CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 676 - Chương 680

Quyển 3 - Chương 195: Độc thủ dược vương – thi khôi thuật

Vô Song một quyền đánh thẳng vào ngực dị vật kia, một quyền này rõ ràng khiến dị vật lùi lại nhưng vấn đề không nằm ở đó, vấn đề là dị vật vậy mà bị đánh bay ra khỏi bức bình phong của chính mình thậm chí bức bình phong kia như cơn gió bắt đầu trực tiếp tán đi, tuy trước mặt Vô Song cùng Giác Viễn vẫn là một cái tiểu vòi rồng nhưng bất cứ ai trong hai người đều có thể cảm thấy chướng khí vốn đang tập trung lại đều tán đi.

Dị vật không có bình phong che chắn rốt cuộc lộ ra nguyên bản, đây là một thân hình hay nói đúng hơn là một cái xác người.

Nhìn vào cái xác này... Vô Song lập tức phải tán thưởng, đứng trên góc độ y học mà nói cái xác này không khác gì tuyệt tác nghệ thuật, trên toàn bộ thân thể cái xác này đều có vết khâu, vết khâu rất đẹp, rất kín mà cũng phi thường gọn gàng, chỉ riêng cái tay nghề này đã vượt qua rất nhiều danh y trong thiên hạ.

Tại cái thời đại này việc "mổ" vẫn là một thứ gì đó hết sức xa lạ, đã như vậy thì việc khâu da thịt cũng sẽ xa lạ không kém.

Chỉ cần nhìn thôi Vô Song có thể xác định một số thứ, lớp da trên cái xác này vốn đã thối rữa hoặc bị hủy hoại bằng sạch bởi năm tháng nhưng rõ ràng có người khâu một lớp da mới lên, người này còn phải có tay nghề cực tốt, chỉ cần nhìn ra tay là biết hành gia trong nghề.

Về phần tại sao Vô Song xác nhận đây là một cái xác thì thứ này không có con ngươi, không có tiếng tim đập cũng chẳng có một chút khí tức sinh mệnh, dính một trọng quyền của Vô Song khiến thân thể thứ này ầm ầm đổ xuống bởi lực va chạm nhưng căn bản không kêu một tiếng, người chết sao có thể kêu?.

Cái xác kia dính một quyền của Vô Song, phần ngực rõ ràng hơi lõm vào nhưng rất nhanh lại ngồi dậy, tuy nhiên cũng không lựa chọn chiến đấu, không hiểu sao lại trực tiếp bỏ chạy.

Thấy thứ kia bỏ chạy thì Vô Song giật mình vô cùng, Vô Song vốn nghĩ cái xác này có thể chiến đấu trong trạng thái vô thức không có linh tính nhưng mà chỉ bằng hành động bỏ chạy này đã chứng tỏ... hoặc là nó có trí khôn hoặc có kẻ có thể chưởng khống vật này.

Nếu là đáp án phía sau thì tạm thời bỏ qua nhưng là đáp án trước thì... mọi việc tương đối kinh khủng.

Một xác chết lại có trí khôn vậy khác gì một chủng tộc mới sinh ra?, một chủng tộc nằm ngoài hiểu biết của Vô Song hay bất cứ ai tại thế giới này, khi đó mọi việc cực kỳ cực kỳ không đơn giản.

Thế giới này có một Hắc Địa đã đủ rồi, có thêm một Phật Sơn thứ hai thì không ai chịu nổi.

Vật kia chạy đi đương nhiên Vô Song sẽ đuổi theo, tuy tốc độ của nó không chậm nhưng muốn cắt đuôi được Vô Song cùng Giác Viễn là việc không thể thậm chí Vô Song còn để vật kia chạy trước một đoạn bởi nàng phát hiện vật kia vậy mà chạy về phía Dược Vương Thôn.

Ngoài cái phát hiện này thì Vô Song còn... nhận ra trạng thái của Giác Viễn không tốt, vị đại sư này vốn cho người ta một loại cảm giác như một tòa đại sơn bất biến vậy mà sắc mặt hiện tại trở nên phi thường nghiêm trọng.

Vô Song thấy vậy mang theo vài phần lo lắng mà hỏi.

"Đại sư, có chuyện gì chăng? ".

Giác Viễn bị Vô Song hỏi, ánh mắt liền nhìn về phía Vô Song rồi lại nhìn về phía dị vật bỏ chạy, rốt cuộc như làm ra quyết định trọng đại gật đầu với Vô Song.

"Truy".

Một câu nói duy nhất, cả Vô Song cùng Giác Viễn lập tức động thân đuổi theo dị vật kia tuy nhiên sắc mặt của Giác Viễn không hiểu ra sao vẫn nghiêm trọng vô cùng.

Giác Viễn là cường giả thế hệ trước, bất kể thực lực hay vai vế đều cao hơn Vô Song, Giác Viễn nếu không chủ động nói thì nàng cũng chẳng biết hỏi ra sao nhưng từ sắc mặt của Giác Viễn thì Vô Song lại nghĩ đến vài điều.

Không biết tại sao Vô Song có cảm giác... Giác Viễn nhận ra cái xác kia.

Thân là một người xuyên không, não của Vô Song có sức tưởng tượng gấp Giác Viễn cả chục lần, đấy là chưa kể Vô Song còn trải qua hành trình ở Phật Sơn, trong đầu Vô Song bắt đầu tưởng tượng ra một loại viễn cảnh.

Có thân thể ngang ngửa với đế vị nhưng lại là xác chết, trong đầu Vô Song liền liên tưởng tới khôi lỗi hoặc thi khôi, thứ này đặt ở thế giới võ hiệp nghe mà dọa người thậm chí không thể tin nhưng với người xuyên không như Vô Song mà nói tỷ lệ chấp nhận vẫn tương đối cao.

Theo sắc mặt của Giác Viễn, Vô Song liền đoán rằng thi khôi kia là cường giả đã chết bị lấy xác mà luyện chế thành, càng quan trọng hơn là cường giả này phải có quen biết với Giác Viễn.

Theo nhận thức của Vô Song về mấy thứ này thì cường giả khi còn sống càng mạnh lúc mang đi luyện khôi sẽ càng mạnh, thi khôi có thể ngạnh kháng Giác Viễn, có thể chịu được một quyền toàn lực của Vô Song mà chỉ chịu chút thương tổn thì khi còn sống thực lực cũng cực kỳ dọa người thậm chí là đế vị cường giả.

Thi khôi này cũng không trẻ trung gì trái lại tương đối già, nếu người này trước khi chết là bằng hữu của Giác Viễn thì Vô Song cũng không ngạc nhiên lắm tuy nhiên Vô Song không hiểu người này rốt cuộc là đế vị nào?.

Đế vị trên đời này không nhiều, đế vị đã chết cho đối phương tìm thấy xác thì lại càng ít, Vô Song chỉ biết đến ba người bao gồm Quỳ Hoa Lão Tổ, Độc Cô Cầu Bại cùng Tiêu Dao Tử.Quỳ Hoa Lão Tổ thì Vô Song không tin sẽ bị cướp xác mang ra ngoài, nếu xác của Quỳ Hoa Lão Tổ bị mang đi thì chẳng khác gì cái tát thẳng vào mặt Đại Thanh, việc này gần như không thể xảy ra.

Người thứ hai là Độc Cô Cầu Bại, tuy Vô Song không nhìn thấy dung mạo thật sự của Độc Cô Cầu Bại nhưng nhân vật huyền thoại này mất tích trong Hắc Địa, thứ thuộc về Hắc Địa chỉ có thể ở lại Hắc Địa chứ căn bản không thể đi ra ngoài.

Người cuối cùng thì là Tiêu Dao Tử, Vô Song dĩ nhiên không biết mặt Tiêu Dao Tử nhưng dù gì cũng là anh ruột của Vô Hà Tử, chí ít phải có vài phần giống nhau, Vô Song căn bản cũng chẳng tìm được nét tương đồng trên mặt cái Thi Khôi kia.

Nghĩ không ra thì Vô Song cũng không nghĩ nữa, hai người cứ như vậy bám theo Thi Khôi để rồi ánh mắt Vô Song dần dần híp lại, Thi Khôi vậy mà chạy xuyên luôn qua Dược Vương Thôn, chạy ra ngoài thôn, chạy về phía con đường mòn bên trái, con đường mà chính Vô Song lúc trước đã chọn.

Nếu không phải phát hiện Thi Khôi chiến đấu với Giác Viễn rất có thể lúc này Vô Song đã có mặt ở điểm cuối con đường kia bất quá Thi Khôi muốn dẫn Vô Song cùng Giác Viễn đến đâu đây?, là Dược Viên hay Dược Vương Cốc?.

Vô Song lại một lần nữa làm ra tính toán nhưng mà Giác Viễn vốn im lặng từ đầu đến cuối không ngờ lại mở miệng.

"Lão nạp thực sự không ngờ Thi Khôi Thuật thật sự thành công, thật sự truyền lưu hậu thế".

Lần này Giác Viễn như gằn từng chữ mà nói ra, có thể thấy việc này tác động lớn đến Giác Viễn như thế nào.

Vô Song đột nhiên nghe thấy một câu không đầu không đuôi của Giác Viễn liền tò mò vô cùng vì thế không khỏi hỏi.

"Đại sư, ý của người là? “.

Giác Viễn ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào thân ảnh kia bất quá vẫn đáp lời Vô Song.

“Thi Khôi Thuật là cấm thuật trong thiên hạ, là cấm thuật mà Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất sáng tạo ra, lão nạp cũng chỉ nghe Độc Thủ Dược Vương đời này kể lại, cứ nghĩ đây chỉ là thứ hão huyền nhưng không ngờ lại hiện diện ngay trước mặt “.

“Nói là sáng tạo cũng không đúng, chỉ là có sáng kiến chứ chưa thể hoàn thành, bản chất Thi Khôi Thuật là mang thi thể người chết luyện chế thành một dạng binh khí sống, thành một dạng khôi lỗi”.

“Năm đó Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất võ công siêu tuyệt nhưng y-độc còn kinh khủng hơn bất quá người này tâm rất lớn, muốn tạo nên một Dược Quốc của chính mình “.

“Y sư hay độc sư thiếu nhất là gì?, thiếu nhất võ công cùng thủ đoạn bảo vệ, nếu tham ngộ võ công thì sao có thể toàn tâm toàn ý cho Y- Độc?, nếu toàn tâm toàn ý cho Y-Độc nhiều khi đến sự an toàn của mình còn không đảm bảo được chứ đừng nói người thân thích “.“Giải pháp cho việc này chính là Thi Khôi Thuật, nếu có một khôi lổi ở bên cạnh nghe lệnh chủ nhân, nếu có thể mang người chết luyện thành thần binh sống khi đó liền là thời đại của y sư cùng độc sư quét ngang thiên hạ”.

“Đương nhiên sáng ý chỉ là sáng ý, Độc Thủ Dược Vương đến chết cũng chẳng thể hoàn thành”.

“Lão nạp khi còn trẻ có cơ duyên gặp qua vị tiền bối đó, năm đấy lão nạp chỉ lớn tuổi hơn nữ thí chủ một chút về phần thực lực càng không đáng để bàn trong khi tiền bối đó đã rất gần đế vị “.

Giác Viễn nói đến đây liền im lặng dõi theo Thi Khôi đang bỏ chạy kia.

Vô Song vốn muốn nghe Giác Viễn nói tiếp nhưng sau đó theo sự im lặng này rồi lại theo ánh mắt Giác Viễn nhìn về phía Thi Khôi kia... bất giác không khỏi hỏi.

“Đại sư... thi khôi kia chẳng lẽ là Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất?”.

Giác Viễn lần này rốt cuộc gật đầu, con Thi Khôi trước mặt chính xác là vị Độc Thủ Dược Vương kia.

Độc Thủ Dược Vương năm đó họ Lam, là người Miêu Cương.

Tên thật của Độc Thủ Dược Vương không ai biết bất quá khi thành danh người này... lấy Phật làm tên, xưng danh Lam Phật.

Ngũ Độc Lão Tổ – Lam Giác chính là con trai duy nhất của Lam Phật.

Lam Phật mạnh đến đâu thì không ai biết bởi một đời Lam Phật gần như không bao giờ phải chân chính động võ, chỉ bằng độc thuật liền có thể ngạo thị thế gian, bằng y thuật có thể cứu khắp thiên địa.

Lam Phật cả đời thu ba đệ tử, đại đệ tử Trịnh Hạo Thiên tức Độc Thủ Dược Vương đời này cũng là ông ngoại Vô Song.

Nhị đệ tử Thạch Van San, người tự xưng Độc Thánh đã biến mất từ lâu.

Người cuối cùng là con trai của Lam Phật tức Ngũ Độc Lão Tổ – Lam Giác.

Năm đó Lam Phật có sáng ý về Thi Khôi Thuật nhưng thế nhân chỉ có ba đệ tử của chính ông biết, Lam Phật đến chết cũng không thể hoàn thành sáng ý này vậy liền do ba đệ tử của ông đến tiếp tục.

Trong ba người, Lam Giác từ bỏ con đường y thuật thậm chí cũng không hẳn đi theo độc thuật, Lam Giác chuyên tu võ công, sáng tạo Ngũ Độc Giáo.

Độc Thánh – Thạch Vạn San đã biến mất từ lâu, thế nhân không mấy ai biết.

Cuối cùng là Dược Vương đời này – Trịnh Hạo Thiên.

Tất nhiên Vô Song căn bản không tin ông ngoại mình sẽ chơi cái trò này, đáp án chỉ có Thạch tặc – Thạch Vạn San.

Vô Song đến Nam Thiếu Lâm vì sao?, vì Lam Giác lão tổ nói cho Vô Song... ông ngoại muốn xin giúp đỡ của Lam Giác.

Lam Giác khi đó còn nhắc đến Thạch Vạn San, là người này khiến ông ngoại cần xin giúp đỡ.

Vô Song tin tưởng tuyệt đối vào y thuật cùng độc thuật của ông ngoại, nếu theo lẽ thường căn bản không sợ Thạch Vạn San nhưng nếu kẻ này mất tích nhiều năm sau đó lại hoàn thiện Thi Khôi Thuật của Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất thì chuyện gì xảy ra?, đến cả Vô Song cũng có chút sợ hãi.

Thạch Vạn San đến cả xác của ân sư cũng đào lên thì có ai hắn không dám đào?, liệu Thạch Vạn San đã thu được bao nhiêu cái xác?, bao nhiêu trong số đó luyện thàn Thi Khôi?, bao nhiêu trong số đó... chạm ngưỡng đế vị?.

Quyển 3 - Chương 196: Tử La Lan

cThi Khôi Thuật là một thứ cực kỳ bá đạo trên lý thuyết bởi nếu thuật này có thể thực hiện được thì người thi thuật cũng chẳng khác vô địch thiên hạ là bao, tại cái thời đại này việc bảo vệ thi thể cũng không phải quá mức được quan tâm, người chết như đèn diệt, lá rụng về cội thì còn bảo vệ cái gì?.

Trừ một số trường hợp ra thì rất khó có chuyện người sống nhất mực sẽ quan tâm thi thể của người chết, kẻ thi khôi chỉ cần thành công một lần, tìm được một Thi Khôi đủ mạnh liền sẽ có tiền lệ thành công rất nhiều lần.

Có một điều mà Vô Song cùng Giác Viễn đều không biết chính là Thi Khôi Thuật quả thực chỉ nằm ở mặt sáng ý.

Lam Phật ngày đó thiên tư bậc nào?, vượt xa cả ba truyền nhân của mình, phải biết ba truyền nhân của Lam Phật mỗi người cũng chỉ học được một phần bản lĩnh của ông, cái này cũng như đẳng cấp khác biệt giữa Tiêu Dao Tử cùng Tiêu Dao Tam Lão vậy, căn bản không thể so sánh.

Lam Phật có sáng ý, cũng có đủ tài nguyên nhưng chung quy vẫn không thể hoàn thành được việt này là bởi Thi Khôi Thuật đi ngược lại với bản nguyên thế giới, thế giới này sẽ không cho phép Thi Khôi Thuật tồn tại cũng như thế giới này sẽ không cho trường sinh thuật tồn tại vậy.

Lam Phật năm đó thua thiên ý, cả ba đệ tử của Lam Phật căn bản cũng không thắng nổi thiên ý, cho dù là Độc Thủ Dược Vương đời thứ 2 – Trịnh Hạo Thiên sau vài năm cố gắng cũng lựa chọn từ bỏ, Thi Khôi Thuật vốn không thuộc về thế giới này.

Thi Khôi Thuật không thuộc về thế giới này vậy vì sao Lam Phật vốn đã chết lại sống lại hơn nữa còn sống lại ở hình dạng kia?, vấn đề này có lẽ phải bám theo Lam Phật, phải biết kẻ này muốn hướng về đâu, đằng sau Thi Khôi Lam Phật rốt cuộc là cái gì.

Tốc độ của Lam Phật thực sự không chậm, có Lam Phật dẫn đường giúp cho Vô Song cùng Lam Giác rất dễ hướng tới mục tiêu, bất quá Vô Song trên đường đuổi theo Lam Phật thì bắt đầu thấy tương đối đáng tiếc, Lam Phật vậy mà chạy về phía Dược Điền chứ không phải chạy về phía Dược Vương Cốc, về phần tại sao Vô Song biết dĩ nhiên là vì Giác Viễn nói.

Giác Viễn cùng Vô Song đương nhiên cũng hiểu Lam Phật thật ra không phải là bỏ chạy mà là muốn dẫn cả hai đến một nơi nào đó, địa điểm cụ thể ở đây chính là Dược Viên.

Lam Phật rõ ràng không phải sinh mệnh thể, nếu Giác Viễn đã xác nhận đây là Thi Khôi Thuật thì Vô Song cũng sẽ tin tưởng điều đó, tức là Lam Phật hiện tại là dạng Thi Khôi bị điều khiển.

Thân là Thi Khôi bị điều khiển thì chắc chắn sẽ không có trí tuệ, mọi hành động của Lam Phật đầu bị chủ nhân chưởng khống, lần này kẻ điều khiển Lam Phật dĩ nhiên muốn dẫn Vô Song cùng Giác Viễn tới Dược Viên, điều này căn bản không bình thường.

Vô Song cùng Giác Viễn cũng hiểu đây rất có thể là một cái bẫy, chủ nhân của Thi Khôi sao có thể không có chuẩn bị gì tuy nhiên cả hai người đều là đế vị, tài cao gan lớn lại đều một lòng muốn tìm hiểu bí mật nơi Dược Vương Thôn này vì vậy không thể không đi theo Lam Phật tiến vào Dược Điền.

Nếu bình thường chỉ có Giác Viễn có lẽ chủ nhân Thi Khôi cũng chẳng phải suy tính đến việc này nhưng sự xuất hiện của Vô Song rõ ràng nằm ngoài suy đoán của kẻ kia, kẻ kia căn bản không thể không tính toán một chút.

Sự xuất hiện của Vô Song rõ ràng là dị số bởi thân thể của Vô Song không thuộc về giới này cũng như chính cái ma khí ở Dược Vương Thôn không thuộc về giới này vậy.

Vô Song tiến vào Dược Vương Thôn, thậm chí suýt nữa tiến thẳng tới Dược Điền mà không hề bị ai ngăn cản, bản thân nàng còn lục tung Dược Vương Thôn, kiểm tra rất nhiều nơi trong một khoảng thời gian tương đối vậy mà không hề bị phát hiện ra trong khi Giác Viễn chưa tiến vào đã gặp Lam Phật ngă cản, điều này nói rõ cái gì?, nói rõ chủ nhân của Lam Phật không có cách nào phát hiện được ra Vô Song.

Tại sao Vô Song không bị phát hiện mà Giác Viễn lại bị?, Vô Song đương nhiên không cho rằng vì Giác Viễn thân thể quá lớn hay Giác Viễn không có khả năng che dấu tai mắt của người khác.

Đáp án duy nhất mà Vô Song có thể nghĩ tới là cái chướng khí này, Giác Viễn vừa xuất hiện đã bị ngăn cản đấy là vì Giác Viễn có phản ứng với chướng khí trong khi chướng khí hoàn toàn vô dụng với Vô Song.

Cái đáp án này thực sự rất chân thực, Vô Song càng nghĩ càng thấy chính xác, dù sao nên nhớ Thi Khôi bất kể ra sao cũng là vật chết, Thi Khôi cần chủ nhân chưởng khống.

Tại sao Thi Khôi Thuật lại chuyên phối hợp với Y – Độc sư?, thứ nhất Thi Khôi Thuật không thoát khỏi một chữ "Y"", thứ hai y sư hay độc sư đến một mức độ nào đó liền phát triển trí não đến trạng thái đáng sợ, bọn họ có thể phân tâm đa dụng, có thừa sự tỷ mị, có trí nhớ hơn người, có sức quan sát hơn người, chỉ có như vậy mới có thể bước được thật xa trên con đường Y – Độc đồng thời cũng chỉ có bọn họ mới dễ dàng khống chế Thi Khôi.

Thi Khôi là khôi lỗi của chủ nhân, không thể tự hành động mà toàn bộ do chủ nhân chưởng khống hoặc lùi một vạn bước mà nói cho dù nó có thể tự hành động cũng là loại hành động vô hồn vô cảm, là bản năng chứ không mang theo trí tuệ.

Thi Khôi cho dù đạt tới đế vị cũng không thể địch lại Giác Viễn, nó muốn chiến đấu ngang ngửa với Giác Viễn ngoại trừ yếu tố địa lợi tuyệt đối thì còn phải dựa vào chủ nhân chưởng khống, vậy chủ nhân của nó chưởng khống kiểu gì?.

Vô Song không quá hiểu Thi Khôi Thuật nhưng bất kể ra sao muốn chưởng khống thì cũng phải hiểu, phải nhìn thấy, phải nắm rõ xung quanh nếu không biết điều khiển kiểu gì?, trong cái môi trường chướng khí này đến cả Giác Viễn cũng bị giới hạn lại trong phạm vi 10 bước chân thì Vô Song không tin đối phương có thể vượt khoảng cách mà chưởng khống Thi Khôi theo cách thông thường.

Đáp án liền chú ý vào chướng khí, Vô Song có cảm giác đối phương dùng chướng khí để cảm nhận xung quanh, dùng chướng khí để quan sát, chỉ có như vậy mới giải thích được tại sao đối phương cản Giác Viễn lại nhưng không cản Vô Song.

Không thể cản Vô Song đơn giản bởi vì không thấy, không thấy dĩ nhiên không thể phản ứng, không thể đưa ra hành động.

Sau khi đưa ra đáp án thứ nhất, Vô Song tiếp theo liền nghĩ tới lý do tại sao đối phương lại để Thi Khôi mạnh mẽ dẫn đường cho cả Giác Viễn với Vô Song tới Dược Viên.

Đầu tiên Dược Viên phải có gì đó đặc biệt, ít nhất ở Dược Viên có thứ cho đối phương tự tin ngăn cản được hai đế vị cao thủ.

Thứ hai đối phương phải ở ngay trong Dược Viên, nếu đối phương không ở Dược Viên thì sao có thể chủ trì đại cục?.

Vô Song tồn tại là biến số, Vô Song không chịu tác dụng của chướng khí tức là bất kể thế nào đối phương cũng không thể thấy Vô Song, ngay cả khi Vô Song đánh bay Lam Phật ra thì đối phương cũng chỉ có cảm giác chứ tuyệt không thấy, nếu dùng chướng khí không thấy Vô Song thì chỉ có thể dùng mắt mà nhìn, chỉ có nhìn thấy Vô Song thì mới có thể nghĩ ra cách khắc chế Vô Song.

Vô Song tò mò, Vô Song khó hiểu với đối phương bao nhiêu thì kẻ kia cũng tò mò cùng khó hiểu với Vô Song bấy nhiêu, nói một cách khác cả hai bên đều muốn gặp mặt nhau, lấy Dược Viên làm nơi quyết chiến.Vô Song không rõ âm mưu hay mục đích của đối phương là gì nhưng dám chọn nơi quyết chiến với hai đế vị cường giả thì kẻ này hoặc là bị điên hoặc là có năng lực thông thiên.

_ _ __ _ _ __ _ 

Vô Song cùng Giác Viễn rốt cuộc đuổi tới Dược Viên, điều thú vị là ở Dược Viên chướng khí mỏng đi rất nhiều rất nhiều, ít nhất nó chỉ còn như một đoàn sương mù mỏng thậm chí bắt đầu có thể quan sát xung quanh.

Dược Viên ở Dược Vương Thôn nói chính xác hơn là một cái đồi cực lớn, là một cái đồi theo dạng ruộng bậc thang chia thành từng mẫu đất, từng khu vực dược thảo khác biệt đáng tiếc tại thời điểm này ngọn đồi kia chỉ còn lại một màu xám tiêu điều mà chết chóc.

Toàn bộ mặt đất vẫn cứ là màu xám kia nhưng đã không còn những vết nứt nẻ, chướng khí mỏng hơn rất nhiều làm lộ ra toàn bộ cảnh vật xung quanh, trống trải mà tiêu điều, căn bản không có sự sống... khi không còn lớp chướng khí che mắt nữa nơi đây càng giống địa ngục nhân gian.

Đây là Dược Viên của Dược Vương Cốc, là thánh địa dược thảo một thời trong thiên hạ nhưng lúc này chỉ còn một vùng đất chết.

Vùng đất chết này đương nhiên có chủ nhân của chính nó cũng là kẻ đứng sau toàn bộ sự việc này... chí ít Vô Song cho là thế.

Vô Song cùng Giác Viễn lúc này đều không đuổi nữa bởi trong mắt cả hai người đều đang nhìn về phía thân ảnh trước mặt.

Lam Giác cũng không chạy nữa, con Thi Khôi này trở về bên cạnh chủ nhân của nó.

Vô Song có thể thấy rõ trước mặt mình là một bảo tọa, một bảo tọa được dựng lên bằng xương người, rất nhiều xương người.

Trên bảo tọa là một nữ nhân, một nữ nhân quái dị.

Bên cạnh nữ nhân này là một lão đầu tóc trắng xóa, thân thể có chút gầy bất quá khuôn mặt hồng hào vô cùng, lão mặc một bộ quần áo màu xám bằng vải gai, thọa nhìn có chút giản dị.

Nữ nhân này là ai?, lão nhân này là ai?.

Câu hỏi thứ nhất không ai trả lời Vô Song, câu hỏi thứ hai thì có Giác Viễn trả lời.

Giác Viễn đứng đó ánh mắt nhìn về phía lão nhân kia sau đó trầm giọng mà nói.

"Thạch Vạn San".

Giác Viễn nói không lớn nhưng âm thanh trầm mà vang, ở phía không xa Thạch Vạn San cũng nghe thấy, hắn thản nhiên đưa tay ra làm thủ thế bái phật, hướng về Giác Viễn mà cười."Gặp qua Thần Tăng ".

Lúc này ánh mắt Thạch Vạn San nhìn Giác Viễn nóng rực, ánh mắt như đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật vậy, ánh mắt làm cho Vô Song rùng mình.

Vô Song biết ánh mắt này là đại biểu cho cái gì, Thạch Vạn San vậy mà thèm muốn thân xác của Giác Viễn.

Lam Phật rất mạnh nhưng chung quy không phải là cường giả tuyệt thế, cho dù Lam Phật cuối đời thật sự đột phá được đế vị nhưng thân thể của Lam Phật chung quy cũng không thể đánh giá là quá cao.

Khác với Lam Phật, Giác Viễn thân thể quá hoàn mỹ, Giác Viễn thân thể mạnh hơn Lam Phật quá nhiều, chỉ cần Giác Viễn chết lập tức sẽ xuất hiện một đầu siêu cấp Thi Khôi cường đại nghe lệnh Thạch Vạn San... hoặc nghe lệnh nữ nhân kia.

Tại sao Vô Song lại nói vậy?, là bởi nữ nhân kia từ đầu đến cuối không nhìn Giác Viễn mà chỉ nhìn Vô Song.

Trong mắt nữ nhân này tràn đầy tò mò cùng hiếu kỳ đối với Vô Song.

Thạch Vạn San rất có thể không phải là người khống chế Thi Khôi bởi vậy hắn không biết Thi Khôi bị vấn đề gì, cũng không thể phán đoán ra được, đương nhiên không hứng thú với Vô Song.

Thú thật bất kể nhìn bằng mắt hay trực tiếp cảm nhận thì cũng chẳng thể nhìn ra cái gì từ Vô Song ngoài việc nàng cực kỳ xinh đẹp cả.

Thân thể Vô Song mạnh mẽ đến biến thái nhưng đấy là khi Vô Song dùng để chiến đấu, nếu dùng tay mà chạm liền có thể cảm nhận được lớp da mềm mại không tì vết, cảm giác được sự non mềm trên cánh tay, căn bản không có một chút lực lượng nào.

Về phần nội công thì càng nên bỏ qua, Vô Song trên người không tồn tại nội công.

Ngồi trên bảo tọa như bậc đế vương, nữ tử kia rốt cuộc lên tiếng.

"Tiểu cô nương, ngươi gọi là gì?, tỷ tỷ gọi Tử La Lan ".

Dù khoảng cách hai bên có chút xa nhưng Vô Song có thể nhận ra nữ tử này là con người, nàng chí ít có khí tức sinh mệnh.

Nữ tử này che kín khuôn mặt, đến cả lớp áo ngoài cũng là áo choàng chùm kín thân, Vô Song ngoài việc đoán ra thân thể nàng không tệ thì cũng khó mà biết được cái gì.

Thấy nữ tử hỏi mình, Vô Song nhoẻn miệng mà đáp.

"Tỷ tỷ, muội gọi Tây Thi".

Giọng nói muốn bao nhiêu êm tai liền có bấy nhiêu êm tai, muốn bao nhiêu ngọt liền có bấy nhiêu ngọt.

Nữ tử ở bên kia cười duyên, tiếng cười hòa vào trong không gian, vang vọng cả ngọn đồi, tiếng cười rất quái dị.

"Muội muội tên thật đẹp, tên đẹp như chính muội muội vậy ".

Nữ tử tự xưng là Tử La Lan này rốt cuộc rời khỏi bảo tọa, nàng hướng về Vô Song mà đáp.

"Muội muội cốt cách tinh kỳ không biết có hứng thú theo tỷ tỷ hay không, tỷ tỷ dẫn ngươi đi gặp ân sư?, ân sư một đời chỉ thu 7 đệ tử bất quá... không biết chừng sẽ phá lệ thu muội muội là người thứ 8 nha ".

Vô Song nghe vậy không khỏi hỏi.

"Tỷ tỷ, sư phụ của tỷ là ai?, nếu quá mức vô danh thì muội muội xin phép từ chối ".

Tử La Lan nghe vậy che miệng cười rộ lên rồi đáp.

"Ân sư ẩn cư nhân thế, danh tiếng không lộ nhưng thực lực thông thiên triệt địa, võ lâm Trung Nguyên lúc nào cũng nói Trường Sinh Chân Nhân là thiên hạ đệ nhất nhân nhưng người này căn bản không là gì với ân sư, ân sư gọi là Đế Thích, chỉ cần được ân sư thu làm đệ tử thì chắc chắn có thể đột phá đế vị thậm chí bước càng xa ".

Quyển 3 - Chương 197: Tử La Lan (2)

Thi Khôi Thuật là một cái gì đó rất là "điêu", bản thân Giác Viễn khi mới nghe thấy loại thuật này tuy cảm thấy cực kỳ rung động trước suy nghĩ của Lam Phật nhưng mà căn bản cũng không tin nó thành công, ngay cả với Vô Song khi nghe đến thuật này cũng có cảm giác không tưởng.

Thi Khôi Thuật không nên xuất hiện trong thế giới này, không thuộc về thế giới này, cũng không thể thành công ở thế giới này, đây chính là nhận xét của Lam Phật trước khi chết, cái nhận xét này cực kỳ chính xác nhưng mọi vật chung quy đều có ngoại lệ, Lam Phật nào biết được sự tồn tại của Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên không thuộc về thế giới này, là tồn tại ở tận cõi âm ti địa ngục, nếu việc ở Dược Vương Thôn có liên quan tới Đế Thích Thiên thì Vô Song cũng chẳng lạ gì.

Trương Tam Phong có thể thắng được Đế Thích Thiên cũng không phải vì năm đó Trương Tam Phong mạnh hơn Đế Thích Thiên mà là Đế Thích Thiên suy nghĩ quá nhiều, hắn muốn làm quá nhiều việc một lúc, vừa muốn lấy chân thân giúp đỡ Thiết Mộc Chân huyết tẩy thế gian lại vừa muốn lấy phân thân giữ vững Hắc Địa, một mình cán đán hai việc, tự mình làm mình yếu đi thì Trương Tam Phong mới có cơ hội thắng được Đế Thích Thiên.

Khi nghe Tử La Lan nói hai chữ Đế Thích thì mọi khó hiểu của Vô Song về Dược Vương Thôn đều được giải đáp, Vô Song không hiểu mà cũng chẳng cần hiểu, Vô Song chỉ cần chấp nhận như cái cách Độc Cô Cầu Bại tính toán giết Thiên Đạo, giải phóng Tây Thi cùng A Thanh rồi mang A Thanh xuống âm giới vậy, những việc này căn bản không thể hiểu chỉ có thể chấp nhận.

Vô Song biết mình không đủ đẳng cấp cũng chẳng đủ tư cách để có thể hiểu biết thủ đoạn của đám người này, cũng giống như muốn lấy khoa học, lấy suy nghĩ của người thế kỷ 21 để giải thích cho các hiện tượng siêu nhiên, giải thích các sử việc trong thần thoại vậy, căn bản không thể.

Điều duy nhất mà Vô Song biết lúc này là Đế Thích Thiên rốt cuộc lại động thân.

Khi Trương Tam Phong trở nên quá mức mạnh mẽ, khi Trương Tam Phong nhìn thấy một tầng khác của thế giới cũng là lúc Trương Tam Phong rơi vào hạ phong trong ván cờ này.

Vô Song hiểu Đế Thích Thiên chưa thể trở về trạng thái toàn thịnh hoặc chưa thể thực sự xuất thế nhưng mà cái thời khắc Trương Tam Phong nhìn thấy cổng thiên giới thử hỏi Đế Thích Thiên có cảm nhận được không?, Vô Song chưa gặp qua Đế Thích Thiên nhưng nàng thậm chí dám nói Đế Thích Thiên 99% cảm nhận được.

Đế Thích Thiên biết Trương Tam Phong không cách nào lưu lại thế giới này quá lâu nên mới động thân mà ra, mới bắt đầu một lần nữa bố cục.

Vô Song thậm chí chỉ cần xác định Đế Thích Thiên nhúng tay vào việc này thì cũng biết luôn mục đích của Đế Thích Thiên.

Mục đích của Đế Thích Thiên là gì?, như cái cách hắn làm ở Phật Sơn tại thế giới kia, lần này hắn chọn Nam Thiếu Lâm.

Nam Thiếu Lâm là thánh địa phật môn ở phương nam, một nơi như vậy lại xuất hiện ma khí xâm thực vậy khác gì tát vào mặt Nam Thiếu Lâm?, tăng nhân Nam Thiếu Lâm nhất định sẽ lựa chọn ngăn cản ma khí lây lan, ngăn cản luôn cái thông tin này lộ ra, chỉ cần thực lực của Nam Thiếu Lâm còn đủ sức ngăn cản ma khí lây lan thì tình hình Dược Vương Thôn không thể để thế nhân biết, Vô Song căn bản không lạ gì cái suy nghĩ này bởi đám người tại Phật Sơn ở thế giới kia cũng làm nguyên si như vậy, chẳng khác gì cả.

Việc bọn họ có thể ngăn cản ma khí ở Dược Vương Thôn tiếp tục mở rộng là việc Vô Song hoàn toàn chắc chắn bởi đây cũng là điều Đế Thích Thiên muốn.

Đến cả Giác Viễn cũng không tiến vào được bên trong Dược Vương Thôn thì sẽ không ai biết việc gì xảy ra bên trong, Dược Vương Thôn lúc này liền sẽ để Đế Thích Thiên mặc sức bày bố, nó như một quả boom khổng lồ đang lên lịch hẹn vậy, thời điểm nó bùng nổ bản thân Nam Thiếu Lâm sẽ chịu chết đầu tiên, sau đó toàn bộ võ lâm đều bị kinh động.

Dược Vương Thôn có thể không sáng bằng Phật Sơn cũng chẳng sánh bằng Hắc Địa nhưng nó trở thành một sự kiện "tiểu" Phật Sơn là hoàn toàn có thể, vì thiên hạ chúng sinh, vì an nguy bách tính tất nhiên vô số cao thủ phải quy về Dược Vương Thôn như cái cách cường giả thế giới kia quy về Phật Sơn vậy.

Trung nguyên võ lâm khi đó liền phải vừa lo Dược Vương Thôn lại vừa lo Hắc Địa, đến thời điểm đó đại quân Mông Cổ thuận thế mà vào, thêm đám thuộc hạ của Đế Thích Thiên hoặc chính bản thân hắn trợ giúp, Mông Cổ chắc chắn có thể nhập Trung Nguyên.

Mông Cổ nhập Trung Nguyên nếu lại thêm Ngô Tam Quế tạo phản?, nếu lại thêm hàng loạt quốc gia xung quanh như Thiên Trúc, Ba Tư, Phù Tang, Cao Ly, Đài Loan Đảo hướng về Trung Nguyên thì nhà Thanh căn bản không chịu nổi.

Nhà Thanh đến giai đoạn mạt vận, các quốc gia trong thiên hạ chẳng nhẽ không muốn đâm một đao, xin một chén canh?.

Tại thời điểm đó sẽ có chuyện gì xảy ra?, chẳng cần đoán cũng biết Trương Tam Phong bị bức xuất hiện, vì bách tính Trung Nguyên, vì người Hán bản thân Trương Tam Phong không thể không ngăn cơn sóng dữ này xuống.

Bằng thực lực vượt quá thế giới này, Trương Tam Phong chẳng khác gì vũ khí nguyên tử cả, thật sự có thể bức lui cường giả bách quốc, tranh thủ cho Đại Thanh chút thời gian cuối cùng, chí ít để Đại Thanh có thể ngăn lại bước tiến của đại quân Mông Cổ rồi từ từ tính toán đến những việc tiếp theo.

Điều đáng nói chính là... sau một trận chiến này Trương Tam Phong không muốn phi thăng cũng phải phi thăng, Trương Tam Phong sau khi phi thăng thế gian liền thuộc về Đế Thích Thiên, bàn cờ này chỉ còn lại một mình hắn, muốn chơi thế nào thì chơi, bố cục thế nào thì bố cục.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song rất nhanh liền nghĩ đến mục đích của đối phương sau đó liền lạnh cả người, nàng đương nhiên không muốn đối mặt với Phật Sơn một lần nữa, tại thế giới kia cả hai Vô Song có thể nói là... khắc Thiên Đạo tới chết hơn nữa còn có sự trợ giúp của Độc Cô Cầu Bại, của A Thanh, của Tây Thi còn tại thế giới này ngay cả Trương Tam Phong cũng không thể cho Vô Song quá nhiều trợ giúp, nếu mọi việc diễn biến như nàng suy nghĩ thì Vô Song căn bản không có cách nào ngăn được, Vô Song hiện tại còn chưa có tư cách chơi cờ với Đế Thích Thiên.
Đương nhiên Vô Song hiện tại cũng cảm thấy may mắn, dù sao mọi việc chưa đi quá giới hạn.

Vô Song là biến số trong thế giới này, một biến số mà Đế Thích Thiên không nắm được, nếu Đế Thích Thiên chọn một nơi khác tại nam phương thì Vô Song có thể sẽ không nghĩ nhiều đến thế thậm chí còn không biết nhưng Đế Thích Thiên lại chọn hành sự ở Dược Vương Thôn, ở nhà ông ngoại Vô Song thì khác.

Vô Song đã tới nơi đây đương nhiên sẽ không thể để kế hoạch của Đế Thích Thiên có thể thành công, Đế Thích Thiên chỉ cử Tử La Lan tới đây vậy hoặc là hắn chưa rảnh thân hoặc là hắn chưa thể xuất hiện, việc trước mặt Vô Song nhất định phải giải quyết cho xong Tử La Lan cùng Thạch Vạn San.

Dược Vương Thôn không có cách nào so với Phật Sơn, tại Phật Sơn bản thân Đế Thích Thiên dựa vào một tòa Đông Hán Hoàng Lăng, dựa vào tuyệt thế hung hồn Hạng Vũ còn ở nơi đây thì không có, chỉ bằng một cái xác của Lam Phật căn bản không đủ, đương nhiên Tử La Lan đã dám gọi Vô Song cùng Giác Viễn tới đây cũng phải có tự tin của chính nàng bất quá Vô Song sẽ không quan tâm, là người trải qua sự kiện Phật Sơn thì Dược Vương Thôn này chỉ là bước khởi đầu mà thôi.

Lúc này Tử La Lan cũng không rõ Vô Song nghĩ gì, chỉ thấy Vô Song đứng nguyên nơi đó nét mặt xinh đẹp lộ ra vẻ đăm chiêu, Tử La Lan liền khẽ cười.

"Tiểu muội, chẳng nhẽ sợ tỷ tỷ lừa muội?, hay muội muội sợ con lừa trọc kia, yên tâm chỉ cần muội muội gật đầu, tỷ tỷ liền bảo vệ muội ".

"Theo tỷ tỷ về gặp ân sư, tỷ tỷ có thể cam đoan không đến vài năm muội muội chỉ sợ không kém gì đám ngũ bá tại hoa sơn, lại thêm vài năm đột phá đế vị cũng không khó ".

Tử La Lan nói rất mê người, nghĩ mà xem chỉ cần chưa đến 10 năm liền có thể để một người bình thường chạm đến đế vị, đây là sự hấp dẫn bực nào?.

Trong mắt Tử La Lan thân thể của Vô Song phi thường đặc biệt, thân là một trong Thất Đế Tử của Đế Thích Thiên, Tử La Lan dĩ nhiên không phải người ngu.

Nữ nhân này có thể nhìn ra thân thể Vô Song gần như không chịu tác động của chướng khí, của ma khí, ma khí thậm chí cố tình né tránh Vô Song, loại thể chất mà Tử La Lan căn bản chưa bao giờ nghe.

Bất kể Vô Song luyện võ phế vật như thế nào nhưng chỉ cần Đế Thích Thiên thấy tuyệt đối sẽ thu Vô Song, dù sao Tử La Lan biết ân sư có rất nhiều hành động liên quan tới ma khí, Vô Song nhất định sẽ cực kỳ được ân sư sủng ái.

Tử La Lan mang Vô Song về cho Đế Thích Thiên chẳng khác nào lập đại công, trong Thất Đế Tử nàng là người yếu nhất cũng là người trẻ nhất, lần này xâm nhập Trung Nguyên vốn nguy hiểm trùng trùng, là nàng tự động xin Đế Thích Thiên giao trọng trách này bởi Tử La Lan ham muốn công trạng, ham muốn thể hiện.

Chỉ cần có thể làm tốt việc ở Dược Vương Thôn lại thêm mang Vô Song đến cho Đế Thích Thiên bản thân Tử La Lan nhất định sẽ thu được Đế Thích Thiên thưởng thức, thu lấy lợi ích cực lớn.

Đương nhiên Tử La Lan cũng không biết là Vô Song mạnh mẽ ra sao, trong mắt nàng Vô Song vốn không có võ công nhưng vì thế chất đặc biệt nên được Giác Viễn mang theo, nhờ có Vô Song mà Giác Viễn mới có thể đánh bại được Lam Phật, dù sao nhìn kiểu nào cũng không thể liên hệ hai chữ "cường giả" với Vô Song.
Tử La Lan là người điều khiểu Lam Phật, cũng như Vô Song đoán Lam Phật truyền thông tin đến cho Tử La Lan là nhờ chướng khí kia bởi Lam Phật là người chết, đến cả mắt cũng không có vì vậy một chút thông tin của Vô Song cũng chẳng truyền lại được.

Tử La Lan biết Lam Phật bị đánh bại nhưng mà chướng khí không phát hiện ra Vô Song, Lam Phật thì không nhìn thấy cái gì thử hỏi Vô Song có khác gì người vô hình?, Tử La Lan vì vậy trở nên nhầm tưởng cũng là bình thường.

Tử La Lan đứng trước mặt Giác Viễn vậy mà công khai chiêu mộ Vô Song cũng công khai coi thường Giác Viễn, nữ tử này "gan" cũng đủ lớn.

Giác Viễn từ đầu đến cuối cũng chỉ gọi tên Thạch Vạn San một lần còn lại chung quy đều đứng nguyên ở đó nhìn Tử La Lan, Giác Viễn cũng biết Tử La Lan rất có thể là hắc thủ sau màn bất quá đến khi Tử La Lan nói ra cái tên Đế Thích thì Giác Viễn liền cau mày lại.

Giác Viễn không biết ai là Đế Thích, nghe cũng chưa từng nghe vì vậy Giác Viễn cảm thấy khó hiểu, Đế Thích rốt cuộc là nhân vật nào dám cuồng ngôn vượt qua Trường Sinh Chân Nhân?.

Tiếp theo lại nghe Tử La Lan chiêu mộ Vô Song, Giác Viễn triệt để không nói gì nữa , Vô Song đã là đế vị thì còn trở thành đế vị làm gì nữa?.

Đương nhiên thâm tâm Giác Viễn cũng âm thầm giật mình, nếu lời Tử La Lan nói là thật thì Đế Thích tuyệt đối là một nhân vật khủng khiếp, trong 10 năm có thể đào tạo ra đế vị cao thủ, đây là loại tốc độ Giác Viễn không thể tin được.

Ở phía bên cạnh Giác Viễn, Vô Song cười cười với Tử La Lan, sau đó trước mặt nàng cùng Giác Viễn bản thân Vô Song vẫn lùi lại một bước, kéo dài khoảng cách với Giác Viễn sau đó hướng về Tử La Lan mà mỉm cười.

"Tỷ tỷ cũng không cần gạt muội nha, có Cửu Dương Thần Tăng ở đây, tỷ tỷ vẫn nên giải thích với thần tăng trước đi ".

Tử La Lan thấy Vô Song lùi lại cũng thấy Vô Song khẽ nhìn Giác Viễn, trong nội tâm liền "hiểu" ra, lập tức cười lớn.

"Muội muội,nếu sợ thì lùi lại một chút, tỷ tỷ không ngại thử sức với vị con lừa trọc này ".

Tử La Lan có mạnh không?, theo Vô Song là không mạnh, Vô Song cảm thấy nữ tử này còn yếu hơn cả Lý Thu Thủy, ít nhất là về mặt khí tức, trừ Lam Phật ra bản thân Vô Song cũng không nghĩ đến Tử La Lan còn có quân bài gì đối phó Giác Viễn.

Rất nhanh Tử La Lan liền giải đáp thắc mắc cho Vô Song, chỉ thấy nữ tử này cởi ra lớp áo choàng của mình, sau khi lớp áo choàng rơi xuống, nữ tử này vậy mà không có mảnh vải che thân bất quá Vô Song tuyệt không có tâm tình thưởng thức cơ thể nàng, cơ thể nàng đáng sợ vô cùng.

Nữ tử này đúng là trần truồng không mặc quần áo nhưng mà trên làn da của nàng tràn ngập màu tím, là những hoa văn, những ký tự thần bí màu tím che phủ khắp cơ thể.

Vô Song không lạ gì loại văn tự này, đấy chính là văn tự cùng giáng với "ấn chú" trên người Vô Song ngày trước, trong phút chốc Vô Song cũng hiểu Tử La Lan lấy đâu ra cái tự tin này, nữ nhân kia chỉ sợ có thể hấp thụ ma khí, có thể chưởng khống ma khí.

Vô Song đoán đúng hay không?, lần này Vô Song cũng không phải hoàn toàn đúng bởi khí tức của nữ tử kia cũng không thay đổi, Vô Song chỉ thấy đôi tay của nữ tử này tạo thành thủ ấn kỳ dị sau đó gần như ngay lập tức khắp Dược Điển xuất hiện rất nhiều những cột chướng khí, bắn thẳng từ dưới lòng đất lên tận thiên không.

Lần này Giác Viễn cũng không cách nào đứng im được nữa, sau lưng Giác Viễn xuất hiện một vòng hỏa diễm, một đồ án hỏa diễm khổng lồ giống với một vòng hỏa luân, một vòng hỏa luân với 9 mặt trời.

"A di đà phật".

Giác Viễn nói ra bốn chữ, khí thế như liệt nhật thái dương.

Ở bên kia, Tử La Lan vặn vẹo cơ thể, miệng ngâm chú ngữ, từ bên trong từng cột chướng khí kia bắt đầu có bàn tay thò ra rồi cả thân ảnh thò ra, tổng cộng 25 cột chướng khí liền có 25 Thi Khôi xuất hiện.

Tử La Lan nhoẽn miệng cười, Thi Khôi Lam Phật bước ra một bước bảo vệ cho chủ nhân, có Lam Phật bảo hộ Tử La Lan thực sự không để Giác Viễn vào mắt.

"Tuy rằng vẫn thiếu 11 con nữa mới đủ 36 Địa Khôi nhưng cũng đủ rồi, Tử La Lan ta đúng là muốn xem Cửu Dương Thần Tăng của Nam Thiếu Lâm lấy gì chống lại Địa Thi Hoàn Hồn Trận?".

Quyển 3 - Chương 198: Bẻ gãy nghiền nát (1)

Địa Thi Hoàn Hồn Trận là cái gì?, tên nghe tựa hồ rất bá đạo nhưng cả Giác Viễn cùng Vô Song đều không hiểu.

Địa Thi Hoàn Hồn Trận là thứ khiến Tử La Lan có thể tự tin thắng thậm chí giết chết được Cửu Dương Thần Tăng? , cái này Vô Song không tin cho lắm.

Giác Viễn hiện tại không phải là Giác Viễn từng chiến đấu với Vô Song bởi khi đó chỉ là luận bàn đến điểm là dừng.

Giác Viễn hiện tại cũng không phải Giác Viễn bị Lam Phật đẩy lùi bởi hiện tại Giác Viễn có thể vận dụng nội công.

Ở Dược Viên cũng không phải toàn bộ đều là chướng khí hoặc ít nhất chướng khí không còn đủ để ngăn cách thiên địa, không còn đủ để ngăn cản Giác Viễn vận dụng nội lực.

Tình trạng Dược Viên thật ra khá dễ hiểu, dù gì Thạch Vạn San cùng Tử La Lan đều là con người, con người sao có thể sống trong mồi trường chướng khí, cả hai chọn sống ở Dược Viên đương nhiên cũng là vì không khí của Dược Viên tương đối bình thường.

Giác Viễn có thể vận dụng nội lực thì sẽ trở nên phi thường đáng sợ, đáng sợ đến mức Vô Song cảm thấy mình không có khả năng chiến thắng con người này, Giác Viễn thật sự vượt qua đẳng cấp của Long Đế cùng Tu La Vương nhiều thậm chí... Giác Viễn lúc này còn cho Vô Song cảm giác mạnh hơn lão đầu nơi Tử Ngọc Sơn.

Giác Viễn mạnh như vậy, đáng sợ như vậy nhưng tựa hồ cũng không liên quan gì đến cái đám Địa Thi trong miệng Tử La Lan kia, dù sao người chết không biết đâu mà cũng không biết sợ.

Đám Địa Thi căn bản không quan tâm Giác Viễn làm gì, toàn bộ 25 con Địa Thi đều lao thẳng về phía Giác Viễn.

Giác Viễn cũng chẳng tránh chẳng né, thân hình đứng im một chỗ như vạn trượng hỏa sơn vậy, đến khi con Địa Thi đầu tiên lao đến trước mặt Giác Viễn bản thân Giác Viễn đánh ra một quyền.

Một quyền thuần túy, một quyền chỉ dựa vào sức mạnh thể chất cùng nội lực Cửu Dương Chân Kinh, một quyền đánh vào thân thể Địa Thi, quyền đầu khổng lồ của Giác Viễn trực tiếp sinh ra hỏa diễm, hỏa diễm trong phút chốc bao trùm lấy Đại Thi sau đó như một vụ nổ vậy, lực chấn khủng khiếp bắn ngược Địa Thi ra ngoài, trên ngực của nó liền xuất hiện một lỗ thủng, một lỗ thủng to như họng pháo của hạm đội thủy chiến Thanh Triều vậy, một lỗ thủng gần bằng bộ ngực của Địa Thi.

Con Địa Thi thứ nhất lao nhanh bao nhiêu thì bị đánh bật ra còn nhanh gấp bội có điều con Địa Thi thứ hai, thứ ba... cùng rất nhiều Địa Thi khác cũng lao tới.

Địa Thi không biết sợ cũng chẳng biết đâu, cách thức chiến đấu cũng đơn giản vô cùng, trực tiếp lao về phía Giác Viễn, chỉ cần có bất cứ bộ phận nào có thể tấn công liền tấn công, không quan trọng là chỗ nào trên thân thể.

Giác Viễn thì vẫn đứng đó, hai chân đứng thành thế trung bình tấn, từng quyền từng quyền oanh lên người đám Địa Thi, mỗi quyền mang theo uy lực bài sơn đảo hải, mang theo thứ âm thanh cứ như lấy đại chùy nện vào thanh sắt vậy, âm thanh nghe mà ghê cả người.

Địa Thi lao tới, chỉ cần dính quyền của Giác Viễn thì đều bị bật ra với tốc độ không tưởng, thân thể đều tự động xuất hiện một lỗ thủng khổng lồ.

Giác Viễn tốc độ ra quyền không nhanh nhưng cực có nhịp độ, mỗi lần ra quyền liền chắc chắn đánh bay một đầu Địa Thi nhưng mà Địa Thi có tổng cộng 25 đầu, tốc độ cũng không hề chậm, Giác Viễn phải tránh thế nào?.

Đáp án là Giác Viễn cũng không quan tâm, chẳng thèm đỡ cũng không thèm tránh, cứ để Địa Thi oanh kích lên người mình.

Bản thể của Vô Song tu luyện Cửu Dương Chân Kinh mới đến tầng thứ 4 trong khi Cửu Dương Chân Kinh của Giác Viễn là tầng thứ 10, Giác Viễn đã tu luyện tới cảnh giới Thập Dương.

Cảnh giới Thập Dương khủng khiếp ra sao?, lúc trước Vô Song không rõ lắm nhưng hiện tại thì cũng hiểu được tương đối, chỉ cần nhìn vào hộ thân chân khí của Giác Viễn cũng biết Giác Viễn quá mức kinh khủng.

Giác Viễn không tránh không đỡ là vì không cần, bất cứ khi nào Địa Thi đánh trúng người Giác Viễn thì tại vị trí đó đều có một vòng lửa bùng lên, sau đó một luồng hỏa nhiệt ập thẳng vào mặt Địa Thi, đương nhiên thứ này không biết đau cũng không thấy nóng có điều hộ thân chân khí của Giác Viễn còn mang theo cả lực phản chấn, mỗi lần Địa Thi đánh vào người Giác Viễn đều chịu lực phản chấn làm bắn ngược người lại, lảo đảo mà lùi về phía sau.

Giác Viễn ở trong loạn thi, căn bản không gặp chút khó khăn nào hơn nữa vị thần tăng này ánh mắt thủy chung chưa từng nhìn vào cái đám Địa Thi kia, ánh mắt khóa chặt Lam Phật hay nói đúng hơn là Tử La Lan đằng sau Lam Phật.

Không gian tĩnh lặng như tờ chỉ có những âm thanh va chạm giữa trọng quyền của Giác Viễn cùng thân thể Địa Thi, thứ âm thanh vang lên theo một tiết tấu nhịp nhàng, cứ như Giá Viễn không phải đang chiến đấu, Giác Viễn chỉ đang... luyện tập quyền pháp.

Ánh mắt của Giác Viễn thủy chung khóa chặt thân ảnh Tử La Lan, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

Toàn thân Giác Viễn không có góc chết, Vô Song có thể cảm nhận rõ ràng xung quanh Giác Viễn tồn tại một tiểu giới diện, một hỏa giới vô hình ngăn cản mọi công kích chạm vào người Giác Viễn thậm chí còn bắn ngược thứ công kích lại, một hỏa giới kinh khủng được tạo nên từ hỏa luân với chín vầng mặt trời chậm rãi hiện sau lưng Giác Viễn.
Vô Song cảm thấy nhìn thế là đủ, nàng không cảm thấy lũ Địa Thi này có thể làm khó cho Giác Viễn, chí ít là thời điểm hiện tại, tất nhiên Vô Song cũng hiểu mọi việc không thể dễ dàng như vậy.

Quả thật mọi việc không dễ dàng như vậy, sau khoảng 3 phút đồng hồ toàn bộ 25 con Địa Thi của Tử La Lan chỉ còn lại có 4 con còn có thể hướng về phía Giác Viễn mà phát động tấn công ấy vậy mà Tử La Lan vẫn cực độ tự tin.

Dung mạo nữ tử này không lộ ra nhưng ánh mắt thì chẳng che dấu chút nào, ban đầu nhìn thấy uy thế của Giác Viễn bản thân Tử La Lan liền lộ ra vẻ sợ hãi nhưng chẳng bao lâu sau liền tĩnh tâm trở lại.

Tử La Lan sợ hãi thực lực của Giác Viễn là đúng nhưng nữ tử này càng tin tưởng Địa Thi Hoàn Hồn Trận hơn.

Khi mà trên mặt đất chỉ còn lại bốn đầu Địa Thi còn có thể tiếp tục đứng lên thì dị biến rốt cuộc xảy ra, lúc này toàn bộ 25 cột chướng khí kia lại từ dưới lòng đất phóng lên thiên không, Tử La Lan lúc này lại khoa tay múa chân theo những vũ điệu kỳ dị bất quá chính Vô Song cũng không thể không công nhận nữ nhân này nhảy rất đẹp, trong những động tác của nàng cất dấu thứ gì đó ma mị vô cùng.

Chướng khí bắn thẳng lên trời, 25 cột chướng khí này cũng sẽ không tiếp tục "đẻ" ra 25 đầu Địa Thi nữa mà chướng khí bỗng nhiên như có sinh mạng, chúng lao ra khỏi mặt đất sau đó lao thẳng về phía Địa Thi với tốc độ kinh hồn.

Giác Viễn ánh mắt lập tức rụt lại, Giác Viễn còn chưa quên khi Lam Giác có chướng khí thủ hộ thì khó chơi như nào.

Đám Địa Thi này vốn không có cách nào so sánh với Giác Viễn, trong Thi Khôi Thuật thì Giác Viễn được gọi là Quỷ Thi, Địa Thi muốn trở thành Quỷ Thi thì còn phải trải qua một bước thuế biến gọi là Oán Thi.

Nói theo cách thông thường, Địa Thi có thực lực là Đại Tông Sư hoặc hơn một chút, có thể coi là ngũ tuyệt nhất tinh – nhị tinh.

Địa Thi quá yếu so với Giác Viễn nhưng nếu có chướng khí nhập thể thì rất khác, khi đó chúng được gọi là Bất Tử Địa Thi.

Giác Viễn không quá hiểu vấn đề này nhưng Giác Viễn cũng biết Tử La Lan rốt cuộc thể hiện sự kinh khủng của cái gọi là Đại Thi Hoàn Hồn Trận, ánh mắt của Giác Viễn không khỏi nhìn về phía Vô Song.

Giác Viễn tại sao không lựa chọn trực tiếp công kích Tử La Lan?, đáp án chính là không thể.

Chỉ cần Lam Phật còn thủ hộ Tử La Lan thì Giác Viễn rất khó bỏ qua Lam Phật mà công kích Tử La Lan, cho dù có công kích được thì Tử La Lan cũng có thừa thời gian phản ứng, hơn nữa Giác Viễn biết lúc trước Tử La Lan căn bản chưa hề để lộ ra uy lực thật sự của thi trận.

Thú thật, Giác Viễn không biết cách giải quyết đám Địa Thi này ra sao hay đúng hơn là Bất Tử Địa Thi này ra sao nên mới nhìn về phía Vô Song, dù gì Vô Song cũng có thể dùng một quyền đánh bật Lam Phật ra ngoài.
Giác Viễn nhìn Vô Song còn Vô Song lại trực tiếp nhìn Tử La Lan, Giác Viễn thấy vậy liền không nói gì nữa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám Bất Tử Địa Thi trước mặt.

Địa Thi có chướng khí nhập thân, toàn bộ lớp da của chúng liền biến thành màu xám hơn nữa thân hình liền trở nên to lớn dị thường, vốn thân cao chỉ khoảng 1m6-1m7 không khác gì người trong Dược Vương Thôn nhưng sau khi có chướng khí nhập thể liền cao tới 2m5, không khác gì một đám dị nhân khổng lồ.

Tại sao bọn chúng cao lên?, Vô Song hiểu và Giác Viễn cũng hiểu, chướng khí kia tiến vào thân thể chúng, tạo thành một lớp giáp che kín thân thể Địa Thi, Bất Tử Địa Thi chính xác là Địa Thi được bảo hộ bởi một lớp chướng khí khổng lồ.

Điều này còn chưa xong, đáng nói nhất là cái cột chướng khí dưới mặt đất kia một đầu vấn cắm xuống mặt đất, một đầu thì cắm thẳng vào Địa Thi, tuy Giác Viễn không hiểu mục đích là gì những nghĩ đến lúc trước đánh với Lam Phật thì cũng đại khái đoán được, vì đoán được nên Giác Viễn cũng không lựa chọn đứng im nữa, thân hình lao thẳng về đam Địa Thi.

Đám Địa Thi này cũng lao về phía Giác Viễn, con Địa Thi gần nhất một quyền oanh thẳng vào ngực Giác Viễn, Giác Viễn đương nhiên cũng không tránh trực tiếp chịu quyền này, một quyền nện vào hộ thể chân khí của Giác Viễn làm Địa Thi bị đánh bật ra, sau đó Giác Viễn lựa thế một quyền đấm thẳng vào ngực nó.

Giác Viễn đấm xong một quyền liền nhíu mày, cảm giác khác xa với lúc trước.

Một quyền này không đánh trúng thân thể Địa Thi mà đánh vào lớp bình phong chướng khí, một quyền mang theo Cửu Dương Chân Lực đương nhiên có đại tác dụng, mang theo chân hỏa đốt cháy chướng khí nhưng mà vẫn như lúc trước, tốc độ hủy diệt chướng khí của Giác Viễn với tốc độ bổ sung của lớp bình phong này thật sự không khả quan.

Lần này Giác Viễn tung quyền, quả thật đục thủng một lỗ trên tấm bình phong chướng khí sau đó đánh bay Địa Thi kia đi bất quá Giác Viễn có thể dùng mắt thường nhìn thấy phần lỗ thủng trên người Địa Thi vậy mà từ từ lành lại, con Địa Thi bị đánh bay đi kia rất nhanh lại đứng lên.

Giác Viễn cũng không có quá nhiều thời gian quan sát Địa Thi kia bởi lúc này lại có ba con Địa Thi oanh kích vào người Giác Viễn sau đó bị phản chấn ngược lại mà lảo đảo lùi về sau.

Ba con này lùi về sau thì lại có một đám Địa Thi tiến lên đổi chỗ, trọng quyền lại oanh vào người Giác Viễn.

Đị Thi là Bất Tử Địa Thi còn Giác Viễn?, nội lực của Giác Viễn không phải bất tận.

Tử La Lan muốn dùng 25 con Bất Tử Địa Thi mài chết Giác Viễn.

Giác Viễn lúc này cứ đứng nhu một bức tượng, thân thể liên tục chịu quyền của Địa Thi, cũng không làm ra bất cứ công kích nào, một mực ngạnh kháng mưa quyền buông xuống.

Giác Viễn không ra tay nhưng hộ thể chân khí của Giác Viễn quá khủng bố, Địa Thi căn bản không công kích nổi Giác Viễn, cứ đụng vào người Giác Viễn thì lại bị đánh bật ra ngoài.

Giác Viễn cứ đứng đó như một tòa đại sơn có điều hỏa luân sau lưng Giác Viễn xoay chuyển càng nhay càng nhanh, rốt cuộc hỏa luân mang theo chín đoàn liệt nhật hoàn toàn dung hợp với nhau trở thành đại nhật, một hư ảnh mặt trời hiện ra sau lưng Giác Viễn, sau lưng Cửu Dương Thần Tăng.

Giác Viễn là đế vị siêu cấp cường nhân, ánh mắt cùng trí tuệ của Giác Viễn cực kỳ kinh người.

Giác Viễn hiểu đám Địa Thi kia không phải là bất tử, chỉ cần chướng khí bị hủy diệt hết thì Địa Thi sẽ tự động chết đi.

Dĩ nhiên đây là vấn đề lý thuyết, vấn đề thực tế rất khác, cả thiên địa ở Dược Vương Thôn là chướng khí, nếu Giác Viễn muốn diệt hết chướng khí thì chẳng khác gì diệt sạch chướng khí ở Dược Vương Thôn, lấy sức một người đấu lại cả thiên địa.

Giác Viễn làm được không?, đương nhiên làm không được tuy nhiên không phải không có cách khác.

Chỉ thấy Giác Viễn hoàn toàn thu liễm lại, hai tay chắp trước mặt mà nói.

"A Di Đà Phật, các vị hương thôn phụ lão, là Giác Viễn bất lực không thể bảo hộ mọi người, lúc này để Giác Viễn siêu độ cho các người, đưa các người tới cực lạc tịnh thổ, thanh tẩy ma khí, giải thoát khổ hải ".

Giác Viễn nói rất thành tâm, hai mắt nhắm lại cộng với vầng mặt trời sau lưng, Giác Viễn cứ như Phật Tổ hàng lâm vậy.

Quyển 3 - Chương 198-2: Bẻ gãy nghiền nát (2)

Giác Viễn là Cửu Dương Thần Tăng, thú thật thiên hạ người dám coi thường Giác Viễn như cái cách Tử La Lan coi thường đúng là không nhiều, ít nhất Vô Song không dám.

Đừng nói là Vô Song cho dù là lão đầu Vô Hà Tử suốt ngày cười cười nói nói cũng không dám, Vô Danh Thần Tăng của Thiếu Lâm hay Hoàng Thái Sư đều sẽ không.

Nếu nói thiên hạ có ai có tư cách coi thường Giác Viễn chỉ sợ ngoài Đế Thích Thiên cùng Trương Tam Phong ra thì cũng chẳng còn ai.

Tử La Lan xuất thân Bắc Cương – Mông Cổ, từ nhỏ được Đế Thích Thiên nhận nuôi, đối với nàng Đế Thích Thiên là thần minh, là trời phật lại thêm việc nàng mới đến Trung Nguyên đã ba lần đánh bật Giác Viễn khỏi Dược Vương Thôn đương nhiên có thể coi thường Giác Viễn, đương nhiên có gan để Giác Viễn tới Dược Viên, một nơi thiên địa chưa hoàn toàn biến đổi, một nơi để Giác Viễn trở lại làm Cửu Dương Thần Tăng.

Giác Viễn nhắm mắt sau đó chắp tay một câu, đến khi Giác Viễn mở mắt ra, trong mắt lộ ra hai luồng hỏa quang rực cháy, Giác Viễn rốt cuộc động.

Giác Viễn không động thì thôi, một khi đã động thì nhanh kinh khủng, bước chân in lên cả mặt đất thể hiện thứ kình lực kinh người.

Bất Tử Địa Thi ngoài việc "bất tử" ra thì còn mạnh hơn Địa Thi một chút, bình thường Địa Thi thực lực nhất tinh đến nhị tinh thì Bất Tử Địa Thi đạt đến ngũ tinh, thực lực này đã có thể coi là ngang ngửa với ngũ tuyệt mùa 1, thủ đoạn bắt nguồn từ âm giới thật sự quá khủng bố, đáng tiếc bọn chúng gặp tồn tại còn khủng bố hơn.

Phong cách chiến đấu của Giác Viễn cực kỳ trực tiếp, Giác Viễn chỉ cần dùng sức mạnh thân thể cùng nội lực kinh khủng khiếp đến từ Cửu Dương Chân Kinh là quá mạnh, vậy nếu Giác Viễn dùng chưởng lực thì sao?.

Một quyền của Giác Viễn không thể đánh nát được bình phong của Bất Tử Địa Thi, tốc độ hủy diệt ma khí của Giác Viễn không quá khả quan với tốc độ hồi phục của tấm bình phong kia vậy thì Giác Viễn chọn cách trực tiếp hơn bao giờ hết.

Giác Viễn quá nhanh, nhanh đến mức không có một con Địa Thi nào theo kịp tốc độ ấy, sau đó Giác Viễn trực tiếp xuất hiện trước mặt một đầu Địa Thi, một chưởng tung ra.

"Đại Từ Đại Bi Chưởng".

Chưởng ấn mang theo kình lực khổng lồ nặng tựa vạn cân, một chưởng vỗ vào tấm bình phong của Địa Thi lập tức làm toàn bộ thân thể Địa Thi run lên nhưng mà tấm bình phong cũng không vỡ nát bất quá rất nhanh năm ngón tay của Giác Viễn co lại, thu chưởng thành quyền.

"Liệt Nhật Phá Đỉnh".

Quyền như kinh lôi, một quyền xoáy thẳng vào lớp bình phong, đánh xuyên qua tường khí nện vào thân thể Địa Khôi, sau đó quyền như gầm thét, hỏa diễm theo quyền mà ra trực tiếp bạo nổ từ trong ra ngoài sau đó trong ánh mắt không thể tưởng tượng của Tử La Lan, chỉ thấy con Địa Thi thứ nhất bị đánh nổ tung, thân thể bên trong bị bắn ngược ra, hỏa diễm đốt trụi thân thể trở thành một đám tro tàn bay tứ tan trên không trung.

Giác Viễn căn bản không quản Tử La Lan thấy cái gì, lấy một chân làm trụ, cả người chuyển thân, song quyền tung ra oanh thẳng lên ngực hai con Địa Thi khác.

"Liệt Nhật Quang Huy".

Quyền nhanh vô cùng, thế không thể đỡ xuyên thẳng qua người người hai con Địa Thi thậm chí Vô Song còn nhìn thấy toàn bộ phần ngực của Địa Thi gần như bị khoét ra.

Hai con Địa Thi bị oanh kích vốn bắn ngược ra nhưng chẳng biết tại sao lại bị một cỗ vô hình hấp lực kéo ngược lại, sau đó chỉ thấy song quyền Giác Viễn lại tung ra, lần này mục tiêu là đầu chúng.

"Liệt Nhật Quang Huy".

Hai quyền trước đánh nát thân thể, hai quyền sau đánh nổ đầu, cát về với cát, bụi về với bụi, chết đến triệt triệt để để.

Gần như trong nháy mắt 25 đầu Địa Thi còn lại 22.

Địa Thi trong nháy mắt chết đi 3 đầu, là triệt để chết đi quả thật dọa hoảng Tử La Lan, so với đám Bất Tử Địa Thi kia thì Giác Viễn càng giống quái vật.

Giác Viễn dĩ nhiên không quản nàng nghĩ cái gì, thân thể khổng lồ không hề dừng lại, mũi chân hơi điểm một cái đã bắn cả người về phía trước, Giác Viễn trực tiếp hất ngã hai con Địa Thi trên đường di chuyển của mình, lúc này đối mặt với Giác Viễn là ba đầu Địa Thi cùng nguyên hai con Địa Thi vừa bị đẩy ngã xuống.Trong tay Giác Viễn lập tức xuất hiện một đoàn liệt hỏa, nhìn thấy đoàn liệt hỏa này cảm tưởng đầu tiên của Vô Song chính là bỏ chạy.

Vô Song lạ gì thứ này, thứ này là tiểu liệt nhật mà chân thân Vô Song dùng để công kích Tu La Vương, phải biết cái này chẳng khác gì lựu đạn phiên bản cường hóa, uy lực khủng khiếp.

Chân thân của Vô Song mới đạt cảnh giới Tử Dương trong khi Giác Viễn là Thập Dương, uy lực cách biệt như trời với đất.

Giác Viễn rất trực tiếp bóp nát liệt nhật trong tay, ngay lập tức cả biển hỏa diễm liền xuất hiện, biển hỏa diễm như một đầu hỏa long tham lam, nó nuốt chửng toàn bộ 5 con Địa Thi trong biển lửa.

Đám Địa Thi này thực sự đủ biến thái bởi cho dù bị hỏa diễm nuốt chửng thì chúng vẫn chưa chết, chỉ cần thân thể không trực tiếp bị hủy đi thì chướng khí rất nhanh có thể giúp bọn chúng đứng lên, điều này Giác Viễn cũng đã biết.

Hỏa diễm vừa bùng nổ, Giác Viễn liền dẫm chân một cái, đây là Thiên Cân Trụy cực kỳ bình thường nhưng rơi vào Giác Viễn thì toàn bộ mặt đất rung lên, Giác Viễn chỉ cần một chiêu này lại thêm sự bạo nổ kinh khủng của liệt nhật liền hất tung cả năm con Địa Thi bắn ngược lên trời.

Địa Thi vừa bị hất lên trời, Giác Viễn trong nháy mắt tung ra năm quyền.

"Đại Lực Kim Cương Chưởng ".

Đại Lực Kim Cương Chưởng của Thiếu Lâm, chí cương chưởng pháp, cương kình khủng khiếp cả thiên hạ đều nghe danh, 5 quyền trong nháy mắt tung ra đập nát toàn bộ tấm bình phong trước ngực đám Địa Thi, quyền một lần nữa xuyên thẳng qua ngực chúng, sau đó Giác Viễn liền không quản nữa.

Lớp bình phong đầu tiên đã nát, khi mà Địa Thi rơi xuống liền có biển lửa đón tiếp chúng, thân thể lập tức hóa thành tro bụi, bay tứ tán trong không trung.

Địa Thi còn 22 đầu, chỉ một cái chớp mắt lại chỉ còn 17, đương nhiên Giác Viễn không có ý định dừng lại.

Giác Viễn không có ý định dừng lại bất quá Cửu Dương Thần Tăng đã dọa cho Tử La Lan xanh cả mặt, nữ nhân này không hề hoài nghi chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi 17 đầu Địa Thi còn lại kia sẽ bị Giác Viễn hủy diệt nốt.

Tử La Lan sao có thể để chuyện này xảy ra, nàng lập tức ra lệnh, lập tức điều khiển kéo đám Địa Thi... chạy về phía mình.
Nhìn cảnh tưởng 17 con Bất Tử Địa Thi cắm đầu bỏ chạy... vừa quái dị vừa có chút buồn cười.

Bất Tử Địa Thi bỏ chạy nhưng mà không liên quan đến việc Giác Viễn sẽ dừng tay, Giác Viễn trực tiếp lướt về phía trước, song quyền lại vung ra, mục tiêu nhắm về hai con Địa Thi khác.

Kết quả thì cũng chẳng khác gì, hai con Địa Thi sinh sinh bị đánh chết, số lượng Địa Thi còn lại 15 con.

Giác Viễn lại hủy đi hai đầu Địa Thi nữa nhưng cũng không tiếp tục tiến lên bởi hiện tại có một cơn cuồng phong khủng khiếp ập vào mặt Giác Viễn, không nói cũng biết Tử La Lan để Lam Phật ra ngăn cản Giác Viễn.

Lam Phật là Quỷ Thi, bình phong phòng hộ của Lam Phật cực kỳ kinh khủng, quả thật có tư cách ngăn cản Giác Viễn, có tư cách chiến một trận với Cửu Dương Thần Tăng.

Giác Viễn trực tiếp lấy bàn tay lớn cản lại một quyền kinh người của Lam Phật, ánh mắt vẫn cứ nhìn về đám Bất Tử Địa Thi kia, tay trái đỡ quyền của Lam Phật, tay phải hóa thành chưởng cách không mà oanh ra.

"Thiên Thủ Hàng Ma Chưởng ".

Một chưởng này không mang theo hỏa diễm, không mang theo kình lực, nó mang theo một loại lực lượng riêng biệt gọi là phật lực.

Phật lực là gì?, là một dạng năng lượng được tạo ra từ nội lực nhưng uy lực của nó không cao bởi uy lực của nó không liên quan gì tới nội lực, nội lực giúp nó thành hình nhưng phật pháp lại giúp nó hiển uy.

Loại phật lực này ở Phật Sơn bản thân Vô Song cũng đã thấy, tăng nhân niệm phật sẽ sinh ra phật lực, dùng phật lực mà ngăn cản ma khí.

Vô Song còn nghe nói Bát Tự Chân Ngôn của Thiếu Lâm được gọi là đệ nhất âm ba công kích cũng dựa trên phật lực.

Trước kia Vô Song chỉ nghe nói nhưng mà hiện tại được thấy một chiêu thức ngưng tụ phật lực chân chính.

Theo một chưởng của Giác Viễn cách không đánh ra, chỉ thấy một đại thủ ấn vỗ thẳng vào người con Địa Thi xui xẻo kia.

Chưởng ấn không mang theo uy lực, rất nhanh tan biến bất quá Địa Thi cũng ngã xuống, tấm bình phong bảo hộ nó không hề chịu công kích nhưng thân thể Địa Thi bị vỗ thành bụi phấn, chướng khí lập tức rút đi.

Địa Thi ban đầu có 25 con, nay vèn vẹn chỉ còn 14.

Địa Thi Hoàn Hồn Trận chưa bị phá hoàn toàn nhưng... có cho Tử La Lan thêm một cái gan, nữ nhân này cũng không dám mang ra một lần nữa.

Địa Thi Hoàn Hồn Trận kinh khủng, 25 đầu Bất Tử Địa Thi kinh khủng nhưng chẳng là gì so với sự kinh khủng của Nam Phương Đệ Nhất Nhân – Cửu Dương Thần Tăng này cả.

Vô Song không tham chiến, từ đầu đến cuối chỉ quan sát trận chiến này, đến tận lúc này Vô Song mới nhận ra khoảng cách giữa đế vị cùng đế vị lớn đế mức nào, mới nhận ra từ vị trí của Vô Song hiện tại muốn bước lên vị trí Ngũ Đế là xa xôi bực nào.

Ngũ Đế trước kia không có Giác Viễn, chỉ khi Quỳ Hoa Lão Tổ, Tiêu Dao Tử, Độc Cô Cầu Bại chết đi thì Giác Viễn mới được thay thế.

Vô Song không rõ hai người còn lại được thay thế trong Ngũ Đế là ai nhưng Vô Song rõ một chuyện, Giác Viễn thủy chung vẫn thua Vô Danh Thần Tăng một chút.

Giác Viễn đã kinh khủng thế này thì hai nhân vật Vô Danh Thần Tăng cùng Hoàng Thường còn thế nào nữa?, Trương Tam Phong cùng Đế Thích Thiên lại là tồn tại thế nào?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau