nguyên hoàn thành nhiệm vụ này, nếu thành công tức là đợi đến khi tình hình Dược Vương Thôn không có cách nào chế ngự được nữa, đến khi Nam Thiếu Lâm cũng lực bất tòng tâm phải đi kêu gọi giúp đỡ cũng là lúc Đế Thích Thiên sẽ để càng nhiều người tiến vào nơi đây, tiến vào Dược Vương Thôn, biến nhiệm vụ này từ mục đích do thám trở thành siêu cấp nhiệm vụ, sẵn sàng đầu nhập toàn bộ tư nguyên của tổ chức.

Đương nhiên là "nếu" thành công bởi bản chất đây vẫn cứ là một nhiệm vụ do thám, Đế Thích Thiên muốn biết Trương Tam Phong hiện tại thế nào bởi trung nguyên có Trương Tam Phong tồn tại thì Trương Tam Phong sao lại không biết việc ở Dược Vương Thôn?, Trương Tam Phong biết thì sao lại không ngăn cản?, Trương Tam Phong đã ngăn cản thì lấy cớ gì nhiệm vụ này đòi thành công?.

Với Đế Thích Thiên, kẻ này chấp nhận hy sinh Tử La Lan cùng Thạch Vạn San ngay từ đầu, bản thân chỉ muốn thăm dò tình trạng của Trương Tam Phong, điều duy nhất cần chú ý chỉ là cái trái tim trong tay Vô Song, cái trái tim này cho dù rơi vào tay Trương Tam Phong cũng không thể bị phá hủy.

Vô Song đột nhiên vỗ đầu một cái, rốt cuộc Vô Song nghĩ ra đây là vật gì, đây chỉ sợ là Tâm Giới.

Nghĩ tới đang nắm Tâm Giới trong tay thì Vô Song có chút sợ hãi, đây là linh hồn, là tính mạng của một thế giới, vật này ai có thể tự tin phá hủy?, Đế Thích Thiên mất nhiều công sức như vậy cướp Tâm Giới từ thế giới kia chạy về đây, lại mất nhiều công sức cải tạo Tâm Giới trở thành một thứ đại biểu cho ma khí, đại biểu cho chết chóc, vật này quả thực không thể phá hủy, chỉ sợ Đế Thích Thiên cũng không thể phá hủy.

Vô Song nắm lấy Tâm Giới, cả người ngửa về phía sau đồng thời không khỏi đưa tay di di hai hàng lông mày, Tâm Giới không thể phá hủy đây là đáp án thích hợp nhất mà Vô Song nghĩ ra, vật này nếu đã không thể phá hủy thì phải giải quyết sao đây?.

Cầm theo Tâm Giới, Vô Song chậm rãi rời khỏi sơn động, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Dược Vương Cốc xa xa.

Tâm Giới đã bị lấy ra, theo Vô Song tính toán không bao lâu nữa chỉ sợ ma khí hoàn toàn tán đi, Dược Vương Cốc cùng Dược Vương Thôn sẽ trở về bình thường, vật này nếu không có nước chỉ sợ cũng không có khả năng cải biến thiên địa kinh khủng như vậy, dĩ nhiên Vô Song cũng không rõ liệu có phải nó coi nước là nguồn năng lượng duy nhất để sinh ra đại lương ma khí hay không nhưng bất kể nói thế nào tình trạng ma khí của Dược Vương Thôn cũng coi như đã được giải quyết, chỉ tiếc kể cả giải quyết được thì nơi đây cũng đà thành tử địa, từ giờ đến rất nhiều năm sau chỉ sợ cũng không có người tới đây sinh sống.

Thở dài một hơi, cầm theo Tâm Giới, Vô Song chậm rãi rời khỏi Dược Điền, thần hình dần dần hòa vào chướng khí mù mịt bên ngoài, trong nội tâm cũng không biết nên vui hay nên buồn, nghĩ tới Đế Thích Thiên lòng Vô Song có chút trĩu nặng.

Kẻ này mạnh thì Vô Song biết, kẻ này có những thủ đoạn rợn cả người thì Vô Song đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng mà thủ đoạn của hắn tới mức này thì quá khủng khiếp rồi, những thủ đoạn vốn không nên xuất hiện trên trần thế, không nên tồn tại ở thế giới này đều bắt đầu xuất hiện trong tay Đế Thích Thiên.

Chưa từng động thủ với Đế Thích Thiên nhưng ngay lần giao phong đầu tiên cũng đã làm cho Vô Song cảm thấy ngột ngạt, kẻ này rốt cuộc là tồn tại ra sao?.

Quyển 3 - Chương 206: Thương Thiên Thủ Hộ

Vô Song rời khỏi Dược Điền, tay mang theo Tâm Giới quả thật cảm thấy có chút vướng víu vì vậy nàng lập tức đi thăm dò xung quanh, muốn tìm một vài đồ vật.

Vô Song muốn tìm cái gì?, đương nhiên là nơi sống của Tử La Lan cùng Thạch Vạn San, hai người này vẫn là phàm nhân, cần ăn cần ngủ, làm gì có chuyện hít thở chướng khí mà sống được?, thời gian ở lại Dược Điền nhất định phải tạm xây một nơi ẩn thân, nơi này chỉ sợ sẽ có một chút đồ đạc cần thiết.

Vô Song dĩ nhiên cũng không ngây thơ cho rằng Thạch Vạn San cùng Tử La Lan chỉ có một bộ quần áo đồng thời không có chút đồ dùng cá nhân nào, việc này là không thể.

Đương nhiên... nhớ tới bộ dạng lõa thể của Tử La Lan bản thân Vô Song hoài nghi nữ tử này cũng không cần mặc quần áo.

Nghĩ linh tinh một hồi lại tìm kiếm một hồi, rốt cuộc Vô Song cũng tìm thấy thứ cần tìm, hơn nữa đây còn là một ngôi nhà tương đối lớn.

Ngôi nhà này chắc chắn không phải do Tử La Lan cùng Thạch Vạn San xây dựng, nếu Vô Song đoán không nhầm đây là nơi cất chứa nông cụ cùng đồ dùng cần thiết của những thôn dân làm việc nơi Dược Điền, cái này cũng giống hậu thế tại nhiều cánh vườn đều tồn tại một nơi thế này, chuyên cất chứa nông cụ cùng những vật không thể tự mang về gia đình.

Cũng không có bất cứ thứ gì lo lắng, Vô Song đẩy cửa mà vào, trong tầm mắt của Vô Song có thể thấy rõ rất nhiều nông cụ trong căn phòng này, thoạt nhìn phán đoán của Vô Song không có sai, tiếp theo Vô Song liền phát hiện hai cái giường nằm được tạo nên từ rơm nằm ở hai nơi khác nhau.

Cũng không cần đoán Vô Song biết đây là nơi Thạch Vạn San cùng Tử La Lan ngủ lại, hướng thẳng về hai cái giường mà đi, tới cái giường gần nhất vậy mà có nguyên một cái rương chứa đồ, cái rương này to không kém gì cái rương mà Đông Phương Bất Bại tặng cho chân thân của Vô Song.

Chân thân của Vô Song sở hữu một cái rương của Đông Phương Bất Bại đương nhiên biết có một số cái rương nếu người mở không biết cách liền có cơ quan bẫy rập xuất hiện.

Vô Song quả nhiên không lo thừa, khi Vô Song mở rương ra liền có một thứ gì đó bắn thẳng về phía Vô Song, đương nhiên tốc độ của nó xa xa không vượt qua được tốc độ phản ứng của Vô Song, nó nhanh nhưng Vô Song còn nhanh hơn, thản nhiên lấy hai tay kẹp chặt vật nhỏ này.

Hai ngón tay giữ lấy vật nhỏ, Vô Song có thể thấy rõ đây là thứ gì, trong tay nàng là một con rết lớn bằng hai đốt ngón tay, dài khoảng 9 cm, so với thân thể của chính mình thì con rết này ngắn một cách vô lý, đương nhiên cũng không vì thế mà người khác sẽ coi thường nó, đây là một con rết 8 máu, người Miêu Cương sẽ gọi nó là Bát Thải Ngô Công.

Loại rết này độc chết ngũ tuyệt cường giả cũng không phải là không thể, độc tính rất mạnh.

Vô Song ban đầu không rõ cái rương này của ai nhưng hiện tại liền có thể chắc chắn thuộc về Thạch Vạn San, dù sao Tử La Lan cũng sẽ không chơi cái trò này.

Vô Song dù sao cũng không phải là dạng người sẽ sợ hãi mấy con vật này, đối với cổ trùng độc vật tuy không nuôi nhưng Vô Song quen thuộc vô cùng, nắm trong tay một đầu Bát Thải Ngô Công đương nhiên không có gì đáng sợ, nhìn con vật này Vô Song cảm thấy có chút tiếc nuối nhưng vẫn sẽ phải giết nó.

Nuôi cổ trùng là một nghệ thuật, kẻ nuôi cổ cũng là một nghệ sĩ, nuôi cổ trùng không phải chỉ cầu cho vật này trở nên càng ngày càng mạnh, tiến hóa càng ngày càng cao mà còn phải có bí pháp để nó nghe lời, để nó không cắn chủ nhân, không phản bội chủ nhân, sau đó thậm chí phối hợp càng ngày càng nhuần nhuyễn với chủ nhân.

Cổ trùng có thể hiểu dưới dạng "pet" chiến đấu trong game bất quá thuần hóa nó khó hơn thuần hóa đám thú vật bình thường nhiều, người Miêu Cương khống cổ phải bỏ ra rất nhiều tâm lực nhưng mà cũng vì thế cổ trùng khó phản bội hơn nhiều.

Vô Song biết ở nam phương có một nơi gọi là Vạn Thú Sơn Trang, là một đại thế lực chuyên thuần hóa dã thú nhưng mà dã thú chung quy có linh trí còn cổ trùng thậm chí còn phải khai trí cho nó, đây là công việc cần rất nhiều thời gian đồng thời rất mệt mỏi, đây là nguyên nhân chính khiến Vô Song cho dù hiểu nhưng cũng không đi quá sâu vào con đường này.

Bát Thải Ngô Công không dễ nuôi, không dễ để tồn tại đến giờ nhưng mà Vô Song nhất định vẫn phải giết nó, dù gì con sinh vật này sẽ không phản bội chủ nhân, sẽ không phản bội Thạch Vạn San.

Vô Song rốt cuộc đè lực lên hai ngón tay bất quá rất nhanh liền ngưng lực lại, Vô Song đột nhiên phát hiện một điểm không đúng.

Trong lòng Vô Song vậy mà xuất hiện một cảm giác rất vô lý, phi thường vô lý, Vô Song cứ như hiểu con rết này đang nghĩ gì vậy, trong đầu con rết chỉ có hai loại suy nghĩ, thứ nhất là nó không muốn chết, thứ hai là nó thích Vô Song?.

Cái thứ nhất thì ai cũng hiểu, là sinh mệnh thì làm gì có ai muốn chết?, ngay cả loại rết bình thường cũng sẽ không tự nhiên đi tìm chết huống gì dị vật đã khai linh bất quá cái suy nghĩ thứ hai là con khỉ gì?.

Vô Song híp mắt lại, vì nàng không sợ độc tố nên đối với Vô Song con rết này cũng không thể gây nguy hiểm bở vậy liền buông lỏng ngón tay, nàng muốn xem con rết này rốt cuộc sẽ làm gì?.

Vô Song lúc đầu không quá để ý hơn nữa thời điểm đầu tiên con rết này quả thật công kích Vô Song bị Vô Song ngăn lại nhưng mà sau đó từ đầu đến cuối nó cũng không cắn Vô Song, phải biết Vô Song kẹp là kẹp vào thân rất, cái miệng của nó đương nhiên có thể tấn công Vô Song.Nàng cậy thể chất của mình đối với con rết này chỉ ứng đối cho có bất quá hiện tại mới phát hiện được dị tượng này, làm gì có con cổ trùng nào trong trường hợp đó không cắn người?.

Sau khi thả con rết này ra, nó dĩ nhiên bám trên bàn tay Vô Song, nhè nhẹ bò trên lớp da của nàng, tiếp theo tốc độ không hề chậm bò thẳng lên vai Vô Song sau đó lằng lặng nằm đó.

Lúc này Vô Song lại cảm thấy suy nghĩ của con rết thay đổi, nó cảm thấy... vui thích cùng thoải mái.

Đây là cái khỉ gì?.

Vô Song khóe miệng giật giật, việc này thực sự quá ảo diệu, Vô Song chưa từng nghĩ ra cái trường hợp này tuy nhiên vì bản thân nàng cảm thấy nó cũng chẳng thể làm gì mình rốt cuộc liền để nó ở trên vai, cũng không một ngón tay di chết nó, Bát Thải Ngô Công tuyệt đối là bảo vât, cho dù Vô Song cũng không nỡ giết.

Vô Song không rõ việc này cũng là đương nhiên dù sao nàng không biết nàng hiện tại có thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, loại thiên phú đứng thứ hai trong thập đại dung mạo thiên phú thậm chí diệu dụng của nó xứng đáng để đứng đầu tiên.

Cũng không phải thiên phú hạng nhất sẽ mạnh hơn thiên phú hạng hai, ví dụ Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể chỉ xếp hạng ba nhưng liệu sẽ thua kém Tiên Thiên Minh Tâm Thể sao?, Tiên Thiên Minh Tâm Thể xếp hạng hai liệu có thua kém Tiên Thiên Bách Mệnh Thể?, chung quy các loại thể chất xếp đầu tiên rất khó chân chính phân ra thắng thua, rất khó phân ra uy lực, bảng thiên phú sắp xêp càng lên cao càng khó, rốt cuộc phải dựa vào tác dụng thực tế để mà bình phán.

Ý Loạn Tình Mê được xếp hạng đầu trong số các thiên phú dung mạo bởi vì nó có tác động khủng khiếp đến con người, khuynh quốc khuynh thành chính là bốn tử đề miêu tả loại thiên phú này, mê đảo hoàng đế, đảo điên càn khôn, diệt quốc mỹ nhân... đây chính là sức mạnh kinh khủng của Ý Loạn Tình Mê.

Thương Thiên Thủ Hộ thì lại là thương thiên sủng nhi, loại thể chất này yếu tồ đầu tiên là phải đẹp, đẹp đến mức thương thiên cũng phải nuối tiếc, yếu tố thứ hai chính là có đại vận để có thể thuế biến, đầu tiên là khí chất thuế biến sau đó là mùi hương thuế biến, chủ nhân của thiên phú này sẽ có khí chất làm tất cả sinh vật trên thế gian đều cảm thấy thương tiếc, sẽ có một mùi hương làm tất cả sinh vật trên thế gian đều cảm thấy yêu thích hơn nữa vì được "thương thiên chiếu cố" từ đó sẽ sinh ra một loại dị năng cho phép chủ nhân thể chất này có thể kết nối linh hồn với vạn vật, có thể đại khái hiểu được cảm giác của vạn vật..

Tại sao thương thiên thủ hộ rốt cuộc không bằng ý loạn tình mê?, đáp án nằm ở con người, con người là sinh vật cao cấp, có ý chí cực kỳ mạnh, ý chí được rèn luyện trong cuộc sống, trong công việc, ý chí được rèn luyện cả đời, sinh vật cao cấp có ý chí mạnh mẽ đương nhiên cũng cảm thấy thương tiếc nhưng mà sẽ không vì thế thay đổi chủ kiến, không vì thế mà làm ra những hành động không thể tưởng tượng, vì vậy thương thiên thủ hộ đành ngậm ngùi xếp thứ hai.

Bát Thải Ngô Công tuy đã khai linh bất quá chung quy cũng không thể nào quá mức thông minh, nó vẫn là sinh vật sống theo bản năng, có thể nếu có chủ nhân của nó ở đây, dưới bí pháp của chủ nhân nó sẽ bất chấp tất cả nhưng chỗ này cũng không có chủ nhân của nó, nó "đổ" Vô Song là việc hoàn toàn dễ hiểu thậm chí nếu Thạch Vạn San mà chết... sinh vật này có lẽ chuẩn bị đổi chủ đến nơi, dù sao thế gian làm gì còn ai ra lệnh được cho nó?, có chăng chỉ có Vô Song.

Đương nhiên hiện tại Vô Song vẫn chưa biết mình đang "kinh khủng" như thế nào, Vô Song bắt đầu tìm kiếm xem Thạch Vạn San rốt cuộc cất chứa cái gì trong hòm.

Trong hòm ngoại trừ một chút quần áo, một chút lương khô thì có rất nhiều sách, đại đa số đều là sách y dược cùng cổ trùng, Thạch Vạn San người này nhân cách không được nhưng tài năng hơn người đồng thời chỉ cần nhìn chỗ sách này là Vô Song biết Thạch Vạn San cố gắng thế nào trên cái con đường này, chí ít nếu là Vô Song đi xa... sẽ không mang theo cả hòm sách.
Ngoại trừ những vật này ra thì còn có một cái rương tương đối lớn, cái rương này cao khoảng 10 cm, chiều dài khoảng 30 cm đồng thời còn có khóa tương đối cẩn thận.

Dĩ nhiên khóa nào ngă được Vô Song, Vô Song trực tiếp bẻ nát khóa mà mở ra bất quá như một lẽ dĩ nhiên, Vô Song lại bị công kích, trong cái hòm nhỏ này cũng có cổ trùng thủ hộ hơn nữa không chỉ một con mà là hai con.

Hai con cổ trùng này rất nhanh nhưng đương nhiên vẫn như con đầu tiên, không có gì là khó khăn với Vô Song bất quá rất nhanh Vô Song lại cười khổ.

Thạch Vạn San hình như rất thích nuôi rết, cả ba con cổ trùng có hai con là Bát Thải Ngô Công, về phần con cuối cùng là Niết Hạt (bọ cạp), một con bọ cạp chỉ độc một màu đỏ.

Con Bát Thải Ngô Công thứ hai bị Vô Song dùng tay kẹp lại sau đó rất nhanh "cởi giáp xin hàng" như con đầu tiên, về phần con bọ cạp màu đỏ thì... cũng không khác gì.

Tay phải Vô Song dùng để mở hộp đương nhiên tay phải chịu công kích, con bọ cạp này dùng đuôi đâm thẳng vào tay Vô Song, nó nhanh nhưng Vô Song còn nhanh hơn, trực tiếp biến đổi thủ thế bắt lấy cái đuôi của nó để rồi rất nhanh toàn thân nó ỉu xìu, đôi càng vòng qua tay Vô Song, khẽ dùng càng cọ nhẹ vào tay Vô Song nhưng dĩ nhiên không kẹp xuống, cứ như kiểu lấy lòng vậy.

Vô Song hiện tại chỉ biết gãi đầu, nàng cảm thấy Thạch Vạn San nuôi cổ trùng cũng quá mức kỳ hoa, vì cái gì con nào con nấy đều thích phản bội chủ nhân?.

Thở ra một hơi, Vô Song cũng thả tay ra, thế là con bọ cạp rất nhanh di chuyển, nó cũng cố gắng bò lên vai nàng, tốc độ còn rất nhanh cứ như muốn tranh chỗ với hai con rết còn lại vậy.

Con bọ cạp đương nhiên cũng có tên, nó gọi là Huyết Sa Hạt chỉ tồn tại ở vùng hoang mạc, Huyết Sa Hạt vừa sinh ra đã là thất phẩm độc trùng, đương nhiên con Huyết Sa Hạt này chắc chắn phải là bát phẩm, nếu chỉ là thất phẩm sẽ không có khả năng sống khi ở chung với một đầu bát phẩm khác.

Tự nhiên thu được ba đầu bát phẩm cổ trùng, Vô Song cũng chẳng biết nói gì, chỉ có thể yên lặng mà mở cái hộp này ra, bên trong có tổng cộng 7 cái lọ bịt kín đồng thời là một bộ ngân châm có ngắn có dài thậm chí có cả dao mổ, trong cái hộp này có toàn bộ dụng cụ mà y sư cần tuy nhiên 7 cái lọ bịt kín kia là gì thì Vô Song không biết, muốn biết thì còn phải tìm hiểu sơ qua.

Trực tiếp tháo hết đồ trong hộp, sau đó Vô Song để luôn Tâm Giới vào bên trong rồi đóng hộp lại, mang theo một cái hộp gỗ lớn dù sao cũng đỡ kỳ dị hơn là mang theo Tâm Giới.

Giải quyết xong cái rương của Thạch Vạn San, Vô Song liền tiến về phía giường ngủ của Tử La Lan.

Trên giường ngủ này chỉ có một cái bọc, bất quá may mắn bên trong đều có quần áo, điều không may là Tử La Lan không dùng gương vì vậy Vô Song sẽ không nhìn ra sự thay đổi trong đôi mắt của chính nàng.

Tử La Lan không dùng gương cũng dễ hiểu, nữ tử này nếu ngày ngày soi gương chỉ sợ sẽ gặp ác mộng, nàng lấy một cái gương về làm gì?.

Đồ dùng của Tử La Lan thật sự không có gì đáng nói bất quá Vô Song chú ý tới một quyển sách, quyển sách này... viết gì Vô Song cũng không hiểu bất quá từ lúc Vô Song nhìn thấy vũ điệu của Tử La Lan liền biết nàng đến từ ngoại vực vì vậy Vô Song liền nghĩ đây là "bí tịch võ công" của Tử La Lan đương nhiên cũng thu vào trong tay, sẽ không để lại.

Tìm kiếm khắp nơi thêm một vòng sau khi không phát hiện ra cái gì nữa Vô Song liền trở lại cái giường của Tử La Lan, bắt đầu thay quần áo.

Vô Song giải quyết xong vấn đề Tâm Giới thực sự quá dễ dàng, dễ hơn Vô Song tưởng rất nhiều vì vậy nàng hiện tại có chút muốn đến luôn Dược Vương Cốc.

Muốn đến Dược Vương Cốc thì phải làm một cố chuyện, đầu tiên Vô Song cởi áo của mình lộ ra thân thể hoàn mỹ cùng bộ ngực no đủ, Vô Song trực tiếp xé quần áo của Tử La Lan, xé ra một mảnh vải lớn rồi bắt đầu quấn quanh ngực mình, ép bộ ngực lại.

Cảm thấy có chút tức ngực nhưng mà cũng không sao, mặc lại quần áo, sờ sờ phần ngực của mình cảm thấy "không lộ" ra ngoài, Vô Song liền gật đầu.

Tuy không có gương nhưng mà Vô Song cũng biết hiện tại hình dạng của mình vẫn tương đối ổn.

Vô Song hiện tại dung mạo không khác quá nhiều so với nhiều năm trước tại Tử Ngọc Sơn, xinh đẹp thì đương nhiên xinh đẹp hơn nhưng mà nét xưa vẫn sẽ còn, chỉ cần ép bộ ngực lại sau đó trở về gặp ông ngoại có lẽ cũng không có việc gì xảy ra, thú thật Vô Song còn chưa biết giải thích với ông ngoại thế nào về việc này, sự tình xảy ra trên người nàng quá mức đặc biệt, có lẽ... chỉ có cô bé ngốc Tương Vân có thể thoải mái chấp nhận, tin tưởng không nghi ngờ.

Quyển 3 - Chương 207: Đoàn tụ

Vô Song không biết đường đến Dược Vương Cốc nhưng mà nàng cũng không coi đây là vấn đề to tát, từ Dược Vương Thôn có hai đường chính, đường thứ nhất dẫn tới Dược Điền thì đường thứ hai tất nhiên phải dẫn tới Dược Vương Cốc.

Mang theo một tay nải hành trang cùng một chiếc hộp gỗ cỡ vừa, Vô Song cứ như vậy đi ngược đường trở về Dược Vương Thôn sau đó lại rẽ về phía Dược Vương Cốc.

Vô Song ban đầu cực kỳ lo lắng cho ông ngoại cùng Linh Tố thậm chí Vô Song còn cảm thấy Giác Viễn quá mức vô dụng, đương nhiên đây chỉ là cảm xúc nhất thời nhưng cũng là những cảm xúc chân thật nhất.

Đương nhiên sau đó Vô Song liền dần dần không còn quá mức lo lắng cho ông ngoại bởi Vô Song có một viên thuốc an thần mang tên Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong nhất định sẽ không để ông ngoại Vô Song rơi vào vòng nguy hiểm mà cho dù ông ngoại Vô Song gặp nguy hiểm thì ngày đó ở Hành Dương bản thân Trương Tam Phong nhất định phải báo cho Vô Song, không thể cái gì cũng không đề cập.

"Ông ngoại chắc chắn không gặp nguy hiểm hoặc cho dù có gặp nguy hiểm thì vẫn trong tầm kiểm soát của người, dù gì ông ngoại cũng là Độc Thủ Dược Vương đời thứ hai ", đây chính là suy nghĩ của Vô Song lúc đó, chính là câu nói để Vô Song tự thôi miên chính mình.

Tiếp theo đến khi thu được tin tức từ miệng Thạch Vạn San thì Vô Song mới có thể một lần nữa thở phào, ông ngoại cùng Linh Tố ở Dược Vương Cốc nhất định sẽ an toàn.

Sau khi giải tỏa toàn bộ lo lắng thì Vô Song mới có thời gian suy nghĩ đến dị vật, mới có thời gian đi hàng phục hắc thủy tế đàn nếu không Vô Song đã lập tức bất chấp tất cả chạy về Dược Vương Cốc.

Con đường trở về Dược Vương Cốc đương nhiên không dài nhưng không hiểu sao càng đến gần Dược Vương Cốc đôi chân Vô Song lại có chút run rẩy.

Cảm giác của Vô Song lúc này như một đứa con xa nhà lâu năm chuẩn bị được trở về bên gia đình vậy, tâm tình Vô Song khó mà bình tĩnh được.

Đến chính Vô Song thật ra cũng không hiểu được nội tâm của mình, Vô Song không lớn lên ở thế giới này mà là người xuyên không, là người nắm giữ một linh hồn trưởng thành, thứ linh hồn thô ráp được mài dũa qua nhiều góc cạnh của xã hội, thứ linh hồn đã quá già nua đê đón nhận cái gọi là tình máu mủ.

Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên ở cùng Vô Song bao lâu?, đáp án chỉ là vài tháng ngắn ngủi trên Tử Ngọc Sơn, ông ngoại Vô Song lại chẳng phải dạng người giỏi bày tỏ tình cảm hay muốn thể hiện cảm xúc, thứ địa vị của ông đã tạo nên con người ông như hiện tại, trong cái thời ngắn ngủi đó nếu là đứa bé khác chỉ sợ loại máu mủ này đã sớm phai nhạt.

Dược Vương chỉ như một lữ khách đi qua đời Vô Song nhưng không hiểu tại sao khi nhắc tới Dược Vương bản thân Vô Song vẫn luôn có mộ loại cảm giác rất lạ, một loại cảm giác ấm áp vô cùng.

Vô Song một đời là cô nhi, đời này cũng là cô nhi, không thân không thích.

Vô Song lúc trước là lục bình không rễ, đời này cũng là lục bình không rễ, mãi đến khi ông ngoại xuất hiện ít nhất cho Vô Song biết bản thân mình có thân nhân, có nơi để về, có thứ gọi là máu mủ tình thâm.

Cái cảm giác này đi theo Vô Song nhiều năm và chưa từng phai nhạt, nó như là một loại đền bù kiếp trước của Vô Song, tuy chỉ là một chút một chút nhưng quý giá vô cùng, chí ít Vô Song có thân thích, chí ít Vô Song không như kiếp trước, là đứa bé bị bỏ rơi không ai thèm muốn.

Thú thật lần này trở về bản thân Vô Song có chút sợ, một nỗi sợ không tên, Vô Song thật sự không biết giải thích thế nào về bản thân mình với ông ngoại cùng Linh Tố.

Vô Song lúc này đã ép chặt bộ ngực của mình lại, nàng cũng tự tin ít nhất nhìn từ bên ngoài có lẽ vẫn có thể nhận ra Vô Song những năm 11-12 tuổi, tuy mỹ mạo tăng lên rất nhiều nhưng không mất đi những nét nguyên bản... tuy nhiên đây là nàng tự tin chứ chẳng liên quan gì tới Linh Tố cùng ông ngoại cảm thấy thế nào.

Ông ngoại của Vô Song là Độc Thủ Dược Vương, Linh Tố thì đi theo ông ngoại từ nhỏ lại thêm Ách Nan Độc Thể thì y thuật lúc này chỉ sợ cũng cực kỳ khủng khiếp, hai người chẳng nhẽ không nhận ra ai là nam ai là nữ?.

Chân thân của Vô Song đã thay đổi rất nhiều, dung mạo của chân thân gần như là sự lai giữa Vô Song năm 6 tuổi cùng Vô Song năm 11 tuổi vậy, là hai loại dung mạo kết hợp phiên bản trưởng thành đồng thời phần nam tính nhiêu hơn một chút, cái dung mạo này chắc chắn Linh Tố cùng ông ngoại không thể nhận ra.

Phân thân của Vô Song tuy vẫn giữ những nét cũ bất quá giới tính lại thay đổi, việc này phải giải thích thế nào?

Vô Song đắn đo suy nghĩ một hồi lâu tuy nhiên không nghĩ ra cái sáng ý gì cả, đôi chân bất tri bất giác đã bước đến một cánh cổng lớn, cái cổng này giống với cổng vào Dược Vương Thôn chỉ có điều bên trên bảng hiệu đề Dược Vương Cốc.

Từ ngoài cổng nhìn vào có thể thấy Dược Vương Cốc cứ như thiên đường vậy, khác biệt hoàn toàn với thứ không gian chướng khí mù mịt ngoài kia, trước mặt Vô Song là một con đường hoa, một con đường hoa tuyệt đẹp.Vừa nhìn thấy con đường hoa này Vô Song lập tức quên tất cả tạp niệm trong lòng, nội tâm liền chuyển thành vạn phần cẩn thận.

Cho dù có là người ngu đi chăng nữa cũng phải nhận ra trước mặt không bình thường, làm gì có chuyện bên ngoài cánh cổng này là một vùng đất chết không khác gì địa ngục tu la nhưng bước qua cánh cổng thì lại là một thiên đường tuyệt đẹp tràn đầy sức sống?.

Vô Song nhìn qua cánh cửa thậm chí có thể thấy ong bướm vờn quanh, có thể nghe được cả tiếng thác đổ, cảm giác mùi hương nhẹ dịu từ cánh đồng hoa, tất cả mọi thứ đều sinh động vô cùng, chân thật vô cùng.

Vô Song đứng ngoài cổng Dược Vương Cốc phải đến 10 phút đồng hồ, rốt cuộc mới tiến vào bên trong.

Vô Song hiện tại trong lòng càng thêm bội phục ông ngoại cùng Linh Tố, cánh đồng hoa này đương nhiên không bình thường thậm chí cực kỳ nguy hiểm có điều không phải do Thạch Vạn San cùng Tử La Lan làm ra, cánh đồng này thậm chí toàn bộ khung cảnh xung quanh đều là do ông ngoại tạo nên để ngăn cản hai người kia tiến vào Dược Vương Cốc, bảo vệ Dược Vương Cốc.

Dược Vương Cốc tại sao có thể an toàn đến tận thời điểm này?, bản thân Vô Song cũng không rõ nhưng chắc hẳn có liên quan tới khung cảnh trước mặt của Vô Song.

Bước qua cánh cửa Dược Vương Cốc, Vô Song liền có cảm giác tiến vào một thiên địa khác, tiến vào một thế giới khác, một thế giới tuyệt đẹp, cứ như xứ sở thần tiên tái hiện nơi nhân gian vậy.

Ánh mắt Vô Song chỉ nhìn thấy hoa là hoa, khắp đất trời đều tràn ngập sức sống, trong tai vang lên những âm thanh nhẹ dịu mà đầy dễ chịu, cảm nhận thứ không khí tươi mát, cảm nhận cảnh quan xung quanh khiến cho tâm thần Vô Song cứ chìm dần chìm dần xuống, giống như một dạng lạc lối vậy.

Vô Song cứ bước vô định trên cánh đồng hoa, bước thật nhẹ thật chậm, rốt cuộc Vô Song quên mất mình là ai, quên nơi mình muốn đến, quên nơi mình muốn đi, cả thế gian thu nhỏ lại chỉ còn bằng một cánh đồng hoa.

Cứ thế bước đi trong vô định, để rồi rốt cuộc đôi chân kia cũng dừng lại, Vô Song nhìn thấy một thiếu nữ giữa rừng hoa, Vô Song không có cách nào nhìn thấy dung mạo của nàng nhưng thiếu nữ như trung tâm của cả vạn đóa hoa, trung tâm của cả mảnh thiên địa này.

Nàng đứng đó, quay lưng về phía Vô Song, bàn tay lướt nhẹ trên từng cánh hoa... tiếp theo không gian chậm rãi thay đổi.

Cánh đồng hoa như chia làm hai để lộ ra một con đường, một con đường cho nàng bước đi, theo mỗi bước chân của nàng muôn hoa như đua nở, vạn đóa hoa cùng khoe sắc thắm, chim chóc vui ca cùng làn gió nhẹ hiu hiu mang thứ hương khí kia hướng lên tận chín tầng trời.

Vô Song cứ bước theo nàng, nàng đi đến đâu cánh rừng hoa liền tự động tách ra đến đấy nhưng sau đó lại rất nhanh khép lại, con đường kia lại bị che đi.
Vô Song chỉ có thể nhanh chân hơn, nhanh chân hơn nữa, cố gắng hơn, cố gắng hơn nữa mà bước về phía nàng đáng tiếc con đường này càng đi càng xa, càng đi càng khó khăn.

Vô Song quên mất tất cả chỉ còn lại tấm lưng kia, quên luôn cả việc mình là ai, mình đang ở đâu, cứ như người vô hồn.

Rốt cuộc nữ tử kia cũng quay đầu lại, nàng như đứng ở ranh giới của chân trời, nàng đứng đó lặng lặng nhìn Vô Song, Vô Song cũng dừng lại mà nhìn nàng.

Không rõ có phải khoảng cách giữa hai người quá xa xôi hay không mà Vô Song không cách nào nhìn thấy dung mạo của nàng, thứ duy nhất Vô Song nhìn thấy là đôi mắt hơn nữa còn nhìn thấy rõ mồn một.

Khi nhìn vào ánh mắt kia, Vô Song đột nhiên giật mình, sau đó toàn bộ thiên địa liền tan vỡ, tất cả cảnh sắc đều biến mất, đến cả nữ tử kia cũng theo gió tan vào không trung chỉ còn một mình Vô Song lẳng lặng đứng đó, cánh tay có chút đưa lên như muốn nắm lấy chút ký ức cuối cùng.

_ _ _ __ _ _ _ _

Vô Song rùng mình mà mở mắt ra, nàng có cảm giác mình vừa trải qua một giấc mơ chân thực vô cùng, sau đó ánh mắt liền trở nên mơ mơ hồ hồ, xung quanh Vô Song lúc này vậy mà không nhìn thấy cánh đồng hoa nào cả, cũng chẳng còn tồn tại cái thiên đường kia.

Xung quanh Vô Song là cảnh sắc phi thường tự nhiên, là một con đường mòn kéo dài về phía trước bất quá cũng không biết có phải đang chịu dư âm của hình ảnh kia hay không, Vô Song cũng chẳng tiếp tục tiến lên, bản thân cứ đứng chôn chân một chỗ như có điều tự hỏi.

Đứng đó một lúc, Vô Song quay đầu lại nhìn về phía sau, trong tầm mắt Vô Song cũng chẳng thấy cái cửa đại môn của Dược Vương Cốc kia.

Đưa hai tay lên di di vầng thái dương, thở hắt ra một hơi nhọc khí, ánh mắt tìm lại sự thanh tỉnh, Vô Song lại bắt đầu quan sát xung quanh, bắt đầu cảm nhận xung quanh một lần nữa.

"Là trận hoa sao? ".

Vô Song khẽ thì thào, trận hoa hay hoa trận đều dùng để chỉ trận pháp, là trận pháp chuyên dùng ở các dược viên lớn, ở Thần Nông Cốc cũng tồn tại trận hoa, đương nhiên trận hoa đầu tiên mà Vô Song được nhìn thấy nằm ở hồ điệp cốc, khi đó Vô Song còn chân ướt chân ráo mới tới giang hồ, đó cũng là lần đầu Vô Song gặp mặt Trương Vô Kỵ cùng Trương Nhân.

Nếu là hoa trận thì tất cả mọi thứ đều rất dễ hiểu, hoa trận có thể là sát trận, có thể là mê trận, có thể là khốn trận, với kinh nghiệm cùng suy đoán của mình thì Vô Song đoán ông ngoại sự dụng mê trận.

Trận pháp là thứ Vô Song dốt đặc, tuy không phải là không hiểu gì nhưng so với nhiều bản lĩnh khác của Vô Song thì quả thật chẳng thể mang ra khoe được, Vô Song cũng không nhận ra loại hoa mà ông ngoại dùng để tạo nên hoa trận cũng chẳng thể gọi tên trận pháp này một cách chính xác nhưng Vô Song lại hiểu cách làm của ông ngoại.

Hoa trận này có thể mê đắm Vô Song lâu như vậy khiến Vô Song nửa tỉnh nửa mê, nửa thật nửa ảo thì quả thật khủng bố vô cùng nhưng dĩ nhiên cái trận này không phải để đối phó Vô Song mà là đối phó Tử La Lan cùng Thạch Vạn San.

Mê trận này nói thẳng ra được tạo nên từ một loại phấn hoa đặc biệt, đương nhiên phải có rất nhiều đóa hoa tạo thành, mê trận tác dụng lớn nhất là tạo ra ảo giác đồng thời nó sẽ ngăn cản khả năng nhận thức của con người với sự vật xung quanh.

Tử La Lan nếu không thể nhận thức sự vật xung quanh thì sao có thể điều khiển Lam Phật?, Tử La Lan đương nhiên có thể cho Lam Phật tự chiến đấu bất quá tự chiến đấu chẳng liên quan quái gì đến việc tự di chuyển cả, một xác chết không được điều khiển thì sao có thể phá được cái mê trận này?, mê trận không hề có tác dụng với Lam Phật nhưng chắc chắn có tác dụng với chủ nhân của Lam Phật tức Tử La Lan.

Tử La Lan cùng Thạch Vạn San chính là bị cái mê trận này chặn lại, một cái mê trận cực kỳ kinh khủng làm cả hai không thể thoát ra hoặc chí ít Tử La Lan không thể thoát ra.

Vô Song cảm thấy mình tương đối hiểu Thạch Vạn San, lão tặc này vừa nhìn thấy cái mê trận này chỉ sợ cũng không dám vào, để Tử La Lan tiến vào trước rồi từ từ thăm dò nghĩ cách phá trận, đáng tiếc đến tận khi Giác Viễn cùng Vô Song đến thì Thạch Vạn San vẫn chưa phá được trận này.

Tất nhiên Vô Song không giống Tử La Lan cùng Thạch Vạn San, thân thể của nàng quá bá đạo, độc phấn hoa gây ra ảo giác thì cũng sẽ như thứ độc gây tê liệt của Đế Thi Trùng, ban đầu quả thật ảnh hưởng tới Vô Song nhưng mà cơ thể Vô Song rất nhanh sinh ra kháng thể, sinh ra phản ứng, nếu đã có thể đề kháng phấn hoa thì việc phá mê trận này không khó.

Vượt qua mê trận đầu tiên, Vô Song thở ra một hơi sau đó lập tức tăng tốc hướng về phía trước bất quá có một việc Vô Song không biết... ánh mắt của nữ nhân mà Vô Song nhìn thấy trong mộng cảnh thực sự quen thuộc vô cùng, đáng tiếc sau khi mộng cảnh tan đi, thứ trong mộng lại trở nên mờ mờ ảo ảo đến mức nó tự động phai nhòa trong ký ức của Vô Song, tất cả chỉ như một giấc chiêm bao vậy.

Quyển 3 - Chương 208: Đoàn tụ (2)

Dược Vương Cốc tổng cộng có tứ đại trận hoa, vốn ban đầu trong tứ đại trận hoa thì hai trong số đó là mê trận, hai trận còn lại là sát trận cùng cấm trận nhưng cũng không biết có phải vì chuyên đối phó với Thạch Vạn San cùng Tử La Lan hay không mà tứ đại trận hoa liền đổi thành ba mê trận cùng một sát trận.

Trong thời gian qua Thạch Vạn San bỏ ra nhiều năm nghiên cứu, y thuật của hắn thậm chí đã có tiến bộ vượt bậc đặc biệt là về nhân thể học nhưng mà cũng không phải chỉ mình Thạch Vạn San có tiến bộ, trong những năm qua đồng dạng Dược Vương cũng có tiến bộ bất quá không chọn con đường của Thạch Vạn San mà thôi, những năm qua Dược Vương chuyên tâm nghiên cứu dược thảo, con đường này cũng đi được càng ngày càng xa, càng ngày tạo nghệ càng kinh người.

Mê trận của Dược Vương Cốc bản thân Thạch Vạn San tuyệt không phá được, hoặc hắn phải đợi viện binh từ Mông Cổ tới hoặc phải nhờ cao nhân có hiểu biết tương tự Dược Vương, ở đâu thì không biết nhưng trên toàn cõi Trung Nguyên có lẽ cũng chỉ có Thần Nông Lão Nhân có khả năng so sánh cùng Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên, lẽ dĩ nhiên Thạch Vạn San tuyệt không thể mời Thần Nông Lão Nhân đến đây trợ giúp vì vậy hoa trận ở Dược Vương Cốc vẫn cứ là tấm bình phong tốt nhất ngăn cản Thạch Vạn San cùng Tử La Lan tiến vào.

Không thể nhập cốc bản thân hai người liền muốn hướng chướng khí nhập cốc bất quá cách này cũng không quá khả quan, không phải vì tốc độ lan tỏa của chướng khí chậm mà là vì tại Dược Vương Cốc cũng tồn tại một loại cây có tác dụng làm thiên địch của chướng khí cùng ma khí.

Việc này phải kéo dài đến nhiều năm trước, tại thế giới này có một người khác ngoài Vô Song biết được ma khí là thứ kinh khủng bậc nào, người này đương nhiên là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Cố hương của Trương Tam Phong chính là bị ma khí hại, Trương Tam Phong sau khi đến thế giới này vốn có phòng bị nhưng mà thời gian qua đi một chút tin tức của Đế Thích Thiên cũng không xuất hiện thậm chí còn làm cho Trương Tam Phong nghĩ đến thế giới này "an toàn".

Mãi sau này đến khi sự tình Hắc Địa phát sinh lại thêm trận kinh thế đại chiến giữa Trương Tam Phong cùng Đế Thích Thiên, Trương Tam Phong nhất định phải làm chuẩn bị.

Trong thời gian ở Võ Đang Sơn bản thân Trương Tam Phong không thể xuống núi, bị vây vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nửa sống nửa chết, chỉ có thể ở trong Trường Sinh Quan cố gắng điều dưỡng thương thế.

Thời điểm này Trương Tam Phong làm hai việc, thứ nhất để con gái nuôi tới Hắc Mộc Nhai, tất nhiên hàm ý của Trương Tam Phong là gì đến giờ vẫn không ai hiểu cho dù Đông Phương Bạch cũng không thể hiểu.

Việc thứ hai mà Trương Tam Phong làm chính là cử người tới Dược Vương Cốc, để nhị đệ tử của mình tới Dược Vương Cốc.

Nhị đệ tử của Trương Tam Phong là ai?, đương nhiên là Địa Thánh – Trương Địa, Võ Đang Đệ Nhất Kiếm.

Trương Địa là một tồn tại đặc biệt tại Võ Đang bởi khác với Trương Nhân hay Trương Thiên sự tồn tại của Trương Địa rất nhạt nhòa, bản thân Trương Địa không giỏi giao tế gần như là kiếm si, một đời chỉ chuyên tâm với kiếm thuật, chấp nhất với kiếm thuật, đến cả đi lại trên giang hồ cũng cực ít, giao tiếp lại càng ít hơn.

Tại giang hồ ai cũng nói Võ Đang Tam Thánh, Trương Địa được gọi là Trương Thánh đương nhiên cực mạnh dù sao cũng là đệ tử của Trường Sinh Chân Nhân, cho dù không mấy ai được trực tiếp giao thủ với Trương Địa thì cũng vẫn mặc định đây là đại cao thủ chốn võ lâm.

Ở Võ Đang thì lại càng đặc biệt, Trương Địa được coi là đệ nhất kiếm của Võ Đang Phái nhưng trên dưới Võ Đang thực sự chưa ai được nhìn thấy Địa Thánh hiển uy, bất quá dù sao Địa Thánh cũng có một đệ tử gọi là Xung Hư Đạo Trưởng, tại thế giới này Xung Hư đương nhiên không phải chưởng môn Võ Đang nhưng kiếm pháp đã đến hóa cảnh hơn nữa tuổi còn rất trẻ mới hơn 40 tuổi một chút, nhìn vào Xung Hư liền có thể đại khái nhìn ra sư phụ của Xung Hư là tồn tại bậc nào.

Trương Địa bản thân gần như không đi lại trên giang hồ, quanh năm suốt tháng đều ở hậu sơn Võ Đang luyện kiếm thuật nhưng thần kỳ là cũng chẳng mấy khi có người thấy Trương Địa chỉ là đây cũng không coi là việc gì khó hiểu dù sao hậu sơn Võ Đang rộng lớn vô cùng lại thêm Trương Địa thân là Trương Thánh, bằng vào võ công của người này thì đệ tử Võ Đang muốn phát hiện cũng khó.Cứ như thế Trương Địa gần giống với người thủ hộ Võ Đang, bất cứ đệ tử Võ Đang nào đều biết Địa Thánh ở hậu sơn chuyên tu kiếm thuật, chỉ cần có cường địch xâm phạm Võ Đang thì Địa Thánh tất xuất hiện hộ tông.

Thiên Thánh bế tử quan đột phá đế vị, Địa Thánh ở hậu sơn chuyên tu kiếm thuật, Nhân Thánh lo toàn bộ sự vụ Võ Đang, đây chính là điều thế nhân đều biết, thế nhân đều công nhận.

Đáng tiếc thế nhân đều nhầm, Địa Thánh từ 15 năm nay đã rất ít khi trở về Võ Đang Sơn, thủ hộ nhân của Võ Đang gần 15 năm qua cũng chỉ trở về Võ Đang 3 lần, trong 15 năm qua Địa Thánh đều ở Dược Vương Cốc.

Địa Thánh chuyên tu kiếm thuật?, cái này đương nhiên đúng bởi Địa Thánh rất thích kiếm thuật bất quá đây cũng là việc của hơn 20 năm trước, Địa Thánh từ lâu cũng đã không còn chuyên tu với kiếm thuật, nếu có người gặp Địa Thánh tuyệt đối sẽ không nghĩ đây là một trong tam thánh của Võ Đang mà lập tức hình dung ra một lão nông quốc đất không hơn không kém, cái hình dạng bên ngoài này thực sự có chút giống kiếm thánh Mục Nhân Thanh khi lần đầu Vô Song nhìn thấy.

Địa Thánh ở lại Dược Vương Cốc 15 năm, trong thời gian này đều cùng Dược Vương chuyên tâm nghiên cứu một loại thực vật mới, một loại thực vật có tính khắc chế với ma khí, ít nhất có khả năng ngăn cản ma khí lây lan.

Vô Song những năm qua không còn ở Thiên Ý Thành lại càng không đi qua Hắc Địa vì vậy Vô Song sẽ không biết ở Hắc Địa bắt đầu xuất hiện một loại cây gọi là Tử Đằng Phi Lao, một loại cây đặc dị bởi nó thuần một màu tím, kỳ lạ vô cùng.

Tử Đằng Phi Lao được trồng ở Hắc Địa đương nhiên không khiến quá nhiều người chú ý dù sao cây cũng chỉ là cây, Hắc Địa lại là cấm khu hơn nữa ma khí ở Hắc Địa vẫn chưa có cách nào tràn ra ngoài, diệu dụng của Tử Đằng Phi Lao căn bản không thể lộ ra.

Tử Đằng Phi Lao chính là thành quả 15 năm của Dược Vương cùng Địa Thánh, lúc này nó lại là thứ giúp Dược Vương Cốc ngăn cản chướng khí, lá cây của Tử Đằng Phi Lao thật sự có khả năng thanh lọc ma khí, đồng thời ngăn cản ma khí xuyên qua.
Sự xuất hiện của Tử Đằng Phi Lao là bước tiến rất lớn đối với thế giới này nhưng đây vốn là một loại thực vật cũng không nên hiện thế, tại nhân gian vốn không có loại cây cối nào cản được ma khí, cho dù Dược Vương cùng Địa Thánh có vắt hết óc cũng vậy, sự xuất hiện của Tử Đằng Phi Lao cũng không phải chỉ là hai người cố gắng mà còn là sự cố gắng của Trương Tam Phong, 5 năm trước tại Hắc Địa, Trương Tam Phong tiễn Vô Song một đoạn đường đồng thời bất chấp sinh tử quyết định ở Hắc Địa lấy về vài vật.

Năm đó Trương Tam Phong lấy về cái gì chỉ sợ ngoài bản thân ông cùng hai người Dược Vương – Địa Thánh ra không ai biết nhưng nhờ Trương Tam Phong giúp đỡ, khoảng 3 năm sau ngày Vô Song xuyên không lần thứ hai, Tử Đằng Phi Lao chính thức xuất hiện trên nhân gian.

Vì một vài lý do Tử Đằng Phi Lao chưa được trồng đại trà ở Hắc Địa dù sao mặt đất ở Hắc Địa là trường hợp đặc thù nhưng ở Dược Vương Cốc thì Tử Đằng Phi Lao trước trồng thành cả một bức tường, cái này có chút giống cây công trình ở hậu thế vậy.

Dược Vương Cốc đương nhiên cũng không quá lớn, diện tích khoảng gấp ba lần so với Tiêu Dao Cốc của lão đầu nhưng mà cũng không thể coi là lớn, có chăng là Tiêu Dao Cốc quá nhỏ mà thôi. Cũng vì diện tích không lớn nên Tử Đằng Phi Lao có thể bao quanh lấy Dược Vương Cốc trở thành một bức tường ngăn cản toàn bộ chướng khí.

Lúc trước Vô Song xuyên qua mê trận thật ra cũng đã gặp rất nhiều Tử Đằng Phi Lao nhưng khi đó nàng dính ảo cảnh, khi đã rời khỏi ảo cảnh bản thân bất giác liền xuyên phá luôn 3 tầng hoa trận từ đó căn bản cũng không coi là nhìn thấy Tử Đằng Phi Lao, về phần sát trận thì càng không cần nói, ở trong sát trận sẽ không trồng Tử Đằng Phi Lao để Vô Song nhìn đồng thời sát trận kia đối với Vô Song một chút cũng không tạo thành cảm giác gì, Vô Song dĩ nhiên có thể hoàn toàn xuyên qua mà không gặp ngăn trở.

Vô Song gần như vô tình xuyên qua toàn bộ trận pháp phòng ngự của Dược Vương Cốc, mãi đến khi thấy hàng cây Tử Đằng Phi Lao thì mới khựng lại.

Nhìn hàng cây kì dị trước mặt, Vô Song bản năng liền cảm thấy nó đặc biệt đồng thời cũng bị màu tím của nó hấp dẫn thật sâu có điều nàng dừng lại không lâu lắm liền tiếp tục hướng về phía trước, xuyên qua hàng Tử Đằng Phi Lao, trực tiếp tiến vào trong cốc.

Bước qua hàng Tử Đằng Phi Lao, Vô Song có thể thấy một con đường lớn hướng về phía xa, cảnh sắc hai bên đường cũng rất bình thường, gần như là khung cảnh một thôn quê vậy tuy nhiên cái cảnh sắc này chỉ có duy nhất một thứ không bình thường... đấy chính là "người".

Sau khi xuyên qua rặng Tử Đằng Phi Lao, khi Vô Song vừa đặt chân vào trong cốc thậm chí trong tầm mắt Vô Song còn có thể thấy một thôn trang nhỏ đằng xa cũng là lúc Vô Song phát hiện ra cạnh đó có một lão nhân đang ngồi, ánh mắt lão nhân cũng đang nhìn chằm chằm Vô Song.

Lão nhân một đầu tóc bạc, trên mặt lốm đốm những vết đồi mồi, làn da cũng nhăn nheo, thân hình chỉ khoảng 1m7, ngồi trên một tảng đá vuông vức, bên cạnh là một bàn đá bầy sẵn ấm trà, trên bàn đá đặt một cây cuốc tựa sát vào bên trong, thoạt nhìn không khác gì lão nhân đi làm đồng áng về cả.

Lão nông này nhìn Vô Song, Vô Song đương nhiên cũng quay lại nhìn ông ta, lúc này không khí liền trở nên ngưng trọng, có một loại cảm giác nặng nề vô cùng.

Vô Song nhìn ra cái gì từ lão nông này?, Vô Song thật ra không nhìn thấy cái gì cả, Vô Song chỉ biết lão nhân này cực mạnh, cho dù chỉ là cảm giác của Vô Song nhưng Vô Song tuyệt đối tin tưởng thứ cảm giác này, lão nhân có lẽ không bằng Giác Viễn bất quá sẽ không dưới Tu La Vương.

Về phần lão nông này thì nhìn thấy cái gì ở Vô Song?, lão thật ra cũng không phải đang nhìn Vô Song mà là nhìn cái hộp gỗ Vô Song mang theo, cái hộp... thỉnh thoảng vẫn toát ra ma khí nhè nhẹ.

Lúc này sự tình thật sự có chút nghiêm trọng

Quyển 3 - Chương 209: Đoàn tụ (3)

Vô Song hiện tại đang có tâm tình rất tốt nhưng khi nhìn thấy lão nông kia thì bao nhiêu cái tốt đều biến mất hết chỉ còn lại sự căng thẳng.

Ánh mắt Vô Song rốt cuộc dần dần lạnh lại bởi lúc này Vô Song căn bản không thể liên hệ lão nhân này với người trong Dược Vương Thôn hay Dược Vương Cốc.

Nếu người này là bằng hữu của ông ngoại thì đã không ở đây, với thực lực của người này chẳng nhẽ sẽ không giết ra ngoài?, ít nhất theo Vô Song cảm thấy người này tuy không giết được Lam Phật nhưng bất chấp một đường giết ra ngoài thì có khả năng rất lớn có thể tới được Nam Thiếu Lâm, bằng vào người này cộng Giác Viễn chẳng nhẽ không thể làm được gì?.

Đáp án của Vô Song rất đơn giản, người này... là đồng phạm của Tử La Lan cùng Thạch Vạn San về phần bộ dạng của người này thì Vô Song trực tiếp bỏ qua, cường giả có nhiều người vốn vô cùng kỳ quái, ngay từ khi 6 tuổi Vô Song đã hiểu điều này, dù sao Vạn lão cùng lão đầu ai không phải dạng người kỳ quái?.

Vô Song thực sự lo lắng cùng căng thẳng, không phải vì Vô Song cảm thấy sợ người này mà nàng cảm thấy... với thực lực của đối phương liệu Dược Vương Cốc có an toàn?.

_ _ _ __ _ _

Lão nông đang nhìn Vô Song thì ngược lại, như đã nói lão nông này chính là Địa Thánh, một trong tam thánh của Võ Đang.

Địa Thánh căn bản không suy nghĩ nhiều, chỉ cần nhìn vào vật Vô Song mang theo, căn bản sẽ không cho Vô Song giải thích, Địa Thánh liền nghĩ Vô Song là đồng đảng của Thạch Vạn San cùng Tử La Lan, dù sao ma khí từ trong hộp gỗ tỏa ra rõ rành rành trước mặt.

Thế nhân đều cảm thấy ngay cả Thiên Thánh còn đang bế tử quan đột phá đế vị thì Địa Thánh chắc chắn không phải đế vị cao thủ?, đáp án căn bản không chính xác, điều thế nhân biết chỉ là điều mà Võ Đang Phái muốn cho thế nhân biết cũng như việc Địa Thánh quan năm suốt tháng ở hậu sơn của Võ Đang vậy.

Địa Thánh từ 20 năm trước đã đột phá đế vị sau đó bản thân không còn chuyên tu với kiếm đạo, không còn một đời chấp nhất với kiếm, ngoài kiếm cái gì cũng không để ý.

Sau 20 năm, thực lực của Địa Thánh đương nhiên sẽ không dậm chân tại chỗ, hiện tại Địa Thánh có thể ngang ngửa với Tu La Vương thật ra cũng tính là bình thường,

_ _ _ _ _ _ _ _

Trong tình hình này thật sự rất khó có thể hữu hảo ngồi xuống thăm dò hay nói chuyện với đối phương dù gì ngay từ cái nhìn đầu tiên cả hai đều cảm thấy được địch ý của nhau.

Vô Song nghĩ tới ông ngoại cùng Linh Tố, trong lòng nóng hơn lửa đốt, trên người nàng liền xuất hiện Long Tượng Khí, nàng đứng im một chỗ lại tạo ra những tiếng gió rít ghê người, đây chính là sức mạnh nhân thể cực hạn mà thành.

Địa Thánh nhìn thấy Vô Song vận Long Tượng Bàn Nhược Công trong ánh mắt liền lóe lên sau đó chậm rãi rời khỏi chỗ ngồi của mình.

Nếu trước đây Địa Thánh chỉ hoài nghi Vô Song thì giờ sẽ đổi thành chắc chắn Vô Song là kẻ địch.

Tử La Lan đối với võ học cũng không để ý lắm, đây không phải điểm mạnh của nàng vì vậy lại càng không quan tâm.

Thạch Vạn San thiên phú võ học không tệ nhưng cũng mới chỉ đến Bắc Cương lại thêm toàn bộ tâm lực dành để nghiên cứu độc thuật cùng nhân thể, rất nhiều thứ không biết mà có biết thì cũng không quan tâm.

Ở Bắc Cương chỉ sợ rất ít cao thủ chưa từng nghe tới Long Tượng Bàn Nhược Công, lẽ dĩ nhiên thì Tử La Lan cùng Thạch Vạn San cũng nghe thấy nhưng mà để đến cảnh giới tạo ra kình khí trong cơ thể từ đó phát sinh dị tượng thì cả hai lại chưa thấy cũng không rõ đặc điểm ra sao vì vậy từ đầu đến cuối không ai trong hai người hoài nghi Vô Song.

Địa Thánh thì khác, Địa Thánh sao lại không rõ Vô Song dùng Long Tượng Bàn Nhược Công?, đã thế lại còn luyện tới cảnh giới cực cao mới sinh ra Long Tượng Khí, như vậy tuyệt đối là cao đồ mật tông, cho dù Địa Thánh biết rõ Mật Tông sẽ không thu nữ nhân nhưng trên đời luôn có ngoại lệ, trong mắt Địa Thánh thì Vô Song liền là cao tầng Mật Tông cử tới để giúp đỡ Tử La Lan cùng Thạch Vạn San ám hại Dược Vương Cốc.

Nếu đã như vậy căn bản không có gì đáng nói, không có gì để nói nữa.

_ _ _ _ _ _ _

Địa Thánh vốn giống với một lão nhân làm nông nhưng khi thực sự bước vào trạng thái chiến đấu thì cực kỳ khủng khiếp, trên tay Địa Thánh rõ ràng không có vũ khí nhưng Vô Song lại có cảm giác toàn bộ thiên địa đều là kiếm.

Vô Song sẽ chẳng lạ gì cảm giác này, Địa Thánh đã lĩnh ngộ kiếm vực, là cảnh giới vô kiếm mà Độc Cô Cầu Bại đã đề ra.

Nghĩ đến đối thủ của mình là cao thủ lĩnh ngộ kiếm vưc, ngay cả Vô Song cũng cảm thấy trận này khó đánh, nàng đang nghĩ cách gia tăng thực lực bản thân, nàng đang nghĩ cách bước ra đường riêng nhưng nghĩ chỉ là nghĩ mà thôi, từ lý thuyết đến thực hành còn xa lắm có điều nếu đối phương đã muốn đánh thì nàng sợ gì?.

Địa Thánh chuẩn bị mở ra kiếm vực về phần Vô Song ánh mắt rốt cuộc chuyển thành sát khí, đây không phải trận đánh với Lam Phật để Vô Song vừa đánh vừa nghĩ miên man cũng chẳng phải là đánh với Tử La Lan để Vô Song vừa đánh vừa ngộ.

Nắm chặt song quyền tiếp theo đó quanh thân Vô Song liền xuất hiện uy thế, Vô Song trực tiếp vận dụng Thái Tổ Trường Quyền.

Quyền đầu tiên, Thái Tổ Thiên Diễn Quyền.

Không có câu nói cũng chẳng có bước dạo đầu, đánh đương nhiên là đánh.

Địa Thánh nhìn thấy một quyền của Vô Song, ánh mắt liền hiện ra vẻ ngựng trọng, tiếp theo khi đại thế đang liên tục đè xuống thì kiếm khí trong tay Địa Thánh không ngờ tụ tập lại, Vô Song có thể thấy rõ kiếm khí hóa hình bám trên hai tay Địa Thánh, sau đó rõ ràng Địa Thánh không mang theo kiếm nhưng trong tay lại có song kiếm.

Cái thủ đoạn này đương nhiên không tính là to tát, ai có thể tạo ra Kiếm Vực đều sẽ làm được, Vô Song không quá để tâm tới đối phương, Thái Tổ Thiên Diễn Quyền vừa đánh ra thì Vô Song lập tức đổi chiêu thức, lần này hai tay song song đưa ra.

Thái Tố Thiên Diễn Quyền có thể thiên diễn, quyền này là quyền mở đầu của Thái Tổ Trường Quyền, quyền này chuyên dùng để dẫn động thiên địa đại thế, để kết nối thiên địa đại thế với bản thân người dùng, là đại môn để mở ra hai quyền sau.

Địa Thánh cũng thấy thủ thế của Vô Song biến đổi bất quá hiện tại ông phải để tâm đến việc khác, đến thiên địa uy thế đang ép xuống.

Địa Thánh là đệ nhất kiếm của Võ Đang vậy kiếm pháp của Địa Thánh là gì?, đương nhiên là Thái Cực Kiếm.

Thái Cực Kiếm vốn chỉ là đơn kiếm vậy tại sao trong tay Địa Thánh lại dùng tới song kiếm?, đây là bởi Địa Thánh thực sự cảm thấy Thái Tổ Trường Quyền cực kỳ khủng khiếp từ đó quyết định sử dụng song kiếm, về bản chất không thể nói song kiếm mạnh hơn đơn kiếm nhưng tại Võ Đang thì song kiếm còn đại biểu cho Chính Phản Lưỡng Nghi Kiếm Pháp.

Chính Phản Lưỡng Nghi Kiếm Pháp của Địa Thánh đương nhiên không liên quan gì tới Chính Phản Lương Nghĩ Kiếm Pháp mà Trương Vô Kỵ gặp khi lên Quang Minh Đỉnh trong nguyên tác hoặc nói đúng hơn là cùng nguồn gốc nhưng khác xa về tính chất.

Chính Phản của Võ Đang tại thế giới này tất nhiên là do Trương Tam Phong sáng tạo ra, cũng dựa vào Hà Đồ cùng Lạc Thư của cổ nhân mà thành, suy diễn theo phương vị bát quái của Phục Hi – Văn Vương nhưng về bản chất Trương Tam Phong không đi nghiên cứu phương vị, không nghiên cứu trận pháp, biến một bộ kiếm trận thành một bộ kiếm kỹ.

Toàn bộ Võ Đang cũng chỉ có Địa Thánh học được bộ kiếm kỹ này, táy trái làm âm tay phải làm dương, âm dương đối cực tạo thành lưỡng nghi, lưỡng nghi chính phản quy về thái cực.

Chính Phản Lưỡng Nghi Kiếm Pháp của Võ Đang là đại diện cho cực.

Đối mặt với thiên địa uy thế mà Vô Song đánh ra, Địa Thánh cũng liền dùng tự nhiên đại đạo để quyết đấu."Âm Dương Giao Thác – Nhật Nguyệt Đồng Chuyên".

Địa Thánh rất nhanh chém ra bốn kiếm, hai kiếm đầu là hai cực âm dương, hai kiếm sau liền đại diện cho nhật nguyệt.

Âm Dương Kiếm lấy âm bổ dương lấy dương bổ âm, kiếm thế liên miên bất tuyệt hướng quyền của Vô Song đánh tới.

Nhật Nguyệt Kiếm lấy nhật nguyệt làm thiên địa, nhật nguyệt di chuyển như thiên địa cùng chuyển, một kiếm này uy lực khôn cùng.

Bốn kiếm chém ra, đại quyền của Vô Song trực tiếp bị chém nát nhưng mà kiếm thế cũng tan đi, tất cả chỉ còn lại kình lực khủng khiếp của hai chiêu thức bắn ra bốn phương tám hướng.

Lần đầu giao thủ còn chưa chấm dứt, Vô Song đã xuất quyền, hai tay Vô Song vũ động, quyền ra như mưa, quyền quyền xếp lên nhau mà tới.

"Thái Tổ Thiên Địa Quyền".

Thái Tổ Thiên Địa Quyền muốn mở ra nhất định phải có Thái Tổ Thiên Diễn Quyền đi trước.

Hai tay đại diện cho thiên địa, song quyền xuất ra mang theo cái uy của Thiên Địa, bất quá điểm đáng sợ nhất của quyền này nằm ở việc quyền quyền có thể xếp lên nhau mà tăng cường uy lực, thiên càng ngày càng cao mà địa càng ngày càng rộng lớn.

Thiên Diễn Quyền mở ra uy thế, Thiên Địa Quyền liền dùng hết cái uy thế đó, trước khi thiên địa uy thế tan hết liền phải xem người sử dụng có thể xuất ra bao nhiêu quyền.

Vô Song đối mặt với Địa Thánh bản thân căn bản không hề giữ lại chút gì, Vô Song một hơi đánh ra 27 quyền.

Cửu vi cực, thập vi thiên, 27 quyền tuy chưa đạt đến 30 quyền như trong Thái Tổ Trường Quyền ghi lại nhưng cũng rất gần, 30 quyền chính là tam trùng thiên cùng tam trùng địa, 27 quyền tuy kém hơn nhưng uy thế đã phải dùng từ khủng khiếp để hình dung.

Vô Song toàn lực xuất quyền đương nhiên Địa Thánh cũng toàn lực đón đỡ, lần này hai tay vẫn là song kiếm nhưng mà Kiếm Vực toàn bộ mở ra, Kiếm Vực của Địa Thánh không phải thuần một màu đỏ nhưng Vô Song mà là Thái Cực Kiếm Vực, Kiếm Vưc mang theo hai màu đen và trắng.

Địa Thánh múa kiếm thì cả Kiếm Vực cùng rung động, lúc này vẫn là Chính Phản Lưỡng Nghi Kiếm Pháp nhưng lại dùng uy lực của Kiếm Vực dễ diễn hóa.

"Cực Phá Hư Không – Hư Không Kiếm "

"Cực Đạo Quy Khư – Quy Khư Kiếm"

"Kiếm Sinh Thái Cực – Diễn Sinh Kiếm"

"Cực Trung Hữu Cực – Song Cực Kiếm".

Lại chém ra bốn kiếm, lần này mỗi tay là một kiếm khác biệt, dựa theo bốn kiếm của Địa Thánh mà toàn bộ Kiếm Vực cùng chuyển động, lấy Địa Thánh làm trung tâm, lấy tứ kiếm dẫn đạo, vô biên vô tận kiếm khí tràn ra tạo thành bốn thanh kiếm mang, hướng về phía đại quyền của Vô Song mà tới.

Kiếm mang cực kỳ khủng khiếp nhưng quyền uy của Vô Song cũng không kém, hai bên lại một lần nữa va chạm với nhau bất quá lần này kiếm mang lại có phần nhỉnh hơn, hai chiêu thức va vào nhau liền tự động triệt tiêu nhau chỉ có kình lực cùng dư chấn là bắn ra bất quá kiếm chiêu của Địa Thánh rõ ràng chưa hết, kiếm chiêu vẫn phá không mà tới cắt lên người Vô Song.

Địa Thánh dưới uy chấn bị đẩy ngược về phía sau nhưng rất nhanh ổn định lại thân hình, ánh mắt già nua như nhìn xuyên qua dư chấn cùng bụi mù, cố bắt lấy thân ảnh của Vô Song.

Vô Song cũng lùi lại, lần đọ chiêu thứ hai nàng rõ ràng lộ ra hạ phong nhưng vì thân thể quá bá đạo nên cũng rất nhanh ổn định thân ảnh, đến khi kiếm mang theo dư uy mà tới cắt lên người Vô Song liền bị long tượng khí trên thân thể Vô Song lập tức ngăn lại mà nghiền nát, Vô Song căn bản cũng không xuất hiện thương thế.

Lần giao thủ đầu tiên là Vô Song mở đầu, lần thứ hai cũng là Vô Song mở đầu, lần thứ ba liền do Địa Thánh bắt đầu.Khi mà Vô Song vừa ổn định thân hình thì Địa Thánh đã giết tới, xuyên qua dư chấn còn chưa tan, kiếm khí tụ lại một điểm, mũi kiếm thẳng hướng Vô Song mà đâm.

Vô Song thấy một kiếm này hai tay nắm chặt lại, toàn bộ kình khí một thân đều được vận lên, lấy hai tay chắn ngang trước mặt, trực tiếp dùng hai tay ép lại mà ngăn mũi kiếm của Địa Thánh.

Kiếm này của Địa Thánh gọi là Thiên Mã Hành Không, một kiếm nhanh vô cùng, uy lực nén lại đến cực hạn theo sức mà đâm ra, một kiếm tưởng như không có uy lực nhưng lại là sát phạt kiếm đạo, kiếm mở đầu của Thái Cực Kiếm Kinh.

Vô Song dùng hai tay ép lại, trực tiếp dùng Long Tượng Khí đè xuống mũi kiếm này nhưng cũng có thể cảm nhận được uy lực của nó bất quá ở phía ngược lại Địa Thánh cũng không thể tiến thêm, đôi tay của Vô Song như long như tượng, chân trụ của Vô Song như bám chặt vào mặt đất tựa thái sơn, lấy hai tay kẹp kiếm, lấy chân làm điểm trụ khiến cho Địa Thánh một bước cũng không thể ép tới.

Hai người lúc này liền chuyển thành đấu chân lực nhưng đồng thời Kiếm Vực của Địa Thánh cũng trực tiếp bao phủ lấy Vô Song, lúc này Vô Song liền mất đi địa lợi.

Đây tuyệt đối không phải là luận bàn như đấu với Giác Viễn, lúc này liền biến thành sinh tử chiến tuy nhiên không rõ tại sao Vô Song lại mở miệng.

“Hấp khí hạc phi khởi, hô khí thâm hải để, khí hình hợp vi nhất, đan điền thị ngô y.

Thần bão trụ khí, ý hệ trụ tức, khí tụ đan điền, tụ nhi bất tán.”

Địa Thánh đương nhiên nghe thấy lời Vô Song nói, ánh mắt liền co lại, sau đó Vô Song lập tức dồn sức ở hai chân, hai tay bỗng có hơn vạn cân cự lực, dùng sức mạnh khủng khiếp đẩy bật Địa Thánh phải lùi lại.

Địa Thánh cũng không cưỡng cầu, chỉ cảm thấy cổ tay tê một cái liền biết Vô Song tuyệt đối là đã luyện Long Tượng Bàn Nhược Công đến cảnh giới khủng khiếp, đấu chân lực cũng chẳng phải là cách hay, theo động tác đẩy của Vô Song bản thân liền lướt về phía sau rồi đứng yên vị trên mặt đất.

Địa Thánh từ đầu đến cuối rốt cuộc mới mở miệng.

"Ngươi sao lại biết nội công tâm pháp của bản phái? ".

Câu Vô Song đọc đúng là khẩu quyết tâm pháp của Võ Đang, là Thuần Dương Vô Cực Công.

Thuần Dương Vô Cực Công là bản nâng cấp của Võ Đang Cửu Dương Công, đây chính là nội công tâm pháp của đám người Võ Đang Thất Tử, bản thân Võ Đang Cửu Dương Công có lẽ có thể lộ ra ngoài nhưng Thuần Dương Vô Cực Công tuyệt đối là một phạm trù khác.

Bản thể của Vô Song từng nhận được bản bút ký của Trương Tam Phong đưa cho, Vô Song đương nhiên cũng đọc thoáng quá lại có thiên phú Tái Thế Thần Đồng từ đó khó mà quên được, lúc này liền mang ra vận dụng nói vài câu với Địa Thánh.

Vô Song nghe Địa Thánh nói một câu này liền nhẹ thở ra, Vô Song ban đầu cũng chỉ là đoán mà thôi dù sao tiêu chí của Võ Đang quá rõ ràng, kiếm pháp của Địa Thánh tuy đã đến mức tuyệt luân nhưng mà hơi hướng của Võ Đang vẫn còn đó, cái tiêu chí thái cực căn bản không lẫn đi đâu được.

"Tiền bối thật sự là người của Võ Đang? ".

Địa Thánh nghe Vô Song đổi giọng hơn nữa Vô Song bắt đầu thu lại khí thế thì trong lòng liền nao nao, rốt cuộc cũng rút hết kiếm khí của bản thân về trở thành một lão nông bình thường, đứng cách xa Vô Song mà hỏi.

"Trả lời câu hỏi của lão phu trước, ngươi từ đâu biết được nội tâm công pháp của bản phái? ".

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, cũng không muốn nói dối đối phương liền đáp.

"Vãn bối gặp qua Trường Sinh Chân Nhân, được người chỉ điểm, cũng có thể tính là một nửa đệ tử Võ Đang ".

Vô Song còn đang cầm quyển bí tịch mà Trương Tam Phong đưa hơn nữa được Trương Tam Phong giúp đỡ rất nhiều, bản thân Vô Song quả thật cảm thấy mình có trách nhiệm với Võ Đang, cũng coi như là nửa người Võ Đang.

Địa Thánh đứng đó có phần không tin tưởng câu nói của Vô Song cho lắm dù sao bao lâu rồi sư phụ không chỉ điểm người khác?, đừng nói là được Trương Tam Phong chỉ điểm cho dù gặp qua Trương Tam Phong đã là việc khó vô cùng.

Địa Thánh nhìn Vô Song một chút, lại hỏi.

"Có bằng chứng gì không? ".

Vô Song đúng là không có bằng chứng, tất cả bằng chứng đều đang ở chỗ chân thân, bất quá Vô Song không ngại hỏi ngược lại Địa Thánh.

"Tiền bối người cũng không cần chơi xấu, trước trả lời câu hỏi của vãn bối, nếu không chúng ta lại đấu ngàn chiêu? "

Thực lực của Vô Song đặt ở đó, Địa Thánh cũng không thể không nhìn, đến bây giờ Địa Thánh cũng không quá chắc chắn có thể đánh bại được Vô Song, hai người đều là đế vị ai dám nói thắng chắc đối phương?.

Địa Thánh suy nghĩ một thoáng rốt cục thản nhiên đáp.

"Lão phu đương nhiên là người của Võ Đang "

Trương Địa không thể báo ra thân phận của mình được, sự xuất hiện của Trương Địa ở đây là tuyệt mật.

Vô Song nghe vậy không khỏi nhoẻn miệng cười mà đáp.

"Có gì chứng minh không? ".

Đến một loại trình độ nào đó thực sự sẽ có những người không phải chứng minh, khinh thường chứng minh với ai đó.

Một đế vị cường giả sẽ không tự nhận được Trương Tam Phong chỉ điểm trừ khi đây là sự thực.

Một đế vị sẽ không tự nói mình là người Võ Đang trừ khi đây cũng là sự thật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau