CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 681 - Chương 685

Quyển 3 - Chương 199: Khắc đến chết (1)

Lam Phật thật sự rất mạnh, tuy chỉ là một bộ tử thi nhưng dưới sự chưởng khống của Tử La Lan, dưới chướng khí nhập thể bản thân Lam Phật liền có thể cầm chân Giác Viễn hơn nữa ở thế tiên thiên bất bại.

Giác Viễn có mạnh hơn Lam Phật không?, đáp án chắc chắn là có, tính thực lực chân chính Lam Phật chỉ ngang ngửa Vô Song, điều đáng nói là hắn bất tử, ít nhất Giác Viễn không thể hủy được lớp bình phong trên người Lam Phật, chỉ cần không hủy được Lam Phật liền bất bại.

Lam Phật cũng không thể thắng được Giác Viễn nhưng chỉ cần Giác Viễn hao phí sức lực nhất định sẽ tổn hại tới thực lực mà bị bức lui, đây cũng là cách mà Lam Phật đẩy lùi Giác Viễn 3 lần.

Giác Viễn trong nội tâm cũng rất bất đắc dĩ nhưng thực sự không biết làm cách nào vượt qua Lam Phật, tại thời điểm trước kia không thể vận dụng nội lực Giác Viễn không thể thắng nổi Lam Phật ấy thế mà tại thời điểm này có thể vận dụng được nội lực Giác Viễn cũng thắng không nổi Lam Phật, có trách cũng chỉ có thể nói chướng khí kia quá mức kinh khủng.

Giác Viễn thân là đế vị cường giả thậm chí còn là một trong năm vị Đại Đế của Trung Nguyên, thú thật Giác Viễn chắc chắn phải có thủ đoạn áp hòm, bảo Giác Viễn không thể đánh chết Lam Phật cũng không quá chính xác nhưng chắc chắn phải bỏ ra đại giới rất lớn.

Lam Phật dù sao hiện tại cũng là đế vị đã thế lại còn bất tử, thực sự rất khó vượt qua, ngoại trù ngũ Đại Đế của Trung Nguyên ra chỉ sợ toàn cõi Trung Nguyên này đã không có ai áp chế được Lam Phật.

Giác Viễn cũng không phải sợ chết mới giữ lại thủ đoạn dù sao ngay cả khi giết được Lam Phật thì Giác Viễn cũng không rõ Tử La Lan còn có chuẩn bị gì hơn nữa giết được Lam Phật sẽ phải trả một cái giá rất nặng, chỉ sợ khi đó 14 con Bất Tử Địa Thi kia cùng lên liền có khả năng giết chết Giác Viễn chứ đừng nói là Tử La Lan cùng Thạch Vạn San còn chưa xuất thủ.

Giác Viễn bản thân không chỉ phải phòng ngừa Tử La Lan mà còn phải đề phòng Thạch Vạn San, Thạch Vạn San là kẻ chính Giác Viễn cũng không thể coi thường.

Đừng nghĩ Thạch Vạn San nhìn như một lão đầu vô hại mà người này vô hại, càng không cần nghĩ vì hắn tự xưng Độc Thánh mà cho rằng danh hiệu này không xứng với hắn, nói về dụng độc Thạch Vạn San còn cao hơn cả Dược Vương đời này, trong ba huynh đệ độc công của Thạch Vạn San là mạnh nhất.

Giác Viễn ỷ vào Cửu Dương Thần Công, ỷ vào cảnh giới Thập Dương phi thường cường hãn nhưng mà nội lực chung quy cũng sẽ cạn, đến lúc đó chỉ cần Thạch Vạn San sử dụng độc công thì Giác Viễn chắc chắn rơi vào tình trạng nguy hiểm, Giác Viễn không phải Vô Song cũng chẳng có Thần Nông Dược Thể hay Ách Nan Độc Thể, nếu không có nội lực cường hãn thì lấy gì chống lại độc công của Thạch Vạn San đây?.

Dược Vương Thôn chỉ mới bắt đầu ma hóa nhưng nó đã cực kỳ khủng khiếp, chỉ sợ bất cứ một đế vị nào trong thiên hạ cũng không có khả năng một mình giải quyết cái Dược Vương Thôn này, cũng may Giác Viễn lần này cũng không đến một mình, Giác Viễn liền nhìn về phía Vô Song.

Đây là lần thứ hai kể từ khi bắt đầu cuộc chiến Giác Viễn nhìn Vô Song, Vô Song lần này cũng nhìn lại Giác Viễn sau đó gật đầu.

Thấy Vô Song gật đầu, Giác Viễn cũng yên tâm bất quá vẫn mở miệng mà nói.

"Cẩn thận họ Thạch ".

Bốn chữ này Giác Viễn dùng khẩu hình môi, từ vị trí của Vô Song có thể nhìn thấy, cũng có thể hiểu nhưng Thạch Vạn San cùng Tử La Lan đều sẽ không thấy.

Vô Song hiểu ý liền gật đầu tuy nhiên cũng không quá mức để tâm, Giác Viễn không biết thân thể của Vô Song chẳng nhẽ chính nàng còn không hiểu thân thể nàng?.

Nếu là bản thể của Vô Song có lẽ còn phải sợ Thạch Vạn San vài phần nhưng Cơ Vô Song hiện tại thì không.

Suốt từ đầu trận chiến, Vô Song lần đầu tiên bước ra một bước, tiến về phía trước, khóe miệng cong lên một nụ cười tuyệt mỹ, hướng về phía Tử La Lan cùng Thạch Vạn San mà đi.

Vô Song cử động đương nhiên Tử La Lan cũng thấy, tâm tình của nàng lúc này tuyệt đối không tốt nhưng mà Vô Song trong mắt nàng phi thường đặc biệt vì vậy Tử La Lan không thể không nén tâm tình của mình xuống mà nói.

"Tây Thi muội muội, nghĩ tốt rồi sao? ".
Nữ nhân này đeo mặt nạ, tuy Vô Song không nhìn thấy biểu cảm dung mạo của nàng nhưng cũng có thể đoán được nàng đang cười, ánh mắt cực kỳ hữu hảo nhìn Vô Song.

Vô Song cũng mỉm cười đáp lại tuy nhiên câu nói tiếp theo thì tuyệt không hữu hảo.

"Tử La Lan, thứ nhất ta không muốn sau này cũng phải lõa thể nhảy múa trước bàn dân thiên hạ như ngươi, quá mất mặt ".

"Thứ hai, ta cũng không cần Đế Thích giúp ta đột phá đế vị ".

Vô Song dứt lời, mũi chân nhẹ nâng lên rồi chạm xuống mặt đất, trên người Vô Song liên lan ra một đoàn khí kình cường đại.

Vô Song không có nội lực, nhìn kiểu gì nàng cũng chỉ nhữ nữ tử bình thường nhưng đấy là khi Vô Song không chiến đấu.

Vô Song hiện tại tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công đã đến tầng thứ 6, là Lục Long Lục Tượng cảnh.

Long Tượng Bàn Nhược Công là đệ nhất luyện thể công pháp, đúc thân thể con người đến cực hạn đồng thời tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công đến tầng 7 trở lên liền sẽ sinh ra kình khí gọi là Long Tượng Khí.

Vô Song mới chỉ đến tầng thứ 6 nhưng thân thể Vô Song quá mức hoàn mỹ, ở tầng thứ 6 liền sinh ra khí kình.

Long Tượng Khí có đặc điểm là gì?, thứ này là thuần cương khí, nếu muốn miêu tả rõ nhất thì chính là cảnh tượng 16 năm sau Kim Luân Pháp Vương trở về Trung Nguyên, từng quyền từng quyền lấy sức mạnh thân thể đánh ra đều sinh ra kình khí.

Kình khí của Vô Song rất mạnh, cũng không rõ có phải thân thể Vô Song quá mức hoàn mỹ hay không, nàng mới tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công tới tầng 6 nhưng kình khí đã không thua kém cao thủ tu luyện tới tầng 8.

Mỗi bước chân của Vô Song đều như đại tượng bước đi, như cuồng long gào thét, trong phút chốc Vô Song như trở thành một con người khác... một thứ khí tức nguy hiểm bóp nghẹt Tử La Lan.Tử La Lan nhìn Vô Song, thân hình run lên nhưng rất nhanh ánh mắt liền lạnh lại.

Vô Song vậy mà dám trêu đùa nàng?, tất nhiên Tử La Lan làm người rất có đầu óc, nàng biết bất kể thế nào chỉ cần Vô Song đầu nhập dưới chướng ân sư, vì ân sư làm việc thì mọi hành động trong quá khứ của Vô Song đều được bỏ qua.

Tử La Lan sẽ không miệt thị Vô Song, thậm chí còn không có địch ý, dù sao ai biết sau này Vô Song có đi theo ân sư hay không?, nếu lúc đó ân sư thu nhận Vô Song, Vô Song lại nghĩ chuyện xưa thù lên người nàng thì Tử La Lan đúng là oan uổng.

Nhìn Vô Song chậm rãi bước tới, Tử La Lan không thể không nói.

"Tây Thi muội muội, ngươi thực sự không nghĩ lại?, đi theo ân sư ngươig chắc chắn không thiệt thòi, đợi sau này ân sư thành đại nghiệp, muội muội trở thành đệ nhất cao thủ trong thiên hạ cũng chẳng có gì khó? ".

Vô Song lười để ý đến nàng, cứ như vậy trực tiếp bước về phía trước, Tử La Lan thấy thế liền khẽ cắn răng, sau đó rốt cuộc cũng động thủ.

"Muội muội, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt vậy đừng trách tỷ tỷ rồi ".

Khí tức thân thể của Vô Song đúng là rất mạnh nhưng chẳng có gì để Tử La Lan tin tưởng Vô Song chạm đến đế vị cả, dù sao Vô Song vẫn còn quá trẻ.

Vô Song trên người không phát giác ra một chút nội công nào, vừa nhìn cũng biết là luyện thể cao thủ, luyện thể cao thủ ở độ tuổi Vô Song có thể mạnh bao nhiêu?, cho dù thiên phú kinh khủng đi chăng nữa cùng lắm cũng chỉ là ngũ tuyệt cường giả, 14 con Bất Tử Địa Thi bên cạnh Tử La Lan đương nhiên là đủ.

Tử La Lan còn không phái ra đủ 14 con Bất Tử Địa Thi kia, thật ra nội tâm nàng còn đang chảy máu.

Đang yên đang lành lại phái Bất Tử Địa Thi đi đối phó Giác Viễn, nếu ngay từ đầu nàng để Lam Phật tiếp tục đối phó Giác Viễn thì đã không hy sinh oan uổng 11 con Bất Tử Địa Thi, phải biết cả ngàn tính mạng ở Dược Vương Thôn mới chỉ sản sinh ra 25 đầu Địa Thi mà thôi, thoáng cái đã chết gần một nửa, nội tâm không đau sao được?.

Tử La Lan một bên vẫn khống chết Lam Phật đấu với Giác Viễn, một bên liền tùy tiện phái ra hai con Bất Tử Địa Thi, dù sao chỉ cần ngăn bước tiến của Vô Song là được, nàng tin tưởng chẳng mấy chốc Vô Song cũng kiệt sức, khi đó chế phục Vô Song liền trở nên cực kỳ dễ dàng.

Theo lệnh của Tử La Lan, hai con Bất Tử Địa Thi cứ thế mà lao tới, tuy nhiên khác với lúc tấn công Giác Viễn, hai đầu Bất Tử Địa Thi này không ra sát chiêu với Vô Song, chỉ đơn thuần là muốn ngăn cản nàng.

Vô Song thấy thế hơi nhếch miệng, sau đó lập tức động thủ.

Vô Song cả người nghiêng về phía trước lướt đi, hai tay dang ra, xuất thủ cực nhanh.

Tử La Lan nửa giây trước còn đang chú tâm Giác Viễn cùng Lam Phật chiến đấu, nửa giây sau liền nghe thấy âm thanh vỡ vụn, khi nàng một lần nữa tỉnh hồn thì hai con Bất Tử Địa Thi đã bị đánh nổ đầu, chết không thể chế hơn.

Số lượng Bất Tử Địa Thi lúc này... còn lại 12 đầu.

P/S: Còn 1 chương

Quyển 3 - Chương 199-2: Khắc đến chết (2)

Vô Song xuất thủ quá nhanh, nhanh đến nỗi ở đây không ai kịp hiểu việc gì xảy ra trừ Giác Viễn.

Cũng không phải Tử La Lan cùng Thạch Vạn San không hiểu chuyện mà là cả hai từ đầu đến cuối cũng không nghĩ đến Vô Song vượt qua được hai con Bất Tử Địa Thi, đã không nghĩ đương nhiên không quản, không quản liền không kịp hiểu.

Giác Viễn hủy diệt Bất Tử Địa Thi như thái rau cắt dưa bản thân Tử La Lan cắn răng chịu nhận dù sao Giác Viễn cũng là Cửu Dương Thần Tăng, danh tiếng không ai không biết. 

Vô Song vậy mà còn biến thái hơn Giác Viễn, Giác Viễn là "thái rau cắt dưa" thì Vô Song chỉ như hít thở không khí vậy, chỉ thấy hai quyền tung ra sau đó hai cái đầu Địa Thi bị đánh nát vụn, toàn thân cứ như vậy gục xuống, thế còn đánh cái gì?.

Chướng khí không có cách nào phản ứng với Vô Song, bàn tay Vô Song trực tiếp xuyên qua ma khí, xuyên qua lớp bình phong rồi đánh thẳng vào đỉnh đầu hai con Địa Thi, Địa Thi không chết mới là lạ.

Thực lực của Địa Thi bình thường giỏi lắm là nhất tinh đến nhị tinh chiến lực, loại lực lượng này chịu một quyền toàn lực của Vô Song thẳng vào đỉnh đầu lại thêm không có bất cứ phòng ngự nào vậy không bị đánh nổ đầu mới là lạ.

Vô Song giải quyết cực nhanh hai đầu Địa Thi sau đó tốc độ bạo tăng, căn bản không cho Tử La Lan cơ hội suy nghĩ, cơ hội giải thích.

Vô Song cũng như Giác Viễn, thực sự muốn hủy diệt hết đám Địa Thi kia.

Vô Song tuy không phải muốn cầu siêu gì cho đám người này nhưng nàng nhận ra Tử La Lan đau đớn thế nào khi Địa Thi bị hủy diệt, nếu nữ nhân này không quan tâm đám Địa Thi thì đã chẳng rút bọn chúng về làm gì.

Địa Thi có tác dụng gì thì Vô Song không quan tâm lắm, Vô Song chỉ quan tâm rằng hủy diệt Địa Thi có thể khiến kế hoạch của Đế Thích gặp phải ngăn cản, vậy là đủ rồi.

Tử La Lan lần này thật sự bị hoảng, nàng căn bản không hiểu chuyện gì xảy ra bất quá Tử La Lan cũng chẳng phải loại ngu đần, nàng rất nhanh nghĩ tới thể chất của Vô Song.

Để xác định việc này một lần nữa, Tử La Lan lại phái một con Địa Thi lao tới, lần này tốc độ của Địa Thi cực nhanh, căn bản không giữ lại chút nào hơn nữa Vô Song có thể cảm nhận được con Địa Thi này tràn ngập sát cơ.

Địa Thi lao tới một quyền xuất ra tuy nhiên thực lực có hạn, một quyền đánh thẳng vào ngực Vô Song sau đó cánh tay Địa Thi trực tiếp bị chấn động run lên, sau đó Tử La Lan có thể cảm nhận được kình khí trên thân thể Vô Song bắn ngược lại Địa Thi bất quá kình khí của Vô Song không cắt qua được tấm bình phong kia.

Kình khí của Vô Song đúng là không cắt được, chỉ có thân thể Vô Song mới bỏ qua được chướng khí, thời điểm quyền đầu của Địa Thi đánh vào người Vô Song cả bàn tay của nó liền bị gãy gập lại, tất nhiên thân là kẻ chưởng khống Địa Thi thì Tử La Lan cũng phát hiện ra.

Sau đó Tử La Lan cũng không rút đầu Địa Thi kia về bởi nàng biết không kịp, Vô Song xuất quyền hơn nữa quyền cực nhanh, một quyền đơn giản vô cùng đánh xuyên qua chướng khí, sinh sinh đánh nát đầu Địa Thi.

Số lượng Địa Thi lại thiếu đi 1 con, lúc này chỉ còn 11 đầu.

Tử La Lan cũng thật sự không dám hy sinh Địa Thi nữa, nữ tử này rốt cuộc biết bản thân coi thường Vô Song thế nào đồng thời cũng đoán luôn ra lý do tại sao Lam Phật bị đánh bại lần đầu tiên.

Tử La Lan quyết định một mình đối chiến với Vô Song, dù sao ở đây ngoài nàng ra căn bản không có ai có tư cách này.

Tử La Lan thật sự không thiện chiến đấu, nàng là chức nghiệp cường giả, chức nghiệp của nàng chính là Vũ Sư.

Thiên hạ có trăm nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, nghề nào cũng có người tài giỏi, cầm sư đi đến tận cũng có thể là cầm đế ngạo thị nhân gian, y sư đi đến tận cùng có thể trở thành tồn tại như Lam Phật bễ nghễ khắp thiên hạ không ai dám đắc tội, vũ sư đương nhiên có thể đi đến tận cùng.

Vũ sư thật sự có đường riêng để đi bất quá con đường này quá hẹp, con đường này đã tắt từ lâu lắm rồi, Tử La Lan chỉ có thể coi là tàn dư của một thế hệ vũ sư.

Tương truyền vũ sư bắt nguồn từ Thiên Trúc, hàng trăm năm trước có một giáo phái gọi là Sikh, là một giáo phái cực lớn mạnh của Thiên Trúc, đây cũng là thánh địa của "Vũ", đáng tiếc tại Thiên Trúc khi đó chiến tranh tôn giáo nổ ra, Sikh giáo từng có một đoạn thời gian phát triển cực tốc lại bỗng trở nên ảm đạm rồi dần dần biến mất trong dòng thời gian.

Sikh giáo chỉ thờ một vị chúa tể duy nhất gọi là Chúa Trời, người kết nối giữa các tín lành với Chúa Trời gọi là Guru, đương nhiên bọn họ không sử dụng ngôn ngữ bình thường để hành lễ hay cúng bái, Sikh giáo sử dụng thứ ngôn ngữ cơ bản nhất, truyền thống nhất, gọi là ngôn ngữ cơ thể, dùng vũ điệu để tế trời.

Sau này theo dòng thời gian, Sikh giáo gần như đã bị tuyệt diệt, đương nhiên cũng chỉ là gần như mà thôi, tàn dư nhất định vẫn còn và Tử La Lan là một trong số đó.Ước mơ lớn nhất của Tử La Lan là xây dựng lại Sikh giáo, trở thành một đời Guru mới tuy nhiên con đường này khó đi vô cùng, con đường này đã bị rất nhiều đại giáo sinh sinh chặt đứt.

Thiên phú Vũ Sư của Tử La Lan cực tốt cũng tương tự như thiên phú Cầm Sư của Nhậm Doanh Doanh vậy bất quá Vũ Sư chung quy khác Cầm Sư, Vũ Sư là một dạng tu luyện đặc biệt tại thế giới này, một dạng... cường giả không giỏi chiến đấu, lẽ dĩ nhiên Tử La Lan cũng vậy.

Tử La Lan trình độ thật ra kém xa Lý Thu Thủy, nếu không gặp được Đế Thích Thiên thưởng thức thì không rõ có thể đạt đến ngũ tuyệt hay không chứ đừng nói có thể so sánh với Lý Thu Thủy, nếu theo thủ đoạn bình thường nàng gặp Vô Song vậy tuyệt đối phải chết.

Tử La Lan đã chấp nhận tới Trung Nguyên hoàn thành đại nghiệp của ân sư, nữ nhân này đương nhiên không dùng thủ đoạn bình thường.

Nàng vốn đang lõa thể, trên người không có lấy một mảnh vải che thân, trên cơ thể chỉ toàn những hình thù kỳ dị màu tím nhưng lúc này những hình thù kia vậy mà di chuyển, vậy mà như nhảy múa.

Vô Song đang lao về phía nàng thấy một cảnh này bước chân không thể không chậm lại thậm chí Vô Song còn biến sắc... Vô Song thực sự không lạ gì cái hình ảnh kia.

Những ký tự màu tím như đang nhảy múa, thứ màu tím kia bắt đầu lan ra khắp người Tử La Lan, nếu lúc trước Tử La Lan còn lộ ra 1 phần da thịt thì hiện tại từ đầu đến chân nàng đều là màu tím thậm chí cơ thể còn đang biến đổi.

Chương khí từ khắp nơi lấy nàng làm trung tâm mà hội về, tiếp theo Vô Song có thể cảm nhận rõ ràng những ký tự trên người Tử La Lan như có linh hồn, nó biến thành một sinh vật sống đàng hoàng mà nuốt chửng Tử La Lan, mà biến đổi cơ thể nàng.

Mọi chuyện nói thì lâu mà diễn ra thì cực nhanh, chẳng mất bao lâu Tử La Lan liền hoàn thành biến đổi.

Nếu là người khác liền sẽ cảm thấy trời đất xoay chuyển, cảm thấy không thể tin nhưng mà Vô Song thì lại rõ ràng vô cùng.

Nàng biến đổi như thế nào?, toàn thân màu tím, cả người như gầy đi một vòng đặc biệt là đôi chân cùng đôi tay hoàn toàn bị ép lại trở nên bé vô cùng bất quá lại gần như bị kéo dài ra, về phần dung mạo của nàng thì hoàn toàn bị thứ màu tím kia bao phủ, trở thành mọt khuôn mặt dị biệt có đủ hai mắt, mũi miệng, tai nhưng lại không có cơ mặt, không có nét mặt, mái tóc đen của Tử La Lan như bị thứ gì đó kết dính lại sau đó cuộn vào trên đầu sau đó bị biến đổi gắn liền với da đầu của nàng, cứ như nàng đang đội một chiếc mũ kéo dài về phía sau vậy.

Điều đặc biệt nhất, trên hai cánh tay Tử La Lan liền xuất hiện hai lưỡi hái cong vút màu tím, nhìn Tử La Lan lúc này Vô Song thậm chí liên tưởng tới Quỷ Tộc của Phật Sơn xuyên không mà đến.

Không nói cũng biết, đây lại là sản phẩm của Đế Thích Thiên.
Tử La Lan cũng không nói gì nữa hoặc Vô Song có cảm giác nàng không thể nói, cái miệng của nàng cứ như một vết rạch ngang cho có vậy, căn bản không thấy môi.

Sau khi "Ma Hóa" xong, Tử La Lan trực tiếp hướng về phía Vô Song, lúc này tốc độ của nàng cực nhanh, thực lực của nàng... tăng đến một mức độ khó tin, nữ tử này dĩ nhiên đã là đế vị.

Đương nhiên cái này cũng không quá lạ lẫm, nên biết Vô Song lần đầu ma hóa cũng đạt đến đế vị, khi đó Vô Song còn chưa bước vào ngũ tuyệt thậm chí mới là đại tông sư, "ma hóa" như Tử La Lan cũng không có gì quá đặc biệt, điều duy nhất làm Vô Song thực sự để ý là việc ngoài Tử La Lan ra thì Đế Thích Thiên còn 6 đệ tử nữa.... đấy mới là vấn đề làm Vô Song đau đầu.

Tử La Lan lao tới rất nhanh, nàng xuất thủ chém thẳng vào cổ Vô Song, ngược lại Vô Song không lùi mà tiến, trọng quyền cũng nện luôn vào lưỡi hái của nàng, sau đó chỉ nghe "coong" một tiếng như kim loại va chạm vậy, rốt cuộc Tử La Lan cùng Vô Song đều bị đẩy lùi ra một đoạn.

Vô Song lần này rốt cuộc cảm thấy phiền phức, Long Tượng Bàn Nhược Công cùng thân thể siêu cấp biến thái ấy vậy cũng chỉ ngang ngửa Tử La Lan?.

Tử La Lan ở bên kia thì lại càng sợ hãi, sau khi biến thân Tử La Lan đương nhiên biết mình mạnh thế nào ấy vậy sau một lần va chạm với Vô Song, cổ tay nàng còn đang nhẹ rung lên.

Tử La Lan ánh mắt không khỏi nhìn chằm chằm Vô Song, căn bản không dám rời một chút lực chú ý nào, nàng biết mình đang tiến vào một trận khổ chiến hơn nữa nàng cũng quá hiểu bất lợi của mình, Tử La Lan căn bản không thiện chiến đấu, đây mới là vấn đề lớn nhất.

Trái ngược với Tử La Lan, Vô Song vậy mà mỉm cười nhìn nàng, nụ cười rất đẹp nhưng chẳng hiểu sao lại làm Tử La Lan thấy lạnh cả sống lưng.

Tiếp theo... Tử La Lan căn bản không biết phải nói thế nào nữa, Vô Song vậy mà trực tiếp hướng về Giác Viễn đang chiến đấu, thản nhiên lên tiếng.

"Đại sư, chúng ta đổi ca đi".

Vô Song nói một câu này... Tử La Lan mặt mũi liền trở nên trắng toát, dĩ nhiên đây chỉ là câu nói tượng trưng, dù gì sắc mặt hiện tại của nàng thuần một màu tím.

Giác Viễn ở bên kia ung dung đối chiêu với Lam Phật dù sao ai cũng không làm gì được ai thậm chí tinh lực của Giác Viễn toàn bộ đều tập trung vào màn thể hiện của Vô Song, đương nhiên Giác Viễn nhìn thấy Tử La Lan biến thân trong nội tâm liền khó mà bình tĩnh, hình ảnh kia đi ngược với nhận thức của Giác Viễn, quá dọa người.

Đến khi nghe Vô Song gọi, Giác Viễn sững người một chút sau đó hiểu ra cái gì, lập tức đáp lời.

"Được, lão nạp nghe thí chủ ".

Tử La Lan không thiện chiến đấu, khi mà nàng đã ma hóa... vậy nàng khó mà tập trung điều khiển Lam Phật, nàng đương nhiên chỉ có thể để Lam Phật tự động chiến đấu, chiến đấu bằng bản năng.

Nếu Lam Phật đấu với Giác Viễn, dựa vào chướng khí dĩ nhiên không có gì nhưng nếu gặp Vô Song thì sao?.

Về phần nàng, thấy Giác Viễn lao tới nàng triệt để khóc không ra nước mắt, đương nhiên Tử La Lan không muốn chết cũng chỉ có thể gọi nốt 11 con Bất Tử Địa Thi tới đây, nàng cùng 11 con Bất Tử Địa Thi liều mạng cản Giác Viễn.

Phía Vô Song thì thế nào?, Tử La Lan cũng không nghĩ Vô Song sẽ thua Lam Phật nhưng muốn thắng tuyệt không dễ, vì vậy nàng trực tiếp chuyển ánh mắt nhìn Thạch Vạn San.

Thạch Vạn San đống tưng đấy năm, đương nhiên hiểu ý hơn nữa Thạch Vạn San cũng không phải loại trói gà không chặt, Thạch Vạn San tính về võ công còn mạnh hơn ông ngoại Vô Song một chút, hắn đã sớm trở thành ngũ tuyệt thậm chí đạt tới tứ tinh chiến lực.

Thạch Vạn San đương nhiên tin tưởng mình cùng Lam Phật có thể dễ dàng giải quyết Vô Song, chỉ cần có Lam Phật cường hoành ngăn Vô Song lại thì Thạch Vạn San sợ gì?.

Hắn sống bằng tuổi này chẳng nhẽ không nhìn ra Vô Song là luyện thể cao thủ?, nội lực căn bản cũng không quá cao, loại cường giả này tuy khó giải quyết nhưng với Thạch Vạn San mà nói hắn có tự tin độc chết Vô Song.

Dĩ nhiên đây là hắn tưởng tượng mà thôi, tưởng tượng luôn khác xa thực tế nhiều lắm.

Quyển 3 - Chương 199-3: Ngộ (1)

Thạch Vạn San là ai?, thật ra nếu là fan của Kim Dung nhất định có thể nghe thấy, đây chính là kẻ gây ra cái chết cho Linh Tố, cũng không biết Thạch Vạn San có phải siêu cấp may mắn hay không mà bản thân Vô Song quả thật không biết việc này.

Vô Song cái gì cũng chỉ xem qua phim ảnh, cũng không có thời gian đọc truyện lại càng không dám tự nhận là fan trung thành của Kim Dung, rất nhiều cái Vô Song mơ mơ hồ hồ, thời điểm này đến cả việc Linh Tố cón phả là nhân vật trong tiểu thuyết Kim Dung hay không thì Vô Song vẫn không biết, nào nói tới Thạch Vạn San.

Nếu Vô Song biết bản thân Thạch Vạn San là ai, biết kẻ này trong nguyên tác làm gì Linh Tố thì Vô Song nhất định sẽ không chọn giết hắn một cách đơn giản như vậy, rất tiếc là Vô Song thật sự không biết... vì vậy Vô Song lúc này đang tính lấy mạng Thạch Vạn San càng nhanh càng tốt.

Thạch Vạn San lúc này cũng không động, lão tặc này còn cực kỳ cẩn thận mà duy trì một khoảng các tương đối an toàn giữa cuộc chiến của Vô Song cùng Lam Phật, ánh mắt của hắn thủy chung nhìn chằm chằm vào Vô Song.

Thạch Vạn San độc thuật hàng đầu thiên hạ, lòng dạ độc ác vô cùng nhưng bản thân lại sợ chết hơn ai hết, Vô Song để hiển lộ thực lực của mình là đế vị, thực lực rõ mồn một như vậy thì Thạch Vạn San không dám coi thường, càng không dám đường đột ra tay, Thạch Vạn San muốn quan sát thật kỹ trận đấu của Vô Song cùng Lam Phật, đến khi Vô Song lộ ra sơ hở hắn mới chịu xuất thủ.

Về phía ngược lại, Vô Song cũng đang tính cách giải quyết họ Thạch, dù sao trong lòng Vô Song họ Thạch chắc chắn phải chết nhưng mà lão già này cũng quá cẩn thận, tạm thời Vô Song vẫn là vô pháp ra tay.

Lam Phật trước mặt Vô Song đúng là rất mạnh, hoàn toàn có thể ngăn cản bước tiến của Vô Song nhưng mà một trận chiến này thật ra không có ý nghĩa, đánh kiểu gì Vô Song cũng là người chiến thắng.

Lam Phật mạnh thế nào thì cũng chỉ là cái xác không hồn, giống mộ con khôi lỗi chỉ có thể chiến đấu bằng thứ bản năng thuần túy nhất, Vô Song chỉ cần vừa thủ vừa tìm cơ hội, không quá trăm chiêu liền có thể đẩy lùi Lam Phật, ngoài hai trăm chiêu liền có thể hủy Lam Phật.

Cho dù Vô Song không thể giải quyết Lam Phật trong đoạn thời gian kia thì cũng không quan trọng lắm, Giác Viễn trong hai trăm chiêu tuyệt đối có thể làm thay công việc của Vô Song, lấy hai trăm chiêu làm giới hạn chỉ sợ cả Tử La Lan cùng 11 con Bất Tử Địa Thi của nàng đều chết bằng sạch.

Vô Song trước kia còn cảm thấy bất ngờ, đường đường là Thiên Ý Thành Chủ, đường đường là cao thủ sánh ngang với Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh ấy vậy mà Lâm Viễn Đồ nghe thấy Giác Viễn đã sợ xanh cả mặt bất quá hiện tại Vô Song cũng hiểu, nếu không phải dưới Thiên Ý Thành có Hắc Địa, vì Hắc Địa tồn tại nên có đại nhân vật che chở cho Lâm Viễn Đồ nếu không một mình Giác Viễn đã giết vào Thiên Ý Thành.

Bởi Lam Phật thật sự không đủ mạnh với Vô Song, Lam Phật chung quy chỉ là cái xác không hồn chiến đấu theo thứ bản năng thuần túy nhất mà Vô Song còn chẳng hiểu nổi, sự tồn tại của Lam Phật không phải là vấn đề khiến Vô Song quan tâm, Vô Song lúc này chỉ nghĩ đến hai việc, đầu tiên là giết Thạch Vạn San, thứ hai là quan sát Giác Viễn.

Vô Song từ trước đến nay chưa bao giờ nghĩ nhưng hiện tại nàng liền suy nghĩ đến một vấn đề, vấn đề làm sao để mạnh lên?.

Khác với chân thân, nàng hiện tại mạnh hơn chân thân nhiều nhưng nếu gặp phải kiếm vực toàn diện mở ra thì cùng lắm chỉ có thể được coi là thắng thảm, chân thân đã tiến rất gần tới vị trí của nàng.Việc chân chân mạnh lên đương nhiên không quan trọng nhưng Cơ Vô Song bắt đầu thực sự tự hỏi, nàng làm thế nào để mạnh lên?.

Thân thể Cơ Vô Song đến từ tiên giới hoặc một giới nào đõ rõ ràng không thuộc về giới này, một thân thể thậm chí phải nói không giống con người.

Kỳ kinh bát mạch?, lục phủ ngũ tạng?, dịch cân đoán cốt?, mấy thứ này Cơ Vô Song thật sự không có.

Thân là một thần y, Cơ Vô Song hiểu rõ cái cơ thể này, cơ thể được tạo thành từ Liễn Ngẫu, bên trong cơ thể đương nhiên có kinh mạch nhưng không phải là máu thịt thông thường, chỉ có Vô Song mới biết bên trong thân thể của nàng, những vị trí của kỳ kinh bát mạch thật ra giống những thân sen siêu nhỏ màu trắng toát vậy.

Không rõ Độc Cô Cầu Bại đã làm gì, máu của Vô Song vẫn có màu đỏ, nếu mổ thân thể nàng ra thì nàng cũng khá chắc chắn không khác gì người thường, không ai phát hiện ra nhưng chỉ có chính nàng mới biết thân thể này đặc biệt ra sao, nói thẳng ra Cơ Vô Song không phải con người.

Ánh mắt nàng lúc này hơi nhìn về phía Lam Phật, thậm chí trong khoảnh khắc Cơ Vô Song liền nghĩ tới mình cũng giống Lam Phật, bất quá đối phương là một sản phẩm thất bại còn nàng là một sản phẩm hoàn mỹ, cái suy nghĩ này vừa xuất hiện liền rất khó lại làm nó biến mất.

Công tâm mà nói, Lam Phật cùng Vô Song cũng đều do người tạo ra, một bên là do Đế Thích Thiên còn một bên do Độc Cô Cầu Bại, chỉ khác biệt là Lam Phật có lẽ không được Đế Thích Thiên đầu tư quá nhiều tâm lực hoặc Lam Phật cũng không phải tài liệu đủ tốt.
Đương nhiên đám người kia không phải là thứ Cơ Vô Song nên nghĩ lúc này, dù sao bọn họ không thuộc về thế giới này, không thể áp dụng cùng một hệ quy chiếu mà suy nghĩ vì vậy Vô Song cũng trực tiếp không bận tâm.

Điều cần bận tâm là Cơ Vô Song làm sao để mạnh lên?, thân thể Vô Song là tiên thể, luyện Long Tượng Bàn Nhược Công là chính xác nhưng cũng không hẳn là vậy.

Long Tượng Bàn Nhược Công là một loại thần công đúc kết thân thể đến cảnh giới cực hạn, lấy lực phá pháp, thân thể của Vô Song một khi bị đẩy đến cực hạn thì có thể dùng từ vô địch thiên hạ để hình dung, Thập Long Thập Tượng chỉ là một cảnh giới trong truyền thuyết mà ngay cả Long Tượng Cổ Phật cũng mới mường tượng ra nhưng Long Tượng Cổ Phật hoàn toàn tin tưởng Vô Song làm được.

Trong nguyên tác, Kim Luân từng nghĩ Quách Tương có thể thành công luyện tới cảnh giới Thập Long Thập Tượng nhưng cho dù Quách Tương có luyện thành đi chăng nữa nàng gặp Vô Song vẫn chắc chắn phải chết, cực hạn thân thể của Quách Tương cùng Vô Song rõ ràng khác nhau, không thể so sánh.

Chỉ cần Cơ Vô Song đạt đến Thập Long Thập Tượng bản thân nàng tin tưởng lúc đó liền có thể phi thăng thậm chí càng mạnh hơn, tức là đạt đến trình độ của Trương Tam Phong hay cả Đế Thích Thiên thời điểm kẻ này quyết đấu với A Thanh.

Vấn đề ở đây là Long Tượng Bàn Nhược Công không phải là một môn tuyệt học có thể tu luyện nhanh chóng, ngay cả với Vô Song cảnh giới Thập Long Thập Tượng cũng không phải muốn là đạt được tới, nàng có cảm giác... phải 10 năm nữa mình mới chạm tới Thập Long Thập Tượng.

Nếu mang mốc thời gian này so sánh với Kim Luân hay Long Tượng Cổ Phật thì hai người này tuyệt đối xấu hổ đến chết, bởi Vô Song rất có thể luyện Long Tượng Bàn Nhược Công đến đại thành chỉ trong vẻn vẹn 12 năm bất quá Vô Song không có 12 năm này để luyện công, Đế Thích Thiên sẽ không cho Vô Song 12 năm.

Đế Thích Thiên không biết Vô Song tồn tại, theo lý thuyết bản thể cùng phân thân của Vô Song chỉ cần trực tiếp trốn đi, 10 năm sau lại xuất quan mà ra khi đó Đế Thích Thiên chắc chắn không địch lại nhưng Đế Thích Thiên cũng muốn lên thượng giới, hắn sẽ không ở lại hạ giới tới 10 năm để đợi Vô Song xuất quan hơn nữa Vô Song vẫn luôn có một loại cảm giác, Đế Thích Thiên cùng Vô Song chắc chắn sẽ va vào nhau, cho dù bất cứ lý do gì hai bên nhất định sẽ đối đầu, cứ như cuộc chiến số mệnh vậy.

Vô Song có thời gian nhưng Đế Thích Thiên sẽ không cho Vô Song thời gian, vậy làm cách nào để mạnh lên?.

Thêm 3-4 năm nữa Vô Song có thể mạnh đến đâu?, theo nàng phán đoán thì sẽ chạm tới cảnh giới Bát Long Bát Tượng, cảnh giới này đã có thể ngang ngửa Giác Viễn hiện tại nhưng mà vẫn quá chậm quá yếu, Giác Viễn đương nhiên rất mạnh nhưng bảo Giác Viễn đi quyết chiến Đế Thích Thiên thì Giác Viễn không có cơ hội sống mà đi về, đây chẳng khác nào tồn tại sánh ngang Trương Tam Phong thậm chí còn đáng sợ hơn cả.

Ngoài điểm này ra thì Cơ Vô Song cũng hiểu, mình chỉ chiến đấu bằng thân thể liền có chút không đủ, lấy lực phá pháp đương nhiên là một con đường tốt để đi nhưng con đường này không thể đi trong một sớm một chiều, Vô Song nhất định phải thử một con đường khác, ít nhất phải làm ra tăng được chiến lực cho mình.

Phải đi đường nào?, Vô Song lúc này mới bắt đầu nghĩ, trước khi trở về nguyên bản thế giới thì Vô Song đã nghĩ đế vị là một tồn tại hết sức kinh khủng nhưng mà đáng tiếc, chỉ có đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể thấy những thứ người thường không bao giờ thấy, đế vị có khi chỉ là cất bước của một khởi đầu mới mà thôi.

Quyển 3 - Chương 199-4: Ngộ (2)

Vừa chiến đấu với Lam Phật, Vô Song bắt đầu nhanh chóng động não, đầu tiên Vô Song liễn nghĩ tới Thải Tổ Trường Quyền.

Cơ Vô Song đương nhiên có thể sử dụng Thái Tổ Trường Quyền, bằng vào môn đế cấp võ học này Vô Song thậm chí có thể đánh chết Lam Phật trong vòng 100 chiêu có khi còn ngắn hơn tuy nhiên đối với một người đã chết, đối với một trận đấu chắc chắn sẽ thắng, Vô Song sẽ không nghĩ tới việc vận dụng Thái Tổ Trường Quyền, cái mà Vô Song quan tâm là "ý".

Câu thông thiên địa, mượn thiên địa nhập thân mà thành ý, lấy ý ngưng quyền, quyền này là Thiên Địa Uy. 

Khác với quyền ý bình thường bởi quyền ý vốn là từ nhân thể bắt đầu, lấy ý mà xuất quyền, kết hợp với "khí" vậy liền sinh ra lĩnh vực, đây là cảnh giới vốn có của Vương Trùng Dương, lấy ý nhập quyền, dùng quyền ngưng vực lại kết hợp với thiên địa đại thế liền có thể đăng phong đế vị.

Vô Song có thể đi theo con đường của Vương Trùng Dương không?, đáng tiếc là không thể.

Vô Song có thể ngưng ra quyền ý, với trình độ cùng đẳng cấp của Vô Song việc này không khó nhưng "quyền khí" thì Vô Song không có.

Cái này giống với kiếm, bản thân Vô Song được chính Độc Cô Cầu Bại dạy Độc Cô Cửu Kiếm nhưng vì sao cả bản thể cùng chân thân của Vô Song không dùng?.

Bản thể của Vô Song tạm không tính dù gì bản thể có cả trăm thủ đoạn khác nhau nhưng phân thân tại sao lại không dùng?, nên biết Lệnh Hồ Xung cho dù không có chút nội lực nào, bản thân đã nửa bước hướng tới âm tào địa phủ vậy mà vẫn có thể sử dụng Độc Cô Cửu Kiếm, vẫn có thể xuất ra sức mạnh của Độc Cô Cửu Kiếm, chín thức trong Độc Cô Cửu Kiếm ngoại trừ Phá Khí Thức ra thì đúng là không yêu cầu nội lực.

Đáng tiếc Độc Cô Cửu Kiếm với Lệnh Hồ Xung là trân bảo nhưng với Vô Song lại có chút giống gân gà.

Không phải Độc Cô Cửu Kiếm yếu chỉ là Vô Song thực sự không cần, Độc Cô Cửu Kiếm có giá trị rất lớn để tham khảo, để dẫn đường chứ không có ý nghĩa thực tế trong việc sử dụng.

Vô Song lúc này càng nghĩ càng xa, thậm chí trong chiến đấu bắt đầu lộ ra trạng thái hạ phong với Lam Phật, bất quá Vô Song cũng không quan tâm nữa, Vô Song như đang bắt được một thứ gì đó.

Độc Cô Cửu Kiếm tại sao lại không có tác dụng?, đầu tiên phải nới tới di ngôn của Độc Cô Cầu Bại mà Dương Quá thấy được, đầu tiên Độc Cô Cầu Bại sử dụng kiếm, sau đó đổi thành trọng kiếm, mộc kiếm đến cuối đời liền ngộ vô kiếm.

Độc Cô Cầu Bại trong nguyên tác đương nhiên không giống Độc Cô Cầu Bại mà Vô Song biết nhưng Độc Cô Cửu Kiếm chẳng khác gì nhau, Độc Cô Cửu Kiếm được phân chia cũng dựa vào đoạn tự bạch này của Độc Cô Cầu Bại.

Cảnh giới đầu tiên gọi là Kiếm, cảnh giới thứ hai gọi là Lực, cảnh giới thứ ba là Ngự, cảnh giới cuối cùng là Vô.

Kiếm Cảnh chính là những gì Phong Thanh Dương dạy Lệnh Hồ Xung.

Kiếm cảnh có chín thức, có thể nói thẳng một cách đơn giản nhất giống với trong lớp có 9 học sinh giải 9 bài toán khác nhau vậy, bọn họ đương nhiên làm được, làm rất tốt nhưng lại chưa đủ.

Có ai từng hỏi, lấy Phá Kiếm Thức đi sử dụng cho đối thủ dùng trường thương thì kết quả ra sao?, có phá được không?, đây liền là một vấn đề rất lớn.

Bất kể Cương Kiếm hay Nhuyễn Kiếm của Độc Cô Cầu Bại chung quy vẫn cứ là kiếm, Độc Cô Cửu Kiếm cũng chỉ là kiếm, là kiếm chiêu không hơn không kém.

Đến cảnh giới gọi là Lực liền là một vấn đề khác, như một vị giáo sư toán học ngồi giải cả 9 bài toán vậy, đây chính là hình ảnh của Dương Quá, tối giản mọi thứ quy về lực lượng, quy về đơn giản nhất, quy về chém ngang bổ dọc, đâm thẳng, hóa phồn vi giản, bất kể đối phương ra tay thế nào, bất kể chiêu thức gì thì cũng chỉ cần chém ngang bổ dọc cùng với lực lượng như bài sơn đảo hải ập tới, đối thủ liền bị lực lượng nghiền nát.

Cảnh giới thứ ba gọi là Ngự tức một kiếm của Độc Cô Cầu Bại khi đó.

Trong Kiếm là thần binh lợi khí, nó có tác dụng khuếch đại lực lượng của con người, cũng đủ rắn chắc, đủ mạnh mẽ để chịu đựng lực lượng truyền vào nhưng con người cũng chỉ là một sinh mệnh, lực lượng có thể lớn đến thế nào?, thân thể có thể đẩy đi xa đương bao nhiêu?, thời gian trôi qua liệu có thể một mực vung vẩy trọng kiếm?, nếu không có trọng kiếm thì phải làm gì?.

Những câu hỏi này đều được giải quyết trong một chữ "Ngự".

Ngự đã không còn dùng lực mà dùng khí, đây là lúc Độc Cô Cầu Bại nuôi dưỡng kiếm khí, ngưng tụ kiếm khí chuẩn bị mà khiến nó thuế biến thành "vực".Lực lượng con người là có hạn nhưng khí là thứ câu thông với thiên địa.

Tu luyện võ học ngưng tụ ra khí hay còn gọi là nội lực, tu luyện kiếm thuật cũng ra khí gọi là kiếm khí, về bản chất nội lực cùng kiếm khí không khác gì nhau nhưng nội lực có thể đi vào trong cơ thể người còn kiếm khí phải cần vật dẫn, vật dẫn ở đây chính là mộc kiếm, là cỏ cây xung quanh hay bất cứ thứ gì.

Cảnh giới cuối cùng của Độc Cô Cửu Kiếm chính là Vô Kiếm, là Kiếm Vực mà bất cứ ai cũng muốn hướng tới.

Trong tay không kiếm, kiếm tại trong lòng.

Trong lòng không kiếm liền lấy thiên địa làm kiếm.

Thiên địa không có kiếm, ta liền tự tạo ra thiên địa có kiếm của riêng ta.

Đây là bản chất của kiếm vực, cũng là thứ mà bản thể Vô Song ngộ ra dựa trên Độc Cô Cửu Kiếm, loại kiếm pháp duy nhất trong thiên hạ hướng con người tới Kiếm Vực thậm chí là Kiếm Giới.

Bản thể của Vô Song không cần Độc Cô Cửu Kiếm nhưng lại nhờ Vô Kiếm mà tiến vào cảnh giới mới, nhờ Vô Kiếm mà chạm tới Kiếm Vực.

Phân thân của Vô Song thì gần như không thể học được cái gì của Độc Cô Cửu Kiếm, từ đó cũng không đụng vào.

Đến một cảnh giới nào đó, muốn nhìn ra sơ hở trong võ học căn bản không cần Độc Cô Cửu Kiếm giúp đỡ.

Độc Cô Cửu Kiếm như một quyển sách giải vậy nhưng con người chung quy cũng đến lúc bỏ quyển sách giải xuống.

Lệnh Hồ Xung bằng Độc Cô Cửu Kiếm có thể thấy sơ hở trong đao pháp Điền Bá Quang, vậy hỏi Nhậm Ngã Hành không có Độc Cô Cửu Kiếm chẳng nhẽ không nhìn ra?.

Chung quy Độc Cô Cửu Kiếm là đúc kết cảnh giới võ học mà thành, với trình độ của Vô Song thì không có gì đáng tham chiếu.
Về phần cảnh giới "Lực" thì cũng không có gì tham chiếu, Cơ Vô Song sinh ra đã định hình con đường của mình, dùng lực phá pháp, con đường này không cần ai mở ra hơn nữa Lực của Vô Song càng hoàn mỹ, càng thực tế mà không cần mượn "ngoại lực " như Dương Quá.

Tiếp theo là Ngự cùng Vô thì có thể bỏ qua, như đã nói thân thể Cơ Vô Song không làm được.

Đã không làm được vậy Vô Song tại sao lại nghĩ về Độc Cô Cửu Kiếm, lúc này Vô Song đột nhiên lại cảm thấy Độc Cô Cửu Kiếm giống một cái khung để Vô Song học theo vậy.

Cơ Vô Song đang ở cảnh giới "Lực" của Độc Cô Cửu Kiếm, nàng không thể dựa theo Độc Cô Cửu Kiếm để bước tiếp lên hai cảnh giới "Ngự" cùng "Vô" nhưng nếu tự tạo ra "Ngự" của nàng cùng "Vô" của nàng thì sao?.

Vô Song có kiếm ý, có quyền ý nhưng không thể sinh khí, đã không thể sinh khí Vô Song liền nghĩ tới việc mượn "Uy".

Thái Tổ Trường Quyền dạy Vô Song thế nào là Uy.

Không Minh Quyền cùng Vương Trùng Dương dạy cho Vô Song thế nào dẫn Uy vào quyền.

Độc Cô Cầu Bại lại cho Vô Song cảm tưởng, dẫn đường cho Vô Song tìm thấy một con đường của riêng mình.

_ _ __ _ _ _ _

Vô Song nghĩ ra con đường của mình nhưng từ lý thuyết đến thực tế vẫn không phải dễ dàng bất quá càng khó tin là Vô Song vừa chiến vừa suy nghĩ phải làm thế nào.

Như đã nói, Lam Phật không là gì cả hoặc một mình Lam Phật không là gì cả, không có chiêu thức, không có võ kỹ, chỉ có lực lượng thân thể siêu cường hãn nhưng cũng chỉ ngang ngửa Vô Song, với Lam Phật thì tấm bình phong ma khí không thể công phá mới là nghịch thiên nhất nhưng đối với Vô Song thì thứ này có cũng như không, Vô Song không phải Giác Viễn.

Lam Phật có thể hoàn toàn khắc chế Giác Viễn nhưng Vô Song cũng có thể hoàn toàn khắc chế Lam Phật.

Việc Vô Song cần đợi chính là Giác Viễn dùng bao nhiêu thời gian giải quyết Tử La Lan cùng đám Bất Tử Địa Thi kia, thời gian chiến đấu với Lam Phật không bằng Vô Song nghĩ đến bản thân mình.

Trước mặt Vô Song là một cánh cửa lớn, là việc tìm ra một loại năng lượng mà Vô Song có thể sử dụng.

Vô Song có thể mượn uy hay không?, đáp án chắc chắn là có bởi Vô Song nắm giữ Thái Tổ Trường Quyền nhưng mà Vô Song cần tìm một nước đi mới, một nước đi không cần dùng Thái Tổ Trường Quyền hay bất cứ thứ gì, cứ như vậy mang thiên địa uy thế nhập thân, lấy Thiên Địa Uy hay cho "khí", từ đó chính thức hoàn thành thuế biến.

Đây là một vấn đề không hề dễ dàng, Vô Song vẫn chỉ đang lần mò tìm đường cũng vì vậy Vô Song càng đánh càng bị Lam Phật khắc chế.

Điều này với Vô Song thì không có ý nghĩa gì nhưng với một vài người khác thì không giống, đặc biệt là Thạch Vạn San.

Thạch Vạn San cũng không đợi được nữa rồi hay nói đúng hơn là bị ép động thủ.

Ở bên kia, Tử La Lan có thể tạm coi là chưa bại nhưng 11 đầu Bất Tử Địa Thi nay chỉ còn lại 6, như vậy việc Tử La Lan thua chỉ còn là vấn đề thời gian không hơn không kém.

Ở bên này, Thạch Vạn San không thể không xuất thủ với Vô Song, không có Lam Phật thì toàn bộ Dược Vương Thôn không còn bất cứ thứ gì cản được Giác Viễn.

Lúc này lại nhìn Lam Phật hoàn toàn chiếm thượng phong với Vô Song, không ra tay lúc này thì còn ra tay lúc nào?

Quyển 3 - Chương 200: Đại thu hoạch (1)

Thạch Vạn San không đợi được nữa vậy hắn sẽ làm gì Vô Song?, đáp án đương nhiên là dùng độc.

Thạch Vạn San là một con cáo già vẫn luôn đợi cơ hội ra tay, nếu không chắc chắn thì hắn sẽ không động thủ bất quá Vô Song đúng là tạo cho hắn một loại ảo giác rất lớn.

Thực lực của Vô Song thì đã bày ra ở đó, Thạch Vạn San dĩ nhiên sẽ không dám coi thường Vô Song nhưng trong mắt hắn thì việc Vô Song thua Lam Phật cũng không phải là không thể, bị Lam Phật ép rơi vào thế hạ phong tuyệt đối cũng không khó hiểu. 

Vô Song năm nay bao nhiêu tuổi?, nhìn kiểu gì cũng chỉ như thiếu nữ tuổi 20, ở cái độ tuổi này đáng lẽ vẫn còn phải cố gắng đi tranh mấy thứ gọi là "Tiềm Long Chiến" ấy vậy mà Vô Song lại đột phá đế vị, điều này nói lên cái gì?.

Điều này nói lên Vô Song chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến, làm gì có ai vừa có kinh nghiệm thực chiến mạnh mẽ trải qua cả trăm trận chiến mà tuổi tác mới chạm con số 20?, đã không có kinh nghiệm thực chiến cho dù thực lực mạnh mẽ nhưng vẫn thua Lam Giác là hết sức bình thường, không phải Tử La Lan cũng là dạng cường giả như vậy sao? 

Thạch Vạn San thật ra còn chưa có tư cách gặp mặt Đế Thích Thiên, lão lúc này là nô bộc của một trong Thất Đế Tử tuy nhiên chỉ thế thôi cũng đã giúp Thạch Vạn San như mở ra một con đường mới, trong khoảng 5 năm trở lại đây độc thuật của Thạch Vạn San đại tăng hơn nữa hiểu biết về cơ thể người càng ngày càng mạnh bởi khi hắn làm thí nghiệm hoàn toàn làm trên cơ thể người, lấy người làm vật thí nghiệm, hiểu biết về "con người" của Thạch Vạn San thật sự đã vượt qua ông ngoại của Vô Song.

Trải qua 5 năm theo sau vị Đế Tử kia, Thạch Vạn San rốt cuộc nghiên cứu ra một loại độc dược mới, một loại độc dược chuyên nhắm vào cơ thể con người được Thạch Vạn San gọi là Đế Thi Độc.

Trong 5 năm qua, Thạch Vạn San dựa vào nghiên cứu cơ thể người mà sáng tạo ra hai loại kỳ độc, thứ nhất là Đế Thi Độc thứ hai là Đế Thi Cổ.

Đừng nghĩ Thạch Vạn San không thích chơi Cổ Độc, tạo nghệ Cổ Độc của hắn tuy không bằng Lam Giác lại càng không bằng Lam Phật nhưng cũng có thể coi là hàng đầu thiên hạ.

Thạch Vạn San thật sự không thích chơi Cổ Độc bởi có cố gắng thế nào cũng không lại Lam Giác, không phải tài năng của hắn thua Lam Giác mà bởi Lam Giác là Ngũ Độc Lão Tổ, là Miêu Cương chủ nhân, ở Miêu Cương thì khác gì thiên địa Cô Trùng, thiên địa Độc Vật?, thiên hạ căn bản không có nơi nào có thể so sánh lại Miêu Cương vì vậy Thạch Vạn San thiên tư tốt thế nào cũng không thể địch lại Lam Giác, nếu Thạch Vạn San dùng nửa năm thời gian mới nuôi ra một con Bát Phẩm Độc Trùng thì Lam Giác có khi chỉ cần 2 tháng hơn nữa nếu Lam Giác hạ lệnh cho toàn tộc cùng trợ giúp chỉ sợ hơn 2 tuần liền hoàn thành, vậy thì so kiểu gì?.

Thạch Vạn San cho dù không cam tâm nhưng cũng không tiếp tục đi sâu vào nghiên cứu Cổ Độc, mãi đến khi đầu nhập dưới quyền Đế Tử, trở thành một thành viên trong tổ chức Đế Thích Thiên, tầm mắt liền mở rộng, được tiếp xúc với những thứ chưa từng tiếp xúc thì hắn mới bắt đầu nghiên cứu Cổ Độc hơn nữa tạo nghệ càng ngày càng cao.

Bất kể Đế Thi Độc hay Đế Thi Cổ đều là niềm tự hào của Thạch Vạn San đặc biệt là Đế Thi Cổ, hắn coi con "cổ" này như con của mình, dù sao Đế Thi Cổ cũng là sinh vật sống, lần này là lần đầu tiên Thạch Vạn San dùng độc để thực sự đối phó đế vị cao thủ vì vậy Thạch Vạn San liền chọn Đế Thi Cổ.

Con Cổ này được hắn yêu quý vô cùng cũng tin tưởng vô cùng bởi nó không được nuôi dưỡng theo cách đơn giản, nó là sự kết hợp giữa Cổ Thuật bình thường cùng nguyên lý của âm giới, nó phát triển không dựa vào thôn phệ các loại độc vật khác, nó phát triên dựa vào thi khí cùng ma khí, đến khi con Cổ này bắt đầu lớn thì Thạch Vạn San mới dùng độc vật khắp thiên hạ làm đồ ăn cho nó, có thể nói để tạo ra được một con Cổ này bản thân Thạch Vạn San đã bỏ ra đại giới kinh khủng, chỉ sợ cả đời cũng chỉ có duy nhất một con, không quý trọng là không được.

Đế Thi Cổ thực sự được Thạch Vạn San "yêu quý" hơn Đế Thi Độc nhiều lắm, đương nhiên lần này đối phó với Vô Song thì Đế Thi Cổ còn một tác dụng khác, đó chính là khống chế.

Chỉ cần Vô Song dính cổ, hoặc là chết ngay lập tức hoặc là chịu đau đớn không cách nào tưởng tượng nổi, chịu thứ hành hạ thế gian không ai chịu được, từ đó tính mạng liền ở trong tay Thạch Vạn San, để hắn khống chế.

Thạch Vạn San không phải là người của Tử La Lan căn bản sẽ không nghĩ cho Tử La Lan, Thạch Vạn San đang nghĩ cho chủ nhân của mình, Thạch Vạn San chẳng nhẽ không nhìn ra Vô Song đặc biệt?, vậy sao không hiến Vô Song cho chủ nhân?.

Thạch Vạn San đương nhiên rất muốn khống chế một đế vị làm tay sai hơn nữa lại còn là một tuyệt sắc mỹ nữ, khi mà Vô Song tự xưng Tây Thi chính bản thân Thạch Vạn San cũng âm thầm gật đầu, Tây Thi xinh đẹp thế nào thì hắn không biết nhưng theo hắn thì cũng chỉ đẹp đến như Vô Song là cùng, đáng tiếc hắn không có khả năng hưởng thụ cái quyền lực này dù sao quá mức mạo hiểm hơn nữa sau sự kiện này Tử La Lan trở về chẳng nhẽ không báo lại cho Thích Đế?, chỉ cần Thích Đế biết việc này thì Vô Song dĩ nhiên rơi vào tay Thích Đế, Thạch Vạn San căn bản không có quyền lên tiếng.

Trái lại, nếu Thạch Vạn San hiến Vô Song cho chủ nhân để chủ nhân lại dâng lên cho Thích Đế, khi đó không chỉ chủ nhân có đại lợi ích mà Thạch Vạn San cũng có rất rất nhiều chô tốt, cũng chỉ có cấp bậc Đế Tử như chủ nhân của hắn hoặc Tử La Lan mới có thể từ trong tay Thích Đế hưởng được chỗ tốt, Thạch Vạn San thân là nô bộc đến cả quyền gặp mặt Thích Đế còn không có, tư cách đâu mà đòi chỗ tốt?.

Thạch Vạn San suy nghĩ rất thấu đáo, lập tức liền hành động tuy nhiên lão tặc này cũng không dám trực tiếp lao về phía Vô Song dù sao trong lòng vẫn cảm thấy nên cẩn thận, Thạch Vạn San lao tới sau đó không ngờ lại dùng châm công kích.

Vô Song bị hành động của Thạch Vạn San làm cho tỉnh lại, trong mắt Vô Song thì Thạch Vạn San còn đáng quan tâm hơn Lam Phật, Vô Song có thể vừa suy nghĩ con đường tu luyện tiếp theo vừa đấu với Lam Phật nhưng sẽ không vừa suy nghĩ vừa đấu với Thạch Vạn San, dù gì đối phương cũng là sư đệ của ông ngoại, dạng người này ai dám coi thường?.

Kim châm xé gió mà lao tới tuy nhiên thuật dùng ám khí của Thạch Vạn San chỉ tính là bình thường, không có gì đặc sắc, so sánh với nhị sư huynh trên Tử Ngọc Sơn thì còn kém nhiều lắm chứ đừng nói so với Vô Song.

Vô Song vốn muốn hất bay cái châm này nhưng tựa như lại nghĩ đến cái gì đó thế là Vô Song biến chiêu, cả người hơi nghiêng một đoạn, dùng đầu ngón tay tinh tế công kích vào thân châm, theo đó hất bay mũi ám khí này đi.

Động tác rất đẹp cũng rất hoàn mỹ nhưng Vô Song lại lộ ra hạ thân vì vậy trực tiếp bị Lam Phật công kích.Vô Song tựa thế rút tay về phòng ngự nhưng lại có chút không kịp, mạnh mẽ ngạnh kháng một quyền với Lam Phật sau đó sinh sinh bị đánh lùi lại phía sau.

Thạch Vạn San thấy thế trong lòng liền mừng lắm, thế là hắn lại tiếp tục phóng ngân châm về phía Vô Song, trong lòng càng thêm chắc chắn Vô Song không có quá nhiều kinh nghiệm thực chiến.

Vô Song vừa đối đầu với Lam Phật vừa phải lo lắng ám khí không ngừng phóng tới, càng đánh càng lộ ra chật vật thậm chí bắt đầu bị trọng quyền của Lam Phật đánh lên người, khí sắc càng ngày càng xấu.

Từ đầu đến giới tuy rơi vào hạ phong nhưng chưa từng bị thương, chưa từng bị Lam Phật thật sự công kích trúng nào ngờ Thạch Vạn San vừa mới nhúng tay vào trận chiến Vô Song bại thế càng ngày càng rõ ràng.

Thạch Vạn San đương nhiên sẽ không để Vô Song chết trừ khi hắn bị điên, sau này Tử La Lan báo cáo cho Thích Đế, để Thích Đế biết Thạch Vạn San giết chết Vô Song thì hậu quả Thạch Vạn San không thể chịu nổi, vì lẽ đó Thạch Vạn San lại một lần nữa vận dụng khinh công, kéo ngắn khoảng cách với Vô Song.

Thạch Vạn San ngoài độc thuật ra thì võ công hết sức tầm thường đến cả ám khí thuật cũng vậy, căn bản không ai nghĩ kẻ này thực sự đột phá ngũ tuyệt tuy nhiên không rõ có phải vì sợ chết hay không mà Thạch Vạn San khinh công rất mạnh, mạnh đến mức vô lý.

Tại sao Vô Song lại phải cẩn thận đối đãi Thạch Vạn San như vậy?, Vô Song thật sự không hiểu Thạch Vạn San làm kiểu gì khiến khinh công của hắn đã không thua kém ngũ tuyệt đỉnh phong.

Lúc Thạch Vạn San di chuyển thân ảnh lần đầu tiên thì Vô Song đã phát hiện ra điểm này, Thạch Vạn San giống như người chơi game bỏ qua hết các chỉ số chỉ ra tăng mỗi khinh công cùng thân pháp vậy, nếu khoảng cách hai bên đủ xa lại thêm có Lam Phật chặn đường Vô Song thật sự có khả năng rất lớn không bắt được Thạch Vạn San.

Khinh công của Thạch Vạn San rất lợi hại, chỉ thoáng cái khoảng cách giữa hắn cùng Vô Song đã bị thu ngắn lại đồng thời Thạch Vạn San lại dùng thủ đoạn cũ, phóng kim châm.

Chỉ thấy cổ tay Thạch Vạn San hơi rung lên, lần này vậy mà phóng ra 5 mũi kim châm một lúc.

Vô Song đương nhiên không sợ hãi, trực tiếp vận cương khí của Long Tượng Bàn Nhược Công hất tung đám kim châm này đồng thời một tay khác tiếp tục đối quyền với Lam Phật.

Chính Vô Song cũng không cảm nhận được Thạch Vạn San lần này ra tay có gì khác, dù sao cũng chỉ thay đổi từ một cây kim châm sang thành năm cây mà thôi, Vô Song đương nhiên cũng không nghĩ đây là quân bài áp đáy hòm của đối phương đồng thời nội tâm liền càng ngày càng buồn bực, vì cái gì Thạch Vạn San chưa chịu chân chính xuất thủ?.

Lão tặc này nhìn như tham chiến nhưng khoảng cách vẫn tính là an toàn, tuy có đặt mình vào nguy hiểm nhưng chỉ cần có gì không đúng lập tức có thể bỏ chạy, ít nhất hắn có 7 thành cơ hội chạy thoát, thực sự là càng già càng sợ chết, càng già tâm càng nhỏ.
Vô Song đang buồn bực đột nhiên khuôn mặt xinh đẹp tái đi một cái, sau đó cứ như vậy mà khụy hai chân xuống đồng thời vì vậy dính thẳng một trọng quyền của Lam Phật vào ngực, thân thể Vô Song liền bị đánh bay đi.

Một trọng quyền này rất thật, không có chút nào là diễn, khóe miệng Vô Song thậm chí xuất hiện cả vết máu, vết máu này đương nhiên cũng không phải là diễn tuy nhiên đây không phải vấn đề, vấn đề nằm ở một chỗ khác.

Vô Song lúc nãy vậy mà bị cắn, sau đó toàn thân liền tê liệt, cứ như vậy mà khụy thân xuống rồi dính một quyền của Lam Phật.

Vô Song không khó để đoán ra là Thạch Vạn San ra tay, thứ "cắn" Vô Song tuyệt đối là Cổ Độc nhưng mà con Cổ Độc này cũng quá nghịch thiên, vậy mà Vô Song hoàn toàn không phát hiện ra?, căn bản không nhìn thấy nó bị phóng ra lúc nào, xuất thủ lúc nào.

Trong một tích tắc, vật kia cắn Vô Song sau đó Vô Song cảm nhận được nó rất nhanh biến mất, nó rất nhanh rời khỏi thân thể Vô Song mà trở về bên chủ nhân Thạch Vạn San.

Từ chỗ của Thạch Vạn San đến Vô Song ít nhất phải có 7m, Vô Song còn đang nghĩ Thạch Vạn San vẫn thăm dò mình nào ngờ hắn trực tiếp hạ Cổ Độc?, Cổ Độc cách 7m có thể phóng tới giết người?, Cổ Độc kiểu này cũng quá khủng khiếp?.

Vô Song cũng không hoài nghi, nếu là bản thể Vô Song ở đây rất có thể sẽ lật thuyền trong mương, thân thể Vô Song cường hãn như vậy thậm chí còn bị tê liệt ngay lập tức, mất khả năng hành động thì bản thể sẽ thế nào?.

Vô Song không cảm giác được độc tố trong người cũng không phải vì con Cổ Độc kia không có độc chẳng qua vì Vô Song không thể bị hạ độc mà thôi tuy nhiên sự tê liệt không phải là độc, cũng như xuân dược sẽ không tính là độc vậy.

Vô Song hai đầu gối quỳ xuống đất, hai tay chống cơ thể, cả người đều run lên tuy nhiên theo một động tác này thân thể Vô Song liền có cảm giác trở lại, tuy vẫn còn khó chịu nhưng ảnh hưởng đã không lớn, dĩ nhiên trong mắt Vô Song thì con Cổ Độc kia tuyệt đối được chấm max điểm.

Ở phía ngược lại, Thạch Vạn San đại công cáo thành bất quá thấy Lam Phật vẫn lao về phía Vô Song, Thạch Vạn San lập tức có chút cuống lên mà hét to.

"Tử tiểu thư, mau bảo nó dừng tay ".

Tử La Lan đang cực kỳ chật vật đấu với Giác Viễn, lúc này Bất Tử Địa Thi chỉ còn vèn vẹn 2 con, rất có khả năng chuẩn bị chết sạch thì nghe giọng nói của Thạch Vạn San vang lên, nàng phản ứng cực kỳ nhanh mà dừng Lam Phật lại sau đó Lam Phật bỗng nhiên như có linh trí, lập tức xoay người lao thẳng về hướng khác.

Khi đối đầu với Vô Song thì Lam Phật không dùng bình phong ma khí bởi có dùng cũng như không nhưng lúc này toàn thân Lam Phật một lần nữa lại được bao bọc trong cái bình phong này dĩ nhiên bởi vì Lam Phật đổi đối thủ.

Tử La Lan cũng thở ra một hơi, nàng phân tâm nhị dụng, một bên điều khiển Lam Phật cấp tốc trở lại đồng thời thân ảnh cũng rất nhanh bức về phía sau, di chuyển thẳng về hướng Lam Phật, Tử La Lan thậm chí trực tiếp hy sinh luôn hai con Bất Tử Địa Thi cuối cùng.

Bất Tử Địa Thi quan trọng nhưng cái mạng quan trọng hơn chưa kể cho dù nhiệm vụ lần này thất bại nhưng mang được Vô Song về nàng liền có công, trong khoảnh khắc này Tử La Lan liền quyết định mặc kệ Dược Vương Thôn, sau khi bức lui Giác Viễn liền ôm Vô Song cao chạy xa bay, chạy về Bắc Cương.

Nàng hiện tại dù sao cũng là đế vị, chỉ cần nàng bất chấp mà bỏ chạy Giác Viễn cũng chẳng thể đuổi được, nói về thân pháp Giác Viễn cũng không coi đây là điểm mạnh, lại thêm hai con Bất Tử Địa Thi liều mạng cản lại, Giác Viễn trong nội tâm liền chìm xuống.

Giác Viễn chưa bao giờ nghĩ Vô Song sẽ thua Lam Phật nhưng với Thạch Vạn San thì Giác Viễn không dám chắc dù sao Thạch Vạn San – Lam Giác – Trịnh Dược Vương đều cùng một cấp bậc, là người cùng thế hệ với Giác Viễn, Vô Song thua trong tay Thạch Vạn San thật sự rất có khả năng.

Giác Viễn cùng Tử La Lan đều đồng thời hướng về phía Vô Song cùng Thạch Vạn San, ở bên đó Vô Song vẫn giữ tư thế kia còn Thạch Vạn San ung dung vô cùng, một mặt vui vẻ cười lớn thậm chí có chút tự hào.

Tử La Lan thấy thế, lòng vui như nở hoa còn Giác Viễn nội tâm chìm đến đáy cốc bất quá rất nhanh ánh mắt của Giác Viễn chuyển thành quyết tâm, Giác Viễn lần này thực sự muốn bất chấp mà chiến.

Giác Viễn có thực lực này không?, có thực lực giết cả Lam Phật, Thạch Vạn San cùng Tử La Lan không?, nghe có chút vô lý nhưng đúng là có thể.

Tại thời điểm này, Giác Viễn liền muốn đại khai sát giới, lấy thân nhập sát giới mà cứu nhân gian, cứu Vô Song.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau